So 182

436 views

Published on

Nội san Mùa Gặt số 182 của Hội Thánh Tin Lành Lời Sự Sống Việt Nam Moscow.

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
436
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
2
Actions
Shares
0
Downloads
2
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

So 182

  1. 1. 1 MỖI TUẦN MỘT TRUYỆN “ Các ngươi đừng đoán xét ai, để mình khỏi bị đoán xét. Vì các ngươi đoán xét người ta thể nào, thì họ cũng đoán xét lại thể ấy; các ngươi lường cho người ta mực nào, thì họ cũng lường lại cho mực ấy.” Ma-thi-ơ 7 :1-2 ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN Chúng ta thường hay xét đoán người khác khi chưa hoàn toàn hiểu hết về họ. Có một câu chuyện được đăng trong tạp chí Reader’s Digest như sau: “Một người bạn của tôi trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu châu, đã phải chờ khá lâu ở phi trường Heathrow của London. Sau khi mua một ly cà phê và một gói bánh bích quy, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một cái bàn trống để đọc báo và ăn bánh trong khi chờ đợi máy bay. Khi đang đọc tờ báo buổi sáng, cô nhận ra có người đang sột soạt gì đó ở bàn mình. Hé nhìn từ phía sau tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch sự đang với tay lấy bánh của cô rồi bỏ vào miệng. Không muốn làm ầm ĩ, cô chỉ nghiêng mình để lấy một cái cho mình. Hai phút sau, cô lại nghe tiếng sột soạt. Anh chàng kia lại lấy thêm bánh để ăn. Cho đến lúc cả hai đã ăn đến cái bánh cuối cùng trong gói, cô đã tức giận hết sức nhưng vẫn không nói được câu nào. Rồi chàng trai bỗng bẻ cái bánh cuối cùng làm hai, đẩy một nửa về phía cô và ăn nửa còn lại, rồi bỏ đi. Lát sau, khi loa phóng thanh gọi tên cô, và yêu cầu cô xuất trình vé, cô vẫn còn bừng bừng cơn giận. Các bạn hãy thử tưởng tượng sự xấu hổ của cô khi cô mở túi xách ra và khám phá ra rằng gói bánh của mình vẫn còn nằm nguyên trong đó.
  2. 2. 2 KHẢI TƯỢNG HỘI THÁNH “ - Hãy trang bị cho dân sự ta lời đức tin. - Chỉ cho họ vũ khí thuộc linh họ có. - Dạy họ các sử dụng chúng. - Và gửi họ vào chiến trường bách chiến- bách thắng cho Chúa.” ( khải tượng của mục sư Ulf Ekman, Mục sư trưởng của dòng chảy Lời Sự Sống) Thì ra từ nãy tới giờ cô đã ăn bánh của người khác. Chàng trai kia đã chia sẻ với cô đến miếng bánh cuối cùng. Thật là một con người tốt bụng”. Suy gẫm : Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Kinh Thánh có chép Lu-ca 6:37 “Đừng đoán xét ai, thì các ngươi khỏi bị đoán xét; đừng lên án ai, thì các ngươi khỏi bị lên án; hãy tha thứ, người sẽ tha thứ mình”. Thường thì chúng ta có cái nhìn khắt khe với người khác để che dấu đi những nhược điểm của mình, không ai là một con người hoàn thiện cả, lời Chúa có phán với chúng ta chớ đoán xét ai để chính mình không bị đoán xét. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay đổi lớn trong cuộc đời mình thì trước hết phải thay đổi cách nhìn về người khác. Hãy đeo cặp kính khác rồi mọi sự sẽ thay đổi theo ta. Hơn cả điều đó, Chúa còn dạy chúng ta hãy tha thứ để được tha thứ, sống đời sống tha thứ là chúng ta đang sống giống như Chúa chúng ta. Ban Biên Tập CÁCH THỜ PHƯỢNG ĐỨC CHÚA TRỜI (Xuất 20.1-17) Dân Ysơraên ở 400 năm tại Êdíptô. Khi được Chúa giải phóng, họ bỏ Ramse đến Sucốt, đến Êtam, đến Phihahirốt, đến Mítđôn và qua Biển Đỏ. Chúa đã rẽ Biển Đỏ làm hai cho họ đi ngang qua như đi trên đất. Họ đến Mara, nơi Chúa đã hóa nước đắng thành nước ngọt cho họ uống, rồi đến Êlim, Nêphiđim, Hôrếp vànúi Sinai. Chúa đã hiện ra trên đỉnh núi, gọi Môise lên mà ban cho họ Luật pháp và các luật lệ về sự thờ phượng. Dân Ysơraên ở tại đây lâu hơn hết, vì có nhiều điều Chúa dạy họ. Những việc đã xảy ra được ghi trong Kinh thánh không phải làviệc hoang đường, bịa đặt, nhưng là những việc thật sự. Dân Aicập, Biển Đỏ, những nơi mà họ đi ngang qua và núi Sinai vẫn còn. Vì vậy, những điều mà chúng ta đã học, là những sự thật đã xảy ra cho dân Ysơraên trước đây hơn 3000 năm, khi họ được giải phóng khỏi xứ Êdíptô. Chúa đã ghi lại những bài học vô giá đó cho mọi người, suốt mọi thời đại. Trên núi Sinai, Đức Chúa Trời đã hiện ra với Môise và ban cho Môise bộ Luật
  3. 3. 3 pháp, trong đó có 10 điều răn. Mười điều răn dạy chúng ta về sự thờ phượng Đức Chúa Trời và cách chúng ta đối xử với nhau, tức là bổn phận của chúng ta đối với Chúa và đối với nhau. I. PHẢI THỜ PHƯỢNG MỘT MÌNH CHÚA (Xuất 20.1-3): 1- Vì chỉ một mình Chúa cứu họ (20.1-3). "Bấy giờ, Đức Chúa Trời phán mọi lời nầy, rằng: Ta là Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Êdíptô, là nhà nô lệ. Trước mặt Ta, ngươi chớ có các thần khác". Dân Ysơraên phải thờ phượng một mình Đức Chúa Trời mà thôi. Tại sao? -Vì chỉ một mình Chúa cứu họ. Đang khi họ làm nô lệ tại Aicập, thì Hoàng đế, cũng như dân Aicập quyết định giữ họ ở lại đó mãi mãi, Nhưng chính Chúa đã thi hành phép lạ, đổ 10 tai vạ trên dân Aicập, buộc họ phải phóng thích dân Ysơraên ra khỏi xứ của mình. Khi dân Ysơraên ra khỏi xứ, họ không biết đường nào mà đi, thì Chúa dẫn dắt và bảo vệ họ ban ngày bằng trụ mây, ban đêm bằng trụ lửa. Chúa rẽ Biển Đỏ cho họ đi ngang qua như đi trên đất khô. Chúa mưa Mana từ trời xuống cho họ ăn, khiến hòn đá phun ra nước cho họ uống, và đến núi Sinai thì dạy cho họ cách thức để thờ phượng Ngài. Chúa bảo: "Phải thờ phượng một mình Ngài mà thôi", vì chỉ một mình Chúa giải cứu họ. Cũng vậy, chúng ta chỉ thờ phượng một mình Chúa mà thôi, vì chỉ một mình Ngài cứu chúng ta ra khỏi tay ma quỉ, khỏi xiềng xích của tội lỗi xấu xa, và biến chúng ta trở thành con trai, con gái của Ngài, được làm dân Thánh, làm dân thuộc riêng về Ngài. Hết thảy những việc đó chỉ có một mình Chúa làm được mà thôi, vì vậy, Chúa bảo rằng: "Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác; vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu". 2- Vì ngoài Đức Chúa Trời không có thần nào khác ( ICôrinhtô 8.4-6; 10.19-22). Mặc dầu người Ta tạo ra nhiều thần, nhưng thật ra không phải nhiều thần, mà tất cả là ma quỉ. Chúng ta biết có hai lực lượng sáng và tối, chánh và tà, Đức Chúa Trời và ma quỉ; ngoài hai lực lượng đó, không có ai khác. Nếu không thờ phượng Đức Chúa Trời, thì thờ phượng ma quỉ. Chúng ta thờ phượng Đức Chúa Trời, vì chỉ có một mình Đức Chúa Trời, ngoài Ngài không có ai khác, chỉ có ma quỉ mà thôi. "Vậy, về sự ăn cúng tế các thần tượng, chúng ta biết thần tượng trong thế gian thật là hư không, chỉ có một Đức Chúa Trời, chớ không có thần nào khác. Thật người ta xưng có các thần khác, hoặc ở trên trời, hoặc ở dưới đất,(bởi đó họ thờ nhiều thần nhiều chúa), về phần chúng ta, chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi, là Đức Chúa Cha, muôn vật bởi Ngài mà ra, và chúng ta hướng về Ngài, lại chỉ có một Chúa mà thôi, là Đức Chúa Jêsus Christ, muôn vật đều nhờ Ngài mà có, và chúng ta cũng vậy" (ICôrinhtô 8.4-
  4. 4. 4 6). Mấy câu nầy giải thích rất rõ ràng là không có thần nào khác, chỉ có tà linh, ma quỉ và các quỉ sứ của nó. Nếu người ta tạo ra các thần, thì các thần đó không có giá trị gì cả để cho người ta nhờ cậy hoặc là thờ phượng. ICôrinhtô 10.19-22 chép: "Nói vậy có ý chi? Của cúng thần tượng có giá trị gì và thần tượng có ra gì chăng? Chắc là không; nhưng đồ người ngoại đạo cúng tế là cúng tế các quỉ, chớ không phải cúng tế Đức Chúa Trời. Vậy, tôi không muốn anh em thông đồng với các quỉ. Anh em chẳng có thể uống chén của Chúa và cũng uống chén của các quỉ; chẳng thể dự tiệc của Chúa, lại dự tiệc của các quỉ. Hay là chúng ta muốn treo lòng Chúa ghen chăng? Chúng ta há mạnh hơn Ngài sao?". Những câu nầy dạy chúng ta rằng tất cả những gì người ta thờ lạy, cúng tế- mặc dầu người ta nói là thờ ông thần nầy, ông thánh kia- nhưng kỳ thật, không có thần nào cả, hết thảy đều là ma quỉ đã hiện ra nhận lấy của lễ đó. Thậm chí khi chúng ta chưa tin Chúa, đã cúi đầu thờ lạy bàn thờ ông bà, và dâng của lễ cho ông bà đã qua đời gọi là cúng ông bà, kỳ thật, ông bà đâu còn ở đó mà ăn. Ông bà đã qua đời là bỏ đời nầy qua đời khác, đã từ trần là bỏ cõi trần nầy về Thiên đàng, hay hỏa ngục, đâu còn ở đây mà ăn. Đó là những chuyện bịa đặt, nhảm nhí, mê tín dị đoan, có ma quỉ đứng phía sau. Người ngoại cúng tế là cúng tế các quỉ, chúng ta đừng tiếp tục làm công việc đó! Gần đây, tôi nghe có người tổ chức kỷ niệm ngày qua đời của ông bà. Hãy coi chừng, nó đưa đến sự thờ lạy hình tượng, không phải đời nầy mà có lẽ đời con cháu của chúng ta. Khi chúng ta có cha mẹ qua đời, chúng ta tổ chức ngày kỷ niệm, mời nhiều người đến ăn uống, chúng ta không đến nỗi bị cám dỗ thờ lạy thần tượng. Nhưng con cháu chúng ta sẽ bắt chước và lần hồi chúng ta đi đến chỗ thờ lạy thần tượng, cúng tế như người thế gian. Việc nào tựa như điều ác, gần với mê tín dị đoan, chúng ta phải tiêu hủy, đừng để một di tích nào còn lại trong mình. Khi dân Ysơraên vào xứ Canaan, Chúa bảo họ phải tận diệt tất cả chùa miễu, thần tượng, những gì mà dân Canaan đã làm và chính vì những việc đó, mà Chúa đã quyết định tiêu diệt họ. Chúng ta đừng mở đường cho ma quỉ xen vào Gia đình của mình, trong dòng họ của mình, để rồi con cháu mình bị vướng vào cái bẫy do mình đặt ra. 3- Đừng thờ tiền bạc (Mathiơ 6.24). Có một vị thần mà chúng ta không ngờ, đó là tiền bạc. Chúa Giêxu đã phán: "Chẳng ai được làm tôi hai chủ" (Mat 6.24). Gái không thể lấy hai chồng, tôi trung không thờ hai chủ, chúng ta không được phép làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi tiền bạc nữa. Nếu chúng ta có tiền bạc, thì sử dụng nó như một đầy tớ, nhưng đừng để nó làm chủ mình, đừng đặt nó nhưng trên bàn thờ để thờ lạy. Chúng ta
  5. 5. 5 cần có tiền bạc, miễn là tiền bạc đó do công khó của mình làm ra cách chánh đáng. Tiền bạc không phải để vào trong tủ, mà đem ra sử dụng hầu cho người khác được phước. Ôi, có biết bao nhiêu bài học mà Chúa dạy chúng ta phải sử dụng tiền bạc như một đầy tớ, đừng tôn sùng nó như một vị thần. Chúa phán với dân Ysơraên: "Các ngươi mang hình tượng ở trong", nghĩa là dân Ysơraên thờ thần tượng mà người ta không thấy được. Chúng ta không có thần tượng như người đời, nhưng có một thứ thần tượng ở trong lòng chúng ta không ai thấy được, mà Chúa thấy được. Ngài bảo chúng ta hãy coi chừng thứ thần tượng đó. Chúa phán: "Tham lam chẳng khác nào thờ thần tượng". Nếu làm bất cứ việc gì một cách không xứng đáng để được tiền bạc, thì tiền bạc trở thành một vị thần cho mình rồi. Một nhà Truyền giáo rất nổi tiếng đã nói: "Chúng ta phải làm hết sức mình để được nhiều tiền, nhưng khi đã làm được nhiều tiền rồi, thì chúng ta cũng phải đem hết số tiền đó chi tiêu vào công việc phước thiện, nhất là truyền giảng Tin lành để cứu vớt đồng bào mình!". Ngày nay, khắp nơi trên Thế giới đều có dấu chân của những người giảng Tin lành. Ngay tại Việtnam, Tin lành đã đến hơn 100 năm rồi, nhờ những con cái của Chúa trên Thế giới đã dâng tiền để chi phí cho Hội thánh, để gởi Giáo sĩ đi giảng cho người ngoại quốc, để mở mang công việc Truyền giáo cho các nơi trên Thế giới. Đó là những người không thờ tiền bạc, nhưng sử dụng tiền bạc. Chắc chắn họ không bao giờ hối tiếc, vì đã dùng tiền vào công tác hết sức đẹp đẽ. Nếu chúng ta có cơ hội dâng tiền, thì hãy cảm ơn Chúa và triệt để sử dụng cơ hội đó hầu cho đồng tiền của chúng ta sẽ có giá trị và sẽ tìm lại được khi chúng ta gặp Chúa yêu dấu ở trên trời. Một khách ngoại quốc hỏi một Tín đồ bản xứ: ‘Khi lên trời; ông muốn gặp ai trước nhất?'. - Tôi muốn gặp Chúa Giêxu trước nhất, vì Ngài đã hy sinh mạng và cứu chuộc tôi. ‘Người thứ hai mà ông muốn gặp là ai?'. - Là người đã đem Tin lành cho tôi, vì dầu Chúa Giêxu đã chết trên Thập tự giá cho tôi, tôi vẫn có thể hư mất vì không biết Ngài. Nhờ có người đến tận nhà giảng Tin lành cho tôi, tôi mới được cứu. ‘Người thứ ba mà ông muốn gặp là ai?'. - Là người đã dâng tiền bạc để các Giáo sĩ ra đi Truyền giáo cho tôi. Chúng ta thờ phượng Chúa bằng cách dâng tiền hay dâng mọi thứ khác. Đừng để tiền bạc trở thành ông thần của mình. Trước mặt Chúa, chúng ta chỉ có Ngài. Tôi phải hết lòng, hết sức, hết trí mà Thờ phượng, Phục vụ, Tôn vinh một mình Đức Chúa Trời mà thôi. II. ĐỪNG THỜ PHƯỢNG ĐỨC CHÚA TRỜI BẰNG HÌNH TƯỢNG (Xuất 20.4-6):
  6. 6. 6 "Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình, cũng chớ làm tượng nào giống những vật ở trên trời cao kia, hoặc nơi đất thấp nầy, hoặc trong nước dưới đất. Ngươi chớ quì lạy trước các hình tượng đó, và cũng đừng hầu việc chúng nó; vì Ta là Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đức Chúa Trời kỵ tà, hễ ai ghét Ta, Ta sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời, và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến Ta và giữ các điều răn Ta". Đừng thờ phượng Đức Chúa Trời bằng hình tượng, vì Đức Chúa Trời thực hữu nhưng vô hình. Môise nói rằng: ‘Tôi không thấy Đức Chúa Trời đối mặt tôi', nghĩa là ông thấy Ngài qua một hình ảnh nào đó. Kinh thánh chép Êsai thấy Chúa, Môise thấy Chúa, một số người thấy Chúa, nhưng thật ra họ không thấy như chúng ta thấy nhau đây. Tôi không bao giờ thấy được cái trán của mình, tôi chỉ có thể thấy qua gương mà không trực tiếp thấy được. Điều đó dạy cho chúng ta rằng Môise và bao nhiêu người nói đã thấy Chúa là họ thấy hình ảnh của Ngài phản chiếu vào một nơi nào đó. Vì vậy, chúng ta không có phép làm bất cứ một hình tượng nào để thờ phượng Chúa. Đừng ai thờ phượng Thập tự giá. Đó chỉ là khúc gỗ, không có giá trị gì hết, nhưng đặt ở Nhà thờ để dạy dỗ cho người ta biết Chúa Giêxu đã chịu chết trên cây Thập tự. Đừng ai thờ những hình mà người ta nói là hình của Chúa Giêxu. Những hình vẽ đó chỉ rằng Chúa Giêxu có hình ảnh của một người Dothái. Kinh thánh không bao giờ ghi chép Chúa Giêxu có thân hình như thế nào. Tại sao vậy? -Vì Ngài không muốn cho người ta thờ lạy hình tượng. Trong Thi Thiên 115.4-8, Chúa nghiêm cấm sự thờ lạy thần tượng. "Hình tượng chúng nó bằng bạc bằng vàng, là công việc tay người ta làm ra. Hình tượng có miệng mà không nói; có mắt mà chẳng thấy; có tai mà không nghe; có lỗ mũi mà chẳng ngửi; có tay nhưng không rờ rẫm; có chân, nào biết bước đi; cuống họng nó chẳng ra tiếng nào. Phàm kẻ nào làm hình tượng, và nhờ cậy nơi nó, đều giống như nó". Vậy thì, chúng ta với hình tượng ai hơn? -Chúng ta hơn hình tượng xa quá! Thế thì tại sao chúng ta sấp mình xuống mà thờ lạy hình tượng vô tri bằng gỗ, đá, bạc, vàng, vì nếu thế thì làm cho mình trở nên hèn hạ quá! Một ngày nọ, có một chiếc thuyền chở một bức tượng rất lớn, sơn son, thiếp vàng rất đẹp đẽ. Mỗi lần thuyền gặp chiếc cầu bắc ngang qua rạch, những người trên thuyền phải khiêng tượng đi vòng lên bờ. Một vị Truyền đạo thấy thế hỏi: ‘Vì sao các ông phải khổ như vậy?'. Họ trả lời: ‘Tượng nầy quí lắm. Để tượng đi qua dưới dạ cầu là tội lắm'. -Các ông đem tượng về để ở chúa miếu phải không? Các người thợ cũng đã ngồi trên mái để lợp. Dân Ysơraên đã có lần làm con bò vàng để thờ lạy. Dân Aicập
  7. 7. 7 thờ con bò. Vì vậy, chịu ảnh hưởng 400 của người Aicập, người Ysơraên đã làm ngay một con bò. Kết quả là có ba ngàn người chết trong một ngày. Tại sao Chúa làm như vậy? -Vì Chúa nghiêm trị những kẻ thờ lạy thần tượng. Điều răn thứ hai bảo rằng: "Hễ ai ghét Ta", là không vâng lời Chúa mà thờ lạy thần tượng, thì Ngài sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời. Nếu đời cha mà thờ lạy hình tượng, thì con cháu phải chịu ảnh hưởng khốn nạn đó. Nhưng ngược lại, Ngài làm ơn đến ngàn đời cho ai tin cậy và vâng lời Ngài, mà thờ lạy đúng theo điều Chúa dạy. Vì vậy, chúng ta là con cái của Chúa, đừng bao giờ sấp mình xuống mà thờ lạy một hình tượng nào cả. Đức Chúa Trời mà chúng ta thờ lạy không có hình tượng nào đem sánh được (Công 17.29). Có người nói rằng nếu chúng ta thờ lạy hình tượng, thì tốt hơn nên thờ lạy ông thợ làm ra hình tượng. Tại sao? -Vì ông thợ có quyền làm ra hình tượng đó, nếu ông muốn mũi nhọn thì làm như thế...Như vậy, chúng ta thấy hình tượng không đáng thờ. Vì vậy, dòng dõi của Ápraham được Chúa dạy từ lúc đó cho đến ngày nay vẫn không bao giờ thờ lạy thần tượng. Mỗi lần bị cám dỗ theo thế gian mà thờ lạy thần tượng, là mỗi lần họ bị phạt rất nặng. III. CHỚ LẤY DANH GIÊHÔVA ĐỨC CHÚA TRỜI MÀ LÀM CHƠI (Xuất 20.7) : "Ngươi chớ lấy danh Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi, vì Đức Giêhôva chẳng cầm bằng vô tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi". Danh của Chúa với chính mình Chúa là một, vì thế, chúng ta đừng nhơn Danh Chúa mà lừa dối nhau hay nói chơi. Có người đi đâu cũng nói rằng: ‘Tôi là con cái của Chúa, vì cớ Danh Ngài, xin quí ông bà anh chị giúp đỡ tôi ít nhiều bạc...'. Không nên làm như thế, chúng ta rất cẩn thận khi nhơn Danh Chúa mà nói hay là làm, là vì vinh hiển của Danh Chúa chớ không phải vì ích lợi riêng của chính mình. Nếu chúng ta mượn Danh Chúa để lừa dối thì tội hết sức nặng. Chúa bảo rằng Ngài không cầm bằng vô tội kẻ nào lấy Danh Chúa mà làm chơi. Cũng đừng nhơn Danh Chúa mà thề dối hay hứa nguyện suông. Có Tín hữu đã đem con lên dâng cho Chúa, người đó đã nhơn Danh Chúa mà hứa nguyện, vì vậy, phải cẩn thận về lời hứa nguyện nuôi nấng, dạy dỗ và làm gương sáng để cho con cái mình trở nên tốt đẹp, chớ không phải là một lời hứa suông. Tín hữu nào sắp làm lễ Thành hôn, họ hứa nguyện sẽ sống với nhau trọn đời. Lời hứa nguyện này rất long trọng. Nếu ai không làm trọn lời hứa nầy thì khiến cho Danh Chúa trở thành một trò chơi, không thoát khỏi sự trừng phạt nặng nề của Ngài. Vì vậy, mỗi khi chúng ta nhơn Danh Chúa mà cầu nguyện thì phải tôn trọng sự cầu nguyện. Cầu nguyện là tương giao với chính mình Chúa. Hiện nay, có người nhân Danh Chúa mà trừ quỉ, nhân Danh Chúa mà chữa bệnh.
  8. 8. 8 Kinh thánh có dạy điều đó, nhưng chúng ta đừng để điều đó trở thành một trò chơi. Nhân Danh Chúa mà trừ quỉ, chữa bệnh, nghĩa là Chúa trừ quỉ, Chúa chữa bệnh, chớ không phải là tôi. Lạm dụng Danh Chúa mà làm chơi, thì phạm đến sự Thánh khiết của Ngài, nghĩa là biến sự Thánh khiết của Chúa trở thành phàm tục và Chúa không chịu. Vì cớ dân Ysơraên dựa vào vật chất, Chúa cho phép vua Nêbucátnếtsa đánh phá thành Giêrusalem, cướp lấy những vật dụng trong Đền thờ Đức Chúa Trời và đem về để trong kho. Nhưng khi vua Nêbucátnếtsa uống rượu hứng chí, bảo người hầu đem những vật dụng đã lấy từ đền thờ Giêrusalem ra để đãi khách, thì ngay lúc đó, vua thấy một bàn tay hiện ra trên tường, ghi lại bản án của vua. Ngay đêm đó, Nêbucátnếtsa bị giết, xứ sở Babylôn thuộc về tay người Mêđi, tức là Batư. Chúa không chịu khinh dễ đâu, ai gieo giống chi sẽ gặt giống ấy. IV. HÃY NHỚ NGÀY NGHỈ (Xuất 20.6- 11) "Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày Thánh. Ngày hãy làm hết công việc mình trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là nghỉ của Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết; vì trong sáu ngày Giêhôva đã dựng nên trời, đất, biển và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ: vậy nên Đức Giêhôva đã ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày Thánh". Hôm nay chúng ta nghỉ ngày Chúa nhật, vì là ngày Chúa đã sống lại, ngày Đức Thánh Linh giáng lâm, ngày Hội thánh đầu tiên thờ phượng Chúa. Chúa bảo rằng phải nghỉ hết mọi công việc, vì Chúa nghỉ đến chúng ta. Chúng ta làm việc luôn trong sáu ngày, đã mệt mỏi, thì ngày Chúa nhật phải nghỉ để được bổ sức lại. Luôn sáu ngày chúng ta phải đương đầu với bao nhiêu sự cám dỗ, linh lực bị hao mòn. Ngày Chúa nhật chúng ta ngồi lại, cùng nhau học hỏi, thờ phượng, ca hát, cầu nguyện, nghe giảng để bồi bổ tâm linh. Vì vậy, ngày Chúa nhật được gọi là ngày Thánh. Vì vậy, mỗi chúng ta làm việc trong sáu ngày, nhưng ngày Chúa nhật chúng ta phải dành để thờ phượng Chúa. Tôi nhớ khi tôi mới tin Chúa, nhà ở xa Nhà thờ lắm, một tháng tôi đến Nhà thờ một lần. Tôi thấy khao khát quá, đời sống thuộc linh đói kém, chậm tiến. Khi tôi về gần Nhà thờ, tôi thích thú vô cùng, ước ao mau đến Chúa nhật để thờ phượng Chúa, vì ngày đó thật là phước hạnh. Mỗi chúng ta là người tin Chúa, thì phải áp dụng lời Chúa vào đời sống hàng ngày của mình, để Chúa ban phước cho chúng ta. Nhưng nếu chúng ta không tin cậy, không vâng lời thì Ngài không thể làm điều đó được. Ngài hứa ban phước cho đến ngàn đời những ai vâng giữ các Lời của Chúa.- Cố Mục Sư Đoàn Văn Miêng
  9. 9. 9 Thanh niên Lời Sự Sống với công tác xã hội: "Thu gom rác bảo vệ môi trường" Thanh niên Lời Sự Sống với công tác xã hội: "Thu gom rác bảo vệ môi trường" Với phương châm mỗi Hành động là một Viên gạch nhỏ góp phần xếp vào ngôi nhà Việt Nam văn minh, tươi đẹp, Mục vụ Thanh niên đang mạnh mẽ với các Phong trào Hoạt động xã hội. Cụ thể là Hoạt động: “Thu gom rác và Tuyên truyền bảo vệ Môi trường”. Hoạt động được diễn ra thường niên hai tuần/ lần, định kỳ vào Thứ 5 trên khắp địa bàn Hà Nội. Ch iều Thứ 5 ngày 18/7, tại Công viên Hồ Thành Công, hơn 15 Thanh niên Hội thánh Tin Lành Lời Sự Sống và Thanh niên trẻ trên địa bàn Hà Nội đã cùng nhau chung tay tham gia hoạt động Thu gom rác bảo vệ Môi trường nói trên. Đúng 17h, màu áo xanh của các Thanh niên Lời Sự Sống đã có mặt tại cổng công viên hồ Thành Công. Tay cầm chổi, tay cầm hót rác, rồi tay cầm vợt hớt rác, bạn nào trông cũng nhiệt tình và hồ hởi bắt tay vào công việc. Chúng tôi chia thành hai đội, mỗi đội đi nửa vòng hồ, vừa vớt rác dưới hồ, vừa nhặt rác trên đường đi bộ ven hồ. Mỗi khi nhận được lời động viên, ủng hồ của các cô bác đang đi bộ trên đường: "Các cháu là Thanh niên mà biết đi nhặt rác làm gương là rất tốt"; "Ai cũng được ý thức như các cháu thì tốt biết mấy"...làm cho lòng chúng tôi càng biết cảm tạ Chúa vì chính trong Chúa, chúng tôi được học lối suy nghĩ và lối sống tích cực, không chỉ sống cho bản thân mình và còn biết vì mọi người, vì xã hội. “Chiến lợi phẩm” thu được sau buổi chiều làm việc chăm chỉ là những túi ny lông đầy rác. Chúng tôi gom lại để tập kết tại thùng rác công cộng. Xong việc, ai nấy đều hít một hơi thật hài lòng và thư thái ngắm toàn bộ khung cảnh hồ. Hồ nước sao mà trong và xanh thế. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi việc nhỏ ngày hôm nay sẽ góp phần thay đổi ý thức chung của người dân thành phố, 63 tỉnh thành Việt Nam sẽ tràn ngập màu xanh Lời Sự Sống! Buổi ra quân tiếp theo sẽ được diễn ra vào 16h30’ ngày 01/08/2013 tại Công viên Nghĩa Đô – Đường Nguyễn Văn Huyên – Quận Cầu Giấy – Hà Nội (Đối diện Bảo tàng Dân tộc Học Việt Nam). Thân mời các bạn thanh niên tất cả các Hội thánh bạn và các bạn thanh niên có cùng tâm tình bảo vệ môi trường hãy thanh niên cùng chúng tôi. Hẹn gặp các bạn chiều nay. Liên lạc: Anh Trần Đức Thiện, 0977-199- 008. - Phương Hà -
  10. 10. 10 NHÌN CHỆCH HƯỚNG VÀ THIỂN CẬN Giăng 9:1-5 "Ðức Chúa Jêsus vừa đi qua, thấy một người mù từ thuở sanh ra. Môn đồ hỏi Ngài rằng: Thưa thầy ai đã phạm tội, người hay là cha mẹ người, mà người sanh ra thì mù như vậy? Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Ðó chẳng phải tại người hay tại cha mẹ đã phạm tội; nhưng ấy để cho những việc Ðức Chúa Trời được tỏ ra trong người. Trong khi còn ban ngày, ta phải làm trọn những việc của Ðấng đã sai ta đến; tối lại, thì không ai làm việc được. Ðương khi ta còn ở thế gian, ta là sự sáng của thế gian." Bị mù lòa từ thuở sanh ra không có gì để đáng sống nhưng chàng thanh niên này cũng phải chấp nhận để sống một kiếp người. Chưa kể anh ta trở thành cớ cho sự đàm tiếu và võ đoán của con người về tình trạng bịnh tật của anh và ảnh hưởng ngay cả đến gia đình của anh: “người hay là cha mẹ người, mà người sanh ra thì mù như vậy?” (Giăng 9:2). Từ một nạn nhân bổng dưng trở thành một tội nhân dưới ánh mắt soi mói và gièm chê của miệng người đời! Hơn thế nữa, ngay cả anh cũng bị giới lãnh đạo tôn giáo ruồng bỏ và khinh miệt: “cả mình ngươi sanh ra trong tội lỗi” (Giăng 9:34). Cái loại thần học quy tội của người Do-thái trở thành bản án tử hình treo lơ lửng trong tâm trí của chính anh và gia đình. Cái mù lòa đã là nổi bất hạnh nhưng chưa khủng khiếp cho bằng cái miệng đàm tiếu và buộc tội ác nghiệt dựa trên loại thần học hẹp hòi và phiến diện. Tư tưởng này ăn ruồng trong tận xương tủy và trở thành lối mòn của tư tưởng con người khi đối diện với bịnh tật cho là sự rủa sả của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi của con người không hơn không kém. Rồi Chúa Jesus xuất hiện. Sự hiện diện của chính thân vị và chức vụ Ngài là một sự giải cứu tuyệt vời cho con người sống dưới ách thống trị của tội lỗi và hậu quả do nó gây ra. Cũng cùng một sự việc nhưng Chúa Jesus đưa ra cho con người một cái nhìn mới xuất phát từ lòng nhơn từ và thương xót của Ngài, để dẫn lối đưa đường con người thoát khỏi bóng đêm tuyệt vọng. Chúa Jesus hoàn toàn xoay hướng con người từ chỗ tập chú vào chính mình và nỗi bất hạnh của mình, biết nhìn mọi sự việc trong lăng kính của Đức Chúa Trời để thấy được chương trình tuyệt vời của Ngài trên cuộc đời bất hạnh từ lúc mới sanh ra. Chúa Jesus không phủ nhận sự hiện hữu của tội lỗi và sức tàn phá khủng khiếp của nó. Nhưng Ngài cho con người thấy rằng vấn đề không phải là ngồi một chỗ ôm lấy nỗi bất hạnh và sự sầu khổ của mình để cho nó gậm nhấm từ từ, chết lần chết mòn. Không! Dẫu cho Đức Chúa Trời không cất đi hậu quả của tội lỗi và nỗi thống khổ của con người, nhưng Chúa Jesus đưa ra cho con người một cái nhìn mới xu hướng về chính Ngài: “Ðó chẳng phải tại người hay tại cha mẹ đã phạm tội; nhưng ấy để cho những việc Ðức Chúa Trời được tỏ ra trong người.” Chúa Jesus dùng cụm từ “việc của Đức Chúa Trời” (số nhiều)
  11. 11. 11 mang một ý nghĩa liên quan đến việc tin nhận Chúa Jesus và đón nhận ơn cứu độ của Ngài. Đó chính là “công việc của Đức Chúa Trời” (Giăng 6:27-28). Chính Chúa Jesus đến trần gian này để làm công việc của Đức Chúa Trời (Giăng 9:4). Vì vậy, qua câu nói của Chúa Jesus, người mù được tháp cuộc đời mình với chính thân vị và công việc của Ngài. Như thế, Chúa Jesus chuyển hướng suy nghĩ của người mù về với chính Ngài và sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời ban cho con người qua chính thân vị và công tác đền tội của Ngài. Sự đau khổ về thể xác mà người mù đang gánh chịu lâu nay chẳng qua là một phương tiện bởi đó người ấy có thể nhận biết được Ngài là ai (Giăng 9:11, 17, 33, 37-38). Mặc dầu Chúa Jesus mở mắt cho người mù này về phần xác nhưng đó chỉ là sự chữa lành mang tính chất tạm thời, vì một ngày nào đó người ấy cũng phải chết. Điều quan trọng hơn và phước hạnh hơn cho người đó ấy là anh ta được Chúa mở mắt tâm linh để nhận biết Ngài. Đó là sự chữa lành cao quý hơn và có giá trị đời đời, khi mà anh ta vượt ra khỏi thân xác này để bước vào cõi vĩnh hằng với Ngài và một lần nữa gặp mặt Ngài. Đức Chúa Trời dùng cái mù lòa của thể xác để giải cứu anh ta ra khỏi sự mù lòa tâm linh, cảnh ngục tù đen tối của tâm hồn, mà cảnh trạng đó còn ghê rợn và khủng khiếp gấp trăm ngàn lần hơn so với sự tăm tối mà anh ta đang gánh chịu trong thân xác này. Chúng ta thường hay nhìn chệch hướng và thiển cận về những điều bất hạnh xảy đến trong đời sống của chúng ta. Có lẽ vì mắt tâm linh chúng ta còn mù lòa vì bị bản tánh ích kỷ chắn ngang chăng? Chúng ta thường hay nhìn vào chính mình và những nỗi khổ đau của chính mình và người khác để tự lên án nhau và kết tội nhau cách vô cớ và sai lầm. Đó không phải là điều của chúng ta nên làm và đáng phải làm cho chính mình và cho người khác. Chúa Jesus muốn chúng ta nhìn vào chính Ngài để có thể thấy được công việc của Ngài. Khi đó, mọi đau khổ sẽ tan biến, mọi mặc cảm tội lỗi sẽ được cất bỏ, và mọi nghi ngờ sẽ được thay thế bằng hy vọng tràn đầy. Chẳng qua những đau khổ, bịnh tật, bất hạnh mà chúng ta phải gánh chịu ngày hôm nay là phương tiện Chúa cho phép xảy đến cho cuộc đời của chúng ta hầu giúp mắt tâm linh của chúng ta được mở ra thấy được công việc của Ngài. Con người thấy hoạn nạn bịnh tật và bất hạnh của mình là công việc của ma quỷ và vùi mình vào trong vũng bùn thất vọng rồi dẫn đến vô vọng. Nhưng Chúa Jesus cho thấy rằng đó chỉ là chiếc cầu để đưa chúng ta từ thế giới tối tăm của ma quỷ sang thế giới sáng láng của Đức Chúa Trời. Trong mùa tạ ơn này, bởi đức tin, chúng ta hãy dâng lên Chúa lời biết ơn sâu xa về những gì Ngài mang đến cho cuộc đời của chúng ta. Đồng thời, chúng ta cầu xin Chúa mở mắt để chúng ta có thể thấy được việc Ngài làm và điều Ngài muốn chúng ta nhận biết ra công việc của Ngài trong đời sống chúng ta là gì? Lạy Chúa Jesus, xin cho con một lần nữa khám phá Ngài là ai qua những điều xảy đến với đời sống của con, gia đình con, và hội thánh của Ngài. Amen!
  12. 12. 12 NGÀY ĐẪM MÁU Donald Cargill là tín đồ Tô cách Lan thuộc hệ phái Trưởng Lão khi bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Thính giả của ông nói các bài giảng của ông: “đi từ lòng đến lòng. Ông ấy giảng như chưa có ai giảng, lời giảng của ông xuyên thấu lòng chúng tôi”. Người ta thường than phiền các sứ điệp của ông quá ngắn. Nhưng đời sống ông cũng ngắn không kém gì các bài giảng ấy. Biết mình sắp sửa bị bắt, ông nhóm dân sự lại rồi giảng ở Ê-sai 26. Lời lẽ sau cùng của ông trong bài giảng chót đã được ghi lại như sau: “Ông khích lệ chúng tôi phải sốt sắng ở trong khe nứt của vầng đá, giấu mình trong những vết thương của Đấng Christ, ấp ủ mình trong những lời hứa của Đức Chúa Trời, và lấy bóng cánh Ngài làm nơi nương náu mình cho tới chừng các tai hoạ đã qua”. Vào ngày 10 tháng 7 năm 1681, quân đội Tô cách Lan đột nhập vào ngôi nhà, nơi Cargill, James Boig, và Water Smith đang nằm ngủ. Có thêm hai người nữa cùng bị bắt với họ. Mấy người nầy bị xốc ra khỏi giường, cột vào lưng ngựa, rồi đưa vào tù. Tất cả đều bị kết án tử hình. Trên giàn giáo Cargill đặt chân mình lên chiếc thang, xây người lại, chúc phước với hai cánh tay giơ cao lên, ông nói: “Chúa biết tôi bước lên chiếc thang nầy mà chẳng chút sợ hãi, nhầm lẫn hay xao xuyến trong tâm, tôi bước lên đây chẳng khác gì bước lên bục giảng”. Sau khi nhìn thấy Cargill chết, Walter Smith bước tới chỗ kẻ hành quyết. Một cái mũ trùm đầu choàng qua đầu ông, nhưng ông tháo nó ra rồi nói: “Tôi có đôi điều để nói, và ấy là hết thảy những ai yêu mến Đức Chúa Trời và lý tưởng công bình của Ngài sẽ biệt riêng ra và hát bài ngợi khen Chúa vì những gì Ngài đã làm cho linh hồn tôi. Ngài đáng ngợi khen thay!” Cái khăn trùm đầu đã bị cất đi, ông bị họ buộc phải nhìn thẳng vào thi thể của bạn mình, và đầu ông cũng rơi xuống tại đó. James Boig là người kế tiếp. Ông hô lớn tiếng ngợi khen Đức Chúa Trời, Ông nói, ông rất bình tỉnh trên giàn giáo giống như ông đương đứng trước bàn thờ hôn nhân vậy. Người kế tiếp là William Cuthill, và sau cùng là William Thomson năm người nhơn đức hết thảy đã tuận đạo tại Edinburg vào “ngày đẫm máu không ai quên được ngày 27 tháng 7 năm 1681.” Bạn đã hy sinh điều gì cho danh của Chúa chưa ? Kinh Thánh chép : “Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài. Hãy nhờ cậy Đức Giê-hô-va đời đời, vì Đức Giê-hô-va, chính Đức Giê-hô-va, là vầng đá của các thời đại!” (Ê-sai 26.3- 4).
  13. 13. 13 SỰ LO LẮNG Kinh Thánh: Mathiơ: (6:24-34) Chẳng ai được làm tôi hai chủ; vì sẽ ghét người nầy mà yêu người kia, hoặc trọng người nầy mà khinh người kia. Các ngươi không có thể làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi Ma-môn nữa. Vậy nên ta phán cùng các ngươi rằng: Đừng vì sự sống mình mà lo đồ ăn uống; cũng đừng vì thân thể mình mà lo đồ mặc. Sự sống há chẳng quí trọng hơn đồ ăn sao, thân thể há chẳng quí trọng hơn quần áo sao? Hãy xem loài chim trời: Chẳng có gieo, gặt, cũng chẳng có thâu trữ vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quí trọng hơn loài chim sao? Vả lại, có ai trong vòng các ngươi lo lắng mà làm cho đời mình được dài thêm một khắc không? Còn về phần quần áo, các ngươi lại lo lắng mà làm chi? Hãy ngắm xem những hoa huệ ngoài đồng mọc lên thể nào; chẳng làm khó nhọc, cũng không kéo chỉ; nhưng ta phán cùng các ngươi, dẫu vua Sa-lô-môn sang trọng đến đâu, cũng không được mặc áo tốt như một hoa nào trong giống đó.Hỡi kẻ ít đức tin, loài cỏ ngoài đồng, là giống nay còn sống, mai bỏ vào lò, mà Đức Chúa Trời còn cho nó mặc đẹp thể ấy thay, huống chi là các ngươi! Ấy vậy, các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? Uống gì? Mặc gì? Vì mọi điều đó, các dân ngoại vẫn thường tìm, và Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi. Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa. Vậy, chớ lo lắng chi về ngày mai; vì ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy. Câu gốc: “Hãy phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va , thì mưu ý mình sẽ được thành công.” (Châm ngôn 16:3) Cuộc sống của mỗi con người chúng ta trên đất là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Ở bất cứ lứa tuổi nào chúng ta cũng có những nỗi lo toan. Dường như đó là con bịnh nan y không thuốc chữa. Cho dù y học ngày nay đã phát triển vượt bực, có thể thay gan, ghép thận, thông tim và dùng những phương tiện kỹ thuật, máy móc tối tân để soi rọi chẩn đoán tìm ra căn nguyên của con bịnh. Thế mà sự lo lắng dường như khoa học cũng đành bó tay. Thế nhưng, có một toa thuốc không hề tốn tiền, mà lại hiệu quả lại tìm thấy được từ trong Kinh thánh Tân ước (Ma- thi-ơ 6: 24-34). Chúng ta thử tìm hiểu ý nghĩa và sự dạy dỗ nào qua phân đoạn Kinh thánh này; để có thể giúp Cơ đốc nhân chữa lành chứng bịnh lo lắng chăng? I. Các ngươi không thể làm tôi hai chủ… (câu 24) Lỗi lầm thông thường nhất của con người là hay đứng núi này trông núi nọ; bởi vì ít ai thật sự thỏa lòng với cuộc sống. Chính vì vậy, con người có khuynh hướng đeo đuổi nhiều tham lam cùng một lúc: vừa
  14. 14. 14 muốn có đời sống tâm linh bình an lại vừa muốn có thật nhiều tiền bạc, của cải vật chất. Thấy được nguy cơ của dục vọng này, nên Chúa Jesus đã răn dạy môn đồ của Ngài: “Các ngươi không thể làm tôi hai chủ; vì sẽ ghét người này mà yêu người kia, hoặc trọng người này mà khinh người kia. Các ngươi không thể làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi ma môn nữa.” Vâng, quả đúng như vậy. Nếu ai đó mãi mê tìm kiếm của cải vật chất của đời này; không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, thì làm sao có thể bước theo Chúa một cách hết lòng được! 1. Không thể trung thành với cả hai: Khi con người vừa tôn thờ Chúa, vừa tôn thờ tiền bạc chẳng khác gì một phế nhân bước đi bằng đôi nạn gỗ. Những bước đi khập khiễng, không thể nào bước nhanh hơn và bị bỏ lại đàng sau. Gia đình không thể hạnh phúc khi người đàn ông có hai bà vợ. Xã hội không khuyến khích, luật của Chúa không cho phép. Thực tế cuộc sống chỉ đem đến đổ vỡ, vì tình yêu không thể san sẻ đồng đều, tạo nên sự ghen tương và lòng thù hận. Tục ngữ Việt Nam có câu: “Một vợ thì nằm giường lèo, hai vợ nằm chèo queo, ba vợ thì ra chuồng heo mà nằm.” Kinh Thánh Cựu ước cho ghi lại câu chuyện Áp-ram khi ông ăn nằm với con đòi của vợ mình là A-ga theo yêu cầu của vợ là bà Sa-ra; hậu quả là gia đình bắt đầu chia rẽ vì sự ghen ghét xuất hiện giữa chủ và tớ. Cuối cùng một người đàn bà phải ra đi bởi vì A-ga không thể làm tôi trung thành giữa hai người chủ. (Sáng thế ký 16:1-6) 2. Sự phù du của vật chất: Có lẽ mỗi chúng ta đều có ít nhiều kinh nghiệm khi đặt lòng mình vào của cải vật chất. Sống trên đời tất nhiên ai cũng phải phấn đấu, phải làm việc và cần có những tiện nghi. Điều đó không có gì là sai trái. Nhưng nếu mục đích của đời người chỉ cốt chạy đua với nhu cầu vật chất, xem nó như là thứ tự ưu tiên của cuộc sống, thì quả thật đáng buồn biết bao nhiêu! Chúng ta quá biết mọi thứ sẽ có một ngày không còn nữa. Sa-lô-môn, một vị vua quyền thế, giàu có và sang trọng khó ai bì. Ông sống trong lâu đài nguy nga tráng lệ, ăn những mỹ vị cao lương. Xung quanh là cung phi mỹ nữ, châu báu ngọc ngà, muốn gì được nấy. Thế nhưng, ông đã giải bày tâm trạng của mình về những bài học để đời qua những câu Kinh Thánh được chép trong sách Châm Ngôn như sau: “Con há liếc vào sự giàu có sao? Nó chẳng còn nữa rồi; vì nó quả hẳn có mọc cánh và bay lên trời như chim ưng vậy.” (Châm ngôn 23: 5)
  15. 15. 15 Cùng một ý nghĩa về sự chóng phai tàn của vật chất, và tù đày của lòng người bị giam hãm bởi của cải, tiền bạc; Chúa Jesus đã phán dạy cho các môn đồ của Ngài tại trên một ngọn núi như sau: “Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất, là nơi có sâu mối, ten rét, làm hư, và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy; nhưng phải chứa của cải ở trên trời, là nơi chẳng có sâu mối, ten rét làm hư, cũng chẳng có kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy. Vì của cải ngươi ở đâu thì lòng ngươi cũng ở đó.” (Ma-thi-ơ 6: 19,20,21) II. Sự sống quí trọng hơn đồ ăn, thân thể quí trọng hơn quần áo (câu 25) 1. Sự sống là gì? Sự sống ở đây không phải chỉ là hơi thở và tồn tại của xác thịt trên trần thế này; mà là sự sống thiêng liêng ở trong cõi vĩnh hằng, trong vương quốc của Đức Chúa Trời. “Quả thật ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời ta mà tin Đấng đã sai ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến cùng sự sống…”(Giăng 5:24) Sự sống ấy mang tính siêu nhiên, vượt lên trên sự hiểu biết của con người. Sự sống đó nằm trong bàn tay quyền phép của Đấng Toàn Năng, khi tiếng kèn chót vang lên, và những ai thuộc về con dân của Đức Chúa Trời sẽ sống lại từ mồ mả dầu đã chết rồi: “Chớ lấy điều đó mà làm lạ; vì giờ đến, khi mọi người ở trong mồ mả nghe tiếng Ngài mà ra khỏi: (Giăng 5: 28) Tuy nhiên sự sống thiêng liêng đó không phải dành cho tất cả mọi người; nhưng dành cho những ai tin nhận Chúa Jesus, và vâng theo lời dạy của Ngài, ấy là những người hưởng được sự sống đời đời: “ …Nếu ngươi muốn vào sự sống, thì phải giữ các điều răn. Người hỏi: những điều răn gì? Đức Chúa Jê-sus phán rằng: Những điều này: Đừng giết người, đừng phạm tội tà dâm; đừng ăn trộm cắp; đừng làm chứng dối. Hãy hiếu kính cha mẹ; hãy yêu kẻ lân cận như mình.” ( Mathiơ 19: 17,18,19) 2. Sự lo lắng có làm cho đời mình dài thêm một khắc không? (Câu 27) Kinh nghiện thực tế cho thấy rằng, sự lo lắng không những làm cho đời người dài thêm ra, nhưng lại rút ngắn hơn, bởi vì lo lắng sinh ra bệnh tật. Ưu phiền và lo lắng thường làm cho con người mau già; và cũng là một trong những nguyên nhân sinh ra chứng đau bao tử: “Vậy chớ lo lắng chi về ngày mai; vì
  16. 16. 16 ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó nhọc cho ngày nào đủ cho ngày ấy.” ( Mathiơ 6: 34) III. Bí quyết sống bình an Thật không dễ dàng chút nào để có một đời sống an nhiên tự tại, giữa những phong ba bão táp của đời người. Lý do dễ hiểu là cuộc sống vốn phức tạp mà con người muốn tồn tại thì phải đấu tranh để sống còn. Chúng ta không những chống chọi với thiên nhiên hay thời tiết nghiệt ngã, mà còn đấu tranh với thú dữ, côn trùng, và nhất là giữa con người với nhau đầy mưu sâu, kế độc. Cũng chình vì vậy mà nhà nho Cao Bá Quát đã từng than thở: “Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe “Trần có vui sao chẳng cười khì? Thi nhân Nguyễn Du cũng cùng tâm trạng: “Trải qua một cuộc bể dâu “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng Nhà thơ Vũ Hoàng Chương thì muốn chối bỏ hiện thực, ước mơ được sống ở một thế giới khác: “Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh “Một vì sao trơ trọi cuối trời xa Thưa quý ông bà anh chị em! Như vậy phải chăng cuộc đời chỉ có “bể khổ” mà không có niềm hoan lạc, sự bình an? Tôi không nghĩ như vậy, mà cho rằng vấn đề ở đây là thái độ của mỗi con người khi đối diện trước những nan đề của cuộc sống. Chúng ta chỉ than vãn, oán trách “ông xanh” hay biết cảm tạ Đức Chúa Trời trong mọi hoàn cảnh. Chúng ta có tin rằng Đức Chúa Trời luôn luôn ban cho chúng ta những điều tốt nhất không? Tôi hoàn toàn tin như vậy. Đứng trước nghịch cảnh, thái độ của chúng ta trước hết là biết tạ ơn Đức Chúa Trời. Hãy học bài học này qua ông Gióp: “Sự phước mà tay Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, chúng ta lãnh lấy, còn sự tai họa mà tay Ngài giáng trên chúng ta, lại chẳng lãnh lấy sao? Trong mọi việc đó Gióp không phạm tội trong môi miệng mình.” (Gióp 2: 10). Muốn có được sự bình an trong mọi hoàn cảnh, Cơ đốc nhân chúng ta phải học bài học căn bản đó là: 1. Phó thác mọi sự cho Đức Chúa Trời: “Hãy phó thác việc mình cho Đức-Giê- hô-va, thì những mưu ý mình sẽ được
  17. 17. 17 thành công.” (Thi Thiên 37: 5) 2. Cầu nguyện không thôi: “Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dung lời cầu nguyện, nài xin và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời. Sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và ý tưởng anh em trong Đức Chúa Jêsus Christ.” (Phi-líp 4:6, 7) 3. Tin cậy: “Các ngươi sẽ có hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững long, Ta đã thắng thế gian rồi.” (Giăng 16: 33) 4. Làm theo lời Chúa dạy: “Vậy, kẻ nào nghe và làm theo ta phán đây, thì giống như một người khôn ngoan cất nhà mình trên hòn đá. Có mưa sa, nước chảy,gió lay, xô động nhà ấy, song không sập, vì đã cất trên đá.” (Mathiơ 7:24) Kết luận Một bà giàu có kia, trong lúc sanh thời có địa vị rất cao trong xã hội. Khi chết bà được thánh Phi-e-rơ tiếp đón. Thánh Phi- e-rơ dẫn bà đi và chỉ cho bà xem một biệt thự lộng lẫy: - Đây là ngôi nhà của đứa tớ gái của bà. Bà nhà giàu nghĩ thầm rằng, đứa đầy tớ của mình mà có được ngôi nhà đẹp như vậy, thì chắc ngôi nhà của mìn phải tráng lệ gập bội. Đi thêm một lúc nữa, thánh Phi-e-rơ chỉ cho bà cái chòi nhỏ bé: - Đây là nhà của bà! Bà nhà giàu bực dọc thưa lại: - Làm sao tôi có thể ở trong ngôi nhà này được? Thánh Phi-e-rơ thản nhiên trả lời: - Rất đáng tiếc, nhưng với những gì bà đã gửi lên đây làm sao có thể xây một cái nhà cho bà khá hơn được! Câu chuyện dạy chúng ta bài học nên biết đầu tư của cải đúng chỗ mới còn lại đời đời. Nguyện xin Lời của Chúa hôm nay thức tỉnh mỗi tấm lòng của chúng ta biết sống trung thành với chủ mình chính là Đức Chúa Trời. Không thể vừa bước đi với Chúa vừa bước đi với tiền bạc. Có như vậy, chúng ta mới hưởng được sự bình an trong tâm hồn. MỤC SƯ LÊ VĂN THỂ
  18. 18. 18 THA THỨ GIỮ MÌNH VỮNG ĐẠO SỐNG TRONG ĐẤNG CHRIST YÊU nhiều, lòng THA THỨ nhiều. THA THỨ nhiều, khiến bạn YÊU MẾN việc LÀM HÒA, HÀN GẮN những rạn nứt trong mối quan hệ. THA THỨ lỗi lầm của người khác, nghĩa là KHÔNG NHỚ, KHÔNG NHẮC LỖI của họ, quay lại làm hòa trong tình yêu thương. THA THỨ là một biểu hiện sống YÊU THƯƠNG và KHIÊM NHU, NHƯỜNG NHỊN, VỊ THA, MỀM MẠI. THA THỨ đem đến sự CHỮA LÀNH, NUÔI DƯỠNG tâm hồn. THA THỨ đem lại VUI VẺ, TƯƠI TRẺ, MẠNH KHỎE thân thể và tâm linh. THA THỨ khiến bạn YÊU THƯƠNG nhiều hơn, và ĐƯỢC YÊU nhiều hơn THA THỨ gây dựng mối quan hệ, ích lợi cho vương quốc Chúa. THA THỨ đem lại sự BÌNH AN, HẠNH PHÚC. THA THỨ để được THA THỨ. THA THỨ là làm đẹp lòng Đức Thánh Linh và được đầy rẫy Đức Thánh Linh. THA THỨ được, mang một phần bản tính của Đấng Christ và mở lòng cho sự sống của Chúa vào đời sống mình. Bạn chọn THA THỨ không? Ở trong TÌNH YÊU Thiên Chúa, Thánh Linh BAN sức mạnh cho bạn sống THA THỨ, HÒA THUẬN, không NHỚ ĐẾN tội lỗi của người khác nữa, như chính Chúa Jesus Christ không nhớ đến lỗi lầm của bạn. "Chớ mệt nhọc về sự LÀM LÀNH, vì nếu chúng ta KHÔNG trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ GẶT. Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong ĐỨC TIN" (Galati 6:9,10). Amen! KHẢI TƯỢNG VÀ MỤC TIÊU CỦA HỘI THÁNH TIN LÀNH LỜI SỰ SỐNG VIỆT NAM MOSCOW I. Khải tượng của Đức Chúa Trời cho Hội Thánh “Lời Sự Sống ” qua Mục sư ULEKMAN: “ Hãy trang bị cho dân sự Ta lời đức tin. Chỉ cho họ vũ khí thuộc linh họ có. Dạy họ cách sử dụng chúng. Gửi họ vào chiến trường bách chiến bách thắng cho Chúa”. II. Khải tượng của Đức Chúa Trời cho Hội Thánh “Lời Sự Sống ” qua Mục sư Masula: “ Mỗi khu vực ốp của người Việt Nam tại Moscow có ít nhất 1 nhóm tế bào. Mỗi 1 thành viên Nhóm Tế Bào sẽ là 1 trưởng nhóm tế bào. Mỗi trưởng nhóm đào tạo ra 1 người trưởng nhóm khác ”. III. Mục tiêu Hội Thánh “Lời Sự Sống ” năm 2013: 1) 100 người trung tín đến Thờ Phượng Chúa ngày Chúa Nhật 2) 25 Nhóm Tế Bào thường xuyên hoạt động. 3) 3 buổi nhóm thờ phượng trong tuần: tại Hội Thánh, khu chợ Sát- đa, vốt, khu chợ vòm Cũ. 4 ) Đẩy mạnh truyền giáo và hướng tới những thành phố có đông người V.N sinh sống 5 ) Năm Thanh Niên
  19. 19. 19 HỘI THÁNH TIN LÀNH LỜI SỰ SỐNG TẠI VIỆT NAM Nhằm tiện cho các con cái Chúa liên lạc với Hội Thánh Chúa khi về Việt Nam hoặc truyền giảng cho người thân mình ở nhà. Chúng tôi xin gởi quý bạn đọc số điện thoại liên lạc tại các tỉnh thành ở Việt Nam. Các tỉnh miền Nam: Mục sư Huê : +84 163 458 5438 Các tỉnh Tây Nguyên và Ninh Bình Anh Phiero: +84 167 626 2652. Các tỉnh Nam trung bộ: Mục sư Giô-suê: +84 97 579 1097 Các tỉnh Bắc Trung Bộ Anh Mừng: +84 169 921 9530 Hải Phòng, Hải Dương, Thái Bình, Nam Định, Hà Nam. Mục Sư Dũng : +84 169 895 5461 Các tỉnh Đông bắc + khu vực Đông anh HN và tỉnh Bắc Ninh Mục sư Hoàng : +84 97 341 2984 Các tỉnh Tây Bắc Mục Sư Bảo: +84 120 212 4411 Các tỉnh Vĩnh Phúc, Phú Thọ. Mục Sư Nghĩa : +84 97 354 3794 Khu vực Long Biên, Gia Lâm Hà Nội và tỉnh Hưng Yên. Anh Phê : +84 166 914 0245 Các quận huyện và các tỉnh thành còn lại, có thể liên lạc với Anh Thiện +84 93 5369345. LỊCH ĐỌC KINH THÁNH HẰNG TUẦN Từ ngày 05/08 đến ngày 11/08 05. Thi-thiên 35, 2Tê-sa-lô-ni-ca 2, Ê-sai 23-24 06. Thi-thiên 36, 2Tê-sa-lô-ni-ca 3, Ê-sai 25-26 07. Thi-thiên 37, 1Ti-mô-thê 1, Ê-sai 27-28 08. Thi-thiên 38, 1Ti-mô-thê 2, Ê-sai 29-30 09. Thi-thiên 39, 1Ti-mô-thê 3, Ê-sai 31-32 10. Thi-thiên 40, 1Ti-mô-thê 4, Ê-sai 33-34 11. Thi-thiên 41, 1Ti-mô-thê 5, Ê-sai 35-36 LỊCH SINH HOẠT CỦA HỘI THÁNH Lịch sinh hoạt từ ngày 05/08 – 11/08 Ngày CHƯƠNG TRÌNH 05/08 TUẦN NGHĨ NGƠI 06/08 Cầu nguyện kiêng ăn tại Hội Thánh ( Từ 13.00-18.00 ) Ca đoàn (18h30-20h30) 07/08 NHÓM TẾ BÀO 08/08 TRẠI HÈ THANH NIÊN 09/08 TRẠI HÈ THANH NIÊN 10/08 TRẠI HÈ THANH NIÊN 11/08 13h30 : Thờ phượng với HT lớn 18h30: Hội Thánh Việt Nam THÔNG CÔNG : Ban Biên Tập kêu gọi các bạn gởi bài viết, lời làm chứng về ơn phước Chúa và về những gì Chúa ban cho trong thời gian qua về địa chỉ Email noisanmuagat@yahoo.com Hoặc liên hệ với anh Huỳnh Trần Ngọc Hùng SĐT: 8968 898 5238 tại Hội Thánh. Chúng tôi gởi lời cảm ơn chân thành đến quý con cái Chúa đã gởi bài viết, lời làm chứng, lời cảm tạ về cho chúng tôi trong thời gian vừa qua. Nguyện Chúa sẽ ban ơn và thêm sức trên quý vị luôn.
  20. 20. 20 GỞI CÁC BẠN THÂN HỮU Nếu các bạn đọc tờ nội san này có sự thôi thúc muốn tin nhận Chúa, hoặc bạn đã nghe ai đó làm chứng và lòng muốn tiếp nhận Chúa Jêsus làm Chúa làm chủ đời sống bạn. Mời các bạn cầu nguyện với Chúa theo như hướng dẫn sau : "Kính Lạy Chúa Giê-Xu, con biết con là người có tội, xin Chúa tha tội cho con. Con tin cậy Chúa là Đấng duy nhất có quyền cứu rỗi linh hồn con. Con cảm ơn Chúa vì Ngài đã chịu chết đền tội cho con, Ngài cũng đã từ cõi chết sống lại để ban sự sống vĩnh cửu cho con. Giờ đây con xin rộng mở tâm hồn và đời sống tiếp nhận Ngài làm Chúa Cứu Thế và Chúa của đời con. Xin Chúa đổi mới lòng con và dìu dắt con trên con đường theo Chúa suốt đời con. Con thành kính tạ ơn Chúa và cầu xin nhân danh Chúa Giê-Xu. A-men." Bạn thân mến! Bạn đã làm một quyết định thật đúng đắn, xin hoan nghinh và chúc mừng bạn trở thành con cái Chúa. Mời bạn hãy mạnh dạn tìm đến Hội Thánh Tin Lành gần nơi bạn nhất để nhận sự giúp đỡ về học hỏi Kinh Thánh. Nếu bạn ở Moscow thì mời bạn hãy đến với chúng tôi theo Địa chỉ : Yл. Павла Корчагина, дом 2a hoặc gọi điện cho chúng tôi theo số 8905 534 4475 để được hướng dẫn thêm. HỘI THÁNH TIN LÀNH LỜI SỰ SỐNG VIỆT NAM MOSCOW Địa chỉ :Yл.Павла Корчагина, дом 2a Tel: 8905 534 4475. Cách đi : Lên khỏi Метро Рижская, đi bộ 50m đến bến Avtôbuýt số714, đi 5 bến, đến bến: 1-й Рижский переулок. THỜ PHƯỢNG CHÚA VÀO CHÚA NHẬT HẰNG TUẦN : 18:30 – 21:30 Thân mời mọi người đến với Hội Thánh trong các buổi nhóm để cùng nhau ca ngợi tôn vinh Chúa, chia sẻ niềm tin, trò chuyện tâm tình, sinh hoạt thờ phượng Chúa, nghe lời giảng do các Mục sư đầy ơn chia sẻ. Rất vui mừng được đón tiếp quý vị. Về nội san: Nội san MÙA GẶT phát hành nhằm mục đích đáp ứng nhu cầu chia sẻ niềm tin của các con cái Chúa trong Hội Thánh, thông báo các tin tức trong Hội Thánh, bày tỏ Tình Yêu, cung ứng nhu cầu thông công lẫn nhau, nhằm giúp cho con cái Chúa có một đời sống chiến thắng và nhận được phước hạnh từ Thiên Chúa. LƯU HÀNH NỘI BỘ

×