Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.

Tienthaigiao

77 views

Published on

Tiền thai giáo

Published in: Education
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

Tienthaigiao

  1. 1. Trích Từ Tiền Thai Giáo « : Tháng Một 23, 2015, 02:41:50 AM » Trích dẫn Thưa Thầy, con vừa mới đọc lại quyển Tiền Thai Giáo và xin post lại những đoạn đối thoại mà còn quan tâm ở đây và vợ chồng con sẽ cố gắng làm theo lời dặn. Lý do: vì vợ con mang thai được khoảng 8 tuần rồi (bác sỹ Từ Dù chẩn đoán), con nhờ Thầy chỉ giúp nên cho thai nghe kinh Duy Ma Cật phẩm nào, vì con thấy kinh này có đến 41 phẩm. Hay là cứ mở lên nghe tùy ý được không Thầy? Một câu hỏi tò mò nữa: là tại sao mang thai thì phải nghe kinh này mà không nghe kinh khác vậy Thầy? - Nghe kinh này có tác dụng hữu ích gì cho mẹ và thai nhi? http://thuvienhoasen.org/a16439/audio-book-kinh-duy-ma-cat down kinh mp3 ở đây phải không Thầy? (vì trên mạng có rất nhiều phiên bản nên rất dễ lẫn lộn) Đứa đầu năm 2010 thì vợ con cho nghe nhạc giao hưỡng Mozart, Bethoven ... nhạc này có tốt ko Thầy? Thầy cho con lời khuyên nhé. A DI ĐÀ PHẬT! " Langnghiem: Những hành vi nên tránh của cha và mẹ trong lúc mang thai ? Tibu: Coi phim nhà nghèo. Gây gỗ với nhau. Mẹ ăn dưa (Âm quá). Mẹ chạy, nhảy, leo trèo ... (Tất nhiên, nếu là vận động viên thể thao thì cũng chưa đến nỗi nào). Nghiên cứu liên tục trong ba tháng đầu, tính từ khi có bầu. Ttvi: Nếu như đã mang thai 1 thời gian ngắn (dưới 3 tháng) rồi mới biết những gì chú chỉ dẩn thì phải làm gì để chữa cháy vậy chú? Tibu: Thay đổi phương cách sống, tu tập thiệt tình, ăn ngay nói thật, Có Hiếu với Ba và Má. Chú ý tới sự Sân Hân. Sau đó là khi bé gò, gồng, chòi ... thì dùng công phu mà thoa diệu nó. Nên nhớ là "Còn nước, còn tát" và làm đại theo kiểu tới đâu hay tới đó. Ttvi: Loại kinh nào giúp ích cho người mẹ và bào thai trong quá trình mang thai vậy chú? Chú có đường link cho con xin. Con cám ơn chú lắm..... Tibu: Thiên Chuá Giáo: Đức Mẹ ở Lộ Đức http://www.dongcong.net/MeMaria/NhungNgayCuaMe/05.htmhttp://www.dongcong.net/Me Maria/LinhDiaDucMe/10.htm http://www.catholic.org/clife/mary/lourdes1.php (cái này có vẻ hay hơn) Phật Giáo: Kinh Duy Ma Cật http://www.thuvienhoasen.org/khduyma-00.htm Brightmoon00: Tại sao lại mệt mỏi vậy chú? Do gia đình có bất đồng quan điểm? Hay do bé tập hăng quá nên hay bị bệnh? Giai đoạn đầu là giai đoạn bé bao nhiêu tuổi ạ? Tại sao sau khi bé lớn thì lại đỡ hơn ạ? Tibu: Chỉ là phước báu của gia đình. Ở bên Tây Tạng dân tình ở đây là nghèo là chuyện bình thường, nhưng khi có tu sĩ ngon lành ra đời thì càng đói vì mất mùa: Phước báu không đủ. Brightmoon00: Ra là do phước báu của gia đình. Vậy để phước báu được nhiều thì mình nên tập An Trú Chánh Niệm Đằng trước mặt để đạt được các tầng thiền và đến lúc hồi hướng phước đức
  2. 2. của mình cho những trường hợp như các Nhí trên này đã tung làm, thì phước báu sẽ tăng lên. Và thế là khi người mẹ sinh ra bé, thì phước báu của gia đình may ra mới có thể chêch lệch không đáng kể so với bé. Tibu: Đúng 100% " Tiền Thai Giáo là gì? Chào quý Bạn! Một ông bác sĩ đã nói như sau: “Không có một nơi nào, mà tui học được nhiều điều bổ ích hơn, khi đi chữa bệnh cho bệnh nhân!”. Thật vậy, Hai Lúa tui cũng có lúc chữa bệnh cho bà con. Trong thời gian đó, Hai Lúa tui đã thống kê như sau: 70%, những đứa con có máu điên hay tính tình khó chịu, khó dạy bảo... đều là những đứa con đầu lòng. Sau này, dùng Tứ Thiền để nghiên cứu thì thấy rằng, khi 2 tài tử “đóng phim” ở giai đoạn đầu: Tâm ý họ trụ ở dục vọng rất nhiều: Điều này chiêu cảm những thần thức nặng về tham dục đến đầu thai. Do vậy mà những đứa con đầu lòng mới có tỷ lệ cao về vấn đề ngỗ nghịch. So với những đứa con thứ vì tình trạng tham dục (khi đóng phim) đã giảm nên chúng thường thông minh hơn, mà tụi mình cứ lầm tưởng rằng tụi mình có kinh nghiệm nuôi con hơn. Như vậy, tụi mình sẽ dùng chiêu thức là giảm tham dục để có đứa con thông minh. Tóm lại, một phần là do lỗi của tụi mình, hầu hết những đứa con khó dạy bảo đều, bị cái nhân là: Vô tình hôm đó mình để tâm mình trụ vào Tham dục quá nhiều. Sinh con ra, rồi mới dạy dỗ đó là chuyện thường tình. Thế nhưng suy nghĩ lại thì tụi mình thấy là đã quá trễ. Tụi mình hễ đã sinh con thì lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn: “Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính”. Ấy vậy mà vẫn có một cách đã thất truyền lâu rồi: Tiền Thai Giáo. Có nghĩa là giáo dục đứa con khi nó chưa thụ thai (tiền thai). Một quy trình độc đáo của Phật Giáo (?). Mời các bạn suy nghĩ về đề mục trên. Và nếu có thể, tụi mình tán láo về vấn đề thực tế này! Vì là một cư sĩ nên Hai Lúa tui có một số kinh nghiệm để dụ khị những anh chàng tốt tới nhà mình ở chơi cho vui hí hí. Để ý: Khi khách quý tới nhà thì tụi mình thường phải dọn dẹp nhà cửa, trang hoàng lộng lẫy, có khi phải treo cả cờ xí, mướn dàn nhạc tới để làm tăng thêm cái phần thiện chí của mình. Nhìn ra cuộc đời: Mã tầm Mã, Ngưu tầm Ngưu, có nghĩa là dân áp phe thì chơi với dân áp phe, và tất nhiên: Dân chích choác thì cứ tìm nhau. Lợi dụng vào định luật cộng hưởng này, tụi mình có thể lựa cho mình một đứa bé thật là nết na, và thông minh... Chuẩn bị: Người chủ mưu, phải có một sức mạnh về tập trung tư tưởng, mà tập trung tư tưởng: Không gì bằng là tập quán đề mục xuất hiện đằng trước mặt. Sau khi đề mục xuất hiện một cách dễ dàng đằng trước mặt, thì tụi mình có 2 cái lợi:
  3. 3. 1. Tánh tình tự nhiên hiền ra, không thể nghĩ bậy và làm bậy nữa. 2. Vì định luật cộng hưởng, tụi mình sẽ tìm ra những sân ga (sangha) và sẽ cộng hưởng được những người tốt. Tại sao? Vì việc quán đề mục làm cho mình rất mạnh về trực giác, mình có thể đánh hơi được ai là người hiền, ai là kẻ ác. Thực hành: Trước khi khách quý tới và đòi ở chung với mình, thì mình phải tạo phước, bằng cách giúp đỡ bạn bè khi họ gặp hoạn nạn, nguyên tắc: mình tỏ thiện chí trước, và theo nguyên lý: Muốn có thì phải cho, có nghĩa là tùy vào việc mình cho mà tụi mình sẽ có (lại lòng vòng hí hí). Cho ác, tất nhiên sẽ khó có thể gặp thiện. Cho Thiện, thì lại khó có thể gặp ác. Mặt khác nhờ vào giao động tâm thức thuần thiện của mình có được, khi tập thiền quán: Chứng và đắc Sơ Thiền thôi đã làm cho mình hiền như cục đất rồi. Thế nào là chứng: Đề mục xuất hiện trước mặt mình trong vòng 12 giây đồng hồ. Thế nào là đắc: Cứ mỗi lần mình nghĩ đến đề mục thì mình thấy nó xuất hiện đằng trước mặt cũng trong 12 giây đồng hồ. - Làm sao mà biết được sức mạnh của sự tập trung tư tưởng? Đề mục càng rõ thì lực tập trung tư tưởng càng mạnh. Và tụi mình sẽ làm cho đề mục rõ ràng như thật là hay nhất. Kết luận: Khi “đóng phim” hí hí (tìm mãi mới ra chữ!) nếu cả hai đều khởi tâm vui vẻ và hiền hoà có nghĩa là: làm đề mục xuất hiện đằng trước mặt thì sẽ cộng hưởng được với những linh hồn (thần thức) cao cấp, và như vậy, mình sẽ có quý tử. Hai Lúa xin thân tặng viên ngọc này cho những tâm hồn độc thân, bỗng nhiên thấy cô đơn trên đường tu hành và móng tâm tìm bạn 4 phương hí hí. - - -o0o- - - Kỹ thuật Tiền Thai Giáo Tibu: Một ý nghĩ lại vụt ra: Muốn cho xã hội ngon lành hơn thì cũng nên phát triển và dạy bảo cho con cháu nghe và làm theo kỹ thuật“Tiền Thai Giáo” có nghĩa là kỹ thuật dạy bảo đứa trẻ trước khi nhập thai, kế đó là ngay vào lúc nó nhập thai và sau cùng là trong lúc nó còn là bào thai. Quý Bạn có ai nghe về chuyện... xem ra thuộc loại... không tưởng này chưa? Bt: Trời đất! Kỹ thuật “Tiền Thai Giáo” cũng có thể thực hiện được sao? Xin chú nói ra cái tuyệt chiêu này qua giai đoạn: a. Trước khi nhập thai b. Ngay vào lúc nhập thai c. Trong bào thai Tibu: Chuyện tiền thai giáo là một vấn đề cũ và xưa như Trái Đất. Là Phật Tử thì không có chuyện "Cha Mẹ sanh con, Trời sanh tánh"! Tuyên bố như vậy thì chỉ có dân Việt Nam mình mới dám làm mà thôi: Các ông bà mình ở ngay trên kho đạn xưa nay rồi! Nên chuyện gì cũng nổ bự hết. Đề cử chuyện "Bà Âu Cơ với cái bộc có 100 cái trứng" là chuyện trên thế giới chưa có nơi nào nghĩ ra!
  4. 4. Không phải không có lý khi ông bà lại nhận định được câu trên. Nhưng khi suy nghĩ về câu này, và đọc phần bốn điều tham chiếu lớn (lời dặn của Bổn Sư trước khi Nhập Diệt http://www.buddhanet.net/budsas/uni/u-dp&pp/dp&pp14.htm (Đức Phật và Phật Pháp. Chương 14- Đức Phật nhập Đại Niết Bàn) Vậy thì: Khi nghe người này nói thế này, và người kia lại nói thế kia, Thì tibu tóm gọn lại câu nhận xét như sau: "Họ có thể là số đông, nhưng điều này chưa có gì là khẳng định là họ đều đúng!". Hễ mà nói tới chuyện "Tiền Thai Giáo" là y như rằng là đụng vách tường. Người đầu tiên nói về chuyện này là: Bác sĩ Ohsawa (http://www.ahvinhnghiem.org/angaolut.html) (Gạo Lức Muối Mè) đề cập ra chuyện tiền thai giáo bằng cách cho em bé ăn uống theo âm dương. Cho tới nay, tất nhiên là những đứa bé này đã khôn lớn, nhưng lại không có ai nghe nói năng gì những vị đã "Hợp với Âm Dương" này cả. Tiền thai giáo là giáo dục đứa bé trước khi sanh ra đời, Vốn là một chuyện không tưởng y như là alchemy (chỉ đá hoá vàng)http://en.wikipedia.org/wiki/Alchemy Do đó cho nên: Bí lù là chuyện thường tình! Tuy nhiên, vì là sức trai trẻ nên tibu lại cũng... mò ra. Và nay vì duyên lành của Diễn Đàn thì tibu chỉ tự ý đục bỏ những vấn đề của người lớn với nhau. Còn chuyện diễn tiến bên kia thế giới thì sẽ ghi rõ lại. Bà con chuẩn bị câu hỏi và cũng như thường lệ: Cứ tự nhiên mà hỏi, tibu sẽ cố gắng tìm ra câu trả lời. Chọn Nhí: Brightmoon00: Có phải là nếu muốn có một "đứa con đặc biệt" thì chú và hành giả sẽ xuất hồn lên trên để "chọn" một vị muốn xuống dưới này không ạ? Tibu: Chưa có được như vậy đâu! Là vì có một vấn đề khá nan giải là: Trong chuyện sinh đẻ, Mẹ là người trực tiếp chịu đựng và là liên lạc viên giữa hai thế giới. Thế giới của các Linh Hồn (thế giới bên kia cửa tử) và thế giới bên này (thế giới của những chúng hữu tình có thân xác). Thông thường theo kiểu bà rá nhập ông địa thì ít có khi xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm! Nhưng khi đứa bé chiến đấu mà xuống thì chuyện này có thể xảy ra: Vì Mẹ không có đủ sức nên khi sinh. Thì một đôi khi con lại rút hết năng lượng của Mẹ nên... Mẹ bị hủy hoại luôn. Phước báu không đầy đủ thì có nguy cơ đi đứt một thành viên trong gia đình: Ví dụ như là Mẹ sinh ra con và con đang cần rất là nhiều Phưóc Báu để mà thi hành phận sự thì con sẽ rút hết năng lượng của Mẹ và chuyện Mẹ đi đứt là... chuyện bình thường. Chuyện Bổn Sư của mình: 1. Tình hình gia đình: Trong gia đình thì người Mẹ là ngon lành, người Cha thì tham vọng Chính Trị rất là lớn. Một bên là nghiêng hẳn về Đạo Đức và một bên nghiêng về chuyện đời. Hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Một bên (Mẹ) là tu thân, cố gắng hiền hoà. Một bên (Cha) thủ đoạn, mưu mô, rất là đời. 2. Khuyết điểm lớn nhất Vả lại về đêm thì Vua hay bỏ vợ một mình. Vợ bị rơi vào hoàn cảnh éo le và buồn lắm nhưng không biết cùng ai để mà thổ lộ! 3. Khi Bổn Sư vào thọ thai.
  5. 5. Tất nhiên là khi thọ thai thì linh hồn của Mẹ và linh hồn của Ngài gặp nhau và Ngài đọc được sự buồn phiền của Mẹ và Ngài làm theo quán tính là đưa Mẹ lên Đao Lợi nghĩ mát dài hạn trên đó cho khỏe. Mở ngoặc: Đối với Ngài thì đâu có gì là sai trái, nhưng đối với dân gian thì đây là một thảm họa! Người ta xầm xì: Người mà đẻ con ra rồi chết liền thì đứa con là "kẻ thù", Triều Đình có vấn đề! Thế là chiêu: Bảy bước trên hoa sen được đưa ra để lấy lại uy tín! Tất nhiên, ai mà không tin là tối đến có người hỏi thăm! Đóng ngoặc. Nay tibu lại trở về lại câu hỏi trên: Sau khi cân đong đo đếm về phước báu xong, tibu lên trên Đâu Xuất và hỏi coi có anh chàng nào muốn tháp tùng xuống chơi... cho biết đá, biết vàng không? Thì cũng có vài người. Nhận xét: 1. Sau đó thì tibu thấy rằng dân ở trên không có làm ăn gì nhiều lắm (vì có lý lịch là dân mâm trên) nên lè phè, và không năng nỗ gì cho lắm. Nhí vừa vừa ra đời từ đó. 2. Nên tibu thay đổi chiến thuật là đi xuống để tìm. Và cũng có người hưởng ứng. Thế là Nhí xịn ra đời. Thông thường thì nếu có trình độ tâm linh (Tam Thiền) thì có giấc mơ là cùng tibu lên trển mà lựa đứa nhỏ. Lại có hai vấn đề: 1. Lựa và ôm đi, là có con 2. Bốc lên, rồi thả xuống! Lại là chưa có con (vì chưa đủ điều kiện). Quy trình Nhập Thai Tibu: Buồn trứng có trứng chín. Vòi trứng hút buồn trứng và chỉ có trứng chín thì mới bị hút vào vòi. Trứng lại có trang bị những sợi lông chung quanh nên khi đang di chuyển trong vòi trứng mà đụng tinh trùng thì nhờ những sợi lông này mà không thể thụ thai (Tất nhiên, do thiếu những sợi lông này mà có tình trạng thụ thai ngoài tử cung). Khi di chuyển trong vòi trứng thì các sợi lông này rụng dần cho tới khi trứng vào được tử cung thì sạch sẽ và sẵn sàng thụ thai. Thì phải có ba cái, mới ra được một em bé: Trứng + Tinh Trùng + Linh Hồn. Hai cái đầu là vật chất. Còn cái thứ ba là tâm linh. Mà tâm linh thì kèm theo Ác và Thiện. Ở đây định luật cộng hưởng được áp dụng tối đa. Ngắn gọn, khi linh hồn thấy được cảnh nghiên cứu thì linh hồn bị cuốn hút vào đó. Lúc này nếu mà nó để ý đến Mẹ nó thì nó là con trai, và nếu ngược lại thì nó là con gái. Khi nó bị cuốn hút vào đó thì nó bị một cơn gió xoáy rất là mãnh liệt. Nó bị hút vào đó và đầu thai. Bàn về cơn lốc Nghiệp Quả: Trong cơn lốc này về phần đứa bé thì nó bị cái tư tưởng cuối cùng khi nó chết vừa rồi chi phối rất là mạnh: Thể xác sẽ là tập hợp của những thói hư tật xấu, cùng với những tánh tốt của chính nó. Tóm lại, nó là kết quả của chính nó qua những thói quen mà chính nó đã từng làm. Phật Ngôn: Chính mình làm cho mình tốt, và cũng chính mình làm cho mình xấu. Có nghĩa là nó phải trả những gì! Hoặc là làm chuyện gì khi nó thành người! Là đã được định đoạt vào lúc này rồi. Sự định đoạt này là do nguyên tắc: Gieo nhân nào thì lãnh quả đó! Không có sự can thiệp từ bên ngoài! Từ căn bản này, mà bé làm tốt thì sẽ dễ thở chút đỉnh. Còn mà càng làm xấu hơn, thì càng ngợp thở hơn, sau khi thành người.
  6. 6. Cơn lốc và cộng nghiệp: Khi nó bị cơn gió xoáy này thì nó lại bị cộng nghiệp với người Mẹ, và người Cha. Ngay lúc này tư tưởng người nào mà mạnh hơn thì nó lại bị ảnh hưởng nghiêng nặng về người đó hơn. Ví dụ như: Người Cha lại nghĩ về cô đào hát bóng (Tà D. trong tư tưởng) thì nó bị ngọn gió dằn vặt từ nhè nhẹ cho đến dữ dội (Phim nhà nghèo, hay là thuốc kích thích...) Linh hồn bị va vào vách tử cung đùng! đùng!. Và càng bị va vào thì càng bị mất trí nhớ, Khi lớn lên, nó càng chậm chạp trong lối suy nghĩ dị thường, và rất là khác người khi giải quyết sự việc (Không được bình thường). Như vậy làm sao mà không bị hay là tránh bị va chạm được chừng nào hay chừng đó? Tại đây, thì người có tập an trú chánh niệm đằng trước mặt lại chiếm ưu thế, có thể nói là 100%. Tâm lực là từ Tam thiền trở lên. (đề mục phát ra ánh sáng chói lòa về phía cái thấy, hoặc là từ 40 cho tới 70 giây). Người có tư tưởng như vậy sẽ hét trong tâm câu Niệm Phât khi có linh tính là sắp xong. Cú nước rút này cực kỳ quan trọng. Sức hút của nó rất là mãnh liệt và có thể lật ngược thế cờ ngay cả phía bên kia có suy nghĩ Tà D. như thế nào đi nữa (Chỉ áp dụng cho Tam Thiền, những mức độ khác thì tibu chưa kiểm chứng). Đây là chiêu thức một mất một còn với vấn đề này. Tóm lại, khi làm như trên (hét trong tâm câu niệm thường ngày) thì: Toàn lực của công đức tu hành từ trước tới giờ đều được bàn giao toàn bộ cho đứa con tương lai. Hiện tượng xảy ra, khi chấm dứt: Đối tượng phía bên kia sẽ thấy bên này (bên hét trong tâm câu niệm) bị hụt hơi và mệt lả. Như vậy nếu Cha hay là Mẹ chỉ là "Cận Định" thì đứa bé được nâng lên cỡ "Tha Hoá Tự Tại" khi nhập thai. Sơ Thiền thì bé là Sơ Thiền khi nhập thai vv... và vv... Tứ Thiền thì dĩ nhiên, bé "nhập thai biết và xuất thai biết". (Mẹ u tối: Là một chúng hữu tình chưa được trưởng thành trong tâm linh: Trong từ điển thường dùng hàng ngày của họ không có chữ nhẫn nhục, nhường nhịn, chia đều, thành thật... Do vậy mà khi một tu sĩ dùng con đường này để đầu thai thì sẽ đụng phải hệ thống “Mạnh vì Gạo, Bạo vì Tiền” luồng tư tưởng này là một cơn bão cấp 8. Cơn bão này nó không chấp nhận Bát Chánh Đạo nên khi nhập thai, tu sĩ sẽ bị cơn bão nó đào thải và phải là dân tu sĩ thứ dữ mới sống sót được) Tudieude: Thầy cho con hỏi: Nếu như một cặp vợ chồng "nghiên cứu" theo các kỹ thuật Tiền Thai Giáo trước thời điểm trứng rụng từ 1 đến 2 ngày, thì liệu người giỏi có xuống làm con của mình được không ạ? (Vì tinh trùng có thể nằm chơi trong "ao đậm" từ 2 đến 5 ngày mới ngỏm ) Tibu: Tibu canh chuyện này bằng hai cách. 1. Tibu đợi ngày có chất nhờn và sau đó 24 giờ thì tinu (con trai của tibu) nhập thai. 2. Bằng cách bắt Mạch Thái Tố (mạch thất truyền lâu rồi). 3. BHT nhập thai bằng cách Mẹ niệm Phật với độ chánh định mạnh mẽ. 4. Nhí khác cũng bằng câu niệm Phật của Mẹ. Con Trai Hay Con Gái Thể xác: Trước hết phải biết làm sao mà có thể sinh ra đứa con gái, hay là đứa con trai. Muốn sinh ra được đứa con
  7. 7. thì phải có rất là nhiều yếu tố: Như là "Tử Cung" phải không bị bịnh tật, hệ thống "dây chằng" đủ mạnh và "cái trứng" lại không bị khuyết tật và sức khỏe của bà mẹ phải đủ mạnh để mang thai nhi. Về phía đàn ông thì sức khỏe phải đủ mạnh để có đầy đủ tinh trùng, và những tinh trùng này lại không bị khuyết tật. Và cả hai phải cùng là một rhesus hoặc là cộng (+) hết, hoặc là trừ (-) hết. Còn nếu cộng (+) mà gặp trừ (-) thì thai nhi sẽ bị vấn đề là không đậu thai, hay có trường hợp là gây tử vong cho bà mẹ khi mang bầu! Đó là phần thể xác. Tâm Linh: Còn phần tâm linh thì phải có 1 linh hồn (hay là thần thức) nó đang luẩn quẩn ở gần đó và linh hồn này cùng có một "tâm ý" với hoặc là người cha, hoặc là người mẹ, hoặc là cả hai. Và trong một vài trường hợp đặc biệt thì linh hồn lại hoạt động độc lập: Nó lại không giống ai cả! Bây giờ bàn về sự thành lập của đứa con trai: Linh hồn thấy hai vợ chồng đang nghiên cứu và lại để ý đến nét đẹp của bà mẹ, thế là nó lại thấy chính nó đang làm tình với Mẹ của nó nên nó đầu thai làm con trai. Ngược lại tình trạng "điên đảo mộng tưởng" ở trên thì nó sẽ là con gái. Bây giờ tới bán nam... trai. Có nghĩa là con trai lại ưa con trai. Trước hết đây là một linh hồn độc lập, nó hoạt động một mình và không theo quan niệm của ai hết. Kế đó, nó bị cái tật là hay thủ dâm, và khi nó thấy hai vợ chồng nghiên cứu nhau thì nó lại thủ dâm và nó bị cuốn hút do nét đẹp của cha nó nên nó là con trai và sau này khi có dịp thì nghiệp quả sẽ trổ ra là nó là "thằng ưa con trai". Tương tự như vậy khi có đứa con là "con gái nhưng lại đi ưa con gái" Điều Kiện Của Cha Mẹ Brightmoon00: Điều kiện để một người có thể làm tiền thai giáo như thế nào? Tibu: Có những người họ nguyện là họ sẽ làm cầu để lót đường cho những người giỏi ra đời. Có những gia đình sống "Thuần Thiện" thì Linh Hồn cực kỳ giỏi sẽ tìm ra gia đình này mà tự nghiến răng bay vào, tự mưu sinh thoát hiểm (do ảnh hưởng của những va chạm vào vách tử cung, những va chạm này là do Mẹ là như vầy, và Cha thì lại như kia: Khi nghiên cứu) và ra đời để làm tu sĩ. Bàn về "Thuần Thiện": Có nghĩa là chỉ sống rất là hiền lành, tu tâm, dưỡng tánh, không hề nghĩ ác và làm ác cũng không nỗi! Là một gia đình lúc nào cũng nghèo nàn, bị ăn hiếp, hoặc là được bà con hàng xóm thương yêu, kính trọng và sẵn sàng giúp đỡ (Theo kiểu: Nhà chị túng thiếu quá, thì chị cứ qua tui mượn về xài, khi nào chị có thì chị trả, chúng tôi không có đòi). Nó khác với khái niệm "Chí Thiện" vì chí thiện là đỉnh cao của thiện thì nó sẽ biến đổi thành Tà liền, theo quy luật Dịch Lý (Cực Âm thì sinh Dương; và ngược lại). Do đó "Chí Thiện" thì có thể dẫn đến chuyện tầm bậy. Nhưng "Thuần Thiện" thì... không có chuyện đó. Lý tưởng là Cha và Mẹ đều an trú chánh niệm đằng trước mặt, trình độ "Tam Thiền trở lên". hehehe Làm sao mà tìm ra những cặp này ta! Bọn nào mà... hay vậy ta hehehe! Brightmoon00: Đứa bé ra đời xong thì có cần luyện tập An Trú Chánh niệm Đằng Trước Mặt không? Hay tự bé đã là một vị Bồ Tát xuất chúng và đi làm hạnh Ba La Mật luôn? Tibu: Đây chỉ là một đứa bé với ác nghiệp và thiện nghiệp y như bao đứa bé khác! Có nghĩa là: Chuyện gì cũng có thể xảy ra cho đứa bé, nhưng chắc chắn là nó sẽ tu hành.
  8. 8. Nhà gần người giỏi thì 7 tuổi đem nó tới người đó và được nhắc lại cách thức An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt là yên tâm công tác! Nó có đi đông, đi tây thì rồi nó cũng tu hành. Còn những đứa khác thì sao? Quanh quẩn hai vấn đề: Ăn ngay nói thật, và chữ Hiếu. 7, 14, 21 tuổi là những thời gian thay đổi tâm lý: Ác nghiệp có thể vào cũng như là Thiện nghiệp cũng có thể tới: Ăn nhằm vào môi trường và cái nhìn của nó. Vì đây là những đứa mà mình bị vuột tay (nó ra đời trước khi mình biết cách tu), nên còn nước thì còn tát. Được tên nào, hay tên đó. Còn không được thì... thôi! Không có gì phải nặng nề. Đây là những viên thủy ngân đã bị rớt xuống đất. Muốn lấy nó lên thì phải nhẹ nhàng và khéo léo ghê lắm. Còn lụp chụp là nó vỡ ra, hay là nó chạy lung tung. Có điều này: Mình đã có những đứa con và cũng tính chuyện đầu tư này nọ, và để lại gia tài, của cải với mục đích là: Hy vọng là nó đỡ khổ. Khi đứa nhỏ tu hành thật là giỏi thì nó đang đi trên đường hết khổ (chớ không phải là đỡ khổ), và nó đi giỏi hơn là cách của mình đang đi! Thì đừng có mong là đứa nhỏ sẽ xuất sắc ở Đời và ở Đạo. Thông thường chỉ làm được một cái mà thôi. Không phải chỉ riêng mình! Mà có một giai thoại kể về một ông Vua, khi Hoàng Hậu tới nghe Đức Phật thì lại đắc quả A La Hán, trong khi đó Vua thì chưa được gì. Và ngay hôm đó là Hoàng Hậu đi xin ăn. Phật có nói là: - - "Ông này không làm chuyện đời được nữa"! Vua chỉ còn nước là: - - "Thôi thì Ngài cho vợ con xin ăn quanh thành phố để con còn dịp để nhìn nàng, vì con thương nàng lắm"! Nên chuẩn bị tinh thần như vậy, khi có Nhí ra đời. Vai Trò Của Người Cha Ttvi: Vai trò của người cha trong lúc này là gì? Người cha phải và nên làm gì khi biết mình sắp có con và mong nó trở thành tu sĩ thứ thiệt trong cuộc đời? Tibu: Tại đây chỉ nhận dân có nghề, người Cha hay là Mẹ mà không có nghề thì chỉ chầu rìa. Không có tâm lực thì độ ảnh hưởng rất là ít. Mẹ có nghề thì lợi điểm hơn Cha. Vì Cha phải đi làm, còn Mẹ thì lúc nào cũng có bé. A. Thời gian chuẩn bị: Ba tháng. 1. Người không có nghề: Người Mẹ có nghề hay là không, nên làm chuyện này: Chép tay một cuốn kinh nhỏ và ngắn để chuẩn bị tâm thức cho có tý xíu chất tâm linh trong đó. 2. Người có nghề thì: Công phu, công phu và công phu. Sau khi xả thì liền nghĩ tới đứa con và trộn đứa con theo tỷ lệ: 50% của mình với 50% của bà xã. 3. Tư thế điều hoà khí lực cho cả hai vợ chồng, có tên là: Tư Thế Chuyển Luân Vương: Hai lòng bàn tay và hai lòng bàn chân của cả hai vợ chồng đụng với nhau, trước khi ngủ thiếp đi! chớ không phải là của một người, hay là mỗi người đâu nghe. B. Thời gian nghiên cứu: Sau lúc rụng trứng 24 giờ. Chỉ cần một lần là được. C. Sau khi có bầu: Công việc là làm cho bé thư giãn chừng nào thì hay chừng đó. Bằng cách dùng công phu Niệm và nhập chánh định trên đề mục của mình và để tay lên bụng: Đứa bé đang gò cứng thì lại thư giãn một cách rất là sâu: Người Mẹ có thể cảm nhận được điều đó. Các điềm lành cũng có thể xảy ra, chỉ có trong vài trường hợp đặc biệt:
  9. 9. Giấc mơ đi tìm con, hay là người Mẹ đi học kinh. Người mẹ (khác tôn giáo) đang đọc kinh thường xuyên của mình thì bị lôi vào câu niệm: A Di Đà Phật. (Hơi hiếm). Chuyển Luân Vương Tư thế nằm của 2 vợ chống trước khi “nghiên cứu” (Gọi là thế Chuyển Luân Vương) Thế Chuyển Luân Vương 1: Nằm ở tư thế cầm tay nhau và đụng hai bàn chân với nhau. Cả hai nằm ngửa, tay phải cầm tay phải của anh ấy (choàng dưới cổ) và tay trái cầm tay trái Còn chân thì chân trái đụng chân phải của anh ấy. và chân còn lại thì đụng chân kia. Như vậy chân của con thì nó lại tréo. còn chân anh ấy thì bình thường. Đây là cách nằm của thầy khi có tinou. Con có thể tùy vào tính cách tự nhiên mà con nằm với tay đụng tay và chân đụng chân luôn. Thế Chuyển Luân Vương 2: Thode chưa thử nhưng có dò thì thấy tư thế dễ thực hiện nhất là: Người nam nằm ngửa, 2 tay sải ra, lòng bàn tay ngửa lên, 2 chân co lại ở đầu gối Người nữ nằm ngửa trên người người nam, 2 tay sải ra lòng bàn tay úp xuống nắm hay đặt trên 2 bàn tay người nam, 2 chân co lại, lòng bàn chân phải chạm vào lòng bàn chân trái người nam, lòng bàn chân trái chạm vào lòng bàn chân phải người nam. Nữ mà nặng ký thì hơi mệt cho nam đấy! Tibu: Tư thế này để điều hòa nhân điện. 50% của bên này được trộn với 50% phía bên kia, và làm được do tư thế này. Đây là nhập đề, và cũng là lúc tác ý 50% nét đẹp của mình trộn với 50% nét đẹp bên kia. Khi nghiên cứu thì tùy vào thói quen. Tudieude: Thầy cho con hỏi thêm về Chuyển Luân Vương (CLV): Với đa số người thì lòng bàn chân ai cũng trũng (lõm) chứ ít ai có được lòng bàn chân bằng phẳng. Vì vậy thì 2 lòng bàn chân sẽ không thể nào chạm vào nhau được ạ. Tibu: Thì đụng nhè nhẹ là được rồi. Tudieude: Khi mình nằm theo tư thế Chuyển Luân Vương thì có cảm giác gì về nhân điện hoặc khí lực không ạ? Tụi con chưa cảm nhận được gì hết ạ, biết có gì sai không nữa? Tibu: Nó có cảm giác là điều hòa, ấm áp. Tudieude: Nếu chồng hoặc vợ, hoặc là cả 2 vợ chồng cùng nằm với tư thế CLV để dợt đề mục thì có tiến bộ hơn những cách nằm, ngồi khác không ạ? Tibu: Tibu chưa thử cách này . Nhưng có điều là khi nhập chánh định thì da đầu rung động rất là mạnh và tạo ra một tần số mà phe bên kia có thể cảm nhận được, và có khi bên đó lại bị khó chịu, lý do là nó mạnh quá. Tudieude: Thầy cho con hỏi vì sao lại có tên là Chuyển Luân Vương ạ? Tibu: Chuyện xảy ra tại Đà Lạt (cốc 33) khi tibu vào tư tế thì Chư Thiên thấy và nói với tibu là: - Tư thế này làm điều hòa khí lực cho cả hai người và có tên là Chuyển Luân Vương. Là vì khi hai dạng nhân điện được hài hòa rồi thì có một lực chiêu cảm những người giỏi xuống đầu thai.
  10. 10. Langnghiem: Những hành vi nên tránh của cha và mẹ trong lúc mang thai? Tibu: Coi phim nhà nghèo. Gây gỗ với nhau. Mẹ ăn dưa (Âm quá). Mẹ chạy, nhảy, leo trèo... (Tất nhiên, nếu là vận động viên thể thao thì cũng chưa đến nỗi nào). Nghiên cứu liên tục trong ba tháng đầu, tính từ khi có bầu. Một số các câu hỏi khác đã được trả lời gián tiếp đâu đó rồi. Bà con nên đọc lại cho kỹ. Tất nhiên là chủ đề này là không có chuyện đóng, hay là kết luận. Bà con cứ việc suy nghĩ, hễ mà nó ra cái gì thì ghi lên miếng giấy chớ không thôi nó quên. Tất nhiên, lubu có những trường hợp tiền thai giáo bằng... Niệm Phật. Niệm Phật quán chấm đỏ. Xin mời qúy Bạn ghi vội vào hàng về chuyện này cho bà con sau này lên tinh thần. Ác Nghiệp Và Dị Dạng Ttvi: Do Ác nghiệp gì mà bào thai trở thành dị dạng bịnh tật? Tibu: Do chất độc. Nghiệp sát, Nghiệp Sân. Ttvi: Khi bào thai va vào thành tử cung thì sẽ từ từ quên đi mọi chuyện, như vậy làm sao để bào thai đừng va vào thành tử cung vì người mẹ còn có những sinh hoạt hằng ngày? Tibu: - Tà Dâm trong tư tưởng là một trong những nguyên nhân làm cho cơn bảo nghiệp lực trở nên quá mạnh: Linh hồn (linh hồn cũng đã từng là như vậy! Cộng nghiệp mà) khi bị cuốn hút ngay vào lúc đầu thai thì bị va vào tử cung. Chớ không phải là người mẹ sinh hoạt hằng ngày như là lăn lộn, chạy giặc, hay là chiến đấu, hô hào... mà Linh hồn mới bị va vào tử cung đâu. Có làm như vậy thì thai bị dộng chớ linh hồn không có bị va vào thành tử cung. Kế đó là Sân Hận. Sự tác hại nó tỷ lệ thuận với tâm lực. Phật nói có một chữ: lửa. Thì nên hiểu: Là nó thiêu rụi hết đó Sân Hận là thuốc độc trong tâm linh Tu sĩ tẩy chay cái này, và làm càng sớm chừng nào thì càng tốt chừng đó. Có nghĩa là khi chưa tu mà Sân Hận thì cao lắm là bể chén, bể đồ trong nhà. Hay vài người bị chết là cùng. Còn khi tu hành đã có tâm lực thì nó chận đứng lại hết. Nếu quá mạnh thì nó làm cho mình trở thành bất bình thường và mình phải mất thời gian để học cho thật là thuộc cái bài này. Tình Yêu Và Hôn Nhân Tình yêu! Là người bạn và cũng là kẻ thù! Dính vào là khó ra. Thông thường các sách bàn về chuyện này nó không có sâu xa. Toàn là: Nhà giàu, học giỏi, chức tước, đẹp trai, xứng đôi, hồi môn khẳm điạ... Tệ hơn tý xíu thì: KinhThánh có nói rõ ràng là "Từ xương sườn của Adam mà ra"! Từ đó đưa ra hai cách nhìn "Con Gái" 1. Thử vén lên coi có thấy xương sườn hay không? Tất nhiên là "không", do đó cho nên con gái ra ngoài đường là phải trùm, che kín lại, càng kín... càng tốt. 2. Xương sườn chỉ là cái võ bề ngoài của phổi và trái tim: Do đó con gái hầu hạ con trai, và không được có ý kiến. Tất nhiên, công việc của con gái thì... ông đây "Không Làm! Chấm Hết!". Những quan niệm trên nó thâm căn cố đế rồi! Khó tẩy trừ. Nhưng ngẫm nghĩ lại: Khởi công đi tìm tình yêu dựa trên hai điều căn bản trên là... thảm họa cho cả đôi bên. Về già là la ó và xung đột te tua. Bàn về quan niệm này, thật là không ngờ, khi truy tìm về các cổ thư thì cuốn sách xa xưa nhất là cuốn "Kinh Dịch"! Cuốn này đã bàn về chuyện này rồi! Kinh Dịch cách đây xiu xỉu... vào thời Âu
  11. 11. Cơ với cái bộc có 100 cái trứng! Sách vở về sử học là 4000 năm. Gấp đôi thời gian của Phật Giáo! Kinh Dịch xác quyết là có 6 thế yêu nhau! 1. Yêu nhau như ngón chân cái: Khi yêu nhau, là cùng phe, là ép con người mình lại để chìu theo quan niệm người đối diện, là săn đón, là mở cửa xe, là đưa dù, cầm khăn, là qùy gối, là trao quà,... tóm lại là sức dầu thơm. 2. Yêu nhau như cái bàn chân! Con người đứng được là do... bàn chân! Nó là điểm tựa đầu tiên để giữ thăng bằng. Vì sự hấp dẫn của "ngón chân cái" nên hầu hết chuyện Trai Gái đều tìm cách gần nhau hơn, trao đổi, đụng chạm nhiều hơn. 3. Yêu nhau như cái đùi! Cái đùi giơ lên được là do cái bụng nó đủ sức mạnh. Tất nhiên cái bụng nó mạnh là nhờ thức ăn! Từ đó người ta đưa ra những tiêu chuẩn Môn Đăng Hộ Đối (để có cái ăn) 4. Yêu nhau như cái ngực! "Có qua, có lại" là đặc tính và là tiếng nói trong tình bạn. Do vậy nên không có chuyện là "số đông được" Vì "có qua, có lại" phát xuất do quan niệm của mình, và đặt căn bản trên "cái nhìn" của mình nên một lần nữa là: Không thể nào là "số đông" được. Mặt khác, trong lồng ngực có hai chuyện: Tim đập và hơi thở, hiện tượng của sự sống để có sự phát triển. Tới giai đoạn này thì hay bàn về chuyện sanh con đẻ cái, duy trì nòi giống. 5. Yêu nhau như cái lưng! Không phải là vùng thắc lưng mà là cái phần lưng cao hơn cái ngực. Do cao hơn "Trái Tim" nên chỉ là cảm nhau mà thôi. 6. Sau cùng là Yêu nhau như cái mặt! Cái mặt là cái nguy hiểm nhất trong con người: Nó có thể làm ra vẻ là buồn, nhưng thật ra là đang vui trong bụng! Nó có thể cười nhưng trong lòng lại rất là đau! Nó có thể nói những lời rất là êm ái, nhưng trong bụng lại rất là khinh khi, và căm ghét. Đây là chỗ đóng kịch. Trong 6 thế yêu nhau này: Thế thứ năm (5) là hay hơn hết. Sau khi phân tích xong những cung cách tìm đến "Tình Yêu". Nay lại bàn đến chuyện "có bị ma theo hay không"? Câu trả lời là: Không. Chỉ có Vô Minh và Ác Nghiệp nó đang phá hoại, và làm cho mình bị tiêu hao năng lực mà thôi. Hết Hỏi: Sao lại chỉ số 5 là hay nhất? Khi cân, đông, đo, đếm một cái gì thì cũng phải có dụng cụ chính xác để có thể "yên tâm công tác". Dụng cụ để đo "Tình Yêu" là cái mà ai cũng cho lá khó nhất! Vậy mà ông bà tóm gọn lại trên cái thân thể thì thật là "siêu việt". Khi đi gặp nhau để tính chuyện... yêu nhau thì phải đem theo cái thân thể! Mà có thân thể là có ngay cây thước! Không có chuyện... xí quên! Cũng càng không có chuyện là... Tại! Vì! Bởi!... trong vấn đề này. Nay tibu lại bàn về cây thước: 1. Yêu Như Ngón Chân Cái! (xin xem lại những chuyện có thể xảy ra ở bài trước): Ngón Chân Cái mà cục cựa thì là... yếu nhất (Làm thử coi! Chỉ ngón cái thôi, những ngón khác thì giữ yên). Ruồi mà bu lên đó cũng chẳng thèm bay! Tất nhiên là để đẹp lòng nhau thì cũng làm những cái vớ vẫn đó! Nhưng mà tưởng là thiệt thì là: Không có nên! Đó là cái ngu nhất! 2. Yêu Như Bàn Chân! (Tất nhiên là sau khi quen nhau thì gặp nhau nhiều hơn, đi chơi với nhau nhiều hơn, quỳ gối, xin Lỗi... cũng nhiều hơn): Trước khi đi thì phần đông là phải đứng lên trước đã. Đứng xong, phải lấy thăng bằng thì mới có thể đi được an toàn. Chưa lấy thăng bằng mà đi là té! Do đó cho nên: Trong giai đoạn này thì nên nhìn cho kỹ những chi tiết, những điều nhỏ nhặt để mà biết được:
  12. 12. "Có ích kỷ", "có độc tài", "có tự ái", "có hiếu", "có ăn ngay nói thật" hay không. (Đây là những cái nhìn để định mức thăng bằng). Tất cả giác quan phải bung ra hết để mà đo đạc. Về nhà hỏi "Ba", hỏi "Má". Không hỏi bạn bè (lý do: Tụi nó cũng mò y như mình). Không hỏi người lạ... Đi tìm tu sĩ cỡ... Tứ Thiền Hữu Sắc mà hỏi là chắc ăn. Làm như vậy để lấy thăng bằng rồi mới bước đi những bước kế tiếp được. Tất nhiên, kỹ lưỡng như vậy thì "không có lỗi". 3. Yêu Như Cái Đùi (Môn Đăng Hộ Đối): Thành lập tiêu chuẩn để xây dựng căn bản: Giai đoạn có thể nói là "hạnh phúc" nhất trong "Tình Yêu"! Cả hai đều có cái nhìn... không trúng với thực tế. (vì mơ tưởng còn nhiều)! Khái niệm: Phải có với người ta chi phối toàn bộ các sinh hoạt. Đức Phật đề nghị là: Biết đủ là giàu nhất. 4. Yêu Nhau Như Cái Ngực: (Có qua, có lại). Thông thường giai đoạn (2) chi phối giai đoạn (4). Chưa tìm ra cho rõ hai yếu tố chính là: "Có Hiếu" và "Ăn Ngay Nói Thật" mà rớ vào thông thường sau này "Khắc vợ, khắc chồng". Cho dù đó là "Tam Hạp" (tức là 12 con Giáp: Viết thành 3 hàng, mỗi hàng có 4 con Giáp. Viết xong thì cứ đọc bốn cái cột thì mình có... Tam Hạp)! hehehehe! Còn tìm ra được hai tiêu chuẩn trên thì hầu như là lúc nào cũng là "Tam Hạp" cho dù là trúng ngay chốc "Tứ Hành Xung" (tức là 12 con Giáp ghi thành 4 hàng, mỗi hàng 3 con. Và đọc 3 cái cột thì mình có... Tứ Hành Xung)! hehehe! (tibu là Ngọ, bà xã: Dậu ==> Tý Ngọ Mẹo Dậu: Tứ Hành Xung). 5. Yêu Nhau Như Cái Lưng: Cái hình mà chụp đằng sau lưng thì chỉ có người bị chụp mới coi thôi, chớ chẳng ai coi. Ở vị thế này, trong tình yêu, thì chỉ có "cảm nhận" mà thôi. Hỏi rằng: Tại sao mà tui thích? Thì chiụ thua! Không trả lời được. Không có định nghĩa chính xác. 6. Yêu Nhau Như Cái Mặt. Xin hai chữ: Không nên. Pháp Âm Tiền Thai Giáo (Chuyển ngữ từ bài Pháp Âm) www.hoasentrenda.com/Audio/Clips/TienThaiGiao11-2014.mp3 Tiền Thai Giáo không có một cái công thức nào hết. Nếu mà mình áp dụng được cho những người không có Chánh Định mà người ta chỉ có ở trạng thái người hiền lành thôi. Mà người hiền lành thì không chắc ăn gì lắm, tại vì họ không bao giờ có sự thanh tịnh trong đầu, tức là đầu óc họ không bao giờ đi phép hết. Họ lúc nào cũng lăng xăng làm việc nhưng mà làm những công việc đúng, nó đỡ hơn là lăng xăng làm những công việc chả ra gì, chả đúng. Thành ra là khi họ làm việc đúng thì họ về thanh thản họ ngủ, và cái lương tâm nó yên. Thì do sự huân tập như vậy nên Đạt Lai Lạt Ma nói rằng: “Người mà như vậy là đang hướng về Niết Bàn." Chưa là cái gì hết, còn dưới đó xa lắm nhưng mà nó đang hướng về hướng đó để đi. Người mà đã đi về hướng lương tâm, về suy nghĩ giúp đời, giúp người, vớ va vớ vẩn. Mình không có biết được làm cái gì khi mình thấy người ta không qua đường được, rồi tự nhiên mình thắng xe lại, mình dẫn người ta đi qua đường. Chỉ có vậy thôi. Đâu có cần phải là đao to, búa lớn gì đâu. Làm việc đó thôi! Thì cái chút xíu đó, chứ không phải là làm một cái là người ta đi về Niết Bàn liền. Không, mình đâu có tính cái chuyện đó. Nhưng mà hành động đó, không có ai dám chê rằng: “mày không biết cái cục cứt gì hết mà mày giúp người ta.” Không!
  13. 13. Thiện Và Ác Người ta làm mà người ta yên ổn là được à. Cái giai đoạn đầu khởi sự ở cái thiện Pháp tới đó thôi. Thành ra, người thuần thiện sống một thời gian lâu, muốn làm ác cũng khó lắm. Người ta nghĩ ác được chứ không phải không! Nhưng do người ta kêu “ôizzz, cái đó không làm”. Tự nhiên nó đào thải. Những người đó là người trong nhân gian: Mình thấy bà này bả hiền lành, ông này ổng hiền lành, ổng không làm ác. Cái đặc biệt là ổng không làm ác. Thành thử ra là chuyện gì xảy ra? Khi mà không làm ác thì những cái linh hồn tốt nhảy xuống. Cái linh hồn tốt đó, cũng có cái nghiệp quả của nó. Nó cũng nhận lầm nên nó tự động nhảy xuống. Thành ra là những người hiền hiền, lành lành đẻ ra những đứa con có cái tâm hồn là, có những lúc nó suy nghĩ: “không biết có đúng không ta?” Chứ còn những thằng mà ác, thì nó không cần biết, nó xuống và nó sẽ đổ lỗi cho ba má nó. Đó là thằng ác! Thằng ác nó xuống, nó kêu chứ: --tui có muốn sinh ra đâu mà ông bà sinh tui ra. Nó chơi vậy đó. Thành ra mấy thằng đó là mấy thằng ác. Mấy thằng ác nó xuống. Thằng ác nó sẽ có tiếng nói của nó. Nó sẽ giành giựt để mà có tiếng nói của nó. Còn những người hiền thì thôi. Họ hiền mà! Họ đâu có cần giành giựt ai. Ai lấn thì họ lui. Thấy không! Họ né. Chỗ ở yên thôi. Họ đi kiếm chỗ yên chứ họ không kiếm chỗ đánh lộn. Chẳng hạn như người ta nói rằng: --Tui sống ở một thành phố cũng vui, nó đông, nó vui! Nhưng mà với một người khác thì kêu: --Không, chỗ này ồn quá! Họ sẽ kiếm cái cách họ lui ra. Thì con thấy rằng đó là những cái người hiện giiiiiờ... đó, mà lui raaaaa... đó, là họ lên trên núi, họ ở những cái villa, biệt thự rất là đắt tiền. Chứ hồi xưa á, những người mà chỉ cần hiền thôi á, họ đâu có tốt, họ lủi lủi lủi vô rừng họ ở thôi. Họ ở đó. Đó là free (tự do, miễn phí)*. Bây giờ mà đi lên trên núi mà ở là cả một vấn đề! Cả một vấn đề! Thành ra những người giỏi, giàu họ đi lên trên núi họ ở. Tại sao? Là tại vì nó yên! Với lại họ cũng chẳng hiểu về cái đó. Có nhiều người họ lên chỉ vì có cái tiếng. Chẳng hạn như ở Utah thì có người ở bên khu East. Hỏi: --Mày ở đâu? --Tao ở khu East. --Trời, ngon ha! Nhà giàu! --Mày ở đâu? --Ở West Valley.
  14. 14. --West Valley? Nhà đó là nhà khu chuồng ngựa! Đi vô vùng đó là vùng chuồng ngựa, mày làm cái gì? Người ta không cần tới đó coi nó như thế nào. Hồi xưa ở đây đúng là khu chuồng ngựa. Hồi mà ba qua đây là toàn là cỏ tranh không. Nhưng mà bây giờ thì nó trù phú rồi. Không ai dám nói chỗ này là chuồng ngựa nữa. Đó! Thì mình không nói như vậy nhưng mà mình nói là người ta ở đó để được cái tiếng. Thì cái loại cho có tiếng… thì là họ không ăn thua. Nhưng mà cái loại mà họ kêu chứ: --Ồn quá anh ơi! Lên trên đó cho nó yên! Tại vì cả ngày họ ngồi, làm việc quần quật, quần quật để lấy tiền. Họ giựt tiền của người ta, ăn cắp tiền của người ta, rồi họ mới chạy lên trên đó ở để ít ra đi nữa nó cũng yên. Thì cái loại đó là... loại thứ dữ. Chẳng hạn như những ông tỷ phú của nước Mỹ, ổng mua đảo chứ ổng đâu có mua nhà làm chi. Ổng chỉ đảo ổng ở. Để làm cái gì? Để ở yên! Để yên! Không có ngờ rằng cái nhà của ông Apple giàu tiền dễ sợ luôn, nhà phòng trống không à. Nhà rất là bự! Đừng có tưởng bở là trên cái bàn có 5-6 cái dụng cụ như mình đâu. Không có đâu. Nhà đó phòng trống không à. Phòng trống trơn vậy đó! Ghê không! Nhà giàu sụ mà tự nhiên không có gì hết! Là tại vì gì? Là tại vì Ảnh ồn quá mức rồi. Ảnh suy nghĩ, Ảnh ồn quá mức rồi. Ảnh vật lộn với tất cả các hiện tượng nhiều quá rồi. Ảnh ồn quá rồi! Thành ra Ảnh phải có một cái khung cảnh để Ảnh ở, để Ảnh cân bằng lại. Thấy không. Ông Apple bị ảnh hưởng với Phật giáo, thành ra là ổng đi chân không, chứ không phải đi giày. Ổng làm con đường để ổng đi và suy nghĩ. Ổng đi và suy nghĩ trên con đường đó. Đường đá nghe, mà ổng đi chân không. Ổng đi chân không. Ổng đi lạch bạch, lạch bạch và ổng suy nghĩ. Ổng suy nghĩ, ổng đi chân không. Lạ không! Đó, mình mới thấy là những người giỏi, họ lui về cái thanh tịnh từ từ. Thì những người mà thanh tịnh từ từ thì mới có thể có những người bạn giỏi được. Thành thử ra người ta không thích chỗ xô bồ xô bộn. Họ ở chỗ yên. Hoặc là chỗ xô bồ xô bộn, nhưng mà cái khu đó yên. Cái khu đó yên. Thường thường mua nhà người ta cũng đều hỏi: --Ê, anh ơi, ở đây có du đảng du đồ gì không? Ớn lắm ông ơi! Trả lời: --Không, không, cái khu này yên lắm! Cái này coi như là anh ngủ, anh quên đóng cửa, nó cũng không biết nữa mà, nó không để ý tới nữa. Không có mất đồ. Không, không có mất đồ. --Ôi trời sướng quá! Là người ta ở. Người ta sẽ tới, người ta ở đông. Bất cứ da đen, da vàng cũng hỏi cái câu: --Ê sao vậy? Còn nếu mà người ta không có đủ sức để hỏi thì thôi, đành vậy. Không có chê được. Nhưng mà đành vậy.
  15. 15. Đó, thành ra là khi mà người mẹ yên là đứa con nó yên, và lại mạnh lắm. Tại vì nó ở trong cái khu vực mà chòm xóm không ăn cắp. Nhưng mà nếu như ông già yên, thì người mẹ phải thương ông già lắm mới nghe được. Tại vì mẹ thì lúc nào cũng nghĩ rằng: --Ừ thì phải làm cho ăn, làm cho uống chứ. Nhưng mà bà vợ phải thương chồng lắm lận! Khi đi ra ngoài đường làm việc, thì bả vẫn nhớ tới chồng của bả. Tuy rằng không nói. Tuy rằng không nói ra. Bả không nói ra: --Ờ em đi ra ngoài đường em nhớ tới anh. Hay là, vớ va vớ vẩn năm sáu chục tuổi rồi, không ai nói câu đó. Nhưng mà hễ mà người chồng bị cái gì đó là người vợ mất ăn mất ngủ liền. Là tại vì bà có suy nghĩ về người chồng. Có những cái động tác rất là nhỏ. Chỉ cần mình ngồi mình coi, và mình coi những cái động tác nhỏ. Vì khi động tác nhỏ đó thực hiện được rồi, thì tự nhiên mình biết được là người bạn của mình thương mình dễ sợ lắm! Đó là những cái, người ta không có ngờ được! Không có ngờ được! Mà nếu như mà người chồng vô tình không để ý tới những cái chi tiết nhỏ đó, thì người vợ không có được khuyến khích. Mà người vợ không được khuyến khích thì người vợ nói chứ: --Ôizz, làm cho ổng nhiều quá! Thôi bây giờ không làm nữa! Người ta không được khuyến khích thì người ta không làm. Cái đó nguyên tắc là vậy. Thành ra là ở với nhau phải dòm nhau. Rồi nếu mà không dòm nhau, thì nó được một đoạn thôi. Được một đoạn thôi! Còn sau đó là ác mộng không. Ở với nhau hoài như vậy, bắt buộc phải ở với nhau mà lại không được cái gì như ý hết. Người này làm thì người kia: --Ôizzz, ơzzz....trây, trây, ezzz Con sẽ đi gặp những người rất là giàu, con hỏi người vợ: --Anh sao rồi? Chồng của chị sao? --Ôizzzz, làm việc trây trây ấy mà! Hình như là họ không để ý nhau. Họ làm cái gì á! Thành ra khi một gia đình nó ra dạng, tức là có con có cái rồi, thì thấy tự nhiên là mỗi người một hoang đảo. Mỗi người là một hoang đảo! Cái tính tình đó ngay lúc mà đứa con đẻ ra, là người ta đã xem không cần những chi tiết. Thấy ghê không! Thành thử ra là khi không có một cái chi tiết gì với nhau, thì đứa con tự động lớn lên là nó không cần để ý tới ba má nó. Nó hay vậy! Nó hay lắm! Có những người con để ý tới ba má nó. Có những người con lại không để ý tới.
  16. 16. Mình học hành, mình học, mình tu! Thành ra mình đứng ở ngoài cái số đó. Tại vì ba má của mình mà mình lại không để ý tới thì kỳ quá! Mình không chấp nhận được! Chứ còn có những người đó hả, đẻ con ra, con nó nói: --Chứ bà sinh tui ra có ý đồ gì? Bà hỏng biết rằng là nó khổ hả? Bà sinh tui ra có ý đồ gì? Nó trách ngược lại. Khi tụi nó nói chuyện với nhau: --Chứ thiệt ra là ông có ý đồ ông sanh ra ông làm người không? --Không, tụi nó kêu mình đó chớ! Tụi nó sanh ra đó chớ! Tụi nó sanh mình ra đó chớ! Cái đó mới độc!… Cái đó mới độc! Thành ra là cái xã hội nó rối ngay từ lúc đầu. Đẻ ra trong trung tâm cơn bảo thì con không thể nào con giữ nó lại được. Con lọt vô một cái trung tâm cơn bảo rồi là đừng hòng. Con phải thật là giỏi, con mới nhận định lại, con nói: “Không, không, không, không, không...! Con mới thoát ra được. Mà thoát ra đó hả, nó bào con ra giống như trứng gà bóc vậy. Nó cọ xát con và làm cho con khùng luôn. Người mẹ rất là quan trọng! Người mẹ rất là quan trọng tại vì người mẹ giữ đứa con! Đâm ra, người mẹ phải có được ông Già khuyến khích, phải hiểu có một người chịu đựng với mình, đồng thời là phải để ý tới mình. Thì trong cái điều kiện như vậy thì mới có người này, có người kia. Nó vẫn ảnh hưởng, tại vì tối bà ngủ thì vẫn suy nghĩ về chồng. Chứ còn có những người kêu: --Sướng con cu, mù con mắt! Ừ, ghê không? Chơi vậy đó chớ! Đâm ra là tự nhiên dã man quá! Đó! Dã man quá! Tiền Thai Giáo Và Sự Căn Bản Thành ra là trong cái tiền thai giáo nó nằm ở cái căn bản. Nằm ở cái căn bản! Khi mình đẻ đứa con ra, mình phải hiểu là thiện pháp, thì mới lôi được đứa con thông minh. Còn những cái thằng mà ác pháp, thì nó là ác pháp, nó tầm bậy mà! Tự nhiên nó ra, là nó ra tầm bậy! Cho dù đó là anh có tin bất cứ tôn giáo nào. Anh có tin cái gì đi nữa cũng là không sai. Tại vì cái động tác mà để ý nhau, cái động tác chi tiết với nhau. Trang điểm là đâu phải quẹt quẹt quẹt quẹt mà nó ra đâu, bắt buộc phải dùng những cái cọ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ để điểm, chấm phá nó. Phải là chừng mực nào thì tự nhiên nó đẹp. Trật một cái… là nó xấu quắc luôn. Kỳ lắm! Chứ hổng phải mà chừng đó thứ bôi lên mặt mà được đâu. Kỳ lắm! Nó phải đúng một cái chừng mực nào đó, tự nhiên nó đẹp. Chừng mực nào đó, nó xấu. Cái bản nhạc giao hưởng do hai vợ chồng chơi với nhau, nó phải là một bản nhạc hay. Hay! Chứ còn hai thằng chơi, mà thằng này nó đánh--tằng-tằng-tằng-tằng-tằng-- còn thằng kia. nó ngược ngạo đi. Nó hổng có đúng! Nó hổng vô! Thành ra là nó chán. Khi mà nó sống ở giai đoạn trẻ tại vì nó khỏe, thành ra là nó thấy được: --Ổng cũng làm ra tiền đó chứ ha! --Ứ, làm ra tiền bình thường! --Cũng giỏi!
  17. 17. --Không làm thường thường thôi! Đó! Coi chừng mấy cái chỗ đó! Coi chừng mấy cái chỗ đó! Không có ổng làm sao có mình đó! Thì mình mới được. Chứ còn: --Ôi, ổng làm 50 ngàn đồng thì mình cũng làm 45 ngàn đồng, thì mình thua 5 ngàn đồng chứ mấy! --Nhưng mà so với nhà hàng xóm coi. Hàng xóm, hai vợ chồng nó mới có 10 ngàn. --Mình hơn xa! Thấy không, hơn xa! Hơi đâu mắc mớ nhau. Tự nhiên đâm ra đó là thằng này chê thằng kia. Mà nó ngấm ngầm thôi. Nó hổng nói ra nhưng mà nó chê. Nó chê! Thì chút xíu… xíu đó thôi… Nó rỉ từ từ. Thành ra là con người mình nó sợ. Nó già rồi. Tới khi già rồi nó bứt liền. Tới khi già rồi nó bụp, ly dị. Bụp! Ly dị! Quái đản không? Già rồi mới ly dị! Kỳ không?! Đó! Cũng có những cái kiểu như vậy! Thành ra là mình biết cái cuộc sống nó bị rỉ; hữu lậu, tức là bị xì hơi rồi, mà xì hơi là chết. Xì hơi là chết! Thành ra mình phải kiểm soát nó. Người lành mà, người lành thì phải cân đong, đo đếm coi có thiện ác không. Suy nghĩ: --Cái này làm được không ta? Không làm. Không làm được! Gia đình mình nói được, thì mình nói được, còn không được thì… thôi! Mang tiếng cù lần, thì chịu! Cái đó là đại luật sư: --Anh cù lần quá! Nhưng mà suy nghĩ: --Ác pháp mà, sao làm được! Thành ra là cái gia đình nó trầm trầm, trầm trầm, trầm trầm. Không thể nào phát triển được. Không thể nào phát triển được trong cái gia đình có tư tưởng như vậy. Còn như tư tưởng A-tu-la đó thì phải: --Chiến đấu, chiến đấu, tấn công... --Hội hộp, tranh giựt, tranh giành… Thì… bề nổi của gia đình có đèn chớp tắt. Nó chớp, nó tắt nhìn cũng được lắm! Nhưng mà phía bên trong, đó là nó không có gì là vui.
  18. 18. Ghê! Ghê! Đó là cái mà phải suy nghĩ trước khi dùng tiền thai giáo là vậy. Tiền Thai Giáo Là Nội Lực Tiền thai giáo là coi cái nội lực của mình nó đủ không? Tức là mình tấn công để chiếm lĩnh mục tiêu. Cái đó lúc nào cũng dễ? Khó vô cùng luôn! Được, chứ hổng phải không. Tấn công vô cái thành trì của người ta mà mình chui vô được, bắt người ta làm nô lệ cho mình, theo ý của mình. Cái đó rất là khó vì bản thân người ta cũng bảo vệ. Ác cũng bảo vệ cho ác. Mà mình thiện mình chui vô đó là nó đánh nhau dữ lắm! Họ xúi mình. Họ phá mình bằng cách xúi. --Chi vậy? Chi vậy? Thấy không! So sánh! --Đâu có gì đâu mày làm cái đó khổ thân à. Im mẹ đi. Thấy không? --Mày sống giống như người ta đi. Ai cần. Ai cần để ý thiện quá vậy. Thiện mà ngu. Đó. Thành ra là đó, có những cái sự mà tàn phá như vậy, càng ngày nó càng bào mòn mình. Mình chui vô cái lãnh vực mà xào xáo như vậy là nó bào mòn mình, thì mình hiểu cái sức của mình. Lúc nào mình không chơi, lúc nào mình nghỉ giải lao. Đừ quá mình nghỉ giải lao. Cân bằng được mấy cái thứ đó! Người ta gọi là phước báu lớn. Phước báu lớn! Còn không cân bằng được thì mình hiểu: --Ồ, phước báu mình không lớn. Thôi mình phải cẩn thận! Người ta đi tà tà tà tà... người ta vừa đi vừa ăn cà-rem. Còn mình phải đi thẳng lưng, bước đều bước, dòm trái, dòm phải, bước đi uy nghiêm, bắt buộc phải uy nghiêm. Còn người ta lè phè... người ta đi vẫn tới, thì cái đó là cái chuyện phước báu của người ta rồi. Còn mình là phải thẳng lưng. Đi đâu đó thì đi. Còn trật một cái, mình bị, chứ người ta không bị. Thành ra là Tiền Thai Giáo rất là quan trọng ở cái chỗ là: mình chiếm thành, có phương pháp chiếm thành. Nếu mình có phương pháp chiếm thành rồi, mình phải hiểu phương pháp giữ thành, giữ cái mục tiêu, càng khó hơn nữa. Càng khó! Khó lắm! Tiền Thai Giáo Và Tính Tình Tại vì ba ngồi, ba coi cái hiện tượng mà những người tới thắp nhang tại gia đình ba (vào những ngày Đầu Năm).
  19. 19. Mãi sau này, sau này mà người ta chấp nhận là có những cái điều người ta không biết, thành ra là người ta lén lút, người ta tới người ta thắp nhang. Lúc đầu, khi mà vô sản tràn ngập vào miền Nam, thì hầu hết người ta không được thắp nhang. Nhưng mà nhà ba lúc Tết, người ta cũng có tới người thắp nhang. Người ta nói với nhau rằng: --Cám ơn ông bà. Mà mình đi mình thấy: ghê thiệt! Nó ghê không. --Cám ơn ông bà. Người ta chỉ nói chứ: --Ông bà chết tội quá! Còn mình không nói được với bà con hàng xóm là: --Ừ, hai ông bà đã đi về đâu rồi! Tại vì nó vô lý rồi. Người ta cứ vậy. Thành ra là mình kêu chứ: --Uhm thôi thì cám ơn bác, cám ơn chú. Sau đó hả, số cây nhang nhiều hơn. Con biết rằng, có những đầu năm ở gia đình của ba, người ta thắp nhang rất là đông. Người ta tới người ta thắp nhang rất là đông. Kể cũng lạ. Tức là, ổng chết rồi. Cái thời đó là cái thời mắc nợ sáu mươi mấy cây vàng! Mà, ổng chết rồi. Mà tới giờ này vẫn còn người tới thắp nhang. Cũng lạ! Bây giờ thì hết rồi. Bây giờ thì con cháu nó ở rồi. Triết lý nó khác rồi, thành ra người ta không tới nữa. Thế nhưng mà những người cạnh xóm đó là vẫn cứ nhắc nhau. Không biết có truyền lại cho những đứa nhỏ không? Nhưng mà chắc không truyền nữa, hết rồi. Thành ra là cái vấn đề là, có những người chẳng hạn như… có anh nào ở trong Hoa Sen Trên Đá. Anh ngồi nghe mình tán dóc, rồi ảnh nói chứ: --Trời đất ơi, có phải là thằng Ti không đó? Mình nói: --Dạ có, em. Em đây. Em là thằng Ti. --Trời đất ơi, tao cứ tưởng là thằng nào. Mà bây giờ tao nhận mày làm Thầy, thì tao phải kêu mày bằng cái gì? Tại vì anh tao là cái thằng Già! --Anh kêu em bằng cái gì cũng được. Em đâu có thành vấn đề cái chuyện đó. Vấn đề là cái chuyện của anh em làm được cái gì hay không? Ổng nghe ổng ưa quá, ổng nói chứ: --Hổng được, tao phải kêu mày bằng Thầy. Tại vì rằng đó là, ba mày đó..., má mày đó...
  20. 20. Ổng làm cho một dây luôn mà. Trời đất ơi, té ra ông đó, ổng rảnh, ổng đi ổng điều tra lại. Điều tra trong cái xóm, điều tra coi coi gia đình của ba hồi xưa như thế nào. --Mày như thế nào? Điều tra xong rồi viết một cái email qua nói rằng: --Trời, không có thể nào tưởng tượng được cái gia đình nó như vậy. --Quí lắm đó nghe! Trời, mình nghe, ghê thiệt! Một người... ổng... ổng sưu tầm. Ổng sưu tầm lý lịch. May quá, mình vẫn giữ cái mức độ của Ông Già, thành ra hổng sao. Thấy cũng đỡ! Thành ra, ba nghĩ rằng có những quan sát viên. Trong những động tác của mình đó, có những lúc mình tưởng rằng mình có một mình à. Không, có những quan sát viên. Họ vẫn ghi nhận những cái biến cố, thành ra mình nói rằng không mất đi đâu được. Đừng có nói rằng nó sẽ thể hiện ra hiện vật hay hiện kim gì đó để mình chứng tỏ rằng mình là A, B, C. Không có. Không cần cái đó. Thì khi mà con chơi tới cái mức độ nó đúng rồi, người ta nói là không cho, không ai cho mày chết đói. Không có lo cái chuyện đó, không ai cho mày chết đói. Thì không biết được là… nó đúng cho ba, nhưng mà không biết nó đúng cho con hay không, và cho những người khác hay không. Nhưng mà hồi xưa giờ là má của ba nói: --Người ta ăn thì còn, mà mày ăn là hết. Mày mà ăn rồi, là hết! Người ta mà ăn, thì mày còn! Không hiểu. Lúc đó không hiểu. Bà Già không… có biết viết. Bà Già mù chữ mà. Thành ra là vấn đề mà mình suy nghĩ trong Tiền Thai Giáo là nó nằm ở tính tình. Tác Động Của Hoa Sen Trên Đá - Cửa Sổ Tâm Linh Những người mà nghe Tiền Thai Giáo, bay vô làm, thì họ rơi vào… những cái… sau này ba thấy là tại vì cái tiếng của Hoa Sen Trên Đá mạnh quá, nó chấn động hết. Mình không thấy, nhưng mà nó chấn động hết. Nó làm những việc mà người ta không ngờ luôn. Người ta không ngờ, những cái cục sáng, cục đỏ đó khi mà nó bay đi, nó phát triển ra để nó làm cái này, làm cái nọ thì đều phát nguồn từ Hoa Sen Trên Đá. Thành ra cái lực của Hoa Sen Trên Đá mạnh. Khi mà người ta tác ý về Tiền Thai Giáo thì nó sanh ra một cái hiện tượng nữa, lạ là ai cũng muốn vô Hoa Sen Trên Đá hết. Cái hệ thống mấy thằng giỏi, nó nhắm vô Hoa Sen Trên Đá. Tại vì ở chỗ đó, nó làm có căn bản. Nó làm có căn bản. Thành thử ra là người ta vô. Và những thành viên sau này, ba để ý là: người ta chỉ có thể hiện nhau một cái đoạn ngắn thôi, ba gọi cái đó là cửa sổ tâm linh thôi, chứ nó không có dài được. Tại vì người đó không có chuyên nghiệp. Thành ra là người ta vô ở cái dạng cửa sổ tâm linh. Rồi đặt vô trong đó (cửa sổ tâm linh), tự nhiên người ta thương chồng của họ 100% thì đứa con giỏi nó chui vô. Con vợ cũng 100%, chồng cũng 100%. Lúc đó tự nhiên nó vô cụp một cái là nó lôi thằng kia vô. Thành ra đẻ những thằng rất là giỏi. Nhưng mà nếu vì lý do gì đó người ta không có đầu tư nữa thì đứa đó vẫn giỏi, nhưng mà nó hơi bị lệch đi một chút.
  21. 21. Chẳng hạn như thằng Tinou, khi mà ba lên trên một mức độ nào đó ba nói nó... Tới một mức độ ba không nói được nó nữa. Thôi kệ nó, không sao. Thì khi kệ nó không sao đó thì nó dao động. Nó dao động. Nó tán bên này, tán bên kia. Nó có những ý nghĩ lạ lùng của nó. Thì mỗi lần nó tán, thì ba điều báo động: --Ê, coi chừng! Tán là: --Ê, coi chừng! Trước đó là: --Ê, coi chừng! Kế đó là: --Ê, coi chừng! Sau đó là: --Ê, coi chừng! Đặc biệt: lúc nào nó (Tinou) cũng để ý tới, tuy rằng nó không phản ứng. Không phản ứng nhưng mà lúc nào nó cũng để ý tới. Tới khi ba nói: -- Y, ông, ông, ông nghe tui kỹ nè, ông sống vậy nữa, ông ở tù đó! Thì nó hổng nói gì hết. Sau cùng nó chui vô trong tù, nhưng mà chưa phải là tù, chỉ là tạm giam thôi. Thì nó nói cái đó chưa phải là đúng. Nhưng khi vì một lý do gì đó nó bị ở tù, từ phòng tạm giam vô tù là cách nhau một vách tường thôi. Thì khi vô tù rồi nó mới nói: --Trời ơi không ngờ ba nói đúng, ba nói trước giờ. --Ừ thì hễ mà đi như vậy thì nó trúng, vô tù. Hễ mà làm việc như vậy, thì vô tù. Rồi thôi. Ba lấy tiền đem nó ra thôi. Đưa cho nó đi là nó đi thôi. Lôi ra. Lôi ra rồi cũng vẫn bình thường. Nhưng mà mình không nói như: --Ê, không có làm như vậy nữa. Bình thường, ba nói rằng: --Ừ, phải thật sự cẩn thận. Nếu mà không cẩn thận thì tan xương nát thịt rất là dễ.
  22. 22. Sau một thời gian, mình lại nói: --Ê, chuẩn bị đi xa rồi đó. Xa đến một mức độ khi mà con về đây nè con hỏi lại: Có những người sống ở đây mà là người Việt Nam không? Người ta nói là: --Có. Có. Nhưng mà ông bà đi rồi. Ông bà bán nhà rồi, ông bà đi rồi, không biết ở đâu. --Cái mà con đi xa tới như vậy, thì nếu mà nó xảy ra như vậy thì sau này con buồn lắm lận, chứ không phải là giỡn đâu. Buồn lắm lận. Con buồn suốt đời luôn đó. Là tại vì rằng đó là con bị mất đi một thằng cha rất là giỏi. Con biết đó, trên Utah này, nói về Utah chỉ có… mình ba. Con không kiếm đâu ra được những người mà đủ để con phải học, và phải hỏi nữa. Có mình ba à. Có mình ba. Mà con bị vuột đi rồi. Khi mà con bị vuột đi rồi đó, khi con có những cái thắc mắc thì con sẽ gặp người ta trả lời những câu kỳ lạ lắm. Người ta trả lời không đúng. Thì mỗi người đều có một cái trạng thái, coi như là tự cái bản thân của mình đụng chạm vào thì nó mới nhớ. Chứ còn người ta nói, mình không nhớ. Sở dĩ mà người ta nhớ được là tại vì người ta nằm trong 4 cái con ngựa: - con ngựa thấy bóng roi, - con ngựa phải đụng roi, - con ngựa bị đập, - và con ngựa phải bị đập què giò. Thì mình nằm ở trong cái dạng nào, trong cái tình huống nào thì tự nhiên mình bị cái đó. Chớ không phải là giỏi với dở đâu. Không có giỏi với dở. Nó là như vậy. Thì bây giờ Tinou đi, nó đi xa. Nó không ở nhà, nhưng mà chú nói chứ: --Cuộc đời con còn đi xa nữa. Con sẽ có lúc tự nhiên con đi xa lắm! Tới khi con chực nhớ “Y, mình có một cái nhà” khi mình về thì cái nhà nó có người ở chứ không phải là nhà trống. Có người ở. Con có đi hỏi đi nữa thì người ta nói rằng: “Hai ông già bà già đó bán nhà, ổng đi rồi. Không biết đi đâu.” Đó là hết nếu mà con đi tới đây. Còn nếu mà con để ý, thì hy vọng rằng cái chuyện ba thấy trật. Ghê! Nói chuyện như vậy cho nó nghe. Nó là một cái thằng Tiền Thai Giáo. Nó là một thằng giỏi. Nhưng mà tới một lúc nào đó, tự nhiên nó muốn sống theo cái cách riêng của nó. Thành ra là bỗng nhiên nó không có nghe mình nói nữa. Ảnh Hưởng Của Âm Nhạc Ngay cái lúc mình nói Tinou đầu tiên hết, khi nó nghe nhạc Metallic: toà toà toà toè toè toà toà ….. toà toà toà toè toè…. whoà whoà whoà whoà (Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Heavy Metal https://vi.wikipedia.org/wiki/Heavy_metal ) Thì khi mà nghe như vậy thì ba mới nói là những âm thanh, nó ảnh hưởng tới hệ thần kinh của mình. Những cái lời mình nói chuyện mà dễ dàng với nhau, nhẹ nhàng với nhau, xây dựng cho nhau và những cái lời mà họ nói giết chóc, chết chóc, tra khảo. Từ cái nhẹ nhàng cho tới cái chết chóc, nó có ảnh hưởng qua âm nhạc. Ví dụ như nhạc không lời chẳng hạn, con có thể tưởng tượng:
  23. 23. --Ô cái nhạc này có một người đi chơi đây, đi tới đó rồi gặp nhau, rồi v.v... Tại vì cái nhạc nó hay quá. Người kế bên con cùng nghe bản nhạc đó, họ cũng có thể nói chứ: --Ừ thì cái này là cảnh biển nè, cái này là cái hoa nè. Còn người kia thì --Không, mình không có bàn cãi nhau, nhưng cái này thì phải là suối, suối thì mới hay như vậy. Mỗi người đều nghĩ ra một hướng, mà tất cả về hướng đẹp hết. Nó tô điểm cho nhau. Thành ra cái âm thanh đó, nếu mà lấy cái âm thanh đó ra, phát ra cho một cái cây nó mọc, thì người ta nhận xét được như vầy:  Nhạc cổ điển làm cây nó mọc rất là rậm, hệ thống rễ rất là vững chắc. Cây nó rậm, nó phát triển rất là điều hòa, rất là ngon lành. (Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Classical Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Nhạc_cổ_điển )  Nhạc Jazz, Nhạc Jazz là một cái loại nhạc mà người da đen họ nghĩ ra. Thì khi người da đen họ nghĩ ra thì họ nghĩ nhạc đâu cần quy luật gì đâu. (Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Jazz Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Jazz ) Anh có tiếng bass thì cứ tùng túng tùng túng... của anh, còn tui đó thì tè té tè té tè té... của tui. Không có cái nào ăn khớp với cái nào hết, nhưng tất cả đều là hay. Miễn hay thôi chứ! Người da đen mà. Có học hành gì đâu. Thành ra nhạc Jazz rất là đặc biệt. Nhạc Jazz có những kiểu chơi gọi là ngẫu hứng, chỉ có nhạc Jazz mới có thôi. Ngẫu hứng! Ngẫu hứng tức là ba hồi đang chơi vậy tự nhiên thằng teeeeeee tèeeeeeeeeee teeeeeeeeeee..... nó thổi đại một cái hứng, còn thằng khác thì: bủng bủng bủng…... nó đi theo, mà nó tùm lum hết. Người ta bình luận là trong một câu chuyện, nói chuyện, ai cũng nói về một cái đề tài nào đó thì nó cũng hay nhưng mà có nhóm nói về đề tài này, nhóm kia nói cái đề tài kia. Cái này là tràn lan trong tất cả các phòng nhạc thì tại sao mình không lấy cái nhạc đó làm một bang nhạc để rồi ý đó mình phát triển nhạc Jazz. Hay không! Thì khi mà người ta nghe nhạc Jazz, thì người ta bồi hồi cảm xúc, rất là độc đáo. Thì cái, nhạc Jazz đó cho mấy cái cây nghe, thì nó ảnh hưởng y chang như nhạc cổ điển. Cũng rể, cây cũng phát triển điều hòa.  Nhưng, bây giờ có nhạc cao bồi, country, .....tùng túng túng tủng tủng tung túng.... chơi rất là hay. (Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Country Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Nhạc_đồng_quê )https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%A1c_%C4%91%E1%BB%93ng_qu%C3%AA Nhạc rất là hay, lời nhạc rất là... chậm, nói chậm, hát cũng chậm. Người mà học Anh văn là nên nghe nhạc country để mà biết tiếng Anh nó ra sao, ngữ pháp nó ra sao. Thì khi mà nhạc country phát ra thì cây và rể phát triển rất là bình thường, không có quá mức, không có phát triển mạnh bằng nhạc Jazz hay không phát triển mạnh bằng nhạc cổ điển.
  24. 24.  Bây giờ tới nhạc Pop hay là nhạc Metallic hay là gì đó. (Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Pop Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Pop ) Khi mà phát những cái nhạc đó ra thì cây nó héo, rể nó không phát triển, và cây chết. Bây giờ, mình lấy 2 cái headphone, mình nhét vô lỗ tai, thì mình phải nghe cái gì cho nó phát triển. Chứ mình nghe cái gì cho mình chết, thì mình nghe để làm cái gì. Có ngu không? Có điên không? Nó dùng cái chữ Pop--popular, chữ đầu tiên của popular. Tức là phần đông là như vậy đó hả? Nghe như vậy đó hả? Chỉ có chết người á! Thấy không, phần đông--pop. Popular, ai cũng nghe được hết. Mà khi mà nghe, đút đầu vô nghe cái đó: Rể cây nó không phát triển, cây tệ hại đến độ gần chết luôn mà. Nó không chết, nhưng mà nó gần chết. Với cái cây, người ta phát ra cái nhạc đó, cái cây không phát triển thì mình nghe làm cái gì? Mình phải có suy nghĩ. Phải có suy nghĩ! Tại vì hồi xưa nhạc nó cũng dở, thường thôi, nó không hay. Nhưng mà bây giờ nhạc đó, hầu hết ai cũng nghe rồi thì mình phải nghe cái loại nhạc mà nó phát triển chứ. Còn nhạc nó làm cho mình không phát triển nữa thì nghe để làm gì? Ảnh Hưởng Từ Tiền Thai Giáo Thành ra là Tiền Thai Giáo cũng có ảnh hưởng. Mình phải nói ra được cái đó. Còn nếu mà nó không nghe nữa thì đó là nghiệp quả thôi. Dẫn chứng như vậy rồi mà còn thí nghiệm thì đó đúng là nghiệp quả. Tức là nó phải kiểm tra lại nó mới tin. Có những người chỉ cần bóng roi thôi là người ta tin. Có những người phải đụng vô thì người ta tin. Có những người phải đập rất là mạnh thì mới quẹo phải, quẹo trái được. Có những người vậy. Thì mình thấy rằng ừ, lãnh vực này... mình cũng vậy thôi, có lãnh vực mình nghe thôi là mình hổng chơi rồi. Còn có những lãnh vực mình không hiểu tại sao mình lại phải bị như vậy rồi mới thay đổi. Ai cũng vậy, bốn con ngựa đó có trong mỗi người. Vậy thôi. Thương Nhau 100% Thành ra, con thấy Tiền Thai Giáo nó nằm ở dưới này lận, thì nó mới đưa lên cái cây, nó bự, và nó mới rậm được. Còn những cái Tiền Thai Giáo mà “bà rá nhập ông địa” do một khúc là mình thương vợ 100% và bả thương mình ngược lại 100% thì một thằng giỏi đi xuống. Thì khi mà thằng giỏi đi xuống là mình chiếm lĩnh thành rồi, mình phải hiểu rằng là phải giữ thành. Điều đó hổng phải giỡn. Không phải giỡn! Không phải giỡn chơi nữa, tại vì thằng giỏi về nó suy nghĩ rất là mạnh, rất là nhanh, và rất là đúng. Nó ghê lắm! Mà mình không chuẩn bị là nó vượt qua mình luôn. Rồi mình cũng không biết nó trúng hay không, tại vì nó vượt khả năng của mình. Mình không biết được nó là như thế nào. Ghê! Tại vì mình đẻ ra đứa con nó là siêu nhân mà, thành ra mình phải hiểu cái chỗ đó. Chớ mà khi đẻ ra đứa con như vậy rồi không đẻ à. Sợ quá không đẻ à? Thấy không. Nó sẽ có phản ứng như vậy. Rồi đẻ đứa tà tà hả? Cũng không đúng lắm. Uổng! Không lẽ mình đẻ một đứa tà tà tà tà vậy thôi?
  25. 25. Hoa Sen Trên Đá đàng hoàng, cũng ngon lắm chứ bộ! Thì cũng được, nhưng mà cũng khó thực hiện. Đức Phật Thích Ca Ra Đời Ba ngồi ba nghĩ như vậy. Khi mình nói ra rồi, chẳng hạn có một người kêu chứ: --Ê, bây giờ 2 tụi nó vừa mới lấy nhau. 2 tụi nó vừa mới lấy nhau, bây giờ tao không biết làm sao. Tao hổng biết làm sao. Ý là tao muốn Tiền Thai Giáo.” Thì mình nói là, Cái Tiền Thai Giáo anh đọc kỹ chỗ cái đoạn đầu đó (ý là muốn nói chuyện yêu thương nhau của hai vợ chồng, tỷ lệ 80% trở lên thì sẽ chiêu được người giỏi). Cái phước báu mà không đủ. Phước báu mình mà không đủ, mà mình chơi: có nghĩa là muốn đẻ ra ông Phật đó, giống như hoàng hậu Ma Da gì đó... Bà mẹ của Phật Thích Ca, người hiền hòa, rất là đạo đức, và rất là suy nghĩ về mặt tình thương với chồng. Tính Cách Của Hoàng Hậu Bà làm những công việc, và chỉ cần nhờ người khác: --Ê, làm này, làm kia. Thì người ta sẵn sàng làm. Nhưng mà không, Bả vẫn tự làm, Bả im lặng bả làm. Thì người ta nói: --Sao, sao, sao, sao Hoàng Hậu làm vậy? Thì cực chẳng đã họ mới đứng lên, chứ không phải họ đứng lên đâu. Bà nói chứ: --Ờ, thì cũng làm giống như anh em thì để tui làm. Thì cái hành động của Bả như vậy đáng lý ra là dùng cái quyền hành để mà xử lý thì Bả dùng cái tình thương xử lý. Thành ra tiếng thơm của Bả rất là nhiều người biết, mà Bả thương ông chồng Bả thật sự. Thành ra Ông Thích Ca, Ổng xuống. Chỉ có đơn giản vậy thôi. Bả thương thật sự ông chồng đó. Thương nhiều lắm, nhưng mà vì Bả hiểu rằng là vì chính trị thành thử ra là Ổng phải làm như vậy thôi. Bả kiếm cái cách, tại vì Bả sống trong cái nghịch cảnh mà. Bả kiếm một cái suy nghĩ để Bả bênh vực chồng Bả trong khi đó chồng có thể là vừa mới lấy về chơi được một lần, hai lần xong rồi quên luôn rồi. Vậy là chơi, toàn là chơi ở đâu không à. Chứ đâu có ở nhà. Về nhà là đừ rồi. Hết nghi thức. Mà hết nghi thức là chỉ có đừ rồi. Cái phòng của Bả với Ổng, cái chỗ đó không có nghi thức nữa, không có ai dòm ngó nữa hết, không có còn ngon ngon, giựt giựt giựt giựt nữa. Dế nó đã đừ rồi. Thành ra là cái chỗ đó không có nghi thức. Thành ra là cái sự thật hiện ra trong đó. Thành ra là Bả vẫn thương chồng Bả 100% [1]. Do cái tình trạng 100% đó, Phật Thích Ca ra đời. Ghê không!
  26. 26. Mà Phật Thích Ca ra đời làm chuyện gì? Lại thấy Mẹ mình [2], Ổng lúc đó là ông Tiên (Bồ Tát ở Nội Đâu Suất) mà, Ổng đâu có thấy chết chóc gì đâu: --Trời ơi, sống đây sống làm gì. Thôi, dọn Bả lên trên Đao Lợi. Cái đó là suy nghĩ rất đúng. Suy nghĩ rất là đúng! Ngài đưa mẹ lên Đao Lợi, thì bên kia (bên đời)* phản ứng liền. Thấy không, con thấy làm đúng nhưng mà cái phản ứng cuộc đời nó kêu: --Ê chết cha, vừa sanh ra mà Mẹ bị chết hả? Nhà có vấn đề. Đó, thấy không? Và Vua cha cho ra một thủ đoạn: --Ê, lập tức tính ra một cái kế để mà phá vỡ cái vụ đẻ ra quỷ, ra yêu! Nếu không là chết cha mình. Thành ra hệ thống quân sư tìm ra giải pháp: --Không, Phật đi trên hoa sen! Nó dựng lên cái chuyện. Chuyện dựng lên rồi thì… --Mày tin không? Tin không? --Không tin. --Cắt! Tối có người tới cắt! Vậy thôi. --Tin không? --Dạ Tin. --Ờ... Tin, đừng có lén phén nha chú! Chú lén phén là cắt à! Tự nhiên bị mất à. Bốc hơi, cho nó bốc hơi. Sợ thấy bà! Tới giờ này vẫn còn ghi. Sợ đến tới giờ này vẫn còn ghi. Cái chuyện vô lý mà vẫn còn ghi. Nó ghê không? Thành ra là con thấy… cái ác pháp nó gần liền với cái thiện pháp. Nó đứng kế bên. Mà trong khi đó là Đức Phật làm đúng. Nhưng mà Ngài lại bị mang tiếng là má chết là vì trong gia đình có con quỷ sinh ra yêu tinh. Ghê không? Con thấy ở trong đó nó đảo lộn tùm lum. Ác không. Chứ đâu phải dễ đâu. Đâu phải dễ! CHỌN NƠI THUYẾT PHÁP CHO MẸ Tại sao mà tới Đâu Suất nói chuyện, mà không lên Đao Lợi?
  27. 27. Là vì Mẹ ở Đao Lợi, mà sao Ổng không lên Đao Lợi nói chuyện luôn đi, Ổng xuống Đâu Suất làm cái gì? Ai trả lời được câu đó, ông đó là Ông Phật! Tại vì Ổng biết được nguyên tắc. Nguyên tắc tâm lý nó như thế nào. Bây giờ câu hỏi là “Tại sao Phật Thích Ca không lên Đao Lợi, Ổng nói chuyện thẳng cho Mẹ luôn? Chứ mà nói chuyện ở dưới Đâu Suất, để mà Mẹ đẻ ra mình, bấy giờ còn phải đi xuống dưới Đâu Suất để mà ngồi nghe. Tại sao? Bộ tình cờ vậy hả? Vừa phải thôi. Đừng có nói chuyện tình cờ trong đó. Trả lời được câu đó: Là Phật! Tại vì mình tính ra được cái hậu quả của ông Phật xuất hiện ra. Ổng ra đời, ảnh hưởng như thế nào. Hồi xưa giờ, Ảnh "thưa Má" không à. Ảnh "thưa Mẹ", "thưa Má" không à. Chứ Ảnh đâu có làm cái chuyện mà Má phải đi từ trên đó đi xuống. Vô lý à! Đi xuố..uố..uống… chứ không phải là Đi lê..ê..ên… Thấy không. Cũng giống như là, Má ngồi đây, Ba Má ngồi chỗ đẹp đẽ vậy, nhưng mà ông Phật xuất hiện ở kinh tế mới, ở đâu trong Tà-In, Tà-yêu gì đó, trong một cái khu mà chỉ cần một con ve, nó cắn cũng chết nữa, liệu hồn đó. Mà Ổng xuất hiện ở đó. Bà già ở ngoài này. Bà già đi theo, thấy một người thuyết pháp hay quá, chưa biết là con mình mà. Thấy lên, hay quá! Thì mới đi xuống dưới. Thấy không, thấy không, thấy không, thấy không. Ông đó, Ổng xuất hiện ngay tại nhà của Mẹ để nói chuyện là… là hợp lý. Phật, bay lên Đao Lợi, thuyết pháp trên đó. Thấy hông. Còn cái này không. Ổng đi xuống Đâu Suất hay là Ổng xuống chỗ nào đó, nhưng mà mẹ phải đi xuống lại. Mẹ phải đi xuống lại chỗ đó. Chẳng hạn như Đao Lợi thì Bả ở đâu đó, ở hơi cao hơn chỗ đó, thành ra Bả phải xuống tới chỗ đó Bả nghe. Nếu mà giải quyết được cái chuyện đó, thì anh là Phật. Còn nếu mà không biết, mình không biết, và người ta hỏi "Tại sao vậy?" mà mình không biết, tức là mình chưa đủ sức. Cái suy nghĩ của mình chưa đủ sức để chứng tỏ rằng mình ngang cơ với Ông đó. Ông đó Ổng làm, tại vì nghe nói rằng là: Mẹ của Phật phải đi xuống, đi tới đó, chứ đâu có phải là Phật phải thuyết bên trong nhà của Mẹ. Chẳng hạn như là, kiếm ra Mẹ rồi, thì bây giờ Phật tới chỗ đó, Phật thuyết pháp. Mẹ đang ngồi như vậy, Mẹ thấy Phật tới thuyết pháp. Mình thấy như vậy nó hợp lý hơn. Nhưng mà, trong kinh mà, có một chi tiết rất là nhỏ, tới giờ này cũng chưa ai biết luôn: Là tại sao Mẹ phải bỏ cái chỗ đang ở của mình mà đi tới chỗ đó nghe, hay là đi xuống (mình không biết). Đi tới, đi xuống (mình chưa biết). Đại khái là bà phải di chuyển từ chỗ đó. Biết rằng, trong cái loại đó, hễ mà di chuyển, tức là già đi [3]. Biết rằng là như vậy. Rồi, hết rồi đó, hết dữ kiện đó rồi đó. Bây giờ suy nghĩ. Nếu mình suy nghĩ ra được, mình có công năng mình đẻ ra được ông Phật. Chứ gì nữa! Tại vì cái Bà Hoàng Hậu đâu có tu hành gì đâu? Bả chỉ ăn hiền ở lành thôi mà. Bả...thương thương chồng thôi mà. An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt, Bả biết cái gì? Bả đâu có biết! Bả chỉ một mực bả thương chồng Bả thôi. 100%. Nói như cô Nhàn nói: "Con ấy à, con thương 100%. Con ấy à, con chỉ cho ai, 100% luôn!
  28. 28. Ngon không? Nó nói vậy mà nó làm được. Cái đó nguy hiểm lắm đó. Cái đó là nguy hiểm lắm đó. Nó nói được mà nó làm được là cái đó là nguy hiểm lắm! Không phải là chuyện đùa nữa. Tiền Thai Giáo! Hay hơn cái bài viết trong này! Thôi chớ! Hết. http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15723.msg57762 Đặc biệt ghi thêm: Cửa Sổ Tâm Linh: Sinh Ra Bồ Tát [1] Do cái tình trạng hoàng hậu Ma Da thương chồng 100% đó, Bồ Tát vào làm con, đó là trường hợp của Đức Phật Thích Ca ra đời. Vợ chồng thương nhau 80%, con sinh ra rất là thông minh, và giỏi về đời. Sanh Khó Thái Tử [2]: Tuy là Hoàng Hậu nhưng bà đã mang bầu và sống những ngày thiếu hạnh phúc, cô đơn và buồn bã trong hoàng cung. Kết quả là Bà sinh khó Thái Tử, và chết liền sau khi đó. Phần gặp nhau giữa Đức Phật và Hoàng Hậu ở cung trời Đao Lợi [3]: Chư Thiên khi di chuyển từ nơi này đến nơi khác, bị hao tổn thanh khí sẽ làm người già đi, và mất nhiều sức. Trong trường hợp của hoàng hậu Ma Da nghe có thuyết pháp ở Đâu Xuất mà không biết con của mình, Đức Phật Thích Ca, là người thuyết pháp. Dù vậy bà vẫn kiên trì đến để nghe. Bà chỉ có thể thấy Đức Phật dưới dạng ánh sáng, chứ không thấy hình thù của Ngài. Thực tế, lúc khởi đầu buổi thuyết pháp, Bà Tiên hoàng hậu Ma Da chỉ nghe được lời thuyết pháp phát xuất từ một khối ánh sáng màu vàng rực rở. Nhưng khi nghe giọng nói đó: Bà cảm nhận được một sự gần gủi, thân thương! Tức thì, từ trung tâm cục sáng đó dần dần hiện ra một khung hình trong đó có hình ảnh của Đức Bổn Sư! Thế là hai mẹ con gặp nhau trên chín tầng cây số, hoàng hậu Ma Gia thấy con liền lập tức Ngộ Đạo với quả vị Tu Đà Hườn. Ghi chú: (*) phần viết trong dấu ngoặc * được thêm vào để làm rõ nghĩa. ---ooOoo--- Hỏi Đáp: --Mà sao Đức Phật không Độ Mẹ Ngài lên Tịnh Độ, mà chỉ Độ lên Đâu Suất? Hi hihi Đường cực kỳ trơn trợt, mời bà con giảm vận tốc đọc lại nghe! Hihihi TÌNH HÌNH LÀ NHƯ SAU: Biết rằng: Trên cõi Đâu Suất có hai chỗ được gọi như sau: 1. Nội Đâu Suất thì dân chúng đều ngồi trên hoa sen. Vì đây là Bồ Tát. 2. Ngoại Đâu Suất lại không có ai ngồi trên hoa sen hết.
  29. 29. Xét rằng: Do Mẹ Ngài đã có công là đã lôi kéo Đức Phật xuống trần gian cho nên Mẹ Ngài đương nhiên là Bồ Tát. Nhưng lại... chưa có đủ trình độ Tâm linh. Vì vậy mà Đức Bổn Sư mới lên gần tới chỗ đó để thuyết pháp! Mẹ Ngài từ chỗ cao hơn... đi xuống để nghe Pháp. Từ đó trong kinh mới ghi lại chi tiết nhỏ và chính xác này. (Hết phần miêu tả cảnh tượng lúc đó trên các Cung Trời.) Lại bàn thêm: Do Mẹ Ngài... không còn thấy mình là ngon lành hơn thiên hạ vì mình là... Người Đẻ Ra được một nhân vật duy nhất đó là một Đức Phật! Qua hành động là: Hễ có ai thuyết pháp là mình đi nghe! Bất chấp chỗ đó ô uế hơn, thấp hơn... chỗ mình đang ở! Qua hành động là... Ngài đi xuống Đao Lợi để nghe Pháp. Cho nên, khi nghe xong thì Ngài đã có đủ trình độ Tâm Linh là: Ngộ Đạo (Tu Đà Hườn) để chính thức là một Bồ Tát. --Tại sao thuyết pháp cho mẹ... mà Đức Phật không làm luôn ở Đâu Suất, phải tổ chức ở Đạo Lợi...? Nếu làm ở trển (Đâu Xuất) thì cũng thường thôi. Chưa có gì gọi là thử thách cái tính kiên trì của Mẹ Ngài. Hết. Trích từ Đạo Tràng hoasentrenda: http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15723.msg57762 -- Không ai bắt buộc phải tin một điều gì nếu điều đó không hạp với ý mình. Nhưng nếu bác bỏ tất cả những gì mà lý trí hữu hạn của ta không thể quan niệm được thì điều ấy không phải hoàn toàn là chánh đáng. HL

×