Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 1
Chất lính
Chiều xuân, ghé đến bạn chơi
Một thời trận mạc xa xôi hiện về
Mấy người cùng tỉnh, cùng quê
Hòa bình, xác gửi vùng kề giáp gianh
Thuở trai, tóc hãy còn xanh
Vô tư câu hát, nhẹ tênh cuộc đời
Đắp mồ cho bạn xong rồi
Lại vui đùa hỏi: Ai người chôn ta
Bao dòng máu đỏ tuôn ra
Bao nhiêu sương trắng tan hòa đất nâu
Lớp người sinh của mai sau
Có nghe mạch đất quạn đau tháng ngày
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 2
Uống trà với bạn nơi đây
Văn phòng Đảng ủy sách đầy xung quanh
(Ngại e cách núi, cách thành)
Ai hay chất lính vẫn gần, vẫn quen
Bạn lo công việc cho dân
Cũng từ chất lính – đức tâm vẫn hông
Trải bao sàng lọc, thăng trầm
Rồi dân tin Đảng – Đảng gần gũi dân
Bom xa hay lúc đạn gần
Cũng bình tâm, cũng lặng thầm mà qua
Rồi cười ta vẫn nguyên ta
Vẳng đâu một khúc dân ca say lòng.
07/03/2013
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 3
Bùa mê
Ngẫu nhiên
Chỉ ngẫu nhiên thôi
Thế mà say đất, say trời, say em
Ngỡ ngàng răng khểnh cái duyên
Với miền gió thắm
Với miền cát bay
Người về cầu nắng, cầu mây
Chiều biền biệt tím
Cho ngày nhớ đêm
Chẳng cầu lối cũ, vườn quen
Câu thơ níu kéo
Mà quên lối về
Không ước hẹn,
Chẳng câu thề
Ai người
Lại bỏ bùa mê
Cho người.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 4
Thị mầu
Cho làm trái táo sân đình
Để chua hết phận mình đa đoan
Thị phi trăm nẻo nhân gian
Yêu thì yêu đấy phũ phàng như không
Quý thì từ giải yếm hồng
Ghét thì cạo trắng rát lòng tóc ơi
Trời cho nhan sắc tươi người
Cho đôi mắt để liếc trời mà yêu
Nghìn năm trên mảnh chiếu chèo
Thị Mầu em vẫn mang điều lẳng lơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Tình yêu mãi vẫn ngẩn ngơ khóc cười.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 5
Khúc xuân
Ngày xưa
Em nói với anh
Con đường xa lắm
Gập gềnh khó đi
Ngày xưa
Ai đoán được gì
Khúc xuân trở gió
Em đi lấy chồng
Duyên trời còn lại tháng năm
Và cơn gió mát, có thăm thẳm chờ
Không cồn
Mà cháy câu thơ
Soi cho em lúc bơ vơ
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 6
Một mình
Bão giông
Thuyền sảm lại đinh
Có về kịp bến
Mái đình
Cây đa
Khuyết trăng, mây lấp có nhòa
Dón dâu trời lạnh
Mưa xa
Cuối nguồn!
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 7
Lúa vàng
Lúa vàng
Nón trắng
Nhấp nhô
Vai tròn lấp lóa
Mấy cô gái làng
Mắt đen lay láy có hồn
Chạm nhau
Chớp giật
Mưa nguồn
Mắt ơi!
Bắp chân tròn, bông lúa rơi
Anh nhặt tìm chút hương trời, hương quê
Rung rinh, em gánh nắng về
Khuất rồi
Nón trắng
Bờ tre
Khuất rồi
Sợi vàng bông lúa, người ơi!
Anh mang đi đến cuối trời yêu thương.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 8
Chum đứng ngẩn ngơ
Những chum đá ở mãi
Cánh đồng mướt cỏ, chứa đầy vai chum
Lào Ngam, Lào Thưng, Lào Lum
Tộc nào khởi xướng, khoét chùm làm gì?
Mấy ngàn năm đã qua đi
Hoa văn, viết khắc trơ lì vẫn nguyên
Đông – Tây người hỏi người tìm
(Phải chăng chum chứa rượu thiêng của Lào)
Đạn bom, chum vỡ, chum nhào
Máu người tím thẫm in vào đáy chum
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 9
Đêm Xiêng Khoảng rộng mà êm
Lăm vông cuốn lấy tay mềm và tôi
Gió rừng thơm thoảng nếp xôi
(Trao dâng nỗi nhớ về thời chiến tranh)
Con đường bay giữa ngàn xanh
Mê Kông vẫn chảy nghĩa tình ngày xưa
Chia tay
Chum đứng ngẩn ngơ
Tôi về đất Việt
Hồn chưa kịp về
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 10
Đêm Ba Bể
Đêm rừng đi với hai em
Một em như gió, giật đêm, đổ ngày
Cuộc đời bạc trắng hai tay
Vẫn nâng niu, vẫn tràn đầy xanh trong
Một em như ánh trăng rằm
Lời ru nén lại vẫn đằm đằm say
Cưới nàng, môi thắm, trầu cay
Ngọn nguồn đau thắt ai hay lòng mình
Một đêm trăng lạnh, yên bình
Tôi như tự tách thân mình làm đôi
Mai về, xa lắm người ơi!
Rằm trăng Ba Bể, ba trời bâng lâng.
Ba Bể ngày 24/08/2002
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 11
Tấm ảnh em
Tấm ảnh em anh để ở góc nào
Lại cũng cứ nhìn anh không chợp mắt
Này cố bé áo hồng như lửa đốt
Đừng đốt lửa cháy trời, đừng đốt cháy thơ anh
Ảnh của một thời tóc hãy còn xanh
Giờ xem lại như thấy còn rất mới
Anh nghe suốt một chiều gió thổi
Tiếng thì thầm trong gió, trong cây
Cảm ơn người thợ ảnh nào đây
Trong khoảnh khắc thu hồn vào trang giấy
Để em mãi như mùa xuân thức dậy
Để em cứ đốt lửa cháy trời, đốt cháy mãi thơ anh
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 12
Ngày xưa mắc nợ gánh tình
Cái ngày
Xanh ngát Kim Bôi
Má em ửng chín
Còn tôi dại khờ
Chạm tay
Run đến bây giờ
Như cây đinh sét
Ngu ngơ bên đường
Ngập ngừng
Rơi
Một chút thơng
Làm men ủ ấm đêm Mương. Ủn ơi!
Đường xa, vực thẳm chơi vơi
Mà người ấy rẽ mưa trời tìm nhau
Đầm Đa, chiều tím ở đâu
Dây thìm bìm cứ nát nhàu trong tay
(Trương Sơn Đông – Trường Sơn Tây)
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 13
Tôi nợ em
Đến hôm nay đi tìm
Hiện về
Thuở ấy, con tim
Đang hừng hực nóng
Cái nhìn “chết” nhau
Hôm qua rồi đến mai sau
Tình yêu mãi vẫn sắc màu lung linh
Cớ chi trở lại Hòa Bình
Có người trĩu nặng gánh tình
Ngày xưa…
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 14
Một thời
Vì sao em lại hỏi tôi
Một câu để nhớ đến thời trẻ trung
Cái ngày nở bắp săn gân
Tuổi mười bảy chưa một lần nào no
Cái thời vượt suối băng hồ
Hành trang: Khẩu súng, câu thơ bạn đường
Cái thời chưa biết yêu đương
Đã quen với những đau buồn chiến tranh
Nhặt xương người bạn đồng hành
Nấm mồ đánh dấu bằng nhành chămpa
Con đường rách nát gió mưa
Đêm đêm áo trắng em chờ xe qua
Một thời nghe như trong mơ
Rỡ nhà cứ rỡ, xe qua mới mừng
Đất nước ơi! Thủa hào hùng
Mỗi người hóa ngọn đuốc hồng cháy lên.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 15
Cậu tôi
Cậu tôi đã tám lăm rồi
Vẫn thành kính mãi từng lời mẹ xưa
Dậy con nhát cuốc, đường bừa
Dậy ăn nhỏ nhẹ, dậy thư rõ lời
Chăm bông vẫn ấm hơi người
Mẹ cho con - tiếng mẹ cười vẫn nguyên
Theo chân đi đến trăm miền
Giờ thành kỷ vật thiêng liêng giữ gìn
Cậu rằng: giông bão trong đêm
Vẫn như thấy mẹ thảo hiền về thăm
Rồi lặng phắc – vọng xa xăm
Đôi hàng giọt lệ ướt đầm sang tôi.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 16
Hệ lụy
Cái ống xả xe pur trờ
Chếch lên mười lăm độ
Phụt thẳng khói đen vào mặt người đi sau nó
Lớp trẻ thỏa thích cười
Rú ga, biến đi
Nhà chế tạo xe
Trong ngã tư chờ đèn xanh, đèn đỏ
Những động cơ xe ầm ầm kích nổ
Ống xả nghiêng, xiên phụt thẳng vào mình…
Ô hay!
Sao ông nhăn mặt
Trong một chiều xanh ngắt
Mây bay!
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 17
Cơn gió và tôi
Cơn gió
Đi qua căn phòng
Lật tung giấy tờ
Tôi chặn bên này
Bên kia lại cuốn
Và đây rồi, băng dính
Tôi ghim lại phẳng phiu
Cơn gió đi qua – Căn phòng im nặng
Cứ tưởng
Thắng được làn gió cuốn
Ta sẽ hưởng nguyên cái yên nặng cho riêng mình
Nhưng
Trong sự im lặng vô hồn
Ta lại thấy buồn
Trống vắng
Gió ơi!
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 18
Đêm vắng
Đêm đêm
Giường ngủ
Mình anh thức
Nói lời vơ vẩn
Bóng mình nghe
Xa em – chia nhớ về hai phía
Ngóng đợi đêm đêm
Tiếng em kể
Anh vẫn đa sầu như số định
Vẫn buồn một chút cuối ngày xuân
Trái đất vẫn quay – không ghìm được
Thì có là chi
Lúc xa – gần
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 19
Gửi anh người cách sông xa
Nghe tiếng mà chẳng biết người
Giữa đông mà thấy như trời ấm lên
Chắc là người ấy dịu hiền
Dáng chiều thon thả, cái duyên mặn mòi
Ấy là chỉ đoán thế thôi
Biết là người ấy có cười cho không?
Tiếng chim lảnh lót vang rừng
Ta nghe như thấy sáng bừng lời ca
Có người núi cách sông xa
Qua đường dây ấm, nóng mà quý nhau.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 20
Trăng chiếu
Xa nhau
Đã bao nhiêu mùa
Rồi ly loạn
Rồi gia đình
Rồi bạc tóc
Một chiều
Lưng đèo anh gặp
Vầng trăng non như khoe miệng em cười
Xa tít tắp trên sườn non thẳm
Hóa ra
Qua gập gềnh mưa nắng
Vẫn nguyên sơ
Mộc mạc
Lúa đồng xanh
Như là em
Vẫn còn
Nguyên vẹn
Ở trong anh.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 21
Lão cây
Thương cho một cây cảnh già
Bị dồn vào chậu
Thế mà chửa yên
Cổ đeo xích sắt (làm duyên)*
Lại ghim vào đá mà quên ngày về
Thủa còn trai, lão xá gì
Gió tung hoành lá, bóng che rợp trời
Tỏa hương vào nắng, vào đời
Thành rừng quả ngọt, thành nơi tụ bầy.
Lão giờ đơn nặng thế này
Lá xanh đếm ngược vài ngày, với đêm
Thế cây đổ xuống ưu phiền
Lim dim lão vọng về miền hoang sơ.
(*) Xích bảo vệ cây
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 22
Chờ mưa ngâu
Em đừng đến lúc mưa rơi
Gặp ngày ngâu – ướt sũng trời Thái Nguyên
Nếu mang đi một ưu phiền
Em về, còn nửa nỗi niềm đấy thôi
Đi sầu nặng, về khơi vơi
Chia nhau thương nhớ, người ơi thực lòng
Cuốc nào cũng giật vào trong
Đừng cười em nhé – người dưng, đừng cười
Uống cho cạn chéo, cạn nồi
Mà trơ như đá, lại ngồi chờ say
Biền tình như gió căng đầy
Câu thơ mắc cạn
Chờ ngày
Mưa ngâu.
Thơ
Nhà Thơ Nguyễn Khoái 23
Chợ viềng
Mới ngày nhu nhú tháng giêng
Mà sao phấp phỏng Chợ Viềng thế em
Trai thanh gái tú làm quen
Phải chăng bến đợi từ phiên chợ này?
Bán hoa, bán quả, bán cây
Sắm bồ đựng lúa, chọn cầy đồng sâu
Mua tằm mà thả bãi dâu
Sợi tơ níu kéo năm sau lại về
Thập phương trẩy hội chợ quê
Cái tên là lạ ngộ nghê: Chợ Viềng
Đến đây mà bán ưu phiền
Mang về nguyên vẹn linh thiêng chất đời
Một năm chỉ một phiên thôi
Ai đi bán rủi, mua vui thì về.

Tho

  • 1.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 1 Chất lính Chiều xuân, ghé đến bạn chơi Một thời trận mạc xa xôi hiện về Mấy người cùng tỉnh, cùng quê Hòa bình, xác gửi vùng kề giáp gianh Thuở trai, tóc hãy còn xanh Vô tư câu hát, nhẹ tênh cuộc đời Đắp mồ cho bạn xong rồi Lại vui đùa hỏi: Ai người chôn ta Bao dòng máu đỏ tuôn ra Bao nhiêu sương trắng tan hòa đất nâu Lớp người sinh của mai sau Có nghe mạch đất quạn đau tháng ngày
  • 2.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 2 Uống trà với bạn nơi đây Văn phòng Đảng ủy sách đầy xung quanh (Ngại e cách núi, cách thành) Ai hay chất lính vẫn gần, vẫn quen Bạn lo công việc cho dân Cũng từ chất lính – đức tâm vẫn hông Trải bao sàng lọc, thăng trầm Rồi dân tin Đảng – Đảng gần gũi dân Bom xa hay lúc đạn gần Cũng bình tâm, cũng lặng thầm mà qua Rồi cười ta vẫn nguyên ta Vẳng đâu một khúc dân ca say lòng. 07/03/2013
  • 3.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 3 Bùa mê Ngẫu nhiên Chỉ ngẫu nhiên thôi Thế mà say đất, say trời, say em Ngỡ ngàng răng khểnh cái duyên Với miền gió thắm Với miền cát bay Người về cầu nắng, cầu mây Chiều biền biệt tím Cho ngày nhớ đêm Chẳng cầu lối cũ, vườn quen Câu thơ níu kéo Mà quên lối về Không ước hẹn, Chẳng câu thề Ai người Lại bỏ bùa mê Cho người.
  • 4.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 4 Thị mầu Cho làm trái táo sân đình Để chua hết phận mình đa đoan Thị phi trăm nẻo nhân gian Yêu thì yêu đấy phũ phàng như không Quý thì từ giải yếm hồng Ghét thì cạo trắng rát lòng tóc ơi Trời cho nhan sắc tươi người Cho đôi mắt để liếc trời mà yêu Nghìn năm trên mảnh chiếu chèo Thị Mầu em vẫn mang điều lẳng lơ Bao giờ cho đến bao giờ Tình yêu mãi vẫn ngẩn ngơ khóc cười.
  • 5.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 5 Khúc xuân Ngày xưa Em nói với anh Con đường xa lắm Gập gềnh khó đi Ngày xưa Ai đoán được gì Khúc xuân trở gió Em đi lấy chồng Duyên trời còn lại tháng năm Và cơn gió mát, có thăm thẳm chờ Không cồn Mà cháy câu thơ Soi cho em lúc bơ vơ
  • 6.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 6 Một mình Bão giông Thuyền sảm lại đinh Có về kịp bến Mái đình Cây đa Khuyết trăng, mây lấp có nhòa Dón dâu trời lạnh Mưa xa Cuối nguồn!
  • 7.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 7 Lúa vàng Lúa vàng Nón trắng Nhấp nhô Vai tròn lấp lóa Mấy cô gái làng Mắt đen lay láy có hồn Chạm nhau Chớp giật Mưa nguồn Mắt ơi! Bắp chân tròn, bông lúa rơi Anh nhặt tìm chút hương trời, hương quê Rung rinh, em gánh nắng về Khuất rồi Nón trắng Bờ tre Khuất rồi Sợi vàng bông lúa, người ơi! Anh mang đi đến cuối trời yêu thương.
  • 8.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 8 Chum đứng ngẩn ngơ Những chum đá ở mãi Cánh đồng mướt cỏ, chứa đầy vai chum Lào Ngam, Lào Thưng, Lào Lum Tộc nào khởi xướng, khoét chùm làm gì? Mấy ngàn năm đã qua đi Hoa văn, viết khắc trơ lì vẫn nguyên Đông – Tây người hỏi người tìm (Phải chăng chum chứa rượu thiêng của Lào) Đạn bom, chum vỡ, chum nhào Máu người tím thẫm in vào đáy chum
  • 9.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 9 Đêm Xiêng Khoảng rộng mà êm Lăm vông cuốn lấy tay mềm và tôi Gió rừng thơm thoảng nếp xôi (Trao dâng nỗi nhớ về thời chiến tranh) Con đường bay giữa ngàn xanh Mê Kông vẫn chảy nghĩa tình ngày xưa Chia tay Chum đứng ngẩn ngơ Tôi về đất Việt Hồn chưa kịp về
  • 10.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 10 Đêm Ba Bể Đêm rừng đi với hai em Một em như gió, giật đêm, đổ ngày Cuộc đời bạc trắng hai tay Vẫn nâng niu, vẫn tràn đầy xanh trong Một em như ánh trăng rằm Lời ru nén lại vẫn đằm đằm say Cưới nàng, môi thắm, trầu cay Ngọn nguồn đau thắt ai hay lòng mình Một đêm trăng lạnh, yên bình Tôi như tự tách thân mình làm đôi Mai về, xa lắm người ơi! Rằm trăng Ba Bể, ba trời bâng lâng. Ba Bể ngày 24/08/2002
  • 11.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 11 Tấm ảnh em Tấm ảnh em anh để ở góc nào Lại cũng cứ nhìn anh không chợp mắt Này cố bé áo hồng như lửa đốt Đừng đốt lửa cháy trời, đừng đốt cháy thơ anh Ảnh của một thời tóc hãy còn xanh Giờ xem lại như thấy còn rất mới Anh nghe suốt một chiều gió thổi Tiếng thì thầm trong gió, trong cây Cảm ơn người thợ ảnh nào đây Trong khoảnh khắc thu hồn vào trang giấy Để em mãi như mùa xuân thức dậy Để em cứ đốt lửa cháy trời, đốt cháy mãi thơ anh
  • 12.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 12 Ngày xưa mắc nợ gánh tình Cái ngày Xanh ngát Kim Bôi Má em ửng chín Còn tôi dại khờ Chạm tay Run đến bây giờ Như cây đinh sét Ngu ngơ bên đường Ngập ngừng Rơi Một chút thơng Làm men ủ ấm đêm Mương. Ủn ơi! Đường xa, vực thẳm chơi vơi Mà người ấy rẽ mưa trời tìm nhau Đầm Đa, chiều tím ở đâu Dây thìm bìm cứ nát nhàu trong tay (Trương Sơn Đông – Trường Sơn Tây)
  • 13.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 13 Tôi nợ em Đến hôm nay đi tìm Hiện về Thuở ấy, con tim Đang hừng hực nóng Cái nhìn “chết” nhau Hôm qua rồi đến mai sau Tình yêu mãi vẫn sắc màu lung linh Cớ chi trở lại Hòa Bình Có người trĩu nặng gánh tình Ngày xưa…
  • 14.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 14 Một thời Vì sao em lại hỏi tôi Một câu để nhớ đến thời trẻ trung Cái ngày nở bắp săn gân Tuổi mười bảy chưa một lần nào no Cái thời vượt suối băng hồ Hành trang: Khẩu súng, câu thơ bạn đường Cái thời chưa biết yêu đương Đã quen với những đau buồn chiến tranh Nhặt xương người bạn đồng hành Nấm mồ đánh dấu bằng nhành chămpa Con đường rách nát gió mưa Đêm đêm áo trắng em chờ xe qua Một thời nghe như trong mơ Rỡ nhà cứ rỡ, xe qua mới mừng Đất nước ơi! Thủa hào hùng Mỗi người hóa ngọn đuốc hồng cháy lên.
  • 15.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 15 Cậu tôi Cậu tôi đã tám lăm rồi Vẫn thành kính mãi từng lời mẹ xưa Dậy con nhát cuốc, đường bừa Dậy ăn nhỏ nhẹ, dậy thư rõ lời Chăm bông vẫn ấm hơi người Mẹ cho con - tiếng mẹ cười vẫn nguyên Theo chân đi đến trăm miền Giờ thành kỷ vật thiêng liêng giữ gìn Cậu rằng: giông bão trong đêm Vẫn như thấy mẹ thảo hiền về thăm Rồi lặng phắc – vọng xa xăm Đôi hàng giọt lệ ướt đầm sang tôi.
  • 16.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 16 Hệ lụy Cái ống xả xe pur trờ Chếch lên mười lăm độ Phụt thẳng khói đen vào mặt người đi sau nó Lớp trẻ thỏa thích cười Rú ga, biến đi Nhà chế tạo xe Trong ngã tư chờ đèn xanh, đèn đỏ Những động cơ xe ầm ầm kích nổ Ống xả nghiêng, xiên phụt thẳng vào mình… Ô hay! Sao ông nhăn mặt Trong một chiều xanh ngắt Mây bay!
  • 17.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 17 Cơn gió và tôi Cơn gió Đi qua căn phòng Lật tung giấy tờ Tôi chặn bên này Bên kia lại cuốn Và đây rồi, băng dính Tôi ghim lại phẳng phiu Cơn gió đi qua – Căn phòng im nặng Cứ tưởng Thắng được làn gió cuốn Ta sẽ hưởng nguyên cái yên nặng cho riêng mình Nhưng Trong sự im lặng vô hồn Ta lại thấy buồn Trống vắng Gió ơi!
  • 18.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 18 Đêm vắng Đêm đêm Giường ngủ Mình anh thức Nói lời vơ vẩn Bóng mình nghe Xa em – chia nhớ về hai phía Ngóng đợi đêm đêm Tiếng em kể Anh vẫn đa sầu như số định Vẫn buồn một chút cuối ngày xuân Trái đất vẫn quay – không ghìm được Thì có là chi Lúc xa – gần
  • 19.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 19 Gửi anh người cách sông xa Nghe tiếng mà chẳng biết người Giữa đông mà thấy như trời ấm lên Chắc là người ấy dịu hiền Dáng chiều thon thả, cái duyên mặn mòi Ấy là chỉ đoán thế thôi Biết là người ấy có cười cho không? Tiếng chim lảnh lót vang rừng Ta nghe như thấy sáng bừng lời ca Có người núi cách sông xa Qua đường dây ấm, nóng mà quý nhau.
  • 20.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 20 Trăng chiếu Xa nhau Đã bao nhiêu mùa Rồi ly loạn Rồi gia đình Rồi bạc tóc Một chiều Lưng đèo anh gặp Vầng trăng non như khoe miệng em cười Xa tít tắp trên sườn non thẳm Hóa ra Qua gập gềnh mưa nắng Vẫn nguyên sơ Mộc mạc Lúa đồng xanh Như là em Vẫn còn Nguyên vẹn Ở trong anh.
  • 21.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 21 Lão cây Thương cho một cây cảnh già Bị dồn vào chậu Thế mà chửa yên Cổ đeo xích sắt (làm duyên)* Lại ghim vào đá mà quên ngày về Thủa còn trai, lão xá gì Gió tung hoành lá, bóng che rợp trời Tỏa hương vào nắng, vào đời Thành rừng quả ngọt, thành nơi tụ bầy. Lão giờ đơn nặng thế này Lá xanh đếm ngược vài ngày, với đêm Thế cây đổ xuống ưu phiền Lim dim lão vọng về miền hoang sơ. (*) Xích bảo vệ cây
  • 22.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 22 Chờ mưa ngâu Em đừng đến lúc mưa rơi Gặp ngày ngâu – ướt sũng trời Thái Nguyên Nếu mang đi một ưu phiền Em về, còn nửa nỗi niềm đấy thôi Đi sầu nặng, về khơi vơi Chia nhau thương nhớ, người ơi thực lòng Cuốc nào cũng giật vào trong Đừng cười em nhé – người dưng, đừng cười Uống cho cạn chéo, cạn nồi Mà trơ như đá, lại ngồi chờ say Biền tình như gió căng đầy Câu thơ mắc cạn Chờ ngày Mưa ngâu.
  • 23.
    Thơ Nhà Thơ NguyễnKhoái 23 Chợ viềng Mới ngày nhu nhú tháng giêng Mà sao phấp phỏng Chợ Viềng thế em Trai thanh gái tú làm quen Phải chăng bến đợi từ phiên chợ này? Bán hoa, bán quả, bán cây Sắm bồ đựng lúa, chọn cầy đồng sâu Mua tằm mà thả bãi dâu Sợi tơ níu kéo năm sau lại về Thập phương trẩy hội chợ quê Cái tên là lạ ngộ nghê: Chợ Viềng Đến đây mà bán ưu phiền Mang về nguyên vẹn linh thiêng chất đời Một năm chỉ một phiên thôi Ai đi bán rủi, mua vui thì về.