Xóm Bến
Hà nội,mười lăm tháng chạp- trơì rét đậm. Cái rét cuối năm khắc nghiệt như nỗi
đau của bà mẹ trước khi ban tặng cho vũ trụ bao la này một thiên thằn nhỏ bé.
Rét khô tê taí lòng người.
Để thực hiện một chuyến đi ngắn-Thăm lại khu sơ tán thơì sinh viên
sau ba mươi năm xa cách-Xóm Bến.Chúng tôi bảy anh chị em hai nữ năm nam
đã lục tục thức dậy từ năm giờ sáng rơì Hà nội đi Thái nguyên bằng hai chiếc
xe con.Hà nội tĩnh lặng và lạnh lùng kín đáo đưa tiễn chúng tôi.Cái vị rét cuối
năm mùa đông miền bắc đất nước dễ gơị cho môĩ người nhiều cảm xúc riêng
tư.Với chúng tôi hôm nay cái rét này đưa chúng tôi trở về qúa khứ xa xôi cách
đây ba mươi năm. Những muà đông đất nước có chiến tranh chúng tôi đã nếm
mùi thiếu thốn để làm việc và học tập như thế nào trên mảnh đất Thái nguyên
nhiều nghiã nhiêù tình mà chúng tôi đang đi tới hôm nay đây.Hai chị em gái,
tôi và Sơn ngồi cùng xe,ra khỏi thành phố,mỗi chúng tôi tuy có chung một tâm
trạng nhưnh vẫn mang theo trong mình cả những nôĩ niềm riêng tư nưã.Thắng
bảo với tôi và Sơn:”Hôm nay anh em mình đi tìm lại cảm giác “,đúng không?
Sơn cười vui vẻ tế nhị,tôi thì vẫn chỉ thấy rét căm căm nên chẳng muốn noí gì
thêm nhưng đúng là chúng tôi đang đi tìm lại chính mình cach đây ba mươi
năm và tự làm một bài toán so sánh ,kiểm tra xem chính mình xưa và nay ,được
và mất…Ô; Lúc đó chúng tôi còn trẻ lắm.Mười tám đôi mươi thôi; Tim đang
dào dạt máu cuả thơi đanh Mỹ.Cái rét cuối năm tê buốt hôm nay càng làm cho
chuyến đi của chúng tôi trở nên thieng liêng và gơị nhớ đầy cảm xúc về quá
khứ ,đầy cảm xúc xao lòng về cái rét Thái nguyên…
Trời mỗi ngaỳ lại sáng thêm ,nhìn qua kính hai bên quốc lộ số 3 tôi
thâý sầm uất hơn xưa rất nhiêù chứng minh dân mình có giàu lên chút ít.Tuy
nhiên caí cảm giác rét mướt cho người đi xe máy xe đạp vẫn còn rất
lớn…Không lâu, xe đã xa Thủ đô.Trước mắt chúng tôi là vùng núi trung du ẩn
hiện. Đúng là chè, là miá ,những là cau…Những là chòm là xóm đẹp như
nhau….Ôi; Một bức tranh trung du êm ả đẹp đến mê hồn ,làm cho tôi muốn bay
ra khỏi xe và tự tay mình hái lấy mấy búp chè, vit một cành mít để bẻ lá để giọt
nhựa trắng như giọt sưã mẹ chảy ra tay, để có cảm giác hạnh phúc…..Tất cả
đều thiêng liêng và tràn đầy sức sống. Trơì rất rét nhưng chúng tôi vẫn đi, và
trong lòngchúng tôi đầy xốn xang…
Trải qua những quãng đường đầy kỷ niệm vơí những xúc động ban
đầu, chúng tôi đã đến được vơí cái nôi đích thực cuả mình.Đó là khu sơ tán
XÓM BẾN thơì sinh viên từ 1966-1967.Chúng tôi bảo nhau “: Bây giờ ta đi tìm
lại chính mình ở đây” Cái gì đã qua thì không thể trở lại nưã nhưng hôm nay
chúng ta đã trở lại vơí qúa khứ thiêng liêng của mình cách đây đúng ba mươi
năm. Chúng tôi đã nằm gai nếm mật tại cái XÓM BẾN xa xôi hẻo lánh hiền lành
này đây.
Hình như thiên nhiên vùng đất thiêng này yêu thương và hiêủ
chúng tôi thì phải.Không phải thế thì vì sao sáng nay trơì rét như cắt ruột ra mà
buổi chiều sau khi đi vòng vo loanh quanh về đến SÓM BẾN tự nhiên nắng
vàng óng như mật ngọt của trơì đất trải khắp vùng đất trời quê hương đây.Cả
trơì đất ấm áp tươi đệp hẳn lên.Những dãy núi trung du của đất Thái như những
bức tranh thổ cẩm dệt cầu kỳ.Chúng tôi phải xuống xe đi bộ vào xóm. Ôi;cái
ước mơ lúc đầu cuả tôi đã được thực hiện .Tôi xuống xe và đi bộ tren những bờ
ruộng nhỏ đất khô, cỏ hơi xơ xác.Rét là vậy nhưng hoa màu vẫn cứ lên.Những
ruộng khoai lang gợi nhớ cho tôi bao điều của ba mươi năm trước,những bát
canh rau khoai lang đã giúp chúng tôi thêm sức khỏe để học tập. Nhữngchòm
xóm vẫn thế. Những con đường vòng từ xóm này sang xóm khác y như
cũ.Những bụi tre mùa đông lá vàng ệch, nhưng thân nó cứng cáp và đầy sức
chịu đựng.Loáng thoáng có thấy vài ba mái ngói.Tôi có cảm giác cuộc sống
người dân ở xóm nhỏ này chưa giaù có lên là mấy.Trẻ con người lớn trong xóm
đều nhìn chúng tôi từ xe con bước xuống và đi trên những bờ ruộng của họ.Ôi;
những cái nhìn đầy lạ lẫm làm tôi đến nao lòng.Những năm thang gian khổ đã
rèn cho tôi thành thói quen “nước mắt chảy vào trong” rồi…Các bà, các chị, các
em ơi;chúng tôi có phải là người xa lạ đâu, chúng tôi là những thanh niên cách
đây ba mươi năm đã từng ăn rau lang của dân đấy, ăn hết lá thì ăn đến
ngọn.Chúng tôi đây; Để bây giờ chúng tôi đã trưởng thành về thăm lại bà con.
Đừng nhìn chúng tôi lạ lẫm như thế nữa .Tôi vừa đi vừa thầm nghĩ như
vậy.Chân tôi bước cao bước thấp hụt hẫng trên bờ ruộng nhưng sao nó lại làm
cho tôi hạnh phúc trở lại đến thế…
Cuối cùng thì cái điểm chúng tôi muốn đến nhât cũng đãđến .Thật là một
hạnh phúc bất ngờ :Nhà cụ XUÝ XÓM BẾN đây rôì.Bỗng trong lòng tôi lại nao
nao một đợt sóng nưã: Đó là câu hoỉ không biết bà cụ còn sống hay đã mất?
Nhưng kia rồi,sau luỹ tre xơ xác vàng ệch đã hiện ra bóng dáng một bà mẹ,
đúng là cụ XUÝ rồi không những cụ còn sống mà còn rất khoẻ mạnh ,cụ aò đến
chúng tôi như sông về vơí biển như sóng tràn vào bờ cát. Chúng tôi cảm động
đến rơi nước mắt mà không nói được gì…Chúng tôi vẫn còn ở giưã sân, bỗng
thấy đây nưã, chị Cúc con dâu cụ , chị nhớ tên chúng tôi và gọi từng ngươì . Chị
là chị Giang ,em vẫn nhớ chị ,em cư baỏ không biết các anh các chị bây giờ ở
đâu? Rồi chị hoỉ thăm nhiêù thứ lắm, tôi không kịp trả lơì chị đâỳ đủ.Cho đến
giờ phút naỳ đây tôi vẫn còn ân hận trong lòng vì sao lúc đó tôi laị hững hờ đến
thế. Không phaỉ đâu, lúc đó đâù óc tôi cứ rôí tung lên không biết noí gì trước
noí gì sau. Chúng tôi lại được uống những bát nước lá do cụ XUÝ nấu ,lại được
ăn những mẩu sắn ngoài vườn nhà cụ như ngày xưa.Ôi; sao nó vẫn ngon và vẫn
quý như ngày ấy.Giưã những bát nước lá rừng ,củ sắn ngày xưa vơí vại bia ,
bánh ngọt mà chúng tôi thường dùng ở Hà nội ngày nay, nó là một mạch máu
trong chúng tôi. Nó không bao giờ xa rơì nhau.Môĩ thứ mang một vẻ thiêng
liêng huyền diệu riêng biệt của thơì đại.Nó vĩnh viễn nằm trong tâm hồn chúng
tôi…Chúng tôi tiếp tục đi, Chúng tôi đi thăm lại tất cảkhu vực xung quanh ngày
xưa chúng tôi đã ở.Xuống tận bến nước , nơi con sông Công từ thượng nguồn
chảy về nuôi dưỡng chúng tôi những năm khắc nghiệt nhất cuả thơì kỳ đánh
Mỹ. Con sông Công chẳng khác gì người mẹ XÓM BẾN này đã nuôi dưỡng
chúng tôi cả tâm hồn và thể xác để chúng tôi trưởng thành và giữ vững được lơì
thề cuả thế hệ trẻ lúc đó vơí Tổ quốc -Thắng Mỹ trên mọi mặt trận.
Qua những bậc đá gập ghềnh nhẵn bóng ngày xưa chúng tôi lại dắt
tay nhau xuống bến nước sông Công nơi đây đã cho chúng tôi nguồn nước hàng
ngày để sinh sống.Những ngày hè chúng tôi thường bơi lội thoả thích.Hôm nay
chúng tôi lại được đứng trên phiến đá nhẵn bóng năm xưa sao mà yêu thương
thân thiết đến thế .Nắng bỗng nhiên bừng sáng.Chiều hoàng hôn trên bến nươc
Hoàng hôn đẹp quá .Đứng trên phiến đá ngắm nhìn mặt nước sông trong xanh
phẳng lặng ,sóng khẽ gợn lăn tăn reo vui đón chúng tôi…Anh em chúng tôi
giường như không ai muốn rời xa nơi đây..Lắng đọng dưới đáy sông kia là một
tình yêu mênh mông không lời nào tả xiết .Trên mặt sông là một bức tranh dệt
in hình những dãy núi mờ xa xanh lam.Hoàng hôn chiều phương Bắc Tổ quốc
tĩnh lặng và trong sạch đến kỳ aỏ.Tất cả cảnh đẹp đó, tất cả tâm lòng yêu
thương của XÓM BẾN sẽ sống mãi trong tâm khảm chúng tôi, những đưá con
từ trong chiếc nôi này mà lớn lên .Tuổi trẻ của chúng tôi sẽ mãi mãi tươi đẹp và
trong sáng như khúc sông XÓM BẾN này.
Thiên nhiên có rộng lượng đến đâu thì cũng có giới hạn cuả nó.Hoàng hôn tăt
dần sau dãy núi mờ xa xanh lam huyền ảo .Một cảnh sắc ít khi ta gặp- Chúng tôi
phaỉ chia tay thôi.Giưã Thủ đô và XÓM BẾN naỳ luôn luôn là một mạch máu trong
cơ thể chúng tôi. Nó sẽ sống maĩ…
Ngôì trên xe , để lại phiá sau mình một làng quê đất Thái trong đó có
bà mẹ già sống bên cạnh một khúc sông bến nước.Hình ảnh chiều đông hoàng
hôn tĩnh lặng ,chúưng tôi miên man biết bao điều chưa làm được…Xe đưa
chúng tôi về gần Hà nội nhưng những dư âm cuả chuyến đi sau ba mươi năm
này sẽ không bao giờ có thể phai mờ trong tâm hồn mỗi chúng tôi.
6-12-1995
Đi dư kỷ niêm ba mươi năm ngaỳ thành lập trường Đ.H.C.Đ
NHỮNG NĂM THÁNG ẤU THƠ NGẮN NGUỈ
Cái làng xóm mà tôi cắp sách đến trường đầu tiên sao mà nó đẹp và thơ đến
thế. Đó là một làng quê có cái tên bình dị :Làng Trẹm Trai ,cách nhà tôi năm
trăm mét . Thuở nhỏ tôi là môt cô bé lầm lì nhút nhát nhưng hình như mọi
người đều yêu mến tôi kể cả thày và bạn, có lẽ do đức tính chăm chỉ và ít tị
nạnh vơí các bạn mà tôi đã được bù lại bằng tình cảm đó.Mỗi khi tôi bước vào
lớp là hình như có một cái gì đó rất thiêng liêng toả ra từ chính con người tôi tơí
thày và bạn.Niềm hạnh phúc đó tôi tự cảm thấy được Vì vậy mà tôi luôn say mê
gắn bó với lớp của mình từ cấp 1 đến cấp 3.Đến trường luôn luôn là niềm hạnh
phúc lớn nhất của tuổi thơ tôi.
Tôi chỉ có thể nhơ được đó là năm tôi học lớp 4,lúc này tôi đã mười ba
tuổi vì mãi tới năm lên chín tôi mơí được đi học (Những năm tản cư tận núi
rừng Việt Bắc thơì đánh Pháp không có trường để học.Năm đó là năm 1954 khi
tôi cùng ông bà ngoại và bố mẹ về Thuận thành Bắc ninh mới bắt đầu cắp sách
đến trường).Môĩ buổi sáng ở miền quê kinh bắc bình dị này đã in sâu vào trí
nhớ tuổi trẻ cuả tôi những nét đẹp đến bây giờ.Bình minh.Gà gáy sớm, làng
quê rộn tiếng bước chân nhất lànhững ngày tháng mười muà gặt, muì thơm cuả
rơm rạ , cuả lúa làm cho không khí trong lành buổi sáng thêm thi vị, tinh khiết,
đúng là hương đồng nội.Sau lũy tre xanh biếc , ông mặt trơì như cái mâm son
lấp ló.Tất cả cảnh đệp tự nhiên đó cuả quê hương đã làm cho tâm hồn trẻ trung
của tôi mê đắm . Tôi vô cùng yêu mến caí làng xóm nhỏ bé cuả mình .Tôi nhớ
thày chủ nhiệm lớp 4 cuả tôi là người Hà nội ,thày giảng hay và yêu mến học
sinh .Mỗi lần kiểm tra ngữ pháp và văn trên lớp, tôi thường được điểm cao và
được thày khen,Lúc đó thật hạnh phúc.giờ ra chơi chúng tôi chạy khắp sân
trường thoả thích, sân đầy cát trắngphau êm ả.Chúng tôi chơi cướp cờ , chơi
kéo co…Nhưng tiếng trống trường rồi cũng vang lên sau 10 phút…Nó lặp đi
lặp lại hàng ngày…Rôì nó trôi đi thật nhanh,tôi học hết cấp 1. Thơì thơ ấu hồn
nhiên thật quá ngắn ngủi
Trường cấp 2 của tôi nằm trong một làng quê như muôn ngàn làng quê
khác cuả quê tôi, có caí tên rất hay: Trường cấp 2 Gia định .Nghĩ đến cái cảm
giác được lên học cấp hai tôi vẫn không thể quên được, nó tự hào sung sướng ,
hồ hơỉ và đam mê.Đúng vậy,tự tôi đã đam mê học và đam mê đến trường, Một
sự đam mê có ý thức
Vẻ đẹp cuả trường đến bây giờ vẫn lay động hồn tôi và in sâu trong trí óc
tôi.Trường vốn làđền thờ Sỹ Nhiếp gọi là Vương Nhiếp ,người có công truyền
bá Hán ngữ vaò Việt nam.Bên trong trường là những dãy nhà ngói mái cong
theo kiến trúc thơì đó.Sân đền lát gách rộng mênh mông.Giờ ra chơi thoả sức
chạy nhảy. Đường đi vào khu trường cũng thật là ngoạn mục.Từ lũy tre làng
Tam Á đi ra tôi tơí ngay cổng trường Hàng muỗm to đồ sộ toả bóng mát ra cả
khu ngoài cuả đền,dưới chân là cát trắng mềm êm ả .Cổng trường cũng là cổng
đền , nó cao to và đẹp. Nó có dạng cổng tam quan ,hai cổng nách hai bên.
Những kỷ niệm ấu thơ đã in đậm trong tôi tại mái trường naỳ .Quên sao
được những buổi thể dục giưã giờ, chúng tôi như một đàn chim sẻ từ các lớp
bay ra sân hương cỏ nôị theo gió thoảng về tràn vào tâm hồn mỗi chúng tôi
.Bây giờ nghĩ lại có lẽ không bao giờ tôi được hưởng hương vị đó nưã. Vơí một
sự hoàn haỏ tự nhiên ở tuổi mười ba mười bốn, trường lại là một ngôi đền cổ có
kiến trúc đẹp trên một gò đất cao xung quanh lại là những cây muỗm có tuôỉ thọ
ngót ngàn năm, tiếp là cánh đồng luá con gái xanh mượt mà lá khẽ rung rinh
theo làn gió muà thơm ngát mùi hương, chúng tôi là những cánh chim non đang
chấp chới bay ở giưã. Không một hơi độc hại, không một sự đe doạ nhỏ nào ở
xung quanh.Ôi; sao mà hạnh phúc.Một hạnh phúc trọn vẹn và thuần khiết pha
nhiều chất lãng mạn thật sự cuả thiên và hồn người.Thơì gian và không gian,
người và cảnh như hoà quyện vào nhau, như ôm ấp lấy nhau ,lắng xuống rồi lại
tan ra như muà xuân bất tận cuả quê hương…Giá mà những ngày này đừng trôi
đi…Bây giờ nghĩ lạitôi thấy sao trong đơì mình lại có những ngày hạnh phúc
trọn vẹn đến vậy
Ngôi trường cấp 2 Gia định không để lại trong tôi dâú ấn sâu về
sự gian khổ đắng cay.Đó là quãng đơì tôi yêu nhất và đẹp nhất…
ĐÃ HẾT RÔÌ NHỮNG NGÀY ĐẮM CHÌM
TRONG HƯƠNG ĐỒNG CỎ NỘI
Lúc đó vào khoảng năm 1963, bạn cùng lớp với tôi đâu có phải ai cũng
học tiếp lên cấp3.Học lên cấp 3 là một sự kiện không nhỏ trong đời tôi. Các bạn
thi trượt nhiều, tôi vẫn tiếp tục học. Tuổi thơ bắt đâù bước sang tuổi thanh xuân,
thay thế vaò sự hồn nhiên lãng mạng là sự trầm tư hơi phảng phất buồn. Cánh
đồng vẫn bát ngát ,hương đồng cỏ nội vẫn thoảng về đầy ắp yêu thương nhưng
sự vô tư đã dần vơi hụt, nó buồn phảng phất trong tôi vì những người bạn thân
không cùng tôi tiếp tục học lên. Người thì thi trượt người thì đi bộ đội.Những
cuộc chia ly “màu đỏ” đã bắt đầu nẩy mầm trong tôi. Có còn đâu những buổi
tập hát để bạn bè hối thúc”hát nưã đi maỳ ,hát nưã đi hay quá” .Thaỳ dạy văn
ngồi sau tôi nhắc rằng “giọng em tốt lăm”….Rồi những tập nhạc thaỳ chủ
nhiệm tặng tôi năm cấp 2…Tất cả làm tôi buồn và nhớ. Tuôỉ 16,17 thật khó
quên
Rồi thấm thoắt ba năm cấp 3 cũng hết.Tháng 8 năm 1965 tôi tròn hai
mươi tuổi tôi đã tốt nghiệp cấp 3 và được đi học nước ngoài Lần đầu tiên xa
nhà. Tôi buồn và nhớ người thân.Nôĩ buồn ,nỗi nhớ trong tim tôi không giành
riêng cho ai cả mà cũng không biết tự bao giờ nó đã giành cho cả đất nước tôi -
Đất nước đang chịu đau thương chiến tranh chia cắt.Đùng một cái tôi nhận
được tin bạn tôi hy sinh tại chiến trường B. Lúc đó tôi hoàn toàn ngã gục, học
tập sút kém.
Xong tôi vẫn gượng dậy để hoàn thành nhiệm vụ học tập…tháng 11-1966
chúng tôi có lệnh về nước…Chấm dứt hoàn toàn những ngày thơ ấu trẻ
trung…..
NHỮNG NĂM THÁNG CHỐNG MỸ GIAN KHỔ
“ Tiếng hát át tiếng bom” , đó là khẩu hiệu cuả thanh niên thơì đó(1966).
Chúng tôi những thanh niên trí thức trở về đất nước đau thương trong sự tàn
phá ác liệt cuả bom Mỹ.Tuổi hai mươi đã làm cho chúng tôi mạnh mẽ và chiến
thắng ,rừng Việt Bắc như bà mẹ hiền hậu giang rộng bàn tay ôm chúng tôi vào
lòng mình . Hôn lên mái tóc chúng tôi những cái hôn êm aí cuả tình yêu đất
nước.Suối rừng tắm mát chúng tôi ,sắn rừng nuôi sống chúng tôi. Rau rừng làm
chúng tôi khoẻ mạnh và đẹp ra như những đoá hoa qúy được chăm sóc. Những
mái nhà dân là những chiếc nôi ôm chúng tôi vào lòng .Đêm đông ấm áp ,ngày
hè mát mẻ .Ôi; một nguồn hạnh phúc thật lớn lao nhưng cũng thật đơn giản.Đó
là những giờ phút đầu tiên đặt chân trên đất Thái nguyên .
CHIẾN ĐẤU TRÊN MẶT TRẬN KHOA HỌC KỸ THUẬT
Tước mắt chúng tôi là một chặng đường đầy máu lửa chông gai ,không hề
có chút nhung lụa nào nhưng sao nó lại đam mê và hào hùng đến vậy.
Lớp điện khí hoá xí nghiệp cuả tôi nằm trên bờ con sông Công hoang sơ và
thơ mộng. Một mái nhà dân trên bờ sông chính là caí nôi cuả bảy mươi hai anh
chị em.Cụ Xúy ngườ mẹ không bao giờ phai mờ trong tâm tôi.Người mẹ Việt
nam taị Việt Bắc có traí tim hiền như củ sắn đất Thaí có tâm hồn đôn hậu và
mát như dòng nước sông Công, có ánh mắt sáng long lanh như trăng rằm tháng
tám.Những khóm tre đằng ngà thân vàng lá sáng cuả vùng đất nhà mẹ ôm ấp
chúng tôi hai năm trời
Hội trường tranh tre nưá lá mọc lên trên bờ sông ở ngay mảnh đất Thái
nguyên có maù đỏ cuả núi đôìthích nhợp vơí cây chè và cây sắn .Chúng tôi đi
vào rừng đốn gỗ về, tre nưá lợp lên ,bàn ghế tự tạo,để ngồi học ,tiếp thu nền
khoa học hiện đại cuả thế giới.Đánh Mỹ xong còn phaỉ xây dựng lại đất
nước.Nghĩ lại mơí thấy ý nghiã làm sao, vĩ đại làm sao .Dòng sông Công những
áng chiêù đẹp như trong cổ tích,hoàng hôn xuống dần sau dãy núi mờ xa .Mặt
nước phản ánh như mặt gương soi đỏ,tím dần và chuyển màu lam tối.Chiến
tranh ư? Đúng vậy –Nhưng những buôỉ chiều thu đứng trên bờ sông cạnh hôị
trường của lớp ,tôi thấy hết được sụ hạnh phúc trong bình yên; không tiếng
súng , không bom đạn kể cả sự thiếu thốn về vật chất tôi cũng không cảm
thấy.Xung quanh chỉ là một không gian trong sạch đến kỳ aỏ pha đầy nét hoang
sơ và huyền thoại làm ta như trong thần tiên ,trong mộng. Đó là những giờ phút
tự học một mình bên bờ suối vắng. Dòng sông chảy không bao giờ ngừng, nước
luôn thay đôỉ .Dòng sông cũng có khối óc và trái tim và nó phaỉ sống chi phối
theo quy luật khắc nghiệt cuả thiên nhiên và con người..Cũng như con người nó
không thể đắm chìm maĩ trong hoàng hôn thanh bình được mà nó còn phaỉ traỉ
qua những cơn lũ rừng ghê sợ.Hôị trường cuả chúng tôi vưà mơí dựng xong,
bỗng cơn thịnh nộ không biết từ đâu do trận mưa nguồn gió nôỉ uà về đã phá
huỷ toàn bộ.Bao nhiêu công sức đổ xuống sông hết.Mơí lên lớp được một tuần lại
dựng lại hôị trường. Toán cao câp ,hoá đại cương chư kịp ghi vào trong óc đã lại
phaỉ chuyển gam đi dựng lại hội trường…
Buôỉ sáng, bên bờ song Công- Bình minh dậy ngàn tia nắng mặt trơì rực rỡ
ấm áp phản chiếu những giọt sương cuối thu còn đọng lại trên cây lá muôí , cây
sắn tạo thành muôn ngàn viên ngọc lung linh cuả đất trơì thiên nhiên ưu đaĩ
những con mắt chiem ngưỡng nó.Chúng tôi vượt qua sông vaò rừng lấy cuỉ.
Nước sông lúc này chỉ đến ngang bụng chân ,đá soỉ dươí lòng sông như những
viên ngọc nhỏ các maù xanh ,trắng , vàng , nâu xuyên qua lớp nước mỏng trong
vắt. Rừng bạt ngàn một màu xanh non xen kẽ những cây to lá vàng cuả thu đam
mê quá…Chiều về, đúng là dòngsông đã đôỉ lòng.Bất chợt nước lũ về dâng
ngập đến ba bốn lần mái nhà bên kia sông.Nước mênh mông laqf nước. Khi
chúng tôi đứng trên bờ sông nhìn sang nơi đóng quân cuả lớp, tám anh em là
tám gánh cuỉ gỗ nặng trên vai(chỉ mình tôi là gái).Đứng nhìn nước lũ bất chợt
tràn về, ai nấy đều như bất lực hoàn toàn., măc dầu có thể gọi to là bên kia nghe
thấy.Làm thế nào đây? Ngủ lại đến mai trên bờ này ư? Và bao giờ thì nước
rút?.Bao giờ thì nôĩ giận hờn dâng tràn cuả sông Công nguôi ngoai đây ?Thật
khó; Bỗng Nhơn reo lên; được rôì chúng mày ơi, tao có cách rồi chỉ lo mình
Giang thôi, cũng không sao.Thế là trận chiến bắt đầu…tất cả mươì sáu bó cuỉ
được kết lại thành bè bằng một cây lạt rang .Lúc này tôi phải theo lệnh cuả
Nhơn, thân bji buộc vào bè tay bám chắc và chân đạp ếch còn các chàng trai
khác đeo dây vào cổ kéo bè bơi sang sông … Thú thật lúc đó tôi không thấy
nguy hiểm mà chỉ thấy hào hứng…Cuối cùng bè chúng tôi bị trôi dạt 2 cây số
sang bờ bên kia theo dòng trôi của lũ. Cả lớp đốt đuốc tìm dọc bờ sông thấy tám
đưá chúng tôi ướt như chuột lội lóp ngóp từ dưới sông bò lên đoạn bờ gần
nhất.Lúc đó mơí hú viá…Về đến lớp chúng tôi chạy ngay vào bếp đốt lưả lên
hơ quần áo.Những kỷ niệm không thể nào quên.Ngày hôm sau hội trường mới
lại được dựng lên, chắc chắn hơn to đệp hơn . Giao thông hào được đào ngay
dưới chân trong lớp học.Tôi nhớ giờ vật lý đang kiểm tra thì máy bay ném bom,
chúng tôi xuống hết dưới hầm, tha hồ trao đôỉ(như thế cũng là phạm quy rôì
đấy).Máy bay đi khoỉ ,chúng tôi được tin khu giáo viên bji trúng bom. ,một thaỳ
toán hy sinh, xác bay tứ tung ,Thì ra là thày Hằng dạy toán năm thứ nhất
lớpchúng tôi.Đau thương trào lên như lũ sông Công vậy,nó ứ nghẹn ở cổ…thaỳ
và trò lúc đó đều tuôỉ thanh xuân cả , có thaỳ chỉ hơn chúng ntôi 1,2 tuôỉ.An
táng truy điệu thaỳ xong lại làm lại nhà giáo viên…lại hộc, lại lên lớp, lại văn
nghệ…Ôi; cuộc sống không ngưng nghỉ lúc naò kể cả lúc tim bạn ngừng đập….
Thơì gian trôi đi lúc naò không biết, chúng tôi lại chuẩn bị bước vào kỳ
thi học 2 năm thứ 2…..Lúc naỳ là muà đông năm 1968
Hạnh phúc hay khổ đau
Ta bắt gặp một cặp vợ chồng trẻ giống ta ngày trước. Người vợ vạch vú
cho đứa con trai thân yêu cúa mình vừa bú mẹ vừa quờ tay trên má, trên ngực
mẹ nó. Bốn mắt gặp nhau .khi đó người cha cúi xuống để nhe ngón tay của
mình trên má con cườinhẹ.Thế là đôi ánh mắt của thằng bé lại hướng về phía
bố nó.Ôi, thật hạnh phúc , chẳng khác nào ta cách đây năm mươi
năm…Nhưng…giây phút hạnh phúc đó sao nó trôi đi nhanh đến thế.Những
cảm xúc về nó thì còn đọng lại suốt đời ta , Ta đã nhặt được hạnh phúc,
Còn bây giờ ta đi nhặt khổ đau,
Cũng người cha ấy.người chồng ấy. họ đã làm gì nhỉ ?Họ trở nên như ngươì
xa lạ và muốn ly hôn vì họ bảo không còn tình yêu nữa. Kể ra họ nói cũng phải
…Bây giờ dưa con cũng hơn bốn mươi tuổi rồi làm gì phải bú mẹ nữa và người
cha kia đã thành ông gìa ngót ngét bảy mươi rồi làm sao có thể chạm ngón tay
thần kỳ của mình vào má con trai của mình khi nó đang bú mẹ nữa. Điều đó có
phải là khổ đau không? Nếu ta đem so sánh với hạnh phúc ban đầu và cân bằng
trở lại thì cũng chẳng sao vì đó là quy luật tự nhiên mà ; Hạnh phúc và khổ đau
đều là tài sản vô giá mà cuộc đời ta đã thu nhập được ; Đừng bỏ đi thứ gì. Hãy
giữ gìn nó như giữ gìn vật báu qúy giá của đơì ta ,để thỉnh thoảng ta lại cho nó
toả ánh sáng lấp lánh cho cuộc đời ta…
Thu phong- muà hạ 2012
Một vaì mẩu truyện của Tiểu Long
Truyện thứ nhất- Chiếc chià khóa xe maý
Ngày xưa, đã xưa lắm rồi, khi đó tôi mơí ba tuổi.Những ngày này tôi thường ở
nhà vơí bà nội tôi.Mới ba tuổi nhưng tôi đã biết rất nhiều thứ.Thường thì tôi rất
thích khám phá những thư chưa hiểu ví như mượn bà kìm, kéo,tuốc nơvit…hay
chìa khoá để mở các cửa mà tôi muốn tìm hiểu
Bà nội tôi có một chiếc xe máy rất xinh mà tôi rất thích tự mình mở máy và mở
cốp xe cuả bà ra xem bà có gì trong đó .Tôi xin bà cho mượn chià khóa bà
noi:”không được đâu vì con còn nhỏ không nên nghịch xe máy cuả bà.Tôi cũng
ngoan ngoãn nghe theo. Tôibắt đầu đi tìm đồ chơi khác nhưng thật là maqy mắn
tự nhiên tôi đã tìm thấy chiếc chià khoá mà nhìn ngoài rất giống …………hệt
chìa khóa cua bà, tôi mở thử xe của bà thì may sao lại mở được… Lúc đó tôi
liền kêu lên với bà tôi:”Bà nội , con đã mở được cốp xe của bà rôì, nhiêù thứ
quá.Lúc đó bà vội vàng chạy lại và bảo tôi:Đây là chiếc chià khóa sơ cua(dư
phòng) của bà, bà tìm maĩ mà không thấy, may qúa con đã tìm được , cho bà
xin lại để bà cất đi, nếu nhỡ chiếc kia mất bà đã có chiếc này .Nghe bà noí vậy
tôi lại ngoan ngoãn đưa cho bà để bà cất đi, khi nào cần bà dùng nó.Nếu chỉ có
thế thôi thì không có gì để kể về chiếc chià khoá cả.Sau đây mơí là đoạn ly
kỳ… Bẵng đi một t6hơì gian dài khoảng bốn năm ,lúc naỳ tôi đã bảy tuổi và tôi
đã ở riêng cùng bố me tôi, không ở cùng bà nội nưã .thật sư tôi rất nhớ
bà….Vào một ngày đẹp trơì Bà đến thăm tôi. Câu đầu tiên bà noí là:Long ơi;
con đã giups bà một bàn thua trông thấy
Hom nay nếu không có chiếc chià khoá con tìm được thì bà không biết
làm thế naò vì bà bỏ quên chià khoá xe máy vào cốp xe rồi sập cốp lại .Truyện
là thế này ,hom nay đi làm về ,bà mang xe đi rưả .Khi lấy xe về mơí biết là
không có chià khoá, lúc đó bà liền nghĩ ngay đên chià khoa con tìm được năm
trước. Thế là mọi truyện yên ổn.Con thật đáng khen .Tôi sướng quá ,cười tít
mắt , niềm vui cứ âm ỉ trong tôi mãi mãi…Hai bà cháu lại dắt nhau đi chơi, bầu
trời hôm nay thật đẹp…
Hà nôi 2004
Truyện thứ hai- Bưã tiệc nhỏ
Đó là một buổi sáng muà thu.Trời rất đẹp,gió nhẹ và mát ,Tôi và Bà nội
tôi đi ăn sang
Từ hôm chuyển về chỗ ở mới(một căn hộ chung cư hiện đại) như bố tôi nói,
tôi luôn nghĩ sẽ có một hôm tôi dãn bà nôi tôi đi ăn sáng ở một nhà hàng có cả
điều hoà nhiệt độ Thế là hai bà cháu bước vào cưả hàngRastoRanVaannam
,cảm giác cuả tôi lúc đó thật dễ chịu sảng khoái vì hôm nay tôi sẽ chiêu đaĩ bà
một bưã thịnh soạn.Tôi săm sắn chạy đi lấy ghế cho bà,lấy thực đơn để bà chọn
tôi noí vơí bà ở đây có cả ti điêù hoànhiệt độ khi ăn .Hình như bà cũng rất hoan
hỉ.Những hạt xôi nếp trongngần trông như những viên ngọc bên canh miếng thịt
gà vàng ươm sao ma ngon thế
Tôi và bà hỉ hả ăn sao mà hạnh phúc…Một bưã sáng mãn nguyện vui cho cả ngày
Khi về nhà bà mừng vui kể lại…Nhưng thật bất ngờ…Bố tôi lại la ó là lần
sau không được thế ,Làm gì có lần sau, tôi chỉ đưa bà nội tôi đi ăn chứ làm sao
lại đưa người khác được . Vả lại gọi là tôi chiêu đãi nhưng là bà trả tiền cho tôi
cơ mà.Nghĩ vậy tôi chả cảm thấy gì vẫn thấy rất vui vì đã chiêu đãi bà một bưã
thịnh soạn ở nhà hàng sang trọng tại nơi ở mới .Gío thu mát dịu làm tôi dễ chịu
hơn… Lúc đó tôi mới lên năm
Hà noi 2005
Truyện thứ ba -Buổi tối kể tyuyện
Chả biết từ bao giờ mà bà nội tôi lạibiếtnhiều chuyện đến thế Từ chuyện cổ tích
ngụ ngôn, đến chuyện cười dân gian ,bà đều thuộc lòng
Mỗi tối trước khi ngủ tôi lại nghe bà kể truyện ,có lúc tôi trầm ngâm suy
nghĩ,cũng có lúc tôi cười ngặt cười nghẽo…truyện nào tôi cũng thích cả mà hay
nhất là truyện Trạng Quỳnh,Câu truyện “Cây nhà lá vườn” ,Trạng Quỳnh mang
rau cải đến biếu Chúa Liễu ,tôi phải “ha ha” thật to mới đã đời…
Rồi còn bao truyện nữa như ăn vụng bánh dày , ăi vụng trứng gà , ăn vụng
tôm…
Ôi; có một truyện tôi không thể không nhắc lại đó là truyện “bục bùng
bung,tôi mua váy lĩnh nó tung mất rồi”,Truyện này làm tôi cười chảy cả nước
mắt ,Sao ngày xưa lại nghèo đến thế nhỉ ? Hai vợ chồng mà chỉ có một cái quần
Nếu ai đi chợ thì được mặc còn người ở nhà thì “ cơỉ chuồng” Nghĩ mà buồn
cười khi người lớn lại không mặc quần
Tuy vậy cũng phaỉ dừng lại thôi vì tôi buồn ngủ rồi./.
Truyện thứ tư –Đái xuống sông
Cũng vào một buổi tối nhưng tôi nhớ đó là một buổi tôí mùa xuân vì vưà mới
Tết xong
emHà My cũng đòi bà nội kể truyện ,Bà thì sẵn sàng rồi, Bà hoỉ em thích kể
truyện gì, em bảo em thích truyện”Đái xuống sông” .Tôi và bà nghĩ maĩ không
nghĩ ralà truyện gì
,Bất ngờ bà nói bà hiểu rồi đó là truyện “Trạng Quỳnh đi xứ”.Khi xứ giả đánh
“bùm”và nói là”Sấm động Nam vang”Trạng Quỳnh vạch ch…tè xuống sông và
nói”Mưa rào Bắc quốc”
Ôi ,trơì ơi nghĩ lại thật buồn cươì , thế mà Hà My lại bắt bà kể tyuyện “Đaí
xuống sông “ thì làm sao kể được./.
Đât nước chúng tôi-Thế hệ chúng tôi,
Đất nước chúng tôi
Những năm đầu
Thế kỷ hai mươi
Bão táp,
Con người
Trôi dạt
Tuổi thanh xuân
Khao khát tình yêu
Thế hệ chúng tôi
Những năm tháng dãi dầu
Bom rơi đạn nổ
Mới
Mười bảy
Tuổi đời
Ngây thơ
Bình dị
Trẻ trung
Vô tư
Nụ cười rạng rở…
………………………
Năm tháng trôi
Môĩ người môĩ ngả
Sóng cuộc đơì
Xô đẩy
Bốn phương….
Người ra đi
Cầm súng nơi chiến trường….
Ngã
Vào lòng đất mệ….
….vấn vương …không về…..
Người cầm bút say mê
Trênbục giảng
Mái tóc mây
Buị phấn trắng đầu
Và ánh mắt
Đã bạc màu mưa nắng…
Người hiến cả
Tuổi xuân trong sáng
Cho đất nước hôm nay…
Người miệt mài
Không dừng bước
Trước bao ngày
Quyết giữ gìn
Lời thề”Xứ mệnh”
Nắm tri thức
Vì dân giàu nước mạnh
Đánh giă3jc rồi
Còn phaỉ dựng xây
Nhửng công trình vĩ đaị
Như hôm nay…có họ
Và còn những người
Chưa hề nhắc đến
Vẫn ngày ngày
Bên lũ trẻ ngây thơ
Dạy từng câu, từng chữ, từng giờ
Và cả những ngưiừi
Chỉ ở nhà
Với cày cuốc sớm trưa
Bóng tre xanh mát trên khuôn mặt hiền từ….
Chúng tôi ở khă3sp mọi nơi
Giống như Tổ quốc mình
Đâu đâu cũng nở rộ hoa tươi -Tuổi trẻ
Thế hệ chúng tôi
Bao tháng ngày bão tố
Sóng gío cuộc đời
Đều đã vượt qua
Hôm nay gặp nhau
Giưã sân trường
Nắng ấm chan hoà
Thân aí…..
Xuân 2012
Thu Phong

Xóm Bến

  • 1.
    Xóm Bến Hà nội,mườilăm tháng chạp- trơì rét đậm. Cái rét cuối năm khắc nghiệt như nỗi đau của bà mẹ trước khi ban tặng cho vũ trụ bao la này một thiên thằn nhỏ bé. Rét khô tê taí lòng người. Để thực hiện một chuyến đi ngắn-Thăm lại khu sơ tán thơì sinh viên sau ba mươi năm xa cách-Xóm Bến.Chúng tôi bảy anh chị em hai nữ năm nam đã lục tục thức dậy từ năm giờ sáng rơì Hà nội đi Thái nguyên bằng hai chiếc xe con.Hà nội tĩnh lặng và lạnh lùng kín đáo đưa tiễn chúng tôi.Cái vị rét cuối năm mùa đông miền bắc đất nước dễ gơị cho môĩ người nhiều cảm xúc riêng tư.Với chúng tôi hôm nay cái rét này đưa chúng tôi trở về qúa khứ xa xôi cách đây ba mươi năm. Những muà đông đất nước có chiến tranh chúng tôi đã nếm mùi thiếu thốn để làm việc và học tập như thế nào trên mảnh đất Thái nguyên nhiều nghiã nhiêù tình mà chúng tôi đang đi tới hôm nay đây.Hai chị em gái, tôi và Sơn ngồi cùng xe,ra khỏi thành phố,mỗi chúng tôi tuy có chung một tâm trạng nhưnh vẫn mang theo trong mình cả những nôĩ niềm riêng tư nưã.Thắng bảo với tôi và Sơn:”Hôm nay anh em mình đi tìm lại cảm giác “,đúng không? Sơn cười vui vẻ tế nhị,tôi thì vẫn chỉ thấy rét căm căm nên chẳng muốn noí gì thêm nhưng đúng là chúng tôi đang đi tìm lại chính mình cach đây ba mươi năm và tự làm một bài toán so sánh ,kiểm tra xem chính mình xưa và nay ,được và mất…Ô; Lúc đó chúng tôi còn trẻ lắm.Mười tám đôi mươi thôi; Tim đang dào dạt máu cuả thơi đanh Mỹ.Cái rét cuối năm tê buốt hôm nay càng làm cho chuyến đi của chúng tôi trở nên thieng liêng và gơị nhớ đầy cảm xúc về quá khứ ,đầy cảm xúc xao lòng về cái rét Thái nguyên… Trời mỗi ngaỳ lại sáng thêm ,nhìn qua kính hai bên quốc lộ số 3 tôi thâý sầm uất hơn xưa rất nhiêù chứng minh dân mình có giàu lên chút ít.Tuy nhiên caí cảm giác rét mướt cho người đi xe máy xe đạp vẫn còn rất lớn…Không lâu, xe đã xa Thủ đô.Trước mắt chúng tôi là vùng núi trung du ẩn hiện. Đúng là chè, là miá ,những là cau…Những là chòm là xóm đẹp như
  • 2.
    nhau….Ôi; Một bứctranh trung du êm ả đẹp đến mê hồn ,làm cho tôi muốn bay ra khỏi xe và tự tay mình hái lấy mấy búp chè, vit một cành mít để bẻ lá để giọt nhựa trắng như giọt sưã mẹ chảy ra tay, để có cảm giác hạnh phúc…..Tất cả đều thiêng liêng và tràn đầy sức sống. Trơì rất rét nhưng chúng tôi vẫn đi, và trong lòngchúng tôi đầy xốn xang… Trải qua những quãng đường đầy kỷ niệm vơí những xúc động ban đầu, chúng tôi đã đến được vơí cái nôi đích thực cuả mình.Đó là khu sơ tán XÓM BẾN thơì sinh viên từ 1966-1967.Chúng tôi bảo nhau “: Bây giờ ta đi tìm lại chính mình ở đây” Cái gì đã qua thì không thể trở lại nưã nhưng hôm nay chúng ta đã trở lại vơí qúa khứ thiêng liêng của mình cách đây đúng ba mươi năm. Chúng tôi đã nằm gai nếm mật tại cái XÓM BẾN xa xôi hẻo lánh hiền lành này đây. Hình như thiên nhiên vùng đất thiêng này yêu thương và hiêủ chúng tôi thì phải.Không phải thế thì vì sao sáng nay trơì rét như cắt ruột ra mà buổi chiều sau khi đi vòng vo loanh quanh về đến SÓM BẾN tự nhiên nắng vàng óng như mật ngọt của trơì đất trải khắp vùng đất trời quê hương đây.Cả trơì đất ấm áp tươi đệp hẳn lên.Những dãy núi trung du của đất Thái như những bức tranh thổ cẩm dệt cầu kỳ.Chúng tôi phải xuống xe đi bộ vào xóm. Ôi;cái ước mơ lúc đầu cuả tôi đã được thực hiện .Tôi xuống xe và đi bộ tren những bờ ruộng nhỏ đất khô, cỏ hơi xơ xác.Rét là vậy nhưng hoa màu vẫn cứ lên.Những ruộng khoai lang gợi nhớ cho tôi bao điều của ba mươi năm trước,những bát canh rau khoai lang đã giúp chúng tôi thêm sức khỏe để học tập. Nhữngchòm xóm vẫn thế. Những con đường vòng từ xóm này sang xóm khác y như cũ.Những bụi tre mùa đông lá vàng ệch, nhưng thân nó cứng cáp và đầy sức chịu đựng.Loáng thoáng có thấy vài ba mái ngói.Tôi có cảm giác cuộc sống người dân ở xóm nhỏ này chưa giaù có lên là mấy.Trẻ con người lớn trong xóm đều nhìn chúng tôi từ xe con bước xuống và đi trên những bờ ruộng của họ.Ôi; những cái nhìn đầy lạ lẫm làm tôi đến nao lòng.Những năm thang gian khổ đã
  • 3.
    rèn cho tôithành thói quen “nước mắt chảy vào trong” rồi…Các bà, các chị, các em ơi;chúng tôi có phải là người xa lạ đâu, chúng tôi là những thanh niên cách đây ba mươi năm đã từng ăn rau lang của dân đấy, ăn hết lá thì ăn đến ngọn.Chúng tôi đây; Để bây giờ chúng tôi đã trưởng thành về thăm lại bà con. Đừng nhìn chúng tôi lạ lẫm như thế nữa .Tôi vừa đi vừa thầm nghĩ như vậy.Chân tôi bước cao bước thấp hụt hẫng trên bờ ruộng nhưng sao nó lại làm cho tôi hạnh phúc trở lại đến thế… Cuối cùng thì cái điểm chúng tôi muốn đến nhât cũng đãđến .Thật là một hạnh phúc bất ngờ :Nhà cụ XUÝ XÓM BẾN đây rôì.Bỗng trong lòng tôi lại nao nao một đợt sóng nưã: Đó là câu hoỉ không biết bà cụ còn sống hay đã mất? Nhưng kia rồi,sau luỹ tre xơ xác vàng ệch đã hiện ra bóng dáng một bà mẹ, đúng là cụ XUÝ rồi không những cụ còn sống mà còn rất khoẻ mạnh ,cụ aò đến chúng tôi như sông về vơí biển như sóng tràn vào bờ cát. Chúng tôi cảm động đến rơi nước mắt mà không nói được gì…Chúng tôi vẫn còn ở giưã sân, bỗng thấy đây nưã, chị Cúc con dâu cụ , chị nhớ tên chúng tôi và gọi từng ngươì . Chị là chị Giang ,em vẫn nhớ chị ,em cư baỏ không biết các anh các chị bây giờ ở đâu? Rồi chị hoỉ thăm nhiêù thứ lắm, tôi không kịp trả lơì chị đâỳ đủ.Cho đến giờ phút naỳ đây tôi vẫn còn ân hận trong lòng vì sao lúc đó tôi laị hững hờ đến thế. Không phaỉ đâu, lúc đó đâù óc tôi cứ rôí tung lên không biết noí gì trước noí gì sau. Chúng tôi lại được uống những bát nước lá do cụ XUÝ nấu ,lại được ăn những mẩu sắn ngoài vườn nhà cụ như ngày xưa.Ôi; sao nó vẫn ngon và vẫn quý như ngày ấy.Giưã những bát nước lá rừng ,củ sắn ngày xưa vơí vại bia , bánh ngọt mà chúng tôi thường dùng ở Hà nội ngày nay, nó là một mạch máu trong chúng tôi. Nó không bao giờ xa rơì nhau.Môĩ thứ mang một vẻ thiêng liêng huyền diệu riêng biệt của thơì đại.Nó vĩnh viễn nằm trong tâm hồn chúng tôi…Chúng tôi tiếp tục đi, Chúng tôi đi thăm lại tất cảkhu vực xung quanh ngày xưa chúng tôi đã ở.Xuống tận bến nước , nơi con sông Công từ thượng nguồn chảy về nuôi dưỡng chúng tôi những năm khắc nghiệt nhất cuả thơì kỳ đánh
  • 4.
    Mỹ. Con sôngCông chẳng khác gì người mẹ XÓM BẾN này đã nuôi dưỡng chúng tôi cả tâm hồn và thể xác để chúng tôi trưởng thành và giữ vững được lơì thề cuả thế hệ trẻ lúc đó vơí Tổ quốc -Thắng Mỹ trên mọi mặt trận. Qua những bậc đá gập ghềnh nhẵn bóng ngày xưa chúng tôi lại dắt tay nhau xuống bến nước sông Công nơi đây đã cho chúng tôi nguồn nước hàng ngày để sinh sống.Những ngày hè chúng tôi thường bơi lội thoả thích.Hôm nay chúng tôi lại được đứng trên phiến đá nhẵn bóng năm xưa sao mà yêu thương thân thiết đến thế .Nắng bỗng nhiên bừng sáng.Chiều hoàng hôn trên bến nươc Hoàng hôn đẹp quá .Đứng trên phiến đá ngắm nhìn mặt nước sông trong xanh phẳng lặng ,sóng khẽ gợn lăn tăn reo vui đón chúng tôi…Anh em chúng tôi giường như không ai muốn rời xa nơi đây..Lắng đọng dưới đáy sông kia là một tình yêu mênh mông không lời nào tả xiết .Trên mặt sông là một bức tranh dệt in hình những dãy núi mờ xa xanh lam.Hoàng hôn chiều phương Bắc Tổ quốc tĩnh lặng và trong sạch đến kỳ aỏ.Tất cả cảnh đẹp đó, tất cả tâm lòng yêu thương của XÓM BẾN sẽ sống mãi trong tâm khảm chúng tôi, những đưá con từ trong chiếc nôi này mà lớn lên .Tuổi trẻ của chúng tôi sẽ mãi mãi tươi đẹp và trong sáng như khúc sông XÓM BẾN này. Thiên nhiên có rộng lượng đến đâu thì cũng có giới hạn cuả nó.Hoàng hôn tăt dần sau dãy núi mờ xa xanh lam huyền ảo .Một cảnh sắc ít khi ta gặp- Chúng tôi phaỉ chia tay thôi.Giưã Thủ đô và XÓM BẾN naỳ luôn luôn là một mạch máu trong cơ thể chúng tôi. Nó sẽ sống maĩ… Ngôì trên xe , để lại phiá sau mình một làng quê đất Thái trong đó có bà mẹ già sống bên cạnh một khúc sông bến nước.Hình ảnh chiều đông hoàng hôn tĩnh lặng ,chúưng tôi miên man biết bao điều chưa làm được…Xe đưa chúng tôi về gần Hà nội nhưng những dư âm cuả chuyến đi sau ba mươi năm này sẽ không bao giờ có thể phai mờ trong tâm hồn mỗi chúng tôi. 6-12-1995 Đi dư kỷ niêm ba mươi năm ngaỳ thành lập trường Đ.H.C.Đ
  • 5.
    NHỮNG NĂM THÁNGẤU THƠ NGẮN NGUỈ Cái làng xóm mà tôi cắp sách đến trường đầu tiên sao mà nó đẹp và thơ đến thế. Đó là một làng quê có cái tên bình dị :Làng Trẹm Trai ,cách nhà tôi năm trăm mét . Thuở nhỏ tôi là môt cô bé lầm lì nhút nhát nhưng hình như mọi người đều yêu mến tôi kể cả thày và bạn, có lẽ do đức tính chăm chỉ và ít tị nạnh vơí các bạn mà tôi đã được bù lại bằng tình cảm đó.Mỗi khi tôi bước vào lớp là hình như có một cái gì đó rất thiêng liêng toả ra từ chính con người tôi tơí thày và bạn.Niềm hạnh phúc đó tôi tự cảm thấy được Vì vậy mà tôi luôn say mê gắn bó với lớp của mình từ cấp 1 đến cấp 3.Đến trường luôn luôn là niềm hạnh phúc lớn nhất của tuổi thơ tôi. Tôi chỉ có thể nhơ được đó là năm tôi học lớp 4,lúc này tôi đã mười ba tuổi vì mãi tới năm lên chín tôi mơí được đi học (Những năm tản cư tận núi rừng Việt Bắc thơì đánh Pháp không có trường để học.Năm đó là năm 1954 khi tôi cùng ông bà ngoại và bố mẹ về Thuận thành Bắc ninh mới bắt đầu cắp sách đến trường).Môĩ buổi sáng ở miền quê kinh bắc bình dị này đã in sâu vào trí nhớ tuổi trẻ cuả tôi những nét đẹp đến bây giờ.Bình minh.Gà gáy sớm, làng quê rộn tiếng bước chân nhất lànhững ngày tháng mười muà gặt, muì thơm cuả rơm rạ , cuả lúa làm cho không khí trong lành buổi sáng thêm thi vị, tinh khiết, đúng là hương đồng nội.Sau lũy tre xanh biếc , ông mặt trơì như cái mâm son lấp ló.Tất cả cảnh đệp tự nhiên đó cuả quê hương đã làm cho tâm hồn trẻ trung của tôi mê đắm . Tôi vô cùng yêu mến caí làng xóm nhỏ bé cuả mình .Tôi nhớ thày chủ nhiệm lớp 4 cuả tôi là người Hà nội ,thày giảng hay và yêu mến học sinh .Mỗi lần kiểm tra ngữ pháp và văn trên lớp, tôi thường được điểm cao và được thày khen,Lúc đó thật hạnh phúc.giờ ra chơi chúng tôi chạy khắp sân trường thoả thích, sân đầy cát trắngphau êm ả.Chúng tôi chơi cướp cờ , chơi kéo co…Nhưng tiếng trống trường rồi cũng vang lên sau 10 phút…Nó lặp đi
  • 6.
    lặp lại hàngngày…Rôì nó trôi đi thật nhanh,tôi học hết cấp 1. Thơì thơ ấu hồn nhiên thật quá ngắn ngủi Trường cấp 2 của tôi nằm trong một làng quê như muôn ngàn làng quê khác cuả quê tôi, có caí tên rất hay: Trường cấp 2 Gia định .Nghĩ đến cái cảm giác được lên học cấp hai tôi vẫn không thể quên được, nó tự hào sung sướng , hồ hơỉ và đam mê.Đúng vậy,tự tôi đã đam mê học và đam mê đến trường, Một sự đam mê có ý thức Vẻ đẹp cuả trường đến bây giờ vẫn lay động hồn tôi và in sâu trong trí óc tôi.Trường vốn làđền thờ Sỹ Nhiếp gọi là Vương Nhiếp ,người có công truyền bá Hán ngữ vaò Việt nam.Bên trong trường là những dãy nhà ngói mái cong theo kiến trúc thơì đó.Sân đền lát gách rộng mênh mông.Giờ ra chơi thoả sức chạy nhảy. Đường đi vào khu trường cũng thật là ngoạn mục.Từ lũy tre làng Tam Á đi ra tôi tơí ngay cổng trường Hàng muỗm to đồ sộ toả bóng mát ra cả khu ngoài cuả đền,dưới chân là cát trắng mềm êm ả .Cổng trường cũng là cổng đền , nó cao to và đẹp. Nó có dạng cổng tam quan ,hai cổng nách hai bên. Những kỷ niệm ấu thơ đã in đậm trong tôi tại mái trường naỳ .Quên sao được những buổi thể dục giưã giờ, chúng tôi như một đàn chim sẻ từ các lớp bay ra sân hương cỏ nôị theo gió thoảng về tràn vào tâm hồn mỗi chúng tôi .Bây giờ nghĩ lại có lẽ không bao giờ tôi được hưởng hương vị đó nưã. Vơí một sự hoàn haỏ tự nhiên ở tuổi mười ba mười bốn, trường lại là một ngôi đền cổ có kiến trúc đẹp trên một gò đất cao xung quanh lại là những cây muỗm có tuôỉ thọ ngót ngàn năm, tiếp là cánh đồng luá con gái xanh mượt mà lá khẽ rung rinh theo làn gió muà thơm ngát mùi hương, chúng tôi là những cánh chim non đang chấp chới bay ở giưã. Không một hơi độc hại, không một sự đe doạ nhỏ nào ở xung quanh.Ôi; sao mà hạnh phúc.Một hạnh phúc trọn vẹn và thuần khiết pha nhiều chất lãng mạn thật sự cuả thiên và hồn người.Thơì gian và không gian, người và cảnh như hoà quyện vào nhau, như ôm ấp lấy nhau ,lắng xuống rồi lại tan ra như muà xuân bất tận cuả quê hương…Giá mà những ngày này đừng trôi
  • 7.
    đi…Bây giờ nghĩlạitôi thấy sao trong đơì mình lại có những ngày hạnh phúc trọn vẹn đến vậy Ngôi trường cấp 2 Gia định không để lại trong tôi dâú ấn sâu về sự gian khổ đắng cay.Đó là quãng đơì tôi yêu nhất và đẹp nhất…
  • 8.
    ĐÃ HẾT RÔÌNHỮNG NGÀY ĐẮM CHÌM TRONG HƯƠNG ĐỒNG CỎ NỘI Lúc đó vào khoảng năm 1963, bạn cùng lớp với tôi đâu có phải ai cũng học tiếp lên cấp3.Học lên cấp 3 là một sự kiện không nhỏ trong đời tôi. Các bạn thi trượt nhiều, tôi vẫn tiếp tục học. Tuổi thơ bắt đâù bước sang tuổi thanh xuân, thay thế vaò sự hồn nhiên lãng mạng là sự trầm tư hơi phảng phất buồn. Cánh đồng vẫn bát ngát ,hương đồng cỏ nội vẫn thoảng về đầy ắp yêu thương nhưng sự vô tư đã dần vơi hụt, nó buồn phảng phất trong tôi vì những người bạn thân không cùng tôi tiếp tục học lên. Người thì thi trượt người thì đi bộ đội.Những cuộc chia ly “màu đỏ” đã bắt đầu nẩy mầm trong tôi. Có còn đâu những buổi tập hát để bạn bè hối thúc”hát nưã đi maỳ ,hát nưã đi hay quá” .Thaỳ dạy văn ngồi sau tôi nhắc rằng “giọng em tốt lăm”….Rồi những tập nhạc thaỳ chủ nhiệm tặng tôi năm cấp 2…Tất cả làm tôi buồn và nhớ. Tuôỉ 16,17 thật khó quên Rồi thấm thoắt ba năm cấp 3 cũng hết.Tháng 8 năm 1965 tôi tròn hai mươi tuổi tôi đã tốt nghiệp cấp 3 và được đi học nước ngoài Lần đầu tiên xa nhà. Tôi buồn và nhớ người thân.Nôĩ buồn ,nỗi nhớ trong tim tôi không giành riêng cho ai cả mà cũng không biết tự bao giờ nó đã giành cho cả đất nước tôi - Đất nước đang chịu đau thương chiến tranh chia cắt.Đùng một cái tôi nhận được tin bạn tôi hy sinh tại chiến trường B. Lúc đó tôi hoàn toàn ngã gục, học tập sút kém. Xong tôi vẫn gượng dậy để hoàn thành nhiệm vụ học tập…tháng 11-1966 chúng tôi có lệnh về nước…Chấm dứt hoàn toàn những ngày thơ ấu trẻ trung…..
  • 9.
    NHỮNG NĂM THÁNGCHỐNG MỸ GIAN KHỔ “ Tiếng hát át tiếng bom” , đó là khẩu hiệu cuả thanh niên thơì đó(1966). Chúng tôi những thanh niên trí thức trở về đất nước đau thương trong sự tàn phá ác liệt cuả bom Mỹ.Tuổi hai mươi đã làm cho chúng tôi mạnh mẽ và chiến thắng ,rừng Việt Bắc như bà mẹ hiền hậu giang rộng bàn tay ôm chúng tôi vào lòng mình . Hôn lên mái tóc chúng tôi những cái hôn êm aí cuả tình yêu đất nước.Suối rừng tắm mát chúng tôi ,sắn rừng nuôi sống chúng tôi. Rau rừng làm chúng tôi khoẻ mạnh và đẹp ra như những đoá hoa qúy được chăm sóc. Những mái nhà dân là những chiếc nôi ôm chúng tôi vào lòng .Đêm đông ấm áp ,ngày hè mát mẻ .Ôi; một nguồn hạnh phúc thật lớn lao nhưng cũng thật đơn giản.Đó là những giờ phút đầu tiên đặt chân trên đất Thái nguyên . CHIẾN ĐẤU TRÊN MẶT TRẬN KHOA HỌC KỸ THUẬT Tước mắt chúng tôi là một chặng đường đầy máu lửa chông gai ,không hề có chút nhung lụa nào nhưng sao nó lại đam mê và hào hùng đến vậy. Lớp điện khí hoá xí nghiệp cuả tôi nằm trên bờ con sông Công hoang sơ và thơ mộng. Một mái nhà dân trên bờ sông chính là caí nôi cuả bảy mươi hai anh chị em.Cụ Xúy ngườ mẹ không bao giờ phai mờ trong tâm tôi.Người mẹ Việt nam taị Việt Bắc có traí tim hiền như củ sắn đất Thaí có tâm hồn đôn hậu và mát như dòng nước sông Công, có ánh mắt sáng long lanh như trăng rằm tháng tám.Những khóm tre đằng ngà thân vàng lá sáng cuả vùng đất nhà mẹ ôm ấp chúng tôi hai năm trời Hội trường tranh tre nưá lá mọc lên trên bờ sông ở ngay mảnh đất Thái nguyên có maù đỏ cuả núi đôìthích nhợp vơí cây chè và cây sắn .Chúng tôi đi vào rừng đốn gỗ về, tre nưá lợp lên ,bàn ghế tự tạo,để ngồi học ,tiếp thu nền khoa học hiện đại cuả thế giới.Đánh Mỹ xong còn phaỉ xây dựng lại đất nước.Nghĩ lại mơí thấy ý nghiã làm sao, vĩ đại làm sao .Dòng sông Công những
  • 10.
    áng chiêù đẹpnhư trong cổ tích,hoàng hôn xuống dần sau dãy núi mờ xa .Mặt nước phản ánh như mặt gương soi đỏ,tím dần và chuyển màu lam tối.Chiến tranh ư? Đúng vậy –Nhưng những buôỉ chiều thu đứng trên bờ sông cạnh hôị trường của lớp ,tôi thấy hết được sụ hạnh phúc trong bình yên; không tiếng súng , không bom đạn kể cả sự thiếu thốn về vật chất tôi cũng không cảm thấy.Xung quanh chỉ là một không gian trong sạch đến kỳ aỏ pha đầy nét hoang sơ và huyền thoại làm ta như trong thần tiên ,trong mộng. Đó là những giờ phút tự học một mình bên bờ suối vắng. Dòng sông chảy không bao giờ ngừng, nước luôn thay đôỉ .Dòng sông cũng có khối óc và trái tim và nó phaỉ sống chi phối theo quy luật khắc nghiệt cuả thiên nhiên và con người..Cũng như con người nó không thể đắm chìm maĩ trong hoàng hôn thanh bình được mà nó còn phaỉ traỉ qua những cơn lũ rừng ghê sợ.Hôị trường cuả chúng tôi vưà mơí dựng xong, bỗng cơn thịnh nộ không biết từ đâu do trận mưa nguồn gió nôỉ uà về đã phá huỷ toàn bộ.Bao nhiêu công sức đổ xuống sông hết.Mơí lên lớp được một tuần lại dựng lại hôị trường. Toán cao câp ,hoá đại cương chư kịp ghi vào trong óc đã lại phaỉ chuyển gam đi dựng lại hội trường… Buôỉ sáng, bên bờ song Công- Bình minh dậy ngàn tia nắng mặt trơì rực rỡ ấm áp phản chiếu những giọt sương cuối thu còn đọng lại trên cây lá muôí , cây sắn tạo thành muôn ngàn viên ngọc lung linh cuả đất trơì thiên nhiên ưu đaĩ những con mắt chiem ngưỡng nó.Chúng tôi vượt qua sông vaò rừng lấy cuỉ. Nước sông lúc này chỉ đến ngang bụng chân ,đá soỉ dươí lòng sông như những viên ngọc nhỏ các maù xanh ,trắng , vàng , nâu xuyên qua lớp nước mỏng trong vắt. Rừng bạt ngàn một màu xanh non xen kẽ những cây to lá vàng cuả thu đam mê quá…Chiều về, đúng là dòngsông đã đôỉ lòng.Bất chợt nước lũ về dâng ngập đến ba bốn lần mái nhà bên kia sông.Nước mênh mông laqf nước. Khi chúng tôi đứng trên bờ sông nhìn sang nơi đóng quân cuả lớp, tám anh em là tám gánh cuỉ gỗ nặng trên vai(chỉ mình tôi là gái).Đứng nhìn nước lũ bất chợt
  • 11.
    tràn về, ainấy đều như bất lực hoàn toàn., măc dầu có thể gọi to là bên kia nghe thấy.Làm thế nào đây? Ngủ lại đến mai trên bờ này ư? Và bao giờ thì nước rút?.Bao giờ thì nôĩ giận hờn dâng tràn cuả sông Công nguôi ngoai đây ?Thật khó; Bỗng Nhơn reo lên; được rôì chúng mày ơi, tao có cách rồi chỉ lo mình Giang thôi, cũng không sao.Thế là trận chiến bắt đầu…tất cả mươì sáu bó cuỉ được kết lại thành bè bằng một cây lạt rang .Lúc này tôi phải theo lệnh cuả Nhơn, thân bji buộc vào bè tay bám chắc và chân đạp ếch còn các chàng trai khác đeo dây vào cổ kéo bè bơi sang sông … Thú thật lúc đó tôi không thấy nguy hiểm mà chỉ thấy hào hứng…Cuối cùng bè chúng tôi bị trôi dạt 2 cây số sang bờ bên kia theo dòng trôi của lũ. Cả lớp đốt đuốc tìm dọc bờ sông thấy tám đưá chúng tôi ướt như chuột lội lóp ngóp từ dưới sông bò lên đoạn bờ gần nhất.Lúc đó mơí hú viá…Về đến lớp chúng tôi chạy ngay vào bếp đốt lưả lên hơ quần áo.Những kỷ niệm không thể nào quên.Ngày hôm sau hội trường mới lại được dựng lên, chắc chắn hơn to đệp hơn . Giao thông hào được đào ngay dưới chân trong lớp học.Tôi nhớ giờ vật lý đang kiểm tra thì máy bay ném bom, chúng tôi xuống hết dưới hầm, tha hồ trao đôỉ(như thế cũng là phạm quy rôì đấy).Máy bay đi khoỉ ,chúng tôi được tin khu giáo viên bji trúng bom. ,một thaỳ toán hy sinh, xác bay tứ tung ,Thì ra là thày Hằng dạy toán năm thứ nhất lớpchúng tôi.Đau thương trào lên như lũ sông Công vậy,nó ứ nghẹn ở cổ…thaỳ và trò lúc đó đều tuôỉ thanh xuân cả , có thaỳ chỉ hơn chúng ntôi 1,2 tuôỉ.An táng truy điệu thaỳ xong lại làm lại nhà giáo viên…lại hộc, lại lên lớp, lại văn nghệ…Ôi; cuộc sống không ngưng nghỉ lúc naò kể cả lúc tim bạn ngừng đập…. Thơì gian trôi đi lúc naò không biết, chúng tôi lại chuẩn bị bước vào kỳ thi học 2 năm thứ 2…..Lúc naỳ là muà đông năm 1968
  • 12.
    Hạnh phúc haykhổ đau Ta bắt gặp một cặp vợ chồng trẻ giống ta ngày trước. Người vợ vạch vú cho đứa con trai thân yêu cúa mình vừa bú mẹ vừa quờ tay trên má, trên ngực mẹ nó. Bốn mắt gặp nhau .khi đó người cha cúi xuống để nhe ngón tay của mình trên má con cườinhẹ.Thế là đôi ánh mắt của thằng bé lại hướng về phía bố nó.Ôi, thật hạnh phúc , chẳng khác nào ta cách đây năm mươi năm…Nhưng…giây phút hạnh phúc đó sao nó trôi đi nhanh đến thế.Những cảm xúc về nó thì còn đọng lại suốt đời ta , Ta đã nhặt được hạnh phúc, Còn bây giờ ta đi nhặt khổ đau, Cũng người cha ấy.người chồng ấy. họ đã làm gì nhỉ ?Họ trở nên như ngươì xa lạ và muốn ly hôn vì họ bảo không còn tình yêu nữa. Kể ra họ nói cũng phải …Bây giờ dưa con cũng hơn bốn mươi tuổi rồi làm gì phải bú mẹ nữa và người cha kia đã thành ông gìa ngót ngét bảy mươi rồi làm sao có thể chạm ngón tay thần kỳ của mình vào má con trai của mình khi nó đang bú mẹ nữa. Điều đó có phải là khổ đau không? Nếu ta đem so sánh với hạnh phúc ban đầu và cân bằng trở lại thì cũng chẳng sao vì đó là quy luật tự nhiên mà ; Hạnh phúc và khổ đau đều là tài sản vô giá mà cuộc đời ta đã thu nhập được ; Đừng bỏ đi thứ gì. Hãy giữ gìn nó như giữ gìn vật báu qúy giá của đơì ta ,để thỉnh thoảng ta lại cho nó toả ánh sáng lấp lánh cho cuộc đời ta… Thu phong- muà hạ 2012
  • 13.
    Một vaì mẩutruyện của Tiểu Long Truyện thứ nhất- Chiếc chià khóa xe maý Ngày xưa, đã xưa lắm rồi, khi đó tôi mơí ba tuổi.Những ngày này tôi thường ở nhà vơí bà nội tôi.Mới ba tuổi nhưng tôi đã biết rất nhiều thứ.Thường thì tôi rất thích khám phá những thư chưa hiểu ví như mượn bà kìm, kéo,tuốc nơvit…hay chìa khoá để mở các cửa mà tôi muốn tìm hiểu Bà nội tôi có một chiếc xe máy rất xinh mà tôi rất thích tự mình mở máy và mở cốp xe cuả bà ra xem bà có gì trong đó .Tôi xin bà cho mượn chià khóa bà noi:”không được đâu vì con còn nhỏ không nên nghịch xe máy cuả bà.Tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Tôibắt đầu đi tìm đồ chơi khác nhưng thật là maqy mắn tự nhiên tôi đã tìm thấy chiếc chià khoá mà nhìn ngoài rất giống …………hệt chìa khóa cua bà, tôi mở thử xe của bà thì may sao lại mở được… Lúc đó tôi liền kêu lên với bà tôi:”Bà nội , con đã mở được cốp xe của bà rôì, nhiêù thứ quá.Lúc đó bà vội vàng chạy lại và bảo tôi:Đây là chiếc chià khóa sơ cua(dư phòng) của bà, bà tìm maĩ mà không thấy, may qúa con đã tìm được , cho bà xin lại để bà cất đi, nếu nhỡ chiếc kia mất bà đã có chiếc này .Nghe bà noí vậy tôi lại ngoan ngoãn đưa cho bà để bà cất đi, khi nào cần bà dùng nó.Nếu chỉ có thế thôi thì không có gì để kể về chiếc chià khoá cả.Sau đây mơí là đoạn ly kỳ… Bẵng đi một t6hơì gian dài khoảng bốn năm ,lúc naỳ tôi đã bảy tuổi và tôi đã ở riêng cùng bố me tôi, không ở cùng bà nội nưã .thật sư tôi rất nhớ bà….Vào một ngày đẹp trơì Bà đến thăm tôi. Câu đầu tiên bà noí là:Long ơi; con đã giups bà một bàn thua trông thấy Hom nay nếu không có chiếc chià khoá con tìm được thì bà không biết làm thế naò vì bà bỏ quên chià khoá xe máy vào cốp xe rồi sập cốp lại .Truyện là thế này ,hom nay đi làm về ,bà mang xe đi rưả .Khi lấy xe về mơí biết là không có chià khoá, lúc đó bà liền nghĩ ngay đên chià khoa con tìm được năm trước. Thế là mọi truyện yên ổn.Con thật đáng khen .Tôi sướng quá ,cười tít mắt , niềm vui cứ âm ỉ trong tôi mãi mãi…Hai bà cháu lại dắt nhau đi chơi, bầu trời hôm nay thật đẹp… Hà nôi 2004
  • 14.
    Truyện thứ hai-Bưã tiệc nhỏ Đó là một buổi sáng muà thu.Trời rất đẹp,gió nhẹ và mát ,Tôi và Bà nội tôi đi ăn sang Từ hôm chuyển về chỗ ở mới(một căn hộ chung cư hiện đại) như bố tôi nói, tôi luôn nghĩ sẽ có một hôm tôi dãn bà nôi tôi đi ăn sáng ở một nhà hàng có cả điều hoà nhiệt độ Thế là hai bà cháu bước vào cưả hàngRastoRanVaannam ,cảm giác cuả tôi lúc đó thật dễ chịu sảng khoái vì hôm nay tôi sẽ chiêu đaĩ bà một bưã thịnh soạn.Tôi săm sắn chạy đi lấy ghế cho bà,lấy thực đơn để bà chọn tôi noí vơí bà ở đây có cả ti điêù hoànhiệt độ khi ăn .Hình như bà cũng rất hoan hỉ.Những hạt xôi nếp trongngần trông như những viên ngọc bên canh miếng thịt gà vàng ươm sao ma ngon thế Tôi và bà hỉ hả ăn sao mà hạnh phúc…Một bưã sáng mãn nguyện vui cho cả ngày Khi về nhà bà mừng vui kể lại…Nhưng thật bất ngờ…Bố tôi lại la ó là lần sau không được thế ,Làm gì có lần sau, tôi chỉ đưa bà nội tôi đi ăn chứ làm sao lại đưa người khác được . Vả lại gọi là tôi chiêu đãi nhưng là bà trả tiền cho tôi cơ mà.Nghĩ vậy tôi chả cảm thấy gì vẫn thấy rất vui vì đã chiêu đãi bà một bưã thịnh soạn ở nhà hàng sang trọng tại nơi ở mới .Gío thu mát dịu làm tôi dễ chịu hơn… Lúc đó tôi mới lên năm Hà noi 2005 Truyện thứ ba -Buổi tối kể tyuyện Chả biết từ bao giờ mà bà nội tôi lạibiếtnhiều chuyện đến thế Từ chuyện cổ tích ngụ ngôn, đến chuyện cười dân gian ,bà đều thuộc lòng Mỗi tối trước khi ngủ tôi lại nghe bà kể truyện ,có lúc tôi trầm ngâm suy nghĩ,cũng có lúc tôi cười ngặt cười nghẽo…truyện nào tôi cũng thích cả mà hay nhất là truyện Trạng Quỳnh,Câu truyện “Cây nhà lá vườn” ,Trạng Quỳnh mang rau cải đến biếu Chúa Liễu ,tôi phải “ha ha” thật to mới đã đời…
  • 15.
    Rồi còn baotruyện nữa như ăn vụng bánh dày , ăi vụng trứng gà , ăn vụng tôm… Ôi; có một truyện tôi không thể không nhắc lại đó là truyện “bục bùng bung,tôi mua váy lĩnh nó tung mất rồi”,Truyện này làm tôi cười chảy cả nước mắt ,Sao ngày xưa lại nghèo đến thế nhỉ ? Hai vợ chồng mà chỉ có một cái quần Nếu ai đi chợ thì được mặc còn người ở nhà thì “ cơỉ chuồng” Nghĩ mà buồn cười khi người lớn lại không mặc quần Tuy vậy cũng phaỉ dừng lại thôi vì tôi buồn ngủ rồi./. Truyện thứ tư –Đái xuống sông Cũng vào một buổi tối nhưng tôi nhớ đó là một buổi tôí mùa xuân vì vưà mới Tết xong emHà My cũng đòi bà nội kể truyện ,Bà thì sẵn sàng rồi, Bà hoỉ em thích kể truyện gì, em bảo em thích truyện”Đái xuống sông” .Tôi và bà nghĩ maĩ không nghĩ ralà truyện gì ,Bất ngờ bà nói bà hiểu rồi đó là truyện “Trạng Quỳnh đi xứ”.Khi xứ giả đánh “bùm”và nói là”Sấm động Nam vang”Trạng Quỳnh vạch ch…tè xuống sông và nói”Mưa rào Bắc quốc” Ôi ,trơì ơi nghĩ lại thật buồn cươì , thế mà Hà My lại bắt bà kể tyuyện “Đaí xuống sông “ thì làm sao kể được./.
  • 16.
    Đât nước chúngtôi-Thế hệ chúng tôi, Đất nước chúng tôi Những năm đầu Thế kỷ hai mươi Bão táp, Con người Trôi dạt Tuổi thanh xuân Khao khát tình yêu Thế hệ chúng tôi Những năm tháng dãi dầu Bom rơi đạn nổ Mới Mười bảy Tuổi đời Ngây thơ Bình dị Trẻ trung Vô tư Nụ cười rạng rở… ……………………… Năm tháng trôi Môĩ người môĩ ngả Sóng cuộc đơì Xô đẩy Bốn phương…. Người ra đi Cầm súng nơi chiến trường…. Ngã Vào lòng đất mệ….
  • 17.
    ….vấn vương …khôngvề….. Người cầm bút say mê Trênbục giảng Mái tóc mây Buị phấn trắng đầu Và ánh mắt Đã bạc màu mưa nắng… Người hiến cả Tuổi xuân trong sáng Cho đất nước hôm nay… Người miệt mài Không dừng bước Trước bao ngày Quyết giữ gìn Lời thề”Xứ mệnh” Nắm tri thức Vì dân giàu nước mạnh Đánh giă3jc rồi Còn phaỉ dựng xây Nhửng công trình vĩ đaị Như hôm nay…có họ Và còn những người Chưa hề nhắc đến Vẫn ngày ngày Bên lũ trẻ ngây thơ Dạy từng câu, từng chữ, từng giờ Và cả những ngưiừi Chỉ ở nhà Với cày cuốc sớm trưa Bóng tre xanh mát trên khuôn mặt hiền từ….
  • 18.
    Chúng tôi ởkhă3sp mọi nơi Giống như Tổ quốc mình Đâu đâu cũng nở rộ hoa tươi -Tuổi trẻ Thế hệ chúng tôi Bao tháng ngày bão tố Sóng gío cuộc đời Đều đã vượt qua Hôm nay gặp nhau Giưã sân trường Nắng ấm chan hoà Thân aí….. Xuân 2012 Thu Phong