Thiên Đàng Thuộc Về Ai?
Câu chuyện này góp nhặt từ các mẫu đời sống có thật của những người trong
Hội Thánh Chúa ngày nay. Nó không nhằm mô tả, hoặc phê phán một nhân
vật cụ thể nào nó chỉ là một tấm gương soi cho tất cả mọi người trên bước
đường theo Chúa cũng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những ai đang đắm
chìm trong tội lỗi.
Nhân vật:
1. Ông Tự Mãn - TM
2. Bà Phúc Tâm - PT
3. Ông Công Chính (thư ký) - CC
4. Giăng (sứ đồ nhân từ)
5. Nathanaên (sứ đồ chân thật) - N
6. Thiên sứ
7. Ông Kịp Thời - KT
Cảnh 1:
Cửa Thiên Đàng đóng kín, bên trong vang tiếng hát trầm bổng của Thiên sứ.
Phía trái của sân khấu, bà PT đang chậm chạp bước lên cầu thang một cách
khó nhọc, nhưng gương mặt đầy vui mừng.
Trên sân khấu ông TM đang đi lại một cách hiên ngang, kiêu kỳ, ra vẻ là
người trí thức, mặc bồ đồ lớn bảnh bao, giày đen, mũ nỉ, tay cầm gậy, râu
ngắn, truớc ngực mang cây thập tự vàng lớn, tay xách vali nhỏ, dáng đi quí
phái.
TM: (nghe tiếng hát vẻ đương đương tự đắc) Bên trong Thiên đàng đang
vang lên tiếng hát nhạc hùng mạnh. Chắc là Chúa biết ta đến nên sai Thiên
sứ hát đón mừng ta chứ gì, mà cũng phải. Trước kia ở trần gian, mình được
hoan nghênh khắp nơi, bây giờ lên Thiên Đàng cũng phải được hoan nghênh
chứ sao. Suốt cả đời mình chỉ làm điều thiện, giữ đạo rất kỹ, bây giờ lên
Thiên Đàng được chào đón là đúng rồi phải không quý vị?
(Hỏi khán giả ngồi phía dưới ngước mặt lên).
Ô! Cảnh Thiên Đàng đẹp quá. Hoa viên nhà mình không thể nào sánh được.
Được ở đây thú vị thật. Làm điều thiện thì có điều thiện báo trả chứ làm sao.
(Bước tới cánh cửa) Sao lạ vậy, mình tới rồi sao không mở cửa? (Suy nghĩ)
À, đúng rồi, chắc là họ bận lo thông báo cho Thiên sứ tiếp đãi mình nên ra
trễ chứ gì? (Đưa tay sờ những viên ngọc nơi cổng). Đúng như sách khải thị
mô tả, nếu như ở trần gian mình có nhiều vàng ngạc như thế này thì tha hồ…
thích vậy? Dù gì đi nữa cũng phải mở cổng cho tôi vào đã chứ. Nhưng người
gác cổng sao mà chậm chạp thế? Lát nữa gặp Chúa thế nào mình cũng nói
với Chúa sự việc hôm nay để Chúa cho họ thôi việc mới được.
(Lúc này bà PT đã vào tới cổng Thiên Đàng. Ông TM nhìn bà với vẻ nggạc
nhiên)
PT: (Nhìn cảnh rực rỡ chói sáng của Thiên đàng buộc miệng) Ô! Thiên đàng
đây rồi, đẹp quá, cảm tạ ơn Chúa (Nhìn quanh, mới thấy TM) Chào ông, ông
đứng đây lâu chưa? Sao chưa vào? Còn đứng đây làm gì nữa?
TM: Bà cũng định vào Thiên đàng à?
PT: Chứ sao? Thiên đàng là quê hương đời đời của tôi, của ông, của tất cả
mọi người có tên trong sách sự sống
TM: Sau bà dám chắc là bà có tên trong sách sự sống? Nào, bà làm được gì
cho Tin Lành, bà kể tôi nghe thử coi, bà có biết gì về thần học không?
PT: Ông nói gì vậy, tôi không hiểu?
TM: (Tỏ vẻ khinh bỉ) Ở thế gian bà đã làm được gì tốt lành chưa? Có ăn ở
ngay lành không?
PT: Thưa ông, ông nói lạ quá. Tôi tuy già cả, chậm chạp, nhưng trí óc vẫn
còn sáng suốt, chưa lẩm cẩm đâu. Tôi tin Chúa Giê-xu, tin lời Kinh Thánh,
Kinh Thánh cho chúng ta biết chúng ta được cứu là do ân điển của đức tin
chứ không phải là do việc làm. Tôi biết mình là người thấp hèn trước mặt
Chúa, chưa làm được những việc lớn lao như các vị giáo sĩ, các danh nhân
trong Hội Thánh. Nhưng tôi hết lòng yêu mến Chúa của tôi và làm theo lời
Ngài dạy.
TM: Nói vậy là bà chưa đủ điều kiện vào Thiên đàng
PT: Thế ông đã đủ điều kiện vào Thiên đàng rồi à?
TM: (Đắc chí) Đúng vậy!
PT: (Mỉm cười) Vậy sao ông còn đứng đây mà chưa vô?
TM: (bối rối, gãi đầu) À à… (vừa kịp lúc cửa Thiên đàng mở rộnhg. Thiên
sứ đi ra). Cửa Thiên đàng đã mở rồi kìa, có cả Thiên sứ ra đón tôi nữa kìa,
thôi chào bà nhé (Bước tới cửa, định vào nhưng Thiên sứ đưa tay chận lại)
TS: Chúng tôi không biết ông, chúng tôi nhân danh Chúa ra đón bà Phục
Tâm
PT: Tôi đây, tôi là Phục Tâm đây
TS: Hoan nghênh bà, xin mời bà vô.
(Thiên sứ và Phục Tâm bước vào trong, tiếng đàn hát vang lên cửa Thiên
đàng đóng lại. TM đi bên ngoài tỏ vẻ tức giận, đấm cửa Thiên đàng)
N: (Ở bên trong nói vọng ra) Ai đập cửa Thiên đàng đó?
TM: (đưa tay chỉ chót mũi mình) Tôi!
N: (mở ô cửa nhìn ra) Ông là ai?
TM: Đừng hỏi đong dài, mở cửa cho tôi vào nhanh lên
N: Xin lỗi, tôi cần biết tên ông vì cửa Thiên đàng chỉ dành mở cho ai có tên
trong sách sự sống mà thôi
TM: (vẻ bất mãn) Tên tôi hả? Hà Tự mãn. Một người nổi tiếng là giàu có và
ngay thẳng nhất nhì trong Hôị Thánh Chúa. Thế ông là ai?
N: Tôi là sứ đồ của Chúa giê-xu, tên tôi là Nathanaên
TM: Nathanaen à? Tốt quá, tôi nghe nói nhiều về tên của ông, ông là một sứ
đồ thành thực và tốt bụng. Tôi cũng vậy, làm ơn mau mau mở cửa cho tôi
vào với.
N: Khoan đã, để tôi xem lại sổ (quay sang Công Chính) Xin ông CC xem coi
cuộc đời ông TM có đáng vào nước Thiên đàng không?
(Công Chính đầu bạc trắng, tay cầm cuốn sách bước lại gần ô cửa)
TM: Thôi, ông Công Chính khỏi cần xem sổ lại làm gì (Cầm thánh giá đeo
trước ngực giơ cao lên). Ông thử nhìn xem đây al2 cái gì? Có phải là thánh
giá không? Tôi đã đeo nơi cổ 34 năm rồi, thời gian 34 năm không đủ điều
kiện cho tôi vào Thiên đàng hay sao?
N: Ông đừng tự tin quá đáng. Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người
xem, loài người xem bề ngoài nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng
CC: (Mở sách ra và đọc lớn) Hà Tự mãn, sinh ra và lớn lên trong gia đình
Cơ Đốc, 15 tuổi chịu báp-tem, trở nên thuộc iên chính của Hôị Tháhh. Năm
20 tuổi, dạy thiếu nhi, và là ban viên trong ban thăm viếng kiêm luôn chức
vụ nhạc trưởng trong HT. Năm 22 tuổi làm chấp sự, năm 27 tuổi làm nhân
viên ban trị sự. Tốt nghiệp DH y khoa năm 25 tuổi, 10 năm làm bác sĩ tại
bệnh viện Bác Ai. Sau làm giám đốc bệnh viện này kiêm giám đốc y viện
Tình thương.
TM: (vừa lắng nghe vừa gật đầu ra chiều khoái chí) Đấy, ông nghe chưa?
Quá đủ điều kiện để vào Thiên đàng rồi nha.
N: Khoan, đừng vội, đợi chút xíu, xin ông CC đọc tiếp
CC: Cha làm MS trung tín với Chúa, mẹ là người cùng cộng tác cách tận
tuỵ. Vợ là tín đồ thật, một chấp sự sốt sắng. Riêng TM cũng biết Thần đạo
và thuộc lòng điều lệ Hội Thánh.
TM: (Đắc chí cười với Natha). Đấy ông nghe hết chưa? Cần thêm điều gì
nữa không? Với những điều kiện đó, nhất định tôi sẽ vào được Thiên đàng
N: Khoan, nghe tiếp đã
CC: (Tằng hắng cao giọng đọc tiếp) Tự Mãn có cung cách sùng đạo nhưng
trong lòng thật ra chưa có nhiệt tâm. Tuy có trí thức về Thần đạo nhưng
không có đức tin thật. Mang danh là tín đồ nhưng không có sống đạo. Tuy
bên ngoài mang vẽ đạo đức tôn giáo, nhưng trong lòng không kính sợ Chúa,
như vậy thì…
TM: (tái mặt, cãi lại) Nói như thế thì vô căng cứ, bằng chứng đâu? Có thể là
ông quá` già nên đọc lộn chăng?
N: Sao ông ng8át lời CC? Ông ta hoàn toàn sáng suốt và chính trực, hãy
chịu khó lắng nghe ông CC đọc tiếp đã.
CC: Tự mãn chuộng hình thức bên ngoài giống như người Pharisi xưa kia
mà thôi. Tiếng nói toàn là điều tốt nhưng trong lòng chỉ chứa đựng sự giả
dối. Tính tình tự cao, nói và làm không đi đôi với nhau. Không làm theo lời
Kinh Thánh. Theo Mat 3:33 “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, làm sao tránh khỏi
hình phạt nơi hoả ngục
TM: (Giận run) Ông già, ông già… ông già lẩm cẩm nói tầm bậy, chuyên
môn vạch lá tìm sâu, bới lòng tìm vết, ngậm máu phun người, chỉ nói toàn là
những lầm lỗi của người khác mà không nói đến những việc lành người ta
đã làm.
N: Ông làm những việc lành nào?
TM: Tôi đã dâng hiến cho Hội Thánh không biết bao nhiêu lần, không thể
nhớ hết được cả tiền mặt, lẫn vật chất… Để xem… nếu tính ra là mấy chục
triệu à! Đâu có ai dâng nhiều như tôi
CC: Đúng vậy, nhưng Tự mãn chỉ dâng hiến cho Chúa khi có đông người
hiện diện, cố tình để mọi người cố ý khen ngợi. Nhưng khi các gia đình
nghèo khác trong Hội Thánh cần thì làm ngơ, hoặc bố thí cho xong.
TM: (Đánh trống lãng). Trong nghề nghiệp, tôi rất tận tuỵ và cũng đã từng
cứu một số bệnh nhân
CC: Nó chỉ là bổn phận nghề nghiệp. Xét kỹ động cơ thúc đẩy TM làm việc
là tiền bạc chứ không phải là tình yêu thương. Tự mãn chỉ tốt bên ngoài, còn
bên trong thủ lợi. Chúa Giê-xu đã từng phán: “Chẳng phải những kẻ nói
cùng ta rằng Lạy Chú, lạy Chúa thì được vào nước Thiên đàng đâu, nhưng
chỉ những kẻ làm theo ý muốn của Cha ta vậy”
TM: Sao ông dám nói là tôi không làm theo ý muốn Đức Chúa Trời? Suốt
đời tôi hằng gìn giữ luật pháp Chúa cách nghiêm chỉnh, không thiếu sót một
điều nào. Chưa bao giờ tôi làm mích lòng, hoặc thiệt hại một người nào cả.
Có thể nói rằng tôi là người công bình hiếm có.
N: Ông quên Kinh Thánh rồi sau? Kinh Thánh cho biết chẳng có người nào
công bình cả
TM: Ông cho rằng tôi phạm tội, không có đạo đức, không công bình à?
CC: (Xem sách) Tự mãn đã phạm điều răn thứ 1
TM: Chắc ông nói chơi (cười ngạo nghễ) Cả cuộc đời tôi đi nhà thờ đều đặn,
nhiều lần đi nghe giảng các HT lớn cũng như nhỏ, lẽ nào tôi không thờ
phượng Đưc Chúa Trời được nhỉ!
CC: Đó chỉ là bình phong che đậy bên noài. Sâu kín trong lòng Tự Mãn
chưa thật sự tin Chúa. Vì nói giỏi, cầu nguyện hay nên người ta mời đi giảng
nhiều nơi, thu hút nhiều người. TM không có Chúa, chỉ có tiển bạc, danh
vọng, hưởng thụ mà thôi (xem sách nói tiếp. TM còn phạm điều răn thứ 6
TM: (La lên) Ông có lộn không? Điều răn thứ 6 là gì? Có phải là “chớ giết
người không?” Tôi là một bác sĩ giỏi, tôi toàn là cứu người chứ có giết
người nào đâu?
CC: Đúng! TM có chữa bệnh, nhưng toàn là chữa cho người giàu, nhưng
người có thể trả tiền mà thôi, cònh những người nghèo khó, cơ cực, thì ông
từ chối vì họ không có têìn. Thế là họ chết đâu đó bên vệ đường, dưới gầm
cầu trong xó chợ… Thấy người bệnh cần cứu chữa mà không cứu chữa là
phạm tội giết người. Giacơ có nói rõ: “Người biết làm điều lành mà không
làm thì phạm tội giết người” (xem tiếp) Ngoài ra TM còn phạm điều răn thứ
7
TM: (Toát mồ hôi) Ông đừng có làm khó tôi nữa, tôi đâu có phản bội với vợ
tôi đâu mà lăng nhăng với người nào đâu?
N: Chúa Giê-xu phán: “Hễ ai ngó đàn bà mà động lòng ham muốn thì đã
phạm tội rồi”
TM: Tôi tin rằng tôi không bao giờ làm điều đó
CC: Cách đây 10 năm, ông có đến vũ trường, xem những hình ảnh không
đáng xem. Khi ông xem phim ấy thì lòng ông ra làm sao? Điều ấy chỉ một
mình ông biết
TM: (lắp bắp) Tôi… tôi…
N: Đừng tự dối mình. Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu, vì ai gieo
gióng chi thì gặt giống ấy. Vì không điều gì kín mà không lộ ra
CC: TM bị định tội không phải là TM phạm nhiều tội hay làm nhiều điều
gian ác, nhưng vì TM không chịu ăn năn, đến chết vẫn không ăn năn. Vì
không thật lòng tin Chúa Giê-xu, nên không được tẩy sạch tội lỗi. Người nào
giấu tội lỗi mình sẽ không được may mắn, nhưng ai xưng nó ra và lìa bỏ nó
thì sẽ được thương xót…
N: Theo tôi thì ông nên đến nơi khác, nơi mà ông đã chọn, chứ không phải là
ở đây (Natha và CC quay lưng định vào trong)
TM: (Hốt hoảng la lên) Khoan, khoan đã… Hai ông làm ơn cho tôi hỏi một
điều này (Hai người quay lại nhìn TM chờ đợi)
Hai ông có biết bây giờ vợ tôi ở đâu không? Cha mẹ tôi có ở đây không?
CC: (Mở từng trang sách đỏ) Có cả 3 đều đang ở đay với Đức Chúa Trời
TM: Như vậy thì những ngưtời thân yêu của tôi đều đã vào Thiên đàng,
riêng tôi thì phải chịu hình phạt nơi hoả ngục. Tôi không được hoàn toàn tốt
đẹp, nhưng vợ tôi rất tốt, vì vợ tôi, vì cha mẹ tôi, xin hai ông cho tôi vào
Thiên đàng với.
N: Thiên đàng khác hẳn trần gian, không thể vì tình cảm riêng tư mà chấp
nhận lời yêu cầu của ông được. Cha mẹ và vợ của ông không thể kéo ông
vào Thiên đàng được. Mỗi người có một linh hồn, linh hồn nào phạm tội thì
sẽ chết (Natha và CC bước vào trong)
TM: (Không muốn rời khỏi nơi đó, đi qua đi lại ngóng trông, tự nhiên TM
thấy cha mẹ và vợ của mình, mặc áo trắng đầu đội mão bằng vàng, đang ca
hát với thiên sứ, ông đập cửa Thiên đàng gấp rút…)
Mình ơi! Anh ở đây, em ơi! Anh ở đây nè! Mẹ ơi! Mở cửa cho con với!
(Nhưng không một tiếng đáp lời, chỉ văng vẳng tiếng nhạc. TM buồn rầu…)
(TM tự trách mình: “Than ôi! Cả cuộc đời mình sống cách khôn ngoan, tạo
được cơ nghiệp, giàu có hơn người. Nhưng kết cuộc lại bi thảm như vầy.
Muốn ăn năn cũng đã muộn rồi”
KT: (Vừa đi lên, vừa đấm ngực, vừa lẩm bẩm. Ông là người già cả, bước đi
chậm chạp). Lạy Chúa, xin Ngài tha tội cho con như Ngài đã tha thứ cho tên
trộm cướp. Chúa ơi! Xin Ngài tha tội cho con (Ông luôn miệng nói câu này)
TM: (Vừa thấy KT thì la lên) Luật sư, luật sư đi đâu vậy? Ông có lạc đường
không?
KT: Không, không tôi không lạc đường đâu. Tôi biết đây là con đường dẫn
tôi đến Thiên đàng (Trố mắt nhìn TM) Ua, sao ông còn ở ngoài này? Ông
nổi têínglà ngoan đạo ở trần gian, sao chưa vào Thiên đàng?
TM: Tôi ấy hả? Tôi… tôi… (cười gượng, nói nhỏ). Ông xấu hơn tôi nhiều
mà, nhưng… nếu ông được vào Thiên đàng thì tôi cũng có nhiều hy vọng
(Ngừng lại nói tiếp). Tôi hỏi thiệt nhé. Ông làm như thế nào mà lên được
đây?
KT: Làm cách nào à? Đơn giản lắm, chỉ tin Ch1ua Giê-xu mà thôi
TM: (Ngạc nhiên) Ông cũng tin Chúa Giê-xu sao?
KT: Đúng vậy, trước kia tôi phạm tội nặng dường như không thể thoát khỏi
hình phạt. Nhưng ơn cứu rỗi đã dành cho tôi, tôi chỉ tiếc rằng gần cuối đời
tôi mới tin Chúa nên không có thì giờ để bày tỏ tình yêu thương và lòng biết
ơn của tôi đối với Chúa
TM: Ông tin Chúa Giê-xu khi nào?
KT: 10 phút trước khi chết
TM: Như vậy là không quá trễ à?
KT: Không. Không trễ đâu, tôi như người trộm cưới đóng đinh bên cạnh
Chúa Giê-xu, ông ta đã tin nhận Chúa lúc gần tắt hơi, Chúa cứu rôi như cứu
người trộm cướp ấy vậy.
(Cửa Thiên đàng mở rộng, sứ đồ Giăng và CC đi ra)
Giăng: Ông là ai?
KT: Tôi là Lại Kịp Thời. Cuộc đời này tôi đầy tội lỗi giống như tên trộm
cướp đóng đinh bên cạnh Chúa
Giăng: (Nói với CC) Xin ông xem sổ có đúng như vậy không?
CC: Kịp Thời là một luật sư nổi tiếng và rất giàu có. Ông ta thường xuyên
cố ý phạm tội để kiếm lợi cho mình. Ông biết thân chủ là quấy như cứ biện
hộ cho thân chủ để được tiền. Cáo gian cho người khác. Cho vay lấy lãi, suốt
đời KT không làm điều gì tốt cả, lúc trẻ ông ta cũng là một người chống đối
đạo Chúa, nhưng…
KT: Nhưng khi gần chết, tôi đã ăn năn tội lỗi và tin nhận Chúa Giê-xu
Giăng: Thật vậy, Đức Chúa Trời yêu thương thế gian… Ai tin Con thì được
sống đời đời. Bạn ơi, bạn đã tin nhận Chúa Giê-xu thì huyết của Ngài xoá
sạch tội lỗi của bạn, bạn cứ vững tâm vào thiên đàng.
(Tiếng đàn rộn rã vang lên, Giăng, CC và KT bước vào trong Thiên đàng)
(Tự Mãn buồn bả bước vào trong)
KẾT LUẬN.
Satan: A ha! Hà Tự Mãn! Người thuộc về ta!
TM: Không! Không! Không được
Satan: Nào lại đây môn đồ trung tín của ta. Ngươi khá lắm! Ngươi đã làm rất
nhiều điều cho ta, HTM
TM: Không! Ngươi là kẻ lừa dối
Satan: Đúng vậy, ngươi đã biết điều đó nhưng ngươi cứ trung tín với ta kia
mà. Ta rất thích những người như ngươi đấy. Nào lại đây cùng ta Ha ha
ha…
TM: Không, tôi không, tôi không muốn
Satan: Đã muộn rồi muộn rồi! Không có con đường nào khác dành cho nhà
ngươi Ha ha ha… Muộn rồi!

Thien dang thuot ve ai

  • 1.
    Thiên Đàng ThuộcVề Ai? Câu chuyện này góp nhặt từ các mẫu đời sống có thật của những người trong Hội Thánh Chúa ngày nay. Nó không nhằm mô tả, hoặc phê phán một nhân vật cụ thể nào nó chỉ là một tấm gương soi cho tất cả mọi người trên bước đường theo Chúa cũng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những ai đang đắm chìm trong tội lỗi. Nhân vật: 1. Ông Tự Mãn - TM 2. Bà Phúc Tâm - PT 3. Ông Công Chính (thư ký) - CC 4. Giăng (sứ đồ nhân từ) 5. Nathanaên (sứ đồ chân thật) - N 6. Thiên sứ 7. Ông Kịp Thời - KT Cảnh 1: Cửa Thiên Đàng đóng kín, bên trong vang tiếng hát trầm bổng của Thiên sứ. Phía trái của sân khấu, bà PT đang chậm chạp bước lên cầu thang một cách khó nhọc, nhưng gương mặt đầy vui mừng. Trên sân khấu ông TM đang đi lại một cách hiên ngang, kiêu kỳ, ra vẻ là người trí thức, mặc bồ đồ lớn bảnh bao, giày đen, mũ nỉ, tay cầm gậy, râu ngắn, truớc ngực mang cây thập tự vàng lớn, tay xách vali nhỏ, dáng đi quí phái. TM: (nghe tiếng hát vẻ đương đương tự đắc) Bên trong Thiên đàng đang vang lên tiếng hát nhạc hùng mạnh. Chắc là Chúa biết ta đến nên sai Thiên sứ hát đón mừng ta chứ gì, mà cũng phải. Trước kia ở trần gian, mình được hoan nghênh khắp nơi, bây giờ lên Thiên Đàng cũng phải được hoan nghênh chứ sao. Suốt cả đời mình chỉ làm điều thiện, giữ đạo rất kỹ, bây giờ lên Thiên Đàng được chào đón là đúng rồi phải không quý vị? (Hỏi khán giả ngồi phía dưới ngước mặt lên). Ô! Cảnh Thiên Đàng đẹp quá. Hoa viên nhà mình không thể nào sánh được. Được ở đây thú vị thật. Làm điều thiện thì có điều thiện báo trả chứ làm sao. (Bước tới cánh cửa) Sao lạ vậy, mình tới rồi sao không mở cửa? (Suy nghĩ)
  • 2.
    À, đúng rồi,chắc là họ bận lo thông báo cho Thiên sứ tiếp đãi mình nên ra trễ chứ gì? (Đưa tay sờ những viên ngọc nơi cổng). Đúng như sách khải thị mô tả, nếu như ở trần gian mình có nhiều vàng ngạc như thế này thì tha hồ… thích vậy? Dù gì đi nữa cũng phải mở cổng cho tôi vào đã chứ. Nhưng người gác cổng sao mà chậm chạp thế? Lát nữa gặp Chúa thế nào mình cũng nói với Chúa sự việc hôm nay để Chúa cho họ thôi việc mới được. (Lúc này bà PT đã vào tới cổng Thiên Đàng. Ông TM nhìn bà với vẻ nggạc nhiên) PT: (Nhìn cảnh rực rỡ chói sáng của Thiên đàng buộc miệng) Ô! Thiên đàng đây rồi, đẹp quá, cảm tạ ơn Chúa (Nhìn quanh, mới thấy TM) Chào ông, ông đứng đây lâu chưa? Sao chưa vào? Còn đứng đây làm gì nữa? TM: Bà cũng định vào Thiên đàng à? PT: Chứ sao? Thiên đàng là quê hương đời đời của tôi, của ông, của tất cả mọi người có tên trong sách sự sống TM: Sau bà dám chắc là bà có tên trong sách sự sống? Nào, bà làm được gì cho Tin Lành, bà kể tôi nghe thử coi, bà có biết gì về thần học không? PT: Ông nói gì vậy, tôi không hiểu? TM: (Tỏ vẻ khinh bỉ) Ở thế gian bà đã làm được gì tốt lành chưa? Có ăn ở ngay lành không? PT: Thưa ông, ông nói lạ quá. Tôi tuy già cả, chậm chạp, nhưng trí óc vẫn còn sáng suốt, chưa lẩm cẩm đâu. Tôi tin Chúa Giê-xu, tin lời Kinh Thánh, Kinh Thánh cho chúng ta biết chúng ta được cứu là do ân điển của đức tin chứ không phải là do việc làm. Tôi biết mình là người thấp hèn trước mặt Chúa, chưa làm được những việc lớn lao như các vị giáo sĩ, các danh nhân trong Hội Thánh. Nhưng tôi hết lòng yêu mến Chúa của tôi và làm theo lời Ngài dạy. TM: Nói vậy là bà chưa đủ điều kiện vào Thiên đàng PT: Thế ông đã đủ điều kiện vào Thiên đàng rồi à? TM: (Đắc chí) Đúng vậy! PT: (Mỉm cười) Vậy sao ông còn đứng đây mà chưa vô?
  • 3.
    TM: (bối rối,gãi đầu) À à… (vừa kịp lúc cửa Thiên đàng mở rộnhg. Thiên sứ đi ra). Cửa Thiên đàng đã mở rồi kìa, có cả Thiên sứ ra đón tôi nữa kìa, thôi chào bà nhé (Bước tới cửa, định vào nhưng Thiên sứ đưa tay chận lại) TS: Chúng tôi không biết ông, chúng tôi nhân danh Chúa ra đón bà Phục Tâm PT: Tôi đây, tôi là Phục Tâm đây TS: Hoan nghênh bà, xin mời bà vô. (Thiên sứ và Phục Tâm bước vào trong, tiếng đàn hát vang lên cửa Thiên đàng đóng lại. TM đi bên ngoài tỏ vẻ tức giận, đấm cửa Thiên đàng) N: (Ở bên trong nói vọng ra) Ai đập cửa Thiên đàng đó? TM: (đưa tay chỉ chót mũi mình) Tôi! N: (mở ô cửa nhìn ra) Ông là ai? TM: Đừng hỏi đong dài, mở cửa cho tôi vào nhanh lên N: Xin lỗi, tôi cần biết tên ông vì cửa Thiên đàng chỉ dành mở cho ai có tên trong sách sự sống mà thôi TM: (vẻ bất mãn) Tên tôi hả? Hà Tự mãn. Một người nổi tiếng là giàu có và ngay thẳng nhất nhì trong Hôị Thánh Chúa. Thế ông là ai? N: Tôi là sứ đồ của Chúa giê-xu, tên tôi là Nathanaên TM: Nathanaen à? Tốt quá, tôi nghe nói nhiều về tên của ông, ông là một sứ đồ thành thực và tốt bụng. Tôi cũng vậy, làm ơn mau mau mở cửa cho tôi vào với. N: Khoan đã, để tôi xem lại sổ (quay sang Công Chính) Xin ông CC xem coi cuộc đời ông TM có đáng vào nước Thiên đàng không? (Công Chính đầu bạc trắng, tay cầm cuốn sách bước lại gần ô cửa) TM: Thôi, ông Công Chính khỏi cần xem sổ lại làm gì (Cầm thánh giá đeo trước ngực giơ cao lên). Ông thử nhìn xem đây al2 cái gì? Có phải là thánh giá không? Tôi đã đeo nơi cổ 34 năm rồi, thời gian 34 năm không đủ điều kiện cho tôi vào Thiên đàng hay sao? N: Ông đừng tự tin quá đáng. Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người xem, loài người xem bề ngoài nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng
  • 4.
    CC: (Mở sáchra và đọc lớn) Hà Tự mãn, sinh ra và lớn lên trong gia đình Cơ Đốc, 15 tuổi chịu báp-tem, trở nên thuộc iên chính của Hôị Tháhh. Năm 20 tuổi, dạy thiếu nhi, và là ban viên trong ban thăm viếng kiêm luôn chức vụ nhạc trưởng trong HT. Năm 22 tuổi làm chấp sự, năm 27 tuổi làm nhân viên ban trị sự. Tốt nghiệp DH y khoa năm 25 tuổi, 10 năm làm bác sĩ tại bệnh viện Bác Ai. Sau làm giám đốc bệnh viện này kiêm giám đốc y viện Tình thương. TM: (vừa lắng nghe vừa gật đầu ra chiều khoái chí) Đấy, ông nghe chưa? Quá đủ điều kiện để vào Thiên đàng rồi nha. N: Khoan, đừng vội, đợi chút xíu, xin ông CC đọc tiếp CC: Cha làm MS trung tín với Chúa, mẹ là người cùng cộng tác cách tận tuỵ. Vợ là tín đồ thật, một chấp sự sốt sắng. Riêng TM cũng biết Thần đạo và thuộc lòng điều lệ Hội Thánh. TM: (Đắc chí cười với Natha). Đấy ông nghe hết chưa? Cần thêm điều gì nữa không? Với những điều kiện đó, nhất định tôi sẽ vào được Thiên đàng N: Khoan, nghe tiếp đã CC: (Tằng hắng cao giọng đọc tiếp) Tự Mãn có cung cách sùng đạo nhưng trong lòng thật ra chưa có nhiệt tâm. Tuy có trí thức về Thần đạo nhưng không có đức tin thật. Mang danh là tín đồ nhưng không có sống đạo. Tuy bên ngoài mang vẽ đạo đức tôn giáo, nhưng trong lòng không kính sợ Chúa, như vậy thì… TM: (tái mặt, cãi lại) Nói như thế thì vô căng cứ, bằng chứng đâu? Có thể là ông quá` già nên đọc lộn chăng? N: Sao ông ng8át lời CC? Ông ta hoàn toàn sáng suốt và chính trực, hãy chịu khó lắng nghe ông CC đọc tiếp đã. CC: Tự mãn chuộng hình thức bên ngoài giống như người Pharisi xưa kia mà thôi. Tiếng nói toàn là điều tốt nhưng trong lòng chỉ chứa đựng sự giả dối. Tính tình tự cao, nói và làm không đi đôi với nhau. Không làm theo lời Kinh Thánh. Theo Mat 3:33 “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, làm sao tránh khỏi hình phạt nơi hoả ngục TM: (Giận run) Ông già, ông già… ông già lẩm cẩm nói tầm bậy, chuyên môn vạch lá tìm sâu, bới lòng tìm vết, ngậm máu phun người, chỉ nói toàn là
  • 5.
    những lầm lỗicủa người khác mà không nói đến những việc lành người ta đã làm. N: Ông làm những việc lành nào? TM: Tôi đã dâng hiến cho Hội Thánh không biết bao nhiêu lần, không thể nhớ hết được cả tiền mặt, lẫn vật chất… Để xem… nếu tính ra là mấy chục triệu à! Đâu có ai dâng nhiều như tôi CC: Đúng vậy, nhưng Tự mãn chỉ dâng hiến cho Chúa khi có đông người hiện diện, cố tình để mọi người cố ý khen ngợi. Nhưng khi các gia đình nghèo khác trong Hội Thánh cần thì làm ngơ, hoặc bố thí cho xong. TM: (Đánh trống lãng). Trong nghề nghiệp, tôi rất tận tuỵ và cũng đã từng cứu một số bệnh nhân CC: Nó chỉ là bổn phận nghề nghiệp. Xét kỹ động cơ thúc đẩy TM làm việc là tiền bạc chứ không phải là tình yêu thương. Tự mãn chỉ tốt bên ngoài, còn bên trong thủ lợi. Chúa Giê-xu đã từng phán: “Chẳng phải những kẻ nói cùng ta rằng Lạy Chú, lạy Chúa thì được vào nước Thiên đàng đâu, nhưng chỉ những kẻ làm theo ý muốn của Cha ta vậy” TM: Sao ông dám nói là tôi không làm theo ý muốn Đức Chúa Trời? Suốt đời tôi hằng gìn giữ luật pháp Chúa cách nghiêm chỉnh, không thiếu sót một điều nào. Chưa bao giờ tôi làm mích lòng, hoặc thiệt hại một người nào cả. Có thể nói rằng tôi là người công bình hiếm có. N: Ông quên Kinh Thánh rồi sau? Kinh Thánh cho biết chẳng có người nào công bình cả TM: Ông cho rằng tôi phạm tội, không có đạo đức, không công bình à? CC: (Xem sách) Tự mãn đã phạm điều răn thứ 1 TM: Chắc ông nói chơi (cười ngạo nghễ) Cả cuộc đời tôi đi nhà thờ đều đặn, nhiều lần đi nghe giảng các HT lớn cũng như nhỏ, lẽ nào tôi không thờ phượng Đưc Chúa Trời được nhỉ! CC: Đó chỉ là bình phong che đậy bên noài. Sâu kín trong lòng Tự Mãn chưa thật sự tin Chúa. Vì nói giỏi, cầu nguyện hay nên người ta mời đi giảng nhiều nơi, thu hút nhiều người. TM không có Chúa, chỉ có tiển bạc, danh vọng, hưởng thụ mà thôi (xem sách nói tiếp. TM còn phạm điều răn thứ 6
  • 6.
    TM: (La lên)Ông có lộn không? Điều răn thứ 6 là gì? Có phải là “chớ giết người không?” Tôi là một bác sĩ giỏi, tôi toàn là cứu người chứ có giết người nào đâu? CC: Đúng! TM có chữa bệnh, nhưng toàn là chữa cho người giàu, nhưng người có thể trả tiền mà thôi, cònh những người nghèo khó, cơ cực, thì ông từ chối vì họ không có têìn. Thế là họ chết đâu đó bên vệ đường, dưới gầm cầu trong xó chợ… Thấy người bệnh cần cứu chữa mà không cứu chữa là phạm tội giết người. Giacơ có nói rõ: “Người biết làm điều lành mà không làm thì phạm tội giết người” (xem tiếp) Ngoài ra TM còn phạm điều răn thứ 7 TM: (Toát mồ hôi) Ông đừng có làm khó tôi nữa, tôi đâu có phản bội với vợ tôi đâu mà lăng nhăng với người nào đâu? N: Chúa Giê-xu phán: “Hễ ai ngó đàn bà mà động lòng ham muốn thì đã phạm tội rồi” TM: Tôi tin rằng tôi không bao giờ làm điều đó CC: Cách đây 10 năm, ông có đến vũ trường, xem những hình ảnh không đáng xem. Khi ông xem phim ấy thì lòng ông ra làm sao? Điều ấy chỉ một mình ông biết TM: (lắp bắp) Tôi… tôi… N: Đừng tự dối mình. Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu, vì ai gieo gióng chi thì gặt giống ấy. Vì không điều gì kín mà không lộ ra CC: TM bị định tội không phải là TM phạm nhiều tội hay làm nhiều điều gian ác, nhưng vì TM không chịu ăn năn, đến chết vẫn không ăn năn. Vì không thật lòng tin Chúa Giê-xu, nên không được tẩy sạch tội lỗi. Người nào giấu tội lỗi mình sẽ không được may mắn, nhưng ai xưng nó ra và lìa bỏ nó thì sẽ được thương xót… N: Theo tôi thì ông nên đến nơi khác, nơi mà ông đã chọn, chứ không phải là ở đây (Natha và CC quay lưng định vào trong) TM: (Hốt hoảng la lên) Khoan, khoan đã… Hai ông làm ơn cho tôi hỏi một điều này (Hai người quay lại nhìn TM chờ đợi) Hai ông có biết bây giờ vợ tôi ở đâu không? Cha mẹ tôi có ở đây không? CC: (Mở từng trang sách đỏ) Có cả 3 đều đang ở đay với Đức Chúa Trời
  • 7.
    TM: Như vậythì những ngưtời thân yêu của tôi đều đã vào Thiên đàng, riêng tôi thì phải chịu hình phạt nơi hoả ngục. Tôi không được hoàn toàn tốt đẹp, nhưng vợ tôi rất tốt, vì vợ tôi, vì cha mẹ tôi, xin hai ông cho tôi vào Thiên đàng với. N: Thiên đàng khác hẳn trần gian, không thể vì tình cảm riêng tư mà chấp nhận lời yêu cầu của ông được. Cha mẹ và vợ của ông không thể kéo ông vào Thiên đàng được. Mỗi người có một linh hồn, linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết (Natha và CC bước vào trong) TM: (Không muốn rời khỏi nơi đó, đi qua đi lại ngóng trông, tự nhiên TM thấy cha mẹ và vợ của mình, mặc áo trắng đầu đội mão bằng vàng, đang ca hát với thiên sứ, ông đập cửa Thiên đàng gấp rút…) Mình ơi! Anh ở đây, em ơi! Anh ở đây nè! Mẹ ơi! Mở cửa cho con với! (Nhưng không một tiếng đáp lời, chỉ văng vẳng tiếng nhạc. TM buồn rầu…) (TM tự trách mình: “Than ôi! Cả cuộc đời mình sống cách khôn ngoan, tạo được cơ nghiệp, giàu có hơn người. Nhưng kết cuộc lại bi thảm như vầy. Muốn ăn năn cũng đã muộn rồi” KT: (Vừa đi lên, vừa đấm ngực, vừa lẩm bẩm. Ông là người già cả, bước đi chậm chạp). Lạy Chúa, xin Ngài tha tội cho con như Ngài đã tha thứ cho tên trộm cướp. Chúa ơi! Xin Ngài tha tội cho con (Ông luôn miệng nói câu này) TM: (Vừa thấy KT thì la lên) Luật sư, luật sư đi đâu vậy? Ông có lạc đường không? KT: Không, không tôi không lạc đường đâu. Tôi biết đây là con đường dẫn tôi đến Thiên đàng (Trố mắt nhìn TM) Ua, sao ông còn ở ngoài này? Ông nổi têínglà ngoan đạo ở trần gian, sao chưa vào Thiên đàng? TM: Tôi ấy hả? Tôi… tôi… (cười gượng, nói nhỏ). Ông xấu hơn tôi nhiều mà, nhưng… nếu ông được vào Thiên đàng thì tôi cũng có nhiều hy vọng (Ngừng lại nói tiếp). Tôi hỏi thiệt nhé. Ông làm như thế nào mà lên được đây? KT: Làm cách nào à? Đơn giản lắm, chỉ tin Ch1ua Giê-xu mà thôi TM: (Ngạc nhiên) Ông cũng tin Chúa Giê-xu sao? KT: Đúng vậy, trước kia tôi phạm tội nặng dường như không thể thoát khỏi hình phạt. Nhưng ơn cứu rỗi đã dành cho tôi, tôi chỉ tiếc rằng gần cuối đời tôi mới tin Chúa nên không có thì giờ để bày tỏ tình yêu thương và lòng biết ơn của tôi đối với Chúa
  • 8.
    TM: Ông tinChúa Giê-xu khi nào? KT: 10 phút trước khi chết TM: Như vậy là không quá trễ à? KT: Không. Không trễ đâu, tôi như người trộm cưới đóng đinh bên cạnh Chúa Giê-xu, ông ta đã tin nhận Chúa lúc gần tắt hơi, Chúa cứu rôi như cứu người trộm cướp ấy vậy. (Cửa Thiên đàng mở rộng, sứ đồ Giăng và CC đi ra) Giăng: Ông là ai? KT: Tôi là Lại Kịp Thời. Cuộc đời này tôi đầy tội lỗi giống như tên trộm cướp đóng đinh bên cạnh Chúa Giăng: (Nói với CC) Xin ông xem sổ có đúng như vậy không? CC: Kịp Thời là một luật sư nổi tiếng và rất giàu có. Ông ta thường xuyên cố ý phạm tội để kiếm lợi cho mình. Ông biết thân chủ là quấy như cứ biện hộ cho thân chủ để được tiền. Cáo gian cho người khác. Cho vay lấy lãi, suốt đời KT không làm điều gì tốt cả, lúc trẻ ông ta cũng là một người chống đối đạo Chúa, nhưng… KT: Nhưng khi gần chết, tôi đã ăn năn tội lỗi và tin nhận Chúa Giê-xu Giăng: Thật vậy, Đức Chúa Trời yêu thương thế gian… Ai tin Con thì được sống đời đời. Bạn ơi, bạn đã tin nhận Chúa Giê-xu thì huyết của Ngài xoá sạch tội lỗi của bạn, bạn cứ vững tâm vào thiên đàng. (Tiếng đàn rộn rã vang lên, Giăng, CC và KT bước vào trong Thiên đàng) (Tự Mãn buồn bả bước vào trong) KẾT LUẬN. Satan: A ha! Hà Tự Mãn! Người thuộc về ta! TM: Không! Không! Không được Satan: Nào lại đây môn đồ trung tín của ta. Ngươi khá lắm! Ngươi đã làm rất nhiều điều cho ta, HTM TM: Không! Ngươi là kẻ lừa dối
  • 9.
    Satan: Đúng vậy,ngươi đã biết điều đó nhưng ngươi cứ trung tín với ta kia mà. Ta rất thích những người như ngươi đấy. Nào lại đây cùng ta Ha ha ha… TM: Không, tôi không, tôi không muốn Satan: Đã muộn rồi muộn rồi! Không có con đường nào khác dành cho nhà ngươi Ha ha ha… Muộn rồi!