Nghệ thuật sống
Nguồn: http://www.xitrum.net
6
Bơ gạo
Tại một xa xôi hẻo lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước
sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp
trong làng đều vui mừng, vì họ tưởng như ngôi làng này đã bị lãng quên
rồi.
Dân đen làm huyên náo hằng ngàykể từ khi họ nghe tin đó. Nhưng không
có ai vui mừng và "kích động" bằng một người ăn xin trong làng. Vì không
biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy
vọng hoàng tửsẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn.
Thực ra, người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và
một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc
rách rưới, tả tơi với hai cái ống bơ ngồi đó.
Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng.
Khi thấyhoàng tửđi qua, người ăn xin vội chìa tayra kêu lên:
- Xin bố thí cho kẻ hèn này!
- Hãycho tôi bơ gạo của ông - Đó là những lời duynhất hoàng tửnói.
Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lýdo gì để một
người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người
ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi
bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo. Hoàng tử đổ gạo vào túi mình, rồi
cho tay vào túi và lấy ra một nắm vàng, bỏ vào đúng nửa bơ, bằng với số
gạo mà hoàng tửnhận được, rồi lại đưa cho người ăn xin. Hoàng tửkhông
bao giờ quay lại, còn người ăn xin thì suốt cuộc đời cứ băn khoăn tự hỏi:
Điều gì sẽ xảyra nếu ông ta đưa cho hoàng tửcả bơ gạo.
Hạnh phúc vô biên
Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất
chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng
hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.
Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh
viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi
chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất
trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất
nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng
trong quân đội và cả những kỳnghỉ đã trải qua.
Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời
gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấyđược ngoài cửa sổ.
Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng
đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những
hoạt động và màu sắc bên ngoài.
Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa
giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp
tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những
cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành
phố ẩn hiện.
Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia
có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống
động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi
ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy
được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.
Ngàyvà đêm dần trôi...
Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô ytá phát hiện người
đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người
nhà đến mang ông ta về. Một ngàykia, người đàn ông còn lại yêu cầu được
chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình.
Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế
giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là
một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô ytá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ
cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua
cửa sổ. Cô ytá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta
cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta
muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên".
Trái tim hoàn hảo
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim
đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hayrạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý
đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói:
"Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông
ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết
sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được
đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm;
có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám
thaythế. Chàng trai cười nói:
- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những
mảnh chắp vá đầysẹo và vết cắt.
- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không
chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu
tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để
tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn
giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ,
ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng
tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình
yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng
không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi
lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn
nhưng tôi vẫn luôn hyvọng một ngàynào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim
của họ, lấp đầykhoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.
Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một
mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một
mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng
không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim
chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao
giờ hết vì tình yêu từtrái tim của cụ già đã chảytrong tim anh...
Cách nhìn mới về cuộc sống
Khi tôi bắt đầu tập đạp xe đạp cách đây vài năm, tôi không bao giờ nghĩ
rằng chuyện tôi luyện tập đạp xe sẽ trở thành một điều gì lớn hơn là một vài
cuốc xe lòng vòng. Nhưng khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích tôi nâng
cao mức tập luyện và thử sức với vài cuộc đường dài. Cuộc thử sức đầu
tiên là đoạn đường 150 dặm (hơn 200km), MS-150, một cuộc đua xe hàng
năm quyên góp tiền cho việc nghiên cứu chống lại bệnh xơ cứng.
Khi tôi mới đăng ký dự thi, ý tưởng này dường như rất tuyệt vời - ủng hộ
quyên góp cho một việc từ thiện khi chạyxe đường dài - và tôi rất hăng hái
luyện tập. Nhưng khi cuộc đua đến, sự thiếu tự tin đã chiến thắng trong tôi.
Tôi vẫn muốn quyên góp cho việc từthiện, nhưng tôi không còn muốn chạy
một đoạn đường dài nhưvậytrong suốt hai ngàyliền.
Cuộc đua bắt đầu vào sáng ngàyChủ nhật tại vùng quê Georgia yên bình,
và trong vài giờ đầu tiên tôi cảm thấythật tuyệt vời. Đâychính là điều mà tôi
tưởng tượng, và tinh thần của tôi rất mạnh mẽ. Nhưng vào cuối ngày, tôi
cảm thấyquá kiệt sức, nóng nảy.
Nếu ai đó tin rằng thể xác được nối với linh hồn, tôi đâysẽ là một ví dụ cụ
thể. Mỗi điều than thở mà não đưa ra dường như đi thẳng tới hai chân tôi.
"Mình không thể chịu nổi nữa," thì chân bắt đầu một cơn chuột rút, và
"những người khác đều giỏi hơn mình" được tiếp theo là cảm giác hụt hơi,
thiếu dưỡng khí. Tôi muốn bỏ cuộc.
Lên đến đỉnh đồi, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp nơi chân trời xa đã giúp tôi đi
tiếp được vài phút nữa. Khi đó tôi bỗng chú ý một vận động viên trước tôi
một khoảng xa, đang đạp xe rất chậm trong bóng chiều đỏ rực. Tôi cảm
thấyngười nàycó điều gì đó khác lạ, nhưng tôi không rõ là điều gì. Vì thế
tôi cố chạy đuổi theo. Cô ta đang chạy, đạp chậm nhưng đều đều vững
vàng, với khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng và cương quyết – và rồi tôi nhận
thấyrằng cô ấychỉ có một chân.
Sự tập trung của tôi thayđổi ngaylập tức. Cả ngàytôi không tin tưởng vào
thể xác của chính mình. Nhưng bây giờ tôi đã biết - không phải là thể xác
mà chính là ýchí sẽ giúp tôi đạt được đích đến của mình.
Cả ngày hôm sau trời mưa. Tôi không trông thấy người nữ vận động viên
một chân ấynữa, nhưng tôi tiếp tục chạymà không than thở, vì tôi biết rằng
cô ấy đang cùng với tôi ở đâu đó trên đoạn đường. Và vào cuối ngày, vẫn
cảm thấymạnh mẽ, tôi đã hoàn tất được 150 dặm của mình.
Ước mơ
Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn
luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống nhưmột kẻ du mục. Ông đi
từtrang trại nàyđến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được
thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm.
Một hôm, thầygiáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên
em muốn làm nghề gì?".
Đêm đó, cậu bé đã viết bảytrang giấymô tả khát vọng ngàynào đó sẽ làm
chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết.
Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng
200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xâynhà, chỗ nào đặt làm đường chạy
cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầygiáo.
Vài ngàysau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và
một dòng bút phê đỏ chói của thầy"Đến gặp tôi sau giờ học".
Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầyvà hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em
không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từmột gia đình
không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ
nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại
nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bâygiờ tôi cho em về làm
lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến
điểm số của em. Rõ chưa?
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý
kiến.
- Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đâylà ước mơ của con.
Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầygiáo
của mình:
- Thưa thầy, thầycó thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ
của mình.
Nhiều năm trôi qua, vị thầygiáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến
một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp
nhau. Cầm tay, thầynói:
- Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao
nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về
điều đó.
Nghe thầynói thế, cậu bé nayđã là ông chủ vội đáp:
- Không, thưa thầy, thầykhông có lỗi gì cả, chẳng qua thầychỉ muốn những
gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi
tới cùng những khát vọng của đời mình.
Đèn đỏ
Hai người bạn dừng ôtô ở trước đèn đỏ. Người lái xe không nói gì, còn
người bạn quaysang thở dài bảo:
- Phí bao nhiêu thời gian vì đèn đỏ! Với chừng ấythời gian, người ta có thể
viết cả một cuốn sách! Bảo sao ai cũng khó chịu khi phải dừng đèn đỏ.
Người lái xe vẫn không nói gì. Người bạn liền đập vào tay:
- Có nghe tớ nói không?
- Không!
- Tại sao hả?
- Vì tớ đang có việc của tớ.
- Cậu đang làm gì? Tớ có thấycậu đang làm gì đâu?
- Tớ đang chúc may mắn - Người lái xe đáp - Tớ đã quen mỗi lần dừng
đèn đỏ, tớ lại nghĩ tới và chúc một người thân hoặc bạn bè được maymắn.
Thật là mayvì tớ đã có thời gian để chúc cho rất nhiều người maymắn, mà
nếu không có những lúc dừng đèn đỏ, hẳn cả ngày bận rộn tớ sẽ chẳng
nhớ ra đâu...
Những hòn đá cuội
Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia
trình bàyvề cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người
khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: "Sau đâylà một câu hỏi trắc
nghiệm". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi
chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá
vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "Cái lọ có đầychưa?" - ông
hỏi.
"Đầyrồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấytừgầm bàn ra một túi sỏi
nhỏ đổ từtừvào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống
giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầychưa?".
Lần nàythì mọi người dường nhưbắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa".
"Tốt!" - ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các
khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi:
"Cái lọ đầychưa ?".
"Chưa" - mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ
vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và
hỏi: "Minh họa nàynói lên điều gì?".
Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc
của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm
nhiều việc nữa!"
"Có thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa
vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ
không bao giờ có thể nhét chúng vào được".
Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự
án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà
bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn... Nhưng nhớ đặt
những "hòn đá cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét
chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng
thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn
đang làm có thật sựcó ýnghĩa.
Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự
hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc
sống của chính bạn và hãyđặt chúng vào trong lọ trước.
5 cách để trở nên tự tin
Người ta thường nói: Tự tin là dành được 50% thành công, vì thế, tự tin là
điều hết sức cần thiết để mỗi con người có thể dành được thành công
trong cuộc sống, sự nghiệp... Có thể nói, tự tin có nghĩa là chúng ta tin
tưởng vào chính bản thân mình, tin vào sự lựa chọn của chính mình, hài
lòng với những thành quả và mối quan hệ mình đạt được.
Sau đâylà 5 cách để bạn có thể tựtin hơn trong mọi tình huống:
1. Hãyvậnđộng:
Bạn nên chịu khó thả bộ. Bạn cũng có thể đạp xe và làm việc cho đến khi
toát mồ hôi. Tập các bài tập cho não và phổi, điều này sẽ làm tăng sức
mạnh thể lực, xóa bỏ mọi nỗi tức giận và khó chịu. Bạn sẽ cảm thấymình
dồi dào sinh lực, làm việc hiệu quả tựtin. Không có gì tuyệt vời hơn khi thấy
bạn trong dáng vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh hồng hào. Hãyra khỏi ghế ngồi
và tỏ ra năng động, mạnh mẽ.
2. Hãyquantâmđếnhìnhthức:
Mọi người thường để ýđến điều nàyđầu tiên. Những gì bạn mặc đều thể
hiện tính cách, sở thích, phong thái của bạn. Nếu bạn ăn mặc kệch cỡm,
không thích hợp, đồng nghiệp sẽ đánh giá thấp bạn. Khi bạn để ýđến cách
ăn mặc, bạn nên tự hỏi mình muốn mọi người hiểu mình là người như thế
nào? mình muốn gây ấn tượng với những người nào? Chúng ta đang đề
cập đến văn hóa thời trang haychỉ là nhiều bộ quần áo kiểu cách; chúng ta
đang muốn nói đến tính hiệu quả, sựphù hợp trong môi trường nhất định.
- Vậycác bạn nên lưu tâm đến 4 nhân tố sau:
+ Sự phù hợp: Dù bạn là ai thì bạn nên nhớ là cách ăn mặc của bạn cần
phải luôn phù hợp với môi trường hoạt động.
+ Sạch sẽ: Hãy thận trọng với những loại máy giặt vì chúng có thể làm
hỏng quần áo của bạn mà không biết. Hãy chú ý đến sự sạch sẽ gọn
gàng, tránh quần áo tuột chỉ, hayquên cài cúc...
+ Giầydép: Nên nhớ rằng mọi người đều rất để ýđến giàydép vì một lẽ họ
haynhìn xuống và haylo lắng. Vậybạn hãyluôn giữ cho đôi giàycủa mình
sáng bóng, sạch sẽ.
+ Hãyluôn mỉm cười: Nụ cười tươi bừng sáng trên khuôn mặt sẽ làm cho
chính bạn dễ chịu và làm cho người khác thoải mái, vui vẻ.
3. Hít thở:
Cần phải biết giữ gìn và tự kìm nén, nín thở khi cần thiết. Hãyhọc cách hít
thở sâu, điều này cần thiết để giúp bạn bình tĩnh, kiềm chế những cơn
nóng giận. Hít thật sâu trong lồng ngực, đâylà cái thở từdạ dày.
4. Sốngnguyêntắc:
Giữ vững quan điểm của mình. Hãy đúng giờ và biết lo lắng đến trách
nhiệm hiện tại. Không theo đuổi một mục đích không rõ ràng mà phải biết
nhận thức và nắm cơ hội. Nhớ rằng mọi nguyên tắc đều có tác động rất lớn
với các quan hệ nghề nghiệp (chuyên môn) cũng nhưcác quan hệ cá nhân
của bạn.
5. Chovà nhận:
Hãy cho những gì bạn muốn nhận. Nếu bạn muốn được tôn trọng và yêu
quý, hãytôn trọng và yêu quýmọi người. Nếu bạn muốn thành công thì hãy
giúp người khác thành công. Nếu bạn muốn vui vẻ hơn hãy cứ vui vẻ đi,
hãy mở lòng mình, hãy tự công nhận những thành công của mình, hãy tự
tạo ra niềm vui để tự tận hưởng niềm vui ấy. Bạn hãyluôn tự nhủ về công
việc những việc nàythật sẽ chẳng có gì là không thể làm được.
Những người tự tin nhất là những người sống đơn giản. Họ luôn làm cho
cuộc sống có ýnghĩa.
Sự yêu thương dẫn đường
Khi còn trẻ, tôi thích hầu như tất cả mọi thứ: kem sôcôla, khiêu vũ, cái máy
đánh chữ...
Tôi cũng yêu thương rất nhiều người: cha mẹ, người yêu - sau này là
chồng, sau đó là con cái, các sinh vật mà chồng tôi nuôi trong nhà. "Tôi
thích cái này!" - Tôi có thể dễ dàng nói câu đó. Và một phút sau, tôi lại có
thể thích thêm một thứ khác. Không có biên giới cho sự yêu thương và
thích thú.
Nhưng bây giờ tôi đã cẩn thận hơn về sự yêu thương của mình. Vì tôi đã
biết cảm giác yêu thương một điều gì rồi bị đánh mất chính thứ đó. Lúc đó,
tình yêu thương trở nên dằn vặt và đau đớn lắm, trở thành vết thương mãi
mãi không hàn gắn được. Ấylà khi chồng tôi qua đời.
Tôi vừa phải phẫu thuật dạ dày. Tôi khó chịu về tất cả mọi thứ. Tiếng ti vi
quá ồn ào. Chuông điện thoại thật phiền. Tôi không muốn nhìn ra cửa sổ
và nhìn người ta đang tận hưởng một ngàytốt lành. Tôi cảm thấymình già
nua và vô dụng. Tôi khó chịu về cơ thể của mình, về tuổi tác, về sức khỏe...
Cho đến ngàythứ ba kể từ khi phải nằm bẹp trên giường, tôi cảm thấyđỡ
mệt hơn. Tôi ngồi dậy, nhìn quanh. Căn phòng trống rỗng. Tôi ngồi yên
lặng, than thân trách phận.
Bỗng một chiếc máybaygiấyphi vèo vào phòng, đậu ngayở chân giường
tôi. Giở cái máybayra, tôi thấymột dòng chữnguệch ngoạc. "Chúc bà mau
khỏe. Cháu yêu bà. Ryan."
Tôi nghe có tiếng rậm rịch bên ngoài. Trời rất gió, hình như có tuyết, vì tôi
nghe tiếng mọi người giậm lịch bịch những đôi ủng đi trời tuyết. Tôi đi ra
phía cửa, cầm theo chiếc máybaygiấy.
Đã đến lúc bước vào thế giới một lần nữa. Với sựyêu thương dẫn đường.
Quà tặng tình yêu của anh lính thủy
Kính gửi: Đô đốc David L. McDonald - Lực lượng Hải quân
"Thưa ngài đô đốc,
Tôi biết lá thư này đến tay ngài chậm mất một năm, nhưng dù sao, điều
quan trọng nhất là ngài nhận được nó. Vì có đến mười hai người yêu cầu
tôi viết lá thưnàygửi ngài.
Tết năm ngoái, tôi và bạn gái đến Mỹ du lịch. Trong suốt năm ngày khốn
khổ, mọi thứ đều rối tinh lên. Chúng tôi không có lấy một phút được thở
phào. Ngay đúng đêm giao thừa, chúng tôi còn bị mất cắp tiền nên phải
vào dùng bữa ở một nhà hàng bình dân cũ kỹ. Chẳng có một chút không
khí năm mới nào, cả trong tiệm ăn lẫn trong tim chúng tôi!
Đêm hôm đó trời mưa và lạnh. Trong tiệm ăn chỉ có 5 bàn có người, tóm
lại là rất tẻ nhạt. Có hai cặp vợ chồng người Đức ngồi hai bàn. Một gia đình
người Pháp ngồi một bàn. Một người lính thuỷđang ngồi một mình. Trong
góc có một ông cụ đang chơi piano một bản nhạc chậm chạp. Tôi nhìn
quanh và để ýai cũng cặm cụi ăn, im như đá. Người duynhất có vẻ vui là
anh lính thuỷ. Vừa ăn, anh ta vừa viết một lá thư, rồi lại mỉm cười nữa.
Bạn tôi gọi một món Pháp, nhưng do không biết tiếng Pháp nên khi họ
mang ra, đó là một món chúng tôi không sao nuốt nổi. Tôi bực quá nên hơi
to tiếng, và bạn tôi tấm tức khóc! Thật kinh khủng! Còn ở bàn của gia đình
người Pháp, ông bố vừa đét cho cậu con trai một cái và nó khóc ré lên. Còn
cô gái người Đức lại mắng mỏ chồng cô ta suốt.
Một bà cụ cầm giỏ hoa bước vào. Bà ta đi đôi giầyướt bết lại và mang giỏ
hoa đến từng bàn mời mua. Chẳng ai gật đầu. Mệt mỏi ngồi xuống một
chiếc bàn, bà quay ra gọi người phục vụ: “Xin cho một bát súp rau!”, rồi
quaysang người chơi đàn piano, bà thở dài: “Joseph, anh có tưởng tượng
được không này, một bát súp rau để đón giao thừa? Cả chiều nay tôi
không bán được bông hoa nào!”. Ông cụ chơi đàn ngừng taychỉ vào chiếc
đĩa đựng tiền “boa” vẫn đang trống không.
Lúc đó, anh lính thủy trẻ đã ăn xong và đứng dậy. Vừa khoác áo, anh vừa
bước lại gần giỏ hoa:
- Chúc mừng năm mới! -Anh mỉm cười rồi cầm hai bông hồng - Bao nhiêu
tiền ạ ?
- Hai đôla thưa ông!
Ép phẳng một bông hoa để kẹp vào lá thư vừa viết, anh lính thuỷđưa bà cụ
một tờ 20 đôla.
- Tôi không có tiền trả lại, thưa ông - Bà cụ nói - Để tôi đi đổi.
- Không, thưa bà -Anh đáp và cúi xuống hôn lên gò má nhăn nheo - Đó là
món quà năm mới.
Rồi anh cầm bông hoa kia đi về phía chúng tôi và lịch sựnói:
- Thưa anh, có thể cho phép tôi tặng bông hoa nàycho người bạn xinh đẹp
của anh được không?
Anh đặt bông hoa vào taybạn tôi, quayra chúc tất cả mọi người một năm
mới tốt lành rồi đi khỏi tiệm ăn.
Tất cả mọi người ngừng ăn. Ai cũng nhìn theo anh lính thuỷ. Ai cũng im
lặng. Chỉ vài giâysau, không khí năm mới tràn ngập tiệm ăn, nở bừng như
pháo hoa.
Bà cụ chạyđi đổi tờ 20 đôla ra hai tờ 10 đôla rồi đặt một tờ vào đĩa của ông
Joseph:
- Joseph, quà năm mới của tôi, anh cũng phải nhận một nửa, quà của tôi
cho anh đấy!
Ông cụ mỉm cười và bắt đầu chơi bài “HappyNew Year”. Không khí trở nên
nhộn nhịp. Thậm chí gia đình người Pháp còn gọi rượu vang mời mọi
người.
Chỉ khoảng một tiếng đồng hồ trước, chúng tôi còn là một trong số những
người đang bị hành hạ trong một tiệm ăn tồi tàn, thì cuối cùng, đó lại là
đêm giao thừa tuyệt nhất chúng tôi từng có.
Thưa đô đốc, trên đây là tất cả những gì tôi muốn kể cho ngài nghe. Là
người đứng đầu lực lượng hải quân, tôi nghĩ hẳn ngài muốn nghe về món
quà đặc biệt mà người lính thuỷ đó đã mang tới cho chúng tôi. Anh ta
mang tâm hồn của tình yêu, tâm hồn của năm mới và đã tặng nó cho
chúng tôi vào đêm giao thừa năm ngoái ấy.
Xin cảm ơn ngài đã đọc, và chúc mừng năm mới".
Hai con chim gáy
Có hai con chim gáyrất thân với nhau. Hết tha thẩn xuống đồng lượm từng
hạt lúa, chúng lại baylên ngọn tre râm ran tiếng gù. Cứtha hồ mà dồn dập,
mà khoan thai có khi nhẹ nhàng như lời tình tự. Bỗng chẳng maymột anh
bị con người bẫyđược đem về nuôi. Anh kia liền đi tìm bạn mới.
Mặc dù được chăm sóc chu đáo, nhưng bị giam hãm trong lồng phần thì
nhớ da diết cánh đồng quê, phần thì nhớ bạn, chim cất lên những tiếng ai
oán não nùng. Nghe tiếng than của bạn, anh chim gáy ở ngoài cũng tìm
đến thăm. Thấy bạn mình được ở trong chiếc lồng son, có thức ăn nước
uống đầyđủ, anh ta ganh tị bảo:
- Tưởng khổ cực lắm, hoá ra phúc đức ông cha bảyđời để lại mới có được
kẻ nâng niu chiều chuộng còn than vãn nỗi gì.
Anh chim trong lồng nghẹn ngào không thốt nên lời.
Thấythế anh chim ở ngoài nảyra ýđịnh: Mình muốn vào đó, nhưng có cả
hai thì thức ăn sẽ ít đi, chi bằng tìm kế cho nó bayra để ta vào tha hồ mà
chén. Nghĩ vậyanh ta liền dùng lời ngon ngọt dụ dỗ:
- Muốn thoát thân thì nhịn ăn, giả vờ chết. Chủ sẽ bắt ra xem thử, lúc ấy
nhanh chân mà tẩu thoát.
Quả thật bằng cách đó anh chim nọ được vùng vẫynơi trời cao và saysưa
cất giọng trầm bổng. Còn anh chim ở ngoài lại cứ quanh quẩn bên chiếc
lồng, tất nhiên được vào trong dễ dàng.
Được no nê nhưng anh ta mới nhận ra sự cô độc, tù túng. Từ đó, chim
càng lười biếng không cất nổi tiếng gáy. Người chủ thấy thế cũng chẳng
còn săm soi, chăm sóc nhưngàyxưa nữa. Nhiều hôm phải nhịn đói, nước
mắt lưng tròng, thân hình tiều tụytrông mà tội nghiệp, anh ta liền dở chiêu
cũ nhưng có ai mà dại nữa. Lúc này, anh chim gáy nọ mới nhận ra rằng
sống mà chỉ vì miếng ăn thì đó chỉ là kiếp sống thừa.
Xin mặc áo đỏ cho con
Cindy D. Holms
Tôi làm việc cho những đứa bé bị mắc virus gâybệnh AIDS. Những quan
hệ mà tôi có được với những đứa bé đặc biệt đó là những quà tặng mà
cuộc sống đem lại cho tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe về cậu bé Tyler.
Tyler sinh ra đã nhiễm HIV; mẹ của cậu bé cũng bị nhiễm. Từ những ngày
đầu tiên sinh ra đời, cậu bé đã phải phụ thuộc vào những thuốc men giúp
cho cậu sống còn. Nhiều khi cậu bé còn cần phải có máyhỗ trợ thở để tiếp
thêm ôxy.
Tyler không chịu đầu hàng căn bệnh chết người này dù chỉ trong một
khoảng khắc. Rất thường xuyên người ta bắt gặp cậu chơi và đuổi bắt ở
sân chơi, với túi ba lô đầythuốc men và kéo theo một cái xe đẩycó bình ôxy
giúp cho cậu thở. Niềm vui rằng mình còn sống đã đem lại năng lượng
cho Tyler và làm chúng tôi kinh ngạc. Mẹ Tyler thường chọc cậu bé rằng
cậu chạynhanh quá nên cô phải mặc cho cậu áo đỏ. Như thế, khi cô nhìn
qua cửa sổ tìm cậu, cô có thể nhanh chóng nhận ra cậu.
Căn bệnh quái ác này cuối cùng cũng đánh gục những người mạnh mẽ
như Tyler. Cậu bé ốm nặng và thật không maylà cả mẹ cậu cũng vậy. Khi
đã rõ rằng cậu bé không thể vượt qua được nữa, mẹ của Tyler động viên
cậu rằng cô ấycũng sẽ chết, và cô ấysẽ sớm ở bên cậu trên trời.
Vài ngàytrước khi chết, Tyler gọi tôi lại gần giường bệnh và nói thầm "Cháu
có lẽ sẽ chết sớm. Cháu không sợ đâu. Khi cháu chết, cô mặc cho cháu
áo màu đỏ nhé. Mẹ cháu hứa sẽ lên trời cùng với cháu. Khi mẹ cháu lên
đến đó, cháu có thể đang chơi, và cháu muốn mẹ cháu nhận ra cháu liền."
Tình yêu, giàu sang và sự thành công
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc
trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong
số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông
nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút
gì đó”.
- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.
Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng
bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng -
vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữngạc nhiên hỏi.
Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông nàylà Giàu sang, còn ông kia
là Thành công. Bâygiờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi
sẽ là người được mời vào nhà”.
Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người
chồng vui mừng - Đâyđúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãymời ngài Giàu
sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.
Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành
công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính
nể”.
Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con
gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị:
“Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình
thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.
“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ
rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người
khách chúng ta mong muốn”.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở
thành khách của chúng tôi”.
Thần Tình yêu đứng dậyvà đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng
dậyvà đi theo thần Tình yêu.
Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao
các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.
Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì
chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu
nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành
công và Giàu sang”.
Đi tìm hạnh phúc
Hạnh phúc là điều ai cũng mong muốn. Khi phải sống trong những ngày
có quá nhiều sự kiện không tốt ập đến, người ta dễ rơi vào những rắc rối
về sức khỏe, nghề nghiệp và cả những mối quan hệ xã hội. Hãytập trung
vào việc làm cho mình hạnh phúc, bạn sẽ cảm thấydễ chịu hơn, cũng như
mọi người sẽ nhìn thấymột vẻ ngoài tràn đầythiện cảm của bạn. Sau đây
là một số “mẹo vặt” sẽ giúp bạn hạnh phúc hơn:
1. Hãylạc quan:
Nhìn cuộc sống tích cực đi nhé! Chính bạn sẽ thấy cuộc sống hạnh phúc
và nhiều năng lượng đến thế nào! Hãy nhớ: một cô nàng hay một anh
chàng nào đó sẽ bị hút về phía bạn nếu bạn là một người lạc quan và tích
cực.
2. Vươntới nhữngviễncảnhtươnglai:
Bạn hãynhìn về bức tranh rộng lớn của cuộc đời bạn, đừng để một vài mặt
trái lật đổ bạn. Trong cuộc đời, bạn sẽ phải chạm trán với nhiều chướng
ngại, nhưng hãy để đôi mắt của bạn hướng về những giá trị lâu dài và
tránh trở nên bất hạnh khi vướng phải những vấn đề khó khăn thứyếu.
3. Tỏra biết ơn:
Cám ơn đồng nghiệp của mình khi anh ta giúp đỡ bạn. Chúc mừng cấp
trên khi thành công trong một dự án. Nói một lời tử tế với người phục vụ
bàn khi họ mang cho bạn tách cà phê buổi sáng. Cho người hành khất
một vài tờ bạc lẻ khi bạn gặp trên đường…Đó là những cách cảm ơn cuộc
đời và bạn sẽ thấymình thật hạnh phúc.
4. Hòa nhậpvàocuộc sống:
Sao bạn không cho phép mình “nuông chìu” bản thân một chút: chải chuốt
lại chiếc xe của bạn, sửa chữa vài món lặt vặt trong nhà, xem tivi, đi xem
kịch… Bạn hãy thử “ưu tiên” mình và làm những gì bạn thích sau những
giờ bận rộn với công việc trong ngày.
5. Chămsóc cơ thể:
Ăn uống điều độ và tập thể dục, chơi một môn thể thao vừa sức. Biết đâu
bạn sẽ tìm thêm được một “đồng đội” trong môn thể thao mà bạn chơi,
điều ấy sẽ càng tăng thêm những thú vị cho cuộc sống của bạn khi sau
mỗi buổi tập, hai người cùng đi ăn, hoặc trò chuyện về những vấn đề quan
tâm.
6. Thayđổi thời khóa biểu:
Sau những “lề thói hằng ngày” làm việc cũ, bạn cũng cần tìm nguồn năng
lượng mới. Thayđổi một chút giờ giấc hoặc công việc phải làm sẽ xóa bỏ
sựnhàm chán của thời khóa biểu. Duytrì sựcân bằng giữa làm việc và thư
giãn sẽ giúp cuộc sống của bạn không nhàm chán.
7. Liênlạc với mọi người:
Có bao giờ bạn bất ngờ nhận được một cú điện thoại từ một người quen
cũ sau thời gian dài không liên lạc? Bạn cảm thấythế nào? Lâng lâng? Vui
sướng?… Hãygửi email hoặc gọi điện thoại đến bạn bè và những người
thân mà lâu rồi bạn không liên lạc, không vì bất cứ lý do gì mà chỉ để nói
câu “xin chào”.
8. Sángtạo:
Tìm một chỗ thoát ra cho những ýtưởng sáng tạo của bạn đi nhé! Vẽ tranh,
làm thơ, viết văn hoặc trổ tài làm nhà thiết kế, làm đẹp lại phòng khách
hoặc khu vườn của bạn. Chẳng có nghĩa lýgì về chuyện tốn thời gian cho
hoặc khu vườn của bạn. Chẳng có nghĩa lýgì về chuyện tốn thời gian cho
những việc nàyvào những ngàynghỉ cuối tuần. Nếu bạn dành thời gian để
sáng tạo, bạn sẽ thấymình yêu đời và khoẻ mạnh hơn.
9. Tìmmột nửa kia…
Một tình yêu không điều kiện sẽ đem đến cho bạn những ýnghĩa lớn trong
cuộc sống. Bạn hãy tìm một nửa kia của mình và cùng người ấy chia sẻ
buồn vui và những kinh nghiệm thành bại trong đường đời mà cả hai đã
gặp.
10. Tròchuyện:
Bạn sống có khép kín không? Hãycởi mở, trò chuyện với ai đó sẽ luôn làm
cho cuộc sống của bạn tràn đầynhững điều mới mẻ và hạnh phúc.
11. Mơ:
Viết lại những “tham vọng” của bạn và thực hiện chúng một cách nghiêm
túc, có đầu tư. Bạn phải biết những gì bạn cần, những nơi nào bạn có thể
đến.
12. Biết tha thứ:
Có lẽ đã đến lúc bạn nên tha thứ cho ai đó (hoặc cho chính mình) về
những điều họ đã nói hoặc làm. Nếu bạn đã bị bỏ lỡ một cơ hội thăng tiến
hoặc mất việc, bạn hãytự nhận ra rằng đừng nên hệ lụyvào chúng – bởi vì
bạn không thể viết lại hồi kýđời mình. Chấp nhận nó và để nó trôi qua.Ai
biết để quá khứngủ yên, cuộc sống sẽ hạnh phúc.
Trong cuộc đời, chúng ta không thể trông chờ người khác đem lại hạnh
phúc cho chúng ta. Hạnh phúc là điều phải do ta tạo ra và giữ lấy.
Trước khi phán xét xin hãy lắng nghe
Từ lúc thành niên, tôi đã biết mình khác mọi người. Tôi không rung động
Từ lúc thành niên, tôi đã biết mình khác mọi người. Tôi không rung động
trước bạn khác giới mà luôn có tình cảm với những người cùng giới tính.
Tôi đã từng đau khổ và dằn vặt chính mình. Tựtôi đã ghê tởm tôi.
Nếu nhưmọi người có quyền mơ về một cuộc sống gia đình vợ chồng, con
cái hạnh phúc, thì tôi ngaytrong tiềm thức đã chẳng thể mơ. Tôi đã từng cố
gắng quên đi những cảm xúc của chính mình để kết bạn với những cô gái -
những mong đâychỉ là một giai đoạn trong cuộc sống và khi có bạn gái tôi
sẽ trở thành người bình thường.
Nhưng thời gian trôi và tôi hiểu, không ai có thể sống trái với lòng mình.
Rất nhiều người bạn của chúng tôi do bế tắc đã lấy vợ hay lấy chồng
những mong có cuộc sống bình thường như bao người. Nhưng tất cả chỉ
là đau khổ, đau khổ cho bản thân và đau khổ cho người thân yêu - những
người vợ, người chồng và con cái đều không hạnh phúc.
Nếu như khát vọng được yêu thương, được sống đúng là chính mình là
quyền rất cơ bản mà mỗi con người đều mưu cầu thì đối với chúng tôi -
những người đồng tính - khát vọng nàyđau đáu mãnh liệt hơn nhiều. Thật
đơn giản và đôi khi vô nghĩa khi tuyên bố “tôi là con trai” hay“tôi là con gái”,
nhưng chẳng đơn giản và vô nghĩa chút nào khi tuyên bố “tôi là người đồng
tính”.
Một câu hỏi lớn luôn đặt ra đối với mỗi chúng tôi: “Đồng tính là sự lựa chọn
của mỗi cá nhân do ảnh hưởng của lối sống trụylạc, haysự lệch lạc bệnh
lýcủa tâm lý, hayđâylà một giới tính tự nhiên như các giới tính khác?”. Tự
trong thâm tâm chúng tôi hiểu đồng tính là tự nhiên, chúng tôi sinh ra đã
như vậy, nó tuyệt nhiên không là kết quả của một lựa chọn sống hay ảnh
hưởng của các lối sống trụylạc.
Là một trí thức, tôi đau khổ và đi tìm câu trả lời nghiêm túc trong khoa học.
Và tôi ngỡ ngàng nhận ra các kết luận của y học, tâm lý học, xã hội học
hiện đại đều khẳng định đồng tính là tự nhiên, không phải là một bệnh lý
haymột kiểu thức thương tổn về tâm lý. Hầu hết chúng ta đã quá quen với
chuyện xã hội chỉ có hai giới tính, quen đến mức không có chỗ cho sựkhác
biệt.
Thật sự kết quả nghiên cứu cho thấyxã hội tồn tại một cách tự nhiên nhiều
hình thái giới tính khác nhau: nam, nữ, đồng tính nam, đồng tính nữ, “bi”
(người cảm xúc với cả hai giới tính). Một điều duynhất khác biệt là hai giới
tính nam - nữ chiếm đa số và do những định kiến xã hội dẫn đến những
người thuộc các nhóm thiểu số không dám thể hiện xu hướng giới tính thật
của mình.
Khoa học đã khẳng định nhưng định kiến xã hội còn quá nặng nề, người
đồng tính từ khi sinh ra đã chịu nhiều định kiến và thiếu công bằng của xã
hội. Các phóng sự về người đồng tính hầu hết đều tiếp cận từ “mại dâm
nam” haycác vụ giết nhau vì tình. Vâng, đâylà tệ nạn, nhưng nó là tệ nạn
của xã hội loài người nói chung chứ không phải tệ nạn do đồng tính mà ra.
Quy kết không rõ nguyên nhân sẽ không thể đi đến giải pháp xã hội hiệu
quả.
Một lần nữa, trước khi phán xét xin hãy lắng nghe và quan sát với trái tim
yêu thương và chấp nhận sự khác biệt. Đồng tính không phải là sự lựa
chọn, người đồng tính có thể là bất cứ ai trong số những người thân yêu
của các bạn.
Chúng tôi là những người con, người anh, người chị, thậm chí người cha,
người mẹ trong mỗi gia đình; chúng tôi là những đồng nghiệp thân thiết
trong các công sở; chúng tôi là những công dân có trách nhiệm trong xã
hội.
Chúng tôi là bác sĩ, kỹ sư, giảng viên, ca sĩ, diễn viên, công nhân, nông
dân, sinh viên, nhà khoa học, nhà báo, nhà thơ... Thống kê của thế giới, tỉ
lệ đồng tính trong dân số giao động từ 1-5%. Nếu lấysố trung bình thì với
80 triệu dân, cộng đồng người đồng tính của VN không dưới 2 triệu người.
Đây là một cộng đồng lớn mà sự hiểu biết của xã hội sẽ có những tác
động rất quan trọng.
Cuối cùng, tôi muốn nói với cha mẹ tôi, những người thân yêu và bạn bè
tôi, xin đừng đau khổ mà hãy yêu thương và tự hào vì tôi được sống là
chính mình. Tôi muốn nói với cộng đồng những người đồng tính nam cũng
nhưnữrằng hãytựtin là chính mình và sống thật tốt, rằng mọi người rồi sẽ
nhưnữrằng hãytựtin là chính mình và sống thật tốt, rằng mọi người rồi sẽ
hiểu biết và đón nhận sự khác biệt dù sẽ có nhiều khó khăn ở buổi ban
đầu.
Trích Tuổi Trẻ 24/4/2004
Chiếc hộp quý giá
Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội
lãng phí cả một cuộn giấygói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha
nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấyquýra thành từng mảnh nhỏ trang trí một
chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với
cha: "Con tặng cha".
Người cha cảm thấybối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi
cơn giận dữlại bùng lên khi ông mở ra thấycái hộp trống rỗng.
Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: "Cha
ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng
cha mà!"
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con
tha thứ.
Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều
năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi
khi gặp chuyện nản lòng, ông lấyra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến
tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá
chứa đầytình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ
gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý
giá hơn những chiếc hộp chứa đầytình yêu vô tưnhưthế.
(Trích phụ san Thế Hệ Trẻ)
Chuyện con vịt
Mùa hè, mẹ gửi Andrew về quê chơi với bà ngoại. Được cậu Billycho một
cái giàn thun, Andrew khoái lắm. Nhưng nhớ lời cậu dặn, nó chỉ dám tập
bắn ở trong rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng ở
trong rừng, nhưng nó chẳng bắn được chút gì cả. Buồn rầu, Andrew thất
thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấybầyvịt của bà ngoại đang rượt nhau
kêu quàn quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một hòn sỏi và bắn đại
một phát. Chẳng may, viên sỏi trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn
đùng ra giữa sân, giãyđành đạch mấycái rồi nằm ngayđơ.Andrew hoảng
hốt nhìn quanh: không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong đống
củi. Yên trí với bí mật của mình, Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không
biết rằng đã có ít nhất một cặp mắt nhìn thấychuyện xảyra với con vịt.
Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally, chị họ
của Andrew, con gái chú Billy:
- Bữa naytới lượt con rửa chén đó.
- Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. - Sally vội đáp và nhìn Andrew
bằng ánh mắt khiến nó đang đỏ mặt toan cựcãi bỗng đâm ra chột dạ.
- Thật không Andrew? - Bà ngoại hỏi, không quayđầu lại.
- Con à?
Andrew vừa mở mồm thì Sallyhích một cái đau điếng vào sườn nó và khẽ
thì thầm qua kẽ răng:
- Con vịt. Nhớ không?
- Con nhận lời chị ấyrồi. - Andrew đáp bằng giọng hậm hực.
Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sallyđi câu, nhưng bà ngoại bảo:
- Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa tối.
- NhưngAndrew thích ở nhà nấu xúp hơn là đi câu đấychứ! Bà hỏi nó xem
có đúng nhưvậykhông?
Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan cãi thì Sally tằng hắng mất
tiếng. Nó đành nghẹn ngào trả lời:
- Cháu sẽ ở nhà giúp bà.
Cứthế, suốt ngàyhôm đó, Andrew luôn bị Sallydằn vặt bởi chuyện con vịt.
Tối đến, mệt mỏi,Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách và
ngủ thiếp đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đã tắt đèn và phủ trên người nó một
tấm chăn.Andrew nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày. Nhiều lúc nó
muốn nói thật với bà ngoại về chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại sẽ
mách mẹ nó, rồi thì sang năm mẹ nó sẽ không cho nó về chơi với ông bà
nữa thì sao? Còn Sallythì quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát
khỏi bàn tayquái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó chỉ muốn chết quách
cho rồi. Andrew thổn thức.
Chợt một bàn tayto mềm của bà ngoại đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà
ngoại thì thầm:
- Nói đi con. Có điều gì con cứnói ra cho nhẹ nhõm trong lòng.
- Con vịt... Cháu... Con vịt... - Andrew lắp bắp.
Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một mạch:
- Cháu lỡ taybắn chết một con vịt rồi bà ạ!
- À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấythái độ của cháu với Sallybà hơi ngạc
nhiên, nhưng bà đã hiểu cả khi lùa bầy vịt vào chuồng và thấy thiếu một
con. Nhưng bà muốn chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngàyhôm naylà một
bài học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của mình, cháu sẽ không bao giờ có
được sựthanh thản và cháu sẽ trở thành sựnô lệ của cái xấu.
Một cách xử sự
Mr.Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân
thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả.
Một hôm ông thấyvợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng,
nhà bà John - một tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi
người nàyđi khỏi, ông hỏi vợ :
- Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả
năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức nhưthế.
Bà Thomas từtốn trả lời :
- Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở
vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ
hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được
yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm. Mà điều đó chỉ có
thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu
và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến
gần với mọi người hơn mà thôi.
Bức tranh bị bôi bẩn
Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một
tuyệt tác. Và rồi một ngàykia chàng bắt tayvào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo
nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét
vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm
việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn
quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống
mãi với thời gian.
Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những
nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuynhiên sự
có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong
cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động
sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức
tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số
hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài
người phát hiện ra mối nguyhiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một
bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả
trăm mét.Tuynhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh
báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm.
Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người
đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấymột câycọ nhúng nó vào hộp màu
và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sựhoàn mỹtuyệt vời đã bị phá hủy.
Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật câycọ
từtayngười đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tayđịnh đập cho
người đàn ông nọ một trận. Tuynhiên, hàng chục người xung quanh cũng
đã kịp lao tới, giữlấyngười họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi
một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói:
"Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về
tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính
sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta
không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân
mình".
Vậynên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta
dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại
hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng
chờ đón ngaydưới chân bạn.
Truyện do bạn đọc Lilytrang gởi đến Xitrum.net
Chú mèo không có miệng
Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máytính
và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...
Họ ít có thời gian để ýđến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không
cảm thấyvậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.
Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô
bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết
nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với
những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh
ảo ba chiều nhưthật. Cô bé cảm thấycô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng
cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những
đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra
công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên
thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì
hỏi:
- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?
Cô bé lại òa lên tức tưởi:
- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai
nghe cháu nói!
- Vậyông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những
buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời
phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể
xong, ông bảo cô đừng buồn và hãyđi về nhà.
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già
nghe. Cô thayđổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấycuộc sống
vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không
làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạyđến công viên để chia sẽ cho vơi
bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạyqua đèn đỏ...
***
Ngàybiết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô
bé hayngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món
quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngàyhôm trước, nhưng không thấycô bé
đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn
xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé,
mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.
Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê
hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nayđã mang hiệu "Hello Kitty"
(bạn đã bao giờ để ýmèo Hello Kittykhông hề có miệng?) - chú mèo được
làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.
Tôi không biết "sự tích" Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không
phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú
mèo Hello Kitty là một lần tôi được nhắc nhở phải biết lắng nghe người
khác - thực sựlắng nghe.
Một vài dòng...
Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty
dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công tythiệt hại hơn 2 triệu
đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này. Vào cái
ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các
nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt
Rockefeller, không ai muốn bị liên lụygì.
Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia.
Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngayhôm ấyhẹn gặp Bedford và
Bedford rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt
ngã từRockefeller.
Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh
bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng,
không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.
-A, anh đấyhả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã
nghe tin những tổn thất của công tychúng ta rồi chứ?
Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.
- Tôi đã suynghĩ rất nhiều về điều này- Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói
chuyện với anh, tôi đã ghi ra đâyvài dòng.
Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau:
Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là:
"Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi,
kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công tyđưa ra quyết định đúng
đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất
lần này.
Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳkhi nào tôi
định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết
ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi
viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấybớt cáu rồi.
Không biết là thói quen nàyđã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai
phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.
Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bâygiờ tôi giới thiệu nó cho tất
cả các bạn.
Lỗ nhỏ đắm thuyền
Trên sườn núi Long’s Peak ở Colorado có một câyđại thụ khổng lồ bị tàn
phá còn trơ lại mỗi một khúc thân. Những nhà thực vật học đoán cây đó
sống khoảng 400 năm. Hồi Columbus đặt chân lên đất El Salvador nó đã
có rồi và khi những tu sĩ tới gâydựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống
được nửa đời của mình.
Trong đời sống dài đằng đẵng suốt bốn thế kỷ đó, nó bị sét đánh
14 lần và trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố mà vẫn sống. Về sau, nó
bị một đàn sâu đục khoét hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác, mỗi ngày gặm
nhấm từng chút một liên tiếp không ngừng.
Dần dần câycổ thụ trở nên mục ruỗng và ngã đổ. Thành thửmột câycổ thụ
khổng lồ chống chọi nổi với thời gian, với sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc
lại bị hạ vì những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể bẹp nát giữa hai đầu
ngón tayngười...
Nhiều người chúng ta cũng từng vinh quang chiến thắng được sấm sét,
giông tố, vượt qua cả trời long đất lở trong đời, để rồi bị những phiền
muộn, giận hờn vặt vãnh, tầm thường đánh gục. Những điều vụn vặt ấycó
khác chi những con sâu nhỏ kia có thể phá hủy cuộc sống chúng ta từng
ngày.
Vì thế, đừng bao giờ để những con sâu ấylen lỏi trong tâm hồn, khi chúng
ta có thể bóp bẹp chúng chỉ bằng hai đầu ngón tay!
9 ân đức của Cha Mẹ
Sinh:người Mẹ phải khó nhọc cưu mang hơn chín tháng, chịu sự đau đớn
trong lúc đẩythai nhi ra khỏi lòng mẹ
Cúc:Nuôi dưỡng, nâng đỡ, chăm nom, săn sóc hài nhi cả vật chất lẫn tinh
thần. Tình cảm rất tựnhiên nhưng gắn bó ân cần, nên khi Cha Mẹ nhìn con
thêm hân hoan vui vẻ, bé nhìn Cha Mẹ càng mừng rỡ cười tươi.
Súc:Cho bú mớm, lo sữa nước cháo cơm, chuẩn bị áo xống ấm lạnh theo
thời tiết mỗi mùa; trông cho con lần hồi biết cử động, điều hòa và nên vóc
nên hình cân đối xinh đẹp.
Dục:Dạydỗ con thơ động chân cất bước linh hoạt tự nhiên; biết chào kính
người lớn, vui với bạn đồng hàng; tập con từ câu nói tiếng cười hồn nhiên
vui vẻ. Khi trẻ lớn khôn thì khuyên răng dạy dỗ con chăm ngoan, để tiến
bước trên đường đời.
"Dạycon từthuở còn thơ,
Mong con lanh lợi, mẹ cha yên lòng"
Vũ: Âu yếm, nâng niu, vuốt ve, bế ẵm ... để con trẻ vào đời trong tình cảm
trìu mến thân thương .
Cố: Chăm nom, thương nhớ, đoái hoài, cố cập con trẻ từ tấm bé đến khi
không lớn, lúc ở gần cũng nhưlúc đi xa :
"Con đi đường xa cách
Cha Mẹ bóng theo hình
Ngàyđêm không ngơi nghỉ
Sớm tối dạ nào khuây"
Phúc: Giữ gìn, đùm bọc, che gió, chắn mưa, nhường khô, nằm ướt, hay
Cha Me quên mình chống đỡ những bạo lực bất cứ từ đầu đến, để bảo vệ
cho con.
Phục: theo khả năng và tâm tính của trẻ mà uốn nắn, dạydỗ, tìm phương
pháp hướng dẫn trẻ vươn lên hợp tình đời lẽ đạo, tránh cho con bị lôi cuốn
bởi tiền tài ảo vọng, vật chất và thị hiếu bên ngoài.
Trưởng: Lo lắng tận tình, đầu tư hợp lý, cho con học tập để chuẩn bị dấn
thân với đời; cố vấn cho con nên vợ thành chồng xứng hợp với gia phong,
thế đạo. Dù không cố chấp vấn đề "môn đăng hộ đối", nhưng vợ chồng so
le về tuổi tác, trình độ, sức khỏe và khả năng thu hoạch tiền tài... cũng thiếu
đi phần nào hạnh phúc lứa đôi, mà tuổi trẻ thường vì tiếng sét ái tình, làm
lu mờ lýtrí, khi tỉnh ngộ xem nhưchén nước đã đổ, khó mà lấylại đủ!
Đích đến
Đó là một buổi sáng sương mù phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence
Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ đảo Catalina đến bờ biển
California. Bơi đường trường không phải là một điều mới lạ đối với
Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa nướcAnh và Pháp) ở cả hai
chiều.
Buổi sáng hôm đó nước lạnh cóng, còn sương mù thì dàyđến nỗi cô khó
có thể nhìn thấychiếc thuyền trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng đồng
hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence
ráng hết sức để động viên cô bởi họ đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy
sương mù và sương mù. Vì thế cô bỏ cuộc... khi cách đích không tới nửa
dặm.
Sau đó cô tâm sự: "Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn
thấybờ, tôi đã có thể bơi đến đích". Không phải cái lạnh haysự sợ hãi, hay
sự kiệt sức đã khiến cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương
mù.
Hai tháng sau cũng chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence
Chadwick đã lập một kỷlục mới, bởi vì giờ đâycô có thể nhìn thấyđất liền.
Nhiều lúc chúng ta cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ haybởi áp lực
của những người xung quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta
không nhìn thấyđích của mình.
Cho và nhận
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư
nàyvẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của
sinh viên" vì sựthân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giàycũ nằm giữa đường. Họ cho
rằng đó là đôi giàycủa một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần
bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngàylàm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc
người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giàycủa ông ta rồi thầyvà em cùng
trốn vào sau những bụi câykia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm
thấyđôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem
những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là
một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều
nhờ vào người nông dân nàyđấy. Em hãyđặt một đồng tiền vào mỗi chiếc
giàycủa ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm nhưlời vị giáo sưchỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào
sau bụi câygần đó.
Chẳng mấychốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến
nơi đặt giàyvà áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa
xỏ chân vào một chiếc giàythì cảm thấycó vật gì cứng cứng bên trong, ông
ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấymột đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng
hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai
mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh
nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ
chân vào chiếc giàycòn lại. Sựngạc nhiên của ông dường nhưđược nhân
lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với
cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên
trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bàytỏ sự cảm tạ đối với
bàn tayvô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu
giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm
sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sưlên
tiếng: "Bâygiờ em có cảm thấyvui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta
ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em
một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu
được ýnghĩa thật sự của câu nói mà trước đâyem không hiểu: "Cho đi là
hạnh phúc hơn nhận về".
Câu chuyện bát mì
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái.
Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì".
Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối
năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o Oo
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người
Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày
thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãycòn tấp nập ồn ào nhưng
vào ngàynàymọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm
mới. Vì vậyđường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một
người nhiệt tình, tiếp đãi khách nhưngười thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ
định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung
niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn
khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ
mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữrụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quayvào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò
chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thửđi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con
cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày
31/12, ngàychuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát
đạt. So với năm ngoái, năm naycó vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ
toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một
người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấycái áo khoác lỗi thời
liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai nhưnăm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh taycho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Nàyông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười
cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ
cũng không đến nỗi nào!"
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi
quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai
vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nayvẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là maymắn quá!
- Sang năm nếu được đến đâynữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải
Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với
nhau một lúc lâu.
Đến ngày31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt,
vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấytrong lòng có một cảm giác gì đó
khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông
chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là
“200đ/bát mì” và thayvào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số
hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng
10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới
đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ
quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấykhuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh taycất tờ giấy"Đã đặt chỗ" đi, sau
đó quayvào trong la to: "Hai bát mì".
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp,
vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sựvui mừng của ba mẹ con, trong
lòng họ cũng cảm thấyvui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm naymẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người
bị thương, công tybảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng
ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm
mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậyđể lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay
mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấychứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu
Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công tyđã
phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậysố tiền chúng ta còn thiếu mẹ
đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi!Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau nàymẹ cứ để con tiếp tục nấu
cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một
ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời
phụ huynh đến dự một tiết học. Thầygiáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức
thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện
cho Bắc Hải đảo đi dựthi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói
mới biết nên hôm đó con đã thaymẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu
Thuần đã lấyđề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài
văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để
gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậysớm để làm việc". Đến
cả việc hàng ngàycon phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn:
"Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi
một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc
chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí
để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu
Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau nàymở một tiệm mì, trở thành
ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của
mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con
nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ
đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói:
"Cám ơn sựquan tâm và thương yêu của thầycô đối với Tiểu Thuần. Hàng
ngàyem con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn
thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho
mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấysự
xấu hổ nhưng đó là sựxấu hổ chân chính. Mấynăm naymẹ chỉ gọi một bát
mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên
được...Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ
nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầycô quan tâm giúp đỡ cho em con."
Ba mẹ con nắm taynhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô
mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi
chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy"Đã đặt chỗ"
nhưng ba mẹ con vẫn không thấyxuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con
vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm,
toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng
bàn số hai thì được giữlại ynhưcũ.
"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc
nhiên khi nhìn thấycảnh nàynên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện
bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó
cũng là một sựhyvọng một ngàynào đó ba vị khách kia sẽ quaytrở lại, cái
bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh
phúc", mọi người đều muốn thửngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng
cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng
chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đâylà thói quen
năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem
đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là
rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi
người rất vui vẻ.Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng
thâm tâm họ đang mong chờ giâyphút đón mừng năm mới. Người thì ăn
mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn…Mọi người vừa
ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có
thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện
vui vẻ. Ởđâyai cũng coi nhau nhưngười nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền
im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, taycầm áo khoác bước
vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.
Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một
người phụ nữăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói
chầm chậm:
- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấynăm rồi, hình ảnh bà mẹ
trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bâygiờ họ đang đứng trước mặt
bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ taychỉ vào ba người
khách, lắp lắp nói:
- Các vị... các vị là...
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngàycuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu
đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu
như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến
sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm naycháu thi đỗ vào trường y, hiện
đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu
sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng
cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba
chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất
Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô.
Cuối cùng, ýđịnh nung nấytừ bao lâu naycủa chúng cháu là hôm nay, ba
mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông
chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra,
đứng dậynói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả
mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ.
Mau lên!
Bà chủ nhưbừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồphải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
o Oo
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt
mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với
xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh
lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng
ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có
một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm
hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong
mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mởkho tàng ấy ra và
thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm
đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có
người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước
mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó
không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện
đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu
chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
Đại bàng và Gà
Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng.
Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển
ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới
chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.
Một ngàykia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp, nhưng buồn thay
chú chim nhỏ được nuôi lớn nhưmột con gà. Chẳng bao lâu sau, đại bàng
cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng yêu gia đình
và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì đó
cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại
bàng nhìn lên trời và thấynhững chú chim đại bàng đang sải cánh baycao
giữa bầu trời.
"Ồ- đại bàng kêu lên - Ước gì tôi có thể baynhưnhững con chim đó".
Bầygà cười ầm lên: "Anh không thể bayvới những con chim đó được.Anh
là một con gà và gà không biết baycao".
Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay
cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầygà lại bảo nó
điều không thể xảyra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đã tin là thật. Rồi đại
bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau
một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết.
Trong cuộc sống cũng vậy: Nếu bạn tin rằng bạn là một người tầm thường,
bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị, đúng như những gì mình đã
tin. Vậy thì, nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy đeo đuổi
ước mơđó... và đừng sống như một con gà!
Thư của Thượng Đế gửi cho phụ nữ
Ta cho phép người đàn ông saygiấc để anh ta không quấyrầysựsáng tạo
và để ta có thể kiên trì hoàn thiện vẻ ngoài của ngươi...
Từmột mảnh xương, ta tạo ra ngươi. Ta chọn phần xương sườn, dùng bảo
vệ cuộc đời người đàn ông, bảo vệ trái tim và lá phổi của anh ta, phần
xương nâng đỡ anh ta - đúng nghĩa với điều ngươi phải làm. Ta tạo hình ra
ngươi, một cách hoàn hảo và xinh đẹp. Đặc điểm của ngươi là một cái
xương sườn, mạnh mẽ lẫn yếu đuối và mỏng manh. Ngươi phải bảo vệ
phần mỏng manh nguyên thủy nhất trong người đàn ông - đó là trái tim
anh ta. Trái tim là trung tâm của người đàn ông, lá phổi cho anh ta hơi thở.
Khung xương sườn sẽ bị gẫytrước khi trái tim bị hủyhoại. Nâng đỡ người
đàn ông nhưkhung xương sườn nâng đỡ cơ thể. Ngươi không được lấyra
từchân - phần ở dưới anh ta, ngươi không được lấyra từđầu - phần ở trên
anh ta. Ngươi được lấy ra từ bên cạnh, để ngươi luôn bên cạnh và sát
cánh với anh ta.
Ngươi là thiên thần hoàn hảo của ta, cô gái nhỏ xinh đẹp của ta. Ngươi sẽ
trở thành người phụ nữ lộng lẫy, thông minh. Đôi mắt ta sẽ nhìn thấyđức
hạnh chứa đầytim ngươi. Đôi mắt ngươi đẹp. Đôi môi ngươi sẽ đáng yêu
làm sao khi nói những lời nguyện cầu. Lỗ mũi ngươi quá hoàn hảo. Đôi
bàn tayngươi thanh nhã để được chạm vào. Ngươi rất đặc biệt bởi ngươi
là phần mở rộng của ta. Đàn ông tượng trưng cho vẻ ngoài của ta - đàn bà
tượng trưng cho cảm xúc của ta. Cả hai tượng trưng cho toàn bộ Thượng
đế.
Vì thế, người đàn ông hãycư xử tốt với người phụ nữ. Yêu cô ấy, tôn trọng
cô ấy, bởi vì cô ấymỏng manh. Làm tổn thương cô ấy, anh làm tổn thương
ta. Làm đau đớn cô ấy, chính là anh đang hủy hoại trái tim mình, trái tim
của cha anh, trái tim của cha cô ấy.
Còn người đàn bà, hãy khiêm nhường cho anh ấy thấy quyền năng của
cảm xúc ta đã cho ngươi. Trong sự điềm đạm nhã nhặn, hãychứng tỏ sức
mạnh của ngươi. Trong tình yêu, hãycho anh ta thấy, ngươi là chiếc xương
sườn bảo vệ phần bên trong của anh ta.
Bạn đã biết người phụ nữ đặc biệt đến thế nào trong mắt của Thượng đế?
Vai kịch cuối cùng
Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy
ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo
viên cấp I trường làng.
Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng.
Ởđây, chiều nào ông cũng thấymột chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạyqua
thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầybụi đường với những toa đông đúc
hành khách nhưmột thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé
vụt đứng dậy, háo hức đưa tayvẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy
lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngàytrên đường- chẳng
ai để ývẫylại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấychú bé
ra vẫyvà vẫn không một hành khách nào vẫylại. Nhìn nét mặt thất vọng của
chú bé, tim người diễn viên già nhưthắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng
bằng việc thấymột em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời
sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấyông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép
một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi
chống gậyđi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga
trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đâylà vai kịch cuối cùng của
mình, cũng nhưnhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một
vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài
người ra, cười, đưa tayvẫylại chú bé. Ông thấychú bé mừng cuống quít,
nhẩycẫng lên, đưa cả hai tayvẫymãi.
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứmột
đêm diễn huyhoàng nào ở nhà hát. Đâylà vai kịch cuối cùng của ông, một
vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho
chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng
tin ở cuộc đời.
Trái tim, bộ óc và cái lưỡi
Một ngàykia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ývới nhau sẽ không bao giờ
nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.
Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho
ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn,
cương quyết chứkhông thể mềm nhũn dễ bị xúc động được."
Bộ óc đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi nàychỉ có những tư tưởng cao
siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho
bộ óc suynghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời
giờ là vàng bạc."
Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy
mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của
thân thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh
của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ naytôi sẽ chỉ nói những
từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc
hùng hồn."
Kể từdạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản
xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói
những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông :
không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người
cũng trở nên chai đá nhưnhững tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc
miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười.
Nhưng kìa, thayvì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ
miệng nàysang miệng khác, từ bộ óc nàysang bộ óc khác, từ trái tim này
qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện nhưnhững đóa hoa phá tan lớp
băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.
Thử nghĩ xem
Jack Canfield & Mark V. Hansen
Sau khi FredAstaire thử vai lần đầu tiên vào năm 1933, ghi chú của vị điều
hành cuộc thi của MGM, "Không biết diễn! Hơi nhàm chán! Biết nhảy một
chút!" Astaire lưu giữ tờ giấy ngay phía trên lò sưởi nhà mình tại Bevery
Hills.
Một tay chuyên gia nói về Vince Lombardi: "Anh ta biết rất ít về bóng đá.
Thiếu động cơ."
Socrates đã bị gọi là "Kẻ vô đạo đức, người làm hỏng thế hệ trẻ."
Khi Peter J. Daniel học lớp 4, cô giáo của anh, bà Phillips vẫn thường nói:
"Peter J. Daniel, em dở quá, em chẳng làm được cái gì cả và em sẽ chẳng
đạt được điều gì cả." Peter vẫn dốt đặc và mù chữ cho đến năm 26 tuổi.
Một người bạn thức với anh một đêm và đọc cho anh cuốn sách "Suynghĩ
và làm giàu" (Think and Grow Rich). Bâygiờ anh làm chủ khu phố hồi xưa
anh lớn lên và đã xuất bản cuốn sách "Bà Phillips, bà đã lầm!"
Louisa MayAlcott, tác giả cuốn "Những người đàn bà nhỏ" (Little Women),
đã được gia đình khuyên nên đi làm hầu gái haythợ may.
Beethoven chơi rất dở đàn violin và thayvì phải tập luyện liên tục ông chơi
những bản nhạc tự mình sáng tác. Thầygiáo của ông nói rằng ông không
có cơ hội để trở thành nhà soạn nhạc.
Cha mẹ của ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso muốn anh trở thành kỹ
sư. Thầygiáo của anh nói anh hoàn toàn không có giọng và không biết hát.
Charles Darwin, cha đẻ thuyết Tiến hóa, bỏ học Ykhoa và cha ông nói với
ông: "Màychẳng làm được gì ngoài việc bắn, bắt chuột và nuôi bọn chó của
mày." Trong hồi kýcủa mình, Darwin viết: "Tất cả các giáo viên và cả cha tôi
đều coi tôi là một cậu bé bình thường với trí tuệ chưa đạt mức trung bình."
Walt Disneybị đá ra khỏi tòa soạn báo vì thiếu sức sáng tạo. Trước khi tạo
ra Disneyland ông đã phá sản vài lần.
Các giáo viên của Thomas Edison khẳng định rằng để mà có thể học điều
gì thì ông quá ngu dốt.
Albert Einstein cho tới 4 tuổi vẫn chưa biết nói và đến 7 tuổi vẫn chưa biết
đọc. Giáo viên mô tả ông như làmột đứa trẻ "chưa phát triển đầy đủ về trí
tuệ, không hoà hợp, lúc nào cũng trên mây với những giấc mơ ngu đần."
Ông bị đuổi khỏi trường và ĐH Bách khoa Zurich không chịu nhận ông vào
học.
Louis Pasteur chỉ là sinh viên bình thường trong trường ĐH và trong môn
Hóa chỉ đứng thứ15 trên tổng số 22 sinh viên.
Isaac Newton học tiểu học rất kém.
Còn cha của nhà điêu khắc Rodin khẳng định "Tôi có đứa con trai ngu
đần". Ông nổi tiếng là đứa học trò kém nhất trong trường. Ba lần thi rớt vào
trường Mỹthuật. Chú của ông coi ông là một đứa mất dạy.
Leo Tolstoytác giả "Chiến tranh và Hòa Bình", bị đuổi khỏi trường đại học.
Ông thiếu "khả năng và ýchí muốn học."
Tennessee Williams, tác giả nhiều kịch bản sân khấu, rất nổi giận trong
thời kỳcòn đi học ĐH Washington khi mà một vở kịch của ông bị rớt cuộc
thi giữa các sinh viên cùng năm học. Một giáo viên của ông nhớ lại rằng
ông đã phê phán công khai quan điểm của ban giám khảo và trí thông
minh của họ.
F.W. Woolworth đã từng làm trong tiệm giặt ủi. Những người thuê mướn
ông kể lại rằng ông không biết cách giao tiếp với khách hàng.
Trước khi HenryFord thành công ông đã 5 lần thất bại và trắng tay.
Babe Ruth được nhiều nhà bình luận thể thao chọn làm vận động viên điền
kinh giỏi nhất mọi thời đại.Anh nổi tiếng vì tạo được kỷlục chạy"home run"
trong baseball nhưng cũng nổi tiếng vì giữkỷlục bị phạt nhiều nhất.
Winston Churchill bị rớt lớp 6. Đến năm 62 tuổi chưa bao giờ ông là Thủ
tướng chính phủ và chỉ trở thành Thủ tướng sau nhiều va vấp, thất bại.
Những thành công của ông chỉ đến khi đã trở thành người "đứng tuổi".
19 nhà xuất bản từ chối xuất bản cuốn "Jonathan Livingston Seagull" của
Richard Bach - cuốn sách về một con chim hải âu chưa đến 10,000 từ.
Cuối cùng thì vào năm 1970 Macmillan chịu xuất bản. Đến năm 1975 riêng
ở Mỹđã bán được hơn 7 triệu bản.
Richard Hooker làm việc 7 năm để viết cuốn tiểu thuyết hài hước M.A.S.H.
để sau đó bị 21 nhà xuất bản từ chối in. Cuối cùng thì nhà xuất bản Morrow
chịu in. Cuốn tiểu thuyết trở thành bestseller (sách bán chạy nhất), được
dựng thành một phim nhựa tuyệt vời và cả một bộ phim truyền hình rất
thành công.
Chuyện cây táo
Ngàyxửa ngàyxưa, có một câytáo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với
câytáo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn câyhái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm.
Nó yêu câytáo và câycũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và
không còn đến chơi với câytáo mỗi ngày.
Một ngàynọ, cậu bé trở lại chỗ câytáo với vẻ mặt buồn rầu, câytáo reo to:
- Hãyđến chơi với ta.
- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa.
Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem
bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên câyvà sung sướng bỏ đi. Câytáo
lại buồn bã vì cậu bé chẳng quaylại nữa.
Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và câytáo vui lắm:
- Hãyđến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia
đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được
cháu không?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng
nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn
chẳng quaylại. Câytáo lại cảm thấycô đơn và buồn bã.
Một ngàyhè nóng nực, chàng trai - bâygiờ đã là người có tuổi - quaylại và
câytáo vô cùng vui sướng.
- Hãyđến chơi với ta.
- Cháu đang buồn vì cảm thấymình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư
giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
- Hãydùng thân câycủa ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ
thấythanh thản.
Chàng trai chặt thân câylàm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quaylại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn
táo.
- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duynhất còn lại là bộ rễ
đang chết dần mòn của ta - câytáo nói trong nước mắt.
- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt
mỏi sau những năm đã qua.
- Ôi, thế thì cái gốc câygià cỗi nàylà một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và
nghỉ ngơi. Hãyđến đâyvới ta.
Chàng trai ngồi xuống và câytáo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi
chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi
và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn
sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho
trọn đạo làm con.
Con quái vật trong hang sâu
Ngày xửa ngày xưa, có một hiệp sĩ rất thích mạo hiểm. Chàng đến một
ngôi làng có con quái vật rất khủng khiếp ở trong hang sâu. Hiệp sĩ dũng
cảm cam đoan rằng chàng sẽ giết con quái vật. Tất nhiên, ai cũng can
ngăn chàng, và họ kể lại rằng có nhiều hiệp sĩ dũng cảm khác cũng từng
xuống hang, nhưng không ai quaytrở ra cả.
Cầm theo một con dao găm, hiệp sĩ bám vào sợi dâyvà từ từ chui xuống
hang. Nhìn quanh, chàng thấy vài bộ xương của những người đi trước, ai
cũng cầm vũ khí trong taynhưng thật khó xác định tại sao họ lại chết.
Bỗng có tiếng động ở đằng sau. Và khi chàng hiệp sĩ quaylại thì thật ngạc
nhiên: con quái vật xuất hiện, chỉ nhỏ bằng con thỏ. Nó đang gào thét và
phun phì phì để ra oai. Chàng hiệp sĩ cầm dao găm lao theo, nhưng nhanh
nhưcắt, con "quái vật" nhảybổ vào một khe hang bên cạnh.
Tất nhiên, chàng lao theo, và thêm một ngạc nhiên nữa: Ởtrong khe hang
mà con "quái vật" lao vào, ngay trên nền đất, hàng đống vàng và kim
cương, nằm lăn lóc khắp nơi, còn con quái vật đã biến đâu mất. Quả là
một kho báu lớn và dễ dàng để có được. Chỉ cần một phần kho báu này
thôi, một người cũng có thể trở thành ông hoàng giàu có suốt cuộc đời.
Chàng hiệp sĩ đã quên mất con quái vật.
Nhưng chàng hiệp sĩ lại gặp phải một vấn đề khác: làm sao có thể mang
chỗ vàng và kim cương nàyra khỏi hang khi mà chàng chẳng có một cái túi
nào? Mà ai sẽ tin rằng chàng đã xuống đến đáy hang nếu chàng không
mang lên một chút bằng chứng nào cả? Nhưng chàng hiệp sĩ thông minh
chợt nảyra một ý: chàng sẽ ngậm một viên kim cương vào miệng và trèo ra
khỏi hang. Tạm thời cứ một viên đã, phần châu báu còn lại chàng sẽ quay
lại lấysau.
Chàng vội vã chọn một viên kim cương to nhất. Tất nhiên, chàng phải
phồng cả miệng lên mới ngậm nổi nó. Rồi chàng bám vào sợi dâylúc đầu,
trèo lên từ từ. Nhưng càng trèo lên cao, chàng hiệp sĩ càng mệt nhất là khi
miệng cứ phải ngậm một viên kim cương to tướng. Cuối cùng, mệt quá,
chàng phải há miệng ra để thở. Khi hít không khí vào, chẳng may, viên kim
cương chui tọt vào cổ họng chàng và mắc luôn ở đó. Không thở nổi nữa,
chàng dũng sĩ dũng cảm buông tay, rơi xuống đáy hang với những bộ
xương và chết ở đó.
Con quái vật trong hang hóa ra chẳng có gì ghê gớm. Kinh khủng hơn cả
là con quái vật trong mỗi con người: sự ham muốn sở hữu đôi khi đến
mức thiếu suynghĩ. Bạn có tin nhưvậykhông?
Gia tài
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần
như sống vì niềm saymê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của
ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các
tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm
của các họa sỹnổi tiếng.
Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã
truyền lại cho con mình niềm saymê sưu tầm đó. Ông rất tựhào về con trai
của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng nhưông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như
mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu
chuyện xảyra...
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã
mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là
khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảyra với con
mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư nàybáo với ông rằng
con ông đã hysinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.
Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thưđó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta
báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến
trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quaylại và đưa về
từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu
vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hysinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không
thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang
ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng
trai taycầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà
con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không
biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu.
Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu
không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để
tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn
treo trên lò sưởi xuống, ông thayvào đó là bức chân dung người con. Nước
mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đâylà bức tranh giá trị nhất mà ta
có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài
năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất
xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm
nghệ thuật mà ông đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán
đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và
những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác
phẩm nổi tiếng. Tòa nhà bán đấu giá chật ních người. Người điều khiển
đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức
tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng
ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức nàytrước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá
cho bức tranh nàysao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán
với giá $10 được không?Anh thấyđấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là
hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấythằng bé lớn lên
và tôi thật sự yêu quýnó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậyanh có đồng ý
không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứnhất, lần thứnhì, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau: "Chúng ta có thể
bắt đầu thật sựđược rồi!".
Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi
có mặt những vị khách quý ở đây. Buổi đấu giá của chúng ta sẽ dừng tại
đây!"
Đám đông nổi giận: "Anh nói là hết đấu giá?Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ
các tác phẩm nổi tiếng kia mà?". Người điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng
buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ
đây, NGƯỜI NÀOLẤYBỨC CHÂN DUNGCON TÔI SẼĐƯỢC TẤTCẢCÁC
BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”
Con yêu mẹ
Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng
đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David
lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “…lúc con
đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu
viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng
làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.
Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bâygiờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ
hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn.
Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên
lẫn họ như thế nàylà thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng,
đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10
phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy
dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ
giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng
mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con,
cảm thấycáu đến phát điên!
Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình.
Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà
đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết:
“Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!
Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc
người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấynó. Đó
là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãybỏ một
chút thời gian để đọc những dòng chữviết trên tường!
Truyện này do thành viên SkyMaster gửi đến Xitrum.net
Hai con chó
Tối nào, cậu bé cũng vào phòng ông, ngồi tựa cằm lên đầu gối ông và hỏi
đủ các câu trên trời dưới bể như bất kỳmột đứa bé nào. Nhưng một hôm,
câu bé vào phòng ông với vẻ mặt còn vương nét bực bội giận hờn.
Ông cậu bé liền bảo:
- Cháu cứ ngồi xuống và kể cho ông nghe chuyện gì xảyra suốt ngàyhôm
nay.
Cậu bé ngồi thụp xuống đất, lại tựa cằm vào đầu gối ông. Cậu ngước mắt
nhìn khuôn mặt nhiều nếp nhăn và phúc hậu của ông, rồi lặng lẽ khóc. Sau
một hồi thút thít, cậu bé mới kể:
- Hôm qua bố đưa cháu vào thành phố để bố bán hàng. Bố nói nếu cháu
ngoan và giúp bố gói đồ cho khách, bố sẽ mua cho cháu thứ gì cháu thích.
Cháu thích rất nhiều thứ ở thành phố, vì cháu chưa vào thành phố bao giờ.
Nhưng cuối cùng, cháu thấymột câybút bằng kim loại sáng loáng rất đẹp,
lại nhỏ gọn, nên bố mua cho cháu.
Nói đến đây, cậu bé tựa đầu vào đầu gối ông và im lặng. Ông nhẹ nhàng
đặt taylên mái tóc ram ráp của cậu bé:
- Rồi sao nữa?
Không ngẩng đầu lên cậu bé đáp:
- Rồi cháu chờ bố đi lấyxe chở cháu về. Nhưng trong khi cháu đứng chờ,
một bọn trẻ thành phố đi qua và thấy cháu. Chúng đi quanh và nói đủ
những điều không hay, rằng cháu thật là bẩn thỉu, nhà quê và ngu ngốc
nên không thể có một câybút đẹp như thế. Rồi đứa lớn nhất đẩycháu ngã
làm rơi cái bút. Một đứa khác chộp lấynó rồi chúng chạymất, còn vừa chạy
vừa cười – Nói đoạn, sựbực bội nhưtrở lại, cậu bé gằn giọng – Cháu ghét
bọn nó!!!
Người ông, với đôi mắt nhìn thấynhiều việc trên đời, bế cậu bé lên giường
để nhìn thẳng vào mắt cậu.
Ông bảo:
- Ông cũng sẽ kể cho cháu nghe một câu chuỵên. Có nhiều khi ông cũng
cảm thấyvô cùng căm ghét những kẻ độc ác, những ai không biết hối hận,
những người được hưởng quá nhiều... Nhưng sự căm ghét thường làm
chúng ta mệt mỏi chứ không bao giờ ảnh hưởng đến những người chúng
ta căm ghét. Nó cũng giống như tự mình uống thuốc độc rồi ngồi ước rằng
người mình ghét sẽ đau bụng mà chết. Cảm giác nàyhầu như ai cũng có.
Nhưthể hai con chó rất lớn bên trong mỗi người, một con trắng và một con
đen.
Con chó trắng tốt bụng và không làm hại ai nếu không ai làm ảnh hưởng
đến nó. Nó chỉ vùng dậykhi có lẽ phải và có quyền được làm, và làm theo
đúng cách. Nhưng con chó đen thì luôn cáu giận. Chuyện nhỏ đến mấy
cũng làm nó nổi điên nổi khùng. Nó chống lại tất cả mọi người, mọi ngày,
không vì lý do gì cả. Nó không biết suy nghĩ vì sự tức giận và căm ghét
trong nó quá lớn. Nhưng nó chẳng làm được gì, việc tức giận không bao
giờ làm thayđổi được mọi việc.
Đôi khi, thật khó mà sống với cả hai chú chó nàytrong đầu óc mình, vì cả
hai đều muốn làm chủ lýtrí của mình.
Cậu bé háo hức nhìn ông, hỏi:
- Rồi con nào thắng, hả ông?
Người ông mỉm cười:
- Con nào ông cho ăn thì thắng.
Truyện này do thành viên SkyMaster gửi đến Xitrum.net
Con bướm
Một người nọ tìm thấymột cái kén của con bướm.Anh ta nhận thấycái kén
nàybắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu,
anh thấycon sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không
được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như
chịu thua.
Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấymũi kéo
nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vượt ra ngoài dễ dàng. Sau
khi sâu bướm ra khỏi kén, thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ.
Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không? Mong
rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để đủ sức bayđi?
Than ôi! Vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ
bé không thể bayđi được.
Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh
không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để
vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ
được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc
kén, bướm ta mới có đủ sức vươn đôi cánh lớn ra mà baybổng.
o0o
Sức phấn đấu cũng rất cần thiết cho đời sống chúng ta vậy.
Nếu cuộc đời không có những trở ngại thì chúng ta sẽ bị bại liệt như con
bướm kia. Chúng ta không có đủ sức để bay bổng. Trước những thăng
trầm thế sự, chúng ta phải có đủ trí phấn đấu ngõ hầu vươn lên trong cuộc
sống.
Chúng ta sẽ có sức dũng mãnh, vì cuộc đời có những trở ngại khiến chúng
ta phải đấu tranh.
Chúng ta sẽ có trí tuệ, vì cuộc đời có những vấn đề nan giải khiến chúng ta
phải giải quyết.
Chúng ta sẽ có can đảm, vì cuộc đời có những chông gai nguyhiểm khiến
chúng ta phải vượt qua.
Chúng ta sẽ có lòng từ bi, vì cuộc đời có những kẻ bất hạnh để cho chúng
ta giúp đỡ.
Chúng ta sẽ có thịnh vượng, vì cuộc đời tạo ra những trí óc và bắp thịt khiến
chúng ta phải vận dụng.
Bạn có nghĩ vậykhông?
Tình bạn
Hai người bạn đi trên đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh
luận khá gaygắt và một người đã không kiềm chế được giơ taytát vào mặt
bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời.Anh viết trên cát:
"Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".
Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy.
Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người
bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất
đã cứu sống tôi".
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, còn
bâygiờ anh lại viết trên đá?"
Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy
viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi baychúng đi cùng với sựtha thứ... Và khi
có điều gì đó to lớn xảyra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào
kýức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nhòa được...”
Hãyhọc cách viết trên cát và trên đá.
Bài học từ Hươu cao cổ
Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng; và nhưvậyhươu con chào
đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngayđơ. Rồi hươu mẹ làm
một việc kỳlạ: đá hươu con cho đến khi nào chú ta chịu đứng dậymới thôi.
Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc
hươu con đã thực sự đứng được, hươu mẹ lại đẩychú ngã xuống để chú
phải nỗ lực tựmình đứng dậylần nữa.
Điều nàynghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu
con bởi vì hươu con cần phải tự đứng được để có thể tồn tại với bầyđàn,
nếu không hươu con sẽ trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon
cho thú dữ.
Chúng ta cũng thế, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng
cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm
tin. Hãyghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn
có một sức mạnh tiềm ẩn.
Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành thầy dạy của
chúng ta. Đâychính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị
đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. Thomas Edison đã nói: "Tôi không bao
giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến
bộ".
Cái chậu nứt
Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết
nứt, vì vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa.
Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc
chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Một ngàynọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: "Tôi thật xấu hổ về mình. Tôi
muốn xin lỗi ông!".
- "Ngươi xấu hổ về chuyện gì?"
- "Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng
với công sức của ông!"
- "Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ
đường".
Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm
thấyvui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn còn chỉ phân nửa nước.
- "Tôi xin lỗi ông!"
- "Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi
thôi sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo
những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm
qua, ngươi đã vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang
hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên
dáng nhưthế nàyđâu".
Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt - hãy tận dụng vết nứt của
mình.
Truyện này do thành viên Út Bảnh gửi đến Xitrum.net
Không bao giờ là quá trễ
Dan Clark
Ngàyđầu tiên ở trường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp
Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và
nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn taynhẹ nhàng đặt lên
vai. Tôi quaylại và thấymột bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười - một
nụ cười bừng sáng.
Bà nói: "Chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay
cậu một cái được không?"
Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: "Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt taytôi một cái
rõ chặt.
- Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngâythơ này? - tôi đùa.
Bà cũng đùa lại:
- Tôi tới đâytìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa
nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.
"Ối, bà hài hước thật!" Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩybà cụ
đi thửsức vào cái tuổi này.
- Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bâygiờ thì tôi được đi học đây!,
bà cụ nói.
Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola
nóng. Chúng tôi thành bạn ngay, và chỉ sau ba tháng sau là đã cùng nhau
tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích
thú lắng nghe "cỗ máythời gian" này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm
và những triết lýthâm thúyvề cuộc đời.
Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn
ở bất cứnơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sựtrước mọi người.
Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của
đội banh, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi.
Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói. Bà mỉm cười và nói: "Chúng
ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh
phúc, và đạt được thành công. Ðó là:
"Bạn phải cười và tìm thấymột chuyện vui, hài hước mỗi ngày."
"Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấylà bạn
đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuyđi đi lại lại đó mà không
biết mình đã chết".
"Có một sựkhác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi
và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm
nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi.Ai thì cũng phải già
đi cả. Không cần tài năng, không cần năng lực gì, bạn cũng già đi được.
Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra
trong sựthayđổi những cơ hội để trải nghiệm."
"Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những
gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những
người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết."
Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài "Ðóa hồng". Bà "thách"
chúng tôi học thuộc lời ca và sống nhưlời bài hát đó.
Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh
thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự
lễ tang của bà cụ - bạn đồng môn đã dạycho chúng tôi bài học: không bao
giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.
Những người sống quanh ta
Ai thực sự đã làmđời bạnkhác đi?
Hãythửtrả lời vài câu hỏi dưới đây:
- Hãykể tên năm người giàu nhất thế giới. Hãykể tên vài người đoạt vương
miện hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây. Hãy kể tên 10 người đã
đoạt giải Nobel. Hãykể tên 6 nghệ sĩ mới đâyđược nhận giải thưởng của
viện hàn lâm khoa học - nghệ thuật điện ảnh trao tặng.
Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong
chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngàyhôm qua cả, dù những thành
tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong
lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải
thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng
nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của
nó.
Và đâylà những câu hỏi khác, hãyxem thửbạn sẽ trả lời nhưthế nào:
- Hãykể tên vài thầycô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãykể tên 3
người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãykể tên vài người đã
cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy
cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói
chuyện với họ. Hãynêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện
của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.
Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn
khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay
nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với
bạn.
Định nghĩa từ
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người nàyđi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi
rất lịch sựvới nhau.
Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu
con trai đến đứng sau lưng. Tôi quayngười và đụng vào thằng bé làm nó
ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh xa chỗ khác” - tôi cau màynói. Con trai tôi
bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã
quá nóng nảy.
Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ
con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến
tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những
bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tựnó hái lấynhững bông
hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng
đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ
thấynhững giọt nước mắt đã chảyđẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.
Lúc nàythì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quỳxuống:
“Dậyđi, con trai bé nhỏ, dậyđi. Có phải những bông hoa nàycon hái cho
mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấychúng ở trên câykia. Con
hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là
bông hoa màu xanh”.
Thế bạn có biết từfamilycó nghĩa là gì không?
FAMILY=Father And Mother, I Love You!
(Gia đình =Ba và mẹ, con yêu ba mẹ)
Hoa hồng tặng mẹ
Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ
anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấymột
bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.
- Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng
cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.
Anh mỉm cười và nói với nó:
- Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.
Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong
xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh
và trả lời:
- Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.
Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa
mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:
- Đâylà nhà của mẹ cháu.
Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.
Tức thì, anh quaylại tiệm bán hoa, hủybỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua
một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà
mẹ anh để trao tận taybà bó hoa.
6 hình ảnh người cha
Đoàn Công Lê Huy
1. Có một người cha giữ hai cuốn nhật kýviết về con gái. Trong đó có một
cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngàytrải
dài trong 100 trang viết khắc khoải mong chờ đứa con đầu lòng.
2. Có một người cha giữ một kỷ vật trong hộp đồ nữ trang gia bảo. Đó là
một miếng kẽm hình tròn có đục lỗ đeo dây. Trên cả hai mặt đều ghi chữ
số 34. Ít ai biết vật nàycó giá trị gì mà anh sợ mất nó hơn bất cứ món nữ
trang quýgiá nào.
Những ngày đầu con gái chào đời là những ngày anh phấp phỏng "lẻn"
vào phòng sơ sinh mỗi ngày chục bận, để âu lo dòm vào đứa bé mỏng
mảnh đang nằm trong lồng kính và chưa chịu mở mắt. Đứa bé mang số
34. Và những lần cô hộ lýđưa con anh đi tắm là một lần anh mong ngóng
hồi hộp nhìn con số 34 để biết chắc rằng con anh không bị "lạc". Ngàyđón
con từ bệnh viện về, khi thay áo cho con gái, anh mừng rú lên khi thấy
người ta bỏ quên "vật báu" 34 vẫn còn đeo ở cánh taycon.Anh biết đó sẽ
là vật quí còn theo anh mãi mãi.
3. Có một người cha khắc những vết khắc lên cột, vạch những vạch vôi lên
tường để đo con gái lớn dần trong niềm vui và nỗi lo. Những vết khắc, vạch
vôi là những bức tranh nhân bản đẹp tuyệt vời trong bất cứngôi nhà nào.
4. Có một người cha cứtrồng thêm một câykhi con thêm một tuổi. Và vườn
câycho con gái cứ nhiều lên trong hạnh phúc đớn đau của người cha khi
nghĩ về cái ngàycon lên xe hoa về nhà người khác.
5. Tất cả những việc tưởng chừng như"ngớ ngẩn" của người cha dành cho
con, để làm gì?
Để một ngày kia con về cùng hạnh phúc
Ba đôi lúc nhìn quanh cho đỡnhớnhà mình
Đó là câu thơ của một nhà thơ, anh đã giải thích hộ cho mọi người cha yêu
con gái. Rằng đối với cha, con gái có ýnghĩa thân thiết ngự trị vào tất cả là
gia đình, là ngôi nhà. Đến mức nếu không còn có con trong ngôi nhà này
thì có nghĩa là ngôi nhà cũng không còn, đã xa lạ như nhà của người khác
mất rồi. Maymắn sao những kỷvật kia, những vạch vôi, vết khắc kia, "vườn
cây-con gái" kia là hiện thân của con qua năm tháng, vẫn còn ở lại. Và thế
là cha nhìn quanh, nhìn lên những "hiện thân" ấyđể gặp lại một chút nhà
mình, cho đỡ nhớ nhà mình.
6. Một ngày nọ vào bệnh viện, thấy một cô bạn gái đang đút cháo cho bố
ăn, tôi chợt thấythảng thốt với câu nói của nhà thơ Thanh Tịnh "Bố cho con
ăn, con cười, bố cười. Con cho bố ăn, bố khóc, con khóc". Mới thấy vòng
đời ngắn ngủi làm sao!
Mỗi người đều lưu giữ trong tim hình ảnh một người cha. Hình ảnh thứ 7,
thứ 8, thứ 7 tỉ xin dành cho bạn, cho những ai được maymắn sinh ra trên
Trái Đất này.
Chiều nay đưa tiễn thân phụ một người bạn về bên kia dương gian, chợt
thấy mọi thứ tình yêu đều cần phải vội vàng, đâu cứ chỉ tình yêu lứa đôi.
Mau lên chứvội vàng lên với chứ...
Đào hố
Hai anh em nọ quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà mình. Trong
khi cả hai đang đào, những đứa trẻ khác tập trung lại xem.
- Cậu đang làm gì đấy? - một đứa hỏi.
-Anh em mình đang đào một cái hố xuyên qua Trái đất! - người em tự hào
đáp.
Những đứa trẻ kia bắt đầu cười, bảo rằng đào hố xuyên qua trái đất là việc
không thể thực hiện được. Sau một hồi lâu im lặng không nói gì, người
anh nhặt một lọ đầy sâu bọ, giun đất, cùng những hòn đá hình thù kỳ dị.
Cậu ta mở nắp ra khoe với bọn trẻ đang cười chế giễu rồi nói đầy tự tin:
"Cho dù không đào xuyên qua được Trái đất nhưng hãynhìn xem những gì
chúng tôi có được khi đào nè!".
Không phải mục tiêu nào cũng sẽ đạt thành tựu như mong muốn. Không
phải mối quan hệ nào cũng tốt đẹp haybất kỳniềm hyvọng nào cũng như
ý. Chẳng phải cuộc tình nào cũng sẽ tồn tại lâu dài. Không phải mọi cố
gắng đều hoàn thành và giấc mơ nào cũng thành hiện thực. Nhưng ngay
cả khi thất bại, chúng ta cũng có thể tự hào nói: "Hãynhìn những điều tuyệt
vời xuất hiện trong cuộc sống khi tôi nỗ lực thực hiện công việc của mình".
Cổ tích về loài bướm
Thuở nhỏ, khi nhìn thấy những con bướm đêm màu nâu đất, tôi vừa ghét
vừa sợ vì chúng quá xấu xí, không như những chú bướm có màu sắc rực
rỡ khác. Cho đến một ngày, tôi đã thay đổi suy nghĩ khi nghe câu chuyện
sau:
"Xưa lắm rồi, khi có những chú bướm đêm cũng có màu sắc rực rỡ như
những loài bướm khác, thậm chí còn lộng lẫyhơn cả những chú bướm bây
giờ. Một ngàynọ, những thiên thần thấybuồn bã khi mâyđen che phủ bầu
trời khiến họ không còn nhìn thấy loài người ở chốn trần gian. Họ khóc -
nước mắt thiên thần rơi xuống tạo nên những giọt mưa trắng xóa. Những
chú bướm đêm hào hiệp vốn ghét nhìn thấymọi người buồn phiền. Vì thế
chúng rủ nhau làm một chiếc cầu vồng. Bướm đêm nghĩ rằng nếu nhờ
những loài bướm khác giúp sức thì chúng chỉ cần cho đi một ít màu sắc
của mình là có thể tạo ra một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp. Thế là một chú
bướm đêm tìm đến nữ hoàng của loài bướm khác để nhờ giúp đỡ. Nhưng
những loài bướm khác quá đỗi ích kỷ và tự phụ nên không muốn cho đi
màu sắc của mình, dù chỉ một chút.
Những chú bướm đêm quyết định làm việc đó một mình. Chúng vỗ cánh
thật mạnh làm bột phấn trên cánh rơi rắc trong không trung tạo nên những
đám mâyngũ sắc lung linh nhưthủytinh. Những đám mâydần dần giãn ra
tạo thành một đường viền dài. Nhưng chiếc cầu vồng vẫn chưa đủ lớn, vì
thế những chú bướm đêm cứ tiếp tục cho đi màu sắc của mình, cứ thêm
vào từng chút một cho đến khi chiếc cầu vồng kéo dài đến tận chân trời.
Những thiên thần trông thấycầu vồng trở nên vui sướng. Họ mỉm cười, nụ
cười ấm áp chiếu rọi xuống trần gian làm nên những tia nắng rạng rỡ. Và
những chú bướm đêm ấy chỉ còn lại duy nhất một màu nâu thô mộc bởi
chúng đã cho đi tất cả những sắc màu lộng lẫynhất để dệt nên chiếc cầu
vồng tuyệt diệu..."
Bạn ạ, đừng chăm chăm nhìn vào diện mạo, hãysoi rọi để tìm thấynhững
điểm sáng bên trong một con người. Có ai đó đã nói: "Nhân cách là ngọc
quý, nó có thể cắt rời những ngọc quýkhác".
Nghệ thuật tiếp nhận những kiến thức
mới
Có một giáo sư, lúc còn trẻ rất chăm chú đi sâu nghiên cứu học thuật.
Nhưng về sau vẫn cảm thấymình đang đi theo đường mòn lối cũ, bao năm
chẳng làm nên được
Ngược lại, mấy học trò vừa rời ghế nhà trường đã thành đạt trên con
đường sự nghiệp với nhiều giải thưởng quốc gia và quốc tế. Ông cảm thấy
cuộc đời khoa học của mình như sắp lụi tàn. Ông rất đau buồn, nhưng
không tìm ra được nguyên nhân vì sao. Và ông bắt đầu nghi ngờ cả chính
mình. Một lần, ông đem điều này hỏi một vị thiền sư, song vị thiền sư
chẳng nói gì mà lặng lẽ lấycái cốc đặt trước mặt ông giáo sư, rồi rót nước
vào. Cốc đầy nước, mà vị thiền sư vẫn cứ rót mãi. Ông giáo sư mới nhắc
nhở: Cốc đầynước rồi kìa, vị thiền sư vẫn không ngừng tayvà nói với ông
giáo sư:
- Chả lẽ ông không nghĩ ra được điều gì sao? Thật ra mọi sự buồn phiền
của ông là ở chỗ cái cốc của ông đã quá đầy.
Bấygiờ ông giáo sưmới bừng tỉnh.
Đó là câu chuyện ngụ ngôn dân gian hiện đại của Nhật Bản. Kỳthực hiện
tượng lão hoá ở người không phải bắt đầu từ thể xác, mà bắt đầu từ tinh
thần, tâm linh đã chai cứng. Khi một người đã không tiếp thu được sự vật
mới nữa, có nghĩa là ở họ đã bắt đầu lão hóa. Không phải vì họ không có
nhu cầu, mà là do chiếc cốc ở trên tayhọ đã chứa đầynước. Dù có đưa bất
kỳmột cái gì mới lạ vào, liền bị cái vốn có ở trong làm làm tan biến đi, hoặc
bị tràn đẩyra ngoài.
Thường nhiều khi ta vô tình đổ các thứ vào chiếc cốc của mình. Lâu dần,
chiếc cốc không còn chỗ để dung nạp những cái mới nữa. Đầythì tràn đó
là cái lý đương nhiên. Đối với cuộc đời, sao ta không thường xuyên rửa
sạch "cái cốc" của mình, tạo ra một không gian sạch, trước khi sẵn sàng
tiếp thu cái mới. Có như vậy, "cái cốc" của mình mới ngày càng thêm
phong phú và tốt đẹp.
Tình yêu và đôi cánh
Ngày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi
dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ
của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật
đẹp, hằng ngàycô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng
mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và
xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe
những giai điệu mượt mà.
Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bayra ngoài, nó
bayvòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi
con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó
nhọc thoi thóp trong taycô bé. Bỗng cô bé cảm thấycon chim mềm nhũng
trong taycô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quýmến đã
nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy
nghĩ nó cần phải được baylên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và
mở cửa thả con chim còn lại ra.
Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi n vòng như muốn quyến
luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ
nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa
từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn
trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu
là hãygiữ chặt lấynó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãychắp cho nó đôi
cánh tựdo.
Cây phiền muộn
Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt
một ngàylàm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là
cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó
đến trò “đình công” của cái máycưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa
anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng
đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh.
Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân
câythấp bé và đưa cả hai tayvuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà
bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn.
Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười.
Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào
lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về
nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua câythấp bé gần cửa, sựtò mò thôi thúc tôi
đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãycủa anh.
“Ồ! Đó là câyphiền muộn của tôi”.Anh ta vui vẻ đáp. “Tôi biết mình không
sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không
nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những
người đã đợi tôi cả một ngàydài. Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã
đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng
hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.
“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra
ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi
khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn câyđêm hôm trước”.
Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho
bạn ngoài chính bản thân bạn.
Khi người ta gửi đi một nụ cười
Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy
phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho
người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư
của người bạn cũ lâu ngàykhông gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một
món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá
lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau
chị đi nhận giải và cho một người ăn màytrên phố một ít tiền lẻ. Người ăn
mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối
anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấymột
chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó.
Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Ðêm
ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con
sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà
dậyvà cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu
thoát đêm ấysau nàytrở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một
căn bệnh vô cùng nguyhiểm cho loài người. Tất cả là nhờ một nụ cười.
Truyện này do bạn Ngô Vũ Thắng gởi đến Xitrum.net
Tình bạn là mãi mãi
Trong một giâyphút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấyđược một người
bạn thân...
Đó là người có thể thayđổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào
đó.
Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể
dừng lại.
Là người làm cho bạn tin rằng thế giới nàythật sựtốt đẹp.
Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc
đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra.
Đó chính là người bạn mãi mãi...
Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống
rỗng, người bạn ấysẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của
thế giới ấybỗng vụt sáng lên và lấp đầynhững trống rỗng ấy.
Người bạn ấycó thể dắt bạn qua những giâyphút khó khăn của cuộc sống,
lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấysẽ nắm lấytaybạn và nói với
bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh
phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi
mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...
Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên
những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ
cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười
những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có...
Cảm ơn vì đã là bạn của tôi
Cuộc sống là những va đập
Hãynghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá
khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời
nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và
nước lũ cuốn tôi vào sông suối.
Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính
những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành
một hòn sỏi láng mịn nhưbâygiờ”.
Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của
hòn sỏi hayxúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy
biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới
tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính
những vết thương và sựđớn đau?
Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi
đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được
gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là
bạn đã tựlàm hoàn thiện chân dung mình.
Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn
hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn
sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành
những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn
ạ!
Nếu tôi biết rằng...
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ
bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữgìn tâm hồn bạn.
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấybạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm
chặt lấybạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quayvề.
Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi nghe thấytên bạn được xướng lên trong
lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn
trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút
còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “Mình yêu thương, quýbạn lắm!”, dù bạn
ra vẻ bạn dưbiết điều đó.
Ngàymai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn; và chúng ta
sẽ không bao giờ có cơ hội thứhai để làm đúng mọi việc.
Có nhiều cách để nói lời yêu thương và nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng
chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.
Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngàyhôm naylà tất cả những gì
tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương, quýmến bạn đến dường nào.
Tôi hyvọng sẽ không bao giờ quên rằng ngàymai đã được hứa dành cho
một người và ngàyhôm naycó thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm
người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.
Nếu bạn đang chờ đến ngàymai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay
trong hôm nay? Bởi nếu ngàymai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc
rất nhiều vì đã không dành những phút giây hiếm hoi còn lại để sẻ chia
một nụ cười, một cái ôm hay một nụ hôn và rằng bạn đã quá bận rộn để
tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành sựthật.
Hãygiữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng taycủa mình,
thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào
và rằng sẽ luôn giữhình ảnh thân yêu của họ.
Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi!”, “Tha thứ cho mình nhé!”, “Cảm
ơn”, hay“Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi!”. Và nếu ngàymai không bao
giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói
những lời trên.
Hãybiết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng
bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!
Những con sao biển
Một sớm tinh mơ, khi mặt biển còn mù sương, tôi bắt đầu chạythể dục với
chiếc walkman đeo bên hông. Ởphía xa, tôi thấymột cậu bé có vẻ bận rộn.
Cậu chạylăng xăng, cúi nhặt những vật gì đó rồi quăng nó xuống biển. Nếu
đó là trò chơi thi ném đá thì tôi có thể trổ tài cùng cậu bé. Ngày nhỏ, tôi
cũng thường hay chơi trò này. Nhưng khi nghe thấy tiếng cậu hét:"Về nhà
ngaynhé! Bố mẹ màyđang đợi đấy!"
Có thể bạn không tin, như chính tôi lúc ấy, những "viên đá" đó thì ra là
những con sao biển bị mắc cạn trên bãi. Và vị cứu tinh nhỏ này đang cố
gắng đưa chúng trở lại bãi biển, chạy đua với Mặt trời mà chỉ vài giờ nữa
thôi sẽ trở nên gaygắt và không tài nào chịu đựng nổi.
Nhưng những cố gắng của cậu bé rồi sẽ chỉ là công cốc thôi. Làm sao có
thể đưa hàng ngàn con sao biển về "nhà" của chúng được? Tôi gọi to: "
Này nhóc, làm thế làm gì? Làm sao em cứu được tất cả những con sao
biển?"
Cậu bé lại cúi xuống, nhặt một con sao biển và hét trả lời: "Nhưng em có
thể cứu được con nàymà. Nó sẽ được về nhà!" Cậu bé vung tayquăng con
vật bé nhỏ xuống biển. Rồi lại lập tức cúi xuống với một con khác...
Rõ ràng cậu bé không quan tâm đến việc có vô số những con sao biển
trên cát. Cậu chỉ nhìn thấynhững sự sống mà cậu đang nắm trong tay. Cái
mà cậu bé nhìn thấy, dù chỉ là một con số nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa.
Còn tôi, tôi nhìn thấymột con số quá khổng lồ đó là vô vọng.
Thế là tôi cúi xuống nhặt một con sao biển lên và đưa nó về nhà.
2 đô la và 1 giờ
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận
rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ
lúc nào và hỏi:
- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?
- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.
- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?
- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả
? - Ông bố hết kiên nhẫn.
- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.
- Nếu con cứkhăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một
giờ đồng hồ.
- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vaymột đôla được không?
Ông bố rất bực mình:
- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để
vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng
mình và ngủ đi. Hãynghĩ xem tại sao con lại ích kỷđến thế! Bố làm việc vất
vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấyđâu!
Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu.
Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu nhưthế chứ?
Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để
mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi
vào phòng con:
- Con ngủ chưa?
- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.
- Bố suynghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đâylà một đôla cho con.
Cậu bé cầm lấyrồi thò tayxuống dưới gối, lôi ra thêm mấytờ tiền lẻ nữa.
Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp
tiền ngayngắn, ông bố càu nhàu:
- Tại sao con lại vaythêm tiền khi con đã có rồi?
- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bâygiờ thì con
có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian
của bố không?
Truyện này do thành viên SkyMaster gởi đến Xitrum.net
Người thợ xây
Người thợ xâynọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm
cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin
nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.
Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm.
Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xâymột căn nhà trước khi thôi
việc. Ông ta nhận lời.
Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một
cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường,
kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.
Mấytháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao
cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã gắn bó và làm việc
rất tận tụyvới hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của
ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây
xong!"
Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết mình sẽ xâycất căn nhà cho chính
mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có
phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông
phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất nhưthế nào.
Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta.
Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào
nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi
ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy
mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.
Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện
tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngàymai sẽ là kết
quả của sựtạo dựng hôm nay. Hãyxâydựng đời mình một cách đúng đắn!
Cái máy bơm
Một chàng trai bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô, sẵn
sàng đánh đổi bất kỳcái gì chỉ để lấymột ngụm nước mát. Đi mãi đi mãi,
đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấymột căn lều: cũ, rách
nát, không cửa sổ.
Anh nhìn quanh căn lều và thấyở một góc tối có một cái máybơm nước cũ
và gỉ sét. Tất cả mọi thứtrở nên lu mờ đi bên cạnh cái máybơm, anh vội vã
bước tới, vịn chặt taycầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào
chảyra cả.
Thất vọng, anh nhìn quanh căn lều. Lúc này, anh chàng mới để ýthấymột
cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, anh đọc được dòng chữ nguệch
ngoạch viết bằng cách lấyviên đá cào lên:
"Hãyđổ hết nước trong bình nàyvào cái máybơm. Và trước khi đi, hãynhớ
đổ nước đầyvào chiếc bình này".
Anh bật nắp bình ra, và đúng thật: trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên,
anh bị rơi vào một tình thế bấp bênh. Nếu anh uống ngaychỗ nước trong
bình, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhưng nếu anh đổ hết nước vào cái
máybơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng
đất – rất nhiều nước.
Anh cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn; nên mạo hiểm rót nước
vào máybơm để có nguồn nước trong lành, hayuống nước trong cái bình
cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết
đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không?
Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm,
rồi tiếp tục nhấn mạnh cái cần máybơm, một lần, hai lần... chẳng có gì xảy
ra cả! Tuyhoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, anh sẽ không còn một nguồn hi
vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên trì bơm,.. lần nữa, lần nữa... nước mát
trong lành bắt đầu chảyra từ cái máybơm cũ kỹ.Anh vội vã hứng nước vào
bình và uống.
Cuối cùng anh hứng nước đầybình, để dành cho người nào đó không may
mắn bị lạc đường như anh sẽ đến đây.Anh đậynắp bình, rồi viết thêm một
câu dưới dòng chữcó sẵn trên bình:
"Hãylàm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần phải cho trước khi bạn có thể nhận".
Truyện này do thành viên Út Bảnh gửi đến Xitrum.net
Hai viên gạch
Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xâydựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch,
mua dụng cụ và bắt tayvào việc. Một chú tiểu được giao xâymột bức tường
gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã
thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngayngắn không. Công việc tiến triển khá
chậm vì chú làm rất kỹlưỡng. Tuynhiên, chú không lấyđó làm phiền lòng
bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong
đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông
xuống.
Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng
cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức
tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai
viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang
trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú
tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừđến chỗ bức tường mà chú xâydựng.
Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ
sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức
tường mà chú xâydựng. Một trong hai vị sưkhi đứng trước công trình ấyđã
thốt lên:
- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!
- Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấyhai viên gạch xấu xí ngaygiữa bức
tường kia ư? - chú tiểu ngạc nhiên kêu lên.
- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức
tường tuyệt vời ra sao - vị sưgià từtốn.
Hai mươi đô la
TTO
Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng
cách đưa ra tờ giấybạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả,
anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".
Những bàn taybắt đầu giơ lên.Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho
bạn - nhưng điều đầu tiên, hãyđể tôi làm việc này!"
Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: "Còn ai muốn tờ bạc này
không?". Vẫn có những bàn tayđưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó
xuống sàn và giẫm giàylên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bâygiờ trông
nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc nàynữa?". Vẫn còn
những bàn tayđưa lên.
"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị.
Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn
có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần
trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi
những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta.
Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có
nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của
mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương
bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những
gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"
Hà Nội 01.04.2007
Tổng hợp: ngvietduc (TVE)

[Sách] Nghệ thuật sống 6

  • 2.
    Nghệ thuật sống Nguồn:http://www.xitrum.net 6 Bơ gạo Tại một xa xôi hẻo lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp trong làng đều vui mừng, vì họ tưởng như ngôi làng này đã bị lãng quên rồi. Dân đen làm huyên náo hằng ngàykể từ khi họ nghe tin đó. Nhưng không có ai vui mừng và "kích động" bằng một người ăn xin trong làng. Vì không biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy vọng hoàng tửsẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn. Thực ra, người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, tả tơi với hai cái ống bơ ngồi đó. Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng. Khi thấyhoàng tửđi qua, người ăn xin vội chìa tayra kêu lên: - Xin bố thí cho kẻ hèn này! - Hãycho tôi bơ gạo của ông - Đó là những lời duynhất hoàng tửnói. Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lýdo gì để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo. Hoàng tử đổ gạo vào túi mình, rồi cho tay vào túi và lấy ra một nắm vàng, bỏ vào đúng nửa bơ, bằng với số
  • 3.
    gạo mà hoàngtửnhận được, rồi lại đưa cho người ăn xin. Hoàng tửkhông bao giờ quay lại, còn người ăn xin thì suốt cuộc đời cứ băn khoăn tự hỏi: Điều gì sẽ xảyra nếu ông ta đưa cho hoàng tửcả bơ gạo. Hạnh phúc vô biên Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi. Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳnghỉ đã trải qua. Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấyđược ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài. Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện. Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.
  • 4.
    Ngàyvà đêm dầntrôi... Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô ytá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngàykia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô ytá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô ytá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên". Trái tim hoàn hảo Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hayrạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thaythế. Chàng trai cười nói: - Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầysẹo và vết cắt. - Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng
  • 5.
    tạo ra nhữngnếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hyvọng một ngàynào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầykhoảng trống mà tôi luôn chờ đợi. Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từtrái tim của cụ già đã chảytrong tim anh... Cách nhìn mới về cuộc sống Khi tôi bắt đầu tập đạp xe đạp cách đây vài năm, tôi không bao giờ nghĩ rằng chuyện tôi luyện tập đạp xe sẽ trở thành một điều gì lớn hơn là một vài cuốc xe lòng vòng. Nhưng khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích tôi nâng cao mức tập luyện và thử sức với vài cuộc đường dài. Cuộc thử sức đầu tiên là đoạn đường 150 dặm (hơn 200km), MS-150, một cuộc đua xe hàng năm quyên góp tiền cho việc nghiên cứu chống lại bệnh xơ cứng. Khi tôi mới đăng ký dự thi, ý tưởng này dường như rất tuyệt vời - ủng hộ quyên góp cho một việc từ thiện khi chạyxe đường dài - và tôi rất hăng hái luyện tập. Nhưng khi cuộc đua đến, sự thiếu tự tin đã chiến thắng trong tôi. Tôi vẫn muốn quyên góp cho việc từthiện, nhưng tôi không còn muốn chạy một đoạn đường dài nhưvậytrong suốt hai ngàyliền. Cuộc đua bắt đầu vào sáng ngàyChủ nhật tại vùng quê Georgia yên bình, và trong vài giờ đầu tiên tôi cảm thấythật tuyệt vời. Đâychính là điều mà tôi tưởng tượng, và tinh thần của tôi rất mạnh mẽ. Nhưng vào cuối ngày, tôi cảm thấyquá kiệt sức, nóng nảy. Nếu ai đó tin rằng thể xác được nối với linh hồn, tôi đâysẽ là một ví dụ cụ
  • 6.
    thể. Mỗi điềuthan thở mà não đưa ra dường như đi thẳng tới hai chân tôi. "Mình không thể chịu nổi nữa," thì chân bắt đầu một cơn chuột rút, và "những người khác đều giỏi hơn mình" được tiếp theo là cảm giác hụt hơi, thiếu dưỡng khí. Tôi muốn bỏ cuộc. Lên đến đỉnh đồi, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp nơi chân trời xa đã giúp tôi đi tiếp được vài phút nữa. Khi đó tôi bỗng chú ý một vận động viên trước tôi một khoảng xa, đang đạp xe rất chậm trong bóng chiều đỏ rực. Tôi cảm thấyngười nàycó điều gì đó khác lạ, nhưng tôi không rõ là điều gì. Vì thế tôi cố chạy đuổi theo. Cô ta đang chạy, đạp chậm nhưng đều đều vững vàng, với khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng và cương quyết – và rồi tôi nhận thấyrằng cô ấychỉ có một chân. Sự tập trung của tôi thayđổi ngaylập tức. Cả ngàytôi không tin tưởng vào thể xác của chính mình. Nhưng bây giờ tôi đã biết - không phải là thể xác mà chính là ýchí sẽ giúp tôi đạt được đích đến của mình. Cả ngày hôm sau trời mưa. Tôi không trông thấy người nữ vận động viên một chân ấynữa, nhưng tôi tiếp tục chạymà không than thở, vì tôi biết rằng cô ấy đang cùng với tôi ở đâu đó trên đoạn đường. Và vào cuối ngày, vẫn cảm thấymạnh mẽ, tôi đã hoàn tất được 150 dặm của mình. Ước mơ Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống nhưmột kẻ du mục. Ông đi từtrang trại nàyđến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầygiáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?". Đêm đó, cậu bé đã viết bảytrang giấymô tả khát vọng ngàynào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xâynhà, chỗ nào đặt làm đường chạy
  • 7.
    cho ngựa. Viết xong,cậu bé đem bài nộp thầygiáo. Vài ngàysau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy"Đến gặp tôi sau giờ học". Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầyvà hỏi: - Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1? - Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từmột gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bâygiờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa? Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến. - Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đâylà ước mơ của con. Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầygiáo của mình: - Thưa thầy, thầycó thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình. Nhiều năm trôi qua, vị thầygiáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầynói: - Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về
  • 8.
    điều đó. Nghe thầynóithế, cậu bé nayđã là ông chủ vội đáp: - Không, thưa thầy, thầykhông có lỗi gì cả, chẳng qua thầychỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình. Đèn đỏ Hai người bạn dừng ôtô ở trước đèn đỏ. Người lái xe không nói gì, còn người bạn quaysang thở dài bảo: - Phí bao nhiêu thời gian vì đèn đỏ! Với chừng ấythời gian, người ta có thể viết cả một cuốn sách! Bảo sao ai cũng khó chịu khi phải dừng đèn đỏ. Người lái xe vẫn không nói gì. Người bạn liền đập vào tay: - Có nghe tớ nói không? - Không! - Tại sao hả? - Vì tớ đang có việc của tớ. - Cậu đang làm gì? Tớ có thấycậu đang làm gì đâu? - Tớ đang chúc may mắn - Người lái xe đáp - Tớ đã quen mỗi lần dừng đèn đỏ, tớ lại nghĩ tới và chúc một người thân hoặc bạn bè được maymắn. Thật là mayvì tớ đã có thời gian để chúc cho rất nhiều người maymắn, mà nếu không có những lúc dừng đèn đỏ, hẳn cả ngày bận rộn tớ sẽ chẳng nhớ ra đâu... Những hòn đá cuội
  • 9.
    Trong một buổinói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bàyvề cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: "Sau đâylà một câu hỏi trắc nghiệm". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "Cái lọ có đầychưa?" - ông hỏi. "Đầyrồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấytừgầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từtừvào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầychưa?". Lần nàythì mọi người dường nhưbắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa". "Tốt!" - ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: "Cái lọ đầychưa ?". "Chưa" - mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: "Minh họa nàynói lên điều gì?". Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!" "Có thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được". Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn... Nhưng nhớ đặt những "hòn đá cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng
  • 10.
    thời gian giớihạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sựcó ýnghĩa. Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của chính bạn và hãyđặt chúng vào trong lọ trước. 5 cách để trở nên tự tin Người ta thường nói: Tự tin là dành được 50% thành công, vì thế, tự tin là điều hết sức cần thiết để mỗi con người có thể dành được thành công trong cuộc sống, sự nghiệp... Có thể nói, tự tin có nghĩa là chúng ta tin tưởng vào chính bản thân mình, tin vào sự lựa chọn của chính mình, hài lòng với những thành quả và mối quan hệ mình đạt được. Sau đâylà 5 cách để bạn có thể tựtin hơn trong mọi tình huống: 1. Hãyvậnđộng: Bạn nên chịu khó thả bộ. Bạn cũng có thể đạp xe và làm việc cho đến khi toát mồ hôi. Tập các bài tập cho não và phổi, điều này sẽ làm tăng sức mạnh thể lực, xóa bỏ mọi nỗi tức giận và khó chịu. Bạn sẽ cảm thấymình dồi dào sinh lực, làm việc hiệu quả tựtin. Không có gì tuyệt vời hơn khi thấy bạn trong dáng vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh hồng hào. Hãyra khỏi ghế ngồi và tỏ ra năng động, mạnh mẽ. 2. Hãyquantâmđếnhìnhthức: Mọi người thường để ýđến điều nàyđầu tiên. Những gì bạn mặc đều thể hiện tính cách, sở thích, phong thái của bạn. Nếu bạn ăn mặc kệch cỡm, không thích hợp, đồng nghiệp sẽ đánh giá thấp bạn. Khi bạn để ýđến cách ăn mặc, bạn nên tự hỏi mình muốn mọi người hiểu mình là người như thế nào? mình muốn gây ấn tượng với những người nào? Chúng ta đang đề cập đến văn hóa thời trang haychỉ là nhiều bộ quần áo kiểu cách; chúng ta đang muốn nói đến tính hiệu quả, sựphù hợp trong môi trường nhất định.
  • 11.
    - Vậycác bạnnên lưu tâm đến 4 nhân tố sau: + Sự phù hợp: Dù bạn là ai thì bạn nên nhớ là cách ăn mặc của bạn cần phải luôn phù hợp với môi trường hoạt động. + Sạch sẽ: Hãy thận trọng với những loại máy giặt vì chúng có thể làm hỏng quần áo của bạn mà không biết. Hãy chú ý đến sự sạch sẽ gọn gàng, tránh quần áo tuột chỉ, hayquên cài cúc... + Giầydép: Nên nhớ rằng mọi người đều rất để ýđến giàydép vì một lẽ họ haynhìn xuống và haylo lắng. Vậybạn hãyluôn giữ cho đôi giàycủa mình sáng bóng, sạch sẽ. + Hãyluôn mỉm cười: Nụ cười tươi bừng sáng trên khuôn mặt sẽ làm cho chính bạn dễ chịu và làm cho người khác thoải mái, vui vẻ. 3. Hít thở: Cần phải biết giữ gìn và tự kìm nén, nín thở khi cần thiết. Hãyhọc cách hít thở sâu, điều này cần thiết để giúp bạn bình tĩnh, kiềm chế những cơn nóng giận. Hít thật sâu trong lồng ngực, đâylà cái thở từdạ dày. 4. Sốngnguyêntắc: Giữ vững quan điểm của mình. Hãy đúng giờ và biết lo lắng đến trách nhiệm hiện tại. Không theo đuổi một mục đích không rõ ràng mà phải biết nhận thức và nắm cơ hội. Nhớ rằng mọi nguyên tắc đều có tác động rất lớn với các quan hệ nghề nghiệp (chuyên môn) cũng nhưcác quan hệ cá nhân của bạn. 5. Chovà nhận: Hãy cho những gì bạn muốn nhận. Nếu bạn muốn được tôn trọng và yêu quý, hãytôn trọng và yêu quýmọi người. Nếu bạn muốn thành công thì hãy giúp người khác thành công. Nếu bạn muốn vui vẻ hơn hãy cứ vui vẻ đi,
  • 12.
    hãy mở lòngmình, hãy tự công nhận những thành công của mình, hãy tự tạo ra niềm vui để tự tận hưởng niềm vui ấy. Bạn hãyluôn tự nhủ về công việc những việc nàythật sẽ chẳng có gì là không thể làm được. Những người tự tin nhất là những người sống đơn giản. Họ luôn làm cho cuộc sống có ýnghĩa. Sự yêu thương dẫn đường Khi còn trẻ, tôi thích hầu như tất cả mọi thứ: kem sôcôla, khiêu vũ, cái máy đánh chữ... Tôi cũng yêu thương rất nhiều người: cha mẹ, người yêu - sau này là chồng, sau đó là con cái, các sinh vật mà chồng tôi nuôi trong nhà. "Tôi thích cái này!" - Tôi có thể dễ dàng nói câu đó. Và một phút sau, tôi lại có thể thích thêm một thứ khác. Không có biên giới cho sự yêu thương và thích thú. Nhưng bây giờ tôi đã cẩn thận hơn về sự yêu thương của mình. Vì tôi đã biết cảm giác yêu thương một điều gì rồi bị đánh mất chính thứ đó. Lúc đó, tình yêu thương trở nên dằn vặt và đau đớn lắm, trở thành vết thương mãi mãi không hàn gắn được. Ấylà khi chồng tôi qua đời. Tôi vừa phải phẫu thuật dạ dày. Tôi khó chịu về tất cả mọi thứ. Tiếng ti vi quá ồn ào. Chuông điện thoại thật phiền. Tôi không muốn nhìn ra cửa sổ và nhìn người ta đang tận hưởng một ngàytốt lành. Tôi cảm thấymình già nua và vô dụng. Tôi khó chịu về cơ thể của mình, về tuổi tác, về sức khỏe... Cho đến ngàythứ ba kể từ khi phải nằm bẹp trên giường, tôi cảm thấyđỡ mệt hơn. Tôi ngồi dậy, nhìn quanh. Căn phòng trống rỗng. Tôi ngồi yên lặng, than thân trách phận. Bỗng một chiếc máybaygiấyphi vèo vào phòng, đậu ngayở chân giường tôi. Giở cái máybayra, tôi thấymột dòng chữnguệch ngoạc. "Chúc bà mau khỏe. Cháu yêu bà. Ryan."
  • 13.
    Tôi nghe cótiếng rậm rịch bên ngoài. Trời rất gió, hình như có tuyết, vì tôi nghe tiếng mọi người giậm lịch bịch những đôi ủng đi trời tuyết. Tôi đi ra phía cửa, cầm theo chiếc máybaygiấy. Đã đến lúc bước vào thế giới một lần nữa. Với sựyêu thương dẫn đường. Quà tặng tình yêu của anh lính thủy Kính gửi: Đô đốc David L. McDonald - Lực lượng Hải quân "Thưa ngài đô đốc, Tôi biết lá thư này đến tay ngài chậm mất một năm, nhưng dù sao, điều quan trọng nhất là ngài nhận được nó. Vì có đến mười hai người yêu cầu tôi viết lá thưnàygửi ngài. Tết năm ngoái, tôi và bạn gái đến Mỹ du lịch. Trong suốt năm ngày khốn khổ, mọi thứ đều rối tinh lên. Chúng tôi không có lấy một phút được thở phào. Ngay đúng đêm giao thừa, chúng tôi còn bị mất cắp tiền nên phải vào dùng bữa ở một nhà hàng bình dân cũ kỹ. Chẳng có một chút không khí năm mới nào, cả trong tiệm ăn lẫn trong tim chúng tôi! Đêm hôm đó trời mưa và lạnh. Trong tiệm ăn chỉ có 5 bàn có người, tóm lại là rất tẻ nhạt. Có hai cặp vợ chồng người Đức ngồi hai bàn. Một gia đình người Pháp ngồi một bàn. Một người lính thuỷđang ngồi một mình. Trong góc có một ông cụ đang chơi piano một bản nhạc chậm chạp. Tôi nhìn quanh và để ýai cũng cặm cụi ăn, im như đá. Người duynhất có vẻ vui là anh lính thuỷ. Vừa ăn, anh ta vừa viết một lá thư, rồi lại mỉm cười nữa. Bạn tôi gọi một món Pháp, nhưng do không biết tiếng Pháp nên khi họ mang ra, đó là một món chúng tôi không sao nuốt nổi. Tôi bực quá nên hơi to tiếng, và bạn tôi tấm tức khóc! Thật kinh khủng! Còn ở bàn của gia đình người Pháp, ông bố vừa đét cho cậu con trai một cái và nó khóc ré lên. Còn cô gái người Đức lại mắng mỏ chồng cô ta suốt.
  • 14.
    Một bà cụcầm giỏ hoa bước vào. Bà ta đi đôi giầyướt bết lại và mang giỏ hoa đến từng bàn mời mua. Chẳng ai gật đầu. Mệt mỏi ngồi xuống một chiếc bàn, bà quay ra gọi người phục vụ: “Xin cho một bát súp rau!”, rồi quaysang người chơi đàn piano, bà thở dài: “Joseph, anh có tưởng tượng được không này, một bát súp rau để đón giao thừa? Cả chiều nay tôi không bán được bông hoa nào!”. Ông cụ chơi đàn ngừng taychỉ vào chiếc đĩa đựng tiền “boa” vẫn đang trống không. Lúc đó, anh lính thủy trẻ đã ăn xong và đứng dậy. Vừa khoác áo, anh vừa bước lại gần giỏ hoa: - Chúc mừng năm mới! -Anh mỉm cười rồi cầm hai bông hồng - Bao nhiêu tiền ạ ? - Hai đôla thưa ông! Ép phẳng một bông hoa để kẹp vào lá thư vừa viết, anh lính thuỷđưa bà cụ một tờ 20 đôla. - Tôi không có tiền trả lại, thưa ông - Bà cụ nói - Để tôi đi đổi. - Không, thưa bà -Anh đáp và cúi xuống hôn lên gò má nhăn nheo - Đó là món quà năm mới. Rồi anh cầm bông hoa kia đi về phía chúng tôi và lịch sựnói: - Thưa anh, có thể cho phép tôi tặng bông hoa nàycho người bạn xinh đẹp của anh được không? Anh đặt bông hoa vào taybạn tôi, quayra chúc tất cả mọi người một năm mới tốt lành rồi đi khỏi tiệm ăn. Tất cả mọi người ngừng ăn. Ai cũng nhìn theo anh lính thuỷ. Ai cũng im lặng. Chỉ vài giâysau, không khí năm mới tràn ngập tiệm ăn, nở bừng như pháo hoa.
  • 15.
    Bà cụ chạyđiđổi tờ 20 đôla ra hai tờ 10 đôla rồi đặt một tờ vào đĩa của ông Joseph: - Joseph, quà năm mới của tôi, anh cũng phải nhận một nửa, quà của tôi cho anh đấy! Ông cụ mỉm cười và bắt đầu chơi bài “HappyNew Year”. Không khí trở nên nhộn nhịp. Thậm chí gia đình người Pháp còn gọi rượu vang mời mọi người. Chỉ khoảng một tiếng đồng hồ trước, chúng tôi còn là một trong số những người đang bị hành hạ trong một tiệm ăn tồi tàn, thì cuối cùng, đó lại là đêm giao thừa tuyệt nhất chúng tôi từng có. Thưa đô đốc, trên đây là tất cả những gì tôi muốn kể cho ngài nghe. Là người đứng đầu lực lượng hải quân, tôi nghĩ hẳn ngài muốn nghe về món quà đặc biệt mà người lính thuỷ đó đã mang tới cho chúng tôi. Anh ta mang tâm hồn của tình yêu, tâm hồn của năm mới và đã tặng nó cho chúng tôi vào đêm giao thừa năm ngoái ấy. Xin cảm ơn ngài đã đọc, và chúc mừng năm mới". Hai con chim gáy Có hai con chim gáyrất thân với nhau. Hết tha thẩn xuống đồng lượm từng hạt lúa, chúng lại baylên ngọn tre râm ran tiếng gù. Cứtha hồ mà dồn dập, mà khoan thai có khi nhẹ nhàng như lời tình tự. Bỗng chẳng maymột anh bị con người bẫyđược đem về nuôi. Anh kia liền đi tìm bạn mới. Mặc dù được chăm sóc chu đáo, nhưng bị giam hãm trong lồng phần thì nhớ da diết cánh đồng quê, phần thì nhớ bạn, chim cất lên những tiếng ai oán não nùng. Nghe tiếng than của bạn, anh chim gáy ở ngoài cũng tìm đến thăm. Thấy bạn mình được ở trong chiếc lồng son, có thức ăn nước uống đầyđủ, anh ta ganh tị bảo:
  • 16.
    - Tưởng khổcực lắm, hoá ra phúc đức ông cha bảyđời để lại mới có được kẻ nâng niu chiều chuộng còn than vãn nỗi gì. Anh chim trong lồng nghẹn ngào không thốt nên lời. Thấythế anh chim ở ngoài nảyra ýđịnh: Mình muốn vào đó, nhưng có cả hai thì thức ăn sẽ ít đi, chi bằng tìm kế cho nó bayra để ta vào tha hồ mà chén. Nghĩ vậyanh ta liền dùng lời ngon ngọt dụ dỗ: - Muốn thoát thân thì nhịn ăn, giả vờ chết. Chủ sẽ bắt ra xem thử, lúc ấy nhanh chân mà tẩu thoát. Quả thật bằng cách đó anh chim nọ được vùng vẫynơi trời cao và saysưa cất giọng trầm bổng. Còn anh chim ở ngoài lại cứ quanh quẩn bên chiếc lồng, tất nhiên được vào trong dễ dàng. Được no nê nhưng anh ta mới nhận ra sự cô độc, tù túng. Từ đó, chim càng lười biếng không cất nổi tiếng gáy. Người chủ thấy thế cũng chẳng còn săm soi, chăm sóc nhưngàyxưa nữa. Nhiều hôm phải nhịn đói, nước mắt lưng tròng, thân hình tiều tụytrông mà tội nghiệp, anh ta liền dở chiêu cũ nhưng có ai mà dại nữa. Lúc này, anh chim gáy nọ mới nhận ra rằng sống mà chỉ vì miếng ăn thì đó chỉ là kiếp sống thừa. Xin mặc áo đỏ cho con Cindy D. Holms Tôi làm việc cho những đứa bé bị mắc virus gâybệnh AIDS. Những quan hệ mà tôi có được với những đứa bé đặc biệt đó là những quà tặng mà cuộc sống đem lại cho tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe về cậu bé Tyler. Tyler sinh ra đã nhiễm HIV; mẹ của cậu bé cũng bị nhiễm. Từ những ngày đầu tiên sinh ra đời, cậu bé đã phải phụ thuộc vào những thuốc men giúp cho cậu sống còn. Nhiều khi cậu bé còn cần phải có máyhỗ trợ thở để tiếp thêm ôxy.
  • 17.
    Tyler không chịuđầu hàng căn bệnh chết người này dù chỉ trong một khoảng khắc. Rất thường xuyên người ta bắt gặp cậu chơi và đuổi bắt ở sân chơi, với túi ba lô đầythuốc men và kéo theo một cái xe đẩycó bình ôxy giúp cho cậu thở. Niềm vui rằng mình còn sống đã đem lại năng lượng cho Tyler và làm chúng tôi kinh ngạc. Mẹ Tyler thường chọc cậu bé rằng cậu chạynhanh quá nên cô phải mặc cho cậu áo đỏ. Như thế, khi cô nhìn qua cửa sổ tìm cậu, cô có thể nhanh chóng nhận ra cậu. Căn bệnh quái ác này cuối cùng cũng đánh gục những người mạnh mẽ như Tyler. Cậu bé ốm nặng và thật không maylà cả mẹ cậu cũng vậy. Khi đã rõ rằng cậu bé không thể vượt qua được nữa, mẹ của Tyler động viên cậu rằng cô ấycũng sẽ chết, và cô ấysẽ sớm ở bên cậu trên trời. Vài ngàytrước khi chết, Tyler gọi tôi lại gần giường bệnh và nói thầm "Cháu có lẽ sẽ chết sớm. Cháu không sợ đâu. Khi cháu chết, cô mặc cho cháu áo màu đỏ nhé. Mẹ cháu hứa sẽ lên trời cùng với cháu. Khi mẹ cháu lên đến đó, cháu có thể đang chơi, và cháu muốn mẹ cháu nhận ra cháu liền." Tình yêu, giàu sang và sự thành công Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”. - Ông chủ có nhà không? - họ hỏi - Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời. - Thế thì chúng tôi không thể vào được. Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
  • 18.
    - Ba chúngtôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời. - Sao lại thế? - người phụ nữngạc nhiên hỏi. Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông nàylà Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bâygiờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”. Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đâyđúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãymời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”. Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”. Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”. “Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”. Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”. Thần Tình yêu đứng dậyvà đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậyvà đi theo thần Tình yêu. Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”. Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì
  • 19.
    chỉ có mộtmình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”. Đi tìm hạnh phúc Hạnh phúc là điều ai cũng mong muốn. Khi phải sống trong những ngày có quá nhiều sự kiện không tốt ập đến, người ta dễ rơi vào những rắc rối về sức khỏe, nghề nghiệp và cả những mối quan hệ xã hội. Hãytập trung vào việc làm cho mình hạnh phúc, bạn sẽ cảm thấydễ chịu hơn, cũng như mọi người sẽ nhìn thấymột vẻ ngoài tràn đầythiện cảm của bạn. Sau đây là một số “mẹo vặt” sẽ giúp bạn hạnh phúc hơn: 1. Hãylạc quan: Nhìn cuộc sống tích cực đi nhé! Chính bạn sẽ thấy cuộc sống hạnh phúc và nhiều năng lượng đến thế nào! Hãy nhớ: một cô nàng hay một anh chàng nào đó sẽ bị hút về phía bạn nếu bạn là một người lạc quan và tích cực. 2. Vươntới nhữngviễncảnhtươnglai: Bạn hãynhìn về bức tranh rộng lớn của cuộc đời bạn, đừng để một vài mặt trái lật đổ bạn. Trong cuộc đời, bạn sẽ phải chạm trán với nhiều chướng ngại, nhưng hãy để đôi mắt của bạn hướng về những giá trị lâu dài và tránh trở nên bất hạnh khi vướng phải những vấn đề khó khăn thứyếu. 3. Tỏra biết ơn: Cám ơn đồng nghiệp của mình khi anh ta giúp đỡ bạn. Chúc mừng cấp trên khi thành công trong một dự án. Nói một lời tử tế với người phục vụ bàn khi họ mang cho bạn tách cà phê buổi sáng. Cho người hành khất một vài tờ bạc lẻ khi bạn gặp trên đường…Đó là những cách cảm ơn cuộc đời và bạn sẽ thấymình thật hạnh phúc.
  • 20.
    4. Hòa nhậpvàocuộcsống: Sao bạn không cho phép mình “nuông chìu” bản thân một chút: chải chuốt lại chiếc xe của bạn, sửa chữa vài món lặt vặt trong nhà, xem tivi, đi xem kịch… Bạn hãy thử “ưu tiên” mình và làm những gì bạn thích sau những giờ bận rộn với công việc trong ngày. 5. Chămsóc cơ thể: Ăn uống điều độ và tập thể dục, chơi một môn thể thao vừa sức. Biết đâu bạn sẽ tìm thêm được một “đồng đội” trong môn thể thao mà bạn chơi, điều ấy sẽ càng tăng thêm những thú vị cho cuộc sống của bạn khi sau mỗi buổi tập, hai người cùng đi ăn, hoặc trò chuyện về những vấn đề quan tâm. 6. Thayđổi thời khóa biểu: Sau những “lề thói hằng ngày” làm việc cũ, bạn cũng cần tìm nguồn năng lượng mới. Thayđổi một chút giờ giấc hoặc công việc phải làm sẽ xóa bỏ sựnhàm chán của thời khóa biểu. Duytrì sựcân bằng giữa làm việc và thư giãn sẽ giúp cuộc sống của bạn không nhàm chán. 7. Liênlạc với mọi người: Có bao giờ bạn bất ngờ nhận được một cú điện thoại từ một người quen cũ sau thời gian dài không liên lạc? Bạn cảm thấythế nào? Lâng lâng? Vui sướng?… Hãygửi email hoặc gọi điện thoại đến bạn bè và những người thân mà lâu rồi bạn không liên lạc, không vì bất cứ lý do gì mà chỉ để nói câu “xin chào”. 8. Sángtạo: Tìm một chỗ thoát ra cho những ýtưởng sáng tạo của bạn đi nhé! Vẽ tranh, làm thơ, viết văn hoặc trổ tài làm nhà thiết kế, làm đẹp lại phòng khách hoặc khu vườn của bạn. Chẳng có nghĩa lýgì về chuyện tốn thời gian cho
  • 21.
    hoặc khu vườncủa bạn. Chẳng có nghĩa lýgì về chuyện tốn thời gian cho những việc nàyvào những ngàynghỉ cuối tuần. Nếu bạn dành thời gian để sáng tạo, bạn sẽ thấymình yêu đời và khoẻ mạnh hơn. 9. Tìmmột nửa kia… Một tình yêu không điều kiện sẽ đem đến cho bạn những ýnghĩa lớn trong cuộc sống. Bạn hãy tìm một nửa kia của mình và cùng người ấy chia sẻ buồn vui và những kinh nghiệm thành bại trong đường đời mà cả hai đã gặp. 10. Tròchuyện: Bạn sống có khép kín không? Hãycởi mở, trò chuyện với ai đó sẽ luôn làm cho cuộc sống của bạn tràn đầynhững điều mới mẻ và hạnh phúc. 11. Mơ: Viết lại những “tham vọng” của bạn và thực hiện chúng một cách nghiêm túc, có đầu tư. Bạn phải biết những gì bạn cần, những nơi nào bạn có thể đến. 12. Biết tha thứ: Có lẽ đã đến lúc bạn nên tha thứ cho ai đó (hoặc cho chính mình) về những điều họ đã nói hoặc làm. Nếu bạn đã bị bỏ lỡ một cơ hội thăng tiến hoặc mất việc, bạn hãytự nhận ra rằng đừng nên hệ lụyvào chúng – bởi vì bạn không thể viết lại hồi kýđời mình. Chấp nhận nó và để nó trôi qua.Ai biết để quá khứngủ yên, cuộc sống sẽ hạnh phúc. Trong cuộc đời, chúng ta không thể trông chờ người khác đem lại hạnh phúc cho chúng ta. Hạnh phúc là điều phải do ta tạo ra và giữ lấy. Trước khi phán xét xin hãy lắng nghe Từ lúc thành niên, tôi đã biết mình khác mọi người. Tôi không rung động
  • 22.
    Từ lúc thànhniên, tôi đã biết mình khác mọi người. Tôi không rung động trước bạn khác giới mà luôn có tình cảm với những người cùng giới tính. Tôi đã từng đau khổ và dằn vặt chính mình. Tựtôi đã ghê tởm tôi. Nếu nhưmọi người có quyền mơ về một cuộc sống gia đình vợ chồng, con cái hạnh phúc, thì tôi ngaytrong tiềm thức đã chẳng thể mơ. Tôi đã từng cố gắng quên đi những cảm xúc của chính mình để kết bạn với những cô gái - những mong đâychỉ là một giai đoạn trong cuộc sống và khi có bạn gái tôi sẽ trở thành người bình thường. Nhưng thời gian trôi và tôi hiểu, không ai có thể sống trái với lòng mình. Rất nhiều người bạn của chúng tôi do bế tắc đã lấy vợ hay lấy chồng những mong có cuộc sống bình thường như bao người. Nhưng tất cả chỉ là đau khổ, đau khổ cho bản thân và đau khổ cho người thân yêu - những người vợ, người chồng và con cái đều không hạnh phúc. Nếu như khát vọng được yêu thương, được sống đúng là chính mình là quyền rất cơ bản mà mỗi con người đều mưu cầu thì đối với chúng tôi - những người đồng tính - khát vọng nàyđau đáu mãnh liệt hơn nhiều. Thật đơn giản và đôi khi vô nghĩa khi tuyên bố “tôi là con trai” hay“tôi là con gái”, nhưng chẳng đơn giản và vô nghĩa chút nào khi tuyên bố “tôi là người đồng tính”. Một câu hỏi lớn luôn đặt ra đối với mỗi chúng tôi: “Đồng tính là sự lựa chọn của mỗi cá nhân do ảnh hưởng của lối sống trụylạc, haysự lệch lạc bệnh lýcủa tâm lý, hayđâylà một giới tính tự nhiên như các giới tính khác?”. Tự trong thâm tâm chúng tôi hiểu đồng tính là tự nhiên, chúng tôi sinh ra đã như vậy, nó tuyệt nhiên không là kết quả của một lựa chọn sống hay ảnh hưởng của các lối sống trụylạc. Là một trí thức, tôi đau khổ và đi tìm câu trả lời nghiêm túc trong khoa học. Và tôi ngỡ ngàng nhận ra các kết luận của y học, tâm lý học, xã hội học hiện đại đều khẳng định đồng tính là tự nhiên, không phải là một bệnh lý haymột kiểu thức thương tổn về tâm lý. Hầu hết chúng ta đã quá quen với chuyện xã hội chỉ có hai giới tính, quen đến mức không có chỗ cho sựkhác biệt.
  • 23.
    Thật sự kếtquả nghiên cứu cho thấyxã hội tồn tại một cách tự nhiên nhiều hình thái giới tính khác nhau: nam, nữ, đồng tính nam, đồng tính nữ, “bi” (người cảm xúc với cả hai giới tính). Một điều duynhất khác biệt là hai giới tính nam - nữ chiếm đa số và do những định kiến xã hội dẫn đến những người thuộc các nhóm thiểu số không dám thể hiện xu hướng giới tính thật của mình. Khoa học đã khẳng định nhưng định kiến xã hội còn quá nặng nề, người đồng tính từ khi sinh ra đã chịu nhiều định kiến và thiếu công bằng của xã hội. Các phóng sự về người đồng tính hầu hết đều tiếp cận từ “mại dâm nam” haycác vụ giết nhau vì tình. Vâng, đâylà tệ nạn, nhưng nó là tệ nạn của xã hội loài người nói chung chứ không phải tệ nạn do đồng tính mà ra. Quy kết không rõ nguyên nhân sẽ không thể đi đến giải pháp xã hội hiệu quả. Một lần nữa, trước khi phán xét xin hãy lắng nghe và quan sát với trái tim yêu thương và chấp nhận sự khác biệt. Đồng tính không phải là sự lựa chọn, người đồng tính có thể là bất cứ ai trong số những người thân yêu của các bạn. Chúng tôi là những người con, người anh, người chị, thậm chí người cha, người mẹ trong mỗi gia đình; chúng tôi là những đồng nghiệp thân thiết trong các công sở; chúng tôi là những công dân có trách nhiệm trong xã hội. Chúng tôi là bác sĩ, kỹ sư, giảng viên, ca sĩ, diễn viên, công nhân, nông dân, sinh viên, nhà khoa học, nhà báo, nhà thơ... Thống kê của thế giới, tỉ lệ đồng tính trong dân số giao động từ 1-5%. Nếu lấysố trung bình thì với 80 triệu dân, cộng đồng người đồng tính của VN không dưới 2 triệu người. Đây là một cộng đồng lớn mà sự hiểu biết của xã hội sẽ có những tác động rất quan trọng. Cuối cùng, tôi muốn nói với cha mẹ tôi, những người thân yêu và bạn bè tôi, xin đừng đau khổ mà hãy yêu thương và tự hào vì tôi được sống là chính mình. Tôi muốn nói với cộng đồng những người đồng tính nam cũng nhưnữrằng hãytựtin là chính mình và sống thật tốt, rằng mọi người rồi sẽ
  • 24.
    nhưnữrằng hãytựtin làchính mình và sống thật tốt, rằng mọi người rồi sẽ hiểu biết và đón nhận sự khác biệt dù sẽ có nhiều khó khăn ở buổi ban đầu. Trích Tuổi Trẻ 24/4/2004 Chiếc hộp quý giá Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấygói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấyquýra thành từng mảnh nhỏ trang trí một chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với cha: "Con tặng cha". Người cha cảm thấybối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi cơn giận dữlại bùng lên khi ông mở ra thấycái hộp trống rỗng. Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: "Cha ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng cha mà!" Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con tha thứ. Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấyra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp. Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầytình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầytình yêu vô tưnhưthế. (Trích phụ san Thế Hệ Trẻ) Chuyện con vịt
  • 25.
    Mùa hè, mẹgửi Andrew về quê chơi với bà ngoại. Được cậu Billycho một cái giàn thun, Andrew khoái lắm. Nhưng nhớ lời cậu dặn, nó chỉ dám tập bắn ở trong rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng ở trong rừng, nhưng nó chẳng bắn được chút gì cả. Buồn rầu, Andrew thất thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấybầyvịt của bà ngoại đang rượt nhau kêu quàn quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một hòn sỏi và bắn đại một phát. Chẳng may, viên sỏi trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn đùng ra giữa sân, giãyđành đạch mấycái rồi nằm ngayđơ.Andrew hoảng hốt nhìn quanh: không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong đống củi. Yên trí với bí mật của mình, Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không biết rằng đã có ít nhất một cặp mắt nhìn thấychuyện xảyra với con vịt. Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally, chị họ của Andrew, con gái chú Billy: - Bữa naytới lượt con rửa chén đó. - Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. - Sally vội đáp và nhìn Andrew bằng ánh mắt khiến nó đang đỏ mặt toan cựcãi bỗng đâm ra chột dạ. - Thật không Andrew? - Bà ngoại hỏi, không quayđầu lại. - Con à? Andrew vừa mở mồm thì Sallyhích một cái đau điếng vào sườn nó và khẽ thì thầm qua kẽ răng: - Con vịt. Nhớ không? - Con nhận lời chị ấyrồi. - Andrew đáp bằng giọng hậm hực. Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sallyđi câu, nhưng bà ngoại bảo: - Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa tối.
  • 26.
    - NhưngAndrew thíchở nhà nấu xúp hơn là đi câu đấychứ! Bà hỏi nó xem có đúng nhưvậykhông? Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan cãi thì Sally tằng hắng mất tiếng. Nó đành nghẹn ngào trả lời: - Cháu sẽ ở nhà giúp bà. Cứthế, suốt ngàyhôm đó, Andrew luôn bị Sallydằn vặt bởi chuyện con vịt. Tối đến, mệt mỏi,Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách và ngủ thiếp đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đã tắt đèn và phủ trên người nó một tấm chăn.Andrew nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày. Nhiều lúc nó muốn nói thật với bà ngoại về chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại sẽ mách mẹ nó, rồi thì sang năm mẹ nó sẽ không cho nó về chơi với ông bà nữa thì sao? Còn Sallythì quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát khỏi bàn tayquái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó chỉ muốn chết quách cho rồi. Andrew thổn thức. Chợt một bàn tayto mềm của bà ngoại đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà ngoại thì thầm: - Nói đi con. Có điều gì con cứnói ra cho nhẹ nhõm trong lòng. - Con vịt... Cháu... Con vịt... - Andrew lắp bắp. Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một mạch: - Cháu lỡ taybắn chết một con vịt rồi bà ạ! - À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấythái độ của cháu với Sallybà hơi ngạc nhiên, nhưng bà đã hiểu cả khi lùa bầy vịt vào chuồng và thấy thiếu một con. Nhưng bà muốn chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngàyhôm naylà một bài học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của mình, cháu sẽ không bao giờ có được sựthanh thản và cháu sẽ trở thành sựnô lệ của cái xấu.
  • 27.
    Một cách xửsự Mr.Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả. Một hôm ông thấyvợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John - một tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người nàyđi khỏi, ông hỏi vợ : - Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức nhưthế. Bà Thomas từtốn trả lời : - Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm. Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi. Bức tranh bị bôi bẩn Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngàykia chàng bắt tayvào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian. Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuynhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong
  • 28.
    cơn say mêđiên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguyhiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuynhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm. Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấymột câycọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sựhoàn mỹtuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật câycọ từtayngười đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tayđịnh đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuynhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữlấyngười họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: "Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình". Vậynên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngaydưới chân bạn. Truyện do bạn đọc Lilytrang gởi đến Xitrum.net Chú mèo không có miệng Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máytính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần...
  • 29.
    Họ ít cóthời gian để ýđến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấyvậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày. Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều nhưthật. Cô bé cảm thấycô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa. Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi: - Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc? Cô bé lại òa lên tức tưởi: - Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói! - Vậyông sẽ nghe cháu! Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãyđi về nhà. Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thayđổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấycuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống. Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạyđến công viên để chia sẽ cho vơi
  • 30.
    bớt nỗi buồntủi. Cô bé vội vã, chạyqua đèn đỏ... *** Ngàybiết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hayngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngàyhôm trước, nhưng không thấycô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét. Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nayđã mang hiệu "Hello Kitty" (bạn đã bao giờ để ýmèo Hello Kittykhông hề có miệng?) - chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người. Tôi không biết "sự tích" Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Hello Kitty là một lần tôi được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác - thực sựlắng nghe. Một vài dòng... Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công tythiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụygì. Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngayhôm ấyhẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt
  • 31.
    ngã từRockefeller. Khi Bedfordbước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên. -A, anh đấyhả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công tychúng ta rồi chứ? Bedford đáp rằng ông đã biết rồi. - Tôi đã suynghĩ rất nhiều về điều này- Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đâyvài dòng. Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công tyđưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này. Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳkhi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấybớt cáu rồi. Không biết là thói quen nàyđã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác. Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bâygiờ tôi giới thiệu nó cho tất cả các bạn. Lỗ nhỏ đắm thuyền Trên sườn núi Long’s Peak ở Colorado có một câyđại thụ khổng lồ bị tàn
  • 32.
    phá còn trơlại mỗi một khúc thân. Những nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng 400 năm. Hồi Columbus đặt chân lên đất El Salvador nó đã có rồi và khi những tu sĩ tới gâydựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được nửa đời của mình. Trong đời sống dài đằng đẵng suốt bốn thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 lần và trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố mà vẫn sống. Về sau, nó bị một đàn sâu đục khoét hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác, mỗi ngày gặm nhấm từng chút một liên tiếp không ngừng. Dần dần câycổ thụ trở nên mục ruỗng và ngã đổ. Thành thửmột câycổ thụ khổng lồ chống chọi nổi với thời gian, với sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc lại bị hạ vì những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể bẹp nát giữa hai đầu ngón tayngười... Nhiều người chúng ta cũng từng vinh quang chiến thắng được sấm sét, giông tố, vượt qua cả trời long đất lở trong đời, để rồi bị những phiền muộn, giận hờn vặt vãnh, tầm thường đánh gục. Những điều vụn vặt ấycó khác chi những con sâu nhỏ kia có thể phá hủy cuộc sống chúng ta từng ngày. Vì thế, đừng bao giờ để những con sâu ấylen lỏi trong tâm hồn, khi chúng ta có thể bóp bẹp chúng chỉ bằng hai đầu ngón tay! 9 ân đức của Cha Mẹ Sinh:người Mẹ phải khó nhọc cưu mang hơn chín tháng, chịu sự đau đớn trong lúc đẩythai nhi ra khỏi lòng mẹ Cúc:Nuôi dưỡng, nâng đỡ, chăm nom, săn sóc hài nhi cả vật chất lẫn tinh thần. Tình cảm rất tựnhiên nhưng gắn bó ân cần, nên khi Cha Mẹ nhìn con thêm hân hoan vui vẻ, bé nhìn Cha Mẹ càng mừng rỡ cười tươi. Súc:Cho bú mớm, lo sữa nước cháo cơm, chuẩn bị áo xống ấm lạnh theo
  • 33.
    thời tiết mỗimùa; trông cho con lần hồi biết cử động, điều hòa và nên vóc nên hình cân đối xinh đẹp. Dục:Dạydỗ con thơ động chân cất bước linh hoạt tự nhiên; biết chào kính người lớn, vui với bạn đồng hàng; tập con từ câu nói tiếng cười hồn nhiên vui vẻ. Khi trẻ lớn khôn thì khuyên răng dạy dỗ con chăm ngoan, để tiến bước trên đường đời. "Dạycon từthuở còn thơ, Mong con lanh lợi, mẹ cha yên lòng" Vũ: Âu yếm, nâng niu, vuốt ve, bế ẵm ... để con trẻ vào đời trong tình cảm trìu mến thân thương . Cố: Chăm nom, thương nhớ, đoái hoài, cố cập con trẻ từ tấm bé đến khi không lớn, lúc ở gần cũng nhưlúc đi xa : "Con đi đường xa cách Cha Mẹ bóng theo hình Ngàyđêm không ngơi nghỉ Sớm tối dạ nào khuây" Phúc: Giữ gìn, đùm bọc, che gió, chắn mưa, nhường khô, nằm ướt, hay Cha Me quên mình chống đỡ những bạo lực bất cứ từ đầu đến, để bảo vệ cho con. Phục: theo khả năng và tâm tính của trẻ mà uốn nắn, dạydỗ, tìm phương pháp hướng dẫn trẻ vươn lên hợp tình đời lẽ đạo, tránh cho con bị lôi cuốn bởi tiền tài ảo vọng, vật chất và thị hiếu bên ngoài. Trưởng: Lo lắng tận tình, đầu tư hợp lý, cho con học tập để chuẩn bị dấn thân với đời; cố vấn cho con nên vợ thành chồng xứng hợp với gia phong, thế đạo. Dù không cố chấp vấn đề "môn đăng hộ đối", nhưng vợ chồng so le về tuổi tác, trình độ, sức khỏe và khả năng thu hoạch tiền tài... cũng thiếu đi phần nào hạnh phúc lứa đôi, mà tuổi trẻ thường vì tiếng sét ái tình, làm lu mờ lýtrí, khi tỉnh ngộ xem nhưchén nước đã đổ, khó mà lấylại đủ!
  • 34.
    Đích đến Đó làmột buổi sáng sương mù phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ đảo Catalina đến bờ biển California. Bơi đường trường không phải là một điều mới lạ đối với Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa nướcAnh và Pháp) ở cả hai chiều. Buổi sáng hôm đó nước lạnh cóng, còn sương mù thì dàyđến nỗi cô khó có thể nhìn thấychiếc thuyền trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng đồng hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence ráng hết sức để động viên cô bởi họ đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy sương mù và sương mù. Vì thế cô bỏ cuộc... khi cách đích không tới nửa dặm. Sau đó cô tâm sự: "Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn thấybờ, tôi đã có thể bơi đến đích". Không phải cái lạnh haysự sợ hãi, hay sự kiệt sức đã khiến cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương mù. Hai tháng sau cũng chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence Chadwick đã lập một kỷlục mới, bởi vì giờ đâycô có thể nhìn thấyđất liền. Nhiều lúc chúng ta cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ haybởi áp lực của những người xung quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta không nhìn thấyđích của mình. Cho và nhận Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư nàyvẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sựthân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh. Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giàycũ nằm giữa đường. Họ cho
  • 35.
    rằng đó làđôi giàycủa một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngàylàm việc của mình. Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giàycủa ông ta rồi thầyvà em cùng trốn vào sau những bụi câykia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấyđôi giày." Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân nàyđấy. Em hãyđặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giàycủa ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao." Người sinh viên làm nhưlời vị giáo sưchỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi câygần đó. Chẳng mấychốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giàyvà áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giàythì cảm thấycó vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấymột đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giàycòn lại. Sựngạc nhiên của ông dường nhưđược nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bàytỏ sự cảm tạ đối với bàn tayvô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn. Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sưlên tiếng: "Bâygiờ em có cảm thấyvui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em
  • 36.
    một bài họcmà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ýnghĩa thật sự của câu nói mà trước đâyem không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về". Câu chuyện bát mì Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. o Oo Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãycòn tấp nập ồn ào nhưng vào ngàynàymọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậyđường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách nhưngười thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời. - Xin mời ngồi! Nghe bà chủ mời, người phụ nữrụt rè nói: - Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
  • 37.
    Phía sau ngườiphụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú. - Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quayvào bếp gọi to: - Cho một bát mì. Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói. - Mẹ, mẹ ăn thửđi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ. Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói. Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngàychuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm naycó vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấycái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái. - Có thể... cho tôi một... bát mì được không? - Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai nhưnăm ngoái, vừa nói vọng vào bếp: - Cho một bát mì. Ông chủ nghe xong liền nhanh taycho thêm củi vào bếp trả lời: - Vâng, một bát mì!
  • 38.
    Bà chủ vàotrong nói nhỏ với chồng: - Nàyông, mình nấu cho họ ba bát mì được không? - Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý. Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!" Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán. - Thơm quá! - Năm nayvẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là maymắn quá! - Sang năm nếu được đến đâynữa thì tốt biết mấy! Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ! Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấytrong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thayvào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng
  • 39.
    10g30, ba mẹcon xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều. - Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón. Nhìn thấykhuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói: - Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không? - Được chứ, mời ngồi bên này! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh taycất tờ giấy"Đã đặt chỗ" đi, sau đó quayvào trong la to: "Hai bát mì". - Vâng, hai bát mì. Có ngay. Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sựvui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấyvui lây. - Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm naymẹ muốn cảm ơn các con! - Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ? - Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công tybảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng. - Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời. Bà chủ đứng bên trong không dám động đậyđể lắng nghe.
  • 40.
    - Lẽ raphải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi! - Hả, mẹ nói thật đấychứ? - Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công tyđã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậysố tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi. - Mẹ ơi!Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau nàymẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé. - Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên! - Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều! - Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầygiáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dựthi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thaymẹ đến dự. - Có thật thế không? Sau đó ra sao? - Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấyđề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậysớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngàycon phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau nàymở một tiệm mì, trở thành
  • 41.
    ông chủ tiệmmì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!" Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài. - Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời. - Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao? - Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sựquan tâm và thương yêu của thầycô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngàyem con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấysự xấu hổ nhưng đó là sựxấu hổ chân chính. Mấynăm naymẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được...Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầycô quan tâm giúp đỡ cho em con." Ba mẹ con nắm taynhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo: - Cám ơn! Chúc mừng năm mới! Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy"Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấyxuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữlại ynhưcũ.
  • 42.
    "Việc này cóý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấycảnh nàynên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sựhyvọng một ngàynào đó ba vị khách kia sẽ quaytrở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thửngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua. Lại một ngày31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đâylà thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ.Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giâyphút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn…Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ởđâyai cũng coi nhau nhưngười nhà. Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, taycầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm: - Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không? Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấynăm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bâygiờ họ đang đứng trước mặt
  • 43.
    bà đây. Đứngsau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ taychỉ vào ba người khách, lắp lắp nói: - Các vị... các vị là... Một trong hai thanh niên tiếp lời: - Vâng! Vào ngàycuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm naycháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ýđịnh nung nấytừ bao lâu naycủa chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này. Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậynói: - Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên! Bà chủ nhưbừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói: - Ồphải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì. Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời: - Có ngay. Ba bát mì.
  • 44.
    o Oo Thật racái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mởkho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người. Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động. Đại bàng và Gà Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy. Một ngàykia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp, nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi lớn nhưmột con gà. Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì đó cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên trời và thấynhững chú chim đại bàng đang sải cánh baycao
  • 45.
    giữa bầu trời. "Ồ-đại bàng kêu lên - Ước gì tôi có thể baynhưnhững con chim đó". Bầygà cười ầm lên: "Anh không thể bayvới những con chim đó được.Anh là một con gà và gà không biết baycao". Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầygà lại bảo nó điều không thể xảyra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đã tin là thật. Rồi đại bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết. Trong cuộc sống cũng vậy: Nếu bạn tin rằng bạn là một người tầm thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị, đúng như những gì mình đã tin. Vậy thì, nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy đeo đuổi ước mơđó... và đừng sống như một con gà! Thư của Thượng Đế gửi cho phụ nữ Ta cho phép người đàn ông saygiấc để anh ta không quấyrầysựsáng tạo và để ta có thể kiên trì hoàn thiện vẻ ngoài của ngươi... Từmột mảnh xương, ta tạo ra ngươi. Ta chọn phần xương sườn, dùng bảo vệ cuộc đời người đàn ông, bảo vệ trái tim và lá phổi của anh ta, phần xương nâng đỡ anh ta - đúng nghĩa với điều ngươi phải làm. Ta tạo hình ra ngươi, một cách hoàn hảo và xinh đẹp. Đặc điểm của ngươi là một cái xương sườn, mạnh mẽ lẫn yếu đuối và mỏng manh. Ngươi phải bảo vệ phần mỏng manh nguyên thủy nhất trong người đàn ông - đó là trái tim anh ta. Trái tim là trung tâm của người đàn ông, lá phổi cho anh ta hơi thở. Khung xương sườn sẽ bị gẫytrước khi trái tim bị hủyhoại. Nâng đỡ người đàn ông nhưkhung xương sườn nâng đỡ cơ thể. Ngươi không được lấyra từchân - phần ở dưới anh ta, ngươi không được lấyra từđầu - phần ở trên anh ta. Ngươi được lấy ra từ bên cạnh, để ngươi luôn bên cạnh và sát
  • 46.
    cánh với anhta. Ngươi là thiên thần hoàn hảo của ta, cô gái nhỏ xinh đẹp của ta. Ngươi sẽ trở thành người phụ nữ lộng lẫy, thông minh. Đôi mắt ta sẽ nhìn thấyđức hạnh chứa đầytim ngươi. Đôi mắt ngươi đẹp. Đôi môi ngươi sẽ đáng yêu làm sao khi nói những lời nguyện cầu. Lỗ mũi ngươi quá hoàn hảo. Đôi bàn tayngươi thanh nhã để được chạm vào. Ngươi rất đặc biệt bởi ngươi là phần mở rộng của ta. Đàn ông tượng trưng cho vẻ ngoài của ta - đàn bà tượng trưng cho cảm xúc của ta. Cả hai tượng trưng cho toàn bộ Thượng đế. Vì thế, người đàn ông hãycư xử tốt với người phụ nữ. Yêu cô ấy, tôn trọng cô ấy, bởi vì cô ấymỏng manh. Làm tổn thương cô ấy, anh làm tổn thương ta. Làm đau đớn cô ấy, chính là anh đang hủy hoại trái tim mình, trái tim của cha anh, trái tim của cha cô ấy. Còn người đàn bà, hãy khiêm nhường cho anh ấy thấy quyền năng của cảm xúc ta đã cho ngươi. Trong sự điềm đạm nhã nhặn, hãychứng tỏ sức mạnh của ngươi. Trong tình yêu, hãycho anh ta thấy, ngươi là chiếc xương sườn bảo vệ phần bên trong của anh ta. Bạn đã biết người phụ nữ đặc biệt đến thế nào trong mắt của Thượng đế? Vai kịch cuối cùng Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng. Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ởđây, chiều nào ông cũng thấymột chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạyqua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên. Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầybụi đường với những toa đông đúc hành khách nhưmột thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé
  • 47.
    vụt đứng dậy,háo hức đưa tayvẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngàytrên đường- chẳng ai để ývẫylại chú bé không quen biết. Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấychú bé ra vẫyvà vẫn không một hành khách nào vẫylại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già nhưthắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấymột em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người." Hôm sau, người em thấyông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậyđi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đâylà vai kịch cuối cùng của mình, cũng nhưnhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..." Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tayvẫylại chú bé. Ông thấychú bé mừng cuống quít, nhẩycẫng lên, đưa cả hai tayvẫymãi. Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứmột đêm diễn huyhoàng nào ở nhà hát. Đâylà vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời. Trái tim, bộ óc và cái lưỡi Một ngàykia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ývới nhau sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa. Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết chứkhông thể mềm nhũn dễ bị xúc động được."
  • 48.
    Bộ óc đồngtình: "Vâng, đúng thế, thời buổi nàychỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suynghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc." Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ naytôi sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn." Kể từdạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa. Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông : không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá nhưnhững tháng hè nóng bức. Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thayvì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng nàysang miệng khác, từ bộ óc nàysang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện nhưnhững đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời. Thử nghĩ xem Jack Canfield & Mark V. Hansen Sau khi FredAstaire thử vai lần đầu tiên vào năm 1933, ghi chú của vị điều hành cuộc thi của MGM, "Không biết diễn! Hơi nhàm chán! Biết nhảy một chút!" Astaire lưu giữ tờ giấy ngay phía trên lò sưởi nhà mình tại Bevery Hills.
  • 49.
    Một tay chuyêngia nói về Vince Lombardi: "Anh ta biết rất ít về bóng đá. Thiếu động cơ." Socrates đã bị gọi là "Kẻ vô đạo đức, người làm hỏng thế hệ trẻ." Khi Peter J. Daniel học lớp 4, cô giáo của anh, bà Phillips vẫn thường nói: "Peter J. Daniel, em dở quá, em chẳng làm được cái gì cả và em sẽ chẳng đạt được điều gì cả." Peter vẫn dốt đặc và mù chữ cho đến năm 26 tuổi. Một người bạn thức với anh một đêm và đọc cho anh cuốn sách "Suynghĩ và làm giàu" (Think and Grow Rich). Bâygiờ anh làm chủ khu phố hồi xưa anh lớn lên và đã xuất bản cuốn sách "Bà Phillips, bà đã lầm!" Louisa MayAlcott, tác giả cuốn "Những người đàn bà nhỏ" (Little Women), đã được gia đình khuyên nên đi làm hầu gái haythợ may. Beethoven chơi rất dở đàn violin và thayvì phải tập luyện liên tục ông chơi những bản nhạc tự mình sáng tác. Thầygiáo của ông nói rằng ông không có cơ hội để trở thành nhà soạn nhạc. Cha mẹ của ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso muốn anh trở thành kỹ sư. Thầygiáo của anh nói anh hoàn toàn không có giọng và không biết hát. Charles Darwin, cha đẻ thuyết Tiến hóa, bỏ học Ykhoa và cha ông nói với ông: "Màychẳng làm được gì ngoài việc bắn, bắt chuột và nuôi bọn chó của mày." Trong hồi kýcủa mình, Darwin viết: "Tất cả các giáo viên và cả cha tôi đều coi tôi là một cậu bé bình thường với trí tuệ chưa đạt mức trung bình." Walt Disneybị đá ra khỏi tòa soạn báo vì thiếu sức sáng tạo. Trước khi tạo ra Disneyland ông đã phá sản vài lần. Các giáo viên của Thomas Edison khẳng định rằng để mà có thể học điều gì thì ông quá ngu dốt. Albert Einstein cho tới 4 tuổi vẫn chưa biết nói và đến 7 tuổi vẫn chưa biết đọc. Giáo viên mô tả ông như làmột đứa trẻ "chưa phát triển đầy đủ về trí
  • 50.
    tuệ, không hoàhợp, lúc nào cũng trên mây với những giấc mơ ngu đần." Ông bị đuổi khỏi trường và ĐH Bách khoa Zurich không chịu nhận ông vào học. Louis Pasteur chỉ là sinh viên bình thường trong trường ĐH và trong môn Hóa chỉ đứng thứ15 trên tổng số 22 sinh viên. Isaac Newton học tiểu học rất kém. Còn cha của nhà điêu khắc Rodin khẳng định "Tôi có đứa con trai ngu đần". Ông nổi tiếng là đứa học trò kém nhất trong trường. Ba lần thi rớt vào trường Mỹthuật. Chú của ông coi ông là một đứa mất dạy. Leo Tolstoytác giả "Chiến tranh và Hòa Bình", bị đuổi khỏi trường đại học. Ông thiếu "khả năng và ýchí muốn học." Tennessee Williams, tác giả nhiều kịch bản sân khấu, rất nổi giận trong thời kỳcòn đi học ĐH Washington khi mà một vở kịch của ông bị rớt cuộc thi giữa các sinh viên cùng năm học. Một giáo viên của ông nhớ lại rằng ông đã phê phán công khai quan điểm của ban giám khảo và trí thông minh của họ. F.W. Woolworth đã từng làm trong tiệm giặt ủi. Những người thuê mướn ông kể lại rằng ông không biết cách giao tiếp với khách hàng. Trước khi HenryFord thành công ông đã 5 lần thất bại và trắng tay. Babe Ruth được nhiều nhà bình luận thể thao chọn làm vận động viên điền kinh giỏi nhất mọi thời đại.Anh nổi tiếng vì tạo được kỷlục chạy"home run" trong baseball nhưng cũng nổi tiếng vì giữkỷlục bị phạt nhiều nhất. Winston Churchill bị rớt lớp 6. Đến năm 62 tuổi chưa bao giờ ông là Thủ tướng chính phủ và chỉ trở thành Thủ tướng sau nhiều va vấp, thất bại. Những thành công của ông chỉ đến khi đã trở thành người "đứng tuổi". 19 nhà xuất bản từ chối xuất bản cuốn "Jonathan Livingston Seagull" của
  • 51.
    Richard Bach -cuốn sách về một con chim hải âu chưa đến 10,000 từ. Cuối cùng thì vào năm 1970 Macmillan chịu xuất bản. Đến năm 1975 riêng ở Mỹđã bán được hơn 7 triệu bản. Richard Hooker làm việc 7 năm để viết cuốn tiểu thuyết hài hước M.A.S.H. để sau đó bị 21 nhà xuất bản từ chối in. Cuối cùng thì nhà xuất bản Morrow chịu in. Cuốn tiểu thuyết trở thành bestseller (sách bán chạy nhất), được dựng thành một phim nhựa tuyệt vời và cả một bộ phim truyền hình rất thành công. Chuyện cây táo Ngàyxửa ngàyxưa, có một câytáo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với câytáo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn câyhái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu câytáo và câycũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với câytáo mỗi ngày. Một ngàynọ, cậu bé trở lại chỗ câytáo với vẻ mặt buồn rầu, câytáo reo to: - Hãyđến chơi với ta. - Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng. - Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền. Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên câyvà sung sướng bỏ đi. Câytáo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quaylại nữa. Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và câytáo vui lắm: - Hãyđến chơi với ta. - Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia
  • 52.
    đình. Gia đìnhcháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không? - Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà. Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quaylại. Câytáo lại cảm thấycô đơn và buồn bã. Một ngàyhè nóng nực, chàng trai - bâygiờ đã là người có tuổi - quaylại và câytáo vô cùng vui sướng. - Hãyđến chơi với ta. - Cháu đang buồn vì cảm thấymình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không? - Hãydùng thân câycủa ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấythanh thản. Chàng trai chặt thân câylàm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quaylại. - Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo. - Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn. - Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo. - Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo. - Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duynhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - câytáo nói trong nước mắt.
  • 53.
    - Cháu chẳngcần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua. - Ôi, thế thì cái gốc câygià cỗi nàylà một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãyđến đâyvới ta. Chàng trai ngồi xuống và câytáo mừng rơi nước mắt. Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con. Con quái vật trong hang sâu Ngày xửa ngày xưa, có một hiệp sĩ rất thích mạo hiểm. Chàng đến một ngôi làng có con quái vật rất khủng khiếp ở trong hang sâu. Hiệp sĩ dũng cảm cam đoan rằng chàng sẽ giết con quái vật. Tất nhiên, ai cũng can ngăn chàng, và họ kể lại rằng có nhiều hiệp sĩ dũng cảm khác cũng từng xuống hang, nhưng không ai quaytrở ra cả. Cầm theo một con dao găm, hiệp sĩ bám vào sợi dâyvà từ từ chui xuống hang. Nhìn quanh, chàng thấy vài bộ xương của những người đi trước, ai cũng cầm vũ khí trong taynhưng thật khó xác định tại sao họ lại chết. Bỗng có tiếng động ở đằng sau. Và khi chàng hiệp sĩ quaylại thì thật ngạc nhiên: con quái vật xuất hiện, chỉ nhỏ bằng con thỏ. Nó đang gào thét và phun phì phì để ra oai. Chàng hiệp sĩ cầm dao găm lao theo, nhưng nhanh nhưcắt, con "quái vật" nhảybổ vào một khe hang bên cạnh. Tất nhiên, chàng lao theo, và thêm một ngạc nhiên nữa: Ởtrong khe hang mà con "quái vật" lao vào, ngay trên nền đất, hàng đống vàng và kim cương, nằm lăn lóc khắp nơi, còn con quái vật đã biến đâu mất. Quả là một kho báu lớn và dễ dàng để có được. Chỉ cần một phần kho báu này
  • 54.
    thôi, một ngườicũng có thể trở thành ông hoàng giàu có suốt cuộc đời. Chàng hiệp sĩ đã quên mất con quái vật. Nhưng chàng hiệp sĩ lại gặp phải một vấn đề khác: làm sao có thể mang chỗ vàng và kim cương nàyra khỏi hang khi mà chàng chẳng có một cái túi nào? Mà ai sẽ tin rằng chàng đã xuống đến đáy hang nếu chàng không mang lên một chút bằng chứng nào cả? Nhưng chàng hiệp sĩ thông minh chợt nảyra một ý: chàng sẽ ngậm một viên kim cương vào miệng và trèo ra khỏi hang. Tạm thời cứ một viên đã, phần châu báu còn lại chàng sẽ quay lại lấysau. Chàng vội vã chọn một viên kim cương to nhất. Tất nhiên, chàng phải phồng cả miệng lên mới ngậm nổi nó. Rồi chàng bám vào sợi dâylúc đầu, trèo lên từ từ. Nhưng càng trèo lên cao, chàng hiệp sĩ càng mệt nhất là khi miệng cứ phải ngậm một viên kim cương to tướng. Cuối cùng, mệt quá, chàng phải há miệng ra để thở. Khi hít không khí vào, chẳng may, viên kim cương chui tọt vào cổ họng chàng và mắc luôn ở đó. Không thở nổi nữa, chàng dũng sĩ dũng cảm buông tay, rơi xuống đáy hang với những bộ xương và chết ở đó. Con quái vật trong hang hóa ra chẳng có gì ghê gớm. Kinh khủng hơn cả là con quái vật trong mỗi con người: sự ham muốn sở hữu đôi khi đến mức thiếu suynghĩ. Bạn có tin nhưvậykhông? Gia tài Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm saymê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹnổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm saymê sưu tầm đó. Ông rất tựhào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng nhưông.
  • 55.
    Một thời giansau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảyra... Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảyra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư nàybáo với ông rằng con ông đã hysinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thưđó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quaylại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hysinh. Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai taycầm một bọc lớn. Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu." Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thayvào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đâylà bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này." Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài
  • 56.
    năm, người chabị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà ông đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Tòa nhà bán đấu giá chật ních người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..." Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?" Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức nàytrước!" Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?" Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?" Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?" Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh nàysao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không?Anh thấyđấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấythằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quýnó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậyanh có đồng ý không?" Người điều khiển nói "$10 lần thứnhất, lần thứnhì, bán!" Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau: "Chúng ta có thể bắt đầu thật sựđược rồi!". Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Buổi đấu giá của chúng ta sẽ dừng tại đây!"
  • 57.
    Đám đông nổigiận: "Anh nói là hết đấu giá?Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?". Người điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀOLẤYBỨC CHÂN DUNGCON TÔI SẼĐƯỢC TẤTCẢCÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!” Con yêu mẹ Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “…lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”. Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bâygiờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế nàylà thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấycáu đến phát điên! Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim! Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấynó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãybỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữviết trên tường!
  • 58.
    Truyện này dothành viên SkyMaster gửi đến Xitrum.net Hai con chó Tối nào, cậu bé cũng vào phòng ông, ngồi tựa cằm lên đầu gối ông và hỏi đủ các câu trên trời dưới bể như bất kỳmột đứa bé nào. Nhưng một hôm, câu bé vào phòng ông với vẻ mặt còn vương nét bực bội giận hờn. Ông cậu bé liền bảo: - Cháu cứ ngồi xuống và kể cho ông nghe chuyện gì xảyra suốt ngàyhôm nay. Cậu bé ngồi thụp xuống đất, lại tựa cằm vào đầu gối ông. Cậu ngước mắt nhìn khuôn mặt nhiều nếp nhăn và phúc hậu của ông, rồi lặng lẽ khóc. Sau một hồi thút thít, cậu bé mới kể: - Hôm qua bố đưa cháu vào thành phố để bố bán hàng. Bố nói nếu cháu ngoan và giúp bố gói đồ cho khách, bố sẽ mua cho cháu thứ gì cháu thích. Cháu thích rất nhiều thứ ở thành phố, vì cháu chưa vào thành phố bao giờ. Nhưng cuối cùng, cháu thấymột câybút bằng kim loại sáng loáng rất đẹp, lại nhỏ gọn, nên bố mua cho cháu. Nói đến đây, cậu bé tựa đầu vào đầu gối ông và im lặng. Ông nhẹ nhàng đặt taylên mái tóc ram ráp của cậu bé: - Rồi sao nữa? Không ngẩng đầu lên cậu bé đáp: - Rồi cháu chờ bố đi lấyxe chở cháu về. Nhưng trong khi cháu đứng chờ, một bọn trẻ thành phố đi qua và thấy cháu. Chúng đi quanh và nói đủ những điều không hay, rằng cháu thật là bẩn thỉu, nhà quê và ngu ngốc nên không thể có một câybút đẹp như thế. Rồi đứa lớn nhất đẩycháu ngã làm rơi cái bút. Một đứa khác chộp lấynó rồi chúng chạymất, còn vừa chạy
  • 59.
    vừa cười –Nói đoạn, sựbực bội nhưtrở lại, cậu bé gằn giọng – Cháu ghét bọn nó!!! Người ông, với đôi mắt nhìn thấynhiều việc trên đời, bế cậu bé lên giường để nhìn thẳng vào mắt cậu. Ông bảo: - Ông cũng sẽ kể cho cháu nghe một câu chuỵên. Có nhiều khi ông cũng cảm thấyvô cùng căm ghét những kẻ độc ác, những ai không biết hối hận, những người được hưởng quá nhiều... Nhưng sự căm ghét thường làm chúng ta mệt mỏi chứ không bao giờ ảnh hưởng đến những người chúng ta căm ghét. Nó cũng giống như tự mình uống thuốc độc rồi ngồi ước rằng người mình ghét sẽ đau bụng mà chết. Cảm giác nàyhầu như ai cũng có. Nhưthể hai con chó rất lớn bên trong mỗi người, một con trắng và một con đen. Con chó trắng tốt bụng và không làm hại ai nếu không ai làm ảnh hưởng đến nó. Nó chỉ vùng dậykhi có lẽ phải và có quyền được làm, và làm theo đúng cách. Nhưng con chó đen thì luôn cáu giận. Chuyện nhỏ đến mấy cũng làm nó nổi điên nổi khùng. Nó chống lại tất cả mọi người, mọi ngày, không vì lý do gì cả. Nó không biết suy nghĩ vì sự tức giận và căm ghét trong nó quá lớn. Nhưng nó chẳng làm được gì, việc tức giận không bao giờ làm thayđổi được mọi việc. Đôi khi, thật khó mà sống với cả hai chú chó nàytrong đầu óc mình, vì cả hai đều muốn làm chủ lýtrí của mình. Cậu bé háo hức nhìn ông, hỏi: - Rồi con nào thắng, hả ông? Người ông mỉm cười: - Con nào ông cho ăn thì thắng.
  • 60.
    Truyện này dothành viên SkyMaster gửi đến Xitrum.net Con bướm Một người nọ tìm thấymột cái kén của con bướm.Anh ta nhận thấycái kén nàybắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấycon sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua. Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấymũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vượt ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén, thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không? Mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để đủ sức bayđi? Than ôi! Vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bayđi được. Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vươn đôi cánh lớn ra mà baybổng. o0o Sức phấn đấu cũng rất cần thiết cho đời sống chúng ta vậy. Nếu cuộc đời không có những trở ngại thì chúng ta sẽ bị bại liệt như con bướm kia. Chúng ta không có đủ sức để bay bổng. Trước những thăng
  • 61.
    trầm thế sự,chúng ta phải có đủ trí phấn đấu ngõ hầu vươn lên trong cuộc sống. Chúng ta sẽ có sức dũng mãnh, vì cuộc đời có những trở ngại khiến chúng ta phải đấu tranh. Chúng ta sẽ có trí tuệ, vì cuộc đời có những vấn đề nan giải khiến chúng ta phải giải quyết. Chúng ta sẽ có can đảm, vì cuộc đời có những chông gai nguyhiểm khiến chúng ta phải vượt qua. Chúng ta sẽ có lòng từ bi, vì cuộc đời có những kẻ bất hạnh để cho chúng ta giúp đỡ. Chúng ta sẽ có thịnh vượng, vì cuộc đời tạo ra những trí óc và bắp thịt khiến chúng ta phải vận dụng. Bạn có nghĩ vậykhông? Tình bạn Hai người bạn đi trên đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gaygắt và một người đã không kiềm chế được giơ taytát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời.Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi". Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi". Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, còn bâygiờ anh lại viết trên đá?"
  • 62.
    Mỉm cười, anhtrả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi baychúng đi cùng với sựtha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảyra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào kýức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nhòa được...” Hãyhọc cách viết trên cát và trên đá. Bài học từ Hươu cao cổ Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng; và nhưvậyhươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngayđơ. Rồi hươu mẹ làm một việc kỳlạ: đá hươu con cho đến khi nào chú ta chịu đứng dậymới thôi. Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc hươu con đã thực sự đứng được, hươu mẹ lại đẩychú ngã xuống để chú phải nỗ lực tựmình đứng dậylần nữa. Điều nàynghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi vì hươu con cần phải tự đứng được để có thể tồn tại với bầyđàn, nếu không hươu con sẽ trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ. Chúng ta cũng thế, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãyghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn. Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành thầy dạy của chúng ta. Đâychính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. Thomas Edison đã nói: "Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ". Cái chậu nứt
  • 63.
    Một người cóhai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, vì vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ. Một ngàynọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: "Tôi thật xấu hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!". - "Ngươi xấu hổ về chuyện gì?" - "Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng với công sức của ông!" - "Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường". Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấyvui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn còn chỉ phân nửa nước. - "Tôi xin lỗi ông!" - "Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi đã vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng nhưthế nàyđâu". Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt - hãy tận dụng vết nứt của mình. Truyện này do thành viên Út Bảnh gửi đến Xitrum.net Không bao giờ là quá trễ Dan Clark
  • 64.
    Ngàyđầu tiên ởtrường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn taynhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quaylại và thấymột bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười - một nụ cười bừng sáng. Bà nói: "Chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?" Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: "Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt taytôi một cái rõ chặt. - Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngâythơ này? - tôi đùa. Bà cũng đùa lại: - Tôi tới đâytìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch. "Ối, bà hài hước thật!" Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩybà cụ đi thửsức vào cái tuổi này. - Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bâygiờ thì tôi được đi học đây!, bà cụ nói. Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Chúng tôi thành bạn ngay, và chỉ sau ba tháng sau là đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe "cỗ máythời gian" này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lýthâm thúyvề cuộc đời. Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứnơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sựtrước mọi người. Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của
  • 65.
    đội banh, vàtôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói. Bà mỉm cười và nói: "Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh phúc, và đạt được thành công. Ðó là: "Bạn phải cười và tìm thấymột chuyện vui, hài hước mỗi ngày." "Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấylà bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuyđi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết". "Có một sựkhác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi.Ai thì cũng phải già đi cả. Không cần tài năng, không cần năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sựthayđổi những cơ hội để trải nghiệm." "Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết." Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài "Ðóa hồng". Bà "thách" chúng tôi học thuộc lời ca và sống nhưlời bài hát đó. Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ - bạn đồng môn đã dạycho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước. Những người sống quanh ta Ai thực sự đã làmđời bạnkhác đi? Hãythửtrả lời vài câu hỏi dưới đây:
  • 66.
    - Hãykể tênnăm người giàu nhất thế giới. Hãykể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây. Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel. Hãykể tên 6 nghệ sĩ mới đâyđược nhận giải thưởng của viện hàn lâm khoa học - nghệ thuật điện ảnh trao tặng. Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngàyhôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của nó. Và đâylà những câu hỏi khác, hãyxem thửbạn sẽ trả lời nhưthế nào: - Hãykể tên vài thầycô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãykể tên 3 người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãykể tên vài người đã cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói chuyện với họ. Hãynêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động. Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn. Định nghĩa từ Tôi va phải một người lạ trên phố khi người nàyđi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sựvới nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu
  • 67.
    con trai đếnđứng sau lưng. Tôi quayngười và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh xa chỗ khác” - tôi cau màynói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy. Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tựnó hái lấynhững bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấynhững giọt nước mắt đã chảyđẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”. Lúc nàythì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quỳxuống: “Dậyđi, con trai bé nhỏ, dậyđi. Có phải những bông hoa nàycon hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấychúng ở trên câykia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”. Thế bạn có biết từfamilycó nghĩa là gì không? FAMILY=Father And Mother, I Love You! (Gia đình =Ba và mẹ, con yêu ba mẹ) Hoa hồng tặng mẹ Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấymột bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc. - Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla. Anh mỉm cười và nói với nó:
  • 68.
    - Đến đây,chú sẽ mua cho cháu. Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời: - Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu. Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói: - Đâylà nhà của mẹ cháu. Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ. Tức thì, anh quaylại tiệm bán hoa, hủybỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận taybà bó hoa. 6 hình ảnh người cha Đoàn Công Lê Huy 1. Có một người cha giữ hai cuốn nhật kýviết về con gái. Trong đó có một cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngàytrải dài trong 100 trang viết khắc khoải mong chờ đứa con đầu lòng. 2. Có một người cha giữ một kỷ vật trong hộp đồ nữ trang gia bảo. Đó là một miếng kẽm hình tròn có đục lỗ đeo dây. Trên cả hai mặt đều ghi chữ số 34. Ít ai biết vật nàycó giá trị gì mà anh sợ mất nó hơn bất cứ món nữ trang quýgiá nào. Những ngày đầu con gái chào đời là những ngày anh phấp phỏng "lẻn" vào phòng sơ sinh mỗi ngày chục bận, để âu lo dòm vào đứa bé mỏng mảnh đang nằm trong lồng kính và chưa chịu mở mắt. Đứa bé mang số 34. Và những lần cô hộ lýđưa con anh đi tắm là một lần anh mong ngóng
  • 69.
    hồi hộp nhìncon số 34 để biết chắc rằng con anh không bị "lạc". Ngàyđón con từ bệnh viện về, khi thay áo cho con gái, anh mừng rú lên khi thấy người ta bỏ quên "vật báu" 34 vẫn còn đeo ở cánh taycon.Anh biết đó sẽ là vật quí còn theo anh mãi mãi. 3. Có một người cha khắc những vết khắc lên cột, vạch những vạch vôi lên tường để đo con gái lớn dần trong niềm vui và nỗi lo. Những vết khắc, vạch vôi là những bức tranh nhân bản đẹp tuyệt vời trong bất cứngôi nhà nào. 4. Có một người cha cứtrồng thêm một câykhi con thêm một tuổi. Và vườn câycho con gái cứ nhiều lên trong hạnh phúc đớn đau của người cha khi nghĩ về cái ngàycon lên xe hoa về nhà người khác. 5. Tất cả những việc tưởng chừng như"ngớ ngẩn" của người cha dành cho con, để làm gì? Để một ngày kia con về cùng hạnh phúc Ba đôi lúc nhìn quanh cho đỡnhớnhà mình Đó là câu thơ của một nhà thơ, anh đã giải thích hộ cho mọi người cha yêu con gái. Rằng đối với cha, con gái có ýnghĩa thân thiết ngự trị vào tất cả là gia đình, là ngôi nhà. Đến mức nếu không còn có con trong ngôi nhà này thì có nghĩa là ngôi nhà cũng không còn, đã xa lạ như nhà của người khác mất rồi. Maymắn sao những kỷvật kia, những vạch vôi, vết khắc kia, "vườn cây-con gái" kia là hiện thân của con qua năm tháng, vẫn còn ở lại. Và thế là cha nhìn quanh, nhìn lên những "hiện thân" ấyđể gặp lại một chút nhà mình, cho đỡ nhớ nhà mình. 6. Một ngày nọ vào bệnh viện, thấy một cô bạn gái đang đút cháo cho bố ăn, tôi chợt thấythảng thốt với câu nói của nhà thơ Thanh Tịnh "Bố cho con ăn, con cười, bố cười. Con cho bố ăn, bố khóc, con khóc". Mới thấy vòng đời ngắn ngủi làm sao! Mỗi người đều lưu giữ trong tim hình ảnh một người cha. Hình ảnh thứ 7, thứ 8, thứ 7 tỉ xin dành cho bạn, cho những ai được maymắn sinh ra trên Trái Đất này.
  • 70.
    Chiều nay đưatiễn thân phụ một người bạn về bên kia dương gian, chợt thấy mọi thứ tình yêu đều cần phải vội vàng, đâu cứ chỉ tình yêu lứa đôi. Mau lên chứvội vàng lên với chứ... Đào hố Hai anh em nọ quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà mình. Trong khi cả hai đang đào, những đứa trẻ khác tập trung lại xem. - Cậu đang làm gì đấy? - một đứa hỏi. -Anh em mình đang đào một cái hố xuyên qua Trái đất! - người em tự hào đáp. Những đứa trẻ kia bắt đầu cười, bảo rằng đào hố xuyên qua trái đất là việc không thể thực hiện được. Sau một hồi lâu im lặng không nói gì, người anh nhặt một lọ đầy sâu bọ, giun đất, cùng những hòn đá hình thù kỳ dị. Cậu ta mở nắp ra khoe với bọn trẻ đang cười chế giễu rồi nói đầy tự tin: "Cho dù không đào xuyên qua được Trái đất nhưng hãynhìn xem những gì chúng tôi có được khi đào nè!". Không phải mục tiêu nào cũng sẽ đạt thành tựu như mong muốn. Không phải mối quan hệ nào cũng tốt đẹp haybất kỳniềm hyvọng nào cũng như ý. Chẳng phải cuộc tình nào cũng sẽ tồn tại lâu dài. Không phải mọi cố gắng đều hoàn thành và giấc mơ nào cũng thành hiện thực. Nhưng ngay cả khi thất bại, chúng ta cũng có thể tự hào nói: "Hãynhìn những điều tuyệt vời xuất hiện trong cuộc sống khi tôi nỗ lực thực hiện công việc của mình". Cổ tích về loài bướm Thuở nhỏ, khi nhìn thấy những con bướm đêm màu nâu đất, tôi vừa ghét vừa sợ vì chúng quá xấu xí, không như những chú bướm có màu sắc rực rỡ khác. Cho đến một ngày, tôi đã thay đổi suy nghĩ khi nghe câu chuyện sau:
  • 71.
    "Xưa lắm rồi,khi có những chú bướm đêm cũng có màu sắc rực rỡ như những loài bướm khác, thậm chí còn lộng lẫyhơn cả những chú bướm bây giờ. Một ngàynọ, những thiên thần thấybuồn bã khi mâyđen che phủ bầu trời khiến họ không còn nhìn thấy loài người ở chốn trần gian. Họ khóc - nước mắt thiên thần rơi xuống tạo nên những giọt mưa trắng xóa. Những chú bướm đêm hào hiệp vốn ghét nhìn thấymọi người buồn phiền. Vì thế chúng rủ nhau làm một chiếc cầu vồng. Bướm đêm nghĩ rằng nếu nhờ những loài bướm khác giúp sức thì chúng chỉ cần cho đi một ít màu sắc của mình là có thể tạo ra một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp. Thế là một chú bướm đêm tìm đến nữ hoàng của loài bướm khác để nhờ giúp đỡ. Nhưng những loài bướm khác quá đỗi ích kỷ và tự phụ nên không muốn cho đi màu sắc của mình, dù chỉ một chút. Những chú bướm đêm quyết định làm việc đó một mình. Chúng vỗ cánh thật mạnh làm bột phấn trên cánh rơi rắc trong không trung tạo nên những đám mâyngũ sắc lung linh nhưthủytinh. Những đám mâydần dần giãn ra tạo thành một đường viền dài. Nhưng chiếc cầu vồng vẫn chưa đủ lớn, vì thế những chú bướm đêm cứ tiếp tục cho đi màu sắc của mình, cứ thêm vào từng chút một cho đến khi chiếc cầu vồng kéo dài đến tận chân trời. Những thiên thần trông thấycầu vồng trở nên vui sướng. Họ mỉm cười, nụ cười ấm áp chiếu rọi xuống trần gian làm nên những tia nắng rạng rỡ. Và những chú bướm đêm ấy chỉ còn lại duy nhất một màu nâu thô mộc bởi chúng đã cho đi tất cả những sắc màu lộng lẫynhất để dệt nên chiếc cầu vồng tuyệt diệu..." Bạn ạ, đừng chăm chăm nhìn vào diện mạo, hãysoi rọi để tìm thấynhững điểm sáng bên trong một con người. Có ai đó đã nói: "Nhân cách là ngọc quý, nó có thể cắt rời những ngọc quýkhác". Nghệ thuật tiếp nhận những kiến thức mới Có một giáo sư, lúc còn trẻ rất chăm chú đi sâu nghiên cứu học thuật. Nhưng về sau vẫn cảm thấymình đang đi theo đường mòn lối cũ, bao năm
  • 72.
    chẳng làm nênđược Ngược lại, mấy học trò vừa rời ghế nhà trường đã thành đạt trên con đường sự nghiệp với nhiều giải thưởng quốc gia và quốc tế. Ông cảm thấy cuộc đời khoa học của mình như sắp lụi tàn. Ông rất đau buồn, nhưng không tìm ra được nguyên nhân vì sao. Và ông bắt đầu nghi ngờ cả chính mình. Một lần, ông đem điều này hỏi một vị thiền sư, song vị thiền sư chẳng nói gì mà lặng lẽ lấycái cốc đặt trước mặt ông giáo sư, rồi rót nước vào. Cốc đầy nước, mà vị thiền sư vẫn cứ rót mãi. Ông giáo sư mới nhắc nhở: Cốc đầynước rồi kìa, vị thiền sư vẫn không ngừng tayvà nói với ông giáo sư: - Chả lẽ ông không nghĩ ra được điều gì sao? Thật ra mọi sự buồn phiền của ông là ở chỗ cái cốc của ông đã quá đầy. Bấygiờ ông giáo sưmới bừng tỉnh. Đó là câu chuyện ngụ ngôn dân gian hiện đại của Nhật Bản. Kỳthực hiện tượng lão hoá ở người không phải bắt đầu từ thể xác, mà bắt đầu từ tinh thần, tâm linh đã chai cứng. Khi một người đã không tiếp thu được sự vật mới nữa, có nghĩa là ở họ đã bắt đầu lão hóa. Không phải vì họ không có nhu cầu, mà là do chiếc cốc ở trên tayhọ đã chứa đầynước. Dù có đưa bất kỳmột cái gì mới lạ vào, liền bị cái vốn có ở trong làm làm tan biến đi, hoặc bị tràn đẩyra ngoài. Thường nhiều khi ta vô tình đổ các thứ vào chiếc cốc của mình. Lâu dần, chiếc cốc không còn chỗ để dung nạp những cái mới nữa. Đầythì tràn đó là cái lý đương nhiên. Đối với cuộc đời, sao ta không thường xuyên rửa sạch "cái cốc" của mình, tạo ra một không gian sạch, trước khi sẵn sàng tiếp thu cái mới. Có như vậy, "cái cốc" của mình mới ngày càng thêm phong phú và tốt đẹp. Tình yêu và đôi cánh Ngày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi
  • 73.
    dạo trong rừngthì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngàycô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà. Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bayra ngoài, nó bayvòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong taycô bé. Bỗng cô bé cảm thấycon chim mềm nhũng trong taycô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quýmến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được baylên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra. Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi n vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãygiữ chặt lấynó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãychắp cho nó đôi cánh tựdo. Cây phiền muộn Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngàylàm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máycưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh. Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân câythấp bé và đưa cả hai tayvuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà
  • 74.
    bật mở, tôingạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua câythấp bé gần cửa, sựtò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãycủa anh. “Ồ! Đó là câyphiền muộn của tôi”.Anh ta vui vẻ đáp. “Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã đợi tôi cả một ngàydài. Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”. “Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi
  • 75.
    khá nhiều sovới lúc tôi gửi chúng lên ngọn câyđêm hôm trước”. Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn. Khi người ta gửi đi một nụ cười Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngàykhông gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn màytrên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấymột chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậyvà cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấysau nàytrở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguyhiểm cho loài người. Tất cả là nhờ một nụ cười. Truyện này do bạn Ngô Vũ Thắng gởi đến Xitrum.net Tình bạn là mãi mãi Trong một giâyphút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấyđược một người bạn thân... Đó là người có thể thayđổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó.
  • 76.
    Là người cóthể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại. Là người làm cho bạn tin rằng thế giới nàythật sựtốt đẹp. Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra. Đó chính là người bạn mãi mãi... Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấysẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của thế giới ấybỗng vụt sáng lên và lấp đầynhững trống rỗng ấy. Người bạn ấycó thể dắt bạn qua những giâyphút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấysẽ nắm lấytaybạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc... Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi Cuộc sống là những va đập Hãynghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.
  • 77.
    Do liên tụcbị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn nhưbâygiờ”. Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hayxúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sựđớn đau? Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tựlàm hoàn thiện chân dung mình. Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ! Nếu tôi biết rằng... Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữgìn tâm hồn bạn. Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấybạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấybạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quayvề. Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi nghe thấytên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày. Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “Mình yêu thương, quýbạn lắm!”, dù bạn
  • 78.
    ra vẻ bạndưbiết điều đó. Ngàymai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn; và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội thứhai để làm đúng mọi việc. Có nhiều cách để nói lời yêu thương và nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc. Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngàyhôm naylà tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương, quýmến bạn đến dường nào. Tôi hyvọng sẽ không bao giờ quên rằng ngàymai đã được hứa dành cho một người và ngàyhôm naycó thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng. Nếu bạn đang chờ đến ngàymai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong hôm nay? Bởi nếu ngàymai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những phút giây hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm hay một nụ hôn và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành sựthật. Hãygiữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng taycủa mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào và rằng sẽ luôn giữhình ảnh thân yêu của họ. Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi!”, “Tha thứ cho mình nhé!”, “Cảm ơn”, hay“Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi!”. Và nếu ngàymai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên. Hãybiết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều! Những con sao biển
  • 79.
    Một sớm tinhmơ, khi mặt biển còn mù sương, tôi bắt đầu chạythể dục với chiếc walkman đeo bên hông. Ởphía xa, tôi thấymột cậu bé có vẻ bận rộn. Cậu chạylăng xăng, cúi nhặt những vật gì đó rồi quăng nó xuống biển. Nếu đó là trò chơi thi ném đá thì tôi có thể trổ tài cùng cậu bé. Ngày nhỏ, tôi cũng thường hay chơi trò này. Nhưng khi nghe thấy tiếng cậu hét:"Về nhà ngaynhé! Bố mẹ màyđang đợi đấy!" Có thể bạn không tin, như chính tôi lúc ấy, những "viên đá" đó thì ra là những con sao biển bị mắc cạn trên bãi. Và vị cứu tinh nhỏ này đang cố gắng đưa chúng trở lại bãi biển, chạy đua với Mặt trời mà chỉ vài giờ nữa thôi sẽ trở nên gaygắt và không tài nào chịu đựng nổi. Nhưng những cố gắng của cậu bé rồi sẽ chỉ là công cốc thôi. Làm sao có thể đưa hàng ngàn con sao biển về "nhà" của chúng được? Tôi gọi to: " Này nhóc, làm thế làm gì? Làm sao em cứu được tất cả những con sao biển?" Cậu bé lại cúi xuống, nhặt một con sao biển và hét trả lời: "Nhưng em có thể cứu được con nàymà. Nó sẽ được về nhà!" Cậu bé vung tayquăng con vật bé nhỏ xuống biển. Rồi lại lập tức cúi xuống với một con khác... Rõ ràng cậu bé không quan tâm đến việc có vô số những con sao biển trên cát. Cậu chỉ nhìn thấynhững sự sống mà cậu đang nắm trong tay. Cái mà cậu bé nhìn thấy, dù chỉ là một con số nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa. Còn tôi, tôi nhìn thấymột con số quá khổng lồ đó là vô vọng. Thế là tôi cúi xuống nhặt một con sao biển lên và đưa nó về nhà. 2 đô la và 1 giờ Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi: - Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?
  • 80.
    - Được chứ,con hỏi gì - Ông bố đáp. - Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ? - Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn. - Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ. - Nếu con cứkhăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ. - Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vaymột đôla được không? Ông bố rất bực mình: - Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãynghĩ xem tại sao con lại ích kỷđến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấyđâu! Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu nhưthế chứ? Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con: - Con ngủ chưa? - Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp. - Bố suynghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đâylà một đôla cho con. Cậu bé cầm lấyrồi thò tayxuống dưới gối, lôi ra thêm mấytờ tiền lẻ nữa.
  • 81.
    Ông bố thấycon có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngayngắn, ông bố càu nhàu: - Tại sao con lại vaythêm tiền khi con đã có rồi? - Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bâygiờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không? Truyện này do thành viên SkyMaster gởi đến Xitrum.net Người thợ xây Người thợ xâynọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xâymột căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời. Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi. Mấytháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụyvới hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!" Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết mình sẽ xâycất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có
  • 82.
    phẩm chất hơn.Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất nhưthế nào. Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó. Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngàymai sẽ là kết quả của sựtạo dựng hôm nay. Hãyxâydựng đời mình một cách đúng đắn! Cái máy bơm Một chàng trai bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳcái gì chỉ để lấymột ngụm nước mát. Đi mãi đi mãi, đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấymột căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ. Anh nhìn quanh căn lều và thấyở một góc tối có một cái máybơm nước cũ và gỉ sét. Tất cả mọi thứtrở nên lu mờ đi bên cạnh cái máybơm, anh vội vã bước tới, vịn chặt taycầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảyra cả. Thất vọng, anh nhìn quanh căn lều. Lúc này, anh chàng mới để ýthấymột cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, anh đọc được dòng chữ nguệch ngoạch viết bằng cách lấyviên đá cào lên: "Hãyđổ hết nước trong bình nàyvào cái máybơm. Và trước khi đi, hãynhớ đổ nước đầyvào chiếc bình này". Anh bật nắp bình ra, và đúng thật: trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, anh bị rơi vào một tình thế bấp bênh. Nếu anh uống ngaychỗ nước trong bình, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhưng nếu anh đổ hết nước vào cái
  • 83.
    máybơm cũ gỉ,có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất – rất nhiều nước. Anh cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn; nên mạo hiểm rót nước vào máybơm để có nguồn nước trong lành, hayuống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không? Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm, rồi tiếp tục nhấn mạnh cái cần máybơm, một lần, hai lần... chẳng có gì xảy ra cả! Tuyhoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, anh sẽ không còn một nguồn hi vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên trì bơm,.. lần nữa, lần nữa... nước mát trong lành bắt đầu chảyra từ cái máybơm cũ kỹ.Anh vội vã hứng nước vào bình và uống. Cuối cùng anh hứng nước đầybình, để dành cho người nào đó không may mắn bị lạc đường như anh sẽ đến đây.Anh đậynắp bình, rồi viết thêm một câu dưới dòng chữcó sẵn trên bình: "Hãylàm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần phải cho trước khi bạn có thể nhận". Truyện này do thành viên Út Bảnh gửi đến Xitrum.net Hai viên gạch Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xâydựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tayvào việc. Một chú tiểu được giao xâymột bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngayngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹlưỡng. Tuynhiên, chú không lấyđó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.
  • 84.
    Khi đứng luira xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừđến chỗ bức tường mà chú xâydựng. Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xâydựng. Một trong hai vị sưkhi đứng trước công trình ấyđã thốt lên: - Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao! - Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấyhai viên gạch xấu xí ngaygiữa bức tường kia ư? - chú tiểu ngạc nhiên kêu lên. - Có chứ, nhưng tôi cũng thấy998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao - vị sưgià từtốn. Hai mươi đô la TTO Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấybạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?". Những bàn taybắt đầu giơ lên.Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãyđể tôi làm việc này!" Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: "Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tayđưa lên. "Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giàylên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bâygiờ trông
  • 85.
    nó đã nhàunát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc nàynữa?". Vẫn còn những bàn tayđưa lên. "Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai. Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!" Hà Nội 01.04.2007 Tổng hợp: ngvietduc (TVE)