Khoái Phong Th ơ : Hà Huyền Chi   1. Ta ở quê người mài kiếm gãy Tuổi mòn, sức kiệt đời rêu rong Bao năm lửa hận âm thầm cháy Còn bỏng hồn ta em biết không?   Thực hiện: Hy-V ă n
2. Những tháng mưa mùa trời đất khóc Lòng trần ướt nhẹp, suối thành sông Ta như sỏi đá từng lăn lóc Mà vẫn bi thương vẫn não nùng
3. Hạnh phúc từ em cuồn cuộn tới Xô lùi cương giới tới mênh mông Pháo đài hệ lụy tan tành ngói Từ đó ta trên tuyến lửa hồng  
4. Từ đó chiêm bao còn đỏ mặt Tin đi, tin tới rộn ràng trông Những đêm giao cảm quên trời đất Ở mỗi dòng riêng một bến chung  
5. Trường văn trận bút cùng mê đắm Ấp ủ trong tình cả núi sông Về lại quê hương trong chiến thắng Dễ gì quên được nhục lưu vong  
6. Ta níu cành mong hôn lá nhớ Ðu dây hoang tưởng giữa phiêu bồng Những ngày trao gửi yêu thương đó Tưởng đến thiên thu vẫn mặn nồng .  
7. Ta ở quê người như cõi tạm Hồn đau còn ở với non sông Có em chia sẻ niềm tâm cảm Là có đầy thêm một cái chung
8. Ta mài nhọn bút thành dao kiếm Thơ mãi kiên cường ở thế công Ðêm viết như ngồi trên ghế điện Sau ngày tơi tả gánh đời xong
9. Buồn ta cơm áo hai vai nặng Buồn chuyện ruồi bu nát cộng đồng Chia rẽ được mùa cho trái đắng Dặm về quê cũ ngút ngàn chông
10. Mỗi lần té ngã ta khôn lớn Lại đứng vùng lên chẳng ngại ngùng Ði tiếp lộ trình ta đã chọn Dẫu người chung bước chẳng chung lòng
11. Khổ hạnh không làm ta nhụt chí Cam go càng tỏ mặt anh hùng Châm ngôn Tự Thắng nơi trường mẹ Ðã thấm vào xương trắng máu hồng
12. Em đã vì ta cùng chắp cánh Vì đời hứng chịu mọi cuồng phong Có em sưởi ấm hồn hiu quạnh Năng lượng ta cần em biết không ?
13. Ta ở quê người nuôi nhục nước Khắc trong tâm phế mối thù chung Năm ngàn năm trước, bao người trước Anh dũng liều thân há uổng công ?
14. Nhìn thử quanh ta nhân nghĩa giả Bon chen trục lợi buổi đò đông Văn quan, võ tướng nhiều tên đã Nhớp nhúa quỳ xin miếng đỉnh chung
15. Chẳng lẽ phong gươm vào núi ẩn Ôm cần thanh thản kiếp ngư ông Ôm em tình tự, quên thù hận Gác bỏ ngoài tai những bận lòng
16. Quên đã vì quê từng đổ máu Vì em, thơ đổ lệ từng dòng Em là hang ổ ta nương náu Ở cuối đường tên, ở ngõ cùng  
17. Tắm gội đời nhau bằng hạnh phúc Ru niềm bất hạnh ruỗng hoài mong Những đêm hoang dã bừng hoa chúc Hai đứa cùng reo với lửa rừng.
18. Ta ở quê người như nước lợ Tưới lên cây héo sớm vun trồng Bầy con Mỹ hoá nhanh như cỏ Còn nhớ gì đâu gốc Lạc Hồng!
19. Bác sĩ,   kỹ sư vô số kể Những thân tầm gửi, những cành cong Hân hoan đón nhận đời nô lệ Nào biết quê nghèo mòn mỏi trông
20. Tiếng mẹ ngô nghê nhai từng chữ Quê năm nghìn tuổi cũng là không Ðám con trôi giạt ngoài lưu xứ Rồi cũng bèo hoang ở cuối dòng.  
21. Ta ở quê người như phế vật Có em như một tấm gương trong Soi nhìn thân thế ta thương tật Khi đứng ngu ngơ giữa cộng đồng
22. Say chửa đủ quên, điên giữa tỉnh Tài chưa đến độ, ngộ chưa thông Cuối đời chưa hết thương đời lính Ta vẫn dở thằng, vẫn dở ông
23. Tưởng có em rồi yêu chết bỏ Ðeo nhau du ngoạn khắp Tây Ðông Hưởng mùa trăng mật lừng kim cổ Ðầy ắp hồn nhau ngọn khoái phong
24. Tưởng có em rồi ta hết khổ Mưa sầu nắng quái rụng ngoài song Ai hay trong gió còn mưa gió Cay đắng nằm trong mật đắng  lung   lung
25. Hạnh-phúc-treo-ngành, em gọi thế Làm tình làm tội cũng cam lòng Khi em trở mặt, tình dâu bể Là lúc trần gian ngợp bão bùng. hàhuyềnchi Thực hiện: Hy-V ă n

5 Hhc Khoái Phong

  • 1.
    Khoái Phong Thơ : Hà Huyền Chi   1. Ta ở quê người mài kiếm gãy Tuổi mòn, sức kiệt đời rêu rong Bao năm lửa hận âm thầm cháy Còn bỏng hồn ta em biết không?   Thực hiện: Hy-V ă n
  • 2.
    2. Những thángmưa mùa trời đất khóc Lòng trần ướt nhẹp, suối thành sông Ta như sỏi đá từng lăn lóc Mà vẫn bi thương vẫn não nùng
  • 3.
    3. Hạnh phúctừ em cuồn cuộn tới Xô lùi cương giới tới mênh mông Pháo đài hệ lụy tan tành ngói Từ đó ta trên tuyến lửa hồng  
  • 4.
    4. Từ đóchiêm bao còn đỏ mặt Tin đi, tin tới rộn ràng trông Những đêm giao cảm quên trời đất Ở mỗi dòng riêng một bến chung  
  • 5.
    5. Trường văntrận bút cùng mê đắm Ấp ủ trong tình cả núi sông Về lại quê hương trong chiến thắng Dễ gì quên được nhục lưu vong  
  • 6.
    6. Ta níucành mong hôn lá nhớ Ðu dây hoang tưởng giữa phiêu bồng Những ngày trao gửi yêu thương đó Tưởng đến thiên thu vẫn mặn nồng .  
  • 7.
    7. Ta ởquê người như cõi tạm Hồn đau còn ở với non sông Có em chia sẻ niềm tâm cảm Là có đầy thêm một cái chung
  • 8.
    8. Ta màinhọn bút thành dao kiếm Thơ mãi kiên cường ở thế công Ðêm viết như ngồi trên ghế điện Sau ngày tơi tả gánh đời xong
  • 9.
    9. Buồn tacơm áo hai vai nặng Buồn chuyện ruồi bu nát cộng đồng Chia rẽ được mùa cho trái đắng Dặm về quê cũ ngút ngàn chông
  • 10.
    10. Mỗi lầnté ngã ta khôn lớn Lại đứng vùng lên chẳng ngại ngùng Ði tiếp lộ trình ta đã chọn Dẫu người chung bước chẳng chung lòng
  • 11.
    11. Khổ hạnhkhông làm ta nhụt chí Cam go càng tỏ mặt anh hùng Châm ngôn Tự Thắng nơi trường mẹ Ðã thấm vào xương trắng máu hồng
  • 12.
    12. Em đãvì ta cùng chắp cánh Vì đời hứng chịu mọi cuồng phong Có em sưởi ấm hồn hiu quạnh Năng lượng ta cần em biết không ?
  • 13.
    13. Ta ởquê người nuôi nhục nước Khắc trong tâm phế mối thù chung Năm ngàn năm trước, bao người trước Anh dũng liều thân há uổng công ?
  • 14.
    14. Nhìn thửquanh ta nhân nghĩa giả Bon chen trục lợi buổi đò đông Văn quan, võ tướng nhiều tên đã Nhớp nhúa quỳ xin miếng đỉnh chung
  • 15.
    15. Chẳng lẽphong gươm vào núi ẩn Ôm cần thanh thản kiếp ngư ông Ôm em tình tự, quên thù hận Gác bỏ ngoài tai những bận lòng
  • 16.
    16. Quên đãvì quê từng đổ máu Vì em, thơ đổ lệ từng dòng Em là hang ổ ta nương náu Ở cuối đường tên, ở ngõ cùng  
  • 17.
    17. Tắm gộiđời nhau bằng hạnh phúc Ru niềm bất hạnh ruỗng hoài mong Những đêm hoang dã bừng hoa chúc Hai đứa cùng reo với lửa rừng.
  • 18.
    18. Ta ởquê người như nước lợ Tưới lên cây héo sớm vun trồng Bầy con Mỹ hoá nhanh như cỏ Còn nhớ gì đâu gốc Lạc Hồng!
  • 19.
    19. Bác sĩ, kỹ sư vô số kể Những thân tầm gửi, những cành cong Hân hoan đón nhận đời nô lệ Nào biết quê nghèo mòn mỏi trông
  • 20.
    20. Tiếng mẹngô nghê nhai từng chữ Quê năm nghìn tuổi cũng là không Ðám con trôi giạt ngoài lưu xứ Rồi cũng bèo hoang ở cuối dòng.  
  • 21.
    21. Ta ởquê người như phế vật Có em như một tấm gương trong Soi nhìn thân thế ta thương tật Khi đứng ngu ngơ giữa cộng đồng
  • 22.
    22. Say chửađủ quên, điên giữa tỉnh Tài chưa đến độ, ngộ chưa thông Cuối đời chưa hết thương đời lính Ta vẫn dở thằng, vẫn dở ông
  • 23.
    23. Tưởng cóem rồi yêu chết bỏ Ðeo nhau du ngoạn khắp Tây Ðông Hưởng mùa trăng mật lừng kim cổ Ðầy ắp hồn nhau ngọn khoái phong
  • 24.
    24. Tưởng cóem rồi ta hết khổ Mưa sầu nắng quái rụng ngoài song Ai hay trong gió còn mưa gió Cay đắng nằm trong mật đắng lung lung
  • 25.
    25. Hạnh-phúc-treo-ngành, emgọi thế Làm tình làm tội cũng cam lòng Khi em trở mặt, tình dâu bể Là lúc trần gian ngợp bão bùng. hàhuyềnchi Thực hiện: Hy-V ă n