Thơ Vỗ Mặt
 Trời
Thơ Hà Huyền Chi




Tặng Văn Quang *   Chân Tr ời Tím
1.
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Tao trên giường bệnh vén môi cười
Người qua xứ lạ tìm vui mới
Tao ráng tìm quên chuyện đổi đời
2.
Ngươi kể võ vàng dăm kỷ niệm
Ngàn đêm lao ngục héo mòn trôi
Tao van hải tặc, van thần biển
Ðể một lần ngươi tới bến vui
3.
Ðể thấy văn chương nơi đất trích
Còn thua sỏi đá dưới chân ngươi
Dế già, hát dạo long tâm phách
Vừa múa vừa ca đến hụt hơi
4.
Bạo lực nhìn đời bằng mắt gỗ
Bồn Lừa, bị búa, liệt tay rồi
Ðòn thù chấn não, sai gân cổ
Chôn sống văn chương dưới mộ hôi
5.
Tao vẫn in thơ đem bán dạo
Toan đem nhục nước gả cho người
Kinh Kha chỉ thấy trong phim xạo
Bạo chúa giờ nhan nhản khắp nơi
6.
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Di ngôn này ta gửi riêng ngươi:
Bạo hành đớn mạt như lang sói
Thơ sẽ hiên ngang vỗ mặt trời.
7.
Chất xám ta dùng không giới hạn
Thơ mang chân lý tặng cho người
Rừng gươm, biển lửa, ta đâu ngán
Ta vẫn như thơ đứng giữa đời
8.
Bạo lực trét bùn lên đuốc sáng
Một nhà văn gục, vạn người đui
Trống đồng, bia đá, đều bi thảm
Phản ánh gương buồn hậu thế soi
9.
Khắc lên trán gỗ lằn vôi hảo
Tuyên chiến cùng thô bạo mọi thời
Thơ mãi tung hoành trong mắt bão
Ngươi còn ham viết nữa hay thôi?
10.
Ngàn dặm tin ngươi nhoè bóng chữ
Bao năm cải tạo ngỡ tiêu rồi
Ngươi không gánh nổi sầu lưu xứ
Đành bám quê nghèo, dẫu lẻ loi
11
Con cái một bầy bên xứ Mỹ
Mình ngươi heo hút một phương đời
Tao không hiểu nổi điều ngươi nghĩ
Chẳng dám khuyên can lấy nửa lời
12.
Tuổi già, sức yếu, ngươi thừa biết
Nghiệp dĩ văn chương vốn tả tơi
Ngươi vẫn âm thầm, đeo đẳng viết
Tao thầm cầu nguyện, chúc ngươi vui
13.
Ngàn dặm tin ngươi sớm nổi trôi
Ngươi dùng bút rỉ kiếm cơm tươi
Miệng hùm, nọc rắn, coi như bỏ
Nhắm mắt, bưng tai, trước thú-người
14.
Tham nhũng, ném ra ngoài phóng sự
Dân oan, khóc thảm đến mòn hơi
Công an, du đãng, vào bi sử
Viết lách, quanh co, cũng uổng đời
15.
Nam Quan đã hiến cho Tàu đỏ
Rồi sẽ Hoàng sa, biển ngậm ngùi
Ngươi nói được gì thê thảm đó?
Nghẹn ngào chữ nghĩa cũng mù khơi
16.
Nhức nhối bao lần, lúc đọc ngươi
Những gí cần viết, ráng im hơi
Ngươi xài bạc giả cho qua chuyện
Dùng cái văn phong: ếch gọi trời
17.
Xuất cảng lao nô toàn thế giới
Gái quê thành lũ gái làng chơi
Miền Nam vựa lúa, giờ dân đói
Nghịch lý nào đây nữa hở trời?
18.
Leo lét đèn khuya loà khí phách
Ngươi đành ngậm miệng tựa bình vôi
Lơ bầy lãnh đạo, phi nhân cách
Lơ đám Hoa nô hại giống nòi
19.
Thây kệ cáo cầy vái khắp nơi
Dế già quai mỏ phụ ơn người
Những phường trâng tráo, vô liêm sỉ
Vì miếng cơm thừa, cặn bã thôi
20.
Nhắm mắt, bưng tai, qua kiếp nạn
Lơ bầy khoa bảng sớm cong đuôi
Những loài cẩu trệ, quân vong bản
Ngươi sắm vai tuồng: Hiệp sĩ đui
21.
Ngàn dặm tin ngươi chìm đáy cốc
ĐỈnh ngu treo bút của ngươi rồi
Chân Trời Tím, tím màu tang tóc
Tao nghẹn ngào say, thảng nhớ ngươi
22.
Thiên hạ vô tình chống mắt coi
Bất nhân, Đảng triệt hạ danh người
Tự do, tín ngưỡng, như không có
Hai chữ nhân quyền rách tả tơi
23.
Bị cáo, nhởn nhơ ngoài pháp luật
Trong tù, ký giả héo hon cười
Cán cân công lý như không thật
Cong, thẳng, tùy nghi Đảng đại tồi
24.
Tao vẫn in thơ đem bán dạo
Toan đem nhục nước gả cho người
Trai tơ, đã trở thành trai lão
Mà vẫn chưa phai hận đổi đời
25.
Hải đường lấp lánh như hoa gạo
Đỏ thắm trời quê, phút nhớ lui
Thơ mãi tung hoành trong mắt bão
Ngươi còn ham viết nữa hay thôi?

Hahuyenchi




Thực hiện: Hy-Văn

10-Thơ Vỗ Mặt Trời, thơ HHC, pps Hy Văn

  • 1.
    Thơ Vỗ Mặt Trời Thơ Hà Huyền Chi Tặng Văn Quang * Chân Tr ời Tím
  • 2.
    1. Ngàn dặm thưngươi rồi cũng tới Tao trên giường bệnh vén môi cười Người qua xứ lạ tìm vui mới Tao ráng tìm quên chuyện đổi đời
  • 3.
    2. Ngươi kể võvàng dăm kỷ niệm Ngàn đêm lao ngục héo mòn trôi Tao van hải tặc, van thần biển Ðể một lần ngươi tới bến vui
  • 4.
    3. Ðể thấy vănchương nơi đất trích Còn thua sỏi đá dưới chân ngươi Dế già, hát dạo long tâm phách Vừa múa vừa ca đến hụt hơi
  • 5.
    4. Bạo lực nhìnđời bằng mắt gỗ Bồn Lừa, bị búa, liệt tay rồi Ðòn thù chấn não, sai gân cổ Chôn sống văn chương dưới mộ hôi
  • 6.
    5. Tao vẫn inthơ đem bán dạo Toan đem nhục nước gả cho người Kinh Kha chỉ thấy trong phim xạo Bạo chúa giờ nhan nhản khắp nơi
  • 7.
    6. Ngàn dặm thưngươi rồi cũng tới Di ngôn này ta gửi riêng ngươi: Bạo hành đớn mạt như lang sói Thơ sẽ hiên ngang vỗ mặt trời.
  • 8.
    7. Chất xám tadùng không giới hạn Thơ mang chân lý tặng cho người Rừng gươm, biển lửa, ta đâu ngán Ta vẫn như thơ đứng giữa đời
  • 9.
    8. Bạo lực trétbùn lên đuốc sáng Một nhà văn gục, vạn người đui Trống đồng, bia đá, đều bi thảm Phản ánh gương buồn hậu thế soi
  • 10.
    9. Khắc lên trángỗ lằn vôi hảo Tuyên chiến cùng thô bạo mọi thời Thơ mãi tung hoành trong mắt bão Ngươi còn ham viết nữa hay thôi?
  • 11.
    10. Ngàn dặm tinngươi nhoè bóng chữ Bao năm cải tạo ngỡ tiêu rồi Ngươi không gánh nổi sầu lưu xứ Đành bám quê nghèo, dẫu lẻ loi
  • 12.
    11 Con cái mộtbầy bên xứ Mỹ Mình ngươi heo hút một phương đời Tao không hiểu nổi điều ngươi nghĩ Chẳng dám khuyên can lấy nửa lời
  • 13.
    12. Tuổi già, sứcyếu, ngươi thừa biết Nghiệp dĩ văn chương vốn tả tơi Ngươi vẫn âm thầm, đeo đẳng viết Tao thầm cầu nguyện, chúc ngươi vui
  • 14.
    13. Ngàn dặm tinngươi sớm nổi trôi Ngươi dùng bút rỉ kiếm cơm tươi Miệng hùm, nọc rắn, coi như bỏ Nhắm mắt, bưng tai, trước thú-người
  • 15.
    14. Tham nhũng, némra ngoài phóng sự Dân oan, khóc thảm đến mòn hơi Công an, du đãng, vào bi sử Viết lách, quanh co, cũng uổng đời
  • 16.
    15. Nam Quan đãhiến cho Tàu đỏ Rồi sẽ Hoàng sa, biển ngậm ngùi Ngươi nói được gì thê thảm đó? Nghẹn ngào chữ nghĩa cũng mù khơi
  • 17.
    16. Nhức nhối baolần, lúc đọc ngươi Những gí cần viết, ráng im hơi Ngươi xài bạc giả cho qua chuyện Dùng cái văn phong: ếch gọi trời
  • 18.
    17. Xuất cảng laonô toàn thế giới Gái quê thành lũ gái làng chơi Miền Nam vựa lúa, giờ dân đói Nghịch lý nào đây nữa hở trời?
  • 19.
    18. Leo lét đènkhuya loà khí phách Ngươi đành ngậm miệng tựa bình vôi Lơ bầy lãnh đạo, phi nhân cách Lơ đám Hoa nô hại giống nòi
  • 20.
    19. Thây kệ cáocầy vái khắp nơi Dế già quai mỏ phụ ơn người Những phường trâng tráo, vô liêm sỉ Vì miếng cơm thừa, cặn bã thôi
  • 21.
    20. Nhắm mắt, bưngtai, qua kiếp nạn Lơ bầy khoa bảng sớm cong đuôi Những loài cẩu trệ, quân vong bản Ngươi sắm vai tuồng: Hiệp sĩ đui
  • 22.
    21. Ngàn dặm tinngươi chìm đáy cốc ĐỈnh ngu treo bút của ngươi rồi Chân Trời Tím, tím màu tang tóc Tao nghẹn ngào say, thảng nhớ ngươi
  • 23.
    22. Thiên hạ vôtình chống mắt coi Bất nhân, Đảng triệt hạ danh người Tự do, tín ngưỡng, như không có Hai chữ nhân quyền rách tả tơi
  • 24.
    23. Bị cáo, nhởnnhơ ngoài pháp luật Trong tù, ký giả héo hon cười Cán cân công lý như không thật Cong, thẳng, tùy nghi Đảng đại tồi
  • 25.
    24. Tao vẫn inthơ đem bán dạo Toan đem nhục nước gả cho người Trai tơ, đã trở thành trai lão Mà vẫn chưa phai hận đổi đời
  • 26.
    25. Hải đường lấplánh như hoa gạo Đỏ thắm trời quê, phút nhớ lui Thơ mãi tung hoành trong mắt bão Ngươi còn ham viết nữa hay thôi? Hahuyenchi Thực hiện: Hy-Văn