CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtQuả Trứng Phục Sinh  Ngày 1-12  Chỉ còn một tuần lễ nữa đến ngày Phục Sinh thì rađiô bắt đầu phát...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđám đông, tự hỏi có phải nó đang nhập bọn cùng với đám trẻ ra về với cái rổ không. Tôi hy vọng tr...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđặc biệt này. Bằng cách đó, mọi người có thể giúp đỡ ông già Nô-en và gởi quà đến cho những đứa t...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtDây Đèn Giáng Sinh Cho Lena  Ngày 2-12  Tối hôm đó đúng là một buổi tối mùa đông tuyệt vời để lan...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt  Chồng tôi dừng xe lại bên lề đường và trả lời:  - Không phải đâu, con. Thật ra, ngôi nhà của họ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt   - Một ý kiến hay đấy. Nhưng mẹ nghĩ các con sẽ cần ba mẹ giúp đỡ. Các con cho phép ba mẹ thamg...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtchúng tôi kéo nhau đến bệnh viện thăm ông vào đúng ngày Giáng Sinh, nhưng ông yếu ớt đến nỗi khôn...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtRusell. Tôi quan sát bầy chó và chọn một con mà tôi tin rằng nó sẽ làm ông ngoại hài lòng.  Tối h...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnhà cô Susan. Buổi họp mặt không ngoài mục đích để mọi người trao đổi quà tặng cũng như những lời...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtcầm cái đèn Hướng Đạo Sinh mới toanh, Frank suýt buột miệng kêu lên. Cuối cùng, mấy chiếc tất đãc...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtmột cậu bé khác đang có một chiếc áo khoác ca-rô mới nguyên... Và nhiều gia đình ở đó kể lại rằng...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtsuýt khóc khi đọc hàng chữ đó.  Tôi tặng anh tôi một cây thước gỗ. Trên mặt sau cây thước, tôi vi...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđứa bạn thân, gian phòng khách nhà tôi bừng sáng lên với những dây đèn trên cây thông, và trên tấ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbằng cái lỗ mũi. Rải đất này thật ra là một bãi bùn giữa đống rác và đống đồ gỗ hư hại.  Lối vào ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbừng vì bị cho là keo kiệt. Della đã đếm đi đếm lại số tiền đó ba lần và chỉ có một đô la và tám ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtHiện nay, vợ chồng cô có hai thứ quý giá đó là: chiếc đồng hồ của ông, cha chồng cô để lại và mái...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtdây đồng hồ. Khi Della trở về nhà niềm lạc quan của cô tan biến thay vào đó là sự bồn chồn và lo ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txthạnh phúc khi nó ra đi vì anh. Những sợi tóc trên đầu em có thể đếm được, nhưng không có gì có th...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnghệ thuật tặng quà Giáng Sinh. Những người khôn ngoan dĩ nhiên được biết đến qua những món quàcủ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtchạy về phòng ngủ của mẹ. Tôi nhanh tay gói hình người trong mớ giấy màu và bọc nguyên cái gói nh...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt   Như thường lệ, chúng tôi ngồi ở dãy ghế đầu tiên. Mặt tôi cùi gầm xuống và không tài nào ngước...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt  Tỉnh dậy sau khi nghe tiếng chuông đồng hồ báo thức, tôi mỉm cười và vui thích khi nghĩ rằng......
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtcảnh Chúa Giáng Sinh. Trời! Đúng là nó rồi! Một món quà hoàn hảo, đang nằm lăn lóc dưới mớ rácrưở...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txttôi phải nhanh chân chạy vào trong kia, mua một món quàa để tặng mẹ tôi trước khi khu thương mạiđ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnó tới gara của ông ấy, để ông ấy nhìn nó một cái, rồi tôi được nhận công việc giao báo.  Ngày đầ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtkhách hàng đăng ký báo của tôi, nhưng không một ai có mặt ở nhà. Trong lòng tôi lo lắng lắm; bởi ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt  Ngày 11-12  Hôm đó là một ngày lạnh lẽo của đầu tháng Mười Hai. Quanh quẩn mãi trong nhà khiến ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtmình sẽ nhận lại gấp bội lần.  Vào ngày lạnh lẽo tháng Mười Hai đó, tôi biết đó không chỉ là một ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtgiấy", một biến tấu của "cây lê giấy" trong bài hát "Mười Hai Ngày Giáng Sinh".   Chúng tôi nhìn ...
CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbằng. Tôi còn nhiều công việc cần làm hơn là phục dịch cho một bà già nhặng xị với mái tóc màu xa...
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
CCGS
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×

CCGS

479

Published on

Published in: Education
0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total Views
479
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
2
Actions
Shares
0
Downloads
1
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

CCGS

  1. 1. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtQuả Trứng Phục Sinh Ngày 1-12 Chỉ còn một tuần lễ nữa đến ngày Phục Sinh thì rađiô bắt đầu phát thông báo. Ngày nào Ashley -con gái năm tuổi của tôi - và tôi cũng lắng nghe các thông tin cập nhật về cuộc thi tìn kiếm quả trứngPhục Sinh sắp diễn ra tại các công viên nhỏ trong khu vực chúng tôi. Sau khi nghe thông báo nhiều lần, Ashley bắt đầu van nài tôi dẫn nó đi tham gia cuộc thi tìm kiếmtrứng vào cuối tuần tới. Trong thâm tâm, tôi biết những cuộc thi như thế này có thể làm cho bọn trẻ thấtvọng. Trong cuộc thi, có quá nhiều đứa trẻ giành nhau tìm kiếm những quả trứng, thì việc Ashley khôngtìm ra quả trứng nào là điều dễ hiểu thôi. Tuy nhiên, tôi không muốn mình là nguyên nhân làm con béthất vọng, nên tôi mỉm cười, đồng ý dẫn nó đi với hy vọng rằng Ashley có thể tìm ra được ít nhất là mộtquả trứng. Thứ Bảy đến, chúng tôi lái xe tới công viên và Ashley tuyên bố nó sẽ là đứa giỏi nhất. Trong bãi đậuxe, đám trẻ tham gia cuộc thi đứng lố nhố. Hoảng hốt trước cảnh hỗn loạn đó, tôi chợt nghĩ tới việcquay xe trở về nhà trong lúc Ashley hớn hở nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Tay cầm cái rổ, con bé hăng háibước vào cuộc thi. Hầu như nó chẳng ngã lòng chút nào trước đám đông đang nhốn nháo. Trong khu vực tổ chức cuộc thi có tiếng loa thông báo. Họ nói rằng, sáng hôm đó, Chú Thỏ PhụcSinh đã giấu hàng trăm quả trứng, và bên trong mỗi quả trứng chứa đựng một sự bất ngờ. Ánh mắtAshley sáng ngời lên khi nó tưởng tượng tới kho báu mà nó tìm thấy trong những quả trứng đặc biệt đó. Tôi nhìn quanh bãi đất trống được căng dây thừng - dành riêng cho cuộc thi - và dễ dàng nhìn thấynhiều quả trứng nằm lăn lóc trên mặt đất. Để đảo bảo cuộc thi hoàn toàn công bằng, bãi đất trống đượcchăng dây thừng và chia thành nhiều ô khác nhau, mỗi ô dành cho một độ tuổi riêng biệt. Khi tiếng còicất lên và sợi dây thừng được hạ xuống, đám trẻ chạy vào bãi đất trống và lượm thật nhanh những quảtrứng mà chúng có thể nhìn thấy. Sau khi cuộc thi chấm dứt, bọn trẻ lại băng qua bãi đất trống để trở vềchỗ cũ. Nét thất vọng hiện rõ trên gương mặt của những đứa trẻ không lượm được quả trứng nào. Nhiều nụcười rạng rỡ xuất hiện trên gương mặt của nhựng đứa trẻ lượm được trứng. Tôi tìm kiếm Ashley trong Page 1
  2. 2. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđám đông, tự hỏi có phải nó đang nhập bọn cùng với đám trẻ ra về với cái rổ không. Tôi hy vọng tráitim nó không cảm thấy đau khổ lắm trước điều đó. Thế rồi tôi bắt gặp Ashley đang tung tăng chạy về phía tôi. Cái rổ vẫn không rời khỏi tay nó. Tôi thởra nhẹ nhõm vì thấy nó nhe răng cười thật tươi. Nó chìa cái rổ ra khoe, và tôi đếm được ba quả trứng ởtrong rổ. Con bé ngồi phịch xuống bãi cỏ, cầm lên một quả trứng và vặn mở nó ra. Trong quả trứng cái là vé tặng một bữa ăn tại cửa tiệm McDonald. Ashley sung sướng reo lên, khôngcần biết điều gì nằm trong hai quả trứng còn lại. Thế rồi mẹ con tôi quyết định lái xa tới cửa tiệm đó ăntrưa. Khi Ashley lắc quả trứng thứ hai, nó kêu lóc ca lóc cóc. Và bí ẩn được giải đáp ngay khi vài đồng xubằng vàng của cửa tiệm Pizza lăn ra khỏi quả trứng bằng nhựa. Ashley ngước cặp mắt van nài lên nhìntôi và hỏi rằng chúng tôi có thể tới đó sau khi kết thúc bữa ăn tại McDonald được không. Tôi gật đầuđồng ý, và nó hớn hở mở tiếp quả trứng thứ ba. Tôi nghĩ, sẽ không còn điều gì tuyệt vời hơn hai bất ngờ trên cho tới khi tôi tận mắt nhìn một vật nằmtrong quả trứng thứ ba. Đó là cái vé mua đồ chơi miễn phí trị giá năm mươi đô la tại cửa tiệm Toys "R"Us! Ashley đã thắng giải độc đắc! Con bé nhảy loi choi lên vì xúc động - đúng như tôi dự đoán. Nhưng cho tới khi chúng tôi ngồi vàotrong xe, tôi mới biết rằng niềm vui của con gái tôi chẳng phải là do nó trúng thưởng đâu. Ashley hỏi tôi: - Mẹ ơi, trên đường về nhà. mẹ ghé vào khu thương mại được không? Tôi cho rằng nó muốn sử dụng cái vé mua đồ chơi miễn phí nên gật đầu đồng ý. Vừa gài dây lưng antoàn cho nó, tôi vừa hỏi nó mua món đồ chơi gì. Ashley trả lời: - Mẹ ơi, con không muốn mua đồ chơi cho con đâu. Con muốn mua đồ chơi cho một thiên thần. Tôi ngạc nhiên hỏi lại: - Một thiên thần à? Tôi không hiểu con bé muốn nói gì. Và ngay lúc đó, tôi nhớ đến điều đã xảy ra trong suốt mùa GiángSinhn trước. Mùa Giáng Sinh năm ngoái, Ashley và tôi cùng đi mua sắm tại một khu thương mại. Chúng tôi tới gầnmột cây thông khổng lồ đứng sừng sững giữa đại sảnh, với những thiên thần bằng giấy treo trên cáccành cây. Trên mỗi thiên thần có viết tên của một đứa trẻ. Ashley hỏi tôi, những cái tên đó để làm gì.Tôi giải thích rằng, đôi khi ông già Nô-en không thể đến thăm hết các đứa trẻ được, ông bèn gởi tênnhững đứa trẻ đó tới Đội quân Cứu tế. Họ viết tên của chúng lên các thiên thần rồi treo trên cây thông Page 2
  3. 3. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđặc biệt này. Bằng cách đó, mọi người có thể giúp đỡ ông già Nô-en và gởi quà đến cho những đứa trẻcó tên trên các thiên thần. Cây thông này được gọi là Cây Thiên Thần. Ashley nghe giải thích xong, cứ đứng chôn chân nhìn thân cây khổng lồ với những cái tên được treolủng lẳng trên đó. Nghĩ rằng mình đã thỏa mãn sự tò mò của con bé, tôi lôi nó đi chỗ khác để tôi có thểnhanh chóng tìm kiếm những món đồ cần thiết đã được tôi ghi đầy đủ trong tờ giấy nhỏ. Tối hôm đó, trước khi lên giường ngủ, Ashley muốn biết chuyện gì xảy ra cho những thiên thần khôngđược bất cứ ai tặng quà. Tôi giải thích rằng, Đội quân Cứu tế sẽ cố gắng tìm mọi cách để mỗi đứa trẻ đều được ông già Nô-en đến thăm vào đêm Giáng Sinh. Con bé nhắm mắt lại rồi thiếp dần vào giấc ngủ. Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã chấm dứt, thế mà giờ đây, nhiều tháng sau, tôi mới biết con gái tôikhông hề quên chuyện những cái tên trên Cây Thiên Thần. Tôi tấp xe vào lề đường và nhìn sâu vào đôimắt của đứa con gái nhỏ đang ngồi bên cạnh tôi. Dẫu hình hài bé nhỏ, lòng thương cảm của nó đối vớingười khác thật lớn lao. Tôi giải thích cho nó biết rằng Cây Thiên Thần chỉ xuất hiện vào mùa GiángSinh mà thôi, còn lúc này mới chỉ là Phục Sinh. Không có thiên thần nào vào mùa này trong năm cả. Ashley ngồi lặng thinh trong giây lát rồi nhìn tôi, hỏi: - Mẹ ơi, chúng ta có thể để dành số tiền này cho tới Giáng Sinh được không? Tôi trả lời: - Được. Và chúng ta sẽ làm cho một đứa trẻ nào đó vô cùng sung sướng! Tôi nhìn vẻ kích động trên gương mặt Ashley và nhận ra rằng, từ bấy lâu nay, tôi có thói quen là ngàyGiáng Sinh chỉ biết mua quà tặng cho gia đình và bạn bè, trang hoàng nhà cửa, chế biến món ăn lạ chobữa tối Giáng Sinh mà thôi. Giờ đây, đứa con gái năm tuổi của tôi cho tôi biết rằng, Giáng Sinh còn làdịp để giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Lòng thương cảm của nó giúp tôi nhận ra ý nghĩa thậtsự của tinh thần ngày Giáng Sinh Mùa Giáng Sinh tới, tôi và Ashley lái xe tới khu thương mại vào đúng ngày đầu tiên Đội quân Cứu tếdựng Cây Thiên Thần khổng lồ giữa đại sảnh. Chúng tôi nhanh chóng chọn hai thiên thần - một choAshley và một cho tôi - và với nụ cười tươi rói nở trên gương mặt, chúng tôi bắt đầu chuyến mua sắmđặc biệt. Kể từ tháng Mười Hai năm đó, chúng tôi khởi xướng lên một truyền thống về Giáng Sinh. Và truyềnthống đó được bắt nguồn bởi cuộc thi tìm quả trứng Phục Sinh, bởi đứa con gái nhỏ có tấm lòng thươngngười bao la rộng lớn.------------------------------------------------------------------------------------------------------- Page 3
  4. 4. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtDây Đèn Giáng Sinh Cho Lena Ngày 2-12 Tối hôm đó đúng là một buổi tối mùa đông tuyệt vời để lang thang chiêm ngưỡng các dây đèn GiángSinh. Tôi hét lên bầu trời với hai đứa con tôi: - Nhanh lên các con! Ba ra ngoài rồi! Ba đang làm nóng chiếc xe đấy! Lập tức, những âm thanh láo nháo đáp lời tôi. Abigail, đứa con gái sáu tuổi của tôi trượt mông xuốngtay vịn cầu thang và hỏi: - Mẹ ơi! Mẹ ơi! Sôcôla nóng có chưa? Tôi vừa mỉm cười với Simeon - thằng con trai hai tuổi - vừa trả lời: - Có rồi. Ở trong xe đấy. Tất cả chúng tôi đều mặc đồ ngủ để ra ngoài. Rốt lại thì đây là truyền thống Giáng Sinh mà! Mỗinăm, trước ngày lễ Giáng Sinh, chúng tôi mặc đồ ngủ vào người, mang theo một bao đầy bánh snack vàchất nhau lên chiếc xe tải nhỏ để đi ngắm nghía cách trang trí dây đèn của các nhà hàng xóm. Chúng tôi vừa bước ra khỏi cửa thì Abigail làm tôi bất ngờ bằng câu hỏi: - Mẹ ơi, khi con làm việc nhà, mẹ có thể cho con thêm tiền được không? Con muốn mua tặng ba,mẹ, em Simeon những món quà Giáng Sinh đẹp nhất! Tôi mỉm cười nói với nó: - Món quà đẹp nhất là món quà xuất phát từ trái tim. Tôi nhớ lại bức tranh cầu vồng mà con bé vẽ tặng tôi vào hôm trước, sau khi nó biết rằng tôi khôngđược khỏe lắm. - Có phả mẹ muốn nói rằng, thay vì đi mua đồ ở tiệm, vẫn còn những cách khác tặng quà cho ngườita? Tôi cài dây lưng an toàn cho nó, gật đầu: - Phải, mọi người chỉ cần soi vào trái tim của họ là họ có thể thấy nhiều món quà tốt đẹp nhất để traotặng. Ổn định chỗ ngồi xong, chúng tôi mở gói snack ra và chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Hai đứa trẻ reo hòlên khi nhìn thấy chúng tôi đi từ nhà này sang nhà kia, nhìn thấy nào người tuyết, nào ông già Nô-en vàchiếc xe hươu... Khung cảnh trước mặt chúng tôi mờ mờ ảo ảo và lung linh ánh sáng với những dây đènGiáng Sinh. Đột nhiên, tuyết bắt đầu rơi nhẹ khi chúng tôi lái xe vòng quanh góc đường dẫn tới khu xóm cũ mà vợchồng tôi từng sống cách đây nhiều năm. Ánh đèn pha chiếu vào ngôi nhà gạch nằm ở đầu đường. Ngôinhà có vẻ tăm tối so với nhiều chùm dây đèn rực rỡ của hàng xóm chung quanh. Từ phía sau, Abigail nói vọng lên: - Mẹ ơi, những người sống trong ngôi nhà đó chắc họ không thích Giáng Sinh lắm. Page 4
  5. 5. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt Chồng tôi dừng xe lại bên lề đường và trả lời: - Không phải đâu, con. Thật ra, ngôi nhà của họ từng được khen ngợi là có cách trang trí đẹp nhấtvùng. Jeff vỗ vỗ lên tay tôi, và tôi thở dài khi nhớ tới ông bà Lena. Họ đã vui sướng như thế nào khi cốtrang trí ngôi nhà thật đẹp trước ngày Giáng Sinh. Họ nói với tôi: "Chúng tôi cố gắng vì bọn trẻ đấy.Chúng tôi thường tưởng tượng ra cảnh chúng ngồi nơi băng ghế sau trong xe hơi, nét mặt của chúng ngờisáng lên khi chiêm ngưỡng ngôi nhà của chúng tôi". Abigail thức tỉnh tôi trở về hiện tại bằng câu hỏi: - Tại sao họ không trang trí ngôi nhà của họ nữa? Tôi lựa lời, trong đầu tôi nghĩ tới những ngày đen tối khi chồng bà Lena nằm trong bệnh viện: - À... chồng bà Lena chết cách đây vài năm rồi. Lúc này bà Lena già lắm. Bà chỉ có một người contrai và anh ấy là quân nhân đang sống ở một nơi rất xa. Abigail yêu cầu: - Nói cho con biết về bà Lena đi. Thế là tôi và Jeff thay nhau kể cho con bé nghe về người hàng xóm cũ, về những công việc mà bà ấyhay làm. Jeff kết luận: - Mỗi Chủ Nhật, sau khi tang lễ nhà thờ ra, bà ấy thường nướng bánh quy và mời ba mẹ ghé nhàchơi. Bà ấy là con người rất tuyệt vời. Abigail ngước đôi mắt xanh biếc lên nói: - Chúng ta đến thăm bà ấy lúc này được không? Simeon ủng hộ yêu cầu của Abigail bằng một tiếng reo hô hăng hái. Nghe vậy, Jeff và tôi cùng nhìnxuống bộ đồ ngủ. Chồng tôi xoa xoa cái trán và nói: - Anh biết một ngày nào đó, chuyện này thể nào cũng xảy ra. Đầu tiên, anh để em thuyết phục anhmặc đồ ngủ ra đường, còn bây giờ em muốn anh vào thăm nhà bà Lena, phải không? Tôi sung sướng hôn lên má Jeff. Một tiếng đồng hồ sau, chúng tôi rời khỏi nhà bà Lena và hai đứa con của tôi ôm khư khư và mónđồ trang trí mà bà ấy tặng chúng một cách thân tình. Abigail vẫy tay về phía bà lão đang đứng nơi khung cửa. Nó nói: - Ước gì con có thể tặng bà ấy một món quà... Sáng hôm sau, hai đứa con tôi ra lệnh cấm không cho tôi lên lầu. Chúng nói điều gì đó về một nhiệmvụ bí mật của Giáng Sinh. Sau khi lục lọi hết các ngăn tủ và các thùng đồ chơi, chúng đi xuống lầu, độimũ công nhân bằng đồ chơi, mang ủng lội tuyết và đeo thắt lưng của Simeon. Tôi cười ngặt nghẽo: - Cái gì thế này? Tụi con định đi sửa cái gì quanh đây à? Abigail nhe răng cười: - Không ạ. Tụi con sẽ tặng một món quà cho bà Lena. Vì bà ấy già quá, lại chẳng có ai giúp đỡ, tụicon định đi trang trí ngôi nhà bà ấy để bà ấy mừng đón Giáng Sinh. Câu nói của Abigail làm lệ trào ra khỏi mắt tôi. Tôi nói: Page 5
  6. 6. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt - Một ý kiến hay đấy. Nhưng mẹ nghĩ các con sẽ cần ba mẹ giúp đỡ. Các con cho phép ba mẹ thamgia vào nhiệm vụ bí mật của các con được không? - Được ạ. Hai đứa cùng trả lời. Rất nhiều giờ sau đó, chúng tôi đứng trên lề đường, bên cạnh Lena, phía trước ngôi nhà chói changánh đèn rực rỡ của bà ấy. Nhiều chùm dây đèn - mà chúng tôi tìm thấy trong tầng hầm của bà ấy - đangchiếu sáng lên hàng hiên mái vòm phủ đầy tuyết với niềm tự hào vô biên. Những cây kẹo hình gậy phôra đủ màu sắc, để chào mừng khách bộ hành đi ngang qua khung cảnh huyền ảo bên trên bãi cỏ xanhphủ đầy tuyết trắng. Một chiếc xe hơi giảm bớt tốc độ khi bắt gặp cảnh tượng đẹp đẽ đó. Hai đứa trẻ thò đầu ra khỏikhung cửa kính phía sau, mét mặt chúng tỏ vẻ kích động thật sự. Lena nhìn chúng, đôi mắt bà ấy ngânngấn nước. Với chúng tôi, hôm đó là một ngày lao động vất vả, nhưng nó xứng đáng đến từng giây từng phút khichúng tôi bắt gặp niềm vui sướng trên gương mặt bà Lena. Đột nhiên, bà biến mất vào trong nhà, rồi sauđó trở ra với một khay bánh quy giòn rụm mới nướng. Aibigail nắm những ngón tay lạnh cóng của tôi. Nó nói sau một tiếng thở dài: - Mẹ ơi, mẹ nói đúng đấy. - Đúng về chuyện gì hả con? Con bé dựa đầu vào cánh tay tôi, nói tiếp: - Món quà đẹp nhất là món quà xuất phát từ trái tim. Tôi cúi xuống, hôm lên đỉnh đầu nó, lòng cảm thấy tự hào vì con gái tôi đã suy nghĩ ra điều này bằngcả tấm lòng của nó. Tôi quay sang nhìn Jeff. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau và anh ấy mỉm cười. Sau đó, Jeff thông báo: - Hình như việc trang trí cho ngôi nhà của bà Lena có thể được thêm vào danh sách truyền thốngGiáng Sinh của chúng ta đấy! Nghe vậy, hai đứa trẻ reo hò lên đồng ý.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Điều Ước Giáng Sinh Của Tôi 3-12 Năm đó, chúng tôi đón một mùa Giáng Sinh thật buồnkhi phát hiện ra nguyên nhân tại sao ông ngoạibệnh nặng. Bác sĩ gọi đến gia đình tôi và báo rằng ông ngoại bị ung thư. Không chỉ vậy, chúng tôi cònbiết rằng không thể mừng lễ cùng ông ngoại tại nhà vì ông phải nằm lại bệnh viện để điều trị. Thế là Page 6
  7. 7. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtchúng tôi kéo nhau đến bệnh viện thăm ông vào đúng ngày Giáng Sinh, nhưng ông yếu ớt đến nỗi khôngthể ngồi dậy để cùng vui với chúng tôi được. Suốt chín tháng tiếp theo, ông ngoại được đưa vào nhiều bệnh viện khác nhau, và được chuyển tớinhiều phòng điều trị khác nhau. Hầu như tôi không thể nhớ nổi những nơi mà ông đã đi qua. Một ngày nọ, trong lúc đang nằm trên giường bệnh xem tivi, ông ngoại thấy một đoạn phim quảngcáo với con chó Jack Rusell đang bay qua bầu trời, tiếp theo là khẩu hiệu "Cuộc đời là một chuyến duhành - hãy hưởng chuyến đi đó." Ông ngoại mê tít ngay. Khi cậu Shane tới thăm, ông không ngừng bàntán về "con chó nhỏ xinh xắn trên quảng cáo". Để chiều ý ông, cậu Shane đi tìm tấm hình con chó JackRusell giống y hệt con chó trên quảng cáo. Cậu mang nó vào bệnh viện và treo nó trên bức tường trắngtrước mặt ông ngoại. Mỗi khi ông ngoại được chuyển sang phòng khác, ông lại cầm tấm hình đi theo. Tháng Mười Hai, sức khỏe của ông ngoại không tiến triển như bác sĩ mong ước, họ khuyên ông nênđến gặp một bác sĩ đặc biệt ở Dallas. Mọi người đồng ý. Thế là ông ngoại được bay bằng máy bay cứuthương để tới một bệnh viện khác ở Texas. Một ngày nọ, qua điện thoại, giọng ông trầm trầm nói với chúng tôi: - Ông muốn nuôi một con chó Jack Rusell. Khi nào ông khỏe hơn, ông sẽ mau ngay một con. Nghe vậy, chúng tôi biết rằng ý tưởng nuôi một con chó đang động viên ông tiếp tục đấu tranh, vàđang cho ông niềm hy vọng. Nhiều tháng trôi qua, ông ngoại phải chịu đựng thêm hàng chục ca mổ nữa để giúp ông chống lại ungthư. Lúc đó ông vẫn còn yếu lắm, nên tôi tự hỏi không biết ông có thể về nhà mừng Giáng Sinh đượckhông. Tháng Mười Hai tới, mỗi buổi tối, lời cầu nguyện duy nhất của tôi là xin cho ông ngoại được vềnhà. Tối nào tôi cũng cầu cho điều ước của tôi thành sự thật. Rồi, ngay trước ngày Giáng Sinh, các bác sĩ nói ông ngoại có thể về nhà. Có sự giúp đỡ của cậuShane, ông ngoại có thể ra bệnh viện và bắt đầu chuyến hành trình trở về. Gia đình tôi rất xúc động khi nhận được tin này. Năm qua đúng là một năm rất khó khăn đối vớichúng tôi. Vì ông ngoại sẽ có mặt ở nhà vào đêm trước Giáng Sinh, mọi người đều muốn làm một điềugì thật đặc biệt dành cho ông. Ngay sau khi cái tên con chó Jack Rusell được nhắc tới, chúng tôi biết đó sẽ là một bất ngờ làm ôngngoại vui sướng. Nó là con chó trên bức tường trắng của bệnh viện mà ông ngoại ngắm suốt ngày. Nólà con chó giúp ông ngoại có được hy vọng sẽ bình phục. Thế là mẹ tôi, các cậu, các dì dò những trangquảng cáo trên báo để tìm kiếm một con chó Jack Rusell chính cống - làm quà cho ông ngoại. Cuối cùng, ngay trước ngày Giáng Sinh, chúng tôi tìm ra một ngôi nhà có bán giống chó con Jack Page 7
  8. 8. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtRusell. Tôi quan sát bầy chó và chọn một con mà tôi tin rằng nó sẽ làm ông ngoại hài lòng. Tối hôm sau, khi chúng tôi đang ngồi bên lò sưởi chơi đùa với con chó nhỏ, thì nhận được điện thoạicủa cậu Shane, báo rằng cậu và ông ngoại đang bị kẹt ở thành phố New York vì một cơn bão tuyết. Họkhông thể về nhà vào tối hôm đó được. Tất cả chúng tôi đều thất vọng. Trước khi đi ngủ, tôi cầunguyện một lần nữa, xin cho ông ngoại về nhà kịp Giáng Sinh. Ông đang ở gần chúng tôi quá mà! Vào buổi sáng 25 tháng Mười Hai, tôi thức dậy và mở những gói quà nằm nơi gốc cây thông ra xem.Mặc dù chúng là những món quà tôi ưa thích, chúng không thể đền bù cho việc vắng mặt ông ngoạiđược. Suốt ngày hôm đó, gia đình chúng tôi sốt ruột và lo lắng chờ đợi tin tức của cậu Shane. Cuốicùng, không chịu đựng được nữa, chúng tôi quyết định sang nhà ông ngoại và chờ đợi ở đó. Chúng tôichơi game, chơi ô chữ, cố gắng vui vẻ cho qua thời gian, nhưng càng về chiều chúng tôi càng cảm thấybuồn nản. Rồi đột nhiên, có tiếng người bước lên bậc thang trước nhà. Tôi thò đầu ra xem, thấy cậu Shaneđang ẵm ông ngoại bước vào nhà. Cậu phải ẵm vì ông yếu quá, đi không nổi sau cuộc hành trình dàiđằng đẵng. Chúng tôi hét toáng lên, reo hò khi hai người đàn ông bước vào bên trong. Cuối cùng thì họ cũng vềtới nhà! Bất chợt, tiếng chó con sủa ăng ẳng lấn át cả sự kích động của chúng tôi. Trời, chúng tôi sẽkhông bao giờ quên nét mặt của ông ngoại vào lúc đó. Hình như tôi chưa từng nhìn thấy ông toét miệngra và cười tươi như vậy. Ông đang vui sướng quá mà! Thế là suốt đêm đó, ông ngoại và con chó Tara -tên mới của nó - cứ quấn lấy nhau trên chiếc ghế yêu thích của ông. Trước khi ngày Giáng Sinh chấm dứt, điều duy nhất tôi mong ước đã trở thành sự thật. Ông ngoạicủa tôi đã về nhà.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Hướng Đạo Sinh Đêm Giáng Sinh Ngày 4-12 Thay cho sự rộn ràng và những tiếng cười giòn giã, cậu bé Frank Wilson mười ba tuổi không hề thấyvui vẻ chút nào. Sự thật là Frank nhận được đầy đủ những món quà mà cậu mong muốn, và cậu rấtthích không khí gia đình sum họp truyền thống trong đêm trước Giáng Sinh - năm nay được tổ chức tại Page 8
  9. 9. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnhà cô Susan. Buổi họp mặt không ngoài mục đích để mọi người trao đổi quà tặng cũng như những lờichúc tốt đẹp nhất. Nhưng Frank không vui, vì đây là mùa Giáng Sinh đầu tiên cậu đón mà không có mặt anh trai củacậu. Anh trai Frank đã mất vì tai nạn giao thông trong năm. Frank rất nhớ anh ấy, nhớ mối quan hệ thânthiết mà hai anh em từng có với nhau. Frank tạm biệt mọi người và giải thích với ba mẹ rằng cậu phải về sớm để gặp một người bạn. Rồi từnhà người bạn, cậu có thể cuốc bộ về nhà. Vì trời bên ngoài lạnh giá, Frank mặc chiếc áo khoác ca-rômới vào người. Đó là món quà mà cậu thích nhất. Còn những món quà khác cậu nhét chúng vào chiếcxe trượt tuyết - cũng là quà mới được tặng. Rồi Frank bước ra đường, hy vọng có thể tìm ra anh đội trưởng đội tuần tra Hướng Đạo Sinh củacậu. Dù có kiến thức rộng, người đội trưởng ấy sống ở khu Flats - một khu vực dành cho những ngườinghèo nhất của thị trấn - và anh ấy làm nhiều công việc kỳ quặc để kiếm tiền giúo đỡ gia đình. NhưngFrank đã thất vọng, anh đội trưởng không có nhà. Khi Frank đang cuốc bộ dọc theo con phố để về nhà, cậu thoáng thấy vài cây thông Giáng Sinh vàdây đèn trang trí trong nhiều căn nhà nhỏ. Rồi, qua một ô cửa sổ phía trước, cậu thấy một căn phòng tồitàn với những chiếc tất mòn xùi đang treo lủng lẳng trên cái lò sưởi trống rỗng. Một phụ nữ ngồi gần đóđang khóc rấm rứt. Mấy chiếc tất nhắc Frank nhớ đến những năm trước, hai anh em cậu luôn treo tất bên cạnh nhau. Vàsáng hôm sau, chúng căng phồng ra vì những món quà tặng. Một ý nghĩ thoáng qua đầu Frank, cậu vẫnchưa thực hiện "việc tốt" cho ngày hôm nay. Frank gõ nhẹ cánh cửa. Giọng nói buồn bã của một phụ nữ vọng ra: - Vâng? - Cháu vào được không ạ? Người phụ nữ vừa mở cửa vừa nói: - Mời cháu vào... Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe trượt chất đầy quà, bà ấy tưởng Frank đi quyên đồ đặc nên nói nhanh: - Nhưng tôi không có thức ăn hay quà gì cho cháu đâu. Thậm chí tôi chẳng còn gì cho lũ trẻ nhà tôinữa. Frank trả lời: - Đó không phải là lý do để cháu đến đây. Xin bà cứ chọn và lấy ra khỏi chiếc xe những món quànào bà muốn tặng các con bà. Người phụ nữ kinh ngạc thốt lên với vẻ biết ơn: - Chúa ơi! Xin Chúa phù hộ cho cháu! Bà ấy lực vài gói kẹo, một thiết bị chơi game, một máy bay đồ chơi và một hộp ô chữ. Khi bà ấy Page 9
  10. 10. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtcầm cái đèn Hướng Đạo Sinh mới toanh, Frank suýt buột miệng kêu lên. Cuối cùng, mấy chiếc tất đãcăng phồng. Khi Frank chuẩn bị ra đi, người phụ nữ vội hỏi: - Cháu không cho cô biết tên ư? Frank trả lời: - Bà cứ gọi cháu là Hướng Đạo Sinh Đêm Giáng Sinh. Chuyến thăm viếng để lại trong tim cậu bé một cảm giác ấm áp. Cậu hiểu rằng nỗi đau của cậu khôngphải là nỗi đau duy nhất trên đời này. Trước khi Frank rời khu Flats, cậu đã kịp phân phát hết những góiquà con lại. Cái áo khoác ca-rô mới toanh đã nằm gọn trên người một đứa trẻ đang rét run vì lạnh. Cuối cùng Frank mệt nhọc lê bước trên con đường lạnh lẽo để về nhà. Cho đi hết cả một chiếc xeđầy quà, giờ đây Frank không thể nghĩ ra bất cứ lý do gì để giải thích với ba mẹ. Frank tự hỏi làm saocậu có thể làm cho họ hiểu được. Khi Frank vừa bước vào nhà, ba cậu hỏi ngay: - Quà của con đâu hết rồi, con trai? - Con đem cho hết rồi ạ. - Cái gì? Chiếc máy bay của cô Susan? Cái áo khoác ca-rô của bà nội? Cây đèn pin Hướng ĐạoSinh của con? Ba mẹ tưởng con rất vui với những món quà đó. Frank rụt rè trả lời: - Con đã... rất vui ạ. Mẹ cậu lên tiếng hỏi: - Nhưng Frank à, sao con có thể bốc đồng như vậy? Ba mẹ sẽ giải thích ra sao với mọi người đây?Họ vì yêu thương con mà dành ra nhiều thời gian để đi mua sắm cho con! Giọng ba cậu cứng rắn: - Frank, đó là sự lựa chọn của con. Ba mẹ không có đủ tiền để mua quà cho con đâu. Anh trai thì đi xa mãi, ba mẹ thì thất vọng về cậu, đột nhiên Frank cảm thấy hoàn toàn cô độc. Cậukhông hề mong đợi phần thưởng cho sự rộng rãi của cậu. Vì cậu biết bản thân của một việc làm tốt luônlà phần thưởng cho cậu. Nó đáng giá hơn bất cứ điều gì khác. Vì vậy cậu không muốn lấy lại những góiquà đó, tuy nhiên, cậu tự hỏi, trong đời cậu, liệu cậu có còn nhận thêm một niềm vui thật sự nào nữakhông. Frank tưởng cậu có được một buổi tối trọn vẹn, nhưng nó trượt đi mất. Frank nghĩ về anh trai vàthiếp ngủ trong nước mắt. Sáng hôm sau, Frank bước xuống cầu thang thì thấy ba mẹ cậu đang nghe chương trình nhạc GiángSinh qua ra-đi-ô. Thế rồi một giọng thông báo cắt ngang chương trình: - Chào quý vị, chúc mừng Giáng Sinh Vui Vẻ! Câu chuyện Giáng Sinh hay nhất mà sáng nay chúngtôi sẽ kể đến từ khu Flats. Sáng nay, một cậu bé tàn tật ở khu Flats đang có chiếc xe trượt tuyết mới, Page 10
  11. 11. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtmột cậu bé khác đang có một chiếc áo khoác ca-rô mới nguyên... Và nhiều gia đình ở đó kể lại rằngđêm qua con cái của họ rất vui vì nhận được quà từ một cậu trai trẻ tuổi, người đã khiêm tốn tự giớithiệu là một Hướng Đạo Sinh Đêm Giáng Sinh. Không ai có thể nhận ra lý lịch của cậu, nhưng bọn trẻ ởkhu Flats tuyên bố rằng người Hướng Đạo Sinh Đêm Giáng Sinh chính là đại diện của ông già Nô-en. Frank cảm thấy cánh tay ba cậu quàng quanh vai cậu, và cậu thấy mẹ cậu mỉm cười qua làn nướcmắt. Bà âu yếm nói: - Sao con không nói cho ba mẹ biết? Ba mẹ đã không hiểu điều đó. Con trai à, ba mẹ thật sự hãnhdiện về con.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Món Quà Giáng Sinh Ngày 5-12 Người ta nói rằng có quá nhiều bạn bè đôi khi cũng gây phiền phức, và điều đó xảy ra trong trườnghợp của tôi. Một tuần lễ nữa là đến Giáng Sinh rồi, thế mà tên năm người thân trong danh sách của tôi vẫn chưađược tôi mua quà. Bởi vì bạn tin được không, trong túi tôi chỉ còn đúng ba đôla! Làm sao tôi mở miệngnói với ba mẹ tôi và ba người bạn của tôi rằng tôi chỉ có thể chi cho mỗi người sáu mươi xu thôi? Tôi đề nghị với Joanie, bạn thân của tôi: - Năm nay tụi mình nên đặt ra giới hạn cho từng món quà đi. Joanie đồng ý ngay: - Hay đấy. THế thì mỗi món không được quá năm đôla nhé? Tôi cảm thấy mình đúng là "trùm sò" khi kỳ kèo với nó: - Nếu mỗi món không được quá sáu mươi xu thì cậu nghĩ sao? Joanie mỉm cười: - Mình cho rằng đây là lúc mình cần phải nhấn mạnh: quà cáp không quan trọng, chỉ có tình cảm mớiquan trọng. Nhưng đừng trách mình nếu cậu sẽ nhận toàn là kẹo cao su! Hoàn toàn không dễ dàng khi tôi cần lựa mua mỗi món quà với giá sáu mươi xu. Cho nên nó phải lànhững món quà nhỏ xíu với ý tưởng rất lớn lao. Chưa bao giờ tôi mất nhiều thời gian cho công việc suynghĩ này, làm sao để tặng quà cho đúng người. Cuối cùng, ngày Giánh Sinh cũng tới. Tôi lo lắng lắm, không biết người ta sẽ nghĩ gì sau khi nhận mónquà "rẻ tiền" của tôi. Tôi tặng mẹ một cây nến thơm cùng với dòng chữ "Mẹ là ánh sáng rực rỡ nhất trong đời con." Mẹ tôi Page 11
  12. 12. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtsuýt khóc khi đọc hàng chữ đó. Tôi tặng anh tôi một cây thước gỗ. Trên mặt sau cây thước, tôi viết "Trên đời này, không người anhtrai nào có thể so sánh được với anh". Anh tôi tặng lại tôi gói đường với dòng chữ "Em thật ngọt ngào".Tôi xúc động lắm. Anh tôi chưa từng nói câu đó với tôi bao giờ. Phần Joanie, tôi sơn phết một đôi giày cũ, đính những bông hoa ép khô lên trên đó và kèm theomảnh giấy nhỏ viết rằng "Không ai có thể chất đầy đôi giày của cậu." Nó tặng lại tôi một cái lông gà vàmột băng cá nhân. Nó nói rằng tôi thường cù lét vào sườn nó, làm nó cười lăn lộn cho tới khi nó bị xốchông. Và hai người bạn kia, một đứa thì tôi tặng cây quạt giấy, và viết trên đó hàng chữ "Mình là một fancuồng nhiệt nhất của cậu." Còn đứa kia, tôi tặng cái máy tính giá một đôla và viết "Bạn luôn có thể tincậy nơi mình." Tụi nó tặng lại tôi một cái móng ngựa rỉ sét để lấy hên, và một bó que được cột chặtbằng sợi dây đỏ, bởi vì "bạn bè phải luôn sát cánh bên nhau". Trong mùa Giáng Sinh năm đó, những món quà "rẻ tiền" là thứ mà tôi nhớ nhất. Anh tôi nghĩ rằng tôingọt ngào. Mẹ tôi biết bà ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Joanie nghĩ tôi luôn làm nó tứccười - và điều đó thật cần thiết, vì ba nó mới bỏ đi và nó nhớ ba nó lắm. Trước Giáng Sinh, tôi lo mình không có đủ tiền mua quà cho mọi người, thế mà tôi vẫn mua đủ vàcòn dư lại những hai mươi xu! Giờ đây, chúng tôi thường nhắc lại những món quà "rẻ tiền" đó, giá cả chỉtính bằng vài chục xu, nhưng chúng tôi thật sự thổ lộ tình cảm ra cho nhau biết. Trên kệ sách, tôi còn giữ lại một gói đường, một cái lông gà, một móng ngựa và một bó que... Vàchúng hoàn toàn vô giá.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Giúp Đỡ Lauren Ngày 6-12 Tôi hoàn toàn thành thật khi nói rằng mình chẳng hề mong ngóng đến mùa Giáng Sinh đầu tiên - saukhi gia đình tôi dọn đến chỗ ở mới, xa rời sự thân ái của họ hàng và bạn bè. Tất nhiên tôi cũng có nghĩtới quà cáp, nhưng mặc cho niềm vui mùa lễ mỗi lúc một tới gần, tôi vẫn giữ thái độ hoài nghi. Tôi nhớquay quắt thời tiết lạnh lẽo ở đó, ca sôcôla nóng bốc khói thơm lừng, tiệc Giáng Sinh hàng năm tại nhà Page 12
  13. 13. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtđứa bạn thân, gian phòng khách nhà tôi bừng sáng lên với những dây đèn trên cây thông, và trên tất cả,là lễ Giáng Sinh ở nhà bà ngoại... Sau chuyến đi dài khoảng hai giờ, cả sáu người trong gia đình tôi kéo thốc vào căn bếp ấm áp của bàngoại. Mùi thơm ngọt ngào của bánh quy mới nướng và mùi thơm lừng của thịt gà tây trong lò luôn khiếntôi chảy nước miếng. Bà ngoại hối hả bộn rộn với chiếc tạp dề dính đầy bột, miệng cười tươi và phânphát cho mỗi đứa chúng tôi một cái hôn. Bà than vãn về thời tiết lạnh lẽo, rồi xoa đầu chúng tôi và đẩychúng tôi sang phòng khác chơi. Bốn chị em tôi nôn nao ngồi chờ đám anh em họ - con của dì tôi hoặccậu tôi. Cuối cùng, khi chúng kéo ùa tới. Tất cả chúng tôi nháy mắt cho nhau và lao xuống tầng hầm, bímật bàn tán về món quà Giáng Sinh. Theo tôi nhớ được, hầu như Giáng Sinh nào chúng tôi cũng làm giống hệt như vậy. Nhưng từ khi giađình tôi dọn nhà đi, truyền thống Giáng Sinh đó không còn nữa. Tôi cảm thấy mình tuyệt vọng trướcmột mùa Giáng Sinh hoàn toàn đổi khác. Tuy nhiên, với sự giúp đỡ của một con bé năm tuổi tênLauren, tôi biết rốt lại thì mình cũng không đến nỗi bất hạnh như thế. Trường học bắt đầu nghĩ lễ, và chúng tôi chuẩn bị đi mua sắm Giáng Sinh - không phải cho chúng tôi,không phải cho bạn bè, mà cho một con bé có tên Lauren. Con bé sống trong một gia đình nghèo xácnghèo xơ, và chúng tôi định mua những món quà Giáng Sinh mà gia đình nó không thể mua nổi. Tôi vừa đi vừa nghĩ: Một con bé năm tuổi thích đồ chơi gì há? Nhưng khi tôi nhìn xuống danh sáchmà mẹ nó gửi cho chúng tôi - thông qua nhà trường - thì tôi chẳng thấy đồ chơi đồ chiếc nào cả. Laurenchỉ xin ông già Nô-en bít tất, đồ lót, quần áo và giày... Trời, những món quà mà tôi luôn tỏ ra thất vọngkhi nhận được. Tôi nhớ mình đã hăm hở chộp lấy cái hộp có dán nhãn "Ông già Nô-en tặng Maddy" vàxé toạc tờ giấy bọc sặc sỡ sáng chói, để rồi nhìn thấy... quần áo. Tôi nhăn nhó đẩy nó sang một bên.Tôi không hề nghĩ rằng sẽ có người cần thiết những món đồ đó. Và chính xác con bé Lauren chỉ xin cóthế thôi. Bốn chị em tôi vui vẻ chọn lực quần áo cho Lauren. Tuy nhiên, công việc đi giao những món quà làmchúng tôi hơi bị sốc. Chúng tôi ra đi rất sớm, khoảng bảy giờ sáng, để tránh làm bà mẹ của Lauren bị bối rối. Cả conđường còn yên ngủ, , thậm chí chẳng có tiếng chó sủa khi chúng tôi tới gần. Chúng tôi lái xe ngang quacác cửa hiệu bị bỏ hoang, các căn nhà và các xe lưu động điêu tàn. Nhiều nhà không có bảng số, khiếncho việc tìm nhà Lauren còn khó hơn. Cuối cùng, xe lưu động của Lauren nằm trên một rẻo đất nhỏ xíu Page 13
  14. 14. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbằng cái lỗ mũi. Rải đất này thật ra là một bãi bùn giữa đống rác và đống đồ gỗ hư hại. Lối vào đã không có, mà hộp thư cũng chẳng có luôn. Mẹ tôi phải xoay sở dữ lắm mới tìm ra đượcchỗ đậu xe. Rồi, những bậc gỗ bị mục - dẫn mẹ con tôi tới cánh cửa cái - hình như chỉ muốn sập xuốngdưới sức nặng của bà và bao quà kềnh càng. Toàn bộ khung cảnh nhuốm một vẻ tối tăm, u ám và tồitàn. Đống quà xanh đỏ của mẹ tôi nổi bật lên trên phông nền đen đúa đó. Mẹ tôi thận trọng bước lên bậc thềm gỗ, bà chậm rãi đặt bao đựng quà xuống sàn và gõ của vài cái.Khi mẹ tôi quay trở về xe thì cánh cửa bật mở. Một phụ nữ bước ra, vẻ mặt cau có và giận dữ. Mẹ tôi thò đầu ra khỏi cửa xe, tươi cươi giải thích: - Chúng tôi có quà cho Lauren. Người phụ nữ không nghe rõ câu nói của mẹ tôi nên cứ đứng đó nhìn bằng cặp mắt vô cảm. Bà ấykhông để ý tới bao đựng quà nằm nơi chân. Tôi vội chồm người tới và tắt động cơ đi. Mẹ tôi bước rakhỏi xe và giải thích một lần nữa: - Chúng tôi có vài món quà Giáng Sinh tặng cho Lauren. Ánh mắt tối tăm của bà ấy dịu xuống và bà ấy mỉm cười. Hình như bà ấy lúng túng tới nỗi không thểthốt thành lời. Tất cả chúng tôi đồng thanh nói to: "Chúc mừng Giáng Sinh!" rồi mẹ tôi lái xe đi - để lạiphía sau lưng người phụ nữ vẫn còn đứng nơi ô cửa và mỉm cười nhìn theo. Giáng Sinh năm đó, khi ngồi nhìn những gói quà bọc giấy sặc sỡ, nhìn cây thông chiếu ánh sáng lấplánh, nhìn gia đình vui vẻ hạnh phúc, tôi nhớ đến Lauren. Tôi hy vọng nó cũng đang đón một ngày GiángSinh tuyệt vời cùng gia đình. Tôi nghĩ, hình như chúng tôi cũng góp phần vào để con bé năm tuổi vẫncòn tin rằng ồng già Nô-en là có thật. Ngược lại, Lauren cũng giúp tôi nhận ra bản thân mình thật sự may mắn. Nhờ có con bé, tôi thật sựhiểu hết ý nghỉa của Giánh Sinh, đó là trao tặng và yêu thương. Với tôi, Giáng Sinh năm đó là ngày nghỉlễ thật đáng nhớ. Dù Lauren đang ở đâu, tôi hy vọng nó cũng có ý nghĩ như vậy. Maddy Lincoln, 13 tuổi.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Món quà của các nhà thông thái .Ngày 7-12Tất cả chỉ có một đô la và tám mươi bảy xu. Trong đó có sáu mươi xu làm bằng kim loại. Những đồngxu này được dành giụm từ việc mặc cả với những người bán tạp hóa, bán rau, bán thịt đến nỗi má đỏ Page 14
  15. 15. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbừng vì bị cho là keo kiệt. Della đã đếm đi đếm lại số tiền đó ba lần và chỉ có một đô la và tám mươibảy xu không thể lẫn lộn vào đâu được. Ngày tới là lễ Giáng Sinh.Dalla không biết làm gì, cô đã ngồi xuống chiếc ghế dài và gào thét lên. Điều gì đã kiến cho sự nhạycảm của tâm lý con người trong cuộc sống tạo nên những tiếng nức nở, tiếng khóc và tiếng cười, nhưngdường như tiếng khóc chiếm ưu thế hơn.Trong khi bà chủ nhà từ từ bước xuống từ bậc thang thứ nhất sang bậc thang thứ hai và quan sát cănnhà. Chi phí thuê căn hộ là tám đô la cho một tuần. Miêu tả căn hộ như chỗ ở của những người ăn xinthì hơi quá nhưng thực ra nó chỉ hơn như thế một chút mà thôi.Ngoài sảnh bên dưới có một một hộp thư mà chẳng có lá thư nào, một nút chuông điện nhưng khôngmột bàn tay nào ấn vào và một tấm biển mang tên “Ông Dillingham Young”.Gia đình Dillingham đã vui vẻ trong suốt thời kỳ thịnh vượng trước đó với thu nhập ba mươi đô la mộttuần. Nhưng bây giờ mức thu nhập hàng tuần chỉ còn hai mươi đô la và họ phải khéo léo chi tiêu vớimức thu nhập này. Nhưng bất cứ khi nào ông James trở về nhà, ông luôn nhận được những tiếng gọi vớicái tên trìu mến là Jim và vòng tay âu yếm từ người vợ yêu dấu của mình, đó là Della. Điều này làm chocuộc sống của họ thật tuyệt vời.Della ngừng khóc và lấy miếng bông phấn chăm chút đôi gò má của mình. Cô đứng cạnh cửa sổ và nhìnra ngoài, cảm giác một khung cảnh màu xám bao trùm, có một con mèo đang đi qua hàng rào trong mộtcái sân. Ngày mai là lễ Giáng Sinh nhưng cô chỉ có một đô la và tám mươi bảy xu để mua quà cho Jim.Đây là số tiền mà cô đã tiết kiệm từng xu trong vòng mấy tháng trời để lên kế hoạch mua một thứ gì đóthật đáng yêu cho chồng mình, thứ tốt đẹp và có giá trị để thể hiện lòng thương yêu của cô dành chochồng.Một chiếc gương lớn nằm giữa những cửa sổ của căn phòng. Có lẽ bạn cũng đã từng nhìn thấy một tấmgương lớn như thế trong căn hộ tám đô la. Một người nhanh nhẹn, mảnh mai có thể quan sát được sởthích của anh ấy trong một cái nhìn rất nhanh. Della trở nên khéo léo với tầm nhìn nghệ thuật.Đột nhiên, cô rời cửa sổ lại đứng trước gương, đôi mắt cô sáng lên nhưng hai mươi giây sau mặt của côbỗng xuống sắc. Cô kéo mái tóc và xóa xuống lưng. Page 15
  16. 16. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtHiện nay, vợ chồng cô có hai thứ quý giá đó là: chiếc đồng hồ của ông, cha chồng cô để lại và mái tóccủa cô. Mái tóc mà cả nữ hoàng Sheba cũng phải ganh tị nếu một ngày nào đó bà sống trong căn hộđối diện và nhìn thấy Della hong tóc bên cửa sổ. Khi đó tất cả những trang sức của bà đều trở nên tầmthường. Ngay cả quốc vương Solomon, người đã thuê rất nhiều đầy tớ để trông coi những núi châu báucủa mình dưới tầng hầm, cũng phải vuốt râu ngưỡng mộ khi đi ngang và nhìn thấy Jim ngắm nghía chiếcđồng hồ của anh ấy.Nhưng bây giờ, mái tóc của Della đang xõa xuống với những gợn sóng long lanh như một thác nướcmàu nâu. Nó dài xuống đầu gối và giống như trang phục của cô đang mặc. Cô bối tóc lên và đứng dậytrong khi nước mắt còn rơi trên tấm thảm cũ sờn.Cô bước ra ngoài với trang phục một chiếc áo khoác nâu cũ kỹ, bên trong là chiếc váy sáng rực và mộtchiếc nón màu nâu cũ.Cô dừng lại trước cửa hiệu có tấm biển “Mne. Sofronie: Nhiều loại sản phẩm tóc”. Cô đi nhanh đếnchỗ bà chủ Madame, một người phụ nữ to con, với nước da trắng ngần, dáng vẻ lạnh lùng và cứng rắntrông giống như Sofronie.Della hỏi: “Cô có mua tóc của cháu không?”Madamne trả lời: “ Có. Bỏ nón ra và xõa tóc xuống cho cô xem nào.”Mái tóc cô buông xuống như một thác nước màu nâu.Madame nâng mái tóc lên và nói: “Hai mươi đô la nhé.”Della nói: “Cô cắt đi và đưa tiền cho cháu nhanh lên.”Hai giờ trôi qua, cô cảm thấy như lạc quan hơn và cô đã quên đi những việc khác, cô chạy nhanh đếncửa hiệu để mua quà cho Jim. Và cuối cùng cô đã tìm thấy một thứ mà cô chắc chắn nó làm ra để dànhcho Jim. Nó là thứ độc quyền không cửa hiệu nào có và cô đã lật đi lật lại để xem cả bên trong lẫn bênngoài. Đó là sợi dây đồng hồ bằng bạch kim với thiết kế đơn giản, giá trị của nó được thể hiện ở nguyênliệu chứ không phải mẫu mã cầu kỳ. Thậm chí nó có giá trị như chiếc đồng hồ, lần đầu tiên nhìn thấy nóthì cô đã chắc chắn nó thuộc về Jim. Nó sẽ làm cho anh ta thích thú. Giá trị thực sự và đắn đo suy nghĩ– đặt vào cả hai yếu tố đó. Cuối cùng, cô đã mua nó với giá hai mươ mốt đô la và còn lại tám mươi bảyxu mang về nhà. Có sợi dây để đeo đồng hồ thì Jim không cần phải lo âu về thời gian làm việc. Chiếcđồng hồ rất quan trọng khiến thỉnh thoảng Jim đã nhìn nó kín đáo với một sợi dây vải cũ kỹ thay cho sợi Page 16
  17. 17. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtdây đồng hồ. Khi Della trở về nhà niềm lạc quan của cô tan biến thay vào đó là sự bồn chồn và lo lắng.Cô đã lấy chảo ra, bật bếp ga và nấu ăn để vun đắp vào hương vị tình yêu.Trong vòng bốn mươi phút, đầu tóc cô được cắt gọn gàng, những sợi tóc quăn nằm gọn trông ngố nhưmột cô bé trốn học. Cô ngắm mình trong gương và tự nhủ rằng: “ Nếu Jim không thích mình, trước khianh ấy có cái nhìn thứ hai về mình, anh ấy sẽ bảo mình giống như một cô đào hát ở đảo Coney. Nhưngmình có thể làm gì đây khi mình chỉ có một đô la và tám mươi bảy xu?”Vào lúc bảy giờ, cà phê đã pha sẵn, cái chảo rán đã được để trên bếp lò sẵn sàng cho món sườn ram.Jim chưa bao giờ về trễ. Della gấp đôi sợi dây đồng hồ để trong lòng bàn tay và ngồi cạnh cửa, nơi màJim thường xuyên bước vào. Khuôn mặt của cô bỗng tái nhợt khi nghe những bước chân của anh lêncầu thang. Mỗi ngày cô có thói quen cầu nguyện những điều đơn giản nhất và bây giờ cô thì thầm: “ Xinchúa ban cho anh nghĩ rằng con vẫn luôn xinh đẹp.”Cánh cửa mở ra và Jim bước vào, anh nhẹ nhàng kép cửa lại, trông anh gầy gò và chững chạc. Anhthật đáng thương, mới chỉ hai mươi hai tuổi nhưng anh phải mang trên vai gánh nặng gia đình. Anh cầnmột áo khoác mới nhưng anh lại không thể mua nổi đôi găng tay.Jim ngừng lại sau cánh cửa như một pho tượng. Mắt anh nhìn chằm chằm vào Della, có điều gì đó trongmắt anh nhưng cô không biết được. Điều này đã làm cho cô lo lắng. Không phải đôi mắt của sự tứcgiận, sự ngạc nhiên, sự phản đối, sự kinh sợ hay bất kỳ sự đa cảm nào mà cô đã chuẩn bị để đối phó.Anh nhìn cô với vẻ mặt khác thường.Della vội đến bên chồng.Cô nói trong nước mắt: “Jim, anh yêu à! Đừng nhìn em như thế. Em đã cắt tóc và bán đi rồi. Vì emkhông thể sống qua mùa Giáng Sinh này nếu không có quà cho anh. Tóc em sẽ mọc ra nhanh thôi mà,anh đừng buồn có được không? Em phải làm như thế thôi. Tóc em sẽ mọc ra rất nhanh. Mình hãy nóiGiáng Sinh vui vẻ và hạnh phúc đi anh. Anh không biết được em có món quà dễ thương và xinh đẹpnhư thế nào dành cho anh đâu.”Jim hỏi: “ Em cắt tóc à?” Anh hỏi như chưa thấy gì sau ngày làm việc mệt nhọc trở về.Della trả lời: “Em đã cắt bán nó rồi anh ạ. Anh vẫn yêu em chứ? Em vẫn là em, cho dù bây giờ emkhông còn mái tóc dài nữa phải không anh?”Jim nhìn quanh căn phòng và ngớ người ra và hỏi tiếp: “ Em đã bán tóc rồi sao?”Della trả lời: “ Đừng tìm nữa anh. Em đã cắt và bán nó đi rồi. Hôm nay là đêm Giáng Sinh. Em thật là Page 17
  18. 18. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txthạnh phúc khi nó ra đi vì anh. Những sợi tóc trên đầu em có thể đếm được, nhưng không có gì có thểđo lường được tình yêu của em dành cho anh. Mình chuẩn bị dùng bữa tối nhé?”Jim đã dường như nhanh chóng thức tỉnh, anh ôm chầm lấy Della. Chúng ta có thể quan sát những điềubình thường trong những chiều hướng khác nhau trong vòng mười giây, tám đô la trong một tuần haymột triệu đô la trong một năm thì cũng có khác gì nhau đâu. Các nhà toán học hay những người tài dídỏm cũng không thể cho bạn câu trả lời chính xác được. Trong số những người thông thái sẽ mang đếncho bạn những món quà có giá trị. Trời sẽ sáng bừng lên sau đêm tối.Jim lấy từ trong túi áo ra một gói nhỏ đặt lên bàn và nói: “Della ạ! Em không có lỗi gì cả. Dù em có cắttóc hay làm bất kỳ việc gì thì cũng không làm cho tình yêu của anh dành cho em thay đổi. Em sẽ hiểu tạisao lúc nãy anh nhìn em như thế khi em mở chiếc hộp ra.”Những ngón tay thon thả của Della nhanh nhẹn gỡ dây cột và giấy bọc ra. Tiếng reo mừng của cô thốtra và nó bỗng nghẹn thành tiếng nấc, từng giọt nước mắt chảy dài và dường như cần sự dỗ dành.Cô để bộ kẹp tóc xuống và ngắm nhìn nó. Bộ kẹp tóc rất đẹp, được thiết kế chất liệu vỏ sò dễ thươngvới phần viền được tạo bởi những viên đá xinh nhỏ để trang điểm và tôn vinh thêm vẻ đẹp cho mái tóc.Đó là những chiếc kẹp đắt tiền, cô biết điều đó, và cô đã từng mơ ước sở hữu nó. Và giờ đây, nó đãthuộc đã về cô nhưng mái tóc lại không còn nữa.Cô nâng niu món quà và một lúc sau cô mở mắt lim dim và nói: “Jim ạ! Tóc của em sẽ nhanh dài ra thôimà.”Và rồi Della nắm lấy như một chú mèo con và reo lên: “Ô, ô!”Jim vẫn chưa nhìn thấy món quà xinh đẹp dành cho anh. Della háo hức cầm món quà trong lòng bàn tayra, món quà kim loại quý giá ấy dường như tiếp thêm sức mạnh cho cô.“Nó tuyệt vời anh nhỉ? Em đã tìm khắp thị trấn đó. Hằng ngày anh nhớ nhìn nó hàng trăm lần nhé! Hãyđưa chiếc đồng hồ cho em, em muốn xem nó vừa vặn và xinh xắn như thế nào.”Jim không đi lấy đồng hồ mà ngồi xuống ghế, tay chống cằm, cười gượng và nói:“Della ạ! Em hãy cất những món quà này đi. Chúng rất đẹp nhưng không thể sử dụng bây giờ. Anh đãbán chiếc đồng hồ để mua kẹp tóc cho em rồi. Và bây giờ chúng ta hãy ăn tối nhé!”Như chúng ta đã biết, các nhà thông thái là những người khôn ngoan, sáng suốt. Họ đã mang nhữngmón quà dâng tặng cho Chúa Hài Đồng khi Người được sinh ra trong máng cỏ và họ cũng sáng tạo ra Page 18
  19. 19. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnghệ thuật tặng quà Giáng Sinh. Những người khôn ngoan dĩ nhiên được biết đến qua những món quàcủa họ, có lẽ nó liên quan đến sự thay đổi những đặc ân trong trường hợp giống hệt nhau. Và giờ đâytôi tóm lược cho bạn biết rằng không có một biến cố nào được ghi lại hai đứa trẻ ngốc sống trong mộtcăn hộ mà họ đã hy sinh cho nhau những món quà quý giá nhất của nhà họ một cách không khôn ngoan.Những lời cuối cùng của những người sáng suốt trong những ngày này là dành tặng cho tất cả những ainhận được món quà này, họ thực sự là những người sáng suốt nhất. Cho dù bất cứ nơi đâu, nhữngngười nhận và người cho đều là người sáng suốt nhất. Họ là những nhà thông thái.Nhóm dịch: Hoàng Thị Chung, Đặng Thị Như Chi, Trần Thị Kim LoanInstructor: Phạm Vũ Phi Hổ-------------------------------------------------------------------------------------------------------Chú Bé Đánh Trống Ngày 8-12 Tôi không thể nào kích động hơn nữa. Mục sư và vợ ông ấy sẽ đến nhà tôi dùng bữa tối! Trong đời,tôi chỉ yêu thích có vài người - và một trong số đó chính là mục sư Shick. Mỗi lần tôi gặp ông, khôngcần biết chúng tôi đang ở đâu ông đền giang rộng hai cánh tay to lớn mà thân thiết ôm tôi. Khi ba mẹ báo sẽ có ông bà mục sư đến dùng bữa tối, tôi nhảy nhót loi choi với niềm vui sướng machỉ có đứa trẻ bảy tuổi mới biểu hiện như vậy. Ngay sau đó, tôi chợt nhớ mình chẳng có món quà nàođó để tặng ông ấy, mà không hơn 10 ngày nữa là đến Giáng Sinh rồi. Quỳ xuống gần những gói quà được chất đống quanh gốc cây, tôi bới bới lên, hy vọng ba tôi hoặcmẹ tôi dành riêng một món quà nào cho ông ấy. Nhưng không có ói quànào dánnhãn "Mục sư Shick"cả. Lúc thẳng người lên, ánh mắt tôi bắt gặp một món đồ trang trí trên cành thông. Đó là một chu` béeđánh trống bằng gỗ, cao khoảng tám cm. Tôi nghĩ bụng: Tố qua tại nhà thờ, James, con trai của mục sưShick, đã đánh trong khi một thiếu niên khác đứng hát bài "Chú Bé Đánh Trống". Hẳn mục sư thích bàihát lắm nên mới cho con trai ông diễn cảnh đó vào mùa Giáng Sinh. Tôi vội vàng giật hình người bằng gỗ ra khỏi cành cây, chộp lấy một mảnh giấy màu sặc sỡ và hối hả Page 19
  20. 20. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtchạy về phòng ngủ của mẹ. Tôi nhanh tay gói hình người trong mớ giấy màu và bọc nguyên cái gói nhỏvới nguyên cuộn băng keo. Chẳng bao lâu, mục sư và vợ ông ấy bước vào trong nhà. Chúng tôi cùng ngồi xuống bàn ăn, và tôibắt đâu ăn món thịt băm với mì ống spaghetti trong khi người lớn trò chuyện. Thức ăn ngon tuyệt vàcuộc nói chuyệ cực kỳ ấp dẫn tới nổi tôi suýt quên mất món quà. Mãi khi món tráng miện được dọn lên,tôi mới nhớ. Thò tay dưới ghế, tôi chộp lấy món quà, bất ngờ giơ cái gói giấy dán chằng chịt băng keo lên màchẳng mào đầu gì cả: - Đây ạ. Chúc Mừng Giáng Sinh. Mặt ba mẹ tôi xanh lè xanh lét. Họ hoàn toàn không biết tội tặng cho mục sư cái gì. Mục sư cầm lấy món quà nhỏ và mỉm cười: - Michele, con thật là tử tế. Ông ấy mất nhiều phút để mở gói quà ra, nhưng không được. Ông ấy đành quay sang ba tôi và nói: - Có lẽ tôi phải mượn ông bà một cây kéo. Ông bà có sẵn không ạ? Ba tôi đứng lên, lấy một cây kéo trong ngăn tủ đưa cho mục sư. Với vài nhát kéo và một cái giật thật mạnh, mục sư Shick phát hiện ra cái gì nằm dưới lớp băng keochằng chịt đó: một chú bé đánh trống bằng gỗ. Lúc này, trông hình hài chú ta nhỏ bé hơn va thảm hạihơn. Mục sư hả to miệng và thở mạnh: - Chúa ơi! Món quà này hay vô cùng, con gái à. Tôi mỉm cười e thẹn: - Nó làm con nhớ cảnh tối qua, khi James đứng đánh trống. Con thích bài hát "Chú Bé Đánh Trống"lắm! Sau khi chúng tôi ăn kem xong, mụs sư thân thiết ôm tôi và hai vợ chồng ông ấy ra về. Tôi khôngchắc ông ấy có thích món quà của tôi không, nhưng tôi sung sướng là mình vẫn nhớ đến ông ấy theomột cách đặc biệt nào đó. Mục sư Shick vừa khuất dạng ngoài kia thì ba tôi quay sang tôi và tra hỏi ngay: - Tại sao con tặng mục sư món đồ trang trí cũ xì đó> Tôi lắp bắp: - Con tưởng mục sư thích nó. Ba tôi cảnh cáo: - Lần sau, muốn lấy cái gì ra khỏi cây Giáng Sinh là phải hỏi, nghe chưa? Nếu con muốn tặng mục sưmón đồ trang trí, con nên tặng một trong những thứ pha lê xinh đẹp này. Bây giờ tôi mới biết rằng món quà của tôi không được ai hoan hô, và mắt tôi dán chặt xuống nền nhà: - Con xin lỗi. Chủ Nhật tới, tôi cảm thấy "quê độ" đến nỗi không muốn bước chân vào nhà thờ. Tôi nghĩ, có lẽ banói đúng. Lẽ ra tôi nên tặng mục sư một vật trang trí to lớn hơn, một vật nhiều màu sắc và lấp lánh lênkhi có ánh sáng. Rốt phải, chẳng phải mục sư Shick là một nhân vật quan trọng sao? Page 20
  21. 21. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt Như thường lệ, chúng tôi ngồi ở dãy ghế đầu tiên. Mặt tôi cùi gầm xuống và không tài nào ngước lênđược. Tới giờ giảng, tôi bắt đầu rục rịch trên ghế và chân nọ đá chân kia. Mục sư giơ vật trang trí chú bé đánh trống quen thuộc lên và nói: - Hôm nay tôi muốn nói với mọi người về một món quà Giáng Sinh tuyệt vời mà tôi nhận được hồituần trước. Món quà cho thấy, thậm chí một đứa trẻ bảy tuổi cũng biết lý do tại sao chúng ta tặng quàcho nhau và ngày Giáng Sinh. Trong số những món quà mà tôi nhận được trong năm nay, món quà nàycó ý nghĩa rất nhiều đối với tôi. Và tôi xin giải thích với mọi người tại sao... Với những ai không tham dựbuổi nhạc thánh ca, thì hôm đó, con trai đã diễn cảnh đánh trống trong bài "Chú Bé Đánh Trống". Vàhôm qua, con trai tôi quay trở lại trường đại học rồi.Tôi sẽ để vật này trên bàn làm việc của tôi, nó nhắcnhở tôi rằng dù con trai tôi đang ở đâu, nó vẫn là chú bé đanh trống của tôi. Cả hội trường vỗ tay rào rào lên. Cặp mắt mục sư rân rấn nước. Ông ấy nói mạnh mẽ hơn: - Cháu bé nhắc tôi nhớ rằng món quà không hẳn là quan trọng, mà tình thương yêu mới là quan trọng.Tận đáy lòng, tôi muốn nói lời cảm ơn cháu bé. Sau buổi lễ, tôi tới gặp mục sư và nhận được một cái ôm hôn thân thiết vào ngày Chủ Nhật. Mục sưcảm ơn tôi lần nữa về món quà giản dị đó. Những người đứng chung quanh biết tôi là cháu gái đã tặngmón quà chú bé đánh trống, họ đều mỉm cười với tôi. Cuối cùng, tôi lên tiếng được và lắp bắp: - Khi con tặng nó cho mục sư, con lo lắng quá, không biết mục sư có thích không, vì nó quá nhỏ bé. Mục sư trìu mến nhìn tôi: - À, con cũng nhỏ vậy, và mục sư rất yêu con. - Nhưng nó không đẹp. Nó không chiếu sáng lấp lánh. - Nhưng với ta, nó lại rất đẹp như chính tấm lòng con vậy. Cho tới tận hôm nay, vào mỗi mùa Giáng Sinh, khi tôi nghe bài hát "Chú Bé Đánh Trống" tôi đều nhớtới gia đình mục sư Shick. Với tôi, vật trang trí bằng gỗ đó quá bé nhỏ, nhưng ý nghĩa của nó rộng lớnhơn cả cuộc sống. Từ lúc bảy tuổi, tôi đã biết rằng bản thân món quà không quan trọng; mà việc nóđem lại niềm vui cho người khác, nó biểu lộ yêu thương và chia sẻ với người khác, mới đúng là tinh thầncủa trao tặng. Michele Wallace Campanelt-------------------------------------------------------------------------------------------------------Thiên Thần Đôi Ngày 9-12 Page 21
  22. 22. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt Tỉnh dậy sau khi nghe tiếng chuông đồng hồ báo thức, tôi mỉm cười và vui thích khi nghĩ rằng... chỉcòn một ngày nữa thôi. Tôi rời khỏi giường, thong thả mặc quầ áo vào. Lục lọi vài phút trong bếp, tôi tựlàm cho mình một chen bột ngũ cốc và một miếng pizza còn dư của tối qua. Sau khi xem bộ phim hoạthình, chơi vài trò chơi và chat qua mạng với bạn bè, tôi chợt nhớ mình chưa mua quà cho mẹ! Mà hômnay là ngày trước Giáng Sinh và các cửa hiệu cũng sắp đóng cửa rồi! Thế là tôi xỏ vội chân vào giày,chộp lấy tấm ván trượt patin và lao vun vút tới khu thương mại gần nhà. Tôi đẩy cánh cửa khổng lồ bằng kính, bước vào bên trong , để rồi nhìn thấy một cảnh tượng khôngthể tin được. Khắp nơi, người ta chạy đi chạy lại, mặt mũi căng thẳng, cố tìm cho được những món quàtuyệt vời để tặng người thân. Đúng là cảnh tượng điên loạn trước mặt tôi. Khi tôi đang tìm cách chenqua đám đông thì một người đàn ông - mặc áo khoác đen - bước lại gần tôi và nói bằng giọng tuyệtvọng, rằng ông ta bị mất cái bóp da màu nâu. Trong khi tôi mở miệng, ông ta díu một tấm cạc vào tay tôi và nói tiếp: - Làm ơn gọi cho tôi tại số này nếu tình cờ cháu tìm thấy nó. Tôi nhìn ông ta, nhún vai và trả lời: - Vâng. Không sao. Cháu sẽ gọi. Ông ta quay đi, còn tôi tiếp tục chen qua đám người đông đúc để tìm một món quà cho mẹ. Tôi tìm kiếm khắp nơi, cửa hiệu nào cũng bước vào, phóng ba bậc lên lầu rồi phóng hai bậc xuốngđất, nhưng hầu như tôi chẳng gặp may mắn gì cả. Cuối cùng, khi tới khu vực điêu tàn cuối khu thươngmại, tôi nhìn thấy một cửa hiệu bán đồ sứ và đồ pha lê. Hình như nó vẫn còn một số mặt hàng có giá trị.Tôi nghĩ, vào xem cũng chẳng mất gì nên tôi bước vào trong luôn. Những người mua quà Giáng Sinh đan bới tung các thùng đựng hàng để tìm một món ưng ý. Họ bàybừa chúng đầy trên sàn và chẳng ai buồn ra tay dọn dẹp lại. Khung cảnh thật kinh khủng. Nó giống nhưcăn phòng ngủ dơ bẩn với hàng trăm bộ quần áo bốc mùi bị quăng bừa bãi khắp nơi. Khi tôi cố len lỏi qua các thùng giấy, tôi vấp phải một thùng hàng nhỏ để ngay giữa lối đi, thí là tôi tédập mặt xuống đất. Vừa thất vọng, vừa mệt mỏi sau hàng giờ đồng hồ tìm kiếm, tôi đứng lên, hét to mộttiếng và đá mạnh vào cai thùng - thủ phạm khiến tôi bị té. Nó bay lên cao rồi va phải bức tượng thạchcao khiến bức tượng nghiêng ngả. Đúng là "giận quá hóa ngu", nhưng may là tôi chưa làm đổ bể đồ đạccủa cửa tiệm. Khi tôi lượ cái thùng lên để trả nó về chỗ cũ, tôi để ý thấy một hộp giấy màu xanh, dẹp lép, bị mấy tờgiấy gói hàng che lấp. Tôi mở cái hộp ra, bên trong là một cái dĩa thủy tinh màu xanh tuyệt đẹp, có vẽ Page 22
  23. 23. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtcảnh Chúa Giáng Sinh. Trời! Đúng là nó rồi! Một món quà hoàn hảo, đang nằm lăn lóc dưới mớ rácrưởi để chờ tôi đến mua! Tôi sung sướng bật cười to, cầm nó lên và xăm xăm đi tới phòng thu ngân. Khi cô thu ngân rung chuông gọi tới phiên tôi, tôi thò tay vào túi để lấy tiền. Nhưng túi quần của tôihoàn toàn trống rỗng! Tôi bắt đầu lay hoay lục tìm cái bóp thì mới hay là đã để quên nó ở nhà! Trời, đâylà cơ hội cuối cùng để tôi mua món quà Giáng Sinh tặn vì, vì chỉ mười phút nữa là khu thương mại đóngcửa rồi! Mà hôm nay là ngày trước Giáng Sinh! Nếu tôi trượt patin về nhà rồi qusy trở lại cũng mất haimươi phút! Tôi biết làm sao đây? Thế là tôi hành động. Tôi làm điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra: là chạy ra ngoài tiền sảnh và xin tiềnmọi người. Một số người nhìn tôi, tưởng tôi điên. Một số khác phớt lờ, không thèm để ý. Cuối cùng, tôichịu thua, bèn ngồi phịch xuống một băng ghế lạnh lẽo, cảm thấy mình chỉ là kẻ hậu đậu. Tôi gục mặtxuống, tự hỏi bây giờ mình làm gì đây? Trong lúc suy nghĩ, tôi để ý thấy một sợi dây giày bị tuột ra. Ồ hay thật! Lúc này, tôi chỉ cần vấp lênsợi dây giày của mình và té gãy cổ nữa là đủ bộ! Đó sẽ là kết thúc tuyệt hảo cho chuyến đi vô ích này! Khi tôi khom người cột lại sợi dây giày, tôi nhìn thấy một cái bóp da màu nâu đang nằm nơi chân ghế.Tôi không biết đây có phải là cái bóp mà người đàn ông mặc áo khoác đen bị mất hay không. Tôi mởbóp ra. Đúng rồi. Tấm hình dán trên bằng lái xe đúng là khuôn mặt của ông ta. Rồi miệng tiô há hốc rakhi tôi phát hiện có ba trăm đô la trong ngăn đựng tiền. Không cần suy nghĩ thêm, tôi biết mình phải lam điều đúng đắn. Tôi chạy đi tìm buồng điện thoại côngcộng, dùng dịch vụ "người nghe trả tiền" để gọi tới con số in trên tấm cạc. Người đàn ông trả lời ngay,nói rằng ông ta vẫn còn ở trong khu thương mại. Giọng ông ta vui vẻ và nhẹ nhõm hẳn. Ông ta hỏi tôi cóthể tới gặp ông ở cửa hiệu giày được không - ngẫu nhiên sao, cửa hiệu giày nằm gần cửa hiệu bán đồsứ và pha lê! Khi tôi tới đó, người đàn ông xúc động tới nỗi cứ cảm ơn tôi hàng chục lần trong khi ôngta kiểm tra xem tiền bạc và thẻ tín dụng có còn không. Tôi quay đi, lê bước ra khỏi khu thương mại và thiểu não trở về nhà. Chợt, có người chụp lấy vai tôi.Té ra là ông ta. Đứng đối mặt với ông ta, tôi khẳng định rằng tôi không lấy thứ gì trong bóp cả. Ông tathành thật trả lời: - Vâng. Tôi đã thấy điều đó. Thế mà tôi cứ không tin rằng trên đời này sẽ có một đứa trẻ trả lại toànbộ số tiền mà nó lượm được, khi nó có thể lấy đi một ít mà không ai biết. Rồi ông mở bóp ra, đưa tôi bốn tờ giấy hai mươi đô la và cảm ơn tôi một lần nữa. Sung sướng cực độ, tôi nhảy vọt lên trời, hét to một tiếng. Lần này tới phiên tôi cảm ơn ông, nói rằng Page 23
  24. 24. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txttôi phải nhanh chân chạy vào trong kia, mua một món quàa để tặng mẹ tôi trước khi khu thương mạiđóng cửa. Một phụ nữ rất tử tế, đồng ý cho tôi lách vào. Tôi mua được cái dĩa bằng thủy tinh, và lao như gió trên tấm trượt patin để về nhà. Tâm hồn tôi khoaikhoái vì mọi việc đã được giải quyết xong xuôi. Tôi thấy mình đang huýt sáo nhiều lần một điệu thánh camà tôi đã nghe tối hôm trước. Đột nhiên, tôi nhận ra một điều thú vị. Hình như tôi là thiên thần GiángSinh của người đàn ông khi ông ta bị mất cái bóp, ngược lại, ông ta là thiên thần Giáng Sinh của tôi khitôi để quên bóp ở nhà. Tôi nghĩ: Đúng là thiên thần đôi! Và tôi biết mình sẽ nhớ mãi kỷ niệm của ngàyhôm nay, ngày trước ngày Giáng Sinh. Sáng hôm sau, mẹ tôi mở món quà của tôi ra. Vẻ mặt bà đã cho tôi biết rằng bà rất yêu thích mónquà dễ thương đó. Rồi tôi kể cho mẹ nghe về các biến cố đã xảy ra khi tôi tìm cách mua cho được mónquà. Điều đó khiến cái dĩa thủy tinh càng có ý nghĩa đặc biệt đối với mẹ tôi hơn. Cho tới hôm nay, mẹ tôi vẫn cất cái dĩa thủy tinh màu xanh trong tủ búp-phê. Tất nhiên là nó nhắc mẹtôi nhớ tới tôi, đồng thời, nó cũng nhắc tôi nhớ rằng những điều kỳ diệu có thể xảy ra dù ta không hềmong đợi. Đặc biệt trong khoảng thời gian màu nhiệm có cái tên là Giáng Sinh. David Scott. 16 tuổi-------------------------------------------------------------------------------------------------------Chiếc Xe Đạp Ngày 10-12 Năm lên chín tuổi, tôi cần kiếm tiền túi nên hỏi ông Miceli - đại lý của tờ báo Herald-American, sốngở gần nhà tôi - xem thử tôi có giao báo ngoài giờ đi học được không. Ông Miceli nói nếu tôi có chiếc xeđạp, ông ấy sẽ đồng ý. Lúc đó ba tôi đang làm tới bốn công việc lận. Vào ban ngày, ông lắp đặt bảng hiệu bằng đèn neon tạimột cửa hiệu trang trí. Sau đó, ông đi giao hoa tận nhà khách hàng cho tới tám giờ tối. Rồi ông lái xetaxi tới tận nửa đêm. Vào ngày cuối tuần, ông gõ cửa từng nhà để bán bảo hiểm. Ông mua cho tôi mộtchiếc xe đạp cũ, nhưng ngay sau đó, ông phải nhập viện vì bệnh viêm phổi và chưa có dịp nào tập tôichạy xe. Nhưng ông Miceli không yêu cầu xem tôi chạy xe. Ông ấy chỉ yêu cầu thấy chiếc xe. Thế là tôi dắt Page 24
  25. 25. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtnó tới gara của ông ấy, để ông ấy nhìn nó một cái, rồi tôi được nhận công việc giao báo. Ngày đầu tiên, tôi quàng cái túi vải đựng đầy những tờ báo cuộn tròn lên tay lái rồi dắt chiếc xe đidọc lề đường. Nhưng việc đẩy môt chiếc xe đựng đầy báo không phải là việc dễ dàng. Vài ngày sau,tôi dựng chiếc xe ở nhà, và mượn chiếc xe đẩy hàng bằng kim loại của mẹ tôi. Cần phải khéo tay mới có thể giao báo bằng xe đạp được. Mỗi tờ báo tôi chỉ được phép ném mộtlần, nếu quăng tờ báo lên hàng hiên mà quăng hụt hoặc quăng thấp quá, thì thật là tệ hại. Thế nên tôi đểchiếc xe đẩy của mẹ nơi lề đường và đem từng tờ báo bên trong khung cửa lưới của mội ngôi nhà. Nếulà tòa nhà tập thể, thì tôi quăng báo vào các hành lang. Gặp lúc mưa rào hoặc tuyết rơi, tôi mượn áomưa của ba, trùm kín chiếc xe đẩy để giữ cho báo được khô ráo. Dĩ nhiên giao báo bằng chiếc xe đẩy mất thời gian hơn giao báo bằng xe đạp, nhưng tôi chẳng ngạiđiều đó. Tôi có dịp gặp gỡ mọi người trong khu vực nhà tôi, những người lao động nói tiếng Ý, tiếngĐức hoặc tiếng Ba Lan. Họ đều tử tế với tôi - mỗi người theo một kiểu khác nhau. Trê đường giao báo,nếu tôi nhìn thấy điều gì hay hay, thí dụ như một con chó mẹ với bầy chó con hoặc một cầu vồng nhiềusắc màu, tôi có thể dừng lại để xem. Khi ba tôi xuất viện, ông tiếp tục công việc ban ngày, nhưng vì ông còn quá yếu sức nên đành phảibỏ hết những công việc kia. Bây giờ thì gia đình tôi cần từng xu một để trả tiền các chi phí, nên ba mẹquyết định bán chiếc xe đạp đi. Vì tôi vẫn chưa biết cách cưỡi xe, tôi chẳng hề lên tiếng phản đối. Hẳng ông Miceli biết chuyện tôi không sử dụng chiếc xe đạp, nhưng ông ấy chẳng nó gì với tôi cả.Thật ra, ít khi ông ấy nói chuyện với đám trẻ giao báo chúng tôi, trừ phi ông cần la rầy chúng tôi vì quêngiao báo cho một khách hàng nào đó hoặc vì quăng báo xuống một vũng nước... Trong vòng tám tháng, tôi nâng số người đăng ký báo từ ba mươi sáu lên năm mươi chín - phần lớnlà do các khách hàng giới thiệu tôi với hàng xóm của họ. Đôi khi cũng có người chặn tôi giữa đường,bảo tôi ghi tên họ vào danh sách giao báo. Mỗi tối thứ Năm tôi đều đi gom tiền báo, và vì hần hếtkhách hàng đều đưa dư chút đỉnh, nên chẳng bao lâu tôi có thể kiếm được số tiền "boa" nhiều bằng sốtiền mà ông Miceli trả cho tôi. Điều này rất hay, vì ba tôi vẫn chưa thể làm thêm ngoài giờ nên tôi phảiđưa cho mẹ hết số tiền công. Vào buổi tối thứ Năm trước ngày Giáng Sinh, tôi nhấn chuông cửa ngôi nhà người khách hàng đầutiên. Mặc dù trong nhà sáng đèn, không ai đi ra mở cửa nên tôi sang ngôi nhà kế tiếp. Cũng không ai trảlời. Chuyện xảy ra y hệt như vậy với ngôi nhà thứ ba, thứ tư... Chẳng bao lâu, tôi đã tới hầu hết các Page 25
  26. 26. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtkhách hàng đăng ký báo của tôi, nhưng không một ai có mặt ở nhà. Trong lòng tôi lo lắng lắm; bởi mỗithứ Sáu tôi phải đi nộp tiền báo cho ông Miceli rồi! Dù chỉ còn vài hôm là Giáng Sinh, tôi không tin mọingười lại rủ nhau đi mua sắm cùng một lúc. Tới ngôi nhà cuối cùng là nhà của gia đình Gordon, tôi mừngrỡ vô cùng khi nghe tiếng nhạc và tiếng cười nói vọng ra. Tôi liền nhấn chuông. Cánh cửa bật mở ngay lập tức và hầu như ông Gordon lôi sềnh sệch tôi vào bên trong. Chen chúctrong gia hòng khách của ông ấy là năm mươi chín người khách hàng của tôi. Và ở giữa gian phòng vàchiếc xe đạp hiệu Schwinn mới toanh. Chiếc xe đạp màu đỏ ửng của kẹo táo, nó có cái đèn pha chạybằng đy-na-mô và có cả chuông leng keng. Một cái túi vải căng phồng lên với các phong thư đủ màuđược quàng nơi ghi đông xe. Bà Gordon nói: - Đây là món quà tặng cháu. Tất cả chúng tôi đều hùn vào đó. Trong mỗi chiếc phong thư đựng một thiệp mừng Giáng Sinh, kèm theo số tiền đăng ký báo hàngtuần. Hầu như ai cũng tính dư thêm dăm bảy xu cho tôi. Tôi cảm thấy mình cứ đứng đờ người ra đó,không biết phải nói gì. Cuối cùng, một phụ nữ yêu cầu tất cả im lặng và bà ấy dịu dàng dẫn tôi tới giữaphòng. Bà ấy nói với tôi: - Cháu là người giao báo giỏi nhất mà chúng tôi từng biết. Cháu chưa hề giao báo thiếu một ngàynào, và chưa hề để báo ướt một tờ nào. Tất cả chúng tôi đền nhìn thấy cháu đi giữa trời mưa hoặc giữacơn tuyết, với chiếc xe đẩy nhỏ bé. Bởi thế, chúng tôi nghĩ cháu cần phải có một chiếc xe đạp. Tôi chỉ có thể thốt ra hai chữ "cảm ơn" Và tôi cứ nói đi nói lại hai chữ đó mãi. Về tới nhà, tôi đếm được hơn môt trăm đô la tiền "boa" - nó khiến tôi trở thành người hùng của giađình và nó làm cho cả nhà có được một mùa nghỉ lễ thật tuyệt vời. Hẳn có ai đó đã gọi điện và kể cho ông Miceli biết, nên hôm sau, khi tôi tới gara của ông ây để lấybáo, tôi thấy ông ấy đang đứng đợi tôi ở bên ngoài cửa. Ông nói với tôi: - Ngày mai, lúc mười giờ, chú mày mang chiếc xe đạp mới lại đây. Ta sẽ tập cho chú mày cưỡi xeđạp. Và tôi làm đúng điều ông Miceli bảo. Trong ngày Giáng Sinh năm đó, các khách hàng của tôi còn cho tôi thêm một món quà nữa: Đó là bàihọc về lòng tự hào ngay cả với công việc hèn kém của mình - một món quà Giáng Sinh mà tôi cố gắngsử dụng thường xuyên, mỗi khi tôi nhớ tới lòng tốt mà mọi người đã tặng cho tôi.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Gấp Bội Lần Page 26
  27. 27. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txt Ngày 11-12 Hôm đó là một ngày lạnh lẽo của đầu tháng Mười Hai. Quanh quẩn mãi trong nhà khiến tôi phát chánlên. Ti vi chẳng có gì để xem, bạn bè chẳng đứa nào có mặt ở nhà, nên tôi đành ngồi ngốn ngấu mọicuốn tại chí mà tôi có về lướt ván, về trượt tuyết hoặc về những sở thích khác của tôi. Tôi sắp bắt đầunổi khùng lên thì dì Mary - vừa ghé vào thăm - hỏi tôi có muốn đi mua hàng với dì không. Tôi nghĩ: Đây đúng là dịp để mình mua một cuốn tạp chí mới. Tuy nhiên, có một vấn đề nảy ra: tiềntuần của tôi cạn sạch rồi. Thế là tôi quyết định dùng lời lẽ ngon ngọt nhất để xin mẹ tôi ứng trước nămđôla - trong số tiền tuần đợt tới - để mua cuốn tạp chí mà tôi rất thèm muốn. Tôi nhẹ nhõm cả người khimẹ đồng ý. Có tiền rồi, hai dì cháu lên đường đi mua sắm. Khi chúng tôi tới gần cửa hiệu, tôi thấy một phụ nữ nghèo, vô gia cư, đang ngồi ngoài cửa xin tiềncác khách hàng. Tôi nghĩ: Chà, vậy mà mình cứ tuởng một ngày của mình rất tồi tệ vì buồn chán. Tôikiểm tra lại năm đô la ở trong túi và nghĩ tới cuốn tạp chí đang chờ đợi tôi ở bên trong. Dì tôi tách ra đểmua sắm hàng hóa, còn tôi tiến thẳng đến quầy bán tạp chí. Trong lúc lật những cuốn tạp chí mới để tìmcuốn có bài báo mà thằng bạn giới thiệu, tôi cứ nghĩ miên man tới người phụ nữ ngồi ngoài gió lạn,không có một mái nhà ấm áp. Rồi tôi cất những cuốn tạp chí và đi về hướng người phụ nữ không nhà.Tôi biết bà ấy cần có tiền hơn là tôi cần một cuốn tạp chí mới. Khi đi ngang chỗ dì Mary đang lực rau quả, tôi dừng lại báo cho dì biết tôi sẽ chờ dì ở quầy tính tiền.Không đợi dì hỏi thêm, tôi quay đi, chạy về phía cánh cửa ra vào trước cửa tiệm. Tôi bước ra ngoài trời lạnh giá và nhìn sang bên phải. Tất nhiên người phụ nữ vẫn còn ngồi ở chỗ cũnhư lúc chúng tôi bước vào. Tôi cho tay vào túi quần, lấy ra năm đô la và đưa cho người phụ nữ. Vẻcảm kích trên mặt bà ấy còn đáng giá hơn năm đô la của tôi. Bà ấy cảm động tới nỗi đứng bật dậy, ômchặt tôi, và nói bằng giọng run rẩy: - Cám ơn cậu bé. Tôi không ngờ là cậu quay trở lại đây để cho tôi tiền. Tôi đáp lại cho bà an lòng: - Không có gì đâu... À, chúc bà Giáng Sinh Vui Vẻ. Tôi mỉm cười và quay vào tìm dì Mary. Khi về tới nhà, mẹ tôi cho biết tôi có thư. Cậu tôi gửi cho tôi một tiệp mừng Giáng Sinh - bên trongcó tờ hai mươi đô la! Tôi nghe nói rằng nếu mình cho tiền người khác, xuất phát từ tấm lòng, không vị kỷ, vô điều kiện, Page 27
  28. 28. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtmình sẽ nhận lại gấp bội lần. Vào ngày lạnh lẽo tháng Mười Hai đó, tôi biết đó không chỉ là một câu nói suông. Làm việc thiện baogiờ cũng được đền đáp. Nick Montavon, 13 tuổi-------------------------------------------------------------------------------------------------------Thiên Thần Ở Giữa Chúng Ta Ngày 12-12 Tôi sinh ra trong một gia đình đông đúc, gồm chín anh chị em, và chúng tôi ai nấy đều có gia đình, cócon cái. Vào mỗi tối Giáng Sinh, tất cả gia đình chúng tôi tụ họp ở nhà người chị cả, tặng quà cho nhau,xem bọn trẻ diễn kịch vui về ngày Giáng Sinh, ăn uống, ca hát và đón mừng ông già Nô-en đến thăm. Vào Giáng Sinh năm 1988, vợ chồng tôi có bốn đứa con. Peter mười một tuổi, Leigh-Ann chín tuổi,Laura sáu tuổi và Matthew hai tuổi. Khi ông già Nô-en tới, Matthew sà vào lòng ông ấy, và suốt buổitối, nó không nhường chỗ cho ai cả. Tối đó, bất cứ ai chụp hình chung với ông già Nô-en đều phải chụpchung với bé Matthew. Hầu như không ai trong số chúng tôi biết rằng những tấm hình chụp với ông Nô-en và Matthew sẽquý giá đến ngần nào. Năm ngày sau Giáng Sinh, bé Matthew dễ thương của chúng tôi chết vì một tainạn ở nhà. Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng. May mắn thay, chúng tôi nhận được nhiều sự nâng đỡ - từgia đình và bạn bè - mới có thể vượt qua đau khổ đó. Tôi biết năm đầu tiên sau cái chết của người thân là năm khó khăn nhất. Ta phải chịu đựng nhiều điềukhi vắng mặt người thân yêu đó. Tôi cũng vậy. Sinh nhật và những ngày lễ đặc biệt trở nên buồn bã thaycho niềm vui. Khi chúng tôi đón mừng Giáng Sinh đầu tiên không có Matthew, tôi cảm thấy khó hòanhập vào tinh thần ngày lễ. Và rồi, vào ngày 13 tháng Mười Hai, một chuyện kỳ diệu xảy ra, nâng đỡtinh thần chúng tôi khi chúng tôi nghĩ rằng đó là điều không tưởng. Chúng tôi vừa dùng xong bữa tối thì tiếng gõ cốc cốc nơi cửa trước. Khi ra mở cửa, chúng tôi khôngthấy ai. Tuy vậy, trên hàng hiên có một tấm thiệp mừng và một gói quà. Chúng tôi mở thiệp ra đọc, biếtrằng người gửi quà muốn ẩn danh và muốn động viên chúng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này. Trong gói quà là cuộn băng cát sét với những bài hát Giáng Sinh được yêu thích nhất. Cuộn băngđược bỏ trong một cây thông Giáng Sinh nhỏ bằng giấy bồi. Tấm thiệp giới thiệu rằng đó là "cây thông Page 28
  29. 29. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtgiấy", một biến tấu của "cây lê giấy" trong bài hát "Mười Hai Ngày Giáng Sinh". Chúng tôi nhìn nhau nghĩ: món quà này thật tinh tế, và sự ân cần của "chú lùn nhỏ" khiến tôi vô cùngxúc động. Chúng tôi bỏ băng vào máy cát-sét, và từng bài hát vang lên, tinh thần Giáng Sinh bắt đầusưởi ấm tâm hồn chúng tôi. Từ đó, hàng loạt các món quà từ người ẩn danh gửi đến chúng tôi - mỗi ngày một món quà cho đếntản ngày Giáng Sinh. Mỗi món quà đều tuân theo chủ đề "Mười Hai Ngày Giáng Sinh" một cách sángtạo. Bọn trẻ nhà tôi rất thích món quà "bảy con chim thiên nga đang bơi." Đó là một cái gỗ đững nhữngcục xà bông có hình dạng thiên nga, cùng với xấp vé vào cửa một hồ bơi địa phương - khiến bọn trẻ cóthứ để mong đợi khi những ngày xuân ấm áp đến. Trong món quà "tám cô gái vắt sữa" có tám chai sữasôcôla được dán những gương mặt bằng giấy, quấn tạp dề và đội mũ. Mỗi ngày là một món quà đặcbiệt. Món quà "năm chiếc nhẫn vàng" được gửi đến đúng lúc chúng tôi dọn điểm tâm - đó là năm cáibánh vòng có màu vàng mật lấp lánh với vẻ mời gọi. Ngày nào chúng tôi cũng nhận được nhiều cú điện thoại của gia đình, của hàng xóm, của bạn bè... hỏihan xem hôm đó chúng tôi nhận được món quà gì. Chúng tôi cùng kinh ngạc, cùng cười khúc khíchtrước tình sáng tạo và vẻ kỳ diệu mỗi khi nhận món quà ân cần đó. Bị thu hút vào niềm phấn khích vàsự tò mò muốn biết món quà cùa ngày hôm sau là gì, hình như chúng tôi đã dần quên đi nỗi buồn đau.Điều mà chú lùn nhỏ đã làm thật là diệu kỳ. Từ đó, mỗi năm, khi chúng tôi trang trí cho cây thông Giáng Sinh, chúng tôi treo lên đó các món quàđã nhận được, và cùng nghe lại bài hát "Mười Hai Ngày Giáng Sinh". Chúng tôi gởi lời cám ơn "chú lùnnhỏ" - người mà chúng tôi nhận ra đó là Thiên Thần Giáng Sinh của chúng tôi. Chúng tôi không pháthiện được người đó là ai, mặc dù cũng có những nghi vấn. Thật ra chúng tôi thích như vậy hơn. Nó mãimãi là một điều diệu kỳ - mãi mãi bí ẩn và thiêng liêng như lần Giáng Sinh đầu tiên.-------------------------------------------------------------------------------------------------------Tinh Thần Thật Sự Của Giáng Sinh Ngày 13-12 Một tiếng nữa, tôi nghĩ thầm như vậy. Chỉ một tiếng nữa thôi và tôi sẽ được tự do. Hôm đó là ngàytrước Giáng Sinh, thế mà tôi phải mắc kẹt lại trong phòng dạy làm đầu và trang điểm. Thật không công Page 29
  30. 30. CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH.txtbằng. Tôi còn nhiều công việc cần làm hơn là phục dịch cho một bà già nhặng xị với mái tóc màu xanhnày. Tôi đã cố gắng cần cù hết sức và nhanh tay hết mức để hoàn thành bốn ca gội đầu và một ca cắtmóng tay trước giờ ăn trưa. Nếu không còn cuộc hẹn nào đượclên lịch, tôi có thể ra về lúc hai giờchiều. Chỉ một tiếng nữa thôi... - Số bảy mươi mốt. Carolyn, số bảy mươi mốt. Giọng cô tiếp tân vang qua hệ thống loa nội bộ khiến tim tôi như rớt bịch xuống đất. - Carolyn, chị có điện thoại kìa. À, một cuộc điện thoại. Tôi thở một hơi nhẹ nhõm và bước ra phía trước để nghe điện thoại. Khi vớitay lấy ống nghe, tôi liếc nhanh qua số ghi hẹn như để khẳng định sự tự do của mình. Chúa ơi, thậtkhông thể tin được. Tôi có cuộc hẹn lúc 4:30. Người có tinh thần minh mẫn không ai đi làm đầu tóc vàongày trước Giáng Sinh như thế! Không ai lại thiếu suy nghĩ đến vậy! Tôi liếc nhìn cô tiếp tân đằng sau quầy, giọng hờn dỗi: - Sao chị có thể làm thế với tôi? Cô ấy bước lùi một bước và thì thào: - Cô Weiman xếp giờ cho chị đó. Cô Weiman là giáo viên cao cấp, là người "làm luật" ở đây. Bất cứ điều gì cô ấy nói, đố ai dám cãilại. Tôi rít lên khe khẽ: - Vậy thì tốt thôi. Xong, tôi quay sang máy điện thoại. Anh Grant gọi tới. Bà ngoại anh mới tôi đến ăn bữa tối của đêmtrước Giáng Sinh, và anh hỏi liệu tôi có thể rảnh rang vào ba giờ chiều được không? Tôi đưa ngón taymân mê cái mặt dây chuyền kim cương hình bông tuyết mà Grant đã tặng tôi buổi tối hôm trước. Khẽnuốt "cục tức" xuống cổ, tôi giải thích hoàn cảnh với anh. Sau một khoảng lặng tưởng như vô tận, anhnói chúng tôi có thể đến nhà bà ngoại vào một lúc khác, rồi anh bỏ máy. Nước mắt cay xè khi tôi nệnống nghe xuống "rầm" một cái và nhốt mình lại đằng sau bàn làm việc. Buổi chiều hôm đó ảm đạm và xám xịt, phản ánh đúng tâm trạng của tôi. Hầu hết các học viên đềuđã về hết. Vì mãi tới 4:30 mới có giờ hẹn nên tôi dành suốt thời gian trống trải đó để gặm nhấm nỗibuồn. Khoảng 4:15, cô Weiman chìa bộ mặt nhăm nhúm của cô ấy quanh cái gương soi mặt của tôi vàkhuyên tôi bằng chất giọng ôn hòa đến vô nghĩa: - Em nên đổi cái bộ mặt đưa đám của em trước khi bà ấy đến. Nói xong cô ấy yên ắng rút đi. Được thôi. Thay đổi thì thay đổi. Tâm trạng của tôi chuyển ngay từ giận dữ sang căm thù. Tôi chộplấy một miếng khăn giấy và lau sạch mấy giọt nước mắt vừa trào ra. Page 30

×