Truy n ng n
Ngô T L p
• B n Ebook này do Nhà văn Ngô T L p óng góp vào thư vi n Online
• Nghiêm c m m i hành vi sao chép, phát tán b n e-book này v i m c ích thương m i
ho c các m c ích khác mà chưa ư c s ng ý c a ơn v xu t b n/Tác gi .
• Hãy mua sách in h p pháp ng h các ơn v xu t b n và các Tác gi
Gi c ng kỳ l c a ông Lương T Ban
Bay m i mi t, bay trong câm l ng…
Bài thu c y dân bi n ai cũng nh . Có ngư i thu th n m c m t căn b nh l , chân tay
m m nhũn, thu c gì cũng không ch a kh i. Ngư i ta bu c ph i ch anh ta v quê, coi
như em v chôn c t. Lúc ư c cáng lên b , anh ta b ng t nh l i, òi i b . Chi u lòng
k h p h i, ngư i ta t anh ta xu ng. Th r i như có phép l , chân v a ch m t b nh
tình c a anh ta bi n m t. Anh ta tr l i tàu và còn i bi n thêm hai mươi năm n a.
*
G n sáng, không bi t l n th m y, ông Lương T Ban l i ng i d y và quy t nh th bài
thu c c a dân bi n. Ký c m t i và m ư t b o Lương T Ban r ng ông ã th c g n
tr ng êm.
Nh ng bu i t i mùa hè nóng n c và m ư t như th này, cái tr n nhà mà bình thư ng ông
v n có th v i tay t i càng th p xu ng. Ánh sáng h t vào t ng n èn ư ng soi rõ t ng
àn b xít bay tíu tít vào ra. Chúng vào qua nh ng l gác c p pha sát tr n có t khi xây
d ng ngôi nhà mà ch ng hi u vì sao ngư i ta không trát l i.
Nhìn chăm chăm vào b y b xít trên tr n, ông t h i, như m t thói quen, chúng âu
n?
Lương T Ban ã tr i qua m t cu c i chìm n i, ch ng ai bi t ã qua nh ng âu, nhưng
ch ng còn gì trên i mà ông không bi t. Th mà ông l i luôn luôn ng c nhiên v lũ b
xít này. Ph i có m t lý do gì chúng n ây, như m t m i g i ong bư m, như phân súc
v t quy n rũ b hung. Trong căn phòng như cái h m này có gì? M t l n ông ã dùng ch i
p. ó là m t sai l m ch t ngư i. Mùi hăng c a nh ng con b ch t l p t c dâng lên
ngh t th nhưng l i kích thích ng lo i c a chúng kéo n. Chúng tràn vào căn phòng
như m t cơn lũ. Su t êm ó ông ph i ngoài th m.
Lương T Ban th ngoáy u. Nh ng t s ng c , nh ng kh p xương vai kêu răng r c.
úng lúc ó ông quy t nh th bài thu c c a dân bi n. Ông ng t m lưng ê m xu ng
n n g ch và ch t hi u ra r ng bài thu c ó hoàn toàn không ph i là n i. M t c m
giác khoan khoái tràn ng p thân th ông. Hơi l nh c a t mơn tr n nh ng ch da th t l
ra khi n ông có c m giác như ngư i khát ư c m t hơi nư c mát. Nhưng còn m t i u gì
ó làm ông ng ngàng. i u gì? Ông nhìn quanh và ch t hi u ra: tr n nhà dư ng như cao
hơn. Nh ng con b xít trên tr n tr nên bé li ti như m t b y ki n. Ông cũng không còn
nhìn rõ nh ng cái l c p pha en i trên tư ng.
Ông nh m m t l i thư ng th c s khoan khoái, r i t t m m t ra minh ch ng cho s
khoan khoái y. úng, ni m khoan khoái này, kho ng không gian t do này là có th t.
có nó, âu có ph i là i u khó khăn. V y mà n t n hôm nay ông m i phát hi n ra!
Trong cu c i, nhi u khi ta b qua nh ng ni m h nh phúc ch vì lư i bi ng và th ng.
Ông th m nghĩ.
Ông c t o ra trong u m t kho ng tr ng r ng. Và ông t o ư c th t. M t kho ng tr ng
r ng lâng lâng ông chưa t ng bi t trong cu c i tr n t c c a mình. Ph i m t lúc lâu sau
nghĩ ý nghĩ m i l i tr l i. Và l p t c ông nh ra m t i u h tr ng. M t ý nghĩ khi n ông
m m cư i:
- Này, Lương T Ban ơi, anh có th làm gì n a không?
- Có ch .
- V y anh nh làm gì?
- Anh th oán xem.
- Hãy xem nhé. Hãy xem r i bi t!
Lương T Ban t nói v i mình như th , v a nói v a m m cư i c th ng.
Ông l y con dao r a dư i g m giư ng, c y m y viên g ch lát n n. G ch cũ, b bùng b c.
Ông ào như m t s nh m nháp, không v i vã nhưng cũng không lư i bi ng, gi ng như
cách ngư i ta nh m nháp m t c c rư u ngon. Ch ng m y ch c ông ã d n xong m t
kho ng r ng b ng chi c chi u con. Chà! Ông reo lên khoái trá. Cái gì th kia. Cái tr n
nhà c a ông y ư? âu có, ó là m t b u tr i. Còn lũ b xít? Chúng ã bi n r i. Chúng
ã bi n thành nh ng vì sao nh . Nh ng vì sao en. Nh ng vì sao en. Chà chà! Ông l i
reo lên l n n a. Ông ch ng tay lên r i th cho ngư i rơi xu ng. Nh ng hòn cu i và ã
nh l n nh n dư i lưng khi n ông c m th y như ang ư c t m qu t. Ông c i h t qu n
áo. M t hai, ba! M t hai, ba! ã quá. M t th t m qu t tuy t di u. Ông lăn qua ph i, qua
trái, n m s p r i n m ng a. Ông m l ch b ch xu ng t như nh ng võ sĩ t p m trư c
khi vào tr n.
- Này, Lương T Ban ơi, anh có nh làm gì n a không?
- Có ch .
- V y anh nh làm gì?
- Anh th oán xem.
- Hãy xem nhé. Hãy xem r i bi t!
Lương T Ban l i t nói v i mình như th , v a nói l i v a m m cư i c th ng. Ông ra
th m, xách vào cái cu c chim. Trong lòng, ông cũng vui như m t con chim. Khi vui,
nh ng nhát cu c nh nhàng như múa. Càng xu ng sâu t càng m và m m. Lương T
Ban ơi, t m và m m!
Ch ng m y ch c ông ã ào xong m t cái h sâu ngang b ng. Th xem nào, ông qu ng
cái cu c chim, th n m xu ng h . Chà! Cái gì th kia. Cái tr n nhà c a ông y ư? âu
ph i, b u tr i ó ch , m t b u tr i l ng l ng. M t b u tr i cao l ng l ng...V i nh ng vì
sao ang rì rào rì rào hát xa xăm. Nhưng ph i ào thêm n a...
Lương T Ban v a làm v a hát th m. Ông hoàn thành công trình c a mình khi tr i ã
tang t ng sáng. Ông n m xu ng, thi p i m t gi c ngon lành. ó là gi c ng l lùng nh t
trong i ông.
*
Nh ng k không am tư ng hoàn toàn sai l m khi loan tin Lương T Ban t ào huy t
chôn mình.
Bão l c mùa
Nh ng ngư i dân Hòn Nhĩ nh mãi tr n bão năm 192... không ph i vì nó l , cũng không
ph i vì nó m nh, m c dù nó ích th c là m t cơn bão l ... vào úng ngày ba mươi
T t, khi mùa bão ã ch m d t t lâu - Và ích th c là m t cơn bão m nh - Sau khi d ng
chân trên o nó tràn vào t li n, ã y u i mà v n còn qu t hàng v n cây c i, hàng
nghìn ngôi nhà, ném hàng trăm tàu thuy n lên b , nh n chìm c m t vùng ng b ng
xu ng bi n. Dân o i i ki p ki p sinh ra và l n lên gi a lòng bi n c , h ch ng còn
ng c nhiên trư c nh ng i u kỳ l cũng như s c m nh ghê g m c a thiên nhiên. i u
làm cho h nh là ngoài nh ng cây c i, xác ngư i và súc v t, m nh tàu m cùng th
rác rư i khác, cơn bão còn ném lên o m t ngư i dân m i - th ng Ba Ngh ch.
Th c ra Ba Ngh ch cũng là m t th rác rư i mà thôi, m c dù trư c khi tr thành dân Hòn
Nhĩ h n ã làm vi c trên chi c "H i Mã" do tôi làm thuy n trư ng.
Năm y Ba Ngh ch hai b n tu i, cao to, en nh m, m t vuông, trán th p, c m b nh như
mang r n h - úng là m t con bò c n n nhưng trung th c. Quê h n Sơn H ,
vùng quê c a thu c lào en và nh ng tay thuy n trư ng n i ti ng ng ngáo mà a tình.
Ba Ngh ch không cha không m . H n l n lên như th nào ch ng ai hay. Khi ngư i ta b t
u ý n h n cũng là khi ngư i ta b t u kinh s h n. M i mư i tám tu i u Ba
Ngh ch ã khét ti ng là m t tay ăn tr m li u m ng, n n i ngay c nh ng phư ng ã
b c u trong ngh ào tư ng khoét g ch cũng ph i ki ng mà như ng h n làm i ca.
Th nhưng cũng có ngư i nói r ng Ba Ngh ch v n còn bi t thương ngư i, r ng có nh ng
bà già c thân, nh ng k lâm n n ư c h n c u giúp. M i ngư i nói m t ng, ch ng rõ
úng sai ra sao nhưng ai cũng s h n.
Hai l i n i hóa ra u là úng c . Ba Ngh ch úng là m t tay tr m c p chuyên
nghi p li u m ng, có i u h n hoàn toàn không ý th c ư c tính ch t c a công vi c y.
Chưa bao gi h n suy ng m xem hành ng mình làm là úng hay sai. Thì có ai d y h n
bao gi âu! H n ã không ch t y u, ã l n lên ư c là nh nh ng ăn c p, b t u t
mi ng bánh b p ngô, sau n cái qu n manh áo r i vàng b c. H n ăn c p m t cách t
nhiên, ăn c p s ng và khuây kh a. ó là công vi c làm ăn c a h n. Trong ti m th c
h n th y công vi c y cũng chính áng như công vi c c a b t kỳ ai.
Nh ng con thú dù tranh nhau ăn v n không m t lòng thương ng lo i. Ba Ngh ch cũng
là m t con thú trơ tr i gi a loài ngư i. H n s ng n âu hay n ó, tr m c p ư c thì
ăn xài phung phí, g p k nghèo hèn thì cưu mang. H n ch ng ham giàu, không s ch t -
Ch có b n ham giàu m i s ch t - Thành ra h n li u. Li u thì ư c ngư i ta s , bí quy t
c a h n ch có v y.
Có l cu c i Ba Ngh ch s c th mà trôi i cho n khi ch t vì rư u m t xó x nh
nào ó n u h n không vô phúc (hay có phúc) mà g p ư c Vân Lùn, t c Vân Lì, t c Vân
Cá M p, ngư i v sau ã gi i thi u h n lên tàu tôi.
Trư c ó, khi Vân Lì còn làm thuy n trư ng chi c "Dragon" năm trăm ng a t t nh t
Tùng Qu ng, chúng tôi ã t ng có m t th i gian dài mánh mung v i nhau. C hai tháng
m t l n chúng tôi h n nhau Hòn ôi, "H Mã" b c sang "Dragon" các lo i hàng xa x ,
v i, g o và trái cây khô nh n d u, than c c và ng v n. Cha này hơn tôi úng m t
giáp, ngư i lùn t t, vai r ng, chân vòng ki ng, m t gãy và l nh tanh như á cu i, c ngày
không m mi ng tr khi phát giá hàng và ra kh u l nh. Làm ăn v i nhau th t nhưng g p
ông ra tôi luôn c m giác r n r n. Nghe nói Vân Lì ã t ng n n gãy c m t th ng M ch lô
(1) vì t i ng quên gi a phiên gác khi tàu neo V ng Gi i. V y ã làm ch tàu t n khá
nhi u ti n c a m i bít i ư c. Tuy v y ông ta không dám th i Vân. Là ch tàu nhưng
ông ta v n n và có ph n s Vân. Ki m ư c m t tay thuy n trư ng như v y âu ph i d
- Vân Lì thu c lòng t ng viên á, t ng doi cát ng m dư i áy bi n su t t Thu n Bình
n Trà Hoa. Ngoài ra còn m t lý do n a bu c ch tàu ph i gi Vân l i: cũng như h u h t
các tay thuy n trư ng g c gác Sơn H , Vân Lì khét ti ng v i nh ng ngón òn hi m hóc
khi n t t c ám dân anh ch Hòn Chông u ki ng m t. Trong cu c c nh tranh n
chóng m t gi a các hãng tàu, cái tên Vân Lì s là l i c nh cáo c a ông ta i v i nh ng
i th ang n y nòi ông úc như ru i.
Cu c i riêng c a Vân Lì tôi ch bi t qua nh ng l i n i. Nói cho công b ng thì tuy
v ngoài lì l m nhưng chưa bao gi Vân t ra hung b o, ít ra là chưa bao gi tôi trông
th y. Có ngư i nh n xét: Cá m p ng y th t ngư i r i thì còn hi n quá cá heo ! Cũng có
lý!
Vân còn có bi t hi u là Cá M p. i u này hoàn toàn không ph i vì Vân có tài săn cá
m p, m c dù tôi bi t ch c ch n ông ta ã t ng v t l n v i chúng không ch m t l n, mà vì
Vân luôn luôn eo bên mình chi c vu t h có kh c hình cá m p. ó là bùa h m nh c a
ông. Vi c eo bùa h m nh bây gi có v l l m nhưng th i ó ch ng làm ai ng c nhiên.
Dân bi n ai cũng có m t chi c bùa h m nh và ư c g i b ng m t bi t danh g n li n v i
nó. Bùa h m nh c a tôi ch ng h n, là chi c móng qu .
M t l n tôi ý th y con s 60 trên cái vu t h c a Vân Lì, bèn h i nó có nghĩa gì. Vân
b o "Tao s ng n sáu mươi tu i". Tư ng nói chơi nhưng n năm năm mươi nhăm tu i
Vân Lì t nhiên tuyên b t giã ngh i bi n.
- Lênh ênh th r i, năm năm cu i i tao v quê cha t t - Ông nói v y r i sau b a
rư u ngán (2) ch n, gói chi c áo v n v i hai ch c ng b c, tr v Sơn H , giũ b t t c :
bi n khơi, con tàu, tu i xuân, s c l c và nh ng l i n i.
Bây gi , bi t chuy n tôi ch th y n c cư i. úng là lão gàn, u hai th tóc r i mà còn tin
nh ng chuy n nh m nhí. Mà dù có tin thì cũng c l i v i bi n, s ng ch t trên sóng
nư c cho th a, vi c gì ph i mò v r c xương cái x kh ho cò gáy c a ông ta! Ph i
mãi sau này tôi m i hi u ra r ng m i th u có c i ngu n. Con ngư i cũng v y, cu i
cùng s ph i tr v nơi ã sinh ra h .
Ngôi nhà c a Vân Lì n m trên sư n i, t n rìa làng, mái l p c tranh, tư ng trình t ,
xung quanh có rào á bao b c, ki u thư ng th y nh ng vùng bán sơn a. Sau tr n u
mùa trư c ó ba năm h hàng thân thích c a ông ch còn l i a cháu gái ngoài ba mươi
tu i, g i Vân b ng chú, thân hình g y ét, m t r như t ong, không ch ng, su t ngày
quàu qu u. N p s ng c a Vân Lì thay i h n. Ông v n qu n áo b ng v i thô, do a
cháu gái t d t và nhu m chàm, t sáng s m n t i m t c m c i làm vư n, s a nhà như
m t lão nông th c th . Ch có rư u là ông không b , có l không mu n b . Ông u ng
rư u như u ng nư c, u ng rư u thay nư c. Nh ng khi nh bi n, rư u em l i cho ông
cái c m giác b ng b nh quen thu c. Ông thư ng u ng rư u vào bu i chi u, sau m t ngày
làm l ng qu n qu t như trâu lăn, m c chi c áo v n, ng i b t chân ch ngũ trên m nh
chi u con u hè, m t ăm ăm nhìn ng lúa r p r n như sóng. Lúc ó ông có trông
th y th ng Ba Ngh ch l ng v ng qua l i hay không? Có l là có, nhưng rõ ràng là ông
ch ng thèm ý n h n. C ng r v n tanh bành ra y, th m chí khi a cháu gái thì
thào Vân Lì cũng c ph t như không.
Chuy n y không l t qua m t nh ng ngư i thóc mách. Dân làng th p th m ch cu c
ng .
Th r i m t hôm Vân Lì say rư u, p v cóng tương g c cau và thư ng c ng chân, h
c ng tay v i a cháu gái. Hàng xóm bi t v y vì th y cô ta m t mày thâm tím, ng c l m
t m nư c tương, sang xin vôi và lá khoai, ch c làm thu c giã rư u. a cháu dìu chú vào
nhà, t n m trên chi c ph n m c, bôi vôi vào gan bàn chân và nư c lá khoai vào cái
mi ng ang th phì phì. Ch có cô ta bi t r ng chi c áo v n không cánh mà bay.
N a êm hàng xóm t nhiên kinh ng vì m t ti ng rú rùng r n, ng n và l nh như c t
n a c vào b p th t. Ngư i ta nh n ra gi ng Ba Ngh ch và l m hi u ra m i chuy n.
Cho n sáng không ai ch p m t nhưng cũng ch ng dám ra ư ng, ch cài ch t then c a,
oán già oán non và thì thào v Vân Lì chuy n: Nh ng mi ng võ bí truy n, nh ng
cu c tr thù tàn kh c. V quýt dày có móng tay nh n. áng i Ba Ngh ch, vô phúc v
ph i tay không v a. Có l nh ng câu chuy n y u ư c thêu d t thêm cho li kỳ, nhưng
tính công b ng nghi t ngã c a Vân Lì có th t, tôi bi t rõ như v y. Ba Ngh ch ang s ng
êm cu i cùng c a i h n.
Nhưng Ba Ngh ch không hay bi t i u ó, m c dù h n không h ng . Khi b ném như
m t bó c i xu ng sàn và nghe ti ng ch t c a l ch c ch óng l i, h n s tay lên ng c.
Máu t v t thương xương quai sanh v n còn ri r , th m m chi c áo v n lính th y. Con
thú l n u b c m tù ch t hi u ra tình th , th h ng h c, l ng l n m t cách tuy t v ng
trên sàn nhà xây b ng á h c. Mũi h n ng i th y mùi nư c ái ng a n ng n c, chân h n
p lên nh ng ng phân khô, tai h n nghe ong ong ti ng mu i àn, tay h n s so ng
trên b n b c tư ng ghép b ng g nguyên cây, ch bóc v , v n còn chìa ra nh ng v u l n
xù xì. Húc b ng u không n i, n m m như cái v c a h n cũng ch ng làm nh ng khúc
g suy suy n chút nào. Ba Ngh ch bèn l y móng tay mà cào. Nh ng móng tay c a h n
dày, c ng như m nh sành, n u bình tĩnh mà tách t ng th g thì cũng khá ư c vi c.
Nhưng u h n làm gì có óc mà nghĩ. H n c hùng h c cào như ngư i ta dùng bàn c o
mà c o g . Vài c ng xơ g rơi xu ng chân càng khích l h n. H n làm vi c như iên như
d i, cho n khi móng tay tr tu t ph t ra, m c l i trong ám s i g b m xơm. H n n c
lên vì au n, v i ưa ngón tay m t móng lên m m mà hút. Dòng máu m n m n t a ra
m m khi n h n bình tĩnh l i và s c nh n hàm răng.
Bu i sáng, khi Vân Lì l i g n chu ng ng a thì Ba Ngh ch ã dùng răng c n xé, m ư c
m t khe h thò u ra ngoài. C nh tư ng th t kh ng khi p: m t cái u bù xù như
t qu , nh ng cái răng chìa ra to như răng ng a, hai hàng l i b g cào rách tư p v n
ang ròng ròng máu.
M t Vân Lì sáng lên vì ph n ch n. Nh ng th săn cá m p lão luy n cũng ph n ch n như
th khi g p ư c m t con m i d t n. Ông t t ti n l i g n.
Nhưng m t khi i m t v i Ba Ngh ch, khi ánh m t ông ch m ph i ánh m t h n thì Vân
Lì gi t mình lùi l i, không tin vào m t mình. Trư c m t ông là c p m t c a m t ngư i vô
t i. Trong cu c i bôn ba, ngang d c, Vân chưa t ng g p cái nhìn nào như th , m c dù
ã ch m trán v i lo i k thù, nhi u l m, ông không th nh n i, cũng như không sao
nh n i trong i mình có bao nhiêu chuy n ra khơi. T t c nh ng c p măt y - dù căm
gi n hay khi p như c, n n hay gian gi o - u ng p trong nh ng tia h i h n ch làm
ông khinh b . Chúng, lũ súc v t y, ý th c hoàn toàn rõ ràng v vi c làm c a mình, nhưng
lòng tham và tâm a tàn b o khi n chúng m m t, t giác lao vào t i ác. Chính vì th mà
khi b sa lư i chúng h i h n, van xin.
Vân Lì ti n l i, Ba Ngh ch v n l ng l n nhìn ông, răng nghi n ken két, m t v n lên
nh ng tia máu ng u. úng, ông không nh m. ó là ôi m t c a m t con thú d , hung
hãn nhưng vô t i.
Ông ném con dao xu ng t và m c a.
*
* *
Ch ng bi t Vân Lì ã gi ng gi i cho Ba Ngh ch nh ng gì v nhân cách nhưng khi ông ta
d n h n n giao cho tôi thì Ba Ngh ch ã tr thành m t gã àn ông hi n như t. Trên
tàu, ngoài tôi ra không ai bi t gì v quá kh u mê và b n th u mà chính h n ã quy t m t
lòng o n tu t. Có ngư i b o Ba Ngh ch d hơi, k khác l i nói h n l i cái. Hãy th
tư ng tư ng m t th ng m ch lô không rư u, không thu c, không c b c, cũng ch ng
thèm ý n nh ng chèo thuy n "mua m i th c n bán, bán m i th c n mua", l lơi
và s n s như qu cái gi a ám àn ông b bã và s n s như qu c. Nh ng lúc y Ba
Ngh ch l ng l ng b ra ng i m t góc, c m c i h c ch u dây ho c nh ng công vi c th y
nghi p khác. H n t p chăm ch n n i không ai n cáu gi n khi th y s v ng v c a h n,
mà dù có cáu thì h n cũng không ph t ý, ch nhe răng, không bi t cư i hay m u, càng
nh n n i hơn. Cu i cùng tôi hi u r ng, cái u c chu i c a h n không th ti p thu nh ng
ki n th c dù sơ ng y. Ba Ngh ch không th tr thành th y th ư c. H n ch có ích
m i khi x y ra u v i ám àn ông say rư u các c ng, mà ó là chuy n cơm b a,
nguyên nhân nhi u khi r t ng ng n, ph n l n có liên quan n m y bán ô-vi-lơ(3) và
ngán ch n.
B y gi Ba Ngh ch ã trên tàu ư c non m t năm. Chi u hăm tám T t "H i Mã" nh
neo mũi Ba Gà, nh r n m t m ch v Hòn Chông trư c giao th a. Tr i mù, bi n cũng
ng r i, sóng không dư i c p sáu. Nhưng chúng tôi không ngán. Máu v ăn T t át i
m i lo ng i. Vào d p cu i năm nhưng con tàu ã rã r i vì sóng gió b cu n hút v b n
c ng ch ng khác gì lũ chim m i cánh b hút v t lúc hoàng hôn.
Trong l ch s ngành hàng h i ã có bao nhiêu thuy n trư ng chôn vùi s nghi p c a
mình dư i áy bi n vì nh ng cái t c lư i như v y?
V a i kh i doi cát ng m, t i chính ngang Hòn Di u, tôi cho tàu nh m hư ng chính b c,
qu t h t t c l c. "H i Mã" rung lên, th h ng h c. Nh ng dãy núi ven b nhòa i nhanh
chóng. Sóng m i lúc m t m nh. T trên ài ch huy tôi lo ng i nhìn mũi tàu ch c ch c l i
chìm i dư i ám b t nư c tr ng xóa. Dù sao cũng không th nghĩ n chuy n quay l i.
C ngày hôm sau th i ti t không khá hơn. Tàu i ch m n s t ru t vì ngư c gió, ngư c
nư c.
G n trưa ngày ba mươi sương mù d n d n tan. M t tr i hi n ra, ng u như máu. Bi n
chuy n sang m u nư c dưa.
- Bão m t r i - ám m ch lô kêu lên khi trông th y cá heo xu t hi n hàng àn cách tàu
chưa y năm ch c mét.
Làm gì có bão vào mùa này nh ? Nhưng bão ang n g n th t. M t ám mây l xu t
hi n phía chân tr i r i nhanh chóng t a ra hình nan qu t. Không khí b ng ch c ng t ng t
và nóng b c như gi a mùa hè.
Lúc ó "H i Mã" ang gi a mũi Sào và Hòn Cóc. Ti n thoái lư ng nan, cách duy nh t
là ch y vào Hòn Nhĩ, m t cù lao nh cách tuy n hàng h i ch ng mư i lăm h i lý v phía
tây. Tôi chưa l n nào n ó. Tránh bão m t nơi xa l thì th t m o hi m, nhưng dù sao
cũng còn hơn là phơi lưng gi a bi n. Tôi cho tàu quay mũi. Có k p không? Ch có tr i
m i bi t. B n m ch lô huýt sáo và cư i ùa vui v . Cư i ùa trong nguy hi m y là bi u
hi n tuy t v ng. Dân bi n lúc bình an thì u ng rư u và văng t c, g p vi c d thì cãi c
ph ng mang tr n m t, có khó khăn thì m m môi im l ng, còn khi tuy t v ng thì vui v
cư i ùa - Lúc ó còn b ng d nào n a mà u ng rư u và văng t c, có cách gi i quy t nào
âu mà bàn cãi, còn im l ng thì kh ng khi p quá, v y bi t làm gì?
*
* *
Con tàu, cơn bão và bóng êm n Hòn Nhĩ cũng m t lúc. Trong trư ng h p này ch có
d i th neo. Ch ng có xích neo nào ch u ng n i nh ng cú gi t ghê ngư i như th . Tôi
l i d ng ánh ch p xác nh v trí, cho tàu ch y vòng quanh o. ó là trò chơi u i
b t căng th ng và không cân s c. Hòn o gi a, m t bên là con tàu nh nhoi, bên kia
cơn bão như m t gã kh ng l áng s . Chúng tôi chèo ch ng, v t l n, kinh hãi và tuy t
v ng. Tôi không nh ư c gì c th . T t c như m t cơn ác m ng. V sau tôi l y làm
kinh ng c: t i sao chúng tôi thoát ch t?
Không bi t cơn bão kéo dài bao lâu, nhưng t nhiên nó d ng l i, dư ng như s c nh là
ã vư ng chân hòn o nh v i con tàu bư ng b nh này quá lâu, bèn hư ng vào t
li n, gi n d lao i, l i m t tr n mưa s m s p như trút nư c.
Tôi không dám cho t t máy ngay, c ngư i ki m tra k các khoang, ch tin ch c r ng cơn
bão ã tan h n m i h l nh cho th neo, tàu b hư h i nh , hơn n a giao th a cũng ã qua
r i, tôi quy t nh l i.
*
* *
Hôm sau tr i t nh ráo và m áp. ó cũng là i u bình thư ng vùng này - Th i ti t ã
sang xuân. Hòn o n m phơi mình dư i n ng. N u không k nh ng th rác rư i ng n
ngang trên bãi cát thì phong c nh bình yên như êm qua ch ng có chuy n gì x y ra.
Cũng như t t c các o cát mi n trung mà tôi có d p ghé qua, Hòn Nhĩ có r t ít m u
xanh. Tôi trông th y th p thoáng vài tàu d a xơ xác. M t nhóm nh , thưa th t m y ngôi
nhà vách t th p lè tè, mái l p lá d a, ư c chèn k b ng th g , ván và cây c c
ch ng ch i v i gió bão. M t ám ông ch ng hai ch c ngư i, ph n l n là àn bà và tr
con, m c nh ng cái qu n ng r ng, áo nhu m chàm, t t p sát mép nư c, ch tr v phía
tàu, i u b r t tò mò. M y a con trai táo t n nh t nh y ùm xu ng nư c, m c cho
nh ng bà m huơ tay lên tr i gi n d , bơi ra t n tàu, qu y nư c tung toé như cá heo, bám
l y xích neo và hét váng lên b ng ti ng a phương tr tr r t khó nghe:
- u tàu ng nào các chú h ?
Trên b ám ngư i ông d n n kho ng b n ch c, sau ó t n b t i, nhưng cũng ch có
ngư i l n ra v , còn lũ tr v n l i, ti p t c la hét n t i m t. V sau tôi bi t r ng ó là
g n như toàn b dân cư trên o.
S tò mò c a dân o là chuy n d hi u, tôi cũng ã g p nhi u l n. Dân o tr nh ng
ngư i àn ông thư ng ph i i khơi xa và th nh tho ng ghé vào t li n, su t i không
r i hòn o. Hòn Nhĩ xa tuy n hàng h i, l i gi a hai c ng l n Ba Gà và Hòn Cóc, nên
tàu bè ít khi ghé vào. Có l ó là l n u tiên h ư c trông th y m t chi c tàu to như
v y.
Dân Hòn Nhĩ s ng b ng ngh ánh cá. ó là m t ngh h t s c b p bênh và nguy hi m.
H ng năm nh ng ngư i àn ông trên o ra khơi t gi a tháng giêng n cu i thu. H u
như v cá nào cũng có ngư i thi t m ng. o luôn luôn thi u àn ông, m i ngư i ph i
nuôi năm sáu mi ng ăn. àn bà ch vi c ái, nuôi con và mu i cá. H t v cá, dân o
ch t cá mu i lên thuy n, ch vào t li n i l y khoai ngô, mu i, d u, v i và nh ng
dùng c n thi t khác, ch l i cá nhâm, lo i cá mình d t, l m xương và nhi u v y. i
s ng c a dân o r t kham kh , quanh năm ch có khoai, ngô v i cá nhâm mu i. Nh ng
năm th i v không thu n l i, khoai ngô cũng không . G o là th xa x ch dành cho
ngư i m và d p gi T t.
Năm y coi như không có T t. Ngay t hôm m ng m t chúng tôi ã b t tay vào công
vi c. Ch c n s a ch a nh ng gì không th trì hoãn ti p t c hành trình. Ra b c, r m
tháng Giêng ăn T t l i. Sau ó h ng hay. S th c ph m d tr ư c b o qu n c n th n là
th mà v n b nư c m n làm h ng ph n l n, rư u cũng ã h t. Vi c b sung tôi giao cho
Ba Ngh ch. Chính vi c này ã d n h n n v i Ch t.
Ch t là m t ngư i àn bà ba mươi m t tu i v i nh ng nét c trưng c a dân mi n bi n:
da en, môi dày, ôi vai r ng, quen gánh vác nh ng công vi c n ng nh c. Vì Ch t cao
l n và có dáng i l ng l ng như àn ông nên dân o g i cô là "Ch t c" phân bi t
v i cô Ch t khác là Ch t Còi. Nhà Ch t c cu i xóm. Cô s ng b ng ngh n u rư u,
ho n l n và mu i cá thuê. Ngh mu i cá àn bà trên o ai cũng làm, còn hai ngh kia
v i ngôi nhà là nh ng th cô th a hư ng c a ngư i cha ã ch t vì m thuy n tám năm
v trư c, khi cô m i hai ba tu i. M "Ch t c" ch t t khi cô còn m ng a.
Hôm y Ch t cùng ám àn bà con gái i xem tàu v , ang nh r nhau n nhà c
Chòm xem các ông bà già chơi tam cúc. Ba Ngh ch v a dư i xu ng lên, vai khoác chi c
bao t i, tay xách thùng rư u b ng g có quai ng, bư c huỳnh hu nh theo sư n o
thoai tho i d c. Ch t b o:
- Anh gì có mua cá m u không n ?
Ba Ngh ch ng n ngư i. Ch t b o:
- ây này! - nói r i v b p vào con "cá m u" c a cô b n ng bên c nh và cư i ré lên.
Ba Ngh ch b ng m t nhưng thinh thích. L n u tiên trong i Ba Ngh ch m t.
L i ùa t c tĩu và chân th t c a Ch t khơi d y trong lòng h n b n năng gi ng c. ã
bao gi h n ư c àn bà chòng gh o như v y âu: Ngư i ta ch khi p s ho c kinh t m
h n. Hai cách x s này kích thích tính man r c con thú l n con ngư i.
Ba Ngh ch lí nhí:
- Tôi mua rư u, m i l i gà, m i l i rau.
Ch t b o:
- ây không có rau, gà ph i n c Chòm, còn rư u thì theo tôi.
Ch t nói r i xăm xăm i trư c. Ba Ngh ch theo sau. D c ư ng h n nhìn uôi tóc bé tí
t o, vàng như lông bò trên lưng Ch t, l i nhìn b vai v m v , l i nhìn hai cái mông bè bè,
âm b i r i.
Vào nhà, Ch t b o Ba Ngh ch ng i xu ng cái gh con r i nói:
- Ch ng m y khi anh n chơi nhà, l i ngày T t ngày nh t, m i anh u ng rư u, ăn bánh
v i tôi cho vui! - Nói r i i xu ng b p. Ba Ngh ch o m t nhìn quanh. c trong nhà
ch ng có gì ngoài hai cái chum to, m t cái ã v , ph i hàn l i b ng th keo gì ó m u
vàng x n. Gi a nhà có bàn th p b ng t, trên t hai c p bánh chưng, chùm d a xanh,
gi a bày bát hương ã t t h t. M t con mèo già g n tr i h t lông ang ng say sưa trên
chi c ph n n t n kê bên trái bàn th . Dư i g m ph n có cái ch u g ng con dao nh ,
cái kéo, cái kim l n ã x dây và l thu c. ó là ngh ho n l n.
Ch t bê lên m t cái hũ nút lá d a khô, hai cái bát sành, m t ĩa tôm kho, trên r c m y
ng n rau t a như rau ng , sau ó l y m t chi c bánh trên bàn th xu ng, t trên gh con,
rót rư u ra bát. Ba Ngh ch ch i ây y:
- Tôi không u ng rư u âu!
Ch t c chìa cho Ba Ngh ch m t bát:
- Anh ng t ch i, giông y! - Nói r i cũng bưng m t bát, u ng ng c. Rư u khoai
chua loét, c như nư c g o, không l y gì làm n ng, nhưng ã lâu không u ng rư u nên
Ba Ngh ch cũng th y lâng lâng. H n b o lên, b o:
- Ch u ng ư c nhi u nh .
Ch t áp:
- Làm ngh nào ăn ngh n y.
Ba Ngh ch li c tr m vào ng c Ch t:
- Ch xinh g m!
Ch t b ng m t, nguýt:
- Nhà anh cũng kh e g m.
Ba Ngh ch ng i im m t lúc r i t ng t b o:
- Này!
Ch t ng ng lên. Ba Ngh ch ôm choàng l y thân hình v m v c a Ch t, v t ng a cô ta ra
t. Ch t không ch ng c , ch ú gì ó không rõ. M t lúc sau hai a h n h n ng d y.
Ch t khép ng c áo t cúc, b o:
- à quên, chưa bóc bánh - Nói r i bóc bánh, c t làm tư, l y ũa xiên cho Ba Ngh ch m t
mi ng.
Bánh n khoai, nhân ch có vài h t v ng. Ba Ngh ch ăn h t hai mi ng ngon lành. Ch t
h i:
- Anh l y tôi ch ?
Ba Ngh ch áp như m t h n:
- xem ã.
Th c ra ngay t lúc ó Ba Ngh ch ã g n bó i mình v i Ch t, ngư i àn bà ã em
n cho h n ni m h nh phúc bình ng làm ngư i và tình yêu chân th t.
*
* *
Công vi c s a ch a tư ng ít, ai dè kéo dài n m ng chín m i hòm hòm. Bu i sáng Ba
Ngh ch chèo thuy n vào b , i ư c m t con l n g y dơ xương, n ng g n ba ch c ký.
Tôi cho gi t th t và quy t nh sáng hôm sau, m ng mư i, s nh neo ra b c. ám m ch
lô th y u h h i- Chúng ã chán ng y t n c hòn o c n c i và th rư u khoai chua
loét r i. Riêng Ba Ngh ch không nói năng gì, ch cau có và văng t c. i u y ch ng
khi n ai ý- l m lì và c c súc là b n tính c a h n. Vì v y ai n y u b t ng khi h n xin
l i o cư i v .
- L i bão n nơi r i, Ba Ngh ch ã bi t nói ùa! - B n m ch lô c lên. Nhưng tôi nhìn
vào m t Ba Ngh ch, nh n th y s bi n i l n lao và hi u r ng h n không ùa. M t chút
d u dàng trên b m t to bè, m t tia vui trong ôi m t tr ng dã, m t thoáng run r y c a c p
môi dày n t n - T t c u nói lên h nh phúc.
Thôi cũng m ng cho h n. S m nh ã làm m t s l a ch n tuy t v i khi ném Ba Ngh ch
lên Hòn Nhĩ. Không có nơi nào thích h p hơn v i h n. Cù lao nh xa t li n này s giúp
h n quên h n quá kh . Nhưng công vi c n ng nh c và ơn gi n phù h p v i s c vóc
cư ng tráng và cái u n n c a h n. Nhưng còn m t i u quan tr ng nh t : ây h n
s ư c s ng gi a nh ng con ngư i lương thi n, t t b ng và chân th t. Trên các cù lao
kh c kh c a mi n trung này dân cư s ng v i nhau như trong nh ng gia ình l n. T nhà
n n nhà kia không h có rào gi u, c ng r gì, thành ra câu t c ng "yêu nhau rào d u
cho kín" hóa ra vô nghĩa. Hòn Nhĩ ã t lâu không x y ra tr m c p v t. Tôi ã có d p trò
chuy n v i c Chòm, ngư i àn ông cao tu i nh t o, ã t ng làm phu m trong t
li n, l i i lính cho Pháp, cái gì cũng bi t, bây gi su t ngày khò khè trong xó b p vì b nh
hen. C Chòm k :
- H i tôi m i lên chín mư i tu i ư c xem dân o hành hình T o Ch t: T o Ch t cũng
là dân chài, th mà t nhiên ăn tr m rư u c a ông Lai Kỳ, t c là c c a con bé Ch t
c bây gi . Ngư i ta c t gân gót chân T o Ch t, bu c á vào c r i th xu ng bi n - C
Chòm ưa bàn tay xương x u mô t kích thư c hòn á r i chép mi ng: - Quân y s ng thì
th nào cũng ra qu s thôi!
Chuy n y dân o nghe i nghe l i n thu c lòng; th m chí còn b t chư c c cách chép
mi ng c a c Chòm.
Th c ra t t b ng và chân th c là nh ng c tính chung c a dân mi n bi n. Trong cu c
s ng kh c nghi t gi a thiên nhiên hung b o, s gi d i và ích k , xưa nay v n ng nghĩa
v i ngu n g c chia r , là nh ng i u không th nào tha th ư c. Nó s d n n cái ch t
c a c c ng ng.
Tôi hoãn nh neo và ngày hôm ó theo Ba Ngh ch lên b . Các th t c ư c ti n hành
chóng vánh. Dân o không c u kỳ, n u không k vi c b t cô dâu chú r ph i tuyên th
b ng m t bài ng dao h t s c ngô nghê. Sau ám cư i r t to i v i dân o - Ai cũng
ư c chén th a thuê cơm, rư u và m l n -Nhưng quá nh i v i dân tàu - Vì ch có
ng n y th - Chúng tôi l i cho v ch ng Ba Ngh ch m t s dùng r i nh neo. T t
c cư dân trên o ra ti n. Ba Ngh ch d t v l i xu ng nư c, khóc hu hu. Tàu i xa r i
tôi l y ng nhòm nhìn l i v n th y v ch ng h n ng ngâm mình dư i nư c. Tôi th m
c u chúa phù h cho h n. Mong sao cu c s ng lương thi n s g t r a quá kh kh i i
h n như nư c bi n trong xanh g t r a nh ng rác rư i trên bãi cát tr ng sau lưng h n kia.
o n k t
Sau chuy n ó "H i Mã" thôi ch y tuy n B c - Nam vì th tôi không có d p ghé vào Hòn
Nhĩ. Tuy v y th nh tho ng tôi cũng dò h i ư c ôi chút tin t c v Ba Ngh ch. Hai v
ch ng h n s ng hòa thu n, c n cù, l i có s c kh e nên càng ngày càng kh m khá. Hình
như h nh phúc cũng có th góp ph n m mang trí tu con ngư i. Ba Ngh ch ã h c ư c
ngh i bi n. Hai v ch ng s m m t chi c thuy n. n v Ba Ngh ch i khơi cùng àn
ông trên o. Ch t v n n u rư u, l i nuôi ư c àn l n, i s ng ch ng có gì áng phàn
nàn.
B n năm sau, có m i hàng m i, "H i Mã" tr l i tuy n cũ. Tôi quy t nh ghé thăm v
ch ng Ba Ngh ch. Th t b t ng , tôi ư c nghe m t k t c c bi th m sau ây:
L y nhau ư c hơn hai năm thì Ch t có thai. Hai v ch ng m ng r ón ch a con u
lòng. Ch t ã g n băm tư m i có thai l n u, y u l m, ngư i m t m i, xanh r t. Ba
Ngh ch b o v nhà, m t mình gánh vác m i vi c.
M t hôm ang ăn cơm Ch t ch t ý n ngón tay tr tu t móng c a ch ng, h i b làm
sao. Ba Ngh ch ã lâu quên b ng chuy n cũ, nghe h i gi t b n mình, buông bát. Ch t im
l ng nhưng hôm sau l i h i, l n này v v t s o xương quai xanh. Ba Ngh ch càng thêm
lúng túng. H n ã nhi u l n ư c nghe câu chuy n c a c Chòm, bi t rõ nh ki n c a
dân o nên hi u r ng không th nào nói th t. Nhưng h n cũng không bi t nói d i. H n
văng t c, tránh nhìn v , b ra kh i nhà.
Thái c a ch ng làm Ch t sinh nghi. Thói x u tò mò khi n ngư i ta suy di n. àn bà
ch a l i hay hoang tư ng, n i ng v c c a Ch t d n bi n thành s s hãi. Ch t ngày êm
nơm n p, thư ng mơ th y mình ra qu s ba u sáu tay. Càng g n n ngày sinh
Ch t càng thêm ho ng lo n, nhi u lúc như iên d i, khóc lóc, van v ch ng nói s th t.
Ngư c l i Ba Ngh ch ngày càng lì l m c c c n.
Hôm y Ba Ngh ch v nhà không th y v âu. Linh tính mách b o h n ch y ra b n bu c
thuy n. Ch t khi ó ã có ch a tháng th b y, bư c i l o o như ngư i m ng du. Ba
Ngh ch u i k p v trên sư n o, úng ch ngày nào Ch t ã chòng gh o h n.
- Mình i âu ? - H n ngăn v l i.
- Sơn H ! - Ch t áp.
Ba Ngh ch ngã ph ch xu ng như m t cây chu i .
*
* *
Ba Ngh ch l i u ng rư u - Th rư u khoai mà Ch t ã c t trư c lúc ra i. Bây gi h n
u ng nhi u hơn c khi còn Sơn H .
ư c b n ngày thì rư u h t, còn i h n kéo dài hơn m t ngày. Hôm sau dân o c t gân
gót chân Ba Ngh ch, bu c á vào c và ném xu ng bi n.
- áng ki p ! - C Chòm chép mi ng và ai n y u chép mi ng theo: - Quân y s ng thì
th nào cũng ra qu s thôi.
H i Phòng 5-1990
(1) Th y th .
(2) M t loài h trai h n c s n bi n.
(3) H t v t l n.
Ngư i àn ông sau cánh c a xanh
Vì s hèn h c a chính mình mà tôi khóc
M i khi ám hàng xóm rách chuy n c a tôi, v i m t khoái c m kỳ l c a àn ông thành
th , v a rung ùi v a gi u Trí là d hơi, thông thái r m hay ch ng i áy gi ng, còn Trí
thì ngư c nhìn tôi như k ng minh cu i cùng, tôi l i c m th y t i t i. Nhưng dù có
mu n tôi cũng không bi t ph i bênh v c Trí th nào. Trí óc tôi ng n, nó ph n b i tôi, tôi
l i ph n b i Trí.
ám àn ông trong xóm g m có tôi, Hùng “th t l n” làm ngh m l n, H i K u b i v
hưu nay gác c ng nhà tang l , Ba Tr c cũng b i v hưu nay làm s t, Thái “l p”
buôn l p, ông “Gioăng” không ai bi t làm gì và c u Bi n trư t i h c gi làm ngh th
m c.
Sang nh t là Hùng, m nh m m nh t cũng là Hùng. Câu c a mi ng c a anh ta là: “Này
ông Trí . Ông nên bán quách cái ng gi y l n i cho chu t. Ông mà nghiên c u
ư c thì có mà…”
Có mà th nào, h không nói ra, nhưng Trí c ng h ng.
Nói v y ch anh em trong xóm cũng quý nhau. Mi ng xà tâm ph t, ti n b c ch ng có cho
nhau nhưng ư c cái th t lòng.
M t hôm, Trí m i tôi n nhà, cho tôi xem giá sách. Toàn nh ng quy n sách dày như c c
g ch, c m i l n cũ.
- Tác ph m c a tôi y – Trí nói, tôi nghe gi ng Trí có ph n cay ng.
Tôi choáng ngư i. Nh ng quy n sách này, th c tình, ch m t quy n c i tôi cũng
không c h t. Nhưng khi nghe tôi thu t l i, m y ông hàng xóm g t i: “Ui dào, th i bu i
này, có ti n là in ư c t t. Gì mà ch in ư c. Ông có tác ph m nh n nào ưa ây, tôi in
cho, còn dày b ng m y y ch !”. n lư t tôi c ng h ng.
Nh ng chuy n x y ra v i Trí, tôi ch ng bi t nói th nào. Tôi nh , m t l n c xóm t t p
nhân d p Hùng “Th t l n” mua ư c chi c T.V Liên Xô v . Trí góp l i:
- Trên th gi i bây gi ngư i ta ph n l n dùng T.V màu, th m chí có i u khi n t xa,
ch không còn ph i b m tay như th này n a r i các bác .
Ch nhà c t h ng, p ngay:
- Vâng nhà em “n c h u”, ch dùng th i, âu dám dùng hi n i cho h i i n!
ám H i K u, Ba Tr c, ông “Gioăng”, Thái “l p” cũng ùa vào:
- i th a nhà ai T.V, l i không c n nút b m. Th thì i u ch nh làm sao?
- Em cũng chưa nghe ai nói - ông “Gioăng” có v tư l .
C u Bi n th m c nháy nháy m t làm ra v tr nh tr ng:
- Có ch . Ch c là nhà bác Trí có nhân i n!
Không th ch v i ch ng y cái m m, Trí l c u, nhìn tôi c u c u, nhưng tôi cúi u,
gi v không ý.
M t bu i t i, cũng vào lúc c xóm t t p vì chuy n gì ch ng rõ, Thái “l p” mang âu v
m t t Hà N i M i, c oang oang.
- Th y chưa, tôi ã nói là có lo i T.V. i u khi n t xa, v y mà ông Trí c khăng khăng
là không.
- y, ông Trí nhé, có ph i c chúi mũi vào ng sách v là ư c âu!
- Tôi khuyên ông nhé, c bán quách cái ng gi y l n c a ông i cho chu t, mà cô y
l i ư c vài bu i i ch .
Trí nh ph n bác l i nhưng H i K u, Ba Tr c, ông “Gioăng”, Hùng “Th t l n” và c u
Bi n u cư i lên vui v :
- Thôi bác , chính bác nh nh m. Chúng tôi ã b o bác là Tây nó gi i l m, nó làm c
T.V i u khi n t xa, nhưng bác không ch u tin. Ch ng l ch ng này con ngư i l i
th a cho bác!
Tôi vô cùng hoang mang. Trong cái trí nh mù m t c a mình, tôi nh hình như Trí là
ngư i nói úng. Nhưng suy nghĩ m t lát, tôi l i có c m giác ngư c l i: “ , ch ng nh
ch ng y con ngư i u nh nh m?” Th là tôi ánh tr ng l ng:
- Thôi, thôi, có gì quan tr ng âu mà các bác!
Nh ng chuy n như th x y ra r t nhi u l n, khi thì v i chuy n i giày (Trí nói i giày là
nóng hay không nóng?), khi thì v i chuy n mì chính (Trí nói ăn mì chính có h i hay
không có h i?), và th m chí c chuy n tránh thai, ái (Trí nói th t ng d n tinh sau này
n i l i ư c hay không n i l i ư c?), khi n tôi suy nghĩ r t nhi u. Linh c m mách b o
tôi r ng con ngư i c ch ng y quy n sách ch c ph i là ngư i hi u bi t, nhưng m t khác
tôi l i tin vào a s . Nhi u cái u ph i hơn m t cái u ch . Thi u s ph c tùng a s ,
ch ng ph i chúng ta u ư c h c như th ó hay sao? Th là tôi n y ra ý nh ki m tra.
i, anh c c n cái gì thì y như r ng ch ng th y nó âu. Bát ph ch ng h n. cái t
Hà N i này nhìn âu ch th y hàng ph . Th mà c lúc nào anh nh ăn ph là i r c
c ng ch ng th y m t hàng! Cái ý nh ki m tra c a tôi cũng v y. Ch mãi mà ch ng có
d p nào.
u nh ng năm Tám mươi c a th k trư c, lo i xe Cúp màu c bươu ư c dân buôn
theo tàu V t cô em v Vi t Nam. èn tròn long lanh, p phát nào ăn phát y, ch y t
Hà N i xu ng H i Phòng chưa h t hai lít, ngay l p t c nó ánh b t anh Mô kích vè vè
c a ám lưu h c sinh ông c. H t t i này n t i khác c xóm ng i bàn v nó và bao
gi cái tài cũng chuy n sang s ng i ca ngư i Nh t trư c khi k t thúc b ng chuy n
ti u lâm.
- M ki p, máy êm hơn máy àn bà m t con!
V i cánh àn ông, dù là àn ông trong cái ngõ t i tàn c a chúng tôi, chi c xe màu c
bươu y v n tr thành ni m mơ ư c cháy b ng.
Th nhưng Trí tương ngay m t câu:
- Này, nhưng tôi th y cái bình xăng hơi d . Theo tôi, áng l h ph i bi n c ph n dư i
yên thành bình xăng, như th v a ch a ư c nhi u xăng, v a p dáng. Ch cái anh Cúp
này, bình xăng ã bé l i thù lù m t c c, c ng thêm hai cái èn xi nhan như hai n m m,
thô l m.
Như thư ng l , Trí chưa k p d t l i, nh ng ti ng ph n bác ã lên:
- Cái gì, ông ùa y à? u óc ngư i Nh t ch có ph i c t âu!
H i K u nói, Ba Tr c nói, ông “Gioăng” nói, Thái “l p” nói, Hùng và c u Bi n cũng
nói.
Riêng tôi không nói. Tôi m ng như b t ư c vàng. “Bình xăng dư i yên, bình xăng dư i
yên” – tôi nh th m trong b ng – “Trí nói bình xăng dư i yên. L n này mình ph i ghi
nh th t k ”. L n này tôi s không ba ph i n a. L n này tôi s óng vai trò phân x úng
sai. C Trí l n ám àn ông trong xóm u không h bi t k ho ch c a tôi.
Sau ó còn nhi u cu c tranh cãi khác, nhưng tôi kiên quy t không chú ý n n a. Tôi bi t
mình u óc ng n, không th nh nhi u. T p trung vào câu nói c a Trí ã m t r i.
Nhà Trí u ngõ, hôm nào i làm v tôi cũng p xe ch m l i, ngoái nhìn cái c a g
sơn xanh ã b c ph ch c a anh và c th m trong b ng: “Bình xăng dư i yên. Trí nói
bình xăng dư i yên”.
Có nh ng hôm Trí ang làm gì ó trong nhà, trông th y tôi, anh y c a ra:
- Có gì mà tươi th !
- Tươi ch , tươi ch ! – Tôi nói l p l ng, v a bu n cư i v a c m th y thú v v i cái bí
m t nh nh c a mình. Và tôi còn nghĩ th m “Tôi ang b o v ông ây, ông có bi t
không!”
Câu chuy n k t thúc m t cách ng ng n, sau ó kho ng ba năm.
Cu i nh ng năm 1980, nh ng chi c Su 100 u tiên xu t hi n và ti p theo là lo i Rim hai
y kiêu hãnh. L i Hùng, anh hàng th t t t s , d t v con Rim u tiên c a xóm. So v i
nó, cái anh Cúp ngày xưa m i th m h i làm sao!
ám àn ông l i có c t t p. Khi ti c rư u ang tràn cung mây, Trí ng lên nói v i m t
gi ng nh nh , y t tin. Anh v n chưa quên cu c tranh cãi.
- Các ông th y chưa, m y năm trư c tôi ã nói r ng ph i làm bình xăng ch y dài su t yên
xe, úng không.
- Cái gì, ông nói th nào y ch . Chính chúng tôi, chính m m tôi ây này, tôi nói r ng th
nào ngư i Nh t h cũng c i ti n n a, năm nào h cũng c i ti n, h s bi n toàn b ph n
dư i yên thành bình xăng, v a ch a ư c nhi u xăng v a p dáng. Mà h ch ng ch u
d ng y âu, h còn c i ti n n a! Còn ông thì c khăng khăng là con Cúp ã p l m
r i, s a th nào ư c. Có anh em ây làm ch ng.
ông “Gioăng” hùa theo:
- Tôi còn nh khi ó tôi nói s ng v i ông, r ng u óc ngư i Nh t có ph i c t âu! Ông
nh không? Th nào ông Ban? Sao ông toàn chơi cái ki u ng m mi ng ăn ti n th là th
nào?
- Tôi nh , tôi nh . Ông Trí ông y nói r ng bình xăng dư i yên…
- Con kh ! Thì ai b o bình xăng trên yên! – Hùng “Th t l n” m khoá ánh tách r i
ng a cái yên xe còn b c nguyên ni lông – Bình xăng ch ng dư i yên thì dư i cái r n
m th ng ăn mày à! Nói th mà cũng nói!
Tôi ng c mi ng, ch ng bi t nói sao.
Cũng may, ông “Gioăng” ã s t ru t:
- Th ng Hùng úng. Th ng nào có xe, có rư u, th ng y nói úng, xong chưa!
- úng! – T t c ng thanh.
H i “K u” vu t ve cái m t ng h , xuýt xoa:
- ã quá các b . B Hùng là nh t y!
- Nào c n chén. Trăm ph n trăm nhé! – T t c u h h i.
Tôi cũng c n chén và t c lư i.
Chi u hôm sau, i làm v , tôi l i nhìn th y Trí ng sau cái cánh c a g sơn xanh ã b c
ph ch c a anh nhưng gi v không bi t.
- Thôi, k xác. , ch ng l ch ng y cái u u nh m c …
Ngôi sao trên nh d c Mù Chang
C làng Ho ch không m t ai bi t r ng êm y th ng Hùng, con trai bà Hai Vách ã tr
v .
T ng anh Huỳnh
Lúc y gà v a gáy canh tư.
Bà Hai Vách nh n ra ti ng bư c chân th ng Hùng khi nó v a t i chân i. Nh ng bư c
chân bây gi m nh m khi n t i rung lên t ng t nhưng v n láu ta láu táu như xưa,
h t như lúc nó m i t p i ch p ch ng trong tay bà.
Bà nhào d y, v n to ng n èn d u ho r i l p c p ra m c a.
ã bao êm bà ch i giây phút này, m c dù b n năm trư c bà nh n gi y báo t c a nó.
B y gi c xóm kéo sang chia bu n, an i. V i b n tính nhút nhát, bà không nói gì, ch
c m ơn m i ngư i, nhưng sau ó d t khoát không nh n ti n t tu t. Làm sao th ng Hùng
c a bà ã ch t ư c cơ ch . Nó còn tr l m, kho l m, ai cũng khen là hi u th o. Nó s
tr v cho mà xem. Bà bi t nó nh t nh s tr v .
Nó s tr v s m b t d y, vươn vai như m t con gà tr ng choai chưa lông cánh,
xách hai thùng nư c ch y m t m ch t dư i chân i lên. Nó cày gi i, g t gi i, ư ng
cày th ng băng mà ng t. Bu i chi u nó vác búa i ánh g c b ch àn làm c i và không
bao gi quên ki m o n r chay cho m nhai tr u.
Ch ng hi u sao bà l i tin r ng th ng Hùng s tr v vào ban êm. Vì th ban êm bà r t ít
ng . Bà th p ng n èn d u, s n trên bàn th , dư i t m nh ch ng. y bao gi cũng
có m t c p bánh chưng. Th ng Hùng thích ăn n p. H i còn nhà có l n ngày T t nó
chén h t bay m t chi c bánh i. Cái mi ng nó nhai nhoay nhoáy, trông mà phát thèm.
Bà còn dành s n v i g o n p trong nhà. Lo là lo th ng bé v b t th n, ch còn bà thì c n
gì, vài lát s n mèo tr b a cũng xong. D u, g o n p và xanh ng n h t ph n l n s ti n
bán hoa qu trong vư n.
B n năm nay, bà Hai Vách không nh ã bao l n gói bánh chưng thay cho c p bánh
cũ ã m c meo trên bàn th .
B n năm nay ng n èn d u chong chong th c i.
Nhà bà Hai Vách n m trên nh d c Mù Chang. Dân trong vùng ã quen êm êm t
dư i chân d c nhìn lên th y ngôi sao nh nh p nháy cô ơn nhưng m áp. Ngư i ta xót
xa mà nói: “T i nghi p bà già. Anh y làm sao còn tr v ư c n a!”.
- Anh y làm sao còn tr v ư c n a! - Chi u t i hôm ó dân làng l i nói v i nhau như
th . H không th ng ư c r ng ni m tin c a bà m già ã úng.
Hùng hi n ra trư c c a. Th ng Hùng ây, th ng tí nhau c a bà ây. Nó m c b quân
ph c màu c úa, ba lô trên vai, chi c mũ có ngôi sao l p lánh, cao quá, ch ng ch c quá,
úng như bà tư ng tư ng.
Hai m con ôm l y nhau mà khóc tho thê.
“Nó ã ói ng u r i còn gì!”. Bà Hai Vách bóc bánh r i ng i ng m con ăn. T cha nó, cái
mi ng nhoay nhoáy, trông mà phát thèm!
Lúc b y gi tr i ã g n sáng, dân làng Ho ch ang ngon gi c. êm hôm ó cũng như
mãi mãi sau này không ai bi t r ng th ng Hùng ã tr v .
Hai m con bà Hai Vách không bao gi còn xa nhau n a, ngôi sao nh cũng thôi nh p
nháy êm êm trên nh d c Mù Chang.
Hôm sau dân làng ưa bà i b ng m t chi c xe tang.
L mai táng v a xong thì tr i mưa. Dân làng ng c nhiên: i u ó ch ng t h v a ti n
bi t m t con ngư i h nh phúc.
HQ-441-24/07/1990
Socrate
Dư i m t tr i thiêu t, m t Anytus (1) b ng vì gi n d . Ông nói v i ám ông ang
chen chúc trên qu ng trư ng.
- Cái tên Socrate y, tê du th du th c chuyên l a o núp trong cái áo th ng và nh ng
l i l ba hoa v o c, k ngông cu ng nh t trong k ngông cu ng, k c ác nh t
trong k c ác, cái tên Socrate y, h n s ph i ch t. H n là nhà tri t h c ư - v i nh ng
câu h i dai như a ói c a h n? H n là ái qu c ư - v i hành ng ph n lo n c a h n?
Các v ây, có ai là ngư i không bi t h n là cái trán hói vì rư u, cái m t to tròn b ng vì
m , ôi m t như m t cú. Có tr i mà bi t h n làm gì s ng. H n hoá m th n linh b ng
cái thân hình b n th u, h n u c tu i tr b ng nh ng ngôn t phù thu . Lũ tr
tu i và nh d c a h n luôn m m t ng ni m theo h n r ng cu c i không có bàn lu n v
tri t lý là cu c i không áng s ng. Th h i, ai ã tìm cách lung l c tinh th n dân
chúng? Chính h n! Ai ã xúi gi c ám thanh niên t ch c di n thuy t trên ư ng ph ? Ai
ã khuy n khích tên trư ng gi Alcibiade n i lo n? Cũng chính h n! n thánh th n h n
cũng không tha. Các ngài hãy tư ng tư ng xem, m t bu i sáng p tr i, th ng con trai
yêu quí c a ngài, th ng con trai mà trư c ó ch bi t h c hành và ngoan ngoãn vâng l i,
t nhiên kéo b n bè v l t b th . Tôi oán ch c v i các ngài r ng nó ã ăn ph i b
c a tên tri t gia n a mùa y. K t qu là n n dân ch b phá v , tôn giáo b xoá mòn, xã
h i lâm vào c nh h n n, như các v ã th y. Vâng t t c m i t i l i u do h n mà ra.
Cho nên tôi nh c l i, thưa các ngài, vì chính nghĩa và s công b ng, tên Socrate y s
ph i ch t!
Trong ám ông có nhi u ngư i là h c trò c a Socrate thu c m i thành ph n và n t
kh p m i nơi. Trư c khi theo Socrate, h ã h c ư c nhi u i u b ích nh ng nhà tri t
h c ti n b i. H nghĩ Socrate cũng như Thalès và Héraclite, hay như Parménnide và
Zénon. Nhưng hoá ra ông là ngư i khác h n. M t l n, nhân c p n Pythagore,
Socrate nói v i h :
- i tìm b n th và khám phá nh ng nh lý c a th gi i bên ngoài, ó là nh ng n l c
áng khen. Nhưng i tìm b n th và nh ng nh lý c a th gi i bên trong m i con ngư i
còn áng khen hơn g p ngàn l n. B i ch ng có cây c , trăng sao, sông núi nào sánh ư c
v i con ngư i.
Ông nói ti p:
- Tri t lý b t u t khi ngư i ta bi t hoài nghi. Ngư i ta hay nh c n hai ch công
b ng. Nhưng công b ng là gì? Và li u có th em hai ch y gi i quy t v n s ng
ch t c a ng lo i hay không?
Bây gi ngư i ta dùng chính hai ch y b t ông ph i ch t, vì th ám h c trò c a ông
không sao c m ư c nư c m t. Nh ng ngư i h c trò này v sau ã c g ng tìm cách c u
Socrate (1) và ông ta ã ng ý làm ngơ cho Socrate tr n i. Nhưng Socrate t ch i vi c
c u xin ám ông tha t i. 'Các con ch chôn cái th xác c a thày!' - Ông nói v y v i
nh ng h c trò g n gũi. Ông v n khinh thư ng phán quy t c a ám ông.
Trong ám ngư i có m t trên qu ng trư ng hôm ó có c Xanphippe. Bà ng không
v ng n a, ôi vai t ng ch u ng nh ng cú ánh d d i nh t c a cu c i gi co nhúm
l i. Nét m t th t là bu n th m nhưng bà không khóc. V i l i suy lu n àn bà. Xanphippe
tin r ng ch có bà hi u rõ khí phách c a ông. Th c ra, Socrate không ph i là m t ngư i
ch ng m u m c, n u như không nói là vô trách nhi m. Chính Xanphippe cũng có l n g i
ông là m t k du th du th c mà su t i ch ng bao gi giúp v con ư c l y m t m u
bánh hay m t ng xu nh . Nhưng Xanphippe hi u hơn ai h t r ng bà không bao gi có
th yêu ai khác ngoài ông. M t tình yêu dai d ng và có l là vô căn c . Bà thích àm o
v i ông. Xanphippe nh nh ng bu i trưa trong m nh vư n nghèo nàn nhưng râm mát.
Socrate tr v t quán rư u hay t m t g c cây dư i m t ngôi n nào ó. Xanphippe vá
l i m t trong nh ng chi c áo th ng c a Socrate, và ông b t u v i nh ng câu h i nhi u
khi làm cho bà r i trí. Th c tình, bà cũng không hi u rõ l m nh ng i u ông nói. Có l bà
ch say mê âm i u c a chúng, ho c bà ch say mê gi ng nói c a ông, m t gi ng nói tr m
tr m, hơi c vì rư u nhưng m áp gây nghi n.
Xanphipe ngư c nhìn v m t c th ng c a Anytus, lòng au th t l i v i ý nghĩ r ng r i
ây bà s không bao gi còn ư c nghe gi ng nói thân yêu y n a.
- Ôi, tôi ch bi t m t i u, ó là tôi không bi t gì h t!
Hình như bà ã b t giác th t lên thành l i, chính là l i Socrate.
Xanphippe nh m t bu i sáng mùa ông u ám ch ng b y tám năm v trư c. Socrate tr
v trư c khi tia n ng u tiên r i sáng ô c a s phía ông, nơi ông t chi c bàn c sách
b ng g thông ã chuy n sang màu nâu x n. Ba ngày êm li n Socrate không v nhà.
Nhưng i u ó không có gì áng ng c nhiên, ông v n thư ng v ng nhà như v y. Nh ng
cu c àm o không bao gi d t cu n ông và lũ như nh ng cơn gió cu n lá khô
rong ru i kh p m i n o ư ng, ch ôi khi d ng chân trên nh ng qu ng trư ng, trư c
nh ng n ài hay trong quán rư u. Không gì lôi cu n tâm trí ông hơn là nh ng tri t lý.
V i chi c áo choàng th ng th nh, ông bư c i khoan thai dư i nh ng hàng cây cao vút,
nh ng n th nguy nga ang phô trương quy n l c c a th n linh và n n dân ch .
L n y cũng nh ng tri t lý gi cho Socrate và ám h c trò t i quán cơm kiêm quán ăn
c a lão gù. Không ai bi t tên th t c a lão gù. Lão lúc nào cũng khư khư m t cây g y g
ã lên nư c bóng loáng. Nghe nói lão còn có tài ch a b nh.
Trong ám h c trò ch có Platon v ng m t vì m t lý do v t vãnh nào ó kông áng nói.
S v ng m t này v sau gây ra m t s hi u l m nho nh .
Không m t ai, k c Socrate nh rõ h nói nh ng gì, nhưng cu c tranh lu n ã kéo dài
hai ngày hai êm li n. êm th ba, kho ng n a êm, có ai ó m m nh vào cái thùng
rư u r ng. Lão gù s c t nh cu ng quýt cho ngư i i mua thêm rư u. Nhi u ngư i còn
qu quy t r ng s rư u mua thêm là rư u gi , b i vì sau ó ai n y l n lư t lăn ra ng , còn
Socrate, tuy không ng , cũng trong tr ng thái mơ màng.
G n sáng, lão gù ánh th c Socrate d y, ám h c trò d y theo ông. Ông ch quán ngh ch
c lên trông như m t con rùa g y, yêu c u thanh toán. Như thư ng l , ám h c trò chia
nhau tr ti n. Nhưng lão gù nói v i Socrate:
- Thưa ông Socrate kính m n! êm qua ông ã g i thêm c a ch quán chúng tôi m t con
gà quay.
Th t chưa bao gi có m t chuy n kỳ qu c như v y x y ra v i Socrate. T u lư ng c a ông
khi n cho nhi u ngư i kinh ng c. Ông chưa bao gi t ch i nh ng c c rư u ư c m i
nhưng cũng t hào là không bao gi cho mình rơi vào c nh say sưa. Khi u ng rư u
ông thư ng ăn r t ít, hơn n a, gà quay cũng không ph i là món u ng ưa thích.
- không, xin ch có ùa, thưa ông! - Socrate nói - Tôi có say âu.
- Vâng nhưng i u ó ch ng liên quan gì n chúng tôi - Lão gù l nh nh t tr l i.
- Ông mua gà c a quán chúng tôi, v y thì hãy cho chúng tôi xin nh n m t s ti n không
nhi u hơn không kém hơn so v i giá c a nó!
Socrate c m th y h t s c b i r i.
- Hay là ông không có ti n? - Lão gù l i h i.
úng là Socrate không có xu nào trong túi. Nhưng ó không ph i là i u quan tr ng.
Trong ám h c trò c a ông có r t nhi u ngư i giàu có, h s n sàng tr giúp ông, n u như
món n là có th c.
ám h c trò nhìn nhau. Lão gù n i ti ng là m t tay x o quy t, i u ó ai cũng bi t.
Lão gù m m cư i y ý nghĩa:
- V y là ông không có ti n. Nhưng ông có th t lòng tin r ng ông ã không g i con gà
quay c a tôi trong lúc say rư u không?
- Tôi tin, tôi tin ch c vào i u ó! - Socrate g n như kêu lên.
Lão gù v n ti p t c n cư i c a h n:
- V y thì, thưa ông Socrate, xin ông hãy c tin như v y! Vì ni m tin y, ông s không
ph i tr ti n con gà quay y n a âu.
C Socrate, c ám h c trò c a ông u không hi u n cư i c a lão ch quán. Không ai
nói m t l i, h ra kh i quán như nh ng ngư i th t tr n.
V b i r i c a Socrate p vào m t Xanphippe. ó là l n u tiên ông không còn gi
ư c v ung dung, thư thái. Bà nh r ng t gi ng ông thoang tho ng ph ra hơi rư u.
áp l i nh ng câu h i c a bà, ông nói:
- Tôi ch bi t m t i u, ó là tôi ch ng bi t gì h t!
Socrate b x ph i u ng thu c c. Nh ng giây phút cu i cùng c a i ông ư c Platon
k l i vô cùng c m ng trong cu n Phédon:
- Chúng tôi ng i i ngoài, lòng bu n vô h n. Ông cũng như cha, bây gi ông ch t,
chúng tôi không khác gì nh ng k m côi. Gi m t tr i l n ã g n k . Khi ông tr ra, ông
l i ng i v i chúng tôi, chuy n trò r t ít. Ch ng bao lâu, ngư i gi ng c i vào, n g n
ông và nói như sau: 'Ông th t là ngư i cao quý nh t, hi n lành nh t trên i. Ch c ông s
không căm ghét tôi gi ng như nh ng k v n thư ng ch i b i, m ng nhi c tôi khi tôi tuân
theo l nh trên, em thu c c vào ây cho h u ng. Xin ông hi u cho r ng tôi v i ông
không thù h n gì. Chúc ông can m ch u ng'. Nói xong ngư i gi ng c oà khóc và ôm
m t i ra ngoài.
Socrate áp v i theo: 'Tôi s làm như l i ông nói và xin chúc ông m i s t t lành'. Quay
v phía chúng tôi, Socrate nói: 'Ngư i ó r t t t v i thày. Nhưng Criton ơi, hãy em chén
thuôc vào ây!'. Criton nói: 'Thưa sư ph , m t tr i hãy còn trên nh núi. Nhi u k i
tr i t i m i u ng và trư c khi u ng h còn có quy n ăn u ng no say!'. Socrate áp:
'Nh ng k y làm r t ph i, vì h có l i trong s ch n ch , nhưng ta không th y có l i gì
khi u ng chén thu c c ch m hơn m t chút. Hãy làm như ta nói và xin ng t ch i!'.
Lát sau, ngư i gi ng c c m chén thu c i vào. 'U ng xong ông nên i d o m t lúc, khi
nào c m th y n ng hai chân thì n m xu ng, thu c s ng m d n n tim' - Ông ta nói r i
ưa chén thu c cho Socrate. Socrate nh n l y m t cách vô cùng nhã nh n: 'Tôi có c n
dành m t ph n chén thu c dâng cúng th n linh không?'. Khi ngư i cai ng c nói r ng
ông ta ch ch thu c v a , Socrate bèn vui v nâng chén lên môi.
T trư c n gi chúng tôi c nén au bu n, nhưng khi th y ông u ng c n chén thu c,
chúng tôi không c m lòng ư c n a. Nư c m t tuôn trào, tôi ôm m t khóc. Không ph i là
tôi khóc ông, mà chính là tôi khóc tôi t nay vĩnh bi t tôn sư...
Platon k ti p:
Socrate i d o m t h i cho n khi c m th y n ng chân, r i n m xu ng úng theo l i
d n. Ngư i gi ng c quan sát tay chân ông, è m nh xu ng hai bàn chân và h i: 'Ông có
c m th y gì không?'. 'Không'. - Ông áp. Ngư i y l i di d n lên phía trên, v a è v a
h i thu c ng m n tim là xong'.
Khi l nh n th t lưng, Socrate b mi ng v i che m t và nói:
- Criton, ta n Asclepius (1) m t con gà, con nh tr (2)!
Platon ã ghi l i chính xác câu nói cu i cùng c a Socrate?
--------------------
(1) Aselepius: Con trai c a Apollon v i m t cô gái ngư i tr n, ư c th n nhân mã d y
ch a b nh và săn b n. Aselepius b th n Deus gi t ch t vì ám ch a c cho ngư i ch t
s ng l i và ngư i ta thư ng cúng gà tr ng cho ông. Bi u tư ng c a ông là cây g y và con
r n.
(2) Chúng tôi d ch câu nói n i ti ng này c a Socrate qua b n ti ng Pháp: 'Criton, nous un
coq à Esculape. Payez, cettedette, ne soyez pas négligents'. Xem Platondette. Phédon,
GF-Flammarion, Paris, 1991, trang 309.
B ng Ch Cái
Có l tôi ã ng r t lâu trư c khi b lay d y m t cách d d i. Tôi c n m thêm, m c dù ó
không ph i là thói quen c a m t ngư i lính cũ. Thư ng thì tôi b t d y ngay. Trư c khi tôi
vào lính, cha tôi, m t i tá t ng tr i ba cu c chi n tranh, nhưng cũng là m t nhà tư
tư ng - m t nhà tư tư ng căm ghét ngôn t ki u Socrates - ch d n m i m t câu: "Hãy
ch m d y ngay ti ng còi báo ng u tiên!". L i d y c a ông tôi làm theo trong su t
th i gian t i ngũ và c khi gi i ngũ. Nhưng có nh ng lúc ta không làm ch ư c mình.
Tôi th y mình au ê m và ph i m t lúc khá lâu sau tôi m i ch m ch p m m t.
t nhiên tôi linh c m th y i u gì ó :
- Ai?
M t ngư i àn ông ng i yên trên gh t bao gi , ung dung như ông ta v n ng i yên như
th t lâu l m, trên chi c gh u ã tróc sơn mà ngày trư c cha tôi v n ng i khi àm o
v i tôi. Tay ông ta thu thu v t gì ó màu xám trên u g i. Ti ng quát th t thanh c a tôi
cũng hoàn toàn không làm ông ta b i r i.
- Th nào, t nh chưa? Xin l i vì ã ánh th c anh...
- Không, không có gì - tôi nói theo thói quen, m c dù trong b ng v a b c b i v a y
nghi ng i.
"Ai nh " - Tôi t h i và lúc ó m i nh n ra r ng mình ang trong thư vi n. Tôi mu n
nói cái thư vi n cá nhân trên t ng xép v i r t nhi u sách quý cha tôi l i và tôi ã b ra
c tháng tr i ki m kê và s p x p. " ó là m t thư vi n tr t t và chuyên nghi p nh t Hà
N i" tôi v n hãnh di n tuyên b v i b n bè như th - Thú th c, ôi lúc tôi cũng nói v ng
s lư ng c a nó lên v i m t ni m tin ngây thơ r ng con s s ch ng minh cho s uyên
bác c a ch .
Th c ra ông ta vào nhà tôi không ph i là i u khó khăn. Nhà tôi luôn m c a và cũng
không có hàng rào. Tôi căm ghét các lo i hàng rào. Tôi t ng s ng v i ngư i Ducơmi và
tôi em v ây quan ni m s ng cao thư ng c a h . Trong ngôn ng c a h không có t
hàng rào. "Nhà tôi nh nhưng không có hàng rào. B n hãy n, r i hãy i, như gió". Tôi
có câu thơ như th . Hành lang gi a nhà tôi n m theo hư ng ông-tây, tr m t kho ng
th i gian ng n ng i gi a trưa, ánh n ng có th r i vào chói l i.
"Ai nh ?" Tôi l i t h i và kín áo li c nhìn ông già trong lúc ra kéo rèm c a s .
M t ông ta r t dài, g y, tóc thưa th t, râu b c tr ng, m t m i nhưng ch ng có v gì là c
ác. B pijama r t cũ, vàng, trông như may b ng nh ng m nh gi y xé ra t m t cu n
sách cũ.
Không gian hoàn toàn im ng, bên ngoài tr i t i en như m c. Tôi ngư c nhìn ng h ,
nhưng nó ã ch t t bao gi ch ng rõ.
Tôi quay l i, chưa k p h i thì ông già ã nói:
- Anh m i tôi n mói chuy n v b n th o cu n t i n Vi t-B -La...
Ông ta nói và chìa cái gói trên u g i. Thì ra ó là t p b n th o. Ông l t trang bìa, l y ra
m t lá thư.
C nét ch l n ch ký úng là c a tôi, nhưng tôi không sao c n i. Sao mình l i vi t m t
cái gi y m i c u th n th này nh ? Tôi c m th y ngư ng ngùng. Mình ã g i thư này
t bao gi ? Và quy n t i n Vi t-B -La nào? M t ý nghĩ hài hư c thoáng trong u:
"Ch ng l ông ta là Alexandre de Rodes?".
Nhưng tôi tr n tĩnh ư c ngay.
-À, cháu nh r i - Tôi nói d i - xin l i, cháu ang ngái ng . Bác u ng trà nhé...
Tôi pha trà th t nh n nha, c kéo dài th i gian. Ông già nói:
-Nhưng xin l i anh, hôm nay tôi mu n bàn chuy n khác, tuy cũng ít nhi u liên quan n
cu n t i n. Anh cho phép ch ? Tôi xin trình bày ng n g n...
- Vâng, xin m i bác...
- Th này, li u chúng ta có th b trình t hi n nay c a b ng ch cái i không?
- ?
- Anh bi t rõ y, có r t nhi u i u tai h i, hay th m chí nhi u tai h a, ch vì b ng ch cái
b t u b ng ch A.
- Cái gì? Thay i tr t t b ng ch cái?
- úng th .
- Nhưng bác ang làm t i n cơ mà?
- T i n có b t bu c ph i b t u t ch A hay không? Và, t i n ch là chuy n nh ...
- Ch c bác mu n nói n chuy n tranh cãi v ch E trong sách "Ti ng Vi t" l p 1 ch gì?
- Tôi c t l i - Thú th t v i bác, cháu n n t n c chuy n ch E ch A y r i.
Tôi ng ph t d y x ra m t tràng y ph n u t:
- Các ông bà tham gia cu c tranh cãi y hoàn toàn nh m l n gi a tr t t c a b ng ch cái
v i vi c d y ch nào trư c. D y ch E, D hay X trư c thì có nh hư ng gì n b ng ch
cái nào!
- Anh không hi u ý tôi. Chính tôi cũng n n c cu c cãi vã ó. Tôi mu n ki n ngh
vi c khác h n. Tôi mu n thay i tr t t b n ch cái. Nói úng hơn, tôi mu n có m t
b ng ch cái dân ch hơn.
Tôi hoàn toàn không hi u ông ta nói gì.
- Th này nhé - ông ta nói - N u trong m t t nư c mà anh làm vua c làm vua mãi, anh
i cày c i cày mãi, thì có th g i là dân ch ư c hay không?
- Xin l i, cháu không mu n nói chuy n chính tr .
- Không, ây không ph i là chuy n chính tr . ây là v n dân ch c a các con ch .
- L i còn v n ó n a!
- Ch sao. T i sao chúng ta c ph i trói bu c s v t vào m t tr t t nào ó. T i sao...
- Thôi ư c r i - Tôi tìm c hoãn binh - M i bác u ng trà ã. Chuy n âu có ó.
Ông già vui v ng ý, hình như cũng nh tìm cách nào ó gi i thích rõ hơn.
Trong lúc chúng tôi u ng trà, tôi h t nhìn ông l i nhìn cái thư vi n ư c s p x p ngăn n p
c a mình.
- Thưa bác, bây gi cháu xin h i. N u không s p x p theo tr t t ABC thì cu n t i n
Vi t-B -La bác nh làm th nào?
- Làm th nào âu ph i là i u khó. Làm th nào là câu h i ti p theo c a câu h i làm gì.
V y chúng ta làm gì? Chúng ta ph i thay i tr t t b ng ch cái, hay nói úng hơn là
không ư c gi m t tr t t c nh c a b ng ch cái. i u ó vô cùng quan tr ng n u
chúng ta ý th c ư c tác h i c a vi c c nh m t tr t t c a b ng ch cái...
M t l n n a tôi l i nhìn lên nh ng giá sách. Ch ng hi u t i sao lúc ó tôi b ng n i oá.
- Nói th t v i bác nhé, cháu không th y có gì là tác h i trong vi c b ng ch cái có m t
tr t t xác nh. Ngư c l i là ng khác. Không có nó thì làm sao có t t c nh ng th
này? - Tôi ch y n giá sách và lôi xu ng cơ man nào là t i n, bách khoa toàn thư,
danh b i n tho i, danh sách h i ng hương...- Làm sao, bác làm sao v i t t c nh ng
th này? Bác hãy g i tên m t tác gi i, cháu s l y xu ng trong ch p m t!
Ông già ng ng l i, nhưng hoàn toàn không th t v ng. i n khi tôi ng ng, ông m i
kh khàng:
- Anh ng i xu ng i, tôi h i nhé. Anh ngày xưa i tàu, có bi t Tùng Qu ng không?
Lúc ó tôi m i nh n ra s b t nhã c a mình, bèn ngư ng ngh u ng i xu ng.
- Bác ngư i Tùng Qu ng à?
- Không, tôi ngư i Sơn H nhưng tôi có m t k ni m ó, th i C Then, ch c anh không
bi t.
Tôi có nghe nói nhi u n tên C Then, nhưng ch bi t i khái ông là th lĩnh kh i nghĩa
ánh Tây, b b t và gi t m t cách dã man. Nhưng nh ng cái tên quen thu c khi n chúng
tôi tr nên thân tình hơn.
- H i ó tôi m i hai mươi b y tu i, - ông già nói - ang h c trư ng Sư ph m, nhưng ã
t p t nh vi t văn, làm báo và ngay t h i ó ã vi t d cu n t i n Vi t-B -La này.
Năm y, sau khi nghĩa quân C Then nh dùng c khô t m nh a thông t tàu Tây b l ,
Tây cho ngư i lùng s c d l m. C Then v sau cũng b Tây b t, em treo c . êm hôm
ó, chúng tôi v a lên giư ng thì nghe n ào r i lính tráng âu p n, d ng d y. V a
b ng t nh thì nh ng cái báng súng ã thúc vào lưng au i ng kèm theo nh ng ti ng quát
n t, s ng s . "Th ng C Then âu? Th ng C Then âu, khai ra không ch t c nút".
Ngư i ta trói cánh khu u ám àn ông l i, s p thành hàng gi a sân, còn ám àn bà thì
u i c vào nhà b p, khoá trái c a. "Th ng C Then âu?" - H dí èn vào m t t ng
ngư i. Chúng tôi run như c y s y, s n vãi ái. M t anh sinh viên năm th nh t, chúng
tôi g i là dân"tò he", ng c nh khóc lóc, van l y như mưa. Nhưng chúng tôi nào có bi t
mô tê gì mà khai. ánh p ch i b i m t h i, h lôi chúng tôi vào nhà ăn, ch ám àn
bà ang chúi vào m t góc vì s hãi. Trên chi c bàn t èn bão, cu n dây th ng và kh u
súng trư ng l p lánh lư i lê, m t ngư i àn ông to l n gi ng khàn khàn tuyên b m
n mư i, n u không khai ch n náu c a C Then thì s lôi t ng ngư i ra chém, "xem
gan chúng mày to n âu".
Nh ng th i kh c sau ó căng th ng và kéo dài như vô t n. Tim tôi p thình th ch.
Nhưng nh ng ti ng m ngư c khô kh c cu i cùng cũng ch m d t. Ngư i ta h l nh
em danh sách cùng m t thanh ki m sáng loáng ra, t lên bàn c nh kh u súng và cu n
dây th ng. Ngư i u tiên b g i tên là tôi. Chưa k p nh th n, tôi ã b hai thanh niên
l c lư ng tóm ch t l y tay, y m nh ra trư c chi c bàn t èn bão.
Tôi mu n kêu nhưng c ngh n l i. N i u t h n dâng lên trong ng c. R i m t c m giác
mát l nh lư t qua sau gáy r t nhanh trư c u tôi rơi xu ng t và ti ng ám àn bà rú
lên.
úng lúc ó c nhà ăn nh n nháo. "B t ư c r i, b t ư c r i". Hoá ra ngư i ta ã b t
ư c C Then tr n trong hi u ánh giày ngay u ph .
- V y tên bác là...
- "Cái tên không quan tr ng...", anh có m t câu thơ như v y úng không? Quan tr ng là
t ó tôi ành b d cu n t i n...N u như tên tôi không b t u b ng ch A...
Ch ng ngư i làm thơ nào không xúc ng khi có ngư i thu c thơ mình.
- Vâng, bây gi thì cháu hi u r i...
- Thì tôi cũng ch c n có th . Th ng nh t ư c v i nhau r i, chúng ta s có cách.
- Vâng, úng là không th xem thư ng ư c
- úng th , không th xem thư ng ư c.
Ông già nói th r i ng d y.
- Dù sao thì cũng mu n r i. Tôi l i cu n t i n anh xem nhé. L n sau ta s bàn c
th .
Tôi ưa ông già xu ng c u thang. Ông i r t nhanh.
- Anh khá l m. Tu i tr ph i th . Cũng như tôi ngày trư c. "Nhà tôi nh nhưng không có
hàng rào. B n hãy n, r i hãy i, như gió". Có ph i thơ anh không nh ?
Ch ng ngư i làm thơ nào không xúc ng khi có ngư i thu c thơ mình.
Tôi m c a cho ông già và rùng mình vì l nh. Mãi lúc ó tôi m i ch t nh r ng ông già
ã ch t.
"Không th như th ư c" - Tôi t nh và ch y lên t ng mái.
Cu n t i n v n n m ó nhưng ã cũ n m c không còn c ư c ch nào.
Trên bìa ch có m t v t xám en. Hình như là v t máu.
T i l i u tiên c a thánh MAH GAHN
Tôi vi t nh ng dòng này trong lúc u óc hoàn toàn minh m n, không ph i vì khiêm t n
hay mu n giáo hu n i u gì, mà ch như m t l i tâm s . Trong m y th p k qua nhân dân
yêu m n và tin c y, có lúc n m c sùng bái, tôi l y làm xúc ng nhưng t th y mình
còn chưa x ng áng. Tôi cũng hi u r ng nh ng tình c m y không ph i ơn thu n dành
cho cá nhân tôi, mà là dành cho m t bi u tư ng c a dân t c. Nhân dân c n có m t bi u
tư ng cho s nghi p vĩ i c a mình, và n u không có tôi, ch c ch n m t ngư i khác s
tr thành bi u tư ng. Vì th , Thánh Mah Gahn và tôi th t ra ch ơn thu n là m t s
trùng h p v danh xưng, ho c m t s l a ch n c a l ch s mà thôi.
Ni m t hào c a tôi là ư c g n cu c i mình v i s nghi p chung c a nhân dân. Tôi
cũng là m t con ngư i, có lúc hay lúc d , có lúc úng n có lúc sai l m, nay i m l i
th y mình ã làm t t c nh ng gì có th làm ư c. V i m này tôi không có gì ân h n.
Tuy nhiên, ph i nói th t r ng bu i u không ph i tôi ã ý th c ư c ngay nh ng vi c
c n làm. Tôi r i nhà ra i vì m t lý do khác, m t lý do có th nói là khá t m thư ng
nhưng i v i tôi thì vô cùng au xót. Trong su t cu c i mình tôi th m nh ó là m t
t i l i. Nhưng cũng chính nó ã khi n tôi th c t nh v m c ích c a cu c i mình.
Nh ng cu n sách vi t v tôi thư ng ít nhi u có tô v thêm nhưng các s ki n và ngày
tháng thì cơ b n là chính xác. Tôi là con th hai trong m t gia ình có b n con. Cha m
tôi làm ngh buôn bán nh , tuy có kh năng cho các con ăn h c nhưng không lúc nào
ch c ch n. B n ch em tôi m i khi i h c v u ph i giúp m làm th m b ngô. B ngô
sau khi thư c nh , phun nư c s y diêm sinh cho m m và tr ng, ư c chúng tôi b n thành
nh ng s i dài, bó thành t ng bó m t trăm mét. Hàng tháng lái buôn n ch n xư ng
làm th m, nghe nói r i ch i n t n nư c Anh. Tay chân chúng tôi lúc nào cũng tr ng
b t, ph i qu n r cho au. Ch gái tôi b h c s m, theo ngh m nhưng không căn cơ
nên cũng luôn nghèo túng, hai em trai i lính ch t trong chi n tranh. Trong gia ình tôi là
a tr hi n lành, chăm ch và ư c coi là hi u th o nh t. Vì luôn luôn là h c sinh gi i
nh t trư ng ti u h c th tr n, tôi tr thành ni m t hào và hy v ng c a cha tôi. Tôi còn
nh , c chi u th b y, trong lúc ch và hai em ang b n th m, ông l i g i tôi vào phòng
làm vi c, l y xu ng quy n "T Kinh" bìa b c v i ã s n.
- Ngày trư c, c chi u th b y, ông l i gi ng "Th p Kinh" cho b " - Ông nói, gi ng như
m t thói quen hơn là nói v i tôi.
Năm mư i hai tu i, tôi ư c g i ra h c ngoài th xã.
Nh ng gì x y n v i tôi sau ó khó ai có th nào lư ng trư c ư c. Năm mư i b n tu i,
ang h c tôi ư c b t ng t g i v . Hoá ra ông g i v l y v . Th i b y gi , ngư i ta
cư i v g ch ng cho con t r t s m, có khi t lúc m i lên năm sáu tu i. Tôi không h có
khái ni m gì v cu c s ng gia ình, cũng chưa h có hi u bi t gì v quan h nam n ,
nh ng m tôi d dành, n u ng ý bà s mua cho ôi giày nhung . Tôi ng ý ch vì
mu n có ôi giày.
Nhưng ngay sau êm tân hôn, tôi b ng hi u r ng mình là ngư i may m n. êm ó tôi
hi u ra s quy n rũ l n nh t và v p kỳ di u nh t mà t o hoá ban t ng con ngư i. V
tôi kém tôi m t tu i. Da nàng tr ng như m t th men s tinh x o nh t, ôi vú v i hai núm
nh l p ló dư i mái tóc m m ch y xu ng ng c. Gi a c p ùi dài, m n màng nhưng săn
ch c, âm h nàng l l dư i ám lông m n, xanh nõn như rêu. Nó làm trí não tôi r i b i,
nó trói ch t tôi vào căn phòng nơi t ng góc giư ng m nh chăn u hoá thành nh ng am
mê huy n di u.
M t êm khuya, khi nàng ã ng , tôi rón rén ng i d y, khe kh vén t m chăn m ng và
b ng th y âm h nàng gi ng như m t con m t l n v i ôi mi dày d u dàng ang thi p
ng . Khi tôi kh nâng hai chân nàng lên, m t kho ng t i sâu th m m ng m m ra dư i
ám rêu xanh và trên m t mi m t ph t h ng tôi phát hi n m t n t ru i xinh x n en như
h t c i. Ngay lúc ó nàng gi t mình t nh d y. S th n thùng c a nàng càng làm cho tôi
ngây ng t. Tôi ôm ghì l y nàng, g bàn tay nh xinh c a nàng, t môi mình vào cái h t
c i nh . Nh ng gi t nư c m t nóng b ng sánh như m t tràn ra. Ôi, con m t l n c a nàng,
ôi ám rêu xanh, tôi khao khát vùi m t mình vào ó cho n khi t tr i bi n thành cát
b i.
N a tháng sau ngày cư i, tôi tr l i trư ng nhưng ã thay i hoàn toàn. Tôi không còn
thi t vui ùa v i chúng b n, không còn tâm trí h c hành và cũng ch ng nh mình
âu ôi giày . Trong u óc tôi ch còn quay cu ng nh ng hình nh trong phòng the.
Bàn gh hoá thành giư ng ng , m i ch c cây u hoá nh ng c p ùi run r y trong hoan
l c. N i ám nh d c tình khi n tôi nhi u lúc ph i c u ch t l y c nh bàn mà rên r . u óc
tôi khi ó ã b u c n n i m i ngư i àn bà xu t hi n trư c m t tôi u hoá thành
loã l . Tôi ph i c g ng l m m i không lao vào ôm ghì l y h mà c n xé, hôn hít. ôi lúc
tôi th h ng h c như m t con thú d . Cu c s ng c a tôi tr thành m t cu c v t l n tuy t
v ng. M t l n, trong m t cơn khát, tôi l y c gì ó, ra kh i l p, nhày lên xe tr m v th ng
nhà và lao ngay vào phòng, b x c v lên giư ng như b m t a tr . Ch sau khi tho
nguy n, tôi m i nh n chào cha m .
Cha tôi không h nói m t l i, nhưng chuy n y làm cho tôi vô cùng x u h và ân h n, t
h a s không bao gi l p l i.
Bư c ngo t trong cu c i tôi x y ra năm tôi mư i tám tu i. Tôi v a nh n b ng t t
nghi p trung h c thì cha tôi m n ng. Tôi v n nhà thì ông ã ư c ưa vào nhà thương
th tr n. C gia ình ng i ngoài phòng i, tr v tôi lúc ó có thai ã ư c b y tháng.
M i ngư i oà khóc khi n tôi cũng không c m ư c nư c m t. Sau khi m c chi c áo blu
tr ng, tôi ư c d n vào m t căn phòng h p tư ng ã long l h t sơn thay cho ông c u
ang ng i túc tr c b nh giư ng b nh.
Nhà thương th a y r t nghèo nàn. Cha tôi n m b t ng, khuôn m t g y tr ng b t và c
b râu tr ng thân thu c u g n như l n vào t m chăn v i tr ng. "Cha ơi!" - tôi g i thì
th m. Nư c m t ràn r a, tôi kh n m l y tay ông, nhưng m t ch h lý bư c vào, nh c tôi
yên cho ông ngh . "Anh là con trai trư ng ph i không. M y hôm nay c ch nh c tên
anh..." Tôi quay ph t và bàng hoàng c ngư i. Trong thoáng ch c, tôi th y nàng ang
ng trư c m t, hoàn toàn kh a thân. Ph i m t lúc lâu sau tôi m i ra kh i cơn m ng m .
êm hôm ó gia ình tôi l i nhaf thương. Chúng tôi phân công nhau, ph n ngoài,
còn nam gi i m i ngư i tr c bên cha tôi hai ti ng. Phiên tr c c a tôi b t u lúc n a
êm. ó là m t êm nóng b c khác thư ng. Không khí ng t ng t càng tr nên không
ch u n i b i mùi ete và thu c sát trùng. Cha tôi v n không t nh. Bác sĩ nói r ng ông có
th ra i b t c lúc nào. Tôi ng i xu ng chi c gh u u giư ng và c c m t báo lên
c. Nhưng gi a nh ng dòng ch lung linh m o, tôi không th nhìn th y gì hình nh
nàng tr n tru ng trên chi c i văng tôi v n b nàng lên. Trong thâm tâm tôi v n có m t
m c c m khi nghĩ v nàng. Tôi th y mình có l i, b i th c ra tôi không sao nh ư c
khuôn m t nàng. R t nhi u l n tôi c g ng hình dung, nhưng ch th y âm h nàng hi n ra
gi a c p ùi dài. T dư i cái b ng căng tròn xanh tái c a nàng, con m t l n y, con m t
v i ôi mi dày m ng ư t và d u dàng y, v i kho ng t i m ng m m i m c t dư i ám
rêu xanh khi n tôi lên cơn s t, th c ra ã nhìn th u tâm can tôi.
V a h t phiên tr c, tôi lao ra kh i phòng. Gi a êm khuya tôi ch y v nhà, gi t tung
phòng ng và lao vào m t tr n cu ng hoan. Tôi không th nh ư c gì trong cái êm t i
l i y ngoài ti ng rên r c a v và ti ng m c a v ng n t âu ó xa xăm. Khi tôi m
ra ra thì tr i ã g n sáng. S im l ng kỳ l khi n tôi ch t d , v i và tr l i nhà thương.
Nh ng ti ng khóc xé lòng vang d y khi tôi ch y vào c ng. Cha tôi ã t t th .
Không gì có th di n t ư c n i au n và ân h n c a tôi lúc ó. Nhưng n i au c a tôi
còn nhân lên khi hôm sau v tôi b s y thai. Nh ng tai bi n ph u thu t khi n nàng không
bao gi còn có con ư c n a. Năm sau, r i nhà ra i, tôi nói v i v m t câu mà lúc ó
chính tôi cũng chưa hi u h t: "Em , còn bao nhiêu là au kh trên i, chúng mình th t
là t i l i".
Th m tho t ã năm ch c năm trôi qua, v tôi cũng ã m t hơn ch c năm r i. T t nhiên
không th nói r ng vì nó mà tôi ra i, nhưng qu th c trong su t i tôi ó là m t n i ám
nh. Lúc này nói ra ư c, lòng tôi cũng v i ư c ph n nào. Tôi vô cùng cám ơn v tôi, c
quãng i còn l i cô y là ni m tin l n nh t c a tôi. Lúc này, cõi vĩnh h ng, c u xin
vong linh cha tha th cho con.
L a trong lòng bi n
Kính t ng anh Tr n Văn Tú
và anh Nguy n Văn Ti u
Khi còn là thuy n trư ng chi c “Sông Lai” c l tôi thư ng qua Tùng Qu ng, vùng bi n
hi m tr v i muôn vàn o á chen chúc như bàn chông, n i ti ng nh phong c nh hùng
vĩ, món ngán(1) ch n tái và nh t là nh ng v m tàu bí n.
L n y chúng tôi v a ra kh i l ch T nh thì có thuy n v y. Chuy n không l , chúng tôi
v n thư ng cho dân ào ngán i nh như th , có khi l ng nh ng kéo nhau c ch c chi c
thuy n. Tôi cho tàu ch y ch m l i. Ch thuy n ngư i cao l n, mũ trùm kín u, khoác áo
ba ơsuy xám, b ng ng tác nhanh nh n và khéo léo ném dây sang. Tôi nhìn kĩ, hoá ra
ó là m t ông già râu b c như cư c. Ông lão kh g t u, c m ơn tôi b ng gi ng m m
ch m rãi, y uy l c, ng i xu ng mũi thuy n, móc thu c lào ra hút. Thoáng trông bi t
ó là lo i thu c vùng Sơn H : s i thái r i, óng thành bánh, m u en s m vì phơi sương.
Cách hút thu c c a ông cũng th t l : ông n m tay trái l i thay i u, nhét thu c vào khe h
do ngón tay út t o ra, tay ph i b t diêm, v a châm thu c v a che gió. V kì d c a ông
già kích thích trong tôi máu mê văn ngh , l i ang trong c nh sông nư c tri n miên bu n
chán c n ngư i bù khú, tôi kh n kho n m i ông lên tàu làm chút rư u cho m b ng.
Ông già không khách khí, v n v i ng tác nhanh nh n như thanh niên, bám c c bích
trèo lên. Rư u Vân t th ngùn ng t cháy trên bàn. Ông già c i mũ. Tôi gi t mình: u
ông tr c l c. M t v t s o bóng như xác r n ch y dài t i g n mang tai. Da m t ông s m
màu ng hun - cái màu có ư c, theo l i ông, nh cá s ng, rư u và nư c bi n.
N u như bi n c làm cho con ngư i c ng cáp và phóng khoáng thì rư u l i khi n ngư i
ta tr nên vui v và chân thành. Ông già h i tôi:
- Chú là thuy n trư ng h ? Hà, tr quá nh , còn dư s c l m. Chú s g n bó su t cu c i
v i bi n ch ?
Tôi lúng túng không bi t tr l i như th nào. C nh sông nư c tri n miên ã làm tôi ngán
ng m. Bi n c tàn b o và tráo tr ã làm tôi m t nhoài. Bao nhiêu toan tính c a tôi ã tan
nát như con thuy n nan dư i làn sóng d và tôi cũng chưa bi t cu c i mình còn b ng
b nh trôi n i t i nh ng âu.
Dư ng như oán ư c suy nghĩ c a tôi, ông lão u ng c m t hơi h t bát rư u th hai r i
v a t bát xu ng bàn v a nói oang oang:
- ! Lão cũng ã t ng làm thuy n trư ng, nhưng chưa bao gi là m t thuy n trư ng th c
th . H y! - ù m bi n b c... bi n b i b c...
R i như ngư i trút b u tâm s , b ng gi ng nói tr m vang c a sóng, gi l i m ch l c thêm
nh rư u, ông k cho tôi nghe nh ng gian truân c a m t i sông nư c, c mu n d t ra
mà c b cu n vào, mãi n nay, g n tám mươi tu i u, v n chưa thoát n i mái chèo.
Ông lão k m t cách th n nhiên, th m chí thú v n a, tư ng ch ng i v i ông ch ng có
gì c bi t, t t c c ph i tu n t x y ra như th , ch ng khác gì bát rư u trên tay ông c
h t l i y.
Lão v n quê Két, cái th tr n ngã ba sông en úa, b n th u nhưng l i ư c dân sông
nư c coi như thiên àng vì nhan nh n ti m hút, sòng b c, và nh ng nhà ch a r ti n. T
nh lão ã thích giao du v i nh ng chàng thu th ngang tàng và vui nh n, cùng h n c
rư u r i kh t khư ng trên nh ng ư ng ph l y bùn và phân súc v t, trêu gh o m y cô
hàng xén b ng nh ng l i ca t c tĩu không u không cu i hay tham gia nh ng cu c ánh
l n ch ng hi u do âu. Máu giang h th m d n và huy t qu n. Năm mư i tám tu i, cái
tu i b ng b t, kiêu ng o và y tham v ng, lão b nhà, theo m t chi c tàu kéo xu ng
Hòn Chông, thương c ng s m u t nh t Tùng Qu ng th i ó, nh ng tư ng s ki m chác
ư c v n may gi a ám dân ói khát và nh ng tay anh ch t chi ng v .
C tu n lang thang, m á nhau gi a ch ch ng ư c tích s gì. Ngày th tám, lão ang
ôm m t bán ngán ch n trong quán rư u thì v ch ng t nh trư ng i xem hát v qua.
Hình như hôm ó có v m i, dân tình bàn tán nghe ch ng xôn xao l m. Nhưng lão ch ng
bao gi quan tâm n b n phư ng chèo nhí nh y. B ng âu m t gã ăn mày vô phúc mò
ra, vai eo cái b n ng trĩu nh ng th c ăn nh p nháp, thiu th i. T cái u l loét, nhung
nhúc dòi b c a nó n ng n c b c lên mùi cóc ch t. Bà v quan t nh trư ng kinh t m quá,
rú lên r i nôn th c nôn tháo xu ng v a hè.
- Th ng m i h n láo! - Tay t nh trư ng g m lên gi n d , qu t ba toong như b c i xu ng
u th ng ăn mày kh n n n, b t nó ph i s c h t bãi cháo chó mà bà t nh trư ng v a trút
xu ng kia.
Lão th n nhiên ng i xem, nhưng khi th ng ăn mày g c m t xu ng ng th c ăn nh y
nh a y thì, m ki p, máu trong ngư i sôi lên sùng s c. Lão ng ph t d y, nh m vào
quai hàm gã t nh trư ng. Nhưng m t cú m ch ng hi u t âu ã nhanh hơn. Ch nghe
ánh “h ” m t ti ng ã th y u quan t nh trư ng ng p ng a dư i bùn. Cái thân hình phì
n n c a h n bùng nhùng trong ng v i b n th u mà m i y là m t b comlê sang tr ng.
Lão chưa k p bàng hoàng thì ã b m t bàn tay c ng như thép lôi tu t vào ngõ h m. Lúc
y m i nghe còi c nh sát lanh l nh rúc lên phía sau lưng.
Cú m hoá ra là c a thuy n trư ng Các, trùm cư p bi n th i y, ngư i mà ai nghe tên
cũng ph i gi t mình kinh s . Trư c ó lão cũng ã t ng nghe nhi u l i truy n t ng v
ông ta và v n th m mong h i ng .
Ông Các là ngư i Ducơmi, m t b t c v n t lâu cư trú Tùng Qu ng. H làm nhà lơ
l ng như t chim trên vách á, dư i nh ng m m á chìa ra, tránh gió mưa và s ng
b ng ngh ánh cá. Hàng năm, v cá b t u khi nh ng cơn gió ào t th i v , báo hi u
mùa hè ã n. Nh ng ngư i àn ông Ducơmi h i h lư t sóng chèo i trên nh ng con
thuy n c m c, ch l i nh ng ông bà già cùng ám àn bà v i b y tr nh . H rong
ru i theo gió mùa, u i theo àn cá xu ng mãi t n mi n Nam và ch tr v Tùng Qu ng
khi mùa xuân t i, khi n ng m tr v tràn tr trên nh ng o á tr n tr i màu xanh th m
khi n àn cá vui v qu y mình trên sóng b c và con ngư i r ng r ni m vui oàn t .
Năm y Các m i 19 tu i nhưng ã là m t tài công lão luy n. Gã thanh niên cao l n khác
ngư i bơi l n như rái cá, dám m t mình ánh nhau v i c b y cá m p y v a cư i v . Gã
như iên như cu ng vì tình yêu c a cô v xinh tươi và su t mùa xuân vùi u trong hoan
l c.
V cá năm y dư ng như n s m hơn thư ng l . M t bu i sáng t nh d y, u v n g i
trên ùi bông cúc bi n c a mình, Các bàng hoàng nhìn xu ng nư c: nh ng ám mây
tr ng x p tinh khôi ang n i nhau vùn v t v nam. Các b n chài h i h s a so n ngh
nhưng gã v n chùng chình không d t n i. Mãi n khi nh ng tr n mưa rào s m s p
xu ng, Các m i v i vã u i theo các thuy n b n ã t lâu khu t bóng phía chân tr i.
V cá t i t v i nh ng m chài en i. Các tr nên cáu k nh. M t hôm, ch t nghe lòng
bu n r m máu, gã m t mình vư t sóng tr v . êm bi n ng. Gió gào rú thê lương. Các
bu c thuy n dư i chân o, trong ánh ch p nhìn lên và phút ch c r ng r i: nhà gã cháy
t bao gi , trên vách á ch còn l i o n xích r xu ng lòng thòng như s i dây treo c .
H i ra m i bi t chuy n do tay Chánh M , k v n có thâm thù v i cha Các và t lâu thèm
khát v p hoang sơ c a Vi - “Bông cúc bi n”. Chánh M vu cho nhà Các làm h i kín,
ang êm sai lính n t nhà, b t c êm i. Cha Các b p v trán b ng mái chèo, r i
quăng thây xu ng bi n. u Các gi cũng ư c treo gi i m t món ti n to. V Các không
ch u nh c, l a cơ b tr n vào r ng. êm ó trong núi chó sói tru nh n nh p khác thư ng.
Sáng ra, ngư i ta b i tìm nhưng không th y xác.
Các nghe xong l ng l bi n i. ít lâu sau Chánh M b gi t ngay trong nhà riêng ư c
canh phòng c n m t. Cũng t ó trên bi n xu t hi n chi c tàu “Hoa cúc bi n” ch y nhanh
như gió. Nó cùng v i cái tên Các gây nên n i kinh hoàng cho ám ch thuy n gi u có và
nh ng con tàu y p hàng hoá v n thư ng xuyên qua l i trong vùng.
Ông già ng ng k và tôi cũng ph i lên ài ch huy ki m tra công vi c trư c khi tàu
chuy n hư ng. S p n Tùng Qu ng. ã th y o á lô nhô giăng kín chân tr i. Gió th i
l ng l ng, thanh bình. Lũ h i âu chao mình trên sóng, c t ti ng kêu lanh l nh t m bi t
nh ng chi c thuy n c m c ang n i uôi nhau h i h ra i.
Khi tôi tr l i ông già v n ng i im như cũ. Hai bàn tay to l n, s n sùi như ph m t l p
v y s ng t ch ng lên nhau trên bàn. Tôi rót rư u cho ông, và sau ó còn rót thêm hai
ba l n n a trư c khi ông k ti p.
- Lão theo thuy n trư ng Các lu n ra sau ch c ng. M t chú bé tr ng tr o, có khuôn m t
thanh niên tú, d thương (mà sau này lão bi t b câm) ã ch s n trên m t chi c thuy n
câu. Lão khi y chưa th o nhưng cũng v mái chèo, hăm h chèo i.
Cu c i th y th nh c nh n y nguy hi m nhưng phóng khoáng h p v i b n tính c a
lão. Lão quen d n v i sóng gió, v i nh ng êm th c tr ng và c v tanh l m c a máu cá
tươi u ng thay nư c ng t. Ch ng bao lâu lão ã tr thành m t con sói bi n, bi t nhìn màu
nư c oán th i ti t, b m tay tính th y tri u, trông sao tr i i trong êm t i. S nhanh
nh n và li u lĩnh giúp lão qua m t h t th y b n m ch lô(1) trên tàu, ư c thuy n trư ng
Các coi như cánh tay ph i, th nh tho ng ng ra i u hành “công vi c” thay ông.
Lúc y lão ã th m mơ tư ng n m t con tàu khác, con tàu c a chính mình.
ám m ch lô ch p nh n a v c a lão m t cách t nguy n - lu t giang h tuy tàn nh n
nhưng cũng h t s c công b ng. B n ngư i ô h p s ng v i nhau l nh lùng, không m t l i
th l , t t c gi ng nhau s tàn b o thú v t. Ch có hai th ư c h tuân theo, ó là lu t
giang h - m t th tôn giáo i v i h - và thuy n trư ng Các.
Th c ra, trái v i nh ng l i n i, ông Các có khuôn m t nhân h u. ôi khi lão b t g p
trong m t ông ta i u gì ó gi ng như s d n v t - cái không h có trong m t ám m ch
lô tàn b o kia. Ông r t ít nói, dù nh ng l i ông nói ra u úng lúc và y s c thuy t
ph c. Ch ng bi t có ph i nh m t o ra m t kho ng cách c n thi t v i b n m ch lô hay
không mà phòng ông - có hai l p c a - lúc nào cũng im m óng và ngoài ông v i Han,
chú bé câm, không ai ư c t chân vào.
Hai năm li n t i lão g p may, th ng liên ti p, thu ư c vô s kh i ti n b c và hàng hoá.
Nhưng r i h t tai ho này n tai ho khác p n, qu như ngư i nói là “vô ơn chí”.
M t chi u u ám giáp T t, “Hoa cúc bi n” ang trên ư ng v Hòn G c thì v p ph i hai
th ng phregát(1).
Lo t i bác u tiên trúng ngay boong thư ng, nơi thuy n trư ng Các ang ng, h t
ông cùng c dãy lan can xu ng bi n. “Hoa cúc bi n” ch ng tr trong cơn tuy t v ng. Mãi
g n sáng, l i d ng êm t i, sau khi b y th ng m ch lô b m ng, t i lão m i c u ư c ông
Các và ch y thoát v V ng Gi i.
Tàu chưa k p th neo thì nghe ti ng n ào khác l . Có ai ó rú lên th m thi t. Lão ch y
lên núi, th y th ng Ban ch t c i tr n trùng tr c, ng c phơi ra v m v như c bò c, m t
tay c m dao, tay kia c m m t cái xác àn bà ném vù qua m n. Thì ra ó là m t con m
ào ngán b m thuy n d t vào t khi nào ch ng rõ. Khi bi t g p ph i tàu cư p bi n m
ta s quá, n m co qu p tr n sau t i neo. Th ng Ban ch t ném con dao m máu xu ng
sàn. ám m ch lô tr nên ho ng lo n.
(B n c dù không am hi u ch c cũng bi t r ng dân bi n có r t nhi u i u kiêng k . Bi n
c v i nh ng tai ho kh ng khi p luôn luôn rình r p ã bi n h thành nh ng ngư i mê tín
n mù quáng. Ngư i dân bi n nào cũng có th k cho b n nghe vô kh i tai n n kh ng
khi p ch vì tàu ra i vào ngày l ho c vì ai ó trên tàu ã li u m ng ăn th t chó, v t, m c
hay sò. Tuy nhiên kh ng khi p nh t là s xu t hi n c a àn bà, con gái trên tàu.
- Lão ã nghi m, qu không sai - nh ng ngư i i bi n lão luy n kh ng nh sau khi k
nh ng tai n n mà chính mình ư c ch ng ki n - không ph i vô c mà khi t tên cho
mư i hai chòm sao trên Hoàng o các c xưa ã ch n tên Trinh n cùng v i tên nh ng
con dã thú).
Lúc b y gi i là t sát. Nhưng v t thương c a ông Các b sưng t y vì ng m nư c quá
lâu, không cho phép nán l i. ây lu t giang h kh c nghi t - hay cao thư ng? - ã ưa
ra l i phán quy t: hãy mang thây mày làm m i cho cá m p nhưng không ư c b b n bè
trong cơn ho n n n. “Bông cúc bi n” nh neo l ng l . Ai n y u s u, canh cánh linh c m
n vi c ch ng lành.
Qu nhiên, g n trưa phía chân tr i xu t hi n m t ám mây l ang l n lên nhanh chóng.
Phút ch c tr i t i s m l i. Gió i hư ng và gi t liên h i, cu n lên không trung nh ng c t
nư c tr ng xoá kh ng l hình nón. Bi n qu n qu i như m t con quái v t. Con t u nghiêng
ng trong nh ng t sóng hung hãn ang m m xô t i.
Chú bé Han liêu xiêu bám vào t m v i dùng băng bó cho thuy n trư ng Các thay g c.
úng lúc ó, m t con sóng cao như trái núi d nh lên và ch m v phía mũi t u. M t ti ng
“r c” kh ng khi p, tư ng như con t u nát v n ra t ng m nh. c v lo ng xo ng.
Nh ng thùng g gi ng t dây bu c, nư c tràn vào lênh láng.
- Han! - ám m ch lô cùng kêu lên th t thanh khi ng n sóng tràn qua. L n u tiên lão
nghe h kêu lên như th - Nh ng ti ng kêu thương c m c a con ngư i.
Qua ám b i nư c còn tr ng xoá, boong t u hi n ra th t ghê r n: sàn g n t toác, c t
bu m b b g y ôi. Han b cu n phăng xu ng bi n cùng c d y lan can. Dòng nư c ng u
b t ch y xi t gi a hai vách o, cu n cu n xô vào bãi á nhô lên l m ch m như răng cá
m p phía trái t u. Th t may m n, Han bám ư c vào m t m m á. Lúc ó lão ang ng
trên ài ch huy. M t tia ch p loé lên, soi rõ khuôn m t chú bé câm tr ng b ch i vì khi p
s . Hình như Han kêu lên nh ng ti ng gì ó. Nhưng ti ng kêu b chìm i trong giông t .
- D ng máy! H t lái trái! Chu n b d ng c c u sinh! - Lão gào lên dù bi t r ng làm như
v y là vô cùng nguy hi m: vòng sang trái con t u s b ném vào bãi á kh ng khi p kia.
Nhưng m t cánh tay l nh ng t b ng g t phăng lão sang bên canh. ó là thuy n trư ng
Các. Lão ngư c nhìn và b ng s n gai c: m t ông en th m như xác ch t, m t trong veo,
long lanh tia sáng c a t th n.
Lão s ng s t, không tin tai mình n a. Thì ra trư c cái ch t con ngư i ta m i b c l h t
chân tư ng. ám m ch lô làm như i c. Con t u kh ng l i, b t u vòng sang trái - l n
u tiên m nh l nh c a thuy n trư ng t ra kém hi u l c.
ôi m t ông Các như hai hòn than cháy .
- H t lái ph i! Hai máy ti n! - Không ph i ông Các ra l nh n a, l n này là ti ng g m c a
qu s , dư ng như v ng lên t âm cung, ghê g n n n i con t u b t th n ch m lên phía
trư c và ngo t g p sang ph i. Lão ngoái l i nhìn và th y tim mình th t l i: Han v n bám
trên m m á, cái sinh linh nh nhoi y ang v t l n trong cơn tuy t v ng v i bàn tay g m
ghi c c a thu th n. Mãi v sau này hình nh y còn ám nh lão không nguôi.
Con t u v a lách vào khe núi thì phía sau, nơi nó v a i kh i, m t trái núi n a l i m c
lên, l n này cao g p b i, r i t ng t xu ng như m t dòng thác. Th t kh ng khi p, so
v i nó con t u ch là h t cát mà thôi.
Han bi n m t trong dòng nư c hung hãn y. Lo i sóng này v sau lão còn ph i ch m trán
nhi u l n. Dân Tùng Qu ng g i chúng là “R ng bi n”. “R ng bi n” xu t hi n t ng t
nh ng nơi o ken sát nhau thành lu ng h p, v i s c công phá ghê g m và tan i cũng
ch trong ch c lát.
Hôm y thoát n n nhưng b n lão không ai t ra vui m ng. ám m ch lô xô c n c a
phòng thuy n trư ng trong s im l ng n ng n , e do . S v l n lao ã gây ra sau
nh ng v ng trán th p bư ng b nh kia m t cơn giông t còn d d i g p v n l n cơn giông
t c a t nhiên. Không, không ph i do cái ch t c a Han.
ám m ch lô ã quá chai s n r i nên cái ch t - dù là c a chú bé áng thương như Han i
n a - cũng ch ng làm h b n tâm nhi u. Cái chính là h ã ph m vào m t i u ghê t m
nh t: ã b m c anh em trong cơn ho n n n, ã l n tránh nghĩa v thiêng liêng và cao c
mà m i m ch lô chân chính u kh c sâu vào tim óc t lúc run run nâng bát rư u máu
trên tay. Và chính thuy n trư ng Các, chính th n tư ng lâu nay c a h ã ưa h n ch
nh c nhã y. Ch ng còn gì h t. Khi c hai i u ràng bu c ã t tung, h ch còn là
nh ng con thú không hơn không kém.
Ti ng gót s t p vào cánh c a.
Ông Các t ng t bư c ra. ám m ch lô rùng mình lùi l i khi trông th y khuôn m t xác
ch t và c p m t trong veo. Cái xác ch m ch p c ng, to ra m t lu ng t khí l nh l o
và c t ti ng, gi ng ngân nga như ti ng chuông v ng v t âu ó xa xăm:
- Các anh em, ta có l i v i anh em... Hãy tha th cho ta... Còn hôm nay ta ã hành ng
ch vì anh em... ta không mu n anh em ph i ch t.
Cái xác t ng t d ng l i như t c ngh n. ám m ch lô nh nư c b t - van xin là i u
hoàn toàn xa l i v i h . Nh ng bàn tay b t giác n m ch t chuôi dao.
- Anh em, hãy buông dao ra, i u ó không c n thi t n a âu! - Cái xác ti p t c nói: -
ng nào ta cũng ã ch t r i. Ta không còn t n t i n a t khi Han rơi xu ng nư c. Ôi, s
s ng c a ta. Nó ã t t trong dòng nư c xoáy. Vi ơi! “Bông cúc bi n” c a anh...
Ông Các nói r i gieo mình xu ng nư c.
Mãi n lúc ó lão m i bi t r ng Han chính là ngư i v c a ông.
- Lão ã t b ngh i bi n chính t lúc ó, khi ư c mơ tr thành thuy n trư ng ã thành
hi n th c, khi lão ã có m t con tàu c a riêng mình! - Ông lão nói v i tôi khi tr xu ng
thuy n.
ã n Tùng qu ng. Tôi chào ông già và tháo dây. Chi c thuy n t t l i, nh d n r i l n
vào màu xanh c a núi.
2-1989
Th ào á truy n ki p
Lão ph i ào cho kỳ cùng, ph i làm rõ th c hư - b y lâu nay lão n m mơ hay t nh?
H nh ã thành h l n, r i thành ao c n, còn xung quanh t cao d n lên mãi, ch t ng t
lưng ch ng tr i.
Nhưng dù có cao n a, t i t n nh tr i, thì lão cũng ph i ào cho kỳ cùng, ph i làm rõ
th c hư - b y lâu nay lão n m mơ hay t nh?
N u t nh thì m i chuy n x y ra lâu l m r i, t khi lão m i ngoài ba mươi, nhà lão chưa b
bão cu n i, còn ch này là cây i d i, cao ngang u ngư i, qu s n sùi như b m n
cơm, th nh tho ng lão bu n tay hái v ch m mu i, ăn chát xít.
àn ông ngoài ba mươi tu i chưa có v coi như d hơi. Lão không có ti n cư i v ,
nhưng ào á ong kho nh t vùng. Lão tư ng chi c thó (1) có th làm ư c t t c , vì th
v n thư ng tơ tư ng n cái lúm ng ti n sâu như t cùng cùng (2) trên má cô B ng,
con gái ông C L .
Trong làng ngư i ta hay em lão ra làm trò cư i. Nhưng lão ch ng th y có gì áng cư i.
thì lão quanh năm sù s ôi giày lính (b y gi còn chưa há mõm). Nhưng âu ph i c
i gi y là nóng. Cha lão cũng su t i i ôi giày y - ông cư p ư c c a Tây h i theo
nghĩa quân Thám. ôi giày khi n lão lúc nào cũng nh n cha. R i c chuy n lão
tr n cũng v y. Ngh ào á ong có khác gì ánh v t, su t ngày m hôi m kê như t m,
qu n áo dài ch t vư ng. V l i, ti n công m i ngày m i h , n hai b a cơm n s n
khô v i m m tép còn chưa , nói gì n áo v i ch qu n.
Ngôi nhà lá m t gian hai chái, n m tách bi t bên kia sư n i. Lão n u cơm trong nhà,
u ng nư c mưa b ng gáo d a, lót rơm thay chõng. Không bi t ngày trư c do làm ngh
ào á nên cha lão d ng nhà ây hay do tình c g n v a á mà làm ngh y. Năm lên
mư i, m m t, lão cũng b t u c m cán thó.
Lão không có b n, nhưng trong làng cũng không ai ghét lão. Th nh tho ng l i có ngư i ra
tìm, nh làm giúp nh ng công vi c n ng, t như m n n nhà, s a chu ng l n... Lão ng c
ng c cái u. Như th nghĩa là ng ý, và vui l m. Công xá kh i ph i lo, m t b a cơm
rư u là xong. Dân làng cũng nghèo, thư ng ch có rư u v i l c rang. Lão không thu c
h ng b m rư u, b t quá vài chén con. Nhưng lão thích c nh kh khà trên chi u, chân x p
b ng tròn, nghĩa là gi ng nh ng ngư i àn ông khác. Không nói v i ai, nhưng n u lâu lâu
không th y ngư i ra lão l i b n ch n, có ý ch .
Hôm s a chu ng bò cho nhà C L , lão g p may. Con gà mái mơ tư ng m t tr m (bà C
L ã ch ng n nh ng ch i c su t m t bu i chi u) hoá ra b rù ch t ngoài b tre, ki n
bâu y, chu t khoét c hai m t. C i lão m i ư c ăn th t gà m t l n, h i cha m t.
Th t l n cũng ch ngày T t m i dám mua n a cân b c nh c g i là. Con mái mơ ã già, dai
ngoách, nhưng u ng rư u hoá l i h p. Ch có th ng Túc lăn ra sân, khóc vào v o n
sưng c m t. Cô B ng t dư i b p te tái ch y lên d em, cho nó cái chân l ch nh ng t
mò. ó chính là l n u tiên lão trông th y cái lúm ng ti n trên má cô B ng.
V a á l thiên, cách b su i không xa. Lão x p á thành kiêu, c nh o n hào do cha
l i. Con ư ng mòn men theo b su i. V phía h lưu, xu ng d c C n, nghe nói r i còn
i xa n a, ra t n bi n. B y gi còn Phư ng Sò. Lão già ch t m t, gi ng the thé, quanh
năm b n g t như m m tôm. C hai ngày m t l n, lão l c c c ánh xe bò lên - chi c xe
cũng r u rã và s c mùi rư u như chính lão - ch á i bán cho phu m .
M t hôm lão nghe ti ng th ng Túc. V n ti ng khóc hôm con gà mái mơ c a nó b v t
lông. Hoá ra nó i tìm bê l c. Lão v a trông th y con bê y l n v n âu ây. Con bê tuy t
p, mũi h ch, xoáy trên mông mư t như m t khóm v y nà. (3)
Lão b t giác nh n v ng t c a th t gà. Lão b o:
- Túc, mày có thích ăn bánh a khoai không?
- Bánh a khoai như c a bà Song bán ngoài g c a y à?
- , dưng mà to hơn, có nhi u v ng n a. Mày thích thì xu ng su i mà l y, ch hòn á
tr ng kia kìa.
M t th ng Túc v t ráo ho nh. Nó quên b ng con bê l c, ch y bi n xu ng chân i.
Dĩ nhiên làm gì có bánh a khoai dư i ó.
Con bê ang nép mình dư i g c i d i. Khi lão túm l y tai nó, nó t v m ng r , c c
khóm v y nà vào u g i lão. Nó v n chưa bi t s . Lão vung chi c thó lên. Th m chí
không nghe c ti ng xương s v . Con bê ngã v t xu ng t, b n chân t t du i ra. C p
m t c nh i au áu nhìn lão như kinh ng c.
- Chú T o, sao gi t bê c a cháu!
Ti ng kêu th ng th t c a th ng Túc khi n lão gi t mình. Hai tay gi t b n, lão t t ng
d y. Không bi t m t lão lúc ó ra sao, nhưng th ng Túc v t nín b t r i b t ng vùng
ch y. Lão như b ng t nh. “Nó là em cô B ng” - Lão ch k p nghĩ v y. Lão ch p l y chi c
thó, u i theo. Th ng Túc không ch y n i. Nó bò, tay chân cào c u như b bóng è. Cái
gáy nó bé t o, loe toe nh ng s i tóc vàng cháy vì phơi n ng.
Tr i ơi! Con qu nào ã khi n lão tr nên c ác và khát máu? n t n bây gi lão v n
không sao quên ư c hình nh th ng Túc n m sóng soài trên m t t, chân tay doãi ra,
ch ng khác nào m t con chim non b ném t cành cao xu ng. Máu r ra hai bên mang tai.
Ch m t nhát cán thó ã là quá th a v i nó.
Lão b th ng Túc lên tay. Ngư i nó m m và m, có c m tư ng ang ôm m t con chó
cún. Bây gi thì chính lão b bóng è. B p b ng như i trên mây, lão leo ngư c sư n i,
b i t, chôn th ng Túc dư i g c i.
Lão không quên xoá s ch d u v t trư c khi xu ng su i. Nư c l nh làm ngư i ta bình tĩnh
l i. C và cành khô không thi u. Lão nhóm l a ngay c nh cây i. Con bê v n au áu
nhìn. Hai nhát thó sùn s t vào mông nó, gi a khóm v y nà, lóc ra t ng th t còn nóng h i,
lòm, ròng ròng máu. Lão róc m t cành i làm xiên.
Khói b c lên nghi ngút. Dĩ nhiên lão không bi t r ng ó v n là th khói l a mà t tiên ã
nhóm hàng nghìn năm v trư c, khi r ng nguyên sinh còn tr i ra b t ngàn hai bên b
dòng Nh Hà ng u như máu.
Trong sương mù, không gian d n d n ng sang màu lam xám. A ha, nư c mi ng t a ra
y mi ng. L n u tiên lão ư c n m th t bò. Lão v n nh ó là m t t ng th t. Hai hàm
răng to kho y b a c m ng p vào l p cơ nhùn nhũn v a k p ám khói.
Ngay l p t c lão nôn c ra như ngư i say rư u. Mùi gì gây r n xông lên không sao ch u
n i. Lão ng i ph ch xu ng t. Xung quanh lênh láng m t xanh m t vàng. Lão c m th y
ngư i l nh toát, nhơm nh p, ru t gan l n tùng phèo. Bên kia i tr i hoàn toàn l ng gió.
Ch ng hi u sương hay m t c t khói im lìm?
t nhiên lão rùng mình, lão s c nghĩ n mùi th t ngư i. Trong làng ngư i ta thư ng
lưu truy n câu chuy n rùng r n v ai ó chuyên b t tr con v n u cháo. Nh ng ý nghĩ
kh ng khi p n i nhau. Lão kh c nh , o khan, c m th y v m n c a máu t a ra trong c
h ng. Chính lão cũng không nh mình ã kéo xác con bê xu ng su i như th nào. i u
ch c ch n là lão ã quên không c i gi y. Nư c su i l y nh y, en th m. Lão dìm con bê
xu ng gi a t ng á ph y rêu trơn nh y.
êm p xu ng r t nhanh cùng v i m t tr n mưa d d i. úng là tr i còn thương lão.
N a êm, trong ti ng mưa rơi, lão nghe ti ng ngư i n ào i tìm th ng Túc. Rõ c ti ng
khóc thút thít c a cô B ng con nhà C L . Nhà lão không có c a, ám ngư i c m u c
kéo vào nhà, nư c r tong tong xu ng n n t.
- Tôi ch ng nhìn th y th ng Túc, cũng ch ng th y con bê nào s t! - Lão gi ò ngái ng .
May mà không ai ý n chân lão ang run b n b t. Không m t ai nghi ng . Ti ng chân
ngư i lép nhép xa d n - h i v phía d c C n. Ph i hai ngày sau lão Phư ng Sò ánh xe
lên l y á ong m i trông th y xác con bê trôi mãi xu ng h lưu, g n t i Thi u Bàn.
Nhưng lão v n không th yên tâm. Lúc nào ám ngư i cũng có th b t th n quay l i. Mùi
gây thì v n không h gi m b t, m c dù sư n i ã ư c mưa g t s ch. Nhi u khi b t
giác, lão ho ng h t quay l i ng sau. Lão run lên m i l n nhìn th y t ng xa th p
thoáng bóng ngư i.
Cu i cùng, lão hi u r ng mùi gây b c lên t g c i. úng là mùi th t ngư i. Dư i ó
th ng Túc ang th i r a. Lão không còn dám v t i v ch m mu i n a. Lão l y t i
p lên. Công vi c tho t u gi ng như ngư i ta vun g c, nhưng r i t cao d n, lút c
ng n cây.
n nư c y thì dân làng u ph i nghĩ r ng lão hoá iên. Ngư i ta b t u em lão ra
làm ngoáo p do tr con. Không ai nh lão s a chu ng bò n a, ch còn Phư ng Sò ch t
m t là dám n g n lão mà thôi. Lão quên h n l i vào làng. Ban ngày ào á ong, ban
êm lão l i hì h c vác t p gò. Công vi c gi ng như món cháo lú giúp lão quên i t t
c (cũng có th chính th i gian m i là món cháo lú, nhưng ng th i l i t o d ng thói
quen?)
Không bi t t bao gi tóc lão ã k p b c tr ng. ôi giày rách h n, lão t lên bàn th .
(Giá như ngày trư c dân làng l i tha h àm ti u). Tay b t u run, nhưng lão v n không
th r i cán thó. M i b a lão v n c ăn h t ba lưng cơm n s n. Phư ng Sò ch t lâu r i.
Th ng B n thay cha hai tu n m t l n ánh xe lên l y á.
t i c n c i nhưng bát ngát. Lão tr ng thêm s n quanh l u, t thái lát, phơi trên bãi
c . Chi u, lão xu ng su i b t cá. Cá su i nhi u vô k , bơi t ng àn l p lánh. Lão l n vào
các h c á ven b . Th nh tho ng lão may m n v ư c m t con cá ba gai ã mù c hai
m t vì già y u, da tr ng nh t như ngâm nư c vôi, ang thoi thóp nh ng ngày tháng cu i
cùng.
Lão v n không ng ng vi c p gò. Và lão v n nh cái t cùng cùng trên má cô B ng nhà
C L . M t hôm lão quanh co h i qua th ng B n. Nó ng n ngư i r i phá lên cư i:
- Cô B ng y à? S p xu ng l r i. Kia kìa, cháu n i cô y y!
Lão ng ng lên và ánh rơi chi c thó. Trư c m t lão là th ng Túc. Nó ang vào v o khóc.
V n mái tóc loe hoe cháy n ng. Hóa ra nó i tìm bê l c.
Lão nh nói r ng ch ng nhìn th y con bê nào s t, nhưng b ng nhìn th y máu phun ra
lênh láng dư i chân. M t ngón chân cái b lư i thó ch t t, ch còn l i m u da l ng l ng.
Lão v i vàng lê vào r c , b t lá r t vào v t thương. B y gi lão m i l i nh n th ng
Túc. Nhưng nó ã không còn ó.
L n u tiên trong i lão m. Trong ngư i gai gai n l nh, lão v nhà s m, n u cháo,
nhưng mi ng ng ng t, không sao nu t n i. Bên tai không ng ng văng v ng ti ng khóc
c a th ng Túc. Mà có ph i th ng Túc th t không? Ch ng l nó t dư i t chui lên?
Lão ng i ph t d y. Hay t t c ch là m t gi c mơ, còn th ng Túc bây gi ang ng i g m
chân gà? Th thì may cho lão quá! Ngày mai lão l i có th vào làng, có th nhìn th y cái
lúm ng ti n trên má cô B ng. Bi t âu, s có ngư i nh p n n nhà. Lão l i ư c ng i
x p b ng trên chi u, kh khà u ng rư u v i cánh àn ông.
ý nghĩ y khi n lão kho ra. Lão n m xu ng nh b ng ch n sáng s ra ào gò t.
C u tr i, ng có th ng Túc nào dư i ó. N u qu th t, t t c ch là m t gi c mơ thì lão
l i s ng y như cũ.
Nhưng lão không th ch n sáng. Chưa bao gi lão c m th y êm dài như v y. rơm
hình như có r p. Lão ng i d y tìm thó, l n mò ra gò t.
M t tr i lên cao lão m i d ng tay. B ng c n cào vì ói. Lão quay v l u, ăn qua loa m y
c khoai s ng. Bu i trưa, lão n y ra m t sáng ki n. Lão em c thúng khoai và v i nư c
xu ng h , ăn u ng t i ch r i l i b t tay ngay vào vi c.
H nh ã thành h l n, r i thành ao c n, còn xung quanh - t cao ch t ng t lưng ch ng
tr i.
Chi u ngày th năm, lão tìm th y m t b r cây ã m c. t bên dư i xôm x p, l m t m
tr ng như r c mu i. Ch ng có th ng Túc, ch ng có gì ó. “V y là th ng Túc còn s ng!”
- Lão m ng r khóc r ng lên như tr nh .
t nhiên lão s c nh n m t i u h tr ng. Lão ch t m t m u r cây, ưa lên mũi ng i.
R cây ã m c, không th bi t có ph i là r i hay không. V hân hoan trên m t lão v t
t t. Lão th n th m t h i lâu. R i lão l i v l y thó. Chi c thó chưa bao gi ph n b i. Nó
s giúp lão ào n t n cùng. Lão ph i làm rõ th c hư, b y lâu lão n m mê hay t nh?
15/12/1992
------------------
(1) Thó: d ng c ào á ong.
(2) Cùng cùng: m t loài côn trùng làm t dư i t.
(3) V y nà: m t lo i rong nư c ng t.
Gã tr n lính
T t c chúng tôi u run. M hôi toát ra m ìa. Gi a, Nh n và Út ã b g p ch t l i,
còn Cái chìa ra, ch có tôi ơn c trên cái th t g . Cái th t m c v n còn mùi th t l n ôi,
l m l m.
Ðơn c, tôi ch còn bi t phó m c cho s ph n. Ðây là l n th ba trong ngày, ngày th ba
trong tu n. Mà ã có l n th ba, ngày th ba, thì may ra cũng s có l n th tư, ngày th
tư. May hơn n a, còn có ngày th năm. Và bi t âu, th sáu, th b y. Bi t âu, ông ch
t nhiên i ý.
Cái g p may, Gi a, Nh n và Út cũng g p may. Tôi c m th y cay ng, nhưng không h
ghen t . S ph n là th , i tôi nhi u vinh d thì cũng nhi u nguy cơ.
Tay trái, ông ch c m con dao pha cán g . S ng dày, lư n en, lư i xanh, con dao y s c
như nư c. Gi ng h t bên tay ph i, c năm ngón trái toát m hôi h t. Cái Trái và Tr Trái
run nh t. Vì không quen. L n u tiên c m dao, run là ph i. Mà nói úng ra, ây ã là l n
th chín - l n th ba trong ngày, ngày th ba trong tu n.
Bình thư ng, c m dao là vi c c a tay ph i, trư c h t là c a tôi và Cái Ph i. Su t i
mình, tôi làm gì thì h u như bao gi cũng cùng làm v i Cái Ph i. Dĩ nhiên, trong nhi u
vi c, như vi c c m dao, cũng ít nhi u có s tr giúp c a Gi a, Nh n và Út. Tôi mu n nói
là Gi a Ph i, Nh n Ph i và Út Ph i.
Công vi c c a chúng tôi l p i l p l i h t ngày này n tháng khác. M i khi có khách,
m t bà to béo ch ng h n, hay m t ông g y như que c i, hay m t ch b ng to như cái
thúng, i lo i th , ông ch qu ng súc th t h n lên m t th t và c m dao. Gân căng lên,
tôi mi t ch t l y cán g . Như m t ánh ch p, con dao pha b xu ng t ng th t. S t! Th t
nh . Th t ng t.
- N a cân ch n, ông ch nói, qu n mi ng gói th t b ng m t m nh ni lông và trao cho
khách hàng.
C m dao, ó là m t công vi c cao thư ng. Anh không nh ng ph i c t mi ng th t sao cho
g n, p, ngon m t, mà còn ph i chính xác. N a cân, m t nhát dao. Hai cân, cũng m t
nhát dao. Hai nhát là v t.
C m dao là m t công vi c cao thư ng còn vì m t lý do khác. Anh ph i bi t i u ch nh.
Nh thôi, nhưng ph i bi t i u ch nh. Khách quen không gi ng khách sơ. V i khách quen
anh c t nh nh thêm tí chút. V i khách sơ, anh c t h t tí ti. C m dao là vi c mang y tình
ngư i.
C m dao, ó là vi c c a tôi v i Cái Ph i, nhưng lúc này, l i là vi c c a Tr Trái và Cái
Trái. Ðây là l n th ba, ngày th ba, Tr Trái và Cái Trái c m dao. M i ch là c m, ch
chưa bao gi ch t th t. Mà nói chung, anh ta chưa ch t b t kỳ m t th gì. Như th thì run
là ph i.
Tôi v n hy v ng ông ch s i ý, hay ít nh t là hoãn l i n ngày mai. Nhưng tôi cũng l
m c m th y l n này s là l n nh m nh. Tôi không th gi i thích t i sao, nhưng c m
giác y r t rõ. Có th vì tay ông ch run hơn, nhưng i u ó tôi cũng không dám ch c.
Ông t t h con dao xu ng. Lư i dao l nh ch m vào lưng khi n tôi rùng mình.
Thú th t, tôi v n là k nhát gan, c nhìn th y lư i dao sáng loáng là ho ng. Hơn ai h t,
tôi bi t rõ t t c nh ng ngón ngh c a h n ta. Nh ng mũi r ch, nh ng ư ng thái, nh ng
v t c t, nh ng cú ch t, nh ng nhát x , và c nh ng òn tr s ng lưng g m ghi c. Ngón
nào cũng l nh l o, ch t chóc. Cũng may, tôi luôn luôn là ngư i c m dao.
Trư c kia, ông ch không bao gi ch m lư i dao vào lưng tôi, m c dù vào b ng thì
thư ng xuyên. Ðúng hơn là ông g i g i b ng tôi vào lư i dao, có khi th xem dao có
s c không, có khi ch vì thói quen. Da b ng tôi dày, ti ng g i vào dao kh t kh t, kh p
kh p, cao th p khác nhau. N u dao cùn, ông g i vào thanh á mài. Nhưng chuy n ó ch
x y ra có m t l n. Nói chung, con dao này s c như nư c.
Ông lư i dao yên l ng h i lâu trên lưng tôi, kh n, gi yên, nghiêng m t bên, nghiêng
v bên khác, r i kh n n a. L p da m ng trên lưng tôi au nhói, như s p t.
Ông c ng nh th h i lâu, r i t ng t nh c dao lên, th dài. Tôi thoáng m ng th m.
Gi ng h t hôm qua, khi ông nh m m t l i, th dài, toàn thân tôi l nh bu t. Tôi i ông
l c u, g t cái th t sang m t bên r i vào b p, c t dao lên giá. V y là s có ngày th tư.
Bi t âu còn có ngày th năm. May hơn n a, th sáu, th b y. Bi t âu, ông ch t
nhiên i ý.
Ð t nhiên ông m cái “r m”. B ng m t ng tác quy t li t, tay trái ông b xu ng m t
nhát tr i giáng. Con dao c m ng p vào cái th t g . Cái th t g nh p nháp, n ng n c mùi
m l n ôi, n y lên vì gi t mình trên m t bàn cũng dính y m l n.
Mi ng nghi n ken két, ông ch i lòng vòng quanh bàn, lòng vòng trong phòng. Ông l i
g n giá ngh , l n lư t c m t ng con dao lên ng m nghía. T n ng n, ông ưa tôi vào
mi ng, c n nhè nh gi a hai hàm răng, day day như dò h i. Tôi ch t nh nh ng ngày xa
xưa, khi còn nh , ông v n dùng răng c n và day tôi như th m i l n có i u gì s hãi.
Năm lên b n ông b m. M t b nh gì ó không rõ, nhưng có v r t tr m tr ng vì ông th
khò khè, không ăn u ng gì ư c. M ông d n ông n th y thu c. Ông ch tôi khóc ng n
ng t trong khi ông th y thu c v n nh nhàng d dành. Ông ta ng a lòng bàn tay ông ch ,
bôi c n lên b ng tôi, ch u ngón, r i b t ng c m ph p m t chi c kim dài úng vào cái
hoa văn xoáy tròn. Tôi co rúm ngư i l i. Ông ch tôi thét lên m t ti ng rùng r n, rãy r a
tuy t v ng, nhưng ông th y thu c không ch u tha. Ông ta bóp m nh khi n máu ch y ra
thành dòng, en như máu cá. Ð n t n bây gi tôi v n còn nh cái c m giác máu trong
mình b v t ra au bu t n t n xương t y. Khi máu en ã ra h t, ông th y thu c p lên
b ng tôi m t mi ng bông t m c n, cư i r t tươi: “Xong r i, như con ki n t thôi mà!”.
Ông ch tôi v n khóc. Ông v t mi ng bông xu ng t, út tôi vào mi ng và mút.
Có th lúc này ông không nghĩ n chuy n y. Ông tôi lư t nh trên hàm răng thô và
kh p kh nh. H i lâu sau, ông ra sau nhà, v n dùng tay trái, c m chi c rìu lên ng m nghía.
Chi c rìu dùng lâu năm, cán bóng l n, nhưng lư i cũng sáng loáng như lư i dao. Ông
th m nư c b t vào b ng tôi, qu t lên lư i rìu r i khe kh l c u.
Tr vào nhà, ông m cái h p g nh , v n c không tôi ch m vào. Cái h p cũng en
i và n ng n c mùi m ôi. Trong h p ngoài ít ti n l ch có hai t m nh ã vàng. Ông
nhìn chăm chú vào hai t m nh, th dài, và l i l c u.
Tôi g n như tê li t khi ông óng cái h p, ng d y. Trong khi ó, ông có v ã bình tĩnh
tr l i. Ch m rãi, ông l i g n cái bàn ngh , dùng tay trái lay nh con dao v n còn c m
ng p vào cái th t. Ông lay r t lâu, nhưng khi nó v a l ng ra thì ông nâng lên m t cách
d t khoát.
Ngay c lúc ông g m lên trong c h ng tôi v n chưa hi u chuy n gì x y ra. Máu phun ra
c m t th t. Tay trái ông ch rút t túi qu n ra m t cu n g c, qu n ch t l y v t
thương.
Tôi không hi u gì cho n khi tay trái ông ch nh t tôi lên, gói vào m t mi ng v i tr ng.
Trong c h ng, ông v n g m g vì au n, nhưng môi ông n m t n cư i hãnh di n.
M T S TÀI LI U CÓ LIÊN QUAN:
N i chi n b y năm: “Cu c chi n gi a ngư i Tumsi và ngư i Dumsi dư i th i vua Soliva
(1901-1957) là m t trong nh ng xung t ch ng t c m máu nh t trong l ch s . Ngư i
Tumsi s ng b ng ngh săn b n và khai thác r ng phía Tây dãy Siva, ngư i Dumsi tr ng
ngô và ánh cá vùng ng b ng phía Ðông. Th c ra ngư i Tumsi và ngư i Dumsi u
thu c ch ng Msi v i khác bi t v ti ng nói không áng k . Tr m t s t a phương, b t
kỳ ngư i Tumsi và ngư i Dumsi nào cũng có th giao ti p v i nhau d dàng. Năm 1931,
Soliva, m t ch tr i ng a g c Tumsi, o chính l t vua Domba Tam, lên ngôi và thi
hành chính sách bài Dumsi. Vì m c ích chính tr , s khác bi t ngôn ng b chính quy n
Soliva cư ng i u b ng cách áp d ng l i vi t t ph i sang trái cho ngư i Tumsi, trong
khi ngư i Dumsi v n ti p t c s d ng l i vi t tr trái sang ph i. Làn sóng tàn sát và cư p
bóc lan tràn khi n ch trong năm năm u tiên c m quy n c a Soliva, ã có ít nh t n a
tri u ngư i Dumsi b gi t h i. Mùa xuân năm 1939, Dzombu, m t ch n i n tr ng ngô
cùng em trai là Dzombi c m u m t nhóm nông dân mi n Ðông t n công các t nh l ven
bi n r i nhanh chóng ti n sát n chân dãy Siva. T xưng là nh ng ngư i khôi ph c tri u
vua Domba Tam, ng th i áp d ng chính sách l y c a c i c a ngư i giàu chia cho
dân nghèo, h ư c ca ng i như nh ng v c u th và uy tín tăng lên r t nhanh. Tuy nhiên,
Dzombu và quân i c a ông ta nhanh chóng t ra cũng tàn ác không kém, c bi t là i
v i ngư i Tumsi nh ng vùng ông ta chi m ư c. Chính Dzombu ã gi t ch t em trai vì
mâu thu n n i b . Soliva và nh ng ngư i Tumsi b m t quy n l i không ch u bó tay.
Cu c chi n nhanh chóng chuy n thành cu c tranh giành quy n l c gi a Dzombu và
Soliva. K t u cu c chi n n mùa thu năm 1946, khi Dzombu b t ng b sát h i, t ng
s ngư i ch t tr c ti p ho c gián ti p trong cu c chi n ư c tính lên t i 4, 5 tri u ngư i”.
(Tibet-Leo Newman, Cu c chi n tranh b y năm, Paris: Harold, 1971, t. 17).
Thương vong: “Trong su t cu c chi n, c hai bên u áp t m t ch quân d ch c
bi t hà kh c i v i dân chúng. M c dù th ng kê chưa y , có nhi u b ng ch ng
tin r ng ít nh t m i bên có hàng trăm ngàn ngư i b m ng t i chi n trư ng, hàng tri u
ngư i khác b thương vong và hàng tri u dân thư ng ã ch t vì nh ng nguyên nhân liên
quan tr c ti p n các cu c hành quân. Báo cáo m t c a các tư ng lĩnh thân c n g i
Soliva cho th y ch trong mùa xuân năm 1939, quân n i d y c a Dzombu ã gi t 10200
binh lính và hơn 1000 c nh sát c a Soliva. Nh ng cu c giao tranh trong nh ng năm sau
ó còn kh c li t hơn g p b i. Cao i m là năm 1942, khi hai bên t p trung l c lư ng cho
tr n quy t u chân dãy Siva. Các báo cáo khác nhau cho th y trong tr n này Soliva
m t 45000 lính, còn phía Dzombu là 39000”.
(Tibet-Leo Newman, Ðã d n, t. 95)
B nh d ch: “Nguy cơ t tr n và thương vong cao không ph i là lý do duy nh t khi n t l
hao binh c c kỳ cao c a hai bên tham chi n. Trong vòng b y năm, ít nh t b n l n x y ra
i d ch, c bi t là tr n s t m t khi n cho kho ng 50% binh lính c a c hai bên m c
b nh, trong ó t l t vong lên t i 15%”.
(Dzumbuti, Y h c th i chi n, New York: Medibooks, 1960, t. 29).
B t lính: “M i u, quân Dzumbu ch y u bao g m nh ng ngư i tình nguy n, a s là
nông và ngư dân, nhưng khi chi n tranh lan r ng, nh t là sau khi Dzombu tuyên b khôi
ph c ngôi vua Domba, ông ta b t u áp d ng ch quân d ch b t bu c. Soliva thì ã áp
d ng ch quân d ch t trư c. Phương pháp b t lính c a c hai bên nói chung là không
khác nhau. Thông thư ng, ch tiêu cho m i làng là c năm ngư i àn ông ph i có m t
ngư i ăng lính. Tuy nhiên, trong nhi u trư ng h p, phương pháp vây ráp ch p nhoáng
b t lính cũng ư c áp d ng khi c n thi t”.
(Tibet-Leo Newman, ã d n, t. 116).
Ðào ngũ: “T l ào ngũ c a quân Dzombu lúc cao i m là 17%. T l ào ngũ c a quân
Soliva ư c coi là th p hơn nhưng ch c ch n không dư i 12%. Lý do chính là nguy cơ t
vong cao, i u ki n kh c nghi t, và thói hung b o c a các c p ch huy... Nh ng k ào
ngũ b b t l i thư ng b i x r t tàn b o, m t s b hành quy t không xét x ”.
(Hmumbi, V n ào ngũ trong Chi n tranh B y năm, T p chí Nghiên c u L ch s , s
257).
Tr n lính: “Hình th c tr n lính ph bi n nh t là t gây thương tích”
(Hmumbi, ã d n).
V th m sát sông Silver: “Th c ra ây ch là m t trong r t nhi u cu c th m sát trong b y
năm n i chi n. Ngày 12 tháng B y năm 1941, nh ng ngư i nông dân tr ng ngô trên bãi
sông Silver cách th tr n Dzombong kho ng năm d m v phía b c phát hi n r t nhi u xác
ngư i trôi xu ng t phía thư ng lưu. Chính quy n s t i huy ng dân chúng v t lên
ư c ít nh t 800 thi th àn ông tr n tru ng, b trói gi t cánh khu u và b n vào gáy. T t
c u b ch t ngón tr tay ph i”.
(Báo cáo c a U ban nghiên c u t i ác chi n tranh, b n in roneo, thư vi n qu c gia Siva,
F6-P299.G73.B2354,7).

Truyennganngotulap

  • 1.
    Truy n ngn Ngô T L p • B n Ebook này do Nhà văn Ngô T L p óng góp vào thư vi n Online • Nghiêm c m m i hành vi sao chép, phát tán b n e-book này v i m c ích thương m i ho c các m c ích khác mà chưa ư c s ng ý c a ơn v xu t b n/Tác gi . • Hãy mua sách in h p pháp ng h các ơn v xu t b n và các Tác gi
  • 2.
    Gi c ngkỳ l c a ông Lương T Ban Bay m i mi t, bay trong câm l ng… Bài thu c y dân bi n ai cũng nh . Có ngư i thu th n m c m t căn b nh l , chân tay m m nhũn, thu c gì cũng không ch a kh i. Ngư i ta bu c ph i ch anh ta v quê, coi như em v chôn c t. Lúc ư c cáng lên b , anh ta b ng t nh l i, òi i b . Chi u lòng k h p h i, ngư i ta t anh ta xu ng. Th r i như có phép l , chân v a ch m t b nh tình c a anh ta bi n m t. Anh ta tr l i tàu và còn i bi n thêm hai mươi năm n a. * G n sáng, không bi t l n th m y, ông Lương T Ban l i ng i d y và quy t nh th bài thu c c a dân bi n. Ký c m t i và m ư t b o Lương T Ban r ng ông ã th c g n tr ng êm. Nh ng bu i t i mùa hè nóng n c và m ư t như th này, cái tr n nhà mà bình thư ng ông v n có th v i tay t i càng th p xu ng. Ánh sáng h t vào t ng n èn ư ng soi rõ t ng àn b xít bay tíu tít vào ra. Chúng vào qua nh ng l gác c p pha sát tr n có t khi xây d ng ngôi nhà mà ch ng hi u vì sao ngư i ta không trát l i. Nhìn chăm chăm vào b y b xít trên tr n, ông t h i, như m t thói quen, chúng âu n? Lương T Ban ã tr i qua m t cu c i chìm n i, ch ng ai bi t ã qua nh ng âu, nhưng ch ng còn gì trên i mà ông không bi t. Th mà ông l i luôn luôn ng c nhiên v lũ b xít này. Ph i có m t lý do gì chúng n ây, như m t m i g i ong bư m, như phân súc v t quy n rũ b hung. Trong căn phòng như cái h m này có gì? M t l n ông ã dùng ch i p. ó là m t sai l m ch t ngư i. Mùi hăng c a nh ng con b ch t l p t c dâng lên ngh t th nhưng l i kích thích ng lo i c a chúng kéo n. Chúng tràn vào căn phòng như m t cơn lũ. Su t êm ó ông ph i ngoài th m. Lương T Ban th ngoáy u. Nh ng t s ng c , nh ng kh p xương vai kêu răng r c. úng lúc ó ông quy t nh th bài thu c c a dân bi n. Ông ng t m lưng ê m xu ng n n g ch và ch t hi u ra r ng bài thu c ó hoàn toàn không ph i là n i. M t c m giác khoan khoái tràn ng p thân th ông. Hơi l nh c a t mơn tr n nh ng ch da th t l ra khi n ông có c m giác như ngư i khát ư c m t hơi nư c mát. Nhưng còn m t i u gì ó làm ông ng ngàng. i u gì? Ông nhìn quanh và ch t hi u ra: tr n nhà dư ng như cao hơn. Nh ng con b xít trên tr n tr nên bé li ti như m t b y ki n. Ông cũng không còn nhìn rõ nh ng cái l c p pha en i trên tư ng. Ông nh m m t l i thư ng th c s khoan khoái, r i t t m m t ra minh ch ng cho s khoan khoái y. úng, ni m khoan khoái này, kho ng không gian t do này là có th t. có nó, âu có ph i là i u khó khăn. V y mà n t n hôm nay ông m i phát hi n ra! Trong cu c i, nhi u khi ta b qua nh ng ni m h nh phúc ch vì lư i bi ng và th ng. Ông th m nghĩ. Ông c t o ra trong u m t kho ng tr ng r ng. Và ông t o ư c th t. M t kho ng tr ng r ng lâng lâng ông chưa t ng bi t trong cu c i tr n t c c a mình. Ph i m t lúc lâu sau nghĩ ý nghĩ m i l i tr l i. Và l p t c ông nh ra m t i u h tr ng. M t ý nghĩ khi n ông m m cư i: - Này, Lương T Ban ơi, anh có th làm gì n a không? - Có ch . - V y anh nh làm gì?
  • 3.
    - Anh thoán xem. - Hãy xem nhé. Hãy xem r i bi t! Lương T Ban t nói v i mình như th , v a nói v a m m cư i c th ng. Ông l y con dao r a dư i g m giư ng, c y m y viên g ch lát n n. G ch cũ, b bùng b c. Ông ào như m t s nh m nháp, không v i vã nhưng cũng không lư i bi ng, gi ng như cách ngư i ta nh m nháp m t c c rư u ngon. Ch ng m y ch c ông ã d n xong m t kho ng r ng b ng chi c chi u con. Chà! Ông reo lên khoái trá. Cái gì th kia. Cái tr n nhà c a ông y ư? âu có, ó là m t b u tr i. Còn lũ b xít? Chúng ã bi n r i. Chúng ã bi n thành nh ng vì sao nh . Nh ng vì sao en. Nh ng vì sao en. Chà chà! Ông l i reo lên l n n a. Ông ch ng tay lên r i th cho ngư i rơi xu ng. Nh ng hòn cu i và ã nh l n nh n dư i lưng khi n ông c m th y như ang ư c t m qu t. Ông c i h t qu n áo. M t hai, ba! M t hai, ba! ã quá. M t th t m qu t tuy t di u. Ông lăn qua ph i, qua trái, n m s p r i n m ng a. Ông m l ch b ch xu ng t như nh ng võ sĩ t p m trư c khi vào tr n. - Này, Lương T Ban ơi, anh có nh làm gì n a không? - Có ch . - V y anh nh làm gì? - Anh th oán xem. - Hãy xem nhé. Hãy xem r i bi t! Lương T Ban l i t nói v i mình như th , v a nói l i v a m m cư i c th ng. Ông ra th m, xách vào cái cu c chim. Trong lòng, ông cũng vui như m t con chim. Khi vui, nh ng nhát cu c nh nhàng như múa. Càng xu ng sâu t càng m và m m. Lương T Ban ơi, t m và m m! Ch ng m y ch c ông ã ào xong m t cái h sâu ngang b ng. Th xem nào, ông qu ng cái cu c chim, th n m xu ng h . Chà! Cái gì th kia. Cái tr n nhà c a ông y ư? âu ph i, b u tr i ó ch , m t b u tr i l ng l ng. M t b u tr i cao l ng l ng...V i nh ng vì sao ang rì rào rì rào hát xa xăm. Nhưng ph i ào thêm n a... Lương T Ban v a làm v a hát th m. Ông hoàn thành công trình c a mình khi tr i ã tang t ng sáng. Ông n m xu ng, thi p i m t gi c ngon lành. ó là gi c ng l lùng nh t trong i ông. * Nh ng k không am tư ng hoàn toàn sai l m khi loan tin Lương T Ban t ào huy t chôn mình.
  • 4.
    Bão l cmùa Nh ng ngư i dân Hòn Nhĩ nh mãi tr n bão năm 192... không ph i vì nó l , cũng không ph i vì nó m nh, m c dù nó ích th c là m t cơn bão l ... vào úng ngày ba mươi T t, khi mùa bão ã ch m d t t lâu - Và ích th c là m t cơn bão m nh - Sau khi d ng chân trên o nó tràn vào t li n, ã y u i mà v n còn qu t hàng v n cây c i, hàng nghìn ngôi nhà, ném hàng trăm tàu thuy n lên b , nh n chìm c m t vùng ng b ng xu ng bi n. Dân o i i ki p ki p sinh ra và l n lên gi a lòng bi n c , h ch ng còn ng c nhiên trư c nh ng i u kỳ l cũng như s c m nh ghê g m c a thiên nhiên. i u làm cho h nh là ngoài nh ng cây c i, xác ngư i và súc v t, m nh tàu m cùng th rác rư i khác, cơn bão còn ném lên o m t ngư i dân m i - th ng Ba Ngh ch. Th c ra Ba Ngh ch cũng là m t th rác rư i mà thôi, m c dù trư c khi tr thành dân Hòn Nhĩ h n ã làm vi c trên chi c "H i Mã" do tôi làm thuy n trư ng. Năm y Ba Ngh ch hai b n tu i, cao to, en nh m, m t vuông, trán th p, c m b nh như mang r n h - úng là m t con bò c n n nhưng trung th c. Quê h n Sơn H , vùng quê c a thu c lào en và nh ng tay thuy n trư ng n i ti ng ng ngáo mà a tình. Ba Ngh ch không cha không m . H n l n lên như th nào ch ng ai hay. Khi ngư i ta b t u ý n h n cũng là khi ngư i ta b t u kinh s h n. M i mư i tám tu i u Ba Ngh ch ã khét ti ng là m t tay ăn tr m li u m ng, n n i ngay c nh ng phư ng ã b c u trong ngh ào tư ng khoét g ch cũng ph i ki ng mà như ng h n làm i ca. Th nhưng cũng có ngư i nói r ng Ba Ngh ch v n còn bi t thương ngư i, r ng có nh ng bà già c thân, nh ng k lâm n n ư c h n c u giúp. M i ngư i nói m t ng, ch ng rõ úng sai ra sao nhưng ai cũng s h n. Hai l i n i hóa ra u là úng c . Ba Ngh ch úng là m t tay tr m c p chuyên nghi p li u m ng, có i u h n hoàn toàn không ý th c ư c tính ch t c a công vi c y. Chưa bao gi h n suy ng m xem hành ng mình làm là úng hay sai. Thì có ai d y h n bao gi âu! H n ã không ch t y u, ã l n lên ư c là nh nh ng ăn c p, b t u t mi ng bánh b p ngô, sau n cái qu n manh áo r i vàng b c. H n ăn c p m t cách t nhiên, ăn c p s ng và khuây kh a. ó là công vi c làm ăn c a h n. Trong ti m th c h n th y công vi c y cũng chính áng như công vi c c a b t kỳ ai. Nh ng con thú dù tranh nhau ăn v n không m t lòng thương ng lo i. Ba Ngh ch cũng là m t con thú trơ tr i gi a loài ngư i. H n s ng n âu hay n ó, tr m c p ư c thì ăn xài phung phí, g p k nghèo hèn thì cưu mang. H n ch ng ham giàu, không s ch t - Ch có b n ham giàu m i s ch t - Thành ra h n li u. Li u thì ư c ngư i ta s , bí quy t c a h n ch có v y. Có l cu c i Ba Ngh ch s c th mà trôi i cho n khi ch t vì rư u m t xó x nh nào ó n u h n không vô phúc (hay có phúc) mà g p ư c Vân Lùn, t c Vân Lì, t c Vân Cá M p, ngư i v sau ã gi i thi u h n lên tàu tôi. Trư c ó, khi Vân Lì còn làm thuy n trư ng chi c "Dragon" năm trăm ng a t t nh t Tùng Qu ng, chúng tôi ã t ng có m t th i gian dài mánh mung v i nhau. C hai tháng m t l n chúng tôi h n nhau Hòn ôi, "H Mã" b c sang "Dragon" các lo i hàng xa x , v i, g o và trái cây khô nh n d u, than c c và ng v n. Cha này hơn tôi úng m t giáp, ngư i lùn t t, vai r ng, chân vòng ki ng, m t gãy và l nh tanh như á cu i, c ngày không m mi ng tr khi phát giá hàng và ra kh u l nh. Làm ăn v i nhau th t nhưng g p
  • 5.
    ông ra tôiluôn c m giác r n r n. Nghe nói Vân Lì ã t ng n n gãy c m t th ng M ch lô (1) vì t i ng quên gi a phiên gác khi tàu neo V ng Gi i. V y ã làm ch tàu t n khá nhi u ti n c a m i bít i ư c. Tuy v y ông ta không dám th i Vân. Là ch tàu nhưng ông ta v n n và có ph n s Vân. Ki m ư c m t tay thuy n trư ng như v y âu ph i d - Vân Lì thu c lòng t ng viên á, t ng doi cát ng m dư i áy bi n su t t Thu n Bình n Trà Hoa. Ngoài ra còn m t lý do n a bu c ch tàu ph i gi Vân l i: cũng như h u h t các tay thuy n trư ng g c gác Sơn H , Vân Lì khét ti ng v i nh ng ngón òn hi m hóc khi n t t c ám dân anh ch Hòn Chông u ki ng m t. Trong cu c c nh tranh n chóng m t gi a các hãng tàu, cái tên Vân Lì s là l i c nh cáo c a ông ta i v i nh ng i th ang n y nòi ông úc như ru i. Cu c i riêng c a Vân Lì tôi ch bi t qua nh ng l i n i. Nói cho công b ng thì tuy v ngoài lì l m nhưng chưa bao gi Vân t ra hung b o, ít ra là chưa bao gi tôi trông th y. Có ngư i nh n xét: Cá m p ng y th t ngư i r i thì còn hi n quá cá heo ! Cũng có lý! Vân còn có bi t hi u là Cá M p. i u này hoàn toàn không ph i vì Vân có tài săn cá m p, m c dù tôi bi t ch c ch n ông ta ã t ng v t l n v i chúng không ch m t l n, mà vì Vân luôn luôn eo bên mình chi c vu t h có kh c hình cá m p. ó là bùa h m nh c a ông. Vi c eo bùa h m nh bây gi có v l l m nhưng th i ó ch ng làm ai ng c nhiên. Dân bi n ai cũng có m t chi c bùa h m nh và ư c g i b ng m t bi t danh g n li n v i nó. Bùa h m nh c a tôi ch ng h n, là chi c móng qu . M t l n tôi ý th y con s 60 trên cái vu t h c a Vân Lì, bèn h i nó có nghĩa gì. Vân b o "Tao s ng n sáu mươi tu i". Tư ng nói chơi nhưng n năm năm mươi nhăm tu i Vân Lì t nhiên tuyên b t giã ngh i bi n. - Lênh ênh th r i, năm năm cu i i tao v quê cha t t - Ông nói v y r i sau b a rư u ngán (2) ch n, gói chi c áo v n v i hai ch c ng b c, tr v Sơn H , giũ b t t c : bi n khơi, con tàu, tu i xuân, s c l c và nh ng l i n i. Bây gi , bi t chuy n tôi ch th y n c cư i. úng là lão gàn, u hai th tóc r i mà còn tin nh ng chuy n nh m nhí. Mà dù có tin thì cũng c l i v i bi n, s ng ch t trên sóng nư c cho th a, vi c gì ph i mò v r c xương cái x kh ho cò gáy c a ông ta! Ph i mãi sau này tôi m i hi u ra r ng m i th u có c i ngu n. Con ngư i cũng v y, cu i cùng s ph i tr v nơi ã sinh ra h . Ngôi nhà c a Vân Lì n m trên sư n i, t n rìa làng, mái l p c tranh, tư ng trình t , xung quanh có rào á bao b c, ki u thư ng th y nh ng vùng bán sơn a. Sau tr n u mùa trư c ó ba năm h hàng thân thích c a ông ch còn l i a cháu gái ngoài ba mươi tu i, g i Vân b ng chú, thân hình g y ét, m t r như t ong, không ch ng, su t ngày quàu qu u. N p s ng c a Vân Lì thay i h n. Ông v n qu n áo b ng v i thô, do a cháu gái t d t và nhu m chàm, t sáng s m n t i m t c m c i làm vư n, s a nhà như m t lão nông th c th . Ch có rư u là ông không b , có l không mu n b . Ông u ng rư u như u ng nư c, u ng rư u thay nư c. Nh ng khi nh bi n, rư u em l i cho ông cái c m giác b ng b nh quen thu c. Ông thư ng u ng rư u vào bu i chi u, sau m t ngày làm l ng qu n qu t như trâu lăn, m c chi c áo v n, ng i b t chân ch ngũ trên m nh chi u con u hè, m t ăm ăm nhìn ng lúa r p r n như sóng. Lúc ó ông có trông th y th ng Ba Ngh ch l ng v ng qua l i hay không? Có l là có, nhưng rõ ràng là ông ch ng thèm ý n h n. C ng r v n tanh bành ra y, th m chí khi a cháu gái thì thào Vân Lì cũng c ph t như không.
  • 6.
    Chuy n ykhông l t qua m t nh ng ngư i thóc mách. Dân làng th p th m ch cu c ng . Th r i m t hôm Vân Lì say rư u, p v cóng tương g c cau và thư ng c ng chân, h c ng tay v i a cháu gái. Hàng xóm bi t v y vì th y cô ta m t mày thâm tím, ng c l m t m nư c tương, sang xin vôi và lá khoai, ch c làm thu c giã rư u. a cháu dìu chú vào nhà, t n m trên chi c ph n m c, bôi vôi vào gan bàn chân và nư c lá khoai vào cái mi ng ang th phì phì. Ch có cô ta bi t r ng chi c áo v n không cánh mà bay. N a êm hàng xóm t nhiên kinh ng vì m t ti ng rú rùng r n, ng n và l nh như c t n a c vào b p th t. Ngư i ta nh n ra gi ng Ba Ngh ch và l m hi u ra m i chuy n. Cho n sáng không ai ch p m t nhưng cũng ch ng dám ra ư ng, ch cài ch t then c a, oán già oán non và thì thào v Vân Lì chuy n: Nh ng mi ng võ bí truy n, nh ng cu c tr thù tàn kh c. V quýt dày có móng tay nh n. áng i Ba Ngh ch, vô phúc v ph i tay không v a. Có l nh ng câu chuy n y u ư c thêu d t thêm cho li kỳ, nhưng tính công b ng nghi t ngã c a Vân Lì có th t, tôi bi t rõ như v y. Ba Ngh ch ang s ng êm cu i cùng c a i h n. Nhưng Ba Ngh ch không hay bi t i u ó, m c dù h n không h ng . Khi b ném như m t bó c i xu ng sàn và nghe ti ng ch t c a l ch c ch óng l i, h n s tay lên ng c. Máu t v t thương xương quai sanh v n còn ri r , th m m chi c áo v n lính th y. Con thú l n u b c m tù ch t hi u ra tình th , th h ng h c, l ng l n m t cách tuy t v ng trên sàn nhà xây b ng á h c. Mũi h n ng i th y mùi nư c ái ng a n ng n c, chân h n p lên nh ng ng phân khô, tai h n nghe ong ong ti ng mu i àn, tay h n s so ng trên b n b c tư ng ghép b ng g nguyên cây, ch bóc v , v n còn chìa ra nh ng v u l n xù xì. Húc b ng u không n i, n m m như cái v c a h n cũng ch ng làm nh ng khúc g suy suy n chút nào. Ba Ngh ch bèn l y móng tay mà cào. Nh ng móng tay c a h n dày, c ng như m nh sành, n u bình tĩnh mà tách t ng th g thì cũng khá ư c vi c. Nhưng u h n làm gì có óc mà nghĩ. H n c hùng h c cào như ngư i ta dùng bàn c o mà c o g . Vài c ng xơ g rơi xu ng chân càng khích l h n. H n làm vi c như iên như d i, cho n khi móng tay tr tu t ph t ra, m c l i trong ám s i g b m xơm. H n n c lên vì au n, v i ưa ngón tay m t móng lên m m mà hút. Dòng máu m n m n t a ra m m khi n h n bình tĩnh l i và s c nh n hàm răng. Bu i sáng, khi Vân Lì l i g n chu ng ng a thì Ba Ngh ch ã dùng răng c n xé, m ư c m t khe h thò u ra ngoài. C nh tư ng th t kh ng khi p: m t cái u bù xù như t qu , nh ng cái răng chìa ra to như răng ng a, hai hàng l i b g cào rách tư p v n ang ròng ròng máu. M t Vân Lì sáng lên vì ph n ch n. Nh ng th săn cá m p lão luy n cũng ph n ch n như th khi g p ư c m t con m i d t n. Ông t t ti n l i g n. Nhưng m t khi i m t v i Ba Ngh ch, khi ánh m t ông ch m ph i ánh m t h n thì Vân Lì gi t mình lùi l i, không tin vào m t mình. Trư c m t ông là c p m t c a m t ngư i vô t i. Trong cu c i bôn ba, ngang d c, Vân chưa t ng g p cái nhìn nào như th , m c dù ã ch m trán v i lo i k thù, nhi u l m, ông không th nh n i, cũng như không sao nh n i trong i mình có bao nhiêu chuy n ra khơi. T t c nh ng c p măt y - dù căm gi n hay khi p như c, n n hay gian gi o - u ng p trong nh ng tia h i h n ch làm ông khinh b . Chúng, lũ súc v t y, ý th c hoàn toàn rõ ràng v vi c làm c a mình, nhưng lòng tham và tâm a tàn b o khi n chúng m m t, t giác lao vào t i ác. Chính vì th mà khi b sa lư i chúng h i h n, van xin.
  • 7.
    Vân Lì tin l i, Ba Ngh ch v n l ng l n nhìn ông, răng nghi n ken két, m t v n lên nh ng tia máu ng u. úng, ông không nh m. ó là ôi m t c a m t con thú d , hung hãn nhưng vô t i. Ông ném con dao xu ng t và m c a. * * * Ch ng bi t Vân Lì ã gi ng gi i cho Ba Ngh ch nh ng gì v nhân cách nhưng khi ông ta d n h n n giao cho tôi thì Ba Ngh ch ã tr thành m t gã àn ông hi n như t. Trên tàu, ngoài tôi ra không ai bi t gì v quá kh u mê và b n th u mà chính h n ã quy t m t lòng o n tu t. Có ngư i b o Ba Ngh ch d hơi, k khác l i nói h n l i cái. Hãy th tư ng tư ng m t th ng m ch lô không rư u, không thu c, không c b c, cũng ch ng thèm ý n nh ng chèo thuy n "mua m i th c n bán, bán m i th c n mua", l lơi và s n s như qu cái gi a ám àn ông b bã và s n s như qu c. Nh ng lúc y Ba Ngh ch l ng l ng b ra ng i m t góc, c m c i h c ch u dây ho c nh ng công vi c th y nghi p khác. H n t p chăm ch n n i không ai n cáu gi n khi th y s v ng v c a h n, mà dù có cáu thì h n cũng không ph t ý, ch nhe răng, không bi t cư i hay m u, càng nh n n i hơn. Cu i cùng tôi hi u r ng, cái u c chu i c a h n không th ti p thu nh ng ki n th c dù sơ ng y. Ba Ngh ch không th tr thành th y th ư c. H n ch có ích m i khi x y ra u v i ám àn ông say rư u các c ng, mà ó là chuy n cơm b a, nguyên nhân nhi u khi r t ng ng n, ph n l n có liên quan n m y bán ô-vi-lơ(3) và ngán ch n. B y gi Ba Ngh ch ã trên tàu ư c non m t năm. Chi u hăm tám T t "H i Mã" nh neo mũi Ba Gà, nh r n m t m ch v Hòn Chông trư c giao th a. Tr i mù, bi n cũng ng r i, sóng không dư i c p sáu. Nhưng chúng tôi không ngán. Máu v ăn T t át i m i lo ng i. Vào d p cu i năm nhưng con tàu ã rã r i vì sóng gió b cu n hút v b n c ng ch ng khác gì lũ chim m i cánh b hút v t lúc hoàng hôn. Trong l ch s ngành hàng h i ã có bao nhiêu thuy n trư ng chôn vùi s nghi p c a mình dư i áy bi n vì nh ng cái t c lư i như v y? V a i kh i doi cát ng m, t i chính ngang Hòn Di u, tôi cho tàu nh m hư ng chính b c, qu t h t t c l c. "H i Mã" rung lên, th h ng h c. Nh ng dãy núi ven b nhòa i nhanh chóng. Sóng m i lúc m t m nh. T trên ài ch huy tôi lo ng i nhìn mũi tàu ch c ch c l i chìm i dư i ám b t nư c tr ng xóa. Dù sao cũng không th nghĩ n chuy n quay l i. C ngày hôm sau th i ti t không khá hơn. Tàu i ch m n s t ru t vì ngư c gió, ngư c nư c. G n trưa ngày ba mươi sương mù d n d n tan. M t tr i hi n ra, ng u như máu. Bi n chuy n sang m u nư c dưa. - Bão m t r i - ám m ch lô kêu lên khi trông th y cá heo xu t hi n hàng àn cách tàu chưa y năm ch c mét. Làm gì có bão vào mùa này nh ? Nhưng bão ang n g n th t. M t ám mây l xu t hi n phía chân tr i r i nhanh chóng t a ra hình nan qu t. Không khí b ng ch c ng t ng t và nóng b c như gi a mùa hè. Lúc ó "H i Mã" ang gi a mũi Sào và Hòn Cóc. Ti n thoái lư ng nan, cách duy nh t là ch y vào Hòn Nhĩ, m t cù lao nh cách tuy n hàng h i ch ng mư i lăm h i lý v phía tây. Tôi chưa l n nào n ó. Tránh bão m t nơi xa l thì th t m o hi m, nhưng dù sao cũng còn hơn là phơi lưng gi a bi n. Tôi cho tàu quay mũi. Có k p không? Ch có tr i m i bi t. B n m ch lô huýt sáo và cư i ùa vui v . Cư i ùa trong nguy hi m y là bi u
  • 8.
    hi n tuyt v ng. Dân bi n lúc bình an thì u ng rư u và văng t c, g p vi c d thì cãi c ph ng mang tr n m t, có khó khăn thì m m môi im l ng, còn khi tuy t v ng thì vui v cư i ùa - Lúc ó còn b ng d nào n a mà u ng rư u và văng t c, có cách gi i quy t nào âu mà bàn cãi, còn im l ng thì kh ng khi p quá, v y bi t làm gì? * * * Con tàu, cơn bão và bóng êm n Hòn Nhĩ cũng m t lúc. Trong trư ng h p này ch có d i th neo. Ch ng có xích neo nào ch u ng n i nh ng cú gi t ghê ngư i như th . Tôi l i d ng ánh ch p xác nh v trí, cho tàu ch y vòng quanh o. ó là trò chơi u i b t căng th ng và không cân s c. Hòn o gi a, m t bên là con tàu nh nhoi, bên kia cơn bão như m t gã kh ng l áng s . Chúng tôi chèo ch ng, v t l n, kinh hãi và tuy t v ng. Tôi không nh ư c gì c th . T t c như m t cơn ác m ng. V sau tôi l y làm kinh ng c: t i sao chúng tôi thoát ch t? Không bi t cơn bão kéo dài bao lâu, nhưng t nhiên nó d ng l i, dư ng như s c nh là ã vư ng chân hòn o nh v i con tàu bư ng b nh này quá lâu, bèn hư ng vào t li n, gi n d lao i, l i m t tr n mưa s m s p như trút nư c. Tôi không dám cho t t máy ngay, c ngư i ki m tra k các khoang, ch tin ch c r ng cơn bão ã tan h n m i h l nh cho th neo, tàu b hư h i nh , hơn n a giao th a cũng ã qua r i, tôi quy t nh l i. * * * Hôm sau tr i t nh ráo và m áp. ó cũng là i u bình thư ng vùng này - Th i ti t ã sang xuân. Hòn o n m phơi mình dư i n ng. N u không k nh ng th rác rư i ng n ngang trên bãi cát thì phong c nh bình yên như êm qua ch ng có chuy n gì x y ra. Cũng như t t c các o cát mi n trung mà tôi có d p ghé qua, Hòn Nhĩ có r t ít m u xanh. Tôi trông th y th p thoáng vài tàu d a xơ xác. M t nhóm nh , thưa th t m y ngôi nhà vách t th p lè tè, mái l p lá d a, ư c chèn k b ng th g , ván và cây c c ch ng ch i v i gió bão. M t ám ông ch ng hai ch c ngư i, ph n l n là àn bà và tr con, m c nh ng cái qu n ng r ng, áo nhu m chàm, t t p sát mép nư c, ch tr v phía tàu, i u b r t tò mò. M y a con trai táo t n nh t nh y ùm xu ng nư c, m c cho nh ng bà m huơ tay lên tr i gi n d , bơi ra t n tàu, qu y nư c tung toé như cá heo, bám l y xích neo và hét váng lên b ng ti ng a phương tr tr r t khó nghe: - u tàu ng nào các chú h ? Trên b ám ngư i ông d n n kho ng b n ch c, sau ó t n b t i, nhưng cũng ch có ngư i l n ra v , còn lũ tr v n l i, ti p t c la hét n t i m t. V sau tôi bi t r ng ó là g n như toàn b dân cư trên o. S tò mò c a dân o là chuy n d hi u, tôi cũng ã g p nhi u l n. Dân o tr nh ng ngư i àn ông thư ng ph i i khơi xa và th nh tho ng ghé vào t li n, su t i không r i hòn o. Hòn Nhĩ xa tuy n hàng h i, l i gi a hai c ng l n Ba Gà và Hòn Cóc, nên tàu bè ít khi ghé vào. Có l ó là l n u tiên h ư c trông th y m t chi c tàu to như v y. Dân Hòn Nhĩ s ng b ng ngh ánh cá. ó là m t ngh h t s c b p bênh và nguy hi m. H ng năm nh ng ngư i àn ông trên o ra khơi t gi a tháng giêng n cu i thu. H u như v cá nào cũng có ngư i thi t m ng. o luôn luôn thi u àn ông, m i ngư i ph i nuôi năm sáu mi ng ăn. àn bà ch vi c ái, nuôi con và mu i cá. H t v cá, dân o ch t cá mu i lên thuy n, ch vào t li n i l y khoai ngô, mu i, d u, v i và nh ng
  • 9.
    dùng c nthi t khác, ch l i cá nhâm, lo i cá mình d t, l m xương và nhi u v y. i s ng c a dân o r t kham kh , quanh năm ch có khoai, ngô v i cá nhâm mu i. Nh ng năm th i v không thu n l i, khoai ngô cũng không . G o là th xa x ch dành cho ngư i m và d p gi T t. Năm y coi như không có T t. Ngay t hôm m ng m t chúng tôi ã b t tay vào công vi c. Ch c n s a ch a nh ng gì không th trì hoãn ti p t c hành trình. Ra b c, r m tháng Giêng ăn T t l i. Sau ó h ng hay. S th c ph m d tr ư c b o qu n c n th n là th mà v n b nư c m n làm h ng ph n l n, rư u cũng ã h t. Vi c b sung tôi giao cho Ba Ngh ch. Chính vi c này ã d n h n n v i Ch t. Ch t là m t ngư i àn bà ba mươi m t tu i v i nh ng nét c trưng c a dân mi n bi n: da en, môi dày, ôi vai r ng, quen gánh vác nh ng công vi c n ng nh c. Vì Ch t cao l n và có dáng i l ng l ng như àn ông nên dân o g i cô là "Ch t c" phân bi t v i cô Ch t khác là Ch t Còi. Nhà Ch t c cu i xóm. Cô s ng b ng ngh n u rư u, ho n l n và mu i cá thuê. Ngh mu i cá àn bà trên o ai cũng làm, còn hai ngh kia v i ngôi nhà là nh ng th cô th a hư ng c a ngư i cha ã ch t vì m thuy n tám năm v trư c, khi cô m i hai ba tu i. M "Ch t c" ch t t khi cô còn m ng a. Hôm y Ch t cùng ám àn bà con gái i xem tàu v , ang nh r nhau n nhà c Chòm xem các ông bà già chơi tam cúc. Ba Ngh ch v a dư i xu ng lên, vai khoác chi c bao t i, tay xách thùng rư u b ng g có quai ng, bư c huỳnh hu nh theo sư n o thoai tho i d c. Ch t b o: - Anh gì có mua cá m u không n ? Ba Ngh ch ng n ngư i. Ch t b o: - ây này! - nói r i v b p vào con "cá m u" c a cô b n ng bên c nh và cư i ré lên. Ba Ngh ch b ng m t nhưng thinh thích. L n u tiên trong i Ba Ngh ch m t. L i ùa t c tĩu và chân th t c a Ch t khơi d y trong lòng h n b n năng gi ng c. ã bao gi h n ư c àn bà chòng gh o như v y âu: Ngư i ta ch khi p s ho c kinh t m h n. Hai cách x s này kích thích tính man r c con thú l n con ngư i. Ba Ngh ch lí nhí: - Tôi mua rư u, m i l i gà, m i l i rau. Ch t b o: - ây không có rau, gà ph i n c Chòm, còn rư u thì theo tôi. Ch t nói r i xăm xăm i trư c. Ba Ngh ch theo sau. D c ư ng h n nhìn uôi tóc bé tí t o, vàng như lông bò trên lưng Ch t, l i nhìn b vai v m v , l i nhìn hai cái mông bè bè, âm b i r i. Vào nhà, Ch t b o Ba Ngh ch ng i xu ng cái gh con r i nói: - Ch ng m y khi anh n chơi nhà, l i ngày T t ngày nh t, m i anh u ng rư u, ăn bánh v i tôi cho vui! - Nói r i i xu ng b p. Ba Ngh ch o m t nhìn quanh. c trong nhà ch ng có gì ngoài hai cái chum to, m t cái ã v , ph i hàn l i b ng th keo gì ó m u vàng x n. Gi a nhà có bàn th p b ng t, trên t hai c p bánh chưng, chùm d a xanh, gi a bày bát hương ã t t h t. M t con mèo già g n tr i h t lông ang ng say sưa trên chi c ph n n t n kê bên trái bàn th . Dư i g m ph n có cái ch u g ng con dao nh , cái kéo, cái kim l n ã x dây và l thu c. ó là ngh ho n l n. Ch t bê lên m t cái hũ nút lá d a khô, hai cái bát sành, m t ĩa tôm kho, trên r c m y ng n rau t a như rau ng , sau ó l y m t chi c bánh trên bàn th xu ng, t trên gh con, rót rư u ra bát. Ba Ngh ch ch i ây y: - Tôi không u ng rư u âu!
  • 10.
    Ch t cchìa cho Ba Ngh ch m t bát: - Anh ng t ch i, giông y! - Nói r i cũng bưng m t bát, u ng ng c. Rư u khoai chua loét, c như nư c g o, không l y gì làm n ng, nhưng ã lâu không u ng rư u nên Ba Ngh ch cũng th y lâng lâng. H n b o lên, b o: - Ch u ng ư c nhi u nh . Ch t áp: - Làm ngh nào ăn ngh n y. Ba Ngh ch li c tr m vào ng c Ch t: - Ch xinh g m! Ch t b ng m t, nguýt: - Nhà anh cũng kh e g m. Ba Ngh ch ng i im m t lúc r i t ng t b o: - Này! Ch t ng ng lên. Ba Ngh ch ôm choàng l y thân hình v m v c a Ch t, v t ng a cô ta ra t. Ch t không ch ng c , ch ú gì ó không rõ. M t lúc sau hai a h n h n ng d y. Ch t khép ng c áo t cúc, b o: - à quên, chưa bóc bánh - Nói r i bóc bánh, c t làm tư, l y ũa xiên cho Ba Ngh ch m t mi ng. Bánh n khoai, nhân ch có vài h t v ng. Ba Ngh ch ăn h t hai mi ng ngon lành. Ch t h i: - Anh l y tôi ch ? Ba Ngh ch áp như m t h n: - xem ã. Th c ra ngay t lúc ó Ba Ngh ch ã g n bó i mình v i Ch t, ngư i àn bà ã em n cho h n ni m h nh phúc bình ng làm ngư i và tình yêu chân th t. * * * Công vi c s a ch a tư ng ít, ai dè kéo dài n m ng chín m i hòm hòm. Bu i sáng Ba Ngh ch chèo thuy n vào b , i ư c m t con l n g y dơ xương, n ng g n ba ch c ký. Tôi cho gi t th t và quy t nh sáng hôm sau, m ng mư i, s nh neo ra b c. ám m ch lô th y u h h i- Chúng ã chán ng y t n c hòn o c n c i và th rư u khoai chua loét r i. Riêng Ba Ngh ch không nói năng gì, ch cau có và văng t c. i u y ch ng khi n ai ý- l m lì và c c súc là b n tính c a h n. Vì v y ai n y u b t ng khi h n xin l i o cư i v . - L i bão n nơi r i, Ba Ngh ch ã bi t nói ùa! - B n m ch lô c lên. Nhưng tôi nhìn vào m t Ba Ngh ch, nh n th y s bi n i l n lao và hi u r ng h n không ùa. M t chút d u dàng trên b m t to bè, m t tia vui trong ôi m t tr ng dã, m t thoáng run r y c a c p môi dày n t n - T t c u nói lên h nh phúc. Thôi cũng m ng cho h n. S m nh ã làm m t s l a ch n tuy t v i khi ném Ba Ngh ch lên Hòn Nhĩ. Không có nơi nào thích h p hơn v i h n. Cù lao nh xa t li n này s giúp h n quên h n quá kh . Nhưng công vi c n ng nh c và ơn gi n phù h p v i s c vóc cư ng tráng và cái u n n c a h n. Nhưng còn m t i u quan tr ng nh t : ây h n s ư c s ng gi a nh ng con ngư i lương thi n, t t b ng và chân th t. Trên các cù lao kh c kh c a mi n trung này dân cư s ng v i nhau như trong nh ng gia ình l n. T nhà n n nhà kia không h có rào gi u, c ng r gì, thành ra câu t c ng "yêu nhau rào d u cho kín" hóa ra vô nghĩa. Hòn Nhĩ ã t lâu không x y ra tr m c p v t. Tôi ã có d p trò
  • 11.
    chuy n vi c Chòm, ngư i àn ông cao tu i nh t o, ã t ng làm phu m trong t li n, l i i lính cho Pháp, cái gì cũng bi t, bây gi su t ngày khò khè trong xó b p vì b nh hen. C Chòm k : - H i tôi m i lên chín mư i tu i ư c xem dân o hành hình T o Ch t: T o Ch t cũng là dân chài, th mà t nhiên ăn tr m rư u c a ông Lai Kỳ, t c là c c a con bé Ch t c bây gi . Ngư i ta c t gân gót chân T o Ch t, bu c á vào c r i th xu ng bi n - C Chòm ưa bàn tay xương x u mô t kích thư c hòn á r i chép mi ng: - Quân y s ng thì th nào cũng ra qu s thôi! Chuy n y dân o nghe i nghe l i n thu c lòng; th m chí còn b t chư c c cách chép mi ng c a c Chòm. Th c ra t t b ng và chân th c là nh ng c tính chung c a dân mi n bi n. Trong cu c s ng kh c nghi t gi a thiên nhiên hung b o, s gi d i và ích k , xưa nay v n ng nghĩa v i ngu n g c chia r , là nh ng i u không th nào tha th ư c. Nó s d n n cái ch t c a c c ng ng. Tôi hoãn nh neo và ngày hôm ó theo Ba Ngh ch lên b . Các th t c ư c ti n hành chóng vánh. Dân o không c u kỳ, n u không k vi c b t cô dâu chú r ph i tuyên th b ng m t bài ng dao h t s c ngô nghê. Sau ám cư i r t to i v i dân o - Ai cũng ư c chén th a thuê cơm, rư u và m l n -Nhưng quá nh i v i dân tàu - Vì ch có ng n y th - Chúng tôi l i cho v ch ng Ba Ngh ch m t s dùng r i nh neo. T t c cư dân trên o ra ti n. Ba Ngh ch d t v l i xu ng nư c, khóc hu hu. Tàu i xa r i tôi l y ng nhòm nhìn l i v n th y v ch ng h n ng ngâm mình dư i nư c. Tôi th m c u chúa phù h cho h n. Mong sao cu c s ng lương thi n s g t r a quá kh kh i i h n như nư c bi n trong xanh g t r a nh ng rác rư i trên bãi cát tr ng sau lưng h n kia. o n k t Sau chuy n ó "H i Mã" thôi ch y tuy n B c - Nam vì th tôi không có d p ghé vào Hòn Nhĩ. Tuy v y th nh tho ng tôi cũng dò h i ư c ôi chút tin t c v Ba Ngh ch. Hai v ch ng h n s ng hòa thu n, c n cù, l i có s c kh e nên càng ngày càng kh m khá. Hình như h nh phúc cũng có th góp ph n m mang trí tu con ngư i. Ba Ngh ch ã h c ư c ngh i bi n. Hai v ch ng s m m t chi c thuy n. n v Ba Ngh ch i khơi cùng àn ông trên o. Ch t v n n u rư u, l i nuôi ư c àn l n, i s ng ch ng có gì áng phàn nàn. B n năm sau, có m i hàng m i, "H i Mã" tr l i tuy n cũ. Tôi quy t nh ghé thăm v ch ng Ba Ngh ch. Th t b t ng , tôi ư c nghe m t k t c c bi th m sau ây: L y nhau ư c hơn hai năm thì Ch t có thai. Hai v ch ng m ng r ón ch a con u lòng. Ch t ã g n băm tư m i có thai l n u, y u l m, ngư i m t m i, xanh r t. Ba Ngh ch b o v nhà, m t mình gánh vác m i vi c. M t hôm ang ăn cơm Ch t ch t ý n ngón tay tr tu t móng c a ch ng, h i b làm sao. Ba Ngh ch ã lâu quên b ng chuy n cũ, nghe h i gi t b n mình, buông bát. Ch t im l ng nhưng hôm sau l i h i, l n này v v t s o xương quai xanh. Ba Ngh ch càng thêm lúng túng. H n ã nhi u l n ư c nghe câu chuy n c a c Chòm, bi t rõ nh ki n c a dân o nên hi u r ng không th nào nói th t. Nhưng h n cũng không bi t nói d i. H n văng t c, tránh nhìn v , b ra kh i nhà. Thái c a ch ng làm Ch t sinh nghi. Thói x u tò mò khi n ngư i ta suy di n. àn bà ch a l i hay hoang tư ng, n i ng v c c a Ch t d n bi n thành s s hãi. Ch t ngày êm nơm n p, thư ng mơ th y mình ra qu s ba u sáu tay. Càng g n n ngày sinh
  • 12.
    Ch t càngthêm ho ng lo n, nhi u lúc như iên d i, khóc lóc, van v ch ng nói s th t. Ngư c l i Ba Ngh ch ngày càng lì l m c c c n. Hôm y Ba Ngh ch v nhà không th y v âu. Linh tính mách b o h n ch y ra b n bu c thuy n. Ch t khi ó ã có ch a tháng th b y, bư c i l o o như ngư i m ng du. Ba Ngh ch u i k p v trên sư n o, úng ch ngày nào Ch t ã chòng gh o h n. - Mình i âu ? - H n ngăn v l i. - Sơn H ! - Ch t áp. Ba Ngh ch ngã ph ch xu ng như m t cây chu i . * * * Ba Ngh ch l i u ng rư u - Th rư u khoai mà Ch t ã c t trư c lúc ra i. Bây gi h n u ng nhi u hơn c khi còn Sơn H . ư c b n ngày thì rư u h t, còn i h n kéo dài hơn m t ngày. Hôm sau dân o c t gân gót chân Ba Ngh ch, bu c á vào c và ném xu ng bi n. - áng ki p ! - C Chòm chép mi ng và ai n y u chép mi ng theo: - Quân y s ng thì th nào cũng ra qu s thôi. H i Phòng 5-1990 (1) Th y th . (2) M t loài h trai h n c s n bi n. (3) H t v t l n. Ngư i àn ông sau cánh c a xanh Vì s hèn h c a chính mình mà tôi khóc M i khi ám hàng xóm rách chuy n c a tôi, v i m t khoái c m kỳ l c a àn ông thành th , v a rung ùi v a gi u Trí là d hơi, thông thái r m hay ch ng i áy gi ng, còn Trí thì ngư c nhìn tôi như k ng minh cu i cùng, tôi l i c m th y t i t i. Nhưng dù có mu n tôi cũng không bi t ph i bênh v c Trí th nào. Trí óc tôi ng n, nó ph n b i tôi, tôi l i ph n b i Trí. ám àn ông trong xóm g m có tôi, Hùng “th t l n” làm ngh m l n, H i K u b i v hưu nay gác c ng nhà tang l , Ba Tr c cũng b i v hưu nay làm s t, Thái “l p” buôn l p, ông “Gioăng” không ai bi t làm gì và c u Bi n trư t i h c gi làm ngh th m c. Sang nh t là Hùng, m nh m m nh t cũng là Hùng. Câu c a mi ng c a anh ta là: “Này ông Trí . Ông nên bán quách cái ng gi y l n i cho chu t. Ông mà nghiên c u ư c thì có mà…” Có mà th nào, h không nói ra, nhưng Trí c ng h ng. Nói v y ch anh em trong xóm cũng quý nhau. Mi ng xà tâm ph t, ti n b c ch ng có cho nhau nhưng ư c cái th t lòng. M t hôm, Trí m i tôi n nhà, cho tôi xem giá sách. Toàn nh ng quy n sách dày như c c g ch, c m i l n cũ. - Tác ph m c a tôi y – Trí nói, tôi nghe gi ng Trí có ph n cay ng. Tôi choáng ngư i. Nh ng quy n sách này, th c tình, ch m t quy n c i tôi cũng không c h t. Nhưng khi nghe tôi thu t l i, m y ông hàng xóm g t i: “Ui dào, th i bu i
  • 13.
    này, có tin là in ư c t t. Gì mà ch in ư c. Ông có tác ph m nh n nào ưa ây, tôi in cho, còn dày b ng m y y ch !”. n lư t tôi c ng h ng. Nh ng chuy n x y ra v i Trí, tôi ch ng bi t nói th nào. Tôi nh , m t l n c xóm t t p nhân d p Hùng “Th t l n” mua ư c chi c T.V Liên Xô v . Trí góp l i: - Trên th gi i bây gi ngư i ta ph n l n dùng T.V màu, th m chí có i u khi n t xa, ch không còn ph i b m tay như th này n a r i các bác . Ch nhà c t h ng, p ngay: - Vâng nhà em “n c h u”, ch dùng th i, âu dám dùng hi n i cho h i i n! ám H i K u, Ba Tr c, ông “Gioăng”, Thái “l p” cũng ùa vào: - i th a nhà ai T.V, l i không c n nút b m. Th thì i u ch nh làm sao? - Em cũng chưa nghe ai nói - ông “Gioăng” có v tư l . C u Bi n th m c nháy nháy m t làm ra v tr nh tr ng: - Có ch . Ch c là nhà bác Trí có nhân i n! Không th ch v i ch ng y cái m m, Trí l c u, nhìn tôi c u c u, nhưng tôi cúi u, gi v không ý. M t bu i t i, cũng vào lúc c xóm t t p vì chuy n gì ch ng rõ, Thái “l p” mang âu v m t t Hà N i M i, c oang oang. - Th y chưa, tôi ã nói là có lo i T.V. i u khi n t xa, v y mà ông Trí c khăng khăng là không. - y, ông Trí nhé, có ph i c chúi mũi vào ng sách v là ư c âu! - Tôi khuyên ông nhé, c bán quách cái ng gi y l n c a ông i cho chu t, mà cô y l i ư c vài bu i i ch . Trí nh ph n bác l i nhưng H i K u, Ba Tr c, ông “Gioăng”, Hùng “Th t l n” và c u Bi n u cư i lên vui v : - Thôi bác , chính bác nh nh m. Chúng tôi ã b o bác là Tây nó gi i l m, nó làm c T.V i u khi n t xa, nhưng bác không ch u tin. Ch ng l ch ng này con ngư i l i th a cho bác! Tôi vô cùng hoang mang. Trong cái trí nh mù m t c a mình, tôi nh hình như Trí là ngư i nói úng. Nhưng suy nghĩ m t lát, tôi l i có c m giác ngư c l i: “ , ch ng nh ch ng y con ngư i u nh nh m?” Th là tôi ánh tr ng l ng: - Thôi, thôi, có gì quan tr ng âu mà các bác! Nh ng chuy n như th x y ra r t nhi u l n, khi thì v i chuy n i giày (Trí nói i giày là nóng hay không nóng?), khi thì v i chuy n mì chính (Trí nói ăn mì chính có h i hay không có h i?), và th m chí c chuy n tránh thai, ái (Trí nói th t ng d n tinh sau này n i l i ư c hay không n i l i ư c?), khi n tôi suy nghĩ r t nhi u. Linh c m mách b o tôi r ng con ngư i c ch ng y quy n sách ch c ph i là ngư i hi u bi t, nhưng m t khác tôi l i tin vào a s . Nhi u cái u ph i hơn m t cái u ch . Thi u s ph c tùng a s , ch ng ph i chúng ta u ư c h c như th ó hay sao? Th là tôi n y ra ý nh ki m tra. i, anh c c n cái gì thì y như r ng ch ng th y nó âu. Bát ph ch ng h n. cái t Hà N i này nhìn âu ch th y hàng ph . Th mà c lúc nào anh nh ăn ph là i r c c ng ch ng th y m t hàng! Cái ý nh ki m tra c a tôi cũng v y. Ch mãi mà ch ng có d p nào. u nh ng năm Tám mươi c a th k trư c, lo i xe Cúp màu c bươu ư c dân buôn theo tàu V t cô em v Vi t Nam. èn tròn long lanh, p phát nào ăn phát y, ch y t Hà N i xu ng H i Phòng chưa h t hai lít, ngay l p t c nó ánh b t anh Mô kích vè vè c a ám lưu h c sinh ông c. H t t i này n t i khác c xóm ng i bàn v nó và bao
  • 14.
    gi cái tàicũng chuy n sang s ng i ca ngư i Nh t trư c khi k t thúc b ng chuy n ti u lâm. - M ki p, máy êm hơn máy àn bà m t con! V i cánh àn ông, dù là àn ông trong cái ngõ t i tàn c a chúng tôi, chi c xe màu c bươu y v n tr thành ni m mơ ư c cháy b ng. Th nhưng Trí tương ngay m t câu: - Này, nhưng tôi th y cái bình xăng hơi d . Theo tôi, áng l h ph i bi n c ph n dư i yên thành bình xăng, như th v a ch a ư c nhi u xăng, v a p dáng. Ch cái anh Cúp này, bình xăng ã bé l i thù lù m t c c, c ng thêm hai cái èn xi nhan như hai n m m, thô l m. Như thư ng l , Trí chưa k p d t l i, nh ng ti ng ph n bác ã lên: - Cái gì, ông ùa y à? u óc ngư i Nh t ch có ph i c t âu! H i K u nói, Ba Tr c nói, ông “Gioăng” nói, Thái “l p” nói, Hùng và c u Bi n cũng nói. Riêng tôi không nói. Tôi m ng như b t ư c vàng. “Bình xăng dư i yên, bình xăng dư i yên” – tôi nh th m trong b ng – “Trí nói bình xăng dư i yên. L n này mình ph i ghi nh th t k ”. L n này tôi s không ba ph i n a. L n này tôi s óng vai trò phân x úng sai. C Trí l n ám àn ông trong xóm u không h bi t k ho ch c a tôi. Sau ó còn nhi u cu c tranh cãi khác, nhưng tôi kiên quy t không chú ý n n a. Tôi bi t mình u óc ng n, không th nh nhi u. T p trung vào câu nói c a Trí ã m t r i. Nhà Trí u ngõ, hôm nào i làm v tôi cũng p xe ch m l i, ngoái nhìn cái c a g sơn xanh ã b c ph ch c a anh và c th m trong b ng: “Bình xăng dư i yên. Trí nói bình xăng dư i yên”. Có nh ng hôm Trí ang làm gì ó trong nhà, trông th y tôi, anh y c a ra: - Có gì mà tươi th ! - Tươi ch , tươi ch ! – Tôi nói l p l ng, v a bu n cư i v a c m th y thú v v i cái bí m t nh nh c a mình. Và tôi còn nghĩ th m “Tôi ang b o v ông ây, ông có bi t không!” Câu chuy n k t thúc m t cách ng ng n, sau ó kho ng ba năm. Cu i nh ng năm 1980, nh ng chi c Su 100 u tiên xu t hi n và ti p theo là lo i Rim hai y kiêu hãnh. L i Hùng, anh hàng th t t t s , d t v con Rim u tiên c a xóm. So v i nó, cái anh Cúp ngày xưa m i th m h i làm sao! ám àn ông l i có c t t p. Khi ti c rư u ang tràn cung mây, Trí ng lên nói v i m t gi ng nh nh , y t tin. Anh v n chưa quên cu c tranh cãi. - Các ông th y chưa, m y năm trư c tôi ã nói r ng ph i làm bình xăng ch y dài su t yên xe, úng không. - Cái gì, ông nói th nào y ch . Chính chúng tôi, chính m m tôi ây này, tôi nói r ng th nào ngư i Nh t h cũng c i ti n n a, năm nào h cũng c i ti n, h s bi n toàn b ph n dư i yên thành bình xăng, v a ch a ư c nhi u xăng v a p dáng. Mà h ch ng ch u d ng y âu, h còn c i ti n n a! Còn ông thì c khăng khăng là con Cúp ã p l m r i, s a th nào ư c. Có anh em ây làm ch ng. ông “Gioăng” hùa theo: - Tôi còn nh khi ó tôi nói s ng v i ông, r ng u óc ngư i Nh t có ph i c t âu! Ông nh không? Th nào ông Ban? Sao ông toàn chơi cái ki u ng m mi ng ăn ti n th là th nào? - Tôi nh , tôi nh . Ông Trí ông y nói r ng bình xăng dư i yên…
  • 15.
    - Con kh! Thì ai b o bình xăng trên yên! – Hùng “Th t l n” m khoá ánh tách r i ng a cái yên xe còn b c nguyên ni lông – Bình xăng ch ng dư i yên thì dư i cái r n m th ng ăn mày à! Nói th mà cũng nói! Tôi ng c mi ng, ch ng bi t nói sao. Cũng may, ông “Gioăng” ã s t ru t: - Th ng Hùng úng. Th ng nào có xe, có rư u, th ng y nói úng, xong chưa! - úng! – T t c ng thanh. H i “K u” vu t ve cái m t ng h , xuýt xoa: - ã quá các b . B Hùng là nh t y! - Nào c n chén. Trăm ph n trăm nhé! – T t c u h h i. Tôi cũng c n chén và t c lư i. Chi u hôm sau, i làm v , tôi l i nhìn th y Trí ng sau cái cánh c a g sơn xanh ã b c ph ch c a anh nhưng gi v không bi t. - Thôi, k xác. , ch ng l ch ng y cái u u nh m c … Ngôi sao trên nh d c Mù Chang C làng Ho ch không m t ai bi t r ng êm y th ng Hùng, con trai bà Hai Vách ã tr v . T ng anh Huỳnh Lúc y gà v a gáy canh tư. Bà Hai Vách nh n ra ti ng bư c chân th ng Hùng khi nó v a t i chân i. Nh ng bư c chân bây gi m nh m khi n t i rung lên t ng t nhưng v n láu ta láu táu như xưa, h t như lúc nó m i t p i ch p ch ng trong tay bà. Bà nhào d y, v n to ng n èn d u ho r i l p c p ra m c a. ã bao êm bà ch i giây phút này, m c dù b n năm trư c bà nh n gi y báo t c a nó. B y gi c xóm kéo sang chia bu n, an i. V i b n tính nhút nhát, bà không nói gì, ch c m ơn m i ngư i, nhưng sau ó d t khoát không nh n ti n t tu t. Làm sao th ng Hùng c a bà ã ch t ư c cơ ch . Nó còn tr l m, kho l m, ai cũng khen là hi u th o. Nó s tr v cho mà xem. Bà bi t nó nh t nh s tr v . Nó s tr v s m b t d y, vươn vai như m t con gà tr ng choai chưa lông cánh, xách hai thùng nư c ch y m t m ch t dư i chân i lên. Nó cày gi i, g t gi i, ư ng cày th ng băng mà ng t. Bu i chi u nó vác búa i ánh g c b ch àn làm c i và không bao gi quên ki m o n r chay cho m nhai tr u. Ch ng hi u sao bà l i tin r ng th ng Hùng s tr v vào ban êm. Vì th ban êm bà r t ít ng . Bà th p ng n èn d u, s n trên bàn th , dư i t m nh ch ng. y bao gi cũng có m t c p bánh chưng. Th ng Hùng thích ăn n p. H i còn nhà có l n ngày T t nó
  • 16.
    chén h tbay m t chi c bánh i. Cái mi ng nó nhai nhoay nhoáy, trông mà phát thèm. Bà còn dành s n v i g o n p trong nhà. Lo là lo th ng bé v b t th n, ch còn bà thì c n gì, vài lát s n mèo tr b a cũng xong. D u, g o n p và xanh ng n h t ph n l n s ti n bán hoa qu trong vư n. B n năm nay, bà Hai Vách không nh ã bao l n gói bánh chưng thay cho c p bánh cũ ã m c meo trên bàn th . B n năm nay ng n èn d u chong chong th c i. Nhà bà Hai Vách n m trên nh d c Mù Chang. Dân trong vùng ã quen êm êm t dư i chân d c nhìn lên th y ngôi sao nh nh p nháy cô ơn nhưng m áp. Ngư i ta xót xa mà nói: “T i nghi p bà già. Anh y làm sao còn tr v ư c n a!”. - Anh y làm sao còn tr v ư c n a! - Chi u t i hôm ó dân làng l i nói v i nhau như th . H không th ng ư c r ng ni m tin c a bà m già ã úng. Hùng hi n ra trư c c a. Th ng Hùng ây, th ng tí nhau c a bà ây. Nó m c b quân ph c màu c úa, ba lô trên vai, chi c mũ có ngôi sao l p lánh, cao quá, ch ng ch c quá, úng như bà tư ng tư ng. Hai m con ôm l y nhau mà khóc tho thê. “Nó ã ói ng u r i còn gì!”. Bà Hai Vách bóc bánh r i ng i ng m con ăn. T cha nó, cái mi ng nhoay nhoáy, trông mà phát thèm! Lúc b y gi tr i ã g n sáng, dân làng Ho ch ang ngon gi c. êm hôm ó cũng như mãi mãi sau này không ai bi t r ng th ng Hùng ã tr v . Hai m con bà Hai Vách không bao gi còn xa nhau n a, ngôi sao nh cũng thôi nh p nháy êm êm trên nh d c Mù Chang. Hôm sau dân làng ưa bà i b ng m t chi c xe tang. L mai táng v a xong thì tr i mưa. Dân làng ng c nhiên: i u ó ch ng t h v a ti n bi t m t con ngư i h nh phúc. HQ-441-24/07/1990 Socrate Dư i m t tr i thiêu t, m t Anytus (1) b ng vì gi n d . Ông nói v i ám ông ang chen chúc trên qu ng trư ng. - Cái tên Socrate y, tê du th du th c chuyên l a o núp trong cái áo th ng và nh ng l i l ba hoa v o c, k ngông cu ng nh t trong k ngông cu ng, k c ác nh t
  • 17.
    trong k các, cái tên Socrate y, h n s ph i ch t. H n là nhà tri t h c ư - v i nh ng câu h i dai như a ói c a h n? H n là ái qu c ư - v i hành ng ph n lo n c a h n? Các v ây, có ai là ngư i không bi t h n là cái trán hói vì rư u, cái m t to tròn b ng vì m , ôi m t như m t cú. Có tr i mà bi t h n làm gì s ng. H n hoá m th n linh b ng cái thân hình b n th u, h n u c tu i tr b ng nh ng ngôn t phù thu . Lũ tr tu i và nh d c a h n luôn m m t ng ni m theo h n r ng cu c i không có bàn lu n v tri t lý là cu c i không áng s ng. Th h i, ai ã tìm cách lung l c tinh th n dân chúng? Chính h n! Ai ã xúi gi c ám thanh niên t ch c di n thuy t trên ư ng ph ? Ai ã khuy n khích tên trư ng gi Alcibiade n i lo n? Cũng chính h n! n thánh th n h n cũng không tha. Các ngài hãy tư ng tư ng xem, m t bu i sáng p tr i, th ng con trai yêu quí c a ngài, th ng con trai mà trư c ó ch bi t h c hành và ngoan ngoãn vâng l i, t nhiên kéo b n bè v l t b th . Tôi oán ch c v i các ngài r ng nó ã ăn ph i b c a tên tri t gia n a mùa y. K t qu là n n dân ch b phá v , tôn giáo b xoá mòn, xã h i lâm vào c nh h n n, như các v ã th y. Vâng t t c m i t i l i u do h n mà ra. Cho nên tôi nh c l i, thưa các ngài, vì chính nghĩa và s công b ng, tên Socrate y s ph i ch t! Trong ám ông có nhi u ngư i là h c trò c a Socrate thu c m i thành ph n và n t kh p m i nơi. Trư c khi theo Socrate, h ã h c ư c nhi u i u b ích nh ng nhà tri t h c ti n b i. H nghĩ Socrate cũng như Thalès và Héraclite, hay như Parménnide và Zénon. Nhưng hoá ra ông là ngư i khác h n. M t l n, nhân c p n Pythagore, Socrate nói v i h : - i tìm b n th và khám phá nh ng nh lý c a th gi i bên ngoài, ó là nh ng n l c áng khen. Nhưng i tìm b n th và nh ng nh lý c a th gi i bên trong m i con ngư i còn áng khen hơn g p ngàn l n. B i ch ng có cây c , trăng sao, sông núi nào sánh ư c v i con ngư i. Ông nói ti p: - Tri t lý b t u t khi ngư i ta bi t hoài nghi. Ngư i ta hay nh c n hai ch công b ng. Nhưng công b ng là gì? Và li u có th em hai ch y gi i quy t v n s ng ch t c a ng lo i hay không? Bây gi ngư i ta dùng chính hai ch y b t ông ph i ch t, vì th ám h c trò c a ông không sao c m ư c nư c m t. Nh ng ngư i h c trò này v sau ã c g ng tìm cách c u Socrate (1) và ông ta ã ng ý làm ngơ cho Socrate tr n i. Nhưng Socrate t ch i vi c c u xin ám ông tha t i. 'Các con ch chôn cái th xác c a thày!' - Ông nói v y v i nh ng h c trò g n gũi. Ông v n khinh thư ng phán quy t c a ám ông. Trong ám ngư i có m t trên qu ng trư ng hôm ó có c Xanphippe. Bà ng không v ng n a, ôi vai t ng ch u ng nh ng cú ánh d d i nh t c a cu c i gi co nhúm l i. Nét m t th t là bu n th m nhưng bà không khóc. V i l i suy lu n àn bà. Xanphippe tin r ng ch có bà hi u rõ khí phách c a ông. Th c ra, Socrate không ph i là m t ngư i ch ng m u m c, n u như không nói là vô trách nhi m. Chính Xanphippe cũng có l n g i ông là m t k du th du th c mà su t i ch ng bao gi giúp v con ư c l y m t m u bánh hay m t ng xu nh . Nhưng Xanphippe hi u hơn ai h t r ng bà không bao gi có th yêu ai khác ngoài ông. M t tình yêu dai d ng và có l là vô căn c . Bà thích àm o v i ông. Xanphippe nh nh ng bu i trưa trong m nh vư n nghèo nàn nhưng râm mát. Socrate tr v t quán rư u hay t m t g c cây dư i m t ngôi n nào ó. Xanphippe vá l i m t trong nh ng chi c áo th ng c a Socrate, và ông b t u v i nh ng câu h i nhi u khi làm cho bà r i trí. Th c tình, bà cũng không hi u rõ l m nh ng i u ông nói. Có l bà
  • 18.
    ch say mêâm i u c a chúng, ho c bà ch say mê gi ng nói c a ông, m t gi ng nói tr m tr m, hơi c vì rư u nhưng m áp gây nghi n. Xanphipe ngư c nhìn v m t c th ng c a Anytus, lòng au th t l i v i ý nghĩ r ng r i ây bà s không bao gi còn ư c nghe gi ng nói thân yêu y n a. - Ôi, tôi ch bi t m t i u, ó là tôi không bi t gì h t! Hình như bà ã b t giác th t lên thành l i, chính là l i Socrate. Xanphippe nh m t bu i sáng mùa ông u ám ch ng b y tám năm v trư c. Socrate tr v trư c khi tia n ng u tiên r i sáng ô c a s phía ông, nơi ông t chi c bàn c sách b ng g thông ã chuy n sang màu nâu x n. Ba ngày êm li n Socrate không v nhà. Nhưng i u ó không có gì áng ng c nhiên, ông v n thư ng v ng nhà như v y. Nh ng cu c àm o không bao gi d t cu n ông và lũ như nh ng cơn gió cu n lá khô rong ru i kh p m i n o ư ng, ch ôi khi d ng chân trên nh ng qu ng trư ng, trư c nh ng n ài hay trong quán rư u. Không gì lôi cu n tâm trí ông hơn là nh ng tri t lý. V i chi c áo choàng th ng th nh, ông bư c i khoan thai dư i nh ng hàng cây cao vút, nh ng n th nguy nga ang phô trương quy n l c c a th n linh và n n dân ch . L n y cũng nh ng tri t lý gi cho Socrate và ám h c trò t i quán cơm kiêm quán ăn c a lão gù. Không ai bi t tên th t c a lão gù. Lão lúc nào cũng khư khư m t cây g y g ã lên nư c bóng loáng. Nghe nói lão còn có tài ch a b nh. Trong ám h c trò ch có Platon v ng m t vì m t lý do v t vãnh nào ó kông áng nói. S v ng m t này v sau gây ra m t s hi u l m nho nh . Không m t ai, k c Socrate nh rõ h nói nh ng gì, nhưng cu c tranh lu n ã kéo dài hai ngày hai êm li n. êm th ba, kho ng n a êm, có ai ó m m nh vào cái thùng rư u r ng. Lão gù s c t nh cu ng quýt cho ngư i i mua thêm rư u. Nhi u ngư i còn qu quy t r ng s rư u mua thêm là rư u gi , b i vì sau ó ai n y l n lư t lăn ra ng , còn Socrate, tuy không ng , cũng trong tr ng thái mơ màng. G n sáng, lão gù ánh th c Socrate d y, ám h c trò d y theo ông. Ông ch quán ngh ch c lên trông như m t con rùa g y, yêu c u thanh toán. Như thư ng l , ám h c trò chia nhau tr ti n. Nhưng lão gù nói v i Socrate: - Thưa ông Socrate kính m n! êm qua ông ã g i thêm c a ch quán chúng tôi m t con gà quay. Th t chưa bao gi có m t chuy n kỳ qu c như v y x y ra v i Socrate. T u lư ng c a ông khi n cho nhi u ngư i kinh ng c. Ông chưa bao gi t ch i nh ng c c rư u ư c m i nhưng cũng t hào là không bao gi cho mình rơi vào c nh say sưa. Khi u ng rư u ông thư ng ăn r t ít, hơn n a, gà quay cũng không ph i là món u ng ưa thích. - không, xin ch có ùa, thưa ông! - Socrate nói - Tôi có say âu. - Vâng nhưng i u ó ch ng liên quan gì n chúng tôi - Lão gù l nh nh t tr l i. - Ông mua gà c a quán chúng tôi, v y thì hãy cho chúng tôi xin nh n m t s ti n không nhi u hơn không kém hơn so v i giá c a nó! Socrate c m th y h t s c b i r i. - Hay là ông không có ti n? - Lão gù l i h i. úng là Socrate không có xu nào trong túi. Nhưng ó không ph i là i u quan tr ng. Trong ám h c trò c a ông có r t nhi u ngư i giàu có, h s n sàng tr giúp ông, n u như món n là có th c. ám h c trò nhìn nhau. Lão gù n i ti ng là m t tay x o quy t, i u ó ai cũng bi t. Lão gù m m cư i y ý nghĩa:
  • 19.
    - V ylà ông không có ti n. Nhưng ông có th t lòng tin r ng ông ã không g i con gà quay c a tôi trong lúc say rư u không? - Tôi tin, tôi tin ch c vào i u ó! - Socrate g n như kêu lên. Lão gù v n ti p t c n cư i c a h n: - V y thì, thưa ông Socrate, xin ông hãy c tin như v y! Vì ni m tin y, ông s không ph i tr ti n con gà quay y n a âu. C Socrate, c ám h c trò c a ông u không hi u n cư i c a lão ch quán. Không ai nói m t l i, h ra kh i quán như nh ng ngư i th t tr n. V b i r i c a Socrate p vào m t Xanphippe. ó là l n u tiên ông không còn gi ư c v ung dung, thư thái. Bà nh r ng t gi ng ông thoang tho ng ph ra hơi rư u. áp l i nh ng câu h i c a bà, ông nói: - Tôi ch bi t m t i u, ó là tôi ch ng bi t gì h t! Socrate b x ph i u ng thu c c. Nh ng giây phút cu i cùng c a i ông ư c Platon k l i vô cùng c m ng trong cu n Phédon: - Chúng tôi ng i i ngoài, lòng bu n vô h n. Ông cũng như cha, bây gi ông ch t, chúng tôi không khác gì nh ng k m côi. Gi m t tr i l n ã g n k . Khi ông tr ra, ông l i ng i v i chúng tôi, chuy n trò r t ít. Ch ng bao lâu, ngư i gi ng c i vào, n g n ông và nói như sau: 'Ông th t là ngư i cao quý nh t, hi n lành nh t trên i. Ch c ông s không căm ghét tôi gi ng như nh ng k v n thư ng ch i b i, m ng nhi c tôi khi tôi tuân theo l nh trên, em thu c c vào ây cho h u ng. Xin ông hi u cho r ng tôi v i ông không thù h n gì. Chúc ông can m ch u ng'. Nói xong ngư i gi ng c oà khóc và ôm m t i ra ngoài. Socrate áp v i theo: 'Tôi s làm như l i ông nói và xin chúc ông m i s t t lành'. Quay v phía chúng tôi, Socrate nói: 'Ngư i ó r t t t v i thày. Nhưng Criton ơi, hãy em chén thuôc vào ây!'. Criton nói: 'Thưa sư ph , m t tr i hãy còn trên nh núi. Nhi u k i tr i t i m i u ng và trư c khi u ng h còn có quy n ăn u ng no say!'. Socrate áp: 'Nh ng k y làm r t ph i, vì h có l i trong s ch n ch , nhưng ta không th y có l i gì khi u ng chén thu c c ch m hơn m t chút. Hãy làm như ta nói và xin ng t ch i!'. Lát sau, ngư i gi ng c c m chén thu c i vào. 'U ng xong ông nên i d o m t lúc, khi nào c m th y n ng hai chân thì n m xu ng, thu c s ng m d n n tim' - Ông ta nói r i ưa chén thu c cho Socrate. Socrate nh n l y m t cách vô cùng nhã nh n: 'Tôi có c n dành m t ph n chén thu c dâng cúng th n linh không?'. Khi ngư i cai ng c nói r ng ông ta ch ch thu c v a , Socrate bèn vui v nâng chén lên môi. T trư c n gi chúng tôi c nén au bu n, nhưng khi th y ông u ng c n chén thu c, chúng tôi không c m lòng ư c n a. Nư c m t tuôn trào, tôi ôm m t khóc. Không ph i là tôi khóc ông, mà chính là tôi khóc tôi t nay vĩnh bi t tôn sư... Platon k ti p: Socrate i d o m t h i cho n khi c m th y n ng chân, r i n m xu ng úng theo l i d n. Ngư i gi ng c quan sát tay chân ông, è m nh xu ng hai bàn chân và h i: 'Ông có c m th y gì không?'. 'Không'. - Ông áp. Ngư i y l i di d n lên phía trên, v a è v a h i thu c ng m n tim là xong'. Khi l nh n th t lưng, Socrate b mi ng v i che m t và nói: - Criton, ta n Asclepius (1) m t con gà, con nh tr (2)! Platon ã ghi l i chính xác câu nói cu i cùng c a Socrate? --------------------
  • 20.
    (1) Aselepius: Contrai c a Apollon v i m t cô gái ngư i tr n, ư c th n nhân mã d y ch a b nh và săn b n. Aselepius b th n Deus gi t ch t vì ám ch a c cho ngư i ch t s ng l i và ngư i ta thư ng cúng gà tr ng cho ông. Bi u tư ng c a ông là cây g y và con r n. (2) Chúng tôi d ch câu nói n i ti ng này c a Socrate qua b n ti ng Pháp: 'Criton, nous un coq à Esculape. Payez, cettedette, ne soyez pas négligents'. Xem Platondette. Phédon, GF-Flammarion, Paris, 1991, trang 309. B ng Ch Cái Có l tôi ã ng r t lâu trư c khi b lay d y m t cách d d i. Tôi c n m thêm, m c dù ó không ph i là thói quen c a m t ngư i lính cũ. Thư ng thì tôi b t d y ngay. Trư c khi tôi vào lính, cha tôi, m t i tá t ng tr i ba cu c chi n tranh, nhưng cũng là m t nhà tư tư ng - m t nhà tư tư ng căm ghét ngôn t ki u Socrates - ch d n m i m t câu: "Hãy ch m d y ngay ti ng còi báo ng u tiên!". L i d y c a ông tôi làm theo trong su t th i gian t i ngũ và c khi gi i ngũ. Nhưng có nh ng lúc ta không làm ch ư c mình. Tôi th y mình au ê m và ph i m t lúc khá lâu sau tôi m i ch m ch p m m t. t nhiên tôi linh c m th y i u gì ó : - Ai? M t ngư i àn ông ng i yên trên gh t bao gi , ung dung như ông ta v n ng i yên như th t lâu l m, trên chi c gh u ã tróc sơn mà ngày trư c cha tôi v n ng i khi àm o v i tôi. Tay ông ta thu thu v t gì ó màu xám trên u g i. Ti ng quát th t thanh c a tôi cũng hoàn toàn không làm ông ta b i r i. - Th nào, t nh chưa? Xin l i vì ã ánh th c anh... - Không, không có gì - tôi nói theo thói quen, m c dù trong b ng v a b c b i v a y nghi ng i. "Ai nh " - Tôi t h i và lúc ó m i nh n ra r ng mình ang trong thư vi n. Tôi mu n nói cái thư vi n cá nhân trên t ng xép v i r t nhi u sách quý cha tôi l i và tôi ã b ra c tháng tr i ki m kê và s p x p. " ó là m t thư vi n tr t t và chuyên nghi p nh t Hà N i" tôi v n hãnh di n tuyên b v i b n bè như th - Thú th c, ôi lúc tôi cũng nói v ng s lư ng c a nó lên v i m t ni m tin ngây thơ r ng con s s ch ng minh cho s uyên bác c a ch . Th c ra ông ta vào nhà tôi không ph i là i u khó khăn. Nhà tôi luôn m c a và cũng không có hàng rào. Tôi căm ghét các lo i hàng rào. Tôi t ng s ng v i ngư i Ducơmi và tôi em v ây quan ni m s ng cao thư ng c a h . Trong ngôn ng c a h không có t hàng rào. "Nhà tôi nh nhưng không có hàng rào. B n hãy n, r i hãy i, như gió". Tôi có câu thơ như th . Hành lang gi a nhà tôi n m theo hư ng ông-tây, tr m t kho ng th i gian ng n ng i gi a trưa, ánh n ng có th r i vào chói l i. "Ai nh ?" Tôi l i t h i và kín áo li c nhìn ông già trong lúc ra kéo rèm c a s . M t ông ta r t dài, g y, tóc thưa th t, râu b c tr ng, m t m i nhưng ch ng có v gì là c ác. B pijama r t cũ, vàng, trông như may b ng nh ng m nh gi y xé ra t m t cu n sách cũ.
  • 21.
    Không gian hoàntoàn im ng, bên ngoài tr i t i en như m c. Tôi ngư c nhìn ng h , nhưng nó ã ch t t bao gi ch ng rõ. Tôi quay l i, chưa k p h i thì ông già ã nói: - Anh m i tôi n mói chuy n v b n th o cu n t i n Vi t-B -La... Ông ta nói và chìa cái gói trên u g i. Thì ra ó là t p b n th o. Ông l t trang bìa, l y ra m t lá thư. C nét ch l n ch ký úng là c a tôi, nhưng tôi không sao c n i. Sao mình l i vi t m t cái gi y m i c u th n th này nh ? Tôi c m th y ngư ng ngùng. Mình ã g i thư này t bao gi ? Và quy n t i n Vi t-B -La nào? M t ý nghĩ hài hư c thoáng trong u: "Ch ng l ông ta là Alexandre de Rodes?". Nhưng tôi tr n tĩnh ư c ngay. -À, cháu nh r i - Tôi nói d i - xin l i, cháu ang ngái ng . Bác u ng trà nhé... Tôi pha trà th t nh n nha, c kéo dài th i gian. Ông già nói: -Nhưng xin l i anh, hôm nay tôi mu n bàn chuy n khác, tuy cũng ít nhi u liên quan n cu n t i n. Anh cho phép ch ? Tôi xin trình bày ng n g n... - Vâng, xin m i bác... - Th này, li u chúng ta có th b trình t hi n nay c a b ng ch cái i không? - ? - Anh bi t rõ y, có r t nhi u i u tai h i, hay th m chí nhi u tai h a, ch vì b ng ch cái b t u b ng ch A. - Cái gì? Thay i tr t t b ng ch cái? - úng th . - Nhưng bác ang làm t i n cơ mà? - T i n có b t bu c ph i b t u t ch A hay không? Và, t i n ch là chuy n nh ... - Ch c bác mu n nói n chuy n tranh cãi v ch E trong sách "Ti ng Vi t" l p 1 ch gì? - Tôi c t l i - Thú th t v i bác, cháu n n t n c chuy n ch E ch A y r i. Tôi ng ph t d y x ra m t tràng y ph n u t: - Các ông bà tham gia cu c tranh cãi y hoàn toàn nh m l n gi a tr t t c a b ng ch cái v i vi c d y ch nào trư c. D y ch E, D hay X trư c thì có nh hư ng gì n b ng ch cái nào! - Anh không hi u ý tôi. Chính tôi cũng n n c cu c cãi vã ó. Tôi mu n ki n ngh vi c khác h n. Tôi mu n thay i tr t t b n ch cái. Nói úng hơn, tôi mu n có m t b ng ch cái dân ch hơn. Tôi hoàn toàn không hi u ông ta nói gì. - Th này nhé - ông ta nói - N u trong m t t nư c mà anh làm vua c làm vua mãi, anh i cày c i cày mãi, thì có th g i là dân ch ư c hay không? - Xin l i, cháu không mu n nói chuy n chính tr . - Không, ây không ph i là chuy n chính tr . ây là v n dân ch c a các con ch . - L i còn v n ó n a! - Ch sao. T i sao chúng ta c ph i trói bu c s v t vào m t tr t t nào ó. T i sao... - Thôi ư c r i - Tôi tìm c hoãn binh - M i bác u ng trà ã. Chuy n âu có ó. Ông già vui v ng ý, hình như cũng nh tìm cách nào ó gi i thích rõ hơn. Trong lúc chúng tôi u ng trà, tôi h t nhìn ông l i nhìn cái thư vi n ư c s p x p ngăn n p c a mình. - Thưa bác, bây gi cháu xin h i. N u không s p x p theo tr t t ABC thì cu n t i n Vi t-B -La bác nh làm th nào?
  • 22.
    - Làm thnào âu ph i là i u khó. Làm th nào là câu h i ti p theo c a câu h i làm gì. V y chúng ta làm gì? Chúng ta ph i thay i tr t t b ng ch cái, hay nói úng hơn là không ư c gi m t tr t t c nh c a b ng ch cái. i u ó vô cùng quan tr ng n u chúng ta ý th c ư c tác h i c a vi c c nh m t tr t t c a b ng ch cái... M t l n n a tôi l i nhìn lên nh ng giá sách. Ch ng hi u t i sao lúc ó tôi b ng n i oá. - Nói th t v i bác nhé, cháu không th y có gì là tác h i trong vi c b ng ch cái có m t tr t t xác nh. Ngư c l i là ng khác. Không có nó thì làm sao có t t c nh ng th này? - Tôi ch y n giá sách và lôi xu ng cơ man nào là t i n, bách khoa toàn thư, danh b i n tho i, danh sách h i ng hương...- Làm sao, bác làm sao v i t t c nh ng th này? Bác hãy g i tên m t tác gi i, cháu s l y xu ng trong ch p m t! Ông già ng ng l i, nhưng hoàn toàn không th t v ng. i n khi tôi ng ng, ông m i kh khàng: - Anh ng i xu ng i, tôi h i nhé. Anh ngày xưa i tàu, có bi t Tùng Qu ng không? Lúc ó tôi m i nh n ra s b t nhã c a mình, bèn ngư ng ngh u ng i xu ng. - Bác ngư i Tùng Qu ng à? - Không, tôi ngư i Sơn H nhưng tôi có m t k ni m ó, th i C Then, ch c anh không bi t. Tôi có nghe nói nhi u n tên C Then, nhưng ch bi t i khái ông là th lĩnh kh i nghĩa ánh Tây, b b t và gi t m t cách dã man. Nhưng nh ng cái tên quen thu c khi n chúng tôi tr nên thân tình hơn. - H i ó tôi m i hai mươi b y tu i, - ông già nói - ang h c trư ng Sư ph m, nhưng ã t p t nh vi t văn, làm báo và ngay t h i ó ã vi t d cu n t i n Vi t-B -La này. Năm y, sau khi nghĩa quân C Then nh dùng c khô t m nh a thông t tàu Tây b l , Tây cho ngư i lùng s c d l m. C Then v sau cũng b Tây b t, em treo c . êm hôm ó, chúng tôi v a lên giư ng thì nghe n ào r i lính tráng âu p n, d ng d y. V a b ng t nh thì nh ng cái báng súng ã thúc vào lưng au i ng kèm theo nh ng ti ng quát n t, s ng s . "Th ng C Then âu? Th ng C Then âu, khai ra không ch t c nút". Ngư i ta trói cánh khu u ám àn ông l i, s p thành hàng gi a sân, còn ám àn bà thì u i c vào nhà b p, khoá trái c a. "Th ng C Then âu?" - H dí èn vào m t t ng ngư i. Chúng tôi run như c y s y, s n vãi ái. M t anh sinh viên năm th nh t, chúng tôi g i là dân"tò he", ng c nh khóc lóc, van l y như mưa. Nhưng chúng tôi nào có bi t mô tê gì mà khai. ánh p ch i b i m t h i, h lôi chúng tôi vào nhà ăn, ch ám àn bà ang chúi vào m t góc vì s hãi. Trên chi c bàn t èn bão, cu n dây th ng và kh u súng trư ng l p lánh lư i lê, m t ngư i àn ông to l n gi ng khàn khàn tuyên b m n mư i, n u không khai ch n náu c a C Then thì s lôi t ng ngư i ra chém, "xem gan chúng mày to n âu". Nh ng th i kh c sau ó căng th ng và kéo dài như vô t n. Tim tôi p thình th ch. Nhưng nh ng ti ng m ngư c khô kh c cu i cùng cũng ch m d t. Ngư i ta h l nh em danh sách cùng m t thanh ki m sáng loáng ra, t lên bàn c nh kh u súng và cu n dây th ng. Ngư i u tiên b g i tên là tôi. Chưa k p nh th n, tôi ã b hai thanh niên l c lư ng tóm ch t l y tay, y m nh ra trư c chi c bàn t èn bão. Tôi mu n kêu nhưng c ngh n l i. N i u t h n dâng lên trong ng c. R i m t c m giác mát l nh lư t qua sau gáy r t nhanh trư c u tôi rơi xu ng t và ti ng ám àn bà rú lên. úng lúc ó c nhà ăn nh n nháo. "B t ư c r i, b t ư c r i". Hoá ra ngư i ta ã b t ư c C Then tr n trong hi u ánh giày ngay u ph .
  • 23.
    - V ytên bác là... - "Cái tên không quan tr ng...", anh có m t câu thơ như v y úng không? Quan tr ng là t ó tôi ành b d cu n t i n...N u như tên tôi không b t u b ng ch A... Ch ng ngư i làm thơ nào không xúc ng khi có ngư i thu c thơ mình. - Vâng, bây gi thì cháu hi u r i... - Thì tôi cũng ch c n có th . Th ng nh t ư c v i nhau r i, chúng ta s có cách. - Vâng, úng là không th xem thư ng ư c - úng th , không th xem thư ng ư c. Ông già nói th r i ng d y. - Dù sao thì cũng mu n r i. Tôi l i cu n t i n anh xem nhé. L n sau ta s bàn c th . Tôi ưa ông già xu ng c u thang. Ông i r t nhanh. - Anh khá l m. Tu i tr ph i th . Cũng như tôi ngày trư c. "Nhà tôi nh nhưng không có hàng rào. B n hãy n, r i hãy i, như gió". Có ph i thơ anh không nh ? Ch ng ngư i làm thơ nào không xúc ng khi có ngư i thu c thơ mình. Tôi m c a cho ông già và rùng mình vì l nh. Mãi lúc ó tôi m i ch t nh r ng ông già ã ch t. "Không th như th ư c" - Tôi t nh và ch y lên t ng mái. Cu n t i n v n n m ó nhưng ã cũ n m c không còn c ư c ch nào. Trên bìa ch có m t v t xám en. Hình như là v t máu. T i l i u tiên c a thánh MAH GAHN Tôi vi t nh ng dòng này trong lúc u óc hoàn toàn minh m n, không ph i vì khiêm t n hay mu n giáo hu n i u gì, mà ch như m t l i tâm s . Trong m y th p k qua nhân dân yêu m n và tin c y, có lúc n m c sùng bái, tôi l y làm xúc ng nhưng t th y mình còn chưa x ng áng. Tôi cũng hi u r ng nh ng tình c m y không ph i ơn thu n dành cho cá nhân tôi, mà là dành cho m t bi u tư ng c a dân t c. Nhân dân c n có m t bi u tư ng cho s nghi p vĩ i c a mình, và n u không có tôi, ch c ch n m t ngư i khác s tr thành bi u tư ng. Vì th , Thánh Mah Gahn và tôi th t ra ch ơn thu n là m t s trùng h p v danh xưng, ho c m t s l a ch n c a l ch s mà thôi. Ni m t hào c a tôi là ư c g n cu c i mình v i s nghi p chung c a nhân dân. Tôi cũng là m t con ngư i, có lúc hay lúc d , có lúc úng n có lúc sai l m, nay i m l i th y mình ã làm t t c nh ng gì có th làm ư c. V i m này tôi không có gì ân h n. Tuy nhiên, ph i nói th t r ng bu i u không ph i tôi ã ý th c ư c ngay nh ng vi c c n làm. Tôi r i nhà ra i vì m t lý do khác, m t lý do có th nói là khá t m thư ng nhưng i v i tôi thì vô cùng au xót. Trong su t cu c i mình tôi th m nh ó là m t t i l i. Nhưng cũng chính nó ã khi n tôi th c t nh v m c ích c a cu c i mình. Nh ng cu n sách vi t v tôi thư ng ít nhi u có tô v thêm nhưng các s ki n và ngày tháng thì cơ b n là chính xác. Tôi là con th hai trong m t gia ình có b n con. Cha m tôi làm ngh buôn bán nh , tuy có kh năng cho các con ăn h c nhưng không lúc nào ch c ch n. B n ch em tôi m i khi i h c v u ph i giúp m làm th m b ngô. B ngô sau khi thư c nh , phun nư c s y diêm sinh cho m m và tr ng, ư c chúng tôi b n thành
  • 24.
    nh ng si dài, bó thành t ng bó m t trăm mét. Hàng tháng lái buôn n ch n xư ng làm th m, nghe nói r i ch i n t n nư c Anh. Tay chân chúng tôi lúc nào cũng tr ng b t, ph i qu n r cho au. Ch gái tôi b h c s m, theo ngh m nhưng không căn cơ nên cũng luôn nghèo túng, hai em trai i lính ch t trong chi n tranh. Trong gia ình tôi là a tr hi n lành, chăm ch và ư c coi là hi u th o nh t. Vì luôn luôn là h c sinh gi i nh t trư ng ti u h c th tr n, tôi tr thành ni m t hào và hy v ng c a cha tôi. Tôi còn nh , c chi u th b y, trong lúc ch và hai em ang b n th m, ông l i g i tôi vào phòng làm vi c, l y xu ng quy n "T Kinh" bìa b c v i ã s n. - Ngày trư c, c chi u th b y, ông l i gi ng "Th p Kinh" cho b " - Ông nói, gi ng như m t thói quen hơn là nói v i tôi. Năm mư i hai tu i, tôi ư c g i ra h c ngoài th xã. Nh ng gì x y n v i tôi sau ó khó ai có th nào lư ng trư c ư c. Năm mư i b n tu i, ang h c tôi ư c b t ng t g i v . Hoá ra ông g i v l y v . Th i b y gi , ngư i ta cư i v g ch ng cho con t r t s m, có khi t lúc m i lên năm sáu tu i. Tôi không h có khái ni m gì v cu c s ng gia ình, cũng chưa h có hi u bi t gì v quan h nam n , nh ng m tôi d dành, n u ng ý bà s mua cho ôi giày nhung . Tôi ng ý ch vì mu n có ôi giày. Nhưng ngay sau êm tân hôn, tôi b ng hi u r ng mình là ngư i may m n. êm ó tôi hi u ra s quy n rũ l n nh t và v p kỳ di u nh t mà t o hoá ban t ng con ngư i. V tôi kém tôi m t tu i. Da nàng tr ng như m t th men s tinh x o nh t, ôi vú v i hai núm nh l p ló dư i mái tóc m m ch y xu ng ng c. Gi a c p ùi dài, m n màng nhưng săn ch c, âm h nàng l l dư i ám lông m n, xanh nõn như rêu. Nó làm trí não tôi r i b i, nó trói ch t tôi vào căn phòng nơi t ng góc giư ng m nh chăn u hoá thành nh ng am mê huy n di u. M t êm khuya, khi nàng ã ng , tôi rón rén ng i d y, khe kh vén t m chăn m ng và b ng th y âm h nàng gi ng như m t con m t l n v i ôi mi dày d u dàng ang thi p ng . Khi tôi kh nâng hai chân nàng lên, m t kho ng t i sâu th m m ng m m ra dư i ám rêu xanh và trên m t mi m t ph t h ng tôi phát hi n m t n t ru i xinh x n en như h t c i. Ngay lúc ó nàng gi t mình t nh d y. S th n thùng c a nàng càng làm cho tôi ngây ng t. Tôi ôm ghì l y nàng, g bàn tay nh xinh c a nàng, t môi mình vào cái h t c i nh . Nh ng gi t nư c m t nóng b ng sánh như m t tràn ra. Ôi, con m t l n c a nàng, ôi ám rêu xanh, tôi khao khát vùi m t mình vào ó cho n khi t tr i bi n thành cát b i. N a tháng sau ngày cư i, tôi tr l i trư ng nhưng ã thay i hoàn toàn. Tôi không còn thi t vui ùa v i chúng b n, không còn tâm trí h c hành và cũng ch ng nh mình âu ôi giày . Trong u óc tôi ch còn quay cu ng nh ng hình nh trong phòng the. Bàn gh hoá thành giư ng ng , m i ch c cây u hoá nh ng c p ùi run r y trong hoan l c. N i ám nh d c tình khi n tôi nhi u lúc ph i c u ch t l y c nh bàn mà rên r . u óc tôi khi ó ã b u c n n i m i ngư i àn bà xu t hi n trư c m t tôi u hoá thành loã l . Tôi ph i c g ng l m m i không lao vào ôm ghì l y h mà c n xé, hôn hít. ôi lúc tôi th h ng h c như m t con thú d . Cu c s ng c a tôi tr thành m t cu c v t l n tuy t v ng. M t l n, trong m t cơn khát, tôi l y c gì ó, ra kh i l p, nhày lên xe tr m v th ng nhà và lao ngay vào phòng, b x c v lên giư ng như b m t a tr . Ch sau khi tho nguy n, tôi m i nh n chào cha m . Cha tôi không h nói m t l i, nhưng chuy n y làm cho tôi vô cùng x u h và ân h n, t h a s không bao gi l p l i.
  • 25.
    Bư c ngot trong cu c i tôi x y ra năm tôi mư i tám tu i. Tôi v a nh n b ng t t nghi p trung h c thì cha tôi m n ng. Tôi v n nhà thì ông ã ư c ưa vào nhà thương th tr n. C gia ình ng i ngoài phòng i, tr v tôi lúc ó có thai ã ư c b y tháng. M i ngư i oà khóc khi n tôi cũng không c m ư c nư c m t. Sau khi m c chi c áo blu tr ng, tôi ư c d n vào m t căn phòng h p tư ng ã long l h t sơn thay cho ông c u ang ng i túc tr c b nh giư ng b nh. Nhà thương th a y r t nghèo nàn. Cha tôi n m b t ng, khuôn m t g y tr ng b t và c b râu tr ng thân thu c u g n như l n vào t m chăn v i tr ng. "Cha ơi!" - tôi g i thì th m. Nư c m t ràn r a, tôi kh n m l y tay ông, nhưng m t ch h lý bư c vào, nh c tôi yên cho ông ngh . "Anh là con trai trư ng ph i không. M y hôm nay c ch nh c tên anh..." Tôi quay ph t và bàng hoàng c ngư i. Trong thoáng ch c, tôi th y nàng ang ng trư c m t, hoàn toàn kh a thân. Ph i m t lúc lâu sau tôi m i ra kh i cơn m ng m . êm hôm ó gia ình tôi l i nhaf thương. Chúng tôi phân công nhau, ph n ngoài, còn nam gi i m i ngư i tr c bên cha tôi hai ti ng. Phiên tr c c a tôi b t u lúc n a êm. ó là m t êm nóng b c khác thư ng. Không khí ng t ng t càng tr nên không ch u n i b i mùi ete và thu c sát trùng. Cha tôi v n không t nh. Bác sĩ nói r ng ông có th ra i b t c lúc nào. Tôi ng i xu ng chi c gh u u giư ng và c c m t báo lên c. Nhưng gi a nh ng dòng ch lung linh m o, tôi không th nhìn th y gì hình nh nàng tr n tru ng trên chi c i văng tôi v n b nàng lên. Trong thâm tâm tôi v n có m t m c c m khi nghĩ v nàng. Tôi th y mình có l i, b i th c ra tôi không sao nh ư c khuôn m t nàng. R t nhi u l n tôi c g ng hình dung, nhưng ch th y âm h nàng hi n ra gi a c p ùi dài. T dư i cái b ng căng tròn xanh tái c a nàng, con m t l n y, con m t v i ôi mi dày m ng ư t và d u dàng y, v i kho ng t i m ng m m i m c t dư i ám rêu xanh khi n tôi lên cơn s t, th c ra ã nhìn th u tâm can tôi. V a h t phiên tr c, tôi lao ra kh i phòng. Gi a êm khuya tôi ch y v nhà, gi t tung phòng ng và lao vào m t tr n cu ng hoan. Tôi không th nh ư c gì trong cái êm t i l i y ngoài ti ng rên r c a v và ti ng m c a v ng n t âu ó xa xăm. Khi tôi m ra ra thì tr i ã g n sáng. S im l ng kỳ l khi n tôi ch t d , v i và tr l i nhà thương. Nh ng ti ng khóc xé lòng vang d y khi tôi ch y vào c ng. Cha tôi ã t t th . Không gì có th di n t ư c n i au n và ân h n c a tôi lúc ó. Nhưng n i au c a tôi còn nhân lên khi hôm sau v tôi b s y thai. Nh ng tai bi n ph u thu t khi n nàng không bao gi còn có con ư c n a. Năm sau, r i nhà ra i, tôi nói v i v m t câu mà lúc ó chính tôi cũng chưa hi u h t: "Em , còn bao nhiêu là au kh trên i, chúng mình th t là t i l i". Th m tho t ã năm ch c năm trôi qua, v tôi cũng ã m t hơn ch c năm r i. T t nhiên không th nói r ng vì nó mà tôi ra i, nhưng qu th c trong su t i tôi ó là m t n i ám nh. Lúc này nói ra ư c, lòng tôi cũng v i ư c ph n nào. Tôi vô cùng cám ơn v tôi, c quãng i còn l i cô y là ni m tin l n nh t c a tôi. Lúc này, cõi vĩnh h ng, c u xin vong linh cha tha th cho con.
  • 26.
    L a tronglòng bi n Kính t ng anh Tr n Văn Tú và anh Nguy n Văn Ti u Khi còn là thuy n trư ng chi c “Sông Lai” c l tôi thư ng qua Tùng Qu ng, vùng bi n hi m tr v i muôn vàn o á chen chúc như bàn chông, n i ti ng nh phong c nh hùng vĩ, món ngán(1) ch n tái và nh t là nh ng v m tàu bí n. L n y chúng tôi v a ra kh i l ch T nh thì có thuy n v y. Chuy n không l , chúng tôi v n thư ng cho dân ào ngán i nh như th , có khi l ng nh ng kéo nhau c ch c chi c thuy n. Tôi cho tàu ch y ch m l i. Ch thuy n ngư i cao l n, mũ trùm kín u, khoác áo ba ơsuy xám, b ng ng tác nhanh nh n và khéo léo ném dây sang. Tôi nhìn kĩ, hoá ra ó là m t ông già râu b c như cư c. Ông lão kh g t u, c m ơn tôi b ng gi ng m m ch m rãi, y uy l c, ng i xu ng mũi thuy n, móc thu c lào ra hút. Thoáng trông bi t ó là lo i thu c vùng Sơn H : s i thái r i, óng thành bánh, m u en s m vì phơi sương. Cách hút thu c c a ông cũng th t l : ông n m tay trái l i thay i u, nhét thu c vào khe h do ngón tay út t o ra, tay ph i b t diêm, v a châm thu c v a che gió. V kì d c a ông già kích thích trong tôi máu mê văn ngh , l i ang trong c nh sông nư c tri n miên bu n chán c n ngư i bù khú, tôi kh n kho n m i ông lên tàu làm chút rư u cho m b ng. Ông già không khách khí, v n v i ng tác nhanh nh n như thanh niên, bám c c bích trèo lên. Rư u Vân t th ngùn ng t cháy trên bàn. Ông già c i mũ. Tôi gi t mình: u ông tr c l c. M t v t s o bóng như xác r n ch y dài t i g n mang tai. Da m t ông s m màu ng hun - cái màu có ư c, theo l i ông, nh cá s ng, rư u và nư c bi n. N u như bi n c làm cho con ngư i c ng cáp và phóng khoáng thì rư u l i khi n ngư i ta tr nên vui v và chân thành. Ông già h i tôi: - Chú là thuy n trư ng h ? Hà, tr quá nh , còn dư s c l m. Chú s g n bó su t cu c i v i bi n ch ? Tôi lúng túng không bi t tr l i như th nào. C nh sông nư c tri n miên ã làm tôi ngán ng m. Bi n c tàn b o và tráo tr ã làm tôi m t nhoài. Bao nhiêu toan tính c a tôi ã tan nát như con thuy n nan dư i làn sóng d và tôi cũng chưa bi t cu c i mình còn b ng b nh trôi n i t i nh ng âu. Dư ng như oán ư c suy nghĩ c a tôi, ông lão u ng c m t hơi h t bát rư u th hai r i v a t bát xu ng bàn v a nói oang oang: - ! Lão cũng ã t ng làm thuy n trư ng, nhưng chưa bao gi là m t thuy n trư ng th c th . H y! - ù m bi n b c... bi n b i b c... R i như ngư i trút b u tâm s , b ng gi ng nói tr m vang c a sóng, gi l i m ch l c thêm nh rư u, ông k cho tôi nghe nh ng gian truân c a m t i sông nư c, c mu n d t ra mà c b cu n vào, mãi n nay, g n tám mươi tu i u, v n chưa thoát n i mái chèo. Ông lão k m t cách th n nhiên, th m chí thú v n a, tư ng ch ng i v i ông ch ng có gì c bi t, t t c c ph i tu n t x y ra như th , ch ng khác gì bát rư u trên tay ông c h t l i y.
  • 27.
    Lão v nquê Két, cái th tr n ngã ba sông en úa, b n th u nhưng l i ư c dân sông nư c coi như thiên àng vì nhan nh n ti m hút, sòng b c, và nh ng nhà ch a r ti n. T nh lão ã thích giao du v i nh ng chàng thu th ngang tàng và vui nh n, cùng h n c rư u r i kh t khư ng trên nh ng ư ng ph l y bùn và phân súc v t, trêu gh o m y cô hàng xén b ng nh ng l i ca t c tĩu không u không cu i hay tham gia nh ng cu c ánh l n ch ng hi u do âu. Máu giang h th m d n và huy t qu n. Năm mư i tám tu i, cái tu i b ng b t, kiêu ng o và y tham v ng, lão b nhà, theo m t chi c tàu kéo xu ng Hòn Chông, thương c ng s m u t nh t Tùng Qu ng th i ó, nh ng tư ng s ki m chác ư c v n may gi a ám dân ói khát và nh ng tay anh ch t chi ng v . C tu n lang thang, m á nhau gi a ch ch ng ư c tích s gì. Ngày th tám, lão ang ôm m t bán ngán ch n trong quán rư u thì v ch ng t nh trư ng i xem hát v qua. Hình như hôm ó có v m i, dân tình bàn tán nghe ch ng xôn xao l m. Nhưng lão ch ng bao gi quan tâm n b n phư ng chèo nhí nh y. B ng âu m t gã ăn mày vô phúc mò ra, vai eo cái b n ng trĩu nh ng th c ăn nh p nháp, thiu th i. T cái u l loét, nhung nhúc dòi b c a nó n ng n c b c lên mùi cóc ch t. Bà v quan t nh trư ng kinh t m quá, rú lên r i nôn th c nôn tháo xu ng v a hè. - Th ng m i h n láo! - Tay t nh trư ng g m lên gi n d , qu t ba toong như b c i xu ng u th ng ăn mày kh n n n, b t nó ph i s c h t bãi cháo chó mà bà t nh trư ng v a trút xu ng kia. Lão th n nhiên ng i xem, nhưng khi th ng ăn mày g c m t xu ng ng th c ăn nh y nh a y thì, m ki p, máu trong ngư i sôi lên sùng s c. Lão ng ph t d y, nh m vào quai hàm gã t nh trư ng. Nhưng m t cú m ch ng hi u t âu ã nhanh hơn. Ch nghe ánh “h ” m t ti ng ã th y u quan t nh trư ng ng p ng a dư i bùn. Cái thân hình phì n n c a h n bùng nhùng trong ng v i b n th u mà m i y là m t b comlê sang tr ng. Lão chưa k p bàng hoàng thì ã b m t bàn tay c ng như thép lôi tu t vào ngõ h m. Lúc y m i nghe còi c nh sát lanh l nh rúc lên phía sau lưng. Cú m hoá ra là c a thuy n trư ng Các, trùm cư p bi n th i y, ngư i mà ai nghe tên cũng ph i gi t mình kinh s . Trư c ó lão cũng ã t ng nghe nhi u l i truy n t ng v ông ta và v n th m mong h i ng . Ông Các là ngư i Ducơmi, m t b t c v n t lâu cư trú Tùng Qu ng. H làm nhà lơ l ng như t chim trên vách á, dư i nh ng m m á chìa ra, tránh gió mưa và s ng b ng ngh ánh cá. Hàng năm, v cá b t u khi nh ng cơn gió ào t th i v , báo hi u mùa hè ã n. Nh ng ngư i àn ông Ducơmi h i h lư t sóng chèo i trên nh ng con thuy n c m c, ch l i nh ng ông bà già cùng ám àn bà v i b y tr nh . H rong ru i theo gió mùa, u i theo àn cá xu ng mãi t n mi n Nam và ch tr v Tùng Qu ng khi mùa xuân t i, khi n ng m tr v tràn tr trên nh ng o á tr n tr i màu xanh th m khi n àn cá vui v qu y mình trên sóng b c và con ngư i r ng r ni m vui oàn t . Năm y Các m i 19 tu i nhưng ã là m t tài công lão luy n. Gã thanh niên cao l n khác ngư i bơi l n như rái cá, dám m t mình ánh nhau v i c b y cá m p y v a cư i v . Gã như iên như cu ng vì tình yêu c a cô v xinh tươi và su t mùa xuân vùi u trong hoan l c.
  • 28.
    V cá nămy dư ng như n s m hơn thư ng l . M t bu i sáng t nh d y, u v n g i trên ùi bông cúc bi n c a mình, Các bàng hoàng nhìn xu ng nư c: nh ng ám mây tr ng x p tinh khôi ang n i nhau vùn v t v nam. Các b n chài h i h s a so n ngh nhưng gã v n chùng chình không d t n i. Mãi n khi nh ng tr n mưa rào s m s p xu ng, Các m i v i vã u i theo các thuy n b n ã t lâu khu t bóng phía chân tr i. V cá t i t v i nh ng m chài en i. Các tr nên cáu k nh. M t hôm, ch t nghe lòng bu n r m máu, gã m t mình vư t sóng tr v . êm bi n ng. Gió gào rú thê lương. Các bu c thuy n dư i chân o, trong ánh ch p nhìn lên và phút ch c r ng r i: nhà gã cháy t bao gi , trên vách á ch còn l i o n xích r xu ng lòng thòng như s i dây treo c . H i ra m i bi t chuy n do tay Chánh M , k v n có thâm thù v i cha Các và t lâu thèm khát v p hoang sơ c a Vi - “Bông cúc bi n”. Chánh M vu cho nhà Các làm h i kín, ang êm sai lính n t nhà, b t c êm i. Cha Các b p v trán b ng mái chèo, r i quăng thây xu ng bi n. u Các gi cũng ư c treo gi i m t món ti n to. V Các không ch u nh c, l a cơ b tr n vào r ng. êm ó trong núi chó sói tru nh n nh p khác thư ng. Sáng ra, ngư i ta b i tìm nhưng không th y xác. Các nghe xong l ng l bi n i. ít lâu sau Chánh M b gi t ngay trong nhà riêng ư c canh phòng c n m t. Cũng t ó trên bi n xu t hi n chi c tàu “Hoa cúc bi n” ch y nhanh như gió. Nó cùng v i cái tên Các gây nên n i kinh hoàng cho ám ch thuy n gi u có và nh ng con tàu y p hàng hoá v n thư ng xuyên qua l i trong vùng. Ông già ng ng k và tôi cũng ph i lên ài ch huy ki m tra công vi c trư c khi tàu chuy n hư ng. S p n Tùng Qu ng. ã th y o á lô nhô giăng kín chân tr i. Gió th i l ng l ng, thanh bình. Lũ h i âu chao mình trên sóng, c t ti ng kêu lanh l nh t m bi t nh ng chi c thuy n c m c ang n i uôi nhau h i h ra i. Khi tôi tr l i ông già v n ng i im như cũ. Hai bàn tay to l n, s n sùi như ph m t l p v y s ng t ch ng lên nhau trên bàn. Tôi rót rư u cho ông, và sau ó còn rót thêm hai ba l n n a trư c khi ông k ti p. - Lão theo thuy n trư ng Các lu n ra sau ch c ng. M t chú bé tr ng tr o, có khuôn m t thanh niên tú, d thương (mà sau này lão bi t b câm) ã ch s n trên m t chi c thuy n câu. Lão khi y chưa th o nhưng cũng v mái chèo, hăm h chèo i. Cu c i th y th nh c nh n y nguy hi m nhưng phóng khoáng h p v i b n tính c a lão. Lão quen d n v i sóng gió, v i nh ng êm th c tr ng và c v tanh l m c a máu cá tươi u ng thay nư c ng t. Ch ng bao lâu lão ã tr thành m t con sói bi n, bi t nhìn màu nư c oán th i ti t, b m tay tính th y tri u, trông sao tr i i trong êm t i. S nhanh nh n và li u lĩnh giúp lão qua m t h t th y b n m ch lô(1) trên tàu, ư c thuy n trư ng Các coi như cánh tay ph i, th nh tho ng ng ra i u hành “công vi c” thay ông. Lúc y lão ã th m mơ tư ng n m t con tàu khác, con tàu c a chính mình. ám m ch lô ch p nh n a v c a lão m t cách t nguy n - lu t giang h tuy tàn nh n nhưng cũng h t s c công b ng. B n ngư i ô h p s ng v i nhau l nh lùng, không m t l i th l , t t c gi ng nhau s tàn b o thú v t. Ch có hai th ư c h tuân theo, ó là lu t giang h - m t th tôn giáo i v i h - và thuy n trư ng Các.
  • 29.
    Th c ra,trái v i nh ng l i n i, ông Các có khuôn m t nhân h u. ôi khi lão b t g p trong m t ông ta i u gì ó gi ng như s d n v t - cái không h có trong m t ám m ch lô tàn b o kia. Ông r t ít nói, dù nh ng l i ông nói ra u úng lúc và y s c thuy t ph c. Ch ng bi t có ph i nh m t o ra m t kho ng cách c n thi t v i b n m ch lô hay không mà phòng ông - có hai l p c a - lúc nào cũng im m óng và ngoài ông v i Han, chú bé câm, không ai ư c t chân vào. Hai năm li n t i lão g p may, th ng liên ti p, thu ư c vô s kh i ti n b c và hàng hoá. Nhưng r i h t tai ho này n tai ho khác p n, qu như ngư i nói là “vô ơn chí”. M t chi u u ám giáp T t, “Hoa cúc bi n” ang trên ư ng v Hòn G c thì v p ph i hai th ng phregát(1). Lo t i bác u tiên trúng ngay boong thư ng, nơi thuy n trư ng Các ang ng, h t ông cùng c dãy lan can xu ng bi n. “Hoa cúc bi n” ch ng tr trong cơn tuy t v ng. Mãi g n sáng, l i d ng êm t i, sau khi b y th ng m ch lô b m ng, t i lão m i c u ư c ông Các và ch y thoát v V ng Gi i. Tàu chưa k p th neo thì nghe ti ng n ào khác l . Có ai ó rú lên th m thi t. Lão ch y lên núi, th y th ng Ban ch t c i tr n trùng tr c, ng c phơi ra v m v như c bò c, m t tay c m dao, tay kia c m m t cái xác àn bà ném vù qua m n. Thì ra ó là m t con m ào ngán b m thuy n d t vào t khi nào ch ng rõ. Khi bi t g p ph i tàu cư p bi n m ta s quá, n m co qu p tr n sau t i neo. Th ng Ban ch t ném con dao m máu xu ng sàn. ám m ch lô tr nên ho ng lo n. (B n c dù không am hi u ch c cũng bi t r ng dân bi n có r t nhi u i u kiêng k . Bi n c v i nh ng tai ho kh ng khi p luôn luôn rình r p ã bi n h thành nh ng ngư i mê tín n mù quáng. Ngư i dân bi n nào cũng có th k cho b n nghe vô kh i tai n n kh ng khi p ch vì tàu ra i vào ngày l ho c vì ai ó trên tàu ã li u m ng ăn th t chó, v t, m c hay sò. Tuy nhiên kh ng khi p nh t là s xu t hi n c a àn bà, con gái trên tàu. - Lão ã nghi m, qu không sai - nh ng ngư i i bi n lão luy n kh ng nh sau khi k nh ng tai n n mà chính mình ư c ch ng ki n - không ph i vô c mà khi t tên cho mư i hai chòm sao trên Hoàng o các c xưa ã ch n tên Trinh n cùng v i tên nh ng con dã thú). Lúc b y gi i là t sát. Nhưng v t thương c a ông Các b sưng t y vì ng m nư c quá lâu, không cho phép nán l i. ây lu t giang h kh c nghi t - hay cao thư ng? - ã ưa ra l i phán quy t: hãy mang thây mày làm m i cho cá m p nhưng không ư c b b n bè trong cơn ho n n n. “Bông cúc bi n” nh neo l ng l . Ai n y u s u, canh cánh linh c m n vi c ch ng lành. Qu nhiên, g n trưa phía chân tr i xu t hi n m t ám mây l ang l n lên nhanh chóng. Phút ch c tr i t i s m l i. Gió i hư ng và gi t liên h i, cu n lên không trung nh ng c t nư c tr ng xoá kh ng l hình nón. Bi n qu n qu i như m t con quái v t. Con t u nghiêng ng trong nh ng t sóng hung hãn ang m m xô t i. Chú bé Han liêu xiêu bám vào t m v i dùng băng bó cho thuy n trư ng Các thay g c. úng lúc ó, m t con sóng cao như trái núi d nh lên và ch m v phía mũi t u. M t ti ng
  • 30.
    “r c” khng khi p, tư ng như con t u nát v n ra t ng m nh. c v lo ng xo ng. Nh ng thùng g gi ng t dây bu c, nư c tràn vào lênh láng. - Han! - ám m ch lô cùng kêu lên th t thanh khi ng n sóng tràn qua. L n u tiên lão nghe h kêu lên như th - Nh ng ti ng kêu thương c m c a con ngư i. Qua ám b i nư c còn tr ng xoá, boong t u hi n ra th t ghê r n: sàn g n t toác, c t bu m b b g y ôi. Han b cu n phăng xu ng bi n cùng c d y lan can. Dòng nư c ng u b t ch y xi t gi a hai vách o, cu n cu n xô vào bãi á nhô lên l m ch m như răng cá m p phía trái t u. Th t may m n, Han bám ư c vào m t m m á. Lúc ó lão ang ng trên ài ch huy. M t tia ch p loé lên, soi rõ khuôn m t chú bé câm tr ng b ch i vì khi p s . Hình như Han kêu lên nh ng ti ng gì ó. Nhưng ti ng kêu b chìm i trong giông t . - D ng máy! H t lái trái! Chu n b d ng c c u sinh! - Lão gào lên dù bi t r ng làm như v y là vô cùng nguy hi m: vòng sang trái con t u s b ném vào bãi á kh ng khi p kia. Nhưng m t cánh tay l nh ng t b ng g t phăng lão sang bên canh. ó là thuy n trư ng Các. Lão ngư c nhìn và b ng s n gai c: m t ông en th m như xác ch t, m t trong veo, long lanh tia sáng c a t th n. Lão s ng s t, không tin tai mình n a. Thì ra trư c cái ch t con ngư i ta m i b c l h t chân tư ng. ám m ch lô làm như i c. Con t u kh ng l i, b t u vòng sang trái - l n u tiên m nh l nh c a thuy n trư ng t ra kém hi u l c. ôi m t ông Các như hai hòn than cháy . - H t lái ph i! Hai máy ti n! - Không ph i ông Các ra l nh n a, l n này là ti ng g m c a qu s , dư ng như v ng lên t âm cung, ghê g n n n i con t u b t th n ch m lên phía trư c và ngo t g p sang ph i. Lão ngoái l i nhìn và th y tim mình th t l i: Han v n bám trên m m á, cái sinh linh nh nhoi y ang v t l n trong cơn tuy t v ng v i bàn tay g m ghi c c a thu th n. Mãi v sau này hình nh y còn ám nh lão không nguôi. Con t u v a lách vào khe núi thì phía sau, nơi nó v a i kh i, m t trái núi n a l i m c lên, l n này cao g p b i, r i t ng t xu ng như m t dòng thác. Th t kh ng khi p, so v i nó con t u ch là h t cát mà thôi. Han bi n m t trong dòng nư c hung hãn y. Lo i sóng này v sau lão còn ph i ch m trán nhi u l n. Dân Tùng Qu ng g i chúng là “R ng bi n”. “R ng bi n” xu t hi n t ng t nh ng nơi o ken sát nhau thành lu ng h p, v i s c công phá ghê g m và tan i cũng ch trong ch c lát. Hôm y thoát n n nhưng b n lão không ai t ra vui m ng. ám m ch lô xô c n c a phòng thuy n trư ng trong s im l ng n ng n , e do . S v l n lao ã gây ra sau nh ng v ng trán th p bư ng b nh kia m t cơn giông t còn d d i g p v n l n cơn giông t c a t nhiên. Không, không ph i do cái ch t c a Han. ám m ch lô ã quá chai s n r i nên cái ch t - dù là c a chú bé áng thương như Han i n a - cũng ch ng làm h b n tâm nhi u. Cái chính là h ã ph m vào m t i u ghê t m nh t: ã b m c anh em trong cơn ho n n n, ã l n tránh nghĩa v thiêng liêng và cao c mà m i m ch lô chân chính u kh c sâu vào tim óc t lúc run run nâng bát rư u máu
  • 31.
    trên tay. Vàchính thuy n trư ng Các, chính th n tư ng lâu nay c a h ã ưa h n ch nh c nhã y. Ch ng còn gì h t. Khi c hai i u ràng bu c ã t tung, h ch còn là nh ng con thú không hơn không kém. Ti ng gót s t p vào cánh c a. Ông Các t ng t bư c ra. ám m ch lô rùng mình lùi l i khi trông th y khuôn m t xác ch t và c p m t trong veo. Cái xác ch m ch p c ng, to ra m t lu ng t khí l nh l o và c t ti ng, gi ng ngân nga như ti ng chuông v ng v t âu ó xa xăm: - Các anh em, ta có l i v i anh em... Hãy tha th cho ta... Còn hôm nay ta ã hành ng ch vì anh em... ta không mu n anh em ph i ch t. Cái xác t ng t d ng l i như t c ngh n. ám m ch lô nh nư c b t - van xin là i u hoàn toàn xa l i v i h . Nh ng bàn tay b t giác n m ch t chuôi dao. - Anh em, hãy buông dao ra, i u ó không c n thi t n a âu! - Cái xác ti p t c nói: - ng nào ta cũng ã ch t r i. Ta không còn t n t i n a t khi Han rơi xu ng nư c. Ôi, s s ng c a ta. Nó ã t t trong dòng nư c xoáy. Vi ơi! “Bông cúc bi n” c a anh... Ông Các nói r i gieo mình xu ng nư c. Mãi n lúc ó lão m i bi t r ng Han chính là ngư i v c a ông. - Lão ã t b ngh i bi n chính t lúc ó, khi ư c mơ tr thành thuy n trư ng ã thành hi n th c, khi lão ã có m t con tàu c a riêng mình! - Ông lão nói v i tôi khi tr xu ng thuy n. ã n Tùng qu ng. Tôi chào ông già và tháo dây. Chi c thuy n t t l i, nh d n r i l n vào màu xanh c a núi. 2-1989 Th ào á truy n ki p Lão ph i ào cho kỳ cùng, ph i làm rõ th c hư - b y lâu nay lão n m mơ hay t nh? H nh ã thành h l n, r i thành ao c n, còn xung quanh t cao d n lên mãi, ch t ng t lưng ch ng tr i. Nhưng dù có cao n a, t i t n nh tr i, thì lão cũng ph i ào cho kỳ cùng, ph i làm rõ th c hư - b y lâu nay lão n m mơ hay t nh? N u t nh thì m i chuy n x y ra lâu l m r i, t khi lão m i ngoài ba mươi, nhà lão chưa b bão cu n i, còn ch này là cây i d i, cao ngang u ngư i, qu s n sùi như b m n cơm, th nh tho ng lão bu n tay hái v ch m mu i, ăn chát xít. àn ông ngoài ba mươi tu i chưa có v coi như d hơi. Lão không có ti n cư i v , nhưng ào á ong kho nh t vùng. Lão tư ng chi c thó (1) có th làm ư c t t c , vì th
  • 32.
    v n thưng tơ tư ng n cái lúm ng ti n sâu như t cùng cùng (2) trên má cô B ng, con gái ông C L . Trong làng ngư i ta hay em lão ra làm trò cư i. Nhưng lão ch ng th y có gì áng cư i. thì lão quanh năm sù s ôi giày lính (b y gi còn chưa há mõm). Nhưng âu ph i c i gi y là nóng. Cha lão cũng su t i i ôi giày y - ông cư p ư c c a Tây h i theo nghĩa quân Thám. ôi giày khi n lão lúc nào cũng nh n cha. R i c chuy n lão tr n cũng v y. Ngh ào á ong có khác gì ánh v t, su t ngày m hôi m kê như t m, qu n áo dài ch t vư ng. V l i, ti n công m i ngày m i h , n hai b a cơm n s n khô v i m m tép còn chưa , nói gì n áo v i ch qu n. Ngôi nhà lá m t gian hai chái, n m tách bi t bên kia sư n i. Lão n u cơm trong nhà, u ng nư c mưa b ng gáo d a, lót rơm thay chõng. Không bi t ngày trư c do làm ngh ào á nên cha lão d ng nhà ây hay do tình c g n v a á mà làm ngh y. Năm lên mư i, m m t, lão cũng b t u c m cán thó. Lão không có b n, nhưng trong làng cũng không ai ghét lão. Th nh tho ng l i có ngư i ra tìm, nh làm giúp nh ng công vi c n ng, t như m n n nhà, s a chu ng l n... Lão ng c ng c cái u. Như th nghĩa là ng ý, và vui l m. Công xá kh i ph i lo, m t b a cơm rư u là xong. Dân làng cũng nghèo, thư ng ch có rư u v i l c rang. Lão không thu c h ng b m rư u, b t quá vài chén con. Nhưng lão thích c nh kh khà trên chi u, chân x p b ng tròn, nghĩa là gi ng nh ng ngư i àn ông khác. Không nói v i ai, nhưng n u lâu lâu không th y ngư i ra lão l i b n ch n, có ý ch . Hôm s a chu ng bò cho nhà C L , lão g p may. Con gà mái mơ tư ng m t tr m (bà C L ã ch ng n nh ng ch i c su t m t bu i chi u) hoá ra b rù ch t ngoài b tre, ki n bâu y, chu t khoét c hai m t. C i lão m i ư c ăn th t gà m t l n, h i cha m t. Th t l n cũng ch ngày T t m i dám mua n a cân b c nh c g i là. Con mái mơ ã già, dai ngoách, nhưng u ng rư u hoá l i h p. Ch có th ng Túc lăn ra sân, khóc vào v o n sưng c m t. Cô B ng t dư i b p te tái ch y lên d em, cho nó cái chân l ch nh ng t mò. ó chính là l n u tiên lão trông th y cái lúm ng ti n trên má cô B ng. V a á l thiên, cách b su i không xa. Lão x p á thành kiêu, c nh o n hào do cha l i. Con ư ng mòn men theo b su i. V phía h lưu, xu ng d c C n, nghe nói r i còn i xa n a, ra t n bi n. B y gi còn Phư ng Sò. Lão già ch t m t, gi ng the thé, quanh năm b n g t như m m tôm. C hai ngày m t l n, lão l c c c ánh xe bò lên - chi c xe cũng r u rã và s c mùi rư u như chính lão - ch á i bán cho phu m . M t hôm lão nghe ti ng th ng Túc. V n ti ng khóc hôm con gà mái mơ c a nó b v t lông. Hoá ra nó i tìm bê l c. Lão v a trông th y con bê y l n v n âu ây. Con bê tuy t p, mũi h ch, xoáy trên mông mư t như m t khóm v y nà. (3) Lão b t giác nh n v ng t c a th t gà. Lão b o: - Túc, mày có thích ăn bánh a khoai không?
  • 33.
    - Bánh akhoai như c a bà Song bán ngoài g c a y à? - , dưng mà to hơn, có nhi u v ng n a. Mày thích thì xu ng su i mà l y, ch hòn á tr ng kia kìa. M t th ng Túc v t ráo ho nh. Nó quên b ng con bê l c, ch y bi n xu ng chân i. Dĩ nhiên làm gì có bánh a khoai dư i ó. Con bê ang nép mình dư i g c i d i. Khi lão túm l y tai nó, nó t v m ng r , c c khóm v y nà vào u g i lão. Nó v n chưa bi t s . Lão vung chi c thó lên. Th m chí không nghe c ti ng xương s v . Con bê ngã v t xu ng t, b n chân t t du i ra. C p m t c nh i au áu nhìn lão như kinh ng c. - Chú T o, sao gi t bê c a cháu! Ti ng kêu th ng th t c a th ng Túc khi n lão gi t mình. Hai tay gi t b n, lão t t ng d y. Không bi t m t lão lúc ó ra sao, nhưng th ng Túc v t nín b t r i b t ng vùng ch y. Lão như b ng t nh. “Nó là em cô B ng” - Lão ch k p nghĩ v y. Lão ch p l y chi c thó, u i theo. Th ng Túc không ch y n i. Nó bò, tay chân cào c u như b bóng è. Cái gáy nó bé t o, loe toe nh ng s i tóc vàng cháy vì phơi n ng. Tr i ơi! Con qu nào ã khi n lão tr nên c ác và khát máu? n t n bây gi lão v n không sao quên ư c hình nh th ng Túc n m sóng soài trên m t t, chân tay doãi ra, ch ng khác nào m t con chim non b ném t cành cao xu ng. Máu r ra hai bên mang tai. Ch m t nhát cán thó ã là quá th a v i nó. Lão b th ng Túc lên tay. Ngư i nó m m và m, có c m tư ng ang ôm m t con chó cún. Bây gi thì chính lão b bóng è. B p b ng như i trên mây, lão leo ngư c sư n i, b i t, chôn th ng Túc dư i g c i. Lão không quên xoá s ch d u v t trư c khi xu ng su i. Nư c l nh làm ngư i ta bình tĩnh l i. C và cành khô không thi u. Lão nhóm l a ngay c nh cây i. Con bê v n au áu nhìn. Hai nhát thó sùn s t vào mông nó, gi a khóm v y nà, lóc ra t ng th t còn nóng h i, lòm, ròng ròng máu. Lão róc m t cành i làm xiên. Khói b c lên nghi ngút. Dĩ nhiên lão không bi t r ng ó v n là th khói l a mà t tiên ã nhóm hàng nghìn năm v trư c, khi r ng nguyên sinh còn tr i ra b t ngàn hai bên b dòng Nh Hà ng u như máu. Trong sương mù, không gian d n d n ng sang màu lam xám. A ha, nư c mi ng t a ra y mi ng. L n u tiên lão ư c n m th t bò. Lão v n nh ó là m t t ng th t. Hai hàm răng to kho y b a c m ng p vào l p cơ nhùn nhũn v a k p ám khói. Ngay l p t c lão nôn c ra như ngư i say rư u. Mùi gì gây r n xông lên không sao ch u n i. Lão ng i ph ch xu ng t. Xung quanh lênh láng m t xanh m t vàng. Lão c m th y
  • 34.
    ngư i lnh toát, nhơm nh p, ru t gan l n tùng phèo. Bên kia i tr i hoàn toàn l ng gió. Ch ng hi u sương hay m t c t khói im lìm? t nhiên lão rùng mình, lão s c nghĩ n mùi th t ngư i. Trong làng ngư i ta thư ng lưu truy n câu chuy n rùng r n v ai ó chuyên b t tr con v n u cháo. Nh ng ý nghĩ kh ng khi p n i nhau. Lão kh c nh , o khan, c m th y v m n c a máu t a ra trong c h ng. Chính lão cũng không nh mình ã kéo xác con bê xu ng su i như th nào. i u ch c ch n là lão ã quên không c i gi y. Nư c su i l y nh y, en th m. Lão dìm con bê xu ng gi a t ng á ph y rêu trơn nh y. êm p xu ng r t nhanh cùng v i m t tr n mưa d d i. úng là tr i còn thương lão. N a êm, trong ti ng mưa rơi, lão nghe ti ng ngư i n ào i tìm th ng Túc. Rõ c ti ng khóc thút thít c a cô B ng con nhà C L . Nhà lão không có c a, ám ngư i c m u c kéo vào nhà, nư c r tong tong xu ng n n t. - Tôi ch ng nhìn th y th ng Túc, cũng ch ng th y con bê nào s t! - Lão gi ò ngái ng . May mà không ai ý n chân lão ang run b n b t. Không m t ai nghi ng . Ti ng chân ngư i lép nhép xa d n - h i v phía d c C n. Ph i hai ngày sau lão Phư ng Sò ánh xe lên l y á ong m i trông th y xác con bê trôi mãi xu ng h lưu, g n t i Thi u Bàn. Nhưng lão v n không th yên tâm. Lúc nào ám ngư i cũng có th b t th n quay l i. Mùi gây thì v n không h gi m b t, m c dù sư n i ã ư c mưa g t s ch. Nhi u khi b t giác, lão ho ng h t quay l i ng sau. Lão run lên m i l n nhìn th y t ng xa th p thoáng bóng ngư i. Cu i cùng, lão hi u r ng mùi gây b c lên t g c i. úng là mùi th t ngư i. Dư i ó th ng Túc ang th i r a. Lão không còn dám v t i v ch m mu i n a. Lão l y t i p lên. Công vi c tho t u gi ng như ngư i ta vun g c, nhưng r i t cao d n, lút c ng n cây. n nư c y thì dân làng u ph i nghĩ r ng lão hoá iên. Ngư i ta b t u em lão ra làm ngoáo p do tr con. Không ai nh lão s a chu ng bò n a, ch còn Phư ng Sò ch t m t là dám n g n lão mà thôi. Lão quên h n l i vào làng. Ban ngày ào á ong, ban êm lão l i hì h c vác t p gò. Công vi c gi ng như món cháo lú giúp lão quên i t t c (cũng có th chính th i gian m i là món cháo lú, nhưng ng th i l i t o d ng thói quen?) Không bi t t bao gi tóc lão ã k p b c tr ng. ôi giày rách h n, lão t lên bàn th . (Giá như ngày trư c dân làng l i tha h àm ti u). Tay b t u run, nhưng lão v n không th r i cán thó. M i b a lão v n c ăn h t ba lưng cơm n s n. Phư ng Sò ch t lâu r i. Th ng B n thay cha hai tu n m t l n ánh xe lên l y á.
  • 35.
    t i cn c i nhưng bát ngát. Lão tr ng thêm s n quanh l u, t thái lát, phơi trên bãi c . Chi u, lão xu ng su i b t cá. Cá su i nhi u vô k , bơi t ng àn l p lánh. Lão l n vào các h c á ven b . Th nh tho ng lão may m n v ư c m t con cá ba gai ã mù c hai m t vì già y u, da tr ng nh t như ngâm nư c vôi, ang thoi thóp nh ng ngày tháng cu i cùng. Lão v n không ng ng vi c p gò. Và lão v n nh cái t cùng cùng trên má cô B ng nhà C L . M t hôm lão quanh co h i qua th ng B n. Nó ng n ngư i r i phá lên cư i: - Cô B ng y à? S p xu ng l r i. Kia kìa, cháu n i cô y y! Lão ng ng lên và ánh rơi chi c thó. Trư c m t lão là th ng Túc. Nó ang vào v o khóc. V n mái tóc loe hoe cháy n ng. Hóa ra nó i tìm bê l c. Lão nh nói r ng ch ng nhìn th y con bê nào s t, nhưng b ng nhìn th y máu phun ra lênh láng dư i chân. M t ngón chân cái b lư i thó ch t t, ch còn l i m u da l ng l ng. Lão v i vàng lê vào r c , b t lá r t vào v t thương. B y gi lão m i l i nh n th ng Túc. Nhưng nó ã không còn ó. L n u tiên trong i lão m. Trong ngư i gai gai n l nh, lão v nhà s m, n u cháo, nhưng mi ng ng ng t, không sao nu t n i. Bên tai không ng ng văng v ng ti ng khóc c a th ng Túc. Mà có ph i th ng Túc th t không? Ch ng l nó t dư i t chui lên? Lão ng i ph t d y. Hay t t c ch là m t gi c mơ, còn th ng Túc bây gi ang ng i g m chân gà? Th thì may cho lão quá! Ngày mai lão l i có th vào làng, có th nhìn th y cái lúm ng ti n trên má cô B ng. Bi t âu, s có ngư i nh p n n nhà. Lão l i ư c ng i x p b ng trên chi u, kh khà u ng rư u v i cánh àn ông. ý nghĩ y khi n lão kho ra. Lão n m xu ng nh b ng ch n sáng s ra ào gò t. C u tr i, ng có th ng Túc nào dư i ó. N u qu th t, t t c ch là m t gi c mơ thì lão l i s ng y như cũ. Nhưng lão không th ch n sáng. Chưa bao gi lão c m th y êm dài như v y. rơm hình như có r p. Lão ng i d y tìm thó, l n mò ra gò t. M t tr i lên cao lão m i d ng tay. B ng c n cào vì ói. Lão quay v l u, ăn qua loa m y c khoai s ng. Bu i trưa, lão n y ra m t sáng ki n. Lão em c thúng khoai và v i nư c xu ng h , ăn u ng t i ch r i l i b t tay ngay vào vi c. H nh ã thành h l n, r i thành ao c n, còn xung quanh - t cao ch t ng t lưng ch ng tr i. Chi u ngày th năm, lão tìm th y m t b r cây ã m c. t bên dư i xôm x p, l m t m tr ng như r c mu i. Ch ng có th ng Túc, ch ng có gì ó. “V y là th ng Túc còn s ng!” - Lão m ng r khóc r ng lên như tr nh .
  • 36.
    t nhiên lãos c nh n m t i u h tr ng. Lão ch t m t m u r cây, ưa lên mũi ng i. R cây ã m c, không th bi t có ph i là r i hay không. V hân hoan trên m t lão v t t t. Lão th n th m t h i lâu. R i lão l i v l y thó. Chi c thó chưa bao gi ph n b i. Nó s giúp lão ào n t n cùng. Lão ph i làm rõ th c hư, b y lâu lão n m mê hay t nh? 15/12/1992 ------------------ (1) Thó: d ng c ào á ong. (2) Cùng cùng: m t loài côn trùng làm t dư i t. (3) V y nà: m t lo i rong nư c ng t. Gã tr n lính T t c chúng tôi u run. M hôi toát ra m ìa. Gi a, Nh n và Út ã b g p ch t l i, còn Cái chìa ra, ch có tôi ơn c trên cái th t g . Cái th t m c v n còn mùi th t l n ôi, l m l m. Ðơn c, tôi ch còn bi t phó m c cho s ph n. Ðây là l n th ba trong ngày, ngày th ba trong tu n. Mà ã có l n th ba, ngày th ba, thì may ra cũng s có l n th tư, ngày th tư. May hơn n a, còn có ngày th năm. Và bi t âu, th sáu, th b y. Bi t âu, ông ch t nhiên i ý. Cái g p may, Gi a, Nh n và Út cũng g p may. Tôi c m th y cay ng, nhưng không h ghen t . S ph n là th , i tôi nhi u vinh d thì cũng nhi u nguy cơ. Tay trái, ông ch c m con dao pha cán g . S ng dày, lư n en, lư i xanh, con dao y s c như nư c. Gi ng h t bên tay ph i, c năm ngón trái toát m hôi h t. Cái Trái và Tr Trái run nh t. Vì không quen. L n u tiên c m dao, run là ph i. Mà nói úng ra, ây ã là l n th chín - l n th ba trong ngày, ngày th ba trong tu n. Bình thư ng, c m dao là vi c c a tay ph i, trư c h t là c a tôi và Cái Ph i. Su t i mình, tôi làm gì thì h u như bao gi cũng cùng làm v i Cái Ph i. Dĩ nhiên, trong nhi u vi c, như vi c c m dao, cũng ít nhi u có s tr giúp c a Gi a, Nh n và Út. Tôi mu n nói là Gi a Ph i, Nh n Ph i và Út Ph i. Công vi c c a chúng tôi l p i l p l i h t ngày này n tháng khác. M i khi có khách, m t bà to béo ch ng h n, hay m t ông g y như que c i, hay m t ch b ng to như cái thúng, i lo i th , ông ch qu ng súc th t h n lên m t th t và c m dao. Gân căng lên, tôi mi t ch t l y cán g . Như m t ánh ch p, con dao pha b xu ng t ng th t. S t! Th t nh . Th t ng t.
  • 37.
    - N acân ch n, ông ch nói, qu n mi ng gói th t b ng m t m nh ni lông và trao cho khách hàng. C m dao, ó là m t công vi c cao thư ng. Anh không nh ng ph i c t mi ng th t sao cho g n, p, ngon m t, mà còn ph i chính xác. N a cân, m t nhát dao. Hai cân, cũng m t nhát dao. Hai nhát là v t. C m dao là m t công vi c cao thư ng còn vì m t lý do khác. Anh ph i bi t i u ch nh. Nh thôi, nhưng ph i bi t i u ch nh. Khách quen không gi ng khách sơ. V i khách quen anh c t nh nh thêm tí chút. V i khách sơ, anh c t h t tí ti. C m dao là vi c mang y tình ngư i. C m dao, ó là vi c c a tôi v i Cái Ph i, nhưng lúc này, l i là vi c c a Tr Trái và Cái Trái. Ðây là l n th ba, ngày th ba, Tr Trái và Cái Trái c m dao. M i ch là c m, ch chưa bao gi ch t th t. Mà nói chung, anh ta chưa ch t b t kỳ m t th gì. Như th thì run là ph i. Tôi v n hy v ng ông ch s i ý, hay ít nh t là hoãn l i n ngày mai. Nhưng tôi cũng l m c m th y l n này s là l n nh m nh. Tôi không th gi i thích t i sao, nhưng c m giác y r t rõ. Có th vì tay ông ch run hơn, nhưng i u ó tôi cũng không dám ch c. Ông t t h con dao xu ng. Lư i dao l nh ch m vào lưng khi n tôi rùng mình. Thú th t, tôi v n là k nhát gan, c nhìn th y lư i dao sáng loáng là ho ng. Hơn ai h t, tôi bi t rõ t t c nh ng ngón ngh c a h n ta. Nh ng mũi r ch, nh ng ư ng thái, nh ng v t c t, nh ng cú ch t, nh ng nhát x , và c nh ng òn tr s ng lưng g m ghi c. Ngón nào cũng l nh l o, ch t chóc. Cũng may, tôi luôn luôn là ngư i c m dao. Trư c kia, ông ch không bao gi ch m lư i dao vào lưng tôi, m c dù vào b ng thì thư ng xuyên. Ðúng hơn là ông g i g i b ng tôi vào lư i dao, có khi th xem dao có s c không, có khi ch vì thói quen. Da b ng tôi dày, ti ng g i vào dao kh t kh t, kh p kh p, cao th p khác nhau. N u dao cùn, ông g i vào thanh á mài. Nhưng chuy n ó ch x y ra có m t l n. Nói chung, con dao này s c như nư c. Ông lư i dao yên l ng h i lâu trên lưng tôi, kh n, gi yên, nghiêng m t bên, nghiêng v bên khác, r i kh n n a. L p da m ng trên lưng tôi au nhói, như s p t. Ông c ng nh th h i lâu, r i t ng t nh c dao lên, th dài. Tôi thoáng m ng th m. Gi ng h t hôm qua, khi ông nh m m t l i, th dài, toàn thân tôi l nh bu t. Tôi i ông l c u, g t cái th t sang m t bên r i vào b p, c t dao lên giá. V y là s có ngày th tư. Bi t âu còn có ngày th năm. May hơn n a, th sáu, th b y. Bi t âu, ông ch t nhiên i ý. Ð t nhiên ông m cái “r m”. B ng m t ng tác quy t li t, tay trái ông b xu ng m t nhát tr i giáng. Con dao c m ng p vào cái th t g . Cái th t g nh p nháp, n ng n c mùi m l n ôi, n y lên vì gi t mình trên m t bàn cũng dính y m l n.
  • 38.
    Mi ng nghin ken két, ông ch i lòng vòng quanh bàn, lòng vòng trong phòng. Ông l i g n giá ngh , l n lư t c m t ng con dao lên ng m nghía. T n ng n, ông ưa tôi vào mi ng, c n nhè nh gi a hai hàm răng, day day như dò h i. Tôi ch t nh nh ng ngày xa xưa, khi còn nh , ông v n dùng răng c n và day tôi như th m i l n có i u gì s hãi. Năm lên b n ông b m. M t b nh gì ó không rõ, nhưng có v r t tr m tr ng vì ông th khò khè, không ăn u ng gì ư c. M ông d n ông n th y thu c. Ông ch tôi khóc ng n ng t trong khi ông th y thu c v n nh nhàng d dành. Ông ta ng a lòng bàn tay ông ch , bôi c n lên b ng tôi, ch u ngón, r i b t ng c m ph p m t chi c kim dài úng vào cái hoa văn xoáy tròn. Tôi co rúm ngư i l i. Ông ch tôi thét lên m t ti ng rùng r n, rãy r a tuy t v ng, nhưng ông th y thu c không ch u tha. Ông ta bóp m nh khi n máu ch y ra thành dòng, en như máu cá. Ð n t n bây gi tôi v n còn nh cái c m giác máu trong mình b v t ra au bu t n t n xương t y. Khi máu en ã ra h t, ông th y thu c p lên b ng tôi m t mi ng bông t m c n, cư i r t tươi: “Xong r i, như con ki n t thôi mà!”. Ông ch tôi v n khóc. Ông v t mi ng bông xu ng t, út tôi vào mi ng và mút. Có th lúc này ông không nghĩ n chuy n y. Ông tôi lư t nh trên hàm răng thô và kh p kh nh. H i lâu sau, ông ra sau nhà, v n dùng tay trái, c m chi c rìu lên ng m nghía. Chi c rìu dùng lâu năm, cán bóng l n, nhưng lư i cũng sáng loáng như lư i dao. Ông th m nư c b t vào b ng tôi, qu t lên lư i rìu r i khe kh l c u. Tr vào nhà, ông m cái h p g nh , v n c không tôi ch m vào. Cái h p cũng en i và n ng n c mùi m ôi. Trong h p ngoài ít ti n l ch có hai t m nh ã vàng. Ông nhìn chăm chú vào hai t m nh, th dài, và l i l c u. Tôi g n như tê li t khi ông óng cái h p, ng d y. Trong khi ó, ông có v ã bình tĩnh tr l i. Ch m rãi, ông l i g n cái bàn ngh , dùng tay trái lay nh con dao v n còn c m ng p vào cái th t. Ông lay r t lâu, nhưng khi nó v a l ng ra thì ông nâng lên m t cách d t khoát. Ngay c lúc ông g m lên trong c h ng tôi v n chưa hi u chuy n gì x y ra. Máu phun ra c m t th t. Tay trái ông ch rút t túi qu n ra m t cu n g c, qu n ch t l y v t thương. Tôi không hi u gì cho n khi tay trái ông ch nh t tôi lên, gói vào m t mi ng v i tr ng. Trong c h ng, ông v n g m g vì au n, nhưng môi ông n m t n cư i hãnh di n. M T S TÀI LI U CÓ LIÊN QUAN:
  • 39.
    N i chin b y năm: “Cu c chi n gi a ngư i Tumsi và ngư i Dumsi dư i th i vua Soliva (1901-1957) là m t trong nh ng xung t ch ng t c m máu nh t trong l ch s . Ngư i Tumsi s ng b ng ngh săn b n và khai thác r ng phía Tây dãy Siva, ngư i Dumsi tr ng ngô và ánh cá vùng ng b ng phía Ðông. Th c ra ngư i Tumsi và ngư i Dumsi u thu c ch ng Msi v i khác bi t v ti ng nói không áng k . Tr m t s t a phương, b t kỳ ngư i Tumsi và ngư i Dumsi nào cũng có th giao ti p v i nhau d dàng. Năm 1931, Soliva, m t ch tr i ng a g c Tumsi, o chính l t vua Domba Tam, lên ngôi và thi hành chính sách bài Dumsi. Vì m c ích chính tr , s khác bi t ngôn ng b chính quy n Soliva cư ng i u b ng cách áp d ng l i vi t t ph i sang trái cho ngư i Tumsi, trong khi ngư i Dumsi v n ti p t c s d ng l i vi t tr trái sang ph i. Làn sóng tàn sát và cư p bóc lan tràn khi n ch trong năm năm u tiên c m quy n c a Soliva, ã có ít nh t n a tri u ngư i Dumsi b gi t h i. Mùa xuân năm 1939, Dzombu, m t ch n i n tr ng ngô cùng em trai là Dzombi c m u m t nhóm nông dân mi n Ðông t n công các t nh l ven bi n r i nhanh chóng ti n sát n chân dãy Siva. T xưng là nh ng ngư i khôi ph c tri u vua Domba Tam, ng th i áp d ng chính sách l y c a c i c a ngư i giàu chia cho dân nghèo, h ư c ca ng i như nh ng v c u th và uy tín tăng lên r t nhanh. Tuy nhiên, Dzombu và quân i c a ông ta nhanh chóng t ra cũng tàn ác không kém, c bi t là i v i ngư i Tumsi nh ng vùng ông ta chi m ư c. Chính Dzombu ã gi t ch t em trai vì mâu thu n n i b . Soliva và nh ng ngư i Tumsi b m t quy n l i không ch u bó tay. Cu c chi n nhanh chóng chuy n thành cu c tranh giành quy n l c gi a Dzombu và Soliva. K t u cu c chi n n mùa thu năm 1946, khi Dzombu b t ng b sát h i, t ng s ngư i ch t tr c ti p ho c gián ti p trong cu c chi n ư c tính lên t i 4, 5 tri u ngư i”. (Tibet-Leo Newman, Cu c chi n tranh b y năm, Paris: Harold, 1971, t. 17). Thương vong: “Trong su t cu c chi n, c hai bên u áp t m t ch quân d ch c bi t hà kh c i v i dân chúng. M c dù th ng kê chưa y , có nhi u b ng ch ng tin r ng ít nh t m i bên có hàng trăm ngàn ngư i b m ng t i chi n trư ng, hàng tri u ngư i khác b thương vong và hàng tri u dân thư ng ã ch t vì nh ng nguyên nhân liên quan tr c ti p n các cu c hành quân. Báo cáo m t c a các tư ng lĩnh thân c n g i Soliva cho th y ch trong mùa xuân năm 1939, quân n i d y c a Dzombu ã gi t 10200 binh lính và hơn 1000 c nh sát c a Soliva. Nh ng cu c giao tranh trong nh ng năm sau ó còn kh c li t hơn g p b i. Cao i m là năm 1942, khi hai bên t p trung l c lư ng cho tr n quy t u chân dãy Siva. Các báo cáo khác nhau cho th y trong tr n này Soliva m t 45000 lính, còn phía Dzombu là 39000”. (Tibet-Leo Newman, Ðã d n, t. 95) B nh d ch: “Nguy cơ t tr n và thương vong cao không ph i là lý do duy nh t khi n t l hao binh c c kỳ cao c a hai bên tham chi n. Trong vòng b y năm, ít nh t b n l n x y ra i d ch, c bi t là tr n s t m t khi n cho kho ng 50% binh lính c a c hai bên m c b nh, trong ó t l t vong lên t i 15%”. (Dzumbuti, Y h c th i chi n, New York: Medibooks, 1960, t. 29).
  • 40.
    B t lính:“M i u, quân Dzumbu ch y u bao g m nh ng ngư i tình nguy n, a s là nông và ngư dân, nhưng khi chi n tranh lan r ng, nh t là sau khi Dzombu tuyên b khôi ph c ngôi vua Domba, ông ta b t u áp d ng ch quân d ch b t bu c. Soliva thì ã áp d ng ch quân d ch t trư c. Phương pháp b t lính c a c hai bên nói chung là không khác nhau. Thông thư ng, ch tiêu cho m i làng là c năm ngư i àn ông ph i có m t ngư i ăng lính. Tuy nhiên, trong nhi u trư ng h p, phương pháp vây ráp ch p nhoáng b t lính cũng ư c áp d ng khi c n thi t”. (Tibet-Leo Newman, ã d n, t. 116). Ðào ngũ: “T l ào ngũ c a quân Dzombu lúc cao i m là 17%. T l ào ngũ c a quân Soliva ư c coi là th p hơn nhưng ch c ch n không dư i 12%. Lý do chính là nguy cơ t vong cao, i u ki n kh c nghi t, và thói hung b o c a các c p ch huy... Nh ng k ào ngũ b b t l i thư ng b i x r t tàn b o, m t s b hành quy t không xét x ”. (Hmumbi, V n ào ngũ trong Chi n tranh B y năm, T p chí Nghiên c u L ch s , s 257). Tr n lính: “Hình th c tr n lính ph bi n nh t là t gây thương tích” (Hmumbi, ã d n). V th m sát sông Silver: “Th c ra ây ch là m t trong r t nhi u cu c th m sát trong b y năm n i chi n. Ngày 12 tháng B y năm 1941, nh ng ngư i nông dân tr ng ngô trên bãi sông Silver cách th tr n Dzombong kho ng năm d m v phía b c phát hi n r t nhi u xác ngư i trôi xu ng t phía thư ng lưu. Chính quy n s t i huy ng dân chúng v t lên ư c ít nh t 800 thi th àn ông tr n tru ng, b trói gi t cánh khu u và b n vào gáy. T t c u b ch t ngón tr tay ph i”. (Báo cáo c a U ban nghiên c u t i ác chi n tranh, b n in roneo, thư vi n qu c gia Siva, F6-P299.G73.B2354,7).