Bài thơ miêu tả vẻ đẹp của hoa đào, không khí xuân tươi đẹp và kỷ niệm đau thương của một chàng thư sinh khi nhớ về người con gái thôn quê. Chàng lạc giữa rừng hoa, nhưng lòng luôn đau đáu về hình bóng giai nhân đã xa. Mặc dù hoa vẫn nở, người đẹp ngày nào đã không còn, để lại nỗi buồn và nhớ nhung trong lòng thi sĩ.