Sản phẩm môn Văn - Tiếng Việt
của học sinh Gateway
Năm học 2017-2018
NHÀ XUẤT BẢN TRI THỨC
EM HỌC, EM NGHĨ, EM LÀM
Sản phẩm môn Văn - Tiếng Việt
của học sinh Gateway
Năm học 2017-2018
Bản quyền tác phẩm đã được bảo
hộ. Mọi hình thức xuất bản, sao
chụp, phân phối dưới dạng in ấn
hoặc văn bản điện tử không có sự
cho phép của Trường Phổ thông
liên cấp Quốc tế Gateway là vi
phạm bản quyền.
Trường PTLC Quốc tế Gateway
A Lô TH1, Khu ĐTM Dịch Vọng, 	
P.Dịch Vọng, Q.Cầu Giấy, Hà Nội
T 024 6260 4666 / 024 6291 1557
H 0981 335 838
E infohn1@gatewayschool.edu.vn
adminhn1@gateway.edu.vn
W www.gateway.edu.vn
Tôi rất vinh dự lại được giới thiệu cuốn sách của các em học
sinh trường Gateway Hà Nội năm học 2017-2018.
Năm trước, tôi đã viết: “Xin đừng gọi các em là nhà văn hay
nhà thơ”, xin bạn đọc đừng nghĩ nhà trường định đào tạo
những nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ.
Năm nay, vẫn xin nhắc lại ý đó: Khi dạy Văn, nhà trường chỉ
chăm sóc nuôi dưỡng năng lực cảm nhận và biểu lộ tình cảm
của các em theo phương thức nghệ thuật Văn.
Bạn đọc sẽ bắt gặp ở đây một năng lực Văn của những em học
sinh có lối sống hồn nhiên mà tinh tế, đôn hậu mà thông minh,
khoáng đạt mà khuôn phép - một khuôn phép của con người
chuẩn bị cho thời đại bốn chấm không của Dân tộc ta.
Phạm Toàn
Cố vấn Giáo dục
trường PTLC Quốc tế Gateway
Mấy lời giới thiệu
6
Phần I
Bạn có hình dung được niềm hạnh phúc của những em nhỏ lần
đầu tiên biết tự ghi, tự đọc tiếng mẹ đẻ của mình không?
Các em đọc bất kỳ chữ nào mình thấy, hào hứng ghi lại bằng
nét chữ của mình những sự vật, sự việc hàng ngày diễn ra
xung quanh. Các em đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc một cách
hồn nhiên, trong sáng qua những đoạn thơ, đoạn vè, những
dòng nhật ký... Xin chia sẻ cùng các bạn!
7
Vè động vật
Ve vẻ vè ve
Nghe vè động vật
Bãi cỏ trên đất
Đàn hươu cao cổ
Thủng thẳng gặm cỏ
Chúa tể sơn lâm
Tài năng vô địch
Đàn voi lịch kịch
Ầm ầm kéo tới
Thế giới tươi mới
Luôn chào đón em.
(Minh Đăng – 1C)
8
Vè con mèo
Ve vẻ vè ve
Cái vè con mèo
Lông nó màu nâu
Nó kêu meo meo
Nó hay bắt chuột
Giữ cửa giữ nhà
Luôn luôn sạch sẽ
Ve vẻ vè ve.
(Nguyễn Ngọc An Nhiên - 1A)
9
Vè mùa xuân
Ve vẻ vè ve
Cái vè mùa xuân
Xuân nở nhiều hoa
Được đi du xuân
Mua tranh Đông Hồ
Ở chợ tấp nập
Ai cũng vui mừng
Xuân là tuyệt vời.
(Hà Phương - 1B)
10
Vè con bướm
Ve vẻ vè ve
Cái vè bướm xinh
Cánh nó rất đẹp
Đôi cánh mềm mại
Thoải mái mùa hè
Mèo con vờn bướm
Bị chó đuổi đi
Ve vẻ vè ve.
(Ngọc Linh - 1A)
Vè con cá
Ve vẻ vè ve
Đại dương rộng lớn
Có cá thờn bơn
Cá voi sát thủ
Cá nhỏ loanh quanh
Cá heo vui nhộn
Vui đùa lon ton
Em thích đại dương
Đi xa muôn phương
Vẫn sẽ nhớ về.
(Minh Kiệt - 1C)
11
Vè quả trứng
Một quả trứng tròn
Đã ốp lên ăn
Khi đã ăn hết
Nhọc nhà nhọc nhạch
Lại đi mua thêm,
Không ăn nhiều quá
Thứ gì cũng vậy.
(Minh An - 1A)
12
Vè hoa sen
Ve vẻ vè ve
Cái vè hoa sen
Nó ở dưới nước
Nó xinh đẹp lắm
Nó rất tinh khiết
Em rất thích nó
Ve vẻ vè ve.
(Minh Anh - 1A)
13
14
Vè lớp một
Ve vẻ vè ve
Lớp Một sạch sẽ
Lớp Một còn bé
Bạn bè yêu bé
Bé là bạn tốt
Bé yêu bạn bè
Các bạn yêu bé
Lớp Một rất vui
Bé yêu lớp Một
Các bạn cũng yêu.
(Diệp Anh - 1D)
Vè thể thao
Ve vẻ vè ve
Nghe vè thể thao
Rất hay sút vào
Là anh Quang Hải
Đá ở cánh trái
Là anh Hồng Duy
Anh đang lùi lùi
Để sút vào gôn
Sút nhưng bị lộn
Bóng bay ra ngoài
Thế là tiếc hoài
Ôm đầu ôm bụng
Anh Bùi Tiến Dũng
Bắt được một quả
Tỉ số san hòa
Đẩy thêm quả nữa
Việt Nam vươn lên
Và giành chiến thắng!
(An Huy – 1C)
15
Mẹ em
Em thương mẹ em
Lúc nào mẹ cũng
Làm nhiều cho em
Mẹ em lúc nào
Cũng cho em ăn
Món kem ngon ngọt
Em buồn một chút
Vì em vẫn chưa
Làm được việc gì
Cho mẹ em cả.
(Zi Han - 1C)
Vè bút mực
Cái vẻ vè ve
Cái vè bút mực
Bao bài học hay
Em rất mê say
Với bài toán khó
Bởi vì em có
Một cái bút mực
Rất là đẹp xinh.
(Lam Khuê - 1E)
16
Hôm nay là ngày mẹ tớ sinh
em bé. Đây là ngày đầu tiên
tớ nhìn thấy em của tớ. Em
tớ rất đáng yêu. Tớ đặt tên
em là Táo. Em tớ rất hay
cười và em tớ đã biết lẫy
rồi. Em tớ thích nói chuyện.
Tớ thích có em.
(Diệu Châu - 1E)
17
Về quê hương
- Con ơi năm nay nhà mình sẽ về quê.
- Mẹ ơi về quê thăm ông bà ạ? Con thích về quê thăm 	
ông bà mẹ ạ.
- Con là đứa cháu hiếu thảo. Mẹ yêu con gái lắm.
- Con cũng yêu mẹ và gia đình lắm!
(Ngọc Diệp - 1A)
Lớp 1D à, tớ có rất nhiều kỷ niệm với các cậu rồi nhưng lên
lớp 2 tớ sẽ không có kỷ niệm với các cậu nữa. Vì tớ sẽ chuyển
trường, nhà tớ ở xa lắm. Hằng ngày tớ phải thức dậy từ 6h
sáng. Nhưng không sao tớ sẽ vẫn yêu các cậu. Tớ sẽ về thăm
Gateway. Tớ yêu các cậu. Tớ nhớ nhất là lúc tớ chơi với Bảo
Uyên. Bảo Uyên ơi tớ yêu cậu lắm. Cậu có nhớ tớ không? Chắc
là có. Tớ nghĩ thế. Tớ yêu Bảo Uyên nhất trong lớp đó.
(Hải Như - 1D)
Hai truyện em thích nhất là Lọ Lem và Nàng tiên cá. Nàng Lọ
Lem em thích vì cô ấy rất nhân hậu và yêu quý động vật. Em
cũng yêu động vật giống cô ấy. Với truyện nàng tiên cá, em
thích là vì cô ấy có giọng hát rất hay. Cô ấy lại thích khám
phá đại dương và thế giới loài người.
(Bảo Uyên - 1D)
18
Đôi bạn
Có hai bạn đang chơi đùa cùng
nhau. Bỗng có một bạn chẳng
may đẩy ngã bạn còn lại.
- Cậu có đau không?
- Tớ không đau lắm!
- Cậu đúng là siêu nhân.
- Ừ không sao đâu, ai chả có
lúc thế hả cậu.
- Cậu bị xước xước chân kìa, để
tớ đưa cậu vào phòng y tế nhé!
- Cám ơn cậu. Đúng là hai bọn
mình giỏi thật nhỉ?
(Gia Huy - 1C)
Chiếc tàu giấy
Kính cong ...
- Ai đấy nhỉ, kì vậy?
- Cái gì đây?
- Mình tưởng cậu từ thế kỉ 22 chứ.
- Mình làm gì có nhiều tiền để mua chiếc tàu này chứ.
- Nhưng mà mình muốn mua cơ!
- Cậu nhìn lại đi 22 yên cơ mà?
- Mình mua cái tàu 22 yên được chưa?
Hai bạn tiết kiệm mãi, cuối cùng hai bạn cũng mua
được một chiếc tàu bằng giấy thật hoành tráng.
(Gia Đạt - 1A)
Bé đi chợ Tết
Bé đi chợ Tết cùng mẹ. Bé thấy rất nhiều đồ chơi. Bé thích nhất là đồ chơi bóng đá.
Bé thích lắm! Bé ra gọi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ cho con mua đồ chơi được không ạ?
- Mẹ đồng ý, con thích đồ chơi nào?
Bé chỉ cho mẹ bộ đồ chơi mình thích. Mẹ quay ra nói với bác bán hàng:
- Bác ơi, bác bán cho tôi một bộ đồ chơi bóng đá với.
- Đây chị ạ. Giá là sáu mươi nghìn nhé!
- Tôi gửi bác ạ.
Bé nhận bộ đồ chơi từ mẹ và cười vui sung sướng. Bé đang nghĩ tới việc về nhà sẽ rủ
bạn chơi cùng. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi!
(Tự Tuyển - 1C)
19
Phần II
19
Cuộc sống muôn màu đã hiện ra thế nào khi em lắng nghe
được bằng cả cái tai bên trong, nhìn được bằng cả đôi mắt
bên trong và cảm nhận được bằng tất cả tâm hồn ngây thơ,
trong trẻo ?
Các em đã được làm, được nói và được viết ra những điều em
nghĩ về cuộc sống xung quanh, từ điều bình dị, thân thương
đến những cuộc phiêu lưu vào những chân trời nghệ thuật.
Những vần thơ nhỏ, những mẩu truyện ngắn hay những vở kịch
vui đã ra đời từ đó…
20
Cây cối
Mùa thu đầy lá rụng
Em dùng lá tạo chim
Vì mùa thu hơi lạnh
Chú sóc đã vào nhà.
Cũng gần đến tuổi già
Nên cây bàng đi ngủ.
(Tuệ Vi - 2A)
Em út
Em rất dễ thương
Đôi tay em nhỏ
Chị thương em lắm
Em út của chị
Em cố ăn nhé
Sẽ cao lên dần.
(Tường Vy - 2A)
Mẹ
Mẹ yêu của con
Mùa đông gió lạnh
Em thấy rét quá
Mẹ đắp chăn cho
Em yêu mẹ nhất.
(Minh Trang - 2A)
Giông bão
Trời mưa giông bão
Ngoài trời tối tăm
Mẹ em đi làm
Nhưng mãi chưa về
Ngoài trời lạnh buốt
Đường phố rét tanh
Lạnh như bắc cực
Em cảm thấy buồn
Vì mẹ chưa về.
(Nhật Minh - 2A)
21
Bố của em
Bố rất yêu em
Hàng ngày bố em
Phải đi công tác
Từ sáng đến tối
Về nhà không ngủ
Dậy để làm việc
Em rất thương bố.
(Nhã Linh - 2A)
Mưa
Em nhìn mưa rơi
Hôm nay em nhìn mưa rơi
Thấy từng giọt mưa rơi
Những chú chim xinh xắn đang bay
Trên trời ở gần cánh đồng xa
Trên trời giông bão
Những chú chim nhỏ tìm chỗ để trốn.
(Thu Thủy - 2A)
Hàn Quốc của em
Em thích Hàn Quốc
Đó là quê em
Bà em yêu em
Ông em cũng thế
Em yêu anh em
Anh chơi em vui
Hàn Quốc sạch sẽ
Có nhiều con chim
Hàn Quốc vui lắm!
Seoul cũng vui
Em thích Hàn Quốc.
(Kim Ji Beom - 2D)
Bàn tay em
Bàn tay em nhỏ bé
Em giúp mẹ nhặt rau
Lấy bát đũa mau mau
Ước gì em mau lớn
Để giúp mẹ nhiều hơn.
(Lam Anh - 2D)
22
Mẹ của con
Mẹ của con tuyệt nhất
Xinh đẹp lại dịu dàng
Hiền lành và giỏi giang
Luôn giữ gìn tổ ấm
Mỗi khi gặp khó khăn
Mẹ đều giúp đỡ con
Để con ngày khôn lớn
Con tự hào có mẹ
Con yêu mẹ rất nhiều!
(Ngân Hà - 2D)
	
Mẹ ơi
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Con đói lắm rồi
Mẹ nấu con ăn
Ngon rất là ngon
Lúc con buồn ngủ
Mẹ ôm thật chặt
Chắc như tường đấy!
(Nam Anh - 2D)
Biết ơn mẹ
Giờ mẹ đã già
Con chăm mẹ vui
Con giúp đỡ mẹ
Như mẹ năm xưa
Mẹ đã già rồi
Lúc con còn bé
Mẹ nuôi mẹ chiều
Mình biết ơn mẹ.
(Tuệ Anh - 2D)
23
Đàn gà con
Cục ta cục tác
Một đàn gà con
Núp trong đôi cánh
Của gà mái mẹ
Những chú gà nhỏ
Đôi mắt sáng ngời
Bộ lông óng mượt
Chiếc mỏ xinh xinh
Ôi chú gà con
Mắt nhắm mắt mở
Lim dim buồn ngủ
Dưới cánh gà mẹ.
(Tú Minh - 3B)
Con yêu mẹ
Từ lúc con còn nhỏ
Mẹ đã âu yếm con
Và luôn ru con ngủ
Mẹ nấu cơm cho con
Mẹ đã thơm má con
Từ lúc con đã lớn
Con sẽ thương mẹ nhiều
Con cố gắng chăm học
Con sẽ luôn nghe lời
Con yêu mẹ nhiều lắm!
(Trí Hiếu - 2D)
Bàn tay của mẹ
Bàn tay của mẹ
Như chiếc chăn ấm
Bàn tay của mẹ
Như những nụ cười
Bàn tay của mẹ
Là đồng cỏ xanh
Bàn tay của mẹ
Là tia nắng ấm.
Những lúc con buồn
Bàn tay của mẹ
Đem lại những thứ
Rạng ngời cho con
Bàn tay của mẹ
Đã dạy dỗ con
Bàn tay của mẹ
Luôn ở bên con…
(Phú Bình – 4A)
2424
Cây đàn ước mơ
Có một cậu bé
Sống rất cô đơn
Ngồi bên góc phố
Những con đường vắng
Có những tiếng nhạc
Bay theo chiều gió
Có cơn mưa rào
Rơi trên đường phố
Cậu bé đánh đàn
Hay như nghệ sĩ
(Bảo Lâm - 3B)
Tiếng đàn
Có một cậu bé
Cô đơn một mình
Trong góc phố nhỏ
Những tiếng đàn
Tỉ tê,
Tiếng đàn hạnh phúc
Tiếng đàn vui, buồn
Cậu bé đánh như
Âm nhạc là một nửa cuộc đời
Những tiếng đàn của cậu khơi về
Tuổi thơ, hiện tại và tương lai
Âm nhạc của cậu
Bay theo chiều gió
Tiếng đàn vang to.
(Hà An - 3B)
2525
Trăng lúc tròn lúc méo
Trăng sáng hơn ánh đèn
Trăng tròn như quả bóng
Em nhìn lên em chơi
Lúc khi mà trăng méo
Em nhìn như quả chuối
Khi màn đêm buông xuống
Chỉ có mình trăng thôi
Trăng là một ánh đèn
Soi rõ cho em nhìn
Khi mặt trời đi lên
Trăng từ từ đi xuống
Em nhớ trăng lắm đấy
Bởi vì em yêu trăng.
(Mai Khanh - 2D)
Chú cuội cung trăng
Chú Cuội cung trăng
Dắt trâu đi ăn
Buổi tối trung thu
Cả làng đi chơi
Ai cũng nghĩ rằng
Chú Cuội cô đơn
Không phải như vậy
Ông sao là bạn
Trẻ em vây quanh
Chú Cuội tội nghiệp
Buổi sáng hôm sau
Chú Cuội về trời
Nhưng em không buồn
Vì còn năm sau.
(Chí Thành - 3A)
Trăng soi xuống nhà em
Khi trăng soi xuống nhà em
Em thấy trăng sáng hơn cả đèn
Ông trăng ơi, ông trăng à,
Ông trăng có nghe thấy không?
Thành phố rất là yên lặng
Không có ai đáp trả lại cả
Con chim quên không hót
Chỉ có tiếng em nói ư?
Ôi trời thật là cô đơn.
(Nhật Minh - 2B)
2626
Trăng ơi từ đâu đến
Trăng ơi từ đâu đến?
Tròn như là chữ O
Có phải ai viết không?
Trăng ơi từ đâu đến?
Tròn như là hòn bi
Bạn nào bắn lên trời?
Trăng ơi từ đâu đến?
Tròn như là bánh xe
Ai lái trăng lên trời?
(Minh Đức - 3A)
Ông trăng ơi ông trăng
Ông từ đâu đến
Ông thật lấp lánh
Ở khắp mọi nơi
Ông thật tuyệt vời
Như lời mẹ ru.
(Bảo Minh - 3B)
Trăng ơi đừng đi đâu
Đêm khuya em nằm ngủ
Trăng soi sáng phòng em
Em chạy ra sân nhà
Trăng mỉm cười với em
Ánh trăng vàng rực rỡ
Ngay cả khi em ngủ
Lúc khi mà em học
Trăng làm đèn cho em
Khi trời đang gần sáng
Trăng như vẫy chào em
Em nhớ ông trăng lắm
Trăng ơi đừng đi đâu!
(Thanh Vân - 2D)
2727
Những vì sao ơi
Em đang ở đây
Soi đèn cho em
Những khi em học
Sao tỏa sáng đèn
Để cho em làm
Những vì sao ơi
Sao thật vui tính
Soi đèn cho em.
(Nguyệt Hà - 2C)
Sao ơi! Sao à!
Sao ơi! Sao à!
Sao là sao Mộc
Hay là sao Kim?
Sao là ngôi sao
Bay trên bầu trời
Có một ngôi sao
Lướt qua không khí
Đó là sao băng
Mọi người ước nguyện
Điều hay điều xấu.
(Gia Bình - 2C)
2828
2929
Ngắm những
hạt mưa rơi
Mưa rơi từng hạt một
Tí tách khắp muôn nơi
Ôi những hạt mưa rơi
Tôi nhìn ra đường phố
Đủ bảy sắc cầu vồng
Từ cái áo mưa nhỏ
Cho đến cái ô to
Ôi sao mưa đẹp thế
Tôi rất thích ngắm mưa
Để được nhìn ngọc nhỏ
Nằm ngủ trên lá xanh.
(Thanh Nhi - 2D)
Mưa rơi
Mưa rơi tí tách
Buổi đêm nằm ngủ
Thì thấy tiếng mưa
Làm em thức dậy
Mưa cứ rơi mãi
Rơi như đang bay
Buồn ơi là buồn.
(Lâm Hải - 2B)
Hôm nay em đi ngắm mưa
Em nhìn thấy hạt mưa rơi
Hạt mưa rất là lung linh
Lung linh như mắt của mẹ
Hạt mưa dễ thương vô cùng
Những hạt mưa rơi tí tách
Con gà chạy loạn xạ lên
Con kiến ướt nhẹp đành chạy về hang
Những hạt mưa rơi tí tách
Ôi những hạt mưa thật đẹp.
(Uyển Nhi - 2B)
3030
Mưa ơi tạnh đi
Bầu trời mây đen đen
Sấm và chớp xen giữa trời mưa to
Tạnh đi để bông sen nở
Đi đi những đám mây đen khắp trời.
(Hương Liên - 2D)
Trời mưa rất to, gió kêu lao xao lao xao. Chỉ có mẹ mình và em
mình ở nhà còn bố thì đi đâu mình không biết. Mình nhìn thấy
nhiều quả bưởi rụng. Mình đem cốc ra ngoài hứng nước mưa.
Mình uống nước đó, nó có vị gần giống nước lọc. Mình nghe
thấy con ếch nhảy xuống ao. Mình chạy vù ra mình bắt được
nó. Sờ nó cứ dính dính ý!
Lúc bố về, mình hỏi bố: “Bố đi đâu đấy ạ?” Bố mình trả lời thế
này: “Bố đi có việc đấy con”. Em mình cũng chạy ra và nói:
“Papa” nghĩa là bố trong tiếng Anh. Mình nhìn ra ngoài thì hết
mưa mất rồi. Tiếc thật! Bố mình hỏi: “Con sao mà buồn thế?”
Mình nói với bố mình là mình buồn vì hết mưa.
3131
Mưa
Em yêu trời mưa và gió mát
Đàn chim bay vội trốn dưới lùm cây
Tiếng mưa dần dân rơi xuống, bón cây
Cây ơi uống đi cho no, hạt mưa mát lạnh
Chà chà, làm dịu mát mặt em
Mưa cho em giấc mơ...
(Tuấn Lâm - 2B)
31
3232
Tôi đang đi mua quà Giáng Sinh về để trang trí bỗng tôi gặp
một em bé bán diêm. Tôi hỏi em:
- Vì sao em lại đi lang thang ở đây mà em không ở nhà dự
Giáng sinh cùng gia đình?
Em bé đáp:
- Bà em bị Thần Chết bắt, em không có mẹ còn bố thì say
rượu. Nếu em không bán được que diêm nào bố sẽ đánh em.
Tôi đáp lại:
- Thật là tội nghiệp em, anh sẽ cho em một vài đồ trang trí và
đồ ăn Giáng sinh nữa.
Em bé nghe vậy rất vui và bảo rằng:
- Cảm ơn anh rất nhiều, em chúc anh một ngày vui vẻ nhé!
Tôi nghe thấy thế nói tiếp:
- Em thật tốt bụng, anh chúc em có một đêm Giáng sinh vui vẻ,
ấm áp, được ăn những thức ăn ngon, trang trí nhà và em sẽ
nhận được quà. Ở trong quà sẽ có một đôi dép mới cho em và
đồ chơi nữa. Thôi anh đi về để trang trí nhà đây nhé.
Tạm biệt em!
(Nhật Minh - 2B)
Tưởng tượng gặp em bé bán diêm
3333
Gửi em bé bán diêm,
Anh là Trí Đức học sinh lớp 2C, anh biết em vì anh đọc sách
của Andersen. Anh chưa biết tên và họ của em là gì nên anh
gọi em là em bé bán diêm. Em có yêu bà không? Em có buồn
không? Chúc em mạnh khỏe.
Gateway ngày 29/11/2017
(Trí Đức - 2C)
Xin chào em bé bán diêm khổ ải. Sao em không về nhà mà lại
đi bán diêm trong đêm lạnh giá thế này? Em phải bán diêm
nếu không bán được que diêm nào thì em sẽ bị bố đánh rất
đau phải không? Em còn nhớ cảnh ngày xưa, em sống với một
người hiền hậu nhất là bà của em.
Nhưng bà của em đã bị thần chết bắt đi. Anh sẽ mời bố mẹ
của anh mua hết diêm cho em nhé!
(Mạnh Quân - 2B)
Anh là Tuấn Minh học sinh lớp 2C. Anh đã biết em trong môn
Văn 2. Em ơi! Em tên là gì? Tại sao nhà em không có xe ô tô?
Thế ở trên thiên đường em có gặp bà em không? Anh rất
thương em vì em đã bị mất người bà yêu quý mà ngày ngày
bà và em đã chơi vui vẻ bên nhau. Anh chúc em ở trên thiên
đường thật vui vẻ nhé!
(Tuấn Minh - 2C)
34
Viết thư gửi Thủy Tinh
Anh Thủy Tinh ơi, anh đừng trả thù Sơn Tinh nữa. Nếu anh tiếp
tục trả thù và đánh Sơn Tinh thì cả làng này sẽ bị lũ lụt, dân
làng rất khổ, lũ lụt sẽ tràn vào nhà của dân làng đấy. Mọi
người sẽ mệt lắm, tại vì nếu nước vào nhà thì mọi người phải
dọn dẹp nhà cửa. Em xin anh đấy, anh đừng trả thù Sơn Tinh
nữa nhé. Nhỡ Mỵ Nương giờ đây đã đẻ mấy đứa con rồi thì
sao? Thế anh có muốn trả thù Sơn Tinh nữa không?
(Hà Anh - 2B)
Viết thư cho bồ nông nhỏ mất mẹ
(trong truyện “Những con bồ nông”)
Tớ biết các cậu rất ngây thơ. Vào một ngày rất lạnh mẹ các
cậu đi kiếm mồi. Mẹ các cậu kiếm mồi mãi mà không thấy gì,
tớ nghĩ là các con cá, tôm, tép không bơi lên bởi vì trời đang
rất lạnh. Lúc mẹ các cậu về các cậu tưởng là mẹ kiếm được
nhiều mồi. Các cậu chui vào mồm của mẹ mà mổ họng, gan,
ruột. Thế là mẹ các cậu trượt chân ngã xuống ao và chết. Bây
giờ thì ai sẽ kiếm mồi cho các cậu? Các cậu thật đáng thương!
(Anh Hiếu - 2E)
Với bà chủ trong truyện
“Một con chó hiền”
Bà hung ác! Tại sao bà lại đánh bả chết con chó? Nó rất dễ
thương mà. Tại sao lại làm thế? Cô bé rất buồn. Không phải
buồn một ngày! Nhiều ngày!
(Samuel - 2D)
35
Tưởng tượng anh lính và gia đình
trong bài ca dao “Lính thú đời xưa”
Anh lính: Em ơi! Khi đi anh sẽ nhớ em lắm!
Vợ: Em cũng thế! (Cả hai đều khóc)
Con: Con không muốn bố đi đâu!
Anh lính: Nhưng đấy là công việc của bố nên bố phải đi!
Vợ: Em muốn là anh đi sẽ an toàn. Khi về em cũng muốn anh không bị sẹo, xước và đau.
Anh lính: Được rồi! Anh sẽ cẩn thận!
Trống ngũ liên đánh giục giã...
Vợ: Em tạm biệt anh! Em sẽ nhớ anh lắm!
Ba năm sau, anh lính trở về bình an vô sự…
Vợ: Con ơi! Bố kia kìa!
Con: A… A… A! Bố
Anh lính: Bố chào con! Anh chào em!
Vợ: Em chào anh!
Anh lính: Anh đã thắng giặc rồi!
Con: Ôi! Bố giỏi quá!
Vợ: Ôi! Anh dũng cảm quá!
Anh lính: Cảm ơn hai mẹ con!
(Khánh Linh - 2E)
Cò mẹ kiếm ăn buổi đêm
Cò con ở nhà học thêm trong phòng
Cò mẹ lạnh cóng trên đường
Cò con bị lạc ở phường không tên.
(Nguyệt Hà - 2C,
tưởng tượng với bài ca dao “Con cò”)
36
Người nông dân đi cày thì có một con trâu và một cái cày.
Nhất là họ rất muốn vào phòng điều hòa nhưng họ không bao
giờ được vào phòng điều hòa. Bạn đừng tưởng mỗi bác nông
dân mệt thôi, cả con trâu của bác nông dân cũng mệt đấy
các bạn ạ. Bạn biết không, con trâu còn phải kéo một cái cày
nặng nữa cơ. Bác nông dân cũng mệt mà, bác nông dân phải
trồng những rau, củ, quả cho mình ăn nữa cơ mà!
(Huy Dũng - 2E)
Tôi hồi còn trẻ đã phải đi cày ruộng. Nhưng tôi vẫn vui bởi
vì tôi vẫn có cơm ăn do công sức tôi làm. Hồi đó, tôi cày rất
chi là khổ. Trời nắng tôi đã phải đi ra đồng để cày ở ruộng.
Tôi phải cày đến chảy máu tay mới được một hạt gạo. Lúc đó,
tôi đã hy vọng rằng là mọi người sẽ ăn hết suất để tôn trọng
những hạt gạo mà tôi đã làm ra.
(Ngọc Khánh - 2E)
Tâm sự của
người nông dân
“Cày đồng ban trưa”
Tranh “Em bé chăn trâu”
(Đan Linh - 1B)
37
...Cậu hối hận, về nhà thấy mẹ vẫn ngồi đợi. Cậu liền chạy đến và
quỳ xuống nói:
- Mẹ à, con xin lỗi mẹ, mong mẹ bỏ qua những lỗi lầm con đã gây ra.
- Ôi, con của mẹ, con hiểu được như thế là mẹ rất mừng. Thôi, đi
vào tắm rửa rồi ra mẹ xới cơm cho ăn. Nhìn con nhem nhuốc, chắc
là đói rồi đúng không?
- Dạ, vâng ạ!
Sống được một thời gian, mẹ cậu sinh bệnh rồi mất. Trước khi nhắm
mắt, bà đã dặn con: “Hãy chôn mẹ ở ven nhà con nhé, yêu con”.
Từ chỗ nấm mộ mọc lên một cái cây, kỳ lạ ở chỗ cây hay rụng xuống
những trái cây ngọt lịm. Ta gọi đó là cây vú sữa.
(Thùy Dương - 4A)
…Mẹ đã mất, cậu bé chăm chỉ làm việc, ngày ngày chăm sóc
cây vú sữa cẩn thận. Đêm nào cậu cũng mơ được gặp mẹ. Một
hôm, cậu ra chợ bán quả vú sữa thì nghe người ta đồn là có
bóng người dưới gốc cây vú sữa. Đêm đó, cậu ra gốc cây vú
sữa đứng thì quả nhiên có một một bóng trắng xuất hiện ôm
cậu vào lòng. Sáng hôm sau, cậu lại nghe người ta đồn là cây
của họ bỗng nhiên chết héo hết. Cậu vội chạy về nhà xem cây
của mình thế nào thì cây vú sữa cũng đã chết. Cậu đứng khóc
dưới cây và cố mang nước tưới để cứu sống cây. Từ đằng sau
cậu có một bàn tay dịu dàng ôm cậu. Cậu nhận ra đó là mẹ
cậu và cậu ôm chầm lấy mẹ. Từ đó, hai mẹ con họ sống hạnh
phúc bên nhau.
(Thái Sơn - 4B)
Viết lại đoạn kết
câu chuyện
“Sự tích cây vú sữa”
3838
Tưởng tượng từ bài ca dao
“Trâu ơi ta bảo trâu này”
Sáng hôm nay, tôi phải đi cày ruộng, cày nhiều gấp đôi thường
ngày nên tôi bảo con trâu: “Trâu ơi ta bảo trâu này! Mày có muốn
đi cày với ta không?” Con trâu như hiểu lời tôi nói, đứng dậy đi
theo tôi ra đồng.
Ra đến nơi, tôi bảo: “Trâu ạ, việc cấy cày là việc cả đời của
chúng ta, nên vất vả thì ta và mày cùng cố gắng nhé! Cày xong ta
sẽ cho mày đi ăn cỏ non, ngon lắm”. Thế là tôi và trâu bắt đầu làm
việc. Chúng tôi cày suốt đến tận giữa trưa, rất mệt. Cũng may mà
trâu chịu khó, chăm chỉ nên chúng tôi đã cày xong.
Nhớ lời hứa, tôi dắt trâu ra bãi cỏ non, để trâu ăn cho thỏa thích.
Trâu ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, trâu nhìn lên tôi như muốn nói
cảm ơn. Tôi thấy thật may vì mình có con trâu tốt.
(Nguyên Huy - 5A)
3939
Hôm nay là lễ hội ướm giày. Đầu tiên có một số người lên thử
nhưng không vừa nên giả vờ khóc buồn cười lắm! Đến lượt Cám
thử giày xong thì thấy Tấm cũng đi nên Cám mách dì ghẻ, dì
ghẻ bĩu môi như mút ống hút.
(Tuấn Minh - 2D, ấn tượng về Lễ hội ướm giày ở lớp em)
40
Ao nhà mùa hạn
Mùa mưa mà mưa chẳng đến
Đáy sâu nẻ toác khi nào
Rêu nằm mơ những sấm sét
Rồi khô trên cọc cầu ao...
(Trích Góc sân và khoảng trời
Trần Đăng Khoa)
Gửi ông trời,
Cháu là đám rêu mọc trên cọc cầu ao. Cháu xin ông hãy cho mưa xuống tại vì các con vật sống
ở ao đang cầu mong ông cho mưa xuống. Các con vật dưới đấy đang cần nước và cháu đang
chuẩn bị chết vì cháu rất là mỏng manh. Cháu cần nước thì mới sống được và tất cả các con
vật cũng cần nước mới sống được. Xin ông hãy giúp cháu có thể sống lâu dài. Và ông đừng cho
chúng cháu mưa lèm nhèm. Chúng cháu chỉ muốn ông cho chúng cháu mưa thật nhiều. Chúng
cháu cầu xin ông một lần nữa đấy!
Hà Nội, ngày 7/2/ 2018.
Đám rêu,
(Thái Sơn - 2E)
Tưởng tượng mình là đám rêu
trên cọc cầu ao trong đoạn
thơ trên, em viết một bức thư
gửi ông trời…
Hà Nội ngày 7/02/2018
Gửi ông Trời!
Tôi là rêu trên cọc, các bạn tôi là ốc, cua và ếch. Ao của
chúng tôi rất là khô hạn và cạn kiệt. Chúng tôi đang rất cần
nước. Nếu không mưa chúng tôi sẽ chết dần dần mất. Bọn
cá, rêu, cua, ốc đang cầu xin ông! Bây giờ đã có rêu chết
rồi! Nếu ông muốn mưa thì ông hãy nhanh lên! Cuộc sống của
chúng tôi đang rất khổ và khó khăn!
Ký tên: Chú rêu đang đợi
(Đức Khánh - 2E)
41
Tưởng tượng với
chủ đề lịch sử
“Chiêu Lăng thạch mã”
Ta là vua Trần Nhân Tông. Ta đang đi thăm mộ của cha ta và
ta muốn kể cho các ngươi một câu chuyện đó là Chiêu Lăng
thạch mã. Khi còn thời chiến tranh nước ta rất vững. Đến con
ngựa đá cũng phải chịu gian nan, cũng phải chạy qua nhiều lớp
bùn và những quân lính dũng cảm. Nước ta đã hai lần đánh bại
kẻ địch.
(Gia Minh - 2B, tưởng tượng em là vua Trần Nhân Tông kể
chuyện đánh giặc)
Cuộc trò chuyện giữa An Dương Vương và Mỵ Châu
trên đường chạy giặc
Vua An Dương Vương: Sao cái gì giống nỏ thần thế nhỉ?
Mỵ Châu ơi, con có mang nỏ thần ra cho Trọng Thủy xem không?
Mỵ Châu: Không ạ!
Vua An Dương Vương: Nói cho thật vào !
Mỵ Châu: Có, để con rải lông ngỗng cho Trọng Thủy tìm thấy.
Vua An Dương Vương: Con biết thế là nguy hiểm lắm không?
Mỵ Châu: Con muốn gặp lại chồng con !
(Thái Sơn - 2E)
4242
Trò chuyện với
sứ giả Giang Văn Minh
Tôi: Ông Giang Văn Minh ơi, ông thật dũng cảm!
Ông: Có gì đâu. Ông chỉ vì nước Nam thôi!
Tôi: Chắc lúc đó cháu sẽ không dám nói câu đó trước vua Minh.
Ông: Ông chỉ bình tĩnh thôi. Chỉ cần cháu bình tĩnh thì cháu làm gì cũng được!
Tôi: Vậy ông có sợ không ạ?
Ông: Chỉ cần nước Nam an toàn là được!
(Nhã Uyên - 2E)
Lời nhắn nhủ với Trần Đăng Khoa
sau khi đọc bài thơ “Sao không về Vàng ơi”
Anh Trần Đăng Khoa ơi
Con Vàng đã mất rồi
Anh đừng nghĩ là người Mỹ
Thả bom vào con Vàng
Vì Mỹ đã làm bạn của Việt Nam
Con Vàng sẽ ở trong tim anh mà
Anh đừng buồn nữa nhé!
(Uyển Nhi - 2B)
4343
Thư gửi tới các chiến sĩ đảo Trường Sa
qua bài “Đợi mưa ở đảo Sinh Tồn”
Hà Nội ngày 30 tháng 1 năm 2017,
Các chú chiến sĩ ở đảo Trường Sa ơi, cháu thấy rất thương các
chú vì đã bảo vệ đất nước. Cháu nghĩ mong ước có cơn mưa sẽ
đến thôi vì các chú đã bảo vệ đất nước Việt Nam trong những
ngày nóng nực rồi! Cháu mong các chú sẽ sống vui vẻ, hạnh phúc
và điều kì diệu sẽ xảy ra đó là cơn mưa sẽ rơi xuống thôi.
Cháu muốn tặng thơ cho các chú.
Tôi ước có một cơn mưa
Rơi xuống quần đảo Trường Sa
Vì cây cối cần cơn mưa
Rơi xuống và đọng trên lá
Từ mồ hôi thắm trên cây
Xin mưa hãy tới đi!
Chú bộ đội ở đảo Trường Sa
Ngày đêm canh giữ
Tổ quốc chúng ta
Ông trăng soi sáng
Như một sự nỗ lực
Của các chiến sĩ Trường Sa.
(Nhã Uyên - 2E)
44
Hạt gạo vùng quê
Hạt gạo vùng quê
Bao tháng mới lên
Vài bông lúa chín
Nặng trĩu trên cây
Rồi mới ra thóc
Cũng khoảng vài tháng
Mới được làm gạo
Ăn nó ngon ngọt
Nhưng không hề dễ
Để làm được ra.
(Tuệ Vi - 2A)
Lúa vàng
Kìa gạo trắng lúa vàng
Trên cánh đồng mênh mang
Bỗng nhiên bị mất trắng
Khiến lòng người hoang mang
Người dân cày chăm chỉ
Bây giờ chẳng còn chi
Họ sẽ phải làm gì
Để bữa cơm no đủ?
(Tuệ San - 2B)
45
Với truyện “Con sẻ”
Ta thực sự thán phục, ngưỡng mộ tình cảm của sẻ mẹ dành cho
sẻ con, tình cảm của hai mẹ con chim sẻ cũng không biến mất.
Trong lòng ta đầy thán phục, cũng giống như trong lòng hai
mẹ con chim sẻ đầy yêu thương. Khi nhìn thấy cảnh sẻ mẹ lao
xuống cứu sẻ con, lúc đó ta mới bắt đầu hiểu ra tình cảm của
họ như thế nào. Và còn nhận thấy trong cuộc sống cũng phải
có lúc đối đầu với khó khăn.
(Gia Minh - 2B)
46
Thư gửi ông Mike, người kéo vĩ cầm
Ông Mike Walk ơi, cháu tên là Phạm Huyền Châu, tiếng vĩ cầm
ở Mỹ Lai của ông rất hay. Cháu thấy rất cảm động. Các em bé
và phụ nữ năm đấy như bị tuyệt chủng. Còn các ông già
cũng rất khổ thân. Cháu biết ông rất hối hận. Cháu cảm ơn
ông đã gắn lại vết thương chiến tranh của hai nước. Cháu cảm
ơn ông rất nhiều. Chắc ông phải mở một lớp học vĩ cầm cho
mọi người.
(Huyền Châu - 3D)
Mike Walk chơi hết bản nhạc, hạ đàn xuống rưng rưng nước mắt.
Em bé: Sao chú lại khóc ạ?
Mike Walk: À! Tại chú xúc động quá! Chú thấy khổ thân những
người đã khuất trong chiến tranh.
Em bé: Cháu nghĩ là chú đã chơi bằng cả trái tim và chú đã
nghĩ tới mấy em nhỏ!
Mike Walk: Đúng đó! Và chú thấy ấn tượng với người bạn của
chú, một đứa bé trai sắp bị bắn mà chú ấy đã lao ra bế cậu bé
và đưa vào bệnh viện!
Em bé: Chú ấy thật dũng cảm!
Mike Walk: Cháu nói đúng, vậy cậu bé, bố mẹ cháu đâu?
Em bé: Dạ ... dạ... bố mẹ cháu mất rồi ạ!
Mike Walk: Chú mong cháu quên đi nỗi buồn và tiếp tục vươn
lên! (xoa đầu, nhìn âu yếm đứa bé)
(Hà An - 3B)
Những điều các em muốn nói
khi xem đoạn phim tư liệu
“TIẾNG VĨ CẦM Ở MỸ LAI”
Sau nhiều năm, Mike Walk
trở về Việt Nam kéo đàn và
trò chuyện với người dân Mỹ
Lai, em tưởng tượng và ghi
lại những câu chuyện đó.
47
Du khách: Chào cụ! Cụ bao nhiêu tuổi rồi?
Cụ già: Tôi đã 72 tuổi rồi!
Du khách: Thế chắc chắn cụ đã sống sót trong vụ thảm sát ...
Cụ già: Ừ, đúng rồi! Lúc đó tôi sợ quá đã nấp sau bụi cây.
Du khách: Cụ thật may mắn! Người thân cụ còn không?
Cụ già: Thật buồn (cúi, buồn)
Du khách: Tôi xin lỗi vì đã chạm vào nỗi đau của cụ!
Cụ già: Chuyện đã qua thì hãy cho qua đừng nghĩ trong lòng!
Du khách: Xin lỗi cụ vì đã có cuộc thảm sát, chiến tranh thật là... một làng
thân thiện thế này mà... (nghĩ)
Cụ già: Thôi đừng nghĩ, tôi chào anh!
Du khách: Chào cụ, cảm ơn vì đã chia sẻ với tôi!
(Bảo Anh - 3B)
4848
Người lính: Cháu chào cụ! Cháu tên là Mike Walk.
Cụ già: Chào cháu! Cháu có việc gì mà tìm ta?
Người lính: Cụ có nhớ người Hoa Kỳ đã đánh vào đây không?
Cụ già: Ta không thể quên được!
Người lính: Cháu là người lính đó. Làm thế nào mà cụ thoát được?
Cụ già: Ta đi theo ống cống.
Người lính: Cháu muốn cụ tha thứ cho cháu.
Cụ già: Được! Ta sẽ tha thứ cho cháu, nhưng lần sau cháu làm gì
cũng phải suy nghĩ. Hãy làm việc tốt giúp đỡ mọi người.
(Khôi Nguyên - 3C)
Mike Walk: Hu... hu...
Em bé: Sao chú lại khóc?
Mike Walk: Bởi vì nước Việt Nam đã phải chịu nỗi đau khổ.
Em bé: Có phải vụ thảm sát ở Mỹ Lai không?
Mike Walk: Đúng đấy! Bây giờ chú đang cố hàn gắn lại nỗi đau khổ.
Em bé: Cháu cũng rất buồn vì tự nhiên lục quân Hoa Kỳ tấn công
vào đất nước Việt Nam.
Mike Walk: Ông cũng rất buồn khi đất nước mình lại đi đánh một
đất nước yên bình.
Em bé: Cảm ơn chú vì đã cố gắng hàn gắn lại nỗi đau! Tạm biệt chú!
(Danh Thái - 3B)
4949
Sau khi được xem phim tài liệu, em cảm thấy
những khía cạnh của chiến tranh ở Mỹ Lai, có
cả mặt thiện và mặt ác. Mặt ác là lực lượng
quân Hoa Kỳ đã xả súng đến 504 người dân!
Còn mặt thiện là đã có một người đội trưởng
đội bay cứu được một em nhỏ bằng lòng dũng
cảm của mình, rồi dần dần ông Mike Walk đã
đến Việt Nam, chơi vĩ cầm bằng cả trái tim
cho những người đã khuất.
Em có cái nhìn hối tiếc cho những người lính
lục quân Hoa Kỳ năm ấy giờ đây sống trong
dằn vặt và luôn có một câu hỏi to đùng trong
đầu là: “Tại sao mình lại giết 504 người dân?”.
Còn những người dân ở Mỹ Lai được sống trong
bình yên nhưng họ vẫn nghèo nàn. Cuối cùng
đoạn phim muốn truyền tải cho chúng ta hai
thông điệp, đó là “sự đau thương trong chiến
tranh” và “dù mình không làm ra tội ác, nhưng
nước mình làm, cho nên mình trở lại Việt Nam
để hàn gắn vết thương chiến tranh”.
(Hà An - 3B)
5050
TÁC PHẨM GUERNICA CỦA PICASSO
Kính gửi ông Pablo Picasso,
Cháu tên là Lê Nguyên Dũng, cháu 9 tuổi học
lớp 3B trường Gateway. Ở lớp cô giáo đã dạy
cháu bức tranh ông vẽ. Bức tranh trường phái
lập thể, nói về cuộc chiến tranh dữ dội, đẫm
máu và hết sức khốc liệt. Bức tranh này nói về
cuộc chiến tranh ở Tây Ban Nha, một đất nước
ở rất xa chúng cháu. Nhưng cháu cảm thấy rất
đồng cảm, bởi vì đất nước Việt Nam chúng
cháu cũng trải qua những cuộc chiến tranh
dữ dội như vậy. Cháu mong ước là thế giới
này đều hòa bình và không có chiến tranh
nữa. Nếu ông đồng ý thì cháu sẽ đặt tên cho
bức tranh là “Cuộc chiến đẫm máu”.
(Nguyên Dũng - 3B, viết thư cho danh họa
Pablo Picasso)
5151
Ngày xưa có một cậu bé rất khỏe. Một hôm,
mẹ cậu mua cho cậu một bức tranh đấu vật.
Cậu rất thích bức tranh này và thầm ước mình
có thể trở thành vận động viên đấu vật.
Cậu hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, khi nào có cuộc thi đấu vật ạ?
- Sắp đến tết rồi, cuộc thi đấu vật sẽ có
trong dịp tết con ạ - Mẹ cậu trả lời.
Cậu ấp ủ trong mình một ý nghĩ sẽ tham dự
cuộc thi đấu vật vào dịp tết nên hàng ngày
cậu tự luyện tập một mình hoặc rủ thêm mấy
người bạn của mình cùng chơi. Khi tết đến,
cậu xin mẹ tham gia thi đấu vật. Thật không
ngờ là cậu lại giành chiến thắng. Từ đấy, cậu
có niềm đam mê với đấu vật và trở thành một
đô vật chuyên nghiệp.
(Thái Hà - 3D, tưởng tượng sau khi xem tranh
dân gian “Đấu vật”)
TRANH ĐẤU VẬT
5252
Một buổi chiều yên tĩnh, tôi dạo bước trên
con đường gồ ghề nhiều sỏi đá của đèo
Ngang. Những chiếc lá khô rụng rơi lả tả
khắp đường. Xung quanh chỉ là một sự yên
lặng, tôi đi tới chợ thì chỉ thấy những bông
hồng và lá cây bị bứt hoặc rơi xuống và gió
cuốn bay đi.
Tôi lên đỉnh núi, nhìn xung quanh cũng chỉ
thấy những ngôi nhà xa tít, đường núi, gió cứ
thổi cây lá đi đi lại lại khiến tôi thấy ớn lạnh.
Tôi rảo bước xuống đồi, thoảng nghe có tiếng
bước chân nặng nề trên những bậc thang
ngang đèo.
Tôi thấy hơi mệt nên ngồi xuống một tảng đá
lớn cạnh đường rồi nghĩ: “Xung quanh ta chỉ
có tiếng xì xào của cây cối và tiếng của gió. Ôi
sao cô đơn vậy, ước gì có ai đó ở đây để cùng
trò chuyện với mình”.
Thế rồi những giọt nước mắt tôi bỗng dưng lăn
xuống đôi gò má đang lạnh cóng của tôi. Tôi
nhẹ lau nước mắt, nhìn xung quanh, nhặt một
chiếc lá khô rồi trò chuyện với nó cho tan biến
sự cô đơn. Tôi nói: “Lá ơi, ta buồn quá, cô đơn
quá, chồng ta không có ở đây, một mình ta
không có ai bầu bạn, cảm ơn lá đã giúp ta bớt
cô đơn hơn. Lá ở đây chắc buồn lắm, để ta
giúp lá vui hơn nhé, ta không muốn lá một mình
cô đơn ở đây giống như ta đâu. Tạm biệt”.
Thế rồi tôi thả chiếc lá đi theo làn gió. Tôi
đứng dậy đi tiếp. Tôi cứ đi mãi đi mãi mà sự cô
đơn vẫn bám theo tôi.
(Mai Lâm - 4B)
Tưởng tượng với bài thơ
“Qua đèo Ngang”
5353
Một ngày, tôi đi vào Huế để nhậm chức với
tâm trạng háo hức. Thế nhưng, khi đi qua đèo
Ngang, bỗng nhiên tôi cảm thấy cô đơn và
buồn bã. Xung quanh tôi, cảnh vật im lìm, chỉ
có rừng, sông, vài chú tiều đang lang thang
nhặt củi, phía bên kia sông thì lác đác có mấy
ngôi nhà. Cỏ cây thì chen chúc với đá, lá thì
đan xen vào hoa. Trước khi đi, tôi cứ nghĩ ở
đây sẽ có nhiều người lắm. Và tôi còn nghĩ,
nếu có nhiều người thì tôi sẽ bắt tay họ, trò
chuyện, giới thiệu cho họ những bài thơ của
mình, dạy họ làm thơ. Nhưng khi đến đây
thì chẳng có ai cả nên tôi cảm thấy trống
vắng, thấy nhớ nhà và tự hỏi: “Liệu mình có
nên quay lại hay không?”. Tôi bối rối, rồi tôi
quyết định là trước khi đi tiếp hay quay về
thì tôi sẽ làm một bài thơ. Tôi đặt tên bài
thơ là “Qua đèo Ngang”.
(Thái Sơn - 4B)
54
“Bẩm bà lớn” – Chú lính hầu gọi. “Bà nhận được thư của quan”.
Tôi giở thư ra xem, thấy bên trong viết:
“Bà Huyện Thanh Quan thân mến!
Tôi đây xin mời bà về Huế để nhận chức nữ quan, khoảng ba ngày nữa đi nhé!
Chúc may mắn
Quan lớn tỉnh Huế”
Tôi nghe được tin, thấy mừng cả lên, bèn chuẩn bị đồ ngay.
Ba ngày sau …
Tôi bắt đầu lên đường rồi giở bản đồ chỉ thị con đường đến kinh đô ở Huế, đó sẽ là một quãng
đường dài.
- Hừm! – Tôi thầm nghĩ – Chắc phải đi qua đèo Ngang dẫn đến kinh đô ở Huế.
…
Được một thời gian, tôi đang đứng ở đỉnh đèo Ngang, trầm ngâm nghĩ ngợi. Mặt trời đang từ
từ lặn sau núi. Mặt trời tỏa ra những tia sáng cuối cùng. Mặt trời từ từ khuất dần. Tôi có một ý
tưởng, tôi sẽ viết một bài thơ. Khi tôi viết bài thơ xong, màn đêm đã buông xuống, bầu trời có
hàng ngàn những vì sao tỏa ra lấp lánh. Hôm sau, tôi lại lên đường, đoạn đường tôi đi sẽ dẫn tôi
đến kinh đô Huế. Khi đến nơi, tôi nhận chức nữ quan, tiệc mừng linh đình rồi tôi quyết định sẽ
sống ở đây.
(Hiến Thành - 4A)
55
Từ một bức tranh nhỏ mà mỗi bạn tưởng tượng nên
một thế giới của riêng mình...
56
Anh em vớt sao
Có một gia đình nghèo sống ở quê. Bố mẹ làm nghề bán cá,
thu nhập thấp. Một hôm, người bố nói với các con: “Giờ bố
mẹ đã già, các con hãy tìm việc làm mà kiếm sống nhé.” Thế
là hai người anh vào chợ bán hàng, còn hai người em thì ra
đồng cỏ. Người em hỏi:
- Giờ làm gì đây anh?
Người anh trả lời:
- Tất nhiên là vớt sao rồi.
Anh em họ chờ đến buổi tối rồi giơ cao vợt lên để sao rơi
vào. Và vài con đom đóm bay vào mà họ tưởng là sao. Vậy
là họ đem đom đóm ra bán và được rất nhiều tiền.
(Nam Anh - 3D)
Cậu bé Ru-bo và
cô bé Lin-na
Một đêm trăng tròn tròn
Hai đứa dắt tay nhau
Rồi đi thật mau mau
Đến cánh đồng đom đóm
Rubo bắt đom đóm
Linna thả tay ra
Giữa bầu trời bao la
Nhưng lại không nhìn thấy
Ánh đom đóm lập lòe
Ôi! Lin-na, Ru-bo
Hai đứa ước điều gì?
Bỗng bà tiên hiện ra
Hỏi muốn ước điều gì?
Cháu chỉ có ước muốn
Được trở về gia đình.
(Minh Trang - 3A)
57
Bà tiên và hai mẹ con
Một hôm, có một bạn gái gặp bà tiên. Bà tiên liền bảo là con
có điều ước gì?
- Bạn nói: Dạ, con muốn làm bác sĩ.
- Bà tiên nói: Tại sao lại thế?
- Bạn trả lời: Con muốn chữa bệnh cho mẹ con, mẹ con bị ung
thư sắp qua đời.
- Bà tiên liền bảo: Vậy ta sẽ giúp con cứu mẹ con, nhưng ngày
nào con cũng phải bắt 20 con đom đóm và đưa 20 con đom
đóm cho ta.
Bạn liền đồng ý ngay và cùng anh trai bắt đom đóm.
(Trí Hiếu - 3A )
Những ngày về tuổi thơ
Ở đây có hai người. Hai người tên là Hen-ky và O-la. Buổi tối
hai anh em xem bóng đá. Sau đó thì ra ngoài chơi và dẫn theo
chú chó. Hen-ky đã sang Mỹ làm, nhưng bạn luôn nhớ về đứa em
gái nhỏ ở Việt Nam của mình. Hen-ky thi thoảng nghĩ về kỉ niệm
hai anh em cùng đi bắt đom đóm với nhau.
(Minh Trí - 3A)
58
Tiến tới ước mơ
Một buổi tối, Nga và Hùng ra bắt đom đóm. Hôm ấy, gió rất mạnh, Hùng còn dẫn cả con chó
nhà bạn ấy ra nữa. Khi đã bắt được khá nhiều đom đóm, Hùng và Nga chuyển sang bắt một thứ
khó hơn là ông trăng.
Lúc đấy, Nga nói với Hùng rằng: Này, cậu có biết tớ có rất nhiều câu hỏi về ông trăng không?
Tớ rất muốn lên đấy để gặp chú Cuội và chị Hằng nên lần này chúng ta phải cố gắng nhé!”.
- Hùng nói: “Ừ, tớ cũng giống cậu. Nhiều lúc tớ nằm ngắm sao với bố tớ, tớ cũng rất muốn chạm
đến ông trăng nhưng bố tớ bảo trăng cao lắm, không chạm đến được đâu. Thế nên tớ đành
chịu.”
- Nga nói: “Thôi cứ cố gắng mà theo đuổi ước mơ của cậu đi, cậu muốn trở thành phi hành gia
vũ trụ đặt chân lên mặt trăng mà.”
- “Ừ”.
Hai bạn cố gắng để bắt ông trăng nhưng không thể. Hùng nói với ông trăng: “Ông trăng ơi, chờ
cháu với. Sẽ có một ngày cháu đến được với ông mà”. Rồi các bạn về nhà. Hôm ấy rất ý nghĩa.
Gửi Nga và Hùng,
Tớ thấy ước mơ của các bạn rất đẹp. Các bạn ở nông thôn
có vui không? Ở thành phố nơi tớ sống có nhiều thứ hiện đại
nhưng lại rất đông đúc và ồn ào. Khi nào các bạn đến thăm
nhà tớ nhé. Chúng ta có thể chơi trò đóng vai những nhà phi
hành gia. Ở thành phố, các bạn còn có thể đi nhà sách hoặc
công viên. Ở nông thôn các bạn thì sao? Chắc là ở nhà nuôi
những con gà bé nhỏ dễ thương đúng không? Tớ rất ít khi
được cho gà hoặc lợn ăn. Tớ nghĩ chúng ta sẽ học hỏi được
rất nhiều thứ từ nhau. Lần trước, tớ về quê và được xem lợn
ăn. Tớ hứa rằng các bạn sẽ không hối hận khi đến thành phố
đâu. Hồi nhỏ, tớ không thích đến nông thôn nhưng sau này
tớ lại rất thích. Cậu cứ thử đến nhà tớ đi. Ở nhà tớ có rất
nhiều đồ chơi.
(Thái Hà - 3D)
59
Tuổi thơ tốt lành
Có hai anh em
Và một chú chó
Anh tên là Hùng
Em tên là Hà
Hai người ở nhà
Muốn ra ngoài chơi
Hùng lấy cái vợt
Còn Hà ra trước
Khi họ đến nơi
Ở trên cánh đồng
Chú chó bé nhỏ
Chạy theo hai người
Hà giơ hai tay
Để còn hóng mát
Hùng bắt đom đóm
Đêm đó rất vui.
(Nhật Minh - 3A)
Đêm trăng rằm ta cùng đi bắt trăng
Một ngày nọ, có hai bạn nhỏ rất háo hức đi bắt mặt trăng,
mặc dù ở trên lớp họ đều bị cười nhạo. Lúc đi học về, hai anh
em bỏ cặp và chạy ra hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, nhà mình có vợt nào to bằng mặt trăng không ạ?
- Hả? Mẹ ngơ ngác khi nghe con hỏi có vợt nào to bằng mặt
trăng không. Người mẹ suy nghĩ một lúc rồi lấy cái vợt cũ kĩ
của nhà ra, đưa vợt cho con và bảo:
- Đây, vợt đây. Đêm nay trăng sáng, con đi bắt đi.
- Vâng. Người con cầm lấy vợt và đi ra ngoài sân. Hai đứa
chạy ra ngoài đồng với Míc (một con chó) để bắt trăng. Hai
đứa ngồi chờ trăng và nói chuyện. Khi trăng lên, hai anh em
cầm vợt chạy theo trăng như một giấc mộng vậy.
(Đức Quang - 3D)
6060
Bắt đom đóm
Một ngày nọ, có hai anh em đi bắt đom đóm.
Anh bắt bằng vợt. Em bắt bằng tay. Anh thì
bắt được 97 con còn em chỉ bắt được 7 con
thôi nên anh nói:
- Sao mãi mới bắt được có mấy con thế?
Em nói:
- Thì em bắt bằng tay mà.
Anh nhớ ra và nói:
- À, ừ nhỉ!
Hai anh em lại đi bắt tiếp. Bỗng có một con
chó đi ngoài đường, hai anh em thấy và hỏi
con chó:
- Mày có muốn chơi với bọn tao không?
Con chó quẫy đuôi tỏ ra đồng ý. Đến giờ ăn
cơm tối, mẹ gọi hai anh em về ăn. Mẹ thấy con
chó và liền hỏi: “Con chó ở đâu đây?”.
Hai anh em nói:
- Con chó chúng con thấy ngoài đường đấy ạ.
Mẹ nói:
- Trời ơi! Ai cho hai con mang nó về đây?
Mẹ liền mang con chó ra đường thả và đuổi
đi. Hai anh em giận mẹ và trốn đi tìm con
chó. Đến sáng mẹ không thấy hai con đâu liền
đi tìm thì thấy hai anh em và con chó nằm ngủ
bên hiên nhà. Mẹ nghĩ lại tối qua, đoán là hai
con giận mình, mẹ liền viết thư xin lỗi hai con.
Khi anh ngủ dậy, thấy có một lá thư ghi: “Mẹ
xin lỗi hai con, mẹ không nên vứt con chó ra
đường như thế. Hai con vào nhà đi, mẹ chuẩn
bị hết đồ cho con chó rồi đấy”. Anh liền gọi
em dậy và đi vào nhà thì thấy có một cái
chuồng chó, đồ ăn cho chó, quần áo cho chó,
khăn tắm và xà phòng cho chó. Hai anh em vui
vẻ, nói lời cảm ơn mẹ.
(Huyền Châu - 3D)
616161
Hai đứa trẻ với mặt trăng
Có hai đứa trẻ, tối thì thức còn ngày thì ngủ.
Hai đứa trẻ mất cha mẹ từ sớm. Thường thì tối
các bạn nhỏ vợt đom đóm. Hôm trăng rằm thì
hai đứa tưởng là đom đóm to, hai đứa cố bắt.
Nhưng chỉ bắt được toàn đom đóm nhỏ. Cô
bé thường cho đom đóm vào lọ, còn bạn trai
thì bỏ vào bình. Mỗi tối các bạn có đèn đom
đóm. Một hôm, có một con cún đến chơi, hai
bạn chơi với nó rồi nhảy múa, bắt đom đóm.
Từ lần sau, cô và cậu bắt được nhiều hơn. Các
bạn rất vui vì phòng mình cũng sáng mà không
tốn tiền điện. Chỉ khi họ cùng bắt đom đóm
và bắt được nhiều thì họ mới vui. Chú chó
nhảy và đùa vui với họ. Khi lớn lên, cô bé và
cậu bé lập ra quán cà phê đom đóm. Mỗi tối,
cửa hàng mở cửa và thu nhập được nhiều tiền.
Họ chăm sóc cho đom đóm ăn, ngủ, chơi. Một
lần có thủ tướng đến quán và nói:
- Đây là quán hàng tuyệt vời nhất!
(Thảo Nhi - 3D)
6262
Đêm trăng sáng tuyệt vời
Vào một đêm trăng tròn, gió thổi rất mát, cỏ mọc xanh mượt, có hai anh em ra chơi ở
một bãi cỏ tươi tốt. Người anh thì dùng gậy bắt đom đóm, người em đứng hóng gió. Con
chó thì chơi với đám cỏ xanh. Một đêm rất tuyệt vời! Người anh hỏi em:
- Em ơi, em thấy vui không?
Người em vui mừng đáp:
- Có ạ, vui ơi là vui.
Sau đó hai anh em nằm nghỉ trên bãi cỏ. Người em hỏi:
- Anh ơi, có phải hôm nào trời cũng thế này không anh?
- Anh không biết được em ạ - Người anh trả lời
Người em buồn ngủ quá, ngủ thiếp đi. Người anh tự hỏi: “Sao hôm nay trời đẹp thế
nhỉ?”. Rồi người anh cũng buồn ngủ và ngủ luôn bên cạnh người em.
(Quốc Khánh - 3B)
6363
Cố bắt mặt trăng
Một buổi tối ở một vùng quê hẻo lánh có hai bạn nhỏ đi
ra ngoài bắt mặt trăng. Ngày nào hai bạn cũng đi ra
ngoài để bắt mặt trăng. Cứ mỗi tối khi ăn cơm xong, hai
bạn phải đi ngủ nhưng hai bạn lại lẻn ra ngoài để bắt
mặt trăng. Một hôm, một bạn bị bắt quả tang ra ngoài
chơi. Bố mẹ bạn đấy cũng cấm bạn nhỏ không được chơi
với bạn nhỏ kia nữa. Cả hai bạn rất buồn vì không được
chơi với nhau nữa. Bạn nhỏ kia hỏi mẹ tại sao không bắt
được mặt trăng, mẹ bạn ý trả lời là vì mặt trăng ở tít
trên trời cao nên không bắt được. Bạn ấy xin làm bạn lại
với bạn nhỏ kia, cả hai bạn đều rất vui.
(Khắc Kỳ - 3B)
Cánh đồng tuổi thơ
Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em rất thích ra đồng chơi. Một
hôm, bố về tặng cho anh một cái vợt để bắt đom đóm. Mỗi khi
đêm đến, hai anh em đều ra đồng để bắt đom đóm. Sau khi
bắt xong họ nằm xuống và nhìn lên bầu trời. Bầu trời đầy đom
đóm như những ngôi sao đang tỏa sáng, gió thì rất là mát. Có
hôm hai anh em chơi muộn quên không về nhà mà ngủ luôn tại
đó sáng ra thấy người toàn muỗi đốt. Đúng là một tuổi thơ
thật đẹp.
(Nam Anh - 3B)
6464
Đi bắt buổi đêm
Một đêm nọ khi bố mẹ đang đi ngủ, hai bạn nhỏ ra
bắt đom đóm bằng một cái gậy dài. Em gái nhỏ ngồi
xuống cỏ, nhìn anh bắt đom đóm, anh trai cố hết sức
bắt những con đom đóm đang bay lơ lửng trên trời.
Anh trai: Mệt quá trời!
Em gái: Không, anh là con trai mà, anh không được bỏ
cuộc. Hay là em có thể bắt cùng anh được không?
Anh trai: Được thôi, em về nhà lấy vợt đi, anh sẽ ở
đây chờ.
Em gái: Vâng ạ, em đi đây.
Một lúc sau...
Em gái: Anh ơi, em tìm thấy vợt rồi.
Anh trai: Vậy tốt, đi bắt đom đóm thôi!
Hai anh em bắt đom đóm cùng nhau. Buổi sáng, bố
mẹ gọi không thấy đâu, ra ngoài bãi cỏ thấy hai bạn
nhỏ cùng với chú chó và hai cái vợt. Bố mẹ bế hai em
bé đi về nhà và để em bé vào giường.
(Minh Hà - 3B)
6565
Bầu trời đêm
Một ngày nọ có hai anh em ở một ngôi làng
rất thích ngắm sao nhưng người bố của anh
em nhà đấy lại không cho ngắm sao. Hôm nào
hai anh em cũng định đi ngắm sao nhưng bị
bố phát hiện. Hai anh em dùng mọi chiêu trò
nhưng cũng không qua khỏi mắt bố. Một lần,
khi trời tối, hai anh em đến phòng của bố và
hỏi rằng:
- Tại sao bố lại không cho bọn con ngắm sao ở
ngoài kia hả bố?
Người bố trả lời:
- Bởi vì trước đây có một người bạn của bố
đã bị mất tích do ngắm sao ngoài kia nên bố
không cho các con ngắm sao. Khi nghe xong
câu chuyện, hai anh em đó vẫn quyết định đi
ngắm sao. Hai anh em chờ cho đến khi bố ngủ
thì mới đi. Khi ra được bên ngoài đó, có rất
nhiều đom đóm và nhiều sao. Người anh tự nói
với mình một câu: “Hôm nay là một ngày tuyệt
nhất trong đời mình”.
(Gia Bách - 3D)
6666
Món quà kì diệu!
Một người con nhận được một món quà rất đặc biệt. Người
con thấy bố về hỏi:
- Bố ơi cái gì đấy ạ?
Người bố trả lời:
- Đó là cà kheo đấy con!
Nhưng người con lại thấy rất sợ vì nó quá cao. Người con nói:
- Con cảm ơn bố! Nhưng thôi con không nhận đâu!
Người bố ngạc nhiên hỏi:
- Vì sao vậy?
Con nói:
- Vì con không thích!
Người bố buồn rầu. Rồi người bố nghĩ rằng người con sợ. Hôm
sau người bố thuyết phục cho người con lên thử cà kheo. Và
khi người con trèo lên được cây cà kheo thì ngạc nhiên nói:
- Ôi! Thật là món quà kì diệu!
(An Chi - 4B)
Chuyện sách và bút của tôi
Một hôm, sách của tôi bay lên trời. Lúc tôi gọi vở Toán đâu rồi
thì sách Toán liền tới rồi bảo: “Lần trước cậu được 99 điểm
Toán đó, hôm nay phải phấn đấu được 100 điểm nhé!”. Ngày
hôm sau, tôi thấy những cái bút của tôi nói chuyện với nhau.
Lúc đi học, tôi gọi vở Văn là nó đến ngay. Vở Văn nói: “Này,
Trí Đức ơi, cậu đừng viết ẩu, lần trước cô chê cậu đấy”. Lúc
chuông kêu là đến giờ đi về, bạn bút chì bảo tôi: “Nay cậu làm
giỏi lắm!”, rồi tôi cầm bạn bút chì đi về nhà.
(Trí Đức - 2C)
6767
Người mẹ
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ có hai mẹ
con sống rất hạnh phúc. Một hôm, khi người
con đã lớn, người mẹ nói:
- Con đã lớn, con nên có việc làm sớm. Mẹ
già rồi.
Người con nghe thấy vậy liền nói:
- Vâng, con tìm được việc rồi ạ!
Người mẹ rất yên tâm. Một hôm, bà nhìn
thấy con bà làm việc rất chăm chỉ. Đến cuối
tháng, con bà lại mang về được một đồng
vàng. Bà mừng rơn.
Một ngày bà đi chợ, bà nhìn thấy một dòng
chữ trên cửa đình “Triều đình cần có trạng
nguyên. Cuộc thi tìm kiếm trạng nguyên sẽ
diễn ra ở triều đình”. Bà thấy vậy rất vui
mừng. Bà về nhà, nói chuyện với con. Tối nào
cũng đèn sách cho con đầy đủ. Vì cậu đã đi
học nên đã biết được một số thứ. Cậu học
rất nhanh.
Đến ngày thi, cậu đi thi. Một tuần sau trở về,
cậu đỗ trạng nguyên. Nhưng khi cậu trở về thì
chỉ thấy mộ của mẹ. Mẹ đã quá vất vả nuôi cậu
ăn học. Cậu khóc rất nhiều nhưng mẹ không thể
sống lại. Rồi cậu tự nhủ mình cần phải mạnh mẽ
hơn vì mẹ đã cho mình quá nhiều.
Một thời gian dài sau thì cậu cưới vợ. Họ sống
bên nhau hạnh phúc trọn đời.
(Tuệ Minh - 4B)
6868
Thành phố tương lai
Em sống ở một ngôi nhà cây nhỏ trên một quả đồi tươi đẹp. Ngôi nhà có hai căn phòng nằm
cạnh nhau, một phòng là chỗ nghiên cứu có cái mái là bếp và có cái sân nho nhỏ. Cạnh bếp
có cái kính viễn vọng, phòng bên là phòng khách, có ghế sô pha và ti vi. Trên lầu là phòng ngủ
có nệm trong góc, cạnh đó có cái két sắt, ti vi. Trên nữa là phòng tắm, sân thượng, trồng các
cây linh tinh. Thành phố đó có rô bốt và năng lượng sạch. Tất cả đều tiện nghi. Họ đã nghĩ ra
các đồ ăn thay cho thịt và họ không giết động vật để lấy thịt nữa. Các đám mây được cải tạo
thành công viên và sân bóng. Ở đó không có xe cộ, các chiếc
ghế biết bay giúp con người di chuyển. Tất cả đều rất sạch
sẽ, không có khói bụi. Họ cũng có thể du lịch trên vũ trụ và
nghỉ tại khách sạn dưới lòng đất.
(Nhật Minh - 3D)
Tuổi thơ khi về quê
Hôm nay là ngày rằm, Nam vui lắm, cậu nhảy lên vui sướng khi cậu được về quê thăm bà.
Nhà bà thì ai cũng tấp nập làm việc nhưng bà thì lúc nào cũng dành thời gian cho Nam. Bà chiều
Nam lắm, có vài lần nghiêm túc với cậu thôi. Hôm nay, Nam và cả nhà về bà. Bấy giờ bà đang
nấu cơm cho bữa tối. Nam đi vào sân thì Phương chạy ra và bắt đầu hét toáng lên:
- Bà ơi! Anh Nam về! Bà ơi!
Nghe thấy vậy, bà bước ra, cậu ta chạy lại gần bà và ôm bà thật chặt. Người bà ấm áp như một
cái gối và tóc bà bạc phơ như mây. Cậu yêu bà lắm. Bà bảo:
- Bà đang nấu cơm và đang làm món thịt xiên cháu thích đó!
Nam vui lắm. Đối với Nam, những ngày về thăm bà là những ngày vui nhất.
(Nguyễn Bùi Bảo Châu - 3D)
6969
Cô bé lười biếng
Có một cô bé lười biếng, cái gì cũng không làm, lúc nào cũng chỉ nhìn vào ti vi.
Mẹ cô bảo:
- Nếu con không tích cực thì lớn lên con không có tiền tiêu đâu.
Nhưng cô gái vẫn bảo:
- Kệ con. Rồi cô xem ti vi tiếp.
Mười năm sau, một ngày mẹ cô nói:
- Con ơi, mẹ già yếu rồi, con cố gắng kiếm
tiền nhé!
Người con bảo:
- Mẹ thôi đi. Rồi cô gái bỏ đi chỗ khác.
Một năm sau, mẹ cô mất, cô bé sống một
mình. Cô nghĩ: “Mẹ nói đúng, chỉ khi mình
chăm chỉ thì mình mới có tiền. Mình không
nên phản đối mẹ”.
Từ đó, cô bé làm việc chăm chỉ hơn.
(Anh Minh - 3D)
70
Kí ức đau buồn
Người bạn thân tuyệt vời của Sofia không ai
khác chính là Bunny, một chú thỏ con trắng
muốt với chiếc nơ hồng trên tai trông rất
đáng yêu. Vào thứ bảy, em họ nhỏ bé đáng
yêu của Sofia là Marina tới chơi. Khi Sofia đi
lấy bánh, Marina ở cùng Bunny và thấy Bunny
buồn ngủ nên đã đặt Bunny vào chiếc hộp
đồ chơi dường như không có lỗ thoát không
khí và đóng chặt vào. Khi Marina về, Sofia
không thấy Bunny đâu nên đi tìm và khi Sofia
mở chiếc hộp ra thì thấy Bunny xinh xắn nằm
trong đó như say ngủ nhưng đã cạn kiệt hơi
thở. Lúc ấy, những hàng nước mắt của Sofia
lăn xuống như không gì có thể ngăn cản được.
(Linh Phương - 4B)
7171
Ở Gateway, các bạn học sinh nhờ học thao tác liên tưởng mà có
trò chơi tạo câu đố rất vui. Không chỉ các bạn trong cùng một lớp
làm câu đố để đố nhau mà còn lớp này làm câu đố để đố lớp kia.
Các bạn khối 3 có còn nhớ hôm chúng mình đi Bảo tàng văn học với
nhau và chơi trò chơi câu đố giữa các lớp không? Hôm ấy lớp nào
giải đố được nhiều nhất ấy nhỉ ?
Mời mọi người thử giải một vài câu đố của học sinh Gateway nhé!
72
Cái gì thân to
Nó nặng bằng tấn
Hồi nhỏ không có
Chiếc vòi rất dài
Không viết được bài
Cái tai rất nghịch
Cũng có cái ích
Chỉ phun ra nước
Phun thì tung tóe
Bạn có thể đoán
Đó là con gì?
(Nhật Minh - 2B)
Cái gì vừa thấp vừa cao
Bên dưới là nước rêu đầy
bên trên?
(Tập thể lớp 3C)
Là con mà không phải là con
Bay trên bầu trời
Gắn với tuổi thơ?
(Tập thể lớp 3B)
Đố biết cây gì
Ngọn cao chót vót
Thân chia nhiều đốt
Cùng Gióng đánh giặc?
(Tập thể lớp 3A)
73
Người gì vừa tròn vừa béo
Thân thì như quả bóng bay
Không chân mà đứng thế mới hay
Là gì ?
(An Dương - 2E)
Người hình số tám
Như hai quả cam
Lúc nào cũng cười
Nhưng mà rất lười
Không bao giờ ngã
Chẳng thể đi xa
Đố là con gì?
(Thục Anh - 2C)
Cái gì mà thẳng không cong
Trên thân thì nhiều con số,
Dùng để đo độ dài,
Góc thì nhọn.
Không đứng, nằm thì được.
Là gì ?
(Hà Anh - 2B)
Cái gì nó dài
Viết ra màu đen
Gọt đi thì sắc
Sai thì tẩy được
Viết nhiều thì cùn
Nó dùng để kẻ
Cái dài, cái ngắn
Thân làm bằng gỗ
To như chiếc đũa
Đố bạn biết được
Đấy là cái gì?
(Nhật Minh - 2B)
74
Hiệp sĩ áo đen
Chân to bốn cột
Hay giúp dân làng
Công việc đồng áng
Là con gì?
(Tập thể lớp 3A)
Cái gì vuông vắn màu xanh
Có lúa, có lợn tay mình làm ra?
(Tập thể lớp 3A)
Tính tôi thẳng thắn thật thà
Thân tôi thẳng tắp hiên
ngang giữa trời
Muốn sang hỏi cưới cần phải
có tôi
Là cây gì?
(Tập thể lớp 3B)
Có một bà mẹ
Sinh được trăm con
Chia nhau cai quản
Trên rừng dưới biển
Đứa nào cũng chăm
Đố các bạn biết
Người mẹ là ai?
(Tập thể lớp 3A)
75
Em rất thích khi người đánh em
Em kêu rất to nhưng không hề đau
Người em tròn mà ruột em rỗng.
Là cái gì?
(Tập thể lớp 3D)
Em đứng ở trước cổng làng
Mặt trăng cao vút em cũng ở trên
Tên em giống một loại bánh
Cành em thì dài, thân em thì to.
Là cây gì?
(Tập thể lớp 3C)
Người gì nhanh lớn phi thường
Giúp làng đánh giặc một mình không lo
Tre ngà thay gậy sắt cứng diệt thù?
Là ai ?
(Tập thể lớp 3D)
Ai ngồi trên cái chõng tre
Chuyên gõ đầu trẻ tưởng xấu
mà hay?
(Tập thể lớp 3C)
76
Chuyển thể câu chuyện cổ
“Một bà mẹ” (Andersen)
Có một bà mẹ
Đang ngủ cùng con
Bỗng nhiên con mất
Bà mẹ hoảng hốt
Con ơi, con ơi
Con đi đâu rồi?
Có một bà cụ
Ngồi trong bão tuyết
Tiết trời lạnh buốt
Bà cụ thốt lên
Gì đã xảy ra?
Chạy chạy chạy chạy
Đến gặp Bụi Gai
Bà mẹ sưởi ấm
Bụi Gai chỉ đường
Ra hồ nước mau
Thần Chết cướp con
Bà mẹ vội vã
Hồ nước bảo mẹ
Hãy khóc, hãy khóc
Để lấy đôi mắt
Làm viên ngọc trai
Cơn gió lạnh buốt
Thần Chết đã đến
Thần Chết không biết
Bà mẹ đã đến
Chỗ này kiểu gì
Bà mẹ trả lời
“Vì tôi là mẹ” .
(Đức Khánh - 2E)
7777
7878
7979
8080
Từ xưa xửa xừa xưa
Trời khô khô hạn hán
Kể cả một giọt nước
Sông hồ còn kém thua
Cá sông thành cá chết
Không còn cọng rêu xanh
Màu xanh đều biến mất
Cóc muốn đổ màu xanh
Cho hoa màu cây cỏ
Liền đi lên kiện trời
Đổ màu xanh cho lá
Đổ vị ngọt cho quả
Đổ vị tươi cho hoa
Nhìn thấy bác gấu nâu
Chảy cả mỡ ra đường
Liền rủ bác ấy đi
Đi được một quãng dài
Cóc rủ luôn anh cua
Rồi đến rủ bác cọp
Rồi đến cáo đến ong
Ta đi lên kiện trời
Hỏi tội cả thiên lôi
Cho nước lấy màu xanh.
(Gia Bình - 2C)
Ngày xửa ngày xưa
Ở trên thiên đình
Quên cho mưa xuống
Ở dưới hạn hán
Các loài, muôn vật
Không có nước uống
Có một anh Cóc
Định lên thiên đình
Để làm mưa rơi
Đầu tiên gặp Cua
Sau đó gặp Gấu
Gấu nằm chảy mỡ
Cóc hỏi đi không?
Gấu trả lời có
Cả đoàn cùng đi
Đến một tổ ong
Khô hết cả mật
Cóc bảo đi không
Bầy ong bảo có
Cả đoàn cùng đi
Đi lên thiên đình.
(Ngân Hà - 2D)
“Cóc kiện trời”
81
Một đám cưới diễn ra
Của loài chuột nhỏ bé
Với bao sự góp mặt
Của chuột đồng chuột nhà.
Thế nhưng bỗng xuất hiện
Một chú mèo to gan
Tới chặn đám cưới lại
Với dáng vẻ huyên hoang.
Rồi chú đòi đủ thứ
Nào cá rán, cá nướng
Tất cả đều phải ngon
Thì chú mới cho qua.
Rồi tất cả loài chuột
Đều lặng lẽ làm theo
Cuối cùng chú cũng tha
Đám cưới lại tiếp tục.
(Nhật Minh - 3A)
Kể lại câu chuyện
từ bức tranh
“Đám cưới chuột”
8282
Có một công chúa
Vừa mới chào đời
Nhà vua mở tiệc
Mời các bà tiên
Bà tiên thứ tám
Chúc một điều ác
Bà tiên thứ bảy
Giải thiêng lời nguyền.
Mười lăm năm sau
Công chúa đến thăm
Một lâu đài cổ
Có một bà cụ
Đang ngồi quay sợi
Công chúa làm thử
Bị đâm vào tay
Bắt đầu giấc ngủ
Một trăm năm dài.
Có một Hoàng tử
Nhìn thấy lâu đài
Liền đi vào trong
Nhìn thấy Công chúa
Liền hôn vào tay
Công chúa bừng tỉnh.
Nhà vua tổ chức
Một đám cưới to
Dành cho Công chúa
Cùng với Hoàng tử
Công chúa, Hoàng tử
Cùng sống hạnh phúc
Bên nhau trọn đời.
(Bảo Chi - 4A)
Công chúa ngủ trong rừng
8383
Ngày xửa ngày xưa
Ở vương quốc nọ
Có cô công chúa
Xinh ơi là xinh
Bị mụ phù thủy
Ban cho lời nguyền
Lớn lên sẽ bị
Một mũi kim sa
Đâm vào rồi chết
Bà tiên trẻ thương
Cứu nàng bằng cách
Cho nàng ngủ dài
Những một trăm năm.
Một trăm năm sau
Có vị hoàng tử
Thương tình đến cứu
Thế là hoàng tử
Cưới nàng công chúa
Hạnh phúc suốt đời.
(Minh Ngọc - 4B)
8484
Sơn Tinh, Thủy Tinh
Sơn Tỉnh Sơn Tinh
Mỵ Nương là vợ
Thủy Tinh không sợ
Dâng nước đuổi theo
Sóng dữ vèo vèo
Sơn Tinh không sợ
Nước phải rút hết
Bèn ra chỉ tay
Núi từ đâu mọc
Sơn Tinh thắng cuộc
Thủy Tinh chịu thua
Nhưng cứ tháng 7
Nhớ đến thù xưa
Thủy Tinh vẫy tay
Nước dâng lên cao
Để đánh Sơn Tinh
(Ngọc Khánh - 2E)
Thầy bói xem voi
Ngày xửa ngày xưa
Có năm thầy bói
Cùng đi xem voi
Một ông sờ vòi
Con voi như đỉa
Ông này sờ tai
Con voi giống quạt
Ông lại sờ ngà
Cãi rằng không phải
Nó như đòn càn
Có ông sờ chân
Kêu nó sừng sững
Như cái cột đình
Ông thì sờ đuôi
“Các thầy sai cả
Nó như chổi cùn”
Năm thầy cãi nhau
Không ai chịu ai
Thành ra xô xát
Đánh nhau toạc đầu.
(Tuấn Minh - 3A)
85858585
Học sinh lớp 4, lớp 5 có thể tự viết kịch và biểu diễn kịch
không? Điều này là hoàn toàn có thể. Bởi vì, các em đã
được học về bố cục của thể loại kịch, cùng tìm hiểu về
đặc điểm cơ bản của thể loại nghệ thuật này. Các em
thích thú viết kịch, hào hứng đóng vai trong các tiết học
Văn. Xin mời các bạn cùng thưởng thức một số kịch bản
do các em học sinh trường Gateway biên soạn.
8686
(Xây dựng lại từ vở kịch “Chú lính chì dũng cảm”
sách Văn lớp 4 - Tập thể lớp 4A)
Đạo cụ:
- 1 cái nạng
- 8 bộ quần áo lính chì (tự may làm từ vải dạ)
- 8 khẩu súng giống nhau, có quai đeo (tự làm từ giấy)
Phân vai:
Người giới thiệu (NGT): Tuệ Như
Lính chì đội trưởng (LCĐT): Dĩnh Anh
Lính chì cụt chân (LCCC): Khoa Nam
Cô vũ nữ: Ban Mai
Các lính chì khác:
Minh Triết, Duy Anh, Hải Đăng, Đức Tuệ, Phú Bình
CHÚ LÍNH CHÌ
DŨNG CẢM
8787
NGT: Thưa các bạn, lớp 4A
xin bắt đầu kể câu chuyện
của Andersen viết về một
chú lính chì. Khi câu chuyện
này diễn ra, tất cả chúng ta
đều đang ngủ. Câu chuyện
này chỉ là một giấc mơ. Vì
vậy, xin các bạn hãy im lặng,
nhắm mắt lại, nhắm mắt lại
nào! Lớp 4A đã ngủ rồi, tốt
lắm! Lớp 4B, 4C vẫn còn ồn
ào một chút…! Nào, mời các
bạn hãy nhắm mắt lại để
giấc mơ của chúng ta được
bắt đầu nào… Bạn nào còn
xì xào thế? Im lặng để các
bạn khác còn ngủ nào…
Nhắm mắt lại!
[Các lớp trật tự và
nhắm mắt]
Các bạn đang ngủ rất say…!
Các bạn đang mơ….đang
mơ….!
Xin chào các bạn có biết vì
sao có các chú lính chì hay
không? Lai lịch của các chú
lính chì là như thế này: Ông
chủ nhà có cái thìa múc canh
bị mẻ, không dùng được nữa.
Ông nghĩ ra một sáng kiến,
đó là đúc cái thìa đó thành
những chú lính chì bé tí.
Được hẳn cả một trung đội
nhé. Chỉ có điều là thiếu chì
nên cậu lính ra đời sau cùng
bị thiếu một chân. Thiếu một
chân mà dũng cảm thì vẫn
là dũng cảm. Thiếu một chân
nhưng vẫn đầy đủ những tình
cảm của một chiến sĩ.
LCĐT: Tập hợp!... Đi khẽ thôi!
Các bạn lớp 4 trường
Gateway đang ngủ đấy!
Nội dung
8888
[Đoàn lính đi ra. Chú ý: Chú
lính cuối cùng chống nạng,
vác súng, một chân buộc co
vào trong ống quần để giả
vờ mất chân].
LCĐT: Nghiêm! Hay lắm! Cậu
nào đập mạnh cái gì thế?
Các bạn lớp 4 ngủ cơ mà.
[Hỏi LCCC] Nhặt cái đấy ở
đâu thế?
LCCC: Đây là cái nạng.
LCĐT: Nạng để làm gì?
LCCC: Nạng để thay thế cho
cái chân cụt ạ!
LCĐT: Hay nhỉ. Đi lại cho cả
trung đội xem nào. Bước thử
coi. Mốt hai mốt… Mốt hai
mốt… Mốt hai mốt…
LCCC: [Đi, đếm theo lệnh
NDC, cái nạng gõ mạnh: Lưu
ý, nếu diễn trên thư viện có
thảm thì có thể nạng không
gây tiếng động. Lúc ấy cử 1
bạn ra chỗ không có thảm gõ
xuống nền gạch cộc...cộc giả
vờ là tiếng động của chiếc
nạng gỗ, tiếng gõ phải khớp
với nhịp đi của LCCC]
LCĐT: Cậu đi lại nhiều tiếng
động quá đấy. Đã bảo cậu là
các bạn lớp 4 trường Gate-
way đang ngủ cơ mà.
Bây giờ đến mục kiểm tra
toán xem bài học tối qua
các cậu có nhớ không. Nghe
đề toán này: 1 + 2 – 2 + 2 –
2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 +
2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2
Kết quả bằng bao nhiêu?
[NDC hỏi lần lượt từng chú
lính chì lành lặn. Lần lượt các
chú lính chì đều lắc đầu, gãi
đầu, lúng túng ậm ừ trả lời
rằng khó quá].
LCCC [giơ tay] Em trả lời
được. Đề nghị cấp chỉ huy
hỏi lại!
LCĐT: 1 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2
– 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 +
2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 kết quả
bằng bao nhiêu?
LCCC: Kết quả bằng 1 [Gõ
nạng để nhấn mạnh].
LCĐT: Giỏi!
[Các chú lính chì vỗ tay
Hoan hô]
Nghe tiếp đề toán này: 3 +
2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2
+ 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 –
2 + 2 – 2 kết quả bằng bao
nhiêu?
LCCC: Kết quả bằng 3 [Gõ
nạng để nhấn mạnh 3 tiếng].
8989
[Lúc này cô vũ nữ mặc váy
trắng ra làm động tác múa
co một chân và cố gắng
đứng yên]
LCĐT: Giỏi!
[Các chú lính chì vỗ tay
Hoan hô]
Nghe tiếp đề toán này 100 +
2 – 2 + 2 … - 2 kết quả bằng
bao nhiêu?
LCCC: Kết quả bằng 100.
LCĐT: Giỏi! Bây giờ ai trả lời
được câu đố sẽ được thưởng
kết bạn với cô vũ nữ đứng
trên lò sưởi kia.
Trong một căn phòng có
một cây nến, lò
sưởi, đèn dầu…
mà chỉ có một
cây nến. Hỏi
người đó sẽ
thắp thứ gì
đầu tiên?
LCCC: Em biết. Đó là thắp
cây diêm. Vì cây diêm cũng
cần phải thắp sáng xong thì
mới thắp được mấy cái kia.
LCĐT: Giỏi! Em sẽ được kết
bạn với cô vũ nữ kia.
LCCC: Con người có đủ hai
chân. Nhưng cả em và cô vũ
nữ kia chỉ có một chân.
LCĐT: Em nhầm đấy! Cô ấy
đang múa nên một chân bị
che đi thôi.
LCCC: Nhưng nếu cô ấy có
hai chân chắc cô ấy chẳng
thích em đâu.
LCĐT: Không sao. Em thông
minh và dũng cảm thế cơ
mà! Mời cô vũ nữ hãy xuống
đây nào!
[Cô vũ nữ xinh đẹp bước ra
khoác tay chú lính chì]
Các chú lính chì: [Vỗ tay, hò
reo] Hoan hô! Hoan hô!...
LCĐT: Ôi, các cậu làm ồn
quá! Các bạn học sinh lớp 4
đã thức dậy từ bao giờ rồi
kìa! Chúng ta hãy cúi chào
các bạn ấy đi nào!
[Tất cả xếp hàng, cúi chào
rồi đi vào]
CHIẾU DỜI ĐÔ
(Tập thể lớp 4B)
Kịch bản: Lớp 4B
Đạo cụ:
10 bộ quần áo Vua Lý Thái Tổ,
quan, lính (tự may từ vải dạ)
Cờ phướn (làm từ giấy)
Phân vai:
1. Vua Lý Thái Tổ: Khánh Duy
2. Quan 1: Xuân Phong
3. Quan 2: Minh Ngọc
4. Quan 3: Cao Minh Trí
5. Quan 4: Nguyễn Minh Trí
6. Lính 1: Vũ Khang
7. Lính 2: Phan Anh
8. Lính 3: Thái Sơn
9. Lính 4: Hồng Quân
9191
NỘI DUNG:
Cảnh mở màn
Vua Lý Thái Tổ [trầm tư suy
nghĩ rồi thở dài]: Ngắm cảnh
kinh đô Hoa Lư.
Lính: Muôn tâu thánh thượng,
thần mạo muội bày tỏ điều này.
Vua Lý Thái Tổ: Ngươi cứ nói
trẫm nghe.
Lính: Dạ muôn tâu, thần thấy
thánh thượng đứng ngắm cảnh
non nước hữu tình của Hoa Lư
mà sao tâm trạng ngài có vẻ
không vui, không biết thánh
thượng lo lắng điều gì vậy?
Vua Lý Thái Tổ: Mấy năm nay lụt
lội xảy ra liên miên, nhân dân
đói khổ, trẫm thấy vùng đất
Hoa Lư này không còn phù hợp
nữa, trẫm muốn tìm một nơi
khác để đóng đô, phát triển
đất nước, nhưng chưa dám
quyết định. Trẫm muốn cùng
các quan đại thần bàn bạc về
vấn đề trọng đại này.
Lính: Vậy để thần mời các quan
đến cùng bàn bạc giúp thánh
thượng bớt lo âu ạ.
Vua Lý Thái Tổ: Được, ngươi mời
các quan vào chầu đi.
Lính: Mời các quan vào chầu.
Xung đột kịch
Quan 1: Dạ, muôn tâu thánh
thượng, thánh thượng có
chuyện gì lo lắng ạ?
Vua Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn:
Trẫm mời các khanh đến để
bàn về một vấn đề trọng đại
của đất nước, trẫm muốn hỏi
các khanh nghĩ thế nào về địa
thế của kinh đô Hoa Lư?
Quan 1: Muôn tâu thánh thượng,
kinh đô Hoa Lư là một nơi có
phong cảnh hữu tình, núi non
hùng vĩ, cảnh đẹp trời ban ạ.
Quan 2: Dạ, kinh đô có địa thế
hiểm yếu, giặc khó mà đánh
chiếm được, kinh đô đóng ở
đây thì bền vững muôn đời.
Quan 3: Muôn tâu thánh thượng,
đúng là kinh đô Hoa Lư do tiên
đế dựng nên, là nơi có cảnh
đẹp hiếm có, thế nhưng địa
thế hẹp, hiểm trở khó mà phát
triển giao thông và giao lưu
kinh tế với các quốc gia khác.
Quan 4: Dạ, thần thấy rằng,
kinh đô Hoa Lư là nơi Tiên đế
chọn để gây dựng cơ nghiệp,
đó là vùng đất thiêng liêng
muôn thuở. Song nhiều năm lụt
lội, nhân dân khổ cực lắm ạ.
Quan 1: Dạ, muôn tâu thánh
thượng, thần không đồng ý,
kinh đô Hoa Lư địa thế đẹp
nhất ạ.
Quan 3: Dạ, muôn tâu thánh
thượng, thần cũng nghĩ rằng,
kinh đô Hoa Lư cũng chưa thật
sự thuận lợi lắm ạ, về lâu dài
khó phát triển đất nước được.
Vua Lý Thái Tổ: Trẫm đã trăn
trở rất nhiều về việc định đô,
có một điều trẫm ấp ủ đã lâu,
đó là muốn chuyển kinh đô
Hoa Lư về thành Đại La, các
khanh nghĩ thế nào?
Quan 1: Dạ muôn tâu thánh
thượng, Hoa Lư là nơi tiên đế
dựng nghiệp đã lâu, từng chiến
thắng nhiều quân giặc mạnh,
không nên chuyển đổi ạ.
Quan 2: Dạ, Hoa Lư là nơi mà
các quan đại thần an cư lạc
nghiệp, đây cũng là gốc rễ
triều đình nên không dễ gì dời
đi nơi khác được, mong Thánh
thượng soi xét.
9
92
Quan 3: Dạ, thần nghĩ rằng,
nếu việc dời đô đem lại sự
phát triển phồn thịnh cho
đất nước thì cớ sao lại không
chuyển dời?
Quan 4: Thần cũng nghĩ là
chuyển đô đến nơi thuận lợi,
đất đai màu mỡ hơn thì nhân
dân ấm no, đất nước bền
vững muôn đời.
Quan 1+2: Dạ, muôn tâu
thánh thượng, không thể tùy
tiện theo ý các quan mà làm
ảnh hưởng đến vận mệnh của
đất nước.
Quan 4: Dạ tâu thánh thượng,
nếu cứ khăng khăng cố định
một nơi thì đất nước làm sao
có cơ hội phát triển. Lịch sử
đã ghi nhận nhiều triều đại
chuyển kinh đô và phát triển
hơn đó thôi.
Quan 1: Không, thần phản
đối, thánh thượng không nên
dời kinh đô Hoa Lư.
Quan 2: Thần cũng phản đối.
Vua Lý Thái Tổ [thở dài]:
Trẫm nghĩ các khanh không
hiểu được lòng trẫm.
Các quan: Chúng thần ngu
muội, xin thánh thượng
chỉ dạy.
Vua Lý Thái Tổ: Hơn bốn mươi
năm đóng đô ở Hoa Lư, nhân
dân yêu mến, phải chuyển
dời đi trẫm đau lòng lắm.
93
Nhưng trẫm đã nghiên cứu
rất kỹ rồi, vùng đất Hoa
Lư núi non hiểm trở, có khả
năng phòng thủ tốt là lựa
chọn tối ưu cho buổi đầu
dựng nghiệp. Nhưng nay, đất
nước ta đã độc lập phải lấy
nhiệm vụ phát triển kinh tế,
văn hóa đặt lên hàng đầu thì
xem ra vùng đất này không
còn phù hợp nữa. Trẫm muốn
dời kinh đô đến vùng đất Đại
La, nơi có con sông Nhị Hà
chảy qua, Đại La nằm ở vị trí
trung tâm của trời đất, đất
đai rộng lớn, bằng phẳng,
muôn vật tươi tốt, xem khắp
nước Việt ta, đó là nơi thắng
địa để xây dựng kinh đô của
đế vương muôn đời.
Ý các khanh thế nào?
Các quan: Thánh thượng
anh minh.
Cảnh hạ màn
Vua Lý Thái Tổ: Trẫm muốn
thảo ra một bản chiếu dời đô
rồi cùng cách khanh di dời,
các ngươi có đồng ý không?
Các quan: Dạ, chúng thần
đồng ý ạ.
Vua Lý Thái Tổ: Người đâu
mang giấy mực lại để ta
viết chiếu.
Lính 1: Mang giấy mực lại đây
cho thánh thượng.
Lính 2: Mang giấy mực đến.
Vua Lý Thái Tổ: Viết chiếu
dời đô. Viết xong đưa cho
Lính 1.
Lính 1: Mời các quan tiếp chỉ:
[Các quan quỳ xuống tiếp chỉ]
Lính đọc chiếu xong, các
quan cùng đồng thanh: Thánh
thượng anh minh. Đại La
thẳng tiến!
Lính 3 + lính 4: Mang cờ ra để
dẫn đoàn dời đô [âm nhạc -
bài hát Dời đô].
93
949494
TẮT ĐÈN
(Kịch bản được tập thể lớp
4C chuyển thể từ trích đoạn
tiểu thuyết “Tắt đèn” của
Ngô Tất Tố)
Đạo cụ:
- 1 bộ áo nâu váy đụp.
- 2 bộ quần áo dài cho ông
bà Nghị
- Nón, rá, bàn ghế,
bộ ấm chén.
Phân vai:
+ Ông Nghị Quế: Minh Hoàng
+ Bà Nghị Quế: Nguyên Như
+ Chị Dậu: Khánh Ngọc
+ Cái Tý: Trà My
+ Chị bếp: Thục Anh
+ Anh hầu: Việt Cường
+ Người giới thiệu (NGT):
Thanh Giang
9595
Cảnh 1: Ông Nghị và mẹ con
chị Dậu.
Khung cảnh: ngoài sân nhà
ông Nghị, 1 chiếc ghế.
NGT: Nhà chị Dậu thiếu tiền
nộp sưu, chạy vạy khắp nơi
không được nên phải mang
con và mang chó đến bán cho
nhà ông bà Nghị Quế. Lúc chị
đến là buổi trưa, ông Nghị
đang ở ngoài sân.
Ông Nghị [đang ngồi ghế, chân
vắt chữ ngũ, vừa vê vê râu một
cách sung sướng, vừa ngắm
nghía mấy con chim bồ câu,
vừa nói]: Chà, mấy con chim
bồ câu nhà mình đẹp quá!
Chúng to tướng cả rồi! Trông
đã thấy ngon. Loại này mà nấu
cháo ăn thì tuyệt phải biết!
Anh hầu [rón rén đi ra]: Dạ,
bẩm cụ…
Ông Nghị [tỏ vẻ bực mình,
mặt nhăn nhó khó chịu, quay
ra hỏi]: Có chuyện gì? Ta
đang ngắm chim bồ câu! Mất
cả hứng!
Anh hầu: Dạ, 10 giờ trưa nay
cụ có hẹn họp ở nhà ông Nghị
Hách làng bên, bây giờ đã đã
quá giờ hẹn lâu lắm rồi đấy ạ.
Ông Nghị: Ôi giời, cái lão
Nghị Hách ấy có được việc
gì đâu! Thôi, muôn rồi thì mai
hẵng sang, chẳng có gì
phải vội!
Anh hầu: Dạ, nhưng…
Ông Nghị: Nhưng với nhị gì!
Lui vào trong đi!
Anh hầu: Vâng ạ. [Quay người
vội vàng chạy vào trong]
Ông Nghị [đứng dậy, đi quanh
sân, vừa đi vừa vươn vai]:
Ngồi mãi, mỏi cả người, nãy
ăn no quá! Đi một tí cho vơi
cái bụng đi nào!
[Lúc ấy, mẹ con chị Dậu đi đến,
đứng thập thò ngoài cổng]
Ông Nghị [trông thấy, lẩm
bẩm]: À, nhà Dậu đến rồi đây!
[Đi thêm 2 bước, quát to ra
oai] Đứa nào đấy? Cứ thập
thò ngoài ấy làm gì như ăn
trộm thế?
Chị Dậu [Vẫn đứng ngoài, cái
Tí nép đằng sau]: Dạ, bẩm cụ,
con đưa cháu nó đến hầu hai
cụ ạ.
Ông Nghị: Á à, mẹ con nhà
con mụ Dậu hả? Cứ tưởng là
trộm đấy! Làm gì mà bây giờ
mới dắt nhau đến? Để cho
người ta chờ đợi mấy giờ đồng
hồ! Dính dáng với chúng bay
lúc nào là bực mình lúc ấy!
Không đúng hẹn bao giờ cả!
Chị Dậu [sợ hãi]: Con xin lỗi
cụ, cụ bỏ quá cho. Hôm nay
nhà con bị trói ở đình, con
phải lên xin mãi người ta mới
cởi ra cho để ký văn tự. Vả lại
đường cũng hơi xa, hai mẹ con
con đi khí chậm ạ. Xin cụ tha
lỗi cho ạ!
Ông Nghị: Thông với chả cảm!
Ai rỗi hơi mà thông cảm cho
nhà chúng bay! Rách việc!
Chị Dậu: Con lạy cụ, cụ thương
nhà con với ạ.
96
Ông Nghị: Kệ chúng bay! Vào
mà thưa với bà trong nhà
kia kìa!
[Quay vào trong, gọi to]
Này, một đứa ra coi chó
cho chúng nó vào! [Nói xong,
chắp tay sau lưng lững thững
đi vào]
Anh hầu [từ trong chạy ra,
vừa chạy vừa kéo dài dọng
vẻ xun xoe]: Dạ….ạ….ạ..
[chạy nhanh ra mở cổng, cầm
gậy đuổi chó] Mực, lui ra kia!
Con Vện, đừng có cắn! [Quay
sang bảo với mẹ con chị Dậu]
Đi gọn vào không chó nó cắn
cho bây giờ!
[Mẹ con chị Dậu cúi đầu, líu
ríu bước theo vào]
Cảnh 2: Ông bà Nghị mắng
mẹ con chị Dậu nói dối
[Khung cảnh: Trong phòng
khác nhà ông Nghị. Có một
cái bàn uống nước, bộ ấm
chén, hai chiếc ghế]
NGT: Lúc ấy, ở trong nhà,
bà Nghị Quế vừa ăn cơm
xong được một lúc, đương
lúc nghỉ ngơi.
Bà Nghị [đang ngồi xỉa răng
ở ghế, trước mặt có cái bàn
con bày bộ ấm chén uống
nước, cái ghế còn lại bỏ
trống, bà quay vào trong,
gọi to]: Bếp đâu, lấy cho ta
chén nước!
Chị bếp [chạy từ dưới lên,
đon đả rót nước từ ấm ra,
đưa cho bà]: Dạ, nước đây,
con mời cụ ạ!
Bà Nghị [đưa tăm giắt lên
tai]: Ờ! [Cầm lấy chén nước
súc miệng òng ọc rồi khạc ra
bên cạnh suýt vào người chị
bếp, chị bếp giật nảy mình
nhảy lùi ra sau để tránh]
Ông Nghị [đi từ ngoài vào,
mặt vui vẻ hí hửng]: Bà nó ơi,
chó đến rồi! Chó đến rồi!
Bà Nghị [nhìn lên, vẻ thắc
mắc]: Ông nói cái gì kia?
Ông Nghị: À, nhà Dậu, cái
đứa bán con, bán chó đến
rồi đấy!
Bà Nghị: Thì ông cho chúng
nó vào đi! Để xem chó mèo
thế nào mà ông cứ mừng
quýnh cả lên thế!
[Lúc ấy, hai mẹ con chị Dậu
đi vào, mới chỉ đứng xa xa,
chưa đến gần bàn, chưa kịp
chào hỏi gì thì bà Nghị đã
mắng]: Ôi giời ơi là giời! Đã
bảo lấy cái gì che cho mấy
con chó con, kẻo nó bị nắng,
sao lại úp cho nó qua loa
thế kia?
Chị Dậu [xấu hổ, sợ hãi]:
Lạy cụ.
Cái Tý loay hoay sau lưng
mẹ, chị Dậu đẩy con ra
trước, khẽ khàng bảo: Con
chào cụ đi.
Cái Tý [rón rén]: Lạy cụ ạ!
Bà Nghị: Ờ, ta xem nào! [Bà
đứng lên, mở tấm che trên
cái rổ chị Dậu đang bê để
nhìn mấy con chó con, xuýt
xoa giọng yêu thương, đưa
tay ra vẻ vuốt vuốt đầu mấy
con chó con] Ôi chà chà, con
xinh quá, con yêu quá! Bà
thương! Bà thương!
[Nhìn lên rồi đưa lại cho chị
Dậu cái mảnh che rổ chó, chị
Dậu úp trở lại rổ - bà Nghị
đổi giọng khó chịu] đưa cái
xích cho con bếp, nó buộc
con chó cái vào cái cột đằng
kia, ai lấy không của nhà mày
mà cứ giữ khư khư thế!
[Chị bếp tiến đến, làm động
98
tác cầm xích chó, dắt ra một
góc, buộc vào]
Ông Nghị [đứng lên, đi về
hướng chị bếp vừa buộc con
chó]: Con chó cái đẹp gớm
nhỉ! [đứng ra vẻ nghiên cứu
con chó]
Bà Nghị [quay ra nhìn hai mẹ
con chị Dậu, rồi lại gần, đi
vòng quanh cái Tý, một tay
chống nạnh, một tay xỉa xỉa
vào quần áo nó]: Thế này mà
cả vợ cả chồng dám xưng
xưng con đã lên bảy tuổi. Lên
bảy mà bé tí thế này à! Bà
biết ngay mà! Thấy bà hiền
là chúng bay cứ lấn tới!
[Cái Tý co ro người, sợ sệt
không dám nói gì, ông Nghị
thì quay người ra nhìn vẻ
săm soi]
Ông Nghị [đua theo vợ]:
Đúng đấy, cứ thấy bà hiền là
chúng bay lấn tới!
Chị Dậu [giọng sợ sệt]: Bẩm
cụ, chúng con không dám nói
dối, dạ, nó thật đã lên bảy,
em nó lên năm, còn…..
Bà Nghị [bực bội ngắt lời]:
Im cái mồm! Đừng có kể lể
ra đây! Đẻ lắm thì bán nhiều
chớ gì! Con kia nó bé bằng
cái nắm tay, bảy làm sao
được mà bảy! [Hai ông bà
quay về ghế ngồi] Con bé
kia, năm nay mày lên mấy?
Cái Tý [sợ hãi, co rúm người
lại]: Dạ bẩm cụ, con lên bảy ạ!
Chị Dậu [đưa tay quệt nước
mắt]: Bẩm hai cụ, nhà cháu
đói kém, nó ăn ít nên….
Bà Nghị: Này, liệu hồn! Bà thì
đuổi cổ cả lũ! Không mua bán
gì nữa bây giờ! Bà chưa nói
xong đã cãi xong thế à!
Ông Nghị [hùa theo]: Đúng
đấy! Liệu hồn! Bà thì đuổi cổ
cả lũ! Nói dối quen thân!
Cái Tý [sợ quá, lại đi nép ra
phía sau mẹ, run rẩy chọc
chọc vào áo mẹ]: Mẹ ơi, mẹ ơi!
Bà Nghị: Gớm, thôi được rồi,
nỉ non mãi, ngứa cả tai! Con
bé kia đứng lui ra! Con mẹ
Dậu, mang mấy con chó con
vào gian trong cho ông xem!
Cảnh 3: Ông bà Nghị bắt
cái Tí ăn cơm thừa của chó
[Khung cảnh: Trong phòng
khách nhà ông Nghị. Có một
cái bàn uống nước, bộ ấm
chén, hai chiếc ghế]
NGT: Ông bà Nghị đã dọa mẹ
con chị Dậu một phen, xem
chừng vẫn chưa thỏa lòng. Họ
còn tiếp tục hành hạ hai mẹ
con chị Dậu.
Ông bà Nghị ngồi ở ghế [tay
mỗi người cầm một chén
nước], chị Dậu bê rổ chó
đứng ở gần bên bà Nghị. Cái
Tí đứng nép phía sau mẹ.
Bà Nghị [uống một ngụm
nước rồi nói]: Ông xem lũ
chó con thế nào, tôi thấy
cũng được đấy!
Ông Nghị [quay sang chị Dậu,
giọng bực bội]: Ô hay, nó
vẫn không mở mấy con chó
con ra à! Có tiếc đem về
mà nuôi! [ông gõ chén nước
xuống bàn].
Chị Dậu [sợ hãi ngồi xuống,
nhấc miếng che rổ đặt sang
một bên]: Dạ, dạ…
98
Ông Nghị [mặt tươi cười hớn
hở làm động tác nhấc từng
con chó từ dưới rổ lên cao,
ngó nghiêng, lại đặt xuống]:
Được! Được! Chó này đẹp
đấy bà ạ!
Bà Nghị [tươi cười]: Thì rõ, tôi
chọn mua thì phải đẹp chứ!
[Quay sang chị Dậu, giọng
khó chịu] Có thực là chúng nó
biết ăn rồi không hả?
Chị Dậu: Bẩm bà, đúng thế ạ.
Bà Nghị: Bếp đâu, lấy cơm
nguội lên đây, lấy nhiều vào
cho mấy con chó con nó ăn!
[Chị bếp vội vàng mang rá
cơm lên, làm bộ đặt xúc
xuống trước mặt cho bốn con
chó con ăn]
Bà Nghị [quay sang chị Dậu,
bà cười khanh khách]: Cơm
chó nhà tao còn tốn bằng
mấy cơm người nhà mày đấy!
Ông Nghị: Lũ này ăn trông
hay đáo để!
Bà Nghị: Chúng nó no rồi đấy!
[Chỉ tay vào cái Tý] Con kia,
hốt hết cơm thừa vào rá,
không được chừa lại một hạt,
nghe chửa!
Cái Tý rón rén ra vun cơm, bỏ
lại vào cái rá. Chị Dậu ngồi
xuống vun cơm cùng con.
Ông Nghị: Nhanh cái tay lên!
Mày đến đây làm chứ ông
không nuôi cho chơi rông
chơi dài đâu, nghe chưa!
Bà Nghị: Con bé kia! Cầm lấy
rá cơm mà ăn đi, kẻo phí
của trời! Ăn bốc cũng được,
không phải đũa bát gì cả!
[Cái Tý đang cầm tay vào
rá cơm định đứng dậy,
nghe thế dừng tay lại không
chạm vào rá nữa, nhìn rá
cơm ngần ngại. Chị Dậu che
miệng khóc]
Ông Nghị: A! Con này giỏi!
Mày không ăn thừa của chó
phải không?
[Cái Tý sụt sịt khóc vì sợ]
Bà Nghị [đứng dậy, chống
nạnh, chỉ tay quát]: Mẹ mày
dạy mày thế đấy hả? Cứ
bướng đi rồi thì bà đánh đòn
cho nhừ tử! Mày ăn cơm chó
nhà bà còn chưa đáng! Chó
này bà mua còn đắt gấp mấy
lần tiền mua mày đấy nhá! Nhí
nhố thì đem nhau về! Nhá! Bà
là bà không chứa! Nhá!
Ông Nghị [quay lại phía chị
Dậu]: Con kia, mày ngồi
giương mắt ra đấy! Không
biết bảo ban con à! Hay mày
sợ con mày ăn cơm thừa của
chó thì mày xấu hổ! Xấu hổ
thì đem nhau về! Nhá! Bà mày
là bà mày không chứa! Nhá!
[Cái Tý sợ quá, ngồi bệt
xuống, bốc cơm trong rá ăn,
vừa ăn vừa sụt sịt khóc, một
tay bốc cơm, một tay lau
nước mắt liên tục]
Bà Nghị: Khóc với lóc! Bà bảo
cho mà biết, từ giờ đến mai
phải ăn hết rá cơm ấy, ăn hết
rồi mới được ăn cơm khác!
Không ăn được thì về luôn
theo mẹ mày để mẹ mày nuôi!
Chị Dậu: Dạ bẩm, hai cụ
thương nhà cháu, hai cụ làm
phúc cho cháu nó ở lại!
Ông Nghị: Đấy, biết thân biết
phận có phải tốt hơn không!
Thôi, bà giả tiền cho nhà nó
về đi, vướng mắt quá!
Bà Nghị: Đây, tiền đây! [ném
cái túi con con đựng tiền
sang phía chị Dậu, rồi bắt
99
chân, cầm chén nước uống,
chị Dậu nhặt túi lên, định mở
ra đếm thì bà Nghị lại nói
tiếp] Ai thèm trả thiếu tiền
nhà mày! Còn phải đếm chác
gì nữa! Về đi! Rách việc!
Chị Dậu [bước lại chỗ cái Tý,
vuốt tóc nó, chị cũng sụt sịt
khóc, tay còn lại lau nước
mắt]: Thôi con ở lại đây hầu
hạ hai cụ, u về nhé!
Cái Tý [ôm chầm lấy mẹ]: U ơi,
u ở với con thêm lúc nữa!
Ông Nghị [nổi giận đùng đùng,
đứng phắt dậy, chống tay,
giậm chân quát]: Lôi thôi!
Thằng hầu đâu, lôi cổ nó
xuống nhà bếp đi!
[Anh hầu chạy lên, lôi cái Tý
đi, cái Tý vừa đi, vừa ngoảnh
lại, nói với lại phía mẹ] U về,
mai u cho thằng Dần sang chơi
với con u nhé, con nhớ em lắm!
[Chị Dậu lau nước mắt]
Bà Nghị: Sướng quá còn gì! Lại
còn làm bộ lưu với luyến!
NGT: Thế là mẹ con chị Dậu
chia lìa nhau trong nước mắt,
còn vợ chồng bà Nghị Quế thì
sung sướng mua được món hời.
Vở kịch của chúng tôi đến
đây là hết! Cảm ơn quý vị đã
theo dõi!
100100
SƠN TINH – THỦY TINH
Đạo cụ:
6 bộ trang phục: Vua Hùng,
Mị Nương, Sơn Tinh, Thủy Tinh,
Lính hầu, Hoàng Hậu (tự may
từ vải dạ)
Kịch bản: Khải Du, Quang
Dũng, Khôi Nguyên, Trung Việt
Đạo diễn: Khải Du
Phân vai:
Vua Hùng: Trung Việt
Mị Nương: Khải Du
Sơn Tinh: Vũ Thành Khôi Nguyên,
Thủy Tinh: Quang Anh
Người đưa tin: Quang Dũng
Hoàng Hậu/Tôm, cua cá: Việt Anh
Lính hầu/cái cây: Nguyên Huy
(Tập thể lớp 5A)
101
Người đưa tin: Dạ, Vua Hùng
đang kén rể cho công chúa
Mị Nương đó ạ. Công chúa rất
xinh đẹp, ai cũng mong được
thành phò mã. Vua Hùng còn
nói là ai là người giỏi nhất thì
Vua Hùng gả Mị Nương cho
người đấy.
[Sơn Tinh và Thủy Tinh nghe
thế, quay sang nhìn nhau]
Sơn Tinh: Thế à, vậy ta phải đi
đến chỗ ngài ấy thôi, vì ta là
người giỏi nhất mà!
Thủy Tinh [đẩy Sơn Tinh]:
Không, ta mới là người giỏi
nhất! Ta sẽ lấy được Mỵ Nương!
[Hai người thi nhau chạy ra
khỏi rừng]
Người đưa tin: Đấy, bạn bè chơi
với nhau mà cứ suốt ngày so
sánh, ai cũng muốn giỏi hơn, khổ
thế cơ chứ!
Cảnh 2: Cầu hôn Mỵ Nương
Người dẫn chuyện: Vậy là Sơn
Tinh và Thủy Tinh chạy đến kinh
thành, xin ra mắt Vua Hùng.
[Vua Hùng, Hoàng Hậu và công
chúa Mỵ Nương đang ngồi ăn
đùi gà]
Lính hầu: Bẩm hoàng thượng,
có người đến xin cầu hôn công
chúa ạ.
Vua Hùng: Được, cho vào!
Lính hầu: Dạ vâng ạ.
Vua Hùng [quay sang nói với
công chúa và hoàng hậu]:
NỘI DUNG
Cảnh 1: Ở trong rừng
Người dẫn chuyện: Sơn Tinh
là thần núi, Thủy Tinh là thần
nước. Hai thần đang tập võ
cùng nhau.
[Sơn Tinh, Thủy tinh đang
đấu võ - phía sau có 2 cái
cây đứng che nắng].
Người đưa tin [hớt hải chạy
đến]: Thưa, thưa hai ngài!
[thở hồng hộc] Dạ, bẩm….
Thủy Tinh: Gì thế? Gì mà hớt
hơ hớt hải thế?
Sơn Tinh: Ngươi làm gián
đoạn cả buổi tập của chúng
ta rồi đó, có gì thì nói mau đi!
102102
Ăn nhanh lên, họ vào bây giờ đấy!
Mỵ Nương: Trời ạ, phụ hoàng
đừng giục, con nghẹn bây giờ.
Hoàng Hâu: Ấy, ăn nói phải ý tứ
chứ con!
Lính hầu: Bẩm hoàng thượng,
người cầu hôn xin ra mắt ạ.
[Nói xong, lính hầu lui ra ngoài]
Sơn Tinh: Kính chào hoàng
thượng. Tôi tên là Sơn Tinh. Tôi
xin được cưới Mỵ Nương làm vợ!
Thủy Tinh [lẩm bẩm: Gớm, chưa
gì đã tranh nói trước rồi!] Bẩm
hoàng thượng, tôi tên là Thủy
Tinh! Tôi mới là người xứng đáng
làm phò mã của Vua Hùng.
Vua Hùng: Hai ngươi có tài cán
gì mà đòi cưới con gái ta?
Hoàng hậu [bước ra phía trước,
nhìn hai chàng trai]: Đúng thế,
tài cán gì mà đòi cưới con gái
ta? [Nói xong lại quay lại ngồi
cạnh nhà Vua Hùng]
Mỵ Nương [Ngó ra phía trước]:
Ừ, tài cán gì hả?
Thủy Tinh: Tôi có thể điều
khiển nước [nhấc tay lên], tôi
gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa
về! Hoàng thượng nhìn xem,
nước dâng sắp ngập lâu đài
rồi đó!
Vua Hùng, hoàng hậu, Mỵ
Nương đứng bật dậy, vẻ mặt
hoảng hốt.
Mỵ Nương: Trời ơi, sợ quá! Sợ
quá! [Thủy Tinh đắc chí cười
ha ha].
Sơn Tinh: Nhà Vua Hùng, hoàng
hậu và công chúa đừng sợ! Tôi
có tài điều khiển các con vật,
đất đá, cây cối. Tôi nhấc tay
lên [nhấc tay] là đất đá dâng
cao, hiện lên hàng dãy núi đồi.
Đó, giờ thì nước không thể
ngập lên đến tận đây được.
Kinh thành đã an toàn rồi đó!
Vua Hùng: Mỵ Nương, con thấy
ai tài giỏi?
Mỵ Nương [che miệng cười
duyên]: Con xin theo ý của phụ
vương và mẫu mẫu hậu.
Vua Hùng: Hoàng hậu, ý nàng
thế nào?
Hoàng Hậu: Thần thiếp thấy
cả hai người đều tài giỏi quá,
giỏi hơn hẳn tất cả các chàng
trai đã từng ra mắt ở đây!
Vua Hùng: Hai ngươi nghe đây!
Ta thấy cả hai ngươi đều khỏe
mạnh và tài giỏi, ta cũng khó
nghĩ quá!
Hoàng Hậu: Hay là thế này
đi! Ai mang lễ vật đến cho
chúng ta trước, chúng ta sẽ
gả Mỵ Nương cho người đó. Mỵ
Nương, con có đồng ý không?
Mỵ Nương [che mặt xấu hổ]:
Dạ vâng, con đồng ý ạ.
Thủy Tinh: Xin hỏi, lễ vật là
những gì ạ?
Vua Hùng: Lễ vật phải có đủ
một trăm ván cơm nếp, một
trăm cặp bánh chưng, voi chín
ngà, gà chín cựa, ngựa chín
hồng mao. Sáng sớm mai, ai
mang tới trước sẽ được ta gả
Mỵ Nương cho!
103103
Sơn Tinh, Thủy Tinh [đồng thanh]:
Tuân lệnh! Chúng thần xin lui!
[Hai người chạy đi để chuẩn bị
lễ vật]
Mỵ Nương [đứng dậy, đi ra phía
trước nói một mình]: Không biết
ai sẽ đến trước nhỉ!
Cảnh 3: Trận chiến của Sơn Tinh
và Thủy Tinh.
Người dẫn chuyện: Sáng sớm hôm
sau, Sơn Tinh mang lễ vật đến
trước, được cưới Mỵ Nương. Sơn
Tinh vui mừng dẫn Mỵ Nương về
núi Tản Viên. Thủy Tinh đến sau,
đùng đùng nổi giận, rời kinh
thành đuổi theo Sơn Tinh và
Mỵ Nương.
[Cảnh trên đường]
Thủy Tinh: Sơn Tinh kia, người
phải trả Mỵ Nương cho ta!
Ngươi không xứng đáng cưới
nàng! Ta mới là người giỏi
nhất! Trả Mỵ Nương cho ta!
Sơn Tinh: Ngươi đến muộn
rồi, chịu thua đi thôi!
Thủy Tinh: Còn lâu, trả ngay
Mỵ Nương cho ta, nếu không
ta sẽ cho người một trận
nhừ tử!
Mỵ Nương [lo lắng, bám áo
Sơn Tinh]: Chàng ơi, lỡ Thủy
Tinh hô mưa gọi gió thì sao?
Sơn Tinh [nói thầm]: Nàng
đừng lo, đã có ta đây!
104104
Thủy Tinh [làm động tác giơ
tay lên]: Nước đâu, dâng lên
cuốn sạch quân của Sơn Tinh
cho ta! Gió đâu, mưa đâu,
hãy nhấn chìm nơi này!
Sơn Tinh [khoa tay múa
chân]: Các ngọn đồi, hãy
chặn đứng dòng nước lại! Cây
cối, mau ra ngăn lũ! Các loài
vật, hãy cõng dân làng đến
chỗ khô ráo! Các dãy núi,
dồn nước về phía biển đi!
[Cái cây chạy ra, xua Tôm
cá đi]
[Mỵ Nương vẫn líu ríu đứng
phía sau Sơn Tinh]
Sơn Tinh: Ha ha, ngươi thua
rồi! Đẹp mặt chưa!
Thủy Tinh: Hừ, ngươi đợi đấy!
Năm sau Thủy Tinh ta đây sẽ
cho các ngươi biết tay!
Người dẫn chuyện: Thế là từ
đó, năm nào Thủy Tinh cũng
dẫn quân đánh Sơn Tinh, năm
nào cũng thua mà không bỏ
cuộc. Thế nên, năm nào nước
Việt ta cũng có những đợt
mưa lũ kéo dài – đó chính
là Thủy Tinh đang dẫn quân
đánh Sơn Tinh đó!
105
105
Đến với thế giới thơ haiku của các bạn nhỏ dường như chúng
ta có thể bỏ qua hết luật lệ gò bó của thể loại chỉ để sống với
những ý thơ vụt hiện trong tưởng tượng của các em...
106
HỌC THAO TÁC TƯỞNG TƯỢNG VÀ LIÊN TƯỞNG,
CHÚNG EM ĐƯỢC DỊCH THƠ HAIKU...
Mùa xuân dịu nhẹ
Nỗi buồn bay bay
Chạm xuống cỏ xanh
(An Dương - 2E)
Cỏ ướt buồn bã
Đi vào mùa xuân
Mãi một màu xanh
(Anh Kiệt - 2E)
Xuân buồn bã
Khi tôi lướt trên cỏ
Cỏ xanh mướt
(Ngọc Khánh - 2E)
Nỗi buồn mùa xuân
Rơi trên cỏ xanh
Cỏ xanh yếu mềm
(Khánh Linh - 2E)
Mùa xuân nao nao
Bước chân cỏ xanh
Cỏ ướt man mác
(Kwon Rin - 2E)
Buồn trong những tháng Xuân
Lướt qua đám cỏ
Cỏ đẫm màu xanh
(Anh Hiếu - 2E)
Spring sorrow
As I walk on the grass
The grass’s green
(Matsuo Basho)
Mùa xuân buồn bã
Tôi đi nhẹ trên cỏ
Cỏ vẫn xanh màu
(Hùng Duệ - 2E)
Nỗi buồn mùa xuân
Lướt qua làn cỏ
Lúc đẫm màu xanh
(Nhã Uyên - 2E)
107
Nỗi buồn mùa xuân
Giống như tôi lướt trên cỏ
Mênh mông và xanh mát
(Lam Anh - 2D)
Mưa phùn buồn bã
Chảy những hạt mưa
Vào thảm cỏ xanh
(Thanh Nhi - 2D)
Tôi đi trên cỏ xanh
Rất nhiều nỗi buồn
Mùa xuân nước mắt
(Trí Hiếu - 2D)
Nỗi buồn mùa xuân
Như tôi đi trên cỏ
Màu xanh non
(Anh Khoa - 2C)
Nước mắt mưa phùn
Dường như tôi đang lang thang
Trên thảm cỏ đổi màu
(Bảo Minh - 2C)
Mùa xuân u sầu
Tựa như tôi lướt trên thảm cỏ
Thảm cỏ đổ màu xanh
(Thục Anh - 2C)
Nỗi buồn mùa xuân
Tôi lướt qua cỏ xanh
Cỏ đẫm màu xanh mát
(Đức Khánh - 2E)
Mùa xuân
Nỗi buồn trải dài theo cỏ xanh
Tôi bước lên cùng một hành trình
(Thái Sơn - 2E)
Xuân nước mắt rơi
Trong giấc mơ đi trên cỏ
Cỏ đung đưa trong gió
(Tuệ Anh - 2D)
Sắc xuân man mác
Đi lang thang trên đám cỏ
Nỗi buồn thấm vào cỏ xanh
(Lập Nguyên - 2E)
Nỗi buồn mùa xuân
Lướt qua làn cỏ
Lúc đẫm màu xanh
(Nhã Uyên - 2E)
108
A swing
I kick out at the moutain
And retreat to the sea
(Matsuo Basho)
Xích đu đung đưa
Nhún chân cao vút
Lùi về thật xa
(Khánh Ly - 3A)
Xích đu
Vung chân lên núi
Hạ chân xuống biển
(Thanh Giang - 3C)
Xích đu ơi
Tớ đu chân lên ngọn núi
Và ngược về ra biển
(Gia Khánh - 3A)
Xích đu đung đưa
Như đang lên núi
Hay hòa mình dưới biển
(Nhật Minh - 3A)
Bay bổng
Và quay cuồng khi sai
Tôi về với biển khơi như đứa
con của biển
(Tuệ Nhân - 3B)
Đôi khi như một vòng quay
Chạy trốn khỏi rừng sâu
Tự do với biển khơi
(Mạnh Hưng - 3B)
Một chiếc xích đu
Hướng về phía núi
Và quay về biển cả
(Khôi Nguyên - 3C)
Như một chiếc xích đu
Tôi bay qua ngọn núi
Tìm đường về với đại dương
(Quốc Khánh - 3B)
Xích đu ơi
Tớ đưa chân lên núi
Và lui tới đại dương
(Quang Minh - 3A)
109
Một vòng đu quay
Đưa tôi qua những dãy núi
Và quay về biển cả
(Mỹ Anh - 3B)
Một cơn gió thổi
Đi qua một ngọn núi
Và lặng lẽ trở về biển xanh
(Bảo Lâm - 3B)
Như một chiếc xích đu
một hành trình lặng lẽ
vượt núi ra biển khơi hùng vĩ
(Tú Minh - 3B)
Sau một vòng quay
Tôi từ bỏ những dãy núi
Trở về bên biển xanh
(Nguyên Dũng - 3B)
Một con chim
Bay qua ngọn núi
Bay về biển khơi
(Uyển Nhi - 2B)
Một cái xích đu
Đi về phía núi cao thẳm
Rồi quay về với biển cả bao la
(Minh Phương - 3C)
Không cần nghĩ ngợi
Tôi bỏ lại ngọn núi
Và trở về biển khơi
(Hà An - 3B)
Xích đu này
Đưa tớ lên núi đồi
Rồi lùi xuống đại dương
(Linh Đan - 3A)
110
Em tưởng tượng
và làm thơ Haiku...
Thuyền đi dưới trăng
Trăng đi dưới thuyền
Có người lênh đênh
(Hoàng Vinh - 2D)
Quê tôi
Một lần nhìn lại
Thấy núi cười
(Mai Phương - 2E)
Mẹ ở xa tận cuối trời
Con đi tìm mẹ
Không thấy mẹ đâu
(Mai Khanh - 2D)
Con ong bay
Ngược về tổ
Cánh hoa gãy rồi
(Minh Châu - 2D)
Một ngày gió lạnh
Khóm cỏ lau
Đung đưa theo gió
(An Hân - 3D)
111
Nhật Minh - 2A
112
Tiếng mẹ hát ru
Ngân dài
Theo trong gió
(Hương Liên - 2D)
Những ngày thơ ấu
Nó càng đi xa
Chẳng còn nhớ lại
(Linh Đan - 2C)
Có chú chim đang bay
Trong buổi đêm
Lạnh lẽo
(Hồ Phú Bình - 4A)
Con chim đang bay
Tôi nhìn thấy con chim rất đẹp
Ôi! Con chim khóc kìa
(Baek Ga Eun - 2D)
 
Con rùa xanh
Đang bơi
Trong ánh hoàng hôn
(Anh Phương - 4B)
Mưa to nước rơi vào biển
Chú cá con nấp dưới tảng đá
Mong ước trời sẽ tạnh mưa
(Hồng Ngọc - 2A)
Ôi những cái cây
Nhà của chú chim
Là một cái ô to
(Đức Tuệ - 4A)
 
Một con chim hót
Líu lo líu lo
Đã là bài hát trọn vẹn
(Thảo My - 4A)
113
(Gia Huy - 4A)
114114114
115115115
Trời nắng chang chang
Một chú thỏ con
Đi qua bụi cây
(Nhã Linh - 2A)
Ta đi hướng nào đây
Một ngã tư đường phố
Toàn là người lạ mặt
(Gia Bình - 2C)
Chim bay trên trời
Cá bơi dưới nước
Gió thổi về đâu?
(Hồng Dương - 3B)
Cây vú sữa là từ mẹ
Người con hư để mẹ buồn
Cây vú sữa đỏ hoe tán lá
(Nguyệt Hà - 2C)
Nghìn ngày mưa
Trăm ngày lạnh
Cây khô lá vàng
(Mộc Miên - 3D)
Bên cửa sổ
Một con mèo đang ngủ
Òa, nó giật mình
(Khánh Ly - 3A)
Con người đang nằm ngủ
Một con quạ bay qua
giữa bầu trời xanh
(Tuấn Minh - 2C)
Trời nắng đẹp
Lóa mắt
Ốc sên tìm chỗ trú
(Thanh Chi - 3D)
116
Gia Khánh - 3A
117
Một chiếc lá đáp lên chân tôi
Lạnh lẽo
Và im lặng
(Tường Lâm - 3C)
Bướm vàng bay bay
Giữa trời mưa lạnh
Sương mù khắp nơi
(Huyền Châu - 3D)
Thiên nga
Vươn cổ nhảy múa
Đẹp dịu dàng
(Thục Quyên - 3D)
Chú chim cánh cụt
nhìn đàn chim bay
đập cánh dưới làn nước
(Mai Lâm - 4B)
Tán cây xương rồng
Giữa sa mạc
Đang nhìn mặt trời lặn
(An Hân - 3D)
118
119
Bên cửa sổ
một con mèo đang ngủ
Òa, nó giật mình
(Khánh Ly - 3A)
Những bông tuyết rơi
Phủ trắng trước cửa
Những con chim trắng
(Mạnh Quân - 2B)
Những cành cây xấu hổ
Chụm lại
Bông hoa màu hồng
(Thảo Nhi - 3D)
Những con thuyền trên sóng
Chăm chỉ đánh bắt cá
Ngày đêm cùng hải đăng
(Mai Phương - 2E)
120120120
121121121
122
Phương Chi - 3A
122122
123123123
124124124
125125125
(Nhật Minh - 3A)
126126126
127127127
128128128
129129129
130130130
131131131
132132132
133133133
134134134
135135135
Bài thơ đạt giải nhất
toàn quốc cuộc thi
thơ Haiku do
Đại sứ quán Nhật Bản
tổ chức năm 2018
Yến Trang - 7A
136
Phần III
Từ lớp 4, ở môn Tiếng Việt, các em được học cách viết những
đoạn văn, bài văn lập luận theo mô hình cấu trúc năm ý (chủ
đề, mở rộng, phản biện, sơ kết và kết luận) về những điều mà
em quan tâm trong cuộc sống hoặc về một tác phẩm văn học
mà em yêu thích... Cuối năm, cả khối 4 và khối 5 đã tổ chức Hội
thảo, mời các thầy cô và bố mẹ đến dự rất vui!!!
137
Hội thảo “EM TỰ HỌC”
Ngày 19/04/2018
138
Bố mẹ dành thời gian cho trẻ
Hiện nay bố mẹ hay chơi điện thoại, máy tính, không quan tâm đến
con cái. Theo tôi, bố mẹ không nên dành nhiều thời gian cho điện
thoại, máy tính. Vì bố mẹ dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy
tính sẽ gây ra nhiều tác hại. Nhưng có ý kiến nói là không phải như
thế. Vậy chúng ta thảo luận tiếp nhé!
Trước hết, tôi sẽ nêu các tác hại của việc dành nhiều thời gian
cho điện thoại, máy tính. Thứ nhất, sóng điện thoại rất có thể gây
hại đến trí não. Thứ hai, nhìn quá lâu vào màn hình có thể gây hại
cho mắt. Thứ ba, ngồi lâu vào màn hình gây đau lưng hoặc cong
lưng. Ngoài ra, bố mẹ có thể dành nhiều thời gian cho điện thoại,
máy tính dẫn đến việc không có thời gian cho con. Do đó, bố mẹ
đừng dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính.
Mặc dù vậy, vẫn có ý kiến phản đối tôi. Những người đấy nói: “Bố
mẹ dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính giúp bố mẹ nghỉ
ngơi”. Theo tôi, bố mẹ có nhiều cách để nghỉ ngơi. Thay vì sử dụng
điện thoại, máy tính, bố mẹ có thể nói chuyện với con để hiểu con
hơn, bố mẹ có thể dạy con học thông minh hơn và cùng gia đình
chơi trò chơi để cả nhà gắn kết hoặc rèn khả năng tư duy. Theo
tôi, những điều này cũng là những cách nghỉ ngơi tốt.
Từ hôm nay, bố mẹ hãy nói không với việc dành nhiều thời gian cho
điện thoại, máy tính. Nếu bạn có ý kiến phản đối gì thì ta thảo
luận tiếp nhé!
(Nhật Quang - 4A)
139
Cha mẹ trò chuyện với con
Ngày nay nhiều bậc cha mẹ vì quá bận nên không thể trò
chuyện với con. Nên theo tôi, cha mẹ nên trò chuyện với con.
Vì không trò chuyện với con thì con sẽ có biểu hiện xấu đi.
Nhưng vẫn có vài người phản đối tôi. Dù như thế nào tôi sẽ
luôn bảo vệ ý kiến của tôi. Vậy chúng ta hãy cùng thảo luận về
vấn đề này nhé!
Bây giờ chúng ta hãy tìm hiểu những điều tốt của việc cha mẹ
trò chuyện với con nhé! Trước hết việc cha mẹ trò chuyện với
con sẽ khiến con vui. Điều này làm con không bị tự kỉ. Cha mẹ
nên trò chuyện với con hàng ngày.
Mặc dù vậy, có người phản đối ý kiến của tôi. Họ cho rằng vì
bận quá nên không có thời gian trò chuyện với con được. Vì
vậy họ vẫn thờ ơ với ý kiến của tôi.
Nhưng đừng lo các bạn! Tôi đã có giải pháp cho vấn đề này
rồi! Nếu cha mẹ quá bận thì có thể trò chuyện với con vào
buổi tối, đó cũng là cách để thư giãn. Ngoài ra, cha mẹ có thể
trò chuyện với con bất kể lúc nào như khi nấu ăn trong bếp,
khi ăn cơm, trước khi đi ngủ.
Do đó, cha mẹ hãy quan tâm con và nên trò chuyện với con.
Điều này có tác dụng giúp con gần gũi với cha mẹ hơn.
(Thảo My - 4A)
140
Trẻ em và đồ ăn nhanh
Theo em việc trẻ em thường xuyên ăn đồ ăn nhanh là không tốt
cho sức khỏe và chúng ta không nên ăn nhiều những đồ như vậy.
Ăn nhiều đồ ăn nhanh sẽ gây ra nhiều tác hại như béo phì. Một
phần gà rán có đến 400 - 450 calo, năng lượng này chiếm ¼
năng lượng khuyến nghị hằng ngày. Vả lại, khi chúng ta ăn bữa
chính mà lại thêm đồ ăn nhanh thì sẽ bị thừa năng lượng, tăng
động mất tập trung. Hơn nữa, ăn đồ ăn nhanh còn bị bội thực,
rối loạn tiêu hóa. Bên cạnh đó, chúng ta còn bị ảnh hưởng
nghiêm trọng tới ruột già.
Tuy nhiên chị tôi và một số bạn của tôi cho rằng: “Đồ ăn nhanh
rất ngon”. Ngoài ra có người cho rằng ăn gà là tốt tại sao lại
gây ra nhiều tác hại? Nhưng là “gà rán” chứ không phải gà. Gà
rán là loại thức ăn mà người ta tẩm bột và bỏ nhiều hóa chất
nên gây ra nhiều tác hại. Còn nữa, các nhà khoa học đã nghiên
cứu rằng các đồ ăn nhanh có nhiều calo nên ăn đồ ăn nhanh sẽ
gây nhiều tác hại như đã trình bày ở trên.
Tóm lại, chúng ta không nên ăn đồ ăn nhanh thường xuyên. Tốt
nhất chúng ta nên tự mua thực phẩm sạch và dành thời gian
nấu ăn cho cả gia đình.
(Trần Gia Huy - 4A)
141
Phân biệt đối xử với người da đen
Hiện nay, các vụ phân biệt đối xử với người da đen vẫn diễn ra. Theo tôi, chúng ta nên đối xử
công bằng với người da đen. Vì họ cũng là con người. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng ý với
tôi. Nhưng tôi sẽ tìm cách chống lại họ. Vậy thì chúng ta thảo luận tiếp nhé!
Vì sao chúng ta nên đối xử công bằng với người da đen? Bố tôi đã nói: “vì con người có quyền
bình đẳng”. Hơn nữa, những người da đen cũng đã quá khổ cực khi bị đối xử tàn bạo. Thậm chí
những người da đen cũng có thể thông minh hơn nhiều người da trắng. Ví dụ điển hình là tổng
thống Barack Obama. Thế nên chúng ta nên đối xử công bằng với người da đen.
Tuy nhiên, một số người cũng nói không việc gì phải đối xử công bằng với người da đen. Vì họ
cho rằng người da đen quá xấu. Do đó, rất nhiều người đối xử bất công với người da đen như:
đánh đập, tẩy chay, không cho người da đen tham gia các sự kiện ...
Tôi nghĩ đó là suy nghĩ vớ vẩn nhất. Vì các cụ đã nói: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” cho nên người
da đen không nên bị đối xử tàn bạo như vậy. Tóm lại chúng ta không nên phân biệt đối xử với
người da đen. Các quốc gia trên thế giới cũng cần nghiêm khắc hơn đối với các trường hợp
đánh đập, đối xử tàn bạo với người da đen.
(Hiến Thành - 4A)
142
Đua xe trái phép
Em chọn đề tài này là vì hiện nay có rất nhiều người tổ chức đua
xe trái phép. Theo em việc tổ chức đua xe trái phép là sai. Vì đua
xe trái phép sẽ gây thiệt hại. Tuy nhiên có nhiều ý kiến phản bác
em. Thế nên hãy cùng thảo luận với em nhé!
Em nghĩ việc tổ chức đua xe trái phép là sai. Vì đua xe trái phép
sẽ gây ra nhiều hậu quả như mất trật tự và gây ra tai nạn giao
thông, có thể làm mình và người khác tử vong. Thế nên mọi người
không nên đua xe trái phép.
Mặc dù vậy vẫn có ý kiến khác không đồng tình với em, họ cho rằng
đua xe trái phép rất vui. Nếu cá cược họ có thể có cơ hội kiếm
tiền. Vì họ nghĩ vậy nên có nhiều cuộc đua trái phép diễn ra. Em
phản đối suy nghĩ và hành động của họ. Nếu muốn vui thì mọi người
có thể bơi, đá bóng, chơi bóng bàn,... còn muốn kiếm tiền thì mọi
người có thể làm việc như là phi công, thợ xây, lập công ty,... em
nghĩ điều trên hoàn toàn hợp lí.
Thế nên mọi người không nên tổ chức đua xe trái phép. Mọi người
hãy suy nghĩ về ý kiến của em, và nếu có vấn đề gì khác nữa thì mọi
người hãy cùng thảo luận nhé.
(Hoàng Anh - 4A)
143
Trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp
trong tương lai
Theo tôi việc trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp
tương lai là một việc quan trọng. Vì việc trẻ
em suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai sẽ có ích
khi nào đó. Tuy nhiên có nhiều người cho rằng
điều này không cần thiết đối với trẻ em. Tôi
sẽ phản đối họ bằng những lí lẽ của tôi. Nếu
các bạn vẫn chưa quyết định được thì cùng
nhau thảo luận nhé!
Trước hết, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về việc
trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai nhé.
Thứ nhất, nếu mình đã chọn được nghề nghiệp
thì sẽ đỡ tốn thời gian băn khoăn, suy nghĩ
nữa. Thứ hai, nếu đã chọn được nghề thì sẽ có
thời gian chuẩn bị cho nghề đó tốt hơn. Ví dụ
như muốn làm họa sĩ thì phải học vẽ, muốn làm
ca sĩ thì phải học hát, muốn làm cầu thủ bóng
đá thì học đá bóng... từ khi còn nhỏ.
Vì vậy, trẻ em cần có định hướng về nghề
nghiệp trong tương lai. Mặc dù vậy vẫn còn
nhiều người phản đối ý kiến của tôi. Những
người đó cho rằng trẻ em nên học bài chứ
không phải suy nghĩ về nghề nghiệp vội. Do
đó, nhiều người không định hướng nghề nghiệp
cho con từ nhỏ và nhiều học sinh không có ước
mơ hay suy nghĩ về tương lai của mình.
Nhưng theo tôi, ý kiến của họ không hoàn
toàn đúng. Nếu trẻ em có ước mơ thì sẽ cố
gắng học tập để đạt được nghề đó. Do đó,
trẻ em nên có ước mơ.
Tóm lại quan điểm của tôi là, trẻ em nên có
ước mơ về nghề nghiệp từ nhỏ. Phụ huynh nên
khuyến khích con mình học tập, rèn luyện để
đạt được ước mơ của mình.
(Minh Triết - 4A)
144
Học sinh đi du học nước ngoài
Trong xã hội hiện nay có rất nhiều học sinh đang thắc mắc
rằng: “Mình có nên đi du học không nhỉ?” Có rất nhiều học
sinh quyết định đi du học nhưng lại bị phân vân bởi các câu
hỏi như: “Sang bên đấy mình có thể tự lo liệu hay không? Mình
có học được không?” Còn theo tôi, việc học sinh học hết cấp
2 đi du học rất bổ ích. Vì khi du học sẽ mang lại rất nhiều lợi
ích cho bản thân. Mặc dù đi du học rất bổ ích nhưng vẫn có
nhiều ý kiến phản biện tôi. Nhưng tôi sẽ dùng những gì tôi biết
để tranh luận với họ. Do vẫn còn nhiều người không đồng ý nên
chúng ta hãy cùng thảo luận tiếp!
Trước khi đi thẳng vào vấn đề chúng ta hãy cùng khám phá
xem đi du học mang lại cho chúng ta lợi ích gì nhé! Thứ nhất,
khi đi du học thì sẽ giúp học sinh mở mang kiến thức. Thứ hai,
học hết cấp 2 đi du học chúng ta có thể sớm tiếp thu nền văn
hóa, văn minh hiện đại ở nước ngoài. Thứ ba, khi đi du học sẽ
giúp chúng ta nói tiếng Anh hay hơn và chính xác hơn! Đương
nhiên đi du học sẽ giúp chúng ta kiếm được một công việc tốt
và lương cao. Do vậy việc đi du học sẽ giúp cho học sinh phát
triển bản thân rất nhiều.
145
Mặc dù vậy vẫn có rất nhiều
ý kiến trái chiều với tôi. Bố
tôi cũng nằm trong những
người có ý kiến trái chiều với
tôi khi cho rằng: “Phải tùy
xem tiếng Anh của người đi
du học có tốt không và tùy
xem người đi du học có bắt
nhịp được cuộc sống nước
ngoài hay không?”. Bên cạnh
đó vẫn còn một số ý kiến cho
rằng: “Đi du học sẽ mất rất
nhiều tiền”. Và còn một số
bố mẹ cho rằng: “Con mình
còn quá nhỏ chưa lo được
mọi thứ một mình ở nước
ngoài”. Do đó vẫn còn những
học sinh phân vân với việc đi
du học nước ngoài.
Vậy làm cách nào để trả lời
câu hỏi này? Nếu người đi du
học đã quyết định đi du học
thì chắc chắn rằng tiếng Anh
của họ sẽ rất tốt và chắc
chắn rằng họ đã phải tìm
hiểu về đất nước mà mình lựa
chọn rồi! Hơn nữa nếu đi du
học mất nhiều tiền thì chúng
ta có thể vay ngân hàng mà!
Với lại khi học hết cấp 2 thì
lúc đó đã 16 tuổi rồi, chúng
ta có thể tự lo liệu được rồi
mà! Tôi nghĩ rằng những điều
trên là cần thiết vì mỗi người
nếu có ý định đi du học thì
phải chuẩn bị cho mình thật
tốt về mọi mặt.
Do đó, học sinh học hết cấp
2 nên đi du học, các trường
nên tổ chức các cuộc thi
tiếng Anh và phần thưởng là
một chuyến đi du học nước
ngoài! Do việc đi du học rất
bổ ích nên nếu bạn nào chọn
đi du học thì theo tôi đấy
là một quyết định đúng đấy!
Vậy chúng ta cùng nhau cố
gắng học giỏi nhé!
(Bảo Chi - 4A)
146
Về bài thơ “Sao không về Vàng ơi”
của Trần Đăng Khoa
Tôi thấy bài thơ “Sao không về Vàng ơi” của nhà thơ Trần Đăng
Khoa rất hay và cảm động. Bài thơ đã kể về tình cảm yêu thương
của nhà thơ Trần Đăng Khoa với một con cún. Hơn nữa, bài thơ
tả hành động của chú cún khi Trần Đăng Khoa đi học về, con cún
quấn quýt đùa vui. Chính điều đó đã nói lên tình cảm gần gũi, yêu
thương mà nhà thơ dành cho chú cún Vàng. Vậy nên khi mất chú
chó rồi, nhà thơ đã vô cùng buồn bã và thương nhớ. Tuy nhiên, có
nhiều người bảo rằng “mất chó rồi thì có thể mua con chó khác,
sao phải buồn?”. Thế nhưng, nhà thơ đã có nhiều kỷ niệm vui vẻ với
chú chó này nên nhà thơ khó lòng quên đi nỗi buồn này. Mọi người
nên yêu quý động vật như nhà thơ Trần Đăng Khoa và tìm đọc bài
thơ này nhé.
(Khánh Duy - 4B)
Về bài thơ “Hỏi đường” của Trần Đăng Khoa
Theo tôi, các bạn nên đọc bài thơ “Hỏi đường” của tác giả Trần
Đăng Khoa. Đây là một bài thơ được viết theo thể thơ lục bát. Bài
thơ có nội dung nói về việc tác giả hỏi đường để tìm thầy giáo
của mình. Khi đọc bài thơ này, em cảm thấy rất buồn. Vì trong câu
thơ “Khoa ơi, thầy giáo của mày đã xa” như là lời bộc lộ nỗi buồn
đau. Theo em nghĩ thì câu nói này có ý nghĩa là thầy giáo của Trần
Đăng Khoa đã mất khi đi chiến tranh, điều đó làm em rất buồn.
Bài thơ như là sự tưởng nhớ, tấm lòng thành kính của người học trò
ngoan gửi đến người đã có công lao dạy dỗ mình. Bài thơ này rất
hay và ý nghĩa nên bạn hãy tìm đọc nhé.
(Minh Hiếu - 4B)
147
Về bài thơ “Nửa đêm tỉnh giấc” của Trần Đăng Khoa
Bài thơ “Nửa đêm tỉnh giấc” của Trần Đăng Khoa là bài thơ rất
đáng đọc. Bởi vì khi đọc bài thơ, chúng ta có thể tận mắt chứng
kiến những cảnh kì lạ vào ban đêm, được nghe thấy những âm
thanh vui nhộn và được đặt ra những băn khoăn, thắc mắc, tìm ra
những đặc điểm của những sinh vật lạ lẫm. Trong câu thơ “Đọng
mật cành tre”, tôi hiểu rằng đó là những giọt sương đang đánh đu
trên cành tre gần như rơi xuống đất. Còn có “Một tiếng gì không
rõ/ Xôn xa cả đất trời”. Tôi cứ tưởng tượng mãi chẳng biết đó
là âm thanh gì. Đó có thể là tiếng mưa, tiếng gió, cũng có thể là
tiếng gà gáy sáng. Hiểu theo cách nào cũng đầy thú vị. Tôi thích
bài thơ này bởi những điều ấn tượng mạnh mẽ đó. Bài thơ như là
một bài đố, vừa cho người đọc thấy được điều thú vị về đêm lại
vừa khiến cho mọi người muốn thức đêm nhiều hơn. Bạn hãy tìm
đọc bài thơ này nhé.
(Mai Phương - 4B)
148148148
149149149
150
Học sinh dùng
Facebook
Hiện nay, Facebook là mạng
xã hội khá phổ biến và có rất
nhiều người tham gia. Theo
tôi học sinh nên làm quen với
mạng xã hội mà được cha mẹ
giám sát. Bởi vì làm thế sẽ
mang lại cho các bạn nhiều
lợi ích. Nhưng không phải ai
cũng đồng ý với quan điểm
của tôi. Dù có thế nào thì ai
cũng có ý kiến riêng của mình
mà. Để làm rõ hơn việc này
thì chúng ta hãy cùng thảo
luận thêm nhé!
Các bạn hãy cùng tôi tìm hiểu
xem việc học sinh làm quen
với mạng xã hội mà được cha
mẹ giám sát sẽ đem lại những
lợi ích gì nhé! Lợi ích thứ nhất
là các bạn sẽ dần có kinh
nghiệm xử lí thông tin. Lợi
ích thứ hai là các bạn có thể
trao đổi những thông tin bổ
ích. Lợi ích thứ ba, một nhóm
học sinh có thể giải bài tập
trực tiếp với nhau qua mạng
Facebook.
150150
Nhưng trên thực tế hầu hết
các cha mẹ đều không cho
con sử dụng Facebook. Họ
nghĩ rằng có quá nhiều mối
nguy hiểm trên mạng Face-
book và sợ con lơ là trong
việc học tập. Ngoài ra cha
mẹ còn sợ con đọc phải
những thông tin không đúng
lứa tuổi. Vì vậy họ không cho
con mình sử dụng Facebook.
Tuy nhiên các cha mẹ đừng
quá lo lắng về vấn đề này.
Thứ nhất, Facebook có chức
năng giới hạn người xem.
Thứ hai, để tránh những nguy
hiểm trên Facebook chúng
ta có thể không đăng những
thông tin cá nhân. Với lại nếu
sợ con đọc được những thông
không đúng lứa tuổi thì con
chỉ cần kết nối với bạn bè
thôi. Chưa kể bố mẹ có thể
giới hạn thời gian cho con
vào Facebook, nếu thấy con
vào nhiều quá thì phải bảo
con tắt máy đi. Vì vậy chúng
ta nên cho trẻ làm quen với
mạng xã hội mà được cha mẹ
giám sát.
(Ban Mai - 4A)
151
Học sinh lớp 4 sử dụng mạng xã hội
Các cậu đã bao giờ nghĩ đến việc chúng ta, học sinh lớp 4 dùng mạng xã hội chưa? Tớ thì rồi,
nó sẽ là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với tớ. Tớ nghĩ mọi người nên dùng mạng xã hội, vì nó
rất hay, chúng ta sẽ thấy chúng ta gần gũi với xã hội hơn. Nhưng có người lại nói nhỡ đâu có
điều xấu xảy ra thì sao? Nhỡ đâu thế nọ thế kia?. Tuy nhiên nếu vậy chúng ta sẽ không chat
với người lạ. Cho nên hãy tìm hiểu thêm về học sinh lớp 4 về việc sử dụng mạng xã hội nhé!
Có nhiều lí do tớ nghĩ học sinh lớp 4 nên dùng mạng xã hội. Thứ nhất, giờ ai cũng dùng rồi thì
học sinh cũng nên dùng chứ! Hơn nữa chúng ta đã hiểu được việc “không đến gần người lạ” rồi,
biết tự bảo vệ mình khi online rồi mà, và dùng mạng xã hội, ta có thể kết bạn mới hoặc xem
chia sẻ của mọi người, hoặc ta có thể chia sẽ những gì mình nghĩ! Dùng mạng xã hội thật vui
phải không?
Tuy nhiên, trên thế giới này cũng có nhiều người phản đối việc này. Vì họ thấy sẽ không an
toàn khi học sinh ngây thơ như học sinh lớp 4 có thể có chuyện không tốt xảy ra hoặc thấy
những ảnh không phù hợp cho độ tuổi của học sinh lớp 4. Nhiều mạng xã hội như Facebook
chẳng đã quy định rõ tuổi được dùng Facebook vì những lo ngại này? Nhưng nếu vậy phụ huynh
có thể giám sát và giúp con dùng mạng xã hội, hoặc phụ huynh có thể block những người post
những ảnh không phù hợp thì ta sẽ không thấy post của những người đấy nữa. Phụ huynh cho
con xem các bài viết để học viết tốt hơn.
Cho nên chúng ta nên cho học sinh lớp 4 sử dụng mạng xã hội vì lợi ích riêng cho con mình nhé!
(Nguyên Như - 4C)
151151
152
Người lớn sử dụng tiền ảo Bitcoin
Gần đây tôi nghe nói việc người lớn sử dụng tiền ảo Bitcoin và tôi phản đối việc này. Vì việc này
là trái pháp luật, không thể nào chấp nhận được. Nhưng nhiều người nói tiền ảo có
trái pháp luật đâu? Mình chỉ giải trí tẹo thôi, có sao đâu! Bạn nghĩ việc sử dụng tiền ảo là giải
trí sao? Nó rất nguy hiểm hoặc có thể cuộc sống của bạn lại càng khổ thêm. Vì vậy mình không
nên sử dụng tiền ảo Bitcoin.
Tôi phản đối việc người lớn sử dụng tiền ảo Bitcoin. Vì nó có thể gây ra ảnh hưởng rất lớn tới
tiền bạc và cuộc sống của bạn. Tiền ảo Bitcoin là một thứ đã phá hoại đời của mọi người. Hiện
nay mọi người đang định kiện người sáng lập ra Bitcoin. Tuy nhiên, có người nói rằng tiền ảo là
chơi cho vui, mình sẽ có thêm tiền và có một cuộc sống hạnh phúc. Ôi!!! Bạn là thiên tài! Làm sao
mình sẽ hạnh phúc nếu sử dụng tiền ảo Bitcoin chứ? Bạn sẽ bị mất tiền hơn là có tiền. Do đó tôi
phản đối việc sử dụng Bitcoin.
Nhiều người đồng ý việc sử dụng tiền ảo. Họ nghĩ điều đó sẽ làm mình vui và khi mình tham gia
sẽ có nhiều người tham gia và nhiều người biết đến tiền ảo Bitcoin. Tuy vậy Bitcoin là một mối
đe dọa đối với mọi người. Kể cả tôi và nhiều người sẽ bị tổn hại từ Bitcoin. Nhưng họ nói bạn
chưa từng dùng Bitcoin làm sao bạn biết Bitcoin nguy hiểm? Do đó Bitcoin vẫn được sử dụng.
Theo tôi, chúng ta cần có cách giảm bớt việc này. Ta cần nói để mọi người biết những nguy hiểm
của việc sử dụng tiền ảo. Hơn nữa ta có thể tìm hiểu và đưa ra quy định phù hợp, thống nhất
trên thế giới để việc dùng tiền ảo Bitcoin trở nên an toàn, đảm bảo lợi ích cho người dùng.
Trong thời điểm hiện nay, tôi không thể không phản đối việc mọi người sử dụng tiền ảo Bitcoin.
Vì đó vì rất nguy hiểm và rất dễ mất tiền. Nhưng Bitcoin giải trí và dễ thu hút nhiều người. Bạn
chỉ nên dùng khi đã hiểu rõ và quy định rõ ràng. Khi mọi thứ vẫn còn mơ hồ như bây giờ thì đừng
vội dùng nó!
(Thanh Giang - 4C)
153
Học sinh lớp 4 học bơi ở trường
Tôi đã phỏng vấn được rất nhiều học sinh lớp 4 và hầu như tất cả các bạn đều đồng ý việc học
sinh lớp 4 học bơi ở trường. Vì các bạn nói rằng, mình học bơi sẽ có nhiều ích lợi. Tuy nhiên nhiều
bạn phản đối rằng học bơi làm gì cơ chứ? Chả có gì tốt cả! Nhưng nếu bạn tìm hiểu kĩ hơn thì bạn
sẽ thấy khác và thích nữa!
Việc học sinh lớp 4 học bơi ở trường theo tôi là rất tiện. Vì thế phụ huynh sẽ không phải đưa đón
con ra chỗ xa. Hơn nữa các bố mẹ cũng không phải tìm lòng vòng tìm chỗ học bơi quanh Hà Nội.
Và học bơi ở trường sẽ an toàn hơn do thầy cô giáo phải chú ý kĩ. Vì thế, phụ huynh và học sinh
hãy ủng hộ việc này nhé!
Chắc chắn mọi người đều biết các lợi ích ở trên rồi, nhưng vẫn có bạn phản đối việc này. Thứ
nhất, nhiều người cho rằng chúng ta phải bắt ép học sinh làm gì, học sinh thích thì bơi thôi, còn
nếu không thì không bơi. Hơn nữa cần gì học bơi ở trường, cũng có nhiều chỗ dạy bơi tốt
mà. Cuối cùng là học bơi ở trường chưa chắc đã an toàn. Nhỡ học sinh trượt chân ngã mà thầy cô
không để ý thì sao? Cho nên nhiều người hoàn toàn phản đối việc này.
Tuy nhiên có nhiều giải pháp cho những khó khăn đó. Đúng là học sinh thích thì bơi nhưng nhà
trường làm thế để tránh tình trạng đuối nước nên việc học bơi ở trường cần được thực hiện. Hơn
nữa, có thể có nhiều nơi tốt nhưng nhỡ đâu học sinh quá bận. Và trường khi dạy bơi sẽ luôn phòng
tránh những chuyện xấu xảy ra. Vì thế học sinh lớp 4 sẽ an tâm việc này hơn. Và đó chính là
những lí do nên cho học sinh lớp 4 học bơi ở trường. Mọi người hãy chung tay làm việc này nhé!
(Phúc Linh - 4C)
154
Học sinh lớp 4 và việc nấu ăn
Theo tôi, việc học sinh lớp 4 tự nấu ăn là việc nên làm. Vì như thế, học sinh lớp 4 sẽ thu được nhiều
lợi ích. Dù vậy học sinh có thể sẽ gặp nhiều khó khăn. Tuy vậy, nhiều người có thể giúp học sinh
làm tốt việc này, rồi nấu ăn sẽ trở nên dễ hơn nhiều. Thế nên học sinh lớp 4 hãy tự nấu ăn đi!
Có nhiều lý do khiến tôi thấy học sinh lớp 4 nên tự nấu ăn. Làm như thế việc nấu ăn trong tương lai
sẽ dễ dàng hơn. Chúng ta có thể tự làm được nhiều món ăn. Hơn nữa việc đó sẽ giúp học sinh cảm
nhận được hương vị tự mình làm ra. Học sinh cũng chủ động hơn trong việc chăm sóc mình nếu bố
mẹ có việc bận. Dù học sinh có thấy chán quá và không muốn làm thì hãy thử xem đã, biết đâu
bạn sẽ thích nó! Tuy nhiên, có người lo học sinh sẽ thấy nó như là một môn học và quá chăm chỉ với
việc nấu ăn không thèm học các môn học khác. Thế thì ta chỉ cần nhắc học sinh học nấu ăn từ từ
thôi thì thành quả sẽ tốt. Thế nên học sinh lớp 4 có thể tự tin mà học nấu ăn.
Cũng có nhiều ý kiến cho là học sinh lớp 4 không nên nấu ăn. Vì như vậy thì học sinh có thể tự cắt
vào tay mình trong quá trình chế biến các món ăn. Hơn nữa học sinh có thể bị bỏng khi đang nấu
nướng gì đó. Và mặc dù đồ ăn tự nấu ngon nhưng học sinh không biết chắc là đồ ăn đã chín chưa
mà ăn tùy tiện có thể bị nguy hiểm. Tuy nhiên dù nó có nguy hiểm thì hướng dẫn cẩn thận học sinh
sẽ học được cách phòng tránh tai nạn khi nấu ăn. Nếu có cắt vào tay hay bỏng nhẹ thì chữa trị
là được mà, rồi vết thương sẽ lành. Cho dù thế, nhiều bố mẹ lo lắng xảy ra cháy nổ nghiêm trọng
hoặc bị thương nặng học sinh không chịu được. Thế nên nhiều nhà không đồng ý cho con tự nấu ăn.
Bên cạnh đó rất nhiều bạn lười, không muốn đụng tay chân nấu nướng. Vậy nên nhiều bạn học sinh
lớp 4 vẫn chưa bao giờ nấu được món gì cho mình.
Theo tôi giải quyết vấn đề này không quá khó. Ban đầu, khi học sinh lớp 4 mới học nấu ăn bố mẹ
hay thầy cô hãy luôn quan sát, dạy cách làm thật kỹ. Chúng ta cũng nên dạy học sinh cả cách sơ
cứu khi bị thương thì sẽ không ngại gì việc học sinh cầm dao làm thức ăn hay dùng bếp nấu nướng.
Với những bạn có tính lười hay ỷ lại thì càng phải tập làm dần cho quen nếu không lớn lên sau này
sẽ không biết cách tự chăm sóc bản thân mình. Bởi vậy tôi nghĩ việc học nấu ăn cũng cần phải có
kế hoạch cụ thể thì mới thành công được.
Do đó, học sinh lớp 4 có thể bắt đầu lập kế hoạch nấu ăn ngay nếu chưa biết làm. Bạn sẽ nhanh
chóng được thưởng thức những món mình tự làm. Dù vậy hãy nhớ là vẫn có nguy hiểm, cần thực hiện
từng việc cẩn thận. Hôm nay về bạn hãy thử xem sao nhé!
(Trâm Anh - 4C)
155
Giáo viên và
quyền trẻ em
Tôi thấy dạo này vấn đề
giáo viên và quyền trẻ em
rất nổi nên tôi sẽ bàn luận
về chuyện này. Tôi nghĩ giáo
viên nên tuân thủ quyền trẻ
em bởi vì như thế thì giáo
viên sẽ không đánh mắng
học sinh. Tuy nhiên có người
bảo là quyền trẻ em rất vô
dụng nhưng thực tế nó rất
quan trọng. Bởi vậy ta nên
cho giáo viên học về quyền
trẻ em. Tôi sẽ nói kỹ thêm về
việc này.
Giáo viên học quyền trẻ em
thì sẽ có nhiều lợi ích. Bởi vì
nếu được học thì giáo viên
có thể dạy cho học sinh và
nó cũng có thể làm cho giáo
viên thông minh hơn. Ngoài
ra giáo viên cũng biết thêm
được điều quan trọng. Không
chỉ thế, giáo viên cũng sẽ
thực hiện tốt công việc của
mình hơn. Vì thế giáo viên
nên học về quyền trẻ em.
Tuy nhiên có người cho rằng
giáo viên chả cần học gì cả.
Vì quyền trẻ em là dành cho
trẻ em thôi chứ và nó chán
nữa, không chỉ thế học nó rất
mất thời giờ. Nhưng quyền trẻ
em thì trẻ em phải được dạy
chứ, và việc dạy thì là việc
của giáo viên rồi. Ấy vậy mà
việc này vẫn chưa diễn ra do
nhiều giáo viên chưa biết về
quyền trẻ em. Thế nên tình
trạng này cần được thay đổi.
Nhưng hiện giờ tất cả mọi
người đã có giải pháp rồi.
Đầu tiên là quyền trẻ em rất
quan trọng vì người mọi người
sẽ biết cách ứng xử đúng, nên
nhà trường cần sắp xếp cho
giáo viên học để tránh phạm
luật. Thứ hai là dù nó chán
nhưng vẫn có nhiều điều bắt
buộc phải biết nên cần có quy
định cụ thể về việc học cho
giáo viên. Cuối cùng là dù nó
mất thời gian nhưng mình
cũng có thể đọc về nó những
lúc rảnh rỗi. Vì thế, những khó
khăn ở trên vẫn có thể được
giải quyết.
Do đó, giáo viên rất cần được
học về quyền trẻ em. Nhà
trường hãy tổ chức cho giáo
viên học và áp dụng thực hiện
quyền trẻ em ở lớp học.
(An Trung - 4C)
156
Tạo tin đồn giả để tạo Scandal cho giới showbiz
Bây giờ có rất nhiều tin đồn giả trên mạng, báo chí về giới showbiz và tôi rất phản đối việc
làm tin đồn giả về giới showbiz. Vì việc này có thể làm ảnh hưởng đến công việc của họ. Hơn
nữa đó là một việc xấu. Tuy nhiên có những người vẫn làm vì họ ghét những người đó. Nhưng nếu
việc này tiếp diễn, nó sẽ gây nguy hiểm cho công việc của họ, hơn nữa họ sẽ bị ghét. Cho nên
tôi mong mọi người sẽ dừng việc này lại.
Việc làm tin đồn giả để tạo scandal cho giới showbiz là không thể chấp nhận được. Vì việc xấu
này có thể ảnh hưởng đến kinh tế, tiền bạc của họ. Hơn nữa nó là một việc xấu, tự nhiên tung tin
giả để làm gì? Để được like chắc? Tuy nhiên có nhiều người làm việc này vì họ ghen ăn tức ở. Họ
ghét vì người khác quá nổi tiếng hoặc đơn thuần chỉ để like và trêu thôi. Những việc này sẽ làm
họ mất việc chỉ vì tin đồn nhảm. Cho nên tôi không chấp nhận việc này.
Tuy nhiên trên thế giới này đâu phải ai cũng hiểu như bạn và tôi. Họ là người ích kỉ. Họ nghĩ cho
mình mà làm những việc ảnh hưởng đến mọi người. Họ sẽ làm những việc ảnh hưởng đến kinh tế
của người khác. Ví dụ là tung một tin đồn về một ca sĩ, ca sĩ đó sẽ bị đuổi việc, đất nước sẽ
mất một ca sĩ hoặc một diễn viên giỏi chỉ vì một tin đồn giả. Do đó nó không chỉ ảnh hưởng đến
một người, mà là cả một tập thể.
Nhưng bạn có biết hậu quả rất khủng khiếp không, có thể gây chết người. Đây là vài ví dụ điển
hình: Có một ca sĩ bị cho là bồ bịch với chồng của một người. Bà vợ quá điên tiết, không biết
thực hư thế nào cầm dao xông ra giết cô ca sĩ luôn. Còn một ví dụ là có một cô diễn viên quá
uất ức khi bị một tin đồn. Cô liền tự tự, bố mẹ cô quá đau buồn nên sinh bệnh mà chết. Bạn
thấy đấy, việc tung tin đồn nhảm như một con vi rut chết người. Cho nên chúng ta phải dừng
ngay việc này.
Tôi mong mọi người sẽ dừng việc tung tin đồn không đúng sự thật, tôi mong pháp luật sẽ quan
tâm hơn. Chính phủ phải chặt chẽ hơn về tin đồn, báo chí, Internet... Vì vậy các bạn nên quan
tâm hơn đến việc này!
(Như Anh - 4C)
157
Có nên giao nhiều bài tập cho học sinh không?
Hiện nay có rất nhiều trường thầy cô cho học sinh quá nhiều bài tập về nhà và tôi không đồng
ý về việc này. Vì bài tập về nhà sẽ gây khó khăn cho học sinh. Tuy nhiên có thầy cô nói rằng
làm vậy chỉ để học sinh giỏi hơn. Nhưng khiến học sinh cảm thấy khó khăn thì học sinh làm sao
giỏi hơn được? Vậy nên không cần phải giao quá nhiều bài cho học sinh. Các bạn có nghĩ như
vậy không?
Bài tập về nhà là bài tập mà thầy cô giáo giao cho học sinh làm sau giờ học và tôi không thích
cho lắm vì thầy cô cho làm bài mà không cần biết tôi làm bài mất bao nhiêu phút. Hơn nữa
theo như tôi biết học sinh chỉ cần làm bài tập trong vòng 30 - 40 phút mà thôi (không tính thời
gian đọc sách và ghi nhật ký) vậy mà bài tập của thầy cô mất 1 tiếng mà đôi lúc có thể hơn.
Và đôi lúc có quá nhiều thầy cô giao bài tập đến mức có tận 8 - 10 bài tập cho một ngày và
cho học sinh làm. Trên thực tế các thầy cô giáo chẳng quan tâm đến học sinh chỉ việc giao
bài mà thôi. Ở tất cả các trường có thầy cô giáo giao nhiều bài tập thì các Hiệu trưởng cũng
chẳng làm gì cả. Tuy vậy các thầy cô nói rằng làm vậy chỉ để học sinh học tốt hơn thôi. Nhưng
nếu học sinh thấy không thoải mái thì không nên. Vậy nên không cần giao nhiều bài tập về nhà.
Tuy nhiên vẫn có các bố mẹ đồng ý việc này nên các thầy cô vẫn cố để giao nhiều bài tập
hơn. Và các bố mẹ sau khi thấy con làm cả đống bài tập về nhà ở trường xong bắt đầu giao
thêm bài tập để con không ra ngoài chơi và muốn con thông minh hơn. Cũng có các thầy cô
nói rằng làm vậy là để phạt những học sinh lười biếng không chịu nghe giảng và ngủ gật, … Hơn
nữa còn có những người Hiệu trưởng đồng ý về việc này và nói rằng làm vậy là để tạo ra các
thiên tài đi thi các cuộc thi và mang về cho trường danh tiếng. Nhưng nếu muốn học sinh trở
nên tài giỏi thì cũng phải xuất phát từ đam mê chứ. Vậy không nên giao nhiều bài tập.
Tôi có rất nhiều giải pháp cho chuyện làm nhiều bài tập để có nhiều học sinh giỏi này. Đó là
các thầy cô có thể tạo ra các buổi học khiến học sinh hứng thú để học sinh tiếp thu tốt hơn
hoặc tổ chức các trò chơi trên lớp để vừa học vừa chơi một cách vui vẻ. Hoặc cho một bài
tập nhóm để hai người thảo luận với nhau. Vì thế nên giao nhiều bài tập về nhà là điều không
cần thiết.
Với các điều trên thì các bạn đã thấy thuyết phục chưa? Ý kiến của các bạn thế nào? Và cuối
cùng theo tôi các thầy cô giáo và bố mẹ và các trường không nên giao nhiều bài tập về nhà
cho các học sinh và các con của mình.
(Hoàng Thơ - 5A)
158
Cách nói năng
Hiện nay, ở lớp tôi đang bàn về câu tục ngữ “Kim vàng ai nỡ
uốn câu – Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời”. Tôi nghĩ câu
này rất hay và đúng. Tuy nhiên nhiều người không nghĩ thế!
Hãy cùng tôi đi thêm vào vấn đề này nhé!
Rõ ràng, câu tục ngữ này nhắc chúng ta không nên “nói nhau
nặng lời” – tức là giận dữ, văng tục, chửi bậy mà nên lịch sự, lễ
phép. Nếu chúng ta lịch sự và lễ phép thì chúng ta có thể gây
ấn tượng tốt và làm người ta quý mến mình. Lịch sự và lễ phép
còn có thể giúp chúng ta thuyết phục người khác totos hơn và
chứng minh mình là người văn minh, lịch lãm. Do đó, chúng ta
nên làm như câu tục nêu trên.
Tuy nhiên, rất nhiều người vẫn nói bậy. Một vài người còn nói
quá nhiều tạo thành thói quen. Thói quen này khiến họ trở nên
bất lịch sự và dễ nóng giận hơn. Việc này theo tôi nghĩ là rất
tồi tệ, và khiến họ khó giao tiếp hơn. Một vài người đã biết
thế rồi mà họ cẫn cứ nói. Có vẻ không nói bậy thật là khó!
Nhưng nếu mọi người cùng nói
bậy thì các em bé có thể nghe
những lời nói đó và cũng nói
bậy theo. Vậy nên những người
hay nói bậy cần kiểm soát cơn
giận và không nói nữa. Ngoài
ra, tôi còn có một giải pháp
khác, đó là biện pháp dùng
hình phạt. Cứ mỗi lời nói bậy
thì họ sẽ bị phạt. Họ sẽ sợ bị
phạt và thay đổi. Nếu cứ làm
thế, tôi nghĩ họ chắc chắn
không nói bậy nữa.
Vậy nên tôi mong chúng ta
không nói bậy. Hãy cùng nhau
nói thật lịch sự nhé!
(Khải Du - 5A)
159
Bảo vệ môi trường Hà Nội
Hiện nay, môi trường ở Hà Nội đang bị ô nhiễm. Tôi nghĩ chúng ta nên giúp cho thành phố cải
thiện tình trạng này. Có rất nhiều lý do để làm việc đó. Sau đây, tôi cũng sẽ nêu ra giải pháp
giúp cho những người không có ý thức tốt lên. Các bạn hãy cùng tìm hiểu các lí do và giải pháp
cùng tôi nhé!
Có vô số lí do chúng ta nên bảo vệ môi trường. Làm vậy, mọi người quanh ta sẽ sống tốt hơn,
khỏe hơn. Không khí sẽ mát mẻ và dễ chịu hơn. Ngoài ra, Hà Nội sẽ gây được ấn tượng tốt với
khách du lịch và còn khá nhiều lí do khác nữa. Thế nên chúng ta cần giúp đỡ, bảo vệ môi trường
cho thật tốt.
Nhưng thực tế nhiều người vẫn xả rác và chặt cây khắp nơi. Tất nhiên, họ có mục đích riêng khi
chặt cây. Còn xả rác bữa bãi thì họ có đủ lí do như là lười vứt và tìm thùng rác. Nhiều nhà máy,
tô tô, xe máy và các loại phương tiện khác vẫn thải ra khói độc... Những người như thế thật
không có ý thức! Chúng ta hãy giúp họ nhé!
Nếu như họ lười đến thế, thì ta có thể tăng thêm nhiều thùng rác hơn nữa, để ngay các thùng
này ở chỗ dễ nhìn. Mỗi khi muốn vứt rác, họ chỉ cần vài ba bước chân là có thể tới bên các
thùng rác rồi. Chúng ta cũng nên dạy dỗ trẻ em từ bé, để tạo thói quen giữ gìn vệ sinh môi
trường. Tôi còn hi vọng trong tương lai sẽ có một loại xe đi mà thải ra làn hương thơm mát thay
vì khói bụi bẩn. Trong lúc chờ đợi, tự bản thân mỗi người hãy làm những việc đơn giản trong khả
năng của mình để thành phố này sạch đẹp hơn, như bỏ rác vào thùng, phân loại rác, đi vệ sinh
đúng chỗ… và nhắc người bên cạnh mình cùng thực hiện.
Tôi rất mong bài văn này của tôi sẽ giúp được chút ít cho Hà Nội. Từ bây giờ, chúng ta hãy cùng
chung tay bảo vệ môi trường Hà Nội nhé!
(Bảo Trâm - 5A)
160160
Học sinh lớp một và việc học đàn
Theo tôi, học sinh lớp một không nên học đàn. Vì học sinh không cần học đàn thì cũng có đủ thứ
phải lo lắng, mệt mỏi rồi. Nhưng vẫn có người thích cho con học đàn, và bắt học cho bằng được.
Mặc dù thế, mỗi người một ý kiến riêng. Vì thế, chúng cần bàn luận sâu hơn về vấn đề này.
Đàn có thể là nhạc cụ cổ điển hoặc hiện đại, dù là loại nào cũng đòi hỏi có kĩ thuật chơi tốt.
Nếu cho học sinh tiếp cận đàn sớm, từ lúc mới sáu tuổi, thì học sinh có thể bị chán. Lúc ấy,
học sinh đang phải tập trung hết sức cho việc học viết, học đọc cơ mà. Hơn thế nữa, bị ép tập
nhiều, học sinh có thể sợ hãi, thậm chí là căm ghét bố mẹ. Việc học đàn ở lứa tuổi này còn có
thể khiến học sinh bị đau tay, thậm chí là chấn thương… Vì thế, tôi tán thành việc không ép học
sinh học đàn, nhất là những loại đàn khó như piano chẳng hạn.
Thực tế, có nhiều học sinh lớp một vẫn phải học đàn. Vì phụ huynh muốn con thành người giỏi
đàn. Có bố mẹ còn muốn con thành nghệ sĩ chơi đàn từ bé. Một số trường học thì chiều phụ
huynh, nên bắt các em lớp một học đàn cho phụ huynh vui. Nhưng khi làm thế, người lớn có nghĩ
cho trẻ con không? Có hỏi các em cảm thấy thế nào khi cứ phải tập đàn mãi không? Chắc là
nhiều người chẳng để ý đến, nên mới yêu cầu con phải học đàn suốt ngày nọ đến ngày kia, dù
có mệt mỏi và chán nản!
Tôi thấy, bố mẹ hãy quan tâm hơn đến khả năng và mong muốn của con. Con thích học đàn thì
cho học. Con mà không thích, thì đừng ép làm gì. Vừa đi học lớp một, ép đủ thứ chỉ làm con sợ
học thôi, dù là học đàn hay học các môn học khác. Thầy cô cũng nên khuyên bố mẹ đừng cho
con học đàn sớm quá. Muốn biết đàn, thì lên trung học mới học cũng được. Ở lớp một, chỉ nên
cho các em học những thứ đơn giản, nhẹ nhàng để yêu thích âm nhạc thôi, việc tập tành kỹ
thuật như chơi đàn thì khi yêu thích rồi học mới hiệu quả chứ!
Nói chung, việc học đàn không nên bắt buộc ở lớp một. Vì nó có hại nhiều hơn là có lợi. Bố mẹ
và thầy cô có làm gì, cũng hay quan tâm xem có phù hợp với trẻ em hay không nhé!
(Minh Kha - 5A)
161161
Học sinh cấp một và việc chơi đàn piano
Theo tôi, học sinh nên chơi đàn piano. Vì nó sẽ giúp cho học sinh tăng cường khả năng của bản
thân. Nhưng nhiều người còn băn khoăn, lo ngại về việc này. Chúng ta cần suy xét các vấn đề thật
kỹ lưỡng để đưa ra quyết định.
Việc chơi đàn piano mang lại nhiều lợi ích cho học sinh. Vì nếu học đàn thì học sinh sẽ biết thêm
được một điều mới. Việc này còn tăng khả năng cảm thụ âm nhạc cho học sinh, có cách giải
quyết hiệu quả khi căng thẳng. Việc học piano còn giúp học sinh rèn luyện sự tập trung, không
chạy nhảy liên tục là hay, ai cũng cần có lúc lắng lại mà. Nó cũng sẽ tăng khả năng sáng tác nhạc
cho học sinh. Đặc biệt, học sinh học chơi piano có thể có đam mê mới, có khả năng thi vào những
cuộc thi chuyên và giành giải thì sao? Ngày nay có cả những ứng dụng trên điện thoại giúp chúng
ta học các loại đàn, trong đó có đàn piano đấy. Vậy nên hãy chơi đàn piano nhé!
Tuy nhiên, nhiều học sinh vẫn không muốn học chơi piano. Vì họ thấy nó rất chán. Tập piano tốn
công sức lắm! Chúng ta còn có thể thấy mệt nữa chứ! Hơn nữa, nó còn mất thời gian. Nó còn tốn
tiền nữa, học phí để học piano thường rất đắt. Việc mua đàn để chơi ở nhà cũng tốn một khoản
tiền không nhỏ nên nhiều bố mẹ không muốn đầu tư. Vậy nên nhiều người vẫn chưa biết chơi piano.
Tôi nghĩ rằng, có nhiều cách để thay đổi điều này. Đầu tiên, trước khi cho học sinh học chơi đàn,
hãy làm cho học sinh yêu thích âm nhạc nói chung, yêu thích piano nói riêng. Có thể bằng những
hoạt động vui chơi cùng âm nhạc, cùng tiếng đàn piano. Sau đó, khi học sinh đã hứng thú, mới
chuyển đến giai đoạn học chơi đàn. Các bài học cũng cần được điều chỉnh sao cho hấp dẫn.
Chúng ta cũng cần lập kế hoạch, thời gian biểu cụ thể cho việc học đàn. Về vấn đề học phí, hãy
lựa chọn những trung tâm có mức học phí phù hợp, nếu trong trường học có lớp dạy
piano thì chắc chắn chi phí sẽ còn thấp hơn nữa. Những người mới chơi thì chưa cần tốn tiến mua
đàn – có mua thì có thể lựa chọn đàn cũ, hoặc piano điện, sẽ đỡ tốn tiền hơn. Khi đã thành tài,
hãy mua đàn đắt. Vậy nên nếu muốn, chắc chắn bạn sẽ tìm ra cách để chơi đàn piano thôi.
Tóm lại, tôi thấy chơi đàn piano rất vui. Vì nó rất hay, mang đến nhiều điều bổ ích. Dù có khó
khăn thì hãy cố gắng vượt qua, bạn sẽ nhận ra chơi đàn rất tuyệt!
(Nguyệt Anh - 5A)
162
Học sinh tiểu học và việc tự làm ra một vở kịch
Hiện nay tôi đang quan tâm tới đề tài học sinh tiểu học tự làm ra một vở kịch. Tôi nghĩ là nên cho
học sinh thực hiện. Vì việc này có rất nhiều lợi ích. Nhưng cũng có vài người lo lắng, sợ có một vài
tác hại. Đúng là chuyện gì cũng có hai mặt. Nếu muốn hiểu thêm, hãy cùng tôi bàn luận về vấn đề
này nhé!
Việc tự làm một vở kịch mang lại nhiều điều tốt cho học sinh tiểu học. Nó giúp học sinh diễn đạt
tốt hơn, nói trước đám đông tốt hơn, biểu diễn tốt hơn. Từ đó, dần dần học sinh cảm thấy tự tin
hơn, biết kết hợp giữa lời nói và ngôn ngữ cơ thể. Ngoài ra, khi tự làm ra một vở kịch học sinh
thường phải làm việc nhóm cùng nhau từ khâu lên ý tưởng, chuẩn bị kịch bản, luyện tập cho đến
biểu diễn. Nhờ vậy, chúng ta sẽ ngày càng biết cách phối hợp với nhau hơn, đoàn kết hơn và chủ
động hơn trong mọi hoạt động. Đặc biệt, chúng ta còn được cảm nhận niềm vui tuyệt vời khi hoàn
thành vở kịch, đây là cảm giác mà chỉ khi tự làm ta mới thấy! Đó là lí do vì sao tôi đồng tình với
việc học sinh tiểu học tự làm một vở kịch.
Nhưng một vài người không đồng tình với ý kiến này. Họ cho rằng tự làm một vở kịch sẽ làm học
sinh cảm thấy mệt mỏi. Cũng có người sợ học sinh mải mê làm kịch mà bỏ bê các môn học khác.
Ngoài ra, nhiều người bảo học sinh tiểu học còn bé, chưa tự nghĩ và làm ra được kịch hay. Họ
cũng sợ tốn thời gian nữa. Thế nên việc học sinh tự làm ra vở kịch chưa phổ biến.
Tuy nhiên, theo kinh nghiệm thực tế của tôi, việc làm kịch này không mệt chút nào. Nếu như bạn
thấy mệt thì có thể tạm nghỉ giải lao mà. Hơn nữa, bạn còn vui hơn, cảm giác như thể vừa học vừa
chơi vậy. Bên cạnh đó, làm một vở kịch mà có kế hoạch, thời gian cụ thể thì sẽ không lấn át thời
gian học các môn khác, có khi còn khiến học sinh hứng thú, học tốt hơn. Tất nhiên, khi học sinh
tiểu học tự làm kịch thì cần được giáo viên hỗ trợ và hướng dẫn. Ta cứ cho học sinh làm dần dần,
các vở kịch sẽ ngày càng hay hơn. Do đó, đừng ngại tổ chức cho học sinh tiểu học tự xây dựng
vở kịch.
Ở trường tôi, học sinh tiểu học đã tự làm ra một vở kịch nhiều rồi, chúng tôi rất thích. Các bạn
hãy cùng chúng tôi viết kịch bản và đóng kịch nhé! Chúng ta nên tự làm để cho mọi người vui hơn!
(Quang Anh - 5A)
163
Món đồ chơi yêu thích của tôi
Trong tất cả những món đồi chơi, tôi thích
nhất là đồ chơi Lego. Vào mỗi dịp sinh nhật,
bố mẹ tôi đều tặng tôi một bộ Lego mới.
Mỗi bộ Lego gồm vô số những mảnh ghép nhỏ
xíu đầy màu sắc. Từ những mảnh ghép này
ta có thể lắp ghép thành các mô hình khác
nhau như: tòa tháp, lâu đài, tàu hỏa…
Sau đó, chúng ta có thể trưng bày trên giá
sách thành một bộ sưu tập Lego vui mắt.
Sau những giờ học căng thẳng, tôi thường
thư giãn bằng cách lắp ráp Lego.
Lego mang lại cho chúng ta sự kiên nhẫn, tỉ mỉ
và thông minh.
Tuy nhiên, có những ý kiến cho rằng chơi Lego
gây bừa bộn nhà cửa, còn có thể gây nguy
hiểm khi bị vấp ngã vào Lego. Theo tôi, sau
khi chơi xong ta cần dọn dẹp sạch sẽ đồ chơi,
tránh gây mất mát, thất lạc những mảnh ghép
nhỏ… Như vậy, nhà cửa luôn luôn gọn gàng và
an toàn cho mọi người.
Vì vậy, tôi khuyên các bạn hãy chơi lego thay
vì chơi điện tử.
(Lê Khôi Nguyên - 5A)
164
Về bài thơ “Qua Đèo Ngang”
của Bà Huyện Thanh Quan
Bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan là bài thơ
rất hay. Điều đáng chú ý là bài thơ này được tác giả dùng rất
nhiều từ láy gợi hình độc đáo như: “lác đác”, “lom khom”,…
Bài thơ này được viết khi Bà Huyện Thanh Quan đi công tác
qua Đèo Ngang. Nội dung bài thơ bộc lộ cảm xúc buồn, cô đơn
và nhớ nhà của một tác giả khi đi công tác một mình. Bài thơ
này được viết theo thể thơ trữ tình, luật Đường, loại thơ thất
ngôn bát cú. Bài thơ có bố cục như sau: Tứ thơ gồm hai câu
thơ đầu, ý thơ gồm bốn câu thơ giữa và kết lại bằng hai câu
thơ cuối. Bài thơ có kết cấu chặt chẽ, nội dung bài thơ gợi ra
một cuộc sống giản dị, yên bình. Tuy nhiên, có người cho rằng
những bài thơ buồn thì lại chẳng hay. Ấy vậy mà bài thơ này
tuy buồn nhưng nó lại bộc lộ một tấm lòng đẹp: một người luôn
lo nghĩ về việc nước việc nhà. Bài thơ có ý nghĩa hay như vậy
nên các bạn hãy đọc bài thơ nhé.
(Quỳnh Thy - 4B)
Về bài ca dao
“Thằng Bờm”
Theo tôi, bài thơ “Thằng Bờm”
rất hay. Trong bài thơ Bờm
là một người tốt, không tham
lam. Tôi không thích sự tham
lam bởi nó sẽ khiến chúng
ta trở nên ích kỷ. Với lại, cổ
nhân từng dạy rằng “tham thì
thâm”. Những kẻ tham lam sẽ
bị ghét và những người hào
hiệp thì sẽ được mọi người
yêu mến. Bài học mà chúng ta
có thể rút ra được từ bài thơ
“Thằng Bờm” là lời khuyên: con
người không nên tham lam. Bài
thơ rất hay và ý nghĩa, các
bạn hãy tìm đọc nhé.
(Xuân Phong - 4B)
165
Về bài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này”
Bài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này” là lời của một người nông dân nói với trâu. Nhưng trâu
không hiểu tiếng người, nên em nghĩ bác nông dân chỉ mượn việc nói với trâu để nói với chính
mình thôi.
Em thấy bác nông dân nhắn nhủ với trâu:
“Cấy cày vốn nghiệp nông gia
Ta đây trâu đấy ai mà quản công
Bao giờ cây lúa còn bông
Thời còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn ”.
Hình như bác đã coi con trâu là bạn của mình, động viên nó. Nói vậy, cũng là bác đang tự nhắc
mình cần chăm chỉ làm việc. Chắc là bác nông dân quý trọng nghề nông của mình lắm. Bác vừa
đi làm, vừa thủ thỉ với con trâu như một người bạn vậy. Những lời nói của bác nông dân trong
bài ca dao này còn cho thấy sự khiêm tốn và cố gắng không mệt mỏi. Có lẽ nhờ đó, mà những
công việc nặng nhọc, vất vả mới xong được. Em thấy bài ca dao rất hay và có nhiều ý nghĩa.
(Phương Trang - 5A)
Tôi nghĩ bài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này” kể về một người nông dân đang nói chuyện với
con trâu của mình. Có lẽ hôm đó con trâu không chịu ra đồng cày nên người nông dân mới nói
thế. Câu nói nhẹ nhàng “Trâu ơi ta bảo trâu này” thể hiện rõ tình cảm yêu quý của người nông
dân với con trâu. Người nông dân đối xử với con trâu như một người bạn của mình, hứa với nó:
“Bao giờ cây lúa còn bông
Thời còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn”.
Điều tôi cảm nhận được trong bài này là tình cảm sâu sắc của người nông dân đối với con trâu.
Tôi đoán con trâu trong bài cũng rất quý mến chủ. Còn người nông dân thì yêu mến con trâu,
chăm sóc nó đến cả việc ăn cỏ. Tôi cũng hiểu là trâu rất quan trọng với nghề nông, nhất là
nghề nông thời xưa. Trâu giúp cày bừa, kéo xe và nhiều thứ khác. Thế nên người nông dân rất
gắn bó với chúng. Bài ca dao này đã thể hiện rõ được tình cảm đó.
(Tuệ Minh - 5A)
166
Việc kiểm soát cảm xúc
của bản thân
Hiện nay có rất nhiều người
phàn nàn là học sinh dễ mất
bình tĩnh, không kiểm soát
được bản thân. Đối với việc
này, tôi nghĩ học sinh cần
học cách kiểm soát bản thân
ngay từ khi bắt đầu đi học.
Vì nó rất quan trọng. Nhưng
nó giúp ích cho học sinh như
thế nào? Chúng ta cùng tìm
hiểu nhé!
Thứ nhất, kiểm soát bản thân
là giữ bình tĩnh, xử lí, giải
quyết các mâu thuẫn một
cách lịch sự, văn minh. Việc
này có lợi ích rất lớn, như
giúp học sinh kết được bạn.
Ngoài ra, kiểm soát bản thân
còn giúp chúng ta bớt đi rắc
rối cho mình và người khác.
Hơn nữa, ở trong lớp sẽ có
không khí thân thiện, ít mâu
thuẫn. Vậy nên kiểm soát bản
thân rất cần được chú ý.
Tuy nhiên có rất nhiều học
sinh không thể kiểm soát
được bản thân với nhiều lí
do. Có thể họ không biết
phải làm như thế nào. Hoặc
có bạn bị quá nhiều người
nói xấu bên tai nên ức chế,
làm những điều không tốt
cho mọi người. Có bạn thì ở
nhà được nuông chiều quá
nên không vừa ý mình là lại
gào lên, thậm chí đánh người
một cách vô lí… Cho nên, để
khắc phục được những khó
khăn này là không hề dễ.
Có rất nhiều khó khăn như
vậy thì chúng ta càng cần
tìm ra giải pháp. Với tôi thì
cho các bạn học sinh học
cách kiểm soát bản thân
từ những giờ học đầu tiên
là tốt nhất. Thầy cô giáo,
và cả bố mẹ nữa, cần dạy
các bạn cách xử lí các tình
huống khác nhau. Khi bị quá
nhiều người nói xấu, tốt nhất
là mặc kệ, tránh xa họ ra,
sau đó trao đổi với người có
trách nhiệm. Ở lớp tôi, chúng
tôi đã được học các bước xử
lí khi có điều không hài lòng,
tôi thấy rất có ích để giảm
bớt xung đột. Còn với những
bạn được nuông chiều nhiều
quá thì cả gia đình và nhà
trường phải hợp tác, nhắc
nhở và hướng dẫn cho họ.
Thế nên ai cũng phải khắc
phục được khó khăn của
mình, tăng khả năng kiểm
soát bản thân lên.
Nếu ai vẫn chưa kiểm soát
được bản thân, thì hãy thử
mấy cách mà tôi vừa liệt kê
ra nhé! Mong các bạn có thể
luôn giữ bình tĩnh trong mọi
tình huống. Việc kiểm soát
bản thân sẽ giúp ích cho các
bạn lắm đấy! Chúng ta hãy
cùng luyện tập để kiểm soát
bản thân nhé!
(Hoàng Hà - 5A)
167
Phần I:
Vè, nhật ký lớp 1
Phần II:
Thơ, truyện, kịch...
của học sinh lớp 2, 3, 4, 5
Phần III:
Văn bản nghị luận
06
19
136

Em học, em nghĩ, em làm (2017-2018)

  • 1.
    Sản phẩm mônVăn - Tiếng Việt của học sinh Gateway Năm học 2017-2018 NHÀ XUẤT BẢN TRI THỨC
  • 2.
    EM HỌC, EMNGHĨ, EM LÀM Sản phẩm môn Văn - Tiếng Việt của học sinh Gateway Năm học 2017-2018 Bản quyền tác phẩm đã được bảo hộ. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử không có sự cho phép của Trường Phổ thông liên cấp Quốc tế Gateway là vi phạm bản quyền. Trường PTLC Quốc tế Gateway A Lô TH1, Khu ĐTM Dịch Vọng, P.Dịch Vọng, Q.Cầu Giấy, Hà Nội T 024 6260 4666 / 024 6291 1557 H 0981 335 838 E infohn1@gatewayschool.edu.vn adminhn1@gateway.edu.vn W www.gateway.edu.vn
  • 3.
    Tôi rất vinhdự lại được giới thiệu cuốn sách của các em học sinh trường Gateway Hà Nội năm học 2017-2018. Năm trước, tôi đã viết: “Xin đừng gọi các em là nhà văn hay nhà thơ”, xin bạn đọc đừng nghĩ nhà trường định đào tạo những nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ. Năm nay, vẫn xin nhắc lại ý đó: Khi dạy Văn, nhà trường chỉ chăm sóc nuôi dưỡng năng lực cảm nhận và biểu lộ tình cảm của các em theo phương thức nghệ thuật Văn. Bạn đọc sẽ bắt gặp ở đây một năng lực Văn của những em học sinh có lối sống hồn nhiên mà tinh tế, đôn hậu mà thông minh, khoáng đạt mà khuôn phép - một khuôn phép của con người chuẩn bị cho thời đại bốn chấm không của Dân tộc ta. Phạm Toàn Cố vấn Giáo dục trường PTLC Quốc tế Gateway Mấy lời giới thiệu
  • 4.
    6 Phần I Bạn cóhình dung được niềm hạnh phúc của những em nhỏ lần đầu tiên biết tự ghi, tự đọc tiếng mẹ đẻ của mình không? Các em đọc bất kỳ chữ nào mình thấy, hào hứng ghi lại bằng nét chữ của mình những sự vật, sự việc hàng ngày diễn ra xung quanh. Các em đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc một cách hồn nhiên, trong sáng qua những đoạn thơ, đoạn vè, những dòng nhật ký... Xin chia sẻ cùng các bạn!
  • 5.
    7 Vè động vật Vevẻ vè ve Nghe vè động vật Bãi cỏ trên đất Đàn hươu cao cổ Thủng thẳng gặm cỏ Chúa tể sơn lâm Tài năng vô địch Đàn voi lịch kịch Ầm ầm kéo tới Thế giới tươi mới Luôn chào đón em. (Minh Đăng – 1C)
  • 6.
    8 Vè con mèo Vevẻ vè ve Cái vè con mèo Lông nó màu nâu Nó kêu meo meo Nó hay bắt chuột Giữ cửa giữ nhà Luôn luôn sạch sẽ Ve vẻ vè ve. (Nguyễn Ngọc An Nhiên - 1A)
  • 7.
    9 Vè mùa xuân Vevẻ vè ve Cái vè mùa xuân Xuân nở nhiều hoa Được đi du xuân Mua tranh Đông Hồ Ở chợ tấp nập Ai cũng vui mừng Xuân là tuyệt vời. (Hà Phương - 1B)
  • 8.
    10 Vè con bướm Vevẻ vè ve Cái vè bướm xinh Cánh nó rất đẹp Đôi cánh mềm mại Thoải mái mùa hè Mèo con vờn bướm Bị chó đuổi đi Ve vẻ vè ve. (Ngọc Linh - 1A) Vè con cá Ve vẻ vè ve Đại dương rộng lớn Có cá thờn bơn Cá voi sát thủ Cá nhỏ loanh quanh Cá heo vui nhộn Vui đùa lon ton Em thích đại dương Đi xa muôn phương Vẫn sẽ nhớ về. (Minh Kiệt - 1C)
  • 9.
    11 Vè quả trứng Mộtquả trứng tròn Đã ốp lên ăn Khi đã ăn hết Nhọc nhà nhọc nhạch Lại đi mua thêm, Không ăn nhiều quá Thứ gì cũng vậy. (Minh An - 1A)
  • 10.
    12 Vè hoa sen Vevẻ vè ve Cái vè hoa sen Nó ở dưới nước Nó xinh đẹp lắm Nó rất tinh khiết Em rất thích nó Ve vẻ vè ve. (Minh Anh - 1A)
  • 11.
  • 12.
    14 Vè lớp một Vevẻ vè ve Lớp Một sạch sẽ Lớp Một còn bé Bạn bè yêu bé Bé là bạn tốt Bé yêu bạn bè Các bạn yêu bé Lớp Một rất vui Bé yêu lớp Một Các bạn cũng yêu. (Diệp Anh - 1D) Vè thể thao Ve vẻ vè ve Nghe vè thể thao Rất hay sút vào Là anh Quang Hải Đá ở cánh trái Là anh Hồng Duy Anh đang lùi lùi Để sút vào gôn Sút nhưng bị lộn Bóng bay ra ngoài Thế là tiếc hoài Ôm đầu ôm bụng Anh Bùi Tiến Dũng Bắt được một quả Tỉ số san hòa Đẩy thêm quả nữa Việt Nam vươn lên Và giành chiến thắng! (An Huy – 1C)
  • 13.
    15 Mẹ em Em thươngmẹ em Lúc nào mẹ cũng Làm nhiều cho em Mẹ em lúc nào Cũng cho em ăn Món kem ngon ngọt Em buồn một chút Vì em vẫn chưa Làm được việc gì Cho mẹ em cả. (Zi Han - 1C) Vè bút mực Cái vẻ vè ve Cái vè bút mực Bao bài học hay Em rất mê say Với bài toán khó Bởi vì em có Một cái bút mực Rất là đẹp xinh. (Lam Khuê - 1E)
  • 14.
    16 Hôm nay làngày mẹ tớ sinh em bé. Đây là ngày đầu tiên tớ nhìn thấy em của tớ. Em tớ rất đáng yêu. Tớ đặt tên em là Táo. Em tớ rất hay cười và em tớ đã biết lẫy rồi. Em tớ thích nói chuyện. Tớ thích có em. (Diệu Châu - 1E)
  • 15.
    17 Về quê hương -Con ơi năm nay nhà mình sẽ về quê. - Mẹ ơi về quê thăm ông bà ạ? Con thích về quê thăm ông bà mẹ ạ. - Con là đứa cháu hiếu thảo. Mẹ yêu con gái lắm. - Con cũng yêu mẹ và gia đình lắm! (Ngọc Diệp - 1A) Lớp 1D à, tớ có rất nhiều kỷ niệm với các cậu rồi nhưng lên lớp 2 tớ sẽ không có kỷ niệm với các cậu nữa. Vì tớ sẽ chuyển trường, nhà tớ ở xa lắm. Hằng ngày tớ phải thức dậy từ 6h sáng. Nhưng không sao tớ sẽ vẫn yêu các cậu. Tớ sẽ về thăm Gateway. Tớ yêu các cậu. Tớ nhớ nhất là lúc tớ chơi với Bảo Uyên. Bảo Uyên ơi tớ yêu cậu lắm. Cậu có nhớ tớ không? Chắc là có. Tớ nghĩ thế. Tớ yêu Bảo Uyên nhất trong lớp đó. (Hải Như - 1D) Hai truyện em thích nhất là Lọ Lem và Nàng tiên cá. Nàng Lọ Lem em thích vì cô ấy rất nhân hậu và yêu quý động vật. Em cũng yêu động vật giống cô ấy. Với truyện nàng tiên cá, em thích là vì cô ấy có giọng hát rất hay. Cô ấy lại thích khám phá đại dương và thế giới loài người. (Bảo Uyên - 1D)
  • 16.
    18 Đôi bạn Có haibạn đang chơi đùa cùng nhau. Bỗng có một bạn chẳng may đẩy ngã bạn còn lại. - Cậu có đau không? - Tớ không đau lắm! - Cậu đúng là siêu nhân. - Ừ không sao đâu, ai chả có lúc thế hả cậu. - Cậu bị xước xước chân kìa, để tớ đưa cậu vào phòng y tế nhé! - Cám ơn cậu. Đúng là hai bọn mình giỏi thật nhỉ? (Gia Huy - 1C) Chiếc tàu giấy Kính cong ... - Ai đấy nhỉ, kì vậy? - Cái gì đây? - Mình tưởng cậu từ thế kỉ 22 chứ. - Mình làm gì có nhiều tiền để mua chiếc tàu này chứ. - Nhưng mà mình muốn mua cơ! - Cậu nhìn lại đi 22 yên cơ mà? - Mình mua cái tàu 22 yên được chưa? Hai bạn tiết kiệm mãi, cuối cùng hai bạn cũng mua được một chiếc tàu bằng giấy thật hoành tráng. (Gia Đạt - 1A) Bé đi chợ Tết Bé đi chợ Tết cùng mẹ. Bé thấy rất nhiều đồ chơi. Bé thích nhất là đồ chơi bóng đá. Bé thích lắm! Bé ra gọi mẹ: - Mẹ ơi, mẹ cho con mua đồ chơi được không ạ? - Mẹ đồng ý, con thích đồ chơi nào? Bé chỉ cho mẹ bộ đồ chơi mình thích. Mẹ quay ra nói với bác bán hàng: - Bác ơi, bác bán cho tôi một bộ đồ chơi bóng đá với. - Đây chị ạ. Giá là sáu mươi nghìn nhé! - Tôi gửi bác ạ. Bé nhận bộ đồ chơi từ mẹ và cười vui sung sướng. Bé đang nghĩ tới việc về nhà sẽ rủ bạn chơi cùng. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi! (Tự Tuyển - 1C)
  • 17.
    19 Phần II 19 Cuộc sốngmuôn màu đã hiện ra thế nào khi em lắng nghe được bằng cả cái tai bên trong, nhìn được bằng cả đôi mắt bên trong và cảm nhận được bằng tất cả tâm hồn ngây thơ, trong trẻo ? Các em đã được làm, được nói và được viết ra những điều em nghĩ về cuộc sống xung quanh, từ điều bình dị, thân thương đến những cuộc phiêu lưu vào những chân trời nghệ thuật. Những vần thơ nhỏ, những mẩu truyện ngắn hay những vở kịch vui đã ra đời từ đó…
  • 18.
    20 Cây cối Mùa thuđầy lá rụng Em dùng lá tạo chim Vì mùa thu hơi lạnh Chú sóc đã vào nhà. Cũng gần đến tuổi già Nên cây bàng đi ngủ. (Tuệ Vi - 2A) Em út Em rất dễ thương Đôi tay em nhỏ Chị thương em lắm Em út của chị Em cố ăn nhé Sẽ cao lên dần. (Tường Vy - 2A) Mẹ Mẹ yêu của con Mùa đông gió lạnh Em thấy rét quá Mẹ đắp chăn cho Em yêu mẹ nhất. (Minh Trang - 2A) Giông bão Trời mưa giông bão Ngoài trời tối tăm Mẹ em đi làm Nhưng mãi chưa về Ngoài trời lạnh buốt Đường phố rét tanh Lạnh như bắc cực Em cảm thấy buồn Vì mẹ chưa về. (Nhật Minh - 2A)
  • 19.
    21 Bố của em Bốrất yêu em Hàng ngày bố em Phải đi công tác Từ sáng đến tối Về nhà không ngủ Dậy để làm việc Em rất thương bố. (Nhã Linh - 2A) Mưa Em nhìn mưa rơi Hôm nay em nhìn mưa rơi Thấy từng giọt mưa rơi Những chú chim xinh xắn đang bay Trên trời ở gần cánh đồng xa Trên trời giông bão Những chú chim nhỏ tìm chỗ để trốn. (Thu Thủy - 2A) Hàn Quốc của em Em thích Hàn Quốc Đó là quê em Bà em yêu em Ông em cũng thế Em yêu anh em Anh chơi em vui Hàn Quốc sạch sẽ Có nhiều con chim Hàn Quốc vui lắm! Seoul cũng vui Em thích Hàn Quốc. (Kim Ji Beom - 2D) Bàn tay em Bàn tay em nhỏ bé Em giúp mẹ nhặt rau Lấy bát đũa mau mau Ước gì em mau lớn Để giúp mẹ nhiều hơn. (Lam Anh - 2D)
  • 20.
    22 Mẹ của con Mẹcủa con tuyệt nhất Xinh đẹp lại dịu dàng Hiền lành và giỏi giang Luôn giữ gìn tổ ấm Mỗi khi gặp khó khăn Mẹ đều giúp đỡ con Để con ngày khôn lớn Con tự hào có mẹ Con yêu mẹ rất nhiều! (Ngân Hà - 2D) Mẹ ơi Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con đói lắm rồi Mẹ nấu con ăn Ngon rất là ngon Lúc con buồn ngủ Mẹ ôm thật chặt Chắc như tường đấy! (Nam Anh - 2D) Biết ơn mẹ Giờ mẹ đã già Con chăm mẹ vui Con giúp đỡ mẹ Như mẹ năm xưa Mẹ đã già rồi Lúc con còn bé Mẹ nuôi mẹ chiều Mình biết ơn mẹ. (Tuệ Anh - 2D)
  • 21.
    23 Đàn gà con Cụcta cục tác Một đàn gà con Núp trong đôi cánh Của gà mái mẹ Những chú gà nhỏ Đôi mắt sáng ngời Bộ lông óng mượt Chiếc mỏ xinh xinh Ôi chú gà con Mắt nhắm mắt mở Lim dim buồn ngủ Dưới cánh gà mẹ. (Tú Minh - 3B) Con yêu mẹ Từ lúc con còn nhỏ Mẹ đã âu yếm con Và luôn ru con ngủ Mẹ nấu cơm cho con Mẹ đã thơm má con Từ lúc con đã lớn Con sẽ thương mẹ nhiều Con cố gắng chăm học Con sẽ luôn nghe lời Con yêu mẹ nhiều lắm! (Trí Hiếu - 2D) Bàn tay của mẹ Bàn tay của mẹ Như chiếc chăn ấm Bàn tay của mẹ Như những nụ cười Bàn tay của mẹ Là đồng cỏ xanh Bàn tay của mẹ Là tia nắng ấm. Những lúc con buồn Bàn tay của mẹ Đem lại những thứ Rạng ngời cho con Bàn tay của mẹ Đã dạy dỗ con Bàn tay của mẹ Luôn ở bên con… (Phú Bình – 4A)
  • 22.
    2424 Cây đàn ướcmơ Có một cậu bé Sống rất cô đơn Ngồi bên góc phố Những con đường vắng Có những tiếng nhạc Bay theo chiều gió Có cơn mưa rào Rơi trên đường phố Cậu bé đánh đàn Hay như nghệ sĩ (Bảo Lâm - 3B) Tiếng đàn Có một cậu bé Cô đơn một mình Trong góc phố nhỏ Những tiếng đàn Tỉ tê, Tiếng đàn hạnh phúc Tiếng đàn vui, buồn Cậu bé đánh như Âm nhạc là một nửa cuộc đời Những tiếng đàn của cậu khơi về Tuổi thơ, hiện tại và tương lai Âm nhạc của cậu Bay theo chiều gió Tiếng đàn vang to. (Hà An - 3B)
  • 23.
    2525 Trăng lúc trònlúc méo Trăng sáng hơn ánh đèn Trăng tròn như quả bóng Em nhìn lên em chơi Lúc khi mà trăng méo Em nhìn như quả chuối Khi màn đêm buông xuống Chỉ có mình trăng thôi Trăng là một ánh đèn Soi rõ cho em nhìn Khi mặt trời đi lên Trăng từ từ đi xuống Em nhớ trăng lắm đấy Bởi vì em yêu trăng. (Mai Khanh - 2D) Chú cuội cung trăng Chú Cuội cung trăng Dắt trâu đi ăn Buổi tối trung thu Cả làng đi chơi Ai cũng nghĩ rằng Chú Cuội cô đơn Không phải như vậy Ông sao là bạn Trẻ em vây quanh Chú Cuội tội nghiệp Buổi sáng hôm sau Chú Cuội về trời Nhưng em không buồn Vì còn năm sau. (Chí Thành - 3A) Trăng soi xuống nhà em Khi trăng soi xuống nhà em Em thấy trăng sáng hơn cả đèn Ông trăng ơi, ông trăng à, Ông trăng có nghe thấy không? Thành phố rất là yên lặng Không có ai đáp trả lại cả Con chim quên không hót Chỉ có tiếng em nói ư? Ôi trời thật là cô đơn. (Nhật Minh - 2B)
  • 24.
    2626 Trăng ơi từđâu đến Trăng ơi từ đâu đến? Tròn như là chữ O Có phải ai viết không? Trăng ơi từ đâu đến? Tròn như là hòn bi Bạn nào bắn lên trời? Trăng ơi từ đâu đến? Tròn như là bánh xe Ai lái trăng lên trời? (Minh Đức - 3A) Ông trăng ơi ông trăng Ông từ đâu đến Ông thật lấp lánh Ở khắp mọi nơi Ông thật tuyệt vời Như lời mẹ ru. (Bảo Minh - 3B) Trăng ơi đừng đi đâu Đêm khuya em nằm ngủ Trăng soi sáng phòng em Em chạy ra sân nhà Trăng mỉm cười với em Ánh trăng vàng rực rỡ Ngay cả khi em ngủ Lúc khi mà em học Trăng làm đèn cho em Khi trời đang gần sáng Trăng như vẫy chào em Em nhớ ông trăng lắm Trăng ơi đừng đi đâu! (Thanh Vân - 2D)
  • 25.
    2727 Những vì saoơi Em đang ở đây Soi đèn cho em Những khi em học Sao tỏa sáng đèn Để cho em làm Những vì sao ơi Sao thật vui tính Soi đèn cho em. (Nguyệt Hà - 2C) Sao ơi! Sao à! Sao ơi! Sao à! Sao là sao Mộc Hay là sao Kim? Sao là ngôi sao Bay trên bầu trời Có một ngôi sao Lướt qua không khí Đó là sao băng Mọi người ước nguyện Điều hay điều xấu. (Gia Bình - 2C)
  • 26.
  • 27.
    2929 Ngắm những hạt mưarơi Mưa rơi từng hạt một Tí tách khắp muôn nơi Ôi những hạt mưa rơi Tôi nhìn ra đường phố Đủ bảy sắc cầu vồng Từ cái áo mưa nhỏ Cho đến cái ô to Ôi sao mưa đẹp thế Tôi rất thích ngắm mưa Để được nhìn ngọc nhỏ Nằm ngủ trên lá xanh. (Thanh Nhi - 2D) Mưa rơi Mưa rơi tí tách Buổi đêm nằm ngủ Thì thấy tiếng mưa Làm em thức dậy Mưa cứ rơi mãi Rơi như đang bay Buồn ơi là buồn. (Lâm Hải - 2B) Hôm nay em đi ngắm mưa Em nhìn thấy hạt mưa rơi Hạt mưa rất là lung linh Lung linh như mắt của mẹ Hạt mưa dễ thương vô cùng Những hạt mưa rơi tí tách Con gà chạy loạn xạ lên Con kiến ướt nhẹp đành chạy về hang Những hạt mưa rơi tí tách Ôi những hạt mưa thật đẹp. (Uyển Nhi - 2B)
  • 28.
    3030 Mưa ơi tạnhđi Bầu trời mây đen đen Sấm và chớp xen giữa trời mưa to Tạnh đi để bông sen nở Đi đi những đám mây đen khắp trời. (Hương Liên - 2D) Trời mưa rất to, gió kêu lao xao lao xao. Chỉ có mẹ mình và em mình ở nhà còn bố thì đi đâu mình không biết. Mình nhìn thấy nhiều quả bưởi rụng. Mình đem cốc ra ngoài hứng nước mưa. Mình uống nước đó, nó có vị gần giống nước lọc. Mình nghe thấy con ếch nhảy xuống ao. Mình chạy vù ra mình bắt được nó. Sờ nó cứ dính dính ý! Lúc bố về, mình hỏi bố: “Bố đi đâu đấy ạ?” Bố mình trả lời thế này: “Bố đi có việc đấy con”. Em mình cũng chạy ra và nói: “Papa” nghĩa là bố trong tiếng Anh. Mình nhìn ra ngoài thì hết mưa mất rồi. Tiếc thật! Bố mình hỏi: “Con sao mà buồn thế?” Mình nói với bố mình là mình buồn vì hết mưa.
  • 29.
    3131 Mưa Em yêu trờimưa và gió mát Đàn chim bay vội trốn dưới lùm cây Tiếng mưa dần dân rơi xuống, bón cây Cây ơi uống đi cho no, hạt mưa mát lạnh Chà chà, làm dịu mát mặt em Mưa cho em giấc mơ... (Tuấn Lâm - 2B) 31
  • 30.
    3232 Tôi đang đimua quà Giáng Sinh về để trang trí bỗng tôi gặp một em bé bán diêm. Tôi hỏi em: - Vì sao em lại đi lang thang ở đây mà em không ở nhà dự Giáng sinh cùng gia đình? Em bé đáp: - Bà em bị Thần Chết bắt, em không có mẹ còn bố thì say rượu. Nếu em không bán được que diêm nào bố sẽ đánh em. Tôi đáp lại: - Thật là tội nghiệp em, anh sẽ cho em một vài đồ trang trí và đồ ăn Giáng sinh nữa. Em bé nghe vậy rất vui và bảo rằng: - Cảm ơn anh rất nhiều, em chúc anh một ngày vui vẻ nhé! Tôi nghe thấy thế nói tiếp: - Em thật tốt bụng, anh chúc em có một đêm Giáng sinh vui vẻ, ấm áp, được ăn những thức ăn ngon, trang trí nhà và em sẽ nhận được quà. Ở trong quà sẽ có một đôi dép mới cho em và đồ chơi nữa. Thôi anh đi về để trang trí nhà đây nhé. Tạm biệt em! (Nhật Minh - 2B) Tưởng tượng gặp em bé bán diêm
  • 31.
    3333 Gửi em bébán diêm, Anh là Trí Đức học sinh lớp 2C, anh biết em vì anh đọc sách của Andersen. Anh chưa biết tên và họ của em là gì nên anh gọi em là em bé bán diêm. Em có yêu bà không? Em có buồn không? Chúc em mạnh khỏe. Gateway ngày 29/11/2017 (Trí Đức - 2C) Xin chào em bé bán diêm khổ ải. Sao em không về nhà mà lại đi bán diêm trong đêm lạnh giá thế này? Em phải bán diêm nếu không bán được que diêm nào thì em sẽ bị bố đánh rất đau phải không? Em còn nhớ cảnh ngày xưa, em sống với một người hiền hậu nhất là bà của em. Nhưng bà của em đã bị thần chết bắt đi. Anh sẽ mời bố mẹ của anh mua hết diêm cho em nhé! (Mạnh Quân - 2B) Anh là Tuấn Minh học sinh lớp 2C. Anh đã biết em trong môn Văn 2. Em ơi! Em tên là gì? Tại sao nhà em không có xe ô tô? Thế ở trên thiên đường em có gặp bà em không? Anh rất thương em vì em đã bị mất người bà yêu quý mà ngày ngày bà và em đã chơi vui vẻ bên nhau. Anh chúc em ở trên thiên đường thật vui vẻ nhé! (Tuấn Minh - 2C)
  • 32.
    34 Viết thư gửiThủy Tinh Anh Thủy Tinh ơi, anh đừng trả thù Sơn Tinh nữa. Nếu anh tiếp tục trả thù và đánh Sơn Tinh thì cả làng này sẽ bị lũ lụt, dân làng rất khổ, lũ lụt sẽ tràn vào nhà của dân làng đấy. Mọi người sẽ mệt lắm, tại vì nếu nước vào nhà thì mọi người phải dọn dẹp nhà cửa. Em xin anh đấy, anh đừng trả thù Sơn Tinh nữa nhé. Nhỡ Mỵ Nương giờ đây đã đẻ mấy đứa con rồi thì sao? Thế anh có muốn trả thù Sơn Tinh nữa không? (Hà Anh - 2B) Viết thư cho bồ nông nhỏ mất mẹ (trong truyện “Những con bồ nông”) Tớ biết các cậu rất ngây thơ. Vào một ngày rất lạnh mẹ các cậu đi kiếm mồi. Mẹ các cậu kiếm mồi mãi mà không thấy gì, tớ nghĩ là các con cá, tôm, tép không bơi lên bởi vì trời đang rất lạnh. Lúc mẹ các cậu về các cậu tưởng là mẹ kiếm được nhiều mồi. Các cậu chui vào mồm của mẹ mà mổ họng, gan, ruột. Thế là mẹ các cậu trượt chân ngã xuống ao và chết. Bây giờ thì ai sẽ kiếm mồi cho các cậu? Các cậu thật đáng thương! (Anh Hiếu - 2E) Với bà chủ trong truyện “Một con chó hiền” Bà hung ác! Tại sao bà lại đánh bả chết con chó? Nó rất dễ thương mà. Tại sao lại làm thế? Cô bé rất buồn. Không phải buồn một ngày! Nhiều ngày! (Samuel - 2D)
  • 33.
    35 Tưởng tượng anhlính và gia đình trong bài ca dao “Lính thú đời xưa” Anh lính: Em ơi! Khi đi anh sẽ nhớ em lắm! Vợ: Em cũng thế! (Cả hai đều khóc) Con: Con không muốn bố đi đâu! Anh lính: Nhưng đấy là công việc của bố nên bố phải đi! Vợ: Em muốn là anh đi sẽ an toàn. Khi về em cũng muốn anh không bị sẹo, xước và đau. Anh lính: Được rồi! Anh sẽ cẩn thận! Trống ngũ liên đánh giục giã... Vợ: Em tạm biệt anh! Em sẽ nhớ anh lắm! Ba năm sau, anh lính trở về bình an vô sự… Vợ: Con ơi! Bố kia kìa! Con: A… A… A! Bố Anh lính: Bố chào con! Anh chào em! Vợ: Em chào anh! Anh lính: Anh đã thắng giặc rồi! Con: Ôi! Bố giỏi quá! Vợ: Ôi! Anh dũng cảm quá! Anh lính: Cảm ơn hai mẹ con! (Khánh Linh - 2E) Cò mẹ kiếm ăn buổi đêm Cò con ở nhà học thêm trong phòng Cò mẹ lạnh cóng trên đường Cò con bị lạc ở phường không tên. (Nguyệt Hà - 2C, tưởng tượng với bài ca dao “Con cò”)
  • 34.
    36 Người nông dânđi cày thì có một con trâu và một cái cày. Nhất là họ rất muốn vào phòng điều hòa nhưng họ không bao giờ được vào phòng điều hòa. Bạn đừng tưởng mỗi bác nông dân mệt thôi, cả con trâu của bác nông dân cũng mệt đấy các bạn ạ. Bạn biết không, con trâu còn phải kéo một cái cày nặng nữa cơ. Bác nông dân cũng mệt mà, bác nông dân phải trồng những rau, củ, quả cho mình ăn nữa cơ mà! (Huy Dũng - 2E) Tôi hồi còn trẻ đã phải đi cày ruộng. Nhưng tôi vẫn vui bởi vì tôi vẫn có cơm ăn do công sức tôi làm. Hồi đó, tôi cày rất chi là khổ. Trời nắng tôi đã phải đi ra đồng để cày ở ruộng. Tôi phải cày đến chảy máu tay mới được một hạt gạo. Lúc đó, tôi đã hy vọng rằng là mọi người sẽ ăn hết suất để tôn trọng những hạt gạo mà tôi đã làm ra. (Ngọc Khánh - 2E) Tâm sự của người nông dân “Cày đồng ban trưa” Tranh “Em bé chăn trâu” (Đan Linh - 1B)
  • 35.
    37 ...Cậu hối hận,về nhà thấy mẹ vẫn ngồi đợi. Cậu liền chạy đến và quỳ xuống nói: - Mẹ à, con xin lỗi mẹ, mong mẹ bỏ qua những lỗi lầm con đã gây ra. - Ôi, con của mẹ, con hiểu được như thế là mẹ rất mừng. Thôi, đi vào tắm rửa rồi ra mẹ xới cơm cho ăn. Nhìn con nhem nhuốc, chắc là đói rồi đúng không? - Dạ, vâng ạ! Sống được một thời gian, mẹ cậu sinh bệnh rồi mất. Trước khi nhắm mắt, bà đã dặn con: “Hãy chôn mẹ ở ven nhà con nhé, yêu con”. Từ chỗ nấm mộ mọc lên một cái cây, kỳ lạ ở chỗ cây hay rụng xuống những trái cây ngọt lịm. Ta gọi đó là cây vú sữa. (Thùy Dương - 4A) …Mẹ đã mất, cậu bé chăm chỉ làm việc, ngày ngày chăm sóc cây vú sữa cẩn thận. Đêm nào cậu cũng mơ được gặp mẹ. Một hôm, cậu ra chợ bán quả vú sữa thì nghe người ta đồn là có bóng người dưới gốc cây vú sữa. Đêm đó, cậu ra gốc cây vú sữa đứng thì quả nhiên có một một bóng trắng xuất hiện ôm cậu vào lòng. Sáng hôm sau, cậu lại nghe người ta đồn là cây của họ bỗng nhiên chết héo hết. Cậu vội chạy về nhà xem cây của mình thế nào thì cây vú sữa cũng đã chết. Cậu đứng khóc dưới cây và cố mang nước tưới để cứu sống cây. Từ đằng sau cậu có một bàn tay dịu dàng ôm cậu. Cậu nhận ra đó là mẹ cậu và cậu ôm chầm lấy mẹ. Từ đó, hai mẹ con họ sống hạnh phúc bên nhau. (Thái Sơn - 4B) Viết lại đoạn kết câu chuyện “Sự tích cây vú sữa”
  • 36.
    3838 Tưởng tượng từbài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này” Sáng hôm nay, tôi phải đi cày ruộng, cày nhiều gấp đôi thường ngày nên tôi bảo con trâu: “Trâu ơi ta bảo trâu này! Mày có muốn đi cày với ta không?” Con trâu như hiểu lời tôi nói, đứng dậy đi theo tôi ra đồng. Ra đến nơi, tôi bảo: “Trâu ạ, việc cấy cày là việc cả đời của chúng ta, nên vất vả thì ta và mày cùng cố gắng nhé! Cày xong ta sẽ cho mày đi ăn cỏ non, ngon lắm”. Thế là tôi và trâu bắt đầu làm việc. Chúng tôi cày suốt đến tận giữa trưa, rất mệt. Cũng may mà trâu chịu khó, chăm chỉ nên chúng tôi đã cày xong. Nhớ lời hứa, tôi dắt trâu ra bãi cỏ non, để trâu ăn cho thỏa thích. Trâu ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, trâu nhìn lên tôi như muốn nói cảm ơn. Tôi thấy thật may vì mình có con trâu tốt. (Nguyên Huy - 5A)
  • 37.
    3939 Hôm nay làlễ hội ướm giày. Đầu tiên có một số người lên thử nhưng không vừa nên giả vờ khóc buồn cười lắm! Đến lượt Cám thử giày xong thì thấy Tấm cũng đi nên Cám mách dì ghẻ, dì ghẻ bĩu môi như mút ống hút. (Tuấn Minh - 2D, ấn tượng về Lễ hội ướm giày ở lớp em)
  • 38.
    40 Ao nhà mùahạn Mùa mưa mà mưa chẳng đến Đáy sâu nẻ toác khi nào Rêu nằm mơ những sấm sét Rồi khô trên cọc cầu ao... (Trích Góc sân và khoảng trời Trần Đăng Khoa) Gửi ông trời, Cháu là đám rêu mọc trên cọc cầu ao. Cháu xin ông hãy cho mưa xuống tại vì các con vật sống ở ao đang cầu mong ông cho mưa xuống. Các con vật dưới đấy đang cần nước và cháu đang chuẩn bị chết vì cháu rất là mỏng manh. Cháu cần nước thì mới sống được và tất cả các con vật cũng cần nước mới sống được. Xin ông hãy giúp cháu có thể sống lâu dài. Và ông đừng cho chúng cháu mưa lèm nhèm. Chúng cháu chỉ muốn ông cho chúng cháu mưa thật nhiều. Chúng cháu cầu xin ông một lần nữa đấy! Hà Nội, ngày 7/2/ 2018. Đám rêu, (Thái Sơn - 2E) Tưởng tượng mình là đám rêu trên cọc cầu ao trong đoạn thơ trên, em viết một bức thư gửi ông trời… Hà Nội ngày 7/02/2018 Gửi ông Trời! Tôi là rêu trên cọc, các bạn tôi là ốc, cua và ếch. Ao của chúng tôi rất là khô hạn và cạn kiệt. Chúng tôi đang rất cần nước. Nếu không mưa chúng tôi sẽ chết dần dần mất. Bọn cá, rêu, cua, ốc đang cầu xin ông! Bây giờ đã có rêu chết rồi! Nếu ông muốn mưa thì ông hãy nhanh lên! Cuộc sống của chúng tôi đang rất khổ và khó khăn! Ký tên: Chú rêu đang đợi (Đức Khánh - 2E)
  • 39.
    41 Tưởng tượng với chủđề lịch sử “Chiêu Lăng thạch mã” Ta là vua Trần Nhân Tông. Ta đang đi thăm mộ của cha ta và ta muốn kể cho các ngươi một câu chuyện đó là Chiêu Lăng thạch mã. Khi còn thời chiến tranh nước ta rất vững. Đến con ngựa đá cũng phải chịu gian nan, cũng phải chạy qua nhiều lớp bùn và những quân lính dũng cảm. Nước ta đã hai lần đánh bại kẻ địch. (Gia Minh - 2B, tưởng tượng em là vua Trần Nhân Tông kể chuyện đánh giặc) Cuộc trò chuyện giữa An Dương Vương và Mỵ Châu trên đường chạy giặc Vua An Dương Vương: Sao cái gì giống nỏ thần thế nhỉ? Mỵ Châu ơi, con có mang nỏ thần ra cho Trọng Thủy xem không? Mỵ Châu: Không ạ! Vua An Dương Vương: Nói cho thật vào ! Mỵ Châu: Có, để con rải lông ngỗng cho Trọng Thủy tìm thấy. Vua An Dương Vương: Con biết thế là nguy hiểm lắm không? Mỵ Châu: Con muốn gặp lại chồng con ! (Thái Sơn - 2E)
  • 40.
    4242 Trò chuyện với sứgiả Giang Văn Minh Tôi: Ông Giang Văn Minh ơi, ông thật dũng cảm! Ông: Có gì đâu. Ông chỉ vì nước Nam thôi! Tôi: Chắc lúc đó cháu sẽ không dám nói câu đó trước vua Minh. Ông: Ông chỉ bình tĩnh thôi. Chỉ cần cháu bình tĩnh thì cháu làm gì cũng được! Tôi: Vậy ông có sợ không ạ? Ông: Chỉ cần nước Nam an toàn là được! (Nhã Uyên - 2E) Lời nhắn nhủ với Trần Đăng Khoa sau khi đọc bài thơ “Sao không về Vàng ơi” Anh Trần Đăng Khoa ơi Con Vàng đã mất rồi Anh đừng nghĩ là người Mỹ Thả bom vào con Vàng Vì Mỹ đã làm bạn của Việt Nam Con Vàng sẽ ở trong tim anh mà Anh đừng buồn nữa nhé! (Uyển Nhi - 2B)
  • 41.
    4343 Thư gửi tớicác chiến sĩ đảo Trường Sa qua bài “Đợi mưa ở đảo Sinh Tồn” Hà Nội ngày 30 tháng 1 năm 2017, Các chú chiến sĩ ở đảo Trường Sa ơi, cháu thấy rất thương các chú vì đã bảo vệ đất nước. Cháu nghĩ mong ước có cơn mưa sẽ đến thôi vì các chú đã bảo vệ đất nước Việt Nam trong những ngày nóng nực rồi! Cháu mong các chú sẽ sống vui vẻ, hạnh phúc và điều kì diệu sẽ xảy ra đó là cơn mưa sẽ rơi xuống thôi. Cháu muốn tặng thơ cho các chú. Tôi ước có một cơn mưa Rơi xuống quần đảo Trường Sa Vì cây cối cần cơn mưa Rơi xuống và đọng trên lá Từ mồ hôi thắm trên cây Xin mưa hãy tới đi! Chú bộ đội ở đảo Trường Sa Ngày đêm canh giữ Tổ quốc chúng ta Ông trăng soi sáng Như một sự nỗ lực Của các chiến sĩ Trường Sa. (Nhã Uyên - 2E)
  • 42.
    44 Hạt gạo vùngquê Hạt gạo vùng quê Bao tháng mới lên Vài bông lúa chín Nặng trĩu trên cây Rồi mới ra thóc Cũng khoảng vài tháng Mới được làm gạo Ăn nó ngon ngọt Nhưng không hề dễ Để làm được ra. (Tuệ Vi - 2A) Lúa vàng Kìa gạo trắng lúa vàng Trên cánh đồng mênh mang Bỗng nhiên bị mất trắng Khiến lòng người hoang mang Người dân cày chăm chỉ Bây giờ chẳng còn chi Họ sẽ phải làm gì Để bữa cơm no đủ? (Tuệ San - 2B)
  • 43.
    45 Với truyện “Consẻ” Ta thực sự thán phục, ngưỡng mộ tình cảm của sẻ mẹ dành cho sẻ con, tình cảm của hai mẹ con chim sẻ cũng không biến mất. Trong lòng ta đầy thán phục, cũng giống như trong lòng hai mẹ con chim sẻ đầy yêu thương. Khi nhìn thấy cảnh sẻ mẹ lao xuống cứu sẻ con, lúc đó ta mới bắt đầu hiểu ra tình cảm của họ như thế nào. Và còn nhận thấy trong cuộc sống cũng phải có lúc đối đầu với khó khăn. (Gia Minh - 2B)
  • 44.
    46 Thư gửi ôngMike, người kéo vĩ cầm Ông Mike Walk ơi, cháu tên là Phạm Huyền Châu, tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai của ông rất hay. Cháu thấy rất cảm động. Các em bé và phụ nữ năm đấy như bị tuyệt chủng. Còn các ông già cũng rất khổ thân. Cháu biết ông rất hối hận. Cháu cảm ơn ông đã gắn lại vết thương chiến tranh của hai nước. Cháu cảm ơn ông rất nhiều. Chắc ông phải mở một lớp học vĩ cầm cho mọi người. (Huyền Châu - 3D) Mike Walk chơi hết bản nhạc, hạ đàn xuống rưng rưng nước mắt. Em bé: Sao chú lại khóc ạ? Mike Walk: À! Tại chú xúc động quá! Chú thấy khổ thân những người đã khuất trong chiến tranh. Em bé: Cháu nghĩ là chú đã chơi bằng cả trái tim và chú đã nghĩ tới mấy em nhỏ! Mike Walk: Đúng đó! Và chú thấy ấn tượng với người bạn của chú, một đứa bé trai sắp bị bắn mà chú ấy đã lao ra bế cậu bé và đưa vào bệnh viện! Em bé: Chú ấy thật dũng cảm! Mike Walk: Cháu nói đúng, vậy cậu bé, bố mẹ cháu đâu? Em bé: Dạ ... dạ... bố mẹ cháu mất rồi ạ! Mike Walk: Chú mong cháu quên đi nỗi buồn và tiếp tục vươn lên! (xoa đầu, nhìn âu yếm đứa bé) (Hà An - 3B) Những điều các em muốn nói khi xem đoạn phim tư liệu “TIẾNG VĨ CẦM Ở MỸ LAI” Sau nhiều năm, Mike Walk trở về Việt Nam kéo đàn và trò chuyện với người dân Mỹ Lai, em tưởng tượng và ghi lại những câu chuyện đó.
  • 45.
    47 Du khách: Chàocụ! Cụ bao nhiêu tuổi rồi? Cụ già: Tôi đã 72 tuổi rồi! Du khách: Thế chắc chắn cụ đã sống sót trong vụ thảm sát ... Cụ già: Ừ, đúng rồi! Lúc đó tôi sợ quá đã nấp sau bụi cây. Du khách: Cụ thật may mắn! Người thân cụ còn không? Cụ già: Thật buồn (cúi, buồn) Du khách: Tôi xin lỗi vì đã chạm vào nỗi đau của cụ! Cụ già: Chuyện đã qua thì hãy cho qua đừng nghĩ trong lòng! Du khách: Xin lỗi cụ vì đã có cuộc thảm sát, chiến tranh thật là... một làng thân thiện thế này mà... (nghĩ) Cụ già: Thôi đừng nghĩ, tôi chào anh! Du khách: Chào cụ, cảm ơn vì đã chia sẻ với tôi! (Bảo Anh - 3B)
  • 46.
    4848 Người lính: Cháuchào cụ! Cháu tên là Mike Walk. Cụ già: Chào cháu! Cháu có việc gì mà tìm ta? Người lính: Cụ có nhớ người Hoa Kỳ đã đánh vào đây không? Cụ già: Ta không thể quên được! Người lính: Cháu là người lính đó. Làm thế nào mà cụ thoát được? Cụ già: Ta đi theo ống cống. Người lính: Cháu muốn cụ tha thứ cho cháu. Cụ già: Được! Ta sẽ tha thứ cho cháu, nhưng lần sau cháu làm gì cũng phải suy nghĩ. Hãy làm việc tốt giúp đỡ mọi người. (Khôi Nguyên - 3C) Mike Walk: Hu... hu... Em bé: Sao chú lại khóc? Mike Walk: Bởi vì nước Việt Nam đã phải chịu nỗi đau khổ. Em bé: Có phải vụ thảm sát ở Mỹ Lai không? Mike Walk: Đúng đấy! Bây giờ chú đang cố hàn gắn lại nỗi đau khổ. Em bé: Cháu cũng rất buồn vì tự nhiên lục quân Hoa Kỳ tấn công vào đất nước Việt Nam. Mike Walk: Ông cũng rất buồn khi đất nước mình lại đi đánh một đất nước yên bình. Em bé: Cảm ơn chú vì đã cố gắng hàn gắn lại nỗi đau! Tạm biệt chú! (Danh Thái - 3B)
  • 47.
    4949 Sau khi đượcxem phim tài liệu, em cảm thấy những khía cạnh của chiến tranh ở Mỹ Lai, có cả mặt thiện và mặt ác. Mặt ác là lực lượng quân Hoa Kỳ đã xả súng đến 504 người dân! Còn mặt thiện là đã có một người đội trưởng đội bay cứu được một em nhỏ bằng lòng dũng cảm của mình, rồi dần dần ông Mike Walk đã đến Việt Nam, chơi vĩ cầm bằng cả trái tim cho những người đã khuất. Em có cái nhìn hối tiếc cho những người lính lục quân Hoa Kỳ năm ấy giờ đây sống trong dằn vặt và luôn có một câu hỏi to đùng trong đầu là: “Tại sao mình lại giết 504 người dân?”. Còn những người dân ở Mỹ Lai được sống trong bình yên nhưng họ vẫn nghèo nàn. Cuối cùng đoạn phim muốn truyền tải cho chúng ta hai thông điệp, đó là “sự đau thương trong chiến tranh” và “dù mình không làm ra tội ác, nhưng nước mình làm, cho nên mình trở lại Việt Nam để hàn gắn vết thương chiến tranh”. (Hà An - 3B)
  • 48.
    5050 TÁC PHẨM GUERNICACỦA PICASSO Kính gửi ông Pablo Picasso, Cháu tên là Lê Nguyên Dũng, cháu 9 tuổi học lớp 3B trường Gateway. Ở lớp cô giáo đã dạy cháu bức tranh ông vẽ. Bức tranh trường phái lập thể, nói về cuộc chiến tranh dữ dội, đẫm máu và hết sức khốc liệt. Bức tranh này nói về cuộc chiến tranh ở Tây Ban Nha, một đất nước ở rất xa chúng cháu. Nhưng cháu cảm thấy rất đồng cảm, bởi vì đất nước Việt Nam chúng cháu cũng trải qua những cuộc chiến tranh dữ dội như vậy. Cháu mong ước là thế giới này đều hòa bình và không có chiến tranh nữa. Nếu ông đồng ý thì cháu sẽ đặt tên cho bức tranh là “Cuộc chiến đẫm máu”. (Nguyên Dũng - 3B, viết thư cho danh họa Pablo Picasso)
  • 49.
    5151 Ngày xưa cómột cậu bé rất khỏe. Một hôm, mẹ cậu mua cho cậu một bức tranh đấu vật. Cậu rất thích bức tranh này và thầm ước mình có thể trở thành vận động viên đấu vật. Cậu hỏi mẹ: - Mẹ ơi, khi nào có cuộc thi đấu vật ạ? - Sắp đến tết rồi, cuộc thi đấu vật sẽ có trong dịp tết con ạ - Mẹ cậu trả lời. Cậu ấp ủ trong mình một ý nghĩ sẽ tham dự cuộc thi đấu vật vào dịp tết nên hàng ngày cậu tự luyện tập một mình hoặc rủ thêm mấy người bạn của mình cùng chơi. Khi tết đến, cậu xin mẹ tham gia thi đấu vật. Thật không ngờ là cậu lại giành chiến thắng. Từ đấy, cậu có niềm đam mê với đấu vật và trở thành một đô vật chuyên nghiệp. (Thái Hà - 3D, tưởng tượng sau khi xem tranh dân gian “Đấu vật”) TRANH ĐẤU VẬT
  • 50.
    5252 Một buổi chiềuyên tĩnh, tôi dạo bước trên con đường gồ ghề nhiều sỏi đá của đèo Ngang. Những chiếc lá khô rụng rơi lả tả khắp đường. Xung quanh chỉ là một sự yên lặng, tôi đi tới chợ thì chỉ thấy những bông hồng và lá cây bị bứt hoặc rơi xuống và gió cuốn bay đi. Tôi lên đỉnh núi, nhìn xung quanh cũng chỉ thấy những ngôi nhà xa tít, đường núi, gió cứ thổi cây lá đi đi lại lại khiến tôi thấy ớn lạnh. Tôi rảo bước xuống đồi, thoảng nghe có tiếng bước chân nặng nề trên những bậc thang ngang đèo. Tôi thấy hơi mệt nên ngồi xuống một tảng đá lớn cạnh đường rồi nghĩ: “Xung quanh ta chỉ có tiếng xì xào của cây cối và tiếng của gió. Ôi sao cô đơn vậy, ước gì có ai đó ở đây để cùng trò chuyện với mình”. Thế rồi những giọt nước mắt tôi bỗng dưng lăn xuống đôi gò má đang lạnh cóng của tôi. Tôi nhẹ lau nước mắt, nhìn xung quanh, nhặt một chiếc lá khô rồi trò chuyện với nó cho tan biến sự cô đơn. Tôi nói: “Lá ơi, ta buồn quá, cô đơn quá, chồng ta không có ở đây, một mình ta không có ai bầu bạn, cảm ơn lá đã giúp ta bớt cô đơn hơn. Lá ở đây chắc buồn lắm, để ta giúp lá vui hơn nhé, ta không muốn lá một mình cô đơn ở đây giống như ta đâu. Tạm biệt”. Thế rồi tôi thả chiếc lá đi theo làn gió. Tôi đứng dậy đi tiếp. Tôi cứ đi mãi đi mãi mà sự cô đơn vẫn bám theo tôi. (Mai Lâm - 4B) Tưởng tượng với bài thơ “Qua đèo Ngang”
  • 51.
    5353 Một ngày, tôiđi vào Huế để nhậm chức với tâm trạng háo hức. Thế nhưng, khi đi qua đèo Ngang, bỗng nhiên tôi cảm thấy cô đơn và buồn bã. Xung quanh tôi, cảnh vật im lìm, chỉ có rừng, sông, vài chú tiều đang lang thang nhặt củi, phía bên kia sông thì lác đác có mấy ngôi nhà. Cỏ cây thì chen chúc với đá, lá thì đan xen vào hoa. Trước khi đi, tôi cứ nghĩ ở đây sẽ có nhiều người lắm. Và tôi còn nghĩ, nếu có nhiều người thì tôi sẽ bắt tay họ, trò chuyện, giới thiệu cho họ những bài thơ của mình, dạy họ làm thơ. Nhưng khi đến đây thì chẳng có ai cả nên tôi cảm thấy trống vắng, thấy nhớ nhà và tự hỏi: “Liệu mình có nên quay lại hay không?”. Tôi bối rối, rồi tôi quyết định là trước khi đi tiếp hay quay về thì tôi sẽ làm một bài thơ. Tôi đặt tên bài thơ là “Qua đèo Ngang”. (Thái Sơn - 4B)
  • 52.
    54 “Bẩm bà lớn”– Chú lính hầu gọi. “Bà nhận được thư của quan”. Tôi giở thư ra xem, thấy bên trong viết: “Bà Huyện Thanh Quan thân mến! Tôi đây xin mời bà về Huế để nhận chức nữ quan, khoảng ba ngày nữa đi nhé! Chúc may mắn Quan lớn tỉnh Huế” Tôi nghe được tin, thấy mừng cả lên, bèn chuẩn bị đồ ngay. Ba ngày sau … Tôi bắt đầu lên đường rồi giở bản đồ chỉ thị con đường đến kinh đô ở Huế, đó sẽ là một quãng đường dài. - Hừm! – Tôi thầm nghĩ – Chắc phải đi qua đèo Ngang dẫn đến kinh đô ở Huế. … Được một thời gian, tôi đang đứng ở đỉnh đèo Ngang, trầm ngâm nghĩ ngợi. Mặt trời đang từ từ lặn sau núi. Mặt trời tỏa ra những tia sáng cuối cùng. Mặt trời từ từ khuất dần. Tôi có một ý tưởng, tôi sẽ viết một bài thơ. Khi tôi viết bài thơ xong, màn đêm đã buông xuống, bầu trời có hàng ngàn những vì sao tỏa ra lấp lánh. Hôm sau, tôi lại lên đường, đoạn đường tôi đi sẽ dẫn tôi đến kinh đô Huế. Khi đến nơi, tôi nhận chức nữ quan, tiệc mừng linh đình rồi tôi quyết định sẽ sống ở đây. (Hiến Thành - 4A)
  • 53.
    55 Từ một bứctranh nhỏ mà mỗi bạn tưởng tượng nên một thế giới của riêng mình...
  • 54.
    56 Anh em vớtsao Có một gia đình nghèo sống ở quê. Bố mẹ làm nghề bán cá, thu nhập thấp. Một hôm, người bố nói với các con: “Giờ bố mẹ đã già, các con hãy tìm việc làm mà kiếm sống nhé.” Thế là hai người anh vào chợ bán hàng, còn hai người em thì ra đồng cỏ. Người em hỏi: - Giờ làm gì đây anh? Người anh trả lời: - Tất nhiên là vớt sao rồi. Anh em họ chờ đến buổi tối rồi giơ cao vợt lên để sao rơi vào. Và vài con đom đóm bay vào mà họ tưởng là sao. Vậy là họ đem đom đóm ra bán và được rất nhiều tiền. (Nam Anh - 3D) Cậu bé Ru-bo và cô bé Lin-na Một đêm trăng tròn tròn Hai đứa dắt tay nhau Rồi đi thật mau mau Đến cánh đồng đom đóm Rubo bắt đom đóm Linna thả tay ra Giữa bầu trời bao la Nhưng lại không nhìn thấy Ánh đom đóm lập lòe Ôi! Lin-na, Ru-bo Hai đứa ước điều gì? Bỗng bà tiên hiện ra Hỏi muốn ước điều gì? Cháu chỉ có ước muốn Được trở về gia đình. (Minh Trang - 3A)
  • 55.
    57 Bà tiên vàhai mẹ con Một hôm, có một bạn gái gặp bà tiên. Bà tiên liền bảo là con có điều ước gì? - Bạn nói: Dạ, con muốn làm bác sĩ. - Bà tiên nói: Tại sao lại thế? - Bạn trả lời: Con muốn chữa bệnh cho mẹ con, mẹ con bị ung thư sắp qua đời. - Bà tiên liền bảo: Vậy ta sẽ giúp con cứu mẹ con, nhưng ngày nào con cũng phải bắt 20 con đom đóm và đưa 20 con đom đóm cho ta. Bạn liền đồng ý ngay và cùng anh trai bắt đom đóm. (Trí Hiếu - 3A ) Những ngày về tuổi thơ Ở đây có hai người. Hai người tên là Hen-ky và O-la. Buổi tối hai anh em xem bóng đá. Sau đó thì ra ngoài chơi và dẫn theo chú chó. Hen-ky đã sang Mỹ làm, nhưng bạn luôn nhớ về đứa em gái nhỏ ở Việt Nam của mình. Hen-ky thi thoảng nghĩ về kỉ niệm hai anh em cùng đi bắt đom đóm với nhau. (Minh Trí - 3A)
  • 56.
    58 Tiến tới ướcmơ Một buổi tối, Nga và Hùng ra bắt đom đóm. Hôm ấy, gió rất mạnh, Hùng còn dẫn cả con chó nhà bạn ấy ra nữa. Khi đã bắt được khá nhiều đom đóm, Hùng và Nga chuyển sang bắt một thứ khó hơn là ông trăng. Lúc đấy, Nga nói với Hùng rằng: Này, cậu có biết tớ có rất nhiều câu hỏi về ông trăng không? Tớ rất muốn lên đấy để gặp chú Cuội và chị Hằng nên lần này chúng ta phải cố gắng nhé!”. - Hùng nói: “Ừ, tớ cũng giống cậu. Nhiều lúc tớ nằm ngắm sao với bố tớ, tớ cũng rất muốn chạm đến ông trăng nhưng bố tớ bảo trăng cao lắm, không chạm đến được đâu. Thế nên tớ đành chịu.” - Nga nói: “Thôi cứ cố gắng mà theo đuổi ước mơ của cậu đi, cậu muốn trở thành phi hành gia vũ trụ đặt chân lên mặt trăng mà.” - “Ừ”. Hai bạn cố gắng để bắt ông trăng nhưng không thể. Hùng nói với ông trăng: “Ông trăng ơi, chờ cháu với. Sẽ có một ngày cháu đến được với ông mà”. Rồi các bạn về nhà. Hôm ấy rất ý nghĩa. Gửi Nga và Hùng, Tớ thấy ước mơ của các bạn rất đẹp. Các bạn ở nông thôn có vui không? Ở thành phố nơi tớ sống có nhiều thứ hiện đại nhưng lại rất đông đúc và ồn ào. Khi nào các bạn đến thăm nhà tớ nhé. Chúng ta có thể chơi trò đóng vai những nhà phi hành gia. Ở thành phố, các bạn còn có thể đi nhà sách hoặc công viên. Ở nông thôn các bạn thì sao? Chắc là ở nhà nuôi những con gà bé nhỏ dễ thương đúng không? Tớ rất ít khi được cho gà hoặc lợn ăn. Tớ nghĩ chúng ta sẽ học hỏi được rất nhiều thứ từ nhau. Lần trước, tớ về quê và được xem lợn ăn. Tớ hứa rằng các bạn sẽ không hối hận khi đến thành phố đâu. Hồi nhỏ, tớ không thích đến nông thôn nhưng sau này tớ lại rất thích. Cậu cứ thử đến nhà tớ đi. Ở nhà tớ có rất nhiều đồ chơi. (Thái Hà - 3D)
  • 57.
    59 Tuổi thơ tốtlành Có hai anh em Và một chú chó Anh tên là Hùng Em tên là Hà Hai người ở nhà Muốn ra ngoài chơi Hùng lấy cái vợt Còn Hà ra trước Khi họ đến nơi Ở trên cánh đồng Chú chó bé nhỏ Chạy theo hai người Hà giơ hai tay Để còn hóng mát Hùng bắt đom đóm Đêm đó rất vui. (Nhật Minh - 3A) Đêm trăng rằm ta cùng đi bắt trăng Một ngày nọ, có hai bạn nhỏ rất háo hức đi bắt mặt trăng, mặc dù ở trên lớp họ đều bị cười nhạo. Lúc đi học về, hai anh em bỏ cặp và chạy ra hỏi mẹ: - Mẹ ơi, nhà mình có vợt nào to bằng mặt trăng không ạ? - Hả? Mẹ ngơ ngác khi nghe con hỏi có vợt nào to bằng mặt trăng không. Người mẹ suy nghĩ một lúc rồi lấy cái vợt cũ kĩ của nhà ra, đưa vợt cho con và bảo: - Đây, vợt đây. Đêm nay trăng sáng, con đi bắt đi. - Vâng. Người con cầm lấy vợt và đi ra ngoài sân. Hai đứa chạy ra ngoài đồng với Míc (một con chó) để bắt trăng. Hai đứa ngồi chờ trăng và nói chuyện. Khi trăng lên, hai anh em cầm vợt chạy theo trăng như một giấc mộng vậy. (Đức Quang - 3D)
  • 58.
    6060 Bắt đom đóm Mộtngày nọ, có hai anh em đi bắt đom đóm. Anh bắt bằng vợt. Em bắt bằng tay. Anh thì bắt được 97 con còn em chỉ bắt được 7 con thôi nên anh nói: - Sao mãi mới bắt được có mấy con thế? Em nói: - Thì em bắt bằng tay mà. Anh nhớ ra và nói: - À, ừ nhỉ! Hai anh em lại đi bắt tiếp. Bỗng có một con chó đi ngoài đường, hai anh em thấy và hỏi con chó: - Mày có muốn chơi với bọn tao không? Con chó quẫy đuôi tỏ ra đồng ý. Đến giờ ăn cơm tối, mẹ gọi hai anh em về ăn. Mẹ thấy con chó và liền hỏi: “Con chó ở đâu đây?”. Hai anh em nói: - Con chó chúng con thấy ngoài đường đấy ạ. Mẹ nói: - Trời ơi! Ai cho hai con mang nó về đây? Mẹ liền mang con chó ra đường thả và đuổi đi. Hai anh em giận mẹ và trốn đi tìm con chó. Đến sáng mẹ không thấy hai con đâu liền đi tìm thì thấy hai anh em và con chó nằm ngủ bên hiên nhà. Mẹ nghĩ lại tối qua, đoán là hai con giận mình, mẹ liền viết thư xin lỗi hai con. Khi anh ngủ dậy, thấy có một lá thư ghi: “Mẹ xin lỗi hai con, mẹ không nên vứt con chó ra đường như thế. Hai con vào nhà đi, mẹ chuẩn bị hết đồ cho con chó rồi đấy”. Anh liền gọi em dậy và đi vào nhà thì thấy có một cái chuồng chó, đồ ăn cho chó, quần áo cho chó, khăn tắm và xà phòng cho chó. Hai anh em vui vẻ, nói lời cảm ơn mẹ. (Huyền Châu - 3D)
  • 59.
    616161 Hai đứa trẻvới mặt trăng Có hai đứa trẻ, tối thì thức còn ngày thì ngủ. Hai đứa trẻ mất cha mẹ từ sớm. Thường thì tối các bạn nhỏ vợt đom đóm. Hôm trăng rằm thì hai đứa tưởng là đom đóm to, hai đứa cố bắt. Nhưng chỉ bắt được toàn đom đóm nhỏ. Cô bé thường cho đom đóm vào lọ, còn bạn trai thì bỏ vào bình. Mỗi tối các bạn có đèn đom đóm. Một hôm, có một con cún đến chơi, hai bạn chơi với nó rồi nhảy múa, bắt đom đóm. Từ lần sau, cô và cậu bắt được nhiều hơn. Các bạn rất vui vì phòng mình cũng sáng mà không tốn tiền điện. Chỉ khi họ cùng bắt đom đóm và bắt được nhiều thì họ mới vui. Chú chó nhảy và đùa vui với họ. Khi lớn lên, cô bé và cậu bé lập ra quán cà phê đom đóm. Mỗi tối, cửa hàng mở cửa và thu nhập được nhiều tiền. Họ chăm sóc cho đom đóm ăn, ngủ, chơi. Một lần có thủ tướng đến quán và nói: - Đây là quán hàng tuyệt vời nhất! (Thảo Nhi - 3D)
  • 60.
    6262 Đêm trăng sángtuyệt vời Vào một đêm trăng tròn, gió thổi rất mát, cỏ mọc xanh mượt, có hai anh em ra chơi ở một bãi cỏ tươi tốt. Người anh thì dùng gậy bắt đom đóm, người em đứng hóng gió. Con chó thì chơi với đám cỏ xanh. Một đêm rất tuyệt vời! Người anh hỏi em: - Em ơi, em thấy vui không? Người em vui mừng đáp: - Có ạ, vui ơi là vui. Sau đó hai anh em nằm nghỉ trên bãi cỏ. Người em hỏi: - Anh ơi, có phải hôm nào trời cũng thế này không anh? - Anh không biết được em ạ - Người anh trả lời Người em buồn ngủ quá, ngủ thiếp đi. Người anh tự hỏi: “Sao hôm nay trời đẹp thế nhỉ?”. Rồi người anh cũng buồn ngủ và ngủ luôn bên cạnh người em. (Quốc Khánh - 3B)
  • 61.
    6363 Cố bắt mặttrăng Một buổi tối ở một vùng quê hẻo lánh có hai bạn nhỏ đi ra ngoài bắt mặt trăng. Ngày nào hai bạn cũng đi ra ngoài để bắt mặt trăng. Cứ mỗi tối khi ăn cơm xong, hai bạn phải đi ngủ nhưng hai bạn lại lẻn ra ngoài để bắt mặt trăng. Một hôm, một bạn bị bắt quả tang ra ngoài chơi. Bố mẹ bạn đấy cũng cấm bạn nhỏ không được chơi với bạn nhỏ kia nữa. Cả hai bạn rất buồn vì không được chơi với nhau nữa. Bạn nhỏ kia hỏi mẹ tại sao không bắt được mặt trăng, mẹ bạn ý trả lời là vì mặt trăng ở tít trên trời cao nên không bắt được. Bạn ấy xin làm bạn lại với bạn nhỏ kia, cả hai bạn đều rất vui. (Khắc Kỳ - 3B) Cánh đồng tuổi thơ Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em rất thích ra đồng chơi. Một hôm, bố về tặng cho anh một cái vợt để bắt đom đóm. Mỗi khi đêm đến, hai anh em đều ra đồng để bắt đom đóm. Sau khi bắt xong họ nằm xuống và nhìn lên bầu trời. Bầu trời đầy đom đóm như những ngôi sao đang tỏa sáng, gió thì rất là mát. Có hôm hai anh em chơi muộn quên không về nhà mà ngủ luôn tại đó sáng ra thấy người toàn muỗi đốt. Đúng là một tuổi thơ thật đẹp. (Nam Anh - 3B)
  • 62.
    6464 Đi bắt buổiđêm Một đêm nọ khi bố mẹ đang đi ngủ, hai bạn nhỏ ra bắt đom đóm bằng một cái gậy dài. Em gái nhỏ ngồi xuống cỏ, nhìn anh bắt đom đóm, anh trai cố hết sức bắt những con đom đóm đang bay lơ lửng trên trời. Anh trai: Mệt quá trời! Em gái: Không, anh là con trai mà, anh không được bỏ cuộc. Hay là em có thể bắt cùng anh được không? Anh trai: Được thôi, em về nhà lấy vợt đi, anh sẽ ở đây chờ. Em gái: Vâng ạ, em đi đây. Một lúc sau... Em gái: Anh ơi, em tìm thấy vợt rồi. Anh trai: Vậy tốt, đi bắt đom đóm thôi! Hai anh em bắt đom đóm cùng nhau. Buổi sáng, bố mẹ gọi không thấy đâu, ra ngoài bãi cỏ thấy hai bạn nhỏ cùng với chú chó và hai cái vợt. Bố mẹ bế hai em bé đi về nhà và để em bé vào giường. (Minh Hà - 3B)
  • 63.
    6565 Bầu trời đêm Mộtngày nọ có hai anh em ở một ngôi làng rất thích ngắm sao nhưng người bố của anh em nhà đấy lại không cho ngắm sao. Hôm nào hai anh em cũng định đi ngắm sao nhưng bị bố phát hiện. Hai anh em dùng mọi chiêu trò nhưng cũng không qua khỏi mắt bố. Một lần, khi trời tối, hai anh em đến phòng của bố và hỏi rằng: - Tại sao bố lại không cho bọn con ngắm sao ở ngoài kia hả bố? Người bố trả lời: - Bởi vì trước đây có một người bạn của bố đã bị mất tích do ngắm sao ngoài kia nên bố không cho các con ngắm sao. Khi nghe xong câu chuyện, hai anh em đó vẫn quyết định đi ngắm sao. Hai anh em chờ cho đến khi bố ngủ thì mới đi. Khi ra được bên ngoài đó, có rất nhiều đom đóm và nhiều sao. Người anh tự nói với mình một câu: “Hôm nay là một ngày tuyệt nhất trong đời mình”. (Gia Bách - 3D)
  • 64.
    6666 Món quà kìdiệu! Một người con nhận được một món quà rất đặc biệt. Người con thấy bố về hỏi: - Bố ơi cái gì đấy ạ? Người bố trả lời: - Đó là cà kheo đấy con! Nhưng người con lại thấy rất sợ vì nó quá cao. Người con nói: - Con cảm ơn bố! Nhưng thôi con không nhận đâu! Người bố ngạc nhiên hỏi: - Vì sao vậy? Con nói: - Vì con không thích! Người bố buồn rầu. Rồi người bố nghĩ rằng người con sợ. Hôm sau người bố thuyết phục cho người con lên thử cà kheo. Và khi người con trèo lên được cây cà kheo thì ngạc nhiên nói: - Ôi! Thật là món quà kì diệu! (An Chi - 4B) Chuyện sách và bút của tôi Một hôm, sách của tôi bay lên trời. Lúc tôi gọi vở Toán đâu rồi thì sách Toán liền tới rồi bảo: “Lần trước cậu được 99 điểm Toán đó, hôm nay phải phấn đấu được 100 điểm nhé!”. Ngày hôm sau, tôi thấy những cái bút của tôi nói chuyện với nhau. Lúc đi học, tôi gọi vở Văn là nó đến ngay. Vở Văn nói: “Này, Trí Đức ơi, cậu đừng viết ẩu, lần trước cô chê cậu đấy”. Lúc chuông kêu là đến giờ đi về, bạn bút chì bảo tôi: “Nay cậu làm giỏi lắm!”, rồi tôi cầm bạn bút chì đi về nhà. (Trí Đức - 2C)
  • 65.
    6767 Người mẹ Ngày xửangày xưa, ở một làng nọ có hai mẹ con sống rất hạnh phúc. Một hôm, khi người con đã lớn, người mẹ nói: - Con đã lớn, con nên có việc làm sớm. Mẹ già rồi. Người con nghe thấy vậy liền nói: - Vâng, con tìm được việc rồi ạ! Người mẹ rất yên tâm. Một hôm, bà nhìn thấy con bà làm việc rất chăm chỉ. Đến cuối tháng, con bà lại mang về được một đồng vàng. Bà mừng rơn. Một ngày bà đi chợ, bà nhìn thấy một dòng chữ trên cửa đình “Triều đình cần có trạng nguyên. Cuộc thi tìm kiếm trạng nguyên sẽ diễn ra ở triều đình”. Bà thấy vậy rất vui mừng. Bà về nhà, nói chuyện với con. Tối nào cũng đèn sách cho con đầy đủ. Vì cậu đã đi học nên đã biết được một số thứ. Cậu học rất nhanh. Đến ngày thi, cậu đi thi. Một tuần sau trở về, cậu đỗ trạng nguyên. Nhưng khi cậu trở về thì chỉ thấy mộ của mẹ. Mẹ đã quá vất vả nuôi cậu ăn học. Cậu khóc rất nhiều nhưng mẹ không thể sống lại. Rồi cậu tự nhủ mình cần phải mạnh mẽ hơn vì mẹ đã cho mình quá nhiều. Một thời gian dài sau thì cậu cưới vợ. Họ sống bên nhau hạnh phúc trọn đời. (Tuệ Minh - 4B)
  • 66.
    6868 Thành phố tươnglai Em sống ở một ngôi nhà cây nhỏ trên một quả đồi tươi đẹp. Ngôi nhà có hai căn phòng nằm cạnh nhau, một phòng là chỗ nghiên cứu có cái mái là bếp và có cái sân nho nhỏ. Cạnh bếp có cái kính viễn vọng, phòng bên là phòng khách, có ghế sô pha và ti vi. Trên lầu là phòng ngủ có nệm trong góc, cạnh đó có cái két sắt, ti vi. Trên nữa là phòng tắm, sân thượng, trồng các cây linh tinh. Thành phố đó có rô bốt và năng lượng sạch. Tất cả đều tiện nghi. Họ đã nghĩ ra các đồ ăn thay cho thịt và họ không giết động vật để lấy thịt nữa. Các đám mây được cải tạo thành công viên và sân bóng. Ở đó không có xe cộ, các chiếc ghế biết bay giúp con người di chuyển. Tất cả đều rất sạch sẽ, không có khói bụi. Họ cũng có thể du lịch trên vũ trụ và nghỉ tại khách sạn dưới lòng đất. (Nhật Minh - 3D) Tuổi thơ khi về quê Hôm nay là ngày rằm, Nam vui lắm, cậu nhảy lên vui sướng khi cậu được về quê thăm bà. Nhà bà thì ai cũng tấp nập làm việc nhưng bà thì lúc nào cũng dành thời gian cho Nam. Bà chiều Nam lắm, có vài lần nghiêm túc với cậu thôi. Hôm nay, Nam và cả nhà về bà. Bấy giờ bà đang nấu cơm cho bữa tối. Nam đi vào sân thì Phương chạy ra và bắt đầu hét toáng lên: - Bà ơi! Anh Nam về! Bà ơi! Nghe thấy vậy, bà bước ra, cậu ta chạy lại gần bà và ôm bà thật chặt. Người bà ấm áp như một cái gối và tóc bà bạc phơ như mây. Cậu yêu bà lắm. Bà bảo: - Bà đang nấu cơm và đang làm món thịt xiên cháu thích đó! Nam vui lắm. Đối với Nam, những ngày về thăm bà là những ngày vui nhất. (Nguyễn Bùi Bảo Châu - 3D)
  • 67.
    6969 Cô bé lườibiếng Có một cô bé lười biếng, cái gì cũng không làm, lúc nào cũng chỉ nhìn vào ti vi. Mẹ cô bảo: - Nếu con không tích cực thì lớn lên con không có tiền tiêu đâu. Nhưng cô gái vẫn bảo: - Kệ con. Rồi cô xem ti vi tiếp. Mười năm sau, một ngày mẹ cô nói: - Con ơi, mẹ già yếu rồi, con cố gắng kiếm tiền nhé! Người con bảo: - Mẹ thôi đi. Rồi cô gái bỏ đi chỗ khác. Một năm sau, mẹ cô mất, cô bé sống một mình. Cô nghĩ: “Mẹ nói đúng, chỉ khi mình chăm chỉ thì mình mới có tiền. Mình không nên phản đối mẹ”. Từ đó, cô bé làm việc chăm chỉ hơn. (Anh Minh - 3D)
  • 68.
    70 Kí ức đaubuồn Người bạn thân tuyệt vời của Sofia không ai khác chính là Bunny, một chú thỏ con trắng muốt với chiếc nơ hồng trên tai trông rất đáng yêu. Vào thứ bảy, em họ nhỏ bé đáng yêu của Sofia là Marina tới chơi. Khi Sofia đi lấy bánh, Marina ở cùng Bunny và thấy Bunny buồn ngủ nên đã đặt Bunny vào chiếc hộp đồ chơi dường như không có lỗ thoát không khí và đóng chặt vào. Khi Marina về, Sofia không thấy Bunny đâu nên đi tìm và khi Sofia mở chiếc hộp ra thì thấy Bunny xinh xắn nằm trong đó như say ngủ nhưng đã cạn kiệt hơi thở. Lúc ấy, những hàng nước mắt của Sofia lăn xuống như không gì có thể ngăn cản được. (Linh Phương - 4B)
  • 69.
    7171 Ở Gateway, cácbạn học sinh nhờ học thao tác liên tưởng mà có trò chơi tạo câu đố rất vui. Không chỉ các bạn trong cùng một lớp làm câu đố để đố nhau mà còn lớp này làm câu đố để đố lớp kia. Các bạn khối 3 có còn nhớ hôm chúng mình đi Bảo tàng văn học với nhau và chơi trò chơi câu đố giữa các lớp không? Hôm ấy lớp nào giải đố được nhiều nhất ấy nhỉ ? Mời mọi người thử giải một vài câu đố của học sinh Gateway nhé!
  • 70.
    72 Cái gì thânto Nó nặng bằng tấn Hồi nhỏ không có Chiếc vòi rất dài Không viết được bài Cái tai rất nghịch Cũng có cái ích Chỉ phun ra nước Phun thì tung tóe Bạn có thể đoán Đó là con gì? (Nhật Minh - 2B) Cái gì vừa thấp vừa cao Bên dưới là nước rêu đầy bên trên? (Tập thể lớp 3C) Là con mà không phải là con Bay trên bầu trời Gắn với tuổi thơ? (Tập thể lớp 3B) Đố biết cây gì Ngọn cao chót vót Thân chia nhiều đốt Cùng Gióng đánh giặc? (Tập thể lớp 3A)
  • 71.
    73 Người gì vừatròn vừa béo Thân thì như quả bóng bay Không chân mà đứng thế mới hay Là gì ? (An Dương - 2E) Người hình số tám Như hai quả cam Lúc nào cũng cười Nhưng mà rất lười Không bao giờ ngã Chẳng thể đi xa Đố là con gì? (Thục Anh - 2C) Cái gì mà thẳng không cong Trên thân thì nhiều con số, Dùng để đo độ dài, Góc thì nhọn. Không đứng, nằm thì được. Là gì ? (Hà Anh - 2B) Cái gì nó dài Viết ra màu đen Gọt đi thì sắc Sai thì tẩy được Viết nhiều thì cùn Nó dùng để kẻ Cái dài, cái ngắn Thân làm bằng gỗ To như chiếc đũa Đố bạn biết được Đấy là cái gì? (Nhật Minh - 2B)
  • 72.
    74 Hiệp sĩ áođen Chân to bốn cột Hay giúp dân làng Công việc đồng áng Là con gì? (Tập thể lớp 3A) Cái gì vuông vắn màu xanh Có lúa, có lợn tay mình làm ra? (Tập thể lớp 3A) Tính tôi thẳng thắn thật thà Thân tôi thẳng tắp hiên ngang giữa trời Muốn sang hỏi cưới cần phải có tôi Là cây gì? (Tập thể lớp 3B) Có một bà mẹ Sinh được trăm con Chia nhau cai quản Trên rừng dưới biển Đứa nào cũng chăm Đố các bạn biết Người mẹ là ai? (Tập thể lớp 3A)
  • 73.
    75 Em rất thíchkhi người đánh em Em kêu rất to nhưng không hề đau Người em tròn mà ruột em rỗng. Là cái gì? (Tập thể lớp 3D) Em đứng ở trước cổng làng Mặt trăng cao vút em cũng ở trên Tên em giống một loại bánh Cành em thì dài, thân em thì to. Là cây gì? (Tập thể lớp 3C) Người gì nhanh lớn phi thường Giúp làng đánh giặc một mình không lo Tre ngà thay gậy sắt cứng diệt thù? Là ai ? (Tập thể lớp 3D) Ai ngồi trên cái chõng tre Chuyên gõ đầu trẻ tưởng xấu mà hay? (Tập thể lớp 3C)
  • 74.
    76 Chuyển thể câuchuyện cổ “Một bà mẹ” (Andersen) Có một bà mẹ Đang ngủ cùng con Bỗng nhiên con mất Bà mẹ hoảng hốt Con ơi, con ơi Con đi đâu rồi? Có một bà cụ Ngồi trong bão tuyết Tiết trời lạnh buốt Bà cụ thốt lên Gì đã xảy ra? Chạy chạy chạy chạy Đến gặp Bụi Gai Bà mẹ sưởi ấm Bụi Gai chỉ đường Ra hồ nước mau Thần Chết cướp con Bà mẹ vội vã Hồ nước bảo mẹ Hãy khóc, hãy khóc Để lấy đôi mắt Làm viên ngọc trai Cơn gió lạnh buốt Thần Chết đã đến Thần Chết không biết Bà mẹ đã đến Chỗ này kiểu gì Bà mẹ trả lời “Vì tôi là mẹ” . (Đức Khánh - 2E)
  • 75.
  • 76.
  • 77.
  • 78.
    8080 Từ xưa xửaxừa xưa Trời khô khô hạn hán Kể cả một giọt nước Sông hồ còn kém thua Cá sông thành cá chết Không còn cọng rêu xanh Màu xanh đều biến mất Cóc muốn đổ màu xanh Cho hoa màu cây cỏ Liền đi lên kiện trời Đổ màu xanh cho lá Đổ vị ngọt cho quả Đổ vị tươi cho hoa Nhìn thấy bác gấu nâu Chảy cả mỡ ra đường Liền rủ bác ấy đi Đi được một quãng dài Cóc rủ luôn anh cua Rồi đến rủ bác cọp Rồi đến cáo đến ong Ta đi lên kiện trời Hỏi tội cả thiên lôi Cho nước lấy màu xanh. (Gia Bình - 2C) Ngày xửa ngày xưa Ở trên thiên đình Quên cho mưa xuống Ở dưới hạn hán Các loài, muôn vật Không có nước uống Có một anh Cóc Định lên thiên đình Để làm mưa rơi Đầu tiên gặp Cua Sau đó gặp Gấu Gấu nằm chảy mỡ Cóc hỏi đi không? Gấu trả lời có Cả đoàn cùng đi Đến một tổ ong Khô hết cả mật Cóc bảo đi không Bầy ong bảo có Cả đoàn cùng đi Đi lên thiên đình. (Ngân Hà - 2D) “Cóc kiện trời”
  • 79.
    81 Một đám cướidiễn ra Của loài chuột nhỏ bé Với bao sự góp mặt Của chuột đồng chuột nhà. Thế nhưng bỗng xuất hiện Một chú mèo to gan Tới chặn đám cưới lại Với dáng vẻ huyên hoang. Rồi chú đòi đủ thứ Nào cá rán, cá nướng Tất cả đều phải ngon Thì chú mới cho qua. Rồi tất cả loài chuột Đều lặng lẽ làm theo Cuối cùng chú cũng tha Đám cưới lại tiếp tục. (Nhật Minh - 3A) Kể lại câu chuyện từ bức tranh “Đám cưới chuột”
  • 80.
    8282 Có một côngchúa Vừa mới chào đời Nhà vua mở tiệc Mời các bà tiên Bà tiên thứ tám Chúc một điều ác Bà tiên thứ bảy Giải thiêng lời nguyền. Mười lăm năm sau Công chúa đến thăm Một lâu đài cổ Có một bà cụ Đang ngồi quay sợi Công chúa làm thử Bị đâm vào tay Bắt đầu giấc ngủ Một trăm năm dài. Có một Hoàng tử Nhìn thấy lâu đài Liền đi vào trong Nhìn thấy Công chúa Liền hôn vào tay Công chúa bừng tỉnh. Nhà vua tổ chức Một đám cưới to Dành cho Công chúa Cùng với Hoàng tử Công chúa, Hoàng tử Cùng sống hạnh phúc Bên nhau trọn đời. (Bảo Chi - 4A) Công chúa ngủ trong rừng
  • 81.
    8383 Ngày xửa ngàyxưa Ở vương quốc nọ Có cô công chúa Xinh ơi là xinh Bị mụ phù thủy Ban cho lời nguyền Lớn lên sẽ bị Một mũi kim sa Đâm vào rồi chết Bà tiên trẻ thương Cứu nàng bằng cách Cho nàng ngủ dài Những một trăm năm. Một trăm năm sau Có vị hoàng tử Thương tình đến cứu Thế là hoàng tử Cưới nàng công chúa Hạnh phúc suốt đời. (Minh Ngọc - 4B)
  • 82.
    8484 Sơn Tinh, ThủyTinh Sơn Tỉnh Sơn Tinh Mỵ Nương là vợ Thủy Tinh không sợ Dâng nước đuổi theo Sóng dữ vèo vèo Sơn Tinh không sợ Nước phải rút hết Bèn ra chỉ tay Núi từ đâu mọc Sơn Tinh thắng cuộc Thủy Tinh chịu thua Nhưng cứ tháng 7 Nhớ đến thù xưa Thủy Tinh vẫy tay Nước dâng lên cao Để đánh Sơn Tinh (Ngọc Khánh - 2E) Thầy bói xem voi Ngày xửa ngày xưa Có năm thầy bói Cùng đi xem voi Một ông sờ vòi Con voi như đỉa Ông này sờ tai Con voi giống quạt Ông lại sờ ngà Cãi rằng không phải Nó như đòn càn Có ông sờ chân Kêu nó sừng sững Như cái cột đình Ông thì sờ đuôi “Các thầy sai cả Nó như chổi cùn” Năm thầy cãi nhau Không ai chịu ai Thành ra xô xát Đánh nhau toạc đầu. (Tuấn Minh - 3A)
  • 83.
    85858585 Học sinh lớp4, lớp 5 có thể tự viết kịch và biểu diễn kịch không? Điều này là hoàn toàn có thể. Bởi vì, các em đã được học về bố cục của thể loại kịch, cùng tìm hiểu về đặc điểm cơ bản của thể loại nghệ thuật này. Các em thích thú viết kịch, hào hứng đóng vai trong các tiết học Văn. Xin mời các bạn cùng thưởng thức một số kịch bản do các em học sinh trường Gateway biên soạn.
  • 84.
    8686 (Xây dựng lạitừ vở kịch “Chú lính chì dũng cảm” sách Văn lớp 4 - Tập thể lớp 4A) Đạo cụ: - 1 cái nạng - 8 bộ quần áo lính chì (tự may làm từ vải dạ) - 8 khẩu súng giống nhau, có quai đeo (tự làm từ giấy) Phân vai: Người giới thiệu (NGT): Tuệ Như Lính chì đội trưởng (LCĐT): Dĩnh Anh Lính chì cụt chân (LCCC): Khoa Nam Cô vũ nữ: Ban Mai Các lính chì khác: Minh Triết, Duy Anh, Hải Đăng, Đức Tuệ, Phú Bình CHÚ LÍNH CHÌ DŨNG CẢM
  • 85.
    8787 NGT: Thưa cácbạn, lớp 4A xin bắt đầu kể câu chuyện của Andersen viết về một chú lính chì. Khi câu chuyện này diễn ra, tất cả chúng ta đều đang ngủ. Câu chuyện này chỉ là một giấc mơ. Vì vậy, xin các bạn hãy im lặng, nhắm mắt lại, nhắm mắt lại nào! Lớp 4A đã ngủ rồi, tốt lắm! Lớp 4B, 4C vẫn còn ồn ào một chút…! Nào, mời các bạn hãy nhắm mắt lại để giấc mơ của chúng ta được bắt đầu nào… Bạn nào còn xì xào thế? Im lặng để các bạn khác còn ngủ nào… Nhắm mắt lại! [Các lớp trật tự và nhắm mắt] Các bạn đang ngủ rất say…! Các bạn đang mơ….đang mơ….! Xin chào các bạn có biết vì sao có các chú lính chì hay không? Lai lịch của các chú lính chì là như thế này: Ông chủ nhà có cái thìa múc canh bị mẻ, không dùng được nữa. Ông nghĩ ra một sáng kiến, đó là đúc cái thìa đó thành những chú lính chì bé tí. Được hẳn cả một trung đội nhé. Chỉ có điều là thiếu chì nên cậu lính ra đời sau cùng bị thiếu một chân. Thiếu một chân mà dũng cảm thì vẫn là dũng cảm. Thiếu một chân nhưng vẫn đầy đủ những tình cảm của một chiến sĩ. LCĐT: Tập hợp!... Đi khẽ thôi! Các bạn lớp 4 trường Gateway đang ngủ đấy! Nội dung
  • 86.
    8888 [Đoàn lính đira. Chú ý: Chú lính cuối cùng chống nạng, vác súng, một chân buộc co vào trong ống quần để giả vờ mất chân]. LCĐT: Nghiêm! Hay lắm! Cậu nào đập mạnh cái gì thế? Các bạn lớp 4 ngủ cơ mà. [Hỏi LCCC] Nhặt cái đấy ở đâu thế? LCCC: Đây là cái nạng. LCĐT: Nạng để làm gì? LCCC: Nạng để thay thế cho cái chân cụt ạ! LCĐT: Hay nhỉ. Đi lại cho cả trung đội xem nào. Bước thử coi. Mốt hai mốt… Mốt hai mốt… Mốt hai mốt… LCCC: [Đi, đếm theo lệnh NDC, cái nạng gõ mạnh: Lưu ý, nếu diễn trên thư viện có thảm thì có thể nạng không gây tiếng động. Lúc ấy cử 1 bạn ra chỗ không có thảm gõ xuống nền gạch cộc...cộc giả vờ là tiếng động của chiếc nạng gỗ, tiếng gõ phải khớp với nhịp đi của LCCC] LCĐT: Cậu đi lại nhiều tiếng động quá đấy. Đã bảo cậu là các bạn lớp 4 trường Gate- way đang ngủ cơ mà. Bây giờ đến mục kiểm tra toán xem bài học tối qua các cậu có nhớ không. Nghe đề toán này: 1 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 Kết quả bằng bao nhiêu? [NDC hỏi lần lượt từng chú lính chì lành lặn. Lần lượt các chú lính chì đều lắc đầu, gãi đầu, lúng túng ậm ừ trả lời rằng khó quá]. LCCC [giơ tay] Em trả lời được. Đề nghị cấp chỉ huy hỏi lại! LCĐT: 1 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 kết quả bằng bao nhiêu? LCCC: Kết quả bằng 1 [Gõ nạng để nhấn mạnh]. LCĐT: Giỏi! [Các chú lính chì vỗ tay Hoan hô] Nghe tiếp đề toán này: 3 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 + 2 – 2 kết quả bằng bao nhiêu? LCCC: Kết quả bằng 3 [Gõ nạng để nhấn mạnh 3 tiếng].
  • 87.
    8989 [Lúc này côvũ nữ mặc váy trắng ra làm động tác múa co một chân và cố gắng đứng yên] LCĐT: Giỏi! [Các chú lính chì vỗ tay Hoan hô] Nghe tiếp đề toán này 100 + 2 – 2 + 2 … - 2 kết quả bằng bao nhiêu? LCCC: Kết quả bằng 100. LCĐT: Giỏi! Bây giờ ai trả lời được câu đố sẽ được thưởng kết bạn với cô vũ nữ đứng trên lò sưởi kia. Trong một căn phòng có một cây nến, lò sưởi, đèn dầu… mà chỉ có một cây nến. Hỏi người đó sẽ thắp thứ gì đầu tiên? LCCC: Em biết. Đó là thắp cây diêm. Vì cây diêm cũng cần phải thắp sáng xong thì mới thắp được mấy cái kia. LCĐT: Giỏi! Em sẽ được kết bạn với cô vũ nữ kia. LCCC: Con người có đủ hai chân. Nhưng cả em và cô vũ nữ kia chỉ có một chân. LCĐT: Em nhầm đấy! Cô ấy đang múa nên một chân bị che đi thôi. LCCC: Nhưng nếu cô ấy có hai chân chắc cô ấy chẳng thích em đâu. LCĐT: Không sao. Em thông minh và dũng cảm thế cơ mà! Mời cô vũ nữ hãy xuống đây nào! [Cô vũ nữ xinh đẹp bước ra khoác tay chú lính chì] Các chú lính chì: [Vỗ tay, hò reo] Hoan hô! Hoan hô!... LCĐT: Ôi, các cậu làm ồn quá! Các bạn học sinh lớp 4 đã thức dậy từ bao giờ rồi kìa! Chúng ta hãy cúi chào các bạn ấy đi nào! [Tất cả xếp hàng, cúi chào rồi đi vào]
  • 88.
    CHIẾU DỜI ĐÔ (Tậpthể lớp 4B) Kịch bản: Lớp 4B Đạo cụ: 10 bộ quần áo Vua Lý Thái Tổ, quan, lính (tự may từ vải dạ) Cờ phướn (làm từ giấy) Phân vai: 1. Vua Lý Thái Tổ: Khánh Duy 2. Quan 1: Xuân Phong 3. Quan 2: Minh Ngọc 4. Quan 3: Cao Minh Trí 5. Quan 4: Nguyễn Minh Trí 6. Lính 1: Vũ Khang 7. Lính 2: Phan Anh 8. Lính 3: Thái Sơn 9. Lính 4: Hồng Quân
  • 89.
    9191 NỘI DUNG: Cảnh mởmàn Vua Lý Thái Tổ [trầm tư suy nghĩ rồi thở dài]: Ngắm cảnh kinh đô Hoa Lư. Lính: Muôn tâu thánh thượng, thần mạo muội bày tỏ điều này. Vua Lý Thái Tổ: Ngươi cứ nói trẫm nghe. Lính: Dạ muôn tâu, thần thấy thánh thượng đứng ngắm cảnh non nước hữu tình của Hoa Lư mà sao tâm trạng ngài có vẻ không vui, không biết thánh thượng lo lắng điều gì vậy? Vua Lý Thái Tổ: Mấy năm nay lụt lội xảy ra liên miên, nhân dân đói khổ, trẫm thấy vùng đất Hoa Lư này không còn phù hợp nữa, trẫm muốn tìm một nơi khác để đóng đô, phát triển đất nước, nhưng chưa dám quyết định. Trẫm muốn cùng các quan đại thần bàn bạc về vấn đề trọng đại này. Lính: Vậy để thần mời các quan đến cùng bàn bạc giúp thánh thượng bớt lo âu ạ. Vua Lý Thái Tổ: Được, ngươi mời các quan vào chầu đi. Lính: Mời các quan vào chầu. Xung đột kịch Quan 1: Dạ, muôn tâu thánh thượng, thánh thượng có chuyện gì lo lắng ạ? Vua Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn: Trẫm mời các khanh đến để bàn về một vấn đề trọng đại của đất nước, trẫm muốn hỏi các khanh nghĩ thế nào về địa thế của kinh đô Hoa Lư? Quan 1: Muôn tâu thánh thượng, kinh đô Hoa Lư là một nơi có phong cảnh hữu tình, núi non hùng vĩ, cảnh đẹp trời ban ạ. Quan 2: Dạ, kinh đô có địa thế hiểm yếu, giặc khó mà đánh chiếm được, kinh đô đóng ở đây thì bền vững muôn đời. Quan 3: Muôn tâu thánh thượng, đúng là kinh đô Hoa Lư do tiên đế dựng nên, là nơi có cảnh đẹp hiếm có, thế nhưng địa thế hẹp, hiểm trở khó mà phát triển giao thông và giao lưu kinh tế với các quốc gia khác. Quan 4: Dạ, thần thấy rằng, kinh đô Hoa Lư là nơi Tiên đế chọn để gây dựng cơ nghiệp, đó là vùng đất thiêng liêng muôn thuở. Song nhiều năm lụt lội, nhân dân khổ cực lắm ạ. Quan 1: Dạ, muôn tâu thánh thượng, thần không đồng ý, kinh đô Hoa Lư địa thế đẹp nhất ạ. Quan 3: Dạ, muôn tâu thánh thượng, thần cũng nghĩ rằng, kinh đô Hoa Lư cũng chưa thật sự thuận lợi lắm ạ, về lâu dài khó phát triển đất nước được. Vua Lý Thái Tổ: Trẫm đã trăn trở rất nhiều về việc định đô, có một điều trẫm ấp ủ đã lâu, đó là muốn chuyển kinh đô Hoa Lư về thành Đại La, các khanh nghĩ thế nào? Quan 1: Dạ muôn tâu thánh thượng, Hoa Lư là nơi tiên đế dựng nghiệp đã lâu, từng chiến thắng nhiều quân giặc mạnh, không nên chuyển đổi ạ. Quan 2: Dạ, Hoa Lư là nơi mà các quan đại thần an cư lạc nghiệp, đây cũng là gốc rễ triều đình nên không dễ gì dời đi nơi khác được, mong Thánh thượng soi xét. 9
  • 90.
    92 Quan 3: Dạ,thần nghĩ rằng, nếu việc dời đô đem lại sự phát triển phồn thịnh cho đất nước thì cớ sao lại không chuyển dời? Quan 4: Thần cũng nghĩ là chuyển đô đến nơi thuận lợi, đất đai màu mỡ hơn thì nhân dân ấm no, đất nước bền vững muôn đời. Quan 1+2: Dạ, muôn tâu thánh thượng, không thể tùy tiện theo ý các quan mà làm ảnh hưởng đến vận mệnh của đất nước. Quan 4: Dạ tâu thánh thượng, nếu cứ khăng khăng cố định một nơi thì đất nước làm sao có cơ hội phát triển. Lịch sử đã ghi nhận nhiều triều đại chuyển kinh đô và phát triển hơn đó thôi. Quan 1: Không, thần phản đối, thánh thượng không nên dời kinh đô Hoa Lư. Quan 2: Thần cũng phản đối. Vua Lý Thái Tổ [thở dài]: Trẫm nghĩ các khanh không hiểu được lòng trẫm. Các quan: Chúng thần ngu muội, xin thánh thượng chỉ dạy. Vua Lý Thái Tổ: Hơn bốn mươi năm đóng đô ở Hoa Lư, nhân dân yêu mến, phải chuyển dời đi trẫm đau lòng lắm.
  • 91.
    93 Nhưng trẫm đãnghiên cứu rất kỹ rồi, vùng đất Hoa Lư núi non hiểm trở, có khả năng phòng thủ tốt là lựa chọn tối ưu cho buổi đầu dựng nghiệp. Nhưng nay, đất nước ta đã độc lập phải lấy nhiệm vụ phát triển kinh tế, văn hóa đặt lên hàng đầu thì xem ra vùng đất này không còn phù hợp nữa. Trẫm muốn dời kinh đô đến vùng đất Đại La, nơi có con sông Nhị Hà chảy qua, Đại La nằm ở vị trí trung tâm của trời đất, đất đai rộng lớn, bằng phẳng, muôn vật tươi tốt, xem khắp nước Việt ta, đó là nơi thắng địa để xây dựng kinh đô của đế vương muôn đời. Ý các khanh thế nào? Các quan: Thánh thượng anh minh. Cảnh hạ màn Vua Lý Thái Tổ: Trẫm muốn thảo ra một bản chiếu dời đô rồi cùng cách khanh di dời, các ngươi có đồng ý không? Các quan: Dạ, chúng thần đồng ý ạ. Vua Lý Thái Tổ: Người đâu mang giấy mực lại để ta viết chiếu. Lính 1: Mang giấy mực lại đây cho thánh thượng. Lính 2: Mang giấy mực đến. Vua Lý Thái Tổ: Viết chiếu dời đô. Viết xong đưa cho Lính 1. Lính 1: Mời các quan tiếp chỉ: [Các quan quỳ xuống tiếp chỉ] Lính đọc chiếu xong, các quan cùng đồng thanh: Thánh thượng anh minh. Đại La thẳng tiến! Lính 3 + lính 4: Mang cờ ra để dẫn đoàn dời đô [âm nhạc - bài hát Dời đô]. 93
  • 92.
    949494 TẮT ĐÈN (Kịch bảnđược tập thể lớp 4C chuyển thể từ trích đoạn tiểu thuyết “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố) Đạo cụ: - 1 bộ áo nâu váy đụp. - 2 bộ quần áo dài cho ông bà Nghị - Nón, rá, bàn ghế, bộ ấm chén. Phân vai: + Ông Nghị Quế: Minh Hoàng + Bà Nghị Quế: Nguyên Như + Chị Dậu: Khánh Ngọc + Cái Tý: Trà My + Chị bếp: Thục Anh + Anh hầu: Việt Cường + Người giới thiệu (NGT): Thanh Giang
  • 93.
    9595 Cảnh 1: ÔngNghị và mẹ con chị Dậu. Khung cảnh: ngoài sân nhà ông Nghị, 1 chiếc ghế. NGT: Nhà chị Dậu thiếu tiền nộp sưu, chạy vạy khắp nơi không được nên phải mang con và mang chó đến bán cho nhà ông bà Nghị Quế. Lúc chị đến là buổi trưa, ông Nghị đang ở ngoài sân. Ông Nghị [đang ngồi ghế, chân vắt chữ ngũ, vừa vê vê râu một cách sung sướng, vừa ngắm nghía mấy con chim bồ câu, vừa nói]: Chà, mấy con chim bồ câu nhà mình đẹp quá! Chúng to tướng cả rồi! Trông đã thấy ngon. Loại này mà nấu cháo ăn thì tuyệt phải biết! Anh hầu [rón rén đi ra]: Dạ, bẩm cụ… Ông Nghị [tỏ vẻ bực mình, mặt nhăn nhó khó chịu, quay ra hỏi]: Có chuyện gì? Ta đang ngắm chim bồ câu! Mất cả hứng! Anh hầu: Dạ, 10 giờ trưa nay cụ có hẹn họp ở nhà ông Nghị Hách làng bên, bây giờ đã đã quá giờ hẹn lâu lắm rồi đấy ạ. Ông Nghị: Ôi giời, cái lão Nghị Hách ấy có được việc gì đâu! Thôi, muôn rồi thì mai hẵng sang, chẳng có gì phải vội! Anh hầu: Dạ, nhưng… Ông Nghị: Nhưng với nhị gì! Lui vào trong đi! Anh hầu: Vâng ạ. [Quay người vội vàng chạy vào trong] Ông Nghị [đứng dậy, đi quanh sân, vừa đi vừa vươn vai]: Ngồi mãi, mỏi cả người, nãy ăn no quá! Đi một tí cho vơi cái bụng đi nào! [Lúc ấy, mẹ con chị Dậu đi đến, đứng thập thò ngoài cổng] Ông Nghị [trông thấy, lẩm bẩm]: À, nhà Dậu đến rồi đây! [Đi thêm 2 bước, quát to ra oai] Đứa nào đấy? Cứ thập thò ngoài ấy làm gì như ăn trộm thế? Chị Dậu [Vẫn đứng ngoài, cái Tí nép đằng sau]: Dạ, bẩm cụ, con đưa cháu nó đến hầu hai cụ ạ. Ông Nghị: Á à, mẹ con nhà con mụ Dậu hả? Cứ tưởng là trộm đấy! Làm gì mà bây giờ mới dắt nhau đến? Để cho người ta chờ đợi mấy giờ đồng hồ! Dính dáng với chúng bay lúc nào là bực mình lúc ấy! Không đúng hẹn bao giờ cả! Chị Dậu [sợ hãi]: Con xin lỗi cụ, cụ bỏ quá cho. Hôm nay nhà con bị trói ở đình, con phải lên xin mãi người ta mới cởi ra cho để ký văn tự. Vả lại đường cũng hơi xa, hai mẹ con con đi khí chậm ạ. Xin cụ tha lỗi cho ạ! Ông Nghị: Thông với chả cảm! Ai rỗi hơi mà thông cảm cho nhà chúng bay! Rách việc! Chị Dậu: Con lạy cụ, cụ thương nhà con với ạ.
  • 94.
    96 Ông Nghị: Kệchúng bay! Vào mà thưa với bà trong nhà kia kìa! [Quay vào trong, gọi to] Này, một đứa ra coi chó cho chúng nó vào! [Nói xong, chắp tay sau lưng lững thững đi vào] Anh hầu [từ trong chạy ra, vừa chạy vừa kéo dài dọng vẻ xun xoe]: Dạ….ạ….ạ.. [chạy nhanh ra mở cổng, cầm gậy đuổi chó] Mực, lui ra kia! Con Vện, đừng có cắn! [Quay sang bảo với mẹ con chị Dậu] Đi gọn vào không chó nó cắn cho bây giờ! [Mẹ con chị Dậu cúi đầu, líu ríu bước theo vào] Cảnh 2: Ông bà Nghị mắng mẹ con chị Dậu nói dối [Khung cảnh: Trong phòng khác nhà ông Nghị. Có một cái bàn uống nước, bộ ấm chén, hai chiếc ghế] NGT: Lúc ấy, ở trong nhà, bà Nghị Quế vừa ăn cơm xong được một lúc, đương lúc nghỉ ngơi. Bà Nghị [đang ngồi xỉa răng ở ghế, trước mặt có cái bàn con bày bộ ấm chén uống nước, cái ghế còn lại bỏ trống, bà quay vào trong, gọi to]: Bếp đâu, lấy cho ta chén nước! Chị bếp [chạy từ dưới lên, đon đả rót nước từ ấm ra, đưa cho bà]: Dạ, nước đây, con mời cụ ạ! Bà Nghị [đưa tăm giắt lên tai]: Ờ! [Cầm lấy chén nước súc miệng òng ọc rồi khạc ra bên cạnh suýt vào người chị bếp, chị bếp giật nảy mình nhảy lùi ra sau để tránh] Ông Nghị [đi từ ngoài vào, mặt vui vẻ hí hửng]: Bà nó ơi, chó đến rồi! Chó đến rồi! Bà Nghị [nhìn lên, vẻ thắc mắc]: Ông nói cái gì kia? Ông Nghị: À, nhà Dậu, cái đứa bán con, bán chó đến rồi đấy! Bà Nghị: Thì ông cho chúng nó vào đi! Để xem chó mèo thế nào mà ông cứ mừng quýnh cả lên thế! [Lúc ấy, hai mẹ con chị Dậu đi vào, mới chỉ đứng xa xa, chưa đến gần bàn, chưa kịp chào hỏi gì thì bà Nghị đã mắng]: Ôi giời ơi là giời! Đã bảo lấy cái gì che cho mấy con chó con, kẻo nó bị nắng, sao lại úp cho nó qua loa thế kia? Chị Dậu [xấu hổ, sợ hãi]: Lạy cụ. Cái Tý loay hoay sau lưng mẹ, chị Dậu đẩy con ra trước, khẽ khàng bảo: Con chào cụ đi. Cái Tý [rón rén]: Lạy cụ ạ! Bà Nghị: Ờ, ta xem nào! [Bà đứng lên, mở tấm che trên cái rổ chị Dậu đang bê để nhìn mấy con chó con, xuýt xoa giọng yêu thương, đưa tay ra vẻ vuốt vuốt đầu mấy con chó con] Ôi chà chà, con xinh quá, con yêu quá! Bà thương! Bà thương! [Nhìn lên rồi đưa lại cho chị Dậu cái mảnh che rổ chó, chị Dậu úp trở lại rổ - bà Nghị đổi giọng khó chịu] đưa cái xích cho con bếp, nó buộc con chó cái vào cái cột đằng kia, ai lấy không của nhà mày mà cứ giữ khư khư thế! [Chị bếp tiến đến, làm động
  • 95.
    98 tác cầm xíchchó, dắt ra một góc, buộc vào] Ông Nghị [đứng lên, đi về hướng chị bếp vừa buộc con chó]: Con chó cái đẹp gớm nhỉ! [đứng ra vẻ nghiên cứu con chó] Bà Nghị [quay ra nhìn hai mẹ con chị Dậu, rồi lại gần, đi vòng quanh cái Tý, một tay chống nạnh, một tay xỉa xỉa vào quần áo nó]: Thế này mà cả vợ cả chồng dám xưng xưng con đã lên bảy tuổi. Lên bảy mà bé tí thế này à! Bà biết ngay mà! Thấy bà hiền là chúng bay cứ lấn tới! [Cái Tý co ro người, sợ sệt không dám nói gì, ông Nghị thì quay người ra nhìn vẻ săm soi] Ông Nghị [đua theo vợ]: Đúng đấy, cứ thấy bà hiền là chúng bay lấn tới! Chị Dậu [giọng sợ sệt]: Bẩm cụ, chúng con không dám nói dối, dạ, nó thật đã lên bảy, em nó lên năm, còn….. Bà Nghị [bực bội ngắt lời]: Im cái mồm! Đừng có kể lể ra đây! Đẻ lắm thì bán nhiều chớ gì! Con kia nó bé bằng cái nắm tay, bảy làm sao được mà bảy! [Hai ông bà quay về ghế ngồi] Con bé kia, năm nay mày lên mấy? Cái Tý [sợ hãi, co rúm người lại]: Dạ bẩm cụ, con lên bảy ạ! Chị Dậu [đưa tay quệt nước mắt]: Bẩm hai cụ, nhà cháu đói kém, nó ăn ít nên…. Bà Nghị: Này, liệu hồn! Bà thì đuổi cổ cả lũ! Không mua bán gì nữa bây giờ! Bà chưa nói xong đã cãi xong thế à! Ông Nghị [hùa theo]: Đúng đấy! Liệu hồn! Bà thì đuổi cổ cả lũ! Nói dối quen thân! Cái Tý [sợ quá, lại đi nép ra phía sau mẹ, run rẩy chọc chọc vào áo mẹ]: Mẹ ơi, mẹ ơi! Bà Nghị: Gớm, thôi được rồi, nỉ non mãi, ngứa cả tai! Con bé kia đứng lui ra! Con mẹ Dậu, mang mấy con chó con vào gian trong cho ông xem! Cảnh 3: Ông bà Nghị bắt cái Tí ăn cơm thừa của chó [Khung cảnh: Trong phòng khách nhà ông Nghị. Có một cái bàn uống nước, bộ ấm chén, hai chiếc ghế] NGT: Ông bà Nghị đã dọa mẹ con chị Dậu một phen, xem chừng vẫn chưa thỏa lòng. Họ còn tiếp tục hành hạ hai mẹ con chị Dậu. Ông bà Nghị ngồi ở ghế [tay mỗi người cầm một chén nước], chị Dậu bê rổ chó đứng ở gần bên bà Nghị. Cái Tí đứng nép phía sau mẹ. Bà Nghị [uống một ngụm nước rồi nói]: Ông xem lũ chó con thế nào, tôi thấy cũng được đấy! Ông Nghị [quay sang chị Dậu, giọng bực bội]: Ô hay, nó vẫn không mở mấy con chó con ra à! Có tiếc đem về mà nuôi! [ông gõ chén nước xuống bàn]. Chị Dậu [sợ hãi ngồi xuống, nhấc miếng che rổ đặt sang một bên]: Dạ, dạ…
  • 96.
    98 Ông Nghị [mặttươi cười hớn hở làm động tác nhấc từng con chó từ dưới rổ lên cao, ngó nghiêng, lại đặt xuống]: Được! Được! Chó này đẹp đấy bà ạ! Bà Nghị [tươi cười]: Thì rõ, tôi chọn mua thì phải đẹp chứ! [Quay sang chị Dậu, giọng khó chịu] Có thực là chúng nó biết ăn rồi không hả? Chị Dậu: Bẩm bà, đúng thế ạ. Bà Nghị: Bếp đâu, lấy cơm nguội lên đây, lấy nhiều vào cho mấy con chó con nó ăn! [Chị bếp vội vàng mang rá cơm lên, làm bộ đặt xúc xuống trước mặt cho bốn con chó con ăn] Bà Nghị [quay sang chị Dậu, bà cười khanh khách]: Cơm chó nhà tao còn tốn bằng mấy cơm người nhà mày đấy! Ông Nghị: Lũ này ăn trông hay đáo để! Bà Nghị: Chúng nó no rồi đấy! [Chỉ tay vào cái Tý] Con kia, hốt hết cơm thừa vào rá, không được chừa lại một hạt, nghe chửa! Cái Tý rón rén ra vun cơm, bỏ lại vào cái rá. Chị Dậu ngồi xuống vun cơm cùng con. Ông Nghị: Nhanh cái tay lên! Mày đến đây làm chứ ông không nuôi cho chơi rông chơi dài đâu, nghe chưa! Bà Nghị: Con bé kia! Cầm lấy rá cơm mà ăn đi, kẻo phí của trời! Ăn bốc cũng được, không phải đũa bát gì cả! [Cái Tý đang cầm tay vào rá cơm định đứng dậy, nghe thế dừng tay lại không chạm vào rá nữa, nhìn rá cơm ngần ngại. Chị Dậu che miệng khóc] Ông Nghị: A! Con này giỏi! Mày không ăn thừa của chó phải không? [Cái Tý sụt sịt khóc vì sợ] Bà Nghị [đứng dậy, chống nạnh, chỉ tay quát]: Mẹ mày dạy mày thế đấy hả? Cứ bướng đi rồi thì bà đánh đòn cho nhừ tử! Mày ăn cơm chó nhà bà còn chưa đáng! Chó này bà mua còn đắt gấp mấy lần tiền mua mày đấy nhá! Nhí nhố thì đem nhau về! Nhá! Bà là bà không chứa! Nhá! Ông Nghị [quay lại phía chị Dậu]: Con kia, mày ngồi giương mắt ra đấy! Không biết bảo ban con à! Hay mày sợ con mày ăn cơm thừa của chó thì mày xấu hổ! Xấu hổ thì đem nhau về! Nhá! Bà mày là bà mày không chứa! Nhá! [Cái Tý sợ quá, ngồi bệt xuống, bốc cơm trong rá ăn, vừa ăn vừa sụt sịt khóc, một tay bốc cơm, một tay lau nước mắt liên tục] Bà Nghị: Khóc với lóc! Bà bảo cho mà biết, từ giờ đến mai phải ăn hết rá cơm ấy, ăn hết rồi mới được ăn cơm khác! Không ăn được thì về luôn theo mẹ mày để mẹ mày nuôi! Chị Dậu: Dạ bẩm, hai cụ thương nhà cháu, hai cụ làm phúc cho cháu nó ở lại! Ông Nghị: Đấy, biết thân biết phận có phải tốt hơn không! Thôi, bà giả tiền cho nhà nó về đi, vướng mắt quá! Bà Nghị: Đây, tiền đây! [ném cái túi con con đựng tiền sang phía chị Dậu, rồi bắt
  • 97.
    99 chân, cầm chénnước uống, chị Dậu nhặt túi lên, định mở ra đếm thì bà Nghị lại nói tiếp] Ai thèm trả thiếu tiền nhà mày! Còn phải đếm chác gì nữa! Về đi! Rách việc! Chị Dậu [bước lại chỗ cái Tý, vuốt tóc nó, chị cũng sụt sịt khóc, tay còn lại lau nước mắt]: Thôi con ở lại đây hầu hạ hai cụ, u về nhé! Cái Tý [ôm chầm lấy mẹ]: U ơi, u ở với con thêm lúc nữa! Ông Nghị [nổi giận đùng đùng, đứng phắt dậy, chống tay, giậm chân quát]: Lôi thôi! Thằng hầu đâu, lôi cổ nó xuống nhà bếp đi! [Anh hầu chạy lên, lôi cái Tý đi, cái Tý vừa đi, vừa ngoảnh lại, nói với lại phía mẹ] U về, mai u cho thằng Dần sang chơi với con u nhé, con nhớ em lắm! [Chị Dậu lau nước mắt] Bà Nghị: Sướng quá còn gì! Lại còn làm bộ lưu với luyến! NGT: Thế là mẹ con chị Dậu chia lìa nhau trong nước mắt, còn vợ chồng bà Nghị Quế thì sung sướng mua được món hời. Vở kịch của chúng tôi đến đây là hết! Cảm ơn quý vị đã theo dõi!
  • 98.
    100100 SƠN TINH –THỦY TINH Đạo cụ: 6 bộ trang phục: Vua Hùng, Mị Nương, Sơn Tinh, Thủy Tinh, Lính hầu, Hoàng Hậu (tự may từ vải dạ) Kịch bản: Khải Du, Quang Dũng, Khôi Nguyên, Trung Việt Đạo diễn: Khải Du Phân vai: Vua Hùng: Trung Việt Mị Nương: Khải Du Sơn Tinh: Vũ Thành Khôi Nguyên, Thủy Tinh: Quang Anh Người đưa tin: Quang Dũng Hoàng Hậu/Tôm, cua cá: Việt Anh Lính hầu/cái cây: Nguyên Huy (Tập thể lớp 5A)
  • 99.
    101 Người đưa tin:Dạ, Vua Hùng đang kén rể cho công chúa Mị Nương đó ạ. Công chúa rất xinh đẹp, ai cũng mong được thành phò mã. Vua Hùng còn nói là ai là người giỏi nhất thì Vua Hùng gả Mị Nương cho người đấy. [Sơn Tinh và Thủy Tinh nghe thế, quay sang nhìn nhau] Sơn Tinh: Thế à, vậy ta phải đi đến chỗ ngài ấy thôi, vì ta là người giỏi nhất mà! Thủy Tinh [đẩy Sơn Tinh]: Không, ta mới là người giỏi nhất! Ta sẽ lấy được Mỵ Nương! [Hai người thi nhau chạy ra khỏi rừng] Người đưa tin: Đấy, bạn bè chơi với nhau mà cứ suốt ngày so sánh, ai cũng muốn giỏi hơn, khổ thế cơ chứ! Cảnh 2: Cầu hôn Mỵ Nương Người dẫn chuyện: Vậy là Sơn Tinh và Thủy Tinh chạy đến kinh thành, xin ra mắt Vua Hùng. [Vua Hùng, Hoàng Hậu và công chúa Mỵ Nương đang ngồi ăn đùi gà] Lính hầu: Bẩm hoàng thượng, có người đến xin cầu hôn công chúa ạ. Vua Hùng: Được, cho vào! Lính hầu: Dạ vâng ạ. Vua Hùng [quay sang nói với công chúa và hoàng hậu]: NỘI DUNG Cảnh 1: Ở trong rừng Người dẫn chuyện: Sơn Tinh là thần núi, Thủy Tinh là thần nước. Hai thần đang tập võ cùng nhau. [Sơn Tinh, Thủy tinh đang đấu võ - phía sau có 2 cái cây đứng che nắng]. Người đưa tin [hớt hải chạy đến]: Thưa, thưa hai ngài! [thở hồng hộc] Dạ, bẩm…. Thủy Tinh: Gì thế? Gì mà hớt hơ hớt hải thế? Sơn Tinh: Ngươi làm gián đoạn cả buổi tập của chúng ta rồi đó, có gì thì nói mau đi!
  • 100.
    102102 Ăn nhanh lên,họ vào bây giờ đấy! Mỵ Nương: Trời ạ, phụ hoàng đừng giục, con nghẹn bây giờ. Hoàng Hâu: Ấy, ăn nói phải ý tứ chứ con! Lính hầu: Bẩm hoàng thượng, người cầu hôn xin ra mắt ạ. [Nói xong, lính hầu lui ra ngoài] Sơn Tinh: Kính chào hoàng thượng. Tôi tên là Sơn Tinh. Tôi xin được cưới Mỵ Nương làm vợ! Thủy Tinh [lẩm bẩm: Gớm, chưa gì đã tranh nói trước rồi!] Bẩm hoàng thượng, tôi tên là Thủy Tinh! Tôi mới là người xứng đáng làm phò mã của Vua Hùng. Vua Hùng: Hai ngươi có tài cán gì mà đòi cưới con gái ta? Hoàng hậu [bước ra phía trước, nhìn hai chàng trai]: Đúng thế, tài cán gì mà đòi cưới con gái ta? [Nói xong lại quay lại ngồi cạnh nhà Vua Hùng] Mỵ Nương [Ngó ra phía trước]: Ừ, tài cán gì hả? Thủy Tinh: Tôi có thể điều khiển nước [nhấc tay lên], tôi gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về! Hoàng thượng nhìn xem, nước dâng sắp ngập lâu đài rồi đó! Vua Hùng, hoàng hậu, Mỵ Nương đứng bật dậy, vẻ mặt hoảng hốt. Mỵ Nương: Trời ơi, sợ quá! Sợ quá! [Thủy Tinh đắc chí cười ha ha]. Sơn Tinh: Nhà Vua Hùng, hoàng hậu và công chúa đừng sợ! Tôi có tài điều khiển các con vật, đất đá, cây cối. Tôi nhấc tay lên [nhấc tay] là đất đá dâng cao, hiện lên hàng dãy núi đồi. Đó, giờ thì nước không thể ngập lên đến tận đây được. Kinh thành đã an toàn rồi đó! Vua Hùng: Mỵ Nương, con thấy ai tài giỏi? Mỵ Nương [che miệng cười duyên]: Con xin theo ý của phụ vương và mẫu mẫu hậu. Vua Hùng: Hoàng hậu, ý nàng thế nào? Hoàng Hậu: Thần thiếp thấy cả hai người đều tài giỏi quá, giỏi hơn hẳn tất cả các chàng trai đã từng ra mắt ở đây! Vua Hùng: Hai ngươi nghe đây! Ta thấy cả hai ngươi đều khỏe mạnh và tài giỏi, ta cũng khó nghĩ quá! Hoàng Hậu: Hay là thế này đi! Ai mang lễ vật đến cho chúng ta trước, chúng ta sẽ gả Mỵ Nương cho người đó. Mỵ Nương, con có đồng ý không? Mỵ Nương [che mặt xấu hổ]: Dạ vâng, con đồng ý ạ. Thủy Tinh: Xin hỏi, lễ vật là những gì ạ? Vua Hùng: Lễ vật phải có đủ một trăm ván cơm nếp, một trăm cặp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao. Sáng sớm mai, ai mang tới trước sẽ được ta gả Mỵ Nương cho!
  • 101.
    103103 Sơn Tinh, ThủyTinh [đồng thanh]: Tuân lệnh! Chúng thần xin lui! [Hai người chạy đi để chuẩn bị lễ vật] Mỵ Nương [đứng dậy, đi ra phía trước nói một mình]: Không biết ai sẽ đến trước nhỉ! Cảnh 3: Trận chiến của Sơn Tinh và Thủy Tinh. Người dẫn chuyện: Sáng sớm hôm sau, Sơn Tinh mang lễ vật đến trước, được cưới Mỵ Nương. Sơn Tinh vui mừng dẫn Mỵ Nương về núi Tản Viên. Thủy Tinh đến sau, đùng đùng nổi giận, rời kinh thành đuổi theo Sơn Tinh và Mỵ Nương. [Cảnh trên đường] Thủy Tinh: Sơn Tinh kia, người phải trả Mỵ Nương cho ta! Ngươi không xứng đáng cưới nàng! Ta mới là người giỏi nhất! Trả Mỵ Nương cho ta! Sơn Tinh: Ngươi đến muộn rồi, chịu thua đi thôi! Thủy Tinh: Còn lâu, trả ngay Mỵ Nương cho ta, nếu không ta sẽ cho người một trận nhừ tử! Mỵ Nương [lo lắng, bám áo Sơn Tinh]: Chàng ơi, lỡ Thủy Tinh hô mưa gọi gió thì sao? Sơn Tinh [nói thầm]: Nàng đừng lo, đã có ta đây!
  • 102.
    104104 Thủy Tinh [làmđộng tác giơ tay lên]: Nước đâu, dâng lên cuốn sạch quân của Sơn Tinh cho ta! Gió đâu, mưa đâu, hãy nhấn chìm nơi này! Sơn Tinh [khoa tay múa chân]: Các ngọn đồi, hãy chặn đứng dòng nước lại! Cây cối, mau ra ngăn lũ! Các loài vật, hãy cõng dân làng đến chỗ khô ráo! Các dãy núi, dồn nước về phía biển đi! [Cái cây chạy ra, xua Tôm cá đi] [Mỵ Nương vẫn líu ríu đứng phía sau Sơn Tinh] Sơn Tinh: Ha ha, ngươi thua rồi! Đẹp mặt chưa! Thủy Tinh: Hừ, ngươi đợi đấy! Năm sau Thủy Tinh ta đây sẽ cho các ngươi biết tay! Người dẫn chuyện: Thế là từ đó, năm nào Thủy Tinh cũng dẫn quân đánh Sơn Tinh, năm nào cũng thua mà không bỏ cuộc. Thế nên, năm nào nước Việt ta cũng có những đợt mưa lũ kéo dài – đó chính là Thủy Tinh đang dẫn quân đánh Sơn Tinh đó!
  • 103.
    105 105 Đến với thếgiới thơ haiku của các bạn nhỏ dường như chúng ta có thể bỏ qua hết luật lệ gò bó của thể loại chỉ để sống với những ý thơ vụt hiện trong tưởng tượng của các em...
  • 104.
    106 HỌC THAO TÁCTƯỞNG TƯỢNG VÀ LIÊN TƯỞNG, CHÚNG EM ĐƯỢC DỊCH THƠ HAIKU... Mùa xuân dịu nhẹ Nỗi buồn bay bay Chạm xuống cỏ xanh (An Dương - 2E) Cỏ ướt buồn bã Đi vào mùa xuân Mãi một màu xanh (Anh Kiệt - 2E) Xuân buồn bã Khi tôi lướt trên cỏ Cỏ xanh mướt (Ngọc Khánh - 2E) Nỗi buồn mùa xuân Rơi trên cỏ xanh Cỏ xanh yếu mềm (Khánh Linh - 2E) Mùa xuân nao nao Bước chân cỏ xanh Cỏ ướt man mác (Kwon Rin - 2E) Buồn trong những tháng Xuân Lướt qua đám cỏ Cỏ đẫm màu xanh (Anh Hiếu - 2E) Spring sorrow As I walk on the grass The grass’s green (Matsuo Basho) Mùa xuân buồn bã Tôi đi nhẹ trên cỏ Cỏ vẫn xanh màu (Hùng Duệ - 2E) Nỗi buồn mùa xuân Lướt qua làn cỏ Lúc đẫm màu xanh (Nhã Uyên - 2E)
  • 105.
    107 Nỗi buồn mùaxuân Giống như tôi lướt trên cỏ Mênh mông và xanh mát (Lam Anh - 2D) Mưa phùn buồn bã Chảy những hạt mưa Vào thảm cỏ xanh (Thanh Nhi - 2D) Tôi đi trên cỏ xanh Rất nhiều nỗi buồn Mùa xuân nước mắt (Trí Hiếu - 2D) Nỗi buồn mùa xuân Như tôi đi trên cỏ Màu xanh non (Anh Khoa - 2C) Nước mắt mưa phùn Dường như tôi đang lang thang Trên thảm cỏ đổi màu (Bảo Minh - 2C) Mùa xuân u sầu Tựa như tôi lướt trên thảm cỏ Thảm cỏ đổ màu xanh (Thục Anh - 2C) Nỗi buồn mùa xuân Tôi lướt qua cỏ xanh Cỏ đẫm màu xanh mát (Đức Khánh - 2E) Mùa xuân Nỗi buồn trải dài theo cỏ xanh Tôi bước lên cùng một hành trình (Thái Sơn - 2E) Xuân nước mắt rơi Trong giấc mơ đi trên cỏ Cỏ đung đưa trong gió (Tuệ Anh - 2D) Sắc xuân man mác Đi lang thang trên đám cỏ Nỗi buồn thấm vào cỏ xanh (Lập Nguyên - 2E) Nỗi buồn mùa xuân Lướt qua làn cỏ Lúc đẫm màu xanh (Nhã Uyên - 2E)
  • 106.
    108 A swing I kickout at the moutain And retreat to the sea (Matsuo Basho) Xích đu đung đưa Nhún chân cao vút Lùi về thật xa (Khánh Ly - 3A) Xích đu Vung chân lên núi Hạ chân xuống biển (Thanh Giang - 3C) Xích đu ơi Tớ đu chân lên ngọn núi Và ngược về ra biển (Gia Khánh - 3A) Xích đu đung đưa Như đang lên núi Hay hòa mình dưới biển (Nhật Minh - 3A) Bay bổng Và quay cuồng khi sai Tôi về với biển khơi như đứa con của biển (Tuệ Nhân - 3B) Đôi khi như một vòng quay Chạy trốn khỏi rừng sâu Tự do với biển khơi (Mạnh Hưng - 3B) Một chiếc xích đu Hướng về phía núi Và quay về biển cả (Khôi Nguyên - 3C) Như một chiếc xích đu Tôi bay qua ngọn núi Tìm đường về với đại dương (Quốc Khánh - 3B) Xích đu ơi Tớ đưa chân lên núi Và lui tới đại dương (Quang Minh - 3A)
  • 107.
    109 Một vòng đuquay Đưa tôi qua những dãy núi Và quay về biển cả (Mỹ Anh - 3B) Một cơn gió thổi Đi qua một ngọn núi Và lặng lẽ trở về biển xanh (Bảo Lâm - 3B) Như một chiếc xích đu một hành trình lặng lẽ vượt núi ra biển khơi hùng vĩ (Tú Minh - 3B) Sau một vòng quay Tôi từ bỏ những dãy núi Trở về bên biển xanh (Nguyên Dũng - 3B) Một con chim Bay qua ngọn núi Bay về biển khơi (Uyển Nhi - 2B) Một cái xích đu Đi về phía núi cao thẳm Rồi quay về với biển cả bao la (Minh Phương - 3C) Không cần nghĩ ngợi Tôi bỏ lại ngọn núi Và trở về biển khơi (Hà An - 3B) Xích đu này Đưa tớ lên núi đồi Rồi lùi xuống đại dương (Linh Đan - 3A)
  • 108.
    110 Em tưởng tượng vàlàm thơ Haiku... Thuyền đi dưới trăng Trăng đi dưới thuyền Có người lênh đênh (Hoàng Vinh - 2D) Quê tôi Một lần nhìn lại Thấy núi cười (Mai Phương - 2E) Mẹ ở xa tận cuối trời Con đi tìm mẹ Không thấy mẹ đâu (Mai Khanh - 2D) Con ong bay Ngược về tổ Cánh hoa gãy rồi (Minh Châu - 2D) Một ngày gió lạnh Khóm cỏ lau Đung đưa theo gió (An Hân - 3D)
  • 109.
  • 110.
    112 Tiếng mẹ hátru Ngân dài Theo trong gió (Hương Liên - 2D) Những ngày thơ ấu Nó càng đi xa Chẳng còn nhớ lại (Linh Đan - 2C) Có chú chim đang bay Trong buổi đêm Lạnh lẽo (Hồ Phú Bình - 4A) Con chim đang bay Tôi nhìn thấy con chim rất đẹp Ôi! Con chim khóc kìa (Baek Ga Eun - 2D)   Con rùa xanh Đang bơi Trong ánh hoàng hôn (Anh Phương - 4B) Mưa to nước rơi vào biển Chú cá con nấp dưới tảng đá Mong ước trời sẽ tạnh mưa (Hồng Ngọc - 2A) Ôi những cái cây Nhà của chú chim Là một cái ô to (Đức Tuệ - 4A)   Một con chim hót Líu lo líu lo Đã là bài hát trọn vẹn (Thảo My - 4A)
  • 111.
  • 112.
  • 113.
    115115115 Trời nắng changchang Một chú thỏ con Đi qua bụi cây (Nhã Linh - 2A) Ta đi hướng nào đây Một ngã tư đường phố Toàn là người lạ mặt (Gia Bình - 2C) Chim bay trên trời Cá bơi dưới nước Gió thổi về đâu? (Hồng Dương - 3B) Cây vú sữa là từ mẹ Người con hư để mẹ buồn Cây vú sữa đỏ hoe tán lá (Nguyệt Hà - 2C) Nghìn ngày mưa Trăm ngày lạnh Cây khô lá vàng (Mộc Miên - 3D) Bên cửa sổ Một con mèo đang ngủ Òa, nó giật mình (Khánh Ly - 3A) Con người đang nằm ngủ Một con quạ bay qua giữa bầu trời xanh (Tuấn Minh - 2C) Trời nắng đẹp Lóa mắt Ốc sên tìm chỗ trú (Thanh Chi - 3D)
  • 114.
  • 115.
    117 Một chiếc láđáp lên chân tôi Lạnh lẽo Và im lặng (Tường Lâm - 3C) Bướm vàng bay bay Giữa trời mưa lạnh Sương mù khắp nơi (Huyền Châu - 3D) Thiên nga Vươn cổ nhảy múa Đẹp dịu dàng (Thục Quyên - 3D) Chú chim cánh cụt nhìn đàn chim bay đập cánh dưới làn nước (Mai Lâm - 4B) Tán cây xương rồng Giữa sa mạc Đang nhìn mặt trời lặn (An Hân - 3D)
  • 116.
  • 117.
    119 Bên cửa sổ mộtcon mèo đang ngủ Òa, nó giật mình (Khánh Ly - 3A) Những bông tuyết rơi Phủ trắng trước cửa Những con chim trắng (Mạnh Quân - 2B) Những cành cây xấu hổ Chụm lại Bông hoa màu hồng (Thảo Nhi - 3D) Những con thuyền trên sóng Chăm chỉ đánh bắt cá Ngày đêm cùng hải đăng (Mai Phương - 2E)
  • 118.
  • 119.
  • 120.
  • 121.
  • 122.
  • 123.
  • 124.
  • 125.
  • 126.
  • 127.
  • 128.
  • 129.
  • 130.
  • 131.
  • 132.
  • 133.
    135135135 Bài thơ đạtgiải nhất toàn quốc cuộc thi thơ Haiku do Đại sứ quán Nhật Bản tổ chức năm 2018 Yến Trang - 7A
  • 134.
    136 Phần III Từ lớp4, ở môn Tiếng Việt, các em được học cách viết những đoạn văn, bài văn lập luận theo mô hình cấu trúc năm ý (chủ đề, mở rộng, phản biện, sơ kết và kết luận) về những điều mà em quan tâm trong cuộc sống hoặc về một tác phẩm văn học mà em yêu thích... Cuối năm, cả khối 4 và khối 5 đã tổ chức Hội thảo, mời các thầy cô và bố mẹ đến dự rất vui!!!
  • 135.
    137 Hội thảo “EMTỰ HỌC” Ngày 19/04/2018
  • 136.
    138 Bố mẹ dànhthời gian cho trẻ Hiện nay bố mẹ hay chơi điện thoại, máy tính, không quan tâm đến con cái. Theo tôi, bố mẹ không nên dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính. Vì bố mẹ dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính sẽ gây ra nhiều tác hại. Nhưng có ý kiến nói là không phải như thế. Vậy chúng ta thảo luận tiếp nhé! Trước hết, tôi sẽ nêu các tác hại của việc dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính. Thứ nhất, sóng điện thoại rất có thể gây hại đến trí não. Thứ hai, nhìn quá lâu vào màn hình có thể gây hại cho mắt. Thứ ba, ngồi lâu vào màn hình gây đau lưng hoặc cong lưng. Ngoài ra, bố mẹ có thể dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính dẫn đến việc không có thời gian cho con. Do đó, bố mẹ đừng dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính. Mặc dù vậy, vẫn có ý kiến phản đối tôi. Những người đấy nói: “Bố mẹ dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính giúp bố mẹ nghỉ ngơi”. Theo tôi, bố mẹ có nhiều cách để nghỉ ngơi. Thay vì sử dụng điện thoại, máy tính, bố mẹ có thể nói chuyện với con để hiểu con hơn, bố mẹ có thể dạy con học thông minh hơn và cùng gia đình chơi trò chơi để cả nhà gắn kết hoặc rèn khả năng tư duy. Theo tôi, những điều này cũng là những cách nghỉ ngơi tốt. Từ hôm nay, bố mẹ hãy nói không với việc dành nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính. Nếu bạn có ý kiến phản đối gì thì ta thảo luận tiếp nhé! (Nhật Quang - 4A)
  • 137.
    139 Cha mẹ tròchuyện với con Ngày nay nhiều bậc cha mẹ vì quá bận nên không thể trò chuyện với con. Nên theo tôi, cha mẹ nên trò chuyện với con. Vì không trò chuyện với con thì con sẽ có biểu hiện xấu đi. Nhưng vẫn có vài người phản đối tôi. Dù như thế nào tôi sẽ luôn bảo vệ ý kiến của tôi. Vậy chúng ta hãy cùng thảo luận về vấn đề này nhé! Bây giờ chúng ta hãy tìm hiểu những điều tốt của việc cha mẹ trò chuyện với con nhé! Trước hết việc cha mẹ trò chuyện với con sẽ khiến con vui. Điều này làm con không bị tự kỉ. Cha mẹ nên trò chuyện với con hàng ngày. Mặc dù vậy, có người phản đối ý kiến của tôi. Họ cho rằng vì bận quá nên không có thời gian trò chuyện với con được. Vì vậy họ vẫn thờ ơ với ý kiến của tôi. Nhưng đừng lo các bạn! Tôi đã có giải pháp cho vấn đề này rồi! Nếu cha mẹ quá bận thì có thể trò chuyện với con vào buổi tối, đó cũng là cách để thư giãn. Ngoài ra, cha mẹ có thể trò chuyện với con bất kể lúc nào như khi nấu ăn trong bếp, khi ăn cơm, trước khi đi ngủ. Do đó, cha mẹ hãy quan tâm con và nên trò chuyện với con. Điều này có tác dụng giúp con gần gũi với cha mẹ hơn. (Thảo My - 4A)
  • 138.
    140 Trẻ em vàđồ ăn nhanh Theo em việc trẻ em thường xuyên ăn đồ ăn nhanh là không tốt cho sức khỏe và chúng ta không nên ăn nhiều những đồ như vậy. Ăn nhiều đồ ăn nhanh sẽ gây ra nhiều tác hại như béo phì. Một phần gà rán có đến 400 - 450 calo, năng lượng này chiếm ¼ năng lượng khuyến nghị hằng ngày. Vả lại, khi chúng ta ăn bữa chính mà lại thêm đồ ăn nhanh thì sẽ bị thừa năng lượng, tăng động mất tập trung. Hơn nữa, ăn đồ ăn nhanh còn bị bội thực, rối loạn tiêu hóa. Bên cạnh đó, chúng ta còn bị ảnh hưởng nghiêm trọng tới ruột già. Tuy nhiên chị tôi và một số bạn của tôi cho rằng: “Đồ ăn nhanh rất ngon”. Ngoài ra có người cho rằng ăn gà là tốt tại sao lại gây ra nhiều tác hại? Nhưng là “gà rán” chứ không phải gà. Gà rán là loại thức ăn mà người ta tẩm bột và bỏ nhiều hóa chất nên gây ra nhiều tác hại. Còn nữa, các nhà khoa học đã nghiên cứu rằng các đồ ăn nhanh có nhiều calo nên ăn đồ ăn nhanh sẽ gây nhiều tác hại như đã trình bày ở trên. Tóm lại, chúng ta không nên ăn đồ ăn nhanh thường xuyên. Tốt nhất chúng ta nên tự mua thực phẩm sạch và dành thời gian nấu ăn cho cả gia đình. (Trần Gia Huy - 4A)
  • 139.
    141 Phân biệt đốixử với người da đen Hiện nay, các vụ phân biệt đối xử với người da đen vẫn diễn ra. Theo tôi, chúng ta nên đối xử công bằng với người da đen. Vì họ cũng là con người. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng ý với tôi. Nhưng tôi sẽ tìm cách chống lại họ. Vậy thì chúng ta thảo luận tiếp nhé! Vì sao chúng ta nên đối xử công bằng với người da đen? Bố tôi đã nói: “vì con người có quyền bình đẳng”. Hơn nữa, những người da đen cũng đã quá khổ cực khi bị đối xử tàn bạo. Thậm chí những người da đen cũng có thể thông minh hơn nhiều người da trắng. Ví dụ điển hình là tổng thống Barack Obama. Thế nên chúng ta nên đối xử công bằng với người da đen. Tuy nhiên, một số người cũng nói không việc gì phải đối xử công bằng với người da đen. Vì họ cho rằng người da đen quá xấu. Do đó, rất nhiều người đối xử bất công với người da đen như: đánh đập, tẩy chay, không cho người da đen tham gia các sự kiện ... Tôi nghĩ đó là suy nghĩ vớ vẩn nhất. Vì các cụ đã nói: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” cho nên người da đen không nên bị đối xử tàn bạo như vậy. Tóm lại chúng ta không nên phân biệt đối xử với người da đen. Các quốc gia trên thế giới cũng cần nghiêm khắc hơn đối với các trường hợp đánh đập, đối xử tàn bạo với người da đen. (Hiến Thành - 4A)
  • 140.
    142 Đua xe tráiphép Em chọn đề tài này là vì hiện nay có rất nhiều người tổ chức đua xe trái phép. Theo em việc tổ chức đua xe trái phép là sai. Vì đua xe trái phép sẽ gây thiệt hại. Tuy nhiên có nhiều ý kiến phản bác em. Thế nên hãy cùng thảo luận với em nhé! Em nghĩ việc tổ chức đua xe trái phép là sai. Vì đua xe trái phép sẽ gây ra nhiều hậu quả như mất trật tự và gây ra tai nạn giao thông, có thể làm mình và người khác tử vong. Thế nên mọi người không nên đua xe trái phép. Mặc dù vậy vẫn có ý kiến khác không đồng tình với em, họ cho rằng đua xe trái phép rất vui. Nếu cá cược họ có thể có cơ hội kiếm tiền. Vì họ nghĩ vậy nên có nhiều cuộc đua trái phép diễn ra. Em phản đối suy nghĩ và hành động của họ. Nếu muốn vui thì mọi người có thể bơi, đá bóng, chơi bóng bàn,... còn muốn kiếm tiền thì mọi người có thể làm việc như là phi công, thợ xây, lập công ty,... em nghĩ điều trên hoàn toàn hợp lí. Thế nên mọi người không nên tổ chức đua xe trái phép. Mọi người hãy suy nghĩ về ý kiến của em, và nếu có vấn đề gì khác nữa thì mọi người hãy cùng thảo luận nhé. (Hoàng Anh - 4A)
  • 141.
    143 Trẻ em suynghĩ về nghề nghiệp trong tương lai Theo tôi việc trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai là một việc quan trọng. Vì việc trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai sẽ có ích khi nào đó. Tuy nhiên có nhiều người cho rằng điều này không cần thiết đối với trẻ em. Tôi sẽ phản đối họ bằng những lí lẽ của tôi. Nếu các bạn vẫn chưa quyết định được thì cùng nhau thảo luận nhé! Trước hết, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về việc trẻ em suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai nhé. Thứ nhất, nếu mình đã chọn được nghề nghiệp thì sẽ đỡ tốn thời gian băn khoăn, suy nghĩ nữa. Thứ hai, nếu đã chọn được nghề thì sẽ có thời gian chuẩn bị cho nghề đó tốt hơn. Ví dụ như muốn làm họa sĩ thì phải học vẽ, muốn làm ca sĩ thì phải học hát, muốn làm cầu thủ bóng đá thì học đá bóng... từ khi còn nhỏ. Vì vậy, trẻ em cần có định hướng về nghề nghiệp trong tương lai. Mặc dù vậy vẫn còn nhiều người phản đối ý kiến của tôi. Những người đó cho rằng trẻ em nên học bài chứ không phải suy nghĩ về nghề nghiệp vội. Do đó, nhiều người không định hướng nghề nghiệp cho con từ nhỏ và nhiều học sinh không có ước mơ hay suy nghĩ về tương lai của mình. Nhưng theo tôi, ý kiến của họ không hoàn toàn đúng. Nếu trẻ em có ước mơ thì sẽ cố gắng học tập để đạt được nghề đó. Do đó, trẻ em nên có ước mơ. Tóm lại quan điểm của tôi là, trẻ em nên có ước mơ về nghề nghiệp từ nhỏ. Phụ huynh nên khuyến khích con mình học tập, rèn luyện để đạt được ước mơ của mình. (Minh Triết - 4A)
  • 142.
    144 Học sinh đidu học nước ngoài Trong xã hội hiện nay có rất nhiều học sinh đang thắc mắc rằng: “Mình có nên đi du học không nhỉ?” Có rất nhiều học sinh quyết định đi du học nhưng lại bị phân vân bởi các câu hỏi như: “Sang bên đấy mình có thể tự lo liệu hay không? Mình có học được không?” Còn theo tôi, việc học sinh học hết cấp 2 đi du học rất bổ ích. Vì khi du học sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho bản thân. Mặc dù đi du học rất bổ ích nhưng vẫn có nhiều ý kiến phản biện tôi. Nhưng tôi sẽ dùng những gì tôi biết để tranh luận với họ. Do vẫn còn nhiều người không đồng ý nên chúng ta hãy cùng thảo luận tiếp! Trước khi đi thẳng vào vấn đề chúng ta hãy cùng khám phá xem đi du học mang lại cho chúng ta lợi ích gì nhé! Thứ nhất, khi đi du học thì sẽ giúp học sinh mở mang kiến thức. Thứ hai, học hết cấp 2 đi du học chúng ta có thể sớm tiếp thu nền văn hóa, văn minh hiện đại ở nước ngoài. Thứ ba, khi đi du học sẽ giúp chúng ta nói tiếng Anh hay hơn và chính xác hơn! Đương nhiên đi du học sẽ giúp chúng ta kiếm được một công việc tốt và lương cao. Do vậy việc đi du học sẽ giúp cho học sinh phát triển bản thân rất nhiều.
  • 143.
    145 Mặc dù vậyvẫn có rất nhiều ý kiến trái chiều với tôi. Bố tôi cũng nằm trong những người có ý kiến trái chiều với tôi khi cho rằng: “Phải tùy xem tiếng Anh của người đi du học có tốt không và tùy xem người đi du học có bắt nhịp được cuộc sống nước ngoài hay không?”. Bên cạnh đó vẫn còn một số ý kiến cho rằng: “Đi du học sẽ mất rất nhiều tiền”. Và còn một số bố mẹ cho rằng: “Con mình còn quá nhỏ chưa lo được mọi thứ một mình ở nước ngoài”. Do đó vẫn còn những học sinh phân vân với việc đi du học nước ngoài. Vậy làm cách nào để trả lời câu hỏi này? Nếu người đi du học đã quyết định đi du học thì chắc chắn rằng tiếng Anh của họ sẽ rất tốt và chắc chắn rằng họ đã phải tìm hiểu về đất nước mà mình lựa chọn rồi! Hơn nữa nếu đi du học mất nhiều tiền thì chúng ta có thể vay ngân hàng mà! Với lại khi học hết cấp 2 thì lúc đó đã 16 tuổi rồi, chúng ta có thể tự lo liệu được rồi mà! Tôi nghĩ rằng những điều trên là cần thiết vì mỗi người nếu có ý định đi du học thì phải chuẩn bị cho mình thật tốt về mọi mặt. Do đó, học sinh học hết cấp 2 nên đi du học, các trường nên tổ chức các cuộc thi tiếng Anh và phần thưởng là một chuyến đi du học nước ngoài! Do việc đi du học rất bổ ích nên nếu bạn nào chọn đi du học thì theo tôi đấy là một quyết định đúng đấy! Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng học giỏi nhé! (Bảo Chi - 4A)
  • 144.
    146 Về bài thơ“Sao không về Vàng ơi” của Trần Đăng Khoa Tôi thấy bài thơ “Sao không về Vàng ơi” của nhà thơ Trần Đăng Khoa rất hay và cảm động. Bài thơ đã kể về tình cảm yêu thương của nhà thơ Trần Đăng Khoa với một con cún. Hơn nữa, bài thơ tả hành động của chú cún khi Trần Đăng Khoa đi học về, con cún quấn quýt đùa vui. Chính điều đó đã nói lên tình cảm gần gũi, yêu thương mà nhà thơ dành cho chú cún Vàng. Vậy nên khi mất chú chó rồi, nhà thơ đã vô cùng buồn bã và thương nhớ. Tuy nhiên, có nhiều người bảo rằng “mất chó rồi thì có thể mua con chó khác, sao phải buồn?”. Thế nhưng, nhà thơ đã có nhiều kỷ niệm vui vẻ với chú chó này nên nhà thơ khó lòng quên đi nỗi buồn này. Mọi người nên yêu quý động vật như nhà thơ Trần Đăng Khoa và tìm đọc bài thơ này nhé. (Khánh Duy - 4B) Về bài thơ “Hỏi đường” của Trần Đăng Khoa Theo tôi, các bạn nên đọc bài thơ “Hỏi đường” của tác giả Trần Đăng Khoa. Đây là một bài thơ được viết theo thể thơ lục bát. Bài thơ có nội dung nói về việc tác giả hỏi đường để tìm thầy giáo của mình. Khi đọc bài thơ này, em cảm thấy rất buồn. Vì trong câu thơ “Khoa ơi, thầy giáo của mày đã xa” như là lời bộc lộ nỗi buồn đau. Theo em nghĩ thì câu nói này có ý nghĩa là thầy giáo của Trần Đăng Khoa đã mất khi đi chiến tranh, điều đó làm em rất buồn. Bài thơ như là sự tưởng nhớ, tấm lòng thành kính của người học trò ngoan gửi đến người đã có công lao dạy dỗ mình. Bài thơ này rất hay và ý nghĩa nên bạn hãy tìm đọc nhé. (Minh Hiếu - 4B)
  • 145.
    147 Về bài thơ“Nửa đêm tỉnh giấc” của Trần Đăng Khoa Bài thơ “Nửa đêm tỉnh giấc” của Trần Đăng Khoa là bài thơ rất đáng đọc. Bởi vì khi đọc bài thơ, chúng ta có thể tận mắt chứng kiến những cảnh kì lạ vào ban đêm, được nghe thấy những âm thanh vui nhộn và được đặt ra những băn khoăn, thắc mắc, tìm ra những đặc điểm của những sinh vật lạ lẫm. Trong câu thơ “Đọng mật cành tre”, tôi hiểu rằng đó là những giọt sương đang đánh đu trên cành tre gần như rơi xuống đất. Còn có “Một tiếng gì không rõ/ Xôn xa cả đất trời”. Tôi cứ tưởng tượng mãi chẳng biết đó là âm thanh gì. Đó có thể là tiếng mưa, tiếng gió, cũng có thể là tiếng gà gáy sáng. Hiểu theo cách nào cũng đầy thú vị. Tôi thích bài thơ này bởi những điều ấn tượng mạnh mẽ đó. Bài thơ như là một bài đố, vừa cho người đọc thấy được điều thú vị về đêm lại vừa khiến cho mọi người muốn thức đêm nhiều hơn. Bạn hãy tìm đọc bài thơ này nhé. (Mai Phương - 4B)
  • 146.
  • 147.
  • 148.
    150 Học sinh dùng Facebook Hiệnnay, Facebook là mạng xã hội khá phổ biến và có rất nhiều người tham gia. Theo tôi học sinh nên làm quen với mạng xã hội mà được cha mẹ giám sát. Bởi vì làm thế sẽ mang lại cho các bạn nhiều lợi ích. Nhưng không phải ai cũng đồng ý với quan điểm của tôi. Dù có thế nào thì ai cũng có ý kiến riêng của mình mà. Để làm rõ hơn việc này thì chúng ta hãy cùng thảo luận thêm nhé! Các bạn hãy cùng tôi tìm hiểu xem việc học sinh làm quen với mạng xã hội mà được cha mẹ giám sát sẽ đem lại những lợi ích gì nhé! Lợi ích thứ nhất là các bạn sẽ dần có kinh nghiệm xử lí thông tin. Lợi ích thứ hai là các bạn có thể trao đổi những thông tin bổ ích. Lợi ích thứ ba, một nhóm học sinh có thể giải bài tập trực tiếp với nhau qua mạng Facebook. 150150 Nhưng trên thực tế hầu hết các cha mẹ đều không cho con sử dụng Facebook. Họ nghĩ rằng có quá nhiều mối nguy hiểm trên mạng Face- book và sợ con lơ là trong việc học tập. Ngoài ra cha mẹ còn sợ con đọc phải những thông tin không đúng lứa tuổi. Vì vậy họ không cho con mình sử dụng Facebook. Tuy nhiên các cha mẹ đừng quá lo lắng về vấn đề này. Thứ nhất, Facebook có chức năng giới hạn người xem. Thứ hai, để tránh những nguy hiểm trên Facebook chúng ta có thể không đăng những thông tin cá nhân. Với lại nếu sợ con đọc được những thông không đúng lứa tuổi thì con chỉ cần kết nối với bạn bè thôi. Chưa kể bố mẹ có thể giới hạn thời gian cho con vào Facebook, nếu thấy con vào nhiều quá thì phải bảo con tắt máy đi. Vì vậy chúng ta nên cho trẻ làm quen với mạng xã hội mà được cha mẹ giám sát. (Ban Mai - 4A)
  • 149.
    151 Học sinh lớp4 sử dụng mạng xã hội Các cậu đã bao giờ nghĩ đến việc chúng ta, học sinh lớp 4 dùng mạng xã hội chưa? Tớ thì rồi, nó sẽ là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với tớ. Tớ nghĩ mọi người nên dùng mạng xã hội, vì nó rất hay, chúng ta sẽ thấy chúng ta gần gũi với xã hội hơn. Nhưng có người lại nói nhỡ đâu có điều xấu xảy ra thì sao? Nhỡ đâu thế nọ thế kia?. Tuy nhiên nếu vậy chúng ta sẽ không chat với người lạ. Cho nên hãy tìm hiểu thêm về học sinh lớp 4 về việc sử dụng mạng xã hội nhé! Có nhiều lí do tớ nghĩ học sinh lớp 4 nên dùng mạng xã hội. Thứ nhất, giờ ai cũng dùng rồi thì học sinh cũng nên dùng chứ! Hơn nữa chúng ta đã hiểu được việc “không đến gần người lạ” rồi, biết tự bảo vệ mình khi online rồi mà, và dùng mạng xã hội, ta có thể kết bạn mới hoặc xem chia sẻ của mọi người, hoặc ta có thể chia sẽ những gì mình nghĩ! Dùng mạng xã hội thật vui phải không? Tuy nhiên, trên thế giới này cũng có nhiều người phản đối việc này. Vì họ thấy sẽ không an toàn khi học sinh ngây thơ như học sinh lớp 4 có thể có chuyện không tốt xảy ra hoặc thấy những ảnh không phù hợp cho độ tuổi của học sinh lớp 4. Nhiều mạng xã hội như Facebook chẳng đã quy định rõ tuổi được dùng Facebook vì những lo ngại này? Nhưng nếu vậy phụ huynh có thể giám sát và giúp con dùng mạng xã hội, hoặc phụ huynh có thể block những người post những ảnh không phù hợp thì ta sẽ không thấy post của những người đấy nữa. Phụ huynh cho con xem các bài viết để học viết tốt hơn. Cho nên chúng ta nên cho học sinh lớp 4 sử dụng mạng xã hội vì lợi ích riêng cho con mình nhé! (Nguyên Như - 4C) 151151
  • 150.
    152 Người lớn sửdụng tiền ảo Bitcoin Gần đây tôi nghe nói việc người lớn sử dụng tiền ảo Bitcoin và tôi phản đối việc này. Vì việc này là trái pháp luật, không thể nào chấp nhận được. Nhưng nhiều người nói tiền ảo có trái pháp luật đâu? Mình chỉ giải trí tẹo thôi, có sao đâu! Bạn nghĩ việc sử dụng tiền ảo là giải trí sao? Nó rất nguy hiểm hoặc có thể cuộc sống của bạn lại càng khổ thêm. Vì vậy mình không nên sử dụng tiền ảo Bitcoin. Tôi phản đối việc người lớn sử dụng tiền ảo Bitcoin. Vì nó có thể gây ra ảnh hưởng rất lớn tới tiền bạc và cuộc sống của bạn. Tiền ảo Bitcoin là một thứ đã phá hoại đời của mọi người. Hiện nay mọi người đang định kiện người sáng lập ra Bitcoin. Tuy nhiên, có người nói rằng tiền ảo là chơi cho vui, mình sẽ có thêm tiền và có một cuộc sống hạnh phúc. Ôi!!! Bạn là thiên tài! Làm sao mình sẽ hạnh phúc nếu sử dụng tiền ảo Bitcoin chứ? Bạn sẽ bị mất tiền hơn là có tiền. Do đó tôi phản đối việc sử dụng Bitcoin. Nhiều người đồng ý việc sử dụng tiền ảo. Họ nghĩ điều đó sẽ làm mình vui và khi mình tham gia sẽ có nhiều người tham gia và nhiều người biết đến tiền ảo Bitcoin. Tuy vậy Bitcoin là một mối đe dọa đối với mọi người. Kể cả tôi và nhiều người sẽ bị tổn hại từ Bitcoin. Nhưng họ nói bạn chưa từng dùng Bitcoin làm sao bạn biết Bitcoin nguy hiểm? Do đó Bitcoin vẫn được sử dụng. Theo tôi, chúng ta cần có cách giảm bớt việc này. Ta cần nói để mọi người biết những nguy hiểm của việc sử dụng tiền ảo. Hơn nữa ta có thể tìm hiểu và đưa ra quy định phù hợp, thống nhất trên thế giới để việc dùng tiền ảo Bitcoin trở nên an toàn, đảm bảo lợi ích cho người dùng. Trong thời điểm hiện nay, tôi không thể không phản đối việc mọi người sử dụng tiền ảo Bitcoin. Vì đó vì rất nguy hiểm và rất dễ mất tiền. Nhưng Bitcoin giải trí và dễ thu hút nhiều người. Bạn chỉ nên dùng khi đã hiểu rõ và quy định rõ ràng. Khi mọi thứ vẫn còn mơ hồ như bây giờ thì đừng vội dùng nó! (Thanh Giang - 4C)
  • 151.
    153 Học sinh lớp4 học bơi ở trường Tôi đã phỏng vấn được rất nhiều học sinh lớp 4 và hầu như tất cả các bạn đều đồng ý việc học sinh lớp 4 học bơi ở trường. Vì các bạn nói rằng, mình học bơi sẽ có nhiều ích lợi. Tuy nhiên nhiều bạn phản đối rằng học bơi làm gì cơ chứ? Chả có gì tốt cả! Nhưng nếu bạn tìm hiểu kĩ hơn thì bạn sẽ thấy khác và thích nữa! Việc học sinh lớp 4 học bơi ở trường theo tôi là rất tiện. Vì thế phụ huynh sẽ không phải đưa đón con ra chỗ xa. Hơn nữa các bố mẹ cũng không phải tìm lòng vòng tìm chỗ học bơi quanh Hà Nội. Và học bơi ở trường sẽ an toàn hơn do thầy cô giáo phải chú ý kĩ. Vì thế, phụ huynh và học sinh hãy ủng hộ việc này nhé! Chắc chắn mọi người đều biết các lợi ích ở trên rồi, nhưng vẫn có bạn phản đối việc này. Thứ nhất, nhiều người cho rằng chúng ta phải bắt ép học sinh làm gì, học sinh thích thì bơi thôi, còn nếu không thì không bơi. Hơn nữa cần gì học bơi ở trường, cũng có nhiều chỗ dạy bơi tốt mà. Cuối cùng là học bơi ở trường chưa chắc đã an toàn. Nhỡ học sinh trượt chân ngã mà thầy cô không để ý thì sao? Cho nên nhiều người hoàn toàn phản đối việc này. Tuy nhiên có nhiều giải pháp cho những khó khăn đó. Đúng là học sinh thích thì bơi nhưng nhà trường làm thế để tránh tình trạng đuối nước nên việc học bơi ở trường cần được thực hiện. Hơn nữa, có thể có nhiều nơi tốt nhưng nhỡ đâu học sinh quá bận. Và trường khi dạy bơi sẽ luôn phòng tránh những chuyện xấu xảy ra. Vì thế học sinh lớp 4 sẽ an tâm việc này hơn. Và đó chính là những lí do nên cho học sinh lớp 4 học bơi ở trường. Mọi người hãy chung tay làm việc này nhé! (Phúc Linh - 4C)
  • 152.
    154 Học sinh lớp4 và việc nấu ăn Theo tôi, việc học sinh lớp 4 tự nấu ăn là việc nên làm. Vì như thế, học sinh lớp 4 sẽ thu được nhiều lợi ích. Dù vậy học sinh có thể sẽ gặp nhiều khó khăn. Tuy vậy, nhiều người có thể giúp học sinh làm tốt việc này, rồi nấu ăn sẽ trở nên dễ hơn nhiều. Thế nên học sinh lớp 4 hãy tự nấu ăn đi! Có nhiều lý do khiến tôi thấy học sinh lớp 4 nên tự nấu ăn. Làm như thế việc nấu ăn trong tương lai sẽ dễ dàng hơn. Chúng ta có thể tự làm được nhiều món ăn. Hơn nữa việc đó sẽ giúp học sinh cảm nhận được hương vị tự mình làm ra. Học sinh cũng chủ động hơn trong việc chăm sóc mình nếu bố mẹ có việc bận. Dù học sinh có thấy chán quá và không muốn làm thì hãy thử xem đã, biết đâu bạn sẽ thích nó! Tuy nhiên, có người lo học sinh sẽ thấy nó như là một môn học và quá chăm chỉ với việc nấu ăn không thèm học các môn học khác. Thế thì ta chỉ cần nhắc học sinh học nấu ăn từ từ thôi thì thành quả sẽ tốt. Thế nên học sinh lớp 4 có thể tự tin mà học nấu ăn. Cũng có nhiều ý kiến cho là học sinh lớp 4 không nên nấu ăn. Vì như vậy thì học sinh có thể tự cắt vào tay mình trong quá trình chế biến các món ăn. Hơn nữa học sinh có thể bị bỏng khi đang nấu nướng gì đó. Và mặc dù đồ ăn tự nấu ngon nhưng học sinh không biết chắc là đồ ăn đã chín chưa mà ăn tùy tiện có thể bị nguy hiểm. Tuy nhiên dù nó có nguy hiểm thì hướng dẫn cẩn thận học sinh sẽ học được cách phòng tránh tai nạn khi nấu ăn. Nếu có cắt vào tay hay bỏng nhẹ thì chữa trị là được mà, rồi vết thương sẽ lành. Cho dù thế, nhiều bố mẹ lo lắng xảy ra cháy nổ nghiêm trọng hoặc bị thương nặng học sinh không chịu được. Thế nên nhiều nhà không đồng ý cho con tự nấu ăn. Bên cạnh đó rất nhiều bạn lười, không muốn đụng tay chân nấu nướng. Vậy nên nhiều bạn học sinh lớp 4 vẫn chưa bao giờ nấu được món gì cho mình. Theo tôi giải quyết vấn đề này không quá khó. Ban đầu, khi học sinh lớp 4 mới học nấu ăn bố mẹ hay thầy cô hãy luôn quan sát, dạy cách làm thật kỹ. Chúng ta cũng nên dạy học sinh cả cách sơ cứu khi bị thương thì sẽ không ngại gì việc học sinh cầm dao làm thức ăn hay dùng bếp nấu nướng. Với những bạn có tính lười hay ỷ lại thì càng phải tập làm dần cho quen nếu không lớn lên sau này sẽ không biết cách tự chăm sóc bản thân mình. Bởi vậy tôi nghĩ việc học nấu ăn cũng cần phải có kế hoạch cụ thể thì mới thành công được. Do đó, học sinh lớp 4 có thể bắt đầu lập kế hoạch nấu ăn ngay nếu chưa biết làm. Bạn sẽ nhanh chóng được thưởng thức những món mình tự làm. Dù vậy hãy nhớ là vẫn có nguy hiểm, cần thực hiện từng việc cẩn thận. Hôm nay về bạn hãy thử xem sao nhé! (Trâm Anh - 4C)
  • 153.
    155 Giáo viên và quyềntrẻ em Tôi thấy dạo này vấn đề giáo viên và quyền trẻ em rất nổi nên tôi sẽ bàn luận về chuyện này. Tôi nghĩ giáo viên nên tuân thủ quyền trẻ em bởi vì như thế thì giáo viên sẽ không đánh mắng học sinh. Tuy nhiên có người bảo là quyền trẻ em rất vô dụng nhưng thực tế nó rất quan trọng. Bởi vậy ta nên cho giáo viên học về quyền trẻ em. Tôi sẽ nói kỹ thêm về việc này. Giáo viên học quyền trẻ em thì sẽ có nhiều lợi ích. Bởi vì nếu được học thì giáo viên có thể dạy cho học sinh và nó cũng có thể làm cho giáo viên thông minh hơn. Ngoài ra giáo viên cũng biết thêm được điều quan trọng. Không chỉ thế, giáo viên cũng sẽ thực hiện tốt công việc của mình hơn. Vì thế giáo viên nên học về quyền trẻ em. Tuy nhiên có người cho rằng giáo viên chả cần học gì cả. Vì quyền trẻ em là dành cho trẻ em thôi chứ và nó chán nữa, không chỉ thế học nó rất mất thời giờ. Nhưng quyền trẻ em thì trẻ em phải được dạy chứ, và việc dạy thì là việc của giáo viên rồi. Ấy vậy mà việc này vẫn chưa diễn ra do nhiều giáo viên chưa biết về quyền trẻ em. Thế nên tình trạng này cần được thay đổi. Nhưng hiện giờ tất cả mọi người đã có giải pháp rồi. Đầu tiên là quyền trẻ em rất quan trọng vì người mọi người sẽ biết cách ứng xử đúng, nên nhà trường cần sắp xếp cho giáo viên học để tránh phạm luật. Thứ hai là dù nó chán nhưng vẫn có nhiều điều bắt buộc phải biết nên cần có quy định cụ thể về việc học cho giáo viên. Cuối cùng là dù nó mất thời gian nhưng mình cũng có thể đọc về nó những lúc rảnh rỗi. Vì thế, những khó khăn ở trên vẫn có thể được giải quyết. Do đó, giáo viên rất cần được học về quyền trẻ em. Nhà trường hãy tổ chức cho giáo viên học và áp dụng thực hiện quyền trẻ em ở lớp học. (An Trung - 4C)
  • 154.
    156 Tạo tin đồngiả để tạo Scandal cho giới showbiz Bây giờ có rất nhiều tin đồn giả trên mạng, báo chí về giới showbiz và tôi rất phản đối việc làm tin đồn giả về giới showbiz. Vì việc này có thể làm ảnh hưởng đến công việc của họ. Hơn nữa đó là một việc xấu. Tuy nhiên có những người vẫn làm vì họ ghét những người đó. Nhưng nếu việc này tiếp diễn, nó sẽ gây nguy hiểm cho công việc của họ, hơn nữa họ sẽ bị ghét. Cho nên tôi mong mọi người sẽ dừng việc này lại. Việc làm tin đồn giả để tạo scandal cho giới showbiz là không thể chấp nhận được. Vì việc xấu này có thể ảnh hưởng đến kinh tế, tiền bạc của họ. Hơn nữa nó là một việc xấu, tự nhiên tung tin giả để làm gì? Để được like chắc? Tuy nhiên có nhiều người làm việc này vì họ ghen ăn tức ở. Họ ghét vì người khác quá nổi tiếng hoặc đơn thuần chỉ để like và trêu thôi. Những việc này sẽ làm họ mất việc chỉ vì tin đồn nhảm. Cho nên tôi không chấp nhận việc này. Tuy nhiên trên thế giới này đâu phải ai cũng hiểu như bạn và tôi. Họ là người ích kỉ. Họ nghĩ cho mình mà làm những việc ảnh hưởng đến mọi người. Họ sẽ làm những việc ảnh hưởng đến kinh tế của người khác. Ví dụ là tung một tin đồn về một ca sĩ, ca sĩ đó sẽ bị đuổi việc, đất nước sẽ mất một ca sĩ hoặc một diễn viên giỏi chỉ vì một tin đồn giả. Do đó nó không chỉ ảnh hưởng đến một người, mà là cả một tập thể. Nhưng bạn có biết hậu quả rất khủng khiếp không, có thể gây chết người. Đây là vài ví dụ điển hình: Có một ca sĩ bị cho là bồ bịch với chồng của một người. Bà vợ quá điên tiết, không biết thực hư thế nào cầm dao xông ra giết cô ca sĩ luôn. Còn một ví dụ là có một cô diễn viên quá uất ức khi bị một tin đồn. Cô liền tự tự, bố mẹ cô quá đau buồn nên sinh bệnh mà chết. Bạn thấy đấy, việc tung tin đồn nhảm như một con vi rut chết người. Cho nên chúng ta phải dừng ngay việc này. Tôi mong mọi người sẽ dừng việc tung tin đồn không đúng sự thật, tôi mong pháp luật sẽ quan tâm hơn. Chính phủ phải chặt chẽ hơn về tin đồn, báo chí, Internet... Vì vậy các bạn nên quan tâm hơn đến việc này! (Như Anh - 4C)
  • 155.
    157 Có nên giaonhiều bài tập cho học sinh không? Hiện nay có rất nhiều trường thầy cô cho học sinh quá nhiều bài tập về nhà và tôi không đồng ý về việc này. Vì bài tập về nhà sẽ gây khó khăn cho học sinh. Tuy nhiên có thầy cô nói rằng làm vậy chỉ để học sinh giỏi hơn. Nhưng khiến học sinh cảm thấy khó khăn thì học sinh làm sao giỏi hơn được? Vậy nên không cần phải giao quá nhiều bài cho học sinh. Các bạn có nghĩ như vậy không? Bài tập về nhà là bài tập mà thầy cô giáo giao cho học sinh làm sau giờ học và tôi không thích cho lắm vì thầy cô cho làm bài mà không cần biết tôi làm bài mất bao nhiêu phút. Hơn nữa theo như tôi biết học sinh chỉ cần làm bài tập trong vòng 30 - 40 phút mà thôi (không tính thời gian đọc sách và ghi nhật ký) vậy mà bài tập của thầy cô mất 1 tiếng mà đôi lúc có thể hơn. Và đôi lúc có quá nhiều thầy cô giao bài tập đến mức có tận 8 - 10 bài tập cho một ngày và cho học sinh làm. Trên thực tế các thầy cô giáo chẳng quan tâm đến học sinh chỉ việc giao bài mà thôi. Ở tất cả các trường có thầy cô giáo giao nhiều bài tập thì các Hiệu trưởng cũng chẳng làm gì cả. Tuy vậy các thầy cô nói rằng làm vậy chỉ để học sinh học tốt hơn thôi. Nhưng nếu học sinh thấy không thoải mái thì không nên. Vậy nên không cần giao nhiều bài tập về nhà. Tuy nhiên vẫn có các bố mẹ đồng ý việc này nên các thầy cô vẫn cố để giao nhiều bài tập hơn. Và các bố mẹ sau khi thấy con làm cả đống bài tập về nhà ở trường xong bắt đầu giao thêm bài tập để con không ra ngoài chơi và muốn con thông minh hơn. Cũng có các thầy cô nói rằng làm vậy là để phạt những học sinh lười biếng không chịu nghe giảng và ngủ gật, … Hơn nữa còn có những người Hiệu trưởng đồng ý về việc này và nói rằng làm vậy là để tạo ra các thiên tài đi thi các cuộc thi và mang về cho trường danh tiếng. Nhưng nếu muốn học sinh trở nên tài giỏi thì cũng phải xuất phát từ đam mê chứ. Vậy không nên giao nhiều bài tập. Tôi có rất nhiều giải pháp cho chuyện làm nhiều bài tập để có nhiều học sinh giỏi này. Đó là các thầy cô có thể tạo ra các buổi học khiến học sinh hứng thú để học sinh tiếp thu tốt hơn hoặc tổ chức các trò chơi trên lớp để vừa học vừa chơi một cách vui vẻ. Hoặc cho một bài tập nhóm để hai người thảo luận với nhau. Vì thế nên giao nhiều bài tập về nhà là điều không cần thiết. Với các điều trên thì các bạn đã thấy thuyết phục chưa? Ý kiến của các bạn thế nào? Và cuối cùng theo tôi các thầy cô giáo và bố mẹ và các trường không nên giao nhiều bài tập về nhà cho các học sinh và các con của mình. (Hoàng Thơ - 5A)
  • 156.
    158 Cách nói năng Hiệnnay, ở lớp tôi đang bàn về câu tục ngữ “Kim vàng ai nỡ uốn câu – Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời”. Tôi nghĩ câu này rất hay và đúng. Tuy nhiên nhiều người không nghĩ thế! Hãy cùng tôi đi thêm vào vấn đề này nhé! Rõ ràng, câu tục ngữ này nhắc chúng ta không nên “nói nhau nặng lời” – tức là giận dữ, văng tục, chửi bậy mà nên lịch sự, lễ phép. Nếu chúng ta lịch sự và lễ phép thì chúng ta có thể gây ấn tượng tốt và làm người ta quý mến mình. Lịch sự và lễ phép còn có thể giúp chúng ta thuyết phục người khác totos hơn và chứng minh mình là người văn minh, lịch lãm. Do đó, chúng ta nên làm như câu tục nêu trên. Tuy nhiên, rất nhiều người vẫn nói bậy. Một vài người còn nói quá nhiều tạo thành thói quen. Thói quen này khiến họ trở nên bất lịch sự và dễ nóng giận hơn. Việc này theo tôi nghĩ là rất tồi tệ, và khiến họ khó giao tiếp hơn. Một vài người đã biết thế rồi mà họ cẫn cứ nói. Có vẻ không nói bậy thật là khó! Nhưng nếu mọi người cùng nói bậy thì các em bé có thể nghe những lời nói đó và cũng nói bậy theo. Vậy nên những người hay nói bậy cần kiểm soát cơn giận và không nói nữa. Ngoài ra, tôi còn có một giải pháp khác, đó là biện pháp dùng hình phạt. Cứ mỗi lời nói bậy thì họ sẽ bị phạt. Họ sẽ sợ bị phạt và thay đổi. Nếu cứ làm thế, tôi nghĩ họ chắc chắn không nói bậy nữa. Vậy nên tôi mong chúng ta không nói bậy. Hãy cùng nhau nói thật lịch sự nhé! (Khải Du - 5A)
  • 157.
    159 Bảo vệ môitrường Hà Nội Hiện nay, môi trường ở Hà Nội đang bị ô nhiễm. Tôi nghĩ chúng ta nên giúp cho thành phố cải thiện tình trạng này. Có rất nhiều lý do để làm việc đó. Sau đây, tôi cũng sẽ nêu ra giải pháp giúp cho những người không có ý thức tốt lên. Các bạn hãy cùng tìm hiểu các lí do và giải pháp cùng tôi nhé! Có vô số lí do chúng ta nên bảo vệ môi trường. Làm vậy, mọi người quanh ta sẽ sống tốt hơn, khỏe hơn. Không khí sẽ mát mẻ và dễ chịu hơn. Ngoài ra, Hà Nội sẽ gây được ấn tượng tốt với khách du lịch và còn khá nhiều lí do khác nữa. Thế nên chúng ta cần giúp đỡ, bảo vệ môi trường cho thật tốt. Nhưng thực tế nhiều người vẫn xả rác và chặt cây khắp nơi. Tất nhiên, họ có mục đích riêng khi chặt cây. Còn xả rác bữa bãi thì họ có đủ lí do như là lười vứt và tìm thùng rác. Nhiều nhà máy, tô tô, xe máy và các loại phương tiện khác vẫn thải ra khói độc... Những người như thế thật không có ý thức! Chúng ta hãy giúp họ nhé! Nếu như họ lười đến thế, thì ta có thể tăng thêm nhiều thùng rác hơn nữa, để ngay các thùng này ở chỗ dễ nhìn. Mỗi khi muốn vứt rác, họ chỉ cần vài ba bước chân là có thể tới bên các thùng rác rồi. Chúng ta cũng nên dạy dỗ trẻ em từ bé, để tạo thói quen giữ gìn vệ sinh môi trường. Tôi còn hi vọng trong tương lai sẽ có một loại xe đi mà thải ra làn hương thơm mát thay vì khói bụi bẩn. Trong lúc chờ đợi, tự bản thân mỗi người hãy làm những việc đơn giản trong khả năng của mình để thành phố này sạch đẹp hơn, như bỏ rác vào thùng, phân loại rác, đi vệ sinh đúng chỗ… và nhắc người bên cạnh mình cùng thực hiện. Tôi rất mong bài văn này của tôi sẽ giúp được chút ít cho Hà Nội. Từ bây giờ, chúng ta hãy cùng chung tay bảo vệ môi trường Hà Nội nhé! (Bảo Trâm - 5A)
  • 158.
    160160 Học sinh lớpmột và việc học đàn Theo tôi, học sinh lớp một không nên học đàn. Vì học sinh không cần học đàn thì cũng có đủ thứ phải lo lắng, mệt mỏi rồi. Nhưng vẫn có người thích cho con học đàn, và bắt học cho bằng được. Mặc dù thế, mỗi người một ý kiến riêng. Vì thế, chúng cần bàn luận sâu hơn về vấn đề này. Đàn có thể là nhạc cụ cổ điển hoặc hiện đại, dù là loại nào cũng đòi hỏi có kĩ thuật chơi tốt. Nếu cho học sinh tiếp cận đàn sớm, từ lúc mới sáu tuổi, thì học sinh có thể bị chán. Lúc ấy, học sinh đang phải tập trung hết sức cho việc học viết, học đọc cơ mà. Hơn thế nữa, bị ép tập nhiều, học sinh có thể sợ hãi, thậm chí là căm ghét bố mẹ. Việc học đàn ở lứa tuổi này còn có thể khiến học sinh bị đau tay, thậm chí là chấn thương… Vì thế, tôi tán thành việc không ép học sinh học đàn, nhất là những loại đàn khó như piano chẳng hạn. Thực tế, có nhiều học sinh lớp một vẫn phải học đàn. Vì phụ huynh muốn con thành người giỏi đàn. Có bố mẹ còn muốn con thành nghệ sĩ chơi đàn từ bé. Một số trường học thì chiều phụ huynh, nên bắt các em lớp một học đàn cho phụ huynh vui. Nhưng khi làm thế, người lớn có nghĩ cho trẻ con không? Có hỏi các em cảm thấy thế nào khi cứ phải tập đàn mãi không? Chắc là nhiều người chẳng để ý đến, nên mới yêu cầu con phải học đàn suốt ngày nọ đến ngày kia, dù có mệt mỏi và chán nản! Tôi thấy, bố mẹ hãy quan tâm hơn đến khả năng và mong muốn của con. Con thích học đàn thì cho học. Con mà không thích, thì đừng ép làm gì. Vừa đi học lớp một, ép đủ thứ chỉ làm con sợ học thôi, dù là học đàn hay học các môn học khác. Thầy cô cũng nên khuyên bố mẹ đừng cho con học đàn sớm quá. Muốn biết đàn, thì lên trung học mới học cũng được. Ở lớp một, chỉ nên cho các em học những thứ đơn giản, nhẹ nhàng để yêu thích âm nhạc thôi, việc tập tành kỹ thuật như chơi đàn thì khi yêu thích rồi học mới hiệu quả chứ! Nói chung, việc học đàn không nên bắt buộc ở lớp một. Vì nó có hại nhiều hơn là có lợi. Bố mẹ và thầy cô có làm gì, cũng hay quan tâm xem có phù hợp với trẻ em hay không nhé! (Minh Kha - 5A)
  • 159.
    161161 Học sinh cấpmột và việc chơi đàn piano Theo tôi, học sinh nên chơi đàn piano. Vì nó sẽ giúp cho học sinh tăng cường khả năng của bản thân. Nhưng nhiều người còn băn khoăn, lo ngại về việc này. Chúng ta cần suy xét các vấn đề thật kỹ lưỡng để đưa ra quyết định. Việc chơi đàn piano mang lại nhiều lợi ích cho học sinh. Vì nếu học đàn thì học sinh sẽ biết thêm được một điều mới. Việc này còn tăng khả năng cảm thụ âm nhạc cho học sinh, có cách giải quyết hiệu quả khi căng thẳng. Việc học piano còn giúp học sinh rèn luyện sự tập trung, không chạy nhảy liên tục là hay, ai cũng cần có lúc lắng lại mà. Nó cũng sẽ tăng khả năng sáng tác nhạc cho học sinh. Đặc biệt, học sinh học chơi piano có thể có đam mê mới, có khả năng thi vào những cuộc thi chuyên và giành giải thì sao? Ngày nay có cả những ứng dụng trên điện thoại giúp chúng ta học các loại đàn, trong đó có đàn piano đấy. Vậy nên hãy chơi đàn piano nhé! Tuy nhiên, nhiều học sinh vẫn không muốn học chơi piano. Vì họ thấy nó rất chán. Tập piano tốn công sức lắm! Chúng ta còn có thể thấy mệt nữa chứ! Hơn nữa, nó còn mất thời gian. Nó còn tốn tiền nữa, học phí để học piano thường rất đắt. Việc mua đàn để chơi ở nhà cũng tốn một khoản tiền không nhỏ nên nhiều bố mẹ không muốn đầu tư. Vậy nên nhiều người vẫn chưa biết chơi piano. Tôi nghĩ rằng, có nhiều cách để thay đổi điều này. Đầu tiên, trước khi cho học sinh học chơi đàn, hãy làm cho học sinh yêu thích âm nhạc nói chung, yêu thích piano nói riêng. Có thể bằng những hoạt động vui chơi cùng âm nhạc, cùng tiếng đàn piano. Sau đó, khi học sinh đã hứng thú, mới chuyển đến giai đoạn học chơi đàn. Các bài học cũng cần được điều chỉnh sao cho hấp dẫn. Chúng ta cũng cần lập kế hoạch, thời gian biểu cụ thể cho việc học đàn. Về vấn đề học phí, hãy lựa chọn những trung tâm có mức học phí phù hợp, nếu trong trường học có lớp dạy piano thì chắc chắn chi phí sẽ còn thấp hơn nữa. Những người mới chơi thì chưa cần tốn tiến mua đàn – có mua thì có thể lựa chọn đàn cũ, hoặc piano điện, sẽ đỡ tốn tiền hơn. Khi đã thành tài, hãy mua đàn đắt. Vậy nên nếu muốn, chắc chắn bạn sẽ tìm ra cách để chơi đàn piano thôi. Tóm lại, tôi thấy chơi đàn piano rất vui. Vì nó rất hay, mang đến nhiều điều bổ ích. Dù có khó khăn thì hãy cố gắng vượt qua, bạn sẽ nhận ra chơi đàn rất tuyệt! (Nguyệt Anh - 5A)
  • 160.
    162 Học sinh tiểuhọc và việc tự làm ra một vở kịch Hiện nay tôi đang quan tâm tới đề tài học sinh tiểu học tự làm ra một vở kịch. Tôi nghĩ là nên cho học sinh thực hiện. Vì việc này có rất nhiều lợi ích. Nhưng cũng có vài người lo lắng, sợ có một vài tác hại. Đúng là chuyện gì cũng có hai mặt. Nếu muốn hiểu thêm, hãy cùng tôi bàn luận về vấn đề này nhé! Việc tự làm một vở kịch mang lại nhiều điều tốt cho học sinh tiểu học. Nó giúp học sinh diễn đạt tốt hơn, nói trước đám đông tốt hơn, biểu diễn tốt hơn. Từ đó, dần dần học sinh cảm thấy tự tin hơn, biết kết hợp giữa lời nói và ngôn ngữ cơ thể. Ngoài ra, khi tự làm ra một vở kịch học sinh thường phải làm việc nhóm cùng nhau từ khâu lên ý tưởng, chuẩn bị kịch bản, luyện tập cho đến biểu diễn. Nhờ vậy, chúng ta sẽ ngày càng biết cách phối hợp với nhau hơn, đoàn kết hơn và chủ động hơn trong mọi hoạt động. Đặc biệt, chúng ta còn được cảm nhận niềm vui tuyệt vời khi hoàn thành vở kịch, đây là cảm giác mà chỉ khi tự làm ta mới thấy! Đó là lí do vì sao tôi đồng tình với việc học sinh tiểu học tự làm một vở kịch. Nhưng một vài người không đồng tình với ý kiến này. Họ cho rằng tự làm một vở kịch sẽ làm học sinh cảm thấy mệt mỏi. Cũng có người sợ học sinh mải mê làm kịch mà bỏ bê các môn học khác. Ngoài ra, nhiều người bảo học sinh tiểu học còn bé, chưa tự nghĩ và làm ra được kịch hay. Họ cũng sợ tốn thời gian nữa. Thế nên việc học sinh tự làm ra vở kịch chưa phổ biến. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm thực tế của tôi, việc làm kịch này không mệt chút nào. Nếu như bạn thấy mệt thì có thể tạm nghỉ giải lao mà. Hơn nữa, bạn còn vui hơn, cảm giác như thể vừa học vừa chơi vậy. Bên cạnh đó, làm một vở kịch mà có kế hoạch, thời gian cụ thể thì sẽ không lấn át thời gian học các môn khác, có khi còn khiến học sinh hứng thú, học tốt hơn. Tất nhiên, khi học sinh tiểu học tự làm kịch thì cần được giáo viên hỗ trợ và hướng dẫn. Ta cứ cho học sinh làm dần dần, các vở kịch sẽ ngày càng hay hơn. Do đó, đừng ngại tổ chức cho học sinh tiểu học tự xây dựng vở kịch. Ở trường tôi, học sinh tiểu học đã tự làm ra một vở kịch nhiều rồi, chúng tôi rất thích. Các bạn hãy cùng chúng tôi viết kịch bản và đóng kịch nhé! Chúng ta nên tự làm để cho mọi người vui hơn! (Quang Anh - 5A)
  • 161.
    163 Món đồ chơiyêu thích của tôi Trong tất cả những món đồi chơi, tôi thích nhất là đồ chơi Lego. Vào mỗi dịp sinh nhật, bố mẹ tôi đều tặng tôi một bộ Lego mới. Mỗi bộ Lego gồm vô số những mảnh ghép nhỏ xíu đầy màu sắc. Từ những mảnh ghép này ta có thể lắp ghép thành các mô hình khác nhau như: tòa tháp, lâu đài, tàu hỏa… Sau đó, chúng ta có thể trưng bày trên giá sách thành một bộ sưu tập Lego vui mắt. Sau những giờ học căng thẳng, tôi thường thư giãn bằng cách lắp ráp Lego. Lego mang lại cho chúng ta sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và thông minh. Tuy nhiên, có những ý kiến cho rằng chơi Lego gây bừa bộn nhà cửa, còn có thể gây nguy hiểm khi bị vấp ngã vào Lego. Theo tôi, sau khi chơi xong ta cần dọn dẹp sạch sẽ đồ chơi, tránh gây mất mát, thất lạc những mảnh ghép nhỏ… Như vậy, nhà cửa luôn luôn gọn gàng và an toàn cho mọi người. Vì vậy, tôi khuyên các bạn hãy chơi lego thay vì chơi điện tử. (Lê Khôi Nguyên - 5A)
  • 162.
    164 Về bài thơ“Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan Bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan là bài thơ rất hay. Điều đáng chú ý là bài thơ này được tác giả dùng rất nhiều từ láy gợi hình độc đáo như: “lác đác”, “lom khom”,… Bài thơ này được viết khi Bà Huyện Thanh Quan đi công tác qua Đèo Ngang. Nội dung bài thơ bộc lộ cảm xúc buồn, cô đơn và nhớ nhà của một tác giả khi đi công tác một mình. Bài thơ này được viết theo thể thơ trữ tình, luật Đường, loại thơ thất ngôn bát cú. Bài thơ có bố cục như sau: Tứ thơ gồm hai câu thơ đầu, ý thơ gồm bốn câu thơ giữa và kết lại bằng hai câu thơ cuối. Bài thơ có kết cấu chặt chẽ, nội dung bài thơ gợi ra một cuộc sống giản dị, yên bình. Tuy nhiên, có người cho rằng những bài thơ buồn thì lại chẳng hay. Ấy vậy mà bài thơ này tuy buồn nhưng nó lại bộc lộ một tấm lòng đẹp: một người luôn lo nghĩ về việc nước việc nhà. Bài thơ có ý nghĩa hay như vậy nên các bạn hãy đọc bài thơ nhé. (Quỳnh Thy - 4B) Về bài ca dao “Thằng Bờm” Theo tôi, bài thơ “Thằng Bờm” rất hay. Trong bài thơ Bờm là một người tốt, không tham lam. Tôi không thích sự tham lam bởi nó sẽ khiến chúng ta trở nên ích kỷ. Với lại, cổ nhân từng dạy rằng “tham thì thâm”. Những kẻ tham lam sẽ bị ghét và những người hào hiệp thì sẽ được mọi người yêu mến. Bài học mà chúng ta có thể rút ra được từ bài thơ “Thằng Bờm” là lời khuyên: con người không nên tham lam. Bài thơ rất hay và ý nghĩa, các bạn hãy tìm đọc nhé. (Xuân Phong - 4B)
  • 163.
    165 Về bài cadao “Trâu ơi ta bảo trâu này” Bài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này” là lời của một người nông dân nói với trâu. Nhưng trâu không hiểu tiếng người, nên em nghĩ bác nông dân chỉ mượn việc nói với trâu để nói với chính mình thôi. Em thấy bác nông dân nhắn nhủ với trâu: “Cấy cày vốn nghiệp nông gia Ta đây trâu đấy ai mà quản công Bao giờ cây lúa còn bông Thời còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn ”. Hình như bác đã coi con trâu là bạn của mình, động viên nó. Nói vậy, cũng là bác đang tự nhắc mình cần chăm chỉ làm việc. Chắc là bác nông dân quý trọng nghề nông của mình lắm. Bác vừa đi làm, vừa thủ thỉ với con trâu như một người bạn vậy. Những lời nói của bác nông dân trong bài ca dao này còn cho thấy sự khiêm tốn và cố gắng không mệt mỏi. Có lẽ nhờ đó, mà những công việc nặng nhọc, vất vả mới xong được. Em thấy bài ca dao rất hay và có nhiều ý nghĩa. (Phương Trang - 5A) Tôi nghĩ bài ca dao “Trâu ơi ta bảo trâu này” kể về một người nông dân đang nói chuyện với con trâu của mình. Có lẽ hôm đó con trâu không chịu ra đồng cày nên người nông dân mới nói thế. Câu nói nhẹ nhàng “Trâu ơi ta bảo trâu này” thể hiện rõ tình cảm yêu quý của người nông dân với con trâu. Người nông dân đối xử với con trâu như một người bạn của mình, hứa với nó: “Bao giờ cây lúa còn bông Thời còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn”. Điều tôi cảm nhận được trong bài này là tình cảm sâu sắc của người nông dân đối với con trâu. Tôi đoán con trâu trong bài cũng rất quý mến chủ. Còn người nông dân thì yêu mến con trâu, chăm sóc nó đến cả việc ăn cỏ. Tôi cũng hiểu là trâu rất quan trọng với nghề nông, nhất là nghề nông thời xưa. Trâu giúp cày bừa, kéo xe và nhiều thứ khác. Thế nên người nông dân rất gắn bó với chúng. Bài ca dao này đã thể hiện rõ được tình cảm đó. (Tuệ Minh - 5A)
  • 164.
    166 Việc kiểm soátcảm xúc của bản thân Hiện nay có rất nhiều người phàn nàn là học sinh dễ mất bình tĩnh, không kiểm soát được bản thân. Đối với việc này, tôi nghĩ học sinh cần học cách kiểm soát bản thân ngay từ khi bắt đầu đi học. Vì nó rất quan trọng. Nhưng nó giúp ích cho học sinh như thế nào? Chúng ta cùng tìm hiểu nhé! Thứ nhất, kiểm soát bản thân là giữ bình tĩnh, xử lí, giải quyết các mâu thuẫn một cách lịch sự, văn minh. Việc này có lợi ích rất lớn, như giúp học sinh kết được bạn. Ngoài ra, kiểm soát bản thân còn giúp chúng ta bớt đi rắc rối cho mình và người khác. Hơn nữa, ở trong lớp sẽ có không khí thân thiện, ít mâu thuẫn. Vậy nên kiểm soát bản thân rất cần được chú ý. Tuy nhiên có rất nhiều học sinh không thể kiểm soát được bản thân với nhiều lí do. Có thể họ không biết phải làm như thế nào. Hoặc có bạn bị quá nhiều người nói xấu bên tai nên ức chế, làm những điều không tốt cho mọi người. Có bạn thì ở nhà được nuông chiều quá nên không vừa ý mình là lại gào lên, thậm chí đánh người một cách vô lí… Cho nên, để khắc phục được những khó khăn này là không hề dễ. Có rất nhiều khó khăn như vậy thì chúng ta càng cần tìm ra giải pháp. Với tôi thì cho các bạn học sinh học cách kiểm soát bản thân từ những giờ học đầu tiên là tốt nhất. Thầy cô giáo, và cả bố mẹ nữa, cần dạy các bạn cách xử lí các tình huống khác nhau. Khi bị quá nhiều người nói xấu, tốt nhất là mặc kệ, tránh xa họ ra, sau đó trao đổi với người có trách nhiệm. Ở lớp tôi, chúng tôi đã được học các bước xử lí khi có điều không hài lòng, tôi thấy rất có ích để giảm bớt xung đột. Còn với những bạn được nuông chiều nhiều quá thì cả gia đình và nhà trường phải hợp tác, nhắc nhở và hướng dẫn cho họ. Thế nên ai cũng phải khắc phục được khó khăn của mình, tăng khả năng kiểm soát bản thân lên. Nếu ai vẫn chưa kiểm soát được bản thân, thì hãy thử mấy cách mà tôi vừa liệt kê ra nhé! Mong các bạn có thể luôn giữ bình tĩnh trong mọi tình huống. Việc kiểm soát bản thân sẽ giúp ích cho các bạn lắm đấy! Chúng ta hãy cùng luyện tập để kiểm soát bản thân nhé! (Hoàng Hà - 5A)
  • 165.
    167 Phần I: Vè, nhậtký lớp 1 Phần II: Thơ, truyện, kịch... của học sinh lớp 2, 3, 4, 5 Phần III: Văn bản nghị luận 06 19 136