Ba người thầy vì Āại
Khi Hasan, một nhà hiền triềt Hồi giào sĀ̀p qua Āời, cò
người hòi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy cùa ngài?"
Hasan Āàp: "Nhừng người thầy cùa ta nhiều vô kề. Nều
Āiềm lại tên tuồi cùa càc vị ầy hĀ̀n sè mầt hàng
thàng, hàng nĀm, và như thề lại quà trề vì thời gian
cuÌ€a ta coÌ€n rầt iÌ€t. Nhưng ta coÌ€ thề kề về ba người thÃ
¢Ì€y sau cuÌ€a ta.
Người Āầu tiên là một tên trộm. Cò một lần ta Āi
lạc trong sa mạc, khi ta tìm Āền Āược một khu làng thì
trời Āà rầt khuya, mọi nhà Āều Āi ngù cà. Nhưng cuồi
cuÌ€ng ta cuÌ€ng tiÌ€m thầy một người, ông ta Ä€ang khoeÌ€t vaÌ€ch mÃ
´Ì£t cÄ€n nhaÌ€ trong laÌ€ng. Ta hoÌ€i ông ta xem coÌ€ thề taÌ€ tuÌ€c ờ
Āâu, ông ta trà lời: "Khuya khoĀ̀t thề này thật khò tìm
chồ nghiÌ€ chân, ông coÌ€ thề Āền ờ chồ tôi nều ông khÃ
´ng ngaÌ£i ờ chung vời một tên trộm."
Người Ä€aÌ€n ông ầy thật tuyệt vời. Ta Ä€aÌ€ naÌ€n laÌ£i Ä€Ã
¢Ì€y hĀ̀n một thaÌ€ng! Cừ mồi Āêm ông ta laÌ£i baÌ€o: "Tôi Ä€i
laÌ€m Āây. Àng ờ nhaÌ€ vaÌ€ cầu nguyện cho tôi nheÌ€!" Mồi khi Ã
´ng ta trờ về ta Āều hoÌ€i: "CoÌ€ trộm Āược giÌ€ không?" vaÌ€
ông ta Āều Ä€aÌ€p: "Hôm nay thiÌ€ chưa, nhưng ngaÌ€y mai tôi seÌ€ cÃ
´Ì€, coÌ€ thề lĀ̀m chừ". Ta chưa bao giờ thầy ông ta trong
tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phùc.
Cò lần ta Āà suy ngầm và suy ngầm trong nhiều nĀm ròng
Āề rồi không ngộ ra Āược một chân lỳ nào. Ta Āà rơi
vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng Āền nồi ta nghì
mình phài chầm dừt tầt cà nhừng Āiều vô nghìa này.
Ngay sau Āầy ta chợt nhờ Āền tên trộm, keÌ€ hĀ̀ng Āêm vÃ
¢Ì€n quaÌ€ quyềt: "NgaÌ€y mai tôi seÌ€ laÌ€m Āược, coÌ€ thề lĀ̀m
chừ!"
Người thầy thừ hai laÌ€ một con choÌ€. Khi ta ra bờ sông uÃ
´Ì€ng nườc, coÌ€ một con choÌ€ xuầt hiện. NoÌ€ cuÌ€ng khaÌ€t
nườc. Nhưng khi nhìn xuồng dòng sông, nò thầy cài bòng
cùa mình nhưng lại tường Āò là một con chò khàc. Hoàng
sợ, nò tru lên và bò chạy. Nhưng rồi khàt quà nò bèn
quay trờ lại. Cuồi cùng, mẠ̄c nồi sợ hài trong lòng, nò
nhaÌ€y xuồng sông vaÌ€ caÌ€i boÌ€ng biền mầt. Ta hiều Āây laÌ€ mÃ
´Ì£t thông Ä€iệp Ä€aÌ€ Āược gừi Āền cho ta: con người phaÌ€i
biềt chiền thĀ̀ng nồi sợ trong lòng bĀ̀ng hành Āộng.
Người thầy cuồi cùng là một Āừa bè. Ta Āền một
thaÌ€nh phồ noÌ£ vaÌ€ thầy một Āừa beÌ€ trên tay cầm một cÃ
¢y nền daÌ€ thĀ̀p saÌ€ng Āề ĀẠ̄t trong Āền thờ. Ta hoÌ€i
Āừa bè: "Con tự thĀ̀p cây nền này phài không?" Āừa bè
Āàp: "Thưa phài." Āoạn ta hòi: "Lùc này nền chưa thĀ̀p
sàng, nhưng chì một thoàng sau Āà chày sàng. Vậy con cò
biềt ành sàng từ Āâu Āền không?"
Āừa beÌ€ cười to, thồi phuÌ£t ngoÌ£n nền vaÌ€ noÌ€i: "NgaÌ€i thÃ
¢Ì€y aÌ€nh saÌ€ng Ä€aÌ€ biền mầt, vậy ngaÌ€i baÌ€o aÌ€nh saÌ€ng Ä€aÌ€
Āi Āâu?"
Cài tôi ngạo nghề cùa ta hoàn toàn sụp Āồ, pho kiền
thừc kim cồ cùa ta cùng sụp Āồ theo. Lùc ầy ta nghiệm ra
sự dồt nàt cùa bàn thân. Và từ Āò ta vầt Āi tầt cà
nhừng tự hào về kiền thừc cùa mình.
Āùng là cò thề nòi ta không cò một ai là thầy, nhưng
Āiều này không cò nghìa ta không phài là một học trò. Ta
xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hòi cùa ta luôn rộng
mờ hơn tầt cà càc người. Ta học hòi từ tầt cà mọi
vật, từ cành cây ngọn cò Āền Āàm mây trên trời kia. Ta
không cò một người thầy vì ta cò hàng triệu triệu
người thầy mà ta Āà học Āược mồi khi cò thề. Āiều
thiềt yều trong cuộc sồng là luôn làm một học trò.
Āiều này cò nghìa là gì? Nghìa là cò khà nĀng học
hòi, luôn sĀ̀n sàng học Āề biềt chầp nhận ỳ nghìa
cùa vạn vật.

Ba nguoi thay vi dai

  • 1.
    Ba người thầyviÌ€ Ä€aÌ£i Khi Hasan, một nhaÌ€ hiền triềt Hồi giaÌ€o sĀ̀p qua Āời, coÌ€ người hoÌ€i ông: "Thưa Hasan, ai laÌ€ thầy cuÌ€a ngaÌ€i?" Hasan Ä€aÌ€p: "Nhừng người thầy cuÌ€a ta nhiều vô kề. Nều Ä€iềm laÌ£i tên tuồi cuÌ€a caÌ€c viÌ£ ầy hĀ̀n seÌ€ mầt haÌ€ng thaÌ€ng, haÌ€ng nÄ€m, vaÌ€ như thề laÌ£i quaÌ€ trề viÌ€ thời gian cuÌ€a ta coÌ€n rầt iÌ€t. Nhưng ta coÌ€ thề kề về ba người thà ¢Ì€y sau cuÌ€a ta. Người Āầu tiên laÌ€ một tên trộm. CoÌ€ một lần ta Ä€i laÌ£c trong sa maÌ£c, khi ta tiÌ€m Āền Āược một khu laÌ€ng thiÌ€ trời Ä€aÌ€ rầt khuya, moÌ£i nhaÌ€ Āều Ä€i nguÌ€ caÌ€. Nhưng cuồi cuÌ€ng ta cuÌ€ng tiÌ€m thầy một người, ông ta Ä€ang khoeÌ€t vaÌ€ch mà ´Ì£t cÄ€n nhaÌ€ trong laÌ€ng. Ta hoÌ€i ông ta xem coÌ€ thề taÌ€ tuÌ€c ờ Āâu, ông ta traÌ€ lời: "Khuya khoĀ̀t thề naÌ€y thật khoÌ€ tiÌ€m chồ nghiÌ€ chân, ông coÌ€ thề Āền ờ chồ tôi nều ông khà ´ng ngaÌ£i ờ chung vời một tên trộm." Người Ä€aÌ€n ông ầy thật tuyệt vời. Ta Ä€aÌ€ naÌ€n laÌ£i Āà ¢Ì€y hĀ̀n một thaÌ€ng! Cừ mồi Āêm ông ta laÌ£i baÌ€o: "Tôi Ä€i laÌ€m Āây. Àng ờ nhaÌ€ vaÌ€ cầu nguyện cho tôi nheÌ€!" Mồi khi à ´ng ta trờ về ta Āều hoÌ€i: "CoÌ€ trộm Āược giÌ€ không?" vaÌ€ ông ta Āều Ä€aÌ€p: "Hôm nay thiÌ€ chưa, nhưng ngaÌ€y mai tôi seÌ€ cà ´Ì€, coÌ€ thề lĀ̀m chừ". Ta chưa bao giờ thầy ông ta trong tiÌ€nh traÌ£ng tuyệt voÌ£ng, ông ta luôn haÌ£nh phuÌ€c. CoÌ€ lần ta Ä€aÌ€ suy ngầm vaÌ€ suy ngầm trong nhiều nÄ€m roÌ€ng Āề rồi không ngộ ra Āược một chân lyÌ€ naÌ€o. Ta Ä€aÌ€ rÆ¡i vaÌ€o tiÌ€nh traÌ£ng tuyệt voÌ£ng, tuyệt voÌ£ng Āền nồi ta nghiÌ€ miÌ€nh phaÌ€i chầm dừt tầt caÌ€ nhừng Ä€iều vô nghiÌ€a naÌ€y. Ngay sau Āầy ta chợt nhờ Āền tên trộm, keÌ€ hĀ̀ng Āêm và ¢Ì€n quaÌ€ quyềt: "NgaÌ€y mai tôi seÌ€ laÌ€m Āược, coÌ€ thề lĀ̀m chừ!" Người thầy thừ hai laÌ€ một con choÌ€. Khi ta ra bờ sông uà ´Ì€ng nườc, coÌ€ một con choÌ€ xuầt hiện. NoÌ€ cuÌ€ng khaÌ€t nườc. Nhưng khi nhiÌ€n xuồng doÌ€ng sông, noÌ€ thầy caÌ€i boÌ€ng cuÌ€a miÌ€nh nhưng laÌ£i tường Ä€oÌ€ laÌ€ một con choÌ€ khaÌ€c. HoaÌ€ng sợ, noÌ€ tru lên vaÌ€ boÌ€ chaÌ£y. Nhưng rồi khaÌ€t quaÌ€ noÌ€ beÌ€n quay trờ laÌ£i. Cuồi cuÌ€ng, mẠ̄c nồi sợ haÌ€i trong loÌ€ng, noÌ€ nhaÌ€y xuồng sông vaÌ€ caÌ€i boÌ€ng biền mầt. Ta hiều Āây laÌ€ mà ´Ì£t thông Ä€iệp Ä€aÌ€ Āược gừi Āền cho ta: con người phaÌ€i biềt chiền thĀ̀ng nồi sợ trong loÌ€ng bĀ̀ng haÌ€nh Āộng. Người thầy cuồi cuÌ€ng laÌ€ một Āừa beÌ€. Ta Āền một thaÌ€nh phồ noÌ£ vaÌ€ thầy một Āừa beÌ€ trên tay cầm một cà ¢y nền daÌ€ thĀ̀p saÌ€ng Āề ĀẠ̄t trong Āền thờ. Ta hoÌ€i Āừa beÌ€: "Con tự thĀ̀p cây nền naÌ€y phaÌ€i không?" Āừa beÌ€ Ä€aÌ€p: "Thưa phaÌ€i." Ä€oaÌ£n ta hoÌ€i: "LuÌ€c naÌ€y nền chưa thĀ̀p saÌ€ng, nhưng chiÌ€ một thoaÌ€ng sau Ä€aÌ€ chaÌ€y saÌ€ng. Vậy con coÌ€ biềt aÌ€nh saÌ€ng từ Āâu Āền không?" Āừa beÌ€ cười to, thồi phuÌ£t ngoÌ£n nền vaÌ€ noÌ€i: "NgaÌ€i thà ¢Ì€y aÌ€nh saÌ€ng Ä€aÌ€ biền mầt, vậy ngaÌ€i baÌ€o aÌ€nh saÌ€ng Ä€aÌ€ Ä€i Āâu?" CaÌ€i tôi ngaÌ£o nghề cuÌ€a ta hoaÌ€n toaÌ€n suÌ£p Āồ, pho kiền thừc kim cồ cuÌ€a ta cuÌ€ng suÌ£p Āồ theo. LuÌ€c ầy ta nghiệm ra sự dồt naÌ€t cuÌ€a baÌ€n thân. VaÌ€ từ Ä€oÌ€ ta vầt Ä€i tầt caÌ€ nhừng tự haÌ€o về kiền thừc cuÌ€a miÌ€nh. Ä€uÌ€ng laÌ€ coÌ€ thề noÌ€i ta không coÌ€ một ai laÌ€ thầy, nhưng Ä€iều naÌ€y không coÌ€ nghiÌ€a ta không phaÌ€i laÌ€ một hoÌ£c troÌ€. Ta
  • 2.
    xem vạn vậtlà thầy. Tinh thần học hòi cùa ta luôn rộng mờ hơn tầt cà càc người. Ta học hòi từ tầt cà mọi vật, từ cành cây ngọn cò Āền Āàm mây trên trời kia. Ta không cò một người thầy vì ta cò hàng triệu triệu người thầy mà ta Āà học Āược mồi khi cò thề. Āiều thiềt yều trong cuộc sồng là luôn làm một học trò. Āiều này cò nghìa là gì? Nghìa là cò khà nĀng học hòi, luôn sĀ̀n sàng học Āề biềt chầp nhận ỳ nghìa cùa vạn vật.