Chuyến xe cuộc đời Cách đây không lâu, tôi đọc một cuốn sách,  trong đó người ta ví cuộc đời với một con tàu.  Đọc thấy thích lắm.
Cuộc đời cũng giống như một chuyến đi trên tàu:  người người lên lên xuống xuống,  có khi gặp phải tai nạn.  Ở trạm này, ta gặp điều ngạc nhiên,  ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.
   Wenn wir geboren werden und in den Zug einsteigen,  treffen wir Menschen, von denen wir gauben,  dass sie uns während unserer ganzen Reise begleiten werden: unsere Eltern.      Khi ta ra đời và lên tàu, ta gặp nhiều người  và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình:  đấy là cha mẹ mình!
Đau đớn thay,  sự thật thì khác hẳn.  Họ xuống một sân ga  dọc đường và để ta lại  thiếu vắng tình yêu  và lòng trìu mến của họ, thiếu thân tình  và sự hiện diện của họ cạnh mình.
Dù sao,  cũng có những người khác lên tàu và trở thành rất quan trọng  đối với mình.
Đấy là anh chị em, bạn hữu mình và mọi người tuyệt vời  mà mình thương mến.
Có người xem cuộc hành trình như một chuyến rong chơi.
Có người cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình. Có người luôn hiện hiện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến họ.
Có người, khi xuống tàu,  để lại cho mình nỗi nhớ  khôn nguôi.   Có người vừa lên đã xuống  và mình chỉ đủ thời gian  để thoáng thấy họ thôi.
Ta ngỡ ngàng vì nhiều hành khách mà mình mến thương lại ngồi trên một toa xe khác, và họ để ta bơ vơ một mình trong suốt cả chuyến đi. Dĩ nhiên, không ai có thể ngăn cản ta đi tìm họ  khắp nơi trên con tàu.
Buồn thay, đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ,  vì chỗ ấy đã có người.
Không sao đâu... cuộc hành trình thì như thế đó:  đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay... mà không bao giờ quay lại. Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình  một cách tốt đẹp nhất.
Hãy cố thông cảm những người cùng đi với mình  và hãy tìm ra  những điều tốt lành nhất  trong từng người một .
Hãy nhớ rằng, bất cứ lúc nào trong chuyến đi,  một người bạn đồng hành cũng có thể ch ơ i với  và cần ta thông cảm.
Chúng ta cũng có thể ch ơ i với  và lúc nào cũng có một ai đó thông cảm mình.
Điều bí ẩn lớn nhất trong chuyến đi này  là chúng ta không biết  lúc nào mình sẽ  vĩnh viễn xuống tàu.  Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình xuống lúc nào. Ngay cả người ngồi sát bên ta.
Phần tôi, tôi nghĩ rằng mình sẽ rất buồn  khi phải xuống xe... Tôi chắc chắn là thế ! Vĩnh biệt tất cả bạn bè mà tôi từng gặp trên xe  hẳn là điều đau đớn.  Để những người thân của mình ở lại một mình hẳn là rất buồn đau.  Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày kia  tôi sẽ đến ga trung tâm mà gặp lại tất cả mọi người,  với một số hành trang mà khi lên xe họ không hề có.
Thế là tôi sẽ sung sướng  vì đã góp phần làm gia tăng  và làm phong phú  cho hành trang của h ọ.
Các bạn hỡi,  tất cả chúng ta  hãy làm hết sức mình để thực hiện  một chuyến đi tốt đẹp  và hãy cố để lại  một kỷ niệm đẹp về mình  khi đến giờ  phải xuống khỏi toa xe.
Với những ai cùng đi trên chuyến tàu này,  tôi xin chúc: Thượng Lộ Bình An !

CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI

  • 1.
    Chuyến xe cuộcđời Cách đây không lâu, tôi đọc một cuốn sách, trong đó người ta ví cuộc đời với một con tàu. Đọc thấy thích lắm.
  • 2.
    Cuộc đời cũnggiống như một chuyến đi trên tàu: người người lên lên xuống xuống, có khi gặp phải tai nạn. Ở trạm này, ta gặp điều ngạc nhiên, ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.
  • 3.
       Wenn wirgeboren werden und in den Zug einsteigen, treffen wir Menschen, von denen wir gauben, dass sie uns während unserer ganzen Reise begleiten werden: unsere Eltern.     Khi ta ra đời và lên tàu, ta gặp nhiều người và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình: đấy là cha mẹ mình!
  • 4.
    Đau đớn thay, sự thật thì khác hẳn. Họ xuống một sân ga dọc đường và để ta lại thiếu vắng tình yêu và lòng trìu mến của họ, thiếu thân tình và sự hiện diện của họ cạnh mình.
  • 5.
    Dù sao, cũng có những người khác lên tàu và trở thành rất quan trọng đối với mình.
  • 6.
    Đấy là anhchị em, bạn hữu mình và mọi người tuyệt vời mà mình thương mến.
  • 7.
    Có người xemcuộc hành trình như một chuyến rong chơi.
  • 8.
    Có người cảmthấy u sầu suốt cuộc hành trình. Có người luôn hiện hiện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến họ.
  • 9.
    Có người, khixuống tàu, để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi. Có người vừa lên đã xuống và mình chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi.
  • 10.
    Ta ngỡ ngàngvì nhiều hành khách mà mình mến thương lại ngồi trên một toa xe khác, và họ để ta bơ vơ một mình trong suốt cả chuyến đi. Dĩ nhiên, không ai có thể ngăn cản ta đi tìm họ khắp nơi trên con tàu.
  • 11.
    Buồn thay, đôikhi ta không thể ngồi cạnh họ, vì chỗ ấy đã có người.
  • 12.
    Không sao đâu...cuộc hành trình thì như thế đó: đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay... mà không bao giờ quay lại. Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình một cách tốt đẹp nhất.
  • 13.
    Hãy cố thôngcảm những người cùng đi với mình và hãy tìm ra những điều tốt lành nhất trong từng người một .
  • 14.
    Hãy nhớ rằng,bất cứ lúc nào trong chuyến đi, một người bạn đồng hành cũng có thể ch ơ i với và cần ta thông cảm.
  • 15.
    Chúng ta cũngcó thể ch ơ i với và lúc nào cũng có một ai đó thông cảm mình.
  • 16.
    Điều bí ẩnlớn nhất trong chuyến đi này là chúng ta không biết lúc nào mình sẽ vĩnh viễn xuống tàu. Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình xuống lúc nào. Ngay cả người ngồi sát bên ta.
  • 17.
    Phần tôi, tôinghĩ rằng mình sẽ rất buồn khi phải xuống xe... Tôi chắc chắn là thế ! Vĩnh biệt tất cả bạn bè mà tôi từng gặp trên xe hẳn là điều đau đớn. Để những người thân của mình ở lại một mình hẳn là rất buồn đau. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày kia tôi sẽ đến ga trung tâm mà gặp lại tất cả mọi người, với một số hành trang mà khi lên xe họ không hề có.
  • 18.
    Thế là tôisẽ sung sướng vì đã góp phần làm gia tăng và làm phong phú cho hành trang của h ọ.
  • 19.
    Các bạn hỡi, tất cả chúng ta hãy làm hết sức mình để thực hiện một chuyến đi tốt đẹp và hãy cố để lại một kỷ niệm đẹp về mình khi đến giờ phải xuống khỏi toa xe.
  • 20.
    Với những aicùng đi trên chuyến tàu này, tôi xin chúc: Thượng Lộ Bình An !