ĐẶC SẢN NAM BỘ Tặng Con gái  NGUYỄN MINH YẾN LINH
Tỉnh  Bình Dương
Sầu riêng Lái Thiêu <ul><li>Nói đến Lái Thiêu không thể không nhắc cái tên “Sầu riêng Lái Thiêu”. Trái sầu riêng ở đây đượ...
Măng cụt Lái Thiêu <ul><li>Nếu có dịp về Lái Thiêu vào mùa này , các bạn có thể vào các khu du lịch vườn để được tự tay há...
Bún tôm Châu Trúc <ul><li>Người dân làng Châu Trúc (Phù Mỹ, Bình Dương) sống bằng nghề làm ruộng và chài lưới. Chính hai n...
Bánh bèo bì Chợ Búng <ul><li>Búng, địa danh của xả An Thạnh, nằm giữa Quận Lái Thiêu và tỉnh lỵ Thủ Dầu Một (Phú Cường) đư...
Tỉnh Bình Phước
Hạt điều <ul><li>Ngày Tết, dường như nhà nào cũng có đĩa hạt điều. Ngoài cầu (mãng cầu), dừa, đủ (đu đủ), xài (xoài), sung...
Ca cao <ul><li>Cũng giống như cà phê và trà, ca cao là một trong những đồ uống được hàng triệu người trên thế giới ưa chuộ...
Tỉnh  Tây Ninh
Bánh canh Trảng Bàng <ul><li>Trảng Bàng (Tây Ninh) là một trong những địa phương có nhiều làng nghề, phố nghề thủ công tru...
Bánh tráng phơi sương Trảng Bàng <ul><li>Bánh tráng phơi sương là một sản phẩm độc đáo của vùng đất Trảng Bàng, Tây Ninh. ...
Muối tôm Tây Ninh <ul><li>Dù Tây Ninh không có biển để làm ra muối, càng không có nguồn hải sản là tôm - một thành phần kh...
Mãng cầu Bà Đen <ul><li>Riêng sản phẩm mãng cầu (còn gọi là quả na) Bà Đen được trồng quanh chân núi Bà Đen, có đặc điểm l...
Thằn lằn và ốc núi Bà Đen <ul><li>Theo Viện Sinh học nhiệt đới, tên khoa học của loài thằn lằn núi ở núi Bà Đen (Tây Ninh)...
Tỉnh  Đồng Nai
Bưởi Tân Triều <ul><li>Bưởi Tân Triều có nhiều loại, bưởi Thanh nước nhiều, trái rất sai, mỗi mùa một cây có thể cho từ bố...
Mít Tố nữ Long Thành <ul><li>Có lẽ trong mười hai thứ mít mà dân gian ta thường nói trong câu ca dao “mít mật, mít dai, mư...
Mận An Phước <ul><li>Mận An Phước do Công ty VACDONA (Đồng Nai) lai ghép năm 1999 và đã được Cục Sở hữu Công nghiệp cấp gi...
Rượu đế Bến Gỗ <ul><li>Và không biết tự lúc nào rượu đế Bến Gỗ đã vang tiếng khắp miền Nam. Trong Biên Hòa - Đồng Nai 300 ...
Thành phố Hồ Chí Minh
Trầu cau Hóc Môn-Bà Điểm <ul><li>Trầu cau không phải thứ đắt tiền, dùng nó làm lễ vật hôn nhân như là giao ước giữa hai họ...
Hủ tíu Nam Vang <ul><li>Có một câu truyền miệng của khách sành ăn, sang tận Nam Vang (Phnom Penh, Campuchia) ăn hủ tíu khô...
Cá chìa vôi Cần Giờ <ul><li>Cá chìa vôi là một loại cá hiếm, chúng chỉ sống ở vùng ngã ba cửa biển. ở Nam Bộ, cá chìa vôi ...
Bò tơ Củ Chi <ul><li>Vùng đất Củ Chi lâu nay vốn nổi tiếng với thịt bò vàng, đặc biệt là bò tơ. Đặc điểm nổi bật của loại ...
Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu
Vích Côn Đảo <ul><li>Rùa biển (Chelonia mydas) mà dân gian hay gọi rùa xanh, con vích,v.v... chọn hòn Bảy Cạnh của Côn Đ...
Rượu đế Hòa Long <ul><li>Rượu đế Hòa Long là loại rượu cất từ gạo nếp hoặc gạo tẻ tại xã Hòa Long, thị xã Bà Rịa. Rượu ...
Nhãn xuồng cơm vàng <ul><li>Tại hội thi “Trái cây ngon” năm 1998 do Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam (SOFRI) tổ chức...
Bánh khọt Vũng Tàu <ul><li>Vũng Tàu có đặc sản là bánh khọt với những hàng quán nằm rải rác trên các đường phố ở Vũng ...
Bò biển Côn Đảo <ul><li>Vì là loài thú biển duy nhất ăn cỏ nên dugong còn được gọi là bò biển (Dugong dugon). Được xếp ...
Tỉnh Long An
Gạo Nàng Thơm Chợ Đào <ul><li>Vùng đất Chợ Đạo, xã Mỹ Lệ, huyện Cần Đước, tỉnh Long An là nơi xuất xứ của cây lúa có hương...
Ô Môi <ul><li>Ô Môi là giống cây quý bởi vì hoa đẹp quả ngon. Cư dân Vàm Cỏ Tây trồng nhiều ô môi để ăn trái, lấy gỗ cất n...
Rượu đế Gò Đen <ul><li>Dân nấu rượu Gò Đen xưa thường chọn những loại nếp hạt tròn, mẩy, có mùi thơm. trắng đục đều. Thườn...
Khóm Bến Lức <ul><li>Khóm (Dứa) vừa thơm ngon vừa chứa nhiều Vitamin và khoáng chất .  </li></ul><ul><li>Ăn Khóm nhiều có ...
Tỉnh Tiền Giang
Xoài cát Hòa Lộc <ul><li>Xoài cát Hoà Lộc có màu trái sáng đẹp, ruột vàng tươi, hột nhỏ, hương thơm hấp dẫn và vị ngọt...
Vú sữa Lò Rèn Vĩnh Kim <ul><li>Tiến sĩ Nguyễn Minh Châu, Viện trưởng Viện nghiên cứu cây ăn quả miền Nam khẳng định đ...
Sơ ri Gò Công <ul><li>Là loại quả đặc sản của tỉnh Tiền Giang, chỉ thích hợp phát triển ở vùng đất “ba Gò”(đất cát, gò ca...
Thanh long Chợ Gạo <ul><li>Tỉnh Tiền Giang hiện có khoảng 1.700 ha trồng thanh long, tập trung ở huyện Chợ Gạo, nhưng lạ...
Khóm Tân Lập <ul><li>Ở Tiền Giang, khóm được trồng tập trung ở huyện Tân Phước, chủ yếu ở các xã: Mỹ Phước, Hưng Thạnh, ...
Bưởi lông Cổ Cò <ul><li>Bưởi lông Cổ Cò là giống bưởi đặc sản của huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Quả bưởi có dạng hình ...
Sầu riêng Ngũ Hiệp <ul><li>Nói đến vị ngọt, cù lao Ngũ Hiệp, ta không thể nào bỏ qua hương vị trái sầu riêng nổi tiếng....
Mận Trung Lương <ul><li>Mận Trung Lương có hai loại &quot;hồng đào sọc&quot; và  &quot;hồng đào đá&quot;. Hồng đào sọc th...
Nhãn Nhị Quý <ul><li>Nhãn Nhị Quý đựợc trồng tập trung ở các vùng như: Quy Thành, Quí Chánh và Quí Lợi. Nhãn ở đây có r...
Nếp bè Chợ Gạo <ul><li>Ngành nông nghiệp Chợ Gạo chú trọng phát huy hiệu quả hệ thống thủy nông đã khá hoàn thiện để c...
Dưa hấu Gò Công <ul><li>Ở Tiền Giang, dưa hấu trồng ở vùng đất Gò Công thường cho năng suất cao và chất lượng cũng ngon...
Mắm tôm chà Gò Công <ul><li>Mắm tôm chà Gò Công được làm từ tôm bạc. Tôm tươi đem quết nhuyễn, phơi nắng ba ngày rồi ch...
Ốc gạo Tân Phong <ul><li>Xã Tân Phong thuộc huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang là một cù lao do phù sa bồi đắp, nổi tiếng vớ...
Sam biển Gò Công <ul><li>Sam có hình thù lạ mắt: vỏ cứng như mai cua, mình tròn vẹt, đường kính độ gang tay, tám chân cà...
Hủ tíu Mỹ Tho <ul><li>Hủ tiếu Mỹ Tho có những thành phần chính như thịt, bánh bột, nước súp. Song lại khác rất cơ bản v...
Tỉnh Bến Tre
Dừa Bến Tre <ul><li>Bến Tre nổi tiếng với dừa và những món đặc sản từ dừa như bánh tráng, bánh phồng, kẹo...
Sầu riêng Cái Mơn <ul><li>Nói đến Cái Mơn người sành điệu ăn trái cây không thể quên  một loại trái quen thuộc nổi tiếng k...
Bười da xanh <ul><li>Bưởi da xanh trái chính gốc Mỹ Thạnh An, Phú Nhuận Bến Tre. </li></ul><ul><li>Ngoài vitamin C, A, B1,...
Vú sữa bơ hồng <ul><li>Trái chín màu hồng, vỏ mỏng, nhiều cơm, vị ngọt thanh và thơm hương bơ, nên được ông đặt cho cái tê...
Rượu Phú Lễ <ul><li>Nhiều ý kiến cho rằng rượu Phú Lễ ngon tùy thuộc vào 4 yếu tố: </li></ul><ul><li>Một là: men; hai là, ...
Đuông dừa <ul><li>Đuông là loại côn trùng thích ăn củ hủ dừa (đọt dừa). Bản thân đuông lại là một trong những món ăn quí n...
Bánh tráng Mỹ Lồng <ul><li>Đây là đặc sản, niềm tự hào của người dân xứ dừa Bến Tre. Mỹ Lồng nổi danh nhất là loại bánh tr...
Tỉnh Đồng Tháp
Quýt hồng Lai Vung <ul><li>Quýt hồng là loại cây ăn trái thích nghi với điều kiện khí hậu thổ nhưỡng khá đặc biệt. Huyện...
Xoài cát Chu <ul><li>Xoài Cát Chu Cao Lãnh thì ngon nhất nước, không nơi nào sánh bằng. Nghe nói xoài Cát Chu có tên “Ch...
Nhãn Châu Thành <ul><li>Nhãn Châu Thành nhiều nước, ngọt lịm, hương thơm, hạt bé nên gọi là nhãn tiêu. Nhãn Châu Thành d...
Sếu đầu đỏ Tam Nông <ul><li>Sếu đầu đỏ, biểu tượng của hòa bình, một loài chim quý hiếm nằm trong Sách Đỏ Việt Nam và Sách...
Bánh phồng tôm Sa Giang <ul><li>Từ con tôm nước ngọt như tôm tích, tép mòng, tép ròng... qua bàn tay chế biến khéo léo của...
Nem Lai Vung <ul><li>Nem Lai Vung có mặt trên thị trường từ hơn 50 năm qua, được nhiều khách phương xa biết đến, do chất l...
Bông điên điển <ul><li>Mỗi khi thấy cá Linh nổi đầy mặt sông thì cũng là lúc  bông Điên Điển nở rộ khắp đồng. Tôi thích cả...
Tỉnh Vĩnh Long
Rượu Sơn Đông <ul><li>Rượu Sơn đông là rượu nếp nguyên chất không cần phải pha thêm. Rượu Sơn Đông có tiếng từ lâu đời, đ...
Bưởi năm roi Bình Minh <ul><li>Nằm hiền hòa bên dòng Hậu Giang, xã cù lao Mỹ Hòa (huyện Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long) từ lâu ...
Cam sành Tam Bình <ul><li>&quot;Cam sành Tam Bình&quot; là thương hiệu độc quyền, là loại trái cây đặc sản nổi tiếng trên ...
Chôm chôm nhãn <ul><li>Ở nước ta các giống chôm chôm được trồng nhiều là chôm chôm Java, chôm chôm nhãn, chôm chôm đường.....
Tỉnh Trà Vinh
Dừa sáp Cầu Kè <ul><li>Về hình thức, dừa sáp giồng như dừa thường nhưng đặc biệt là cơm dừa rất dày, có khi choán hết phần...
Trái Quách <ul><li>Trái quách đã có mặt trên đất Trà Vinh từ hơn nửa thế kỷ, bây giờ được trồng nhiều ở Cầu Kè. Quách là l...
Rượu Xuân Thạnh <ul><li>ở Trà Vinh cũng có một loại rượu khá nổi tiếng và là một trong những đặc sản của Tỉnh đó là rượu X...
Rươi Ba Động <ul><li>Tại vùng Ba Động, Duyên Hải, Trà Vinh rươi thường được làm thành nước mắm. Công thức chế biến mắm rươ...
Bánh ống <ul><li>Nhưng nói đến Trà Vinh ít người biết đến thứ quà “chân quê” có tên là bánh ống.  </li></ul><ul><li>Ăn bán...
Cá cháy Trà Ôn <ul><li>Cá cháy ở Trà Ôn là một món cá đặc sản quý ở trong vùng sông Hậu chảy qua. Từ Cầu Kè (tỉnh Trà Vinh...
Vọp chong <ul><li>Vọp chong là một món ăn dân dã, là đặc sản của miệt biển Trà Vinh.  </li></ul><ul><li>Ở những cánh rừng ...
Bánh tét Trà Cuông <ul><li>Bánh tét Kim Hoà (trước đây được gọi là bánh tét Trà Cuông) đã tồn tại trên 40 năm qua. Sau khi...
Tôm khô Vinh Kim <ul><li>Tôm khô Vinh Kim (xã Vinh Kim, Cầu Ngang, Trà Vinh) khác với tôm khô nhiều nơi khác ở chỗ “không ...
Bánh canh Bến Có <ul><li>Theo quốc lộ 53 từ Vĩnh Long về Trà Vinh, cách thị xã Trà Vinh 5 cây số, dù bận cũng phải dành th...
Thành phố Cần Thơ
Cam mật Phong Điền <ul><li>Cam mật là đặc sản và là niềm tự hào của người dân miệt vường Phong Điền Cần Thơ. Một thời, nhữ...
Nem Cái Răng <ul><li>Nem nướng thì vùng đất nào cũng có, nhưng mỗi nơi lại mang một hương vị, sắc thái riêng gắn với con n...
Chè bưởi Cần Thơ <ul><li>Ở Cần Thơ (và bây giờ đã có mặt ở nhiều nơi khác, kể cả Hà Nội) có món chè bưởi ngon tuyệt. Giá m...
Tỉnh Hậu Giang
Khóm Cầu Đúc <ul><li>Từ lâu, khóm Cầu Đúc được nhiều người biết đến nhờ chất lượng, hương vị của nó mà khóm ở vùng khác kh...
Bưởi Năm roi trà Phú Hữu <ul><li>Bưởi Năm Roi trà Phú Hữu (Hậu Giang) rất khác với bưởi Năm Roi dây được trồng nhiều ở Pho...
Cá thát lát <ul><li>Cá thát lát cho thịt ngon, ít xương đặc biệt thịt có độ dẻo đặc biệt nên rất được ưa chuộng để dùng ch...
Nấm mối Mái Dầm <ul><li>Theo một số cư dân miệt Mái Dầm (Phú Hữu, Châu Thành, Hậu Giang), nấm mối chỉ xuất hiện ở đây đúng...
Cháo lòng Cái Tắc <ul><li>Có thể nói, cháo lòng Cái Tắc đã vang danh không chỉ trong tỉnh mà còn lan ra ở các tỉnh của khu...
Tỉnh An Giang
Thốt Nốt Bảy Núi <ul><li>Đến vùng Bảy Núi ở An Giang, đi từ Tịnh Biên cho tới Tri Tôn, đâu đâu cũng thấy những cây thốt nố...
Gỏi sầu đâu <ul><li>Từ tháng 11 đến tháng 3 âm lịch là sầu đâu thay lá đơm bông, người ta thường hái cả đọt và hoa để dùng...
Khô rắn  <ul><li>Khô rắn khi nướng thơm ngon khó tả. Xé từng thớ thịt vàng ươm, nhai chầm chậm, nuốt hết chất ngọt, thực k...
Mắm cá Châu Đốc <ul><li>Về An Giang bạn dễ dàng được thưởng thức những món ăn độc đáo, đặc trưng của vùng quê sông nước, v...
Gà hấp lá trúc <ul><li>Về Long Xuyên, bạn nên tìm cho được món gà hấp lá trúc. Món này Sài Gòn cũng hiếm vì không phải đâu...
Bò cạp núi Tịnh Biên <ul><li>Đến hai huyện miền núi Tịnh Biên và Tri Tôn (An Giang) du khách từng có dịp thưởng thức ít nh...
Tung lò mò <ul><li>Thịt bò vụn (có nhiều nơi, người ta làm bằng loại thịt bò ngon như: đùi, bắp hoặc thịt bò nạc lóc từ xư...
Bánh canh Vĩnh Trung <ul><li>Quán của chị Út Oanh Na là một trong tất cả bốn quán bánh canh thuộc xã Vĩnh Trung (huyện Tịn...
Bánh phồng Phú Mỹ <ul><li>Theo các bậc cao niên tại làng nghề, nguyên liệu làm bánh phồng là loại nếp đặc sản được trồng t...
Cá bông lau Vàm Nao <ul><li>Vàm Nao là “đất” của cá bông lau, cá hô… Nghề đánh bắt cá bông lau ở đây đã có từ lâu đời. Mùa...
Cơm nị, cà púa <ul><li>Cơm nị - cà púa là hai món ăn truyền thống của người Chăm Châu Giang. Hai món ăn này thường bổ sung...
Cá linh <ul><li>Cá linh chưa bao giờ được xem là loài cá quý, dù mỗi năm, nó chỉ xuất hiện có ba tháng mùa nước nổi. Quả l...
Lá Giang núi Sam <ul><li>Ở vùng Bảy Núi, An Giang bà con địa phương sử dụng lá giang như là nguyên liệu chính để tạo nên...
Tỉnh Sóc Trăng
Heo Ba Xuyên <ul><li>Lợn Ba Xuyên:  giống lợn đen đốm trắng thuộc giống lợn địa phương miền Tây Nam Bộ (còn gọi là heo bôn...
Dơi quạ ở chùa Dơi <ul><li>Nằm giữa một không gian cây xanh rộng lớn, có diện tích khoảng ba ha, um tùm các loại cây ăn qu...
Bánh pía Vũng Thơm <ul><li>Làng Vũng Thơm (xã Mỹ Tâm, huyện Mỹ Tú, Sóc Trăng) có nghề làm bánh pía đã hàng trăm năm nay. H...
Hành tím Vĩnh Châu <ul><li>Những người lớn tuổi ở Vĩnh Châu kể rằng, cây hành tím đã gắn bó với vùng đất này hơn trăm năm ...
Cá kèo <ul><li>Cá kèo là loại cá sống ở vùng đồng bằng Nam Bộ, và tập trung nhiều nhất ở Sóc Trăng. Cá kèo có chiều dài kh...
Bánh cống Đại Tâm <ul><li>Nổi tiếng phải nói tới bánh cống Đại Tâm (Sóc Trăng). Nơi đây có cách pha bột và nhân bánh được ...
Xá pấu <ul><li>Từ lâu món củ cải muối (củ cải trắng ngâm muối) đã trở thành món dân dã của người miền Tây Nam Bộ. Củ cải m...
Cốm dẹp <ul><li>Cốm dẹp là một đặc sản của người Khmer Đồng bằng sông Cửu Long. Hằng năm, khi tiết trời se lạnh (tháng 11 ...
Bún nước lèo <ul><li>Bún nước lèo  là loại bún nước thịnh hành tại nhiều địa phương miền Nam Việt Nam, đặc biệt nổi tiếng ...
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Đặc sản Nam Bộ
Upcoming SlideShare
Loading in …5
×

Đặc sản Nam Bộ

9,202 views

Published on

Published in: Travel, Education, Sports
2 Comments
15 Likes
Statistics
Notes
No Downloads
Views
Total views
9,202
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
9
Actions
Shares
0
Downloads
0
Comments
2
Likes
15
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Đặc sản Nam Bộ

  1. 1. ĐẶC SẢN NAM BỘ Tặng Con gái NGUYỄN MINH YẾN LINH
  2. 2. Tỉnh Bình Dương
  3. 3. Sầu riêng Lái Thiêu <ul><li>Nói đến Lái Thiêu không thể không nhắc cái tên “Sầu riêng Lái Thiêu”. Trái sầu riêng ở đây được liệt vào hàng ngon, bổ nhứt và đắt giá nhứt. Sầu riêng trồng được ở Lục Tỉnh nhưng trái không ngon bằng sầu riêng trồng ở Lái Thiêu. </li></ul><ul><li>Cây sầu riêng có tên khoa học là Durio Zibethinus, hay Durio Capparis thuộc họ thảo mộc Malvacées hay Bombacacerae, cùng họ với cây gòn- gạo, cây bông vải. Bổ tách trái sầu riêng ra, bên trong có nhiều múi như trái gòn, trái bông vải. </li></ul><ul><li>Cây sầu riêng cao lớn tới 20m. Lá hình bầu hơi dài, hoa mọc ở nhánh, trái to, vỏ có gai rất nhọn. Trái cho nhiều múi, mỗi múi có từ 1 đến 5 hột như hột mít. Hột có bao bọc một lớp cơm mềm, màu trắng vàng óng như màu mỡ gà, giống như múi mít mật, mít ráo. </li></ul><ul><li>Sầu riêng chín có mùi rất đặc biệt, gọi là mùi sầu riêng. Mùi xuất phát từ lớp cơm sầu riêng, bay xuyên qua vỏ tỏa ra ngoài. Mùi sầu riêng mạnh hơn mùi mít, người thích thì khen là thơm, ai không ưa thì cho là mùi “khó chịu”. Nói gì thì nói là hễ đã &quot;chịu ăn&quot; sầu riêng rồi thì thấy nó ngon-bùi-béo-thơm và ghiền luôn ... </li></ul>
  4. 4. Măng cụt Lái Thiêu <ul><li>Nếu có dịp về Lái Thiêu vào mùa này , các bạn có thể vào các khu du lịch vườn để được tự tay hái những trái cây mà mình thích như măng cụt , chôm chôm .... Măng cụt là loại cây sống rất lâu năm, tán lớn, rậm rạp , cùng bạn bè ngồi dưới gốc măng nhấm nháp từng trái măng do chính tay mình hái thì còn gì thú cho bằng .Có lẽ do được mọc trên đất phù sa màu mỡ và khí hậu mát mẽ nên trái măng cụt nơi đây có vị ngon hơn tại quê hương của nó. Trái măng cụt chín có màu tím sẫm, vỏ mỏng , bổ ra múi bên trong trắng tinh, hương thơm dịu mát, cắn nhẹ lên múi, nước từ trong múi chảy ra, bạn sẽ cảm nhận được một vị ngọt thanh dịu thấm từ lưỡi tới cuống họng thật dễ chịu. </li></ul>
  5. 5. Bún tôm Châu Trúc <ul><li>Người dân làng Châu Trúc (Phù Mỹ, Bình Dương) sống bằng nghề làm ruộng và chài lưới. Chính hai nghề này đã tạo nên một món ăn thú vị - món tôm Châu Trúc - thấm đẫm hồn đất, hồn nước và mộc mạc như tâm hồn người dân cần cù lao động. </li></ul><ul><li>Bún được làm ra từ gạo, kết hợp với tôm đất đánh bắt từ đầm lên, đơn giản vậy thôi mà ai đã từng ăn một tô thì cứ nhớ da diết về cái khẩu vị mộc mạc, nồng nàn, mong có ngày thưởng thức trở lại. </li></ul>
  6. 6. Bánh bèo bì Chợ Búng <ul><li>Búng, địa danh của xả An Thạnh, nằm giữa Quận Lái Thiêu và tỉnh lỵ Thủ Dầu Một (Phú Cường) được mọi người biết đến (nhứt là khách du lịch) nhờ món ăn đặc sản : Bánh Bèo Bì, Bì Cuốn và Bún Bì. Trước đây chưa có xa lộ Sài Gòn-Bình Dương, từ Sài Gòn ai muốn đi lên Búng, qua Lái Thiêu rồi thẳng luôn lên Thủ Dầu Một phải dùng quốc lộ 13, kể như đường lộ duy nhứt. Búng, nay được gọi là Thị trấn An Thạnh, còn tỉnh Thủ Dầu Một nay gọi là tỉnh Bình Dương. Tại Búng có hai tiệm lâu năm nhứt là quán Mỹ Liên và quán Ngọc Hương. Quán Mỹ Liên nằm sát quốc lộ 13, gần ngả ba Cầu Cống tức là ngả ba đường đi vào đình Thị Trấn An Thạnh. Còn Ngọc Hương nằm trước chợ Búng, ngay bến xe (xe ngựa, xe lam ba bánh). Khách sành điệu thường hay đến ăn tại quán Mỹ Liên hơn vì quán nầy mở lâu năm hơn và có lẽ ngon hơn. </li></ul>
  7. 7. Tỉnh Bình Phước
  8. 8. Hạt điều <ul><li>Ngày Tết, dường như nhà nào cũng có đĩa hạt điều. Ngoài cầu (mãng cầu), dừa, đủ (đu đủ), xài (xoài), sung túc (quả sung), nhiều người quan niệm hạt điều sẽ mang đến vạn điều may mắn. Hạt điều phổ biến cũng dễ hiểu vì Việt Nam là một trong những nước có sản lượng hạt điều lớn nhất thế giới, với hơn 150 nghìn tấn nhân điều hàng năm (tương đương với 600 nghìn tấn điều thô). </li></ul><ul><li>Hạt điều có giá trị dinh dưỡng cao. Hàm lượng chất béo trong loại hạt này chiếm 47%, protein 22%. Từ hạt điều, bạn có thể chế biến thành những món ăn khác nhau. Thường thấy nhất là hạt điều rang vàng, tẩm muối hay quện với đường mạch nha, kẹp giữa 2 lớp bánh tráng giòn xốp, dùng để ăn chơi. </li></ul><ul><li>Trong món mặn, hạt điều trở nên cực kỳ béo ngậy và quyến rũ khi xào chung với gà, bò... Nhiều người còn cho bột hạt điều vào các món sốt. </li></ul>
  9. 9. Ca cao <ul><li>Cũng giống như cà phê và trà, ca cao là một trong những đồ uống được hàng triệu người trên thế giới ưa chuộng vào mỗi buổi sáng. Sự lựa chọn này không phải là ngẫu nhiên. Hóa ra, đồ uống từ ca cao không chỉ rất ngon mà còn rất bổ dưỡng. </li></ul><ul><li>Theo các nhà dinh dưỡng học cho biết, trong thành phần của ca cao có chứa một số lượng lớn các hoạt chất có lợi như cafein (ít hơn trong cà phê), theofilin và theobromin và cả chất giảm stress và feninetinlamin. </li></ul>
  10. 10. Tỉnh Tây Ninh
  11. 11. Bánh canh Trảng Bàng <ul><li>Trảng Bàng (Tây Ninh) là một trong những địa phương có nhiều làng nghề, phố nghề thủ công truyền thống. Nổi tiếng nhất vẫn là bánh canh Trảng Bàng với nhiều lò thủ công gắn liền với các hoạt động kinh doanh dịch vụ du lịch. </li></ul><ul><li>Để có bánh canh Trảng Bàng phải qua công đoạn rất công phu. Đầu tiên, bánh canh phải được làm bằng một loại gạo quý, đắt tiền như Nàng Thơm (Chợ Đào). Gạo phải được ngâm thật kỹ qua một đêm để đạt đủ độ mềm cần thiết. Sau khi ngâm, gạo được đem xay nhuyễn để lấy tinh bột. Công đoạn cuối cùng là tinh bột được đem hấp chín trước khi ép thành những con bánh canh trắng muốt. Điều đặc biệt dễ nhận thấy ở làng nghề Trảng Bàng này là các lò làm bánh hoạt động rất nhịp nhàng, ăn khớp với các tiệm ăn. Bột bánh canh được giao tới tiệm ăn rất đúng giờ, đúng buổi, không quá sớm và cũng không quá trễ, tránh trường hợp con bánh bị chua, mất đi hương vị độc đáo. </li></ul><ul><li>Mỗi tô bánh canh khi được bày lên bàn cho thực khách phải đảm bảo cả về chất lượng lẫn mỹ thuật. Tô bánh canh bốc khói với vị cay của ớt, tiêu, sau khi đã dùng qua, ắt hẳn khó ai có thể quên được vị béo ngọt của thịt, vị thơm, dai nhưng mềm của bánh cộng với vị chua của nước mắm. </li></ul>
  12. 12. Bánh tráng phơi sương Trảng Bàng <ul><li>Bánh tráng phơi sương là một sản phẩm độc đáo của vùng đất Trảng Bàng, Tây Ninh. Để chế biến món bánh này, dù học hết bí quyết nhưng không có hạt gạo Nàng Miện được cấy trồng của vùng đất biên giới Việt Nam – Campuchia cũng không thể có sản phẩm hoàn hảo được. Nếu dùng gạo khác thì cái bánh sẽ có màu vàng chứ không được màu trắng khi hoàn thành. Làm bánh tráng phơi sương phải trộn ít muối hạt vào gạo trước khi xay để tạo hương vị. Xay bột xong, người làm bánh còn phải thử bột. Nếu mặn quá, cái bánh sẽ bị chai, nếu nhạt thì bánh sẽ không phồng. Khi chuẩn bị tráng sẽ thêm ít bột mì, một bí quyết nhà nghề của bánh tráng phơi sương. </li></ul>
  13. 13. Muối tôm Tây Ninh <ul><li>Dù Tây Ninh không có biển để làm ra muối, càng không có nguồn hải sản là tôm - một thành phần không thể thiếu trong chảo muối - nhưng muối tôm nơi đây vẫn nổi tiếng là ngon nhất. Để có một chảo muối ngon phải qua không biết bao nhiêu là khâu chuẩn bị. Người dân chọn những quả ớt tươi nhất, chín đỏ tự nhiên, dùng máy xay sinh tố xay ra cùng với tỏi, củ cải đỏ... rồi trộn đều với muối. Rồi tôm, thịt, bột nêm... tất cả đều tỉ lệ thích hợp, ví như để có 1kg muối ớt thành phẩm cần 500gr muối, cải đỏ, tôm, thịt heo nạc, bột nêm, mỗi thứ 100g, còn ớt và các phụ gia khác nữa phải cho đủ số. Tất cả cùng rang lên nhưng không được dùng màu hóa học thay cho màu tự nhiên, càng không được rang quá khô mà rang vừa thôi để còn phơi nắng mới giữ được mùi thơm lâu. Đến Tây Ninh, để mua được những phần muối tôm ngon nhất thì bạn phải chú ý. Muối tôm có khá nhiều loại, nhưng muối ngon là loại được làm từ các thành phần như tôm, thịt, tỏi, củ cải đỏ, muối, ớt, bột nêm...Bạn nên vào trung tâm thương mại Long Hoa để có thể mua được loại muối chất lượng nhất. Muối ớt Tây Ninh thường được dùng làm món chấm trên bàn ăn, để ăn trái cây. Ngoài ra, món muối ớt tôm trộn với bánh tráng được cắt nhỏ đã trở thành món ăn chơi rất ngon. </li></ul>
  14. 14. Mãng cầu Bà Đen <ul><li>Riêng sản phẩm mãng cầu (còn gọi là quả na) Bà Đen được trồng quanh chân núi Bà Đen, có đặc điểm là trái to, thịt dai, mùi vị thơm ngon, từ lâu đã có mặt khắp các chợ lớn của TP.HCM. Gần đây, mặt hàng này bắt đầu được các doanh nghiệp tại TP.HCM thu mua, xuất khẩu sang Mỹ, Australia, Trung Quốc và đang xâm nhập vào thị trường EU. </li></ul><ul><li>Mỗi năm mặt hàng này đã mang lại nguồn thu nhập đáng kể bằng ngoại tệ cho các doanh nghiệp và cho nhà vườn quanh chân núi Bà Đen. </li></ul>
  15. 15. Thằn lằn và ốc núi Bà Đen <ul><li>Theo Viện Sinh học nhiệt đới, tên khoa học của loài thằn lằn núi ở núi Bà Đen (Tây Ninh) là Gekko ulikovskii, thuộc họ tắc kè (Gekkonidae), có bộ vảy (Squamata); tên phổ thông: tắc kè hoa mà người dân địa phương gọi là thằn lằn núi. Thằn-lằn núi về hình dáng giống hệt thằn-lằn nhà, màu da hơi sậm hơn, thân to khoảng gấp đôi hay gấp ba thường sống trong hang-hốc núi , trong mùa mưa, thằn lằn thường trú sâu trong các ngõ ngách, qua mùa nắng, nhất là qua tết thời tiết khô ráo, tới mùa Sung chín đỏ trên cây là thằn-lằn rủ nhau đi kiếm ăn, thường chúng bò thành từng đàn và vừa ăn vừa chạy đùa chơi trong cac hang lấp ló ánh sáng mặt trời trên lưng-chừng núi </li></ul><ul><li>Ốc núi Bà Đen chuyên ăn lá cây vong núi, lá nàng Hai, lá mã tiền. Đặc biệt vào tháng cuối mùa mưa, ốc núi Bà Đen đã tích trữ đầy chất dinh dưỡng đủ trú thân đến hết mùa hè khô hạn nên rất mập mạp, béo tốt. </li></ul><ul><li>Ốc núi Bà Đen mua về chỉ rửa sạch đất cát, không cần ngâm xả chất thải như các loại ốc khác và đem nấu ăn ngay để còn giữ lại các vị thuốc có giá trị dinh dưỡng mà ốc thường ăn trong các loài lá cây thuốc (lá cây vong núi công dụng tích vị an thần; lá nàng Hai kích thích cơ lực; lá mã tiền bổ gân cốt). Kỳ công hơn, ốc núi bắt về cho ăn cơm dừa khô nạo nhuyễn, để đến khi đem luộc chấm muối tiêu chanh, thịt ốc núi này sẽ rất béo dòn, có vị hơi đắng rất lạ miệng. . </li></ul>
  16. 16. Tỉnh Đồng Nai
  17. 17. Bưởi Tân Triều <ul><li>Bưởi Tân Triều có nhiều loại, bưởi Thanh nước nhiều, trái rất sai, mỗi mùa một cây có thể cho từ bốn đến năm trăm trái. Bưởi Xiêm, bưởi Long có vị ngọt nhưng trái nhỏ, ngon nhất là bưởi Đường lá cam và bưởi Đường núm. Bưởi ổi trái nhỏ nhưng có đặc tính lạ, có thể để dành hơn nửa năm, da quắt lại như trái dâu khô nhưng bóc ăn ngọt lịm. Ngoài ra còn hơn hai mươi loại khác nhau như bưởi Xiêm, bưởi Chua, bưởi bà Vân, bưởi Hè, bưởi Long... </li></ul><ul><li>Tân Triều là ngôi làng cổ xưa nhất ở Đồng Nai, nằm ven sông được bao bọc bởi kênh rạch tạo thành cù lao biệt lập, chỉ có một con đường duy nhất vào làng. Muốn đến làng bưởi, từ Biên Hòa du khách có thể đi bằng đường sông hoặc theo quốc lộ 24 là tới nơi, dân địa phương sẽ hướng dẫn cho bạn đi tham quan khắp làng, thưởng thức những quả bưởi chín mọng và món gỏi bưởi, rượu bưởi rất riêng chỉ có ở Tân Triều. </li></ul>
  18. 18. Mít Tố nữ Long Thành <ul><li>Có lẽ trong mười hai thứ mít mà dân gian ta thường nói trong câu ca dao “mít mật, mít dai, mười hai thứ mít” thì mít Tố Nữ được ưu ái hơn cả. </li></ul><ul><li>Là loại quả có nguồn gốc từ Thái Lan, mít Tố Nữ góp phần làm phong phú khu vườn hoa trái nhiệt đới của nước ta, được nhân dân trân trọng và gắn cho nó nhiều câu chuyện lạ kỳ. Chuyện xưa kể rằng, có đôi trai gái nghèo yêu nhau nhưng phải chia lìa đôi ngả, cô gái vì đau buồn mà qua đời và trên mộ cô mọc lên một loại cây lạ. Cây đơm hoa và cho ra trái quả ngon ngọt, dân làng đem nhân giống và đặt tên là mít Tố Nữ. </li></ul>
  19. 19. Mận An Phước <ul><li>Mận An Phước do Công ty VACDONA (Đồng Nai) lai ghép năm 1999 và đã được Cục Sở hữu Công nghiệp cấp giấy chứng nhận năm 2003. Giống mận này từng được TS. Nguyễn Minh Châu, Viện trưởng Viện nghiên cứu Cây ăn quả miền Nam đánh giá cao trong Hội thi trái ngon các tỉnh Đông Nam bộ.   </li></ul><ul><li>Mận An Phước hình quả chuông, da đỏ sậm, gân nổi. Trái to nhất cao hơn lon sữa bò, có đế gần bằng nắp lon sữa bò, nặng khoảng 200g, đặc ruột, không hạt; ăn giòn và rất ngọt. </li></ul><ul><li>Mận An Phước trồng được trên nhiều loại đất, trong đó thích hợp nhất là đất sét pha thịt. Đất trồng cần được thoát nước tốt và gần nguồn nước. Cây mận sẽ ra trái khi được 18 tháng tuổi.   </li></ul>
  20. 20. Rượu đế Bến Gỗ <ul><li>Và không biết tự lúc nào rượu đế Bến Gỗ đã vang tiếng khắp miền Nam. Trong Biên Hòa - Đồng Nai 300 năm hình thành và phát triển thì cho rằng: &quot;... Thức uống có men phải nói đến rượu đế. Cùng với rượu Gò Đen (Long An), Hòa Long (Bà Rịa), rượu gạo Bến Gỗ (Long Thành) cũng nổi tiếng xứ Đồng Nai. Rượu đế chưng cất từ gạo nếp kết tinh chất bổ dưỡng từ bột nên dùng đúng liều lượng rất dễ tiêu hóa. Rượu đế còn dùng để ngâm thuốc gồm nhiều loại động, thực vật để tăng lực hoặc chữa bệnh&quot;. Rõ ràng là chi tiết &quot;cùng với&quot; không được đúng lắm vì Bến Gỗ hình thành địa bàn dân cư sớm hơn Long An, Long Đất thì rượu đế Bến Gỗ không thể xuất hiện cùng thời với rượu đế Gò Đen, rượu đế Hòa Long mà là phải có trước. Nhưng trước là lúc nào thì chưa có tài liệu nào nói rõ. </li></ul>
  21. 21. Thành phố Hồ Chí Minh
  22. 22. Trầu cau Hóc Môn-Bà Điểm <ul><li>Trầu cau không phải thứ đắt tiền, dùng nó làm lễ vật hôn nhân như là giao ước giữa hai họ. Trong vườn miền quê thường trồng cau ngay hàng thẳng lối, thân cây cau có dây trầu leo quanh. Từ Saigon theo quốc lộ 1 về phía Tây Bắc khoảng 10km, qua cầu Tham Lương, rẽ trái một đoạn vào tỉnh lộ 14 là đến địa danh 18 Thôn Vườn Trầu gọi là (Thập Bát Lưu Viên)  (Hóc Môn Bà Điểm) </li></ul>
  23. 23. Hủ tíu Nam Vang <ul><li>Có một câu truyền miệng của khách sành ăn, sang tận Nam Vang (Phnom Penh, Campuchia) ăn hủ tíu không ngon bằng ăn hủ tíu Nam Vang ở Sài Gòn. Có thể là như vậy thật, vì cả trăm năm du nhập vào Việt Nam, món này đã thay đổi để phù hợp với khẩu vị địa phương. Vào những ngày chủ nhật, ngày lễ, những gia đình thị dân hạnh phúc bất kể Tây-Hoa-Miên-Việt, họ thường mời nhau đi ăn hủ tíu, một thói quen đặc trưng của người Sài Gòn. Không nhất thiết sắc sảo như những đại nhân, chỉ với cái nhìn thị dân bình dị ai cũng hiểu rằng từ lâu, tô hủ tíu từ địa vị một món ăn của người Hoa nay đã là một thứ biểu tượng văn hóa ẩm thực hòa hợp không thể thiếu của đất Sài Gòn-Chợ Lớn. </li></ul>
  24. 24. Cá chìa vôi Cần Giờ <ul><li>Cá chìa vôi là một loại cá hiếm, chúng chỉ sống ở vùng ngã ba cửa biển. ở Nam Bộ, cá chìa vôi xuất hiện quanh năm trên ngã ba sông Đồng Chanh - Cần Giờ. Chúng sống ở độ nước sâu, thích tĩnh lặng, ăn mồi tạp. Đánh bắt cá chìa vôi bằng lưới không hiệu quả bởi lưới phải thả sâu dưới 3 m nước, mật độ cá lại thưa thớt. Hiện tại, việc đánh bắt chính là giăng câu. Thợ câu nói chung thường là những người kiên trì, thợ câu cá trìa vôi thì càng phải kiên trì. Suốt đêm, người thợ bập bềnh trên con thuyền nhỏ làm bạn cùng sông nước gió trăng. Mồi câu thường là ruột gà, ruột vịt, thịt bò... Khi bắt được cá, người ta còn phải lo làm sao cho chúng khỏi chết - bởi khi bỏ mối đến các tiệm ăn mà cá ươn kể như... công toi. Bù lại, có con cá chìa vôi nặng tới cả chục ký, giá rất cao: 500.000 đồng/kg. Cá chìa vôi giống như loài cá hanh nhưng lớn hơn, mình dày, bụng to, đầu nhỏ, toàn thân từ vây đến vảy là một mầu vàng óng ánh. Đặc biệt: trên sống lưng cá có một cái vây dài cứng thon nhọn y hệt cái chìa vôi. Chiếc vây này chính là vũ khí tự vệ của cá. Khi bắt cá, vô ý bị nó quất cái &quot;ngọn giáo&quot; đó vào tay kể như... đi cấp cứu cho mau bởi cái mũi nhọn ấy có nọc rất buốt. Cá chìa vôi có thể chế biến thành nhiều món. Nhưng nổi tiếng là món gỏi cá chìa vôi. </li></ul>
  25. 25. Bò tơ Củ Chi <ul><li>Vùng đất Củ Chi lâu nay vốn nổi tiếng với thịt bò vàng, đặc biệt là bò tơ. Đặc điểm nổi bật của loại thịt bò này là mềm, ngọt, các thớ thịt mịn nên khi chế biến các món ăn sẽ rất đặc sắc và dinh dưỡng. </li></ul><ul><li>Thịt bò tơ có thể chế biến thành nhiều món ăn rất ngon, hấp dẫn nhất phải kể đến món bò nướng mọi hồng đào. Theo anh Bình, chủ quán ăn gia đình Bò Vàng, nơi chuyên cung cấp các món ăn được chế biến từ bò tơ chính gốc Củ Chi, thì món nướng này phải chọn loại thịt phi lê, cắt miếng lớn. Trước khi nướng, nhúng thịt vào nước gia vị, cho lên vỉ nướng với bếp than thật hồng, khi hai bên mặt se lại, mùi thịt tỏa ra thơm lừng có thể lấy ra và cắt thành miếng nhỏ, sau đó chấm lại vào gia vị cho thấm thật sâu vào thớ thịt rồi đảo qua trên lửa. Món này ăn nóng để cảm nhận trọn vẹn vị ngọt tươi ngon của thịt bò, vị đậm đà của gia vị hòa quyện, chấm với muối tiêu chanh và ăn kèm với rau dại thì ngon tuyệt. </li></ul>
  26. 26. Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu
  27. 27. Vích Côn Đảo <ul><li>Rùa biển (Chelonia mydas) mà dân gian hay gọi rùa xanh, con vích,v.v... chọn hòn Bảy Cạnh của Côn Đảo làm nơi hội tụ sinh sản. Phòng Khoa học và Giáo dục Môi trường Vườn quốc gia Côn Đảo cho biết: Trước năm 1975, rùa xanh ở Côn Đảo rất nhiều. </li></ul><ul><li>Mùa Sinh sản của Rùa từ Tháng 4 đến tháng 12 Dương lịch, theo thống kê hiện nay Của Vườn Quốc Gia Côn Đảo, mỗi năm có khoảng trên 1000 con lên những bãi cát trên Hòn Bảy Cạnh, Hòn Tre, Hòn Cau , sinh sản,..... Trong 10 năm qua Vườn quốc gia Côn Đảo đã bấm thẻ cho trên 2.000 rùa trưởng thành nhằm kiểm tra vòng đời, số lần sinh sản một cách hệ thống theo mạng lưới bảo tồn rùa biển ASEAN. Hơn thế nữa, thẻ còn giúp các nhà bảo vệ sinh vật biển nghiên cứu vùng tìm thức ăn, đặc điểm sinh vật học từng cá thể rùa và khả năng tăng, giảm số lượng đàn tại vùng biển Côn Đảo. </li></ul>
  28. 28. Rượu đế Hòa Long <ul><li>Rượu đế Hòa Long là loại rượu cất từ gạo nếp hoặc gạo tẻ tại xã Hòa Long, thị xã Bà Rịa. Rượu Hòa Long là loại rượu ngon nổi tiếng không chỉ ở Bà Rịa-Vũng Tàu mà còn nổi tiếng trong vùng, như rượu Gò Đen (Long An), rượu Bàu Đá (Bình Định), rượu Phú Lễ (Bến Tre)… </li></ul><ul><li>Rượu Hòa Long thơm ngon vì ngoài nguyên liệu tốt, người dân Hòa Long còn có bí quyết trong cách làm men, ủ hèm, chưng cất… Đặc biệt là chất lượng nước, phong thổ và bí quyết thực hiện các công đoạn khi thời tiết thay đổi. Chính các bí quyết đó không những làm cho rượu Hòa Long thơm ngon mà còn có chất lượng ổn định. </li></ul><ul><li>Những người “biết uống rượu” ở Bà Rịa-Vũng Tàu và trong vùng không ai không biết câu phương ngôn &quot;rượu Hòa Long ai đong nấy uống&quot; là ca ngợi một sản phẩm đặc trưng và một phong cách uống rượu của người dân địa phương. </li></ul>
  29. 29. Nhãn xuồng cơm vàng <ul><li>Tại hội thi “Trái cây ngon” năm 1998 do Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam (SOFRI) tổ chức, vị ngọt đằm thắm và mùi thơm quyến rũ của nhãn xuồng cơm vàng BR-VT đã hoàn toàn chinh phục được những vị giám khảo khó tính. Nhãn xuồng cơm vàng BR-VT đã vượt qua nhiều loại trái cây đặc sản nổi tiếng khác để dành giải cao nhất trong hội thi. </li></ul><ul><li>Sở dĩ nhãn xuồng cơm vàng BR-VT có chất lượng tốt hơn các nơi khác là do, ngoài kinh nghiệm chăm sóc “gia truyền” của người trồng nhãn, vùng đất cát này giàu nguyên tố Kaly và các nguyên tố vi lượng khác… Đó là yếu tố quan trọng làm cho nhãn xuồng cơm vàng BR-VT ngon, ngọt có màu vàng ráo rất đặc trưng, độ brix thịt trái (20,1-22,2%), tỉ lệ thịt trái (61,1-62,4%) cao vượt trội so với nhãn xuồng cơm vàng trồng ở những vùng đất khác. </li></ul>
  30. 30. Bánh khọt Vũng Tàu <ul><li>Vũng Tàu có đặc sản là bánh khọt với những hàng quán nằm rải rác trên các đường phố ở Vũng Tàu, nhưng quán bánh khọt ngon nhất có lẽ là quán bánh khọt gốc vú sữa 14 Nguyễn Trường Tộ, không những có tiếng ở địa phương mà nhiều người ở thành phố HCM và các tỉnh lân cận đều biết đến , quán bánh khọt gốc vú sữa là nơi lý tưởng để thưởng thức bữa điểm tâm sáng. So với nhiều món điểm tâm khác, món bánh khọt mang một hương vị riêng đậm chất hương vị dân dã. Màu trắng của bột gạo quyện với vị béo ngậy củ mỡ hành cộng với vị thơm ngọt của tôm trong món bánh khọt, thật sự làm hài lòng những thực khách. </li></ul>
  31. 31. Bò biển Côn Đảo <ul><li>Vì là loài thú biển duy nhất ăn cỏ nên dugong còn được gọi là bò biển (Dugong dugon). Được xếp vào hàng &quot;bé bự&quot; của biển khơi, vừa mới chào đời dugong con đã dài khoảng 1,1 m, đến lúc trưởng thành sẽ dài từ 2,4-2,7 m và có thể nặng đến 400 kg. Là loài rất phàm ăn, trung bình một con dugong ngốn hết 25 kg cỏ biển/ngày. </li></ul><ul><li>Phần mõm được cấu tạo khá đặc biệt và linh động giúp nó đào tận rễ thảm cỏ biển (dưới nền cát), phần đệm ở răng của dugong được coi là bộ phận quan trọng nhất trong khi gặm cỏ biển và chuyển tải thức ăn vào bên trong miệng. Còn bộ máy tiêu hóa của dugong có thể so sánh với phần ruột phía sau của những loài động vật ăn cỏ (voi, ngựa, bò...), riêng ruột già có thể dài đến 30 m, gấp đôi chiều dài ruột non. Hai chiếc tay bơi dày có tác dụng như một giá đỡ khi kiếm ăn, thân hình bồ tượng có thể bơi lướt qua một cách chậm rãi rồi để lại sau lưng những vết gặm như đường mòn dài 10-15 m, khi thì thẳng đuột, lúc cong hình ziczac. </li></ul>
  32. 32. Tỉnh Long An
  33. 33. Gạo Nàng Thơm Chợ Đào <ul><li>Vùng đất Chợ Đạo, xã Mỹ Lệ, huyện Cần Đước, tỉnh Long An là nơi xuất xứ của cây lúa có hương vị thơm ngon, đặc biệt là gạo Nàng Thơm chợ Đào. Gạo Nàng thơm chợ Đào hạt thon dài, chà trắng ra, bên trong có hột lựu hồng hồng. Gạo mới gặt, chà xong như có một lớp dầu, đưa tay vào bao gạo, giở tay lên gạo bòn bám trên tay mình. Gạo có mùi rất thơm, vào bao nylon để 4 đến 5 tháng mang ra nấu vẫn thơm lừng. Nhưng để đến 10 tháng thì mùi thơm sẽ nhạt, hạt gạo cứng dần, độ dẻo và độ xốp không cao nữa. </li></ul>
  34. 34. Ô Môi <ul><li>Ô Môi là giống cây quý bởi vì hoa đẹp quả ngon. Cư dân Vàm Cỏ Tây trồng nhiều ô môi để ăn trái, lấy gỗ cất nhà, lấy cành làm củi đun. </li></ul><ul><li>Ô môi là loại cây rất quen thuộc với người dân miền Nam, chúng mọc hoang hoặc được trồng lấy quả. Quả ô môi thường được dùng ngâm rượu làm thuốc bổ, hoặc nấu cao mềm để kích thích tiêu hóa, nhuận tràng. </li></ul><ul><li>Rượu ô môi được dân gian dùng làm thuốc bổ, giúp ăn ngon miệng, tiêu hóa tốt, chữa đau lưng, đau xương. Liều dùng: Ngày uống hai lần, mỗi lần một chén nhỏ trước bữa ăn. </li></ul>
  35. 35. Rượu đế Gò Đen <ul><li>Dân nấu rượu Gò Đen xưa thường chọn những loại nếp hạt tròn, mẩy, có mùi thơm. trắng đục đều. Thường là nếp mỡ và nếp mù u và nếp than đen tuyền được trồng chính tại địa phương. Sau khi chọn nếp ngon nấu thành cơm nếp, để nguội thì rắc men vào ủ bằng loại men mài rễ thảo mộc hoặc men bí truyền chế từ các vị thuốc bắc: quế khâu, đinh hương, trần bì, quế chi, đại hồi cộng thêm nhãn lồng, trầu hương... Sau ba đêm tiếp tục chan nước rồi để ba đêm sau nữa nấu. Chỉ riêng khâu ủ men truyền thống đã mất gần một tuần (trong khi ủ bằng men Trung Quốc chỉ mất ba ngày). Đặc biệt hơn nữa, cái thứ chắt lọc tinh túy của thời gian, men nồng, nếp thơm, lửa đượm này phải được chan bằng nước Gò Đen, nấu trong không khí Gò Đen mới có mùi vị đặc sắc. </li></ul><ul><li>Người Gò Đen cẩn thận trong các bước nấu rượu. Nếp được ngâm đến ngày thứ bảy thì mới bắt đầu cất rượu. Người Gò Đen xưa nấu rượu trọng chất lượng. Nếu rượu để thưởng thức sẽ được cho vào hũ sành, bịt kín lại rồi ngâm xuống ao khoảng 100 ngày mới mang lên uống. Rượu đế Gò Đen dễ nhận biết. Dân sành rượu thường dùng cách lắc chai để nhận biết rượu ngon hay dở. Rượu ngon khi lắc chai sẽ nổi bọt và phân thành 3 tầng rõ rệt, chậm tan. 'Mỹ tửu' Gò Đen 'chinh phục' người uống bởi rượu trong như nước mưa. Mỗi khi rót rượu vào ly, tiếng rượu chảy, vị cay nồng đã đủ làm say, làm khao khát lòng người uống. </li></ul>
  36. 36. Khóm Bến Lức <ul><li>Khóm (Dứa) vừa thơm ngon vừa chứa nhiều Vitamin và khoáng chất . </li></ul><ul><li>Ăn Khóm nhiều có tác dụng giải khát và làm người ta không tăng thêm glucid. </li></ul><ul><li>Cây khóm của tỉnh Long An được trồng nhiều tại 2 huỵên Thủ Thừa và Bến Lức với hàng trăm hecta, được dùng để ăn tươi và chế biến nước ép đóng hộp,được tiêu thụ trong nước Việt Nam và xuất khẩu sang một số nước Đông Nam Á.             </li></ul>
  37. 37. Tỉnh Tiền Giang
  38. 38. Xoài cát Hòa Lộc <ul><li>Xoài cát Hoà Lộc có màu trái sáng đẹp, ruột vàng tươi, hột nhỏ, hương thơm hấp dẫn và vị ngọt thanh. Xã Hoà Hưng, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang được xem là nơi đầu tiên trồng giống xoài này và hiện nay đã thành lập một Hợp tác xã xoài cát Hoà Lộc - Hoà Hưng với hơn 70 hộ dân trồng. </li></ul>
  39. 39. Vú sữa Lò Rèn Vĩnh Kim <ul><li>Tiến sĩ Nguyễn Minh Châu, Viện trưởng Viện nghiên cứu cây ăn quả miền Nam khẳng định đây là loại trái cây không có đối thủ cạnh tranh trên thị trường thế giới và xã Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang được xem là nơi giữ gìn và phát triển được giống vú sữa này. Hàng năm vú sữa Lò Rèn cho trái từ tháng 10 đến hết tháng Giêng âm lịch, có khi mức giá đạt kỷ lục từ 50 đến 60.000đ/kg. Vú sữa Lò Rèn trái tròn, vỏ mùa trắng, mỏng, nhỏ hột. Khi chín phía gần cuốn trái màu cẩm thạch, thoảng hương thơm khi xẻ ra ruột màu trắng sữa, ăn vào thấy ngọt lịm và mát dịu. </li></ul>
  40. 40. Sơ ri Gò Công <ul><li>Là loại quả đặc sản của tỉnh Tiền Giang, chỉ thích hợp phát triển ở vùng đất “ba Gò”(đất cát, gò cao), gồm các huyện Gò Công Tây, Gò Công Đông và thị xã Gò Công cùng với tính hiệu quả, trái sơ-ri đã được UBND tỉnh Tiền Giang và các huyện, thị xã vùng Ngọt hoá Gò Công thống nhất phát triển mạnh kể từ năm 2007. </li></ul>
  41. 41. Thanh long Chợ Gạo <ul><li>Tỉnh Tiền Giang hiện có khoảng 1.700 ha trồng thanh long, tập trung ở huyện Chợ Gạo, nhưng lại không có được sản lượng trái nhiều, liên tục, đạt tiêu chuẩn và thị trường tiêu thụ luôn bấp bênh. Tiền Giang đang nỗ lực tìm giải pháp để phát triển loại cây ăn trái có lợi thế cạnh tranh này của địa phương. </li></ul>
  42. 42. Khóm Tân Lập <ul><li>Ở Tiền Giang, khóm được trồng tập trung ở huyện Tân Phước, chủ yếu ở các xã: Mỹ Phước, Hưng Thạnh, Thạnh Mỹ, Tân Hòa Thành, Thạnh Tân, Tân Hòa Tây, Tân Lập 1, Tân Lập 2. Tính đến năm 2005 tổng diện tích khóm là 9.500ha, sản lượng đạt 137.600 tấn. Trong đó có nông trường Tân Lập- vùng cung cấp nguyên liệu chính cho nhà máy chế biến rau quả của tỉnh- chuyên sản xuất khóm, là mặt hàng xuất khẩu chính của Công ty Rau quả Tiền Giang dưới các dạng chế biến như: Khóm đóng hộp, nước khóm, khóm đông lạnh,... Với thế mạnh của cây khóm, Tiền Giang đang tập trung hỗ trợ phát triển toàn diện cây khóm Tân Phước nhằm xây dựng và phát triển vùng trồng khóm chuyên canh hàng hóa cho năng suất và chất lượng cao theo hướng sản phẩm an toàn, phục vụ cho thị trường ăn tươi và làm nguyên liệu chế biến cung cấp cho thị trường trong nước và xuất khẩu. </li></ul>
  43. 43. Bưởi lông Cổ Cò <ul><li>Bưởi lông Cổ Cò là giống bưởi đặc sản của huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Quả bưởi có dạng hình quả lê, bên ngoài có lớp lông trắng mịn sờ tay vò hơi nhám, lớp lông này sẽ rụng dần. Khi chín vỏ quả có màu xanh vàng có phủ lớp lông tơ mỏng bên ngoài vỏ. Vỏ quả khá mỏng, trong quả bì màu trắng hồng, thịt quả màu vàng đỏ, dễ lột, vị ngọt đến ngọt chua nhẹ, độ Brix từ 10 – 11%, khá nhiều nước, mùi thơm. Mỗi trái từ 5 – 30 hột. Trọng lượng trái từ 0.9 –1.4kg/trái, cá biệt có trái to đến 2 kg. Bưởi lông Cổ Cò có thể tồn trữ được 20 ngày nếu được bảo quản trong điều kiện nhiệt độ phòng. </li></ul>
  44. 44. Sầu riêng Ngũ Hiệp <ul><li>Nói đến vị ngọt, cù lao Ngũ Hiệp, ta không thể nào bỏ qua hương vị trái sầu riêng nổi tiếng. Ấp Hòa Thịnh là nơi có nhiều vườn sầu riêng, có cả những vườn sầu riêng chuyên canh. Hơn nữa, cây sầu riêng khoảng chừng 10 tuổi cho rất nhiều trái. Trái sầu riêng có hương vị đặc biệt do vậy mà nửa thế kỷ nay sầu riêng vẫn đứng nguyên vị trí của nó, ít bị thăng trầm nào bởi thị trường giá cả. </li></ul>
  45. 45. Mận Trung Lương <ul><li>Mận Trung Lương có hai loại &quot;hồng đào sọc&quot; và  &quot;hồng đào đá&quot;. Hồng đào sọc thì trái tròn, hơi mô lên ở phần cuống có những sọc trắng hồng chạy dài từ cuống đến đít quả mận, hồng đào đá thì có màu da hồng hồng, trái cứng (đá mà lị!), hai loại mận này ăn vừa giòn vừa ngọt, ít có trái chua. </li></ul>
  46. 46. Nhãn Nhị Quý <ul><li>Nhãn Nhị Quý đựợc trồng tập trung ở các vùng như: Quy Thành, Quí Chánh và Quí Lợi. Nhãn ở đây có rất nhiều loại, nhưng được phân ra làm 4 loại chính: nhãn da bò, nhãn tiêu quế, nhãn xuồng cơm vàng, long nhãn. Mỗi loại có hương vị riêng tuỳ theo khẩu vị của từng người. </li></ul><ul><li>Nhãn bắt đầu ra hoa vào khoảng tháng 4-5 dương lịch. Đặc điểm ra hoa là mỗi ngọn cho ra một chùm hoa, mỗi chùm phân ra nhiều nhánh nhỏ, trên đầu mỗi nhánh đều có hoa. Hoa nhãn màu vàng lợt và có 4-5 cánh nhỏ. Người dân nơi đây kết hợp việc trồng nhãn lấy quả với việc nuôi ong lấy mật trong khu vườn của mình .Dưới mỗi gốc cây đều có một thùng để ong làm tổ, công việc này đã tạo nguồn thu nhập đáng kể , sau nhãn. </li></ul>
  47. 47. Nếp bè Chợ Gạo <ul><li>Ngành nông nghiệp Chợ Gạo chú trọng phát huy hiệu quả hệ thống thủy nông đã khá hoàn thiện để chủ động xây dựng vùng  chuyên canh nếp bè Chợ Gạo nằm về phía tây kênh Chợ Gạo với diện tích 4.500 ha. Đây là vùng trồng nếp bè chuyên canh lớn nhất các tỉnh phía Nam hiện nay với năng suất bình quân  đạt 17 tấn/ha/3 vụ sản xuất mỗi năm. Trong khi  các giống lúa khác thăng trầm về giá theo thời điểm  thì  nếp bè  vẫn giữ giá ở mức cao. Thương hiệu “Nếp bè Chợ Gạo” cũng đã được cấp giấy chứng nhận mở đường cho giống lúa đặc sản này ngày một thăng hoa. </li></ul>
  48. 48. Dưa hấu Gò Công <ul><li>Ở Tiền Giang, dưa hấu trồng ở vùng đất Gò Công thường cho năng suất cao và chất lượng cũng ngon ngọt hơn các nơi khác. </li></ul>
  49. 49. Mắm tôm chà Gò Công <ul><li>Mắm tôm chà Gò Công được làm từ tôm bạc. Tôm tươi đem quết nhuyễn, phơi nắng ba ngày rồi chà ép lấy nước, nêm các loại phụ gia rồi lại đem phơi nắng một tuần. Mắm tôm chà là nghề bí truyền của nhiều gia đình ở Gò Công, rất thích hợp khi ăn cùng bún với thịt ba chỉ và các loại rau thơm. </li></ul><ul><li>Vùng đồng bằng sông Cửu Long nơi nào cũng có mắm. Hầu hết các chợ lớn, chợ nhỏ đều có bán mắm quanh năm. Mười người phụ nữ Nam Bộ, chín người biết làm mắm. Ðặc biệt, mắm tôm chà Gò Công là món ăn cao cấp có bề dày truyền thống. Ðây là đặc sắc độc đáo trở thành món ăn cung đình triều Nguyễn. </li></ul><ul><li>Nguyên liệu làm mắm tôm chà, chủ yếu tận dụng nguồn tôm bạc ở địa phương. Mắm gồm nhiều chủng loại: tôm chua, mắm ruốc, đặc biệt, mắm tôm chà được coi là đỉnh cao nghệ thuật nổi tiếng khắp trong nam, ngoài bắc, tràn cả ra nước ngoài. </li></ul>
  50. 50. Ốc gạo Tân Phong <ul><li>Xã Tân Phong thuộc huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang là một cù lao do phù sa bồi đắp, nổi tiếng với đặc sản ốc gạo. Ốc gạo sinh sản nhiều ở lưu vực sông Cồn Bầu, Cồn Tre, Cồn Tròn,…Đặc biệt hơn cả, ốc gạo Cồn Tre nhờ sống ở vùng cát sa nên ốc to, vỏ màu xanh ngọc, ruột đầy, bởi vậy ốc rất ngon. Theo truyền thuyết, cuộc sống của người dân nơi đây vốn rất nghèo khó nên được trời đất động lòng thương, ban cho loại ốc ngon này. Mọi người ngược xuôi trên sông nước bắt ốc hàng ngày để đổi gạo nuôi gia đình, nên ốc có tên gọi ốc gạo. Cũng có người cho rằng, trong ruột của loài ốc này thường có nhiều con nhỏ như hạt gạo. Vào mùa sinh sản, ốc càng béo, ngọt, khi nhai rất giòn, bởi vậy cũng được gọi là ốc gạo. Ốc gạo sinh sản vào khoảng tháng 7 âm lịch năm trước. Sang năm sau, vào khoảng tháng 4, tháng 5 âm lịch là đến mùa thu hoạch. Mùa này ốc đã lớn bằng hột mít. Vào mùa ốc rộ, lưu vực Tân Phong xuồng ghe tấp nập. Hàng trăm chiếc giăng mắc, đan xen nhau tạo thành chợ nổi náo nhiệt cả vùng. Đến lúc con nước vừa ròng, tiếng tù và nổi lên trầm vang trên mặt sông nước mênh mông, âm thanh lan dần ra khắp cồn bãi, đó là hiệu lệnh, mọi người xúm nhau đẩy xuồng ghe ra khơi cào ốc. </li></ul>
  51. 51. Sam biển Gò Công <ul><li>Sam có hình thù lạ mắt: vỏ cứng như mai cua, mình tròn vẹt, đường kính độ gang tay, tám chân càng nhỏ dưới bụng, phần dưới là mũi nhọn ba cạnh dài cỡ hai tấc. Trọng lượng sam cái chừng một ký, sam đực chỉ bằng nửa. Khoảng từ tháng 10 tới tháng 2 âm lịch, sam bắt đầu cặp phối giống và sau đó sam cái mang bụng đầy trứng nhỏ như hạt tiêu đợi ngày mãn nguyệt khai hoa.. Sam đực đeo cứng lưng sam cái không rời, đúng là &quot; đeo như sam&quot;. Thường thì người ta vứt bỏ sam đực bởi ít thịt, chỉ bắt sam cái lấy trứng. hàng quán đặt mối ở các ghe câu, ghe đóng đáy... Ăn sam trứng phổ biến nhất là món nướng. Đốt than miệng gáo dừa, đặt ngữa sam lên rồi chịu khó trở đều cho tới khi chín vàng, mùi thơm đặc biệt lan xa. Chuẩn bị sẵn: bưởi chua tách múi , củ cải thái nhỏ ngâm dấm, rau thơm ( húng cây, rau răm ), đậu phộng rang đập dập, nước mắm tỏi, ớt, hành phi, lật ngữa con sam nóng hổi, tách yếm bỏ ruột, dùng dao sắc rạch bụng sẽ thấy trứng đầy ắp, vàng ươm.Phần thịt &quot; sống lưng&quot; và sát đuôi rất dai , ngọt, người ta bảo có tác dụng trị hen suyễn. Dùng muỗng múc trứng riêng cho gia vị tùy thích. Trứng sam béo, thơm, nhiều đạm, ngon miệng và bổ dưỡng. </li></ul>
  52. 52. Hủ tíu Mỹ Tho <ul><li>Hủ tiếu Mỹ Tho có những thành phần chính như thịt, bánh bột, nước súp. Song lại khác rất cơ bản với hủ tiếu Tàu, hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế... Chẳng hạn, hủ tiếu Mỹ Tho không ăn với xà lách, dấm, rau ghém mà dùng giá sống, chanh, ớt, nước tương. Tuy nhiên, điều làm nên hương vị riêng khiến cho hủ tiếu Mỹ Tho trở nên nổi tiếng và nhiều người &quot;bén mùi&quot; kể từ thập niên 60 là nhờ sự hoàn thiện từ khâu hột gạo làm ra cọng bánh tới nồi nước lèo với tuyệt kỹ pha chế của các đầu bếp trứ danh đất Mỹ Tho. Nhiều người cho biết, hủ tiếu ngon nhất phải là loại làm bằng gạo Gò Cát (đặc sản như Tàu Hương, nàng thơm chợ Đào). Đây là vùng trồng lúa thơm địa phương của xã Mỹ Phong, ngoại thành Mỹ Thọ Cũng cần nói thêm, gạo Gò Cát làm bún, bánh tráng, bánh nghệ nức tiếng ở Mỹ Tho gần 50 năm nay. Nhưng hủ tiếu ngon phải là bánh khô, khi nấu trụng sơ nước sôi, tươm mỡ hành phi, cọng hủ tiếu trong bóng và bắt mắt. Đó chỉ là một phần quan trọng, còn hơn - kém nhau tùy thuộc vào nồi nước lèo, ngón gia truyền thường không ai chịu hé răng. Theo vợ chồng anh Ba Châu, thợ nấu, đồng thời là chủ tiệm hủ tiếu thì: chất ngọt của nồi hầm hủ tiếu Mỹ Tho làm bằng xương ống, thịt và khô mực loại một nướng, cùng một số vật liệu, gia vị đặc trưng, được các đầu bếp gia giảm theo khẩu vị khách hàng của mình. Vì vậy, dù hàng quán khu vực cầu quay Mỹ Tho tuềnh toàng, thực khách cũng cứ nườm nượp thưởng thức món ăn... </li></ul>
  53. 53. Tỉnh Bến Tre
  54. 54. Dừa Bến Tre <ul><li>Bến Tre nổi tiếng với dừa và những món đặc sản từ dừa như bánh tráng, bánh phồng, kẹo dừa. Bánh tráng có bánh tráng nướng, phải  nướng lên ăn mới ngon và bánh phồng ngọt, ăn không cần nướng. Bánh phồng thì có bánh phồng sữa, bánh phồng mì, bánh phồng nếp. </li></ul><ul><li>Những quả dừa có cơm hơi cứng được dùng để làm mứt dừa. Cơm dừa được cắt thành những miếng mỏng, ướp đường phơi khô, sau đó xào lên đến khi đường khô lại, được dùng đãi khách trong những ngày tết. </li></ul>
  55. 55. Sầu riêng Cái Mơn <ul><li>Nói đến Cái Mơn người sành điệu ăn trái cây không thể quên  một loại trái quen thuộc nổi tiếng khắp nước đó là: sầu riêng Cái Mơn. Chúng ta thử tham quan bất cứ chợ lớn nhỏ nào trên toàn lảnh thổ Việt Nam, tại các gian hàng bán sầu riêng đều có quảng cáo ”Sầu riêng cơm vàng hạt lép Cái Mơn”. Đó chỉ là những chiêu quảng cáo thuộc lòng và không thật chút nào, bởi sầu riêng Cái Mơn giá mắc và không đủ để bán tràn lan như vậy. Có khi chính người bán và người viết quảng cáo cũng chưa biết sầu riêng Cái Mơn là thứ nào. </li></ul>
  56. 56. Bười da xanh <ul><li>Bưởi da xanh trái chính gốc Mỹ Thạnh An, Phú Nhuận Bến Tre. </li></ul><ul><li>Ngoài vitamin C, A, B1, B2..., bưởi da xanh còn có các chất khoáng rất tốt cho sức khỏe. Bưởi da xanh được xem là “vua” của các loại bưởi ở ĐBSCL vì rất ngon, rất ít hạt, vỏ mỏng, thịt bưởi ráo nước, màu đỏ hồng bắt mắt và cây thì cho trái quanh năm. </li></ul>
  57. 57. Vú sữa bơ hồng <ul><li>Trái chín màu hồng, vỏ mỏng, nhiều cơm, vị ngọt thanh và thơm hương bơ, nên được ông đặt cho cái tên hấp dẫn: “vú sữa bơ hồng”. </li></ul><ul><li>“ Vú sữa bơ hồng” có nguồn gốc từ cây mọc hoang dại, ăn thấy ngon nên ông nhân ra trồng nhiều. Vú sữa bơ hồng rất sai trái. Cây 5 năm tuổi cho khoảng 300-500 trái/cây. Cây 10 năm tuổi cho khoảng 1.500 trái/cây. Trái có trọng lượng trái từ 250-370 gram/trái. Cây đủ dinh dưỡng có thể cho trái đạt từ 400-500gram/trái. So với vú sữa lò rèn ở Vĩnh Kim, Tiền Giang, vú sữa này có trọng lượng gấp đôi&quot;. </li></ul><ul><li>“ Vú sữa bơ hồng” rất được thị trường ưa chuộng. Mùa thuận, thương lái thu mua tại vườn từ 15.000-17.000 đồng/kg. Mùa nghịch: 25.000 -30.000 đ/kg. </li></ul><ul><li>Tiến sĩ Giản Đức Chứa, trưởng bộ môn cây ăn trái đặc sản thuộc Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam nhận xét: “Vú sữa bơ hồng” có độ ngọt cao hơn vú sữa lò rèn. Độ Brix (độ ngọt) của giống vú sữa này là 17,78%, trong khi vú sữa lò rèn chỉ ở mức 15,2%. Đây là giống vú sữa nhiều triển vọng, hiện chưa được trồng nhiều ở miền Nam&quot;. </li></ul>
  58. 58. Rượu Phú Lễ <ul><li>Nhiều ý kiến cho rằng rượu Phú Lễ ngon tùy thuộc vào 4 yếu tố: </li></ul><ul><li>Một là: men; hai là, nước giếng của vùng này. Bởi vậy khi người con gái lấy chồng sang xứ khác vẫn không nấu được loại rượu giống y như ngày còn ở với mẹ. Ba là, nếp trồng trên chính vùng đất này. Một số nhà kháp thử bằng nếp khác, rượu đã không ngon bằng. Và bốn là, do những cái tỉn ủ cơm để lâu hằng trăm năm, chăng? </li></ul>
  59. 59. Đuông dừa <ul><li>Đuông là loại côn trùng thích ăn củ hủ dừa (đọt dừa). Bản thân đuông lại là một trong những món ăn quí nhất của dân sành ẩm thực. Trung bình mỗi cây dừa có khoảng 100 con đuông ngày đêm “đánh chén” “bộ óc dừa” một cách say sưa ngon lành cho đến khi cây dừa chết. Đến lúc này, chủ vườn phải hạ đốn để bắt đuông. Mỗi con đuông dừa cỡ ngón tay cái, ú mập, béo tròn. </li></ul><ul><li>Đuông là món ăn dân dã nhưng thời nay trở nên quí hiếm và rất đắt tiền </li></ul><ul><li>Đuông dừa nướng lửa than bằng cách dùng hai thanh tre hoặc trúc, chẻ vừa miếng làm nẹp, kẹp đuông còn sống vào giữa để lên lửa than nướng liu riu, trở qua xoay lại cho đến khi chín giòn. Món đuông nướng hấp dẫn này có thể nhấm nháp lai rai với vài ly rượu. </li></ul><ul><li>Người ta còn ngâm đuông vào nước mắm, sau đó mới đem lăn bột chiên ăn với rau xà lách, cà chua. Đuông nấu cháo nước cốt dừa cũng ngon. Đuông còn làm được nhiều món khác, món nào cũng béo, thơm. </li></ul><ul><li>Người sành điệu cho rằng đuông dừa là đặc sản quí của đồng bằng sông Cửu Long. </li></ul>
  60. 60. Bánh tráng Mỹ Lồng <ul><li>Đây là đặc sản, niềm tự hào của người dân xứ dừa Bến Tre. Mỹ Lồng nổi danh nhất là loại bánh tráng dừa vừa béo vừa xốp, vừa đặt lên lò than đã tỏa hương thơm lừng. Thứ bánh tráng dừa đó được chia làm ba loại, bánh đặc biệt có sữa, trứng gà, dừa; bánh ngang chỉ có dừa không sữa; bánh sữa không dừa... </li></ul><ul><li>Từ Mỹ Thạnh đi tiếp về hướng Ba Tri mười cây số, gặp ngã ba có bày bán thiệt nhiều dừa, rẽ tay phải chưa đầy cây số là về đến Sơn Đốc. </li></ul><ul><li>Chỉ với ba, bốn lò bánh trong vòng vài chục năm trước đây, bánh phồng Sơn Đốc vẫn giữ vững được truyền thống và danh tiếng của mình. Tấm bánh phồng Sơn Đốc thơm lừng, vừa ngọt, vừa giòn, vừa bùi vừa béo vẫn là thứ quà mà trẻ nhỏ ở những vùng quê miền tây trông đợi khi bà, khi mẹ đi chợ về. </li></ul>
  61. 61. Tỉnh Đồng Tháp
  62. 62. Quýt hồng Lai Vung <ul><li>Quýt hồng là loại cây ăn trái thích nghi với điều kiện khí hậu thổ nhưỡng khá đặc biệt. Huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp, Việt Nam là vùng chuyên canh cây quýt hồng, hiện toàn huyện có diện tích khoảng 1200 ha nằm trên ba xã Long Hậu, Tân Phước, Tân Thành. </li></ul><ul><li>Cây quýt hồng cũng giống những cây có múi khác chiếm vị trí quan trọng trong các loại cây ăn quả ở các mặt sau </li></ul><ul><li>Quýt hồng chứa nhiều chất cần thiết cho cơ thể đặc biệt là vitamin C, có hương vị thơm ngon được nhiều người ưa chuộng. </li></ul><ul><li>Cây cho trái sớm và có sản lượng cao, sau khi trồng ba năm có thể cho trái, nếu cây được chăm sóc kỹ phát triển sớm có thể năm thứ hai đã cho trái đầu. </li></ul><ul><li>Trái có màu hồng đặc trưng và thường chín vào dịp tết Nguyên Đán nên có giá bán khá cao. </li></ul>
  63. 63. Xoài cát Chu <ul><li>Xoài Cát Chu Cao Lãnh thì ngon nhất nước, không nơi nào sánh bằng. Nghe nói xoài Cát Chu có tên “Chu”vì đầu trái xoài, nơi có cuống thường chu ra. Cũng có người nói: gọi là xoài cát Chu vì màu thịt và vỏ trái khi chín có màu vàng ửng đỏ (chu sa). Thịt xoài Cát Chu ít xơ, mềm mà hơi dai, lại rất ngọt và thơm. Khi ăn miếng xoài tan nhẹ trong miệng và vị ngọt dịu vẫn còn đọng mãi trên đầu lưỡi. Tuy không phải là cây họ đậu mà số lượng acid amin cần thiết có rất nhiều…Cây cho trái tự nhiên vào khoảng tháng 12 dương lịch nhưng các nhà vườn thường xiết nước cho cây ra hoa sớm hơn, ra hoa trước tết 3-4 tháng để tết vừa đến thì trái xoài vừa chín để có xoài ăn tết. Trái xoài Cát Chu chín chưng trên bàn thờ trông rất đẹp nhờ màu đỏ chu của vỏ trái. Cây xoài Cát Chu có năng suất rất cao, dễ trồng, dễ ra hoa kết trái, dễ thích hợp với nhiều loại đất: Đất phù sa ven sông Cửu Long thì khỏi nói, ngay ở đất phèn ở miền Tây Nam Bộ và đất cát gò ở miền Đông cây vẫn cho trái tốt. </li></ul>
  64. 64. Nhãn Châu Thành <ul><li>Nhãn Châu Thành nhiều nước, ngọt lịm, hương thơm, hạt bé nên gọi là nhãn tiêu. Nhãn Châu Thành dùng để nấu với chè hạt sen khi làm long nhãn (nhãn bỏ hạt đen và sấy khô), là 1 trong những vị thuốc bổ của thang thuốc bồi bổ cơ thể suy nhược. </li></ul>
  65. 65. Sếu đầu đỏ Tam Nông <ul><li>Sếu đầu đỏ, biểu tượng của hòa bình, một loài chim quý hiếm nằm trong Sách Đỏ Việt Nam và Sách Đỏ Thế Giới, hiện không còn nhiều trong tự nhiên. Tại Việt Nam, sếu đầu đỏ thường di trú về Vườn quốc gia Tràm Chim (tỉnh Đồng Tháp) và khu vực Hòn Chông thuộc huyện Kiên Lương và Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang. </li></ul><ul><li>Sếu đầu đỏ có tên khoa học là Grus antigone , là một trong số các loài chim biết bay cao lớn nhất thế giới. Chúng có 3 loài phụ: Sếu đầu đỏ Ấn Độ, Sếu đầu đỏ Úc và Sếu đầu đỏ Phương Đông. Trong đó sếu đầu đỏ Phương Đông ( Grus antigone sharpii) có khoảng 2.000 cá thể, đây là phân loài có mặt ở Việt Nam. Sếu đầu đỏ sống tách biệt với con người ở các vùng đất ngập nước theo mùa. Vào đầu mùa khô, sếu tập trung thành đàn lớn và di chuyển đến vùng hạ lưu sông Mê Kông - nơi có các đồng cỏ ngập nước theo mùa, nhiều cỏ năng và lúa trời - nguồn cung cấp thức ăn dồi dào cho chúng. </li></ul>
  66. 66. Bánh phồng tôm Sa Giang <ul><li>Từ con tôm nước ngọt như tôm tích, tép mòng, tép ròng... qua bàn tay chế biến khéo léo của con người đã trở thành bánh phồng tôm Sa Giang, sản phẩm truyền thống đặc trưng của địa phương Đồng Tháp. Bánh được làm từ bột, thịt tôm xay nhuyễn và một ít hạt tiêu giã nhỏ. Các thành phần nguyên liệu sau khi trộn với nhau sẽ được nhồi vào những chiếc túi vải dạng hình ống dài. Sau khi hấp chín, người ta cắt ra từng lát tròn mỏng rồi đem phơi khô. Đem chiên giòn với dầu ăn nóng, bánh sẽ nở to ra, có độ giòn, xốp, béo ngậy. Những chiếc bánh tròn vành vạnh ngả màu vàng đục tựa như ánh trăng rằm, có hương vị nồng thơm, cay cay, đậm đà văn hoá ẩm thực của dân tộc sẽ khiến bạn ăn rồi lại muốn ăn thêm chiếc nữa... </li></ul>
  67. 67. Nem Lai Vung <ul><li>Nem Lai Vung có mặt trên thị trường từ hơn 50 năm qua, được nhiều khách phương xa biết đến, do chất lượng đậm đà. Tuy chỉ là món ăn dân dã, nhưng không chê vào đâu được, bởi hương vị nồng nàn làm hấp dẫn người sành điệu. Nem Lai Vung nhờ hợp khẩu vị đa số khách tiêu dùng, nên nghề nem đã trở thành nghề truyền thống và ngày càng nổi tiếng cho một địa danh ăn nên làm ra. Khách du lịch có dịp về đồng bằng sông Cửu Long, khi qua khỏi ngã ba Trung Lương tỉnh Tiền Giang, dọc theo quốc lộ 1, nhìn vào các cửa hàng bày bán nem Lai Vung ken dày. Nhất là từ khi cầu Mỹ Thuận được thông xe, nem Lai Vung càng phát triển mạnh hơn. Để có được chiếc nem ngon, người sản xuất phải tuân theo các công đoạn khắt khe từ lúc chọn nguyên liệu đến tẩm ướp gia vị. Nguyên liệu chủ yếu để làm nem là thịt heo nạc tươi mới ra lò và da heo. Mỗi chiếc nem được gói bằng lá vông, lá chùm ruột, bên ngoài bọc bằng lá chuối tươi dày và buộc bằng dây nylon. Qua một ngày khi gói, nem bắt đầu lên men, đến ngày thứ ba, nem đã đủ độ chín. Lúc này, lột lớp lá chuối ra, nem lên màu hồng, ăn rất thơm ngon. </li></ul>
  68. 68. Bông điên điển <ul><li>Mỗi khi thấy cá Linh nổi đầy mặt sông thì cũng là lúc  bông Điên Điển nở rộ khắp đồng. Tôi thích cảm giác sáng sớm mờ sương chống xuồng ra đồng hái bông Điên Điển. Tôi yêu lắm cái màu hoa  vàng tươi óng ánh còn đọng lại mấy giọt sương như khoe sắc cùng ánh ban mai. Từng chùm, từng chùm phất phơ trong gió nhẹ. Nhánh bông Điên Điển như cô gái quê đang độ trăng tròn e lệ thấp thoáng sau tán lá, má hây hây ửng hồng khi ánh bình minh lướt qua làn da trắng mịn. </li></ul><ul><li>Bông Điên Điển ăn vừa ngọt vừa giòn. Khi hái phải cẩn thận vì thân cây Điên Điển  rất giòn dễ gãy chỉ cần mạnh tay là cây ngã nhào xuống sông. </li></ul>
  69. 69. Tỉnh Vĩnh Long
  70. 70. Rượu Sơn Đông <ul><li>Rượu Sơn đông là rượu nếp nguyên chất không cần phải pha thêm. Rượu Sơn Đông có tiếng từ lâu đời, được người làng Sơn Đông, xã Thanh Đức, huyện Long Hồ chưng cất từ nếp, gạo. So với các loại rượu gao, rượu nếp các nơi khác rượu Sơn Đông có nồng độ cao hơn, trung bình từ 45o – 50o. Tuy rượu khá cao độ như thế nhưng rượu có mùi thơm rất đặc trưng, uống vào nghe ngòn ngọt và tê tê đầu lưỡi. Rượu Sơn Đông làm cho người ta mau say nhưng chóng tĩnh táo và không nhức đầu. </li></ul>
  71. 71. Bưởi năm roi Bình Minh <ul><li>Nằm hiền hòa bên dòng Hậu Giang, xã cù lao Mỹ Hòa (huyện Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long) từ lâu nay được mệnh danh là chiếc nôi của bưởi Năm Roi - loại trái cây đặc sản ngon nhất nhì ĐBSCL. </li></ul><ul><li>Cái tên bưởi Năm Roi hình thành gần trăm năm nay, có nhiều giai thoại. Ông Mười Tước (lão nông Bùi Văn Tước) – người được mệnh danh là vua bưởi Năm Roi, hiện đang sống ở xã Thuận An (Bình Minh- Vĩnh Long), kể lại: “Chính ông Hội đồng địa hạt Bùi Quang Huy là người đã mang trái bưởi ngon trên về nhà, sau một hôm đi ăn giỗ ở Long Tuyền- Cần Thơ. Gieo những hạt bưởi đầu tiên, ông rào lại và dặn đám nhỏ: đứa nào phá thì bị đánh 5 roi. Cái tên Năm Roi bắt nguồn từ đó”. Một thời gian sau, ông Mười Tước mới xin được 5 nhánh bưởi trên đem về trồng trên đất Bình Minh. </li></ul>
  72. 72. Cam sành Tam Bình <ul><li>&quot;Cam sành Tam Bình&quot; là thương hiệu độc quyền, là loại trái cây đặc sản nổi tiếng trên thị trường cả nước về chất lượng thơm ngon và ngọt so với cam sành ở các vùng lân cận. </li></ul>
  73. 73. Chôm chôm nhãn <ul><li>Ở nước ta các giống chôm chôm được trồng nhiều là chôm chôm Java, chôm chôm nhãn, chôm chôm đường... Trong các giống trên, chôm chôm nhãn được đánh giá cao hơn cả. </li></ul><ul><li>Quả chôm chôm mọc thành chùm màu đỏ, vàng hay vàng cam, đường kính 4 - 5 cm, vỏ có nhiều lông nhọn, mềm, cong. Cùi thường dính vào vỏ hột, nhưng cũng có loại cùi không dính hột. Cùi dày, trắng, trong, hương vị ngon ngọt, hơi chua; chín trong khoảng 15 - 18 tuần lễ sau khi kết quả. Mùa chôm chôm chín kéo dài từ tháng 4 - 6 dương lịch. </li></ul><ul><li>Quả chôm chôm nhãn có kích thước trung bình, trọng lượng từ 20 - 23g, vỏ quả lúc vừa chín màu vàng, khi chín có màu vàng đỏ, trên vỏ quả có một rãnh dọc kéo dài từ đỉnh đến đáy quả nom như hai nửa vỏ ráp lại, cùi dày và tróc khỏi hột rất tốt, ăn ngon, giòn, vị ngọt dịu, thơm... được người tiêu dùng ưa chuộng, giá bán có khi cao gấp 3 lần các loại chôm chôm khác. </li></ul>
  74. 74. Tỉnh Trà Vinh
  75. 75. Dừa sáp Cầu Kè <ul><li>Về hình thức, dừa sáp giồng như dừa thường nhưng đặc biệt là cơm dừa rất dày, có khi choán hết phần ruột. Không giồng như cơm dừa bình thường nếu còn non thì mềm và ngọt, già thì &quot;cứng cạy&quot;, dừa sáp mềm và dẻo như như một quánh lại. Ngay trước, người ta nạo cơm dừa bằng muỗng cho vô ly quậy với đường để ăn đã thấy lạ miệng, hấp dẫn lắm rồi. Ngày nay, cách chế biến dừa sáp trong các loại nước giải khát càng làm cho người ta thích thú hơn. Cơm dừa được nạo, cho vào máy quay sinh tố đã chế sẵn sữa đặc có đường, thêm một chút nước lạnh và nước đá. Cái hỗn hợp sền sệt ấy cho người thưởng thức cảm giác khó quên, vừa béo vừa thơm hương vị của sữa và dừa, vừa lành lạnh ở đầu lưỡi. </li></ul>
  76. 76. Trái Quách <ul><li>Trái quách đã có mặt trên đất Trà Vinh từ hơn nửa thế kỷ, bây giờ được trồng nhiều ở Cầu Kè. Quách là loại cây cao khoảng 7 – 8m, lá nhỏ và thân giống như cây cần thăng, trồng khoảng 7 năm thì cho trái. </li></ul><ul><li>Trái quách tròn như quả bóng nhựa trẻ con chơi, màu xám, với nhiều hạt li ti trên thân. Vừa chín tới, quách tỏa hương thơm, dù không giống mùi thơm trái thị nhưng nó cũng quyến rũ khứu giác nhiều người. Để thêm chừng vài ba ngày hoặc tuần lễ thì quách chín rục. Vỏ trái có màu bạc trắng, mềm, chỉ cần cầm dao xẻ nhẹ đã thấy những hột nhỏ li ti sậm một màu tím. Dùng muỗng múc ruột quách cho vào ly, thêm đường, sữa cùng đá bào vào, ta sẽ có một thứ nước giải khát lạ miệng. </li></ul>
  77. 77. Rượu Xuân Thạnh <ul><li>ở Trà Vinh cũng có một loại rượu khá nổi tiếng và là một trong những đặc sản của Tỉnh đó là rượu Xuân Thạnh. Loại rượu này cao độ, có hương vị nồng nàn và hấp dẫn. Được sản xuất từ gạo nếp mùa truyền thống với 14 loại viên men làm ra rượu, 48 dòng nấm mốc và 35 dòng nấm men thuần gia truyền đã cho ra đời một loại rượu có hương vị đặc biệt mà không nơi nào có thể so sánh được, lâu nay loại rượu này được một số gia đình cùng một dòng tộc tại ấp Xuân Thạnh (Hòa Thuận, Châu Thành) nắm giữ bí quyết. Một ngụm rượu Xuân Thạnh nuốt xuống, mọi thứ tinh túy như đang chìm đắm trong ta, một thứ quà quê mà không phải lúc nào ta muốn cũng có, một chút hồn quê mà ta mãi không quên. Rượu hiện ra, dịu dàng, nõn nà, trong suốt. Tay nâng chén rượu, ngưồi ta hớp một hớp thật nhỏ, khẽ chép miệng rồi mới uống hớp đầu tiên, hớp thứ hai… Người ta thấy tinh thần phấn khởi. Nỗi mệt nhọc được giảm đi, tâm hồn nhẹ tênh. </li></ul>
  78. 78. Rươi Ba Động <ul><li>Tại vùng Ba Động, Duyên Hải, Trà Vinh rươi thường được làm thành nước mắm. Công thức chế biến mắm rươi của cư dân Trà Vinh rất đơn giản, chỉ gồm rươi, muối ăn, nước sạch. Lượng nước được cho vào để khiến hũ rươi cho ra thành phẩm dạng lỏng, trung bình cứ tỷ lệ muối:rươi:nước là 5:1:4 (chẳng hạn 40 kg rươi sẽ đi với 8 kg muối và 20 lít nước sạch) sẽ ra thành phẩm là loại nước mắm tương đối đặc sánh. </li></ul>
  79. 79. Bánh ống <ul><li>Nhưng nói đến Trà Vinh ít người biết đến thứ quà “chân quê” có tên là bánh ống. </li></ul><ul><li>Ăn bánh ống phải ăn nóng mới thưởng thức hết hương vị của nó. Mùi thơm của nước cốt dừa beo béo hòa trong vị ngọt không thể thiếu của đường cát trắng từ từ thẩm thấu trong vòm miệng. Ăn một cái chưa thỏa, phải ăn thêm vài ba cái nữa. </li></ul>
  80. 80. Cá cháy Trà Ôn <ul><li>Cá cháy ở Trà Ôn là một món cá đặc sản quý ở trong vùng sông Hậu chảy qua. Từ Cầu Kè (tỉnh Trà Vinh) sang dọc dòng lên đến xã Tích Thiện (Trà Ôn) là vùng gặp nhau giữa nước trong và nước lợ, trước khi sông Hậu đổ ra biển. Bà con cho biết, vào mùa gió chướng, khoảng từ trước tết đến sau tết một tháng, nhiều nhất là các buổi sáng sớm, trên cả một khoảng sông dài mờ mịt sương mù sát mặt nước là lúc cá cháy xuất hiện nhiều trên dòng sông Hậu. </li></ul><ul><li>Theo con nước mùa khô, cá cháy về nhiều và chỉ xuất hiện nhiều vào một mùa duy nhất là trước và sau tết Nguyên đán. </li></ul>
  81. 81. Vọp chong <ul><li>Vọp chong là một món ăn dân dã, là đặc sản của miệt biển Trà Vinh. </li></ul><ul><li>Ở những cánh rừng sác, rừng chồi ven biển huyện Duyên Hải, nói chung đất rừng luôn cao ráo, hầu như đi không hoặc ít dính chân. Chính những nơi này đã sản sinh ra rất nhiều vọp, mà dân bản địa gọi là &quot;vọp mánh&quot;. Vọp mánh có hai loại &quot;vọp mánh lộ&quot; và &quot;vọp mánh chỉ&quot;. Dân đi làm rừng có nhiều kinh nghiệm mới phát hiện được chúng. Khi đó, họ dùng móc sắt móc vọp lên. Hễ móc được một con thì sẽ móc được hàng bảy trăm con, thậm chí hàng ngàn con, vì vọp sống từng chòm. </li></ul><ul><li>Theo cách của người địa phương, khi khượi được vọp nhiều rồi, người ta dọn một khoảnh đất nhỏ, nhóm chúng lại, ken sát nhau, day miệng lên. Sau đó, rải một lớp nhánh củi đước hoặc củi già khô lên cho thật đều, rồi mồi lửa. Chỉ cần bấy nhiêu sức nóng đã đủ để vọp chín, há miệng ra. Bấy giờ, người ta gạt lớp tro than bên trên vọp, bắt từng con, tách vỏ ăn phần thịt. Thịt vọp ngọt cùng với mùi vị chua mặn cay của muối tiêu chanh thật ngon. </li></ul>
  82. 82. Bánh tét Trà Cuông <ul><li>Bánh tét Kim Hoà (trước đây được gọi là bánh tét Trà Cuông) đã tồn tại trên 40 năm qua. Sau khi làng nghề bánh tét Kim Hoà được công nhận sẽ đưa đặc sản miền quê này đi khắp mọi miền đất nước. </li></ul><ul><li>Mỗi ngày làng nghề bánh tét Kim Hoà cung cấp ra thị trường từ 3.000-4.000 đòn bánh, góp phần giải quyết việc làm cho trên 30 lao động (kể cả số người tham giá bán lẻ bánh tét). Theo tính toán, lợi nhuận từ làm bánh tét từ 200.000-300.000 đồng/hộ/ngày. </li></ul>
  83. 83. Tôm khô Vinh Kim <ul><li>Tôm khô Vinh Kim (xã Vinh Kim, Cầu Ngang, Trà Vinh) khác với tôm khô nhiều nơi khác ở chỗ “không có bỏ màu”, tức là không thêm phẩm màu nhưng con tôm vẫn có màu đỏ rực và thơm, ngọt. </li></ul><ul><li>Hồi nào chỉ người dân ở ấp Rẩy chế biến tôm khô để tiêu thụ nội địa, nay tôm khô Vinh Kim đã đi khắp nơi và hình thành làng nghề hơn 30 năm qua. </li></ul><ul><li>Tôm khô Vinh Kim sử dụng con tôm bạc đất được đánh bắt bằng lú, đáy, xà ngôm,… ở cánh đồng Vinh Kim. </li></ul>
  84. 84. Bánh canh Bến Có <ul><li>Theo quốc lộ 53 từ Vĩnh Long về Trà Vinh, cách thị xã Trà Vinh 5 cây số, dù bận cũng phải dành thời gian ghé quán bánh canh Bến Có ăn thử một lần. </li></ul><ul><li>Nhiều người rành rẽ nói bánh canh Bến Có nổi tiếng theo dạng &quot;bất chiến tự nhiên thành&quot; nhờ biết chọn lựa những loại ngon chung quanh mình. Trong nhiều lò bánh, bà chủ chỉ chọn bánh canh của lò Hoà Thuận, thịt thì đặt ở lò mổ. Nhờ cách nêm nếm riêng đã tạo khẩu vị đặc trưng bánh canh Bến Có. </li></ul>
  85. 85. Thành phố Cần Thơ
  86. 86. Cam mật Phong Điền <ul><li>Cam mật là đặc sản và là niềm tự hào của người dân miệt vường Phong Điền Cần Thơ. Một thời, những trái cam chín mọng bóng da lươn, vị ngọt thanh, nhiều nước vỏ mõng đã đi khắp Việt Nam, còn được xuất sang nhiều nước trên thế giới. </li></ul>
  87. 87. Nem Cái Răng <ul><li>Nem nướng thì vùng đất nào cũng có, nhưng mỗi nơi lại mang một hương vị, sắc thái riêng gắn với con người và thổ nhưỡng nơi đó. Đất Cần Thơ là một ví dụ mà nổi bật là bên bờ kinh Cái Răng từ hơn nửa thế kỷ trước đã nổi lên một đặc sản nem do chính tay người phụ nữ mà dân trong vùng gọi là Tư Khem sáng tạo nên. Nem Cái Răng không chỉ nổi danh trong thời gian đó mà lưu lại cho đến hôm nay, cho biết bao người khi đến vùng đất này phải tìm mà thưởng thức cho hả hê lòng. </li></ul><ul><li>Nem nướng Cái Răng ngon nhất vẫn là làm từ thịt lợn tươi, quết dẻo rồi vo tròn nướng trên than hồng. Từng viên nem tròn trĩnh, xỏ xâu bởi thanh tre chuốt nhỏ, mướt rượt mỡ, vàng rượm do được nướng khéo. Tuốt nhẹ một cái, những viên nem đã nằm gọn trong dĩa, bên cạnh rê bánh hỏi trắng tinh, nhất là bánh hỏi Phong Điền thì không còn gì bằng. </li></ul>
  88. 88. Chè bưởi Cần Thơ <ul><li>Ở Cần Thơ (và bây giờ đã có mặt ở nhiều nơi khác, kể cả Hà Nội) có món chè bưởi ngon tuyệt. Giá mà bữa cỗ Trung thu, cạnh hồng, cốm và chè bà cốt, chè sen, lại có thêm một chén chè bưởi thơm ngon ấy. </li></ul><ul><li>Đầu tiên người ta đưa vỏ bưởi tươi ra gọt kỳ hết lớp vỏ ngoài cùng. Lại bóc sạch lớp vỏ tơi bên trong, chỉ giữ lại phần vỏ trắng và dai ở giữa. Vỏ bưởi được nhồi nhiều lần trong nước muối để làm hết vị the và đắng. </li></ul><ul><li>Sau đó, chúng được nhồi trong nước lã, xả đến khi nào nhai thử thấy không còn hơi hướm của vỏ bưởi mới thôi. </li></ul><ul><li>Sau khi ráo nước, vỏ bưởi được xắt thành hình sợi, vuông cạnh, vừa tầm như sợi bột khoai. </li></ul><ul><li>Đưa vào nấu với nước đường tinh, chốc sau đã thành nguyên liệu cho món chè không hiểu sao trước đây chỉ Cần Thơ mới có. Chè bưởi có mặt đã lâu, cùng thời với món nem chay cũng làm bằng vỏ bưởi. </li></ul>
  89. 89. Tỉnh Hậu Giang
  90. 90. Khóm Cầu Đúc <ul><li>Từ lâu, khóm Cầu Đúc được nhiều người biết đến nhờ chất lượng, hương vị của nó mà khóm ở vùng khác khó bì được. Thời gian qua, ngành nông nghiệp tỉnh Hậu Giang đã không ngừng giúp nông dân vùng khóm đầu tư cải tiến kỹ thuật trồng, phục tráng giống, quảng bá thương hiệu... để loại khóm Queen này bay xa hơn... </li></ul>
  91. 91. Bưởi Năm roi trà Phú Hữu <ul><li>Bưởi Năm Roi trà Phú Hữu (Hậu Giang) rất khác với bưởi Năm Roi dây được trồng nhiều ở Phong Hòa, Bình Minh (Vĩnh Long): trái tập trung ở thân cây (Năm Roi dây cho trái tập trung ngoài chót nhánh); trái to, núm xổm cao, da sần màu hơi vàng, cuống trái lớn (Năm Roi dây trái nhỏ hơn, núm gom nhọn, da bóng màu xanh, cuống trái nhỏ); phần lá nhỏ có hình trái tim (lá bưởi Năm Roi dây không có đặc điểm này); múi bưởi khi chín rất đầy đặn, không hạt; màu vàng mỡ gà, tép bưởi ráo rẻ, vị ngọt thoảng chua thanh, không đắng, the (bưởi Năm Roi dây khi chín cũng không hạt, không đắng, the, nhưng thịt trái màu vàng nhạt, vị ngọt dịu). Bưởi Năm Roi trà trái lớn, vỏ vàng đẹp nên giá cao; “rượu bưởi” Phú Hữu cũng rất được ưa chuộng. Hiện nay sản lượng bưởi cả xã đạt trên 84.300 tấn/năm (bình quân 210 trái/cây/năm). Ưu điểm của bưởi Năm Roi trà Phú Hữu là trồng tập trung, dễ đầu tư kỹ thuật tạo nguồn trái chất lượng cao cho các doanh nghiệp làm hàng xuất khẩu hoặc tiêu thụ nội địa. </li></ul>
  92. 92. Cá thát lát <ul><li>Cá thát lát cho thịt ngon, ít xương đặc biệt thịt có độ dẻo đặc biệt nên rất được ưa chuộng để dùng chế biến món chả cá, coi như một món đặc sản. Ở một số địa phương đã nhân được giống và nuôi cá thát lát trong môi trường nhân tạo trong ao, ruộng, mương vườn cho năng suất cao. Loài cá được nuôi phổ biến hiện nay là cá thát lát cườm loài này có thể đạt trọng lượng đến 1 kg sau khoảng một năm nuôi công nghiệp. Loài cá thát lát cườm còn được nuôi trong các bể cảnh với tên cá nàng hai . </li></ul>
  93. 93. Nấm mối Mái Dầm <ul><li>Theo một số cư dân miệt Mái Dầm (Phú Hữu, Châu Thành, Hậu Giang), nấm mối chỉ xuất hiện ở đây đúng vào sáng sớm mồng năm tháng năm âm lịch, rồi tàn ngay khi mặt trời vừa rạng . Vì là của hiếm nên mọi nhà phải thức thật sớm để tranh thủ hái những tai nấm mọc đầy các gốc tre còn man mát sương đêm. Tuy nhiên, nấm mối không phải chỉ xuất hiện vào ngày Tết nửa năm tại Phú Hữu, mà có mặt ở nhiều địa phương khác, sau nhiều ngày “nực giông nực mưa”, trời ầm ào đổ mấy cơn mưa đầu mùa. Tiết trời mát dịu, nước mưa thấm vào đất, tạo nóng ẩm khiến từ các bụi tre, các ổ mối, các vườn dừa, nơi có rễ cây mục nhú lên những tai nấm có màu trắng hồng, bum búp, cao chừng 2cm. Nhỏ hơn nấm rơm một chút, nấm mối mọc từng giề, xinh xinh, “mát mắt”. Vậy là người ta mê mải hái trong niềm vui của một mùa nấm mới. Nấm hái về được người Phú Hữu dùng làm nhưn thay cho đậu xanh, giá, thịt ba rọi, tôm, để làm một món duy nhất đón Tết Đoan ngọ là bánh xèo. </li></ul>
  94. 94. Cháo lòng Cái Tắc <ul><li>Có thể nói, cháo lòng Cái Tắc đã vang danh không chỉ trong tỉnh mà còn lan ra ở các tỉnh của khu vực đồng bằng Sông Cửu Long. Không chỉ thế mà một số nhà hàng lớn Thành phố Cần Thơ mỗi khi tổ chức hội ẩm thực đều có trương băng quảng cáo cho món cháo lòng Cái Tắc này. Những ai có dịp ghé Cái Tắc ăn cháo một lần đều có chung nhận xét là ngon, không đâu bằng được, và mỗi khi có dịp đi công tác ngang đây họ nhất định vào ăn cho bằng được một tô cháo rồi mới đi. Những người dân ở đây, mỗi sáng cũng lót dạ bằng một tô cháo lòng rồi mới bắt đầu công việc của mình. </li></ul>
  95. 95. Tỉnh An Giang
  96. 96. Thốt Nốt Bảy Núi <ul><li>Đến vùng Bảy Núi ở An Giang, đi từ Tịnh Biên cho tới Tri Tôn, đâu đâu cũng thấy những cây thốt nốt thân thẳng đứng, cao vút lên trời xanh làm nên nhiều món ngon, nức tiếng của xứ này. Thốt nốt là loại cây trồng khoảng ba bốn chục năm mới cao chừng 20 thước (12 m). Khi đó cây mới trổ bông vào mùa nắng. Chạng vạng, người ta leo lên thân tre cột sát thân cây lên tới ngọn, lấy những ống tre đã hong khói, diệt khuẩn, đeo sau lưng, đặt vào vòi bông vừa mới cắt một khúc để lấy dịch. Từ ngọn cây này chuyền sang ngọn cây khác, họ đặt hết những ống tre ấy rồi nhanh nhẹn leo xuống đất. Rạng sáng hôm sau, họ lại leo lên lấy những ống tre hứng đầy dịch thốt nốt đem về nhà... Nước từ trái thốt nốt còn được cho vào chảo lá sen, vừa nấu trên bếp lò vừa quậy đều tay cho tới khi thành dung dịch màu vàng sệt thì cho vào khuôn, đóng thành cây. Đó là đường thốt nốt. Loại đường này được nhiều du khách mua về nấu chè, thưởng thức hương vị ngọt thanh mà các loại đường khác không có được. Cùng với nước, cơm nấu cùng nước cây thốt nốt cũng là hàng hóa thu hút nhiều khách du lịch phương xa tới đây tham quan. Cơm thốt nốt màu trắng ngà, mềm, dai, giòn giòn, ăn khá khoái khẩu khi cho thêm chút đường và nước đá đập nhuyễn. </li></ul>
  97. 97. Gỏi sầu đâu <ul><li>Từ tháng 11 đến tháng 3 âm lịch là sầu đâu thay lá đơm bông, người ta thường hái cả đọt và hoa để dùng như một loài thảo dã quý. </li></ul><ul><li>Cây sầu đâu còn gọi là cây xoan ăn gỏi, một loài cây mọc hoang, nhiều nhất ở Châu Đốc và vùng Bảy Núi–An Giang. Lá sầu đâu nhỏ, dài và mỏng. Lúc còn non, đọt có màu tim tím. </li></ul><ul><li>Lá sầu đâu được chế biến thành nhiều món ăn, phổ biến nhất là sầu đâu chấm cá kho, thịt kho hoặc ăn kèm với mắm thái, mắm chưng, từng được coi là món ngon hiếm có trên đời. </li></ul><ul><li>Chính vị mặn nồng của mắm hòa hợp với vị đăng đắng, hậu ngọt của lá sầu đâu sẽ làm cho vị giác lâng lâng khó tả, càng ăn càng cảm thấy khoái khẩu. </li></ul>
  98. 98. Khô rắn <ul><li>Khô rắn khi nướng thơm ngon khó tả. Xé từng thớ thịt vàng ươm, nhai chầm chậm, nuốt hết chất ngọt, thực khách sẽ thoảng nghe một thứ mùi vị thật lạ lẫm và khoái khẩu. </li></ul><ul><li>Đa số người săn bắt rắn là người Kh'mer, họ mang từ biên giới qua bán cho các chủ vựa Việt Nam, nhiều nhất là tại chợ An Phú, chợ Vĩnh Hội Đông (huyện An Phú, An Giang). Rắn bắt được thường bán cho các nhà hàng, quán ăn và khách du lịch. Do mỗi năm chỉ có một mùa nước nổi nên nhiều cơ sở đã thu mua rắn để làm khô, dành phục vụ cho khách du lịch. Một trong những đại lý khô rắn có tiếng hiện nay là hiệu mắm Bà Giáo Khỏe 55555 tại Châu Đốc, An Giang. Chị Kim Loan, chủ sạp khô rắn tại chợ cửa khẩu Tịnh Biên, cho biết khô rắn làm toàn bằng thịt của các loại rắn nước, rắn bông súng, ri voi, ri cá. </li></ul>
  99. 99. Mắm cá Châu Đốc <ul><li>Về An Giang bạn dễ dàng được thưởng thức những món ăn độc đáo, đặc trưng của vùng quê sông nước, và chắc hẳn cũng không thể bỏ qua vị ngọt ngào, mặn mà của mắm cá Châu Đốc - nơi được mệnh danh là vương quốc mắm. </li></ul><ul><li>Châu Đốc nổi tiếng với hàng trăm loại mắm ngon nức mũi, làm mê mẩn không chỉ người dân vùng quê Nam bộ mà còn hấp dẫn du khách thập phương khi đặt chân lên đất này. Hầu hết ai từng ghé thăm Châu Đốc đều đã một lần nếm thử món mắm đậm chất của vùng quê này. Cũng là món mắm của người Nam bộ nhưng mắm Châu Đốc lại mang một phong vị rất riêng, rất đặc biệt. Nó đặc biệt không chỉ ở cách làm mà còn khác biệt ở một nền văn hóa. </li></ul>
  100. 100. Gà hấp lá trúc <ul><li>Về Long Xuyên, bạn nên tìm cho được món gà hấp lá trúc. Món này Sài Gòn cũng hiếm vì không phải đâu cũng có lá trúc. Đây là món ngon trên núi Cấm (Châu Đốc, An Giang). Trúc là loại cây có múi, mọc ở núi Cấm, hương vị độc đáo. Lựa gà thả vườn có trọng lượng 0,8-1 kg, để nguyên con ướp sơ với muối, gia vị… rồi mang đi hấp cách thuỷ khoảng 20 phút. Thịt gà vừa chín tới dùng dao bén chặt thành miếng to cỡ 2 ngón tay, lá trúc xắt nhuyễn rải lên. Thực khách thưởng thức vị ngọt mềm của thịt, vị béo dai của da gà tơ hoà quyện với hương vị nồng the của lá trúc, ngọt chát của bắp chuối, cay cay của muối ớt… Và nếm một hớp rượu vang. Lá cây trúc cũng có 2 thuỳ đặc trưng của họ cây có múi như lá chanh, cam, cần thăng… Trái có vị chua như chanh nhưng lá thì có hương tinh dầu nồng nàn, vị the, cay đậm hơn lá chanh. Gia vị lá chanh đi kèm thịt gà hấp, luộc ai cũng đã cảm. Nhưng món thịt gà ăn với lá trúc thì chỉ có dân miệt núi Cấm mới sành. </li></ul>
  101. 101. Bò cạp núi Tịnh Biên <ul><li>Đến hai huyện miền núi Tịnh Biên và Tri Tôn (An Giang) du khách từng có dịp thưởng thức ít nhiều món ăn đặc sản như: khô bò, cháo bò, lạp xưởng bò, bò xào lá vang và uống rượu huyết nhung. Mới đây, vùng núi này lại có thêm một món khoái khẩu nữa: “bò cạp chiên”. </li></ul><ul><li>Bò cạp là loại côn trùng có hình dáng kỳ dị, to bằng con dế cơm nhưng đôi càng to tướng, đuôi dài, mình dẹp, đen trũi thật đáng sợ. Loại này thường ẩn náu ở những hốc cây mục, kẽ đá, nơi có nhiều bụi rậm và cao ráo, nhiều nhất là ở dọc theo chân núi Dài, núi Phú Cường... Muốn bắt bò cạp, phải vạch lá, bươi xới tìm kỹ trong các hang hốc. </li></ul>
  102. 102. Tung lò mò <ul><li>Thịt bò vụn (có nhiều nơi, người ta làm bằng loại thịt bò ngon như: đùi, bắp hoặc thịt bò nạc lóc từ xương) sau khi loại bỏ hết gân và bầy nhầy, xắt nhuyễn, bằm chung với mỡ bò, trộn đều với tiêu, tỏi, bột ngọt, đường cùng một vài loại gia vị bí truyền, nhưng nhất thiết phải có cơm nguội. Ruột bò lộn bề trái, cạo, rửa nước muối, rửa sạch rồi lộn lại, phơi hơi se. Thịt trộn xong, để cho thấm, dồn vào ruột bò, thắt từng khúc dài khoảng 3 đốt tay, tròn cỡ ngón chân cái, phơi chừng 3 nắng là được. “Tung lò mò” càng để lâu (1 - 2 tháng) càng khô, càng ngon. Nhưng bí quyết để “tung lò mò” trở thành món ngon độc đáo hơn lạp xưởng còn nhờ cơm nguội lên men có vị chua. Cũng giống như lạp xưởng, thưởng thức “tung lò mò” tuyệt nhất là nướng (kilete) hoặc chiên (chuh), nhưng phải còn nóng mới không có mùi tanh của mỡ bò. “Tung lò mò” nướng chín tới đâu, ăn tới đó. </li></ul>
  103. 103. Bánh canh Vĩnh Trung <ul><li>Quán của chị Út Oanh Na là một trong tất cả bốn quán bánh canh thuộc xã Vĩnh Trung (huyện Tịnh Biên) nhưng đây là quán &quot;gốc&quot; theo ý nghĩa và chất lượng truyền thống của món bánh canh. </li></ul><ul><li>Để có được tên tuổi, công đoạn làm bánh không thể không nhắc đến. Các thành viên trong gia đình phải dậy từ rất sớm xay bột rồi giằng bột hơn ba giờ, cán bột mỏng ra bằng vỏ chai, sau đó thái thành sợi. Khâu quan trọng nhất là nêm xúp theo công thức gia truyền từ rất lâu đời. </li></ul><ul><li>Thực khách sẽ lựa chọn theo khẩu vị của người dân Nam bộ ăn bánh canh với cá lóc, giò heo, thịt gà, bò viên, tôm khô...Ăn kèm với giá đậu xanh sơ chín hay với bánh củ cải, hương vị bánh canh đậm đà trong từng hơi nóng. Hớp một ngụm nước mía (cũng được phục vụ tại quán) khi bụng đang no căng sẽ thấy hạ nhiệt hẳn so với khí trời hanh hao của xứ núi. </li></ul>
  104. 104. Bánh phồng Phú Mỹ <ul><li>Theo các bậc cao niên tại làng nghề, nguyên liệu làm bánh phồng là loại nếp đặc sản được trồng tại địa phương. Các công đoạn làm bánh rất công phu. Người làm bánh chọn loại nếp rặt, ngon. Nếp được ngâm đúng ba ngày ba đêm, đãi cho sạch nước đục, đem xôi lên rồi bỏ vào cối quết. Sau khi nếp được quết nhuyễn, đem ra cán thành bánh, phơi nắng rồi đem vào nhúng nước đường và phơi lại lần nữa cho khô mới đóng gói. Các phụ gia như đậu, mè, sữa... được đưa lần lượt vào bánh theo từng công đoạn. Trước đây, người làm bánh quết bột bằng chày tay, nay đã có máy kéo chày thay thế nên người làm bánh đỡ nhọc công và sản phẩm được cải thiện rõ nét cả về chất lượng lẫn số lượng. </li></ul><ul><li>Bánh phồng Phú Mỹ nhỏ bằng cái dĩa nhưng nướng chín phồng to hơn cái quạt nan. Bánh vừa xốp, vừa mềm, cắn vào nghe “phao” miệng bởi vị béo của nếp, vị ngọt của đường, mùi thơm của sữa, mè, đậu nành, đậu phộng... tạo nên hương vị đặc trưng và không thể thiếu trong bữa ăn ngày Tết hay các dịp đám tiệc, cưới hỏi. </li></ul>
  105. 105. Cá bông lau Vàm Nao <ul><li>Vàm Nao là “đất” của cá bông lau, cá hô… Nghề đánh bắt cá bông lau ở đây đã có từ lâu đời. Mùa cá bông lau kéo dài từ tháng 11 năm trước đến tháng 4 năm sau. </li></ul><ul><li>Tuy có hình dáng hao hao giống cá hú, cá tra nhưng cá bông lau thịt ngon hơn nhiều, chúng luôn được các nhà hàng ưa chuộng. Người ta chế biến cá bông lau thành các món như cá bông lau kho tộ, cá bông lau nấu canh chua, lẩu cá bông lau, cá bông lau chiên... Món nào thực khách cũng khoái vì da cá dai và giòn hơn các loại cá da trơn khác. Song nếu được hãy trải qua một đêm trắng trên sông nước với các ngư dân này để tận mắt thấy cái khổ và cái thú của họ. Trong đêm dài tĩnh mịch những ngư dân sẽ kể cho khách nghe về những chuyện xa xưa ở sông Vàm Nao, niềm vui ngày cá hội và nỗi buồn mùa vắng cá. </li></ul>
  106. 106. Cơm nị, cà púa <ul><li>Cơm nị - cà púa là hai món ăn truyền thống của người Chăm Châu Giang. Hai món ăn này thường bổ sung cho nhau tạo nên hương vị độc đáo và cầu kỳ mang khẩu vị người Chăm. Để có món cơm nị, người ta thường nấu gạo chung với sữa, ngoài ra còn cho thêm trái nho khô tùy khẩu vị mình thích. Riêng món cà púa người Chăm dùng thịt bò chế biến rất độc đáo. Trước khi làm món cà púa, người ta khử mùi thịt bò bằng cách đổ rượu và gừng vào, đợi chảo thật nóng cho thịt bò vào xào. Kế tiếp nạo dừa khô, một số để thắng nước cốt dừa, một số rang vàng. Cho cà ri, hành ớt muối vào (không dùng nước mắm). Cà ri ở đây có mùi vị riêng do bí quyết gia truyền của từng gia đình chế biến. Sau khi thịt bò thấm đều đổ vào nước cốt dừa hầm thật mềm, cuối cùng trộn đều dừa nạo, củ hành, rắc thêm đậu phộng rang cho đều. Cơm nị - cà púa mang mùi ngọt béo của sữa, vị bùi của đậu phộng, vị mặn ngọt của thịt bò cùng với vị cay xè của ớt, vị ngọt của nho khô làm ngẩn ngơ lòng thực khách. Tất cả đem lại cho người ăn một cảm giác thơm ngon, thật lạ miệng, no bụng mà chẳng thấy ngán. </li></ul>
  107. 107. Cá linh <ul><li>Cá linh chưa bao giờ được xem là loài cá quý, dù mỗi năm, nó chỉ xuất hiện có ba tháng mùa nước nổi. Quả là bất công khi dân xứ này có lối so sánh rất ư là phân biệt… chủng tộc : “Mắc như tôm bạc thẻ, rẻ như cá linh sình”. Nhưng thiệt tình thì nó đúng y chang vậy đó. Từ đây mà đổ đường ra biển, tìm con tôm nước lợ thì còn xa miệt hù. Còn cá linh, dù chỉ có ba tháng thôi, nhưng là sự xuất hiện hào phóng đến độ chỉ có nhà giàu mới đủ lu khạp mà làm mắm để dùng quanh năm. </li></ul><ul><li>Cá linh non kho lạt thơm bát ngát xóm làng. Rổ điên điển búp đầu mùa còn ngậm sương. Trong vị béo ngậy của thịt và xương cá hoà lẫn vị nhẫn đắng giòn rụm của nhụy, ta chậm rãi nuốt vào cả cái sắc màu vàng rực của bông. Đơn giản của nhà quê mà đậm ngất hương vị tinh tuý của đất trời, thiên nhiên ban tặng. </li></ul>
  108. 108. Lá Giang núi Sam <ul><li>Ở vùng Bảy Núi, An Giang bà con địa phương sử dụng lá giang như là nguyên liệu chính để tạo nên món canh chua và xào thịt bò. </li></ul><ul><li>Có thể nói đây là một sản vật địa phương. Lá giang tựa như lá bông giấy, thân dây, vị chua thường mọc ở vùng rừng núi. Theo người dân sống ở vùng Núi Sam - Châu Ðốc thì mùa lá giang cho hương vị ngon nhất là vào mùa mưa (tháng tư đến tháng mười âm lịch). Một điều khá thú vị là lá giang được hái ở sườn đông của Núi Sam thì lại cho hương thơm, vị chua ngon hơn lá giang được hái ở sườn tây. Có thể là lá giang mọc ở sườn đông được nhận những tia nắng ban mai của mặt trời nên có hương vị ngon hơn lá giang mọc ở sườn tây. </li></ul>
  109. 109. Tỉnh Sóc Trăng
  110. 110. Heo Ba Xuyên <ul><li>Lợn Ba Xuyên: giống lợn đen đốm trắng thuộc giống lợn địa phương miền Tây Nam Bộ (còn gọi là heo bông), xuất phát từ vùng Vị Xuyên tỉnh Sóc Trăng. Lợn Ba Xuyên được hình thành từ các giống lợn địa phương lai với lợn Hải Nam, lợn Craonnaise và lợn Berkshire. </li></ul><ul><li>Lợn Ba Xuyên có khối lượng trưởng thành đạt 120-150 kg, đẻ BQ 8-9 con/lứa, nuôi con khéo. Mỡ nhiều, tỷ lệ nạc 39-40%. Bà con miền Tây  dùng lợn Ba Xuyên làm nái nền để lai với đực ngoại tạo con lai nuôi thịt thương phẩm. </li></ul>
  111. 111. Dơi quạ ở chùa Dơi <ul><li>Nằm giữa một không gian cây xanh rộng lớn, có diện tích khoảng ba ha, um tùm các loại cây ăn quả như xoài, vú sữa, sầu riêng, măng cụt, chùa Dơi còn nổi tiếng với một đàn dơi lên tới hàng vạn con cư ngụ. Cũng chính vì vậy cho nên chùa mới được nhân dân trong vùng và khách hành hương gọi là chùa Dơi để gắn với hiện tượng kỳ thú này của thiên nhiên. Đây là loài dơi quạ (tên khoa học là Flying-fox), mỗi con trưởng thành sải cánh dài khoảng 1m và nặng khoảng 1,5 kg. Khi hoàng hôn buông thì đàn dơi mới bắt đầu xao xác thức dậy và bay đi kiếm ăn, để rồi lại trở về chùa vào 4 giờ sáng hôm sau. Ban ngày, dơi thường treo mình ngủ trên các cành cây trong vườn chùa theo kiểu treo dốc đầu. Nhìn từ xa rất khó phát hiện vì chúng bám trên cây chi chít, trông như những đám lá cây rủ xuống trên cành và thân cây. Điều đặc biệt và khó hiểu là dơi chỉ đeo bám vào những cành cây trong phạm vi chùa chứ không đeo bám vào những cành cây mọc chìa ra phía ngoài chùa. Tuy là loài động vật ăn hoa quả, nhưng hàng vạn con dơi cư ngụ trong khuôn viên chùa lại không hề động chạm đến vô vàn quả cây chín trong vườn chùa. </li></ul>
  112. 112. Bánh pía Vũng Thơm <ul><li>Làng Vũng Thơm (xã Mỹ Tâm, huyện Mỹ Tú, Sóc Trăng) có nghề làm bánh pía đã hàng trăm năm nay. Hiện làng có khoảng 47 công ty, cơ sở lớn làm bánh pía. </li></ul><ul><li>Điểm đặc biệt nhất của bánh pía Sóc Trăng là hoàn toàn không sử dụng hương liệu. Mùi thơm của bánh được tạo nên từ những trái sầu riêng tươi ngon được tuyển chọn từ khắp các tỉnh ĐBSCL. </li></ul><ul><li>Nguyên liệu ở đâu cũng thế nhưng bánh pía Sóc Trăng lại rất đặc trưng bởi lớp vỏ bánh mềm dẻo, mịn màng chứ không khô cứng. Nhân bánh có đủ vị bùi của đậu xanh, vị ngọt của sầu riêng, vị ngậy của lòng đỏ trứng muối và mùi thơm rất đặc trưng của những trái sầu riêng tươi ngon đã tạo nên những tấm bánh có hương vị rất khó quên, ăn vừa mềm, vừa ngọt đậm, đặc biệt mùi sầu riêng quyện với đậu xanh, mỡ béo ngậy... dễ kích thích vị giác của người thưởng thức, ai đã ăn một lần thì nhớ mãi. </li></ul>
  113. 113. Hành tím Vĩnh Châu <ul><li>Những người lớn tuổi ở Vĩnh Châu kể rằng, cây hành tím đã gắn bó với vùng đất này hơn trăm năm nay. Vườn nhãn Bạc Liêu - nơi có những gốc nhãn cả trăm tuổi- có từ khi nào thì cây hành tím cũng bén rễ ở Vĩnh Châu từ khi đó. Tương truyền rằng, nhiều người Hoa khi sang đây lập nghiệp đã mang theo củ hành; gặp đất “hạp ý”, hành dần sinh sôi nảy nở và gắn bó luôn với người dân xứ này. </li></ul>
  114. 114. Cá kèo <ul><li>Cá kèo là loại cá sống ở vùng đồng bằng Nam Bộ, và tập trung nhiều nhất ở Sóc Trăng. Cá kèo có chiều dài khoảng 15cm, to bằng ngón tay, hình dáng cũng như độ nhớt của cá kèo rất giống con cá trạch ở miền Bắc. Đây là loại cá sống phụ thuộc vào thiên nhiên, nên chúng có hương vị rất riêng biệt. Thịt cá nạc và thơm, hoà lẫn vị ngọt đắng đắng của gan cá, tạo nên món ăn đặc sản của miền Nam mà không nơi nào có được, đó là món lẩu cá kèo. </li></ul>
  115. 115. Bánh cống Đại Tâm <ul><li>Nổi tiếng phải nói tới bánh cống Đại Tâm (Sóc Trăng). Nơi đây có cách pha bột và nhân bánh được coi như bí quyết nghề nghiệp chỉ truyền trong gia đình, người ngoài muốn học phải tốn từ 2 đến 3 chỉ vàng và người học nghề phải ở cách xa vùng Đại Tâm vài chục cây số. Tương truyền bánh cống có nguồn gốc từ người Khmer Nam Bộ, nhưng trong quá trình giao lưu ẩm thực, đồng bào Hoa thêm bớt một ít cách làm bột, cách làm nhân, người Kinh cũng pha trộn thêm một ít tạo nên bánh cống Đại Tâm ngon như ngày naỵ Bánh cống Đại Tâm ngoài nguyên liệu bột gạo còn có bột đậu nành, bột khoai lang khi chiên chín vỏ bánh cống vàng như bánh bông lan và khi ăn xốp giòn. Bánh cống ăn kèm với rau đồng nội như: lá non cây lụa có vị chua, lá non cây cơm nguội có vị chát, cải xanh có vị nồng, rau thơm nhất là húng lũi có vị caỵ Nước chấm có đủ mặn, ngọt, chua, cay và nhất định phải có củ cải xắt nhỏ. Bánh cống có thể ăn no thay cơm. </li></ul>
  116. 116. Xá pấu <ul><li>Từ lâu món củ cải muối (củ cải trắng ngâm muối) đã trở thành món dân dã của người miền Tây Nam Bộ. Củ cải muối rất rẻ bán ở chợ quê cho đến chợ thành. Khi trở thành xá pấu (củ cải muối), củ cải trắng lại là một món ăn khác biệt. Thay vào cái mùi nồng nồng cay cay ấy là cái mùi đặc trưng của xá pấu vừa mằn mặn vừa thơm thơm vừa giòn giòn. Để có được thứ xá pấu này, bạn phải tìm mua ở Vĩnh Châu (Sóc Trăng), Cầu Kè (Trà Vinh). </li></ul><ul><li>Để làm xá pấu, người ta lựa những củ củ cải trắng chắc thịt, không bị sâu, rửa sạch đem phơi chừng vài ba nắng cho heo héo, một lớp củ cải phủ một lớp muối hột, chôn trong cái hố to chừng vài ba tháng. Nghe đâu loại xá pấu đặc biệt 10.000đ/kg, ngoài công thức vừa nêu, người ta còn ướp với rượu áp sanh, ủ trong cái khạp da bò. Và nghe đâu loại xá pấu thượng hạng này nếu để càng lâu (vài ba chục năm, thậm chí cả trăm năm) càng ngon. Xá pấu ngon là loại có màu vàng hươm đẹp mắt, quanh củ lấp lánh lớp muối trắng như thủy tinh, luôn ráo nước. </li></ul>
  117. 117. Cốm dẹp <ul><li>Cốm dẹp là một đặc sản của người Khmer Đồng bằng sông Cửu Long. Hằng năm, khi tiết trời se lạnh (tháng 11 âm lịch), gió bấc thổi về trên những cánh đồng nhuộm vàng lúa chín (lúa mùa) thì thấy cốm dẹp được bày bán ngoài chợ. </li></ul><ul><li>Để làm cốm dẹp, người ta dùng loại nếp vừa đỏ đuôi, chưa chín rộ, hạt còn mềm, đem quết. Muốn quết cốm dẹp phải có cối bồng. Đây là loại cối giống như cối giã gạo của bà con ta ở nông thôn ngày trước nhưng phải được khoét lòng hẹp và sâu hơn. Chày để quết cốm được làm bằng một thanh gỗ suôn, dài độ 1 thước rưỡi, nơi tay cầm được vuốt tròn nhỏ cho vừa nắm tay. </li></ul><ul><li>Để quết cốm, ở nông thôn, người ta thường chọn những đêm trăng sáng. Đặt cối giữa sân nhà, cạnh bên chiếc bếp dã chiến được đốt bằng ngọn lửa rơm. Cốm mới quết rất giòn và dẻo ăn không cũng cảm nhận được hương vị đặc trưng của nó. Nhưng muốn ăn ngon hơn người ta phải phối hợp cốm dẹp với dừa nạo và đường cát trắng. Theo kinh nghiệm thì cứ hễ 1 lít cốm dẹp thì dùng 1 trái dừa vàng bẹ đã nạo cùng nửa ký đường cát trắng. Ba thứ này trộn vào nhau để chừng 4 - 6 giờ cho những hạt cốm thấm đường, dừa, trở nên mềm dẻo mới ngon. Muốn để ăn lâu ngày hoặc đem làm quà cho bà con, bè bạn, người ta gói cốm đã trộn sẵn trong lá chuối, lá dừa như đòn bánh tét, bánh dừa đem nấu hoặc hấp. Khi đó, ta có bánh tét cốm dẹp, ngon và lạ miệng. </li></ul>
  118. 118. Bún nước lèo <ul><li>Bún nước lèo là loại bún nước thịnh hành tại nhiều địa phương miền Nam Việt Nam, đặc biệt nổi tiếng tại Sóc Trăng. Là một đặc sản ẩm thực xuất xứ từ người Khmer. </li></ul><ul><li>Nước lèo được nấu từ một số loại mắm như mắm cá sặc, mắm cá linh, tuy thông thường nhất và cũng ngon nhất là dùng mắm bò hóc (pro-hốk) cá kèo, cá lóc hoặc lươn. </li></ul><ul><li>Nước lèo trước kia thường được nấu bằng nồi đất vì ngon và lâu nguội, nay nhiều nơi thay bằng thùng, xoong nhôm tuy sạch sẽ và sang trọ

×