Nha kdtm vi_dai_nhat_tg

1,357 views

Published on

http://khosachhay.com

Published in: Education
0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
1,357
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
38
Actions
Shares
0
Downloads
62
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Nha kdtm vi_dai_nhat_tg

  1. 1. NHÀ KINH DOANH THEO MẠNG VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI JOHN MILTON FOGGNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 1
  2. 2. Chúng tôi bước vào trong nhà hàng và tôi nhận thấy hình nhưngười đầu bếp cùng Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giớinày là đôi bạn thân. Trong suốt thời gian bữa ăn, tôi chú tâm đến việcquan sát anh ta mỉm cười cùng một ai đó trong số các sĩ quan thựckhách ở nhà hàng. Khi ngồi vào bàn ăn, tơi buông lời nhận xét: - Anh sống trong một thế giới hoàn toàn khác, không giống củatôi chút nào. - Có nghĩa là sao? – anh hỏi lại. - Mọi thứ xung quanh anh – sự thân thiện, việc mọi người tiếpđãi nồng nhiệt, những nụ cười đầy thịnh tình tạo cho tôi cảm giácrằng anh quen với tất cả mọi người, còn họ cũng quen anh và cư xửvới anh rất có cảm tình. Có phải anh là chủ nhà hàng này hay cái gìđó tương tự. Lại một tiếng cười vang tai được cất lên. Trước đó tôi cũng đãrơi vào tình huống bất tiện tương tự. - Cậu thử nói cho minh xem, anh nói, cậu thấy sao khi chứngkiến tất cả “những nụ cười và sự thân thiện đó”. Cậu gọi chúng là gì?– anh hỏi tôi. Lại một câu hỏi. - Chứng kiến ư ? ý anh muốn hỏi sao ? - Ở đây, xung quanh chúng ta, trong không khí – cậu cảm nhậncó cái gì đó đang tồn tại?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 2
  3. 3. Tôi hít một hơi thật sau. Nhận thấy mình quen với cái thói khácthường của anh - thói quen luôn đặt ra một chuổi câu hỏi. Bởi vậykhông cần nghĩ lâu, tôi trả lời ngay. - Tôi cảm thấy ghen tị xen lẫn tính hiếu kỳ nữa. Tôi biết mìnhphải làm những gì để có thể được hưởng cuộc sống phú quý như vậy. - Cậu nói ra xem nào, anh hỏi và cuối xuống nhìn tôi chằmchằm nhưng không có chút áp lực và đe dọa nào, cậu thật sự muốnthấy gì trong cuộc sống của mình?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 3
  4. 4. THÂN TẶNG Các bạn đồng nghiệp, và đặc bịêt là hai bạn đồng nghiệp hùngmạnh bật nhất trên thế giới là Suzane Fogg và John MaineNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 4
  5. 5. Chương I KẾT THÚC Có lẽ trong đời tôi sẽ chẳng bao giờ quên được buổi chiều hômđó. Đó là lần đầu tiên tôi gặp nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhấttrên đời. Kể từ đó cuộc sống của tôi đổi khác, trở nên tốt đẹp hơn –mãi mãi.! Trước tiên tôi nghĩ rằng mình nên kể cho các bạn nghe về quãngthời gian tôi sống ra sao trước khi tôi gặp anh ấy. Tôi mới chỉ làm việc có hơn bốn tháng trong một công ty hoạtđộng trong lĩnh vực kinh doanh theo hình thức mạnh lưới, thế nhưngcông việc diễn ra không máy trôi chảy. Thực tế nó giống như một tròđùa tai ác. Sản phNm thật tuyệt vời – tất cả những ai được tôi mời dùng thửsản phNm đều đồng ý với điều đó. Thế nhưng, xem ra trong cuộc sống,việc tôi cố gắng tìm ra người có thể quan tâm tới triển vọng công việckinh doanh của mình là điều vô bổ. Tôi làm việc 30 giờ một tuần (làmthêm) – tất cả các buổi chiều và phần lớn các ngày nghỉ – tất cả nhữnggì làm tôi hài lòng thì đó là khoản thu nhập từ việc bán lẻ nằm trongkhoản từ 150 đến 200 đôla một tháng! …… Thật buồn cười. Thế nào mà tôi lại tính bằng công việc kinh doanh nhà có kiểumẫu mới thời thượng sẽ đem đến cho tôi khoản thu nhập lên tới 1,56đôla giờ! Lũ trẻ đã trở nên xa lạ. Vợ tôi bổng chóc ngao ngán và thấtvọng đến nỗi có thể vì chuyện đó mà chuyển đến sống tại Alátca! RỏNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 5
  6. 6. ràng rằng hình thức kinh doanh theo mạng không phải dành cho tôi,cũng như vậy tôi đâu phải sống được vì nó. Tôi đã quyết định. Cuộc họp này sẽ là lần thử cuối cùng củamình. Như thường lệ, căn phòng khách sạn chật ních người. Khá vất vảtôi mới len vào được, trước mắt tôi là một đám đông đang vây lấy mộtai đó đứng ở phía trước phần đầu của căn phòng. Tôi đã nhận ra mộtngười quen trong số những nhà phân phối, tôi chỉ tay về phía nhómnhững nhà kinh doanh này và hỏi cô ta. - Ai ở đằng kia trong đám đông được mọi người quan tâm vậy? - Ồ - cô khẽ đáp – đó là Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhấtthế giới đấy. Anh có muốn làm quen với anh ấy không? - Tất nhiên rồi, - tôi nói. Chúng tôi cùng tiến tới người đàn ôngnói tới đang đứng. Anh ấy có bề ngoài khá hấp dẫn: dáng vẻ đứng đắn, tuổi khôngquá 30, ăn mặc lịch sự nhưng tuyệt nhiên không quá bảnh chọe. Rõràng đây là một người thành đạt và thành công đã đến với anh. Người đàn ông khoác lên người bộ trang phục đắc tiền: Comlêkiểu Anh quốc với hàng khuy áo đắt tiền, cổ thắc cà vạt thêu ren,những bông hoa cùng với những khăn gắp bỏ trong túi áo ngực. Hoatrang trí trên chiếc cà vạt được điểm bằng những đốm đỏ màu Boóc –đô rất đẹp, tạo nên họa tiết của chiếc khăn…..và, thưa vâng, tất nhiênnó phải là chiếc đồng hồ bằng vàng của hãng Rôléc Otxchiarơ, tôi lénnhìn thấy nó ở phía dưới cổ tay áo sơ mi của anh ấy.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 6
  7. 7. Tôi nhận thấy tôi rằng mangét ở cổ tay áo được trang trí hoa vănthêu bằng chỉ hợp với gam màu của chiếc sơ mi. Phong cách tinh tế,tao nhã, - tôi tự nhủ. Tại thời điểm đó , trong đám đông vây quanh anh ấy có một lốiđi và người bạn gái kéo tôi vào phía bên trong “vòng tròn”. Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại đang chăm chú lắng nghenhững lời của người phụ nữ đứng đối diện với tôi, khi đó tôi bắt gặpánh mắt anh ấy nhìn về phía mình. Anh ấy đặt tay lên vai người phụnữ, xin lỗi cô ấy rồi tiến về phía tôi. Chủ động tay bắt tay tôi và nóivới một giọng ấm áp khiến tôi xúc động mạnh. - Chào cậu. Rất vui được làm quen với cậu. – Anh ấy tự giớithiệu quý danh và hỏi tên của tôi. Bây giờ, đối với tôi việc giới thiệu bản thân không còn là chuyệnkhó khăn gì. Thế nhưng trong lần gặp gỡ đó……tôi lại nói lãi nhãiđiều gì đó không rõ ràng, thậm chí còn nói lắp. Trong vòng 25 nămqua tôi có bao giờ như vậy đâu chứ! Anh ấy xiết tay tôi và hỏi tiếp: - Công việc của anh ra sao? Tôi trả lời bằng câu gì đó theo lệ nhưng không nhớ chính xác,quả thực là như vậy. Đại loại là “ Cảm ơn anh, công việc ổn cả”. Anhấy tiếp lời: - Câu nói chân tình đấy chứ? Chưa kịp nghĩ ra cớ từ chối lịch sự và né tránh câu trả lời, tôi đãtìm cách lắp liếm bằng cách kể cho anh ấy nghe công việc thực tại củamình. Anh ấy lắng nghe câu chuyện tôi kể chăm chú đến nổi giốngNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 7
  8. 8. như là người đầu tiên được nghe câu chuyện. Tôi cảm nhận được điềuđó gần như là bằng cơ thể mình. Thật ngạc nhiên! Tôi đã kể cho anh ấy nghe về cong việc kinh doanh và cuộc sốngriêng tư của mình. Thổ lộ tất cả, chẳng dấu diếm điều gì. Và cuối cùngthì thú nhận rằng cuộc họp này là hi vọng cuối cùng của tôi, bởi vì tôisắp từ bỏ kinh doanh theo hình thức mạng. Dường như tôi đã nói vớianh ấy: - Cuộc họp này đơn giản không phải là để cho tôi. Anh mỉm cười. Bỗng chợt tôi nhận ra rằng trong suốt quãng thờigian ngắn ngũi của câu chuyện, anh vẫn nắm tay tôi. Vừa đúng thờikhắc đó anh siết chặt thêm và đề nghị. - Có thể sau cuộc họp cậu giành chút thời gian cho mình đượckhông? Trước khi đáp lại bằng từ “không” một cách lịch sự và nói lờixin lỗi thì tôi lại nghe thấy giọng nói của mình. - Quỉ thật, điều đó thật là tuyệt. “ Quỉ thật” – tôi đã thốt lên lời lẽ như vậy một lần nữa như mộtcậu thiếu niên trẻ tuổi. Một lần nữa, anh lại mỉm cười. Cảm ơn tôi. Nói rằng chúng tôivẫn sẽ gặp nhau sau cuộc họp. Sau đó anh trở lại với người phụ nữđang nói chuyện khi nãy, họ ngồi xuống hàng ghế đầu tiên bên phảisân khấu rồi tiếp tục câu chuyện bị cắt ngang khi trước. Từ nãy đếngiờ người phụ nữ vẫn đi đi lại lại trong căn phòng khách sạn.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 8
  9. 9. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành kê cuối gian phòng, chiếc ghế từ lâuđã thuộc quyền sở hữu “của tôi”. Tôi coi đó là “khu vực tiện lợi”. Đólà nơi tôi có thể giấu mình. Và tôi biết điều đó. Cuối cùng, phần chính thức của cuộc họp cũng kết thúc, nhómnhững nhà phân phối mới ra về cùng với những người đỡ đầu củamình. Tôi đứng ạnh chiếc mắc áo. Đúng lúc đó anh tiến vế phía tôi,môi mở một nụ cười ấm áp. Tôi hướng về gương mặt rạng rỡ tươicười của anh ấy và cất lời: - Anh biết không, nếu như tôi nghĩ ra cách đóng gói nụ cườiđang nở trên môi anh thì tức là tôi đã tạo ra một sản phNm lý tưởng.Có thể làm giàu được sau thời gian 2 tuần lễ.! Anh phá lên cười rất to, tiếng cười vang vọng khắp căn phòngkhiến cho mọi người đã ra khỏi cửa phải ngoảnh lại nhìn. Lúc đó tôicảm thấy rất khó xử. - Thật tuyệt! – anh thốt lên, Cảm ơn cậu! Đó là một nụ cườithật tuyệt diệu phải không nào? Dù gì thì mình cũng đã tạo được mộtnụ cười riêng – từng bước từng bước một. Trước đây không phải lúcnào mình cũng cười được vậy đâu. - Phải, - anh tiếp lời, mình tự hào vì điệu cười đó. Nói xong anhlại anh lại cất tiếng cười phòng khóang hơn, vang vọng hơn. Bản thântôi cũng thấy rất thú vị với điệu cười đó. - Nào, chúng ta đi thôi, anh nắm tay tôi rồi kéo về phía lối ra.Chúng ta đi uống chút cà phê và kiếm chút gì đó ăn chứ nhỉ. Chắn cậucũng chưa ăn trưa? Tôi cho biết trước cuộc họp có lót dạ một chút quả hồ đào.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 9
  10. 10. - Cậu ăn sáng trên đường tới đây hả? – anh hỏi. - Đâu phải vậy, tôi đáp, tôi mua ở cửa hiệu phía đằng kia kìa - Mình cững từng ăn trưa ở đó, đồ ăn và cách phục vụ khôngđược tốt cho lắm. Thậm chí, giá lại còn hơi cao. Cậu có biết, - anh bậtcười, cái cửa hiệu này dể làm cho người ta cảm thấy thất vọng. Tôi đồng tình và cũng cười theo. Thật là dễ chịu trong khônggian của anh. Rõ ràng anh đã làm thay đổi thế giới quan của tôi, hơnthế nữa còn thay đổi một cách nhanh chóng. - Thế cậu muốn ăn món gì nhất? – anh hỏi chưa kịp nghĩ ra một câu trả lời lịch sự và xa vời với thực tế thìanh đã tiếp lời: - Có lẽ là món ăn Ý nào đó. - Hay đấy! Mình cũng đang muốn vậy. Có thể mời cậu đến chỗmình rất thích lui tới? Đến đó chỉ mất khoản 10 phút đi xe thôi. - Đi xe của anh hay dùng xe của tôi nhỉ? – tôi hỏi - Của mình đi, - anh đề nghị, mình để nó ngay ở dưới lối vào. Tôi phân vân không biết nhà kinh doanh mạng vĩ đại nhất thếgiới này đi lọai xe nào. Một chiếc xe ngoại và……tất nhiên rất đắt tiềnrồi. Khi người gác cửa mở cánh cửa bên phải của chiếc xe, khi ngồivào trong tôi nhận ra đó là một chiếc Ford hòm đời trung được sảnNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 10
  11. 11. xuất giữa thập niên 1970. Chiếc xe chỉ được sơn thô màu bạc. Tôi cảmthấy sửng sốt, thật vậy, không hề cường điệu một chút nào. Không biết lúc đó nét mặt tôi ra sao, nhưng tôi nghĩ rằng anh ấynhận thấy trên đó phảng phất nổi tuyệt vọng. Anh bật cười và hỏi: - Sao mặt cậu lại nghệt ra thế kia, chứ như đang chờ đợi điều gìkhác sao? - Phải đấy. - Thế cậu mong đợi điều gì? - Tôi không rõ nữa….một chiếc Mécxêdét, chiếc Porsh….chiếcRol Royce hay một chiếc xe khác đại loại như vậy. Tiếng cười của anh lại vang lên phía sau những cánh cửa kháchsạn đã khép. Tiếng cười nhỏ, dường như không phải cất ra từ cáimiệng mà hoàn toàn bằng cơ thể anh. Từ đỉnh đầu cho tới gót giầy.Cậu gác cửa cũng không nhịn được cười. - Phải, mình có cả những chiếc xe lọai đó nhưng chiếc xe hòmnày mình thích hơn cả. Cậu có biết Same Wolton – nhân vật giàu cónhất nước Mĩ chứ? Nghe đâu trị giá tài sản của ông ta lên đến 22 tỉđôla Mĩ, và Wolton cũng chỉ xử dụng chiếc Ford hòm như xe này. Đốivới Chú Sam như vậy cũng tốt lắm rồi….Anh nói bâng quơ. Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới rút ví cho ngườigác cổng tấm séc 10 đôla. Nói lời cảm ơn và hi vọng sớm gặp lại.Đang rảo bước bỏng dừng lại, dường như chợt nhớ ra điều gì anh bènhỏi chàng thanh niên:Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 11
  12. 12. - Công việc kinh doanh của cậu thế nào rồi Chris? Cậu gác cổng trẻ tuổi, vẻ mặt còn non giống một cậu học sinhtrung học, trả lời: - Tuyệt vời thưa ngài. Tháng trước tôi đã đạt được danh hiệuVIP. Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã tiến cử tôi với Barbara. Chị ấy thậtlà siêu. - Thật tuyệt, Nhà kinh doanh mạng vĩ đại nhất thế giới này, cậulàm việc chăm chỉ đấy Chris à. Cậu đã lĩnh hội được nhiều điều rồiđấy. Cậu rất xứng đáng với những thành công đạt được. Thế còn kếhoạch tới đây thì sao? – anh hỏi. - Chà! – chàng trai trẻ trầm ngâm một lát rồi đáp, - tôi sẽ làmtại khách sạn 2 hoặc 3 tháng nữa. Ngài đã không nhằm khi chọn địađiểm này, - chàng trai nói và nhìn về phía khách sạn. Tại đây tôi đãgặp được một vài người tốt nhất trong số những người có năng lực.Bây giờ tôi nghĩ đến việc đi du ngoạn. Phần lớn những người trongnhóm kinh doanh này đến San – antonio và tôi nghĩ mình sẽ đến đómột vài tháng. Còn sau đó thì ai mà bíêt được? Có thể là Đức hayNhật Bản lắm chứ? - Hãy cho tôi biết về những kế họach của cậu. Ơ Nhật Bản tôibiết một vài người và cậu sẽ thấy thú vị khi làm quen với họ đấy,người bạn mới của tôi đưa ra lời đề nghị. - Nhất định là cậy thưa ngài. Cảm ơn ngài rất nhiều, - chàngthanh niên trả lời một cách nghiêm túc. Qua giọng nói có thể tin rằngcậu ta sẽ làm như thế thật.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 12
  13. 13. - Chúc cậu một buổi tối tốt lành, Chris! – nhà kinh doanh theomạng vĩ đại nhất hành tinh nói với chàng trai trẻ khi chiếc xe từ từchuyển bánh. Trên đường tới nhà hàng, chúng tôi có nói chuyện đôi chút. Rõràng rằng tôi là người ít nói hơn còn anh ấy thì luôn đặt ra cho tôi mộtchuỗi câu hỏi. Anh hỏi tôi sống ở nơi nào trong thành phố…..tôi có thích nơi ấyhay không…..hàng xóm của tôi ra sao….nhà cửa thế nào……lũ trẻnhà tôi có thích căn nhà đó không và chúng đang học ở trường nào… Xin đừng nghĩ đó là một cuộc phỏng vấn. Hoàn toàn không phảivậy. Đó chỉ là tính hiếu kỳ và cách thể hiện sự quan tâm của anh đốivới tôi, - trò chuyện với anh quả thật tôi thấy tâm hồn mình thật thảnhthơi. Chắc chỉ khoản 10 phút thôi tôi đã kể cho anh nghe rất nhiềuđiều về cuộc sống của mình. Nhiều hơn bất kỳ ai tôi đã kể cho nghetrước đây. Khi xe đổ trước cổng nhà hàng, một nhân viên mặc đồng phụctiến đến chúng tôi một cách thân tình. Cậu mở cánh cửa bên phía tôivà hỏi tôi có phải lần đầu viếng thăm nhà hàng không. Tôi trả lời rằng đây là lần đầu tiên tôi lui tới nhà hàng này. Tiếpđến anh nhân viên tán chuyện rằng anh rất vui khi nhìn thấy tôi tớiđây. Hi vọng những món ăn của nhà hàng sẽ làm vui lòng những vịkhách mới. Nếu tôi là thực khách sành ăn các món cá thì cậu khuyênnên dùng món cá linh lăng. Xem ra chàng nhân viên này rất nhiệt tìnhmời tôi dùng thử món ăn đặc sắc của nhà hàng.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 13
  14. 14. Tôi cảm ơn cậu ta và cảm thấy hơi mất tự nhiên một chút. Tôichưa quen với việc để cho ai đó thể hiện sự quan tâm giống như anhchàng gác cửa nhà hàng, có lẽ thuộc hạng sang vào bật nhất này. Chúng tôi bước vào bên trong nhà hàng và tôi nhận thấy ngườiđầu bếp và nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới này là đôibạn thân. Trong suốt thời gian bữa ăn, tôi chú tâm đến việc quan sátanh mỉm cườicùng một ai đó trong số các sĩ quan hoặc thực khách củanhà hàng. Khi ngồi vào bàn ăn, tôi buông lời nhận xét: - Anh sống trong một thế giới hoàn toàn khác, không giống củatôi chút nào. - Có nghĩa là sao? – anh hỏi lại. - Mọi thứ xung quanh anh – sự thân thiện, việc mọi người tiếpđãi nồng nhiệt, những nụ cười đầy thịnh tình tạo cho tôi cảm giác rằnganh quen với tất cả mọi người, còn họ cũng quen anh và cư xử với anhrất có cảm tình. Có phải anh là chủ nhà hàng này hay cái gì đó tươngtự? Lại một tiếng cười vang tại được cất lên. Trước đó tôi cũng rơivào một tình huống bất tiện tương tự. - Cậu thử nói cho mình xem, anh nói, cậu thấy sao khi chứngkiến tất cả “những nụ cười và sự thân thiện đó”. Cậu gọi chúng là gì? -Anh hỏi tôi Lại một câu hỏi.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 14
  15. 15. - Chứng kiến ư ? ý anh muốn hỏi sao? - Ơ đây, xung quanh chúng ta, trong không khí – cậu cảm nhậncó cái gì đó đang tồn tại? Tôi hít một hơi thật sâu. Nhận thấy mình bắt đầu quen với cái lốikhác thường của anh – thói quen luôn đặt ra một chuỗi câu hỏi. Bởivậy không cần nghĩ lâu tôi trả lời ngay. - Tôi cảm thấy ghen tị xen lẫn tính hiếu kỳ nữa. Tôi muốn biếtmình phải làm những gì để có thể được hưởng cuộc sống phú quý nhưvậy. - Cậu nói xem nào, anh hỏi và cúi xuống nhìn tôi chằm chằmnhưng không có chút áp lực hoặc đe dọa nào, cậu thật sự muốn thấy gìtrong cuộc sống của mình? Bữa ăn kéo dài hai tiếng cùng cuộc đàm luận bắt đầu như vậyđấy. Đó là bữa ăn thú vị nhất mà tôi được tham dự từ trước đến nay,và cũng là cuộc mạn đàm hấp dẫn nhất của tôi từ trước đến nay. Anhchỉ hỏi và ngày càng hỏi tôi nhiều hơn, có câu hỏi thường đi kèm vớicác cụm từ: “…..hãy kể cho mình nghe về điều đó chi tiết hơn đi….”hay “ …..cậu có thể kể thêm cho mình về chuyện đó được không?”.Thế đấy, tôi chẳng còn cách nào khác là thổ lộ hết với anh ấy mọichuyện mà trước đây chưa từng chia sẽ cùng ai, thậm chí với ngườigần gũi nhất là vợ tôi! Có một vài lần trong câu chuyện trên bàn ăn, anh có hỏi một vàicâu để tin chắc xem có hiểu đúng ý tôi hay chưa. Những câu hỏi đóhơi kỳ cục vì lẽ rằng anh cứ hỏi chuyện này chuyện nọ có đúng haykhông. Thậm chí những “chuyện này chuyện nọ” tôi cũng chưa từngbao giờ nói ra với bản thân.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 15
  16. 16. - Tôi hiểu, mấy chuyện đó nói ra thì cũng chẳng dễ hiểu cho lắm,phải vậy không? Bây giờ tôi sẽ lấy cho anh vài ví dụ. Tôi đã kể cho anh nghe về thời gian trước đây, cũng khá lâu rồi,tôi đã làm việc cho một công ty kinh doanh máy tính ở Cambrige,bang Massachuset ra sao. Nói là “công ty” thì quả cũng hơi ngượngmồm vì “công ty” chỉ do một tụi bạn đứng ra thành lập. Chúng tôi tựnuôi mình bằng những chiếc máy tính ra đời đầu tiên. Đó là quãngthời gian cuộc sống của tôi phải trải qua những lo âu và hồi hộp. Côngviệc khá thú vị, mọi người cũng rất tuyệt diệu: họ rất thông minh vàlàm việc rất nhiệt tâm. Quãng thời gian đó tôi cảm thấy mình thậtthoải mái. Anh tiếp tục hỏi tôi: - Thế có nghĩa cậu là người đi tiên phong - Anh không thấy tôi có ý gì sao? “người đi tiên phong?”, tôinhắc lại. Không, tôi đâu phải là người đi tiên phong. Đơn giản tôi chỉlàm cho khuây khỏa thôi. - Thế có ai học được ngón nghề kinh doanh nào trước đókhông? – anh hỏi tôi. Tôi nghĩ rằng không và cũng nói y như vậy. Anh hỏi lại lần nữa - Thế có nghĩa cậu là người khai sáng? Có lẽ phần nào đó tôi nhìn anh với ánh mắt lạ lùng bởi vì anh lạingã người về phía trước và rồi lại cất tiếng cười vang tai, tôi đã khôngNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 16
  17. 17. còn ngại ngùng trước cách thể hiện niềm vui của anh. Rõ ràng rằng,các thực khách của nhà hàng cũng đã quen với việc đó. Họ chỉ ngoáilại và mỉm cười, và rồi trở lại tiếp tục với câu chuyện đang dở dang. - Ối ….trờ ạ, - tôi lNm bNm một cách ấp úng, thế là anh đã biếtcách bóc mẽ tôi. Tốt thôi, cứ cho là tôi đi tiên phong trong thời điểmđó đi. Anh nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên và hỏi: - Chỉ có lúc đó thôi sao? Tại sao không phải là bây giờ? Không biết trong đầu anh ấy đang có ý gì ? - Ok, thì cứ cho tôi là người đi tiên phong đi. Nhưng mà hình nhưtôi đã đánh mất chiếc xe hòm có mui của mình…..Trong lúc đang nóitôi có thể đoán được chính xác bây giờ anh sẽ nói ra điều gì. Chuyệnvề “chiếc ôtô”, tôi tin là vậy. Thế rồi mãi chẳng thấy anh nói thêm câu nào. Một bầu không khítĩnh lặng bao phủ. Cả tôi và anh đều lặng thinh. Tôi cảm thấy lòngmình ngổn ngang. Cuối cùng anh phá vở bầu không khí tĩnh lặng ấy bằng một câuhỏi: - Thế bây giờ cậu đang nghĩ gì ? - Lúc nào á? – tôi hơi hấp tấp hỏi lại. Sau đó vương vai lắc đầurồi nói tiếp. - Không, tôi đang chờ đợi. Chưa rõ là khi nào. Đơn giản chỉlà……., à tôi cũng chẳng biết nữa.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 17
  18. 18. - Anh nghe này, có chuyện gì xảy ra không vậy? – tôi hỏi. –Tôi muốn nói rằng anh đang đặc ra cho tôi những câu hỏi và nhữngchuyện mà trước kia chưa từng có ai nói cho tôi. Những chuyện khiếncho tôi phải rơi vào ngõ cụt, và không biết trả lời anh điều gì…..haythậm chí nghĩ gì. Anh vẫn lắng lặng, chỉ hơi ngả đầu về phía trước và quay đầu lạinhìn về phía bên phải tôi như đang chuNn bị nuốt từng lời tôi nói. Nét mặt anh khi đó chỉ khêu gợi sự tò mò: đầy những mong đợi ynhư là anh không nóng lòng muốn nghe những gì tôi nói ra bây giờ.Đầy những cảm xúc chia sẻ, dường như đã hiểu trước một cách đầy đủvà lĩnh hội được nội dung những lời của tôi thậm chí tôi cũng chưabiết mình sẽ kết thúc ở đâu. Nét mặt anh khi đó cùng một lúc vừa làmdịu lòng tôi, vừa như bóc mẽ tôi. - Đơn giản, tôi chỉ muốn có được sự thành công, - tôi nói vớianh với giọng đầy cảm xúc. Tôi đã quá mệt mỏi vì thấy mình là mộtkẻ bất tài… không đủ tiền để thực hiện việc mình muốn… để muanhững món quà mà vợ con hằng mong ứơc. Disney Land, tôi muốndẫn bọn trẻ đi chơi công viên Disney Land và Big Canon. Tôi muốnđược tự do, muốn có thời gian riêng để hoạt động sáng tạo… muốn tựmình chi phối cuộc sông riêng… Phải, tôi muốn trở thành người đitiên phong. Tôi muốn trở thành người khai sáng… - Nhưng…? – anh nhẹ nhàng hỏi. - Nhưng tôi chưa biết làm thế nào, - tôi nói gần như là thét lên.Tôi đã được nghe những câu chuyện lý luận về thực tiễn hàng trăm,thậm chí cả nghìn lần rồi. Kinh doanh theo mạng không phù hợp vớiNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 18
  19. 19. tôi. Hoặc có lẽ tôi không thích hợp với công việc này, đạ loại là nhưvậy. - Tôi đã chứng kiến những người khác làm được điều đó ra sao.Rất nhiều là khác. Bởi vậy tôi hiểu được rằng đó là điều có thể làmđược. Tôi biết họ cũng đâu có thông minh hơn, đâu có chăm chỉ hơntôi là bao. Thế nhưng trong trường hợp của tôi, nó lại chẳng tiến triểnđược chút nào. Tôi đang cố gắng. Bằng tất cả sức lực. Thực hiện tất cảnhững điều được liệt kê trong danh mục nhưng lại chẳng đạt đượcchút thành quả. Tôi đưa mắt nhìn anh và hỏi: - Tại sao đối với tôi lại như vậy chứ? Anh cuối đầu về phía trưiớc, ngước mắt nhìn lên trần nhà. Sa đóvươn vai, lấy hơi thật sâu và đưa mắt nhìn tôi. - Cậu nghe này! Cậu có muốn mình chỉ cho phương pháp họcmôn kinh doanh này chứ? - Anh đang nói đùa đấy à? – tiếng tôi hơi to khiến mọi người đổdồn mắt về phía chúng tôi. – Trời ơi! – tôi thốt lên cùng với nổ lụckìm nén bớt cảm xúc của mình. - Thật tuyệt, - anh tiện thể nói thêm. Chúng ta sẽ bắt đầu từngày mai. Và đây là những điều cậu cần làm… Anh đưa cho tôi một mảnh giấy trên đó có ghi địa chỉ nhà riêngvà bảo tôi cần phải đến văn phòng công ty vào chiều mai sau giờ tantầm. Đến đó phải đi ôtô mất 90 phút, bởi vậy tôi nói chỉ có thể đếnNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 19
  20. 20. được chỗ anh vào 6:30. anh cho hay gặp nhau vào giờ đó cũng thật làlý tưởng. Anh tìm trong cặp da của mình và lôi ra một vật được gói bằnggiấy bóng kính màu xanh. Qua hình dạng và kích thước tôi đoán đó làmột quyển sách. - Nhiệm vụ ở nhà của cậu đây. Mình muốn cậu đọc xong nótrước cuộc gặp ngày mai. Được chứ? - Cả một quyển sách này ư? – tôi hỏi lại. - Phải. - anh nói với giọng nghiêm nghị nhưng có vẻ hơi gượnggạo. Nhưng ngay sau đó anh mỉm cười và tiếp lời: - Đừng lo! Cậu sẽ đọc xong nó ngay thôi mà. Anh thanh toán tiền bửa ăn. Tôi nói lời cảm ơn. Còn anh thì cảmơn từng người một trong nhà hàng. Anh đưa tôi về khách sạn, nơi đã diễn ra cuộc họp và chiếc xecủa tôi còn ở đó. Trên suốt chặng đường về tôi hỏi về nơi anh ở, nhàcửa và những người hàng xóm… Sau khi tôi hỏi anh được 4 hay 5 câugì đó, anh ngoảnh lại rồi mỉm cười với tôi. - chàng thanh niên đầy tài năng đây. Cậu học hỏi rất nhanh đấy.Mình thấy rất hài lòng về cậu, - anh khen. Tôi cảm thấy thật dễ chịu. Anh cho tôi xuống gần chỗ để xe của mình, chào từ biệt rồi choxe lăn bánh.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 20
  21. 21. Tôi tiễn anh bằng ánh mắt dõi theo cho tới khi xe anh xa khuấtkhỏi tầm nhìn. Tôi mở cửa xe, ngồi vào trong, mở khóa điện khởiđộng máy và ngồi chờ cho nóng máy. Tôi nhìn dán mắt về phía trướcvới ánh mắt lơ đễnh như kẻ vô hồn. Quyển sách! Tôi chợt nghĩ tới nó và vội vàng lấy nó ra từ túi áovét. Xé bỏ giấy gói, xoay cuốn sách đưa ra phía trước mặt e963 đ0ọcnhan đề, thậm chí chỉ dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những cột đènđường. Dưới ánh sáng mờ nhạt tôi nhận thấy những chữ cái màu vàngbóng nổi rõ trên nền bìa màu xanh đen. Quyển sách có tiêu đề: BẠN CHƯA BIẾT ĐIỀU MÀ MÌNH CHƯA BIẾT ĐẾN Tôi mở cuốn sách với một xúc cảm thật mãnh liệt. Lật nhanh mộtvài trang đầum tới trang 10 hay 12 gì đó tôi dừng lại, cảm thấy hơilạnh gáy. Chẳng có lấy một từ nào. Từng trang trong cuốn sách hoàn toàn trắng hơn!Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 21
  22. 22. Chương II NÓI SỰ THẬT Tới ngày hôm sau, thời gian tưởng như ngừng trôi, kim đồng hồchậm chạp điểm từng tiếng một cách chuNn xác. Hơn nữa hôm nay lạilà thứ Sáu, mà thứ Sáu thì lại luôn như vậy. Chưa tới 15h30 mà tôi không thể chịu nổi và rời khỏi văn phòng.Tôi thấy mảnh giấy ghi địa chỉ mà anh đưa ở nhà hàng, cầm theo chiếcbản đồ để soát lại lộ trình, rồi khởi hành về hướng Bắc thành phố. Đề phòng bị lạc đường, tôi đã đi sớm hơn 1 tiếng so với dự tính. Mặc kệ, - tôi nghĩ. Tôi sẽ đọc sách hoặc nghe đài. Đây này, tôiđang đọc nó đây này, tôi độc thoại và bật cười thành tiếng. Sau 10 phút, tôi đã ra tới ngoại ô. 20 phút tiếp theo thì tới vùngco`1 những con đường bao bọc hai bên là những ngọn đồi nhấp nhônhư những ngọn sóng: lúc hiện ra cả một màu xanh tươi, lúc thì chỉ lànhững ngọn đồi trơ đất màu nâu xám. Đất canh tác của các trang trạitrải dài giống như những tấm chăn len kẻ ô vuông vắn trên suốt chiềudài chặng đường từ thành phố về phương bắc tới tận những rặng núi. Một ngày thật đẹp…..một ngày tuyệt diệu giống như một bức vẽtrên bưu thiếp. Một ngày lý tưởng dành cho những ai thích đi dạo trênchiếc xe môtô, tôi nghĩ và rồi chìm trong mải mê hồi tưởng. Anh nắng mặt trời chói chang. Trên trời những đám mây lớnlững lờ trôi mà tôi muờng tượng chúng giống như những con vật. Tôikhẽ ngân nga một điệu nhạc – sau đó đột ngột tắt đài và khi đó mớiNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 22
  23. 23. nhận ra rằng mình đang vừa làm gì. “Tại sao tôi cảm thấy thật khó xửkhi đi một mình trên chính chiếc xe của mình?” – tôi nghĩ vậy. “Tôimới nực cười làm sao”. Sau thời gian trò chuyện trên quãng đường trở về từ nhà hàng,trong lòng tôi chất chứa những ý niệm ngôi nhà của anh cần phải cóhình dáng ra sao. Anh bảo rằng, khi vừa mới rẽ sang con đườngHaklber thì tôi đã nhìn thấy bên tay phải một hàng rào dài bằng ván gỗsáng màu, và ngôi nhà hiện ra trên đỉnh đồi sau rặng cây ở phía saumột cái ao. Cái hàng rào anh miêu tả đây rồi, tôi nghĩ bụng. Tôi cho xengoặc vào con đường như anh nói, dừng xe lại, cuối người về phíatrước vôlăng để quan sát ngôi nhà và dinh cơ liền kề. Tôi không rõ ngôi nhà thuộc trường phái kiến trúc nào. Không,không phải là Tudor – người ta đã sử dụng những tấm ván bằng gỗhình thập tự đan chéo nhau để dựng lên, mang phong cách giống kiểuAnh quốc. Ngôi nhà thật lớn nhưng không nặng nề với dáng vẻ bềngòai đồ sộ của mình, cho dù nó lớn hơn bất kỳ ngôi nhà nào tôi đãtừng thăm viếng trước đó. Tón bộ cảnh quan trên chỉ có thể nhìn thấytrên các áp phích quản cáo cho những chiếc Jaguar hay những chiếcRolce Royce trong tờ tập chí “Tập san kiến trúc”. Quả thật ngôi nhà được xây theo kiểu mẫu của một dinh cơ hiệnthời.! Xung quanh ngôi nhà chính là một vài căn nhà có kích thước nhỏhơn. Trong số đó có một cái chuồng ngựa với những cánh cửa mà bềmặt của nó nhìn rất khác lạ. Tiếp đến là một ngôi nhà có bề ngoàigiống hệt ngôi nhà chính nhưng nhỏ hơn – chắc dùng để tiếp kháchhoặc để làm gì đó đại lọai như vậy. Lại còn thêm cả hai công trìnhNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 23
  24. 24. kiến trúc khác nữa chứ. Tòan bộ cơ ngơi đều được sơn sáng màu,giống như hàng rào. Những phần làm bằng gỗ có màu tối hơn màu củathan gỗ. Mọi thứ đều được trang hòang với màu sắc giống như là đượcbọc nhung. Bao quanh ngôi nhà là những rặng sồi, phong và thông.Với chiều cao của mình thì chúng đã tồn tại ở nơi đây từ rất lâu rồi.Quanh đó có vô khối những bụi cây và rất nhiều những khóm hoađồng nội. Nói tóm lại, thật là một cảnh tượng tráng lệ và hoa mỹ! Thựcchất đó chính là căn nhà mà tôi hằng mơ ước sẽ có được trong quãngđời mình. Cả ngựa nữa kìa……, tôi nhìn thấy sáu, à không tám con chứ, màcó thể là nhiều hơn đấy – chúng đang nhởn nhơ gặm cỏ trong cánhđồng nằm giữa ngôi nhà và con đường. Những chú tuấn mã đã đượcthuần chủng, thật tuyệt vời. Nhìn qua thì ba trong số chúng có longsáng màu. Tôi say mê ngựa, đặc biết là những con sáng màu có nhữngvết đốm. Có được những chú ngựa của riêng mình cũng là điều tôihằng mơ ước. Tôi rời xe, tiến lại gần hàng rào để nhìn chúng cho rõhơn. Tôi tới bên hàng rào và gọi một con ở gần mình nhất. Nó ngửngđầu lên nhìn rồi chạy nước kiệu ra chõ tôi đứng. Đúng lúc đó ở cánh rừng liền kề bỗng xuất hiện một người cưỡingựa phi nước đại về phía tôi. Đó chính là nhà kinh doanh theo mạngvĩ đại nhất thế giới. Con ngực cái màu bạc mà tôi vừa gọi cùng anh đang cùng tiếngần đến chô tôi.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 24
  25. 25. - Rõ ràng nó thích cậu rồi đấy. Trước đây nó có bao giờ lại gầnai nhu vậy đâu. Đây là lần đầu tiên con Rebeca nó tỏ ra thân thiện vớimột người lạ đấy, anh nói rồi vắt chân qua cổ chú ngựa đua đang cưỡixuống đất một cách nhẹ nhàng và thuần thục. Chắc anh đã làm độngtác nhiều lần rồi, tôi nghĩ. - Rất vui khi nhìn thấy cậu ở đây. Cậu đến sớm một tiếng, anhnói thậm chí không cần nhìn đồng hồ. Mọi chuyện ổn cả chứ? – Anhlại gần và bắt tay tôi qua khoản trống của các thanh nối phía trên củahàng rào. - Tốt thưa anh, - tôi trả lời nhưng với vẻ không được tự tin cholắm. Anh cười bằng chính điệu cười vang dội ấy và nói: - Cậu học hỏi nhanh thật đấy. Cảm ơn cậu vì lòng chân thànhvà thẳn thắng. Sao lại hồi hộp thế kia chứ? - A! – Tôi nhún vai nhìn cơ ngơi của anh – Tại vì đây đâu phảilà nơi tôi quen lui tới vào chiếu ngày thứ sáu. Biết nói thế nàonhỉ……ở đây…….ởa đây mọi thứ tạo ra cảm giác vị nể. - Phải, có lẽ vậy đấy, - anh trả lời, đưa mắt theo tôi nhìn về phíaánh rừng và đồng cỏ với ánh mắt nhìn nhận đánh giá . - Anh biết không, tôi nói, tôi luôn mơ ước ngày nào đó sẽ làchủ nhân của một lãnh địa giống như của anh: có những chú ngựatuyệt vời, căn nhà to đẹp, cây cối và những cánh đồng trải dài vô tận. - Thật tuyệt vời, - anh khen, - thế cậu có muốn mua nó không?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 25
  26. 26. - Anh nói cái gì thế? – tôi thảng thốt. - Mình sẽ bán nó cho cậu, anh quay lại nói và nhìn thẳng vàomắt tôi với ánh mắt khiêu khích rất riêng xen lẫn ý khích lệ. - Tôi nghi ngờ điều đó, tôi bới đâu ra tiền để có thể mua cả mộtlãnh địa như vậy, - tôi nói với giọng chua chát. - Thế chẵng nhẽ mình đã nói với cậu rằng mình sẽ bán nó chocậu với giá bao nhiêu rồi sao? - Tất nhiên là chưa rồi, - tôi ngỏ ý đồng tình, anh chưa nói. - Thế vậy sao cậu lại biết túi tiền của cậu lúc đó có cho phéphay không? – anh vặn lại. - Được rồi, thế bao nhiêu nào? – tôi hỏi. - 2 triệu 600 ngìn, anh dứt khoác tuyên bố. Cậu có muốn muakhông? - Thôi đi! – tôi phản đối, nói với giọng bực bội và điều đó thểhiện ra bên ngoài. Anh đang chế nhạo tôi sao? Anh biết thừa rằng tôilấy đâu ra ngần ấy tiền co chứ! - Mình đâu biết chuyện đó, - anh bình tĩnh nhìn tôi và nói. Đóđâu phải là điều mình hỏi cậu. Mình muốn biết là cậu có muốn mua nóhay không thôi. Có hay là không? - Vô lý, - tôi bốp chát lại. Tôi chưa từng bao giờ mơ tới mộtđống tiền như vậy. Thế đấy……anh giơ tay lên, tôi lặng im và cảmNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 26
  27. 27. thấy mặt nóng bừng bừng. Đôi chân bắt đầu run run. Tôi cảm thấymình như đang tham gia một cuộc Nu đả và đang run sợ. - Có hay là không? – anh lập lại câu hỏi. Cậu có muốn mua cănnhà của mình không? - Không. Anh đừng nói vớ vẫn nữa đi – tôi yêu cầu. - Mình không nói vớ vẫn đâu, - anh đáp. – thực ra cậu sẽ học đểlàm được điều đó đấy. Một trong những việc vô lý nhất mà con ngườilàm được đò là không dám nói ra sự thật. - Cái gì? – tôi lNm bNm với vẻ ngạc nhiên. - Cậu đang nói dối đấy, - anh lạnh lùng nói. Trong anh mắt anhtôi thấy vẻ tinh nghịch nhưng rất nghiêm túc. Tôi bàng hoàng cảngười. - Cậu làm ơn hãy trả lời mình, những điều mình nói sau đây cóđúng hay không nhé: trong cả quãng đời này cậu chẳng có mong ướcnào lớn hơn việc sẽ mua một căn nhà của mình. Đó mới là mơ ướcthiết tha thực sự của cậu. Mình không hỏi rằng cậu có tiền hay khôngmà chỉ hỏi cậu có muốn mua nhà – có hay là không thôi. - A! Nếu như anh hỏi kiểu vậy thì tôi trả lời thẳng luôn là có,tôi muốn mua căn nhà của anh. Anh chỉ lấy hơi và mỉm cười . - Phải, mình hỏi cậu theo ý đó đấy. Cậu nói xem, cậu có thườngxuyên cảm thấy bí trước những câu hỏi người ta đặt ra cho cậu không?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 27
  28. 28. Ban đầu tôi ậm ừ rồi sau đó thì im lặng. Tôi nhìn anh với hi vọngtìm được câu trả lời đúng trên nét mặt của anh. - Ở đây làm gì có câu hỏi đúng đâu, - anh nói. Dường như anh đãđọc được ý nghĩ của tôi. Chỉ còn câu trả lời của cậu cho câu hỏi đã đặtra thôi. Chúng tôi đứng yên lặng trong giây lát. Anh nhìn tôi, còn tôi thìngoảnh mặt nhìn ra phía khác, miễn không phải là về phía anh. Cuốicùng, tôi đánh bạo nhìn thẳng vào mắt anh, khi đó bắt gặp ánh mắt tôianh nói: - Cậu nghe này, mình chỉ mong trong cách cư xử của chúng ta,cả cậu và mình sẽ nói sự thật. Mình nghĩ, đối với cậu nó sẽ không đơngiản chút nào bởi vì hiện giờ cậu vẫn chưa được nghe. Cậu sẽ ngheđược những điều mình nói ra nhưng nó sẽ không được thêu dệt bằngnhững gì cậu tự nhủ với bản thân về những điều mình nói. Phải vậykhông? - Phải vậy đấy, tôi trả lời. Anh nghỉ lấy hơi rồi tiếp tục: - Thế cậu đã đọc xong cuốn sách mình đưa chiều qua chưa? Biết trả lời anh sao đây. Làm sao có thể đọc một quyển sáchkhông có lấy một chữ? - Có hay không? – anh kiên nhẫn hỏi. - Có, - tôi đáp. - Tốt thế cậu nghĩ sao?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 28
  29. 29. - Tôi không biết….. - Thật tuyệt, - anh thốt lên. Nào đi vào nhà thôi, cậu hãy kể chomình về tất cả mọi chuyện. Tôi quay người lại, rão bước về phía chiếc xe của mình. Tôichẳng biết mình đang nghĩ gì, chỉ nhìn được mình đang đi về phía nào.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 29
  30. 30. Chương III BÍ MẬT ĐƯỢC HÉ MỞ Càng tiến về phía ngôi nhà và khuôn viên bao quanh, cảm giácmãnh liệt càng trỗi dậy trong tôi. Mọi thứ thật tuyệt diệu. Có một số nhược điểm nhưng không nhiều lắm: sơn vôi đã bacmàu, có một vài vết loan lỗ dễ nhận thấy trên bức tường đá của ngôinhà. Có một vài cách cNu thả trong cách bài trí căn vườn, không mangnhiều tính ngăn nắp và như vậy càng làm tăng ấn tượng chung. Lãnhđịa của anh không mang vẻ cầu kỳ và kiểu cách nhu những nhà giàukhác.kiến trúc không bay bướm như những căn nhà tôi đã nhìn thấy ởcác bức tranh. Mọi người ở đây đơn giản chỉ để sống – và dường nhưđó chứng minh cho điều đó, có ba chú chó nhảy xổ về phía tôi vNyđuôi đón mừng vị khách vừa bước chân ra khỏi xe, đặt gót giầy trêncon đường lát những phiến đá. - Ồ! Mình thấy máy chú chó chào đón cậu rất đúng mực đấychứ nhỉ! Cho phép tớ giới thiệu đây là gia đình nhà Silver, - nhà kinhdoanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới nói trong khi bước vào phíatrong cánh cửa con của bức tường đá cao vời vợi, chạy dọc theo ngôinhà chính. – Anh xoa đầu hai con chó xù long màu bạc to lớn, trôngrất dễ thương. Chúng có bộ long xoăn được cắt tỉa cNn thận, giống nhưkiểu của cho săn. Nếu không nhờ những bộ lông cầu kỳ như vậy thìchúng trông chẳng khác nào những bụi cây đã được cắt tỉa cNn thận.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 30
  31. 31. - Còn đây là con Gersoginia, anh vừa nói vừa vuốt ve con chóđen có kích thước không lớn lắm, rõ ràng là có gì đó thuộc giốngborder-coli. Gersoginia sống vớ chúng tôi đựơc gần 2 tháng, - anh nóivà cuối sát xuống con chó tiểu thư bé nhỏ, nó tỏ ra rất phấn khởi, vẫyđuôi rối rít. - Chẳng hiểu nó chui ra từ đâu, chút nữa thì ôtô cán phải. Dùsao thì nó cũng đã được chúng tôi mang về chăm sóc, - anh nói. - Vào văn phòng của mình đi! Anh nhổm dậy. Chúngt cùngbước đến căn nhà nhỏ mà tôi đã nhìn thấy từ ngoài đường. - Mình đã làm việc không tại nhà nhiều năm rồi. Mình cho rằngmột văn phòng kiểu này là tốt hơn cả, - anh nói khi chúng tôi bướcvào phía trong. Để nhà và văn phòng tại nhà được sắp đặt tách biệtnhau mình đã cho xây dựng chúng ở gần nhau như thế này – vị trí thậtlý tưởng. Văn phòng khá tiện nghi và thuận tiện. Bên trong ánh sáng trànđầy, cây cối được bố trí ở khắp nơi. Một khugn cảnh thoải mái, tiệnnghi sang trọng. Tầng một có hai phòng. Ngay cửa vào là phòng tiếp khách, cạnhcửa sổ là một chiếc đàn piano nhỏ làm từ gỗ đỏ; bên cạnh lò sưởi làhai chiếc ghế bành êm ái được bọc ngoài bằng khăn choàng bằng lencủa An Độ thì phải. Chúng đựơc kê đối diện nhau, ở giữa có đặt chiếcbàn uống nước nhỏ nhắn, phìa trên mặt bàn là một vài vật dụng đượcxếp rất ngăn nắp và cNn thận. Có vài cuốn sách để cạnh lọ hoa bằngthủy tinh trong vắt, giống như bể nuôi cá hình tròn mà từ một phía tanhìn thấy trùm hoa dại – chủ yếu là hoa thủy cúc. Sàn nhà được trảithảm của phương Đông với nhiều hoa văn và kích cỡ khác nhau. TiếpNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 31
  32. 32. đến là hai cánh cửa kéo khá lớn có thể kéo khuất vào 2 bên tường.Cửa này dẫn sang một căn phòng có kích thước nhỏ hơn, ở giữa làmột cái bàn làm việc thật lớn và tuyệt đẹp. Trên các bức tường có treo rất nhiều tranh vẽ và có một giá sáchchật cứng toàn là sách. Tôi chưa từng nhìn thấy từng ấy sách bao giờ. - Anh có tới cả một thư viện rồi còn gì, - tôi buông lời nhận xét.Nói như thế vẫn còn chưa đúng với thực tế. - Ừ, - anh đồng tình, rồi đưa mắt nhìn bộ sưu tầm sách đồ sộcủa mình. Tôi ước tính có hơn 1000 quyển sách. – Mình yêu sách.Mình quan tâm tới thông tin của bất kỳ thế hệ nào. Thế còn cậu? – anhhỏi. “Thông tin ư?”. Anh nói với vẻ tò mò làm sao! Tôi trả lời: - Tất nhiên rồi. - Thế cậu thử nói xem. Cậu nghĩ gì về quyển sách mình đưacho chiều qua? – anh hỏi. - Cái gì anh chưa biết thì anh chẳng biết được nó đúng không?– tôi hỏi lại. - Phải, về nó đấy, - anh nói rồi thả mình xuống chiếc ghế bành.Trong số những quyển mình từng đọc thì đó là quyển quan trọng nhấtđấy. Tôi nhìn vào khuôn mặt anh để thử đoán xem anh sẽ nói gì. Tôimuốn biết một điều rằng liệu anh có đang cười nhạo tôi hay không.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 32
  33. 33. Anh điềm nhiên nhìn tôi. Còn tôi cũng ngồi xuống. - Hừm…..tôi không biết, - tôi trả lời. - Thật tuyệt, thật lý tưởng, - anh nói. Tôi muốn nói ra điều gì đó thật sâu xa để chỉ cho anh ấythấy……để làm cho anh hiểu rằng tôi ………nhưng thật sự thì tôichẳng nói với anh được câu nào. Tôi chẳng biết nói điều gì cả. - Mình muốn kể cho cậu nghe một câu chuyện. Cậu có muốnnghe không? – anh gỡ rối cho tôi. - Có chứ. Anh bắt đầu kể. - Lâu lắm rồi, tại Nhật Bản, các nhà sư có tục lệ đi hành hươngtừ nhà chùa này đến nhà chùa khác để xin các lờ răn dạy của các sưthầy. Theo đúng phong tục, sư thầy mời khách uống trà và họ cùngngồi đàm đạo. Trong số các nhà sư hành khất có một chú tiểu lĩnh hội được hếttất cả các kiến thức mà sư thầy truyềngiảng. Trời thiên phú cho chútiểu những khả năng phi thường, giúp chú đạt được danh phận. Chú đãvượt qua cuộc ganh đua cùng với các nhà sư tầm thường khác nhờkiến thức và trí thông minh tuyệt vời của mình. Có một lần, chú tiểu tới gõ cửa một nhà chùa nổi tiếng nằm trongquần thể của một trong những ngôi đền linh thiêng nhất của toàn nướcNhật. Sư trụ trì của ngôi chùa đã cao tuổi và rất thông thái. Chú tiểuxin tiếp kiến sư trụ trì với hi vọng sẽ trở thành một trong những họcNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 33
  34. 34. trò của ông, để sống và lĩnh hội những trí thức giáo dục của con ngườivĩ đại này. Ngay lập tức, người ta dẫn chú tiểu, vốn tiếng lành vang xa, vàocăn phòng của sư trụ trì. Điều này hiếm khi xảy ra tại nơi đây và nócũng làm cho chú tiểu rất thích thú. Sư trụ trì bước vào phòng, hai người cuối đầu chào nhau. Họngồi vây quanh một chiếc bàn thấp kê trên mặt sàn nhà, rồi bắt đầucuộc trò chuyện. Chú tiểu kể cho sư trụ trì nghe về những chuyến du phương củamình, về những buổi giảng kinh được nghe, về những nhà sư khác màchú thắng họ trong cuộc tìm kiếm Chân lý. Đó là một câu chuyện kểthật ấn tượng. Sư thầy lắng nghe một cách chăm chú và cũng thừanhận sự uyên bác và sắc sảo của chú tiểu trẻ tuổi Am và chén được đưa vào, sư trụ trì rót chè cho cả hai. Chú tiểuhướng về phía sư phụ và nói: - Con rất muốn ở lại đây và mong sư phụ nhận con làm đệ tửbởi vì con nhận thấy, so với những người khác thì chỉ có sư trụ trì mớicó thể giúp con biết được nhiều điều hơn cả. Rồi bổng nhiên, chú tiểu bất ngờ la lên đau đớn. Chú đứng phấtdậy, rũ áo cà sa. Nước chè nóng tràn qua mép chén làm bổng đầu gốicủa chú. Sư trụ trì vẫn điềm tĩnh ngồi đó, bình thản rót tiếp chè vào chén. - Sư trụ trì làm gì vậy?! – chú tiểu kêu lên. – Con đang bị rátđây này! Xin đừng rót chè vào chén nữa! Nó đầy từ lâu rồi a!Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 34
  35. 35. - Con hãy đi đi, ta se không dạy con điều gì đâu. Cái chén củacon đã quá đầy…..nó đã đầy ấp những gì con biết, những gì còn nghĩlà chưa được biết. Hãy trở về đây với ta khi chiếc chén của con trốngrỗng và lúc đó con sẽ sẵn sàng nghe những gì ta có thể chuyền lại chocon. Chúng tôi ngồi thật lâu trong im lặng. Cho tới tận bây giờ tôi mới sực nhớ rằng, đây là lần đầu tiên sauquãng thời gian rất dài, trong đầu tôi chẳng có lấy một suy nghĩ nào. Tôi cũng thôi không tự nói chuyện với mình nữa. Cuối cùng anh lên tiếng: - Cậu đang muốn có một thành công trong lĩnh vực kinh doanhtheo mạng phải không? - Phải vậy đấy, - tôi đáp. - Cậu chỉ mới biết có một chút về cách tiến hành môn kinhdoanh này đúng không? - Vâng, thưa anh. - Đồng thời cậu cũng rõ rằng, có nhiều điều cậu vẫn chưa đượcbiết về cách tiến hành môn kinh doanh này như thế nào? - Phải vậy đấy, - tôi lập lại như một cái máy. - Anh ưỡn người, chằm chằm nhìn tôi và tiếp tục ý kiến củamình. Anh rất cNn thận trong từng câu từng từ.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 35
  36. 36. - Bây giờ trong đầu cậu không còn tồn tại cái cậu biết, và cũngkhông còn tồn tại cái cậu nghĩ là cậu còn chưa biết. Điều đó sẽ giúpcậu đạt được thành công hằng mơ ước bấy lâu. Anh ngừng một chút rồi tiếp tục. - Chìa khóa dẫn cậu đến thành công nằm ở chính điều sau: cậukhông biết điều mà mình chưa biết. Cậu hiểu ý mình chứ? - Không, - tôi trung thực thừa nhận. Tôi vẫn chưa hiểu anhđang nói về điều gì. Làm sao tôi có thể biết được điều mà thậm chí cảbản thân tôi chưa được biết rằng tôi không biết nó? - Cậu không biết được đâu. Toàn bộ bí quyết nằm ở đó.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 36
  37. 37. Chương IV BUỔI CHIẾU PHIM Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ, bây giờ đã là hai giờ đêm. Chúng tôiđã trò chuyện với nhau gần 6 tiếng rưỡi đồng hồ. Chính xác thì tôi làngười nói nhiều hơn. Giống như trong thời gian của cuộc gập trước,anh đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Chúng tôi hầu như chẳng đá động gì đến chủ đề kinh doanh theomạng. Bởi nội dung cuộc trò chuyện chì toàn xoay quanh tôi: về quákhứ, hiện tại và tương lai. Và đây là điều ngạc nhiên: tôi – một ngườisống theo giờ giấc – đã hoàn toàn đánh mất cảm giác về thời gian. Thay vào đó, tôi được thưởng ngoạn cảm giác yên tĩnh bao trùmvà được hoàn toàn tự do. Tôi cảm thấy lòng mình thảnh thơi, nhẹnhõm….cứ dường như là đã trẻ ra được vài tuổi. Cùng với đó, tôi cóđựơc cảm giác tất cả những lo ngại và những ý nghĩ nhộn nhạo vềtương lai của mình đã biến mất không một vết tích. Tôi cảm thấu tràntrề hi vọng và đầy nghị lực sống. Tôi sẽ không bao giờ quên được hai đoạn trong cuộc trò chuyện,đó là lúc chúng tôi nói về “các giá trị” và “mục đích sống” của tôi. Anh đã hỏi tôi điều này điều nọ có phải là một trong những giátrị sống của tôi không. Câu hỏi này thoạt đầu đã đặt tôi vào thế bí. Tôihoàn toàn không hiểu anh có ý gì.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 37
  38. 38. Anh giải thích rằng, các giá trị – với nghĩa và anh đang thể hiệnbằng thuật ngữ này – gắn liền với những tính chất quan trọng nhất màchúng mình muốn gán chúng với điều có ý nghĩa hàng đầu. Anh lấy vídụ về thành công. Quả thật, thành công đối với tôi có ý nghĩa rất quan trọng, - tôixác nhận điều đó. Khi đó anh lại hỏi: - Đối với cậu thế nào là thành công? Tôi trả lời: - Tự bản thân anh cũng đã biết điều đó rồi mà. - Chưa, chưa đâu, - anh ngắt lời. Không ai ngoài cậu có thể biếtđược đối với cậu thành công là gì. Mình chỉ có thể kể cho cậu nghethành công đối với cậu là gì theo cách hiểu của mình. Mình cũngmuốn biết cậu hiểu điều đó như thế nào, chứ không phải là biết cậuhiểu điều đó ra saotheo kiểu của mình. Ok, - tôi nghĩ, lấy hơi thật sâu và tôi giải thích cho anh cách tôihiểu thành công là thế nào. Khi tôi dừng ý nghĩ đó thì anh tổng kết lời của tôi. - Như vậy, đối với cậu thành công là khả năng thực hiện đượcnhững ước mơ và mong muốn của mình? Tôi đồng ý. - Thế thành công mang đến cho cậu cái gì? – anh hỏi Tôi nghĩ một chút rồi đáp:Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 38
  39. 39. - Đó là sự tự do. - Thật tuyệt. Giá trị sinh ra theo từng đôi, cái nọ giúp cái kiaphát triển. Nếu chỉ một cái tồn tại thôi thì không đủ…… - Hãy chờ đấy! – tôi ngắt lời anh. Anh muốn nói là: luôn luônthế ư? Tại sao lại phải từng đôi? Tôi đột nhiên cảm thấy hơi lúng túng vì đã ngắt lời anh một cáchsổ sàng. Thậm chí cũng đã đỏ mặt vì ngượng ngịu. - Hay có thể là anh định giải thích điều đó.? – tôi cố uốn nắng lạitình thế. Tình huống cướp lời đó của tôi dường như đã làm cho anh rấtkhoái chí. - Một câu hỏi thật xuất sắc! – anh tươi cười nói. – Cho phép mìnhtrả lời nó bằng một câu hỏi khác nhé: tại sao Đức chúa trời lại ra lệnhcho Noê khi chạy trốn Đại hồng thuỷ lại mang theo cho mỗi loài vậtmột đôi? Nét lúng túng trên khuôn mặt tôi có lẽ rất khôi hài và phản ứngcủa anh đối với điều đó là một trận cười độc nhất vô nhị mà chỉ anhmới có kiểu cười độc đáo như vậy. - Ha…ha…! Anh giơ tay lên cao giống như một giáo sư đangchuNn bị đưa ra một lời nhận xét quan trọng. Chúng ta cần một ví dụkhác, có thể là một mối quan hệ thức tế hơn? – Anh vẫn tiếp tục cườiđùa.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 39
  40. 40. - Hãy nói cho mình biết xem! Cậu có biết tại sao cậu có hai conmắt không? - Tiền thị giác….chiều sâu của tri giác, - tôi nhớ lại chươngtrình học ở phổ thông. - Phải đấy! Rất là tốt. Dường như chúng ta không cần phải cóhai con mắt, có phải vậy không nào? Một con mắt vẫn có thể tự mìnhnhìn mọi vật rất tốt. Nhưng khi kết hợp cùng nhau thì chúng đem lạicho “thị giác” của chúng ta “chiều sâu” tri giác. – Bỗng nhiên anh lạiđưa ngón tay giáo sư lên cao – một con mắt “qui định” hình ảnh nhậnđược từ con mắt kia, và rồi tạo ra cho nó xuất phát điểm. - Thì cũng giống như những giá trị của cậu. Cái nọ củng cố chocái kia. Chúng cùng làm tăng thêm chiều sâu cho khả năng nhìn củacậu. Tôi có thể thấy được chất thi vị của tất cả những điều trên, nhưngdù sao cũng chưa thể hiểu thấu đáo ý anh muốn diễn đạt và anh hiểuđược điều đó qua cách thể hiện trên nét mặt của tôi. - Mọi việc đâu vào đấy cả rồi. Cậu hãy nhớ lấy những điều vừakể với mình nhé. Cậu có thấy “thành công” và “tự do” trong cuộcsống của cậu co quan hệ vớ nhau không? Tôi tán thành. Tôi nhớ đã kể cho anh nghe rằng đã nhiều lần tôicảm thấy mình bị sa bẫy…..bởi do không có được thành công nên tôicảm thấy mình như một tên tù. - Vậy thì cậu có thể nói rằng, anh tiếp lời tôi, trong cuộc sốngcủa cậu thì “thành công” tạo điều kiện cho “tự do” ra đời, rằng cái nọphục vụ như là xuất phát điểm của cái kia, như là bối cảnh để tồn tại.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 40
  41. 41. - Phải vậy, tôi thấy chúng đi đôi với nhau….- tôi đã bắt đầunắm bắt được tư tưởng từ những lời lập luận của anh – cảm giác khiđó giống như một bức tranh nào đó được lộ dần ra sau khi người ta rỡbỏ dần dần tấm vải che phủ bề mặt. - Mình nhận thấy, cậu đang cảm nhận cậu có liên cán đến nhiềumức độ khác nhau ở mọi lĩnh vực trong cuộc sống của cậu. Xảy rađiều đó bởi vì nhu cầu về thành công và tự do không được thỏa mãn. Chúng tôi tiếp tục câu chuyện với chủ đề khám phá những cặpđôi khác trong các giá trị của tôi: đánh giá công bằng và sự thừanhận…….phiêu lưu và vui đùa….giao tiếp và uy thế trong xãhội…..công việc và sự hợp tác……đối tác và quản lý….quan hệ và sựthân tình, cùng nhiều thứ khác. Nhưng xem ra những thứ được kể trênlà quan trọng hơn cả. Sau đó anh hỏi: - Mục đích cuộc sống của cậu là gì? Đó là câu hỏi vĩ đại nhất mà trước đây chưa từng có ai hỏi tôinhư vậy. - Mục đích cuộc sống của tôi nằm ởa đâu ư? Tôi không biết vàtự thú nhận với anh về sự thật đó. - Mình muốn cậu cùng mình tham sự một trò chơi. Đó là mộttrò chơi mình sẽ đóng vai người muốn biết một điều gì đó nhưngkhông tài nào làm được. Tôi đồng ý cùng chơi và hỏi anh cần phải làm những gì.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 41
  42. 42. Anh bảo tôi nhắm mắt lại, ngồi thẳng lưng, đặt tay lên vai, hít thởhai lần thật lâu, từ từ thât sâu, rồi thả lỏng người càng nhiều càng tốt. Tôi thực hiện theo yêu cầu của anh. Sau đó anh tiếp: - Bây giờ mình muốn để cho cậu sử dụng trí tưởng của mình.Cậu cứ tưởng tượng là đang đứng trước một rạp chiếu phim. Trước lốira vào có một đám đông có rất nhiều người đang đứng chờ, khi nào cóthể đi vào bên trong rạp. Cậu sẽ nhìn lên phía trên, ở đó có dòng chữrất to ghi tên cậu và tiếp đến là dòng tiêu đề: “ Chuyện kể có thật vềcụoc sống phi thường của một con người.” - Cậu hãy vào rạp chiếu phim và ngồi xuống ghế Tôi đã làm như vậy. Sau đó anh yêu cầu tôi hình dung ra ánh sáng, âm nhạc ra sao khibộ phim được bắt đầu. Theo yêu cầu của anh, toi miêu tả những tình tiết xem trên mànảnh. Tiếp đến anh liê tục hỏi tôi về nội dung bộ phim, đề nghị tôi miêutả chi tiết các sự kiện, về các nhân vật mà tôi thấy trên màn ảnh. Sauđó anh ngừng hỏi và ngồi lặng yên. Còn tôi thì mường tượng bức tranh cuộc sống của mình mà tôiđang thấy rất rõ trước mắt. Tôi không rõ tôi đã ngồi nhắm mắt bao lâu. Khi tôi mở mắt ra tôithấy anh đang ngồi và cười với tôi. Anh hỏi: - Thế nào, cậu có cảm nhận như thế nào?Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 42
  43. 43. - Thật tuyệt! Tôi chưa từng bao giờ thực hiện điều gì tương tựvậy, - tôi đáp. - Rất tốt! – anh khen ngợi. – Thế cậu thấy gì đã diễn ra nào? Tôi kể một vài chi tiết: một vài cảnh khôi hài, có một đọan thìhơi buồn (chúng liên quan đến quãng thời gian khi tôi còn thơ ấu):ngoài ra trong phim còn có những việc mà tôi chưa từng làm trước đó. Toàn bộ khán giả trong phòng chiếu chật ních người hoan hỉđứng lên tặng thưởng cho tôi những tràn pháo tay tán thưởng. Tôi kểhay là giảng giải điều gì đó cho đám đông khán giả đang rất phấn khởibởi câu chuyện kể của tôi đã bất ngờ tạo ra được ấn tượng rất mạnhmẽ. Tôi đã viết xong cuốn sách…..trong đó có nhiều tình tiết kể vềnhững chuyến du ngoạn tới các nước xa xôi như Nhật Bản, TrungQuốc, Nga……..Quả thật nơi xa xôi đó có biết bao điều kỳ diệu cùngcả một thế giới muôn màu! - Bộ phim kết thúc ra sao? – anh hỏi. - Buồn cười thế đấy! Nó lại kết thúc ở đây, ở chính căn phòngnày, ở ngay chỗ anh ngồi bây giờ đấy. Và người ngồi ở chỗ đó chínhlà tôi. Còn án ngữ ở chỗ tôi là mộ người phụ nữ còn trẻ và tôi thì hỏicô ấy mục đích sống của cô ta. Anh nhắm mắt, và rồi chúng tôi lại ngồi trong im lặng. Một lúcsau anh nhìn tôi rồi gật đầu: - Vậy thì mục đích sống của cậu là gì? – anh hỏi lại. - Dạy học, - tôi đáp. Tôi là thầy…….và nhà văn – và tôi sẽ dạymọi người làm thế nào để trở thành người thành đạt và được tự do. TôiNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 43
  44. 44. sẽ chỉ cho họ đạt được mục đích sống của mình. Và tôi sẽ làm thay đổisau sắc cuộc sống của hàng ngìn, thậm chí hàng triệu người. Tôi không thể diễn đạt được cho các bạn những cảm giác kỳ lạđang tràn ngập lòng mình khi tôi nói ra những điều trên.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 44
  45. 45. Chương V MỤC ĐÍCH LỚN HƠN CHIẾN THẮNG Tôi đã ngủ lại trên phòng khách trên tầng hai trên văn phòng làmviệc – studio của Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới. Khichúng tôi dừng cuộc trò chuyện thì trời cũng đã rất khuya. Anh mờitôi ngủ lại, thêm vào đó, anh nói sẽ trình bày với tôi bài học thực hànhvào buổi sáng hôm sau. Tôi không mang theo người quần áo để thay,cả dao cạo râu nữa. Bởi thế tôi thấy hơi ngần ngại và nói cho anh biếtđiều đó. Anh bảo tôi cứ yên tâm và anh sẽ lo máy chuyện vặt vãnh đó. - Cậu hãy đặt đồng hồ báo thức để chúng mình có thể ăn sáng lúc7 giờ sáng nhé! – anh nói xong rồi bước vào phòng phía bên trong. Khi chu6ản bị đặt lưng thì tôi chợt nhớ ra rằng vẫn chưa gọi điệnbáo cho vợ biết. Muộn lắm rồi, có lẽ giờ này cô ấy đang yên giấc. Tôicảm thấy có lỗi khi phải đánh thức cô ấy, nhưng tốt hơn hết là khôngđể cho vợ tôi phải lo lắng. Tôi nhắc ống nghe, bấm số gọi cho Katy để thông báo cho cô ấykhỏi lovà cho cố ấy biết tôi đang ở nhà của Nhà kinh doanh theo mạngvĩ đại nhất thế giới. Giọng cô còn ngái ngủ, tôi thì phân bua. Katyngăn tôi lại. Cô ấy tuyệt nhiên không lo lắng và biết rằng mọi chuyệnvới tôi đều ổn. Thật ra, cô ấy cảm thấy rất thú vị khi biết điều gì đangdiễn ra với tôi – điều đó làm cho tôi vui mừng đồng thời cũng có chútngạc nhiên, - và dù có buồn ngủ thế nào đi chăng nữa, tôi cũng khôngthể nhịn được và không thể không liệt kê ra cho cô ấy biết những chitiết nhỏ nhất về tất cả mọi chuyện xảy ra trong 7 hay 8 tiếng đồng hồvừa qua. Cô ấy rất phấn khởi và nói rằng rất vui mừng vì tôi.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 45
  46. 46. Đã lâu lắm rồi chúng tôi chưa nói chuyện với nhau theo kiểu nhưvậy Thật thú vị làm sao….. Tôi đặt ống nghe xuống, - một mối liênhệ dành cho “alaska” mới tuyệt vời làm sao. Có lẽ vợ tôi đâu có ởcách xa tôi là bao. Lúc đó tôi ngã lưng xuống giường, nghĩ về những chuyện của tôivà cô ấy, nghĩ về điều tôi đã kể cho Katy. Một lần nữa tôi sống trongnhững hồi tưởng về những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm qua.Cuối cùng tôi thiếp đi vào một trong những cảnh tượng của câu“chuyện khá thực về cuộc sống kỳ lạ của anh ấy” mà tôi được xem khingồi ở hàng ghế đầu tiên của rạp chiếu phim (chứ không phải là ở“vùng thích nghi” của mình ở mãi tít phía sau). Đó là cảnh tôi đứngtrên sân khấu, trước căn phòng chật ních người là người…… Tôi thức giấc, lòng đầy cảm giác hạnh phúc và sảng khóai. Cáicảm giác mà nhiều năm nay tôi chưa từng được tận hưởng. Đó là lầnđầu tiên – đích thực la lần đầu tiên. Tôi ngoảnh ra nhìn đồng hồ, đã 5giờ 30 sáng! Không khí trong căn phòng thật mát mẻ. Cửa sổ mở toang suốtđêm. Có những âm thanh ríu rít từ xa vọng lại, đó là những tiếng hótlíu lo của lũ chim. Chúng đang tham dự buổi họp quan trọng trênnhững ngọn cây cạnh bức tường rào của ngôi biệt thự. Tôi choàng lênngười chiếc áo khoác treo ở tủ tường và kiễng chân lên mỗi khi bànchân tôi chạm phải những khoản trống lạnh giữa những tấm thảm trảitrên nền nhà. Tôi mở toang cánh cửa kính, bước ra ngoài trên mái nhàbằng phẳng, và tôi sững sờ. Ngay trước mặt tôi có hai con công to và đẹp tuyệt đang leo lênlan can. Tôi chưa từng tận mắt nhìn thấy chúng ở cự ly gần đến nhưNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 46
  47. 47. vậy bao giờ, kể cả khi đến thăm vườn thú. Một con có kích thước nhỏhơn, bộ long gần như trắng toàn bộ và cái đuôi không dễ nhận biết.Tuy vậy, con to lại có bộ lông đuôi thật dài, ít nhất cũng phải 6 đến 7foot. Nó hao hao giống đuôi áo váy của bộ y phục hoàng đế TrungHoa, được trang hòang rất lộng lẫy, lướt đi nhẹ nhàng và lung linhphía sau lưng con công. Lũ chim khác với tôi, chúng tỏ ra chẳng lạ lẫm gì trước sự có mặtcủa tôi. Chúng thản nhiên nhảy nhót trên tay vịn cầu thang gỗ, ngóngó nghiêng nghiêng giống nhu là để chụp ảnh tôi từ nhiều góc độkhác nhau. Tránh làm cho lũ chim sợ, tôi quay người lại định đi vàonhà thì nghe thấy một tiếng kêu the thé kèm theo tiếng sột soạt. Tôingoái cổ ra phía trước, hóa ra là con công đực đang xòe rộng đuôi nhưmột cái quạt. Nó đang thực hiện một điệu nhảy đặc sắc: nó tiến haivước về phía trước rất nhanh, đung đưa cái đuôi của mình. Một cảnhtượng thật ngoạn mục. Khi không có kiến thức sâu về kiểu cách và thói quen của loàicông, tôi không biết nó đang chuNn bị tấn công tôi hay muốn kết bạn,hoặc định làm điều gì đó khác. Bởi vậy tôi cho rằng cứ làm ra vẻtônsùng vẻ đẹp vĩ đại của bộ lông đuôi chúng rồi nhanh chóng quay trởvào nhà. Thật là kỳ diệu. Tôi tắm qua, rồi lại khoác lên mình chiếc áo choàng. Lửa cháy bập bùng trong lò sưởi! Trên ghế bành có một gói quầnáo được buộc lại bằng chỉ sáng màu. Phía dưới là mãnh giấy có ghidòng chữ:Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 47
  48. 48. Chúc cậu có một buổi sáng tốt lành! Trong gói quần áo này cócả đôi giầy chơi tennis tặng cho cậu. Hy vọng nó sẽ vừa. Nếu như cậucần cái gì thì hãy quay số 22 từ chiếc điện thoại bất kỳ nào trong nhà.Hẹn gặp lại cậu vào 7 giờ. Giầy tennis ư? Để dùng cho bài học thực hành sao? Tôi mở gói bọc, thấy bên trong có một bộ trang phục thể thaosáng màu, chiếc áo sơ mi màu trắng dùng để mặc trong khi chơi bóngPôlô của hãng Ralph Loren, và bít tất len sáng màu. Tôi nghĩ, có lẽđây là bài học độc nhất vô nhị. Tôi mặc quần áo, thu dọn giường ngủ và lại đi xuống phía dưới,thổi lửa trong lò sưởi và bỏ thêm vào đó 2 thanh củi. Tôi ngồi xuốngchiếc đi văng cạnh lò sưởi, nhìn thấy phía trước mặt quyển sách nhỏnằn trên giá, sách có tiêu đề “nghề nuôi công. Hướng dẫn chăn nuôivà thuần phụ”. Vừa đúng 7 giờ thì anh bước vào, trên tay cầm một cáikhay lớn. - Chúc một buổi sáng tốt lành……chúc buổi sáng tốt lành! Cậucó khỏe không? - Rất tuyệt. Thế còn anh? – tôi hỏi lại. - Mình cũng vậy. Thế cậu có làm quen với con Black và anhchàng Pil chưa? – anh vừa hỏi vừa chỉ tay vào cuốn sách “Nghề nuôicông……” trên giá sánh ở cạnh tôi. - Lũ công phải không? – tôi hỏi lại rồi mới trả lời:Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 48
  49. 49. - Tôi đã nhìn thấy chúng, con đực có đốm đen trên vai và concái nữa. Căn cứ vào chiều dài của lông đuôi tôi đoán nó không ít hơn5 tuổi. - Quả thật cậu học hỏi nhanh thật đấy. Con Black đã 15 tuổi rồiđấy. Mình nghĩ cô nàng Pil thì ít hơn khoản hai hoặc 3 tuổi. Qua sáchvở cậu sẽ đọc và biết được rằng loài công có thể sống tới 25 năm vàcó thể nhiều hơn. – anh nói. - Tôi chưa từng đứng ở khoảng cách gần với chúng ta như vậy.Nếu tôi nói rằng chúng “đẹp”thì như thế vẫn chưa đủ để diển tả hết sựthán phục của tôi. - Phải, - anh ta nói rồi hít một hơi thở thật sâu gới vẻ rất mãnnguyện. Chúng là những công trình uy nghi, là những vườn cảnh biếtđi. Đơn giản khi đứng bên cạnh chúng, trước tôi luôn luôn túc trựcđiều nhắc nhở rằng : cái đẹp trong cuộc sống của chúng ta tạo ra hànhvi nâng cao phNm giá ra sao và về cảm giác xốn xang khi tiếp xúc vớinhững sáng tạo vĩ đại. - Đó là một sinh vật đẹp, đơn giản la chúng ta đẹp. Chúngkhông cần phải làm gì cả. Chúng chính là cái đẹp. Còn cần bổ xungđiều gì nữa đâu – anh tiếp lời và nháy mắt với tôi một cách đầy hàm ý - Một cảm giác kỳ lạ khgi người ta có được những chú công.Anh hất đầu về phía cái khay nãy bưng vào rồi nói : - Nào chúng ta ăn sáng đi thôi !Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 49
  50. 50. - Phía dưới chiếc khăn trải bàn là một bửa sáng quan trọng gồmcó hoa quả tươi, bánh ngọt kiểu Pháp và cà phê cho tôi. Còn anh thìchỉ uống chè. - Anh không ăn sao?- tôi hỏi rồi nếm thử miếng dưa bở thơmphức và mộng nước. - Mình chẳng mấy khi ăn sáng. An sáng làm mình mất đi sựlanh lợi. Mình thường dùng chất bổ xung dinh dưỡng và uống mộthoặc có khi tới hai tách trà. Thỉnh thoảng toàn gia đình tụ họp lại ănsáng chung, thí dụ như vào sáng ngày chủ nhật, mình cũng thích làmnhư vậy. Nhưng vào các ngày thường thì mình chẳng ăn gì cho bữasáng và bữa trưa - Hay đấy! Anh hãy kể cho tôi nghe về buổi học đi Anh đi sang bên văn phòng một lúc rồi nhanh chóng trở về vớimột cuốn sách có bìa mỏng và quẳng cho tôi. Tôi cầm quyển sách, lạtnhanh vài trang và đọc to tiêu đề : “ dạy thiếu niên chơi bóng chày vàbóng ném” - có nhiều cuốn sách hay dạy kinh doanh theo mạng và truyềnđạt lại phương pháp kinh doanh này cho người khác. Đây là một trongnhững cuốn sách hay nhất,- anh nói - Dạy thiếu niên… ư – tôi hỏi - Phải đấy. Dạy thiếu niên … anh trả lời - Khi mình mới nghiên cứu phương pháp kinh doanh này thìvẫn chưa có sách hay băng cassete chỉ dẫn cách đạt được thành côngNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 50
  51. 51. trong kinh doanh theo mạng. Điều duy nhất mình biết đó là cái gìkhông cần thiết phải xem - Anh có ý gì đây? Tôi hỏi - Kinh doanh theo mạng – đó là cả một hệ thống nhận thức đặcbiệt …- thế cậu có biết “ hệ thống nhận thức” là gì không ? - 20 cent? – tôi châm chọc. Anh nín lặng, nhìn tôi chằm chằmới ánh mắt vô cảm trong giây lác, ri62 sau đó phá lên cười vang vớigiọng khàn khàn - Tuyệt …tuyệt thật – anh thốt lên. 2 dồng 10 xu … 20 cent.Chính xác!cậu có biết, đôi khi người ta nói rằng : “ Đồng 2cent củatôi” khi chuNn bị bày tỏ ý kiến hay quan điểm của mình cho ai đó? Đócũng chính là hệ thống nhận thức – các quan diểm, cách nhìn củachúng ta về một việc nào đó - Hệ thống nhận thức của kinh doanh theo mạng rõ ràng khácvới hệ thống nhận thức khác trong kinh doanh một cách cơ bản và rõràng, chỉ có thể hiểu và đánh giá đúng giá trị của nó khi hoàn toàn rờixa các phương pháp kinh doanh thông thường – anh vừa nói vừa đi đilại lại trong phòng - Ví du, nghành công nghiệp của chúng ta, mỗi một công ty,không phụ thuộc vào nó sản xuất ra sản phNm gì hay dịch vụ gì, chỉ thiđua với một công ty kinh doanh theo mạng bất kỳ khác trong việc thuhút số người mới tham gia kinh doanh. Đó là một dạng cạnh tranhkhông tồn tại ở bất kỳ nơi đâu, ở bất cứ nghành kinh doanh nào khác.Cậu hiểu điều đó chứNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 51
  52. 52. - Vâng – tôi gật đầu đồng ý. Tôi nhìn theo dáng anh đi tới đi luitrong căn phòng của mình - Như vậy trong môi trường kinh doanh độc nhất vô nhị này sẽhình thành một khuynh hướng mà các nhà phân phối rất cố gắng trìnhbày những triển vọng kinh doanh của công ty mình làm sao cho haynhất . việc này phải được tiến hành một cách hoàn toàn tự nhiên,nhưng điều chính yếu nhất là họ sẽ thực hiện bằng cách nào Tiếc rằng, phần lớn trong số những lời trình bày của họ là tập trung miêu tả công ty của mình là “ ưu việt nhất” dựa trên “ hệ thống nhậnthức” cũ kỹ và quen thuộc : chứng minh rằng hãng của mình tốt hơntất cả, thực hiện chiêu bài hạ thấp, bôi xấu đối thủ cạnh tranh. “ conchó của tôi hay hơn của anh” Sách lượt như vậy có thể không tồi lắm trong một cuộc đấu tayđôi: hãng ôtô “Ford” cạnh tranh với hãng “ General Motors”, hay lànhững cuộc tranh đua trên truyền hình hòng thu lời nhiều triệu đolatrên thị trường tiêu thụ, trong cuộc chiến giữa các hãng bia và hãngnước quả. Nhưng khi các nhà kinh doanh theo mạng hạ thấp các côngty đang cạnh tranh với mình thì chính bằng cách đó họ sẽ hạ thấp toànbô nghành kinh doanh này Rốt cuộc chúng ta sẽ có cái gì ? – Đừng quên rằng công việckinh doanh của chúng ta được xây dựng trên cơ sở loan truyền thôngtin từ miệng người này sang người khác, trên khắp ca thế giới đồn đạithông tin rằng công ty này tồi, công ty kia kém. Cậu có muốn nghe một số thống kê đầy kinh ngạc không? – anhhỏi tôi.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 52
  53. 53. Tôi gật đầu đồng ý - Đối với một ý kiến tán thành được truyền từ miệng người nàysang người khác, sẽ có 11 ý kiến khác phản đối ở khắp nơi trên thếgiới. Cậu cứ thử suy tính một chút mà xem : đối với mỗi lký lẽ có lợiích cho cậu thì sẽ có 11 lý lẽ chống lại cậu. Tính theo cấp số nhân, consố 11 lời nhận xét tiêu cực sẽ biến thành con số 22, rồi 44, cứ đà nhưvậy - Cậu có muốn nghe một con số thống kê đầy kinh ngạckhông?- anh hỏi tôi - Tôi gật đầu đồng ý - Đối với mỗi ý kiến tán thành, được truyền từ miệng ngườinày sang người khác, sẽ có 11 ý kiến khác phản đối ở khắp nơi trênthế giới. Cậu cứ thử suy tính một chút mà xem : đối với mỗi lý lẽ cólợi cho cậu thì sẽ có 11 lý lẽ chống lại cậu. Tính theo cấp số nhân, consố 11 lời nhận xét tiêu cực sẽ biến thành con số 22, rồi 44, cứ đà vậysẽ lên tới hàng trăm nghìn người một cách nhanh chóng. Một người kểvới người khác những lời nhận xét tồi tệ của mình về kinh doanh theomạng, đến lược người thứ hai sẽ kể với năm người, roồi lại năm ngườinữa, cứ thếmãi - Cậu có hiểu mình đang lái vấn đề đi đâu chứ ? –anh hỏi. Tôi hiểu, và dần thấy lòng mình hơi ngổn ngang Tôi nhớ lại, nhiều lần tự mình giảng giải kiến thức mới cho những ngườiNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 53
  54. 54. mới vào nghề như thế nào, tại sao anh ấy hay cô ấy không nênlàm việc với công ty này hay công ty kia.rằng công ty của tôi mới thựclà hãng duy nhất vận dụng đúng hình thức kinh doanh đó Ban đầu trong đầu tôi không có ý nghĩ rằng con người đó có thểnghĩ : “ Mình có nên gắng bó hoàn toàn với nghành công nghiệp nàykhông nếu như các công ty hoạt động trong nghành, ngoại trừ mộtcông ty,luôn có nhiều vấn đề,sản xuất sản phNm có chất lượng trungbình, áp dụng phương thức trả công lao động không công bằng hay cưsử tồi với nhân viên của mình ?” Trên thực tế, tôi đã cảm thấy không ít cay đắng và luyến tiếc vềtất cả những thông tin tiêu cực đã xuất phát từ tôi rồi loan truyền trênthế giới. - Mình tháy cậu hiểu mình dang nói về điều gì, - anh nói khinhận thấy rõ nét mặt ủ rũ của tôi. – Tất cả chúng ta mỗi nhà phân phốiriêng biệt trong kinh doanh theo mạng đều có nhiệm vụ “bán” toàn bộngành công nghiệp kinh doanh, chứ không chỉ là một sản phNm vàtriển vọng của công ty mình. - Tôi đã nghĩ là các phương tiện thông tin đại chúng chịu tráchnhiệm về những ý kiến xấu nảy sinh trên cơ sở những bài viết về kinhdoanh theo mạng không? – anh hỏi. - Chính vậy đấy, - anh nói, chính bản thân chúng ta. Mỗi ngườitrong số chúng ta. - Kinh doanh theo mạng cho phép cá nhân được tự do hơn cả.Một mặt, nó là công việc tự do nhất trong số các công việc. Còn mặtkhác nữa. Mặt trái của đồng tiền, đó là trách nhiệm, anh tiếp tục. Kinhdoanh theo mạng quả thật là ngành kinh doanh gắn liền với tráchNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 54
  55. 55. nhiệm. Chúng ta kiếm được lợi nhuận vì có trách nhiệm. Chúng tacàng giành trách nhiệm cao về minh bao nhiêu thìc chúng ta sẽ càngđược trả công nhiều hơn bấy nhiêu. Ý nghĩa của từ “người đỡ đầu” làlãnh trách nhiệm khi thu hút những người quan tâm tham gia vàongành kinh doanh này. - Khi cậu lãnh trách nhiệm với mạng lưới hàng nghìn người thìcậu sẽ kiếm được nhiều tiền. Và điều đó thật tuyệt vời. Và phải là nhưthế. - Bây giờ vẫn còn có điều thú vị nữa. – Một lần nữa anh ngồiđối diện tôi, hơi cúi người về phía trước. - Cậu đang lo lắng về sự sống còn của mình trong doanhnghiệp và trách nhiệm để đạt được thành công của riêng minh đúngkhông? - Vâng tôi đáp. - Ok, bây giờ cài gì sẽ thay đồi nếu như cậu sẽ bận tâm tớithành công của cả ngành doanh nghiệp? Nếu như điều đó trở thànhtrách nhiệm của cậu? - Ồ, vâng… tôi nói và ngước mắt nhìn lên trần nhà. Cuối cùngtôi nhìn xuống và nói. - Có thể tôi đã không nghĩ về những vấn đề của mình vớichừng ấy thời gian, chắc chắn vậy. - Thế khi đó thì cậu nghĩ tới điều gì? – anh hỏi.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 55
  56. 56. - Tôi quan tâm tới điều làm sao để người biết thông tin tốt vềkinh doanh theo mạng nhiều hơn và thiết lập những mối quan hệ tốtnhất với chúng ta. Giúp họ hiểu công việc này vĩ đại như thế nào. Tôisẽ nghĩ làm thế nào để tránh được các nhược điểm trong ngành côngnghiệp mà anh đã biết, như là sự quá tải, những tham vọng tiề nbạckhông bồ bến. Những vấn đề đại loại như vậy, - tôi nói. - Thế cậu có boăn khoăn khi có ai đó đồng ý dùng thử sảnphNm hay là tham gia vào doanh nghiệp của câu không?. - Không, tôi sẽ không nghĩ tới điều đó. - Điều đó có cho cậu một khả năng bắt đầu xây dựng công việckinh doanh của mình khác với cách mà đến thời điểm này cậu vẫnđang làm không?”. - Phải, tất nhiên rồi. – Tôi trả lời. – Điều đó thật thú vị! Theokinh nghiệm bản thân tôi nhận biết được rằng trong khi nói mọi ngườicó ý dường như là mình đã nhận thấy được cả thế giới. Quả thật tôi đãnhận thấy điều này Tôi hiểu rồi ! tôi la lên. Nếu như tôi tập trung sự chú ý vào mình,vào cái gì đó lớn hơn, lớn hơn nhiều, thì những vấn đề trước đó đốivơi tôi là lớn lao thì ngay bây giờ sẽ trở thành nhỏ bé hơn ngay tứckhắc. Những vấn đề đó đối với tôi bây giờ sẽ đơn giản hơn rất nhiều.Tôi sẽ không còn phải bận tâm nhiều vì chúng nữa. - Vậy đấy! Bí quyết thành công mang sộ đã được hé mở, - anhcười. Có mục tiêu lớn hơn cả bản thân cậu. Càng lớn bao nhiêu thìcàng tốt bấy nhiêu. Khi đó cậu không còn thời gian để giày vò bởi cácNhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 56
  57. 57. chuyện vặt vãnh. Mục đích của cậu càng lớn lao bao nhiêu thì mọi thứcòn lại đối với cậu sẽ càng trở nên vặt vãnh bấy nhiêu. Anh chốg cằm với dáng vẻ trầm tư, sau đó chậm rãi thở dài mộttiếng. - Ôi, mình quên khuấy đi mất điều chính yếu. Anh lại ngồixuống ghế bành, uống một ngụm trà lớn. Cậu có nhớ tụi mình đã bànvề cái gì khi mình mải mê nói trong cuộc bàn luận? - Ồ, mình biết rồi, - anh cướp lời chính mình. – cậu hỏi vềcuốn sách “Dạy thanh niên…”, và mình đã đi đến kết luận cần giớithiệu nó như một cuốn sách dạy kinh doanh theo mạng ra sao. Trí nhớcủa mình tốt đấy chứ? – Anh rõ ràng rất hài lòng với câu hỏi củamình, một câu hỏi hoàn toàn nội tâm. - Đã lâu rồi, - anh nói – khi mình bắt đầu tìm kiếm nhữngthông tin có ích từ nhiều nguồn khác nhau, không kể các cuốn sách vềcông việc kinh doanh truyền thống bởi vì mình hiểu rằng kinh doanhtheo mạng là phương pháp kinh doanh rất độc đáo. Mình tìm kiếm tàiliệu mới và đặc biệt về cách truyền giảng kinh doanh theo mạng. thếcho nên mình đã phát hiện ra rằng chính thể thao giành cho thanh niênsẽ dạy chúng ta cách tổ chức kinh doanh theo mạng. - Ở đây, - Anh ra hiệu nhờ tôi đưa cho quyển sách “Dạy thanhniên…” nằm trên bàn trước mặt tôi và nói: - Cho phép mình đọc chocậu nghe một chút. Anh giở qua hai trang và đọc to:Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 57
  58. 58. Chúng ta hình dung rằng các bài tập thể thao thanh niên ở cáccấp độ khác nhau – đó là niềm vui, giáo dục sự phát triển cá nhân vàchiến thắng – đúng là theo trình tự như vậy. Chúng ta không dấu diếm rằng nhiệm vụ quan trọng nhất củacác bạn, với tư cách một huấn luyện viên, tin chắc rằng học trò củacác bạn đón nhận niềm vui thích; điều thứ hai quan trọng trong côngviệc của các bạn là dạy cho chúng tất cả những gì các bạn biết; thứba tạo điều kiện cho sự phát triển của chúng, cho mỗi các nhân và cácthành viên trong đội; và điều thứ tư – chiến thắng khi nào có thể.Chúng tôi không yêu cầu các bạn hoàn toàn coi nhẹ chiến thắng;người huấn luyện viên mà quên khuyến khích lũ trẻ thi đấu để giànhgiật chiến thắng bằng tất cả sức lực, sẽ gây hại cho đội mình. Nhưngdạy chúng nhận được niềm vui từ các trò chơi lại là điều quan trọnghơn cả. Anh đặt quyển sách xuống, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt đặcbiệt của riêng mình. - Đó là sự miêu tả lý tưởng vai trò của người đỡ đầu trong kinhdoanh theo mạng, - anh nói. – Đó lại là một ví dụ nữa về sự khác biệtrõ rệt giữa bộ môn kinh doanh này với các công việc kinh doanhtruyền thống khác Nhiệm vụ số một – dạy mọi người cảm nhận được niềm vui.Nhiệm vụ số hai – đào tạo cho họ những thói quen có lợi đối với họ đểđạt được thành công. Thứ ba – giúp họ phát triển và hoàn thiện, trướchết là bản thân, tiếp đến là với tư cách thành viên trong đội, và điềuthứ tư – giành chiến thắng khi có thể.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 58
  59. 59. - Mình hứa với cậu, - anh nói chân thành, - nếu như cậu hoànthành điều đầu tiên, thứ hai và thứ ba, thì khi đó cậu sẽ luôn chiếnthắng – luônn luôn vậy.Nhà KDTM vĩ đại nhất thế giới – ducphien.livedrive.com 59
  60. 60. Chương VI DẠY TRẺ HỌC Trên đường tới nơi sẽ diễn ra bài học thực hÀ

×