Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.
Phạm Đình Tuấn   Nhà nghèo, không bằng cấp, ít mối quan hệ,…không thể                 ngăn cản bạn thành công!Nhiều người ...
Phạm Đình TuấnSuy nghĩ kỹ lưỡng, lần thứ ba ông trộm 70 won bán bò của bố để lên Seoul học kế toán. Ông rấtkhâm phục Napol...
Phạm Đình Tuấnchữa hàng đầu trong thành phố thời đó, ông đề ra tiêu chí sửa nhanh gấp 2 - 3 lần. Vì thế mà xehơi của thành...
Phạm Đình TuấnTình cảm của cha ông, cũng như những nông dân hiền lành và chất phác, dành cho đất, khaokhát có được một mản...
Phạm Đình Tuấnmỗi tuần tại thánh đường Hari krishna nơi mà cách nhà ông đến 7 dặm. Khi đi học đại học, ôngkhông có tiền th...
Phạm Đình TuấnNăm 1938, khi Soichiro vẫn đang là sinh viên, ông bắt đầu một xưởng sản xuất nhỏ nghiên cứuvề vòng piston, v...
Phạm Đình Tuấnmà ông phải đối mặt. Honda gần bên bờ vực phá sản tổng cộng 5 lần, chỉ cứu được ở phút chótnhờ xoay chuyển t...
Phạm Đình TuấnThời gian ông tham dự Đại học Chicago, Ellison đã có một mùa hè chuyển tới bắc California,nơi ông sống với n...
Phạm Đình TuấnEllison hiện đang làm việc với mức lương 1 USD/ năm. Ban lãnh đạo có thể chi trả cho ôngnhiều hơn nữa. Nhưng...
Phạm Đình TuấnHòa Ký Hoàng Phố, chuyên đầu tư vào các lĩnh vực tàu biển, bất động sản, năng lượng, xâydựng…Lý Gia Thành ch...
Phạm Đình Tuấnlà tài thổi bùng lên ngọn lửa sức mạnh và tính tiến thủ của mọi người giúp họ có đủ can đảmsống vì ước mơ. T...
Phạm Đình Tuấntập thể dục. Với tất cả những đổi mới không ngờ tới đó, Virgin Airlines đã trở thành bộ máy intiền khổng lồ....
Phạm Đình TuấnNgười ta đồn rằng, vào năm 8 tuổi, Michael quyết định không học các lớp thuộc bậc tiểu họcmà làm đơn xin thi...
Phạm Đình Tuấnkhông thành công thì phải quay trở lại trường đại học. Michael rút hết số tiền tiết kiệm vàthành lập hãng De...
Phạm Đình Tuấn Sylvester Stallone: Từ một “chàng ngốc” vươn lên thành diễn viên                      nổi tiếng nhất nước M...
Phạm Đình TuấnTrong nghịch cảnh ấy, ông vô tình xem được một trận đấu quyền anh giữa Muhammed Ali(huyền thoại quyền anh th...
Upcoming SlideShare
Loading in …5
×

Nhà nghèo, không bằng cấp, ít mối quan hệ,…không thể ngăn cản bạn thành công!

1,701 views

Published on

  • Be the first to comment

Nhà nghèo, không bằng cấp, ít mối quan hệ,…không thể ngăn cản bạn thành công!

  1. 1. Phạm Đình Tuấn Nhà nghèo, không bằng cấp, ít mối quan hệ,…không thể ngăn cản bạn thành công!Nhiều người nghĩ rằng cần phải có xuất phát điểm cao, nhiều bằng cấp, những mối quan hệ đặcbiệt mới có thể thành công. Hoàn toàn sai lầm!Hãy đọc những câu chuyện dưới đây bạn sẽ hiểu rõ điều đó… Chung Ju-Yung: Biến điều không thể thành có thể.Từ những thất bại cay đắng nhất thời trai trẻ, vượt lên những khó khăn, đương đầu với thử thách,biến điều không thể thành hiện thực, Chung Ju-Yung - người sáng lập tập đoàn Huyndai - đã gópphần đưa một Hàn Quốc chiến tranh triền miên, khí hậu khắc nghiệt trở thành một nền kinh tếvững mạnh đáng khâm phục.Tuổi thơ và ba cuộc trốn chạySinh ra và lớn lên trên vùng quê Asan nghèo khó, trong một gia đình nông dân đông anh em,quanh năm cần cù lao động cũng chỉ đủ ăn, tuổi thơ của Chung Ju-Yung gắn liền với chế độthống trị của Nhật Bản, nhân dân Hàn Quốc lúc đó sống trong cảnh dè sẻn "sáng cơm, tối cháo"từng ngày.Asan là vùng quê khí hậu khắc nghiệt: mùa khô thì hạn hán như muốn đốt cháy tất cả, mùa mưathì mang đến những trận hồng thủy, mùa đông thì dìm tất cả ngập trong tuyết. Tuyết rơi dày hơnmột mét, có khi đến hai mét, người dân phải đào đường hầm mà đi. Chỉ cần mưa đến muộn mộtchút vào mùa xuân, hay một cơn mưa đá trong mùa hè hoặc sương muối sớm vào mùa thu là cảnăm mất mùa.Mười bốn tuổi Chung Ju-Yung tốt nghiệp tiểu học, ngay lúc ấy giấc mơ học tiếp để trở thànhthầy giáo tiểu học đã ấp ủ trong đầu ông. Người cha thì luôn muốn con trai trở thành một nôngdân giỏi, nhưng ông chỉ muốn thoát khỏi vùng quê nghèo đó, dù làm công nhân nhà máy cũngchẳng sướng hơn làm một nông dân. Thế là ý chí thúc giục ông lên thủ đô Seoul, tự học, vượtqua kỳ thi để trở thành một luật sư như những gì ông đọc được trong một trong báo.Lần đầu tiên cùng một người bạn trốn nhà đi, đường lên thành phố khá xa nên ông phải đi xincơm. Vận may đến với ông và người bạn khi họ được nhận làm công nhân xây dựng đường xelửa Bình Nhưỡng - Gowon. Ý đồ gom góp tiền đi Seoul chưa thành thì cha ông tìm thấy và đưavề. Trở về nhà nhưng ông vẫn bực tức trong lòng: "Những đồng tiền quý giá mà mình làm đượcchẳng là bao nhưng đó là công sức của chính mình. Nếu có thể cho mình tiếp tục công việc thìmình có đủ tự tin để khám phá cái thế giới mới mẻ và rộng lớn bao la này".Lần thứ hai trong tay, ông lại bị một người đàn ông đứng tuổi lừa hết tiền. Cũng chính vì tin rằngông ta sẽ kiếm cho mình một công việc trong khách sạn ở Seoul nên ông lại một lần nữa trắngtay. Sau chuyến đi 10 ngày ấy, ông lại bị một người bà con đưa về. Ông chấp nhận trở lại làmnông dân vì cảm thấy có lỗi khi làm cha đau lòng. Nhưng tâm trí ông chỉ hướng về Seoul, ý chíthoát nghèo trong ông vẫn không thay đổi. www.sachdaythanhcong.com
  2. 2. Phạm Đình TuấnSuy nghĩ kỹ lưỡng, lần thứ ba ông trộm 70 won bán bò của bố để lên Seoul học kế toán. Ông rấtkhâm phục Napoleon, người sinh ra trong một gia đình nghèo, nhờ tinh thần bất khuất, dũng cảmcuối cùng đã trở thành Hoàng đế Pháp. Ông cũng thấy tuổi thơ mình có nhiều nét giống Lincoln -xuất thân nông dân, rồi ra thành phố lao động và sau đó trở thành Tổng thống thứ 16 của HoaKỳ.Mới học được hai tháng, bất ngờ người cha lại xuất hiện trước mặt ông, nhưng không giận cũngkhông mắng, cha ông chỉ nói vài lời: "Con phải nhớ con là một thằng nhà quê học hết cấp 1, ởSeoul người ta học hết trường Cao đẳng còn thất nghiệp đầy cả đống. Cha già rồi, con là contrưởng thì phải giúp cha, con mà bỏ mặc thì cả nhà sẽ thành bầy ăn mày". Lời cha cứa vào tronglòng ông, hình ảnh người mẹ và các em hiện lên trước mắt, nỗi buồn ngập tràn và ông đã khóc.Và ông lại thất bại trong chuyến đi lần này.Ý chí có kiên cường, con người có mạnh mẽ thế nào, vẫn không vô tình và bỏ mặc những ngườithân yêu.Từ khuân vác thành giám đốcSau ba lần lên Seoul không thành, Chung Ju-Yung vẫn không từ bỏ giấc mơ thoát khỏi cái nghèokhổ của vùng quê heo hút và khắc nghiệt ấy.Dường như may mắn đã mỉm cười với ông trong lần thứ tư trốn nhà, ông xin được một chânkhuân vác ở công trình xây dựng trường học Bosung (ĐH Hàn Quốc bây giờ).Sau hai tháng tìm tòi công việc, ông trở thành nhân viên phân phối gạo lẻ cho của hàng gạo"Phục hưng Thương hội". Do có kiến thức kế toán học được trước đó, ông được chủ cửa hàng rấttin tưởng.Sau 4 năm làm việc ở đây, sự kiên trì, say mê, cần cù, chịu khó, thật thà của Chung Ju-Yung đãkhiến ông chủ Phục hưng Thương hội quyết định trao lại cửa hàng cho ông thay vì đứa con traiông ăn chơi, trác táng của mình. Ông đổi tên cửa hàng thành "Kinh nhất Thương hội". Từ một kẻkhông xu dính túi, Chung Ju-Yung đã có trong tay một cửa hàng phân phối gạo lớn khi mới 22tuổi nhờ uy tín tích lũy được trong bốn năm trời.Năm 1939 chiến tranh xảy ra, chế độ phân phối gạo được ban bố, tất cả các cửa hàng buôn bángạo trong cả nước bị đóng cửa. Trước cú sốc lớn đó, ông vẫn vững lòng tin: nếu toàn tâm, toàn ýdốc sức thì bất cứ việc gì cũng có thể thành công.Ông về quê mua cho cha thêm 660 mét vuông đất và biếu cha một khoản tiền vốn. Đầu năm sau,hoài bão làm giàu lại thôi thúc ông lên Seoul, mảnh đất mà người trượng phu có thể vật lộn vớisố mệnh.Khi đang lang thang với số vốn ít ỏi, ông được một người bạn cho biết một nhà máy sửa chữaôtô đang có ý định chuyển nhượng. Ông mù tịt về ôtô nhưng người bạn khẳng định ngành nàycần ít vốn mà kiếm nhiều tiền, còn hứa sẽ tập hợp thợ giỏi cho ông, cần nhất là có 3.500 won đểchuyển nhượng. Nhờ uy tín thời buôn bán gạo, ông vay được 3.000 won từ một người cho vaylãi mà không cần thế chấp, chỉ bằng uy tín. Gom góp cả vốn, vay và được hai người bạn giúp đỡ,ông có 5.000 won để tiếp quản nhà máy sửa chữa ô tô Ado Service vào năm 1940.Ông bắt đầu công việc mới với tràn trề hy vọng. Mọi việc ban đầu đều trôi chảy, khách đến ngàycàng đông. Nhưng không may, một buổi sáng, một công nhân sơ ý để dầu bén lửa trong khi rửatay khiến cả nhà máy bốc cháy, trong đó có cả những chiếc xe đắt tiền vừa sửa xong của khách.Tất cả thành tro bụi, ông đứng trước nguy cơ phá sản, nợ chồng chất.Ông lại tìm đến người cho vay nặng lãi, không phải để trả nợ mà là vay thêm, vẫn không thếchấp cái gì ngoài uy tín. Ông nhanh chóng xây dựng lại nhà máy, công việc ngày càng nhiều,làm cả ngày lẫn đêm. Ông cũng làm việc như một công nhân. Cạnh tranh với các xưởng sửa www.sachdaythanhcong.com
  3. 3. Phạm Đình Tuấnchữa hàng đầu trong thành phố thời đó, ông đề ra tiêu chí sửa nhanh gấp 2 - 3 lần. Vì thế mà xehơi của thành phố Seoul cứ ùn ùn kéo về xưởng của ông.Ông mở rộng mặt bằng, tìm thêm khách hàng: người ngoại quốc, quân đội, ngoại thành... Bảnthân ông dần nắm vững mọi nguyên lí hoạt động của tất cả các loại máy móc, xe cộ. Và Công tycông nghiệp xe hơi Huyndai ra đời ngày 25/5/1947, ông là giám đốc.Người ta khi thành công thì nghĩ là do may mắn, còn khi công việc không suôn sẻ thì lại đổ cholà không may. Nhưng đối với Chung Ju-Yung thì: “Một người không tin là có vận xấu, người đósẽ không có vận xấu. Mọi thứ đều quân bình, vận may rủi đều đến với con người như nhau.Quan trọng nhất là phải nỗ lực, nỗ lực không ngừng và biết chớp thời cơ”.Ý tưởng độc đáo, tự tin vào chính mìnhChiến tranh với Nhật ngày càng khốc liệt buộc ông phải sát nhập, rồi nhượng lại công ty chongười khác. Bắt đầu lại từ số không, ông xin vào làm ở xưởng chế luyện Choksan và chờ đợi cơhội.Ông dần khôi phục lại công ty của mình. Một lần lên cơ quan hành chính nhận tiền, ông gặp cácnhà thầu xây dựng. Ông nhận được 100 won thì họ lãnh mấy ngàn won - cũng một khoảng thờigian và công nhân như nhau mà tiền công lại chênh lệch một trời một vực. Ngay lập tức ông treothêm tấm biển “Công ty xây dựng cơ bản Huyndai”. Ông trúng một hợp đồng sửa chữa trị giá1.530.000 won ngay trong năm đầu tiên.Có kinh nghiệm về xây dựng cơ bản, lại tự tin vào quyết định đúng đắn của mình, ông khôngthấy cái gì là khó khăn. Ông luôn tuân theo một nguyên tắc: "Tin tưởng 90 phần trăm sẽ thànhvà 10 phần trăm tự tin mình nhất định làm được".Nhưng cuộc sống chẳng khi nào có thể đoán trước, chính trị lại chi phối tất cả, nhất là trong thờichiến tranh loạn lạc. Hỗn loạn 25/6 nổ ra, ông cùng em trai phải li tán gia đình.Qua quen biết, ông nhận được một công trình của quân đội Mỹ. Dự án phủ xanh nghĩa trang củaquân đồng minh trong mùa đông tuyết giá rất gấp về thời gian, ai cũng cho là không thể làmđược. Vậy mà ông vẫn làm được hoàn hảo bằng cách mua cây lúa ở nơi khác, vận chuyển cả gốcvề phủ lên. Dự án được hoàn thành còn ông được Tổng thống Mỹ Eisenhower khen hết lời.Với công trình Koriong (cầu đường bộ bắc qua sông Hàn) sau đó, ông học được một bài họcquan trọng là: "Việc học hỏi những người trẻ hơn, có địa vị thấp hơn mình những điều mà mìnhkhông biết, không có gì là xấu hổ". Ông đã học được rất nhiều từ các chuyên gia kiến trúc trẻngười Mỹ, từ thiết kế đến quản lý chất lượng công trình.Chung Ju-Yung thu được thành công từ sửa chữa ôtô đến xây dựng nhà ở, cầu đường, những lĩnhvực khó khăn cần ý tưởng và kinh nghiệm cũng như sự sáng suốt. Đối với thành bại trong đời,ông quan niệm chìa khoá chính là hành động và thời gian. Cũng chính phương trâm này đã giúpông cạnh tranh được với các công ty xây dựng nước ngoài.Trước sự ngạc nhiên của người thân và công nhân, ông lại có thêm một quyết định táo bạo làchuyển sang lĩnh vực đóng tàu. Là người luôn tìm tòi cái mới, ông coi "cái gọi là đóng tàu nàocó khác việc xây dựng là mấy". Việc cắt thép ra, hàn lại và đặt máy lên, tất cả chẳng phải lànhững việc ông vẫn thường làm đó sao? Suy nghĩ của ông biến mọi thứ từ phức tạp thành giảnđơn, từ khó trở thành dễ.Thế là công ty đóng tàu Huyndai tại Ulsan ra đời và phát triển như vũ bão. Đến thập niên 70 củathế kỷ XX, công ty của ông là công ty đóng tàu lớn nhất thế giới."Doanh nghiệp Hàn Quốc và nền kinh tế Hàn Quốc phát triển như ngày hôm nay là dựa vào ýchí bất khuất của con người sáng tạo, vào tinh thần tiến thủ, sự cống hiến hết sức mình của tầnglớp công nhân cần cù và ưu tú. Tất cả chỉ bằng sức người".Biến đổi lịch sử www.sachdaythanhcong.com
  4. 4. Phạm Đình TuấnTình cảm của cha ông, cũng như những nông dân hiền lành và chất phác, dành cho đất, khaokhát có được một mảnh đất của riêng mình, cũng ấp ủ trong Chung Ju-Yung ước muốn khaihoang đất đai. Với người Hàn Quốc, việc khẳng định và mở rộng đất đai trong hoàn cảnh dân sốtăng cao và thiếu lương thực cũng là điều cực kỳ quan trọng.Giấc mơ biến vùng biển lồi lõm phía Tây Nam thành đồng bằng đã nhen nhóm trong ông từ thửaấu thơ. Đây là công trình dân sự lớn nhất cho đến năm 1983. Vùng biển này nổi tiếng nguy hiểmbởi đá ngầm và nước mạnh, tốc độ nước đến 6m3/s, khiến những tảng đá to bằng xe hơi vừa némxuống đã tức khắc biến mất.Chính trong khó khăn, con người sẽ nảy sinh sáng tạo: Ông dùng đến sự trợ giúp của nhữngchiếc tàu chở dầu nặng 230.000 tấn, dài 300m, rộng 45m và cao 27m. Phương pháp này tiết kiệmđược 29 tỷ won. Ông đã phải đục lỗ những tảng đá 4-5 tấn, lấy dây sắt cột 2-3 tảng vào với nhaurồi dùng phà ném xuống. Với công trình hơn đê chắn thủy triều dài 6.400m này, Chung Ju-Yungđã mang lại cho Hàn Quốc hơn 100 triệu mét vuông đất nông nghiệp.Sau đó ông tiếp tục khử mặn đất trong vòng 7 năm và bắt tay trồng thử nghiệm 13 giống lúa ởcác khu vực khác nhau. Ông ôm giấc mơ biến mảnh đất này thành nơi sản xuất lương thực nhiềuhơn cả Califonia (nơi sản xuất lương thực lớn nhất nước Mỹ).Năm 1988, khu vực khai hoang Sosan đã lột xác thành mảnh đất nông nghiệp cơ khí hóa với quymô lớn. Ngoài hiệu quả trực tiếp là mở rộng lãnh thổ và tăng thêm nguồn lương thực, nó còn tạocông ăn việc làm cho khoảng 6,6 triệu người mỗi năm.Ý tưởng khai hoang mở rộng đất đai và kiến thiết đắp đê chắn thủy triều của Chung Ju-Yung cònđược nhiều nước tiên tiến trên thế giới áp dụng. Steve Jobs: Từ không bằng cấp đến triệu phú rồi mất hết mọi thứ rồi gây dựng lại cơ nghiệp rồi bị ung thư rồi trở thành tỷ phú.Steve Jobs là người sáng lập ra hãng Apple. Apple ngày nay là 1 trong những công ty công nghệthành công nhất trên thế giới, với vị trí dẫn đầu về điện thoại (Iphone), máy tính bảng (Ipad),máy tính xách tay (Macbook), máy nghe nhạc cầm tay (Ipod). Steve Jobs là 1 trong những doanhnhân công nghệ thành công và giàu có nhất thế giới và được đề cử là CEO của thập kỉ.Tuy nhiên, để có được thành công như ngày nay, ông đã phải vượt qua những khoảng thời giankhó khăn nhất trong cuộc đời mình. Ngay từ khi sinh ra, mọi thứ dường như đã không mỉm cườivới ông. Ông được sinh ra bởi 1 nữ sinh và do hoàn cảnh không cho phép, bà đã “đem ông bỏchợ”. Ban đầu có 1 gia đình luật sư nhận nuôi ông. Tuy nhiên vào phút chót, gia đình đó đãquyết định rằng họ không muốn 1 cậu bé do đó rồi ông được 1 gia đình nghèo khó nhận nuôi.Mặc dù ông học hành rất chăm chỉ ở trường và được nhận vào trường Reed College (1 trường tưthục rất nổi tiếng ở miền Đồng Nam Portland, bang Oregon nước Mĩ). Ông buộc phải bỏ học chỉsau 1 năm vì cha mẹ nuôi của ông không có đủ tiền tiết kiệm để trang trải học phí. Ông thậm chíkhông có tiền để ăn, phải mang trả lại những cái vỏ chai đã dùng rồi để đổi lấy 5 cent (đơn vịtiền tệ của Mĩ, 100 cent = 1 dollar) mua bim bim để sống qua ngày. Ông chỉ có 1 bữa ăn ngon www.sachdaythanhcong.com
  5. 5. Phạm Đình Tuấnmỗi tuần tại thánh đường Hari krishna nơi mà cách nhà ông đến 7 dặm. Khi đi học đại học, ôngkhông có tiền thuê nhà nên ông buộc phải ngủ ở nền nhà tại các phòng ngủ tập thể của bạn bètrong trường.Vì ông bỏ học giữa chừng và không có bằng cấp, ông hình thành thói quen tự giáo dục bản thânqua việc đọc sách miễn phí trong thư viện và có 1 khát khao thành công mãnh liệt. Việc khôngđược giáo dục đúng đăn buộc ông phải trở thành 1 thiên tài sáng tạo. Bắt đầu từ ga-ra của bố mẹvới những mẩu vật liệu thừa, ông thiết kế và phát triển 1 chiếc máy tính có tính cách mạng vớitên gọi Apple.Tuy không có gì trong tay nhưng với đam mê và sự khát khao thành công của mình, Steve Jobslập ra 1 công ty cùng với người bạn của ông là Steve Wozniak. Từ 1 công ty ban đầu chỉ có 2người, ông phát triển nó thành 1 công ty với 6000 nhân viên và có giá trị lên tới hành tỉ đô-la chỉtrong vài năm.Tuy nhiên một sự việc bất ngờ xảy ra: Ông bị xa thải bởi vị CEO mới được bổ nhiệm (người nàylại được chính Steve Jobs mời từ Pepsi về). Bạn có thể tượng tưởng được sự nhục nhã và hổ thẹnkhi bị đuổi khỏi nơi mà mình dã sáng lập ra chứ? Thay vì bỏ cuộc, ông lập ra 1 công ty máy tínhmới với tên gọi NEXT. Công ty này phá sản vài năm sau đó và Steve mất rất nhiều tiền.Tuy nhiên, ông vẫn không từ bỏ và tiếp tục thành lập 1 công ty khác với tên gọi PixarAnimation. Về sau, Pixar sản xuất ra bộ phim “Toy Story” (Câu chuyện đồ chơi) và được Disneymua lại, đem lại một khối tiền lớn cho Steve Jobs.Khi mọi thứ đang diễn ra 1 cách tốt đẹp, Steve lại bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến tuỵ vàchỉ còn sống được vài tháng nữa. Ông quyết không từ bỏ, chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo,tiếp tục sự nghiệp gây dựng lại công ty và danh tiếng cho mình. Khi mọi thứ trở nên vô vọng,cuộc đời ông lại chứng kiến 1 bước ngoặt mới.Ông chiến thắng căn bệnh ung thư sau khi khối u được gỡ bỏ và tiếp tục là kiến trúc sư choApple khi ông trở lại nắm quyền. Apple vào lúc này đang trên bờ vực phá sản do những quyếtđịnh sai lầm của ban điều hành. Công nghệ mà ông đã phát triển từ chiếc máy tính NEXT vàPixar giúp ông có khả năng biến Apple thành 1 công ty siêu thành công 1 lần nữa, biến ông trởthành 1 trong những CEO vĩ đại nhất trong mọi thời đại. Soichiro Honda: Tôi không biết đến hai từ “thất bại”! www.sachdaythanhcong.com
  6. 6. Phạm Đình TuấnNăm 1938, khi Soichiro vẫn đang là sinh viên, ông bắt đầu một xưởng sản xuất nhỏ nghiên cứuvề vòng piston, với ý định bán lại sản phẩm cho Toyota. Chàng thanh niên trẻ tuổi làm việc 7ngày một tuần, thậm chí ngủ lại ở xưởng. Khi tiền cứ cạn dần mà thành công thì chẳng xuất hiện,Soichiro đành cầm cố nốt số nữ trang của vợ mình để lấy vốn đầu tư.Cuối cùng, ngày mà ông hoàn thành vòng piston để có thể bán lại cho Toyota đã đến. Đáng buồnthay, người ta nói với ông rằng vòng piston của ông không phù hợp với tiêu chuẩn của họ!Soichiro đành quay trở lại trường học trong 2 năm để cải tiến phát minh của mình, đồng thờichịu đựng sự chế giễu của các kĩ sư khi thấy bản thiết kế của ông.Ông vẫn kiên quyết không bỏ cuộc. Thêm 2 năm nữa tiếp tục tranh đấu và cải tiến, ông đã thànhcông khi dành được hợp đồng với Toyota. Ông cần xây dựng một nhà máy để cung ứng sảnphẩm cho Toyota. Rủi thay, số phận lại không mìm cười với ông. Thời điểm đó, chính phủ Nhậtđang ráo riết chạy đua vũ trang và cần bê tông cho các công trình phòng thủ. Vì vậy, ông khôngcó được số vật tư cần thiết cho việc xây dựng nhà máy của mình.Vẫn không đầu hàng, ông đã phát minh ra một quy trình sản xuất bê tông giúp ông xây dựngđược nhà máy. Khi nhà máy được xây xong, mọi chuyện xem chừng đã thuận lợi để ông có thểbắt tay vào sản xuất. Tuy nhiên, một lần nữa, vận ông lại gặp hạn. Nhà máy của ông bị máy bayMĩ oanh kích 2 lần và sắt thép càng trở nên là vật “xa xỉ phẩm”.Quyết không bỏ cuộc, ông thu lượm những can xăng thừa bị quân đội Mĩ bỏ lại –“ Món quà từTổng thống Truman”, ông đã gọi chúng như vậy. Xăng giờ trở thành thứ vật liệu mới giúp ôngtái thiết lại xưởng sản xuất của mình. Có lẽ, ông Trời muốn thử lửa lòng Soichiro. Một trận độngđất xảy ra và nhà máy lần thứ 3 bị phá hủy.Sau chiến tranh, sự thiếu thốn về xăng dầu đã buộc mọi người phải đi bộ hoặc sử dụng xe đạp.Soichiro nhận thấy cơ hội và chế tạo ra một động cơ nhỏ, gắn vào xe đạp của mình. Những ngườihàng xóm của ông cũng muốn một cái, nhưng mặc cho cố gắng, ông vẫn không thể có được vậtliệu cần thiết cho việc sản xuất. Ông cũng chẳng đủ vốn liếng mà xây dựng thêm một cái nhàmáy nữa để chế tạo “xe đạp gắn máy”.Nhưng ông vẫn không bỏ cuộc. Ông viết thư cho 18.000 cửa hàng kinh doanh xe đạp và hỏi họxem có thể ứng trước tiền ông xây dựng xưởng sản xuất của mình hay không. Đổi lại, họ sẽ đượccung ứng những sản phẩm mới nhất về “xe đạp gắn máy”- xe máy. Không may, mẫu chế tạo đầutiên quá nặng nề để hoạt động hiệu quả, vậy nên ông lại tiếp tục cải tiến và thay đổi. Cuối cùng,chiếc xe “Super Cub” cũng thành công và gây nên một cơn dư chấn thực sự ở Nhật. Thành côngở Nhật thôi thúc Honda xuất khẩu sản phẩm của mình sang các thị trường như châu Âu và châuMĩ.Đấy là câu chuyện về việc hình thành tập đoàn Honda. Liệu khó khăn đó có phải là khó khăncuối cùng của Soichiro không? Không bạn à! Khi điều hành công ty, có vô số vấn đề tài chính www.sachdaythanhcong.com
  7. 7. Phạm Đình Tuấnmà ông phải đối mặt. Honda gần bên bờ vực phá sản tổng cộng 5 lần, chỉ cứu được ở phút chótnhờ xoay chuyển tài tình. Mỗi lần thất bại, Soichiro vẫn đứng lên, học hỏi từ thất bại và khônglùi bước. Larry Ellison - Tỷ phú vượt lên số phậnJoseph Lawrence Larry Ellison là đồng sáng lập và CEO của Oracle, một công ty phần mềmdoanh nghiệp lớn.Trải qua nhiều thăng trầm trong sự nghiệp, ông vươn lên xếp thứ tư trong bảng danh sách các tỷphú giàu nhất thế giới theo bình chọn của Forbes (tính đến 11/3/2009) và là tỷ phú giàu thứ bacủa Mỹ với tài sản ước tính khoảng 22,5 tỉ USD.Bén duyên với công nghệ phần mềmLarry Ellison sinh ra ở The Bronx, New York. Theo yêu cầu của mẹ mình, ông đã được trao chochú dì ở Chicago nuôi dưỡng ngay từ khi ông mới có 9 tháng tuổi. Cuộc sống thiếu thốn tìnhcảm ruột thịt đã theo ông suốt quãng đời niên thiếu và cho đến khi ông 48 tuổi, ông mới đượcgặp mặt đấng sinh thành.Ellison lớn lên trong một căn hộ hai phòng ngủ ở giữa bờ biển Nam Chicago và khu phố DoThái. Ông tốt nghiệp Trường tiểu học Eugene Field vào tháng Giêng năm 1958 và đã tham dựTrung học Sullivan cho tới mùa thu năm 1959 trước khi chuyển đến South Shore. Ông đã từnghai lần theo học đại học nhưng đều không “đến nơi, đến chốn” như bao sinh viên khác.Lần thứ nhất, ông theo học trường Đại học Illinois tại Urbana-Champaign. Tại đây, ông đượcnhiều thầy cô và bạn bè đánh giá là một sinh viên thông minh và có nhiều ý tưởng sáng tạo.Nhưng dòng đời quá nghiệt ngã, ông phải thôi học vào năm thứ hai sau khi mẹ nuôi qua đời.Lần thứ hai, ông theo học tại trường Đại học Chicago. Nhưng ông cũng chỉ tham dự được 1 khóahọc tại đây bởi kinh tế gia đình khó khăn. Trước đó, cha ông, một nhân viên làm việc cho chínhphủ, đã bị thiệt hại nặng nề khi đem tài sản, vốn liếng đầu tư bất động sản đúng vào thời điểmcuộc Đại suy thoái kinh tế 1930.Nhìn lại quãng đời thơ ấu của mình, Larry Ellison nói, chính cuộc sống khó khăn đã tôi luyệncho tôi sức bền trước những thách thức, sự tự đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Và điều may mắnhơn cả, tôi đã tìm ra được nguồn sống của cuộc đời mình. Chẳng ngờ, niềm vui, nguồn sống ấylại “quẩn” lấy cuộc đời ông đến tận bây giờ. www.sachdaythanhcong.com
  8. 8. Phạm Đình TuấnThời gian ông tham dự Đại học Chicago, Ellison đã có một mùa hè chuyển tới bắc California,nơi ông sống với người bạn Chuck Weiss. Chính tại nơi đây, ông đã lần đầu tiên có cơ hội tiếpxúc với máy tính và khơi dậy trong ông niềm đam mê mãnh liệt. Vào lúc 20 tuổi, ông chuyển tớimiền bắc California.Gây dựng sự nghiệpTrong suốt những năm 1970, Ellison từng làm việc cho Ampex Corporation. Một trong các dựán của ông là xây dựng một cơ sở dữ liệu cho CIA, mà ông đặt tên là “Oracle”. Đến năm 1977,ông mạnh dạn thành lập Oracle, với số vốn ban đầu vỏn vẹn 2.000 USD, số tiền ông dành dụmđược sau một thời gian dài tích góp, nhưng dưới tên “Phát triển phần mềm phòng thí nghiệm(Software Development Laboratories - SDL)”.Đến năm 1990, Oracle sa thải 10% (khoảng 400 người) lao động của mình nhằm cân đối tiền mặtvà doanh thu. Khủng hoảng này của Oracle bắt nguồn từ việc hoạch định sai chiến lượcmarketing cho công ty.Ông đã lập ra kế hoạch tiếp thị “marketing lên phía trước” trong đó cho phép người bán thúcgiục khách hàng tiềm năng để mua số lượng lớn nhất của phần mềm có thể cùng một lúc. Vànhững người bán hàng sau đó đặt giá trị của giấy phép bán hàng trong tương lai ở quý hiện tại,nhằm tăng tiền thưởng của họ.Song thực tế lại thấp xa so với tương lai được đặt trước này. Vì thế gần như Oracle đã phải kinhdoanh không công. Ellison sau này nói rằng, Oracle đã được thực hiện “một sai lầm kinh doanhđáng kinh ngạc”. Khủng hoảng này đã khiến cho Oracle đối mặt với nguy cơ phá sản, songEllison vẫn bền chí, vực dậy công ty từng bước, từng bước.Làm CEO với mức lương 1 USD/nămLarry Ellison đã thực sự gây bất ngờ với mọi người khi tuyên bố mình sẽ làm việc cho Oraclevới mức lương cơ bản 1 USD. Thật ra, đây là một quyết định được bắt nguồn từ việc trước kiaSteve Jobs, người mà ông đã từng quen biết khi được mời về làm cho Apple Computer, đã làmviệc cho Apple Computer với mức lương 1 USD/năm trong năm 2000 khi công ty này tung radòng sản phẩm “iPod” làm thay đổi vận mệnh của mình.Lịch sử kinh tế thế giới cũng đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp các CEO tuyên bố sẽ làmviệc với mức lương 1 USD/năm như Lee Iaccoca của Chrysler vào năm 1978, Edward Liddy củaAIG... Câu chuyện “CEO- 1 USD” thường xuất hiện vào thời điểm công ty đang đối mặt với khókhăn.Oracle cũng giống như rất nhiều công ty khác đang phải đối mặt với tình trạng khó khăn trongvấn đề tài chính, giá cổ phiếu sụt giảm, nhiều người lao động bị mất việc làm.Cũng như nhiều cổ đông khác, Ellison hiểu được tình cảnh của họ và sẵn sàng dùng tiền củamình để điều hành hoạt động công ty, điều mà hầu hết các CEO không sẵn sàng để làm. Larry www.sachdaythanhcong.com
  9. 9. Phạm Đình TuấnEllison hiện đang làm việc với mức lương 1 USD/ năm. Ban lãnh đạo có thể chi trả cho ôngnhiều hơn nữa. Nhưng ông làm điều này vì chính những cổ đông của mình. Lý Gia Thành - Tỷ phú làm giàu từ hai bàn tay trắngVới khối tài sản trị giá 26,5 tỷ USD, năm 2008, Lý Gia Thành có tên ở vị trí thứ 11 trong bảngxếp hạng “Những người giàu nhất thế giới” của Forbes. Trước đó, năm 2001, ông được Tạp chíAsiaweek bầu chọn là nhân vật quyền lực nhất châu Á. Năm 2006, tại Singapore, Tạp chí Forbestrao tặng ông giải thưởng “Thành tựu trọn đời”, đây là giải thưởng tôn vinh những nhà kinhdoanh xuất sắc có và cống hiến cả đời cho ngành kinh doanh. 82 tuổi, Lý Gia Thành vẫn đang làChủ tịch HĐQT của hai tập đoàn lớn là Hòa Ký Hoàng Phố và Trường Giang Thực Nghiệm. Đãở vào cái tuổi xưa nay hiếm, ông vẫn khao khát được cống hiến hết sức mình như thời còn traitrẻ.Dù hai tập đoàn của Lý Gia Thành luôn chiếm tới hơn 10% giá trị thị trường chứng khoán HồngKông và có mặt ở hơn 50 quốc gia, nhưng tiền bạc dường như không còn là mối quan tâm lớnnhất với ông. Lịch làm việc hàng ngày của vị tỷ phú họ Lý lúc nào cũng kín tới mức… “một conkiến cũng không chui lọt”.Lý Gia Thành sinh ra trong một gia đình nhà Nho ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Năm 1941,do ảnh hưởng từ cuộc kháng chiến chống Nhật, ông cùng cha mẹ và hai em đến định cư tại HồngKông.Nhưng thật trớ trêu, cũng vào năm đó, cuộc chiến Thái Bình Dương bùng nổ, nó khiến cho thịtrường Hồng Kông tụt dốc thảm hại và những gia đình nhập cư nghèo khổ phải chịu ảnh hưởngnặng nề nhất. Vào đúng cái lúc khó khăn nhất, cha ông bệnh nặng, đến mùa đông năm 1943 thìqua đời. Vậy là gánh nặng áo cơm dồn lên vai người con cả, không còn cách nào khác, Lý GiaThành đành phải bỏ học để bươn trải – năm đó ông mới 15 tuổi.Ông bắt đầu với việc học nghề để trở thành công nhân trong tiệm đồng hồ, sau đó vào làm côngtrong xưởng sản xuất đồ nhựa. Lý Gia Thành làm việc rất chăm chỉ và thật thà, chính điều đó đãgiúp ông được tín nhiệm với vị trí giám đốc xưởng sản xuất đồ nhựa khi 20 tuổi.Hai năm sau, Lý Gia Thành lập một xưởng sản xuất nhựa cho riêng mình, đặt tên là TrườngGiang, đó cũng là tiền đề cho sự ra đời của Công ty Trường Giang 7 năm sau đó, chuyên sảnxuất đồ chơi, hoa nhựa… Năm 30 tuổi, Lý Gia Thành từng bước thử sức trong ngành kinh doanhbất động sản và ra đời hai tòa nhà công nghiệp tầm cỡ khu vực chỉ hai năm sau đó.Những năm tiếp theo, ông không ngừng mở rộng quy mô để Trường Giang Thực Nghiệp từngbước trở thành một trong 10 tập đoàn hùng mạnh nhất Hồng Kông và có sức ảnh hưởng rất lớntrên thị trường chứng khoán thế giới. Cũng trong giai đoạn này, ông đã gây dựng nên Tập đoàn www.sachdaythanhcong.com
  10. 10. Phạm Đình TuấnHòa Ký Hoàng Phố, chuyên đầu tư vào các lĩnh vực tàu biển, bất động sản, năng lượng, xâydựng…Lý Gia Thành cho rằng: “Chỉ khi nào bản thân nhận thức rõ việc kiếm tiền không phải là chuyệndễ, lúc đó chúng ta mới trở thành một người có trí tuệ, mới thực sự thành công trong lao động.Danh lợi không phải là điều quan trọng nhất; làm kinh tế không có chữ tín sẽ không thành; sốnglương thiện mới là nguồn tài nguyên dồi dào; bền bỉ là pháp bảo của giàu sang…”. Richard Branson - Tỷ phú học dởKhi người bà kính yêu của Richard Branson bước sang tuổi 99, bà đã viết thư cho ông và nóirằng 10 năm qua là thời gian tuyệt vời nhất của cuộc đời bà. Bà khuyên ông phải đọc cuốn sách“A brief story of time” của Stephen Hawking. Đó là cuốn sách hay nhất của bà. “Con chỉ có mộtcuộc đời, do vậy hãy vận dụng nó một cách tốt nhất.” Những lời nói đó có ý nghĩa vô giá đối vớiRichard, đã thẳm sâu vào trái tim và niềm tin gây dựng sự nghiệp độc lập của ông.Hiện là chủ nhân của hơn 150 tổ chức kinh doanh mang thương hiệu Virgin, với số tài sản cánhân trên 3 tỉ đô la Mỹ, Richard Branson đã chung thành với ước mơ của cuộc đời mình. Ông đãkhắc ghi lời khuyên của người bà kính yêu, không ngừng phấn đấu để tận dụng triệt để từngkhoảng khắc vô giá của cuộc đời mình.Richard Branson không “lướt qua” trường học. Đó không phải là sự thách thức đối với ông, đó làcơn ác mộng. Với đôi mắt bị cận thị, cộng thêm khuyết tật viết sai chính tả đã làm ông xấu mặtbao lần trước bạn bè khi luôn phải nhớ và đọc thuộc từng chữ một trước lớp. Ông biết rõ rằngđợt kiểm tra IQ chỉ để vạch ra những điểm yếu của ông. Rồi còn nhiều đợt kiểm tra khác nữa, tấtcả đều chống lại ông.Tất cả những thứ đó không thể đo được năng lực của ông, lòng đam mê thể thao, tính cầu tiếnhay ngọn lửa đang thiêu đốt trong tâm trí giúp tìm ra con đường dẫn đến thành công. Làm sao đođược những yếu tố thành đạt quan trọng nhất: là tài năng kết nối mọi người cả ý trí lẫn tâm hồn, www.sachdaythanhcong.com
  11. 11. Phạm Đình Tuấnlà tài thổi bùng lên ngọn lửa sức mạnh và tính tiến thủ của mọi người giúp họ có đủ can đảmsống vì ước mơ. Trường lớp? Các đợt kiểm tra IQ…có đo được những thứ đó không?Thật là một sự mỉa mai, tài năng của Richard Branson bắt đầu biểu hiện cũng chính trong khuônviên nhà trường – nơi trú ngự những ác mộng của ông. Thất vọng với sự cứng nhắc của nhữngnội quy, cung cách làm việc của nhà trường, và luôn cảm thấy nguồn năng lượng vô tận của thếhệ sinh viên thập niên 60, ông quyết định thành lập một tờ báo riêng. Đó là một việc làm khôngđáng được chú ý lắm, ngoài mục đích muốn xích các trường học lại gần nhau hơn. Tờ báo sẽquan tâm nhiều hơn đến sinh viên chứ không phải trường học. Nó sẽ bán quảng cáo cho các côngty lớn, sẽ đăng bài viết của các nghị viện, các ngôi sao nhạc Rock, những nhân vật tiêu biểu vàcác ngôi sao màn bạc. Tờ báo chắc chắn sẽ mang lại những thành công thương mại - đó làbusiness plan của chàng trai trẻ 17 tuổi đã viết cùng người bạn của mình, Jonny Gems.Hai người cũng nhận được những trợ giúp nho nhỏ. Mẹ của Richard đã tài trợ 4 bảng để chi trảnhững khoản chi tiêu cho bưu điện và điện thoại. Tất cả những thứ đó cũng đủ cho một sự bắtđầu. Mọi người làm việc dưới tầng hầm nhà của Richard, tằn tiện cho mọi thứ để nuôi hy vọngvà sự phát triển lâu dài cho tờ báo. Số báo đầu tiên ra mắt với trang bìa là hình của một sinh viênvẽ bởi Peter Blake – người đã thiết kế vỏ album Sergeant Pepper của ban nhạc huyền thoại TheBeatles. Peter Blake cũng đồng ý để tờ báo phỏng vấn mình. Tờ “Student” được ra mắt vàotháng 1 năm 1968. Ông hiệu trưởng trường học của Richard Branson và Jonny đã viết: “Chúcmừng, Branson. Ta tiên đoán rằng một là anh sẽ kết thúc trong nhà tù hoặc sẽ trở thành triệuphú.”Năm 1970, Chính phủ Anh hủy bỏ hiệp định gìn giữ giá bán lẻ, nhưng không một cửa hiệu nàođược chọn để triết khấu giá cả cho băng đĩa. Richard Branson đã nhận ra cơ hội cho tờ báo“Student” bán băng đĩa giá rẻ theo cách quảng cáo và giao hàng qua bưu điện.Đơn đặt hàng được gửi về toà soạn như những cơn nước lũ, công việc kinh doanh mới này manglại lợi nhuận gấp nhiều lần so với thu nhập từ những đơn đặt mua báo dài hạn. Richard đã nhanhnhậy nắm bắt lấy thời cơ có một không hai này và đã thuê một số sinh viên để thành lập mộtthương mại bán đĩa nhạc giá rẻ. Mọi người đã tìm và thuê lại một cửa hàng bán giày nhỏ, thuyếtphục chủ nhân để được đóng những cái giá treo trên tường và mang đến một số đồ đạc cần thiếtcho cửa hàng đầu tiên. Mọi người sẽ làm tất cả để luôn có đông đảo người qua lại nơi cửa hàng.Cái họ cần bây giờ là một thương hiệu.Đề xuất đầu tiên là “Slipped Disc”. Là một cụm từ dễ nhớ, có ấn tượng, sẽ có tiếng vang đến sốlượng người mua rộng hơn. Sau đó một người trong nhóm chợt thốt lên “Virgin” (Trinh Nữ).Người con gái có ý tưởng đó giải thích: “Vì chúng ta hoàn toàn là trinh nữ trong buôn bán!”. Khihồi tưởng lại quá khứ, Richard Branson hài lòng với sự lựa chọn thương hiệu Virgin. Chắc chắnmột điều rằng Slipped Disc Airlines sẽ không có nhiều khách hàng bằng Virgin Airlines.Virgin Airlines phác thảo được rõ nét nhất phong cách công ty của Richard Branson. Mặc dùluôn có những thăm trầm và cạnh tranh trong hàng không, ông đã lập ra đường bay qua Atlanticvới giá cả phải chăng cùng những thú vị không ngờ tới trong lĩnh vực hàng không. Đó là dịch vụIn-flight mát xa, ăn kem và xem phim, tiếp đó là phòng tắm có vòi hoa sen và những phương tiện www.sachdaythanhcong.com
  12. 12. Phạm Đình Tuấntập thể dục. Với tất cả những đổi mới không ngờ tới đó, Virgin Airlines đã trở thành bộ máy intiền khổng lồ.Tuy có hơn 150 chi nhánh, công ty ngày ngày vẫn “in tiền” nhưng Richard Branson không phảigiám sát tỉ mỉ. Ông không có ý định thành lập những tập đoàn cồng kềnh với số lượng nhân viênquá nhiều. Nếu có họp mặt cũng chỉ rất ít. Cung cách làm việc của ông là giữ các chi nhánh vừa,độc lập quản lý sau đó dùng “chiếc đũa thần kỳ” của mình để trao quyền cho mọi người, giúp họcó đủ những yếu tố cần thiết để thành công.Về quảng cáo và gây sự chú ý cho những bước đột phá của các thương hiệu ông luôn có những ýtưởng táo bạo, những sáng kiến mang tính chất 100% Virgin. Tới dự buổi lễ họp báo chí quốc tế,ông đã hóa thân thành một phi công quân đội thực thụ để công bố Virgin Airlines. Chỉ có thươnghiệu Virgin mới gắn liền với những kỷ lục như bay vòng quanh trái đất bằng kinh khí cầu, vượtĐại Tây Dương bằng thuyền…Đó cũng là một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp ôngthành công.“Tất cả mọi thứ đều từ con người” – ông đã nhấn mạnh trong cuộc phỏng vấn với David Sheff của tạp chíForbes. Một tháng một lần ông thường có thói quen viết thư cho 5000 nhân viên của Virgin, luôn khích lệmọi người viết thư hoặc gọi điện cho ông khi cần trao đổi về những khó khăn, sáng kiến hoặc hoài bão cánhân… Nhân viên thường làm điều đó … và cứ như thế thành Michael Dell - Tỉ phú không bằng đại họcTrong giới công nghệ thông tin, không ít tỉ phú làm nên sự nghiệp khi không có bằng cấp trongtay. Một trong số đó là Michael Dell. Ông đã chứng minh rằng, để thành công, không nhất thiếtphải có bằng đại học.Những ý tưởng vàngMichael Dell sinh ngày 23.2.1965, trong một gia đình có người bố - ông Aleksandr Dell, làmbác sĩ chỉnh hình và mẹ là bà Lorraine làm nghề môi giới. Thu nhập của gia đình thuộc loại trunglưu, chính vì thế mà bố mẹ Michael nghĩ công việc của mình là hình mẫu và khuyên cậu con trainên theo học nghề y để đảm bảo một cuộc sống bền vững. Tuy nhiên ngay từ nhỏ Michael đã cótư duy độc lập, kiên trì và quyết đoán. www.sachdaythanhcong.com
  13. 13. Phạm Đình TuấnNgười ta đồn rằng, vào năm 8 tuổi, Michael quyết định không học các lớp thuộc bậc tiểu họcmà làm đơn xin thi hàm thụ toàn bộ chương trình của bậc học này. Một câu chuyện lạ khác khiMichael đi câu cá vào năm 12 tuổi: Trong khi những người lớn tuổi ngồi câu, thì Michael ngồitrên bờ và bắt đầu đan bện những sợi dây có khả năng móc được 10 chiếc lưỡi câu. Những ngườilớn thông minh cười Michael: “Cậu làm trò vô bổ như thế làm gì? Chúng ta đi câu để thư giãn,còn cậu làm thế chẳng lợi ích gì!”. Tuy thế, đến khi ra về Michael Dell là người câu được nhiềucá nhất. Từ đó đến nay, trong bất kỳ tình huống nào Michael luôn áp dụng nguyên tắc: “Nếu nhưbạn cảm thấy ý tưởng nào đó tốt, thì ngay lập tức phải thử nghiệm nó trên thực tế”.Vài năm sau đó, Michael nghĩ ra ý tưởng kinh doanh tem bằng cách đăng rao vặt trên các tờ tạpchí dành cho người chơi tem. Công việc giúp Michael thu lợi 2 ngàn USD và cậu mua đượcchiếc máy vi tính đầu tiên trong đời. Ngay sau đó Michael tháo rời chiếc máy vi tính để xemnó hoạt động như thế nào.Khi lớn hơn một chút, Michael Dell quyết định kiếm thêm khi làm phát hành cho tờ báoHouston Post của thành phố nơi cậu sống. Khi đó, Michael nghĩ ra một nguyên tắc như kim chỉnam của đời mình: “Không quan trọng là bán thứ hàng hóa gì mà là bạn làm điều đó như nào”.Cậu nghĩ ra phương pháp marketing trực tiếp, dùng số tiền thuê các bạn của mình ghi tên tuổi,địa chỉ các cặp đang chuẩn bị kết hôn rồi nạp danh sách đó vào máy vi tính. Sau đó Michaelkhông gửi thư mời mua báo như thông thường mà trong 2 tuần thực hiện chương trình khuyếnmãi quà tặng cưới nếu họ đăng ký mua báo. Trong lần này Michael kiếm được 18 ngàn USD vàsắm cho mình chiếc BMW. Người chủ cửa hàng xe rất ngạc nhiên khi thấy chàng trai 17 tuổi rút18 ngàn USD tiền mặt để mua chiếc BMW.Khởi đầu thành côngCho dù Michael có những thành công, nhưng bố mẹ vẫn khuyên cậu thi vào đại học tổng hợphoặc trường y. Cuối cùng thì cậu thi vào khoa Sinh, Đại học tổng hợp Texas. Khi đó chiếc máyvi tính cá nhân IBM bắt đầu thịnh hành. Các sinh viên háo hức tiếp cận với thế giới công nghệcao, nhưng các đại lý lại bán chiếc máy với giá cắt cổ. Dell nhớ lại: “Quả là loại máy đơn giản,nhưng lại có giá gần 4 ngàn USD. Bán được chiếc máy vi tính, đại lý trả cho IBM 2 ngàn 500USD. Tôi nghĩ, tại sao chúng tôi lại phải trả tiền cho đại lý mà không có quyền đặt hàng màmình cần? Tại sao không bán máy vi tính thẳng từ nhà máy đến người tiêu dùng cuối cùng?”.Nói là làm, Michael Dell bắt đầu hiện thực hóa ý tưởng.Michael tìm mua các máy vi tính tồn kho của IBM, rồi trong căn phòng của mình, chàng trai cảitiến chiếc máy bằng cách tháo bỏ một số bộ phận mà thị trường không thông dụng, thêm vào mộtsố chức năng mà người tiêu dùng thật sự cần. Sau đó Michael rao trên báo bán máy vi tính vớigiá rẻ hơn 15% giá thị trường. Các bác sĩ tư, các công ty luật, các doanh nhân rất chuộng máytính của Dell. Khi đó bố mẹ Dell rất lo lắng, khuyên con trai phải cố học sau đó hãy nghĩ đếnchuyện kinh doanh. Michael chỉ tạm ngừng 1 tháng, rồi lại tiếp tục bán máy vi tính với doanh sốhơn 50.000 USD/tháng. Chàng trai trẻ tiếp tục gây sốc cho bố mẹ khi tuyên bố muốn thành lậphãng riêng để cạnh tranh với chính hãng IBM hùng mạnh.Với những người lớn tuổi như bố mẹ của Michael thì đó là điều không tưởng. Cuối cùng thì cảgia đình Dell thỏa thuận: Vào kỳ nghỉ hè, nhà tỉ phú tương lai sẽ “thử” thành lập hãng, nếu www.sachdaythanhcong.com
  14. 14. Phạm Đình Tuấnkhông thành công thì phải quay trở lại trường đại học. Michael rút hết số tiền tiết kiệm vàthành lập hãng Dell Computer Corp. Đó là ngày 3.5.1984, khi Michael mới 19 tuổi.Cách mạng marketingMichael Dell thuê một căn phòng làm văn phòng và thuê nhân viên đầu tiên – một nhà quản lý28 tuổi, để lo tài chính và công việc hành chính. Vẫn theo cách cũ, tiếp tục cải tiến máy vi tínhIBM, nhưng Dell hình thành triết lý: “Bán cho khách hàng không phải những thứ bị bỏ xó trongkho mà là những thứ mà họ cần và phải rẻ hơn so với các mặt hàng cùng loại”. Theo các đơn đặthàng trực tiếp của khách hàng, Dell tìm những linh kiện cần thiết để trang bị cho từng chiếc máymột. Kết quả là chỉ trong tháng đầu tiên, doanh số bán hàng đạt 180 ngàn USD, còn tháng thứhai là 265 ngàn USD.Không ai trong số các đại gia kinh doanh máy vi tính để ý đến những nguyên tắc marketingmang tính cách mạng trong kinh doanh của Dell. Sau 1 năm, mỗi tháng Dell bán được 1 ngànmáy vi tính và thuê thêm nhiều nhân viên, còn doanh số thì tăng vùn vụt. Tuy chỉ là hãng nhỏ sovới các hãng có doanh số hàng tỉ USD, nhưng Dell đã chinh phục thị trường bằng các bước màkhông hãng nào tiến hành: Nếu khách hàng không hài lòng thì sẽ trả lại tiền. Và hơn hết Dellhiểu rằng, máy vi tính không phải là biểu tượng của sự sang trọng, mà là công cụ để làm việc. Vìvậy, trong trường hợp máy bị hư hỏng, thì sẽ được sửa chữa ngay. Ngoài ra còn có dịch vụ tưvấn 24/24 giờ mà theo lời Dell chỉ trong vòng 5 phút, 90% những người hiểu biết sau khi nghechuyên gia chỉ dẫn, mọi “sự cố” đều được khắc phục. Vào ngày mà lý ra Dell tốt nghiệp đại học,hãng của Dell đạt doanh số 70 triệu USD/năm. Dell ngừng kinh doanh máy vi tính của các nhàsản xuất khác để quyết định tự sản xuất các sản phẩm của riêng mình.Làm cuộc cách mạng trong marketing bằng cách bán hàng trực tiếp từ nhà sản xuất đến ngườitiêu dùng. Sản xuất mặt hàng mà thị trường cần, chứ không phải sản xuất xong mới thuyết phụcngười tiêu dùng sử dụng nó. Michael Dell trở thành một trong những nhà kinh doanh tài ba nhất.Thành lập hãng riêng vào năm 19 tuổi, đến năm 26 tuổi ông là một trong những lãnh đạo hãngtrẻ tuổi nhất có mặt trong top 500 của Fortune. Và đến năm 2005, khi ở tuổi 40, tài sản của ônglà 18 tỉ USD và ông là người giàu thứ 4 của Mỹ. Trong năm 2009 này, tạp chí Forbes đánh giáDell có 12,3 tỉ USD. Ông đứng thứ 25 trong số những người giàu nhất thế giới.Nếu Michael Dell nghe theo lời khuyên của bố mẹ để trở thành bác sĩ, thì thế giới sẽ không cóthêm một nhà tỉ phú. Nhưng may mắn thay Dell đã không làm như thế. Thay cho một tấm bằngđại học, là các dòng sản phẩm của một thương hiệu. Thế giới công nghệ cao sẽ buồn tẻ biết bao,nếu không có Michael Dell. www.sachdaythanhcong.com
  15. 15. Phạm Đình Tuấn Sylvester Stallone: Từ một “chàng ngốc” vươn lên thành diễn viên nổi tiếng nhất nước Mỹ.Trong tất cả các diễn viên điện ảnh của Mỹ, người khiến tôi khâm phục và ngưỡng mộ nhất đóchính là Sylvester Stallone.Gia đình nghèo đến mức mẹ ông phải hạ sinh ông trước cổng trường học. Vì đỡ đẻ không đúngcách nên khiến ông bị tổn thương thần kinh vùng mặt. Còn nhỏ, như bao người khác, ông nuôigiấc mơ trở thành diễn viên tài ba. [Trong bất kỳ một ngành nghề nào đều có sự cạnh tranh khốcliệt, bạn sẽ cảm thấy cực kỳ yếu thế và cô đơn nhất là trong thời gian đầu lập nghiệp và ngànhgiải trí còn kinh khủng hơn thế nữa: ngàn người chỉ chọn 1.]Ông hào hứng đăng ký vào trường nghệ thuật rồi cố tìm một vai diễn nhỏ. Với lối diễn cứngnhắc, vẻ mặt ngốc nghếch ngô nghê và tật nói lắp của mình, đi tới đâu đều bị từ chối nhưng thayvì bỏ cuộc ông thay đổi chiến thuật và tiếp tục hành động.Ông sử dụng một chiêu rất đột phá đó là xem ai “lỳ” hơn ai: mang ghế đến văn phòng của ngườiquản lý và ngồi ở đó không đi đâu cả cho đến khi được một vai mới chịu. Nhiều người tronghãng phim thấy được sự quyết tâm cao độ của ông nên đã cho một vai diễn nhỏ (diễn viên quầnchúng). Nhưng đối với Sylvester Stallone đó là một thành công lớn.Được lần đầu nhưng không được lần 2, ông liên tục thất bại trong nỗ lực tìm kiếm một vai diễndù là nhỏ nhất. Vợ ông yêu cầu phải từ bỏ “ước mơ ngu ngốc” và đi kiếm một công việc thật sự,ông trả lời: “Nếu tôi từ bỏ khao khát suốt đời mình để đi kiếm một cái cần câu cơm, tức tôi đãbán rẻ giấc mơ của mình.”Lâm vào cảnh đường cùng, không còn gì để ăn, ông buộc phải bán đi chú cún yêu của mình vớigiá 50$ [đây là thời điểm thê thảm nhất trong cuộc đời siêu sao này]. www.sachdaythanhcong.com
  16. 16. Phạm Đình TuấnTrong nghịch cảnh ấy, ông vô tình xem được một trận đấu quyền anh giữa Muhammed Ali(huyền thoại quyền anh thế giới) và Chuck Wepner (một tay đấm yếu thế hơn nhiều so với Ali).Tưởng đâu Wepner sẽ “văng ra” võ đài sau 3 hiệp thế mà anh đã cầm hòa.Hào hứng với điều tưởng đâu “không thể”, Sylvester Stallone dâng tràn cảm xúc và lao vào viếtkịch bản. Suốt 84 giờ không nghỉ, “một siêu phẩm làm chấn động Holywood ra đời” chỉ có ôngnghĩ vậy vào thời điểm đó.Ông cố chào bán bản thảo kịch bản nhưng mọi người đều cho rằng nó quá tầm thường, sẽ chẳngai hứng thú với đề tài đấm bốc. Không bao giờ từ bỏ, ông tiếp tục chào mời cho đến khi có mộtcông ty đồng ý chi 75.000$ mua bản thảo kịch bản và quyền để dựng thành phim. Điều đó làmông vui mừng khôn xiết nhưng ông muốn trở thành diễn viên chứ không phải tác giả kịch bản.Ông can đảm đòi thêm điều kiện đó là trở thành diễn viên chính trong bộ phim, tất nhiên họ đềutừ chối. Ông nói rằng nếu không được đóng phim thì không bán kịch bản. Mặc dù nhà sản xuấtnâng số tiền mua kịch bản lên đến 1 triệu $ nhưng ông vẫn khăng khăng muốn đóng vai chính.Dù trong cơn túng quẫn nhưng khát vọng trở thành diễn viên không ngừng trỗi dậy trong ông.Cuối cùng họ cũng đồng ý cho ông làm tác giả kịch bản, diễn viên kiêm đạo diễn nhưng với kinhphí 35.000$ và một phần lợi nhuận từ doanh thu bộ phim đem lại.Ngay lập tức, ông đem tiền đi chuộc chú cún yêu của mình. Người mua chó của SylvesterStallone ép giá lên đến 15.000$ và yêu cầu cho người đó một vai diễn nhỏ trong phim của ông.Vì quá yêu chú cún nên ông đã chấp nhận.Với 17.000$ còn lại, ông đã hoàn thành bộ phim. Bộ phim đã mang về doanh thu khổng lồ 171triệu $ và 10 giải Oscar.Sylvester Stallone nhanh chóng nổi danh như một siêu sao phim hành động và nhận được nhiềulời mời đóng phim.Nếu tất cả những minh chứng trên còn chưa đủ để bạn tin rằng: “dù xuất phát điểm hiện tại củabạn như thế nào thì bạn vẫn có cơ hội thành công vượt bậc trong cuộc sống”, bạn hãy vào ĐÂYđể tìm hiểu nhiều hơn nữa về những câu chuyện thành công khác. www.sachdaythanhcong.com

×