Phần 2

820 views

Published on

  • Be the first to comment

Phần 2

  1. 1. Phần 2: Bốn đặc điểm tư duyKiến tạo nền tảng cho mối quan hệ cứu sinhQuyền năng của sự thân mậtTTO - Nếu xét bản chất của con người là sợ hãi và che đậy, nếu chúng ta ngồi yênchờ đợi cho tình bạn nảy sinh thì sẽ chẳng bao giờ xảy ra, và tất cả những gìchúng ta thu góp được chỉ là những người quen xã giao trong đời mà thôi.Sau khi xuất bản quyển sách Đừng bao giờ đi ăn một mình, tôi ngày càng thêm canđảm để giới thiệu một “anh chàng Keith thật sự” trong những bài diễn thuyết vòngquanh đất nước. Tôi bắt đầu chấp nhận rủi ro cao hơn.Và tôi bắt đầu cảm thấy dễ dàng trò chuyện cởi mở với những người xa lạ, ban đầu làtrong một nhóm khán giả lớn, rồi dần dần với bạn bè, và cuối cùng là với các kháchhàng và cộng sự tại FG.Có lần, khi mới vào nghề diễn thuyết, tôi trang bị cho mình mớ kiến thức mới, và lêndiễn đàn tại Houston để trao đổi với nhiều diễn giả khác. Trong lúc ăn trưa, tôi tình cờngồi cạnh một diễn giả khác nổi tiếng hơn, và tôi hỏi ông nghĩ gì về bài nói chuyện buổi sáng của tôi. Cũng như bấtcứ người già dặn nào, ông không ngại nói thẳng ý kiến của mình.“Đừng nên mở lòng quá như thế,” ông khuyên tôi.Tôi hơi khựng lại, và nó thể hiện ra trên nét mặt của tôi. Đây không phải là câu trả lời tôi hy vọng, hay chờ đợi đượcnghe. Tôi thật sự tôn trọng diễn giả này, và như tôi nói, trong khi tôi chỉ là một kẻ mới chập chững chen vào cộngđồng diễn giả.“Đám người dưới ghế khán giả như những con kiến vậy,” ông nói tiếp. “Họ chỉ muốn bám đuôi chúng ta và đượcchúng ta chỉ bảo phải làm gì. Họ không muốn nhìn thấy cái phần người trong chúng ta. Họ muốn đặt chúng ta caotrên những bệ thờ. Đừng bước chân từ trên đó xuống.”Tôi cám ơn ông về lời khuyên và cắm cúi xuống món xà lách của mình. Đồng thời tôi cũng quyết định ngay tại thờiđiểm đó rằng mình sẽ không thay đổi quan điểm. Từ trực giác tôi biết rằng những phản ứng từ khán giả cho thấy tôilà một người diễn giả giỏi nhờ vào sự cởi mở này, và bản thân tôi cũng cảm thấy tốt hơn rất nhiều.Công bằng mà nói, vị diễn giả trò chuyện với tôi là một người tuyệt vời - tôi luôn bật cười và học được rất nhiều saumỗi lần gặp ông - và lời khuyên ông trao cho tôi cũng là thường gặp. Tuy nhiên khoảng một tuần sau, khi chúng tôinhận được điểm đánh giá từ khán giả (những người tổ chức sự kiện muốn biết chắc rằng họ đã bỏ ra xứng đángđồng tiền), thì tôi đạt cao hơn ông cả một điểm tròn.Thực sự là bài diễn thuyết của tôi được điểm cao nhất từ trước đến nay đối với nhà tổ chức này. Tôi kể ra câuchuyện này không phải vì có ý khoe khoang - tôi đã học bài học này rồi - mà chỉ muốn nhấn mạnh rằng chúng ta đápứng lại trước những người thẳng thắn, cởi mở, và thành thật. Và tôi đã làm được điều đó trên sân khấu trước hàngngàn người chỉ trong không đầy nửa giờ.Sự thân mật có thể được hình thành chỉ trong khoảnh khắc, trên sân khấu, trước mặt một khách hàng mới, trướcmột người bạn không quen tại bữa tiệc, hay khi ngồi cạnh một người xa lạ trên máy bay. Nó có thể được đưa vàonhững mối quan hệ sẵn có thông qua sức mạnh của sự rộng lượng, chấp nhận tổn thương, và sự thẳng thắn. Ngoàira, thiết lập những mối quan hệ này cũng là một phần di sản của chúng ta. KEITH FERRAZZITất cả đã nằm trong máu
  2. 2. TTO - Năm trước tôi có quay lại Pennsylvania khi dì Rose của tôi đang hấp hối.Tôi nắm tay bà khi bà trút hơi thở cuối cùng; điều này làm tôi cảm thấy cực kỳgần gũi với bà và với gia đình mình.Trời đang đổ tuyết khi tôi rời bệnh viện, và những ngôi nhà nhỏ của những người thợmỏ trong tuổi thơ tôi chợt ánh lên vẻ ấm áp và dễ chịu.Chỉ mới bốn giờ trước đó, tôi đã nhìn những ngôi nhà này một cách khinh miệt, tự chomình đã quá may mắn thoát ra khỏi Latrobe. Cha tôi đã liên tục khuyến khích tôi trảirộng đôi cánh của mình: “Keith, cha muốn con đạt được nhiều hơn nữa...”Nhưng chính giây phút ngồi bên cạnh dì tôi khi bà gần về trời, ngồi bên cạnh gia đìnhmà tôi thương yêu, đã nhắc tôi nhớ lại những cảm xúc tuổi thơ.Đây đã từng là nơi an toàn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi thật ngạc nhiên khi thấy cả đời mình lại cố gắng thoát khỏi cáithị trấn tỉnh lẻ mà tôi đã lớn lên; tôi luôn cảm thấy nó đang ngăn trở tôi, bao vây tôi. Nhưng vào thời điểm đó, trongtim tôi đã trở về nhà thật sự, và tôi cảm thấy thật tuyệt.Tâm hồn tôi đã quay lại với “bộ tộc” của mình.Tôi nhận thấy điều này không xảy ra một cách thường xuyên trongcuộc đời mình.Và tôi nghĩ người khác cũng thế.Nhưng nó có thể xảy ra.Và chúng ta có thể giúp thúc đẩy nó xảy ra.Tình hình thật đáng buồn là ngày càng có nhiều người trong chúng ta trông chờ vào những dịp như sinh con đẻ cháuhay ma chay cưới hỏi để trốn thoát khỏi cuộc sống bận rộn năng động và thỏa mãn nỗi khát khao thiết lập những mốiquan hệ sâu đậm với mọi người.Những thời khắc “bộ tộc” khi chúng ta kết nối sâu nặng với người khác, khi cuộc sống dường như có thêm ý nghĩavà chúng ta tạm thời cảm nhận sự đồng cảm, những thời khắc này nên là một phần của cuộc sống thường nhật.Chúng ta có quyền năng để tạo ra chúng cho bản thân mà không cần phải đợi một người thân quen nào của chúngta sinh em bé hay gặp khủng hoảng.Chúng ta đã quên mất rằng khi chúng ta cùng chia sẻ chung một mục đích, “kết nối với nhau, với nhà lãnh đạo, vớimột lý tưởng”, như Seth Godin đã viết trong quyển sách Tribes, chúng ta có thể đạt được nhiều hơn phép cộng củatừng cá nhân.Điều này không chỉ nhờ vào cơ chế hỗ trợ, mà còn bởi vì mọi bộ tộc đều tạo dựng những mối quan hệcứu sinh, và chính nhờ những mối quan hệ này mà chúng ta nhận ra điểm độc đáo của riêng mình.Sự nhận biết này đến từ những phản hồi nhận xét chúng ta dành cho nhau - một quy trình xây dựng nền tảng chonhững mối quan hệ cứu sinh. Mặc dù chúng ta đều biết và hiểu một cách căn bản cơ chế hoạt động của phản hồi vànhận xét lên cá nhân, đa số chúng ta vẫn chưa biết đến vai trò hết sức quyền năng của chúng tác động lên cuộcsống chúng ta.Hậu quả của cuộc sống ngoài bộ tộcTTO - Mọi cơ thể sống duy trì sự thăng bằng nội tại, sự hòa hợp và trật tự thôngqua khả năng điều chỉnh và tiến hóa từ phản hồi nó nhận được.Trong thế giới tự nhiên, luôn có một vòng tròn phản hồi giữa các sinh vật và môi trườngđể từ đó các sinh vật duy trì được sự ổn định, tự điều chỉnh khi phát sinh tình huốngmới.Đây là cơ chế năng động luôn biến đổi - sự phản hồi càng hiệu quả, sinh vật càngđiều chỉnh hợp lý, và cơ hội sinh tồn càng cao.Điều này cũng đúng đối với thế giới loài người. Nhận được phản hồi hiệu quả từ ngườikhác giúp chúng ta nhận biết rõ ràng hơn về những gì chúng ta đang làm tốt và nhữnggì chưa tốt, từ những vấn đề thực tế (đánh giá điểm mạnh và điểm yếu) đến vấn đề tâmlinh (những thứ làm chúng ta hạnh phúc).Một nguyên nhân đưa đến sự tiến hóa của các bộ tộc là khả năng hỗ trợ hiệu quả cácmối quan hệ. Trong quyển sách The Psychology of Helping and Altruism xuất bản năm 1995, David Schroeder và
  3. 3. những đồng nghiệp nghiên cứu đã chứng minh rằng khái niệm giúp đỡ lẫn nhau - mà các tác giả gọi là “quy tắc traođổi có qua có lại” - tồn tại trong mọi xã hội trên thế giới.Nói cách khác, khái niệm giúp đỡ hỗ tương thật sự là một phần trong máu thịt của chúng ta.Năm 2008 các nhà nghiên cứu tại Living Links Center thuộc Emory University đã thực hiện bài trắc nghiệm rất haytrên bốn cặp khỉ mũ cái; họ nhận thấy các nàng khỉ cảm thấy được thỏa mãn khi chia sẻ thức ăn cho nhau.Thí nghiệm như sau: Các nhà nghiên cứu cho mỗi con khỉ trong mỗi cặp được chọn một đồng xu có giá trị tươngđương hoặc (a) thưởng cho con khỉ có đồng xu một món ngon hoặc (b) thưởng cho cả hai con khỉ trong cặp mộtmón ngon. Các nàng khỉ nhất quán lựa chọn cơ hội chia sẻ nếu đối tác của nó là một nàng khỉ nó quen, nó nhìn thấy,và được chia phần thưởng ngang nhau. Nói cách khác, nhìn thấy con khỉ kia được nhận phần ăn đã là một phầnthưởng đối với chúng.Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng các nàng khỉ có khuynh hướng chia sẻ cao hơn khi chúng cảm thấy có mối dâyliên kết gắn bó; họ kết luận rằng “tình cảm tăng lên khi gần gũi về mặt xã hội trong cả loài khỉ lẫn loài người.”Nhìn xa hơn, con người trên khắp thế giới, từ Tennessee đến Timbuktu, đều có một nhu cầu căn bản giống nhau làđược nối kết tình cảm. Nhưng mặc dù tìm đến nhau và kêu gọi sự hỗ trợ của nhau là một điều kiện tự nhiên, quátrình tiến hóa xã hội đã đưa chúng ta đi lệch đường. Các yếu tố văn hóa đã tạo dựng bức tường ngăn cách, giữa cácquốc gia và giữa các cộng đồng trong một quốc gia, trong khi chúng ta vẫn cố gắng mở rộng vòng tròn những ngườichúng ta tin cậy.Tôi vẫn thường bị kết tội là làm cho người Mỹ cư xử theo kiểu người Italia (vì gốc gác gia đình tôi là từ Italia). NgườiItalia đặt mối quan hệ - và Bốn Đặc điểm tư duy mà tôi sẽ đề cập trong phần này - lên trên hết trong mọi giao dịchkinh doanh.Hãy thử nhìn lại thế giới kinh doanh tại Mỹ.Mặc dù người Mỹ xã giao thoải mái và cởi mở hơn, trong mắt thế giới chúng ta lại là một nhóm người rời rạc và ít khicó những mối quan hệ sâu sắc như các đối tác tại Châu Âu hay Châu Á. (Nên nhớ chúng ta không thảo luận vềnhững gì diễn ra bên trong gia đình hay với bạn bè thân thiết, mà là trong cái vòng tròn lớn - với hàng xóm, với côngty, v.v.) Trong kinh doanh, người Mỹ được xem là lúc nào cũng vội vã làm cho xong nghị trình.Sự khác biệt giữa văn hóa các nước Viễn Đông (Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản) và văn hóa phương Tây là rấtlớn về khía cạnh độc lập và tương thuộc, theo nghiên cứu của Shinobu Kitayama, Hazel Markus, và Dick Nisbett tạiĐại học Michigan. Người Châu Á vùng Viễn Đông thường có tính tương thuộc trong tư duy và giá trị so với ngườiphương Tây.Điều này có nghĩa là họ nhận biết rõ về sự phụ thuộc lẫn nhau, và có khuynh hướng hiểu về “cái tôi” trong mối tươngquan với người khác và được xác định bởi người khác. Ngược lại, ở phương Tây, chúng ta có khuynh hướng độclập mạnh mẽ và chú trọng nhiều hơn đến quyền lợi và khả năng của cá nhân.Sự khác biệt giữa hai nền văn hóa này được thể hiện ngoài thực tế dưới nhiều hình thức khác nhau. Ví dụ, các nhànghiên cứu đã chứng minh rằng ở phương Tây chúng ta có khuynh hướng rơi vào sai lệch quy kết nền tảng(fundamental attributional error) - chúng ta giả định rằng hành động của con người chịu tác động chủ yếu của nhâncách và phương pháp tư duy, thay vì các tác động của xã hội và môi trường.Trong một cuộc nghiên cứu nổi tiếng năm 1967, những người tham gia được yêu cầu đọc các bài luận đưa ra luậncứ ủng hộ và chống đối nhà lãnh đạo Cuba Fidel Castro. Thực tế, người viết những bài luận này đã tự tung đồng xuđể chọn xem mình sẽ viết luận cứ ủng hộ hay chống đối. Tuy nhiên khi những người tham gia được cho biết rằngngười viết luận đã được giao trách nhiệm phải chứng minh cho lập trường nhất định, họ vẫn tin rằng nhìn chungnhững người viết bài ủng hộ về căn bản có cảm tình với Castro hơn.Hậu quả của cuộc sống ngoài bộ tộc (tiếp theo)
  4. 4. TTO - Lối tư duy thiên vị ở phương Tây có tác động nhất định đến công việc kinhdoanh.Ví dụ, nếu một nhân viên bán hàng không thể thuyết phục một khách hàngmới, phản ứng tự nhiên của chúng ta là đổ lỗi cho người bán hàng - anh ta làmviệc không tốt rồi phải không?Một người khác thuộc văn hóa Viễn Đông, ngược lại, có thể cân nhắc tác động mạnhcủa những yếu tố như nền kinh tế suy thoái, hoặc quyết định của người khách hàng,hoặc thế mạnh của đối thủ.Nisbett và các đồng nghiệp cho rằng tầm nhìn khác biệt này bắt nguồn từ thời củanhững nền văn minh Hy Lạp và Trung Hoa. Trong khi nền văn minh Hy Lạp ủng hộ tínhcá nhân, lý luận, lối tư duy phân tích, nền văn minh Trung Hoa lại nhấn mạnh đến lối tưduy biện chứng, tổng quan, và canh tác tập thể.Chúng ta không khó khăn gì để tìm thêm những ví dụ văn hóa chứng minh ý kiến này. Từ bức tượng cưỡi ngựa nổitiếng của Hoàng đế Marcus Aurelius tại Campidoglio ở Rome đến Tuyên Ngôn Độc Lập của người Mỹ, ngườiphương Tây luôn coi trọng chủ nghĩa anh hùng cá nhân, phát minh, và thành tựu. Ngược lại, người Nhật có câu nói:“Cây đinh tòi ra sẽ bị đóng lại ngay.” Trong xã hội Nhật Bản, một cá nhân đứng riêng lẻ không được xem là một điềutích cực mà là một thứ cần điều chỉnh.Tôi tin rằng đã đến lúc người phương Tây chúng ta quay lại với ADN cộng đồng. Các giá trị văn hóa của chúng ta đãchuyển dịch quá xa hướng về sự cô lập, và trong nhiều trường hợp, đã làm tê liệt khuynh hướng tự nhiên của nhữngcá thể xã hội.Tôi phát hiện ra rằng, rất nhiều khi chúng ta bị tách biệt khỏi nhau, ở nhà lẫn trong công việc (mà minh chứng là bảnthân tôi!)Rất nhiều người luôn muốn tự mình làm.Tôi có thể hiểu được tại sao. Trong văn hóa hôm nay, chúng ta đãnhấn mạnh quá mức đến tính cá nhân, bỏ qua tinh thần đoàn kết, làm việc nhóm.Giới truyền thông mang đến cho chúng ta liên tục những câu chuyện về các ngôi sao trong kinh doanh hay thể thaohay chính trị - những siêu nhân dường như đạt đến đỉnh cao bằng chính nỗ lực của bản thân và một tầm nhìn tuyệtvời nhưng đơn độc. Rất thường xuyên, chúng ta bị cái cảm giác đè nặng rằng những người tìm đến ta để giúp đỡ lànhững người yếu đuối, thiếu tự tin, hoặc thiếu khả năng. Kết quả là rất nhiều người trong chúng ta mất phươnghướng, vấp ngã, khuỵu chân trên con đường leo đến đỉnh.Chúng ta rất cẩn trọng khi mở lòng ra ngay cả với những người bạn thân thiết nhất, chứ đừng nói gì đến những đồngnghiệp trong văn phòng.Chúng ta nhìn nhận khả năng dễ bị tổn thương, và đôi khi là sự tử tế của mình, là dấu hiệucủa sự yếu đuối.Chúng ta giữ riêng ý kiến của mình, bí mật của mình, những nỗi sợ của mình.Sự thành thật bị xem là quá rủi ro, một bãi mìn chi chít, một thứ mà người khác không biết phải đáp ứng như thế nào(trong khi đa số trường hợp chính chúng ta mới là người sợ hãi).Nên thay vì nói thẳng cho người khác biết cảm nhậncủa mình, chúng ta lại cứ nói lòng vòng trong nhóm.Kết quả ra sao? Thay vì đưa ra những lời khuyên chân thành, chúng ta đàm tiếu, nói cạnh khóe, nói bóng gió, và sửdụng đồng nghiệp và bạn bè khác như là người đưa tin cửa sau. Chúng ta cư xử không khác gì khi còn học phổthông! Chúng ta nhìn nhận sự quảng đại là một thứ lỗi thời cần phải ném trả về quá khứ vốn không còn tồn tại.Một vài người trong số chúng ta còn đi quá xa đến mức cho rằng khi ai đó đưa ra đề nghị giúp đỡ, người ta ắt hẳnphải có một động cơ bên trong: Người này muốn gì ở ta đây? Và thế là chúng ta lại cứ tiếp tục đơn độc.Cùng lúc, đứng ở khía cạnh văn hóa, chúng ta than phiền về sự thiếu cân bằng trong cuộc sống - rằng chúng tadành toàn bộ thời gian để làm việc, suy nghĩ về công việc, xả stress từ công việc, hay chuẩn bị cho công việc.Tuy nhiên theo hai nhà kinh tế Ellen McGrattan và Richard Rogerson, thời gian làm việc của ta trên thực tế gần nhưkhông thay đổi nhiều từ sau Chiến tranh Thế giới II. Thật ra một số nghiên cứu còn nhận định thời gian rảnh rỗi củachúng ta đã tăng lên. (Lỗi của ai nếu bạn cứ dính chặt với chiếc BlackBerry trong khi bạn đi nghỉ hè hay đi tập thểthao?)
  5. 5. Như vậy nếu chúng ta vẫn làm việc với cùng một số giờ như trước đây, thậm chí ít hơn, tại sao chúng ta lại cảm giácnhư mình phải gánh một trách nhiệm nặng nề hơn trong công việc và nhận về ít hơn so với nỗ lực của mình?Tội đồ thật sự, như tôi đã phát hiện ra cho bản thân, là do chúng ta thiếu những mối quan hệ sâu sắc và thân thiết tạinơi làm việc cũng như trong cuộc sống riêng. Chúng ta có quá nhiều người quen gật đầu chào mà lại thiếu nhữngcuộc gặp gỡ thân thiết làm phao cứu sinh.Thật đáng buồn khi hầu hết những mối quan hệ của chúng ta đều vì mục đích đạt một nhiệm vụ hay dự án cụ thể,thay vì chỉ đơn giản là phát triển và nuôi dưỡng những mối quan hệ thân tình. Không may thay, đây lại là chọn lựacủa chúng ta. Những giao dịch hàng ngày của chúng ta với đồng nghiệp hay khách hàng đa phần đều chỉ sượt trênbề mặt. Đa số chúng ta hài lòng chỉ cần lướt trên mặt nước.Kết quả là, trong công việc, sự trung thành ngày càng giảm đi trong số khách hàng, nhân viên và nhà tuyển dụng;chúng ta không đạt được tối đa tiềm năng của mình trong nghề nghiệp vì chúng ta quá e ngại không dám tìm xin lờikhuyên, phản hồi, hay hỗ trợ từ người khác. Kết quả là, trong đời sống riêng, chúng ta cảm giác nặng nề nghĩ rằngcuộc sống mình phải có cái gì khác hơn chứ.NHẢ BỚT THẮNGBốn đặc điểm tư duy để hình thành những mối quanhệ cứu sinhTTO - Có Bốn Đặc điểm tư duy - đều có thể học và thực hành -hình thành nên nền tảng hành vi kiến tạo mối quan hệ cứu sinh.* Sự quảng đại. Đây là cái nền của tất cả những hành vi khác. Đây là quyết tâm hỗ trợlẫn nhau, thể hiện ban đầu là sẵn sàng xuất hiện và chia sẻ một cách sáng tạo nhữngkiến thức và ý kiến sâu sắc với thế giới.Đây là lời hứa giúp đỡ người khác thành công bằng bất cứ công cụ nào bạn có thể huyđộng được. Quảng đại đánh dấu cái kết thúc của cô lập bằng cách mở cánh cửa dẫnđến môi trường tin cậy, một nơi tôi gọi là “không gian an toàn” - một dạng môi trườngcần thiết để kiến tạo những mối quan hệ, nơi những tư duy khác nảy nở.* Chấp nhận tổn thương. Điều này có nghĩa là bạn hạ bức chắn bảo vệ, tạo điều kiện cho sự thấu hiểu hỗ tươngnảy sinh. Tại đây bạn chính thức bước qua ngưỡng cửa, đi vào không gian an toàn sau khi sự thân tình và tin cậy đãgiúp mở toang cánh cửa. Mối quan hệ được sinh ra từ sự quảng đại chuyển tiếp đến một không gian tình bạn khônge dè, nơi người ta chấp nhận rủi ro và chuyển giao cho nhau những lời mời gọi.* Sự thẳng thắn. Đây là quyền tự do hoàn toàn thành thật với những người bạn tâm tình. Sự tổn thương đã dọnđường cho phản hồi để bạn có thể chia sẻ hy vọng và sợ hãi của mình.Sự thẳng thắn cho phép chúng ta diễn giải,đáp ứng và nắm giữ những thông tin đó với tinh thần xây dựng.* Trách nhiệm. Trách nhiệm đề cập đến việc bạn sẽ theo đuổi đến cùng những lời hứa bạn đã đưa ra với ngườikhác. Đây là sự cho đi và nhận về tình cảm nồng nàn cần thiết để duy trì thay đổi thật sự.Chìa khóa chủ đạo trong việc xây dựng mối quan hệ thân thiết với những người bạn xem là cố vấn tin cậy trong sựnghiệp hay trong đời sống riêng chính là cách kết hợp Bốn Đặc điểm tư duy này. Quá trình bắt đầu từ thái độ quảngđại. Nó đẩy con người ra khỏi những mối quan hệ mang tính chất trao đổi có qua có lại „anh làm cho tôi cái này thì tôilàm cho anh cái kia‟. Nếu chúng ta tích cực tìm đến và giúp đỡ người khác thì chúng ta sẽ có cơ hội và được phépđưa mối quan hệ sang một tầm mức sâu sắc hơn.
  6. 6. Điều này cho phép chúng ta thể hiện sự thân tình, mà đỉnh cao là chấp nhận tổn thương và cởi mở với nhau. Nếuchúng ta đã thiết lập được một không gian an toàn, một nơi chúng ta cảm thấy đủ an toàn để nói một cách trung thựcvề suy nghĩ và cảm nhận của mình, chúng ta có thể chấp nhận rủi ro lớn hơn trong mối quan hệ.Điều này dẫn chúng ta đến quyết tâm hỗ trợ lẫn nhau trong hoạn nạn khó khăn và buộc người kia phải chịu tráchnhiệm thực hiện những việc sẽ đưa chúng ta đạt đến giấc mơ và định mệnh của mình. Chấp nhận rủi ro như thế sẽkhiến chúng ta kiến tạo một cái gì đó to tát hơn tình bạn - chúng ta kiến tạo những mối quan hệ cứu sinh cho mộttương lai tốt đẹp hơn.Quá trình này là một vòng lặp.Bạn càng cho đi nhiều, bạn càng thân thiết hơn, và sự chia sẻ càng sâu sắc hơn. Điềunày củng cố không gian an toàn của bạn, cho bạn được tự do chấp nhận tổn thương và thành thật - và nó giúp mởsâu rộng thêm các mối quan hệ. Niềm tin được xây dựng dần dần, theo từng giai đoạn, ngày càng sâu sắc và vữngmạnh khi các đặc điểm tư duy được thực hành một cách đam mê và trân trọng.Trong nhiều năm kể từ khi tôi áp dụng những đặc điểm tư duy này vào cuộc sống của mình, chúng tôi cũng đã hệthống hóa chúng tại FG và giúp khách hàng tự tạo ra những mối quan hệ cứu sinh trong sự nghiệp của họ, mangđến thành công to tát hơn cho bản thân và tập thể, phòng ban, tổ chức.Đó thật sự là một trải nghiệm thú vị. Những nhóm khách hàng này bao gồm từ thành viên hội đồng quản trị đến banlãnh đạo cấp cao, từ những nhà lãnh đạo trẻ tuổi nhiều tiềm năng đến những nhân viên tương đối mới. Chúng tôi đãáp dụng Bốn Đặc điểm tư duy để tái tạo sinh lực cho cả những đội ngũ bán hàng.Nhưng cho dù các cá nhân và nhóm thuộc thành phần nào đi nữa, hay người ngoài nhìn vào thế nào đi nữa, thì bêntrong cái vòng tròn cố vấn tin cậy mà họ đã xây dựng và đối với sự hỗ trợ mà họ mang đến cho nhau, họ đều đồngđẳng.Tôi thấy cần phải nhắc lại một lần nữa: đồng đẳng.Ngang hàng. Mặc dù một trong số họ có thể nắm giữ chức vụ cao hơn trong tổ chức - đi kèm với chức danh vàquyền ra quyết định - mọi thành viên hoạt động như những cá thể ngang hàng được tôn trọng, đưa ra những ýtưởng sáng tạo, phản hồi và phê bình trung thực, trên tinh thần quan tâm đến người khác, và hết sức chú ý đếntrách nhiệm xoay quanh mục tiêu, đề ra mục tiêu, theo đuổi mục tiêu, và dĩ nhiên, kết quả sau cùng.Mọi thành viên có quyền tự do, thoải mái, và được tôn trọng để chỉ cho người khác thấy khi họ không đạt thành quảnhư mong muốn (bởi vì chúng ta ai cũng có lúc thất bại, và đa số chúng ta, như tôi biết rất rõ, thất bại thườngxuyên).Bạn có muốn thành công hơn trong sự nghiệp và sống có ý nghĩa hơn?Vậy hãy bắt đầu.

×