Jenny phương nỗi nhớ

186 views

Published on

jenny phương, jenny phuong, jennyphương,jennyphuong, jenny, phương

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
186
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
3
Actions
Shares
0
Downloads
0
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Jenny phương nỗi nhớ

  1. 1. Jenny Phương yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh JennyPhương mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi.Giờ đây chỉ còn có mỗi mình Jenny Phương còn nhớ anh, quan tâm anh - tình yêu đơnphương?***Gửi đến anh - người bạn - người em yêu!Đang ngồi online, Jenny Phương nhận được tin nhắn của anh... Jenny Phương đọc và khôngnhắn tin lại.Anh gọi.- A lô. Có chi không?- Phải có chuyện gì mới được gọi hả? Sao không nhắn tin lại?- Ừ. ..Tui bận chút việc nên chưa đọc tin nhắn.- Ừ. Đọc rồi nhắn tin lại nghe.- Ừ.Jenny Phương tắt điện thoại rồi dán mắt vào máy tính và tiếp tục online.Điện thoại vang lên, tiếng chuông điện thoại Jenny Phương cài riêng cho anh, sao hôm naynghe lạnh lùng ghê. Có lẽ Jenny Phương đang giận anh thật rồi... Jenny Phương không ngheđiện thoại, Jenny Phương mặc cho anh cứ gọi mãi.Một tuần sau, anh nhắn tin như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Jenny Phương cũng trả lời tinnhắn một cách lạnh lùng với những từ ừ, vâng,.. Thật ra Jenny Phương không có giận lâuđược, Jenny Phương muốn gọi anh nhưng Jenny Phương không thể. Ngoài cái vẻ có chút khóchịu, lạnh lùng và nóng tính của Jenny Phương thì Jenny Phương dấu sự quan tâm, yêuthương anh vào một góc cho riêng mình. Có lẽ anh cũng không hiểu được hết con người củaJenny Phương tuy hai người là bạn từ phổ thông.Mùa đông năm ấy, anh ngỏ lời yêu Jenny Phương. Suy nghĩ mãi cũng chẳng biết trả lời rasao, Jenny Phương im lặng. Anh cũng im lặng, mỗi ngày vẫn đón Jenny Phương đi chơi, vẫntự ý gọi trà chanh nóng cho Jenny Phương mỗi lấn đi uống coffee với bạn.Anh đi học xa nhà, mỗi năm chỉ có về bên Jenny Phương khoảng mười ngày là cùng, ở xavậy mà yêu nhau cũng khổ lắm. Jenny Phương còn dang dở chuyện học hành, Jenny Phươnghứa học xong sẽ cho anh câu trả lời....Đến sinh nhật lần thứ 22 của mình, lẽ ra Jenny Phương phải vui lên mới đúng chứ. Đi sinhnhật cùng nhóm bạn học cùng lớp mà mặt Jenny Phương cứ bịu xịu, Jenny Phương buồn vì
  2. 2. anh không nhắn tin, không gọi điện chúc mừng một lời nào. Jenny Phương buồn vì anh quênđi ngày này,… buồn lắm cơ. Jenny Phương nhìn đồng hồ: 20h, 20h10, 20h35…. nhìn mãi21h30, 21h55... sao anh không gọi nhỉ? Có lẽ anh quên thật rồi.22h10, điện thoại reo vang. Nhìn điện thoại, mặt Jenny Phương tươi lên như cây héo lau ngàygặp nước …thì ra là anh gọi.- Nghe nè.- Chưa ngủ hả?- Chưa. Có việc gì gọi muộn vậy?- Ừ… Chúc sinh nhật vui vẻ nhé! Anh thanh minh: Xin lỗi vì giờ này mới gọi, định là ngườichúc đầu tiên nhưng không thực hiện được đành để cuối cùng luôn cho bất ngờ.- Bất ngờ chi mô na. Ghét…- Ừ thì cứ ghét thoải mái đi.- Ghét cho biết mặt luôn.- Hôm nay có đi chơi đâu không?- Có. Tui đi… - Jenny Phương ậm ừ…- Đi với ai?- Đi với bạn?- Bạn nào? Con trai hay con gái?- Ừ. Tui đi với ai kệ tui, liên quan tới ông không?- Có chứ. Đi với con trai hả? Sao không nói?- Ừ… thì sao?- Sao gì nữa…- Tui đi với người yêu được chưa? Hic- Nhớ đó nghe…- Nhớ gì nhỉ? Tui chẳng có gì để nhớ cả…- Thôi, muộn rồi đi ngủ đi nghe. Ngủ ngon!- Tui… - Chưa kịp nói hết câu anh đã tắt máy.
  3. 3. Có lẽ anh giận Jenny Phương thật rồi. Kể từ ngày đó anh ít liên lạc với Jenny Phương hơn,anh tỏ ra lạnh lùng. Nhưng tại sao anh không hiểu tính của Jenny Phương vốn bướng bỉnh,nói năng ít suy nghĩ chứ? Jenny Phương trách anh nên nói vậy thôi, chứ thật ra Jenny Phươngchẳng yêu ai ngoài anh. Jenny Phương nói dối anh là có người yêu, chứ thật ra Jenny Phươngvẫn luôn F.A mà, trong suy nghĩ của Jenny Phương trả lời vậy thử xem anh phản ứng thếnào? Jenny Phương luôn nói trống không, tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lùng với anh thế thôi chứtrong lòng Jenny Phương luôn nén lại những tình cảm riêng dành cho anh.Jenny Phương nghĩ rồi anh sẽ bình thường trở lại như mọi lần. Chờ, đợi… đến hết năm.Đâu đó trong Jenny Phương vẫn không thể hiểu được tình cảm của anh dành cho mình, có khinó quá thân, quá gần nhưng có lúc sao nó xa lạ quá. Jenny Phương ước gì anh và JennyPhương được ở canh nhau như những đôi bạn của Jenny Phương. Yêu mà không dám đốimặt, không dám nhận… để rồi khi người ta quay đi mới thấy tiếc nuối sao? Nhiều khi JennyPhương ngồi viết tin nhắn rồi xóa đi, không gửi, suy nghĩ mãi về ngày ấy – những ngày ngắnngủi ở cạnh anh.***Một năm sau anh về thăm nhà, thăm ba mẹ. Anh nhắn tin mời Jenny Phương đi cofee. JennyPhương từ chối vì sợ gặp anh. Anh hỏi: “Bận đi với người yêu hả sao không đi với tui?”Jenny Phương nghẹn ngào… nhắn tin lại. “Đi thì đi.”Sau một năm nhìn anh thay đổi khác hẳn một năm trước, nhìn anh trưởng thành và chín chắnhơn nhiều. Còn Jenny Phương thì vẫn hồn nhiên, ngây thơ với mái tóc ngắn, ít nói có chút nữtính và bớt đi chút bướng bỉnh. Anh và Jenny Phương nói chuyện huyên thuyên, thỉnh thoảngcũng tranh cãi lẫn nhau. Anh hỏi chuyện người yêu của Jenny Phương, Jenny Phương trả lờirằng không có. Anh trách Jenny Phương nói dối. Jenny Phương lặng im…Rồi thời gian thấm thoắt trôi qua một ngày, hai ngày ba ngày,… rồi cũng sắp đến ngày anhphải đi học xa. Trước ngày đi, Jenny Phương và anh đi cofee cùng bạn bè.Biết phải sắp chia xa nữa rồi, Jenny Phương ao ước một cái nắm tay thật chặt, một cái ôm từanh nhưng anh đâu có biết?Vẫn giữ thói quen nhắn tin cho Jenny Phương sau khi Jenny Phương về đến nhà. Vẫn nhữngcâu quan tâm của anh: “Về đến nhà chưa?”, “Đi xe có lạnh không?”, “Coi ngủ sớm cho khỏe,thức khuya không tốt.”, “Chúc ngủ ngon…!”…Trong Jenny Phương luôn có cảm giác anh vẫn còn yêu thương mình như một năm vềtrước… Chần chừ mãi Jenny Phương mới nhắn tin hỏi khéo anh về chuyện tình cảm. Anhbảo vẫn yêu Jenny Phương, vẫn nhớ Jenny Phương. Dù có đi xa vẫn hướng về Jenny Phương– một Jenny Phương bé nhỏ nhắn mà anh vẫn gọi là mi-nhon.Hôm sau anh đi từ rất sớm, trời lạnh… lạnh lắm. Jenny Phương dậy từ sáng sớm nhắn tin vớianh… trông Jenny Phương có vẻ hạnh phúc khi được anh quan tâm. Hai người vẫn liên lạcthường xuyên qua điện thoại và facebook… vừa tròn ba tuần sau ngày anh đi học xa ấy.Trong inbox tin nhắn của Jenny Phương đầy những tin nhắn của anh, Jenny Phương đọc lạivà cảm thấy nhớ quá… nhớ anh? Jenny Phương nhắn tin cho anh, không biết hai người nóichuyện với nhau những điều gì để rồi Jenny Phương khóc. Lần đầu tiên khóc vì một người
  4. 4. con trai như thế,… nước mắt cứ trào ra và lăn dài trên má. Jenny Phương ngồi thu mình trongmột góc nhỏ của căn phòng,… im lặng và nhắn tin với anh. Thì ra anh đã bảo rằng, anhkhông còn yêu Jenny Phương nữa. Anh không còn muốn yêu ai hết kể từ ngày sinh nhật nămtrước của Jenny Phương. Giờ đây anh sống cũng chỉ để sống vậy thôi,… và nhiều, còn nhiềunữa. Anh chỉ xem Jenny Phương là bạn mà thôi, ngoài ra không còn tình cảm nào khác.Jenny Phương khóc vì giận chính mình, giận cả anh nữa.Trước đây Jenny Phương cứ nghĩ rằng ở xa mà yêu nhau cũng khổ lắm, nói ra lời yêu rồi phảigiữ chặt lấy nhau thấy khó lắm. Thà cố nén chặt tình yêu đó trong lòng, khi tình yêu đủ lớnnói ra cũng không muộn. Yêu nhau thì quan tâm nhau là được rồi, yêu nhau thì có ngày sẽtìm về nhau thôi. Sao lúc ấy Jenny Phương nghĩ đơn giản vậy nhỉ? Cái bản tính bướng bỉnhlẫn chút sâu sắc thường ngày biến đâu mất rồi?Jenny Phương yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh Jenny Phươngmới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi.Giờ đây chỉ còn có mỗi mình Jenny Phương còn nhớ anh, quan tâm anh - tình yêu đơnphương?Ở nơi xa ấy, anh có biết Jenny Phương đang nhớ về anh?Hãy trân trọng và giữ lấy những gì ta đang có, đừng để mất đi rồi mới nhận ra nhé cácbạn!***Như mọi hôm, Jenny Phương bật máy tính lên đăng nhập vào facebook.- Lại ôm máy tính online nữa hả? – Con bạn cùng phòng la lên.- Ừ. Mày mặc kệ tao. Online tí rồi tao ngủ.- Mày mệt rồi ngủ sớm đi.- Ừ.Jenny Phương gửi cho anh link liên kết đến một bài viết: Em hết yêu anh rồi, hết yêu rồi...Jenny Phương tắt máy.Nỗi nhớ ơi! Ngủ yên nhé!

×