CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương XXXITác giả: Margaret MitchellMột buổi trưa tháng G...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtcàng làm anh khổ sở. Scarlett đưa con mắt giận dữ nhìn anh. Anh đã đích thân kéo hồi chuông cáo phó ch...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtxuân, tất cả sẽ thoát. Sau một năm trời làm lụng vất vả với bao hi vọng không ngừng được củng cố, cái ...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtWill nhìn cô, và cũng như ngày Ashley trở về, Scarlett đọc thấy trong mắt anh, anh hiểu hết.- Anh ấy ở...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtScarlett tuyên bố dứt khoát:- Chúng ta đừng nên nói đến hắn. Ðó là một thằng lưu mạnh chưa từng có. Tấ...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtgiả tạo và một biện pháp khéo lái để rồi được ngợi khen… Nhưng Ashley có vẻ thành khẩn và cặp mắt chàn...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtcũng như phải cố gắng chịu đựng một cuộc nói chuyện mà không nói bằng cùng một giọng. Tuy nhiên cô yêu...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtnặng của ba người đàn ông. Nhưng rồi tôi sẽ giúp cô, tôi không phải là bao giờ cũng vụng về như hai bà...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtHai người im lặng và nhìn nhau. Bỗng nhiên Scarlett rùng mình và như vừa mới trở về sau một cuộc hành ...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtđó nàng sẽ đau lòng khi nhớ lại những ngọn đồi đất đỏ thân yêu, những khe nước dài ngoằn và những rừng...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtquân vô lại đê tiện ấy lại dám mơ tưởng được chiếm ngụ Tara? Rồi cơn sợ bỗng từ đâu kéo tới, xua tan c...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtvẫn còn giữ ý định đó? Và nếu nàng đã trổ hết mưu chước và nét kiều diễm của mình ra mà hắn vẫn từ chố...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtvà hốc hác. hai hàng lông mày đen tuyền bây giờ trông như hai cánh chim hốt hoảng. Nàng thất vọng:-Mìn...
CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Bà biết?- Phải. Chúa ban cho tôi hai lỗ tai để làm gì? Hơn nữa, ông Willi lại không đóng cửa. . .- C...
CUONTHEOCHIEUGIO.txtgái. Các cô kia cũng hăm hở như đang sửa soạn cho một buổi dạ vũ, họ tháo, họ cắt như đang may áo dạ h...
CUONTHEOCHIEUGIO.txttới thất bại.Trong bốn năm qua chàng đã chứng kiến nhiều người không hề sợ thất bại, những người vui v...
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Ctcg04
Upcoming SlideShare
Loading in …5
×

Ctcg04

1,108 views

Published on

Published in: Education
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

Ctcg04

  1. 1. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương XXXITác giả: Margaret MitchellMột buổi trưa tháng Giêng năm 1866, Scarlett ngồi trong buồng giấy nhỏ của bà Ellen viết thư cho bà Pittypat và giảithích đến lần thứ mười tại sao cả cô, cả Mélanie và Ashley chưa thể trở về Atlanta được. Cô rất khó chịu vì biết là thếnào rồi bà Pittypat cũng sẽ trả lời với bức thư đầy nước mắt là “Tôi sợ sống một mình lắm!”Tay cô lạnh giá. Cô ngừng lại một lát để xoa hai bàn tay vào nhau và đút chân sâu hơn nữa vào trong cái mền lông vịtđể dưới gầm bàn. Gót đôi giầy muyn của cô thực ra có thể nói là không còn nữa và cái còn lại là một miếng thảm mớiđược khâu vào. Miếng thảm ngăn được bàn chân không chạm trực tiếp xuống đất nhưng không ấm chút nào. Buổisáng hôm ấy, Will đi Jonesboro để đóng móng ngựa. Scarlett cay đắng suy nghĩ là cô đang sống ở một thời kỳ chánngán, ngựa thì có móng sắt còn người thì đi chân đất.Cô lại cầm bút lên tiếp tục viết nhưng rồi cô lại đặt xuống khi nghe tiếng Will vào bằng cửa sau. Cô nhận ra tiếng cótkét của mẩu chân gỗ của anh tỳ xuống sàn. Will dừng lại trước cửa phòng làm việc. Scarlett đợi và biết là anh khôngdám làm phiền cô, cô lên tiếng gọi. Will vào, hai tai đỏ lên vì lạnh, tóc bù xù và một nụ cười tinh nghịch trên môi, anhhỏi:- Chị Scarlett, trong ví chị còn bao nhiêu tiền?- Anh định lấy tôi vì tiền hay sao thế? Scarlett hỏi và hơi bực mình.- Không, tôi hỏi chỉ để biết thôi.Scarlett ngạc nhiên nhìn anh. Will không có vẻ trang nghiêm nhưng lúc nào anh chả thế và Scarlett đoán là có vấn đềgì đó không ổn. Cô liền đáp:- Tôi có mười đô la vàng. Ðó là tất cả số tiền còn lại lấy của tên Yankees.- Vậy thì không đủ đâu chị ạ.- Không đủ để làm gì?- Ðể đóng thuế. Will đáp và cà nhắc đi đến cạnh lò sưởi, anh cúi xuống và hơ bàn tay đỏ hỏn lên ngọn lửa.- Thuế à? Scarlett nhắc lại. Nhưng chúng ta đã đóng rồi kia mà.- Vâng, nhưng người ta cho là nhà ta chưa đóng đủ. Hôm nay ở Jonesboro tôi đã nghe thấy nói thế.- Nhưng Will này, tôi không hiểu. Anh nói thế là thế nào?- Chị Scarlett ạ, tôi rất khổ tâm phải gây cho chị những nỗi lo lắng mới trong lúc chị đã có quá nhiều rồi nhưng tôi vẫnphải nói. Người ta nói là chị còn phải đóng nhiều hơn rất nhiều số thuế chị đã đóng. Người ta đang ấn định phần thuếthuộc về bất động sản ở Tara lên tới mức phát sợ… và tôi cho là chị sẽ là người phải đóng thuế cao nhất địa hạt.- Nhưng người ta không thể bắt tôi đóng nữa vì tôi đã đóng rồi.- Chị Scarlett ạ, chị chẳng mấy khi đi Jonesboro và tôi cũng lấy thế làm mừng cho chị. Trong thời gian gần đây, đókhông phải là nơi dành cho những người phụ nữ đứng đắn. Nhưng nếu chị cũng được đi nhiều như tôi, chị sẽ thấy từ ítlâu nay ở đó có những bọn phản động đội lốt nắm chính quyền hành chính trong tỉnh. Nghĩ đến mà phát điên lên được.Người ta cũng trông thấy cả bọn nô lệ da đen huých cánh với những người da trắng, bắt họ phải nhường vỉa hè và…- Sao, việc đó có liên quan gì đến thuế má?- Có đấy ạ. Không phải chẳng để làm gì mà bọn chó má ấy muốn đánh thuế Tara như một đồn điền có khả năng cungcấp hàng nghìn kiện bông mỗi năm. Khi tôi nắm được tin ấy, tôi bèn đi một vòng các quán cà phê để nghe ngóng xemngười ta nói gì và tôi phát hiện được là nếu chị không đóng được thuế, có kẻ sẵn sàng mua lại Tara với giá rẻ mạttrong cuộc bán đấu giá. Và tất cả mọi người đều biết chị không tài nào xoay xở được. Tôi chưa tìm thấy kẻ nào có ýđịnh mua đồn điền này nhưng tôi có cảm giác là cái thằng hèn hạ Hilton, kẻ đã lấy cô Cathleen, là đứa có dã tâm vì nócó một nụ cười bẩn thỉu mỗi lúc tôi hỏi chuyện nó.Will ngồi xuống chiếc ghế bành và xoa cái đầu chân cụt. Gặp tiết trời lạnh, nó lại làm anh đau và nhất là cái mẩu gỗ Page 1
  2. 2. CUONTHEOCHIEUGIO.txtcàng làm anh khổ sở. Scarlett đưa con mắt giận dữ nhìn anh. Anh đã đích thân kéo hồi chuông cáo phó cho Tara màthấy anh không có vẻ xúc động lắm. Bán đấu giá Tara. Mọi người sẽ ở đâu? Tara trong tay một kẻ khác. Không, quásức tưởng tượng.Scarlett chỉ ra sức khai khẩn Tara nên không chú ý đến những vấn đề xảy ra bên ngoài. Bây giờ cô có Will và Ashleyđể giải quyết những công việc ở Jonesboro hoặc ở Fayette nên ít khi cô ra khỏi đồn điền. Cũng như trước kia cô đãtừng không chịu nghe ông Gérald nói chuyện chiến tranh, bây giờ cô cũng làm ngơ mỗi tối Will và Ashley ngồi xungquanh bàn, thảo luận về biện pháp kiến thiết đất nước.Ôi, tất nhiên là cô có biết về hành động của những tên Scalllawags, tức bọn miền Nam chuồn sang phía Cộng hoà, đểmà vơ vét và bọn Carpetbaggers, tức bọn Yankees, sau khi miền Nam đầu hàng đã lao sang đây như những con diềuhâu chỉ mang theo độc nhất có cái túi du lịch. Cô cũng được biết là có một số nô lệ da đen được giải phóng đã trở nênrất hỗn xược, là điều cô rất khó tin vì cô chưa gặp một người da đen nào quá đáng.Nhưng có rất nhiều vấn đề mà Will và Ashley thoả thận với nhau không nói cho cô biết. Sau tai hoạ chiến tranh, nốitiếp đến một tai hoạ khác tồi tệ hơn, đó là Kiến thiết. Tuy nhiên, hai người đàn ông đồng ý với nhau không nói đếnnhững chi tiết trầm trọng nhất mỗi khi họ đề cập đến vấn đề ấy ở nhà. Và nếu như Scarlett có để ý nghe thì phần lớnnhững điều cô nghe đều bay theo chiều gió.Cô đã nghe thấy Ashley nói đến miền Nam đang bị coi như một nước bị chiếm đóng và chính sách của những kẻ chiếnthắng đều xuất phát từ lòng hận thù. Nhưng cô hoàn toàn thờ ơ với những nhận xét ấy. Ðường lối chính sách là côngviệc của đàn ông. Will đã tuyên bố trước mặt cô là anh thấy miền Bắc chẳng có vẻ gì muốn cho miền Nam ngóc đầulên. Scarlett nghĩ bụng: “Chỉ có bọn đàn ông là bao giờ cũng hay phiền muộn về những điều chẳng đâu vào đâu! ”Ðiều quan trọng với cô là bọn Yankees không tóm được cô và từ giờ trở đi, chúng lại càng không tóm được. Ðiều duynhất cần thiết là phải làm việc cật lực và chẳng quan tâm gì đến chính phủ Yankees. Dù sao thì chiến tranh cũng đãchấm dứt rồi.Scarlett không nhận thấy là người ta đã thay đổi luật lệ rồi và một người lao động lương thiện không còn được hưởngphần thưởng xứng đáng với mình. Từ bây giờ, bang Géorgie bị thiết quân luật. Quân lính Yankees đóng đồn ở khắpnơi trong bang và văn phòng Giải phóng toàn quyền giải quyết mọi việc.Do chính phủ liên bang lập nên để phụ trách những nô lệ cũ vô công rồi nghề và quá khích, văn phòng đó lôi hàngngàn nô lệ ra khỏi các đồn điền và tập trung họ lại trong các làng và trong các thành phố, duy trì họ, không để họ phảilàm gì và huấn luyện họ chống lại các chủ cũ. Jonas, quản lý cũ của ông Gérald làm giám đốc văn phòng và có trợ lýlà Hilton, chồng Cathleen. Hai gã này tung ra tin đồn xảo quyệt là những người miền Nam và những người Dân chủđang chờ thời cơ thuận lợi để lập lại chế độ nô lệ. Chúng còn cho biết là đối với những người nô lệ muốn thoát khỏi sốphận đó chỉ có cách làm tìm sự che chở ở văn phòng và của phe Cộng hoà.Jonas và Hilton còn đi tới tuyên bố với những người nô lệ là họ cũng được ngang hàng với những người da trắng vềtất cả mọi phương diện, do đó, người ta sẽ cho phép những cuộc hôn nhân giữa da trắng và da đen, người ta còn chiacho họ những đồn điền của chủ cũ và mỗi người da đen được nhận bốn sào đất và một con lừa.Chúng còn gây cho những người da đen lòng căm thù bằng cách kể cho họ nghe những tội ác của chủ da trắng. Vàtrong một vùng nổi tiếng xưa nay về mối quan hệ thân thiện giữa nô lệ và chủ nô, mối hận thù và chia rẽ bắt đầu pháttriển.Văn phòng được sự ủng hộ của binh sĩ và những binh sĩ này ban bố không biết bao là luật lệ ngang ngược đối vớinhững kẻ chiến bại. Văn phòng bắt người vì những cớ không rõ ràng. Người ta đã ban hành những chỉ thị quân sự vềviệc giảng dạy trong nhà trường, về vệ sinh, về loại khuy có quyền mặc, về việc bán các loại nhu yếu phẩm thôngthường, nói tóm lại, về tất cả. Jonas và Hilton có quyền can thiệp vào tất cả những công việc buôn bán mà Scarlett tiếnhành và ấn định giá cả cho tất cả những gì cô bán hoặc trao đổi.May thay, Scarlett không phải quan hệ gì với hai gã đó vì Will đã thuyết phục cô để anh thay cô giao dịch, còn cô cứviệc ở nhà trông nom trồng trọt. Nhờ khôn khéo, anh dã giải quyết được một số khó khăn nhưng anh không nói ra.Ðến kỳ hạn, Will đi dàn xếp được với bọn Carpetbaggers và Yankees. Tuy nhiên, vấn đề vừa đặt ra vượt quá khả năngcủa anh. Cần phải cho Scarlett biết ngay món thuế phụ thu phải trả và mối nguy cơ có thể mất Tara.Cô nhìn anh, mắt nảy lửa rồi kêu lên:- Ôi, bọn Yankees khốn khiếp. Ðã tiêu diệt, đã tàn phá chúng ta đến thế còn chưa đủ sao? Bây giờ chúng lại còn muốngiở trò lưu manh với chúng ta nữa sao.Chiến tranh đã chấm dứt, người ta đã ký kết hoà bình nhưng quân Yankees còn có quyền tước đoạt cô, làm cho côphải đói khổ, đuổi cô ra khỏi nhà cô. Và, thật là ngu ngốc thay, nhiều tháng nay cô đã tưởng là giữ vững được đến mùa Page 2
  3. 3. CUONTHEOCHIEUGIO.txtxuân, tất cả sẽ thoát. Sau một năm trời làm lụng vất vả với bao hi vọng không ngừng được củng cố, cái tin khủngkhiếp này là giọt nước làm tràn ly.- Ôi, Will, thế mà tôi cứ tưởng những khó khăn của chúng ta sẽ chấm dứt với chiến tranh.- Không chị ạ. Những khó khăn của chúng ta chỉ mới bắt đầu. Will nói và ngẩng đầu lên với đôi má hóp nhìn Scarlettvới cái nhìn khuyến khích.- Người ta muốn chúng ta phải đóng thêm bao nhiêu?- Ba trăm đô la.Trong một lúc, Scarlett im lặng bàng hoàng. Ba trăm đô la. Tại sao không ba nghìn. Cô ấp úng:- Vậy là… vậy là phải tìm ra ba trăm đô la ấy.- Vâng… thế rồi sẽ còn phải tháo cả mặt trăng xuống.- Ôi, Will. Dù sao thì họ cũng không thể buộc chúng ta phải bán Tara!Cặp mắt hiền lành và tái nhợt của Will biểu thị niềm hận thù cay đắng nhiều hơn Scarlett tưởng anh có thể có.- Không à? Có đấy. Chúng có thể và chúng sẽ làm. Chúng thèm muốn một cách quái quỷ. Chị Scarlett ạ, nếu chị chophép nói, miền đất này hỏng rồi. Bọn Carpetbagger và Scalllawags ấy có quyền đầu phiếu mà hầu hết chúng ta, nhữngngười Dân chủ đều không có. Trong bang này không một người Dân chủ nào có quyền đầu phiếu trừ phi năm 1865 cóghi trong sổ thuế một số lợi tức là trên hai nghìn đô la. Như vậy là cho ra rìa những người như ba chị và ông Tarleton,như ông Mcry và con trai nhà Fontaine. Không ai có quyền đầu phiếu dù có cấp bậc trung tá hoặc cao hơn trong chiếntranh và chị Scarlett ạ, bang này đã sản xuất ra trung tá nhiều hơn bất kỳ một bang nào khác trong Liên bang. Khôngmột người nào làm công việc hành chính dưới thời chính phủ Liên bang có quyền đầu phiếu, như vậy là loại trừ hếtmọi người, từ những ông chưởng khế đến những ông thẩm phán, vả lại trong rừng thì thiếu gì những người như vậy.Thực tế là, theo kiểu bọn Yankees đã sắp xếp lời tuyên thệ, tất cả những ai có vai vế trong chiến tranh đều mất quyềnđầu phiếu. Dù là thông minh, dù là lương thiện, dù là giàu có đều không được đầu phiếu.- ái chà, tôi có thể đầu phiếu được nếu tôi chịu tuyên thệ những điều bẩn thỉu ấy của chúng. Năm 65 tôi chẳng có lấymột xu, tôi chẳng phải là trung tá trong chiến tranh, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng tôi không muốn tuyên thệ. Vậy làkhông. Nếu bọn Yankees đã làm những điều cần làm, tôi có thể tuyên thệ trung thành nhưng bây giờ thì chúng đừngcó hòng. Tôi sẽ không tuyên thệ dù cho có mất quyền đầu phiếu… nhưng những đồ rác rưởi như tên Hilton ấy thì lạiđầu phiếu. Những đồ vô lại như tên Jonas, những thằng da trắng xác xơ như bọn Lattơry, những người chẳng ra gì nhưnhà Mac Intosh cũng là đầu phiếu cả. Và nếu như họ muốn giở trò chơi ngông, muốn có khoản thuế phụ thu, họ có thểlàm được lắm. Cũng như bọn nô lệ, chúng có thể giết một người da trắng mà chẳng hề bị treo cổ. Chúng… - anhngừng lại khó chịu, Scarlett và anh cùng nhớ đến cảnh một người phụ nữ da trắng sống một mình trong một cái trại côđơn ở Lovejoy, đã xảy ra điều gì - bọn da đen đó có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn đối với chúng ta, đứng sauchúng luôn có văn phòng giải phóng, quân đội và đại bác, chúng ta không có quyền đầu phiếu chỉ để bảo vệ chúng ta.- Ðầu phiếu, Scarlett kêu lên. Ðầu phiếu thì đóng vai trò gì trong tất cả việc này hả Will? Chúng ta đang nói đến thuếmá… Will, tất cả mọi người đều biết Tara là một đồn điền màu mỡ. Chúng ta có thể đem cầm để lấy tiền đóng thuế.- Thưa chị Scarlett, chị không điên mà đôi khi chị nói làm người ta tưởng chị điên. Ai có tiền cho chị vay? Ai? Ngoàibọn Carpetbaggers. Chính chúng muốn cái đồn điền này.- Will, tôi còn đôi hoa tai đính kim cương lấy của tên Yankees. Chúng ta có thể đem bán.- Nhưng thưa chị, chị có biết ai ở đây có khá tiền để mua đôi hoa tai kim cương này một khi họ chẳng có tiền để muathịt? Hãy dẹp những chuyện vặt vãnh ấy lại. Vả lại nếu chị bán được mười đô vàng, tôi xin thề với chị món tiền đó làcả một gia tài của những người ở đây.Họ im lặng và Scarlett có cảm tưởng là đầu mình bị vấp vào một bức tường đá. Trong năm vừa qua, cô đã bị vấp biếtbao lần rồi.- Chúng ta làm thế nào hả chị Scarlett?- Tôi chẳng biết gì cả - cô trả lời giọng chán ngán. Cô đột nhiên cảm thấy kiệt quệ. Làm việc, vùng vẫy, tiêu hao sứckhoẻ để làm gì. Cô thấy hình như sự thất bại đang đón chờ cô ở khắp mọi cuộc đấu tranh để khinh miệt cô. Tôi chẳngcòn biết làm gì cả, cô nhắc lại, nhưng đừng có nói với ba tôi, sợ lại xảy ra cái gì chăng.- Tôi sẽ không nói đâu.- Anh đã nói với ai chưa?- Chưa, tôi đến thẳng đây, trực tiếp nói với chị.“Phải, cô nghĩ bụng, tất cả mọi người đều đến trực tiếp báo cho ta những tin chẳng lành” và cô bắt đầu thấy đủ rồi.- Anh Ashley đâu? Anh ấy có thể có những ý kiến hay. Page 3
  4. 4. CUONTHEOCHIEUGIO.txtWill nhìn cô, và cũng như ngày Ashley trở về, Scarlett đọc thấy trong mắt anh, anh hiểu hết.- Anh ấy ở trong vườn rau đang đẵn những cái cọc, tôi nghe tiếng rìu lúc tôi dắt ngựa vào chuồng. Nhưng anh ấy làmgì có nhiều tiền hơn tôi và chị?- Nhưng nếu tôi muốn nói chuyện với anh ấy thì tôi có quyền, phải không nào? Scarlett nói và đứng lên tuột bỏ cáiphủ chân ra.Will không khó chịu và tiếp tục bình tĩnh xoa hai bàn tay trước ngọn lửa.- Chị Scarlett, chị cần phải quàng khăn, ở ngoài buốt lắm.Tuy vậy, cô đi ra ngoài không khăn vì khăn của cô để trên gác mà cô thì đang muốn tâm sự nỗi lo âu của mình vớiAshley.Ðược gặp chàng một mình thì hay quá. Kể từ khi chàng về, cô chưa có lúc nào được nói chuyện riêng với chàng. Lúcnào cũng có người xung quanh chàng. Mélanie không rời chàng ra một bước và lúc nào cũng nắm lấy cánh tay chồngđể được an tâm là chồng có ở đây. Nhìn thấy cử chỉ chiếm hữu đầy sung sướng ấy, trong lòng Scarlett thức dậy tất cảsự ghen tuông và thù oán đã dịu đi trong những tháng mà cô tưởng Ashley đã chết. Bây giờ cô cương quyết gặp chàngmột mình và lần này thì không để ai quấy nhiễu.Scarlett đi qua vườn rau có những cành lá xơ xác, cỏ ẩm và chân cô thấm ướt. Cô nghe thấy Ashley chặt đống gỗ kéoở đầm lầy về thay lại hàng rào mà quân Yankees đã phá làm củi đốt, một công việc lâu dài và nặng nhọc. “Tất cả đềulà công việc lâu dài và nặng nhọc”, Scarlett nghĩ thầm trong lòng chán nản và cô đã chán cuộc sống này, nó làm côngao ngán và thù ghét. Nếu Ashley là chồng cô, thật khoan khoái biết bao được đến tựa đầu lên vai chàng để khóc vàđể trút vào chàng tất cả những gánh nặng của cô và mặc chàng giải quyết một mình.Cô đi vòng một đám cây lựu mà luồng gió lạnh đang lay động những cành trơ trụi và cuối cùng cô trông thấy Ashley,chàng đang tỳ lên cái rìu và lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. Chàng mặc một cái quần nhà binh cũ rách mướp vàmột cái sơ mi tuyệt đẹp đã có thời chủ cũ của nó chỉ diện trong những ngày hội và tiệc tùng. Chàng đã treo cái áo vétlên cành cây và trong khi Scarlett tiến lại chàng im lặng ngồi nghỉ.Thấy Ashley ăn mặc rách rưới, Scarlett cảm thấy căm thù số phận. Ashley rách rưới, lao động như một đầy tớ, chàngAshley đẹp trai của cô lúc nào cũng hoàn hảo, như thế kia là quá lắm đối với cô. Bàn tay chàng không phải để laođộng, thân người chàng chỉ để mặc len dạ và vải mịn. Thượng đế đã tạo chàng ra để sống một cuộc sống xa hoa trongmột nhà giàu, để giao dịch với những người sang trọng, để chơi đàn piano và để viết về những bài hát có âm thanh caođẹp mà không muốn nói lên gì cả. Chàng chẳng làm sao khi nhìn thấy chính con trai mình mặc đồ lố lăng cắt từ nhữngcái váy hoặc túi cũ ra, và các em gái chàng đi chơi trong những bộ quần áo cũ lộn lại. Chàng cũng chẳng làm sao thấyWill lao động vất vả hơn bất kỳ một nông dân nào. Nhưng Ashley không thế nữa. Chàng quá đặc biệt để chịu đựng tấtcả những nỗi cơ cực ấy, và Scarlett vì thế mà càng quý chàng gấp bội. Cô còn muốn bản thân cô cầm lấy cái rìu cònhơn là trông thấy chàng làm việc ấy.Lúc Scarlett tới gần, Ashley nói:- Người ta nói là ông Abe Lincoln cũng bắt đầu bằng đẽo những cái cọc. Vậy cô thử nghĩ xem tôi sẽ đạt được tới đỉnhcao nào?Scarlett chau mày lại, chàng bao giờ cũng dùng cái giọng bỡn cợt ấy mỗi khi chàng nói đến những nỗi thống khổ màngười ta phải chịu đựng ở Tara. Trái lại, đối với cô, đó là những vấn đề sống còn, và đôi khi những câu nhận xét củaAshley còn làm cho cô lộn tiết.Không cần mào đầu, cô báo luôn với Ashley về tin tức mà Will vừa cho cô hay. Cô diễn giải khô khan, một cách vắntắt và càng nói ra cô càng cảm thấy dễ chịu hơn. Chắc chắn là Ashley sẽ cho cô những lời khuyên nhủ có ích. Chàngchẳng nói gì nhưng nhận thấy cô rùng mình, chàng lấy cái áo vét quàng lên vai cô. Cuối cùng cô nói:- Hình như anh có vẻ chẳng biết tìm số tiền đó ở đâu?- Phải. Biết tìm ở đâu?- Ðó là điều em cần biết, cô đáp khó chịu. Ngay cả Ashley cũng không biết làm thế nào. Tại sao chàng không biết cổvũ cô?Chàng mỉm cười và nói:- Từ mấy tháng tôi trở về đây, tôi chỉ nghe nói đến có mỗi một người có tiền. Ðó là Rhett Butler.Bà Pittypat đã viết cho Mélanie tuần trước là lại thấy Rhett xuất hiện ở Atlanta với một cỗ xe, hai con ngựa đẹp và túiđầy những tờ giấy bạc xanh. Bà cũng nói là hắn có số tiền ấy không phải bằng cách lương thiện. Bà Pittypat có một lýluận mà phần lớn người dân Atlanta đồng tình. Theo bà, Rhett đã sắp xếp để lại ra khơi với những bạc triệu hoangđường của kho bạc Liên bang. Page 4
  5. 5. CUONTHEOCHIEUGIO.txtScarlett tuyên bố dứt khoát:- Chúng ta đừng nên nói đến hắn. Ðó là một thằng lưu mạnh chưa từng có. Tất cả chúng ta sẽ ra sao?Ashley đặt cái rìu xuống đất, nhìn ra xa và cặp mắt chàng chìm đắm vào khoảng xa xăm. Chàng nói:- Tôi tự hỏi, phải, tôi tự hỏi không những chúng ta, những người ở Atlanta sẽ ra sao mà còn tất cả những người miềnNam này sẽ ra sao?Scarlett rất muốn kêu lên: “Mặc xác dân miền Nam. Hãy cứ biết chúng ta đã”. Nhưng cô nín lặng vì cô cảm thấy thấtvọng hơn bao giờ hết. Cô sẽ không có được sự viện trợ nào của Ashley. Rồi chàng lại nói tiếp:- Cuối cùng điều gì phải đến sẽ đến cho một quốc gia bị sụp đổ. Những con người thông minh và dũng cảm sẽ vượtqua, còn những kẻ khác thì bị loại bỏ. Dù sao vẫn là quan trọng tham dự một Gotterdammerung.- Một gì?- Một “buổi hoàng hôn của các vị thần”. Không may, chúng ta những người miền Nam đã được coi như là những vịthần.- Lạy Chúa. Anh Ashley, đừng nên nói những lời dại dột như vậy khi mà chúng ta là những người đang bị loại bỏ.Cơn giận dữ của Scarlett như có tiếng vang trong lòng Ashley, lôi chàng ra khỏi cơn miên man. Một cách trìu mến,chàng nắm lấy hai bàn tay Scarlett, lật chúng lên và quan sát lòng bàn tay đầy chai.- Ðây là những bàn tay đẹp đẽ nhất mà tôi được biết, chàng nói trước khi đặt lên đấy một cái hôn lén lút. Chúng đẹp vìchúng khoẻ. Mỗi một nốt chai là một huân chương, mỗi một vết xước như một bằng khen về lòng dũng cảm vô tư. Vìtất cả chúng ta mà chúng rắn chắc lại, vì cha cô, vì các em gái cô, vì Mélanie, vì bé Beau, vì những người da đen và vìtôi. Tôi biết cô đang nghĩ gì. Cô đang tự nhủ thầm: “Hãy nghe tôi, cái anh chàng vô tác dụng này, anh chàng mơmộng, anh chàng điên rồ này chỉ biết nói những câu vớ vẩn về các thiên thần đã chết trong khi những người sống đanglâm nguy. Có phải thế không?”Scarlett lắc đầu. Cô muốn Ashley cứ giữ mãi bàn tay mình trong tay chàng nhưng chàng bỏ chúng xuống.- Cô đến tìm tôi với hy vọng là tôi sẽ giúp được cô. Vậy thì tôi không có khả năng, chàng liếc mắt nhìn cái rìu và đốnggỗ vừa đẽo và ánh mắt chàng trở nên chua xót. Tôi không còn nhà cửa nữa và gia tài của tôi cũng tan nát rồi. Dướitrần gian này, tôi không còn được việc gì nữa cả, vì cái thế giới của tôi đã biến mất rồi. Cái cách duy nhất mà tôi cóthể giúp cô được là quyết tâm học tập để trở thành một tá điền vụng. Nhưng như thế không giúp cô điều hành Tarađược. Cô tưởng là tôi không biết gì về tình hình khó khăn của chúng ta sao? Tôi biết, chúng tôi đang ăn bám vào côđấy, Scarlett ạ, ăn bám vào cô. Mặc dù mọi lòng kính mến của tôi đối với cô, tôi sẽ không có khả năng đền đáp nhữnggì mà cô đã làm cho tôi và cho gia đình tôi. Mỗi một ngày, tôi càng thấy rõ nét hơn. Mỗi ngày tôi càng thấy sự bất lựccủa tôi đứng trước những khó khăn đang đổ ập xuống đầu tất cả mọi chúng ta… Mỗi ngày cái tài năng chết tiệt làm tôixa rời thực tế ngăn cản tôi thêm không cho đương đầu với cuộc sống hiện tại. Cô có hiểu những lời tôi nói không?Scarlett gật đầu. Cô không có một ý kiến rõ rệt về những điều chàng nói, nhưng cô lại uống từng lời. Vậy mà chàng cóvẻ cách biệt với cô thế. Ðây là lần đầu tiên chàng tâm sự với cô về tư tưởng của chàng. Cô xúc động như thể cô sắpphát hiện được một điều gì. Chàng nói tiếp:- Thật là một nỗi bất hạnh cho tôi không có khả năng nhìn thẳng vào sự thật trần trụi. Trước chiến tranh, cuộc sống đốivới tôi chưa bao giờ thực tiễn hơn cái bóng tàu vẽ trên một tấm màn. Và tôi lại thích như vậy. Tôi không thích nhữngnét rành mạch, chúng mờ ảo tôi thấy thú vị hơn, chàng ngừng lại, mìm cười yếu ớt và rùng mình vì làn gió lạnh xuyênqua áo sơ mi. Nói một cách khác, Scarlett ạ, tôi là một thằng hèn!Scarlett không hiểu gì về những cái bóng tàu và những đường viền mờ ảo nhưng câu cuối cùng thì cô hiểu được.Chàng nói dối. Chàng không phải là đồ hèn. Tất cả ở chàng đều nói lên dòng dõi nhưng người can đảm và anh hùng,và Scarlett thuộc lòng những chiến công của chàng trong cuộc chiến vừa qua.- Sao lại thế được. Một người hèn đâu dám trèo lên khẩu đại bác để kêu gọi mọi người ở Gettysburg? Ngài Tướng đâucó đích thân viết về cho Mélanie để nói đến một người hèn? Và…- Ðó không phải là lòng dũng cảm, Ashley nói giọng mệt mỏi. Cuộc chiến đấu như món rượu champagne, nó làm saysưa những người hèn cũng nhanh như những người anh hùng. Bất kỳ một kẻ bần tiện nào cũng có thể có được mộthành động dũng cảm trên chiến trường, ở đó người ta không thể lựa chọn được giữa cái chết và lòng dũng cảm. Tôimuốn nói về vấn đề nào đó khác. Cái loại hèn nhát của tôi bội phần nghiêm trọng hơn là nếu tôi bỏ trốn khi lần đầutiên nghe tiếng đại bác gầm.Ashley trình bày chậm chạp và khó khăn như thể mỗi câu nói làm chàng đau đớn. Chàng để cho cảm tưởng lùi lại vàibước và lặng ngẫm sự đau đớn điều chàng vừa nói.Một kẻ khác có thể nói về chàng như vậy. Scarlett sẽ coi khinh người nào đó và những lời tuyên bố chỉ là khiêm tốn Page 5
  6. 6. CUONTHEOCHIEUGIO.txtgiả tạo và một biện pháp khéo lái để rồi được ngợi khen… Nhưng Ashley có vẻ thành khẩn và cặp mắt chàng biểu lộmột tình cảm mà cô không thể nào hiểu được. Không phải là nỗi sợ hãi cũng không phải là hối hận mà là sự phản ứngnhững cố gắng chàng đã dùng để chống lại một dòng suy nghĩ đang lôi cuốn chàng mạnh mẽ. Luồng gió lạnh làm têcóng mắt cá chân Scarlett, cô lại rùng mình lần nữa nhưng vì gió lạnh thì ít mà vì những lời nói của Ashley làm cô sợ.- Nhưng Ashley, làm sao mà anh sợ?- Ôi, vì những vấn đề không sao giải thích được, những vấn đề có vẻ ngu ngốc khi người ta tìm những từ để địnhnghĩa chúng. Tôi sợ nhất là cuộc sống bỗng nhiên không có vẻ quá thực tiễn, sợ thấy cá nhân tôi gặp phải một trongnhững sự kiện đơn giản của cuộc sống. ở đây đẽo gỗ trong bùn đối với tôi không thành vấn đề nhưng tôi không thểnào thờ ơ với ý nghĩ đó. Tôi luyến tiếc một cách ghê gớm và hơn bao giờ hết cái đẹp của cuộc sống ngày xưa mà tôirất thích và đã bị chôn vùi rồi. Scarlett ạ, cuộc sống trước chiến tranh thật là tuyệt diệu. Nó có một nét hấp dẫn, một sựhoàn hảo, một sự đầy đủ và cân đối gần sát với nền nghệ thuật Hy Lạp. Có thể là mọi người không nghĩ như tôi, bâygiờ tôi nhận thấy thế. Nhưng đối với tôi, là người đã sống ở Mười hai cây sồi, cuộc sống ở đây có một vẻ đẹp thực sự.Tôi sinh ra cho cuộc sống ấy, tôi thích hợp với nó. Và bây giờ cuộc sống đó không còn nữa, tôi không còn vị trí củatôi trong cuộc sống mà chúng ta đang tiến hành và tôi sợ. Tôi biết trước kia tôi đã tham dự một cuộc triển lãm nhữnghình bóng tôi, tôi tránh tất cả những gì làm rõ hình bóng đó, tôi xa rời những người và những sự kiện quá thực tiễn,quá gần với cuộc sống. Tôi không thích người ta len vào lĩnh vực của tôi. Tôi cũng đã tìm cách lẩn tránh cả cô nữa,Scarlett ạ. Trong cô có quá nhiều sức sống, quá nhiều thực tiễn và tôi đã tỏ ra hèn nhát để mà ưa thích những cái bóngvà những giấc mơ của tôi.- Nhưng… Mélanie thì sao?- Mélanie là mọt trong những giấc mơ đáng yêu nhất của tôi và cũng là thành phần trong mộng tưởng của tôi. Nếuchiến tranh không xảy ra, tôi sẽ được trải qua những ngày vui sướng ở Mười hai cây sồi, tôi sẽ vui thú ngắm nhìn cuộcsống trôi qua mà không hề tham gia vào. Nhưng khi chiến tranh nổ ra, cuộc sống thực sự nhảy vào chẹn lấy cổ họngtôi. Ngày mà tôi nhận được lệnh đi chiến đấu ở Bull Run, chắc cô còn nhớ, tôi trông thấy các bạn cùng trang lứa bịnghiền nát, tôi nghe thấy những tiếng ngựa hí lúc hấp hối, tôi cảm thấy một mối ghê sợ thấy những thây người vừa bịtôi bắn quằn quại đau đớn và khạc ra máu. Nhưng đó chưa phải là cái tồi tệ nhất trong chiến tranh. Tồi tệ nhất trongchiến tranh, Scarlett ạ, là những người tôi phải sống cùng. Trong suốt đời tôi, tôi đã phải tự bảo vệ để chống lại ngườikhác. Tôi đã chọn bạn bè cẩn thận nhưng chiến tranh đã dạy cho tôi là tôi đã tạo ra một thế giới riêng biệt đầy nhữngnhân vật lý tưởng. Nó đã cho tôi thấy những con người thực chứ không phải bỡn nhưng nó không dạy tôi cách đối xửvới họ. Và tôi e rằng chẳng bao giờ tôi học được cả. Ngày nay, tôi biết là muốn cho vợ con tôi được sống, tôi bắt buộcphải mở ra một con đường giữa nhưng người mà tôi chẳng có gì gọi là chung đụng cả. Còn cô, Scarlett ạ, cô nắm lấycuộc sống bằng hai cái sừng và cô khuất phục nó tuỳ theo ý muốn. Nhưng tôi, bằng cách nào tôi lao vào cuộc sống bâygiờ? Khi nào tôi nói với cô là tôi sợ?Ashley diễn giả bằng một giọng trầm nhưng lanh lảnh, đượm một tình cảm mà cô không hiểu được. Chỗ này chỗ nọcô nắm được một câu và cố gắng hiểu thấu ý nghĩa. Nhưng các câu nói cứ thoát ra khỏi cô như những con chim khiếpsợ. Ashley hăng say như bị quyễn rũ bởi một sự kích thích tàn nhẫn, nhưng Scarlett không hiểu năng lực nào đã thúcđẩy chàng như vậy. Ashley nói tiếp:- Scarlett, tôi không hiểu rõ lúc nào thực tiễn buồn thảm xuất hiện với tôi, lúc nào tôi hiểu được tôi không bao giờ cònđược tham dự sân khấu hình bóng của tôi nữa. Có lẽ là trong năm phút đầu của trận chiến đấu ở Bull Run khi tôi trôngthấy những thây người mà tôi vừa giết đổ xuống. Tuy nhiên tôi biết thế là hết, tôi không còn được là một khán giả nữa.Không! Bỗng nhiên tôi thấy tôi là diễn viên đang ở trên sân khấu. Chính tôi đóng trò, cử chỉ và hành động không cómục đích. Cái thế giới nhỏ bé của tôi không còn tồn tại nữa. Nó bị tràn đầy những người không cùng một tư tưởng vớitôi mà lại có những hành động xa lạ với tôi. Bằng những đôi giầy đầy bùn, họ phá hỏng lĩnh vực của tôi, không cònmột chỗ nào để tôi có thể cư trú được. Trong nhà tù tôi tự nhủ: “Khi nào chiến tranh kết thúc, ta sẽ lại tìm thấy đượccuộc sống tốt đẹp của ta xưa kia cùng với những mộng tưởng thời đó, ta sẽ lại được xem trình diễn những bóng hình”.Nhưng Scarlett ạ, có bao giờ người ta lùi lại đằng sau. Và điều đang chờ đợi chúng ta từ nay còn tồi tệ hơn chiếntranh, tồi tệ hơn nhà tù và đối với tôi tồi tệ hơn cả cái chết… Cô cũng thấy đấy, Scarlett, những nỗi lo sợ của tôi sẽmang đến cho tôi một sự trừng phạt.- Nhưng anh Ashley, Scarlett bắt đầu luýnh quýnh nói, nếu anh sợ tất cả chúng ta sẽ chết úoi, thì rồi… thì rồi chúng tacũng sẽ tìm thấy được con đường thoát chứ. Em tin chắc là như vậy.Trong một lúc, cặp mắt xám của Ashley nhìn Scarlett và người ta đọc được trong đó lòng khâm phục. Rồi đột nhiênchúng trở lại vẻ xa xăm và Scarlett, trái tim thắt lại, biết là chàng đã nghĩ sang vấn đề khác. Cô và Ashley bao giờ Page 6
  7. 7. CUONTHEOCHIEUGIO.txtcũng như phải cố gắng chịu đựng một cuộc nói chuyện mà không nói bằng cùng một giọng. Tuy nhiên cô yêu chàngtới mức lúc chàng thoát ra như chàng vừa làm, cô có cảm giác như thể mặt trời lặn mất rồi và sức ấm ban ngày đã phảinhường chỗ cho sương lạnh buổi hoàng hôn. Cô muốn nắm lấy vai chàng, kéo chàng về mình, buộc chàng phải hiểucô là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải là một nhân vật tách ra từ một trong những cuốn tiểu thuyết củachàng hoặc từ những giấc mơ của chàng.- Chết đói không có gì là thú vị cả, Ashley nói. Tôi biết vậy là do kinh nghiệm nhưng không phải vì thế làm tôi sợ hãi.Tôi sợ phải đương đầu với một cuộc sống đã bị tước hết cái đẹp của thế giới xưa kia của chúng ta.Scarlett thất vọng và tự nhủ là chắc chắn Mélanie biết Ashley nói thế là thế nào. Mélanie và chàng không ngừng kểđến những chuyện ba láp loại ấy, không ngừng nói về thơ ca, về sách vở, về mộng mơ, về ánh trăng và về bụi sao.Ashley không cùng cô chia sẻ những nỗi lo âu. Chàng không sợ cái dạ dày làm loạn vì không đươc ăn gì, không sợ cáirét cắt da, không sợ mất Tara. Chàng lo sợ vấn đề gì mà cô không hiểu và không thể hình dung được. Cuối cùng, trờiơi, trong cái thế giới đắm chìm này, còn có gì đáng sợ hơn là cái đói, cái rét và cảnh mất nhà. “Ôi!” Scarlett thốt lênmột tiếng thất vọng như một đứa trẻ sau khi đã mở một cái gói, gói rất kỹ nhưng lại nhận thấy bên trong rỗng không.Ashley khẽ mỉm cười buồn rầu:- Xin cô tha lỗi cho tôi, Scarlett, tôi đã nói lung tung. Tôi không bao giờ có thể làm cô hiểu được tôi cảm thấy gì bởi vìcô không biết sợ. Cô có một trái tim sư tử và cô hoàn toàn không biết tưởng tượng. Xin thú thật là tôi rất thèm nhữngđức tính đó. Cô sẽ không bao giờ muốn lẩn trốn nó như tôi.“Lẩn trốn”, đó là câu duy nhất dễ hiểu mà chàng đã nói. Cô thở nhanh hơn và kêu lên:- Ôi, anh Ashley, anh lầm rồi. Em cũng vậy, em muốn chạy trốn lắm chứ. Em đã ngấy tất cả những thứ ấy rồi.Ashley rướn lông mày lên vẻ không tin. Scarlett liền đặt một bàn tay lên cánh tay chàng, bàn tay nồng nhiệt, năn nỉ.Cô bắt đầu nói liến thoắng.- Anh hãy nghe em, em nói là em đã chán ngấy rồi. Em đã kiệt sức rồi. Em đã đấu tranh để có luơng thực và có tiền.Em đã gieo hạt, em đã cầm cày, em đã hái bông. Em cũng đã cuốc cho đến khi kiệt sức. Em đã nói với anh, Ashley,miền Nam chết rồi. Nó đã chết rồi. Nó đang nằm trong tay bọn Yankees, bọn nô lệ phóng thích và bọn Carpetbaggers,và chẳng còn lại gì cho ta cả. Ashley, ta chạy trốn đi! Ashley cúi đầu xuống để nhìn cho rõ hơn bộ mặt Scarlett đã ửngđỏ vì xúc động. Cô nói tiếp: “Vâng, chúng ta hãy trốn đi” Hãy bỏ hết tất cả mọi người. Em xin đủ phải làm việc chonhững người khác. Sẽ có kẻ khác chăm nom đến họ. Bao giờ cũng có kẻ chăm nom đến những người không thể tự giảiquyết được công việc… Ôi, Ashley, chúng ta hãy trốn đi, chỉ anh và em thôi. Chúng ta có thể đi sang Mexico… quânđội bên đó cần đến những sĩ quan. ở bên đó chúng ta có thể sung sướng. Em sẽ làm việc cho anh, Ashley. Vì anh emsẽ làm bất cứ việc gì. Anh cũng biết rõ là anh không yêu Mélanie. Ashley muốn nói nhưng Scarlett cứ nói luôn khôngđể chàng kịp ngắt lời. Ngày hôm đó anh đã nói là anh yêu em hơn cô ấy. Ôi, anh còn nhớ ngày hôm đó không? Và embiết là anh không hề thay đổi. Em có thể nói thế, anh không thay đổi. Và anh cũng vừa mới nói cô ấy chỉ là một giấcmơ… Ôi, Ashley, chúng ta hãy đi xa nơi đây. Em biết cách làm cho anh sung sướng… Bác sĩ Fontaine đã nói là cô ấykhông thể có con được nữa, còn em, em có thể cho anh nhiều nhiều…Ashley ôm lấy vai cô mạnh đến nỗi làm cô đau đớn. Cô ngừng lại để thở. Chàng nói:- Chúng ta cần phải quên điều gì đã xảy ra ở Mười hai cây sồi ngày hôm đó.- Anh tưởng em có thể quên được à? Anh, anh có quên không? Thành thật mà nói, anh có dám nói là anh không yêuem không?Ashley thốt ra một tiếng thở dài sâu xa và vội vàng đáp:- Không, tôi không yêu cô.- Anh nói dối.- Ngay cả nếu là câu nói dối, Ashley nói rất bình tĩnh, vấn đề cũng không quan trọng.- Anh muốn nói là…- Cô tưởng là tôi có thể ra đi và bỏ rơi hai mẹ con Mélanie ngay cả nếu tôi ghét cả hai? Cô tưởng là tôi có thể bóp náttrái tim Mélanie? Ðể vợ con tôi lại cho người nhà trông nom? Vậy là cô đã mất hết cả lương tri rồi sao? Vả lại cô cũngkhông thể bỏ rơi ba cô và các em gái cô? Cô có nhiệm vụ đối với họ như tôi đối với Mélanie và Beau. Dù cô có chánngấy họ rồi hay không, họ còn đấy và cô có nhiệm vụ phải giúp họ sống.- Có chứ, em rất có thể bỏ rơi họ… Em không thể nhìn mặt họ nữa… Em mệt mỏi lắm rồi.Chàng cúi xuống cô và trong một lúc trái tim Scarlett hồi hộp tưởng chàng sắp ôm mình vào lòng nhưng thay vì thếchàng khẽ vỗ vào cánh tay cô và nói với cô như nói với một đứa trẻ mà người ta muốn dỗ dành.- Vâng, tôi biết là cô mệt mỏi lắm rồi, cô chán ngấy rồi. Vì thế cô mới nói như vừa rồi. Cô đã phải gánh một gánh Page 7
  8. 8. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnặng của ba người đàn ông. Nhưng rồi tôi sẽ giúp cô, tôi không phải là bao giờ cũng vụng về như hai bàn tay tôi.- Anh chỉ có một cách giúp được em, Scarlett cuống cuồng nói, là đem em đi khỏi nơi đây, là đem em đi làm lại cuộcđời với anh ở bất kỳ nơi nào, tìm cách cùng sung sướng với nhau. Không có gì giữ chúng ta ở lại đây.- Không, không có gì, Ashley bình tĩnh nói, không có gì trừ danh dự.Bị mắc lừa trong chờ đợi, cô nhìn chàng và lần đầu tiên nhìn thấy mí mắt chàng rất giống màu vàng lúa chín. Cô nhậnthấy cách hiên ngang của chàng và mặc dù rách rưới, tấm thân thanh tao và mảnh dẻ của chàng vẫn giữ được vẻ quýphái. Hai cặp mắt gặp nhau, cặp mắt Scarlett hãi hùng và van nài, cặp mắt Ashley mông lung như mặt nước hồ trongnúi dưới bầu trời xanh xám. Cô đọc thấy trong lời buộc tội giấc mơ và ham muốn cuồng xi của cô.Chán nản và thất vọng, cô vùi đầu vào hai bàn tay và bắt đầu khóc. Ashley chưa trông thấy Scarlett khóc bao giờ.Chàng không hề nghĩ là một người phụ nữ được tôi luyện mạnh mẽ như Scarlett lại có thể khóc được, thế là chàngthấy bừng lên trong lòng tình thương lẫn lòng hối hận. Lập tức chàng lại gần cô, hai tay ôm lấy cô và đu đưa như đứatrẻ, tỳ ngực vào trái tim cô và thì thào:- Em yêu, em bé can đảm… không, không nên khóc.Chàng vừa kéo cô lại gần đã thấy mình bị cô ôm chặt. Trong cặp mắt xanh của cô, chàng đọc thấy sự mê man. Ðối vớiAshley, đó là mùa xuân mới, mùa xuân ngát hương mà chàng đã gần như quên mất trong ký ức, mùa xuân kèm theonhững tiếng thì thầm và lào xào của lá xanh. Chàng sống lại những ngày vô tư trước kia, thời mà những ham mê củatuổi trẻ chưa mất sức hăng hái. Chàng quên mất những ngày cay đắng mà chàng đã biết từ dạo ấy và, trông thấy mấpmáy cặp môi đỏ chát đang dâng lên cho chàng, chàng liền hôn Scarlett.Scarlett cảm thấy một tiếng lao xao kỳ lạ như thể cô áp tai vào một vỏ ốc biển và cô phân biệt một cách mù mờ nhữngtiếng đập ngột ngạt của trái tim mình. Cô có cảm giác như thân thể cô hoà tan vào trong thân thể Ashley. Mất hết mọiý niệm về thời gian, hai người cứ như gắn liền với nhau, Ashley ngấu nghiến hôn môi cô như thể chàng không bao giờđược mãn nguyện.Lúc chàng đột nhiên nới lỏng hai cánh tay ra, Scarlett có cảm giác như cô sắp mất thăng bằng nên phải vịn vào hàngrào. Cô ngước mắt nhìn chàng, cặp mắt lóng lánh tình yêu và đắc thắng:- Anh yêu em, yên em, phải không nào?... Nói lên đi anh.Chàng lại nắm lấy hai vai cô. Cô cảm thấy bàn tay chàng run run và cô yêu thích cái rợn người ấy đang cháy trongkhắp bàn tay chàng. Cô nhích lại gần chàng với một cử chỉ đầy hăng hái nhưng chàng đẩy cô ra và nhìn cô bằng cặpmắt hãi hùng bị giày vò bởi thất vọng và cuộc đấu tranh đang diễn ra trong lòng chàng.- Không, chàng nói, không, nếu cô lại gần tôi, tôi sẽ chiếm đoạt cô ngay tức khắc, ngay tại đây.Cô trả lời bằng một nụ cười hân hoan, tỏ ra rằng đối với cô địa điểm, thời gian, tất cả đều không còn nữa, chỉ còn lạicó ký ức về Ashley trên môi mình.Bỗng nhiên chàng lay cô cho đến khi tóc cô xổ ra, chàng lay cô như thể chàng đang bị một cơn giận dữ khống chế,chống lại cô và chống lại chàng.- Chúng ta không có quyền làm như vậy. Ashley kêu lên. Tôi xin nói với cô là chúng ta không có quyền.Chàng hình như nếu còn tiếp tục lay cô như vậy thì cổ chàng đến gãy mất. Tóc cô làm chàng không trông thấy gì, hànhđộng của Ashley làm cô phải kinh ngạc. Cô vùng mạnh thoát ra, lùi lại và trừng trừng nhìn vào Ashley. Trên tránchàng long lanh mấy giọt mồ hôi. Chàng nắm hai bàn tay lại như bị đau đớn. Chàng nói:- Ðó là lỗi tại tôi Cô không có gì phải tự trách mình cả và vấn đề ấy sẽ không xảy ra nữa vì tôi sắp ra đi cùng vớiMélanie và đứa bé.- Anh ra đi à? Scarlett cuống cuồng kêu lên. Không.- Có đấy, trời ạ, tôi sẽ ra đi. Cô không thể tưởng tượng được là tôi sẽ ở lại đây sau khi đã xảy ra với chúng ta.- Nhưng Ashley, anh không thể đi được. Anh sẽ đi đâu? Anh yêu em cơ mà.Chàng cúi mình về phía cô với một sự dữ tợn làm cô phải thu mình lại và tựa vào hàng rào.- Tôi yêu cô. Tôi yêu lòng dũng cảm của cô, ý chí ngoan cường của cô, ngọn lửa có trong cô, sự thiếu hẳn lòngthươnưg hại. Tôi yêu cô đến mức nào? Tôi yêu cô tới mức đã có lúc tôi toan lạm dụng lòng mến khách của ngôi nhànày đã đón tiếp chúng tôi, tôi và vợ con tôi. Tôi suýt nữa thì quên mất người vợ tốt đẹp nhất mà một người đàn ông cóthể có được… vâng, tôi yêu cô quá đủ để suýt nữa thì chiếm lấy cô, ngay tại đây, trên vũng bùn này, như thể con…Scarlett giãy giụa trong những ý nghĩ hỗn độn. Trái tim cô lạnh cóng như bị một mũi kim bằng băng tuyết xuyên vào.Cô hổn hển nói:- Nếu anh muốn thế… và anh chưa làm gì em… là tại anh không yêu em.- Tôi không bao giờ có thể làm cô hiểu được. Page 8
  9. 9. CUONTHEOCHIEUGIO.txtHai người im lặng và nhìn nhau. Bỗng nhiên Scarlett rùng mình và như vừa mới trở về sau một cuộc hành trình dàinhận thấy là mùa đông, là những cánh đồng trơ trụi dưới cái áo khoác rơm dày, và cô rất rét. Cô cũng nhận thấy bộmặt Ashley lại có vẻ xa xăm mà cô quen thuộc và đối với chàng cùng vậy, mùa đông đã đến trên những dấu vết củahối hận.Nếu cô không bị quá kiệt sức để có thể cử động được, cô đã đi rồi, cô sẽ để Ashley ở lại một mình và cô sẽ về nhàgiấu nỗi khổ tâm của mình, nhưng cô cũng thấy cần phải nói thêm:- Em chẳng còn gì. Chẳng còn gì để mà yêu để mà bảo vệ. Em đã mất anh và em sẽ mất cả Tara.Chàng nhìn cô im lặng một lúc lâu, rồi chàng cúi xuống véo một nắm đất đỏ:- Còn chứ, cô vẫn còn thứ gì ấy, chàng nói và trên môi lại nở hình bóng nụ cười xưa kia. Thứ gì mà cô yêu hơn tôi,mặc dù có thể là cô không biết nó. Cô chưa mất Tara đâu.Chàng cầm lấy bàn tay mềm mại của cô và để vào đấy miếng đất đỏ và khép các ngón tay cô lại. Cơn sốt không cònnung nóng bàn tay chàng nữa, tay Scarlett cũng đã lạnh. Scarlett nhìn một lúc lâu mẩu đất đỏ rồi cô lại nhìn Ashley vàphỏng đoán lờ mờ là tâm trí chàng đã hình thành một khối mà đôi bàn tay si tình của chàng không thể nào làm tan rãđược.Dù chàng có tan thây nát thịt, chàng cũng không bao giờ bỏ Mélanie. Dù chàng có bị cháy bỏng suốt đời vì tình yêuđối với Scarlett, cô cũng sẽ không bao giờ là của chàng và chàng sẽ đấu tranh để giữ một khoảng cách giữa cô vàchàng. Sẽ không bao giờ cô tìm thấy chỗ nối của cái áo giáp ấy. Ðối với chàng, những câu mến khách, trung thực,danh dự có nhiều ý nghĩa hơn đối với cô.Nắm đất đó đã lạnh, cô lại nhìn nó một lần nữa và nói:- Vâng, em còn có thứ này.Vào lúc ấy, những câu nói đó không gợi cho cô một ý nghĩa gì, miếng đất chỉ là miếng đất. Thế rồi không hiểu sao côlại trông thấy ý nghĩa, đại dương bùn đỏ mênh mông bao quanh Tara và cô tự nhủ sao cô quyến luyến nó biết bao vàcô đã quyết tâm đấu tranh bảo vệ nó và cuộc đấu tranh sẽ còn gay go ác liệt nếu cô không muốn để nó rơi và tay kẻkhác. Cô lại một lần nữa nhìn Ashley và tự hỏi làn sóng nóng bỏng đã bốc cô lên lúc này sẽ giạt vào bờ bến nào. Cô cóthể suy nghĩ nhưng cô không còn cảm thấy gì nữa. Lòng cô đã trống rỗng mọi cảm xúc.Cô nói một cách rành mạch:- Anh không cần phải ra đi. Em không có ý định để mọi người phải chết đói bởi vì em đã lao vào trong cánh tay anh.Việc ấy sẽ không xảy ra nữa.Scarlett quay gót và trở vào nhà, vừa đi vừa búi lại tóc đằng sau gáy. Ashley nhìn theo cô và trông thấy cô vươn thẳngđôi vai mảnh khảnh. Duy nhất cử chỉ tìm được lối vào trái tim chàng chắc chắn hơn tất cả những câu cô đã nói.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương XXXIITác giả: Margaret MitchellScarlett vẫn còn giữ chặt nắm đất đỏ trong tay lúc bước lên thềm nhà trước. Nàng cẩn thận không vào bằng ngả sau vìcặp mắt tinh quái của Mammy chắc chắn sẽ phát giác đã có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Nàng cũng không muốngặp người nào cả.Nàng không còn thấy xấu hổ, chán nản hoặc chua xót mà chỉ thấy đầu gối mềm nhũn và tim trống rỗng. Nàng siết nắmđất chặt đến nỗi làm nó vọt ra theo kẽ tay, không ngớt lặp đi lặp lại "Mình vẫn còn được cái này. Phải, mình vẫn cònđược cái này". Nàng không còn gì khác hơn ngoài nắm đất này, nắm đất mà trước đây vài phút nàng đã định quăng bỏnó như một cái khăn tay rách. Bây giờ nàng mới thấy thương yêu và thẫn thờ tự hỏi tại sao đã dám xem nhẹ nó. NếuAshley bị cám dỗ, có lẽ nàng và Ashley đã bỏ trốn, bỏ lại cả gia đình, bạn bè, ra đi không ngoảnh lại, dẫu biết ràng sau Page 9
  10. 10. CUONTHEOCHIEUGIO.txtđó nàng sẽ đau lòng khi nhớ lại những ngọn đồi đất đỏ thân yêu, những khe nước dài ngoằn và những rừng thôngkhẳng khiu, đen sạm. Nó sẽ ám ảnh nàng mãi cho tới ngày cuối của cuộc đời. Chính Ashley cũng không thể nào thaythế Tara trong hồn nàng được. Ashley thật thông minh nên hiểu rõ ràng. Chàng chỉ cần đặt một nắm đất ước vào tay làphục hồi lương tri nàng tức khắc. Vừa định khép cửa lại, thì bổng nghe tiếng vó ngựa, nàng quay lại nhìn. Nàng khôngthể tiếp khách được giữa lúc này Nàng cần lên phòng ri6ng nghỉ ngơi và viện cớ đau đầu.Nhưng khi cỗ xe tới gần hơn, nàng ngạc nhiên quá. Một chiếc xe mới, nước sơn còn bóng loáng và bộ yên cương cũngmới với cái hàm thiếc bằng đồng sáng choang. Chắc chắn là khách lạ. Giữa lúc này chẳng còn ai đủ tiền để sắm nổichiếc xe mới tinh như vậy.Scarlett đứng lại ngay ngưỡng cửa quan sát, gió lạnh tấp vào đôi chân ướt, vạt váy phất phơ. Chiếc xe ngừng lại trướccửa và Jonas Wilkerson bước xuống. Nàng sững sờ khi thấy tên cựu quản gia nhà mình đi một chiếc xe đẹp và ăn mặcsang trọng đến thế. Will đã cho nàng biết Jonas bắt đầu kiếm khá nhiều tiền từ khi làm ở ủy ban giải phóng nô lệ, bằngcách lường gạt bọn da đen và chính phủ, bằng cách tịch biên bông vải của dân chúng lấy cớ đó là bông vải của chínhphủ Liên bang miền Nam. Chắc chắn là hắn đã kiếm ra tiền bởi những hành vi bất chính. Và bây giờ hắn đang ở đây,đang đỡ một người đàn bà ăn mặc rực rỡ xuống xe. Scarlett thoáng thấy cái áo của cô ta màu mè sặc sỡ đến nỗi trôngthô bỉ. Lúc người đàn bà bước xuống và đưa mắt nhìn vào, Scarlett bỗng nhận ra bộ mặt choắt cheo, bự phấn có vẻquen quen. Và nàng buột miệng:- ủa, Emmie Slattery?- Vâng, chính tôiEmmie Slattery! Con nhỏ tóc đỏ hoe bẩn thỉu đã được Ellen đặt tên cho đứa con hoang, con nhỏ đã giết Ellen bằngcách lây bệnh thương hàn. Con nhỏ ăn mặc kỳ dị, dòng giống da trắng đê tiện này sắp bước lên thềm Tara, bước nhúnnhảy miệng cười toe toét như Tara là nhà riêng của nó! Nhớ tới Ellen, Scarlett giận sôi lên, người nàng run bần bậtnhư lên cơn sốt. Nàng hét lớn:- Bước xuống ngay, con quỉ cái. Đi khỏi chỗ này mau!Emmie há miệng quay lại nhìn Jonas phía sau. Hắn nhíu mày cố gắng giữ vẻ lịch sự trang trọng, dù đang tức tối.- Bà không được ăn nói giọng đó với vợ tôi.Scarlett cười khinh bỉ:- Vợ? Mày lấy nó thật xứng. Người nào đặt tên cho bầy con của tụi bay sau khi đã giết chết má tao?- "ồ", Emmie kêu lên và hấp tấp bước xuống thang, nhưng Jonas đã chụp mạnh tay cô ả lại. Hắn càu nhàu:- Chúng tôi tới đây để thăm viếng... một cuộc thăm viếng thân hữu. Và định bàn qua vài chuyện làm ăn với các bạnhữu cũ...- Bạn? - Tiếng Scarlett nghe như tiếng roi vút.- Ai kết bạn với hạng người như tụi bay? Dòng họ Slattery sống bám vào nhà tao và trả ơn bằng cách giết má tao. . .Còn mày. . . ba tao tống khứ mày đi vì cái đứa con hoang của Emmie mày biết rõ chuyện này mà. Bạn bè? Đi maukhông tao gọi ông Benteen hay ông Wilkes ra bây giờ. Nghe tới đó, Emmie vùng khỏi tay chồng và chạy mau về xe.Phần Jonas cũng run lên vì giận không kém gì Scarlett. Da mặt vàng khè của hắn đỏ tía như da gà tây.- Lúc nào bà cũng làm cao và ngoan cố hoài! Được rồi, tôi biết rõ hết tình trạng của bà mà. Tôi biết bà không còn giàyđể mang. Tôi biết ông già của bà đã biến thành người ngớ ngẩn...- Bước mau!- ồ bà không còn la hét như vậy lâu nữa đâu. Tôi biết bà đang túng quẫn. Tôi biết bà không có tiền trả thuế. Tôi tới đâyđể đề nghị mua lại đồn điền của bà. . . mua với một giá phải chăng. Emmie khao khát được về ở đây. Nhưng thề cóChúa tôi sẽ không cho bà một đồng xu nào cả. Thứ đồ Ireland kiêu kỳ, cứng đầu sẽ chống mắt coi ai làm chủ ở đây khingười ta phát mãi căn nhà này. Tôi sẽ mua tất cả bàn ghế, vật dụng, gia súc. . . và tôi sẽ dọn về đây ở.Thì ra Jonas Wilkerson thèm muốn Tara...Jonas và Emmie đinh trả thù bằng cách về ở trong ngôi nhà ngày xưa đã coithường chúng. Cơn giận làm đầu nàng ù đi, như cái ngày nàng chĩa súng bắn vào mặt tên lính Yankee. Nàng ước đượccó khẩu súng ngay lúc này.- Tao sẽ phá tan ngôi nhà này, tao sẽ đốt rụi và rải muối lên tất cả mấy cánh đồng trước khi bọn bay đặt chân vào. Taođã bảo ra khỏi đây mau.Jonas nhìn nẩy lửa, hắn định nói gì thêm nhưng bỗng đổi ý, quay lại chiếc xe, lên ngồi bên vợ đang khóc nức nở vàcho ngựa quay đầu. Scarlett nhổ theo một bãi nước miếng. Nàng biết đó là một cử chỉ trẻ con nhưng nó giúp nàng dễchịu hơn. Phải chi nàng đã nhổ trước mặt bọn chúng. Cái quân khốn kiếp đó dám tới đây chế nhạo cảnh nghèo khổ củanàng! Cái quân chó săn ấy định dạm giá Tara. Bọn chúng chỉ mượn cớ tới để nhạo nàng thôi. Cái quân Seallawag, cái Page 10
  11. 11. CUONTHEOCHIEUGIO.txtquân vô lại đê tiện ấy lại dám mơ tưởng được chiếm ngụ Tara? Rồi cơn sợ bỗng từ đâu kéo tới, xua tan cơn giận. Trờiđất! Chúng sẽ tới ở đây Nàng đâu còn cách nào để ngăn nổi chúng mua từng cái gương, từng bàn ghế, tủ, giường đâucòn cách gì để ngăn chúng trơng thâu những vật dụng bằng gỗ đào hoa tâm và gỗ tử đàn quý giá của Ellen. Và còn bộđồ bạc của dòng họ Robillard nửa. Nàng quả quyết. Mình không để không tước đoạt một món nào không, dù phải tựtay đốt nhà cũng được. Emmie sẽ không bao giờ được phép đặt chân lên cái sàn nhà đã từng quen thuộc những bướcchân quý phái của mẹ mình. Nàng đóng cửa lại và dựa lưng vào đó, hãi hùng. Nàng còn sợ hãi gấp mấy lần ngày quâncủa Sherman tràn tới. Ngày đó nàng lo sợ Tara sẽ bị thiêu hủy. . . Nhưng lần này còn ghê gớm hơn nhiều . . . Cái lũ hạtiện đó sẽ sống trong nhà, rồi chúng sẽ đi khoe khoang với lũ bạn bè cũng hạ tiện như chúng là đã trục xuất được dònghọ Ohara kiêu hãnh. Có lẽ chúng sẽ đem cả bọn da đen về ăn ngủ ở đây. Willcho nàng biết, Jonas đã làm đủ cách để bọn da đen có cảm tưởng ngang hàng, hắn ăn chung với chúng, thăm viếngchúng, đi dạo cùng xe với chúng và bá vai chúng ngoại đường. Phải có một lối thoát nào đó, phải có một người nào đócó thể cho mượn tiền. Tiền bạc không lẽ đều biến mất hết. Thế nào cũng có người có tiền. Tức khắc những lời nói đùacủa Ashley hiện ra:"Chỉ có một người, Rhett Butler... là có tiền.Rhett Butler. Nàng đi mau vào phòng khách, đóng cửa lại. Phòng tối mờ mờ với hơi lạnh chiều đông bao quanh. ởđây, nàng không sợ ai tìm thấy bởi nàng cần có thì giờ suy nghĩ. Một ý nghĩ thật giản dị vừa phát hiện, giản dị đến đỗiScarlett phải ngạc nhiên tự hỏi tại sao mình không nghĩ ra sớm? Mình sẽ kiếm được tiền nhờ Rhett. Mình sẽ bán chohắn đôi bông tai kim cương. Hay là mình mượn tiền hắn và thế đôi bông tai lại cho tới khi nào đủ tiền chuộc. Trongkhoảnh khắc, nàng thấy nhẹ nhõm. Nàng sẽ có đủ tiền trả thuế và sẽ cười vào mặt Jonas Wilkerson. Nhưng tư tưởngkhoái trá ấy chợt nhường chỗ cho sự thật phũ phàng. Không phải chi cần tiền đóng thuế năm nay, còn năm tới, vànhững năm về sau nửa. Nếu lần này mình đóng thuế nổi, lần sau chúng sẽ tăng thuế thêm lên và cứ tăng mãi cho tớikhi nào hất được mình mới thôi. Nếu mình trúng mùa bông, chúng sẽ đánh thuế nặng đến nỗi mình không còn lại mộtđồng nào hoặc chúng sẽ viện cớ đó là bông vải của chính phủ Liên bang miền Nam để tịch thu. Tụi Yankee và bọn dêtiện về bè với nhau để hại mình. Cả đời mình cứ lo sợ thiếu tiền và sẽ làm việc cho tới chết, để rồi nhìn thành quả củamình tuột khỏi tay... Mượn ba trăm đô la đóng thuế chỉ là một việc cấp thời tạm bợ. Điều mong mỏi là làm sao thoátkhỏi tình trạng rối rắm này để được yên lòng nằm ngủkhông phải ưu tư cho ngày mai, tháng tới hay năm tới. Óc nàng vẫn làm việc đều đều, một ý nghĩ lạ lùng và hợp lýthành hình. Nàng nghĩ tới Rhett, nghĩ tới hàm răng trắng bóng trên bộ mặt sạm nắng và đôi mát tinh quái. Scarlett nhớlại cái đêm oi ả ở Atlanta, ngày cuối cùng của cuộc vây hãm, lúc hắn ngồi láng bóng tối mập mờ của đêm hè, trênthềm nhà cô Pitty. Nàng nhớ lại cảm giác nóng bỏng khi hắn cầm tay nàng. "Tôi thèm muốn cô hơn bất cứ người đànbà nào khác . . . và tôi chờ đợi cô bền bỉ hơn chờ đợi một người đàn bà nào khác". Nàng lạnh lùng quyết: Mình sẽ lấyhắn. Và sẽ không bao giờ phải lo nghĩ tới tiền bạc. Ờ, ý nghĩ mới thần diệu và êm ả làm sao! Không bao giờ lo nghĩtới tiền bạc nữa, biết là Tara được an toàn, biết là gia đình sẽ no ấm và nàng sẽ không bao giờ va đầu vào những váchđá chung quanh!Scarlett thấy mình già dặn hẳn đi. Những biến cố của một buổi chiều nay đã làm khô cạn mọi cảm xúc, đầu tiên là cáihung tin về tiền thuế, kế đến là chuyện Ashley và sau cùng là cơn giận muốn giết người vì tên Jonas Wilkerson.Không, nàng không còn một cảm xúc nào cả. Nếu còn sót lại một chút lý trí nào, chác hẳn nàng sẽ không bao giờhoạch định được một chương trình như thế, vì nàng thù ghét Rhett hơn bất cứ người đàn ông nào trên cõi đời này.Nhưng nàng hoàn toàn không còn cảm xúc nào cả. Nàng chỉ còn có thể suy nghĩ được, và ý tưởng vô cùng thựctế.Mình đã xỉ vả hắn thậm tệ khi hắn bỏ rơi mình đêm đó! nhưng mình sẽ làm cho hắn quên đi. Mình sẽ khôngngượng miệng khi gặp hắn, sẽ bắt hắn nghĩ rằng mình luôn luôn yêu hắn và sở dĩ đêm đó mình làm như thế là do quásợ mà ra... ồ, đàn ông thật kiêu căng nên dễ tin bất cứ một lời nịnh hót nào... Mình sẽ giấu hắn thực trạng của nhàmình cho tới khi nào lấy hắn xong hẵn hay. Ồ, hắn sẽ không tài nào biết được đâu! Nếu biết được sự túng quẫn củamình, hắn sẽ biết mình cần tiền chớ không thương yêu gì hắn. Dẫu sao, hắn cũng không tài nào biết được, chính côPitty cũng còn không biết sẽ ra sao. Và hắn sẽ giúp gia đình mình. Rhett sẽ không để bà con bên vợ chết đói đâu! Làmvợ của hắn. Bà Rhett Butler! Một cái gì ẩn sâu trong tiềm thức bắt đầu cựa quậy nhẹ nhàng. Nàng nhớ lại những bốirối và chán nản trong tuần trăng mật ngắn ngủi với Charles, bàn tay lục lọi vụng về của anh, những cảm xúc khó hiểucủa anh...và rồi tới thằng bé Wade Hampton. Cứ dẹp chuyện đó qua bên. Để sau khi lấy hắn rồi sẽ hay". Sau khi lấy hắn. Ký ức vọng lại một hồi chuông. Scarlettnghe lạnh buốt xương sống. Nàng nhớ cái đêm trên thềm nhà cô Pitty, lúc nàng hỏi Rhett phải chăng hắn định cầu hônnàng, nàng nhớ lại giọng cười đáng ghét của hắn và câu nói "Em cưng ơi, anh không bao giờ muốn lấy vợ". Nếu hắn Page 11
  12. 12. CUONTHEOCHIEUGIO.txtvẫn còn giữ ý định đó? Và nếu nàng đã trổ hết mưu chước và nét kiều diễm của mình ra mà hắn vẫn từ chối lấynàng. Nếu... ôi, những cái nếu ghê rợn?... Nếu hắn đã hoàn toàn quên nàng và đang theo đuổi một người đàn bà nào?,Tôi thèm khát cô hơn bất cứ người đàn bà nào khác".Móng tay Scarlett đâm sâu vào lòng bàn tay. "Nếu Rhett đã quên thì mình sẽ làm cho hắn nhớ. Mình sẽ làm cho hắnthèm khát mình như trước. Và nếu Rhett không định cưới nhưng vẫn còn ham muốn nàng, thì nàng cũng còn có cáchđể lấy tiền của hắn. Hắn đã có lần muốn nàng làm nhân tình... Trong ánh sáng mập mờ, Scarlett chiến dấu với ba sợidây tư tưởng trói buộc hình hồn nàng từ lâu. . . hình ảnh của Ellen, giáo lý và tình yêu dối với Ashley. Nàng biếtnhững ý nghĩ trong đầu nàng hiện thời không bao giờ được Ellen chấp nhận dẫu mẹ nàng giờ này đã ở tận thiên đàngxa thẳm. Nàng biết gian dâm là trọng tội. Và nàng cũng biết trong lúc vẫn còn yêu Ashley, chương trình của nàngchẳng khác gì một cuộc bán mình cho cả hai người. Nhưng tất cả những ý nghĩ đó đều bị xua đuổi bởi bao nhiêu lýluận tàn nhẫn, lạnh lùng và bị xâm chiếm bởi mức độ kích thích của sự tuyệt vọng. Ellen đã chết và có lẽ người chếtthông hiểu tất cả. Trong tôn giáo, tội gian dâm bị trừng phạt bằng cách đầy xuống hỏa ngục, nhưng nếu giáo hội khôngmuốn nàng dùng cách đó để cứu Tara và cứu gia đình khỏi cảnh chết đói thì. . . mặc giáo hội, nàng không cần quantâm. Còn Ashley. . . không thèm muốn nàng. Có Ashley đã nói lên diều đó. Nhưng chàng sẽ không bao giờ cùng nàngbỏ trốn. Lạ lùng làm sao, khi có ý nghĩ cùng trốn với Ashley thì hình như không có tội còn với Rhett thì. ..Trong ánh sáng mờ ảo chiều đông, Scarlett đã tới điểm cuối của con đường dài lê thê, bắt đầu từ đêm Atlanta thất thủ.Lúc cất bước nàng vẫn còn là một cô gái ích kỷ dễ chán nản, tràn trề sinh lực, giàu cảm xúc và dễ ngạc nhiên trướccuộc đời. Nhưng bây giờ, nàng không còn giữ được gì nữa. Đói khát công việc nặng nhọc, bộ óc lúc nào cũng trongtình trạng khẩn trương những kinh hoàng vì chiến tranh, vì thời kỳ tái thiết đã tước đoạt của nàng tất cả sức nồngnhiệt, tuổi trẻ và sự dịu dàng. Bên ngoài con người thật của nàng, một lớp vỏ cứng đã thành hình và theo thời gian nócứ dày thêm lên. Nhưng suốt khoảng thời gian đó vẫn còn sót lại hai nguồn hy vọng đã tăng cường sức chịu đựng củanàng. Nàng hy vọng chiến tranh chấm dứt, cuộc sống sẽ dần dần trở về nhịp điệu xưa. Nàng hy vọng sự trở về củaAshley sẽ mang lại cho đời nàng một sắc thái mới. Bây giờ cả hai hy vọng đó đã tiêu tan. Cảnh tượng Jonas Wilkersonnghênh ngang xuất hiện trước cửa Tara báo cho Scarlett biết, đối với riêng nàng và toàn thể miền Nam, chiến tranhchưa kết thúc. Trận chiến cam go nhứt, những cuộc trả thù tàn bạo nhất chỉ mới bắt đầu. Và Ashley thì vẫn mãi mãigiam mình trong những lý luận còn kiên cố hơn bất cứ nhà tù nào. Hòa bình đã không tới với nàng và Ashley cũng đãbỏ rơi nàng, cả hai đều bỏ nàng trong cùng một ngày, và có lẽ vì thế, cái lớp cuối cùng của cái vỏ cứng trong tâm hồnnàng đã kết tụ xong. Nàng đã trở thành một mẫu người mà bà lão Fontaine e ngại, đó là mẫu người đàn bà đã trải quanhững cảnh khốn cùng nhất và sau đó không còn biết sợ gì nữa cả. Scarlett không còn sợ cuộc đời, không còn sợ mẹ,không còn sợ thất tình và cũng không còn dư luận. Chỉ có sự đói khát và những cơn ác mộng khi bị đói khát mới làmnàng sợ hãi mà thôi.Scarlett phải chọn một quyết định. lạy Chúa quyết định này không làm nàng sợ hãi. Nàng không sợ mất mát gì cả vàcương quyết theo đuổi kế hoạch đó tới cùng.Ước gì nàng quyến rủ được Rhett để bắt hắn cầu hôn, mọi chuyện lúc đó sẽ dễ tính biết bao. Nhưng nếu thất bại...cũng không sao, nàng cũng vẫn có cách kiếm ra tiền. Rối nàng tò mò nghĩ ngợi xem một cô nhân tình sẽ được hưởnggì. Rhett có thể bắt nàng ở Atlanta cũng như theo lời đồn đại, hắn đã bắt buộc Walting, như vậy không? Và nếu bắtnàng ở Atlanta, hắn phải chi cho nàng nhiều tiền... khá nhiều tiền để bù vào sự vắng mặt của nàng ở Tara. Scarletthoàn toàn mù tịt về những khía cạnh thầm kín trong đời sống của nam giới. nàng không làm sao hiểu được số phậncủa nàng sẽ được định đoạt ra sao. Nàng lẩn thẩn tự hỏi nếu lỡ có con thì sao? Quả là điều khủng khiếp!Để sau rồi sẽ hay? Và nàng nhấn ngay ý nghĩ phiền toái đó xuống đáy sâu vì sợ nó gây trở ngại cho quyết định củamình. Nội đêm nay nàng sẽ cho cả nhà hay là nàng sẽ đi Atlanta để mượn tiền. hoặc nếu cần, nàng sẽ cầm đất luôn. Đólà tất cả những gì họ cấn biết cho tới ngày nào sự thực hiện tới.Đã dứt khoát tư tưởng. Scarlett ngẩng cao đầu, ưỡn ngực ra. Đây không phải chuyện dễ giải quyết nàng biết rõ. Lúctrước, Rhett phải cầu cạnh nàng vì nàng còn đủ quyền lực. Bây giờ nàng chỉ là con ăn mày, mà một con ăn mày thìkhông có quyền đặt điều kiện. "Nhưng mình sẽ không tìm tới Rhett như một con ăn mày. Mình sẽ tới hắn như một nữhoàng đi ban phát ân huệ. Hắn sẽ không biết gì cả".Scarlett bước tới trước tấm gương thử ngắm mình. Và trong tấm gương hiện ra một người lạ mặt. Cả năm qua đây làlần đầu tiên nàng quan sát mình trong gương. Thường ngày, nàng chỉ liếc sơ vào đó để chải đầu mỗi buổi sáng màthôi. Và bây giờngười đàn bà lạ mặt nào đây? Người đàn bà má hóp trong gương có thể nào lại là Scarlett Ohara?Scarlett Ohara phải là một cô gái duyên dáng, rạng rỡ. Khuôn mặt trong gương không còn một vẻ đẹp nào nữa vàcũng không còn một đường nét quyến rũ nào. Nó xanh xao và hốc hác, hai hàng lông mày đen tuyền nào. Nó xanh xao Page 12
  13. 13. CUONTHEOCHIEUGIO.txtvà hốc hác. hai hàng lông mày đen tuyền bây giờ trông như hai cánh chim hốt hoảng. Nàng thất vọng:-Mình không còn đủ sắc đẹp để quyến rũ hắn nữa! ốm quá...ờ, ốm kinh khủng.Scarlett vuốt má, sờ nắn xương quai xanh, cảm thấy như nó muốn chọc thủng cả lớp áo bó của nàng. Và bộ ngực củanàng lép quá lép và nhỏ gần như ngực của Melanie. Phải độn vải nhún vào áo lót để cho nó to hơn, đây là một mánhkhóe của cái cô gái mà ngày xưa nàng khinh bỉ. Vải nhún. Nàng lại nhớ tới những thứ khác. Quần áo. Nàng nhìn lạicái váy phai màu Rhett chỉ trích đàn bà mặc đẹp và đúng thời trang. Scarlett căm tức nhớ lại lối phục sức của EmmieSlattery, thật lòe loẹt nhưng lại mới hợp thời trang và chắc chắn làm đàn ông chú ý. ồ, ước gì có được người chú ý.Nhứt là Rhett Butler! Nếu thấy nàng trong bộ quần áo cũ nát, hắn sẽ biết tình trạng nguy ngập của Tara.Nàng đã quá ngu ngốc khi nghĩ rằng sẽ quyến rũ được Rhett với cái cổ gầy trơ xương, đôi mắt như mèo đói và quần áorách bươm! Nếu cô Pitty nói đúng thì nhất định Rhett phải là người giàu nhất Atlanta và hắn chỉ cần lựa chọn đàn bàđẹp trong thành phố, sang hay hèn cũng vậy. "Được mình vẫn còn được cái gì đó mà hầu hết đàn bà đẹp đều khôngcó... đó là sự cả quyết. Nhưng phải chi mình có được một cái áo đẹp". ở Tara không còn một cái áo đẹp nào nữa cáinào cũng phải may lại hai lần mạng vá nhiều chỗ.“Đành vậy” , Scarlett buồn bã nhìn xuống sàn nhà . Nàng thấy tấm thảm nhung xanh rêu của Ellen, tấm thảm củ nát vàbẩn thỉu vì quá nhiều binh sĩ giẫm lên cảnh tượng đó làm nàng thất vọng hơn vì Tara cũng đang rách rưới như nàng.Scarlett bước tới mở cửa sổ ra gục đầu vào tấm màn nhung, nhìn ra bên ngoài, từ cánh đồng ảm đạm cho tới tàng câybách hương đen sẫm trong nghĩa địa, bức màn cửa bằng nhung xanh chạm nhẹ và má, nàng dụi mắt vào đó như mộtcon mèo. Bỗng nhiên nàng nhìn nó đăm đăm. Một phút sau, Scarlett lui cui kéo cái bàn mặt cẩm thạch tới cửa sổ mấybánh xe cũ kỹ dưới chân bàn nghiến ken két như phán đối. Scarlett túm váy leo lên cố với lấy khoen màn. Chiều caocủa nó quá tầm tay, không với tới dược, Scarlett nắm tấm màn giựt thật mạnh làm đinh long ra khỏi mặt gỗ. Cả tấmmàn lẫn thanh màn rơi xuống đất khua vang. Và ngay tức khắc, cánh cửa phòng mở toang ra, hiện rõ bộ mặt béo phịvà đen mun của Mammy. Vừa có vẻ ngạc nhiên vừa bực bội bà nghiêm nghị nhìn Scarlett đang đứng trên mặt bàn, váyvén quá gối định nhảy xuống đất. Mặt nàng vừa ra chiều khích động vừa có vẻ đắc thắng khiến Mammy nghi ngờ. Bàhỏi:- Cô đã làm gì với cái màn của bà Ellen?- Còn Mammy làm gì đứng canh trộm sau cánh cửa?Scarlett hỏi vặn rồi nhảy xuống sàn nhà xếp gọn tấm màn lại.Mammy trả lời với giọng sẵn sàng ứng biến:- Tôi không cần gì phải rình mò nghe lén. Cô không thể lấy tấm màn của bà Ellen dùng vào việc riêng được, cô lại còngiựt khoen màn sút ra khỏi vách làm nó rớt xuống sàn dính bụi tèm lem. Bà Ellen giữ nó rất cẩn thận và tôi khôngmuốn cô hành động như vậy.Scarlett khoan khoái nhìn Mammy, đôi mắt nàng giống hệt như những lúc còn bé, hay nghịch ngợm, nàng thườngchọc Mammy tức tối đến phải thở ra.- Lên gác xép tìm cho tôi cái hộp mẫu áo đi, Mammy. Tôi lấy màn may một cái áo mới ngay bây giờ.Mammy bỗng lóe ra một mối nghi ngờ bà giựt tấm màn trong tay Scarlett và áp chặt nó vào bộ ngực vĩ đại của mìnhnhư đang bảo vệ một thánh vật.Cô không có quyền lấy tấm màn của bà Ellen để may áo mới. Nếu quả thật cô có ý định đó. Tôi sẽ giữ gìn tấm mànnày cho tới khi chết mới thôi. Trong một thoáng, Mammy thấy cô gái bắt đầu lộ vẻ bướng bỉnh, nhưng ngay sau đó làmột nụ cười làm cho nhũ mẫu không còn hùng hổ nữa. Nhưng nó cũng không lường gạt được Mammy. Bà biết rõScarlett định dùng nụ cười đó để lung lạc mình, do đó bà quyết định không để nao lòng.- Mammy, đừng hiểu lầm tôi. Tôi sắp sửa đi Atlanta mượn tiền nên cần phải có áo mới chớ.- Không cần áo mới. Mấy bà khác cũng đâu còn áo mới. Họ vẫn mặc áo cũ và rất hãnh diện vì những cái áo đó. Congái của Ellen có thể mặc áo rách ra đường như thường, nếu muốn y người khác cũng vẫn kinh trọng như lúc cô ta mặcáo lụa vậy thôi.- Này Mammy, cô Pitty đã viết thơ cho chúng ta hay đám cưới của Fanny Elsing sẽ cử hành vào thứ bảy tuần này và dĩnhiên tôi phải đi dự. Phải cần có áo mới chứ.- Cái áo cô đang mặc đâu có thua gì áo cưới của cô Fanny. Cô Pitty đã viết thơ nói rằng nhà Elsing nghèo lắm mạtkiếp rồi mà.- Nhưng tôi vẫn cần có áo mới. Bà không biết chúng ta đang cần tiền dường nào. Tiền thuế. . .- Biết rồi. Tôi biết cần có tiền để đóng thuế nhưng... Page 13
  14. 14. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Bà biết?- Phải. Chúa ban cho tôi hai lỗ tai để làm gì? Hơn nữa, ông Willi lại không đóng cửa. . .- Còn chuyện gì thoát khỏi đôi tai của Mammy? Scarlett ngạc nhiên tự hỏi tại sao một người nặng nề hay làm rungchuyển sà nhà như bà lại có thể biến thành nhẹ nhàng khi muốn nghe lén.Được nếu bà đã nghe hết chuyện đó, tôi chắc bà cũng đã biết chuyện Jonas Wilkerson và Emmie...Mắt Mammy nãy lửa lúc trả lời tiếng “có”- Như vậy thì Mammy đừng ngoan cố nữa. Bà không thấy rằng tôi cần phải đi Atlanta kiếm tiền đóng thuế sao Tôi cầnphải kiếm tiền, bằng cách nào cũng được.Scarlett đấm mạnh vào lòng bàn tay của mình:- Chúa ơi, Mammy, nếu để chúng tống cổ mình ra ngoài đườngrồi mình sẽ đi đâu đây? Vậy mà bà còn muốn cải vả với tôi về cáichuyện tấm màn, trong khi con ăn mày Emmie Slattery đã giết hại má tôi rồi lại muốn vào căn nhà này nằm ngủ trêngiường của má tôi nữa.Mammy lắc lư thân hình nặng như voi, và lờ mờ cảm thấy mình sắp nhượng bộ - Không, tôi không muốn cho cái quânđê tiện đó vào nhà này và cũng không muốn cả nhà mình phải lêu bêu ngoài đường, nhưng. . .- Bà chợt nghi ngờ nhìn Scarlett:Cô tính mượn tiền ai mà cần áo mới?Scarlet~ hơi bối rối:- Cái đó. cái đó là chuyện riêng của tôi.. Mammy nhìn Scarlett soi mói, như đã đọc hết những ý nghĩ trong đầu khiến Scarlett chớp mát bối rối.Vậy là cô cần phải có áo mới để đi mượn tiền. Tôi không xuôi tai rồi đó. Và cô cũng không chịu nói cô sẽ mượn tiềnai.- Scarlet bực dọc nói. Đó là chuyện riêng của tôi. Bây giờ bà có chìu đưa tôi tấm màn và giúp tôi may áo hay không?Mammy dịu giọng, sự thay đổi đột ngột làm Scarlett nghí ngờ:- Chịu, tôi sẽ phụ với cô, tôi cũng mong rằng chúng ta sẽ may thêm một cái váy lót bằng lớp sa tanh lót màn và có đủren để viền lại cái quần lót cho cô.- Mammy mỉm cười trao tấm màn nhung cho Searlett:- Chắc Melly sẽ đi Atlanta với cô?- Tôi đi một mình thôi.Mammy quả quyết:- Đó là ý muốn của cô, nhưng tôi sẽ đi với cô cùng cái áo mới này. Phải, thưa cô, tôi sẽ theo sát từng bước một.Scarlett sững người tưởng tượng tới chuyến đi Atlanta và cuộc nói chuyện với Rhett dưới đôi mắt giám hộ dữ tợn nhưcon chó ngao ba đầu của Mammy. Nàng mĩm cười.- Mamy yêu quý, bà rất tử tế, muốn theo để giúp đở tôi, nhưng mọi người ở nhà còn làm việc gì được nếu không cóbà? Bà là người quán xuyến công việc của Tara mà? .- Im đi. Tôi không cần mấy lời khen của cô. Tôi biết cô từ lúc còn quấn tã lót cho cô mà. Tôi nói tôi đi Atlanta với côlà tôi sẽ đi. Bà Ellen sẽ không nằm yên dưới mộ nếu cô đi Atlanta một mình, trong khi cái chỗ đó đầy dẫy những quânYankee và tụi mọi sút chuồng.- Nhưng tôi sẽ ở nhà cô Ptitty.- Cô Pitty là một người tốt, nhưng có lỗi lầm là cứ tưởng mình biết hết mọi chuyện.Mammy vừa trả lời vừa oai vệ bước vào đại sảnh. Vách nhà rung chuyển vì tiếng gọi của bà:- Pissy, leo lên gác kiếm hộp đồ may cho cô Scarlelett và lựa lấy một cái kéo còn tốt, nhớ đừng lục đực ở đó cho tớisáng nghe không.“chuyến đi của mình chắc sẽ như con đường tới nhà thờ. Chẳng khác như bị một con chó săn bám theo sát gót”.Sau khi dọn dẹp bữa ăn tối, Mammy và Scarlett bày các mẫu áo trên mặt bàn ăn, trong lúc Carren và Suellen lúi húitháo lớp sa tanh lót trong tấm màn và Melanie lo chải bụi trên mặt nhung bằng một bàn chải tóc. Gerad, Will vàAshley ngồi phì phà thuốc lá, mĩem cười trước cảnh lăng xăng của mấy cô gái. Mọi người có vẽ như bị ảnh hưởng lâysự phấn khích của Scarlett, một cảm giác không ai hiểu nguyên do. Mắt long lanh, mặt đỏ ửng, Scarlett nói cười luônmiệng. Tiếng cười của nàng làm mọi người sảng khoái vì lâu lắm rồi họ mới nghe nàng cười thật sự. Đặc biệt tiếngcười làm hài lòng Gerald nhiều nhất. Mắt ông mất đi khá nhiều vẻ lờ đờ thường ngày, cứ nhìn theo bước đi của con Page 14
  15. 15. CUONTHEOCHIEUGIO.txtgái. Các cô kia cũng hăm hở như đang sửa soạn cho một buổi dạ vũ, họ tháo, họ cắt như đang may áo dạ hội cho chínhmình.Scarlett sắp đi Atlanta mượn tiêề và nếu cần có thể nàng sẽ cầm thế đất đai. Nhưng cầm thế đất là sao? Scarlett quảquyết là Tara sẽ dễ dàng kiếm được tiền để chuộc đất nhờ mùa bông vải năm tới, có lẽ sẽ còn dư một ít. Nàng trả lờidứt khoát nên không ai hỏi thêm. Và khi người nhà hỏi sẽ mượn tiền ai, nàng đáp:- Trẻ con không nên xen vào việc người lớn.Câu trả lời khiến mọi người cười ồ, họ xúm nhau chọc ghẹo nàng về người bạn triệu phú nào đó của nàng.- Chắc là thuyền trưởng Rhett Butler.Melanie nói bằng giọng tinh quái khiến cả nhà cười rộ lần nữa, vì mọi người đều biết Scarlett ghét Rhett như thế nàovà mỗi lần nhắc tới hắn, nàng không quên kèm theo câu: “Cái tên Rhett Butler đê tiện đó “Nhưng Scarllett không cười và Ashley đang cười bổng nín ngang khi thấy Mammy liếc nhìn Scarlett với vẻ nghi ngờ.Suellen lần đầu tỏ ra rộng rãi với chị, cô cho Scarlett vòng đăng ten viền cổ bằng ren Ireland, tuy đã cũ nhưng còn đẹp.Còn Carreen thì để nghị Scarlett mang đôi giày của cô vì đó là đôi còn đẹp nhất nhà. Scarlett ngắm cái ngón tay qualại thoăn thoắc nghe tiếng cười mọi người với vẻ chua xót và khinh bỉ che giấu.“Không ý thức được những gì sẽ xảy tới cho họ hoặc cho cả miền Nam này. Thời thế đã đổi thay, họ vẫn cứ nghĩ rằngsẽ không còn nột điều gì ghê gớm xảy ra, vì họ vẫn là họ, vẫn là dòng O’Hara, vẫn là Wilkes, là Hamiton. Chính bọnbắc nô cũng nghĩ thế. Ngu ngốc làm sao. Họ không bao giờ ý thức điều gì cả! Họ vẫn làm theo ý muốn và sống theokiểu như ngày xưa, chẳng có gì thay đổi được con người họ, Melly có thể ăn mặc rách rưới, có thể chịu hái bông vảihoặc tiếp tay giết người nhưng chị ta vẫn thay đổi. Lúc nào cũng là bà Wilkes có giáo dục, một phụ nữ quý phái! CònAshley đã từng chứng kiến chiến tranh, chết chóc, có thể chịu đựng được thương tích và bị giam giữ để rồi khi trở vềthì sống lam lũ nhưng lúc nào cũng vẫn giữ phong cách một người quân tử như vẫn còn Twelve Oaks nguyên vẹn saulưng. Will thì khác hơn. Y biết ý nghĩa thực sự của cuộc sống nhưng y có gì để mất đâu. Còn Suellen và Carreen. . . .Chúng nghĩ tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thời, không chịu theo nếp sống mới, cứ nghĩ mọi việc rồi sẽ qua. Chúng vẫncòn tin tưởng vào phép lạ của Chúa. Nhưng Chúa sẽ không làm gì đâu. Cái phép lạ độc nhất sắp hiện ra ở đây chính làcuộc thương thảo giữa mình và Rhett Butler. . . . Họ không muốn thay đổi và có lẽ là không còn sửa đổi được Chỉ cómình là người đã thay đổi. . . Và có lẽ mình cũng không bao giờ thay đổi, nếu có sự giúp đỡ nào đó của người ngoài.TớI lúc Mammy mời mấy người đàn ông ra khỏi phòng ăn vàđóng cửa lại để Scarlett mặc thử áo, Pork dìu Gerald lên lầu ngủ, Will và Ashley còn ngồi lại trong phòng khách vớingọn đèn mù mờ. Im lặng một lúc lâu, Will bình tĩnh nhai thuốc lá, nhưng gương mặt y không còn bình thản nửa. hạthấp giọng:- Tôi không thích cái chuyến đi Atlanta này chút nào.Ashley nhìn Will thật mau rồi quay sang chỗ khác. Chàng không nói gì nhưng có vẻ ngạc nhiên chẳng biết do đâuWill cũng có vẻ nghì ngờ giống như mình. Điều đó không làm sao giải thích được Will không biết chuyện gì đã xảy ratrong vườn hồi xế chiều hôm nay và cũng không biết rằng chuyện đó là do tuyệt vọng. Will không để ý tới nét mặt củaMammy khi nghe nhắc Rhett Butler. Hơn nữa, y cũng không biết gì về tài sản và tai tiếng của Rhett. Ashley khôngnghĩ rằng Will biết hết mọi chuyện nhưng từ lúc về Tara tới nay chàng biết Will cũng như Mammy cứ như luôn luônbiết trước những chuyện sắp xảy ra.Chàng nhận thấy có cái gì bất ổn sắp xảy ra, tuy không đích xác, nhưng thấy mình hoàn toàn bất lực trong việc cứu vớtScarlett.Từ lúc chiều tới giờ không lúc nào nàng nhìn mặt Ashley và sự vui vẻ gượng gạo của nàng càng làm Ashley lo ngạithêm. Những mỗi ngờ vực đang xâu xé chàng ghê gớm, không thể diễn tả bằng lời. Ashley tự biết không có quyền gạnhỏi Scarlett. Chàng nắm hai tay lại. Từ câu chuyện xế trưa hôm nay, chàng đã vĩnh viễn bị tước đoạt quyền đó. Chàngkhkông thể nào giúp đỡ nàng và không ai còn có thể giúp đỡ nàng được nữa. Nhưng khi nhớ tới Mammy,nhớ tớigương mặt qủa quyết của bà khi cắm cúi cắt tấm màn nhung, chàng thấy yên lòng đôi chút. Dù Scarlett có thích haykhông Mammy cũng chẳng phút nào rời xa nàng.Chính mình đã gây ra chuyện, đã đẩy nàng đến mức phải liều”Nhớ lại lúc Scarlett ưởng ngực bỏ đi, cái lối ngẩn đầu ngoan cố của nàng vào xế hôm nay, Ashley đau đớn vì bất lựcvà không khỏi thán phục Scarlett. Chàng biết rõ trong số từ ngữ của Scarlett không có từ dũng cảm và chàng cũng biếtrằng nàng sẽ trố mắt ngạc nhiên nếu chàng bảo nàng là người dũng cảm nhất đời. Scarlett không thể hiểu được rằngkhi chàng đã nói dũng cảm thì chàng quý trọng người đó biết chừng nào. Chàng biết nàng sẳn sàng chấp nhận mọibiến cố của cuộc sống, nàng có một ý chí sắt đá để chống chọi với bao trở ngại, sẽ chống cự quyết liệt mà không biết Page 15
  16. 16. CUONTHEOCHIEUGIO.txttới thất bại.Trong bốn năm qua chàng đã chứng kiến nhiều người không hề sợ thất bại, những người vui vẻ mang thân vào chỗnguy hiểm vì họ đều là những người dũng cảm. Nhưng rồi họ cũng thất bại.Vừa mở to mắt nhìn WIll trong bóng mờ, Ashley nghĩ rằng không một sự dũng cảm nào cô thể so sánh được với sựdũng cảm của Scarlett O’Hara, người đi chinh phục thế giới với cái áo cắt bằng tấm màn nhung của mẹ và chiếc mũgắn lông đuôi của con gà trống.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương XXXIIITác giả: Margaret MitchellKhi Scarlett và Mammy đặt chân xuống ga Atlanta vào xế chiều hôm sau, gió đông đang thổi mạnh và mây xám vầnvũ trên trời. Từ lúc bị thiêu hủy đến nay, nhà ga vẫn chưa được dựng lại, do đó chuyến xe phải ngừng lại cách chỗ đổnát một quảng. Hai người phải tìm lối đi giữa bùn lầy và tro than. Theo thói quen Scarlett đưa mắt tìm cỗ xe của côPitty và bác Peter như những lần từ Tara trở lại Atlanta trong thời kỳ có chiến tranh. Rồi sực nhớ lại, nàng thở ra vì sựđãng trí của mình. Bác Peter làm sao có mặt được bởi nàng không gởi thơ báo trước chuyến đi này, đồng thời cũngnhớ lại là trong bức thơ gần đây cô Pitty có than thở rất nhiều về cái chết của con ngựa già, con ngựa mà bác Peter đãkiếm được ở Macon để đưa chủ về Atlanta sau cuộc đầu hàng.Nàng nhìn khu đất lồi lõm chung quanh nhà ga dò tìm người quen xin đi nhờ xe nhưng chẳng thấy ai. Nếu cô Pitty kểđúng, có lẽ bạn bè nàng không ai còn xe nửa. Người còn không đủ miếng ăn làm sao nuôi được ngựa. Hầu hết bạn bècô Pitty đều đi bộ như cô.Chỉ có vài chiếc xe bò đang bốc dỡ ở toa chở hàng và hai cỗ xe bốn bánh trên xe là một số người thô kệch trông nhưngoạinhân. Một chiếc cửa đóng kín, một chiếc còn lại mở ra, bên trong là một phụ nữ ăn mặc diêm dúa ngồi với mộtsĩ quan Yankee. Scarlett chợt nghẹn thở khi nhìn thấy bộ quân phục của tênYankee. Dù cô Pitty đã viết thơ cho hay họ đặt căn cứ ở Atlanta nên đường phố thường đông nghẹt binh sĩ Yankee,Scarlett vẫn chưa quen với ý nghĩ là chiến tranh đã chấm dứt và tên sĩ quan ấy sẽ không đuổi bắt, cướp đoạt. sỉ nhụcnàng.Giữa lúc nàng nhìn quanh quẩn thì một người da đen trung niên đánh xe có cửa đóng kín lại gần. Y khom mình xuốnghỏi:- Đi xe không, các bà hai đồng thôi đi đâu cũng được.Mammy liếc xéo người đánh xe, càu nhàu:- Đi xe chở mướn hả chú mọi, chú biết tụi này là ai không?Mammy là dân quê nhưng không phải lúc nào cũng quê mùa, bà biết người phụ nữ thượng lưu không được dùngphương tiện chuyên chở mướn - nhất là chiếc xe đóng kín - mà không có người đàn ông nào trong gia quyến đi theodù có mặt một nữ tì da đen cũng không hợp lễ. Mammy trợn mắt nhìn Scarlett khi thấy nàng vẫn còn chăm chú nhìnngười đánh xe.- Đi theo tôi, cô Scarlett! Một chiếc xe chở mướn và một tên mọi giải phóng! Vậy là đủ bộ rồi.Người phu xe đính chính ngay:Tôi không phải là mọi giải phóng đâu. tôi là người nhà của bà Talbot và đây là chiếc xe của bà, còn tôi đi đánh xe đểkiếm tiền cho bà.- Bà Talbot nào?- Bà Suzannah Talbot ở Milledgeville. Chúng tôi về đây sau khi ông Marse chết.- Cô biết bà đó không, Scarlett? Page 16

×