Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.
Newsletter Volume 6
The Board of Directors is ple...
(Dr. Duy An and volunteer with OBV children in Cambodia)
rom the lobby of a s...
Newsletter Volume 6
Từ tiền sảnh của một khách sạn nhỏ nằm
(Mọi người hiện diện đông đúc vượt quá sức chứa của nhà hàng)
(Lm. Nguyễn Bá Thông đang chia sẻ v...
Newsletter Volume 6
(Garden at the front of
the house. Father
Martino does not force
Catholicism o...
(Fun in the sun)
(L.O.V.E.) (Funinthesun!) (D.andC.L.approachingthebeachforthefirsttime)
Newsletter Volume 6
(Hauling gifts for the mentally ill. Usually medicine and other
expensive items a...
Newsletter Volume 6
(Helping prepare breakfast for 500 people. It is quite a rigorous task! I can see why the
patients are...
(We visited a rural village further inland from the docks. If the church is this small and unkempt,
“Whoever welcomes one of these little children
in my name welcomes me”. (Mc 9: 37)
“Ai tieáp ñoùn moät em nhoû nhö em naøy...
(Ironically, this village is centered around an angelic church at which Father Vincent preaches every Sunday....
Newsletter Volume 6
(The young girl in yellow was an OBV child who wanted to return to
Svay Pak to live with her parents)
(Hai cô gái chủ động “mời chào” khách du lịch )
Bạn bè rủ tôi đi Singapore nhiều rồi
nhưng chưa ...
Newsletter Volume 6
Không thể nào bỏ ngang và quay về
khách sạn, chúng tôi quyết định chuyển
hướng đến Marina Bay bằng xe ...
(Các cô gái chủ động “mời gọi” khách du lịch)
vì đã nghe họ nói “Tụi này chắc người
Thái!”. Nghĩ đám con gái chúng tôi chỉ...
Newsletter volume 6
…Do ban đầu chúng tôi cho địa chỉ khách
sạn để về ngủ, nên khi vị tài xế quyết
định chỉ cho chúng tôi ...
(Frolicking on the beach)
vào vấn đề và hay nói thẳng suy nghĩ của
mình ra, nhưng chưa một ai lại sỗ sàng
đề nghị như ngườ...
Newsletter volume 6
(Building sandcastle together)
After dinner, we celebrated Mass
zealously, we could ...
(Bố vẫn chờ cho đến khi chuyền hết chai nước
biển rồi đưa con ra xe chở về nhà. Đồng hồ chỉ
đúng 9 giờ đêm)
ặc dù thời gia...
(In attendance were many dedicated OBV volunteers, distinguish guests, especially the priests)
(In awareness fundraising e...
(Sydney Onstage with Chu Son - Photos courtesy of
La Tuan Dzung and Thuy Phan)
“One Body of Hope” :
An Article of Strength...
(OBV on VietFace TV - Photos courtesy of La Tuan Dzung and Thuy Phan)
(OBV on SBS radio - Photos courtesy of La Tuan Dzung...
Are you looking for an opportunity to make a difference in 2013? One Body Village can help you achieve th...
Upcoming SlideShare
Loading in …5

One Body Village - Newsletter - Volume 6


Published on

  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

One Body Village - Newsletter - Volume 6

  1. 1. Newsletter Volume 6 LETTER OF OBV BOARD OF DIRECTORS GreetingstoOBVSupportersandBenefactors, The Board of Directors is pleased to welcome John Duy An Nguyen, PhD to our non-profit organizationOneBodyVillageasitsPresident. Dr. Duy An has had over 25 years of experience in business management and Information Technology. His last 15 years was spent at National Geographic with the most recent position as Senior Vice President of Information Systems and Technology. He has had extensive experience in strategic planning, building high-performance teams, project management, implementing best practice methodologies and continuous improvement programs, and delivering quality service with effective budgeting and costcontainment. Dr.DuyAnisalsomember of IBM Technical Advisory Board, NEXTGEN International Advisory Panel, Midmarket CIO Forum, Enterprise Mobility Forum Advisory Board, and Vietnam One, the first Vietnamese Content News and Lifestyle Programs Channel in the United States. In addition, he was an OBV Board member from 2008 to 2011, and was instrumental in creating the OBV By-Laws in its beginning. Dr. Duy An is responsible for overseeing current OBV operations and staff, along with expanding OBV strategic and development plan, while ensuring operations, financing, fundraising, public relations, human resource, technology, and programmatic strategies are efficiently implemented according to OBV Mission and Vision. He, along with Board, Father Martino, and all of the staffs will continue to build partnerships in existing and new programs, as well as promote positive multicultural relationships among staff, supporters, benefactors, and community, religious, and political leaders. Dr. Duy An and his son participated in the May 2013 Mission along with others. They were able to witness first-hand the poverty, the oppression, the lack of shelter, food, and amenities of our people, as well as the commercial trafficking of girls in Vietnam, Cambodia, and Singapore. The experience from this trip will help direct our actions to be more concrete, significant, and efficient. We know that Dr. Duy An is a valuable addition to OBV, and we welcome him in his role as President. Sincerely, OBVBoardofDirectors (Dr. Duy An visited Lady Mary of Mekong River) ONE BODY VILLAGE
  2. 2. LETTER OF PRESIDENT 2 (Dr. Duy An and volunteer with OBV children in Cambodia) rom the lobby of a small hotel (located in the red-light district) in Singapore before returning to OBV House in Vietnam, I would like to extend my warmest greetings to our beloved benefactors, supporters, partners, volunteers,employees,childrenetal… It’s indeed an honor and privilege for me to be named the first president of One Body Village; however, a short month on the job, I have been totally shocked by what I had seen while following father Martino and the Mission team during a ten-day trip visiting Vietnam, Cambodia and Singapore. Father Martino and the Team had left a few hours ago for the USA, and I will come back to Vietnam to learn more about OBV operations and how to deal with reality! I have known father Martino for years (since 2000) when he was still a young seminarian, and followed his mission through prayers, and then became a Board member of OBV when it was first officially established in early 2008. What I did not recognize was the growth of OBV since I left the Board in 2011 as well as the magnitude of child sex slavery existing in South East Asia. I joined the team, I came, I saw with my own eyes, and I decided to continue following God’s call to serve His children through OBV mission. After arriving in Vietnam, I got many “surprised” phone calls asking me why I followed the “crazy priest” named Martino, which could destroy my professional reputation. My schedule was turned up-side-down because I had to meet with many high ranking leaders in the Catholic Church,respectedbusinessowners,oldfriends and even strangers to answer the same question again and again. Finally, I decided to give them the same answer: This is my way of serving God’s children, like it or not, just accept thefact.Theend. I have learned why many people, including many Catholic leaders in Vietnam, did not like father Martino and OBV organization. They hate him because he has the guts to tackle a reallybigproblem,childsextrafficking,thatthey have all known for years but decided to ignore. They hate father Martino because of his vision andOBVmissionaswellashisstraightforward personality.Whatasurprise!Iknowforsurethat many of them will hate me because I follow father Martino and join OBV organization; however, I am not afraid because the truth is alwaysthetruth.Didn , tpeoplehateJesuswhen he was teaching the Truth 2000 years ago? Yes, they did and they even crucified Him on thecrossforHismissionofsavingtheworld. I have come and stayed with children who havebeenrescuedbyOBV,andplacedin“our family” with proper social services, health care, and psycho-social support to restart a new life with dignity. Together with father Martino and the Mission team, I have been totally shocked to see very poor families along Mekong river in Cambodia, who can easily sell their daughtersforsomesmallamountof money, and some even open “prostitution services” using their own children! I have seen hundreds of teenage girls and boys standing along streets all days and nights in Singapore to sell “services” to all tourists walking by. Can we peacefully close our eyes and let our children become “sex objects” forever? “Yesterday is history, tomorrow is a mystery, today is a gift; that's why we call it the present.” Let'sdoourbestnowtorebuildtheworldforour children. “If it's not us, then who? If it's not now, then when?” Please join us to “BE A VOICE, LEND A HAND, MAKE A DIFFERENCE, and SAVEALIFE.” MaytheLord'sblessingsrestuponusalways. John Duy-An Nguyen Ph.D. President One Body Village
  3. 3. Newsletter Volume 6 BÊN EM ĐANG CÓ TA MELBOURNE, AUSTRALIA Từ tiền sảnh của một khách sạn nhỏ nằm trong khu vực "đèn đỏ" ở Singapore, tôi xin gởi lời chào thân thương nhất đến quý vị ân nhân, các cộng tác viên, thiện nguyện viên cùng toàn thể nhân viên và các con của tổ chức Một Thân Hình. Thật là một vinh dự lớn lao cho tôi khi được chọn làm người đầu tiên đảm nhận chức vụ chủ tịch của tổ chức Một Thân Hình; tuy nhiên, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, tôi đã thực sự bị một "cú sốc" cực mạnh vì những gì tôi chứng kiến khi theo cha Thông và đoàn thiện nguyện đi thăm Việt Nam, Cambodia va Singapore trong 10 ngày vừa qua. Vài giờ trước cha Thông và đoàn thiện nguyệnđãraphitrườngtrởvềMỹ,vàtôicũng chuẩn bị từ giã Singapore trở lại Việt Nam để tìm hiểu thêm về những hoạt động của tổ chức Một Thân Hình cũng như học hỏi cách thứcđươngđầuvớithựctếphũphàng. TôiđãquenbiếtchaThôngtừnăm2000,khi ngài còn là một chủng sinh trẻ mới vào Đại Chủng Viện, cùng đồng hành với ngài trong kinh nguyện, và rồi tham gia vào hội đồng quản trị để cùng ngài chính thức thành lập tổ chức Một Thân Hình vào đầu năm 2008. Vì hoàn cảnh riêng tư, tôi đã xin nghỉ từ năm 2011, đến bây giờ trở lại tôi thật sự kinh ngạc vì sự lớn mạnh của tổ chức Một Thân Hình, và còn ngạc nhiên hơn nữa khi tìm hiểu về tệ nạnnôlệtìnhdụctrẻemtạivùngĐôngNam Á.Tôiđãtrởvề,tôiđãtậnmắtchứngkiến,và tôi quyết định tiếp tục bước theo lời mời gọi của Thiên Chúa để phục vụ con dân của NgàiquatổchứcMộtThânHình. Vượt quá dự tính của BTC. Vượt quá sức chứa của nhà hàng. Không còn vé để bán nhưng đồng bào vẫn cứ trả tiền để vô cửa. Không còn một chiếc ghế trống nhưng không có ai quan tâm đến chỗ ngồi. Nhà hàng và BTC đã phải tận dụng đến những chiếc ghế đẩu bằng nhựa (làm "ghế xúp") nhưng vẫn không đủ để đáp ứng số lượng người tham dự. Mọi người đến đây để tận mắt thấy Nguyễn Đức Đạt, để chính tai nghe tiếng hát, lời ca, hoà cùng ngón đàn tuyệt luân của Nguyễn Đức Đạt, và nhất là để trải tấm lòng cùng với Nguyễn Đức Đạt chia sẽ những cảm xúc, đón nhận và hổ trợ việc làm đầy tình người của LM Nguyễn Bá Thông. Thật là một sự "hữu duyên" Sau khi tới Việt Nam tôi rất ngạc nhiên khi nhận được nhiều cuộc điện thoại hỏi tại sao tôi lại đi theo "ông cha điên" Martinô Nguyễn Bá Thông vì điều này có thể làm tôi mang tiếng xấu. Lịch làm việc của tôi bị đảo lộn từ trênxuốngdướivìtôiphảigặpgỡnhiềuĐấng BậctrongGiáoHộiCôngGiáo,nhiềudoanh nhân,bạnbècũvàngaycảnhiềungườixalạ để trả lời cùng một câu hỏi được lặp đi lặp lại nhiều lần tại sao và tại sao. Cuối cùng tôi quyết định chỉ trả lời một câu ngắn gọn rằng đây là con đường tôi chọn để đáp lại lời mời gọi phục vụ con cái Chúa, thích hay ghét tuỳ người đối diện nhưng đó là sụ thực. Chấm hết. Tôi cũng đã hiểu được lý do tại sao nhiều người,kểcảnhữngĐấngBậctrongGiáoHội Công Giáo tại Việt Nam không thích cha Thông và tổ chức Một Thân Hình. Người ta ghét cha Thông vì ngài dám cả gan tự mình đương đầu với một vấn nạn rất lớn, tệ nạn buôn bán tình dục trẻ em được nhiều người biết đến từ nhiều năm qua nhưng tất cả đều "nhắm mắt làm ngơ!" Người ta ghét cha Thông vì tư tưởng cấp tiến của ngài cùng với sứ mạng của tổ chức Một Thân Hình cũng nhưphongcách"nóithẳngnóithật"củangài. Mộtngạcnhiênlớn!Tôibiếtchắcchắnnhiều ngườicũngsẽghéttôivìtôiđitheochaThông và tham gia vào tổ chức Một Thân Hình; tuy nhiên,tôikhônghềsợhãivìmuônđờisựthật vẫn là sự thật. Chẳng phải người ta đã từng ghét bỏ Chúa Giêsu khi Ngài rao truyền Chân Lý từ hơn hai ngàn năm trước đó sao? Phải, người ta đã ghét bỏ Ngài đến nỗi đã đóng đinh Ngài vào thập tự giá vì sứ mạng cứuchuộcnhânloạicủaNgài. Tôi đã đến và ở lại với các con được tổ chức Một Thân Hình giải cứu và "mang về nhà" nuôidưỡng,chămsócytế,điềutrịtâmlýhầu các con có thể bắt đầu lại một cuộc đời mới đúng nghĩa là con người. Tôi đã thực sự bị "sốcmạnh"khitheochaThôngvàđoànthiện nguyện đi thăm nhiều gia đình rất nghèo đang sống tạm bợ bên bờ sông Mekong ở Cambodia, họ có thể bán con gái của mình với một số tiền nhỏ để sống qua ngày, và cũng có những gia đình dùng chính con cái của mình để mở động mại dâm tại nhà. Tôi cũngđãnhìnthấynhiềutrẻemnamnữtrong lứa tuổi vị thành niên đứng hai bên đường suốt ngày đêm tìm cách bán dâm cho khách qua đường ở Singapore. Chúng ta có thể "bình an" nhắm mắt làm ngơ để con cháu chúng ta trở thành những món hàng trao đổi trongtròchơitìnhdụcmãimãiđượcsao? Hôm qua đã là dĩ vãng, ngày mai là một bí ẩn, còn hôm nay là hiện tại, là một món quà của Thiên Chúa. Hãy cùng nhau chung tay gópsứcxâydựnglạithếgiớinàychothếhệ con cháu của chúng ta. Nếu chúng ta không làm thì ai làm? Nếu chúng ta không làm ngay bây giờ thì biết đến bao giờ ? Hãy cùng nhau "GÓP MỘT TIẾNG NÓI, CHUNG MỘT BÀN TAY, TẠO NÊN SỰ KHÁC BIỆT "để" CỨU MỘT CUỘC ĐỜI". Nguyện xin Thiên Chúa luôn luôn chúc lành chotấtcảchúngta. John Duy-An Nguyen Ph.D. President One Body Village (Khán phòng đầy ắp người)
  4. 4. 4 (Mọi người hiện diện đông đúc vượt quá sức chứa của nhà hàng) (Lm. Nguyễn Bá Thông đang chia sẻ với mọi người) (MC đang phỏng vấn Cha Thông trên sân khấu) khi Nguyễn Đức Đạt và LM Nguyễn Bá Thông, cùng có một tấm lòng vị tha, "tương ngộ" trong một buổi gây quỹ để cứu giúp những kẻ bất hạnh, cùng khổ, những người đang sống trong những hoàn cảnh khốn cùng mà chính Đạt và LM Thông đã từng trải qua khi còn ở Việt Nam. Tiếng đàn điêu luyện của Nguyễn Đức Đạt đưa lòng người thăng hoa còn những câu chuyện thương tâm của LM Nguyễn Bá Thông thì làm lòng người chùng xuống, xót xa (xin nghe phần thâu âm). Bằng một phong thái bình dân (down to earth), một giọng nói mạnh mẽ đầy nghị lực, đầy niềm tin với những ngôn từ rất thẳng, rất "ngang tàng", rất "cha ... nội", rất "điên", rất "điên", ... LM Nguyễn Bá Thông đã thu hút, lôi cuốn mọi người về những câu chuyện rất thật - vượt quá trí tưởng tượng làm cho mọi người phải rùng mình, rưng rưng nước mắt, thở dài! LM Nguyễn Bá Thông đã tỏ ra linh hoạt, vui nhộn trong lúc trò chuyện với đồng hương nhưng cái vỏ rất "ngang tàng", rất "cha ... nội" bên ngoài đã không che giấu được sự đa cảm của một người đầy lòng nhân ái vì có những lúc LM Thông đã không ngăn được những giọt lệ nhỏ xuống cho những thân phận bọt bèo trôi dạt giữa dòng đời nghiệt ngã. Bất chấp hiểm nguy cho chính bản thân, LM Thông đã dấn thân vào việc cứu vớt những cánh bèo trôi, đi vào những hang cùng ngỏ hẻm ở những vùng đất xa lạ để tìm đến với những mãnh đời bị chôn vùi nơi chốn bùn nhơ. Số phận của các em tưởng chừng như bị bỏ rơi nhưng bên cạnh các em đang có LM Thông, đang có đồng bào hải ngoại, và ngay hôm nay đây đang có trên dưới 700 đồng hương đã mở rộng tấm lòng với số tiền thâu được trên dưới 60,000 (trong đó số tiền tự nguyện đóng góp lên đến gần 40,000). Buổi gây quỹ được chấm dứt với bài ca "Bên em đang có ta" Bênemđangcóta,hátvềemtươnglaixótxa, Hát dùm em cơn mơ thiết tha, giấc mơ tuổi hoa. Bên em đang có ta, thống thiết kêu vang lương tâm thế gian. Cứu vớt em rời khỏi ngày u ám, giữa trại giam. Melbourne 26/05/2013
  5. 5. Newsletter Volume 6 (Garden at the front of the house. Father Martino does not force Catholicism on any of his children. Most want to celebrate mass out of their choice. Father Martino even waits until each child is older to baptize them, just in case of peer pressure. Out of 15 girls in the house, only 1 is catholic) (Father Martino giving us a tour of the children's home. There are 3 OBV homes in Vietnam, only one of which we were allowed to visit. High risk girls, including those who were victims of high profile people live in the other houses and must maintain strict confidentiality) (ThankGodforYoutubevideosforon-the-fly balloonanimals!) (Balloonanimalswerealsoabighitwiththegirls.We playedforhours!ThisisC.L.writinghernameonallher balloonanimalssothatnoonewouldtakethem.Cute!) FAMILY MATTERShe purpose of this mission trip was to SEE, HEAR, LEARN about our surroundings, from rural villages to urban hotspots, in order for us to understand the situation in Southeast Asia, particularly Vietnam and Cambodia. Not only did we dig deeper into the human sex trafficking issue, but through conversations with locals where we were able to understand other important problems such as extreme poverty, human rights violations, and social marginalization and discrimination of Vietnamese people. Jan 10 - The girls are amazing. My first impression of them is that they are so well behaved, polite, respectful, cheerful, fun - the way every girl should be. I met M. first, one of the youngest girls at the house at 8 years old. I wouldn't have guessed her older than five. She's small, though she carries the brightest smile.I fell in love with her instantly. I met the girls throughout the day as they came home from school and work. Each of them greeted us individually. There are 15 girls in the house, with the oldest being H. at 20 years old. They are all so young and beautiful, so innocent, so playful. I often forget why they live in that house. What I admire most about the girls is that they take care of each other. They look out for each other. They serve each other food first. They do each other's hair. It's quite a warm feeling when a house of 15 girls can live so peacefully together. Father Martino calls them his children, while Sister Ngoc is their "Mother". The girls call him and Sister Ngoc "Bo" and "Me" respectively. Father Martino and Sister Ngoc raise the girls as their own. They do not run a shelter. They are raising children. They are a family - a symbol of which the girls have never been introduced to in their lives. The girls have been raped by family, sold by family, or been kidnapped by traffickers. The OBV house offers them love, discipline, respect, dignity, and a HOME. I am truly blessed to share a part of this family, and I WILL see my new family every year. Unfortunately I can't show you pictures of the girls in order to respect their confidentiality, but I can show you everything else! Angela
  6. 6. 6 (Fun in the sun) (L.O.V.E.) (Funinthesun!) (D.andC.L.approachingthebeachforthefirsttime) (M.modelposing!) (Theylovedtakingpictures.) (G.andIsokawaii!) THE BEACH LIFE Generously sponsored by one of OBV's partners, we took the girls to a private beach resort from January 11-12. Many of them have never seen an ocean before!  Others have never been in a hotel. None have experi- enced such fun and luxury. It was a joy for us to see the girls so happy and carefree. They were able to be and act like real children. The sparkle in their eyes shone so bright that I had forgotten their past.  Father Martino quickly reminded us that the "normal" we saw in the girls on the outside is not homologous to how broken they are in the inside. The girls slept together, not with us, because at the end of the day, they do not trust us. They have been betrayed so many times before. The girls are able to be "carefree" as we put it because they are protected in the presence of their "daddy", Father Martino, and their "mommy", Sister Ngoc.  "D." had caught Duy, one of the male members of our group, staring at her during dinner. Admittedly, he stated he was in awe of her innocence and tragedy at only 7 years of age. She ell, life isn't always so. But today, the girls experienced a life so beautiful and grand. quickly called him on it, and without embarrassment, said to him, "What are you looking at? If you keep looking at me that way, I will tell daddy". Everyone around the table laughed, though in her eyes you could see distrust. What was really touching about this day was that during karaoke that night, "H.Y.", 20 years old, stepped outside in tears. I quickly followed her and asked her to come back in. When asked what was the matter, she was silent at first. She simply said, "I'm just emotional". Then she stated, "I have never felt a sense of family before as I do now with all of you here". This is coming from a girl who from the age of 9 to 19 was  raped ruthlessly by her 3 older brothers and uncle. Her mother died when she was 13 years old, and her father suffers from mental illness. She never had a sense of love and family.  She is damaged. At home she often climbs to the top of a tree to scream her lungs dry when she is angry, or when she has flashbacks of her past. I cried that night thinking about what she said, and it affirmed my purpose on this trip. At the very least, I want to offer these girls my love.  I will be their family and they will be mine. Angela
  7. 7. Newsletter Volume 6 (Beforesheleft,M.A.cameuptome,huggedmeclosely,and said,"Iwillmissyousomuch".Webothheldbackourtears,but heldontoeachotherforafewmomentslonger.Ipromisedto visithernextyear,andIintendtokeepmypromise... Herecomesthelumpinmythroatagain!) Angela THE LAST SUPPER Saigon for a BBQ with the children. It was the last time we would see them. I carried mixed emotions on the bus ride back to Saigon. On one side I was super excited to see the children again, on the other side I dreaded the inevitable bittersweet goodbyes at the end of the night. We all know I'm an emotional person! All through the night I found myself keeping a distance from the children. I couldn't bear getting too attached, even though I already was! I watched them laugh and played and I thought to myself, "How could they be any other way than so innocent and playful as this?" Many people ask what is the point of saving the children when thousands of (A gift from our group to the girls - a new TV! It was on their wish-list, and who can deny those cute faces?) (Sisters in their new family) (Father Martino and volunteers with OBV children) (A proud father and his child) fter a couple days in Can Tho connecting with the local church community, we headed back to other children will replace them in the sex trafficking industry. People say it is a never ending battle and organizations like One Body Village do not make a difference in the grand scheme of things. Then I look at these 15 children who were once used, abused, mistreated, and exchanged like worthless merchandise and I say, "How can we turn our backs on even one child living this way?" These children now have a home, sisters to call family, and parents to guide and support their dreams. Everybody has a dream, and everybody has the right to achieve it. I will never know how they feel, or understand what they have been through, but I know that I am READY, WILLING, and ABLE to help them grow into the happy and successful people that they deserve to be. If you have the privilege to meet just one of these children, you will understand that making a difference in a single life is worth fighting a thousand battles for. "Let Children be Children" is a motto that OBV carries which has never touched my heart so deeply as it has after this last day with the children. Before she left, M.A. came up to me, hugged me closely, and said, "I will miss you so much". We both held back our tears, but held onto each other for a few moments longer. I promised to visit her next year, and I intended to keep my promise. Here comes the lump in my throat again! Angela (Father Martino gifting the girls with money for Vietnamese New Years. Even $2 US brought big smiles across the group)
  8. 8. 8 HIGHWAY TO HELL (Hauling gifts for the mentally ill. Usually medicine and other expensive items are confiscated by government officials at the camp to resell and these much needed items never reach those who need it most. We brought them "One Body Village" polo shirts instead. Simple things bring happiness too!) Meeting Father Tuan, who also has a medical degree. He visits the camp 3 days out of the week on his own time and money to help treat HIV and TB patients. He brings his own supplies and medicine secretly. There are 500 patients at the shelter, and each one knows him by name. He shakes their hands or hugs them without restraint. I have never met anyone more kind and selfless than he. (It doesn't look so bad on the outside. I was not prepared for what was inside) race yourselves for my horrific encounterwith humanrightsviolations  on day 2 of my Can Tho visit. On the "None". I asked him if he had friends to visit him and he said, "None". I thought of my patients when I worked on a neurological rehabilitation unit as I was a student, and what seems like an infinite amount of resources, love from family and friends, and above all else, dignity and respect for these people. Then I look at this 28 year old man, aged beyond his years, trapped in a prison, stripped of his clothes and dignity, and without a soul in the world that cares about how he is doing. Tears were about to pour from my eyes when he looked at me, smiled, and asked with a hopeful sparkle in his eye, "Co oi (how one would address a female acquaintance), can you bring me a sandwich?" Everybody has a dream, right? That's what Father Martino told us. I wish I could give him 3000 banh mi (Vietnamese sandwiches). This place to me was hell on earth.  Animals are not treated this way in Canada. Rapists and murderers live in luxury compared to these innocent human beings. When I am down and out, I can remember that I am blessed. I am lucky. I have freedom. I left this place heavy hearted. I don't know what to say further. What I did today was very little, but as long as I can bring a smile to one face, I know that I am doing the right thing. Angela morning of January 14, Father Martino briefed our group that we were to visit a shelter for the mentally ill in the morning and an orphanage in the afternoon and bring both sites some gifts. I didn't think much of what was about to come.  "Trai Tam Than" directly translated means, "Camp for the Mentally Ill". It should really be called a prison camp and I'll tell you why. I step into this site and what I see is men and women behind concrete walls with steel bars containing them from society. I smell urine, feces, and decaying bodies intensified by the smoldering heat. I feel sick to my stomach. Tears are pooling in my eyes and that lump in my throat won't go away.  This hell is funded by the government of Vietnam. Although I would use the word "fund" loosely. Men and women are kept separately. 10-15 people would be inhumanely crammed in a room smaller than my own. They spend their days in these cells void of air conditioning in the extreme, unforgiving heat of Vietnam. They are fed twice a day - once at 9:30 am, and once at 3:30pm. There is a bucket in the middle of each room for these undeserviing prisoners to relieve themselves. Once upon a disturbing time, the same buckets would be used to feed them! Based on the smell of the place, I'm assuming showers for each person is not a daily routine. Don't even ask about oral hygiene.   Every person I look at is deathly malnourished. Bones protrude from every joint. Scars from self inflicted wounds or from who knows what bugs scatter each limb I see. Their skin is dark as coal from the blistering sun. Their eyes are yellow, probably from untreated hepatitis. Above all else, their unforgettable toothless smiles invite me to want to learn their stories.  I spoke with a 28 year old man who fell off his scooter 3 years ago and sustained a significant head injury. He had a pleasant demeanour with kind eyes and a gentle smile. I asked him if he had any family to visit him, and he said,
  9. 9. Newsletter Volume 6 (Helping prepare breakfast for 500 people. It is quite a rigorous task! I can see why the patients are so skinny and malnourished. They are fed a bowl of mainly rice, mixed with some vegetables and food colouring) (The infamous Vietnamese squat. Gets the job done!) (How can anyone live this way?)(What I did today was very little, but as long as I can bring a smile to one face, I know that I am doing the right thing) (The camp is located on the same prison ground for rapists and murderers. People with mental illness or those who are homeless are shunned by society and are viewed as lowly as these criminals. What can we say to that?) (This HIV positive man also finds this prison home. He helps prepare breakfast for his fellow "inmates" who he considers his friends) (Here we are visiting the patients. Some of them sang us traditional Vietnamese songs! You can see they are kept behind bars in fear of a riot. I noticed some group members distance themselves from the patients - either repulsed by the strong odor or in fear of disease. I must admit I had slight hesitation, but I could not resist getting close to them. They are humans in need of caring touch)
  10. 10. BENEATH THE SURFACE (We visited a rural village further inland from the docks. If the church is this small and unkempt, then you know that the people are poor) (My heart feels heavy when I think about their less-than- bright future. Their eyes do lack sparkle) (Can't we take them all home?!) (We visit another village later in the morning, which is equally as poor) and majestic mosques is the discrimination and enslavement of Vietnamese people.  Worse, the diseased tradition of trafficking Vietnamese women and children. Pitted from generations of hate and antagonism towards the Vietnamese government for exerting control and influence as early as the 13th century, the Cambodian government and its people directly disfavors the Vietnamese.     Now I will not even try to explain the history and politics between Cambodia and Vietnam, given that social studies was my least successful subject in school and thus why I'm a science geek. I would encourage you to Wikipedia "Cambodian-Vietnamese War" and "Khmer Rouge" if you're interested. I've spent the last 2 hours trying to Coles Notes the damn thing but my disinterest and poor understanding for historical politics prevails.   ambodia is deceiving. Hidden in the shadows of its vibrant city streets, modern architecture, eclectic culture, What is important to know is that Vietnamese people do not and cannot  get Cambodian citizenship because of this longstanding prejudice. They can't even buy it, despite the corruption of government officials! This means that Vietnamese people cannot work and cannot go to school. Well, they can  work labour jobs like fishing and selling cans. Vietnamese children can go to school from grade 1-6 without citizenship, but are bullied, beat, and picked on. As a result,  generations of uneducated Vietnamese people are forced into rural areas where it is commonplace for families to sell their daughter's virginity from the prime age of 12-15 usually to local Cambodian men. These girls are in turn sex slaves until the undesirable age of their late 20s and are sent back to their local villages. Because Vietnamese men are desperate, these girls can then marry, have children, and this vicious more-than-disturbing cycle repeats itself through generations. Can you believe that families would have community celebrations once their daughters' virginities are sold?   Why don't these families just move back to Vietnam you ask? Well, for those families who fled their country during the Vietnam War, they are no longer welcome. They are seen as traitors. Without papers in both Cambodia and Vietnam, these people are displaced, lost, and stuck in slave limbo.    At the end of our visit, one of the local leaders tells us that what the villagers want the most is a gate around their (small) sacred church. Though the children attend mass every Sunday, they are unable to grasp the concept of what is holy. With their lack of discipline, structure, and education, the children urinate and defecate in the church at night time. Angela 10
  11. 11. “Whoever welcomes one of these little children in my name welcomes me”. (Mc 9: 37) “Ai tieáp ñoùn moät em nhoû nhö em naøy vì danh Thaày, laø tieáp ñoùn chính Thaày”. Donation Amount: $365 ($ 1 a day) $180 ($ 15 a month) Please make checks payable to One Body Village All donations are tax deductible. Thanks for your generosity! Please send acknowledgement to: Name: Address: ONE BODY VILLAGE 3900 Crown Rd. SE P.O. Box 162933 Atlanta, GA 30321 Phone: 706 825 3032 - Email: info@ Can Save A Life ONE BODY VILLAGE
  12. 12. KILOMETER 11 (Ironically, this village is centered around an angelic church at which Father Vincent preaches every Sunday. It doesn't surprise me that desperation for survival defies all morality and reasoning. On the other hand, I will never understand and sympathize with educated and wealthy American, Canadian, European, and Asian men who prey on the innocence of children. The thought shakes my core) uying sex with a 12-year-old girl in Cambodia takes less time and effort than paying for a telephone bill. For $1 USD, a shady motorbike will take you on a 20 minute ride up the haphazard highway north of Phnom Penh to the dark and grim village of Svay Pak. Also known as Kilometer 11 or K11 (11 kilometers from Phnom Penh), Svay Pak is internationally famous for its tainted collection of shanties, brothels, and karaoke bars that exploit young Vietnamese and Cambodian women, and children as young as five. This brothel village is a shameful ensemble of brick and concrete shop houses where immigrant prostitutes offer "boom-boom" - sex - and "yum-yum" - oral sex - for $5 USD in cramped, clammy rooms and makeshift plywood cubicles. To a pedophile, Svay Pak is the jackpot. Sex with a girl aged 10 to 13 costs about $30 USD. Younger girls cost more. A virgin costs a few hundred dollars. Many foreign men who come here prefer younger girls, partly in hope of avoiding disease. Sadly, disease is everywhere. Many children as young as 15 have died from HIV/AIDS. "While a majority of adult sex workers came to Svay Pak voluntarily, children make up most of the population of sex workers that came to Svay Pak involuntarily. Sold by families or neighbors in severe poverty, kidnapped off the streets, tricked into working in the sex trade, children are the shame as well as financial pride of Svay Pak. Brothels are able to get away with abusing the children and keeping all of their earnings in order to pay for the cost of taking care of them. Children are serviced out to customers for many days at a time for a fee and are usually not given a choice in regards to safe sex. Some child sex workers have reported being gang-raped and mentally abused at the hands of their clients. Those that are lucky enough to escape are in a limbo about what to do next. Many are too ashamed to return home or cannot return home because they have no evidence of nationality (Vietnamese victims). Others see their salvation in marrying the foreigners they had sex with. They write love letters to their clients in hopes that one day they will return and give them social, economic, and physical security." Jan 19 - The moment we turned the small, awkward corner into Svay Pak, I felt my heart beat faster and my breath heavy. I let out a disgruntled sigh as scattered thoughts of anguish raced through my mind. It is unbelievable to me that hidden behind what is seemingly a short strip of colourful shop houses is Cambodia's dirty little secret. There was a thick air of gloominess and sorrow making it difficult for me to breathe easy. Every child I saw made me want to break down and cry. Each innocent frame has been abused by filthy foreign men. This is hell. Before the last police raid in 2005, prostitution and child sex exploitation was a barely kept secret. Dozens of women stand in the doorways of their brothels waving and blowing kisses at (white) customers arriving in the village. Worst of all, young boys pimp girls no older than they are. Today, the locals here pretend to ignore you, but all you have to do is ask. Ironically, this village is centered around an angelic church at which Father Vincent preaches every Sunday. It doesn't surprise me that desperation for survival defies all morality and reasoning. On the other hand, I will never understand and sympathize with educated and wealthy American, Canadians, European, and Asian men who prey on the innocence of children. The thought shakes my core.   Angela 12
  13. 13. Newsletter Volume 6 (The young girl in yellow was an OBV child who wanted to return to Svay Pak to live with her parents) (Girls are not the only victims of sexual exploitation in Cambodia. Minh (to my right) shared with us that when he was seven years old, his best friend of the same age was sold by his own mother. Minh lost faith in the church since then and has only returned to religion in the last year) (What still haunts my dreams is what happened after I took this photo. Van asked me to watch her "play". I happily agreed until I watched her climb on top of this 3 year old boy, straddle him sexually, and proceed to kiss him passionately. In my horror, I yelled at her to stop. She laughed it off) (I meet these two girls named Thao (left) and Van (right). Immediately, Van clings to me. Within 5 minutes, she asks me to take her home to Canada. When I ask her why, she turns her head away from me and lowers it as if shamefully. I quickly change the subject and ask her if there are a lot of White "tourists" who visit her village (remember, only sex tourists visit Svay Pak). She answers, "Yes". I ask her, "Are they young like me or are they old?". She answers, "Both") (These images still haunt me)
  14. 14. (Hai cô gái chủ động “mời chào” khách du lịch ) MISSION TRIP IN SINGAPORE Bạn bè rủ tôi đi Singapore nhiều rồi nhưng chưa lần nào tôi thật sự gật đầu đi với chúng nó - tôi lười! Tôi cũng không có hứng thú với những đất nước trẻ - ở những nơi mà cảnh đẹp được làm bằng bê-tông là chính, khó khăn lắm mới kiếm được mấy cái di tích cổ như vài ba cái bát xứ hay một viên đá to bằng cái đôn có chữ cổ viết lên. Tóm lại, trước đây Singapore luôn nằm ngoài cái danh sách muốn tham quan du lịch của tôi. Rồi vì một lý do kỳ lạ nào đó, tôi lại đồng ý đi chuyến này – có lẽ tôi biết mục đích chính của chuyến đi không phải là đi xem mấy cục bê-tông. Sau khi bị… đám hải quan Campuchia lườm liếc khó chịu, tôi cùng mọi người đáp máy bay đi Singapore với vai trò trưởng đoàn trên vai (vì Cha Thông có việc phải đi Thái Lan hai hôm). Thú thật, tôi quen hoạt động một mình và lúc nào cũng muốn trốn tránh cái việc phải chịu trách nhiệm cho ai đó. Tôi không muốn những quyết định sai lầm của mình lại ảnh hưởng đến người khác, một mình làm thì mình chịu nhưng như thế lại hay, tôi phải học tính có trách nhiệm hơn, không chỉ trách nhiệm với bản thân mà cả những người khác – những người ít nhiều có liên đới với mình. Tôi bỏ gần một buổi ngủ trưa để nghiên cứu và xác định vị trí khách sạn của chúng tôi ở Singapore khi còn ở Campuchia, và tưởng bở tự tin là tôi có đủ kiến thức về đất nước này. Thế nhưng, vừa đặt chân tới đây, tôi như con cá trong giếng bị bắt bỏ vào một hồ nước mênh mông và cố kìm nén cảm xúc vì không muốn làm người khác hoảng theo. Một mình mình thì không sao nhưng đây… 15 người và tôi lại là trưởng đoàn. Mừng rỡ, cầm trên tay bản đồ Singapore, tôi cố gắng xác định khu vực mình sẽ ở trong năm ngày tới và cười méo mặt khi biết nó nằm ngoài bản đồ theo hướng sân bay Changi. Lo lắng càng nhiều hơn, các câu hỏi “đang ở đâu?”, “làm gì?”, “rồi sao?” cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Loay hoay mãi, tôi đặt hai xe shuttle đưa mọi người về khách sạn, phó mặc số phận của mình cũng như của người khác vào tay hai bác tài xế. Chúng tôi nhanh chóng nhận phòng và làm một cuộc đi bộ ngắn kiếm đồ ăn tối. Được nhân viên tiếp tân hướng dẫn, chúng tôi đi thẳng con đường trước mặt khách sạn hướng tới các quán ăn của người Hoa ở cuối phố. Đoạn đường ngắn thôi nhưng nó mang một vẻ rất gây tò mò với những căn nhà hai bên có những bảng hiệu mang con số thật to cùng một bức tường được xây che ngang cổng vào. “Mấy chỗ này là gì thế? Nhà hàng à?” – tôi thốt lên hỏi mọi người, không một ai có câu trả lời chắc chắn. Bụng đang réo nên cái việc tò mò thắc mắc ấy cũng nhanh chóng bị bỏ qua, ai nấy chỉ lo ngấu nghiến phần cơm gà giá 2.50 đô Singapore (tương đương 50,000 đồng Việt Nam) của mình và thoải mái thong dong về khách sạn nghỉ ngơi. Trời Singapore rất lạ, đã 7 giờ tối nhưng trời vẫn sáng như tầm 5, 6 giờ chiều, nhưng có lẽ vì thế mà tôi mới nhận thấy con đường ban nãy giờ đây tấp nập hơn với những người đàn ông có vẻ ngoài bặm trợn, nhìn chúng tôi dò xét, đứng bên ngoài. Cảm giác tò mò lại quay về, tôi cố liếc xem chúng là cái gì. Thấp thoáng ẩn hiện bên trong những ngôi nhà ấy là các cô gái son phấn đầy mặt và ăn mặc cũng khá hấp dẫn. Lờ mờ hiểu ra chúng là gì, và càng chắc chắn hơn khi nhớ lời bố Thông nói: “Chúng ta sẽ ở khu phố đèn đỏ! Mệt mỏi và cũng không biết là nên đi đâu, chúng tôi quyết định về phòng ngủ sớm và hy vọng ngày mai sẽ sáng sủa hơn. Là một người thích nắng nhưng tôi vẫn cảm giác rát bỏng trên da khi ở đất Singa- pore. Vâng, Singapore nóng, nóng một cách khó chịu! Chúng tôi rời khách sạn sau khi tranh luận sôi nổi là nên đi đâu và đến đó như thế nào khi nắng đã lên cao. Dựa vào các tờ rơi quảng cáo và bỏ 5 đô mua hai tiếng internet (mắc đến đau lòng!), chúng tôi thống nhất đi Malaysia Village. Sau một hồi đi bộ, loanh quanh mãi ở các góc đường cùng hỏi người dân địa phương và nhận được một câu: “Malaysia Village không còn nữa!”. Ôi trời, tôi thấy nản và chưa bao giờ cần bố Thông nhiều như lúc này. Singapore - Những Trải Nghiệm Khó Quên 14
  15. 15. Newsletter Volume 6 Không thể nào bỏ ngang và quay về khách sạn, chúng tôi quyết định chuyển hướng đến Marina Bay bằng xe buýt. Làm mấy vòng cuốc bộ dài đằng đẵng dưới trời nắng rát nhưng ai cũng tíu tít hớn hở, cứ ba bước chân lại đứng tạo dáng chụp hình. Đối với tôi, Marina Bay nói riêng hay Singapore nói chung khá sạch sẽ do các luật xử phạt nghiêm ngặt về xả rác, hút thuốc cùng uống bia nơi công cộng và được quy hoạch tốt với các con đường lớn cùng rất nhiều cây xanh mát rượi. Nghĩ về Việt Nam, tôi lại buồn! Phải cám ơn Tú – một người bạn về từ Mỹ, chúng tôi - không, chính xác là chỉ có tôi, mới dám đi tàu điện ngầm. Với vai trò trưởng đoàn, tôi sợ dẫn mọi người đi đến chỗ đông người và lạc mất một ai đó và rồi tôi sẽ ăn nói thế nào với bố Thông? May mắn thay, chúng tôi về tới khách sạn bình yên, không mất một ai. Ngoài Marina Bay, chúng tôi còn được tham quan mua sắm nhiều nơi như Sentosa, Harbourfront, Chinatown, Little India với vai trò chỉ huy dẫn đường được giao lại cho bố Thông khi bố từ Thái Lan bay qua sau hai ngày… bỏ rơi chúng tôi (tôi đoán tôi là người mừng nhất!). Không giống như khu vực khách sạn chúng tôi đang ở, các nơi này sầm uất và mang đậm chất đúng như cái tên gọi. Có một cảm giác khác biệt là ở các khu này chúng tôi là dân du lịch, nhưng ở cái khu khách sạn của mình, tôi cảm giác đám đàn bà phụ nữ chúng tôi giống… xin lỗi cho tôi được dùng chữ “gái điếm”. Và tôi nghĩ đây cũng là mục đích chính của chuyến đi! Như đã nói phía trên, bao bọc quanh khu vực khách sạn chúng tôi ở là các nhà chứa hợp pháp, được nhà nước công nhận. Các cô làm nghề này phải được khám bệnh thường xuyên, đảm bảo an toàn và sạch sẽ và giá cả khá mắc. Có hợp pháp thì chắc chắn sẽ có bất hợp pháp, dấu hiệu của hình thức này là các cô đứng tràn ra đường với đủ loại thời trang từ hấp dẫn đến quê mùa, đa quốc tịch và nhiều vô kể. Và xa xa luôn có một người đàn ông với cái túi bao tử đeo phía trước, đứng quan sát. Tôi ham đi bộ, và đôi ba lần phải bỏ cái ý đị đi dạo quanh khu vực vì luôn có một ai đó dòm ngó tôi kiểu như tôi cũng làm cái nghề ấy, thậm chí có người còn “Hey!” hỏi xem tôi có muốn đi không? Tôi sốc và khó chịu, thầm nghĩ “Ở Việt Nam thì biết với tao!” Không chỉ riêng tôi, những cô bạn cùng đi cũng bị như thế và tôi chợt hiểu “văn hóa” ở đây là thế. Có lẽ do ngại, lười hay sợ mà đám trẻ chúng tôi lảng tránh mãi cái kế hoạch đi tìm hiểu thực tế của bố Thông nhưng “chạy trời không khỏi nắng”, chúng tôi cuối cùng cũng phải làm. Câu chuyện đầu tiên: Sáu người chúng tôi (ba nam, ba nữ) đóng vai cặp bồ nhau và đang trên đường kiếm gái cho bạn trai tôi để mừng sinh nhật của anh. Chúng tôi đóng giả là những người Philippines, từ Mỹ qua đây du lịch và phải nói tiếng Anh suốt vì cái khu vực này có một phố toàn là gái Việt Nam đứng đường, chúng tôi sợ bị nhận diện là người Việt Nam và rồi họ còn phát hiện nhiều thứ thì chúng tôi chỉ có đường chết. Thú thật, chưa ai trong chúng tôi thử làm cái việc này bao giờ, nên cảm giác hồi hộp lo sợ là chuyện rất hiển nhiên. Bồi đắp gan lì, chúng tôi quyết định làm vài chai bia trước khi thật sự vào cuộc. Cảm ơn “thần bia”, chúng tôi giờ đây diễn kịch tự nhiên hơn rất nhiều. Chúng tôi đi qua một con phố và được các cô ấy vời, họ đoán chúng tôi là người Việt Nam, một cô còn “Việt Nam hả? Xin chào!” chúng tôi vẫn cứ ngay đơ cái mặt làm như không hiểu gì. Tôi bắt chuyện hỏi một cô, ngả ý muốn kiếm một cô để làm một đêm tay ba cho bạn trai mình thì phát hiện họ là dân chuyển giới đến từ Thái Lan. Thoáng rùng mình, chúng tôi từ chối nhưng họ lại “tiếp thị” họ làm được nhiều món nghề hay. Tiếp tục lắc đầu và rảo bước qua phố khác, chúng tôi thấy một nhóm gái Châu Á đứng ngồi lộn xộn một góc kia. Đoán là người Việt Nam, chúng tôi tiếp cận. Sau vài lời đùa cợt của mấy anh bạn, họ có vẻ khó chịu lắc đầu. Tôi chuẩn bị tinh thần qua phố khác thì được Tú và John (một người bạn khác về từ Mỹ) cho biết họ là người Việt Nam (Hình ảnh “quen thuộc” ở đường phố Singapore)
  16. 16. (Các cô gái chủ động “mời gọi” khách du lịch) vì đã nghe họ nói “Tụi này chắc người Thái!”. Nghĩ đám con gái chúng tôi chỉ làm cuộc tìm hiểu thực tế này khó khăn hơn, làm các cô Việt Nam e ngại, khó tiếp cận nên kế hoạch thay đổi, ba đứa con gái sẽ bỏ cuộc chơi và về khách sạn, và các anh trai sẽ tiếp tục hành động. Trên đường về, mặc dù đi ba người, tôi vẫn có một cái cảm giác ớn ớn. Đi được một quãng, tôi phát hiện có người đi theo – một gã đàn ông trung niên. Hai cô bạn đi chung bắt đầu lo ra mặt. Lỡ mang tiếng lì lợm, tôi cố trấn an họ và kêu họ đi nép về phía bên phải tôi, để tôi đi gần gã đó xem như thế nào nhưng tim tôi cũng đập nhanh như những bước chân của mình. Gã bám sát chúng tôi và mở miệng ngỏ ý là muốn chúng tôi đi khách với gã. Tôi lắc đầu, lắc cả tay và tiếp tục rảo bước nhanh. Vẫn cố chấp, gã trả giá 100 đô, tôi tiếp tục lắc. Gã vẫn ngoan cố đi theo đến khi chúng tôi quay vô khách sạn. Lấy lại nhịp thở, chúng tôi lên giường và hồi hộp chờ câu chuyện của các anh bạn vào sáng sau. Câu chuyện thứ hai: Bố Thông kêu chúng tôi quặt vô một con hẻm để xem nó như thế nào sau khi dùng bữa tối gần đó. Vẫn với cảm giác cũ, tôi thấy rợn rợn. Ba con bé – là các con nhà OBV - dường như biểu hiện rõ sự ớn lạnh bằng những cái nắm tay chặt đến nỗi máu khó mà lưu thông. Miệng tôi cứ lải nhải “Không có gì phải sợ!”, nhưng tôi lại không dám dòm chằm chằm vào những người đàn ông đang dòm chằm chằm chúng tôi. Thật sự, tôi không thích những chuyện như thế này, bố Thông nói thì mình phải làm, dẫu biết bố sẽ chẳng để chuyện gì xảy ra nhưng không thích là vẫn không thích. Chúng tôi vừa như bị ép buộc, vừa như lo sợ nên cố gắng kết thúc chuyến đi càng nhanh càng tốt. Về đến khách sạn thì hai trong 3 cô con nhà OBV lại nổi máu muốn đi xem tiếp (Đúng là hai con dở hơi!), tôi và Tú phải tiếp tục sự nghiệp bảo vệ che chở, dẫn dắt các em. Theo lời bố Thông, chúng tôi ghé qua con phố 24 – nơi gái đứng đường hầu hết là Việt Nam. Vẫn với vai trò giả làm người nước ngoài, tôi và Tú giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh. Cũng như các con phố khác ở khu đèn đỏ này, con phố này âm u tăm tối, các gái đứng đường đứng qua một bên đường, rải rác bên đường đối diện vài người đàn ông trông khá dữ dằn. Đây đó văng vẳng ai đó nói tiếng Việt. Đóng vai du khách nước ngoài, chúng tôi chậm rãi bước đi, lấy cớ mua nước, chúng tôi đứng im lắng nghe các cô gái nói chuyện. Cái câu chuyện liên quan tới việc đi khách như thế nào, khách hôm nay có đông không lần lượt được kể ra không một chút xấu hổ. Đứng mãi không được, chúng tôi quyết định đi đến cuối con phố và Tú đề nghị: “Mình quành lại, ngồi đó quan sát?”. Tôi không thích cái ý tưởng đó một chút nào – người bình thường bị ai đó ngồi nhìn chằm chằm là đã khó chịu rồi, huống hồ các cô gái làm nghề này. Tôi không muốn đang ngồi đó thì ai đó lại hỏi: “Chúng mày làm gì ở đây?”, lúc đó tôi không biết mạng mình tôi còn giữ được không, huống hồ thêm ba đứa con gái khác. Tôi nảy ra một ý kiến hay hơn: mua snack vừa đi vừa ăn và mua nước để kéo dài thời gian nghe ngóng. Chúng tôi rời cửa hàng bách hóa tại một trạm xăng nằm cuối con phố và bắt đầu đóng kịch. Lạ lùng thay, chúng tôi thấy con đường vắng hoe, gái đứng đường không còn nữa. Đang lơ ngơ ngó xung quanh thì đám gái đó từ trong những căn nhà bên đường đối diện chỗ nãy họ đứng úa ra. Tôi lờ mờ hiểu chuyện và cái sáng kiến của tôi nó phát huy tác dụng khi nghe lỏm được chuyện là công an vừa mới quét qua đây. Về tới khách sạn, chúng tôi được các anh bạn cho biết là con đường đó bị công an quét ba bốn lần rồi. Câu chuyện cuối: Vì là đêm cuối của John trên đất Singapore nên chúng tôi quyết định làm cho một đêm ra trò trước khi anh trở về Mỹ. Vốn là một con người thích gọn nhẹ khi đi du lịch, tôi chỉ mang mấy bộ quần áo và giầy dép thuận tiện cho việc di chuyển nhiều và kết quả là tôi nhìn như một con điên hai lúa nào đó vô bar ăn chơi, tôi thầm nghĩ: “Đố mà có ma nào thèm đếm xỉa đến mình! ”Theo lời bố Thông, bốn chúng tôi (tiếp tục đóng vai những cặp tình nhân người Philippines) đón taxi hướng tới một trung tâm mua sắm mà ban đêm nó trở thành nơi tụ tập ăn chơi với rất nhiều gái điếm, đặc biệt là gái Philippines. Với một cái miêu tả mơ hồ như thế, chúng tôi được chở tới một khu phố trông giống như khu phố Tây của Sài Gòn với những quán bar và hộp đêm vẫn còn mở cửa. Dạo vài vòng, chúng tôi quyết định bước vào một quán bar làm vài chai. Chỗ này tối với nhạc Mỹ bật hết công xuất, khoảng một chục cô phục vụ ăn mặc khá mát mẻ đứng nhún nhảy theo nhạc. Hình như họ là gái Philippines và không có vẻ gì trông giống là gái điếm nên chúng tôi nhanh chóng rời quán sau khi làm hết một bình bia. Tiếp tục đảo quanh khu vực đó, hỏi cả một số người địa phương để kiếm cho ra cái trung tâm mua sắm mà bố Thông đã nhắc tới. Không có một câu trả lời chính xác nào. Quá nản, chúng tôi quyết định gọi taxi quay về khách sạn. Trên xe, vẫn với vai trò là hai cặp đi kiếm gái cho một đêm hoan lạc, chúng tôi bắt chuyện với vị tài xế gốc Ấn hỏi xem ở đâu kiếm gái được nhiều, nhất là gái Việt Nam. Ông hỏi: “Tụi mày đi với hai đứa con gái kia rồi, còn kiếm gái làm gì?”, chúng tôi trả lời rằng thì là… chúng tôi muốn có một thứ gì mới, muốn vui vẻ một chút vì đây là đêm cuối của chúng tôi ở Singapore và chúng tôi không thấy phiền lòng gì về vấn đề này. Ông đồng ý đưa chúng tôi đến nơi mà theo ông nghĩ sẽ có nhiều gái Việt Nam ở đó, nhưng ông cũng cho hay: “Tao không nghĩ tụi mày được vô đâu, do một thằng trong chúng mày (John) mặc quần đùi!”. Chúng tôi hơi tiu ngỉu nhưng cũng muốn thử xem sao, biết đâu. 16
  17. 17. Newsletter volume 6 …Do ban đầu chúng tôi cho địa chỉ khách sạn để về ngủ, nên khi vị tài xế quyết định chỉ cho chúng tôi nơi mới mẻ này thì xe đã đi quá xa tuyến đường đúng phải đi. Tôi không biết chúng tôi đã đi qua những nơi nào, nhưng cảm giác đường rất xa, như một cuộc đánh vòng từ trung tâm thành phố ra vùng ven rồi quay ngược vô trung tâm. Đường đêm Singapore thật tuyệt, vốn dĩ đã sạch sẽ, giờ đây nó yên tĩnh một cách lạ thường, trái hẳn vẻ ban ngày của nó. Xe dừng ngay một góc đường, vị tài xế người Ấn ấy lấy ngón tay chỉ vào ròa nhà cao tầng nằm phía trước và còn nói thêm: “Gái Việt Nam trong đó nhiều lắm!”. Bên ngoài tòa nhà ấy có vài ba đứa con gái đứng mà tôi đoán chúng là gái đứng đường. Chúng tôi bước vào và những lời miêu tả của bố Thông lần lượt chạy lại như một cuốn băng trong đầu tôi. Đây là một trung tâm mua sắm và các hộp đêm vẫn đang hoạt động ầm ĩ. Chúng tôi tiếp cạnh một anh canh cửa ở một quán bar tầng trệt: “Trong này có gái Việt không?”. Anh trả lời: “Gái Việt ở trên kia!” – anh chỉ tay lên quán bar nằm tầng một và tiếp tục: “Nhưng tao nghĩ tụi mày không vô được đâu! Con bé này (Hà) mang giầy bệt! Không được!”. Chúng tôi cám ơn và nói là dù sao cũng muốn thử. Về đêm, thang máy của trung tâm này không hoạt động, chúng tôi bước từng bước tiến lên lầu một và gặp một anh canh cửa của quán. Anh mở miệng: “Cho xem Chứng Minh Nhân Dân của hai cô này nào!”. Chúng tôi đúng là lũ ngố, hoặc không biết hoặc lười mà cả hai chúng tôi chẳng có đứa nào mang một tờ giấy tùy thân nào theo mình. Lanh trí, Duy, một người bạn nữa cũng về từ Mỹ, lấy trong túi tờ 10 đô dúi vào tay anh canh cửa và nói: “Đêm này là đêm cuối của tụi tao ở Singapore rồi! Mày thông cảm đi! Tụi tao ghé chút thôi!”. Rất nhanh, anh nhét tiền vô túi và cho chúng tôi vào kèm với một câu: “Coi như tao chưa từng thấy tụi mày!”. Hí hửng, chúng tôi bước vào. Ồn và đông người là cảm giác đầu tiên. Sau khi đã định hình mọi thứ lại, tôi cố xác định xem nơi này là như thế nào. Nó là một quán bar dành cho Tây với rất nhiều gái điếm và đa số là gái Châu Á, vài ba đứa là Châu Phi. Nó trông giống như một cái chợ người hơn là một quán bar, các cô hết đứng lại ngồi, hết liếc mắt nhìn đưa tình lại ưỡn ẹo lắc lư theo nhạc. Thú thật, ở Sài Gòn, các quán bar có gái điếm dành cho Tây cũng khá nhiều nhưng chưa bao giờ tôi thật sự chú ý đến điều đó khi đi vào những nơi đó. Cái cảm giác lúc đó thật sự khác hoàn toàn với cái cảm giác hiện tại - tôi đang đi săn và biết đâu ai đó trong đám đông người này cũng đang săn tôi! Lơ ngơ dòm ngó xung quanh chưa biết phải làm gì thì Hà cho tôi hay là cô phát giác ra nhiều gương mặt trong giới showbiz của Việt Nam đang ở đây. Rồi cô còn cho hay là có hai đứa người Việt vừa bước vô toilet và đề nghị chúng tôi đóng giả người nước ngoài cũng đi toilet để nghe xem chúng nói gì. Hà đứng sát bên chúng, tôi thì đứng sát Hà nên tôi không nghe rõ được câu chuyện chúng đang nói khi ngoài kia tiếng nhạc cứ xập xình. Chúng nói gì đó về việc uống được nhiều hay ít. Một lúc sau, xuất hiện thêm hai con nhỏ người Việt với giọng Bắc đặc sệt, đến lượt tôi phải vào toilet rồi… Khi tôi ra, chúng tôi mất dấu hoàn toàn hai con bé người Việt mà chúng tôi cất công vào tận toilet để theo dõi. Quay trở ra quầy bar, bốn chúng tôi quyết định chia thành hai nhóm để dễ hành động. Hà cứ chạy tới chạy lui, lôi theo cả tôi để ráng tìm ra hai con bé ấy đồng thời xem xung quanh như thế nào. Chúng tôi nghi ngờ một nhóm con gái đứng ngay góc tường xa xa kia là người Việt, và phía sau lưng chúng là ba người đàn ông với điếu thuốc trên tay phóng tầm mắt nhìn bao quát mọi thứ như kiểu họ là những kẻ chăn dắt gái. Tôi khẽ rùng mình, tự hỏi mình có nằm trong tầm ngắm của họ không? Và việc Hà cứ chạy đi chạy lại như thế liệu có tốt, có gây sự chú ý chăng? Chúng tôi đang đóng giả là gái điếm nhưng chẳng thấy giống gái điếm mà cứ như đang đi điều tra cái gì. Làm ba bốn vòng quanh quán bar, chúng tôi phát hiện ra hai con bé người Việt Nam ban nãy – chúng đang đứng với một nhóm bạn khác, chúng tôi bắt đầu tiếp cận. Nói chữ tiếp cận cho sang chứ thực tế là chỉ đứng gần chúng và tìm cơ hội bắt chuyện. Chúng tôi cứ đứng mãi mà không biết bắt chuyện như thế nào và cảm thấy kỳ quặc khi hai đứa con gái lại đi kiếm gái. Chưa biết làm thế nào thì Hà nói tôi đứng đấy chờ cô quay lại với John và Duy với hy vọng là hai anh trai này sẽ khai thác thông tin tốt hơn chúng tôi. Còn lại một mình, tôi tính đường tiếp cận khác. Tôi thấy một người đàn ông trong nhóm đeo cái túi bao tử trước bụng (tôi đoán đây chắc là một kẻ chăn dắt gái khác) đang nhảy rất hăng say và đẹp. Tôi bắt chuyện bằng câu tiếng anh khen anh ta nhảy đẹp và hỏi liệu anh có thể chỉ giáo vài đường? Rất nhiệt tình, anh chỉ tôi và bất ngờ, một con bé người Việt trong nhóm tiếp cận tôi bằng cách nhảy với tôi. Cô ấy bắt đầu bằng câu tiếng Anh: - Where are you from? - Philippines, and you? – tôi hỏi ngược lại. - Việt Nam… What’s your name? - I’m Vivian and you? – đây là cái tên mà nhóm bạn chúng tôi thống nhất dùng khi đi trải nghiệm thực tế. - My name is Phượng! Tôi tính hỏi xem cô ấy bao nhiêu tuổi thì một trong hai con bé mà tôi với Hà đi theo ban nãy xuất hiện, kéo Phượng sang một bên và rỉ nhỏ vào tai. Rồi cả hai lảng đi, rút vô quầy ghế phía sau. Tôi bắt đầu kiểm điểm xem mình có làm gì để bị lộ hay không, hay từ nãy giờ tôi quá ham quan sát chúng nó mà quên mất rằng chúng nó cũng đang quan sát tôi… Cuối cùng thì Hà cũng đã quay trở lại với một thông báo là không thấy hai anh bạn kia đâu. Tôi kể Hà nghe chuyện gì đã xảy ra và quyết định rời khu vực này quay lại chỗ quầy bar. Ở quầy bar, chúng tôi đứng chờ, hy vọng hai anh bạn của nhóm sẽ xuất hiện. Được một lúc thì Hà nói: “Vy ở đây nhé! Hà ra xem đằng này, nãy có mấy thằng muốn ngả giá Hà đi khách! Để Hà xem như thế nào!”. Tôi gật đầu và tiếp tục bám trụ tại cái quầy bar và quan sát phía góc mà tôi đã thấy mấy tên chăn dắt gái đã đứng đó. Giờ đây nó trống hoác, đám con gái bên dưới cũng đã di chuyển đi mất. Tôi bắt chuyện với một đứa con gái da đen. Sau vài ba câu xã giao, tôi được biết nó đến từ Kenya và ở cái khu vực mà chúng tôi ghé lần đầu tiên trong đêm có một hộp đêm cao cấp khá sầm uất và nhiều điều thú vị. Tôi tính nói thêm thì… một bàn tay của ai đó vuốt và bóp nhẹ mông tôi. Giật mình tôi quay lại.… - Hey, how ya doin’?, Một người đàn ông da trắng trông có vẻ lớn tuổi hỏi tôi. - I’m fine and you?, Tôi cố cười đáp lại. Ông ta trả lời là rất khỏe và đi thẳng vào vấn đề hỏi tôi liệu tối nay có muốn qua đêm với ông ta hay không? Thú thật, với cái vẻ bề ngoài của ông ta, chỉ nghĩ tới việc phải hôn ông ta thôi là tôi đã muốn nôn mửa nói chi đến chuyện qua đêm. Trong cái thế giới làm việc của tôi trước đây, tôi tiếp xúc và làm việc với người Tây khá nhiều và dù họ nổi tiếng là đi thẳng
  18. 18. (Frolicking on the beach) vào vấn đề và hay nói thẳng suy nghĩ của mình ra, nhưng chưa một ai lại sỗ sàng đề nghị như người đàn ông Tây mà tôi gặp ở trên, họ có muốn thì họ cũng dẫn dắt này nọ xem liệu tôi có thích thú với họ không. Còn ở đây, tôi dường như bị coi là gái điếm hoàn toàn nên không cần phải vòng vo hay lịch sự gì hết! Tôi từ chối khéo, tự nhận mình là dân đồng tính nữ. Hắn ta với cái vẻ lì lợm gớm ghiếc vẫn tiếp tục dụ dỗ và sổ ra những tràng thật tục tĩu và dơ bẩn. Gai óc tôi nổi, không còn chịu được nữa tôi kiếm cớ đi toilet và chuồn đi chỗ khác. Đứng chỗ mới chưa nóng chân thì ai đó đứng sau lưng tôi, quàng hai tay qua bụng tôi, ép sát phần hông phía trước của hắn vào mông tôi, đầu hắn gục xuống để sát cố và gáy tôi và bắt đầu đưa đẩy tôi theo điệu nhạc. Dưới ánh đèn khá tối của quán, tôi nhận ra tôi lại đang bị một thằng đàn ông Tây khác sàm sỡ. Đến tận bây giờ, cảm giác hơi thở cùa hắn luồn qua kẽ tóc và tai tôi còn rất rõ. Không muốn bị lộ hoặc gây chú ý, tôi nhẹ nhàng lách người tránh những cái cọ xát có chủ ý của hắn nhưng rất nhanh, hắn vào “vị trí” cũ một cáchđiêuluyện.Chưabiếtnhưthếnàothì… John xuất hiện với một bên tay là một em nào đó khá xinh. Tôi như sắp chết đuối vớ được phao, nhanh chóng ôm chầm John và rời bỏ cái tên khốn kiếp kia. Hà xuất hiện sau đó, rồi Duy cũng xuất hiện và dắt thêm hai em gái khác về. Vẫn với vai trò là những đứa Philippines qua đây chơi, chúng tôi nói chuyện vài ba câu qua loa và được biết mấy cô đó là người Việt Nam. Tôi để các ông anh bạn mình “làm việc”, chỉ đứng đó quan sát. Sau một hồi hỏi tên, dường như có chuyện gì đó không ổn, các cô lần lượt rút lui. Chúng tôi đứng đó một lúc và không còn biết phải làm gì nữa nên quyết định quay về khách sạn. Vừa về tới khách sạn, chúng tôi ùa vào phòng bố Thông và bắt đầu râm ran kể những câu chuyện của mình với một niềm cảm xúc như vừa làm được một điều gì đó ghê gớm lắm. Đúng như lời khẳng định ban đầu của tôi, chuyến đi này không hoàn toàn vì “những cục bê-tông”, mà là đi khám phá những tảng đá ngầm, những mặt tối của một đất nước trẻ và phát triển vững 18 mạnh Singapore. Chuyến đi chỉ kéo dài năm ngày, nhưng những điều tôi học được ở nơi này có thể mất nhiều năm. Tôi đã biết cách đi xe buýt ở nước ngoài như thế nào, biết đọc bản đồ và đi tàu điện ngầm như thế nào, biết Singapore đắt đỏ ra sao và nên tiết kiệm tiền như thế nào, biết được cảm giác làm… đĩ là như thế nào, biết thế nào là… nguy hiểm và biết… sợ và trên hết là biết con đường cứu giúp các em không hề đơn giản và bằng phẳng một chút nào. Những trải nghiệm kia chỉ như nhúng một bàn chân vô nước đá, nhưng tôi đã có cảm giác run rẩy thật sự. Còn các em – những người chìm ngậm hoàn toàn trong đó hết ngày này sang tháng khác – sẽ như thế nào? Và khi cứu được các em, mất bao lâu trái tim các em sẽ ấm lại? Và biết cái “khổ” mà bố Thông phải gánh vác khi vào… hang cọp! Cần lắm những trái tim ấm, cần lắm những bàn tay để con đường thôi không gập nghềnh chông gai, để thấy các em cười nhiều hơn và sống đúng tuổi thơ của mình. Sài Gòn – Đêm xuân, 05/02/2013 K.V. BOAT AND SEA Dear Daddy and the volunteers, After the trip, Mom N. told us to write a reflection. Actually we were afraid of doing this, not because we didn’t have any feelings but we had too much feelings that we didn’t know how to write. Daddy and Mom, please don’t laugh at us when reading this. Daddy, you are very busy with your business but you didn’t forget your promise with us six months ago. You said you would take us to the beach on holiday. This time you came home with the volunteers and brought us lots of love and happiness. We couldn’t say anything but thank you all. The night before the trip, we couldn’t sleep. The clothes and other necessary things had been packed a few days before. Permission slips for leaving school had been sent. We were all ready to the trip. Daddy and the others had arranged everything carefully. On the way to the beach, daddy and the volunteers took turns to sing and tell stories so that we didn’t get car-sick or be tired...
  19. 19. Newsletter volume 6 (Yeahhhhhhhhhhhh) (Building sandcastle together) After dinner, we celebrated Mass zealously, we could sing the holy songs without the sheet because Mom had taught them to us. All of them are mean- ingful meaningful. We didn't sing well or even correctly but we knew God accepted our sincerity. Time to sing Karaoke! We were divided into two groups and sang in two different rooms because there weren’t enough spaces for all of us in one. The music was on and we started singing. Daddy then fed us with seafood soup. We sang from one song to the next and didn'twant to stop even though we were all tired. We had a great time playing together. Daddy said "if you are good, I will take you to the beach next year, otherwise we will visit Cu Chi Tunnel”."” It was the first time we had slept in such a luxurious hotel, three people in one room so we felt so comfortable and we all had nice dreams. There was a “miracle” that Little D. didn't wet her bed that night. The next morning we ran to the beach before dawn to wait for the sunrise. We enjoyed the breakfast and then continued to play with the waves and sand. An ice cream cart with loud music appeared invitingly. Everyone rushed ashore and Ms. Thao treated us each to an ice cream. We danced and ate happily together. 11 o’clock, hearing the whistle’s sound from Mom. N, everyone gathered to check out and get on the bus. On the way home, we practiced singing some songs we were going to sing at a wedding Mass that night. We stopped to eat Banh Canh which is famous there in Long Huong and then were led to the restaurant at 6 o'clock. We had a great meal followed by our own music show. After dinner, Daddy and the volunteers had to join another Mission Trip, and we had to go home. Before leaving, we didn’t forget to say the Happy Birthday to Daddy by singing Happy Birthday song out loud on the street. We titled this reflection “The Boat and The Sea” because we associated the song“””””””” ”"Ferry me”" sung by Mom N. Daddy and the others are like the boat leading us to the happiness port We can feel the love that Daddy and the others have for us. We are like the sea with lots of waves and sometimes we batter the boat. That's when we are not obedient and make disappoint them. However, because of the endless love, Mom, Dad and the others always take good care of us as the boat keeps going on continuously. Thanks Daddy and the others for being the boat to ferry us to the peaceful port. “Only the boat understands the pain and suffering of the sea. OBV Children January 1st, 2013 Translated by Thi Tho Here came the bus. The hotel is right on the beach. Getting off the bus, we could hear the sound of the waves rustling onto the beach. Everyone checked in and rushed to the beach. The waves were so high that we couldn’t swim but had to wait impatiently. We were all starving so we decided to have lunch with seafood. Daddy said we should take a nap till 3 p.m then we can swim but no one could sleep because of the desire to swim in the sea. Although we didn't have a life jacket but we were completely safe in the care of mom, daddy and the volunteers. Mom N. didn’t swim because she would be the one who would shout for help if needed as she said. She kept counting how many of us and noticed if anyone swam too far. The volunteers played with us in the sea as well as ashore until dusk.
  20. 20. (Bố vẫn chờ cho đến khi chuyền hết chai nước biển rồi đưa con ra xe chở về nhà. Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ đêm) ặc dù thời gian của Bố Thông rất hạn hẹp nhưng Bố vẫn cố gắng thu xếp một vài khoảnh BAO LA TÌNH BỐ NHẬT KÝ GIẢI CỨU BÉ GÁI HỌC LỚP 8 chức OBV giúp đỡ vì con gái họ đã mất tích hơn hai tuần cùng với một bạn nữ khác học chung lớp 8, tôi đã tìm cách liên hệ với gia đình nạn nhân và hẹn họ sáng ngày mai sẽ ghé gia đình vì qua địa chỉ mà gia đình cung cấp thì cũng gần nhà tôi. Khoảng 15 phút sau, tôi nhận được email nữa của chị, trong email chị xin lỗi trước và hỏi chi phí để tìm và giải cứu bé là bao nhiêu để gia đình tính toán! Thú thật, khi nhận email này tôi cũng hơi bị “sốc”, may là chị đã “xin lỗi” trước trong email… Tôi đã email trả lời lại làTổ chức OBV là mộtTổ hận được email của Chú (tôi hay gọi thân mật Cha Thông như vậy) thông báo rằng có người nhờ Tổ khắc để đến thăm các con. Niềm vui gặp gỡ ngập tràn nhưng hình như có một điều gì đó không ổn đang xảy ra. Bố nhìn chung quanh và cảm nhận được bầu khí không vui như mọi ngày. Mẹ N nói với Bố:“T đi học về đột nhiên bị đau bụng dữ dội, chúng con xoa bóp và làm hết cách cũng không bớt, Dì T và cô V mới đưa T đi viện cách đây khoảng 5 phút.” Bố tranh thủ thời gian để nói chuyện với các con, dặn dò nhắc nhở đủ điều với cả tấm lòng người Bố, mong muốn các con nên người và tương lai sáng lạn. Cuôc trò chuyện với các con bị ngắt quãng mấy lần vì Bố có nhiều cuộc hẹn quan trọng khác. Nhưng không vì thế mà Bố gặp gỡ các con cách qua loa, ngược lại Bố nhắn nhủ rất kỹ càng tâm huyết. Bố yêu quý các con, thường gọi các con là “Cục vàng của Bố. ”Bố cũng không quên một “cục vàng” đang nằm trong bệnh viện, và Bố nhanh nhẹn đến thăm, động viên và an ủi. Lúc này trẻ đang dần dần bớt đau và nói chuyện được với Bố. Bố vẫn chờ cho đến khi chuyền hết chai nước biển rồi đưa con ra xe chở về nhà. Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ đêm. Bố vẫn chờ cho đến khi chuyền hết chai nước biển rồi đưa con ra xe chở về nhà. Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ đêm. ”Những khi trái gió trở trời Con đau thì Bố đứng ngồi không yên Hết bóp trán lại xoa chân Lúc câu dịu ngọt, khi câu ân tình Con ho ngực Bố tan tành Con sốt lòng Bố như bình nước sôi Đêm nằm khấn Mẹ cầu Trời Mong con chóng khỏi Bố cười- con vui“ chức phi lợi nhuận, nên nếu nằm trong khả năng của Tổ chức thì chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ hoàn toàn miễn phí, gia đình chị cứ yên tâm (sau này , khi gặp gỡ tôi mới biết tại sao chị lại email hỏi chúng tôi như vậy…). Sáng hôm sau, đúng hẹn tôi chạy qua nhà chị, chị cũng vừa đi lễ Chúa Nhật về. Qua trao đổi, chị cũng cho biết là cũng không còn hy vọng gì nhiều, vì bé mất tích đã hơn 2 tuần, gia đình cũng nhờ nhiều người quen giúp đỡ, một người bác ở bên Mỹ của gia đình biết đến Tổ chức qua những buổi nói chuyện của Cha Thông nên chị có lên website của Tổ chức và chị gửi thư cầu may! Nhưng không ngờ là mới gửi thì Cha đã hồi âm lại liền… Tôi cũng chia sẻ với gia đình một số trường hợp mà tổ chức OBV đã giúp đỡ đưa các em về lại Việt Nam. Nhiều trường hợp, cũng chỉ vì tiền mà bạn bè lừa nhau, ngay cả những người thân cũng lừa nhau với cái mác đi du lịch hay xuất khẩu lao động ở nước ngoài, nhưng qua tới nơi rồi thì mới biết là bị lừa bán vào các nhà chứa. Tôi cũng hỏi chị là gia đình đã thông báo với công an chưa, chị cũng chia sẻ là gia đình có thông báo với công an phường và quận, nhưng họ cũng không mặn mà lắm và đưa ra một số yêu cầu không tiện nói ra ở đây (vì vậy nên chị mới email và xin lỗi chúng tôi ở email trước…). Qua kinh nghiệm những vụ khác, tôi hướng dẫn gia đình phải cung cấp hình ảnh các em và trình báo ngay với Ban chuyên án hình sự CA Thành phố để ngăn chặn xuất cảnh ở các cửa khẩu (trong trường hợp các em còn ở VN) và giới thiệu gia đình liên hệ với các phóng viên quen biết của Tổ chức OBV để viết bài, cũng như đã gửi thông tin cho các cộng tác viên của Tổ chức OBV để nhờ giúp đỡ… Và quan trọng nhất là mọi người trong Tổ chức OBV sẽ cùng với gia đình dâng lời cầu nguyện cho các bé được bình an… Và cũng nhờ những lời cầu nguyện và sự giúp đỡ của mọi người mà hôm nay đã tìm được 2 bé và 2 đối tượng nghi vấn đang lẩn trốn tại Lâm Đồng. Tôi cũng hy vọng rằng qua bài viết này, các bậc phụ huynh nên quan tâm đến con em và bảo vệ con em mình hơn nữa trước những cám dỗ của xã hội chỉ vì tiền. Và xin mọi người tiếp tục là những cánh tay nối dài cùng đồng hành với Tổ chức OBV trong sứ mạng ngăn chặn và giúp đỡ các em nhỏ là những nạn nhân đáng thương! Joseph Nguyen 20 Ôi “bao la tình Bố” các con sống làm sao cho đủ đáp đền? Tháng 4/2013 OBV VN
  21. 21. (In attendance were many dedicated OBV volunteers, distinguish guests, especially the priests) (In awareness fundraising event) Newsletter volume 6 LAST MINUTE FROM THE FOUNDER. DEBT FREE –- YES, OBV IS DEBT… FREE! On Friday Jun 14, 2013 at Paracel Seafood Restaurant in Orange County, CA, Hội Bác Ái Truyền Giáo Phanxicô Xavier organized an Awareness and Fundraising event on behalf of One Body Village, to help pay for our first ever purchased property. In attendance were many dedicated OBV volunteers, distinguished guests, especially the priests: such as Father Thượng, Fr. Kiệt, Fr. Hiếu, Fr Tuấn (who is also the spiritual director of Hội Bác Ái Truyền Giáo Phanxico Xavier), Fr. Trân, one sister from Lovers of the Holy Cross, Việt Nam, one seminarian Huấn from Oregon, owners of VHN TV (Việt Nam Hải Ngoại Tivi). Mr. and Mrs. Bruce and Tiffany Trần, representatives from Radio Bolsa, and NgườiViệtnewspaper,manyartisticsingers from USA as well as VN, including Phan Đinh Tùng, classical pianist Vân Anh from Sydney and hundreds of guests from the communities, Catholics and non-Catholics. We had an excellent entertainment program interspersed with my (Fr. Martino's) reports on the child commercial sex hot spots in Việt Nam, Laos, Thailand, Cambodia, and Singapore, stories of our children on OBV, my undercover film clip in Lao Cai on Oct 31/2012, and the plan for the Boys Project. The actual program went from 7pm to 11 pm, and we had to ask the guests to leave even though they wanted to hear so much more from me. The restaurant needed to clean up and prepare for wedding the next day, per Mr. Thong - Paracel's owner. Through everyone's tremendous effort and touching hearts, HBATGPX was able to raise $112,815.00 On behalf of past, present and future OBV children, we say THANK YOU. In addition to Donations from Australia concerts organized by VHELP in May – We are able to PAY OFF the amount we owe on our FIRST HOUSE! What a feeling - DEBT FREE AT LAST! May God bless each and everyone of us. Fr. Martino Nguyễn Bá Thông Founder
  22. 22. (Sydney Onstage with Chu Son - Photos courtesy of La Tuan Dzung and Thuy Phan) “One Body of Hope” : An Article of Strength in Unity In February of 2013, we came in contact with one of our most esteemed groups of supporters in OBV history. From all the way across the world, the furthest supporters from our headquarters in USA, a newly formed philanthropic group that called themselves V-HELP reached out from Sydney, Australia. The initial emails from of Mr Vân Sơn Nguyễn and Mr Đặng Trung Chính addressed concrete plans of fundraising and events coordination in major cities Sydney, Canberra, and Melbourne. Needless to say, we felt very honored to receive V-HELP’s invitation. This would be the first official OBV tour of fundraisers in Australia. V-HELP'Simpressivepreparationscontinued forward into May 2013 when Founder Fr. Martino Thong Nguyen traveled to Australia alongside Kristine Sa and long-time supporter SBTN journalist Thuy Phan. Various radio and television interviews were arranged for OBV’s presence in Australia and managed by a kind and efficient team. On May 17th, 2013 at the Mounties Club venue, special guest performers joined in to be a voice for the children including the acclaimed visually impaired musician Đạt Nguyễn from California, local music teacher extraordinaire Hoàng Ngọc Tuấn, and internationally recognizedpianistVân-AnhNguyễn,alsoa gem from Sydney. To date, the fundraising concert in Sydney, Australia has had the most attendees of all OBV events, with over 800 supporters in a packed concert hall. The following day, OBV and performers went on to Canberra, Australia as V-HELP’'S collaboration with Nhóm Thân Hữu allowed for the organization of an awareness and fundraising event at the newly opened Canberra Art Centre on May 18th, 2013. Finally, Fr Martino and performers traveled to Melbourne, auspices by Lions Club of Melbourne Vietnamese, on May 26th, 2013 for another wildly successful night of moral andmonetarysupportatHappyReception. As the tour came to an end, a record grand total of $184,000 in donations from Australia was recorded for the books. Thanks to this tour (and the additional sponsorships from Hội Bác Ái Truyền Giáo Phanxicô Xavier in Orange County, California), for the first time since being officially recognized as a 501(c)3 non-profit organization in 2008, One Body Village is now able to be the proud owner of the OBV Center. It was an honor to receive V-HELP’'S tremendous collective and collaborative efforts. We would like to especially acknowledge the leadership, organization, and passionate hard work of Mr Đặng Trung Chính and Mr Vân Sơn Nguyễn in Sydney, Mr Châu Xuân Hùng in Melbourne, and Mr Phùng Ngọc Quang in Canberra. With this center, we are now able to provide boarding for long-term volunteers, humanitarians, and philanthropists with many specialties relating to children' physical, mental, and emotional health as well as social, educational, and vocational skill sets. We believe the presence of such compassionate specialists will richly add to the positive development of each child in our care. As our current operations to rescue, rehabilitate and raise young female victims from child sex slavery continue, we can now also begin our new project, "The Other 20 Percent”" with the goal to rescue, rehabilitate and raise young male victims of child sex slavery as well. When people speak of trafficking, the usual stereotype image surfaces: a male soliciting sex from a rural brothel exposing dozens of young girls. While this image holds true, research shows the number of young boy victims is increasing. According to the U.S. Department of State’'s 2012 Trafficking in Persons Report, males account for more than 20% of victims exploited. The U.S. Department of Justice reports 95% of malesvictimizedbycommercialsexwereat the hand of adult males and often, boys were victimized at an earlier age than girls. OBV believes the statistics are underreported due to the social stigma associated with sex and adolescent males. Same gender sexual activity in most societies is perceived to be unnatural, unclean, and sinful. To exacerbate the problem, there are virtually no services available for young boys’ rescue due to its taboo nature. With OBV'S new vision to provide safe homes for all children affected by slavery, boys and girls alike, OBV presents “"The Other 20 Percent”" a project to include services for this marginalized group. The new OBV center can allow for such work to begin immediate development. This is a huge milestoneforOBVandweareveryproudto have Australia, and V-HELP be part of it. As OBV continues to grow, the momentem which builds with each new hand lent seems to slowly diminish hopelessness like rays of sunlight to the dark. Although the epidemic grows and more children are condemned to this ‘"hell on Earth’", it is equally impactful to see how many voices are banding together to speak as one. From North America to Australia to Europe and beyond, we will keep moving forward with the same dream of providing children a chance to be children once again. The dream of healing wounds and restoring hope. The dream of brighter tomorrows. They say, ‘"It takes a village to raise a child",’ then we shall keep moving forward together as one body of hope in this expanding village to raise every child with all the love and care they deserve. Sincerely, Kristine Sa 22
  23. 23. (OBV on VietFace TV - Photos courtesy of La Tuan Dzung and Thuy Phan) (OBV on SBS radio - Photos courtesy of La Tuan Dzung and Thuy Phan) Newsletter volume 6
  24. 24. UP COMING EVENTS Are you looking for an opportunity to make a difference in 2013? One Body Village can help you achieve that goal in various ways. We are always looking for volunteers to help at events, and we already have a few planned. If you live in one of the locations listed below and would like to lend a helping hand, please contact the designated coordinators for more information. June 22nd - Houston, Texas Independent Fundraiser Contact: Andrew Linh at 77094-1332 - Email: - "Smoothie Factory" Address: 17758 Katy Fwy Ste 1, Houston, Texas - Time: 7:30pm to 10:30pm July 7th - Sydney, Australia "Van Lang Scouts Group of Sydney" Independent Fundraising Campaign Contact: Huy Le at 0410 630108 - Email: July 14th - Orange County A Thousand Words" Fundraiser Dinner & Concert OFFICIAL OBV EVENT Contact: (Tiếng Việt): Hong Nguyen - 714-260-6885 - Contact (English): Michelle Nguyen - 714-622-8057 Email: Performers: Nhóm Áo Trắng, Trần Thu Hà, Tâm Đoan, Lâm Thúy Vân, Tiến Dũng, Y Phương, Trizzie Phương Trinh, Phạm Tuấn Ngọc, & many more. Guest appearances: NS Trúc Hồ, XNV Diệu Quyên, MC Kristine Sa, MC Hồng Vân, MC Khánh Hoàng, & many more. July 14th - Sydney Australia "Van Lang Scouts Group of Sydney" Independent Fundraiser Campaign Contact: Huy Le at 0410 630108 - Email : August 8-11th - Carthage, Missouri "Đại Hôi Thánh Mẫu | Marian Days" Festival OFFICIAL OBV EVENT OBV Booth open all festival long Aug 2013 - Sacramento, California "Stop Child Sex Slavery" Independent Awareness Campaign Contact: Tee Tran | iAlarmSystems at 916-200-8368 - Email: August 18th - San Diego "I Am Not For Sale" Fundraiser dinner OFFICIAL OBV EVENT Contact: Chị Diệu Thủy at 972-998-4865 - Guest appearances: Don Hồ, Kristine Sa August 25th - Toronto, Canada "Stop Child Sex Slavery" Awareness event OFFICIAL OBV EVENT Contact: Kelly Le Hong Mien at 416-602-5311 - Tan Khoa Nguyen: 647-302-9317 - Thuy Le: 416-558-5571 October 18th - Houston, TX Independent Fundraiser Dinner English Speaking Event Contact : YLa Hoang at 713-569-4842 - Email: If your location is not listed, bring us to your hometown. Contact Father MartinoNguyenBaThong at 706-825-3032 or to find out how. We are also looking for volunteers in other areas. Don't hesitate to call or email us. Be a Voice, Lend a Hand, Make a Difference, SAVE A LIFE! USA / Head Quarter: ONE BODY VILLAGE 3900 Crown Rd. SE P.O. Box 162933 Atlanta, GA 30321 Phone: 706 825 3032 - Email: info@ Hotline in Vietnam: +84.949.754.294 VIET NAM - CAMBODIA - SINGAPORE - LAOS - USA