Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.

Thư Liên Bang - The Federalist Papers

1,325 views

Published on

Thư Liên Bang là 1 tập hợp gồm 85 bài luận của Alexander Hamilton, James Madison, và John Jay viết để cổ vũ cho việc thông qua bản Hiến Pháp của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

85 bài luận này đã nêu lên những lý do thành lập Liên Bang Hoa Kỳ và phản bác các ý tưởng chống đối lại việc này. Đây là nền tảng của Chính phủ Hoa Kỳ ngày nay.

Các bài luận này còn chưa được dịch hoàn chỉnh sang tiếng Việt. Nếu còn có điều gì thiếu sót, mong bạn đọc thông cảm.

Published in: News & Politics
  • Be the first to comment

Thư Liên Bang - The Federalist Papers

  1. 1. ĐANG IN,và sẽ được xuất bản mau chóngTHƯ LIÊN BANGMột Bộ Sưu tập các Bài Luận Ủng hộ Tân Hiến PhápBởi một Công dân Tiểu bang Nữu ƯớcĐược hiệu đính bởi Tác giả, được Viết thêm và Sửa chữaTác phẩm này sẽ được in ra trên Giấy tốt và Đánh máy đẹp,trong một Quyển, và giao tận tay cho các người đặt mua trước vớigiá phải chăng là một đô la. Vài bản copy sẽ được in trên giấyđặc biệt tốt giành cho giới hoàng gia, giá nửa Bảng Anh.Không cần trả tiền cho đến khi giao hàng.Để công trình này thêm hoàn thiện, sẽ được cộng thêm,không tính thêm tiền,PHILO-PUBLIUSVàCác Điều khoản của Đại hội [Hiến pháp]được thông qua tại Philadelphia, ngày 17 tháng 9, 1787II
  2. 2. MỤC LỤCTầm quan trọng của Liên Bang (1-14)Thư Liên bang số 1: Lời Giới ThiệuThư Liên bang số 2: Các mối hiểm nguy từ ảnh hưởng và quân đội nước ngoàiThư Liên bang số 3: Các mối hiểm nguy từ ảnh hưởng và quân đội nước ngoàiThư Liên bang số 4: Các mối hiểm nguy từ ảnh hưởng và quân đội nước ngoàiThư Liên bang số 5: Các mối hiểm nguy từ ảnh hưởng và quân đội nước ngoàiThư Liên bang số 6: Nguy hiểm từ các điều bất đồng ý giữa các tiểu bangThư Liên bang số 7: Nguy hiểm từ các điều bất đồng ý giữa các tiểu bangThư Liên bang số 8: Hậu quả của các sự thù nghịch giữa các tiểu bangThư Liên bang số 9: Liên bang như một vệ sĩ chống lại bè phái và nổi loạn nội địaThư Liên bang số 10: Liên bang như một vệ sĩ chống lại bè phái và nổi loạn nội địaThư Liên bang số 11: Ích lợi của Liên bang trong các mối liên hệ thương mại và hải quânThư Liên bang số 12: Ích lợi của Liên bang trong việc thu ngân sáchThư Liên bang số 13: Lợi thế của Liên bang trong việc tiết kiệm ngân sách chính phủThư Liên bang số 14: Trả lời các lời phản đối bản dự thảo hiến pháp từ các vùng đất đang mở rộngCác thiếu sót trong các điều khoản của văn kiện thành lậpConfederation (15-22)Thư Liên bang số 15: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 16: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 17: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 18: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 19: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 20: Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệpThư Liên bang số 21: Các khuyết điểm khác của Liên bangThư Liên bang số 22: Các khuyết điểm khác của Liên bangCác lời tranh luận về thể loại chính phủ được bao gồm trong Hiến pháp(23-36)Thư Liên bang số 23: Sự cần thiết của một Chinh phủ đầy sinh lựcThư Liên bang số 24: Quyền lực cần thiết của quốc phòngThư Liên bang số 25: Quyền lực cần thiết của quốc phòngThư Liên bang số 26: Ý tưởng về việc giới hạn quyền Lập pháp trong vấn đề Quốc phòngThư Liên bang số 27: Ý tưởng về việc giới hạn quyền Lập pháp trong vấn đề Quốc phòngThư Liên bang số 28: Ý tưởng về việc giới hạn quyền Lập pháp trong vấn đề Quốc phòngThư Liên bang số 29: Vấn đề Dân quânThư Liên bang số 30: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 31: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 32: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 33: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 34: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 35: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụThư Liên bang số 36: Quyền lực Tổng quát của Thuế vụIII
  3. 3. Hình thái Cộng hòa của Chính phủ (37-51)Thư Liên Bang số 37: Các vấn đề khó khăn của Đại hội Hiến pháp trong việc kiến tạo một hình thái chínhphủ thích hợpThư Liên Bang số 38: Đề tài trên, cùng với sự tiền hậu bất nhất của các lời phản đối Tân Hiến phápThư Liên Bang số 39: Sự tương quan của Tân Hiến pháp đối với các nguyên tắc của Đảng Cộng hòaThư Liên Bang số 40: Quyền lực của Đại hội Lập Hiến trong việc thành lập một chính phủ đa phươngThư Liên Bang số 41: Tổng quan về các quyền lực được Hiến pháp hợp thức hóaThư Liên Bang số 42: Xem xét cặn kẽ hơn về các quyền lực được Hiến pháp hợp thức hóaThư Liên Bang số 43: Xem xét cặn kẽ hơn về các quyền lực được Hiến pháp hợp thức hóaThư Liên Bang số 44: Hạn chế quyền lực của vài Tiểu bangThư Liên Bang số 45: Các mối hiểm nguy có thể có từ quyền lực của Liên bang đối với các chính quyềntiểu bangThư Liên Bang số 46: So sánh ảnh hưởng của chinh phủ Liên bang và chính quyền Tiểu bangThư Liên Bang số 47: Cấu trúc đặc thù của chính phủ mới và phân chia quyền lực giữa các thành phần khácnhauThư Liên Bang số 48: Các bộ này không nên bị chia cách đến mức không thể kiểm soát nhau theo HiếnđịnhThư Liên Bang số 49: Phương cách phòng chống các sự vi phạm của bất cứ bộ nào trong chính phủ bằngcách kêu gọi dân chúng ủng hộ trong Đại hội Lập HiếnThư Liên Bang số 50: Bàn luận về các lời thỉnh cầu dân chúng thỉnh thoảng được đưa raThư Liên bang số 51: Cấu trúc của chính phủ phải cung cấp việc kiểm soát và cân bằng giữa các bộ khácnhauNgành Lập pháp (52-66)Thư Liên bang số 52: Hạ việnThư Liên bang số 53: Hạ việnThư Liên bang số 54: Việc bổ nhiệm các Dân biểu giữa các tiểu bangThư Liên bang số 55: Tổng số Dân biểuThư Liên bang số 56: Tổng số Dân biểuThư Liên bang số 57: Khuynh hướng bị nghi ngờ của kế hoạch mới trong việc nâng cao vị thế một nhómnhỏ trong khi số đông phải trả giá, liên quan đến vấn đề đại diệnThư Liên bang số 58: Sự phản đối rằng con số thành viên sẽ không được tăng lên, một khi các nhu cầu củadân chúng tăng caoThư Liên bang số 59: Quyền lực của Quốc hội trong việc điều hành bầu cử của các thành viênThư Liên bang số 60: Quyền lực của Quốc hội trong việc điều hành bầu cử của các thành viênThư Liên bang số 61: Quyền lực của Quốc hội trong việc điều hành bầu cử của các thành viênThư Liên bang số 62: Thượng việnThư Liên bang số 63: Thượng việnThư Liên bang số 64: Quyền lực của Thượng việnThư Liên bang số 65: Quyền lực của Thượng việnThư Liên bang số 66: Các sự phản đối Quyền lực của Quốc hội như là một Tòa án xét xử việc Truất nhiệmTổng thốngNgành Hành pháp (67-77)Thư Liên bang số 67: Ngành Hành phápThư Liên bang số 68: Phương cách Bầu Tổng thốngThư Liên bang số 69: Đặc tính thực thể của Ngành Hành phápThư Liên bang số 70: Ngành Hành pháp, được xem xét cận ảnh hơnThư Liên bang số 71: Nhiệm kỳ của Ngành Hành phápThư Liên bang số 72: Tiếp theo cùng chủ đề, cùng sự tái hợp lệ ứng cử của Ngành Hành phápThư Liên bang số 73: Điều khoản về sự ủng hộ của Ngành Hành pháp, và Quyền Phủ quyếtIV
  4. 4. Thư Liên bang số 74: Việc điều khiển Quân đội và Hải quân, cùng Quyền Ân xá của Ngành Hành phápThư Liên bang số 75: Quyền thành lập Hiệp ước của Ngành Hành phápThư Liên bang số 76: Quyền Bổ nhiệm của Ngành Hành pháThư Liên bang số 77: Tiếp theo Quyền Bổ nhiệm, cùng các Quyền khác của Ngành Hành phápNgành Tư Pháp (78-83)Thư Liên Bang số 78: Bộ Tư phápThư Liên Bang số 79: Bộ Tư pháp (tiếp theo)Thư Liên Bang số 80: Quyền lực của Ngành Tư phápThư Liên Bang số 81: Quyền lực của Ngành Tư pháp, và sự phân bổ quyền lực của Ngành Tư phápThư Liên Bang số 82: Ngành Tư pháp (tiếp theo)Thư Liên Bang số 83: Ngành Tư pháp, liên quan đến các phiên tòa được quyết định bởi Bồi thẩm đoànKết luận và vài điều khác (84-85)Thư Liên Bang số 84: Xem xét và trả lời các điều phản đối chung chung và linh tinh đến Bản Hiến phápThư Liên Bang số 85: Lời Kết LuậnV
  5. 5. Thư Liên Bang Số 1Lời Mở ĐầuGởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Sau một kinh nghiệm hy hữu về sự cục mịch của chính quyền liên bang, các bạn đượcmời gọi để suy nghĩ về một bản hiến pháp mới cho đất nước chúng ta, nước cộng hòa liênbang Hoa Kỳ. Đề tài này nói lên tầm mức quan trọng của chính nó: sự sống còn củachính quyền liên bang, sự an toàn của những tiểu bang, và số phận của một siêu cườngquốc trong tương lai mà thế giới chưa biết đến. Như đã nói nhiều lần, nhân dân của đấtnước chúng ta sẽ phải trả lời những câu hỏi quan trọng trong việc lập nên một chínhquyền từ suy nghĩ và lựa chọn hay là từ sự tình cờ và đàn áp. Nếu kết luận trên có lý, sựkhủng hoảng trong chính quyền liên bang bây giờ sẽ cần một quyết định đầy sáng suốt.Nếu không, ảnh hưởng lâu dài sẽ không lường trước được.Ý niệm này sẽ tạo nên những lời chào mời đóng góp của những thành phần yêu nước; nócũng tăng cường thêm mối lo ngại mà những công dân tốt sẽ thấy trong sự kiện này.Hạnh phúc thay nếu sự chọn lựa này được dẫn dắt bởi một đánh giá khôn ngoan về mốiquan tâm thực sự của chúng ta, không rắc rối và không thiên vị bởi những yếu tố khácdính đến lợi ích trước công chúng. Nhưng đây là một việc có vẻ dễ mong ước hơn là hiệnthực. Kế hoạch soạn thảo hiến pháp ảnh hưởng tới quá nhiều quyền lợi của nhiều thànhphần trong xã hội, sẽ thay đổi rất nhiều cơ quan địa phương, hơn thế nữa, những quanđiểm, cảm xúc mạnh và thành kiến sẽ tạo ra nhiều bất lợi cho công cuộc khám phá sự thậtnày.Trong những trở ngại vật lớn nhất mà hiến pháp mới của chúng ta sẽ gặp là những quyềnlợi của một giai cấp trong mỗi tiểu bang, giai cấp này sẽ cản trở, bằng mọi giá, sự thànhVI
  6. 6. lập hiến pháp mới này bởi vì nó không có lợi cho quyền hành, lương bổng, và chức vụcủa họ dưới chính phủ tiểu bang. Chướng ngại kế tiếp là tham vọng sai trái của một sốngười muốn nâng cao địa vị của mình trong tình trạng hỗn loạn của đất nước, hoặc hyvọng hão huyền về lợi lộc tương lai trong sự chia rẽ của quốc gia.Tuy nhiên, tôi không muốn dừng lại ở vấn đề này quá nhiều. Tôi thừa biết rằng giải quyếttất cả mọi chống đối của mọi thành phần trong xã hội là không thực tế tại vì hoàn cảnhcủa họ có lẽ đẩy họ vào quan điểm đó. Nếu chúng ta suy nghĩ một cách vô tư, chúng taphải chấp nhận rằng những người đó có thể hành động bởi những ý định chính trực. Hơnthế nữa, nhiều quan điểm chống đối đã và sẽ xuất hiện từ những thành phần vô tội, nếukhông nói là đáng trọng. Sự hiểu lầm này được gầy dựng bởi định kiến ganh ghét và sợhãi. Quá nhiều nguyên nhân quan trọng đã ảnh hưởng không tốt đến sức phán đoán củanhững người hiểu biết ở cả hai bên, bên đúng và bên sai, về những câu hỏi quan trọng củaxã hội. Trường hợp này, nếu tìm hiểu kỹ, sẽ cho chúng ta một bài học về sự điều độ, kiênnhẫn trước những ai quá thuyết phục bởi lập trường của họ trong cuộc tranh luận. Điểmkế tiếp trong bài học này là chúng ta sẽ không bao giờ chắc chắn rằng những người ủnghộ sự thật được ảnh hưởng bởi những chính nghĩa trong sạch hơn thành phần bất đồng ýkiến. Thật vậy, tham vọng, tính hám lợi, thù địch cá nhân, đảng đối lập, và nhiều động cơkhác sẽ tiếp tục ảnh hưởng cả hai bên, bên ủng hộ và chống đối của một vấn đề. Nếukhông điều độ và nhẫn nại, sẽ không có sự thỏa hiệp xảy ra như các đảng chính trị hiệnthời. Trong chính trị cũng như tôn giáo, thật là nực cười nếu chúng ta thu nhập thành viênmới bằng dàn thiêu hoặc dao búa. Dị giáo ở trong hai trường hợp này sẽ không chữa bằngkhủng bố hoặc đàn áp được.Tuy vậy, cho dù những cảm nghĩ này sẽ cho phép được bày tỏ cho đúng lẽ phải, chúng tađã có đầy đủ bằng chứng để biết rằng nó sẽ xảy ra trong cuộc đối thoại này cũng như tấtcả những cuộc tranh luận quốc gia trong quá khứ. Một làn sóng phẫn nộ và những cảmxúc mạnh sẽ được thoát ra. Nếu phán xét từ khía cạnh của đảng đối lập, chúng ta sẽ kếtluận rằng họ muốn được nói lên sự chính đáng về quan điểm của họ cũng như những saiVII
  7. 7. trái của bên kia, để rồi họ có thể thu phục nhiều ủng hộ viên. Lòng nhiệt huyết để tìmkiếm một sinh lực và hiệu quả cho chính phủ sẽ bị dán cho một nhãn hiệu như thể là mộtđứa con bạo ngược và chống lại những yếu tố cơ bản của tự do. Một sự ghen tuông nguyhiểm cho quyền công dân thường bắt đầu từ trí óc chứ không phải trái tim, vì thế nótượng trưng cho sự giả vờ, mưu mẹo, và một chiếc bẫy cũ rích để được nổi tiếng để trảgiá bằng những việc tốt cho công chúng. Đừng quên rằng sự ghen tuông thường đi đôivới tình yêu, và những sư nhiệt tình cao quý cho tự do thường bị lây nhiễm với một tinhthần hẹp hòi và những nghi ngờ tầm thường. Cũng đừng quên rằng khí lực của chính phủlà yếu tố cần thiết để cho sự an toàn của tự do. Và với một suy nghĩ đúng đắn và mộtphán quyết đầy đủ thông tin,quyền lợi của quyền tự do và chính phủ thường dính liền vớinhau. Hơn thế nữa, những tham vọng nguy hiểm luôn ẩn náu đằng sau cái mặt nạ của sựsốt sắng giả tạo với quyền tự do công dân hơn là nhiệt tình cho một chính phủ cứng rắnvà hiệu quả. Lịch sử đã dạy cho chúng ta rằng những tham vọng đó sẽ dễ dàng dẫn đếnmột chế độ độc tài hơn là những nhiệt tình kia. Nên nhớ rằng, trong những người lật đổ tựdo của thể chế cộng hòa, một số nhiều đã bắt đầu sự nghiệp của họ bằng sự xum xoe vớidân chúng, mị dân, và giả bộ muốn chấm dứt những bạo chúa.Trong quá trình quan sát trên, tôi đã có một con mắt, đồng bào yêu quý của tôi ơi, để thúcđẩy các bạn canh trừng tất cả mọi mưu toan từ bất cứ những ai muốn ảnh hưởng đếnnhững quyết định của bạn trong một vấn đề liên quan đến phúc lợi của chính bản thânbạn, ngoại trừ những người muốn mang đến cho các bạn chứng cớ của sự thật. Bạn sẽthấy rằng những kẻ mưu lợi trên sẽ không thân thiện với bản hiến pháp mới này. Vâng,đồng bào của tôi ơi, tôi không dấu các bạn là sau khi suy nghĩ rất kỹ, tôi ủng hộ việc cácbạn chấp nhận bản hiến pháp này. Tôi tin rằng con đường này là an toàn nhất cho quyềntự do, cho phẩm giá, và cho hạnh phúc của bạn. Tôi không giả bộ những chần chừ mà tôithật sự không có. Tôi sẽ cũng không giả bộ làm ra vẻ cân nhắc khi tôi đã quyết định rồi.Tôi thẳng thắn thú nhận với các bạn về niềm tin của tôi và tôi sẽ tự động bày ra trước mặtcác bạn những nguyên nhân tại sao của những niềm tin đó. Sự hiểu biết về lý tưởng tốtđẹp sẽ đánh chết những sự mơ hồ không rõ ràng. Tuy nhiên, tôi sẽ không bao giờ nóiVIII
  8. 8. thêm về những lời công bố này. Động lực thúc đẩy tôi sẽ giữ ở trong lòng và những tranhluận của tôi sẽ bày ra cho mọi người để tất cả các bạn sẽ phán xét nó. Các tranh luận nàysẽ được bỏ ra với một tinh thần không bao giờ ruồng bỏ căn nguyên của sự thật.Tôi đề nghị trong một loạt bài viết để thảo luận những điều sau đây:* Ích lợi của Liên Bang cho sự thịnh vượng chính trị của bạn* Bất khả năng của các tiểu bang hiện tại cho việc thành lập Liên Bang* Sự cần thiết của một chính phủ ít nhất phải mạnh mẽ bằng chính phủ sắp đưa ra* Sự phù hợp của hiến pháp sắp đưa ra với những nguyên tắc trung thực của chính phủcộng hòa* Sự tương tự của nó với hiến pháp của tiểu bang* Và cuối cùng, những phần bảo vệ thêm để có đủ điều kiện mà giữ gìn thể chế chính phủđó cũng như tự do và thịnh vượng.Trong công cuộc bàn thảo này, tôi sẽ cố gắng trả lời thỏa đáng cho tất cả mọi tranh luậnhoặc phản đối mà các bạn quan tâm.Có lẽ, nó là một điều không cần thiết để đưa ra những tranh luận chứng minh cho lợi íchcủa việc thành lập một Liên Bang Hoa Kỳ. Điều này dĩ nhiên là một điều nhạy cảm đếntất cả chúng ta mọi người trong mỗi tiểu bang. Sự thật là chúng ta đã nghe những tiếng xìxào bàn tán trong những giới chống lại hiến pháp mới rồi, và họ nói rằng 13 tiểu bangquá lớn cho bất cứ hệ thống nào. Và từ đó, họ muốn giữ sự riêng lẻ của các tiểu bang quanhững liên kết nhỏ trong một liên kết lớn hơn giữa các tiểu bang. Học thuyết này có lẽ sẽtừ từ lan truyền cho tới khi nó đủ mạnh để lên tiếng chính thức. Một điều không tranh cãicho thời cuộc bây giờ là chấp nhận soạn thảo hiến pháp mới hoặc giải tán Liên Bang củachúng ta. Vì vậy, trong bài kế tiếp tôi sẽ bắt đầu xem xét những thế lợi của việc thành lậpchính phủ Liên Bang, những tai hại và nguy hiểm mà những tiểu bang sẽ gặp phải nếuchúng ta giải tán chính phủ Liên Bang.IX
  9. 9. PUBLIUSX
  10. 10. Thư Liên bang số 2Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lực lượngquân sự ngoại bangGởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Khi người dân Mỹ nghĩ rằng giờ đây họ đã được triệu tập để quyết định một vấn đề màkết quả của nó phải chứng tỏ được một trong những điều quan trọng nhất đã luôn thu hútsự chú ý của họ, thì tính chính đáng của vấn đề rất toàn diện và rất nghiêm túc đó sẽ đượcsáng tỏ.Không có gì chắc chắn hơn sự cần thiết không thể thiếu được của chính quyền, và hơnnữa điều không thể tranh cãi là bất cứ khi nào và dù sao thì chính quyền đã được thiết lập,người dân cần phải chuyển nhượng một số quyền tự nhiên của họ để giao phó cho nónhững quyền lực thiết yếu. Do vậy, thật đáng xem xét phải chăng việc làm đó sẽ đem đếnnhiều lợi ích hơn cho người dân Mỹ mà họ nên hành động vì mọi mục đích chung, là mộtcường quốc, dưới sự lãnh đạo của một chính quyền Liên bang, hay họ nên phân chiachính họ thành các tiểu quốc tách rời, và cử người đứng đầu cho mỗi một chính quyềngiống như họ đã được khuyến cáo bổ nhiệm vào một chính quyền quốc gia.Mãi đến gần đây, một ý kiến được thừa nhận và không thể phản bác rằng sự hưng thịnhcủa người dân Mỹ phụ thuộc vào sự kéo dài liên minh vững chắc của họ, vào những ướcvọng, những lời nguyện cầu và những nỗ lực của các công dân thông thái và tốt bụngnhất đã liên tục theo đuổi mục tiêu đó. Nhưng giờ đây xuất hiện các nhà chính trị, nhữngngười khẳng định rằng ý kiến này là sai lầm, rằng thay vì tìm kiếm sự an toàn và hạnhphúc trong một thể chế Liên bang, chúng ta cần tìm kiếm nó bằng việc chia các tiểu bangthành các tiểu liên bang hay các vùng chủ quyền riêng biệt. Dù học thuyết mới này có thểxuất hiện một cách bất thường, nhưng nó đã được khá nhiều người ủng hộ, kể cả nhữngXI
  11. 11. nhân vật trước đây chống đối nó mà hiện nay đã đồng tình. Điều gì có thể là luận cứ haylý lẽ thuyết phục tạo nên thay đổi về tình cảm và những tuyên bố của các quý ông này,chắc chắn điều đó sẽ không khôn ngoan cho người dân nói chung khi chấp nhận cácnguyên lý chính trị mới này mà không được thuyết phục đầy đủ rằng chúng được căn cứtrên những chính sách đúng đắn và lành mạnh.Điều thường làm tôi vui mừng là nước Mỹ độc lập không bao gồm những vùng lãnh thổxa xôi và tách rời, mà một đất nước rộng mở, màu mỡ và không bị chia cắt là định mệnhcủa chúng ta, những người con tự do của phương tây. Thượng đế bằng cách của riêngmình đã ban phước cho đất nước này với hàng loạt đất đai và sản vật, ban cho nó nguồnnước với vô số những dòng suối, làm hài lòng và cung cấp nơi cư ngụ cho những con dâncủa nó. Sự liên tục của các luồng nước phù hợp cho tàu thuyền tạo nên một hàng rào baoquanh biên giới của nó, như thể để liên kết nó với nhau; trong khi những con sông hùngvĩ nhất thế giới, chảy theo những dòng chảy thuận tiện, đã ban cho cư dân của nó nhữngtuyến đường biển thuận tiện để liên lạc, dễ dàng tìm kiếm những giúp đỡ thân thiện, vàgiao thương trao đổi các hàng hóa khác nhau của họ với nhau.Điều thích thú tương tự mà tôi thường xuyên lưu ý là Thượng đế đã dễ dãi ban cho đấtnước không bị chia cắt này một dân tộc thống nhất – một dân tộc sinh ra từ cùng một tổtiên, nói cùng một ngôn ngữ, tự nhận theo cùng một tôn giáo, cùng gắn liền với nhữngnguyên tắc chính quyền, rất giống nhau về phong tục tập quán, và những con người bằngnhững dự định, trang bị, những nỗ lực liên kết của họ để chiến đấu bên nhau trong suốtmột cuộc chiến lâu dài và đẫm máu, đã thiết lập được sự tự do và độc lập toàn thể mộtcách huy hoàng.Đất nước này và dân tộc này dường như đã được sinh ra cho nhau, và như thể đượcThượng đế tạo dựng, là tài sản thừa kế rất xứng đáng và thích hợp cho một nhóm đồngđạo, gắn bó với nhau bởi các mối liên kết chặt chẽ nhất, không bao giờ bị tách chia thànhmột số vùng chủ quyền xa lạ, đố kỵ và không hài hòa.XII
  12. 12. Những tình cảm tương tự đến nay đã chiếm ưu thế trong tất cả các tầng lớp và đảng pháicủa người dân chúng ta. Với mọi mục tiêu chung, chúng ta đã đồng nhất thành một dântộc mà mỗi công dân riêng lẻ dù ở bất cứ đâu đều được hưởng các quyền lợi, những đặcân của quốc gia và được bảo vệ như nhau. Như là một quốc gia, chúng ta đã tạo ra chiếntranh và hòa bình; như một quốc gia chúng ta đã chế ngự các kẻ thù chung; như một quốcgia chúng ta đã tạo ra các khối đồng minh, thiết lập các hiệp ước, và bắt đầu thực hiện cácqui ước và thỏa thuận khác nhau với các quốc gia nước ngoài.Ngay từ một giai đoạn rất sớm, cảm giác mạnh mẽ về giá trị và phước lành của Liên bangđã giúp cho người dân xây dựng một chính quyền Liên bang để bảo đảm và duy trì nó.Gần như họ đã tạo nên chính quyền đó ngay khi họ có được một sự bảo đảm về chính trị;hay nói cho đúng hơn là ngay sau khi nhà cửa của họ bị cháy, khi nhiều con dân họ đangđổ máu, và ngay khi mà sự tiến triển của thù địch và tàn phá chỉ để lại chút không gian đểbình tâm suy ngẫm và tìm hiểu một cách chín chắn về những điều luôn phải làm trước khihình thành một chính quyền đúng mực và sáng suốt cho một dân tộc tự do. Không có gìngạc nhiên là một chính quyền đã được thiết lập vào thời điểm bất hạnh như vậy qua thựctiễn đã nhìn ra những điều không thích hợp và khiếm khuyết to lớn đối với các mục đíchmà nó dự tính phải giải quyết.Dân tộc thông minh này đã hiểu ra và hối tiếc về những khiếm khuyết như vậy. Vẫn tiếptục gắn bó với Liên bang không kém hơn là say mê tự do, họ đã thấy được mối nguyhiểm trước mắt đã đe dọa chính quyền trước đây và xa hơn là về sau; và bị thuyết phụcrằng nền an ninh rộng lớn cho cả hai chỉ có thể được tìm thấy trong một chính quyềnquốc gia được dựng nên một cách khôn ngoan hơn, như cùng đồng tâm nhất trí, họ đã tậptrung tại Hội nghị tại Philadelphia vừa qua, để xem xét vấn đề hệ trọng đó.Hội nghị này bao gồm những người có được sự tin tưởng của nhân dân, và nhiều ngườitrong họ đã trở thành biểu tượng vì lòng ái quốc, đức hạnh và sự thông thái của họ, đãXIII
  13. 13. đảm trách các nhiệm vụ khó khăn trong các thời điểm thử thách trí tuệ và tình cảm củanhững con người. Trong thời khắc êm dịu của hòa bình, với tâm trí không bị ràng buộcbởi các vấn đề khác, họ đã vượt qua nhiều tháng nhạt nhẽo, bàn cãi liên tục hàng ngày; vàcuối cùng, không sợ hãi quyền lực, hay bị ảnh hưởng bởi bất kỳ tình cảm mạnh mẽ nàokhác ngoài tình yêu đất nước, họ đã đưa ra và khuyến cáo cho người dân thực hiện mộtkế hoạch được thảo ra bởi các hội đồng chung mà rất đồng lòng của họ.Hãy thừa nhận thực tế rằng kế hoạch này chỉ là KHUYẾN CÁO, không áp đặt, nhưngcũng nhớ rằng nó không khuyến cáo việc chấp thuận MÙ QUÁNG, hay bài xích MÙQUÁNG; mà hãy xem xét điều đó một cách ngay thẳng và bình tĩnh trong chừng mức vàtầm quan trọng mà vấn đề đòi hỏi, và nó chắc chắn phải nhận được. Song điều này (nhưđã được nhận ra trong phần trước của bài viết này) được mong ước hơn là đòi hỏi, rằngnó có thể rất đáng được xem xét và nghiên cứu. Kinh nghiệm từ những sự kiện trước đâydạy chúng ta không được quá lạc quan với những mong ước như vậy. Người ta vẫn chưaquên việc nắm bắt một cách chắc chắn các mối nguy hiểm sắp xảy ra cho người dân Mỹđã tạo ra một Quốc hội đáng nhớ vào năm 1774. Quốc hội đó đã khuyến cáo các biệnpháp thích đáng cho cử tri, và sự kiện này đã chứng tỏ sự khôn ngoan của họ; điều dườngnhư còn mới nguyên trong tâm trí chúng ta, là các nhà xuất bản đã rất nhanh chóng tungra các loại sách giới thiệu và các báo hàng ngày chống lại chính những biện pháp đó.Không chỉ nhiều quan chức chính quyền, những kẻ chỉ tuân theo tiếng gọi của quyền lợicá nhân, mà cả những người khác do đã đánh giá sai các kết quả, ảnh hưởng thái quá cáclề lối trước đây, hay tham vọng của ai đó nhắm vào các mục tiêu không phù hợp với lợiích công chúng, đã không mệt mỏi với những nỗ lực để thuyết phục người dân từ bỏkhuyến cáo của Quốc hội yêu nước đó. Quả thật, nhiều người đã bị lừa gạt, nhưng phầnlớn dân chúng đã suy luận và quyết định một cách sáng suốt; và hạnh phúc mà họ đangcó phản ánh họ đã làm vậy.Họ đã cân nhắc rằng Quốc hội gồm nhiều người từng trải và khôn ngoan, đã được tập hợplại từ các vùng khác nhau của đất nước, đưa họ lại gần nhau và cùng luận bàn với nhau vềXIV
  14. 14. hàng loạt thông tin hữu ích. Rằng trong khoảng thời gian họ đã cùng trải qua việc tìmhiểu và bàn thảo về những quyền lợi thực sự của đất nước, họ cần phải có được kiến thứcthật chính xác về lĩnh vực đó. Rằng họ đã có sẵn những mối quan tâm khác biệt về tự dovà sự thịnh vượng của cộng đồng, do đó đã làm thiên lệch không ít nhiệm vụ của họ đểchỉ khuyến cáo những biện pháp này, sau khi đã cân nhắc hết mức, mà họ thực sự cho làcẩn trọng và đáng theo.Những suy xét như vậy và tương tự sau đó đã làm cho người dân rất tin tưởng vào nhữngý kiến và tính thống nhất của Quốc hội; và họ đã làm theo những lời khuyên của các nhàlập pháp, bất chấp những thủ đoạn và nỗ lực khác nhau được đưa ra để ngăn cản họ.Nhưng nếu như người dân tự do có lý do để tin tưởng vào những con người của Quốc hộiđó, một vài người đã kiểm chứng hay hoàn toàn nhận ra vẫn có lý do lớn hơn mà giờ đâyhọ phải lưu tâm đến ý kiến và lời khuyên của hội nghị, vì họ biết rằng một số thành viênnổi bật nhất của Quốc hội đó đã được thử thách và chỉ được phê chuẩn do năng lực vàlòng yêu nước, rằng những con người từng trải có được những thông tin nhạy bén vềchính trị, cũng là thành viên của hội nghị này, và đã đưa vào hội nghĩ những kiến thức vàkinh nghiệm mà họ đã tích lũy được.Điều đáng lưu ý là không chỉ Quốc hội đầu tiên mà tất cả những quốc hội tiếp theo, cũngnhư hội nghị vừa qua lúc nào cũng phải gắn chặt với người dân trong niềm tin rằng sựthịnh vượng của nước Mỹ phụ thuộc vào việc Liên minh của nó. Bảo đảm và duy trì điềunày là mục đích cao cả của mọi người trong việc định hình hội nghị đó, và nó cũng làmục đích cao cả của kế hoạch mà hội nghị đã tư vấn cho người dân thực hiện. Do vậy,những nỗ lực được một số người tạo ra làm suy giảm tầm quan trọng của Liên bang trongcác giai đoạn riêng biệt có tính chính đáng gì, hay vì những mục đích cao đẹp ra sao?Hay tại sao người ta đã gợi ý 3 hoặc 4 liên bang sẽ tốt hơn một? Tôi bị ý nghĩ của chínhmình thuyết phục rằng người dân luôn nghĩ đúng về chủ đề này, rằng sự gắn bó chung vàkhông thay đổi của người dân với tính chính đáng của Liên bang dựa trên những suyngẫm lớn lao và vững chắc, mà tôi phải nỗ lực để phát triển và giải thích trong một số bàiXV
  15. 15. viết kế tiếp. Dân chúng, người thúc đẩy những ý tưởng về việc thay thế một số liên bangkhác nhau bằng kế hoạch của hội nghị, hẳn như thấy trước rằng việc phản đối nó sẽ đặtsự tồn tại của Liên bang vào một tình thế vô cùng hiểm nghèo. Điều đó chắc hẳn sẽ đúng,và tôi chân thành mong muốn nó có thể được thấy trước một cách rõ ràng bởi tất cảnhững công dân nghiêm túc, rằng khi nào sự tan rã của Liên bang diễn ra, người Mỹ sẽ cólý do để thét lên như lời của bài thơ “TẠM BIỆT, VĨNH BIỆT SỰ CAO CẢ CỦA TÔI”.PUBLIUSXVI
  16. 16. Thư Liên bang số 3Tiếp cùng chủ đề (Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lựclượng quân sự ngoại bang)Gởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Một nhận xét không phải mới rằng người dân của bất kỳ quốc gia nào (nếu khôn ngoanvà có đủ thông tin, giống như người dân Mỹ) hiếm khi chấp nhận và kiên trì nhiều nămchỉ để theo đuổi một ý kiến sai lầm liên quan đến các quyền lợi của họ. Một cách tựnhiên, sự suy xét đó có xu hướng tạo nên sự tôn trọng cao đối với ý kiến tốt đẹp màngười dân Mỹ đã xem xét lâu dài và giống như nhau về tầm quan trọng của việc duy trìsự thống nhất vững chắc dưới một chính quyền Liên bang, được giao phó đủ quyền lựcđối với mọi mục đích của nhân dân và quốc gia của họ.Càng chăm chú xem xét và khảo cứu các lý do dường như đã tạo nên quan điểm này, tôicàng tin tưởng rằng chúng vững chắc và thuyết phục.Trong nhiều mục đích mà một người dân tự do và khôn ngoan thấy cần phải hướng sựchú ý của họ vào, thì việc lo liệu cho sự AN TOÀN của họ dường như là việc làm đầutiên. SỰ AN TOÀN của người dân không còn nghi ngờ gì liên quan đến hàng loạt tìnhhuống và những suy xét, mà kết quả tạo ra quyền rộng rãi cho những con người đó,những người muốn định nghĩa nó một cách chính xác và toàn diện.Bây giờ tôi dự định chỉ xem xét nó vì điều đó tôn trọng an ninh để bảo đảm sự yên ổn vàthái bình, cũng như chống lại những mối hiểm nguy từ ẢNH HƯỞNG VÀ LỰC LƯỢNGQUÂN SỰ NGOẠI BANG, cũng như từ các HIỂM NGUY CÙNG LOẠI bắt nguồn từnhững nguyên nhân trong nước. Theo thứ tự đến trước, sẽ là phù hợp để thảo luận nhữngXVII
  17. 17. hiểm nguy từ ngoại bang trước tiên. Do đó chúng ta hãy bắt đầu kiểm tra, phải chăngngười dân không đúng trong ý kiến của họ rằng một liên bang thân ái, dưới sư lãnh đạocủa một chính quyền quốc gia hiệu quả, tạo cho họ nền an ninh tốt nhất có thể chống lạiNHỮNG THÙ ĐỊCH từ nước ngoài.Số lượng những cuộc chiến tranh đã xảy ra hay sẽ xảy ra trên thế giới sẽ luôn tỷ lệ thuậnvới số lượng và trọng lượng các nguyên nhân, dù THẬT SỰ hay NGỤY TẠO để KHIÊUKHÍCH hoặc KÍCH ĐỘNG chúng. Nếu nhận xét này là đúng đắn, sẽ là hữu ích để điềutra xem liệu có bao nhiêu nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG như vậy có thể đưa rabởi NƯỚC MỸ HỢP NHẤT thay cho nước Mỹ KHÔNG HỢP NHẤT; vì nếu điều đógợi ra rằng nước Mỹ hợp nhất có thể sẽ đưa ra ít nguyên nhân nhất, thì về khía cạnh nàysẽ dẫn đến Liên bang có xu hướng bảo đảm cho nhân dân được sống trong một đất nướchòa bình với các quốc gia khác hơn cả.Các nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG, đa phần đều bắt nguồn từ hoặc sự vi phạmcác hiệp ước, hoặc do xung đột trực tiếp. Người Mỹ đã tạo ra các hiệp ước với khôngdưới 6 quốc gia nước ngoài, ngoại trừ với đế quốc Phổ, tất cả chúng đều liên quan đếnhàng hải, và do vậy có thể gây khó chịu hoặc làm tổn thương chúng ta. Nước Mỹ cũng đãgiao thương rộng rãi với Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và Anh quốc. Hơn nữa, đối với hainước phía sau, phải lưu tâm đến tình trạng lân bang.Điều tối quan trọng cho hòa bình của nước Mỹ là nó phải quan sát các luật lệ của cácquốc gia hướng tới tất cả các cường quốc này, và với tôi dường như rõ ràng rằng điều nàysẽ đạt được một cách hoàn hảo và không chậm trễ bởi một chính quyền quốc gia hơn nócó thể làm bởi 13 tiểu bang tách rời hoặc bởi 3 hay 4 tiểu quốc riêng biệt.Vì một khi chính quyền quốc gia hiệu quả được thiết lập, những người con ưu tú nhất củađất nước sẽ không chỉ sẵn lòng phụng sự, mà sẽ còn được hầu hết dân chúng đề nghị đểquản lý nó; vì dẫu thành phố, nông thôn, hay thế lực khác có thể cử người vào quốc hội,XVIII
  18. 18. thượng viện, hay tòa án công lý, hoặc các ban ngành hành pháp của tiểu bang, nhưngdanh tiếng rộng rãi trong dân chúng đối với những nhân tài và những người có năng lựckhác mới là cần thiết để cử người vào các chức vụ lãnh đạo chính quyền quốc gia, nhất làkhi đó nó sẽ có phạm vi lựa chọn rộng nhất, và điều chưa từng trải qua là sự thiếu nhữngcon người phù hợp là không phải không phổ biến trong một số tiểu bang. Vì vậy, sẽ dẫntới các đảng phái chính trị, quyền lực, và các quyết định pháp luật của chính quyền quốcgia sẽ đúng đắn, hệ thống và khôn ngoan hơn của các tiểu bang riêng rẽ, kết quả làm thỏamãn hơn đối với các quốc gia khác, cũng như AN TOÀN hơn cho người dân chúng ta.Vì dưới một chính quyền quốc gia, các hiệp ước và điều khoản của hiệp ước, cũng nhưcác điều luật của các quốc gia, sẽ luôn luôn được giải thích theo một ý và thể hiện theocùng một phương thức, trong khi những phán xét về cùng các luận điểm, vấn đề giốngnhau trong 13 tiểu bang, hoặc 3 hay 4 tiểu quốc, sẽ không luôn phù hợp hay nhất quán; vàcũng như được đưa ra từ hàng loạt các tòa án và thẩm phán độc lập được các chính quyềnđộc lập khác nhau bổ nhiệm, dựa trên các bộ luật và quyền lợi địa phương khác nhau cóthể tác động và ảnh hưởng đến chúng. Sự sáng suốt của hội nghị, thông qua việc cam kếtnhững vấn đề này với quyền thực thi pháp lý và quyền phán quyết của tòa án được bổnhiệm bởi và chỉ chịu trách nhiệm với duy nhất chính quyền quốc gia, không thể bị quánhiều chỉ trích.Vì viễn cảnh của sự thua thiệt hay có lợi thường có thể xúi giục đảng cầm quyền trongmột vài tiểu bang đi chệch khỏi công lý và những cam kết tốt đẹp; nhưng những lệch lạcđó, không lan được đến các bang khác, kết quả là sẽ có rất ít hoặc không ảnh hưởng đếnchính quyền quốc gia, sự cám dỗ này sẽ không có kết quả, các cam kết và công lý tốt đẹpsẽ được duy trì. Trường hợp hiệp ước hòa bình với Anh quốc đã bổ sung tính vững chắcto lớn cho lập luận này.Vì, ngay cả đảng cầm quyền trong một tiểu bang cần được sắp xếp để chống lại nhữngcám dỗ, nhưng những cám dỗ loại này vẫn có thể, thường là do những điều kiện khác biệtXIX
  19. 19. của tiểu bang, và có thể ảnh hưởng đến một số lượng lớn cư dân. Đảng đương quyền cóthể không luôn luôn đủ năng lực, mặc dù sẵn lòng ngăn chặn hành động bất công đượctrù tính, hay trừng phạt những kẻ xâm lược. Nhưng chính quyền quốc gia không bị ảnhhưởng bởi các điều kiện của địa phương đó, hoặc sẽ không đưa ra những cam kết có lỗivới chính họ, hoặc không thiếu quyền lực, hoặc lệch lạc khi ngăn cản hay trừng phạtnhững sai phạm đó của các quốc gia nước ngoài.Như vậy, những vi phạm các hiệp ước và các điều luật của các nước một cách ngẫu nhiênhoặc có tính toán tới chừng mực gây ra các nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG, họvẫn chưa phải e sợ dưới một chính quyền Liên bang hơn là dưới một vài chính quyền nhỏhơn, và về khía cạnh đó, chính quyền liên bang giúp cho sự AN TOÀN của người dânhơn cả.Khi những nguyên nhân chiến tranh rõ ràng đó khởi phát từ những xung đột trực tiếp vàbất chính, điều có vẻ rõ ràng với tôi là một chính quyền quốc gia tin cậy tạo ra an ninh tolớn chống lại các hiểm nguy thuộc loại đó hơn là có thể nhận được từ bất kỳ 4 tiểu quốckhác.Vì những xung đột này thường gây ra bởi những cảm xúc giận dữ và quyền lợi của mộtbộ phận hơn là toàn bộ; của một vài bang hơn là Liên bang. Không chỉ duy nhất cuộcchiến tranh với người da đỏ yếu kém vì nó chưa gây ra những cuộc tấn công của chínhquyền Liên bang hiện nay; mà có một vài trường hợp những kẻ thù địch người da đỏ đãbị kích động bởi sự quản lý không hợp lý của các tiểu bang riêng rẽ, các chính quyềnhoặc không thể hoặc không sẵn sàng ngăn chặn và trừng phạt những kẻ tấn công, lànguyên nhân của sự tàn sát nhiều người dân vô tội.Lân bang với các vùng lãnh thổ của Anh quốc và Tây Ban Nha, tiếp giáp với một số nướcvà không tiếp giáp với nước khác, được tự nhiên giới hạn khỏi các nguyên nhân tranhchấp đến sớm hơn với người dân biên giới. Các quốc gia biên giới nếu có, sẽ là nhữngXX
  20. 20. nơi bị sự thúc đẩy của sự kích động đột ngột đó, và một cảm nhận nhanh chóng những lợiích và tổn thương rõ rệt, sẽ là nguyên nhân có thể nhất kích động chiến tranh với cácnước này bởi xung đột trực tiếp; và không gì có thể ngăn ngừa một cách hiệu quả mốihiểm nguy đó như một chính quyền quốc gia, mà sự thông thái và cẩn trọng của nó khônghề bị giảm bớt vì những cảm xúc tức giận, sẽ thúc đẩy các bên đối phó ngay lập tức.Không chỉ ít nguyên nhân chiến tranh chính đáng hơn được chính quyền quốc gia đưa ra,mà chính quyền cũng sẽ có nhiều quyền lực hơn để xem xét và làm lắng dịu chúng mộtcách chân tình. Ở khía cạnh đó cũng như các khía cạnh khác, họ sẽ trở nên ấm nóng hơn,và Liên bang sẽ có nhiều khả năng để hành động một cách thận trọng hơn tiểu bang đangcó tranh chấp. Lòng tự trọng của các tiểu bang, cũng như của người dân một cách tựnhiên đã cho phép họ biện minh cho mọi hành động của họ, và phản đối việc chấp nhậnsự thật, hành động đúng và sửa chữa những sai lầm và vi phạm của họ. Trong các trườnghợp như vậy, chính quyền quốc gia sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự kiêu hãnh này, mà sẽbắt đầu kiềm chế và không thiên vị khi cân nhắc và quyết định đưa ra những biện phápphù hợp nhất để gỡ ra khỏi các khó khăn đã đe dọa họ.Hơn nữa, người ta biết rằng những hành động đền đáp, lời giải thích và bồi thường đượcthỏa mãn bởi một nhà nước liên bang mạnh dễ được chấp nhận hơn, trong khi sẽ bị từchối vì không vừa ý nếu nó được đưa ra bởi một tiểu bang hoặc tiểu quốc ít được quantâm và ít quyền lực hơn.Vào năm 1685, bang Genoa đã xúc phạm vua Louis XIV, đã phải cố gắng để nhượng bộông ta. Ông ta đã yêu cầu họ phải cử ngài Tổng trấn, hay người đứng đầu địa phươngcùng với 4 thượng nghị sỹ của họ sang Pháp để xin được tha thứ và chấp nhận sự xét xửcủa ông ta. Họ đã bị bắt buộc phục tùng vì hòa bình. Liệu vào dịp nào khác, bang này sẽbị yêu cầu hay nhận được điều sỉ nhục tương tự từ Tây Ban Nha, Anh quốc, hay bất kỳcường quốc nào khác?XXI
  21. 21. PUBLIUSXXII
  22. 22. Thư Liên bang số 4Tiếp cùng chủ đề (Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng vàLực lượng quân sự ngoại bang)Gởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Bài viết VỪA RỒI của tôi đã ấn định một vài lý do tại sao sự an toàn của dân chúngchống lại những hiểm nguy có thể bị rơi vào bởi những nguyên nhân chiến tranh CHÍNHĐÁNG đưa ra sẽ được bảo đảm tốt nhất bởi chính quyền Liên bang hơn là các tiểu quốckhác; và những lý do đó chỉ ra rằng các nguyên nhân như vậy sẽ không chỉ hiếm khi đượcđưa ra hơn, mà sẽ cũng được xem xét bởi chính quyền quốc gia dễ dàng hơn hoặc bởichính quyền tiểu bang hoặc các tiểu quốc đã đề nghị.Nhưng sự an toàn của người dân Mỹ chống lại những hiểm nguy do thế lực NGOẠIBANG không chỉ phụ thuộc vào sự kiên nhẫn của họ không đưa ra các nguyên nhânchiến tranh CHÍNH ĐÁNG với các nước khác, mà còn phụ thuộc vào việc sắp đặt và sựtiếp nối của chính họ trong một tình huống như vậy để không KÍCH ĐỘNG sự thù địchhay lăng mạ; vì nó cần không được kéo theo có các nguyên nhân chiến tranh chính đángcũng như NGỤY TẠO.Điều đó là quá đúng, tuy đáng hổ thẹn nhưng có thể là do bản chất của con người, rằngcác quốc gia nhìn chung sẵn sàng gây chiến bất cứ khi nào mà họ có hy vọng kiếm đượcgì đó từ cuộc chiến; nói cho đúng hơn, các quốc vương độc tài thường sẽ vẫn gây chiếnkhi đất nước họ không thu được lợi ích gì từ cuộc chiến tranh, mà chỉ đơn thuần vì mụctiêu và mục đích cá nhân, tỷ như thèm khát danh tiếng về quân sự, trả thù cho những lăngmạ cá nhân, tham vọng hay những thỏa thuận riêng tư nhằm mở rộng quyền lợi cho giaXXIII
  23. 23. đình riêng và cho những đảng viên của họ. Những điều đó cộng với hàng loạt các lý dokhác chỉ ảnh hưởng đến suy nghĩ về sự toàn quyền, thường kéo ông ta vào các cuộc chiếntranh không hợp đạo lý hay không phù hợp với tiếng nói và quyền lợi của nhân dân. Tuynhiên, độc lập với những lý do gây chiến tranh thường nhận thấy nhiều hơn ở các vươngquốc độc tài này, điều đáng được chúng ta chú ý còn có những nguyên nhân khác, ảnhhưởng đến các quốc gia như các vị vua chúa; mà một số họ được xem là sinh ra từ tìnhtrạng và hoàn cảnh liên quan với chúng ta.Chúng ta đã là đối thủ của Pháp và Anh quốc về ngư trường, và có thể cung cấp cho cácthị trường của họ với giá rẻ hơn chính họ có thể làm, bất chấp các nổ lực nhằm ngăn chặnđiều đó bởi những trợ giúp của chính họ hay các khoản thuế đối với cá nhập khẩu từ nướcngoài.Chúng ta cũng đã trở thành đối thủ về hàng hải và vận tải biển với họ và hầu hết các nướcÂu châu khác; và chúng ta sẽ làm thất vọng chính chúng ta nếu chúng ta tin rằng bất cứ aitrong số họ sẽ vui mừng khi thấy nó hưng thịnh; vì vận tải thủy của chúng ta không thểtăng lên mà không làm giảm khả năng của họ trong chúng mực nào đó, họ sẽ quan tâmhơn, và có nhiều chính sách để hạn chế hơn là thúc đẩy điều đó.Trong việc buôn bán với Ấn Độ và Trung quốc, chúng ta nhảy vào với nhiều hơn mộtquốc gia, bởi vì điều đó giúp cho chúng ta chia sẻ những thuận lợi mà họ có được bằngcác phương thức độc quyền, vì bằng cách ấy chúng ta cung cấp cho chính chúng ta nhữnghàng hóa mà chúng ta thường phải mua của họ.Sự mở rộng thương mại của chúng ta bằng chính các đội tàu của chúng ta không thể làmhài lòng bất kỳ quốc gia nào có lãnh thổ trên hoặc gần lục địa bắc Mỹ này, vì giá rẻ vàchất lượng tuyệt vời của hàng hóa chúng ta, cộng thêm tình trạng kém cỏi của các vùnglân cận, hoạt động kinh doanh và giao dịch của các thương gia và nhà hàng hải của chúngta, sẽ tạo cho chúng ta nhiều thuận lợi hơn các lãnh thổ đó có thể có được, phù hợp vớiXXIV
  24. 24. ước muốn hay chính sách của các vùng chủ quyền tương ứng của họ.Tây Ban Nha cho rằng nó dễ dàng đóng cửa sông Mississippi chống lại chúng ta ở mộtphía, và Anh quốc ngăn chặn chúng ta vào Saint Lawrence phía bên kia; cũng không aitrong họ sẽ cho phép các luồng nước khác giữa họ và chúng ta trở thành phương tiện đểđi lại và giao thương với nhau.Từ những luận điểm này và các suy xét tương tự như vậy, mà nếu thận trọng có thể đượcmở rộng và chi tiết hơn, dễ thấy rằng những đố kỵ và không thỏa mãn có thể trượt dầnvào những dự tính và các thành viên nội các của các quốc gia khác, và rằng chúng takhông hy vọng họ sẽ lưu ý sự tiến bộ của chúng ta về sự hợp nhất, về sức mạnh và tầmquan trọng bởi đất và biển, với con mắt bình tâm và không phân biệt.Người dân Mỹ nhận thức rằng các việc gây ra chiến tranh có thể xuất phát từ các tìnhtrạng này, cũng như do tình trạng khác hiện không quá rõ ràng, và rằng bất cứ khi nàonhững lý lẽ như vậy có thể tìm được cơ hội và thời điểm thích hợp cho hành động, nhữngngụy tạo để tô vẽ và thanh minh cho chúng sẽ không thiếu. Do đó, một cách khôn ngoanhọ xem xét sự liên hợp và một chính phủ quốc gia tin cậy như cần có phải đặt ra và giữhọ trong TÌNH TRẠNG NHƯ VẬY, thay cho việc KÍCH ĐỘNG chiến tranh, sẽ có xuhướng ngăn chặn và không khuyến khích việc đó. Tình trạng đó là trạng thái phòng vệ tốtnhất có thể và tất yếu phụ thuộc vào chính quyền, các lực lượng quân sự và tài nguyêncủa quốc gia.Vì sự an toàn của tổng thể là mối quan tâm của tất cả mọi người, và không thể được loliệu mà không cần chính quyền, hoặc một, một vài hay nhiều, cho phép chúng ta xem xétliệu một chính quyền tin cậy là không có khả năng hơn bất kỳ số lượng chính quyền nàokhác đã đưa ra liên quan đến mục đích đang bàn.Một chính quyền có thể lựa chọn và sử dụng chính các tài năng và kinh nghiệm củaXXV
  25. 25. những người có năng lực nhất của chính nó, ở bất cứ nơi nào của Liên bang mà nó có thểnhận ra. Điều đó có thể phát triển thành những nguyên tắc chính sách đồng nhất. Chínhsách đó có thể làm hài lòng, đồng thuận và bảo vệ một vài vùng và các thành viên, mởrộng lợi ích của việc lo trước của nó và những phòng ngừa cho mỗi vùng. Trong việchình thành các hiệp ước, nó sẽ xem xét mối quan tâm của toàn thể, và các quyền lợi riêngcủa các vùng được gắn liền với quyền lợi đó của toàn thể. Nó có thể sử dụng các tàinguyên và sức mạnh của toàn thể để bảo vệ cho bất kỳ vùng riêng rẽ nào, và việc đó dễdàng và mau lẹ hơn các chính quyền tiểu bang hoặc tiểu quốc tách rời có thể làm, vì thiếusự phối hợp và thống nhất của hệ thống. Có thể đặt lực lượng quân đội tuân thủ một kếhoạch quy củ, bằng việc sắp xếp các sỹ quan của họ theo sự phụ thuộc với người đứngđầu địa phương như nó đã dự tính, thống nhất họ thành một quân đoàn và bằng cách đólàm cho họ hoạt động hiệu quả hơn khi bị chia nhỏ thành 13 hay 3 hoặc 4 bộ phận độc lậpkhác nhau.Quân đội của vương quốc Anh sẽ thế nào nếu như quân đội Anh tuân theo chính quyềnAnh, quân đội Scotland tuân theo chính quyền Scotland và quân đội xứ Wales tuân theochính quyền xứ Wales? Giả sử một cuộc xâm chiếm xảy ra; 3 chính quyền đó sẽ làmđược gì (ngay cả khi họ đồng ý hoàn toàn), với tất cả các lực lượng tương ứng của họ đểhoạt động chống lại kẻ thù hiệu quả như là một chính quyền duy nhất của Vương quốcAnh sẽ đạt được?Chúng ta đã nghe nói nhiều về các hạm đội của Anh quốc, và nếu chúng ta khôn ngoan sẽcó thể đến thời điểm khi mà các hạm đội của Hoa kỳ có thể lôi kéo sự chú ý. Thế nhưngnếu một chính quyền quốc gia đã không được chỉnh đốn hải quân Anh quốc đến mức tạocho nó một nơi đào tạo thủy thủ, nếu một chính quyền quốc gia không phát huy hết mọiphương tiện và tài lực quốc gia để hình thành các hạm đội, thì sự cam đảm và sức mạnhcủa họ sẽ không bao giờ được tôn vinh. Hãy để cho nước Anh có hải quân và hạm độicủa chính nó, cho Scotland có hải quân và hạm đội của nó, cho xứ Wales có hải quân vàhạm đội của nó, cho Ireland có hải quân và hạm đội của nó. Để cho 4 vùng lập thành nênXXVI
  26. 26. đế chế Anh được lãnh đạo bởi 4 chính quyền độc lập, và dễ nhận thấy sớm làm sao mỗimột trong họ sẽ suy yếu dần thành các đội quân tương đối tầm thường.Áp dụng những thực tế này vào trường hợp của chính chúng ta. Để Hoa Kỳ bị phân chiathành 13, hoặc nếu bạn thích thành 3 hay 4 chính quyền độc lập, những đội quân nào màhọ có thể xây dựng và trả lương, hạm đội nào họ luôn muốn có? Nếu một tiểu quốc bị tấncông, liệu các nước khác có chạy đến cứu giúp, dùng xương máu và tiền bạc của họ đểbảo vệ cho nó? Sẽ không có gì nguy hiểm cho họ khi được tôn thành trung lập bởi nhữnghứa hẹn bên ngoài, hay bị quyến rũ bởi ham muốn hòa bình quá lớn để cúi đầu mạo hiểmvới sự bình yên và sự an toàn hiện có của họ vì lân bang, của những người có lẽ bị họghen ghét, và họ thích thú khi thấy tầm quan trọng của lân bang đó bị thu nhỏ lại? Mặcdù cách xử lý như vậy là không khôn ngoan, song điều đó sẽ là lẽ tự nhiên. Lịch sử củanhững nhà nước như Hy Lạp, và của các quốc gia khác đầy rẫy những trường hợp nhưvậy, và không phải là không chắc xảy ra điều đã thường xuyên xảy ra như thế trong quákhứ, sẽ lại xảy ra dưới những tình trạng tương tự.Nhưng phải thừa nhận rằng họ cũng có thể sẵn sàng giúp các tiểu bang hoặc tiểu quốc bịtấn công. Như thế nào, khi nào và mức độ trợ giúp thế nào về nhân lực và tài lực sẽ đượcđưa ra? Ai sẽ chỉ huy liên quân, và người nào trong số đó sẽ nhận lệnh của ông ta? Ai sẽthiết lập các điều khoản hòa bình, và trong trường hợp có tranh chấp, người trung giannào sẽ quyết định cho họ và buộc họ phải ưng thuận? Những khó khăn và bất lợi khácnhau sẽ không thể tách rời khỏi tình huống như vậy; trong khi một chính quyền duy nhấttrông nom các quyền lợi chung và phổ quát, cũng như kết hợp và quản lý sức mạnh và tàinguyên của toàn thể, sẽ thoát được tất cả những rắc rối đó, và xa hơn nữa là mang lại sựan toàn cho người dân.Nhưng tình trạng của chúng ta có thể là gì, phải chăng liên minh vững chắc dưới mộtchính quyền quốc gia, hay tách ra thành một số tiểu liên bang, điều đó chắc chắn cácquốc gia nước ngoài sẽ biết và xem xét nó một cách chính xác như nó làm; và họ sẽ hànhXXVII
  27. 27. động hướng tới chúng ta một cách phù hợp. Nếu họ thấy rằng chính quyền quốc gia củachúng ta được điều hành một cách tin cậy và hiệu quả, hoạt động thương mại của chúngta được điều chỉnh một cách khôn ngoan, quân đội chúng ta được tổ chức đúng đắn và cókỷ luật, các nguồn tài nguyên và tài chính của chúng ta được quản lý một cách thận trọng,sự tin cậy chúng ta được lập lại, nhân dân ta được tự do, hài lòng và đoàn kết, họ sẽ tựnguyện nuôi dưỡng tình bạn với chúng ta hơn là gây ra sự oán giận của chúng ta. Nói mộtcách khác, nếu họ thấy chúng ta hoặc không có một chính quyền hiệu quả (mỗi tiểu banglàm đúng hay sai, vì có thể là phù hợp với quy tắc của nó), hoặc bị chia tách thành 3 hay4 tiểu quốc, hoặc nước cộng hòa độc lập và có thể bất hòa, một nghiêng về Anh quốc,một theo Pháp quốc và nước thứ 3 theo Tây Ban Nha, và có lẽ đã chống đối lẫn nhau bởi3 nước kia, trong mắt họ người Mỹ sẽ là những kẻ nghèo hèn, nhỏ mọn làm sao! NướcMỹ sẽ có thể trở nên thế nào không chỉ với sự khinh miệt mà cả với sự xúc phạm của họ,và nhanh chóng làm sao để nhận ra kinh nghiệm đắt giá rằng khi một dân tộc hay giađình bị phân chia như vậy, nó không bao giờ thôi bị chống lại bởi chính nó.PUBLIUSXXVIII
  28. 28. Thư Liên bang số 5Tiếp cùng chủ đề (Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lựclượng quân sự ngoại bang)Gởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Trong lá thư ngày 1 tháng 7 năm 1706 gửi cho quốc hội xứ Scotland, nữ hoàng ANNE đãđưa ra một số quan sát về tầm quan trọng của LIÊN HIỆP hình thành sau đó giữa Anh vàScotland, đáng được chúng ta chú ý. Tôi sẽ công bố ở đây một hoặc hai điều rút ra từ đó:“Một liên hiệp thành khối hoàn hảo sẽ là nền tảng vững chắc cho hòa bình dài lâu: Tôi sẽbảo đảm cho tôn giáo, sự tự do và tài sản của bạn; loại bỏ những thù hận trong chính bảnthân các bạn, những sự ghen ghét và sự khác biệt tồn tại giữa hai vương quốc chúng ta.Cần phải gia tăng sức mạnh, sự giàu có và hoạt động thương mại; và với liên minh này,toàn bộ hòn đảo sẽ được liên hiệp với nhau một cách thân thiện thoát khỏi tất cả những engại do lợi ích khác nhau, sẽ CÓ KHẢ NĂNG CHỐNG LẠI MỌI KẺ THÙ CHUNGCỦA NÓ.” “Chúng tôi khuyến cáo một cách nghiêm túc nhất với các bạn hãy bình tĩnhvà nhất trí về vấn đề quan trọng và lớn lao này, rằng liên hiệp có thể đưa đến một kết quảhạnh phúc, là cách thúc duy nhất HIỆU QUẢ để bảo đảm niềm hạnh phúc trong hiện tạivà tương lai cho chúng ta, và làm thất vọng những mưu đồ của các kẻ thù của các bạn vàchúng tôi, những kẻ không còn nghi ngờ gì sẽ nhân cơ hội này, DÙNG NHỮNG NỖLỰC CUỐI CÙNG CỦA HỌ ĐỂ NGĂN CẢN HOẶC LÀM CHẬM TIẾN TRÌNHLIÊN HIỆP NÀY.”Hãy nhớ lại bài báo trước rằng sự yếu kém và phân chia trong nước sẽ kéo theo nhữngnguy hiểm từ ngoại quốc; và rằng không gì sẽ có khả năng bảo vệ chúng ta khỏi chúnghơn là một chính quyền liên bang, mạnh mẽ và tin cậy bởi chính chúng ta. Chủ đề này đãXXIX
  29. 29. được viết nhiều và không thể dễ dàng nói hết được.Lịch sử của Vương quốc Anh là một trong đó mà chúng ta nhìn chung đã quen thuộcnhất, và điều đó cho chúng ta nhiều bài học giá trị. Chúng ta có thể hưởng lợi từ kinhnghiệm của họ mà không phải trả cái giá mà họ đã phải trả. Mặc dù cảm giác chung có vẻnhư rõ ràng rằng dân chúng hòn đảo này chỉ nên thuộc một quốc gia, song cho đến bâygiờ chúng ta vẫn thấy rằng họ đã đồng ý chia thành 3 nước từ rất xa xưa, và rằng 3 nướcđó hầu như liên tục bị lôi kéo vào những tranh chấp và chiến tranh với nhau. Mặc dù lợiích thực sự của họ tương ứng với các nước Âu châu lục địa là hoàn toàn giống nhau, ngaycả trên cơ sở các mưu đồ, chính sách và thực tiễn của những nước đó, những đố kỵ lẫnnhau giữa họ vẫn mãi mãi tồn tại trong giận dữ, và trong nhiều năm dài họ đã cảm thấyphiền phức và khó chịu nhiều hơn là thấy hữu ích và giúp đỡ nhau.Người dân Mỹ có nên chia tách chính họ thành 3 hay 4 tiểu quốc, mà những điều tươngtự sẽ không xảy ra? Những đố kỵ giống như thế sẽ không xuất hiện, và được ấp ủ theocùng cách thức? Thay vì được “liên kết thân thiện” và thoát khỏi tất cả những e dè vì“quyền lợi” khác nhau, ghen tỵ và đố kỵ sẽ sớm dập tắt sự tự tin và thân thiện, và cácquyền lợi cục bộ của mỗi tiểu quốc sẽ thay cho quyền lợi chung của toàn thể dân Mỹ, sẽlà mục đích duy nhất trong chính sách và hành động của họ. Vì vậy, giống như hầu hếtcác quốc gia TIẾP GIÁP, họ sẽ luôn luôn hoặc gắn với tranh chấp và chiến tranh, hoặcliên tục sống trong sự nghi kỵ nhau.Những người chủ trương cho 3 hay 4 tiểu quốc lạc quan nhất không thể chứng minh mộtcách hợp lý rằng họ sẽ duy trì lâu dài vị trí tương đương một cách chính xác về sức mạnh,ngay cả khi điều đó là để hình thành nên chúng lúc ban đầu, nhưng phải thừa nhận mộtthực tiễn là, vào lúc này những người trù tính còn có thể bảo đảm kéo dài sự bình đẳngnhư vậy? Không phụ thuộc vào những điều kiện địa phương thường sẽ có xu hướng gâyra và làm tăng quyền lực ở một vùng và cản trở sự tiến triển của nó ở những vùng khác,chúng ta cần phải khuyếch trương những hiệu quả của chính sách tốt hơn và sự quản lýXXX
  30. 30. tin cậy đó sẽ có thể chỉ ra chính quyền của một vùng sẽ vượt lên trên phần còn lại, và bởivậy tính bình đẳng tương đối về sức mạnh và công lao của họ sẽ bị phá hủy. Vì không thểgiả thiết rằng mức độ giống nhau về chính sách lành mạnh, sự thận trọng, và nhìn xatrông rộng sẽ được tuân thủ một cách đồng nhất trong mỗi một tiểu quốc này trong nhữngnăm dài tiếp theo.Bất kỳ lúc nào, và do nguyên nhân gì, điều đó cũng có thể xảy ra, và sẽ xảy ra rằng chỉmột trong những tiểu bang hoặc tiểu quốc này sẽ vượt lên trên về tầm quan trọng chính trịcao hơn nhiều so với mức độ của các nước lân bang, lúc đó các lân bang sẽ nhìn nó vớicon mắt đố kỵ và e sợ. Cả hai cảm xúc mạnh mẽ đó sẽ làm cho các lân bang hướng tớikhuyến khích, nếu không phải là thúc đẩy bất kỳ việc gì có tiềm năng làm giảm bớt mứcquan trọng của nó; và cũng sẽ ngăn cản họ tiến hành các biện pháp được tính toán để tiếnbộ hay thậm chí để duy trì sự thịnh vượng của nó. Sẽ không mất nhiều thời gian để chonước đó nhận ra các khuynh hướng không thân thiện này. Nó sẽ bắt đầu ngay, không chỉmất niền tin vào các nước lân bang, mà còn cảm thấy cách sắp xếp không có lợi ích tươngđương của họ với nó. Một cách tự nhiên nghi ngờ sinh ra nghi ngờ, và bởi không còn gìlà thiện ý và cách xử sự tốt đẹp sẽ nhanh chóng mất đi hơn do sự ghen ghét đến mức áccảm và sự đổ lỗi theo thành kiến, hoặc biểu hiện hoặc ngụ ý.Miền Bắc thường là vùng có tiềm lực, và nhiều điều kiện địa phương có thể làm cho phầnlớn miền bắc của các tiểu quốc đề nghị, không còn nghi ngờ sẽ mạnh hơn bất kỳ vùngnào khác trong một giai đoạn không xa lắm. Ngay khi việc này sẽ trở nên rõ ràng,NHÓM MIỀN NAM sẽ kích động bởi những ý tưởng và tình cảm tương tự như đã hìnhthành trước đó ở các vùng miền Nam Âu châu, ngay ở các vùng phía Nam hơn của bắcMỹ. Dường như cũng không phải là một sự phỏng đoán vội vàng rằng những nhóm ngườitrẻ tuổi thường dễ bị xúi giục để tìm kiếm của cải trên những cách đồng tươi đẹp vàkhông khí êm dịu hơn của những người láng giềng sang trọng và tinh tế hơn.Những người xem xét kỹ lịch sử những sự phân chia và những tiểu quốc tương tự sẽ thấyXXXI
  31. 31. vô số lý do để e ngại rằng những việc suy tính đó sẽ không có ý nghĩa khác hơn vớinhững người dân láng giềng vì họ sẽ là người dân biên giới; rằng họ hoặc sẽ yêu thíchhoặc tin cậy nhau, nhưng ngược lại sẽ là nạn nhân của mối bất hòa, đố kỵ, và làm tổnthương nhau; tóm lại chính xác là họ sẽ đặt chúng ta vào tình trạng mà không còn nghingờ gì một số quốc gia muốn thấy, có nghĩa là, CHỈ MẠNH MỒM VỚI NHAU.Trên cơ sở những suy xét này, dường như các quý ông đó, những người cho rằng các liênminh tấn công và phòng thủ có thể hình thành giữa các tiểu quốc đã sai lầm lớn, và có thểdẫn đến việc kết hợp hoặc liên minh dựa trên ý muốn của các thế lực quân sự và tàinguyên, sẽ cần thiết để thiết lập và duy trì chính họ trong trạng thái mạnh về quốc phòngchống lại những kẻ thù địch từ ngoại bang.Khi nào các tiểu bang độc lập, bị chia tách thành tiểu quốc như Anh quốc và Tây BanNha đã từng bị chia cắt trước đây, sẽ kết hợp lại trong liên minh như vậy hay thống nhấtcác lực lượng của họ chống lại cùng một kẻ thù nước ngoài? Các tiểu liên bang đề nghị sẽlà CÁC QUỐC GIA KHÁC NHAU. Mỗi quốc gia sẽ có trao đổi thương mại với các đốitác nước ngoài của nó để điều chỉnh theo các hiệp ước khác nhau; và vì sản phẩm và hànghóa của họ là không giống nhau và thích hợp cho những thị trường khác nhau, như vậynhững hiệp ước đó sẽ khác nhau về bản chất. Những mối lo về thương mại khác nhauchắc chắn sẽ tạo ra những lợi ích khác nhau, dĩ nhiên cả mức độ liên kết chính trị khácnhau và giao thiệp với các quốc gia nước ngài khác nhau. Vì điều có thể và có lẽ sẽ xảyra là một quốc gia nước ngoài có thể đang có chiến tranh với người thuộc bang MIỀNNAM sẽ là nước khát khao duy trì hòa bình và hữu nghị với người thuộc bang MIỀNBẮC nhất. Do đó, một liên minh trái ngược với quyền lợi trước mắt của họ như vậy sẽkhông dễ dàng hình thành, và nếu hình thành được cũng sẽ không được tôn trọng và thựchiện với sự tin tưởng hoàn toàn.Nói cho đúng hơn, còn quá xa để cho Mỹ, giống như ở Ân châu, các quốc gia lân bang,hành động theo sự thôi thúc của các quyền lợi đối kháng và cảm xúc không thân thiện, sẽXXXII
  32. 32. thường thấy tham gia vào các bên khác nhau. Hãy xem xét sự xa cách của chúng ta vớiÂu châu, sẽ là tự nhiên hơn để các tiểu quốc này e sợ những mối hiểm nguy từ nhau hơnlà từ các nước xa xôi, và do vậy nên mỗi một trong chúng sẽ khao khát để bảo vệ chốnglại nhau với sự trợ giúp của các liên minh ngoại quốc, hơn là để chống lại những hiểmnguy từ chính ngoại quốc bằng các liên minh giữa chính các tiểu liên bang với nhau. Và ởđây chúng ta cũng đừng quên nó sẽ chấp nhận các chiến hạm nước ngoài vào cảng, cũngnhư quân đội ngoại quốc vào đất nước của chúng ta dễ dàng hơn bao nhiêu so với việcthuyết phục hay bắt buộc họ rời khỏi. Bao nhiêu vùng đất mà đế chế La Mã và các cườngquốc khác đã xâm chiếm được theo những phương thức liên minh trong quá khứ, vànhững điều cách tân mà họ đã làm theo cùng phương thức đã đưa vào trong những chínhquyền của những nước mà họ giả vờ bảo vệ đó.Vậy thì, hãy để cho những người ngay thẳng phán xét, liệu sự phân chia nước Mỹ thànhbất kỳ số vùng lãnh thổ có chủ quyền đã đề nghị nào sẽ có khuynh hướng bảo đảm chochúng ta chống lại những kẻ thù địch và sự can thiệp không hợp lý của các quốc gia nướcngoài.PUBLIUSXXXIII
  33. 33. Thư Liên bang số 6Mối nguy hại từ những bất đồng giữa các tiểu bangGởi cư dân Tiểu bang Nữu Ước:Ba số cuối của bài viết này được đề cập tới một loạt những mối nguy hại mà chúng ta cóthể bị đặt vào, trong một đất nước của sự chia rẽ, bởi những bàn tay và thủ đoạn của nướcngoài. Bây giờ, tôi sẽ vạch ra những mối hiểm họa khác, tất nhiên, đáng báo động hơn,những mối hiểm họa sẽ có thể xảy ra từ sự bất đồng giữa bản thân các tiểu bang và từ nạnbè phái, mất ổn định trong nước. Những điều này đã được đoán trước ở mức độ đáng kểtrong một số trường hợp, nhưng chúng xứng đáng có một bản nghiên cứu cụ thể và đầyđủ hơn.Con người phải được thoát ra khỏi tư tưởng duy tâm có thể đặt câu hỏi rằng: liệu nhữngtiểu bang này có nên hoặc là hoàn toàn tách ra hoặc là chỉ liên minh trong liên bangkhông hoàn chỉnh, những liên minh mà họ bị đẩy vào sẽ có những cuộc chiến thườngxuyên và bạo lực nhằm vào nhau. Cho rằng động lực cho các cuộc chiến, như là cuộctranh cãi chống lại sự tồn tại của họ, chính là để quên đi rằng con người là những kẻ đầytham vọng, hận thù và tham lam. Tìm kiếm sự hòa hợp giữa các vùng có chủ quyền vàkhông quan hệ với nhau là thiếu quan tâm đến quá trình diễn biến các sự kiện của loàingười và coi thường kinh nghiệm đã được tích lũy của các thế hệ.Những nguyên nhân của sự thù địch giữa các dân tộc thì không thể đếm xuể. Có một sốnguyên nhân phổ biến trong các thực thể của xã hội. Ở đây chính là sự đam mê quyền lựchay tham vọng đứng trên những người khác và quyền thống trị - sự ghen tị về quyền lựchay khát vọng về sự bình đẳng và sự toàn vẹn. Còn có những nguyên nhân khác có ảnhhưởng ít hơn mặc dù có tác dụng tương tự trong phạm vi ảnh hưởng của chúng. Đó là đốithủ và là sự cạnh tranh trong việc buôn bán giữa các quốc gia hoạt động thương mại. VàXXXIV
  34. 34. cũng có những cái khác nữa, cũng không ít hơn cái đã nói, chúng hoàn toàn có nguồn gốcriêng: trong sự gắn bó, sự thù hằn, tầm quan trọng, niềm hi vọng và sự sợ hãi của các cánhân lãnh đạo các cộng đồng mà họ là thành viên trong đó. Lớp người này, dù là nhữngnhân vật được yêu mến bởi một ông vua hay bởi nhân dân, hãy nhớ là, có quá nhiềutrường hợp đã lạm dụng những thông tin riêng tư mà họ có, và giả sử rằng lý do là vì mộtđộng cơ nào đó, đã không cân nhắc để hi sinh sự yên bình của quốc gia cho lợi ích cánhân hay sự hài lòng cá nhân.Pericles trứ danh, chỉ vì sự oán giận của cô gái làng chơi, trả giá bằng máu và của cải củanhững người đồng bào của ông ta, đã tấn công, đánh bại và hủy diệt thành phố của ngườiSAMNIANS. Cũng con người này, bị kích động bởi thù oán cá nhân đối với ngườiMEGARENSIANS, một dân tộc khác của Hi Lạp, hay để tránh sự truy tố về việc ông tađã bị coi là một kẻ tòng phạm trong việc trộm cắp liên quan đến tượng của Phidias, hayđể thoát khỏi sự kết tội đã được chuẩn bị để đưa ra chống lại ông ta trong việc phung phíngân quỹ nhà nước để mua chuộc dân chúng, hay là sự kết hợp của tất cả những nguyênnhân trên, là người đã khơi mào cuộc chiến nổi tiếng và tai hại đó, được đặt tên trong lịchsử Hi Lạp với cái tên cuộc chiến PELOPONNESIAN, cuộc chiến mà sau nhiều sự thăngtrầm, tạm dừng rồi lại tiếp tục, đã kết thúc bằng sự hủy diệt của cả Đế chế Athena.Hồng y giáo chủ đầy tham vọng, người đã là Thủ tướng chính phủ của vua Henry VIII,đã để cho ảo tưởng của ông ta thèm khát chiếc vương miện, ấp ủ niềm hi vọng thànhcông trong việc tranh giành phần thưởng lộng lẫy kia bằng sự ảnh hưởng của Hoàng đếCharles V. Để đảm bảo địa vị và quyền lợi của nền quân chủ hùng mạnh này, ông ta đẩynước Anh vào cuộc chiến tranh với nước Pháp, trái ngược với những trật tự đơn giản nhấtcủa cách hành động, và ở sự rủi ro đối với sự an nguy và nền độc lập, cũng như củavương quốc mà ông ta chịu trách nhiệm với những toan tính của ông ta, cũng như củaChâu âu nói chung. Đối với việc liệu đã bao giờ có một ông hoàng có triển vọng thựchiện kế hoạch của nền quân chủ toàn trị, đó là Hoàng đế Charles V, những mưu đồWolsey của ông ta đồng thời vừa là công cụ, vừa là kẻ bị lừa.XXXV
  35. 35. Sự ảnh hưởng mà sự cả tin của người đàn bà, tính hay hờn dỗi của một người khác và âmmưu của một kẻ thứ ba, có trong chính phủ hiện hành, sự lộn xộn và sự yên bình của mộtphần đáng kể của Châu âu, là những chủ đề rất hay được bàn dài dòng mà nói chung làkhông được biết đến.Để tăng thêm các ví dụ về tác dụng của những toan tính cá nhân trong việc hình thànhnhững sự kiện vĩ đại mang tầm quốc gia, hoặc ở nước ngoài hoặc ở trong nước, theochiều hướng của chúng, là sự lãng phí thời gian không cần thiết. Những người có sự hiểubiết không sâu sắc về nguồn gốc hình thành của chúng, sẽ tự nhớ ra đủ các loại ví dụkhác nhau, và những người có kiến thức khá tốt về bản năng con người sẽ không nấp saunhững cái bóng để đưa ra ý kiến dù là sự thực hay mức độ của khía cạnh đó. Tuy nhiên,có lẽ, sự tham khảo, có xu hướng minh họa nguyên tắc chung, có thể, với sự đúng đắn,được tạo ra một tình huống mà cuối cùng xảy đến với chúng ta. Nếu Shays không phải làmột CON NỢ TUYỆT VỌNG, thì không biết rằng liệu Massachusetts có bị ném vàocuộc nội chiến hay không.Mặc dù có bằng chứng được công nhận về sự từng trải, trong trường hợp này, vẫn thấyngười có tầm nhìn hoặc những người đầy tính toán, người mà sẵn sàng đứng ra để biệnhộ cho sự nghịch lý của nền hòa bình vĩnh viễn giữa các tiểu bang, mặc dù bị tách rời vàkhông thân thiện với nhau. Thiên tài của các nền cộng hòa (họ nói) đều yêu hòa bình; tinhthần của sự biến đổi xã hội có xu hướng làm yếu đi cách xử sự của con người, và để dậptắt tính khí dễ bị kích động mà rất thường hay gây nên những cuộc chiến tranh. Nhữngnền cộng hòa có tính thị trường, như của chúng ta, sẽ không bao giờ muốn lãng phí bảnthân chúng trong những cuộc chiến hủy diệt lẫn nhau. Chúng sẽ bị khống chế bởi sự quantâm lẫn nhau và sẽ nuôi dưỡng trên tinh thần của tình hữu nghị và sự hòa hợp với nhau.Có phải điều đó (ta có thể hỏi những người vạch kế hoạch về quan điểm chính trị) khôngphải là tầm quan trọng thực sự của tất cả các dân tộc để nuôi dưỡng tâm hồn rộng lượngvà có tính triết học? Nếu điều này là lợi ích thực sự của họ, liệu họ có theo đuổi nókhông? Liệu, trái lại, có đúng là không phải lúc nào cũng được nhận thấy rằng sự đam mêXXXVI
  36. 36. nhất thời và lợi ích trước mắt có quyền điều khiển tư cách con người tích cực và thiếtthực hơn các đề xuất chung hoặc riêng biệt của chính sách, tiện ích hay luật pháp không?Có phải các nền cộng hòa trong thực tế thì ít tham gia chiến tranh hơn các nền quân chủkhông? Có phải trước kia không được điều hành bởi CON NGƯỜI cũng như sau nàykhông? Có phải là không có những sự ác cảm, sự ưa thích, sự ganh đua và tham vọng củasự giành được không công bằng tác động đến các dân tộc cũng như các vương quốckhông? Có phải những nhóm người được ái mộ không phải chịu sự thúc đẩy của sự giậndữ, sự oán thán, ghen tị, sự tham lam và những xu hướng mạnh mẽ và không bình thườngkhác? Có phải đã không được hiểu thấu đáo rằng những quyết định của họ thường bị chiphối bởi một số cá nhân mà trong số đó họ đặt sự riêng tư vào và, tất nhiên, rất có thểđược tô vẽ bởi sự đam mê và quan điểm của những cá nhân đó? Liệu sự thay đổi trong xãhội cho đến nay có làm được gì hơn là thay đổi các mục tiêu chiến tranh không? Có phảisự ham thích giàu có không giống như sự đam mê độc đoán và mạnh mẽ như là đối vớiquyền lực và danh vọng? Có phải là không có nhiều cuộc chiến được phát động với độngcơ thương mại từ khi nó trở thành hệ thống phổ biến của các quốc gia như là đã xảy ratrước đây bởi sự tham lam của các vùng hay của lãnh địa? Có phải tinh thần của sự thayđổi xã hội, trong nhiều trường hợp, đã không nuôi dưỡng những động lực mới cho lòngtham, cho cả bên này và bên kia? Hãy để kinh nghiệm, những bài học ít sai lầm nhất củacon người, được nêu ra để có câu trả lời cho những câu hỏi này.Sparta, Athens, Rome và Carthage đều là những nền cộng hòa, hai trong số đó, Athens vàCarthage là kiểu thị trường. Nhưng họ thường xuyên tham gia vào các cuộc chiến tranh,gây chiến hoặc tự vệ, cũng như các nền quân chủ láng giềng trong thời gian đó. Sparta thìtốt hơn một chút so với một phe được điều hòa tốt, và Rome thì chưa bao giờ thỏa mãn sựchém giết và đi xâm chiếm.Carthage, mặc dù là nền cộng hòa kiểu thị trường, lại là kẻ gây chiến trong cuộc chiếnkhốc liệt và đã kết thúc bằng chính sự hủy diệt của nó. Hannibal đã mang quân tiến tớithủ đô của Italy và các cửa ngõ của Rome, trước khi tới Scipio, mang lại cho ông ta sựchinh phục hoàn toàn trên các vùng lãnh thổ của Carthage, và xâm chiếm toàn bộ Đế chế.XXXVII
  37. 37. Venice, về sau này, được nhắc đến hơn một lần trong các cuộc chiến của sự tham vọng,cho đến khi, trở thành một trong các vùng của Italy, giáo hoàng Julius II đã tìm ra cách đểthực hiện cái khối liên minh ghê gớm đó, cái mà đã đem lại tai họa chết người cho quyềnlực và sự kiêu hãnh của nền cộng hòa ngạo mạn này.Các tỉnh của Hà Lan, cho đến khi chúng bị ngập trong những nợ nần và thuế má, đã đóngvai trò chính và quan trọng trong các cuộc chiến ở Châu âu. Họ có những cuộc chiến đẫmmáu với người Anh để giành quyền thống trị trên biển, và là một trong số những kẻ thùbền bỉ nhất và khó đánh bại nhất của vua Louis XIV.Trong Chính phủ của Vương quốc Anh, những người đại diện cho nhân dân tạo nên mộtnhánh của cơ quan lập pháp quốc gia. Mối quan hệ có từ hàng bao nhiêu năm là sự theođuổi dễ nhận thấy nhất của đất nước này. Tuy nhiên, một số nước lại rất hay tham gia vàochiến tranh, và các cuộc chiến mà nước đó nhảy vào, trong nhiều trường hợp, lại bắtnguồn từ nhân dân.Hầu như rất phổ biến là các cuộc chiến có tính chất hoàng gia, nếu tôi có thể diễn đạt nhưvậy. Lời kêu gọi của dân tộc và sự thúc bách của những người đại diện của họ, trongnhiều trường hợp khác nhau, đã lôi kéo các nền quân chủ của họ vào cuộc chiến, hoặc giữhọ trong đó, ngược lại khuynh hướng của họ, và đôi khi còn ngược lại những lợi ích thựcsự của đất nước. Trong cuộc chiến để chứng tỏ sức mạnh không thể nào quên giữa haidòng họ thù địch AUSTRIA và BOURBON, đã giữ Châu âu ở trong lò lửa chiến tranhquá lâu, rất rõ là sự ác cảm của người Anh chống lại người Pháp, tiếp đến là tham vọng,hay đúng hơn là sự tham lam, của người lãnh đạo được lòng dân chúng, đã kéo dài cuộcchiến quá giới hạn được vạch ra bởi chính sách hợp lí, và với một quãng thời gian đángkể của sự chống đối đối với các ý kiến của triều đình.Các cuộc chiến của hai quốc gia được nói đến cuối cùng này, theo cách tính toán thú vị,gia tăng ngoài các tính toán thương mại, mong muốn hất cẳng và nỗi sợ bị hất cẳng, hoặcXXXVIII
  38. 38. là ở những nhánh cụ thể của việc buôn bán hoặc là đối với sự thuận lợi nói chung củathương mại và hàng hải.Từ những tổng kết về những gì đã xảy ra ở những quốc gia khác mà những hoàn cảnh củanó mang những nét rất giống với chúng ta, lí do nào chúng ta có thể phải đưa ra để lý giảinhững ảo tưởng sẽ lôi kéo chúng ta vào sự trông đợi nền hòa bình và lòng nhân ái giữanhững thành viên của liên bang hiện tại, trong một đất nước của sự chia cắt? Có phảichúng ta chưa thấy rõ sự sai lầm và quá đề cao những thuyết vô căn cứ làm cho chúng tabuồn cười với những lời hứa hẹn về việc bỏ qua những sự không hoàn chỉnh, sự yếu kémvà những việc xấu xa vốn gắn liền với xã hội dưới mọi hình thức? Có phải không phải lúcđể đánh thức giấc mơ dối trá về một thời đại vàng son và để chọn một phương ngôn thựctế cho con đường về tư cách chính trị của chúng ta mà chúng ta, cũng như những cư dânkhác của Trái đất, vẫn chưa cách xa cái đất nước hạnh phúc của sự hiểu biết hoàn hảo vàđức hạnh hoàn hảo?Hãy để cho tình trạng trì trệ của phẩm giá và lòng tin dân tộc mà chúng ta có bị chìmnghỉm đi, hãy để cho những sự phiền phức được cảm thấy ở khắp mọi nơi từ sự quản lílỏng lẻo và ốm yếu của chính phủ, hãy để cho cuộc nổi loạn ở một bộ phận của bang BắcCarolina, sự lộn xộn có tính đe dọa cuối cùng ở Pennsylvania, và những cuộc khởi nghĩa,những cuộc nổi loạn thực sự ở Massachusetts công khai đi.Giờ là sự hiểu biết thông thường của loài người từ phù hợp với những giáo lý của nhữngngười đã nỗ lực tới sự ngủ yên của những nỗi khiếp sợ của chúng ta đối với mối bất hòavà thù địch giữa các tiểu bang, trong trường hợp của sự chia rẽ mà xuất phát từ việc quansát lâu dài của tiến trình xã hội trở thành một loại chân lý trong đời sống chính trị, tìnhtrạng tương tự như thế, tạo thành những kẻ thù tự nhiên của các dân tộc. Một tác giả xuấtchúng phát biểu về chủ đề này: “CÁC QUỐC GIA LÁNG GIỀNG (anh ta nói) là nhữngkẻ thù tự nhiên của nhau trừ khi yếu điểm chung của chúng bắt buộc chúng liên kết vớinhau trong một CỘNG HÒA LIÊN BANG, và hiến pháp của chúng ngăn ngừa nhữngmối bất đồng, dập tắt sự đố kị thầm kín mà sẽ đưa tất cả các bang vào việc nâng cao bảnXXXIX
  39. 39. thân họ và không có lợi cho các bang láng giềng của họ”. Cùng lúc, đoạn này chỉ raTHẢM HỌA và gợi ý CÁCH CỨU CHỮA.PUBLIUSXL
  40. 40. Thư Liên bang số 7Mối nguy hại từ những bất đồng giữa các tiểu bang (tiếp theo)Gởi cư dân Tiểu Bang Nữu Ước:Đôi khi có người được hỏi rằng, trong một bầu không khí có vẻ thắng lợi, sự khích lệ nàoliên bang có thể có, nếu bị làm cho mất đoàn kết, và gây chiến với nhau? Câu trả lời đầyđủ cho câu hỏi này là: chính những sự khích lệ đã dìm các dân tộc trên thế giới trong bểmáu, trong các giai đoạn khác nhau. Nhưng, không may cho chúng ta, câu hỏi đã nhườngchỗ cho một câu trả lời cụ thể hơn. Có nhiều nguyên nhân cho những sự khác biệt ngaytrong tư duy có tính nhất thời của chúng ta, của xu hướng mà trong đó, thậm chí dưới sựràng buộc của hiến pháp liên bang, chúng ta có đủ kinh nghiệm để cho phép chúng tahình thành nên một phán quyết có thể được trông đợi nếu những ràng buộc này bị dỡ bỏ.Lúc nào cũng thế, những tranh cãi về lãnh thổ luôn được coi là một trong những nguyênnhân phổ biến nhất của sự thù địch giữa các dân tộc. Có lẽ phần lớn các cuộc chiến đã tànphá Trái đất bắt nguồn từ động cơ này. Động cơ này tồn tại trong chúng ta rất mãnh liệt.Chúng ta có cả một vùng đất rộng lớn chưa có người định cư ngay trong lòng nước Mỹ.Vẫn còn có những đòi hỏi trái ngược và lằng nhằng giữa các tiểu bang, và sự tan rã củakhối liên hiệp sẽ tạo nên một nền tảng cho những yêu sách tương tự giữa các tiểu bang.Thật rõ ràng rằng, cho đến nay, họ đang có những thảo luận nghiêm túc và sôi nổi liênquan đến quyền lực đối với các vùng đất mà đã không được cấp trong thời gian của cuộccách mạng, và thường là mất tên tuổi của các vùng đất hoàng gia. Các bang với nhữnghạn chế của những chính phủ trực thuộc nó đã tuyên bố rằng đó là tài sản của họ, cácbang khác thì cho rằng quyền của hoàng gia về khoản này đã chuyển giao cho liên minh;đặc biệt như là vùng lãnh thổ miền Tây mà, hoặc bằng sự chiếm hữu trên thực tế hoặcthông qua sự đệ trình của những người da đỏ làm chủ, đã phải chịu sự cai trị của VươngXLI
  41. 41. quốc Anh, cho đến giờ nó đã bị tước bỏ hiệp ước hòa bình. Có người nói rằng, trong tấtcả các sự kiện, đây là thành quả của liên bang thông qua sự thỏa hiệp với một thế lựcngoại bang. Đó là một chính sách khôn ngoan của Quốc hội để nhượng bộ cuộc chiếnnày, bằng việc thuyết phục các bang gộp đất đai thành liêng bang để tất cả các bên cùngcó lợi. Việc này đã làm xong xuôi, dưới sự tiếp nối của liên minh, để tạo ra một tầm nhìnrõ rệt cho một cái kết có hậu cho cuộc tranh cãi. Tuy nhiên, sự chia cắt của liên bang, sẽlàm sống lại cuộc tranh cãi này, và sẽ tạo ra những cuộc cãi vã khác cũng về vấn đề này.Hiện tại, một diện tích lớn của miền Tây bỏ không, ít nhất là bằng việc chuyển giao, nếukhông bởi bất cứ quyền nào trước đây, là tài sản chung của liên bang. Nếu việc đó đã điđến hồi kết, các bang đã đưa ra việc chuyển giao, trên nguyên tắc của thỏa thuận liênbang, sẽ là thông minh khi động cơ của việc chuyển giao đã hết, để khai hoang các vùngđất như một sự thừa kế. Các bang khác thì không còn nghi ngờ gì là họ sẽ khăng khăngđòi sự cân bằng, về quyền đại diện. Lý lẽ của họ đưa ra sẽ là, việc bàn giao, một khi đãđược thiết lập, sẽ không thể hủy bỏ được, và tính pháp lý trong việc tham gia vào vấn đềlãnh thổ đạt được hoặc bị ràng buộc bởi bằng những cố gắng chung của liên bang, vẫnkhông giảm. Trái với khả năng có thể xảy ra, nếu được thừa nhận bởi tất cả các bang, màmỗi bang có quyền chia sẻ tài sản chung này, vẫn sẽ có một khó khăn để vượt qua, liênquan đến một nguyên tắc phù hợp cho việc phân chia. Các nguyên tắc khác nhau sẽ đượcxây dựng bởi các bang khác nhau để phục vụ cho mục đích này, và nếu chúng ảnh hưởngđến những lợi ích trái ngược nhau của các bên, chúng có thể không dễ làm tổn hại đếnmột sự điều chỉnh có tính ôn hòa.Trên những cánh đồng của miền Tây, chúng ta nhận thấy một chiến trường của những sựđòi hỏi đầy sự thù địch, không hề có bất cứ một trọng tài nào hay quan tòa chung nào đểđứng giữa các bên đang tranh giành nhau. Suy luận từ quá khứ cho đến tương lai, chúngta sẽ có một nền tảng tốt để hiểu rõ, rằng đôi khi một thanh kiếm sẽ được dùng đến vớivai trò của một quan tòa đối với những khác biệt. Những tình huống của cuộc tranh cãigiữa bang Connecticut và Pennsylvania, liên quan đến vấn đề đất đai ở Wyoming, khuyênchúng ta đừng có lạc quan trong việc mong chờ một thỏa hiệp dễ dàng cho những ý kiếnkhác biệt kiểu như thế. Các điều khoản của liên bang bắt buộc các bên đệ trình những vấnXLII

×