Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.
Chương 1:
NHỮNG BÀI
DỰ THI UPU
ĐẠT GIẢI
NHẤT QUỐC
GIA
viết thư UPU lần thứ 33 năm 2003 : “Tôi viết thư trao đổi với bạn: Thiếu nhi chúng
mình phải làm gì để góp phần xóa đói gi...
không chỉ soi sáng một ngày mà sẽ soi sáng được nhiều người. Nhà mình sẽ lấy số tiền
kia mua ngọn mía, mua phân bón. Tất c...
Viết thư UPU lần thứ 34 năm 2005 : những tác động của thảm họa thiên nhiên đến
đời sống con người
Quảng Nam, Việt Nam ngày...
Hơn hai trăm ngàn người mà phần nửa là trẻ em đã bị sóng thần cuốn đi trong nháy mắt !
Dẫu biết rằng không nỗi đau nào lớn...
chúng con, hở Mẹ ?
Giờ đây, toàn nhân loại đang bằng mọi cách chung tay xoa dịu nỗi đau do thảm họa sóng
thần gây ra. Chún...
trường. Bạn hãy viết thư gửi con người trên trái đất, bày tỏ với họ xem con người có
thể làm gì để giúp bạn sống sót?"
Kín...
tự nhiên mà Tạo hóa đã tạo dựng nên. Môi trường, hay nói đúng hơn là thiên nhiên, đâu
phải là cái bãi rác công cộng để con...
Viết thư quốc tế UPU lần thứ 37 năm 2008 : “Hãy viết thư cho một người nào đó để
nói tại sao thế giới cần sự khoan dung”
V...
như ông. Chúng tôi sẵn sàng tha thứ nếu ông nhận ra sai lầm để thay đổi. Nhưng liệu ông
có thể khoan dung cho chính mình k...
Tôi hy vọng dù điều đó thật mong manh!
Chào ông!
Hồ Thị Quế Chi (học sinh lớp 10 văn, trường THPT chuyên Bắc Ninh, TP Bắc ...
Bác biết không, gánh nặng gia đình lúc này đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ cháu. Cháu
thương bố và thương mẹ quá nên cứ thầ...
cùng các bác lãnh đạo khác sẽ có những chủ trương, những hướng giải quyết thích hợp để
giảm thiểu đến mức thấp nhất tai nạ...
Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu
có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ...
vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ một chút
lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. M...
Ngài hiểu tại sao không? Đơn giản, từ những sự kiện gần đây tôi mới nhận ra rằng: “Bảo
vệ rừng cũng giống như một trận chu...
biết hiệu ứng Domino chứ? Giả sử rừng không tồn tại, vạn vật thiếu ôxi; Đất không còn
tồn tại, vạn vật chìm trong biển nướ...
Chưa muộn để vẽ lại màu xanh cho Trái Đất từ những việc làm nhỏ cho đến những hội
nghị lớn. Với tư cách là một fan hâm mộ ...
Chao ôi! Có phải cuộc sống đã quá đỗi bất công với anh? Phải chăng “muôn sự là tại
trời” và con người ta sinh ra đã phải c...
chi nếu anh không lập nên những kỷ lục làm rúng động cả thế giới như Usain Bolt? Quan
trọng là anh đã xô đổ giới hạn của c...
mưa gọi gió. Sức mạnh chúng ta đều đọ ngang trời đất. Hàng năm, ta dâng nước trả hờn
mi cũng chỉ vì “ngứa ghẻ đòn ghen” mà...
ta có chỗ trú thân, tích cực đẩy mạnh công tác tuyên truyền giáo dục ý thức cho người
dân biết cách bảo vệ ta bằng những h...
rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu
cũng không mang đến được.
Đó chẳng phải ...
Không chỉ nuôi ước mơ về một gia đình hạnh phúc, cháu còn muốn được đi học, được vui
chơi như biết bao bạn bè cùng trang l...
Phải rồi ông ơi, từ ngày “Cô bé bán diêm” được xuất bản và phát hành ở nhiều nước
trên thế giới, có rất nhiều fan hâm mộ v...
Chương 2:
NHỮNG BÀI
DỰ THI UPU
ĐẠT GIẢI
QUỐC TẾ
(NHẤT, NHÌ, BA)
Viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 năm 2010: “Hãy viết thư cho một người nào đó, để
nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự b...
important to talk about AIDS and help protect each other. You told the kids that you can't
contract HIV through dishes, fo...
drink. This guy began to get aggressive and even though I told him to stop, he kept on
going. I ran on to the beach and cr...
*Bài đạt giải nhất UPU Quốc tế: Charde Gittens (Barbados)
Ngày 01 tháng 01 năm 2011
Kính gửi Công ty Đồ gỗ Barakat,
Thưa N...
thường xuyên đang phá hủy các thành phố, và không một ai tin lời tôi nếu tôi đưa ra giải
pháp rất đơn giản. Giải pháp đó n...
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm
Upcoming SlideShare
Loading in …5
×

Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm

3,824 views

Published on

Những bài dự thi UPU giải nhất Quốc gia và giải nhất, nhì, ba Quốc tế

Published in: Education
  • Be the first to comment

Tổng hợp thư UPU Việt Nam và Quốc tế qua các năm

  1. 1. Chương 1: NHỮNG BÀI DỰ THI UPU ĐẠT GIẢI NHẤT QUỐC GIA
  2. 2. viết thư UPU lần thứ 33 năm 2003 : “Tôi viết thư trao đổi với bạn: Thiếu nhi chúng mình phải làm gì để góp phần xóa đói giảm nghèo”. Lào Cai, ngày 5 tháng 3 năm 2004 Thảo My thân mến! Vào hôm nhà trường phát động phong trào “Tuyên truyền khoa học kỹ thuật góp phần xoá đói, giảm nghèo”, mình lại nhớ đến món quà bạn tặng gia đình mình. Nỗi nhớ thôi thúc mình viết thư thăm bạn, mong được cùng bạn ôn lại chặng đường cả nhà mình đã vượt qua, coi như một “báo cáo thành tích” với Thảo My, được không? “… Cháu vừa xem xong tivi, nhìn những hình ảnh về hoàn cảnh gia đình bác xuất hiện trên màn hình, cháu thực sự rơi nước mắt. Sinh ra trong một gia đình từng có một thời gian dài nghèo đói, túng quẫn, lại không may bị tàn tật từ nhỏ, nên cháu thấu hiểu nỗi khổ của người lâm vào cảnh đói cơm, rách áo như gia đình bác. Với tấm lòng thành thật của mình, cháu xin gửi toàn bộ số tiền mà cháu tiết kiệm được cộng với số tiền thưởng mà cháu vừa nhận trong giải cờ vua của tỉnh, mong bù đắp một phần khó khăn, thiếu thốn mà gia đình bác đang phải chịu đựng…”. Thảo My ơi! Cho đến lúc này, mỗi người trong gia đình mình đều ghi nhớ từng câu, từng chữ trong lá thư của bạn. Nó là kỷ niệm, là tấm gương để cả nhà mình soi vào, học tập. Thảo My thân mến! Bạn biết không, hôm nhận được thư, được tiền của bạn, nhà mình như có giông, có bão. Ánh trăng soi qua những lỗ thủng lỗ chỗ trên mái, nhảy múa khắp nhà như đám đom đóm mùa hạ. Đêm ấy, gió thổi ù ù, lùa qua vách nứa mỏng manh, rít lên như phù thuỷ đòi nợ. Đêm ấy, bố không nói không rằng, cái điếu hút thuốc to tướng liên tục rít lên lọc sọc. Hai mẹ con mình lo ngại, nhà đang trong cảnh “ném gậy chẳng vướng vật gì”, nay lại thấy bố như vậy nên sợ lắm. Lúc ông lửa đã “ăn no nê” cái củi gộc, bố móc túi đưa cho mình tờ giấy. Những dòng chữ trong lá thư của bạn làm cho lòng mình hân hoan như dê con mùa cỏ. Nhưng lạ thật, trước đây, mỗi lần thồ ngô, thồ củi ra chợ bán, thế nào bố cũng mang về cân thịt, còn lần này có người cho cả triệu đồng mà bố chịu để cái chảo treo mốc trên vách, ngọn lửa trong bếp thẳng như đốt củi sưởi… Mình chưa kịp hỏi thì bố đã bập mạnh con dao vào cột nhà, nghiến răng: - Ăn cả cơm trẻ con thế này thì còn gì là người nữa! Thảo My ơi! Câu nói của bố làm cho lòng mình tê tái. Xưa nay, bản mình ai cũng quen với sắn, ngô hơn là quen với thịt, cá. Đi khắp bản chẳng ai than nghèo mà chỉ kêu ngày dài, tháng dài, năm dài. Trước khi nhận được thư của My, có một đoàn người lên khuấy tung cả bản mình lên. Họ vác theo cái máy có một mắt to tướng, soi vào từng ngóc ngách nhà mình, rồi hỏi bố hết chuyện này, chuyện khác. Tưởng gì, nào ngờ sau đó nghe nói họ mang cái nghèo của nhà mình đi khoe với mọi người trên tivi. Lần đầu tiên, suốt một đêm cả nhà mình không ngủ. Sáng ra, khi ông mặt trời chưa kịp thức dậy thì bố mẹ đã lục tục xuống núi. Buổi trưa, lúc mình đi học về thì lửa trong bếp đã đỏ. Bố kéo mình vào cạnh bếp, ấn củ sắn nướng vào tay rồi bảo: - Ăn đi rồi ra rừng mà mang cây sặt, cây nứa về rào lại cái vườn. Mình chưa kịp hết ngạc nhiên thì bố bảo: - Bố, mẹ vừa ra xã về, đầu óc bố mẹ sáng rồi, không thể để cái nghèo như cái dây mài mọc năm này sang năm khác mãi được. - Dạ, nhưng!!! - Bố sẽ lấy tiền của Thảo My đem chôn, nhưng không phải chôn trong nhà, mà chôn ngoài vườn. Cán bộ bảo, với nhà nghèo, tiền nó giống như ngọn đèn dầu. Nếu biết cách nuôi, nó
  3. 3. không chỉ soi sáng một ngày mà sẽ soi sáng được nhiều người. Nhà mình sẽ lấy số tiền kia mua ngọn mía, mua phân bón. Tất cả mọi người hãy chung tay vào. Phải bắt khu vườn kia đẻ ra nhiều tiền để khỏi phụ lòng cái Thảo My. - Bố mình còn nói: “Thảo My nó tàn tật mà còn biết nghĩ mọi cách để làm việc, lại còn có tiền giúp mình. Chả lẽ mình khoẻ mạnh mà chịu bó tay? Hơn nữa, đất ở đây rộng mà mình cứ bỏ hoang mãi, xấu hổ lắm!”. Lời của bố như nước chảy vào ruộng ải, hai mẹ con mình hăng hái vào rừng chặt cây sặt, cây nứa về làm hàng rào. Bố ra huyện mua ngọn mía, mua phân, rồi cả nhà cày, bừa lên luống. Công việc cuốn đi như trong mùa gặt. Chưa đầy một tuần trăng mà ngàn rưỡi ngọn mía đã được ủ ngon lành trong đất. Chẳng bù trước đây, nhà mình chỉ chờ với đợi. Mình nhớ, khi xã đến vận động lợp lại nhà, bố thủng thẳng: “Không lợp đâu, chờ Chính phủ nó mang tấm lợp về nó lợp cho thôi” . Huyện làm đường qua bản. còn hơn trăm bước chân là nối được sân nhà với đường lớn mà bố dứt khoát chờ. Đường điện đi qua đầu hồi mà bố cũng không chịu đưa vào trong nhà. Cái sự trông đêm, chờ ngày, trông mưa chờ nắng ấy đã ăn sâu vào nếp nghĩ của nhiều người vùng cao rồi. Vụ thu hoạch đầu tiên, vườn mía cho nhà mình hơn một tấn đường làm mọi người trong bản đã phải nghĩ lại. Thảo My biết không, cây mía giờ đây không chỉ xanh ở vườn nhà mình mà còn lan ra nhiều khu vườn khác nữa. Căn nhà của gia đình mình cũng đã đổi thay; mái gianh dột nát nhường chỗ cho những tấm lợp Prô xi măng; các bức vách được làm lại chắc chắn, ánh điện đã soi sáng góc học tập của mình… Bố còn bảo, thu vụ mía này xong sẽ mời Thảo My lên chơi nữa cơ. Thảo My thân mến! Nếu cái đói, cái nghèo của nhà mình không được phơi lên màn hình, nếu Thảo My, những người trong gia đình Thảo My không có tấm lòng vàng và nếu không có ngành Bưu chính đưa thư và tiền lên cho bố mình thì có lẽ bố mình và cả cái bản người Dao heo hút của mình vẫn chìm trong lệ thuộc, chờ đợi. Người Dao thường nói: “Một người bắc cầu trăm người qua, một người chép sách trăm người xem”. Cây cầu, cuốn sách của bạn, của các cô, các chú đã nối vòng tay lớn với nhiều miền trên đất nước, trong đó có bạn và gia đình mình. Mình cũng đã kịp hiểu ra rằng cái cần nhất của người leo dốc là phải có một cái đích. Giờ đây, nhờ Thảo My, gia đình mình đã vượt qua chặng đường đầu của xoá đói, giảm nghèo và mình hứa với Thảo My sẽ động viên cả nhà làm mọi cách để thoát hẳn khỏi tai hoạ ấy. Thảo My ơi! Cuộc “leo dốc” của nhà mình lần này không đơn độc nữa. Bài phát biểu của mình trong buổi phát động phong trào “Tuyên truyền khoa học kỹ thuật góp phần xoá đói, giảm nghèo” đã được nhiều người chú ý. Không những thế, mình còn được các thầy, cô giáo và các bạn về tham quan vườn mía và phổ biến cách trồng, chăm sóc loài cây có thể nhanh chóng xoá đói giảm nghèo này. Hôm nay, khi mình viết thư cho bạn thì mấy ngàn ngọn mía giống của nhà mình đang bật lên những mầm xanh hy vọng trên vườn của bốn mươi bạn cùng lớp. Hè này, mời bạn lên Lào Cai. Bọn mình sẽ đãi cậu những trái đào Sa Pa ngọt lịm, những trái mận Bắc Hà giòn tan như tiếng cười con gái và có lẽ điều đáng quý nhất là bọn mình sẽ được khoe những vườn mía xanh tươi bắt đầu nảy mầm từ tấm lòng vàng của bạn. Xin chào bạn. Hẹn mùa hè này gặp mặt. Bạn gái
  4. 4. Viết thư UPU lần thứ 34 năm 2005 : những tác động của thảm họa thiên nhiên đến đời sống con người Quảng Nam, Việt Nam ngày 9 tháng 1 năm 2005 Kính gửi mẹ ! Mẹ trong câu chuyện cổ “Một bà Mẹ” của Nhà văn Andersen ! Và tất cả các bà mẹ đã từng đau đớn vì mất con ! Mẹ yêu dấu ! Con đã từng xúc động biết bao ! Nước mắt con đã ướt đẫm trang sách khi con đọc về Mẹ với nỗi đau đớn tột cùng khi bị Thần Chết cướp đi đứa con bé bỏng, tội nghiệp của mình. Con còn nhớ, Mẹ đã lao vào bóng đêm với tiếng kêu gào tuyệt vọng, Mẹ đã nhỏ máu trong tim. Mẹ đã hy sinh đôi mắt. Mẹ đã đổi mái tóc đen huyền thành mái đầu tóc bạc. Mẹ còn định uống cạn nước hồ để quyết tìm đến nơi mà Mẹ nghĩ Thần Chết đã mang con Mẹ đến. Hẳn lúc ấy, con tim Mẹ đã đau đớn tột cùng, Mẹ đã khóc đến mỏi mòn đôi mắt phải không Mẹ ? Vậy mà hôm nay, nước mắt đã chảy hơn gấp ngàn lần. Không phải của riêng ai, mà là nước mắt của toàn nhân loại khi phải chứng kiến tai họa thảm khốc do động đất và sóng thần gây ra ở hàng loạt các nước châu Á. Mẹ ơi ! Có phải lúc này đây, con đang gặp lại hình ảnh Mẹ trong nỗi đau đớn tột cùng ? Mẹ là Mẹ Srilanca hay Mẹ Ấn Độ ? Mẹ là Mẹ Thái Lan hay Mẹ Inđônêxia ?... Ngày xưa trong khu vườn của Thần Chết, Mẹ đã vạch từng bông hoa, lá cỏ để tìm cho ra đâu là linh hồn bé bỏng của con mình. Còn bây giờ, con lại thấy hình ảnh Mẹ thất thểu lật từng thi thể nạn nhân để mong tìm thấy hình hài bé nhỏ của những đứa con. Đôi mắt Mẹ đau đáu, vô hồn như muốn hỏi biển cả, trùng khơi đã mang đi đâu những đứa con của Mẹ ? Chỉ mới ít phút đây thôi, chúng con đang cùng lũ bạn nô đùa trên bãi biển. Vậy mà giờ đây !... - Tôi phải tìm ra các con tôi ! Mẹ ơi ! Tìm đâu cho thấy ???
  5. 5. Hơn hai trăm ngàn người mà phần nửa là trẻ em đã bị sóng thần cuốn đi trong nháy mắt ! Dẫu biết rằng không nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau nào. Cha mẹ mất con. Chồng vợ mất nhau. Anh chị em phải chia lìa. Người thân mất người thân. Không mất mát đau thường nào nhỏ cả ! Nhưng con vẫn rất sợ và sợ nhất là phải chứng kiến nỗi đau của những bà mẹ mất con. Đối với tất cả các bà mẹ trên thế gian này thì mất con còn là điều kinh khủng hơn mất chính bản thân mình. Cũng như Mẹ vậy thôi, Mẹ đã từng khóc đứa con tội nghiệp của Mẹ đến nỗi đôi mắt Mẹ đã trôi theo dòng nước mắt, rơi vào lòng hồ để biến thành hai viên ngọc sáng chói. Mẹ ơi ! Trong thế giới cổ tích huyền bí của Mẹ còn có cả Nàng Tiên Cá xinh đẹp, dịu hiền đấy thôi ! Giờ này, chị đang ở chốn nào trong biển cả bao la ? Chị đang gieo hạnh phúc, đang chữa lành vết thương cho những ai, cho những nơi nào trên thế gian rộng lớn này ? Chị có cứu được ai trong số hai trăm ngàn sinh linh bị sóng cuốn trôi trong thảm họa này không ? Mẹ ơi ! Ngay cả một linh hồn bất diệt giữa biển cả bao la kia như Nàng Tiên Cá mà còn phải bất lực trước cơn thịnh nộ của biển khơi. Vậy thì loài người chúng con sẽ ra sao đây ? Mỗi con người sinh ra đều có mẹ. Nên mỗi sinh linh nằm xuống lại có một trái tim của một người mẹ phải rỉ máu đau thương. Nếu có thể, con xin cầu mong cho tai nạn thảm khốc này sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Đừng có người mẹ nào phải mất con. Đừng có người thân nào phải chia lìa người thân. Nhưng không được rồi, Mẹ ơi ! Sự thật đau thương đang phơi bày trước mắt toàn nhân loại. Không trái tim nào là không khỏi đau đớn, huống hồ là trái tim những người mẹ. Con được biết, nếu có một hệ thống cảnh báo sóng thần ở khu vực Ấn Độ Dương thì con số thương vong sẽ giảm đi đáng kể. Nhưng tại sao lại không có Mẹ nhỉ ? Bởi vì các quốc gia châu Á đâu có đủ tiền. Vậy tại sao các nước giàu hơn lại không thể hỗ trợ để làm nên một việc cần thiết cả với chính họ như vậy ? Trong khi họ có thể đổ cả núi tiền vào những cuộc chiến tranh đẫm máu ? Mà tuổi thơ chúng con thì chỉ cần hòa bình và hạnh phúc. Tìm đâu ra những thiên đường hạnh phúc như Mẹ hằng mơ ước cho những đứa trẻ như
  6. 6. chúng con, hở Mẹ ? Giờ đây, toàn nhân loại đang bằng mọi cách chung tay xoa dịu nỗi đau do thảm họa sóng thần gây ra. Chúng con không thể nào cứu được những sinh linh đang bị trôi dạt theo dòng nước. Chúng con chỉ có thể góp một phần nhỏ bé của mình : Đó là ít thuốc men, chút lương thực hay một khoản tiền nho nhỏ cho những người còn sống sót mà thôi. Nhưng Mẹ ơi ! Dẫu rằng một lời an ủi chẳng nghĩa lý gì so với nỗi đau mất con của các Mẹ, thì con cũng xin Mẹ, xin tất cả các bà Mẹ đau khổ trên thế gian này nhận của con một sự sẻ chia xuất phát từ tận đáy lòng mình. Con xin cầu nguyện cho trái tim các Mẹ sớm được bình yên và tỏa sáng. Để ở một nơi nào đó, những đứa con luôn cảm thấy ấm áp như đang được sưởi ấm bằng chính vầng Mặt Trời nơi con tim Mẹ. Mẹ thân yêu ! Một lần nữa, con xin Mẹ bớt nỗi buồn. Bởi đứa con yêu dấu của Mẹ đã được về bên Thượng Đế, sẽ được người chở che. Đứa con của Mẹ ra đi là đi về với chốn vĩnh hằng, về với chốn thiên đàng hạnh phúc. Nơi ấy luôn tràn ngập ánh sáng, tràn ngập niềm vui. Nơi ấy không có sự khổ ải, trầm luân và cũng chẳng bao giờ bị chìm trong đen tối. Mẹ yêu dấu ! Con cầu mong rằng với tất cả khổ đau mà con người đang phải chứng kiến do thảm họa thiên nhiên gây ra thì thế giới - con muốn nói đến những người lớn - sẽ thức tỉnh. Không còn hận thù, không còn chiến tranh, không phân biệt chủng tộc, quốc gia hay tôn giáo, con người sẽ sát cánh bên nhau để sự nhỏ bé của mỗi một con người sẽ tạo nên sức mạnh cho toàn nhân loại, vượt qua những tai ương, hiểm họa. Mẹ ơi ! Con nghe nói rằng nỗi đau được chia sẻ thì nỗi đau sẽ vơi đi một nửa. Con hy vọng lá thư của con sẽ vượt qua cả thời gian và không gian để đến được với Mẹ, với tất cả các bà Mẹ đau khổ trên thế gian này, mang lại cho các Mẹ một niềm an ủi. Bởi con đã viết lá thư này bằng chính sự thôi thức của trái tim con. Gửii đến thế giới muôn màu của Mẹ. Gửi đến Mẹ. Một trái tim muốn được sẻ chia. Viết thư quốc tế UPU lần thứ 36 năm 2007: "Hãy tưởng tượng bạn làmột động vật hoang dã, nơi sinh sống của bạn đang bị đe doạ bởi sự biến đổi của thời tiết và môi
  7. 7. trường. Bạn hãy viết thư gửi con người trên trái đất, bày tỏ với họ xem con người có thể làm gì để giúp bạn sống sót?" Kính gửi: Ngài George Bush Chắc Ngài sẽ rất ngạc nhiên khi nhận được lá thư này của tôi, lá thư của thủ lĩnh bộ tộc sói ở miền Bắc Canada, quê hương của loài sói thuần chủng, của loài sói cao quý và mạnh mẽ. Bên cạnh tôi lúc này là đứa con trai đầu lòng đang hấp hối. Chắc có lẽ nó khó qua khỏi đêm nay, Ngài ạ? Nó đã uống phải nguồn nước bị nhiễm bẩn do một nhà máy khai thác và chế biến gỗ thải ra. Ngài cũng là một người cha, nên có lẽ Ngài hiểu nỗi đau của tôi chứ, nỗi đau của một người cha mất con, nỗi đau khi nhìn thấy con trai mình quằn quại đau đớn chết dần chết mòn mà không làm gì được. Ngài ơi tôi đã sai lầm khi để cho con trai mình rong chơi xa đàn một điều mà xưa nay chưa hề có trong tập tục của loài sói chúng tôi. Nhưng, nếu con người không thải những chất độc hại xuống nguồn nước ấy thì con trai tôi đã không ra nông nỗi này! Thưa Ngài Quốc gia của Ngài là đất rước có nền kinh tế phát triển nhất thế giới, nên tôi nghĩ chắc nước Mỹ cũng có vô số những nhà máy, những khu công nghiệp đồ sộ. Ngài rất tự hào về điều đó, phải không? Ngài có thể hãnh diện tuyên bố với thế giới rằng Hoa Kỳ là quốc gia có nền kinh tế phát triển và tiến bộ nhất, nhưng liệu Ngài có dám tuyên bố rằng Hoa Kỳ là quốc gia có bầu không khí trong lành nhất không? Tôi vừa nhận được thư của người anh em Gấu Trắng ở Nam Cực, bảo rằng lỗ thủng tầng ôzôn ở đó đã lớn đến mức báo động và sự gia tăng không ngừng của nhiệt độ đang làm cho lớp băng ở đó tan chảy? Nước biển dâng cao đột ngột sẽ làm ngập lụt các đồng bằng phì nhiêu và bao hệ lụy khác về môi trường sẽ xảy ra, không chỉ đe dọa sinh mạng, sự sống của hàng trăm, hàng ngàn sinh vật trên Trái đất mà còn đe dọa chính sự sống của loài người. Ngài có biết, cứ hai mươi bốn giờ trôi qua lại có hàng trăm sinh vật trên Trái đất biến mất và hàng ngàn loài sinh vật còn lại thì đứng bên bờ vực tuyệt chủng không? Dường như việc ngã xuống bờ vực đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Chẳng phải chính loài người cũng đang phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật hiểm nghèo xuất phát từ môi trường ô nhiễm đó sao? Ngài có biết vì sao tôi lại nói với Ngài tất cả những điều ấy không? Ngài không thắc mắc tự hỏi vì sao mà băng tan hay các chất thải hóa học và rác từ đâu ra hay sao? Không, một vị Tổng thống như Ngài hẳn đã biết rõ tất cả những điều ấy. Và đó chínhlà lý do vì sao tôi viết thư cho Ngài, ngài Bush ạ! Đã có bao giờ Ngài tự hỏi sau lưng cái nền khoa học tiên tiến của nước Ngài nói riêng và thế giới nói chung là gì chưa? Có phải đó chính là những cuộn khói đen kia bốc lên từ ống khói của các nhà máy, từ hàng triệu ô tô... đã tạo nên các cơn mưa axit, là hàng núi rác thải công nghiệp đang làm ô nhiễm bầu không khí gây ra hiệu ứng nhà kính - nguyên nhân làm Trái đất nóng lên dẫn đến tan băng ở hai cực địa cầu, là... Ngài có biết mất bao nhiêu thời gian để Tạo hóa ban cho con người và mọi loài sinh vật một môi trường sống hoàn hảo không? Thế mà từ khi cần nâng cao đời sống, cần chế tạo vũ khí để tranh giành quyền lực, loài người đã thẳng tay xô đổ thế cân bằng
  8. 8. tự nhiên mà Tạo hóa đã tạo dựng nên. Môi trường, hay nói đúng hơn là thiên nhiên, đâu phải là cái bãi rác công cộng để con người thoải mái đổ xuống, đâu phải là nơi để loài người thử vũ khí hạt nhãn đầy nguy hiểm của mình. Rồi khi thiên tai, dịch bệnh xảy ra, từ những hậu quả ấy con người lại oán trách thiên nhiên sao quá nghiệt ngã và bất công với con người?! Tôi không phủ nhận, thưa Ngài, không hề phủ nhận những gì mà con người đã cốgắng để cải thiện môi trường. Một trong số những con người thể hiện cố gắng ấy là vị Tổng thư ký Liên hiệp quốc Kofi Annan. Ông đã đoạt giải Nobel về môi trường. Giải thưởng đó là rất xứng đáng. Thế nhưng những con người như thế hình như còn quá ít, quá ít để bù đắp cho sự ô nhiễm môi trường mà hàng triệu triệu con người đã và đang gây ra. Vì thế mà ngày hôm nay, thưa Ngài, với tư cách là một vị thủ lĩnh đối thoại với một vị thủ lĩnh, tôi không phải ''đề nghị'' mà là ''yêu cầu'' Ngài và loài người phải hành động ngay một cách thiết thực để cải thiện và bảo vệ môi trường. Với uy tín của mình, Ngài hãy bàn với các quốc gia khác lập ngay những tổ chức quốc tế để bảo vệ môi trường, có các biện pháp nhằm hạn chế ngay việc phá rừng, có các đạo luật để bảo tồn thú quý hiếm. Bên cạnh đó, các Ngài phải tìm ngay các biện pháp xử lý rác thải, xử lý hóa chất, hạn chế khí thải độc hại và bảo vệ trong lành nguồn nước. Những điều đó tôi và cả bộ tộc sói không chỉ ở Canada mà cả toàn thế giới cũng không thể làm được. Nhưng loài người của Ngài thì có thể làm được. Đừng bao giờ nói ''Môi trường đã quá ô nhiễm, chúng tôi không thể làm gì được''. Con người đã ''phá'' thì con người cũng ''xây'' lại được. Nếu tôi là Tạo hóa, tôi chắc chắn sẽ hối hận vì đã cho loài khỉ tiến hóa thành người mà không ban cho loài sói cái vinh dự đó. Khi biết con trai mình không thể thoát khỏi bàn tay tử thần, tôi đã nổi giận tập hợp toàn thể bộ tộc sói, quyết tâm giết hết những kẻ tàn nhẫn trong cái nhà máy kia để trả thù. Nhưng, khi tôi chuẩn bị lên đường, con trai tôi đã ngăn lại. Ngài có biết nó nói gìkhông ? ''Cha, cha đừng làm thế. Con biết cha yêu con, nhưng nếu cha tấn công những người đó, họ sẽ kháng cự, và chắc chắn sẽ làm cha và các anh em sói bị tổn thương. Dù những người này chết đi thì những kẻ khác sẽ tới, sẽ lại làm ô nhiễm nguồn nước. Liệu cha có sống mãi để giết hết bọn họ không? Số người như vậy trên thế giới này còn nhiều lắm cha à. Cha hãy lành sao để có thể cảnh tỉnh được họ, chứ đừng làm việc trả thù cá nhân vô nghĩa này, cha à!''. Con trai tôi đã trưởng thành thật rồi, và nó đã thông minh hơn tôi, ngay cả khi kề cận cái chết. Xin lỗi vì lá thư này đã làm mất nhiều thời gian của Ngài. Tôi xin được dừng bút tại đây. Xin gửi lời cảm ơn trân trọng nhất và thiết tha mong ngành Bưu chính thế giới sẽ gửi thông điệp này của tôi cho Ngài Tổng thống Bush và toàn thể loài người. ''Thiên nhiên có thể sống thiếu con người, nhưng con người thì không thể một ngày không có thiên nhiên''. Nên nhớ con người chỉ có thể làm chủ thiên nhiên chứ không thể nào chế ngự được cơn cuồng nộ của thiênnhiên, thưa Ngài. Thủ lĩnh bộ tộc sói Ký tên Nanh Thép Hồ Bảo Duy, học sinh lớp 9 trường THCS Lê Văn Tám, Quận Bình Thạnh TP.HCM
  9. 9. Viết thư quốc tế UPU lần thứ 37 năm 2008 : “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói tại sao thế giới cần sự khoan dung” Việt Nam, ngày 31 tháng 12 năm 2007 Gửi ông Osama bin Laden! Tôi không chắc là ông sẽ đọc bức thư này, nhưng nếu những dòng chữ tôi đang viết hiện diện trong mắt ông thì tôi hy vọng ông sẽ kiên nhẫn để đọc hết nó. Hẳn ông sẽ cười nhạo khi biết rằng tôi - một nữ sinh trung học bình thường ở một đất nước nhỏ bé - lại dám cả gan viết thư cho một trùm khủng bố khét tiếng? Một trong những lý do khiến tôi cầm bút là muốn giúp ông tin thấy sự thanh thản và lối thoát cho riêng mình. Đừng vội khinh thường lời nói của một cô gái 15 tuổi, tôi có đủ đức tin để hy vọng ông sẽ phải thay đổi suy nghĩ. Đất nước của ông và đất nước của tôi ở cách nhau quá xa để chúng ta có thể quen biết nhau, mặc dù sự kiện 11-9-2001 đã đưa “tiếng tăm”’ của ông ra toàn thế giới. Có lẽ điều đó làm ông hãnh diện? Ông mâu thuẫn với Chính phủ Mỹ nhưng không có nghĩa là ông có quyền kéo bao người dân thường vô tội vào cuộc chơi bạo lực của mình. Ông có biết bao nhiêu nhà khoa học, bao nhiêu doanh nhân giỏi, bao nhiêu nhân viên, bao nhiêu người dân thường vô tội đã phải chết một cách oan uổng dưới chân tháp đôi kia không? Tôi đã nhận ra là trong cuộc sống, con người luôn luôn chọn lựa và đôi khi đó là chọn một thái độ. Vậy tại sao ông lại chọn sự tức giận và trả thù mà không phải là khoan dung? Trên ghế nhà trường, chúng tôi được giáo dục rằng: Cuộc sống vốn có nhiều khó khăn, thử thách, đôi khi có cả thất vọng và nỗi buồn. Hãy dũng cảm vượt qua để luôn là chính mình và đừng mất niềm tin, hy vọng, ước mơ. Ông lớn tuổi hơn tôi nhưng không biết ông có học được điều ấy không? Cuộc sống luôn công bằng. Trở ngại và bất hạnh có thể xảy ra bất cứ lúc nào chẳng hề báo trước, nhưng đổi lại, ta sẽ tìm thấy sự kì diệu và vẻ đẹp lớn lao của lòng dũng cảm, của tình yêu thương. Trước những khó khăn thử thách ấy, mỗi người sẽ tự chọn cho mình một cách đón nhận, đối đầu để có một hướng đi riêng. Hẳn ông biết tự đáy lòng mỗi con người đều tồn tại một khát vọng mãnh liệt - đó là khát vọng sống. Tôi nghĩ ông cũng không nằm ngoài số đó. Ông muốn Chính phủ Mỹ trả giá nhưng không phải chỉ có họ mà biết bao sinh linh vô tội khác cũng phải lìa đời khi tòa tháp đôi đổ xuống. Đó là mục đích của ông sao? Có lẽ ông mừng vì điều đó làm cho Nhà Trắng phải lao đao, khốn đốn nhưng có chắc ông sẽ sung sướng khi nhìn thấy nỗi đau mất mát của biết bao gia đình? Ông đã chọn hận thù và bạo lực. Nếu những người dân thường vô tội kia họ cũng chọn cách làm như ông thì thế giới này sẽ ra sao? Giá như ông sáng suốt hơn để khoan dung thì có lẽ biết bao những giọt nước mắt oan ức sẽ không rơi xuống. Một trong những điều khó nhất và cũng quý nhất đối với con người là sự an ủi. Đã sáu năm trôi qua, ông nghĩ điều gì sẽ xoa dịu nỗi đau của những gia đình nạn nhân của vụ l l-9-2001?Tôi tin đó là sự khoan dung. Không chỉ tôi mà tất cả mọi người có lương tâm trên thế giới này đều hiểu rằng cái gì đã mất là không thể lấy lại. Chúng tôi nuối tiếc, chúng tôi tổn thương nhưng không có nghĩa là chúng tôi cũng sẽ trả thù giống
  10. 10. như ông. Chúng tôi sẵn sàng tha thứ nếu ông nhận ra sai lầm để thay đổi. Nhưng liệu ông có thể khoan dung cho chính mình không? Với tôi, phương thuốc chữa khỏi mọi bệnh tật, lỗi lầm, nỗi bận tâm, ưu phiền và tội lỗi của con người, tất cả đều nằm ở một từ “yêu”. Mà bản chất của yêu thương là sự khoan dung. Nó là sức mạnh tuyệt vời để sản sinh và tái tạo cuộc sống xã hội. Ông không tin ư? Tôi xin kể ông nghe câu chuyện xảy ra vào năm 1969 khi mà nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ chưa được cải thiện. Một cậu bé người Mỹ gốc Phi là học sinh da màu duy nhất trong một lớp học nọ. Cậu đã kết thân với một cô bé da trắng. Rồi họ chuyển đến ngồi cùng bàn. Vì lo lắng, mẹ của cô bé da trắng đã tới gặp cô giáo chủ nhiệm. Nhưng chứng kiến tình yêu thương của người mẹ da màu, bà mẹ ấy đã lưỡng lự. Cô ấy đã không nói ý định muốn xin chuyển chỗ ngồi cho con mình nhưng vẫn tìm cách ngăn cản tình bạn ấy của hai đứa trẻ. Và món quà sinh nhật giản dị của cậu bé gốc Phi tặng người bạn da trắng chính là sợi dây yêu thương xóa nhòa định kiến về tình cảm... Câu chuyện đã làm cho tôi vô cùng xúc động về tình cảm con người. Nếu ông cho rằng đây là chuyện trẻ con thì tôi nghĩ ông nên nghĩ lại. Hai đứa bé ấy khác ông ở chỗ chúng tôn trọng nhau và vượt qua rào cản của chế độ phân biệt chủng tộc để đến với nhau. Câu chuyện của hai đứa trẻ là bài họcvề sự khoan dung: Nhìn nhận, đánh giá con người không ác cảm, định kiến mà đầy lòng nhân ái, vị tha. “Tôi ước ao có một ngày những đứa con của tôi sẽ được sống trên một đất nước không có ai bị phán xét bởi màu da của mình mà chỉ có thể bị phán xét bởi chính tâm hồn của họ mà thôi!”. Chắc là ông hiểu câu nói đó? Sóng không thể tự sinh ra mà chúng được hình thành từ những cơn gió từ trên mặt đại dương. Con người cũng thế, không ai có thể tồn tại trên đời lẻ loi một mình cả. Ngược lại, chúng ta phải sống hòa đồng trong sự hỗ trợ, giúp đỡ của cộng đồng xã hội về mọi mặt. Đó là lý do mà thế giới cần tới sự khoan dung. Sự khoan dung cần thiết cho mọi mối quan hệ mà loài người trên thế giới này đã, đang và sẽ tiến hành. Điều quan trọng đối với mỗi con người không phải là những gì ta nhận được mà chính là những gì ta biết cho đi. Và tôi nghĩ ông vẫn còn sống đến giờ này đã là một khoan dung của Thượng Đế. Ông nên cảm ơn điều đó thay vì tiếp tục tức giận và khủng bố. Sao ông không nghĩ một cách cởi mở hơn rằng Trái Đất này còn sự sống, thế giới này còn chưa bi hủy diệt là chính nhờ sự khoan dung giữa con người với con người? Ông nổi tiếng thế giới cùng với ba từ “trùm khủng bố”, xin hỏi có gì đáng tự hào? Elaine Maxwell đã nói “Tôi là sức mạnh, tôi có thể phá sạch mọi cản trở trước tôi, nếu không tôi sẽ mắc vào lưới. Chọn lựa của tôi, trách nhiệm của tôi, chiến thắng hay thất bại, chỉ có tôi giữ chìa khóa số mệnh của tôi”. Tôi đã học được rằng thất bại không có nghĩa là gục ngã, mà chỉ là tạm dừng chân một chỗ trên con đường tiến lên phía trước. Người ta không thể một mình làm được tất cả mọi thứ. Nhưng người ta có thể làm được một điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc sống này. Tôi hy vọng ông sẽ làm được một điều gì đó có ích cho xã hội này, nếu ông gỡ bỏ được hận thù, nếu ông đánh thức sự khoan dung ẩn sâu trong lòng.
  11. 11. Tôi hy vọng dù điều đó thật mong manh! Chào ông! Hồ Thị Quế Chi (học sinh lớp 10 văn, trường THPT chuyên Bắc Ninh, TP Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh) viết thư quốc tế UPU 38 năm 2009: “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao điều kiện lao động thuận lợi có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn”. Đà Nẵng ngày 20 tháng 12 năm 2008 Bác Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết kính mến! Hẳn giờ này bác rất bận rộn trong văn phòng làm việc, với hàng tá giấy tờ quan trọng đang chờ bác xem xét, thông qua, phê chuẩn? Có lẽ bác sẽ ngạc nhiên khi thấy bên cạnh đống giấy tờ ấy là một bức thư nhỏ - bức thư của một cô bé chưa từng được gặp bác ngoài đời. Dẫu ngạc nhiên nhưng xin bác hãy bỏ một ít thời gian để đọc nó. Còn vì sao mà cháu lại viết thư cho bác ư? Chắc hẳn bác còn nhớ cách đây hai tuần, nhân chuyến thăm một nhà máy ở tỉnh X, bác đã ân cần dặn dò các vị lãnh đạo ở nhà máy phải chú ý đảm bảo an toàn lao động và chăm lo đời sống vật chất, tinh thần cho người lao động. Khi xem đài truyền hình Việt Nam phát hình trực tiếp buổi nói chuyện ấy, cháu quyết định viết thư cho bác để kể về chuyện của gia đình cháu và những thắc mắc, băn khoăn của một cô bé “ăn chưa no, lo chưa tới” như cháu về những vấn đề mà bác từng đề cập. Bác Nguyễn Minh Triết kính mến! Cách đây chưa đầy nửa năm, gia đình cháu có một cuộc sống bình thường như bao gia đình khác. Bố cháu là một công nhân của một cơ sở sản xuất các sản phẩm từ tôn. Mẹ cháu là chủ tiệm làm đầu nho nhỏ tại nhà. “ Nhìn lên thì không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì thấy mình còn sung sướng, hạnh phúc hơn rất nhiều người” – bố cháu vẫn thường dạy thế để chúng cháu bằng lòng với cuộc sống thanh bạch, không đua đòi, vòi vĩnh… Dù nhà không khá giả nhưng hai anh em cháu vẫn được tạo điều kiện tốt nhất để học tập. “Phải học để có cái vốn cho tương lai” – cháu nhớ mãi những lời nói mộc mạc và giản dị như thế của bố cháu. Có lẽ cuộc sống của gia đình cháu cứ thế yên ả trôi đi nếu như không có một ngày kia bất ngờ mẹ cháu nhận được điện thoại từ xưởng của bố cháu thông báo bố bị tai nạn lao động. Từ bữa đó trở đi, sinh hoạt của gia đình cháu bị xáo trộn. Cửa hiệu của mẹ cháu phải tạm đóng cửa và hai anh em cháu phải tự lo cho nhau để mẹ có thời gian ra vào viện chăm sóc bố. Những lần vào thăm bố, nhìn đôi chân bó bột của bố, cháu cứ nghĩ rồi nó sẽ lại lành lăn và bố cháu lại có thể bước những bước nhanh nhẹn, vững chãi… Thật đau xót làm sao, bởi lẽ vết nứt gãy ở chân thì đã liền nhưng chính sự tổn thương cột sống đã làm bố cháu không thể đi lại được nữa. Phần đời còn lại của bố cháu sẽ mãi mãi gắn với chiêc xe lăn. Điều này làm cháu thật bất ngờ lúc vào viện thăm bố, chúng cháu cũng đều được bố trấn an là “bố không sao đâu”. Và khi vào hỏi mẹ về bệnh tình của bố thì chúng cháu chỉ nhận được những câu trả lời qua loa, ậm ừ cho xong chuyện. Chúng cháu cứ ngỡ là do mẹ mệt mỏi hóa ra la mẹ đã giấu anh em chúng cháu và vì chính bản thân mẹ cũng không muốn chấp nhận sự thực này.
  12. 12. Bác biết không, gánh nặng gia đình lúc này đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ cháu. Cháu thương bố và thương mẹ quá nên cứ thầm trách ông trời sao lại để tai nạn xảy ra với bố cháu như thế! Trong chí óc non nớt của cháu, nguyên nhân dẫn đến những tai nạn đáng tiếc cho bố cháu chính là sự đưa đảy của số phận. Chẳng đổ lỗi cho điều kiện lao động không an toàn ở xưởng sản xuất vì chúa tin rằng ở đấy cũng như bất kì nơi đâu thì an toàn lao động cũng là trên hết. Cháu đã nghĩ một cách ngây thơ rằng nếu không đảm bảo được những yêu cầu tối thiểu của an toàn lao động thì xưởng đã chẳng được cấp thẩm quyền cấp phép hoạt động. Chắc hẳn cháu sẽ mãi suy nghĩ như thế bác ạ, nếu như không có cái lần ấy… Hôm ấy, do buồn nhớ công việc và đồng nghiệp, do bứt dứt vì phải ngồi mãi một chỗ nên bố đã bảo cháu đẩy xe đưa bố đến thăm xưởng. Vì chưa một lần đến nơi bố đã từng làm việc nên nghĩ đến việc được nhìn thấy nó, nghĩ đến niềm vui của bố khi được gặp lại bạn bè mà cháu cứ háo hức quên bẵng cả mêt nhọc. Thế mà bác có biêt không, khi đặt chân vào bên trong xưởng làm việc của bố ngày trước, cháu đã choáng váng như không tin vào mắt mình nữa. Cái quang cảnh xưởng làm cháu bất ngờ, hụt hẫng. Một cơ sở sản xuât với nhà xưởng được xây dựng khá tạm bợ, sức khỏe và tính mạng công nhân có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. Những chiếc giá để thành phẩm được gá trên bức tường không hề chắc chắn chút nào. Điều kiện ánh sáng không đầy đủ, vệ sinh không thực sự đạt yêu cầu. Nhiều công nhân không được trang bị đầy đủ trang thiết bị bảo hộ lao động. Khói, bụi, tiếng ồn ào và còn bao nhiêu thứ khác nữa. Thế mà mọi người vẫn phải làm việc. Vì được trả công cao? Vì miếng cơm manh áo? Và, cháu tự hỏi tại sao bố cháu lại từng làm việc trong môi trường như vậy và một xưởng sản xuất như thế này sao lại được cấp phép hoạt động trong khi điều kiện lao động vô cùng bất lợi cho người lao động? Và, cháu cũng tự hỏi rằng với điều kiện lao động như thế, nếu bố cháu và những người đồng nghiệp của bố cháu cứ tiếp tục làm việc ở đây thì họ có thể có được cuộc sống tốt đẹp hơn không? Cháu còn băn khoăn với câu hỏi liệu những tai nạn đã từng xảy ra với bố cháu và một số chú bác khác (mà cháu vô tình được biết thêm qua câu chuyện giữa bố cháu và bạn bè làm trong xưởng ) đã có thể dừng lại chưa? Còn tai nạn nào sẽ xảy ra nữa? Còn gia đình nào sẽ mất đi chỗ dựa? Còn có những đứa bé biết yêu thương bố mẹ vất vả cực nhọc, đánh đổi nhiều thứ cho cuộc mưu sinh nhưng chẳng thể làm được gì như anh em cháu nữa hay không?... Bác Nguyễn Minh Triết kính mến! Cháu nghĩ rằng, đọc đến đây hẳn bác đã đoán ra được điều cháu muốn chia sẻ với bác qua bức thư này? Cháu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết được mọi thứ, nhưng cháu đã không còn quá ngây thơ khi nhìn nhận một số điều đang diễn ra xung quanh cháu. Cháu vẫn nhớ mãi vẻ mặt đầy sự quan tâm, lo lắng khi bác đi xem công nhân của một nhà máy ở tỉnh X làm việc. Cháu vẫn nhớ sự ân cần trong lời căn dặn các vị lãnh đạo của nhà máy hãy chăm lo cho người lao động. Cháu biết bác hiểu rất rõ mối quan hệ giữa cuộc sống tốt đẹp của người lao động và điều kiện lao động. Cháu rất mong muốn và tin rằng bác
  13. 13. cùng các bác lãnh đạo khác sẽ có những chủ trương, những hướng giải quyết thích hợp để giảm thiểu đến mức thấp nhất tai nạn lao động và giúp biến ước mơ về một cuộc sống tốt đẹp của người lao động thành hiện thực. Cháu rất muốn một lần nào đó bác đến thăm khu công nghiệp nơi có phân xưởng sản xuất – nơi bố cháu đã để lại một phần của cuộc đời trẻ khỏe trước khi gắn liền với chiếc xe lăn… để có thể tận mắt nhìn thấy những người lao động nghèo của quê cháu đã sống như thế nào… Bác hãy đến khi có dịp bác nhé. Cháu rất mong điều ấy! Cháu xin dừng thư ở đây! Cháu kính chúc bác sức khỏe! Nguyễn Đắc Xuân Thảo, Lớp 7/10, trường THCS Nguyễn Huệ, quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng Viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 năm 2010: “Hãy viết thư cho một người nào đó, để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng” “Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến! Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thì giờ vàng ngọc để lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng. Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AIDS. Để cho bài viết của mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và phòng chống AIDS như thế nào. Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì. Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người.” - Ôi, bà cháu chẳng hiểu gì về AIDS cả, ông nhỉ? Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ miễn dịch ở cơ thể người do vi rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ được mình.” Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại: “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con.” - Bố mẹ cháu là công chức mà cũng còn kì thị với người có H đấy.
  14. 14. Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn.” - Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng giống H1N1. Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm nằm lăn lóc bên vệ đường: ”Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” - Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông? Đến lúc vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu: “Si-đa à? Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi! Cháu đừng lo, ông không bao giờ để cho họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách.” - Trời, thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông ấy đâu biết rằng HIV không hề lây qua đường ăn uống hay giao tiếp thông thường và hiện nay chúng ta đang sống chung với AIDS. Khi đến lớp, cháu cũng trao đổi với các bạn nhưng nhiều bạn lại tỏ ra rất thờ ơ, cho rằng việc phòng chống HIV/AIDS là việc của các cơ quan y tế, lớp mình có ai bị AIDS đâu mà lo! - Thái độ của các bạn cháu cứ bàng quan như thế chả trách mỗi ngày có tới một ngàn trẻ em dưới mười lăm tuổi bị nhiễm HIV. Cháu còn điều tra thêm một số trường hợp nữa nhưng hầu hết ai cũng rất lơ là. Cháu thực sự lo ngại trước thực trạng này và muốn viết một bức thư kêu gọi mọi người hãy nâng cao nhận thức, thay đổi hành vi để phòng chống được căn bệnh này. Thế nhưng đã mấy hôm nay, cháu ngồi nghĩ mãi mà không biết viết thế nào, đành gác bút ra xem ti vi. Lúc này trên kênh truyền hình đang chiếu bộ phim “Hoàng Kim Giáp” do ông đạo diễn. Bộ phim hay quá! Thảo nào, cháu thấy người ta ca ngợi ông rất nhiều trên mạng. Bằng một loạt phim nổi tiếng thế giới như: Cao lương đỏ, Phải sống, Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Thập diện mai phục, Hoàng Kim Giáp…, ông đã chinh phục được trái tim của tất cả mọi người. Đột nhiên, một ý nghĩ vụt lóe lên trong cháu: ước gì cháu cũng có tài làm phim như ông nhỉ? Cháu sẽ xây dựng ngay những tác phẩm điện ảnh thật hay về đề tài HIV/AIDS để thức tỉnh loài người. Ông ạ, bộ phim đầu tay của cháu sẽ là câu chuyện đầy cảm động về một mối tình lãng mạn và bi ai: chàng và nàng yêu nhau tha thiết song cuối cùng vẫn không lấy được nhau chỉ vì một trong hai người có H. Tiếp đến là bộ phim có tên “Phải chết” cũng sẽ nổi tiếng không kém gì bộ phim “Phải sống” của ông. Qua phim, cháu muốn gửi gắm một thông điệp: con người ta không muốn chết sớm mà phải chết, vì không ngờ Thần Chết lại luôn phục sẵn trong các hành vi nguy cơ cao như tình dục không an toàn và sử dụng bơm kim tiêm chung... Hầu hết phim do cháu sản xuất đều lấy cảm hứng từ những cảnh đời rất thực và nhân vật chính là những nạn nhân đáng thương của AIDS. Đó là một vị công chức suốt đời phấn đấu, giữ gìn thế mà chỉ một phút ham
  15. 15. vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ một chút lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. Một người lao động vất vả cả đời mới gây dựng nên một mái ấm gia đình nhưng đến cuối đời phải chết trong cô đơn, ghẻ lạnh. Những thanh thiếu niên đang tràn trề nhựa sống, một ngày kia lại trở nên thân tàn ma dại vì lỡ đua đòi hút chích, dùng chung bơm kim tiêm với người có H. Có em bé thơ ngây đôi mắt trong veo nhưng cha mẹ em đã sớm qua đời vì AIDS, còn em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao người khác. Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hi vọng, với sức ám ảnh đặc biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này. Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm”, cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông lắng nghe và thấu hiểu! Kính thư! Hồ Thị Hiếu Hiền (Lớp 6/9, trường THCS Tây Sơn, Quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng)” Viết thư UPU 40 năm 2011 : "Hãy tưởng tượng mình là một cây đang sống trong khu rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng". Rừng Amazon, ngày 16-2-2011 Kính gửi ngài Josehp Sepp Blatter kính mến! Tôi cũng khá lo lắng khi viết bức thư này cho vị Chủ tịch FIFA. Tôi biết rằng, ngài rất bận rộn với một núi công việc, nhưng xin ngài hãy dành chút ít thời gian để đọc bức thư của tôi như ngài đang đọc bức thư của người hâm mộ môn thể thao vua. Tôi là cây Tùng 500 tuổi sống trong đại gia đình Amazon. Tôi biết đến ngài và môn bóng đá nhờ nghe cô Gió kể lại rằng đất nước tôi đang sinh sống sắp tổ chức World Cup. Tôi lại càng háo hức nhưng cũng buồn thay.
  16. 16. Ngài hiểu tại sao không? Đơn giản, từ những sự kiện gần đây tôi mới nhận ra rằng: “Bảo vệ rừng cũng giống như một trận chung kết bóng đá: Một là thắng, hai là bại!”. Ngài không cười vì những điều tôi nói chứ? Vài trăm năm trước đây, khi các nhà khoa học phương Tây và Bắc Mỹ đến khai phá vùng đất Nam Mỹ trù phú này, trong tay họ là biết bao dụng cụ kỳ lạ mà tôi chưa hề biết đến: La bàn, ống nhòm, súng săn… và có cả những cuốn sách dày cộm toàn là chữ với những hình vẽ hoa lá cây cối. Đôi khi họ còn kẹp những chiếc lá bên đường vào trang sách. Thật thú vị! Chắc họ là những nhà sinh vật học. Nghe mẹ tôi kể lại, xưa kia con người rất ít. Thỉnh thoảng mới bắt gặp họ đi lang thang trong rừng, mặc khố lá, vũ khí toàn những giáo mác, dao rựa thô sơ… Họ đến đây chỉ để tìm củi khô, vài con thú nhỏ, ít rau rừng. Họ chẳng làm gì hại đến chúng tôi cả, thậm chí, họ còn tôn thờ rừng như một vị thánh, người mẹ cung cấp cho họ tất cả mọi nhu yếu phẩm cần thiết. Nhưng, con người phát triển nhanh thật. Họ thay đổi thế giới một cách chóng mặt. Nghe cô Gió kể lại, những bản làng trước kia nay đã trở thành những đô thị sầm uất. Các vùng đất hoang vu mà không ai biết tới nay đã mọc lên các khu công nghiệp đồ sộ, nhả khói ngút trời. Càng kể, tôi càng thấy thất vọng. Hàng triệu năm trước đây, con người vẫn chỉ là một loài vượn bình thường nếu như không có cây cối chúng tôi làm nhà cho họ ở, cung cấp ôxi cho sự sống, cho vạn vật trên trái đất, thử hỏi cái tên mà con người đặt cho hành tinh của mình là “hành tinh xanh” có tồn tại hay không? Chúng tôi không tự đề cao chính mình mà giá trị, lợi ích của chúng tôi hoàn toàn là sự thật. Chẳng nói đâu xa, rừng Amazon mỗi năm thải ra hàng triệu tỉ mét khối ôxi cung cấp cho sự sống. Là cánh rừng lớn nhất thế giới, hàng năm chúng tôi bảo vệ không cho sự xói mòn đất, duy trì nguồn nước, ngăn chặn những tác hại do lũ lụt, hạn hán gây ra. Hiện nay, chúng tôi đang là quê hương của khoảng 2,5 triệu loài côn trùng, hàng chục nghìn loài thực vật và khoảng 2 nghìn loài chim thú. Chỉ mỗi ngôi nhà chúng tôi mà đã tạo ra biết bao nhiêu lợi ích. Tôi nói, ngài đừng buồn, nhưng rừng đã và đang bị phá hủy dần dần. Một phần là do đồng tiền kinh tế, lợi nhuận. Một phần là do sự thiếu hiểu biết của con người mà nên: đốt rừng làm nương rẫy, chăn nuôi gia súc. Cứ mỗi năm, ngôi nhà của chúng tôi bị cắt mất một phần diện tích từ 415.000km2đến 587.000km2. Trước kia, xung quanh tôi toàn là cây cỏ, muôn loài, bầu trời, mặt đất… thì giờ đây, tôi có thể nhìn được phía xa xa là các nhà máy, xí nghiệp, đồn điền mọc lên như nấm. Ngài
  17. 17. biết hiệu ứng Domino chứ? Giả sử rừng không tồn tại, vạn vật thiếu ôxi; Đất không còn tồn tại, vạn vật chìm trong biển nước. 65 triệu năm trước, một mảnh thiên thạch khổng lồ đã làm tuyệt chủng nhiều loài động vật, trong đó có khủng long. Còn giờ đây, mẹ Trái đất đang phải từ từ chấp nhận ngày tận thế không phải do thiên thạch hay biến cố gì khác ngoài vũ trụ mà là do những đứa con “thần đồng” tạo hóa đã sinh ra. Con người đã phải nhắc đến và đau đầu vì cụm từ “biến đổi khí hậu” do chính mình viết nên, gây nên hiện tượng Elnino, làm thủng tầng ozon, hiệu ứng nhà kính làm Trái Đất nóng dần lên, băng hai cực tan chảy. Con người đang từng bước đi ngược với quy luật của tạo hóa. Không thể tin được khi con sông Amazon lại cạn khô với mực nước thấp kỷ lục. Hàng trăm vụ cháy rừng ở Nga, Australia và nhiều quốc gia khác. Sóng thần, bão tố luôn ập đến các vùng ven biển bất cứ lúc nào. Dự đoán mực nước biển sẽ dần tăng thêm 1 mét vào năm 2050… Thật kinh khủng! Nãy giờ, tôi cứ bàn về vấn đề môi trường chắc cũng làm ngài có chút gì đó lo sợ. Thôi thì ta hãy chuyển sang vấn đề bóng đá - sở trường của ngài. Cũng như tôi đã nói với ngài ngay từ đầu: Bảo vệ rừng - một trận thi đấu sinh tử. Cũng rất đơn giản, con người đã và đang chọn những mặt sân béo bở như rừng để đá trái bóng lợi nhuận qua đó. Quả bóng ấy đi đến đâu, con người sẽ vơ vét cạn kiệt nguồn tài nguyên phong phú ở đó. Khi những cánh rừng đã chết, con người sẽ tiếp tục đá trái bóng đó ở các mặt sân khác như biển, lòng đất… Họ sẽ hạ gục tất cả hàng phòng thủ tự nhiên để tạo một cú ghi bàn tuyệt đẹp. Họ sẽ không ngờ, pha làm bàn ấy là cái chết cho chính họ. Nếu họ biết “chơi” một cách hợp lý và tái tạo “mặt sân”, họ sẽ luôn được chơi tự do, thoải mái mà không sợ “đá phản lưới nhà”. Hy vọng rằng, những điều tôi đã nói, ngài đã ghi nhớ. Bóng đá là môn thể thao vua, nó khiến cho mọi người trên hành tinh này say mê theo từng đường bóng. Tại sao ngài lại không dùng bóng đá để truyền đi thông điệp bảo vệ rừng nói riêng và bảo vệ môi trường nói chung. Vì sao ngài không cùng hội đồng FIFA tổ chức một cuộc họp để mạnh dạn đưa ra quyết định: Quốc gia nào thực hiện tốt việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sẽ được đăng cai tổ chức World Cup. Ngài và các cộng sự có thể khuyến khích các đội tuyển quốc gia, các câu lạc bộ thay đổi màu áo, logo mang thông điệp bảo vệ rừng. Các fan hâm mộ thường yêu thích và làm theo thần tượng của mình. Thế nên, các ngài có thể vận động mỗi cầu thủ trở thành một đại sứ thiện chí trong việc giữ gìn màu xanh của rừng.
  18. 18. Chưa muộn để vẽ lại màu xanh cho Trái Đất từ những việc làm nhỏ cho đến những hội nghị lớn. Với tư cách là một fan hâm mộ bóng đá, tôi khuyên các bạn bảo vệ rừng chính là bảo vệ môn thể thao vua. Còn với tư cách là một người con của mẹ Thiên Nhiên, các bạn hãy nhớ: “Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta!”. Một fan hâm mộ bóng đá Huỳnh Minh Hiếu, học sinh lớp 8/1 Trường THCS Hoa Lư, Q.9, TP.HCM Viết thư quốc tế UPU lần 41 (năm 2012) “Hãy viết thư cho một vận động viên hoặc một nhân vật thể thao mà em ngưỡng mộ để nói thế vận hội (Olympic Games) có ý nghĩa gì đối với mình” Hà Nội, ngày 30 tháng 12 năm 2011 Thân gửi anh Ngô Hữu Kỳ Phong, nhà vô địch Olympic Athens 2011! Trước hết, em - một cậu học trò bình thường - xin gửi đến anh, tấm gương về nghị lực sống phi thường, niềm mến thương và kính phục. Thưa anh, hôm nay em viết thư này trước là để bày tỏ lòng ngưỡng mộ, sau là để cảm ơn anh đã giúp em hiểu rõ hơn về ý nghĩa của Thế vận hội Olympic. Olympic - ba tiếng ấy hẳn đã gợi cho anh nhiều kỷ niệm khó quên gắn với chiếc huy chương vàng trên đường chạy 50m. Có lẽ trong tâm trí anh, dấu ấn về Olympic vẫn còn sáng lấp lánh. Em chưa bao giờ được trải qua cảm giác của anh, vì thế, những gì em hiểu và suy nghĩ về Olympic cũng thật mơ hồ anh ạ! Nói anh đừng cười em, vì trước đây đối với em, Olympic chỉ là dịp để bố em ngồi dán mắt vào tivi, thỉnh thoảng xuýt xoa vài tiếng; để chị em say sưa ngắm mấy anh vận động viên với cơ bắp cuồn cuộn. Còn em thì cứ thắc mắc: “Vì sao các vận động viên không trần như nhộng mà thi đấu như những lực sĩ Hi Lạp xưa?”. Thật đúng là ngây ngô phải không anh? Vậy nên bữa nọ, khi cô giáo giao cho em viết bài tiểu luận về Olympic, em chẳng biết phải làm sao đành lên mạng hỏi ông bạn thân “Gú Gồ”. Thế rồi, giữa muôn trùng thông tin của từ khóa “Olympic”, em bắt gặp một cái tít báo lạ: “Đường đến huy chương vàng Olympic của một cậu bé bị Down”. Em không tin vào mắt mình. Huy chương vàng? Cậu bé bị Down? Cậu bé ấy chính là anh, anh Kỳ Phong ạ!
  19. 19. Chao ôi! Có phải cuộc sống đã quá đỗi bất công với anh? Phải chăng “muôn sự là tại trời” và con người ta sinh ra đã phải chấp nhận hai chữ “thiên mệnh?”. Em hình dung nước mắt lã chã trên gò má của anh khi anh chứng kiến những người bạn cùng lứa được cắp sách tới trường. Và em cũng nghe thấy nhịp đập thổn thức của trái tim anh mỗi khi nghĩ đến tương lai mờ mịt… Giận thay cái căn bệnh Down ấy! Tựa như những con mọt, nó gặm nhấm từng chút, từng chút, nó làm lụi tắt ngọn lửa niềm tin, nó đánh cắp đi trí tuệ - món quà vô giá mà thượng đế ban cho loài người. Thế mà ngay bên bờ vực của sự tuyệt vọng, anh - cậu bé mang căn bệnh ác nghiệt ấy - vẫn đứng vững! Hình như cha mẹ anh đã không vô tình khi đặt cho anh cái tên Kỳ Phong - cơn gió lạ. Phong ba cuộc đời không vùi lấp được cơn gió ấy. Cơn gió ấy vẫn kiên cường thổi như muốn thách thức sự ngược đãi của thượng đế. Và trên đường chạy Athens, nó lại thổi bùng lên một luồng sinh khí mới, luồng sinh khí mang tên Việt Nam. Nhắm mắt lại, em mường tượng trước mắt mình một hình bóng bé nhỏ với bước chân không vững nhưng vẫn gắng sức lao đi trên đường chạy. Đã có lúc hình bóng ấy như chao đi trước một cơn gió mạnh. Đã có lúc đôi chân bật máu, tê buốt. Đã có lúc ý chí của hình bóng ấy chợt lung lay. Đích đến xa quá, mà thân xác lại không tuân theo lý trí nữa rồi. Chẳng lẽ sẽ gục xuống, sẽ chấp nhận rời bỏ cuộc chơi, sẽ mãi mãi không thể vượt lên số phận? Nhưng không, bóng hình nhỏ bé ấy lại vùng dậy; gió mạnh hơn, chân buốt hơn, chỉ duy con tim vẫn bùng cháy như một ngọn đuốc. Và khi ấy con người nhỏ bé đã đốt cháy chính mình, đốt cháy đường chạy, để thắp lên ngọn lửa mà ta vẫn gọi là ngọn lửa Olympic! Cả anh và em, mỗi chúng ta chỉ là hạt cát trong đại vũ trụ vô tận, nhưng cũng là một đại vũ trụ hàm chứa nhiều bí ẩn đang chờ khám phá. Và càng khám phá, ta càng thấu hiểu và vượt lên những cực hạn của bản thân. Không biết khi đặt ra khẩu hiệu “Nhanh hơn - Cao hơn - Xa hơn”, người ta có nghĩ tới điều này không? Chỉ biết rằng vô vàn những kỷ lục Olympic đã bị phá khiến chúng ta phải tự hỏi: “Rốt cuộc, giới hạn của con người là ở đâu?”. Không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy, và Olympic tiếp tục trở thành nơi khám phá tiềm năng con người. Anh Kỳ Phong thân mến! Em tin rằng chiếc huy chương vàng Olympic không đơn thuần là cái đích mà anh hướng đến. Đối với anh, Olympic còn là nơi nuôi dưỡng niềm tin để vượt qua chính mình. Có hề
  20. 20. chi nếu anh không lập nên những kỷ lục làm rúng động cả thế giới như Usain Bolt? Quan trọng là anh đã xô đổ giới hạn của chính mình! Anh hãy tưởng tượng mà xem, nếu như anh bỏ cuộc giữa chừng, nếu như anh không nỗ lực tiến về đích thì liệu thủ đô của Hi Lạp có nổi “cơn gió lạ”? Liệu cái tên Kỳ Phong có xuất hiện trên bảng huy chương để anh nghẹn ngào nước mắt hát Quốc ca Việt Nam trên bục nhận giải? Và sẽ còn đâu nguồn cảm hứng cho bao đứa trẻ khác, như em, nuôi ước mơ trở thành nhà vô địch Olympic? Chính nhờ câu chuyện về anh mà giờ đây em đã hiểu rõ hơn về thông điệp của Olympic: Điều quan trọng nhất không phải là giành chiến thắng mà là chiến đấu hết mình. Anh Kỳ Phong thân mến! Từ nay tới Olympic London 2012 không còn xa nữa! Hơi ấm của ngọn đuốc thần đã lan tỏa như tiếp thêm sức mạnh cho các vận động viên. Và họ còn được tiếp thêm niềm tin bởi những người như anh - những vận động viên khuyết tật nhưng luôn nỗ lực chiến đấu cả trên đường đua và đường đời. Và biết đâu đấy, ở một góc phố nhỏ lầy lội, một chú bé đánh giày nghèo khổ sau khi nghe câu chuyện về anh Kỳ Phong sẽ ngước nhìn lên trời xanh mà nuôi hoài bão về một ngọn đuốc rực sáng! Em chúc anh và cậu bé ấy sẽ luôn giữ được trong tim những hoài bão đẹp! Một fan hâm mộ của anh. Nguyễn Đăng Quý Minh (lớp 10A9 Trường THPT Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội) Viết thư quốc tế UPU lần thứ 42: “Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý” Biển Đông, ngày 1.1.2013 Chào Sơn Tinh - kẻ tình địch không đội trời chung của ta! Chắc mi bất ngờ lắm khi nhận được lá thư này, bởi vì xưa nay ta chỉ đối đầu chứ có bao giờ chịu đối thoại với mi đâu. Nhưng hôm nay, ta muốn nói chuyện với mi vì ta có một chuyện cực kỳ quan trọng. Chả là, ta thấy xưa nay con người bao giờ cũng yêu mến, quý trọng mi hơn ta. Ngay cả vua Hùng anh minh là thế cũng muốn chọn mi làm rể nên đã ra yêu cầu sính lễ toàn là những thứ chỉ có ở giang sơn của mi. Chuyện ấy làm ta cay cú vì thực ra, trong cuộc thi tài ngày ấy, mi với ta có ai thắng ai đâu. Mi có tài xây thành chuyển núi thì ta có tài hô
  21. 21. mưa gọi gió. Sức mạnh chúng ta đều đọ ngang trời đất. Hàng năm, ta dâng nước trả hờn mi cũng chỉ vì “ngứa ghẻ đòn ghen” mà thôi, ta đâu ngờ nó lại khiến cho loài người khốn đốn. Song, bây giờ ngồi ngẫm lại, ta thấy con người bị liên lụy cũng không oan vì họ chỉ ủng hộ mi, chỉ thấy mi là quý mà không biết rằng Thủy Tinh ta cũng đáng quý biết bao! Ta hận loài người vì họ được tiếng là thông minh mà sao lại không nhận ra được giá trị to lớn của ta? Chính ta đã làm nên mọi sự sống cho hành tinh này, điều hòa nhiệt độ làm cho khí hậu mát lành. Nếu không có ta, muôn vật cùng cỏ cây sẽ chết khô chết héo và con người không sống quá năm ngày. Tất nhiên, khi ấy mi cũng trở thành nghĩa địa. Đối với loài người, ta là sự sống của họ vì ta chiếm phần lớn trọng lượng cơ thể và tham gia vào quá trình trao đổi chất giúp con người sống và tồn tại. ta còn giúp cho họ có cái ăn cái mặc, làm chạy tuốc - bin nhà máy, tham gia vào rất nhiều ngành nghề sản xuất, tạo ra nguồn của cải vật chất dồi dào. Trong đời sống, ta luôn đồng hành thân thiết với con người mọi lúc mọi nơi: khi ăn uống, lúc rửa ráy, tắm táp, vệ sinh… Không có ta, họ không chỉ chết khát mà còn chết đói nữa, thậm chí có muốn khóc họ cũng chẳng khóc được vì không có nước mắt. Chưa hết, ta còn góp phần tạo nên những vẻ đẹp thiên nhiên huyền diệu, nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca, nhạc họa. Hình ảnh vua Thủy Tề, nàng tiên Cá, Lạc Long Quân… đã từ lâu đi vào huyền thoại mà người đời chẳng thể nào quên. Nhờ thế, đời sống tinh thần của con người thêm phần phong phú và vui vẻ. Nói một cách công bằng thì cả hai chúng ta đều có công lao to lớn đối với con người. chúng ta là Cha là Mẹ sản sinh ra họ, hết lòng nuôi dưỡng họ, nhưng sao họ lại chỉ nhớ ơn và quý trọng mi thôi, còn đối với ta, họ hết sức coi thường. Ngày trước, tuy họ không về phe ta nhưng đối xử với ta còn có chút thân thiện, còn ngày nay thì lãng phí ta như thể ta là một thứ xoàng xĩnh, nhiều vô kể. Lắm kẻ còn ngang nhiên xả rác rưởi, nước thải bẩn làm cho ta bẩn thỉu, hôi hám, nhiễm bệnh mà chết dần chết mòn. Thậm chí, họ còn giở âm mưu thâm độc chặt hết cây rừng để ta không còn nơi trú ngụ, khiến những ao hồ, sông suối cạn khô. Ta thấy ngày nay con người thật dại dột. Chẳng lẽ họ không biết tới quy luật “Trạng chết thì Chúa cũng băng hà”, hủy hoại ta thì một tương lai đen tối cũng đang chờ đón họ: tới năm 2035, gần nửa dân số trái đất sẽ phải đối mặt với các khó khăn vì thiếu nước. Trong tương lai không xa, Thủy Tinh ta sẽ là nhân tố có ảnh hưởng quyết định đến đời sống của toàn nhân loại như gây mất ổn định chính trị, xung đột vũ trang, đói nghèo, bệnh tật… Ta nói thật nhé, thiên tai bão lụt ngày nay đâu phải do ta muốn trả thù mi, là do loài người gieo gió nên phải gặt bão, chứ ngày nay ta cũng đã già rồi, hơi sức đâu mà ghen tuông nữa. Trong lúc ta không biết làm sao để mọi người hiểu ra vấn đề thì bỗng nghe tiếng trẻ em vừa tắm biển vừa xôn xao bàn tán về đề tài cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 42 “Tại sao nước là quý?”. Ha ha ha! Ta rất vui vì có ngày con người tỉnh ngộ, biết quan tâm đến ta. Nhưng vẫn còn rất nhiều người quay lưng ngoảnh mặt với ta nên ta quyết định viết thư này, gởi qua đường UPU để mọi người hiểu rõ giá trị của ta và không oán thù ta nữa. Ta muốn họ hiểu rằng những hành động hủy hoại nguồn nước cũng chính là hủy hoại đi nguồn sống của chính họ và Mẹ Trái đất. Vậy, các Chính phủ phải sớm đề ra kế hoạch thường xuyên chăm sóc và bảo vệ nguồn nước ngọt, trồng thêm nhiều cây rừng để
  22. 22. ta có chỗ trú thân, tích cực đẩy mạnh công tác tuyên truyền giáo dục ý thức cho người dân biết cách bảo vệ ta bằng những hành động giản đơn như khóa ngay công tắc vòi nước sau khi dùng, sử dụng ta thật tiết kiệm, tránh lãng phí… Ta nghĩ, chỉ cần loài người yêu quý ta như đã từng yêu quý mi và cùng chung tay quyết liệt hành động ngay từ bây giờ thì cuộc sống của họ sẽ lại bình yên và ta cũng chẳng còn lí do gì mà gây ra lũ lụt nữa. Chào mi! Thủy Tinh Đào Thụy Thùy Dương (học sinh Trường THCS Tây Sơn, Đà Nẵng) Viết thư quốc tế UPU lần thứ 43 năm 2014: “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào” Kính gửi bà! Tôi là cây vĩ cầm nhỏ của cậu Vĩ Phong - con trai út của bà. Những ngày tháng vừa qua quả là những ngày tháng căng thẳng và vô cùng đau khổ của gia đình bà. Tôi xin chia buồn. Nhưng xin bà, bà đừng làm mất đi niềm đam mê âm nhạc của cậu con trai bé bỏng. Là một cây đàn ngày ngày được để gọn ghẽ nơi góc phòng, tôi được chứng kiến sự tình đang diễn ra trong gia đình bà. Chồng bà đã bỏ đi theo cô nghệ sĩ chơi violin nổi tiếng khiến bà buồn bã và trở nên ghét violin, ghét cái gọi là âm nhạc. Vì vậy mà bà nỡ vô tình phá hỏng ước mơ âm nhạc của cậu con trai để cậu lại trở về sống lầm lũi như trước ư? Cậu chủ bị mù từ nhỏ. Cậu đã nhiều lần tâm sự với tôi về cuộc sống xưa kia. Khi chưa có tôi, cậu lặng lẽ, cô đơn biết bao! Không bạn bè, không vui chơi, không dám bước chân ra khỏi nhà khi không có ba mẹ… Cậu mặc cảm, tự ti, luôn dựa dẫm vào người khác. Cho đến một ngày, vô tình nghe thấy tiếng đàn violin bên tai, cậu khao khát có một cây đàn. Nhiều lần như vậy, chẳng biết từ đâu, niềm đam mê âm nhạc đã trỗi dậy trong tâm hồn nhỏ bé của cậu. Từ khi tôi đến với cậu, mọi thứ đã đổi thay hoàn toàn. Âm nhạc với cậu là từ đôi tai, nhưng hơn cả là từ trái tim. Cậu đã học chơi đàn với đôi mắt mù lòa và niềm khâm phục của cô giáo dạy nhạc. Từng đầu ngón tay khẽ lướt gậy qua khung đàn, cậu đã cảm nhận âm nhạc bằng tình yêu, niềm say mê. Cậu quá yêu âm nhạc! Và rồi, bà biết đấy, cậu chủ đã mở lòng với cuộc sống. Cậu đòi đi học, đòi đi chơi, đòi được giao lưu, tiếp xúc với mọi người. Một phần cậu muốn khoe mình biết chơi đàn, và một phần là do sự tác động của âm nhạc với tâm hồn cậu. Âm nhạc ư? Nó không chỉ là thứ sinh ra để giải trí, mà còn làm thay đổi cuộc sống của cả một con người. Chính tôi - thứ nhạc cụ đại diện cho âm nhạc đã biến một cậu bé lầm lũi trở thành người có ước mơ, hoài bão. Bà có biết cậu đã ước mơ trở thành một nghệ sĩ chơi violin tài ba không? Vậy là bà đã hiểu sự lay động của âm nhạc tới mỗi con người như thế nào. Cậu con trai bé nhỏ của bà là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tâm hồn cậu trong sáng hơn, lạc quan hơn, cậu sống có mục đích hơn. Cậu muốn đi học, muốn được chơi với bạn bè, có nhiều bạn bè yêu mến. Cậu đã vứt hết cái mặc cảm của cuộc đời đen tối trước kia. Ấy là khi âm nhạc lên ngôi. Âm nhạc quá quan trọng, quá cần thiết với cậu. Nó mang đến một chân trời mới, một thế giới mới - thế giới của ánh sáng, của những thăng hoa mà cậu đã nhìn thấy không phải bằng đôi mắt. Tương lai đang đến, thử tưởng tượng một cậu bé có cái tên Vĩ Phong kiêu hãnh đứng trên sân khấu, mải miết theo những nốt nhạc cao vút và
  23. 23. rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu cũng không mang đến được. Đó chẳng phải là một điều kì diệu ư? Và bà chẳng phải sẽ rất hạnh phúc và tự hào ư? Vậy mà tại sao bà nỡ cấm con trai mình chơi nhạc vì một lẽ quá ư là cá nhân. Nhưng bà có biết, mỗi khi bà ra khỏi nhà là cậu chủ vẫn lén lôi tôi ra, kéo lên những nốt nhạc bình yên, thả hồn mình vào những giai điệu trong veo. Để rồi mỗi lần bà về, cậu cuống lên vứt tôi vào xó, như những gì bà đã làm với tôi - đập tôi không thương tiếc để bà không phát hiện. Sau mỗi lần ném tôi như vậy, cậu lại sà vào chỗ tôi, ôm tôi trong lòng, thổn thức với những tiếng nấc trong đau đớn. Còn tôi, sau những trận bầm dập bởi bụi bặm, vì tình thương, sự nâng niu, trân trọng của cậu chủ, tôi vẫn sống như hôm nay. Bà chủ đáng kính! Chẳng nhẽ bà muốn cuộc sống của con trai mình trở về sự lầm lũi ngày xưa sao? Chẳng nhẽ bà muốn cậu bé đầy khát khao và ước mơ kia phải từ giã âm nhạc, từ bỏ những tiếng đàn đã làm cho cậu tự tin như ngày hôm nay sao? Bà thật vô tâm và độc ác quá! Âm nhạc một khi đã là cuộc sống của con người thì khó có thể kéo nó ra khỏi họ. Vì vậy, tôi mong bà sau khi đọc bức thư này, hãy gạt đi những nỗi buồn cá nhân mà nghĩ về con trai mình, về tương lai tươi sáng mà cậu đang hướng đến. Tôi rất mong có một sự thay đổi tốt đẹp. Từ căn phòng của cậu chủ. Cây Violin Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8, trường THCS Chu Văn An (quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng). Viết thư quốc tế UPU lần thứ 44: “Hãy viết một bức thư nói về thế giới bạn muốn được lớn lên trong đó” Xứ sở Tình Thương, ngày 15 tháng 02 năm 2015. Nhà văn Andersen kính mến! Ông còn nhớ cháu chứ? Cháu là “Cô bé bán diêm” trong truyện ngắn cùng tên của ông đây ạ, cô bé nghèo khổ phải dò dẫm lê bước trên tuyết giữa mùa đông lạnh giá và từ giã cuộc sống trong một đêm Giáng Sinh - đêm mà ai cũng đều cầu chúc những điều tốt lành. Nếu được gặp ông trước đêm ông đặt bút viết nên câu chuyện kể về cháu, cháu đã xin ông đừng tạo nên một nhân vật đáng thương đến vậy. Cháu muốn được lớn lên trong một thế giới đẹp đẽ hơn, sống một cuộc sống yên bình, hạnh phúc nhưng ngặt nỗi số phận và chính ông đã chẳng cho cháu có quyền được lựa chọn. Cháu đã phải sống trong cảnh mồ côi mẹ, không lâu sau đó người bà thân thương nhất cũng qua đời; gia sản tiêu tán bởi người cha nghiện ngập, suốt ngày đánh đập, hành hạ con gái, nhất là khi cả ngày cháu chẳng bán được bao diêm nào.
  24. 24. Không chỉ nuôi ước mơ về một gia đình hạnh phúc, cháu còn muốn được đi học, được vui chơi như biết bao bạn bè cùng trang lứa, không phải mang bên mình chiếc túi đầy những bao diêm và canh cánh nỗi lo rằng sẽ không bán hết, bị mắng, bị chửi, bị đánh đập… Cháu buồn và tủi thân lắm ông ạ! Giá như năm ấy, ông tặng cho cháu một mái ấm trọn vẹn, một cuộc sống đầy đủ để cháu được học, được đến trường cùng bạn bè thì hay biết mấy Thực lòng, thế giới cháu luôn mơ về trong những đêm say giấc không hẳn là một thế giới hiện đại, văn minh bậc nhất, cháu chỉ cần một cuộc sống mà ở đó con người chẳng bao giờ phải đối mặt với chiến tranh, hận thù, bệnh tật, đói nghèo, tệ nạn xã hội… Chính người bà mà cháu yêu quý đã rời xa cháu vĩnh viễn chỉ vì bệnh tật và nghèo khổ đấy ông ạ! Những cánh chim bồ câu trắng khẽ bay lượn trên bầu trời trong lành, thoáng đãng, chẳng chút bụi bặm, ô nhiễm, bên dưới là mái nhà có dây thường xuân bao quanh, có tiếng mẹ, tiếng cha ấm áp, dịu dàng… Đó mới là một cuộc sống mà cháu hằng mong ước, ông có biết? Điều mà cháu tiếc nhất ở câu chuyện của ông đó là giữa những con người còn có một khoảng cách vô hình tồn tại, ngăn cản sự chan hòa của tình thương. Ông cũng biết đấy, trông thấy một bé gái nhỏ lạnh co vì rét giữa đêm giao thừa giá buốt chào diêm mà chẳng ai dừng lại mua giúp lấy một bao. Để rồi khi cô bé ấy “nắm tay bà bay lên”, bay về một thế giới khác, người ta cũng chẳng buồn quan tâm, họa chăng chỉ là đôi lời bàn tán để thỏa mãn cho sự hiếu kỳ của họ. Ông ơi! trước khi chết vì cái đói, cái rét, cô bé kia đã chết vì chính sự lạnh lùng vô cảm, tàn nhẫn và ích kỷ của người đời. Càng ngẫm nghĩ, cháu lại càng thấm thía câu nói, tuy đơn giản ngắn gọn nhưng lại vô cùng ý nghĩa của Loilla Cather: “Nơi nào có tình thương yêu thì nơi đó luôn có những điều kỳ diệu”. Giá như con người biết quan tâm đến nhau nhiều hơn thì có lẽ điều kỳ diệu đã xảy ra và cháu đã chẳng về với Thượng đế. Tình thương, sự sẻ chia, giúp đỡ đồng loại, chỉ mơ ước nhỏ bé ấy thôi mà chẳng ai giúp cháu, giúp những em bé có hoàn cảnh như cháu thực hiện được ông nhỉ? Ông ơi! Chắc hẳn ông ngạc nhiên lắm! Cô bé của ông ngoan ngoãn ngày nào nay lại viết thư để phiền trách ông với lý do ông chưa cho nó được một cuộc sống như nó vẫn mơ ước. Không đâu ông, cháu hiểu vì nỗi lòng trăn trở, lo lắng cho những số phận trẻ em bất hạnh trên khắp thế giới nên ông mới viết nên một câu chuyện buồn như thế. Ông viết nó bằng cả tâm huyết của mình với hi vọng có thể thức tỉnh được trái tim vô cảm của một số con người, để chúng cháu có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
  25. 25. Phải rồi ông ơi, từ ngày “Cô bé bán diêm” được xuất bản và phát hành ở nhiều nước trên thế giới, có rất nhiều fan hâm mộ viết thư cho cháu. Bức thư gần nhất mà cháu nhận được là những dòng tâm sự đầy cảm xúc của một cậu bé giấu tên đến từ Việt Nam. Trong thư, cậu có nhắc đến một cuộc thi với chủ đề rất hay: “Hãy viết một bức thư nói về thế giới bạn muốn được lớn lên trong đó”. Vậy là cháu quyết định viết và gửi thư cho ông với mong muốn qua nhưng chuyến xe bưu chính UPU, lá thư này sẽ đến được tay ông, giúp ông hiểu được nhiều hơn những ước mơ, hoài bão của cháu cũng như bao trái tim bé bỏng khác về một thế giới mà mọi đứa trẻ đều muốn lớn lên và phát triển ở đó. Ông ơi! Hi vọng ông sẽ nhớ về cháu, về truyện ngắn mang tên đứa bé này hơn 166 năm về trước. Luôn ấp ủ một niềm tin là ông vẫn khỏe mạnh, luôn ấp ủ một tình yêu đối với Andersen của cháu! Chúc ông một buổi tối thật nhiều niềm vui! Cô bé bán diêm Trương Hải Nam học sinh lớp 8B, trường THCS Lê Hữu Lập, huyện Hậu Lộc (Thanh Hóa)
  26. 26. Chương 2: NHỮNG BÀI DỰ THI UPU ĐẠT GIẢI QUỐC TẾ (NHẤT, NHÌ, BA)
  27. 27. Viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 năm 2010: “Hãy viết thư cho một người nào đó, để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng” *Bài đạt giải nhất UPU Quốc tế: Hồ Thị Hiếu Hiền (Việt Nam) (Xem tại phần đạt giải quốc gia) *Bài đạt giải nhì UPU Quốc tế: Svetlana Zinevitch (Belarus) My dear mother Good morning, dear mother! I am already awake, and I want to smile for you. I’m happy because today you are calm, and so I feel calm too. Whenever you tremble, I sense that you are ill, that you are sick with something I cannot understand. I just hear you saying over and over again to me, "I'm sorry, my little guy, I'm sick. I have AIDS." You repeat it so often that I know that "AIDS" means something bad. That it makes you very ill, and it scares me. When you become sad and start to cry, I curl up under your heart and cry with you. I feel like this terrible word, "AIDS", somehow affects me. I am not yet born, but I already know that life is wonderful, because I have felt your care and affection. Your sweet voice is like joyful music to me! I’m so happy to have you as my mother, even though you're sick. Your heart is full of joy when the doctor tells you: "Your little boy is healthy." I am trying very hard to be healthy, dear mother, to make you proud. I think you know that I am a boy, because you call me "little guy". That's what you call me when you read me stories and poems and sing me lullabies. You are wise and educated, and I am proud of you. You friends say that this bad thing happened to you when you rescued a neighbour boy from a fight. If you had only known that you could catch AIDS that way … If you had known, I think you would have done the same thing anyway. You just would have been more careful. But no-one had ever warned you about those things. You are sick, but you have not lost hope of recovering, and that makes me very happy. You like to say, "You have to know your enemy," and "Knowledge is power, little one." You picked yourself up and starting learning about this disease. You have learned a lot about it, and I have too. You tell your friends and neighbours that it’s important to talk about AIDS, so that the same bad thing does not happen to them. Once you were invited to a school to speak to the older kids there. They listened so closelywhen you told them that you were sick with AIDS and that you were going to have a child who would be born healthy. You told them that the doctor's diagnosis did not have to be a death sentence. You have to learn to live with it and fight it. It's hard to understand how it must feel to be diagnosed with AIDS. Society needs to learn to have a tolerant attitude toward people who have this disease, because no-one is immune. Even you used to think that AIDS infected only drug addicts and people living an immoral life. You learned that anyone can contract HIV in a fight or by using manicure or shaving tools that have been contaminated with infected blood. That's why it's
  28. 28. important to talk about AIDS and help protect each other. You told the kids that you can't contract HIV through dishes, food, door handles, showers, swimming pools, insect bites, animals, handshakes or hugs. And I was so happy, dear mother, when all the kids shook your brave hand and wished you well as they left the classroom. You told the class that women with HIV could give birth to healthy children and that I would be born healthy. In the meantime, I think about everything that we have learned, you and I. I know this: I have to help people overcome this terrible disease. Soon, I will enter the world, dear mother, and you will be so happy that I am a healthy, strong boy. I already have a dream – actually, not a dream, but a goal – to help people get over this disease, especially you, my dear mother. I'm still not sure how, but I will do it. Researching this dangerous disease and finding a cure is my destiny. And don't worry that it will take years. I know you'll get better, because I am your son and that is what I have decided. You're the one who always tells me: "You must reach for your goal, little one." But now, sweet mother, I must say goodbye for a short while, because little ones are supposed to sleep. Love, Your little guy *Bài đạt giải ba UPU Quốc tế: Judith Jones (Barbados) 1 March 2010 Dear Debbie, How are you? I'm writing to you feeling great remorse about my situation. I remember the sweet days last summer. We were so wild and free or should I say loose. We were careless and who was thinking about the future? However, we always got tested and God seemed to have a soft spot in his heart for us because the tests always came back negative. Since we last spoke, I settled down and got a steady boyfriend but it seems like I have made a huge mistake and now my family and my boyfriend are going to pay the price of my reckless actions. I was raped and didn't tell anyone, but last week my world stopped rotating because of that one devastating word "positive". I was feeling weak and was losing weight rapidly. You know since I'm turning 17 next week I thought I had caught a cold. I thought nothing much about it but my mom was worried so I went for my monthly check up. I visited my nutritionist and physiotherapist and they said they couldn't find anything wrong with me but one of them mentioned that these could be signs of AIDS and encouraged me to have a test. If I only knew how to take care of myself after rape! This happened to me sometime ago before I met my boyfriend. I didn't tell anyone because I felt guilty and I felt people would judge me. I was at a house party near the beach and I had a little too much to
  29. 29. drink. This guy began to get aggressive and even though I told him to stop, he kept on going. I ran on to the beach and cried all the way home. I was so upset. My mom asked me what the matter was and I lied and said "Nothing!" I was in a lot of denial. Eventually, I believed the lie myself and pretended the incident never happened. I should have told my mother and gone to a doctor and asked him to give me medications to reduce my risk of getting HIV. I only found out about that later from a pamphlet that said: Go to a doctor as soon as you can and ask about anti-retroviral medicines that could reduce the risk of getting HIV. These medicines are called "post-exposure prophylaxis" or PEP. You must start taking the medicine as soon as possible. If more than 72 hours (3 days) have passed since you were raped, it is too late for these medicines to reduce the risk of getting HIV from rape. Boy was I naïve! The doctor did inform me about the fact that receiving a positive test for HIV is psychologically traumatic so I went to pre-test counselling and I apparently I am emotionally stable. I was a little reluctant to have the test and what do you know, I have full blown AIDS. I prepared myself for this but it wasn't as real as when I heard those words "You are positive." Reality is hard but trying to accept is the worst. Through my experience I am encouraging everyone I know and even strangers to talk about HIV/AIDS. Look at me, a victim of my self and society. I was never warned. I believed old wives' tales like "taking the penis out of the vagina before ejaculation" or "if you have anal sex you won't catch anything and you are still a virgin." It's sad to say in that in the twenty-first century the youth still believe in these things. I told my boyfriend the news and he was in no way shocked. It turns out he knew for years he had HIV and he was being treated. It seems that, in truth, my boyfriend could have given me HIV and all this time he hid this condition from me and I was feeling guilty all along when I was the victim. At first, I turned my back on God and people trying to help me and look what happened. The ugly truth has killed my heart and soul but God has illuminated my life with forgiveness. HIV/AIDS does not discriminate. Debbie, you have to give life a fair chance so talk about sex and AIDS tell your friends over there how they can catch it and that if they have any doubts, they should do as I did: accept God and the truth. Get an HIV/AIDS test. Yours faithfully, Judith Jones Viết thư UPU 40 năm 2011 : "Hãy tưởng tượng mình là một cây đang sống trong khu rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng".
  30. 30. *Bài đạt giải nhất UPU Quốc tế: Charde Gittens (Barbados) Ngày 01 tháng 01 năm 2011 Kính gửi Công ty Đồ gỗ Barakat, Thưa Ngài Giám đốc điều hành, Mặc dù lá thư này được gửi đến Công ty Đồ gỗ Barakat, nhưng tôi muốn gửi tới cả những ai sẵn sàng lắng nghe. Loài người các ngài không ngớt lời bình luận về các cuộc chiến tranh thế giới, về tình hình bất ổn dân sự, thế các ngài tranh luận những gì về cuộc sống của chúng tôi? Thoạt đầu khi chúng tôi bị sát hại, chúng tôi không tức giận đến mức ghê gớm vì chúng tôi hiểu nhu cầu của các ngài. Còn bây giờ, không những chỉ lấy đi những gì các ngài cần, mà các ngài còn phá hủy môi trường sống của chúng tôi đến mức chẳng bao giờ chúng tôi có cơ hội được sống lại trên chính nơi chúng tôi từng tồn tại. Chẳng lẽ loài người các ngài - vốn được ngợi ca với mọi tính ưu việt - lại nhẫn tâm đến thế và không thể chung sống hòa bình như thế giới của chúng tôi? Tôi là một Cây Sồi Đại cổ thụ trong rừng Windsor của Guyana và tôi ra lệnh “Hãy dừng lại”! Không chỉ vì nguồn lợi của loài cây tôi, mà còn vì lợi ích của cả các ngài nữa đấy. Chẳng lẽ các ngài không nhận thấy chúng tôi là bộ phận không thể tách rời đối với sự sống còn của loài người các ngài hay sao? Trái đất nóng lên là một cuộc khủng hoảng diễn ra khắp mọi nơi của thời đại chúng ta và nó bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Việc đốt nhiên liệu hóa thạch như than đá và dầu thô thường thải ra các loại khí gây nên tình trạng hiệu ứng nhà kính, dẫn đến hiện tượng tích tụ nhiệt trong khí quyển, vì thế đó là một trong những nguyên nhân lớn nhất của thảm họa nóng lên toàn cầu. Các khí thải làm tăng nhiệt độ của Trái đất, gây thiệt hại đến tầng ôzôn – tấm lá chắn quan trọng nhất của bầu khí quyển giúp bảo vệ sự sống trên Trái đất. Tấm lá chắn đó bảo vệ các ngài khỏi bị ánh mặt trời thiêu đốt, nó hấp thụ 97%-99% các tia cực tím gây hại. Nếu không ngăn chặn tình trạng này thì cuộc sống của các ngài sẽ bị đe dọa. Khác với những thực vật phù du và các sinh vật hữu cơ, các loài cây chúng tôi đứng ở vị trí đầu tiên của chuỗi thức ăn. Toàn bộ năng lượng mà loài người thu được bao gồm năng lượng thu nhận một cách gián tiếp từ mặt trời, năng lượng do các loài vi sinh vật và sinh vật tự dưỡng khác tạo ra, và năng lượng từ họ hàng cây cối chúng tôi. Tại sao lại như vậy? Thực vật chúng tôi sử dụng năng lượng ánh sáng mặt trời, nước và khí các-bon điôxít để tạo ra năng lượng nhằm duy trì sự sống của chính mình, để lớn lên và phát triển. Con người các ngài cũng như bất kỳ động vật có vú khác không thể có được năng lượng theo cách này, chính vì thế các ngài chỉ thu được năng lượng này một cách gián tiếp bằng cách sử dụng thức ăn từ thực vật hoặc động vật thuộc tầng nào đó của chuỗi thức ăn mà thôi. Sống tách rời chúng tôi ra, hoặc hủy diệt chúng tôi có nghĩa là các ngài đang tự hủy hoại chính mình. Xói mòn đất đang trở thành mối quan tâm lớn trên Trái đất. Lở đất và lở tuyết diễn ra
  31. 31. thường xuyên đang phá hủy các thành phố, và không một ai tin lời tôi nếu tôi đưa ra giải pháp rất đơn giản. Giải pháp đó nằm trong chính thiên nhiên đấy. Khi đi dạo qua một Cây sồi Đại thụ như tôi, các ngài thường ngạc nhiên trước chiều cao và chu vi quanh thân tôi. Hiếm có ai quan tâm đến những gì phát triển của bộ rễ bên dưới thân tôi. Tôi cũng có một đôi chân đấy chứ mặc dù tôi không thích đi bộ. Hãy gọi đó là sự lười biếng, tôi nhận thấy đó lại là sự đầu tư vào bất động sản một cách hoàn hảo. Cùng với các bộ phận khác, bộ rễ đóng vai trò lớn trong việc giữ độ chắc cho đất. Khi nói về đất, loài người các ngài hầu như chẳng biết gì về các tầng đất. Một khi tầng đất trên cùng bị phá hủy, tầng đất cái bị phơi lộ dẫn đến hiện tượng xói mòn. Đất màu mỡ không còn tồn tại để canh tác nông nghiệp, lũ lụt diễn ra liên miên, nói tóm lại, cuộc sống trên Trái đất ngày một khó khăn. Một lần nữa tôi cung cấp cho các ngài một giải pháp đơn giản. Hãy để thiên nhiên tự làm công việc của mình. Đọc đến đây có thể nhiều người sẽ không chú tâm cho lắm. Thế nhưng đối với người khôn thì chỉ cần một lời cũng đủ, do đó đối với bất kỳ ai quan tâm tôi sẽ đưa ra một số gợi ý để giúp loài người duy trì cuộc sống. Hãy quan sát Bắc Kinh, Trung Quốc. Hãy quan sát màn sương mù bao quanh thành phố và các ngài sẽ nhận thấy rằng, các ngài đang chung một cảnh ngộ. Có thể các ngài sẽ không phát hiện ra điều đó ngay, nhưng rồi cũng sẽ dần nhận ra một khi các ngài ở tầm cao hẳn lên. Các ngài chỉ dừng lại một khi đã quá muộn hay sao? Hãy bớt sử dụng những sản phẩm từ các nhà máy thải ra các loại khí gây hiệu ứng nhà kính. Đừng lái xe đến siêu thị cách nhà có nửa dặm chỉ để mua mỗi một hộp sữa. Hãy thư thái đi bộ trong bầu không khí trong lành do chúng tôi vừa làm ra và cung cấp cho các ngài. Đó mới chính là cách sống lành mạnh và có lợi cho sức khỏe. Hãy dùng nhựa tái chế. Hãy trồng cây xanh xung quanh nhà các ngài. Trong thời đại của công nghệ, hãy dùng thư điện tử và sử dụng ít giấy. Nhưng đối với những ai không ngần ngại đền đáp cho tôi thì tôi xin trích dẫn vài lời thơ của nhà thơ nổi tiếng người Anh Gerard Manley Hopkins: “Thiên nhiên không bao giờ dành cho tất cả mọi người”. Mặt trời vẫn luôn mọc ở phía Đông và lặn ở phía Tây, còn các ngài thì cứ tiếp tục lối rẽ về hướng địa ngục. Khi các ngài chọn con đường tự hủy diệt chính mình, hãy lưu ý rằng, chúng tôi vẫn luôn sống, phát triển kể cả khi các ngài không tồn tại. Gửi tới các ngài lời chào trân trọng! Woody Branche 01 January 2011 Barakat Timbers Limited Dear Mr. CEO, Although this letter is addressed to Barakat Timbers, I am writing to anyone who is willing to listen. You humans constantly rave about your World Wars and civil unrests, but what of ours? From the beginning we have been murdered, but we were not greatly angered for we understood your necessity. Now you don’t just take what you need, but damage our habitats to such an extent that we shall never again thrive in the same location. You heartless beasts who claim superiority yet

×