Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.

Thu gui mot con tin

1,424 views

Published on

Từng bay trên những sa mạc, biển cả, đô thị, xuyên biên giới các quốc gia, vùng lãnh thổ, cha đẻ của Hoàng tử bé tiếp tục truyền trao nguồn cảm hứng du hành cùng những chiêm niệm về nhân sinh trong tập sách nhỏ này.
Tinh thần tự do, lòng ái quốc, tình bạn, giá trị con người và cả những khuyết tật của văn minh, những biên giới văn hóa được ông trải ra trên các đoản văn đầy thi tính và giàu triết lý.
“Tuyệt đối phải nói với con người”, cuộc đối thoại của Saint-Exupéry với từng người bạn đồng hành của ông – chính là mỗi độc giả cuốn sách này – luôn nhiều nhiệt khí thiêng liêng, vượt lên mọi tranh chấp lý luận.
Đây là một cuốn sách mở.

Published in: Education
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

Thu gui mot con tin

  1. 1. THƯ GỬI MỘT CON TIN Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp LETTRE À UN OTAGE của Antoine de Saint-Exupéry Xuất bản theo thỏa thuận chuyển giao bản quyền dịch với dịch giả Bửu Ý. Bản quyền tác phẩm đã được bảo hộ. Mọi hình thức sử dụng, sao chụp, in ấn dưới dạng sách in hoặc sách điện tử mà không có sự cho phép bằng văn bản của công ty Phanbook và dịch giả đều là vi phạm pháp luật và vi phạm đến quyền sở hữu tác giả tác phẩm theo Luật Sở hữu trí tuệ và Công ước quốc tế Berne.
  2. 2. THƯ GỬI MỘT CON TIN 5 Tháng Mười hai 1940 khi đi ngang qua xứ Bồ Đào Nha1 để sang Hoa Kỳ, thành phố Lisbonne hiện ra với tôi như một thứ thiên đàng trong sáng và buồn bã. Lúc bấy giờ ở đây người ta nói nhiều đến sự xâm lăng gần kề, và xứ Bồ bám víu vào ảo tưởng hạnh phúc. Lisbonne,thànhphốđãdựngtòanhàtriểnlãm 1. Thời gian này Bồ Đào Nha trung lập nhưng có cảm tình với phe Đồng Minh. Một số người Pháp tị nạn di cư sang đây. Tác giả ghé qua đây để sau đó đi Mỹ. I BỒ ĐÀO NHA VÀ THỦ ĐÔ LISBONNE 1940
  3. 3. 6 ANTOINE DE SAINT-EXUPÉRY xinh xắn nhất thế giới, đã mỉm nụ cười nhợt nhạt, giống như nụ cười của các bà mẹ không được tin tức gì của đứa con đi đánh giặc mà cố gắng làm sống con bằng lòng tin tưởng: “Con tôi còn sống, tôi cười đây này…”. Lisbonne cũng như thế: “Các người hãy nhìn đây, tôi hạnh phúc và thanh bình biết bao nhiêu, tôi lại được đèn sáng trưng…”. Toàn khối lục địa đè nặng lên xứ Bồ như trái núi hoang, trái núi nặng những bộ lạc ăn thịt; thành Lisbonne lễ lạc thách đố Âu châu: “Lẽ nào họ lấy tôi làm bia trong khi tôi để bao nhiêu chăm chút cố đừng che giấu mình mảy may! Trong khi tôi dễ bị thương tích thế này!”. Lisbonne với nụ cười buồn Thành phố ở quê tôi ban đêm màu tro. Từ đấy tôi đã mất thói quen với mọi thứ hào quang, và thủ đô sáng rực này gây cho tôi một sự khó ở mơ hồ. Nếu ngoại ô chung quanh tối
  4. 4. THƯ GỬI MỘT CON TIN 7 sẩm, thì bao nhiêu kim cương của một cửa tiệm thắp sáng quá thu hút lũ gian phi. Người ta cảm thấy chúng vãng lai. Tôi cảm thấy đêm Âu châu dung dưỡng những đoàn oanh tạc cơ lang thang đè nặng Lisbonne, tưởng chừng từ xa chúng đánh hơi được kho tàng ấy. Nhưng Bồ đâu dè cơn ngon miệng của con ác thú. Nó không chịu tin ở điềm dữ. Xứ Bồ nói đến nghệ thuật với niềm tin tưởng tuyệt vọng. Lẽ nào người ta can đảm đè bẹp nó trong buổi nó phụng sự nghệ thuật? Trước đó nó đã cho ra tất cả kỳ quan của nó? Lẽ nào người ta can đảm đè bẹp nó trong kỳ quan của nó? Nó trưng vĩ nhân của nó. Vì không quân đội, không đại bác, để chống lại mớ sắt của quân xâm lăng, nó dựng lên tất cả quân canh bằng đá: thi sĩ, người khai khẩn, người chinh phục. Tất cả dĩ vãng của Bồ, vì không quân đội và đại bác, đã chắn lối. Lẽ nào người ta can đảm đè bẹp nó trong gia tài một dĩ vãng hùng vĩ?
  5. 5. 8 ANTOINE DE SAINT-EXUPÉRY Cứ thế hàng đêm tôi tư lự lang thang qua bao thành công của cuộc triển lãm nghệ thuật tột điểm mà ở đó tất cả đều tiệm cận sự hoàn hảo, cho chí âm nhạc thật thâm trầm chọn lọc rất tinh tế, chạy nhẹ lướt lên các khu vườn, như ca khúc bình dị của vòi nước, không nổi bật. Lẽ nào người ta sẽ hủy diệt cái nghệ thuật kỳ diệu ấy của nhịp điệu trong cõi đời? Và tôi tìm thấy, bên dưới nụ cười của nó, Lisbonne buồn bã hơn những thành phố đã tắt lịm của tôi. Hãy làm sống người chết Tôi có quen, chắc bạn có quen, những gia đình hơi dị kỳ còn giữ lại ở bàn ăn chỗ ngồi của một người đã chết. Họ phủ nhận điều vô phương cứu vãn. Nhưng tôi thấy sự thách đố kia như không an ủi được gì. Phải làm người chết ra người chết. Có thế người chết họ mới
  6. 6. THƯ GỬI MỘT CON TIN 9 tìm thấy lại trong vai trò người chết một hình thức hiện diện khác. Thế mà mấy gia đình kia treo sự trở về của người chết. Làm người chết thành kẻ khiếm diện đời đời, người khách đến chậm suốt đời. Lấy tang chế đánh đổi sự chờ đợi không có nội dung. Và những gia đình kia với tôi như đắm vào một sự khó ở liên miên ngột ngạt hơn là sự phiền muộn. Phi công Guillaumet1 , người bạn cuối cùng tôi mất đi và đã bị hạ trong khi công tác hàng không bưu chính, phải! Tôi đã bằng lòng chịu tang. Guillaumet nào đổi khác. Anh chẳng bao giờ hiện diện nữa, nhưng chẳng bao giờ vắng mặt nữa. Tôi thôi để phần ăn cho anh ở bàn, cái bẫy vô dụng, và tôi đã biến anh thành người bạn chết thật sự. Nhưng xứ Bồ cố tin vào hạnh phúc, để dành cho hạnh phúc phần ăn và đèn và nhạc. Người ta chơi bắt hạnh phúc ở Lisbonne, bắt Thượng đế xót lòng tin theo. 1. Bạn thiết của Saint-Exupéry.

×