Successfully reported this slideshow.
We use your LinkedIn profile and activity data to personalize ads and to show you more relevant ads. You can change your ad preferences anytime.

Mot chuyen di

MỘT CHUYẾN ĐI
Chuyến đi vô hướng trên chiếc xe tàn tạ đã mở ra một hành trình bất định, đầy rẫy những điều tai quái khó ngờ. Lộ trình bí ẩn với một không khí lạnh lẽo đã tạo ra sức hấp dẫn kín đáo, cuốn người đọc vào một thứ giai điệu âm u và lê thê của kiếp sống…, nơi ta vừa muốn buông mình lại vừa tìm cách trốn chạy.
Nguyễn Nguyên Phước đã trở lại với cuốn tiểu thuyết ngắn này, trong một-chuyến-đi-văn-chương đầy bất ngờ và ám ảnh.
“Cứ ngồi một chỗ mà tưởng tượng thì chả mấy chốc cái gì cũng thành ma quỷ hiện hình hết thảy”

  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

Mot chuyen di

  1. 1. MỘT CHUYẾN ĐI w 5 C ái xe rất cũ, hẳn đã được đại tu nhiều lần rồi. Vỏ xe bên ngoài sơn loang lổ thành nhiều lớp khác nhau, như thể mỗi lần đại tu người ta lại chọn một màu khác để sơn đè lên, song có lẽ vì lười, hoặc vì lý do nào đó không rõ, họ đã không cạo đi lớp sơn cũ, vốn đã tróc nham nhở thành những vệt loang lổ sẵn rồi, thành thử lớp sơn đè ấy dường như chả có tác dụng gì mấy, chỉ sau một thời gian ngắn chúng lại bắt đầu tróc ra, thành một đợt loang lổ khác, sặc sỡ hơn, khác nào một con rắn khoang lột da - mà lại lột không hết, thay vì lột một lần dứt khoát cho xong, nó lại chơi cái trò lột dang dở, lột cầm chừng, rồi cứ lột đi lột lại, lột tái lột hồi, cứ như thế mãi không ngừng - trở lại đúng y như hình hài cũ, nhưng thực ra lại không phải là hình hài cũ, vì hình hài cũ làm gì còn ai nhớ được trông ra sao, chỉ nhớ mang máng đại CHƯƠNG I
  2. 2. 6 w NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC khái thế thôi. Nói tóm lại, cứ mỗi lần đại tu, cái xe lại trải qua một cuộc biến hình, rồi sau đó, rất sớm thôi, có khi chỉ vài chục ngày, nó lại trở về tình trạng gần giống như lúc trước khi đại tu, dĩ nhiên chỉ là gần giống thôi, sao có thể giống y hệt được. Đứng từ xa nhìn vào, cái xe trông không khác gì một cỗ quan tài khổng lồ có ba mươi hai chỗ ngồi. Loạt cửa sổ chạy dọc hai bên thân xe không có cái nào còn kính chắn, nhưng kính chắn gió ở trước mặt thì vẫn còn. Có lẽ khi tiến hành đại tu, người ta thấy không cần thiết phải lắp thêm kính chắn ở cửa sổ xe, vì đằng nào, không sớm thì muộn, nó chả vỡ, lắp thêm kính vào chỉ tổ tốn kém, nhất là trong tình hình ngân sách địa phương càng ngày càng eo hẹp. Nhẽ kính chắn gió ở trước mặt cũng chả cần, song may vì nó không vỡ, nên chẳng cần thay. Không lẽ lại đập đi, như thế lại mất công, chẳng thà cứ để đó, có còn hơn không. Hẳn là khi thiết kế, cửa kính cũng phải có tác dụng nào đó chứ nhỉ? Hay là chỉ để trông cho nó đẹp? Có lẽ là không phải. Nhưng bây giờ thật ra đối với cái xe này, tác dụng của cửa kính cũng chả có gì khác hơn để cho nó đẹp. Mà nào có đẹp đẽ gì cho cam! Cái xe giống như con cóc ghẻ, dẫu có khoác thêm cho nó mười lớp áo tía cũng chẳng thể đẹp được, huống hồ chỉ là một lớp kính mỏng vô thưởng vô phạt. Đôi cần gạt nước đương nhiên là không còn. Chắc chúng bị hỏng từ lâu lắm rồi và hẳn là ngay từ lúc chúng mới hỏng, người ta đã vặt luôn ra khỏi xe cho đỡ vướng. Phần còn sót lại, vì người
  3. 3. MỘT CHUYẾN ĐI w 7 ta không thể vặt sạch sẽ được, nhú lên như hai cái mầm cây, như thể chực vươn ra mà chẳng thể nào vươn ra nổi. Song cũng có thể không phải như vậy, biết đâu trước kia họ đã từng mặc kệ đôi cần gạt nước bị hỏng ở nguyên chỗ đó, bất chấp việc chúng không dùng được, chả có tác dụng gì ngoài nằm vắt chỏng chơ sát mép kính, chỉ tổ thêm vướng mắt, vì họ đã chờ đợi, đã hy vọng rằng vào đợt đại tu lần tới sẽ được cấp thêm tiền để sửa và kinh phí đợt tới sẽ bao gồm cả khoản sửa đôi cần gạt nước. Nhưng rồi cứ chờ đợi mãi như thế, mỗi ngày một tuyệt vọng hơn, vì mỗi lần kinh phí rót xuống, lại bị xà xẻo một ít, lần sau ít hơn lần trước, thành ra muốn sửa đôi cần gạt nước cũng không xong, bởi còn nhiều thứ quan trọng hơn cần phải đại tu. Dần dà kinh phí gần như chỉ còn đủ cho mỗi một việc là sơn lại vỏ xe, chỉ có thế thôi, để cái xe trông có vẻ mới. Tất nhiên, cũng có thể dùng tiền ấy để sửa những chỗ hữu ích khác. Chẳng hạn, thay mấy chiếc lốp đã mòn vẹt đi, gần như không còn trông thấy lớp cao su đâu nữa, bao nhiêu năm rồi xe vẫn chạy bằng những chiếc lốp ấy, thật ngạc nhiên là cho đến giờ này nó vẫn chưa hỏng hoàn toàn. Song như thế lại không được, vì mỗi lần nghiệm thu, người ta yêu cầu cái xe sau khi đại tu xong phải trông như mới. Nếu chỉ thay mấy chiếc lốp thì làm sao xe có thể trông như mới được, hoặc thay cần gạt nước hay lắp thêm kính cửa sổ cũng vậy, và sẽ chẳng ai nhận ra rằng nó đã được đại tu cả, dù rằng quả thực nó đã được thay một số phụ tùng hữu ích, mà như thế thì nghiệm thu sao được. Cho nên cuối cùng xe vẫn cứ ở tình
  4. 4. 8 w NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC trạng như vậy. May mắn là máy móc chạy suốt bao nhiêu năm qua chả bị làm sao. Dương là người lên xe cuối cùng. Thực ra anh đâu muốn lên xe, anh còn dền dứ nấn ná mãi, muốn chờ một cái xe khá hơn, vì rõ ràng cái xe này mang điềm gở không thể nào chối cãi được, thậm chí điềm gở ấy còn toát lên từ cái nhìn đầu tiên, chỉ cần thoáng liếc qua là người ta đã có thể hiểu ngay rằng không nên chui vào một cái xe như thế này. Anh nhìn ra được điều đó ngay lập tức thì hà cớ gì những hành khách khác lại nhìn không ra, thành thử họ cũng như anh, nấn ná chờ đợi, hy vọng sẽ kiếm được một cái xe khá hơn để leo lên, thay vì phải rúc vào một cái xe cùi bắp như thế này, một cái xe mà điềm gở của nó phả ra còn nhiều hơn cả đám khói đen sì mà nó đang phả ra, cuộn từng vòng, biến mất trong không khí oi bức của một ngày hè nóng nực. Rõ ràng cái xe mang không khí chết chóc nên chẳng có ai đi. Suốt cả tuần vừa rồi, nó đã nằm chờ sẵn ở bến xe như thế này. Buổi sáng sớm, bến xe vắng tanh, gần như không một bóng người, chỉ có mỗi Dương và gã tài xế gờm gờm nhìn nhau. Bến xe là một bãi đất trống rất rộng. Trước kia nơi đây hẳn đã từng rất nhộn nhịp, nhưng rồi cùng với thời gian, mọi thứ cứ đuội dần và cuối cùng chỉ còn là một bãi đất hoang, cỏ mọc thành từng vạt, trở thành nguồn thức ăn cho đám bò mà thỉnh thoảng bọn trẻ chăn bò lại dẫn chúng đến. Chúng sẽ dồn lũ bò vào một chỗ nào đó cỏ mọc rậm rạp rồi để cho lũ bò tha thẩn gặm cỏ, còn chúng thì sẽ tụ tập
  5. 5. MỘT CHUYẾN ĐI w 9 lại chơi trò đuổi bắt. Nhưng hôm nay, có vẻ như bọn trẻ không tới. Đã một tuần nay, ngày nào Dương cũng ra bến xe, cũng bắt gặp cái xe chết tiệt kia, nó cứ nằm trơ ra đấy như một cái xác vô hồn, ươn lười chả muốn động đậy chân tay gì hết, cứ nằm ì ra đấy, mặc kệ sự đời muốn đến đâu thì đến, muốn tha đi đâu thì tha. Ngay từ ngày đầu tiên, anh đã gặp bọn trẻ chăn bò, chúng mê mải chơi, chẳng để ý gì đến anh. Có lẽ vì chúng đã quen với việc thỉnh thoảng lại có tay hành khách nào đó tới cái bến xe gần như bỏ hoang - nhiều chỗ cỏ mọc lút cả đầu, thậm chí cả ma quỷ dẫu có hiện hình cũng không dám chui vào chỗ đám cỏ lút đầu ấy, lơ tơ mơ có khi bị giết như chơi - để chờ đợi chuyến xe của mình. Rồi mấy ngày sau đó, anh không thấy chúng tới, tưởng chừng như chúng sẽ không bao giờ tới nữa, thì rồi, bất thình lình, ngày hôm qua - không có bất kỳ dấu hiệu tiên báo nào, không một điềm triệu chỉ lối đưa đường nào có vẻ khả dĩ cho thấy rằng chúng sẽ tới - chúng lại tới, dồn lũ bò vào một chỗ, khác với chỗ lần trước và bắt đầu nô đùa ầm ĩ, hệt như lần trước, chả để ý gì đến anh sất. Đã một tuần rồi, ngày nào anh cũng ra bến xe, ngồi trên cái ba lô vải dù màu xanh lá cây từ sáng sớm tới tối mịt mới chịu ra về. Anh muốn chờ một cái xe tươm tất chút đỉnh để leo lên, song ngày nào cũng như ngày nào, anh chỉ nhìn thấy nhõn có mỗi cái xe chết tiệt kia, đến nỗi, đã có lúc, anh tự hỏi, không lẽ bến xe này giờ không còn hoạt động nữa chăng. Nhưng chắc chắn là không phải, nếu bến xe không hoạt động thì người ta đã dán thông cáo khắp nơi rồi. Lại còn
  6. 6. 10 w NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC gã tài xế nữa chứ. Ngày nào gã cũng đảo qua, không chờ ở đây liên tục từ sáng đến tối như anh, nhưng thỉnh thoảng lại đảo qua, không cố định một giờ nào, như thể gã cũng biết cách chia thời gian thành những dịp ngẫu nhiên, không đều đặn, lỡ cỡ, để nhỡ có đoàn kiểm tra liên ngành nào đến để thanh tra xem bến xe hoạt động ra sao, thì kiểu gì gã cũng có mặt ngay lập tức, dĩ nhiên không phải kiểu ngay lập tức theo nghĩa đen, gọi đến phát là có mặt liền, mà chỉ là ngay lập tức theo nghĩa tương đối, nghĩa là đoàn kiểm tra kia chờ một lúc lâu, tầm nửa tiếng hay một tiếng gì đó, không thấy ai, ngoài mỗi vị hành khách là Dương, khi họ bực dọc chuẩn bị ra về, chuẩn bị ghi tên gã vào sổ đen, thì gã sẽ xuất hiện với nụ cười xun xoe cầu tài. Gã sẽ nại ra lý do rằng gã cần phải đi vệ sinh, gã bị một cơn tào tháo đuổi trối chết, gã sẽ nói vậy, ai mà tin được, song cũng chả có cách gì bác bỏ được. Ví thử đoàn kiểm tra liên ngành mà ở đây cả ngày thì sẽ phát hiện ra ngay rằng gã nói dối, nói dối một cách trắng trợn, cứ điềm nhiên như không, tựa hồ như thể, nói dối là một bản năng ăn sâu vào trong máu gã, không thể sống mà không nói dối, giống như người ta không thể sống mà không hít thở, nhưng tất nhiên mọi chuyện chỉ là giả định. Đoàn kiểm tra liên ngành mà có đến thì họ cũng chỉ ở đây tầm một tiếng đồng hồ là cùng, họ còn có rất nhiều việc khác, việc nọ chất chồng lên việc kia, chen lấn xô đẩy nhau, việc nọ hích vai việc kia, làm gì có thời gian để mà ngồi ì ra ở bến xe này cả ngày như anh. Mà thực ra đó cũng chỉ là một giả định lý tưởng, vì thực chất, suốt cả
  7. 7. MỘT CHUYẾN ĐI w 11 tuần nay, chả có đoàn kiểm tra liên ngành nào hết, chỉ có mỗi gã lái xe thỉnh thoảng lại đảo qua, một gã thân hình gầy gò, mặt choắt như mặt khỉ, mồ hôi lúc nào cũng bết rìn rịn trên tóc. Lần nào đảo qua, gã cũng gờm gờm nhìn anh và tất nhiên anh cũng gờm gờm nhìn lại gã y như thế, cả hai cứ thế nhìn chòng chọc vào nhau, không nói một lời song họ hiểu cả, họ hiểu rằng cả hai đều cần nhau, nói chính xác hơn là cả hai đều muốn có sự hiện diện của nhau, anh cần sự hiện diện của gã để xác tín với bản thân mình rằng bến xe vẫn còn đang hoạt động, vẫn có xe và vẫn có tài xế, chứ không phải là bến xe bị bỏ hoang và sự chờ đợi của anh là không hề vô ích, còn gã thì cần có anh để biện minh cho công việc của mình, rõ ràng là có hành khách chứ không phải không, có hành khách, ít nhất thì cũng có một hành khách, người đó chính là anh, chứ không phải như bọn ác mồm hay nói vụng với nhau rằng cả tháng ngồi đây bói cũng chả ra một mống nào, anh chính là cái bằng chứng sống rõ rành rành vả vào mồm bọn chúng, những kẻ chuyên nghề đâm bị thóc chọc bị gạo, sao chúng nó không chết quách đi cho rồi chứ. Gã lái xe thừa biết từ lâu người ta đã muốn giải tán cái bến xe này, bọn ác mồm thì bảo duy trì một cái bến như này rõ là không hiệu quả, riêng cái bến này thôi đã ngốn không biết bao nhiêu ngân sách của địa phương rồi, nhưng vẫn có tiếng phản đối, dù yếu ớt song vẫn là phản đối, mà bề ngoài trông có vẻ yếu ớt thế thôi, chứ gặp dịp, nhất là vào những hôm trời oi bức nóng nực như hôm nay, tiếng phản đối ấy có khi bỗng chốc thành những tiếng gầm gừ,
  8. 8. 12 w NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC những âm thanh hằm hè như tiếng bầy sư tử đang dọa dẫm nhau. Thành thử ra, bến vẫn phải duy trì, cho đến ngày, khi mà quyết định đóng cửa được đưa ra, không còn tiếng bấc tiếng chì nào nói ra nói vào nữa, nhưng xem ra vẫn còn rất lâu mới đến cái ngày đó, hoặc có lẽ cái ngày đó sẽ không bao giờ tới kể cả khi đã tận thế từ lâu rồi. Gã lái xe thỉnh thoảng lại cho xe nổ máy. Rõ ràng gã có ý mời mọc, Dương ghi nhận thiện ý này, song đồng thời anh cũng biết đây là một cái bẫy, một trò chơi khăm, một trò mơi mơi mà chỉ có bọn trẻ con mới hay dùng, kiểu như dùng một que kem nhem nhem cho đứa khác phát thèm, đến nỗi chúng lao vào đuổi theo mình mà giành giật còn mình thì lỉnh đi chỗ khác, hốc trọn cả que. Gã muốn lừa anh lên xe, đã một tuần nay gã không chạy được một chuyến nào, mà có khi cả tháng rồi cũng nên, điều này thì anh không biết được, vì anh mới ra đây được có một tuần, nhưng mà anh đâu có ngu, ngu gì mà lại chui vào một cái xe cà mèng, nói cà mèng tức là còn châm chước, còn ưu ái lắm đó, chứ thực ra phải gọi là xe bãi rác mới đúng, đáng lẽ người ta phải thải nó ra từ lâu rồi. Anh đâu có dễ mắc lừa, gã tưởng lừa ai dễ dàng, chứ đừng có hòng lừa được anh. Vậy mà cuối cùng Dương đành miễn cưỡng lên xe. Nói ra điều này thật xấu hổ, nhưng đúng là anh không còn lựa chọn nào khác. Suốt cả một tuần vừa rồi, anh và gã lái xe như hai đối thủ so găng trong im lặng, so găng
  9. 9. MỘT CHUYẾN ĐI w 13 trong một cuộc đấu tưởng tượng, một cuộc đấu toàn những giả định, giả định này chồng chất lên giả định kia, giả định sau phủ định giả định trước, không cái nào rõ ràng, không cái nào mạch lạc để cuối cùng người ta có thể phân định đâu là một giả định có nhiều khả năng xảy ra, đâu là một giả định ít có khả năng - thậm chí không hề có chút khả năng nào - xảy ra. Phải, suốt cả tuần vừa rồi, họ cứ hằm hè nhau như hai con thú, vừa muốn trút giận lên nhau, vừa muốn quyết một trận sống mái, dứt khoát luôn một lần cho xong, để thoát ra khỏi cái tình trạng hằm hè vô lối, cái tình trạng khiến thần kinh người ta căng thẳng đến mức phát điên, tưởng như thà chết đi còn hơn phải sống như vầy. Song sự đã chẳng như vậy. Gã và anh cứ hằm hè nhau như thế, cứ thi gan như thế, xem ai là kẻ cuối cùng phải khuất phục, xem ai là kẻ cuối cùng phải nhượng bộ làm theo ý kẻ kia. Rõ ràng gã có lợi thế hơn. Vì gã là dân chuyên nghiệp, gã đã làm việc này rất nhiều năm rồi, thậm chí có khi cả đời gã chỉ làm có mỗi việc này, nghĩa là cứ ra bến xe hằm hè với vị hành khách duy nhất không muốn lên xe, cơ mà chỉ việc mặc kệ là xong, mà nghề gì chứ nghề này, tức cái nghề mặc kệ ấy, thì gã là trùm sò, trùm sò xịn luôn. Thậm chí có khi, gã chả biết làm việc gì khác ngoài mỗi cái việc ấy, đảo qua bến xe xem có ai lên xe không, lên thì gã chở đi, không lên thì thôi. Chà! Rõ là gã có lợi thế hơn hẳn. Anh đã cầm cự được một tuần như thế này rồi thì phải nói là quá giỏi. Mà lẽ ra anh còn có thể cầm cự được lâu hơn nữa kia. Vài tuần nữa cũng chả vấn đề gì với anh hết. Thậm chí vài

×