Your SlideShare is downloading. ×

Givral VHN

225

Published on

Givral * Saigon VHN …

Givral * Saigon VHN
Vo Hieu Nghia VHN

Published in: Entertainment & Humor
0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total Views
225
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
1
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

Report content
Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
No notes for slide

Transcript

  • 1. GIVRALCũng như mọi vật chất, con người trong vũ trụ, những gì đã mất, không tìm lạiđược lại càng quý giá.Givral, nơi quán café mình và gia đình thường lui tới, có thể nói là hàng tuần vàđã từ rất lâu. Givral nằm ngay góc đường Tự Do và Lê Lợi. Dãy bàn nằm cạnhbên đường Tự Do thì trông ra Nhà hàng Continental, Nhà hát Thành Phố vàkhách sạn Caravelle; phía nằm bên cạnh đường Lê Lợi thì chỉ trông ra Nhà hátThành Phố và khách sạn Caravelle mà thôi. Hình dưới chụp từ phía đường Tự Do.Bên trong nhà hàng gồm một dãy dọc theo đường Tự do gồm khoảng 3 đến 4 bànăn, mỗi bàn sắp giữa 2 băng dài 3 người, tức là bàn 6 người; một dãy dọc theođường Lê Lợi gồm khoảng 4 bàn ăn vuông, mỗi bàn chứa khoảng 4 người, cuốidãy là quầy bán bánh ngọt, bán các bánh như choux-crème, bánh chocolat crème ,bánh bông lan, bánh sinh nhật v.v… Các bánh này lấy từ tiệm làm bánh Givral ởcuối đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa gần Tân Sơn Nhất về. Giữa hai dãy bàn cạnhđường thì có nhiều bàn ăn cùng với một quầy rượu. Phía sâu nhất là Toilet. 1
  • 2. Hình trên chụp từ bàn nằm dọc theo cạnh đường Lê Lợi và hướng vào trong, phíasâu bên trái là quầy bánh ngọt, ngay sau lưng là quầy rượu.Hình này được chụp bởi anh Nguyễn Thanh Liêm bạn học cũ trường Đại học SưPhạm Saigon. Anh cùng đi với tôi và anh Từ Nghiêm Tứ vừa mới về Việt Nam từSeattle, cùng là cựu SV ĐHSP Saigon cả (niên khóa từ 1961 đến 1967), tình cờgặp gia đình con và cháu tôi cùng ăn ở đó trong ngày Chúa nhật. Anh Liêm cónhã hứng liền chụp cho ông cháu tôi mấy cái hình, quí lắm.Các cháu thì thích ăn các món Spaghetti, Ba mẹ chúng thì thích ăn phở, còn mìnhthì luôn là Hors d’oeuvres variées, anh Liêm và Tứ thì dùng Beefsteaks salad vàomelettes Jambons.Anh Liêm (nguyên phó hiệu trưởng trường Marie Curie) là người rất trọng quíbạn và rất thương anh em, anh qui tụ các anh em cùng học ĐHSP Saigon cũ lại vàtổ chức họp mặt mỗi tháng một lần. Anh cũng thường tổ chức đi viếng thăm anhem, lúc thì thăm bạn ở Cần Thơ, khi thì ở Biên hòa, Mỹ tho, thăm các Thầy vàbạn yếu, bệnh, nghèo.. . Vài dòng này để tưởng nhớ đến người bạn rất yêu kínhđã ra đi mãi mãi.Ở Givral, tôi còn thường xuyên gặp một người bạn nổi tiếng về ca nhạc, đó là anhNguyễn Hữu Thiết (Ngọc Cẩm-Nguyễn Hữu Thiết và người con là nữ ca sĩ HồngHạnh). Anh thường đi một mình và tôi cũng vậy, do đó rất dễ thân nhau lắm. Có 2
  • 3. lúc Givral thay đổi đầu bếp, đầu bếp mới này nấu kém hơn người cũ rất nhiều.Tôi nhận thấy thế và anh cũng nhận thấy thế. Thế là anh kêu người phục vụ nhàhàng, phàn nàn về việc này. Thế là suốt bữa ăn, hai anh em chỉ bàn chuyên về cácmón ăn thực đơn Tây này.Tôi còn gặp lại anh một lần trong buổi Récital de Piano của anh Nguyễn Ánh 9 tạiKhách sạn Sofitel Plaza. Hôm đó anh đi với người con là nữ ca sĩ Hồng Hạnh.Nhiều nam nữ nghệ sĩ đều lần lượt lên chúc mừng và góp phần chia vui với anh 9.Nữ ca sỉ Hồng Hạnh cũng hát bài “Không” để tặng ông. Vài tháng sau đó thì anhThiết đã từ giả cuộc đời nghệ sĩ.Tôi cũng đã té xe một lần trước cửa nhà hàng Givral. Nếu bạn có nhớ là khi điHonda vào nhà hàng ngay góc đường, thì có một rảnh xẻ nhỏ để xe chạy từ dướilòng đường chạy lên được. Dốc rất cao, mà ngay dưới chân dốc lại là một vũngnước tù đọng lại. Khi tôi lái xe vọt lên, thì vì làm biếng, xe đang chạy nhanh số 3,mà không trả về số một. Thế là khi vọt lên nữa chừng thì xe bị tắt máy, tôi bị ngãnghiêng đi, không có gì là trầm trọng, nhưng ác thay là ngã xuống vũng nướcphía dưới. Thế là lấm ướt mem cả giày và ồng chân quần. Tôi phải vào toilet củaGivral để rửa ráy. Thật là quê.Một kỷ niệm mà tôi khó quên được, là vào đầu tháng 3 năm 2001, tôi và gia đìnhđến ăn sáng tại đây, thì tình cờ gặp lại nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, anh vừa từ bệnhviện được anh em đón ra ngoài chơi. Anh em tay bắt mặt mừng. Tôi hỏi thăm sứckhỏe anh, anh lại hỏi thăm sức khỏe tôi. Anh lại hỏi tôi thích nhất bản nhạc gì củaanh. Tôi trả lời là tôi thích nhất bản Quỳnh Hương vì nó được chơi ở cung trưởng–Majeur, vui vẻ và trong sáng nhất, tôi đã đàn thường xuyên bản nhạc này trêncây đàn dương cầm ở nhà tôi, với những câu nhạc : Ta mang cho em một đóa quỳnh Quỳnh thơm hay môi em thơm Em mang cho ta một chút tình Miệng cười khúc khích trên lưng Đêm này đêm Buồn bã với những môi hôn Trong vườn trăng Vừa khép những đóa mong manh Ta mang cho em một chút buồn Vì ta như sông lênh đênh 3
  • 4. Môi em cho ta một cánh hồng Lụa là phút ấy chưa quên Thôi chào em Về giữa phố xá thênh thang Không gì vui Thì hãy gắng nhớ đôi lần.Thôi thì chào em về giữa phố xá thênh thangVà cũng chào anh về với cõi phúc Thiên đàng…Đúng một tháng sau đó.Có lẽ tôi cùng anh đều hiểu rõ cái phi lý của cuộc đời, và hòn đá Sisyphe lăn lănmãi, hòn đá rong rêu, mà anh thường nói tới nhiều lần trong các bản nhạc củaanh. Chúng mình vẫn là các IMASUMAC (AMI CAMUS ghép lái lại) của thờiChasseloup Laubat đó mà.Thế là tất cả đã ra đi. Từ Givral, đến anh Nguyễn Hữu Thiết, anh Nguyễn ThanhLiêm và anh Trịnh Công Sơn. Rồi đến ai đây. Tôi chăng?VÕ HIẾU NGHĨA6/10/2012(Những chuyện thật chưa từng kể) 4

×