tqc bai ca mo dau
tamquocchi001
tamquocchi002
tamquocchi003
tqc004
tqc005
tqc006
tqc007
tqc008
tqc009
tqc010
tqc011
tqc012...
tqc071
tqc072
tqc073
tqc074
tqc075
tqc076
tqc077
tqc078
tqc079
tqc080
tqc081
tqc082
tqc083
tqc084
tqc085
tqc086
tqc087
tqc...
Tam Quốc Chí
Bài Ca Mở Ðầu
( Và cũng là bài ca kết thúc )
Sông dài cuồn cuộc ra khơi ,
Anh hùng : sóng dập, cát vùi thiên thu...
Dở hay...
Hồi Thứ Nhất - TamQuốc Chí - La QuánTrung
Hội Ðào Viên Anh Hùng Kết Nghĩa
Ðánh Huỳnh Cân Hào Kiệt Lập Công
Phàmthế cuộc trongthiênhạ (1), chia rồilạihợp, hợp rồilại...
hưởngphước phảiviết danhvị"ÐạiHiềnlươngsư TrươngGiác"mà thờ.
TrươngGiác đã có ýlàmphản, nênmật saiđồ đệ là Mã NguyênNghĩa ...
Ngườiấyđáp:
- Tôihọ TrươngtênPhi, tự là Dực Ðức, ôngcha mấyđờiở nơiTrác Quậnnầylàmnghề bánrượu, mổ thịt, vìvậytôicũngcó ch...
Vào thànhchưa được vàihômthìđã có tinquânthámthínhvề báo:
- Tướnggiặc KhănVànglà TrìnhViễnChíthốnglãnhnămvớnquânkéo đếnquấ...
Lư Thực bảo HuyềnÐức:
- NayTrươngGiác bịta vâyở đâychưa thể làmgìđược, nhưnghaingườiemcủa nó là TrươngLương, TrươngBảo đan...
HoàngPhủTungnói:
- Haithằnggiặc TrươngLương, TrươngBảo bịmột trậnhỏa công, thế cùnglực tận, chắc là chúngchạysangQuảngTônh...
Hồi Thứ Hai - TamQuốc Chí - La QuánTrung
Nổi Giận Trương Phi Ðánh Khâm Sai
Lập Mưu Hà Tiến Trừ Phản Loạn
ÐổngTrác có hiệulà TrọngDĩnh, ngườixứ LũTây, vùngLâmThao, ...
ChuTuấnhayđược tinấy, lòngnao nao, vộithốithúc binhsĩngàyđêmphá thànhTrươngBảo rất gấp. Trongthànhquânsĩđềuhết lươngthực, ...
ChuTuấntruyềnlệnhbansư hồitrào, vào thẳngNgânLoanÐiệnra mắt.
HánVươngtruyềndọntiệc khao thưởngquânsĩvà phongcho ChuTuấnlàm...
- Trươngtướngquânđangtróimột ngườitrước huyệnnha mà đánhdữ lắm!
HuyềnÐức vộivã bước ra xemthìthấyngườibịđánhlà Ðốc Bưu, ôn...
TrầnÐamđithẳngvào hỏivua:
- LưuGiámnghịcó tộigìmà bệ hạ truyềnđemchém?
Vua LinhÐế nói:
- Tộisàmbángcậnthầnvà khiquân.
Trần...
họa, hầulập Hoàngtử Hiệp lênlàmvua.
PhanAnnóivừa dứt lờithìquả có chiếutriệuđòiHà Tiếnvào cung.
Tào Tháo thấyvậybước ra nó...
họ bịtrulục, và cònbiết bao nhiêuviệc taihạikhác. Chúngta hãynoigươngđó mà tránhđinhữngcáidữ để khỏiânhậnngàysau
ÐổngTháiH...
Hồi Thứ Ba - TamQuốc Chí La QuánTrung
Bàn phế lập, Ðổng Trác mắng Ðinh Nguyên
Tặng Xích thố, Lý Túc dụ Lữ Bố
Nhắc lớiTào Tháo thấyHà Tiếnmuốngọibinhmã các nơivề...
BọnTrươngNhượngvừa khóc vừa nói:
- NếulũHạ thầnđemthântớiTướngphủ, ắt sẽ nát thịt tanxươngngay. XinTháiHậuthươngchúngtôimà...
ViênThiệu, Tào Tháo cũngvunggươm, chémkhóa phá cửa, xôngvào trongcung, lạigặp bọnTriệuTrung, TrìnhKhoáng, Hạ Huy, QuáchThắ...
- Thiêntử ở đâu?
Khuê khairằngkhichạytớinửa đườngthìlạc mất, khôngbiết Vua đivề phía nào nữa. MẫnCốngliềngiết ÐoànKhuê, cắ...
- ÐổngTrác ắt manhtâmlàmloạn, nênkíp trừ đi.
ViênThiệunói:
- Triềuđìnhđã bịhoangmang, nayvừa mớiđược yên, chớ nênkhinhđộng...
- Ngườinào đấy?
LýNhuđáp:
- Ðó là connuôicủa ÐinhNguyên, họ Lữ tênBố, tự là PhụngTiên, ngườiấylà một anhhùngtrênđờicó một ...
Ngườisaucó thơ vịnhngựa Xíchthố rằng:
Ngàn dặm phi đằng, cát bụi tung,
Băng sông vượt núi, xé sương hồng.
Khác chi rồng lử...
- Ðổngcôngcó lòngyêuthế này, tôibiết lấygìđềnđáp?
Túc nói:
- Tàithườngsức mọnnhư Túc này, mà cònđược phongchức Hổ BônTrung...
Trác mừnglắm, sailấygiáp vàng, bào gấmbanthưởngcho Bố, rồicùngBố yếnẩmsaysưa tốingày.
Từ đó, ÐổngTrác oaiquyềnlừnglẫy, khô...
Hồi Thứ Tư - Tam Quốc Chí - La Quán Trung
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Tam quốc chí
Upcoming SlideShare
Loading in …5
×

Tam quốc chí

258 views
204 views

Published on

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
258
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
8
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Tam quốc chí

  1. 1. tqc bai ca mo dau tamquocchi001 tamquocchi002 tamquocchi003 tqc004 tqc005 tqc006 tqc007 tqc008 tqc009 tqc010 tqc011 tqc012 tqc013 tqc014 tqc015 tqc016 tqc017 tqc018 tqc019 tqc021 tqc021 tqc022 tqc023 tqc024 tqc025 tqc026 tqc027 tqc028 tqc029 tqc030 tqc031 tqc032 tqc033 tqc034 tqc035 tqc036 tqc037 tqc038 tqc039 tqc040 tqc041 tqc042 tqc043 tqc044 tqc045 tqc046 tqc047 tqc048 tqc049 tqc050 tqc051 tqc052 tqc053 tqc054 tqc055 tqc056 tqc057 tqc058 tqc059 tqc060 tqc061 tqc062 tqc063 tqc064 tqc065 tqc066 tqc067 tqc068 tqc061 tqc071
  2. 2. tqc071 tqc072 tqc073 tqc074 tqc075 tqc076 tqc077 tqc078 tqc079 tqc080 tqc081 tqc082 tqc083 tqc084 tqc085 tqc086 tqc087 tqc088 tqc081 tqc090 tqc091 tqc092 tqc093 tqc095 tqc097 tqc097 tqc098 tqc099 tqc100 tqc101 tqc102 tqc103 tqc104 tqc105 tqc106 tqc107 tqc081 tqc109 tqc110 tqc111 tqc112 tqc113 tqc114 tqc081 tqc116 tqc117 tqc118 tqc119 tqc120
  3. 3. Tam Quốc Chí
  4. 4. Bài Ca Mở Ðầu ( Và cũng là bài ca kết thúc ) Sông dài cuồn cuộc ra khơi , Anh hùng : sóng dập, cát vùi thiên thu... Dở hay, thành bại nào đâu ? Bể dâu chớp mắt , nghoảnh đầu thành mơ ! Non xanh còn đó trơ trơ , Tà dương lần lửa sưởi hơ ánh hồng . Lão tiều gặp lại ngư ông , Bên sông gió mát , trăng trong , kho trời . Rượu vò lại rót khuyên mời , Cùng nhau lại kể chuyện thời xa xưa... Kể ra biết mấy cho vừa ? Nói cười hỉ hả , say sưa quên đời...
  5. 5. Hồi Thứ Nhất - TamQuốc Chí - La QuánTrung
  6. 6. Hội Ðào Viên Anh Hùng Kết Nghĩa Ðánh Huỳnh Cân Hào Kiệt Lập Công Phàmthế cuộc trongthiênhạ (1), chia rồilạihợp, hợp rồilạichia. Tỷnhư nhà Châumất vận, bảynước phântranh, sauđó nhà Tầnlạigồmthâuvề một mối. Rồikhinhà Tầnbị diệt vong, để cho Hán, Sở tranhhùng, và cuốicùngHánđã diệt Sở để thuvề một mối. Nhà Hánkể từ vua Cao Tổ là LưuBangtrảmxà khởinghĩa thốngnhất được thiênhạ, giữ lấyngaivàngcho Ðếnkhivua QuangVũlà LưuTúquật khởi, giết loạnthầnlà VươngMãng, phục hưngcho nhà HậuHán(2), rồitruyềnÐếnđờivua HiếnÐế thìbịchia làmba nước. Cáinguyêndo rốiloạnsaunàylà do tớihaiôngvua HoànÐế và Linh Ðế. Vua HoànÐế giamcầmcác bề tôitrungtrực, lạitindùngbọnhoạnquan, làmcho thế nước bịsuyvi. Khivua HoànÐế bănghà, vua LinhÐế lênnốingôi, có quanÐạiTướng QuânÐậuVũvà quanTháiPhó TrầnPhồncùnggiúp việc trịnước. Haivịtôithầnnầyvốnmột lòngtrungnghĩa, nhưngbêncạnhlạicó bè lũhoạnquanTào Tiết chuyênquyền làmbậy. ÐậuVũvà TrầnPhồnlập mưutrudiệt bọnnàyđể trừ taihọa cho nước, chẳngmaycơ mưubịbạilộ, haivịtôithầnnầyđềubịchúnghãmhại. Từ đó, bọnhoạnquancànglộngquyền, chúngliênkết vớiloạnthầntác yêu, tác quái. NămKiếnNinhthứ hai(niênhiệucủa vua LinhÐế), thángtư ngàyrằm, nhà vua ngự ra điệnÔnÐức, vừa ngồixuốngngự ỷ, bỗngcó một trậncuồngphongrất lớnnổilên, rồi một conrắnxanhto tướngtừ trênsà ngangcungđiệnrơixuốngnằmngangtrênngự ỷ. Vua thất kinhngã lănra bất tỉnh, các quanhầucậnphảiđưa vua vào nộicungcứucấp. Nhưngchỉtronggiâylát, conrắnbiếnđiđâumất, trờilạinổilênmột trậncuồngphongdữ dội, mưa tuônnhư trút nước. Kế đó, mưa đá lạirơitheo tớihơnnửa ngày, nhà cửa bịhư sập vô số. Vào thánghai, nămKiếnNinhthứ tư, kinhđô Lộc Dươnglạibịđộngđất, rồinước biểndânglêntrànngập cả một miềnduyênhải. Dâncư, làngmạc, của cảibịsóngcuốnra khơimất tích. Cũngvào đờivua LinhÐế, vào nămQuangHòa thứ nhất, tạimột vùngthôndã, có một congà máihóa gà trống, rồiđếnngàymồngmột thángsáu, một luồnghắc khídàihơn mườitrượngbaythẳngvào điệnÔnÐức. Cũngvào mùa thunămđó, trước nhà Ngọc Ðườngbỗnghiệnlênmột cầuvồngsángchói. SườnnúiNgữ Nguyênbịsụp lở, đất đá đè chết người. Chỉtrongthờigianmấynămmà khôngbiết bao nhiêusự việc lykỳxảyra. Vua buồnbã hạ chiếuhỏicác quantriềuthầntớisao có nhữnghiệntượngquáigở như vậy? QuanNghịLangTháiUngdângsớ tâu, đạiýnói:"Rắnsa, gà máihóa gà trốnglà điềmđànbà và hoạnquanlàmloạnnước..." Lờitâurất thốngthiết, khiếnnhà vua xemxongcũngphảinão lòng. Vua chỉthở dàirồiquayvào thayáo. Bấygiờ Tào Tiết đứngnúp đằngsauvua, xemtrộmđược tờ biểu, thấythế tức giậnvô cùng, liềnbànmưuvớibè đảngcủa hắn, lập kế gieo tộicho TháiUng, và cáchchức đuổiTháiUngvề làmthứ dânnơiđiềnlý. Sauđó bọnTrươngNhượng, TriệuTrung, PhongTư, Tào Tiết, HầuLãm, KiểnThạc, TrìnhKhoáng, Hạ Huy, QuáchThắng, tất cả mườingườihọp nhauxưnglà "Thập ThườngThị"chuyênlàmđiềugianác. Vua LinhÐế lạinhunhược, tindùngTrươngNhượngnhư một kẻ tôitrung, việc triềuchínhđềugiao cho TrươngNhượngquyết đoán, ÐếnnỗikêuTrươngNhượngbằng"Á phụ". Triềuđìnhcàngbê tha thốinát, lòngngườimuốnnổiloạn, giặc giã khắp nơidấyloạnlênnhư ongvỡ tổ. Bấygiờ, tạiquậnCự Lộc có ba anhemhọ Trươnglà TrươngGiác, TrươngBảo, và TrươngLương. TrươngGiác thihỏngTúTài, khôngquảnđènsáchnữa, ngàyngàyvào núi háithuốc. Bỗngmột hôm, TrươngGiác gặp một ônglão mặt đỏ như hàiđồng, mắt xanhnhư nước biếc, taychốnggậylê, kêuTrươngGiác vào một hangnúi, rồitrao cho ba quyển"thiênthư"và dặn: - Ðâylà bộ "Tháibìnhyêuthuật"ta bancho conđể học. Học được sáchnày, conphảithaytrờimà tuyênhóa, cứudânđộ thế. Cònnếumanhtâmđổidạ thìsẽ gặt lấyquả báo khôngnhỏ. TrươngGiác tiếp lấyThiênthư, báitạ rồiyêucầuxinđược biết tênônglão. Ônglão nói: - Ta chínhlà NamHoa Lão Tiênđây. Dứt lờihóa thànhluồnggió mát bayđimất. TrươngGiác được bộ sáchấy, ngàyđêmtập luyện, chẳngbao lâuđã biết cáchkêumưa gọigió, và tự xưnghiệulà "TháiBìnhđạo nhân". Vào thánggiêngnămTrungBìnhthứ nhất (cũngđờivua LinhÐế), có bệnhthờikhínổilên, lanrộngkhắp vùng. TrươngGiác đembùa phép đitrịbệnhcho dânggian, lấyhiệulà "ÐạiHiềnlươngsư". Lúc đó TrươngGiác lạicó dạythêmđược hơnnămtrămđồ đệ, cũnghọc rànhphép bùa chú, nêncả thầytrò chia nhauvândukhắp nơi. Thấyviệc chữa bệnhcủa TrươngGiác có hiệuquả, thiênhạ đồnầmlên, và rủnhautheo làmđồ đệ của TrươngGiác mỗingàymột đôngthêm. TrươngGiác đemtất cả tínđồ trongthiênhạ chia ra làmba mươisáuphường, mỗiphườngcó hơnmột vạnngười, và có cử một viênCừ Soáiđể caiquản. RồiTrươngGiác lại tự xưngmìnhlà TướngQuân, coicả ba mươisáuphườngđó. Chưa hết, Giác cònphao ngônđể mê hoặc dânchúngrằng:"Trờixanhđã chết, trờivàngnênlênthay. ÐếnnămGiáp Tý, thiênhạ đạicát". Giác lạitruyềncho các tínđồ dùngđất sét trắngviết lênnơicửa lớnhaichữ "Giáp Tý", và dâncư khắp támchâu:Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự, aimuốnđược
  7. 7. hưởngphước phảiviết danhvị"ÐạiHiềnlươngsư TrươngGiác"mà thờ. TrươngGiác đã có ýlàmphản, nênmật saiđồ đệ là Mã NguyênNghĩa đemvàngbạc gấmvóc vào triềulo lót vớitênhoạnquanPhongTư, để nhờ tênnàylàmnộiứng. TrươngGiác lạibànvớihaingườiemrằng: - Cáikhó đạt nhất là lòngdân. Naydânđã thuậntheo mìnhrồi, nếukhôngthừa cơ đoạt thiênhạ thìđángtiếc lắm. RồiTrươngGiác vộivã sắmcờ vàng, khănvàngđể hẹnngàykhởisự. Giác saimột tênđệ tử là ựườngChâumangmật thư đưa cho PhongTư, nhưngchẳngmayÐườngChâu khôngthíchhànhđộngcủa Giác cho nênchạythẳngvào tòa ThượngThư cáo biến. Thế là việc làmcủa TrươngGiác bịbạilộ. Vua haytinphảnloạnliềntriệuÐạiTướngQuânHà Tiếnvào triều, truyềnbắt Mã NguyênNghĩa đemchém, và hạ ngục cả gia quyếnPhongTư hơnngànngười. TrươngGiác thấyvậyliềngấp rút khởibinh, tự xưnglà ThiênCôngTướngQuân, phongcho TrươngBảo làmÐịa CôngTướngQuân, TrươngLươnglàmNhânCôngTướng Quân. Giác lạirêurao vớibá tánhrằng:"NayvậnHánđã hết, có đạithánhnhânxuất thế, ainấythuậntrờitheo chính, để hưởngtháibìnhanlộc." Thế là khắp bốnphươngcó hơnbốn, nămmươivạnngườiđộikhănVànghưởngứngtheo TrươngGiác làmphản. Thế giặc rất mạnh, quanquânnghe gió đã chạydài. Hà Tiếnliềntâuvớivua cấp tốc saisứ đếncác Châu, Quậntruyềnlệnhphòngngự, ngănđịchlập công. ÐồngthờisaiTrungLangTướngLư Thực, HoàngPhủTung, và Châu Tuấndẫnba độitinhbinhchia ra làmba đườngdẹp giặc. Bấygiờ, giặc KhănVàngmột đạo do TrươngGiác cầmđầu, kéo thẳngđếnUChâuxâmlấn. QuanTháiThúchâunàylà LưuYênvốndòngtônthất ở đất CảnhLăng, vùng GiangHạ, là concháuLỗ CungVươngnhà Hán. LưuYênthấytìnhthế khẩntrươngvộitriệuquanHiệuÚyChâuTĩnhvào bànkế. ChâuTĩnhnói: - Quângiặc đôngnhư nước lũ, quânta ít khôngthể nào ngănnổi. Minhcôngnêngấp rút chiêumộ nghĩa binhmớigiữ nổiChâunày. LưuYênnghe lờiliềntreo bảngkhắp nơichiêumộ nghĩa binh. Ngàykia, bảnvănđưa đếnTrác Huyện, dânchúngra xemđôngnghịt. Trongsố dânchúngấycó một vịanhhùngtánhtìnhkhoanhòa, ít nói, mừnggiậnkhônglộ ra sắc mặt, nhưnglạicó chílớn, thườngkết giao vớicác anhhùng, hào kiệt trongthiênhạ. Ngườinàymìnhcao támthước, haitailớnnhư chày, môiđỏ như thoa son, họ LưutênBị, tự là HuyềnÐức, vốncháuchắt TrungSơnTĩnhVươngLưuThắng, tức dòngdõivua HiếuCảnhHoàngÐế nhà Hán. Nguyêntrước kia, thờiHánVũÐế, contraiLưuThắnglà LưuTrinhđược phongtước Trác Lộc ÐìnhHầu. Về sau, nhânmột buổitế tôngmiếu, LưuTrinhvào dângvànghành lễ, chẳngmayvàngsắc xấu, bịmất tước Hầu(3), và từ đấyconcháumớicó một chidờivề Trác Quậnlập nghiệp. LưuHuyềnÐức tức là cháuLưuHùng, conLưuHoằng. LưuHoằngcó thiđậuHiếuLiêm, rồilàmchức Lại, nhưngmất sớm. HuyềnÐức mồ côicha, thờ mẹ rất có hiếu. Tánhhamđọc sách, nhưngnhà nghèo, HuyềnÐức phảilàmnghề đóngdép, dệt chiếuđể sinhsống. Nhà ôngở tớithônLâuTang, phía ÐôngNamcó một câydâurất lớn, cao hơnnămtrượng, đứngxa trôngnhư một chiếc lọngvậy. Ðã có nhiềungườiđiqua trôngthấycâudâukỳdịấy, từngnói: - Nhà nàyắt sanhquýtử. Lúc cònnhỏ, HuyềnÐức thườngchơiđùa vớitrẻ contronglàng, và thườngđứngdướigốc câydâumà nói: - Tao làmThiêntử, nênngự cỗ xe có lọngnầy! Ngườichúlà LưuNguyênKhởinghe nóithườngmắng: - Cháuchỉnóibậy. Tuyvậy, NguyênKhởicũngnóirằng: - Thằngbé nàyphảilà một ngườiphithườngmaisau. Nhânthấynhà HuyềnÐức nghèo, LưuNguyênKhởitìmcáchgiúp đỡ để HuyềnÐức ănhọc. NămHuyềnÐức mườilămtuổi, được mẹ cho điduhọc, thụgiáo TrịnhHuyền và Lư Thực, lạikết bạnvớiCôngTônToản. Ðếnnay, HuyềnÐức đã được haimươitámtuổi, và ngàyhômấy, khiđọc bảnchiêuquâncủa LưuYên, HuyềnÐức cảmkháithở dàimột tiếng. Bỗngnghe đằngsaucó tiếngngườinóilớn: - Ðạitrượngphuphảivìquốc gia mà ra sức, chứ thanthở có íchgì? HuyềnÐức quayđầulại, thấyngườivừa nóimìnhcao támthước, mặt dữ như cọp, mắt ốc trònxoe, hàménrâuhùm, tiếngnóirềnnhư sấm. Biết khôngphảilà ngườithường, HuyềnÐức liềnhỏithămtênhọ.
  8. 8. Ngườiấyđáp: - Tôihọ TrươngtênPhi, tự là Dực Ðức, ôngcha mấyđờiở nơiTrác Quậnnầylàmnghề bánrượu, mổ thịt, vìvậytôicũngcó chúít ruộngvườn, thíchkết giao nhữnganhhùng hào kiệt trongthiênhạ, naythấyôngxembảngchiêuquânmà thanthở nênhỏithử một lời. HuyềnÐức nói: - Tôivốnlà ngườitrongthântộc nhà Hán, họ LưutênBị, đánglẽ tronglúc giặc "KhănVàng"dấyloạncũngphảigóp một phầncứunước andân, nhưngvìsức chưa làmđược nênđaulòngthanthở. TrươngPhinói: - Nhà tôicũngcó chút ít của cải, tôimuốnbỏ ra để tuyểnmộ một đoànhươngdũng, rồicùngôngcử đạisự, ôngthấycó nênchăng? HuyềnÐức rất mừng, nắmtayTrươngPhidắt vào trongquánrượuđàmđạo. Tronglúc haingườiđangđốiẩmbànthế sự thìbỗngthấymột đạihảo hánđẩymột chiếc xe để ngoàicửa rồibước vào thét tửubảo, nói: - Ðemrượuthịt ra đây! Hômnayta uốngsaysưa cho một bữa để ngàymaiđầuquângiết giặc. HuyềnÐức liếc nhìnra cửa thấyngườinàymìnhcao lớnchínthước, mặt đỏ như thoa son, mắt phượngmàyngài, tướngmạo đườngđường, oaiphonglẫmliệt. Biết ngườiấycũnglà một cáithế kỳnhân, nênHuyềnÐức vộiđứngdậytiếp mờivào ngồichungbànvà hỏithămdanhtánh. Ngườiấyđáp: - Tôihọ QuantênVũ, tự là Thọ Trường, sauđổilà VânTrường, ngườiđất GiảiLương, tỉnhHà Ðông. Nhânvìvùngtôiở có một tênthổ hào ỷthế hiếp đáp dânlành, tôinổi giậngiết chết nó rồibỏ đilánhnạn. Tôiphiêubạt tronggianghồ đã hơnnămnăm, naynghe có giặc "KhănVàng"nổilênkhấynhiễu, nênmuốnđầuquântrừ giặc, cứuanbá tánh. HuyềnÐức cũngđemchínguyệncủa mìnhtỏ bày. VânTrườngmừngrỡ uốngba chungrượurồitheo HuyềnÐức và TrươngPhidắt nhauvề trangtrạiđể bànbạc. TrươngPhinói: - Muốnlàmnênviệc lớn, cốt nhất phảihiệp sức đồngtâmmớiđược. Saunhà tôicó một vườnđào đangtiết hoa nở rất nhiều, ngàymaichúngta đếnđó tế cáo trờiđất, kết làm anhem. HuyềnÐức và VânTrườngđồngthanhkhenphải. Ngàyhômsau, TrươngPhisaigia nhânmổ trâuđen, ngựa trắngbàyđủlễ trongvườnđào. Ba ngườiđứngtrước hươngán, váimỗingườihaicáirồicùngthề rằng: "Ba chúngtôilà LưuBị, QuanVũ, TrươngPhi, tuykhác họ nhưngkết làmanhem, quyết đồngtâmhiệp lực, cứukhổnphò nguy, trênbáo đáp quốc gia, dướigiúp yênbá tánh. Chúngtôikhôngmongđược sanhcùngnămcùngthángcùngngày, chỉnguyệnđược chết cùngngàycùngthángcùngnăm. Hoàngthiên, hậuthổ chứnggiámlờinày.Aibộinghĩa bịtrờitruđất diệt." Thề xong, ba ngườiđemso tuổinhauthìHuyềnÐức được làmanhcả, VânTrườnglàmthứ, TrươngPhilàmemút. TrươngPhilạisaigia nhânbắt trâudê trongchuồngđemmổ làmtiệc tớivườnđào, tập trungtất cả dũngsĩtrongvùngđếnănuống. Dũngsĩtề tựucó tớihơnba trămngười, vui saymột bữa thật no nê. Hômsau, mọingườichia nhauđithuthập khígiới, mọiviệc tạmyên, chỉhiềmmột nỗicònthiếungựa để cỡi. Tronglúc đanglo tính, bỗngcó một ngườichạyvào báo: - Có haingườikháchthương, cùngđoàntùytùngdẫnbầyngựa khá đông, đangđivề hướngtrangtrạinày. HuyềnÐức nói: - Ðâylà trờigiúp ta! Ba anhemvộira khỏitrạiđóntiếp haingườikháchthươngmờivào trangtrại. Haingườinàychínhlà haithươnggia lớnở đất TrungSơn, một ngườilà TrươngThế Bình, một ngườilà Tô Song, hàngnămthườnglênmạnBắc mua giốngngựa khỏe đemvề TràngAnbán. Nayvìmiềnnàycó giặc nênkhôngthể đemngựa điqua được. Saukhiđã mờiđược haivịkháchthươngvào trại, HuyềnÐức hốidọntiệc đãiđằng, rồiđemýmuốncứudânđộ thế của mìnhra bàytỏ. Haingườikháchthươngvuilònghiến cho nămmươiconngựa khỏe, lạitặngthêmnămtrămlượngvàngbạc, một ngàncânthép tốt để rènbinhkhívà giáp trụ. Kháchcáo từ, HuyềnÐức tạ ơntiễnchânvàidặmrồitrở về cậythợ giỏichế một đôisongcổ kiếm. VânTrườngcũngđánhmột câyđạiđao "Thanhlongyểmnguyệt", gọilà "Lãnhdiễmcứ"nặngtámmươihaicân. TrươngPhirènmột câytrượng"Bát điểmcươngmâu". Ainấyđềutrangbịcươnggiáp, rồikéo nămtrămquânhươngdũngđếnra mắt quanTháiThúLưuYên. LưuYênhỏiđếndanhtánh, ba anhemđềuxưngrõ tênhọ, riêngHuyềnÐức cònnóicho LưuYênbiết mìnhlà tôngpháiHoàngGia. LưuYênmừngrỡ nhậnHuyềnÐức làm cháu(So theo vaivế thìLưuYênthuộc vaichúbác).
  9. 9. Vào thànhchưa được vàihômthìđã có tinquânthámthínhvề báo: - Tướnggiặc KhănVànglà TrìnhViễnChíthốnglãnhnămvớnquânkéo đếnquấynhiễuTrác Quận. LưuYênliềnsaiChâuTĩnhdẫnba anhemHuyềnÐức cùngnămtrămquânhươngdũngđitrước phá giặc.AnhemHuyềnÐức khônghề ngầnngại, lãnhquântiềnđạo trực chỉ đếnchânnúiÐạiHưng, và trôngthấyquângiặc cũngvừa kéo đếnđó. HuyềnÐức thúc ngựa ra trước trận, bêntả có VânTrường, bênhữucó TrươngPhiyểmhộ. HuyềnÐức giơ roithét mắngquângiặc: - Phảnloạn, đừnghòngmúa rối, hãyxuốngngựa đầuhàngcho sớm. TrìnhViễnChínổigiậnsaiPhó TướngÐặngMậura đánh. ÐặngMậuvừa nhảyra đã bịTrươngPhixôngđếnđâmmột xà mâutrúngngaygiữa ngực, ngã lănxuốngngựa. ThấyPhó Tướngmìnhchưa ra tayđã bịhạirồi, TrìnhViễnChíliềnmúa đao đếnđánhTrươngPhi, nhưngVânTrườngđã vungThanhLongÐao cảnlại. Uylực của Vân Trườngrất mạnh, TrìnhViễnChíkinhhãirunsợ, trở taykhôngkịp bịVânTrườngchémmột đao đứt làmhaiđoạn. Ngườisaucó thơ khenVânTrườngvà TrươngPhinhư sau: Anh hùng xuất trận buổi đầu tay, Một thử xà mâu, một thử đao. Khí tiết rạng ngời oai lực khét, Chia ba thiên hạ rạng anh hào. Quângiặc bịmất chủtướnghoảnghốt chạydài. HuyềnÐức xua quânđuổiđánh, chúngđầuhàngvô số. Ðoànquânđắc thắngkéo về thànhđược LưuYênthânhànhra tậnbênngoàitiếp đónvà ủylạo quânsĩ. Sánghômsau, lạicó tingiặc "KhănVàng"Ðếnvâyphá ThanhChâu, và quanTháiThúThanhchâulà CungCảnhcho ngườisangcầucứu. LưuYênliềncho mờiHuyềnÐức đếnthươnglượng. HuyềnÐức nói: - Giặc cậythế đôngchia quânkhuấyrối, nayUchâuđã tạmyên, Bịnàyxintìnhnguyệnđemquânđể cứuThanhChâu. LưuYênliềnsaiChâuTĩnhđemnămngànquâncùngba anhemHuyềnÐức kéo đi. Giặc thấycứubinhtớiliềnchia làmba đạo, bao vâyrất ngặt. HuyềnÐức thấymìnhít quânquá, khôngthể nào cự nổiliềncho lệnhrút quânngoàiba mươidặmhạ trại. Ðoạn nóivớiQuan, Trương: - Muốnphá giặc phảithihànhkỳbinhmớiđược. Rồichia cho VânTrườngmột ngànquândọnra phục bêntả nơichânnúi, TrươngPhicũnglãnhmột ngànquânphục bênhữunơichânnúi. Sánghômsau, HuyềnÐức cùngChâuTĩnhdẫnquângióngtrốngtiếnđếntrớiđịch. Quângiặc ra nghênhchiến, HuyềnÐức giả thua kéo quânchạyvề. Tưởngmìnhđắc thế, quângiặc ồ ạt đuổitheo. Khiđuổiđếnchânnúi, bỗngnghe mấytiếngchiêngbáo hiệu, haitoánquânphục của VânTrườngvà TrươngPhiđồngkéo ra một lượt đánhbộc hậu. Ðạo quâncủa HuyềnÐức quaylạitác chiến. Ba mặt đánhdồn, quângiặc đạibại, chết khôngbiết bao nhiêumà kể. Chúngbỏ kết cờ xí, mạnhainấy chạy. HuyềnÐức xua quântruykích, đuổiđếnthànhThanhChâuthìquanTháiThúCungCảnhhayđược tinthắngtrậnvộimở cửa thànhthúc quântrànra tiếp ứng. Nhờ đó mà ThanhChâuđược giảivây, quângiặc tảnmác hết. Ngườisaucó thơ khenHuyềnÐức: Mưu hay tỏ rõ sức thần công, Hai cọp suy ra kém một rồng. Gặp lúc cô cùng, người mới rõ, Tam phân thiên hạ, xứng anh hùng CungCảnhđóntiếp ba anhemHuyềnÐức và ChâuTĩnhvào thànhbàytiệc khao thưởngba quân. Tiệc xong, ChâuTĩnhmuốntrở về UChâu, HuyềnÐức nói: - Gầnđây, nghe quanTrungLangTướngLư Thực đánhnhauvớiTrươngGiác, chúa giặc KhănVàngtớiQuảngTôn. Bịtôixưa đã từngtheo học Lư tiênsinh, naymuốnđến đó giúp ânsư một phen. ChâuTĩnhbằnglòng, dẫnquântrở về một mình. Ba anhemHuyềnÐức đemnămtrămquânbảnbộ thẳngđếnQuảngTôn, vào dinhra mắt Lư Thực, và nóirõ ýkiếnmìnhtình nguyệnphá giặc. Lư Thực mừnglắm, lưuba anhemHuyềnÐức dướitrướngđể đợilệnh. Bấygiờ, TrươngGiác có hơnmườilămvạnquân, chia ra quấynhiễunhiềuchỗ. PhầnTrươngGiác thìgiữ nămvạn, đangcầmcự tớiQuảngTôn, chưa phânthắngbại.
  10. 10. Lư Thực bảo HuyềnÐức: - NayTrươngGiác bịta vâyở đâychưa thể làmgìđược, nhưnghaingườiemcủa nó là TrươngLương, TrươngBảo đangquấyrốiở DĩnhXuyên, đốitrậnvớiHoàngPhủTung và ChâuTuấn. Nếuquângiặc ở DĩnhXuyênmà thắngthế được thìnơiđâyắt bịnguyhiểm. Vậyngươihãydẫnbinhmã bảnbộ, và thêmmột ngànquânta cấp, đếnDĩnh Xuyêndò thámtìnhhình, sausẽ hẹnngàycùngđánh. HuyềnÐức lĩnhmệnh, kéo quânđisuốt ngàyđêmmớiđếnDĩnhXuyên. Bấygiờ HoàngPhủTungvà ChâuTuấnđangđánhnhauvớiquângiặc. Giặc núngthế phảirút luivào TrườngXã, dựa thế một rừnglaurậmrạp để lập doanhtrại. HoàngphủTungbànvớiChâuTuấn: - Giặc tuyđông, nhưngkhờ khạo. Chúnglập doanhtrạitrongrừnglau, vậyta nêndùnghỏa côngmà đốt. Liềnđó HoàngPhủTungra lệnhcho quânsĩmỗingườiđemtheo một bó cỏ khô kéo đimaiphục. Ðêmấygặp gió lớn, quânHánnhất tề phónghỏa đốt trại. Giữa lúc đó HoàngphủTungvà ChâuTuấndẫnhaingànkỵbinhxôngvào chémgiết. Trạigiặc lửa cháyngợp trời, quângiặc hoảnghốt khôngkịp mặt giáp lênyên, bỏ chạytứ tán. QuânHánchémgiết cho đếnlúc trờimờ sángthìmớithấyTrươngLương, TrươngBảo thuthập tànquâncướp đườngchạythoát chết. Quângiặc chạychưa đầyba mươidặmthìlạigặp một tướngmắt nhỏ, râudài, mìnhcao bảythước, đangcầmđầumột đạo quâncắmtoàncờ đỏ, đổ ra chậnđánh. Bịtrận phục kíchthứ hainày, quângiặc bạt vía kinhhồn, lớp thìchết, lớp ômđầuchạytrốnkhôngcònmột manhgiáp. Vịtướngnhỏ vừa xuất hiệnchínhlà quanKỵÐô Úy, ngườiTiêuQuận, nước Bái, họ Tào tênTháo, tự là MạnhÐức. Trước kia, cha Tào Tháo vốnhọ Hạ Hầutênlà Hạ HầuTung, nhưngsaulàmconnuôiquanTrungThườngThịTào ÐằngnênHạ HầuTungmớiđổira là Tào Tung. Tào Tung sanhra Tào Tháo có đặt cho Tháo tiểutự làAMan, lạicó thêmmột tênnữa là Cát Lợi. Lúc thiếuthời, Tào Tháo thíchchơibời, sănbắn, hát xướng, nhưngbảnlãnhlạirất mưumô xảo quyệt. Ngườichúcủa Tào Tháo thấycháumìnhduđãng, hamchơibỏ học nên có nhiềulầnphiềntráchnóicho Tào Tungbiết. Mỗilầnnhư vậy, Tào Tungkêuconvào quở mắng, Tào Tháo đemlònggiậnchú, mớinghĩra một kế. Một hôm, thấychúđếnchơi, Tào Tháo giã vờ ngã lănxuốngđất, ngất lịmnhư trúnggió. Ngườichúthấyvậythất kinhvộichạyđitìmTào Tungbáo lại. Lúc Tào Tungchạyra xem, thìthấyTháo vẫnđứngchơikhôngcó việc chicả. Tào Tungngạc nhiênhỏi: - Kìa, sao chúconbảo là contrúnggió? Tào Tháo thảnnhiênthưa: - Từ trước đếnnayconcó bệnhtật gìđâu? Có lẽ conđã làmđiềugìmất lòngchú, nênchúgiậnrủa connhư vậy. Tào Tungnghe lờicon, nênvề sauTào Tháo có lỗigìngườichúphiềntrách, Tào Tungđềubỏ qua, khôngtráchmắngTháo nữa. Tháo được thế càngchơibờiphóngđãnghơn. Thờiấy, có ngườitênlà KiêuHuyềnbảo Tháo rằng: - Thiênhạ loạnto đếnnơirồi, nếukhôngphảilà ngườicó tàitáithế, khôngaixoayloạnra anđược. Ngườitàiấycó lẽ là ôngđấy. Lạicó một ngườinữa ở NamDương, tênHà Ngung, có dịp gặp Tào Tháo về nhà, tỏ ýnói: - Nhà Hánsắp mất, Tào Tháo sẽ là ngườianđịnhthiênhạ vậy. Tào Tháo thấycó nhiềungườinóiđếnmình, nhưngchưa vừa ý. Tháo lạinghe ở vùngmiềnNamcó Hứa Thiệunổidanhlà xemtướngbiết người, liềntìmđếnyết kiếnvà hỏi: - Ôngthấytôilà ngườinhư thế nào? Hứa ThiệunhìnTháo một lúc rồilặngthinhkhôngđáp. Tào Tháo gặnhỏiđôiba lần, Hứa Thiệumớinói: - Ðờitrị, ônglà bầytôigiỏi. Thờiloạn, ônglà kẻ gianhùng. Nghe nóithế, Tào Tháo mừngvô cùng. Nămhaimươituổi, Tào Tháo đã đỗ HiếuLiêm, làmquanLangrồiđược thăngÐô úyLộc Dương. Lúc vừa Ðếnnhậmchức, Tháo đã saitreo mườicâyroingũsắc ở bốncửa thành.Aiphạmđếnluật cấmtức thìsaiquânnọc cổ ra đánhliền, bất kể kẻ có thế lực, hayquyềnquí. Có một lầnngườichúruột của quanTrungThườngThịKiểnThạc cầmdao điđêm, Tháo đituầnbắt gặp, lập tức truyềnlệnhbắt đemđếntrước nha mônmà đánh, chẳng kiêngnể gìhết. Bởivậy, trongngoàiđềusợ Tháo, khôngaidámphạmluật nữa. Uydanhcủa Tháo nhờ đó lừnglẫy, nênđược thănglàmQuanLệnhở ÐốnKhâu. Naygiặc KhănVàngnổilên, Tháo lạiđược thăngchức TrịÐô Úy, dẫnnămngànquânmã kéo đếnDĩnhXuyêntrợ chiến. Vừa đếnnơi, gặp lúc TrươngLương, TrươngBảo bịtrậnhỏa công, thua chạyxiểngliểng, Tháo nhâncơ hộichặnđườnggiết giặc, chémhơnmột vạớnđầugiặc, đoạt được ngườingựa, khígiớivô số. TrươngLươngvà TrươngBảo gặp thế cùng, mở đườngmáuchạythoát. Tháo liềnkéo quânvào thànhra mắt HoàngPhủTungvà ChâuTuấn, rồilại dẫnbinhtruykíchTrươngLươngvà TrươngBảo. Bấygiờ, HuyềnÐức cùngQuan, Trươngcũngvừa tớiDĩnhXuyên, nghe xa xa có tiếnghò reo đánhgiặc, lạithấylửa cháyrực trờivộidẫnbinhtớithìgiặc đã tanrồi. Huyền Ðức vào yết kiếnHoàngPhủTung, ChâuTuấn, và nóirõ ýkiếncủa Lư Thực.
  11. 11. HoàngPhủTungnói: - Haithằnggiặc TrươngLương, TrươngBảo bịmột trậnhỏa công, thế cùnglực tận, chắc là chúngchạysangQuảngTônhợp lực vớiTrươngGiác. Các ngươihãytức tốc trở về đó mà giúp Lư tướngquândẹp giặc. HuyềnÐức lĩnhmệnh, lạidẫnquântrở về. Khiđếnnửa đường, bỗngthấymột toánquânmã áp giảimột chiếc tùxa, ngườingồibêntronglạilà Lư Thực. Thất kinh, HuyềnÐức vộitụt khỏiyênngựa, chạyđếnhỏiduyêncớ. Lư Thực nói: - TôivâyTrươngGiác sắp phá được binhgiặc, thìbỗngtriềuđìnhcó saimột viênHuỳnhMônquanlà Tả Phongra mặt trậnthámthínhtìnhhình. Tả Phongđòiănhốilộ, tôinói vớihắn:"Ðếnnhư quânlươnghiệncònchưa đủ, lấyđâura tiềndư mà đãisứ nhà vua?". Tả Phongtức giậnvề triềuvutấurằngtôikhôngchịutiếnquân, cứ đắp lũyđào hào cố thủ, khiếnlòngquântrễ nãi. Triềuđìnhnổigiận, saiquanTrungLangTướngÐổngTrác đếnthaytôicầmquân, và bắt tôigiảivề kinhtrịtội. TrươngPhinghe dứt lời, máugiậnsục sôi, toanrút gươmchémmấytênquânhộ tốngtùxa để cứuLư Thực, nhưngHuyềnÐức đã kịp ngănlạivà nói: - Việc của Lư tướngquânngaygiansẽ có côngluậnxét đoán, chúngta khôngnênbạo sát ngườicủa triềuđìnhmà mangtội. TrươngPhitrợnmắt, nhìnchiếc tùxa cho đếnkhimất hút. VânTrườngnói: - Lư TrungLangbịbắt, ngườikhác cầmquân, chúngta trôngcậyvào aimà trở lạiQuảngTôn? Chibằngtrở về Trác Quậnlà hơn. HuyềnÐức nghe lời, cùngvớihaiemdẫnquânvề phía Bắc. Ðichưa được haingày, bỗngnghe saunúicó tiếngquânreo tở mở, ba anhemHuyềnÐức liềntrèo lênmột đỉnh núicao, xemthấyquânHánbịthua cuốncờ chạytrốn, cònđằngsaugiặc KhănVàngđôngđặc, đangđuổitheo rất hăng. Trêncâyđạikỳcủa giặc có đề bốnchữ:"ThiênCông TướngQuân". HuyềnÐức đưa taychỉbọngiặc, nóivớiQuan, Trương: - Chínhthằngnàylà TrươngGiác, kẻ cầmđầugiặc KhănVànggâyrối. Chúngta thamchiếnngay. Ba anhemHuyềnÐức đồngphingựa dẫnquânlướt tới. Bấygiờ TrươngGiác đã đánhbạiÐổngTrác, nênkéo binhtruykíchrất ngặt. Ðanglúc hăngthế, bỗnggặp toánquân của ba anhemHuyềnÐức chặnlại, chúngrốiloạnngườingựa đạp nhào lênnhau, mất cả hàngngũ, bịquânHuyềnÐức chémgiết một trận, làmcho chúngquayđầubỏ chạy hơnnămmươidặm. Ba ngườicứuđược ÐổngTrác về trại. Saukhihỏithăm, biết được ba anhemHuyềnÐức chưa có chức vụgì, hiệncònlà chântrắng, ÐổngTrác làmmặt khinhkhỉnh, không thèmthilễ và tiếp đãi. HuyềnÐức bước ra ngoài, khôngnóigì, nhưngTrươngPhithìhầmhầmnét mặt, tỏ ýbất mãn: - Hừ! Chúngta lănmìnhvào địchquânđể cứuhắn, mà hắnlạidámvô lễ như thế! Phảigiết hắnđimớiđã giận. Mắngrồi, TrươngPhicầmxà mâuquayvào trướngđịnhgiết ÐổngTrác. Ðó chínhlà: Nhân tình thế thái đáng buồn than, Ai biết anh hùng lúc trắng chân! Nếu được muôn người như Dực Ðức, Trên đời đã hết giống vong ân Chúthích: (1) Thiênhạ tức là Ðế quốc TrungHoa cổ gồmchínchâu:Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự, và Ích. DướimỗiChâucó Quậnvà Huyện (2) Vua HánCao Tổ đóngđô ở TràngAn(phía Tây) cho nêngọilà nhà TâyHán. Nhà TâyHántruyềnđếnđờivua BìnhÐế thìbịVươngMãnggiết và cướp ngôi. LưuTúgiết được VươngMãng, khôiphục lạicơ đồ nhà Hán, nhưnglạidờiđô về Lộc Dương(phía Ðông) cho nêntừ vua QuangVũvề saugọilà nhà ÐôngHán. (3) Ðờivua HánVũÐế mỗikhicó cuộc tế TôngMiếu, các vịcó tước Hầutronghọ Lưuđềuphảivào dângvànglàmlễ. Nếuvàngcủa aicó sắc xấu, khôngđược sángđẹp thì ngườiđó bịmất tước Hầu. Hết Hồi Thứ Nhất - TamQuốc Chí - La QuánTrung ChépLại Từ http://www.vovinam.com/ XemHồi Thứ Hai
  12. 12. Hồi Thứ Hai - TamQuốc Chí - La QuánTrung
  13. 13. Nổi Giận Trương Phi Ðánh Khâm Sai Lập Mưu Hà Tiến Trừ Phản Loạn ÐổngTrác có hiệulà TrọngDĩnh, ngườixứ LũTây, vùngLâmThao, làmquanTháiThúquậnHà Ðông, vốnlà một kẻ có tínhkiêungạo. Bởithế, TrươngPhivừa thấymặt đã ghét, muốngiết đi. HuyềnÐức và VânTrườngđồngcan: -Dùsao hắncũnglà ngườicủa triềuđìnhsaiđến, chúngta khôngnêngiết. TrươngPhihầmhừ: -Nếukhônggiết thằngấymà ở lạiđâychịumệnhlệnhcủa nó thìemkhôngthể chịuđược. Haianhở lại, emđinơikhác HuyềnÐức nói: -Anhemta đã thề đồngsanhtử thìviệc điở có nhau. Nếuemmuốnđithìchúngta cùngđivậy. TrươngPhimừngrỡ: -Nếuthế thìemmớinguôigiận. Ba anhemHuyềnÐức lạitừ bỏ Trác Quận, ngàyđêmkéo quânqua DĩnhXuyêntheo ChuTuấn. ChuTuấntiếp đãianhemHuyềnÐức rất hậu, hợp binhlàmmột, tiếnđánh TrươngBảo. Bấygiờ, Tào Tháo và HoàngPhủTungcũngđanghợp quânđánhnhauvớiTrươngLươngở Khúc Dương, riêngTrươngBảo thìlạiđịchvớiChuTuấn. TrươngBảo đemtám, chínvạnquânđóngđồnsauchânnúikhíthế rất vững. ChuTuấnsaiHuyềnÐức là tiênphong, kéo quânđếngiao binh. TrươngBảo haytinsaiPhó TướngCao Thăngdẫnba ngànquânra đốiđịch. HuyềnÐức khiếnTrươngPhira cự chiến. đánhchưa đầyba hiệp, TrươngPhiđã vungxà mâuđâmCao Thăngđổ ruột nhào xuốngngựa chết ngay. TrươngBảo thấythế tức giận, lướt tớivunggươmniệmchú, đầubỏ tóc xõa làmphép thuật, tức thìsấmchớp nổilên, trênkhôngbao phủmột vùnghắc khí. Trongvùnghắc khí ấylạicó vô số binhmã lầnlượt rơixuống. Trôngthấypháp thuật, binhcủa HuyềnÐức rốiloạn, nênHuyềnÐức vộivã thuquân. Về đếndinh, HuyềnÐức vào ra mắt ChuTuấnvà bàn: -TrươngBảo dùngtà thuật thắngchúngta, ngàymaichúngta phảidùnguế vật phá phép của nó mớiđược. ChuTuấnkhenphải, khiếnquânsĩsắmốngthụt cho nhiều, và truyềnlệnhgiết dê chó đẻ lấymáu. Kế đó, HuyềnÐức khiếnQuanCôngdẫnmột ngànquânmaiphục nơiphía chânnúi, đemtheo ốngthụt, máudê, máuchó cho nhiều. Tất cả đềudự bịsẵnsàng. Trờimờ sáng, HuyềnÐức dẫnmột đạo binhra trước trớiđịchkhiêuchiến. TrươngBảo cườilớnnói: -Hômqua chúngđã bạibinh, naylạicòndámđếnđâynạp mạngsao? Liềntruyềnlệnhba quânnainịt chỉnhtề rồixáchgiáp ra trước trại. TrươngBảo vừa dẫnbinhra đã thấyHuyềnÐức múa kiếmmắngnhiếc. TrươngBảo nổigiậnniệmchú, tức thìcát bayđá chạyâmkhímịt mù, trênkhôngtrungngànvạnbinh mã ào ạt rơixuống. HuyềnÐức quayngựa bỏ chạy, TrươngBảo cườilớngiục ngựa đuổitheo. Vừa qua khỏinúi, haiđạo binhphục của Quan, Trươngnổilênmột tiếngpháo hiệu, ba quânhămhở xôngra một lượt, dùngốngthụt nhúngvào máuthụt lênkhông, tức thìbinh tướngyêuma của TrươngBảo biếnmất hết. TrươngBảo thấyphép mìnhbịphá thất kinh, vừa muốnluibinh, thìhaiđạo binhcủa Quan, Trươngđã xôngra chậnlại. Phía sauHuyềnÐức xua quânđuổitới. Ba ngã đánh dồnlạilàmcho đạibinhcủa TrươngBảo tanvỡ, bịchết rất nhiều. TrươngBảo mở huyết lộ, quất ngựa chạydài, HuyềnÐức đuổitheo được vàidặm, lẹ tayrút ra một mũitênngắmTrươngBảo bắntheo. TrươngBảo la lênmột tiếngmũitêncắmvào cánhtayphía tả, khôngcòncầmthươngđược nữa, phảiômcổ ngựa chạythẳngvào DươngThànhđóngcủa cố thủ. ChuTuấnthừa thắng, một mặt đốc quânvâychặt bốncửa thành, một mặt cho ngườiđidò la tintức của HoàngPhủTung. Nhắc lạitừ khiÐổngTrác thaythế Lư Thực để đấuchiếnvớiTrươngGiác, ÐổngTrác đã thua hơnbảytrận. Tinấyđếntaitriềuđình. Vua liềntriệuÐổngTrác về tráchmắng, và saiHoàngphủTungra thaythế. HoàngPhủTungđếnnơithìTrươngGiác đã chết vìbệnh. TrươngLươngthốnglĩnhbinhmã thaythế. TrươngLươngcự vớiHoàngPhủTung. Nhưngchẳngbao lâu, lực lượng của TrươngLươngmònmỏi, bịHoàngPhủTunglập kế chémchết TrươngLươngtạiKhúc Dương, rồiđào mả TrươngGiác lên, chặt đầuđemvề triềudângnạp. Triềuđình phongcho HoàngPhủTunglà Xa KỵTướngquân, trấnnhậmtớiKýChâu. HoàngPhủTunglạilàmsớ dângvề triềuxincho Lư Thực khỏitội, và phục hồinguyênchức. Tào Tháo cũngcó côngdẹp giặc TrươngGiác nênđược phonglàmTể Tướng Nam.
  14. 14. ChuTuấnhayđược tinấy, lòngnao nao, vộithốithúc binhsĩngàyđêmphá thànhTrươngBảo rất gấp. Trongthànhquânsĩđềuhết lươngthực, thế giặc nguycấp, nêntướng giặc là NghiêmCháchđâmchết TrươngBảo, rồichặt đầuđemra ngoàithànhdângcho ChuTuấn. Thế là ChuTuấnđã dẹp yênđược mấyQuận, vộiviết thiệp gởivề dângtấu. Bấygiờ còndư đảngcủa giặc KhănVànglẫntrốntrongnúinon, rừngrậm, thỉnhthoảngkéo ra quấynhiễudânlành. TriềuđìnhlạisaiChuTuấnđemđoànquânchiếnthắngđi dẹp giặc các nơihiểmyếu. ChuTuấntuânlệnhkéo quânra đi. Nhưngđiđược vàingàythìbỗngthấytrước mặt có một đạo binhkéo tới. Ngỡ là quângiặc, ChuTuấntoancho lệnhđánh, nhưngxemlạitướngđiđầukhôngphảilà giặc, mà là một trangthanhniêntránrộng, mắt sáng, lưnggấu, vaihùm, oaiphonglẫmliệt. Ngườinàyhọ TôntênKiên, quê ở Ngô quận, đất PhúXuântự là VânÐài, dòngdõiTônVũTử, một nhà quânsự lừngdanh. NămTônKiênlênmườibảytuổi, theo cha tớisôngTiềnÐường, thấyhơnmườitênhảitặc vừa cướp thuyềncủa một kháchbuôn, đangchia tiềnnhautrênbờ. TônKiênnói vớicha: - Conxinphép bắt lũgiặc này. Rồinhảylênbờ múa đao hò hét, taychỉtrỏ ÐôngTâynhưnggọiquânbốnmặt đến. Giặc tưởnglà quanquânđituần, vộibỏ hết của cảichạytrốn. TônKiênđuổitheo chém được một đứa. Do đó, các quậnhuyệnđềubiết danh, được tiếncử làmHiệuÚy. Sauđó, lạicó tênyêutặc làmphảnở CóiKê, xưnglà DươngMinhHoàngÐế, tụtập thảo khấucó hơnvàivạn. TônKiêncùngquanquânChâuQuậnphá được giặc chém đầuHứa Xương, và đứa concủa hắnlà Hứa Thiều. QuanThứ Sử TangMânthấyTônKiênlập được cônglớn, liềndângbiểuvề triềubảo tấu. Triềuđìnhphongcho TônKiênlàmquanThừa ở DiêmTộc, sauđổisangHuDi Thừa, rồilạilàmHạ BìThừa. Naythấygiặc KhănVàngnổilênquấynhiễu, TônKiênlạimột lầnnữa tụtập thiếuniêntrongthônấp, và thunạp một số võ sĩở miềnsôngHoài, lập thànhmột đạo quânhơn một ngànnămtrămngười, kéo đitiếp ứngcho quântriều. ChuTuấnmừngrỡ liềnthudụngTônKiên, cùngnhauhiệp binhđể truynã giặc cướp. Chẳngbao lâu, các nơihẻo lánhđã dẹp xong, duycó ba têngiặc lớn, dư đảngcủa TruơngGiác, là TriệuHoằng, HànTrung, TônTrọng, tụtập hơnvàivạnquân, chiếmcứ nơi UyểnThành, bêntrongcướp của giết người, bênngoàithinhthế là để trả thùcho ba anhemTrươngGiác. ChuTuấnliềnléo quânđếnnơivâyđánh, saiba anhemHuyềnÐức ngàyđêmcôngthành. Trongthànhhết lương, HànTrungliệuthế khôngchốngnổi, saingườira xinhàng. ChuTuấnkhôngcho. HuyềnÐức nói: - Xưa, HánCao Tổ sở dĩđược thiênhạ nhờ ở chỗ chiêudụkẻ hàng, thunạp kẻ thuận. Sao nayônglạikhôngcho HànTrunghàng? ChuTuấnđáp: - Thờiấykhác, thờinaykhác. Xưa nhà Tầnbạo ngược, HạngVũhungtàn, thiênhạ đạiloạn, ngườidânkhôngbiết ailà thánhchúa, nênHánCao Tổ phảitỏ lượngkhoandung để thuphục thiênhạ. Naybốnbể, dângianaicũngbiết nhà Hánlà chủthiênhạ, chỉcó giặc KhănVànglàmphản. Nếuđể chúngđắc thế thìlàmloạn, yếuthế thìđầuhàng, là sao giữ được luật pháp? Tha cho chúngđầuhàngtức là khuyếnkhíchsự phảnnghịchđó. HuyềnÐức đáp: - Khôngcho giặc hàngcũngphải. Nhưnghiệnnayta vâykínbốnmặt thành, giặc bíthế tất phảiliềutử chiến. Muônngườimột lòngthìkhó chống. Hơnnữa trongthànhcó hơn ba vạnsanhlinh, chẳnglẽ vìchiếnsự mà phảichết cả sao? Chibằngchúngta triệt quânở haimặt Ðông, Namchỉđánhhaimặt Tây, Bắc, để cho giặc bỏ thànhchạy, rồita bắt sốnglà hơn. ChuTuấnnghe lời, triệt hết quânhaimặt Ðông, Nam, dồnvề đánhhaimặt Tây, Bắc. Quả nhiên, Hà Trungdẫnquânbỏ chạy. ChuTuấnliềncùngvớianhemHuyềnÐức thúc quânđuổitheo chémgiết, và bắt HànTrung. Quângiặc sốngsót chạytánloạn. Ðanglúc quânHàntruykích, bỗngcó TriệuHoằng, TônTrọngdẫnquânđếnvâyđánhChuTuấn, ChuTuấnthấyquângiặc đôngnênphảitạmlui. Do đó, TriệuHoằngthừa thế chiếmlạiđược UyểnThành. ChuTuấnluimườidặmhạ trại, rồingàyhômsaulạiđềubinhkhiểntướngvâythành. ChuTuấnsaiTônKiênđánhphía NamUyểnThành, HuyềnÐức đánhcửa Bắc, ChuTuấnđánhcửa Tây, chừa cửa Ðôngnhử cho giặc chạy. TônKiêntự mìnhnhảylênmặt thànhtrước tiên, vungđao chémluônmột lúc haimươitêngiặc. Giặc hoảngsợ bỏ chạyxuốnghết. TriệuHoằngthấythế liềncầmgiáo dàiphi ngựa tớiđâm. TônKiêntừ mặt thànhphithânxuống, cướp luôncâygiáo của TriệuHoằng, rồixôngvào giết giặc. BịbinhTônKiênhãmthànhquá mạnh, TônTrọngkéo tànquânchạyvụt ra cửa Bắc, bỗnggặp HuyềnÐức kéo quânchậnlại. TônTrọngkhôngcònlòngdạ nào giao đấu nữa, vộiláchmìnhqua đámloạnquânchạytrốn. HuyềnÐức giươngcungbắntheo một phát trúngTônTrọngnhào xuốngngựa chết tức thì. Bấygiờ, đạiquâncủa ChuTuấnthừa thế đánhập vào chiếmthành, chémhơnmột vạnthủcấp của giặc. Quângiặc lớp chết lớp đầuhàng. Thế là một giảiNamDươnghơn mườiquậnđược bìnhđịnh.
  15. 15. ChuTuấntruyềnlệnhbansư hồitrào, vào thẳngNgânLoanÐiệnra mắt. HánVươngtruyềndọntiệc khao thưởngquânsĩvà phongcho ChuTuấnlàmchức Xa KỵTướngQuân, kiêmlãnhHà Nam. ChuTuấndângbiểuxinphongchức cho TônKiênvà ba anhemHuyềnÐức. TônKiênvìcó thânthế nênđược phongchức Tư Mã, lãnhquânđitrấnnhậmliền. Cònba anh emHuyềnÐức chờ đợirất lâu, mà khôngthấyphongthưởnggìhết, lònglấylàmhổ thẹn, chẳngbiết vìsao triềuđìnhlạicó chuyệnbất côngnhư vậy. Một hôm, ba anhemHuyềnÐức ra đườngdạo mát giảikhuây, bỗnggặp xe của QuanLanglà TrươngQuânđingangqua đó. HuyềnÐức tỏ hết tâmsự mìnhcho Trương Quânnghe. TrươngQuânnghe nóicả kinh, lập tức vào triềutâu: - Xưa nhữngcuộc nổiloạngâynênthườngbởinhữngkẻ nịnhthần. Sở dĩgiặc KhănVàngtạo phảnlà vìlũThập ThườngThịkhiquân, mua quanbántước, kẻ có côngkhông được thưởng, kẻ có tộikhôngbịtrừngphạt xứngđáng, làmmất lẽ côngbằng. Vậynaybệ hạ phảichémđầuhết chúngnó và banbố cho dânchúngbiết, thìlòngdânmớiyên ổn. BọnThập ThườngThịliềntâuvớivua là TrươngQuânkhichúa. Vua khiếnkẻ tả hữuđuổiTrươngQuânra. Ðược vua tíndùng, bọnThập ThườngThịlạicàngđắc ýbànvớinhau: - Ðâychắc có kẻ nào có côngdẹp giặc KhănVàngmà khôngđược trọngthượngnênoánhậnsanhra chuyệnấy. Bâygiờ chúngta phảitìmchức nào nho nhỏ phongcho nó, để chúngnó anlòng, rồisẽ tìmcáchsa thảichúngcũngkhôngmuộn. Bởilẽ đó nênHuyềnÐức được phonglàmHuyệnÚytớihuyệnAnHỉ, thuộc phủTrnngSan, và phảiphó nhiệmliềnnộingàyhômấy. HuyềnÐức được lịnhcho tất cả các nghĩa binhcủa mìnhđược trở về làng, chỉcònđể lạivàimươingườitâmphúc, rồicùngQuan, TrươngthẳngđếnhuyệnAnHỉnhậnviệc. Trấnnhậmđược bốntháng, nhândânnơiđâyrất mếnphục ba anhemHuyềnÐức là ngườicó nhiềulươngtâmvà đạo đức. Ngàykia, HuyềnÐức bắt được chiếuchỉcủa Triềuđìnhphánrằng:"Tất cả nhữngkẻ có côngdẹp giặc KhănVàngđược phonglàmchức HuyệnÚyđềuphảibịcáchchức." HuyềnÐức đoánbiết mìnhthế nào cũngbịsa thải, nênđêmngàythườngbànbạc vớihaiemchưa biết vìduyêncớ gì. Bỗngcó Ðốc Bưudihànhđếnhuyện. HuyềnÐức ra thànhnghinhtiếp, vừa thấyÐốc Bưuvào đếnquándịch, Ðốc BưugọiHuyềnÐức nói: - HuyệnÚylàmngườithế nào mà xuất thânđó? HuyềnÐức nói: - Tôivốnlà dòngdõicủa TrungSơnTĩnhVươngvìlúc nọ nghe giặc KhănVàngtạo phảnnênra tụtập nghĩa quângiúp nước. Từ ở Trác quậntôiđã dẹp lớnnhỏ hơnba mươi trận, vìvậymà được chút ít cônglao nênđược phonglàmchức HuyệnÚynầy. HuyềnÐức nóichưa dứt lờithìÐốc Bưuđã hét lớn: - Sao ngươidámxưnglà HoàngThân, lạicònhư báo cônglao của ngươinữa? Nayta vânglệnhtriềuđìnhđếnđâyđể sa thảicác thamquan, ô lại, ngươicó biết không? HuyềnÐức nghe Ðốc Bưunóithế, vộivàngluira khôngdámcãi, trở về huyệnbànvớìcác quanlại. Các quanlạibàntínhmột hồirồimớinóivớiHuyềnÐức. - Ðốc Bưulà một đứa bất liêm. Naynó làmoainhư vậylà ýnó muốnnàihốilộ đó. HuyềnÐức lắc đầu, nghĩngợigiâylát rồinói: - Ta lâunaychẳnghề lấycủa aimột đồng, một chữ nào, vậytiềnđâumà đưa cho nó. Vả chăng, nếucó tiềnta cũngkhôngthể làmđược cáichuyệnhènhạ như vậy. Ðốc BưuthấyHuyềnÐức tỏ vẻ khôngphục tùngýmuốncủa mình, bènbắt tất cả các quanlạibuộc vucho HuyệnÚylà ngườihà lạmcủa dân. Các quanđềukhóc lóc xincho HuyềnÐức. Lúc ấy, TrươngPhicũngvừa điđến, thấycó nămsáuônggià ngồibuồntrước quándịnhkhóc lóc. Philiềnkêulạihỏithămduyêncớ, thìcác ônggià kia nói: - Ðốc Bưubắt ép bọntôikhaicho LưuCônglà kẻ hà lạm, chúngtôivìcảmmếnLưucôngnênđã xinba bốnphenmà chưa được. Nhânlúc TrươngPhivừa uốngxongmấychénrượuđể giảibuồn, nghe nóinhư vậy, lòngnổinóng, liềnnhảyvộixuốngngựa xôngvào quándịch, chạythẳngđếncôngđường, thấyÐốc Bưuđangngồivểnhchântrêncao thét mắngcác Huyệnlạibịtróiđể nằmdướiđất. TrươngPhibước đếnthét lớn: - Thằngkhốnnạnkia! Ngươibiết ta là aimà ngươidámđếnđâylàmpháchnhư vậy? Ðốc Bưuchưa kịp nóinửa lờithìliềnbịTrươngPhinhảytớiđá một đá vào quaihàm. Ðốc Bưuđauquá, la lênmột tiếng, nhào xuốngđất. Chưa chịuthôi, TrươngPhinắmrâuÐốc Bưukéo đixềnhxệch, dẫnthẳngđếnhuyệnnha, tróivào cột cờ, rồibẻ roiđánhÐốc Bưumột hồinữa, đếngãyhết mấychục cành roiliễu. Ðốc Bưuchẳngbiết làmsao, đauquá buộc lòngphảinănnỉ, nhưngTrươngPhikhôngtha. Lúc ấyHuyềnÐức đangngồimột mìnhbuồnbực, bỗngnghe có tiếnghuyênnáo liềnhỏikẻ tả hữu. Và bọnnàythưa:
  16. 16. - Trươngtướngquânđangtróimột ngườitrước huyệnnha mà đánhdữ lắm! HuyềnÐức vộivã bước ra xemthìthấyngườibịđánhlà Ðốc Bưu, ôngta thất kinh, chạylạinắmtayTrươngPhikéo lại. TrươngPhinóivớiHuyềnÐức: - Anhđừngcảnngăn. Thằngnàylà một đứa ăncướp, khôngđánhcho chết để làmgì? ThấyHuyềnÐức tới, Ðốc Bưunănnỉ: - Lưucôngơi! Xincứudùmtánhmớngtôivới. HuyềnÐức vốnlòngnhântừ thấyvậykhôngcho TrươngPhiđánhnữa. QuanCôngđangđứngmột bên, bước đếnnói: - Ðạica đã lập được cônglao rất lớn. Vớicôngánấylẽ ra đạica phảiđược trọngthưởng, thế mà đạica chỉđược chức HuyệnÚynhỏ mọnnầy. đã vậy, Ðốc Bưulạicònđến đâyđòicủa hốilộ, làmnhục chúngta nữa. Emnghĩ, khôngphảilà chỗ để cho chimphụnghoàngnghỉcánh, chỉbằnggiết quáchÐốc Bưucho đã giậnrồitrả ấn, trở về làngtìm cơ lập nghiệp là hơn. HuyềnÐức liềnlấyấntreo nơicổ Ðốc Bưu, và nói: - Cứ như cáitộinhũnglạmcủa dâncũngđủcho chúngta giết ngươicho anlòngdânchúng, nhưngvìtừ tâm, ta dungthứ cho ngươiđó. Ngươihãyđemấnnàyvề giao nạp cho triềuđình, và ănnănhốicãiđể khỏiânhậnsaunầy. Chúngta điđây. KhiÐốc Bưuđược thả thìba anhemHuyềnÐức đihết. Ðốc Bưuquá tức giận, lénđicáo vớiquanTháiThúquậnDĩnhChâu, vucáo cho anhemHuyềnÐức mưuphản. QuanTháithúDĩnhChâura lệnhkhắp các huyệntầmnã ba anhemHuyềnÐức. Bấygiờ, ba anhemHuyềnÐức dắt nhauqua ÐớiChâuở vớiLưuKhôi. LưuKhôithấyHuyềnÐức là dòngdõinhà Hánnêncó cảmtìnhgiấunuôitrongnhà. Tớitriều, bọnThập ThườngThịlúc nầylạilộngquuyềntháiquá. Chúngdùngđủcáchthamô. Nhữngngườinào phục tùngtheo chúngthìđược chức quyền, bằngtráilạithìđều bịchúnglàmhại. Chúnglạisaingườiđikhắp quậnhuyệnbắt nhữngngườinào có côngdẹp giặc KhănVàng, được phongchức tước đềuphảinạp lễ vật cho chúng, nếukhông chúngtâuvớivua sa thảingay. Bởilẽ đó, nênnhiềungườiliêmchínhđã bỏ chức về lànglàmdân, khôngchịumangtiếngnhục. HoàngphủTungvà ChuTuấnlà ngườicó cônglớntrongviệc dẹp giặc Khăn Vàng, cũngbịbọnThập Thườngthịtâuvớivua bãichức. Vua lạiphongcho nhómnịnhthầnnhư TriệuTrunglàmchức Xa KỵTướngquân, và hết thảymườiba ngườitrongbọnTrươngNhượngđềulãnhchức Liệt Hầu. Từ đó, việc triềuchínhcàngngàycànghư nát, triềuthầnlộnxộn, dântìnhlytán. TớiquậnTrườngXa có tênKhuTỉnhnổiloạn. - Ngư Dươngcó bè lũTrươngCử, TrươngThuầnlàmphản. TrươngCử xưngThiêntử, TrươngThuầnxưngÐạiTướngQuân. Biểuvănhàngngàycấp báo về triềunhư cánhbướm, nhưngbọnThập ThườngThịnhẹmhết, khôngcho vua hay. Một hômvua ngự ở hậuviên, đangyếnẩmvớibọnThập ThườngThịbỗngcó quanGiámNghịÐạiPhuLưuÐào đithẳngvào, quỳtrước mặt vua mà khóc. Vua hỏiduyêncớ, LưuÐào tâu: - Vậnmạngthiênhạ có thể nguybiếntrongmột sớmmột chiều, thế mà bệ hạ cứ ngồiyếnẩmvớibọnyểmhoạnnàyư? Vua nói: - Nước nhà đanglúc tháibìnhthanhtrị, sao khanhlạinóilà nguybiến? Lưuựào tâu: - Bốnphươnggiặc giã nổilênnhư ong, hiệnđangxâmchiếmtừ Châunọ đếnQuậnkia! Cáitaivạ nàycũngchỉvìmườitênThườngThịbuônquanbánchức, hạidânmà ra! Chúngdốivua loạnphép, cho nênnhữngngườingaythẳngđềuxa lánhtriềuđình. Cáinguybiếntrước mắt, mongbệ hạ suyxét. MườitênThườngThịnghe vậyliềnquỳxuốngtrước mặt vua, trật mũra, tâu: - Quanđạithầnđã khôngdungthìlũhạ thầnnàyphảichết. Xinbệ hạ mở lònghiếusinhcho chúngtôiđược trở về làngcàyruộng, làmvườn, nguyệnđemhết tàitrígiúp nước nhà nuôiquânphá giặc. Tâuxong, tât cả mườitênThườngthịđềukhóc rốnglênrất thảmthiết, như sắp bịđemđihànhhìnhvậy. Vua giậnmắngLưuÐào: - Nhà ngươicũngcó đầytớ, sao lạikhôngdungkẻ hầu, ngườihạ của trẫm. Nóixongvua lạitruyềnvõ sĩbắt LưuÐào đemchém. LưuÐào kêulớn: - Ðầuthầnrơikhôngđángtiết, chỉtiếc cho cơ nghiệp nhà Hángâydựngtrênbốntrămnăm, nayphút chốc phảitantành. Võ sĩtróiLưuÐào đemra ngoài, sắp sửa hànhhình, thìbỗngcó một vịđạithầnchạyđếnquát lớn: - Khôngđược hạ thủ. để ta vào canvua đã! Võ sĩthấyđó là quanTư Ðồ TrầnÐam, nênchưa dámkhaiđao, cònchờ lệnh.
  17. 17. TrầnÐamđithẳngvào hỏivua: - LưuGiámnghịcó tộigìmà bệ hạ truyềnđemchém? Vua LinhÐế nói: - Tộisàmbángcậnthầnvà khiquân. TrầnÐamnói: - Hầuhết dânchúngtrongthiênhạ aicũngmuốnănsốngmườiđứa ThườngThị, sao bệ hạ lạikínhnể chúngnhư cha mẹ? Khôngmột tấc cônglao mà sao đứa nào cũngđược phongtước Hầu. Ðã vậy, bọnPhongTư là kẻ tư thôngvớigiặc KhănVàng, toanlàmnộiphản, thế mà naybệ hạ cònchưa tỉnhngộ, mếnchuộngbọnhoạnquannhư thế sao? LinhÐế nói: - PhongTư làmphản, việc ấycònmùmờ chưa rõ hư thật. Cònnhư trongmườingườiThườngThịhá lạikhôngcó kẻ nào là trungthầnsao? TrầnÐamdập đầudướiđất, nhất địnhcanvua cho kỳđược. Vua nổigiậntruyềnvõ sĩtróilạiđemra hạ ngục cùngvớiLưuÐào, chờ xét xử sau. Ngayđêmđó, bọnThườngThịkéo nhauvào ngục giết chết haivịtrungthầnnày, rồichúnglạigiả chiếuvua phongTônKiênlàmTháiThúTrườngSa, saiđiđánhKhuTỉnh, bìnhđịnhphiếnloạn. Chưa đầyba mươingày, TônKiênđã dẹp yên, viết thiệp về triềucáo báo. Thế là vùngGiangHạ được yên, TônKiênđược phonglàmÝTrìnhHầu, LưuNguthìđược phong làmUChâuMục, lãnhquânđếnNgư DươngđánhTrươngThuần, TrươngCử. Bấygiờ LưuKhôiở ÐớiChâuviết thơ tiếncử và bảo ba anhemHuyềnÐức đếnra mắt LưuNgu. LưuNgurất mừng, cử anhemHuyềnÐức làmÐô Úy, dẫnbinhvào thẳng sào huyệt của giặc đánhphá kịchliệt haiba ngàyliền. TrươngThuầnvốnlà kẻ hungbạo haychémgiết, nênlòngquânsinhbiến. Một tênđầumục núp trongtrướnglừa giết chết TrươngThuầnrồiđemđầura ngoàinạp cho Huyền Ðức. TrươngCử thấytìnhthế nguynan, nêntự tử chết luôn. Quânsĩkéo ra đầuhànghết. Ngư Dươngbìnhđinh, LưuNgudângbiểutâurõ cônglớncủa LưuBị. Triềuđìnhxá cho HuyềnÐức cáitộiđánhÐốc Bưuvà phongchức Hạ Mật Thừa, rồithăngCao ÐườngÚy. Sauđó, CôngTônToảnlạidângbiểutrầnthuật cônglao của HuyềnÐức khidẹp giặc KhănVàngtrước kia mà tiếncử làmLiệt Bộ Tư Mã, lãnhchức BìnhNguyênHuyện Lệnh. Triềuđìnhytấu, HuyềnÐức tớichấnnhậmBìnhNguyên, có đủlươngtiền, quânmã, ba anhemmớiđược thanhnhàn. CònLưuNgucó côngdẹp giặc được phonglàm TháiÚy. NămTrungBìnhthứ sáu, mùa hạ, thángtư, vua LinhÐế đaunặng, bèntriềuÐạiTướngHà Tiếnvào cungđể thươngnghị. Hà Tiếnvốnconnhà hàngheo, nhâncơ hộiemgáivào cunglàmquýnhân, nhờ sanhđược hoàngtử Biện, nênmớiđược phonglàmHoàngHậu. Hà Tiếncũngnhờ đó mà nhậm được trọngchức. Vua lạilấyVươngMỹNhânsanhđặngHoàngtử Hiệp, vìthế Hà tháihậughenghét dùngthuốc độc giết VươngMỹNhânđi. ÐổngTháiHậuliềnđemHoàngtử Hiệp về cungriêngcủa mìnhđể nuôidưỡng. ÐổngTháiHậulà mẹ của vua LinhÐế, thườngngàykhuyênvua lập Hoàngtử Hiệp làmtháitử. Vua cũngbằnglòng, ngặt vìđaunặngnênchưa tínhđếnviệc ấyđược. Trung ThườngNghịlà KiểnThạc biết việc ấybènvào tâuvớivua: - Nếubệ hạ muốnlập Hoàngtử Hiệp lênngôithìbệ hạ phảigiết Hà Tiếnthìsaunàymớikhỏisanhhậuhoạn. Vua suynghĩrồicho đòiHà Tiếnvào cung. KhiHà Tiếnvừa vào tớicửa cungthìgặp quanTư Mã là PhanÂnđónlạinói: - Ôngchớ vào cung, KiểnThạc âmmưumuốngiết ôngđấy. Hà Tiếnnghe nóithất kinhvộivã bước ra về thẳngtư dinh, lập tức mờicác quanđạithầnđếnbànbạc côngviệc. Ôngnói: - Naybọnhoạnquanỷthế, làmnhiềuđềusàmnịnh, nếuchúngta khôngtìmcáchtrừ hết bọnnó, thìchúngta ắt khôngkhỏimanghậuhọa. Hà Tiếnvừa nóidứt lời, thìbỗngcó một ngườibước đến, thưa: - Quyềnthế của hoạnquanrất mạnh, khởitừ lúc vua cònnhỏ, chinhánhtrongtriềurất nhiều, giết làmsao hết được, phỏngnhư chúngta khônglàmnổiđể lộ cơ mưuắt không khỏibịdiệt tộc. Hà Tiếnquaymặt sangnhìn, thìthấyngườiấylà Tào Tháo, ôngnổigiậnnạt lớn: - Ngươilà ngườitiểubối, biết gìmà dámbànđến. Tronglúc mọingườicònđangbànbạc thìPhanAnchạyđếnnói: - Vua đã bănghà rồi, nhưngKiểnThạc lạithươngnghịvớibọnThập ThườngThịkhôngcho phát lộ ra ngoài. Chúngnó muốntriệuHà Quốc Cựuvào cungđể diệt trừ hậu
  18. 18. họa, hầulập Hoàngtử Hiệp lênlàmvua. PhanAnnóivừa dứt lờithìquả có chiếutriệuđòiHà Tiếnvào cung. Tào Tháo thấyvậybước ra nói: - Hômnayhãylo tôntânquântrước đã, rồisẽ tínhkế trừ lũnịnhthầnsau. Hà Tiếnnói: - Như vậyaivìta, vìxã tắc mà lo việc chánhquânvà việc trừ lũnịnhhaykhông? Bỗngcó ngườitừ góc tráibước ra, thưa: - Xincho tôilãnhnămngànquânđếntớicungphá cửa lập tânquânvà bắt tất cả bọnThập ThườngThịmà giết cho rồi. Hà Tiếnxemlạingườinóiđó là Tư Ðồ ViênThiệu, tự là BônSồ, hiệnđanggiữ chức Tư Ðồ HuyệnÚy. Hà Tiếnmừngrỡ, vộivã điểmnămngànquângiao cho ViênThiệu. ViênThiệunainịt hẳnhòidẫnnămngànquânNgự Lâmkéo thẳngvào cung. CònHà Tiếnthìcùngvớicác quanđạithầnnhư:Hà Ngung, TuânNhu, TrịnhTháiv.v.. cộngcả thảyhơnba mươingười, đồngkéo thẳngvào trào, lập Tháitử BiệnlênngôiHoàngđế. ViênThiệudẫnquânđithẳngvào cungtìmbắt KiểnThạc, và nã tróc bọnThập ThườngThị. KiểnThạc haytinkhiếp vía, vộivã nhảyra ngự huê viênmà trốn, nhưngbất thờilạigặp TrungThườngThịlà QuáchThắngthấyđược đâmmột kiếmchết tốt. BọnTrươngNhượngbiết nguyđã đếnnơiliềnchạyvào cungvancầuHà TháiHậu: - Kẻ lập mưuhãmlạitướngcônglà KiểnThạc, nayKiểnThạc đã chết rồi, cònchúngtôilà kẻ vô can, mongTháihậumở lòngnhânche chở cho. Hà Tháihậunói: - Các ngườiđừngsợ nữa, để ta bảo hộ cho. Dứt lời, Hà TháihậuliềntriềuHà Tiếnđếnnói: - Anhemta lúc trước hànvi, nếukhôngnhờ bọnTrươngNhượnggiúp đỡ một taythìđâucó quyềncao lộc cả như ngàyhômnay. Vậyanhnênnghĩlạivịtìnhmà dungtha bọn TrươngNhượnglà phảihơn. Hà Tiếnngẫmnghĩgiâylâurồitrở ra nóivớicác quan: - KiểnThạc là một tênbạo phản, nayhắnđã đềntộirồi, còncác ngườikhác ta có thể dungtha được, chớ nênsát hạichúnglàmchi. ViênThiệunói: - Ðốncâymà khôngnhổ tậnrễ thìlàmsao khỏibịnứt chồi. Hà Tiênnói: - Ýta đã cươngquyết như vậy, ngươichớ có nhiềulờivô ích. Các quannghe Hà Tiếnnóithế, ainấyđềuhậmhực luivề dinh. SánghômsauHà TháihậugiángchỉphongHà TiếnlàmThamLục ThượngThơ, còncác quầnthầncứ đẳnggia phongmột trật. Côngviệc làmcủa Hà Tiếnkhiếncho ÐổngTháiHậucămtức, bènkêubọnTrươngNhượngvào cungnói: - Emgáihắntrước kia chínhnhờ ta tiếncử nó mớiđược vua yêudùngđếnngàyhômnay. Hômnaycontraicủa nó được nốingôiHoàngđế, thế lực trongngoàicủa nó quá mạnh, như vậybọnchúngta có ngàye phảilâmhại. TrươngNhượngnghe ÐổngTháiHậuthanthở, liềnbàymưu: - Bâygiờ NươngNươnglàmsao chưởngchấp uyquyền, CựuÐổngTrọngvà phongthêmchức cho chúngtôithìmột ngàykia chúngtôicó cơ hộicứunguytìnhthế. ÐổngTháiHậurất mừngkhenTrươngNhượngcó mưucao. Ngàythứ ÐổngTháiHậuthiết trào rồigiángchỉphongcho Hoàngtử Hiệp làmTrầnLưuvương, ÐổngTrọnglàmBiênKỵtướngquân, bọnTrươngNhượngđềuđược gia thêmchức và cùngdự việc trào chính. Hà TháiHậuthấyÐổngTháiHậulộngquyềntronglòngsanhnghi, bènthiết yếndiệntrongcungrồithỉnhÐổngTháiHậuphó yến. Khidự tiệc nửa chừng, Hà TháiHậuđứngdậytaybưngchénrượunóivớiÐổngTháiHậu: - Chúngta là phậnđànbà mà dự đếnviệc trào chínhchẳngkhác nào chúngta đã đingoàiphậnsự. Nhữnggươngxưa cònrành, Lữ Hậucũngvìnắmtrọnquyềnmà cả dòng
  19. 19. họ bịtrulục, và cònbiết bao nhiêuviệc taihạikhác. Chúngta hãynoigươngđó mà tránhđinhữngcáidữ để khỏiânhậnngàysau ÐổngTháiHậugiậndữ mắnglớn: - Miỷthế lực của conmilàmvua midámloạnngônnhư vậy. Tộingươitra thuốc giết Vươngmỹnhânlà một cựuthùta chưa nóiđếnđó thôi. Hà TháiHậuthấyÐổngTháiHậunóiquá lời, lòngnổigiậncũngmắnglại: - Ta lấylờihơnlẽ thiệt để bànbạc, sao milạidámxúc phạmđếndanhdự của ta? Haibênkhôngaichịunhịnai, cứ mắngđùa vớinhaukhôngkể gìđếndanhdự. BọnTrươngNhượnghaytin, vộichạyđếncanngănhết lờiÐổngTháiHậumớichịuvề cung. Hà TháiHậuđêmấykhôngngủđược, bèngọiHà Tiếnđếntỏ bàyviệc ấy. RớngsángHà Tiếnmột mặt nhómhọp đìnhthầnbuộc ÐổngTháiHậuphảirờikhỏicungra ở phủHà Giang, mặt khác vâynhà BiênKỵtướngquânÐổngTrọng. ÐổngTrọng liệuthế khó thoát được liềncầmđao tự vậnnơihậudinh. BọnTrươngNhượngthất vía khôngbiết chổ nào nươngtựa vìthế lực của ÐổngTháiHậuđã tiêutantrongphút chốc, bènđemtiềnbạc vànglụa đếnlo lót cho ngườiemHà Tiếnlà Hà MiêunóivớiHà TháiHậuđể được toànmạng. Nhờ đó mà bọnThập ThườngThịlạivẫnđược dungdưỡngvà giữ chức quyềnnhư cũ. Việc triềuchínhđã tạmyên, Hà Tiếncònsợ nhữnghậuhọa nênsaingườiđếnHà Giangtìmcáchđánhthuốc độc ÐổngTháiHậu. Cáchmấyngàysaucó tinÐổngTháiHậubị ngộ độc mà chết, Hà Tiếnbèndạyđemxác ÐổngTháiHậuvề chônnơiVươngLăng. Côngviệc ấythấutaiđếnlũnịnhthầnnênnhiềutiếngđồnlàmcho ViênThiệuhayđược. ViênThiệuliềnvào nóilạivớiHà Tiến: - Tôicó nghe tiếngđồndo bọnThập ThườngThịrao ra rằngtướngcôngđã giết ÐổngTháiHậu. Nếuđể chúnggièmpha như vậye khônglợi, chibằngnhâncơ hộinầymà giết chết bọnchúngđithìmớikhởisợ sanhra hậuhoạn. Hà Tiếnnghe được việc ấy, ngàyđêmcònđangsuyđitínhlạiđể tìmcáchdiệt trừ bọnThập ThườngThị, thìviệc nàybọnTrươngNhượnghayđược. Nhưngthế yếukhông biết làmsao, bọnTrươngNhượnglạiđemvàngbạc thiệt nhiềuđếnlo lót cho Hà Miêumột lầnnữa để vào nóiHà TháiHậu. Hà Miêuvào cungtâuvớiHà TháiHậu: - BọnThập ThườngThịlâunayrất có côngvớitriềuchính, nayvìvô cớ tướngcôngHà Tiếnmuốndiệt trừ họ e sanhra rốiloạntriềuthần. Hà TháiHậunghe nóikhiếnquântriệuHà Tiếnvào cungbảo: - TiênÐế mớibănghà; việc triềuchínhcònnhiềurốilắm, khôngnêncó ýlàmhớicác cựuthầnmà sanhra rốiloạn. Hà Tiếnlà kẻ khôngcươngquyết nênnghe Hà TháiHậunóinhư vậycũngphảivânglệnhluira thuật lạiýkiếncủa Hà TháiHậucho ViênThiệunghe. ViênThiệunói: -Lực lượngchúngta bâygiờ đâucó sợ bọnchúng. Nếutướngcôngcó nghingờ triệutập các anhhùnghào kiệt trấngiữ khắp châu, quậnrồitrở về cungmà giết sạchbọn chúngnó đithìcó lo gìbọnchúngphảnứng. Hà Tiếnnói: - Kế ấyrất hay. Rồi, ôngtínhphát các hịchvăntriệuhồicác trấnvề hợp sức. Xảycó ngườibước tớicảnngăn: - Theo ýnguhạ thìviệc ấytướngcôngkhôngnênlàm, và ngườixưa có câu:"Che mắt mà bắt chimén". Việc nhỏ mọnnhư thế mà cònphảidùngđếnmưuchước huốngchi việc quốc gia đạisự. NayTướngcôngchấp chưởngbinhquyền, muốnlàmgìchẳngđược mà TướngCôngphảitínhnhư vậy. Hơnnữa anhhùngkhắp nơi, mỗingườicó đềucó chíhướngriêng, phỏngnhư TướngCôngtriệuhọ về mà có một số ngườikhôngtuânlệnhcó phảiTướngCôngcầmgiáo mà lạitrở cáncho thiênhạ không? Hà Tiếnnghe nóicườilớnvà nói: - Ngươilà kẻ hủnho, kiếnthức bao nhiêumà dámcùngbànđếnđạisự. Hà Tiếnnóivừa dứt lờilạicó một kẻ vỗ taycườito, nói: - Việc nhỏ như vậymà cầnchiphảibànđibànlạicho thêmmệt. Mọingườinghe nóiquaylạithìthấyngườiấylà Tào Tháo. Hết Hồi Thứ Hai - TamQuốc Chí - La QuánTrung ChépLại Từ http://vovinam.com/ XemHồi Thứ Ba
  20. 20. Hồi Thứ Ba - TamQuốc Chí La QuánTrung
  21. 21. Bàn phế lập, Ðổng Trác mắng Ðinh Nguyên Tặng Xích thố, Lý Túc dụ Lữ Bố Nhắc lớiTào Tháo thấyHà Tiếnmuốngọibinhmã các nơivề triều, thìnóirằng: - Xưa naynhữngbọngiannịnhthìđờivua nào chẳngcó, ấylà việc thườngsự trongđời. NhưngvìVua gầnđâyquá sủngái, cho chúngnó giữ quyềnbínhmà khôngnỡ tước bỏ, nênmớiđếnnỗinày. Cònmuốntrừ chúngnó thìchỉcầntrịtộiđứa cầmđầulà đủ, và chỉcầnmột tênquảnngục bắt giamcũngxong. Việc gìphảitriệuquânngoàiùnùnkéo về? Nếucố giết hết bọnchúng, việc ắt tiết lộ. Tôie rằngthất bạiđấy. Hà Tiếnbực tức gắt: - MạnhÐức cũngcó một ýkhác trongbụngnữa sao? Tào Tháo bỏ ra ngoài, nóimột mình: - Kẻ làmcho thiênhạ loạn, chínhlà thằngTiến. Hà Tiếnbènngầmsaisứ đemmật chiếu, ngàyđêmđitớicác Trấn... Ðâynhắc lớiTiềnTướngQuânNgao LươngHầu, TâyLươngThứ Sử là ÐổngTrác vìtrước kia đánhgiặc KhănVàngkhôngcó cônglao gì, bịthua luônTrươngGiác mấy trậnnêntriềuđìnhtriệuvề buộc tội. NhưngTrác đã đemcủa đút lót cho bọnThập ThườngThịnênkhỏitội. Saulạikhéo luồncúibọnquyềnquýtrongtriềunênTrác lớiđược thăngquanvùnvụt:từ TrungLangTướng, nhảylênTiềnTướngQuân, Ngao HươngHầu, TâyLươngThứ Sử! Từ lúc trấnthủở ngoài, trongtaythốnglãnhhơnhaimươivạnquântớiTâyLương, ÐổngTrác đã có lòngphảnnghịch, nhưngchưa dám. Lúc ấy, lạiđược chiếutriệuvề, thật là dịp mayhiếmcó, ÐổngTrác mừngnhư cọp gặp mồi, liềnđiểmbinhmã, lục tục kéo về triều. Trác cử conrể là NgưuPhụlàmTrungLang Tướngở lạitrấnđóngThiểmTây, cònmìnhtự dẫnLýThôi, QuáchDĩ, PhànTrù, TrươngTế đềunhắmLộc Dươngtấnphát. MưusĩLýNhu, cũnglà conrể của ÐổngTrác, bànrằng: - Naymặc dầutuycó chiếutriệu, songviệc nầyxemra có hơiámmuội, nếumuốnnênviệc lớnthìphảisaingườidângbiểulàmcho danhchánhngônthuậnthìmớixong. ÐổngTrác nghe LýNhunóithế, cườivang: - Mưusĩthật đánglà kẻ tàiba xuất chúng. Nóirồi, ÐổngTrác lập tức làmsớ như sau: "Naytrộmnghe triềuđìnhlộnxộn, dânchúngoánthanbởilũThập ThườngThịỷquyềnthế, hiếp chế vua nênmớisanhra như vậy. Giết rắnkhôngnênchừa độc, đốncâyphải bạicho tậngốc. Mổ nhọt tuyđaunhưngmột lầnlànhbệnhcònhơnnuôidưỡngbệnhhoạntrongmình. NayHạ thầnxinkhua chiênggióngtrống, đembinhvề Lộc Dươngquyết diệt trừ bọnTrươngNhượngđể cứunguycho xã tắc, cho thiênhạ được an, ấylà vạnhạnh." Hà Tiếntiếp được biểuấy, vộivã triệutập các quanvănvõ đếnthươngnghị. QuanThịNgự Sử là TrịnhTháicanrằng: - ÐổngTrác là giốngsàilang, nếuđể hắnvề triều, ắt nó sẽ ănthịt người. Hà TiếnnhìnTrịnhTháicười: - Ngươilấychilàmbằngcớ. Côngviệc lớnmà đa nghinhư thế thìbao giờ mớithànhsự được. Lư Thực thấyvậy, bước ra can: - Tôivốnbiết ÐổngTrác là hạngmặt ngườimà lòngthúdữ, một khivào cấmđìnhsẽ gâyhọa hoạn. Phảimaumauchậnhắnlại, đừngcho vào, thìmớiđược yên. Các quanvănvõ đềucố canngănHà Tiến, nhưngTiếnvẫnkhăngkhăngmột mực khôngnghe. TrịnhThái, Lư Thực đềubỏ quanmà về. Các quanđạithầnthấyvậy, cũnglầnlượt bỏ điquá nửa. Hà Tiếnlạicho ngườiđiđónÐổngTrác tớiDẵnTrì. Trác đóngquânlại, khôngtiếnnữa. BọnTrươngNhượnghayđược việc ấy, liềnbànvớinhau: - Ấylà mưucủa Hà Tiến. Chúngta hiệnbâygiờ như cá nằmtrongchậu, nếuchẳnglo ra taytrước, đợinước đếntrônmớinhảythìsẽ bịchết ba họ. Liềncho nămmươitênđao phủmaiphục ở cungTrườngLộc, phía trongđiệnGia Ðức, rồikéo cả bọnvào quỳtrước mặt Hà TháiHậu, khóc lóc thưa: - NayÐạiTướngquânphát chiếutriệuquânngoàivề kinhđể giết lũthần. VậymongTháiHậumở lòngtừ bi, cứumạngcho. Hà TháiHậunói: - Việc ấybọnngươihãyđếnphủÐạiTướngquânmà tạ tộiđể cho ngườicứuvớt cho.
  22. 22. BọnTrươngNhượngvừa khóc vừa nói: - NếulũHạ thầnđemthântớiTướngphủ, ắt sẽ nát thịt tanxươngngay. XinTháiHậuthươngchúngtôimà tuyêntriệuÐạiTướngquânvào cungmà phủdụ. Nếubấygiờ, Ðại Tướngquânkhôngnghe nữa, thìlũthầnxinchịuchết trước mặt Tháihậu. TháihậuliềngiángchiếuđòiHà Tiếnvào. Tiếnđược chiếu, vừa muốnra đithìTrầnLâmcan: - Chiếucủa Tháihậuđâyắt là mưucủa lũThập ThườngThị, thiết nghĩkhôngnênvào. Vào ắt manghọa. Tiếnnói: - Rõ rànglà chiếucủa Tháihậuđây, sợ taivạ gìnữa? ViênThiệucũngxenvào: - Naycơ mưuđã bạilộ, ÐạiTướngquâncònvào cunglàmgì? Tào Tháo nói: - Hãyđòihết lũThập ThườngThịra đâyrồiÐạiTướngquânsẽ vào thìchẳngcanchi. NhưngHà Tiếngạt đi: - Ðó là ýkiếntrẻ con. Ta nắmviệc thiênhạ trongtay, lũThập ThườngThịdámđộngđếnmìnhta sao? Các ngườiđừngnghingờ như thế! ViênThiệunói: - NếuÐạiTướngQuânmuốnvào thìchúngtôixindẫngiáp sĩtheo hộ tống, để phòngbất trắc. Nóirồi, ViênThiệu, Tào Tháo mỗingườinainịt hẳnhòi, đembinhkhítheo mình, lớituyểnnămtrămtinhbinh, giao cho emThiệulà ViênThuật chỉhuy. ViênThuật nainịt gọn ghẽ, đembinhmaiphục nơiThanhTỏa. CònTháo và Thiệucầmgươmhộ tốngTiếnvào trước cungTrườngLộc. Vừa đếncửa cungthìcó HoàngMônQuantruyềnchỉrằng: - TháiHậuchỉvờimột mìnhÐạiTướngquân. Ngoàira, khôngaiđược vào. Thế là Thiệuvà Tháo bịcảnlớingoàicửa. CònHà Tiếncứ ngangnhiênvào khôngcó chút e ngại... Khiđếntrước điệnGia Ðức thìbỗngbọnTrươngNhượng, ÐoànKhuê xongra đónchặn, miệnghô tả hữuvâychặt. TrươngNhượnglớntiếngmắng: - Bớ Hà Tiến! ÐổngTháiHậucó tộigìmà màynỡ phục độc giết hại? Ngàylễ tángvịQuốc Mẫu, sao màygiả đaukhôngthèmra dự? Màychỉlà đồ connhà hàngthịt hènhạ, nhờ có bọntao tiếncử lênThiênTử, màymớiđược tônquýđếnmực nàychứ! Thế mà màyđã khôngnghĩđếnbáo đáp thìthôi, sao lớicònmưuhạibọnta? Màychửibọnta là đồ ô trọc, vậythìailà mặt thanhcao? Bâygiờ Hà Tiếnmớibiết nguy, vộitìmlốithoát nhưngcác cửa cungđềuđóngchặt. Hà Tiếnchưa biết xử trícáchnào, đã bịphục quânđổ ra chémTiếnmột đao đứt làmhai đoạn. Ngườisaucó thơ rằng: Vận Hán lâm nguy, khiến giữa trào, Ngu như Hà Tiến nắm quyền cao. Khù khờ chẳng chịu nghe can gián, Mắc nạn trong đền, chết dưới đao. BênngoàiViênThiệu, Tào Tháo đứngđợimãikhôngthấyHà Tiếntrở ra, tronglòngsanhnghi. ViênThiệubènhô lớn: - MờiÐạiTướngquânlênxe trở về! BỗngbọnTrươngNhượngxáchthủcấp của Hà Tiếnnémqua mặt tườngra ngoài, rồilêntiếngtuyêndụ: - Ðứa ngịchthầnHà Tiếnmưuphản, đã bịgiết rồi, còntất cả bọna tòngđềuđược tha thứ. Nghe nói, ViênThiệuđùngđùngnổigiận, thét lớn: - Bọnyêmhoạndámmưusát đạithần!Aimuốntrudiệt ác đảng, phò xã tắc, hãytớiđâytrợ chiến. Bộ tướngcủa Tiếnlà Ngô Khuôngliềnnổilửa đốt cửa ThanhTỏa. ViênThuật liềndẫnbinhsấnvào trongcung, hễ gặp tênyêmhoạnnào là giết liền, chẳngkể lớnnhỏ già trẻ.
  23. 23. ViênThiệu, Tào Tháo cũngvunggươm, chémkhóa phá cửa, xôngvào trongcung, lạigặp bọnTriệuTrung, TrìnhKhoáng, Hạ Huy, QuáchThắngtoanchạy, liềnđuổiđếnThúy Hoa Lâu, rồibằmthâybọnnầynát như tương. Lúc ấy, trongcungđìnhlửa cháyngất trời. BọnTrươngNhượng, ÐoànKhuê, Tào Tiết, HầuLãmbốntênlập tức băngmìnhtheo khóilửa, ép Tháihậu, ThiếuÐế, và TrầnLưu Vươngra phía nộitỉnh, theo lốisau, chạyvề Bắc Cung. Nóivề Lư Thực tuyđã bỏ quantước, nhưngcũngcònở tạitriều, lúc bấygiờ nghe trongcungcó biến, liềnmặc giáp cầmthương, chạytớichờ ở dướilầu. Vừa gặp ÐoànKhuê đemHà TháiHậuchạytới, Lư Thực thét lớn: - Nghịchtặc! Màybức báchTháiHậuđiđâu? Khuê quayđầuchạytrốn. Hà TháiHậuliềunhào qua cửa sổ nhảyra, được Lư Thực cứuthoát. Ngô Khuôngchémgiết tớinộiđìnhthìgặp Hà Miêucầmgươmchạyra. Khuônghô lớn: - ThằngMiêuđồngmưuhạianh, hãygiết nó đi! Quânsĩđồngthanhhô theo: - Mauchémthằnggiặc phảnanh! Miêutoanchạy, nhưngbốnmặt quânvâykín, bămxác ra như bùn. ViênThiệulớisaiquânsĩchia nhaulùngbắt các gia thuộc của mườitênThườngThị, bất luậnlớnnhỏ đềugiết hết. Lúc ấy, tất cả nhữngngườikhôngcó râu, đềubịnghilà gia quyếncủa Thập ThườngThị, nênbịgiết lầmvô số. Còn, Tào Tháo thìlo chữa lửa trongcung, cho mờiTháiHậuvề triềuđể nhiếp chánhviệc nước. Mặt khác, Tháo saiquânđuổitheo bọnTrươngNhượngđể tìmvua ThiếuÐế. Nóivề TrươngNhượng, ÐoànKhuê cướp Vua và TrầnLưuVương, băngqua khóilửa, suốt đêmchạykhôngnghỉra núiBắc Mang. Vào khoảngcanhba, bỗngnghe mặt saucó tiếngquânreo ó vangtrời, một đoànbinhmã đuổitới. Thìra là quanTrungBộ DuyệnLạiở Hà Namlà MẫnCống. Cốngphóng ngựa lênchẹnđường, thét lớn: - Phảnthầnchớ chạy! Có ta đếnđể bắt chúngbâyđây! TrươngNhượnghoảngvía, biết đã đếnnước cuốicùngkhôngthể nào trốnthoát được nữa, liềnliềumạngnhảyxuốngsôngtự tử. CònVua và TrầnLưuVươngbơ vơ một mình, chẳngbiết việc hungkiết thế nào, nênkhôngdámlêntiếng. Cả haidắt nhaunép mìnhnơibờ sông, trongđámcỏ gaigầnđấy. MẫnCốngkhôngthấyVua đâu, bènphânquânđitứ tánkiếmtìm, nhưngrốt cuộc khôngthấy, đànhphảikéo nhautrở về. CònVua và TrầnLưuVươngnúp đó chờ cho đếnđầucanhtư, thấybốnbề vắngvẻ mớidámbò ra. Ðêmấy, sươngxuốngnhư mưa, haingườilạnhlẽo đóikhát, buồnkhổ ôm nhaumà khóc. Nhưnglạisợ có ngườihayđược nênkhôngdámkhóc to. TrầnLưuVươngnóivạiVua: - Chốnnầykhôngthể ở lâuđược, phảiđinơikhác gấp, mớisốngđược. Thế là Vua và TrầnLưuVươnglấychéo áo buộc lớivạinhaucho khỏilạc, rồimò mẫmlênmặt đê, gaigóc đâyđất, cố mà lenchân, nhưngbóngtốidầyđặc khôngnhìnthấy đườnglốigìcả. Tronglúc đanglo sợ, bỗngcó hàngngànđomđómtụtập lới, chiếutỏa sángnhư sao sa trước mặt Vua. Thấyvậy, TrầnLưuVươngnói: - Hoànghuynhơi, đâylà trờigiúp anhemta! Liềntheo ánhsángđomđómmà đi, dầndầntìmthấyconđường. Tớicanhnămthìchânđauquá, khôngthể điđược nữa, thấybênchânnúicó một gò cỏ cao, ThiếuÐế và TrầnLưuVươngđànhtạmẩnvào tronggò ấy. Gò nàynằmngayphía saumột trangviện. Trangchủđêmấynằmmộngthấycó haibóngmặt trờisa xuốngđồngcỏ saunhà, liềngiật mìnhthức giấc, vộimặc áo ra ngoài, nhìn ngó bốnphía, thấytrêngò phía sautrangcó hồngquanrực trời. Trangchủlònghoangmangkinhlạ, vộitớixemthìthấycó haithiếuniênnằmtrongđámcỏ, bènhỏi: - Haicậulà connhà ai? ThiếuÐế lo sợ, khôngdámnóigì. TrầnLưuVươngtrỏ vào anhmà đáp: - Ðâychínhlà đươngkimHoàngđế, vìbịbọnThập ThườngThịlàmloạnnênphảilánhmìnhnơiđây. Cònta là Hoàngđệ TrầnLưuVương. Trangchủnghe nóithất kinh, vộisụp xuốngđất lạyhailạy, rồithưa: - Hạ thầntênlà ThôiNghị, emcủa quanTư Ðồ ThôiLiệt, nhânvìbọnThập ThườngThịbuônquanbántước, ghét ngườihiền, nênHạ thầnmớibuồnlòngvề ẩndật nơiđây. Nóixongphò Vua về nhà dângrượuthịt cho vua dùngđỡ đói. Nóivề MẫnCốngđuổitheo ÐoànKhuê, khitrờihừngsángthìbắt được được ÐoànKhuê, liềncật vấn:
  24. 24. - Thiêntử ở đâu? Khuê khairằngkhichạytớinửa đườngthìlạc mất, khôngbiết Vua đivề phía nào nữa. MẫnCốngliềngiết ÐoànKhuê, cắt lấyđầu, treo dướicổ ngựa, rồichia quânđibốn mặt tìmkiếm. CònMẫnCốngthìmột mìnhmột ngựa, lầnđihỏidò. BỗngCốngđitớinhà ThôiNghị. Nghịra đón, thấymột chiếc thủcấp treo lủnglẳngtrêncổ ngựa, liềnhỏiduyêncớ. Cốngthuật lạirõ ràng. ThôiNghịmớidẫnCốngvào ra mắt Vua. Chúa tôicùngkhóc. MẫnCốngtâu: - Một ngàykhôngthể thiếuVua. XinBệ Hạ hãyhồitriều. Bấygiờ nhà ThôiNghịchỉcó một conngựa gầy, để riêngVua ngự. TrầnLưuVươngphảicưỡichungngựa vớiMẫnCống. Ðiđược vàidặmgặp được Tư Ðồ VươngDoãn, TháiÚyDươngBưu, Tả QuânHiệuÚyThuầnVuQuỳnh, HữuQuânHiệuÚyTriệuManh, HậuQuânHiệuÚyBảo Tín, TrungQuânHiệuÚyViênThiệucùngmột đoànkhoảngtrămngườingựa đếnnghinhtiếp thánhgiá. Mừngmừngtủitủi, Vua tôiđềukhóc. Trước hết, các quansaiđemthủcấp ÐoànKhuê về bêungoàicửa thànhlàmlệnh. Rồichọnngựa tốt để ThiếuÐế và TrầnLưuVương ngự, cùngrước về kinh. Trước đó ít lâu, trẻ conở Lộc dươngthườnghát mấycâuđồngdao rằng: Ðế không ra đế, Vương chẳng phải Vương. Ngàn xe vạn ngựa, Chạy đến Bắc mang. Tức là điềmsaunàyđế bịtruất làmVương, Vươngđược lênngôiđế. đếnbấygiờ biết ứngnghiệmvào việc đó. Xa giá đichưa được vàidặm, bỗngđàngxa có tiếngtrốngvanglừng, tinhkỳrợp đất, bụibaymùtrời, rồimột đoànbinhmã ào ào kéo đến. Bá quanđềuthất sắc. Vua cũngsợ hãi. ViênThiệuvộithúc ngựa ra trước thét hỏi: - Binhmã của aiđấy? Từ dướibóngngọncờ thêurực rỡ, một tướngbênkia thúc ngựa ra, lớntiếnghỏilại: - Thiêntử đâu? Vua càngsợ, khôngdámlêntiếng. TrầnLưuVươngquất ngựa sấnra, nớt rằng: - Nhà ngươilà ai? Tướngấyđáp: - Thứ Sử TâyLươnglà ÐổngTrác đây. TrầnLưuVươnggằngiọnghỏi: - Ngươiđếnđâybảo giá haycướp giá? Thấyvẻ mặt oainghiêmcủa TrầnLưuVương, ÐổngTrác khiếp sợ, thưa: - Hạ thầnđếnđâyđể bảo giá. TrầnLưuVươnghạchrằng: - Ðã tớihộ giá, vậyThiênTử ngồikia, sao ngươikhôngxuốngngựa mà thilễ? ÐổngTrác sợ hãi, lật đật xuốngngựa, khấuđầubênđường, miệngtunghô "vạntuế". TrầnLưuVươnglạilấylờingọt ngào mà phủúyÐổngTrác. Từ đầuchícuối, lờilẽ đường hoàng, khôngngập ngừnglầmlỡ một tiếngnào. ÐổngTrác thầmlấylàmlạ, sinhlòngkhâmphục vô cùng. Và từ đó, Trác đã có ýđịnhphế ThiếuÐế mà lập TrầnLưuVươnglênlàmvua. Hômấy, các quanphò ThiếuÐế về cungra mắt Hà TháiHậu. Mẹ conkhóc lóc vớinhau, mọingườiđềuứa lệ. Khikiểmđiểmlớitrongcung, khôngthấycáiấnngọc "truyền quốc"ở đâunữa! Bấygiờ ÐổngTrác đembinhđóngngoàithành. Ngàyngàydẫngiáp sĩcưỡingựa vào thành, hoànhhànhkhắp phố xá, chợ búa. Nhândântrămhọ lo sợ, hoangmang. Trác lại ra vào tự do nơichốncungđình, khôngkiêngkỵgìhết. QuanHậuQuânHiệuÚylà Bảo Tíntớibảo ViênThiệu:
  25. 25. - ÐổngTrác ắt manhtâmlàmloạn, nênkíp trừ đi. ViênThiệunói: - Triềuđìnhđã bịhoangmang, nayvừa mớiđược yên, chớ nênkhinhđộng. Bảo Tínlớitớigặp VươngDoãnđể bànvề việc ấy. Doãncũngnói: - Hãythongthả, để tínhkỹxemđã. Bảo Tínthấytìnhthế như vậy, liềnbỏ triềuđình, kéo hết quânbảnbộ vào núiTháiSơn. Nóivề ÐổngTrác lạiđichiêudụbọnbộ Hạ anhemHà Tiến. Bao nhiêubinhmã của họ Hà đềuvề tayTrác hết. Ngàykia, ÐổngTrác bànriêngvộihỏiLýNhu: - Ta muốnphế bỏ Vua xuốngmà lập TrầnLưuVươnglênngôicó được chăng? LýNhunói: - Nayđanglúc triềuđìnhvô chủ, nênthừa thờicơ mà làmgấp đi, nếuđể chậme sinhbiến. Ngàymaihãytriệutập bá quantớiđiệnÔnMinhtrongvườn, nóirõ việc phế lập. Kẻ nào khôngnghe theo, cứ chémđầu. Lấyquyềnuymà làm, kế sáchhiệntớiphảithế mớixong. ÐổngTrác nghe nói, lòngmừngkhấp khởi. Qua hômsau, khiếnquânbàyyếntiệc nơivườnÔnMinhvà mờitất cả các quanđạithầnđếnđó để phó hội. Các quanlúc nầyđều sợ ÐổngTrác, nênkhôngcó aidámtừ chối. Trác để cho các quantớiđôngđủrồimớicỡingựa thẳngđếntrước cửa viênmớichịuxuốngngựa, lạimanggươmvào tiệc. Uốngvừa đặngvàituầnrượu, Trác ra lệnhngừngrót, imtiếngnhạc, rồilớntiếngnói: - Hômnayta mờicác quanđếnđâyvớimục đíchlà bàytỏ một ýkiến. Bá quanainấycũngđềulắngtainghe, Trác nóitiếp: - Thiêntử là chúa tể muôndân, nếukhôngcó uynghixứngđáng, khôngthể phụngsự tôngmiếu, xã tắc được. Nayđức KimThượnglà kẻ nhunhược khôngđángmặt cầm quyềnchấp chánh. CònTrầnLưuVươngvốnlà bậc thôngminh, hiếuhọc, có đủtàiđức để trịdân, đángmặt kế vịngôicả. Vậyýta muốnphế Vua, mà lập TrầnLưuVương lênngôibáu, chẳnghayýcác quanđớithầnnghĩnhư thế nào? Các quanđạithầnnghe nóiđềuimlặng, chưa aidámnóigì, bỗngcó một ngườiđứngdậy, xô ghế bước ra nóilớn: - Khôngđược! Khôngđược! Ngươilà hạngngườigìmà dámlàmđạingônnhư thế? Vả chăngđức KimThượnglà contrưởngcủa TiênÐế, sửa trịngôitrờilà lẽ phải, vả lại Ngườicũngchưa có việc gìlỗilầmthìsao ngươidámnghĩđếnchuyệnphế lập? Ngươimuốnmưuđồ soánnghịchchăng? Các quanchămchúnhìnra ngườiấylà quanThứ Sử KinhChâuÐinhNguyên, Trác nổigiậnnạt lớn: - Nơiđâynếucó kẻ nào nghịchýta thìchắc khôngcòntánhmạng. Cả tiệc rượuainấynhao nhao, cònÐổngTrác cầmgươmtoanbước tớichémÐinhNguyên. Lúc ấy, LýNhuđứngthấysaulưngÐinhNguyêncó một ngườikhívũhiênngang, oaiphonglẫmliệt, taycầmmột cây"Phươngthiênhọa kích", trừngtrừngconmắt mà nhìn ÐổngTrác. Nho biết việc chẳngxong, liềnbước đếngiả vờ canÐổngTrác: - Hômnaytrongyếnẩmkhôngnênđemviệc nước ra bàn, vậyxinđể ngàymaicũngchẳngmuộn. Các quancùngkhuyêngiảiÐinhNguyên, nênÐinhNguyênxô ghế bỏ ra về. ÐổngTrác tayvẫncầmkiếm, quaylạihỏicác quan: - Lờita nóicó hợp côngđạo haykhông? Lư Thực bước ra, nghiêmnghịnói: - Ôngnóisairồi. Việc phế lập vua phảicó duyêncớ. Xưa vua TháiGiáp vìbất minhnênôngYDoãnmớiđuổira Ðồngcung. XươngẤp Vươnglênngôimớicó haimươibảy ngàymà làmhơnba mươiđiềuác, nênôngHoắt Quangmớiphảitế cáo nhà TháiMiếumà phế đi. NayThánhThượngtuycònthơ ấunhưngthôngminhnhântrí, chưa lầmlỗi mảymay. Ôngchỉlà một vịquanở ngoài, chưa từngthamdự triềuchính, lớikhôngcó tàinhưYDoãn, Hoắt Quang, mà dámbànđếnchuyệnphế lập sao được? Thánhnhân có dạyrằng:"Có chínhưYDoãnthìđược. Khôngcó chínhư YDoãnmà bắt chước làmYDoãn, ấylà kẻ soánnghịch." ÐổngTrác nổigiậnrút gươmtoanchémLư Thực, thìquanNghịlanglà BànhBá vộican: - Lư Thượngthư là bậc có danhvọng, hảinộichư nhânđềumongmỏi. Nếugiết đi, e làmnáo độngthiênhạ. Bấygiờ Trác mớingừngtay. QuanTư Ðồ VươngDoãnnói: - Việc phế lập rất quantrọng, khôngnênđembànlúc trà dư tửuhậu. Ðể một ngàykhác. Khitiệc tan, bá quanra về, Trác mặt cònhầmhầm, taycầmgươmđứngở viênmôn. BỗngTrác thấycó một ngườilực lưỡng, cầmkíchrongngựa điđilớilớiphía ngoài, bèn hỏiLýNhu:
  26. 26. - Ngườinào đấy? LýNhuđáp: - Ðó là connuôicủa ÐinhNguyên, họ Lữ tênBố, tự là PhụngTiên, ngườiấylà một anhhùngtrênđờicó một khônghai. Tướngquânnêntránhnó kẻo manghọa. ÐổngTrác nghe nóiliềnlánhmặt vào trongvườn. Rạngngàycó quânvào báo vạiÐổngTrác: - Quâncủa ÐinhNguyênđếnbênthànhkhiêuchiếnđòiTướngQuânphảira binh. ÐổngTrác tức giận, hiệp vớiLýNhudẫnquânra thànhnghênhchiến. Haibêngiàntrận, rồithấyLữ Bố hiệnra, đầubúitóc, độikimquan, mìnhmặc bào gấmtrămhoa lồnggiáp đườngnghê, lưngthắt bảo đớiTiloan, taycầmtaycầmPhương ThiênHọa Kích, giục ngựa phò ÐinhNguyênra trước trận. ÐinhNguyênchỉvào mặt ÐổngTrác mắng: - Quốc gia gặp lúc khôngmay, lũyêmhoạnlộngquyềnđếnnỗimuôndânđồ thán, mikhônghề có thước tấc cônglao nào, sao dámnóicànchuyệnphế lập, làmloạntriều đình? ÐổngTrác chưa kịp trả lờithìsaulưngÐinhNguyên, Lữ Bố đã phingựa vungkíchđánhtrànsang. Binhtướngcủa ÐổngTrác khôngmột ngườinào dámra nghinhđịch. Cây kíchcủa Lữ Bố đếnđâulà quânTrác chết đếnđó, làmcho quâncủa ÐổngTrác cả loạn. Trác hoảngsợ quayđầuchạy. ÐinhNguyênthúc quânđánhgiết. QuânTrác đạibại một trận, phảiluihơnba mươidặmmớidámhạ trại, kiểmđiểmbinhmã thấyhao hơnphânnửa. Trác họp các tướng, bànrằng: - Ta thấyLữ Bố quả là tayphithường. Nếuđược ngườiấy, ta cònlo gìviệc thiênhạ? Tronglúc ấycó một ngườibước đếnthưa: - Chúa côngđừnglo. TôivớiLữ Bố vốncùngquê quán, biết rõ hắntuycó tàixuất chúng, songlà kẻ hữudũngvô mưu, thấylợimà quênnghĩa. Vậytôixinđemba tất lưỡiđi thuyết, khiếnhắnphảichắp tayvề hàngChúa công. Trác nghe nóimừngrỡ, xemlớithìthấyngườiấylà Hổ BônTrungLangTướngLýTúc. Trác hỏi: - Cầnđemtheo vật gìđể dụhắn? Túc nói: - Tôinghe Chúa côngcó conngựa XíchThố, ngàyđingàndặm. Nếuđược ngựa ấyvớiít vàngngọc để lấylònghắn, rồitôilựa lờithuyết dụ, ắt Lữ Bố phảnÐinhNguyên, hàngChúa công. Trác hỏiLýNhu: - Ýấythế nào? Nhuđáp: - Chúa côngmuốngồmthâuthiênhạ lạitiếc chimột conngựa. Trác nghe nói, truyềnquândắt conngựa XíchThố đến, lớicho lấyra một ngànlạngvàng, mươihạt minhchâu, và một cáiđaingọc giao cho Túc. Túc tức thìmangtất cả lễ vật thẳngđếntrớiLữ Bố. Dọc đườngbịquânphục bao vây, Túc nói: - Các ngươikíp vào báo vớiLữ Tướngquânrằng:"Có cố nhânmuốnđếnthăm." Quânvào báo, Bố ra lệnhcho Túc vào. Chào hỏixong, Túc nói: - Bấylâunayxa cáchhiềnđệ, tôirất thươngnhớ, khibiết được hiềnđệ ở đâynêntôiđếnthămviếng. Naythấyhiềnđệ vẫnkhangkiện, tôirất mừng. Lữ Bố nắmtayLýTúc thânmật nói: - Ðã hằnglâuxa cáchnhau, nayhiềnhuynhở nơinào? LýTúc đáp: - Hiệnnaytiệnhuynhđanglàmchức Hổ BônTrungLangTướng, nghe hiềnđệ có lòngkhuônphò xã tắc nêntiệnhuynhvuimừngkhônxiết. Naycó một conngựa quý, ngàyđi ngàndặmcó dư, lớicó tàivượt nước trèo nonnhư đitrênđất bằng, tênlà XíchThố, nênđemtớibiếucho hiềnđệ, để thêmoaicho hùmđây. Lữ Bố bènkhiếnquândắt ngựa đến, quả nhiênconngựa ấycả mìnhđềuđỏ như lửa, khôngbợnmột sợilôngtạp màu. Từ đầutớiđuôidàimột trượng, từ mónglênđầucao támthước. Rồibỗngnó gầmhívangrền, giậmvó rungmặt đất, như sắp baybổnglênkhông, băngmìnhqua bể vậỵ
  27. 27. Ngườisaucó thơ vịnhngựa Xíchthố rằng: Ngàn dặm phi đằng, cát bụi tung, Băng sông vượt núi, xé sương hồng. Khác chi rồng lửa trên trời xuống, Muốn rứt cương tơ, vỡ nhạc đồng . Lữ Bố thấyngựa tốt, lòngmừngkhấp khởi, bèntạ ơnLýTúc: - Hiềnhuynhcó lòngtốt, cho conngựa quýnày, tôichẳngbiết lấygìbáo đáp? LýTúc nói: - Tôivìnghĩa khímà đếnđâyhá cầnđâuânhuệ? Bố saidọnrượuthết đãi. Rượungà ngà, Túc nói: - Tuyít gặp hiềnđệ, nhưnglệnhtônthìTúc được gặp luôn. Bố đáp: - Hiềnhuynhsayrồi! Cha tôiđã mất từ lâu, còngặp làmsao được? Túc cườilớn: - Khôngphảithế. Tôinói"lệnhtôn"tức là ÐinhThứ Sử đấychứ. Bố buồnbã nói: - Tôitheo ÐinhKiếnDươngcũnglà bất đắc dĩ, bỏ đichưa nỡ đấythôi! Túc nói: - Hiềnđệ là ngườitàiba lỗilạc, sức mạnhhơnngười, anhhùngxuất chúng, bốnbể biết tên. Lẽ ra phảiđược hưởngchức trọngquyềncao, có lýđâulớiphảicamchịuở dưới trướngngườita vậy? Lữ Bố nói: - Tôicũngmuốnthế, ngặt vìchưa gặp được một đấngminhquân. LýTúc cườibảo: - Chimkhônlựa câymà đậu, tôihiềnchọnchúa mà thờ. Nếukhôngsớmtìmthờicơ, e khihốira thìđã muộnđấy. Bố hỏi: - Hiềnhuynhđã ở trongtriều, vậycó thấyaixứngđánglà anhhùngđờinay? Túc đáp: - Hiệntớitriềuđình, các đớithầnainấytranhgiànhngôithứ, Vua thìcònnhỏ bịkẻ sàmnịnhchiếmđoạt quyềnhành. Tôithấykhắp mặt bá quan, khôngaibằngÐổngcông. Ðổngcônglà ngườibiết kínhhiềnáisĩ, thưởngphạt côngminh, lớicó lòngdiệt nịnhphò Vua. Thế nào về saucũngnênnghiệp lớn, vậyhiềnđệ cònđợigìmà khôngtheo phò để lập thân. Lữ Bố nói: - Tôicũngmuốntheo về Ðổngcôngngặt vìkhôngaitiếncử. Bấygiờ, Túc biết côngviệc đã có kết quả, lập tức đemcáiđaingọc và vàngbạc bàyra trước mặt Lữ Bố. Bố giật mìnhhỏi: - Hiềnhuynhđemnhữngthứ nàytớilàmgì? Túc bảo cho tả hữuluihết ra ngoài, rồimớinói: - Ðâylà của Ðổngcông. Ðổngcôngmộ tiếnglớncủa hiềnđệ từ lâu. NaysaiTúc nàyđemlễ vật tớikínhbiếu. ConXíchThố kia cũnglà của Ðổngcôngsaiđemtặnghiềnđệ vậy. Bố nói:
  28. 28. - Ðổngcôngcó lòngyêuthế này, tôibiết lấygìđềnđáp? Túc nói: - Tàithườngsức mọnnhư Túc này, mà cònđược phongchức Hổ BônTrungLangTướng, thìtàinhư hiềnđệ, nếutheo về, ắt được quyềncao chức trọng, phúquýchưa biết đếnbậc nào? Bố ngầnngừ nói: - Tôichưa có chút côngtrạngnào mà làmlễ ra mắt Ðổngcông. Khó nghĩquá. Túc lửnglơ nói: - Côngtrạngấyđốivớingườikhác thìkhó thật, chứ như đốivớihiềnđệ thìdễ như trở bàntay, có gìmà phảilo. Chỉsợ hiềnđệ khôngchịulàmđấythôi. Bố trầmngâmmột lúc rồinói: - Tôimuốngiết ÐinhNguyênrồidẫnquânra hàngÐổngcông, chẳngbiết có nênkhông? Hiềnhuynhxét thử? Túc vộixuýt xoa nói: - Hiềnđệ làmđược việc ấythìcòncôngnào lớnbằng. Nhưngviệc đó cốt phảikhẩnmật mớiđược. Bố hẹnvớiTúc nộitrongđêmấythế nào cũngxongviệc. Túc rất hoanhỉ, từ giã ra về. Ðêmấy, vào lúc canhhai, Lữ Bố cầmgươmbước vào trongtrướngÐinhNguyên. Lúc ấy, Nguyênđangthức chongđènxemsách, thấyBố vào, bènhỏi: - Ðêmkhuya, convào đâycó việc gì? Bố trở mặt mắngrằng: - Ta đườngđườngmột kẻ trượngphu, há lạiđilàmconcủa ngươisao? Nguyênkinhngớc, trố mắt nhìnBố hỏi: - PhụngTiên, cớ sao conlạiđổilòngnhư vậy? Bố chẳngđáp chẳngrằng, bước tớivunggươmchémÐinhNguyênmột nhát, đầurơixuốngđất. Ngườisaucó thơ thanÐinhNguyênrằng: Thuơng thay!Hán mạt có Ðinh công, Nuôi được con tài, tưởng cậy trông... Ai biết nòi nào ra giống ấy, Nuôi hùm, hùm cắn, xót xa lòng. Lạicó thơ thanLữ Bố rằng: Tiếc thay!Mặt đẹp, lực vô song, Cử đỉnh bớt sơn nức tiếng hùng. Quen thói bạo tàn, không chút nghĩa, Trách gì thiên hạ chẳng ai dung. Chémxong, Lữ Bố xáchđầuÐinhNguyênra ngoài, hô lớn: - ÐinhNguyênlà kẻ bất nhânvô đạo, ta đã giết chết rồi. Vậythìaimuốntheo ta thìtheo, aikhôngtheo thìcứ tự tìmchỗ khác mà đi. Quânsĩthấyvậybỏ đihơnphânnửa. Hômsau, Lữ Bố xáchđầuÐinhNguyênđếngặp LýTúc. Túc vộidẫnBố vào dinhra mắt ÐổngTrác. ÐổngTrác lòngmừngkhônxiết, hốiquânbàyrượuthịt thết đãiLữ Bố, và bước đếntrước mặt Bố, cúiđầunói: - Trác nàyđược Tướngquânhômnaychẳngkhác đạihạngặp mưa rào vậy. Lữ Bố vộivàngđứngdậythilễ, mờiTrác ngồilên, rồisụp lạymà tạ rằng: - MinhcôngđãiBố nàyrất hậu, ơnấykhôngbiết lấygìđềnđáp. NếuMinhcôngcho phép, Bố nàyxinbáiMinhcônglàmnghĩa phụ.
  29. 29. Trác mừnglắm, sailấygiáp vàng, bào gấmbanthưởngcho Bố, rồicùngBố yếnẩmsaysưa tốingày. Từ đó, ÐổngTrác oaiquyềnlừnglẫy, khôngbiết nể nangainữa. Trác tự lĩnhcôngviệc của TiềnTướngQuân, phongcho emruột là ÐổngMânlàmTả TướngQuântước Hổ Hầu, phongcho Lữ Bố làmKỵÐô ÚyTrungLangTướngtước Ðô ÐìnhHầu. LýNhukhuyênTrác sớmđịnhngaymưukế phế lập. Trác liềnlập tiệc tớiđìnhtrung, rồiviết thiệp mờicác quanđếnphó yến. LạisaiLữ Bố dẫnhơnngànquângiáp sĩ, nainịt đầyđủ, maiphục xungquanh. Hômấy, quanTháiPhó ViênNgỗicùngbá quanđềuđến. Rượuđược vàituần, ÐổngTrác đứngdậychốnggươmnói: - NayVua nhunhược, hônám, khôngthể phụngsự tônmiếuđược. Ta noigươngYDoãn, Hoắt Quang, phế Vua xuốnglàmHoằngNôngVương, lập TrầnLưuVươnglênlàm Hoàngđế.Aikhôngthuận, ta chémđầu? Quầnthầnsợ hãingồilặngthinh. TrungQuânHiệuÚyViênThiệuđứngdậy, bước ra khỏighế nói: - Ðức KimThượngtức vịchưa bao lâu, chưa làmgìlỗiđạo, ngàimuốnbỏ trưởnglập thứ, chínhlà muốntạo phảnrồi. Trác nổigiậnmắnglớn: - Việc nước hiệnở trongtayta. Ta muốnlàmgìthìlàm, aidámkhôngthuận? Ngươitưởnglưỡigươmcủa ta khôngbénchăng? Thiệucũngrút gươmra khỏivỏ, nóilớn: - Gươmngươibénthật, nhưnggươmcủa ta đâycũngkhôngphảilà loạisắt cùn. Haingườitoanđốiđịchtrước tiệc. Ðó chínhlà: ÐinhNguyêntrượngnghĩa, thânvừa thác, ViênThiệutranhphong, thế cũngnguy. Hết Hồi Thứ Ba - TamQuốc Chí - La QuánTrung ChépLại Từ http://www.vovinam.com/ XemHồi Thứ Tư
  30. 30. Hồi Thứ Tư - Tam Quốc Chí - La Quán Trung

×