Your SlideShare is downloading. ×
Dalat
Dalat
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×

Thanks for flagging this SlideShare!

Oops! An error has occurred.

×
Saving this for later? Get the SlideShare app to save on your phone or tablet. Read anywhere, anytime – even offline.
Text the download link to your phone
Standard text messaging rates apply

Dalat

70

Published on

dalat

dalat

Published in: Lifestyle
0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total Views
70
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
2
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

Report content
Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
No notes for slide

Transcript

  • 1. Ai lên xứ hoa đào Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi, Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi. Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ, Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ. Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa. Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai. Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa, Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương, Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên. Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào. Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu, Ôi! màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du. Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa, Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương. Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai. ĐÀ LẠT LẬP ĐÔNG Đà Lạt lập đông hoa vàng vừa mới nở, ta còn chờ em một giấc mơ hoàng lan Mặt trời mùa đông đến chợt đi vội vàng em nói cùng ta chiều phố núi mênh mang Lần đầu gặp em, ta bàng hoàng ngây dại con đường nhà em đồi dốc cao mờ sương trời vào lập đông gió ngàn thông rì rào Em nói cùng ta giấc mơ một loài hoa ĐK: Em bây giờ lẽ nào quên đồi dốc trên cao Em bây giờ lẽ nào quên hẹn ước năm nao Ta như cây thông xanh đứng bên hồ im bóng Chờ cơn gió, chờ cơn gió lao xao Em bây giờ lẽ nào xa thành phố trăng sao Em bây giờ lẽ nào chỉ là giấc chiêm bao ta qua con dốc xưa cánh hoa vàng năm ấy gọi tên em lòng thương nhớ giữa một chiều Đà Lạt lập đông. Đà Lạt Khói Sương Chiều ngân lên muôn tiếng thơ Tình yêu xưa về dưới cung tơ Chiều về trong nắng muôn phương, Hỡi người em dễ thương Chiều lênh đênh em có hay, Sầu riêng anh gởi đến trong mây Lời tình xưa đã trôi nhanh Mộng ước yên lành. Đà Lạt buồn trong khói sương, Ngập hồn anh ngàn nỗi yêu thương Lòng anh ôm ấp bao đêm Mối tình êm rất êm Từ khi ta xa vắng nhau, Tìm em trong mộng đã hư hao Tìm em trong nỗi xôn xao Hẹn ước hôm nào Chiều khuất nắng bước trên đồi, Âm thầm nghe lá rơi Làn gió cuốn xuyến xao buồn Ru hàng thông cô đơn Gọi tên em bao thiết tha, Về đâu em mộng đã trôi qua Còn nơi anh phút giây xưa Vẫn dài theo nắng mưa Ngày vui ơi sao quá nhanh, Còn nơi đây sầu nhớ loanh quanh Đà Lạt buồn mãi trong mơ, Buồn đến bao giờ Mimosa Từ Đâu Em Tới Mi-mô-sa! Vì sao em tới đất này ? Đà Lạt đồi núi chập chùng Đà Lạt trời mây nước mênh mông ... Mi-mô-sa! Từ đâu em tới ? Mi-mô-sa! Vì sao em tới đất này ? Ngày ngày thầm sống quanh đồi Cuộc đời dầm mưa nắng sương rơi ... ĐK: Anh đã biết rồi, em ơi vì sao em tới Anh đã biết rồi em ơi, vì em yêu cuộc sống trên cao có thông reo rì rào Vì em yêu dòng thác Cam Ly, như cuộc sống đang dâng trào.
  • 2. Vì em yêu nước Hồ Xuân Hương Yêu thành phố hương hoa... Đã từng... lưu luyến trái tim ta ...!!! Mi-mô-sa! Em !!! hoa Mi-mô-sa! Mi... mô - sa ......!!! Đà Lạt Hoàng Hôn Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ Từng đôi đi trên phố vắng Bước chân em giữa không gian, hoàng hôn thua màn đêm. Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông Hàng cây thẩm màu đèn lên phố phường Giờ đây hơi sương giá buốt Biết ai thương bước cô liêu Người đi trong sương rơi Đà Lạt ơi, có nghe chăng Cam Ly khóc tình đầu dang dở Đêm xuống Than Thở vang cung hờn, thêm sắt se tâm hồn Người đi trong bóng cô đơn. Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ Gần nhau, xa nhau mấy nỗi Hỡi quê hương xứ sương rơi Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!

×