Nghin le mot dem

1,158 views
1,094 views

Published on

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
1,158
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
5
Actions
Shares
0
Downloads
4
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Nghin le mot dem

  1. 1. http://www.wattpad.com/158991-nghin-le-mot-dem-ngh%C3%ACn-l%E1%BA%BB-m%E1%BB%99t-%C4%91%C3%AAm-ch%C6%B0%C6%A1ng-1-n%C3%A0ng Mời bạn tham gia bình chọn giao diện mới cho trang chính Wikipedia tiếng Việt.Nghìn lẻ một đêmBach khoa toàn thư mở WikipediaBước tới: menu, tìm kiếmHoàng hậu Scheherazade đang kể truyện cho đức vua Shahryar ngheNghìn lẻ một đêm (tiếng Ả Rập: ‫ ةليلو ةليل فلأ باتك‬Kitāb Alf Layla wa-Layla; tiếng Ba Tư: ‫هزار و ی ک شب‬Hazâr-o Yak Šab) là tập truyện dân gian đồ sộ và nổi tiếng của nhân dân Ả Rập,có nguồn gốc lâu đời trên xứ sở của các hoàng đế Arap cổ đại và được bổ sung qua nhiều thế kỷbằng kho tàng truyện cổ dân gian các nước trong hệ ngôn ngữ Ấn-Âu, được lưu truyền rộng rãi ởIran, Iraq, Ai Cập, Ethiopia,... sau đó phổ biến khắp Trung Đông. Không thể xác định được ai làtác giả của những truyện được kể trong Nghìn lẻ một đêm, vì đây chỉ là sự góp nhặt của nhữngtruyện tình, truyện phiêu lưu hay truyện thần thoại mà nhiều người truyền tụng, được nhiềungười kể chuyện trau truốt, tuyển lựa những cốt truyện hấp dẫn nhất và truyền bá qua nhiều thếkỷ trong dân gian. Rất có thể vào năm 1450, một nhà kể chuyện chuyên nghiệp xứ Ba Tư đãchép lại những truyện này và sắp đặt dưới hình thức mà chúng ta thấy ngày nay. Cuốn truyện lầnđầu tiên được công bố ở châu Âu trong những năm 1704-1709 qua bản dịch tiếng Pháp 12 tậpcủa học giả Antoine Galland. Chính nhờ bản dịch này mà bộ truyện nhanh chóng được dịch ranhiều thứ tiếng phổ biến khắp thế giới, làm say mê không biết bao nhiêu thế hệ.
  2. 2. Mục lục 1 Lịch sử 2 Tóm tắt 3 Ý nghĩa 4 Nhận xét, đánh giá 5 Một số điểm đặc biệt 6 Những câu chuyện chính 7 Nhân vật 8 Phim chuyển thể 9 Đọc thêm 10 Chú thíchLịch sửBản viết tay tiếng Ả Rập của Nghìn lẻ một đêm ghi lại năm 1300Vào thế kỷ 8, Baghdad trở thành một trong những thành phố quan trọng bậc nhất trên thế giới.Các nhà buôn từ Ba Tư (Iran), Ấn Độ, châu Phi và châu Âu đều có mặt ở đây. Vào thời gian đó,các câu truyện dân gian (được truyền khẩu trong nhiều năm) được thu thập và biên soạn lại thànhmột cuốn sách.Những câu chuyện trong này thường là những câu chuyện dân gian truyền khẩu. Ở đâu cũng vậy,các chuyện kể dân gian không bao giờ là công trình sáng tạo của một người và có dạng hoànchỉnh ngay từ đầu hay trong một thời gian ngắn. Cho đến một lúc nào đấy nó dược những tàinăng kiệt xuất chỉnh lý, định hình lần cuối cùng, rồi được nhân dân chấp nhận coi như dạng bảncuối cùng. Những người kể chuyện rong mang những chuyện đó kể khắp nơi. Trong quá trình ấyhọ gọt đẽo cách diễn tả cho thích hợp và hấp dẫn người nghe. Người ta cho rằng chính nhữngngười Ai Câp kể chuyện rong thế kỷ 12 và 13 đã làm cho các chuyện trong Nghìn lẻ một đêmthêm phong phú về nội dung, linh hoạt về hình thức và sáng sủa về từ ngữ. Ngôn ngữ dùng trongtập truyện này gắn với tiếng nói của các tầng lớp bình dân A Rập hơn là ngôn ngữ kinh viện thờibấy giờ.
  3. 3. Nội dung chủ yếu của những câu truyện này bắt nguồn từ một cuốn sách Ba Tư cổ tên là HazârAfsâna ("Một nghìn truyện thần thoại", tiếng Ba Tư: ‫.)هناسفارازه‬Theo R. Niconxơn trong Lịchsử văn học A Rập, năm 956 một học giả A Rập tên là Maxađi (Masadi) đã nhắc tới tác phẩmnày.Năm 988, Môhamét Isac (Mohamed Ishaq), tác giả một tập thư mục những tác phẩm văn học ARập và nước ngoài đã nói đến việc người A Rập soạn lại tập truyện cổ Ba Tư đó. Ông viết: "Tácgiả tập Truyện các tể tướng là An Jasihiyari (Agdul Al Jahshitari) bắt tay soạn một cuốn sáchtrong đó ông chọn một nghìn truyện của người A Rập, người Ba Tư, người Hy Lạp và nhiều dântộc khác, các truyện đều tiêng biệt không có quan hệ gì với nhau. Ông tập hợp một số người làmnghề kể lại, mời họ kể cho nghe rồi chọn những truyện hay nhất, những ngụ ngôn, cổ tích màông thích nhất. Là một người có tài, ông đúc kết những câu chuyện ấy lại thành bốn trăm támmươi đêm, mỗi đêm là một truyện trọn vẹn dài trên dưới năm chục trang. Nhưng ông chết bấtngờ trước khi hoàn thành một nghìn truyện như dự định".[1]Theo các nhà nghiên cứu Nghìn lẻ một đêm ít ra là bản lưu truyền đến với chúng ta ngày nayđược định hình hẳn vào khoảng cuối thế kỷ 15 ở Ai Cập. Thời kỳ này cả nước Ai Cập đã hoàntoàn theo đạo Hồi. Thật ra, sự xuất hiện của nó còn ngược lên đến thời xa xưa, bắt nguồn từnhững truyện Ba Tư rất cổ và đã trải qua một thời kỳ tồn tại lâu dài trước khi được viết ra thànhvăn.Nghìn lẻ một đêm[2] như ta đã biết hiện nay, lần đầu tiên được giới thiệu với châu Âu rồi từ đóphổ cập hầu như rộng khắp trên toàn thế giới là nhờ công lao của một học giả người Pháp:Angtoan Galăng (Antoine Galland) mà bản dịch từ khi ra đời cách đây gần ba thế kỷ đã mauchóng trở thành kinh điển.Khi ở Pari, một hôm tình cờ đọc được một bản chép tay bảy truyện cổ A Rập, ông có ý định dịchvà và cho xuất bản. Sách sắp in ra thì dịch giả được biết những truyện này thực ra rút ra từ "mộtpho đồ sộ gồm nhiều tập đề là Nghìn lẻ một đêm"[3]. Ông liền nhờ người tìm kiếm hộ, từ Xyringười ta chỉ gửi đến cho ông có bốn tập. Ông dịch ngay tập đầu tiên cho xuất bản năm 1704.Món quà nhỏ mọn như lời ông viết trong thư gửi tặng hầu tước phu nhân O, lập tức được hoannghênh nhiệt liệt. Thành công hết sức to lớn. Cùng với hầu tước phu nhân O cả triều đình nghịviện, từ giai cấp tư sản cho đến các tầng lớp nghèo hèn, tóm lại là tất cả những ai biết đọc biếtviết ở Pháp đều đổ xô vào tranh nhau tập sách.Trong bốn năm, từ 1708 đến 1708, mười hai tập lần lượt ra đời. Năm 1709, A.Galland được mộtngười bạn A Rập đến Pari trao thêm cho một số truyện nữa, ông lại dịch và cho in tiếp.Chừng hai thế kỷ sau A.Galland một bản dịch tiếng Pháp khác của Nghìn lẻ một đêm ra đời.Dịch giả là tiến sĩ J.C.Mardrus. Thật ra đây là một bản dịch theo quan niệm và phong cách hoàntoàn khác. Mardrus không bỏ sót một chi tiết nào, kể cả những đoạn rườm rà dâm tục và tất cảnhững thơ rải rác trong các truyện.Người đã bàn cãi khá nhiều về hai bản dịch đó. Các nhà nghiên cứu văn học đều nhất trí đánh giácao bản dịch của A.Galland theo đúng như lời nhận xét của tạp chí Bách khoa (Pháp) số thángriêng năm 1900: "Bản dịch của A.Galland cho chúng ta một ý niệm rất trung thành về tính cách
  4. 4. và lời văn của người A Rập cũng như của bộNghìn lẻ một đêm". Chính vì vậy mà giờ đây bảndịch truyện của Galland được phổ biến và được người đọc đón nhận nồng nhiệt nhất.Tóm tắtKho tàng truyện cổ vô cùng đa dạng của Nghìn lẻ một đêm được kết nối xoay quanh một trụcđơn giản: Xưa kia ở miền Đông A-rập, thời Sassanid có một vị vua Ba Tư Shahryar. Vị vua ngựtrị trên một hòn đảo không rõ tên "ở giữa Ấn Độ và Trung Quốc" (trong các bản dịch tiếng ẢRập hiện nay thì ông ta là vua của Ấn Độ và Trung Quốc). Vì hoàng hậu ngoại tình nên đâm rachán ghét tất cả đàn bà, tính nết trở nên hung bạo. Để thỏa cơn thịnh nộ điên loạn, cứ mỗi ngàyông ta cưới một cô gái và sau một đêm mặn nồng lại sai lính đem giết (trong một số bản: ba đêmmột lần). Thấy đất nước lâm nguy,Sheherazade xin cha cho mình được một đêm hưởng ân sủngcủa hoàng thượng. Viên tể tướng rất đau lòng khi thấy con mình như vậy vì ông biết sau đêm đónàng sẽ chết. Nhưng trước sự quyết tâm của con ông đành phải đem con dâng cho vuaSchahriar.Là cô gái thông minh, tài trí lại giàu nghị lực, nên sau nàng đã tìm được cách để thoátkhỏi cái chết. Nàng cùng với sự giúp đỡ của em gái nàng là Dinarzade, nàng nhờ em đánh thứcmình dậy khi trời sắp sáng và yêu cầu ngàng kể chuyện. Những câu chuyện được xắp sếp khéoléo để đúng khi mặt trời mọc là lúc hấp dẫn nhất, nàng kín đáo dừng lại khi chuyện chưa chấmdứt khiến vua còn nóng lòng muốn nghe đoạn tiếp, không thể ra lệnh xử tử nàng.Trong suốt một nghìn lẻ một đêm, nàng Sheherazade đã liên tục kể những chuyện về tình yêu,chiến tranh và pháp thuật, về những vị vua cũng như bọn ăn mày, về những xứ sở mà kim cươngnhiều hơn đá sỏi, về những cô gái đẹp, về cả những mưu toan diễn ra trong các ngõ hẻm hay cáckhu chợ tại các thành phố phương Đông. Hai nàng cũng kể về những thị trấn, sa mạc, hải đảo xaxôi, nơi các vị phù thủy sử dụng pháp thuật, về các loài ngựa biết bay, chó biết nói, người hóa cá,cá lớn hơn cá voi, chim khổng lồ. Nàng kể về những cặp tình nhân trong các túp lều tồi tàn, họcó thể là người gan dạ hoặc hèn nhát, nhưng tất cả đều đa tình và biết hy sinh vì người yêu. Bốicảnh của các chuyện của nàng ở phương Đông, phần lớn xoay quanh các thành phố huyền thoạiBagdad, Cairo và Damascus. Hàng ngàn đêm trôi qua, cuối cùng nhà vua bị cảm hóa, tình yêucuộc sống và con người trỗi dậy khiến ông ta đã quên khuấy việc giết người. Cảm phục nàngSheherazade, vua đã bãi bỏ lệnh bắt con gái để giết một cách tàn nhẫn và đồng ý cưới nàng làmvợ bằng một đám cưới linh đình, sau đó cùng nhau sống hạnh phúc đến bạc đầu và họ có vớinhau ba người con trai.Ý nghĩaCũng như truyện dân gian của các nước khác, những câu chuyện trong Nghìn lẻ một đêm phảnánh nguyện vọng và ước mơ của quần chúng nhân dân trong xã hội bị áp bức, đè nén. Họ luônluôn mong muốn được sống trong cảnh thái bình yên vui, được gặp nhiều may mắn, hạnh phúcấm no. Khát vọng này thể hiện qua những truyện nổi tiếng nhất của tập truyện, chẳng hạn truyệnAladdin và cây đèn thần kể về chàng trai Aladdin, con của một người thợ may Trung Hoa. Bịmột con phù thủy dẫn xuống hang ngầm, tại đây chàng tìm thấy một cây đèn, trong đó có nhốt vịthần có thể biến mọi ước mơ thành hiện thực, nhờ đó chàng trở nên giàu có và được cưới côngchúa Badroulboudour. Nhiều truyện phản ánh bản chất tốt đẹp của nhân dân lao động cần cù,chăm chỉ, kiên cường dũng cảm và thông minh tài trí, giàu lòng thương người đồng thời vạch
  5. 5. trần bản chất tàn ác của bọn vua chúa, quan lại, phú thương, phù thủy,... thể hiện chân lý thiệnthắng ác, chính thắng tà, ở hiền gặp lành, và mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Cuộc hành trình trênmặt biển của thủy thủ Sinbad là một ví dụ, với những cuộc phiêu lưu kỳ thú của chàng Sinbat lênmột hòn đảo nhưng thực chất là một con cá khổng lồ, lạc đến một thung lũng đầy đá quý vàchàng đã mưu trí trốn ra được, đâm mù mắt gã khổng lồ ăn thịt người và giết chết chúa tể củabiển cả. Truyện Ali Baba và 40 tên cướp ca ngợi tài trí thông minh và dũng cảm của cô gáiMorgiana đã cứu sống gia đình bác tiều phu Ali Baba khỏi những tên cướp. Câu chuyện Ngườicâu cá với vị thần kể về một ngư phủ vớt chiếc lọ có nhốt một vị thần, nhờ tài trí mà gã ta đãkhiến vị thần khuất phục và trung thành phục vụ cho mình. Với sự giúp đỡ của vị thần, gã đã cứuhoàng tử khỏi pháp thuật và được tưởng thưởng xứng đáng.Với hàng trăm câu chuyện hoàn chỉnh, bao gồm truyện lịch sử, truyện tình, bi kịch, hài kịch, thơ,truyện hài và truyền thuyết Hồi giáo cấu thành tác phẩm, Nghìn lẻ một đêm có một giá trị hết sứcto lớn trong việc phản ánh một thế giới muôn mặt trong đời sống hiện thực xã hội Arap thờiTrung cổ, thông qua một óc tưởng tượng cực kỳ phong phú, chủ đề vô cùng khác lạ, nhân vật đủmọi loại vẻ, với những khung cảnh vừa rộng lớn vừa luôn luôn thay đổi. Về nghệ thuật, Nghìn lẻmột đêm hết sức hoàn chỉnh về kết cấu, bất ngờ trong việc dẫn dắt mạch truyện, phức tạp mà rấtchặt chẽ trong các tình tiết và cũng rất điêu luyện trong việc sử dụng ngôn ngữ, mặc dù có mộtsố truyện qua tay nhiều người, được nhiều thế hệ ghi chép nên đã ít nhiều bị pha tạp hoặc bị hiệnđại hóa. Với giá trị về nhiều mặt như vậy, từ khi ra đời đến nay, Nghìn lẻ một đêm đã trở thànhtài sản văn hóa chung của nhân loại, có ảnh hưởng sâu sắc từ Đông sang Tây. Nhiều người đãdùng những câu chuyện trong tác phẩm để làm đề tài sáng tác cho những hình thức nghệ thuậtkhác như phim, kịch, vũ ba-lê, ca vũ kịch,...Nhận xét, đánh giáĐề tựa bản dịch tiếng Nga xuất bản năm 1929 Lêningrát, Macxim Gorki viết: Trong số các di tích tuyệt diệu của sáng tác truyền khẩu dân gian, các truyện cổ tích“ của nàng Sheherazade là di tích đồ sộ nhất. Những truyện cổ tích này thể hiện tới mức hoàn hảo kỳ diệu, xu hướng của nhân dân lao động muốn buông mình theo phép nhiệm màu của những ảo giác êm đẹp, thep sự kết hợp phóng khoáng của từ ngữ thể hiện sức mạnh vũ bão của trí tưởng tượng hoa mỹ của các dân tộc phương Đông- người A Rập, người Ba Tư, người Ấn Độ. Công trình dệt gấm bằng từ ngữ này xuất hiện từ thời tối cổ, những sợi tơ muôn màu của nó lan khắp bốn phương, phủ lên trái đất một tấm thảm từ ngữ đẹp lạ lùng. ” —MACXIM GORKI[4]Nghìn lẻ một đêm không chỉ là một tập truyện cổ tích, đó là cả một thế giới. Thế giới người ARập trong cuộc đời thực tại cũng như trong cảnh thần tiên ma quái, thế giới của đạo Hồi từ khicó sử thành văn và đạo Hồi qua các truyền thuyết dân gian. Người A Rập vẫn cho pho sách nàylà một tấm gương vĩ đại ai nấy có thể nhìn vào đấy mà suy ngẫm, mà soi xét bản thân mình.Lời nói đầu trong nguyên bản viết:
  6. 6. Chuyện người xưa là bài học cho đời nay và ca ngợi: "Vinh quang thay cho những ai“ đã góp chuyện người đời xưa để làm bài học dạy cho người đời nay! Chính từ trong những bài học ấy, nay xin kể chuyện Nghìn lẻ một đêm với tất cả những điều màu nhiệm và những châm ngôn chứa đựng trong đó". ”Các truyện trong Nghìn lẻ một đêm rất phong phú và đa dạng. Lúc chuyện xảy ra trong thế giớithần tiên, lúc ở nơi đầu đường xó chợ. Về tôn giáo, có những người theo đạo Hồi, có nhữngngười theo đạo Thiên Chúa, đạo Do Thái, lại có những người thờ thần lửa...Về không gian, cácchuyện xảy ra những nơi ngày nay được ghi trên bản đồ là Ấn Độ, Sơri Lanca, Liên Xô, TrungQuốc, Gioócđani và I ran và trước hết là Tây Á, Bắc Phi, Ai Cập, I rắc, Xyri...Tóm lại, khungcảnh rất rộng lớn, chủ đề thật đa dạng, tình tiết hết sức bất ngờ,, ngôn ngữ vô cùng phong phú,nhân vật rất thực và cũng rất hư. Quả khó có cách nào diễn tả cho gãy gọn nếu ta không trở lạimượn hình tượng Gorki đã dùng:"những sợi tơ muôn màu lan khắp bốn phương, một tấmthảm từ ngữ đẹp lạ lùng phủ trên mặt đất."Một số điểm đặc biệtNhững câu truyện nổi tiếng nhất của Sheherazade là Aladdin và cây đèn thần, thủy thủ Sinbad,Ali Baba và bốn mươi tên cướp, tuy vậy, thực tế thì Aladdin và cây đèn thần cùng với Ali Babavà bốn mươi tên cướp chỉ được đưa vào lúc thế kỷ 18 bởi Antoine Galland, một nhà đôngphương học người Pháp, người cho rằng mình đã từng nghe kể về chúng ở Aleppo, Syria. Nhiềucâu truyện kể về djinns, phù thủy và những nơi huyền thoại, thường được đặt lẫn với người vàvùng địa lý thật.Một đặc điểm nổi bật và quán xuyến của Nghìn lẻ một đêm là cách dừng câu chuyện lại giữachừng, báo trước sẽ hạ hồi phân giải, câu chuyện này được lồng vào câu chuyện khác, cũng cókhi là tác giả tập chung nhiều nhân vật tích chất khác nhau lại với nhau, rồi tạo nên tình huốngbuộc mỗi người phải kể một chuyện về chính mình. Và cách này, truyện muốn kết thúc đâu cũngđược, hoặc muốn kéo dài bao nhiêu cũng là hợp lý. Đặc điểm ấy xuất phát từ một sự cần thiếtsống còn: nàng Sheherazade phải ngừng câu chuyện của mình vào lúc trời sáng, đoạn hay nhất,hoặc hứa hẹn một câu chuyện khác sẽ còn hấp dẫn hơn nữa; nếu không tên bạo chúa Saria sẽ thihành quyết định của hắn và người kể chuyện sẽ không thể sống tới ngày hôm sau. Đó cũng lànghệ thuật độc đáo của người kể chuyện rong nhằm thu hút sự chú ý của thính giả, sao chonhững người nghe không chán, không mệt, không bỏ ra về giữa chừng, và tối hôm sau sẽ cònnghe đông hơn hôm trước.Những lúc nàng Sheherazade ngừng lại và nói: "Tiếc thay trời đã sáng rồi mà phần còn lại làđoạn hay nhất trong câu truyện..." hoặc "những truyện vừa rồi hay thật đấy nhưng không thểnào so sánh được chuyện bệ hạ sắp nghe đây..." chính là lúc người kể chuyện thưa với thính giảđang chăm chú: "Đêm đã khuya lắm rồi xin cho phép dừng lại đây, đêm mai tôi xin kể nốt hầuquý vị...". Lối ngắt chuyện này có những bản ghi thành văn ghi tóm tắt: "Muốn sự thể thế nào,xin xem hồi sau sẽ rõ" (như trong các tiểu thuyết chương hồi của Trung Quốc).
  7. 7. Những câu chuyện chínhSheherazade đã kể cho nhà vua Shahryar nhiều câu chuyện nhỏ đan xen, móc xích vào nhau.Bản dịch của Phan Quang gồm các truyện sau: 1. Nhà buôn và thần linh. 2. Chuyện cụ già thứ nhất và con hươu cái. 3. Chuyện cụ già thứ hai và hai con chó đen. 4. Chuyện người đánh cá. 5. Chuyện vua Hy Lạp và thầy thuốc Đubăng. 6. Chuyện người chồng và con vẹt. 7. Chuyện quan đại thần bị trừng phạt. 8. Chuyện nhà vua của các nước Đảo Đen. 9. Chuyện ba khất sĩ con vua và năm thiếu phụ ở Bátđa. 10. Chuyện khất sĩ thứ nhất - con vua. 11. Chuyện khất sĩ thứ hai - con vua. 12. Chuyện kẻ ghen ghét và người bị ghen ghét. 13. Chuyện khất sĩ thứ ba - con vua. 14. Chuyện nàng Zôbêit. 15. Chuyện nàng Amin. 16. Chuyện nhà đi biển Xinbát. 17. Chuyến đi biển đầu tiên của Xinbát. 18. Chuyến đi biển thứ hai của Xinbát. 19. Chuyến đi biển thứ ba của Xinbát. 20. Chuyến đi biển thứ tư của Xinbát. 21. Chuyến đi biển thứ năm của Xinbát. 22. Chuyến đi biển thứ sáu của Xinbát. 23. Chuyến đi biển thứ bảy và cũng là chuyến đi biển cuối cùng của Xinbát. 24. Chuyện ba quả táo. 25. Chuyện người đàn bà bị thảm sát và ông chồng trẻ. 26. Chuyện Nuarếtđin Ali và cậu con trai Bếtđơrếtđin Hatxan. 27. Chuyện chú gù. 28. Chuyện người buôn thiên chúa giáo kể. 29. Chuyện người tiếp phẩm của vua xứ Caxga kể. 30. Chuyện viên thầy lang Do Thái kể. 31. Chuyện gã thợ may kể. 32. Chuyện người thợ cạo. 33. Chuyện người anh cả của lão thợ cạo. 34. Chuyện người anh hai của lão thợ cạo. 35. Chuyện người anh ba của lão thợ cạo. 36. Chuyện người anh tư của lão thợ cạo. 37. Chuyện người anh năm của lão thợ cạo. 38. Chuyện người anh sáu của lão thợ cạo. 39. Chuyện Abu Hatxan Ali Ep Beca và ái phi của Khalip.
  8. 8. 40. Thiên tình sử của Camaranzaman - hoàng tử đảo Những đứa con của Khalêđan, với Bađua - công chúa Trung Quốc. 41. Nuarếtđin và người đẹp Ba Tư. 42. Chuyện Bêđe - hoàng tử Ba Tư và Giauha - công chúa con vua thủy tề. 43. Chuyện chàng Ganem - con trai Abu Aibu, kẻ nô lệ của tình yêu. 44. Chuyện hoàng tử Zein Alsamn và chúa tể các thần linh. 45. Chuyện Côđađát và bốn mươi chín hoàng tử. 46. Chuyện nàng công chú Đêriaba. 47. Chuyện người ngủ mê thức dậy. 48. Chuyện Alađanh và cây đèn thần. 49. Chuyện những chuyến vi hành của Harun An Rasít. 50. Chuyện lão mù Baba Apđanla. 51. Chuyện Xiđi Numan. 52. Chuyện thương gia Hatxan - thợ bện thừng. 53. Chuyện Alibaba và bốn mươi tên cướp. 54. Chuyện Ali Côjia - nhà buôn thành Bátđa. 55. Chuyện con ngựa thần kỳ. 56. Chuyện hoàng tử Atmet và nàng tiên Pari-banu. 57. Chuyện hai người chị ganh tị với cô em út.Nhân vậtAladdin và cây đèn Công chúa Ali Baba. Thủy thủ Xinbat Parizadethần. Đức vua Harun al-Rashid. Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về: Nghìn lẻ một đêm.Phim chuyển thểNhiều phim chuyển thể từ bộ sách (không kể các phim dựng từ các truyện lẻ), bao gồm bản1924, 1940, 1974 đều được đánh giá cao.Đọc thêm
  9. 9. Robert IrwinThe Arabian Nights: A Companion (Tauris Parke, 2005) David Pinault Story-Telling Techniques in the Arabian Nights (Brill Publishers, 1992) Ulrich Marzolph, Richard van Leeuwen, Hassan Wassouf,The Arabian Nights Encyclopedia (2004) Ulrich Marzolph (ed.) The Arabian Nights Reader (Wayne State University Press, 2006) Dwight Reynolds, "A Thousand and One Nights: a history of the text and its reception" in The Cambridge History of Arabic Literature Vol 6. (CUP 2006) Eva Sallis Scheherazade Through the Looking-Glass: The Metamorphosis of the Thousand and One Nights (Routledge, 1999), Yamanaka, Yuriko and Nishio, Tetsuo (ed.) The Arabian Nights and Orientalism – Perspectives from East and West (I.B.Tauris, 2006) ISBN 1-85043-768-8 Ch. Pellat, "Alf Layla Wa Layla" in Encyclopaedia Iranica. Online Access June 2011 at [1] In Arabian Nights: A search of Morocco through its stories and storytellers by Tahir Shah, Doubleday, 2008. Nurse, Paul McMichael. Eastern Dreams: How the Arabian Nights Came to the World Viking Canada: 2010. General popular history of the 1001 Nights from its earliest days to the present.Chú thích 1. ^ Trích theo La Côn, tạp chí Nghiên cứu văn học số 1 - 1961, tr59-60 2. ^ Thật ra, nguyên tác hình thành hình như mới có 256 đêm (theo lời giới thiệu nghìn lẻ một đêm của nhà xuất bản Đơlagravơ, Pais. 3. ^ theo thư của A.Galland gửi cho hầu tước phu nhân O, in ở đàu bản tiếng Pháp 4. ^ Gorki bàn về văn học, Nhà xuất bản Văn học 1976, tr.324Thể loại: Nghìn lẻ một đêm Truyện Cổ Tích » Nghìn Lẽ Một Đêm Tìm Kiếm bằng Tự Đề: a Font Size: Tác Giả: Truyện Cổ Tích Ngày xưa cách đây đã lâu lắm rồi, tại xứ Ba Tư vô cùng rông lớn kia, có các vị vua tranh nhau mở mang bờ cõi và nới rộng giang san của mình. Suốt một vùng sông "Gan" chạy dài đến sát biên giơí nươc Trung Hoa, cộng với tất cả những hòn đảo lô nhô mọc theo ven bờ biển. Vào lúc đó, có một ông vua vô cùng minh mẫn, và oanh liệt, tiếng tăm vang lừng khắp nơi, với tài kinh bang tế thế, ông ta trị dân rất giỏi, đem lại cho đất nước và toàn dân cảnh thái bình thị nh vượng vô cùng hoan lạc, thần dân trong nước, ai ai cũng tôn kính và mến phục ông vua tài ba đó. Đức vua có hai vị hoàng tử rất khôi ngô tuấn tú vô cùng anh dũng, hoàng tử anh tên là Sa Hy A, và hoàng tử em tên là Sa Hy Na. Hai vị hoàng tử rất yêu thương và quí mến nhau không bao giờ họ xa
  10. 10. nhau đến nữa bước. Nhà vua tuổi đời mỗi ngày một cao, sau khi người băng hà, để theo đúng luật lệtrong nước từ trước, ngai vàng liền được trao cho hoàng tử anh là Sa Hy A để tiếp tục thay thế vua chatrị vì bờ cõi. Như chúng ta đã biết ở trên, hai vị hoàng tử rất yêu thương nhau, vì thế khi hoàng tử SaHy A được lên ngôi vua thì lại càng thương yêu em vô cùng.Hoàng tử nghĩ không lẽ hai anh em ăn cũngmột mâm , ngũ chung một giường từ nhỏ đến lớn mà lại nỡ để em vẫn là kẻ tầm thường như trước ;nghĩ thế hoàng tử liền cắt một phần đất của phụ vương để lại nhường cho em mình cai trị Sa Hy Na là một vị hoàng tử rất biết điều, không vì thấy anh mình quyền cao tước trong mà tỏ vẻganh tỵ hoặc ghen , vẫn tìm một mức sống bình thường , cũng không trách thân than phân, hoặc buồncho đị a vì hẩm hiu của mình. Vì thế khi thấy anh mình có { đị nh nhưòng cho mình một phần đất đaithì Sa Hy Na biết là anh mình thật lòng thương yêu mình mới có { đị nh như thế. Sa Hy Na không dámtừ chối , sợ buồn lòng anh , chàng liền nhận lời ngay. Thế là từ đó, hai anh em Sa Hy A và Sa Hy Nathành hai vị quốc vương ; vua anh là hoàng đế nước Ba Tư còn vua em là hoàng đế nước Thát Đát. Haikinh đô xa cách nhau hàng mấy ngàn dặm và mỗi người đều lo nhiệm vụ của mình. Vì thế họ ít khiđược gặp nhau để hàn huyên tâm sự như ngày còn thơ ấu. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua nhưng không vìthế mà tình anh em ruột thị t của hai ông vua đó phai nhạt. Thời gian chìm đem lại bao nhiêu sự nhớnhung của anh em họ Sa với bao nhiêu nỗi buồn xa lìa cách trở. Hơn mười năm qua, hai anh em nhớnhau quá, nhưng vua anh đang trị vì một nước, quyền binh trong tay rất mạnh mẽ , quân với tướnghàng trăm vạn , tất cả thần dân đều trông cậy và tin tưởng vào mình. Vì thế mặc dù hết sức nhớnhung nguòi em thân yêu đã bao năm cách biệt mà vua anh cũng không thể nào trao quyền nhiếpchính cho nguòi thân thuộc để di thăm em được. Vì thế vua Ba Tư liền sai một viên quan đại thầnmang thơ sang nước Thát Đát để mời em về kinh đô Ba Tư hội ngộ cho thoả tình mong nhớ bấy lâu. Vua em nhận được thơ của anh thì vui mừng vô hạn liền cho trọng đãi sứ thần của anh mình và yêucầu sứ thần nghỉ ngơi ở nhà quán ít lâu để cho minh lo liệu thu xếp mọi việc cần thiết trong cung , cửnguòi trong coi việc nưóc thay mình ít lâu trước khi lên đuòng theo sứ giả sang kinh đô Ba Tư để hộikiến vua anh. Sau khi đã chọn một viên quan đại thần đáng tin cậy để trao quyền nhiếp chính thaymình coi việc ít lâu, nhà vua liền từ giả Hoàng Hậu , rồi sửa soạn lên đuòng. Ra khỏi kinh đô chừngmuòi dâm , trời ngã hoàng hôn , vua liền truyền lện hạ trại nghỉ và tổ chức một bũa yến tiệc linh đìnhđể khoản đãi sứ giã của anh một lần nũa , cũng để chia tay các vị đại thần có lòng quyến luyến đitheo tiễn chân mình.Đêm đó thật là một đêm hoa đăng mở hội , vua tôi chén tạc chén thù vô cùngthân mật , lần lượt các quan đại thần , sứ giả rồi quân lính đều thi nhau say mềm , chỉ còn một mìnhnhà vua vì trong lòng muốn gặp anh ngay nên thấp thỏm không mấy yên dạ. Thấy tấc cả mọi nguòi đãngủ say, nhà vua một mình thơ thẩn đi dạo mát , đêm bước dưới ánh trăng soi sáng để tuỏng nhó tớivới anh mình, rồi suy nghĩ miên man hồi lâu , nhà vua chợt nhớ đến hoàng hậu ở nhà, nguòi vợ trẻ mànhà vua yêu dấu, sẽ phải xa cách mình một thời gian dài trong thâm cung hiu quạnh và nghiêm nhặt.Càng nghỉ nhà vua càng lấy làm thuong hoàng hậu , thấy đêm nay còn dài , nhà vua liền quyết đị nhlên ngựa trở về hoàng cung để từ biệt hoàng hậu một lần nũa, an ủi nàng ít lời cho trọn nghia vợchồng. Vừa buóc vào hoàng cung , lòng ông vua đa tình rôn lên một niềm vui khôn tả , ngài yên chí hoànghậu sẽ vô cùng vui suóng và xiết bao cảm đọng trước sự trở về đột ngột của mình. ngài sẽ ôm nàngtrong vòng tay đế nỉ non tâm sự , để an ủi vỗ về và để dằn dò cặn kẻ , ngài sẽ hứa với nàng dù xa cáchngàn trùng nhưng luôn luôn lúc nào ngài cũng sẽ mãi mãi chung thuỷ với nàng và nhớ đến nàng !!
  11. 11. Ngài sẽ,... Nhưng... Cánh của phòng hoàng hâu vùa đuọc nhà vua mỏ hé ra thì giấc mọng đẹp trong lòng ông vua trẻ đatình nọ cũng tan theo mây truóc ! Một sự phũ phàng hiển nhiên hiên ra trước mặt ngài.Trên một chiếcgiuòng khảm ngọc vô cùng lộng lãy mà nhà vua từ truóc đến nay chỉ có một mình ngài và nguòi vợ trẻthân yêu đặt mình lên đó ! Thì hõi ơi, truóc mắt ngài , duói ánh đèn mờ ảo, nguòi vợ thân yêu của nhàvua, nguòi đàn bà mà ngài đặt hêt lòng tin tuỏng và tha thiết yêu thương , hay nói cách khác, vịhoàng hậu mẫu nghi thiên hạ đuọc tất cả thần dân trong nuóc tôn kính đang nằm trong tay mộtchàng trai trẻ khoe mạnh , một viên võ tướng trẻ tuỏi , cả hai đang âu yếm ôm nhau nằm ngũ ngonlành, vai kề má dựa như đôi vợ chồng chính thứNhà vua đứng chết lặng nguòi ra một hồi lâu trước sựthật phũ phàng đó. (Ngài thầm cầu mong đó là một ảo tưởng. Vì ngài không tin ở nhãn quan củamình. Ngài không dám tin đó là sự thật đang hiện ra trước mắt!). Thật thế , ngài không thể nào ngờđược nguòi thân yêu của mình, nguòi mà ngài đặt hết tin tưởng , chỉ mới cách xa ngài một sớm mộtchiều đã nỡ đem lòng phản trắc như thế ! Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Dù nhà vua có muốn khác đinữa cũng không thể nào được như ý ! Qua phút sững sờ , cơn thị nh nộ của đấng quân vương bắt đầubùng dậy. Nhà vua giận đến run nguòi lên. Ngài không thể nào dằn được cơn giận nữa. Lập tức ngàirút kiếm ra, bước lại bên giường đôi gian phu dâm phụ. Lưỡi gươm sáng loáng của nhà vua hạ xuống,hai chiếc đầu lập tức lìa khỏi cổ ; không thể nhìn lại hai xác của hai kẻ phản phúc, nhà vua lặng lẽ chùilưỡi gươm đẫm máu vào tâm riềm cửa rồi tra gươm vào vỏ , ngài lặng lẽ lên ngựa trở về chỗ đóng trại.Sáng hôm sau xa giá tiếp tục lên đuòng ,chiêng trống dộng lên vang trời, tiền hô hậu ứng , thật là rầmrộ , lòng mọi nguòi cảm thấy hân hoan khôn tả truóc cuộc du ngoạn kz thú đó , chỉ riêng có lòng nhàvua là rối loại tơi bời, ngài không còn một chút lương tri hưởng thú vị trong cuộc hội ngộ với anh thânyêu sắp tới. Đến kinh đô nước Ba Tư vua Sa Hy A cùng quần thần ra thật xa để đón em. Cuộc tiếp đón tổ chức vôcùng quan trọng. Hai anh em vừa thấy nhau đã cùng chạy lại ôm lấy nhau cảm động ,lặng lẽ kể kểnhững tâm sự cũng như nỗi buồn nhớ nhung trong bao năm trời xa cách.Tình thương của hai anh emtrong bao năm tròi xa cách chỗi dậy mạnh liệt. Quốc vương Ba Tư cùng em song đồi ngựa chậm rãibước vào thành trước sự hoan hô nồng nhiệt của dân chúng. Nhà vua cho dọn một gian phòng cực kztráng lệ , sát với phòng mình cho vua em ở. Rồi tiếp theo đó , mỗi ngày một đại hội tưng bừng nào làyến tiệc, đàn ca , hát xưóng cùng tất cả các trò vui hoan lạc và lạ mắt nhất đều được vua Sa Hy A chotổ chức để vua em thưởng thức suốt đem ngày, gần như không bao giờ chấm dứt. Hai vua bỏ cả lễ nghiphiền phức, luôn luôn sát bên nhau như thuở còn thơ ấu; nỉ non tâm sự biết bao nhiêu ngày mà cũngchưa hết. Mấy hôm đầu tiên, vì sự vui mừng được gặp lại nguòi anh khả kính cùng những cuộc vui màvua anh tô? chức cũng làm cho vua Sa Hy Na khuây khoả được nỗi buồn riêng trong lòng một phầnnào. Nhưng dần dần hình ảnh nguòi vợ thân yêu năm gọn trong tay viên võ quan trẻ tuổi hiện ra trướcmặt nhà vua mỗi lúc một rõ ràng; nó ám ảnh nhà vua từng giây từng phút, làm cho nguòi cố quên đinhưng không được. Lâu dần nỗi buồn mỗi ngày một tăng thêm, khiến cho vua Sa Hy Na mất ăn mấtngủ ,quên cả vui đùa , nói năng. Vua anh vẫn không hiểu rõ được nỗi buồn của em. Ngài nghĩ rằng trước cảnh huy hoàng tráng lệ ,với cung điện nguy nga , lầu các của mình khiến cho em chàng chạnh lòng nghĩ đến quê hương, thầndân và hoàng hậu , vì thế vua anh lại càng cố tổ chức nhiều trò vui thật hấp dẫn và lạ mắt hơn để
  12. 12. mong em sẽ vui lòng khuây khoả rồi nồi buồn cố quận. Nhưng sự thật đâu phải vậy, vì thế, mặc dầu biết bao nhieu trò vui lạ mắt , vua Sa Hy Na vẫn khôngsao quên được nỗi buồn riêng trong lòng mình. Vua Sa Hy A vẫn hiểu lầm và nghĩ rằng có lẽ nhữngcuộc vui rông lớn bao quát ngoài thiên nhiệ may ra mơi có thế làm vơi đuọc phần nào nhớ quê hươngtrong lòng em mình. Nghĩ thế ,nhà vua liền lập tức cho tổ chức một cuộc săn bắn nơi một cánh rừng cónhiều dã thú nhất, cách kinh đô khác xa và ngoài ra còn có nhiều cảnh lạ thiên nhiên hiếm có. Nhưngnỗi buồn trong lòng Sa Hy Na là nỗi buồn của tâm bệnh, vì thế ngài còn thiết gì đến cuộc săn bắn, chỉthêm uể oải thể xác. Ngài bèn thoái thác và tìm cách chối từ cuộc đi săn của anh mình. Nhưng cuộc đisăn đã tổ chức xong , ngoài ra còn có nhiều viên quan trọng triều được mời tham dự. Vì thế Sa Hy Akhông muốn các quan sẽ phật ý về em mình, và cũng không muốn ép uỏng em, ngài phải buộc lòngđể Sa Hy Na ở nhà và đi săn một mình cùng các vị quan trong triệu Sẵn trong lòng đang buồn rầu , Sa Hy Na chỉ thích được yên tĩnh, vì thế khi ở nhà mo^t. mình, vuaem thấy dể chị u hơn, nhà vua liền lần đi dạo vườn thượng uyển của anh để ngắm cảnh hoàng hôn,mong sẽ vui được phần nào nỗi buồn đang canh cánh bên long`. Mặt trời xế bóng nắng vàng cũng gầntàn rụng sau cánh hoa, ngọn lá. Nõi buồn của Sa Hy Na lại theo cảnh vật mà tăng lên. Ngài vừa toantrở lại phòng riêng để suy nghĩ đến thói đời đen bạc , thế thái nhân tình, thì bỗng ngài giật mình vìthấy cánh của phòng vua anh hé mở. Rôi` từ đó, bước ra một đám cung nữ , tất cả đều ăn mặc lọng lẫyxiêm y rực rỡ; mặt che mạng rất đài các, tất cả đều hớn hở buóc lần ra giũa vường thượng uyển. Rađến giữa vươn, bọn nguòi họ liền lần lượt trút bỏ xiêm y và bỏ luôn cả khăn che mặt. Núp sau một lùmcây, Sa Hy Na ngạc nhiên xiếc bao khi thấy đám nguòi đó tất cả không phải là cung nữ trong triều.Chúng gồm có mười một nàng con gái da trắng và mười tên da đen lực lưỡng, ăn mặc giả làm cung nữ,tất cả đều trần truồn như nhộng. Rồi mỗi tên da đen liền ôm lấy một co gái da trắng mà trửng giỡn.Điều làm cho Sa Hy Na ngạc nhiên hơn nữa là trong muời một nàng con gái nọ lại có cả hoàng hậu , vợvua anh. Bà ta cũng trút bỏ hết cả xiêm y trên mình và loã lồ như tất cả những kẻ khác, mĩm cuòi tỏ vẻhài lòng lắm. Nhìn quanh quất một hồi lâu xong, bà ta liền nhẹ vỗ hai tay vào nhau ba tiêng liền rồicất tiếng gọi: "Ma Zu ! Ma zu !". Hoàng Hậu vừa dứt lời, tức thì từ trên một cành cây sát vách bờ tường của hoàng thành, một tên dađen lực lưỡng khác nhanh nhen tụt xuống. Hắn chạy lại ôm gọn hoàng hậu vào lòng mà nựng nị u,mơn trớn. Bọn nguòi trong vường thưọng uyển cũng say đắm trong niềm ái ân hoan lạc , bất chấp cảmọi vật chung quanh. Có lẽ Hoàng Hâu và bọn cung nữ dâm dật và đám thanh niên da đen kia tưỡnglầm là vua và em đa di săn thật xa nên càng yên trí cuòi đùa, nô giỡn. Họ cùng đê mê trong nhữngcuộc giao hoan cuồng loạn , chạy đuổi, rượt bắt nhau dưới ánh trăng khi mờ khi tỏ. Họ yên trí rằng giờphút đó chỉ có mình họ biết với nhau và chứng kiến cùng nhau quang cảnh dâm ô đó. Chứ có ngỡđâu, có một nguòi đang theo dỏi từng cử chỉ của họ. Cuộc vui sa doạ của Hoàng Hạu và đám nguòi kiakéo dài đến quá nữa đêm. Sau khi đã chán chê, thoả thích , họ liền rủ nhau cùng nhảy xuống hồ nướcđể tấm rửa và trừng giỡn một hồi lâu nữa dươi làn nước bạc mát rượi rồi mới chị u từ giã nhau ! HoàngHậu và đám cung nữ cùng muòi ten da đen lại mặc quần áo vào và lấy mạng che mặt lại như cũ, xonglặng lẽ kéo nhau trở về Hoàng Cung ; còn tên da đen "Ma Zu" nhân tình của hoàng hạu thì lại theo lốicủ chuyền cành cây và nhảy ra khỏi Hoàng Thành. Ông vua bất hạnh Sa Hy Na đứng chứng kiến cảnhtượng man rợ đó ngay từ phút bắt đầu đến hồi kết cuộc, lòng buồn rười rượi, không biết bao nhiêu là ýnghĩ vui, buồn , giận , ghét nhảy múa trong lòng vị vua trẻ tuổi, từ chỗ buồn chán cho thân phận hẫm
  13. 13. hiu của mình rồi lại nghĩ đến anh đường đường là một vị đương kim Hoàng Đế quyên uy tột bực, trongtay quân hàng trăm vạn ! Dưới trướng bao kẻ hầu nguòi bẩm mà cũng khôn hơn gì mình ! Cuối cùng Sa Hy Na tự nhiên biện luận rằng có lẽ đó là một cái tai nạn chung của tất cả các ôngchồng trên thế gian này và nếu tất cả mọi nguòi đều đã bị cùng một cái nạn như nhau thì còn buồnchán làm gì một cách phi lý như vậy nữa ! Càng nghĩ, Sa Hy Na càng cảm thấy lý luận của mình làđúng; và cuối cùng ông vua trẻ tuổi đó liền tự nhủ lòng nhất quyết gạt bỏ mọi nỗi ưu phiền sang mộtbên, coi như đó chỉ là một câu chuyện thường tình như trăm ngàn câu chuyên khác nhờ đó, Sa Hy Naliền cảm thấy lòng tươi vui trở lại và không còn vương vấn một chút gì buồn bực trong lòng nữa ! Nhàvua cảm thấy yêu đời trở lại ; ông bắt đầu ăn thấy ngon, ngủ được yên giấc và không còn một chút ưutư trên nét mặt ! Ít hôm sau, vua nước Ba Tư đi săn trở về ; Sa Hy Na vui vẻ ra khỏi ngoài thành một quãng khá xa đểđón anh mình; Sa Hy A vô cùng ngạc nhiên khi thấy nét mặt em mình đã rạng rỡ trở lại, không còn ủê, dàu dàu như trước nữa ! Trong lúc xa vắng em, ông tưởng khi trở về em mình sẽ còn buồn bã nhiềuhơn nữa vì chỉ có một mình thui thủi ở nhà, nào ngờ em mình đã trở nên vui vẻ như cũ. Sa Hy A ômchầm lấy em , thổn thức nói: "ANh Em chúng ta biết bao ngày xa cách nhau, giờ mới được tái ngô. Mấyhôm nay thấy em buồn luôn buồn rầu, lòng anh thật bức rứt không yên". Nói Xong, hai anh em vui vẽnắm tay nhau đi vào cung, vua Ba Tư lập tức ra lệnh cho quân hầu tổ chức một bữa yến tiệc thật linhđình để ăn mừng em đã hết ưu tư; trong bữa tiệc vui vẽ; Sa Hy A ân cần hỏi em: " ANh rất ngạc nhiên không hiểu tại sao mấy hôm trước em buồn phiền quávậy ; và nhờ lý do nào giờ đây em đã được vui tươi trở lại; phải chăng có kẻ nào đã làm em không hàilòng chẳng Hoặc có lý do uẩn khúc nào khác? Sa Hy Na nhìn anh mỉ m cười một nụ cườ chua chát đap: " Nếu vì một lý do riêng; em có thể nào imlặng và không trả lời câu hỏi của anh được không? " Vua Ba Tư ngạc nhiên hỏi em: Từ khi anh em chúng ta lớn lên đến giờ; chưa bao giò chúng mình giấunhau bất cứ một điều gì; dù là chuyện riêng của nhau, hoặc là chuyên tâm tình. Sao em lại có { nghĩ lạlùng như vậy? Em hãy nói ngay cho anh được rõ. Vị vua em nhìn anh buồn rầu nói: Anh nói rất phải, anh em mình chưa hề giấu nhau bất cứ mộtchuyện gi; nhưng đây là một trường hợp đặc biệt; nếu em có nói ra cũng chỉ làm cho anh tức giận vàbuồn thêm chớ không ích gì ! Thấy thái độ kz hoặc của em, Vua nước Ba Tư càng trở nên tò mò thêm, ông quả quyết nói: Không !!Em đừng e ngại gì cả; em phải nói cho anh rõ ngay kẻo anh bứt rứt có thể chết được ! ANh xin thề trêntình anh em thiêng liêng của chúng ta là anh có đủ can đảm để nghe câu chuyện của em kể, dù làchuyện đó tày trời đến đâu chăng nữa, em cũng đừng nên e ngại gì cả !! Ông hoàng Sa Hy Na qua một phút ngập ngừng lưỡng lự, nhưng sau cùng, biết không thể giấu đượccâu chuyện dâm ô kia liền đem chuyện tên nô lệ Ma Zu và Hoàng Hậu Ba Tư kể lại cho anh nghekhông sót một ly nào. Sa Hy A nghe xong câu chuyện, mồ hôi vã ra như tắm, nét mặt thay đổi, từ giậndữ đến u buồn. Thấy Anh mình thất sắc, Sa Hy Na an ui: " Thua Anh, câu chuyên thường tình đó đốivơi" em không có gì quan trọng, chả hơi đâu mà anh bận lòng, có lẽ đó chính là một tai nan mà cácnguòi chồng đều phải chị u khi có một nguòi vợ thiếu đoan chính". Vua nước Ba Tư có vẻ không tin lờiem mình kể lại trên nên ngồi im, vẻ mặt trằm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: " Có lý nào, Hoàng Hậumột cường quốc lại có thể quên đị a vị của mình làm điều nhơ nhuốc đến thế, anh không thể nào tin
  14. 14. được nếu không thấy tận mắt". Sa Hy Na quả quyết nói: " Nếu anh muốn nhìn thấy cảnh tượng ấycũng không có gì khó khăn, anh hãy tổ chúc thêm một chuyến săn bắn khác rồi thừa lúc mọi nguòi lầmtưởng anh đang mê mải vói con mồi anh hãy quay về HOàng Thành, núp vào đây, anh sẽ tìm ra sựthật. Sa Hy A khen phải và nha^t đị nh thi hành. Hai hôm sau vua nước Ba Tư cùng em và đoàn tuztùng ra khỏi hoàng thành , tiến về một khku rưng xaa rồi truyền hạ trại. Sa Hy A naii nị t gọn gàng liềngọi một viên đại thần đến nói: "Vì có việc cần, trẫm phải giao quyền quản thủ cho khanh để đi xa,Khanh hãy truyện cho tất cả ở đây cấm không cho một ai rời đây. Nói Xong ngài liền lên ngựa cùng emtìm đường tắt lăng lẽ trở lại Hoàng Cung Hoàng hôn buông xuống cảnh vật một bóng tối mờ ảo, vườn thượng uyển chập chờn trong bónghoa, ánh trăng non buông xuống nét vàng lợt. Vào đến cung điện của mình, vua nước Ba Tư và em làSa Hy Na một đêm không thể nào chợp mắt được. Thỉ nh thoảng họ lại nhìn qua của sổ tối đen bên kianơi đã diễn tả cảnh dâm ô lần trước. Gà đã gáy sang canh, màu sữa loãng của ánh trăng ngả sang màusáng , sự vắng lặng vẫn bao trùm cảnh vật. Trong lúc hai nguòi đướng nóng lòng thì đột nhiên mộttiếng động nhẹ rồi cánh cửa bí mật của thâm cung hé ra, hoàng hậu Ba Tư dẫn đầu , theo sau là haimuoi cung nữ mỉ m cuòi bước ra. Từ trên cây ten Ma Zu tuột xuống cùng với các tên nô lệ, rồi cảnhtượng ấy diễn ra sau khi xiêm y trút bỏ mọi việc đều xảy ra như hôm nọ. Sa Hy A thấy thế chết điếngngồi trân như một pho tượng gỗ, một lúc sau hoàn hồn ngài liền thốt ra những lời giận dữ lần cayđắng: Thượng Đế Ơ ! Nhục nhã và ghê tởm quá, ái có thể ngờ được một bậc mẫu nghi thiên hạ , một ihoàng hậu của cường quốc nhất thế gian lại có một hành động bỉ ổi đến thế , trên đời này làm thếnào co một nguòi đàn ông còn dám tự phụ là mình chiếm trọn vẹn tình yêu của vợ mình nữa. Quá đauđớn , Sa Hy A ôm em vào lòng bảo: "Em ạ , thật ta không còn muốn sống một phút nào ở cung son gáctía, thôi chúng ta hãy tìm đến một nơi xa hẳn loài nguòi đen bạc đi. Sa Hy Na tuy không còn buồn khổ song thấy anh quá đau đớn thì không dám khuyên can, chỉ khẻbảo: Thưa anh, em rất vui lòng theo anh đến một nơi nào nhưng em xin phép giao ước với anh mộtđiều. Sa Hy A hỏi: "Em muốn nói điều gì?" Vua Thát Đát mỉ m cuòi nói: "Em muón xin anh một đềukiện là khi nào chúng ta gặp một kẻ kém may mắn hơn chúng ta thì ai sẽ về nước nguòi đó mà giữ gìngiang sơn Sa Hy A đông` { nên gật đầu nói: " ANh xin hứa sẽ bằng lòng nếu gặp kẻ bất hạnh hơn hai ta, nhưnganh tin em sẽ thua vì sẽ không có một ai vô phúc hơn hai chúng mình. Sa Hy Na mỉ m cuòi nói: "Em thìem tin chắc là chúng ta chỉ đi ít hôm thôi vì trên đời này còn bao nhiêu giống đàn bà trắc nết như vợem và Hoàng Hậu Ba Tư. Hai nguòi khoác áo lên ngựa ra khỏi hoàng thành lúc trời còn tờ mờ sáng,theo con đường tắt họ đi đến khu rừng nơi quan quân đang chờ đợi họ. Ngày hôm ấy, hai ông vua đimãi trong rừng vắng, lên thác xuống ghềnh để mau đến nơi. Đến giũa trưa vì quá mệt mõi với cuộchành trình của hai ngày liền, họ bèn nghỉ lại nơi một cây đại thọ, nơi một gốc cây to lớn. Hai ông vuangồi nói chuyện về lòng dạ của đàn bà cho qua cơn mệt nhọc, họ ddang mải mê câu chuyện thì nghengoài bể khơi vang dội rất khủng khiếp. Liền đó nước biển rẽ ra làm hai, một làn khói đen bốc ngùnngụt. Hai nguòi rất kinh hãi vội leo lên cây cao để núp. Giữa làn nước rẽ ngoài khơi , một bóng đen tolớn tiến vào theo làn khói đen nghị t cả một vùng. Hơn một phút , vầng khói đen dần dần trên mặtbiển hiên ra một hình thù dị tướng mặt đen như trôn chảo , mắt đỏ như máu, thân hình cao nghệu ,trên đầu ông thần cổ quái kia đội một chiếc hòm thuỷ tinh trắng toát, trên nắp có khoá bằng bốn cáikhoá to lớn. Hung thần tiến về phía cánh đồng, đến gốc cây cổ thụ trên có hai ong vua đang núp, ông
  15. 15. ta dừng lại. Hai nguòi chân tay run rẫy, ôm lấy cành cây nhìn đăm đăm vào thân hình vị hung thần. Có lẽ vô tình không nhìn thấy hai nguòi đang núp, hung thần thản nhiên đặt chiếc hồm thuỷ tinhxuống dưới gốc cây, rồi móc trong lưng ra một xâu chìa khoá, mở hòm kéo ra một cô gái ăn mặc thậtlọng lẫy khêu gợi, bày một thân hình tuyệt mỹ, vẻ mặt thiếu nữ đep như một đoá hoa. Khẽ bết cô gáira khỏi hòm kính, hung thần đặt nàng ngồi một bên âu yếm nói: " NGuòi đẹp ôi ! Nàng là nguòi đẹpnhất trần gian là chúa tể của mọi sắc đẹp. Ta may mắn cướp được nàng giữa đem tân hôn và ta sẽkhông để một ai có thể...ng đến nguòi nàng , hôm nay ta hơi mệt vậy nhân dị p qua đây, có gió mátvậy nàng hãy để ta ngủ bên nàng để lấy lại sức khoẻ, để yên nàng nhé. Hung thần nói xong không kị pchờ cô gái kia bằng lòng liền nằm gối đầu lên chân nàng, mê mệt trong giấc ngũ, tiếng ngáy lớn nhưsóng biển. Nguòi con gái ấy ngồi một mình có vẻ buồn nên đưa mắt nhìn chung quạnh. Chợt mắt nàngbắt gặp hai nguòi đang run rẩy ep mình vào cành lá. NGuòi đẹp mỉ m cuòi đưa tay ra hiệu cho hainguòi bảo leo xuống. Hai ông vua nhìn vị hung thần bằng đôi mắt sợ sệt rồi tỏ ý xin mỹ nhân tha chomình. Nàng lắc đầu khẽ nói: "Hãy im lặng và xuóng cho mau, nếu không các nguòi khó toàn mạng vìta sẽ gọi hắn dậy" Hai ông vua không biết làm sao liền cùng nhau leo xuống, nguòi đẹp tay nhấc đầu vị hung thầnxuống rồi từ từ bước đến cùng hai nguòi keo tay dắt vào một bụi cây ép buộc giao hoan. Hai ông vuahết sức lo sợ, một mực chối từ nhưng mỹ nữ cáT lời hăm doạ nên cả hai đành phải chiều theo ý nàngđể khỏi chết. Sau khi thoả mãn, mỹ nữ nhìn thấy tay hai nguòi đều có đeo nhẫn, liền bảo cởi ra đểđua nàn làm kỷ niệm. Hai nguòi vội vàng vâng lời, liền cởi hai chiếc nhẫn ra trao cho nàng.Mỹ nữ tiếplấy rồi cho tay vào tui lấy ra một chiếc hộp nhỏ mở ra, trong đó đựng một xâu nhẫn đũ các loại. Nànmỉ m cuòi nhìn cả hai hỏi: Các nguòi biết ta lấy các vật này ở đâu không? "Thưa Không"...Mỹ nữ tiếp: "Của các tình nhân ta tặng đó , tất cả ta có chín mươi tám chiếc rồi, nay có hai chiếc nữa là đủ mộttrăm. Cô ta cuòi khúc khich rồi tiếp: "Các nguòi trông, ta có tất cả một trăm tình nhân, mặc dù lãohung thần cẩn thận kia luôn luôn nhốt ta vào hòm thuỷ tinh giấu tận đáy biển. Các nguòi có hiểu thếnào là ý muốn của nguòi đàn bà chưa, khi họ thích thì dù cho có chồng hay tình nhân cũng không saocản nổi, vậy các nguòi không nên để trái { đàn bà như thế mới thực là khôn. Nói xong mỹ nữ cho cảhai chiếc nhẫn vào xâu, cất vào hộp bỏ túi rồi bước đến gần chỗ hung thần đang nằm ngủ sau khi radấu cho hai vua bảo đi trốn, xong liền đặt đầu vị hung thần lên gối mình như lúc nãy. Hai ong vua vừa rồi hồi hợp lo sợ , lặng lẽ trở về đường cũ. Ra khỏi nơi đó , đức vua Sa Hy A bật cuòixoà nói với em mình: "Câu chuyên vừa rồi em thấy thế nào, có thú vị không? Ta hết cả buồn bực khithấy cái chung tình của vợ lão hung thần, thật là mưu trí của đàn bà dù cho đến ông thần cũng còn bịlầm , xảo quyệt thay cho lòng dạ đàn bà em nhỉ ? Sa Hy Na cũng cuòi tiếp: "Sao bây giờ chắc anh đồngý với em rồi nhỉ , vị hung thần kia còn bất hạnh hơn ta gấp bội, dù cho có khoá vào hòm chôn xuốngbiển cũng không thoát khỏi ý muốn phản bội của họ , vậy nếu anh bằng lòng ta hãy về triều vì điều tamuốn ta đã tìm được rồi.Vuaa Ba Tư gật đầu , hai nguòi cùng vui vẽ lên ngựa về trại. Quan quân dãchuẩn bị sẵng sàng để đón tiếp hai nguòi bằng một bữa tiệc thị t rừng săn được ở đấy. Ăn uống no nê,hai ong vua hạ lệnh nhổ trại để về triều. Vừa về đến hoàng cung, vua đi thẳng vào phòng hoàng hậu ,sai quân bắt trói lại, rồi ra lệnh cho quan đai thần đem ra xử trảm. Vị quan già ngơ ngác nhưng truóclệnh của đức vua, ngài đành miễn cuõng vân theo mà trong lòng hết sức phân vân , ngớ ngẫn khônghiểu hoàng hậu bị tội gì. Giết xong đứa dâm phu , đức vua Sa Hy A vẫn chưa hết cơn giận , còn tự taychém đầu cả đám cung nữ theo hầu hoàng hậu và bọn nô lệ kia. Sau khi vua Ba Tư trừng phat, vua
  16. 16. Thát Đát biết anh mình hết cả nỗi buồn liền cáo từ về nước. Để trả thù đàn bà và cũng để khỏi bị phụ tình, đức vua Ba Tư liền sai quan đại thần chọn mỹ nữ đểtuyển cung rồi cứ mỗi đêm vua sai đến cho ngài một nàng thật lọng lãy xinh đẹp, rồi sau một đêm áiân, sáng ra ngài hạ lệnh giết dù cho nguòi đẹp có quyến rũ đến đâu. Quan nhứt phẩm đại thần rấtđau lòng nhưng không biết làm sao cãi lệnh vua nên đành gạt nước mắt mỗi hôm chém một tuyệt sắcgiai nhân vô tội.....

×