• Like
  • Save
PHUONG PHAP PHAT TRIEN TAM LINH
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×
 

PHUONG PHAP PHAT TRIEN TAM LINH

on

  • 560 views

PHƯƠNG PHÁP PHÁT TRIỂN TÂM LINH - SPIRITUAL & PSYCHICS DEVELOPMENT

PHƯƠNG PHÁP PHÁT TRIỂN TÂM LINH - SPIRITUAL & PSYCHICS DEVELOPMENT

Statistics

Views

Total Views
560
Views on SlideShare
560
Embed Views
0

Actions

Likes
1
Downloads
7
Comments
0

0 Embeds 0

No embeds

Accessibility

Categories

Upload Details

Uploaded via

Usage Rights

© All Rights Reserved

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Processing…
Post Comment
Edit your comment

    PHUONG PHAP PHAT TRIEN TAM LINH PHUONG PHAP PHAT TRIEN TAM LINH Document Transcript

    • PHƯƠNG PHÁP PHÁT TRIỂN TÂM LINHHiện nay, thế giới đang cần một số tác phẩm như quyển sách nầy. Thời kỳ duy vật bế tắc nay đã qua. Vào thời kỳ này, con người tuyên bốmột cách đường đột và tự mãn rằng quyền năng và minh triết thiêng liêng chẳng qua là một mớ tin tức sai lầm. Nhưng nay, nhân loại nhìnnhận sự thực tại của một cõi giới siêu hình vượt tầm giác quan con người và muốn tìm hiểu về cõi nầy.Để giúp vào sự tìm hiểu nầy, một số sách đã xuất bản gồm hai loại chánh : loại “tư tưởng mới” và loại “thần linh học”.Loại thứ nhứt được viết theo kinh nghiệm cá nhân của những người đã ý thức được quyền năng của tư tưởng và sự quan trọng của cõi vôhình. Loại thứ nhì cũng chứa đựng các kinh nghiệm cá nhân, nhưng các kinh nghiệm nầy xuất phát từ những vong linh thương đời, họ đã từbỏ cõi trần nhưng cố chia sớt các kinh nghiệm của mình cho các bạn đồng hành còn đang bị tù hãm trong xác thân.Các sách nầy rất quí vì chúng không lặp lại những thành kiến chính thống mà trình bày những kinh nghiệm cá nhân; tuy nhiên, chúng cũng cóthể nguy hại vì một cá nhân riêng rẽ có thể nhận xét sai lầm nếu không quen quan sát một cách khoa học.Hiện nay, có một phong trào nghiên cứu một cách khoa học các vấn đề trên và vài khía cạnh đặc biệt của môn nầy. Phong trào nầy được khởixướng từ mấy năm nay do những người đã được huấn luyện rất công phu trọn cả cuộc đời. Kết quả của sự nghiên cứu nầy chứng minh sựthực tại của một số định luật thiên nhiên hoàn toàn hòa hợp với các phát minh khoa học mới nhứt, đồng thời cũng giải thích rành rẽ nhiềugiáo lý được truyền lại từ nghìn xưa nhưng không được mấy ai hiểu rõ. Sau khi gia tâm nghiên cứu, tác giả của quyển sách nầy cố gắng trìnhbày một phần kết quả bằng những lời đơn giản thông thường, cốt để giúp độc giả thu thập được trong vài tiếng đồng hồ những điều màthường phải để nhiều năm mới học được.Với tư cách một người đã nghiên cứu lâu năm hơn, tôi xin giới thiệu một cách nồng nhiệt quyển sách nầy cho những ai được may mắn lưu tâmđến các vấn đề tâm linh và muốn khảo cứu với một nguồn tài liệu chắc chắn.Lời tựa của lần Xuất bản thứ nhứt :1
    • Trong quyển sách nhỏ nầy, chúng tôi cố gắng trình bày bằngnhững lời rõ ràng và giản dị, những định luật thực tế và cáckết quả của sự phát triển tâm linh. Tuy ý định của chúng tôilà dành quyển sách nầy cho những người mới bước chân vàokhoa huyền môn, nhưng người khảo cứu sâu rộng có thểdùng nó như một cái khung để sắp xếp kiến thức hầu hệthống hóa sự hiểu biết của mình.Theo thiển ý, những điều trình bày trong quyển sách nầy không phải là những lý thuyết mà là những sự kiện, vì chúng được căn cứ trênnhững sự khảo cứu của những vị có huệ nhãn sáng suốt nhứt của thời đại chúng ta.Chúng tôi thành thật ước mong quyển sách nầy sẽ tránh nguy tai cho một số người và dẫn dắt một vài người khác đến Ánh sáng trường cửusẵn có trong lòng mọi người.I. S. C.(Adyar, Madras India)Lời tựa của lần Xuất bản bên Mỹ:Sự duyệt khảo kỹ càng quyển sách nầy không sửa đổi nội dung của nó mà nhằm trau luyện lời lẽ để sự diễn tả được sáng sủa,gọn gàng hơn. Ở Mỹ, sau nầy người ta lưu ý rất nhiều về vấn đề tâm linh nhưng một số bị dẫn dắt lầm đường do những tác phẩmviết sai và nguy hiểm. Tác giả ước mong quyển sách nhỏ nầy sẽ giúp độc giả bỏ ý định tập luyện theo những tác phẩm nói trênnhằm kích động các quyền năng tâm linh. Độc giả nên nghiên cứu và áp dụng lối tu tâm, sửa tánh : đó là con đường duy nhứt dẫndắt chúng ta đến sự Đại giác.I. S. C (Chicago, III)Lời tựa của dịch giả :Mục đích của quyển sách nầy, như tác giả đã nói ở hai bài tựa, là nêu tai hại của các phương pháp tu luyệnnhằm kích động quyền năng tâm linh. Các tai hại nầy chẳng những xảy ra ở Âu Mỹ như tác giả đã nói mà cũng thường thấy ở xứta như trường hợp loạn trí hay không chủ trị được dục tình.Mới bước chân vào đường đạo, vì chưa hạn chế được bản ngã nên ai ai cũng muốn có quyền nầy phép nọ. Có người nhận thứcrằng phụng sự là một mục đích cao cả và nghĩ muốn phụng sự đắc lực thì phải có phép thần thông.Lời nầy tuy đúng nhưng có một điều cần ý thức rõ hơn là kích thích quyền năng tâm linh thật là nguy hiểm như chơi dao hay chếtạo chất nổ. Khi các quyền năng nầy được thức động mà ta sử dụng trái đạo hay không chủ trị được thì ta sẽ lâm nguy trọn cảmột đời.Vả lại, những quyền năng sẵn có của chúng ta như trí thông minh chẳng hạn, chúng ta sử dụng hợp lẽ chưa ? Ngoài ra, có nhữngquyền năng khẩn thiết hơn mà ta cần luyện trước : ấy là tính can đảm, sự bền chí, tính ôn hòa, lòng tha thứ, tính thương người v.v. . . vì các đức tính nầy quả thật là những quyền năng thực tế.Nói thế không phải là chúng ta không bao giờ có những quyền năng tâm linh. Chúng ta sẽ có các quyền năng nầy chắc chắn nhưvậy khi chúng ta trau tâm luyện trí theo phương pháp tham thiền đơn giản được chỉ trong quyển sách nầy. Phương pháp pháttriển tâm linh nầy đòi hỏi nhiều thì giờ nhưng kiến hiệu và chắc chắn.Tuy nhiên, trong trường hợp cần thiết, chúng ta sẽ được gia hộ : một Chơn Sư – theo ý nghĩa của Thông Thiên Học – hay một vịđệ tử của Ngài sẽ đến dạy bảo ta đúng như lời Ngài dạy : Khi chúng ta bước đến Ngài một bước, Ngài bước đến ta hai bước.”** *Việc sử dụng đồng cốt cũng rất nguy hiểm. Các đồng cốt thường bị loạn trí. Lý do là tấm màn bảo vệ của họ bị rách nên các vonglinh tự do xông pha vào thể xác họ như đến một nhà trống và hành hạ họ đủ thứ : họ có thể khùng và đau khổ suốt đời. Đó làmột trở ngại rất lớn trên con đường tu tập.Trong việc cầu cơ, xây bàn, nếu sự tổ chức không được tinh khiết, màn bảo vệ của đồng tử cũng có thể bị rách như vậy. Ngoài ra,các vị nhập vào đồng tử có thể là những vong linh tầm thường, họ có ý giúp đời thật nhưng vì tiến hóa thấp nên không dạy bảođược những điều hữu ích.2
    • Cơ bút tự nó không phải là một điều tai hại. Tai hại thường là đồng tử không được siêu thoát, thanh cao, còn cử tọa thì gồmnhững người tham lam, ô trược. Trong các điều kiện nầy, tiên thánh không thể giáng đàn.** *Tóm lại, phương pháp phát triển tâm linh hữu hiệu nhứt là việc trau tâm luyện trí nhằm mục đích giúp đời . Việc cầu cơ xây bàn lànhững phương tiện hữu ích nhưng cần được sử dụng hết sức cẩn thận, nếu không tai hại gây ra không nhỏ. Còn việc kích độngcác quyền năng tâm linh như luyện hỏa hầu chẳng hạn là một điều nhứt định phải tránh.CHƯƠNG IMột cõi giới trong một cõi giới.TRỜI Ở ĐÂU ?Linh tính bất diệt luôn luôn báo cho ta biết thế giới nầy chẳng qua là một phòng nhỏ của một ngôi nhà vĩ đại. Cho đến thuyết duyvật của thế kỷ vừa qua và khoa Thần học chính thống lâu đời cũng không sao hủy diệt được niềm tin đó hay là làm cho con ngườilầm tưởng rằng Trời chỉ là một chuyện thần thoại huyễn hoặc hay xa vời. Vì vậy, khi các thi sĩ ước mơ và ca tụng cõi thiên quốcđó, khi các triết gia và các nhà khoa học luận bàn hay phủ nhận nó thì các nhà huyền môn đã tìm ra cõi đó, diễn tả và phân loạicác sinh vật và hiện tượng của nó.Trong lúc sự hiểu biết về cõi vô hình nầy và các thành phần của nó được một ngày một trở nên chính xác và sâu rộng thì một đámmây vô minh và sai lầm còn bao phủ nhiều người khiến họ mãi đau khổ và không tin ở Thiên cơ sáng suốt và nhân từ.Nếu ta hỏi một người gặp ngoài đường : Trời ở đâu, y sẽ ngạc nhiên và cười to lên. Nếu y có đọc những sách thuộc loại Tư tưởngmới có lẽ y sẽ trả lời : Trời ở tâm ta. Câu trả lời nầy đúng nhưng rất sáo và không được hiểu rõ. Nếu người đối thoại của ta là mộtngười mộ đạo, chỉ có đọc Kinh Phúc Âm và nghe các bài giảng ngày Chủ nhật, y sẽ trả lời sau khi bớt ngạc nhiên và tổng hợpnhững giáo lý đã học được, rằng Trời ở cao tận trên không, có lẽ ở cái chỗ mà Hỏa tinh đang vận chuyển.Nếu chúng ta được đưa lên một hành tinh xa xôi và nơi đây câu hỏi trên được đặt lại thì ta cũng trả lời y như vậy, và bây giờ thìTrời cũng vẫn ở trên cao nhưng không còn ở quỹ đạo của Hỏa tinh nữa mà ở chỗ địa cầu đang quay trên vòm trời đầy sao. Tại saota cứ mãi nói Trời ở chỗ nầy chỗ nọ mà không phải ở tại đây ?CÕI VÔ HÌNHSinh viên huyền môn khi tìm hiểu các định luật ẩn tàng trong tạo vật, biết rằng một cõi giới mênh mông tuy vô hình đang baoquanh quả địa cầu, và muốn tìm cõi ấy, ta khỏi phải sang các hành tinh khác hay du hành trên không trung. Chúng ta đang sốngở một hành tinh vật chất, giữa một cõi giới thanh nhẹ hơn, nó bao quanh chúng ta như một khí quyển rộng lớn.Dầu chúng ta bất luận ở nơi nào, cõi ấy vẫn thâm nhập trí hóa ta, thân thể ta, cả quả đất chúng ta đang giẫm lên. Chúng takhông cần đi xa để tìm nó, vì hiện nay chúng ta đã là dân cư của nó tuy rằng chúng ta không ý thức được sự hiện diện của nó vàsự thực tại của vô số sinh linh và nhân vật đang sống trong nó.Khi một linh hồn ở cõi đó khoác một thể vật chất sang cõi trần để thu thập kinh nghiệm, đó là sự sanh. Đến lúc thể vật chất ấy trởnên già nua, tiều tụy sau khi làm xong chức vụ của nó, con người sẽ vứt bỏ nó : đó là sự chết. Cõi vô hình đó thanh trong hơn cõitrần, là quê hương thật sự của chúng ta, còn cõi trần chẳng qua là một xứ xa lạ, thỉnh thoảng ta mới đến mà thôi. Chúng ta giốngnhư một lữ khách đến một xứ xa tìm vật liệu dùng để dệt một bức lụa huy hoàng. Song la o , thac la ve ?Chúng ta thường không ý thức được sự thực tại của cõi vô hình nầy vì một số giác quan của chúng ta chưa được khai mở. Khi mộtngười bị cảm và nghẹt mũi vào một phòng bát ngát mùi hương của hoa hồng, anh không biết có mùi hương nầy. Khi một ngườimắc bịnh loạn sắc dạo chơi ở một khu rừng rậm rạp hay trên một bãi cỏ xanh tươi, anh không thưởng thức được màu sắc phongphú vì tất cả chỉ là màu xám dưới đôi mắt bịnh hoạn của anh.Chúng ta cũng giống như vậy đối với cõi vô hình vô cùng thanh trong và đẹp đẽ đang bao quanh chúng ta : chúng ta không ý thứcđược nó không phải vì nó không có, mà vì ở giai đoạn tiến hóa hiện tại của chúng ta, những giác quan cần để cảm xúc nó chưathức động. Nhưng ngày chúng nó được khai mở không còn xa.NHỮNG BẰNG CHỨNG VỀ SỰ THỰC TẠI CỦA CÕI VÔ HÌNHNếu chúng ta có thể nhờ một cơ quan thông tấn tập trung các kinh nghiệm cá nhân rải rác trên thế giới về cõi vô hình, chúng tasẽ tin sự thực tại của cõi nầy ngay. Các kinh nghiệm riêng của mỗi chúng ta đều rất ít và cũng không vững chắc, nhưng khi đượctập hợp lại, chúng là những bằng chứng hùng biện. Đôi khi chúng ta thấy được một điều lạ hoặc có một điềm chiêm bao lý thú,chúng ta nhớ nó trong một thời gian, thuật cho bạn bè nghe hoặc thảo luận về ý nghĩa và tầm quan trọng của nó, nhưng khôngbao lâu, nó chìm trong sự lãng quên. Dĩ nhiên, thường nó không có giá trị bao nhiêu và cũng không dạy ta được nhiều. Nhưng khichúng ta đọc qua các sự việc mà các hội thần linh đã thu góp được, chúng ta sẽ nhận định rõ ràng rằng toàn thể nhân loại đangtiếp xúc với một cõi tâm linh mênh mông và phức tạp.Sự diễn tả các hiện tượng xa xôi nhờ huệ nhãn đột phát trong phút chốc ; những lời tiên tri về các nguy tai sắp đến; việc các vonglinh hiện ở những ngôi nhà xưa; những điềm chiêm bao sáng suốt báo đúng những việc xảy ra; những cảm hứng đến bất ngờ chocác bậc thiên tài hay chí sĩ, các việc ấy và nhiều việc khác nữa chỉ rằng con người vĩ đại hơn chúng ta tưởng và thế giới chúng tađược lồng trong một cõi giới thanh cao. Chúng ta không cần có quyền nầy, phép nọ mới ý thức được thực tại của cõi vô hình.3
    • NHỮNG ẢNH HƯỞNG TẾ NHỊ CỦA CÕI VÔ HÌNHTừ giây, từ phút chúng ta chịu ảnh hưởng của cõi vôhình ấy. Bất cứ lúc nào, tư tưởng và tình cảm của kẻkhác tác động ở tâm ta khiến ta suy tư, cảm xúc vàhành động trái với chân tánh của chúng ta. Thường,chúng ta không ý thức được căn nguyên của các tư tưởng đó vàcho rằng chúng phát xuất từ lòng ta.Điều nầy được chứng minh do một việc xảy ra cách đây một vài năm. Một hôm, trên con tàu chạy ngang qua vịnh San Francisco,một người đàn ông đang bình tĩnh đọc sách. Bỗng nhiên, ông thấy tâm trí ông bị kích thích mãnh liệt và sợ hãi. Ông lấy làm lạ vìquyển sách của ông đang coi không có tính cách kích thích ấy. Ông ngước mắt lên và thấy một bà mẹ đang hoảng hốt chạy theobao lơn và sắp té xuống biển. Như vậy, sự hoảng hốt đến cho ông không phát xuất từ tâm ông mà do người đàn bà nầy.Những người suy tư với tư tưởng riêng của mình rất ít. Tư tưởng của đa số là tư tưởng rút trong bầu tư tưởng bao quanh chúng ta.Ngược lại các tư tưởng của chúng ta không phải chỉ liên hệ đến ta mà thôi, chúng nó gia nhập vào khối tư tưởng cộng đồng củanhân loại. Người khôn ngoan điều hòa tâm mình với các ý tứ thanh cao, các tình cảm trong sạch, và chỉ thu nhận chúng nó màthôi. Người là một cái máy lọc phân tích sự thanh khiết của tư tưởng cao thượng ra khỏi sự ô trược của dục vọng thấp hèn.SỰ HIỆN DIỆN CỦA CÕI VÔ HÌNHChúng ta hiện nay đang chìm đắm trong đời sống vậtchất nên khó mà ý thức được sự hiện diện của cõi vôhình mà chúng ta không nghe, không thấy, không nếm,không ngửi được với các giác quan phàm tục của chúngta. Nhưng cõi ấy còn thật hơn cõi trần nhiều, mặc dầucác rung động tế nhị của nó không lưu một dấu vết chitrên vật chất thô kịch của các giác quan chúng ta.Chúng ta biết rằng mỗi tháng trong một thời gian nàođó mặt trăng có thể thấy được vào lúc ban ngày. Chúngta thấy con trăng lưỡi liềm ấy mà không ngờ đến ánhsáng của nó đang bao trùm chúng ta. Chúng ta chỉ thấycó ánh sáng mặt trời. Nhưng khi mặt trời lặn thì cảnhvật hiện ra dưới ánh trăng êm ái, dịu dàng. Thật sự, thìtrong suốt thời gian ấy, ánh trăng lúc nào cũng có,nhưng về ban ngày, thì chúng ta không thấy được.Cõi vô hình cũng y như vậy. Lúc nào, nó cũng hiện diệnnhưng chúng ta không ý thức được nó vì chúng ta hoàntoàn chìm đắm trong ngoại cảnh. Khi nào chúng ta trấnan được giác quan phàm tục và tâm trí hỗn loạn của ta,chúng ta sẽ nhận được các rung động vi tế của cõi vôhình và ý thức được nó.BẢN CHẤT CỦA GIẤC NGỦ VÀ GIẤC MỘNG4
    • May phước, chúng ta biết về cõi vô hình nhiều hơn làchúng ta tưởng vì mỗi đêm khi thể xác ta ngủ, chúng tađều sang qua cõi đó và di chuyển giữa các quang cảnhcủa nó bằng một đối thể tế nhị của xác thân. Đối thể ấyđược gọi là thể tình cảm hay thể vía cấu tạo bằng chấtthanh khí của cõi vô hình. Cũng như thể xác, thể vía làmột dụng cụ của tâm thức và có thể dùng riêng biệt vớithể xác.Giấc ngủ đối với nhà huyền môn là một việc dễ hiểu,nhưng nó là một sự kiện lạ lùng đối với những ai đồnghóa mình với thể xác và cho rằng trí tuệ là một thứ hóaphẩm của khối óc. Bản chất của giấc ngủ rất đơn giản.Chúng ta rời xác thân, và khối óc của ta trở nên vôthức, ngoại trừ một thứ ý thức mù mờ, máy móc cònlưu lại trong thần kinh hệ. Trong khi ta rời bỏ thể xác,chúng ta bay phất phơ trong cõi vô hình hay hướngtheo một chiều nào đó với ít nhiều ý thức. Tâm thứccủa chúng ta vẫn như trước nhưng cái thể ta dùng làthể vía thay vì thể xác .Trong lúc ta ngủ, sự sống thiên nhiên vẫn tác độngtrong thể xác để bồi dưỡng các tế bào mệt nhọc, nuôinấng các tế bào mới sanh, bài tiết các chất thừa trongcơ thể. Như vậy, trong lúc vắng mặt chủ nhân, thể xáccó dịp nghỉ ngơi và phục hồi sức lực, cho đến lúc chúngta trở về thì thể xác “thức tỉnh” và các tế bào phải hoạtđộng lại để đáp ứng với tư tưởng, cảm xúc và ý chí củata. Vì hoạt động như vậy, thể xác ta mới mệt và cầnnghỉ ngơi trong lúc ngủ. Sở dĩ giấc ngủ khỏe là vì chúngta vắng mặt.Đôi khi, lúc thức dậy, chúng ta có thể buộc trí óc nhớlại một kinh nghiệm hay một sự việc xảy ra trong lúcngủ. Khi ta nhớ được, đó là một giấc mộng hợp lý dùrằng chỉ là một sự nhớ lại. Những điều hợp lý ta nhớ lạiđây khác hẳn các hình ảnh vô lý, chúng hiện liên tiếptrong trí óc ta lúc ngủ và tạo ra những giấc mơ thôngthường, kỳ dị.5
    • Nếu chúng ta liên kết được tâm thức lúc thức và tâmthức lúc ngủ, chúng ta trở thành con người năng linh[1] : sự phát triển tâm linh là sự nới rộng giới hạn tâmthức lúc thức (mà chúng gọi là giác thức) bằng sự khaimở một vài quyền năng ẩn tàng trong con người.CHƯƠNG IITại sao ta không năng linh ?TẤM MÀN BƯNG BÍTMột khi ta nhận thức rằng có một cõi vô hình bao quanh chúng ta, rằng ban đêm chúng ta hành động trong cõi đó một cách ý thức khi thểxác ngủ, rằng lý do duy nhứt khiến ta không nhớ các hành động nầy là thần kinh hệ của chúng ta không có cảm lực cần thiết, chừng đó tacảm thấy có một bức màn bưng bít chúng ta và chúng ta muốn vén nó, xé nó, vứt nó. Nhưng ta hãy dè chừng đừng để sự thèm khát hiểu biếtlàm hại chúng ta. Nếu toàn thể nhân loại không trở thành năng linh là vì có những lý do quan trọng, những qui luật sáng suốt do Ơn Trên sắpđặt.Một người mang cho chủ một đóa hoa sen còn đọng sương đêm vừa hé nhụy. Y được lệnh đem ngâm hoa trong nước, nhưng vì muốn đẹplòng chủ, y mở các cánh hoa mịn màng để lộ nụ gương tươi thắm. Sau đó vài giờ, cánh hoa trở nên úa và tím mặc dầu hoa được để trongnước.Nếu chúng ta khai mở quyền năng của chúng ta sớm quá, chúng ta sẽ trở nên suy kém, tàn úa như vậy. Chúng ta không nên làm hỏng bộthần kinh tế nhị hay thí nghiệm phương pháp nầy nọ với khối óc chúng ta. Một công phu sai lạc, một cố gắng quá nhiều có thể gây thươngtích trong cơ cấu phức tạp của bộ thần kinh khiến cho ta bịnh hoạn suốt đời. Chúng ta cần hiểu rõ ràng những điều ta phải làm trước khi đánhthức các quyền năng tiềm tàng của ta; chúng ta hiểu rõ phương pháp khai mở nầy và kết quả của nó ra sao, nếu không chúng ta sẽ lâmnguy.CÁC LỜI KHUYÊN NGUY HIỂMChúng ta không nên nhắm mắt tin theo những lời chỉ bảo nầy nọ trong hằng ngàn quyển sách xuất bản khắp nơi vì các lời chỉ bảo ấy thườngsai lầm và nguy hại. Chúng ta nên biết rằng khoa tâm linh hiện được rất đông người chú ý nên sách vở của khoa nầy xuất hiện rất nhiềunhưng giá trị thì chẳng bao nhiêu. Cả trăm quyển sách nầy viết ra không phải để dìu dắt độc giả một cách hữu ích mà để thỏa mãn tánh hiếukỳ thôi. Tác giả những quyển sách đó không nghĩ đến tai hại của những điều chỉ dạy của họ : mục đích của họ là bán sách chạy và kiếm tiền.Những sách họ sưu tầm là những sách Ấn Độ nói về bùa chú, phù phép không được các bực tu sĩ chân chính tín nhiệm. Họ hấp tấp đọc qua vàrút các cách tập luyện thân thể nhằm mục đích đánh thức các quyền năng tâm linh thấp kém rồi trình bày lại cho các độc giả dễ tin dướinhững tựa huyền bí, hấp dẫn.Đó là lời chỉ bảo của nhiều nhóm được gọi là “huyền môn”. Cả ngàn người theo những lời chỉ bảo ấy hay các giáo lý khác tương tự được trìnhbày trong sách cho đến khi tai hại xảy ra.Sự chế tạo chất nổ rất nguy hiểm nên không ai bắt tay vào công việc nầy mà không tìm hiểu cặn kẽ, không tham khảo ý kiến của các nhàchuyên môn. Những sách họ sưu tầm là những sách Ấn Độ nói về bùa chú, phù phép không được các bực tu sĩ chân chính tín nhiệm. Họ hấptấp đọc qua và rút các cách tập luyện thân thể nhằm mục đích đánh thức các quyền năng tâm linh thấp kém rồi trình bày lại cho các độc giảdễ tin dưới những tựa huyền bí, hấp dẫn.Đó là lời chỉ bảo của nhiều nhóm được gọi là “huyền môn”. Cả ngàn người theo những lời chỉ bảo ấy hay các giáo lý khác tương tự được trìnhbày trong sách cho đến khi tai hại xảy ra.HÃY TỰ BIẾT MÌNHTrên phương diện huyền môn, có biết bao phương pháp luyện tập, đúng cũng có, sai cũng nhiều, và người nào muốn thành công cần áp dụnglời khuyên của Socrate chạm ở ngưỡng cửa đền Delphes : “Hãy tự biết mình”.Sự tự biết mình đòi hỏi chẳng những nhiều năm nghiên cứu an tĩnh và thâm diệu, và cả công việc giúp đời, vì ban cho và phụng sự có đặctính mở mang các quan năng tâm linh. Trong tâm ta, có những quyền năng vi diệu mà chúng ta chưa dò, những năng lực mà chúng ta chưabiết, những nguồn năng lực mà chúng ta chưa ý thức được sự hùng hậu. Có những cõi rất cao ở tâm ta mà chúng ta không ngờ nhưng có thểđạt, và vì vậy, người chí nguyện không lùi chơn trước một trở ngại nào. Đó là mục đích của các kiếp sống chúng ta ở cõi trần.SỰ NĂNG LINH QUÁ SỚMCó những lý do quan trọng khiến các quan năng tâm linh của chúng ta không mở sớm. Một cách hay nhứt để hại một người nào là giúp cho ycảm xúc được ảnh hưởng và năng lực của cõi vô hình. Tạo Hóa rất sáng suốt và nếu các định luật thiên nhiên được tôn trọng thì không baogiờ một quan năng tâm linh có thể mở nếu chúng ta chưa sử dụng nó được. Chúng ta không nên ao ước một sự phát triển tâm linh quá sớm vìnó chỉ đem lại sự đau buồn.Nếu chúng ta không thuộc các bài học của cõi trần và rèn luyện tánh can đảm, sự bền chí, đức vị tha, lòng thanh bạch, sự sáng suốt và tìnhthương thì cần chi phải thám hiểm cõi bên kia ? Chúng ta sẽ có cái thái độ điên cuồng của một nhà thám hiểm quyết đi sâu vào rừng già Phichâu mà không mang theo khí giới. Chúng ta nên thành thật nhìn nhận rằng chúng ta chưa được sẵn sàng hơn là để thất bại vì chưa chuẩn bị.CÁC LOẠI ẢNH HƯỞNG TÂM LINHMột trong những ảnh hưởng khủng khiếp nhứt mà ta phải chịu và không sao thoát ra được vì đã mở quan năng tâm linh quá sớm là ảnh6
    • hưởng gây ra do một vong linh hung dữ. Chúng ta đinh ninh rằng khi hành quyết một kẻ sát nhân, chúng ta chấm dứt hành động tàn ác củay. Nhưng sau khi chết, con người không phải bỗng nhiên trở nên thánh thiện và cũng không đi xa. Những người đạo hạnh sau khi từ trần, sẽlên các từng cao của cõi vô hình. Trái lại, các từng thấp ở gần quả đất thì đầy dẫy những nhân loại cặn bã đã từng gây án mạng hay đam mêdục lạc lúc sinh tiền. Với mục đích thỏa mãn các dục vọng đê hèn đang giày vò mình, họ ám ảnh người sống nhứt là những người nghiện rượuvà xúi giục họ làm những điều bẩn thỉu. Những người năng linh quá sớm sẽ chịu ảnh hưởng khốc hại nầy mà không thể chống đỡ được vì cònnon nớt và chưa có kinh nghiệm cần thiết.Một lý do khác khiến Tạo Hóa từ chối quan năng tâm linh cho các người chưa được chuẩn bị là sự hiện diện ở chung quanh chúng ta nhữngsinh linh kém tiến hóa hơn nhân loại. Các sinh linh nầy chống đối với nhân loại nhưng không thể làm hại nhân loại được vì lẽ chúng thuộc cõivô hình, trừ khi nào con người tự đặt mình dưới ảnh hưởng của chúng bằng cách khai mở quan năng tâm linh quá sớm : đó là một bài học rấtđau khổ.Ngoài ra, chúng ta đừng quên rằng khi quan năng tâm linh thức động, ta sẽ cảm xúc được những tư tưởng, tình cảm và dục vọng phóng ratrong cõi vô hình, dưới hình thức những rung động, do hằng triệu con người sống tụ tập ở các đô thị. Quả thực, chúng ta sống trong một biểnhình ảnh xuất phát liên tiếp từ trí óc linh động của loài người, và chúng sẽ xâm chiếm tâm trí ta để gây nhiều tai hại nếu chúng ta không kiểmsoát và chủ trị được quan năng trí thức của chúng ta. Sự xâm chiếm nầy sẽ trở nên một ác mộng cho những ai tu tập sai đường, vì tư tưởng,tình cảm quay cuồng trong một thành phố lớn thường ích kỷ, tham lam, duy vật, trụy lạc, gian xảo, thù hận, chỉ thỉnh thoảng mới có màu sắctươi đẹp, sáng sủa của tình thương và của hoài vọng tinh thần.MÀN BẢO VỆĐến đây, chúng ta đề cập tới một trong những phát minhquan trọng nhứt của huyền môn học : phương pháp giản dịvà hữu hiệu nhờ đó Tạo Hóa ngăn cản sự khai mở quá sớmcác quan năng tâm linh.Ai có học về điện đều biết rằng nếu ta bao hai đầu một sợidây dẫn điện bằng sáp và ráp hai đầu dây lại thì luồng điệnkhông chạy qua được. Nhưng nếu ta gỡ sáp đó ra dù chỉchút ít thôi, thì điện xẹt ra ngay.Cơ cấu tâm linh của con người cũng giống như thế. Trongthể vía và thể phách của chúng ta, có những trung tâm đượcđặt để như thế nào chúng gần như đụng các trung tâmtương ứng của thể xác. Nếu các sinh lực của cõi vô hình cóthể đi xuyên qua các trung tâm của thể vía và thể phách đểảnh hưởng các trung tâm của thể xác thì các cơ quan nănglinh thức động.Tạo Hóa sáng suốt tránh sự thức động bằng cách đặt mộtmàn lưới mỏng phân cách các loại trung tâm để ngăn cảnluồng sinh lực chạy xuyên qua các thể. Màn lưới ấy được tạobằng một lớp nguyên tử hồng trần ép chặt [2]. Nó để cácsinh lực nuôi dưỡng các thể lưu thông dễ dàng qua nó vàchận đứng các loại ảnh hưởng khác trừ khi nào nó bị rách.Khốn thay, một vài phương pháp gọi là tâm linh được dạy ởTây phương trong các Trường Huyền Môn trục lợi lại làm hạicái màn lưới bảo vệ ấy. Có phải chăng vì vậy mà các trườnghợp điên cuồng gia tăng ?7
    • SỰ NĂNG LINH : MỘT SỰ THẬT KHẮC KHESự năng linh đã được nghiên cứu từ xưa ở Ấn Độ cũng như ởcác trường huyền môn chân chính và lần lần trở nên mộtkhoa học chân xác.Những ai biết sự năng linh không phải là một trò tiêu khiểnmà là một sự thật khắc khe thì không khi nào dám nghĩ đếnsự luyện tập cầu may của một số người Âu Mỹ. Là vì nếu họbiết khoa ấy giúp ích rất nhiều cho những người đã đượcchuẩn bị và hội đủ những đức tính cần thiết thì cũng gây rấtnhiều tai hại cho những kẻ chưa sẵn sàng.Một nhà huyền môn chân chính không khi nào dạy cách pháttriển năng linh cho những người ích kỷ, tục tằn, vì dạy nhưthế chẳng khác nào đưa chất nổ cho trẻ con. Một người nhưvậy chẳng những ngăn trở sự tiến hóa của họ trong nhiềukiếp mà còn gây đau khổ cho kẻ khác với ý chí ích kỷ củamình. Cho đến khi nào chúng ta chưa sử dụng được các khảnăng sẵn có của chúng ta vào những mục đích vị tha thì takhông nên đòi hỏi thêm điều chi nữa.Sự năng linh chỉ có tính cách quí báu khi nào hành giả đứngđắn, tinh tấn, bền chí nhứt là vị tha.CHƯƠNG IIISự giao cảm năng linh [3]SỰ TRUYỀN CẢM CỦA ĐỜI SỐNGCác tư tưởng đến với chúng ta dù từ trí não của chính ta hay từ trí não của người khác đều do cõi vô hình chuyển đến, vì tư tưởng và tình cảmphát sinh tại cõi nầy. Những tư tưởng và tình cảm nảy ra trong tâm trí ta chẳng qua là những sự phỏng tạo vụng về trong khối óc vật chất,những rung động trí thức và tình cảm tương tự các làn sóng phát thanh của một trí tuệ vô cùng linh động.Mỗi khối óc là một máy thu thanh. Chúng ta đều biết rõ tư tưởng và tình cảm có thể truyền từ trí óc người nầy đến trí óc người khác trongchớp nhoáng mà không cần lời nói, nhưng chúng ta chưa ý thức được rằng các tư tưởng mà chúng ta cho là riêng của chúng ta chỉ là những tưtưởng của kẻ khác được phỏng tạo lại trong tâm trí ta.Các ấn tượng cách cảm ấy được truyền liên tiếp từ người nầy đến kẻ nọ, từ đám đông nầy đến người kia nên tạo giữa dân cư một thành phốhay một quốc gia, một lối suy luận riêng, một cách cảm xúc riêng, một thái độ riêng.Cái thái độ nầy gây một áp lực rất mạnh như áp lực của không khí. Chúng ta không thấy áp lực đó nhưng không ai thoát khỏi ảnh hưởng củanó.Sự vui vẻ quá độ ở hí viện; sự bồng bột khiến ta la lối trong một trận túc cầu; sự ham mê âm nhạc hay hội họa đột nhiên nổi lên ở lòng ta lúcta trò chuyện với nghệ sĩ; sự thích thú một quyển sách được nhiều người khen ngợi; sự sầu não trong một đám tang; sự chán nản ở một buổitiệc khi có mặt một người khách buồn rầu; sự nóng tánh ở một buổi họp khi có một người giận dỗi, các tình cảm nầy chẳng phải là của ta màlà của kẻ khác được chuyển sang tâm trí ta.THÁI ĐỘ TÍCH CỰCThái độ của chúng ta phải như thế nào nếu chúng ta biết sự buồn rầu hay phấn khởi của chúng ta đều tùy hoàn cảnh hoặc tùy những người ởgần hay ở xa chúng ta mà liên hệ mật thiết với ta ? Chúng ta phải tích cực : vì các tư tưởng và tình cảm xấu xa của kẻ khác chực xâm chiếmtâm trí ta, ta phải chống cự lại. Việc đó không khó. Bạn hãy nói : “Các tư tưởng ấy không phải của tôi. Tôi không có lý do gì để buồn rầu haychán nản. Tôi không để các tư tưởng ấy xâm nhập trí tôi. Chúng phải đi nơi khác. Tôi muốn vui vẻ, an lạc và thương yêu. Tôi là ánh sáng hóathân, tôi là một Điểm Linh Quang của Thượng Đế.” Một thái độ như thế rất kiến hiệu trên con đường tiến hóa.SỰ TRUYỀN CẢM CỦA NGƯỜI CHẾT8
    • Chẳng những người sống mà cả những người chúng ta gọi làchết cũng chuyển tư tưởng và tình cảm đến tâm trí chúngta, vì sự chết của xác thân không ảnh hưởng đến trí tuệ củacon người.Một trong những điều mà chúng ta phải ý thức, nếu chúng ta muốn hiểu cách thức truyền cảm, là người chết không cách biệt với các ngườithân mến một thời gian sau khi từ trần. Tuy chúng ta không thấy người vì mắt chúng ta không nhận được các rung động của cõi vô hình,nhưng người thấy ta trong khung cảnh hằng ngày, trong thời gian vài ba năm chưa tiêu diêu lên cõi trên, và người vẫn thiết tha với hạnh phúccủa chúng ta như lúc trước.Ban đêm, trong lúc thể xác ta nghỉ ngơi, vía chúng ta gặp các người thân mến đã quá vãng ở cõi vô hình và chuyện trò như lúc sống . Banngày tuy người sống không thấy người chết chớ có thể chuyển cho họ những tư tưởng thương yêu như những sứ giả hạnh phúc, và một tưtưởng mạnh mẽ của một vong linh cũng có thể xâm nhập tâm trí ta như tư tưởng của một người lân cận.Nhiều tư tưởng đến cho ta như vậy dù rằng ta không ngờ có sự truyền cảm từ cõi giới bên kia.CẢM HỨNGĐôi khi, trước một số thính giả đông đảo, một diễn giả được một nhân vật đang hoạt động giúp đời ở cõi vô hình lưu ý và chuyển cho ôngnhững tư tưởng mạnh mẽ.Trong trường hợp nầy, diễn giả đột nhiên được nhiều cảm hứng. Những tư tưởng rõ ràng, những ý niệm sáng sủa hiện đến dồn dập, lời nóicủa ông trở nên chọn lọc, thanh tao, êm ái, ông trở nên hùng biện, trang nghiêm và lôi cuốn cử tọa mê say. Đó là một cách chuyển di tưtưởng quí báu nhứt.VIẾT VÀ VẼ TỰ ĐỘNGẢnh hưởng của các nhân vật ở cõi vô hình có thể biểu hiện một cách khác hơn là sự chuyển di tư tưởng. Trong nhiều trường hợp, nhân vật ấycó thể chiếm lấy cánh tay hay bàn tay người sống xuyên qua các trung tâm thần kinh của y để vẽ hay viết. Đó là hiện tượng viết hay vẽ tựđộng [4] thường thấy ở những buổi họp thần linh.Trong các trường hợp nầy, cánh tay không còn tùy người sống kiểm soát mà do nhân vật nói trên sử dụng.LỜI NÓI TRONG TRẠNG THÁI XUẤT THẦNNhân vật ấy cũng có thể chiếm lấy bộ phận cuống họng của người sống để nói chuyện với các người hiện diện. Nếu người “đồng” không xuấtra trọn vẹn, thì y vẫn tỉnh và biết được mọi sự việc, nhưng không cưỡng lại được những lời nói bộc phát từ đôi môi mình. Trái lại, nếu đồng tửxuất ra hoàn toàn, để thể xác bị chiếm trọn vẹn thì y ít khi ý thức những việc xảy ra. Sau buổi nhập đồng, y không còn nhớ chi cả từ lời nóiđến việc làm. Trong các trường hợp nầy, nét mặt y có thể thay đổi.Chúng ta biết thân thể phản ứng nhanh chóng tùy tình cảm chúng ta. Nó thay đổi sắc diện mỗi lần chúng giận, buồn hay vui. Vì vậy khi mộtnhân vật đến nhập vào thể xác, lời nói, cách nói của người đồng tử thay đổi để được giống nhân vật nầy.SỰ HIỆN HÌNHMột người ở cõi vô hình có thể tiếp xúc với người trần bằng một cách khác hơn là qua sự trung gian của đồng cốt. Người có thể lấy chất dĩ tháitrong các thể người sống để tạo ra một cánh tay dùng xê dịch đồ đạc hay để bao quanh thể vía của mình và hiện ra. Người ta có thể nói năngvới hình dạng mới tạo nầy. Các hiện tượng nầy được gọi là sự hiện hình.Vì những đồ vật hữu hình chỉ có thể bị xê dịch bởi những động lực tác động xuyên qua một cơ thể hữu hình nên một vong linh chỉ có thể tạora một hiện tượng vật chất khi nào vị ấy nhập vào xác người sống hay tự mình hiện ra bằng chất dĩ thái.Không phải các sự hiện hình đều có thể thấy được. Hình có thể tạo bằng chất đặc nhưng không thể trông thấy, có cái thấy được tuy giống nhưsương mù, có cái vừa đặc vừa thấy được. Muốn xê dịch đồ đạc, hình hiện ra phải bằng chất đặc.Sau khi chết, hình dáng con người giống như lúc sống, có khác chăng là thể của người bây giờ không phải làm bằng vật chất hồng trần màbằng một chất thanh hơn. Vì vậy, khi y bao quanh thể của y bằng một lớp dĩ thái vừa đủ để phản chiếu ánh sáng, thì y hiện ra giống hệt lúccòn sinh tiền.Trong một buổi nhập đồng, một vong linh có thể lấy tên một vị không có mặt tại đó. Nếu y tưởng tượng giống vị ấy thì thể vía của y cũnggiống như vậy, theo hình tư tưởng của y. Vì vậy việc mạo danh thường xảy ra trong các buổi đồng cốt. Đấng Ky Tô, Socrate, Platon,Shakespeare và các nhân vật cao cả khác – mà nhiều người tưởng hiện diện ở các buổi nhập đồng – có nhiều công việc quan trọng hơn là đếnthốt những lời vô vị vụng về, không được những người sáng suốt lưu tâm.VIẾT TRÊN BẢNG ĐÁSự viết trên bảng đá cũng là một sự hiện hình. Sự kiện xảy ra như sau : Một cây viết được để giữa hai tấm bảng và tất cả được gói lại và niêmkhằng cẩn thận. Khi vong linh về và muốn viết thì dùng chất dĩ thái của người đồng để có thể sử dụng cây viết và viết. Vì chất dĩ thái có thể đixuyên qua các chất đặc một cách dễ dàng nên cái bàn tay bằng chất dĩ thái thọc vào gói, băng ngang qua bảng đá và viết cũng như ta đưabàn tay ngang qua một đám khói.KHI NHÀ HUYỀN MÔN HIỆN HÌNHĐôi khi, một nhà huyền môn hoạt động ở cõi vô hình cần hiện hình để giúp đỡ một người lâm nạn ở cõi trần. Khi hiện hình như vậy, ngườikhông lấy chất dĩ thái của đồng cốt mà dùng ý chí mạnh mẽ rút dĩ thái ở không trung bao thể vía để tạo ra một hình thể có thể nói năng vàhành động. Sau đó, khi ý chí của người không tập trung nữa thì chất dĩ thái trở về trạng thái cũ và sự hiện hình chấm dứt.CHƯƠNG IVĐồng cốt và sự truyền cảm thụ độngMỘT ĐẶC ĐIỂM VẬT CHẤTNgười nào muốn ngồi đồng phải có khả năng xuất ra khỏi xác; thể xác y còn phải có một đặc điểm khác là sự kết hợp lỏng lẻo giữa các phầntử dĩ thái và các phần khác của nó.Đặc điểm nói trên thường có từ lúc mới sanh, nhưng nó cũng có thể được khai mở thêm ở những nơi được gọi là “Câu lạc bộ phát triển”.Nó không chứng tỏ rằng người có nó tiến cao hơn mọi người khác. Thường thì trường hợp trái lại xảy ra : khả năng lên đồng là dấu hiệu mộtlinh hồn kém tiến hóa mặc dù có vài ngoại lệ.Lý do là khả năng nầy không vượt qua phạm vi thể xác : khi thể xác có một vài đặc điểm cần thiết thì người ta có thể ngồi đồng. Nó khôngđòi hỏi một tánh tình thanh cao hay một cố gắng nào về sự trau luyện tinh thần. Bản chất thanh cao của con người không được lưu ý.9
    • Nhưng người ta nghĩ sai rằng khả năng ngồi đồng là một bằng chứng của sự phát triển tâm linh. Nhiều người còn hiểu rằng : tin ở các vonglinh và ở đời sống bên kia của tử là dấu hiệu của sự phát triển cao quí ấy, rằng chấp nhận những giáo lý vô vị ở các buổi nhập đồng là chứngtỏ một sức mạnh tinh thần còn say mê những hiện tượng này nọ là sự mộ đạo.NHỮNG ĐIỆN TÍN PHI PHÀMXem sự lên đồng như là một tôn giáo và kính trọng lời lẽ của các vong linh do đồng cốt chuyển lại như là những giáo lý cao siêu thì khôngkhác nào quì ở một trung tâm vô tuyến Marconi để nghe những điện tín chuyển đến từ một cõi xa xăm và tôn kính các điện tín ấy như làthông điệp của trời. Thái độ ấy không hợp lý. Trong hai trường hợp, lời lẽ vẫn phát xuất từ một người thường, có khác chăng là một đàng, nóđược chuyển đến do máy móc, còn một đàng do xác đồng.Việc một người chết dùng xác đồng giống như việc ta dùng điện thoại : sự kiện không có tánh cách tâm linh gì cả. Chúng ta có thói quen gọingười vừa bỏ xác thân là “vong linh”. Thói quen nầy gây nhiều sự hiểu lầm khiến ta tôn sùng và tin tưởng người chết quá mức. Ngay bây giờ,chúng ta cũng là những linh hồn, và sau khi từ trần, chúng ta chỉ mất thể xác thôi chứ chúng ta vẫn y như trước.Nếu trong lúc sanh tiền, anh Ất ăn nói dài dòng, thì chết anh cũng thế. Anh có muốn nhờ miệng đồng cốt để giảng đạo đi nữa thì lời lẽ củaanh cũng không có giá trị gì hơn lúc anh còn sống.Chúng ta bao trùm cái chết và những điều ở bên kia cửa tử bằng một bức màn bí mật và tỏ một thái độ kính trọng. Việc ấy không có ích chicả. Khi một người đồng thốt một điều gì, ta nên đón tiếp như lời một bạn quen, có thế thôi.TRINH NỮ DÂNG HƯƠNG [5]Đồng cốt là một phương tiện liên lạc xưa nhất và dễ nhất giữa cõi trần và cõi vô hình. Lịch sử và các sự nghiên cứu huyền môn xác nhận đồngcốt đã có trên hai ngàn năm nay. Người có huệ nhãn khi quan sát ở quá khứ, trong những đền thờ vĩ đại của Châu Atlantide, của Ai Cập hayHi Lạp ngày xưa thì các Trinh nữ dâng hương, vũ nữ và đồng nữ hiện ra trong những xác thân trinh khiết trước những bàn thờ tôn nghiêm vàcác tín đồ yên lặng và tin tưởng, để chuyển lại lời lẽ quí báu của các Đấng Thánh linh.Nhưng hoàn cảnh hiện tại khác hẳn hoàn cảnh ngày xưa. Trước kia, các trinh nữ đó thuộc những gia đình quí phái và được nuôi dưỡng trongcác đền thờ thanh khiết, linh thiêng. Họ ăn những thức ăn chọn lọc và được ngừa những ảnh hưởng và tư tưởng xấu xa. Ðược chăm nom cẩnthận như vậy, họ tránh được mọi tai hại cho họ, đồng thời nói lên được những giáo lý cao siêu do các bậc Chưởng giáo nhập vào truyền dạy.Việc rời bỏ xác thân để một vị cao cả sử dụng nó không phải là một điều nguy hại. Sự thực thì có những nhà huyền môn và các bậc điểm đạolàm như vậy khi họ biết rõ vị nào sẽ sử dụng xác thân của họ. Trong lúc họ rời khỏi xác thân, họ ý thức được những điều xảy ra. Họ còn có dịpđứng bên vị Chưởng giáo để nghe các lời chỉ dạy.nguy hại của đồng cốt Hiện nayViệc sử dụng đồng cốt hiện nay gây nhiều tai hại khiến các nhà huyền môn khuyến cáo nên xa lánh. Nguyên nhân các tai hại đó là điều kiệnsinh sống bẩn thỉu, nhớp nhúa của đồng cốt. Họ không được tiến hóa đến mức có thể chọn những vị cao cả cho nhập vào xác mình. Khi họ rờithể xác, họ mê và không còn hoạt động được. Tâm thức của họ vì không được luyện tập nên phất phơ như trong giấc mộng với những tưtưởng quen thuộc hằng ngày. Trong lúc đó, một vong linh nhập vào xác trống và giảng dạy trước một cử tọa kính cẩn. Ðôi khi những vong linhđược gọi là "kẻ dìu dắt", có mặt và cố gắng che chở đồng cốt. Tuy nhiên, các vong linh ấy cũng tầm thường như chúng ta chứ không phải toànnăng hay toàn tri để có thể bảo vệ kiến hiệu.Nếu chúng ta biết rằng ở cõi vô hình (nhứt là ở các tầng thấp mà các đồng cốt thường tiếp xúc), có một số vong linh đàn ông, đàn bà bất hảo,thì chúng ta đừng ngạc nhiên khi một vong linh du đảng, thô bỉ, trụy lạc toan chiếm xác thể người đồng, mặc dầu có sự ngăn trở của vonglinh dìu dắt. Kết quả thể xác người đồng bị hành hạ và trở nên ô uế.Dù vong linh có thanh cao hơn, sự xâm chiếm ấy cũng không tốt vì mấy ai không còn ích kỷ và dục vọng.Những nơi ô uếChúng ta hãy đến dự một buổi lên đồng phải trả tiền vào cửa và nhìn xem cảnh vật chung quanh. Trong các người hiện diện, ít ai học rộng vàthương người, họ đến vì tính tò mò hay để thoả mãn một dục vọng cá nhân. Họ thường ăn thịt, uống rượu, lắm khi không được sạch sẽ nênphát ra những hôi hám ô uế. Người đồng cũng không cử rượu thịt nên từ điện của họ rất dơ bẩn. Như vậy, các bậc tiên thánh làm sao có thểsử dụng được thể xác của y ? Thể xác của y như một bộ quần áo dơ, làm sao một người sạch sẽ có thể mặc vào ?Do đó, những giáo lý do đồng cốt thốt ra không có giá trị, vì các nhân vật quan trọng không đến nhập, dầu nơi đó có mặt thân nhân của họ.Kết quả là những vong linh tầm thường đến và rất hãnh diện xưng vị này, đấng nọ để truyền dạy những điều vô vị.những điều kiện lý tưởngNếu các điều kiện trên được thay đổi, nếu các người đến dự gồm các người trong sạch, vị tha và có khuynh hướng tâm linh, nếu người đồngcốt đừng ham mê thú vui vật chất, tinh lọc tư tưởng và giữ gìn thân thể sạch sẽ thì kết quả sẽ tốt đẹp hơn nhiều. "Văn Phòng Julia" do cố W.T.Stead thành lập đã cố gắng nhiều trên phương diện này.Bao giờ các điều kiện còn bê bối như hiện nay, đồng cốt sẽ mất hết phẩm giá và trở thành nô lệ các tập quán đê tiện, bị loạn óc hoặc điêncuồng. Nếu khoa thần linh muốn có một địa vị quan trọng trong giới tôn giáo và khoa học, nó phải nhận định khuyết điểm đó và huấn luyệnđồng tử từ lúc nhỏ đừng để chúng bị lợi dụng do những người dốt nát, ích kỷ, chỉ biết chạy theo những hiện tượng có vẻ lạ đối với phần đôngnhưng không có một giá trị tâm linh nào.sự hiện hình làm suy yếu thần kinhSự hiện hình không nên được khuyến khích bất kỳ với một lý do nào vì nó gây tai hại cho sức khoẻ và cả cho sinh mạng của đồng cốt. Lý do làkhi chất dĩ thái được rút ra khỏi thể xác để hiện hình thì luồng sinh lực nuôi dưỡng thể xác bị bớt nhiều làm cho nó kiệt sức. Các bộ phận củanó đều bị xáo trộn nhất là quả tim, bộ tiêu hóa và thần kinh hệ. Bộ này bị căng thẳng và suy yếu đến đỗi đồng cốt phải dùng những chất kíchthích. Do đó, một số người trở nên nghiện rượu.sự ô nhiễmKhi chất dĩ thái của thể xác được một vong linh dùng để hiện hình, chất ấy sẽ thu hút một phần từ khí của vong linh đó và thu nhận ít nhiềucác rung động của y. Nếu vị ấy dâm dật, xảo trá, chất dĩ thái bị ô nhiễm, và khi nó được hoàn lại cho đồng cốt, nó vẫn giữ ảnh hưởng nguyhại đó. Vì vậy, chúng ta cần tránh sự hiện hình dưới mọi hình thức.10
    • Các người dự những buổi họp này cũng bị rút một ít chất dĩ thái của mình để phụ với đồng cốt và vì thế họ cũng bị ô nhiễm phần nào.sự ám ảnhNếu một buổi lên đồng được quan sát bằng thần nhãn, người ta sẽ thấy vong linh đến dự rất đông đảo. Một vài vong linh nhập vào đồng cốt,còn những vị khác thì tìm cách ảnh hưởng cử tọa. Lắm khi, một vong linh xé rách được màn lưới bảo vệ như nói ở chương trước và từ đó cóthể lộng hành đối với nạn nhân bằng cách ám ảnh y và gây cho y đủ thứ đau buồn.Một khi màn bảo vệ bị xé, sự bảo vệ thiên nhiên không còn thì con người dễ bị ám ảnh bởi những vong linh xấu xa. Các vong linh này muốntrở lại cõi trần sống một đời sống vật chất để thoả mãn những thèm khát của họ nên đôi khi không còn chút lương tâm nào đối với nạn nhân.Vì vậy, một người bị xé rách màn lưới là một người rất vô phước. Trong trường hợp màn lưới không rách, một vong linh cũng có thể để ý đếnmột người nào và theo y về nhà để phá rầy y đủ cách. Ðiều này sẽ nguy hại nhiều hơn khi nhà có con nhỏ, vì trẻ con dễ bị ám ảnh.Bởi thế, nhà huyền môn không phản đối việc sử dụng đồng cốt nhưng cần nêu những tai hại của sự lên đồng trong những điều kiện thê thảmhiện nay. Các buổi họp riêng ít nguy hiểm hơn vì cử tọa được chọn lọc, tuy nhiên, nguy tai vẫn còn. Lý tưởng là áp dụng các điều kiện của thờiTrinh nữ dâng hương.chương VTâm Thức Siêu Ðẳngkhối óc bị giới hạnTính năng linh không phải siêu nhiên, nó chỉ đòi hỏi sự khai mở những đường liên lạc mới giữa khối óc và tâm thức siêu đẳng. Khối óc tự nó,nó không phát sinh tư tưởng, nó chỉ phỏng họa những làn rung động của trí tuệ. Vì hoạt động trí tuệ phát xuất từ chơn ngã bên trong (chơnngã này luôn luôn hiện hữu dù có khối óc hay không), chúng ta có thể quả quyết rằng mỗi tư tưởng, mỗi tình cảm của chúng ta (ngoại trừ khichúng nó được tiếp nhận do sự truyền cảm) đều do tâm thức siêu đẳng của chúng ta chuyển đến.Một việc lạ rất đáng lưu ý là cái mà chúng ta quen gọi là tâm thức chẳng qua là một phần của tâm thức thôi. Khối óc của chúng ta là một cơquan hoàn mỹ, nó đáp ứng khéo léo đối với hoạt động trí tuệ, nhưng nó bị hạn chế nên khả năng phỏng họa của nó kém hơn là chúng tatưởng, nhất là đối với những rung động tế nhị của các tư tưởng và tình cảm cao siêu.Cái khả năng đó thay đổi tùy người. Khối óc của kẻ quê mùa có thể phát biểu tất cả tư tưởng của y, vì các tư tưởng này đơn giản, chỉ liên hệđến công ăn, việc làm, nhưng kiến thức phong phú của một người học rộng có thể phát biểu một ít xuyên qua loại óc hiện tại của con người.sự điều hành của tâm thứcVề tâm thức phong phú của con người, nhà huyền môn có thần nhãn hiểu biết những gì ? Ông biết tâm thức là một, nhưng khi nó biểu hiệnxuyên qua một thể chất, cách biểu hiện của nó thay đổi tùy theo thể chất này.Nếu chúng ta cho một sợi dây điện chạy qua một ống thủy tinh đựng hơi thủy ngân, kế đó chạy qua robin Ruhmkorff và sau chót, chạy vàomột xoắn ốc dây từ khí, sợi dây điện sẽ tạo ba hiện tượng khác nhau tùy thể chất nó xuyên qua. Hơi thủy ngân chiếu xanh, dây robin nóng,còn sợi dây xoắn phát ra từ khí.Tâm thức con người cũng giống như thế. Khi nó tác động ở tầng cao của cõi vô hình, nó tạo ra tư tưởng; ở tầng thấp hơn, nó phát sinh tìnhcảm, dục vọng, còn ở vật chất, thì nó tạo tâm thức tự động biểu hiện ở các thói quen.Tâm thức tự động này khác hẳn tâm thức thông thường của ta trong lúc tỉnh thức (giác thức). Nó là tiềm thức và thỉnh thoảng mới hiện trongcác tư tưởng hằng ngày. Khi bất giác, chúng ta né qua một bên để tránh một cái đánh thình lình đó là tác động của tiềm thức. Giác thức làphần của tâm thức phát biểu xuyên qua khối óc. Còn phần tâm thức không phát biểu được vì quá cao là siêu thức.Bởi thế, nhà huyền môn học phân tâm thức ra làm ba: tiềm thức (tâm thức tự động), giác thức (tâm thức thường trong lúc tỉnh thức) và siêuthức (tâm thức siêu đẳng).tiềm thứcTâm thức tự động )Tâm thức tự động phát biểu xuyên qua bộ thần kinh giao cảm [6] và các trung tâm phản ứng của hệ thống não tủy [7]. Chính nó kiểm soátcác tế bào của xác thân, điều hòa hoạt động của các bộ phận và lưu giữ ở trí ta những hành động mà chúng ta làm nhưng không nghĩ đến. Ðólà lãnh vực của bản năng [8] và của thói quen.Hành động viết là một thí dụ. Khi chúng ta tập viết, chúng ta gặp nhiều khó khăn. Mỗi lúc, tâm thức ta phải tác động xuyên qua khối óc và taphải suy nghĩ nhiều về mỗi chữ viết ra. Sau đó quen đi, ta không còn suy nghĩ hay cố gắng gì nữa vì công việc đã thuộc tâm thức tự động.Nhờ vậy, khối óc được rảnh rang để suy tư việc khác.Khi chúng ta tập đi xe đạp, cũng thế. Lúc đầu tâm thức ta hoạt động nhiều để xe đừng chạy xuống hố hay đừng đâm vào cây. Nhưng khi chạyđược rồi, chúng ta không còn suy nghĩ gì nữa: ta lên xe là tay lái, chân đạp và các động tác này không do trí óc kiểm soát mà thuộc về tiềmthức điều khiển.Việc lái xe ba bánh cũng dạy ta nhiều việc. Cách lái xe này khác cách đi xe đạp. Với xe này, ta không nghiêng mình bên trái, bên phải gì cả vàchỉ có hướng tay cầm mà thôi. Cái khó lúc đầu là ở chỗ đó. Người quen đi xe đạp biết rõ là chỉ phải hướng tay cầm, nhưng khi quanh thì tựnhiên y nghiêng mình như lúc đi xe đạp, vì vậy xe thường đâm vào hàng rào hay xuống hố.Khi tâm thức tự động quen điều khiển một vài tự động nào rồi thì muốn sửa cái thói quen ấy ta phải mất một thời gian mới có thể tạo mộtthói quen khác. Việc này không khó miễn là ta chịu khó nhọc tập cho đến khi nào thói quen mới nhập vào lãnh vực tiềm thức. Nhà huyền mônkhai thác cách thức này để tạo cho mình một tập quán tốt đẹp.siêu thứcSiêu thức gồm những tư tưởng và tình cảm mà khối óc ta không phát biểu được vì bị hạn chế và quá cục mịch. Tư tưởng và tình cảm đó rấtnhiều. Nhờ chúng nó mà đời sống tinh thần của chúng ta được phong phú. Không có chúng nó, chúng ta không còn là con người mà chỉ là mộtsự kết hợp các tế bào và khối óc ta không còn suy tư được nữa.Thỉnh thoảng, một tình cảm, một tư tưởng từ cõi siêu thức ấy chuyển xuống khối óc. Ðó là một âm điệu thiêng liêng thoạt đến tai nhạc sĩ,một ý thơ tuyệt diệu cảm hứng thi nhân, sự hào hùng phấn khởi chí nam nhi, một ý niệm mới soi sáng thiên tài, một sức can đảm bồng bộtlôi cuốn quân binh ra trận.sự hồi nhớ các kinh nghiệm siêu hìnhTrong một giấc ngủ êm ái, siêu thức có thể lưu ở khối óc một vài kiến thức, nhưng việc này rất ít khi xảy ra vì khối óc ta dẫy đầy hình ảnh lộnxộn của các việc xảy ra trong ngày. Khối óc tự nó, nó không có một sự khôn ngoan nào. Nó chỉ là một cơ quan thụ cảm, chỉ biết ghi nhận mộtcách máy móc những rung động đã quen. Khi thiếu một sự điều khiển thông minh, nó chỉ lặp lại một hình ảnh mù mờ, thiếu thốn, nối tiếpnhau một cách vụng dại, không ý nghĩa. Tuy nhiên, nếu chúng ta cố gắng tinh luyện, chúng ta có thể giữ trong khối óc ấn tượng rõ ràng vàchính xác những việc xảy ra trong cõi vô hình khi chúng ta sang qua đó. Những ấn tượng này tạo những giấc mộng hợp lý, được cấu kết mạchlạc.11
    • tiên triDo một phương pháp mà giác thức chúng ta chưa giải thích được, chúng ta có thể thấy được những việc xảy ra ở tương lai trong lúc ngủ vàchuyển các điều nghe thấy ấy sang qua giác thức.Khi chúng ta đứng trên một ngọn đồi nhìn hai chiếc xe lửa chạy ngược chiều trên một con đường, chúng ta có thể biết được chúng sẽ đụngnhau vào giờ phút nào, tuy hành khách trên xe không biết chi về tai nạn sắp xảy ra.Trong cõi vô hình, chúng ta có thể ở trong một vị trí tương tự để quan sát các sự việc và biết trước được sự diễn tiến của chúng.sự liên lạc với siêu thứcKhi chúng ta thanh lọc thân thể, khối óc và thần kinh hệ của chúng ta đến mức chúng thông cảm được với siêu thức, một năng khiếu sẽ phátsinh: ấy là nhãn thông. Năng khiếu tâm linh này là kết quả của các khả năng cá nhân. Ðó là quyền năng của con người mà ta không thể lầmlẫn với đồng bóng được. Một người đồng chỉ chuyển tư tưởng của kẻ khác, còn người nhãn thông vận dụng một khả năng riêng của mình.Có hai phương thức khai mở nhãn thông. Một phương thức được gọi ở Ấn Ðộ là Hatha Yoga hay "Hợp nhất bằng trí lực" [9]. Với phương thứcnày, nhờ những động tác thích hợp, xác thân trở nên an tĩnh cho đến đỗi các giác quan trở nên suy nhược và bất động. Phương thức này chỉchú lực vào xác thân mà không nghĩ đến sự trau luyện tánh tình nên chỉ khai mở được nhãn thông cổ sơ [10] mà thôi.Phương thức thứ hai là Raja Yoga (Hợp nhất đế vương) [11]. Phương pháp này tinh luyện trí tuệ, tình cảm và bản chất tâm linh. Khi sự tinhluyện đến một mức nào thì nhờ một sự tập trung hùng dũng, người ta có thể rút tâm thức ra khỏi khối óc để đưa vào cõi vô hình. Phương thứcnày mở nhãn thông siêu đẳng [12].chương VICơ Cấu Của Nhãn Thông Cổ Sơnhãn thông ở châu atlantideTheo niên giám huyền môn, trước đây nhiều ngàn năm, có một lục địa rất lớn tại Ðại Tây Dương, ấy là Châu Atlantide. Châu này rất phồnthịnh với các cánh đồng mênh mông, nhiều đô thị phát đạt và những đồng lúa, vườn nho phấp phới dưới ánh mặt trời. Văn minh của Châu nàycao hơn nền văn minh của chúng ta ở một vài phương diện. Nhưng tất cả đều bị hủy diệt và chôn sâu dưới đáy biển vì sự bất công và tàn bạocủa nhân dân lúc bấy giờ.Theo sử liệu, nhân loại lúc ấy rất năng linh và liên lạc với cõi vô hình mật thiết cho đến đỗi đối với họ, cõi này như là một với cõi trần. Nhưngtrí hóa họ kém cõi, khối óc họ không được phát triển như bây giờ. Họ buông trôi theo dục vọng, tình cảm ồ ạt chứ không biết lý luận, suy tư.Dân tộc Át Lăn năng linh như thế nào và hành động theo đường lối nào ?những trung tâm năng linh ở xác thânChúng ta biết thân thể con người có hai thần kinh hệ: hệ não tủy [13] gồm não bộ, tủy sống và các dây thần kinh, và hệ giao cảm [14] gồmnhiều sợi thần kinh và nhất là hai dây thần kinh có nhiều hạch nằm hai bên cột xương sống. Hệ này gồm nhiều tùng [15] do các dây thầnkinh rất nhỏ tụ họp kết thành. Trong các tùng, tùng Thái dương [16] được biết nhiều hơn cả.Ðiều mà các nhà giải phẫu không biết các tùng này trước kia là điểm giao liên giữa thể xác và thể tình cảm (thể vía). Nơi người Át Lăn, cáctùng này và cả hệ giao cảm rất phát triển, vì thế, họ nhận được các rung động của cõi vô hình và được năng linh. Tâm thức của người Át Lănđược tập trung vừa vào hệ giao cảm, vừa vào khối óc cục mịch vì thế chẳng những họ năng linh mà còn giác thức được những điều thuộc vềtiềm thức của chúng ta bây giờ. Tuy nhiên, những cảm giác của họ về cõi hữu hình hay vô hình mập mờ, trì độn không có những chi tiết màmột người nhãn thông ngày nay có thể thấy rõ ràng nhờ sử dụng được nhiều trung tâm khác liên hệ đến nhãn thông và hệ não tủy.sự tăng trưởng của trí năng [17]Từ thời Át Lăn đến nay, nhiều thế kỷ đã trôi qua, khối óc lớn thêm và vi diệu hơn, đồng thời nhiều hoạt động của hệ giao cảm lần lần trở nêntự động và sang vào lãnh vực tiềm thức. Sự thay thế các cảm xúc năng linh mập mờ bằng trí lực [18] là một bước tiến hóa và diễn tiến trongmột thời gian dài. Cho đến ngày nay, một thời gian gần một triệu năm sau thời cực thịnh của văn minh Át Lăn đã trôi qua, mà một số đôngngười chưa mở trí lực được bao nhiêu nên những vết tích của năng linh xưa vẫn còn.Vì vậy, hiện nay, một số người có nhãn thông nhưng trí hóa họ kém hơn nhiều người khác. Ở họ, tình cảm lấn áp trí năng. Họ chưa tiến hóanhiều hơn dân tộc Át Lăn nhưng sau vài trăm kiếp luân hồi, trí tuệ của họ sẽ chiếm ưu thế và những cảm xúc năng linh trì độn cũng sẽ đượcthay thế bằng quan năng trí thức.Ngoài số người này, đa số nhân loại tiến hóa đều đặn và không còn liên hệ với cõi vô hình nữa nhờ trí tuệ đã được tăng trưởng từ kiếp nàysang kiếp khác. Việc này giải thích vì sao hiện nay số người năng linh rất ít tuy thỉnh thoảng chúng ta còn nghe nói có người biết trước đượcnhững tai nạn hay việc đau buồn sắp xảy ra.thời kỳ chuyển tiếpChúng ta đang ở vào một thời kỳ chuyển tiếp. Trong thời kỳ này, sự khai mở trí thức chiếm ưu thế và chúng ta không chấp nhận nhãn thôngcổ sơ nữa (ngoại trừ một vài trường hợp rất hiếm), nhưng chúng ta chưa mở được nhãn thông siêu đẳng. Tuy nhiên, thì giờ khai mở nhãnthông siêu đẳng sắp đến cho một số đông người vì khối óc và tủy sống đã phát triển đến một mức khá cao. Trí tuệ và sự tự chủ của họ cũngđủ sức vững vàng để giúp họ giải quyết những vấn đề sẽ đặt ra ở giai đoạn tiến hóa mới.Chúng ta có thể tiến nhưng cũng có thể lùi. Chúng ta tiến khi nào chúng ta cố gắng khai mở các năng khiếu tâm linh siêu đẳng, trái lại chúngta sẽ lùi nếu chúng ta đánh thức trở lại nhãn thông cổ sơ. Thường, người ta tự hỏi những người lăn xả vào các công phu luyện tập với mộtniềm tin vững chắc, họ biết chăng hầu hết các phương pháp thông dụng ở Âu Mỹ đều có tính cách lạc hậu và ngăn cản bước tiến của chúng ta? Lẽ tất nhiên là những công phu luyện tập xác thân có phần dễ dàng và có kết quả nhanh chóng hơn các phương pháp khai mở nhãn thôngsiêu đẳng. Nhưng đây không phải là vấn đề dễ dàng hay nhanh chóng mà vấn đề tiến hóa thật sự.các trung tâm khácNgoài những trung tâm của hệ giao cảm, còn có những trung tâm khác nữa đôi khi cũng được dùng để mở nhãn thông cổ sơ. Học khoa sinhlý, chúng ta biết rằng mỗi giác quan của chúng ta như mắt, tai, v. v. . . được một hay nhiều dây thần kinh liên kết với một trung tâm tươngứng ở trong óc. Ðiều người ta ít biết hơn là các trung tâm ấy có một đối phần của thể vía [19].Khi một tia sáng lọt vào võng mạc của mắt, thì những rung động phát sinh và được dây thần kinh thị giác chuyển mau như chớp vào óc, nơiđây chúng kích thích một số tế bào xám. Sự diễn tiến không ngừng tại đây vì các rung động gây ở não bộ sẽ tạo những rung động khác ởtrung tâm tương ứng của thể vía, nhờ đó ta mới cảm xúc được ánh sáng và màu sắc. Mọi cảm xúc đều nhận trước tiên ở thể vía rồi mớichuyển sang thể xác, và ý thức các cảm xúc này trong não bộ tùy khả năng đáp ứng của nó đối với các rung động của thể vía. Lẽ tất nhiên làsự truyền đạt này được xảy ra như chớp nhoáng.Như vậy, mỗi giác quan có một trung tâm tiếp nhận ở khối óc và một trung tâm tương ứng ở thể vía, nhưng các trung tâm này không phải làgiác quan của thể vía mà chỉ là những trung tâm trung gian giữa não bộ và tâm thức. Tuy nhiên, với công phu luyện tập (mà chúng ta sẽ đềcập ở chương sau) người ta có thể dùng chúng như những giác quan thô sơ trong thể vía để thu nhận một ít rung động của cõi vô hình. Nếucác rung động này được chuyển vào não bộ với cách bất thường thì một ít nhãn thông cổ sơ phát hiện.12
    • nhãn QUAN thứ haiÐiều này giải thích nhãn quan thứ hai của dân sơn cướcmiền Ecosse và một vài dân tộc Celtes khác. Ở thể víanhững người này, các trung tâm cảm xúc tương ứng vớimiền thị giác của óc, phát triển đến đỗi chúng được dùngchẳng những làm cơ quan trung gian giữa não bộ và thể víamà còn để nhận ở thể này những rung động của cõi vô hìnhvà chuyển sang não bộ dưới hình thức hình ảnh.Và vì các biến cố sắp xảy ra có thể thấy ở cõi vô hình cảtuần hay cả tháng trước, người nhãn thông khi nhận đượcmột hình ảnh liên hệ thì giữ ấn tượng ở não bộ và biết đượcviệc tương lai.những giáo lý lỗi thờiNhững cách thức kích thích các trung tâm giao cảm và giácquan để khai mở nhãn thông cổ sơ được nghiên cứu rất tỉ mỉở Ấn Ðộ và được gọi là Hatha Yoga. Có thể những cách thứcnày là di sản của Châu Atlantide, bởi vì người Dravidiens ởẤn Ðộ thuộc gốc Át Lăn. Dù giáo lý ấy bắt nguồn từ đâucũng vậy, nó được truyền xuyên qua nhiều thế kỷ ở mộtnước mà phong tục không bao giờ thay đổi và không hợp vớidòng tiến hoá. Người nào theo cách thức ấy là quay nhìn dĩvãng lỗi thời thay vì hướng về tương lai huy hoàng đang chờđợi mọi người.sự cẩn thận thuở xưaDù sao thuở xưa, cách thức này được dạy cho từng đệ tử vàchính thầy phải theo dõi công phu luyện tập chặt chẽ đểtránh đều sai lệch. Ðệ tử luôn luôn ở bên cạnh thầy để đượcthầy dìu dắt từ bước một. Ở Tây phương không có sự cẩnthận ấy; thường người ta chỉ mua một quyển sách và tậptheo đó là đủ rồi. Như vậy làm sao tránh được những tai hạibất ngờ ?Về công phu luyện tập, cách tập thì nhiều và không phải aimuốn tập cách nào cũng được. Ngày xưa, thầy chọn nhữngđiều hạp với tánh tình và sức khoẻ của đệ tử để tránh sự hưhoại các cơ năng rất tế nhị của xác thân.13
    • Hơn nữa, người Ấn Ðộ còn có sự truyền thống và một thứ từđiện riêng về xác thân mà người Âu Mỹ không có. Trải quanhiều thời đại và thế kỷ, hạng thượng lưu Ấn Ðộ không dùngthịt, không uống rượu. Vì vậy có nhiều cách thức công phuhạp với họ nhưng rất nguy hiểm đối với xác thân ô trượcđược nuôi dưỡng bằng rượu thịt. Ðiều này không mấy ai biếtở Tây phương, vì vậy mới có nhiều trường hợp suy nhượcthần kinh, điên cuồng hay chết chóc.vài trường hợp nguy hiểmMột nhà huyền môn giảng đạo ở Mỹ cho biết trong thời gianchu du thuyết pháp của ông, ông ghi nhận hai mươi haingười trở nên đau ốm, bệnh tật vì luyện tập theo nhữngcách thức tai hại mà tôi sẽ nói trong chương sau.Một số người tập thở theo các quyển sách rẻ tiền nên bị đauphổi hay thổ huyết.Nhiều người hủy hoại vĩnh viễn sức khoẻ của mình bằngcách quá căng thẳng hệ thần kinh.Trong vài trường hợp, trí não bị suy nhược, sớ thịt không cònsức dẻo dai, chịu đựng.Trong vài trường hợp nữa, màn lưới bảo vệ bị rách nên conngười bị ám ảnh hay quấy nhiễu bởi các vong linh hung tợn.Các tai hại đó khiến ai cũng đau lòng. Nếu các người ấyđừng quá nóng nảy, đừng muốn trở nên năng linh quá sớmvà chịu khó nhọc theo một con đường dài hơn nhưng chắcchắn hơn nhằm đạt nhãn thông siêu đẳng, thì họ sẽ khoẻmạnh, sung sướng chớ đâu có trở nên đau ốm, tật nguyềnnhư vậy. Hơn nữa, dù có mở nhiều quyền năng đi nữa, cácquyền năng này cũng chỉ kéo dài trong một đời người màthôi vì cách luyện tập đó không vượt phạm vi thể xác. Tráilại, nhãn thông siêu đẳng của con người bên trong khôngsao mất được. Câu ngụ ngôn sau đây đúng biết bao: "Sựminh triết xây dựng cho tương lai, còn sự vô minh thì bằnglòng với tòa nhà bằng cát".Đồng cốt và sự truyền cảm thụđộngtrích trong Những Phương Pháp Phát Triển Tâm Linh14
    • MỘT ĐẶC ĐIỂM VẬT CHẤTNgười nào muốn ngồi đồng phải có khả năng xuất ra khỏixác; thể xác y còn phải có một đặc điểm khác là sự kết hợplỏng lẻo giữa các phần tử dĩ thái và các phần khác của nó.Đặc điểm nói trên thường có từ lúc mới sanh, nhưng nó cũngcó thể được khai mở thêm ở những nơi được gọi là “Câu lạcbộ phát triển”.Nó không chứng tỏ rằng người có nó tiến cao hơn mọi ngườikhác. Thường thì trường hợp trái lại xảy ra : khả năng lênđồng là dấu hiệu một linh hồn kém tiến hóa mặc dù có vàingoại lệ.Lý do là khả năng nầy không vượt qua phạm vi thể xác : khithể xác có một vài đặc điểm cần thiết thì người ta có thểngồi đồng. Nó không đòi hỏi một tánh tình thanh cao haymột cố gắng nào về sự trau luyện tinh thần. Bản chất thanhcao của con người không được lưu ý.Nhưng người ta nghĩ sai rằng khả năng ngồi đồng là mộtbằng chứng của sự phát triển tâm linh. Nhiều người còn hiểurằng : tin ở các vong linh và ở đời sống bên kia của tử là dấuhiệu của sự phát triển cao quí ấy, rằng chấp nhận nhữnggiáo lý vô vị ở các buổi nhập đồng là chứng tỏ một sức mạnhtinh thần còn say mê những hiện tượng này nọ là sự mộđạo.NHỮNG ĐIỆN TÍN PHI PHÀMXem sự lên đồng như là một tôn giáo và kính trọng lời lẽ của các vong linh do đồng cốt chuyển lại như là những giáo lý cao siêu thì khôngkhác nào quì ở một trung tâm vô tuyến Marconi để nghe những điện tín chuyển đến từ một cõi xa xăm và tôn kính các điện tín ấy như làthông điệp của trời. Thái độ ấy không hợp lý. Trong hai trường hợp, lời lẽ vẫn phát xuất từ một người thường, có khác chăng là một đàng, nóđược chuyển đến do máy móc, còn một đàng do xác đồng.Việc một người chết dùng xác đồng giống như việc ta dùng điện thoại : sự kiện không có tánh cách tâm linh gì cả. Chúng ta có thói quen gọingười vừa bỏ xác thân là “vong linh”. Thói quen nầy gây nhiều sự hiểu lầm khiến ta tôn sùng và tin tưởng người chết quá mức. Ngay bây giờ,chúng ta cũng là những linh hồn, và sau khi từ trần, chúng ta chỉ mất thể xác thôi chứ chúng ta vẫn y như trước.Nếu trong lúc sanh tiền, anh Ất ăn nói dài dòng, thì chết anh cũng thế. Anh có muốn nhờ miệng đồng cốt để giảng đạo đi nữa thì lời lẽ củaanh cũng không có giá trị gì hơn lúc anh còn sống.Chúng ta bao trùm cái chết và những điều ở bên kia cửa tử bằng một bức màn bí mật và tỏ một thái độ kính trọng. Việc ấy không có ích chicả. Khi một người đồng thốt một điều gì, ta nên đón tiếp như lời một bạn quen, có thế thôi.TRINH NỮ DÂNG HƯƠNGĐồng cốt là một phương tiện liên lạc xưa nhất và dễ nhất giữa cõi trần và cõi vô hình. Lịch sử và các sự nghiên cứu huyền môn xác nhận đồngcốt đã có trên hai ngàn năm nay. Người có huệ nhãn khi quan sát ở quá khứ, trong những đền thờ vĩ đại của Châu Atlantide, của Ai Cập hayHi Lạp ngày xưa thì các Trinh nữ dâng hương, vũ nữ và đồng nữ hiện ra trong những xác thân trinh khiết trước những bàn thờ tôn nghiêm vàcác tín đồ yên lặng và tin tưởng, để chuyển lại lời lẽ quí báu của các Đấng Thánh linh.Nhưng hoàn cảnh hiện tại khác hẳn hoàn cảnh ngày xưa. Trước kia, các trinh nữ đó thuộc những gia đình quí phái và được nuôi dưỡng trongcác đền thờ thanh khiết, linh thiêng. Họ ăn những thức ăn chọn lọc và được ngừa những ảnh hưởng và tư tưởng xấu xa. Ðược chăm nom cẩnthận như vậy, họ tránh được mọi tai hại cho họ, đồng thời nói lên được những giáo lý cao siêu do các bậc Chưởng giáo nhập vào truyền dạy.Việc rời bỏ xác thân để một vị cao cả sử dụng nó không phải là một điều nguy hại. Sự thực thì có những nhà huyền môn và các bậc điểm đạolàm như vậy khi họ biết rõ vị nào sẽ sử dụng xác thân của họ. Trong lúc họ rời khỏi xác thân, họ ý thức được những điều xảy ra. Họ còn có dịpđứng bên vị Chưởng giáo để nghe các lời chỉ dạy.15
    • nguy hại của đồng cốt Hiện nayViệc sử dụng đồng cốt hiện nay gây nhiều tai hại khiến các nhà huyền môn khuyến cáo nên xa lánh. Nguyên nhân các tai hại đó là điều kiệnsinh sống bẩn thỉu, nhớp nhúa của đồng cốt. Họ không được tiến hóa đến mức có thể chọn những vị cao cả cho nhập vào xác mình. Khi họ rờithể xác, họ mê và không còn hoạt động được. Tâm thức của họ vì không được luyện tập nên phất phơ như trong giấc mộng với những tưtưởng quen thuộc hằng ngày. Trong lúc đó, một vong linh nhập vào xác trống và giảng dạy trước một cử tọa kính cẩn. Ðôi khi những vong linhđược gọi là "kẻ dìu dắt", có mặt và cố gắng che chở đồng cốt. Tuy nhiên, các vong linh ấy cũng tầm thường như chúng ta chứ không phải toànnăng hay toàn tri để có thể bảo vệ kiến hiệu.Nếu chúng ta biết rằng ở cõi vô hình (nhứt là ở các tầng thấp mà các đồng cốt thường tiếp xúc), có một số vong linh đàn ông, đàn bà bất hảo,thì chúng ta đừng ngạc nhiên khi một vong linh du đảng, thô bỉ, trụy lạc toan chiếm xác thể người đồng, mặc dầu có sự ngăn trở của vonglinh dìu dắt. Kết quả thể xác người đồng bị hành hạ và trở nên ô uế.Dù vong linh có thanh cao hơn, sự xâm chiếm ấy cũng không tốt vì mấy ai không còn ích kỷ và dục vọng.những nơi ô uếChúng ta hãy đến dự một buổi lên đồng phải trả tiền vào cửa và nhìn xem cảnh vật chung quanh. Trong các người hiện diện, ít ai học rộng vàthương người, họ đến vì tính tò mò hay để thoả mãn một dục vọng cá nhân. Họ thường ăn thịt, uống rượu, lắm khi không được sạch sẽ nênphát ra những hôi hám ô uế. Người đồng cũng không cử rượu thịt nên từ điện của họ rất dơ bẩn. Như vậy, các bậc tiên thánh làm sao có thểsử dụng được thể xác của y ? Thể xác của y như một bộ quần áo dơ, làm sao một người sạch sẽ có thể mặc vào ?Do đó, những giáo lý do đồng cốt thốt ra không có giá trị, vì các nhân vật quan trọng không đến nhập, dầu nơi đó có mặt thân nhân của họ.Kết quả là những vong linh tầm thường đến và rất hãnh diện xưng vị này, đấng nọ để truyền dạy những điều vô vị.những điều kiện lý tưởngNếu các điều kiện trên được thay đổi, nếu các người đến dự gồm các người trong sạch, vị tha và có khuynh hướng tâm linh, nếu người đồngcốt đừng ham mê thú vui vật chất, tinh lọc tư tưởng và giữ gìn thân thể sạch sẽ thì kết quả sẽ tốt đẹp hơn nhiều. "Văn Phòng Julia" do cố W.T.Stead thành lập đã cố gắng nhiều trên phương diện này.Bao giờ các điều kiện còn bê bối như hiện nay, đồng cốt sẽ mất hết phẩm giá và trở thành nô lệ các tập quán đê tiện, bị loạn óc hoặc điêncuồng. Nếu khoa thần linh muốn có một địa vị quan trọng trong giới tôn giáo và khoa học, nó phải nhận định khuyết điểm đó và huấn luyệnđồng tử từ lúc nhỏ đừng để chúng bị lợi dụng do những người dốt nát, ích kỷ, chỉ biết chạy theo những hiện tượng có vẻ lạ đối với phần đôngnhưng không có một giá trị tâm linh nào.sự hiện hình làm suy yếu thần kinhSự hiện hình không nên được khuyến khích bất kỳ với một lý do nào vì nó gây tai hại cho sức khoẻ và cả cho sinh mạng của đồng cốt. Lý do làkhi chất dĩ thái được rút ra khỏi thể xác để hiện hình thì luồng sinh lực nuôi dưỡng thể xác bị bớt nhiều làm cho nó kiệt sức. Các bộ phận củanó đều bị xáo trộn nhất là quả tim, bộ tiêu hóa và thần kinh hệ. Bộ này bị căng thẳng và suy yếu đến đỗi đồng cốt phải dùng những chất kíchthích. Do đó, một số người trở nên nghiện rượu.sự ô nhiễmKhi chất dĩ thái của thể xác được một vong linh dùng để hiệnhình, chất ấy sẽ thu hút một phần từ khí của vong linh đó vàthu nhận ít nhiều các rung động của y. Nếu vị ấy dâm dật,xảo trá, chất dĩ thái bị ô nhiễm, và khi nó được hoàn lại chođồng cốt, nó vẫn giữ ảnh hưởng nguy hại đó. Vì vậy, chúngta cần tránh sự hiện hình dưới mọi hình thức.Các người dự những buổi họp này cũng bị rút một ít chất dĩthái của mình để phụ với đồng cốt và vì thế họ cũng bị ônhiễm phần nào.sự ám ảnhNếu một buổi lên đồng được quan sát bằng thần nhãn, ngườita sẽ thấy vong linh đến dự rất đông đảo. Một vài vong linhnhập vào đồng cốt, còn những vị khác thì tìm cách ảnhhưởng cử tọa. Lắm khi, một vong linh xé rách được màn lướibảo vệ như nói ở chương trước và từ đó có thể lộng hành đốivới nạn nhân bằng cách ám ảnh y và gây cho y đủ thứ đaubuồn.Một khi màn bảo vệ bị xé, sự bảo vệ thiên nhiên không cònthì con người dễ bị ám ảnh bởi những vong linh xấu xa. Các16
    • vong linh này muốn trở lại cõi trần sống một đời sống vậtchất để thoả mãn những thèm khát của họ nên đôi khikhông còn chút lương tâm nào đối với nạn nhân. Vì vậy, mộtngười bị xé rách màn lưới là một người rất vô phước. Trongtrường hợp màn lưới không rách, một vong linh cũng có thểđể ý đến một người nào và theo y về nhà để phá rầy y đủcách. Ðiều này sẽ nguy hại nhiều hơn khi nhà có con nhỏ, vìtrẻ con dễ bị ám ảnh.Bởi thế, nhà huyền môn không phản đối việc sử dụng đồngcốt nhưng cần nêu những tai hại của sự lên đồng trongnhững điều kiện thê thảm hiện nay. Các buổi họp riêng ítnguy hiểm hơn vì cử tọa được chọn lọc, tuy nhiên, nguy taivẫn còn. Lý tưởng là áp dụng các điều kiện của thời Trinh nữdâng hương.Vai trò ông đồng bà cốt đối với lịch sửAi? - Ông đồng bà cốt. • Cái gì? - Tìm về quá khứ của một người hoặc một vật. • Lúc nào? - Từ thời xa xưa đến nay. • Bằng cáchnào? - Nhờ phép đo tâm thần. • Ở đâu? - Ở bất cứ đâu. • Vì sao? - Để làm sáng tỏ một số vấn đề khó hiểu trong lịch sử và đểgiúp các nhà khảo cổ học. Lúc nào tôi có thể gặp được người bạn đời của tôi? Tôi sắp có việc làm chưa?…Đó là những câu hỏi mà những người có tài thiên nhãn phải nghe suốt ngày trong các phòng tư vấn. Phải chăng các nhà thiên nhãn quả thựccó khả năng thiên phú ấy? Ta cần gặp họ để được yên tâm hơn về mọi chuyện cả trong quá khứ và tương lai, hy vọng được nghe những điềuta hằng mong ước…. Chân dung biếm hoạ về nhà thiên nhãn này do một người hoài nghi phác hoạ ra. Ông ta thường cường điệu hoá bằngcách nói rằng những người có tài thiên nhãn nói về những biến cố đã qua và thường xảy ra bất thần do bạn gây ra một cách vô thức… Bạnhãy chờ xem! Khi các nhà thiên nhãn mô tả nhân cách của bạn, ta có thể thấy rằng họ là những nhà tâm lý học khôn khéo, những người quansát chính xác, có trực giác tốt.Thường thường các câu hỏi được gửi đến nhà thiên nhãn đều liên quan đến tương lai mà khả năng thiên nhãn rất khó xác định, thậm chí khóthuyết phục nữa vì có nhiều ý kiến phản bác và vì khoảng thời gian cần thiết để thực hiện các biến cố đã được báo hiệu trước. Ngoài ra còn cómột hình thái thiên nhãn chẳng quan hệ gì đến những vấn đề trên của lịch sử và cho phép tái hiện nhiều cảnh tượng đã bị biến mất, làm chocác nhà khảo cổ học thích thú… Đó là phép đo tâm thần…Đối diện với lịch sửThuật ngữ Phép đo tâm thần do một người Mỹ tên là J.R.Buchanan đặt ra vào năm 1849, gồm hai từ gốc Hy Lạp (mesure de lâme) có nghĩalà thước đo tâm hồn. Người ta không đề cập đến tâm hồn của các đối tượng được nghiên cứu nhưng đó là cảm giác của những người quá cốđã giữ được trong suốt cuộc đời của mình và nhà thiên nhãn đã cảm nhận được.Nghệ thuật tiên đoán này không phải mới phát sinh từ hôm nay, cũng không phải từ ngày hôm qua… mà đã phát sinh từ rất lâu! Người ta đãtìm thấy một trường hợp tiên đoán trong Kinh thánh, trong cuốn Tông đồ công vụ (đoạn XXI, câu 11) tiên tri Agqbus cầm lấy dây thắt lưngcủa thánh Phao-lô rồi tuyên bố rằng người nào đeo dây thắt lưng này sẽ bị nộp mình cho những kẻ đa thần giáo ở Jérusalem… Sự việc xảy rađúng như vậy. Phép đo tâm thần này hướng về tương lai, đó là mặt ứng dụng khác của khả năng thiên phú này.17
    • Trong cuốn sách của mình nhan đề Siêu tâm lý học nhập môn xuất bản năm 1973, Tischer đã định nghĩa Phép đo tâm thần như sau: Phép đotâm thần là một công việc mà bằng con đường bình thường, con người cảm nhận được, sờ mó được; nó cung cấp cho ta một cách chi tiết vềquyền sở hữu của một vật hoặc một chi tiết về một cá nhân đã thuộc về quá khứ.Định nghĩa này giới hạn phép đo tâm thần vào một đối tượng và đã quên mất một vài phương tiện của khả năng thiên phú; chẳng hạn nhưphép đo tâm thần về nơi chốn mà nhà thiên nhãn tiếp nhận cảm giác, hình ảnh của quá khứ mà ông phát hiện ở một địa điểm nào đó, nơi xảyra câu chuyện. Đó là trường hợp do Jean Prieur đã làm thí nghiệm. Ông đã dẫn một nhà đo tâm thần đến chợ Bác Ái nơi bị hoả hoạn phá huỷvào năm 1897 và đã làm chết 130 người. Người ta tìm thấy giai thoại này trong tác phẩm Nhớ lại các sự kiện. Jean Prieur và nhà thiên nhãnLionel Jackel đi đến nhà nguyện dâng hiến cho Đức Bà An Ủi được dựng lên tại nơi xảy ra thảm hoạ. Lionel Jackel chưa từng biết nơi xảy ra tainạn và Jean Prieur đã cẩn thận dẫn ông bước lên bậc thềm nhà nguyện bằng cầu thang bên trái để tránh cho nhà đo tâm thần không nhìnthấy tấm bảng tưởng niệm thảm kịch. Trích dẫn lời do nhà tâm thần: Hai bàn tay tôi nóng bỏng… Tôi cảm thấy chân tôi rung động… Tay tôicàng về sau càng nóng hơn… Mùi than hồng cháy dở. Có cái gì đó sập xuống. Một sức nặng lớn, một cú đánh mạnh vào trán tôi…. Càng lúc tôicàng không thở được nữa… Có tiếng người ta đánh nhau. Nỗi đau bị khổ hình, tra tấn, khiếp sợ. Tôi cảm thấy thân xác tôi bị những nỗi đauấy… Có mùi thịt người bị đốt cháy… Các chi tiết này đúng như sự thực và đó chỉ là một đoạn trích nhỏ của phép đo tâm thần đầy ngạc nhiênnày. Hầu như tất cả các giác quan của nhà thiên nhãn đều đã nhập cuộc: thính giác, xúc giác, thị giác, khứu giác… Người ta có cảm tưởng lànhà đo tâm thần đã từng chứng kiến thảm cảnh, đã từng tham dự như là một diễn viên chính. Ông không cam lòng chỉ làm một nhà quan sát.Một nhà đo tâm thần người Anh tên là Kensett Style giải thích rằng: khi ông bắt đầu thí nghiệm phép đo tâm thần, ông thấy hết mọi việcgiống như là ông đang ở trên tháp cao nhìn xuống. Một ngày nọ, ông thấy mình biến thành một người mà ông vừa mô tả và ông không cònđược nhìn ngắm các cảnh vật như người của thế kỷ 20, nhưng với đôi mắt của người sống vào thời đại ông đang tìm hiểu.Một trường hợp khác, Yaguel Didier đã nhiều lần làm việc trên các bức ảnh có phong bì niêm kín. Tài thiên nhãn này được nhắc đến trongcuốn sách cuối cùng của ông. Các cuộc thử nghiệm phép đo tâm thần như là một cuộc gặp gỡ thực sự với các nhân vật đã qua trong lịch sử:gặp gỡ, chuyện trò, tin cậy lẫn nhau và còn kết bạn tâm giao với nhau nữa. Tuy nhiên thật khó đưa ra lời kết luận là phép đo tâm thần thayđổi tuỳ theo đối tượng và nhà thiên nhãn.Thầy phù thủy Ba LanNếu có một yếu tố cần thiết để phép đo tâm thần đạt kết quả tốt thì yếu tố đó là nhà tâm thần phải có khả năng thiên phú. Các nhà thiênnhãn thường không phải là những người miệt mài với môn học này mà chủ yếu là do khả năng thiên phú của họ. Các chuyên gia thực hànhmôn học này rất hiếm. Jean Prieur khám phá ra rằng nhiều nhà đo tâm thần không biết rằng chính mình lại có khả năng thiên phú ấy ví dụnhư: Lionel Jackel hoặc Eric Vertuel… Đơn giản chỉ vì không bao giờ người ta yêu cầu họ thử khả năng của mình! Một số nhà đo tâm thần nổidanh và có rất nhiều giai thoại kỳ lạ về họ…. Như trường hợp ông đồng Ossowiecki (1877-1941) có biệt danh là “thầy phù thuỷ Ba Lan Ông đãgặp gỡ các nhà siêu tâm lý học người Pháp là một ví dụ như Charles Richet và Gustave Geley. Charles Richet là người đã được giải thưởngNobel về sinh lý học và là Chủ tịch Viện Siêu tâm lý học quốc tế vào năm 1930, còn Gustave Geley là thầy thuốc nổi danh khắp thế giới và làGiám đốc của Viện này. Họ đã đề nghị với ông đồng Ossowiecki một loạt các thí nghiệm và các cách phòng bị thật cẩn thận. Charles Richetthuật lại: Vào ngày tôi khởi hành đến Varsovie, nữ Bá tước Anna de Noailles gửi đến Paris cho tôi ba bì thư niêm phong kín mà tôi hoàn toànkhông biết nội dung và tôi đánh chung một cách tình cờ từ 1 đến 3. Tôi đưa cả ba phong bì đó cho ông Ossowiecki và bảo ông chọn một cái.18
    • Ông chọn phong bì số 3 và tôi hẹn ông ngày mai sẽ đến nhận kết quả. Ông cầm lấy phong bì, vò bóp một cách hăng say khá lâu (khoảng 45phút). Ông cho biết rằng đó là phong bì của bà Noailles và ông xác định rõ thêm “Trong phong bì này có một vài câu thơ của thi hào ngườiPháp, tôi đoán là của Rostand… trích một vài câu trong bài thơ nổi tiếng Chantecler”. Trong đó có những câu thơ về ánh sáng và bóng tối, cócả một đôi điều về con gà trống nữa. Rồi nửa giờ sau, ông lại nói: “Các ý tưởng nói về đêm tối và ánh sáng được viết trước rồi tên củaRostand”. Người ta bóc thư ra. Bà Anna de Noailles đã viết trong thư, “Bây giờ đang là ban đêm. Ánh sáng thật đẹp”. Nữ thi sĩ chép lại mộtcâu trong bài Chantecler, thi phẩm của Edmond Rostand được trình diễn năm 1910, trong đó nhà soạn kịch có đề cập đến con gà trống. Giáosư Poniatowski và giáo sư Wolkowski đã tiến hành những cuộc nghiên cứu về Ossowiecki. Vị giáo sư thứ hai này chỉ chép lại những việc làmcủa Ossowiecki và không xác minh những lời ông nói. Tuy nhiên nhiều việc làm trong phép đo tâm thần của ông đã được chứng thực.Du hành thực sự với thời gianSau khi Ossowiecki qua đời, người ta thấy các di tích không thể chối bỏ về lễ hoả táng trong các lớp đất có niên đại cách đây 25.000 năm.Nhờ các phép đo tâm thần của mình, Ossowiecki đã thực sự du hành trong quá khứ… ông đã mô tả địa điểm, thái độ của mọi người chungquanh ông. Ngược lại, nếu ông mô tả được cử chỉ của họ thì ông lại không nghe được những lời họ nói. Về vấn đề này, người ta chỉ ghi nhậnbản thân các nhà thiên nhãn khó lòng từ chối, khó lòng giải thích khả năng thiên phú của họ, ít nhất bằng phương cách nào đó để làm hàilòng các nhà nghiên cứu. Người này thấy, người kia nghe và ngay cả ngửi được mùi vị nữa…Lionel Jackel, một nhà thiên nhãn đã cộng tác lâunăm với Jean Prieur giải thích rằng: trước khi bắt đầu công việc, tôi phải tập trung tư tưởng vào đối tượng cần tìm hiểu, tôi chú ý đến con mắtthứ ba. Bấy giờ tôi đang ở trong trạng thái chập chờn nhập đồng. Một chân tôi đứng trong thế giới vật thể và chân kia trong thế giới tinh tú.Jean Prieur còn kể thêm rằng mỗi lần Lionel Jackel tiến hành thực hiện đo tâm thần, toàn thân ông trở nên đỏ rực, máu dồn lên đầu. Các tàithiên nhãn khác có liên quan đến khảo cổ học càng làm cho chúng ta ngạc nhiên nhiều hơn và được thực hiện do những người không có tài đotâm thần. Đó là trường hợp của Goodman mà Rémy Chauvin làm nổi bật trong tác phẩm của mình: Chức năng của phép đo tâm thần. Năm1971 người kỹ sư Mỹ trẻ tuổi này băn khoăn về hai giấc mơ bất thường: ông thấy mình thực hiện các vụ khai quật cùng với các nhà khảo cổhọc khác trong một vùng hoang vắng và đào lên được các bộ xương người, xương có màu đen. Trong giấc mơ thứ hai, ông đứng trước mộtbản đồ địa chất rất chính xác và người ta chỉ cho ông một nơi đặc biệt giáp biên giới Arizona và Tân Mễ Tây Cơ. Bấy giờ ông nhờ AronAbrahamsen – một ông đồng có khả năng giải thích được các giấc mơ. Abrahamsen viết thư báo cho Goodman biết rằng giấc mơ của ông làlời báo trước về vấn đề khai quật mà Goodman sắp thực hiện trong vùng Arizona và ông sẽ phát hiện ra di tích của những người khai phávùng đất này vào thời điểm còn cổ xưa hơn niên đại do các lý thuyết thời bấy giờ đưa ra. Trong lúc trao đổi thư từ như thế, Abrahamsen môtả quang cảnh khai quật, các lớp đất đá khác nhau mà các nhà khảo cổ học sẽ tìm thấy sau này. Rémy Chauvin thuật lại một cách thán phụccuộc nghiên cứu khảo cổ này: Lời tiên báo của Abrahamsen liên quan đến bản chất địa chất của vùng đất rất chính xác. Dự báo về sự pháthiện các dụng cụ cũng chính xác, chỉ sai về một số đồ gốm (Abrahamsen báo trước là những mảnh đồ gốm); còn lời tiên báo tìm thấy nhữngmảnh xương vụn còn sót lại của con người thì sự phát hiện quả thực có một tầm vóc rất quan trọng, nhưng thật đáng tiếc, Goodman vì thiếukinh phí nên không thể đào sâu hơn nữa để tìm.Chọn lựa bằng chứng19
    • Cần có điều kiện tiên quyết là chọn lựa bằng chứng để cuộc thí nghiệm được thành công. Cũng như hầu hết các khả năng thiên phú về siêutâm lý, kết quả phụ thuộc phần lớn vào môi trường tâm lý. Nhà thiên nhãn cần được cảm thấy mọi người tin tưởng ông, chứ không phải bịphán xét, thử thách… Sự căng thẳng có thể làm nhiễu thông tin. Người ta biết rõ điều đó và mỗi lần như vậy, công việc không thể tiến hànhđược. Điều đó làm cho việc tìm hiểu và nghiên cứu hiện tượng thêm khó khăn. Cần có mối liên hệ thân thiết, tình cảm, nói kết giữa nhà đotâm thần với người điều hành cuộc thí nghiệm như là một điều kiện cần thiết. Stephan A.Schwartz thuật lại trong cuốn Dự án Alexandrie, mộtcuộc phiêu lưu về khảo cổ học, rằng các ông đồng phàn nàn phải làm việc như người máy và trong đa số các phòng thí nghiệm, nhiệm vụ phảihoàn thành thường chán ngấy… các yếu tố này cùng với mặc cảm tâm lý gây nên một hậu quả không tốt làm ảnh hưởng quyền lực của cácông đồng. Ít nhất là trong dự án Alexandrie không có sự buồn chán…. Công việc được tiến hành một cách say sưa và người ta lấy làm tiếc lànhững sự khởi đầu như thế thường hiếm thấy. Stephan A.Schwartz đi theo nhóm Mocbius gồm nhiều nhà khoa học và được thêm một số ôngđồng, nhà thiên nhãn, nhà Cảm xạ giúp đỡ. Cuộc phiêu lưu dự án Alexandrie kéo dài từ năm 1978 đến 1982: Phát hiện những dữ kiện mớikhảo cổ học về thành phố Alexandrie… và để tìm mộ của đại đế Alexandrie. Kết quả có phần không thuận lợi: chỉ dẫn của các ông đồng khônghoàn toàn đúng hẳn, việc khai quật không phải lúc nào cũng thực hiện được. Người ta chỉ lưu ý một vài mẫu khai quật: Chẳng hạn như vị tríbể nước mưa và các khối đá lớn bao gồm hệ thống thoát nước…. Tại nơi do nhà thiên nhãn chỉ định, con đường sập xuống và nhô lên… Cónhiều nhà thực nghiệm nổi tiếng như André Malraux, năm 1957, ông cùng tham dự với Georges Salles, Giám đốc các Viện bảo tàng Pháp quốccùng với Khodary nghiên cứu bức ảnh của một tấm vải cổ xưa được bảo quản ở Bagdad. Bà mô tả các giai đoạn chính trong cuộc đời của đạiđế Alexandrie, nêu lên một số đặc điểm ít được mọi người biết đến về nhân vật lịch sử này; ví dụ như chuyện với cùng một màu sắc, nhưngđại đế không phân biệt được, khi thì cho là màu xanh nước biển khi khác lại cho là màu đen.Một hiện tượng đáng được nghiên cứuTrong số các cuộc thí nghiệm đã được nêu, có những trường hợp thành công nhưng cũng lại có những trường hợp không đạt… Nhưng vấn đềđáng nói ở đây là các nhà thiên nhãn có khả năng và đã lao mình vào cuộc nghiên cứu quá khứ, điều mà thường hiếm người làm và trong khiđó, các nhà khoa học lại luôn luôn giữ thái độ ngờ vực đối với việc làm của họ, khiến cho nhiều người phải từ chối không tiếp tục việc nghiêncứu của mình. Vì thế, việc qua các nhà thiên nhãn để nghiên cứu lịch sử thường bị hạn chế. Tuy nhiên, điều kỳ lạ đã được khám phá. Có rấtnhiều kết quả thiên nhãn đã được chứng nghiệm là đúng. Nếu một nhà thiên nhãn tuyên bố rằng ngày nay tại địa điểm hoang vu này, xưa kianơi đây đã từng là một ngôi đền La Mã, thì chỉ cần khai quật lên để xem thông tin ấy đúng hay không. Điều này cho phép tách rời những kẻcó tham vọng muốn có khả năng thiên nhãn ra khỏi những người có khả năng thiên phú thật sự. Sau cuộc thử nghiệm loại bỏ này, người ta20
    • thực sự có thể thực nghiệm khả năng thiên phú ấy bằng cách xác định giới hạn, các yếu tố cần thiết để sử dụng…. Chúng ta đã được nghe nóinhiều về các cuộc thử nghiệm phép đo tâm thần, nhất là vào đầu thế kỷ XX.Liệu mọi người đều có thể hiểu được phép đo tâm thần bằng các phương tiện khác nhau như tài thiên nhãn, giấc mơ như trong trường hợpcủa Goodman…? Ta có thể tin rằng một vật thường có một số dấu vết đặc thù trong cuộc sống của nó và nhiều người đã thành công nhờ cảmnhận được ra những dấu vết ấy. Năm 1979, tại Hội nghị Vật lý ứng dụng được tổ chức ở Varsovie, nhà vật lý người Roumanie là Orel Pahesiđã trình bày các thí nghiệm của ông về cấu trúc phân tử của các viên kim cương. Theo ông, cấu trúc ấy chịu tác động của hình ảnh và âmthanh mà hòn đá thu dẫn theo cách của một máy ghi hình từ tính tự nhiên. Ông còn quả quyết rằng về mặt lý thuyết, các phân tử phục hồicác thông tin mà chúng nhận được. Hơn nữa, lời giải các vấn đề đặt ra của phép đo tâm thần còn nằm ở trên các bức ảnh: bản thân các bứcảnh không mang dấu ấn niên đại của đồ vật trên bức ảnh ấy. Không ai có thể rờ vào các dấu ấn ấy được… Nhưng lại có thể ghi lại một số đặcđiểm của vật mà nó trình bày và đủ cho ta tiếp xúc với một số thông tin liên quan đến người hay vật ấy.Đối với nhiều bộ lạc nguyên thuỷ, việc làm đơn giản để mô tả một người nào đó là cướp đi một phần thân thể của người ấy… Cũng như vậy,hình ảnh, vóc dáng của một người là một phần của chính thân thể người ấy. Vậy phép đo tâm thần dựa trên cơ sở nào? Quả bóng đang ởtrong sân của các nhà nghiên cứu!.Một hiện tượng xác minh đượcGiới thiệu về Rémy Chauvin là vô ích vì ai cũng biết ông là nhà côn trùng học, nhà nghiên cứu về siêu tâm lý học, tác giả của nhiều tác phẩmnổi tiếng. Nhà khoa học lỗi lạc này quan tâm đến mọi vấn đề. Trong cuốn sách Chức năng của phép đo tâm thần của ông có một chương nhanđề là: “Phép đo tâm thần và khảo cổ học”.Vậy ông có biết gì về các thí nghiệm đo tâm thần không?Rémy Chauvin: Tôi còn nhớ một người bạn thân của tôi đã đưa cho một bà cốt một chiếc chìa khoá cũ lắm rồi và yêu cầu bà ta xem có điều gìlạ không. Bà đã mô tả ngôi nhà của cha ông ấy với những chi tiết nhỏ nhặt nhất mà chính bà chưa bao giờ đặt chân đến. Và đây chính làchiếc chìa khoá ngôi nhà của thân phụ ông bạn của tôi. Tôi hoàn toàn ngạc nhiên. Đó là một mẫu thí nghiệm mà tôi cần làm lại. Cuộc thínghiệm này giống như cuộc thí nghiệm mà Ossowiecki, một nhà thiên nhãn Ba Lan rất nổi tiếng đã bị bọn quốc xã tàn sát năm 1941. Người tađưa cho ông một cái rìu thời tiền sử. Ông đã mô tả cái trại trú ẩn của người Magdaleine với đầy đủ chi tiết. Ông nghe tiếng họ nói và nhìnthấy họ đang mang cung tên. Các nhà khảo cổ học cho rằng không thể có chuyện nghe thấy đó được. Bấy giờ người ta còn quả quyết rằngngười Magdaleine không có cung tên. Các nhà khảo cổ học và Ossowiecki cãi nhau. Mấy năm sau, người ta phát hiện thấy các mũi tên củangười Magdaleine!Phải chăng điều ấy muốn nói rằng các đồ vật cũng có trí nhớ?Rémy Chauvin: Đúng vậy, chẳng hạn với một chiếc chìa khoá cũ: nếu nhà thiên nhãn không cầm, có lẽ bạn đã cho nó vào lửa rồi… Điều nàyliên quan đến các chú chó của cảnh sát. Nhìn chiếc gậy gỗ, các chú khôn ngoan có thể tìm thấy người đã từng cầm chiếc gậy ấy 3 tuần lễtrước đó. Người ta biết được điều này là nhờ quan sát thấy màng nhầy khứu giác của con chó rộng bằng bàn tay của chúng ta trong khi màngnhầy khứu giác của con người lại chỉ bằng một ngón tay. Vì vậy, con chó có khứu giác tinh tế kỳ lạ và trong một số trường hợp, nó có khảnăng tìm thấy một phân tử trong một mét khối. Điều này có vẻ khó tin. Còn đối với con người, chúng ta cảm nhận thế giới mùi vị một cáchthô sơ.Người ta giải thích hiện tượng đo tâm thần như thế nào?Rémy Chauvin: Không có lời giải thích nào cả. Hãy mời nhà thiên nhãn đến xem một bản đồ để tìm vị trí địa hình khảo cổ… Nhà thiên nhãnkhông rờ đến bản đồ! Người ta không biết cái gì sẽ xảy ra.Phép đo tâm thần hình như là một loại thiên nhãn dễ xác minh nhấtRémy Chauvin: Vâng, đúng thế. Đặc biệt đối với ngành khảo cổ học, có một phương tiện đơn giản nhất để biết rõ nhà thiên nhãn có lừa bịphay không: đó là kết quả của việc khai quật di tích khảo cổ.Nhưng đối với khả năng thiên nhãn, người ta không điều khiển được như người ta mong muốn.Tại sao người ta không biết gì về phép đo tâm thần, mặc dù dễ làm thí nghiệm kiểm chứng.Rémy Chauvin: Nếu người ta chịu làm nhiều cuộc thí nghiệm để nghiên cứu và nếu những ai quan tâm đến vấn đề này không bị loại trừ thì21
    • loài người đã tiến bộ rồi. Ngày nay, nhà khoa học trẻ nào muốn nghiên cứu vấn đề trên sẽ bị thiệt thòi cho nghề nghiệp của mình.Ông ấy đã phát hiệnmột điều mà tôi hoàn toàn không biếtTự xác định mình như là một nhà văn, nhà nghiên cứu tâm linh - Jean Prieur đã xuất bản nhiều tác phẩm và đặc biệt nhất là cuốn Trí nhớ củacác đồ vật bàn về phép đo tâm thần. Ông là người của lĩnh vực tâm linh, đã không ngần ngại tổ chức các cuộc thí nghiệm về phép đo tâmthần…. Tài thiên nhãn đã quyến rũ ông. Bình thường ông còn là người đam mê lịch sử nữa!Phép đo tâm thần được tiến hành như thế nào?Jean Prieur: Nhà thiên nhãn – đo tâm thần cầm lấy đồ vật trong tay và khi ông ta cảm nhận được điều gì đó, ông ta bắt đầu có thể mô tảđược những người kế tiếp nhau đã từng là chủ nhân của đồ vật ấy, thậm chí cả hoàn cảnh chung quanh của người ấy nữa. Ví dụ, tôi đã làmviệc với nhiều nhà đo tâm thần về cuốn Kinh Thánh – Cuốn sách của Thái Tử Louis XVII trong lúc ông bị cầm tù ở Temple. Một vài người trongsố họ đã nhận thấy những đồ vật khác nhau, nhưng đó chỉ là vấn đề phụ. Một số người khác lại thấy hoàn cảnh chung quanh tháp Temple,một nơi bị thiên tai. Những người khác nữa lại có cảm giác lạnh và ẩm thấp.Không có điều gì gian trá trong phép đo tâm thần à?Jean Prieur: Phép đo tâm thần là một hình thức thiên nhãn dễ xác minh nhất và đối với người nào mà tôi đưa cuốn sách cổ này cho họ – họkhông biết gì về xuất xứ của cuốn sách ấy và dần dần họ hiểu ra việc gì đã xảy ra dưới thời Cách mạng. Một phụ nữ già đã cho biết tên tụccủa cậu thanh niên Louis và chị của cậu là Marie- Thèrèse nhưng lại không cho biết họ sống vào thời nào. Đó là hiện tượng rất phức tạpnhưng tôi có thể kiểm soát được sự trung thực trong lời nói của họ.Vâng, nhưng nhà thực nghiệm biết rõ xuất xứ của đối tượng chứ…?Jean Prieur: Có một số người luôn nói rằng ông đồng đọc được tư tưởng của mình, điều đó không hẳn như vậy. Nhưng đúng là có một ngườiđã phát hiện một điều mà tôi hoàn toàn không biết. Ông ấy thấy mình ở trước cánh cửa sắt lâu đài Tuileries, nơi Napoléon đệ tam đã ở và bịđốt cháy dưới thời công xã Paris. Ông nói với tôi rằng: ông thấy ở bên trái dãy nhà rất dài. Dãy nhà đó vừa là quốc hội lại vừa là toà án. Tôikhông biết gì về điều đó, tôi tìm tài liệu nghiên cứu và sững sờ được biết rằng vào thế kỷ XVIII, toà án đó là nơi Hội Nghị Quốc ước dự họp,vậy tức là quốc hội và đó cũng là nơi Louis 16 đã bị kết án… giống như trong một toà án!Có kiểu đo tâm thần nào khác nữa không?Jean Prieur: Cũng có phép đo tâm thần về địa điểm như người ta đã thử nghiệm tại chợ Bác Ai, nơi đã bị đốt cháy vào năm 1897. Tại nơi này,người ta dựng lên một nhà nguyện chuộc tội. Mặc dù đền đài đã bị biến mất nhưng vẫn còn lại dấu vết. Tôi đã dẫn hai nhà đo tâm thần đếnđó và họ đều thấy thảm kịch hoả hoạn xảy ra.Cần phải đến địa điểm ấy à?Jean Prieur: Tôi còn nhớ một trường hợp lạ lùng… Vào ngày đó, tôi muốn dẫn một nhà đo tâm thần đến nhà thờ Cát Minh (Carmes). Cánh cửasắt đóng kín. Người ta ngồi trên vỉa hè. Mặc dù vậy, nhà đo tâm thần thấy có một khoảng vườn rộng ở phía bên kia nhà thờ, đó là điều mà tôikhông biết và ông mô tả cuộc tàn sát các tu sĩ dòng Cát Minh vào tháng 12 năm 1792. Nhà đo tâm thần ấy ở cách địa điểm được miêu tả mộtkhoảng khá xa, nhưng hiện tượng đo tâm thần vẫn hoạt động tốt! … Điều ấy chứng minh rằng các địa điểm có vầng hào quang toả ra chungquanh.Vì sao các cuộc thử nghiệm đo tâm thần vẫn còn hiếm.Jean Prieur: Một phần là do các nhà thiên nhãn đo tâm thần. Tất cả các nhà đo tâm thần mà tôi dùng để thí nghiệm lại không biết rằng chínhhọ có khả năng thiên phú ấy vì đó là một hình thức thiên nhãn ít khi được thực hành. Hiếm khi người ta yêu cầu họ thực hiện việc thử nghiệm.Phần khác là do có một số người lợi dụng khả năng này để đi tìm kho báu. Công việc chỉ tiến hành tốt khi nào nhà nghiên cứu và ông đồngđều tỏ ra không vụ lợi.Phép đo tâm thần là hình thức thiên nhãn dễ đồng hóa với khoa học nhấtĐiềm tĩnh, tự tin, Éric Veruel là nhà thiên nhãn trẻ tuổi đã phát hiện biệt tài của mình khá muộn màng. Là một cựu Giáo sư toán học, ông đãmở văn phòng tư vấn mấy năm qua, nhờ các công trình của ông cùng cộng tác với Jean Prieur và nhờ những cuộc thí nghiệm do chính ôngthực hiện trong lúc tư vấn, dần dần ông ứng dụng được phép đo tâm thần của mình… Đối với ông, phép đo tâm thần là hình thức thiên nhãndễ đồng hoá với khoa học nhất.Ông đã phát hiện khả năng thiên nhãn bẩm sinh của ông bằng cách nào?Eric Vertuel: Kể từ lần đầu tiên tôi cảm thông với thế giới tâm linh, tôi phải mất mười năm. Lúc đó, tôi đã thấy một con chó berger chết trêncánh đồng bên cạnh đàn cừu và tôi cảm nhận có một cái gì đó đang dao động bên trên con chó. Điều đó làm cho tôi ý thức rằng: ngoài thếgiới vật thể này còn tồn tại một thế giới khác mà con người có thể thấy, sờ mó hoặc nghe được. Sau này trong thời niên thiếu, một ngày nọ,tôi nhận được một thông điệp báo trước cho tôi biết trong gia đình tôi sẽ có một đám tang. Một tuần lễ sau, sự việc xảy ra đúng như vậy. Saunày, khi có nhiều việc lôi thôi trong gia đình lúc tôi còn đang đi học… tôi đoán trước được và viết trên giấy để kiểm chứng lại khi những điềuấy xảy ra. Như vậy đó, tôi thực hành tài thiên nhãn rất sớm.]Ông giải thích khả năng thiên phú của ông như thế nào?Eric Vertuel: Đối với tôi, đó là con mắt thứ ba ở giữa trán, cũng chính là giác quan thứ sáu của những người nhạy cảm.Vì sao phép đo tâm thần lại thú vị đối với ông?Eric Vertuel: Phép đo tâm thần là một hình thức thiên nhãn dễ đồng hoá với khoa học nhất, thực dụng nhất, trực tiếp nhất vì nó tập hợp được22
    • tất cả các mặt khác nhau của khả năng đồng cốt: sờ, nghe, thấy thế giới siêu hình.Tất cả các nhà thiên nhãn đều có thực hiện phép đo tâm thần à?Eric Vertuel: Tôi nghĩ rằng nhà thiên nhãn có thể thực hiện phép đo tâm thần, nhưng có nhiều loại đo tâm thần mà mỗi loại lại chuyển biếntheo các luân xa được sử dụng. Luân xa là các cơ quan của linh thể gần giống như gan, phổi của cơ thể vật lý của con người. Kẻ nào làm chocon mắt thứ ba hoạt động được thì kẻ đó có được phép đo tâm thần dựa trên tài thiên nhãn và sẽ thấy, sẽ có các tia sáng như chớp, nếungười đó có tài thấu kính, ông ấy sẽ nghe và sẽ nhận được các thông tin từ các vật thể. Điều thú vị đối với phép đo tâm thần là tạo đượcnhiều cơ hội cho nhiều ông đồng khác nhau thực nghiệm và người ta sẽ có được nhiều thông tin bổ sung cho nhau, chẳng hạn trường hợp thửnghiệm của Jean Prieur về cuốn Sử Thánh của Thái tử Louis 17.Có những điều kiện cần thiết nào để cuộc thí nghiệm đo tâm thần được thành công?Eric Vertuel: Trước hết là phải nhờ đến mộtông đồng, bất cứ người nào thực sự có khả năng thiên phú về tâm linh đều được cả. Điều kiện tiếp theo là phải tin tưởng vào ông đồng và cầnphải có mối liên hệ thân thiết với người điều khiển cuộc thí nghiệm. Cuộc thí nghiệm được tiến hành trong không khí bình an trong tâm hồn.Đồ vật dùng để thí nghiệm có cần phải đặc biệt lắm không?Eric Vertuel: Có nhiều loại đo tâm thần khác nhau. Đo tâm thần về địa điểm, về vật dụng… Quan trọng là vật dụng thời xưa…Điều cần nhất là vật dụng ấy có kỷ niệm gì, tất cả đều bắt đầu bằng cách tiếp xúc trực tiếp với vật dụng ấy, bằng xúc giác…. Trong trườnghợp đo tâm thần về địa điểm thì tay hoặc chân ông đồng phải tiếp xúc với nơi ấy. Cơ sở của phép đo tâm thần là tạo được các dao động vàông đồng thu lấy các dao động ấy và các luân xa của ông đồng hoạt động.Tại sao ngày nay phép đo tâm thần có vẻ hơi lỗi thời?Eric Vertuel: Vào thế kỷ XIX, phép đo tâm thần là một thị hiếu đương thời và tôi nghĩ rằng thị hiếu này sắp quay trở lại. Ngày nay, mọi ngườiđều muốn khám phá quá khứ. Còn đối với những ai đang khai quật di tích, họ thường không cần đến nhà đo tâm thần vì họ hay nghi ngờ. Vàkhi nào họ cần một ai đó thì đó là nhà Cảm xạ hoặc người tìm mạch nước ngầm.Có cần phải thành lập một ngành học chuyên về đo tâm thần không?Eric Vertuel: Để nghiên cứu sâu về phép đo tâm thần, tôi nghĩ rằng ngoài các ông đồng ra cần có một nhóm gồm một nhà vật lý học, một bácsĩ, một người vô tư…. Khi tiến hành việc nghiên cứu và muốn có được các thông tin thì cần phải tiếp xúc với ngoại giới.phép đo tâm thần, nhà thiên nhãn có những giới hạn nào?Eric Vertuel: Dĩ nhiên là có. Cần phải hiểu rằng mục đích của việc nghiên cứu không phải thuộc về thế giới vật chất mà thuộc về thế giới tâmlinh! Đối với ông đồng, còn có mối nguy hiểm, đó là làm cạn kiệt khả năng vật chất và tâm linh. Điều khó khăn ở chỗ là chọn lọc và đồng nhấthoá các thông tin nhận được từ nhiều người.Từ lý thuyết đến thực hànhChúng tôi mong muốn được thí nghiệm phép đo tâm thần cùng với Eric Vertuel để xem khả năng thiên phú ấy được diễn ra như thế nào. Vấnđề không phải là chứng minh phép đo tâm thần là cái gì nhưng là để chấp nhận, để cùng tham dự. Cuộc thí nghiệm này không mang ý địnhkhoa học gì hết. Giống như Rémy Chauvin đã cho biết: “Việc ấy không tiến hành theo yêu cầu được”. Chúng tôi giới thiệu cuộc thí nghiệm nàyvới tất cả thái độ khách quan… tuỳ bạn phán xét… Jean –Paul Favand nhà sưu tập đồ vật của phù thuỷ, hiện nay ông đã thành lập một Việnbảo tàng nghệ thuật, đã cho chúng tôi mượn một đồ vật khá cổ để làm thí nghiệm đo tâm thần. Ông chọn một tấm ván ngăn vào thế kỷ 19có xuất xứ từ đảo Manta (ở giữa Anh quốc và Ái Nhĩ Lan). Vào thời bấy giờ, đảo này được các ông thầy phù thủy cai trị. Bức ván ngăn nàygiống như một phần của cái rương diễn tả bánh xe cuộc đời xoay theo nguyên lý âm dương. Chúng tôi cẩn thận yêu cầu không cho biết cácthông tin về việc chúng tôi mượn các vật dụng này… Chúng tôi không biết nó đề cập đến vấn đề gì và cũng không biết chút gì về nghệ thuậtdân gian. Vì vậy, phép đo tâm thần này không thể giống như trường hợp đọc tư tưởng người khác. Chúng tôi đến nhà Eric Vertuel, ông nàykhông biết gì về vật dụng ấy. Bình tĩnh, ông cầm lấy vật dụng và bắt đầu nói một cách bình thường…Eric Vertuel: Kìa, tôi thấy xứ Bretagne… Tôi thấy bờ biển, một ngôi nhà thờ nhỏ… Đối với tôi, vật dụng này có ý nghĩa tôn giáo và tôi cảmtưởng tấm ván này của phòng giải tội… Tôi cảm tưởng nó được thoát nạn trong một trận hoả hoạn ở một nơi bị cướp phá hoặc bị thiên tai tànphá.Tôi thấy người có tên Henry, rồi Pierre nữa..Tấm ván ngăn có nhiều công dụng. Khởi đầu, tôi thấy nó ở phòng giải tội hoặc là một phần của cái rương. Và tôi thấy nó nằm trên chiếc tàuthuỷ… Tôi xác nhận rằng nó có vào thời điểm đầu của thế kỷ này..Đó là một vật dụng đã được chuyền qua tay nhau qua nhiều người, đã đi chu du khắp nơi, băng qua nhiều biển cả. Nó còn được đi ra nướcngoài và được nhiều người chú ý đến, tôi không rõ đó có phải là nước Anh không? Hoặc là các nước ở phương Đông. Tôi không đủ khả nănggiải thích tại sao lại như vậy.Nó không còn nguyên trạng nữa, nó đã được sửa chữa. Người ta tạo vật này để trang trí nhưng lúc khởi đầu, nó không hẳn là một vật trangtrí. Tôi thấy nó được bày bán tại nhà một người bán đồ cổ trong một khu phố buôn đồ cổ… Người có vật dụng này đã do dự khá lâu về việcông ta sắp làm gì, xác định giá trị của nó như thế nào..Eric Vertuel tiếp tục sờ nắn tấm vánCó những nỗi khổ đau đi cùng với vật này, có cái gì đó châm vào đầu mấy ngón tay của tôi, tôi cảm thấy nó châm tôi…- Có nhiều con ngựa, đồng ruộng, thực lạ lùng.- Tôi cũng thấy lễ Chúa Giáng sinh, tôi không hiểu tại sao?Ông có xác định được xuất xứ của đối tượng không?Eric Vertuel: Đối tượng được trang trí bằng nhiều biểu tượng, có một cái gì đó gắn liền với mệnh lệnh tôn giáo, tôi muốn nói một dòng tuchẳng hạn… Đối với tôi, đó là một vật dụng để thờ phụng, một cái gì đó được cắt ra hai phần tượng trưng cho ngày và đêm; giống như ngườita trình bày hai mặt của một người. Một cái gì đó về lễ tang, tôi thấy giấy cáo phó.Tôi thấy nó ở bờ biển nhưng nó chu du khắp nơi… trong nhiều nước khác nhau ở Châu Âu… Tôi thấy một cái gì đó gắn liền với Bretagne. Tôithấy biển. Đối với tôi, địa điểm ấy là biển… Đó là tất cả những gì tôi có thể nói được với quý ông.Giai đoạn tiếp theo, chúng tôi đến nhà Jean–Paul Favand và nhờ ông chỉ dẫn về nguồn gốc của vật này và báo cho ông biết cuộc thí nghiệmđo tâm thần của Eric Vertuel. Hãy nghe lời bình phẩm của chủ nhân tấm ván ngăn, người đã có cơ hội được thấy một nữ đo tâm thần đang23
    • thực hiện phép đo với chính vật dụng trên. Kết quả làm cho ông rất ngạc nhiên vì nhà đo tâm thần xác định vị trí của vật dụng ấy là ở Anhquốc hoặc ở Ái Nhĩ Lan.Jean–Paul Favand: Theo những lời Eric Vertuel đã nói, có những điều gần như ông đọc trực tiếp: người ta thấy vật dụng ấy là một tấm vánngăn đã được sửa chữa. Bên phía có những biểu tượng bí hiểm có thể nhìn rõ được. ông ấy có những khái niệm về nghề buôn đồ cổ và chủnghĩa bí truyền. Ông ấy có nhận định đúng về đối tượng: đó là một tấm ván ngăn cái rương, có xuất xứ từ đảo Manta. Có một điều rất thú vịlà ông ấy thấy miền Bretagne và ông hay nhắc đi nhắc lại xứ Bretagne, ông nói về nước Anh. Tôi công nhận ông ấy xác định đúng địa điểm.Phải chăng trong phép đo tâm thần, xác định vị trí là một vấn đề quan trọng để các ông đồng tiến hành cuộc thử nghiệm được dễ dàng?..Vàbờ biển, nhà thờ nhỏ… Tại sao không? Vì đó là một vật dụng của dòng tu.Để kết luận, có thể có ba cách giải đáp: cách thứ nhất là đọc trực tiếp, người ta thấy nó liên quan đến một số khái niệm: đó là tấm ván ngăn,có xuất xứ là một trong những vật dụng mua bán của một người buôn đồ cổ, nó lại có những biểu tượng khó hiểu.Cách thứ hai gồm nhiều yếu tố mà tôi không hiểu: chẳng hạn như những liên hệ với các tên tục được nêu ra: Pierre, Henry.Và cách thứ ba, gây ngạc nhiên nhất, liên quan đến việc xác định vị trí. Một vài yếu tố khác khá thú vị chẳng hạn như đề cập đến dòng tu vàcái chết. Có một số điều hợp lý, một số điều khác, tôi không thể đánh giá được và những điều còn lại làm cho người ta ngạc nhiên!.Quan điểm của BAN BIÊN TẬPỞ nước ta, ông đồng bà cốt có rất nhiều… và sự thật ra sao? Việc họ làm được là thật hay là đễ lừa bịp những người nhẹ dạ, cả tin. Khoan vộihãy kết luận. Hãy thử tìm hiểu xem mục đích của ông đồng bà cốt nước ta và để xác định thực hư theo tôi nghĩ những phương pháp trên đủcho các bạn một số vốn để thực hiện. Nhưng điều cần thiết là phải thành tâm và có lòng trung thực… Có thể có những điều kiện mà hiện naychúng ta không hiểu tại sao nhưng trong tương lai nó có thể trở thành bình thường. Thực tế hiện nay, ở miền Bắc nước ta có những người nhưBích Hằng, cô Phương Hàm Rồng… Gần đây nhất Liên hiệp Khoa học UIA cùng với Viện Khoa học Hình sự Bộ Công An thực hiện đề tài nghiêncứu về vấn đề ngọai cảm khá lý thú, xin mời các bạn vào bài Nhà Ngọai cảm Dương Thị Năng (Ngọai cảm là có thật). Đã đến lúc, rất mongcác nhà khoa học thực sự quan tâm đến vấn đề này với thái độ nghiêm túc và khoa học.Dư Quang Châu (Theo tạp chí Mystères Bí ẩn trí nhớ về kiếp trướcMột cô bé người Anh đã làm mọi người kinh ngạc vì bắt đầu nói bằng thứ ngôn ngữ khác lạ vào một buổi sáng sau khi thức giấc.Cô không còn hiểu được tiếng Anh, không nhận ra cha mẹ và luôn tỏ ra sợ sệt...Ảnh: Sức Khỏe & Đời Sống.Các chuyên gia vào cuộc và xác định, cô bé hoàn toàn khỏe mạnh và thứ ngôn ngữ lạ mà cô sử dụng chính là tiếng Tây Ban Nha chuẩn. Bằngthứ tiếng này, cô cũng khẳng định mình là người Tây Ban Nha, rằng tại thành phố Toledo, trong một ngôi nhà trên đường phố, người hàngxóm vì ghen tị đã dùng dao đâm cô.24
    • Cảnh sát Tây Ban Nha đã kiểm tra lại câu chuyện này; tất cả đều trùng hợp. Đúng là có một cô gái 22 tuổi từng sống ở Toledo, chính trongngôi nhà và đường phố mà cô bé ở Anh đã nói đến. Một hôm, người ta tìm thấy cô bị giết chết. Cha mẹ cô đã già và tới nay vẫn còn than khócvì thương nhớ con. Khi hỏi đến người hàng xóm nay cũng đã già, người này thú nhận tội ác của mình.Báo chí thế giới đăng tải câu chuyện trên khiến nhiều người kinh ngạc. Nhưng các nhà khoa học thì không ngạc nhiên vì đối với họ, hiện tượngđó không phải là mới.Vào những năm 1970, Elena Markard - cô gái Đức 20 tuổi ở Tây Berlin - bị thương nặng. Khi tỉnh lại, cô bắt đầu nóitiếng Italy rất chuẩn - thứ tiếng mà trước đó một chữ cắn đôi cô cũng không hề biết. Cô khẳng định tên mình là Rozetta Liani, sinh ở Italynăm 1887 và đã... chết ở đó năm 1917. Khi được đưa tới địa chỉ "quê cũ" tại Italy, Elena gặp một bà già, vốn là con gái của người phụ nữ cótên Rozetta đã quá cố. Không do dự, cô gái 20 tuổi Elena chỉ vào bà già và nói: “Đây là con gái tôi - Fransa”.Tạp chí Tiếng vọng hành tinh của Nga cũng đã có lần kể về cậu bé Titu người Ấn Độ: Cậu bỗng nhiên nói rằng tên mình là Sures Varma, chủmột cửa hiệu ở Agra, có vợ là Uma và hai đứa con. Cha mẹ cậu hoảng sợ liền đi Agra tìm hiểu và được biết: Đúng là có một thương gia tênVarma từng sống ở đó và đã chết vì bị bắn vào đầu. Khi gặp góa phụ và hai đứa con, Titu nhận ra cả ba người. Một điều thú vị là trên đầu Titucó dấu vết bẩm sinh đúng vào chỗ vết thương của ông Varma trước đây.Trong lịch sử từng có hàng nghìn trường hợp quay trở về cuộc sống dĩ vãng. Một lý thuyết được gọi là “trí nhớ gene” đã được đề xướng để giảithích các hiện tượng này. Theo nhà nghiên cứu Hidtoring Tan, trí nhớ gene là trí nhớ đã được di truyền từ các thế hệ trước. Ngay từ khi conngười mới sinh ra, trong bộ não đã tồn tại vùng lưu giữ ký ức của mọi việc từng xảy ra từ đời bố mẹ, ông bà, cụ kỵ... Trí nhớ gene được lưutrong những phân tử protein của tế bào não. Khi có một năng lực nào đó làm khởi động các phân tử ấy thì ký ức về đời trước sẽ được phụchồi, con người bỗng nhiên nhớ lại những gì từng xảy ra với tổ tiên xa xôi, y như là đã xảy ra với chính mình.Các nhà nghiên cứu sinh linh lại cho rằng hiện tượng này là do “phách” của một người đã chết nào đó nhập vào một người sống. Phách là cáinằm bên trong thể xác, thể xác có thể chết đi nhưng phách thì không bao giờ bị tiêu tan, nó tồn tại mãi từ kiếp này sang kiếp khác theo vòngluân hồi. Nếu người đang sống mà yếu về năng lực tinh thần và thể xác thì sẽ bị phách mới nhập khống chế, điều trước tiên là kích động việcnhớ lại cuộc đời của người đã chết. Lý thuyết này được khá nhiều người ủng hộ vì trong một số trường hợp, người quay trở về kiếp trước đượcxác định là hoàn toàn không có quan hệ họ hàng gì với người mà họ đã hóa thân.Ai là người sở hữu trí nhớ gene?Liệu có phải ngay từ khi sinh ra, mỗi người đều tích trữ trong bộ não mình dữ liệu về những đời trước? Các nhà khoa học nhận thấy rằng cảcuộc đời một con người, dù có sống đến 100 tuổi thì cũng mới chỉ tiêu thụ có 1/10 năng lực của bộ não. Có thể 9 phần còn lại đã tích chứanhững ký ức, hình ảnh, sự kiện của nhiều đời nhiều kiếp khác nữa mà trí nhớ gene là cái khóa cần được mở mới biết được.Theo ông Edgar Cayce, người được coi là có khả năng khơi dậy những hình ảnh trong tiền kiếp của người khác: Đôi khi những hình ảnh trongtrí nhớ gene được hiện ra qua những tác nhân như giấc mộng khi đang ngủ, một hình ảnh nào đó khi đang thức, hay mạnh mẽ hơn và rõ rànghơn khi được kích động bằng phương pháp thôi miên.Các nhà khoa học thuộc Đại học Delhi (Ấn Độ) và Đại học Virginia (Mỹ) đã đưa ra một thống kê cho thấy, trẻ nhỏ có khả năng phát lộ trí nhớgene mạnh hơn người lớn. Chúng thường sống lại “quá khứ xa xăm” của mình mà ngay bản thân và bố mẹ không hề biết. Chẳng hạn, nhiềuđứa trẻ có những thái độ, cử chỉ, lời nói hay sự lo lắng rất đặc biệt, sự kiện này được xác định là có liên quan đến một người ở tiền kiếp. Nếungười ấy đã chết vì tai nạn sông nước hay những gì liên quan đến nước thì đứa trẻ này rất sợ nước. Nếu người ấy bị bắn chết thì đứa trẻ rất sợtiếng nổ, hay trông thấy súng là hoảng sợ...Theo sự phân tích tỉ mỉ của bác sĩ Stevenson trong nhóm nghiên cứu, có nhiều bé gái nhớ lại tiền kiếp của mình là trai và ngược lại, nhiều bétrai nhớ lại tiền kiếp của mình là gái. Chính vì thế mà chúng có sở thích ăn mặc cũng như cử chỉ, dáng điệu phù hợp với giới tính của mìnhtrước đó, tuy ngược hẳn với giới tính hiện tại.Theo nhà siêu tâm lý Banglopp, những người bị chết bất đắc kỳ tử thường nhớ rõ về thời gian và những gì đã xảy ra ở kiếp trước khi họ bướcvào một cuộc đời mới. Có lẽ cái chết bất ngờ của tiền kiếp, chết không theo đúng quy luật của tự nhiên (sinh, lão, bệnh, tử) đã khiến linh hồnthoát khỏi thể xác một cách bất ngờ, khi vào thân xác mới vẫn giữ được sự liên quan mật thiết với những gì của thời quá vãng.Còn một hiện tượng khác ít gây chú ý cho công chúng nhưng lại khiến các nhà nghiên cứu quan tâm, đó là thần đồng. Nó củng cố giả thuyếtvề “cuộc sống kiếp trước”. Có những thi sĩ, nhạc sĩ mới 10 tuổi, những sinh viên ở tuổi thiếu niên... Làm sao họ có ngay được nguồn vốn kiếnthức và trí tuệ phức tạp đến như vậy? Câu trả lời của một số nhà khoa học là: Phần “phách” của nhiều thần đồng từng là của các nhạc sĩ, thisĩ... Vào một thể xác mới, phần “phách” ấy nhớ lại niềm say mê cũ và làm cho thể xác mới có được những kỹ năng, kiến thức đã tích lũy từkiếp trước.Cho đến nay, các hiện tượng trên vẫn đang là câu hỏi lớn đối với giới khoa học. Sự nhớ lại kia là trí nhớ gene hay là sự “chuyển chỗ” củaphách? Có giả thiết cho rằng, ký ức kiếp trước là một tập hợp thông tin được lưu giữ theo cách nào đó trong vũ trụ mà chỉ một số người cókhả năng thu nhận.]5 Hình Ảnh Trước Cửa TửHòa Thượng RastrapalTất cả đồng ý rằng chúng ta đều phải chết. Người hấp hối thường có những cử chỉ lạ lùng như thể họ đang sống trong một thế giới nào khácmà chúng ta không cảm nhận được. Lúc đó, dường như họ đang sống trong ảo tưởng. Nếu quan sát một cách tường tận, chúng ta có thể sẽthấy rằng những "ảo tưởng" đó tuy khó tin nhưng có thật. Nhiều năm trước đây, là một nhà sư, tôi chứng thực được điều đó khi đứng cạnhgiường của một người đang hấp hối. Kinh nghiệm này đã chấn động tinh thần tôi đến độ sau đó tôi phải bỏ công tìm tòi học hỏi thêm các kháiniệm về chư Thiên trong Kinh Tam Tạng Phạn ngữ (Pali).Qua lời thỉnh cầu của chư Phật tử bốn phương, tôi xin viết lại câu chuyện trên với hyvọng rằng câu chuyện này sẽ trả lời được phần nào các thắc mắc đó.***Tỳ Kheo RastrapalCâu chuyện tôi sắp kể ra đây xảy ra vào năm 1957. Lúc đó tôi thọ giới tỳ kheo được bốn năm. Tôi hoan hỉ hăng say học Phật Pháp. Trong đó,có câu chuyện về Phật tử Dhammika trong quyển Chú giải Kinh Pháp Cú làm tôi quan tâm hơn cả.Cư sĩ Dhammika là một Phật tử tín tâm thờiĐức Phật còn tại thế. Toàn thể gia quyến ông thực hành Phật Pháp rất nghiêm túc. Khi thọ bệnh, và nhận thấy mình sắp từ giã cõi đời, ôngthỉnh cầu Đức Phật cho phép Tăng chúng đến tụng kinh bên giường bệnh. Lời thỉnh cầu của ông được Đức Phật chấp nhận. Ngài cử một số25
    • chư Tăng đến gia thất ông, và chư Tăng bắt đầu trì tụng Kinh Tứ Niệm Xứ.Khi chư Tăng đang tụng kinh, thình lình ông la lớn: "Ngừng lại!Ngừng lại!". Nghe vậy, chư Tăng rất lấy làm ngạc nhiên. Vì nghĩ rằng ông Dhammika yêu cầu đừng tụng kinh nữa, chư Tăng bèn ngưng tụngvà trở về tinh xá trình với Đức Phật.Đức Phật hỏi sao chư Tăng về sớm vậy. Chư Tăng thưa rằng đó là vì cư sĩ Dhammika yêu cầu ngưng, vàdo đó chư Tăng quay trở về tuy chưa tụng hết bài kinh. Đức Phật nói rằng mọi người đã hiểu lầm ý người bệnh. Ngài giảng giải thêm rằng ýcủa ông ta hoàn toàn khác hẳn. Ông muốn chư Thiên đang đem xe đến đón ông về thiên giới hãy ngừng lại, đừng đưa ông đi vội, vì ông đangnghe kinh. Ông ta không hề có ý yêu cầu chư Tăng ngưng tụng kinh.Trong Tam Tạng Kinh Điển và trong các sách Chú Giải, tôi cũng từng đọcđược nhiều câu chuyện về sự xuất hiện của chư Thiên và ngạ quỷ trong giờ phút lâm chung, tùy thuộc vào nghiệp quả đã làm trong suốt cuộcđời của người hấp hối. Tôi rất thắc mắc, vì những câu chuyện này đi ngược lại với đường lối tôi lý luận lúc đó. Tôi tìm đến Hòa ThượngJnanishwar, một học giả uyên thâm về Phật học trụ trì tại một ngôi chùa nổi tiếng ở vùng Unainpura tại quốc gia Bangladesh, và trình lênNgài nỗi thắc mắc của mình. Ngài bèn niệm bài kệ sau:"Ai bị đọa xuống Địa Ngục sẽ thấy lửa. Ai bị đọa làm ngạ quỷ sẽ thấy xung quanh mìnhtối tăm. Ai sinh làm thú vật sẽ thấy rừng rú, súc vật và muông thú. Ai sinh làm người sẽ thấy thân nhân đã khuất. Ai sinh lên cõi Trời sẽ thấycung điện trên Thiên giới. Thường thường, năm hình ảnh này sẽ hiện ra cho người hấp hối. " Ngài Hòa Thượng đã cố công giải thích câu kệtrên cho tôi rất cặn kẽ, nhưng tôi vẫn không đồng ý cho lắm. Phải có một kinh nghiệm thực chứng nào đó họa may mới có thể thuyết phục tôihoàn toàn tin tưởng vào câu kệ trên.-oOo-Sau đó không lâu, tôi đã chứng thực được điều mình đang mong mỏi. Lúc ấy, tôi đang ở tại mộtngôi chùa trong làng Tekota thuộc hải cảng Chittagong, nằm trong quốc gia Bangladesh. Một ngày kia, khi đi học về từ ngôi trường đại họccách chùa khoảng năm dặm, tôi cảm thấy rất mệt mỏi và muốn lên giường nằm nghỉ chốc lát. Bỗng đâu, có một cư sĩ ở làng bên đến chùanhờ tôi đi thăm người anh rể tên là ông Abinash Chandra Chowdhury, vì ông này đau nặng và đang cơn hấp hối. Ông Chowdhury được nămmươi sáu tuổi, và là một Phật tử tín tâm, ai cũng biết đến tâm đạo của ông ta. Tôi đứng dậy và đi theo vị cư sĩ đến nhà người anh rể của ôngấy.Đến nơi, tôi thấy nhà ông đã đông đủ bạn bè thân quyến. Tất cả đều nhường lối cho tôi tiến đến gần người hấp hối. Ông ta đang nằm trênmột tấm nệm trải trên sàn. Lúc ấy khoảng 8:30 tối. Có người mang ghế lại mời tôi ngồi. Cả nhà trở lên im lặng khi tôi sửa soạn tụng kinh. Ainấy đều hồi hộp vì trước đó, tôi đã từng ngỏ ý trong các bài thuyết pháp rằng tôi ước ao được kiểm chứng lại năm hình ảnh thường hiện ratrước giây phút lìa đời của người sắp chết. Giờ đây, giây phút quan trọng được mong chờ này đã đến.Tôi bắt đầu tụng kinh. Sau khi tụng xongvài bài, tôi nghe người hấp hối thì thào một cách thành kính những chữ "Phật - Pháp - Tăng, Vô thường - Đau khổ - Vô ngã" và "Từ - Bi - Hỷ -Xả". Thế rồi, tôi nhận thấy ông ấy suy nhược hẳn đi. Để nhìn ông ta cho rõ, ngõ hầu chứng minh câu kệ về năm hình ảnh nọ, tôi yêu cầu mọingười cho tôi ngồi xuống sàn, cạnh người sắp quá vãng. Mọi người liền tuân theo ý tôi ngay.Người hấp hối nằm nghiêng về phía tay trái đốidiện tôi. Tôi đặt bàn tay phải của mình lên cánh tay phải của ông ta và hỏi thăm sức khỏe. Ông trả lời rằng giây phút lìa đời đã đến, và khôngcòn hy vọng gì sống thêm nữa. Tôi cố gắng an ủi ông rằng ông mới có năm mươi sáu tuổi và không thể nào chết sớm như vậy. Suốt đời ôngđã làm rất nhiều việc thiện, nêu lên bao nhiêu gương sáng cho mọi người trong làng, cho nên cuộc đời ông không thể bị vắn số như vậyđược.Thế rồi tôi hỏi ông có muốn thọ trì Ngũ Giới và nghe thêm kinh không. Ông ta bằng lòng. Sau khi cho ông thọ giới, tôi tụng kinh và nhậnthấy ông ta lắng nghe với tất cả lòng thành kính. Khi ngừng tụng, tôi muốn biết ông có thấy hình ảnh nào không. Suốt thời gian tôi ngồi cạnh,cặp mắt ông ta nhắm nghiền. Cứ mỗi khoảng thời gian ngắn là tôi nhắc lại câu hỏi của mình. Ông ta cho biết rằng ông không nhìn thấy gìcả.Khoảng 11:30 tối, đôi môi ông bắt đầu mấp máy. Những người đứng cạnh giường nhận ra rằng ông đang nói thấy cây Bồ đề tại Bồ đề Đạotràng, nơi Đức Phật thành đạo. Có lẽ ông ta thấy cây Bồ đề vì đang nhớ lại chuyến hành hương của mình tại Bồ đề Đạo tràng. Tôi hỏi ông cònthấy gì khác. Ông nói một cách ngạc nhiên rằng hai vị sinh thành ra ông cũng ở đó và đang dâng hoa lên Vajrasana (Kim Cương Tọa) dưới cộicây Bồ đề. Ông ta nói như thế đến hai lần. Tôi nhờ ông hỏi song thân ông có muốn thọ Ngũ Giới không. Ông ta trả lời có và hai người đangchắp tay nhận giới.Sau khi truyền Ngũ Giới cho song thân ông, tôi lại hỏi ông xem hai vị ấy có muốn nghe kinh không. Khi được trả lời rằngcó, tôi bèn tụng bài Từ Bi Kinh. Tôi cảm thấy rất kích động với những diễn tiến vào lúc đó, vì chúng đã xảy ra giống câu kệ về năm hình ảnhnọ. Những người xung quanh cũng bị kích động không kém vì họ đang chứng kiến một sự kiện không thể ngờ.Theo như lời kệ, tôi hiểu rõ ràngrằng hình ảnh cha mẹ quá vãng cho tôi biết ông sẽ tái sinh làm người và trong điều kiện sống rất cao đẹp, vì có hình ảnh của cây Bồ đề cùngvới song đường. Thế nhưng, tôi cảm thấy với đức tin trong sạch, ông xứng đáng lên cõi cao hơn. Tôi tiếp tục hỏi ông còn thấy gì nữa.Một lúcsau, tôi nhận thấy ông ấy có sự thay đổi. Hình như ông ta bắt đầu lo lắng cho cuộc sống trần thế và yêu cầu họ hàng giải nợ cho ông. Tôi hỏiông thấy gì. Ông trả lời một cách yếu ớt rằng ông thấy một bộ tóc dài. Lúc ấy khoảng 1:40 sáng. Tôi hỏi: "Ông có thấy mắt không?" thì đượctrả lời rằng: "Không, vì bộ tóc đen phủ kín từ đầu đến gót."Tôi không biết hình ảnh ma quái này có nghĩa gì, nhưng cũng đoán chừng rằngnếu ông ta chết vào lúc này thì sẽ tái sinh vào một cảnh giới thấp, nên tôi bắt đầu tụng kinh để xua đuổi con ma. Quả nhiên công hiệu, vì khitôi hỏi con ma còn đó không, ông nói con ma đã biến mất. Ít lâu sau, khi tôi nhờ Hòa Thượng Jnanishwar và Hòa Thượng Silalankara giảithích, cả hai đều nói rằng nếu qua đời vào lúc bấy giờ ông ta sẽ tái sinh làm ngạ quỷ.Hình như ông vẫn còn quyến luyến sự sống trên cõi thếgian vì ông nài nỉ thân nhân cất giữ tấm nệm dưới giường ông nằm cho người con trai duy nhất mang tên là Sugata Bikash Chowdhury. Ngườicon trai này còn kẹt ở xa, tận tỉnh Durgapur thuộc Ấn độ. Ông không muốn tấm nệm bị hỏa thiêu theo xác ông theo tục lệ của nhiều Phật tử ởhải cảng Chittagong thuộc quốc gia Bangladesh. Sau đó, ông bị kiệt sức rất nhiều.Tôi hỏi ông còn thấy những gì. Ông ta trả lời rằng ông thấyhai con chim bồ câu đen. Tôi hiểu tức thì rằng đó là hình ảnh của thế giới loài thú, nơi ông sẽ tái sinh. Lúc này đã 2:00 giờ sáng. Tôi khôngmuốn ông thọ sinh làm kiếp thú nên tiếp tục tụng kinh. Khi tụng xong vài bài, tôi lại hỏi ông thấy gì. Lần này, ông trả lời rằng không thấy gìcả.Tôi tiếp tục tụng kinh. Một lúc sau, tôi hỏi ông có thấy gì nữa không. Tôi phải nhắc lại câu hỏi nhiều lần. Cuối cùng, ông ta nói một cáchngạc nhiên rằng ông thấy một cỗ xe từ thiên giới đang tiến đến gần. Mặc dù biết rằng không một chướng ngại vật nào có thể ngăn cản đượccỗ xe đó, nhưng vì lòng tôn kính đối với chư Thiên, tôi yêu cầu thân quyến của người hấp hối đứng xa ra, nhường chỗ cho cỗ xe đậu lại. Xong,tôi hỏi ông cỗ xe đó cách xa ông bao nhiêu. Ông đưa tay ra dấu cho biết cỗ xe đó đang ở sát cạnh giường.Khi được hỏi có thấy ai trong xekhông, ông ta trả lời rằng có những vị thiên nam và thiên nữ trong xe. Tôi nhờ ông hỏi ý chư Thiên có muốn thọ Ngũ Giới không, vì tôi đượcbiết qua kinh điển rằng chư Thiên rất vâng lời và kính trọng chư Tăng và các vị cư sĩ tại gia có đạo tâm.Khi được trả lời rằng có, tôi liền làm lễtruyền Ngũ Giới cho chư Thiên và hỏi các Ngài có muốn nghe Từ Bi Kinh không. Khi biết chư Thiên đồng ý, tôi bèn tụng hết cả bài kinh. Tôi lạihỏi chư Thiên có muốn nghe Hạnh Phúc Kinh (Mangala Sutta) không, và tôi tụng bài này khi chư Thiên tỏ ý bằng lòng.Khi tôi hỏi các Ngài có26
    • muốn nghe thêm bài Linh Bảo Kinh (Ratana Sutta) không, thì người hấp hối xua tay ra dấu rằng chư Thiên bảo không còn thì giờ nghe kinhnữa. Sau đó, ông ta cho biết chư Thiên muốn tôi trở về chùa.Tôi hiểu rằng chư Thiên nóng lòng muốn rước người bệnh lên thiên giới, nhưngtôi tìm cách ngăn cản để kéo dài sự sống cho ông ta trên mặt đất này. Tôi nhờ ông mời chư Thiên lui gót vì chưa đến lúc ông ấy chết. Tôi lýluận rằng ông ta mới có năm mươi sáu tuổi, cho nên tôi dám chắc rằng chư Thiên đã lầm lẫn. Tất cả mọi người có mặt và cả tôi nữa sẵn lònghồi hướng phước báu của mình đến các Ngài để đổi lấy sự sống cho ông ta.Tôi lại hỏi người hấp hối còn thấy hình ảnh gì nữa không. Ông trảlời rằng song thân ông còn quanh quẩn bên cây Bồ đề. Như vậy, chỉ có nghĩa là tâm ông còn vướng bận cảnh trần rất nhiều và ông sẽ tái sinhlàm người. Một lần nữa, tôi đề nghị tất cả chúng tôi hồi hướng phước báu đến cha mẹ ông đã quá vãng, và sau khi thọ hưởng rồi, hai ông bàphải ra đi như chư Thiên đã ra đi vậy.Theo dấu hiệu của người hấp hối thì hình như người cha đồng ý, nhưng người mẹ thì không. Tôi tỏ vẻnghiêm cẩn với bà mẹ vì chư Thiên đã đồng ý với tôi thì hai người không nên từ chối. Tôi nói rằng nếu hai người vẫn có hành động như thế, erằng sẽ gây ra các hậu quả không tốt cho hai người mà thôi. Tôi phải nói mãi họ mới chịu nghe. Cuối cùng, cả hai biến mất.Bây giờ thì khôngcòn bóng hình nào lảng vảng trong tâm người bệnh nữa. Trông ông ta thay đổi hẳn. Ông ta hít một hơi dài và có nhiều sức sống. Khi có ngườicầm đèn đến gần để soi mặt ông, ông ta nói: "Đừng lo nữa, tôi không chết đâu." Nhận thấy ông đã khỏe hẳn, tất cả chúng tôi đều cảm thấynhẹ nhõm và vui mừng.Chúng tôi đều bị kích động với những diễn tiến vừa qua. Lúc đó đã 5:00 giờ sáng. Mọi người vừa trải qua một đêmkhông ngủ, nhưng không ai tỏ ra mệt mỏi, vì sự kiện trên quá hấp dẫn và thu hút. Tôi từ giã mọi người, quay trở về chùa, đi tắm, ăn sáng, vàsau cùng lên giường chợp mắt.Khoảng 10:30 sáng, nghe tiếng động ngoài phòng, tôi đi ra xem chuyện gì thì thấy ông khách tối qua. Tôi hỏiông nguyên do trở lại chùa thì được biết ông ta đến đón tôi vì sau năm tiếng đồng hồ khoẻ mạnh, ông Chowdhury lại bị đuối sức và cái chếtlại cận kề.Tôi vội vàng theo người khách trở lại nhà ông Chowdhury. Trên đường, tôi gặp rất nhiều người trong làng lũ lượt kéo nhau đi cùnghướng với tôi, và khi đến nhà ông Chowdhury, tôi thấy rất đông người đứng chật cả nhà. Đó là vì tiếng đồn về sự kiện xảy ra từ đêm trước.Mọi người rẽ ra nhường lối cho tôi tiến đến giường bệnh.Tôi ngồi bên cạnh người hấp hối hỏi thăm sức khỏe. Ông ta trả lời rất yếu ớt rằng ôngkhông sống được nữa. Tôi khuyến khích ông và nhắc nhở ông những việc thiện ông đã làm trong đời. Lâu lâu tôi lại hỏi ông có thấy ai không,nhưng ông ta không thấy gì cả.Khoảng 11:20 sáng, một cụ lão tên là cụ Mahendra Chowdhury khoảng 86 tuổi nhớ ra giờ ăn chót trong ngàycủa tôi sắp qua nên nhắc tôi độ ngọ. Tôi cương quyết từ chối vì không thể rời giường bệnh vào lúc đó cho dù là để ăn cơm.Câu nói của tôi làmbầu không khí căng thẳng thêm vì ai cũng chờ đợi những diễn tiến tiếp theo tối trước ra sao. Tôi lại hỏi người hấp hối thấy gì không. Lần này,ông ta trả lời: "Có, chư Thiên lại đem xe đến nữa."Sự xuất hiện của chư Thiên ngay sau khi tôi từ chối ăn trưa làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Saunày, khi tôi nhờ Hòa Thượng Jnanishwar và Hòa Thượng Silalankara giải thích, cả hai đều nói rằng chư Thiên chờ tôi đi độ ngọ, để khi tôi vắngmặt là chư Thiên đón ông ta về trời ngay. Thế nhưng vì tôi không chịu bỏ đi, nên các Ngài đành đến rước ông ta vậy.Người bệnh cho tôi biếtchư Thiên thỉnh cầu và năn nỉ tôi trở về chùa. Khi tự hỏi tại sao, tôi bỗng hiểu sở dĩ các Ngài ngần ngại không rước người bệnh đi khi tôi còn ởđó vì các Ngài mang ơn tôi đã ban Ngũ Giới và tụng kinh cho các Ngài. Sau này, nhị vị Hòa Thượng cũng nói thế.Vì cảm thấy người bệnhkhông thể trốn tránh cái chết được nữa, tôi nhờ ông thưa cùng chư Thiên rằng: "Xin chư Thiên tự nhiên rước ông ta đi, cho dù tôi đang có mặttại nơi đây. Tôi không phản đối nữa. Tôi rất hoan hỉ cho phép ông ta ra đi." Sở dĩ tôi nói vậy vì ông ta sẽ đi về thiên giới, rất xứng đáng vớicác công đức ông đã làm và đó là điều tôi chân thành ao ước cho ông. Tiếp theo, tôi yêu cầu bà vợ và thân quyến của ông nói lời giã biệt mộtcách vui vẻ.Đây là lúc mọi người sửa soạn cuộc hành trình cuối cùng trong đời của người hấp hối. Trước khi ra đi, ông nói: "Thôi, tôi đi dây."Vẻ mặt ông rất hân hoan và xán lạn.Tôi bèn nâng đầu và vai ông, còn người khác nắm chân. Chúng tôi đặt ông nằm ngửa cho thẳng thắn. Tôinhỏ vài giọt nước đường vào miệng ông. Tiếp theo, tôi đặt bàn tay phải của mình lên ngực ông ta. Tôi cảm thấy còn rất nhiều hơi ấm. Ngườiđang chết hình như còn tỉnh thức và đang lẩm nhẩm những câu kinh nhật tụng.Thế rồi, ông ta giơ bàn tay phải lên như đang tìm kiếm mộtvật gì. Tôi không hiểu ông muốn gì. Có người trong đám đông đề nghị có lẽ ông muốn sờ chân tôi như đêm trước ông đã từng làm như vậy, vìtôi đang ngồi trên sàn cạnh ông.Tôi đưa chân phải của mình đến gần để ông ấy có thể đưa tay ra sờ được. Khi sờ được chân tôi xong, trôngông có vẻ mãn nguyện. Sau đó, ông giơ bàn tay vừa đụng vào chân tôi lên trán mình và sau cùng xuôi thẳng tay đặt bên hông.Tôi cảm thấyhơi ấm ở ngực ông bớt dần. Khoảng một hay hai phút sau, cơ thể ông ấy giật lên và trút hơi thở cuối cùng. Khi xác ông hoàn toàn lạnh, tôi rúttay về và nhìn quanh. Mọi người xung quanh ngồi hay đứng đều hoan hỉ và an nhiên tự tại.Cả nhà không một tiếng khóc. Đó là một cuộc tiễnđưa người chết rất hay, theo đúng lời tôi căn dặn trong các buổi thuyết giảng. Tôi từ giã mọi người và bảo thân nhân bạn bè người chết bâygiờ có thể tha hồ khóc lóc, vì vào lúc này sự thương tiếc không còn ảnh hưởng đến người quá vãng nữa.-oOo-Câu chuyện trên đã đánh tanmọi mối nghi ngờ từ trước về câu kệ diễn tả năm hình ảnh xuất hiện trong trí người sắp chết do Hòa Thượng Jnanishwar đọc và tôi cũng từngthấy những câu tương tự trong kinh điển. Sau này, khi phân tích về cái chết của ông Chowdhury, tôi nhận ra rằng mỗi giai đoạn đều có mộthình tướng (nimitta) tương xứng với trạng thái của tâm (citta).Cảnh cây Bồ đề và cha mẹ đã khuất là kết quả của nghiệp tướng (kammanimitta). Đó là yếu tố quan trọng trong tâm thức do thiện nghiệp gây ra. Thế nhưng, sau này, ông ta thấy người tóc dài và hai con chim bồcâu hoặc hình ảnh ngạ quỷ. Đó là dấu hiệu của những việc bất thiện ông đã làm.Nghe kinh tụng đã xua đuổi được tư tưởng bất thiện và kếtquả là hình ảnh ma quái lẫn muông thú biến mất. Tâm trở nên an tịnh nhờ nghe kinh kệ và thọ Ngũ Giới nên hình ảnh chư Thiên xuất hiện.Cho đến phút cuối, trạng thái tâm trong sạch này mạnh hơn hết. Tâm này còn mạnh hơn cả tâm khi thấy song thân. Hình ảnh cha mẹ đã biếnmất để cuối cùng con đường lên thiên giới hiển lộ cho người hấp hối thư thái ra đi.-oOo-Kết luận câu chuyện này là giây phút cuối trong đời sẽcó ảnh hưởng mạnh đưa chúng ta về cảnh giới cao hơn hay thấp hơn. Vì thế, bổn phận của thân nhân người đang hấp hối là hãy nhắc nhở chongười đó những việc thiện đã làm trong đời và tụng kinh niệm Phật luôn luôn. Chúng ta không nên làm tâm thức người đó mê mờ qua sự khócthan hay khiến họ lo nghĩ đến chuyện thế tục.Tôi cũng hiểu thêm rằng cho dù mộ đạo hay làm việc thiện đến đâu chăng nữa, chúng ta khôngthể đạt được giải thoát hoặc lên cõi Niết bàn. Mọi hành vi thiện chỉ có thể giúp chúng ta tái sinh lên cõi an vui như cõi trời hoặc Phạm thiênchẳng hạn. Chỉ khi hành thiền Tuệ Quán (vipassana-bhavana) chúng ta mới thoát khỏi được mười kiết sử (dasa samyojana) và đạt được bốnquả Thánh đưa đến Giải Thoát. Bốn quả Thánh đó là Nhập Lưu, Nhất Lai, Bất Lai và A-la-hán.Ba kiết sử đầu tiên là thân kiến (sakkaya-ditthi),hoài nghi (vicikiccha), và giới cấm thủ (silabbata-paramasa) chỉ vượt qua được khi đạt quả Nhập Lưu. Ai đã đạt được quả vị này sẽ không táisinh vào bốn khổ cảnh: Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sinh, và A -tu-la. Không những thế, các Ngài không tái sinh quá bảy lần. Khi lâm chung, cácNgài chỉ thấy hình ảnh cõi người hay cõi trời mà thôi.Ai hành thiền tiến xa hơn nữa sẽ đạt được quả vị Nhất lai khi kiết sử thứ tư là dục ái27
    • (kamaraga) và thứ năm là sân hận (patigha) đã bị suy yếu. Các Ngài chỉ còn tái sinh thêm một lần mà thôi. Hình ảnh hiện ra khi hấp hối cũnglà hình ảnh cõi người hay cõi trời.Người nào hành thiền và diệt được hoàn toàn kiết sử thứ tư và thứ năm, nghĩa là dục ái (kamaraga) và sânhận (patigha), sẽ không tái sinh lại cõi người nữa. Các Ngài sẽ tái sinh vào thiên giới gọi là Tịnh Cư Thiên, và sẽ nhập Niết bàn sau đó. Nhữngvị này chỉ nhận được hình ảnh chư Thiên khi hấp hối.Khi hành thiền nếu tiến được xa hơn, chúng ta có thể đạt được quả A-la-hán khi loại trừnăm kiết sử còn lại. Đó là sắc ái (rupa-raga), vô sắc ái (arupa-raga), mạn (mana), trạo cử (uddhacca), và vô minh (avijja). Các Ngài đã đạtđược quả vị cuối cùng, và khi lìa cõi đời sẽ không thấy hình ảnh gì cả.Niết bàn là đích cuối cùng do Đức Phật tìm thấy qua thiền Tuệ Quán. Cácđệ tử của Ngài đi trên con đường do Ngài chỉ dạy, và phải nhờ thiền Tuệ Quán mới đạt đến Niết bàn. Những hình ảnh hiện ra chỉ là những ánhđèn khi mờ khi tỏ tạm soi kiếp sống con người. Mục tiêu cuối cùng, ngọn đèn sáng thật sự ở cõi Niết bàn, chỉ đạt được qua thiền Tuệ Quán màthôi.Tử thần vừa cướp mất của bạn một người mà bạn yêu quýnhất đời. Đối với bạn hiện nay đời sống bổng trở nên trốngrỗng vô vị, và có lẽ không còn lý do gì để sống nữa. Cuộc đờitừ nay chỉ còn là những chuỗi ngày dài đăng đẳng, đầy tẻnhạt chán chường. Hạnh phúc đã mất sẽ không bao giờ trởlại, những cử chỉ âu yếm, những câu nói yêu đương dườngnhư đã chìm lặn trong màn sương ngăn cách hai thế giới. Cólẽ bạn đang nghĩ về bạn, về sự mất mát không thể vãn hồivừa xảy ra, nhưng có thể bạn còn đang nghĩ không biếtngười bạn thương yêu đang lâm vào tình trạng nào? Tuy bạnbiết người đó đã đi xa rồi, đi mất rồi nhưng bạn không biếtlà đi đâu, số phận người đó như thế nào? Bạn cầu mongngười đó sẽ gặp được những sự bình an, tốt đẹp nhưng rồibạn lại thấy vẫn còn một cái gì không ổn vì không ai có thểgiải thích cho bạn một cách thỏa đáng về ý nghĩa của đờisống cũng như cái chết. Giáp mặt trước sự kiện này, bạnđâm ra hoảng hốt, và đời sống đối với bạn bỗng trở nên mộtgánh nặng không thể gánh vác một mình được nữa.Này bạn, tâm trạng của bạn là một tâm trạng tự nhiên vàthành thật. Tôi ước mong có thể chia sẻ với bạn về sự mấtmát lớn lao này bằng sự giúp đỡ chân thành của tôi. Dĩnhiên bạn nghĩ rằng: Làm sao tôi có thể an ủi bạn được!Làm sao một người như tôi có thể hiểu được nỗi đau khổ vôvàn của bạn kia chứ! Nhưng bạn hỡi, sự buồn rầu đau khổcủa bạn đã xây dựng trên một hiểu lầm. Thưa vâng, mộthiểu lầm tai hại và tôi mong khi hiểu rõ được điều này thì cólẽ bạn sẽ bớt đau khổ hơn. Tôi muốn trình bày cho bạn mộtquan điểm khác với quan niệm thông thường như sau.Này bạn, sự đau khổ của bạn chỉ là một ảo giác rất lớn do sựthiếu hiểu biết về những định luật thiên nhiên, hay nói một28
    • cách khác, là đời sống bên kia cửa tử. Nếu bạn có một sựhiểu biết đúng đắn về sự kiện này thì có lẽ bạn sẽ không cònđau khổ nữa. Người phương Đông, nhất là người Tây Tạng,đã nghiên cứu về nó qua nhiều thế kỷ và ngày nay khoa họccũng bắt đầu chứng minh được rằng "có một đời sống saukhi chết". Cửa tử không là một sự bí mật nữa vì cái thế giớibên kia, cái thế giới đầy bí mật đó đã không còn bí mật nữa.Cái thế giới đó thật sự hiện hữu, là một thế tương tự như thếgiới hiện nay của chúng ta và dĩ nhiên cũng chịu sự chi phốicủa những định luật trong vũ trụ, tương tự như những địnhluật mà chúng ta đã biết. Tôi sẽ giải thích rõ rệt một vàinguyên tắc căn bản mà dĩ nhiên bạn có thể khảo sát thêm,nếu bạn muốn. Trước hết, tôi mong bạn hãy ngưng thankhóc vì sự đau thương của bạn chỉ làm hại cho người mà bạnthương mến chứ không giúp được gì cho người đó đâu! Mộtkhi bạn hiểu rõ điều mà tôi sắp trình bày thì có lẽ bạn cũngsẽ đống ý như vậy.Có thể bạn cho rằng điều tôi sắp trình bày chỉ là những lờian ủi hay những dự đoán mơ hồ mà thôi. Nhưng tôi muốnhỏi bạn, sự đau khổ và suy nghĩ của bạn hiện nay đã đượcxây dựng trên nền tảng nào? Phải chăng bạn tin tưởng nhưvậy vì một vài người trong giáo hội của chúng ta đã dạy nhưthế, hoặc căn cứ trên một vài quyển sách, hoặc là sự tintưởng của đa số người trong thời đại này rằng chết là hết, làthiên thu cách biệt, là vĩnh viễn chia tay? Nếu bạn suy nghĩthật kỹ mà không bị các thành kiến chi phối, thì bạn sẽ thấyrằng quan niệm đó cũng chỉ là một dự đoán mơ hồ mà thôi.Nếu đọc kỹ Thánh Kinh, bạn sẽ thấy một sự thật rằng, theothời gian, đã có nhiều cách giải thích Kinh Thánh khác nhau.Cái quan niệm rằng chết là hết, là chấm dứt vĩnh viễn đãcăn cứ trên sự hiểu biết nào? Được xây dựng từ thời đạinào? Quan niệm Thiên Đàng và Địa Ngục có từ lúc nào? Phảichăng đó cũng chỉ là những quan niệm như trăm ngàn quanniệm khác? Phải chăng vì đã được nhiều người tin tưởng nênngười ta đ ành chấp nhận mà không đòi hỏi một sự giải thíchnào? Nhưng sống và chết là một vấn đề trọng đại, liên quanmật thiết đến đời sống hiện nay. Vì lẽ đó, chúng ta khôngthể chấp nhận nó một cách dễ dãi được. Đây là một vấn đề29
    • lớn, đòi hỏi một sự nghiên cứu hết sức đích đáng và phântích thật cẩn thận. Tôi không đòi hỏi bạn tin tưởng một cáchmù quáng đâu. Tôi chỉ muốn trình bày những gì mà chính tôibiết là có thật, dựa theo kinh nghiệm của tôi và của nhữngbậc thầy phương Đông mà tôi đã có cơ hội gặp gỡ và họchỏi. Tôi mời bạn cùng quan sát nó.Trước hết chúng ta hãy tìm hiểu về sự cấu tạo con người.Khoa học đã cho chúng ta biết khá rõ về thể chất con ngườicũng như các hoạt động sinh lý, tâm lý nhưng vẫn còn mộtyếu tố khác mà khoa học chưa thể chứng minh, đó là cái màngười ta gọi là linh hồn. Đây là một danh từ không chính xáclắm nhưng tôi không muốn đi vào những định nghĩa. Đã từlâu, các tôn giáo lớn đều đã đề cập một cách mơ hồ rằng conngười có một cái gì trường tồn gọi là linh hồn và cái này vẫnhiện hữu sau khi thể xác chết đi. Tôi thấy không cần thiếtphải dẫn chứng bằng kinh sách hay lý thuyết về sự hiện hữucủa linh hồn, cũng như không cần phải dài dòng về các hiệntượng như đầu thai, thần đồng, người chết sống lại kể về thếgiới bên kia, vì đã có nhiều sách vở đề cập đến nó rồi. Tôi chỉmong bạn vững tin rắng linh hồn vốn có thật và đó là mộtchân lý đúng đắn. Con người là một linh hồn và có thể xác.Thể xác không phải là con người. Nó chỉ là y phục của conngười mà thôi. Điều mà chúng ta gọi là sự chết chỉ là sự cởiđi một chiếc áo cũ, đó không phải là một sự chấm dứt. Khibạn thay đổi y phục, bạn đâu hề thấy mình, bạn chỉ bỏ đi cáiáo mà bạn đang mặc đó thôi. Cái áo có thể được cất vào tủ,mang đi giặt ủi hoặc vứt bỏ, nhưng người mặt nó chắc chắnvẫn còn. Do đó phải chăng khi thương yêu người ấy chứ đâuphải thương yên chiếc áo của người ấy?Trước khi bạn có thể hiểu được tình trạng của người mà bạnthương yêu, bạn cần phải hiểu rõ tình trạng của chính bạnđã. Bạn là một linh hồn bất tử, bất tử vì tinh hoa của bạnvốn có tính chất thiêng liêng, bởi vì bạn là một phần của mộtđại thể cao cả hơn nhiều. Bạn đã từng sống trong nhiều thếkỷ. Trườc khi mặc bộ quần áo này, bộ quần áo mà hiện naybạn gọi là xác thân, thì bạn đã từng mặc những bộ quần áokhác, và bạn sẽ còn mặc nhiều bộ quần áo khác nữa trongtương lai, khi bộ quần áo hiên tại đã tan thành tro bụi. Kinh30
    • thánh đã nói: "Thượng Đế sinh ra con người từ hình ảnh bấtdiệt của ngài". Đây không phải là một giả thuyết hay một sựtin tưởng nào mà có bằng chứng hẳn hoi. Điều bạn cho làmột đời thật ra chỉ là một ngày nhỏ trong một kiếp sống kéodài vĩnh viễn thiên thu và điều này cũng xảy ra cho ngườibạn yêu. Tóm lại, người bạn yêu thương không hề chết,không hề mất đi, mà chỉ cởi bỏ bộ áo của họ mà thôi.Bạn đừng tưởng người chết chỉ như một luồng hơi, không cóhình dáng chi cả hoặc thua kém lúc còn sống về một điểmnào đó. Cách đây nhiều thế kỷ, Thánh Paul đã nói: "Có mộtcái thể vật chất và có một cái thể tinh thần". Nhiều người đãhiểu lầm mà cho rằng những thể đó nối tiếp nhau chứ khônghiểu rằng chúng ta đều có cả hai thể đó trong cùng một lúc.Thưa vâng, cái thể vật chất đó chính là cái xác thân mà bạnđang thấy, và cái thể tinh thần kia chính là cái mà bạnkhông thấy và thường được gọi bằng danh từ "linh hồn". Khibạn bỏ xác thì bạn giữ lại cái thể tinh thần kia.Nếu bạn đồng ý, hay tạm thời đồng ý về quan niệm này thìchúng ta có thể đi xa hơn. Nếu bạn biết rằng chẳng phải khichết bạn mới cởi bỏ "bộ áo" đó mà ngay khi ngủ bạn cũngtạm thời cởi bỏ nó và đi vẩn vơ trong một cởi giới khác trongcái thế tinh thần của bạn. Dĩ nhiên khi tỉnh dậy thì bạn lạimặc vào bộ áo thể xác đó trong khi người chết thì không cònmặc lại bộ áo đó được nữa. Vì sự cấu tạo và rung độngnguyên tử của hai cõi vốn khác nhau nên cõi nào chỉ có thểnhìn được cõi đó mà thôi. Đôi khi tỉnh vậy, bạn mơ hồ nhưmình có thấy một cái gì đó, dĩ nhiên nó đã bị thay đổi rấtnhiều bởi sự sắp xếp lại qua ký ức và bạn gọi điều này làchiêm bao.Hiện nay có nhiều quan niệm về đời sống sau khi chết. Mộtsố dựa trên những tin tưởng có từ thời Trung Cổ, như sựtrừng phạt đời đời kiếp kiếp trong cảnh địa ngục chẳn hạn.Dĩ nhiên ngày nay không mấy ai còn tin như vậy nữa, nhưngtrước đây vài thế kỷ, nó là cả một sự đe dọa khủng khiếp.Những điều này đã được một số giáo sĩ lúc đó lợi dụng triệtđể. Vì quyền lợi riêng, họ đã biến cải những giáo lý đầy nhântừ bác ái của đức Jesus thành một thứ "pháp luật" khắt khetàn ác để đe dọa những người hiền lành dốt nát. Theo đà31
    • tiến bộ của thế giới, người ta hiểu rằng cái quan niệm đókhông những vô lý, xúc phạm đến danh dự của giáo hội, đếngiáo lý cáo đẹp của đấng Cứu Thế, mà còn buồn cười nữa.Nếu bạn hiểu rằng một số tu sĩ chỉ vì nóng lóng muốn củngcố quyền lợi cũng như quyền lực đã cố tình giảng giải mộtcách sai lạc khiến các chân ký giản dị cao đẹp trở nên phứctạp, khó hiểu. Họ đã dựa vào những tín điều phi lý, vô căncứ mà nói rằng thế giới này được cai trị bởi một đấng thầnlinh không muốn ai làm trái ý mình. Họ đã du nhập nhữngđiều này từ nền tảng của đạo Do Thái thượng cổ, trong khiđáng lẽ ra họ phải biết rõ về sự dạy bảo đầy minh triết củađức Chúa là "Thượng Đế là một đức Cha giàu long thươngmến". Người nào hiểu được sự thực căn bản là "Thượng Đếvốn nhân từ vá bác ái, vũ trụ của ngài được điều khiển bởinhững định luật thiên nhiên, công bình và bất biến" thì ắtphải hiểu rằng thế giới bên kia cửa tử cũng phải tuân theonhững định luật như vậy chứ không thể khác được.Đáng tiếc là một điều hiển nhiên và rõ ráng như vậy mà đếnnay vẫn dường như mơ hồ. Vẫn có những người tiếp tục nóivới chúng ta về một thiên quốc rất xa, về những ngày phánxét rất ghê gớm, về những sự trừng phạt đời đời kiếp kiếp,còn chuyện xảy ra hiện nay thì ít khi đề cập đến. Một số tu sĩtránh né không đề cập gì đến kinh nghiệm thật sự của họ,đến sự tin tưởng của họ, mà chỉ nói đi nói lại điều mà họnghe người khác nói, những tin tưởng mơ hồ, vô lý xuất pháttừ thời Trung Cổ. Dĩ nhiên tôi tin rằng chúng ta không thểthỏa mãn với những quan niệm lỗi thời đó được.Tôi tin rằng thời kỳ tin tưởng một cách mù quáng đó đã quarồi. Chúng ta đang sống ở thời kỳ khoa học và không chấpnhận những ý tưởng vu vơ, hoàn toàn trái với lý thuyết khoahọc cũng như trái ngược với những lời dạy bảo đầy bác ái,nhân từ và sáng suốt của đấng Cứu Thế. Chúng ta là nhữnglinh hồn đang sống trong cõi vật chất và chỉ biết đến nhữngsự kiện liên quan đến cõi vật chất này mà thôi. Tất cà mọisự hiểu biết của chúng ta đều dựa trên những giác quan củathể xác. Nhưng các giác quan này thì bất toàn. Thí dụ nhưchúng ta có thể thấy được những vật thuộc thể lỏng hay thểrắn nhưng lại không thể thấy được thể hơi mặc dù chúng ta32
    • biết rằng thể hơi hiện hữu. Hiển nhiên nếu có những thểkhác thanh nhẹ hơn thể hơi thì làm sao chúng ta có thể thấyđược? Tóm lại, vì giác quan của chúng ta bất toàn mà chúngta không thấy được một số dữ kiện, tuy nhiên chúng takhông thể kết luận vì không thấy được mà chúng không hiệnhữu. Người phương Đông đã ý thức được điều này từ lâu quacác công phu tu luyện đặc biệt mà nhiều người cho là phithường.Thật ra nguyên lý của nó rất giản dị. Người nào biết rènluyện tinh thần, biết cách phát triển những khả năng tinhthần, biết cách phát triển những khả năng tinh thần, pháttriển các "giác quan" của tinh thần thì họ sẽ có các quyềnnăng về tinh thần. Nếu bạn biết rằng thể tinh thần cũnggiống như thể vật chất (thể xác), đều có những giác quanriêng biệt thì bạn sẽ hiểu điều tôi nói. Nếu thể xác có thị giácthì thể tinh thần cũng có một thị giác tương tự, nhưng đây làmột thứ thị giác đặc biệt, có thể nhìn thấy những cái mànhãn quan của thể xác không nhìn thấy được. Người TâyTạng gọi quyền năng này là Thần nhãn hay con mắt thứ ba(Third eyes). Sách vở huyền môn Tây Tạng nói rõ rằng, thểtin thần có những giác quan tương ứng với những giác quancủa thể xác nhưng bao trùm một giới hạn bao la, rộng rãihơn nhiều. Các danh sư Tây Tạng gọi đó là các năng khiếumà con người có thể sử dụng được nếu họ biết cách chủ trịtinh thần, khai triển các giác quan này. Dĩ nhiên nhữngngười đã khai mở những quyền năng đó có thể ý thức đượcnhiều điều mà người ta không thể biết được.Chính nhờ khai mở được các giác quan đặc biệt này mà cácdanh sư Tây Tạng đã nghiên cứu về đời sống ở cõi giới bênkia, cõi giới mà chúng ta thường gọi là "cõi chết" hay "bênkia cửa tử". Họ xác định rằng chết không phải là sự chấmdứt của kiếp sống mà chỉ là một bước, đi từ giai đoạn sốngnày qua giai đoạn sống khác. Xác phục vụ tinh thần và làmột phương tiện liên lạc (communicate) với cõi trần. Nếukhông có xác thân thì phần tinh thần không thể liên lạc vớicõi trần được và dĩ nhiên không thể ảnh hưởng hoặc thọ lãnhảnh hưởng của nó. Cõi trần là một trường học hết sức quantrọng để linh hồn học hỏi, kinh nghiệm, và những điều học33
    • hỏi đều được lưu trữ trong ký ức tâm linh, một thứ ký ức vôgiới hạn. Chỉ riêng ở cõi trần người ta mới có thể thực sự họchỏi và áp dụng hay thực hành những điều đã học. Ở nhữngcõi giới khác, vì sự cấu tạo của nguyên tử quá thanh, quánhẹ nên việc học hỏi chỉ có tính cách lý thuyết chứ khôngthể thực hành được.Điều chúng ta cần biết là những người mà ta cho rằng đãchết thực ra không hề chết, không hề xa lìa chúng ta. Vì mộtlý do mơ hồ mà người ta tin rằng chết là chấm dứt, là chialy, sau đó linh hồn hoặc được lên thiên đ àng hặoc xuống địangục rồi ở đó vĩnh viễn. Tác động của Thượng Đế chắc chắnvô cùng huyền diệu, nhiều khi chúng ta không thể hiểu đượcnhưng không bao giờ trái ngược với các định luật thiênnhiên. Khi một người cởi bộ áo choàng ra thì họ vẫn đứng ởchỗ cũ chứ nào có thể biến mất được. Hình dáng của họ thayđổi phần nào nhưng chắc chắn họ không thể phúc chốc biếnra người khác được. Vì thể xác đã bỏ lại nên bạn không cònthấy người đó nữa mà chỉ thấy cái thể xác bất động nằm đóthôi. Nhưng điều này không có nghĩa là người bạn yêuthương đã đi xa rồi.Chương 1Khoa học đã chứng minh rằng mắt của chúng ta chỉ đáp ứngđược với một số rung động tối thiểu trong vũ trụ. Nếu sửdụng các dụng cụ tinh vi hơn, người ta có thể nhìn thấy nhưtia hồng ngoại, tia tử ngoại.v.v..Nếu bạn tin rằng các giácquan của thể xác đã giúp bạn cảm nhận được những vậtchất cấu tạo bằng nguyên tử của cõi hồng thần thì các giácquan của thể tin thần cũng sẽ giúp bạn cảm xúc được cácnguyên tử cấu tạo bởi cõi đó. Nhờ xúc giác, chúng ta có thểsờ mó các vật chất của cõi trần thì một thứ xúc giác đặc biệtcủa thể tinh thần cũng giúp chúng ta sờ mó được các vật34
    • chất cấu tạo bởi nguyên tử cõi này. Bạn đừng nghĩ rằng cõitinh thần đó nằm ở đâu xa xôi, thực ra nó và cõi trần này ởcùng một chỗ, chiếm cùng một vị trí trong không gian vàthời gian, nhưng vì cấu tạo bởi các nguyên tử khác nhau nênngười ta không cảm thấy nhận được nó đó thôi. Quy tắc củađiều mà khoa học gọi là "chiều không gian" (dimension) hiểnnhiên đã vén lên một phần của sự bí mật này. Dĩ nhiênngoài cõi tinh thần còn nhiều cõi giới khác nữa nhưng điềuđó không quan hệ đến chúng ta hiện nay.Tóm lại, người mà bạn tưởng đã đi xa rồi thật ra vẫn ở bêncạnh bạn và có thể đứng sát kề vai với bạn nữa kia. Dĩ nhiênbạn còn mặc một tấm áo choàng dầy, còn người kia thì đãcởi bỏ chiếc áo đó rồi, do đó bạn không còn nhìn thấy ngườiấy nữa nhưng người ấy vẫn nhìn thấy bạn vì sự rung độngcủa các nguyên tử của cõi kia thanh nhẹ hơn nên có thể nhìnthấy được nhiều hơn.Trong khi ngủ, khi bạn tạm thời cởi bỏ bộ áo vật chất này rathì bạn và người đó có thể tiếp xúc với nhau dễ dàng. Vì đasố mọi người thiếu sự chuẩn bị và công phu hàm dưỡng tinhthần nên vẫn luôn luôn có một khoảng cách giữa tri thức củathể xác và thể tinh thần, do đó họ không thể nhớ lại đượcviệc làm của thể tinh thần trong giấc ngủ. Hiển nhiên nếuchúng ta có thể nhớ trọn vẹn thì sự chết đâu còn nữa. Mộtsố đạo sư phương Đông đã tập luyện được công phu gìn giữcái trí nhớ liên tục này mà giao tiếp với cõi tinh thần tronggiấc ngủ hoặc khi hành thiền. Dĩ nhiên đôi lúc cũng có ngườinhớ lại vài chi tiết trong lúc ngủ nhưng họ thường kết luậnđó là chuyện chiêm bao vô giá trị. Một người biết đoán điềmgiải mộng có thể nói cho họ biết nhiều điều lý thú mà họkhông ngờ.Đối với những người có thân quyến vừa lìa đời, nếu họ ngủđược một giấc thoải mái thì khi tỉnh dậy họ đều có cảm giácan tĩnh, phúc lạc như vừa được gần người thương yêu. Điềunày không lạ vì hiển nhiên họ đã tiếp xúc được với ngườithân trong giấc ngủ. Nếu bạn biết rằng cõi trần của chúng talà cõi thấp, và cõi bên kia cửa tử vốn cao hơn thì hiển nhiêncõi cao bao trùm cõi thấp theo định luật thiên nhiên. Ở cõi35
    • tinh thần người ta có thể nhớ lại rất rõ ràng các chuyện đãxảy ra trong cõi trần. Cũng như thế, khi ngủ người ta có thểhồi tưởng được nhiều chuyện đã quên từ lâu rồi, vì khôngcòn bị cản trở bởi các chướng ngại thuộc thể xác. Khi thứcgiấc, con người khoác lấy bộ áo vật chất, ký ức bị chi phốibởi các ảnh hưởng thể xác, nó che khuất các linh năng caohơn nên ít ai nhớ được điều gì rõ ràng. Các danh sư TâyTạng chỉ dẫn rằng, nếu muốn chuyển đạt tin tức cho ngườiquá cố, bạn có thể giữ trong tư tưởng điều bạn muốn nói thìchuyện đó sẽ xảy ra. Tuy nhiên bạn nên biết rằng ở cõi tinhthần, người ta có thể đọc được tư tưởng của người sống. Nếungười quá cố vẫn còn luẩn quẩn gần đó thì họ có thể đọcđược tư tưởng của bạn dễ dàng. Ở cõi tinh thần, người takhông rảnh rỗi ngồi không đâu mà có những việc khác để thihành, do đó nếu có thể, bạn không nên làm rộn đến họ.Thánh Kinh đã ghi rõ: "Linh hồn con ngời nằm trong tayThượng Đế và nơi đây không có sự đau khổ nào có thể chạmđến họ được". Nếu đã tin tưởng như thế thì tại sao người takhông lo sợ? Phải chăng chúng ta thắc mắc vì quan niệmthiên đ àng và địa ngục vẫn chi phối sự tin tưởng của chúngta? Nếu bạn hiểu biết định luật thiên nhiên như vật lý thì làmsao một người bất thình lình nhảy vọt một cái lên đến tậntrời hoặc rơi tuốt xuống đại ngục được! Thật ra một ThượngĐế bác ái và nhân từ không thể tạo ra một địa ngục vớinhững ý nghĩ ghê tởm của nó được. Dù hiểu theo quan niệmnào thì cũng không thể có một địa ngục, trừ ra chính nó làcái địa ngục mà con người đã tạo ra cho con người ở cõi trầnthế này.Tôi mong bạn hiểu rằng sự chết không đem lại một thay đổigì cho con người thật sự cả. Không thể nào một người vừachết đã trở nên một vị thánh, hay một đấng thiên thần.Người chết cũng không thể trở thành một bặc vĩ nhân hiểubiết tất cả mọi sự được, mà chỉ là một người giống như trướckhi chết một ngày hay một vài giờ mà thôi. Hiển nhiên ngườiđó cũng có tình cảm, kiến thức, sự hiểu biết, chỉ khác ở chỗhọ đã cởi bỏ bộ áo mặc trên người ra, cởi bỏ cái gánh nặngtrên vai (bệnh tật, mệt nhọc của xác thân) và có cảm giác36
    • thảnh thơi tự tại. Khi còn sống, ai ai cũng phải làm việc đểgiải quyết những nhu cầu vật chất như thực phẩm, nơi chốncư ngụ, quần áo che thân.v.v. Tại cõi tinh thần, những thứnày trở nên vô dụng. Thể tinh thần không cần thực phẩmhay nơi chốn cư ngụ, do đó người ta dường như thoát đượccái áp lực lớn lao về sự sinh sống. Đây là cả một sự cởi bỏgánh nặng rất lớn nên người ta thường thấy nhẹ nhàng thoảimái.Theo các danh sư Tây Tạng, trong cõi tinh thần, không giankhông còn là một trở ngại nữa. Người ta tự do di chuyển đóđây theo ý muốn. Nếu thích phong cảnh trời biển, họ tha hồngao du những chỗ nào đẹp đẽ nhất. Nếu thích mỹ thuật, họcó thể chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật của cácnghệ sỹ tài ba mà không phải chờ đợi xếp hàng hay mua vévào cửa. Nếu thích âm nhạc, họ có thể di chuyển từ hí việnnày đến hí viện khác để thường thức các khúc nhạc tuyệtdiệu. Bất cứ thích điều gì, họ có thể thưởng thức điều đó hếtsức dễ dàng, miễn là những cái đó thuộc về phạm vi tinhthần hay xuất phát từ các tình cảm cao thượng. Tại sao? Vìnhững thứ này không cần phải sử dụng đến một thể xác vậtchất. Dĩ nhiên nếu điều họ thích là một thú vui dựa trên cáccảm xúc của thể xác thì vấn đề hoàn toàn khác hẳn vì họ sẽkhông thể thỏa mãn được. Một người nghiện rượu sẽ khônguống được rượu vì làm gì còn xác thân. Cũng như thế, mộtkẻ thèm ăn sẽ khổ sở, luôn luôn có cảm giác đói khát vì cònthể xác đâu nữa để ăn! Một kẻ tham lam, bỏn xẻn tiền bạcsẽ khổ sở vì không còn gì để chất chứa. Kẻ ham nhục dục sẽđiên cuồng gì thèm khát mà không được thỏa mãn. Ngườighen tuông sẽ bị tình cảm dày vò, nhất là khi họ không cònxen vào công việc của người mà họ ghen tức được nữa.Tóm lại, sự khổ sở chỉ bắt nguồn từ những đam mê xâydựng trên căn bản xác thịt, trên thể vật chất. Nếu biết kiềmchế những cảm giác này thì họ bớt đau khổ hơn vì nguyênnhân của đau khổ bắt nguồn từ ham muốn. Khi hết hammuốn thì đau khổ cũng chấm dứt ngay. Bạn nên biết rằngđây không phải là một "sự trừng phạt" mà thật ra chỉ là kết37
    • quả tự nhiên của một nguyên nhân do chính tác nhận đãhành động. Đó chính là cái "quả" bắt nguồn từ cái "nhân" làsự ham muốn. Một khi mãnh lực của cái "nhân" không cònthì "quả" chấm dứt ngay. Nó là định luật "tác động và phảnxạ" của vật lý chứ không có gì lạ.Hiển nhiên có những người không nhiều tật xấu. Khi còn sinhtiền họ sống bình thường, không xa hoa phù phiếm gì nhưngít nhiều cũng bị ảnh hưởng xã hội cùng những tập tục củanó. Dĩ nhiên họ không đau khổ điên cuồng như những ngườiđam mê về xác thịt nhưng vì thiếu một đời sống tinh thầnmà họ cảm thấy cô quạnh vì thời gian sao kéo dài quá. Khixưa họ thích tụ thập bạn bè nói chuyện trên trời dưới biểnthì nay những điều này không có ý nghĩa gì nữa. Tại cõi tinhthần, ai nấy đều có thể đọc được tư tưởng của nhau, nhữngđiều khoác lác, phóng đại để mua vui không còn hấp dẫnđược ai nữa. Tại đây không có khoe khoang địa vị, y phục,danh giá hay sự quan trọng cá nhân vì những cái hời hợt đókhông có ý nghĩa gì ở cõi này.Tôi đã sử dụng danh từ "cõi này", "cõi nọ" làm như nó ở xalắm! Thật ra nó vẫn ở gần, rất gần với cõi trần của chúng tachứ không hề đi đâu xa. Nếu có khác thì chỉ khác ở mộtchiều không gian mà thôi.Cõi giới bên kia cửa tử được cấu tạo bởi các nguyên tử hếtsức nhanh và nhẹ nên hợp với những người sống về tâmlinh. Những người này sẽ cảm thấy thoải mái hơn ở cõi trầnvì ở cõi bên đây có các rung động thanh cao, thuận lợi choviệc trao dồi kiến thức, phát triển khả năng tinh thần. Nếucác nhà trí thức, nghệ sỹ, những người có tâm hồn hướngthượng đều cảm thấy thoải mái, ung dung tự tại, thì ngườigiàu lòng bác ái không mưu cầu hạnh phúc cá nhân mà chútâm đến hạnh phúc của người khác, còn sung sướng hơnnữa, vì họ có thể làm việc một cách đắc lực. Tuy cõi nàykhông có ai nghèo khổ, lạnh lẽo nhưng vẫn có những tâmhồn buồn rầu, đầy hoang mang sợ hãi, cần được giúp đỡ anủi. Do đó các danh sư Tây Tạng thường chú tâm nghiên cứu38
    • cõi vô hình để hướng dẫn và giúp đỡ cho những kẻ này.Vì đa số mọi người không biết gì về thế giới bên kia cửa tửnên họ đều thiếu chuẩn bị. Chính vì thiếu chuẩn bị mà nhiềungười chịu đau khổ, mê muội, cứ lang thang sợ hãi trongmột cảnh giới kỳ lạ, mơ mơ màng màng, hư hư thực thực,không siêu thoát được. Thượng Đế thường hành động mộtcách bí mật, không mầy ai có thể hiểu. Có khi nào bạn tựhỏi tại sao phần lớn con người khi già yếu, các cơ quan thểxác dần dần thoái hoá, các ham muốn như ăn uống, thèmkhát cảm xúc xác thịt cũng theo đó mà giảm bớt đi. Khibệnh tật đau ốm, người ta chỉ mong sao chóng khỏe thôi chứai đâu còn ham muốn gì khác. Phải chăng đó là một cáchgián tiếp giúp con người kiềm chế bớt các thú vui xác thịt,các ham muôn vật chất để tránh khỏi phải đau khổ khi từgiả cõi đời, khi ham muốn mà không thể thỏa mãn đượcnữa? Hiển nhiên nếu biết vậy, người ta cần phải chuẩn bị,phải tập làm chủ các giác quan, kiềm chế các ham muốn vậtchất, phát triển đời sống tinh thần ngay từ lúc này, để tránhkhông bị kổ sở khi bước vào thế giới bên kia. Thật đáng tiếckhi đa số người ta cứ mải mê lo lắng cho đời sống phù du,giả tạo, ngắn ngủi ở cõi này mà không biết gì đến những đờisống khác. Họ có thể bỏ ra cả tuần hoạch định chương trìnhcho một chuyến du lịch trong khi không hề chú ý gì đến mộtnơi mà trước sau ai cũng phải đến.Có lẽ bạn tự hỏi người chết trẻ khi lòng ham muốn vật chấtcòn mãnh liệt thì sẽ ra sao? Dĩ nhiên họ gặp nhiều khó khănhơn người chết già hay chết bệnh. Họ dễ bị lôi kéo, thu hútvào những cảnh giới thấp thỏi, ngột ngạt, bị chìm đắm trongcác rung động xấu xa, sống trong tình trạng hoang mangđau khổ, đầy thèm khát cho đến khi biết kiềm chế lòng hammuốn thì mới siêu thoát được. Vì đã mấy ai biết trước giờchết, tử thần có bao giờ báo trước nên con người cần chuẩnbị một đời sống thanh khiết, hướng thượng ngay từ bây giờ.Điều chính yếu là nên giảm bớt các ham muốn vật chất đểtránh khỏi lâm vào tình trạng như đói không được ăn, khátkhông được uống, thèm muốn không được thỏa mãn, toàn39
    • thân nóng rực như than hồng vì ham muốn hành hạ.Này bạn, điều này không phải là sự trừng phạt vì không hềcó chủ thể hay đối tượng, không hề có quỷ sứ hành hạ.Diêm vương xét xử mà chỉ là kết quả của định luật thiênnhiên. Một cái "nhân" sẽ tạo một cái "quả" lòng ham muốnkhông được thỏa mãn sẽ tạo đau khổ. Dù được thỏa mãn, nósẽ tạo nên những ham muốn khác nữa cho đến khi khôngthể thỏa mãn. Sự đau khổ luôn luôn gia tăng theo đ à hammuốn, càng ham muốn nhiều thì khổ đau càng lớn. Hiểnnhiên tình trạng này không kéo dài mà sẽ chấm dứt ngay khisự ham muốn không còn nữa. Nếu người chết có đủ nghị lực,không ngoan để chế ngự những cảm giác khát khao về cõitrần thì họ sẽ không bị ràng buộc hay bị hành hạ bởi lòngham muốn. Tiếc thay, vì không được giải thích một cách rõràng như vậy nên phần đông nhân loại cứ nhởn nhơ vui chơi,tìm khoái lạc qua các cảm xúc của thể xác mà không ý thứcrằng thể xác vốn vô thường, nay còn may mất, trước có saukhông, những vui thú ngắn ngủi phù du của một kiếp ngườitrong chốc lát đã dọn đường cho sự đau khổ triền miên ở cõibên kia. Thời gian ở cõi trần bị giời hạn bởi các điều kiện vậtchất vì thể xác được cấu tạo bởi các nguyên tử trọng trược,không thể kéo dài quá lâu. Trong khi thời gian ở cõi bên kiahoàn toàn tùy thuộc vào sự rung động của các nguyên tửcấu tạo nên tinh thần. Nếu lòng ham muốn còn mãnh liệt, sựrung động còn thô thiển nặng trọc, thì thể tinh thần khôngthể siêu thoát lên cõi trên mà lưu lại nơi đây rất lâu.Này bạn, tôi muốn nhân dịp này đề cập đến tâm trạng củanhững người vừa cởi bỏ áo vật chất vì đây là một điều hếtsức quan trọng. Dĩ nhiên khi vừa qua đời, ai cũng hoangmang, hốt hoảng vì sự thay đổi đột ngột bất ngờ. Tuy nhiênnếu khóc than thảm thiết thì bạn chỉ làm cho người đó thêmbối rối, đau khổ, quyến luyến mà thôi. Khi từ bỏ bộ áo vậtchất, các giác quan thể xác đã hư hoại, người bạn yêu khôngthể sử dụng ngũ quan như nhìn, nghe, ngửi, nói hay sờ móđược nữa và không thể biết được những sự kiện xảy ra trêncõi trần. Tuy nhiên các giác quan của thể tinh thần từ lâu40
    • vẫn bất động (inactive) bỗng được kích động và dần dần trởnên linh hoạt. Chỉ một lúc sau họ bắt đầu nhận thức ít nhiềuvề các sự kiện xảy ra chung quanh. Tùy tâm trạng lúc chếtbình tỉnh hay hoảng hốt, đau khổ hay thoải mái mà các giácquan của thể tinh thần sẽ hoạt động nhanh hay chậm. Cókhi vì quá xúc động mà các giác quan này bị tê liệt khônghoạt động được nữa, hiển nhiên người chết sẽ không ý thứcđược gì mà cứ mơ mơ màng màng như người say ngủ. Cũngcó trường hợp các giác quan này hoạt động ngay khiếnngười chết có thể đọc được tư tưởng của người thân, biết họsung sướng hay đau khổ ngay khi lìa bỏ bộ áo vật chất.Sự khóc than van có thể làm người chết hoảng hốt, lo lắng,luyến tiếc, đúng vào lúc mà họ cần phải bình tĩnh hơn baogiờ hết để thích hợp với hoàn cảnh mới. Tâm trạng ngườichết khi đó ở giữa hai cảm giác kỳ lạ: Cảm giác trước sựkiện vật chất đang dần dần tan biến, và cảm giác trước cácsự kiện mới lạ đang bắt đầu thành hình vì các giác quan mớibắt đầu hoạt động. Khi linh hồn rút khỏi thể xác, nó tạo ramột thay đổi trong bộ óc, khơi động "cuốn phim ký ức" vẫnchứa đựng trong tiềm thức. Tất cả mọi chuyện buồn hay vui,thành công hay thất bại, danh vọng, giàu sang hay nghèođói, khổ sở, các hậu quả mà họ nhận lãnh, nguyên nhân màhọ gây ra: Nổi đau khổ, sự đam mê, hành vi tội lỗi cũng nhưlòng quả cảm hy sinh... đều lẩn lượt hiện ra trong tâm thứchọ một cách rõ rệt. Đây là giai đoạn hết sức quan trọng vìnó quyết định số phận người chết trên đường tiến hóa tâmlinh.Nếu bình tĩnh, biết chấp nhận mọi sự, không luyến tiếc thìhọ dễ dàng thích hợp với hoàn cảnh mới hơn. Nhờ các giácquan thể tinh thần được khơi động mà họ ý thức được thếgiới bên kia và có những quyết định sáng suốt. Đa số thườngcó cảm giác như đang trôi nổi, vật vờ trong một luồng sángêm dịu và dần dần hiểu biết mọi sự. Tâm trạng của họ khiđó ảnh hưởng đến sự rung động của các nguyên tử cấu tạothể tinh thần. Nếu hoảng hốt, sợ hãi hay luyến tiếc hối hậnmột điều gì thì các rung động của thể tinh thần sẽ bị rối loạn41
    • khiến họ bi thu hút vào những rung động tương tự theo địnhluật "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Họ sẽ bịlôi cuốn ngay vào bầu ánh sáng lờ mờ, nhầy nhụa như bùncủa các cảnh giới nặng trọc, xấu xa. Nếu thoải mái, bìnhtĩnh, họ sẽ thấy nhẹ nhõm, an vui tự tại, người họ lơ lữngtrong bầu ánh sáng chói lọi, trong suốt như pha lê. Họ thấykhỏe khoắn và có thể sử dụng các giác quan mới để theo dõisự việc xảy ra quanh đó. Dĩ nhiên họ có thể hoảng hốt, mấtbình tĩnh nếu thấy người thân kêu la, khóc lóc. Cái cảm giácung dung tự tại lúc ban đầu có thể thay đổi ngay, và hậuquả không thể lường được.Trong thế giới tinh thần, tư tưởng chiếm vai trò hết sức quantrọng vì nó chủ động tất cả mọi việc. Thử tưởng tượng, tựnhiên bạn bị bịt mắt dẫn ra khỏi nhà, đến một nơi xa lạ vớitiếng người la hét, than khóc cùng các tiếng động ồn àophức tạp mà bạn không thể hiểu thì tâm trạng của bạn sẽ rasao? Phải chăng bạn không thể bình tĩnh được? Cũng nhưthế, sự bình tĩnh, sáng suốt là điều hết sức quan trọng khitrong nhà có người từ trần. Theo các danh sư Tây Tạng,không có gì tốt đẹp hơn sự chân thành cầu nguyện củanhững người thân quyến. Các rung động âm thanh của lờikinh có một oai lực rất lớn, ảnh hưởng rất mạnh đến cõi giớibên kia. Một sự tha thiết chí tâm chí thành cầu nguyện, hayviệc được một vị tu sĩ đạo hạnh cao dầy chú tâm hành lễ làmột bảo vật không có gì có thể sánh bằng.Chương 2Một lần nữa, vì sự kiện hết sức quan trọng này mà tôi mongbạn hãy ngưng việc khóc than vố ích, hãy lắng lòng, bìnhtĩnh cầu nguyện cho người ở thế giới bên kia. Họ có thể nhậnđược lòng thương yêu chân thành của bạn ngay khi bạn vừaphát tâm vì ở thế giới bên kia, tư tưởng có sức mạnh rất lớnvà mầu nhiệm. Này bạn, người thân của bạn không hề đi xamà vẫn ở gần bên bạn. Người đó không nhìn được thể xác42
    • vật chất của bạn như vẫn thấy được thể tinh thần của bạn.Dĩ nhiên họ cũng cố gắng liên lạc với bạn mà nào bạn cóbiết. Vì bạn không để ý đến họ nữa nên họ tưởng như bạnđã quên họ rồi. Nếu thấy một người còn sống đang ngủ say,bạn biết người đó đang ngũ nhưng người say ngủ đau hềbiết gì về bạn. Cũng thế, đối với người đã qua đời thì bạncũng như người đang ngủ say, họ thấy bạn nhưng không thểnói chuyện với bạn được nữa. Tôi mong bạn hãy suy gẵmcho kỹ về điều này, phải chăng nó hợp lý và không có gì quáđáng? Này bạn, sự thật đâu phải điều gì to tát, phức tạp,vượt ngoài sự hiểu biết của con người. Chính vì thiếu sự hiểubiết nên con người đã vẽ vời ra những cảnh tượng ghê gớmđấy chứ.Nếu bạn chấp nhận phần nào về cảnh giới bên kia cửa tửnhư tôi đã trình bày thì chúng ta có thể đi xa hơn.Trong vũ trụ còn có nhiểu cảnh giới khác nữa chứ khôngphải chỉ có thế giới này thôi. Tùy theo các rung động của thểtinh thần mà con người thích ứng với một cảnh giới. Khi mọiham muốn thấp hèn, ích kỷ đã hoàn toàn tan rã thì conngười sẽ siêu thoát lên các cảnh giới cao hơn. Khi tư tưởngtrở nên thanh khiết, nhẹ nhàng, họ sẽ ý thức được nhữngluồng tư tưởng thanh cao tế nhị hơn. Lúc đó họ sẽ mê mantrước các luồng sóng rung động trí thức, các bầu tư tưởngsạch tốt lành. Đây là giai đoạn mà con người thấy rộn ràngmột niềm phúc lạc vô biên, không bút nào có thể tả được.Đó là khi họ bắt đầu ý thức được các diễn biến thực sự củavũ trụ, của các định luật bất biến, của ánh sáng chân lý. Đâykhông phải phần thưởng của ai hết mà chỉ là kết quả tựnhiên của tánh linh đã tiến hóa đến giai đoạn này. Phảichăng bạn tự hỏi cái gia đoạn này có kéo dài mãi không?Câu trả lời là "không", vì không có một cái nhân hạn địnhnào có thể tạo ra một cái quả vô hạn định được. Định luật vũtrụ đã định rằng tia sáng phát xuất từ Đại Thể sẽ phải trở vềnguồn gốc. Dĩ nhiên trong cuộc hành trình trở về nguồn gốc,chúng ta còn phải tiến hóa rất nhiều để trở nên trong sạch,toàn diện. Hiện nay chúng ta còn bất toàn và rất xa với Đại43
    • Thể toàn thiện, uyên nguyên đó nhưng chúng ta biết chắcchắn rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ trở về, và đó là mộtsự thật không thể chối cãi. Vì định luật vũ trụ "bất cứ mộtlực gì phát ra cũng đều có một phản lực ngược chiều tươngtự", chúng ta phát xuất từ điểm linh quang toàn thiện, uyênnguyên kia, càng ngày càng đi xa dần, thâm nhập vào cáccõi giới vật chất khác nhau rồi bị ô nhiễm, chính sự ô nhiễmnày đã khiến chúng ta lạc lối, sa đọa và càng ngày càng đixa mãi trong cõi vô minh. Tuy nhiên chắc chắn có lúc chúngta sẽ trở về khi ý thức được mình là ai. Cởi bỏ các ô nhiễmvật chất, thanh lọc bàn thân để phát triển cái "mầmnhiệm", cái "chân như, Phật tánh", cái "thánh linh" sẵncó trong ta thì dĩ nhiên chúng ta có thể "xoay chiều" cái lựcđẩy chúng ta đi xa mà quay trở về.Tất cả mọi sự sống đều đang trên đường tiến hoá, có thểnhanh hay chậm tùy hoàn cảnh và định luật cá nhân nhưngchắc chắn đều nổi trội trong chu kỳ tiến hóa chung. Nếu conngười mỗi sáng thức vậy, mặc quần áo, làm công việcthường ngày, thì đến tối, cởi bỏ y phục ra để nghỉ ngơi. Cũngnhư thế, khi xuống trần, người ta khoát lấy bộ áo vật chất.Khi việc học hỏi đã hoàn tất, người ta cởi bỏ bộ áo đó bướcvào một trạng thái yên tĩnh để nghỉ ngơi. Sau khi ngơi nghỉ,ôn lại bài vở đã học thì họ lại khoát chiếc áo khác, khởi sựhọc một bài học mới (hoặc tiếp tục học bài học mà họ đãkhông học được khi trước). Điều người ta gọi là "đời người"thật ra chỉ là một ngày trong đời sống thật sự, trong mộtcuộc tiến hoá, một hành trình để trở về nguồn.Này bạn, điều này có thể mới mẻ đối với bạn, có thể bạn coinó là kỳ dị, phi lý, hoang đường, không thể tin. Hiển nhiêntrong bài viết ngắn, tôi không thể tả hết những điều trọngđại mà tôi đã nghiên cứu trong vòng mấy chục năm qua,những sự kiện mà các danh sư Tây Tạng đã học suốt trongmấy chục thế kỷ qua, những chân lý mà các bậc tổ Mật Tôngđã để lại trong tài liệu, trong các cuốn cổ thư hay kinh sáchmật truyền. Tuy nhiên tôi sẽ cố gắng giải thích thêm nhữnggì tôi biết.44
    • Phải chăng bạn đang thắc mắc về số phận của người thânvừa qua đời? Hiển nhiên họ cũng rất quan tâm đến ngườisống nhưng sự lo lắng này có thể làm cản trở việc siêu thoátvà mức tiến hóa của họ. Vấn đề quan trọng cần đặt ra là làmsao tránh cho họ không bị những quyến luyến ám ảnh. Làmsao để người chết hoàn toàn giải thoát ra khỏi nỗi lo lắng ưutư của cõi giới mà họ vừa từ giả, để có thể sống thoải mái,trọn vẹn trong cuộc sống mới mà họ vừa bước vào. Việc giúpđỡ con trẻ của người chết để lại là một hành vi cao quý đặcbiệt. Nhờ thế mà cha mẹ đã từ trần bớt gánh nặng lo âuphần nào và có thể nhẹ bước tiến lên cõi trên. Nếu khi cònsống họ đã làm điều sai quấy thì lúc từ trần dĩ nhiên họ sẽ lolắng về số mạng sắp tới của họ. May mắn thay trong cõi tinhthần vẫn luôn luôn có những người đi trước, những ngườigiàu long bác ái, sẵn sáng đảm nhận trách nhiệm hướngdẫn, dìu dắt, giải thích cho họ hiểu những định luật thiênnhiên. Dĩ nhiên đã tạo ra nhân thì chắc chắn sẽ gặt lấy quả,không thể khác được. Nếu hiểu biết, chấp nhận sự thật vàvui vẻ thọ lãnh hậu quả vẫn tốt hơn là u mê, không ý thứcđược gì hết.Một trong những sự kiện đặc biệt là trường hợp các đứa béqua đời. Vì đa số các đứa trẻ đều ngây thơ, ít ràng buộc,ham muốn vật chất nên chúng dễ thích hợp với cõi giới bênnày hơn. Lúc đầu trẻ con thướng quanh quẩn gần cha mẹcủa chúng nhưng họ đâu biết được sự hiện diện của con nênđứa bé có cảm tưởng bị bỏ rơi. Ít lâu sau nó tụ tập vớinhững linh hồn còn trẻ khác mà chơi đ ùa với nhau. Trongcõi tinh thần, tư tưởng thường hiện ra rất rõ rệt. Khi đứa bétưởng tượng thế giới nào thì nó thấy như vậy. Nếu nó nghĩrằng nó là một vị anh hùng thì nó liền khoát lấy hình ảnhngười hùng đó: Nếu nó muốn cung điện lâu đài thì một lâu đài được dựng ra lên tức thì. Đối với đứa bé có tâm hồnhướng thượng muốn tìm gặp các thần thánh thì những vịnày sẽ xuất hiện ngay vì ở cõi tư tưởng người ta rất dễ tìmgặp nhau theo định luật "đồng thanh tương ứng". Cónhững đứa bé muốn gặp Thượng Đế. Một Thượng Đế trong45
    • hình thể vật chất như nó nghĩ và hiển nhiên nó sẽ khôngthất vọng vì tất cả hình dáng của Thượng Đế, bởi vì ngài ởkhắp mọi nơi, kẻ nào muốn phụng sự và giúp đỡ, dù giúp đỡnhưng sinh linh thấp kém nhất, thì cũng đang phụng sự ngàimột cách thực sự vậy.Dĩ nhiên trong thời gian đầu, trẻ con dễ ham thích được hữudụng. Chúng ưa giúp đỡ, an ủi người khác nên sau một thờigian chời đùa thỏa chí, chúng thường tìm đến những ngườithiếu hiểu biết, những người còn lo lắng, hoang mang đểchuyện trò, an ủi họ. Trong cõi vô hình, những đứa bé nhưthế di chuyển khắp nơi, làm những việc giúp đỡ đầy vị tha,bác ái. Chính sự giúp đỡ, quen biết này đã tạo ra những sợidây thân ái giữa chúng và các linh hồn khác. Phải chăng bạnđang thắc mắc về số phận của những đứa trẻ quá nhỏ, chưabiết chơi đùa? Trong cõi tinh thần có nhiều bà mẹ nồng nànchờ đợi để ôm chúng vào lòng, tiếp đón chúng, yêu thươngchúng như con ruột của mình. Tuy nhiên thường thườngnhững đứa bé đó chỉ nghĩ ngơi trên cõi tinh thần một thờigian rất ngắn rồi lại trở xuống trần. Nhiều khi chúng tìm đếncha mẹ cũ của chúng vì những liên lạc thân ái hay tùy duyênnghiệp có sẵn từ trước.Các tu sĩ thời trung cổ thường bịa đặt ra các điều độc ác,gớm ghê như việc trẻ nhỏ chết mà không rửa tội thì sẽ xacách cha mẹ chúng và bị đày xuống địa ngục vĩnh viễn. Đâylà một tin tưởng ngu xuẩn, hoàn toàn vô lý, cần phải loại bỏ.Rửa tội là một bí tích thật sự, có những hữu ích đặc biệt vàcó ý nghĩa quan trọng chứ không phải một hình thức bênngoài mà nếu thiếu sót sẽ đem lại hậu quả tai hại, ảnhhưởng cả đến những định luật vũ trụ. Thượng Đế vốn bác ái,nhân từ, đâu chấp nhận những hình thức bên ngoài như mộthung thần độc đoán như vậy.Cho đến nay, tôi chỉ đề cập đến việc tiếp xúc với người chếtbằng cách vào thế giới bên kia trong giấc ngủ vì đó là đườnglối tự nhiên thônng thường. Dĩ nhiên có những đường lốikhác thường và không tự nhiên. Dĩ nhiên vẫn có những46
    • đường lối khác thường và không tự nhiên. Có người chết tạmthời mượn lấy một hình thể khác trong chốc lát (trường hợplên đồng, nhập cốt) hoặc sử dụng một hình nộm, một cáibóng, tạo ra bởi các nguyên tử vật chất, để tiếp xúc vớingười cõi trần. Đây là những điều không đứng đắn, mơ hồ,khó kiểm chứng, dễ bị lợi dụng, có thể đưa đến sự bịp bợm,phỉnh gạt của một số thầy pháp, thực hành tà thuật. Do đó,theo sự nghiên cứu và hiểu biết của tôi, đây là điều nên thậntrọng vì việc vong linh cố gắng liên lạc với cõi trần bằng cáchnày thường bắt nguồn từ những nguyên nhân đặc biệt. Cóthể vì họ có điều oan ức cần biện bạch, hoặc các đau khổ loâu cần được giúp đỡ. Trong trường hợp này, tốt nhất là rángtìm hiểu xem họ muốn gì rồi giúp họ giải quyết những việcđó sớm chừng nào tốt chừng nấy để tâm hồn họ được antĩnh.Này bạn, tôi đã trình bày những hiểu biết của tôi về thế giớibên kia. Tôi mong bạn hãy bớt buồn rầu vì sự chia ly tạmthời này. Có chi phải lo lắng buồn phiền khi người bạn yêuthương đã bước vào một đời sống rộng rãi, thoải mái vớinhững ý nghĩ đặc biệt của nó? Nếu buồn rầu về sự chia lytưởng tượng đó thì trước nết điều bạn lo âu chỉ là một ảotưởng, vì người đó đâu hề xa cách bạn. Phải chăng sự thật làbạn suy nghĩ nhiều về sự mất mát của chính bạn hơn là sựthoải mái của người vừa qua đời? Bạn phải bỏ lóng ích kỷ đóđi nếu bạn thật sự yêu thương người đó. Tất cả tình thươngchân thật đều phải vị tha. Bạn cần nghĩ đến người bạnthương chứ không phải đến bản thân bạn. Bạn nên biết rằnglòng yêu thương chân thành của bạn với người đã qua đờivẫn còn mãi chứ không thể mất đi được. Tại sao cõi bên kia,nó còn gia tăng thêm mãnh lực vì tại đây nó không còn bịtrở ngại hay giới hạn bởi thể xác. Ở cõi tư tưởng, người takhông thể dối trá được, các hình thức nên ngoài như khócthan, bi lụy không xuất phát từ bên trong chỉ là những hìnhthức giả dối và người ở cõi bên kia biết rõ điều này hơn aihết, vì họ đọc rõ tư tưởng của bạn. Dù thành thật, nhưngnếu than khóc, buồn rầu thì bạn đã phóng ra những tưtưởng có ý "kềm chân, núi giữ" người kia lại thì làm sao họ47
    • có thể ung dung tự tại mà siêu thoát được? Bạn nên nhớ mọitư tưởng, tình cảm của bạn đều ảnh hưởng trực tiếp đếnngười ở cõi bên kia, do đó bạn cần thận trọng, đừng để mộttư tưởng giận hờn, lo lắng nào ảnh hưởng đến sự thoải máicủa họ. Nếu biết người đã qua đời vẫn còn lo lắng cho bạnthì bạn cần an đảm, vui vẻ hơn vì như thế họ sẽ an tâm hơn,bớt đi các ưu tư lo lắng về bạn.Nếu khi còn sống, họ không được chỉ dẫn một cách cẩn thận,đứng đắn về đời sống bên kia cửa tử, thì bạn hãy tìm cáchhọc hỏi những điều này và giải thích cho họ hiểu vào nhữngkhi ngủ. Bạn hãy tâm niệm những điều bạn muốn trình bàytrước khi ngủ rồi bạn sẽ ý thức được điều tôi muốn nói. Nàybạn, khi vừa qua đời, tình cảm quyến luyến giữa hai bên vẫncòn bền chặt, do đó tư tưởng của bạn có thể ảnh hưởng rấtnhiều đến người kia. Bạn hãy nhân cơ hội này chuyển traocho họ những tư tưởng cao thượng tốt lành, khiến tâm thứccủa họ chóng khai mở, có những rung động tốt đẹp và giúphọ tìm được sự an lạc ở cõi bên kia. Bạn hãy cầu nguyện,âm thanh của lời kinh có oai lực rất lớn, có thể giúp họchóng tỉnh thức rõ rệt mọi sự đang xảy ra. Bạn hãy tìm hiểusự duy nhất của vạn vật, của đấng Thiên Liêng. Nếu bạnhiểu được tình thương của ngài đối với bạn cũng như vớimuôn loài thì làm sao bạn có thể buồn rầu, bi lụy được? Bạnbiết rằng tất cả đều là con của ngài, làm sao một đấng ChaLành như ngài lại không săn sóc chăm lo cho các đứa concủa ngài được? Thái độ bi lụy là thái độ thiếu tinh tưởng, thụđộng và thiếu hiểu biết. Bạn cần học hỏi thêm các ẩn nghĩatrong lời dạy bảo của ngài xuyên qua đấng cứu thế, vì cànghọc hỏi hiểu biết nhiều chừng nào thì đức tin của bạn càngmạnh mẽ chừng đó. Bạn sẽ nhận thức rằng tất cả mọi sựđều nằm trong tay đấng Cha Lành, một quyền năng đầysáng suốt, bác ái, minh triết hoàn toàn. Và chính cái tìnhthương cao cả này điều khiển tất cả mọi sự.48
    • Chương 3Những người chết sống lạiMột vài trường hợp đặt biệtLời dịch giả :Sau cuốn " Em braced by the Light " dẫn đầu về số bán, lạicó các cuốn " Saved by the Light", " Closer to the Light ", "Into the Light ", "Liht after Light ", "Reflection on the after","Life at Death", Retum from Death", ... Cuốn nào cũng bánrất chạy, phá kỷ lục trong các lọai sách tâm linh và lôi kéotheo nhiều cuộc tranh luận hết sức sôi nổi. Chi tiết các cuốnsách trên không khác nhau bao nhiêu, ai cũng kể rằng saukhi chết họ thấy mình được bao trùm trong một luồn ánhsáng êm dịu, tinh khiết và được hướng dẫn về tinh thần. Tấtcả đều kết luận rằng chết không phải là điều ghê gớm đángsợ như mọi người vẫn nghĩ mà chỉ là một sự "chuyển tiếp"giữa các kiếp sống, một kinh nhg tâm linh mà những ai trảiqua sẽ không thể quên được . Mặc dù những cuốn sách trênghi nhận hàng trăm những trường hợp người chết sống lại,chúng tôi chỉ lựa chọn một vài trường hợp đặt biệt để cốnghiến quý vị độc giả .... Cuối tháng 4 năm 1987 , người tachở bà Hary Houghton, 68 tuổi vào bệnh viện Boston vìchứng đau tim. Bệnh nhân ngưng thở lúc 6 giờ tối, mọi cứuchữa đều vô hiệu và bác sĩ tuyên bố bệnh nhân đã chết. Xácbà được tạm đặt trong một căn phòng riêng chờ thân nhânđến làm giấy tờ tẩm liệm. Khoảng 11 giờ đêm, bà Houghtontỉnh lại bấm chuông gọi y tá. Bác sĩ trực đến khám và xácnhận bà lão đã hồi sinh. Trường hợp bệnh nhân đã tắt thởvài giờ sau lại sống dậy không có gì lạ lùng với y giới nhưngbà Houghton đã nhớ lại những diễn tiến sau khi chết và kểlại như sau:"Tôi đang ngồi ở nhà đọc báo thì thấy choáng váng, xây xẩmmặt mày và tự nhiên hôn mê. Khi tỉnh dậy tôi cảm thấy nhẹnhàng, thanh thoát, chung quanh tôi là một lớp sương khóidày đặc khiến tôi bỡ ngỡ không biết mình đang ở đâu. Tôilên tiếng gọi nhưng vô hiệu. Tôi mò mẫm đi trong lớp sương49
    • mù đó được một lúc thì nhận thức rằng có lẽ mình đã chết.Tôi biết mình mắc chứng đau tim đã lâu, bác sĩ nói rằng tôichẳng còn sống được bao lâu nữa nên tôi không lấy thế làmbuồn. Ðiều bất ngờ là khi vừa chấp nhận điều này thì tôithấy mình đang đứng ngay bên cạnh giường quan sát thânthể của tôi nằm bất động trên đó. Sau một lúc xúc động tôicố gắng trấn tĩnh và tự chủ rằng mình sống như thế cũng làđủ rồi. Trong khi xúc động thì luồng ánh sáng bao quanh tôitrở nên đen tối, khó chịu, tôi có cảm giác như bị lôi kéo vàomột vũng bùn nhầy nhụa, hôi hám. Tôi bèn lên tiếng cầunguyện thì thấy trong mình dễ chịu lạ thường, lớp ánh sángbao quanh dần dần trở nên quang đãng hơn.Một lúc sau tôi thấy thân thể nhẹ hẫng như có thể bay bỗnglên được. Tôi bèn để cho nó tự nhiên và thấy mình lơ lửngtrên không nhìn xuống phía dưới. Lúc ở trên cao nhìn xuống,tôi thấy có một chùm chìa khoá màu đỏ của ai để trên nóctủ thuốc. Tôi thầm nghĩ ai lại để chìa khoá ở đó làm chi ?Ðang suy nghĩ vẫn vơ thì tôi thấy mình đã đi xuyên qua trầnnhà để lên lầu trên và thấy hai người y tá đang xem mộttrận đấu bóng rỗ trên ti-vi, trận đấu vừa kết thúc khi đội LosAngeles Lakers thắng Boston Celtics, và một người y tá đánhcuộc thua phải trả cho bạn đồng nghiệp 20 mỹ kim. Tôithong thả đi dọc theo hành lang bệnh viện và gặp rất nhiềungười như tôi cũng đang lướt đi, không ai nói với ai lời nào.Ða số có vẻ vội vã, có người hoảng hốt là đàng khác. Tôithấy một thanh niên đang đứng cạnh xác mình một cách đaukhổ, tôi lên tiếng an ủi nhưng có lẽ anh không nghe được lờikhuyên bảo của tôi. Vì một lý do gì không rõ, tôi hiểu ngaysự bận tâm của anh ta vì đã không hoàn tất được một sốviệc. Anh ta cố sức chui lại vào cái xác đã lạnh cứng nhưngvô hiệu. Anh đâm ra hoảng hốt khiến tôi cũng mất bình tĩnhtheo nên tôi đành bỏ anh ta ở đó mà đi chỗ khác. Tôi nghĩđến các con của tôi và lập tức thấy mình đang đứng trướcmặt đứa con gái lớn. Con gái tôi đang khóc. Tôi muốn ôm lấynó nhưng tiếng khóc của nó làm tôi thấy khó chịu. Mỗi khitrong người khó chịu thì lớp ánh sáng bao quanh tôi lạichuyển sang một màu đen tối, nhầy nhụa khiến tôi sợ hãi.Tôi cố gắng trấn tĩnh tâm hồn và nghĩ đến hai đứa con trai50
    • thì thấy mình đang đứng ngay bên cạnh chúng. Hai đứađang bàn việc chôn cất cho tôi. Thằng Michael phàn này vềviệc tôi đã không chịu mua bảo hiểm nhân thọ.. Cả hai chỉnghĩ đến số tiền mà chúng sẽ phải chi ra hơn là nhớ thươngđến mẹ của chúng. Tôi không hiểu tại sao tôi lại có thể đọcrõ tư tưởng của các con tôi như vậy. Càng đứng đó tôi càngbực bội vì hai đứa cứ cãi nhau mãi về việc chôn cất và việcphân chia gia tài nên tôi lại bỏ đi. Tôi không biết sẽ đi đâu.Tôi chẳng có thân nhân hay bạn bè nào cả. Ðến lúc đó tôimới bắt đầu nghĩ lại cuộc đời của mình. Hình như tôi đã sốngmột cách ích kỹ, không giao thiệp với ai và cũng không có ailà bạn thân thiết. Cả một quá khứ bỗng hiện ra trước mắt tôinhư người đang xem phim chiếu bóng. Tôi thấy rất rõ nhữngquyết định của mình, những lỗi lầm mà tôi đã tạo ra. Nhữngviệc mà tôi nghĩ là tầm thường, không đáng kể đều hiện rarõ rệt và phản ảnh tâm trạng của tôi khi đó; vì sao tôi đãhành động như vậy; tại sao tôi lại làm việc đó... Hơn bao giờhết tôi thấy mọi sự việc một cách khách quan vô tư chứkhông chủ quan như trước. Tôi không hiểu tại sao mình lạicó thể bình tĩnh nhận xét như thế được. Tôi bắt đầu cầunguyện và tự nhiên thấy lớp ánh sáng bao quanh bỗng sángchói một cách lạ lùng. Tôi thầm nghĩ phải chăng tôi có thểhành động khác khi xưa khi biết rõ những nguyên nhân, hậuquả việc làm của mình. Tất cả có thể quy về một điều duynhất: Tôi là một người quá tự hào về mình, quá hãnh diệnvề những giá trị viển vông, tạm bợ mà không hề biết rằngnhững điều đó hoàn toàn vô giá trị khi người ta từ bỏ cõisống này. Chính vì tự hào mà tôi đã khoác lên mình nhữngmặc cảm tự tôn, coi thường người khác, bất chấp dư luận vànghĩ rằng tôi luôn luôn có lý trong mọi công việc. Hậu quả làtôi có một đời sống khô khan, không bạn bè thân thiết, ai aicũng muốn xa lánh tôi, ngay cả những đứa con của tôi nữa.Phải chăng tôi có thể chuộc lại những điều đã làm? Chưa baogiờ tôi lại có ý nghĩ lạ lùng như vậy. Lần đầu tiên tôi hối hậnmột cách chân thành và tự nhiên tôi lên tiếng cầu nguyện.Tự nhiên tai tôi bỗng ù đi, luồng ánh sáng bao quanh tôi trởnên sáng chói một cách lạ lùng, tôi thấy bình tĩnh như cómột sự an ủi lớn lao nào đó vừa đến với tôi, và tôi cương51
    • quyết rằng tôi sẽ chuộc lại những lỗi lầm khi xưa. Tôi chắptay cầu nguyện Thượng Ðế hãy cho tôi một cơ hội nữa vàluồng ánh sáng chung quanh tôi tự nhiên sáng chói một cáchmãnh liệt khiến tôi phải nhắm mắt lại và bất chợt tôi ngheđược các âm thanh quen thuộc. Tôi thấy mình đang nằmtrên giường bệnh viện... Tôi đã tỉnh lại".Lời khai của bà Houghton đã được bác sĩ Elizabeth KublerRoss kiểm chứng rất kỹ. Hai nhân viên trực trong bệnh việnxác nhận họ có đánh cuộc với nhau về trận bóng rỗ, kết quảtrận banh xảy ra đúng như lời bà Houghton đã thuật lại. Haiđứa con trai của bà Houghton cũng xác nhận họ đã cãi nhauvề việc bảo hiểm và tiền chôn cất. Ðiều bất ngờ là một bácsĩ trực đánh mất chùm chìa khoá xe hơi màu đỏ từ mấy tuầntrước, nhờ lời khai của bà Houghton mà ông nhớ rằng tronglúc vội vã, ông đã ném đại nó lên nóc tủ thuốc. Chiếc tủ nàyrất cao, gần chạm đến trần nhà, một người đúng dưới đấtkhông thể nhìn thấy nó được nên mặc dù tìm kiếm mãi màvẫn không ai thấy... trừ khi họ đứng trên trần nhà nhìnxuống.Nhiều người khi chết rồi sống lại đều xác nhận một trạngthái nhẹ nhàng, thanh thản trong một bầu ánh sáng trongsuốt như pha lê. Tuy nhiên thế giới bên kia không phải chỉ lànhững bầu ánh sáng rực rỡ mà còn có sự tiếp xúc với nhữngvong linh khác như trường hợp của Steve Buckley sau đây:Steve Buckley là một tân binh vừa nhập ngũ. Anh được huấnluyện tại một căn cứ quân sự tại tiểu bang Carolinạ Trongbuổi thực tập cách gài mìn, gỡ mìn thì một quả mìn đã nổngay gần chỗ anh đứng. Tuy thân thể không bị thươngnhưng anh bị sức chấn động làm ngất đi và trút hơi thở cuốicùng trên đường đến bệnh viện. Mọi phương pháp làm hồisinh đều vô hiệu. Khi đến bệnh viện, một y sĩ khám nghiệmxác nhận anh đã chết. Xác anh được quàn tạm trong nhà xácchờ thông báo cho thân nhân. Khoảng vài giờ sau đó, anhtỉnh dậy trước sự ngạc nhiên của mọi người. Sau đó anh đã52
    • thuật lại câu chuyện như sau:"Tôi không hề ý thức gì về quả mìn nổ, tôi chỉ biết rằng bỗngdưng tất cả đều im lặng, một thứ im lặng tuyệt đối. Tôi lêntiếng gọi lớn nhưng không nghe ai đáp lại, cả sân tập bỗngtrở nên vắng hoe, bao nhiêu bạn đồng ngũ bỗng biến đâumất hết. Tôi đang phân vân chưa biết phải làm gì thì thấy cómột người mặc đồng phục, tay cầm một cây dù đang đứnggiữa bãi mìn. Tôi tự hỏi tại sao giữa quân trường lại có mộtthường dân đứng khơi khơi như vậy? Lúc đó trời quang đãngmà tại sao người này cầm dù? Người lạ nhìn tôi mỉm cười vàrảo bước đến tôi. Tôi bèn la lớn để cảnh cáo rằng ông tađang đi trên một bãi mìn nhưng chưa kịp nói thì ông ta đãđến sát bên cạnh. Ông ta lên tiếng bằng một giọng thânmật:- Có phải cháu Steve đó không? Tôi là cậu Jules đây.Rồi ông ta thân mật hỏi thăm về mọi người trong gia đình tôinhư một người thân thuộc. Không nhữa ông ta biết rõ giađình tôi mà còn biết đến cả con chó Bassette mà mẹ tôi rấtcưng nữa. Linh tính báo cho tôi biết một sự chẳng lành. Tôinhớ mang máng rằng mẹ tôi có một người em ruột đã chếttừ lâu rồi kia mà. Ông Jules thong thả nói:- Này cháu Steve, mẹ cháu nhớ cháu lắm đó. Hôm nay bàlàm món lassagna, một món mà cháu rất thích ăn.Tôi đâm ra bối rối:- Làm sao ông biết được chứ?Ông Jules mỉm cười một cách bí mật.- Thế cháu có muốn về thăm nhà không?Tôi ấp úng đáp:- Làm sao có thể về được? Nhà tôi ở tận New York kia mà...Hơn nữa tôi đang thực tập quân sự, phải sáu tháng nữa mớiđược về phép.Ông Jules mỉm cười nắm lấy tay tôi xiết chặt:- Không sao đâu, cháu chỉ cần nghĩ đến mẹ cháu là được.Tôi luống cuống không biết phải làm gì thì vừa vặn thấythượng sĩ York đang đi gần đó, tôi bèn lên tiếng gọi nhưngông này không nghe, cứ cắm cúi đi thẳng. Tôi vội chạy đến53
    • chặn đầu thượng sĩ York nhưng dường như ông ta khôngtrông thấy tôi mà cứ tiếp tục đi. Ðến lúc đó ông Jules bướclại, ôn tồn khuyên:- Ông ta không nhìn thấy cháu đâu. Cháu có muốn về thămnhà không?Sau một hồi thuyết phục, tôi bằng lòng và nghĩ đến mẹ tôi.Tự nhiên cảnh vật chung quanh đều thay đổi, tai tôi vẫnnghe giọng ông Jules ôn tồn:- Cháu cứ bình tĩnh và tập trung tư tưởng để nghĩ đến mẹcháu là được rồi.Tôi thấy mình đang đứng trong nhà trước mặt mẹ tôi. Bàđang làm món lassagna thơm phức. Các em tôi đang ngồixem ti-vi, chúng nói chuyện ồn ào và không chú ý gì đến sựhiện diện của tôi cả. Trong lúc xúc động tôi chạy đến ômchầm lấy mẹ tôi nhưng bà vẫn thản nhiên nấu nướng, khônghề biết gì. Ðến lúc đó tự nhiên tôi thấy lạnh mình. Lúc nãythượng sĩ York cũng không hề thấy tôi.Phải chăng tôi đã chết? Tôi vừa hoảng hốt thì chung quanhbỗng như tối sầm lại, dường như có một sức mạnh kỳ lạ nàođó lôi kéo tôi vào một lớp sương khói màu xám đục... Tôichưa biết phải phản ứn như thế nào thì ông Jules đã đến bêncạnh. Khi đó tôi mới thấy hình như đứng cạnh ông, tôi thấymình bình tĩnh hơn.- Chuyện gì đã xảy ra cho tôi vậy? Tôi đã ra sao?Ông Jules nắm lấy tay tôi trấn an và ôn tồn:- Cháu đã về nhà rồi, có đúng không? Phải chăng là điềucháu vẫn ao ước trong suốt thời gian học tập quân sự? Tôithắc mắc:- Nhưng tại sao mọi người không ai nhìn thấy tôi hết? Tạisao tôi không thể nói chuyện với ai được?Ông Jules thong thả giải thích:- Cháu phải hiểu rằng cháu đã về nhà nhưng không bằng thểxác mà bằng một thể khác... Chính cái tư tưởng mong muốntrở về nhà trong suốt thời gian cháu học tập quân sự đãkhiến cậu tìm đến gặp cháu để giúp cháu hoàn tất tâmnguyện trên.Tôi thút thít khóc:- Như vậy là cháu đã chết rồi phải không?54
    • Ông Jules thong thả:- Rồi cháu sẽ hiểu. Hiện nay cậu chỉ có thể cho cháu biếtrằng cháu khôgn còn ở cái thế giới quen thuộc của cháunữa... Nhưng cháu không nên phí thì giờ vô ích, cháu chẳngmong trở về thăm nhà hay sao?Tôi định thần nhìn quanh, cả nhà đã bắt đầu ngồi vào bànăn. Cha tôi vừa rót một ly rượu chát lớn, thong thả thưởngthức mùi vị trước khi ăn. Các em tôi đang cười đùa bàn tánvề chương trình ti-vi mà chúng vừa xem. Mẹ tôi vừa cắt đĩalassagna vừa lẩm bẩm:"Phải chi có thằng Steve ở đây, nóvẫn thích món này lắm!". Vì một lý do thầm kín nào đó, tôiđọc rõ tư tưởng của mẹ tôi và xúc động mạnh. Ông Jules giảthích:- Ở cõi trần, người ta có thể nhận thức mọi vật bằng nămgiác quan thông thường như nghe, nhìn, ngửi, nếm và sờ mónhưng ở cõi này, các giác quan trên không còn sử dụng đượcnữa mà chỉ có tư tưởng mà thôi. Nếu cháu muốn tiếp xúc vớimẹ cháu, cháu hãy tập trung tư tưởng gửi đến mẹ cháunhững niềm yêu thương tốt đẹp nhất thì mẹ cháu sẽ nhậnđược.Ông Jules mỉm cười nói:- Cháu thấy không, những người quá cố đâu có đi xa, họ vẫnhiện diện chung quanh những người thân đấy chứ. Họ hiểubiết mọi sự việv xảy ra trong gia đình và có thể giúp đỡngười nhà một cách giáp tiếp mặc dù không thể liên lạc, nóichuyện hay báo tin cho người nhà biết sự hiện hiện của họđược.Tôi thân mật hỏi cậu Jules:- Phải chăng cậu vẫn đến thăm gia đình cháu luôn?Ông Jules khẽ lắc đầu cười:- Đối với cậu thì tất cả mọi người đều là gia đình cả, một thờigian nữa cháu sẽ hiễu rõ hơn. Có những liên hệ cá nhân màqua luật thiên nhiên, họ trở thành thân thiết như cha con, vợchồng, anh em, bạn bè nhưng còn biết bao liên hệ trước đónữa chứ, kiếp sống này chỉ là một giai đoạn ngắn trong mộtđời sống kéo dài bao la vô tận....Tôi thắc mắc ngắt lời:- Như vậy cậu tìm đến cháu làm gì?55
    • Ông Jules thân mật :- Cháu đã có nhiều liên hệ với cậu từ lâu, hiện nay cháuchưa nhớ đâu, nhưng một thời gian sau cháu sẽ hiểu. Chúngta đã từng là bạn bè, đã làm việc chung với nhau trongnhiều kiếp sống....Tôi ngạc nhiên :- Như vậy cháu đã làm gì?Ông Jules mỉm cười:- Rồi cháu sẽ biết nhưng hiện nay có một người nữa màcháu muốn gặp.Ông giơ tay chỉ phía sau và tôi thấy một bầu ánh sáng chóilọi trong không trung khiến tôi phải nhắm mắt lại cho khỏailóa. Tôi nghe một giọng nói êm dịu:- Này anh Steve, anh còn nhớ em không???Tự nhiên tôi nhận ra ngay giọng nói của Marjorie, một ngườibạn gái ngày trước nhưng cô ta đã chết vì một tai nạn khicòn ở Trung Học kia mà. Tôi mở mắt ra và thấy Marjorieđang đứng trước mặt tôi, toàn thân bao phủ trong một lớpánh sáng ch&oi lọi. Cô bật cười:- Anh đừng ngạc nhiên, em vẫn như xưa chứ đâu có khácgì...Ơ kìa! Tại sao anh lại nghĩ rằng em là một thiên thần?Tôi bối rối:- Nhưng ...nhưng tại sao cô lại biết như vậy?Marjorie bật cười liến thắng:- Em biết chứ ,Em đọc được tư tưởng của anh...anh ngạcnhiên vì màu sắc hào quang ư? Anh cũng có hào quang đấychứ, anh không thấy sao?Chứa lúc nào tôi lại bối rối như lúc này. Sự có mặt của ôngJules và bây giờ là Marjorie, một người bạn gái đã qua đời từnhiều năm, khiến tôi mệt mỏi muốn ngồi xuống đất. Tuynhiên Marjorie không để tôi yên, cô vẩn liến thắng như hồinào:- Này anh Steve, anh không hề mệt đâu, anh chỉ mệt vì anhtưởng anh mệt đó thôi. Lúc nãy anh đâu có mệt, anh vui vẻ ,khỏe khắn kia mà. Anh nghĩ nhiều quá...Chuyện đã qua rồianh nghĩ làm chi!56
    • Quả thật tôi đã nghĩ đến cái chết của Marjorie năm xưa,chính tôi đã đứa đám tang nàng và ngồi bên cạnh mộ nàngrất lâu. Marjorie dường như cảm động, mắt cô chớp chớpmột lúc rồi vui vẻ hồn nhiên trở lại:- Anh Steve thân yêu, em biết điều đó. Hồi đó em biết hết,thấy hết và nghe hết những điều anh nói bên mộ em. sauđám tang, em thấy anh đi thơ thẩn ngoài nghĩa địa mộtmình, em thấy anh khóc nhiều. Anh còn đi theo con đườnhdẩn đến trường mà trước kia chúng ta thường dạo mát. Lúcđó em vẫn đi cạnh anh mà anh đâu có biết.Tôi kêu lên thất thanh:- Thật sao, em vẩn ở bên anh hay sao?Marjorie thản nhiên gật đầu:- Đúng thế. Em thấy anh buồn quá nên quàng lấy vai anh đểan ủi nhưng anh nào có hay. Em biết mình đã chết nênkhông thể nào tiếp xúc với anh được nữa, nhưng thật radanh từ " chết " không đúng đâu. Sự thật thì chúng ta khôngbao giờ chết cả. Đúng vậy, em và anh cũng như mọi ngườikhác chẳng bao gờ chết. Anh thấy không, hiện giờ chúng tavẩn linh động, thoải mái, sống mạnh mẽ hơn khi nào hết kiamà! Chúng ta đang tiến về nguồn, nguồn sống yêu thươngtràn đầy ân phước của Đấng Tối Cao. Dĩ nhiên lúc này anhcòn đang bán tín, bán nghi nhưng em mong anh tin em.Nhiều người không tin em mặc dù em cố gắng thuyết phụchọ, nhưng anh thì khác chứ. Anh biết không, em đã gặp rấtnhiều người bị tai nạn xe cộ như em vậy. Họ than khóc quánhiều, kẻ thì oán hận người đã gây ra tai nạn, người thì tiếcđã không làm được những việc khi còn sống. Em đã đến bênhọ, khuyên can họ không hề chấm dứt như họ nghĩ mà làmột sự chuển tiếp. Trong giai đoạn này họ được sống trongtình thương yêu tuyệt vời nhưng chẳng mấy người chịunghe.Càng nói bầu ánh sáng bao quanh Marjorie càng sáng chói,bao phủ quanh thân nàng khiến nàng trông càng đẹp, mộtvẻ đẹp thanh cao, đáng kính khiến tôi phải lùi lại . Marjorienheo mắt nhìn tôi và thong thả:- Đó là công việc mới của em, một công việc quan trọng.trước khi giao việc này cho em, ngài đã căn dặn em pjhải57
    • suy nghĩ kỹ. Em đã đắn đo rất cẩn thận trước khi nhận lời.Công việc thật nặng nhọc nhưng em rất sung sướng đã an ủi, giúp đở cho những người vừa từ trần. Em ở kề cận bên họ,nhắc nhở cho họ rằng đời sống thật sự chỉ có sự yêu thươngchứ không có sự hối tiếc , giận hờn.Tôi ngạc nhiên:- Em nói Ngài đã giao việc cho em, vậy Ngài là ai?Marjorie chỉ về phía sau tôi:- Chính cậu Jules đã đứa em đến gặp Ngài. Ngài là ThượngĐế chứ còn ai nữa!Quä thật tôi bối rối. Tôi đưa mắt nhìn ông Jules và Marjoriekhông bi‰t phải nói như thế nào nữa. Phải chăng tôi đangmê ngủ? Phải chăng đây chỉ là một giấc chiêm bao? ÔngJules âu yếm:- Cháiu không chiêm bao đâu. Hiện nay cháu đang ở một cỏigiới khác với cỏi trần. Ở đây thời gian và không gian khôngcòn chi phối nữa, cũng không có các ràng buộc vật chất. Khimuốn dến đâu người ta có thể đến đó ngay , lúc này cháu đãchẳng trở về nhà đó sao? Bây giờ cháu hãy đi theo cậu,chúng ta có việc phải làm, sau này cháu sẽ có dịp gặpMarjorie sau.Tôi ngạc nhiên:- Nhưng cậu muốn đưa cháu đi đâu?Ông Jules từ tốn trả lời:- Có lẽ cháu đã quen rất ít nhiều với đời sống bên này rồinên cậu sẽ giải thích cho cháu về những việc đã xảy ra.Trước hết nhân lọai đang trải qua một cuộc chiến tranh lớn.tại sao lại có cuộc chiến tranh này và trong cuộc chiến tranhcháu sẽ được giao phó nhië65m vụ gì. Cuộc chiến hiện tại làmột điều không thể tránh được mặc dù nó có vẻ phi lý và dãman. Con người không thể tránh được hiểm họa chiến tranhvì đã có nguyên nhân thì phải có hậu quả.Mặt dù nhữngngười gây chiến tranh phải chịu trách nhiệm về việc họ đãlàm nhưng mọi người, vì những nguyên nhân sâu xa trongquá khứ, cũng đều chia phần trách nhiệm và phải học lại bàihọc mà họ cần phải học. Đời sống là một trường học màtrong đó chiến tranh là một bài học quan trọng. Trong hoàncảnh đau khổ, tang tóc, nhiều người nghĩ rằng thế giới đã58
    • đến lúc suy tàn, sức mạnh của bạo lực sẽ đàn áp tất cả, điềuác sẽ thắng điều thiện, kẻ áp chế sẽ đạt điều họ muốn. Điềunày hoàn toàn không đúng. Một khi Thượng Đế đã điềukhiển thì trước sau mọi sự sẽ đều tiến đến chỗ tốt đẹp, toànthiện. Một côn trùng nhỏ bé chết ngài cũng biết, và cũng doý Ngài, thì cuộc chiến dù tàn khốc đến đâu thì cũng khôngxảy ra ngoài ý muốn của Ngài được. Tuy nhiên dù sao chăngnữa, những kẻ góp phần gây ra cuộc chiến vẫn phải chịutrách nhiệm về hành động của họ.Vẻ mặt của ông Jules bỗng trở nên dịu dàng, đôi mắt ôngnhư đắm chìm trong một cõi giới nào đó, hình như ông đangôn lại những kinh nghiệm tranh đấu , đau khổ mà rồi nhânloại sẽ phải trải qua trước khi nhận thức về hành động củahọ và thay đổi để trở nên thánh thiện, hiền lành. Ông mỉmcười bảo tôi:- Bây giờ chúng ta sẽ ra mặt trận vì một người bạn cũ củacháu sắp từ giã cõi trần, cháu hãy tìm cách an ủi và giảithích cho anh hiểu các sự kiện diễn ra ở cõi giới bên này,như vậy cháu sẽ quen với công việc mà cháu sẽ đảm nhiệmtừ nay.Tôi theo ông Jules đến một khu rừng rậm, có tiếng súng nổkhắp nơi, tôi biết mình đã ra đến mặt trận. Tôi nhìn thấy cácchiến sĩ ấn núp dưới giao thông hào, có một số đang chuẩnbị cho một cuộc xong phong. Có tiếng đạn rít bên tai khiếntôi hoảng sợ, bảo ông Jules nên tìm chổ ẩn tránh đạn thì ôngmỉm cười lắc đầu:- Cháu không phải lo, bom đạn không làm gì được cháu đâu.Hiện nay cháu đâu còn thể xác nữa mà sợ!Ông Jules chỉ cho tôi thấy một binh sĩ đang bò dưới đất. Anhnày định vòng ra phía sau một mô đất lớn để đánh tập hậunhóm lính Đức đang trấn giữ ổ súng liên thanh gần đó. Điềuanh không ngờ là vị trí x của anh đã phát giác, một ngườilính Đức giơ súng lên nhắm anh bóp cò. Tôi chưa kịp la lênthì anh đã bật ngửa ra sau, đầu bị một viên đạn bắn trúng.Ngay lúc đó tôi nhận ra anh là Andrew từ từ thoát ra khỏithể xác và vẩn tiếp tục bò mà không hề biết rằng anh ta đãtrúng đạn, bỏ lại cái xác nằm sóng sượt phía sau. Ông Julesthúc nhẹ vào hông tôi như ra dấu, tôi vội bước về phía59
    • Andrew. Anh này ngạc nhiên la lớn :- Ủa Steve đấy ư? Anh làm gì ở đây vậy?Tôi chưa kịp trả lời thì Andrew đã kéo tôi nằm sát xuống đất:- Cẩn thận kẻo bọn lính Đức nhìn thấy!Nhưng không kịp nữa, ba người lính Đức đã ở sau gò đấtxông ra. Andrew hoảng hốt giơ súng lên nhưng đến lúc đóanh nhận ra anh không hề cầm súng. Trông điệu bộ luốngcuống của anh tôi bật cười:- Này Andrew, anh đã chết rồi còn đâu!Nhưng Andrew không nghe câu tôi vừa nói , anh bận nhìnsững ba tên lính Đức đang khám xét cái xác của anh. Mộtngười lục túi áo của anh lấy ra bao thuốc lá trong khi haingười kia tháo súng và bao đạn trên vai anh. Andrew nổigiận xông đến đấm đá túi bụi nhưng ba người lính kia vẩnthản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Andrew giận dữkêu la om xòm cho đến lúc ba người lính thu thập xongchiến lợi phẩm, rút vào sau gò đất thì anh mới xúc động ômlấy xác mình khóc òa. Tôi lúng túng nhìn anh không biếtphải an ủi thế nào cho đến khi anh ngửng lên nhìn tôi:- Này bạn Steve, anh cũng chết rồi sao?Tôi gật đầu . Andrew im lặng như suy nghĩ , bất chợt anhthốt lên:- Thôi thế là hết. Bạn chết trước tôi vậy bạn có thấy thiênđàng đâu không?Từ trước đến nay tôi chứ hề suy nghĩ về điều này nên thoạtnghe cũng hỏang hốt, tôi nhìn quanh nhưng không thấycảnh vật có gì khác lạ, Andreww cũng lên tiếng:- Thôi chẳng thấy có gì khác lạ hết, ở đây giống hệt như cõitrần chỉ khác ở chỡ tôi nói mấy tên lính kia cũng không nghe, tôi đánh chúng cũng không được. bây giờ chúng ta phảilàm sao đây? nếu lính Đức đến, mình có đánh nữa không?Tôi lắc đầu:- Anh quên rằng chúng ta đã chết rồi sao?Andrew gật đâuđồng ý, rồi theo thói quen anh móc thuốc lá ra hút nhưng dĩnhiên không thể hút được. Anh lẩm bẩm chửi một hồi rồithan:- Trời ơi, tôi không hút thuốc được nữa, có gì khổ bằng60
    • không được hút thuốc được nữa, như vậy là chết tôi rồi...Tôi đập nhẹ lên vai anh nhắc nhở:- Nhưng chúng ta đều đã chết rồi kia mà...Chương 4Andrew giật mình sờ tay lên trán và la lớn:- Trời ơi, làm sao đầu tôi lại lủng một lỗ lớn như thế này ! Cóai băng bó giùm cho tôi làm ơn gọi y tá cho tôi ....Thôi chếtrồi, lủng lỗ to như thế này thì mất hết máu rồi còn gì....Ngay lúc đó ông Jules bước đến bên Andrew. Ông vừa băngbó vừa thoa thuốc:- Thuốc này thần diệu lắm, chỉ thoa vào là khỏi ngay, bảođảm không có thẹo....Anh nhìn xem, vết thương lành rồi đó.Andrew sờ tay lên trán. Vết thương đã hoàn toàn biến mất.Anh bật cười sung sướng:- Hay thật ! Hay thật! Làm sao lại có thứ thuốc kỳ diệu nhưvậy. Này bác sĩ, thuốc này chế tạo ở đâu vậy?Ông Jules mỉm cười từ tốn:- Này anh bạn, không phải thuốc này công hiệu đâu, tôi chỉbày trò ra vậy thôi. Chính anh đã chữa lành cho anh đó. Bênnày cõi của tư tưởng và do sức mạnh của tư tưởng mà anhthấy mình bình phục. Dù có mất cả tay chân nhưng khi nghirằng mình lành lặn thì tứ khắc sẽ lành lặn ngay. Điều đángtiếc là nhiều người không biết vậy. Họ cứ nghĩ mìnhđang đauđớn , khổ sỡ vì cụt tay , cụt chân, cụt đầu và sống mãi trongtình trạng khgủng hoảng như vật rấtlâu. Chính cái tâm trạngđau khổ kéo dài đó sẽ tạo ra những nổi ám ảnh trong tiềmthức, ảnh hưởng vào những kiếp sống mai sau. Cũng nhưthế, một người chết vì nước , vì lửa thường bị ám ảnh bởinhững yếu tố này và sau đó thường sợ lửa hay nước . Điềuanh cần biết là chíng cái tâm trạng khi chết sẽ ảnh hưởngrất lớn đến đời sống ở kiếp sau, làm sao có thể chết mộtcách thoải mái, an lành, chấp nhận sự chết mà không chốnglại nó. Nghệ thuật chết là làm sao không mong cầu kéo dàithêm đời sống , không hối tiếc về những điều có thể làm61
    • nhưng đã không làm, không giận hờn oán ghéy bất cứ ai màthanh thản bước qua cõi tư tưởng này một cách ung dung tựtại. bây giờ anh đã biếtcách chữa lành bệnh rồi, tôi nghĩ anhcó thể giúp đỡ cho các bạn bè anh cũng vừa từ trần, họ rấtđông và đang đau đớn, khổ sở cần được giúp đỡ. Các anhcần biết rằng, ở cõi này không có chiến tranh nữa, chúng tacó thể giúp đỡ nhau , dìu dắt nhau mà không sợ bị ngộ nhậnhay hiểu lầm vì các giá trị ở cõi trần qua đến bên này khôngcòn nghĩa lý gì nữa. tất cả mọi thứ như tiến bạc, địa vị, danhvọng, quyền lực đều có thể trở nên vô giá trị vĩnh cửu màthôi.Andrew rụt rè đặt câu hỏi:- Thưa ông, vậy gặp lính Đức thì tôi phải làm sao? Ông Julesmỉm cười:- Quân Đức cũng là bạn của anh và anh nên giúp đỡ họ.Andrew nhăn mặt tỏ vẻ không đồng ý nhưng anh cũng cốgắng:- Nhưng họ đâu biết tôi là bạn, nếu tôi gặp họ xông lại đánhthì sao? Tôi cũng cần phải tự vệ chứ.Ông Jules lắc đầu:- Anh nên tránh đi. Ở cõi trần anh phải tự vệ chứ ở bên nàythì họ không thế làm gì được anh đâu . Dù họ có bao vâyhay bắn anh cũng vô ích thôi. Anh vừa qua đây chưa hiểuhết mọi việc , anh nên nghe theo lời khuyên cũa tôi. Hiệnnay chúng ta đang ở cõi tư tưởng, tất cả mọi hiện tượng vậtchất hay đều không thể làm hại chúng ta được, vì chúng tađâu còn thân xác nữa. Này các bạn những người vừa từ trầnchưa biết điều đó. Họ đang đau khổ cân được an ủi, và anhhãy coi họ như một con người đang cần được giúp đở. Đừngnghĩ rằng họ là người Đức, người Mỹ hay người Pháp, sựphân biệt đó không có ý nghĩa gì ở cõi bên này cả . Cũngđừng nghĩ rằng họ là thù hay là bạn và các danh từ đó hoàntoàn vô giá trị mà chỉ nên nghĩ rằng có những người đangđau khổ cần được cứu giúp. khi anh hành động với cái tâmtrong sạch, đầy bác ái, thương yêu thì không một mãnh lựcgì có thể hại anh được. Nếu anh không oán ghét, giận hờnmà chỉ một lòng thương xót, giúp đỡ người khác thì luồn hàoquang bao quanh anh sẽ trở nên sáng chói, kẻ hung ác sẻ62
    • không không dám nhìn anh chứ đừng nói ám hại anh. Dùanh ở bất cứ nơi đâu, anh cũng sẽ được Thượng Đế che chởvì anh đang làm việc đúng với thiên ýAndrew vội vã đứng thẳng ngưởi lên theo thói quen của mộtquân nhân và nghiêm giọng:- Xin tuân lệnh ngàiÔng Jules mỉm cười quay về phía tôi :- Còn cháu Steve, công việc của cháu khác với Andrew. Thờigian cháu ở bên cõi này không còn lâu nữa, vậy cháu hây cốgắng quan sát, học hỏi những gì cháu có thể học được. Cháusẽ trở lại cõi trầnTôi ngạc nhiên kêu lớn:- Cậu nói sao? Cháu sẽ trở lại cõi trần?Ông Jules gật đầu:- Đúng thế. Cháu chứa chết. Lúcx trái mìn nổ, cháu bị sức épdồn ngay ngực nên tắt thở, cháu đã hôm mê mấy giờ liềnnhưng tình trạng này sắp chấm dứt. Nhiệm vụ của cháuquan trọng hơn của Andrew, cháu sẽ tiết lộ cho nhân loạibiết về những điều cháu đã học hỏi được ở cõi này.Tôi bối rối một lúc rồi tụt rè :- Thưa cậu Jules, nếu cháu không chết, phải chăng đây chỉlà một giác mộng? Làm sao cháu có thể giải thích cho mọingười biếtrằng cháu không chiêm bao ? Làm sao cháu không bị mọingười lên án là bịp bợm hay điên loạn?Ông Jules mìm cười gật đầu:-Không g đâu! Đây không phải là một giấc mộng. Sự trở vềcủa cháu rất quan trọng và hữu ích cho nhân loại , nhất làrtong giai đoạn này. Cháu cứ làm hếtsức mình và nên nhớcòn có ơn trên hù hộ cho cháu nữa. Không bao lâu nữa cháusẽ tỉnh lại và cậu sẽ giúp cháu nhớ lại những điều ở cõi này.Tôi ngạc nhiên:- Nếu cậu không giúp thì khi tỉnh lại cháu sẽ quên hết sao?Ông Jules gật đầu:- Thông thường thì người ta không nhớ được nhiều nhữngchuyện xảy ra trong giấc ngủ. Trí óc con người sẽ thu xếpnhững dữ kiện này một cách lộn xộn vô trật tự và đầu ócphán đoán của con người sẽ không chaấp nhận c nó nên đa63
    • số đếu loại bỏ những ký ức này. Cháu nên biết ngoài thểxác, còn có những thể khác nữa, mỗi thể đều có những giácquan riêng của chúng. Nếu không biết kiểm soát các thểnày, các dữ kiện ở cõi tư tưởng sẽ bị ghi nhận một cách sailạc, méo mó và trở nên mơ hồ lộn xộn, vô lý .... Do đó conngười ta sẽ không thể nào suy luận nó một cách hữu hiệu.Một lúc khác cậu sẽ giảng cho cháu nghe sau, bây giờ chúngta hãy lên đường vì thời gian không còn nhiều lắm đâu.Tôi đi theo ông Jules đến một căn nhà nhỏ, trong nhà cómột người đàn bà và hai đứa con nhỏ. hai đứa bé đang đùanghịch một cách vô tư nhưng người đàn bà thì đang đaukhổ. Bà vừa khóc hết nước mắt vì nhận được giấy báo chồngbà vừa tử trận. Ngay lúc đó một quân nhân quần áo dínhđầy máu bước vào. Ông nói với vợ:- Này Emma, anh đã về đây.Dĩ nhiên người đàn bà không nghe thấy gì vẫn ngồi khóc,nhưng hai đứa bé ngừng chơi kêu lên:- Cha ! Cha đã về!Ông Jules nói với tôi:- Cháu thấy không, hai đứa bé còn nhỏ, đầu óc vô tư vànhạy cảm nên chúng nhận ra ngay được sự hiện diện củacha Chúng mặc dù mắt không nhìn thấy .ng quay ra nói vớingười quân nhân:- Này anh bạn, chị nhà không thấy anh đâu nhưng anh hãyđợi một lúc nữa khi v chị ngủ, khi tâm hồn của chị thoải mái,không bận bịu hay bị chi phối bởi các tư tưởng tiêu cực thìchị có thể tiếp xúc được với anh. Dĩ nhiên khi thức dậy chị sẽkhông nhớ gì hết nhưng nếu anh khéo léo khuyên bảo thì chịsẽ thấy được an ủi rất nhiều. Anh đã hiểu và chấp nhận sốphận nên anh không còn đau khổ bao nhiêu nhưng anh cóthể giúp cho chị bớt dđau khổ ...Người quân nhân cung kính nghiêng mình trước ông Jules:- Xin cảm ơn Ngài, Ngài đã giúp đỡ tôi và các anh em trongbinh chủng của chúng tôi rất nhiều. Thay mặt các anh em,tôi cin cảm tạ Ngài.Ông Jules chỉ tay về phía tôi:- Đây là thanh niên mà tôi đã nói với anh trước đây.Người quân nhân bắt tay tôi một cách nồng nàn:64
    • - Nhyờ anh nói giùm với nhà tôi rằng " Bông hồng dù ở đâucũng là bông hồng và lúc nào cũng đẹp hết" . Anh cứ nóinhư vậy là nhà tôi hiểu. sau đây là địa chỉ của nhà tôi...Cậu Jules chờ tôi nói chuyện với người quân nhân kia xongrồi mới ra hiệu cho tôi đi theo. Lần này đã quen nên tôi lướtđi một cách nhẹ nhàng, hai chân tôi không hề đụng đất vàchỉ thoáng giây chúng tôi đã đến căn nhà khác. trong nhà cóhai người già đang ngồi than khóc dưới ngọn đèn leo leét. Họvừa nhận được điện tín báo tin người con trai của họ đã tửtrận. Tuy nhiên họ không hề biết rằng anh này cũng đang cómặt trong nhà, dĩ nhiên dưới một dạng tjhể khác. Anh mặcđồ quân phục dính đầy máu, cố gắng tiế^xúc với cha mẹnhưng không được nên rất đau khổ. Anh kêu lên:- Trời ơi, mẹ tôi không nghe thấy tôi. Mẹ tôi tưởng tôi đãchết nhưng tôi vẫn còn sống kia mà. Làm sao tôi có thể nóicho mẹ tôi hiểu được đây!Cậu Jules vỗ vai người quân nhân , an ủi:- Anh hãy bình tỉnh. Tôi sẽ giúp anh nhưng trước hết anhhãy nghe tôi nói đã. Anh hãy nhìn bức hình chụp khi anh vừatốt nghiệp trừơng võ bị treo trên tường kia, khi đó anh mặcbộ quân phục mới và sạch sẽ, người không bị một vếtthương nào, anh hoàn toàn khỏe mạnh, vui vẻ. Bây giờ anhhãy tưởng tượng rằng hiện nay anh cũng y hệt như thế.Người quân nhân làm theo lời ông Jules. Lạ thay chỉ trongthoáng giây sau anh đã mặc một bộ quân phục mới tinh.Gương mặt anh hết đau khổ , nhăn nhó mà trở nên sángsủa, tươi tắn. Các vết thương trên thân thr-" anh hoàn toànbiến mất. Chính người quân nhân cũng ngạc nhiên về sựkiện này nên anh sững người một lúc rất lâu trước khi quaynhìn về phía cha mẹ. Cậu Jules nói tiếp:- Anh hãy nghĩ đến tâm trạng của anh trong ngày tốt nghiệpđó. Anh đã hảnh diện và sung sướng biết bao, phải không?Bây giờ anh hãy hồi tưởng hoàn cảnh tốt đẹp đó rồi đến bêncạnh cha mẹ anh, chia sẻ sự sung sướng đó với họ. tìnhthương có một sức mạnh an ủi phi thường, anh hãy làm nhưtôi nói dèây...Người quân nhân làm y he65t như lời khuyên, và tôi thấythật rõ một luồng hào quang từ thân thể anh ta lan tỏa ra,65
    • lan rộng khắp phòng , bao bọc cả hai người già đang ngồiđó. Tự nhiên bà mẹ bớt khóc và trở nên bình tỉnh hơn. Bànói với chồng:- Henri, tôi có cảm giác rằng con mình không đến nỗi nào,chắc nó được ơn trên phù hộ.... Tôi chắc nó thế nào cũngđược ơn trên phù hộ.Ông già cũng ngưng khóc. Ông nhìn vợ một lúc rồi nhẹnhàng:- Có lẽ bà nói đúng. Chúng ta hãy cầu nguyện Thượng Đế.Cả hai bước đến bên thánh giá treo trên tường và quỳ xuốngcầu nguyện. Người quân nhân cũng bước đến quỳ bên chamẹ. Tự nhiên căn phòng bỗng bừng sáng lên một thứ ánhsáng chói lọi, tinh khiết khiến tôi cũng cảm thấy sung sướng,thoải mái lây. cậu Jules nói với tôi:- Cháu thấy không? Sự đau khổ của người chết có thể ảnhhưởng đến người sống và ngược lại, nếu người sống đaukhổ, than khóc thì họ cũng ảnh hưởng rất nhiều đến ngườichết. Điều quan trọng lúc này là phải làm sa o để giúp chohọ bình tỉnh trở lại, sáng suốt ý thức về sự việc đang diễnra. Một phương pháp rất hữu hiệu là gợi lại cho họ những kỷniệm đẹp nhất, những cảm giác sung sướng nhất, để giúp họthoát khỏi tình trạng hoảng hốt kia. Chỉ khi nào họ thoải máian lạc và sáng suốt thì cháu mới có thể giúp đở họ được.Người quân nhân này là sĩ quan trường võ bị, từ nhỏ đã saymê binh nghiệp, ngày tốt nghiệp là ngày anh sung sướngnhất vì đã thỏa mãn được niềm mong ước từ trước. Biết cáchnhắc nhở anh ta hồi tưởng lại kỷ niệm đó để anh bình tỉnhtrở lại, thoát khỏi ảnh hưởng đau khổ của cái chết, giảm bớtsự giằng co quyến luyến với gia đình thì anh mới có thể siêuthoát được.- Nhưng siêu thoát là thế nào?Ông jules mìm cười:- Con người là một thực thể phức tạp gồm có nhiều thể khácnhau chứ không phải chỉ có thể xác mà thôi. Điều này khoahọc không thể giải thích rõ rệt vì đối tượng của khoa học chỉxây dựng trên căn bản của các giác quan thuộc về thể xác,vốn hết sức giới hạn. Khi xác thân không còn xử dụng đượcnữa, các thể khác cần được giải phóng ra khỏi xác thân càng66
    • sớm chừng nào hay chừng đó, đó là sự siêu thoát. Cháu nênbiết rằng tâm trạng con người khi từ trần hết sức quan trọngvì nếu có sự quyến luyến thì sự giải phóng này sẽ bị trì hoãnlại rấtlâu, gieo các ấn tượng đau khổ lên các thể kia, và ảnhhưởng đến các kiếp sống mai sau. Đó cũng là lý do nhười tacần tránh than khóc, kêu gọi kể lể trong các đám tang màphải bình tỉnh đặt hết tâm hồn vào sự cầu nguyện cho ngườiquá cố được siêu thoát. Cháu nên biết rằng tâm trạng conngười khi từ trần hết sức kinh khủng đối với những ai tinrằng chết là mất hết tất cả. Đa số đều bám vào sự sống mộtcách tuyệt vọng. Có người cho rằng có một thế giới khác,một cảnh âm ty địa ngục ghê sợ, đang chờ đón họ nên họnhất định không chịu từ bỏ cõi trần. Do đó có một sự phấnđấu mạnh mẽ giữa phần thân xác sắp tan rã vàphần tâm linh cố gắng giữ nó lại. Đó cũng là lý do nhiềungười cứ hấp hối mãi mà không chết được,họ ở tình trạngkhông sống mà cũng không chết ( comatose ) . Sau khichết, nhiều người cứ quanh quẩn bên cái xác thân của mình,dù thấy xác thân đó đã rữa ra, bị giòi bọ đục khoét cho đếnkhi xác thân hoàn toàn tan rã thì mới siêu thoát được. Tìnhtrạnng này có thể kéo dài nhiều năm, gieo b vào tâm thứcngười đó những ấn tượng hết sức ghê gớm, đau khổ và sựám ảnh này sẽ ảnh hưởng nhiều đến cá tính của người đótrong kiếp sau.sau khi cầu nguyện xong, người quân nhân bước đến cạnhcậu Jules:- Cảm ơn Ngài đã giúp cho tôi và cha mẹ tôi. bây giờ thôiphải làm gì ?- Anh hãy đợi khi cha mẹ anh ngủ say, khi các giác quan thểxác của cha mẹ anh tạm thời an nghĩ thì anh có thể tiếp xúcđược với hai ông bà ở một bình diện khác. Điều cần nhất làchính anh phải có sự thỏai mái, bình an đã rồi anh mới cóthể an ủi được cha mẹ anh, giúp họ bớt đau khổ.Người quân nhân gật đầu như hiểu lời khuyên bảo:- Xin cảm ơn Ngài. Nếu cha mẹ tôi bớt đau khổ thì tôi có thểyên tâm được rồi.- Anh cứ an tâm. Tôi biết cha mẹ anh sẽ được thoải mái.Ông bà đã biết chấp nhận và đặt tất cả vào bàn tay Thượng67
    • Đế. Một khi đã để cho Thượng Đế hành động thì mọi sự sẽtốt đẹp. Còn về phần anh, chút nữa có một thiếu nữ tên làMarjorie sẽ đến gặp anh. Cô ta sẽ giúp đỡ và hướng dẩnanh.Anh nên nghe theo lời khuyên của cô ấy.Cậu Jules giới thiệu tôi với quân nhân kia và nói rõ về trườnghợp đặc biệt của tôi. Người quân nhân mừng rỡ xiết chặt taytôi:- Nếu anh có thể ghé thăm cha mẹ tôi và nói với ông bàrằng " Robbie vẩn khỏe mạnh như thường". tên tôi làRobert, bạn bè thường gọi là Rob nhưng cha mẹ tôi lại thíchgọi tôi là Robbie, đây là một tên riêng chỉ cha mẹ tôi biết màthôi. Đây là địa chỉ của cha mẹ tôi...Sau khi giã từ người quân nhân đó, ông Jules và tôi tiếp tụcđi nữa.Vừa ra đến đường chính, tôi nhìn thấy một xe chở línhĐức đi ngang. Tôi giựt mình kêu lớn:- Cậu ơi! Lính Đức kìa!Cậu Jules mỉm cười:- Phải rồi chúng ta đang ở tại nước Đức, nhưng cháu đừnglo, họ không trông thấy chúng ta đâu. Cháu quên rằngchúng ta đâu còn thể xác nữa.Chúng tôi thấy một ông già gầy gò, quần áo nhàu nát, đầuđội nón nỉ, vẻ mặt đau khổ đang đứng trước một căn nhà.Cậu Jules nói:- Đó là Lebowitz, một thương gia giàu có đã qua đời từ mấynăm nay nhưng không siêu thoát vì còn quyến luyến tài sản,sự nghiệp.Ông già ngước mắt lờ đờ nhìn cậu Jules rồi nói một cáchbuồn bã:- Thứa ông, căn nhà này do chính tôi xây cất, chính tôi đãlựa chọn từng hòn gạch, từng khúc gỗ. Hãy nhìn cái cử bằnggỗ sồi kia, chính tay tôi đã chọn từ bên Đan Mạch, còn chiếccửa sổ bằng kính màu nữa, nó đã được hoàn tất bởi nhữngthợ giỏi nhất miền Florence... Căn nhà này của tôi và tôikhông thể bỏ nó được.Cậu Jules nhìn ông già bằng cặp mắt thương hại rồi nói vớitôi:- Năm trước, chính quyền Đức ra lệnh cho người Do Tháiphải rời bỏ khu này để tập trung vào một khu biệt lập. Ông68
    • Lebowitz không chịu nên bị đánh trọng thương . Tuy mangthương tích trầm trọng nhưng ông nhất định không vào bệnhviện điều trị mà cứ bám riết căn nhà nên vài hôm sau bịnhóm SS giết chết. Từ đó ông cứ quanh quẩn bên căn nhànày.Tôi bèn hỏi:- Như vậy ông ấy sẽ ở đây đến bao giờ?Cậu Jules nói với ông già :- Này ông bạn, ông bạn đã chết rồi, đã rời bỏ thế giới này rồithì còn quyến luyến căn nhà đó làm chi nữa! Hiện nay cănnhà đó đã thuộc về người khác rồi...Ông lão khăng khăng lắc đầu:- Không... Không ... đây là nhà của tôi, sống tôi ở với nó,chết tôi cũng ở với nó. Không ai có thể buộc tôi rời bỏ nóđược.Ngay lúc đó có một nhóm người từ đâu bước tới mở cửabước vào nhà. Ông Lebowitz xông ra cản lại nhưng khôngđược. Ông vừa xô đẩy họ, vừa quát lớn:- Quân ăn cướp! Đồ sát nhân! Bọn ngươi hãy cút khỏi nhàcủa ta!Dĩ nhiên là những người đó đâu hay biết, họ vẩn thản nhiênbước vào mặc cho ông già hét om sòm. Cậu Jules thở dài :- Một ngày nào đó ông ta sẽ hiểu và sẽ hối tiếc cho sự điênrồ này.- Phải chăng nhười chết nào cũng thế ?Cậu Jules lắc đầu:-Không hẳn như thế. Sau khi chết, người ta bước vào mộtgiai đoạn chuyển tiếp ( transition period) khi các điều kiệnvật chất mà họ thường bám víu vào đang từ từ tan rã vàmột thế giới lạ bắt đầu hiện rõ dần. Cái thế giới của ánhsáng, nhiều người gọi đây là "cõi sáng " cũng không sai. Đâykhông phải là thứ ánh sáng như là ánh ssáng mặt trei, mà làmột thứ ánh sáng rọi khắp cùng mọi nơi, không một cái gì cóthể che khuất được nó. Một người có tâm trạng xấu xa, hènkém thì không dám nhìn thứ ánh sáng này và thường tránhneé nó, nhưng một người hiền lành thánh thiện thì thoải máihơn vì họ bir-&tchấp nhận sự thất. Dù sao chăng nữa, khi từgiã xác thân, ai cũng thấy bầu ánh sáng này và nó soi rõ69
    • tâm thức họ, cho họ thấy rõ các diễn tiến vừa xảy ra trongcuộc đời vừa qua. Họ sẽ thấy mình thành công chỗ nào , đãhọc hỏi những gì. Họ sẽ thấy lại những cảnh đổ máu dochính họ gây nên hay những đau khổ mà họ đã gây chongười khác. Họ cũng ý thức được cách hành vi nhân đức, hysinh , quả cảm của mình và rút tỉa kinh nghiệm học hỏi. Dầnsần họ ý thức rằng các hành động trong quá khứ đã đưa đẩyhọ đến hoàn cảnh trong cuộc sống của họ trong kiếp nàyvàhành động của họtrong kiếp này sẽ quyết định số kiếp tươnglai củ họ. Sau khi đã duyệt xét lại tất cả mọi hành động củamình, họ sẽ có những quyết định riêng, dù đó là quyết địnhgì chăng nữa đó cũng là bước đầu quan trọng của sự tự biếtmình. Chính sự tự biết mình này là khởi điểm cần thiết chosự tiến hóa của con người.Một người hiền lành, nhân ái, biết sống thuận theo ý thiên ý,khi qua đời sẽ thấy một biển ánh sáng bao bọc quanh họ.Lớp ánh sáng này thâm nhập vào người họ khiến họ cảmthấy lâng lâng sung sướng, dường như được gia tăng thêmsức mạnh. Thật ra khi đó các nguyên tử nặng trược trongthể vía của họ đang tan rã nên họ thấy trẻ trung hơn, thoảimái hơn, bình an hơn và không còn sợ sệt lo lắng nữa. Chínhsự không sợ hãi lo lắng này giúp họ tiến dần vào nguồn ánhsáng, hoà được với các tư tưỡng thanh cao tốt lành và đemnguồn tư tưởng an lành đó gieo rắc cho những người thânđang than khóc, đau buồn để an ủi họ.Tuy nhiên , người chết như vậy ít khi nào lưu lại cõi trần lâu,vì một khi nhãn quan của họ đã mở rộng ,đã thấy một mộtthế giới khác tốt đẹp hơn, huy hoàng hơn, an lành thoải máihơn thì đâu còn ai muốn trở về cái thế giới đầy phiền muộn,lo lắng ngày trước làm gì. Tùy theo sự tiến hóa và khả năngphát triển mà họ được dẩn dắt, học hỏi chân lý một cách rõràng. Họ sẽ không còn ngờ vực điều gì nữa, những giác quanmới của họ được thức động và một giai đoạn sống mới sẽbắt đầu.Một người bình thường, đời sống không có gì đặcbiệt, không làm gì điều gì quá xấu hay điều thiện đáng kể thìtừ khi từ trần sẽ không được như thế. Mặc dù cũng nhìn thấyánh sáng huy hoàng của Thượng Đế nhưng đa số lại do dự,rụt rè, không ý thức rằng họ có thể hòa nhập vào đó để tiến70
    • lên cõi trên mà cứ quanh quẩn ở trong các cảnh giới quenthuộc với họ. Một người khi còn sống không biết chăm lophát triển về tinh thần mà chỉ lo những chuyện vẩn vơ tầmthường, sống không có mục đích rĩ rệt, thì sẽ thấy thời gianbên này trôi qua rất chậm, ngày giờ g dài đăng đẳng, bởi vìnhững chuyện giải trí bằng vật chất xa hoa kia khôngthể thực hiện được nữa. Họ sẽ tìm cách quanh quẩn bênnhững môi trường quen thuộc nhưng rất đau khổ vì khôngthể tiếp xúc với người thân hay thỏa mãn các dục vọng đượcnữa. Họ sống vất vưởng trong một bầu không khí ảm đạm,buồn chán khôngthể siêu thoát được và luôn luôn bị ám ảnh bởi cái chết haytâm trạng lúc chết. Nếu được một người nào đó giúp đởhướng dẩn thì họ có thể từ bỏ sự lưlu luyến này để tiến lêncõi trên, nếu không họ có thể sống một cách bất động tronghoàn cảnh này rất lâu.- Như vậy người ta sống tại đây lâu mau như thế nào?- Thời gian lưu tại đây tùy theo các nguyên tử vật chất tíchtụ trong thể vía của họ? Nếu các nguyên tử vật chất tiêubiểu bằng sự ham muốn, đam mê, cảm xúc và tập quán củaxác thân thu hút những nguyên tử của vật chất tương ứng.tâm thức của con người chẳng qua thì là những rung độngcủa khít khao, rất khó tan rã, do dàó họ sẽ phải trãi qua thờigian rất lâu tại những cảnh giới ô trược, xấu xa. Trái lại, mộtngười đã chủ trị được dục vọng, ít ham muốn thì thể víatrong sạch, thanh nhẹ, không cần phải tinh luyện gì nữa,phần nặng trược sẽ mau tan rã và họ có thể tiến bước lênnhững cõi giới cao hơn.cậu Jules đặt tay lên vai tôi một cách thân ái:- Cháu Steve, cậu đã chỉ cho cháu thấy một vài khía cạnhcủa đời sống bên kia của tử. Một số người tuưởng rằng chếtlà hết, là sự vĩnh viễn chia lìa và bây giờ cháu thấy rõ đó làmột sự sai lầm rất lớn. Chúng ta là con của Thượng Đế, đượctạo ra từ Ngài nên dĩ nhiên là không bao giờ chúng ta có thểchết được. Kiếp sống của chúng ta trên thế gian này thật rachỉ là một phần nhỏ của một đời sống lớn lao, cao cả hơn.Xuyên qua những kiếp sống, chúng ta học hỏi và tiến hóa đểtrở về với nguồn gốc, với Thượng Đế. Mục đích của đời người71
    • là hướng thượng và mỗi kiếp sống phải là một bước tiến trởvề nguồn. Nếu con người có thể hiểu được các định luật bấtbiến của vũ trụ hay luật trời thì họ sẽ biết rằng chẳng có mộthung thần hay ác quỷ nào tạo ra các nỗi khổ đau cả màchính là con người thiếu hiểu biết đã vi phạm các định luậtnày. Hiểu được luật trời, biết tuân theo luật trời, biết thươngyêu, giúp đỡ lẫn nhau thì con người có thể tránh được baonhiêu đau khổ, bao nhiêu phiền não.Trong lúc ông nói, vấng hào quang bao phủ quanh ông phátra những tia sáng chói lọi, lấp lóe như kim cương. Cậu Julesmìm cười :- Sắp đến lúc cháu trở về cõi trần và Marjorie cũng muốn nóivới cháu vài lời từ biệt nên cậu chỉ vắn tắt thôi. Cháu nênnhớ những điều cháu được chứng kiến và học hỏi nơi đâykhông phải là một giấc mộng hão huyền mà là sự thật. Điềucháu học hỏi không phải là một đặc ân nào đâu nhưng chínhnhờ đức hạnh của cháu. Cháu và cậu đã làm việc với nhau từlâu, từ nhiều kiếp sống trong quá khứ, hiện nay cháu khôngnhớ được bao nhiêu nhưng sẽ có lúc cháu biết được nhữngđiều cháu đã làm cũng như những hạnh nguyên của cháu. Ýthức được điều này, nhiệm vụ của cháu sẽ còn quan trọnghơn trước rất nhiều. Chúng ta tạm thời chia tay ở đây, trongtrong một thời gian không lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại nhauvà sẽ làm việc chung với nhau.Cậu Jules vừa dứt lời thì tôi đã thấy Marjorie từ xa đi đến. Côlướt đi nhẹ nhàng như một người khiêu vũ. Quanh cô có mộtbầu ánh sáng chói lọi khiến tôi không khỏi ngây ngất.Marjorie liến thoắng:- Này anh Steve, anh hiểu điều cậu Jules nói rồi chứ?- Đại khái anh cũng hiểu được đôi ba điều nhưng cậu Julesnói là anh sắp phải trở về...Như vậy làm sao anh có thể gặplại cậu Jules hay em đây?- Anh đừng lo. Em sẽ đến gặp anh mỗi khi anh ngủ. Nếu cầnanh cứ tập trung tư tưởng trước khi anh ngủ để nghĩ đến emthì em sẽ đến gặp anh ngay. Thôi, đã đến lúc anh phải trởvề rồi...Tự nhiên tôi thấy mệt mỏi một cách lạ lùng, ngực tôi đaunhói và hơi thở trở nên khó khăn khiến tôi đứa tay ôm lấy72
    • ngực. Tai tôi còn nghe văng vẳng tiếng Marjorie:- Tạm biệt anh Steve, chúng ta sẽ gặp lại nhau...Khi tỉ,h dậy, tôi biết mình đã hôn mê gần một ngày. Cô y tátrực kể rằng tưởng tôi đã chết, người ta đã đem tôi xuốngnhà xácđể tẩm lieejm nhưng may thay tôi tỉnh dậy kêu la om sòm.Bác sĩ khám nghiệm, xác nhận tôi còn sống và cho chuyểnlên phòng hồi sinh. Cô y tá kể lại rằng tại sao tôi không cóhào quang. Tưởng tôi còn mê sảng nên cô nhẹ nhàng hỏi tôimuốn nói hào quang nào. Tôi trả lời rằng tại sao cô ta khôngtoát ra hào quang giống như Marjorie. Nghĩ rằng tôi muốntìm một người tên Marjorie nên cô trả lời rằng cô là LouiseClayton, và ở đây không có ai tên là Marjorie hết, phải chăngtôi muốn tìm một người tên là Marjorie. Tuy nhiên tôi lại nóirằng Marjorie đã chết từ lâu rồi nhưng tôi đã gặp lại cô ta,quanh người cô ta toát ra hào quang và lúc nào lướt đi nhưkhiêu vũ vậy. Cô y tá cho rằng tôi đã nói mê nhưng tôi nhấnmạnh tôi không mê sảng chút nào cả. Tôi gặp cậu Jules vàMarjorie mặc dù cả hai đã chếy từ lâu. Tôi còn thấy hạ SĩAndrew Shaw bị trúng đạn ở trán trên chiến trường Âu Châu,gặp Thượng sĩ Lawrence Sorgen và Trung Úy RobertStevenson, cả hai đều tử trận hôm đó. Thấy vậy người y sĩtrực ra lệnh cho cô y tá chích cho tôi một liều thuốc ngủ.Hai hôm sau, khi tôi hoàn toàn tỉnh táo thì Louise Claytonbước vào:- Hôm trước trong lúc mê sảng ông nói rằng, ông thấyAndrex Shaw, Lawrence Sorgen và Robert Stevenson bịtrúng đạn và tử trận ở Châu Âu ...- Đúng thế.Louise Clayton im lặng nhìn tôi và đưa một bản báo cáo mớinhất của bộ Quốc Phòng thông báo tên những quân nhân tửtrận và dĩ nhiên có cả ba ngưồi này. Việc một người bị hômmê bất tỉnh tại North Carolina biết được những sự kiện xảyra trên chiến trường Châu Âu quả là một việc kỳ lạ. Tôi bènkể lại những diễn tiến một cách chi tiết từ khi tôi bị ngất đicho Louise nghe. Mặc dù cô y tá này không lấy gì làm tintưởng cho lắm nhưng cvô cũng không thể giải thích vì sao73
    • tôi lại biết tên ba người quân nhân đã từ trần kia. Thật ra lúcđó trong thâm tâm tôi cũng không lấy gì làm chắc chắn, phảichăng tôi đã tưởng tượng hay mê ngủ? Không hiểu vì sao tựnhiên tôi lại nảy ra một ý nghĩ lạ lùng:- Này cô Clayton, xin cô hãy đợi đến sáng ngày mai rồi tôi sẽnói chuyện với cô rõ hơn về việc này. Tôi biết cô không tinvà tôi cũng không chắc là tôi đã nói đúng nhưng tôi nghĩ nếutôi không tưởng tượng ra việc này thoì ngày mai chúng ta cóthể nhìn nó dưới một khía cạnh khác.Ngày hôm sau tôi rủ Louise ra ngồi ở chiếc ghế bên ngoàisân bệnh viện. Tôi nói:- Này cô Louise, hôm đó khi vừa tỉnh dậy tôi có nói với cô vềhào quang chi đó. Dĩ nhiên cô nghĩ rằng tôi đã nói mê sảngnhưng khi lên phòng bà y tá trưởng để phúc trình về bệnhtình của tôi, cô kể lại chuyện này cho bà đó nghe . Lúc đó vìđang xem một hồ sơ bệnh lý nên bà y tá trưởng không hềngước mắt lên nhìn cô mà chỉ nói : " Chắc ông đó còn mêsảng chứ làm gì có ai có hào quang". Sau đó cô rời phòngtrở về , trên hành lang cô gặp một quân nhân ngã trẹo chânở sân tập nên cô phụ giúp việc băng bó cho anh ta. Liệu tôinói có đúng không?-Ông Buckley, tại sao ông biết được chuyện đó? khi ấy tôi đãchích cho ông một liều thuốc ngủ và ông đã ngủ li bì kia mà.- Đúng thế, tôi không biết gì về chuyện đó cả, nhưng hômqua khi chúng ta đang nói chuyện với nhau thì cô tỏ rakhông tin .Phần tôi cũng thế, tôi đã suy nghĩ rất nhiều vềchuyện này và không biết rằng tôi đã mê hay tỉnh đây. Tôinhớ lại lời dặn của Marjorie nên đêm qua trước khi đi ngủ tôiđã tập trung khi nghĩ đến cô này. Tôi nghĩ rằng điều tôi đãkinh nghiệm thật mơ hồ, không có bằng chứng và chắc nóira cũng không có ai tin, không chừng người ta còn cho tôi làloạn trí. Tuy nhiên sáng nay thì tôi chắc rằng tôi không mênữa, tôi đã gặp lại Marjorie trong giấc ngủ và cô ta đã dặntôi kể lại điều này cho cô nghe.Louise Clayton im lặng một lúc rồi nói:- Marjorie còn nói gì nữa?- Marjorie nói rằng được cô chăm sóc là một việc rất quý.74
    • Đây không phải là một việc ngẩu nhiên đâu mà có sự thuxếp để cô săn sóc tôi. Cô là một người có lòng từ ái, làm việcthoải mái, chân thành và có những rung động thanh cao, rấttốt cho việc phục hồi sức khỏe của các bệnh nhân. Từ nhỏ côthích âm nhạc và muốn trở nên một nhạc sĩ dương cầm,nhưng lúc chiến tranh xảy ra cô tình nguyện trở nên một ytá để góp phần vào việc chăm sóc, an ủi các thương bệnhbinh....Marjorie nói rằng cô sẽ giúp tôi rất nhiều nếu cô tinrằng điều tôi kể không phải là do tưởng tượng.Louise Clayton giựt mình. Cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi:- Theo như ông nói thì Marjorie có một nhiệm vụ ở cõi bênkia?- Đúng thế, Marjorie được giao phó nhiệm vụ giúp đỡ nhữngngười vừa từ trần còn đang hoang mang, hốt hoảng. Cô ấygiúp họ bình tỉnh, thoải mái để chấp nhận sự thật là họ đãbước qua thế giới khác, rồi khuyên họ hãy xả bỏ những ràngbuộc với cõi này để siêu thoát.- Thế còn nhiệm vụ của ông?- Cậu Jules nói rằng nhiệm vụ của tôi là giúp đỡ những ngườisống vì những người đã chết không giúp được người sống,chỉ những người sống mới có thể khuyên bảo được ngườisống mà thôi.- Như vậy ông sẽ làm gì?- Tôi sẽ giúp những người sống hiểu biết về thế giới bên kia,biết rằng chết không phải là hết như mọi người thường nghĩ.Kiếp sống của chúng ta thật ra chỉ là một giai đoạn ngắnngủi của một tiến trình rất dài. Mục đích của cuộc đời khôngphải là tranh giành, chém giết để đoạt lấy một địa vị, tài sảnnhưng để học hỏi về thương yêu . Chúng ta được tạo ratrong tình thương của Đấng sáng tạo và bản chất thật sựcủa chúng ta là thương yêu nhưng vì không ý thức được điềunày nên càng ngày chúng ta càng hành động trái với mụcđích được tạo ra từ ban đầu. Cũng vì thế cuộc đời thường cónhững biến động để nhắc nhở chúng ta rằng cái mà chúng tatưởng là những giá trị lớn lao thật ra chỉ là những bọt nướchời hợt, chóng thành chóng hoại. Sự chết là giai đoạn cầnthiết trong tiến trình của sự sống để con người duyệt xét lạinhững việc làm của mình, rút kinh nghiệm để học hỏi, rồi75
    • chuẩn bị cho sự tái sanh. Sở dĩ chúng ta không thấy được cõichết vì giác quan thể xác của chúng ta rất giới hạn, nếu biếtnâng cao tâm thức, khai mở được những giác quan của thểvía, vì chúng ta có thể tiếp xúc được với cái thế bên kia cửatử này.Thật ra các giác quan thể vía vẫn hoạt động âm thầm nhưngvì chúng ta đã quen sử dụng các giác quan của thể xác nênchúng ta ít chú ý đến các giác quan kia. Tuy nhiên khi giácquan của thể xác tạm thời yên nghỉ, như lúc chúng ta ngủchẳng hạn, thì các giác quan cuả thể vía sẽ hoạt động mạnhmã hơn. Nó có thể đi khắp đó đây, giao thiệp, tiếp xúc vàhọc hỏi trong thế giới riêng của nó. Dĩ nhiên khi thức dậyngười ta không nhớ gì hết và cây cầu tâm thức nối giữa thểvía và thể xác chưa được khai mở nên ta chỉ có các ấn tượngmè hồ, không rõ rệt. Nhờ cậu Jules nhắc nhở, tôi được biếttrong tiền kiếp tôi đã từng tập luyện và khai mở được câycầu tâm thức này, nhưng vì tôi đã không ý thức gì đến nócho đến khi quả mìn nổ, gây chấn động đến những trungtâm huyền bí trong cơ thể tôi và thức động khả năng này.Qua sự chỉ bảo và hướng dẩn của cậu Jules, tôi có thể tiếpxúc với cõi giới vô hình trong giấc ngủ và khi tỉnh dậy vẫnnhớ được mọi sự một cách rõ rệt vì cây cầu tâm thức đãđược khai mở.- Nhưng làm sao người ta có thể tin được điều này khi họkhông thể nhìn thấy hay tiếp xúc được với cõi giới bên kia?- Sở dĩ mọi người không thấy được ở giới này vì họ chỉ quensử dụng các giác quan thông thường của thể xác, vốn cấutạo bằng nguyên tử của cõi vật chất, không đồng chất vớicõi giới bên kia. Tuy nhiên chúng ta không nhìn được, sờđược, nghe được, ngửi được hay nếm được thì không hiệnhữu. Biết bao nhiêu thứ vẫn hiện hữu mà các giác quan nàyđâu có thấy đâu. Chúng ta đâu có nhìn thấy không kgí màkhông khí vẫn hiện hữu. Khoa học đã chứng minh có nhữngsinh vật rất nhỏ bé như vi trùng nhưng nếu không có kínhhiển vi thì đâu ai nhìn thấy chúng. Tóm lại, nếu nhập nhậnrằng sự hiểu biết dựa trên ngũ quan của chúng ta còn thiếuxót thì con người sẽ khiêm tốn hơn và có thể học hỏi đượcnhiều điều mới lạ76
    • - Anh đã học hỏi được những gì?- Sự học hỏi của tôi còn nhiều thiếu xót nhưng đại khái thoạtđầu tôi thấy cõi giới bên kia nhưng không có gì khác biệt sovới cõi mà chúng ta đang sống. Theo lời Jules thì đây cũng làcảnh giới đối phần (mirror image ) của cõi trần, do đó ngườichết vẩn có thể thấy rõ tất cả mọi sự xảy ra chung quanh họnhư nhà cửa, đường xá, bạn bè, thân quyến. Tuy nhiên tấtcả những thứ này đếu là ảo ảnh, vì cái mà họ thấy chỉ làhình ảnh chứ không phải là thực, do đó tuy có thể cảm thấymọi sự vật nhưng vẫn không thể liên lạc hay tiếp xúc đượcvới những người thân. Dĩ nhiên họ vô cùng khổ sở hay đauđớn trong một thời gian, tùy theo tình cảm nhiều hay ít,nhưng dần dần họ sẽ dứt bỏ được các ràng buộc này để biếtrõ hơn về sự liên hệ giữa họ và những người thân đó. Mộtkhi đã hiểu được nguyên nhân sâu xa của những liên hệ nàythì họ sẽ ý thức rõ rệt hơn các định luật bất biến của vũ trụ,từ đó sự học hỏi bắt đầu...- Nhưng ....nhưng còn địa ngục? Như vậy những kẻ hung áckhông phải xuống địa ngục hay sao?- Các thuyết về sự hiện hữu của một nơi gọi là địa ngục đãgây nhiều tai hại vì khi nói đến địa ngục, người ta thườngnghĩ rằng đó là một thế giới ở giữa lòng trái đất với mộtnhóm các quỷ sứ hết sức dữ dằn, chuyên trừng trị những kẻphạm tội. Thật ra chẳng có ai trừng phạt ai hết vì địa ngụchay thiên đàng chỉ là một trạng thái của tâm phúc. Nếu biếtsống một cách thoải mái, yêu thương thì thế giới này vốn làthiên đàng rồi, còn ngược lại nếu cõi sống với những khổđau, oán hận thì nơi đây có khác chi là địa ngục!Từ đó Louise Clayton thường hay đến gặp tôi để nghe vềnhững kinh nghiệm học hỏi của tôi ở cõi bên kia. Tình thânái giữa chúng tôi bắt đầu nẩy nở. Tuy không nói ra nhưngchúng tôi đều hiểu được tình cảm của nhau cho đến khi thờigian điều trị chấm dứt, tôi trở lại quân trường và được đưara mặt trận Âu Châu. Vào lúc đó trận chiến đã tàn, quân độiĐồng Minh đã giải phóng được nhiều nước Âu Châu và đangtrên đường tiến về Bá Linh. Đơn vị của tôi trú đóng tại nướcPháp, giữ nhiệm vụ tiếp tế cho đơn vị khác. Tuy công việchàng ngày rất bận rộn nhưng tôi vẫn áp dụng phương pháp77
    • của cậu Jules đi an ủi những người vừa từ trần. Hôm đóchúng tôi đi ngang qua một quán rượu, cậu Jules, chỉ mộtđám người đang chen chúc quanh đó:- Cháu thấy không, đó là vong linh những kẻ nghiện ngậprượu. Khi còn sống họ nghiện rượu nên khi chết dục vọng đóvẩn tiếp tục chi phối khiến họ vô cùng đau khổ. Khi còn thểxác, uống rượu nhiều quá cơ thể không chịu nổi sẽ lăn rangủ, dục vọng tạm thời ngưng hoạt động. khi chết, dục vọngđược tự do biểu lộ, không còn thể xác kềm chế nữa, nó nungnấu tâm cang kẻ nghiện khiến lúc nào y cũng thèm khát đếnphát điên, phát cuồng. Do đó những vong linh này thườnglân la quanh các trà đình, tửu quán để thưởng thức mùirựơu, nhưng vì không còn thể xác để thỏa mãn sự hammuốn đó nên dục vọng càng ngày càng gia tăng dữ dội khiếnvong linh hết sức khổ sở.Tôi thấy một số binh sĩ đang uống rượu trong quán, có ngườiuống nhiều quá, nôn mửa đầy xuống đất. Các vong linhnghiện rượu xô đẩy nhauchạy đến cúi sát xuống mặt đất đểđược hít những chất rượu thối tha này. Họ say mê hít hơirượu một cách đắm đuối mà trên thế gian chưa thấy aithưởng thức mùi vị rượu như thế . Thực ra họ không thểngửi thấy mùi vị ,vì đâu còn các giác quan thể xác nữa,nhưng cái ý nghĩ được thưởng thức rượu quá mạnh, đã xúikhiến họ hành động như thế. Chỉ nhìn hành động điêncuồngđó mà tôi đã thấy rợn cả người. Cậu Jules chỉ cho tôithấy một số vong linh khác đang cố gắng nhập vào xácnhững người say rượu để thưởng một vài dư vị của khoái xácthân. Những người say rượu hay dùng ma túy thường dễ bịcác vong linh nhập vào. Sự nhập xác này tuy chỉ có tánhcách tạm thời trong chốc lát nhưng nó cũng gây nhiều hậuquả tai hại cho người bị nhập. Càng bị nhập xác, nhữngngười này càng dễ bị mất tự chủ, và càng mất tự chủ họcàng dể bị xui khiến làm điều xằng bậy. Theo sự hiểu biếtcủa tôi, khi sự sống thình lình chấm dứt như trường hợp chếtbất đắc kỳ tử thì người chết khó có thể siêu thoát được vìdục vọng và sinh lực cỏn quá mạnh mẽ. Một cái chết bất ngờluôn luôn tạo ra những chấn động, tán loạn tâm thần khiếncho người chết hết sức hoang mang và đau khổ. Đôi khi họ78
    • trở nên thù hằn, oán hận và chính tâm trạbg lúc chết này sẽkhiến nên họ trở nên một động lực hết sức nguy hiểm, cóthể xúi giục người sống làm những việc hết sức ghê gớmnhư giết người, hành hạ, hiếp đáp người khác..v..v... Đa sốnhững vụ sát nhân thường xảy ra khi hung thủ mất tự chủ vìrượu, ma túy hoặc vì quá giận dữ. Những kẻ nghiện rượu,ma túy, tính khí nóng giận bất thường dễ trở nên nạn nhâncủa những động lực bất hảo này.Đôi khi các vong linh cũng tìm cách xâm chiếm thể xác củanhững kẻ yếu bóng vía, những người nhạy cảm, hay nhữngtrẻ em yếu ớt nhưng trường hợp này chỉ có tánh cách nhấtthời vì bản ngã con người thường rất mạnh, không dễ gì cóthể đuổi nó đi ể cướp lấy thể xác được. Thường thì các vonglinh lúc quá thèm muốn, bị dục vọng nung nấu, tìm cáchchiếm cứ xác thân của một con thú nào đó vì bản năng conthú thường yếu hơn sự đòi hỏi điên cuồng của một vong linh.Các lòai thú kém tiến hóa như heo, cừu , dê, trâu, bò dể trởthành nạn nhân hơn là các lòai thú khôn ngoan hơn như chó,mèo, khỉ, ngựa vốn có ý chí kháng ciẹ mạnh mẻ. Sự xâmnhập xác thú này có thể trọn vẹn hoặc có khi chỉ trong giâylát, nhưng nhờ cơ thể con thú làm trung gian mà vong linhgần gũi được với cõi trần, cảm nhận được mọi sự qua giácquan của con thú và thỏa mãn được một ít dục vọng như ănuống, đòi hỏi xác thịt thì vong linh cũng cảm thấy đau đớn ,khổ sở vì khi con thú bị mổ thịt thì vong linh sẽ hoảng hốt,đau đớn, tuyệt vọng và trạng thái này sẽ ảnh hưởng rấtmạnh đến đời sống sau này của vong linh. Ngoài ra thì nhậpxác thú sẽ tiêm nhiễm vào thể vía của vong linh, nên saunày dù có đầu thai lại thành người, nó cũng có khuôn mặt,hình dạng của con thú đó, hoặc tính tình hung bạo , tàn áchay ngu si đần độn như một con thú kia. Trong trường hợptuyệt đối hơn, vong linh liên kết chặt chẻ với cái vía của conthú đó đã nhập, hể con thú đi đâu thì vong linh đi theo đó,giống như một tù nhân của xác thú. Điều này có thể giảithích được trường hợp của những kẻ hung dữ, nhiều dụcvọng sẽ đầu thai trở lại thành vật.Vì tâm trạng khi chết có thể ảnh hưởng rất mạnh đến đờisống về sau, nên cậu Jules và Marjorie phải làm việc rất79
    • nhiều để giúp đở, cảnh tỉnh và an ủi các vong linh. Phần tôiđược giao trọng trách giúp đở thân nhân của người chếthoàn tất một tâm nguyện nào đó mà họ chưa làm xong, nhờthế họ có thể cởi bỏ các ràng buộc với cõi trần để siêu thóat.Dĩ nhiên sự hoạt động của tôi chỉ giới hạn trong lúc ngủ nênviệc làm này không hiệu quả nhiều so với công việc của cậuJules và Marjorie, nhưng tôi rất thích công việc này. Khimuốn đi đâu hay gặp ai, tôi chỉ cần tập trung tư tưởng trướckhi ngủ thì sẽ đến gặp người đó ngay, nhưng tôi không dámsử dụng năng khiếu này để gặp Clayton vì như thế là lạmdụng quyền năng tâm linh. Cậu Jules đã dặn tôi rất kỷ rằngmột người hiểu biết các định luật thiên nhiên không bao giờlàm một việc gì đó có tánh cách ích kỷ hay riêng tư cho cánhân mình. Vì biết thế, chúng tôi chỉ tiếp xúc với nhau quathư từ hoặc thỉnh thoảng bằng điện thoại. Sau mấy thángliên lạc, cảm tình của tôi dành cho Louise ngày càng sâuđậm hơn nên một hôm tôi đã ngỏ lời cầu hôn và cô nhận lời.Chúng tôi dự định sau khi giải ngũ sẽ làm đám cưới.Thời gian từng tự trôi qua, cuộc chiến chấm dứt , quân độiĐồng Minh giải phóng được toàn cõi Châu Âu nhưng chúngtôi vẫn chưa được giải ngũ vì còn những khó khăn, rất cầnsự hiện diện của một lực lượng quân đội tại đây. Tuy côngviệc bận rộn nhưng tôi vẫn liên lạc với cậu Jules để học hỏithêm. Tôi thấy mình thật may mắn vì đã được giao phó mộtnhiệm vụ cao đẹp và được dìu dắt để học hỏi thêm nhữngkiến thức mới mẻ. Chính nhờ những kiến thức mới mẻ nàymà đời sống của tôi được nâng lên một bình diện rộng lớnhơn, cao cả, tốt đẹp và từ đó tôi thấy rõ sự tiến hóa trongchương trình vĩ đại mà Thượng Đế đã sắp đặt.Nếu quan sát một cách kỹ lưỡng và có ý thức người ta sẽthấy tất cả mọi sinh vật đều có một mối tương quan đặcbiệt, điều này có thể coi như một thứ tình huynh đệ đại đồngvì vạn vật đều có cùng một nguồn gốc mà ra. Đây khôngphải là một thứ lý thuyết suông mà là một nguyên lý hiệndiện khắp nơi trong vũ trụ. Nên hiểu rằng vũ trụ là một toànthể mà trong đó tất cả mọi thành phần đều liên quan mậtthiết đến nổi khi một phần tử trong đó biến đổi thì toàn thểvũ trụ cũng biến đổi theo. Giống như một cái kính vạn hoa80
    • ( Kaleisdoscope) thay đổi khi một phần tử thay đổi thì vũ trụcũng thế, nó luôn luôn thay đổi để giữ một trạng thái quânbình tuyệt đối. Dĩ nhiên trong một thế giới như thế, sự cô lậphay chia rẽ không thể hiện hữu vì không một cá nhân nàohay một thực thể nào có thể tránh thoát được sự hợp nhấtcủa tòan thể. Sự hợp nhất này vượt lên mọi sự khác biệt vìnó được xây dựng trên căn bản hòa hợp để giữ sự quân bìnhmà trong đó mọi loài đều tiến hóa dựa theo các định luật bấtbiến. Trong vạn vật, có một thực tại duy nhất chuyển sinhlực giúp tất cả mọi loài tăng trưởng, nẩy nở, phát triển vàsinh sản, đó là sự sống duy nhất sinh hóa muôn loài . Xuyênqua tiến trình sống này, cái duy nhất có phân tán thành vôsố tinh chất và hình thể khác nhau, và do sự liên quan vô sốnày, các phần tử kết hợp lại với nhau để tạo thành vô số tinhchất và hình thể khác nhau, và do sự liên quan vô số này,các phần tử kết hợp lại với nhau để tạo thành vô số các đơnvị điều hòa và quân bình. Các nguyên tử ( căn bản vật chất)được cấu tạo theo nguyên lý đó và rồi phân tử, các tế bào,các cơ quan, và các cơ thể cũng được tổ chức tương tự. Khắpvũ trụ, mọi thành phần đều có khuynh hướng kết hợp để tạothành các phần tử tốt đẹp quân bình và yếu tố chính để bảotồn sự quân bình này là tình thương. Luật vũ trụ không chấpnhận sự chống đối hay đi ngược lại các mãnh lực kết hợp đóvì nó làm mất đi sự quân bình , gây ra các xáo trộn. Để tạolập lại sự quân bình đó, một phản lực phải được tạo ra để táilập, đó là căn bản của luật nhân quả. Sự chống đối giữangừơi và người hay giữa người và các sinh vật khác đều làsự đi ngược luật vũ trụ và dĩ nhiên phải chịu hậu quả tùytheo nguyên nhân đã gây ra nó.Tại sao con người chống đối,thù hằn nhau? Phải chăng vì có sự khác biệt giữa màu da,chính kiến, tư tưởng hay tín ngưỡng ? Nhưng nếu dự sống làduy nhất thì tại sao con người lại khác nhau, kẻ thông minh,người ngu dại, người hiền lành kẻ hung dữ, hay có nhữngngười sinh ra mang màu da khác nhau? Nếu ta có thể hiểurằng bản chất thực sự của con người vốn không khác nhaunhưng vì khoác lấy một cái vỏ vật chất để kinh nghiệm thếgiới hiện tượng nên sự khác biệt mới có. Chính sự khác biệtnày tạo ra môi trường để sự học hỏi có thể xảy ra , thúc đẩy81
    • sự tiến hóa và nhờ thế vũ trụ mới mang sắc thái " động "thay vì "tỉnh ". Vì tất cả đều phát xuất từ một nguồn sốngduy nhấtvà cáinguồn sống này luôn luôn hiện diện khắp nơi,khắp các cõi giới dù hình thể đời sống mỗi loài có khác nhau,tất cả vẩn đều liên quang chặc chẻ với nhau trong một tiếntrình đời sống. Trong tiến trình đời sống này, các sinh vậtphải luân hồi trong nhiều kiếp, khi sinh ra ở nơi này, lúc ởnơi khác, có khi mang thể xác phái nam, khi lại mang thânphái nữ , lúc có màu da này khi mang màu da khá nhưng tấtcả sự khác biệt đó điều là những môi trường để học hỏi vàkinh nghiệm sự yêu thương. Nói cách khác, toàn thể nhânloại kẻ trước người sau, đang dần bước trong một cuộc hànhtrình rất dài. Vì sự hiểu biết và học hỏi khác nhau nên họ cónhững tin tưởng, thành kiến và suy luận khác nhau, nhưngđây chỉ là yếu tố phụ và ở bên trong họ đều là một. Đó là sựsống duy nhất đang tiến dần đến tình trạng thái toàn diện,một trạng thái yêu thương bao la vô bờ bến. Cho nên khi đạtđến tạng thái này cuộc hành trình của thực thể cá nhân sexchấm dứt vì khi đó họ đã hòa hợp vào cái nguồn sáng baola, thiêng liêng bất tận. Đó chính là sự trở về nhà mà cáckinh sách tôn giáo thường diển tả.Một hôm, tôi có việc phải đi công tác xa hơn một tuần lễ, khitrở về căn cứ tôi nhận được một bức thư ngắn của LouiseClayton có nội dung như sau:-"Anh Steve, em đã tìm được việc làm ở một nơi xa , xin anhđừng viết thư cho em về North Carolina nữa. Em đã suy nghĩnhiều về cuộc hôn nhân của chúng ta và thấy rằng chúng taquyết định một cách hấp tấp. Chúng ta chẳng có thì giờ tìmkiểu nhau nhiều, vậy em nghĩ chúng ta nên dừng lại tại đâythì hơn. Kính chúc anh mọi sự may mắn"Đọc xong bức thư ngắn này tôi thấy thế giới dường như sụpđổ mộng đẹp xây dựng bấy lâu bỗng chốc chốc tiêu tan. Tạisao Louise lại thay đổi ý kiến đột ngột như vậy? Phải chăngcô đã gặp một người nào học thức hơn hay có tương lai hơn?Louise không thể như thế được , cô là người mẫu mực, dịudàng và có lý tưởng nên không thể quên lời hức một cách dễdàng như vậy được. Phài chăng có chuyện gì bất thường xảy82
    • ra? Phong thư không đề địa chỉ hồi âm nên tôi không thểnào liên lạc với Louise.Suốt ngày hôm đó tôi như người mất trí. Tôi đã điện thoại vểNorth Carolina nhưng người ta cho biết Louise Clayton đãdọn đi và không để lại đi-a chỉ. Đêm hôm đó tôi cố gắng lắmmới không nghĩ đến Louise. Tôi biết mình có thể tiếp xúc vớiLouise nhưngt tôi cũng biết làm như thế là lạm dụng quyềnnăng tâm linh. Một người phụng sự không được phép dùngquyền năng của mình vào những công việc riêng, nghĩa làvào những mục đích ích kỷ. Sau cùng tôi nghĩ đến Marjorievà quyết định tìm cô này. Chúng tôi vẫn thường gặp nhaunên chỉ cần tập trung tư btưởng một lúc là tôi thấy Marjoriexuất hiện trong một vùng ánh sáng chói lọi. Cô vui vẻ nói:- Này anh Steve, thật là sung sướng biết bao vì em có nhiềuchuyện kể cho anh nghe. Anh phải mừng cho em vì em vừađược giao phó nhiệm vụ mới, việc này khó khăn hơn. Từ nayem nhận lãnh trách nhiệm an ủi những trẻ em vừa từ trần.Ôi chúng dể thương làm sao! Lúc đầu chúng bơ vơ lạc lõngvà rất sợ hãi, nhưng được em hết sức dỗ dành, chúng hết sợcòn gọi em bằng mẹ nữa...- Marjorie liến thoắng nói như không thèm chú ý đến tâmtrạng ngổn ngang lo âu, thất vọng của tôi. Cô tiếp tục:- Anh phải đến gặp mấy đứa bé này, chúng dể thương lắm.Nhìn chung cứ nhìn thấy bông hoa hé nở dưới nắng maivậy...Ô hay! Anh lo lắng gì mà có vẻ khó chịu vậy?Tôi đau khổ hỏi:- Dạo này em có gặp Louise Clayton không??- Không. Em chỉ gặp cô ấy khi săn sóc anh ở bệnh viện thôi.Công việc của em ở bên này rất bận rộn, nên em không trởlại cõi trần làm gì. Anh và Louise cùng ở cõi trần, gặp nhaudể dàng, sao anh không đến thăm cô ấy?Marjorie lặng nhìn tôi một lúc và chợt hiểu. Cô quàng tayvào tay tôi:- Anh Steve, em hiểu sự đau khổ của anh nhưng đáng lẽ raanh không nên hỏi em như vậy. Chúng ta gặp nhau để làmviệc chung chứ không phải để nói chuyện có tính cách cánhân. Nếu anh hỏi cậu Jules như vậy thì cậu ấy sẽ nghĩ saovề anh?83
    • - Marjorie nói bằng một giọng nghiêm trang khiến tôi giậtmình như tỉnh mộng. Phải tôi đã nghĩ về mình nhiều quá.Các nỗi lo lắng nhỏ nhặt, ích kỷ đã làm tôi suýt quên đi tráchnhiệm được giao phó. Thậtlà xấu hổ khi Marjorie hoàn toànquên mình để giúp đở những đứa trẻ vừa từ trần trong khitôi chỉ bận tâm đến việc mất người yêu. Tôi tập trung tưtưởng để tự trấn tĩnh rồi nói:- Này Marjorie, anh sẽ đến thăm mấy đứa bé mà em sănsóc. Anh cũng thích chơi với trẻ con và nếu em cho phép anhcũng sẽ hướng dẩn cho chúng...Khi tỉnh dậy, tôi ý thức rõ khả năng tự chủ của tôi chưa đượcvững cho lắm. Một việc bất ngờ đã làm cho tôi bối rối nhưvậy thì làm sao tôi có thể kham được những việc lớn laohơn. May thay Marjorie đã nhắc nhở cho tôi biết, từ đó tôichuyên tâm vào việc phụng sự những người vừa từ trần,giúp họ hoàn tất các việc chưa xong hoặc an ủi thân nhânhọ.Ba tháng sau tôi được giài ngũ trở về Hoa Kỳ. Tôi có đếnNorth Carolina tìm Louise nhưng không gặp, những ngườitrong bệnh viện cũng không biết cô dọn cô dọn đi đâu. Vàolúc chiến tranh vừa chấm dứt, số người giải ngũ di chuyểnkhắp nơi rất nhiều, việc tìm kiếm một người như Louise rấtkhó nếu không nói là gần như không có hy vọng. Tôi trở vềNew York sống với gia đình và tìm được việc làm trong mộthãng buôn. Ngoài công việc sinh kế hằng ngày, tôi để hếttâm trí vào việc phụng sự những người vừa từ trần trong lúcngủ. Hôm đó tôi gặp một vong linh là Buster, ông này nói:- Nhờ ông giúp cho tôi. Cách đây mấy năm tôi có ngoại tìnhvà có một đứa con rơi. Chúng tôi quyết định giấu nhẹmchuyện này nên gữi nó vào một viện mồ côi ở Montana. Đólà viện mồ côi dành cho trẻ em khiếm thị, vì đức bé bị mùbẩm sinh. Mẹ đứa bé đã dọn đi xa và lập gia đình nên cũngkhông muốn nhìn nhận nó nữa. Phần tôi sống trong ăn năn,hối hận mãi cho đến lúc chết. Trước khi từ trần tôi có viếtmột bức thư và kể lại chuyện này để xin lỗi nhà tôi vì khi cònsống , tôi không có cam đảm thú nhận. Điều bất ngờ làkhông những nhà tôi đã tha thứ cho tôi mà còn muốn mangđứa bé về nuôi nữa. Tiếc thay vì tôi không để lại chi tiết nên84
    • nhà tôi không biết đâu mà tìm. Phiền ông liên lạc với nhà tôiđể mang cháu về giùm, hồ sơ tại cô nhi viện có ghi rõ chitiếc và có lưu lại một bức thư riêng của tôi tại đó.- Bà Buster quả là một phụ nữ không những giàu sang màcòn giàu lòng trắc ẩn. Sau khi nghe tôi trình bày, bà yêu cầutôi cùng đi với bà và vị luật sư riêng đến Montana tìm đứcnhỏ. Tất cả mọi chi tiết đều xảy ra đúng như lời ông Busterkể. Chúng tôi tìm được cháu Cheryl dễ dàng. Vị luật sư xemxét giấy tờ và xác nhận Cheryl chính là con ông Buster. Thậtra điều này cũng bằng thừa vì cháu trông giống ông Busternhư đúc. Vừa nhìn thấy Cheryl, bà Buster đã cảm động ômchầm lấy nó, và có lẽ linh tính sao đó, nó cũng quyến luyếnbà Buster không rời. Thủ tục nhận lãnh đức nhỏ tại cô nhiviện diễn ra một cách tốt đẹp và nhanh chóng. Trong khi chờđợi tòa án tiểu bang chấp thuận, đứa nhỏ được phép vbềsống chung với bà Buster. Cô bé Cheryl thu tập quần áotheo mẹ nuôi nhưng cô chợt kêu lên:- Trước khi đi con phải vào từ giã cô giáo dạy nhạc của conđã.Chúng tôi theo cô bé bước vào lớp học. Một nhóm trẻ đangquay quần chung quanh cây dương cầm để tập hát. Tự nhiênmắt tôi hoa lên. Cô giáo dạy âm nhạc kia đâu ai xa lạ màchính là Louise Clayton, người mà tôi vẫn cố ý định tìm kiếmbấy lâu nay.Tại sao Louise Clayton lại làm việc tại đây? Thì ra trong thờigian phục vụ tại bệnh viện, cô mắc bệnh ở mắt, thị giác dầndần suy kém và theo thời gian sẽ bị mù. Biết thế và khôngmuốn cho tôi có một gánh nặng là cưới một cô gái mù,Louise viết thư từ hôn rồi dọn đến tận tiểu bang Montana,nơi mà Louise tin rằng không bao giờ tôi có thể tìm thấyđược. Cô xin được việc làm tại viện mồ côi dành cho các trẻem khiếm thị. Biết được lý do này, tôi càng thấy yêu Louisehơn, mọi sự phiền muộn tan theo mây khói.Tôi lặp lại lời câu hôn một lần nữa và lần này Louise chấpnhận một cách hoan hỉ.Câu chuyện chấm dứt khi Steve và Louise kết hôn. Tác giả,ông Tucker đã kết luận:- Câu chuyện của Steve là một câu chuyện tình hay là một85
    • câu chuyện về thế giới bên kia cửa tử? Có lẽ cả hai vì ngườita không thể phân chia nó được bởi tình thương bắt nguồntừ Thượng Đế và Thượng Đế chính là tình thương. Đối vớinhững ai biết sống thuận theo thiên ý thì vũ trụ này chỉ cómột điều quan trọng mà thôi: Đó là tình thươngPhục sự người khác là gì, nếu không phải là lòng thươngyêu, một thứ tình cảm êm dịu, vị tha, cao cả và mầu nhiệm.tất cả những ai đã bước qua cõi sáng ắt phải nhận biết đó làmột cõi của tình thương rực rỡ, huy hoàng. Điều đáng tiếc làtâm trạng con người khi chết thường quá sợ hãi, đầy quyếnluyến và chỉ muốn bám víu vào các quan niệm sai lầm chứkhông biết xả đi mọi ham muốn, dục lạc để thực sự kinhnghiệm những ân phước tràn đầy nơi cõi đó. Chính nơi cõitrần đầy xác trộn, bất an của chúng ta quá hiện nay cũngtràn đầy những tia sáng của tình thương nhưng tiếc thaychúng ta quá bận rộn với những ích kỷ nhỏ nhặt của cuộcsống hằng ngày mà quên đi sự mầu nhiệm tuyệt vời củacuộc sống. Phải chăng những sữ đau khổ mà người ta mớiphát triển tình thương hay học yêu thương ? "Trong trang cuối, tác giả đã kể lại cuộc gặp gỡ giữa ông vàvới vợ chồng Steve Buckley, vì lý do gì mà ông xin phépđược kể lại những điều ông nghe kể. Ông kết luận:- "Rồi một ngày kia, tình thương yêu sẽ tràn ngập vũ trụ khinhân loại ý thức được tình thương của Đấng sáng tạo và biếtrằng tình thương đó không phải là một điều xa xôi diệu vợi,phải nhọc công tốn sức mới có. Thật ra nó vẫn có trong mọingười chúng ta, vì chúng ta được tạo ra trong tình thươngvàbản chất của chúng ta chính là tình thương".Chuong 6Áp lực vật chất đối với những người vừa từ trầnTrong những lần trước, chúng ta đã tìm hiểu về đời sống bênkia cửa tử qua lời kể của những người đã chết rồi hồi sinh( Near death experience)Trong phần này chúng ta sẽ tìm hiểu về những áp lực vậtchất đối với những người vừa từ trần .Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ86
    • trở thành ma quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng tobằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ănuống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ nhữngvong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vậtchất nhưng vì không còn thể xác để thỏa mãn nên bị dụcvọng hành hạ biến thành một loài quỷ đói. Theo các sách vởviết về thế giới bên kia thì đây là một cõi được cấu tạo bằngnhững chất liệu rất thanh và nhẹ so với nguyên tử cõi trầnnên muốn song một cách thảnh thơi, các vong linh khi quađây phải biết loại bỏ đi những phần tử nặng trước tích tụtrong kiếp song ở cõi trần như dục vọng, sự quyến luyến,lòng ham ăn uống hay đòi hỏi xác thịt.Vì trước sau gì ai cũng đến đó nên sự hiểu biết về cõi giớinày là một điều rất cần thiết. Nếu khi du lịch qua xứ lạnh,người ta chuẩn bị y phục ấm để khỏi bị lạnh thì sự chuẩn bịđể qua cõi này cũng đòi hỏi một một sự chuẩn bị cẩn thận.Dĩ nhiên sự giải thoát khỏi các áp lực vật chất không phải dểvì trong mấy chục năm sống ở cõi trần, người ta đã trầmmình trong dục lạc, muốn cởi bỏ đâu phải trong một thờigian ngắn như vài ngày hay vài tháng mà được. Thôngthường vào lúc tuổi già bóng xế, các thú vui vật chất sẽgiảm bớt đi nhiều. Khi răng long ruột yếu thì tự nhiên conngười không ham thích ăn uống nhiều như khi còn trẻnữa.Cũng như thế, khi sức khỏe suy yếu, bệnh tật, conngười sẽ không còn thèn muốn các thú vui vật chất nhưtrước và sự suy giảm tự nhiên này sẽ giúp người ta giảithoát lần lần khỏi các áp lực vật chất. Tuy nhiên chết là điềukhông ai có thể biết trước được nên người ta không thể chờđợi đến khi già mới bắt đầu lo mà phải biết chuẩn bị ngay từbây giờ . Cuốn tử thư tây tạng đã n ghi nhận: "Đời sống ởcõi trần và cảnh giới bên kia cửa tử có thể so sánh với cuộcsống của con tằm trong vỏ kén tối tăm và con bướm trongkhông gian rộng rãi. Muốn sống thảnh thơi tự do, con bướmphải biết vất bỏ cái kén để bay lên không trung. Cũng nhưthế, muốn được thảnh thơi ở cảnh giới bên kia cử tử, vonglinh phải biết xả bỏ các dục vọng vật chất, các khoái cảmxác thân. Còn giữ những gánh nặng này thì có khác gì conbướm khi thoát xác tằm, nhưng vẫn mang vỏ kén trên lưng,87
    • làm sao có thể bay bổng cho được ". Theo cuốn sách này,những người chết quá trẻ, nhất là những người chết bất đắckỳ tử, thường đau khổ rất nhiều. Sở dĩ họ khổ vì chưa già,chưa bệnh tật, nên các dục vọng vẫn còn mạnh , tạo áp lựckhiến họ không thể siêu thoát. Nói một cách khác, họ chưahề chuẩn bị để giải thoát ra khỏi các áp lực vật chất nên cứquanh quẩn ở cõi trần, sống trong trạng thái u mê đau khổ.Bị ám ảnh bởi cái chết và tâm trạng lúc từ trần nên thần tríhọ không thể sáng suốt để vượt ra khỏi các áp lực này. Sựthèm khát mà không được thỏa mãn, đói mà không thể ăn,khát mà không thể uống, bị dục vọng hành hạ khổ sở, cókhác gì một cảnh âm ti địa ngục đâu! Chỉ khi nào các áp lựcvật chất này tiêu tan hếtthì vong linh mới có thể siêu thoátđược. Tóm lại hạnh phúc của con người ở thế giới bên kiacửa tử tùy thuộc rất nhiều về sự giải thoát ra khỏi các áp lựcvật chất này. Cuốn Revelations của nhóm Les Amis deChamfleury đã ghi nhận rất nhiều trường hợp về những áplực vật chất mà danh từ Phật Giáo gọi là " Cận tử nghiệp " ,chúng tôi xin trích dịch một trường hợp tiêu biểu như sau:Bác sĩ Otto Kunz làm việc tại bệnh viện thành phố Annecy( Thụy Sĩ) . Ông bà Kunz có một người con trai duy nhất tênlà Jo đang theo học đại học Genève năm thứ hai. Vào tháng4 năm 1952, cô thư ký của bác sĩ Kunz nhận được thư củamột người tên là Bernard Piquet viết cho bác sĩ nhưng vì bấtcẩn cô xếp lầm bức thư này vào một chồng hồ sơ bệnh lýdày cợm trên bàn thư bị thất lạc. Hai tuần sau đó, cậu contrai của bác sĩ đi bơi và chết đuối trong hồ Genève.Đến cuối tháng sau,khi dở hồ sơ bệnh lý, bác sĩ Kunz tìmthấy bức thư thất lạc, nội dung báo trước cái chết của cậucon trai Jo và yêu cầu bác sĩ tiếp xúc với người viết thư. Đạikhái bức thư như sau:-" Thưa bác sĩ, tôi được giao phó một công việc rất khó khănmà tôi không biết phải xử trí ra sao. Việc này đã gây cho tôinhiều bối rối nên tôi mạo muội viết thư này cho bác sĩ mặcdù chúng ta chưa hề quen biết. Tôi thấy trước tại nghĩa địathành phố Annecy, một ngôi mộ mới của một cậu con traitên là Jo Kunz, con của bác sĩ. Cậu vừa thi xong kỳ thi nămthứ hai đại học rồi đi tắm và bị chết đuối. Đây không phải là88
    • lần thứ nhất tôi biết trước được những việc xảy ra nhưng tôikhông bao giờ can thiệp vào những việc này. Tuy nhiên lầnnày tôi nhận được lời yêu cầu phải thông báo tin này cho bácsĩ trước khi sự việc xảy ra nên tôi rất ngần ngại vì sợ bác sĩcho rầng tôi đang toan tính việc gì chăng! Tôi suy nghĩ rất kỹvà sau cùng quyết định viết thư nàyđể xin bác sĩ liên lạc với tôi qua địa chỉ và số điện thoạisau......"Là người hoàn toàn tin tưởng vào khoa học, bác sĩ Kunz rấtngạc nhiên vì lá thư đến trước khi chuyện xảy ra nên ông vộiđiện thoại cho ông Bernard Piquet. Trong cuộc tiếp xúc, bácsĩ Kunz được biết ông Bernard Piquet không những là mộtngười có địa vị trong xã hội mà còn là một nhà thần linh họcchuyên nghiên cứu về cõi giới bên kia cử tử. Ông Piquet chobiết có rất nhiều vong linh sống vất vưởng, không nơi nươngtựa, không người giúp đở vì còn quá nhiều quyến luyến vớicõi trần nên không thể siêu thoát. Nhiệm vụ của ông là liênlạc, giúp đở và hướng dẫn những vong linh này để họ có thểthích hợp với đời sống ở cõi bên kia. Bác sĩ Kunz không tintưởng ở những điều mơ hồ viển vông mà ông Piquet nóinhưng nể ông này là người có địc vị trong xã hội nên chỉ nóivỏn vẹn:- Thứ ông Piquet, những điều ông nói hay lắm, nhưng ông cóthể giúp đỡ tôi điều gì? Ông muốn xin chúng tôi điều gìchăng?- Bác sĩ đừng hiểu lầm. Tôi không muốn xin xỏ một điều gìcả, nhưng cậu Jo, con của bác sĩ đang cần sự giúp đỡ củabác sĩ, vì cậu đang đang vô cùng đau khổ.Nghĩ ông Piquet có ý xấu, bác sĩ nỗi giận:- Ông muốn gì thỉ cứ nói thẳng ra, con tôi đã chết rồi, xinđừng gợi lại những điều đau đớn đó nữa. Làm sao tôi có thểgiúp đỡ con tôi được?Ông Piquet bình tỉnh trả lời:- Thưa bác sĩ, tuy đã chết nhưng cậu Jo không siêu thoát vìđang bị ám ảnh bởi tâm trạng khủng hoảng lúc chết, do đócậu rất đau khổ. Tôi cố sức giúp đỡ cậu nhưng vô hiệu. Có lẽchỉ bác sĩ mới có thể giúp đỡ được cậu Jo mà thôi vì ngàythường cậu rất phục bác sĩ.89
    • - Tại sao ông biết điều đó?- Đó là việc của tôi. Tôi vẫn thường liên lạc với thế giới bênkia cửa tử....- Ông liên lạc bằng cách nào?- Chúng tôi có nhiều phương tiện không thể kể hết được,nhưng cách giản dị nhất làqua trung gian của một đồng tử (Medium)Bác sĩ Kunz rất khó chịu vì ông không tin những trò cầu hồn,cầu cơ hay tiếp xúc qua đồng tử nên ông lạnh lùng nói thêmvài câu rồi chấm dứt buổi nói chuyện. Chiều hôm đó ông kểcho vợ nghe. Bà Kunz vô cùng xúc động nên thúc dục ôngphải tiếp xúc lại với ông Piquet:- Chuyện này lạ lắm. Làm sao một người như ông Piquet lạibiếttrước cái chết của Jo được? Nếu cô thư ký Gina khôngxếp lầm bức thư vào bồ sơ bệnh lý và nếu anh không mở hồsơ ra coi lại thì chuyện này sẽ ra sao? Biết đâu ông Piquetchẳng nói thật, mình cứ tiếp xúc xem ông ta muốn gì và nếuông ta bày trò bịp bợm thì ta cứ b việc gọi cảnh sát.Lúc đầu bác sĩ Kunz không nghe, nhưng vì bà vợ thúc giụcmãi nên ông đành nhờ ông Piquet tìm cách cho ông liên lạcvới Jo. Ông Piquet đề nghị một buổi cầu hồn qua trung giancủa một đồng tử.Lúc đầu bác sĩ Kunz không nghe, nhưng vì bà vợ thúc giụcmãi nên ông đành nhờ ông Piquettìm cách cho ông liên lạcvới Jo. Ông Piquet đề nghị một buổi cầu hồn qua trung giancủa một đồng tử. Bác sĩ Kunz chấp thuận với điều kiện buổitiếp xúc phải được tổ chức tại trường đại học y khoa Genève,dưới sự chứng kiến của một nhóm bác sĩ bạn thân của ông.Không những thế, buổi tiếp xúc còn được thu vào băng đểlàm tài liệu kiểm chứng. Ông Piquet nhận lời và buổi cầu hồnđược tổ chức vào cuối tuần lễ đó. Một người đồng tử(Medium) được đưa đến và ông Piquet hướng dẫn buổi tiếpxúc dưới sự kiểm soát gắt gao của một hội đồng bác sĩ ykhoa.Lần thứ nhất cậu Jo nhập vào đồng tử, cô này ú ớ không saonói được, cứ khua tay khua chân lia lịa một lúc rồi thôi. ÔngPiquet cho biết cậu Jo không tỉnh táo và đang xúc động90
    • mạnh, nên không nói được gì. Ông đề nghị mọi người hãycằu nguyện để sự rung động này có thể ảnh hưởng đến thầntrí cậu Jo khiến cậu tỉnh táo hơn. Sau khi chờ cho lúc mọingười cầu nguyện xong, ông Piquet yêu cầu cậu Jo trở lại.Lần này cô đồng ú ớ một lúc như người bị sặc nước, cứ lấytay chỉ vào cổ họng như muốn nói mà không sao nói được.Tay chân cứ giẫy giụa như người đang bị chết đuối một lúcrồi thôi. Bác sĩ Kunz bán tính bán nghi không biết có nên tinhay không. Xem cử chỉ của cô đồng, ông thấy có cái gì quenthuộc mà không sao tả được. Ông Piquet giải tán buổi cầuhồn và hẹn sẽ tiếp tục ở một hôm khác. Trong khi chờ đợi,ông yêu cầu ông Kunz tổ chức một buổi cầu nguyện cho cậuJo tại thánh đường địa phương. Buổi cầu nguyện diễn ra rấtlong trọng và trang nghiêm dưới sự chủ lễ của vị giám mụcvà có tất đông bạn bè của Jo. Vài hôm sau, một buổi cầuhồn được tổ chức tại đại học Genève. Lần này cậu Jo nhậpvào đồng tử nhưng cũng như lần trước , cô này ú ớ khôngnói được mà cứ lấy tay chỉ vào cổ họng. Ông Piquet bènchắp tay nói lớn:- Xin Thượng Đế toàn năng hãy giúp chúng con nghe đượctiếng nói của Jo. Đó là điều an ủi lớn đối với chúng con.Chúng con yếu đuối thấp hèn, không thể làm gì hơn đượcmà chỉ biết quỳ mọp dưới chân Ngài để cầu xin. Gia đình bácsĩ đã mất cậu Jo yêu quý, xin Ngài cho phép họ tiếp xúcđược với Jo trong chốc lát. Cầu xin Ngài làm thế nào cho nổiđau khổ của chúng con đưa chúng con đến gần Ngài. Chúngcon không phiền muộn hay trách móc vì biết đó là ý Ngài.Chúng con chỉ xin Ngài hãy chăm lo cho linh hồn của Jo.Chúng con hy vọng và tin tưởng ở lòng thương yêu cao cảcủa Ngài. Xin Ngài hãy dìu dắt và hướng dẫn chúng con....Ông quay ra phía những người quan sát gần đó:- Này các bạn, các bạn phải cầu nguyện một cách chânthành. Cậu Jo cần nhận được những rung động thanh cao,dồi dào của tình thương phát xuất từ trái tim của quý vị. Chỉcó tình thương mới có thể đưa linh hồn cậu thoát khỏi các áplực vật chất mà thôi.Những người ngồi quan sát bàn tán không biết có nên tinnhững lời ông Piquet hay không. Chỉ riêng bà Kunz nước mắt91
    • đầm đìa khóc lớn :- Này Jo, nếu quả thật là con thì hãy cho mẹ biết mẹ sẽ giúpcon.Tự nhiên cô đồng ngồi yên một lúc rồi thốt lên một câungắn:- Khổ quá, khổ quá....Cả hai ông bà Kunz đều giật mình vì giọng cô đồng nói y hệtnhư giọng cậu Jo. Bà Kunz xúc động khóc ầm lên nhưng ôngPiquet cản lại:- Xin quý vị hãy bình tĩnh, đừng làm cậu Jo thêm đau khổ.Quý vị hãy cầu nguyện chân thành, vì chỉ có sự chân thànhmới có thể giúp được Jo trong lúc này mà thôi. Xin qúy vịhãy tự xét lòng mình xem có thanh khiết hay không, vì chỉcó sự thanh khiết mới có thể rung động mà ảnh hưởng đếnthần trí đang đau khổ của Jo. Chúng ta nên yên lặng và nghĩđến Thượng Đế vì chỉ có Ngài mới có thể giúp được chúng tatrong lúc này. Tuy một vài người trong quý vị có lòng thươngJo nhưng vẫn chứ đủ, mà cần có sự hòa hợp của nhiều ngườiđể tạo ra được một mãnh lực vươn lên cõi trên cảnh tỉnh Jo.Quý vị đừng nghĩ rằng Jo đã chết. Cậu không hề chết nhưquý vị nghĩ đâu, mà chỉ đi qua một cõi giới khác mà thôi.Qúy vị có thể chuyển đến Jo những tư tưởng thân ái, nhữngtình cảm chân thành vì chỉ những thứ này mới làm cho Jothoát được tình trạng u mê hiện nay. Càng than khóc qúy vịcàng làm Jo thêm đau khổ và càng đau khổ, thần trí Jo càngu mê, quyến luyến, hoảng hốt, không ích lợi gì cả.Mọi người cố gắng cầu nguyện nhưng cô đồng ngồi im màkhông trả lời. Sau cùng ông Piquet giải tán buổi cầu hồn.Ngay sau đó hội đồng bác sĩ họp nhau bàn tán, đa số chorằng ông Piquet đã lừa gạt họ vì họ chưa thấy có một bằngchứng nào là cậu Jo đã trở lại. Bác sĩ Kunz tỏ ra siêu lòngtrước lập luận của bạn bè nhưng bà Kunz quả quyết rằnggiọng của cô đồng đúng là giọng của Jo và bà muốn tiếp tụcthêm một lần nữa. Bác sĩ Kunz cho ông Piquet biết ý định.Ông này trả lời:- Tôi không thể giúp thêm gì vì người duy nhất có thể làmviệc này chính là bác sĩ. Tôi đề nghị bác sĩ hãy chủ tọa buổihướng dẫn kỳ tới.92
    • Hai tuần lễ sau, buổi cầu hồn lại được tổ chức. lần này chínhbác sĩ Kunz hướng dẫn và cậu Jo trở về nhập xác đồng tử.Cô đồng cứ nấc lên như người bị sặc nước. Bác sĩ Kunz lêntiếng:- Hãy cố gắng lên Jo. Ba biết con bị sặc nước nhưng hiệnnay xác thân con không còn nữa. Cái xác hiện con đang xửdụng chỉ là cái xác của một người khác cho con mượn. Cáixác này không hề hấn gì và con có thể nói năng dễ dàng.Quanh đây đều là những người thân yêu, ai cũng thương convà ai cũng muốn nghe con nói lên vài lời....Tự nhiên đồng tử ngưng lại, cố gắng thốt lên một câu:-Nhưng con không nói được.Ông Kunz vội lên tiếng:- Con hãy cam đảm lên, nói cho ba biết có vật gì đang ởtrong cổ họng của con?Cậu Jo cố gắng cử động cái lưỡi liên tiếp như muốn nhả mộtvật gì ra.Ông Kunz tiếp tục:- Con thân yêu, hiện nay con không bị ngộp nước nữa đâu.Cái thể xác trước kia của con đã bị hư hại và được đem chôncất rồi. Con hãy quan sát kỹ xem, bây giờ con không ở thểxác cũ nữa mà ở một thế giới mới, tốt đẹp và hoàn hảo hơn.Con hãy thoát ra sự chi phối của thể xác cũ. Con hãy cầunguyện, hãy quên đi tai nạn thương tâm vừa qua, cha mẹ vàngười quanh đây sẽ giúp con. Con hãy thở đều cho thoảimái. Con đã ra khỏi hồ nước, con thấy không? Chung quanhcon toàn là ánh sáng đẹp đẽ, con thấy thân thể nhẹ nhàngkhông? Con hãy cam đảm lên....Cậu Jo vẫn khua tay múa chân như người đang bơi. ÔngKunz nói tiếp:- Con không còn ở dưới nước nữa mà đang ở trong trườngđại học. Con hãy thở một hơi thật dài. tất cả những thứtrong cổ họng con đã thoát ra ngoài cả rồi, cứ bình tĩnh thởđều, không có gì ngăn cản con hết...Cậu Jo đưa tay sờ ngực và cố gắng nói nhưng vẫn chưa nóiđược, sau cùng cậu khóc tấm tức. ÔngKunz tiếp tục:- Con cứ khóc đi, không sao hết. Khóc cho trút hết nỗi đaukhổ rồi con sẽ thấy thỏai mái hơn.93
    • Cậu Jo khóc một lúc rồi đưa tay ôm cổ. Ông Kunz vội hướngdẫn:- Này Jo, hiện nay con không còn ở dưới nước nữa. Con đangngồi gần cha mẹ và con hãy bình tĩnh. con đã được vướt lênkhỏi hồ nước rồi....Cậu Jo bật lên một câu:- Cha mẹ ơi rong rêu bám đầy vào miệng con ghê quá!- Con cứ bình tĩnh, mọi việc đã qua rồi. Hiện nay con đang ởbên cha mẹ, không có gì có thể làm hại con nữa đâu. NàyJo, ngày trước con hát hay lắm, con hãy hát một bài cho chamẹ nghe đi.Cậu Jo bật cười thành tiếng, hát một bản nhạc thịnh hànhrồi thăng. Lúc đó ông Piquet mới lên tiếng giải thích:- Cháu Jo từ trần quá sớm, cháu còn quyến luyến cha mẹ,tiếc cuộc đời còn đẹp nên không muốn từ bỏ cõi trần. Do đócháu cứ bám víu vào thể xác nên thần trí bị u mê. Cái áp lựcvật chất này rất kinh khủng cho những ai muốn bám víu vàocõi trần nên người chết cứ bị ám ảnh bởi hoàn cảnh khi chết.Dĩ nhiên họ rất đau khổ, vấn đề là phải biết hướng dẫn chocháu biết chấp nhận sự chết để được siêu thoát. Muốn nhưthế cháu cần phải hiểu biết về đời sống ở cõi bên kia, lọai bỏnhững quyến luyến thì mới có thể tiêu diêu tự tại được. Cácông bà nên biết có rất nhiều người chết vẫn ở trong trạngthái lúc chết từ năm này qua năm nọ mà không siêu thoát .Họ không sống ở cõi trần , không sống ở cõi chết mà cứ ởgiữa hai cõi. Chính cái hoàn cảnh không sống mà cũngkhông chết này làm họ u mê đau khổ. Muốn giúp họ chỉ cómột cách là cầu nguyện thật chân thành để sự thương yêucủa qúy vị tạo ra một mãnh lực soi sáng tâm tư đang hồ đồcủa người vừa mới chết. Các sự than khóc, kêu gọi ồn ào chỉlàm tâm tư người chết đã bối rối lại còn hoang mang thêm,không ích lợi gì hết. Do đó một đám tang phải được cử hànhtrong sự chân thành cùng cầu nguyện. Quý vị nên biết cõigiới bên kia cửa tử không phải là một cảnh thiên đàng hayđịa ngục như người ta thường diễn tả , mà là một cảnh giớirất sáng, một thứ ánh sáng tràn đầy yêu thương của đấngsáng tạo. Tại đây người ta có dịp hồi quang phản chiếu, ýthức thực của mình để quyết định cho đời sống ở kiếp sau.94
    • Đời sống bên này rất yên lành, thỏai mái vì chỉ có các tưtưởng rung động thanh cao, không hề bị ô nhiễm bởi các dụcvọng vật chất. Muốn thích hợp với đời sống,con người cầnbiết loại bỏ các ràng buộc vật chất như lòng tham lam, íchkỷ. Cháu Jo hiện nay vẫn còn bị ám ảnh nhiều bởi tâm trạnglúc chết nhưng tôi tin cháu sẽ hiểu biết và siêu thoát.Sau buổi tiếp xúc, các bác sĩ trong hội đồng y khoa đã hợpnhau bàn thảo về trường hợp này. Đa số tỏ ra nghi ngờ vì họchưa thấy một bằng chứng rõ rệt nào rằng người nhập xácđồng chính là cậu Jo. Bác sĩ Kunz cũng bối rối không biết cónên tiếp tục nữa không, nhưng bà Kunz thì hoàn toàn tintưởng, bà nói:- Nghe tiếng nói tôi biết chính là Jo, không ai có lối nói nhưvậy ngoài Jo. Hơn nữa, bài hát đó vẫn là bài Jo thường hát,người ngoài không thể biết được. Các ông nghi ngờ ôngPiquet dã đánh lừa chúng ta, nhưng ông ta làm thế để làmgì? Cho đến nay , ông Piquet chưa hề đòi hỏi hay lợi dụngchúng ta một điều gì.Sau một hồi bàn tán sôi động nhưng không hề đi đến mộtkết luận nào, hội đồng bác sĩ quyết định cho tiếp tục buổicầu hồnđể thu thập thêm dữ kiện. Bác sĩ bèn thông báo choông Piquet. Ông này yêu cầu mọi người hãy chân thành cầunguyện cho Jo trong hai tuần lễ trước khi tiếp tục. Hai tuầnsau, buổi cầu hồn được tổ chức tại trường đại học Genève.Cũng như lần trước, bác sĩ Kunz hướng dẫn và Jo trở lại, vẫnú ớ không nói được và khua tay múa chân liên hồi. Ông Kunzlên tiếng:- Này Jo, con hãy ngồi yên đừng lắc lư nữa. Làm thế chỉ mệtthêm mà thôi. Con đã ra khỏi các xác thân cũ, cái xác đó hưrồi không dùng được nữa, hiệh nay con đã có một xác thânkhác. Con hãy tỉnh táo và nghe lời cha mẹ nói đây. Chúng tahãy cùng nhau cầu nguyện . Con còn nhớ những câu màchúng ta thường cầu nguyện trước bữa ăn gia đình không?Cậu Jo gật đầu và lên tiếng cầu nguyện cùng với mọi ngườinhưng sau đó cậu lại chỉ tay vào cổ như bị sặc nước . ÔngPiquet bèn chắp tay nói lớn:- Hỡi Thượng Đế kính yêu, hỡi Đấng Đại Từ Phụ toàn năng,chúng con xin quỳ mọp dưới chân Ngài để xin Ngài giúp cho95
    • cháu Jo thoát khỏi các áp lực vật chất. Chúng con xin thànhtâm phụng sự Ngài, xin Ngài tha thứ cho chúng con nhữngtội lỗi mà chúng con đã phạm, xin Ngài chỉ bảo cho chúngcon một con đường sáng. Này Jo, cậu đọc cùng tôi lời cầunguyện sau đây: " Xin Đức Cha tha thứ cho tội lỗi của chúngcon, xin đức Cha chỉ bảo cho con một con đường sáng, xinđức Cha giúp con tiến đến gần Ngài, con nguyện cươngquyết rời bỏ thể xác vật chất này để tiến lên cõi sáng củaĐức Cha. Con nguyện sẽ phụng sự Ngài và tiến lên đời sốngtâm linh tốt đẹp, con quyết tiến lên cõi sáng" ....Khi ông Piquet thốt lên lời cầu nguyện thì cậu Jo lắng tainghe một cách chăm chú, không còn ú ớ như trước rồi bỗngnhiên cậu cất tiếng đọc theo một cách chân thành. Khi vừađọc đến câu cuối:" Con quyết tiến lên cõi sáng ..." thì cậubất ngờ reo lên:- Ô nhìn kìa! Ánh sáng ! Ánh sáng đẹp quá....Cha mẹ ơi, ánhsáng đẹp quá....Con đã ra khỏi đường hầm tối tăm rồi, trướcmắt con toàn là ánh sáng...Mọi người nín thở theo dõi. Bà Kunz cảm động khóc thútthít . Cậu Jo reo lớn mừng rỡ:- Cha mẹ ơi, ánh sáng ở đây đẹp tuyệt vời!Con thấy nhẹnhõm làm sao.... Con có thể bay bổng lên được. Thích quá !Thích quá !Phải rồi, con không còn ở dưới nữa mà đã bướcvào cõi sáng.... Ở đây ánh sáng đẹp tuyệt vời. Cha mẹ ơi,con sung sướng quá, con đã được giải thoát rồi...Ông Kunz mùng rỡ kêu lớn:- Phải, Jo con ơi, con đã bước vào cõi sáng rồi. Suốt mấytháng nay con không thể nói được nhưng bây giờ con đã nóiđược rõ ràng rồi.Ông Piquet ra hiệu cho mọi người cùng quỳ xuống chấp taycầu nguyện:- Hỡi đấng Đại Từ Phụ, chúng con cám ơn Ngài đã giúp chocháu Jo. Chúng con yếu đuối không thể làm gì hơn là xinquỳ mọp dưới chân Ngài và xin Ngài chăm nom cho phầnhồn của cháu Jo. Chúng con tin tưởng nơi lòng bác ái cao cảcủa Ngài....Cậu Jo nói lớn:- Cha mẹ ơi, con đã bước vào cõi sáng rồi, tại đây con rất96
    • thoải mái an lành, xin cha mẹ đừng lo lắng gì nhiều về con.Nói xong, Jo cười rồi thăng.Mặc dù buổi cầu có kết quả tốt đẹp nhưng đa số mọi ngườivẫn không tin tưởng cho lắm. Một số bác sĩ đã nghi ngờ rằngđó chỉ là một màn kịch được đạo diễn bởi ông Piquet mặc dùhọ không biết ông này làm thế với mục đích gì. Cuộc bàn cãitrở nên sôi nổi hơn khi bác sĩ Kunz có ý nghiêng về phía ôngPiquet và tỏ ý chê trách các bạn đồng nghiệp đã quá khắtkhe với những dữ kiện thu thập được. Sau cùng mọi ngườiđồng ý sẽ tổ chức buổi nói chuyện với Jo thêm một lần nữa.Hai tuần lễ sau Jo trở lại, lần này cậu tỉnh táo hơn, và đã nóinhu sau:- Cha mẹ ơi, khi xưa con chỉ biết nghĩ đến đời sống vật chất.Con nghĩ đến tương lai huy hoàng sau khi tốt nghiệp đại học.Con nghĩ đến những tiện nghi của đời sống như có một chiếcxe hơi , một căn nhà riêng, và có một tình yêu thật đẹp.Chính vì thế mà con không muốn rời bỏ trần gian nên sốngtrong trạng thái bị ngộp nước suốt mấy tháng. Đó là do lỗicủa con quá thiết tha với cái vỏ vật chất mà con khôngmuốn từ bỏ. Bây giờ bước qua cõi sáng, con nhìn lại và thấymình quá ngu dại, lầm lẫn. Từ chỗ của con ở mà nhìn lại cõitrần, con thấy nó âm u, ảm đạm làm sao, khác hẳn với sựtươi sáng của cõi này. Đời sống của con bây giờ đẹp lắm,đẹp không thể tả được. Phải chi con vừa chết con biết đượcnhư vậy...Bật chợt quay qua một bác sĩ ngồi gần đó :- Cháu kính chào bác Morris. Cháu biết bác không tin tưởnggì ở những điều cháu nói. Cháu biết bác nghĩ cha cháu đãquá dễ dãi với những dữ kiện mơ hồ, không thể kiểm chứngnày, nhưng bác ơi, cha cháu không lầm lẩn đâu. Làm saocháu có thể nói cho bác biết được những điều cháu đã thấyhay đã kinh nghiệm được nơi cõi này cũng như những điềumà cháu thấy nơi cõi trần. Cháu không biết có nên nói tiếpnữa không.... Thôi cháu cứ trình bày và để bác tự quyếtđịnh. Cháu biết bác là người rất quý trọng thời giờ. Bác tinrằng thời giờ là tiền bạc nhưng này bác Morris, ở cõi bên nàytiền bạc không còn quý báu nữa và cũng không có một giátrị gì. Thay vì lo kiếm tiền, bác dành thời giờ để lo cho97
    • Yvonne, con gái của bác thì hơn. Yvonne rất thương bácnhưng hiện nay cô ta đang đau khổ vì nghĩ rằng không aihiểu được sự cô đơn của cô ấy. Này bác Morris, Yvonne đâucần những số tiền khổng lồ mà bác cất giữ trong ngân hàng,cô cũng đâu cần những trương mục đầu tư của bác dànhriêng cho cô ấy. Điều cô ấy cần là sự cảm thông và hiểu biếtcủa bác kìa. Cách đây mấy hôm, Yvonne đến gặp bác trongphòng làm việc để khoe bức tranh cô ấy vừa vẽ xong, nhưngbác chẳng những không để ý, còn nghiêm trọng bảo cô ấy đira chổ khác để bác làm việc. Bác còn nhẫn tâm nói rằng:Đừng làm phí phạm thì giờ quý như vàng của bác. Bác cóbiết Yvonne đau khổ như thế nào không? Cô ấy đã xé nátbức tranh và còn ý nghĩ điên rồ là nhảy từ trên lầu xuốngđất. May thay sau một lúc khóc lóc, cô ấy nguôi ngoai nhiềunên đã bỏ cái ý định dại dột ấy đi. Cháu thiết nghĩ bác nênsuy nghĩ lại. Điều Yvonne thèm khát nhất trong lúc này chỉlà một câu nói thương chân thành và dịu dàng của bác, màđiều này đâu có khó phải không bác.Bác sĩ Morris ngồi chết sững .Mỗi câu nói của Jo là một mũikim xuyên vào tim ông. Làm sao Jo biết được điều này?Những sự kiện riêng tư này làm sao một người ngoài có thểbiết được, trừ khi họ quan sát nó từ cõi giới nào đó? Liệu ôngcó nên tin những câu nói mơ hồ phát ra từ miệng một đồngvtử như vậy không? Là một khoa học gia, ông không thể chấpnhận những điều " phản khoa học " như thế này được,nhưng ông cũng không thể phủ nhận những dữ kiện có tínhcách cá nhân mà ông không ngờ nhất. Mặt ông dúm dó lạinhư đau đớn lắm. Sau cùng ông run rẩy nói:- Cám ơn.... cám ơn Jo. Bác đâu ngờ sự tình lại xảy ra nhưvậy...Cậu Jo quay qua một người khác:- Còn bác Franz nữa. Có phải bác đang nghĩ rằng cõi giớibên kia cửa tử là một nơi nào xa lắm, xa như một tinh tútrên bầu rời mà người ta không thể đến được không?Bác sĩ Franz giật nảy mình, ấp úng:- Phải ...phải đấy...nhưng làm sao cậu lại biết ? Jo cười lớn:- Cháu có thể đọc được tư tưởng của bác. Ở cõi bên nàyngười ta có thể đọc rõ tư tưởng của những người bên cõi98
    • trần một cách dể dàng. Này bác Franz, điều bác nghĩ khôngđúng đâu! Cõi giới bên này rất gần với cõi trần và chỉ trongchớp mắt là người ta có thể qua đến bên này. Để cháu lấymột thí dụ cho dể hiểu:- Khi bác mặc áo choàng là lúc bác ởcõi trần, và khi cởi bỏ áo choàng ra là bác đã qua cõi bên kiarồi. Con người của bác khi khoác chiếc áo choàng và khi cởibỏ nó nào có khác gì đâu, vẩn y nguyên như trước đấy chứ.Bác không hề thay đổi gì, cũng như đi làm Bác mặc áochoàng rồi về nhà cởi bỏ áo ra, bác đâu thình lình bay bổnglên một hành tinh nào đâu, bác vẫn đứng nguyên ở chỗ cũđấy chứ. Nói một cách khác, khi từ trần, người ta vẫn ởnguyên chỗ cũ, chỉ có khác là các giác quan thuộc về xácthân đã hư hại không còn xử dụng được nữa nhưng các giácquan mới lại bắt đầu làm việc. Sau một giây phút thay đổinhư người đang đi ở chỗ tối bước ra chổ sáng, bị lóa mắtmột lúc rồi mới có thể nhìn được mọi vật một cách rõ ràngthì cũng như thế , nhờ các giác quan mới hoạt động màngười ta có thể có thể ý thức được cõi giới bên này một cáchrõ rệt hơn. Điều đáng nói ở đây là sự quyến luyến với cõi vậtchất, giống như người từ chỗ tối bước ra chỗ sáng lại cứnhắm mắt , không muốn nhìn gì nữa. Tuy họ không còn ởchỗ tối nữa nhưng họ cũng chưa thể thấy gì ở cõi sáng vìnhắm mắt, không muốn nhìn gì nữa. Tuy họ không còn ởchỗ tối nữa nhưng họ cũng chưa hề thấy gì ở cõi sáng vì họnhắm mắt chặt. Đó là cái áp lực vật chất, cái cảm giác u mê,đau khổ đè nặng lên tâm thức con người khiến cho họ trởnên tê liệt không sáng suốt, không ý thức và cũng hiểu biếtgì. Ôi, cái tâm trạng sống không ra sống mà chết không rachết, cứ vất vưởng trong trạng thái lúc từ trần, ở giữa hai cõigiới này thật vô cùng ghê gớm, không thể tưởng tượng được.Cậu Jo im lặng một lúc rồi nói tiếp:- Con muốn nói để cha mẹ và mọi người hiểu thêm về thếgiới bên này. Có rất nhiều vong linh sau khi từ trần vẫnkhông chịu rời bỏ những ràng buộc vật chất. Số này rấtđông, họ sống vất vưởng, lang thang, đói khổ, không nơinuơng tựa, không biết phải làm gì và cũng không chịu ngheai. Phần con thì thoải mái, muốn làm gì cũng được. Con có99
    • thể chạy lên chạy xuống nhẹ nhàng, nhưng con thích ở bêncõi sáng này hơn vì mỗi lần đi trở lại cái đường âm u, tăm tốikia con thấy buồn lắm. Buồn vì thấy còn có những người cứu mê, than khóc, buồn vì cứ nghe những câu trách móc,than vang, những lời nguyền rủa, những sự oán hận, đauđớn không thể kể xiết. mấy tháng trước con cũng như thếnhưng nhờ cha mẹ và mọi người cầu nguyện mà con tỉnhthức, thoát khỏi cái tình trạng kinh khủng kia. bây giờ conđã hiểu rồi nên cố gắng giúp đỡ những người còn đang u mêđể họ có rhể tỉnh thức... Con làm việc ngày đêm không biếtmệt và cũng không cần phải cung ứng nữa...Bà Kunz giật mình kêu lớn;- Sao, con không ăn uống gì ư?Cậu Jo cười lớn:- Ở bên này đâu ai cần phải ăn uống! Người ta sống bằngtâm thức chứ đâu bằng thân xác vật chất nữa. Này mẹ, mẹhay làm nhiều đồaăn quá, mẹ nên hạn chế bớt việc nấunướng đi. Hiện nay sức khỏe của cha mẹ không còn nhưxưa, mẹ không nên quá cực nhọc trong việc nấu nướng, ănuống. Phần con thì không nghĩ gì đến việc ăn uống, thế màsức khỏe của con lại hơn xưa nhiều, vì ở bên này thức ăncần thiết là tình thương chứ không phải thứ gì khác. Cha mẹơi, lạ lùng lắm! Con nghiệm được rằng tình thương là sự chora chứ không phải nhận vào. Càng cho ra bao nhiêu concàng cảm thấy thoải mái, sung sướng, mạnh khỏe bấynhiêu. Đó cũng là đặc điểm của cõi sáng bên này: Càng yêuthương bao nhiêu, người ta càng nhẹ nhỏm, sung sướng,thoải mái, bình an bấy nhiêu. Hiện nay con đang cố gắnggiúp đỡ những vong linh vừa từ trần đang đau khổ. Con tựnhủ : Thế nào họ cũng trải qua tâm trạng đau khổ, oằn oại,thao thức như con đã trải qua, và họ sẽ sống trong đau khổnhư thế cho đến lúc tỉnh thức. So sánh với hoàn cảnh củacon thì nhiều người còn khổ hơn nhiều,có người đã đau khổnhư vậy đã mấy trăm năm rồi, không thể nào cảnh tỉnh họđược. Con có cảm giác rằng tâm thức họ bị đè nặng bởinhững áp lực rất lớn, những áp lực kinh khủng mà sức conkhông thể giúp họ được. Chắc hẳn họ đã phạm những lỗilầm ghê gớm lắm. Theo con biết, họ là những nguười khi100
    • sống không hề biết yêu thương, không hề biết xúc động, tráitim của họ đã khô kiệt, chì còn những sự thù hận, oán hờn,ích kỷ nên họ phải trong những nổi đau khổ cùng cực chođến khi nào những động năng thù oán đó tiêu tan bớt đi.Phần con rất may mắn là chỉ đau khổ trong vòng mấy thángthôi, vì mê muội không chịu chấp nhận sự thật rằng mình đãchết, cứ u mê thiết tha với những vọng tưởng về vật chấtmà không biết đời sống ở đâu cũng có cái hay, cái đẹp củanó. Nếu biết như vậy con đâu để mình bị ngộp nước lâu đếnthế. Những điều con nói đây là sự thật mà con đã nghiệmđược, cha mẹ nên trình bày cho mọi người biết để họ tránhcái hoàn cảnh đau khổ mà con đã trải qua.Bác sĩ Kunz lên tiếng:- Này Jo, con có thể cho cha mẹ biết tai nạn đó xảy ra nhưthế nào không?- Cha muốn con trở lại tình trạng khổ sở đó sao?- Không phải vậy, nhưng bây giờ con đã siêu thoát rồi. Chatưởng con có thể cho cha mẹ biết sự việc một cách rõ ràngvà khách quan hơn.- Cha mẹ biết rằng con rất thích bơi lội. Hôm đó sau khi thixong, thấy làm bài trôi chảy, con bèn tự thưởng cho mìnhbằng cách ra hồ vùng vẫy cho thoải mái. Con nhào lộn mộthồi mà quên rằng mình đã mệt vì thức khuya học thi suốtmấy ngày liền. Con vừa bơi được một lúc thì đuối sức nên bịchìm xuống đáy hồ, mắc vào những cọng rong rêu. Bìnhthường con có thể đạp chân để trồi lên được, nhưng hôm đómệt quá nên con hoảng hốt và bị sặc nước. Thật ra dù cótrồi lên được thì con cũng chết thôi vì phần số của con đãđến lúc rồi. Việc ra đi cũng nhẹ nhàng chỉ như người ta lậtmột trang giấy thôi, nhưng conlại không muốn chết vì conmuốn bám víu vào cai thể xác vật chất. Con thấy mình cònquá trẻ mà cuộc đời lại quá tươi đẹp nên không muốn chết,chỉ muốn trở lại với thể xác nên cứ mơ màng trong cái trạngbị sặc nước, cho đến khi được ơn trên phù hộ giup con tỉnhthức và hiểu biết. Trong lúc u mê, con không biết gì và cũngkhông hiểu gì cả nhưng con cảm nhận được tư tưởng yêuthèơng chân thành và nghe được lời cầu nguyện của mọinguười. Chính sự cầu nguyện đã giúp con tỉnh táo nhiều.101
    • Bác sĩ Franz lên tiếng:- Này Jo, cháu có thể cho bác biết thêm về cõi giới bên đókhông?- Được chứ. Cõi bên này không phải là nơi mà người ta điqua sẽ không bao giờ trở lại, hoặc là nơi tối tăm, ghê rợn hễai rơi vào đó là mất hút, mà trái lại , đó là một cõi sáng rấtlinh hoạt. Có lẽ nó còn linh hoạt hơn cả những đô thị sốngđộng nhất của cõi trần, nhưng sự linh hoạt ở đây, khôngphải là sự ồn ào, náo nhiệt mà là một sự linh hoạt rất nhẹnhàng, bình an thoải mái để người ta có thể cảm nhận đượcmột tình yêu thương tuyệt đối, một ân phước dồi dào khôngbút mực nào có thể tả xiết. Trong sự bình an này, người tabắt đầu hồi tưởng nhiều việc đã xảy ra để rút tỉa kinhnghiệm và học hỏi để chuẩn bị cho một đời sống mai sau.- Cháu nói sao? Còn có một đời sống nữa hay sao?- Đúng thế. Còn có nhiều cõi giới nữa chứ không phải chỉ cómột cõi bên này mà thôi. Hiện nay việc học hỏi của cháu còngiới hạn nên cháu không biết rõ những cảnh giới khác rasao, nhưng cháu được biết sẽ có lúc cháu sẽ trở về trấn, dĩnhiên dưới một hình thức nào đó. Theo sự biết của cháu thìviệc học hỏi ở bên này có tính cách lý thuyết còn phải mangra thực hành, và nhờ kinh nghiệm thực hành mà người tamới thực sự học hỏi. Vì người ta có thểkinh nghiệm được quađời sống ở cõi trần mà thôi nên trước sau gì các vong linhcũng đều tái sinh trở lại.Cậu Jo quay qua cha mẹ:- Thưa cha mẹ, con đã nói tất cã những gì con biết về cõibên này. Con xin cha mạ cứ yên chí, đừng quá lo lắng gìnhiều cho con và cũng đừng gọi con trở lại nữa....sự liên lạcnày không cần thiết, gây quyến luyến và làm trở ngại việchọc hỏi của con. Công việc của con hiện nay rất bận rộn.Con xin cảm ơn cha mẹ và mọi người đã cầu nguyện chocon, chính nhờ việc này mà thần trí con sáng suốt và đượcthức tỉnh. Việc cầu nguyện chân thành cho người chết có thểgiúp đở cho họ rất nhiều, đây là một điều hết sức quan trọngmà mọi người cần nên biết. Khi từ giã cõi trần, người ta102
    • không thể mang theo tiền tài, sự nghiệp, danh vọng mà chỉcó thể mang được lòng yêu thương và sự hiểu biết mà thôi.Chính lòng yêu thương là mãnh lực duy nhất có thể vượt quakhông gian, thời gian và tồn tại với người đó mãi mãi, nócũng là yếu tố quan trọng nhất giúp người ta tiến hóa pháttriển ở cõi giới bên này. Người ta có thể chuẩn bị cho cuộchành trình với hành trang quý báu và độc nhất là sự yêuthương mà thôi. Những điều con nói ra hôm nay cần đượctrình bày cho mọi người biết rõ, đó cũng là lý do ông Piquetviết thư riêng cho cha để báo trước. Dĩ nhiên tin hay khônglà vấn đề riêng của mỗi người, điều này không quan trọng,nhưng sự hiểu biết về cõi sáng và các áp kực vật chất sẽ làmột hạt giống tốt gieo vào tâm thức người đó, và rồi tronggiờ phút khổ sở lúc lìa đời, người ta sẽ nhớ lại. Con xin kínhchào tất cả, chúc cha mẹ và mọi người luôn luôn được bìnhan, hạnh phúc.Trường hợp của Jo Kunz là một trong hàng trăm tài liệu đãghi nhận và soạn thảo thành hồ sơ một cách chi tiết. Một sốkhoa học gia cho rằng đây là tài liệu rất quý giá về cõi giớibên kia cửa tử cần phải được nghiên cứu rộng rãi hơn. Mộtsố khác chứ chịu chấp nhận các hiện tượng này vì tính cách"mơ hồ khó có thể phối kiếm qua các định luật khoa học thựcnghiệm". Do đó các nhà khoa học vẫn còn bàn cãi sôi nổi,chứ ai chịu nhường ai nhưng đó là việc của họ. Còn về phầnchúng ta? Phải chăng chúng ta vẫn chờ đợi cho đến khinhững khoa học gia hay giới chức có thẩm quyền chấp nhậnthì mới chịu tin?Chuong 8Theo những tài liệu viết về cõi giới bên kia cửa tử như cuốnTử Thư Ai Cập và Tử Thư Tây Tạng thì những người chết trẻ ,chết bất đắc kỳ tử, nghĩa là chết trong lúc bất cập, chưachuẩn bị, thường bị những áp lực rất nặng của vật chấtnênkhó siêu thoát. Người chết trẻ giống như quả non chín héo.Trong một quả non chín héo, người ta có thể tách rời cái hộtra khỏi cái trái. Ở một người chết trẻ, vong linh cũng khó cóthể thoát ra khỏi áp lực của vật chất, của các dục vọng,103
    • thèm khát của xác thịt. Các vong linh này không muốn lìa bỏcõi trần, không muốn rời bỏ thể xác đang tan rã, nên đaukhổ rất nhiều. Hầu hết các tôn giáo đều dạy rằng khi cóngười sắp tử trần cần phải tụng kinh cầu nguyện. Sau khi họqua đời cũng cần cầu nguyện tiếp tục trong một thời gian.Mặc dù đây là việc nên làm, cần làm và thường được làmnhưng nếu chờ đợi đến khi chết rồi mới lo cầu nguyện thì cólẽ đã quá trể chăng? Cuốn Tử Thư Tây Tạng khuyên người tacần chuẩn bị càng sớm càng tốt, nếu có những ham muốnvật chất thì phải biết hạn chế lần hồi các dục vọngnày bằngcách thay thế nó với những thú vui trí thức, nghệ thuật cótính cách hướng thượng. Chương thứ sáu của cuốn Tử Thưđã ghi rõ:-" Muốn được hữu dụng ở cõi trần và thoải mái ở bên kia cửatử, ngay bây giờ phải biết làm chủ các dục vọng vật chất,nghĩa là tránh các thú vui tửu sắc, tránh sự tha thiết với tàisản, sự nghiệp, không nên chạy theo tiền tài, danh vọng vìđó là những vật vô thường, nay còn mai mất. Khi nhắm mắttừ bỏ cõi trần, người ta không thể mang nó theo được màcòn bị nó tạo những áp lực khiến cho thần trí hoang mang, umê không sáng suốt, dễ bị đọa lạc vào cảnh giới ma quỷ haysúc sanh".Hơn lúc nào hết, sự hiểu biết về cõi giới bên kia cửa tử làmột đề tài cần được nghiên cứu rộng rãi để chuẩn bị cho mọingười vì trước sau ai cũng qua bên đó. Tại sao trước khi đidu lịch một nơi nào, người ta đã thu xếp hành lý cẩn thận,nhưng lại cố tình phủ nhận không chịu chuẩn bị, bỏ qua mộtnơi chốn mà trước sau ai cũng phải đến?Theo tài liệu của viện nghiên cứu Gallup thì với sự tiến bộcủa nền y khoa hiện đại, một số người đã chết nhưng đượchồi sinh ( Near death experience) mỗi ngày một nhiều. Chỉriêng tại Hoa Kỳ, cơ quan Gallup đã ghi nhận hơn 8 triệutrường hợp xảy ra. Cũng theo cơ quan này, đa số dân chúngHoa Kỳ ( 68%) đều tin rằng " có một đời sống bên kia cửatử. Kết quả cuộc nghiê cứu Gallup cho thấy mặc dù kinhnghiệm cá nhân có phần khác nhau ít nhiều nhưng nói chungđa số đều cho biết họ thấy "nhẹ nhõm, thỏai mái, không đauđớn gì khi lìa bỏ thân xác ".104
    • Phần lớn kể rằng họ đã thấy cái thể xác nằm bất động củamình( out of body experience) và sau đó bị lôi cuốn đi trongmột đường hầm đen tối sâu hun hút trước khi đến biển sángdịu dàng, thỏai mái. Có người kể rằng họ gặp lại các thânnhân đã từ trần trước đó, có người tin rằng họ đã gặpThượng Đế hay gặp Chúa Jesus và được Ngài chỉ dạy.Một số khoa học gia đã phủ nhận sự kiện này và cho rằng đóchỉ là sự tưởng tượng trong lúc mê sảng. Họ cho rằng khisắp chết, cơ thể của con người đã tiếtra những hóa chất đặcbiệt, có công dụng gây ảo giác như một thứ ma túy, mặc dùhọ chưa chứng minh được những hóa chất này như thế nào.Một số người khàc tin rằng lúc chết, cơ thể con người bị xáotrộn mạnh mẽ, bộ óc không còn kiểm soát được mọi sự nữanên hệ thần kinh đã hoạt động rất bình thường. Giống nhưmột bình điện bị chạm, xẹt lửa lung tung, bộ óc con ngườilúc tan rã cũng có những rối loạn khiến người ta có cảmtưởng như đang ở trong một thế giới với muôn ngàn tia sánglắp lánh. Tuy nhiên họ không thể giải thích nếu bộ óc đã tanrã ( xẹt lữa) như vậy thì tại sao khi hồi sinh nó lại hoạt độngbình thường như không hề có chuyện gì xảy ra. Các nhà tâmlý học cho rằng hình ảnh về thế giới bên kia chỉ là những sựtin tưởng tôn giáo, nằm sâu trong tiềm thức con người, khiđầu óc bị chấn động lúc chết nó đã phát động như một "phương tiện tự vể để giúp con người tránh sự xúc động . Tuynhiên theo dữ kiện của viện nghiên cứu Gallup, thì phần lớnsố người hồi sinh nói về "đời sống ở cõi bên kia " không phảinhững người có nhiều đức tính về tôn giáo hay những ngườikhông đáng tin cậy. Một số lớn là những người có địa vị haytrình độ học thức rất cao trong xã hội, một số khác là các trẻem còn ngây thơ, chưa biết thêu dệt hay thêm thắt nhữngđiều bịa đặt.Trong cuốn Learning from Children s Near Death Experience,bác sĩ Melvin Morse viết:- " Tôi tin rằng chúng ta đang bước vào một lĩnh vực mới, cóthể nối liền khoa học với tôn giáo. Hiểu biết được sự việcnày, chúng ta có thể thay đổi quan niệm sống một cách toàndiện và nền y khoa cũng sẽ bước vào một giai đoạn kháchẳn khi xưa "105
    • Bác sĩ Morse đã ghi nhận hơn 1000 trường hợp trẻ em bị tainạn, tưởng đã chết nhưng lại được hồi sinh. Các em này kểlại hoạt vẽ lên giấy những hình ảnh mà các em đã thấy,cũng như những người mà các em đã tiếp xúc ở cõi giới bênkia. Đa số các em đều nói về một nơi chốn rất sáng, có cácthiên thần toàn thân sáng chói dìu dắt, an ủi và ôm các emvào lòng. Nhiều em kể lại đã gặp thân nhân; họ hàng đã quađời, hoặc bạn bè giúp đỡ trong lúc các em bị xúc động.Bác sĩ Elizabeth Kubler Ross, người tiền phong trong lãnhvực nghiên cứu về hiện tượng hồi sinh cho biết:- " Con người sợ chết như con nít sợ ma, họ đã nhìn cái chếtmột cách sợ hãi, ghê tởm và cố gắng phủ nhận nó vì làmgián đoạn sự liên tục của cuộc sống. Nhưng nếu họ biết chấpnhận sự chết một cách bình thản, giản dị thì họ sẽ thấy chếtlà một sự kiện tự nhiên cũng như lúc sinh ra vậy. Bất kỳ lúcnào chung quanh chúng ta, sống và chết cũng luôn luôn tiếpdiễn, lá cây rụng để nhường chỗ những mầm non xuất hiện,hết mùa Đông lại có mùa Xuân. Một hiện tượng tự nhiên vàcần thiết như thế không lẽ lại chẳng bao hàm một ý nghĩathâm sâu nào đó? Phải chăng chính vì có sự chết mà sự sốnghiện hữu, có sự xây dựng thì cũng phải có sự hủy diệt, đâucó gì tồn tại vĩnh viễn. Người ta không thể hiểu được ý nghĩađích thực của sự sống nếu họ không chịu chấp nhận sự chết,và đã đến lúc người ta phải nghiên cứu cặn kẽ các sự kiệnnày chứ không thể chấp nhận những lý thuyết mơ hồ nào đóđược" . Phần lớn các tài liệu nói về người chết hồi sinh chỉngưng lại ở một cảnh giới có ánh sáng chói lọi, ít khi đi xahơn nhưng đã có những tài liệu khác của những người đãchết tìm cách liên lạc với cõi trần, kể rõ về cảnh giới bên kiacửa tử. Chúng tôi trích lại một tài liệu từ cuốn La RevueSpirite- Bác sĩ Henri Desrives là một khoa học gia hoạt động vui vẻvà yêu nghề. Như mọi nhà trí thức khác, ông sống một cuộcđời rất thực tế và không buồn lưu ý đến những điều mànhững nhà khoa học chưa giãi thích được. Ông không tinrằng có một linh hồn tồn tại sau khi chết vì thể xác chỉ là sựkết hợp của các vật chất hữu cơ và trí thông minh chẵng qualà sản phẩm của các tế bào thần kinh. Khi thể xác đã hư106
    • hoại thì trí thông minh cũng không thể tồn tại. Một hôm khibàn chuyện với các con về đề tài đời sống sau khi chết, ônghứa sẽ liên lạc với các con nếu quả thật có một đời sống bênkia cửa tử. Cậu con trai Pierre Desrives, cũng là một y sĩ, đãnói;- " Nếu đã chết làm sao cha có thể liên lạc với con được".Vài năm sau, bác sĩ Desrives từ trần, các con ông vì bận việcnên cũng không để ý gì buổi bàn luận đó nữa. Khoảng hainăm sau, một nhóm nhân viên làm việc trong bệnh viện lậpbàn cơ chơi, bất ngờ cơ bút đã viết:- Xin cho gọi bác sĩ Pierre Desrives đến vì tôi là cha cậu đóvà tôi có mấy lời muốn nhắn nhủ với các con tôi ".Được thông báo, Bác sĩ Pierre Desrives không tin tưởng mấynhưng nhớ lại lời dặn của cha, ông bèn kêu các em lại dựbuổi cơ bút này, một người cầm giữ đầu một sợi dây, đầu kiacột vào một cây bút chì và chỉ một lát sau cây bút đã tựđộng chạy trên các trang giấy thành một bức thư như sau:- Các con thân mến,Cha rất hài lòng đã gặp đủ mặt các con nơi đây. Gần mộtnăm nay, cha có ý trong đợi để kể cho các con nghe vềnhững điều ở cõi bên này mà cha đã chứng kiến nhưngkhông có cơ hội. Như các con đã biết, hôm đó sau khi ở bệnhviện về, cha thấy trong người mệt mỏi lạ thường, cha bènlên giường nằm và dần dần lịm đi luôn, không hay biết gìnữa. Một lúc sau cha thấy mình đang lơ lửng trong một bầuánh sáng trong suốt như thủy tinhThật khó có thể tả rõ cảm tưởng của cha khi đó, nhưngkhông hiểu sao cha lại thấy trong mình dể chịu, linh hoạt,thoải mái chứ không bị gò bó, ràng buộc như trước. Các conbiết lúc đó cha đang bị phong thấp nên đi đứng khó khăn,vậy mà lúc đó cha thấy mình có thể đi đứng, bay nhảy nhưhồi trai tráng. Cha có thể giơ tay giơ chân một cách thỏaimái, không đau đớn gì. Đang vẩy vùng trong biển ánh sángđóthì bất chợt cha nhìn thấy cái thân thể của cha của chađang nằm bất động trên giường. Cha thấy rõ mẹ và các conđang quây quần chung quanh đó và phía trên thân thể củacha có một hình thể lờ mờ trông như một lùm cây màu xám107
    • đang lơ lửng. Cả gia đình đang xúc động và không thể hiểusao cha cứ thấy trong mình buồn bực, khó chịu. Cha lêntiếng gọi nhưng không ai trả lời , cha buớc đến nắm lấy taymẹ con nhưng mẹ con không hề hay biết và tự nhiên cha cóý thức rằng mình đã chết. Cha bị xúc động mạnh, nhưngmay thay lúc đó mẹ con và các con đều lên tiếng cầunguyện, tự nhiên cha thấy mình bình tĩnh hẳn lại như đượcan ủi. Cái cảm giác được đắm chìm trong những lời cầunguyện này thật vô cùng thoải mái dể chịu không thể tảxiết. Lớp ánh sáng bao quanh cha tự nhiên trở nên sáng chóivà cả một cuộc đời của cha từ lúc thơ ấu đến khi trưởngthành bỗng hiện ra rõ rệt như trên màn ảnh. Từ việc gầnđến việc xa, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng đềuhiện ra rõ rệt trong tâm trí của cha. Hơn bao giờ hết, cha ýthức tường tận các hành vi của mình, các điều tốt lành, hữuích mà cha đã làm cũng như các điều xấu xa, vô ích mà chakhông tránh được. Tự nhiên cha thấy sung sướng về nhữngđiều thiện đã làm và hối tiếc về những điều mà lẽ ra chakhông nên làm. Cả một cuốn phim đời hiện ra một cách rõrệt cho đến khi cha thấy mệt mỏi và thiếp đi như người buồnngủ.Cha ở trong tình trạng vật vờ, nữa ngủ nữa thức này một lúckhá lâu cho đến khi tỉnh dậy thì thấy mình vẫn lơ lửng trongmột bầu ánh sáng có màu sắt rất lạ không giống như bầuánh sáng lần trước. Cha thấy mình có thể di chuyển mộtcách nhanh chóng, có lẽ vì không còn xác thân nữa. Chathấy cũng có những người đang di chuyển gần đó nhưng mỗilần muốn đến gần họ thé cha lại có cảm giác khó chịu làmsao. Một lúc sau cha đi đến một nơi có đông người tụ họp.Những người này có rung động dễ chịu nên cha có thể bướclại hỏi thăm họ một cách dễ dàng. Một người cho biềt tùytheo các rung động thích hợp mà cha có thể tiếp xúc đượcvới những người ở cõi bên này. Sở dĩ cha không tiếp xúcđược với một số người vì họ có sự rung động khác với "tầnsố rung động" (frequency) của cha. Sự giải thích có tínhcách khoa học này làm cha tạm hài lòng. Người nọ cho biếtthêm rằng ở cõi bên này tần số rung động rất quan trọng, vàtùy theo nó mà người ta sẽ lựa chọn nơi chốn mà họ sống.108
    • Cũng như loài cá ở ngoài biển, có loài sống gần mặt nước, cóloài sống ở lưng chừng và có loài sống dưới đáy sâu tùy theosức ép của nước thì ở cõi bên này, tùy theo tần số rung độngmà người ta có thể tìm đến các cảnh giới khác nhau. Sự kiệnnày làm cha vô cùng cảm thấy vô cùng thích thú vì như vậyquả có một cõi giới bên kia cửa tử và cõi này lại có nhiềucảnh giới khác nhau nữa.Khi xưa cha không tin những quanniệm như thiên đàng địa ngục nhưng hiện nay cha cảm thấyquan niệm này có thể được giải thích một cách khoa học quaviệc các tần số rung động. Những tần số rung động này nhưthế nào? Tại sao cha lại có tần số rung động hợp với một sốngười? Người nọ giải thích rằng tùy theo tình cảm của conngười mà họ có những sự rung động khác nhau, người cótình thương cao cả khác với những người tính tình nhỏ mọn,ích kỷ hay nhữnng người hung ác, không hề biết thươngyêu. Đây là một điều lạ lùng mà trước nay cha không hềnghĩ đến. Cha bèn đặt cậu hỏi về khả năng trí thức, phảichăng những khoa học gia như cha có những tần số rungđộng đặc biệt nào đó, thì người nọ trả lời rằng, khả năng tríthức hoàn toàn không có một giá trị nào ở cõi bên này cả.Điều này làm cho cha ít nhiều thất vọng. Người nọ cho biếtrằng cái kiến thức chuyên môn mà cha tưởng là to tác chẳngqua chỉ là những mảnh vụn của một kho tàng kiến thức rấtlớn mà bên này ai cũng có thể học hỏi được. Người nọ nhấnmạnh rằng, điều quan trọng là con người biết làm gì vớinhững kiến thức đó. Sử dụng nó để phục vụ hay tiêu diệtnhân loại? Sử dụng nó vào mục đích vị tha hay ích kỷ? Sửdụng nó để đem lại niềm vui hay để gây đau khổ cho ngườikhác? Thấy cha có vẻ thất vọng, người này bèn đưa cha đếnmột thư viện lớn, tại đây có lưu trữ hàng triệu cuốn sách màcha có thể tham cứu, học hỏi. Chưa bao giờ cha lại xúc độngnhư vậy. Có những cuốn sách rất cổ viết từ những thời đạixa xưa và có những cuốn sách ghi nhận những điều mà từtrước đến nay cha chưa hề nghe nói đến. Sau một thời giannghiên cứu, cha thấy cái kiến thức mà mình vẫn hãnh diệnthật ra chẳng đáng kể gì só với kho tàng kiến thức nơi đây.Đến khi đó cha mới thấm thía điều người ta nói về khả năngtrí thức của con người và bắt đầu ý thức về tần số rung động109
    • của mình.Nơi cha đang sống có rất đông người, đa số vẫn giữ nguyêntính nết cũ như khi còn sống ở thế gian. Có người hiền từ vuivẻ, có người tinh nghịch ưa chọc phá người khác, có ngườiđiềm đạm, có kẻ lại nóng nảy. Quang cảnh nơi đay cũngkhông khác cõi trần bao nhiêu, cũng có những dinh thự đồsộ, to lớn, có những vườn hoa mỹ lệ với đủ các loại hoanhiều màu sắc, có những ngọn núi rất cao hay sông hồ rấtrộng. Lúc đầu cha ngạc nhiên khi thấy những cảnh vật nàydường như luôn luôn thay đổi nhưng về sau cha mới biếtcảnh đó hiện hữu là do sức mạnh tư tưởng của những ngườisống tại đây. Thay vì xây cất nhà cửa bằng chất liệu vật chấtnhư gạch đá thì họ lại tạo ra những thứ này bằng tư tưởng.Điều này có thể giải thích giống như sự tưởng tượng ở cõitrần. Các con có thể tưởng tượng ra nhà cửa dinh thự trongđầu óc mình, nhưngn ở cõi trần, sức mạnh tư tưởng này rấtyếu, chỉ hiện lên trong trí óc một lúc rồi thôi. Ở bên này vìcó những rung động đặc biệt nào đó phù hợp với sự rungđộng của tư tưởng làm gia tăng thêm sức mạnh khiến chonhững hình ảnh này có thể được thự hiện một cách rõ ràng,chính xác và lâu bền hơn.Các con đừng nghĩ rằng những người bên này suốt ngàyrong chơi, tạo ra các hình ảnh theo ý muốn của họ, mà thậtra tất cả đều bận rộn theo đuổi các công việc riêng để chuẩnbị cho sự tái sinh, vì mọi tư tưởng bên này đều tạo ra cáchình ảnh nên đây là môi trướng rất thích hợp để người ta cóthể kiểm soát, ý thức rõ rệt hơn về tư tưởng của mình. Vì đờisống bên này không cần ăn uống, làm lụng nên người ta cónhiều thời gian theo đuổi những công hay sở thích riêng. Cóngười mở trường dạy học, kẻ theo đuổi các ngành chuyênmôn như hội họa, âm nhạc, kiến trúc, văn chương, thơphú.v.v.. Tóm lại, đây là môi trường để học hỏi, trau dồi cáckhả năng để chuẩn bị cho một đời sống mai sau. Phần chađang học hỏi trong một phòng thì nghiệm khoa học để saunày có thể giúp ích cho nhân loại. Càng học hỏi cha càngthấy cái kiến thức khi xưa của cha không có gì đáng kể vànền y khoa mà hiện nay các con đang theo đuổi thật rakhông lấy gì làm tân tiến lắm nếu không nói rằng rất ấu trĩ110
    • so với điều cha được biết nơi đây. Hiển nhiên khoa học pháttriển tùy theo khả năng trí thức của con người, mỗi thời đạilại có những sự phát triển hay tiến bộ khác nhau nên nhữnggiá trị cũng gì thế mà thay đổi. Có những giá trị mà thờitrước là "khuôn vàng thước ngọc" thì đời sau lại bị coi là "cổhủ lỗi thời" và như cha đã biết thì những điều mà ngày nayđang được người đời coi trọng, ít lâu nữa cũng sẽ bị đ àothải. Tuy nhiên cái tình thương, cái ý tưởng phụng sự mọingười, mọi sinh vật thì bất kỳ thời đại nào cũng không hềthay đổi, và đó mới là căn bản quan trọng mà con người cầnphải biết. Càng học hỏi cha càng thấy chỉ có những gì có thểtổn tại được với thời gian mà không thay đổi thì mới đánggọi là chân lý. Cha mong các con hãy suy gẫm về vấn đềnày, xem đâu là những giá trị có tính cách trường tồn, bấtbiến để sống theo đó, thay vì theo đuổi những giá trị chỉ cótính cách tạm bợ, hời hợt.Cha biết rằng mọi ý nghĩ, tư tưởng, hành động đều có nhữngrung động riêng và được lưu trữ lại trong ta nhu một cuốnsổ. Dĩ nhiên khi sống ở cõi trần, con người quá bận rộn vớisinh kế, những ưu phiền của kiếp nhân sinh, không ý thức gìđến nó nên nó khép kín lại, nhưng khi bước qua cõi bên nàythì nó từ từ mở ra như những trang giấy phô bầy rõ rệt trướcmắt. Nhờ thế mà cha biết rõ rằng hạnh phúc hay khổ đaucũng đều do chính ta tạo ra và lưu trữ trong mình. Cuốn sổlưu trữ này là bằng chứng cụ thể của những đời sống đã quavà chíng nó kiểm soát tần số rung động của mỗi cá nhân.Tùy theo sự rung động mà mỗi cá nhân thích hợp với nhựngcảnh giới riêng và sẽ sống tại đó khi bước qua cõi giới bênnày. Do đó, muốn được thoải mái ở cõi bên này, các conphải biết chuẩn bị. Cha mong các con hãy bắt tay vào việcnày ngay. Các con hãy ráng làm những việc lành, từ bỏnhững hành vi bất thiện. Khi làm bất cứ việc gì, các con hãysuy gẫm xem hậu quả việc đó như thế nào, liệu có gây đaukhổ hay tổn thương cho ai không? Đừng quá bận rộn suytính những điều hơn lẽ thiệt mà hãy tập quên mình. Đờingười rất ngắn, các con không có nhiều thời giờ đâu.Khi còn sống, đã có lúc cha dạy các con phải biết đầu tưthương mại để dành tiền bạc vào những trương mục tiết111
    • kiệm, những bất động sản, những chứng khoán... nhưng bâygiờ cha biết rằng mình đã lầm. Một khi qua đến bên đây, cáccon không thể mang những thứ đó theo được. Danh vọng,địa vị, tài sản vật chất chỉ là những thứ có tính cách tạm bợ,bèo bọt, đến hay đi như mây trôi, gió thổi, trước có saukhông. Chỉ có tình thương mới là hành trang duy nhất màcác con có thể mang theo mình qua cõi giới bên này mộtcách thoải mái, không sợ hư hao mất mát. Tình thươnggiống như miếng đá nam châm, nó thu hút những ngườithương nhau thật sự, để họ tiến lại gần nhau, kết hợp vớinhau. Nó là một mãnh lựcbất diệt, mạnh mẽ, trường tồn vàchính nhờ lòng thương này mà người ta có thể tìm gặp lạinhau trải qua không gian hay thời gian. Chắc hẳn các connghĩ rằng người cha nghiêm nghị đầy uy quyền khi trước đãtrở nên mềm yếu chăng? Này các con, chỉ khi nào buôngxuôi tay bước qua thế giới bên này, các con mới thực sự kinhnghiệm được trạng huống của mình, tốt hay xấu, hạnh phúchay đau khổ, thích hợp với cảnh giới thang cao tốt lành haynhững nơi chốn thấp thỏi xấu xa. Hơn bao giờ hết, cha xácđịnh rằng điều cha học hỏi nơi đây là một định luật khoa họcthật đơn giản mà cũng thật huyền diệu. Nó chính là cáinguyên lý trật tự và điều hòa hằng hiện hữu trong vũ trụ. Sựlựa chọn để sống trong cảnh giới mỹ lệ đẹp đẽ hay tăm tối uminh đều do những tần số rung động của mình mà ra cả vàchính mình phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình haylựa chọn những nơi mà mình sẽ đến.Khi còn sống cha tin rằng chết là hết, con người chỉ là sự cấutạo của các chất hữu cơ hợp lại, nhưng hiện nay cha biếtmình đã lầm.Cha không phân biệt phần xác thân và phầntâm linh. Sự chết chỉ đến phần thân xác trong khi phần tâmlinh vẫn hoạt động như thế từ thuở nào rồi và sẽ còn tiếp tụcmãi mãi. Hiển nhiên cá nhân của cha không phải là cái thểxác đã bị hủy hoại kia mà là phần tâm linh vẫn tiếp tục hoạtđộng này, dó đó cha mới cố gắng liên lạc với các con đểhoàn tất điều mà cha đã hứa với các con khi xưa. Changhiệm được rằng sự sống giống như một giòng nước tuônchảy không ngừng từ nơi này qua nơi khác, từ hình thức nàyqua hình thức khác. Khi trôi chảy qua những môi trường112
    • khác nhau nó sẽ bị ảnh hưởng những điều kiện khác nhau,và tùy theo sự học hỏi, kinh nghiệm mà nó ý thức được bảnchất thiêng liêng thực sự của nó. Cũng như sóng biển có đợtcao, đợt thấp thì đời người cũng có những lúc thăng trầm,khi vinh quang tột đỉnh, lúc khốn cùng tủi nhục, nhưng nếubiết nhìn lại toàn vẹn tiến trình của sự sống thì kiếp người cókhác chi những làn sóng nhấp nhô, lăng xăng trên mặt biểnđâu! Chỉ khi nào biết nhân thức về bản chất thật sự củamình vốn là nước chứ không phải là sóng thì các con sẽ ýthức được tính cách trường cửu của sự sống. Từ đó các consẽ có quan niệm rõ rệt rằng chết chỉ là một diễn tiến tấtnhiên, một sự kiện cần thiết có tính cách giai đoạn chứkhông phải một cái gì ghê gớm như người ta thường sợ hãi.Điều cần thiết không phải là trốn tránh sự chết hay ghê tởmnó, nhưng là sự chuẩn bị cho một sự kiện tất nhiên phải đếnmột cách thoải mái, ung dung vì nếu khi còn sống các conđã đem hết khả năng và phương tiện của mình để giúp đời,để yêu thương mọi loài thì lúc lâm chung, các con chẳng cógì phải luyến tiếc hay hổ thẹn với lương tâm cả. Trước khi từbiệt các con, ba muốn nói thêm rằng hiện nay ba đang sốngmột cách thoải mái, vui vẻ va an lạc chứ không hề khổ sở.Tác giả J.S.COOPERLời Tựa C. W. LEADBEADTER113