Đến một lúc
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×
 

Đến một lúc

on

  • 1,170 views

 

Statistics

Views

Total Views
1,170
Views on SlideShare
1,170
Embed Views
0

Actions

Likes
0
Downloads
26
Comments
0

0 Embeds 0

No embeds

Accessibility

Categories

Upload Details

Uploaded via as Microsoft PowerPoint

Usage Rights

© All Rights Reserved

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Processing…
Post Comment
Edit your comment

Đến một lúc Đến một lúc Presentation Transcript

  • BÂY GIỜ CHÍNH XÁC LÀ 07:34
  • ĐẾN MỘT LÚC... Nhạc: Autumn Rose
  • Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời: không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại, chính nhờ biến đổi màchúng ta có được những điều mới mẻ tinh khôi. View slide
  • Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng khôngche nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong tinh thần. View slide
  • Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi, và thói xấu này cùng chen chân vớilòng kiêu ngạo trong ngôinhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bướcra khỏi cửa để ngắm nhìn tất cả sự mênh mông bát ngát của đất trời.
  • Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi lòng mình rộng mở và tim mình thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống.
  • Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười vào những trò hề do chính mình tạo ra,và chúng ta trở nên trầm lắng để nghiệm ra tâm hồn cần tĩnh tại dường nào.
  • Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của hạnh phúctrong cuộc sống không chỉ là đón nhận mà còn là cho đi.
  • Đến một lúc, chúng ta cảm thấy ngập trànhạnh phúc không phải vì vớt lên được cái gì đó từ dòng nước, mà chính là quăng xuống bớt để dòng nước cuốn trôi.
  • Đến một lúc, chúng ta hiểu được niềm vui đích thật không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng, mà chính là được bước đi thảnhthơi và ngắm hoa đồng cỏ nội trên đường.
  • Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không ở đâu xa mà chính là được mãn nguyện trong từng giây phút hiện tại.
  • Khi đã trải qua bao buồn vui thương ghét, bao hy vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhậnthấy rằng tất cả mọi sự trên đời đềuđến rồi đi, đều có rồi không, dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.
  • Chúng ta cảm thấymọi lý luận, ngôn từđều thừa thãi, thayvào đó chỉ cần một nụcười, một ánh mắthoặc một tình thươngnồng ấm, dẫu chỉ làcủa khách qua đường,cũng đủ làm cho ta ấmlòng và hạnh phúchơn trong cuộc sống.
  • Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻcủa mình chỉ toàn là ước mơ và nỗ lực xây đắp một tương lai mơ hồ, và tuổi già thì luôn hồi tưởng và tiếc nuối một dĩ vãng xa rồi.
  • Trong đời người ngắn ngủi chúng ta đã bỏ lỡbao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.
  • Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ tình thươngchứ không phải thứ gì khác, mới giúp được con người thiết lập lại trật tự và hòa bình cho nhân loại.
  • Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng vềnẻo đạo vô biên, và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.
  • Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoatrên mảnh vườn của mình, hơn là mỏi mòn chờđợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho mình.
  • Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợtsóng lăn tăn trên mặt biển.
  • Đến một lúc, chúng ta cảm thấy rằng những việc làm thường nhậtphải đem lại niềm vui cho cuộc sống hàng ngày, chứ không phải là những ép buộc hay là tập quán khô khan máy móc trong đời.
  • Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng ích kỷthường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm và cái xấu nơi người khác hơn là nơi bản thân.
  • Chúng ta thường che chở và bảo vệmình khỏi những tổn thương, nhưngnhư thế là vô tình làm hại và giết chết mình.
  • Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ bao dung là món quà vô giá cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ vơi.
  • Khi chúng ta cảm thấy tham vọng của mình quá lớn trong khi đời người quá ngắn, là lúc chúng ta hiểu rằng hành trang cho lộ trình vạn dặm khôngphải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà là tâm linh bất diệt bên trong.
  • Đến một lúc, chúng ta hiểu rằng con đường tâm linh tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi cùng mình dẫu đó là người thân yêu nhất.
  • Khi chúng ta cảm nhận được rằng những khoảnhkhắc tĩnh lặng nhỏ bé trongtâm hồn còn quý giá hơn cảnhững tài sản được cất giữ chung quanh là lúc chúng ta định được giá trị đích thật của một kiếp người.
  • Chúng ta hiểu rằng cần thánh hóa đời sống hơn là đi tìm thiên đường ở chốn xa xôi.
  • Đến một lúc, chúng ta cảm thấykhông còn khiếp sợ địa ngục hoặc một thế lực tối cao nữa; nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không, và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.
  • Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương, vì dòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đibao hệ lụy và có thể đưa chúng ta đến bến bờ tươi sáng của ngày mai.
  • ltd, 02/07/2010