Câu chuyện giữa 3 người

373 views

Published on

by Paul Minh Tran

0 Comments
1 Like
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

No Downloads
Views
Total views
373
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
22
Actions
Shares
0
Downloads
1
Comments
0
Likes
1
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Câu chuyện giữa 3 người

  1. 1. “Kính tặng quý Thầy Cô giáo và quý vị Phụ huynh học sinh…”
  2. 2. Tại một trườngnuôi dạy trẻmầm non.Vào một buổisáng có mộtngười phụ nữdẫn một đứa trẻđến gặp bàHiệu trưởng đểxin đăng kýnhập học chocon mình .
  3. 3. Bà Hiệutrưởng ân cầntiếp hai mẹcon người phụnữ nọ như bàđã làm vớibao nhiêungười khác.
  4. 4. Nhìn bề ngoài haimẹ con người phụnữ nầy không có gìđặc biệt, vẫn bìnhthường như bao phụhuynh đem con emđến gởi trường củabà để chăm sóc vànuôi dạy.
  5. 5. Sau khitiếp lynước từtay bàHiệutrưởngngườiphụ nữnói trongđôi mắtngấn lệ:
  6. 6. “Thưa bà, tôiđã đưa cháuđến rất nhiềucơ sở nuôi dạytrẻ, nhưng mọinơi đều đã từchối”
  7. 7. “Tôi đượcnghe nói bàlà người giàulòng nhân từvà hết lòngyêu thươngcon trẻ quacông việccủa bà đanglàm”
  8. 8. “Tôi từ xa lặnlội đến đây vớimột mơ ướclớn nhất là xinbà tiếp nhậncon tôi như baođứa trẻ khác, đểcháu được đihọc như chúngbạn cùng lứa”
  9. 9. “Tôi chỉcòn một hyvọng cuốicùng vào bàmà thôi”
  10. 10. Bà Hiệu trưởng hơingạc nhiên, quaysang nhìn đứa trẻ,bà nhận thấy đứa trẻnầy hoàn toàn bìnhthường, da dẽ hồnghào nói năng rõràng, tính tình rất dễmến lại ngoanngoãn và lễ phép.
  11. 11. Theo kinh nghiệmcủa bà đây là mộtđứa trẻ khá tốt.
  12. 12. Người phụnữ nói tiếptrong khi bàHiệu trưởngđang cố suynghĩ tìm ranguyênnhân nàomà các nơikhác khôngmuốn tiếpnhận.
  13. 13. “Thưa bàvợ chồngchúng tôichỉ có mộtđứa conduy nhất”
  14. 14. “Ba cháu vừa qua đời cách nay vài thángvì mắc phải bịnh AIDS, và thật bất hạnhthay tôi và cháu cũng đã nhiễm HIV”
  15. 15. “Tôi còn có thểlàm việc được đểnuôi thân và đủnuôi cháu ăn học.Vậy xin bà rộngtình giúp đỡ chocon của tôi, đểcháu được đi học,đó là ước nguyệnlớn nhất và saucùng trong cuộcđời tôi”
  16. 16. Bà Hiệu trưởngtỏ vẻ bànghoàng, ái ngạivà thương xótsau khi nghengười phụ nữtâm sự.Bà quay sangnhìn đứa trẻmột lần nữa, rồibà trầm ngâmsuy nghĩ.
  17. 17. Sau một hồi đắnđo, bà nói nhưchỉ vừa đủ chongười phụ nữnghe thôi:“Chị thông cảm.Thật sự tôi rất muốn nhận cháu, đặc biệt là tronghoàn cảnh của chị như chị đã chân tình trình bàykhông che đậy tình trạng nhiễm bịnh của chị vàcủa cháu…”
  18. 18. “Nhưng nếunhận cháuvào, lỡ mà cácphụ huynhkhá biết đượcthì chắc chắnhọ sẽ đem conđi gởi nơikhác hết, tôisẽ không còntrẻ để dạy”
  19. 19. “Hơn nữa trong lúcchơi với nhau cóthể có trẻ khác càohoặc cắn con chịrồi sẽ lây truyềnbịnh cho các cháukhác thì sao!Cho nên tôi thật sựkhó xử và lươngtâm rất bất an khiphải nói lời từ chốiyêu cầu của chị”
  20. 20. Người phụ nữcầm tay đứa trẻđứng dậy vànói:“Tôi rất hiểutình cảnh củabà trong bốicảnh chung củaxã hội hiệnnay”
  21. 21. “Nhưng thưa bà,bà có thể cho tôixin hỏi một câusau cùng trước khitôi ra về: Rằng tất cảnhững đứa trẻ bàđang nuôi dạy ởđây đều đã làmxét nghiệm tìm virút HIV và kếtquả âm tính ?”
  22. 22. Qua một câu hỏingắn và đơn sơ nhưtrên, tự nhiên nhưcó một phép lạ, bàHiệu trưởng thayđổi hẳn trạng tháitâm lý. Khuôn mặtbà không còn tỏ vẻquá căng thẳng nữamà thay vào đó nétmặt vui tươi hiềnhòa vốn có của bà.
  23. 23. Bà không trảlời mà tiếnđến ôm chầmđứa trẻ vàolòng, âu yếmvà nói:“Cô thật lòngxin lỗi con, vìcô đã làm tổnthương tâmhồn con”
  24. 24. Quay sang ngườiphụ nữ đangđứng tần ngần:“Xin chị thứ lỗicho tôi, tôi sẽnhận cháu vàohọc bình thườngnhư tôi đã nhậnbao nhiêu cháukhác”
  25. 25. “Có thể nhữngcháu tôi đã từngnhận có cháu đãbị nhiễm HIV,nhưng vì khôngai làm xétnghiệm nênkhông biết, hoặcđã biết nhiễmHIV nhưngkhông ai dámcông khai nhưchị”
  26. 26. “Tôi nhận thấy rằng vì mọi người mang nặngnhững định kiến sai lầm nên đã nẫy sinh hậuquả như chị phải chịu đựng. Thật tế đã chứngminh hoàn toàn không có ảnh hưởng gì cả.”
  27. 27. “Chúng tavẫn sốngbình yên ,chỉ cầnchúng tatrang bị chomọi ngườinhững kiếnthức đúng vàđầy đủ vềHIV/AIDS.”
  28. 28. “Tôi xin cảm ơn chị đã giúp cho tôi nhận thấyđược vấn đề, mà từ lâu nay tôi và đồng nghiệp tôiđã nghĩ đến , nhưng chưa biết nên giãi quyết nhưthế nào cho đúng và cho lương tâm được bình an”
  29. 29. Rồi bà nói to nhưnói với chínhmình:“Chúng ta đangsống trong thời đạiHIV, đã và đangsống chung vớingười có H”
  30. 30. “Mọi ngườiđều có thể bịmắc phải,nhưng HIV biếtcánh phòngtránh thì khó lâyhơn nhiều sovới các bịnhkhác, và có thểsống chung antoàn”
  31. 31. “HIV khôngphải là tệ nạn xãhội. Cần phải xóabỏ kỳ thị vàphân biệt đối xửđối với người cóHIV để chocuộc sống tốtđẹp hơn”
  32. 32. “Và cuối cùng xin mọi người đừng để lòng nhân ái của chúng ta bị „liệt kháng‟ bởi vi rút HIV !”
  33. 33. Mong ước thông điệp nầy được chuyễn đi rộng rãi để quyền của những trẻ en có H được tôn trọng. Nhất là Quyền được đến trường.Hình ảnh: Tranh sơn dầu Phụ nữ ViệtNhạc không lời: Nếu bầu trời không mƣaBản văn: paulminhtran@gmail.comNhóm YÊU THƢƠNG PHỤC VỤ 6 . 2008

×