định mệnh
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×
 

định mệnh

on

  • 439 views

biên kịch: Will Like

biên kịch: Will Like

Statistics

Views

Total Views
439
Views on SlideShare
439
Embed Views
0

Actions

Likes
0
Downloads
3
Comments
0

0 Embeds 0

No embeds

Accessibility

Categories

Upload Details

Uploaded via as Microsoft Word

Usage Rights

© All Rights Reserved

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Processing…
Post Comment
Edit your comment

định mệnh định mệnh Document Transcript

  • ĐỊNH MỆNH 1
  • BẢN CHÍNHCảnh 1.NGOẠI - RỪNG MỜ - 10H TRƯA – THIẾU ÁNH SÁNG, MỘT VÀI TIANẮNG YẾU RỌI QUA KẺ LÁ.Cảnh sát đang phục kích để bắt bọn buôn người xuyên biên giới.Tên cầm đầu bọn buôn người có biệt danh là số 13. Có khuôn mặt lạnh nhưtiền, có tài bắn súng thiện xạ, rất giỏi võ, đặc biệt không bao giờ biểu lộ cảmxúc ra bên ngoài, chỉ biết có nhiệm vụ.Hắn đi trước, sau hắn là bọn đệ trang bị súng máy đang chỉa súng thúc dụccác nạn nhân bị bắt. Các giác quan của hắn luôn trong chế độ hoạt động liêntục, luôn đề phòng mọi thứ. - Nhanh lên! Tao bắn vở sọ bây giờ.- Bọn đàn em thúc dục nạn nhân với giọng hăm dọa. - Soạt- Tiếng động phát ra từ bụi râm gần đó. - Có mai phục, bắn!- Số 13 hô to và bắn về phía có tiếng động.Bọn buôn người xả súng về phía bụi rậm hai bên.Bị phát hiện, buộc đội cảnh sát hình sự phải tấn công, nổ súng bắn trả. - Tấn công!- Viên chỉ huy cảnh sát hô to.Hai bên đôi công dữ dội. Nạn nhân chạy toán loạn, buộc cảnh sát phải hạnhịp súng. Dù biết nhiệm vụ là trên hết nhưng số 13 cũng bỏ chạy do lựclượng cảnh sát khá mạnh và nhiều anh em của hắn đã tử trận.Cảnh 2.NGOẠI - RỪNG MỜ - 10H TRƯA - ÁNH SÁNG MỜ, MỘT VÀI TIANẮNG RỌI QUA KẺ LÁ.Số 13 chạy về phía ngã ba biên giới V-T-L(tam giác Nô Lệ). Đây là địa bànhoạt động của bọn buôn người, chuyên diễn ra các cuộc giao dịch, lực lượngcủa chúng rất dày ở đây. Hang ổ của chúng cách đó khoảng 2 km về phíaĐông.Cách Số 13 không xa, một cậu bé khoảng 15 tuổi cũng chạy theo hướng đó.Cảnh 3.NGOẠI - RỪNG MỜ - MIỆNG HỐ BẪY THÚ.Đang chạy, hắn bị rơi xuống bẫy thú nhưng một tay của hắn vẫn bám đượcvào thành miệng hố. Cậu bé chạy sau hắn chạy đến và tiếp tục chạy, còn hắnthì đang cựa quậy tìm cách thoát khỏi cái bẫy. Chợt cậu bé quay lại, đưa taytrước mặt hắn.- Nắm lấy tay em đi! – Cậu béSố 13 ngước nhìn cậu bé với vẻ ngạt nhiên, mắt hắn cứ gián vào mắt cậu bévà sau một hồi suy nghĩ hắn bắt lấy tay cậu bé. 2
  • Cảnh 4.NGOẠI - RỪNG MỜ - BÊN MIỆNG BẪY THÚ. - Đoàn. – Tiếng súng phát ra cách đó 50m.Viên đạn găm vào ngực cậu bé. Cậu ngã gục xuống đất.Nhận thấy sai lầm, viên cảnh sát hốt hoảng nhưng chưa kịp hoàn hồn thìtiếng súng đã nổ. - Đoàn. – Tiếng súng của số 13.Viên đạn xuyên qua tim viên cảnh sát, anh ngã gục.Số 13 quỳ xuống, nâng lưng cậu bé để lên đùi mình. - Cố lên! Cố lên! – Khuôn mặt hắn bắt đầu tái dần, hai tay run run. - Em sẽ qua thôi. – Số 13 ôm cậu bé và nói với giọng run run.Biết mình không qua khỏi, cậu bé nắm chặt tay số 13 như muốn nói điều gì.Không thể nói được nữa, cậu cố hết sức nắm lấy tay hắn, gồng mình, đưa rađón lấy tia sáng hiếm hoi trong khu rừng đầy sương che phủ. Đôi mắt nhìnthẳng vào mắt số13, cậu gật đầu nhẹ cầu xin anh từ bỏ việc đang làm.Số 13 gật đầu, nước mặt chảy trên má hắn.Cậu bé nhắm mắt, bàn tay cậu rơi xuống đất.Cảnh 5.KHUNG CẢNH HANG Ổ BỘN BUÔN NGƯỜI – TRỜI TỐISố 13 về đến hang ổ.Hang ổ của chúng có hàng rào thép gai bao quanh khu đất lớn, một cổng ravào, bốn vọng gác bốn phía. Hai tên gác ở cổng ra vào, mỗi vọng gác cũngcó hai tên. Thẳng vào sau cổng, một khung cảnh của một nhà tù đầy u ám,nó có hình vuông. Vào trong, đầu tiên là phòng họp, hai bên là phòng nghỉcủa chúng. Sau phòng họp là nhà giam tù nhân.Cảnh 6.NGOẠI – TRƯỚC CỔNG HANG Ổ - TRỜI TỐI.Số 13 đứng trước cổng, nhìn chằm chằm vào khối vuông chứa người đầy uám với vẻ lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đôi mắt trừng trừng như bốc lửa. mộtlát sau, hắn bước qua cổng. Bọn lính gác đã nhận ra hắn nên không hỏi gì.Đi đến trước cửa, hắn chững lại một lát rồi mở cửa đi vào trong. Bên trong,trùm Bóng đang ngồi chờ, vẻ mặt đầy giận dữ. - Sao bây giờ mày mới vát cái mặt đến đây? – Trùm Bóng lấy điếu xì gà đang hút ra,bực tức hỏi. – Việc của mày sao rồi?Im lặng chờ câu trả lời của Số 13, nhưng Số 13 vẫn không lên tiếng. - Sao mày không trả lời? – Trùm Bóng quát lớn.Sổng cả rồi. – Số 13 nhìn thẳng vào mắt trùm Bóng.Chưa nghe hết câu tên Bóng quát lớn – Thế là không có hàng? – vừa nói vừavứt điếu xì gà đang cầm xuống đất. 3
  • Vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào tên trùm. - Bọn khác đâu? Trùm Bóng hỏi - Chết hết rồi – Số 13 trả lời trong thờ thẩn nhưng vẫn nhìn vào tên trùm. - Sao mày còn vát mặt về đây? Lũ ăn hại. – tên trùm đứng dậy, dậm nátđiếu xì gà đang cháy dưới nền nhà rồi bỏ đi.Số 13 vẫn đờ người ra như một pho tượng. Đang suy nghĩ điều gì.Cảnh 7.NỘI – PHÒNG CỦA SỐ 13 – PHÒNG ĐẦY ÁNH SÁNG.Số 13 đứng thẩn thờ trước chiếc giường, đang suy nghĩ về chuyện cậu bécứu mình lúc sáng.Những hình ảnh chạy vào đầu hắn càng ngày nhiều.Đầu tiên là những hình ảnh lúc hắn bị bọn buôn người bắt, lúc đó hắn 12tuổi, hắn bị đánh đập bầm giập.Tiếp theo là quá trình huấn luyện hắn thành tên tay sai lạnh lùng.Hắn được luyện võ nhưng mọi thứ không dễ chút nào. Hắn bị đánh cho tàntạ, nhiều lần suýt chết. Cuối cùng hắn cũng đánh bại được các sư phụ.Tiếp theo là màn tập súng. Hắn tỏ ra rất giỏi khi cầm súng. Đạn đi rất chuẩn.Rồi đến những lần hắn đưa những nạn nhân đến hang ổ.Các hình ảnh đột nhiên chạy chậm và dừng lại lúc cậu bé nằm trên đôi tayhắn, cậu bé nắm tay hắn đưa ra tia nắng, viên cảnh sát hốt hoảng. Tim hắnnhói lên thật đau.Hắn gồng người lên như ma nhập, cầm súng, lắp nòng giảm thanh, ra ngoài. Cảnh 8.NỘI – PHÒNG THEO GIỎI QUA CAMERA.Có 4 người đang theo giỏi trên màng hình.Số 13 mở cửa, nhanh chóng bắn chết 2 tên, 2 tên còn lại phản xạ nhanhchóng tránh các viên đạn của hắn. Một tên định bật còi báo động nhưng Số13 nhanh chóng bắn hắn và phá hỏng công tắt. Tên còn lại vẫn nấp sau bàntheo giỏi, tay hắn cầm súng chuẩn bị phản công. Hắn di chuyển ra phía khác,nhõm người bắn Số 13 nhưng không được, Số 13 bay người tránh đạn vàbắn chết tên đó.Cảnh 9. NỘI – PHÒNG GIAM.Số 13 nhanh chóng vào phòng giam để giải thoát con tin.Tiếng súng phát ra từ phòng theo dõi đã làm thức giấc tấc cả, hắn buộc phảithực hiện cuộc giải cứu nhanh chóng và an toàn.Lặng lẽ vào phòng giam, hắn bắn ngay tên quản phòng giam và nói với mọingười – Mọi người bình tĩnh, tôi đến cứu mọi người nhưng trước tiên tôi cầnmọi người im lặng – đưa tay ra hiệu cho mọi người bình tỉnh và im lặng-Giọng gấp. 4
  • Nói xong hắn mai phục ở đó chờ bọn chúng xuống.Cùng lúc đó, 5 tên đã đến phòng giám sát, thấy phòng toang hoang chúngnhanh chóng chia nhau truy tìm. Hai tên xuống phòng giam, hai tên vào bảovệ tên trùm, tên còn lại ra bên ngoài xem xung quanh.Hai tên xuống phòng giam mở cửa để đến phòng giam nhưng Số 13 đã nằmchờ sẳn dưới nền sau cửa. Vừa mở cửa, một tên bị bắn chết do bất ngờ, tênđi sau nhanh chóng nấp sau tường. Số 13 nhanh chóng núp sang một bên vàcởi chiếc áo đang mặc vứt vào phía cửa. Do phản xạ tên kia bắn vào chiếcáo, Số 13 nghiêng người bay ra bắn chết hắn và nấp ở đó mai phục.Nghe tiếng súng, tên ở ngoài chạy vào nhưng không thấy ai ngoài những tùnhân. Hắn chỉa súng vào tù nhân, nhiều người kêu lên với vẻ mặt sợ hãi.Nhanh trí, số 13 kêu lên từ sau cửa - Ai! - Tôi! – Tên đang chỉa súng vào tù nhân trả lời.Biết là Số 13 nên tên kia không đề phòng, Số 13 chạy xuống, bắn ngay vàođầu hắn. - Đoàn.Tên kia chết ngay tại chổ.Cảnh 10.NGOẠI – BÊN NGOÀI KHỐI VUÔNG – TRỜI TỐI – ĐÈN PHA BỐNPHÍA.Đèn pha từ bốn vọng gác rọi liên tục bốn phía. - Vọng gác nghe. – Tên gác vọng nghe bộ đàm. - Bắn tất cả ai bước từ trong ra, không để một tên nào chạy thoát. – Tên Trùm ra lệnh. - Rõ. – Tên gác vọng trả lời rồi liên tục rọi đèn vào các cửa ra vào.Số 13 ra phía cửa trái của phòng giam, hai tay cầm súng dương ra 2 phía bắnchết các tên lính gác. Tiếp tục vòng ra sau phòng bắn các tên ỏ vọng gácphía sau bên phải khối vuông. Các tên bên ngoài cũng bị giết gọn.Cảnh 11.NỘI – PHÒNG TÊN TRÙM – PHÒNG SÁNG.Trừm Bóng và Hai tên khác đang ở trong phòng. - Số 5? Trả lời! Số 5? Trả lời! – Số 9 gọi qua bộ đàm.Số 5 không trả lời. - Số 7, Số 10? Trả lời đi! - Số 5, Số 7, Số 10, Số 13 trả lời ngay. - Số 13! – Số 13 trả lời. - Mày đang ở đâu? – Số 9 cáu lên. - Đang đến phòng Đại ca. – Số 13 bình thản. - Các tên khác đâu? – Số 9 hỏi tiếp. 5
  • Số 13 – Im lặng. - Khi hắn vào phòng thì giết ngay! – Tên trùm ra lệnh cho Số 9 rồi hútvài hơi điếu xì gà đang ngậm trên miệng rồi thổi khói lên trời.Đến trước cửa phòng, số 13 đứng nấp vào một bên tường, gõ cửa. - Ai? – Tên trùm hỏi và vẫn ngậm điếu xì gà trên miệng. - Là tao. – Số 13 quát lớn.Hai tên bên trong là Số 3 và số 9 nả đạn về phía cửa.Biết súng hai tên đó đã hết đạn, số 13 đạp cửa xông vào bắn chết hai tên.Sau đó chỉa súng vào tên trùm nhưng tên trùm cũng đang chỉa súng vào hắn. - Tại sao? – Tên Trùm.Im lặng một lúc lâu, hai người vẫn chỉa xúng vào nhau. - Lúc sáng… - Số 13. – nước mắt ướm lên. - Vì sai sót của mày lúc sáng mà mày bán đứng anh em sao? Mày là một tên hèn nhát như vậy sao? – Giọng giận dữ. - Chết ư? – Giọng khinh bỉ, tay trái mắn chặt lại. – Tao còn vươn vấn gì sao? – Số 13 nói tiếp. - Vậy tại sao? – Giọng thiếu kiên nhẫn - Lúc sáng, trong khi bỏ chạy, tao rơi xuống bẫy thú… – Số 13 rưng rưng nước mắt rồi chảy thành dòng. – Mày biết ai cứu tao không?Tên trùm im lặng. - Một cậu beeeeeeeeé. – Số 13 lớn tiếng. – Tay trái nắm chặc kéo chặt vào ngực trái. - Thằng nhóc! Nó có liên quan gì đến việc mày phản bội anh em?Số 13 vẫn im lặng. - Không ư? – Tên trùm quát lớn – Vậy tại sao? - Số 13 đau đớn nói. – Vì nó là tiền của bọn mày. Thật khốn nạn!... Tao bắt nó, coi nó như một món hàng vậy mà nó không ngần ngại cứu tao khỏi cái bẫy. – Nước mắt chảy dài trên má hắn. - Cũng không có gì to tát lắm. – Tên trùm - Hừmmm…! Vì sao ư? Tất cả chỉ vì những đồng tiền thối của các ngươi!... Nó cứu tao nhưng tao lại bất lực nhìn nó chết trên tay tao.– Số 13 cố cầm nước mắt, chỉa mạnh súng vào trùm Bóng như muốn bắnchết hắn ngay lập tức. - Mạng sống của một thằng nhóc có đáng để mày phá hoại tất cả không? Mày đã bán bao nhiêu thằng nhóc như vậy qua biên giới mày có nhớ không? Hả…? – Trùm Bóng nuối tiếc nói. - Một viên cảnh sát đã giết nó. - Thế mày tưởng nơi này là sở Cảnh sát à… – Trùm Bóng chỉ tay xuống đất. - Mày biết trước lúc chết cậu bé đã làm gì không? – Số 13 gồng mình. 6
  • - Nó nắm lấy tay tao nhưng không nói được nữa,…nó đưa tay tao hứnglấy một tia sáng…Đôi mắt nó sáng rực một ngọn lửa, ngọn lửa đó cháyxuyên qua người tao. Rất đau…(nước mắt vẫn rơi). Rất đau! – Số 13 nắmchặt tay trái rồi đập mạnh vào tim. – Mày có biết không! - Ha ha! Thật là cảm động! Câu chuyện của mày làm tao phát khóc. Ha ha ha… – Trùm Bóng ngẩn mặt lên trời, cười và khinh bỉ nói. – Thật đáng mặt anh hùng. Và giờ mày ở đây để trả thù cho một thằng nhóc…? - Được thôi. – Trùm Bóng khiêu khích bằng giọng từ từ – Tao muốn xem mày trả thù cho thằng nhóc đó bằng cách nào. – Trùm Bóng nghiên đầu khiêu khích. - Số 13 nhìn tên trùm với đôi mắt rực lửa đầy hận thù! Hai người nhìn vào hai thanh kiếm trên giá trước mặt, vứt súng rồi chạy về phía hai thanh kiếm. Hai bên đánh nhau quyết liệt, cuối cùng Số 13 cũng đánh thắng tên trùm.Số 13 lấy tiền của tên trùm và đi khỏi đó.Cảnh 12. Số 13 mơ về những tội ác mình.Các cảnh bắt các phụ nữ và trẻ em.Cảnh 13.NỘI – CHỔ Ở CỦA TÊN LÀM GIẤY TỜ GIẢ - ÁNH SÁNG MỜ.Một căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ. Phòng được chia hai bởi một vách ngăn,ngăn trước để tiếp khách, có một cái bàn sau cửa ra vào để tên làm giấy giảtiếp khách. Góc tường bên cạnh bàn bừa bộn các chồng giấy. Sau vách ngănlà chổ làm việc của hắn. Có các máy in chuyên dụng cho việc làm giấy tờ,một bồn rửa ảnh. Phía trên bồn rửa ảnh đầy các dây treo ảnh. Ở phía góctường thì đầy rác, chủ yếu là vỏ bia và vỏ cơm hộp. Một vài vỏ lon bia rơirải khắp phòng.Tên làm giấy giả đang ngồi trên ghế chờ khách đến, tay đang cầm lon bia vàcứ xoay người trên ghế xoay mơ màng gì đó.Số 13 vào phòng, để chiếc túi đầy tiền lên bàn trước mặt hắn. Hắn ngướcmặt lên nhìn Số 13 và nói. - Anh cần gì?Cảnh 14.NỘI – NHÀ CỦA GIÁM ĐỐC CÔNG AN THÀNH PHỐ.Số 13 để một xách tiền liên bàn tiếp khách.Viên Giám đốc Công an thành phố mừng rở nhận quà. Bộ mặt của hắn thậtđáng khinh bỉ. 7
  • Cảnh 15.NGOẠI – ĐƯỜNG PHỐ – 8H SÁNG – TRỜI NẮNG DỊU.(Một tuần sau)Số 13 đang đi trên phố, tay cầm tập hồ sơ giả cùng giấy giới thiệu của Giámđốc Công an thành phố đến cơ quan công an hình sự để xin vào làm.Một tiếng kêu vang lên. - Cướp! Cứu với!Một tên cướp giật túi sách của một phụ nữ rồi chạy trốn. Số 13 đang đi gầnđó nhanh chân đuổi theo. Đuổi sau Số13 là một chàng thanh niên đang chạyvới tốc độ rất nhanh. Tên cướp nhanh chóng chạy vào hẽm, Số 13 vừa chạyvào hẽm thì một cánh tay tóm tay áo giật mạnh. Phản xạ tự nhiên, anh tấncông chàng thanh niên. Hai bên đánh nhau, tóm lấy áo nhau. - Thả tôi ra mau! - Số 13 tức giận nói và nắm chặt cổ áo chàng thanh niên. - Trả túi sách đây! – Chàng thanh niênLúc này thì Số 13 đã biết chàng thanh niên hiểu lầm nên chủ động thả tay ra.Chàng thanh nên vẫn nắm chạt cổ áo Số 13.Người phụ nữ chạy đến hỏi. - Có lấy lại được túi sách của tôi không? - Tôi tóm được hắn rồi! – Chàng thanh niên nhìn thẳng vào mặt Số 13 rồi giật mạnh cổ áo như thể lập được chiến công lớn. - Không phải! Là người chạy trước kia! – Người phụ nữ thất vọng nói.Lúc này thì chàng thanh niên mới thả cổ áo Số 13 ra. Khuôn mặt chàngthanh niên xịu xuống. - Xin lỗi anh! Tôi cứ tưởng… - Không có gì. – Khuôn mặt không chút cảm xúc.Nói xong, Số 13 bỏ đi. - Xin lỗi cô! Tôi là công an, tôi sẽ giúp cô tìm lại chiếc túi. Chúng ta về đồn lấy lời khai chứ! (vừa nói vừa đưa thẻ Công an cho người phụ nữ xem)Cảnh 16.NỘI – TRỤ SỞ CÔNG AN HÌNH SỰ - 9H SÁNG.Vừa vào trụ sở, Số 13 đã gặp chàng thanh niên lúc sáng, hai người trố mắtnhìn nhau một lát, chàng thanh niên chủ động đưa thẻ công an ra cho Số 13xem và hỏi. - Tôi có thể giúp gì cho anh. Anh không định kiện tôi đấy chứ? - Tôi được giới thiệu đến đây công tác. – Số 13 vừa nói vừa đưa tập hồ sơ cho anh Công an xem.Xem xong, anh công an dẫn Số 13 vào phòng thủ trưởng rồi ra ngoài để haingười làm việc. 8
  • - Hôm qua, Giám đốc có gọi cho tôi. Anh đưa hồ sơ tôi xem được chứ?Số 13 chào Thủ trưởng và ra về. Anh công an chạy theo sau Số 13 . - Chào lính mới. – Vừa nói vừa đưa tay để bắt tay Số 13.Số 13 chần chừ một lát rồi cũng đưa tay ra, mỉm cười nói: - Có lẻ tôi sẽ đeo thẻ ngành sau lưng. – Số 13 nói đùa về chuyện hôm bắt cướp. - Hy vọng là tôi sẽ không tóm anh lần nữa. – Anh Công an cười nhẹ. - Tôi tên Minh, Trần Khai Minh, còn anh? – Anh Công giới thiệu tên mình. - Tên tôi...Những hình ảnh của quá khứ đau buồn lại tràn về trong đầu Số13.Lúc anh bị bắt cóc, kêu khóc thảm thiết. Anh nghe thấy tiếng mẹ kêu tênmình trong đau đớn nhưng tiếng gọi nghe không rõ. - Anh không sao chứ? – Đập nhẹ vai Số 13 - Không sao. À! Tôi là Số… – Số 13 ngập ngợ, lắc nhanh cái đầu rồi nói – Tôi là Thái Quang. – Anh cười nhẹ rồi ra về.Cảnh 17.NỘI – PHÒNG NGỦ CỦA SỐ 13 – ĐÈN NGỦ SÁNG MỜ.Số 13 nằm trên giường, dán mắt vào trần nhà, suy nghĩ… - Mình là ai?Mọi thứ như xoay vòng vòng trước mắt Số 13.Cảnh 18.NGOẠI – MÀN SƯƠNG MÙ MỊT – TRỜI CHẬP TỐI. - Con ơi? – những tiếng gọi nghe thật đau lòng cứ vọng mãi trong khônggian không giới hạn bị che phủ bởi màn sương mù dày đặc. Một cậu bé(Số 13 lúc nhỏ) đang khốn đốn nhìn xung quanh, cố lắng tainghe tiếng gọi của mẹ thoát ra từ đâu nhưng vẫn không xác định được. Chợtanh nghe thật rõ tiếng mẹ ở một phương, anh nhanh chân chạy đến, gọi mẹ –Mẹ ơi! – Nhưng tiếng gọi cứ xa mãi, xa mãi. Anh vẫn chạy theo nhưng tiếnggọi đã tắt hẳn.Trong cơn mơ thật đau đớn, hai tay số 13 nắm chặt ra giường, khuôn mặtnhăn nhó.Cậu bé(Số 13) vẫn đang cố chạy theo hướng có tiếng gọi và tông vào mộtngười đàn ông. Cậu bé từ từ ngẫn mặt lên. Đó là trùm Bóng. Hắn cười to vànắm chặt tay cậu bé không buôn ra. Cậu bé vùng vẩy cố gắng thoát ra nhưngkhông thể.Cảnh 19.NỘI – PHÒNG NGỦ CỦA SỐ 13 – MẶT TRỜI VỪA HỪNG SÁNG.Số 13 giật mình tỉnh giấc. Đôi bàn tay vẫn đang nắm chặt ra trãi giường.Chiếc gối anh nằm ướt đẫm nước mắt. 9
  • Cảnh 20.NỘI – PHÒNG NGỦ CỦA SỐ 13 – ĐÈN NGỦ SÁNG MỜ.Anh đang mơ đến thung lũng bóng tối.Cảnh 21.NGOẠI – THUNG LŨNG BÓNG TỐI – BẦU TRỜI U ÁM.Bốn chiếc môtô đang đi trong rừng. Tiếng máy xe ắt tiếng chim hót. Bỗng 3chiếc dừng lại, chiếc ở giữa đi tiếp, đi xâu vào khu rừng u ám.Cảnh 22.NGOẠI – THUNG LŨNG BÓNG TỐI – MÀN SƯƠNG MÙ MỊT.Một khoảng rừng đầy sương mù trước chiếc môtô. Chiếc xe dừng lại. ngườiđàn ông cởi nón bảo hiểm, xuống xe, đi bộ vào màn sương xâu thẳm.Cảnh 23.NỘI – PHÒNG NGỦ CỦA SỐ 13 – TRỜI SÁNG.Số 13 giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt anh sáng ngời. Anh đã biết bước tiếp theotrong cuộc trả thù của anh. Anh nhắm mắt và hít một hơi thật sâu.Cảnh 24.NGOẠI – KHU CÔNG NGHIỆP BỎ HOANG BÃI ĐEN – 9H TỐI.Số 13 đến đây để tìm cách đến hang ổ của hội Hợp Tự. Hội này chuyên buônngười và ma túy xuyên biên giới. Hội có 6 tên, chúng kết nghĩa anh em saukhi cùng vượt ngục. Chúng phân chia địa bàn hoạt động khắp đất nước. Đạica Cả cai quản thung lũng Bóng Tối. Tên Tối hoạt động ở Sài Gòn. TênChiến ở Đà Nẵng. Tên Thắng ở Hải Phòng. Tên Bóng ở ngã ba Nô Lệ. TênTất ở Quảng Đông(Trung Quốc). Mỗi tháng chúng họp nhau một lần tạithung lũng Bóng Tối. Chỉ những tên trùm mới biết đường vào thung lũngnày.KCN Bãi Đen là nơi Số 13 được trùm Bóng giao nhiệm vụ hoạt động.Có ánh sáng phía nhà máy sản xuất ôtô, nơi Số 13 giử nạn nhân bị bắt cóc.Số 13 tiến tới. - Số 6? Sao hắn ở đây? – Số 13 nghỉ bụng.Người đàn ông ngồi bên Số 6 ra lệnh: - Bắt đầu từ hôm nay, mày sẽ quản lí khu này. - Nhiệm vụ của mày là duy trì hoạt động như trước của tổ chức và tìm bằng được Số 13. - Hi vọng là mày sẽ làm tốt hơn tên phản bội kia!Nói xong, người đàn ông cùng bọn đàn em ra về.Hôm nay Số 6 và 2 tên đàn em nữa sẽ ở lại đây nhận hàng. - Soạt…! số 13 đạp trúng vỏ lon nước dưới đất. - Ai? – số 6 vừa nói vừa rút súng chạy đến nơi phát ra âm thanh.Hắn thấy một bóng người chạy ra phía bụi rậm sau nhà máy và đuổi theo rấtnhanh. 10
  • Đuổi được một đoạn xa với nhà máy, hắn ngừng lại. Linh cảm mách hắnbóng đen đó đang ở rất gần, ngay phía sau hắn.Hắn vừa quay người lại vừa chỉa súng về phía sau. Số 13 đã chỉa súng vàođầu hắn. Nhưng không chút run sợ, hắn nói: - Thật vui khi gặp lại mày! Mày làm gì ở đây chứ? - Mình không thể giết hắn! Hắn có thể đưa mình đến nơi đó... – Số 13 nghĩ. - Được! Mày đã cất công đến đây thì tao sẽ không để mày về tay không đâu! Tao nợ mày một mạng sống, nhưng lúc này tao sẽ không vội trả nó đâu. Nào! Tao có một trò chơi. Mày sẽ chơi trò này với tao chứ?Số 13 vứt súng xuống đất và Số 6 cũng vứt súng xuống. - Được! – Số 13.Số 6 nắm tay, gồng lên rất mạnh, ra thế chuẩn bị như các võ sĩ quyền anh. - Trò chơi bắt đầu.Rất nhanh nhẹn, Số 13 đám mạnh vào mặt đối thủ. Số 6 bị choán và khôngthể đở được các đồn đánh của Số 13. Hắn ngã gục xuống đất sau khi chịu cúđá rất mạnh vào bụng. - Giết tao đi! – Số 6 – yếu ớt nói và cố gượn dậy nhưng không được. - Tao đến đây không để hơn thua với mày, tao muốn đến cái nơi ẩn nấu quái quỷ của bọn chúng! – Số 13 - giọng căm giận. - Hộc hộc…Từ đâu mà mày có ước muốn đó?Số 13 hít một hơi thật sâu. - Vì lời hứa với một cậu bé, vì những gì mà chúng đã làm cho tao, cho mày và mọi người. Chúng nợ quá nhiều và chúng phải trả giá đắt cho những gì chúng gây ra. - Ha! Thật diên rồ! Vì một lời hứa với thằng nhóc con mà mày đi phản bội tổ chức? - Không. Nó không phải thằng nhóc, nó là anh hùng. Nó cho tao biết thế nào là một con người. Nó đã chỉ đường cho tao. - Tao tin đó không phải lí do làm mày phản bội! - Không. Nó muốn tao làm vậy. - Ha! Tao lầm. Tao từng nghĩ là mày rất thông minh. – lắc đầu chậm – Nhưng xem ra lí do của mày giống đứa con nít nói với mẹ khi chai nước ngọt trong tủ lạnh hết sạch: tại con khát nước quá! – nhái giọng của đứa trẻ. – Hahahaha! - Mày biết không? ( Những hình ảnh lúc cậu bé cứu Số 13 và lúc cậu bé sắp chết) – Số 13 đau lòng kể. - Đưa tao đến đó ngay – Số 13 tức giận cúi xuống nắm lấy cổ áo Số 6 rồi dật mạnh. - Ha. Rất tiếc là tao cũng ước được đến đo một lần. 11
  • - Mày không biết nhưng gã áo đen ra lệnh cho mày chắn chắn biết nơi đó. – Số 13 thả cổ áo rồi đẩy Số 6 ra. - Mày sẽ đến hỏi hắn? Tao tin là hắn sẽ chỉ cho mày rất nhiệt tình. – Số 6 đùa cợt. - Tao cần mày giúp – không chút do dự. - Tại sao là tao? Tại sao tao phải giúp mày? - Vì sao ư! Vì các cậu bé cần cha mẹ, những cô gái cần một sự bình yên trong cuộc đời, vì tao và mày cần một gia đình và…vì tất cả. – Số 13 quỳ gối, cúi đầu xuống đất – Tao xin mày! Hãy giúp tao! – Số 13 kể tiếp – Đêm nào tao cũng mơ thấy mẹ, mơ thấy cậu bé đã cứu tao, mơ thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt của những người bị chúng bắt giữ… Con người không phải để bán. Tao cần giải thoát tất cả. – Những hình ảnh về một người mẹ, cậu bé và những cô gái với những tiếng la hét thê thảm – Số 13 đau đớn, nắm chặt hai bàn tay, nghiếng mạnh hàm răng đầy vẻ căm thù.Im lặng một lúc. - Số 6 đứng dậy – Tao nhớ là tao vẫn còn nợ mày một mạng sống. – nhìn vào mắt Số 13 nhưng không biểu lộ cảm xúc.Nói xong, Số 6 đi về phía nhà máy.Cảnh 25.NỘI – GIƯỜNG NGỦ CỦA SỐ 6 – ÁNH SÁNG MỜ CỦA ĐÈN NGỦ.Số 6 nhắm chặt mắt, bật mạnh người dậy, thở nhanh.Cảnh 26.NGOẠI – NHÀ HÀNG ĂN – 7H TỐI. - Chúc mừng vì chúng ta phá được nhiều vụ án, chúc mừng vì chúng ta rất ăn ý trong công việc. – Khai minh nâng li rượu lên để chúc mừng chiến thắng. - Trong công việc thôi ư? – Số 13 nâng ly lên cụng vàcười nhẹ. - Tôi có chuyện cần bàn với anh. - Số 13. - Chuyện gì? - Tôi cần anh giúp! Tôi xin nghỉ phép dài ngày để tìm một nơi và tôi cần anh đi với tôi. - Nơi nào mà có vẻ nghiêm trọng vậy? – Khai Minh tò mò hỏi. - Thung lũng Bóng tối. – Số 13 nhìn chằm chằm vào mắt Khai Minh để đợi sự đồng ý. - Khai Minh ngập ngừng – Tại sao anh phải đến nơi đó? Không ai vào đó mà có thể quay về được! – Vừa nói vừa lắc đầu. - Đó là lí do khiến tôi phải đến đó. 12
  • - Nhưng điều ta biết về nó chỉ là cái tên và một câu chuyện ớn lạnh. Ta không biết đường đến đó hoặc là… không có đường đến đó. – Khai Minh cố thuyết phục người bạn không nên đi. - Đúng vậy! Ta phải hỏi những người gần đó. Anh đi với tôi chứ? - Suy nghĩ một lát, hít một hơi thật sâu. – Ùm… Được thôi! Nếu anh nghĩ đó là một tuần trăng mật với một cô vợ xinh đẹp. – Khai Minh vui vẻ nói. - Nào! Chúc mừng vì ta sẽ có vợ đẹp! – Số 13 vui vẻ nâng ly rượu lên chúc mừng.Cảnh 27.NGOẠI – BẢN LÀNG CỦA NGƯỜI DÂN TỘC SỐNG CÁCH THUNGLŨNG 10KM – TRỜI NẮNG.Số 13 đến gặp già làng. Sau vài câu nói xã giao, anh xin già làng cho mộtngười đi dẫn đường. - Thưa Già! Già có thể cho một người dẫn chúng cháu đi đến thung lũng Bóng tối được không ạ? – Số 13cung kính hỏi. - Thung lũng Bóng tối? – Già làng hỏi to với vẽ mặt giận dữ. - Xin lỗi! chúng tôi không thể giúp gì cho cậu. Câu tự đi mà tìm và ra khỏi bản của chúng tôi ngay. – nói xong, Già bỏ đi và sai hai thanh niên đuổi Số 13 và Khai Minh đi.Hai thanh niên dùng nỏ đuổi hai người đi – Cút đi, bọn mày sẽ mang tai họađến bản. Cút!Hai người dơ hai tay lui những bước chậm. - Tôi xin các anh! Tôi rất cần đến đó! Hãy dẫn đường cho chúng tôi! – Số 13 cố gắng van xin. - Cút ngay nếu mày không muốn chết tại đây! – Chàng thanh niên đe dọa.Số 13 quỳ gối, van xin. - Xin mọi người! tôi rất cần đến đó, hãy dẫn đường cho chúng tôi. Hãy dẫn đường cho tôi đi! – Số 13 qùy xuống van xin, nước mắt rơi đầy.Khai minh nhiu mày, nhìn số 13 với vẻ ngạt nhiên tràng đầy và nghĩ: - Sao anh ta lại muốn đến đó như vậy nhỉ?Một tiếng nói cất lên. - Được! chúng tôi sẽ chỉ cho anh và anh hãy biến đi cùng cái thung lũng đó, đừng quay lại đây thêm một lần nào nữa! – Già làng thương hại nói. - Con cảm ơn Già! – Số 13 cúi đầu nói với vẻ mặt vui vẻ.Già làng chỉ tay về phía ngọn đồi và nói: - Lên đỉnh đồi, đi theo hướng Đông Bắc ngươi sẽ đến nơi cần đến. 13
  • - Nhưng không, chúng tôi cần một người dẫn đường đến tận nơi! – Số 13 không hài lòng nói. - Thật tiết cho ý muốn của cậu, chúng tôi chỉ giúp được có thế! – Già làng bỏ đi.Cảnh 28.NGOẠI – RỪNG LƯNG CHỪNG ĐỒI – TRỜI SÁNG.Đi được một lúc. Tiếng chuông điện thoại rêu lên từ ba-lô của Khai Minh. - Em nghe! – Khai Minh nghe máy. - Về nhà gấp! Mẹ bị tai nạn giao thông đang cấp cứu trong bệnh viện. em về ngay đi! – Chị của Khai Minh hốt hoảng gọi. - Vâng! Em về liền. – Khai Minh run run, lo lắng. - Có chuyện gì vậy? – Số 13 hỏi. - Mẹ tôi bị tai nạn giao thông, tôi phải về nhà gấp. Xin lỗi anh! Tôi không thể cùng anh đến đó. - Không sao. Mẹ anh là trên hết. Gia đình đang cần anh. Tôi có thể đến đó một mình. Xin lỗi vì tôi không về với cậu được. – Số 13 chia buồn và vẫn cố đi một mình.Hai người bắt tay và chia tay nhau tại đây.(góc quay từ trên xuống, ảnh chạy qua đỉnh đồi, nhanh đến vùng sương mùngòai cùng của thung lũng bóng tối rồi dừng lại) - Mày làm tao sợ đấy! – Số 13 giểu cợt trước khung cảnh đầy sương mù.Vừa lúc đó, Khai Minh đã về đến bệnh viện. - Chị Hai! Mẹ sao rồi? – Khai Minh lo lắng. - Ổn cả rồi. Có thể ngày mai mẹ sẽ tỉnh lại, nhưng mẹ vẫn còn yếu lắm! - Phù!Cảnh 29.NỘI – TRỤ SỞ CÔNG AN – BUỔI SÁNG.Khai Minh đi làm lại. Cấp trên giao cho tổ anh một vụ án mới. Anh cần tìmra người làm giả nhiều loại giấy tờ.Sếp lớn cầm hai sấp giấy tờ và nói: - Trên tay tôi là hai tập hồ sơ nhà đất, ai có thể cho tôi biết đâu là tập hồ sơ thật.Nói xong, sếp đưa cho từng người xem xét. - Giống nhau như đúc. Không thể là giả được! - Tôi vẫn không tìm ra khác biệt. Thật không thể tin nổi!Cảnh 30.NGOẠI – THUNG LŨNG. 14
  • Số 13 vừa đi vừa bẻ các cành cây đánh dấu để không bị lạc đường. Bất ngờanh bị rơi xuống một cái hố. Bóng tối bao trùm xung quanh, Khai Minh bậtđèn pin để tìm đường ra. Anh thấy một con đường sau lưng và thử đi theo.Đi đến cuối đường, hang ổ của chúng hiện ra trước mắt. Không thể tin nổinhững gì đang nhìn thấy, anh nói: - Mày đây ư?Tiến sát đến hang ổ, bọn lính gác được trang bị vũ trang rất hiện đại để bảovệ nơi này. Có rất nhiều phụ nữ và trẻ em được đưa về đây. - Tao đợi ngày này lâu lắm rồi! – Khai Minh mừng rở nói.Anh quyết định quay về gọi thêm lực lượng đến bắt bọn chúng.Cảnh 31.CHỔ Ở CỦA TÊN LÀM GIẤY TỜ GIẢ - 9H SÁNG.Khai minh chỉ huy đội Công an chuẩn bị xông vào và bắt quả tang tên làmgiấy tờ. Bên trong nhà, hắn phát hiện ra điều gì đó không an toàn, hắn lấysúng rồi chạy ra cửa sau.Ngôi nhà đã bị bao vây.Đội công an đạp cửa xông vào nhưng không thấy hắn đâu cả. Hai ngườichạy ra ngỏ sau đuổi theo.Chỉ huy lấy bộ đàn và nói: - Báo Đen đã chạy khỏi hang, mọi người chú ý! Mọi người chú ý!Khai Minh xem xét hiện trường. Khi nhìn lên những bức ảnh treo trên giá,anh phát hiện một điều rất lạ. Anh giập xuống một tấm ảnh. - Ảnh của Thái Quang ư? Tại sao nó lại ở đây? Không lẽ…Anh cất tấm ảnh vào túi quần và nói với người cấp dưới: - Anh thu dọn những chứng cứ này và đem vào phòng tôi ngay nhé! - Vâng! Thưa sếp!Bộ đàm vang lên: - Báo cáo sếp, Báo Đen đã xa lưới. Báo cáo hết! - Được ! Đưa hắn về thẩm tra ngay! – Khai Minh ra lệnh. - Rỏ! Thưa xếp!Cảnh 32.NGOẠI – TRƯỚC NHÀ SỐ 13.Đứng trước cửa nhà, Số 13 nhìn sang bên kia đường và thấy có người đangtheo dõi anh. Có một người đang ngồi trong xe hơi vừa nghe điện thoại vừanhìn vào anh chằm chằm. Vừa nghe điện thoại, tên đó vừa nắm lấy cây súngđể trên kệ bên vô lăng. Rất nhanh mắt, Số 13 rút súng bắn ngay vào đầu tênkia trong khi hắn vừa kịp dương súng lên. Nhìn vào nhà, anh thấy có điều kìlạ và anh nhận ra có người trong đó. Thấy không ổn, anh chạy ra phíađường.Vừa lúc đó có vài tên chạy ra cửa để giếp anh nhưng rất nhanh, anhbắn chết hai tên và lấy xe của tên bị bắn bên kia đường bỏ chạy. Một đám 15
  • người nữa chạy ra từ nhà anh bắn vào xe nhưng chiếc xe đã chạy khá xa.Chúng lấy xe đuổi theo.Đi thẳng một đoạn, xe rẽ nhanh về bên trái và hòa vào dòng đường chínhnhiều xe cộ. Bọn ám sát anh vẫn bám sát với khoảng cách không xa. Số 13cố luồn lách qua nhiều xe để chạy thoát nhưng những kẻ bám đuôi cũngkhông thua kém về trình độ lái xe và vẫn bám sát. Khi đuổi gần sát xe chúngxã súng vào xe. Số 13 rẽ rất nhanh về phía phải để qua trục đường khác. Xebám sát phía sau lở đà chạy thẳng về phía trước, xe tiếp theo kịp rẽ phải đuổitheo, chiếc xe bị lở đà lùi lại tiếp tục đuổi theo. Ba chiếc xe chạy với tốc độchóng mặt. Phía trước là đoạn đường sắt chắn ngang. Có tàu đến. Số 13nhấn hết ga để qua mặt đoàn tàu hòng cắt đuôi. Ba chiếc xe ở rất gần nhau.Số 13(xe số 1) vượt qua chỉ cách đoàn tàu vài gang tất, chiếc thứ 2( xe Số 2)ở bên trái xe Số 13 chỉ chạy thua nữa chiếc xe, chiếc thứ 3(xe số 3) vượt quađược hai phần chiếc xe và bị đoàn tàu đâm vào đuôi xe, hất tung chiếc xelên. Cuộc đua tốc độ vẫn tiếp diễn. Bây giờ chỉ còn lại hai xe. Hai chiếc xechạy về phía cây cầu Lớn. Đến chân cầu, hai xe vẫn chạy với tốc độ cao.Bên kia cầu, một xe công-tai-nơ đang lên với tốc độ khá nhanh. Đến giữacầu, xe số 2 xả súng vào xe Số 13. Một viên đạn đâm thũng lốp xe Công-tai-nơ làm nó mất lái phải thắng gấp làm nó chặn ngang đường tiến của 2 xechạy ngược chiều. Số 13 nhanh tay rẽ phải, tông vào lang cang cầu lao xexuống sông. Xe số 2 bị bất ngờ, không làm chủ được tình huống, chạy thẳngvề phía trước, chui qua gần xe Công-tai-nơ, bị gạt mất trần xe rồi bay lênquay 2 vòng trên không sau đó rơi xuống đất và nổ tung.Số 13 ra khỏi xe, ngoi lên mặt nước.Cảnh 33.NGOẠI – XE CỦA KHAI MINH.Khai Minh gọi điện thoại cho Số 13. - Tôi cần gặp anh! – Giọng từ từ như ra lệnh. - Tôi cũng có chuyện cần nói với anh đây. – Số 13 vui sướng vì đã tìm được hang ổ của bọn Hợp Tự. - 8h tối. Nhà hàng Rex. – Vẫn cái giọng từ từ khiến Số 13 lo lắng. - …Ok. – Số 13 ngập ngừng.Cảnh 34.NỘI – NHÀ HÀNG REX.Khai Minh đập mạnh tập hồ sơ lên bàn và nói: - Anh không phải Thái Quang. Anh là ai?Số 13 bất ngờ nhìn vào mắt Khai Minh và im lặng một lúc. - Tôi không có tên. Tôi là Số 13. – Số 13 trả lời – Tôi là một sát thủ. Nhưng…hãy nghe tôi giả thích. 16
  • - Không! Tất cả đã quá rõ ràng và hôm nay mày sẽ trả giá cho những gì mày đã làm. Tao thề đó! - Không! Tôi không cố ý lừa mọi người, tôi muốn…Khai Minh nắm lấy cổ áo Số 13 quát lớn. - Một sát thủ ư? Được! xem mày thoát khỏi nơi này bằng cách nào. – Khai Minh nhanh chóng đặt định vị toàn cầu GPS vào cổ áo Số 13.Số 13 buộc phải rút súng chỉa vào người Khai Minh, kéo tay Khai Minh rakhỏi cổ áo. Nhìn thẳng vào mắt Khai Minh.Mọi người xung quanh hoảng sợ, la hét, cúi hết xuống bàn. - Cách này hay đấy! – Khai Minh chế nhạo và từ từ thả tay ra. - Xin lỗi! Tôi không còn lựa chọn. – Số 13 đau đớn.Số 13 chỉa súng vào mọi người và từ từ bỏ đi.Cảnh 35.NỘI – PHÒNG NGỦ KHAI MINH.Khai Minh nằm suy nghĩ. Nước mắt chảy dài qua hai bên mắt.Cảnh 36.NỘI – PHÒNG NGỦ SỐ 13.Số 13 nằm suy nghĩ và nước mắt cũng rơi rất nhiều.Cảnh 37.NỘI – TRỤ SỞ CÔNG AN – 9H SÁNG.Nhân viên bưu điện mang một bưu phẩm đến văn phòng trụ sở. Cùng lúc đóKhai Minh cũng ở đó. - Có bưu phẩm gửi cho cơ quan, mời anh nhận giúp! –Nhân viên bưu điện - Được! Không có tên người gửi sao? – Khai Minh cầm gói bưu phẩm suy nghĩ. - Vâng! Mời anh ký tên vào đây để nhận!Khai Minh ký nhận xong. - Cảm ơn anh! – Nhân viên bưu điện.Khai Minh đem nó đến phòng làm việc và mở cho mọi người xem. Xemxong mọi người đều sững sốt. - Không thể nào! – Một đồng chí công an thốt lên. - Đưa nó đến phòng phân tích ảnh ngay! – Khai Minh ra lệnh.Mọi người đứng ngoài phòng kiểm chứng để đợi kết quả.Cánh cửa phòng kiểm chứng từ từ mở ra, mọi người im lặng lắng nghe kếtquả của chuyên gia giám định. - Là thật! – Chuyên gia giám định.Khai Minh dựa lưng vào tường, ngồi bịch xuống đất, người suy tư ra và rấtbuồn.Cùng lúc đó, Sếp lớn đến và nói: 17
  • - Mọi người vào phòng họp ngay, tôi cần làm rỏ vụ này!Nói xong, sếp lớn quay đi. Mọi người cũng về chuẩn bị cho cuộc họp. KhaiMinh cố đứng lên trong rầu rỉ rồi đi lấy những bức ảnh và tập hồ sơ làm giảcủa Số 13.Cầm có trên người thật nặng triễu, anh bước nặng nề đến phòng họp, ngườithẩn thờ.Những bức ảnh Số 13 dắt con tin về hang ổ được chiếu lên trong phòng họp.Cảnh 38.PHÁT LỆNH TRUY NÃ SỐ 13.Các phương tiện truyền thông đồng loạt phát lệnh truy nã Số 13. - Một sát thủ giả cảnh sát trong một thời gian dài mà không bị phát hiện.Hắn đã làm hồ sơ giả để vào cơ quan công lý mà không bị một chút nghingờ nào.Cảnh 39.NGOẠI – TRÊN ĐƯỜNG PHỐ - 5H CHIỀU.Một viên Cảnh sát tuần tra đã phát hiện Số 13 đi trên đường. - 330 gọi chỉ huy. Phát hiện tội phạm truy nã Thái Quang trên đường Công Lý. Đang tiếp tục theo dõi. Hết. - 330! Cho biết đặc điểm của mục tiêu. – Chỉ huy hỏi. - Mục tiêu mặc quần tây đen, áo sơmi trắng, đội mũ lưỡi trai màu đen. Hết! - Rõ. Tiếp tục bám đuôi, chờ lệnh tiếp theo!Phòng chỉ huy dùng định vị toàn cầu GPS xác định 330. - Chỉ huy gọi đội tuần tra. Đội tuần tra nghe lệnh. - Phát hiện tội phạm truy nã Thái Quang trên đường Công Lý. Phòng chỉ huy đã định vị được 330, người đang theo sát mục tiêu. Toàn đội bao vây 330 trong bán kính 500m. - Chỉ huy gọi 330! - 330 đợi lệnh! - Toàn đội đã bao vây xong. 330 tiếp cận mục tiêu ngay. - Rõ.330 đến gần và chỉa súng vào người Số 13. - Mời anh suất trình giấy chứng minh nhân dân.Số 13 im lặng. Đá mạnh vào bụng 330 rồi bỏ chạy. - 330 gọi toàn đội! Mục tiêu chạy về phía chợ Cồn.Số 13 chạy vào chợ. Bị đội tuần tra đuổi vài vòng trong chợ, Số 13 chạy quaTrung tâm mua sắm BigC gần đó. Anh chạy lên tầng trên. Chạy qua khu thờitrang quần áo. Đi từ từ vào một quầy như muốn mua đồ. Nhìn nhanh thấymột cô gái chuẩn bị thử đồ anh tiến nhanh đến cô gái, thừa lúc mọi ngườikhông chú ý dùng tay bịt miệng cô gái và vào phòng thay đồ để nấp. 18
  • - Suỵt! Tôi không làm hại cô đâu!Bên ngoài các viên công an đã mất dấu Số 13 – Lên phòng giám sát ngay! –Một viên cảnh sát nói.Cô gái nhìn chằm chằm mặt số 13.Số 13 hé cửa xem người bên ngoài. Đã hết người đuổi theo, anh kéo của rangoài. Nhưng cô gái nắm lấy tay anh, kéo anh lại. - Em biết anh. 5 phút sau, ngay cổng chính, chiếc ferali màu đỏ.Cô gái nhìn vào mắt Số 13 nói: - Hãy tin ở em! – Đi nhanh ra ngoài lấy xe.Đội tuần tra đã lên phòng giám sát xin tua băng để xem Số 13 chạy đi đâu. - Toàn đội! mục tiêu đang trốn trong quầy áo quần NiNo Maxx tầng 2. Hết.Số 13 ra khỏi phòng. Phía xa, hai viên công an sắp đến, anh định chạy xuốngcầu thang nhưng cũng có hai viên công an đang lên. Anh chạy đến phíanhững chiếc gương trước tòa nhà.Ở đây nhìn xuống, phía dưới là cổngchính. Anh lùi lại lấy đà, chạy về phía gương rồi tông nát chúng. Lúc bay raanh chụp dãi vải trang trí nối từ tầng hai xuông đất, tụt theo đường vảixuống đất. Vừa lúc đó, chiếc ferali màu đỏ đến cách đó 10m. anh chạy đếnvà nói: - Tôi lái nó được chứ!Cô gái nhanh nhẹn ngồi qua ghế bên kia. Số 13 nhảy vào xe và cho xe laothẳng về phía trước.Theo sau họ là hai xe cảnh sát. - Sao cô biết tôi? – Số 13 ngạc nhiên hỏi. - Vì anh đã cứu em. – Cô gái cười nhẹ đáp. - Tôi cứu cô ư? – Số 13 tròn mắt đầy ngạc nhiên.Có một xe cảnh sát ở phía trước chạy tới. - Nơi này hơi chật chội, tốt nhất là ta nói chuyện này ở một nơi thoáng hơn. Cô biết một chổ nào đó chứ? – Số 13 đùa. - Nhà tôi. - OK! Nó có địa chỉ chứ? - Biệt thự Sunlight. Anh biết nó chứ? - Oh! Anh gác cổng ở đó là bạn thân của tôi. - Vậy sao?Cuối cùng cũng cắt đuôi được cảnh sát, chiếc ferali đã về đến cổng biệt thự.(một cuộc rượt đuổi nhỏ…)Cảnh 40.BIỆT THỰ SUNLIGHT – TRỜI TỐI.Chiếc cổng lớn tự động kéo ra hai bên , chiếc xe từ từ đi vào. - Em nghĩ …bạn anh hôm nay bị ốm! – Số 13 cười mỉm. - Chắc anh ấy đi vệ sinh! – Cô gái chọc lại Số 13. 19
  • Hai người rời xe, bước vào nhà.Khai Minh ở nhà cũng đã biết vị trí Số 13 qua định vị GPS. - Chào mừng anh đến nhà em. - Chúng ta tiếp tục chuyện lúc chiều đi! – Số 13Cô gái lấy tay che miệng Số 13 lại. – Anh vẫn chưa biết tên em cơ mà! Ta sẽnói chuyện này lúc ăn tối! được chứ? - Được thôi! – Số 13 vui vẻ đáp.Cảnh 41.NỘI – BÀN ĂN Ở BIỆT THỰ SUNLIGHT – NẾN SÁNG LUNG LINH.Số 13 kéo ghế cho cô gái ngồi. - Tôi thật sự đã cứu em ư? – Số 13 vẫn không tin vào việc đã cứu cô gái. - Đúng vậy! Nhưng em sẽ nói chuyện đó ngay khi em và anh làm quen một lát! Được chứ!Số 13 cười, đưa tay ra hiệu cho cô gái nói trước. - Em là Candy. Candy Trần. Ba em là chủ biệt thự này. Ông ấy đang công tác ở Mỹ còn mẹ em đã mất lúc em mới sinh. Những gì em biết về mẹ chỉ là những tấm ảnh mẹ chụp với ba. Còn anh, chắc mẹ anh đẹp lắm phải không?Số 13 im lặng. Những hình ảnh về người mẹ ùa về nhưng vẫn không rõ ràng.Anh cảm thấy ngột thở và bắt đầu thở gấp.Candy nắm lấy tay Số 13 và nói: - anh không sao chứ?Số 13 giật mình. – À! Không sao. Mẹ anh cũng đã mất lúc anh còn rất nhỏ. - Em xin lỗi! - Không có gì! - Em vẫn chưa biết tên anh. – cô gái nhanh nhẹn chuyển hướng câu chuyện. - Tôi không có tên. Nhưng khi làm Cảnh sát tôi tênThái Quang. - Vậy sao anh bị họ đuổi bắt ? - Chuyện dài lắm. Nhưng hôm nay tôi muốn nghe em kể về việc tôi đã cứu em như thế nào hơn là phải kể cho em việc tôi bị truy nã. – Số 13 vẫn háo hức muốm biết.Cô gái kể cho Số 13 lúc cô bị bọn bắt có bắt. Bị nhốt trong buồn giam, bịđánh đập rồi đến lúc anh cứu tấc cả mọi người khỏi khối vuông u ám đó. - Đúng! Lúc đó tôi đã cứu mọi người nhưng mọi người vẫn không biết tôi đã… bắt cóc họ. – Khuôn mặt anh nặng trĩu, giọng ngập nhừng. - Không. Nếu anh bắt cóc chúng em, tại sao anh lại giết chúng và thả mọi người? – Candy ngạc nhiên và không tin vào lời nói của Số 13 20
  • - Tôi cũng không hiểu tại sao. Có lẽ… tôi thích làm người hùng hơn. – số 13 cười nhạt.Cảnh 42.PHÒNG CỦA CANDY – ĐÈN SÁNG MỜ.Số 13 đóng cửa phòng. Hai người hôn nhau nồng thắm. Anh bồng Candy bỏlên giường. Ngồi lên người Candy, chống hai tay lên giường. - Tối nay anh định làm người hùng của em chứ? – Candy phấn khích, giọng nói đầy mời gọi. - Hy vọng anh sẽ tiếp tục là người hùng của em. – Giọng nói Số 13 thật ngọt ngào.Số 13 hôn Candy và họ đã có một đêm tuyệt vời.Cảnh 43.NỘI – PHÒNG CỦA CANDY – NẮNG SỚM RỌI NHẸ VÀO PHÒNG.Số 13 mơ bị Hội Hợp Tự bắt. Bị treo lên và bị đánh đập đến ngất xỉu.Số 13 mở mắt nhanh.Cảnh 44.NGOẠI – TRƯỚC BIỆT THỰ SUN LIGHT.Xe của Khai Minh đã đến trước cổng biệt thự. Có hai xe của Hội Hợp Tựtheo dỏi Khai Minh ở phía sau, cách đó khoảng 30m.Khai Minh xuống xe, bấm chuông cửa. - Cho hỏi anh là ai? – Người giúp việc. - Cảnh sát hình sự quốc gia. Mời bà mở cửa cho! – Khai Minh vừa nói vừa đưa thẻ công an ra. - Vâng! Mời anh vào! – Người giúp việc nhấn nút mở cửa.Khai Minh bước vào trong. - Anh cần gì ạ? – Người giúp việc hỏi. - Tôi cần gặp một chàng trai đến đây vào tối hôm qua! – Giọng ra lệnh. - Ai vậy? – Candy bước tới. - Tôi cần gặp người đi với cô hôm qua. – Khai Minh đưa thẻ cảnh sát cho Candy xem. - Hôm qua? Oh. Anh không gặp may rồi, bố tôi đã lên sân bay lúc sáng sớm. – Candy đánh lảng - Không. Ý tôi là chàng trai đã chở cô về đây tối hôm qua. - À... Anh ấy đi ngay trong đêm rồi. – Candy nhập ngừng. - Anh bạn. Chắc anh muốn gặp tôi. Ta có thể ngồi vào bàn nói chuyện chứ. – Số 13 cắt ngang cuộc nói chuyện.Hai người ra chiếc bàn ngoài sân nói chuyện. Một tên ngồi trên xe của HộiHợp Tự dùng ống nhòm và thấy hai người đang nói chuyện. - Theo tao về nhận tội đi. – Khai Minh ra lệnh. - Đó không phải là việc tôi thích làm bây giờ. – Số 13 lắc đầu. 21
  • - Nhưng đó là việc tao muốn làm ngay bây giờ. Tao sẽ bắn vào đầu mày, tên khốn. – Khai Minh chỉa súng vào đầu Số 13. - Nếu anh muốn. – Số 13 lạnh lùng nói.Soản. Ly nước trên bàn vở vụn. Hai người nhìn về phía hai chiếc xe của HộiHợp Tự. Thấy một tên đang cầm súng bắn tỉa. Nhanh như chớp, hai ngườibay người vào trong nhà. - Mọi người mằn xuống – Số 13 hô to và chạy lại chổ Candy, ôm lấy cô ấy nằm xuống đất. - Có chuyện gì vậy? Candy hỏi. - Có người muốn giết anh. Anh sẽ ra ngoài đó. Em và mọi người phải ở yên đây và nằm xuống. Không được ra ngoài. Em làm được chứ? – Số 13 thở gấp.Candy gật đầu trong lo lắng. Số 13 quay đi. Candy nắm tay Số 13 lại. - Hứa với em anh sẽ quay lại!Với ánh mắt triều mến, Số 13 hôn Candy và ra ngoài. - Tôi ra lấy xe. Hãy yểm trợ tôi! – Khai Minh.Khai Minh chạy ra xe, Số 13 bắn súng về phía bọn Hợp Tự. Hai ngườinhanh chân chạy vào xe. Phóng xe nhanh về phía trước. - Anh có bằng lái xe chứ? – Số 13 đùa. - Xong vụ này tôi sẽ tống anh vào tù rồi đi học bằng lái.Chạy với vận tốc lớn, xe lạn lách qua nhiều xe khác. - Hi vọng là bọn chúng cũng chưa có bằng lái. – Số 13 cười nói.Xe đằng sau đuổi bám quyết liệt. Tại khúc đường ít xe, chúng tỉa súng vàoxe. Đến gần cảng biển nhỏ, xe Khai Minh bị dính đạn, một lốp xe sau bị bểlàm xe mất lái, Khai Minh phải cố chạy về phía những chiếc ca-nô rồi dừnglại. Hai người bắn trả rồi nhảy lên ca-nô chạy về phía Cầu Sông Hàn. Hai tênkia cũng lên thuyền và đuổi theo. Hai bên bắn nhau quyết liệt. Gần đến cầu,hai viên đạn đâm thủng bình xăng ca-nô Số 13. Số 13 điều khiển Ca-nô chạyhết ga. Anh cởi chiếc áo sơmi đang mặt thả cho nó bay về phía sau. Chiếc áobay vào kính chắn gió của chiếc ca-nô đang đuổi theo làm chúng mất tậptrung. Số 13 đứng lên, bắn vào tên đang lái. Ca-nô của chúng mất lái, đâmvào cột cầu nổ tung.Chiếc ca-nô rà về phía bờ. Lúc đến bờ, Khai Minh chỉa súng vào Số 13. - Theo tôi về đầu thú đi! Anh không thể trốn mãi được. – Khai Minh lạnh lùng ra lệnh. - Xin lỗi! Tôi còn một việc cần làm. Anh có thể bắn tôi, nhưng tôi vẫn phải đi. – Giọng kiên định.Im lặng một lúc, Số 13 nhanh tay tước súng của khai Minh và chỉa súng vàoanh. 22
  • - Xin lỗi! Tôi không còn lựa chọn nào khác. – Số 13 nhảy len bờ và bỏ đi. - Khoan đi đã! Cầm lấy! Hãy gọi cho tôi khi anh cần giúp đở! – Khai Minh ném điện thoại của mình cho Số 13.Cảnh 45.NGOẠI – BIỆT THỰ SUNLIGHT – TRỜI TỐI.Hai xe cảnh sát đứng trước biệt thự. Bốn cảnh sát đang kiểm tra hiện trườngvà lấy lời khai của người giúp việc phía trong nhà.Số 13 quay lại biệt thự. Xe anh tiến đến, cách cổng khoảng 50m thì dừng lại. - Cảnh sát ư? Họ đến đây làm gì? – Số 13 suy nghĩ.Cảnh 46.NỘI – PHÒNG CÔNG AN HÌNH SỰ. - Đội trưởng. Anh đi đâu cả ngày nay vậy? – Viên công an cấp dưới hỏi. - Ừ. Tôi có việc đột suất. Hôm nay có gì mới không? – Khai Minh hỏi. Khuôn mặt anh đầy trầm tư. - À. Có một vụ khá lớn. Con gái ông chủ Biệt thự Sunlight bị bắt cóc. - Sao? – Khai Minh hoảng hốt. – Tôi mượn điện thoại cậu được không? - Được chứ. – Viên cấp dưới vừa nói vừa rút điện thoại ra đưa cho Khai Minh. - Cảm ơn anh! – Nói xong anh chạy ra xe và điện cho Số 13.Số 13 đang chú tâm vào biệt thự nên điện thoại rung làm anh giật mình. - Thanh Tuấn ư! Mình có nên nghe máy không? – Số 13 ngập ngừng. - Nhanh lên! Sao không nghe máy vậy? – Khai Minh nóng lòng. - A-lô! – Số 13 cố nghe thử. - May quá! Anh vẫn giữ nó. - Có chuyện gì sao? - Candy bị bọn chúng bắt cóc rồi. - Sao? - Anh có biết chổ nào mà bọn chúng có thể giử cô ấy không?Số 13 im lặng, tắt điện thoại và vứt nó xuống ghế. Suy nghĩ về nơi bọnchúng nhốt Candy.Cảnh 47.NGOẠI – TRONG XE SỐ 13.Chiếc điện thoại reo lên lần nữa nhưng lần này là một số không tên.Số 13 nhặt điện thoại lên suy nghĩ và thử bắt máy. - A-lô! - Bọn tao có tin vui cho bạn mày đây. Haha. – Bọn bắt cóc gọi đến. - Mày là ai? – Số 13. 23
  • - Nói với bạn mày, bọn tao đang giử cô gái của hắn. Một tiếng nữa hắn không đến đây thì cô gái không còn là của hắn nữa đâu. Hahaaaaa. – Bọn bắt cóc yêu cầu. - Nơi nào? – Số 13 gấp gáp hỏi. - Chỉ mình hắn tới thôi. Có mùi cảnh sát thì hãy đến nhặt sát con bé đi. Khu công nghiệp Bãi Đen. Đúng một tiếng nữa.Số 13 tắt máy. Nhanh chóng chạy xe đến đó.Cảnh 48.KHU CÔNG NGHIỆP BÃI ĐEN – TRỜI TỐI.Xe của Số 13 đã vào khu công nghiệp, đến trước của xưởng hàn khung xerồi dừng lại. anh bước ra và đi vào trong.Bên trong có trùm Tối và Số 6 cùng nhiều đàn em. - Được! Dũng cảm lắm. Tao tưởng không gì có thể sai khiến được mày, nhưng tao lầm. Hahaha. – Trùm Tối lắc đầu vẻ khiêu khích. - Cô ấy đâu? – Số 13 quát to. - Đem con ả ra đây. - Anh. Cứu em với! – Candy run sợ. - Em có sao không? – Số 13 lo lắng hỏi. - Không. Nhưng em rất sợ! – Candy run sợ và bật khóc. Cô nhớ lại lần bị bắt trước nên rất sợ. - Thả cô ấy ra! Đây là chuyện của tao và bọn mày, không liên quan gì đến cô ấy. - Không, không! – Trùm Tối lắc đầu, cười chế nhạo. – Tao muốn đêm nay có thêm một người hùng hơn. Hahaaaa. – Nói xong trùm Tối liếc sang tên đàn em phía sau lưng Số 13. Tên kia nhanh chóng lấy cây típ sắt đánh vào sau gáy số 13. Số 13 quay người né đồn nhưng vẫn không kịp.Cảnh 49.NỘI – NHÀ KHAI MINH.Khai Minh chạy về nhà, vào phòng xem định vị toàn cầu của chiếc điệnthoại của mình và anh biết Số 13 đến khu công nghiệp Bãi Đen. Anh nhanhchóng chạy tới đó.Cảnh 50.NỘI – KHU HÀN KHUNG XE – ĐÈN SÁNG.Số 13 và candy bị trói chặc vào khung một chiếc xe cũ.Một tên đàn em lấy chai nước tưới vào đầu Số 13. Số 13 tỉnh giậy.Bên ngoài, Khai Minh đã bí mật tiến sát đến khu hàn. Khai Minh nhìn vào từkhe hở của những tấm che.Trùm Tối liếc mắt ra lệnh cho tên đàn em lấy trái boom ra đặt lên chiếckhung xe cũ. 24
  • - Mày có 30 giây để cứu cô gái của mày. Hy vọng bản tin sớm ngày mai sẽ không có gì mới! hahaaaaa! Tạm biệt! – Vừa nói trùm Tối cầm nút kích đồng hồ của trái boom lên. - Đoàn. – Khai Minh từ bên ngoài bắn vào tay trùm Tối khiến hắn làm rơi nút bấm xún đất. Số 6 nhanh nhẹn ngã người chụp lấy cái nút và nhanh tay bắn chết một tên đàn em gần nhất. cùng lúc đó,hai tên đàn em bắn liên tiếp vào chổ có tiếng súng của Khai Minh bắn ra. Khai Minh bay người sang phía khác né đạn, nhanh chóng bay người qua của chính bắn chết hai tên hai bên cửa. Trước đó Số 6 đã kịp tóm lấy cổ trùm Tối để uy hiếp đàn em. Khai Minh kịp nấp dưới khung xe nên không bị mấy tên ở phía sau khung xe bắn. - Mở trói cho họ ngay! – Số 6 riết chặt cổ và chỉa súng vào đầu trùm Tối quát. - Được! Được! – trùm Tối thở gấp,nhìn một tên đàn em – Mở trói cho chúng đi! - Mọi người ra ngoài hết đi! – Số 6. - Nhưng… - Số 13 lưởng lự. - Không nhưng gì nữa! Ra ngoài ngay trước khi nơi này nổ tung. – Nói xong Số 6 nhấn nút kích hoạt boom. - Không…! - Mọi người kêu lên. - Tại sao anh phải làm vậy? – Số 13 đau đớn hỏi. - Tôi đã làm quá nhiều tội ác, tôi cần kết thúc ở đây. – Số 6 đau đớn nói – Ra ngay đi!Đã quá muộn, mọi người đành phải chạy ra trong luyến tiếc. Bọn đàn emcũng sợ hãi chạy ra ngoài.Ầm. mọi thứ nổ tung. Mọi người bị hất văn lên không trung rồi rơi xún đấtvà bất tỉnh.Cảnh 51. NGOẠI – TRƯỚC KHU HÀN KHUNG XE SAU VỤ NỔ - TRỜI TỐI.Ba người nằm bất tỉnh dưới đất.Lúc bất tỉnh, Số 13 mơ nhiều thứ.Đang đứng giữa không gian mờ mịt, không biết đi hướng nào, mọi thứ cứquay cuồng thì một tiếng gọi vang lên: - Con ơi! Đến với mẹ nào!Lúc đầu không xác định được phương hướng nhưng tiếng gọi rỏ dần. Số 13chạy nhanh về phía tiếng gọi. Một người phụ nữ với khuôn mặt hiền diệu,phúc hậu dang rộng vòng tay đón lấy Số 13. Phía sau người phụ nữ ấy là mặttrời, ánh sáng của nó soi sáng cả một vùng đất rộng phía trước. Người mẹnắm tay Số 13 dắt anh đến vùng đất phía trước. Ở đó, có rất nhiều phụ nữ vàtrẻ em đang chơi đùa, nhảy múa quay quần bên nhau thật hạnh phúc. Cảm 25
  • giác cuộc sống nơi đây thật yên bình như thiên đàn. Số 13 nhắm mắt lại hítthật sâu và cảm nhận một cảm giác chưa bao giờ có trong đời mình.Trước khu hàn khung xe, mọi người vẫn chưa tỉnh giậy được. Số 13 mở mắtnhanh. Mọi thứ như cuốn hết vào đôi mắt của Số 13.Cảnh 52.NỘI – PHÒNG CHỨA ĐỒ CỦA SỐ 13.Số 13 trang bị vũ khí để chuẩn bị tấn công thung lũng Bóng Tối.Anh mặt áo quân trang vào, trang bị lựu đạn, lựu đạn cay, boom phá cửa…Hai tay cầm hai khẩu R15 lên đạn, quay quay như biểu diển hai khẩu súngvới vẻ đầy tự tin rồi đút chúng vào vỏ ngay thắt lưng như những chàng caobồi châu Mỹ.Cảnh 53.NGOẠI – TRƯỚC CỬA HANG Ổ HỘI HỢP TỰ TẠI THUNG LŨNGBÓNG TỐI – TRỜI TỐI.Chíu…Chíu. – Số 13 nhanh tay bắn chết hai tên gác cửa bằng súng giảmthanh.Anh men theo tường nhà ra vọng gác phía sau.Chíu. – Số 13 bắn chết tên gác vọng bên trái, tên đó rơi xuống đất.Tên gác vọng bên phải thấy tên bên kia rơi xuống nên dùng đèn soi. Thấy cóchuyện không hay hắn liền bấm chuông báo động.Vừa bấm chuông xong hắn lỉnh ngay viên đạn vào đầu. Số 13 nhặt súng củatên gác vọng trái lên.Nghe chuông báo động, bọn đàn em chạy ra truy tìm kẻđột nhập. Số 13 ném lựu đạn khói vào nhà làm bọn đàn em mất phươnghướng. Anh dùng cây súng nhặt được xả vào làn khói mịt mù. Bọn đàn emchết tan tát. Đến ngã 3, Số 13 dùng quả lựu đạn nổ đôi về phía bên phải rồitrượt người bắn về phía trái. Anh đi về phía phải, thấy camera đặt trên góctường anh bắn ngay lập tức. - Hắn đang đi về phía phòng an ninh, đường đi bên phải từ ngoài vào. – Tên giám sát an ninh. - Được! Tao sẽ cho hắn biết thế nào là chui vào hang cọp! – Tên đàn em(*) nói.Đến trước cửa phòng an ninh. Số 13 bắn phá cửa và xông vào bắn chết mấytên giám sát và bắn bể tất cả thiết bị theo dỏi trong đó.Với vẻ mặt lạnh như tiền, những bước chân đầy uy lực và chậm rãi, số 13bước khỏi phòng để tìm bọn cầm đầu. Số 13 vừa bước ra cửa, ba tên đànem(*) phát hiện, chúng bắn liên tiếp vào anh nhưng anh nhanh chóng nấpvào trong phòng bắn trả. Hai bên luân phiên bắn nhau. Đang bắn thì súngcủa Số 13 hết đạn, bọn đàn em nhanh chóng tiến gần. Vừa bước ra khỏi chổnấp với vẻ hân hoang, một quả lựu đạn đã lăn đến chân bọn chúng. Khôngkịp phản ứng, quả lựu đạn đã nổ. 26
  • Số 13 thay đạn và đi tiếp.Đến phòng họp của bọn cầm đầu. Có 2 tên đứng trước cửa canh gác. Số 13đôi quả lựu đạn cuối cùng đến trước chân 2 tên đó nhưng với phản xạ nhanhchóng, chúng dùng chân đá quả lựu đạn về phía Số 13. Sau đó bay ngườinằm xuống sàn. Số 13 cũng nhanh chóng nằm xuống sàn.Đùng! – Quả lựu đạn đã nổ nhưng không ai bị thương cả.Hai tên kia cầm súng, đứng nhanh dậy, chạy đến chổ Số 13 nhưng vừa lóđầu ra khỏi tường thì bị Số 13 dùng hai khẩu R15 bắn tới tấp. Chúng phảinấp lại phía sau tường che. Hai bên nấp sau tường bắn nhau liên tục. Saumột hồi đọ súng, hai bên quyết định xông ra chỉa súng vào nhau để kết thúcnhanh chóng. Tên đàn em(1) chạy đến gần Số 13 trước dùng cước chân đávăn hai cây súng Số 13 đang cầm. Nhưng Số 13 cũng không kém, anh nhanhnhẹn nắm lấy tay cầm súng của tên đó, xoay nòng về phía tên đằng sau(2) vàbắn hắn. Viên đạn không trúng vào người tên đó nhưng đã trúng vào câysúng mà hắn đang cầm, cây súng rơi xuống đất. Bắn được hai viên thì anhnhanh tay ấn nút tháo hộp tiếp đạn của cây súng đó. Cây súng đã bị vô hiệuhóa. Số 13 nằm xuống nhặt lại cây súng của mình nhưng tên (1) nhanh chânđá chúng ra xa và đá liên tiếp vào Số 13. Số 13 dùng tay đở đòn và nhanhchóng lăn ra rồi đứng lên.Hai bên chuẩn bị cho màn đấu võ quyết liệt tiếp theo.Số 13 vẩy tay đầy khiêu khích. - Lại đây!Hai tên kia xông đến đấm đá liên hoàn, Số 13 đở đòn không kịp và bị đámạnh vào mặt, sau đó ngã xuống nền nhà.Số 13 nhăn mặt đứng dậy, giơ tay ra hiệu và nói. - Thôi được! một đánh một vậy!Hai tên kia nhìn nhau sau đó nhìn về phía Số 13 và xông vào đánh tiếp.Số 13 lại bị tiếp một đòn đá vào bụng rồi nằm lăn ra trên nền với vẻ mặt đauđớn. Anh cố gượn giậy. - Được thôi! Tao chỉ muốn công bằng hơn nhưng có lẽ hơi khó.Nói xong, Số 13 rút dao găm trong túi ta. - Lại đây nào! – Số 13 tiếp tục khiêu khích.Hai tên lao tơi, tiếp tục ra đòn nhưng Số 13 dùng dao chém vào chân chúnglàm chúng phải dừng lại và chúng đang là bên yếu thế hơn.Sẳn thế thượng phong, Số 13 lao tới, chém ngang vaò mặt một tên, tên đó nékịp nhưng cũng không tránh được đòn đá sau đó của Số 13, hắn ngã lănxuống đất rồi bị lảnh tiếp con dao vào cổ họng chết ngay tại chổ.Số 13 nhìn tên còn lại, vứt dao ra xa và nói với vẻ khinh địch: - Đừng sợ! tao chỉ muốn cho công bằng hơn thôi. – Số 13 khiêu khích. 27
  • Tên kia xông tới nhưng chỉ còn một mình, hắn không thể thắng được Số 13và đành bỏ mạng.Trong phòng, bọn cầm đầu vẫn bình thản chờ đợi Số 13, không chút sợ hãi.Số 13 đặt bốn quả boom phá cửa vào bốn bản lề cửa phòng rồi tránh sangmột bên để bầm nút. - Đùng…! Ầm…! – Cánh cửa ngã sầm xuống đất, khói bay mù mịt.Cảnh 54.NỘI – TRƯỚC CỦA PHÒNG HỌP CỦA BỌN CẦM ĐẦU HỘI HỢP TỰ.Cánh cửa ngã xầm xuống đất, bọn trùm ở bên trong nhìn ra ngoài. Làn khóimù mịt tỏa ra xung quanh và bắt đầu loãng dần. Trước mắt bọn trùm, hìnhdáng Số 13 đang đứng hiện rỏ dần trong màn khói.Số 13 dùng súng AK, kéo cần liên thanh bắn tới tấp vào trong hòng. Anhvừa bắn vừa hét rất to như muốn trút hết nổi giận lên mọi thứ trong phòng. - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!Bọn trùm đang ngồi trong phòng, thấy Số 13 nhanh chóng bay người ra khỏighế ngồi để nấp. Mọi thứ trong phòng dường như không còn nguyên vẹn.nhiều bóng đèn trong phòng bị bắn bể, chiếc đèn chùm phía trên bàn họpcũng rơi xuống bàn. Ánh sáng trong phòng chỉ còn đủ để nhìn những vậtxung quanh.Một lúc sau thì súng cũng hết đạn, Số 13 bước vào phòng với vẻ hiên ngang.Bọn trùm cũng đứng dậy, mỗi tên cầm một cây súng chĩa về phía Số 13. Mộttên đánh tiếng: - Khá lắm! Một mình mày mà vào đến đây quả là không tồi.Tên khác nói: - Với khả năng của mày thì tiền sẽ không bao giờ hết, tại sao mày lại phải cực khổ đi theo bọn cảnh sát nghèo đói đó? - Tao vẫn không hiểu mày không màn đến sống chết để đến đây là vì cái gì? - Tao đến đây là vì tất cả mọi người. Tao muốn mọi người được sống trong niềm vui, trong hạnh phúc, có tình yêu thương con người. Không phải như bọn mày, chỉ bết có tiền. Có thể bọn mày có rất nhiều tiền nhưng bọn mày vẫn lun sống trong bóng tối đầy chết chóc, không một ngày bình thản. Bọn mày không sống cuộc sống của con người, bọn mày là lũ động vật khát máu, sống trong đau khổ của người khác… - Số 13 nhìn vào mặt từng tên nói. - Đủ rồi! – Trùm Cả lên tiếng và bước dần về phía Số 13– Đúng! Đối với bọn tao tiền là trên hết. Chỉ có tiền mới giúp bọn tao thoát khỏi cái thế giới ngột ngạt này. Ở đây, bọn tao mới có cuộc sống của chính mình. Mày tưởng ở ngoài kia con người mới được hạnh phúc ư? Không! Không hề! Hạnh phúc chưa bao giờ đến với tất cả mọi người 28
  • trên Thế giới này! Chỉ những người có nhiều tiền mới hạnh phúc thôi. Mày biết không? Bọn tao có buôn người cả đời cũng không bằng số người phải chết do chiến tranh mà bọn tư sản phương Tây gây ra để chiếm nguồn dầu mỏ vô tận ở các nước Tây Á. Và cũng chẳng bao giờ bằng một trái boom nguyên tử mà Mỹ thả xuống Hirosima đâu. Cuộc sống không bao giờ có công bằng. Bọn tao chỉ là một phần nhỏ trong cái Thế Giới tồi tàn này mà thôi! - Đúng! Tất cả bọn mày đều giống nhau. Sống sung sướng trên đau khổ của người khác. Và hôm nay, tao sẽ lấy lại tất cả. – Số 13 chỉ tay vào mặt trùm Cả và nói với giọng căm hờn! - Được thôi! – Trùm Cả lật ngửa hai bàn tay và dang ra như mời chào, - Tao đang rất muốn xem đây!Cảnh 55.NỘI – PHÒNG HỌP CỦA BỌN TRÙM.Trùm Cả nhảy đến, cước liên tục vào mặt Số 13. Số 13 dùng tay đở tất cảcác đòn cước đó. Từ phía sau Trùm Cả, hai tên khác phi vào ngực Số 13.Anh lĩnh đòn và ngã xuống đất. - Thế nào? Mày có cách ra khỏi chổ này chưa? – Trừm Cả khiêu khích.Số 13 ôm bụng, gượn dậy. - Bốn đánh một! Có lẻ các ông đang sợ tôi thì phải? - Ha! Đó là lẻ thường của bọn tao. Không hợp lực thì sẽ thua cuộc nhanh chóng. Mày không may rồi! Hahahahaha….!Số 13 nhìn sang bên phải, thấy thanh kiếm Nhật được để trên kệ, anh chạynhanh đến và lấy nó. - Chắc đây là kiếm thật! - Tao có thể bắn ngay vào đầu mày nhưng tao rất thích đấu kiếm. Bây giờ thì chỉ tao và mày thôi? – Trùm Chiến đứng ở phía xa thách đố rồi cầm lấy thanh kiếm để trên kệ phía sau lưng hắn.Mọi người lui ra cho trận đấu kiếm của hai người được diễn ra giữa phòng.Hai người cầm hai thanh kiếm đến giữa phòng. - Bắt đầu nhé? – Trùm Chiến hỏi.Số 13 nhìn vào mắt hắn và xông tới. Hai bên đánh nhau quyết liệt. Số 13nhanh hơn, anh chém một nhát vào tay trái của Trùm Chiến. Bọn bên ngoàiđịnh xông vào nhưng hắn giơ ta ra hiệu bảo chúng ngừng lại để trận đấu tiếptục. Hai người tiếp tục đánh, Trùm Chiến lảnh thêm một kiếm ngang ngực.biết mình không phải đối thủ của Số 13, hắn dích một thanh kiếm trên kệ vềphía các tên kia. Trùm Cả chụp lấy, hai tên còn lại lấy hai thanh kiếm trêncác kệ gần đó. Cả bốn người xông đến đánh với Số 13.Chúng đánh Số 13 tới tấp nhưng anh vẫn cầm cự được.Đột nhiên, hệ thống điện bị hư làm cháy tất cả các thiết bị điện trong phòng. 29
  • Căn phòng trở nên tối mịt.Dừng lại một lúc, khí mắt đã quen với bóng tối thì cuộc chiến tiếp tục. Cuộcchiến không cân sức trở nên khó khăn hơn rất nhiều với Số 13. Anh bị chémnhát đầu tiên vào ngực, rồi cánh tay, rồi vào bụng, cuối cúng là một cú đálàm anh ngã lăn ra đất rồi không thể đứng dậy được nữa.Bọn trùm đến gần. - Xem ra hôm nay là ngày không may với mày rồi. – Nói xong, Trùm Chiến dương liếm lên rồi đâm vào bụng Số 13.Nhưng thanh kiếm chặn lại bởi cái gì đó không thể xuyên qua người số 13được. Cả bốn tên thật bất ngờ.Số 13 cười nhẹ, ấn nút kích hoạt trái boom đang đêu trên người. Các tiếngbíp bắt đầu vang lên và cứ nhanh dần. Rồi nó nổ tung.Ầm… Tất cả chỉ còn là tro bụi.Cảnh 56.THIÊN ĐƯỜNG – MÂY TRẮNG BAO PHỦ MỘT VÙNG TRỜI BÌNHYÊN.Số 13 đứng giữa sự bao trùm của các đám mây. Không biết phương hướngnhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy bình yên. Anh nhắm mắt và hít mộthơi thật sâu rồi mở mắt ra. Làn mây trước mặt tan ra. Một người phụ nữbước ra từ trong làn mây khói. - Con của ta. Chào mừng con đến thiên đường. – Người phụ nữ ân cần nói. - Mẹ! – Số 13 mừng rở chạy về phía mẹ và ôm chầm lấy bà.Cậu bé đã cứu Số 13 cũng chạy ra. - Anh! - cậu chạy lại ôm Số 13, nhìn vào mắt anh, cười và nói. – Anh làm được rồi!Rất nhiều người cùng đi ra từ màng mây, nhìn anh và cười triều mến. Anhcũng nhìn mọi người và cười đầy mãn nguyện.Mọi thứ lại được cuốn vào mắt Số 13.Cảnh 57.NGOẠI – TRƯỚC CỬA KHU HÀN XE Ở KHU CÔNG NGHIỆP BÃIĐEN – TRỜI TỐI.Mọi thứ bị cuốn vào mắt Số 13 đều bay ra lại.Số 13, Khai Minh, Candy vẫn nằm bất tĩnh dưới đất.Số 13 mở mắt, cố gắng đứng dậy.Ngoài đường lớn nhiều xe cảnh sát và xe cứu hỏa đang đến, tiếng còi báocủa chúng vang cả một vùng trời. Đà Nẵng, ngày 22 tháng 8 năm 2011. 30
  • THE END. 31