Tapsannhodenvoi Chua

  • 1,552 views
Uploaded on

 

More in: Education , Sports
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Be the first to comment
    Be the first to like this
No Downloads

Views

Total Views
1,552
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
1

Actions

Shares
Downloads
14
Comments
0
Likes
0

Embeds 0

No embeds

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
    No notes for slide

Transcript

  • 1. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Gioan_hung@yahoo.de trang 1
  • 2. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net THƢ NGỎ I- Kính Mời Anh Chị Em Tham Dự Thánh Lễ Kính Lòng Thƣơng Xót Chúa tại các địa điểm sau : 1- Thứ Tƣ Đầu Tháng : - 15g00 chiều : Nhà Thờ Tân Phƣớc (245 Nguyễn Thị Nhỏ, P.9, Q. Tân Bình) - 17g30 chiều : Nhà Thờ Bình Thuận (722 Tân Kỳ Tân Quý - P. Bình Hƣng Hoà, Q. Bình Tân). 2- Thứ Tƣ tuần thứ II trong tháng : lúc 17g30 chiều tại Nhà Thờ Đá Vĩnh Hoà (86/75 Ông Ích Khiêm, Phƣờng 5, Quận 11) 3- Thứ Tƣ Cuối Tháng : Lúc 17g30 tại Nhà Thờ Nam Hải (số 277 Phạm Hùng, Phƣờng 4, Quận 8) 4- Thứ Năm Đầu Tháng lúc 19g00 tối tại Nhà Thờ Bác Ái (số 144 Nguyễn Thƣợng Hiền, P.1, Q. Gò Vấp). 5- Thứ Năm Hàng Tuần, từ 13g tại Nhà Thờ Chí Hoà (149 Bành Văn Trân, P.7, Q. Tân Bình). 6- Thứ Sáu Đầu Tháng: - 15g00 chiều : Nhà Thờ Phanxicô Xaviê (còn gọi là nhà thờ Cha Tam, số 25 Học Lạc, Phƣờng14, Quận 5). - 17g15 chiều : Nhà Thờ Đồng Tiến (số 54 Thành Thái, Phƣờng12, Quận 10). 7- Thứ Sáu Tuần Thứ II trong tháng : lúc17g30 chiều tại Nhà Thờ Bạch Đằng (số 591A Nguyễn Ảnh Thủ, Phƣờng Trung Mỹ Tây, Quận 12). 8- Thứ Sáu Tuần Thứ III trong tháng : lúc17g30 chiều tại Nhà Thờ Trung Mỹ Tây (số 40/4 Trung Mỹ Tây, Xã Trung Chánh, H. Hốc Môn). 9- Thứ Sáu Cuối Tháng : lúc17g30 chiều tại Nhà Thờ Tân Đông (số 8/10A Ấp 4, Xã Đông Thạnh, Huyện Hốc Môn). 10- Thứ Bảy Tuần I và IV: lúc 17g30 chiều tại Nhà Thờ Bến Hải (332/60 Dƣơng Quảng Hàm, P.5, Q.Gò Vấp). II- Kính mời anh chị em tham gia sinh hoạt của Câu Lạc Bộ Mục Vụ Gia Đình để cùng lắng nghe và thảo luận những đề tài về Giới Trẻ, Tình Yêu, Gia Đình, Tâm Lý, Giáo Dục, Nhân Bản, Tâm Linh… Thời gian từ 18g30 đến 20g30 mỗi tối Thứ Ba Đầu Tháng tại Nhà Thờ Công Lý (62/147A Lý Chính Thắng-Phƣờng 8-Q.3 - bên bờ Kênh Nhiêu Lộc, dƣới chân cầu Công Lý). III- Sinh Hoạt Dành Cho Giới Trẻ : Mời các bạn đến với ĐIỂM HẸN GIÊSU: 1- Tại Nhà Thờ Nhân Hòa (45 Hồ Đắc Di, Ngã tƣ Trƣờng Chinh và Cộng Hòa, P. Tây Thạnh, Q. Tân Phú, cạnh nhà hàng Thiên Thai.) lúc 20g00 tối Chúa Nhật Tuần II trong tháng. Tháng này là Chúa Nhật 10-01-2010 với Chủ Đề “Điểm Hẹn Mùa Xuân” 2- Tại Nhà Thờ Công Lý (62/147A Lý Chính Thắng, P.8, Quận 3, cạnh bờ kênh Nhiêu Lộc, dƣới chân cầu Công Lý) lúc19g30 mổi tối thứ sáu đầu tháng. Tháng tới ngày Thứ Ba 05-02 với chủ đề “Sống để Yêu hay Yêu để Sống” IV- Thánh Lễ Giới Trẻ: Mời các bạn đến tham dự Thánh Lễ Giới Trẻ do cha Long cử hành tại: 1-Nhà thờ An Lạc (15/2 CMT8 - P.5-Q. Tân Bình) lúc 18g15 chiều Chúa Nhật tuần I, II và III. 2-Nhà thờ Nghĩa Hòa (25/18 Nghĩa Hòa- P.6-Q. Tân Bình) lúc 16g30 chiều Chúa Nhật tuần I và II. Gioan_hung@yahoo.de trang 2
  • 3. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net 3-Nhà Thờ An Nhơn (15/173 Lê Hoàng Phái-P.17-Q.Gò Vấp) lúc 18g00 chiều Thứ Bảy (thánh lễ thay ngày Chúa Nhật). V- Bác Ái Dịp Tết Nguyên Đán 2010 : Ngày 31-01-2010 Cộng Đoàn sẽ đi thăm và tặng quà Xuân cho hai Hội Ngƣời Mù ở Huyện Trảng Bom và huyện Tân Phú, Tỉnh Đồng Nai. Sau đó sẽ đi tặng quà Xuân cho các Mái Ấm Khuyết Tật, Mồ Côi, Lầm Lỡ, HIV… Xin anh chị em cùng chia sẻ công tác bác ái này nhƣ Lời Chúa nói : “Phúc cho ai biết xót thƣơng ngƣời, thì họ sẽ đƣợc xót thƣơng”. Tặng phẩm xin đƣa đến Lều Phục Vụ mỗi chiều thứ năm tại Chí Hòa, hoặc liên lạc với anh Chiêu (0983494714). Nhóm công tác có xe phục vụ chở hàng, anh chị em có nhu cầu xin liên hệ anh Chính (01212835340). VI- Công Tác Bác Ái : Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa và Đức Mẹ giáo xứ Chí Hoà đã thực hiện trong tháng 12-2009 : 1.Tặng 10.500 Kg lúa giống và 550 phần quà cho các gia đình nạn nhân bão lụt, ngƣời dân tộc Bana ở Kontum. 2.Tặng 300 phần quà cho các hộ nghèo tại Giáo Điểm An Phong, Bình Thuận. 3.Tặng quà Giáng Sinh cho các ngƣời Khuyết Tật, Mồ Côi, Lầm Lỡ, Neo đơn, HIV… tại các Mái Ấm: Mai An, Phan Sinh, Sơn Kỳ, La Vang, Hƣơng Sen, Thầy Bình, Tân Phú, Tân Đông, Hoài Thƣơng, Hồng Ân. 4.Tặng quà Giáng Sinh cho Nhà Hƣu Dƣỡng các Linh Mục Giáo Phận Sài Gòn ở Chí Hòa. 5.Tặng 800 phần quà Giàng Sinh cho các anh chị em dân tộc tại xứ Hoà Ninh -Di Linh. 6.Tặng 200 phần quà cho anh chị em bệnh nhân trại phong Gia Lành – Di Linh. 7.Tặng 200 phần quà cho môt họ đạo nghèo ở Huế. 8.Những công việc bác ái khác nhƣ : •Tặng Tuyển Tập trọn bộ năm 2009 “Nhờ Mẹ đến với Chúa”, DVD Lời Nguyện Từ Trái Tim, Hành Trình Những Chuyến Công Tác Bác Ái, hình Chúa và Đức Mẹ, Tràng Hạt… cho những gia đình vùng sâu vùng xa ở miền Bắc và cao nguyên. •Giúp tiền thuốc, viện phí, tiền nhà, gạo, trợ cấp vốn… cho một số gia đình nghèo, khuyết tật, neo đơn, con mọn, hoàn cảnh khó khăn. •Trợ giúp học phí cho những học sinh, sinh viên nghèo, hiếu học. •Tặng 2 xe lăn cho những ngƣời nghèo, khuyết tật, bệnh hoạn. •Tặng 26 chiếc xe đạp cho học sinh nghèo ở Giáo Điểm An Thới Đông-Cần Giờ. •Giúp chị em lầm lỡ sinh con và cƣu mang con. VII- Mời anh chị em đọc những bài chia sẻ của tập san “Nhờ Mẹ đến với Chúa” cũng nhƣ chia sẻ trao đổi những suy tƣ, cảm nghĩ của bạn trên trang blog: vn.myblog.yahoo.com/doiquan_aoxanh. Cũng có thể tìm đọc trên trang web: thanhlinh.net; tinvui.org. Xin anh chị em đóng góp bài vở, hoặc giới thiệu các chứng nhân để tập san thêm phong phú và những giờ cầu nguyện đƣợc sống động. Bài viết xin gởi theo địa chỉ email: vietnamlong2003@yahoo.com Kính chúc anh chị em tràn đầy Ân Sủng và Bình An của Chúa Giêsu qua lời cầu bầu của Mẹ Maria trong Năm Mới 2010. LƯU Ý :  Chúa Nhật 31-01-2010 cha Trần Đình Long sẽ đến chia sẻ và làm giờ cầu nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa tại núi Đức Mẹ Tà Pao. Mời anh chị em đến tham dự :  17g00 : Thánh Lễ Kính Lòng Thƣơng Xót tại nhà thờ Đồng Kho. Gioan_hung@yahoo.de trang 3
  • 4. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net  19g00 : Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa và Chầu Thánh Thể trên đỉnh núi Mẹ Tà Pao.  Thứ Hai 01-02-2010 : Lúc 6 giờ sáng sẽ Lần Chuỗi Mân Côi và Thánh Lễ Kính “Đức Mẹ Dâng Con trong Đền Thờ” tại Linh Đài Mẹ Tàpao.  Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa và Đức Mẹ giáo xứ Chí Hoà đã phát hành nội bộ : 1-“TUYỂN TẬP TRỌN NĂM 2009 – TẬP SAN NHỜ MẸ ĐẾN VỚI CHÚA”. 2-DVD “LỜI NGUYỆN TỪ TRÁI TIM” gồm 10 bài ca ngợi Lòng Thƣơng Xót Chúa và Mẹ. 3-DVD “BAY ĐI NHỮNG CÁNH CHIM XANH – HÀNH TRÌNH 365 NGÀY” ghi lại những chuyến Công Tác Bác Ái của Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa và Đức Mẹ giáo xứ Chí Hoà đến những anh chị em khó khăn vùng sâu vùng xa. Mời anh chị em đón nhận để loan truyền Lòng Thương Xót Chúa đến mọi người, mọi nơi. Tập San Nhờ Mẹ Đến Với Chúa Tháng 01-2010 ================================ TÌM MỘT VÌ SAO “Tối tăm bao trùm mặt đất, mù mịt lấp mọi người. Còn trên ngươi Giavê lóe rạng vinh quang” (Is 60,2) Lễ Hiển Linh ngày xƣa thƣờng đƣợc gọi là Lễ Ba Vua, vì cho rằng mấy đạo sĩ từ Phƣơng Đông đến bái yết hài nhi Giêsu tại Belem là ba vị vua quyền quý, và từ đó phát xuất ý tƣởng là các vua chúa trần gian khi nghe tin Đức Giêsu sinh ra cũng phải đến thờ lạy, cho nên Chúa chúng ta thờ là đấng oai quyền, ngang hoặc cao hơn các vị vua chúa. Ý tƣởng này thoạt nghe thì có lý, vì là ý nghĩ của loài ngƣời. Nhƣng Kinh Thánh thì không nói nhƣ vậy, vì chỉ ít ngày sau, thánh Giuse đã phải mang Đức Giêsu và Mẹ Ngƣời chạy trốn sang xứ Ai Cập xa tít mù khơi. Vinh quang Thiên Chúa là thế sao ? Sự việc này rất khó hiểu, vì nó không xuôi chiều nhƣ ý nghĩ của chúng ta. Trƣớc khi cho Con xuống trần gian, Thiên Chúa đã biết cái cảnh tất bật của Con Ngài. Theo ngôn ngữ thế gian thì có thể nói, Thiên Chúa đã “đem Con của Ngài đi bỏ chợ”! Nhƣng thực sự tình cảnh còn bi đát hơn thế nhiều. Gioan_hung@yahoo.de trang 4
  • 5. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Con Thiên Chúa cành vàng lá ngọc lại phải sinh vào gia đình nghèo xác nghèo xơ, cuộc đời cứ thế âm thầm lận đận cho đến chết không manh áo che thân, chôn nhờ nấm mồ của ngƣời xa lạ (Mt 27,60). Tại sao Thiên Chúa lại “đày đọa” Con của Ngài nhƣ vậy ? Thƣa bởi vì : “Thiên Chúa đã yêu mến thế gian như thế đó, đến nỗi đã ban Con Một Ngài cho thế gian” (Ga 3,16). Ôi lòng thƣơng xót của Chúa, ngàn đời có ai suy thấu? Và sự việc hiển nhiên đã xảy ra nhƣ vậy, nhƣ trình thuật Tin Mừng theo Matthêu 2,1 :“Đức Giêsu đã sinh ra ở Belem xứ Giuđê, thời vua Herôđê”. Thiên Chúa là Đấng rất mạnh mẽ, nhƣng Ngài cũng là một Đức Chúa rất yếu đuối. Thiên Chúa yếu bởi vì Thiên Chúa yêu thƣơng. Ngày nay các bạn trẻ hay nói “yêu nhiều thì yếu!” nên hiểu theo nghĩa này. Đây là một điều lạ lùng! Nhƣng sự lạ lùng làm cho chúng ta khó hiểu hơn nữa là : Cái yếu ấy lại chính là bản chất của Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa là TÌNH YÊU. Quả thật, nếu Thiên Chúa không yêu thì không còn có gì để gọi Ngài là Thiên Chúa nữa. Ngài yếu với kẻ Ngài yêu. Kẻ Ngài yêu là chính mỗi ngƣời chúng ta. Ngài yếu vì tất cả chúng ta, bởi vì Ngài luôn thua chúng ta, phải đi bƣớc trƣớc, hạ mình xuống tìm gặp, năn nỉ kêu mời từng ngƣời từng ngƣời... Đây là cái yếu của Thiên Chúa. Kinh Thánh nói : “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người” (Ga 1,14). Đây là cái thua của Thiên Chúa : “Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1,11). Thiên Chúa phải mƣợn dịp khai nhân khẩu đem Con Ngài đi trình diện ở Giêrusalem. Nhƣng buồn thay! Giêrusalem lại nhẫn tâm xua đuổi Con Ngài ra tận chuồng bò ở Belem. Giêrusalem có đền thờ của Giavê Thiên Chúa suốt ngày khói hƣơng lễ bái, thì Giêrusalem lại không nhận Con Thiên Chúa, mà còn mở Kinh Thánh chỉ cho Hêrôđê biết chỗ ở của Đức Kitô để truy lùng tiêu diệt. Thế nhƣng từ Phƣơng Đông xa xôi, nơi không có đền thờ, không có Kinh Thánh, ba đạo sĩ lại ngày đêm rong ruổi, khấp khiểng gập gềnh theo dõi ánh sao để tìm gặp cho đƣợc Ơn Cứu Độ. Khi yêu nhau thì có muôn ngàn cách gặp nhau. Khi Đức Giêsu có mặt thì không một sức mạnh của tối tăm nào có thể ngăn cản đƣợc Tình Yêu Con Thiên Chúa làm ngƣời. Sức mạnh tình yêu của Lòng Thƣơng Xót Chúa từ chuồng bò Belem bao phủ Giêrusalem, và lan rộng ra khắp thế giới. Ánh sáng của muôn triệu vì sao yêu thƣơng rơi chan hòa trên mặt đất, trên mọi ngƣời, ai đón nhận thì tình yêu Đức Kitô thấm vào lòng và biến đổi ngƣời ấy thành con Thiên Chúa. Mấy đạo sĩ trong trình thuật Tin Mừng lễ Hiển Linh chỉ là một số ít tƣợng trƣng cho ngàn ngàn lớp lớp ngƣời ngày nay đang đƣợc lãnh ơn cứu đo nhờ đến với Lòng Thƣơng Xót Chúa. Thánh Phaolô đƣợc Thiên Chúa cho hiểu mầu nhiệm này, đã ngây ngất trong niềm vui mà la lớn lên : “Mầu nhiệm đó là : trong Đức Kitô Giêsu, và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại cùng Gioan_hung@yahoo.de trang 5
  • 6. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net được thừa kế gia nghiệp với người Do Thái, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa.” (Ep 3,6). Thế nào là nên một thân mình, cùng hƣởng lời hứa trong Đức Kitô ? Từ thủa ban đầu Thiên Chúa kết hợp Evà vào một thân mình với Ađam trong sự sống của Thiên Chúa. Khi Ađam nhìn thấy Evà, lòng vui sƣớng quá, tay bắt mặt mừng mà nói : “Đây là xương của tôi, và đây là thịt của tôi”. Nhƣng chính Ađam đã cắt Evà ra khỏi xƣơng thịt mình, vì cả hai đã phạm tội, và cả hai đã cắt mình ra khỏi Thiên Chúa. Hôm nay Con Thiên Chúa từ Cha mà đến, Ngƣời muốn gắn đời mình vào đời của mọi ngƣời, để mọi ngƣời nên thân mình của Ngƣời, nhƣ cây với cành. Cho nên khi một ngƣời tín hữu rƣớc Mình Thánh Chúa, thì lòng Đức Giêsu Kitô rộn lên niềm vui, và Ngƣời nói với ngƣời ấy : “Đây là xương của tôi, đây là thịt tôi.” Chúng ta phải trở nên một thân mình trong Đức Kitô nhƣ thế thì mới có thể yêu thƣơng bác ái thực sự với nhau đƣợc, nhƣ tay phải yêu tay trái. Nếu ở ngoài Đức Kitô thì tất cả những gì gọi là bác ái chỉ là hời hợt, vụ lợi và giả hiệu. Những anh chị em trong các cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót Chúa nhờ gắn kết với nhau trong Lòng Chúa Xót Thƣơng cho nên họ mới rộng rãi chia sẻ cho các chuyến công tác bác ái mổi tháng để những “Cánh Chim Xanh” ra đi loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa đến những anh chị em vùng sâu vùng xa mà cuộc sống còn quá nhiều khó khăn vất vả. Họ đã thấy mình trở nên một thân mình trong Đức Kitô cho nên chẳng tiếc gì nhau, chẳng nề quản gì. Ròng rã hai năm với 20 chuyến công tác bác ái của cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót Chúa Chí Hoà đã nói lên điều đó. Nếu không ở trong Đúc Kitô, không nƣơng ẩn nơi Lòng Xót Thƣơng của Ngƣời thì sức nào mà làm nổi? Suy niệm ngày lễ Hiển Linh, đối chiếu các nhân vật chung quanh Đức Giêsu, tôi thấy tôi là ai ? Tôi là Hêrôđê ? Tôi là Thƣợng Tế, Luật Sĩ ? Dân thành Giêrusalem? Hay tôi là ai? Những lúc tôi chỉ thích nghi thức lễ bái linh đình, thích tập nhân đức để hãnh diện trƣớc mặt ngƣời đời, thích làm nhiều việc đạo đức để khoe khoang, hăng hái công đức để đƣợc ghi tên vào sổ vàng, có nhiều bằng ghi ơn, để khi chết đƣợc ghi công,… thì lúc ấy tôi là những thƣợng tế, luật sĩ ở Giêrusalem. Những lúc tôi để cho các đam mê danh lợi thú, ích kỷ, ganh tị nhỏ nhen trùm lấp đời tôi, những lúc tôi chỉ muốn thu góp lợi lộc cho riêng mình mà lãnh đạm với những đau khổ của ngƣời khác, thì những lúc ấy tôi là một Hêrôđê, đang muốn trục xuất loại trừ Đức Kitô ra khỏi đời tôi. Con Thiên Chúa làm ngƣời chỉ có một tên là Giêsu, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Chính thần sứ Chúa đã truyền cho Giuse phải đặt tên nhƣ vậy. Chủ đích của Đức Giêsu khi đến trần gian là làm lại cuộc hôn phối với nhân loại, ai nhận Ngƣơi thì nên chi thể của thân mình Ngƣời trong Hội Thánh, và có Ba Ngôi Thiên Chúa ở trong thân xác và linh hồn ngƣời ấy. Nếu tôi là một Kitô hữu đích thực, chân chính, tôi chẳng cần phải chạy đôn chạy đáo tìm cho đƣợc chức này tƣớc nọ, trong đạo hay ngoài đời,ï rồi vênh vang với mọi ngƣời. Tôi chỉ cần tìm cho có đƣợc một Đức Kitô trong đời tôi, trong thân xác linh hồn tôi, để Lòng Thƣơng Xót Chúa chiếm ngự lòng tôi. Thế là đủ rồi : “Vì Thiên Chúa đã quyết ý cho tất cả viên mãn đậu lại trong Ngƣời”. Gioan_hung@yahoo.de trang 6
  • 7. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Cũng nhƣ ba đạo sĩ, mỗi ngƣời đã gặp biết bao nhiêu vì sao trong đời mình. Đó là những biến cố hàng ngày : những may mắn rủi ro, những chia ly và sum họp, những tai ƣơng bệnh hoạn đến với gia đình, những đứa con hƣ hỏng làm khổ cho cha mẹ và cho lối xóm, những nóng giận kiêu căng của ngƣời chồng, những lãnh đạm thờ ơ của ngƣời vợ, rồi những lúc làm ăn thất bại, lục đục long đong cất đầu lên không nổi, hoặc ngay cả những lúc thời vận phất lên nhƣ diều gặp gió đụng vào đâu cũng có tiền… Tất cả những cái đó là những vì sao Đức Giêsu gửi đến cho đời chúng ta. Kết cục những biến cố đó, may hay rủi trong đời, phải nhƣ những vì sao đƣa chúng ta đến gặp Đức Giêsu Kitô. Nếu tất cả những biến cố, may hay rủi trong đời chúng ta không quy về, dẫn đến để gặp đƣợc Đức Giêsu Kitô thì thật sự chúng ta đã trở thành những “ngôi sao quả tạ” đang làm đời chúng ta chìm xuống, chìm xuống mãi trong tối tăm khôn tả. Lạy Chúa Giêsu, chính Chúa đã phán : “Ta là Giêsu…Chính Ta là Chồi Non và dòng dõi Đavít, là Sao Mai sáng ngời…” Con xin tuyên nhận chỉ mình Ngài là ánh sao mà suốt đời con phải nhắm tới, phải đi tìm… “Amen, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến! Chúc mọi ngƣời đầy ân sủng của Chúa Giêsu.” (Kh 22,16-20). Lm. Giuse Trần Đình Long Dòng Thánh Thể ================================ THÁNH THỂ TRÊN ĐỈNH TÀPAO Ai nói rằng số 13 là số xui, nhƣng chúng tôi thì không tin nhƣ thế. Chúa Giêsu không chọn tới 13 Tông Đồ là gì ? Ai bảo rằng ngày 13 phải kiêng không nên “xuất hành”, nhƣng chúng tôi lại thấy ngày nào cũng là ngày Hồng Ân. Năm 1917, Đức Mẹ đã hiện ra ở Fatima ngày 13 mỗi tháng, Đội Quân Áo Xanh chúng tôi đã chẳng có những chuyến hành hƣơng về Tàpao ngày 13, và mọi ngƣời đi về đều bình an mạnh khoẻ là gì? Này nhé, ngày 13-09-2009, Đội Quân Áo Xanh và cộng đoàn cầu nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa giáo xứ Chí Hoà đã đi hành hƣơng Tàpao. Và lần đầu tiên tƣợng Chúa Thƣơng Xót đƣợc cung nghinh lên linh đài và Chuỗi Kinh Lòng Thƣơng Xót Chúa đƣợc cất lên vang vọng núi rừng trên đỉnh Tàpao át cả tiếng gió tiếng mƣa. Trong cái đêm 13 huyền ảo đó, hàng ngàn ngàn khách hành hƣơng đội mƣa đội gió, bƣớc thấp bƣớc cao lên linh đài để cùng với Mẹ cất tiếng ngợi khen Lòng Thƣơng Xót Chúa. Biết bao ơn lành Chúa ban xuống qua lời bầu cử của Mẹ trong cái đêm 13 trời mƣa tầm tã đó. Rồi ngày 13-10-2009, sau thánh lễ kính Lòng Thƣơng Xót Chúa ở nhà thờ Đồng Kho, cũng lần đầu tiên, đoàn hành hƣơng với 5000 cây nến lung linh nhƣ con rắn lửa khổng lồ trƣờn mình từ chân núi lên tới linh đài trong đêm trời quang mây tạnh lấp lánh muôn ngàn vì sao. Đêm 13, đêm ánh sáng, đêm an bình ! Gioan_hung@yahoo.de trang 7
  • 8. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Và ngày 13-12-2009, trái tim ngƣời linh mục lãng tử còn một thao thức nữa là đƣợc lần đầu tiên cung nghinh Thánh Thể lên đỉnh Tàpao cho khách hành hƣơng cung chiêm. Ƣớc mơ đó cũng thành hiện thực trong đêm 13 tiết đông se lạnh. Rời Giáo Điểm An Phong với “tiếng chuông bom đạn”, Chim Xanh đáp xuống Tà Pao lúc 2 giờ chiều ngày 13-12-09. Khách hành hƣơng đã ngồi kín nhà thờ Đồng Kho từ lúc nào. Những Cánh Chim Xanh ăn vội hộp cơm trƣa rồi tiếp tục nhiệm vụ. Bà con hành hƣơng từ thành phố và các tỉnh thành xa xôi đã kéo nhau về đây từ rất sớm. Họ đến để dự thánh lễ Kính Lòng Thƣơng Xót Chúa ở nhà thờ Đồng Kho, trong tâm trạng háo hức vì đêm 13 này, lần đầu tiên Thánh Thể sẽ đƣợc cung nghinh lên đỉnh Tàpao cho mọi ngƣời thờ lạy và cầu nguyện. Trong viễn kiến của ngôn sứ Isaia: “Người lớn thì nghiêng ngả đổ nhào. Giới trẻ thì mỏi mệt rời rã. Nhưng những ai tin tưởng vào Chúa, thì họ sẽ được canh tân mang sinh lực mới, họ sẽ mọc cánh như chim phượng hoàng bay cao. Họ chạy mà không mỏi, họ đi mà không mệt” (Isaia 40:31) Bài hát và điệu múa khởi động của những Cánh Chim Xanh làm cho bầu khí sinh động lên. Những câu chào thăm nhau, cái bắt tay, nụ cƣời thân ái đƣa con cái Chúa từ muôn phƣơng trở thành thân quen gần gũi. Lòng Thƣơng Xót Chúa luôn đồng hành và liên kết mọi ngƣời lại với nhau, không loại trừ môt ai. Từ những ngƣời nghèo khổ, bệnh tật, già nua, neo đơn đến những ngƣời giầu có, ăn chơi, nhậu nhẹt, xìke... Chuỗi Kinh Lòng Thƣơng Xót Chúa lúc 3 giờ chiều đƣợc mọi ngƣời sốt sắng nguyện cầu giữa tiết trời oi bức. Hoà quyện trong lời kinh, dìm mình vào đại dƣơng Lòng Thƣơng Xót Chúa, dƣờng nhƣ ngƣời ta quên đi cái nóng, cái khát, cái mệt. Lòng tin đƣợc củng cố thêm khi cộng đoàn đƣợc gặp gỡ những chứng nhân Lòng Thƣơng Xót Chúa. Ngọc Ánh làm chứng về những điều kỳ diệu mà Chúa đã thƣơng xót cô nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria. Sinh ra trong một gia đình Công Giáo gốc, ba là ông trùm, mẹ là bà quản. Thế nhƣng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, Ngọc Ánh phải rời xa gia đình lên thành phố sinh sống. Cô bé vào đời bƣơn chải từ khi mới 14 tuổi. Với cái tài ăn nói có duyên, khả năng diễn xuất tốt, cộng thêm tài võ thuật, Ánh trở thành một MC dẫn chƣơng trình, một ca sĩ, một diễn viên điện ảnh. Cô còn là một “cascadeur”, diễn viên chuyên đóng thế vai trong những pha nguy hiểm đến tính mạng mà diễn viên bình thƣờng không dám làm. Nhƣng cuộc sống cơm áo gạo tiền đã cuốn hút làm cho Ánh ngày một xa Chúa hơn, có khi cả năm trời không bƣớc chân đến nhà thờ. Cô chỉ nhớ đến Chúa và kêu cầu trong những lần quay phim mà cô phải đóng thế vai trong những pha nguy hiểm chết ngƣời nhƣ nhảy lầu, té có độ cao … đƣợc việc rồi lại thôi không màng gì đến Chúa nữa. Thời gian gần đây, Ánh có vấn đề về sức khỏe. Nhƣ một tiếng sét kinh hòang bên tai mình khi bác sĩ cho biết Ánh bị bệnh ung thƣ máu. Mọi thứ nhƣ sụp đổ, ở cái tuổi tràn đầy sức sống này! Nguời chị của Ánh cứ liên tục nhắc nhở và mời gọi Ngọc Ánh đến nhà thờ Chí Hòa cầu nguyện. Lần đầu tiên đi cầu nguyện hết sức miễn cƣỡng, chỉ vì nể chị mình mà Ánh đến đây. Nhƣng lạ lùng thay, ba tiếng đồng hồ trôi qua thật nhanh, Ánh xác tín rằng nếu không phải là ơn Chúa giúp thì với tính cách năng động của mình Ánh không thể nào chịu ngồi im đọc kinh dâng lễ lâu nhƣ thế đƣợc. Quỳ dang tay cầu nguyện với mọi ngƣời dƣới trời nắng chang chang vậy mà không thấy chút gì mệt mỏi. Gioan_hung@yahoo.de trang 8
  • 9. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Ngọc Ánh rất vui mừng chia sẻ về mọi điều kỳ diệu mà Chúa đã thƣơng ban cho mình. Ơn trọng nhất là đƣợc hòa giải với Chúa sau bao tháng ngày nguội lạnh, khô khan. Chúa không chỉ cứu phần hồn cho ngƣời bạn trẻ này mà còn cho cô hy vọng sống đang khi mắc căn bệnh nan y ung thƣ máu. Các bác sĩ cho biết rất may là Ánh phù hợp với một lọai thuốc có thể đƣợc lành bệnh 100%. Lời nhắn nhủ của Ngọc Ánh đến mọi ngƣời đạc biệt là các bạn trẻ là: hãy đến với lòng thƣơng xót của Chúa để đƣợc Chúa nâng đỡ chở che vì nhƣ Chúa đã hứa trong câu kinh chúng ta vẫn đọc để cầu khẩn lòng thƣơng xót của Chúa: “thà rằng trời đất này biến ra không nhưng lòng thương xót của Ta luôn ấp ủ một linh hồn tín thác”. Cộng đoàn còn gặp gỡ “hai con chiên lạc” đƣợc Chúa đƣa về đàn là Anh Tùng ở Phƣơng Lâm và anh Mạnh ở Quang Lâm. Họ là những ngƣời khô khan nguội lạnh, cờ bạc, nhậu nhẹt say xỉn, quậy phá gia đình, tù tội, rồi bệnh tật… Thế mà qua lời cầu nguyện của cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót Chúa, họ đã thức tỉnh, quay về với Chúa, làm lại cuộc đời, đƣợc Chúa cứu sống cả về mặt thân xác và tâm linh. Và đêm nay - đêm 13 - một đêm thật đặc biệt. Đƣợc sự cho phép của Đức Giám Mục giáo phận Phan Thiết, lần đầu tiên Thánh Thể Chúa đƣợc một linh mục Dòng Thánh Thể cung nghinh lên đỉnh núi Mẹ Tà Pao. Kỳ diệu thay sự quan phòng của Chúa! Từng đoàn hành hƣơng cùng nhau bƣớc lên núi Mẹ. Leo 450 bậc thang không phải là dễ dàng đối với những cụ già 80 tuổi, hay những em nhỏ 5 tuổi. Thế mà mọi ngƣời vẫn không ngại khó cùng dập dìu lên núi Mẹ. Đến chiếu nghỉ ở bậc thang 355, ngƣời linh mục lãng tử bắt đầu làm phép Mặt Nhật và đặt Thánh Thể vào để cung nghinh lên linh đài Mẹ. Từng ánh nến với đầy đủ màu sắc đƣợc các bạn trong Đội Quân Áo Xanh thắp lên để rƣớc Thánh Thể, theo sau là đoàn hành hƣơng từ khắp nơi đổ về. Đoàn rƣớc dừng lại ở bậc thang 428, ngay linh đài Mẹ. Từ dƣới chân núi lên tới linh đài Mẹ, không còn một chỗ trống nào. Tại đỉnh núi, Thánh Thể đƣợc đặt trên cao nhƣ trung tâm thu hút mọi con tim hƣớng về Suối Nguồn Tình Yêu. Ánh sáng lung linh của muôn ngọn nến tỏa sáng cả núi rừng Tàpao đã nâng tâm hồn mỗi ngƣời lên để cảm nhận đƣợc vòng tay âu yếm của Mẹ dƣới tƣớc hiệu “Đức Mẹ Thánh Thể” và Bí Tích Thánh Thể đƣợc gọi là “Bí Tích của Lòng Xót Thƣơng”. Trong một thế giới văn minh tiến bộ lên đến tột đỉnh nhƣng lòng thƣơng xót lại xuống dốc không phanh, con ngƣời đối xử với nhau không còn cảm thấy “sống trên đời sống cần có một tấm lòng” mà chỉ còn “máu lạnh và sự vô cảm” thì Giáo Hội nhấn mạnh đến lòng thƣơng xót. Và ngày 30-04-2000 Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II lập ra Lễ Kính Lòng Thƣơng Xót Chúa, và Bí Tích Thánh Thể, Bí Tích Tình Yêu, đƣợc gọi là “Bí Tích Của Lòng Xót Thƣơng”. Trong thông điệp nói về trái tim Đức Giêsu, Đức Giáo Hoàng Pio XII viết : “Bí tích Thánh Thể không chỉ là một mảnh vụn nhỏ trong trái tim Đức Giêsu Kitô, nhưng là cả khối tình yêu của toàn thể trái tim Ngài ban cho chúng ta.” Đêm nay, trên đỉnh nùi Tàpao này, cộng đoàn lại đƣợc nghe lời Đức Kitô kêu mời tha thiết : “Anh em hãy ở lại trong tình yêu của Thầy” (Ga 15,9b). Gioan_hung@yahoo.de trang 9
  • 10. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Say sƣa chiêm ngắm Thánh Thể, đƣợc nghe ngƣời linh mục lãng tử Dòng Thánh Thể đêm nay nói về “Sống Thánh Thể” tôi chợt nhận ra khi tham dự Thánh Lễ hoặc những cuộc cung nghinh Thánh Thể và các giờ chầu, tôi chắp tay cúi đầu quỳ gối trƣớc Thánh Thể Chúa Giêsu, điều ấy rất phải lẽ. Nhƣng nếu chỉ có nhƣ thế thì thật sự vô ích cho tôi và cũng thật sự vô nghĩa trƣớc mặt Chúa Giêsu. Có một điều Chúa Giêsu muốn là tôi hãy yêu mến và chịu lấy Ngài vào trong đời tôi. Nếu không tất cả những cử chỉ thờ lạy cung kính trên kia chỉ là hình thức bên ngoài, mà Đức Giêsu thì không cần những cử chỉ ấy. Chúa Giêsu đến thế gian chỉ với mục đích yêu mến chúng ta và muốn ở lại trong tâm hồn chúng ta, những kẻ Ngài yêu mến và muốn ở với chúng ta cho đến trọn đời. Một khi đã cảm nghiệm đƣợc lòng thƣơng xót của Chúa nơi bí tích Thánh Thể rồi, ta mới biết xót thƣơng anh em mình, là chi thể trong thân mình mầu nhiệm Đức Kitô. Hoặc nói cách khác, ngƣời ta chỉ có thể thấy đƣợc Thánh Thể là “bí tích của lòng thƣơng xót” khi những ngƣời đón nhận Thánh Thể biết tỏ lòng thƣơng xót anh chị em mình, nhất là những ngƣời cùng khổ đang sống quanh ta. Xin Mẹ cho con thấy được lòng thương xót của Chúa nơi Bí Tích Thánh Thể, bí tích của lòng xót thương, để mỗi ngày con khao khát rước Chúa vào tâm hồn con, cho con biết xót thương anh chị em con như Chúa vẫn hằng xót thương con. Amen. Biển Mặn Đêm cuối năm núi rừng Tàpao ================================ TIẾNG CHUÔNG BOM ĐẠN Trong tiết trời se lạnh của Thành phố Sài Gòn, thấp thoáng đâu đó trên các ngã đƣờng lại thấy những Cánh Chim Xanh của cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót giáo xứ Chí Hòa chắp cánh bay về điểm xuất phát. Chuyến hành hƣơng Đức Mẹ Tàpao ngày 13 tháng 12 đƣợc kết hợp với công tác bác ái thăm viếng và tặng 300 phần quà cho bà con dân tộc tại giáo điểm An Phong. Đoàn công tác vƣợt qua những con đƣờng gập gềnh nắng bụi, hai bên là những luống khoai mì còi cọc khẳng khiu, lác đác mấy rẫy mía, nƣơng bắp đã lên bông. Cây cối không phát triển đƣợc bởi đất đai nơi đây khô cằn, không màu mỡ, dân cƣ thì thƣa thớt. Khung cảnh xơ xác, buồn hiu hắt càng thúc đẩy chúng tôi nhanh chân đến vói xóm đạo nghèo này để đem Lòng Thƣơng Xót Chúa cho họ. Sau chặng đƣờng dài, giữa trƣa nắng gắt, những Cánh Chim Xanh nhễ nhãi mồ hôi mau chóng chuyển những thùng mì, quần áo, muối, gạo… xuống dãy nhà lá lụp xụp vừa làm phòng giáo lý, vừa làm nhà xứ, để chuẩn bị trao tay cho bà con ở đây. Sau khi đã chia đều phần quà, chúng tôi vào trong ngôi thánh đƣờng nhỏ bé khiêm tốn mọc lên giữa núi rừng hoang vu để tĩnh lặng nguyện cầu và nghe cha phụ trách giới thiệu về họ đạo nhỏ bé này. Gioan_hung@yahoo.de trang 10
  • 11. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Giáo họ An Phong thuộc thôn Suối Sâu, xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận, mới thành lập cách đây 3 năm. Mới đầu nghe nói ở đây có đến 80% là Việt kiều hồi hƣơng, chúng tôi thắc mắc sao cuộc sống của họ lại khó khăn đến thế? Hỏi ra mới biết họ là Việt kiều…Campuchia. Năm 1972 để tránh nạn diệt chủng của Khờ Me đỏ, họ đã di tản về Việt Nam và dừng chân định cƣ nơi miền đất khô cằn này. Thời gian đầu, đây chỉ là một mảnh đất rừng núi âm u, hoang sơ do ngƣời dân tộc Stiêng, dân tộc Mạ đến khai khẩn đất đai trồng trọt. Ngƣời linh mục trẻ cho biết ngƣời dân ở đây thật thà và còn lạc hậu lắm. Cha cho kẹo, bọn trẻ không lấy vì chúng không biết đó là cái gì, có ăn đƣợc không? Đến khi chúng biết là kẹo, muốn ăn nữa thì lại không còn! Khi mới về đây, ngƣời linh mục trẻ đã cùng bà con dựng lên ngôi nhà nguyện bằng tre lá chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ để khỏi phải xin giấy phép xây dựng! Ngƣời dân phần lớn không biết chữ nên cũng không biết đọc kinh. Lúc đầu cha kêu gọi đƣợc mấy ngƣời ở La-gi đến đây đọc kinh để mọi ngƣời đọc theo, sau họ cũng đã quen dần. Thêm một điều thú vị nữa. Trong chuyến công tác trƣớc, chúng tôi đã đến thăm họ đạo Xáng Cụt với cái chuông làm bằng bình ga cƣa đôi, thì ở đây cái chuông nhà thờ đƣợc làm từ vỏ một quả bom cắt đôi, và quả lắc chuông là vỏ của trái lựu đạn. Bom đạn thời chiến đã biến thành cái chuông thời bình. Tiếng chuông bom đạn thành lời mời gọi con chiên đến nguyện cầu cho an bình nhân thế. Biểu tƣợng chiến tranh chết chóc đã biến thành dấu chỉ hoà bình và sức sống. Tháp chuông vƣơn lên bên cạnh ngôi nhà nguyện thấp bé khiêm tốn nhƣ muốn nói lên khát vọng của những ngƣời dân ở đây. Họ mong ƣớc cuộc sống sẽ tƣơi sáng hơn. Họ muốn nói lên rằng dù cuộc sống có thế nào thì niềm tín thác của họ vào Lòng Thƣơng Xót Chúa cứ mãi vƣơn lên, vƣơn lên… Có kể bao nhiêu cũng không diễn tả hết cái nghèo nơi đây. Nghèo đến mức không có gạo để ăn. Thức ăn chủ yếu của họ là khoai mì. Họ đạo ở cách xa thị trấn, muốn đi chợ phải mất 20 cây số, nếu đi học phải mất 7 cây số trên con đƣờng gập ghềnh cát bụi. Có em đƣợc cấp cho xe đạp đi học, nhƣng chỉ đƣợc ít bữa rồi bỏ học vì lót dạ bằng củ khoai mì thì sức đâu mà đạp xe 14 cây số đi về mỗi ngày. Qua 3 năm truyền giáo, họ đạo đƣợc 800 giáo dân với 200 hộ gia đình. Bà con đã biết cách làm ăn, trẻ em ít nhiều cũng đã biết đọc chữ và dạn dĩ hơn. Một điều làm chúng tôi bất ngờ hơn cả đó là trong ngôi thánh đƣờng có đặt một tƣợng Lòng Chúa Thƣơng Xót khá lớn. Hỏi ra mới biết chuỗi Kinh Lòng Thƣơng Xót đã đƣợc cất lên nơi xóm nghèo xa xôi hẻo lánh này từ 2 năm trƣớc. Mỗi buổi chiều lúc 5 giờ, khi đã hết một ngày lao động nhọc nhằn bên nƣơng khoai sắn, bà con nông dân đi chân đất đến cầu nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa. Lời kinh đơn sơ từ những tâm hồn mộc mạc chân chất bay quyện lên với khói lam chiều tỏa ra từ những túp lều tranh vách nứa sao đẹp và dễ thƣơng đến thế! Có một nhóm anh chị em ở thành phố thƣờng xuyên đi cầu nguyện Lòng Thƣơng Xót ở Chí Hòa, mỗi thứ năm đầu tháng đều đem đến tặng bà con Tập San “Nhờ Mẹ đến với Chúa”, nhờ đó mà nhóm cầu nguyện ở đây có tài liệu cầu nguyện và sinh hoạt. Nhóm cũng tặng anh chị em tƣợng Lòng Chúa Thƣơng Xót đặt ở nhà thờ và hình đem về mỗi nhà. Gioan_hung@yahoo.de trang 11
  • 12. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Trên cánh đồng loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa vẫn có những ngƣời giáo dân âm thầm dấn thân đến những vùng sâu vùng xa, lặng lẽ ngày này qua tháng nọ cuốc đất gieo trồng để hạt giống Lòng Thƣơng Xót Chúa sinh sôi nẩy nở trên khắp miền quê hƣơng. Tạm biệt giáo điểm An Phong, những Cánh Chim Xanh hứa một ngày gần đây nhất sẽ quay lại. Quay lại để tiếp tục hành trình đem tình thƣơng Chúa đến cho những anh em dân tộc, quay lại để đáp trả tình yêu mến cộng đoàn dành cho chúng tôi, quay lại để nghe tiếng chuông bom đạn gióng tiếng kêu gọi hoà bình. Chia tay họ đạo An Phong lúc quá trƣa trong niềm lƣu luyến với món đặc sản khoai mì nóng hổi bà con trong làng đem ra đãi khách. Chƣa bao giờ chúng tôi thƣởng thức món khoai mì ngon đến thế! Và cũng chƣa bao giờ tiếng chuông nhà thờ vang lên thánh thót đánh động lòng chúng tôi đến thế. Tiếng chuông bom đạn gióng tiếng yêu thƣơng ngợi ca Lòng Thƣơng Xót Chúa… Nắng gió Bình Thuận Trung Nghệ An ================================ MỘT THOÁNG DI LINH Noel mới qua đƣợc hai ngày, vẫn còn “dƣ âm mùa Giáng Sinh” đó đây. Loáng thoáng tôi nghe trong gió tiếng nhạc Giáng Sinh vang vọng từ một ngôi nhà xa xa. Đâu đây trong các xóm Đạo vẫn còn những con đƣờng giăng đèn rực rỡ làm ấm lòng ngƣời, cho ta có cảm giác đang đi dƣới bầu trời đầy sao… Nghỉ Noel ở nhà với gia đình đƣợc hai ngày, đến Lễ Thánh Gia, những thành viên Đội Quân Áo Xanh của Cộng Đoàn cầu nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa giáo xứ Chí Hoà lại khăn gói lên đƣờng. “Con đƣờng Giêsu” vừa gian nan lại vừa êm ái, vừa khắc khổ lại vừa ngọt ngào. Đó là con đƣờng dẫn đến “Một Thoáng Di Linh”, nơi biết bao đồng bào nghèo khó đang chờ đợi những món quà ấm áp tình ngƣời. Con đƣờng đến Di Linh đã dần trở nên thân thuộc, bởi Đội Quân Áo Xanh đã dừng chân nơi đây trong những chuyến công tác bác ái đƣợc ba lần rồi. Nhƣng lần nào cũng đầy phấn khởi, và vẹn nguyên những cảm xúc tinh khôi hào hứng… Đêm thứ bảy 25-12-09, khi gia đình đang quây quần bên mâm cơm tối, các bạn trẻ hẹn hò nhau trong quán cà phê, tụ điểm ca nhạc, hay đi dạo phố Saigon ngắm đèn đƣờng rực rỡ sắc mầu Noel, thì Đội Quân Áo Xanh chúng tôi lặng lẽ “bỏ phố lên rừng” loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa với hàng tấn hàng hóa nào gạo, nào mì, nào muối, nào bánh… Trên chuyến xe, những lời kinh nguyện, những bản thánh ca đƣợc đồng lòng cất lên, xin Mẹ che chở, đồng hành cho chuyến đi đƣợc bình an. Dứt những lời kinh cũng là lúc xe ra đến Thủ Đức. Mọi ngƣời reo lên, xuýt xoa khi đi ngang những xóm đạo, biết bao dây đèn rực rỡ giăng dọc tuyến đƣờng, nhƣ một băng rôn ánh sáng chào đón ngày lễ trọng đại của năm. Có lẽ không Gioan_hung@yahoo.de trang 12
  • 13. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net một ngƣời Kitô hữu nào khi đi dƣới những con đƣờng lấp lánh này lại không cảm nhận đƣợc niềm hạnh phúc và bình an nhƣ dòng suối ngọt ngào len nhẹ vào tâm hồn mình. Một đêm trôi qua thật mau. Thời gian dƣờng nhƣ trở nên nhanh hơn khi lòng ngƣời đang vui tƣơi và thoải mái. Chúng tôi dừng chân tại giáo xứ Hòa Ninh, xã Hòa Ninh, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng khi đồng hồ điểm 3h30’ sáng. Sau một chuyến đi dài, ai cũng thích thú khi đƣợc ngả lƣng trong chốc lát, dù chỉ là trên chiếc bàn, chiếc ghế trong phòng học giáo lí của nhà xứ. Tuy vậy, nằm co ro không mền, không chiếu trong cái lạnh buốt giá của đêm đông cao nguyên cũng khiến nhiều bạn trẻ thành phố trằn trọc khó ngủ. Nhƣng có chịu khó một chút, mới thấm thía đƣợc một phần cái khổ, cái cực của ngƣời khác, mới thầm tự nhủ trong lòng về sự may mắn đủ đầy của mình nơi thành phố, và thêm yêu những chuyến công tác xa nhà nhƣ vậy. Vừa chợp mắt đƣợc 15 phút, chúng tôi lại phải lên xe di chuyển đến một họ đạo nhỏ cách đó 6 cây số để tham dự thánh lễ và phát 600 phần quà ở đó. Ngôi nhà thờ họ mới đƣợc dựng lên bằng gỗ sơ sài cách đây 2 năm. Nền nhà thờ chƣa lát xi măng, chỉ trải bằng những tấm bạt nhựa. Nhƣng nhƣ vậy cũng là may lắm rồi, vì trƣớc đây ngƣời dân tộc phải đi bộ gần chục cây số đến nhà thờ chính dự lễ Chúa Nhât. Điều khiến ai cũng ngạc nhiên là số lƣợng giáo dân tham dự thánh lễ lúc 5 giờ sáng khá đông. Số giáo dân ở đây lên đến 3500 ngƣời. Chúng tôi đem 1000 hình Lòng Chúa Thƣơng Xót và Đức Mẹ cùng chuỗi Mân Côi, thế mà vẫn thiếu. Gần một nửa ngƣời tham dự chƣa nhận đƣợc! Đa phần là đồng bào dân tộc, tính tình chất phác, đơn sơ, giữ đạo rất nghiêm trang và sùng kính. Một hình ảnh cứ vƣơng vấn trong tôi mãi đó là sau khi chúng tôi gửi tặng đồng bào ảnh Lòng Thƣơng Xót Chúa và ảnh Đức Mẹ, ngƣời thanh niên cạnh tôi cứ vòng tay ôm tấm ảnh trƣớc ngực. Lâu lâu anh lại lấy ra ngắm, và mỉm cƣời. Bất giác nhìn thấy hình ảnh ấy, tôi cũng cƣời theo. Hóa ra niềm vui cũng dễ “lây” thật! Đồng bào dân tộc rất đơn sơ dễ mến. Kết lễ, nhiều ngƣời đến hỏi han chúng tôi đến từ đâu. Một cô bé mắt trong veo tròn xoe đến bắt tay tôi, cƣời rất tƣơi và xin Chúa chúc lành cho chúng tôi. Trong không gian nhƣ thế những khái niệm nhƣ hận thù, ganh ghét dƣờng nhƣ tan biến và vô nghĩa. Một số đồng bào dân tộc cũng tình nguyện giúp chúng tôi khuân vác gạo. Màu áo xanh hay áo thổ cẩm dƣờng nhƣ không còn quan trọng. Chúng tôi tin tƣởng giúp đỡ nhau nhƣ anh em cùng một nhà. Hơn 800 phần quà Giáng Sinh và Năm Mời của cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót giáo xứ Chí Hoà đã đƣợc trao tận tay anh chị em dân tộc. Bữa cơm trƣa hôm ấy ai ai cũng ngon miệng sau một buổi sáng vất vả. Điều đặc biệt là chúng tôi đƣợc ngả lƣng trên các băng ghế trong nhà thờ. Bên ngoài tiết trời dịu mát, bao trùm không gian là những bản thánh ca hòa tấu du dƣơng. Có nằm một lần mới thấy đƣợc cái cảm giác lạ lẫm và thú vị ấy. Tôi có cảm tƣởng nhƣ mình là một ngƣời vô gia cƣ, lang bạt và đƣợc Chúa ban cho một chốn nƣơng thân trong chính ngôi nhà Ngài, đƣợc nằm dƣới cánh tay che chở đầy ắp yêu thƣơng của Ngài. Bỗng thấy mình nhỏ lại tựa đứa trẻ… Miên man trong suy nghĩ ấy, giấc ngủ nhẹ nhàng tìm đến… Ngoài những điểm phát quà cho ngƣời dân tộc, chiều hôm ấy chúng tôi còn ghé sang trại phong Di Linh, nơi Gioan_hung@yahoo.de trang 13
  • 14. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net đƣợc thành lập khá lâu, bởi các nữ tu dòng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn. Sau khi trao tận tay mỗi bệnh nhân một phần quà, và nhẹ nhàng dìu họ về, chúng tôi đến viếng nhà nguyện. Sau một ngày công tác mệt nhọc, giây phút êm đềm bên nhau, bên Thánh Thể giúp chúng tôi lấy lại sức mạnh. Cầu nguyện và hoạt động tông đồ không đƣợc tách rời nhau. Nếu không, chúng tôi chỉ còn là một tổ chức thuần tuý xã hội! Chim đầu đàn luôn nhắc nhở chúng tôi nhƣ thế. Mỗi chuyến công tác chúng tôi luôn khởi đầu bằng chuỗi Mân Côi. Đến chân đèo Bảo Lộc, chúng tôi luôn ghé lại bên Mẹ để nghe tiếng suối róc rách nhƣ lời ru của Mẹ. Và ở bất cứ đâu, chúng tôi cũng dừng chân ở “trạm nghỉ” bên Thánh Thể. Đó chính là nguồn năng lực vô biên của Đội Quân Áo Xanh. Trời chiều trên cao nguyên, gió se lạnh, trong ngôi nhà nguyện này, chúng tôi thật sự xúc động khi biết về cuộc sống của những bệnh nhân phong. Xã hội vẫn chƣa xoá bỏ đƣợc thành kiến về những ngƣời bệnh phong, cho nên họ rất mặc cảm, bị xa lánh, cách li với thế giới bên ngoài. Họ sống co cụm với nhau trong khuôn viên của trại, vừa lao động, canh tác, vừa sinh hoạt. Những con ngƣời ở đây, hơn ai hết, trải nghiệm đƣợc cuộc sống thiếu thốn thiệt thòi về mọi mặt. Nhƣng chính họ lại là ngƣời dạy cho chúng tôi sức mạnh của sự cậy trông, phó thác vào Lòng Thƣơng Xót Chúa. Có khi chúng tôi chỉ đọc câu kinh : “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa” một cách thuộc lòng trên môi miệng mà thôi! Chuyện xảy ra vào một năm cà phê mất mùa. Những con ngƣời lam lũ nơi đây chỉ có nguồn thu nhập chính là cà phê. Thế mà!... Thất vọng, lo lắng!... Mấy chục hộ không còn một lon gạo thổi cơm, phải chạy vạy vay mƣợn. Chƣa bao giờ cái đói hữu hình lại sát cạnh đến nhƣ vậy. Sơ phụ trách chỉ còn biết khuyên mọi ngƣời hãy cầu nguyện, những lời nguyện hòa cùng nƣớc mắt của nỗi lo. Lấy đâu ra gạo để giúp cả chục gia đình khốn khổ nơi đây? Cầu nguyện và đợi chờ. Buổi sáng… rồi trƣa… và chiều tối nhanh chóng vụt đến. Hoang mang, thất vọng gặm nhấm con ngƣời, vì không thấy một lời đáp trả nào cả. Bỗng chính khi thất vọng ấy, phép màu đã xảy ra. Một chiếc taxi đậu lại nơi cổng chở theo cặp vợ chồng Việt kiều đƣợc cha mẹ ủy quyền hiến gửi di sản cho ngƣời nghèo tại quê hƣơng Việt Nam. Họ đáp máy bay từ Mỹ về VN, không ngƣời thân thích, đón đại một chiếc taxi và nhờ tài xế chở đến nơi nào nghèo khó cần giúp đỡ. Và điều kì diệu là bác tài chỉ biết một địa chỉ đó là trại phong nghèo trên cao nguyên này. Thế là chuyến đi tức tốc một mạch từ sân bay Tân Sơn Nhất đến Di Linh. Chúa quan phòng gìn giữ con cái Ngài một cách thật nhiệm mầu. Lòng thƣơng xót của Chúa quảng đại hơn nhiều so với mong ƣớc của con ngƣời. Những mẩu chuyện nhỏ cứ thế tiếp nối. Chúng tôi say sƣa ngồi nghe, bên dƣới lại to nhỏ tiếng xuýt xoa, ngợi khen sự diệu kỳ của Lòng Thƣơng Xót Chúa. Bữa cơm tối thân mật với vài ngƣời bạn mới. Và trong bữa cơm, tôi đƣợc một thành viên chia sẻ câu chuyện của cô. Khi phát quà ở trại phong xong, cô lân la hỏi chuyện một cụ già trong trại. Chúng tôi nghẹn họng khi biết đƣợc bữa ăn hàng ngày của họ đa phần là rau, là củ. Khi nào trúng mùa cà phê hay có ân nhân hỗ trợ thì mới có gạo nấu cơm. Và bữa cơm thƣờng ngày cũng ít khi có đƣợc miếng thịt, con cá!… Miếng cơm ngon canh ngọt bỗng nghẹn đắng trong miệng. Nhìn phần ăn của mình mà xấu hổ vì khi nãy trót buông lời phàn nàn cơm nhiều quá, không biết sao ăn hết! Nhìn lại mình bỗng thấy hổ thẹn. Tôi là một ngƣời khá vô tâm. Thấy những ngƣời anh em đến với mình, biết họ nghèo, biết họ khó khăn. Nhƣng ít khi nào tôi đến gần thăm hỏi, để nhận ra Gioan_hung@yahoo.de trang 14
  • 15. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net họ nghèo và khó khăn đến mức nhƣ thế. Tôi đã để biết bao con ngƣời lƣớt qua mình một cách vô tình nhƣ thế giữa dòng đời? Vô tình không nhận ra họ cần nhiều hơn một phần quà chia sẻ. Chợt thấy cay nơi sống mũi. Chắc bởi gió bụi cao nguyên? À mà nãy giờ cây cối làm gì lay động!... Đêm cao nguyên lạnh giá lặng ngắt chợt bừng sáng và ấm hẳn lên, nhộn nhịp lên khi buổi lửa trại bắt đầu. Đêm Lửa Trại với chủ đề “Xuân Yêu Thƣơng” để chào đón năm mới 2010. Nghi thức “Rƣớc Lửa Thiêng” thật ấn tƣợng. Cả vùng núi đồi chìm trong bóng tối. Rợn rùng. Sợ hãi. Cuộc giao tranh ác liệt giữa bóng tối và ánh sáng nhƣ cuộc chiến giữa sự thiện và ác trong lòng mỗi ngƣời. Cuối cùng ánh sáng cũng xoá tan bóng tối. Đức Kitô là Ánh Sáng đã đến trần gian để giải thoát nhân loại đang chìm trong bóng tối của tội lỗi, sự dữ. Halleluia! Các Cánh Chim Xanh đêm nay hoá trang bằng đủ mọi sắc phục, kiểu cọ, hoà cùng với anh chị em dân tộc say sƣa nhảy múa bên ngọn lửa. Họ quên đi mọi nhọc nhằn gian khó. Họ muốn hoà mình với thiên nhiên, với vũ trụ, với con ngƣời. “Cầm tay nhau quay vòng bên lửa mới. Lửa đốt cháy tâm hồn ai lạnh gía… Đón ánh lửa thiêng…Ta cùng quay bên lửa bập bùng…” Đêm lửa trại ấm cúng và cuồng nhiệt với nhiều trò chơi hào hứng cũng đến hồi kết thúc khi bài hát “Mang Lửa Về Tim” đƣợc nhẹ nhàng êm đềm cất lên. Xiết chặt tay nhau bên ánh lửa dần tàn, chúng tôi nhắc nhở nhau : “Ta nguyện đem lửa thiêng rải rác khắp chốn. Mong mai sau ngọn lửa thiêng thắp lên đốt lòng mọi người…” “Kira-kira”, đó là tên một quyển sách mà tôi yêu thích. “Kira-kia” trong tiếng Nhật có nghĩa là “Sáng Lấp Lánh”. “Lấp lánh”, đó là cách mà nhân vật trong truyện nhìn và suy tƣ về cuộc sống. Bầu trời “kira-kira” (lấp lánh) bởi màu xanh thăm thẳm. Mặt biển “kira-kira” (lấp lánh) bởi con sóng trong suốt… Tôi thích đƣợc nhìn thế giới này theo cách đó, nơi mà mỗi miếng cơm, mỗi ngụm nƣớc nhỏ, mỗi hớp không khí, mỗi ánh mắt ta bắt gặp, mỗi con ngƣời hiện hữu xung quanh ta, là những điều bình thƣờng, nhƣng cũng thật “kira-kira”, thật lấp lánh, thật dễ thƣơng. Trong cái nhìn “lấp lánh” đó, mọi sự đều trở nên kỳ diệu! Tạm biệt núi rừng cao nguyên. Chia tay những ngƣời bạn thân thƣơng mới quen. Những Cánh Chim Xanh lại chắp cánh bay về nhịp sống hối hả nơi thị thành. Cũng con đƣờng ấy đêm hôm trƣớc ra đi, nhƣng đêm nay trở về tôi thấy mình đã trƣởng thành hơn một chút. Mỗi chuyến đi công tác với Đội Quân Áo Xanh luôn mang lại cho tôi nhiều xúc cảm và suy tƣ. Tôi lớn dần lên về nhiều mặt trong mỗi “chuyến bay đêm” nhƣ thế. Ngƣớc nhìn bầu trời cao nguyên lấp lánh muôn vì sao trong sƣơng đêm, tôi nguyện xin Lòng Thƣơng Xót Chúa cho chúng tôi có đôi mắt “lấp lánh” biết nhìn vạn vật dƣới trời hồng ân, để bắt gặp đƣợc những nét đẹp, nét dễ thƣơng “lấp lánh” tiềm ẩn nơi mỗi ngƣời chúng tôi gặp gỡ, để không vô tình đi lƣớt qua nhau cách vô cảm giữa cuộc đời này. Quỳnh Trâm Đêm Cao Nguyên ================================ Gioan_hung@yahoo.de trang 15
  • 16. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net LÕNG THƢƠNG XÓT TRÊN KONTUM Chúa Chạnh Lòng Thƣơng Trong một buổi trà đàm, mấy anh em trong Đội Quân Áo Xanh chợt đƣa ý kiến với Chim Đầu Đàn : “Lãng Tử đi xuôi về ngƣợc, sao không làm một chuyến công tác cứu trợ đồng bào lũ lụt Miền Trung. Đây là điểm nóng của xã hội. Cả nƣớc đang hƣớng về khúc ruột miền trung oằn mình gánh chịu bao thiên tai. Cộng Đoàn Lòng Thƣơng Xót của mình làm ngơ sao đành?” Ngƣời lãng tử sau một phút trầm ngâm bên chén trà, dƣờng nhƣ để lãnh ý Cha trên trời, rồi quyết định “dốc hết tình này” cho chuyến công tác bác ái hƣớng về Kontum, vùng cao nguyên lần đầu tiên lãnh trọn vẹn cơn bão số 9 với biết bao tang thƣơng để lại. Một nhóm đƣợc phái đi tiền trạm để khảo sát địa hình địa vật. Nhóm đã gặp cha phụ trách bác ái xã hội của Giáo Phận Kontum để thấy rõ những thiệt hại và nhu cầu thiết thực cũa những nạn nhân lũ lụt. Sau hai tuần lễ kêu gọi, Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa và Đức Mẹ giáo xứ Chí Hoà đã dành món quà đặc biệt mừng lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội 08-12-2009 cho những nạn nhân lũ lụt ở Kontum. Đó là 10.500 kg lúa giống cho hơn 500 hộ bị lũ cuốn trôi hết ruộng vƣờn, và 550 phần quà, mỗi phần gồm 30 gói mì, 10 kg gạo, 2 kg cá khô, và món quà tinh thần không bao giờ thiếu là tấm ảnh Lòng Thƣơng Xót Chúa. Cộng đoàn đã sống tình tƣơng thân tƣơng ái, máu chảy ruột mềm nhƣ lời Kinh Thánh dạy : “Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đại gia đình đức tin” (Gl 6,10). Phần chuẩn bị vật chất đã xong, còn phần tâm linh càng cần đƣợc chuẩn bị hơn nữa trong Chúa Nhật 6-12 trƣớc khi lên đƣờng. Mỗi Chúa Nhật đầu tháng, tất cả các bạn trong Đội Quân Áo Xanh có một buổi tĩnh tâm để nhìn lại mọi sinh hoạt trong tháng qua dƣới ánh sáng Lời Chúa, và cầu nguyện để múc lấy sức mạnh nơi Chúa cho việc hoạt động trong tháng tới. Mọi ngƣời đều ý thức rằng cầu nguyện và việc tông đồ không thể tách khỏi nhau đƣợc. Món Quà Của Mẹ Trong những ngày cuối năm, ai cũng tất bật, hối hả với công ăn việc làm, cố kết thúc những hợp đồng làm ăn cho sớm, lo sửa soạn nhà cửa mừng Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến. Những Cánh Chim Xanh cũng đang hối hả không phải lo cho mình, nhƣng cho hạnh phúc ngƣời khác. Họ tất bật chuyển hàng tấn hàng hoá lên xe dƣới cái nắng chói chan sáng thứ hai 07-12-2009 để kịp xuất phát đúng 12 giờ trƣa, vƣợt hơn 500 cây số trong hành trình loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa đem “Món Quà của Mẹ” cho anh chị em vùng cao nguyên. Sau hơn 15 tiếng đồng hồ lắc lƣ theo nhịp xe lên xuống với ổ gà, ổ voi trên những con đƣờng gồ ghề đá sỏi đang đƣợc sửa chữa, vƣợt qua bạt ngàn núi đồi trùng trùng điệp điệp trong màn đêm, đoàn công tác đã tới đƣợc giáo xứ KONRƠBANG, thuộc giáo phận Kontum lúc 3 giờ sáng thứ ba 08-12-2009. Gioan_hung@yahoo.de trang 16
  • 17. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Giữa cái lạnh cắt da của núi rừng, những Cánh Chim Xanh run rẩy lập cập chuyển hàng xuống nhà xứ, và đƣợc cha phụ trách cùng bà con ân cần tiếp đón nhƣ ngƣời trong nhà. Trong cái rét thấu xƣơng, sƣơng mù dầy đặc, xa xa có ánh lửa hồng, bà con dân tộc từ các buôn làng xa xôi địu con nhỏ đi hàng chục cây số đến thánh đƣờng chuẩn bị tham dự thánh lễ, đang tụ nhau bên ánh lửa, nói nói, cƣời cƣời, chia sẻ hơi ấm tình ngƣời, sƣởi ấm lòng nhau cách chân tình. Giáo xứ KONRƠBANG đƣợc thành lập từ năm 1895, hiện có khoảng 5000 giáo dân, 98% là ngƣời dân tộc Bahnar. Cha ông họ đã đƣợc các vị thừa sai ngƣời Pháp đến đây rao giảng Tin Mừng ngay từ thời kỳ đầu, cho nên hiện nay, hầu nhƣ mọi ngƣời trong làng đều theo đạo Công Giáo. Trƣớc đây khi chƣa đƣợc biết đến Thiên Chúa thì họ thờ đa thần. Họ coi tất cả những gì có trong thiên nhiên đều có một vị thần cai quản nhƣ thần mƣa, thần gió, thần lửa… Trên hết tất cả, họ có một vị thần tối cao gọi là “Yàng” (Trời) Lòng tin vào ông Trời thƣờng thể hiện trong ca dao dân gian Việt Nam nhƣ : “Người ta đi cấy lấy công Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề. Trông Trời, trông đất, trông mây Trông mưa, trông nắng, trông ngày, trông đêm Trông cho chân cứng đá mềm Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng.” Ngƣời nông dân mộc mạc đơn sơ đã nhận biết sự giới hạn của mình, chỉ biết ngửa mặt lên xin Trời ban cho mƣa thuận gió hòa để dân đƣợc no cơm ấm áo. Thánh Gioan tiền hô đã nói : “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban.” (Ga 3,27). Nếu nhƣ Trời không mƣa, đất sẽ khô cằn, hạn hán, cây cối và sinh vật trên mặt đất sẽ héo khô. Họ mong cho “Trời yên biển lặng” vì nếu mƣa bão sẽ sinh lũ lụt… nhƣ ngƣời dân tộc đã bị ảnh hƣởng của cơn bão số 9 cuốn trôi đi hết nhà cửa, ruộng vƣờn và ngƣời thân trong gia đình. Đã hơn 2 tháng sau cơn bão nhƣng ngƣời dân trong làng vẫn chƣa tìm đƣợc 36 ngƣời bị lũ cuốn mất tích. Ông Trời lúc nào cũng muốn đem điều tốt đẹp đến cho con ngƣời, khổ nỗi một số ngƣời chỉ vì lợi ích cá nhân đã ra tay hủy hoại môi trƣờng, tàn phá núi rừng không thƣơng tiếc… gây nên hậu quả khôn lƣờng khi thiên nhiên lên tiếng đòi trả lại sự công bằng. Với niềm tin đơn sơ, giản dị, nông dân hiểu rằng sự lao nhọc, vất vả của mình chỉ là một phần nho. Trong mọi sự, họ trông cậy Ông Trời ban ơn chúc phúc cho mình. Thánh Phao-lô nói: “Tôi trồng, anh tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Vì thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể” (1Cr 3, 6-7). Với những trải nghiệm cuộc sống nhƣ vậy, ngƣời dân tộc Bahnar đã suy tƣ về Ông Trời (Yàng) và thấy rằng cuộc sống của mình thật sự có ý nghĩa khi tin cậy Đức Chúa Trời (Yang Ba) là Vua trên muôn vua, là Chúa trên muôn chúa. Đa-vít có nói: “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa mà thôi.” (Tv 20,8). Khi bình minh ló dạng, những tia nắng ban mai xua tan đi bóng đêm, để lại trên cành cây những giọt sƣơng long lanh, thì cũng là lúc những Chiếc Áo Xanh hòa mình với hơn 1000 ngƣời dân tộc và 6 cha đồng tế dâng thánh lễ Kính Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Sắc tộc Bahnar ở đây nhận ngày 8-12 là Bổn Mạng và cũng là ngày Tết của họ. Thánh lễ đƣợc cử hành hoàn toàn bằng tiếng dân tộc với những vũ điệu nhịp nhàng vui tƣơi theo lời ca trầm bổng, cùng với của lễ dâng lên là đặc sản của dân tộc nhƣ vò rƣợu cần, cơm lam nấu trong Gioan_hung@yahoo.de trang 17
  • 18. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net ống tre, hàng thổ cầm… Sau thánh lễ, cha Tổng Đại Diện, thay mặt Đức Giám Mục Giáo Phận Kontum, đích thân đến chứng kiến những Cánh Chim Xanh nhịp nhàng trao “Món Quà của Mẹ” tận tay bà con giáo dân. Tay chuyền tay, Chim Xanh gởi gấm cho bà con núi rừng không chỉ là những thùng mì, cá khô, gạo ngon, bong bóng, lúa giống… mà là cả tấm lòng của hàng ngàn ngƣời trong Cộng đoàn Lòng Thƣơng Xót giáo xứ Chí Hòa. Vai kề vai, không chỉ là những bao gạo, mà Chim Xanh còn muốn ghé vai gánh vác nỗi thiếu thốn nhọc nhằn của ngƣời sắc tộc Bahnar, đem cho họ niềm hy vọng và tín thác vào Lòng Thƣơng Xót Chúa, ƣớc mong ngày mai bớt khổ cực hơn và có nhiều niềm vui hơn. Hàng năm vào ngày 20-10, ngƣời dân tộc có ngày Tết lúa giống mới. Năm nay lũ cuốn trôi tất cả, họ chỉ còn mừng ngày Lễ Bổn Mạng, Mẹ Vô Nhiễm 8-12. Chính trong ngày này họ nhận đƣợc hơn 10 tấn lúa giống, “Món Quà của Mẹ”, để kịp gieo trồng đúng vụ mùa. Cộng Đoàn Lòng Thƣơng Xót giáo xứ Chí Hoà không chỉ cho họ “con cá” cứu đói, mà còn tặng họ cái “cần câu” để tự lực cánh sinh. Thấy họ hân hoan lòng Chim Xanh cũng hoan hỷ. Lễ Hội Bahnar Lễ Hội sắc tộc Bahnar với chiêng trống cồng, đúng là một bữa tiệc AGAPE, bữa tiệc huynh đệ hiệp thông. Mỗi gia đình ngồi thành một tụ, quây thành vòng tròn lớn. Họ mang theo những món ăn quý nhất trong gia đình để chia sẻ cho nhau. Họ biết “để mọi sự làm của chung” nhƣ thời giáo hội sơ khai! Đó là trái bắp, củ khoai, trái trứng, miếng thịt, rƣợu cần… Họ trao tặng nhau tình yêu vô điều kiện nhƣ lời Kinh Thánh : “Vậy, anh em hãy đón nhận nhau, như Đức Kitô đã đón nhận anh em, để làm rạng danh Thiên Chúa” (Rm 15,7). Già làng đi trƣớc, kế tiếp cha xứ, anh trƣởng đoàn dắt Đội Quân Áo Xanh theo sau đi giáp vòng, đến từng ngƣời một. Những ngƣời con núi rừng chân chất mộc mạc nhƣ thiên nhiên còn hoang sơ trao cho mỗi ngƣời tấm lòng của họ. Có bà cụ chỉ có mỗi chai nƣớc ngọt, sợ tiếp không đủ vòng, bà rót cho mỗi ngƣời một chung nhỏ. Uống với họ chút nƣớc ngọt, mà sao cảm thấy sự ngọt ngào, đơn sơ, giản dị của họ lan toả cả cõi lòng. Chút rƣợu cần cay nồng làm tăng sự mặn nồng, ấm áp tình ngƣời… Những cái bắt tay không muốn buông, những cái ôm xiết chặt đã nối kết những con tim thổn thức, nao nức tràn đầy yêu thƣơng trong Đức Giêsu Kitô (Yang Kon). Vua Đa-vít nói: “Trước nhan Đức Chúa tôi sẽ vui đùa…”(2Sm 6,21-22). Trong Lễ Hội Bahnar, mọi ngƣời không phân biệt sắc tộc, văn hóa, ngôn ngữ, màu da cùng ca hát, nhảy múa theo tiếng đàn, trống, chiêng, cồng… nhƣ lời Thánh Vịnh 150 : “Ca tụng Chúa đi, rập theo tiếng tù và, Ca tụng Người, họa tiếng cầm tiếng sắt. Ca tụng Chúa, bằng vũ điệu trống đưa, Ca tụng Người, theo cung đàn nhịp sáo. Gioan_hung@yahoo.de trang 18
  • 19. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Ca tụng Chúa đi, với chũm chọe vang rền, ca tụng Người cùng thanh la inh ỏi. Hỡi toàn thể chúng sinh, ca tụng Chúa đi nào!” Bữa tiệc nào rồi cũng tàn, cuộc hội ngộ nào rồi cũng có lúc chia tay. Khi bóng tối đổ xuống núi rừng là lúc những Cánh Chim Xanh tạm biệt những ngƣời bạn thân thƣơng Bahnar, chắp cánh bay về Saigon mang theo bao kỷ niệm khó quên của cuộc hành trình dài nhất đi loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa trong 20 chuyến công tác từ trƣớc đến giờ. Trƣớc khi chia tay, cha phụ trách gởi tới Chim Xanh một điều mơ ƣớc. Ngƣời Bahnar đang ƣớc mơ có đƣợc một “ngôi sao may mắn” để treo trên hang đá của giáo xứ trong đêm Noel. Trƣa thứ tƣ 09-12-2009, những Cánh Chim Xanh về đến thành phố, kết thúc chuyến công tác bác ái trên cao nguyên kéo dài đúng 48 tiếng, mà thời gian ngồi trên xe chiếm chiếm hết ba phần tƣ hành trình. Tuy nhiên lòng mỗi ngƣời vẫn còn áy náy vì giấc mơ có đƣợc “Ngôi Sao May Mắn” cho ngƣời Bahnar chƣa thực hiện đƣợc. Chiều thứ năm 10-12-2009, sau khi kết thúc thánh lễ Kính Lòng Thƣơng Xót ở nhà thờ Chí Hòa, có một ngƣời lặng lẽ đến Lều Phục Vụ trao cho Đội Quân Áo Xanh một “ngôi sao may mắn” nhờ gởi đến vùng sâu vùng xa. Sự việc diễn tiến đúng lúc, đúng nơi, đúng ngƣời, đúng việc. Những Cánh Chim Xanh ngỡ ngàng, sửng sốt chỉ biết thốt lên : “Ngợi Khen Lòng Thƣơng Xót Chúa…” Đêm Giáng Sinh năm nay, ngƣời dân tộc Bahnar đã có một “Ánh Sao May Mắn” rực sáng trƣớc hang đá nghèo hèn, trên bầu trời cao nguyên, và trong cõi lòng của họ. “Ánh Sao May Mắn” Giêsu đầy lòng thƣơng xót sẽ đem lại cho những ngƣời con núi rừng lời chúc bình an đích thực của Đêm Chúa Giáng Trần : “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, Bình An dưới thế cho loài người Chúa thương.” Lãng Tử Phong Trần đêm đông cao nguyên ================================ CHIM XANH GẪY CÁNH Em vào Đội Quân Áo Xanh đƣợc gần 5 tháng. Là một thanh niên điển trai, khỏe mạnh, tuổi đời còn rất trẻ, 25 cái xuân xanh. Em vừa mới ra trƣờng, đang định đi xin việc làm. Gia đình em ở mãi tận Thủ Đức, có hai cô em gái đang tham gia trong Đội Quân Áo Xanh của Cộng Đòan Cầu Nguyện Lòng Thƣơng Xót Chúa giáo xứ Chí Hòa. Nghe cô em gái giới thiệu “Những Cánh Chim Xanh” thƣờng xuyên đi công tác bác ái đến vùng sâu vùng xa giúp đỡ những ngƣời có hòan cảnh khó khăn. Một ý tƣởng lạ lùng nảy ra trong đầu em : “Hay là mình tạm gác chuyện đi xin việc làm qua năm sau, dành thời gian cho công tác từ thiện này. Bây giờ còn trẻ, còn có sức khoẻ, có chút thời gian rảnh rỗi, mình hãy cố gắng đóng góp công sức để chia sẻ với những ngƣời nghèo khổ, neo đơn, qua đó mình cũng hiểu đƣợc nỗi bất hạnh của họ mà thông cảm. Hơn nữa, khi tham gia nhóm thiện nguyện này, mình cũng sẽ đƣợc đi đến nhiều nơi, mặc sức xoải cánh bay đi trong bầu trời của Lòng Thƣơng Xót Chúa…” Gioan_hung@yahoo.de trang 19
  • 20. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net Từ khi tham gia Đội Quân Áo Xanh, em quên hẳn những bữa nhậu với bạn bè trƣớc đây vẫn kéo dài đến 1 – 2 giờ sáng. Em cảm thấy chán ngán làm anh hùng xa lộ, chuyên đua xe tốc độ trên những quốc lộ hoặc trên đƣờng trƣờng thẳng tít tắp. Một điều lạ, mỗi khi bạn bè rủ đến quán nhậu, hay tham gia những cuộc đua xe, em thƣờng từ chối với lý do bận đi công tác từ thiện với nhóm. Một điều mà trƣớc kia không bao giờ em có thể khƣớc từ những lời mời mọc nhƣ vậy. Đôi lúc em tự hỏi : “Mình đã thay đổi từ khi nào vậy?” Thời còn là sinh viên, em có mối tình đầu với cô bạn rất dễ thƣơng, gốc ngƣời Đà Lạt. Tình yêu thời sinh viên thật đẹp, thật thơ mộng. Tuy nhiên tình yêu đó vẫn không đủ sức kéo em ra khỏi những chầu nhậu thâu đêm, những lần “đi bão” trong những chuyến đua tử thần. Sau bao nhiêu lần khuyên nhủ không đƣợc, ngƣời em sầu mộng xứ hoa anh đào đành phải nói lời chia tay. Vẫn chƣa tỉnh ngộ, em nhƣ con thiêu thân cứ lao đầu vào ánh sáng ảo của những cuộc vui chơi. Tình yêu nơi cô bé Đà Lạt không kéo con thiêu thân ra khỏi ngọn lửa huỷ diệt đƣợc, chỉ có tình yêu nơi Lòng Thƣơng Xót Chúa mới đủ sức cứu vớt em, thay đổi đời em. Từ ngày tham gia vào Đội Quân Áo Xanh của Lòng Thƣơng Xót Chúa giáo xứ Chí Hòa, em dốc hết nhiệt huyết của mình vào những chuyến công tác. Cùng với những Cánh Chim Xanh khác, em bay đi, mang những thùng mì, những bao quần áo, những tấn đƣờng cát trắng và hàng tấn gạo do cộng đoàn đóng góp, đến những nơi xa xôi hẻo lánh cho những ngƣời đang cần những tấm lòng sẻ chia, rộng mở. Mỗi chiều thứ năm, dù ở mãi Thủ Đức, em vẫn cố gắng sắp xếp việc nhà chu đáo rồi đến nhà thờ Chí Hòa rất sớm để cùng các bạn Áo Xanh xếp ghế, căng dù, giăng bạt giúp mọi ngƣời đi lễ bớt một chút nắng nóng. Sau khi đã xếp ghế xong xuôi, em lại lo giữ trật tự trong cái nắng đổ lửa giữa buổi trƣa thứ năm. Mấy tuần sau này, em đƣợc đặc cách giữ trật tự nơi tòa hòa giải. Mặc dù mồ hôi nhễ nhãi nhƣng em luôn cảm thấy vui, thấy mình đƣợc Chúa trao cho một viên ngọc và đã sinh lợi ra một viên ngọc khác. Khi thánh lễ kết thúc, em lại cùng Đội Quân Áo Xanh thu dọn dù ghế, rồi vận chuyển hàng viện trợ về “Mái Ấm Gò Dầu”để chung tay gấp lại những bộ quần áo cũ. Em hăng hái đổ những bao lớn quần áo, phân loại, lựa lọc, xếp gọn gàng vào những bao nhỏ để chuẩn bị cho chuyến công tác cuối tháng. Công việc trông rất đơn giản, thƣờng dành cho các bạn nữ, nhƣng lại đòi hỏi lòng khiêm tốn kiên nhẫn của một chàng trai đầy sức trẻ, năng động. Cuộc sống hiện tại tƣởng chừng diễn ra thật êm đềm, suôn sẻ. Ai ngờ đất bằng nổi sóng! Tối thứ bảy ngày 12 tháng 12, em nhận đƣợc cuộc gọi của thằng bạn hẹn đi nộp đơn xin việc ở Vũng Tàu, tiện thể đi tắm biển luôn. Em gọi điện cho cha linh hƣớng xin vắng mặt chuyến hành hƣơng Đức Mẹ Tàpao ngày 13 tháng 12. Trên đƣờng đi Vũng Tàu bất chợt một tiếng kêu bên tai. “Ầm”, em bị té xuống đất. Vì có nón bảo hiểm em không có dấu hiệu gì bị chấn thƣơng. Em vô nhà trọ nghỉ một lát để lấy sức đi tiếp, nhƣng em nhƣ một cánh chim xanh đã bay đi mà không bao giờ trở lại. Ngày hôm sau, các bạn trong Đội Quân Áo Xanh đều sững sờ khi nhận đƣợc tin nhắn : “Xin cầu nguyện cho linh hồn Giuse Trung, một ngƣời trong Đội Quân Áo Xanh của chúng ta bị tai nạn giao thông đã về với Chúa. Mời các bạn đến chia buồn và cầu nguyện tại nhà Trung ở Thủ Đức lúc 8giờ tối, và đi dự lễ an táng ở nhà thờ Từ Đức lúc 8giờ sáng hôm sau”. Ai cũng bàng hòang sửng sốt. Một bạn nam thốt lên sau khi đọc tin nhắn : “Thằng Trung nó mới đi công tác ở Phƣớc Long với nhóm tháng trƣớc mà. Sao nó đi nhanh vậy?” Em nữ khác rƣng Gioan_hung@yahoo.de trang 20
  • 21. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net rƣng giọt lệ, nức nở : “Anh Trung mới đi chung với tụi em chuyến công tác xa nhất từ trƣớc đến giờ. Ra tận Kontum. Đêm hôm đó anh còn uống rƣợu cần, còn ca hát nhảy múa với tụi em và ngƣời dân tộc mà! Em không thể tin đƣợc. Anh đi bất ngờ quá, chẳng một lời từ biệt!” Một cánh Chim Xanh đã lìa đàn. Một nỗi mất mát cho cả nhóm. Một niềm tiếc thƣơng cho mọi ngƣời. Từ ngày đƣợc Lòng Thƣơng Xót Chúa biến đổi, Trung trở nên hiền lành, ít nói, cƣời nhiều, chịu khó, khác với bản tính ngang tàng trƣớc kia. Trung đã “dừng bƣớc giang hồ”, đã quyết tâm làm lại cuộc đời. Chúa thấy trái đã chín, quả đã mọng, Ngài hái về. Tạ ơn Chúa. Ngậm ngùi dâng hiến cho Ngài. Đêm hôm đó, hơn 70 Cánh Chim Xanh xếp gọn trong chiếc xe 45 chỗ đến với gia đình em để chia sẻ nỗi niềm dâng hiến này. “Chim Đầu Đàn” đang cùng một số bạn trong Đội Quân Áo Xanh đi loan truyền Lòng Thƣơng Xót Chúa 3 ngày ở nhà thờ Phƣơng Lâm và Ngọc Lâm – Đồng Nai, nghe hung tin vội bay về ngay đêm hôm đó để kịp dâng thánh lễ an táng đƣa tiễn một ngƣời anh em, một đồng đội, một cánh chim xanh vừa gẫy cánh, rời đàn… Giọng nghẹn ngào, Chim Đầu Đàn xúc động kể rằng: “Mới đêm thứ năm vừa rồi, sau lễ Lòng Thƣơng Xót Chúa ở Chí Hòa, Trung và một số bạn mời tôi đi ăn kem mừng sinh nhật một em trong nhóm. Sau đó Trung chở tôi về nhà Dòng Thánh Thể ở Thủ Đức. Thế mà hôm nay, thứ ba, em đã vĩnh viễn ra đi. Đêm hôm đó khi chia tay, em ao ƣớc mỗi tối thứ năm đƣợc đồng hành với tôi, vì nhà em cũng ở Thủ Đức. Tôi bắt tay mỉm cƣời đồng ý, vì em chạy xe rất cẩn thận. Đi với em tôi an tâm lần hạt. Nhƣng Chúa đã gọi em. Tôi mất đi một ngƣời bạn đồng hành mỗi khi về trên đƣờng khuya ƣớt mƣa. Các bạn mất một đồng đội trong những chuyến công tác. Xin vâng nhƣ Mẹ Maria. Xin dâng Cánh Chim Xanh đầu tiên của nhóm cho Lòng Thƣơng Xót Chúa…” Hỡi chú chim xanh bé nhỏ! Hãy xoải cánh bay đi, bay mãi, bay vút cao đến với Lòng Thƣơng Xót Chúa. Trung ơi! Bạn hãy cứ bay đi, chúng tôi ở lại sẽ tiếp tục công việc của bạn để những Cánh Chim Xanh tiếp tục bay cao hơn, xa hơn nữa không ngƣng nghỉ, không mỏi mệt, đem Lòng Thƣơng Xót Chúa đến cho mọi ngƣời mọi nơi. “Chính lúc chết đi, là khi vui sống muôn đời. Phải thế không bạn Trung?”Xin thắp một nén nhang để tƣởng nhớ một Cánh Chim Xanh vừa gẫy cánh… Cánh Chim Trong Đàn Ngày cuối năm 2009 ================================ CHỨNG NHÂN LÕNG THƢƠNG XÓT CHÖA VÀ MẸ Gioan_hung@yahoo.de trang 21
  • 22. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net 1. Em gái con đã được ơn biết lần chuỗi Mân Côi. Suốt 42 năm, em bỏ lửng không bao giờ lần hạt, bây giờ lại siêng lần hạt. Tạ ơn Chúa và Mẹ. Con cố gắng yêu thương và tha thứ cho kẻ thù con như Chúa đã làm cho con. Con biết sống phó thác tin tưởng tuyệt đối vào Chúa trong mọi sự. 2. Mẹ ơi, lòng thƣơng xót Chúa đã cho con lấy đƣợc hết số nợ. Chồng của con đã bỏ đƣợc rƣợu, ăn năn trở lại và đến với Lòng Thƣơng Xót Chúa. Con hứa với Chúa và Mẹ sẽ không bao giờ bỏ lần hạt Mân Côi, và tham dự thánh lễ hằng ngày. Con là đứa con tội lỗi của Lòng Thƣơng Xót Chúa và Mẹ. 3. Trước kia, gia đình con không đọc kinh tối, không cầu nguyện. Nhờ Mẹ Maria chuyển cầu cùng Chúa, nay gia đình con có Chúa, đọc kinh tối và cầu nguyện mỗi ngày. Chúa luôn đổ tràn Lòng Thương Xót xuống gia đình con. Con xin cảm ơn Chúa và Mẹ. 4. Con là một ngƣời tân tòng. Chúa đã ban cho con trả đƣợc hết nợ qua lời bầu cử của Mẹ. Con đã biết tha thứ cho ngƣời gây tai nạn cho con, không chửi bới và hận thù họ, dù tai nạn đến với con hơn 2 tuần và bây giờ vẫn còn đau đớn lắm. Xin ban cho con trí khôn, sức mạnh và lòng quảng đại để làm việc bác ái không do dự tính toán. Tạ ơn Chúa và Mẹ. 5. Ngàn lời tri ân cảm tạ Chúa, Mẹ, thánh cả Giuse đã ban cho anh Phêrô Tuấn đến với Lòng Thương Xót Chúa tại nhà thờ Chí Hòa sau gần 10 năm bỏ Chúa. Anh là một người nát rượu, hung hăng dữ tợn, luôn đánh đập vợ con, chửi bới cha mẹ. Mọi người xung quanh ai cũng sợ anh. Cứ tưởng anh là một người bỏ đi! Vậy mà Chúa đã ra tay cứu vớt. Ngay trong buổi đầu tiên đến nhà thờ Chí Hòa, anh đã khóc thật nhiều khi đến toà hòa giải. Từ hôm đó tới nay anh đi lễ hằng ngày, không uống rượu nữa. Anh tỏ ra một con người đàng hoàng hơn, tốt hơn. Tạ ơn Chúa ! Xin Chúa ban cho anh luôn bình an, có đức tin vững vàng, bền đỗ với Chúa. 6. Chồng con xa Chúa 20 năm, nay đã biết cậy trông tín thác vào Chúa. Chồng con đã biết tham dự thánh lễ mỗi chiều Chủ Nhật với lòng thành tâm. Con cảm ơn Mẹ. Con xin làm những việc bác ái, và biết nhƣờng nhịn, tha thứ. 7. Con đến với Lòng Thương Xót Chúa ở nhà thờ Chí Hòa mỗi chiều thứ năm được 2 tháng. Con cảm nhận được Chúa đã biến đổi con. Lần đầu tiên đến đây, con nghĩ chỉ là đi cho biết thôi, nhưng nay con được Chúa biến đổi. Con đã gắn bó với Lòng Thương Xót Chúa, siêng năng đọc kinh cầu nguyện hơn trước rất nhiều. Con tạ ơn Chúa. Con sẽ siêng năng đi lễ, lần chuỗi Mân Côi và chuỗi Lòng Thương Xót, cầu nguyện và làm việc bác ái. 8. Gia đình con đƣợc hòa thuận yêu thƣơng nhau. Chồng con đã bớt ham mê rƣợu chè. Con của con bớt ham mê chơi game. Con xin cảm tạ Chúa và Mẹ Maria. 9. Con là người ngoại đạo nhưng có lẽ lòng thành của con đã đến được với Mẹ, với Chúa. Những tưởng con đã dính căn bệnh thế kỉ HIV nhưng Chúa đã cứu con, cho con tai qua nạn khỏi. Con xin đi lễ chủ nhật 3 năm. 10. Chúa đã thƣơng chúng con rất nhiều. Chúa đã nhậm lời con cầu xin là cho con của con bỏ đƣợc ma túy và bồ đà. Giờ đây cháu đã biết kính sợ Thiên Chúa, biết siêng năng tham dự thánh lễ. Con vui mừng vì con của con đã đến nhà thờ Chí Hòa để nghe cha giảng, mặc dù nhà con ở trên cây xăng Huệ Thiên II. Con thành tâm cảm ơn Chúa, Mẹ Maria, thánh cả Giuse. Gioan_hung@yahoo.de trang 22
  • 23. Tap san nho Me den voi Chua – thanhlinh.net 11. Lạy Chúa Giêsu, qua lời bầu cử của Mẹ, gia đình con đã được Chúa ban cho rất nhiều Hồng Ân. Cháu con là Giuse Minh Luân đã được cai ma túy tại nhà. Các con của con, dâu, rể, các cháu nội ngoại đã biết siêng năng tham dự thánh lễ ngày Chủ Nhật. Con cảm ơn Chúa và Mẹ. 12. Chồng con đã quay về gia đình và biết lo làm ăn, không còn cờ bạc rƣợu chè. Công ăn việc làm của gia đình con đƣợc ổn định. Con xin chân thành cảm ơn Chúa và Mẹ. 13. Gia đình con cảm tạ Chúa và Mẹ Maria vì em gái con đã được ơn trở lại. Trước kia em con thường xuyên bỏ lễ Chủ Nhật, không xưng tội rước lễ, kêu trách Chúa và có khi còn tuyên bố bỏ đạo nữa. Nhờ ơn Chúa và nhờ lời bầu cử của Mẹ, giờ đây em con đã đi lễ ngày Chủ Nhật thật đều đặn, xưng tội rước lễ và đi lễ Lòng Thương Xót Chúa mỗi thứ 5 đầu tháng ở Chí Hòa. Đặc biệt là thứ 5 đầu tháng vừa rồi, mặc dù trời mưa to em con vẫn đến với Lòng Thương Xót Chúa. Tuy bị mưa ướt hết người, nhưng em con vẫn tuyên bố: “ Đi lễ vui và bình an hơn ở nhà, nên mưa cũng đi”. Đó là hồng ân lớn lao Chúa đã ban cho gia đình con. Để tạ ơn Chúa con sẽ sống thật tốt, làm vui lòng mẹ và làm gương sáng cho em con, yêu Nguon thanhlinh.net Gioan_hung@yahoo.de trang 23