Hung dong

448 views
383 views

Published on

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
448
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
3
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Hung dong

  1. 1. Stephenie MeyerHừng đôngLời mở đầu.: Nguyên tác: Breaking DawnTôi đang có nhiều hơn là những kinh nghiệm về chuyện cận kề cái chết; đó khôngphải là cảm giác mà bạn đã thực sự quen trải qua.Thật lạ là đó là một chuyện không thể tránh đƣợc, kể cả khi phải đối diện với cáichết lần nữa. Giống nhƣ tôi đã đƣợc dành cho những rắc rối. Tôi đã trốn chạy cảmgiác ấy lần này tới lần khác, nhƣng nó cứ tiếp tục quay lại với tôi.Tuy nhiên, thời điểm này khác hoàn toàn so với những lần trƣớc.Bạn có thể chạy trốn khỏi một kẻ mà bạn sợ hãi, bạn có thể đánh lại một ngƣời màbạn ghét. Tất cả những phản ứng của tôi thì lại hƣớng đến những kẻ giết chóc -những quái vật, những kẻ thù.Khi bạn yêu một trong những ngƣời có thể giết chết bạn thì điều đó cũng sẽ khiếnbạn không còn đƣợc lựa chọn nữa. Làm sao bạn có thể trốn chạy, làm sao bạn cóthể đánh lại họ khi những điều nhƣ thế sẽ làm đau ngƣời bạn quý mến ?. Nếu cuộcđời bạn là tất cả những gì bạn có thể dành cho ngƣời yêu, thì bằng cách nào bạn cóthể thực hiện những điều ấy?.Nếu đó là một ngƣời mà bạn yêu rất thật lòng ?.Chƣơng 1: Đính hôn.Chẳng ai nhìn mình chằm chằm , tôi tự hứa. Chẳng ai nhìn chằm chằm vào mình,chẳng ai nhìn mình chằm chằm cả.Tuy nhiên, vì tôi chẳng thể nói dối một cách thuyết phục thậm chí cả với chính bảnthân, nên tôi phải kiểm tra lại điều đó.Trong khi ngồi chờ cho một trong ba chiếc đèn giao thông ở thị trấn chuyển sangmàu xanh, tôi đã liếc trộm sang bên phải - trong chiếc xe của mình ( minivan- mộtloại xe hành khách nhỏ), bà Weber đã quay cả thân mình về phía tôi. Mắt bà nhìntôi đầy xoi mói, và tôi lúng túng nhìn lại, tự hỏi tại sao bà không dừng nhìn chằmchằm vào tôi hay hay tỏ ra xấu hổ. Có đúng là rất thô lỗ khi cứ tiếp tục nhìn chằmchằm vào ngƣời khác ?. Liệu điều đó có thể áp dụng cho trƣờng hợp của tôi nữakhông ?.Sau đó tôi nhớ ra là những cửa sổ trên xe đã đƣợc sơn màu tối đến mức mà có thểbà không có ý niệm gì về chuyện có thể tôi đang ở đây một mình và bắt gặp cáinhìn của bà. Tôi cố gắng kiếm lấy môt sự dễ chịu vì sự thật là bà không thực sựnhìn vào tôi, mà là chiếc xe.Xe của mình. Tôi thở dài.Tôi nhìn lƣớt sang bên trái và khẽ rên lên. Hai ngƣời đi bộ đang đông cứng lại ở vỉahè, bỏ lỡ cơ hội qua đƣờng ngay khi họ chú mục vào chiếc xe của tôi. Sau lƣng họ,ông Marshall đang trố mắt nhìn qua tấm kính dày của cửa hàng lƣu niệm nhỏ củaông. Chí ít thì ông ấy cũng không tì bẹp cái mũi của mình vào lớp kính. Ít ra làchƣa.
  2. 2. Đèn chuyển màu xanh và trong sự vội vã nhằm trốn chạy, tôi nhấn mạnh bàn đạpgas mà không hề cân nhắc - cách mà tôi vẫn thƣờng giáng vào chiếc xe tải Chevycũ kĩ của mình để làm nó chuyển động.Động cơ gầm gừ nhƣ một con sƣ tử đang săn mồi, chiếc xe vọt về trƣớc quá nhanhkhiến toàn bộ ngƣời tôi bị quăng mạnh vào ghế ngồi bọc vải da đen và dạ dày thì bịép dẹp vào xƣơng sống." Á!". Tôi thở hổn hển trong lúc dò dẫm cái phanh. Giữ tƣ thế bị dồn cục , tôi chỉcòn biết nhấn liên hồi vào cái phanh. Chiếc xe lắc lƣ kinh dị cho đến lúc dừng lạimột cách vững chãi và chắc chắn.Tôi không thể chịu nổi việc trông chờ vào phản ứng lại tình huống này một cáchmau chóng. Nếu nhƣ có bất cứ một sự nghi ngờ nào đối với ai đã từng lái chiếc xenày thì bây giờ việc đó đã hết. Với một ngón chân, tôi nhấn nhẹ vào bàn đạp gasxuống khoảng nửa milimét, và chiếc xe lại vọt về trƣớc ngay tắp lự.Tôi cố gắng đạt đƣợc điểm đến của mình, trạm xăng. Nếu tôi không chạy trongtƣởng tƣợng thì rốt cục tôi đã không vào đƣợc thị trấn. Những ngày qua, tôi đã đimà quên mang theo nhiều thứ, nhƣ bánh xốp và dây buộc giày, để tránh tiêu tốnthời gian ở những nơi công cộng.Làm nhƣ đang chạy đua, tôi để cửa phía trên đầu xe mở ra, hạ mui, sau đó kiểm trathẻ và mở nắp bình xăng. Tất nhiên, tôi chẳng thể làm gì để lên những con số ởtrạm xăng nhảy lên cả. Chúng nhảy nhịp một cách chậm chạp và uể oải nhƣ thểchúng làm thế chỉ để chọc tức tôi.Trời không sáng sủa lắm- một ngày mƣa phùn điển hình ở thị trấn Forks, bangWashington nhƣng tôi vẫn cảm thấy nhƣ có ánh đèn đang chiếu vào mặt mình,hƣớng toàn bộ sự chú ý tới chiếc nhẫn trang nhã ở tay trái. Tôi cảm giác có nhữngđôi mắt dõi theo sau lƣng mình mỗi lần nhƣ thế, nó cứ nhƣ thể chiếc nhẫn đang dấylên một tín hiệu sáng chói nhƣ đèn nê-ông : Nhìn vào tôi, nhìn tôi đây này.Thật ngu ngốc nếu mình còn e dè, tôi biết điều đó. Bên cạnh bố mẹ thì việc mọingƣời nói về việc đính hôn của tôi có quan trọng không ? Về chiếc xe này ?Về việcchấp nhận một cách bí ẩn vào một khoá học của Ivy League của tôi?. Về cả chiếcthẻ tín dụng đen bóng hiện đang nóng nhƣ lửa ở trong túi quần tôi bây giờđây ?." Ừ, ai mà quan tâm họ nghĩ gì." Tôi thì thầm trong hơi thở." Ừm, thƣa cô..?." Giọng một ngƣời đàn ông vang lên.Tôi quay lại, và ƣớc rằng mình đã không làm nhƣ thế.Hai ngƣời đàn ông bên cạnh một chiếc SUV với những chiếc xuồng Kayak mớitinh đứng ở phía đầu. Không ai trong hai ngƣời nhìn tôi, họ chỉ mỗi ngó vào chiếcxe.Chủ quan mà nói, tôi không nhận thức hết đƣợc chuyện đó. Tôi chỉ tự hào vì tôi cóthể phân biệt đƣợc nhãn hiệu của hãng Toyota, Ford và Chevy. Chiếc xe đen bóngnhoáng, sang trọng và rất đẹp, nhƣng đối với tôi, nó chỉ là cái xe." Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhƣng cô có thể cho tôi biết cô đang lái loại xe nàovậy". Ngƣời cao hơn hỏi." À, một chiếc Mercedes thì phải.? "" Vâng." Ngƣời đàn ông nói một cách lịch sự trong khi ngƣời bạn thấp hơn của ôngta tròn mắt vì câu trả lời của tôi." Tôi biết. Nhƣng tôi chỉ thắc mắc, nghĩa là...có
  3. 3. phải cô đang lái một chiếc Mercedes Guardian?".Ngƣời đó nói cái tên ấy với cả sựtôn sùng. Tôi có cảm giác là ngƣời này hẳn có biết Edward Cullen, vị hôn phu củatôi ( mặc dù chẳng có gì liên quan với sự thật là đám cƣới chỉ cách giờ có vài ngàynữa)." Chúng đáng lẽ không có sẵn ở Châu Âu chứ." Ngƣời đàn ông tiếp tục."Vậymà lại có một chiếcngay ở đây..." .Mắt ông ta lần theo những đƣờng nét của chiếc xe - đối với tôi cái xe ấy lại có vẻchẳng khác gì những đời xe Mercedes còn lại cả, nhƣng mà tôi biết gì về nó cơchứ ?.Tôi chỉ đang suy nghĩ về quan điểm của mình với những từ nhƣ vị hôn phu,đám cứơi, chồng,...Tôi chỉ không bỏ toàn bộ những chuyện đó vào trong đầu đƣợc.Bên cạnh đó, tôi lại phải co mình lại khi nghĩ đến chiếc váy cƣới màu trắng tuyệtđẹp và những bó hoa. Nhƣng tệ hơn chuyện đó, tôi chỉ đơn giản không thể điều hoàcái quan niệm đầy lúng túng, rắc rối và đầy sự tôn sùng của bản thân nhƣ quanniệm của tôi về Edward. Nó cứ nhƣ thể áp đặt một thiên sứ vào vai trò một nhânviên kế toán vậy. Tôi không thể hình dung anh ở bất cứ một vị trí bình thƣờng nàotrong cuộc sống.Luôn luôn là thế, cứ mỗi khi bắt đầu nghĩ về Edward, tôi lại chìm trong một khônggian đầy ảo mộng. Ngƣời lạ mặt hắng giọng để khiến tôi chú ý; ông ta vẫn đangchờ câu trả lời về nhãn hiệu và đời xe." Tôi không biết". Tôi thật thà nói." Cô có phiền không nếu tôi chụp ảnh với nó?".Điều đó khiến tôi mất một giây để dung nạp câu hỏi ." Thật ƣ?, ông muốn chụp ảnhvới chiếc xe ƣ?."." Vâng- sẽ chẳng có ai tin tôi nếu tôi không có bằng chứng"." Vâng. Đƣợc. Tốt thôi."Tôi nhanh chóng đóng nắp bình xăng và bò lên ghế trƣớc để giấu mình đi trong lúcngƣời đàn ông nhiệt tình ấy lục trong ba lô một chiếc camera chuyên nghiệp cỡlớn.Ông ta và bạn thay nhau tạo tƣ thế trƣớc mũi xe, và sau đó lại chụp ảnh ở phíacuối xe." Mình nhớ cái xe tải quá." Tôi thút thít.Rất, rất trùng hợp,thật là trùng hợprằng chiếc xe của tôi đã kịp khò khè những hơicuối cùng chỉ vài tuần sau khi Edward và tôi đồng ý với một bản thoả hiệp khôngcông bằng cho lắm, một điều kiện của bản thoả hiệp là anh ấy đƣợc phép thay chiếcxe cũ kỹ của tôi khi nó hỏng. Edward thề là nó đã hoàn thành nghĩa vụ nhƣ mongmuốn; nó đã có một cuộc đời dài và sau đó đi tong vì những lý do rất tự nhiên. Anhnghĩ nhƣ thế. Và tất nhiên tôi chẳng có cách gì để thẩm tra câu chuyện của anhhoặc có để tự mình kéo chiếc xe tải từ chỗ chết. Ngƣời thợ sửa xe yêu quý củatôi.....( Bella đang nghĩ về Jacob) - tôi dừng nghĩ về chuyện đó, từ chối đi đến bấtcứ một kết luận nào. Thay vào đó, tôi lắng nghe giọng nói của ngƣời đàn ông ởphía ngoài xe, lặng ngƣời vì kết cấu của thành xe."...theo video trực tuyến giới thiệu thì đi kèm với nó là một lớp chống chịu nhiệt.Thậm chí còn không có một vết xƣớc ở lớp sơn."
  4. 4. " Tất nhiên là không rồi. Anh có thể lăn một chiếc xe tăng qua cái xe nhỏ này ấychứ. Không có tới một phiên giao dịch cho loại này đâu. Hầu hết là chỉ thiết kế chonhững nhà ngoại giao Trung Đông, những tay buôn bán vũ khí và trùm ma tuý."" Anh có nghĩ cô ấy cũng là một "nhân vật"?." Ngƣời thấp lùn hỏi ở bằng mộtgiọng mềm mại hơn. Tôi quay đầu, má đỏ ửng." Hừ". Ngƣời cao hơn nói." Có thể. Không tƣởng tƣợng đƣợc ở đây thì cô cần gìđến một lớp kính chống tên lửa và lớp vỏ áo giáp chịu lực tới 4000 pound cơ chứ.Đáng lẽ nên dùng nó ở một nơi nào nguy hiểm hơn."Lớp vỏ áo giáp. Bốn nghìn pound chịu lực của vỏ áo giáp. Và kính chống tên lửa?.Tốt đấy. Nhƣng cái gì đã xảy ra với lớp chống đạn lỗi thời này nhỉ ?.Ừ, ít ra thì chuyện này cũng gây nên cảm giác gì đó- nếu nhƣ bạn có óc hài hƣớckhéo léo.Nó không giống nhƣ việc tôi đã không mong Edward lợi dụng cuộc thoả thuận ấyđể mình anh có thể tính toán chuyện anh có thể cho nhiều tôi hơn là nhận lại. Tôiđã đồng ý rằng anh ấy có thể thay chiếc xe của tôi khi nó cần thay thế, nhƣngkhông mong cái thời điểm ấy đến quá sớm. Khi tôi bị bắt buộc phải chấp nhận rằngcái xe tải đã không còn gì hữu dụng gì ngoài việc nó trở thành một biểu tƣợng tônkính với những chiếc Chevy cổ điển, tôi cũng đồng thời tin rằng chuyện thay thế xecủa anh chắc chắn sẽ dẫn đến việc khiến tôi cảm thấy ngƣợng ngùng. Khiến tôi trởthành trung tâm của những cái xoi mói và những tiếng xuýt xoa. Tôi đã đúng vềđiểm này. Nhƣng ngay cả trong những tƣởng tƣợng đen tối nhất, tôi cũng khôngthể đoán trƣớc đƣợc rằng anh có thể mua cho tôi đến hai chiếc xe.Xe " trƣớc " và xe" sau", anh đã giải thích khi tôi lắp bắp.Đây chỉ là xe" trƣớc", anh ấy nói với tôi rằng chiếc xe nàychỉ làmƣợn tạm thờivàsẽtrả lại sau đám cƣới. Điều đó thật sự chẳng gây cảm giác gì cho tôi cả. Cho đếncả bây giờ.Ha ha. Bởi vì tôi là con ngƣời dễ tổn thƣơng, quá dễ để bị tai nạn, có thể là nạnnhân cho những may mắn xui xẻo và nguy hiểm của bản thận, do đó tôi cần mộtchiếc xe chống tăng để giữ tôi an toàn. Vui nhộn thật. Tôi chắc rằng anh ấy và cácanh trai đang tận hƣởng chuyện cƣời ấy đằng sau lƣng tôi.Hoặc có thể, chỉ là có thể thôi, một tiếng thì thầm nhỏ vang lên trong đầu tôi , đóchẳng phải là một trò đùa, ngốc thật. Có thể anh ấy thật sự lo lắng về mình. Đâychẳng phải là lần đầu tiên anh ấy trở nên quá cẩn trọng để bảo vệ mình.Tôi thở dài.Tôi vẫn chƣa thấy chiếc xe " sau". Nó đƣợc giấu ở một góc khuất nhất của ga-ranhà Cullen. Nếu nhƣ là ngƣời khác thì có lẽ họ đã lén xem trộm nó rồi, nhƣng tôithực sự không muốn biết điều đó.Có lẽ chẳng có lớp vỏ chống đạn nào trên xe đâu- bởi vì tôi chẳng cần tới điều đósau tuần trăng mật. Cơ thể cực kỳ bền vững chỉ là một trong những niềm vui mà tôiđang trông mong. Những điều quan trọng nhất để trở thành một Cullen không phảilà những chiếc xe đắt tiền hay những chiếc thẻ tín dụng đầy ấn tƣợng." Này cô.." Ngƣời đàn ông cao hơn gọi tôi, khum tay gõ lên lớp kính với nỗ lựcnhìn vào trong." Chúng tôichụp xongrồi. Cảm ơn cô nhiều lắm.!"
  5. 5. " Không có gì ." Tôi đáp lại, sau đó lại căng thẳng khởi động xe và nhấn nhẹ bànđạp- thật nhẹ nhàng...Bất kể đã bao nhiều lần tôi lái xe xuống con đƣờng về nhà thân quen này, tôi vẫnkhông thể nào làm cho những tờ bƣớm bị nhoè đi bởi nƣớc mƣa bị phai dần trongtrí óc. Mỗi một chúng, dính chặt vào các cột điện thoại và những biển chỉ đƣờng,giống nhƣ một cái tát mới vào mặt. Một cái tát xứng đáng đấy chứ. Tâm trí tôi bịhút mạnh vào ý nghĩ mà tôi đã cắt đứt trƣớc đó. Tôi không thể trốn tránh điều ấytrên con đƣờng này đƣợc. Ít ra không phải với những hình ảnh về ngƣời thợ sửa xeyêu quý của tôi vụt sáng trong đầu ở khoảng thời gian đều đặn.Bạn thân nhất của tôi. Jacod của tôi.Những poster BẠN ĐÃ TỪNG NHÌN THẤY CẬU BÉ NÀY CHƢA ? không phảiý tƣởng của bố Jacob. Nó là của bố tôi, Charlie, ngƣời đã in những tờ bƣớm này vàrải chúng đầy khắp thị trấn. Và không chỉ ở Forks, mà cả ở cảng Angeles vàSequim và Hoquaim và Aberdeen và tất cả mọi thị trấn ở Penisula. "Ngài" cũngdám chắc rằng tất cả mọi đồn cảnh sát ở bang Washington đều có chung tờ bƣớmdán trên tƣờng. Sở của "ngài" đã có nguyên một bảng tin dành hoàn toàn cho việctìm ra Jacob. Cái bảng đó bây giờ đang trống nhiều nhƣ nỗi thất vọng và sự kiệtsức của chính bố.Bố còn thất vọng hơn với việc thiếu sự phản hồi và thất vọng nhiều nhất với bácBilly, bố Jacob - và là bạn thân nhất của Charlie.Vì việc bác Billy đã không quan tâm hơn đến cuộc tìm kiếm cho sự "bỏ nhà ra đi "của cậu con trai 16 tuổi. Vì việc bác Billy từ chối dán những tờ bƣớm ở La Push,vùng đất ven biển của ngƣời da đỏ là nhà của Jacob. Vì việc bác ấy hình nhƣ phủnhận sự biến mất của Jacob, và ra vẻ nhƣ chẳng có gì để bác ấy làm. Vì câu nói củabác là" Jacob đã lớn. Nó sẽ về nhà nếu nó muốn."Và bố đãbực bội luôn tôi, vì đã ủng hộ bác Billy.Tôi cũng không dán những tờ bƣớm. Bởi gì cả bác Billy và tôi đều biết Jacob đangở đâu, nói một cách sỗ sàng, chúng tôi cũng biết rằng chẳng có ai đã từng nhìn thấycậu bé ấy.Tờ bƣớm thƣờng chèn một cục u lớn trong cổ họng tôi và những giọt nƣớc mắt đauđớn và tôi mừng vì Edward đã ra ngoài đi săn vào ngày thứ Bảy. Nếu Edward thấyphản ứng này của tôi, chắc chắn nó cũng sẽ làm cho anh cảm thấy tồi tệ hơn.Tất nhiên, có những trở ngại về việc hôm nay là thứ Bảy. Khi tôi quành xe chậmrãi và cẩn thận vào phần đƣờng của mình, tôi có thể thấy chiếc xe tuần tiễu của bốtôi ở trên đƣờng lái của bốn ngôi nhà. Hôm nay bố đã bỏ cả việc câu cá. Và tiếp tụcgiận dỗi về chuyện đám cƣới.Vì vậy tôi không thể sử dụng điện thoại. Nhƣng tôi phải gọi...Tôi đỗ xe cẩn trọng cạnh chiếc Chevy và rút chiếc điện thoại mà Edward đã traocho tôi phòng khi khẩn cấp ra khỏi túi. Tôi quay số, giữ cho ngón tay ở nút"end".( Kết thúc cuộc gọi) nếu chuông điện thoại kêu. Chỉ là phòng bị thôi." Chào ?." Seth Clearwater trả lời và tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôirất ngạikhi nóichuyện với chị cậu ấy, Leah. Cáikiểu " ta muốn nhai đầu mi " không phải là quácƣờng điệu khi tôi nói chuyện với Leah đâu." Ê, Seth, Bella đây."
  6. 6. " Ồ, chà, Bella!. Cậu thế nào ?."Cổ họng tôi nghẹn cứng. Dồn hết hơi tôi bật ra. " Khoẻ "." Gọi để hỏi thêm thông tin hả?."" Cậuđúng là thầy bói."" Không đến nỗi thế. Mình không phải Alice- Cậu chắc chứ" Cậu đùa. Giữa nhữngQuiluete sống ở La Push, chỉ có Seth là tỏ ra thoải mái ngay cả lúc nhắc đến tênngƣời nhà Cullen, bỏ qua chuyện đùa cợt về những thứ nhƣ kiểu cô ấy có thể hoàntoàn trở thành em dâu của tôi." Mình biết ." Tôi lƣỡng lự mất một phút." Cậu ấy ra sao rồi.".Seth thở dài." Cũng nhƣ vậy thôi. Cậu ta không trả lời , cho dù chúng ta biết cậu ấyđang nghe. Cậu ta đang cố gắng không suy nghĩ cho giống con ngƣời, cậu biết đấy.Chỉ là tiếp tục với bản năng của cậu ta thôi."" Cậu biết cậu ấy đang ở đâu không ?."" Nơi nào đó ở bắc Canada. Tôi không thể nói cho cậu biết là quận nào. Mà cậu ấycũng chẳng quan tâm mấy đến đƣờng dây điện thoại của bang đâu."" Có gợi ý nào không..."" Cậu ta sẽ không trở về nhà đâu, Bella. Mình xin lỗi."Tôi nuốt nƣớc bọt." Cảm...cảm ơn, Seth. Mình đã biết trƣớc khi hỏi rồi. Nhƣngmình chỉ là không ngừng cầu nguyện.""Ừ, bọn mình đều cảmgiác giống vậy mà."" Cảm ơn vì đã chịu đựng điều đó với mình, Seth. Mình biết những ngƣời khác đãgây khó khăn cho cậu"." Họ không phải là những ngƣời hâm mộ cậu vĩ đại lắm đâu." Cậu ta đồng ý mộtcách vui vẻ." Một kiểu khập khiễng, mình nghĩ thế. Jacob có sự lựa chọn của cậuấy, cậu có sự lựa chọn của chính cậu. Jake không thích quan điểm của họ về điềuđó. Tất nhiên cậu ta cũng không có hào hứng chuyện cậu thăm dò cậu ấy đâu "Tôi thở gấp." Tôitƣởng là cậu ấy không nói chuyệnvới cậu chứ? "" Cậu ta chẳng giấu bọn tôi đƣợc cái gì cả , mặc dù cậu ta rất cố gắng che đậy"Vậy thì Jacob biết tôi đang lo lắng. Tôi không chắc mình cảm thấy nhƣ thế nào vềchuyện ấy. Ừ, ít nhất thì cậu ấy biết tôi không chìm lỉm vào hoàng hôn và hoàntoàn quên bẵng cậu. Cậu ấy chắc đã tƣởng tƣợng rằng tôi đủ khả năng chịu đựngđiều đó." Tôi đoán là chúng ta sẽ gặp lại ở....đám cƣới." Tôi nói, cố phát âm cái từ đó quakẽ răng." Ừ, tôi và mẹ sẽ có mặt ở đó mà. Cậu thật tốt khi mời chúng tôi."Tôi mỉm cƣời vì sự nhiệt tình trong giọng nói của Seth. Mặc dù việc mời nhàClearwater là ý tƣởng của Edward, tôi cũng rất vui vì anh đã nghĩ tới điều này. Cóđƣợc Seth ở nơi ấy thật là tốt- một sự liên kết, cho dẫu mỏng manh, tới ngƣời bạntuyện vời." Có lẽ nó sẽ không trọn vẹn nếu thiếu cậu ."" Nói với Edward là tôi gửi lời chào nhé, đƣợc chứ?."" Chắc chắn rồi."Tôi lắc đầu. Tình bạn đã nảy nở giữa Edward và Seth là một thứ gì đó vẫn còn làmtôi do dự. Nó là bằng chứng, cho dù rằng mọi thứ không phải đều tiến triển đúng
  7. 7. hƣớng nhƣ thế, rằng ma cà rồng và ngƣời sói có thể có mối quan hệ tốt đẹp, cảm ơnrất nhiều nếu họ cùng chung một suy nghĩ nhƣ thế.Nhƣng không phải tất cả đều thích cái ý tƣởng đó." À." Seth nói, giọng vỡ ra." Leah về rồi này."" Ừ! thôi chào nhé."Chiếc điện thoại rơi vào câm lặng. Tôi để nó trên ghế và chuẩn bị tinh thần để đivào nhà, nơi Charlie đang đợi.Ngƣời bố tội nghiệp của tôi đã có quá nhiều thứ để đối đầu rồi. Jacob-bỏ-trốn mớichỉ là một trong những chuyện nhỏ đang đè nặng lên lƣng bố. Bố đã hầu nhƣ chỉ lolắng về tôi, đứa con gái gần nhƣ đã hợp pháp trở thành ngƣời lớn, ngƣời sẽ trởthành một "Mrs." (bà) chỉ trong vài ngày nữa.Tôi bƣớc chậm rãi trong làn mƣa nhè nhẹ, nhớ cái đêm chúng tôi đã nói với bố...Khi tiếng xe của chiếc tuần tiễu của Charlie báo hiệu sự trở về của "ngài", chiếcnhẫn trên ngón tay tôi bất chợt nặng đến 100 pound. Tôi muốn giấu bàn tay trái củamình vào trong túi, hoặc ngồi lên nó, nhƣng Edward đã giữ kéo nó về phía trƣớc vàđặt ở vị trí trung tâm bằng đôi tay lạnh và mạnh mẽ của anh." Đừng bồn chồn nhƣ thế, Bella. Hãy nhớ rằng em không bị kết tội là sát nhân đâuđấy."" Anh nói cứ nhƣ thể là dễ lắm ấy."Tôi lắng nghe âm thanh đầy điềm gở từ đôi ủng của bố dẫm thình thịch lên vỉa hè.Chiếc chìa khoá lách cách trong cánh cửa đã đƣợc mở sẵn. Tiếng động ấy nhắc tôinhớ đến một phần của bộ phim kinh dị mà nạn nhận nhận ra rằng cô ấy quên khoáchốt cửa (đại loại thế)." Bình tĩnh nào, Bella." Edward thì thầm, lắng nghe tiếng đập càng ngày càngnhanh của trái tim tôi. Tiếng cánh cửa đánh sầm vào tƣờng. Tôi lúng túng nhƣ thểbị điện giật." Chào bác Charlie." Edward nói, hoàn toàn thƣ giãn." Không". Tôi phản đối trong hơi thở." Chuyện gì ?." Edward quay lại thì thầm." Chờ bố cất súng đi đã."Edwardkhúc khích cƣờivà vuốt mái tóc rối màu đồng của anh bằng tay kia.Charlie đến góc phòng , vẫn ở trong bộ đồng phục, vẫn thủ thế và cố gắng tạo mộtbộ mặt khi bố xét nét hai đứa đang ngồi cùng nhau trên chiếc ghế đầy tình yêu. Nóicho cùng, bố đã cố gắng nỗ lực để thích Edward nhiều hơn.Tất nhiên, việc phát giác này đã chấm dứt điều ấy ngay tức khắc." Này mấy nhóc, có chuyện gì thế?."" Chúng con muốn nói chuyện với bố." Edward nói, rất điềm tĩnh." Chúng con cóvài tin mừng ."Thái độ củaCharlie chuyển ngaytừsự thân mật gƣợng gạotới sự nghi ngờ đầy đentối chỉ trong đúng một giây." Tin mừng?." Charlie lầm bầm, nhìn thẳng vào tôi." Bố ngồi đi."Bố nhƣớng mày, nhìn chằm chằm vào tôi mất năm giây và sau đó phịch xuống ghếtựa, ngồi ở rất gần mép ghế và thẳng lƣng.
  8. 8. " Đừnglàm căng thẳng nhƣ thếbố ơi." Tôi nói sau một lúcim lặng." Mọi chuyện đềuổn mà."Edward nhăn nhó, và tôi biết là vì cáitừ ổn kia.Anhấy sẽ dùng các từ khác kia, mộtsố từ nhƣ là tuyệt vời , hoàn hảo hoặc vinh quang nữa ấy chứ." Chắc không, Bella, con có chắc chắn không ?. Nếu mọichuyện đều ổn, thì sao conlại toát mồ hôi thế?."" Con không toát mồ hồi." Tôi nói dối.Tôi dựa mình và co ngƣời lại bên Edward trƣớc tiếng càu nhàubực bộicủa bố, theobản năng tôi quẹt mu bàn tay phải lên trƣớc trán đểrucbỏ cái bằng chứng ấy( Chứngminh tôi đang toát mồ hôi thật.)" Con đã có thai !." Charlie nổ ra." Con đã có thai phải không ?".Mặc dù câu hỏi khá rõ ràng là dành cho tôi nhƣng bây giờ bố lại nhìn Edward, vàtôi có thể thề rằng bàn tay bố đang kéo súng lên." Không!. Tất nhiên là không." Tôi muốn thúc cùi chỏ vào xƣơng sƣờn Edwardnhƣng tôi biết rằng động tác ấy chắc chắn chỉ khiến tôi mang thêm vết thâm tímnữa. Tôi đã bảo Edward rằng con ngƣời thƣờng ngay lập tức nhảy đến kết luận !.Còn lý do nào khác để những con ngƣời trong sáng muốn cƣới nhau ở tuổi 18không ?.( Câu trả lời của anh làm tôi tròn mắt. Tình yêu. Chính xác rồi.)Cái nhìn trừng trừng của Charlie dịu xuống. Khuôn mặt tôi biểu lộ rõ ràng rằng tôiđang nói sự thật, và bố tin tôi. " Ồ, bố xin lỗi."" Không sao đâu bố ".Đó là một khoảng im lặng dài. Sau một thời gian, tôi nhận ra mọi ngƣời đều đangchờ tôi nói một cái gì đó. Tôi nhìn lên Edward ,căng thẳng tột cùng. Chẳng có cáchnào khiến tôi có thể phát ra bất cứ từ gì.Anh mỉm cƣời với tôi, thẳng vai và quay ngƣời về phía Charlie." Charlie, con nhận ra rằng con đã đi không đúng theo qui củ. Theo truyền thốngthì con đáng lẽ phải xin phép bố trƣớc. Con không có ý bất nhã, nhƣng kể từ khiBella nói đồng ý với con mà con lại không hề muốn bỏ lỡ cơ hội của cô ấy chút nào,thì thay vì hỏi ý kiến của bố, con lại yêu cầu bố về sự chúc phúc. Chúng con sẽcƣới nhau, Charlie. Con yêu cô ấy nhiều hơn bất cứ điều gì trên thế giới này, nhiềuhơn cuộc sống của riêng con, và- thật kỳ diệu và may mắn thay- cô ấy cũng yêucon nhƣ thế. Vậy liệu bố có thể tặng chúng con lời chúc phúc đƣợc không ?."Anh nói ra môt cách chắc chắn và rất bình tĩnh. Chỉ trong khoảnh khắc lắng nghegiọng nói đầy tự tin và chắc chắn của anh mà tôi chợt nhận ra một điều sángsuốt.Tôi có thể thấy, rất nhanh, cái cách mà thế giới nhìn vào anh. Vì sự kéo dàicủa nhịp đập trái tim tôi, những gì anh vừa nói này đã tạo ra trong căn nhà một cảmxúc thật hoàn hảo.Và sau đó tôi bất chợt bắt gặp sự biểu lộ cảm xúc trên mặt Charlie, đôi mắt củabốdán chặtvào chiếc nhẫn.Tôi nín thở trong khi da mặt bố chuyển màu- từ bình thƣờng sang đỏ, đỏ sang tím,tím sang xanh.Tôi bắt đầu ngồi dậy- Tôi không chắc chắn lắm về những gì tôi đãsắp đặt để làm, có lẽ phải huy động cả lực lƣợng cảnh sát Heimlich mới có thể chắcchắn rằng bố không bị nghẹt thở -nhƣng Edward bóp tay tôi và thì thầm câu " Chobố một phút" thật nhỏ để chỉ tôi nghe thấy.
  9. 9. Phút im lặng còn dài hơn trƣớc. Sau đó, dần dần và từ từ, da mặt Charlie trở lạimàu bình thƣờng. Bố cắn môi, nhíu lông mày, tôi biết đây là dấu hiệu kiểu suy nghĩlung lắm của bố. Bố dò xét hai đứa rất lâu và về phía tôi, tôi lại thấy Edward kháthoải mái." Đáng lẽ là không ngạc nhiên nhƣ vậy." Charlie cằn nhằn." Ta đã đoán sớm muộngì cũng phải đối mặt với mấy thứ nhƣ thế này mà."Tôi thở ra." Con chắc chứ?." Charlie gặng hỏi, nhìn chằm chằm vào tôi." Con chắc chắn một trăm phần trăm về Edward." Tôi nói với bố mà không bị lỡmất nhịp nào." Làm đám cƣới hả? Sao gấpgáp thế ?." Bố lại nhìn tôi đầy nghi ngờ.Sự gấp gápấy càng ngày càng tồi tệ hơn khi tôiđối mặt với chuyện tôi càng gần vớituổi 19 hơn, trong khi Edward đã đóng băng tại đúng 17 tuổi với tất cả sự hoàn hảođến hơn 90 năm rồi. Thực tế thì điều tôi cần không phải là hôn nhân , nhƣng đámcƣới lại rất cần thiết bởi vì bản thoả hiệp đầy tinh tế và cả rắc rối tùm lum giữa tôivà Edward đã gần nhƣ tiến đến điểm đó, cái mấu chốt bíên đổi tôi từ một ngƣờibình thƣờng thành một kẻ bất tử.Đó không phải là những thứ mà tôi có thể giải thích với Charlie." Chúng con sẽ cùng rời Darmouth vào mùa thu, Charlie." Edward nhắc bố." Conmuốn làm điều đó, à, một cách đúng đắn. Đó là lý do vì sao con lại nêu lên điềuđó." Anh nhún vai.Anh không thổi phồng lên điều ấy; chúng thật sự rất quan trọng đối với kiểu đạođức lỗi mốt trong thế chiến thứ I.Miệng của Charlie mím lại đến nỗi thành một đƣờng mỏng dính. Chắc là " ngài"đang tìm thêm một cái gì đó để tranh luận tiếp. Nhƣng mà " ngài" còn có thể nói gìnữa đây?.Bố muốn các con hãy cứ sống thử đi đã? hả. " Ngài" là một ông bố, và hiện nay haitay ngài đang dính lại với nhau." Ta biết điều đó đang đến mà." Bố cau mày, lẩm bẩm. Sau đó, bất thình lình,khuôn mặt của bố lại trở nên phẳng lỳ tuyệt đối và không có tí cảm xúc nào." Bố?." Tôi lo lắng hỏi và lƣớt nhìn sang Edward, tôi không thể đọc đƣợc cảm xúctrên khuôn mặt anh, cũng nhƣ khi anh quan sát Charlie." Ha!". Charlie nổ tung ra. Tôi nhảy dựng lên." Ha, ha, ha!."Tôi nhìn chằm chằm đầy hoài nghi khi Charlie còn cƣời lớn gấp đôi lúc nãy, thânhình bố rung lên với điệu cƣời ấy.Tôinhìn Edward ,chờ đợi sự giải thích cho hành động này, nhƣng Edward đã mímchặt môi, cứ nhƣ thể anh đang cố gắng nín cƣời." Đƣợc rồi, tốt thôi." Charlie hơi nghẹn thở." Kết hôn." Một tràng cƣời nữa lại vâylấy bố." Nhƣng..."" Nhƣng sao ạ?." Tôi gặng hỏi." Nhƣng con phải nói với mẹ đấy !. Bố sẽ không hé môi tí gì với Renee đâu!. Tấtcả là phần con đấy." Bố lại nổ ra một tràng cƣời ha hả.Tôi dừng tay trên nắm đấm cửa, mỉm cƣời. Chắc chắn lúc này những từ ngữ củaCharlie đã làm tôi lo sợ. Bất hạnh cuối cùng và kinh khủng nhất : Nói với Renee .
  10. 10. Kết hôn sớm là một trong những điều đầu tiên đƣợc liệt kê trong sổ đen của mẹ,còn hơn cả luộc những con chó con còn sống.Nhƣng ai có thể đoán trƣớc đƣợc phản ứng của mẹ?. Không phải tôi. Chắc chắnkhông phải Charlie. Có thể là Alice, nhƣng tôi vẫn chƣa nghĩ đến chuyện hỏi cô ấy." Này, Bella." Renee nói sau khi tôi nghẹn thở và bắt đầu cà lăm những từ khôngthể nói ra đƣợc : Mẹ, con sẽ cưới Edward . " Mẹ hơi chạnh lòng vì con phải để lâunhƣ thế mới nói với mẹ đấy.Vé máy bay càng mắc thêm. Ôi.." Mẹ cáu kỉnh. " Concó nghĩ làáo vét của dƣợng Philhoàn tất trƣớc lúc đó không?. Nếu ông ấy khôngmặc áo vét thì điều đó chỉ tổ làm hỏng các bức ảnh."" Đợi một giây, mẹ." Tôi thở gấp." Ý mẹ là gì, để lâu quá là sao?. Con chỉ vừa mớiquyết địnhđính hôn thôi, ngày hôm nay "-" Hôm nay hả? Thật sao? Thật ngạc nhiên. Mẹ cứ tƣởng...."-" Mẹ tƣởng là sao ?. Lúc nào mẹ biết vậy?."" Ừ, khi con đến thăm mẹ vào tháng tƣ, mọi chuyện trông có vẻ dễ dàn xếp hơnđấy, nếu con biết ý mẹ là gì. Chẳng khó mấy để đọc tâm tƣ của con. Nhƣng mẹkhông nói ra điều đó vì mẹ hiểu nó chẳng tốt cho con tí nào. Con giống Charlielắm." Mẹ thở dài có vẻ chịu đựng." Một khi con đã quyết định thì chẳng có lý do gìđể nói với con nữa. Dĩ nhiên, giống nhƣ Charlie, con cũng sẽ kiên quyết tới cùngvới quyết định của mình."Và sau đó mẹ đã nói điều cuối cùng mà tôi luôn mong đợi đƣợc nghe từ mẹ." Con không sai, Bella. Con nói giống nhƣ con có ngốc nghếch tí chút, và mẹ đoánlà bởi vì con sợ mẹ." Mẹ cƣời khúc khích." Sợ những gì mẹ sẽ nghĩ. Và mẹ biết mẹđã nói rất nhiều thứ về kết hôn và sự ngu ngốc- mẹ chằng nhắc lại chúng nữa đâu-nhƣng con cần nhận ra rằng những thứ đó đặc biệt đúng với mẹ đấy. Con là mộtngƣời hoàn toàn khác mẹ. Con có những lỗi lầm của riêng con và mẹ chắc chắncon sẽ phần nào hối tiếc vì điều đó trong đời. Nhƣng kết tội con không phải là vấnđề của con đâu, con yêu. Con có cơ hội để làm điều đó hơn là lúc đã gần 40 tuổinhƣ mẹ biết đấy." Renee lại cƣời." Đứa contrƣởng thành sớm hơn tuổicủa mẹ. Maymắn thay, con hình nhƣ đã tìm đƣợc một tâm hồn già cỗi khác rồi."" Mẹ không sao đấy...chứ?. Mẹ không nghĩ là con đang phạm một lỗi to uỵch à?."" Ừ, chắc chắn rồi. mẹ mong là con sẽ đợi thêm vài năm nữa cơ. Ý mẹ là, đối vớicon mẹ có đủ già để trở thành một bà mẹ vợ rồi không?. Đừng trả lời nó. Đó khôngphải về mẹ. Đó là vì con. Con hạnh phúc chứ ?."" Mẹ không rõ. Mẹ chuẩn bị có một kinh nghiệm ngoài luồng rồi." Renee cƣời khẽ." Cậu ta có làm con hạnh phúc không Bella ?."" Có, nhƣng..."" Hay là con lại muốn ai khác?."" Không, nhƣng..."" Nhƣng gì ?."" Nhƣng không phải là mẹ sẽ nói nhƣ con lại giống nhƣ mấy đứa con nít cuồng dạikhác ngay lúc này chứ ?."" Con chƣa bao giờ là một đứa con nít cả, cƣng của mẹ. Con biết cái gì tốt nhất chocon mà."
  11. 11. Ở những tuần cuối cùng, Renee lại tham gia quán xuyến chuyện đám cƣới. Mẹbuôn điện thoại mấy tiếng đồng hồ mỗi ngày để nói chuyện với mẹ Edward, bàEsme - bà chẳng còn một chút lo lắng về vịêc hoà thuận với thông gia nữa. Reneethần tƣợng Esme, nhƣng ngay sau đó, tôi nghi ngờ bất cứ ai có thể chịu đƣợcchuyện đối xử kiểu ấy với ngƣời gần nhƣ đã là mẹ chồng yêu quý của tôi rồi.Điều đó khiến tôi trở thành một kẻ thừa thãi. Nhà Edward và nhà tôi đã cùng nhauchuẩn bị chu đáo đám cƣới để tôi không phải làm hoặc biết hoặc nghĩ quá nhiều vềbất cứ thứ gì của chuyện ấy.Charlie rất giận, tất nhiên, nhƣng điều ngọt ngào nhất là bố khôngphải giận tôi.Renee trở thành kẻ phản bội. Bố cứ đinh ninh là mẹ sẽ gây khó khăn . Bố có thểlàm gì bây giờ, khi mà mối đe doạ cuối cùng-ý là mẹ đấy- đã hoàn toàn không cònnữa?. Bố chẳng có gì cả, và bố biết điều ấy. Vì vậy bố cứ ủ rũ vòng quanh nhà, lẩmbẩm những điều đại loại nhƣ không thể tin nổi ai trên thế giới này nữa..." Bố?". Tôi gọi khi tôi đẩy cánh cửa chính." Con về rồi."" Khoan đã, Bella, đứng yên đó "" Hử?." Tôi hỏi, tự động dừng lại." Chờ ba một giây. Ối, cháuđâm phải bác rồi, Alice."Alice?." Xin lỗi, Charlie." Giọng nói ngân nga của Alice đáp trả." Thế nào rồi ?."" Hình nhƣ bác bị chảy máu chỗ ấy."" Bác ổn mà. Không trầy xí da nào cả". "Tin cháu đi."" Cái gì đang diễn ra vậy?." Tôi hỏi, do dự đứng ở cửa ra vào." Ba mƣơi giây nữa thôi, Bella." Alice nói với tôi." Sự kiện nhẫn của cậu sẽ đƣợcđền đáp mà."" Hừm." Charlie bồi thêm.Tôi dẫm dẫm châm, đếm từng nhịp một. Trƣớc khi tôi đếm tới giây thứ 30, Alicenói." Đƣợc rồi, Bella, vào đi !".Di chuyển cẩn trọng, tôi vòng quanh góc trƣớc khi bƣớc vào phòng khách." Ồ." Tôi gắt gỏng." Ối, bố. Không phải là bố trông rất..."" ...lố bịch ấy hả?." Charlie cắt ngang." Con đang nghĩ đến một cái gì đó lạc quan hơn."Charlie đỏ mặt ngƣợng ngùng. Alice cầm khuỷu tay bố và đƣa bố diễu quanh nhàđể trình diễn mình trong bộ áo vét màu xám nhạt" Bây giờ thì thôi ngay trò ấy đi, Alice. Bác trông nhƣ một thằng ngốc."" Chẳng có ai mặc đồ do con thiết kế mà lạitrông giốngthằng ngốc cả."" Bạn ấy đúng đấy, bố. Bố trông thật tuyệt vời!. Vì dịp nào đây vậy ?."Alice tròn mắt." Đây là lần kiểm tra cuối cùng để cho phù hợp đấy. Cho cả haingƣời."Tôi tắt ngay cái trố mắt khỏi một Charlie lần đầu tiên trở nên trang nhã đến bấtbình thƣờng và nhìn cái túi chứa cái váy cƣời màu trắng đáng lo ngại đƣợc đặt cẩnthận trên sôfa." Aaaà."" Đến nơi hạnh phúc của cậu đi nào, Bella. Không lâu đâu."
  12. 12. Tôi hít sâu và nhắm mắt lại. Giữ cho chúng không mở ra, tôi vấp ngã trên đƣờnglên cầu thang để tới phòng mình, tôi cởi đồ lót và thẳng tay ra." Cậu nên nghĩ là mình sẽ xỏ từng mảnh tre vào trong móng của cậu." Alice càunhàu khi cô ấy theo tôi vào phòng.Tôi chẳng quan tâm đến cô ấy. Tôi đang hạnh phúc.Hạnh phúc khi những mớ hỗn độn và tùm lum của đám cƣới đã trôi qua và đƣợcgiải quyết. Lùi lại phía sau tôi. Gần nhƣ bị chặn lại và bỏ quên.Chúng tôi chỉ có một mình, chỉ Edward và tôi. Mọi sắp đặt đều rất mờ nhạt và vẫnđang thay đổi- hình ảnh lƣu chuyển từ khu rừng đầy sƣơng tới thành phố đầy mâyvà tới đêm ở Bắc cực.- bởi Edward vẫn đang giữ bí mật nơi chúng tôi sẽ hƣởngtuần trăng mật. Nhƣng tôi không quan tâm đặc biệt đến những nơi ấy.Edward và tôi sẽ gắn kết cùng nhau, tôi sẽ phủ đầy cuộc đời tôi với những gì chúngtôi đã hứa hẹn với nhau một cách hoàn hảo. Tôi sẽ kết hôn với anh. Đó là điều vĩđại. Nhƣng tôi đã chấp nhận những món quà lớn lao từ anh ấy và cũng đã đƣợcđăng ký, mặc dù vô ích, vào Đại học Dartmouth vào mùa thu. Bây giờ, đó làchuyện của anh ấy.Nhƣng trƣớc khi anh biến đổi tôi thành ma cà rồng- điều cam kết lớn của anh- anhvẫn còn một điều kiện khác để làm mọi thứ trở nên tốt nhƣ mong đợi.Edward bị ám ảnh bởi những gì thuộc về con ngƣời mà tôi đã từ bỏ, những kinhnghiệm mà anh không muốn tôi bỏ lỡ. Hầu hết chúng- ví dụ nhƣ những cụôc đidạo- đối với tôi đều có vẻ ngốc nghếch. Đó là kỷ niệm duy nhất về thời gian làmcon ngƣời mà tôi lo lắng sẽ bỏ mất. Tất nhiên, điều mà anh muốn là tôi hoàn toàncó thể quên đi chúng.Dẫu vậy, đây mới là chuyện đáng nói. Tôi biết một chút về việc tôi sẽ nhƣ thế nàokhi tôi không còn là con ngƣời nữa. Trƣớc tiên tôi sẽ trở thành một tân ma cà rồng( ma cà rồng mới sinh ra_newborn vampires), và tôi sẽ nghe tất cả những câuchuyện về nơi sẽ là gia đình của tôi trong những ngày đầu tiên, khi tôi còn hoangdại. Vài năm nữa, cảm giác duy nhất của bản thân tôi sẽ chỉ còn là Khát . Nó sẽkhiến tôi mất một thời gian dài để tôi tìm và trở lại là chính tôi. Và thậm chí cả khitôi đã tự chủ đƣợc, tôi cũng sẽ không bao giờ cảm giác đƣợc nhƣ bây giờ nữa.Con ngƣời...và quên mình vì tình yêu.Tôi muốn có kinh nghiệm hoàn hảo nhất của mình trƣớc khi tôi đánh đổi cái cơ thểấm áp, dễ vỡ và đầy mùi hƣơng này cho một thứ gì đó đẹp, mạnh mẽ....và khôngbiết nữa. Tôi muốn một kỳ trăng mật thật sự với Edward. Và mặc dù nỗi sợ lớnnhất của anh là đặt tôi vào tình thế nguy hiểm, nhƣng anh vẫn đồng ý thử.Tôi chỉ ngờ ngờ ngợ nhận thức đƣợc Alice và cảm giác sự trơn mƣợt của vải satinlên làn da tôi. Tôi không quan tâm, hiện giờ, tất cả những gì thị trấn nói là về tôi.Tôi không muốn trở thành ngôi sao quá sớm. Tôi không lo lắng về chuyện lỡ bƣớchay cƣời rúc rích một cách sai lầm hoặc quá trẻ hay trở thành một cử toạ sáng giáhoặc quan tâm đến một chỗ trống nơi bạn thân nhất của tôi đáng lẽ phải ở đó.Tôi đang ở nơi hạnh phúc này với Edward.Chƣơng 2: Đêm dài.
  13. 13. " Em đã thấy nhớ anh rồi "" Anh không cần phải đi nữa. Anh có thể ở lại..."" Ƣ...Hƣm...."Đó là một khoảng khắc khá dài, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của tôi, nhịp điệuvỡ ra của hơi thở gấp gáp liên tục bị ngắt quãng của hai ngƣời , và tiếng thì thầmkhe khẽ của đôi môi đang lƣớt trên nhau đồng điệu.Đôi khi thật dễ dàng để quên mất rằng tôi đang hôn một ma cà rồng. Nhƣng khôngphải vì anh trông bình thƣờng hoặc giống một con ngƣời -tôi không thể quên đƣợcphút giây nào mà tôi đang ôm lấy một ngƣời còn giống thiên thần hơn cả ngƣời đànông đang ở trong vòng tay tôi- mà bởi vì anh làm tôi cảm thấy rằng tôi không thểkháng cự nổi đôi môi của anh đang lƣớt dịu dàng trên môi tôi, mặt tôi, cổ tôi. Anhthề với tôi rằng anh đã vƣợt qua đƣợc sự cám dỗ của mùi máu trong cơ thể tôi rấtlâu rồi, anh đã quen với điều đó, rằng việc anh sợ anh sẽ mất tôi đã cứu anh ra khỏimọi khát khao đƣợc hút máu tôi. Nhƣng tôi biết mùi máu của tôi vẫn làm anh đauđớn- vẫn đốt cháy cổ họng anh nhƣ thiêu nhƣ đốt.Tôi mở mắt và tìm đôi mắt của anh hiện giờ đang hƣớng vào khuôn mặt củatôi.Việc anh nhìn tôi nhƣ thế chẳng có gì lạ cả. Giống nhƣ thể tôi là giải thƣờng còncó giá trị lớn hơn cả kẻ chiến thắng mạnh mẽ và may mắn...Ánh mắt chúng tôi dừng lại bên nhau một chút; đôi mắt hoàng ngọc của anh sâuthẳm đến nỗi tôi mƣờng tƣợng thấy tôi có thể nhìn thấu tâm hồn anh. Thật lố bịchkhi thừa nhận sự thật rằng - sự tồn tại của linh hồn anh - luôn luôn là một câu hỏiđối với tôi, dù cho anh là một ma cà rồng. Anh có tâm hồn đẹp đẽ nhất, đẹp hơnnhiều khối óc xuất sắc hoặc khuôn mặt không thể so sánh đƣợc hay cơ thể quyến rũcủa mình.Anh nhìn lại tôi nhƣ thể anh cũng có khả năng thấy hết linh hồn tôi và nhƣ thể anhthích cách anh nhìn tôi nhƣ thế. Anh không thể đọc đƣợc tâm trí của tôi nhƣ cáicách mà anh đọc của những ngƣời khác. Ai mà biết đƣợc tại sao- một thứ gì đó bấtthƣờng trong não tôi và đã làm cho tôi miễn trừ khỏi tất cả các năng lực phi thƣờngvà đáng sợ mà một số kẻ bất từ đang có. ( Chỉ có suy nghĩ của tôi là bất khả xâmphạm; cơ thể tôi vẫn còn là mục tiêu săn đuổi của những ma cà rồng có khả năngấy nhƣng chọn một cách tồn tại khác Edward). Nhƣng tôi luôn cảm thấy chân thànhrằng thật tuyệt khi sự trục trặc đó đã khiến cho suy nghĩ của tôi luôn đƣợc bí mật.Nhƣng đúng là quá xấu hổ nếu coi nó làm phƣơng tiện có thể che giấu cảm xúc củatôi lúc này.Tôi kéo khuôn mặt của anh lại gần tôi." Chắc chắn là anh sẽ ở lại " Anh thì thầm ngay sau đó." Không, không. Đây là tiệc độc thân của anh. Anh phải đi."Miệng nói những từ ấy, nhƣng những ngón tay ở bàn tay phải của tôi đã khóa chặtvào mái tóc màu đồng của anh, tay trái tỳ nhẹ vào một phần nhỏ nơi lƣng anh. Đôitay anh vuốt ve khuôn mặt tôi." Tiệc độc thân đƣợc tổ chức cho những ai đang cảm thấy buồn khổ khi phải trảiqua những ngày cô đơn. Anh không thể háo hức hơn đƣợc nữa khi có em ở bên anh.Vì vậy đừng mất công bắt anh đi."" Đúng..." Hơi thở tôi phả vào làn da lạnh băng nơi cổ anh.
  14. 14. Điều đó thật sự hoà hợp không gian hạnh phúc này. Charlie chắc chắn đã ngủ trongphòng riêng của bố, có lẽ để bố ở một mình là tốt nhất đối với ông lúc này. Chúngtôi cuốn lấy nhau trên giƣờng, ghì lấy cơ thể của nhau càng nhiều càng tốt, trôngnhƣ thể tôi đang bị quấn vào một cái khăn len to sụ đến nỗi trông tôi giống nhƣ ởtrong một cái kén. Tôi ghét sự cần thiết của một chiếc áo khoác, nhƣng đúng là nóđã phần nào giảm bớt sự lãng mạn khi răng tôi bắt đầu va cập cập vào nhau vì lạnh.Charlie có thể để ý nếu tôimở máy sƣởilên vào tháng tám...Ít nhất, nếu tôi bắt buộc phải nằm trong đống chăn ấy, áo sơ mi của Edward cũngđã bị bỏ lại trên sàn. Tôi không bao giờ hết ngỡ ngàng và sửng sốt khi thấy cơ thểanh hoàn hảo tới thế nào - trắng, lạnh và bóng mƣợt nhƣ đá hoa cƣơng. Tôi di tayxuống bộ ngực cứng nhƣ đá của anh, lần theo vùng bằng phẳng ở bụng, chỉ làkhông thể ngớt kinh ngạc. Anh chợt khẽ rùng mình, và đôi môi anh lại tìm đến tôilần nữa. Hơi thở ngọt ngào của anh - lạnh và quyến rũ- bao trùm lấy khuôn mặt tôi.Anh bắt đầu lại lùi ra - điều mà anh luôn tự động của anh mỗi khi anh cảm thấymột thứ gì đó đã đi quá xa, phản ứng thấy đƣợc rõ ràng cho dù lúc đó anh thực sựmuốn tiếp tục điều ấy. Edward tốn phần lớn thời gian của cuộc đời mình để chốnglại sự thoả mãn cảm xúc vật lý. Tôi biết rằng thay đổi những thói quen ấy ngay bâygiờ sẽ khiến anh lo lắng thêm biết bao nhiêu." Chờ đã." Tôi nói, ôm chặt lấy bờ vai của anh và áp chặt cơ thể tôi vào anh hơn.Tôi nâng một chân lên và kẹp chặt ở eo anh." Luyện tập sẽ khiến mọi thứ trở nênhoàn hảo đấy."Anh cƣời khẽ." Ừ, bằng cách này chúng mình gần nhƣ tiến tới sự hoàn hảo đấynhỉ ?. Em đã từng ngủ nhƣ thế này bao giờ vào tháng cuối cùng không ?."" Nhƣng đây là cuộc diễn tập thôi mà." Tôi nhắc nhở." Và chứng ta đang luyện tậpmột số cảnh nhất định. Đây không phải là lúc cứ giữ cho em an toàn nữa."Tôi nghĩ anh sẽ cƣời, nhƣng anh không trả lời, và cơ thể anh chợt bất động với tácđộng đột ngột ấy. Màu hoàng ngọc trong đôi mắt anh cứng dần thể lỏng sang rắn.Tôi rà lại những gì mình nói, nhận ra rằng anh có thể đã nghe phải thứ gì."Bella..."Anh thì thầm." Đừng có lại bắt đầu đấy." Tôi nói." Thoả thuận là thoả thuận."" Anh không biết. Nhƣng mà thật khó để anh tập trung khi em ôm anh nhƣ thế.Anh...anh không thể nghĩ cái gì cho ra hồn đƣợc. Anh sẽ không thể tự kiểm soátđƣợc. Em sẽ bị đau..."" Em ổn mà."" Bella..."" Suỵt!". Tôi áp chặt môi mình vào môi anh để ngăn sự tấn công đầy lo lắng ấy.Tôi đã nghe nó quá nhiều trƣớc đó. Anh chẳng bao giờ thoát ra khỏi chuyện đó cả.Chỉ ít là trƣớc khi tôi kết hôn với anh.Anh hôn lại tôi rất lâu, nhƣng tôi không thể nói là anh đã làm chuyện đó khác trƣớc.Lo lắng, luôn luôn lo lắng. Sẽ thay đổi nhiều thế nào khi anh không cần phải lolắng về tôi nữa. Anh ấy đã làm gì với thời gian rỗi đấy nhỉ ?. Anh phải có thêm mộtthói quen mới thôi." Chân em thế nào rồi.?" Anh hỏi.
  15. 15. Thừa hiểu rằng anh không diễn đạt nó theo nghĩa đen, tôi trả lời." Khá ấm." " Thậtkhông ? Không suy nghĩ lại đấy chứ ?. Không phải muộn để em thay đổi quyếtđịnh đâu.?"" Này, anh đang định bỏ rơi em đấy à?."Anh cƣời nhẹ nhàng." Chỉ là để chắc chắn thôi mà. Anh chỉ không muốn em làmbất cứ thứ gì em không chắc."" Em chắc chắn về anh. Phần còn lại em tự xoay xở đƣợc."Anh do dự, và tôi tự hỏi nếu tôi lại lấn lƣớt anh lần nữa thì chuyện gì sẽ xảy ra." Em có thể chứ?." Anh lặng lẽ hỏi." Anh không nói tới đám cƣới- thứ mà anh chắcchắn rằng em sẽ sống sót cho dù có e ngại tới mức nào- nhƣng sau cùng....Renee vàCharlie sẽ ra sao ?."Tôi thở dài." Em sẽ nhớ hai ngƣời." Tệ hơn, bố mẹ chắc chắn sẽ nhớ tôi, mà tôi thìkhông muốn tiếp tay cho anh đổ thêm dầu vào lửa." Angela và Ben cùng Jessica và Mke."" Em cũng sẽ nhớ các bạn của em." Tôi mỉm cƣời trong bóng tối." Đặc biệt là Mike.Ôi, Mike!. Em sẽ sống tiếp nhƣ thế nào đây?."Anh càu nhàu.Tôi cƣời nhƣng sau đó lại trầm tƣ." Edward, chúng ta đã xem xét đi xem xét lại nó.Em biết rằng điều đó sẽ khó khắn, nhƣng đó là điều em muốn. Em muốn anh, emmuốn anh mãi mãi. Một cuộc đời không đủ cho em."" Dừng lại mãi mãi ở tuổi 18". Anh thì thầm." Ƣớc mơ của mọi phụ nữ trở thành hiện thực." Tôi trêu chọc." Chẳng bao giờ thay đổi...chẳng bao giờ đi tiếp...."" Điều đó có nghĩa gì vậy ?."Anh chậm rãi trả lời." Em có nhớ khi chúng ta nói với Charlie rằng chúng ta sẽcƣới nhau?. Và bố đã nghĩ em có... thai?."" Và bố đã nghĩ tới chuyện bắn anh." Tôi cƣời và đoán." Chấp nhận chuyện ấy đi-trong một giây, bố đã thực sự nghĩ tới điều đó."Anh không trả lời. " Chuyện gì vậy, Edward?."" Anh chỉ mong...,ừ, anh chỉ mong bố đã đúng."" Hả..." Tôi thở gấp." Anh đã mong nhiều hơn cái cách mà bố đã nghĩ. Rằng chúng ta có thể có khảnăng làm đƣợc điều đó. Anh cũng ghét phải lấy đi khỏi em điều ấy."Điều đó khiến tôi mất đến một phút." Em biết em đang làm gì."" Làm thế nào mà em biết đƣợc điều đó hả Bella ?. Nhìn mẹ của anh, nhìn chị củaanh đi. Không dễ dàng từ bỏ nhƣ em tƣởng tƣợng đâu."" Esme và Rosalie chấp nhận đƣợc điều đó. Nhƣng nếu sau này có vấn đề gì, chúngta có thể làm điều mà Esmeđã làm - chúng ta sẽ nhận con nuôi ."Anh thở dài, và sau đó giọng anh trở nên dữ tợn." nhƣ vậy là không ĐÚNG !. Anhkhông muốn em từ bỏ bất cứ thứ gì vì anh. Anh muốn cho em, chứ không phải làlấy từ em bất cứ cái gì. Anh không muốn đánh cắp tƣơng lai của em. Giá nhƣ anhlà con ngƣời..."
  16. 16. Tôi đặt tay lên môi anh." Anh là tƣơng lai của em. Giờ thì dừng lại đi. Đừng có ủrũ nữa hoặc em sẽ gọi các anh của anh đến và lôi anh đi đấy. Có lẽ anh cần một bữatiệc độc thân thật."" Anh xin lỗi. Anh đã than vãn nhiều quá phải không ?. Có lẽ do căng thẳng thầnkinh."" Anh lạnh chân rồi à ?."" Không phải ý đó đâu.Anh đã đợi tới một thế kỷ để cƣới em, cô Swan ạ. Lễ cƣới làthứ mà thứ duy nhất mà anhkhông thể đợi đƣợc." Anh bỗng ngắt quãng suy nghĩ."Ôi, đối với tình yêu điều đó quả là thần thánh."" Có chuyện gì vậy ?."Anh rít qua kẽ răng." Em không cần phải gọi các anh của anh nữa.Hiển nhiên làtốinay Emmett và Jasper sẽ không để chođể cho anh thóat rồi."Tôi ôm lấy anh một giây và sau đó thả anh ra. Tôi không thể cầu nguyện mà hòngmong thắng đƣợc trò chơi kéo co với Emmett. " Vui vẻ nhé."Có một tiếng kêu rít lên dội vào cửa sổ - một ai đó đã cố ý cà những móng tay thépcủa họ qua lớp kính để gây ra một tiếng ồn chói cả tai và sởn da gà. Tôi rùng mình." Nếuem mà khôngthả Edward ra " Emmentt- vẫn còn ẩn mình trong bóng tối-rítlên đầy đe doạ " thì bọnanh sẽ săn đuổi cậu ta đấy."" Đi đi". Tôi cƣời." Trƣớc khi các anh ấy phá nhà em."Edward tròn mắt, nhƣng anh đã chạm đất chỉ trong một bƣớc di chuyển nhẹ nhàngvà mặc áo vào sau một bƣớc khác. Anh cúi ngƣời và hôn vào trán tôi." Ngủ đi nhé. Mai em sẽ có một ngày quan trọng đấy."" Cảm ơn anh!. Chắc chuyện đó sẽ đánh gục em mất."" Anh sẽ gặp em ởbệ thờ nhé." ( Nơi cha xứ đọc kinh cầu phúc cho cô dâu và chúrể )." Em sẽ là ngƣời mặc bộ đồ trắng." Tôi mỉm cƣời vì mình đã nói cứ nhƣ thể hoàntoàn từng trải rồi.Anh cƣời dịu dàng và nói." Rất thuyết phục " và sau đó bất chợt dồn sức cúi mình,cơ bắp nổi lên nhƣ lò xo. Anh biến mất- quăng mình qua cửa sổ quá nhanh để tôicó thể kịp nhìn thấy.Bên ngoài, có một tiếng uỵch câm lặng, và tôi nghe thấy Emmettcàu nhàu." Các anh tốt hơn hết là đừng làm anh ấy phải tới trễ" Tôi lẩm bẩm và biết thừa họcó thể nghe thấy câu nói của tôi.Và sau đó, khuôn mặt của Jasper chợt chăm chú vào cửa sổ nơi tôi đứng, mái tócmàu vàng mật phản chiếu ánh bạc trong ánh trăng mờ xuyên qua những đám mâycủa anh rung rinh." Đừng lo, Bella. Bọn anh còn thừa thời gian đƣa cậu ta về nhà mà."Tôi chợt trở nên rất bình tĩnh, mọi nỗi lo ngại trở nên không còn quan trọng nữa.Jasper, bằng cách của mình, cũng tài năng nhƣ Alice với khả năng tiên đoán chínhxác đến kỳ lạ của bạn ấy. Khả năng thông thƣờng của Jasper là những trạng tháicòn hơn cả những chuyện xảy ra ở tƣơng lai, đó là việc không thể kháng cự nhữngcảm giác mà anh muốn bạn phải cảm nhận.
  17. 17. Tôi ngồi xuống một cách vụng về, vẫn còn vƣớng vào lớp chăn. " Jasper ? Nhữngma cà rồngthƣờng làm gì trong buổi lễ độc thânvậy ?. Anh không định đƣa anh ấyđến câu lạc bộ thoát y đấy chứ ?."" Đừng nói cho cô ấy nghe gì hết" Emmett làu bàu phía dƣới. Sau đó, có một tiếnghuỵch khác, và Edward cƣời thầm." Thƣ giãn nào" Jasper nói với tôi- và tôicó cảm giácnhƣ thế thật." Chúng tôi, nhàCullen, có bản sắc riêng chứ. Chỉ là vài con sƣ tử núi, một cặp gấu xám Bắc Mỹ.Nhiều hơn một chút cho một buổi tối đi ăn ngoài. "Tôi tự hỏi không biết tôi có thể nói thật ung dung về chế độ ăn kiêng của những macà rồng " chay" không." Cảm ơn, Jasper."Anh nháy mắt và biến mất khỏi đêm tối.Bên ngoài đã hoàn toàn yên tĩnh. Tiếng ngáy có phần nghèn nghẹt của Charlie lởnvởn quanh những bức tƣờng.Tôi ngồi dựa vào gối, cảm thấy buồn ngủ. Tôi chăm chú quan sát những khoảngtƣờng của căn phòng mình, chúng ánh lên màu trắng nhạt trong ánh trăng từ mi mắtnặng trĩu.Đêm nay là đêm cuối cùng của tôi ở căn phòng này. Đêm cuối cùng là IsabellaSwan. Tối mai, tôi sẽ là Bella Cullen. Cho dù đối với tôi, toàn bộ đám cƣới đầy tínhthử thách này quả là khó khăn, tôi vẫn phải thừa nhận rằng tôi thích đƣợc nghe điềuđó.Tôi để tâm trí mình thơ thẩn vẩn vơ một lúc, mong cơn buổn ngủ sẽ cuốn tôi đi.Nhƣng, sau một số phút, tôi cảm thấy bản thân ngày càng tỉnh táo hơn, nỗi lo lắngcào ruột và khiến nó xoắn lại đến mức khó chịu. Cái giƣờng trở nên quá mềm mại,quá ấm áp nếu không có Edward. Jasper đã đi rồi, và mọi cảm giác yên bình và thƣgiãn cũng đã trôi theo anh ấy. Ngày mai sẽ là một ngày rất dài.Tôi nhận thấy rằng hầu hết mọi sự sợ hãi của tôi thật ngớ ngẩn- tôi chỉ phải tự vƣợtqua chính mình. Sự quan tâm chăm sóc của anh là một phần không thể thiếu củacuộc đời tôi. Tôi luôn cảm thấy không hoà hợp với cảnh tƣợng trống trải này. Tuythế, tôi có một số nỗi lo nhất định.Đầu tiên làđòanxe chở váy cƣới. Alice hoàn toàn để cho những thẩm mĩ đầy tínhnghệ thuật của mình át chế mục đích thực tiễn của chiếc váy ấy. Huy động cả cầuthang nhà Cullen và mộtđòan xenghe có vẻ nhƣ không tƣởng. Đáng lẽ tôi nên tậpdƣợt truớc.Sau đó là danh sách khách mời.Gia đình Tanya, thị tộc Denali có thể sẽ đến bất cứ lúc nào ở lễ cƣới. Nhƣng thật làthiếu tế nhị nếu để gia đình Tanya ở chung phòng với khách mời từ bộ lạc Quileute,bố Jacob và nhà Clearwater. Những ngƣời Denali chẳng ƣa ngƣời sói tí nào. Trênthực tế, rốt cục chị Irina của Tanya sẽ không đến dự đám cƣới, cô ấy luôn nuôi mộtmối thù truyền kiếp với ngƣời sói khi đã giết bạn của cô là Laurent ( chỉ là vì hắn tađịnh giết tôi ). Cảm ơn vì mối thù hằn ấy, thị tộc Denalis đã bỏ gia đình Edwardkhỏi những việc cần ít thời gian nhất. Nó không giống với việc những con sóiQuileute đã cứu mạng sống của tất cả chúng tôi khi đám tân ma cà rồng tấn công...
  18. 18. Edward đã cam đoan với tôi là việc để nhà Denalis gần những nguời Quiluetekhông hề nguy hiểm.Tanya và cả gia đình của cô- cạnh Irina- cảm thấy thực sự cólỗi khủng khiếp cho sự bỏ mặc ấy. Đình chiến với ngƣời sói là một cái giá nhỏ đểphần nào để đền đáp, một món nợ mà họ sẵn sàng trả.Đó là vấn đề lớn nhất, nhƣng cũng có một vấn đề nhỏ nữa : Lòng tự trọng dễ tổnthƣơng của tôi.Tôi chƣa bao giờ thấy Tanya, nhƣng tôi chắc chắn rằng gặp mặt cô ấy sẽ khôngphải là một kinh nghiệm dễ chịu cho vốn sống của tôi. Ngày xửa ngày xƣa, có lẽtrƣớc khi tôi sinh ra, cô ấy đã đóng một vai trò gì đó với Edward- không phải tôi đổlỗi cho cô ấy hay ai khác vì mong muốn đƣợc có Edward. Dù vậy, chí ít cô ấy vẫnluôn đẹp và huyền ảo đến tuyệt vời. Mặc dù Edward hoàn toàn -đã ƣu tiên tôi đếnmức không thể tƣởng tƣợng nổi -thì tôi vẫn không thể ngừng so sánh.Tôi đã lầm bầm chút ít cho đến khi Edward, ngƣời biết điểm yếu của tôi, làm tôicảm thấy mình có lỗi." Bọn anh là những điều gần gũi nhất mà họ có đối với một gia đình, Bella". Anhnhắc tôi." Họ luôn cảm thấy mình là trẻ mồ côi, em biết đấy, cho dù sau bao nhiêulâu đi nữa."Và tôi phải thừa nhận điều ấy, giấu đi vẻ mặt khó chịu của mình.Bây giờ Tanya đã có một gia đình lớn, gần nhƣ gia đình Cullen. Họ có năm ngƣời :Tanya, Kate và Irina đƣợc gia nhập với sự giúp sức của Carmen và Eleazar gầngiống nhƣ cách gia đình Cullen có thêm Alice và Jasper, tất cả họ đều gắn bó bởikhát khao đƣợc sống nhiều tình yêu thƣơng hơn những ma cà rồng thƣờng vẫn haylàm.Đối với tất cả các bạn, dù vậy, Tanya và các chị của cô ấy vấn đang độc thân theomột kiểu. Vẫn tiếp tục tiếc thƣơng. Bởi vì một khoảng thời gian rất lâu trƣớc đó, họcũng đã có một ngƣời mẹ.Tôi có thể tƣởng tƣợng lỗ hổng mà sự mất mát đó để lại. Thậm chí sau một nghìnnăm nữa, tôi cố hình dung ra cảnh gia đình Cullen không còn ngƣời sáng lập, trungtâm của họ, ngƣời dẫn đƣờng, ngƣời cha của họ, Carlise. Tôi cũng không thể thấyđƣợc điều đó.Carlise đã giải thích lịch sử nhà Tanya ở một trong những buổi tối tôi ở lƣu lạimuộn tại nhà Cullen, tôi đã học nhiều nhất có thể, chuẩn bị càng nhiều càng tốt chotƣơng lai tôi đã chọn. Cậu chuyện của mẹ Tanya là một trong nhiều, một truyềnthuyết có tính cảnh cáo, phản ánh rõ một trong những luật lệ mà tôi cần phải biếtkhi tôi tham gia vào giới bất tử. Chỉ một luật duy nhất- một điều luật mà ngay khibị phá vỡ thôi thì sẽ lập tức dẫn tới hàng nghìn vấn đề tai hoạ khác, đó là : Giữ bímậtGiữ bí mật có nghĩa là rất nhiều thứ- sống kín đáo nhƣ nhà Cullen, chuyển chỗtrƣớc khi con ngƣời có thể nghi ngờ chuyện họ không tăng thêm tí tuổi nào. Hoặchoàn toàn giữ không để cho con ngƣời hay biết- ngoại trừ thời điểm các bữa ăn- cáicách mà những ngƣời du cƣ nhƣ James và Victoria đã sống, con đƣờng mà bạn củaJasper, Peter và Charlotte vẫn đang duy trì. Nó có nghĩa là giữ kiểm soát bất cứmột tân ma cà rồng nào mà bạn tạo ra, nhƣ Jasper đã làm khi anh sống với Maria.Nhƣ Victoria đã thất bại khi làm điều đó với tân ma cà rồng của cô ta.
  19. 19. Nhƣng trƣớc tiên, nó không có nghĩa là tạo ra một số thứ gì đó vô dụng, bởi vì, cómột số sinh vật đã không thể kiểm soát nổi." Bác không biết tên mẹ Tanya." Carlise gật đầu, đôi mắt hoàng ngọc, gần nhƣphản chiếu chính xác màu tóc hoe của ông ánh lên một nỗi buồn khi nhớ đến nỗiđau của Tanya." Họ không bao giờ nói điều đó về bà ấy nếu họ có thể tránh, chƣabao giờ tự nguyện nghĩ đến bà ấy." Ngƣời phụ nữ đã tạo ra Tanya, Kate và Irina- ngƣời yêu thƣơng chúng vô cùng,bác tin là thế, bà đã sống nhiều năm trƣớc khi bác đƣợc sinh ra, trong một khoảngthời gian đầy tai hoạ của thế giới chúng ta, tai họa của những đứa trẻ bất tử."" Điều mà họ nghĩ, những bậc tiền bối ấy, bác đang bắt đầu không hiểu. Họ tạo ranhững ma cà rồng còn nhiều hơn cả con ngƣời, giới này lúc đó còn có số lƣợng íthơn cả trẻ sơ sinh nữa."Tôi nuốt nƣớc bọt ngƣợc trở lại ống quản đang nổi cồn lên trong cổ khi đang cố vẽra dần dần bức tranh mà ông miêu tả." Chúng rất đẹp." Carlise giải thích rất nhanhkhi thấy phản ứng của tôi." Rất đƣợc yêu quý, rất đƣợc say mê, cháu không thểtƣởng tƣợng đƣợc đâu. Cháu không thể làm gì ngoài việc ở bên chúng để yêuchúng, đó quả thực là một thứ tự phát."" Tuy nhiên, chúng không đƣợc dạy dỗ. Chúng ngay lập tức dừng lại ở bất cứ lứatuổi phát triển nào mà chúng đạt đƣợc trƣớc khi bị cắn. Những đứa trẻ hai tuổiđáng yêu với lúm đồng tiền và chỉ mới biết bập bẹ nói ngọng cũng có thể huỷ diệtnửa ngôi làng chỉ với một trong những cơn giận dữ của chúng. Nếu chúng đói,chúng sẽ đƣợc cho ăn, và không có dấu hiệu cảnh báo nào có thể kiềm chế đƣợcchúng. Con ngƣời thấy chúng hành động, những câu chuyện lan truyền, nỗi sợ hãitoả nhanh nhƣ cháy rừng..."" Mẹ của Tanya đã tạo ra một đứa trẻ nhƣ thế. Và giống nhƣ những bậc tiền bối,bác không thể tìm hiểu đƣợc nguyên nhân tại sao họ làm vậy." Ông hít một hơi thởsâu và vững vàng." Nhà Volturi tất nhiên cũng trở nên liên đới."Tôi đã nao núng nhƣ tôi luôn luôn cảm thấy thế khi nghe thấy cái tên ấy, nhƣng dĩnhiên huyền thoại về ma cà rồng Ý- chất hoàng gia trong sự tôn kính của nhữngngƣời khác đối với họ sẽ khiến họ trở thành trung tâm cho toàn bộ câu chuyện này.Sẽ không có luật nếu không có hình phạt, sẽ không có hình phạt nếu không có aitruyền tải hay thực hiện nó. Ba bậc tiền bối, Aro, Caicus, Marcus tuần theo luật củalực lƣợng Volturi, tôi chỉ gặp họ đúng một lần, nhƣng ở cuộc chạm trán ngắn gọnấy, dƣờng nhƣ đối với tôi, Aro, với khối óc đầy quyền lực của ông- tài năng thiênbẩm đọc thấu suy nghĩ ngƣời khác chỉ bằng một lần chạm, để rồi ông ta biết mọisuy nghĩ mà một con ngƣời đã từng nghĩ tới- là ngƣời lãnh đạo thật sự." Nhà Volturi quan sát những đứa trẻ bất tử tại quê hƣơng ở Volterra của họ và trêntoàn thế giới. Caius quyết định những kẻ trẻ tuổi không có đủ khả năng bảo vệ bímật của chúng ta. Và vì thế chúng phải bị huỷ diệt."" Bác nói với cháu là chúng rất đáng yêu. Ừ, phù thuỷ đánh lại con ngƣời cuốicùng- giới đã gần nhƣ bị tiêu diệt hoàn -toàn để bảo vệ chúng. Cuộc chém giếtkhông bị lan rộng nhƣ ở chiến tranh phía Nam ở lục địa này, nhƣng có sức tàn phánặng nề hơn theo cách của nó. Những phù thuỷ giữ đƣợc mối quan hệ lâu dài,những truyền thống cũ, bạn bè....Rất nhiều thứ đã mất. Cuối cùng, lý thuyết thuần
  20. 20. hoá chúng hoàn toàn bị thải bỏ. Những đứa trẻ bất tử trở thành điều không đƣợcnhắc đến, một điều cấm kỵ."" Khi bác sống với nhà Volturi, bác có gặp hai đứa nhóc bất tử, vì thế bác trực tiếpbiết đƣợc ma lực và những rắc rối mà chúng có. Aro xem xét những đứa nhỏ trongnhiều năm sau khi thảm hoạ chúng tạo ra đã qua đi. Cháu biết bản tính thiên bẩmlúc nào cũng tò mò của ông ấy đấy; ông mong chúng có thể đƣợc thuần hoá.Nhƣng đến cuối cùng, họ cũng đã thống nhất phán quyết cuối cùng : những đứa trẻbất tử không đƣợc phép tồn tại." Tôi nhớ mọi thứ nhƣng chợt quên mất mẹ chị emnhà Denali khi câu chuyện bắt đầu lại chuyển hƣớng về bà." Không chính xác rõ ràng chuyện gì đã xảy ra với mẹ Tanya". Carlise đã nói."Tanya, Kate và Irisna đã chắc chắn hoàn toàn đuợc sống cho đến ngày nhà Volturicoi chúng, mẹ của chúng và sự tạo thành bất hợp pháp của bà là những ngƣời tùcủa họ. Có một sự phớt lờ đối với việc Tanya và chị em nó đƣợc cứu nhƣ thế nào.Aro đã chạm vào chúng và thấy rằng chúng hoàn toàn vô tội, vì thế chúng không bịtrừng phạt cùng với mẹ."" Không ai trong số chúng từng thấy thằng bé ấy trƣớc đó, hay mơ thấy sự tồn tạicủa nó, cho đến ngày chúng thấy nó bị hoả thiêu trong vòng tay của mẹ. Bác chỉ cóthể đoán rằng mẹ chúng đã giữ bí mật đế bảo vệ nguồn gốc đích xác của nó. Nhƣngtại sao bà ấy lại tạo ra thằng bé đầu tiên?.Thằng bé ấy là ai ?, và nó có ý nghĩa thếnào với bà mà khiến bà phải đi qua những lằn ranh giới hạn?. Tanya và những đứakhác chƣa bao giờ nhận đƣợc câu trả lời cho bất cứ câu hỏi nào. Nhƣng chúngkhông thể nào nghi ngờ về tội lỗi của mẹ chúng, bác nghĩ rằng chúng chƣa bao giờthực sự tha thứ cho bà."" Thậm chí ngay với cả sự bảo đảm an toàn tuyệt đối của Aro rằng Tanya, Kate vàIrina là vô tội, Caius vẫn muốn hoả thiêu chúng. Có tội vì có liên đới. Chúng thậtmay mắn vì Aro ngày ấy thật nhân từ. Tanya và chị em nhà ấy đƣợc tha thứ, nhƣngcái để lại trong sâu thẳm chúng là một trái tim không lành lặn và sự tôn kính mạnhmẽ không thể đổi thay với luật lệ..."Tôi không chắc chắn ký ức ấy đã chuyển thành giấc mơ tự khi nào. Khoảnh khắcđó nhƣ thể tôi đang lắng nghe Carlise nói trong tâm trí, nhìn vào khuôn mặt củaông, và thoáng chốc sau đó tôi lại trông thấy một khoảng đất xám xịt và cằn cỗi vớikhông khí xung quanh toả ra mùi cháy khét nồng nặc. Không chỉ có mình tôi ở đó.Một đám lộn xộn đứng giữa nơi ấy, tất cả đều che mình trong lớp áo choàng màutro, điều đó đã tôi hoảng sợ- họ chỉ có thể là nhà Volturi, và tôi đã chống lại luật lệmà họ đã ban bố, may mắn sao đến bây giờ tôi vẫn còn là con ngƣời. Nhƣng tôibiết, khi tôi thỉnh thoảng tái diễn sự chống lại ấy trong mơ, tôi vẫn vô hình đối vớihọ.Vây quanh tôi là những sinh vật đang bị thiêu cháy. Tôi nhận ra mùi vị ngọt ngàotrong không khí và không thăm dò cái gò cao ấy quá gần. Tôi không mong muốnđƣợc thấy mặt những ma cà rồng mà họ đã chấp pháp để xử tội, vì tôi phần nào losợ rằng tôi có thể nhận ra ai đó thân quen trong dàn ngƣời bị hoả thiêu ấy.Những ngƣời đứng đầu của Volturi đứng thành vòng tròn quanh một thứ gì đó hoặcmột ai đó, và tôi nghe thấy giọng nói thì thầm của họ vang lên trong sự lo lắng vàbối rỗi. Tôi tiến đến sát mép những chiếc áo choàng, bị thôi thúc bởi mong muốn
  21. 21. đƣợc thấy cái thứ hoặc ngƣời đã khiến họ phải xem xét trong nỗi kích động đếnnhƣờng ấy. Bò một cách cẩn thận giữa hai trong những thi thể cao lớn đƣợc bọc vảiliệm, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy chủ đề của tranh luận của họ, hiện giờ đang nổibật giữa một gò đất cao.Đứa bé rất đẹp, rất đáng yêu, giống nhƣ Carlise đã miêu tả. Nó vẫn còn là nhỏ tí, cólẽ mới chỉ hai tuổi. Những lọn tóc xoăn màu nâu nhạt ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnhcùng gò má tròn trĩnh và đôi môi đầy đặn của nó. Và thằng bé đang run rẩy. đôimắt nó nhắm lại nhƣ thể nó đang quá sợ hãi để chứng kiến cái chết đang tiến gầnđến từng giây một.Tôi bị mắc vào một mong ƣớc mạnh mẽ là cứu đứa trẻ đáng yêu đang sợ hãi ấykhỏi nhà Volturi, bất kể mối đe doạ huỷ diệt của họ, điều đó không còn quan trọngvới tôi nữa. Tôi thúc vào họ, không quan tâm việc họ có nhận ra sự có mặt của tôihay không. Chen lấn để lấy khoảng trống, tôi chạy hết tốc lực tới đứa bé.Tôi chỉ thực sự loạng choạng suýt ngã và bất chợt chết lặng khi thấy đƣợc rõ ràngcảnh tƣợng của cái gò cao mà nó đang ngồi lên. Đó không phải đất và đá - mà làmột đống những xác ngƣời queo quắt. Quá muộn để không thấy những khuôn mặtấy. Tôi biết tất cả họ-Angela, Bella, Jessica, Mike...Và ngay dƣới nơi nó ngồi...làthi thể của bố mẹ tôi.Đứa bé chợt mở to đôi mắt sáng rực máu của nó.Chƣơng 3: Ngày quan trọngMắt tôi mở ra ngay tức khắc.Tôi bật dậy rùng mình và thở hổn hển ngay trên chiếc giƣờng ấm áp mất vài phút,cố gắng thoát khỏi giấc mơ. Bầu trời ngoài kia đã kịp chuyển sang màu xám và dầndần thành màu hồng nhạt trong khi tôi chờ cho tim mình đập chậm lại.Lúc tôi thực sự quay trở lại với hiện thực căn phòng quen thuộc và lộn xộn củamình, tôi đã có chút tự giận dữ. Tại sao lại mơ một giấc mơ nhƣ vậy ngay trƣớc lễcƣới của mình chứ !. Đây chính là việc mà tôi đã cố thể thoát khỏi những giấc mơkhó chịu lúc nửa đêm mà.Cảm thấy rất cần thiết phải thoát ra khỏi cơn ác mộng, tôi mặc quần áo và đâm đầuxuống phòng bếp nhanh hơn mức cần thiết. Đầu tiên tôi dọn dẹp căn phòng đã hầunhƣ sạch sẽ ấy, và sau đó khi Charlie thức dậy, tôi làm cho bố vài cái bánh ngọt, tôiđã căng thẳng đến mức khó có thể có chút ham thú nào với việc xoay xở để ănsáng- tôi cứ nhấp nhổm trên ghế trong lúc bố ăn." Bố sẽ đi đón bà Weber vào ba giờ ". Tôi nhắc bố." Hôm này bố chẳng có mấy việc để làm ngoài vai trò là chủ hôn đâu, Bella. Bốkhông giống nhƣ đang quên đi công việc duy nhất của mình đấy chứ." Charlie đãnghỉ làm ngày hôm nay cho lễ cƣới, và chắc chắn bố hoàn toàn thoải mái. Cứ nhƣthế, đôi mắt của bố lén lút tia xuống cái ngăn dƣới gầm cầu thang, nơi bố để cầncâu." Đó không chỉ là việc duy nhất đâu. Bố cũng phải mặc quần áo và xuất hiện đichứ."
  22. 22. " Ngài " bắt đầu hành hạ bát ngũ cốc của mình và lầm bầm mấy từ đại loại nhƣ " đồcho khỉ mặc" trong hơi thở.Có tiếng gõ cửa liên hồi." Bố nghĩ chỉ bố là gặp phiền phức thôi sao." Tôi nói, tôi nhăn nhó lúc đứng lên."Alice sẽ quần con cả ngày cho mà xem."Charlie gật đầu đầy ý nghĩa, chấp nhận rằng bố sẽ gặp ít thử thách hơn tôi. Tôi cuốixuống hôn vào trán bố khi đi ngang ông - ôngđỏ mặt và đằng hắng - sau đó tôi tiếptục tiến đến cửa để mở cho ngƣời bạn gái thân thiết nhất của tôi và sẽ sớm trởthànhchị dâu tôi.Mái tóc của Alice không còn bồng bềnh nhƣ vốn có nữa- thay vào đó nó đã đƣợcduỗi thành những búp xoăn bao lấy khuôn mặt đẹp nhƣ tiên, đối lập hoàn toàn vớivẻ mặt đầy tính toán. Alice kéo tôi ra khỏi nhà với một tiếng " Chào bác Charlie "chìm lỉm lúc gọi với qua vai tôi rồi bắt đầu xét nét khi tôi đã yên vị trên chiếcPorsche của cô ấy." Ôi, kinh khủng quá, nhìn mắt của cậu đi!." Cô ấy trách mắng và xuýt xoa. Cậu đãlàm gì hả?. Thức trắng đêm đấy à?."" Gần nhƣ thôi."Cô ấy càu nhàu." Mình đã chi phối quá nhiều thì giờ để làm cậu ngạc nhiên đấy.Bella, cậu đáng lẽ đã phải quan tâm hơn đến những phần chuẩn bị của mình chứ."" Chẳng ai mong mình sẽ ngạc nhiên cả. Mình nghĩ vấn đề lớn nhất hiện nay làmình có thể tự nhiên thấy buồn ngủ trong lễ cƣới và chẳng thể nói câu " Con đồngý" đúng chỗ, và sau đó thì Edward sẽ trốn mất thôi."Cô ấy cƣời lớn." Mình sẽ ném ngay bó hoa vào ngƣời cậu khi chuyện đó đến gần mà."" Cảm ơn lắm."" Ít ra ngày mai cậu còn có nhiều giờ mà ngủ trên máy bay chứ."Tôi nhƣớn một chân mày lên. Ngày mai, tôi trầm ngâm. Nếu tối hôm nay chúng tôibắt đầu hoàn tất thủ tục thì ngày mai chúng tôi sẽ ở trên máy bay...ừ, hai đứa sẽkhông đi Boise, Idaho, Edward chẳng hé lộ một tí gợi ý nào. Tôi không quá đặtnặng vấn đề ấy, những nó quả thực là lạ khi chính tôi cũng chẳng biết ngày maimình sẽ ngủ ở đâu....Hoặc nhƣng không hy vọng là sẽ đi ngủ thật...Alice nhận ra cô ấy đã lỡ thốt ra một cái gì đó, và lập tức ngƣng lại." Cậu cần đƣợcsắp xếp tất và sẵn sàng cho mọi thứ." Cô ấy nói, cốt để làm tôi xao nhãng khỏi vấnđề đó.Chuyện đó thành công mỹ mãn." Alice, mình mong là cậu sẽ để cho mình đóng góinhững vật cá nhân !."" Chuyện đó đáng lẽ nên cho qua đi chứ."" Và cậu đã bỏ lỡ cơ hội đi mua đồ rồi đấy."" Cậu sẽ trở thànhem dâu mình một cách chính thức trong vòng mƣời giờ nữa...Giờlà lúc để quên đi chuyện sắm sanh thêm bất cứ thứ đồ mới nào."Tôi phun một cách mất trật tự những lời càu ràu cẳm rẳm của mình ra ngoài cửachắn gió cho đến khi cả hai đứa gần nhƣ vào đến nhà." Anh ấy đã quay lại chƣa ?." Tôi hỏi.
  23. 23. " Đừng lo thế, anh ấy sẽ có mặtngay khi dàn nhạc cử hành. Nhƣng cậu không đƣợcgặp anh ấy đâu đấy, cho dù anh ấy có quay lại hay không. Chúng ta đang làm mọiviệc theo nghi thức truyền thống mà."Tôi khịt mũi." Truyền với chả thống !."" Đƣợc rồi đấy, để dành mấy cái đó cho cô dâu và chú rể."" Cậu biết là anh ấy đang nhìn trộm mình à."" Ồ không-đó là lý do tại sao mình là ngƣời duy nhất đƣợc thấy cậu trong bộ váynày. Mình đang rất cẩn thận để không nghĩ đến nó khi anh ấy còn quanh quẩnquanh đây."" Ừ." Tôi nói khi chúng tôi bắt đầu lái xe." Mìnhthấy là cậu đang tái sử dụng mấycái đồ trang trí cho lễ tốt nghiệp". Ba dặm đƣờng lái một lần nữa lại bị gói trọn rồikết thúc ở trăm nghìn tia sáng lấp lánh. Giờ đây, cô ấy đang đính thêm vào cái váynhững cái nơ trắng làm từ vải satin." Không phung phí thì không túng thiếu. Tự hài lòng với chuyện đó đi, bởi vì cậusẽ chẳng đƣợc nhìn thấy những hoạ tiết trang trí bên trong cho đến khi đúng lúcđâu." Cô ấy kéo vào cái ga-ra to nhƣ cái hang ở phía bắc ngôi nhà, nơi chiếc xeJeep vĩ đại của Emmett đã dời đi."" Kể từ lúc nào cô dâu không đƣợc phép thấy những hoạ tiết trang trí thế?." Tôi cựnự." Kể từ lúc cô ta bắt tôi phải phụ trách chuyện này. Mình muốn cậu có đƣợc đầy đủsự ảnh hƣởng đối với mọi ngƣời khi đi xuống cầu thang." Cô ấy bịt mắt tôi lạitrƣớc khi dẫn tôi đi vào bếp.Tôi lập tức bị ngộp trong hƣơng thơm nơi đó." Cái gì vậy?." Tôi thắc mắc trong lúc cô ấy dẫn tôi đi trong nhà." Có qúa nhiều không nhỉ?." Giọng của Alice đột nhiên lo lắng. " Cậu là con ngƣờiđầu tiên ở đây đấy. Mình đoán là mình nói đúng chứ."" Mùi hƣơng thật tuyệt!." Tôi cam đoan với cô ấy- hoàn toàn có vẻ say sƣa, nhƣngkhông hẳn quá choáng ngợp, sự cân bằng giữa những mùi hƣơng khác nhau đƣợctạo ra một cách hoàn mỹ và thơm tinh tế." Hoa cam...tử đinh hƣơng và một cái gì đó nữa- mình đúng chƣa nhỉ ?."" Tốt lắm, Bella. Cậu chỉ thiếu mỗi hoa lan và hoa hồng thôi."Alice không còn che mắt tôi khi chúng tôi ở trong phòng tắm lớn quá mức của côấy. Tôi trố mắt nhìn dàn trang điểm dài, đựoc phủ kín với những đồ chuyên dùngcủa một thẩm mỹ viện và bắt đầu cảm giác tới cái đêm thiếungủ của mình." Có thật cần thiết không?. Cỡ nào mình mà trông tầm thƣờng bên cạnh anh ấy thôi"Cô ấy nhấn tôi xuống một cái ghế thấp màu hồng." Chẳng có ai dám bảo cậu là tầmthƣờng khi mìnhhòan tất chocậu cả."" Chỉ là vì họ sợ cậu sẽ hút máu họ thôi." Tôi lẩm bẩm. Tôi tựa vào ghế và nhắmmắt, hy vọng có thể tranh thủ một giấc ngủ ngắn. Tôi phó mặc cho một chút khi côấy đánh phấn vàđánh bóng từng phần da một trênngƣời của tôi.Sau giờ ăn trƣa thì Rosalise mới lƣớt qua phòng tắm trong bộ áo choảng lấp lánhbạc với mái tóc vàng óng cuốn trong một cái mũ mềm ở trên đỉnh đầu. Cô ấy đẹp
  24. 24. đến mức khiến tôi muốn khóc.Chƣng diện có nghĩ lý gì nữakhi Rosalise có mặt ởđây chứ?." Họvề rồi đấy." Rosalise nói, và ngay lập tức sựganh tịnhƣ con nít của tôi trôi qua.Edward đã về nhà." Giữ anh ấy ở ngoài đấy!"." Hôm nay nó chẳng xen vào chuyện của em đâu." Rosalise trấn an." Nó đánh giácụôc đời nó quá cao. Còn Esma thì phải giúp mấy ngƣời đó hoàn thành cho xongmọi thứ. Em có cần chị giúp không?. Chị có thể làm tóc cho cô ấy."Hàm dƣới của tôi rơi xuống. Tôi cảm thấy thật sự choáng óc, cố nghĩ xem làm thếnào để ngậm miệng lại.Tôi chƣa bao giờ đƣợc Rosalise ƣa thích trên thế giới này. Vì thế, việc giữ gìn hoàkhí càng làm cả hai căng thẳng, cô ấy cảm thấy phật lòng bởi lựa chọn của tôi lúcnày. Cho dù cô ấy có vẻ đẹp không tƣởng, một gia đình tràn đầy yêu thƣơng, vàngƣời bạn tri kỷ là Emmett, cô ấy cũng sẽ đánh đổi tất cả để đƣợc trở lại làm ngƣời.Và tôi ở đây, nhẫn tâm vứt bỏ mọi thứ mà cô ấy khát khao trong đời nhƣ thế chúngchỉ là một mớ rác. Điều đó không thực sự khiến kéo cô ấy lại gần với tôi nữa." Ừ." Alice trả lời dễ dàng." Chị có thể bắt đầu tết tóc, em muốn nó trông có vẻphức tạp. Khăn trùm sẽ ở đây, dƣới này nhé." Tay cô ấy bắt đầu chải suôn tóc tôi,nâng nó lên, xoắn lại theo kiểu mà cô muốn. Khi hoàn thành xong, tay của Rosalisethay thế tay Alice, định hình tóc với một cú chạm tựa lông lƣớt qua da. Alice trở lạiphụ trách phần mặt của tôi.Ngay khi Rosalise nhận đƣợc lời khen ngợi của Alice về mái tóc của tôi, cô ấy lậptức đƣợc phái đi ra ngoài để lấy váy và sau đó phân công Jasper, ngƣời có nhiệmvụ đón mẹ tôi và chồng bà ấy, dƣợng Phil từ khách sạn. Ở dƣới nhà, tôi có thể lờmờ nghe thấy tiếng cửa mở và đóng liên hồi của cánh cửa. Những giọng nói bắtđầu truyền đến chỗ chúng tôi đang đứng.Alice bắt tôi đứng để có thể mặc váy và trang điểm cho tôi. Hai đầu gối của tôirung kinh khủng khi cô ấy kéo nhanh một đƣờng cúc dài làm toàn bằng ngọc traidọc lên phía sau lƣng khiến lớp satin cứ rung lên bần bật thành những lọn sóng nhỏtrên nền nhà." Thở sâu nào, Bella". Alice nói." Và cố hạ nhịp tim đi. Cậu đang làm ƣớt mất cáimặt mới của cậu rồi đấy."Tôi tặng cho cô ấy cái vẻ mặt mỉa mai nhất mà tôi có thể có. " Mình sẽ ổn ngaythôi."" Mình phải mặc váy ngay đây. Cậu có thể giữ cho ngƣời cậu bình tĩnh trong haiphút không ?."" Ừm...có thể."Alice tròn mắt và lao vút ra khỏi phòng.Tôi cố tập trung vào hơi thở, đếm từng cơn phập phồng của lồng ngực, nhìn chằmchằm vào những hoạ tiết mà ánh sáng căn phòng tạo ra trên lớp vải sáng bóng củachiếc váy.Tôi sợ phải nhìn vào gƣơng- sợ hình ảnh của mình trong chiếc váy cƣớisẽ chuyển trạng thái của tôi từ kích động sang hoàn toàn hoảng loạn.Alice đã trở lại trƣớc khi tôi hít thở lần thứ 200, trong một bộ váy ôm lấy cơ thểthon thả của cô ấy đang chảy xuống tựa nhƣ một thác nƣớc.
  25. 25. " Alice- chà..."." Chẳng có gì đâu. Sẽ chẳng có ai nhìn tới mình hôm nay đâu. Nhất là khi cậu đangở trong phòng."" Ha ha."" Bây giờ cậu đã tự chủ đƣợc rồi hả, hay là cẩn mình đƣa Jasper lên đây?."" Họ trở lại rồi sao?. Mẹ mình có ở đây hả ?."" Bác ấy mới về tới cửa. Bác ấy sẽ lên ngay đây thôi."Renee đã bay đến đây đƣợc hai ngày rồi, và tôi tận dụng từng giây phút tôi còn cóvới mẹ- hay là từng phút mà tôi có thể lôi mẹ ra khỏi chuyện cứ tò mò Esme và đồtrang điểm. Đến đến lúc tôi có thể nói, mẹ vui với mấy chuyện đó hơn cả một đứatrẻ bị nhốt ở Disneyland qua đêm. Một cách khác, tôi cảm thấy mình đã lừa Charlie.Chúng tôi đã tiêu tốn biết bao nhiêu lo sợ trƣớc phản ứng của mẹ..." Ôi, Bella!." Mẹ kêu lên sung sƣớng, nói ngay trƣớc cả khi mẹ chạm đến cánhcửa." Ôi, con yêu, con thật đẹp!, Ôi, mẹ khóc mất !, Alice, cháu thật đáng ngạcnhiên!, Cháu và Esme nên kinh doanh đám cƣới đi là vừa đấy. Cháu tìm cái váynày ở đâu thế?. Thật lộng lẫy !.Thật duyên dáng, thật tao nhã. Bella, con giống nhƣvừa bƣớc ra từ một bộ phim của Austen vậy." Giọng mẹ có chút gì đó xa cách, vàmọi thứ trong phòng chợt mờ đi. " Quả là một ý tƣởng sáng tạo, thiết kế phông nàyquanh nhẫn cƣới của Bella. Thật lãng mạn !. Nghĩ xem, nó cứ nhƣ thể là đã tồn tạitrong gia đình Edward từ thế kỷ 18 ấy!."Alce và tôi trao đổi một cái nhìn đầy bí ẩn. Mẹ đã cách xa kiểu váy này hơn mộtthế kỷ rồi. Đám cƣới thực ra không hẳn xoay quanh chiếc nhẫn mà là xoay quanhchính Edward.Có tiếng đằng hắng lớn và hơi thô lỗ ở cửa ra vào." Renee, Esme nói đến lúc em phải ổn định mọi thứ rồi!." Charlie nói." Chà, Charlie, trông anh thật bảnh bao !". Renee nói ở một tông giọng gần nhƣ sốchoàn toàn. Điều này có thể giải thích luôn sự cộc cằn trong câu trả lời của Charlie." Alice làm cho anh đấy."" Có đúng là thực sự đã đến lúc rồi không ?." Renee tự hỏi, nghe lo lắng giống nhƣchính tôi." Mọi thứ đến nhanh quá. Tôi thấy chóng mặt."Điều đó đúng với cả hai chúng tôi." Ôm mẹ một cái trƣớc lúc mẹ xuống nào." Renee nài nỉ. " Hãy cẩn thận, đừng làmhỏng thứ gì nhé."Mẹ siết nhẹ lấy eo tôi và sau đó quay xoay về phía cửa, chỉ để quay một vòng và lạiđối mặt với tôi." Ôi, chúa ơi, mẹ quên mất. Charlie, cái hộp đâu rồi ?".Bố tôi lục lọi các túi của mình mất một phút và sau đó lôi ra một cái hộp nhỏ màutrắng để đƣa cho Renee. Renee mở nắp và đƣa nó cho tôi." Thứ gì đó màu xanh da trời." Mẹ nói." Một cái gì đó đã rất xƣa rồi. Chúng là của bà Swan của con." Charlie thêm vào."Bố mẹ có một bảo vật mà thay cho chỗ những viên đá giá bằng sa phia thật."
  26. 26. Trong chiếc hộp là hai chiếc trâm cài màu bạc rất nặng. Những viên sa phia xanhsẫm đƣợc đính công phu thành một hình hoa ở đầu lƣợc."Cổ họng tôi khản đặc. " Mẹ, bố...hai ngƣời không cần phải thế."" Alice không cho bố mẹ làm gì khác cả." Renee nói."Mỗimột lần bố mẹ địnhlàmgì đóthì con bé cứ nhƣ muốngoặm đứt cổbố mẹ vậy".Tiếng cƣời rƣng rức không kìm chế đƣợc thoát ra môi tôi.Alice bƣớc lên và nhanh chóng cài cả hai vào mái tóc của tôi dƣới viền của khăntrùm đầu dày." Đây là một thứ xƣa cũ và một thứ có màu xanh nƣớc biển." Alice trầm ngâm, lùilại vài bƣớc để chiêm ngƣỡng tôi. " Và bộ váy rất mới của cậu ...và đây...". Aliceđƣa một thứ gì đó lấp lánh nơi tôi. Tôi tự động nắm tay lại,mộtmàng vòng mỏngnhẹ nằm trên lòng bàn tay tôi." Nó là của mình và mình muốn bạn trả nó lại cho mình." Alice nói với tôi. Tôi đỏmặt." Kia." Alice nói một cách thoả mãn." Một chút màu sắc- đó là thứ cậu cần. Cậu sẽhoàn toàn hoàn hảo." Với một nụ cƣời có pha chút tự chiến thắng, cô ấy quay sangbố mẹ tôi." Renee, bác cần xuống nhà ngay."" Vâng, thƣa cô." Renee hôn gió tôi và nhanh chóng bƣớc ra cửa." Charlie, bác sẽđi lấy hoa chứ?."Trong khi Charlie rời khỏi phòng. Alicegiựt miếngmành vòngvà cuối xuống véncái áo lên.Tôi thở gấp và lảo đảo khi bàn tay lạnh của cô ấy chạm mắt cá chân, côấy kéo cái mành lên đúng nơi của nó.Cô ấy đứng thẳng dậy trƣớc khi Charlie quay lại với hai bố hoa bó hoa trắng lớn.Hƣơng thơm của hoa hồng, hoa cam và hoa lan đƣa tôi vào một cõi ảo mộng nhẹnhàng.Rosalise, nhạc công thiên tài nhất nhà đứng cạnh Edward- chị đang bắt đầu chơipiano ở dƣới nhà. Bản Canon của Pachebel. Tôi bắt đầu thở rất gấp." Bĩnh tĩnh nào , Bella." Bố quay sang Alice lo lắng." Con bé trông hơi ốm. Cháucó nghĩ là nó sẽlàm đƣợckhông ?."Tiếng bố xa dần. Tôi không còn cảm thấy đôi chân của mình nữa. " Cô ấy phải làmđƣợc"Alice đứng ngay bên phải tôi, đứng bằng đầu ngón chân để có thể nhìn vào tôirõhơn, và cô ấy nắm chặt cổ tay tôi bằng bàn tay mạnh mẽ của mình." Tập trung nào, Bella. Edward đang đợi chị ở dƣới ấy." Tôi hít sâu, quyết tâm bìnhtĩnh.Nhạc chậm rãi chuyển dần sang một bài khác.Nó khiến cho cầu thang trở nên bồngbềnh cùng với hƣơng thơm quyến rũ của triệu đoá hoa. Tôi tập trung vào ý nghĩrằng Edward đang đợi tôi ở nơi đó- để bƣớc tiếp về phía trƣớc.Tiếng nhạc đã trở nên quen thuộc hơn, hành khúc truyền thống của Wagner đƣợcvây bọc trong sự ào ạt tràn đến của những nét tô điểm." Đến lƣợt mình rồi." Giọng Alice vang lên." Đếm đến năm và đi theo mình." Côấy bắt đầu một điệu nhảy chậm và tao nhã xuống cầu thang. Tôi đáng lẽ phải nhận

×