Nguoi ban hang vi dai nhat the gioi   chua xac dinh
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×
 

Nguoi ban hang vi dai nhat the gioi chua xac dinh

on

  • 904 views

 

Statistics

Views

Total Views
904
Views on SlideShare
868
Embed Views
36

Actions

Likes
0
Downloads
16
Comments
0

7 Embeds 36

http://htmlcomponentservice.appspot.com 20
http://www.crador3s.com 7
http://www.ver1.crador3s.com 5
http://crador3s.blogspot.com 1
http://amway-3s.blogspot.com 1
http://4946139350987280617_9fa770439954d90c72d112a00102f093996129c9.blogspot.com 1
http://nhoquanb3.blogspot.com 1
More...

Accessibility

Categories

Upload Details

Uploaded via as Adobe PDF

Usage Rights

© All Rights Reserved

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Processing…
Post Comment
Edit your comment

Nguoi ban hang vi dai nhat the gioi   chua xac dinh Nguoi ban hang vi dai nhat the gioi chua xac dinh Document Transcript

  • NGƯỜI BÁN HÀNG VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI (Ấn bản lần thứ tư có sửa chữa hoàn thiện) OG MANDINO Người dịch: THÁI HÙNG TÂM Ngay cả lời nói của Thượng đế cũng cần phải bán được cho con người để họ có thể lắng nghe Tên sách: NGƯỜI NGƯỜI BÁN HÀNG VĨĐẠI NHẤT THẾ GIỚI Tác giả: OG MANDINO Người dịch: Thái Hùng Tâm Nhà xuất bản: Tp. Hồ Chí MinhKích thước: 13x19 cm Số trang: 128 --------------------- Nguồn: MBook
  • Chuyển sang ebook: Venus (TVE)Ngày hoàn thành: 8/7/2006http://www.thuvien- ebook.netChương IChương IIChương IIIChương IVChương VChương VIChương VIIChương VIIICuộn thứ nhấtChương IXCuộn thứ haiChương XCuộn thứ baChương XICuộn thứ tư
  • Chương XII Cuộn thứ năm Chương XIII Cuộn thứ sáu Chương XIV Cuộn thứ 7 Chương XV Cuộn thứ 8 Chương XVI Cuộn thứ 9 Chương XVII Cuộn thứ 10 Chương XVIII ĐOẠN KẾT Một vài suy nghĩ, Tất cả chúng ta, ai cũng đều đang raobán một thứ gì đó trong mọi lúc của cuộc
  • sống. Là một tu sĩ, chúng ta đang rao bánniềm tin của chúng ta về thương đế. Làmột nhà giáo, chúng ta đang rao bán kiếnthức của mình về khoa học. Là một nhàchính trị, chúng ta đang rao bán chínhkiến của mình về một xã hội. Và là mộtcon người chúng ta đang rao bán tình yêucủa chúng ta đối với mọi người quanh ta. Một ý nghĩ có vẻ quá thực dụngnhưng lại là một thực tế mà chúng tathường vẫn luôn tránh né, một cách vôthức, chẳng muốn nhìn nhận. Nếu chúng ta chấp nhận bán hàng làmột hành động phục vụ, chúng ta sẽ nhậnra những hàm ý thực sự cao đẹp và đángtrọng của hai từ này. Nếu chúng ta thựctâm hiểu ra và tôn trọng hai từ này, ai
  • trong chúng cũng có thể trở thành mộtngười bán hàng vĩ đại nhất thế giới này. “The Greatest Salesman in theWorld” là một cuốn sách tuyệt vời đãtừng được con người viết ra. Cuốn“Người Bán hàng Vĩ đại Nhất Thế giới”này là một cuốn sách mà những thôngđiệp ẩn mật đáng trân trọng của nóthường bị bỏ quên bởi chính cái tên củacuốn sách. Chúng ta cần phải hiểu hai chữ bánhàng được nói ở đây có nghĩa rộng hơnnhiều chứ không chỉ là công việc bánhàng bình thường như mọi người ngầmhiểu. Og Mandino là một tác già sách ‘self
  • help’ (tự thân cải tiến) nổi tiếng chứkhông phải một tác giả sách marketing.Chính vì lý do này mà chúng ta cần phảihiểu đây không thể là một cuốn sách vềmột ý thức hay những phương pháp bánhàng một cách đơn thuần. Theo ý của tác giả Og Mandino thìđây là một cuốn sách mượn công việcbán hàng để nói đến một phong cáchsống phục vụ sẽ đưa ta đạt đến nhữngthành công to lớn trong cuộc sống và nếucó, thì quan trọng hơn nữa là –cảm nhậnniềm hạnh phúc của việc “được sống”một cách độc lập và tự do trong giới hạncủa TÌNH YÊU. Thái Hùng Tâm
  • hungmbook@gmail.com
  • Chương I Hafid nghiêng người trước tấmgương đồng sáng bóng, chăm chú quansát gương mặt của mình phản chiếu trênđó. “Chỉ có đôi mắt là còn phản ảnh tuổitrẻ,”ông tự nói với mình và rồi quay rađi chầm chậm dọc theo hành lang dàibằng đá cẩm thạch xanh biếc. Hafid đigiữa hai hàng cột đá đen bóng vươn lênđỡ lấy vòm mái trang trí lộng lẫy với hoavăn bằng bạc và vàng, đôi chân nặng nềvì tuổi tác đưa ông đi qua những chiếcbàn gỗ bách chạm khảm với ngà voi. Khắp nơi, trên tường, trên các ghế
  • dài, phản gỗ đều được trổ khảm bằng cácloại vỏ trai sò quý hiếm điểm xuyết bằngđá quý thành hình các hoa văn tuyệt mỹ.Những cây cọ lớn vươn lên từ một hồnước đáy bọc đồng với những vòi nướctạo hình các dã thần cũng được cẩn đầyđá quý. Không một ai khi đến lâu đài củaHafid lại có thể nghi ngờ gì về sự giàucó quá mức của ông ta. Người đàn ông già bước qua khuvườn trong nhà, đi vào khu nhà kho rộnglớn. Erasmus, người quản lý đã chờ sẵnở ngay lối vào. “Chào mừng ông, ông chủ.” Hafid gật đầu, vẫn tiếp tục bước đi.Erasmus đi theo, mặt không hề biểu lộ
  • chút cảm xúc hay thắc mắc nào về việcgặp mặt ông chủ của mình tại nơi này,vào lúc này. Hafid ngừng lại nhìn nhữngdẫy hàng hoá được xếp thành từng hàngthứ tự. Nào là len, tơ lụa, mật, da thuộc,thảm và dầu thơm từ Trung Đông; thủytinh, chà là, cọ dầu, hạt dẻ từ Damacus -quê hương của ông ; vải vóc, thuốc mentừ Palmyra ; gừng, quế, đá quý từ Ả Rập; bắp, giấy, đá hoa cương, đá trắng, đáxanh, đá đỏ từ Ai Cập ; tấm trải từBabylon ; tranh từ La Mã và tượng từ HyLạp. Mùi của hạt dẻ ngập tràn trongkhông khí và cái mũi già nua nhưng vẫnnhạy cảm của Hafid còn phân biệt đượccả sự hiện diện của mùi táo, bơ và gừng.
  • Cuối cùng ông ta quay lại vớiErasmus.”Ông bạn già, tài sản của ta tínhra là bao nhiêu tiền vàng?” Erasmus nói, mặt hơi xanh: “Tất cảư, thưa ông.” “Tất cả” “Tôi chưa kiểm tra số liệu mới đâynhưng tôi biết là có hơn 7 triệu đồngvàng, thưa ông.” “Cộng với tất cả hàng hoá ở khắp cáccửa hàng và kho ở các nơi thì sẽ là baonhiêu nữa?” “Mùa bán hàng năm nay vẫn chưahoàn tất nhưng tôi tính là ít nhất cũng
  • thêm 3 triệu nữa.” Hafid gật đầu,”Không mua thêm hàngnữa. Hãy lên một kế hoạch để bán hếtmọi thứ còn lại và chuyển tất cả thànhvàng.” Người quản lý há hốc miệng, khôngnói được tiếng nào. Ông ta hơi lùi ra sausửng sốt và cuối cùng cũng mở miệng,ông ta nói một cách cố gắng. “Tôi không hiểu, thưa ông. Năm nayđang là năm lợi nhuận tốt nhất của chúngta. Sức bán ra của tất cả các cửa hàngđều vượt trội hơn năm ngoái. Ngay cả cưdân của các lãnh địa của La Mã cũng đãtrở thành khách hàng của chúng ta. Xinông thứ lỗi cho sự chậm chạp của tôi,
  • nhưng tôi không thể hiểu được lý do củamệnh lệnh này.” Hafid cười, nắm lấy tay của Erasmusthân mật. “Người bạn tin tưởng của tôi ơi !Ông có nhớ cái mệnh lệnh đầu tiên màtôi đã ra cho ông khi ông mới vào làmviệc với tôi từ nhiều năm trước không?” Erasmus hơi cau mày lại và rồi nhưbừng tỉnh.”Tôi được lệnh của ông làtrích ra hàng năm một nửa số lợi nhuậnđể phân phát cho người nghèo.” “Ông đã không cho tôi là một ngườikhùng trong kinh doanh vào lúc đó sao?” “Tôi đã hết sức lo phiền khi đó, thưa
  • ông.” Hafid gật đầu,”Và ông đã nhận thấylà sự lo phiền của ông là vô căn cứ?” “Vâng, thưa ông.” “Hãy tin vào tôi ông bạn già, cứ thihành các quyết định của tôi cho đến khitôi giải thích rõ ràng với ông. Tôi lúcnày chỉ là một ông già và các nhu cầucủa tôi cũng đơn giản. Kể từ ngày Lishayêu dấu của tôi mất đi sau nhiều nămhạnh phúc, tôi chỉ mong muốn được phânphát hết tài sản của tôi cho những ngườicòn thiếu thốn trên thế giới này. Tôi chỉgiữ lại vừa đủ cho mình để có thể sốngyên cho đến hết quãng đời còn lại.Erasmus này, ngoài việc chuyển đổi
  • thành vàng các hàng hóa còn lại của tôi,ông hãy sửa soạn giấy tờ để chuyển giaocác cửa hàng cho những ai đang quản lýchúng. Tôi cũng muốn ông hãy phát chonhững người quản lý này, mỗi người 5ngàn đồng vàng như là một phần thưởngcho những năm tận tuỵ vì tôi và cũng đểhọ có thể tiếp tục việc buôn bán theo nhưý họ muốn.” Erasmus định nói nhưng Hafid giơtay lên ngăn lại. “Những mệnh lệnh này làm ông phiềnlòng sao?” Người quản lý già lắc đầu, cố gắngmỉm cười. “Không, thưa ông, tôi chỉkhông thể hiểu nổi lý lẽ của ông. Ông nói
  • cứ như là những ngày còn lại của ông cóthể đếm được.” “Đúng là tính tình của ông, ông bạngià. Sự lo phiền của ông là vì tôi chứkhông hề vì bản thân mình. Ông khôngnghĩ một chút nào đến bản thân ông sao,nếu thương quốc của chúng ta không cònnữa?” “Ông đã coi tôi như một người bạntừ bao nhiêu năm nay, làm sao tôi có thểchỉ nghĩ đến mình thưa ông?” Hafid ôm lấy người bạn già, nói:“Không cần phải vậy đâu. Tôi yêu cầuông lập tức chuyển 50.000 đồng vàngsang cho chính ông và hãy ở lại với tôicho đến khi nào lời hứa mà tôi đã tự hứa
  • với mình từ lâu được thực hiện. Khi lờihứa này hoàn tất, tôi sẽ chuyển giao lạitoà lâu đài và kho hàng này lại cho ôngđể tôi có thể sẵn sàng gặp lại Lisha yêuquí của tôi.” Erasmus chăm chú nhìn chủ nhân củamình, không tài nào hiểu hết những gìvừa nghe. “50.000 đồng vàng, toà lâu đài vàkho hàng... tôi không đủ sức đâu...” Hafid gật đầu: “Tôi luôn đánh giácao tình bạn mà ông dành cho tôi và xemnó là quí nhất. Những gì mà tôi trao choông chỉ là một phần rất nhỏ nhoi so vớilòng trung thành bền bỉ của ông đối vớitôi. Ông đã hoàn thiện các nghệ thuật
  • sống không phải chỉ cho mình, mà còncho cả người khác nữa, điểm quan tâmnày được đánh giá cao hơn tất cả. Bâygiờ tôi yêu cầu ông hãy hết lòng vớinhững mệnh lệnh của tôi. Thời gian làcái quí giá duy nhất mà tôi còn lại, vàchúng chỉ còn ít lắm.” Erasmus quay mặt đi dể che giấunhững giọt nước mắt đã trào ra. Ông tanói, giọng như vỡ ra: “Vậy lời hứa màông nói đó là lời hứa gì? Mặc dù chúngta đã sống như là anh em một nhà nhưngtôi chưa hề được nghe ông nói đến.” Hafid khoanh tay cười, nói: “Tôi sẽgặp lại ông bạn khi nhiệm vụ cuối cùngnày của ông đã hoàn tất. Và tôi sẽ choông biết cái bí mật đó, điều mà tôi chưa
  • từng chia xẻ với một ai ngoài người vợyêu dấu của tôi, từ hơn 30 năm qua.” ***
  • Chương II Và rồi thật nhanh chóng, một đoàn xeđược bảo vệ nghiêm ngặt rời khỏiDamascus mang theo các giấy chứngnhận chủ quyền và vàng đến cho những aiđang quản lý các cửa hàng của thươngquốc Hafid. Từ Obed ở Joppa đến Reuelở Petra, từng người quản lý một đều nhậnđược lời giã biệt và tặng vật của Hafidtrong sự im lặng đến mức sững sờ. Cuốicùng, khi đến cửa hàng ở Autipatris,nhiệm vụ được giao của Eramus đã hoàntất. Thương quốc mạnh mẽ và rộng lớnnhất một thời đã không còn tồn tại nữa.
  • Trái tim nặng trĩu, Eramus báo vềcho ông chủ của mình biết là các khohàng nay đã hoàn toàn trống rỗng và cáccửa hàng một thời là niềm tự hào củaHafid nay đã không còn nữa. Người đưatin trở lại với yêu cầu của Hafid. Eramusnhanh chóng trở về và gặp lại chủ nhâncủa mình bên hồ nước trong lâu đài. Khi gặp lại, Hafid quan sát nét mặtcủa người quản lý già: “Mọi việc đã xong?” “Vâng thưa ông, đã xong.” “Đừng đau khổ, ông bạn. Hãy theotôi.”
  • Chỉ có tiếng bước chân của họ dộilên trong căn phòng rộng lớn, trống rỗngkhi Hafid dẫn Eramus dọc theo lối đibằng cẩm thạch xanh dẫn ra phía sau.Đôi khi bước chân của Hafid chậm lạikhi đi ngang qua những bình hoa trốngrỗng, cô đơn trên các chân đế bằng gỗcam cao nghệu và ông mỉm cười khi nhìnthấy những tia nắng đang làm cho màucủa thuỷ tinh chuyển từ trắng thành tímnhạt. Rồi 2 người bạn già bắt đầu leo lênnhững bực thang dẫn đến một căn phòngnằm ngay bên dưới mái vòm của lâu đài.Erasmus nhận thấy những người canh gácvẫn thường hiện diện ở đây trong baonăm qua nay không còn nữa. Hai ngườilên đến tầng giữa, họ tạm ngừng để lấy
  • lại hơi thở đã mất vì những bậc thangquá dài, rồi lại tiếp tục leo lên tầng haitrong im lặng. Đến trước một khung cửa,Hafid lấy ra một cái chìa khoá nhỏ vẫnđeo nơi lưng quần và mở cánh cửa bằnggỗ sồi nặng trịch ra. Ông nghiêng ngườiđẩy cánh cửa mở ra một cách khó khănvà bước vào. Erasmus chần chừ cho đếnkhi ông chủ của mình yêu cầu ông bướcvào, Erasmus thận trọng bước vào trongcăn phòng mà từ hơn 30 năm qua chưatừng một ai được cho phép bước vào. Ánh sáng mờ nhạt len vào từ nhữngkhe hở chung quanh mái vòm ở bên trên,Erasmus nắm chặt lấy tay chủ nhân củamình cho đến khi đôi mắt dần quen đivới ánh sáng tù mù trong căn phòng bímật đó. Với một nụ cười mơ hồ, Hafid
  • nhìn người bạn trung thành của mìnhđang chậm chạp nhìn quanh căn phòngtrống rỗng. Chỉ có một cái rương nhỏthấp thoáng phản chiếu ánh sáng nằm ởmột góc phòng. “Bạn cảm thấy thấy thất vọng ư,Erasmus?.” “Tôi không biết nói gì, thưa ông.” “Ông không thất vọng vì mọi thứ ởđây ư, ông bạn già. Chắc chắn là nhữnggì chứa chất trong căn phòng này là mộttrong những bí mật đối với mọi người đãtừng làm việc với tôi. Ông không thắcmắc hay quan tâm gì đến những gì đượccất giấu ở đây dưới sự canh gác cẩn mậtbao lâu nay sao?”
  • Erasmus gật đầu: “Thực sự là có. Đãcó rất nhiều lời đồn đại trong nhiều nămnay về những bí mật được cất giữ tạiđây, thưa ông.” “Đúng vậy ông bạn. Và tôi đã từngnghe hầu hết những câu chuyện đồn đạiđó. Nào là những thùng kim cương đượcgiấu ở đây, những thỏi vàng hay thậm chíthú hoang hay chim quý được cất giữ tạinơi này. Có lần một tay lái buôn ở vịnhPersik còn cho rằng có thể tôi đang cấtgiấu một nàng hầu trẻ đẹp tại đây. Lishađã cười với cái ý nghĩ rằng tôi có thểsưu tầm các cô nhân tình trẻ đẹp. Nhưngbạn ơi, ông thấy đó, chẳng có gì ở đâyngoại trừ cái rương nhỏ đó. Nào bây giờhãy đến đây.”
  • Hai người đàn ông cúi xuống bênchiếc rương nhỏ và Hafid từ tốn gỡnhững dây da buộc quanh chiếc rương bímật đó. Ông ta hít sâu vào mùi gỗ cũ ẩmcủa chiếc rương và cuối cùng ông mởnắp rương lên. Erasmus nghiêng ngườinhìn qua vai ông Hafid để xem xem có gìtrong chiếc rương nhỏ đó. Bên trongchiếc rương chỉ có những cuộn tròntròn... những cuộn tròn bằng da cũ kỹ. Hafid lấy ra một cuộn da. Ông nhắmmắt lại ôm cuộn da vào ngực trong chốclát. Một sự an bình lặng lẽ ánh lên trêngương mặt của ông như làm biến đinhững nếp nhăn của tuổi tác. Rồi Hafidđứng thẳng dậy với cuộn da trước ngực.
  • “Căn phòng này có chấp chiếu hàoquang của đá quí không? Không có gì cả,gía trị của nó ở ngay trước mắt bạn trongchiếc rương gỗ đơn giản này. Mọi thànhcông, hạnh phúc, tình yêu, tự do trong tưtưởng và giầu có mà tôi đã vui hưởngđều đến trực tiếp từ những gì chứa đựngở đây, trong những cuộn da này. Và tôinợ chúng cũng như con người khôn ngoanđã tin tưởng và trao chúng cho tôi gìngiữ, một món nợ mà đến giờ tôi vẫn chưatrả được.” Rung động bởi giọng điệu của Hafid,Erasmus hơi lùi lại: “Có phải đây làđiều bí mật mà ông đã nhắc đến? Có phảichiếc rương có quan hệ đến lời thề màông đã hứa?”
  • “Câu trả lời là ‘đúng’, cho cả hai câuhỏi của ông.” Erasmus lau cái trán rịn mồ hôi củamình, nhìn Hafid một cách ngờ vực:“Điều gì ẩn giấu trong những cuộn da đómà giá trị của nó còn cao hơn cả kimcương, vàng bạc?” “Ngoại trừ 1 cuộn, còn lại tất cả đềuchứa đựng những nguyên tắc, luật lệ haysự thật căn bản được viết theo một cáchđể giúp người đọc hiểu rõ hơn nữanhững gì ẩn kín giữa hai dòng chữ củachúng. Để trở thành một bậc thầy trongnghệ thuật bán hàng, một người phải họcvà thực hành những nguyên tắc được ghilại ở đây và người đó sẽ có được khảnăng để gom góp lấy mọi tài sản trên thế
  • gian này mà hắn ta mong muốn.” Erasmus nhìn vào những cuộn da, vẻkhông mấy tin tưởng: “Ngay cả giàu cónhư ông ư, thưa ông” “Còn hơn là giàu có nữa, nếu hắn tamuốn.” “Ông đã nói, tất cả những cuộn danày đều ghi nhận những nguyên tắc bánhàng, ngoại trừ một cuộn. Vậy cuộn dađó có những gì trong đó thưa ông?” “Cuộn da cuối cùng đó, ông bạn cóthể gọi nó như vậy, chính là cuộn đầutiên cần phải đọc. Các cuộn còn lại đềuđược đánh số tiếp, theo thứ tự. Cuộn đầutiên này chứa đựng một bí mật mà chỉ
  • những ai thật sự khôn ngoan và đượcchọn. Cuộn da này, thật sự chỉ dạy chongười ta cái cách hiệu qủa nhất để họcvà hiểu sâu hơn nữa những gì được viếttrong những cuộn da còn lại.” “Nó có vẻ như là một nhiệm vụ màbất cứ ai cũng có thể hoàn thành.” “Quả thế, một nhiệm vụ đơn giảndành cho những ai thật sự ham muốn đạtđến sự hoàn hảo. Những ai thực lòng nỗlực chỉ cần trả giá bằng thời gian và sựtập trung cao độ cho đến khi từng nguyêntắc một trở thành cá tính của người đó,cho đến khi từng nguyên tắc một trởthành một thói quen trong cuộc sống củangười đó.”
  • Erasmus lại bên chiếc rương, lấy ramột cuộn da. Ông ta cầm nó một cáchcẩn trọng trong tay: “Xin tha lỗi cho tôi,thưa ông, nhưng tại sao ông không chiasẽ những nguyên tắc này cho người khác,cho những ai đã làm việc lâu năm trongthương quốc của ông? Ông vẫn luônchứng tỏ sự hào phóng trong mọi việc,vậy tại sao những người bán hàng choông lại không nhận được cơ hội để họcnhững nguyên tắc này và từ đó cũng trởnên giàu có? Và hơn nữa, không tốt hơnsao nếu mọi người đều có thể trở thànhmột người bán hàng tốt hơn với nhữnghiểu biết giá trị này? Tại sao ông lại giữlấy những nguyên tắc này cho riêng mìnhtrong bao năm qua?” “Tôi không được phép lựa chọn.
  • Nhiều năm trước khi tôi được tin tưởnggiao phó những cuộn da này, tôi đã lậpmột lời thề là sẽ chia sẽ chúng với chỉmột người mà thôi. Đến nay tôi vẫn chưahiểu được tại sao lại có yêu cầu này. Dùsao thì tôi cũng được yêu cầu hãy ápdụng những nguyên tắc này cho riêngmình. Cho đến một ngày, có một ngườisẽ cần đến sự trợ giúp còn hơn là tôi đãtừng cần đến ngày xưa, một người chưatừng biết đến sự hiện hữu của nhữngcuộn da này ở trên đời. Tôi sẽ đượchướng dẫn qua một dấu hiệu nào đó đểnhận ra người này, và tôi sẽ trao nhữngcuộn da này lại cho người đó. “Tôi đã kiên nhẫn đợi chờ và trongkhi chờ đợi, tôi áp dụng và thực hànhnhững nguyên tắc này như đã được cho
  • phép. Và với những hiểu biết từ nhữngcuộn da này tôi đã trở thành một ngườibán hàng mà nhiều người gọi là “Ngườibán hàng vĩ đại nhất thế giới”, cũng nhưngười đã trao lại cho tôi những cuộn danày đã một thời từng được tôn xưng. Lúcnày, ông bạn già, có thể ông đã hiểu tạisao một số quyết định của tôi trongnhững năm qua có vẻ như khù khờ và vôích nhưng lại đã chứng tỏ thành công.Các hành động và quyết định của tôi luônđược hướng dẫn bởi những nguyên tắcđược ghi nhận trong các cuộn da này. Vìvậy, không phải sự khôn ngoan của tôi đãmang lại tất cả sự giàu có này, tôi cũngchỉ là một công cụ để hoàn thành mộtcông việc nào đó như mọi người mà thôi. “Erasmus này, ông vẫn còn tin là sẽ
  • có một người rồi sẽ xuất hiện để nhận lấynhững cuộn da này sau những năm dàinhư vậy chứ?...” “Vâng, thưa ông, tôi tin” Hafid chậm rãi xếp lại những cuộnda và đóng nắp rương lại. Ông nói nhỏkhi vẫn đang quì trước rương: “Ông sẽ vẫn ở lại với tôi cho đến cáingày đó chứ, ông bạn già Erasmus?” Erasmus lặng lẽ với tay nắm lấy taychủ nhân mình siết nhẹ, gật đầu. Ông tarời khỏi phòng trong im lặng với yêu cầukhông được nói ra với bất cứ một ai từHafid. Người bán hàng vĩ đại nhất thếgiới của một thời ràng lại các đai da
  • chung quanh chiếc rương rồi đứng dậy đivề phía một mái vòm nhỏ. Ông đi quađó, ra ngoài hàng hiên bao quanh máivòm. Một làn gió nhẹ từ phương đông thổilại, táp vào mặt của Hafid, mang theohương vị của những hồ nước mặn và samạc bỏng cháy ngoài xa kia. Ông mỉmcười, đứng trên mái vòm cao nhất củathành Damascus và tâm trí của ông quaylại với nhiều năm trước... ***
  • Chương III Lúc này là mùa Đông và cái giá lạnhnhư càng rét buốt hơn trên đỉnh ngọn đồicủa những cây Ô-liu. Từ Jerusalem,xuyên qua hẻm núi hẹp của thung lũngKidron, thoảng đến mùi khói, nhang vàcả thịt da cháy khét từ một đền thờ đâuđây gần đó. Trên một sườn đồi thấp hơnmột khoảng so với làng Bethpage, đoànthương hành của ông Pathros thànhPalmyra đang dừng chân tại đó. Lúc nàyđã trể và ngay cả những con lạc đà cũngđã thôi không nhai những cành hồ trănnữa mà nằm xuống nghỉ yên bên nhữngbụi nguyệt quế mềm mại. Bên dãy lều bạt lặng lẽ, những bụi
  • gai dầu quây quanh bốn cây ô liu cổ thụtạo thành một hàng rào vây lấy đám lạcđà đang chen chúc vào nhau tìm hơi ấm.Ngoại trừ hai người canh gác đang đidọc theo những dãy xe hàng, chỉ còn cóbóng của một người cao lớn là cònchuyển động in lên nền bạt da dê chiếclều lớn của ông chủ Pathros. Bên trong, ông Pathros đang đi lạiđầy giận giữ, chốc chốc chau mày dừnglại lúc lắc cái đầu với cậu thanh niênđang quỳ ngay lối vào của căn lều. Cuốicùng ông ngồi xuống và vẫy cậu trai đếngần. “Hafid, lúc nào ta cũng đối xử tốtvới ngươi. Ta hoàn toàn bất ngờ vàkhông tin nổi cái yêu cầu lạ lùng của
  • ngươi. Mi không hài lòng với công việccủa mi sao?” Cậu trai chỉ cúi nhìn xuống đất,không dám ngẩng đầu dậy: “Không đâu,thưa ông.” Ông Pathros nhìn cậu thanh niênchăm chú: “Hay là đoàn lạc đà của tatăng lên quá nhanh làm nhiệm vụ củangươi trở nên quá nặng.” “Không phải vậy, thưa ông.” “Vậy hãy nhắc lại rõ ràng yêu cầucủa ngươi một lần nữa, cả những lý dodẫn đến yêu cầu bất thường đó nữa.” “Đó chỉ là lòng ham muốn của con,được trở thành người bán hàng cho ông
  • thay vì chỉ là một người chăm sóc lạc đà.Con mong muốn trở thành một người bánhàng như Hadad, Simon, Caled và nhữngngười khác, ra đi với đoàn xe nặng trĩuhàng hoá và trở về với những đồng tiềnvàng cho ông và cả cho họ nữa. Conmuốn cải thiện vị trí của mình trong đờisống. Là một người chăn lạc đà con sẽchẳng là gì cả, nhưng là một người bánhàng cho ông con có thể đạt được nhiềuhơn. Con sẽ có thể giàu có và đạt đượcthành công.” “Làm sao ngươi biết như vậy?.” “Con vẫn thường nghe ông nói, khôngmột nghề nghiệp hay việc buôn bán nàomang lại nhiều cơ hội hơn để một ngườitừ nghèo khó trở nên giàu có cho bằng
  • làm người bán hàng.” Ông Pathros bắt đầu gật đầu, nhưngông nghĩ tốt hơn nên tiếp tục tra vấn cậuthanh niên: “thế ngươi có tin là ngươi cóđủ khả năng để làm việc như Hadad haynhững người khác không?” Hafid ngẩng lên nhìn ông chủ củamình nói: “Rất nhiều lần con nghe thấyCaled phàn nàn với ông về sự không maycủa ông ta khi không bán được hàng, vàcũng đã nhiều lần con nghe ông nhắc nhởCaled rằng bất cứ ai cũng có thể bán mọithứ trong kho hàng của ông trong mộtkhoảng thời gian nếu áp dụng chặt chẽnhững nguyên tắc và luật lệ của việc bánhàng. Nếu ông có thể tin là Caled, ngườimà ai cũng cho là khờ khạo, có thể học
  • được những nguyên tắc ấy thì tại sao conlại không thể học được những hiểu biếtđó?” “Nếu ngươi tin là mình có thể thấmnhuần những nguyên tắc đó, vậy đâu làmục đích của… con trong đời sống?”Ông Pathros bắt đầu thay đổi giọng điệu. Hafid hơi chần chừ chốc lát rồi nói:“Việc ông là một người bán hàng vĩ đạinhất thế giới đã được rao truyền trênkhắp miền đất này. Cả thế giới này chưabao giờ có một vương quốc buôn bánnào rộng lớn như thương quốc mà ông đãtạo dựng nên sau bao năm buôn bán.Khát vọng của con là trở thành còn vĩ đạihơn cả ông nữa, người giàu có nhất, và làngười bán hàng vĩ đại nhất trên toàn thế
  • giới này.” Ông Pathros ngả người ra sau quansát khuôn mặt trẻ trung của cậu bé. Mùicủa các con lạc đà vẫn còn đượm trênquần áo của cậu nhưng chỉ có một chútngại ngùng ẩn hiện trong phong thái. “Vậy rồi con sẽ làm gì với tất cảnhững thứ đó và với quyền lực đáng sợchắc chắn là luôn đi theo cùng với sựgiầu có đó?” “Con sẽ làm như ông đã làm. Giađình con sẽ được cung cấp đầy đủ vớinhững vật dụng tốt nhất và phần còn lạicon sẽ chia sẽ với những ai đang cònthiếu thốn.”
  • Ông Pathros nhẹ lắc đầu: “Sự giàucó, con ơi, không bao giờ nên là mụcđích của con người trong đời sống. Connói rất trôi chảy nhưng chúng chỉ là từngữ. Sự giàu có thực sự là ở trong tráitim của con chứ không phải ở túi tiền.” Hafid chống chế: “Không lẽ ôngkhông giàu hay sao, thưa ông?” Người đàn ông cười vì sự ươngngạnh của cậu bé: “Hafid ạ! Còn nhiềuđiều để quan tâm hơn là chỉ sự giàu cóvật chất, ở đây chỉ có một sự khác biệtgiữa ta trong lâu đài Herod và tên ănmày hạng bét lê lết ngoài đường. Tên ănmày chỉ nghĩ đến bữa ăn sắp tới, còn tathì chỉ nghĩ đến bữa ăn cuối cùng.Không, con trai ơi, đừng khát vọng chỉ vì
  • sự giàu có và cố sức lao động cật lực đểđược giàu sang. Thay vì vậy, hãy nổ lựcvì hạnh phúc, để yêu người và đượcngười yêu. Quan trọng hơn hết là đạt đếnsự an bình trong tâm tưởng và tĩnh lặngtrong suy nghĩ.” Hafid tiếp tục phản ứng: “Nhưngnhững điều này không thể đạt được nếukhông có vàng. Ai lại có thể sống an bìnhtrong tư tưởng một khi nghèo khổ? Làmsao một người có thể hạnh phúc khi bụngđói? Làm sao có thể bày tỏ tình yêu vớigia đình khi mình không thể nuôi nấngđược vợ con? Ông đã từng nói, sự giàucó là tốt khi nó đem lại niềm vui chongười khác. Vậy sao mong muốn đượcgiàu có của con lại là không tốt? Sựnghèo khó có thể là chứng nhân hay một
  • cách sống chỉ dành cho một nhà tu hànhtrong sa mạc, vì ông ta chỉ có mỗi mộtChúa của ông ta để mà phụng sự. Nhưngcon, con cho rằng sự nghèo khó là dấuchỉ cho sự yếu kém của năng lực cũngnhư khát vọng. Con không phải là ngườithiếu những phẩm chất đó.” Ông Pathros cau mày: “Điều gì đãkhiến con nẩy lên những khát vọng bấtngờ đó? Con nói về việc nuôi nấng mộtgia đình, nhưng con chưa có gia đìnhmà? Con đã không còn gia đình riêng củacon nữa kể từ khi trận dịch năm đó cướpmất cha mẹ của con đi, và ta đã nhậnnuôi con từ đó.” Nước da sạm nắng của Hafid cũngkhông thể nào che giấu được màu hồng
  • đang ửng lên trên hai gò má: “Khi chúngta dựng trại ở Hebron trước khi lênđường, con đã... đã gặp con gái củaCalneh ở đó... cô ta...cô...” “À...à... sự thật là như vậy đó.” ÔngPathros ngắt ngang. “Tình yêu chứ khôngphải các lý tưởng sang giầu đã chuyểnngười chăm sóc lạc đà của ta thành mộtchiến binh sẵn sàng đương đầu với cả thếgiới. Calneh thực sự là một người giàucó. Con gái ông ta với 1 tên chăn lạc đàư?... Không bao giờ! Nhưng con gái củaông ta với một lái buôn trẻ, đẹp trai, giàucó lại là một vấn đề khác hẳn. Tốt thôi,chàng chiến binh trẻ của ta. Ta sẽ giúpcon bắt đầu nghề nghiệp của con, mộtngười bán hàng.”
  • Chàng thiếu niên sụp xuống chân ôngPathros, nắm lấy gấu áo của ông ta: “Ôi,thưa ông. Con không biết nói gì để cảmơn ông nữa.” Ông Pathros gỡ tay chàng trai trẻ ra,bước lùi lại: “Hãy giữ lại những lời cảmơn đó, con trai. Những gì ta sẽ cho conchỉ là những hạt cát so với những ngọnnúi mà con sẽ phải tự mình giành lấy.” Niềm vui của Hafid bị chặn lại, cậungập ngừng: “Thế ông sẽ không dạy connhững nguyên tắc và luật lệ để con trởthành người bán hàng vĩ đại hay sao?” “Không đâu. Sẽ không hơn những gìta đã làm cho tuổi trẻ của con được yênổn thong dong bằng những lời dỗ ngọt.
  • Ta đã từng bị chỉ trích vì để con nuôicủa mình làm người chăn lạc đà nhưng tađã nghĩ rằng nếu ngọn lửa đúng đắn bùngcháy trong con thì nó sẽ nhấn chìm hếtnhững lời dị nghị đó... Và một khi nóthực sự bùng cháy, con sẽ là người đànông đã trưởng thành từ những năm thángkhó nhọc. Tối nay, yêu cầu của con đãkhiến ta cảm thấy hạnh phúc vì ngọn lửakhát vọng lấp loé trong mắt và gươngmặt con rạng rỡ vì ham muốn. Điều nàylà tốt và quyết định của ta cũng đã đượcchứng tỏ nhưng con, con vẫn cần phảichứng minh, còn những gì nữa sau lời nóicủa con chứ không chỉ là không khí.” Hafid im lặng và người đàn ông giàtiếp tục: “Đầu tiên, con phải chứng tỏvới ta, và quan trọng hơn nữa là với
  • chính bản thân, con phải thực nghiệm đờisống của một người bán hàng chứ khôngchỉ dễ dàng như con đã lựa chọn để trởthành. Thực thế, đã nhiều lần con nghethấy ta nói phần thưởng là to lớn cho mộtngười thành đạt nhưng phần thưởng chỉ tolớn với một vài người thành công màthôi. Rất nhiều người đã thất vọng và rồiđánh mất chính mình mà không hề biếtrằng họ luôn có sẵn những công cụ cầnthiết để gặt hái sự giàu sang. Biết baonhiêu người đã từng đối diện với trởngại và xem chúng như những kẻ thùđịch, trong khi thật ra những trở ngạichính là bạn hữu, là người trợ đỡ. Trởngại là cần thiết cho sự thành công bởitrong nghề bán hàng, cũng như trong mọinghề nghiệp quan trọng khác, vinh quang
  • chỉ đến sau vô số nỗ lực. Đúng, mỗi mộtnỗ lực, mỗi một cố gắng sẽ trau chuốt sựkhéo léo và sức mạnh của con, lòng canđảm và sự trải nghiệm của con, khả năngvà niềm tin của con và vì thế mỗi mộtchướng ngại là một người bạn thân thiếtthúc đẩy để con trở thành tốt hơn... haycon sẽ bỏ cuộc vì xem những ngăn trở đólà thù địch. Mỗi một lời chối từ sẽ làmột cơ hội để tiến lên; quay lưng lại vớichúng, từ chối chúng và con sẽ quẳng cảtương lai của mình đi.” Người tuổi trẻ gật đầu và mở miệngmuốn nói nhưng ông già đã giơ tay ngănlại: “Và hơn nữa, con đã chọn lấy mộtnghề cô độc nhất trên thế giới này. Ngaycả những người thu thuế rồi cũng trở vềnhà khi mặt trời lặn xuống và đế quốc La
  • Mã có những rào chặn để buộc mọingười phải trở về nhà khi đêm tới.Nhưng con, là một người bán hàng, consẽ phải chứng kiến vô số lần mặt trời lặnvà mọc ở xa, thật xa những bạn bè vànhững người thân yêu nhất của con.Không gì có thể làm cho một người đànông đau khổ và cô đơn bằng những lúcchỉ một mình đi ngang một ngôi nhà xa lạtrong bóng tối và chứng kiến cảnh giađình người ta quây quần ăn uống trongánh sáng và hạnh phúc. “Con sẽ phải đối đầu với nhữngkhoảng thời gian cô đơn như thế.” ÔngPathros tiếp tục: “Con sẽ phải đương đầu với baonhiêu khuấy động như thế, những khuấy
  • động sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ đến nghềnghiệp của con. Khi con đang trên đườngvới chỉ những con lạc đà của mình là mộtcảm giác đáng sợ và xa lạ. Thường thìđôi lúc tầm nhìn và phẩm giá của ta bịlãng quên và ta sẽ xử sự không khác gìnhững đứa trẻ, chỉ mong muốn sự an toànvà tình yêu cho riêng mình. Biết baonhiêu người đã phải bỏ ngang giữachừng, bao gồm cả hàng ngàn ngườiđược đánh giá là có khả năng tiềm tànglớn trong nghề. Và còn hơn nữa, sẽ khôngcó một ai làm cho con cười hay an ủi conkhi mà con không bán được một mónhàng nào. Không một ai ngoại trừ nhữngngười đang tìm cách lấy đi những hànghóa của con.” “Con sẽ cẩn trọng và ghinhớ những cảnh báo này.”
  • “Nào chúng ta hãy tiếp tục. Lúc này,con sẽ không được nhận thêm một lờihướng dẫn nào nữa. Con đang đứngtrước mặt ta như một trái chà là cònxanh. Một trái chà là chưa thực sự chín,vẫn chưa được gọi là chà là và con cũngvậy, khi con chưa thực sự trải nghiệm vàhiểu biết, con cũng chưa được gọi là mộtngười bán hàng.” “Con sẽ phải bắt đầu ra sao?” “Sáng ngày mai con hãy gặp Silviotại chỗ các xe hàng. Hắn sẽ trao cho conmột chiếc áo dài, loại tốt nhất, không bịnhăn nhàu. Chúng được dệt từ lông dê vàcó thể chịu được những trận mưa lớnnhất, được nhuộm bằng rễ cây mắm đỏ
  • nên không bị bay màu. Ở bên trong cổáo, con sẽ thấy có một ngôi sao nhỏđược may vào đó. Đó là nhãn hiệu củaTola, nhà may áo dài tốt nhất. Cạnh bênngôi sao đó là nhãn hiệu của ta, một vòngtròn trong hình vuông. Cả hai nhãn hiệunày được nhận biết và tôn trọng trênkhắp vùng đất này và chúng ta đã bánđược rất nhiều, một con số không thểđếm được, loại áo này. Ta đã quan hệvới người Do Thái đủ lâu để biết rằng họgọi loại áo này là abeyah. “Hãy nhận lấy chiếc áo và một conlừa rồi khởi hành ngay từ sáng sớm điBethlehem, ngôi làng mà chúng ta đã điqua trước khi đến đây. Chưa một ngườibán hàng nào của ta từng ghé qua nơinày. Họ báo với ta rằng ghé qua đó chỉ
  • phí thời gian mà thôi, dân chúng ở đóquá nghèo. Ta đã từng bán được hàngtrăm chiếc áo tương tự ở đó nhiều nămtrước. Hãy ở lại Bethlehem cho đến khicon bán được chiếc áo dài đó.” Hafid gật đầu, cố gắng che giấu sựkích động trong giọng nói: “Con sẽ bánnó với giá bao nhiêu, thưa ông?” “Ta sẽ ghi tên con vào sổ với giá 1đồng denarius bạc. Khi trở về con sẽgiao lại cho ta một đồng đó và giữ lạiphần lời từ đó cho con, vì thế con hãy tựđịnh giá cho chiếc áo dài. Con có thể ghéqua khu họp chợ ở cửa Nam thị trấn haytự mình đến từng nhà tuỳ thích. Ta chắcvới con là ở đó có hàng ngàn gia đình.Chắc chắn là có thể bán được một cái áo
  • ở đó, con đồng ý chứ?” Hafid gật đầu, tâm trí của cậu đã sẵnsàng cho ngày mai. Ông Pathros đặt tay lên vai ngườituổi trẻ: “Cho đến khi con quay lại, ta sẽkhông chỉ định một ai thay vào vị trí củacon hiện tại. Nếu con nhận ra rằng mìnhkhông thích hợp với nghề nghiệp, đừngnên chán nản. Đừng bao giờ xấu hổ vìthất bại vì những ai không bao giờ thấtbại là những ai không bao giờ cố gắng.Khi con trở về ta sẽ hỏi con nhiều vềnhững gì con đã trải qua. Và rồi sẽ quyếtđịnh phải làm những gì để biến giấc mơcủa con thành sự thật.” Hafid cúi chào và xoay mình bước
  • đi, nhưng người đàn ông già ngăn lại.“Con trai ạ, có một điều về cách xử sựmà con phải ghi nhớ khi bắt đầu cuộc đờimới của con. Hãy luôn ghi nhớ nó tronglòng và con sẽ vượt qua được những trởngại tưởng chừng không thể vượt qua,những trở ngại mà chắc chắn là con sẽphải đối mặt như một con người với khátvọng trong tim.” “Vâng thưa ông” “Thất bại không thể đánh gục đượccon nếu mong ước thành công của con đủmạnh.” Ông Pathros bước lại gần chàng traitrẻ: “Con có hiểu đầy đủ ý nghĩa củanhững lời ta nói chứ?”
  • “Có, thưa ông.” “Vậy hãy nhắc lại lời ta nói.” “Thất bại không thể đánh gục đượcmột người có mong ước thành công đủmạnh.” ***
  • Chương IV Hafid đặt sang một bên miếng bánhmì đang ăn dở và suy nghĩ về số phậnkhông may của mình. Ngày mai đã làngày thứ tư anh ở Bethlehem và chiếc áodài mầu đỏ thắm duy nhất mà anh mangtheo khi rời khỏi thương đoàn vẫn cònđó, trong túi xách trên lưng con lừa có lẽđang nhơi cỏ khô trong hang đá đằng sauquán trọ. Ngồi nghe tiếng cười nói ồn ào ởchung quanh trong giờ ăn tối, Hafid bựcbội nhìn vào bữa ăn dang dở của mình.Những nghi ngờ đã từng ám ảnh mọingười bán hàng từ xưa đến nay quấy đảotâm trí anh.
  • “Tại sao người ta không muốn nghecâu chuyện của mình? Sao không một aitỏ ra chú ý? Tại sao họ lại đóng sập cửalại khi mình chưa kịp nói được lấy đủmột câu? Tại sao họ không hề quan tâmđến công việc của mình và vội vã bỏ đi?Có phải mọi người trong thị trấn này đềunghèo khổ? Ta phải nói gì những khi họthích chiếc áo nhưng không đủ tiền đểmua nó? Tại sao có nhiều người nóimình hãy trở lại vào một ngày khác? Tạisao những người khác bán được mà mìnhlại không thể? Nỗi sợ xiết chặt lấy mìnhkhi đến gần một cánh cửa đóng kín là gìvà làm sao để vượt qua nó? Có phải giácủa mình đặt ra là quá cao?…” Chàng trai trẻ lắc đầu chán nản vì sự
  • thất bại của mình. Có thể đây không phảilà cuộc đời dành cho anh. Có thể anh nêntiếp tục làm người chăn lạc đà để cóđược vài đồng kẽm sau một ngày laođộng cực nhọc. Là một người bán hànganh phải may mắn và trở về với thươngđoàn dù chỉ với một chút lợi nhuận trongtay. Ông chủ Pathros đã gọi anh là gì?Người chiến binh trẻ ư? Anh thoáng nghĩđến việc sẽ trở lại với lũ lạc đà. Và rồi ý nghĩ của anh quay lại vớiLisha và ông bố già Calneh cáu kỉnh củacô, sự hồ nghi mau chóng rời khỏi tâm tríanh. Hafid quyết định, đêm nay anh sẽngủ lại trên đồi để tiết kiệm số tiền nhỏnhoi của mình và sáng mai anh sẽ bán đichiếc áo dài. Và còn hơn thế nữa, Hafidsẽ nói thật hay và lưu loát để bán được
  • chiếc áo dài với giá thật cao. Anh sẽ bắtđầu thật sớm ngày mai, ngay khi mớibình minh, anh sẽ đến giếng nước của thịtrấn. Anh sẽ mời mọc hết cả những ngườiđi ngang qua đó và sẽ mau chóng trở vềngọn đồi của những cây Ô- liu với nhữngđồng tiền bạc trong túi. Hafid với lấy phần bánh mì còn lạicủa mình, anh lại nghĩ đến ông chủ củamình. Ông Pathros sẽ tự hào vì anh, anhsẽ không trở về trong thất bại và nản chí.Thực ra thì bốn ngày là quá dài để bánchỉ mỗi một cái áo nhưng một khi anh cóthể hoàn tất việc này trong bốn ngày, anhbiết anh sẽ có thể học từ ông Pathroscách làm sao để có thể bán chỉ trong bangày, rồi hai ngày. Với thời gian anh sẽcàng ngày càng lành nghề và sẽ có thể
  • bán thật nhiều những chiếc áo dài tươngtự trong từng giờ một. Và rồi anh sẽ thựcsự trở thành là một người bán hàng đầytự hào. Anh rời khỏi quán trọ ồn ào đi vềphía hang đá. Không khí giá buốt phủ lênlớp cỏ dưới chân Hafid một lớp áo băngmỏng, chúng như kêu rên, rạn vỡ dướitừng bước chân của Hafid. Anh quyếtđịnh không ra đồi ngủ tối nay, anh sẽ ngủlại tại hang đá với con lừa của anh. Anh biết và tin là ngày mai sẽ là mộtngày tốt hơn và anh đã hiểu tại sao mọingười bán hàng khác đều từ bỏ cái ngôilàng nghèo khó này. Bọn họ đã cho làkhông một việc buôn bán nào có thể hoàntất được ở đây và Hafid vẫn nhớ lại điều
  • này mỗi khi có ai đó từ chối chiếc áo dàiđỏ của anh. Anh tin rằng ông Pathros đãtừng bán ở đây hàng trăm chiếc áo tươngtự, nhiều năm trước. Nhưng có thể thờithế đã đổi thay, và hơn nữa ông Pathroslà một người bán hàng vĩ đại nhất. Chút ánh sáng lập loè từ hang đáchứa gia súc hắt ra khiến Hafid rảobước, anh nghĩ có thể có kẻ trộm trongấy. Anh nhanh chân ập vào với ý nghĩ làmình sẽ bắt được tên trộm và những gìhắn đánh cấp. Nhưng thay vì thế, sự căngthẳng trong anh bay biến khi nhìn thấynhững gì đang hiện ra trước mắt. Trong ánh sáng leo lét, mập mờ ẩnhiện một người đàn ông râu rìa và mộtphụ nữ trẻ quần áo phong phanh đang ôm
  • lấy nhau để giữ ấm. Dưới chân họ, trongmáng cỏ gia súc, một đứa bé ngủ yêntrong đó. Qua nước da còn đỏ hỏn củađứa bé, Hafid tuy không rõ mấy nhưngvẫn biết là đứa bé mới vừa được sinh ra. Đưá bé được quấn để ủ ấm bằng 2cái áo choàng ngoài của cha mẹ nó. Người đàn ông hất đầu về phía Hafidra hiệu cho vợ, người đàn bà nhích đếngần đứa trẻ hơn. Họ lặng lẽ nhìn nhau.Người phụ nữ đang run bần bật vì lạnh,chị ta chỉ mặc có mỗi một chiếc áo dàimỏng manh –quá mỏng manh để bảo vệchị ta trước cái lạnh giá buốt trong hangđá ẩm thấp này. Hafid nhìn đứa trẻ. Anhxúc động khi thấy cái miệng nhỏ nhắncủa nó mở ra rồi ngậm lại như muốn nở
  • một nụ cười, một cảm giác lạ lùng làmanh run rẩy. Không biết lý do gì Hafidlại nghĩ đến Lisha. Người đàn bà lại runlên bần bật làm Hafid sực tỉnh khỏinhững ý nghĩ về Lisha yêu quý của anh. Sau một thoáng ngỡ ngàng không chủđịnh, người sẽ có thể trở thành một ngườibán hàng đó đi lại phía con lừa của anh.Anh cẩn thận gỡ những mối dây buộc lấytúi xách xuống, mở nó ra, lấy chiếc áodài đỏ thắm của anh ra. Hafid mở cái áodài ra, tay mân mê ve vuốt loại vải dệtbằng lông dê mềm mượt của nó. Màu đỏnhư bừng sáng dưới ánh nến và Hafid cóthể nhìn thấy nhãn hiệu của Tola vàPathros ở bên trong cổ áo. Vòng tròntrong hình vuông và ngôi sao nhỏ. Khôngbiết bao nhiêu lần anh đã mang chiếc áo
  • dài này trên đôi tay mỏi mệt trong 3 ngàyqua? Tưởng chừng như anh đã nằm lòngtừng thớ dệt, sợi may của nó. Đây quảthật là một chiếc áo tốt, chất lượng. Vớisự gìn giữ, nó có thể tốt mãi cho cả mộtđời người. Hafid nhắm mắt lại, thở dài rồi bướcchầm chậm lại phía cái gia đình nhỏ béđang ở trước mặt anh. Anh quỳ xuốngbên đứa trẻ, chầm chậm gỡ bỏ chiếc áochoàng ngoài của người cha rồi đến cáicủa người mẹ. Hafid trao lại 2 cái áochoàng cũ kỹ cho cha mẹ của đứa bé. Cảhai đều ngạc nhiên trước hành động củaHafid, họ đứng yên không phản ứng. Vàrồi Hafid mở rộng chiếc áo dài đỏ củamình ra và quấn kỹ đứa bé đang ngủ vàotrong.
  • Nụ hôn ẩm ướt của người mẹ trẻ vẫncòn cảm giác trên má Hafid khi anh dắtcon lừa của mình rời khỏi hang đá. Trênđầu của Hafid, trên trời đêm là một ngôisao sáng loé mà Hafid chưa từng đượcnhìn thấy trong quãng đời đã qua củamình. Anh mải mê ngắm nhìn ngôi saocho đến khi mặt anh đầm đìa nước mắt,rồi Hafid và con lừa của mình ra đi trêncon đường hướng về Jerusalem nơi cóthương đoàn đang ngừng chân trên ngọnđồi của những cây Ô-liu. ***
  • Chương V Hafid cưỡi lừa đi chầm chậm, đầucúi xuống nên không nhận thấy ngôi saosáng một cách lạ kỳ đó vẫn đang chiếusáng con đường trước mặt anh. Tại saoanh lại hành động khờ dại như vậy? Anhkhông hề quen biết những người đã gặptrong cái hang đá đó. Tại sao không cốgằng bán cho họ cái áo dài đỏ đó? Anhsẽ phải nói gì với ông Pathros đây? Vàcòn những người khác nữa, họ sẽ cườilăn ra đất khi biết việc anh đã cho đi cáiáo mà không nhận lại được một chút gì.Mà lại là cho một đứa bé xa lạ mới lọtlòng một cách nghèo hèn trong một hangđá. Anh suy nghĩ xem có cách nào đánh
  • lừa được ông Pathros. Có thể là đã đánh mất nó trên lưnglừa khi ăn trưa? Ông Pathros có thể tinđược những câu chuyện như vậy không?Dù sao thì cũng có rất nhiều người trộmcắp trên khắp dải đất này. Ông Pathroscó thể nào tin và rồi không trách mắngmình vì không cẩn thận không? Và rồi rất sớm, Hafid đã về đến trêncon đường xuyên qua vườn Gethsemanie.Anh xuống lừa, mệt mỏi dắt nó lên đồiđến với thương đoàn. Ánh sáng từ ngôisao làm không gian có vẻ như ban ngàyvà sự lo lắng mau chóng tràn ngập Hafidkhi anh nhìn thấy ông Pathros đang đứngđó trước cửa lều, ngước nhìn lên màntrời đêm. Hafid ngừng lại, hầu như không
  • cử động, nhưng ông Pathros lập tức nhậnra anh. Có một chút ngỡ ngàng trong giọngnói khi ông Pathros đến gần anh và hỏi:“Con trở về thẳng đây từ Bethlehem ư?” “Vâng, thưa ông chủ.” “Con không cảm thấy gì khi nhìn thấyngôi sao đó đi theo con sao?” “Không thưa ông, con không biết.” “Con không nhận thấy ư. Ta đã khôngthể rời mắt khỏi ngôi sao đó khi nó mọclên từ phía Bethlehem cách đây hai giờ.Chưa bao giờ ta nhìn thấy một ngôi saorực rỡ đến như thế. Và rồi ta đã nhận ranó ở ngay đây, ngay trên đầu chúng ta.
  • Rồi con xuất hiện, chúa ơi!... và ngôi saocũng dừng lại...” Ông Pathros lại gần Hafid, chăm chúnhìn anh thật gần rồi hỏi: “Con có liênquan đến một sự kiện lạ lùng nào đó ởBethlehem không?” “Không, thưa ông.” Người đàn ông chau mày suy nghĩ:“Ta chưa bao giờ trải qua một đêm vớinhững sự kiện lạ lùng như đêm nay.” Hafid bật nói: “Con cũng không thểnào quên được đêm nay, thưa ông.” “À, à, quả là đã có việc xảy ra trongđêm nay. Tại sao con lại trở về vào lúcđã trễ tràng như vậy?”
  • Hafid im lặng trong khi người đànông già xem qua túi hành lý của anh trênlưng lừa. “Đã không còn nữa, cuối cùngthì con cũng đã thành công. Hãy vào đâyvà kể cho ta nghe về những gì con đã trảinghiệm. Ta không thể hiểu được vì saomột ngôi sao lại đi theo một cậu traichăn lạc đà như con.” Ông Pathros ngả lưng nằm nghe chămchú câu chuyện dài của chàng trai trẻ vềnhững lời từ chối thậm chí sỉ nhục khôngngừng mà cậu đã phải nhận lãnh ởBethlehem. Ông gục gặc đầu khi ngheHafid kể về người lái buôn hung hăng,người gần như quẳng cậu trai ra khỏitiệm hàng của mình và mỉm cười khinghe đến đoạn hai người lính đã vứt lại
  • chiếc áo vào mặt Hafid khi anh từ chốibớt giá bán. Cuối cùng giọng Hafid hầu như khảnđặc và lập bập khó nghe khi cậu kể lạitất cả những do dự, hồ nghi đã khuấy đảotâm trí cậu trong quán rượu tối hôm nay.Ông Pathros ngắt lời chàng trai: “Hafid,hãy nhớ lại rõ ràng những hồ nghi mà conđã suy nghĩ khi ngồi một mình buồn bãđó.” Khi Hafid kể lại rõ ràng những ýnghĩ của anh khi đang ăn tối trong quánrượu, người đàn ông già tiếp tục gạn hỏi:“Bây giờ hãy nói rõ xem, điều gì đãkhiến con vứt bỏ mọi nghi ngờ và đemđến cho con lòng can đảm để quyết địnhtiếp tục cố gắng bán đi chiếc áo dài đó?”
  • Hafid suy nghĩ trước khi đáp lại ôngPathros. “Con chỉ nghĩ đến cô con gáicủa Calneh. Khi ở trong cái quán rượutồi tệ đó con đã nghĩ con sẽ không thểgặp lại Lisha nếu con thất bại.” Đến đâygiọng Hafid như vỡ ra: “Dù sao thì concũng đã đánh mất Lisha rồi!” “Con đã thất bại ư, ta không hiểu.Chiếc áo đã không còn nữa?” Hafid nói nhỏ khiến ông Pathros phảinghiêng người đến trước để lắng nghe,câu chuyện đã xảy ra nơi hang đá, đứa bévà chiếc áo dài. Ông Pathros chốc chốclại liếc nhìn qua cửa lều nơi ánh sángcủa ngôi sao vẫn đang chiếu sáng cả khutrại. Nụ cười lại nở ra trên khuôn mặt
  • đầy ngỡ ngàng của ông Pathros và ôngnhận ra là Hafid đã ngừng kể, cậu traiđang sụt sùi nước mắt. Tiếng nức nở chóng tàn và chỉ cònlại sự im lặng trong căn lều. Hafid khôngdám ngẩng lên nhìn chủ nhân của mình.Anh đã thất bại và tự chứng tỏ rằng mìnhkhông đáng gì hơn ngoài một tên chăn lạcđà. Anh muốn bật dậy và chạy ra khỏicăn lều. Nhưng rồi Hafid cảm thấy đôitay của ông Pathros trên vai mình, đôitay đó ngửng mặt anh lên để anh nhìnthẳng vào mắt của ông Pathros. “Con trai ơi, chuyến đi này đã khôngmang lại chút lợi nhuận nào cho con.” “Vâng, thưa ông.”
  • “Nhưng với ta thì có đấy. Ngôi saođi theo con đã giúp ta thoát khỏi sự đuimù mà ta ương ngạnh không chịu nhậnbiết từ bao lâu nay. Ta sẽ giải thích việcnày với con khi chúng ta trở về Palmyra.Bây giờ ta chỉ có một yêu cầu với conthôi.” “Vâng, thưa ông.” “Những người bán hàng của ta sẽ trởvề với thương đoàn và chiều mai nhữngcon lạc đà mệt mỏi của họ cần có ngườichăm sóc. Con có vui lòng trở lại vớinhiệm vụ của một người chăn lạc đà lúcnày không?” Hafid đứng dậy vòng tay trước chủ
  • nhân của mình, ân nhân của mình: “Consẽ làm bất cứ gì mà ông yêu cầu... conxin lỗi vì đã làm ông thất vọng.” “Hãy đi sửa soạn cho sự trở về củanhững người của ta và chúng ta sẽ gặplại nhau ở Palmyra.” Hafid ra khỏi lều, anh bị choá mắtphần nào vì ánh sáng từ trên cao. Anhdụi mắt và nghe ông Pathros gọi mình từtrong lều. Anh quay lại chờ nghe ôngPathros nói. Pathros đứng đó, ngước nhìn ngôisao rồi nói: “Hãy ngủ yên vì con khônghề thất bại.” Ngôi sao sáng rỡ vẫn ở yên trên bầu
  • trời suốt đêm đó. Ánh sáng rực rỡ nhưTình Yêu, như đời sống, vẫn luôn còn đótrong ngần và sáng rỡ. ***
  • Chương VI Gần hai tuần sau khi thương đoàn trởvề trụ sở chính ở Palmyra, Hafid thứcdậy trên cái đệm rơm của mình trongchuồng gia súc và quyết định sẽ đến gặpmặt với chủ nhân của mình, ông Pathros. Anh bồn chồn đứng chờ bên giườngcủa ông Pathros cho đến khi ông chủ củaanh thức dậy. Ông Pathros vật vã với đống chănđệm và cuối cùng ngồi lên. Gương mặtcủa ông già đầy mệt mỏi và đôi tay đầygân ngang dọc. Thật khó cho Hafid nhậnra được đây là người đàn ông mạnh mẽđã nói chuyện với anh hai tuần trước.
  • Ông Pathros khó khăn lần về phía cuốigiường nơi chàng trai trẻ đang chờ. Ngồibên dưới, Hafid kiên nhẫn đợi chủ nhâncủa mình mở lời. Ngay cả giọng nói củaông Pathros cũng khác hẳn so với trướcđây hai tuần. “Con trai của ta, con đã có thời gianđủ để suy nghĩ về tham vọng của mình.Con vẫn còn muốn trở thành một ngườibán hàng vĩ đại chứ?” “Vâng, con vẫn muốn, thưa ông.” Ông già gật đầu: “Vậy hãy cứ thế. Tađã muốn nói chuyện nhiều với con nhưngcon thấy đó còn nhiều việc khác cho ta.Mặc dù ta vẫn cho mình là một ngườibán hàng vĩ đại nhất nhưng ta vẫn không
  • thể nào bán được cái chết ra khỏi cửacủa ta.Thần chết đã đợi ở đây nhiềungày, như một con chó đói bên ngưỡngcửa của ta. Và cũng như một con chó,ông ta biết rằng cửa phòng của ta khôngcó người canh gác...” Cơn ho cắt ngang lời ông Pathros vàHafid vẫn im lặng ngồi đó trong khingười đàn ông già lấy lại hơi thở. Cuốicùng cơn ho cũng dứt và ông Pathrosmỉm cười yếu ớt: “Thời gian của ta cònlại rất ngắn ngủi, vậy hãy bắt đầu đi.Trước hết, con hãy lấy chiếc rương gỗ ởdưới gầm giường ra cho ta.” Hafid quỳ xuống lôi ra một cái rươnggỗ nhỏ được buộc đai cẩn thận, anh đặtchiếc rương trước mặt Pathros. Người
  • đàn ông già hắng giọng: “Nhiều nămtrước khi ta cũng không là gì hơn một cậubé chăn lạc đà như con, ta đã cứu đượcmột du khách phương Đông thoát khỏitay của hai tên cướp. Ông hàm ơn vàmong muốn được tưởng thưởng ta vì đãcứu mạng dù ta không hề yêu cầu haymong muốn. Và vì ta không có gia đìnhcũng như tài sản nên ông mang ta về nhàvà nhận ta làm người của ông. “Một ngày kia, khi ta đã quen vớicuộc sống mới, ông cho ta xem chiếcrương gỗ này. Bên trong có 10 cuộn dađược đánh số theo thứ tự. Cuộn thứ nhấtchứa đựng những bí mật để học tập.Những cuộn khác chứa đựng nhữngnguyên tắc và luật lệ để đạt được thànhcông trong nghề bán hàng. Năm sau đó,
  • ta được dạy dỗ hằng ngày với những lờilẽ khôn ngoan trong các cuộn da và bímật về học tập trong cuộn da thứ nhất. Tahầu như thuộc nằm lòng từng chữ mộtcho đến khi chúng trở thành một phầntrong suy nghĩ và đời sống của ta. Chúngtrở thành thói quen của ta. “Sau cùng, một ngày kia ông yêu cầuta ra đi và ta được nhận chiếc rươngchứa mười cuộn da này, một phong thưniêm kín và một túi tiền với năm mươiđồng vàng. Bức thư chỉ được mở khi takhông còn nhìn thấy ngôi nhà đã cưumang ta nữa. Ta ra đi và cho đến khi đãở trên con đường dẫn đến Palmyra, tamở bức thư ra. Bức thư yêu cầu ta hãydùng năm mươi đồng tiền vàng đó và ápdụng những gì đã học được từ những
  • cuộn da để bắt đầu một cuộc sống mới.Bức thư cũng đòi hỏi ta phải chia sẻphân nửa những gì ta làm ra được chonhững ai kém may mắn hơn. Những cuộnda thì không được phép chia sẻ với bấtcứ ai cho đến một ngày, ta sẽ nhận biếtmột dấu hiệu chỉ cho ta ai là người đượcchọn để kế thừa những cuộn da này.” Hafid lúc lắc đầu: “Con không hiểurõ mấy, thưa ông.” “Ta sẽ giải thích. Ta vẫn để tâm tìmkiếm con người với cái dấu hiệu để nhậnbiết đó từ bao năm qua và trong khi chờđợi, ta áp dụng những gì học được từnhững cuộn da mà thu thập được gia sảnkhổng lồ ngày nay. Ta đã gần như chorằng không hề có một người với dấu hiệu
  • báo trước như vậy cho đến khi con trởvề sau chuyến đi Bethlehem. Ta nhận racon chính là người được chọn để nhậnlấy những cuộn da này khi con xuất hiệnvới ngôi sao sáng rực đó trên đầu, ngôisao đã theo cùng con đến từ Bethlehem.Trong thâm tâm ta đã cố gắng để hiểuđược ý nghĩa của sự kiện này và cuốicùng ta đã thôi không còn muốn thử tháchnhững hành động của Đấng Tối cao nữa.Khi con cho ta biết đã cho đi cái áo, mộtcái có ý nghĩa quá to lớn đối với con.Một cái gì đó đã rung lên trong lòng tavà ta hiểu cuộc tìm kiếm lâu dài của tanay đã kết thúc. Ta đã tìm thấy ngườiđược chỉ định để nhận lấy những cuộn danày. Thật lạ lùng, khi ta biết ta đã tìmđược người kế thừa đúng đắn cho những
  • gì mà ta đã được thừa hưởng thì sinh lựccủa ta cũng bắt đầu dần dần cạn kiệt. Nayta gần đến đích và cuộc tìm kiếm dàingày của ta đã hết, ta có thể ra đi vớibình an.” Tiếng nói của ông già gần như khôngcòn nghe được nữa, ông cố gắng chồmlại gần hơn với Hafid: “Hãy nghe kỹ, contrai ơi, ta sẽ không còn đủ sức để lậplại...” Đôi mắt Hafid ướt đẫm khi anh đếngần hơn với người chủ thân yêu củamình. Anh chạm vào người ông già, ôngPathros cố gắng hít vào: “Bây giờ ta traolại con những cuộn da này, nhưng có mộtvài điều kiện con buộc phải tuân thủ. Ởđây có một túi tiền với 100 đồng vàng.
  • Tiền này để con sống và có thể mua mộtít hàng hoá để bắt đầu cuộc kinh doanhcủa riêng con. Ta có thể cho con thậtnhiều tiền, nhưng điều này có thể sẽ hạicon. Dù sao thì những thứ mà con nhậnhôm nay đã là quá đủ để con trở thànhmột người bán hàng vĩ đại và giàu cónhất thế giới này. Con thấy đó, ta khônghề quên điều mơ ước của con. “Hãy rời khỏi nơi này và đi tớiDamascus. Ở đó con sẽ có vô số cơ hộiđể áp dụng những gì học được từ nhữngcuộn da này. Khi con đã ở yên đâu đó,hãy mở cuộn da thứ nhất ra. Con hãy đọcđi, đọc lại nó cho đến khi hiểu thấunhững bí mật để học tập các nguyên tắcvà luật lệ ở những cuộn da tiếp theo. Khicon bắt đầu học tập từng cuốn tiếp theo
  • một, con cũng có thể bắt đầu việc buônbán của mình. Nếu con kết hợp đượcnhững gì con học với những kinh nghiệmmà con thu thập được và vẫn tiếp tục họctập theo những điều chỉ dẫn từ các cuộnda này, việc buôn bán của con sẽ lớn dầnlên theo từng ngày. Con phải tuân thủ một số điều kiệntrước khi được nhận lấy những thứ này.Điều kiện đầu tiên của ta là con phải thềrằng sẽ tuân theo những hướng dẫn đượcghi trong cuộn da số một. Con bằng lòngchứ?” “Vâng, thưa ông.” “Tốt, tốt... một khi con áp dụngnhững nguyên tắc trong những cuộn da
  • này có sẽ có thể giầu đến mức mà conchưa bao giờ mơ thấy. Điều kiện thứ haicủa ta là con phải bỏ ra một nửa số lợinhuận mà con kiếm được để phân phátcho những ai kém may mắn hơn con.Không có sự gia giảm nào cho điều kiệnnày. Con đồng ý chứ?” “Vâng, thưaông.” “Và bây giờ là điều kiện quan trọngnhất. Con bị cấm không được chia sẻnhững kinh nghiệm học được từ nhữngcuộn da này hay những gì chứa đựngtrong đó với bất cứ ai. Một ngày kia sẽxuất hiện một người với những dấu hiệulạ thường tương tự như ngôi sao dẫn lốivà hành động rộng mở đầy tình yêu củacon, những dấu hiệu mà ta đã để tâm tìmkiếm. Khi điều đó xảy ra, con sẽ nhận ra
  • những dấu hiệu này, dù con người đócũng không hề biết rằng mình là ngườiđược chọn. Khi con tim của con máchbảo rằng con đã đúng, hãy chuyển giaochiếc rương và những cuộn da này chongười đó –bất kể người đó là đàn ônghay đàn bà –một cách vô điều kiện, chứkhông phải như ta và con đã phải tuântheo. Bức thư ngày xưa mà ta đã nhậnđược nói rõ rằng người thứ ba nhậnđược những cuộn da này có thể chia sẻnhững thông điệp của nó cho toàn thếgiới nếu anh, hay chị ta muốn. Con cóhứa là sẽ tuân theo điều này không?” “Con sẽ tuân theo, thưa ông.” Ông Pathros thở ra một hơi dài nhẹnhõm cứ như là vừa trút khỏi vai một
  • gánh rất nặng. Ông mỉm cười yếu ớt vàôm lấy mặt Hafid, nói khẽ, “hãy nhận lấyvà ra đi. Ta sẽ không bao giờ còn thấylại con nữa. Hãy ra đi với tình yêu và lờichúc tụng của ta cho sự thành công vàmong rằng Lisha của con sẽ cùng chia sẻmọi hạnh phúc mà tương lai sẽ đem lạicho con.” Những giọt nước mắt thành tâm tuôntrào hai bên má Hafid khi anh nhận lấychiếc rương gỗ và đi ra khỏi phòng ngủcủa người chủ thân yêu. Anh ngừng lạibên ngoài cánh cửa, xoay người lại nóivới ông chủ của mình: “Có phải thất bạisẽ không thể đánh gục được con khi sựquyết tâm đạt đến thành công của con đủmạnh?”
  • Người đàn ông già chậm chạp gậtđầu. Ông giơ tay lên chào vĩnh biệtchàng trai trẻ. Nhiệm vụ của ông nơi trầnthế này đã hoàn tất, ông sẽ ra đi nhưngtình yêu mà ông luôn tin tưởng sẽ vẫncòn đó mãi với trần gian. ***
  • Chương VII Hafid cùng với con lừa của mình đivào thành Damacus qua cổng thành phíađông. Anh cưỡi lừa dọc theo con đườngchính của thành phố trong hồ nghi và lolắng, tiếng ồn ào và í ới từ hàng trămngười bán hàng ở chung quanh không làmdịu đi được nỗi lo sợ trong lòng Hafid.Đi vào một thành phố lớn trong mộtthương đoàn lớn như thương đoàn củaông Pathros là một việc, mà đi một mìnhcô độc lại là một việc khác. Nhữngngười bán hàng rong ập đến từ mọihướng, người nào người nấy với hàngtrên tay, tất cả đều cố sức rao hàng lớnhơn những người khác. Hafid đi qua
  • những gian hàng nhỏ như chiếc hộp chođến những cửa hàng to lớn trưng bàyhàng thủ công bằng đay, bạc, sợi, gỗv.v... Và mỗi một bước chân, con lừacủa anh lại đưa anh đối diện những conngười với dáng vẻ nghèo khổ, tay dangrộng mời chào như xin xỏ tình thương. Trước mặt Hafid, bên kia tườngthành phía tây, ngọn núi Hermon vươncao sừng sững. Dù đang giữa mùa hènhưng ngọn Hermon vẫn phủ đầy tuyếttrắng, ngọn núi như đang ném xuống khuchợ ồn ào một cái nhìn nghiêm khắc, chịuđựng. Hafid rời khỏi con đường náonhiệt để tìm một nơi trú chân và khôngmấy khó khăn, anh tìm được một quán trọtên gọi Moscha. Anh trả trước một thángtiền trọ cho một căn phòng nhỏ, sạch sẽ.
  • Anh cho lừa vào chuồng ở phía sau rồira tắm ở giòng sông Barada gần đó trướckhi trở về những bí mật của mình. Hafid đặt chiếc rương gỗ quý giá củamình xuống chân giường rồi bắt đầu tháonhững đai da ràng quanh, nắp rương mởra dễ dàng và Hafid lặng nhìn nhữngcuộn da bí mật của mình. Anh đưa tay rachạm nhẹ vào những cuộn da một cáchkính cẩn. Ở dưới bàn tay của Hafidchúng dường như sống động, anh rụt taylại. Hafid đứng dậy đi lại phía cửa sổmở ra đường, từ xa hơn nữa dặm đường,tiếng huyên náo từ khu chợ ồn ào vọngđến. Sợ hãi và nghi ngờ lại trở lại khiHafid hướng nhìn về phía vọng lại tiếngồn ào và anh cảm giác như niềm tin củamình đang lay động. Hafid nhắm mắt lại,
  • tựa đầu vào tường nói lên thành tiếng:“Ôi điên khùng làm sao khi ta dám mơrằng ta, một tên chăn lạc đà, lại có thểmột ngày kia trở thành người bán hàng vĩđại nhất thế giới khi mà ta không đủ canđảm để ngay cả đi qua đám chợ dướikia. Ngày hôm nay mắt của ta mới thựcsự chứng kiến hàng trăm người bán hàng,được trang bị về nghề nghiệp tốt hơn ta.Mọi người có vẻ như được trang bị sẵnsàng cho khu rừng rậm rạp dưới kia.Thật là khờ dại khi nghĩ rằng ta có thểcạnh tranh và vượt qua bọn họ. Ôi ôngPathros, ông chủ Pathros của tôi, tôi sợlà sẽ làm ông thất vọng mất thôi.” Anh nằm lăn ra giường, mệt mỏi vìchuyến hành trình, anh bật khóc cho đếnkhi ngủ thiếp.
  • Khi Hafid tỉnh dậy, trời đã sáng.Trước khi kịp mở mắt ra anh đã nghethấy tiếng chim. Anh ngồi dậy và ngạcnhiên khi thấy một con chim sẻ đang đậutrên nắp rương đựng các cuộn da, nắprương vẫn mở. Anh ra cửa sổ, ngoài kiahàng ngàn con chim sẻ đang hót ríu ríttrên những cành sung dâu, cành vã, chúngđang vui mừng đón chào một ngày mới.Trong lúc đứng nhìn, một vài con bayđến nơi cửa sổ nhưng rồi lập tức lại bayđi. Hafid quay lại nhìn vị khách khôngmời lông vũ của mình. Con chim nhỏ gụcgặc đầu nhìn anh như đáp trả. Hafid tiến chầm chậm lại bên chiếcrương, đưa tay ra. Con chim bay lên đậuvào lòng bàn tay anh. “Hàng ngàn đồng
  • loại của mày ở ngoài kia và chỉ có mìnhchú mày là có đủ can đảm để vào đây.” Con chim mổ mổ vào lòng bàn taycủa Hafid và anh đem con chim lại nơicó túi xách đựng bánh mì và bơ củamình. Hafid bẻ vụn một mẩu bánh mì vàrải ra bàn cho con chim, nó mổ lấynhững vụn bánh. Một ý nghĩ chợt đến với Hafid, anhtrở lại bên cửa sổ sờ vào tấm lưới che.Chúng quá nhỏ và khít khao, không mộtcon chim sẻ nào có thể chui qua lọt. Vàrồi Hafid chợt nhớ lại giọng nói của ôngPathros và lập lại lớn tiếng: “Thất bạikhông thể đánh gục được con nếu mongước thành công của con đủ mạnh.”
  • Anh trở lại bên chiếc rương, thò tayvào trong lấy ra cuộn da thứ nhất, anhgiở cuộn da ra. Nỗi sợ hãi trong anh biếnmất. Hafid quay lại nhìn con chim. Nócũng đã bay đi. Chỉ còn lại những vụnbánh mì như là bằng chứng cho việc từnghiện diện của vị khách không mời, conchim nhỏ can trường. Hafid quay lại vớicuộn da, anh đọc dòng đầu tiên: “Cuộnthứ nhất.” Và rồi anh khởi sự đọc... ***
  • Chương VIII
  • Cuộn thứ nhất Hôm nay tôi tẩy sạch tấm thân cằncỗi của mình khỏi những vẩy khô của sựthất bại và những vết thương tồi tệ của sựnản lòng. Hôm nay tôi lại được sinh ra và nơitôi ra đời là một vườn nho đầy trái ngọt.Hôm nay tôi sẽ hái lấy những chùm nhođầy mật ngọt từ những cây nho cao lớnum tùm. Những cây nho đã được trồngbởi những người khôn ngoan nhất trongnghề nghiệp của tôi, những người đã đếnđây trước tôi, từ thế hệ này qua thế hệkhác. Hôm nay tôi sẽ nếm thử vị ngọt từ
  • những chùm nho của những cây này vàsẽ, thực sự, nuốt lấy những hạt giống củathành công trong từng trái nho và một đờisống mới sẽ nẩy mầm trong tôi. Nghề nghiệp mà tôi đã chọn lựa làhết sức nặng nề, dẫy đầy những lần thấtbại và khổ đau. Xác của những ngườithất bại đã chất cao như núi, và bóng củangọn núi này có thể che lấp mọi kim tựtháp trên thế gian này. Bây giờ tôi sẽ không thất bại nữa,không như những kẻ khác nữa, vì lúc nàytinh thần tôi sẽ là một con thuyền đưa tôivượt qua những biển khơi bão tố và cặpđến những bến bờ mà mới chỉ ngày hômqua thôi vẫn còn hoàn toàn là mộngtưởng đối với tôi.
  • Thất bại sẽ không còn là sự trả giácủa tôi cho những nổ lực của mình. Cũngnhư thiên nhiên đã không sửa soạn chothân thể tôi chịu đựng những nỗi đaukhông thể chịu và cũng không sửa soạncho cuộc sống của tôi để chịu đựngnhững thất bại nản lòng. Sự thất bại, cũngnhư nỗi đau sẽ là những kẻ xa lạ với đờisống của tôi. Trong quá khứ tôi đã chấpnhận sự thất bại cũng như chấp nhận nỗiđau. Nay tôi chối bỏ chúng và tôi đượcsửa soạn sẵn sàng cho sự khôn ngoan vànhững nguyên tắc sẽ dẫn tôi bước ra khỏibóng tối để đến với ánh mặt trời của sựgiàu có, địa vị và hạnh phúc. Một ánhsáng còn hơn xa những giấc mơ hết sứcviễn vông của tôi, đến mức ngay cảnhững cây táo vàng trong vườn của
  • Hesperides cũng sẽ không hơn so vớinhững gì mà tôi được tưởng thưởng. Thời gian sẽ chỉ dạy mọi thứ chonhững ai sống đời đời, nhưng tôi khôngcó sự xa hoa đó của vĩnh cửu. Bây giờ,với thời gian hữu hạn của tôi, tôi phảithực hành cái nghệ thuật của sự kiên nhẫncho đến khi hành vi tự nhiên của tôikhông bao giờ còn phải vội vã. Để cóđược một cây Ô-liu, vua của các loàicây, ta phải cần đến hàng trăm nămnhưng với một bụi hành thì chỉ cần cóchín tuần để nó trở thành già cõi. Tôi đãtừng sống như một bụi hành. Và điều đóđã không làm tôi hài lòng. Bây giờ tôi làmột cây Ô-liu, một cây Ô-liu lớn nhất vàsẽ thật sự là một người bán hàng vĩ đạinhất.
  • Và làm sao để hoàn thành công việcnày? Tôi không có hiểu biết cũng nhưkinh nghiệm để hoàn thành những gì tolớn, tôi hoàn toàn bở ngỡ vì ngu dốt vàtự thán? Câu trả lời là đơn giản. Tôi sẽbắt đầu công việc của tôi mà không bậntâm đến những hiểu biết không cần thiếthay những kinh nghiệm què quặt vônghĩa. Thiên nhiên đã cho tôi sự hiểubiết và các bản năng lớn hơn nhiều sovới những thú dữ trong rừng thẳm. Còncác giá trị của kinh nghiệm là không thểđo lường, kinh nghiệm là thứ vẫn thườngđược viện dẫn bởi những người giàkhông còn minh mẫn và nói năng mù mờ. Trên thực tế, kinh nghiệm vẫn thườngnuốt gọn những năm tháng của một con
  • người và vì vậy những bài học từ đóthường bị giảm gía trị bởi thời gian cầnphải có để học tập cho được sự khônngoan từ đó. Và hơn nữa, kinh nghiệmcũng tương tự như thị hiếu, một hànhđộng đã chứng tỏ thành công ngày hômnay sẽ hoàn toàn vô dụng vào ngày mai. Chỉ có những nguyên tắc là tồn tại vànhững thứ này tôi đang sở hữu –nhữngquy luật sẽ dẫn tôi đến với sự vĩ đạiđược chứa đựng trong những cuộn danày. Những gì những cuộn da này chỉ dạychúng ta là để tránh thất bại hơn là đểgiành lấy thành công, và chỉ có thànhcông trong tinh thần mới là đáng kể. Vàthất bại được xác định ở đây là: “Thấtbại là sự bất khả của con người để đạtđến những mục tiêu trong đời sống, bất
  • kể mục tiêu đó là gì.” Sự thật là, sự khác biệt duy nhất giữanhững ai thất bại và những ai thành cônglà ở thói quen hành xử của họ. Thói quentốt là chìa khoá của mọi thành công. Thóiquen xấu là cánh cửa không khoá dẫn đếnmọi thất bại. Vì thế, điều luật đầu tiên màtôi tuân thủ là: “Tôi sẽ tạo dựng nhữngthói quen tốt và trở thành nô lệ chonhững thói quen đó.” Là một đứa bé, tôi là nô lệ của sựkích động, bây giờ tôi là nô lệ của thóiquen xử sự của tôi, như mọi người lớn.Tôi đã quy phục những ham muốn khôngkiềm chế của mình và để chúng tạo thànhnhững thói quen xấu, những việc tôi làmtrong quá khứ đã tạo thành mối nguy
  • hiểm đe doạ cầm tù cả tương lai của tôi.Hành vi của tôi đã bị điều khiển bởi hammuốn, đam mê, ganh ghét, tham lam, đốkỵ, sợ hãi, môi trường, thói quen... vàđiều tệ hại nhất trong những điều này làthói quen. Từ đây, nếu tôi phải là nô lệcủa thói quen, xin hãy cho tôi làm nô lệcủa những thói quen tốt. Thói quen xấucủa tôi phải bị tiêu diệt và tôi phải sẵnsàng cho những hạt giống, những mầmxanh tươi tốt. Tôi sẽ tạo thành những thói quen tốtvà trở thành nô lệ cho nhưng thói quenđó. Làm sao tôi có thể hoàn thành đượccông việc gian nan này? Với những cuộnda này, việc đó sẽ được hoàn thành,
  • trong mỗi một cuộn da có một nguyên tắcsống để loại trừ những thói quen xấutrong đời tôi và thay vào đó bằng mộtthói quen tốt sẽ đem tôi đến gần hơn, gầnhơn nữa với thành công. Đây là một định luật khác nữa củathiên nhiên, chỉ một thói quen mới có thểthay thế cho một thói quen. Và theonhững gì được viết ở đây, để thể hiệnmột nhiệm vụ được chọn, tôi phải tuântheo thói quen đầu tiên của những thóiquen mới của tôi, đó là: - Tôi sẽ đọc mỗi cuộn da này suốttrong 30 ngày theo cách đã đượchướng dẫn trước khi tiếp tục với mộtcuộn tiếp theo.
  • Bắt đầu, tôi sẽ đọc cuộn da thứ nhấttrong im lặng ngay khi vừa thức dậy mỗisáng. Rồi tôi sẽ đọc, vẫn im lặng, saubữa trưa. Sau hết tôi sẽ đọc vào cuốingày khi sắp sửa nghỉ ngơi, và điều quantrọng là tôi sẽ đọc lớn tiếng lần này. Ngày hôm sau tôi cũng lập lại trìnhtự này và tôi sẽ tiếp tục theo cách đósuốt ba mươi ngày. Rồi đến cuộn thứ hai,cũng như vậy trong ba mươi ngày tiếptheo. Tôi sẽ tiếp tục theo cách này chođến khi việc đọc trở thành một thói quenhàng ngày của tôi. Và điều gì sẽ được hoàn thành vớithói quen này? Ở đây ẩn chứa những bímật được che giấu về sự hoàn thành củamọi con người, khi tôi lập lại những từ
  • này hàng ngày, chúng sẽ dần trở thànhmột phần tinh thần năng động của tôi, vàquan trọng hơn, chúng cũng ăn sâu vàophần tinh thần kia của tôi, một nguồn màunhiệm luôn hiện hữu, nơi tạo dựng nhữnggiấc mơ và thường khiến tôi hành độngtheo những cách mà tôi không thể nào lýgiải hay hiểu thấu. Khi những câu chữ này đã được hấpthụ bởi phần tinh thần màu nhiệm của tôi,tôi sẽ bắt đầu thức dậy mỗi sáng với mộtsức lực sinh động mà trước đây tôi chưahề biết đến. Sinh lực của tôi sẽ tăng lên,niềm hưng phấn của tôi sẽ trổi dậy, hammuốn được đối mặt với thế giới của tôisẽ đánh bật mọi sợ hãi mà tôi từng có khimặt trời mọc và tôi sẽ cảm thấy hạnhphúc không tưởng nổi khi được hiện hữu
  • trong cái thế giới đầy ganh ghét và tranhđua mà tôi vẫn luôn e ngại này. Tôi sẽ phản ứng với tất cả mọi cảmxúc mà tôi đối đầu theo cách mà nhữngcuộn da này đòi hỏi tôi phải phản ứng,và rồi những hành động và phản ứng củatôi sẽ ngày càng trở nên dễ dàng với sựthực hành thường xuyên. Và từ đó một thói quen tốt mới sẽthành hình khi nó được lập đi lập lại mãicho đến khi tôi luôn luôn thấy hài lòngmỗi khi hành động, và nếu đó là một sựhài lòng nó sẽ trở thành tự nhiên để lậplại điều này thêm nữa và thêm nữa. Khitôi luôn hành động như vậy, điều này sẽtrở thành một thói quen và tôi sẽ là nô lệcủa thói quen đó vì đó là một thói quen
  • tốt. Hôm nay, tôi bắt đầu một cuộc sốngmới. Tôi tự hứa với mình rằng sẽ khôngmột điều gì có thể làm chậm lại sự lớndậy của đời sống mới trong tôi. Tôi sẽkhông một ngày không đọc những cuộnda này, cũng không thay bằng một lúcnào khác. Tôi không được, tôi sẽ khôngphá vỡ thói quen đọc chúng hàng ngày vàthật sự thì một vài lúc hàng ngày bỏ racho thói quen này chỉ là một cái giá quánhỏ cho sự thành công và hạnh phúc saunày sẽ là của tôi. Khi tôi đọc đi đọc lại những gì trongcác cuộn da này, không bao giờ tôi để
  • cho sự ngắn gọn hay đơn giản của chúnglàm tôi coi nhẹ chúng. Hàng ngàn tráinho mới ép ra được một hũ rượu và bãcòn lại được vứt ra cho chim chóc. Vàcũng vậy với những trái nho của sự khônngoan từ năm tháng. Tất cả được chắt lọckỹ càng và những gì còn lại sẽ được gởiđi cho gió. Chỉ có sự thật tinh tuyền ở lạitrong từng câu chữ. Tôi sẽ uống nhưđược chỉ dẫn và không để uổng phí mộtgiọt nào. Và hạt giống của thành công, tôisẽ nuốt trọn. Ngày hôm nay thân thể già cỗi của tôiđã đổi thay, tôi ngẩng cao đầu giữa conngười mà họ không nhận biết -ngày hômnay tôi là một người mới với một cuộcđời mới.
  • ***
  • Chương IX
  • Cuộn thứ hai Tôi xin chúc mừng ngày hôm nay vớitình yêu trong trái tim tôi. Vì đây là bí mật lớn nhất để thànhcông trong mọi việc. Sức mạnh có thểđập tan giáp trụ và ngay cả huỷ hoại mộtcuộc sống, nhưng chỉ có năng lượngkhông nhìn thấy được của Tình Yêu mớicó thể mở được lối vào tâm hồn của conngười. Và trước khi tôi hoàn thiện đượcnghệ thuật này, tôi vẫn chỉ là một tên bánhàng lậu thuế giữa chốn chợ đời nàykhông hơn không kém. Tôi sẽ làm chotình yêu trở thành một vũ khí mạnh mẽnhất của tôi và không một ai có thể chốnglại được sức mạnh của nó.
  • Sự suy lý của tôi, họ có thể tính toán;lời nói của tôi họ có thể không tin; bềngoài của tôi họ có thể coi thường; khuônmặt của tôi họ có thể ghét bỏ và ngay cảviệc tranh luận giá cả với tôi có thểkhiến họ hồ nghi nhưng với Tình Yêu, tôisẽ làm cho trái tim họ tan đi băng giánhư ánh mặt trời làm dịu ấm những ngàyđông giá. Tôi xin chúc mừng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. Và làm sao tôi sẽ làm được điềunày? Kể từ đây tôi sẽ nhìn mọi việc vớitình yêu và tôi sẽ được tái sinh. Tôi sẽyêu mặt trời vì nó làm ấm da thịt của tôi;tôi sẽ yêu ánh sáng vì nó soi sáng lối tôi
  • đi; tôi sẽ yêu bóng tối vì nó cho tôi thấyđược những vì sao... Tôi sẽ đón chàoHạnh Phúc vì nó mở rộng trái tim tôi; tôisẽ khoan dung với nỗi buồn vì nó mở lốicho tâm hồn tôi; tôi sẽ đón lấy các tưởngthưởng vì chúng là của tôi và tôi sẽ chàomừng các trở ngại vì chúng là thử tháchcủa tôi. Tôi xin chúc mừng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. Và tôi sẽ nói gì? Tôi sẽ chúc tụng kẻthù của tôi và họ trở thành bạn hữu tôi;tôi sẽ cổ vũ bạn bè tôi và họ trở thànhanh em tôi. Tôi sẽ luôn tìm thấy lý do đểtán thưởng, sẽ không bao giờ phải cúimặt vì đã gièm pha. Khi tôi chỉ trích, tôisẽ tự cắn phải lưỡi mình và khi tôi ca
  • tụng tôi sẽ thật lớn tiếng hân hoan. Đó là cách mà chim muông, gió, biểnvà mọi tạo vật hát khúc tụng ca dành chotạo hoá. Tôi không thể nói cùng một giọngnhư vậy với con cái của Tạo Hóa sao?Kể từ nay tôi sẽ ghi nhớ điều bí mật nàyvà nó sẽ thay đổi cuộc đời tôi. Tôi xinchúc mừng ngày này với tình yêu trongtrái tim tôi. Tôi sẽ phản ứng ra sao với hành vicủa người khác? Với tình yêu là vũ khícủa tôi để mở lối vào trái tim của conngười, tình yêu cũng sẽ là giáp trụ của tôiđể chống lại những mũi tên của sự ganhghét, những mũi giáo của sự giận dữ. Lo
  • lắng và nản chí sẽ trở thành những giọtmưa êm ái khi chạm vào áo giáp của tôi.Giáp trụ của tôi sẽ bảo vệ tôi trên chốnchợ đời và nâng đỡ tôi khi cô độc. Nó sẽnâng tôi lên trong những khi nản chí vàlàm lắng dịu tôi trong những khi thèmmuốn. Nó sẽ càng lúc càng mạnh mẽ hơnvà vững chắc hơn với thời gian cho đếnmột ngày, tôi sẽ để nó sang một bên,bước đi thong dong giữa những ranhmãnh của cuộc đời và khi đó tên tôi sẽđược treo cao trên đỉnh của cuộc đời. Tôi xin chúc tụng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. Tôi sẽ đối diện với con người rasao? Chỉ có một cách. Trong im lặng, tôisẽ ghi nhận họ và thầm nói là tôi yêu họ.
  • Trong im lặng những lời này sẽ sáng lêntrong mắt tôi, đem nụ cười đến trên môitôi và làm âm vang giọng nói tôi. Và rồitrái tim của họ sẽ mở ra với tôi. Và ai cóthể nói không với tôi khi trái tim của họđã cảm nhận được tình yêu của tôi? Tôi xin chúc mừng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. Và trên hết tôi sẽ yêu bản thân mình.Khi đó tôi sẽ quan sát cẩn trọng tất cảnhững gì thâm nhập vào thân thể, trí óc,tâm hồn và trái tim tôi. Không bao giờ tôi thả lỏng cho xácthịt của mình, tôi sẽ ấp ủ thân thể với sựtrong sạch và chừng mực. Không bao giờtôi để cho trí óc mình bị dẫn dắt bởi tội
  • lỗi và chán nản mà tôi sẽ nâng tâm hồnmình lên với sự hiểu biết và khôn ngoancủa năm tháng. Không bao giờ tôi để chotrái tim tôi tự mãn và hài lòng mà luônnuôi dưỡng nó bằng suy tư và khấnnguyện. Không bao giờ tôi để cho tráitim mình teo tóp và cay đắng, tôi sẽ chiasẻ để nó lớn lên và ngày càng nồng ấmhơn nữa. Tôi xin chúc tụng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. Từ đây tôi sẽ yêu mọi người. Mọiganh ghét bị bỏ lại để tôi không còn thờigian mà ghét bỏ, tôi chỉ có thời gian đểyêu. Tôi đã bước cái bước đầu tiên đểđược ở giữa con người. Với tình yêu tôisẽ tăng trưởng sức bán của tôi lên gấp
  • trăm lần và trở thành một người bán hàngvĩ đại. Nếu tôi không có được nhữngphẩm chất nào khác nữa, tôi sẽ thànhcông với chỉ với tình yêu mà thôi. Khôngcó tình yêu tôi sẽ thất bại cho dù có sởhữu mọi khôn khéo và hiểu biết của tấtcả con người. Tôi xin chúc tụng ngày này với tìnhyêu trong trái tim tôi. ***
  • Chương X
  • Cuộn thứ ba Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Ở phương Đông, những con bò mộngnon đều phải trải qua thử thách cho đấutrường theo một cách nào đó. Mỗi conđược đưa vào sân đấu và cho tự do tấncông một người đấu bò với ngọn dáo trêntay. Sự dũng mãnh của từng con đượcđánh giá cẩn thận qua sự ham muốn tấncông và sức chịu đựng những mũi dáo.Và từ đó tôi nhận ra, hàng ngày tôi cũngchịu thử thách bởi đời sống với cùng mộtcách tương tự. Nếu tôi kiên trì, nếu tôivẫn tiếp tục nỗ lực, tiếp tục tiến lên, tôisẽ thành công.
  • Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Tôi không được đem đến với thế giớinày để thua cuộc và cũng không phải mộtgiòng máu thất bại đang chảy trong ngườitôi. Tôi không phải là con cừu đứng yênchờ đợi những roi vọt của người chăn.Tôi là một con sư tử và từ chối khôngchịu nói năng, đi đứng hay ngủ nghỉ cùngvới bầy cừu. Tôi sẽ không nghe những aithan khóc hay khiếu nại vì tôi sẽ bị họlây truyền, hãy để họ ở lại với cừu. Lòmổ hay thất bại không là những gì dànhcho số phận của tôi. Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông.
  • Phần thưởng của cuộc sống chỉ nằmở cuối cuộc hành trình, không phải ở đầuhay ở giữa. Chúng được trao không phảiđể biết được có bao nhiêu bước cần phảitrải qua trước khi đạt đến một mục tiêu. Thất bại vẫn có thể xẩy ra ở ngaybước thứ một ngàn và thành công thì giấumình ngay ở khúc quanh trước mặt. Tôisẽ không bao giờ biết mình có đến gầnvới thành công hay không cho đến khi tôibước qua ngã rẽ. Tôi sẽ luôn bước tiếp cho dù nếu nókhông thích hợp, tôi cũng sẽ bước. Sựthật thì, mỗi lần bước một bước thì có gìlà khó khăn.
  • Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Kể từ nay tôi sẽ xem nổ lực từngngày của mình như một nhát dáo đâm vàomột cây sồi cổ thụ. Nhát đâm thứ nhất cóthể không gây được chút tổn thương nàocho nó, cả cái thứ hai, thứ ba cũng vậy.Mỗi một nhát đâm có vẻ như không mangchút kết quả nào. Nhưng rồi cây sồi sẽđổ vì những cái cào có vẻ nhẹ nhàng đó.Nó sẽ đổ vì những nỗ lực của tôi trongngày hôm nay. Tôi sẽ như những giọt mưa chẩy trôinúi đồi; như con kiến ngấu nghiến concọp; như ngôi sao chiếu sáng mặt đất;như người nô lệ xây dựng kim tự tháp.Tôi sẽ dựng lâu đài của tôi với từng viên
  • gạch một mỗi lần, đó chỉ là những cốgắng nhỏ nhoi nhưng lập đi lập lại sẽhoàn thành được những gì không tưởng. Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến việcbại vong và tôi sẽ gạt bỏ khỏi từ vựngcủa mình những từ như lìa bỏ, không thể,không khả năng, không thực thi, khôngthích hợp, hư hỏng, vô vọng hay trốnchạy; vì chúng là những từ ngữ dại khờ.Tôi chối bỏ sự chán nản nhưng nếu cănbệnh này của trí óc có tác động, tôi sẽvẫn tiếp tục hành động cho dù trong chánnản. Tôi sẽ nổ lực hành động và sẽ tồntại. Tôi sẽ không để ý đến những chướngngại dưới chân mình và luôn hướng lên
  • những mục đích tốt đẹp ở trên cao vì tôibiết khi sa mạc chấm dứt là sẽ đến nhữngđồng cỏ xanh tươi. Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Tôi sẽ nhớ đến những luật lệ cổ xưavà sẽ uốn nắn chúng lại theo nhữnghướng đúng cho tôi. Tôi sẽ kiên trì vàluôn hiểu rằng mỗi một thất bại là thêmmột hy vọng để thành công ở lần gắngsức tới. Mỗi một tiếng không tôi nghe sẽđem tôi đến gần hơn với âm thanh củatiếng có. Mỗi một cái chau mày chỉ sữasoạn để cho tôi nở một nụ cười. Mỗi mộtbất hạnh tôi vướng phải sẽ mang theotrong nó hạt mầm của may mắn trongtương lai. Tôi phải đón chào bóng tối để
  • có thể reo mừng ánh sáng. Tôi phảithường thất bại để có được một lần thànhcông. Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông. Tôi sẽ cố gắng, cố gắng và lại cốgắng hơn nữa. Mỗi một chướng ngại tôisẽ xem như một đáp trả của mục đích vàlà một thử thách cho nghề nghiệp. Tôi sẽkiên trì và phát triển các kỹ năng củamình như một thuỷ thủ mài dũa các kỹnăng qua từng cơn giông bão. Tôi sẽ kiêntrì cho đến lúc thành công. Từ đây tôi sẽ học tập và áp dụngnhững bí mật khác nữa của những ai tàigiỏi trong công việc của mình. Khi mỗi
  • một ngày kết thúc, không cần biết làthành công hay thất bại, tôi sẽ cố gắnghoàn tất thêm một lần bán nữa. Khi ýnghĩ của tôi muốn trở về vì sự mệt mỏicủa thân xác, tôi sẽ chống cự lại sự cámdỗ đó. Tôi sẽ lại cố gắng nữa. Tôi sẽ lạinỗ lực một lần nữa để đến gần hơn vớivinh quang, và nếu thất bại tôi sẽ lại làmlại nữa. Tôi sẽ không bao giờ chấp nhậnbất cứ một ngày nào kết thúc với sự thấtbại. Vì vậy tôi sẽ gieo những hạt giốngcủa thành công của tương lai và đạt đượcthành quả đáng kể hơn những ai đã ngừnglao động vào một giờ đã định. Khi nhữngngười khác ngừng nổ lực, tôi sẽ bắt đầuvà vụ mùa của tôi sẽ bội thu. Tôi sẽ kiên trì cho đến lúc thànhcông.
  • Tôi cũng sẽ không bao giờ để chonhững thành công của ngày hôm qua đẩytôi vào sự chậm lụt cuả hôm nay vì đó làmầm mống của thất bại. Tôi sẽ quênnhững gì đã qua, dù là thành công haythất bại và luôn chúc mừng một ngày mớivới niềm tin rằng đó sẽ là một ngày đẹpnhất của đời tôi. Bao lâu tôi còn thở, tôi còn kiên trì.Vì tôi đã biết những nguyên tắc vĩ đạinhất để thành công –nếu tôi đủ kiên trì tôisẽ thành công. Tôi kiên trì. Tôi sẽ thành công. ***
  • Chương XI
  • Cuộn thứ tư Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Kể từ buổi bình minh của nhân loạicho đến nay chưa từng có một ai có trínão, con tim, đôi mắt, đôi tai, đôi tay,mái tóc hay môi miệng của tôi. Khôngmột ai đã từng đến, không một ai đangsống, không một ai sẽ đến có thể nóinăng, đi đứng hay suy nghĩ giống như tôi.Mọi người đều là anh em của tôi nhưngtôi khác biệt với từng người một trong tấtcả, tôi là một tôi độc nhất. Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên.
  • Mặc dù tôi thuộc về vương quốc củacác động vật, các tưởng thưởng cho độngvật không đủ thoả mãn ý thức của tôi.Trong tôi âm ỉ một ngọn lửa đã nung nấutừ bao nhiêu thế hệ và sức nóng của nóluôn lay động không ngừng tâm trí đòihỏi tôi hoàn thiện hơn, và tôi sẽ hoànthiện hơn nữa. Tôi sẽ thổi tàn đi ngọn lửacủa sự không hài lòng và công bố với thếgiới này cái tôi duy nhất của mình. Không một ai bắt chước được nét cọcủa tôi, dấu chạm của tôi, chữ viết củatôi, sinh ra con của tôi, và thực tế làkhông ai có được khả năng bán hànggiống hệt như tôi. Từ nay tôi sẽ tập trungvào sự khác biệt này vì nó là vốn quý đểtôi thăng tiến và đạt đến sự viên mãn tràn
  • đầy. Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Tôi sẽ không cố gắng rập khuôn vớingười khác nữa. Thay vì vậy tôi sẽ phôbày cái độc đáo của mình ở những nơibuôn bán. Tôi sẽ công bố điều này, thựcvậy và tôi sẽ bán sự khác biệt này củamình. Tôi sẽ bắt đầu từ đây trở đi, nhấnmạnh vào sự khác biệt của mình; quên đinhững gì tương tự với mọi người; cũngvậy, tôi sẽ áp dụng nguyên tắc này vớihàng hoá mà tôi sẽ bán. Người bán hàngvà hàng hoá khác biệt với mọi ngườikhác và tôi tự hào với sự khác biệt nàycủa mình. Tôi là một tạo vật duy nhất củathiên nhiên.
  • Tôi là một thứ hiếm và những gùhiếm hoi luôn có giá trị; vì vậy tôi đánggiá. Tôi là sản phẩm cuối cùng của hàngngàn năm tiến hoá. Vì vậy tôi được hoànthiện cả về tinh thần lẫn thể xác hơn mọiđế vương hay những người thông thái đãđến thế gian này trước tôi, và tôi cũng tintưởng rằng những ai đến sau tôi sẽ cònhoàn thiện hơn nữa. Những kỹ năng của tôi, trí óc tôi, tráitim tôi và thân thể tôi rồi cũng sẽ ngừngphát triển, tàn lụi và chết đi để trở thànhphân bón cho những gì tốt đẹp sẽ đến.Tôi có tiềm năng vô hạn. Chỉ một phầntrí óc tôi đã được xử dụng, một chút nhỏnhoi của sức mạnh tôi đã được tiêu dùng.Sự hoàn thành của tôi ngày hôm qua có
  • thể được tăng lên hàng trăm lần và tôi sẽthể hiện điều này, bắt đầu từ hôm nay. Không bao giờ tôi chấp nhận hài lòngvới những thành công trong quá khứ vàcũng sẽ không khi nào tôi chấp nhận chìmđắm vào sự tự hào vì những kết quả nhỏnhoi so với sự hiểu biết của con ngườimà tôi sẽ đạt được. Tôi còn có thể hoàntất hơn những gì tôi đã từng hoàn tất, tôisẽ, vì không lẽ sự màu nhiệm này lạingừng lại khi tôi được tái sinh? Không lẽtôi không thể kéo dài sự màu nhiệm nàycho những thành quả của hôm nay và maisau? Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Tôi không hiện hữu ở trái đấtnày nhờ vào sự may mắn.
  • Tôi hiện hữu vì một mục đích và mụcđích đó là để lớn lên thành một ngọn núi,không phải để teo tóp lại thành một hạtcát. Từ đây tôi sẽ dùng mọi nỗ lực củamình để trở thành một ngọn núi cao nhấttrong tất cả các núi và tôi sẽ căng thẳngmọi khả năng tiềm tàng của mình ra chođến khi tất cả phải kêu gào lên yêu cầuđộ lượng. Tôi sẽ mở rộng sự hiểu biết của tôivề con người, bản thân và các hàng hoámà tôi bán và từ sức bán của mình tôi sẽphát triển bội thu. Tôi sẽ thực hành, cảitiến và đánh bóng những ngôn từ tôi dùngđể bán hàng vì đó là cơ sở để lớn laochỉ với một cuộc nói chuyện bán buônđược trau chuốt hoàn hảo. Tôi cũng sẽ
  • không ngừng hoàn thiện tay nghề vàphong cách của mình vì chúng là mậtngọt để hấp dẫn những người quanh tôi. Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Tôi sẽ tập trung mọi năng lượng tôicó vào những lúc bị thử thách và hànhđộng của tôi sẽ giúp tôi quên đi mọi việckhác. Những vấn đề cuả gia đình tôi, tôibỏ lại ở nhà. Tôi sẽ không nghĩ đến giađình khi tôi ở nơi buôn bán vì điều nàysẽ làm trí óc tôi không chuyên nhất. Vàcũng vậy, những vấn đề của việc buônbán sẽ bị gạt bỏ ở lại nơi buôn bán, tôisẽ không quan tâm đến khi tôi ở nhà vìnhững chuyện bán buôn sẽ làm vẫn đụctình yêu tôi dành cho gia đình mình.
  • Không có chổ cho gia đình tôi ở nơibuôn bán cũng như không có chỗ choviệc buôn bán trong nhà tôi. Tôi sẽ cáchly hai việc này với nhau và vì thế tôi sẽchu toàn với cả hai. Tách biệt ra để cảhai cùng lớn dậy. Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Tôi được trao cho đôi mắt để nhìn vàtrí não để suy nghĩ. Và bây giờ tôi đãbiết được một bí mật lớn của cuộc sốngvì tôi nhận biết rằng mọi vấn đề của tôinhư mất can đảm, khổ tâm thực ra chỉ lànhững cơ hội lớn được cải trang để chemắt tôi. Tôi sẽ không còn bị nhầm lẫn vìbề ngoài của chúng, mắt tôi đang mở.
  • Tôi sẽ nhìn thấu qua lớp cải trang của tấtcả và sẽ không bao giờ còn ngộ nhận. Tôi là một mầu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Không một sinh vật, gió mưa, câycối, núi non hay ao hồ nào có được sựkhởi đầu như tôi vì tôi được nhận biếtbởi tình yêu và được lớn mạnh lên vớimột mục đích. Trong quá khứ tôi khôngnhận biết được thực tế này nhưng từ nay-tôi sẽ từ hiểu biết này định hình vàhướng lối cuộc đời tôi. Tôi là một mầu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên. Và thiên nhiên không bao giờ biết
  • đến việc bại vong. Thiên nhiên chỉ quantâm đến những thành quả, tôi cũng sẽ nhưthế và mỗi một chiến thắng đạt được sẽlàm cho những thử thách trước mặt trởthành dễ dàng hơn. Tôi sẽ thắng, tôi sẽ trở thành mộtngười bán hàng vĩ đại vì tôi là duy nhất. Tôi là một màu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên cũng như tất cả, mỗi mộtngười đều là một mầu nhiệm lớn nhất củathiên nhiên –mỗi người một cách. ***
  • Chương XII
  • Cuộn thứ năm Tôi sẽ sống với cái ngày này như làngày cuối cùng của đời tôi. Và tôi sẽ làm gì với cái ngày quí giácòn lại này của mình? Đầu tiên tôi sẽniêm chặt nắp bình đời sống này lại đểkhông còn phải rơi vãi phí phạm một giọtnào; Tôi sẽ không hoài phí một khoảnhkhắc nào cho sự than vãn, thất bại và khổnão của ngày hôm qua và vì vậy tôi sẽkhông bỏ phí bất cứ một vận may nào. Cát có thể nào chảy ngược lên trongđồng hồ? Có thể nào mặt trời lại lặn khiđang mọc hay lại mọc khi đang lặn? Cóthể nào làm sống lại những lầm lỗi của
  • ngày hôm qua để thay đổi chúng chothành tốt đẹp? Có thể nào làm cho vếtthương trong quá khứ không còn thươngtổn? Có thể nào trở lại với những ngàyđã qua? Có thể nào lấy lại những lời sailầm đã nói ra, cái đánh đã đánh, nỗi đauđã gây ra? Không thể, ngày hôm qua phảiđược chôn vùi vĩnh viễn, tôi sẽ khôngbao giờ bận tâm đến chúng nữa. Tôi sẽ sống với cái ngày này như làngày cuối cùng của đời tôi. Ngày hôm nay là tất cả những gì tôisở hữu và những giờ trong đó là nhữnggiờ vĩnh cửu của tôi. Tôi chào mừngbình minh với niềm vui bùng nổ như mộtngười tử tù thoát khỏi cái chết định sẵncủa mình. Tôi hân hoan cảm tạ cái quà
  • tặng vô giá của một ngày mới. Quả thế, tôi sẽ tự vùi dập trái timmình khi tôi xét đoán những ai đang chàođón bình minh. Tôi quả thật là một ngườimay mắn và những giờ của ngày hôm naylà phần thưởng của tôi. Tại sao tôi đượcchấp thuận cho thêm một ngày nghỉ ngơiphụ trội nữa trong khi những người khác,tốt hơn tôi nhiều, đã khởi hành. Có phảicái cơ hội khác biệt này là để tôi đượctrở thành người mà tôi biết tôi sẽ là? Cóphải đây là một ngày để tôi hoàn thiện? Tôi sẽ sống với cái ngày này như làngày cuối cùng của đời tôi. Tôi chỉ có mỗi một cuộc sống vàcuộc sống đó chỉ là một khoảng thời
  • gian. Khi tôi lãng phí một cái này tôi sẽhuỷ hoại một cái khác. Nếu tôi phí phạmngày hôm nay, tôi sẽ huỷ hoại trang cuốicùng của đời tôi. Kể từ đây tôi sẽ ấp ủmỗi một giờ trong cái ngày này vì nó sẽkhông bao giờ trở lại. Nó không thể bịcất kỹ đi trong ngày hôm nay để rồi bịvứt bỏ vào ngày mai, nào ai có thể đánhbẫy được thời gian? Tôi sẽ siết chặt mỗimột phút của cái ngày này bằng cả haitay và ve vuốt chúng với tình yêu vìchúng là vô giá. Có thể nào một ngườiđang chết có thể mua được một đời sốngkhác bằng tất cả bạc vàng mà hắn có?Tôi dám đặt giá bao nhiêu cho những giờtrước mặt? Không! Tôi sẽ làm cho từnggiờ một trở thành vô giá. Tôi sẽ sống với cái ngày này như là
  • ngày cuối cùng của đời tôi. Tôi sẽ giận dữ chối bỏ những kẻ sátnhân đang giết chết thời gian. Tôi sẽ tiêudiệt sự chậm trể đáng ghét bằng hànhđộng. Tôi sẽ chôn vùi những hồ nghi bênvới lòng can đảm, sẽ tách biệt sự sợ hãibằng một niềm tin. Nơi đâu có những lờilẽ trây lười tôi sẽ không nghe và cũngkhông nắm lấy những bàn tay lười biếng.Và ngay cả nơi nào có những con ngườibiếng nhác, tôi cũng sẽ không ghé đến.Kể từ nay tôi biết, khuyến khích sự trìđộn là đánh cắp thức ăn, quần áo và hơiấm của những người tôi yêu mến. Tôikhông phải là một tên trộm. Tôi là mộtngười của tình yêu và ngày hôm nay làcơ hội cuối cùng cho tôi để minh chứngtình yêu và lòng tốt của mình.
  • Tôi sẽ sống với cái ngày này như làngày cuối cùng của cuộc đời tôi. Những bổn phận của ngày hôm naytôi sẽ chu toàn trong hôm bay. Ngày hômnay tôi nên ve vuốt con cái của tôi khichúng còn trẻ dại và đang còn ở cạnhbên tôi, ngày mai chúng sẽ lớn lên và rồiđi mất –tôi nào còn có thể ve vuốt chúng.Ngày hôm nay tôi sẽ nâng đỡ một ngườibạn khi người này đang cần hỗ trợ, ngàymai bạn tôi sẽ không còn cần đến sự trợgiúp nữa. Ngày hôm nay tôi sẽ dâng mìnhcho sự hy sinh và công việc, ngày mai tôisẽ không còn gì để dâng hiến và cũngchẳng còn có gì để mà nhận lãnh. Tôi sẽ sống với ngày hôm nay như là
  • ngày cuối cùng của đời tôi. Và nếu đây là ngày cuối, nó sẽ làtượng đài to lớn nhất của đời tôi. Tôi sẽlàm cho ngày hôm nay trở thành một ngàytốt nhất trong đời mình. Ngày hôm naytôi sẽ uống cạn từng giọt tràn đầy đó. Tôisẽ tận hưởng mùi vị cuả sự ngọt ngào vàcảm tạ. Tôi sẽ lao động cật lực hơn baogiờ hết và sẽ thúc ép các cơ bắp củamình cho đến khi chúng phải thét lênkhẩn cầu tiết giảm và rồi tôi sẽ vẫn tiếptục. Tôi sẽ tiếp xúc nhiều hơn bao giờhết. Tôi sẽ giành được nhiều vàng bạchơn bao giờ hết. Sẽ bán nhiều hàng hóahơn bao giờ hết. Mỗi phút của ngày hômnay sẽ trổ trái ngọt nhiều hơn từng giờmột của ngày hôm qua. Nổ lực cuối cùngcủa tôi phải luôn là những gì tốt nhất.
  • Tôi sẽ sống vớt cái ngày này như làngày cuối cùng của đời tôi. Và vì vậy, tôi sẽ quỳ xuống mà nóilời cảm tạ với thiên nhiên. ***
  • Chương XIII
  • Cuộn thứ sáu Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Thuỷ triều lên và rồi thuỷ triều sẽxuống. Mùa đông đi và mùa hè đến. Mùahè tàn và cái lạnh ghé thăm. Mặt trờimọc rồi mặt trời lại lặn. Trăng tròn rồilại khuyết. Chim chóc đến và rồi chimchóc lại bay đi. Hoa nở rồi hoa tàn. Hạtgiống được gieo và hoa màu được gặt.Cả thiên nhiên là một vòng tròn của cáctrạng thái và tôi là một phần của thiênnhiên vì vậy, cũng giống như thuỷ triều,các cảm xúc của tôi cũng dâng lên rồi lạihạ xuống.
  • Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Đó là một trong những trò trêu đùakhó hiểu của thiên nhiên. Hàng ngày tôithức dậy với những cảm xúc đã đượcchuyển thể từ những cảm xúc của ngàyhôm qua. Niềm vui của ngày hôm qua sẽtrở thành nỗi buồn của ngày hôm nay vànỗi buồn của ngày hôm nay sẽ lớn dậy vàtrở thành niềm vui của ngày mai. Bêntrong tôi là một bánh xe không ngừngchuyển động, từ vui sang buồn, từ chánnản đến hưng phấn, từ hạnh phúc đến khổđau. Như những cánh hoa nở rộ hôm naytrong niềm vui rồi lại tàn héo đi ngàymai trong vô vọng. Từ nay tôi sẽ luônnhớ rằng những cánh hoa chết của hôm
  • nay ẩn chứa mầm mống của ngày mai nởrộ, quả thế, nỗi buồn của tôi hôm nay đãẩn chứa sẵn những hạt giống của niềmvui nở rộ ngày mai. Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Vậy tôi sẽ hoàn thiện các cảm xúcnày cách nào cho mỗi ngày mỗi phongphú hơn? Tôi sẽ thất bại nếu cảm xúccủa tôi trong ngày không phù hợp. Câycối, cỏ hoa nhờ vào khí hậu để nở rộnhưng tôi sẽ tạo nên khí hậu của riêngmình và nó sẽ luôn phù hợp với tôi. Nếutôi đem mưa gió, vô vọng, buồn phiền vàbi quan đến cho khách hàng của tôi –họsẽ phản ứng lại bằng bão giông, tuyệtvọng, sầu não và chán nản để rồi không
  • một việc mua bán nào có thể thành hình.Nếu tôi đem niềm vui, thích thú, hy vọngvà tiếng cười đến cho khách hàng củamình -họ cũng sẽ đáp trả bằng hân hoan,ham muốn, kỳ vọng và reo vui cho tôi -và khí hậu của tôi sẽ đem lại một mùabội thu và tiền bạc dư thừa. Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Và tôi sẽ hoàn thiện các cảm xúc củamình ra sao để mọi ngày đều là nhữngngày hạnh phúc đầy thành quả? Tôi sẽhọc tập để hiểu thấu bí mật này của mọithời: Người để cho cảm xúc điều khiểnhành động của mình là người yếu đuối;người thúc đẩy hành động điều khiểncảm xúc của mình là người mạnh mẽ.
  • Mỗi ngày khi thức dậy tôi sẽ theo đuổiđịnh ý tranh đấu này trước khi cơ thể tôibị trói buộc bởi sức mạnh của nỗi buồn,tự kỷ và thất bại. Nếu tôi cảm thấy chán nản tôi sẽ hátvang. Nếu tôi cảm thấy buồn rầu tôi sẽcười đùa. Nếu tôi cảm thấy đau ốm tôi sẽ làmviệc. Nếu tôi cảm thấy sợ hãi tôi sẽ tiếnlên. Nếu tôi cảm thấy thua kém tôi sẽ thayquần áo mới.
  • Nếu tôi cảm thấy không chắc chắn tôisẽ cao giọng lên. Nếu tôi cảm thấy khốn cùng tôi sẽnghĩ đến sự giàu có trước mặt. Nếu tôi cảm thấy thiếu khả năng tôisẽ nghĩ đến những thành công trong quákhứ. Nếu tôi cảm thấy không rõ ràng tôi sẽnhớ lại các mục tiêu. Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Từ đây tôi biết rằng những ai thiếukhả năng luôn làm được hết khả năng củahọ và tôi, tôi không phải là người yếu
  • kém khả năng. Trước mặt sẽ là nhữngngày mà tôi nỗ lực không ngừng để chốnglại những thế lực muốn vượt qua tôi.Những thứ đơn giản như nản chí haybuồn rầu rất dễ nhận diện nhưng nhữngthứ tồi tệ khác sẽ tiếp cận tôi với nụ cườivà đôi bàn tay thân thiện và chúng cũngcó thể huỷ hoại tôi. Chống lại chúng nữa,quả thế, tôi sẽ không bao giờ lơ là cảnhgiác. Nếu tôi quá tin tôi sẽ nhớ lại nhữngthất bại. Nếu tôi quá hài lòng tôi sẽ nhớ lạinhững khi đói khát. Nếu tôi quá thoả mãn tôi sẽ nhớ lạinhững thế lực cạnh tranh.
  • Nếu tôi vui với những lúc tự hào tôisẽ nhớ lại những khi tủi hổ. Nếu tôi đạt được giàu có tôi sẽ nhớđến những người đói khát. Nếu tôi kiên trì tôi sẽ nhớ lại nhữngkhi yếu đuối. Nếu tôi cảm thấy những kỹ năng củamình thua kém tôi sẽ ngước nhìn nhữngvì sao. Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiện cáccảm xúc của mình. Và với sự hiểu biết mới này tôi cũngsẽ hiểu và nhận ra cảm xúc của nhữngngười quanh tôi. Tôi sẽ chấp nhận cho
  • người khác giận dữ và lay động bởi họkhông biết cách để kiểm soát cảm xúccủa họ. Tôi sẽ chịu những mũi tên và lờithoá mạ của họ vì tôi biết ngày mai họ sẽhiểu và vui vẻ đến với tôi. Tôi sẽ không còn phán xét con ngườiqua một lần gặp gỡ, tôi sẽ không còn thấtbại khi gặp lại những người mà hôm quavẫn còn ghét bỏ tôi. Ngày hôm nay anh takhông thèm mua cả một xe vàng của tôivới chỉ một xu nhưng ngày mai anh ta sẽđổi ngay cả nhà cửa của anh ta để chỉ đỏilấy một chậu kiểng. Sự hiểu biết của tôivề sự bí mật này sẽ là chìa khoá để mởra cánh cửa của sự giàu có. Ngày hôm nay tôi sẽ hoàn thiệnnhững cảm xúc của mình.
  • Từ nay tôi sẽ nhận ra và xác định sựmàu nhiệm của cảm xúc con người vàcủa chính mình. Kể từ đây tôi sẽ sẵn sàngđể kiểm soát bất cứ cảm xúc nào trỗi dậytrong tôi mỗi ngày. Tôi sẽ hoàn thiện cảm xúc của tôiqua các hành động tích cực và khi tôihoàn thiện cảm xúc của mình, tôi sẽ kiểmsoát được số phận của tôi. Ngày hôm naytôi kiểm soát số phận của tôi và địnhphận của tôi là trở thành người bán hàngvĩ đại nhất thế giới. Tôi sẽ hoàn thiện. Tôi sẽ trở thành vĩ đại. ***
  • Chương XIV
  • Cuộn thứ 7 Tôi sẽ cùng cười với thế giới. Không một sinh vật nào khác có thểcười được như con người. Cây cối cóthể chảy máu khi chúng bị thương tổn vàthú dữ có thể gào rú khi đau đớn, đóikhát, nhưng chỉ có con người mới nhậnđược tặng phẩm là nụ cười và nó là củatôi để sử dụng ở mọi lúc, mọi nơi. Từđây, tôi sẽ gieo trồng thói quen mởmiệng cười. Tôi sẽ cười và sự tiêu hoá của tôi sẽcải thiện. Tôi sẽ cười và gánh nặng củatôi sẽ nhẹ đi. Tôi sẽ cười và cuộc sốngcủa tôi sẽ dài ra vì đó là bí mật lớn để
  • sống lâu hơn nữa và bây giờ điều đó làcủa tôi. Tôi sẽ cùng cười với thế giới. Với tiếng cười của tôi mọi việc xấusẽ giảm thiểu và trở về đúng với kích cỡthật của chúng. Tôi sẽ cười với sự thấtbại và chúng sẽ biến mất sau những giấcmơ. Tôi sẽ cười với sự thành công và nósẽ co quắt lại đúng với tầm cỡ của nó.Tôi sẽ cười với tội lỗi và chúng sẽ chếtđi. Tôi sẽ cười với những gì tốt đẹp vàchúng sẽ phát triển và nở rộ. Mỗi ngàytôi sẽ chỉ đạt thành công khi nụ cười củatôi mang lại những nụ cười từ ngườikhác, vì những ai mà tôi cau mày với -họsẽ không mua bất cứ thứ gì từ tôi.
  • Tôi sẽ cùng cười với thế giới. Từ nay tôi sẽ không chảy nước mắtnữa mà chỉ đổ mồ hôi. Những buồn phiềnhay bất mãn là vô giá trị ở chốn bánbuôn, nhưng mỗi một nụ cười sẽ là vàngbạc và mỗi một lời tốt đẹp được nói từtrái tim sẽ là cả một lâu đài. Không bao giờ tôi chấp nhận chomình trở thành một thứ gì quá quan trọng,quá khôn ngoan, quá thần thánh, quámạnh mẽ vì tôi sẽ quên đi cách cười vớichính mình và với thế giới quanh tôi. Tôisẽ luôn như một đứa trẻ vì chỉ khi tôi làmột đứa trẻ, tôi mới ngước nhìn lênngười khác và bao lâu tôi còn ngước lênnhìn người khác tôi sẽ luôn vừa vặn vớichỗ đứng của mình.
  • Tôi sẽ cùng cười với thế giới. Và bao lâu tôi còn có thể cười, sẽkhông bao giờ tôi nghèo khó. Điều này làmột quà tặng bí mật của thiên nhiên vàtôi sẽ không bao giờ phí phạm nó. Chỉvới tiếng cười và hạnh phúc tôi mới thựcsự có thể thành công. Chỉ với tiếng cườivà hạnh phúc tôi mới có thể hưởng tráingọt từ thành quả lao động của mình.Hạnh phúc và tiếng cười là rượu ngon,làm đậm đà thêm hương vị của bữa ăn.Để vui với thành công, tôi phải có hạnhphúc và tiếng cười là người giúp việccho tôi. Tôi sẽ hạnh phúc.
  • Tôi sẽ thành công. Tôi sẽ là người bán hàng vĩ đại nhấtmà thế giới từng có. ***
  • Chương XV
  • Cuộn thứ 8 Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm lần. Lá dâu tằm cộng với thiên tài của conngười đã tạo thành tơ sợi. Một vùng đất sét cộng với thiên tàicủa con người đã tạo thành một lâu đài. Cây cói giấy cộng với thiên tài củacon người đã tạo thành một vùng đấtthánh. Lông cừu cộng với thiên tài của conngười đã tạo thành trang phục cho vuachúa.
  • Nếu lá cây, đất sét, gỗ và lông có thểnhân giá trị của chúng lên gấp trăm lần,thậm chí hàng ngàn lần bởi con người.Vậy sao tôi lại không thể làm thế với đấtđá của tôi? Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm. Tôi giống như một hạt lúa mì đốidiện với một trong ba định phận. Có thểđược cất đi và cuối cùng trở thành thựcphẩm cho gia súc. Nó cũng có thể đượcxay thành bột và trở thành bánh mì. Haycó thể được gieo trồng rồi phát triểnthành hàng ngàn, hàng vạn hạt lúa khác. Tôi cũng tương tự như một hạt lúa mì
  • nhưng chỉ có một khác biệt. Hạt lúa mìkhông thể chọn cho mình một tương laitheo ý muốn, được gieo trồng và nhânlên giá trị hay trở thành bánh mì hoặcthức ăn gia súc. Tôi có sự chọn lựa vàtôi sẽ không để mình trở thành thực phẩmcho gia súc hay bị gieo vào những vùngđất khô cằn, sỏi đá của thất bại và chánchường rồi vỡ ra và bị ngấu nghiến bởi ýchí của người khác. Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm. Để phát triển và được nhân lên, hạtlúa cần phải được gieo trong những vùngđất mầu mỡ và những sự thất bại, nảnlòng, ngu ngơ và bất khả của tôi sẽ là đấtmàu để gieo trồng và thu hoạch. Bây giờ,
  • như hạt lúa mì sẽ chỉ vươn lên và nở hoakhi được nuôi dưỡng bởi mưa, nắng vàgió ấm. Tôi cũng vậy, thân thể và trí óccủa tôi cũng phải được nuôi dưỡng đểhoàn thành những giấc mộng của mình.Để lớn lên cho đúng với kích cỡ củamình, hạt lúa mì phải tuân thủ theo ý chícủa thiên nhiên. Tôi không cần phải tuânthủ như hạt lúa vì tôi có khả năng chọnlựa lấy định phận của mình. Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm. Tôi sẽ hoàn thành điều này ra sao?Đầu tiên tôi sẽ đặt mục tiêu cho từngngày, từng tuần, từng tháng, từng năm vàcho cả đời tôi. Cũng như mưa phải đổxuống trước khi hạt lúa có thể nứt vỏ rồi
  • nảy mầm, vậy tôi cũng phải có nhữngmục tiêu để cuộc đời tôi ươm hạt và rồitoả sáng. Để đặt ra những mục tiêu trước mặt,tôi phải xét lại những gì được phô diễntốt nhất của mình trong quá khứ và nhânchúng lên gấp trăm. Điều này sẽ là nhữngchuẩn mực mà tôi sẽ sống với chúngtrong tương lai. Không bao giờ tôi quantâm đến việc những mục tiêu của mình làquá tầm với và rồi sống theo kiểu nhắmmũi tên của mình vào mặt trăng để rồichỉ bắn trúng một con chim, hay nhắmvào một con chim và rồi chỉ trúng vàomột hòn đá! Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm.
  • Tầm cao của những mục tiêu sẽkhông làm cho tôi phải e dè sợ hãi, dù cóthể tôi sẽ vấp váp rất nhiều trước khi đạtđến. Nếu tôi vấp ngã, tôi sẽ đứng dậy.Những lần ngã đó không làm tôi ngầnngại bởi đã là người, ai cũng phải vấpngã nhiều lần để có thể đứng vững. Chỉcó những con sâu mới không sợ vấp ngã.Tôi không phải là sâu. Tôi cũng khôngphải là một cây hành. Tôi cũng không làmột con cừu. Tôi là một con người. Hãyđể những người khác cất nhà của họ vớiđất của họ. Tôi sẽ cất lâu đài của tôi vớiđất của tôi. Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm.
  • Cũng như ánh mặt trời sẽ sưởi ấmmặt đất để những hạt lúa có thể nảy mầmvà phát triển. Vậy, những lề luật trongnhững cuộn da này cũng sẽ sưởi ấm cuộcđời tôi và biến những giấc mơ của tôithành sự thật. Ngày hôm nay tôi sẽ nỗ lựcđể vượt hơn những hành động mà tôi đãphô diễn ở hôm qua. Tôi sẽ leo lên ngọnnúi của ngày hôm nay cho đến hết mứckhả năng của mình và ngày mai tôi sẽ lạileo lên cao hơn nữa, và càng cao hơnnữa với những ngày sau đó. Vượt quanhững thành quả của người khác là khôngquan trọng, vượt qua những thành quảcủa chính mình mới là đáng nói. Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm.
  • Tôi sẽ mang mang tội đáng nguyềnrủa vì đã nhắm đích của mình quá thấp. Tôi sẽ làm những việc mà những aithất bại không làm. Tôi sẽ luôn với đến những gì ngoàitầm với. Tôi sẽ không bao giờ hài lòng với sựphô diễn của mình ở chốn bán buôn. Tôi sẽ luôn nâng cao mục đích củamình lên ngay khi vừa đạt đến. Tôi sẽ luôn cố sức để giờ sau luôntốt hơn giờ trước. Tôi sẽ luôn công bố mục tiêu củamình với toàn thế giới.
  • Tôi sẽ không bao giờ phô trươngnhững thành quả của mình. Thay vì vậyhãy để thế giới xem xét và đến với tôicùng những lời chúc tụng và hãy cho tôicó được sự khôn ngoan mà đón nhậnnhững lời khen ngợi đó với sự khiêmnhường. Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm. Một hạt lúa được nhân lên sẽ tạo rahàng trăm cây lúa. Nhân chúng lên hàngtrăm nữa và cả thế giới có đủ thức ăn.Không lẽ tôi không hơn một hạt lúa? Ngày hôm nay tôi sẽ nhân giá trị củatôi lên gấp trăm.
  • Và khi những tôi quyết định đã đượchoàn tất, tôi sẽ lại làm nữa, làm lại nữavà thật đáng kinh ngạc và bất ngờ vì sựvĩ đại mà sự hiểu biết từ những cuộn danày sẽ mang đến cho tôi. ***
  • Chương XVI
  • Cuộn thứ 9 Những giấc mơ của tôi sẽ là khôngđáng giá, những kế hoạch của tôi sẽ làbụi đất và những mục tiêu của tôi sẽ làbất khả thi. Tất cả đều vô giá trị ngoại trừ khichúng được đeo đuổi bằng hành động. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Không bao giờ có một tấm bản đồ,dù có được vẽ ra chi tiết và tỷ lệ chínhxác đến đâu, có thể đưa một ai di chuyểnđược chút nào trên mặt đất. Không baogiờ có một bộ luật nào, dù trung thực đếnmấy, có thể ngăn chặn được một tội ác.
  • Không bao giờ có một cuộn da nào, ngaycả những cuộn mà tôi đang nắm giữ, cóthể đem lại một đồng xu hay một lời tánthưởng. Hành động, chỉ đơn thuần hànhđộng, mới có thể chuyển một bản đồ, mộtbộ luật, những cuộn da này, những giấcmơ của tôi, kế hoạch của tôi, mục tiêucủa tôi thành một cái gì đó sống động:Hành động là thức ăn, là nước uống nuôidưỡng sự thành công của tôi. Tôi sẽ hànhđộng ngay lúc này. Sự chậm trễ kéo tôilùi lại được sinh ra từ sợ hãi và bây giờtôi nhận ra điều bí mật này ẩn sâu trongcùng thẳm của mọi trái tim can đảm. Bâygiờ tôi biết để chinh phục được sự sợhãi, tôi phải luôn hành động không chầnchừ và những chao đảo trong trái tim tôisẽ tan biến. Bây giờ tôi biết rằng, hành
  • động sẽ biến một con sư tử đầy khủng bốtrở thành một con kiến hoàn toàn tự chủ. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Kể từ nay tôi sẽ luôn nhớ bài học từngọn lửa, ngọn lửa chỉ đem lại ánh sángkhi nó lay động, khi nó đang trong hànhđộng. Tôi sẽ là một ngọn lửa. Hãy đểnhững người khác làm bươm bướm sốngnhờ vào lòng bác ái của những đoá hoa.Tôi sẽ là ngọn lửa và ánh sáng của tôi sẽsoi rọi thế giới. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Tôi sẽ không bỏ qua những nhiệm vụcủa ngày hôm nay và để chúng lại chongày mai bởi ngày mai sẽ không bao giờ
  • đến. Hãy để tôi hành động ngay lúc này,dù những hành động của tôi không manglại thành công và hạnh phúc -hành độngvà rồi thất bại còn tốt hơn là không hànhđộng để rồi mất tự chủ. Hạnh phúc, trênthực tế có thể không phải là trái ngọt nảyra từ những hành động của tôi lúc này,nhưng nếu không có hành động, mọi tráingọt rồi sẽ chỉ khô héo và chết đi trongvườn hoang vắng. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Tôi sẽ hành động bây giờ. Tôi sẽhành động lúc này. Tôi sẽ hành độngngay. Từ nay tôi sẽ luôn lập đi, lập lạinhững từ này từng giờ, từng ngày và hàngngày, cho đến khi những từ này trở thànhmột bản năng như hơi thở của tôi và
  • những hành động theo sau đó sẽ nhưnhững cái chớp mắt buộc phải chớp. Vớinhững từ này tôi sẽ có thể tạo điều kiệncho tâm trí mình để phô diễn những hànhđộng cần đến cho sự thành công của tôi.Với những từ này tôi sẽ có thể tạo điềukiện cho tâm trí mình đương đầu vớinhững thử thách mà những ai thất bạithường chối bỏ. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Tôi sẽ lập đi, lập lại những từ nàynữa, nữa và nữa. Khi thức dậy mỗi sángtôi sẽ lập lại những từ này trong khinhững người thất bại còn đang suy nghĩhay say ngủ. Tôi sẽ hành động ngay lúcnày.
  • Khi bước vào nơi buôn bán tôi sẽlập lại những từ này và sẽ đối mặt ngayvới người khách đầu tiên trong khi nhữngkẻ thất bại còn đang suy xét về khả năngbị từ chối. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Khi tôi dao động tôi sẽ lập lại nhữngtừ này và hành động ngay để thoát khỏisai lầm. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Khi tôi muốn nghỉ ngơi để một việclại cho ngày mai, tôi sẽ lập lại những từnày và cố gắng hoàn thành thêm một lầnbán nữa. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Chỉ có hành động mới xác định giá
  • trị của tôi ở nơi buôn bán và nhân bội nólên, tôi sẽ nhân bội hành động của tôilên. Tôi sẽ đi ở những nơi mà những kẻthất bại sợ hãi không dám đi. Tôi sẽ làmviệc khi những kẻ thất bại muốn nghỉngơi. Tôi sẽ nói khi những người thất bạiim lặng. Tôi sẽ lên tiếng với mười ngườicó thể mua hàng hoá của tôi, trong khinhững người thất bại vẽ lên những kếhoạch to tát để chỉ nói với một người.Tôi sẽ nói, nó sẽ được hoàn thành trongkhi những người thất bại cho là quá trễ. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Vì lúc này là tất cả những gì tôi có.Ngày mai là ngày dự trữ cho nhữngngười lao động lười biếng. Tôi khôngphải là một kẻ biếng nhác. Ngày mai là
  • một ngày mà cái xấu sẽ trở thành tốt. Tôikhông phải cái xấu. Ngày mai là ngày màngười yếu đuối sẽ trở nên mạnh mẽ. Tôikhông phải người yếu đuối. Ngày mai làngày mà người thất bại sẽ thành công.Tôi cũng không là người thất bại. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Khi con sư tử đói nó sẽ ăn. Khi conđại bàng khát nó sẽ uống. Hãy để chúngăn, chúng uống, cả hai rồi cũng sẽ chếtđi. Tôi đói vì sự thành công. Tôi khát vìniềm hạnh phúc và yên bình trong tâm trí.Hãy để tôi hành động, tôi sẽ chết nếusống một đời thất bại, khốn cùng vànhững đêm không ngủ.
  • Tôi sẽ đòi hỏi và tôi sẽ nghe theo sựđòi hỏi của mình. Tôi sẽ hành động ngay lúc này. Thành công sẽ không thể chờ đợi.Nếu tôi trễ nãi cô ta sẽ hứa hôn với mộtkẻ khác và tôi sẽ mất nàng vĩnh viễn. Thành công là thời gian. Thành cônglà nơi chốn. Tôi là con người... Tôi sẽ hành động ngay lúc này. ***
  • Chương XVII
  • Cuộn thứ 10 Trong những lúc khốn cùng hay trongnhững khi thảm họa, con người có kêucầu Chúa của họ không? Ai không kêulên hoảng sợ khi đối diện với hiểm nguy,chết chóc hay những nhiệm màu ngoàitầm hiểu biết? Cái bản năng sâu kín nàyđến từ đâu mà rồi luôn bật ra trên miệngmọi sinh vật vào những lúc nguy nan? Dứ tay nhanh trước mắt một người,mắt họ sẽ chớp. Đánh một cú vào saugối, chân họ sẽ khuỵu. Chạm mặt ngườita với vẻ hung tợn và họ sẽ buột miệng:“Ôi trời.” Tất cả đều bị cùng một tácđộng như nhau.
  • Cuộc đời tôi không cần đến tínngưỡng để tôi có thể nhận ra điều màunhiệm lớn lao này của thiên nhiên. Mọisinh vật đi đứng trên trái đất này, baogồm cả con người, đều sở hữu một bảnnăng kêu lên khi cầu cứu. Tại sao chúngta sở hữu bản năng này, tặng vật này? Có phải tiếng kêu cứu của chúng ta làmột hình thức nguyện cầu? Trong một thế giới được cai trị bằngnhững luật lệ của thiên nhiên. Trao chocừu, lừa, chim hay con người bản năngkêu cứu và có phải tiếng kêu cứu này sẽđược nghe bởi một thế lực siêu nhiên cókhả năng nghe và trả lời tiếng kêu cứucủa chúng ta. Từ đây tôi sẽ nguyện cầu,nhưng tôi chỉ kêu cứu để được hướng
  • dẫn. Không bao giờ tôi sẽ nguyện cầu vìnhững vật chất của thế giới này. Tôikhông kêu một người hầu mang thức ănđến cho tôi. Tôi không đòi hỏi một chủquán trọ cho tôi phòng ốc. Không baogiờ tôi kêu cầu vì vàng bạc, tình yêu, sứckhoẻ, chiến thắng, danh tiếng, thành cônghay hạnh phúc. Chỉ vì sự hướng dẫn màtôi sẽ nguyện cầu và có thể tôi sẽ đượccho biết cách để đạt được những điềunày, lời nguyện cầu của tôi sẽ luôn đượcđáp ứng. Sự hướng dẫn tôi tìm sẽ có thể đến,hay sự hướng dẫn đó sẽ không đến? Cảhai điều này có phải là một câu trả lờikhông? Nếu một đứa trẻ xin bánh mì từ
  • người cha, không lẽ người cha lại câmlặng không trả lời? Tôi sẽ cầu nguyện để được hướngdẫn và tôi sẽ cầu nguyện như một ngườibán hàng theo cách này. Ôi tạo hoá của muôn loài, xin cứugiúp tôi. Vì ngày hôm nay tôi sẽ ra mặttrần truồng và đơn độc cùng thế giới.Nếu không có bàn tay hướng lối củangười tôi sẽ xa rời khỏi con đường dẫnđến thành công và hạnh phúc. Tôi không kêu cầu vì vàng bạc, áoquần hay ngay cả những cơ hội đáng vớikhả năng của mình. Thay vì vậy, hãyhướng dẫn để tôi có khả năng xứng đángvới những cơ hội của tôi.
  • Người đã dạy sư tử và đại bàng cáchsăn mồi và hoàn tất với răng và móng.Hãy dạy tôi cách săn bằng lời nói vàthành công với tình yêu, sao cho tôi cóthể là một sư tử hiền hòa giữa loài ngườivà một đại bàng khiêm tốn ở nơi buônbán. Hãy giúp tôi biết khiêm nhườngtrước chướng ngại và thất bại, cũng nhưđừng che dấu những phần thưởng khỏimắt tôi khi chúng đến với vinh quang. Hãy chỉ định cho tôi những nhiệm vụmà người khác đã từng thất bại, cũng nhưdẫn lối cho tôi nhặt lấy những hạt giốngcủa thành công từ những thất bại của họ.Cho tôi đối đầu với sợ hãi để trui rèn
  • tinh thần của tôi, cũng như cho tôi cantrường để cười vào những gì mất mát. Hãy chia cho tôi những ngày cần thiếtđể đạt được những mục tiêu cuả tôi, cũngnhư giúp tôi sống trọn ngày này như mộtngày cuối cùng của đời tôi. Hãy hướng cho những lời nói của tôicó thể trổ đầy hoa trái, cũng như cho tôibiết im lặng không nói ra những lời bêurếu tổn hại. Cho tôi vâng chịu trong thói quen cốgắng, cố gắng và cố gắng nữa, cũng nhưchỉ cho tôi cách áp dụng luật công bằng.Ban ơn cho tôi được khôn ngoan để nhậnra những cơ hội của mình cũng như chotôi sự kiên nhẫn để hết lòng tập trung sức
  • lực. Hãy tắm tôi bằng những thói quen tốtđể những cái xấu trôi đi, cũng như hứacho tôi sự đồng cảm với những gì yếukém của người khác. Hãy cho tôi đauđớn để biết rằng mọi việc rồi sẽ qua,cũng như giúp tôi biết được những vếtthương trong ngày để tôi chăm sóc. Hãy cho tôi biết ghét để không là mộtngười xa lạ, cũng như cho tôi biết yêu đểbiến những người xa lạ thành bạn hữu.Tôi chỉ là một trái nho nhỏ bé và đơnđộc được Người làm cho khác biệt nhưmọi trái nho khác. Bởi tôi là khác biệt,hãy xử sự một cách đặc biệt đối với tôi,hướng dẫn tôi, hỗ trợ tôi, chỉ lối cho tôi.
  • Hãy để cho tôi có được sức mạnh từngười và trở thành những gì xứng đángvới Người, bởi tôi đã được gieo vàđược chọn bởi Người để nảy mầm trongvườn nho của nhân loại. Hãy giúp đỡ kẻ bán hàng hèn mọnnày. Hãy hướng lối cho tôi. Chúa của tôi. ***
  • Chương XVIII Và như vậy mà Hafid, lúc này đangchờ đợi người được chọn để nhận lãnhnhững cuộn da thông thái trong toà lâuđài lặng lẽ của ông. Người đàn ông giàvới chỉ một người quản lý tin cẩn là bạn,đã thấy mùa rồi lại mùa đi qua và tuổigià đã sớm bắt ông phải ngồi im một chỗtrong khu vườn nhà của ông. Ông chờ đợi. Ông đã chờ gần 3 năm kể từ ngày giatài của ông được phân tán và thươngquốc của ông tan rã. Và rồi từ bên kia sa mạc, từ hướng
  • Đông, một gương mặt gày gò của mộtngười xa lạ tìm đến. Người này vàothành Damascus và tìm đường đi thẳngđến tòa lâu đài của ông Hafid. Erasmus vẫn với dáng vẻ lịch sự, lễđộ đã thành thói quen, đứng yên bên cổngtòa lâu đài trong lúc người đàn ông kianhắc lại: “Tôi muốn nói với ông chủ củaông.” Bề ngoài của người lạ khó lòng tạođược sự tin tưởng. Đôi giày của anh tarách nát, được cột lại bằng dây bện, đôichân 96 đen đủi của anh ta đầy những vếttrầy xước và anh ta khoác một chiếc áodài cũ kỹ, dơ bẩn bằng lông lạc đà thô.Đầu tóc người đàn ông rối bù và đôi mắtcủa anh ta đỏ ngầu vì nắng gió.
  • Erasmus giữ chặt cánh cửa: “Anhcần gặp ông chủ của tôi có việc gì?” Người xa lạ thả rơi chiếc túi cũ ráchcủa mình xuống nền đất, chắp tay lại nàinỉ Erasmus: “Xin ông, người tốt bụng,hãy cho tôi được gặp ông chủ của ông.Tôi sẽ không làm gì tổn hại đâu. Tôi chỉxin được nói vài lời và nếu ông chủ củaông không muốn nghe, tôi sẽ lập tức rađi.” Erasmus chần chừ, nhưng đã quenvới cách xử sự bao dung của chủ nhâncủa mình, cuối cùng ông ta cũng chậmchạp mở rộng cánh cổng và hất đầu rahiệu cho người xa lạ bước vào. Ngườiquản lý già lặng lẽ quay lưng dẫn đường,
  • ông đi thẳng ra vườn với người xa lạtheo sau. Trong vườn nhà, Hafid đang ngồimệt mỏi trên một cái ghế bành, mắt nhắmnhư đang ngủ. Erasmus chần chừ mộtchút rồi ho nhẹ, Hafid hơi nhấp nháymắt. Erasmus lại ho và lần này Hafid mởmắt ra. “Xin ông thứ lỗi, thưa ông. Có ngườimuốn gặp ông.” Hafid tỉnh hẳn, ông ngồi thẳng lênđưa mắt quan sát người xa lạ. Người nàynói ngay: “Thưa ông, có phải ông chínhlà người được tôn xưng là Người bánhàng vĩ đại nhất thế giới?”
  • Hafid hơi chau mày nhưng cũng gậtđầu: “Ta đã được gọi như thế từ nhiềunăm trước, nay ta đã già và không cònđáng được gọi như thế nữa. Ngươi muốnđiều gì ở ta?” Người khách đứng đó, nhỏ bé vànhếch nhác nhưng với một dáng vẻ hoàntoàn tự tin, trước mặt Hafid –người mộtthời 97 được tôn vinh là người bán hàngvĩ đại nhất thế giới. Tay chà chà trên bộngực còm cõi của mình, anh ta chớpchớp mắt trong ánh sáng dịu dàng củakhu vườn, trả lời: “Tôi tên là Saul. Tôitừ Jerusalem trở về nơi chôn nhau cắtrốn của tôi ở Tarsus. Dù sao, tôi cũngxin ông đừng lầm tưởng vì bộ dạng củatôi lúc này. Tôi không phải kẻ cướp hayăn xin. Tôi là một công dân của Tarsus
  • và cũng là công dân La Mã. Tôi là mộtngười thuộc dòng dõi Pharisees thuộccộng đồng Do Thái của Benjamin. Tôiđã được học tập với Gamaliel vĩ đại, vàtôi đã từng là một thợ may nhà bạt. Mộtsố người gọi tôi là Paul.” Anh ta ngọnguậy khi nói và Hafid lúc này đã hoàntoàn tỉnh táo, ông lịch sự mời người xa lạngồi xuống. Paul gật đầu tỏ vẻ cám ơn, nhưng vẫnđứng yên: “Tôi đến với ông mong đượchướng dẫn và giúp đỡ, chỉ có ông mới cóthể giúp được cho tôi. Ông cho phép tôikể lại câu chuyện của tôi?” Erasmus đứng sau lưng người lạ, lắcđầu liên tiếp ra hiệu với chủ nhân củamình, nhưng Hafid làm lơ như không hay
  • biết. Ông quan sát kỹ người phá rối giấcngủ của ông một lúc rồi gật đầu: “Ta đãquá già để cứ phải ngước mặt lên nhìnanh. Hãy ngồi xuống chân ta và kể cho tanghe câu chuyện của anh.” Paul đẩy cái bị hành lý rách nát củamình sang một bên rồi quỳ xuống bênngười đàn ông già đang ngồi im chờ đợitrong im lặng. “Bốn năm trước, nhiều năm học hỏivà thu thập hiểu biết đã bịt kín con mắtcủa trái tim tôi trước sự thật. Tôi đã làmnhân chứng cho một cuộc ném đá ởJerusalem. Người bị kết án ném đá làStephen, một người thánh thiện. Ông ta bịkết tội chết bởi cộng đồng Do TháiSanhedrin vì đã báng bổ Chúa của chúng
  • ta.” Hafid ngắt lời người lạ với vẻ bỡngỡ: “Tôi không hiểu, tôi dính líu gì đếnnhững việc này?” Paul giơ tay lên trấn an người đànông già. “Tôi sẽ giải thích. Stephen là tínđồ của một người tên là Jesus, người đãbị đóng đinh trên thập giá đến chết bởingười La Mã trước cuộc ném đá ôngStephen này gần một năm vì cùng mộttội. Stephen bị kết tội vì ông này đã tinvà rao truyền rằng người đàn ông tênJesus chính là đấng Messiah, con củaThiên Chúa, đấng được các tiên tri DoThái báo trước là sẽ đến. Và cộng đồngDo Thái đã bắt tay với người La Mã đểgiết chết người con này của Chúa. Sự
  • việc bị cho là phỉ báng này khiến chonhững người nắm quyền lực trong cộngđồng Do Thái chỉ còn có cách buộc tộichết cho Stephen và như tôi đã nói vớiông, tôi đã nhúng tay vào việc này! “Thêm nữa. Vì sự bồng bột của tuổitrẻ cộng với lòng mê muội, tôi đã nhậnsứ mệnh từ các trưởng lão của nhà thờDo Thái để đến đây, Damascus, truy bắttất cả những ai tin theo người mang tênJesus mang về Jerusalem để trị tội. Nhưtôi đã nói với ông, chuyện này xảy racách đây bốn năm.” Erasmus liếc nhìn Hafid, ngạc nhiênkhi thấy ánh mắt của chủ nhân mình, mộtánh mắt mà đã nhiều năm rồi người quảnlý già không còn được nhìn thấy. Chỉ có
  • tiếng nước nhỏ giọt từ hồ nước là còn cóthể nghe thấy trong khu vườn tĩnh lặngcho đến khi Paul lại tiếp tục lên tiếng. “Lúc đó tôi đang trên đường đi đếnDamascus với ý định chém giết trong timvà sự căm hờn trong máu. Đang đi trênđường, bỗng một ánh sáng từ trên trời đổxuống chói loà trước mắt tôi. Tôi nhớ lạilà mình không hề hoảng hốt, chỉ bànghoàng vì bất ngờ, nhưng biết là mìnhđang sụp xuống ở giữa đồng trống, mặcdù mắt tôi không thể nhìn thấy gì vì ánhsáng chói loà. Tôi vẫn có thể nghe và tôinghe thấy một giọng nói 99 chừng như sátngay bên tai: ‘Saul, Saul sao ngươi lạiđuổi giết ta?” “Người là ai?” Tôi hỏi lại, hoang
  • mang. “’Ta là Jesus.’ Giọng nói đó đáp lạitôi. ‘Người mà ngươi đang truy sát.Nhưng thôi hãy đứng dậy và đi vào thànhphố, ngươi sẽ được biết mình phải làmnhững gì.’ “Tôi đứng dậy, mắt vẫn chói loàkhông còn có thể nhìn thấy gì. Tôi đượcnhững người đồng hành dắt đi và vàothành Damascus. Ở đó, tôi bị bỏ lại trongnhà một tín đồ của người đã bị đóng đinhtrên giá treo, trong ba ngày tôi như hoàntoàn mất hết sức lực và không thể ănuống gì được. Rồi một người tênAnanias đến gặp tôi, người này nói anhta được một ánh sáng đến thăm và đượclệnh hãy đến gặp tôi. Rồi anh ta đặt tay
  • lên mắt tôi và tôi nhìn thấy trở lại. Tôiăn, tôi uống và sức khoẻ trở lại với tôi.” Hafid lúc này đã nhổm hẳn dậy,nghiêng người về phía người khách lạthúc giục: “Rồi sao nữa?” “Tôi được đưa đến một đền thờ DoThái, sự hiện diện của tôi như một ngườitruy sát các tín đồ của Jesus làm nhữngngười ở đó hoảng loạn, nhưng tôi khôngkể đến họ mà xụp quỳ xuống cầu nguyện.Những lời nguyện của tôi đã làm cho họngỡ ngàng. Tôi công khai xác nhận,người đã bị treo trên thập giá chính làcon trai của Thiên Chúa. “Tất cả bọn họ nghi ngờ rằng tôiđang tìm cách lừa gạt họ, không phải tôi
  • chính là kẻ đã từng gây ra bao thảm hoạcho họ ở Jerusalem sao? Tôi không thểtrấn an họ với sự thay đổi tận sâu thẳmtrong tim mình, và nhiều người trong bọnhọ muốn giết tôi. Vì thế tôi đã bỏ trốn vàlên đường trở lại Jerusalem. “Ở Jerusalem, những gì đã xảy ra ởDamascus lại lập lại. Không một tín đồnào của Jesus dám đến gần tôi, mặc dùviệc tôi khấn nguyện ở Damascus đãđược lan truyền đến đây. Tôi tiếp tục cầunguyện nhân danh của Jesus nhưng cũngkhông đạt được sự đáp ứng nào. Dù ởđâu tôi cũng làm cho người ta chán ghétbất kể tôi có nói gì. Cho đến một ngàykhi tôi đang ở đền thờ, tôi ở ngoài sânđền xem người ta mua bán chim cu vàcừu non dùng làm vật tế lễ. Tiếng nói đó
  • lại đến với tôi.” “Lần này tiếng nói đó nói gì?” khôngdằn được tính tò mò, Erasmus buộtmiệng hỏi. Hafid cười với người bạn giàcủa mình rồi gật đầu ra hiệu cho Paultiếp tục. “Tiếng nói đó nói: ‘Ngươi đã cóđược thông điệp của ta từ bốn năm nay,nhưng ngươi vẫn không thể làm cho lờicủa ta được toả sáng. Ngay cả lời nóicủa Chúa cũng cần phải bán được chocon người để họ có thể lắng nghe. Ta đãkhông kể những câu chuyện ngụ ngôn dễhiểu chăng? Hãy trở lại Damascus và tìmđến người được tôn xưng là Người bánhàng vĩ đại nhất thế giới. Nếu ngươi làngười có thể rao truyền lời nói của ta ra
  • khắp thế giới, người đó sẽ chỉ cách chongươi.’” Hafid liếc nhanh Erasmus trong lúcngười quản lý nghĩ thầm: “Phải chăngđây chính là người mà chủ của ta vẫnchờ đợi bao lâu nay?” Người bán hàngvĩ đại nghiêng mình tới, đặt tay lên vaiPaul: “Hãy nói cho ta biết về ngườimang tên Jesus này.” Lúc này giọng nói của Paul hoàn toànđổi khác, chúng sống động với một âmlượng và sức mạnh mới, anh ta kể lại vềJesus và cuộc đời của ông này. Haingười lắng nghe Paul nói về sự chờ đợiđã từ lâu của người Do Thái, họ tôn thờvà chờ đợi đấng Messiah, người sẽ đếnvà kết hợp họ lại trong một vương quốc
  • độc lập mới của Tình yêu, Hạnh phúc vàHoà bình. Paul nói về John “người tẩygiả” và ngày đến của một người tên gọiJesus. Paul nói về những phép lạ màngười mang tên Jesus này 101 đã làm,bài giảng của người này với những đámđông, làm người chết sống lại, xử sự vớinhững người đổi tiền và rồi đến cái chếttrên thập giá, được chôn cất và rồi sốnglại của người này. Cuối cùng như để tăngthêm sức nặng cho câu chuyện của mình,Paul lấy bị hành lý của mình ra. Lấy ramột chiếc áo choàng mầu đỏ thắm từ đó.Ông ta đặt chiếc áo trước mặt Hafid: “Thưa ông, ông sở hữu tất cả nhữnghàng hoá từng có được của thế gian này,những thứ mà người mang tên Jesus nàyđã bỏ lại sau lưng. Tất cả những gì mà
  • ông Jesus này sở hữu, ông ta đã chia sẻvới toàn thế giới, ngay cả cuộc sống củaông ta cũng vậy. Ở nơi giá treo, nhữngngười lính La Mã đã vứt chiếc áo choàngđẫm máu này cho đám đông. Và tôi đã cóđược chiếc áo thánh này sau bao nỗ lựctìm kiếm khi tôi còn ở thành Jerusalem.” Mặt Hafid tái đi, tay ông run run vevuốt chiếc áo dài đẫm máu. Erasmussửng sốt vì biểu hiện của ông Hafid, ôngđi lại gần ông chủ của mình. Hafid tiếptục xoay chuyển chiếc áo dài trong taycho đến khi ông nhìn thấy ngôi sao nhỏthêu trên cổ áo... dấu hiệu của ToLa,người làm những chiếc áo mà ôngPathros bán ra. Cạnh bên ngôi sao nhỏđó là hình một vòng tròn trong hìnhvuông... dấu hiệu của Pathros.
  • Paul và Erasmus yên lặng đứng nhìnông Hafid chậm chạp úp mặt vào chiếcáo dài mầu đỏ thắm. Hafid lắc đầu.Không thể. Hàng ngàn chiếc áo như vầyđã được bán ra bởi Pathros trong nhữngnăm buôn bán của ông. Vẫn mân mê chiếc áo trong tay, giọngvỡ ra, Hafid hỏi: “Hãy cho ta biết vềnhững gì ngươi được biết về việc ra đờicủa ông Jesus này?” “Ông ta rời khỏi thế gian này với haibàn tay trắng. Ông đến 102 đây cũng vậy,không hơn gì. Ông được sinh ra trongmột hang đá, nơi dùng làm chuồng giasúc ở Bethlehem trong thời gian kiểm kêdân số của Augustus.”
  • Nụ cười của Hafid đầy vẻ ngu ngơ,hai người đàn ông ngỡ ngàng nhìn ngườiđàn ông già khi thấy nước mắt tuôn chảytrên hai gò má nhăn nheo của Hafid. Ôngta nhìn hai người một lúc rồi hỏi: “Và có phải lúc đó có một ngôi saosáng rực, mà chưa bao giờ người ta từngnhìn thấy, mọc lên ở nơi mà đứa trẻ nàyđã sinh ra?” Paul há hốc miệng không thể nói gì,và cũng không cần thiết phải nói. Hafidđứng dậy ôm lấy Paul và nước mắt củahai người đàn ông hoà lẫn vào nhau. Cuối cùng người đàn ông già quaylại với Erasmus và nói: “Erasmus, hãy
  • lên tháp lấy cho ta cái rương gỗ. Chúngta cuối cùng cũng đã tìm được người bánhàng mà chúng ta chờ đợi từ bao lâunay.” ***
  • ĐOẠN KẾT Ở ngoại vi thành Damascus, trong tòalâu đài lớn bằng đá xanh mài bóng đượcbao bọc bởi những cây cọ lớn, có mộtngười hết sức đặc biệt sống ở đó –ôngHafid, lúc này ông đã nghỉ hưu. Vươngquốc thương mãi của ông một thời đượcxem như là không biên giới, trải rộng quanhiều vùng đất, từ Parthia tới La Mã rồiđến Anh quốc và ông được tôn vinh ởmọi nơi như một người bán hàng vĩ đạinhất thế giới. Vào lúc mà ông quyết định xa lìakhỏi thế giới buôn bán sau 26 năm lớnmạnh và lợi nhuận. Câu chuyện ấn tượngvề ông Hafid từ một cậu bé chăn lạc đà
  • trở thành một người đầy quyền lực vàgiàu có nhất thế giới đã ảnh hưởng đếnkhắp cả thế giới. Trong thời kỳ hỗn độn và đầy biếnđộng đó, trong khi hầu hết thế giới đềuquỳ mọp dưới gót chân Ceasar và đoànkỵ binh hung hãn của vị hoàng đế này,danh tiếng của Hafid vẫn đưa ông lên vịtrí của một huyền thoại sống. Đặc biệttrong những người cùng khổ và thấp kémcủa Palestine, một vùng biên ở phíaĐông đế quốc La Mã. Hafid của thành104 Damascus được tôn vinh trongnhững bài hát, bài thơ như một ví dụ sángngời về khả năng thành đạt của một conngười bất kể các chướng ngại hay thươngtật.
  • Lúc này người đã tạo nên một tài sảnto lớn và từng gom góp hàng triệu triệuđồng vàng, người bán hàng vĩ đại nhấtthế giới, sống hầu như cô độc trong thờikỳ xế bóng của mình. Vẫn như mọi ngày từ nhiều năm nay,Hafid vừa thức giấc, chầm chậm đi từphía sau ngôi nhà của mình băng qua khuvườn rộng lớn của tòa lâu đài. ÔngHafid chừng như nghe thấy ngoài xa, mộtcon gà trống đơn độc đang gáy lên đónchào tia nắng buổi đầu ngày đến từphương đông, từ bên kia sa mạc. Hafid dừng lại bên hồ nước bát giácvới đáy bọc bằng đồng, ngồi nghỉ lấy lạihơi trên chiếc băng đá dài. Ông chậmchạp xiết lại dây lưng da, rồi đứng lên
  • tiếp tục bước nặng nề cho đến khi đếncuối khu vườn. Ông ta đứng lại trướcmột ngôi mộ lớn xây bằng đá trắng đơngiản, không trang trí. “Chào em, Lisha yêu dấu.” Ông nóinhỏ, tay ve vuốt tấm mộ bia. Ông buồnbã nhìn vào nơi lưu giữ di thể của ngườiđàn bà yêu dấu, người đã từng chia sẻtình yêu và cuộc đời với ông, cả nhữngthử thách và vinh quang. Hafid cảm được sức nặng của bàntay đang ở trên vai ông và nghe giọng nóikhàn khàn của người quản lý lâu năm vàbạn đồng hành trung tín, Erasmus, ngaytừ trước cả khi nghe thấy tiếng ngườiquản lý trung thành của mình.
  • “Tha lỗi cho tôi. Thưa ông chủ.” “Chào buổi sáng, ông bạn già.” Erasmus mỉm cười chỉ vào mặt trời,lúc này đang ở ngay trên đầu họ: “Buổisáng đã qua lâu rồi ông chủ. Chào buổichiều.” Hafid thở dài lắc đầu: “Lại một lầmlẫn nữa của tuổi già. Một người khôngngủ trong đêm, trở dậy trước bình minhvà rồi ngủ suốt cả ngày. Thật là vô lý.” Erasmus khoanh tay gật đầu, chờnghe tiếp bài nói về sự buồn chán củatuổi già. Nhưng sáng hôm nay thì khác,Hafid nhổm dậy, bước những bước dàivề phía ngôi mộ, đưa tay lên chạm vào
  • nó. Sau đó ông quay lại với Erasmus nóimạnh mẽ: “Ta đã trở thành một kẻ ta thán chosố phận con người. Hãy nói thật thẳngthắn với ta, Erasmus. Bao lâu rồi ta đãtrở thành như vậy, kể từ khi ta trở thànhvị kỷ, khó chịu và luôn ta thán?” Erasmus mở to mắt: “Ông đã thay đổi bắt đầu từ khi ôngmất bà Lisha và quyết định xoá bỏ cácnhà buôn của mình. Đã 14 năm rồi, kể từngày ông quyết định quay lưng lại với thếgiới.” Mắt Hafid đẫm ướt: “Người anh em,người đồng hành của ta, làm sao ông có
  • thể chịu đựng được những lối xử sự tệhại đó từ bao lâu nay?” Người quản lý già nhìn xuống taymình: “Chúng ta đã ở bên nhau hơn bốnmươi năm qua và tình yêu của ông đốivới tôi cũng như tình yêu của tôi dànhcho ông là vô điều kiện. Tôi đã phục vụông trong những lúc vinh quang với thànhcông và hạnh phúc, và tôi cũng phục vụông lúc này, tự nguyện, mặc dù tôi cũngchán nản vô cùng với cái chết ngay trongkhi đang sống này của ông. Ông khôngthể mang bà Lisha trở về với đời sốngđược, bởi vậy ông đã cố gắng một cáchngoan cố để nghĩ rằng ông sẽ được gặplại bà trong ngôi mộ này. Hãy nhớ lại khiông dạy tôi, từ nhiều năm trước, cáchlàm sống lại một bụi hồng dại và cách
  • trồng nó vào đây cạnh những cây hồngtrắng này một khi ông qua đời...” “Aaà…,” Hafid đáp, “và ta cũngkhông quên lời hứa là toà lâu đài và tấtcả chỗ này sẽ là của ông sau cái chết củata như là một chút bồi đắp cho bao nhiêunăm trung thành và thân hữu của ông,cũng như cho những khó nhọc mà ông đãphải gánh chịu với ta kể từ ngày Lisharời bỏ ta mà ra đi.” Hafid với tay ngắt lấy một bông hoatrắng nhỏ, đem lại đặt vào tay Erasmus:“Tự thán là một căn bệnh khủng khiếpnhất, Erasmus ạ, và ta đã nhiễm phải nóquá lâu. Ta đã điên khùng quay mặt đivới thế giới bởi nỗi đau quá lớn của tavà tự biến mình thành cỏ dại bên cạnh
  • nấm mồ này, nơi mà chúng ta đang sống.Đủ rồi! đã đến lúc phải đổi thay!” “Nhưng đó không hề là những nămtháng hoài phí, thưa ông. Lòng bác ái củaông đối với những người cùng khổ ởDamascus...” Hafid ngắt lời: “Tiền bạc ư? Có phảisự hy sinh đó là của ta? Mọi người giàucó đều cố gắng xoa dịu tinh thần khốnkhổ của họ bằng quà tặng và tiền bạc chonhững người nghèo khổ. Phần đóng gópcủa người giàu cũng chỉ bằng với phầnbỏ ra của người nghèo và họ muốn chắcrằng thiên hạ tin vào sự rộng lượng củahọ, mà cái họ bỏ ra đó cũng chỉ là mộtnắm những đồng xu. Không, ông bạn ơi,đừng tán thưởng lòng bác ái của tôi, thay
  • vì vậy hãy chỉ trích vì tôi đã ích kỷkhông muốn chia sẻ nhiều hơn...” “Nhưng dù sao...” Erasmus chốngchế, “ông đã hoàn thành được nhiều việctốt, thưa ông. Không phải ông đã có mộtthư viện với nhiều tác phẩm lớn của thếgiới và đã bỏ ra nhiều thời gian để họctập những tư tưởng và nguyên tắc trongđó?” Hafid gật đầu: “Phải, ta đã cố gắngngày đêm để học hỏi, điều mà ta khôngcó được khi còn trẻ. Và điều này đã mởra cho ta một thế giới tuyệt vời, cũng nhưcho ta biết rằng ta chẳng có được baonhiêu thời gian để mà theo đuổi vàng bạcvà thành công. Điều này vẫn chỉ là đểcho ta mà thôi. Vẫn vậy, ta đã kéo dài
  • nỗi đau của ta quá mức, quá dài. Thếgiới này đã cho ta mọi thứ mà một conngười có thể mơ ước. Đã đến lúc ta phảitrả món nợ này, ta sẽ làm tất cả những gìcó thể để tạo thành một cuộc sống tốt đẹphơn cho những người khác quanh ta. Tavẫn chưa sẵn sàng để biến vào với nơiyên nghỉ cuối cùng của ta, và loại hồngdại mà ta yêu cầu ngươi trồng ở đây, bênnhững cây hồng trắng của Lisha sau khita chết sẽ còn phải chờ đợi.” Nước mắt vui sướng tràn ra trongmắt, trên môi má nhăn nheo của Erasmus,trong khi Hafid tiếp tục: “Livy viết cuốnlịch sử thành La Mã ở tuổi 75, Tiberiusvẫn cai trị đế quốc khi gần 80. So với họta chỉ là một đứa trẻ... một đứa trẻ khoẻmạnh ở tuổi 60 ! Phổi của ta sạch, cơ
  • bắp của ta còn chắc chắn, mắt ta nhìn còntốt, trái tim ta còn khoẻ và trí não ta cònkhôn ngoan như ở tuổi 20. Ta tin là ta đãsẵn sàng cho một cuộc sống thứ hai!” “Điều này cứ như là một phép lạ!”Erasmus kêu lên, mắt ngước nhìn lên trờicao. “Sau bao nhiêu năm lo buồn, đaukhổ trong im lặng vì tình trạng của ông,những lời cầu nguyện của tôi cuối cùngcũng được đáp lời. Hãy nói cho tôi biết,thưa ông, điều gì đã tạo ra sự hồi sinhbất ngờ này của một người từng đượcyêu mến và kính trọng ở khắp nơi.” Hafid mỉm cười, mắt nhìn lên trờicao, ông lẩm bẩm để trả lời cho Erasmusnhưng cũng như để tự nói với mình:
  • “TÌNH YÊU.”- HẾT -