Uploaded on

 

More in: Education
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Be the first to comment
    Be the first to like this
No Downloads

Views

Total Views
471
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
22

Actions

Shares
Downloads
1
Comments
0
Likes
0

Embeds 0

No embeds

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
    No notes for slide

Transcript

  • 1. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LITác giả: Margaret MitchellCuối cùng, khi đã có thể ra khỏi nhà, Xcarlett sai Lu nịt coocxê cho mình thật chặt, đến hết mức dải coocxê có thểcăng được. Rồi nàng lấy thước dây đo eo mình. Hơn năm mươi phân. Nàng rên lên. Sinh con đẻ cái làm hỏng “ co “như thể đấy, eo nàng giờ phình ra bằng eo bà cô Pitti, bằng eo Mammy rồi còn gì.- Kéo chặt nữa vào, Lu. Xem có thể nịt thêm vào hốn, năm phân nữa không, kẻo ta không thể mặc vừa được bất cứ cáiáo nào nữa.- Kéo lữa thì đứt hết rải mất, Lu nói. Người mợ xổ ra rồi, mợ Xcarlett ạ, không làm cách lào đợc lữa.“ Có cách chứ “, Xcarlett vừa nghĩ vừa hung dữ xé theo đường chỉ may mới của chiếc áo dài để nới ra dăm phần cầnthiết. “ Đơn giản là ta sẽ không bao giờ có con nữa “.Dĩ nhiên, Bonni rất xinh là nguồn tự hào cho nàng và Rhett thì tôn thờ nó, song nàng quyết không có con nữa. Làmthế nào đạt được điều đó, nàng còn chưa biết, vì nàng không dắt mũi được Rhett như đối với Frank trước kia. Rhettđâu có sợ nàng. Cứ xét cái cung cách Rhett mê mẩn Bonni đến thế và dễ thường sang năm lại muốn có thêm thằng cumặc dầu mồm vẫn nói là sẽ dìm chết bất kì đứa con trai nào nàng đẻ cho chàng, thì hẳn là sẽ khó đây. Được, nàng sẽkhông đẻ cho chàng đứa nào, dù là trai hay gái. Ba đứa con là đủ đối với bất kì người đàn bà nào.Khi Lu khâu lại những đường chỉ bị xé, rồi là phẳng phiu và cài khuy áo dài cho Xcarlett, chị ta gọi xe đưa Xcarlettđến bãi gỗ. Trên đường đi, nàng thấy phấn chấn lên, quên cả chuyện eo bị xổ vì nàng sắp được gặp Ashley để cùngxem xét lại sổ sách. Và nếu may mắn, nàng có thể gặp chàng một mình. Từ bao lâu trước khi sinh Bonni, nàng khônggặp chàng. Nàng không muốn chàng thấy bụng mình chửa vượt mặt và nàng nhớ da diết sự tiếp xúc hàng ngày vớichàng mặc dù xunh quanh lúc nào cũng có người. Nàng nhớ hoạt động kinh doanh gỗ đang được đẩy mạnh trong khinàng phải nằm bẹp một chỗ. Tất nhiên, bây giờ nàng không cần phải làm việc nữa. Nàng có thể dễ dàng bán hai xưởngcưa, lấy tiền gây vốn cho Uêđ và Ilơ. Nhưng thế có nghĩa là nàng sẽ khó có dịp gặp Ashley, trừ trong những buổi họpmặt giao tế với bao nhiêu người xung quanh. Mà làm việc bên cạnh Ashley chính là niềm vui thú lớn của nàng.Khi xe đến gần bãi gỗ, nàng vui mừng thấy các đống gỗ cao chất ngất và bao nhiêu khách đứng quanh đó nói chuyệnvới Hiu Elxinh. Có sáu chiếc xe tải, mỗi chiếc do một đôi la kéo, đang được bốc xếp bởi những lái xe da đen. Nhữngsáu cỗ xe, nàng hãnh diện nghĩ thầm. Và tất cả những cái đó là do tay mình cả.Ashley ra cửa văn phòng, mắt lấp lánh niềm vui được gặp lại nàng, và đưa tay đỡ nàng xuống xe, vào văn phòng nhưthể nàng là một bà hoàng vậy.Nhưng niềm vui của nàng xẹp đi phần nào khi nàng xem qua sổ sách của chàng và so sánh với sổ sách hồi JonniGieligơ quản lý. Ashley hầu như không làm ra lãi, còn Jonni thì phát triển được một khoảng tiền ra trò. Nhìn hai bảnkê nàng định nói điều gì, song kìm lại, Ashley đọc thấy điều đó trên mặt nàng.- Xcarlett, tôi rất lấy làm ân hận. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi muốn được phép thuê thợ da đen tự do, thay vì dùng tùkhổ sai. Tôi tin rằng, như thế, tôi có thể làm tốt hơn.- Bọn da đen ấy ư? Chao, trả công cho chúng cò mà lụi bại. Thuê tù khổ sai rẻ như bèo. Nếu Jonni có thể làm đượcchừng nấy với bọn chúng thì...Luồng mắt Ashley lướt trên vai nàng nhìn vào một cái gì đó nàng không thấy được và ánh vui đã tắt ngấm trong đó.- Tôi không thể bắt tù làm việc quận quật như Jonni Gheligơ. Tôi không bắt người làm ngựa được.- Trời đất, Jonni làm việc đó tuyệt vời. Ashley, chỉ tại anh quá dễ thương cảm thôi. Anh phải bắt chúng làm việc nhiềuhơn. Jonni bảo tôi rằng hễ khi nào một tên làm biếng muốn trốn việc là nó khai ốm, thế là anh cho nó nghỉ một ngày.Lạy chúa, Ashley. Đó không phải là cách làm ra tiền. Cứ nên cho một trận, thiếu nước què cẳng, là khỏi hầu hết mọibệch...- Xcarlett, Xcarlett. Thôi đi. Nghe Xcarlett ăn nói kiểu ấy, tôi không chịu nổi, Ashley kêu lên, cặp mắt vụt trở lại nhìnnàng với một vẻ dữ dội khiến nàng ngừng bặt. Chả lẽ Xcarlett không hiểu thiếu dinh dưỡng, khốn khổ và... Ôi,Xcarlett thân mến, tôi không chịu nổi khi thấy anh ta đã biến Xcarlett thành tàn bạo như thế, Xcarlett xưa nay vốn rất Page 1
  • 2. CUONTHEOCHIEUGIO.txtmực dịu dàng...- Ai đã làm gì tôi?- Tôi phải nói ra điều này, mặc dầu tôi không có quyền. Nhưng, tôi cứ phải nói. Ch... Rhett Butler. Anh ta cứ đụng đếnđâu là nhiễm độc đến đấy. Trước kia, Xcarlett dịu dàng là thế, đại lượng là thế, đôn hậu là thế, mặc dầu tác phongnóng nẩy, thế mà từ khi lấy Rhett, anh ta đã làm cho Xcarlett ra thế này – sự tiếp xúc với anh ta khiến trái tim củaXcarlett rắn lại, trở nên tàn bạo.- Ôi, Xcarlett thì thào, lòng nàng xé giữa cảm giác phạm tội và niềm vui được thấy Ashley còn tha thiết với mình đếnthế và vẫn cho là mình dịu dàng. Đội ơn Chúa, chàng nghĩ thói hám lợi của nàng là lỗi tại Rhett. Tất nhiên, Rhettkhông có liên quan gì đến điều đó và mọi sự đều do nàng, song, xét cho cùng, thêm một vết đen cũng chẳng hại gì choRhett.- Nếu là bất kì người đàn ông nào khác thì tôi cũng chẳng bận tâm đến thế làm gì... nhưng đây lại là Rhett Butler. Tôiđã thấy anh ta làm hại Xcarlett như thế nào. Anh ta đã lái quẹo nếu suy nghĩ của Xcarlett vào cùng con đường ngoắtngoéo mà tư tưởng anh ta đã đi theo. Ồ, phải, tôi biết tôi không nên nói thế... Anh ta đã cứu mạng tôi và tôi lấy làmbiết ơn, song lạy chúa tôi ước sao đó là bất kì người nào khác ngoài anh ta. Mà tôi không có quyền nói với Xcarlettnhư thế này....- Ôi, Ashley, anh có quyền... trừ anh ra, không ai khác có quyền nói thế.- Tôi xin nói với Xcarlett rằng tôi không thể chịu đựng được điều đó: Thấy cái tốt đẹp của Xcarlett bị anh ta làm thôthiển đi, biết rằng duyên sắc của Xcarlett ở trong tay một kẻ... Khi tôi hình dung anh ta đụng chạm tới người Xcarlett,tôi...“ Chàng sắp hôn ta đây “, Xcarlett ngây ngất thầm nghĩ. “ Và đó sẽ không phải tại ta chủ động”. Nàng nghiêng ngườivề phía chàng. Nhưng chàng đột nhiên rụt lại như chợt nhận ra là mình đã nói quá lời... nói những điều chàng khôngbao giờ định nói.- Tôi khẩn thiết xin lỗi Xcarlett. Tôi... tôi đã nói bóng gió rằng chồng của Xcarlett không phải là người quí phái vàchính những lời của tôi chứng tỏ tôi cũng chẳng phải là người quí phái nốt. Không ai có quyền nói xấu một ngườichồng trước mặt vợ anh ta. Tôi không có lí do xác đáng nào ngoại trừ... ngoại trừ... Chàng ấp úng, mặt rúm lại. Nàngnín thở chờ.- Tôi chẳng có lí do nào xác đáng để tự biện hộ.Suốt dọc đường về, ngồi trong xe, Xcarlett nghĩ rất lung. Không có lí do gì để tự biện hộ ngoại trừ... ngoại trừ là chàngyêu nàng. Và riêng việc hình dung nàng nằm trong tay Rhett đã đẩy lên trong chàng một nỗi cuồng giận mà nàngtưởng chàng không thể có được. Phải, nàng có thể hiểu được điều đó. Nếu không biết rằng quan hệ của chàng vớiMelanie nhất thiết phải như anh trai với em gái thì đời nàng ắt là một cực hình. Và nàng đã bị những ôm ấp của Rhettthô hóa, tàn bạo hóa. Được, nếu Ashley nghĩ thế, thì nàng rất có thể không cần những sự ôm ấp ấy nữa. Nàng nghĩ nếucó hai, mặc dầu kết hôn với người khác, vẫn có thể trung thành với nhau về mặt thân xác thì đẹp đẽ và thơ mộng biếtbao, ý đó choáng hết tâm trí tưởng tượng của nàng và khiến nàng rất thích thú. Với lại còn có cả khía cạnh thực tế củavấn đề nữa: Đó sẽ là cách để không phải có con nữa.Khi nàng về đến nhà và cho xà ích lui, niềm hân hoan tràn ngập nàng khi nghe những lời của Ashley bắt đầu nhạt điphần nào khi đứng trước triển vọng phải tuyên bố với Rhett là nàng muốn có phòng ngủ riêng cùng tất cả những gì dắtdây theo. Việc này ắt là khó đấy. Hơn nữa, làm sao nàng có thể nói cho Ashley biết rằng, thể theo ước muốn củachàng, nàng đã li thân với Rhett? Một sự bi sinh có mang lợi ích thiết thực gì nếu không được ai biết đến? Kín đáo vàtế nhị thật là một gánh nặng. Giá nàng có thể nói chuyện với Ashley thẳng thắn như với Rhett. Thôi được, không saocả. Nàng sẽ có cách nói xa xôi cho Ashley biết sự thật. Nàng lên gác và mở cửa phòng trẻ, thấy Rhett ngồi cạnh nôicủa Bonni với Ilơ trên lòng và Uêđ thì đang móc các thứ trong túi ra khoe với chàng. Thật tốt đẹp sao là Rhett lại yêuquý trẻ và rất quan tâm đến chúng. Một số ông bố dượng rất cay độc đối với con riêng của vợ.- Tôi muốn nói chuyện với anh, nàng nói và đi sang phòng ngủ. Tốt hơn hết là dứt điểm luôn bây giờ đi, trong khiquyết tâm không đẻ nữa còn đang nóng hổi trong nàng và trong khi tình yêu của Ashley đang tiếp cho nàng sức mạnh.- Rhett, nàng nói độp một cái khi chàng đã đóng cửa phòng ngủ lại sau lưng, tôi đã quyết định không đẻ thêm đứa connào nữa.Nếu chàng có sửng sốt vì lời tuyên bố bất ngờ ấy thì chàng cũng không lộ ra. Chàng đủng đỉnh bước tới một cái ghế,ngồi xuống và đu đưa.- Cưng ạ, như tôi đã nói với mình trước khi Bonni ra đời, dù mình có một hay hai mươi đứa con, điều ấy cũng khôngquan trọng đối với tôi. Page 2
  • 3. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTinh quái thay cái cách chàng né tránh rất gọn vấn đề, như thể việc chàng muốn hay không muốn có con là có thể ảnhhưởng tới việc chúng thật sự ra đời vậy.- Tôi nghĩ ba đứa là đủ rồi. Tôi không có ý định mỗi năm đẻ một đứa.- Anh thừa biết... nàng mở đầu, bối rối đến ửng đỏ hai má. Anh biết tôi muốn nói gì đấy.- Tôi biết. Cô có hiểu rằng tôi có thể li hôn với cô vì lẽ cô khước từ những quyền làm chồng của tôi không?- Anh có đủ sự đê hèn để nghĩ đến một điều như vậy đấy, nàng kêu lên, bực bội vì mọi sự không diễn ra như nàng dựtính. Nếu anh có chút tinh thần hiệp sĩ nào đó thì anh hẳn... thì anh ắt là quân tử như... Chà, anh hãy xem Ashley đấy.Melanie không thể có con được nữa mà anh ấy...- Quả là bậc mã thượng, cậu nhỏ Ashley ấy, Rhett nói và cặp mắt chàng bắt đầu long lanh một ánh kỳ lạ. Xin cô tiếptục bài đít – cua của cô đi.Xcarlett chững lại vì bài diễn từ của nàng đã kết thúc và nàng không còn gì để nói thêm nữa. Giờ đây, nàng thấy cái hyvọng của nàng giải quyết êm hòa một vấn đề quan trọng như vậy thật ngớ ngẩn, đặc biệt là với một kẻ bần tiện ích kỷnhư Rhett.- Chiều nay, cô đã đến cái văn phòng xưởng cưa ấy, phải không?- Cái đó thì có liên quan gì với chuyện này?- Cô vốn yêu chó, phải không, Xcarlett? Vậy cô thích nhốt chúng trong cũi hay thích chúng như chó già giữ xương?Trong cơn thất vọng và giận dữ trào lên như sóng, nàng không hiểu lời ám chỉ đó.Chàng nhẹ nhàng đứng dậy tới bên nàng và đặt một tay dưới cằm nâng mặt nàng lên.- Cô thật là trẻ con. Cô đã sống với ba người đàn ông mà vẫn chẳng hiểu biết gì về bản chất đàn ông cả. Dường như cônghĩ họ giống như bà già đã quá thời kì mãn kinh.Chàng bẹo đùa cằm nàng rồi buông tay ra. Nhướn một bên lông mày lên, chàng lạnh lùng nhìn nàng hồi lâu.- Xcarlett, cô hãy hiểu lấy điều này. Nếu cô và chiếc giường của cô còn có gì quyến rũ tôi, thì không một ổ khóa nào,không một lời van xin nào có thể ngăn nổi tôi. Và tôi sẽ không chút xấu hổ về bất kì điều gì tôi đã làm, vì tôi đã ngãgiá thỏa thuận với cô –một sự thỏa thuận mà tôi đã tôn trọng, còn cô thì đang vi phạm. Hãy giữ chiếc giường trinhbạch của cô, cưng ạ.- Anh muốn nói với tôi, bất bình kêu lên, rằng anh bất cần.- Cô chán tôi rồi, phải không? chà, thông thường thì đàn ông mau chán đàn bà. Hãy cứ giữ trọn mình thành của cô, ạ.Tôi sẽ không vì vậy mà khổ sở đâu. Cái đó chả quan trọng gì.- Chàng nhún vai và nhe răng cười.- May sao trên thếgiới có cơ man nào là giường... và hầu hết các giường đều có đàn bà.- Anh muốn nói là anh thực sự...- Cô nàng ngây thơ thân mến, dĩ nhiên là thế. Kể cũng lạ là tôi đã không lầm đường lạc lối sớm hơn. Tôi vốn khôngbao giờ coi sự trung thành là một đức tính.- Đêm nào tôi cũng sẽ khóa cửa phòng.- Việc gì phải thế? Nếu tôi thèm cô thì chẳng khóa nào ngăn nổi tôi.Chàng quay đi, xem như câu chuyện đã kết thúc và rời khỏi phòng. Xcarlett nghe thấy chàng đi trở lại phòng trẻ vàtiếng bọn trẻ reo lên đón chàng. Nàng ngồi phịch xuống. Nàng đã toại ý. Đó là điều nàng mong muốn và Ashley mongmuốn. Thế nhưng kết quả này không làm cho nàng sung sướng. Lòng tự cao tự đại của nàng bị tổn thương và nàngthấy tên khi nghĩ rằng Rhett coi chuyện này nhẹ như không, rằng chàng không cần nàng và đánh đồng nàng với nhữngngười đàn bà khác trên những chiếc giường khác.Nàng ước gì mình có thể nghĩ ra một cách gì tế nhị để báo cho Ashley biết rằng nàng và Rhett không còn thực sự là vợchồng nữa. Nhưng giờ đây nàng biết đó là bất khả. Mọi sự dường như là một mớ bòng bong và nàng gần như hối tiếclà đã nói chuyện với Rhett. Nàng sẽ nhớ những cuộc trò chuyện lan man thú vị những lúc đầu kê vai ấp với Rhetttrong khi đốm lửa đầu điều xì gà của chàng lập lòe trong đêm tối. Nàng sẽ vắng thiếu vòng tay vỗ về của chàng khinàng choàng dậy kinh hoàng vì vừa mơ thấy mình chạy cuống cuồng qua màn sương lạnh.Đột nhiên nàng cảm thấy rất khổ sở và, dựa đầu vào tay ghế nàng khóc.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngày Page 3
  • 4. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LIITác giả: Margaret MitchellMột buổi chiều mưa sau tuần lễ mừng Bonni đẩy tuổi không bao lâu, Uêđ thờ thẫn đi quanh phòng khách thỉnh thoảnglại ra cửa sổ, dĩ mũi vào ô kính ròng ròng nước mưa. Giờ đây, Uêđ là một chú bé mảnh dẻ, gày gò, hơi nhỏ so với tuổilên tám của nó, trầm lặng đến gần như nhút nhát, chỉ nói khi có người hỏi chuyện. Nó đang buồn chán và rõ ràngkhông biết chơi với ai, vì Ilơ đang bận bịu với đám búp bê trong một góc phòng, Xcarlett đang ngồi ở bàn giấy lẩmnhẩm một mình, cộng một cột dài những con số, còn Rhett thì đang nằm bò trên sàn, đung đưa chiếc đồng hồ bằng sợidây treo, vừa đủ ngoài tầm của Bonni.Sau khi Uêđ cầm mấy cuốn sách lên rồi lại ném thình thình xuống và thở dài, Xcarlett bực bội quay về phía nó.- Trời đất, Uêđ, chạy ra ngoài mà chới.- Con không ra được. Trời đang mưa.- Mưa à? Mẹ không để ý. Thôi, làm cái gì đi. Con cứ hí ha hí hoáy, làm mẹ cáu đấy. Ra bảo Pork thắng xe đưa sangbên kia chơi với Biu.- Biu không có nhà, Uêđ thở dài. Em ấy đi ăn sinh nhật Raul Pica rồi.Raul là đứa con nhỏ của Meibel và Rơnê Pica – một thằng nhóc đáng ghét, Xcarlett nghĩ thầm, chín phần khỉ mộtphần người.- Vậy thì con có thể đến thăm ai tùy thích. Ra bảo Pork ấy.- Chẳng có ai ở nhà, Uêđ trả lời. Mọi người đều đi dự sinh nhật.Mấy tiếng không nói ra: “ mọi người... trừ con “ treo lơ lửng trong không trung, nhưng Xcarlett, đầu óc còn để cả vàosổ sách kế toàn, không để ý.Rhett ngồi dậy, hỏi:- Sao con không đi dự sinh nhật?Uêđ lết chân rón rén lại gần chàng, bộ dạng nom thật khổ sở.- Thưa dượng ( 1 ), con không được mời.Rhett buông chiếc đồng hoof cho Bonni nghịch và lẹ làng đứng dậy.- Bỏ những con số chết tiệt ấy đấy, Xcarlett. Tại sao Uêđ không được mời đi dự sinh nhật?- Trời ơi, Rhet. Đừng có quấy rầy rôi lúc này. Ashley đã để sổ sácg kế toán lung tung beng cả lên... Ồ, cái buổi liênhoan sinh nhật ấy à? Dào, tôi nghĩ việc Uêđ không được mời chả có gì là lạ cả nếu nó được mời thì tôi sẵn sàng để chonó đi. Anh đừng quên Raul là cháu ngoại bà Meriuêzơ mà bà này thì thà tiếp một tên nichgơ tự do traong cái phòngkhách thiêng liêng của bà hơn là tiếp một người trong gia đình ta.Đôi mắt suy tư của Rhett quan sát mặt Uêđ và chàng thấy thằng bé do dự.- Lại đây, con trai, chàng nói, đưa tay kéo thằng bé lại với mình. Con có thích dự cuộc sinh nhật ấy không?- Không, thưa dượng, Uêđ dũng cảm đáp nhưng mắt nó lại cụp xuống.- Hừm. Nói cho ta biết, Uêđ, con có dự các cuộc vui ở nhà Jô Oaitinh hay Frank Bonnel hay... ở nhà bất kì bạn chơinào của con không?- Thưa dượng, không ạ. Có nhiều cuộc vui con không được mời.- Uêđ con nói dối, Xcarlett quay lại quát. Tuần trước, con đã đi dự ba cuộc ở các gia đình Bat, Jêlớt, Hănđơ.- Thật là một bộ sưu tập những con la mang đồ thắng ngựa vào loại thượng hảo hạng, Rhett nói, giọng nhỏ nhẹ kéodài. Con có thấy thích thú trong các cuộc đó không? Nói thật xem.- Thưa dượng, không ạ.- Tại sao không?- Con... con không biết, thưa dượng. Mammy... Mammy bảo họ là đồ da trắng rác rưởi.- Tôi sẽ lột da Mammy ngay lập tức, Xcarlett đứng chồm dậy thét. Còn mày, liệu đấy Uêđ, dám nói vậy về các bạn củamẹ...- Thằng bé nói đúng và cả Mammy nữa, Rhett nói. Nhưng, tất nhiên, cô không bao giờ có thể nhận ra sự thật bắt gặpgiữa đường... Đừng lo, con trai. Con sẽ không phải đến những cuộc liên hoan mà con không thích. Này đây – chàng Page 4
  • 5. CUONTHEOCHIEUGIO.txtrút trong túi ra một tờ giấy bạc – bảo Pork thắng xe đưa con lên phố. Hãy mua kẹo... mua thật nhiều, ăn thật khoái cáidạ dày, cho óc ách cái bụng cũng được.Uêđ hớn hở nhét tờ giấy bạc vào túi và lo lắng nhìn về phía mẹ, chờ sự phê chuẩn. Nhưng Xcarlett đang cau mày nhìnRhett. Chàng đã nhấc Bonni lên khỏi sàn, ru nhè nhẹ, áp bộ mặt nhỏ xinh của nó vào má mình. Nàng không đọc đượcvẻ mặt chàng nhưn trong mắt chàng có một cái gì gần giống như nỗi sợ - sợ và tự kết tội.Được cổ vũ bởi sự rộng rãi của bố dượng, Uêđ rụt rè đến bên chàng.- Dượng Rhett, con có thể hỏi dượng một điều được không?- Dĩ nhiên là được, vẻ mặt Rhett vừa bồn chồn vừa lơ đãng trong khi chàng áp đầu Bonni vào sát mình hơn. Điều gì,Uêđ?-Dượng Rhett, có phải dượng... trong thời kỳ chiến tranh, dượng có chiến đấu không?Luồng mắt Rhett thoắt quay lại, sắc như dao, nhưng giọng chàng vẫn thản nhiên.-Tại sao con lại hỏi thế, con trai?-Dạ, tại Jô Oaitinh bảo dượng không tham gia chiến đấu và Frank Bonnel cũng bảo thế.-À, Rhett nói, thế con nói với chúng nó thế nào?Uêđ khổ sở.-Con... con nói... con bảo chúng nó là con không biết.Rồi nó nói tiếp thật nhanh.-Nhưng con bất cần và con đánh chúng nó. Vậy dượng có tham gia chiến tranh khồng, dượng Rhett.-Có, Rhett nói, đột nhiên hung dữ. Dượng đã tham gia chiến tranh. Dượng đã ở trong quân đội tám tháng. Dượng đãchiến đấu suốt từ Lavơjoi cho đến Franklin ở bang Tennixi. Và dượng đã ở bên tướng Jonxơn khi ông đầu hàng.Uêđ nhảy cẫng vì tự hào, nhưng Xcarlett thì cười phá lên.-Tôi cứ tưởng anh xấu hổ vì thành tích chiến đấu của mình, nàng nói, anh đã chẳng bảo tôi đừng có nói ra đó sao?-Im đi, chàng nói gọn lỏn. Vậy đó, con đã bằng lòng chưa, Uêđ?-Ồ, đã, thưa dượng. Thế là con biết dượng đã tham gia chiến đấu. Con biết dượng không khiếp sợ như chúng nó nói.Nhưng... tại sao dượng không cùng bọn với cha những thằng bé khác?-Bởi vì cha chúng đần độn đến nỗi người ta phải tống họ vào bộ binh. Dượng đã tốt nghiệp trường võ bị Oext Poin,cho nên dượng ở pháo binh, ở pháo binh chính quy ấy, Uêđ ạ, chứ không phải vệ binh địa phương đâu. Phải thật thôngminh mới gia nhập pháo binh được, Uêđ ạ.-Con chắc thế, Uêđ nói, mặt sáng lên. Dượng có bị thương không, dượng Rhett.Rhett ngần ngừ.-Kể cho chúng nghe về chứng kiết lị của anh đi, Xcarlett nói mỉa.Rhett thận trong đặt Bonni xuống sàn, rồi kéo vạt áo sơ mi và áo lót ra khỏi đai quần.- Lại đây, Uêđ. Dượng sẽ chỉ cho con xem dượng bị thương ở chỗ nào.Uêđ hồi hộp tiến lại và giương mắt nhìn theo ngón tay Rhett. Một vết sẹo dài gồ lên chạy suốt bộ ngực nâu nâu đếnvùng bụng cuồn cuộn bắp thịt của chàng. Đó là dấu tích một cuộc đọ dao ở vùng mỏ vàng thuộc bang Califonia,nhưng Uêđ không biết chuyện ấy. Nó thở hổn hển, sung sướng.- Con đoán dượng cũng dũng cảm ngang với cha con, dượng Rhett ạ.Gần gần thôi chứ chưa bằng được, Rhett vừa nói vừa nhét vạt áo sơ mi vào trong quần.- Thôi bây giờ thì đi tiêu cho hết đồng đô – la của con đi và hễ thằng bé nào bảo dượng không ở trong quân đội thìđánh bể ruột nó ra cho dượng.Uêđ sung sướng tung tăng đi ra gọi Pork và Rhett lại bế con bé lên.- Này, tại sao lại tuôn ra những lời dối trá như thế, chàng chiến binh dũng cảm của tôi? Xcarlett hỏi.- Một đứa con trai cần phải được tự hào về cha nó... hoặc cha dượng nó. Tôi không thể để nó xấu hổ trước những đứatrẻ thô bạo khác. Trẻ con vốn độc ác.- Dào, vớ vẩn.- Trước đây tôi không hề nghĩ về ý nghĩa quan trọng của những điều đó với Uêđ, Rhett chậm rãi nói. Tôi không hềnghĩ là nó khổ tâm về những cái đó đến thế. Sau này, với Bonni, sẽ không có chuyện như vậy.- Không như thế nào?- Chẳng lẽ cô lại nghĩ tôi sẽ để cho Bonni phải xấu hổ về cha nó hay sao? Để nó bị gạt ra rìa mọi cuộc vui khi nó lênchín, lên mười hay sao? Chẳng lẽ cô lại nghĩ tôi sẽ để cho nó chịu tủi nhục như Uêđ về những điều không phải do lỗinó mà do lỗi của cô và của tôi, hay sao? Page 5
  • 6. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Ôi, dào, những cuộc vui của con nít ấy mà.- Những cuộc vui chơi của con nít rồi sẽ phát triển thành những cuộc liên hoàn của các thiều nữ bước vào đời sốnggiao tế. Chẳng lẽ cô lại nghĩ tôi sẽ để con gái tôi lớn lên ngoài rìa mọi cái hợp khuôn phép lễ nghi ở Atlanta hay sao?Tôi sẽ không chịu cái nước phải gửi nó lên học ở miền Bắc vì lẽ nó không được chấp nhận ở đây, hoặc ở Charlextơn,hoặc ở Xavanna, hoặc ở Niu Orlêan đâu. Và tôi sẽ không chịu thấy nó buộc phải lấy một tên Yanki hoặc một gã ngoạiquốc vì lẽ không một gia đình tử tế nào ở miền Nam chấp nhận nó... vì lẽ mẹ nó là một mụ điên rồ và bố nó là một tênđê mạt.Uêđ, từ nãy đã quay lại đứng trước cửa, lắng nghe rất chăm chú, nhưng hoang mang không hiểu đầu đuôi ra sao.- Dượng Rhett ạ, Bonni có thể lấy Biu đấy.Vẻ giận dữ biến khỏi mặt Rhett khi chàng quay về phía thằng bé. Chàng tỏ vẻ nghiêm túc cân nhắc câu nói của nó nhưbao giờ chàng cũng làm vậy khi trao đổi với trẻ con.- Đúng đấy, Uêđ ạ. Bonni có thể lấy Biu Uylkz, nhưng con sẽ lấy ai?- Ồ, con sẽ chẳng lấy ai sất, Uêđ nói, đầy tự tin, khoái mê vì cuộc trò chuyện bình đẳng kiều “ giữa – cánh – đàn – ông– với – nhau “ với con người duy nhất, ngoài cô Meli, không bao giờ mắng mỏ nó mà chỉ một mực khuyến khích nó.Con sẽ đi học ở Havơđ để trở thành một luật gia như cha con, rồi con sẽ làm một người lính cũng dũng cảm như chacon.- Cái đó Meli thật chả biết giữ mồm giữ miệng gì cả, Xcarlett kêu lên, Uêđ, con sẽ không đi học ở Havơđ đâu. Đó làmột trường của Yanki và mẹ không muốn cho con đi học ở một trường Yanki. Con sẽ học ở trường đại học bangGiorgia và sau khi tốt nghiệp, con sẽ trông nom cửa hàng của mẹ. Còn về việc cha con là một người lính dũng cảmthì...-Im đi, Rhett cộc cằn nói, không bỏ qua ánh mắt sáng ngời của Uêđ khi nhắc đến người cha mà nó không được biếtbao giờ. Phải, con sẽ lớn lên và thành một người dũng cảm như cha con, Uêđ ạ. Hãy cố sao cho thật giống cha vì conlà một anh hùng và đừng để cho ai nói khác đi. Cha con đã lấy mẹ con, phải không nào? Đó, chừng nấy cũng đủ chứngtỏ là cha con anh hùng. Và ta sẽ lo cho con đi học Havơđ để trở thành một luật gia. Thôi bây giờ đi đi và bảo Pork đưacon lên phố.- Tôi xin anh để tôi quản lý lấy con cái tôi, Xcarlett kêu lên trong khi Uêđ ngoan ngoãn lon ton ra khỏi phòng.- Cô là người quản lý hạng bét. Cô đã phá hoại mọi cơ may của Ilơ và Uêđ, nhưng tôi sẽ không cho phép cô làm thếvới Bonni. Bonni sẽ là một nàng công chúa nhỏ và tất cả mọi người trên thế giới sẽ mở rộng tay đón nó. Sẽ không cónơi nào cấm cửa được nó. Lạy Chúa, lẽ nào cô lại nghĩ là tôi sẽ để cho nó lớn lên và hòa nhập vào cái đám hạ lưuthường lui tới lúc nhúc trong cái ngôi nhà này?- Họ cũng đủ sang đối với anh...- Và thậm chí quá sang đối với cô nữa kia, cưng ạ. Nhưng với Bonni thì không được. Chẳng lẽ cô lại nghĩ là tôi sẽ đểcho nó lấy một tên nào trong cái bọn ma cà bông vẫn cùng cô xài phí thì giờ? Những thằng cha Ailen máu mê làmgiàu, những tên Yanki, đám da trắng rác rưởi, bọn Bị Thảm mới phất... Bonni của tôi với dòng máu Butler, thuộc dòngdõi Rôbiya...- Và Âuherơ.- Dòng họ Âuherơ xưa có thể đã có người làm vua ở đất Ailen, song cha cô thì chẳng là gì khác một chàng Mich ( 2 )láu lỉnh ham làm giàu. Và cô cũng không hơn...Nhưng tôi cũng có lỗi. Tôi đã sống gấp sống ẩu như con dơi thoát khỏiđịa ngục, chẳng để tâm gì đến những gì mình đã làm, bởi vì chẳng có gì là quan trọng đối với tôi hết. Nhưng Bonni thìkhác, một ngoại lệ quan trọng. Trời, tôi đã rồ dại biết mấy, Bonni sẽ không được chấp nhận ở Charlextơn, dù mẹ tôihay các dì Iulơli và Pôlin của cô có tìm mọi cách vận động... và hiển nhiên là nếu chúng ta không khẩn trương làmmột cái gì thì cả ở đây nữa, cũng sẽ không ai đón tiếp nó.- Ồ, Rhett, anh quan trọng hóa vấn đề đến độ trở nên buồn cười. Ta có tiền thì...- Tiền là cái chết tiệt. Toàn bộ tiền bạc của ta không thể mua nổi những cái tôi cần cho Bonni. Tôi muốn Bonni đượcmời đến ăn bánh mì khô ở căn nhà tồi tàn của gia đình Pica hoặc trong cái kho lúa xiêu vẹo của bà Elxinh hơn là thấynó thành hoa hậu một vũ hội khai trương của phái Cộng Hòa. Xcarlett, cô thật là rồ dại. Đáng lẽ cô phải tính chuyệnđảm bảo một địa vị xã hội cho các con cô từ nhiều năm trước đây... nhưng cô chẳng làm gì cả. Thậm chí cô cũngchẳng lo giữ vị trí sẵn có của cô nữa. Và vào cái thời điểm muộn mằn này mà yêu cầu cô sửa chữa lề thói của mình, kểcũng là hi vọng quá cao xa đấy. Cô quá ham kiếm tiền và quá thích thú ăn hiếp người khác rồi.- Tôi coi toàn bộ chuyện này như một cơn bão tố trong tách trà thôi, Xcarlett lạnh lùng nói, loạch xoạch giở nhữngtrang sổ, ra ý rằng, về phía nàng, cuộc tranh cãi đã chấm dứt. Page 6
  • 7. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Chúng ta chỉ có thể dựa vào Melanie ( 3 ), thế mà cô cứ ra sức xúc phạm cô ấy, đẩy cô ấy đến chỗ xa lánh mình. Ôi,đừng bắt tôi phải nghe những nhận xét của cô về sự nghèo nàn và quần áo xoàng xĩnh của cô ấy nữa. Cô ấy là linh hồnvà trung tâm của mọi thứ có chân giá trị ở Atlanta. Cầu chúa phù hộ cho cô ấy. Cô ấy sẽ giúp tôi làm một cái gì đótrong chuyện này.- Thế anh định làm gì?- Làm gì ư?Tôi sẽ cải tạo tất cả những nữ tướng của Đội Cận vệ cựu trào ở thành phố này, đặc biệt là các bà Meriuêzơ,Elxinh, Oaitinh và Miđ. Dù có phải trườn bụng bò sát trước mặt tất cả các mụ già nanh nọc béo ị ghét tôi như đào đấtđổ đi ấy, tôi cũng làm. Tôi sẽ nhu mì trước thái độ lạnh lùng của họ và ăn năn về những hành vi, lề thói xấu xa của tôi.Tôi sẽ đóng góp vào những trò từ thiện chết tiệt của họ và tôi sẽ đi lễ ở những nhà thờ chết tiệt của họ. Tôi sẽ thừanhận và kheo khoang những thành tích phục vụ của mình đối với Liên bang và nếu phải dấn đến bước tệ hại nhất, tôisẽ gia nhập cái đảng 3K chết tiệt của họ -mặc dầu Thượng đế từ bi ắt chẳng nỡ bắt tôi phải chịu một cực hình thứchành xác sám hối nặng nề như vậy. Tôi sẽ không ngần ngại nhắc cái bọn ngu ngốc đã được tôi cứu thoát khỏi giá treocổ rằng họ vẫn còn nọ tôi. Còn bà, thưa phu nhân, xin bà hãy từ tâm dừng phá hoại công cuộc của tôi sau lưng tôibằng cách sử dụng quyền tịch đang ve vãn, hoặc bán gỗ mục cho họ, hoặc lăng nhục bằng những cách khác. Và thốngđốc Bulốc không bao giờ được đặt chân đến nhà này nữa. Bà nghe rõ chưa? Cũng như bất cứ tên nào trong cái băng kẻcắp sang trọng lâu nay vẫn giao du với bà. Nếu, bất chấp lời yêu cầu của tôi, bà cứ mời họ, bà sẽ ở trong cái thế lúngtúng là không có chủ nhân ở nhà để tiếp họ. Nếu họ đến nhà này, tôi sẽ tiêu thì giờ ở tiệm Bel Ươtlinh, nói cho bất kỳai muốn nghe rằng tôi không ngồi dưới cùng một mái nhà với những người ấy.Điếng người vì những lời nói đó của chàng, Xcarlett cười khẩy.- Vậy ra con bạc trên sông và gã đầu cơ định trở thành người đáng tôn kính đấy. Ồ, bước đầu tiến tới địa vị đáng tônkính, anh nên bán cái nhà của Bel Ươtlinh đi.Đó là một đòn hú họa. Nàng chưa bao giờ biết chắc rằng ngôi nhà ấy thuộc sở hữu của Rhett. Chàng phá lên cười độtngột như đọc được ý nghĩ của nàng.- Cảm ơn cô đã gợi ý.Dù cố gắng thử, Rhett cũng không thể chọn được thời điểm nào bất lợi hơn để mở đường phục hồi uy tín. Trước cũngnhư sau đó, chưa bao giờ những tiếng Cộng Hòa và Xkelơuec lại gây nên sự căm ghét sâu sắc đến thế, vì bấy giờ sựđồi bại của chế độ Bị Thảm đã đến cực điểm. Mà từ khi Liên bang đầu hàng, tên của Rhett đã gắn chặt với bọn Yanki,Cộng Hòa, Xkelơuec, không sao gỡ ra nổi.Năm 1886, dân Atlanta, phẫn uất nhưng bất lực, đã tưởng không có gì có thể tệ hại hơn cái chế độ quân sự hà khắc đèlên đầu lên cổ họ hồi đó, nhưng đến giờ, dưới quyền cai trị của Bulốc, họ mới nếm đủ mùi cay đắng nhất. Nhờ nhữngphiếu bầu của người da đen, phái Cộng Hòa cùng các đồng minh của họ chốt chặt vững vàng ở vị trí cầm quyền vàphũ phàng dày xéo lên đám thiểu số bất lực nhưng vẫn tiếp tục phản kháng.Người ta đã lan truyền trong đám dân da đen câu chuyện rằng Kinh Thánh chỉ nhắc đến hai đảng phái chính trị là đảngCộng Hòa và đảng của những kẻ có tội. Không một người da đen nào lại muốn gia nhập một đảng gồm toàn những kẻcó tội, cho nên họ vội vàng gia nhập đảng Cộng Hòa. Những người chủ mới của họ vận động tham gia tuyển cử liênmiên, bầu bọn da đen trắng nghèo và Xkelơuec vào những cương vị cao, thậm chí bầu cả một số người da đen nữa.Yên vị trong cơ quan lập pháp, những người da đen này phần lớn thời gian chỉ ngồi an lạc, hết rút đôi chân khôngquen gò bó ra khỏi đôi giầy mới rồi lại xỏ vào. Ít người trong bọn họ biết đọc biết viết. Vừa chân ướt chân ráo từnhững ruộng bông, đồng mía đến, giờ họ có quyền biểu quyết về các chuyện thuế khóa, công trái cũng như nhữngkhoản chi kếch xù cho bản thân và cho các bạn Cộng Hòa của họ. Và họ biểu quyết thật sự. Cả bang lặc lè dưới gánhnặng thuế khóa mà dân chúng è cổ nộp, lòng đầy uất hận, vì họ biết phần lớn tiền dự chi vào những mục địch côngcộng lại tìm đường chui vào túi tư nhân.Vây kín quanh quốc hội bang là lũ lĩ những twn trùm “ áp phe “, đầu cơ, những tên săn hợp đồng cùng những kẻ hivọng kiếm lời nhân cơn xài phí điên loạn tiền Nhà Nước, trong đó khá đông đã phất một cách trâng tráo. Chúng dễdàng lấy được tiền nhà nước chi vào việc xây dựng những tuyến đường sắt không bao giờ được xây, vào việc muanhững đầu máy, toa xe không bao giờ được mua, vào việc làm những công trình công cộng chẳng bao giờ tồn tại ở đâukhác ngoài trí tưởng tượng của những người khởi xướng.Công trái được phát hành hàng triệu, phần lớn là bất hợp pháp và giả mạo, song vẫn cứ được phát hành như thường.Chủ kho bạc của bang, một người theo phái Cộng Hòa nhưng lương thiện, phản đối những đợt phát hành bất hợppháp, không chịu kí, nhưng, cũng như những người khác tìm cách ngăn chặn những sự lạm quyền, mọi cố gắng của Page 7
  • 8. CUONTHEOCHIEUGIO.txtông đều vô ích trước ngọn sóng đang trào dâng. Hệ thống đường sắt thuộc sở hữu của bang, trước kia, đã từng là mộtnguồn lợi cho nhà nước, nay thất thu, nợ chồng chất tới bạc triệu. Đó không còn là một hệ thống đường sắt nữa, mà đãtrở thành một cái máng khổng lồ không đáy trong đó bày lợn có thể nốc chán chê và đằm cả mình vào. Nhiều quanchức của ngành được chỉ định vì những lí do chính trị, chẳng cần kiến thức thức vận hành đường sắt, số nhân viêntuyển dụng nhiều gấp ba mức cần thiết, những người phái Cộng Hòa đi tàu không mất tiền, vào những dịp bầu cử,những người da đen hớn hở, không cần vé, ào ào chiếm lĩnh hàng toa tàu, đi khắp bang bỏ phiếu đi bỏ phiếu lại chocùng một nhóm ứng cử viên.Tình trạng hỗn loạn trong việc quản lí đường sắt của bang khiến dân chúng công phẫn cao độ vì phải tăng được lợinhuận của ngành hỏa xa mới có tiền xây trường miễn học phí. Nhưng lợi nhuận chẳng thấy đâu, chỉ thấy nợ đìa, thànhthử không mở được trường học miễn phí. Không mấy ai có tiền cho con đi học ở những trường phải trả học phí, cảmột thế hệ trẻ con lớn lên trong dốt nát rồi sẽ còn truyền mầm mống thất học trong nhiều năm nữa.Nhưng vượt xa sự phẫn nộ trước tình trạng lãng phí, quản lí tồi tệ và nạn hối lộ, là nỗi uất giận của dân chúng trướcviệc viên thống đốc bôi nhọ hình ảnh của họ ở miền Bắc. Khi dân Giorgia gào thét phản đối tệ tham nhũng đồi bại,thống đốc vội vàng lên miền Bắc, ra trước quốc hội Hợp Chủng Quốc và nói về những vụ người da trắng lăng nhục,hành hung người da đen, việc Giorgia chuẩn bị một cuộc nổi loạn nữa và sự cần thiết phải lập một sự thống trị quân sựnghiêm khắc trong bang. Không một người Giorgia nào muốn gây sự với người da đen và họ cố tránh mọi rắc rối.Không ai muốn hoặc cần một chế độ thống trị bằng lưỡi lên. Giorgia chỉ muốn được yên lành để khôi phục lại. Nhưngvới sự vận hành của cái được gọi là “ cối xay xuyên tạc “ của thống đốc, miền Bắc chỉ thấy một bang Giorgia phiếnloạn cần có một bàn tay sắt. Thế là bàn tay sắt chụp xuống họ.Đối với lũ bè nắm yết hầu của Giorgia, đây là một cuộc vui rôm rả. Tên nào tên nấy thi nhau vơ vét ở những cấp caobên trên là một thái độ khuyến nho lạnh lùng đối với tệ ăn cắp công khai đến mức rợn xương sống. Mọi phản kháng,mọi cố gắng chống lại đều không đi đến đâu vì chính phủ bang được lực lượng quân đội Hợp Chủng Quốc hỗ trợ vàủng hộ.Dân Atlanta nguyền rủa Bulốc cùng bọn Xkelơuec và Cộng Hòa của ông ta, nguyền rủa tất cả những ai có quan hệ vớibọn này. Và Rhett lại có quan hệ với họ. Theo mọi người nói, chàng tham gia tất cả các âm mưu của họ. Nhưng giờđây, chàng xoay chiều và bắt đầu ráng hết sức bơi ngược lại cái dòng chảy cách đây không lâu còn cuốn chàng trôixuôi.Chàng tiến hành chiến dịch của mình một cách từ từ, tinh vi, không để cho dân Atlanta sinh nghi bằng cái cảnh tượngmột con báo cố gắng một sớm một chiều xóa hết những đốm trên mình. Chàng tránh các bạn cánh hầu có tư cách đángngờ. Người ta không còn thấy chàng tụ hạ với đám sĩ quan Yanki, với bọn Xkelớuec và Cộng Hòa nữa. Chàng đi dựcác cuộc hội họp của phái Dân Chủ và công nhiên bỏ phiếu cho các ứng cử viên Dân Chủ. Chàng khước từ các canhbạc lớn và bớt uống rượu tới mức tương đối điều độ. Nếu có lai vãng chỗ Bel Uơtlinh thì chàng đến vào ban đêm, kínđáo như những công dân đứng đắn hơn của thành phố, thay vì buộc ngựa ngay trước cửa nhà từ ban chiều như tuồngđể thông báo cho mọi người biết là mình đang ở trong đó.Và các tín đồ Nhà thờ Tân giáo thiếu nước ngã bổ chửng khỏi ghế khi thấy chàng rón rén dắt tay Uêđ vào lúc lễ chầuđã bắt đầu. Sự xuất hiện của Uêđ cũng khiến họ sững sờ không kém gì sự xuất hiện của Rhett, vì người ta vẫn yên tríthằng bé thuộc dòng Chính giáo. Chẳng gì thì Xcarlett cũng là tín đồ chính giáo. Hoặc giả người ta coi nàng là thế.Nhưng đã bao năm nay nàng không đặt chân đến nhà thờ, vì nàng đã quên đứt tôn giáo như đã quên nhiều điều răn dạykhác của bà Ilơn. Ai nấy đều cho rằng nàng xao nhãng việc giáo dục tôn giáo cho con trai, nên thầm khen Rhett đã cốgắng bổ khuyết chuyện này, dù rằng chàng chỉ đưa thằng bé đến nhà thờ Tân giáo chứ không phải nhà thờ chính giáo.Rhett có thể từ tốn và đáng yêu khi chàng chủ định giữ mồm giữ miệng và cố nén không để cặp mắt đen của mình lấplánh một cách tinh quái. Hàng bao năm nay, chàng không dụng tâm làm thế, nhưng nay chàng tạo cho mình một vẻ từtốn và duyên dáng, thậm chí còn chọn mặc những chiếc gilê màu nhã hơn. Đạt được một cơ sở bằng hữu khá vữngchắc với những người chịu ơn chàng cứu sống không phải là điều khó khăn gì. Họ ắt đã tỏ lòng trân trọng từ lâu rồinếu Rhett không ứng xử như cách coi thường sự trân trọng của họ. Giờ đây, Hiu Elxinh, Rơnê, anh em rất dễ chị, nhúnnhường không tự đề cao mình và ngượng ngập khi họ nhắc đến chuyện họ chịu ơn chàng.- Có gì đâu, chàng thường gạt đi, ở vào địa vị tôi, ắt các ông cũng làm thế.Chàng cúng một khoản hậu hĩnh vào quĩ tu bổ nhà thờ Tân giáo và đóng góp rỗng rãi, nhưng không theo lối hợm của,vào Hội Làm Đẹp Phần Mộ Các Liệt Sĩ. Chàng tìm bà Elxinh để trao món quyên cúng này và ngượng ngập xin bà giữkín chuyện, thừa biết điều đó ắt kích thích bà loan tin đi khắp nơi. Thực tình, bà Elxinh không muốn nhận – “ tiền đầucơ “ ấy mà – song khốn nỗi, hội đang bí quá. Page 8
  • 9. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Tôi không hiểu tại sao chính ông, chứ không phải ai khác, lại quyên vào việc nghĩa này, bà nói, giọng chát chúa.Khi Rhett lấy vẻ điềm đạm đúng mực với bà rằng đó là một cử chỉ để tưởng niệm hương hồn các bạn chiến đấu cũ,dũng cảm hơn chàng song cũng xấu số hơn, nay nằm dưới những nấm mồ không tên, thì cái miệng quí tộc của bàElxinh há hốc ra. Ờ, Đôli Meriuêzơ có bảo mình là Xcarlett cho biết thuyền trưởng Butler dã từng ở trong quân đội,nhưng mình không tin. Không ai tin điều đó cả.- Ông mà ở trong quân đội ư? Ông đã ở đại đội... ở trung đoàn nào?Rhett nói phiên hiệu đơn vị.- À, pháo binh. Mọi người tôi quen biết đều ở kị binh hoặc bộ binh. Thảo nào... Bà ngừng bặt, lúng túng, chờ đợi mộtcái nháy mắt tinh quái, nhưng Rhett chỉ nhìn xuống, tay vân vê chiếc dây đeo đồng hồ.- Lẽ ra tôi cũng thích bộ binh, chàng nói, hoàn toàn bỏ qua lời ám chỉ của bà, nhưng khi phát hiện ra tôi đã học ởtrường võ bị Oext Pôin- mặc dầu không được tốt nghiệp vì một trò nhăng nhố của tuổi trẻ - thì người ta bèn điều tôivào pháo binh, pháo binh chính quy chứ không phải thuộc địa phương quân. Trong chiến dịch cuối cùng ấy, người tacần những người có kiến thức chuyên môn. Bà cũng biết hồi ấy tổn thất nặng nề nhường nào, biết bao pháo thủ bị giết,ở pháo binh, thật cô đơn, tôi không gặp người quen nào. Hình như tôi không gặp một người nào gốc gác ở Atlantatrong suốt thời gian tại ngũ của tôi.-Chà, bà Elxinh nói, vẻ ngượng ngùng. Nếu Rhett đã từng ở trong quân đội thì quả là bà sai. Bà đã nói những điều đảkích cay độc sự hèn nhát của chàng và giờ, nhớ lại, bà cảm thấy có lỗi. Chà, thế tại sao ông không bao giờ nói với aivề thành tích chiến đấu của ông? Cứ như thể ông xấu hổ về điều gì đó.Rhett nhìn thẳng vào mắt bà, mặt không chút biểu cảm.-Thưa bà Elxinh, chàng nói nghiêm chỉnh, xin bà hãy tin lời tôi khi tôi nói rằng tôi tự hào về thành tích của mình phụcvụ Liên bang hơn bất kì điều gì đã làm hoặc sẽ làm. Tôi cảm thấy... tôi cảm thấy...-Thế tại sao ông lại giấu chuyện đó?-Tôi xấu hổ không muốn nhắc đến vì... vì một số hành vi trước đây của tôi.Bà Elxinh kể lại chi tiết cho bà Meriuêzơ về món tiền ủng hộ và cuộc trò chuyện đó.- Và Đôli ạ, thề với chị, khi anh ta nói là cảm thấy xấu hổ, tôi thấy anh ta rưng rưng nước mắt. Chính tôi cũng suýtkhóc.- Tào lao chi khươn, bà Meriuêzơ kêu lên, không tin. Tôi không tin là hắn có thể rưng rưng nước mắt cũng như là hắnđã từng ở trong quân đội. Về điểm này, tôi có thể nhanh chóng điều tra ra. Nếu hắn ta ở đơn vị pháo binh ấy, tôi có thểxác định được thực sự, vì đại tá Calơtơn chỉ huy đơn vị đó là chồng một bà cháu gái ông nội tôi và tôi sẽ viết thư hỏiông ta.Bà viết thư cho đại tá Calơtơn và rất ngạc nhiên khi nhận được thư trả lời khen ngời công trạng của Rhett bằng nhữngtừ rành rọt không chút lập lờ. Một pháo thủ bẩm sinh, một người lính dũng cảm, một đấng quân tử không biết đếntiếng kêu ca, một con người khiêm tốn đến mức từ chối cả việc phong quân hàm sĩ quan.- Chà, bà Meriuêzơ vừa nói vừa đưa bức thư cho bà Elxinh xem. Tôi ngã ngửa người ra. Có thể chúng ta đã nhận địnhlầm khi nghĩ rằng tên vô lại ấy không đi chiến đấu. Có thể là đáng ra chúng ta nên tin lời Xcarlett và Melanie kể rằnghắn đã nhập ngũ vào ngày thành phố thất thủ. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, hẵn vẫn là một tên Xkelơuec,một tên xỏlà và tôi không ưa hắn.- Không hiểu sao, bà Elxinh phân vân nói, không hiểu sao tôi vẫn nghĩ anh ta không đến nỗi xấu xa thế. Một người đãchiến đấu vì Liên bang không thể là hoàn toàn xấu. Chính Xcarlett mới thật tồi tệ. Chị biết không, Đôli, tôi thật sự tinrằng anh ta... chậc, rằng anh ta xấu hổ vì Xcarlett, nhưng anh ta quân từ không lộ ra đấy thôi.- Xấu hổ ư? Xì! Cả hai đều cùng một giuộc. Chị moi đâu ra cái ý ngớ ngẩn ấy?- Không ngớ ngẩn đâu, bà Elxinh bất bình đáp. Hôm qua, trời đang mưa như trút nước, anh ta đánh xe cho ba đứa trẻ,kể cả con bé mới đẻ - xin chị chú ý điểm này nhé – xuôi xuôi ngược ngược phố Cây Đào và anh ta đã cho tôi quágiang về nhà. Khi tôi hỏi: “ Thuyền trưởng Butler, ông mất trí rồi hay sao mà đưa bọn trẻ này đi chơi giữa trời mưa?Sao không đưa các cháu về nhà?” thì anh ta chẳng nói chẳng rằng nhưng coi bộ rất lúng túng. Thế nhưng Mammy nóitoẹt ra: “ Nhà nầy đầy dững bọn da chắng dác dưởi, cho nũ chẻ ra ngoài mưa còn nành mạnh hơn ở nhà!”- Thế hắn nói sao?- Anh ta còn biết nói sao? Anh ta chỉ lườm Mammy và cho qua thôi. Chị biết đấy, chiều hôm qua, Xcarlett đã mở mộtcuộc tiếp tân lớn, tổ chức đánh bài “ uýt “, có tất cả những mụ hạ lưu nọ đến dự. Tôi đoán là anh ta không muốn bọnấy hôn đứa con gái nhỏ của mình.- Chà! Bà Meriuêzơ nói, bắt đầu dao động nhưng vẫn không chịu. Page 9
  • 10. CUONTHEOCHIEUGIO.txtNhưng sang tuần sau bà cũng đầu hàng.Rhett hiện có một bàn giấy đặt ở ngân hàng. Chàng làm gì ở cái bàn giấy đó, đám viên chức ngỡ ngàng của ngân hàngkhông biết, nhưng hộ không thể lên tiếng phản đối sự có mặt của chàng tại đó vì khối lượng cổ phần của chàng quálớn. Sau một thời gian, họ quên mất sự phiền rầy ấy vì chàng rất chầm lặng và nhã nhặn, lại có sự hiểu biết về nghềnghiệp vụ ngân hàng và đầu tư. Dù sao, chàng vẫn ngồi suốt ngày ở bàn giấy của mình, tỏ ra rất siêng năng vì chàngmuốn được ngang hàng với những đồng bào đáng kính cùng thành phố, những con người có thói quen làm việc và làmviệc cần cù.Bà Meriuêzơ, muốn mở rộng hiệu bánh mì đang có cơ phát triển đã tìm cách vay ngân hàng hai nghìn đô la lấy ngôinhà mình làm vật thế chấp, nhưng bị từ chối vì nhà bà đã dùng để đảm bảo cho hai khoản nợ. Bà già to béo đang đùngđùng ra khỏi nhà băng thì Rhett giữ bà lại, hỏi đầu đuôi câu chuyện mắc mớ và băn khoăn nói:-Chắc là có chuyện lầm lẫn gì đây, thưa bà Meriuêzơ. Một sự lầm lẫn ghê gớm. Bà khác với mọi người, đâu có cần lođến vật thế chấp. Chà, cứ như tôi thì chỉ cần một lời cam đoan là tôi cho bàvay ngay! Một phu nhân đã gây được nhiềucơ sở kinh doanh như bà, là cực kì đáng tin cậy. Ngân hàng cần cho những người như bà vay tiền. Thôi, bà ngồi luônvào ghế của tôi đây, tôi sẽ lo thu xếp chuyện này cho bà.Khi trở lại, chàng mỉm cười dịu dàng, bảo rằng quả có một sự nhầm lẫn như chàng nghĩ. Số tiền hai nghìn đô la đãchờ sẵn đây, bà muốn lấy lúc nào cũng được. Còn về ngôi nhà của bà... xin bà vui lòng kí vào đây.Vừa căm phẫn vừa cảm thấy như bị làm nhục, tức tối vì phải nhận cái đặc ân này từ một người bà không ưa và khôngtin, bà Meruêzơ cảm ơn lấy lệ, chẳng lịch sự gì cho lắm.Nhưng Rhett không để ý. Khi tiễn bà ra cửa, chàng nói:- Thưa bà Meriuêzơ, xưa nay tôi vẫn kính phục sự hiểu biết của bà, chẳng hay bà có thể chỉ bảo cho tôi một điều haykhông?Bà khẽ gật đầu, chiếc lông trên mũ chỉ hơi động đậy.- Hồi nhỏ, khi cô Meibel nhà ta mút ngón tay cái, bà làm thế nào?- Cái gì?- Cháu Bonni nhà tôi hay mút ngón tay cái. Tôi không làm sao cho nó thôi được.- Ông nên ngăn cháu, bà Meriuezơ nói, giọng cộc lốc. Cô ấy đã có hai con trước rồi kia mà.Rhett cúi xuống nhìn giày mình và thở dài.- Tôi đã thử xát xà – phòng dưới móng tay cháu, chàng nói bỏ qua lời nhận xét của bà về Xcarlett.- Xà – phòng! Chà! Xà – phòng thì ăn thua gì. Dạo xưa, tôi bôi kí – ninh lên ngón tay cái của Meibel và xin nói vớiông, thuyền trưởng Butler ạ, nó thôi mút tay liền.- Kí – ninh! Thế mà tôi không nghĩ ra! Tôi không biết cảm ơn bà thế nào cho vừa, bà Meriuêzơ.Chuyện này làm tôi losuốt.Chàng mỉm một nụ cười dễ thương đầy lòng biết ơn khiến bà Meriuêzơ phân vân đứng ngây ra một lúc. Nhưng khichào tạm biệt chàng, bà cũng mỉm cười. Bà rất không muốn thừa nhận với bà Elxinh rằng bà đã nhận định bất công vềRhett, nhưng vốn là người trung thực, bà nói rằng một người đàn ông yêu con mình ắt phải có điểm gì tốt. Thật đángtiếc là Xcarlett chẳng quan tâm gì đến một đứa bé kháu khỉnh như Bonni! Có cái gì thật cảm động trong việc ngườiđàn ông cố gắng độc lực nuôi con gái nhỏ một mình! Rhett thừa biết cảnh đó thường dễ gây xúc động và nếu có bôiđen uy tín của Xcarlett, chàng cũng chả cần.Từ khi Bonni biết đi, chàng luôn luôn mang nó theo, khi ngồi cùng trong xe, khi đặt trước yên ngựa của mình. Buổichiều khi ở ngân hàng về, chàng dắt tay nó đi xuôi phố Cây Đào, hãm nhịp chân của mình cho vừa khớp với nhữngbước chập chững của nó, kiên nhẫn trả lời hàng nghìn câu hỏi nó đặt ra. Bà con trên phố vào lúc mặt trời lặn bao giờcũng ở sân trước hoặc ngoài hiên nhà vì Bonni rất xinh đẹp, dễ thân thiện, nên nhìn những búp tóc đen loăn xoăn vàcặp mắt xanh ngời của nó, không mấy ai cưỡng được ý muốn nói chuyện với nó. Rhett không bao giờ lợi dũng nói xenvào mà chỉ đứng sang bên cạnh trần đầy thỏa mãn và tự hào của người cha thấy con gái mình được chú ý.Atlanta vốn nhớ dai, đa nghi và chậm thay đổi. Thời thế khó khăn, dân tình oán ghét bất cứ ai dính dáng tới Bulốc vàbè lũ. Nhưng Bonni kết hợp được sức hấp dẫn của cả Xcarlett và Rhett ở mức cao nhất, và Rhett dùng nó làm vũ khíđột phá bức tường lạnh nhạt của Atlanta.Bonni lớn nhanh và ngày càng rõ là cháu ông Giêrơlđ Âuhơrơ. Chân nó ngắn và chắc khỏe, đôi mắt to một màu xanhAilen, cằm nhỏ vuông vắn, dấu hiệu của một tính khí bướng bỉnh chỉ khăng khăng ý mình. Nó thừa kế ở ông Giêrơlđnhững cơn nổi nóng đột ngột trút ra như những tiếng la thét lập tức dịu ngay khi ý muốn của nó được thỏa mãn. Chàng Page 10
  • 11. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnuông chiều nó bất chấp mọi cố gắng hạn chế lại của Mammy và Xcarlett, vì nó làm chàng bằng lòng về mọi mặt, trừmột điểm: nó sợ bóng tối.Cho đến khi lên hai, nó vẫn ngủ đều đặn ở phòng trẻ với Uêđ là Ilơ. Rồi, chẳng có lí do gì rõ ràng, nó bắt đầu có thóiquen khóc nấc lên mỗi khi Mammy cầm đèn lạch bạch ra khỏi phòng. Từ đó, nó tiến tới chỗ hay thức giấc vào nhữnggiờ rất khuya, kinh hãi thét lên, làm hai đứa kia phát sợ và cả nhà hốt hoảng. Có lần, đã phải mời bác sĩ Miđ đến vàRhett đã sẵn sàng giọng nói với ông khi ông chuẩn đoán đó chỉ là những cơn mơ dữ. Tha hồ ai muốn hỏi thế nào, nóchỉ đáp có một tiếng: “ Tối “.Xcarlett thường dễ bực mình với con bé và cho rằng phải đét vào đít nó. Nàng không chịu chiều theo nó bằng cách đểđèn sáng trong phòng trẻ vì như thế Uêđ và Ilơ sẽ không ngủ được. Rhett thì lo lắng nhưng vẫn nhẹ nhàng. Chàng tìmcách gợi hỏi con gái để biết rõ thêm nguyên nhân và lạnh lùng tuyên bố rằng nếu cần đến roi đòn thì đích thân chàngsẽ ra tay và đối tượng sẽ là Xcarlett.Kết cục của tình hình ấy là Bonni được chuyển từ phòng trẻ sang căn phòng ngủ mà Rhett hiện chiếm giữ một mình.Chiếc giường nhỏ của nó được đặt cạnh chiếc giường lớn của chàng và một cây đèn chụp che bớt ánh sáng được thắpsuôt đêm ở trên bàn. Thành phố xì xào khi chuyện đó được truyền đi. Cách nào đó, người ta thấy việc một đứa con gáingủ ở phòng của cha là không tế nhị, dù con bé mới lên hai. Thứ nhất, nó chứng tỏ rành rành là hai vợ chồng nàng ngủriêng, bản thân điều đó là một tình trạng khá chướng. Thứ hai, ai nấy đều cho rằng nếu đứa bé sợ ngủ một mình thìchỗ của nó phải là ở bên mẹ. Và Xcarlett cảm thấy mình không đủ lí lẽ thuyết phục để giải thích rằng nàng không thểngủ được trong một phòng thắp đèn sáng, cũng như Rhett không chịu để con bé ngủ với nàng.- Cô sẽ chẳng bao giờ chịu dậy trừ phi nó thét lên và lúc ấy chưa biết chừng cô sẽ tát nó cũng nên, chàng sẵng giọngnói.Xcarlett khó chịu về việc Rhett quá quan trọng hóa những cơn sợ hãi ban đêm của Bonni, song nàng nghĩ cuối cùngchàng có thể cứu chữa được tình hình ấy và chuyển con bé trở lại phòng trẻ. Trẻ con đứa nào mà chả sợ bóng tối vàphương thuốc chữa duy nhất là kiên quyết trong vấn đề này, Rhett làm thế chỉ vì ác ý, muốn chứng tỏ nàng là mộtngười mẹ tồi, để trả miếng về việc bị trục xuất khỏi phòng ngủ của nàng.Từ cái đêm nàng bảo chàng là nàng không muốn có con nữa, chàng không bao giờ đặt chân vào phòng nàng hoặcthậm chí xoay lạch xạch quả đấm cửa. Sau đó, cho đến lúc chàng bắt đầu chàng ở nhà thường xuyên vì những cơn sợcủa Bonni, không mấy khi chàng có mặt vào bữa ăn tối. Thi thoảng, chàng vắng nhà suốt đêm và Xcarlett nằm thaothức đằng sau cánh cửa buồng khóa chặt, nghe tiếng đồng hồ điểm giờ lúc rạng sáng, thắc mắc không biết chàng ởđâu. Nàng nhớ câu: “ Còn khối giường khác, cô nàng thân mến ạ!” Ý nghĩ đó làm nàng uất ức, nhưng biết làm thếnào? Nàng không thể nói gì mà không gây ra một cuộc cãi vã trong đó chắc chắn chàng sẽ đay chuyện nàng khóa chậtcửa phòng và điều đó có thể liên quan đến Ashley. Phải, cái trò vớ vẩn để Bonni ngủ ở một phòng thắp đèn – phòngcủa chàng –chỉ là một cách hèn hạ để trả thù nàng.Hôm ấy, Rhett gặp lại một tay vượt rào phong tỏa ngày xưa. Hai người có bao điều để hàn huyên với nhau. Họ đã tìmchỗ nhưng dĩ nhiên, nàng ngờ là ở nhà Bel Ươtlinh. Buổi chiều, chàng không quay về nhà để đưa Bonni đi dạo, cũngchẳng về ăn bữa tối. Bonni sốt ruột ngóng ở ngoài cửa sổ suốt buổi chiều, háo hức muốn khoe bố một bộ sưu tậpnham nhở gián ta gián nhỏ, cuối cùng bị Lu bế vào giường giữa những tiếng rền rĩ phản đối.Hoặc giả Lu đã quên thắp đèn, hoặc giả đèn đã tự nhiên tắt, không ai biết đích xác nhưng khi Rhett về, có phần dữ dằnhơn vì rượu, thì nhà đang náo động và ngay ở dưới chuồng ngựa, những tiếng kêu thét của Bonni đã tới tai chàng, ởđó. Tất cả những điều kinh khủng không tên tràn đầy trí tưởng tượng nhỏ bé của nó, túm chặt lấy nó. Mọi lời dỗ dànhvà đèn sáng do Xcarlett và các gia nhân mang đến đều bất lực không trấn an được nó, và Rhett lao lên gác, nhảy babậc một, nom như một người vừa giáp mặt với thần chết.Cuối cùng, khi đã ẵm Bonni trong tay và, qua những cơn thổn thức của nó, chỉ nhận ra một tiếng: “ Tối “, chàng giẫndữ quay sang Xcarlett và những người đầy tớ da đen.- Ai đã tắt đèn? Ai đã để Bonni một mình trong đêm tối? Prixi, tao sẽ lột da mày vì tội này, mày...- Lạy Chúa toàn năng! Cậu Rhett! Hông phải cháu! Đây là Lu mà!- Lạy Chúa thương, lạy cậu Rhett, cháu...- Câm mồm. Mày biết lệch của tao rồi đấy. Thề có Chúa tao sẽ... xéo đi. Đừng trở lại đây nữa. Xcarlett cho nó ít tiềnvà làm sao cho nó đi khỏi đây trước khi tôi xuống nhà. Thôi, tất cả mọi người ra đi, tất cả!Đám đầy tớ da đen vội rút, chị chàng Lu xấu số úp mắt vào tạp dề, khóc rền rĩ. Nhưng Xcarlett ở lại. Thật khổ tâm chonàng phải thấy đứa con cưng của mình được Rhett dỗ nín trong khi trong tay nàng thì nó la hét thật thảm thiết. Thậtkhổ tâm cho nàng phải thấy đôi tay nhỏ bé của nó ôm lấy cổ chàng và nghe cái giọng nghẹn ngào của nó kể lại những Page 11
  • 12. CUONTHEOCHIEUGIO.txtgì đã làm nó sợ, trong khi chính nàng, Xcarlett đây, không sao dỗ được nó nói ra điều gì mạch lạc.- Thế ra nó ngồi lên ngực con? Rhett dịu dàng hỏi. Nó có to không?- Ồ! Có! To kinh khủng. Có cả móng nữa.- À, lại có cả móng nữa đây. Thôi được. Nhất định ba sẽ thức suốt đêm, hễ nó quay lại, ba sẽ bắn nó.Giọng Rhett sốt sắng, vỗ về và những tiếng nức nở của Bonni im dần. Giọng nó bớt nghẹn ngào khi nó đi sâu vào môtả chi tiết con quái vật trong mộng bằng một thứ ngôn ngữ chỉ có chàng mới hiểu nổi. Xcarlett bực bội khi thấy Rhettbàn chuyện đó như một cái gì đó có thật.- Ối trời, Rhett...Nhưng chàng ra hiệu cho nàng im lặng. Cuối cùng khi Bonni dã ngủ, chàng đặt nó vào giường và đắp mềm cho nó.- Tôi sẽ lột da mấy con nichgơ đó, chàng thản nhiên nói. Lỗi tại cô nữa kia. Tại sao cô không đến kiểm tra xem đèn cósáng hay không?- Đừng có ngớ ngẩn, Rhett, nàng thì thầm. Nó thế là tại anh chiều nó. Bao nhiêu trẻ con sợ bóng tối nhưng rồi qua hết.Trước Uêđ cũng sợ, nhưng tôi không nuông nó. Nếu anh cứ để kệ nó la hét một hay hai đêm...- Để nó la hét ư? Trong một thoáng, Xcarlett tưởng như chàng sắp đánh nàng. Hoặc cô điên, hoặc cô là người đàn bàvô nhân đạo nhất tôi từng thấy.- Tôi không muốn nó lớn lên thành một đứa thần kinh và hèn nhát.- Hèn nhát! Âm ti hỏa ngục! Ở nó, không có một chút gì là hèn nhát cả! Có điều là cô không có trí tưởng tượng gì hếtvà tất nhiên, cô không thể cảm được những dằn vặt của những người giàu trí tưởng tượng, nhất là trẻ con. Nếu có cáigì có móng, có sừng, đến ngồi lên ngực cô, dễ thường cô sẽ bảo nó xéo đi với quỉ chắc? Dám thế lắm! Thưa phu nhân,xin bà nhớ cho rằng tôi đã từng thấy bà vùng dậy rú lên như một con mèo phải bỏng chỉ vì bà thấy mình đang chạytrong một màn sương mù. Mà có xa xôi gì đâu!Xcarlett sững ra vì nàng không bao giờ thích nghĩ đến giấc mộng đó. Hơn nữa, nàng thấy ngượng khi nhớ ra rằngRhett đã phải dỗ nàng y hệt như chàng vừa mới dỗ Bonni vậy. Cho nên, nàng quay sang một hướng tấn công khác.- Anh chỉ chiều nó và...- Và tôi định sẽ tiếp tục chiều nó. Như vậy, nó sẽ vượt qua và sẽ quên cái đó.- Vậy nếu anh muốn đóng vai bảo mẫu, Xcarlett chát chúa nói, anh hãy cố gắng về nhà đều đặn ban đêm và uống vừaphải thôi cho thay đổi đi.- Tôi sẽ về nhà sớm, nhưng khi nào thích thì tôi cứ say bí tỉ.Sau bữa đó, chàng quả có về nhà sớm khá lâu trước giờ cho Bonni vào giường. Chàng ngồi ngay cạnh cầm tay nó chođến khi giấc ngủ đến làm nó buông chàng ra. Đến lúc ấy, chàng mới ròn rén xuống thang gác, vẫn để đèn thắp sáng vàmở cửa hé đặng có thể nghe tiếng Bonni nếu nó thức giấc và phat hoảng la lên. Chàng chủ trương không bao giờ để nóbị lại một cơn kinh hoàng trong bóng tối nữa. Cả nhà hết sức cảnh giác với ngọn đèn, Xcarlett, Mammy, Prixi và Porkluôn luôn ròn rén lên thang gác để yên trí rằng nó vẫn sáng.Những khi về nhà, chàng cũng tỉnh táo, không say, nhưng đó hoàn toàn không phải do Xcarlett. Bao tháng nay, chàngđã uống lu bù, tuy không bao giờ say thật sự, và một buổi tối, hơi thở chàng nồng nặc mùi Uytxki. Chàng bế Bonni,xốc nó lên vai và hỏi:- Em có thơm ba thân yêu không nào?Nó nhăn cái mũi hếch xinh xẻo và giãy giụa định tụt xuống khỏi tay chàng.- Không, nó thật thà nói. Hôi lắm.- Ba làm sao?- Mùi hôi. Bác Ashley không hôi.- Chà, quỉ bắt tôi đi! Chàng rầu rầu nói, đặt Bonni xuống sàn. Mình không bao giờ ngờ vớ được một người vận độngbài trừ rượu ngay trong nhà mình!Nhưng sau đó, chàng hạn chế mức uống của chàng xuống còn một ly vang sau bữa tối. Bonni, vốn bao giờ cũng đượcphép hớp nốt những giọt cuối cùng của ly, không cho mùi rượu vang là hôi. Kết quả, đôi má bắt đầu sị ra của chàngdần dần trở lại chắc nét và những quầng bên dưới cặp mắt đen bớt thẳm, hoặc bớt vẻ hốc hác đi. Vì Bonni thích ngồitrước yên ngựa cùng chàng dạo chơi, chàng hay ở ngoài trời hơn trước và bộ mặt ngâm ngâm của chàng bắt nắng càngđen hơn bao giờ hết. Nom chàng khỏe mạnh hơn, chàng hay cười hơn và lại giống chàng trai trẻ vượt rào phong tỏatáo tợn đã từng làm Atlanta xôn xao hồi đầu chiến tranh.Những người trước nay chưa bao giờ ưa chàng, giờ bắt đầu mỉm cười khi thấy chàng cưỡi ngựa qua cùng với đứa béđặt ngồi trước yên. Các bà các cô cho đến nay vẫn cho rằng không phụ nữ nào có thể an toàn với chàng, cũng bắt đầu Page 12
  • 13. CUONTHEOCHIEUGIO.txtdừng lại để nói chuyện với chàng ngoài phố, để trần trồ khen Bonni. Ngay cả những bà già chặt chẽ nhất cũng cảmthấy rằng một người đàn ông sốt sắng bàn về bệch và những vấn đề của trẻ con như chàng ắt không phải là hoàn toànxấu............................( 1 ) Trong nguyên bản, dùng chữ “ Sir “ ( ngài ) Trong một số gia đình quí phái Anh – Mỹ, trẻ con thường dùng lốixưng hô tôn kính ấy.( 2 ) Tiếng lóng chỉ người Ailen( 3 ) Trong nguyên bản dùng chữ Mrs Wilkes ( bà Uylkz ). Cách gọi trịnh trọng đó, néu cứng nhắc chuyển y nguyênsang tiếng việt, sẽ thành khó nghe, xa lạ, vì khi Rhett lấy Xcarlett, vốn xưa là chị dâu Melanie, thì cũng gần như cómột quan hệ họ hàng nào đó với Melanie.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LIIITác giả: Margaret MitchellĐó là dịp sinh nhật của Ashley và để dành cho chàng một bất ngờ, tối hôm ấy, Melanie tổ chức một buổi chiêu đãi.Chuyện này, mọi người đều biết cả trừ Ashley. Ngay cả Uêđ và bé Biu cũng biết, chúng phổng mũi tự hào khi đượcngười lớn bảo thề giữ bí mật. Tất cả những người quí phái ở Atlanta đều được mời và đều hứa sẽ đến. Tướng Gorđơnvà gia đình đã nhận lời, Elichxanđơ Xtiphânz sẽ có mặt nếu sức khỏe luôn luôn không ổn định của ông cho phép vàngười ta hy vọng cả Bóp Tum, con chim hải âu của Liên bang, cũng tới dự.Suốt buổi sáng hôm đó, Xcarlett cùng với Melanie, Inđiơ và bà cô Pitty lăng xăng chạy đi chạy lại trong ngôi nhà nhỏ,sai bảo các gia nhân da đen treo những tấm rèm mới giặt, đánh bóng các đĩa bạc, đánh xi sàn nhà, nấu nướng, sửa soạnvà nếm các thứ bánh ngọt, đồ giải khát. Xcarlett chưa bao giờ thấy Melanie phấn khích đến thế hoặc sung sướng đếnthế.- Chị biết đấy, chị thân yêu, Ashley chưa hề được kỉ niệm sinh nhật một lần nào kể từ... kể từ, chị có nhớ bữa tiệcngoài trời ở Trại Mười Hai Cây Sồi không? Cái hôm chúng ta nghe tin ngài Loncơn kêu gọi tình nguyện đầu quân ấy?Thế đấy, từ bấy đến nay, anh ấy chưa có lấy một cuộc liên hoan sinh nhật nào. Mà anh ấy thì làm việc quần quật, đêmđến về nhà mệt nhoài đến nỗi anh ấy thực quả không nghĩ hôm nay là sinh nhật của mình. Và anh ấy hẳn sẽ ngạc nhiênbiết mấy khi mọi người kéo vào sau buổi tối!- Liệu rồi bà xoay sở thế nào để ông Uylkz không nhìn thấy dững cái đèn lồng trên bãi cỏ khi ông về nhà ăn tối? LãoArtsi làu bàu.Lão đã ngồi suốt buổi quan sát sự chuẩn bị, bụng thích thú song không muốn thừa nhận ra miệng. Lão chưa bao giờ ởhậu trường một cuộc tiếp tân lớn của những người thành phố và đây là một trải nghiệm mới đối với lão. Lão phát biểunhững nhận xét thẳng thắn về đám phụ nữ chạy nháo nhác như nhà bị hỏa hoạn chỉ vì sắp có khách, thế nhưng giá cóhuy động ngựa rừng cũng không kéo nổi lão ra khỏi cảnh này. Những chiếc đèn lồng bằng giấy màu do bà Elxinh vàFanni làm, đặc biệt hấp dẫn lão vì trước nay lão chưa từng thấy” dững cái trùm dư thế “ bao giờ. Người ta đã đem giấuchúng trong căn buồng dưới hầm của lão và lão đã xem xét rất tỉ mỉ.- Lạy Chúa! Tôi không nghĩ đến chuyện ấy đấy! Melanie kêu lên. Artsi, may mà bác lại nhắc. Lạy Chúa, lạy Chúa!Làm thế nào bây giờ! Phải treo trên các bụi cây và các cây to, đặt nến nhỏ vào trong và thắp đúng vào lúc khách đến.Xcarlett, chị có thể cho Pork sang giải quyết hộ việc này trong khi bọn em ăn tối được không?- Bà Uylkz, bà thông minh hơn phần đông phụ nữ, cơ mà bà thật dễ cuống, Artsi nói. Còn cái tay nichgơ Pork đần độní, anh ta không làm gì được mấy cái trò ma này đâu. Anh ta sẽ làm cháy ngay tất cả cho mà xem. Dững cái đèn í quả Page 13
  • 14. CUONTHEOCHIEUGIO.txtlà... tuyệt đẹp, lão đành công nhận. Tui sẽ treo cho bà trong khi bà mấy ông Uylkz ăn tối.- Ối, Artsi, bác thật tốt quá! Melanie hướng cặp mắt trẻ thơ đầy lòng biết ơn và nhờ cậy về phía lão. Không có bác,quả tôi không biết làm ăn ra sao. Liệu bác có thể đặt nến vào trong đèn ngay bây giờ được không? Như vậy sẽ xongdứt đi một việc.- Ồ, cũng có thể tui làm được, lão nói chẳng nhã nhặn gì cho lắm, và tập tễnh đi về phía cầu thang xuống hầm.- Mật ngọt chết ruồi, lọ là phải đập bằng vỉ ( 1 ), Melanie cười khúc khích khi lão già râu ria bước lộc cộc xuống cầuthang. Từ đầu, em đã định cắt đặt Artsi lo việc treo đèn đấy chứ, nhưng chị còn lạ gì tính lão. Nếu mình yêu cầu lãolàm cái gì, ắt lão chẳng nghe đâu. Thế là bây giờ, chúng ta thoát được lão một lúc. Đám gia nhân da đen sợ lão đến nỗikhông làm nổi việc gì khi có lão nhìn xoi xói vào gáy họ.- Meli, cứ như tôi chả để cái lão đạo tặc ấy ở nhà mình, Xcarlett nói, giọng cáu kỉnh.Nàng ghét Artsi không kém gì lão ghét nàng, và hai người hầu như không nói với nhau. Duy nhất chỉ ở nhà Melanie làlão chịu lưu lại khi có mặt nàng. Và ngay cả ở nhà Melanie, lão cũng nhìn nàng chằm chằm, đầy vẻ nghi kị và khinhmiệt lạnh lùng.- Lão sẽ gây rắc rối cho cô đấy, tôi nói trước cho cô biết.- Ồ, nếu biết nịnh lão và làm như nhờ cậy vào lão thì hoàn toàn vô hại, Melanie nói. Hơn nữa, lão rất tận tâm vớiAshley và Biu, đến mức là khi có lão ở đây, bao giờ em cũng cảm thấy an toàn.- Chị Meli, chị định nói là lão rất tận tâm với chị đấy, Inđiơ nói, bộ mặt lạnh lùng dịu đi trong một nụ cười có đôi phầnấm áp, trong khi đôi mắt gửi về phía người chị dâu một cái nhìn trìu mến. Em cho rằng chị là người đầu tiên mà lãocôn đồ già ấy yêu từ khi vợ lão... hèm... sau vợ lão. Em nghĩ lão thật sự muốn có ai xúc phạm chị để lão có thể giết tạichỗ đặng tỏ lòng kính trọng chị.- Lạy Chúa! Mồm với mép cô, Inđiơ! Melanie nói, mặt đỏ dừ. Lão coi tôi là hết sức khờ dại, cô biết đấy.- Này, tôt thấy cái lão già cục súc hôi hám ấy muốn nghĩ gì cũng chả quan trọng, Xcarlett nói độp một cái. Chỉ nghĩđến chuyện Artsi dám phán xét nàng về vấn đề thuê tù làm thợ, nàng đã tức điên lên rồi. Tôi phải đi ngay bây giờ thôi,về nhà ăn xong, tôi phải đến cửa hàng để trả lương cho nhân viên, rồi qua bãi gỗ trả tiền cánh lái xe và Hiu Elxinh.- Ồ, chị đến bãi gỗ đấy à? Melanie hỏi. Ashley định vào quãng chiều sẽ đến bãi gỗ gặp Hiu. Chị có thể giữ anh ấy ở lạiđó đến năm giờ không? Nếu anh ấy về nhà sớm hơn, nhất định anh ấy sẽ biết được bọn em đang làm nốt một chiếcbánh gatô hoặc một cái gì đó và anh ấy sẽ không bị bất ngờ nữa.Xcarlett mừng thầm trong bụng, tâm trạng vui vẻ trở lại.- Được, tôi sẽ giữ chú ấy, nàng nói.Trong khi nàng nói, đôi mắt bềnh bệch không có lông mi của Inđiơ nhìn xoáy vào mắt nàng như hai mũi khoan. “ Baogiờ cô ta cũng nhìn mình một cách kì lạ như thế khi mình nói đến Ashley”, Xcarlett nghĩ thầm.- Thế chị hãy cố hết sức giữ anh ấy lại sau năm giờ, Melanie nói. Lúc đó, Inđiơ sẽ lấy xe đến đón anh ấy... Xcarlett tốinay chị đến sớm nhé. Em không muốn chị thiếu mặt một phút nào trong buổi liên hoan.Trên đường về nhà, ngồi trong xe Xcarlett buồn bã nghĩ: “ Cô ta không muốn mình thiếu mặt một phút nào trong buổiliên hoan ư? Vậy thì tại không nhờ mình tiếp khách cùng với cô ta, Inđiơ và cô Pitti”.Thường thường, Xcarlett không thiết gì tiếp khách trong những cuộc liên hoan vớ vẩn nhà Meli. Nhưng đây là cuộctiếp tân lớn nhất trong các cuộc Meli từng mở, lại để mừng sinh nhật Ashley nữa, nên Xcarlett khao khát được đứngbên Ashley cùng tiếp khách với chàng. Song nàng biết lí do tại sao nàng không được mời tiếp khách, ngay cả nếu nàngkhông biết thì lời bình của Rhett về vấn đề này cũng khá rõ ràng.-Một nàng Xkelươec đứng ra tiếp tân khi mà tất cả những cựu chiến sĩ Liên bang và đảng viên Dân Chủ nổi tiếng nhấtsẽ đến dự ư? Quan niệm của cô có phần hay ho thật, song phần ngớ ngẩn cũng không kém. Sở dĩ cô còn đựoc mờiđến, đó chỉ vì lòng chung thủy như nhất của cô Meli thôi.Chiều hôm ấy, Xcarlett sửa soạn y phục cẩn thận hơn mọi khi cho chuyến đi đến cửa hàng và bãi gỗ. Nàng mặc chiếcáo dài xanh mờ bằng vải tafơta chuyển màu, đôi lúc nom lại óng ánh sắc hoa cà dưới ánh sáng nào đó, và đội chiếc mũdưới màu xanh nhạt xung quanh cắm lông chim xanh thắm. Nếu Rhett để cho nàng cắt tóc rủ xoăn ngang trán thìchiếc mũ này còn bảnh hơn nhiều! Nhưng chàng đã tuyên bố sẽ gọt trọc đầu nàng nếu nàng để tóc kiểu ấy. Mà dạo nàychàng dữ dằn đến nỗi chàng dám thật sự làm thế lắm.Đó là một buổi đẹp trời, có nắng nhưng không quá nóng, rực rỡ nhưng không chói chang và ngọn gió ấm xào xạctrong hàng cây dọc phố Cây Đào làm những chiếc lông trên mũ Xcarlett như nhảy múa. Tim nàng cũng nhảy múa nhưtất cả những lần đi gặp Ashley. Có thể, nếu nàng thanh toán tiền công với đám lái xe và Hiu xong sớm, họ sẽ về nhàđể nàng với Ashley ở lại một mình trong cái phòng nhỏ vuông vắn giữa bãi gỗ. Dạo này những cơ hội gặp Ashley một Page 14
  • 15. CUONTHEOCHIEUGIO.txtmình quá hiếm. Thế mà Melanie lại nhờ nàng giữ chân chàng lại! Thật buồn cười!Tim nàng rộn lên niềm vui khi tới cửa hàng và nàng trả lương cho Uyli cùng các gã bán hàng khác không cần hỏi côngviệc ngày hôm ấy ra sao. Bữa đó là thứ bảy, ngày đông khách nhất trong tuần vì các nông dân đều chọn ngày này ratỉnh mua bán sắm sửa, vậy mà nàng không hỏi một câu nào.Dọc đường đến bãi gỗ, nàng dừng cả chục lần để nói chuyện với các “ Bị Thảm phu nhân “ ngồi trong những cỗ xetráng lệ - “ tuy nhiên, vẫn không bằng xe mình “, nàng khoái trá nghĩ thầm – và với nhiều gã đàn ông băng qua đámbụi đỏ của đường phố để đến đứng cạnh xe, mũ cầm tay, ngợi ca nàng. Chiều đẹp, lòng nàng sung sướng, nàng tuần dutrên con đường, kiêu diễm như một bà hoàng. Vì những lần dừng lại như vậy, nàng đến bãi gỗ muộn hơn dự định vàthấy Hiu cùng đám lái xe đang ngồi ở một đống gỗ thấp chờ nàng.- Ashley có đây không?- Có anh ấy đang ở trong văn phòng, Hiu nói, vẻ ưu tư mọi khi tan biến khỏi gương mặt khi chàng thấy cặp mắt lấplánh vui sướng của nàng. Anh ấy đang cố... tôi muốn nói là anh ấy đang xem lại sổ sách.- Ồ, hôm nay, anh ấy không phải bận tâm về chuyện ấy, nàng nói và hạ giọng. Meli cử tôi đến giữ chân anh ấy ở đâycho đến khi nhà cửa chuẩn bị xong xuôi cho cuộc tiếp tân tối nay.Hiu mỉm cười vì chàng cũng sẽ đến dự. Chàng thích những cuộc liên hoan và, bằng cách trang điểm của nàng chiềunày, chàng đoán là Xcarlett cũng thế. Nàng thanh toán tiền công với cánh lái xe cà Hiu, rồi đột ngột rời bỏ họ, đi vềphía văn phòng rỏ rõ bằng thái độ của mình rằng nàng không muốn ai đi theo. Ashley ra cửa đón nàng. Chàng đứngtrong nắng chiều, tóc rực sáng và môi chúm chím gần như một nụ cười.- Kìa, Xcarlett, giờ này Xcarlett còn đến đây làm gì? Tại sao Xcarlett không sang nhà tôi giúp Meli chuẩn bị cho cuộcliên hoan bất ngờ tối nay.- Chao, Ashley Uylkz! Nàng kêu lên bất bình. Mọi người dự định không để anh biết tí gì về chuyện ấy. Meli sẽ rất thấtvọng nếu anh không bị bất ngờ.- Ồ, tôi sẽ không để lộ đâu. Tôi là người ngạc nhiên nhất Atlanta, Ashley nói, mắt lấp lánh cười.- Này, thế ai lại xấu chơi đi nói cho anh biết đấy?- Hầu như tất cả các khách nam giới được Meli mời. Đầu tiên là tướng Gorđơn. Ông ta bảo kinh nhiệm cho ông ta biếtrằng phụ nữ thường tổ chức những cuộc liên hoan bất ngờ vào đúng những đêm mà cánh đàn ông đã quyết định đánhbóng và lau chùi sạch sẽ tất cả súng ống trong nhà. Sau đó đến lượt cụ cố Meriuêzơ báo cho tôi. Cụ kể là có lần bàMeriuêzơ tổ chức một cuộc liên hoan để mừng thọ cụ và bà lại là người bị bất ngờ nhất vì cụ cố đã vụng trộm điều trịchứng thấp khớp của mình bằng một trai Uylkz rồi quá say không ra khỏi giường được, và... ồ, tất cả những người đãđược dành cho một cuộc liên hoan bất ngờ, đều mách với tôi.- Thật bỉ ổi! Xcarlett kêu lên nhưng không thể không mỉm cười.Những lúc mỉm cười như vậy trông chàng giống hệt chàng Ashley thủa xưa mà nàng đã từng biết ở trại Mười Hai CâySồi. Mà dạo này, hiếm thấy chàng mỉm cười. Không khí thật êm ả, nắng chiều thật dịu, nét mặt Ashley thật vui tươi vàchàng nói chuyện rất thoải mái, khiến tim nàng rộn ràng hạnh phúc, nở nang trong lồng ngực đến độ nàng thấy nhóiđau thật sự vì khoái cảm, đau như thể ứ đầy một bầu nước mắt nóng hổi, vui sướng, chưa trào ra được. Bỗng nhiênnàng cảm thấy mình lại mười sáu tuổi, sung sướng, hồi hộp đến gần như nghẹn thở. Một thôi thúc cuồng dại khiếnnàng muốn giựt mũ ra, tung lên trời mà kêu: Hura! Nhưng rồi nàng nghĩ Ashley ắt sẽ sửng sốt nếu nàng làm thế vànàng bỗng phá lên cười, cười đến chảy nước mắt. Chàng cũng cười, ngật đầu ra đằng sau như thể thích thú vì đượccười hả hê, ngỡ rằng nàng bất cười vì sự phản thùng thân ái của những người đã làm lộ bí mật của Meli.- Vào đây đi, Xcarlett. Tôi đang kiểm tra sổ sách.Nàng bước vào căn phòng nhỏ rực rỡ ánh nắng chiều và ngồi xuống chiếc ghế trước cái bàn giấy có nắp lùa. Ashleytheo nàng ngồi lên góc chiếc bàn khô nháp, đôi chân dài đung đưa thoải mái.- Ồ, chiều nay, chúng ta đừng có mất thì giờ với sổ, Ashley! Tôi dứt khoát không thể bận tâm với chuyện ấy lúc này.Khi tôi đội một chiếc mũ mới, dường như tất cả các con số biến mất khỏi đầu tôi.- Chiếc mũ đẹp như thế này thì các con số biến đi là phải. Quả thật Xcarlett mỗi ngày một xinh ra.Chàng tụt xuống khỏi bàn và vừa cười vừa cầm hai tay nàng dang ra để ngắm chiếc áo dài.- Xcarlett xinh đẹp quá! Tôi tin rằng Xcarlett sẽ không bao giờ già!Khi tay hai người chạm nhau, nàng chợt hiểu ra rằng, một cách vô thức, nàng đã hi vọng chính điều ấy sẽ xảy ra. Suốtbuổi chiều hạnh phúc này, nàng đã khao khát hơi ấm bàn tay chàng, một lời chứng tỏ chàng vẫn yêu nàng. Đây là lầnđầu tiên nàng gặp chàng hoàn toàn một mình từ cái hôm giá rét trong vườn cây ở ấp Tara, lần đầu tiên họ nắm taynhau không phải trong cử chỉ một nghi thức. Bao tháng ròng nàng đã đói thèm được kề sát chàng hơn. Nhưng giờ Page 15
  • 16. CUONTHEOCHIEUGIO.txtđây... Kì lạ thay, sự tiếp xúc với tay chàng không hề khiến nàng rạo rực! Trước kia, chỉ cần đứng gần chàng là nàng đãrun lên. Giờ đây nàng chỉ thấy một cảm giác hài lòng, một tình thân hữu ấm áp khác thường thôi. Tay chàng khôngtruyền cho nàng cơn sốt nào, mà chỉ làm cho tim nàng ấm xuống trong niềm thanh thản sung sướng. Điều đó khiếnnàng hoang mang và hơi thất vọng. Chàng vẫn là Ashley của nàng, vẫn là người thương đẹp như ánh trời rạng rỡ củanàng và nàng yêu chàng hơn cả cuộc đời. Vậy thì tại sao...Nhưng nàng xua ý nghĩ ấy ra khỏi đầu óc. Nàng đang ở bên chàng, và chàng đang nắm tay nàng, mỉm cười, hoàn toànthân ái, không căng thẳng cũng chẳng cuồng nhiệt. Thế là đủ. Được thế này, kể cũng đã là huyền diệu khi nàng nghĩđến bao điều chưa nói ra giữa hai người. Mắt chàng soi vào mắt nàng, sáng trong và lấp lánh, đôi mắt ấy vẫn cười theocách ngày xưa nàng hằng yêu, vẫn cười như thể giữa họ chẳng có gì khác ngoài hạnh phúc. Lúc này, giữa mắt chàngvà mắt nàng, không có gì ngăn cách – không có cái gì xa vắng thường khiến nàng chưng hửng. Nàng cất tiếng cười.- Ồ, Ashley, em đang già đi, hom hem đi.- À,cái đó là bề ngoài! Không, Xcarlett, ngay cả khi Xcarlett sáu mươi tuổi, tôi vẫn thấy Xcarlett y nguyên như thế.Tôi sẽ luôn luôn nhớ Xcarlett như trong cái bữa tiệc ngoài trời cuối cùng bên nhà tôi, Xcarlett ngồi dưới một cây sồivới một tá chàng trai vây quanh, thậm chí tôi có thể tả lại y phục của Xcarlett hôm ấy: một chiếc áo dài trắng có càinhững bông hoa xanh nhỏ xíu, một chiếc khăn san đăng ten trắng quàng trên vai, chân đi đôi giày muyn xanh thắt dâyđen và đầu đội chiếc mũ rơm rất rộng với những dải băng xanh dài bay phất phơ theo chiều gió. Tôi thuộc lòng bộ yphục ấy bởi vì hồi ở trong tù, những lúc quá bi đát, tôi thường lần giở kí ức như xem chuyện tranh, ôn lại từng chi tiếtnhỏ...Chàng bỗng ngừng bặt và cái ánh sôi nổi vụt tắt trên mặt chàng. Chàng khẽ buông tay nàng và nàng ngồi chờ, chờnhững lời tiếp theo của chàng.- Từ cái ngày ấy đến giờ, chúng ta đã qua một chặng đường dài, cả hai chúng ta, phải không, Xcarlett? Chúng ta đã đitheo những con đường mà trước đó, chúng ta không bao giờ ngờ tới, Xcarlett thì đi thật nhanh, không do dự, còn tôithì chậm chạp, miễn cưỡng.Chàng lại ngồi lên bàn và nhìn nàng, một nụ cười rụt rè lại thoáng mở. Nhưng đó không phải là nụ cười vừa mới đâyđã khiến nàng tràn trề hạnh phúc. Đó là một nụ cười rầu rĩ.- Phải Xcarlett đã đi lẹ làng, kéo tôi theo bánh xe của mình. Xcarlett ạ, đôi khi tôi tự hỏi một cách khách quan: chàngbiết, nếu không có Xcarlett, tôi sẽ ra sao?Xcarlett vội biện hộ cho chàng chống lại lời tự lên án của bản thân chàng, có phần quá sốt sắng vì những lời của Rhettcũng về vấn đề bát giác trở lại trong trí nàng.- Nhưng em có làm gì cho anh đâu, Ashley. Không có em, anh cũng vẫn thế. Một ngày kia, anh sẽ giàu có, anh sẽ trởthành một nhân vật lớn như con đường của anh tất sẽ dẫn đến đó.- Không, Xcarlett ạ, những hạt mầm của sự vĩ đại không bao giờ có trong tôi. Tôi nghĩ nếu không có Xcarlett thì hẳntôi đã bị chìm trong quên lãng – như là Cathlin Colvớt tội nghiệp và biết bao người khác đã từng thuộc dòng họ lớn,lâu đời.- Ôi, Ashley, anh đừng nói như thế. Nghe mà buồn nẫu ruột.- Không, tôi đâu có buồn, tôi thôi buồn rồi. Có một dạo...có một dạo tôi đã buồn. Bây giờ, tôi chỉ...Chàng ngừng bặt và đột nhiên, nàng biết chàng đang nghĩ gì. Đây là lần đầu tiên nàng đọc được ý nghĩ chàng khiluồng mắt chàng lướt qua nàng, trong veo và xa vắng. Khi tình yêu cuồng nhiệt đập rộn trong tim nàng thì tâm tríchàng khép kín đối với nàng, nhưng giờ đây giữa hai người chỉ là tình bạn êm dịu, nàng có thể dấn một chút vào tâmtrí chàng để hiểu thêm chàng một chút. Chàng không còn buồn nữa. Chàng đã buồn sau khi Liên bang đầu hàng, chàngđã buồn khi nàng van xin chàng đến Atlanta. Bây giờ, chàng chỉ cam chịu.- Tôi ghét nghe anh nói như vậy, Ashley ạ, nàng sôi nổi nói. Nghe như giọng điệu của Rhett ấy. Anh ta, luôn luôn lảinhải những điều tương tự và một điều gì đó mà anh ta gọi là khôn sống mống chết, lải nhải kì đến khi tôi chán ngấymuốn gào lên.Ashley tủm tỉm cười.- Xcarlett có khi nào để thì giờ suy nghĩ rằng Rhett và tôi giống nhau về cơ bản?- Ồ, không! Anh là người tinh tế, trọng danh dự, còn anh ta...Nàng ngừng bặt, ngượng ngùng.- Thế mà chúng tôi giống nhau đấy. Chúng tôi cùng là con dòng cháu giống, chúng tôi được rèn đúc theo cùng mộtkhuôn, được giáo dục theo cùng một chiều hướng nghĩ suy. Nhưng đến một quãng nào đó trên đường đời, chúng tôi rẽtheo những ngả khác nhau. Chúng tôi vẫn suy nghĩ giống nhau, nhưng mỗi người được phản ứng theo cách khác. Page 16
  • 17. CUONTHEOCHIEUGIO.txtChẳng hạn như cả hai chúng tôi đều không đặt lòng tin vào chiến tranh, nhưng tôi thì nhập ngũ chiến đấu, còn anh tathì đứng ngoài mãi cho đến khi cuộc chiến gần kết thúc. Cả hai chúng tôi đều biết chiến tranh là sai lầm. Cả hai chúngtôi đều biết đó là cuộc chiến tranh tất yếu thất bại, nhưng tôi thì tự nguyện dấn thân vào đó, còn ánh ta thì không. Đôikhi tôi nghĩ là anh ta có lí và thế là lại...- Ôi, anh Ashley, bao giờ anh mới bỏ cái lối nhìn hai mặt của một vấn đề? Nàng hỏi, nhưng không phải với cái thái độsốt ruột như trước kia. Những người lúc nào cũng nhìn thấy hai mặt, chẳng bao giờ đi đến đâu cả.- Đúng thế, nhưng... xin hỏi, cụ thể Xcarlett muốn đi đến đâu? Tôi thường hay tự hỏi thế. Xcarlett thấy đấy, tôi chẳngbao giờ muốn đi đến đâu cả. Tôi chỉ muón là bản thân mình.Nàng muốn đi đến đâu, thật là một câu hỏi ngơ ngẩn. Tất nhiên là đến chỗ giàu có và an toàn. Vậy mà... Nàng đâm rốitrí. Nàng đang giàu có và an toàn đến mức tối đa có thể trong một thế giới bất an. Nhưng giờ đây, khi suy nghĩ vềchuyện đó, nàng thấy như vậy chưa đủ. Chừng nấy chưa làm cho nàng đặc biệt sung sướng, mặc dầu có làm cho nàngđỡ nơm nớp, đỡ lo sợ cho ngày mai. “ Nếu em vừa giàu có và an toàn, lại vừa có anh nữa, thì đó hẳn là mục tiêu emmuốn đạt tới”, nàng nghĩ thầm, mắt nhìn chàng đầy khao khát. Nhưng nàng không nói ra, sợ phá mất phép màu nhiệmvà không đọc được ý nghĩ trong đầu chàng nữa.- Anh chỉ muốn là bản thân mình thôi ư? Nàng cười, hơi buồn bã, điều gay go nhất của tôi xưa nay vẫn như thế: khôngđược là bản thân mình. Còn về chuyện tôi muốn đi đến đâu, thì hình như tôi đã đạt rồi. Tôi muốn giàu có, an toàn,và...- Nhưng Xcarlett này, có bao giờ Xcarlett nghĩ rằng tôi bất cần mình giàu có không?Không, chưa bao giờ nàng nghĩ rằng lại có người không muốn giàu.- Vậy thì anh muốn gì?- Bây giờ thì tôi không biết. Trước kia, tôi có biết mình muốn gì,, song tôi đã hầu như quên rooif. Chủ yếu là muốnđược yên thân, không bị quấy rầy bởi những người tôi không ưa, không bị thúc ép làm những điều tôi không muốnlàm. Có lẽ, tôi muốn thời xưa trở lại,song sẽ không bao giờ có chuyện ấy, và tôi bị ám ảnh bởi kí ức về thời ấy, về cáithế giới đã sụp quanh tôi.Xcarlett mím môi lại bướng bỉnh. Không phải nàng không biết ý chàng định nói gì. Chỉ riêng những âm sắc tronggiọng chàng đã gợi lên những ngày sửa ngày xưa như không người nào khác có thể làm được thế, khiến tim nàng nhóiđau, tựa hồ nàng cũng đang hồi nhớ vậy. Nhưng từ cái bữa nàng nằm phủ phục nôn nao, tuyệt vọng trong khu rừng ởấp Tara và tự nhủ: “ Mình sẽ không ngoái nhìn lại sau lưng “, nàng đã dứt khoát với quá khứ.- Tôi thích thời kỳ này hơn, nàng nói nhưng tránh nhìn vào mắt chàng. Ngày nay, bao giờ cũng có một cái gì náo nứcdiễn ra những cuộc liên hoan và vân vân. Mọi cái đều lấp lánh. Thời xưa thật là buồn tẻ ( Ôi, những ngày nhàn nhã vànhững buổi hoàng hôn đồng nội ấp áp và yên tĩnh! Tiếng cười nhẹ nhàng lanh lảnh cất lên từ những căn nhà! Cuộcsống hồi ấy vàng son, ấm cúng và người ta yên tâm biết ngày mai sẽ đem lại những gì! Làm sao em có thể phủ nhậnlời anh ).- Tôi thích thời kì này hơn, nàng nhắc lại, nhưng giọng run run.Chàng tụt xuống khỏi bàn, cười nhẹ nhàng ra ý không tin. Chàng đặt tay dưới cằm nàng, nâng mặt nàng ngước lênnhìn mặt chàng.- Chà, Xcarlett nói dối kém lắm! Phải bây giờ cuộc sống có lấp lánh...theo một cách nào đấy. Đó chính là cái dở. Ngàyxưa không lấp lánh nhưng có một sức quyến rũ, một vẻ đẹp, một vẻ huyền ảo, ngấm dần vào lòng người.Tâm trí dằng co hai bề, nàng cụp mắt xuống. Giọng nói của chàng, sự tiếp xúc của bàn tay chàng đang nhẹ nhàng mởnhững cánh cửa mà nàng đã khóa chặt. Đằng sau những cánh cửa ấy là vẻ đẹp của những ngày xa xưa. Một nỗi khátkhao u hoài muốn trở lại thời ấy dâng lên trong nàng. Nhưng nàng biết dù có đẹp đến đâu chăng nữa thì quá khứ vẫnlà quá khứ, cứ phải để nó nằm nguyên đằng sau những cánh cửa ấy. Không ai có thể tiến lên phía trước với một gánhnặng những hồi ức đau đớn trên vai.Chàng buông cằm nàng và ấu yếm nắm lấy tay nàng bằng cả hai tay.- Xcarlett có nhớ không...chàng nói.Và trong đầu nàng, một tiếng chuông báo động vang lên “ Đừng có ngoái nhìn lại! Đừng có ngoái nhìn lại!”Nhưng nàng vội ngơ nó đi, buông mình cho một ngọn sóng hạnh phúc cuốn về phía trước. Cuối cùng, nàng đã hiểuđược chàng, cuối cùng, tâm trí hai người đã gặp nhau. Giây phút này quá quí báu, không thể bỏ lỡ, sau này có đau đớnbao nhiêu cũng đành.- Xcarlett có nhớ không... chàng nói và phép màu của giọng chàng xóa nhòa những bức tường trống trơn của cái vănphòng nhỏ, gạt năm tháng sang một bên và đây, họ đang rọng ruổi bên nhau trên những con đường nhỏ, vừa đủ cho Page 17
  • 18. CUONTHEOCHIEUGIO.txtngựa đi, giữa một mùa xuân qua lâu. Trong khi nói, chàng mỗi lúc một siết chặt tay nàng hơn và giọng chàng chứachất cái ma lực đầy sấu tư của những bài hát xưa hồ như đã bị lãng quên. Nàng tưởng như nghe thấy tiếng hàm thiếclanh canh khi hộ phóng ngựa dưới hàng cây sơn thù du đến dự bữa pichnich của gia đình Tarltơn, nghe thấy tiếng cườivô tư của chính mình, trông thấy ánh nắng lấp lánh trên mái tóc sáng như dát bạc của chàng và cái tư thế chàng ngồitrên mình ngựa, thoải mái, kiêu sang và duyên dáng. Giọng chàng ngân vang tiếng nhạc, tiếng nhạc của những cây đànviôlông và băngjô dãn nhịp cho họ nhảy trong ngôi nhà trắng nay không còn nữa. Có cả tiếng sủa xa xa của lũ chó sănô – pốt ngoài đàm lầy dưới trăng thu lạnh, có cả mùi những bình rượu nóng đánh trứng quấn dây tầm gửi vào mùagiáng sinh và những nụ cười trên những gương mặt da đen cũng như da trắng. Và các bạn bè cũ luc lượt kéo về, cườivang, như thể họ không hề chết từ bao năm nay: Xtuơt và Brent với đôi cẳng dài, bộ tóc đỏ và những trò đủa nhả, Tômvà Boiđ hăng như ngựa trẻ đương thì, Jô Fronten với cặp mắt duyên dáng. Có cả ông Jon Uylkz và cả ông Giêrơlđ mặtđỏ bừng vì rượu, cả tiếng sột soạt và một mùi hương là bà Ilơn. Tất cả toát ra một cảm giác an toàn, một ý thức chắcchắn rằng ngày mai chỉ có thể đem lại y nguyên niềm hạnh phúc này mà ngày hôm nay đã mang tới.Giọng chàng ngừng bặt và họ lặng lẽ nhìn vào mắt nhau hồi lâu: giữa họ phảng phất chút dư hương của thời hoa niênđã mất, thời hoa niên rực nắng mà họ đã chia sẻ với nhau xiết bao vô tư lự...“ Bây giờ, em biết tại sao anh không có hạnh phúc “, nàng buồn bã nghĩ thầm. “ Trước kia, em không hiểu, phải, trướckia em không hiểu tại sao cả em nữa cũng không thể nào hoàn tòan hạnh phúc. Nhưng... chà, chúng ta nói chuyện nhưnhững người già vậy! “ nàng chợt ngạc nhiên một cách ngán ngẩm. “ Người già ngoái nhìn lại năm năm về trước. Màchúng ta đâu đã già! Chủ tại trong khoảng thời gian qua biết bao điều đã xảy ra. Mọi sự đều thay đổi ghê gớm đến nỗicứ như đã năm mươi năm. Song chúng ta đâu có già!”Nhưng khi nhìn Ashley, nàng thấy chàng không còn trẻ và óng ả nữa. Đầu cúi xuống, chàng lơ đãng nhìn bàn tay nàngmà chàng vẫn đang cầm và nàng thấy mái tóc chàng xưa vàng óng nay chuyển sang một màu xám của chất bạc nhưánh trăng trên dòng nước lặng. Không hiểu sao, buổi chiều tháng tư, cũng như trái tim nàng, bỗng mất hết vẻ đẹp rựcrỡ và cái ngọt ngào man mác của hoài niệm bỗng trở nên đắng như mật.“ Lẽ ra mình không nên để chàng khiến mình ngoái nhìn lại quá khứ “, nàng tuyệt vọng tự nhủ. “ Mình đã có lí do khiquyết tâm không nhìn lại sau lưng. Cái đó chỉ mang lại đau đớn và vò xé con tim đến độ không còn làm được gì khácngoài việc quay nhìn về quá khứ. Đó là sai lầm của Ashley. Chàng không còn có thể nhìn về phía trước nữa. Chàngkhông thấy được hiện tại chàng, sợ tương lai, cho nên chàng quay nhìn dĩ vãng. Trước đây, mình không hiểu điều đó.Trước đây, mình không hiểu Ashley. Ôi, Ashley, anh yêu, anh không nên quay nhìn dĩ vãng! Cái đó có ích gì? Lẽ raem không nên để anh dụ em ôn lại chuyện ngày xưa mới phải. Đó, điều gì đã xảy ra khi ta quay nhìn về hạnh phúc đãquá đau đớn, tan nát lòng, bất mãn”.Nàng đứng dậy, tay vẫn nằm gọn trong tay chàng. Nàng phải đi thôi. Nàng không thể lưu lại đây mà nghĩ về nhữngngày xa xưa, mà nhìn mặt chàng mệt mỏi, buồn rười rượi và ảm đạm như lúc này.- Từ bấy đến nay, chúng ta đã đi một chặng đường dài, nàng nói, cố giữ giọng khỏi run và khắc phục cái cảm giác tắcnghẹn nơi cổ họng. Dạo ấy, chúng ta nuôi những hoài vọng thật đẹp, anh nhỉ.Rồi nàng nói tiếp thật nhanh, liền một hơi.- Ối, Ashley, không có gì diễn ra như chúng ta chờ đợi. Chúng ta nhận những gì đến với chúng ta và phải tạ ơn trời đấtlà sự tình đã không đến nỗi xấu hơn.Tim nàng đột nhiên tê dại vì đau đớn, vì mệt mỏi khi nghĩ đến chặng đường dài đã vượt qua từ dạo ấy. Vụt hiện lêntrong tâm trí nàng hồi ức về cô thiếu nữ Xcarlett Âuherơ thích có những chàng trai đeo đuổi, thích diện áo đẹp và địnhbụng đến một ngày kia thư nhàn, sẽ trở thành một đại phu nhân như bà Ilơn.Tự nhiên, nước mắt ứa ra và từ từ lăn trên má nàng và nàng đứng ngây ngô nhìn chàng như một đứa trẻ bỡ ngỡ tủithân. Chàng chẳng nói chẳng rằng mà dịu dàng ôm nàng, kéo sát đầu nàng vào vai mình và cúi xuống áo má vầ mánàng. Nàng nép vào chàng, thư giãn, và quàng tay quanh người chàng. Vòng tay ôm của chàng mang lại một niềm anủi làm cạn khô dòng nước mắt bất chợt của nàng. Chao, thật tốt đẹp biết bao được ôm gọn trong tay chàng, khôngcăng thẳng cũng chẳng đam mê, chỉ như một người bạn thân yêu thôi. Chỉ có Ashley, người đã chia sẻ những kỉ niệmvà thời hoa niên với nàng, người biết rõ thủa ban đầu cũng như hiện tại của nàng, là có thể hiểu.Nàng nghe thấy tiếng chân bên ngoài, nhưng không để ý mấy, tưởng đó là những lái xe đi về nhà, nàng đứng một lúc,lắng nghe tiếng tim Ashley đập chầm chậm. Rồi đột nhiên, chàng vùng ra, khiến nàng bối rối vì cử chỉ thô bạo ấy.Ngạc nhiên, nàng ngước nhìn mặt chàng, song chàng không nhìn nàng. Chàng đang nhìn qua vai nàng về phía cửa.Nàng quay lại. Đứng trong khung cửa, Inđiơ, mặt trắng bệch, mắt tóe lửa, và Artsi, vẻ hiểm ác như một con vẹt mộtmắt. Đằng sau họ là bà Elxinh. Page 18
  • 19. CUONTHEOCHIEUGIO.txtNàng không nhớ là mình đã ra khỏi văn phòng như thế nào. Nhưng nàng đã mau lẹ ra ngay, theo lệnh của Ashley, đểchàng ở lại nói chuyện gay gắt với Artsi trong căn phòng nhỏ khi Inđiơ và bà Elxinh đứng ngoài quay lưng lại nàng.Vừa xấu hổ vừa sợ, nàng vội vã về nhà. Trong tâm trí nàng, Artsi với bộ râu tù trưởng bỗng mang dáng dấp một thiênthần báo oán từ những trang của Cựu Ước bước thẳng ra.Nhà vắng tanh và lặng tờ trong buổi hoàng hôn tháng tư. Tất cả các gia nhân đều đi dự một đám tang và trẻ con đangchơi ở sân sau nhà Melanie. Melanie...Melanie! Nghĩ đến Melanie, Xcarlett lạnh toát người trong khi leo lên gác về buồng. Chuyện này ắt đến tai Mealnie,Inđiơ đã tuyên bố là cô ta sẽ nói cho nàng biết. Ô, Inđiơ ắt sẽ đắc ý mà mách nàng, bất kể việc đó có thể bôi nhọ thanhdanh Ashley, hoặc làm Melanie đau đớn, miễn là có thể làm hại được Xcarlett! Và bà Elxinh cũng sẽ nói, mặc dầuthức ra bà đâu có trông thấy gì vì bà đứng sau Inđiơ ở khung cửa văn phòng bãi gỗ. Nhưng dù sao, bà cũng sẽ nói. Đếngiờ ăn tối, tin này sẽ loan truyền khắp thành phố. Vào giờ điểm tâm ngày mai hẳn tất cả mọi người sẽ biết, kể cả bọnda đen. Tối nay, tại cuộc tiếp tân, chắc cánh phụ nữ sẽ túm năm tụm ba ở góc phòng, thầm thầm thì thì, khoái trá mộtcách hiểm độc, Xcarlett Butler đổ nhào từ địa vị cao sang, quyền thế! Và câu chuyện sẽ được đơm đặt, đơm đặt thêmchi tiết, phình to mãi, không có cách nào chặn được. Nó sẽ không dừng lại ở sự thật trần trụi là Ashley ôm nàng trongkhi nàng khóc. Trước khi sẩm tối, mọi người sẽ kháo nhau rằng nàng bị bắt quả tang đang ngoại tình. Mà chuyện xảyra thật hiển nhiên, thật êm đềm! Xcarlett cuồng dại nghĩ thầm: “ Thà rằng bị bắt gặp vào cái lần chàng nghỉ phép nhândịp Nôel, khi mình hôn tạm biệt chàng... thà rằng bị bắt gặp trong vườn ở ấp Tara khi mình van xin chàng cùng bỏtrốn với mình... Ôi, giá họ bắt quả tang chúng mình vào lúc đang thật sự phạm tội thì còn khả dĩ! Nhưng đằng này lạivào lúc này! Khi mình gục vào vòng tay chàng như một người bạn...”Nhưng sẽ chẳng ai tin điều đó. Nàng sẽ chẳng có lấy một người bạn nào bên mình, sẽ chẳng có lấy một tiếng nói nàocất lên để tuyên bố: “ Tôi cho rằng Xcarlett chẳng làm điều gì sai trái “. Bao lâu nay, nàng đã làm mất lòng bạn bè cũ,nên giờ đây đừng hòng tìm thấy trong bọn họ một người bênh vực. Các bạn mới, vẫn phải ngậm miệng chịu đựngnhững sự ngược ngạo của nàng, ắt hoan nghênh một cơ hội để bới móc nàng. Không, ai nấy sẽ tin bất kì điều tiếng gìvề nàng, mặc dầu họ có theer tiếc là một người tốt đẹp như Ashley lại dính dáng vào một vụ bẩn thỉu như vậy. Theothói thường, họ sẽ trút hết tội lên đầu người đàn bà và nhún vai cho qua phần lỗi của người đàn ông. Và trong trườnghợp này thì họ có lí. Nàng đã buông mình vào vòng tay chàng.Ôi, nàng có thể chịu đựng được những lời rỉa rói, khinh mạn, những nụ cười nửa miệng, bất cứ lời ong tiếng ve nàocủa dân thành phố, nếu nàng phải chịu vậy... song đối với Melanie thì không! Ô, với Melanie thì không thể! Nàngkhông hiểu tại sao nàng lại ngại Melanie biết chuyện, ngại hơn bất kì ai khác. Nàng quá khiếp sợ thấy lòng trĩu nặngmột cảm giác về những tội lỗi trước đây đến nỗi không dám tìm hiểu điều đó. Nhưng, mường tượng cái vẻ sẽ hiện lêntrong mắt Melanie khi nghe Inđiơ kể là cô ta đã bắt gặp được Ashley đang ôm ấp Xcarlett, nàng bỗng òa khóc. LiệuMelanie sẽ làm gì khi biết chuyện? Bỏ Ashley? Cô ấy còn có thể làm gì khác để giữ trọn phẩm cách? Và rồi thì Ashleyvà mình sẽ làm thế nào? Nàng cuống cuồng nghĩ, nước mắt ròng ròng trên mặt. Ôi, Ashley sẽ xấu hổ đến chết và cămthù mình vì đã gây cho chàng nông nỗi này. Đột nhiên, nàng nín tắp khi một nỗi sợ chết người nhói qua tim: cònRhett, thì sao? Anh ta sẽ làm gì?Có thể anh ta sẽ không biết. Cái câu tục ngữ cổ, cái câu tục ngữ trắng trợn ấy nói như thế nào nhỉ? “ Đức ông chồngbao giờ cũng là người biết sau rốt “. Có thể sẽ không ai nói với anh ta. Phải là một tay cứng cựa mới dám báo loại tinnhư thế này với Rhett, vì Rhett vốn nổi tiếng là người sẵn sàng bắn trước rồi mới hỏi lí do sau. Cầu chúa đừng để ai đủcan đảm để mách anh ta! Nhưng nàng nhớ lại vẻ mặt Artsi trong văn phòng bãi gỗ, con mắt bềnh bệch, lạnh lùng,chứa chất căm thù đối với bản thân nàng và tất cả đàn bà trên đời. Artsi không sợ Thượng Đế cũng chẳng hãi người.Và lão thậm ghét phụ nữ phóng đãng, ghét đến mức đã từng giết một người loại đó. Mà lão đã tuyên bố rằng lão sẽ nóicho Rhett biết. Lão sẽ làm thế bất chấp mọi cố gắng của Ashley để khuyên lão. Trừ phi Ashley giết lão. Artsi ắt sẽmách Rhett, coi đó là bổn phận của lão với tư cách tín đồ cơ đốc.Nàng cởi quần áo ngoài và nằm trên giường, đầu óc quay như chong chóng. Giá nàng có thể khóa chặt cửa, ở lì trongcái chốn an toàn này mãi mãi và không bao giờ gặp ai nữa. Có thể đêm nay, Rhett chưa biết. Nàng sẽ bảo là mìnhnhức đầu, không muốn sang dự liên hoan. Đến sáng mai, nàng sẽ nghĩ ra một lí do nào đó để trình bày, một lời biệnbạch nào đó khả dĩ nghe lọt tai.“ Bây giờ, mình chưa nghĩ đến chuyện đó vội “, nàng tuyệt vọng tự nhủ, vùi mặt vào gối. “ Lúc này, mình hẵng khoannghĩ đến, để sau này, lúc nào bình tâm đã”. Màn đêm buông xuống, nàng nghe thấy tiếng các gia nhân trở về và thấyhình như họ đi lại rất nặng lẽ trong khi chuẩn bị bữa tối. Hay đó là tại lương tâm tội lỗi của nàng tưởng tượng ra thế? Page 19
  • 20. CUONTHEOCHIEUGIO.txtMammy tới gõ cửa, nhưng nàng xua bà đi, bảo là nàng không muốn ăn uống gì hết. Thời khắc qua và cuối cùng, nàngnghe thấy tiếng chân Rhett lên cầu thang. Khi chàng lên tới hành lang trên gác, nàng căng người, thu hết sức lực chuẩnbị cho cuộc chạm trán, nhưng chàng đi qua, về thẳng buồng mình. Nàng thấy dễ thở hơn. Chàng không nghe thấy. Độiơn Chúa, chàng vẫn tôn trọng lời yêu cầu giá băng của nàng là không bao giờ lại đặt chân vào phòng ngủ của nàngnữa, vì nếu gặp nàng lúc này, chàng ắt sẽ đọc vanh vách trên mặt nàng. Nàng phải trấn tĩnh đủ mức để nói với chàng lànàng ốm quá không đến dự buổi chiêu đãi được. Tốt, nàng có đủ thời gian để trấn tĩnh lại. Thời gian? Từ cái lúc ghêsợ chiều nay, cuộc sống đối với nàng dường như phi thời gian. Nàng nghe thấy Rhett đi quanh phòng hồi lâu, thỉnhthoảng lại nói gì với Pork. Nàng vẫn không đủ can đảm để gọi chàng mà cứ nằm trên giường, run rẩy trong bóng tối.Sau một hồi lâu, chàng gõ cửa buồng nàng và nàng cố lấy giọng bình tĩnh nói: “ Cứ vào “.- Có thật là tôi được mời vào thánh đường đấy không? chàng vừa mở cửa vừa hỏi. Bóng tối khiến nàng không nhìn rõmặt chàng. Nàng cũng không thấy có gì khác thường trong giọng chàng. Chàng bước vào và đóng cửa lại.- Cô đã sẵn sàng đi sang dự liên hoan chưa?- Tôi rất tiếc là tôi đang đau đầu – Kì lạ thay giọng nàng rất tự nhiên! May mà buồng tối om, đội ơn Chúa! – Khôngchắc là tôi có đi được. Anh đi đi, Rhett, và xin lỗi Melanie hộ tôi.Im lặng hồi lâu, rồi chàng dài giọng nói trong bóng tối, cay độc:- Cô thật là một con điếm nhát như thỏ đế!Anh ta biết rồi! Nàng nằm run, không nói lên lời. Nàng nghe thấy chàng mò mẫm trong bóng tối đánh một que diêmvà căn phòng sáng lên. Chàng bước tới bên giường và cúi nhìn nàng. Nàng thấy chàng vận lễ phục.- Dậy đi,chàng nói, giọng không chút biểu cảm. Chúng ta cùng đi đến buổi tiếp tân. Cô phải nhanh lên.- Ồ, Rhettt, tôi không thể đi được. Anh biết đấy...- Tôi biết, dậy đi.- Rhett, phải chăng Artsi đã dám...- Artsi dám chứ. Một con người rất dũng cảm, lão Artsi ấy.- Lẽ ra anh phải giết lão về tội bịa đặt...- Tôi có thói kì lạ là không giết những người nói sự thật. Bây giờ không có thì giờ để cãi vã. Dậy đi.Nàng ngồi dậy, quấn chặt chiếc áo choàng quanh mình, quan sát kĩ mặt chàng, bộ mặt ngăm đen lạnh băng.- Tôi không muốn đi, Rhett. Tôi không thể... chừng nào sự... hiểu lầm này chưa được làm sáng tỏ.- Nếu tối nay, cô không trình diện thì không bao giờ cô sẽ có thể trình diện ở cái thành phố này nữa, chừng nào cô cònsống. Và tôi đây, tôi có thể dung một con điếm làm vợ, nhưng không thể dung một kẻ hèn nhát. Tối nay, cô phải đi,ngay cả nếu mọi người, từ Elích Xtiphânz có đổ xuống, đều lờ cô đi và Melanie mời chúng ta ra khỏi nhà.- Rhett, anh để cho tôi phân giả.- Tôi không muốn nghe. Không có thì giờ. Cô mặc quần áo đi.- Họ hiểu lầm – cả Inđiơ, bà Elxinh lẫn Artsi. Và họ rất ghét tôi, Inđiơ ghét tôi đến độ cô ta có thể đặt điều về chínhanh trai mình để bôi xấu tôi. Nếu anh để tôi phân giải...Ôi, lạy Đức Mẹ, nàng đau đớn nghĩ thầm, giả dụ anh ta bảo: “Vậy cô giải thích đi !” Thì mình nói gì? Làm sao mìnhcó thể giải thích nổi?- Hẳn họ đã nói bịa với tất cả mọi người. Tối nay, tôi không thể đi được.- Cô sẽ đi, chàng nói, dù tôi có phải nắm cổ cô mà lôi sềnh sệch và suốt dọc đường, mỗi bước lại thúc mũi ủng vào bộmông xinh đẹp của cô.Mắt chàng long lên một ánh lạnh băng khi chàng kéo giật nàng đứng dậy. Chàng nhặt chiếc coocxê ném cho nàng.- Mặc vào, tôi sẽ thắt dải cho cô. Ồ, phải, tôi thạo việc này lắm. Không, đừng hòng tôi gọi Mammy đến giúp cô để côkhóa cửa lại và trốn tịt trong này đúng như cái thói hèn nhát của cô.- Tôi không phải kẻ hèn nhát, nàng kêu lên, bị kích đến quên cả sợ. Tôi...- Ồ, miễn cho tôi phải nghe cái chiến công của cô bắn chết tên Yanki và đối mặt với bọn lính cảu Sơman. Cô là kẻ hènnhát... chưa kể các tội khác. Nếu không phải vì bản thân cô, thì hãy bì Bonni mà đến dự buổi tiếp tân tối nay. Làm saocô nỡ làm hại thêm tương lai của nó nữa? Mặc coocxe vào, nhanh lên.Nàng vội cởi áo choàng và đứng yên, trên mình còn độc chiếc áo ngủ. Giá Rhett chịu nhìn nàng để thấy nàng đẹp biếtmấy trong chiếc áo ngủ này, thì có lẽ mặt chàng sẽ mất cái vẻ dễ sợ cũng nên. Kể ra, đã lâu rồi, chàng không thấy nàngtrong thứ y phục này. Nhưng chàng không nhìn. Chàng lần mò lôi ra chiếc áo được cắt rất lộ ngực, phần váy được xếpnếp ra đằng sau thành một búi lơn và trên búi đó là cả một cụm hoa hồng bằng nhung.- Cô mặc chiếc này này, chàng ném chiếc áo lên giường và tiến về phía nàng. Tối nay, dẹp các mốt e ấp kiểu đàn bà có Page 20
  • 21. CUONTHEOCHIEUGIO.txtchồng, đoan trang, với những màu xám bồ câu, hoa cà đi. Cô phải giương cờ của mình lên đỉnh cột, bằng không thìrành là phải hạ nó xuống thôi. Và đánh má hồng thật đậm vào. Tôi dám chắc người đàn bà bị đám giáo phái Phari bắtquả tang ngoại tình cũng không đến nỗi tái mét bằng nửa cô. Quay đằng sau, nào.Chàng cầm lấy những dải coocxê và thít mạnh đến nỗi nàng kêu lên, vừa sợ, vừa tủi nhục và ngượng vì động táckhiếm nhã ấy.- Đau à? Chàng cất một tiếng cười ngắn và nàng không nhìn thấy mặt chàng. Đáng tiếc là những sợi dây này khôngxiết quanh cổ cô.Nhà Melanie rực rỡ ánh sáng tỏa ra từ tất cả các phòng và mới đến đầu phố đã nghe thấy tiếng nhạc. Khi xe của Rhettvà Xcarlett đỗ lại trước cửa, tiếng người cười nói náo nức, vui vẻ vẳng ra. Nhà đấy khách, tràn ra cả hiên và nhiềungười ngồi trên những ghế băng trong mảnh sân treo đèn lồng lờ mờ.Mình không thể vào được... không thể, Xcarlett ngồi trong xe nghĩ thầm, bóp chặt chiếc mùi soa vo tròn. Mình khôngthể. Mình không muốn. Mình sẽ nhảy ra và chạy trốn, chạy đến một nơi nào đó, về ấp Tara nhà mình. Tại sao Rhett lạicưỡng bức mình đến đây? Mọi người sẽ làm gì? Melanie sẽ làm gì? Nom vẻ cô ấy sẽ như thế nào nhỉ? Ôi, mình khôngthể giáp mặt cô ấy được. Mình sẽ bỏ chạy thôi.Như thể đọc thấy ý nghĩ của nàng, Rhett túm lấy cánh tay Xcarlett riết thật chặt, đến độ có thể để lại một vết bầm tím,thô bạo như một người lạ mặt càn rỡ.- Tôi chưa bao giờ thấy một người Ailen nhát sợ thế. Cái can đảm mà cô hay khoe khoang đâu rồi?- Rhett, xin anh để tôi về nhà rồi tôi sẽ giải thích cho anh rõ.- Để giải thích thì cô có cả một đời. Nhưng cô chỉ có một tối để làm kẻ tuẫn đạo giữa chốn công cộng. Ra xe đi, cômình và hãy để cho tôi thấy bày sư tử xé xác cô. Ra đi nào.Nàng bước liều trên lối đi, níu lấy cánh tay rắn chắc và vững vàng như đá granít của Rhett. Cánh tay đó truyền chonàng đôi chút can đảm. Lạy Chúa, nàng đủ sức giáp mặt với họ và nàng sẵn sàng nghênh chiến. Họ là cái gì nếu khôngphải là một lũ mèo giương móng gào thét vì ghen tức với nàng? Nàng sẽ cho bọn họ biết tay. Họ muốn nghĩ gì nàngcũng bất cần. Duy chỉ có Melanie... chỉ có Melanie...Họ tụ tập ở hiên nhà và Rhett, mũ cầm tay, cúi chào liên tục bên phải bên trái, giọng điềm đạm và nhẹ nhàng. Nhạcdừng lại khi hai vợ chồng bước vào và trong tâm trạng bối rối, Xcarlett tưởng như đám người đềnh lên tựa sóng biểnđang dâng rồi lại rút xuống với âm độ nhỏ dần, nhỏ dần. Liệu người có sắp sửa quay lưng lại với nàng không đây”?Dào, cứ mặc họ làm thể! Nàng vênh cằm lên và mỉm cười, nheo đôi mắt.Nàng chưa kịp quay lại nói với mấy người đứng gần cửa nhất thì ai đó đã lách đám đông đi về phía nàng. Không khíbỗng ắng đi trong một im lặng kì lạ khiến tim Xcarlett thót lại. Rồi, thoăn thoắt trên đôi chân nhỏ nhắn. Melanie hốihả rẽ lối đến gặp Xcarlett ở tận cửa, hối hả để nói với nàng trước khi bất kì ai khác kịp lên tiếng. Đôi vai hẹp bạch ra,cái miệng nhỏ mím lại, vẻ bất bình, Melanie dường như không biết đến người khách nào khác ngoài Xcarlett. Nàngđến bên, luồn một cánh tay ôm ngang thân người chị dâu.- Ôi, cái áo đẹp làm sao, chị thân yêu, nàng nói, giọng trong trẻo rành rọt. Chị vui lòng làm một thiên thần nhé? Tốinay, Inđiơ không đến giúp em được. Chị vui lòng cùng em tiếp khách nhé?................( 1 ) Nguyên văn: Giết mèo có nhiều cách, cứ gì phải tọng bơ làm cho nó chết nghẹn ( There’s more ways of killring acar than cho king him... to death with butter )Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LIVTác giả: Margaret Mitchell Page 21
  • 22. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrở lại phòng riêng, yên trí không còn gì đe dọa, Xcarlett gieo mình xuống giường, chẳng buồn để ý đến chiếc áo dàiđẹp có vân sóng với kiểu xếp nếp thành búi sau lưng cùng những bông hồng bằng nhung. Trong một lúc, nàng chỉ cóthể nằm yên và nhớ lại lúc đứng giữa Melanie và Ashley, chào đón khách. Ôi, khinh khủng! Nàng thà đối mặt với bọnlính của Sơnman lần nữa còn hơn lập lại cái kì tích này! Lát sau, nàng vùng dậy khỏi giường và bứt rứt đi đi lại lại trênsàn, vừa đi vừa cởi quần áo.Sự căng thẳng đến giờ mới thấm và nàng bắt đầu run. Những chiếc cặp tóc tuột khỏi tay nàng rơi xuống sàn kêu tanhtách và khi thử chải đầu như thường lệ, nàng đập xống bàn chải vào thái dương đau điếng. Hàng chục lần nàng rón rénra cửa nghe ngóng những tiếng động ở dưới nhà, nhưng tầng dưới im lìm như một cái huyệt tối.Rhett đã cho xe đưa nàng về một mình khi cuộc tiếp tân kết thúc và nàng tạ ơn Chúa về sự hoãn án này. Rhett chưa về.Đội ơn Chúa, chàng chưa về nhà. Đêm nay, nàng không thể giáp mặt chàng khi mà nàng đang xấu hổ, run rẩy, sợ hãinhư thế này. Nhưng chàng đang ở đâu? Chắc ở nhà ả đó. Lần đầu tiên, Xcarlett thấy mừng là có một người như BelƯơtling. Mừng vì có một nơi khác ngoài ngôi nhà này để Rhett tạm trú đến khi tâm trạng đằng đằng sát khí của chàngqua đi. Kể ra mừng vì chồng mình ở nhà một ả gái điếm thì cũng bậy thật song nàng không làm sao khác được. Thậmchí nàng có thể gần như mừng rỡ đón tin chàng chết nếu như vậy có nghĩa là nàng sẽ không phải gặp chàng đêm nay.Ngày mai - ở, ngày mai là một ngày khác. Ngày mai, nàng sẽ nghĩ ra một lời biện bạch nào đó, một số điều kết tội nàođó để phản công, một cách nào đó để đổ lỗi cho Rhett. Ngày mai, hồi ức về cái đêm gớm giếc này có thể sẽ không truyđuổi nàng dữ đến nỗi khiến nàng run lên nữa. Ngày mai, tâm trí nàng sẽ không phải luôn luôn nhớ đến bộ mặt củaAshley, lòng tự hào bị tổn thương của chàng, nỗi nhục của chàng nỗi nhục do nàng gây ra, nỗi nhục mà chàng chỉ phảichịu một phần rất nhỏ. Ashley chính trực thân yêu của nàng, liệu giờ đây chàng có ghét nàng vì cái tội làm nhục chàngkhông? Tất nhiên là chàng ghét nàng rồi – giờ đây khi mà cả hai đều được cứu, nhờ thái độ của Melanie khi nàng phẫnnộ bạch đôi vai mảnh dẻ đi qua sàn bóng như gương đến quàng tay ôm Xcarlett, cất giọng đầy yêu thương và tin cậy,đối mặt với đám đông tò mò, hiểm độc và thù địch ngấm ngầm. Melanie đã chặn đứng vụ thị phi một cách gọn ghẽbiết bao, giữ Xcarlett đứng cạnh mình suốt buổi tối khủng khiếp! Mọi người hơi lạnh lùng, có phần ngỡ ngàng, nhưngđã tỏ ra lịch sự.Ôi, ô nhục làm sao, phải núp sau váy Melanie để tránh đòn của những kẻ ghét nàng, những kẻ sẵn sàng xé nàng ratừng mảnh bằng những lời xì xầm của họ! Núp dưới lòng tin mù quáng của Melanie, nương nhờ Melanie chứ khôngphải bất kỳ ai khác!Nghĩ vậy, Xcarlett lại run lên như bị cảm lạnh. Nàng cần phải uống một li rượu, uống mấy li thì mới có thể nằmxuống, hi vọng chợp mắt được. Nàng khoác một tấm áo choàng ra ngoài áo ngủ và hối hả ra hành lang tối mò, đôi déplê lẹp kẹp vang to trong im lặng. Xuống đến nửa cầu thang, nàng mới nhìn về phía cánh cửa đóng của phòng ăn vàtrông thấy một vệt sáng hẹp lọt ra qua khe dưới.Tim nàng ngừng đập trong khoảng khắc. Phải chăng đèn trong phòngăn vẫn sáng lúc nàng về tới nhà, song nàng đang quá rối ruột không nhận thấy? Hay là, rốt cuộc, Rhett đã về nhà?Chàng có thể lẳng lặng về qua cửa bếp. Nếu Rhett đã ở nhà, nàng sẽ rón rén trở về giường, đành nhin rượu dù đang rấtcần. Như vậy, đỡ phải giáp mặt Rhett. Một khi về buồng riêng là yên trí, vì nàng có thể khóa cửa lại.Nàng đang cúi xuống rút đôi dép lê để có thể lặng lẽ trở về buồng thật nhanh thì cửa phòng ăn đột ngột mở toang vàRhett hiện ra in đậm bóng trong ánh nến mờ mờ rọi từ phía sau lưng, nom thật đồ sộ. Nàng chưa bao giờ thấy chàng tolớn đến thế, một khối đen sì dễ sợ không có mặt, hơi lảo đảo trên đôi chân.- Xin bà lại đây với tôi nào, Butler phu nhân, chàng nói, giọng hơi lè nhè.Chàng đang say và cố tình tỏ ra như thế. Trước đây, nàng chưa bao giờ thấy chàng để lộ mình say, bất kể uống nhiềuđến đâu chăng nữa. Nàng dừng lại, phân vân, không nói gì và chàng khoái tay ra lệnh.- Lại đây, quỉ tha ma bắt cô! Chàng nói thô bạo.Hẳn là chàng say lắm, nàng nghĩ thầm, tim đập xốn xang. Bình thường càng uống, thái độ của chàng càng lịch thiệp.Chàng có thể mỉa mai hơn, lời lẽ có thể cay độc hơn, nhưng thái độ kèm theo bao giờ cũng chỉnh chu – quá chỉnh chulà đằng khác.“ Mình không nên để anh ta biết là mình sợ giáp mặt anh ta “, nàng nghĩ thầm. Và, kéo chiếc áo choàng sát vào cổhơn, nàng đi xuống cầu thang đầu cất cao và nện gót ầm ầm.Chàng đứng né sang bên, cúi mình mời nàng qua cửa với một vẻ giễu cợt khiến nàng rúm người lại. Nàng thấy làchàng không mặc áo vét và chiếc cà vạt thõng xuống hai bên cổ sơ mi để mở phanh ra đến nạm lông đen rậm trênngực, tóc rối bù và đôi mắt vằn tia máu nheo lại. Một ngọn nến, đốm sáng nhỏ nhoi trên bàn, hắt ra quanh căn phòngcao trần những cái bóng quái đản và khiến cho những tủ bát đĩa và buýp – phê nom giống như những con thù phủ Page 22
  • 23. CUONTHEOCHIEUGIO.txtphục im lìm. Trên chiếc khay đặt trên bàn, những chiếc cốc vây quanh một bình rượu mở nút.- Ngồi xuống, chàng vừa theo nàng vào vừa nói cộc cằn.Lúc này, một nỗi sợ hãi thuộc dạng khác xâm chiếm Xcarlett, một nỗi sợ hãi khiến mối lo phải giáp mặt chàng trở nêntẹp nhẹp không đáng kể. Chàng có vẻ như một người xa lạ, ăn nói, hành động lạ hoắc. Đó là một chàng Rhett cục cằnnàng chưa từng thấy bao giờ. Chưa một lần nào, kể cả trong những lúc thân mật nhất, chàng cũng ngọt ngào và châmbiếm, và thường thường rượu chỉ làm đậm thêm những nét ấy. Mới đầu, điều đó làm nàng khó chịu và nàng đã thử phávỡ cái vẻ hờ hững ấy, nhưng chẳng bao lâu, nàng đi đến chỗ chấp nhận nó như một điều rất thuận tiện. Đã bao năm,nàng vẫn nghĩ rằng chàng chẳng coi cái gì là quan trọng lắm. Nhưng giờ đây, ngồi trước mặt chàng, cách một cái bàn,nàng thắt ruột nhận ra rằng có một cái gì hệ trọng đối với chàng, thậm chí rất hệ trọng.- Chẳng có lí do gì khiến cô phải nhịn cốc rượu trước khi đi ngủ, dù tôi có mất dạy đến mức dám ở nhà, chàng nói. Tôirót cho cô nhé.- Tôi không định uống, nàng cứng cỏi nói. Tôi nghe thấy tiếng động nên lần xuống...- Cô chẳng nghe thấy gì cả. Hẳn cô đã không xuống nếu cô nghĩ là tôi đã về. Tôi đã ngồi đây và lắng nghe cô đi đi lạilại rầm rập trên sàn gác. Cô hẳn rất cần uồng một cốc. Uống đi nào.- Tôi không...Chàng cầm lấy bình rượu, rót đầy một cốc, đầy rớt cả ra ngoài.- Uống đi, chàng vừa nói vừa dúi cốc rượu vào tay nàng. Cô đang run hết cả người kìa. Ồ, đừng có điêu. Tôi biết côvẫn uống lén, tôi còn biết cô uống bao nhiêu nữa kia. Ít lâu nay, tôi đã định bảo cô thôi đừng khéo vờ nữa và cứ uốngcông khai đường hoàng nếu cô muốn uống. Cô tưởng tôi phản đối việc cô thích uống rượu sao?Nàng cầm lấy chiếc cốc ướt nhèm, thầm rủa chàng. Chàng đọc thấu ý nghĩ nàng như đọc sách, xưa nay bao giờ chàngcũng đọc thấu tim gan nàng và chàng là người duy nhất trên đời mà nàng muốn giấu những ý nghĩ thật của mình.- Tôi đã bảo uống đi.Nàng nâng cốc và đưa phát lên uống cạn, không gập cổ tay, đúng như cách ông Giêrơlđ ngày xưa. Nàng uống gọn mộthơi trước khi kịp nghĩ rằng cái động tác dó thật thành thạo và khó coi. Điều đó không lọt khỏi mắt Rhett và khóemiệng chàng kéo rệch xuống.- Ngồi xuống. Ta sẽ bàn luận trong gia đình về cuộc tiếp tân lịch sử ta vừa mới dự, sẽ thú vị đấy.- Anh say rồi, nàng lạnh lùng nói, tôi đi ngủ đây.- Tôi rất say và tôi dự định say nữa trước khi kết thúc tối nay. Nhưng cô chưa đi ngủ được... chưa được đâu. Ngồixuống.Giọng chàng vẫn còn sót lại cách phát âm kéo dài và thờ ơ quen thuộc, nhưng đằng sau lời chữ, nàng cảm thấy có cáigì hung tợn đang nung nấu, sắp bùng ra tàn bạo như phát roi quất. Nàng còn đang phân vân chưa biết nên thế nào thìchàng đã đến bên, nắm chặt cánh tay nàng đến phát đau. Chàng khẽ vặn lại một cái và nàng vội vàng ngồi xuống, thốtmột tiếng kêu đâu khe khẽ. Bây giờ thì nàng sợ, sợ đến mức chưa từng thấy trong đời, bừng bừng và đôi mắt vẫn longlanh ghê rợn, đôi mắt chứa chất trong chiều sâu một cái gì mà nàng không nhận ra được, không hiểu nổi, một cái gìcòn mạnh hơn, sâu hơn sự giận dữ hoặc đau đớn, một cái gì dồng thúc chàng dữ dội đến nỗi độ đôi mắt ấy đỏ rực lênnhư hai hòn than. Chàng cúi nhìn nàng hồi lâu, lấu đến nỗi luồng mắt thách thức của nàng đâm dao động và gằmxuống, thế rồi chàng ngồi phịch xuống một chiếc ghế đối diện với nàng và tự rót cho mình một cốc nữa. Nàng nghĩthật nhanh, cố xác định một đường lối tự vệ. Nhưng cho đến khi chàng lên tiếng, nàng vẫn không biết nên nói gì vìnàng không hiểu đích xác chàng định qui kết nàng vào tội gì.Chàng uống từ từ, quan sát nàng qua miệng cốc và nàng căng hết thần kinh, cố giữ cho khỏi run. Chàng cứ ngữnguyên một lúc không thay đổi sắc mặt, nhưng cuối cùng, chàng bật cười, mắt vẫn gián vào nàng. Nghe tiếng cười,nàng run lên không kìm được.- Vở hài kịch hồi tối cũng vui đấy nhỉ?Nàng không nói gì, rướn cong ngón chân trong đôi dép lê rộng, ráng sức dẹp cơn run.- Một vở hài kịch thú vị không thiếu một vai nào. Cả làng tập hợp để ném đá vào mụ đàn bà tội lỗi, anh chồng bị xúcphạm bênh vực vợ mình đúng như thái độ cần có của một bậc quân tử, người vợ bị phản bội can thiệp với một tinhthần Cơđốc, dùng cái thanh danh trong trắng không một vết bợn của mình phủ lên tất cả. Còn gã tình nhân thì...- Thôi, tôi xin anh.- Không tối nay thì tôi không chiều theo ý cô. Thật quá hay ho. Gã tình nhân nom như một thằng ngẩn ngơ quỉ tha mabắt, muốn chết quách đi cho rồi. Cô nàng thân mến, cô cảm thấy thế nào khi người phụ nữ cô thù ghét lại đứng bên cô,bao che cho mọi tội lỗi của cô? Ngồi xuống đi nào. Page 23
  • 24. CUONTHEOCHIEUGIO.txtNàng ngồi xuống.- Tôi nghĩ không vì thế mà cô thích Melanie hơn. Cô đang băn khoăn không rõ cô ấy có biết hết chuyện về cô vớiAshley hay không... Tại sao cô ấy lại làm thế nếu cô ấy biết... phải chăng cô đang nghĩ rằng cô ấy làm thế, thật nguxuẩn, mặc dù hành động ấy đã cứu thoát cô, nhưng...- Tôi không nghe anh nữa đâu.- Không, cô phải nghe. Và tôi xin nói điều này để cô đỡ lo. Cô Meli quả là ngốc nhưng không phải theo cách cô tưởng.Hiển nhiên là ai đó đã mách cô ấy, song cô ấy không tin. Ngay cả nếu cô ấy trông thấy tận mắt, cô ấy cũng sẽ khôngtin. Cô ấy quá đức hạnh nên không thể quan niệm những người mình yêu lại phạm điều ô nhục. Tôi không biết Ashleyđã nói dối cô ấy như thế nào... song, bất cứ lời nói dối vụng về nào cũng lọt tai cô ấy, vì cô ấy yêu Ashley và yêu cô.Tôi không thể hiểu tại sao cô ấy yêu cô, nhưng thực tế như vậy. Cầu sao cái đó sẽ thành cây thập tự mà cô phải mangsuốt đời.- Giá anh không say đến thế và không ăn nói phũ phàng thì tôi sẵn sàng giải thích mọi chuyện, Xcarlett nói, phần nàolấy lại được vẻ đàng hoàng. Nhưng lúc này...- Tôi không quan tâm đến những lời giải thích của cô. Tôi biết rõ sự thực hơn cô. Này, thề có Chúa, hễ cô đứng dậykhỏi cái ghế này một lần nữa.. Và có điều tôi thấy còn hay ho hơn cả tấm thảm kịch tối nay, đó là trong khi viện cớ làtôi nhiều tội lỗi, cô từ chối không cho tôi hưởng những lạc thú giường chiếu ái ân với cô, ra cái điều đức hạnh đến thế,thì tim cô lại khát thèm Ashley Uylkz. “ Khát thèm trong tim “. Cái thành ngữ hay đấy chứ? Trong cái quyển kinhthánh ấy, có khối câu hay phải không nhỉ?“Kinh nào? Kinh nào nhỉ? “ đầu óc rối bời, thác loạn, nàng điên cuồng đảo mắt quanh phòng, nhận thấy những đồdùng bằng bạc chắc nặng lấp lánh đùng đục trong ánh nến mờ và những góc tối sao mà dễ sợ.- Và tôi bị đuổi ra vì nhiệt tình quê kệch của tôi là quá thô thiển đối với cốt cách thanh lịch của cô... bởi vì cô khôngmuốn có con nữa. Ôi trái tim thân yêu của tôi, điều đó đã làm tôi cảm thấy khổ sở làm sao! Đau đớn làm sao! Nên tôiđành đi tìm thú vui an ủi ở bên ngoài và để cô yên với những cái thanh lịch tinh tế của nó. Trong khi đó, cô dành thìgiờ theo đuổi, me – xừ Ashley Uylkz bao lâu đau khổ. Quỉ bắt anh đi, anh ta đau cái nỗi gì? Anh ta không thể trungthành với vợ trong tâm, mà cũng chẳng dám bội tình bằng thân xác. Tại sao anh ta không dám quyết? Hẳn cô khôngphản đối việc có con với anh ta... rồi bảo béng đó là con tôi?Nàng chồm dậy, kêu lên và chàng lao ra khỏi ghế, cười cái kiểu cười nhẹ nhàng khiến cho nàng lạnh cả máu. Chàngvươn đôi bàn tay nâu to lớn ấn nàng ngồi về chỗ và cúi xuống gần nàng.- Hãy nhìn kĩ đôi tay tôi, cô bạn thân mến, chàng vừa nói vừa co duỗi tay trước mặt nàng. Tôi có thể dùng chúng xé côra từng mảnh không khó khăn gì và tôi ắt sẽ làm thế nếu có thể trục Ashley ra khỏi tâm trí cô bằng cách ấy. Nhưngcách ấy chẳng ăn thua. Cho nên tôi nghĩ tôi sẽ đuổi anh ta ra khỏi tâm trí cô mãi mãi, theo cách như thế này. Tôi đặthai tay hai bên đầu cô, thế, và tôi sẽ bóp vỡ sọ cô như một hạt dẻ, thế là xóa sạch hình ảnh anh ta trong đó.Hai tay chàng đặt lên đầu nàng, luồn dưới mái tóc xõa mượt, vuốt ve thô bạo, hất mặt nàng ngước lên đối mặt chàng.Nàng cảm thấy mình đang nhìn vào mặt một người xa lạ, một người xa lạ say khướt, giọng kéo dài lè nhè. Xưa naychưa bao giờ nàng thiếu can đảm vật chất, mỗi khi đứng trước nguy hiểm, nó trào lên nóng hổi trong huyết quản nang,làm xương sống nàng cứng rắn lên và mắt nàng nheo lại.- Đồ điên say bét nhè, nàng nói. Bỏ tay ra.Nàng ngạc nhiên thấy chàng làm theo. Chàng ngồi lên mép bàn, rốt thêm một cốc nữa.- Tôi bao giờ cũng khâm phục dũng khí của cô, cô nàng thân mếm ạ. Nhất là bây giờ, khi cô bị dồn vào chân tường.Nàng kéo áo choàng vào thật sát người. Ôi, giá nàng có thể về tới được buồng riêng, xoay chìa khóa trong cánh cửachắc nịch và yên thân một mình. Bằng cách nào đó, nàng phải đương đầu với chàng, khuất phục chàng, cái chàngRhett lạ lẫm này mà trước đây nàng chưa hề thấy. Nàng ung dung đứng dậy, tuy đầu gối vẫn run, quấn chặt áo choàngquanh hông và hất mái tóc xõa xuống mặt ra đằng sau.- Tôi đâu có bị dồn vào chân tường, nàng đanh đá nói. Chẳng bao giờ anh dồn được tôi vào chân tường hoặc làm tôisợ đâu, Rhett Butler ạ. Anh chỉ là một con thú say, bao lâu nay chỉ quan hệ với loại đàn bà hư hỏng, đến nỗi anhkhông thể hiểu được cái gì khác ngoài sự xấu xa. Anh không thể hiểu nổi Ashley hoặc tôi. Anh ghen với một điều màanh không hiểu nổi. Thôi, chúc anh ngủ ngon.Nàng thản nhiên quay gót đi ra cửa, nhưng một nhịp cười phá khiến nàng dừng lại. Nàng ngoảnh lại, thấy chàng lảođảo đi ngang qua phòng về phía nàng. Lạy chúa, giá anh ta thôi cái tiếng cười! Có gì đáng cười trong chuyện này!Trong khi chàng tiến đến, nàng giật lùi về phía cửa và thấy mình chạm lưng vào tường. Chàng đặt tay lên vai nàng đèdí vào tường. Page 24
  • 25. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Thôi, đừng cười nữa.- Tôi cười vì ái ngại cho cô.- Ái ngại... cho tôi? Anh hãy ái ngại cho bản thân anh đã.- Phải, thề có Chúa, tôi ái ngại cho cô, cô mình ạ, cô bé xinh đẹp ngốc dại của tôi. Cô tự ái, phải không? Cô không thểchịu được người ta cười hoặc thương hại cho mình phải không?Chàng thôi cười, tì mạnh đến nỗi vai nàng đau nhói, sắc mặt chàng thay đổi và chàng khẽ sát vào nàng đến nỗi hơi thởnồng nặc mùi uytxki của chàng khiến nàng ngoảnh đầu đi.- Tôi có ghen không? Chàng nói. Tại sao lại không nhỉ? Ồ, phải, tôi ghen với Ashley Uylkz. Tại sao lại không nhỉ? Ồ,đừng có cố mà nói và phân trần làm gì. Tôi biết cô vẫn trung thành với tôi về mặt thân xác. Có phải đó là điều cô địnhnói phải không? Ồ, cái đó tôi từ lâu rồi. Từ bao năm nay rồi. Làm sao tôi biết được? À, thế này, tôi biết tỏng AshleyUylkz và cái nòi anh ta. Tôi biết anh ta là người quí phái và trọng danh dự. Và cô mình ạ, về điểm này, tôi không thểnói như thế về cô... hoặc về tôi. Chúng ta không quí phái và chẳng có danh dự gì sốt, phải không? Chính vì thế màchúng ta phất như diều.- Để cho tôi đi. Tôi không thể đứng đây nghe anh lăng mạ.- Tôi đâu có lăng mạ cô. Tôi đang khen cái ưu điểm vật chất của cô đấy chứ. Nhưng nó không làm tôi mắc lỡm tí nào.Xcarlett, cô tưởng đàn ông toàn những thằng ngốc. Đánh giá thấp sức mạnh và trí thông minh của đối phương làkhông bao giờ có lợi cả. Và tôi không phải là thằng ngốc. Cô tưởng tôi không biết cô nằm trong vòng tay tôi mà coinhư nằm với Ashley Uylkz sao?Miệng nàng há ra, sợ hãi và kinh ngạc in rành rành trên nét mặt.- Cái trò ấy thú vị đấy. Thực ra thì hơi ma quái. Như là có ba người trong một cái giường mà đáng lẽ chỉ được có hai.Chàng lắc nhẹ vai nàng, khẽ nấc và mỉm cười giễu cợt.- Ồ phải, cô đã trung thành với tôi vì Ashley không muốn đụng đến cô. Nhưng, quỉ tha ma bắt, nếu anh ta muốn đượcthể xác cô thì tôi cũng sẵn sàng cho, chả tiếc. Tôi biết thể xác chả có nghĩa gì mấy – nhất là thể xác đàn bà. Nhưng tôikhông muốn cho anh ta trái tim cô và cái đầu óc thân yêu của cô, cái đầu óc bướng bỉnh, tàn nhẫn, bất chấp đạo lí củacô. Anh ta không cần đầu óc cô, rõ đồ ngu, còn tôi thì không cần thể xác cô. Đàn bà, tôi có thể mua rẻ được. Nhưngtôi quả có cần cái đầu óc và trái tim cô mà sẽ không bao giờ được, cũng như cô sẽ không bao giờ giành được tâm hồnAshley vậy. Và chính vì thế mà tôi ái ngại cho cô.Ngay cả giữa lúc đang sợ và hoang mang như thế, nàng vẫn thấy đau nhói vì lời mỉa mai đó.- Ái ngại... cho tôi?- Phải, ái ngại vì cô thật trẻ con, Xcarlett ạ. Một đứa trẻ khóc vòi mặt trăng. Một đứa trẻ sẽ làm gì với mặt trăng nếunhư nó có mặt trăng trong tay? Cũng như cô sẽ làm gì với Ashley nếu cô có được anh ta? Phải, tôi ái ngại cho cô... áingại thấy cô ném hạnh phúc đi bằng cả hai tay và với ra định tóm bắt một cái gì không bao giờ có thể làm cô hạnhphúc. Tôi ái ngại cho cô vì cô ngốc đến nỗi không hiểu ra rằng hạnh phúc chỉ có được khi những người cùng khuônkết duyên với nhau. Nếu tôi chết, nếu cô Meli chết và cô được chàng người yêu quí báu, đáng tôn kính của cô, cô cócho rằng cô sẽ sung sướng với anh ta không? Ma quỉ, không! Cô sẽ không bao giờ biết được anh ta ra sao, không baogiờ biết anh ta nghĩ gì, không bao giờ hiểu được anh ta cũng như cô không bao giờ hiểu được âm nhạc, thơ, sách vởhoặc bất kỳ cái gìkhác không phải là đồng đô la và các loại tiền. Trong khi, người vợ thân yêu của lòng tôi ơi, chúng tacó thể hoàn toàn hạnh phúc nếu cô dấn thêm tí nữa, vì chúng ta rất giống nhau. Cả hai chúng ta cùng đểu giả, Xcarlettạ, và khi chúng ta đã muốn thì không có gì là ngoài tầm chúng ta. Lẽ ra chúng ta đã có thể hạnh phúc vì tôi từng đãyêu cô và tôi hiểu cô đến tận ga ruột, Xcarlett ạ. Ashley không bao giờ hiểu cô cách ấy. Và anh ắt sẽ khinh cô nếu anhta hiểu như thế... Nhưng không, cô không nên phí cả một đời để mơ mộng đến người đàn ông mà cô không thể hiểuđược. Còn tôi, cưng ạ, tôi sẽ tiếp tục mơ đến những ả điếm. Và tôi dám cả quyết rằng chúng ta sẽ hòa hợp hơn phầnđông các cặp khác.Chàng đột ngột buông nàng ra và chệnh choạng quay trở lại chỗ bình rượu. Trong giây lát, Xcarlett đứng như chônchân xuống đất, bao ý nghĩ thoắt đến thoắt đi trong đầu nàng nhanh đến nỗi nàng không sao nắm được ý nghĩ nào đủlâu để suy xét. Rhett bảo là chàng đã từng yêu nàng. Chàng có nói thật lòng không? Hay đó chỉ là lời thốt ra trong lúcsay? Hay là một trong những trò đùa gớm ghiếc của chàng? Rồi những là Ashley.. mặt tăng... khóc vòi mặt trăng.Nàng lao vút ra ngoài hành lang tối, chạy bay như ma đuổi. Ôi, giá nàng có thể tới được buồng của mình! Nàng trẹogót và chiếc dép lê tuột ra một nửa. Trong khi nàng dừng lại, điên cuồng hất nó ra hẳn, Rhett mau lẹ như một ngườiAnh điêng, đã tới bên nàng trong bóng tối. Hơi thở chàng phả vào mặt nàng nóng hổi và hai tay chàng thô bạo luồndưới áo choàng, ôm lấy nàng, riết lấy làn da trần. Page 25
  • 26. CUONTHEOCHIEUGIO.txt-Cô tống cổ tôi đi hoang thành phố trong khi cô săn đuổi anh ta. Thề trước Chúa, đây là một đêm sẽ chỉ có hai ngườitrên giường tôi.Chàng xốc bổng chàng trong tay và bắt đầu lên cầu thang. Đầu nàng bị ghì chặt vào ngực Rhett và nàng nghe thấyngay bên tai mình tiếng tim chàng đập thình thịch. Chàng làm nàng đau và nàng sợ hãi kêu lên, tiếng nghẹn lại. Chàngđi lên cầu thang trong bóng tối mù mịt, lên, lên nữa và nàng sợ cuống cuồng. Chàng lúc này là một kẻ xa lạ điên dại vàbóng tối đen kịt này cũng xa lạ với nàng, tối đen hơn cả cái chết. Chàng giống như cái chết, đôi cánh tay bế nàng ghìchặt mà đau. Nghẹn ngạt, nàng rú lên và chàng đột ngột dừng lại trên cầu thang. Rồi lật nhanh người nàng trong vòngtay, chàng cúi xuống hôn nàng một cách man rợ và hết mình đến nỗi trong đầu nàng bỗng sạch trơn không có cái gìkhác ngoài bóng tối đang nhấn chìm nàng và đôi môi áp trên môi nàng. Chàng run lên như đang đứng giữa một trậncuồng phong và môi chàng lướt từ miệng nàng đến chỗ chiếc áo choàng tuột khỏi người nàng, thám hiểm miền da thịtêm ái. Chàng thì thầm những gì nàng không nghe rõ, môi chàng đánh thức dậy trong nàng những cảm giác trước naychưa từng biết đến. Giờ đây, nàng là bóng tối, chàng cũng là bóng tối và trước đó, chẳng có gì hết ngoài bóng tối vàmôi chàngáp trên da thịt nàng. Bỗng nhiên thân nàng: vui thích, sợ hãi, điên dại, hồi hộp, tự buông thả mình chonhững cánh tay quá mạnh, cho một đôi môi quá thô bạo, cho số mệnh cuốn đi quá nhanh. Lần đầu tiên trong đời, nànggặp một người, một cái gì mạnh hơn nàng, một người đang lấn át nàng, khuất phục nàng. Không hiểu làm sao, haicánh tay nàng đã quàng quanh cổ chàng, môi nàng run lên dưới môi chàng và họ bay lên, lại bay lên trong bóng tối,một thứ bóng tối êm dịu, xoáy lộn và bao trùm tất cả.Sáng hôm sau, khi nàng thức giấc, chàng đã đi khỏi và nếu không có chiếc gối nhàu nát bên cạnh, hẳn nàng có thểnghĩ những điều xảy ra đêm hôm trước chỉ là một giấc mơ cuồng phi lí. Nàng nhớ lại mà đỏ mặt. Và, kéo mền lênquấn quanh vổ, nằm dài tắm trong ánh nắng sớm, nàng cố sắp xếp lại những ý nghĩ lộn xộn trong đầu.Có hai điều nổi bật hàng đầu. Nàng đã sống mấy năm với Rhett, ăn ngủ với chàng, cãi lộn với chàng và đẻ cho chàngmột đứa con – thế mà vẫn chẳng hiểu gì chàng. Người đàn ông đã bế nàng lên cái cầu thang gác tối om là một kẻ xa lạmà trước đó, nàng thậm trí không ngờ là có ở trên đời. Và bây giờ, mặc dầu cố hết sức, nàng vẫn không thể bắt mìnhghét người đó hoặc phẫn nộ được. Người đó đã làm nhục nàng, làm đau, sử dụng nàng một cách thô bạo suốt một đêmcuồng khấu và nàng đã hãnh diện về điều đó.Ôi, lẽ ra nàng phải lấy làm xấu hổ, phải xua đuổi chính cái hồi ức về những phút hừng hực trong bóng tối xoáy lốc ấy!Một bậc nữ lưu, một bậc nữ lưu quyền quí thật ắt không bao giờ dám cất cao đầu sau một đêm như vậy. Nhưng mạnhhơn nỗi hổ thẹn là kỉ niệm về những cảm giác say sưa ngây ngất, về trạng thái mê li của sự buông thả. Lần đầu tiêntrong đời, nàng cảm thấy mình sống động, cảm thấy niềm đam mê cũng cuồn cuộn và ban sơ như nỗi kinh hoang đãxâm chiếm nàng cái đêm chạy khỏi Atlanta, cũng choáng váng một cách ngọt ngào như nỗi căm thù lạnh lùng đãkhiến nàng bắn chết tên Yanki dạo nào.Rhett yêu nàng! Chí ít là chàng đã nói thế và giờ đây làm sao nàng có thể nghi ngờ đến điều đó? Thật kì lạ đến bối rối,thật không thể tin được là chàng lại yêu nàng, cái con ngươi xa lạ man rợ ấy mà nàng đã cùng chung sống trong mốiquan hệ lạnh nhạt đến thế. Nàng chưa hoàn toàn xác định được mình cảm thấy ra sao về phát hiện này, nhưng một ýnghĩ chợt đến trong đầu khiến nàng bỗng cười to. Chàng yêu nàng, vậy là cuối cùng nàng đã nắm được chàng. Nàngđã hầu như quên hết điều mong muốn trước kia là bỏ bùa cho chàng mê nàng để có thể vung roi trên cái đầu đen ngạongược của chàng. Lúc này nàng nhớ lại và điều này làm cho nàng hết sức thỏa mãn. Chàng đã nắm được nàng mộtđêm, nhưng bây giờ nàng đã biết thóp chàng. Từ nay trở đi, nàng muốn sao chàng phải làm như vậy. Nàng đã ngậmđắng nuốt cay trước những lời giễu cợt của chàng bao lâu nay, nhưng bây giờ nàng có thể bắt chàng nhảy qua bất cứcái vòng nào nàng muốn giơ ra.Nghĩ đến chuyện gặp lại chàng, mặt đối mặt tỉnh táo trong ánh sáng ban ngày, nàng cảm thấy ngợp trong một nỗingượng ngùng bứt rứt pha lẫn một niềm vui thích náo nức.“Mình bồi hồi như một cô dâu vậy “, nàng tự nhủ. “Mà lại là vì Rhett! “ Nghĩ vậy, nàng bỗng khúc khích cười nhưmột con ngố.Nhưng Rhett không về ăn trưa, cũng chẳng có mặt trong bữa tối. Đêm trôi qua dài lê thê trong đó nàng thao thức đếntận sáng, tai căng ra chờ nghe tiếng chân chàng tra chìa khóa vào ổ. Nhưng chàng không về, nàng phát điên lên vì sợvà thật vọng. Nàng qua nhà băng nhưng chàng không có ở đấy. Nàng đến cửa hàng và gắt gỏng với tất cả mọi người vìmỗi lần cửa mởcho một người khách vào, nàng đều ngẩng lên nhìn, tim đập xốn xang, hi vọng đó là Rhett. Nàng đếnbãi gỗ và làm tình làm tội Hiu đến nỗi chàng phải trốn sau một đống gỗ. Nhưng Rhett không tìm nàng ở đó.Nàng không thể hạ mình hỏi bạn bè xem có gặp Rhett không. Nàng cũng không thể điều tra trong đám gia nhân để dò Page 26
  • 27. CUONTHEOCHIEUGIO.txttin chàng. Song nàng cảm thấy họ biết một điều gì mà nàng không biết. Những người da đen bao giờ cũng biết mọichuyện. Hai hôm nay, Mammy im lặng một cách khác thường. Bà chỉ quan sát Xcarlett bằng khóe mắt, chẳng nóichẳng rằng. Hết đêm thứ hai sang ngày thứ ba, Xcarlett quyết định đến trình cảnh sát. Có thể chàng đã bị tai nạn, cóthể chàng đã bị ngựa hất ngã và đang nằm dưới một cái hố, không ai cứu giúp. Có thể - ôi, ý nghĩ kinh khủng – có thểchàng đã chết.Sáng hôm sau, điểm tâm xong và đang đội mũ trong phòng riêng, nàng nghe thấy tiếng bước chân thoăn thoắt lên gác.Nàng mừng đến lả người đi, gieo mình xuống giường. Vừa lúc đó, Rhett bước vào. Chàng vừa cắt tóc, cạo râu, xoabóp ở hiệu ra, chàng tỉnh táo, nhưng đôi mắt vằn tia máu và bộ mặt xị ra chứng tỏ những hôm trước chàng đã uốngnhiều. Chàng hời hợt vẫy tay chào nàng và nói: “Ồ, helô!”Làm sao một người đàn ông có thể nói: “ Ồ, helô!” như vậy sau khi đã bỏ đi hai ngày ròng, không giải thích lý do chicả? Làm sao chàng có thể hờ hững đến thế với kỉ niệm về cái đêm họ đã qua với nhau như vậy? Không thể thế đượctrừ phi... trừ phi... ý nghĩ khủng khiếp ấy lại bật lên trong đầu nàng: trừ phi những đêm như vậy là chuyện thôngthường đối với chàng. Trong một lát, nàng không sao nói được nói được và quên hết mọi cử chỉ cùng nụ cười duyendáng định dành cho chàng. Thậm chí chàng cũng không đến hôn nàng cái hôn chiếu lệ thường ngày mà chỉ đứng nhìnnàng, miệng nhoẻn cười, một điếu xì – gà hút dở nơi tay.- Anh đã... anh đã đi đâu?- Đừng có nói là cô không biết! Tôi nghĩ là lúc này cả tỉnh đã biết. Có lẽ tất cả mọi người đều đã biết, trừ cô. Cô biếtcâu tục ngữ cổ đấy: “ Người vợ bao giờ cũng là người biết sau cùng “.- Anh định nói gì vậy?- Tôi ngỡ sau khi cảnh sát xục đến nhà Bel đêm hôm kia thì...- Nhà Bel... cái... cái mụ đàn bà ấy! Anh đã đến với Bel...- Dĩ nhiên. Tôi còn ở đâu khác nữa? Tôi hi vọng cô đã không lo lắng về tôi.- Anh rời tôi để đến với ả, sau... sau khi...- Ôi, lại cái chuyện ấy, chàng khoát một cử chỉ bất cần. Tôi muốn quên cung cách của tôi đi. Xin thứ lỗi cho cách xửsự của tôi trong cuộc gặp gỡ vừa đây của chúng ta. Bữa ấy tôi rất say, như cô biết rành rành, và hoàn toàn bị mê hoặcbởi những bả duyên sắc của cô... tôi có cần kể ra những gì không nhỉ?Đột nhiên nàng thấy muốn khóc, muốn nằm lăn ra giường mà nức nở mãi không thôi. Chàng không hề thay đổi, chẳngcó gì thay đổi hết và nàng thật là một con rồ, một con rồ ngu xuẩn, hợm hĩnh, ngớ ngẩn nên mới tưởng là chàng yêumình. Mọi cái đó chỉ là một trò đùa gớm guốc của chàng lúc say như dùng bất cứ ả nào ở nhà Bel. Và bây giờ, chàngtrở nên xấc xược, nhạo báng, vượt ngoài tầm tay nàng. Nàng nuốt nước mắt, cố trấn tĩnh lại. Không, không thể để chochàng biết nàng đã nghĩ gì. Nếu chàng biết, chàng sẽ cười cho thối ruột. Được, chàng sẽ không bao giờ biết! Nàng vộingước nhìn chàng và bắt gặp trong mắt chàng cái tia lấp lánh quen thuộc vẫn làm cho nàng bối rối, với cái vẻ rìnhngóng, sắc sảo, hau háu như chờ nàng nói tiếp, hi vọng đó là những lời... à mà chàng hi vọng cái gì nhỉ? Rằng nàng sẽtự biến mình thành trò hề, quát tháo ầm ĩ, cho chàng được một mẻ cười chăng? Đừng hòng. Đôi lông mày sếch củanàng nhíu lại, lạnh lùng.- Tất nhiên tôi đã ngờ ngợ quan hệ của anh với con người ấy là thế nào.- Ngờ ngợ thôi à? Tại sao cô không hỏi tôi để thỏa mãn tính tò mò? Như vậy có phải tôi đã kể cho cô nghe rồi khôngnào. Tôi đã sống với cô ta từ khi cô và Ashley quyết địng rằng hai ta nên ngủ riêng phòng.- Anh cả gan đứng đó mà huyênh hoang với tôi, vợ anh, rằng...- Ồ, xin miễn cho tôi cái sự phẫn nộ đầy đạo đức của cô. Chừng nào tôi còn bỏ tiền thanh toán mọi khoản chi, thì tôimuốn làm gì, cô cũng bất cần. Và cô biết rõ gần đây, tôi đâu có trong trắng như thiên thần. Còn về việc cô là vợ tôithì... cô cũng chả mấy đoái hoài đến vai trò ấy từ khi sinh Bonni, phải thế không nào? Cô là một món đầu tư chẳngsinh lợi mấy, Xcarlett ạ. Đầu tư vào Bel còn hơn.- Đầu tư? Anh muốn nói là anh đã cho ả...?- Tôi nghĩ gọi cho đúng là “ gây dựng cơ sở kinh doanh “ cho cô ta. Bel là một phụ nữ tinh khôn. Tôi muốn thấy cô takhá giả và cô ta chỉ cần một điều là có tiền để khởi một cơ nghiệp riêng. Cô hẳn biết là một người đàn bà có chút tiềnmặt có thể làm nên những điều kỳ diệu như thế nào. Cứ xem bản thân cô thì rõ.- Anh đem so tôi với...- À, cả hai cô đều là những tay “ phe “ cứng cựa và cả hai đều thành công. Tất nhiên Bel có nhỉnh hơn cô vì cô ấy tốtbụng và đôn hậu hơn...- Anh có ra khỏi đây không? Page 27
  • 28. CUONTHEOCHIEUGIO.txtChàng đủng đỉnh đi ra cửa, một bên lông mày nhướn lên giễu cợt. Làm sao anh ta có thể lăng mạ mình như thế? Nàngthầm nghĩ, vừa điên máu vừa đau đớn. Chàng đã dụng tâm xúc phạm và làm nhục nàng, và nàng uất ức khi nghĩ mìnhđã tha thiết mong chàng về nhà như thế nào, trong khi suốt cả thời gian đó chàng đã say bét nhè và cãi lộn với cảnh sátở một nhà chứa.- Ra khỏi phòng và đừng có bao giờ đặt chân trở lại nữa. Tôi đã có lần nói anh thế mà anh đã không đủ lịch sự để hiểucho ta. Từ nay về sau tôi sẽ khóa cửa phòng.- Không việc gì phải thế.- Tôi sẽ khóa. Sau cái cách anh hành động đêm hôm nọ... say khướt, ghê tởm...- Thôi nào mình ơi! Chắc chắn là không ghê tởm lắm đâu!- Đi ra!- Đừng lo, tôi đi đây. Và tôi hứa là sẽ không bao giờ làm rầy cô nữa. Thế này là hết rồi. Và tôi nghĩ rằng nếu cô thấycách cư xử bỉ ổi của tôi là quá đáng không chịu nổi thì tôi sẽ để cho cô li hôn. Chỉ cần cô cho tôi Bonni là tôi sẽ khôngphản kháng gì hết.- Tôi không muốn nghĩ đến chuyện làm ô danh gia đình bằng một cuộc li hôn.- Nếu cô Meli tự nhiên chết, cô sẽ làm ô danh gia đình ngay đấy. Lúc đó cô sẽ li dị tôi thật nhanh cho mà coi, tôi nghĩthế mà chóng cả mặt.- Anh có đi hay không nào?- Có, tôi đi đâu. Tôi về nhà chính là để nói với cô điều đó. Tôi sắp đi Charlextơn và Niu Orlêan và... ồ, phải, mộtchuyến đi rất dài. Hôm nay, tôi lên đường.- Ồ!- Và tôi sẽ đem Bonni theo. Bảo cái con Prixi dở hơi ấy gói ghém quần áo đi. Tôi đem theo cả Prixi.- Anh đừng hòng đem con tôi ra khỏi nhà này.- Đó cũng là con tôi, Butler phu nhân ạ. Chắc cô không phản đối tôi đưa nó đến Charlextơn thăm bà nội nó?- Bà nội nó, xì! Chẳng lẽ anh lại nghĩ rằng tôi sẽ để anh mang con bé ra khỏi đây khi mà đêm nào anh cũng say và rấtcó thể lôi nó đến cả những nơi như nhà Bel...Chàng ném mạnh điếu xì gà xuống và nó bốc khói khét lẹt trân thảm, mùi len cháy bốc lên mũi họ. Thoắt cái, chàng điqua sàn đến bên nàng, mặt sạm đen giận dữ:- Nếu cô là đàn ông thì tôi đã bẻ gãy cổ cô vì những lời đó. Bởi cô là đàn bà nên tôi chỉ có thể bảo cô ngậm cái miệngchết tiệt của cô lại. Cô tưởng tôi không yêu Bonni, rằng tôi có thể đưa nó đến... con gái tôi! Lạy Chúa, cô ngốc! Cònvề chuyện cô điệu bộ ra cái điều ra đây là mẹ thì, hừ, một con mèo còn có tư cách làm mẹ hơn cô! Trước nay, cô đãlàm gì cho các con? Uêđ và Ilơ sợ cô chết khiếp và nếu không có Melanie Uylkz, chúng ắt không bao giờ biết yêuthương, trìu mến là thế nào. Nhưng Bonni, Bonni của tôi! Chẳng lẽ cô lại nghĩ tôi không thể chăm nom nó tốt hơn côsao? Chẳng lẽ cô lại nghĩ tôi sẽ để co hành hạ nó và đập nát tinh thần nó như cô đã làm với Uêđ và Ilơ hay sao? Quỉtha ma bắt, không! Hãy sửa soạn hành trang cho nó xong xuôi trong vòng một tiếng đồng hồ để tôi đưa nó đi, kẻo tôixin báo để cô biết những gì xảy ra đêm hôm nọ thành êm dịu ngọt ngào bên cạnh những gì sẽ xảy ra đấy. Tôi luônluôn nghĩ đến một trận đòn bằng roi quất ngựa sẽ cực kì có lợi cho cô.Chàng quay gót trước khi nàng kịp nói gì và thoăn thoắt đi ra khỏi phòng. Nàng nghe thấy tiếng chàng đi qua tiền sảnhđến phòng chơi của bọn trẻ và mở cửa. Những giọng trẻ con lanh lảnh, líu ríu vui vẻ và nàng nghe thấy giọng Bonni átcả giọng Ilơ.- Ba, mấy hôm ba, ở đâu?- Đi lùng một tấm da thỏ để quàng cho bé Bonni của ba. Thưởng cho người thân yêu nhất của con một cái hôn đi nào,Bonni... và cả con nữa, Ilơ.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret Mitchell Page 28
  • 29. CUONTHEOCHIEUGIO.txtChương LVTác giả: Margaret MitchellChị thân yêu, em không cần chị phân giải gì hết và em cũng không muốn nghe lời nào hết, Melanie cương quyết nóiđồng thời đặt bàn tay nhỏ nhắn lên đôi môi đau đớn của Xcarlett, bịt miệng nàng lại. Thậm chí chị mà nghĩ rằng giữachúng ta còn cần phải phân giải, tức là chị tự sỉ nhục mình, sỉ nhục Ashley và em. Chao, ba chúng mình xưa nay vẫn...như những người lính cùng nhau chiến đấu bao nhiêu năm nay đến nỗi em lấy làm xấu hổ là chị lại nghĩ rằng nhữngchuyện ngồi lê đôi mách có thể chia rẽ chúng ta. Chẳng lẽ chị lại nghĩ em có thể tin là chị và Ashley của em... Chà,sao lại có thể nghĩ vậy! Chị không thấy em biết rõ chị hơn bất cứ ai trên đời này sao? Chẳng lẽ chị nghĩ rằng em đãquên tất cả những điều vị tha tuyệt vời mà chị đã làm vì Ashley, vì Biu và em... tất thẩy, từ việc cứu sống em cho đếnviệc nuôi chúng em khỏi chết đói! Chẳng lẽ chị lại nghĩ rằng trong khi em vẫn có thể nhớ hình ảnh chị gần như chânkhông bước đi trong luống cày theo sau con ngựa Yanki, hai tay phồng rộp lên, cốt để em và cháu bé có cái gì ăn, màlại đi tin những điều ghê gớm như vậy về chị sao? Em không muốn nghe chị phân trần một lời nào đâu. XcarlettÂuherơ! Không một lời nào!-Nhưng... Xcarlett lúng túng và ngừng bặt.Rhett đã rời thành phố cùng với Bonni và Prixi một giờ trước đây và Xcarlett đã xấu hổ, cáu giận lại thêm phiền muộncô đơn. Hơn nữa, gánh nặng của cảm giác phạm tội với Ahsley cùng thái độ bênh vực của Melanie khiến nàng khôngchịu đựng nổi. Giá như Melanie tin lời Inđiơ và Ashley mà phơt lờ hoặc chào mát nàng tại cuộc tiếp tân thì nàng còncó thể ngẩng cao đầu và chống trả bằng mọi thứ vũ khí mình có. Nhưng giờ đây, nhớ lại lúc Melanie đứng che chở chonàng trước mối đe dọa tiêu tan thanh danh, đứng như một lưỡi gươm mỏng mảnh lấp lánh, nàng thấy chỉ còn cách thúthật là duy nhất lương thiện. Phải, nói toẹt hết ra cái buổi khởi đầu xa xôi trong hàng hiên đầy nắng ở ấp Tara.Lương tâm nàng, một lương tâm Thiên Chúa giáo tuy bị ức chế lâu ngày vẫn còn khả năng vùng dậy, đang thôi thúcnàng. “ Con hãy thú thật những tội lỗi của mình và sám hối trong buồn đau và ăn năn“, bà Ilơn đã nói với nàng nhưvậy hàng trăm lần và trong cơn khủng hoảng này, những giáo huấn tôn giáo của bà Ilơn trở lại nắm chặt lấy nàng.Nàng sẽ thú nhận – phải, thú tất cả mọi điều, từng ánh mắt nhìn, từng lời nói, cả những cái vuốt ve hiếm hoi – rồiChúa sẽ làm cho nàng bớt đau đớn và ban cho nàng sự thanh tĩnh. Và công cụ để hành xác nàng sẽ là những hình ảnhdễ sợ của bộ mặt Melanie từ yêu tin nồng nhiệt chuyển sang kinh tởm nghi ngờ. Ôi, đó là một sự hành xác sám hốiquá nặng nề, nàng khắc khoải nghĩ thầm, phải suốt đời nhớ đến vẻ mặt của Melanie, biết rằng Melanie biết hết tất cảcái nhỏ nhen, đê tiện, tính chất phản bội hai mặt trong tâm mình!Trước đây có lần, cái ý định ném thẳng sự thật vào mặt Melanie để chọc tức và nhìn thấy cái thiên đường hư ảo củanàng sụp đổ, đã làm cho Xcarlett say sưa – một điều bõ bèn cho dù hậu quả có tai hại đến đâu chăng nữa. Nhưng giờđây, mọi cái đó thoắt cái đã thay đổi và chẳng có gì nàng ít mong muốn hơn. Nàng không hiểu tại sao lại thế. Đầu ócnàng hỗn độn những ý nghĩ xung đột nhau quá dữ dội khiến nàng không sao ép đi cho yên tâm được. Nàng chỉ biếtrằng nếu xưa kia nàng đã muốn giữ sao cho mẹ nàng nghĩ là nàng thùy mị, tốt bụng, tâm hồn trong trắng, thì nay nàngcũng muốn duy trì sự quí trọng của Melanie một cách tha thiết như thế. Nàng chỉ biết rằng mình bất cần thiên hạ hoặcAshley hoặc Rhett nghĩ gì về mình, song không thể để cho Melanie nhìn nàng khác đi so với cách nhìn từ trước đếnnay.Nàng sợ nói sự thật với Melanie, nhưng một trong những bản năng lương thiện hiếm hoi của nàng trỗi dậy, một thứbản năng nó không để cho nàng tự hóa trang bằng những màu giả trá trước mặt người phụ nữ đã đấu tranh bảo vệnàng. Cho nên sáng nay, ngay sau khi Rhett và Bonni rời khỏi nhà là nàng liền vội vã đến Melanie.Nhưng nàng vừa ấp úng thốt ra những lời đầu tiên: “ Melanie, tôi cần phải phân giải về chuyện hôm nọ... “, Melanieđã dứt khoát ngăn nàng lại, không cho nói tiếp. Sượng sùng nhìn vào đôi mắt đen long lanh yêu thương và giận dữ,Xcarlett, lòng nặng trĩu, biết mình sẽ không bao giờ được hưởng sự yên tĩnh và thanh thản tiếp theo sau lời xưng tội.Melanie, bằng những lời đầu tiên, đã chặn đứng mãi mãi hướng hành động ấy. Với một niềm xúc động họa hoằ mớicảm thấy từ sau khi trưởng thành, Xcarlett hiểu ra rằng tìm cách làm vơi nhẹ con tim bị dằn vặt của mình chỉ hoàntoàn ích kỷ mà thôi: Như thế là trút gánh nặng của mình lên vai một con người hồn nhiên tin cậy mình. Nàng nợ nầnMelanie vì Melanie đã bênh vực nàng và món nợ này chỉ có thể trả bằng im lặng. Nếu như nàng phá hoại đời Melaniebằng cách lộ cho chồng biết cô ấy là kẻ bạc tình với sự đồng lõa của người bạn gái mà cô hằng yêu quí, thì quả là mộtsự trả ơn độc ác biết mấy! “ Mình không thể noid với cô ấy được “, nàng khổ não nghĩ thầm. “ Không đời nào, dùlương tâm có cắn rứt mình đến chết “. Tự dưng, nàng nhớ đến câu nói say bét nhè của Rhett: “ Cô ấy không thể quan Page 29
  • 30. CUONTHEOCHIEUGIO.txtniệm những người mình yêu lại phạm điều ô nhục... Cầu sao cái đó sẽ thành cây thập tự mà cô phải mang suốt đời “.Phải, đó sẽ là cây thập tự nàng phải mang cho đến chết để giữ cho nỗi đau này câm lặng trong lòng, để mang nỗi hổnhục như chiếc áo vải tóc của thày tu khổ hạnh cho nó chà xát vào người mỗi khi nhận một ánh nhìn hay một cử chỉâu yếm của Melanie suốt dòng năm tháng, để mãi mãi phải kìm nén nỗi thôi thúc muốn gào lên: “ Đừng có tốt đếnthế! Đừng có bênh vực tôi! Tôi không xứng đáng được như vậy!”“Giá cô đừng có ngốc vậy – ngốc nghếch hồn nhiên, dịu dàng, giàu đức tin – phải, đừng có thế, thì còn đỡ cực cho tôihơn “, nàng tuyệt vọng nghĩ thầm. “ Tôi đã mang bao nhiêu gánh nặng, nhưng đây sẽ là gánh nặng cực nhọc nhất, cayđắng nhất của đời tôi!”.Melanie ngồi trong một chiếc ghế thấp đối diện với Xcarlett, chân gác vững chãi trên một chiếc nệm cao đến nỗi đầugối dựng lên như trẻ con, một tư thế mà nàng ắt chẳng bao giờ chọn nếu không giận dữ tới mức quên cả mọi phép tắchợp thức. Nàng cầm trong tay một dải đăng ten, đẩy đi đẩy lại mũi kim loang loáng, hung dữ như đang vung kiếmtrong một cuộc đấu sống mái.Nếu Xcarlett đang giận dữ như thế, hẳn nàng đã giậm chân, gầm thét như ông Giêrơlđ vào thời sung mãn nhất, cầuThượng Đế chứng kiến tình hai mặt, lừa lọc đáng nguyền rủa của loài người và thốt ra những lời đe dọa trả đũa ngheđến lạnh xương sống. Nhưng Melanie chỉ có mũi kim loang loáng và đôi lông mày thanh tú nhíu xuống sống mũi làchứng tỏ lòng nàng đang sôi sục. Giọng nàng lạnh lùng và lời lẽ ngắn gọn hơn lúc bình thường. Nhưng những ngôn từmạnh mẽ nàng dùng nghe thật xa lạ bởi Melanie vốn họa hoắn lắm mới phát biểu một ý kiến và không bao giờ thốt ramột lời bất nhã. Và Xcarlett chợt hiểu rằng những người thuộc gia đình Uylkz và gia đình Hemơtơn có thể nổi xungdữ dội không kém, thậm chí còn hơn những người thuộc gia đình Âuherơ.- Em đã quá ớn nghe mọi người chỉ trích chị, Xcarlett thân yêu a, Melanie nói, và đây là giọt nước mắt làm tràn cốc,em sẽ tỏ thái độ về chuyện này. Mọi sự này xảy ra là vì người ta ghen ghét chị, vì chị thông mình và thành công. Chịđã thành công trong những việc mà cả đàn ông cũng thất bại. Ồ, chị thân yêu, chị đừng phật lòng vì em đã nói thế. Emkhông có ý bảo rằng chị đã không giữ đúng cốt cách phụ nữ hoặc đã làm mất giới tính như bao nhiêu kẻ đã nói. Bởi vìđâu phải thế. Chỉ tại người ta không hiểu chị và cứ thấy phụ nữ thông minh là họ không chịu nổi. Song không phải vìchị thông mình, chị thành công mà thiên hạ có quyền bịa chuyện rằng chị và Ashley... Ôi, thiên địa quỉ thần!Tính quyết liệt nhẹ nhàng của câu tán thán cuối cùng này, nếu ở miệng một người đàn oong, hẳn đã thành lời báng bổrành rành. Xcarlett trân trân nhìn nàng, hoảng lên vì cơn bùng nổ chưa từng thấy như vậy.- Vậy mà họ lại đến nói với em những điều dối trá do họ bày đặt ra nữa chứ - Artsi, Inđiơ, bà Elxinh! Làm sao họ cảgan thế! Dĩ nhiên, bà Elxinh thì không đến đây. Không, quả thức bà ta không đủ can đảm. Nhưng bà ta xưa nay vẫnghét chị, chị thân yêu ạ, bởi vì chị được ngưỡng mộ hơn Fanni. Và bà ta rất tức chị đã không để Hiu cai quản xưởngcưa nữa. Song chị phế Hiu là chí phải. Anh ta chỉ là một gã vô tích sự, đoảng vị, ngờ nghệch! ( Đùng một cái, Melaniegạt bỏ người bạn chơi thủa nhỏ, chàng phò mã hồi nàng đang độ tuổi trăng rằm ). Về Artsi thì đúng là tại em. Đáng raem không nên chứa chấp cái lão già lưu manh ấy. Ai nấy đều bảo em thế,nhưng em không nghe. Lão không ưa chị vìchuyện dùng bọn tù khổ sai, chị thân yêu ạ, nhưng lóa là cái thá gì mà dám phê phán chị? Một kẻ sát nhân,mà lại làgiết người đàn bà cơ chứ! Thế mà sau tất cả những gì em đã giúp lão, lão cìn đến nói với em... Giá Ashley có bắn bỏlão, em cũng không mảy may thương xót. Phải, em đã bảo lão cuốn gói và lão hết sức tiu nghỉu, em đảm bảo với chịthế! Giờ đây, lão đã đi khỏi thành phố. Còn về Inđiơ, đồ đê tiện! Chị thân yêu, ngay từ lần đầu tiên trông thấy chị vàInđiơ bên nhau, em đã không thể không nhận ra rằng cô ta ghen tị với chị và căm ghét chị vì chị xinh đẹp hơn biết baovà có biết bao chàng theo đuổi. Cô ta đặc biệt căm ghét chị về chuyện Xtuớt Tarltơn. Cô ta cứ ủ ê suy nghĩ về Xtuớtđến nỗi... ôi, em rất không muốn nói vậy về em gái của Ashley, nhưng theo em, cô ấy nghĩ nhiều quá đâm quẫn trí!Không có cách nào khác để giải thích hành động của cô ấy... Em bảo cô ta đừng bao giờ đặt chân vào nhà này nữa vànếu em nghe thấy cô ta thở ra một lời bóng gió đê mạt như thế, em sẽ... em sẽ gọi cô ta là kẻ dối trá ngay trước đôngđảo mọi người!Melanie ngừng nói và đột nhiên vẻ giận dữ bỗng biến khỏi mặt nàng nhường chỗ cho một nỗi buồn chìm đắm.Melanie có trọn vẹn cái tinh thần trung nghĩa nhiệt thành với họ tộc vốn là đặc điểm của người Giorgia và ý nghĩa vềmọi sự lục đục trong gia đình làm tim nàng đau như xé. Nàng do dự một lúc. Nhưng Xcarlett vẫn là thân yêu nhất,Xcarlett chiếm ngôi vị cao nhất trong tim nàng và nàng ngay thẳng nói tiếp:- Cô ấy trước nay vẫn ghen tức vì em yêu chị nhất, chị thân yêu ạ. Cô ấy sẽ không bao giờ được đến nhà này nữa, cònem sẽ không bao giờ đặt chân đến nhà nào tiếp cô ấy. Ashley cũng đồng ý với em, nhưng anh ấy gần như vỡ nát tim vìviệc chính em gái anh ấy lại đi nói với một...Nghe nhắc đến tên Asley, thần kinh quá căng thẳng của Xcarlett hết chịu nổi. Nàng òa lên khóc. Đến bao giờ nàng Page 30
  • 31. CUONTHEOCHIEUGIO.txtmới thôi xỉa dao vào tim chàng? Ý muốn duy nhất của nàng là làm cho chàng được hạnh phúc, yên ổn, thế nhưngdường như lần nào nàng cũng gây tổn thương cho chàng. Nàng đã làm đắm đời chàng , đập nát lòng tự hào và tự tôncủa chàng, phá tạ sự yên tĩnh nội tâm, sự thanh thản dựa trên đức chính trực. Và giờ đây, nàng đã chia cắt chàng khỏingười em gái mà chàng yêu tha thiết. Để cứu thanh danh của bản thân nàng và hạnh phúc của vợ, chàng phải hi sinhInđiơ, bôi bác hình ảnh cô ta như một mụ gái già gian dối, dở điên dở dại và đầy lòng ghen ghét, trong khi trên thực tế,mọi nghi ngờ và mọi lời kết tội của Ashley nhìn vào mắt Inđiơ, chàng đều có thể thấy sự thật lấp lánh trong đó, sự thậtvà oán trách cũng như cái vẻ khinh bỉ lạnh lùng mà những người thuộc gia đình Uylkz xưa nay vốn biểu hiện lão luyệnnhư những bậc thầy.Vốn biết Ashley trọng danh dự hơn cả mạng sống, Xcarlett chắc chàng đau đớn quằn quại lắm. Cũng như Xcarlett,chàng buộc phải núp sau vay Melanie. Tuy ý thức được sự cần thiết phải ứng xử như thế và biết rằng mình phải chịutrách nhiệm chính về cái thế trớ trêu của Ashley, song... song..., nhi nữ thường tình, nàng vẫn thấy là mình sẽ kínhtrọng chàng hơn, nếu chàng bắn bỏ Arsti rồi thừa nhận mọi điều với Melanie và với cả thế gian. Nàng biết mình khôngcông bằng, nhưng nàng đang quá khổ sở còn bụng dạ đâu mà lí đến những điểm tinh vi như vậy. Một lời chọc tức đầymiệt thị của Rhett trở lại trong trí nhớ nàng và nàng tự hỏi không biết trong vụ lộn xộn này, Ashley có thực sự đángmặt nam nhi hay không. Và lần đầu tiên, một phần ánh hào quang bao bọc quanh Ashley từ buổi đầu nàng phải lòngchàng, bắt đầu phai mờ từ lúc nào không biết. Bùn nhơ tủi hổ và tội lỗi nhuộm đầy người nàng cũng vấy sang chàng.Nàng kiên quyết cố gắng dẹp hết ý nghĩ ấy đi, nhưng nó chỉ làm nàng khóc dữ hơn.-Đừng! Đừng khóc! Melanie kêu lên, buông dải đăng ten xuống và lao đến bên chiếc xôfa, ôm đầu Xcarlett kéo dựalên vai mình. Đáng ra em không nên nói chuyện ấy, làm cho chị khổ tâm đến thế. Em biết chị hẳn phải thấy khủngkhiếp như thế nào. Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa. Phải, không bao giờ nữa, dù là giữa hai ta hayvới bất kỳ ai khác. Ta sẽ coi như chuyện ấy không hề xảy ra. Nhưng ( nàng nói thêm, bình tĩnh và dữ dằn ), tôi sẽ choInđiơ và bà Elxinh biết tay. Họ đừng có mà nghĩ rằng họ có thể loan truyền những điều bịa đặt về chồng tôi và chị dâutôi được đâu. Tôi sẽ làm cho cả hai không dám cất cao đầu ở Atlanta. Và ai mà tin lời họ và tiếp họ sẽ là kẻ thù củatôi.Rầu rĩ nhìn về tương lai, Xcarlett biết rằng mình đã trở thành nguyên nhân của một mối quan hệ cừu địch sẽ chia rẽ cảgia đình lẫn thành phố trong nhiều thế hệ.Melanie giữ đúng lời hứa. Nàng không bao giờ nhắc lại chuyện đó với Xcarlett hay với Ashley. Cũng chẳng bàn tánvới bất kỳ ai nữa. Nàng giữ một thái độ dửng dưng lạnh lùng có thể nhanh chóng chuyển thành vẻ lịch sự giá băng nếuai đó dám đả động xa xôi đến vấn đề đó. Trong những tuần tiếp theo cuộc tiếp tân đột xuất, khi Rhett bí mật biến mấtvà cả thành phố náo động, Melanie quyết liệt không khoan nhượng những người phỉ báng Xcarlett, bất kể đó là bạn cũthân thiết hay họ hàng máu mủ. Nàng không nói, mà hành động thực sự.Nàng bám kè kè bên Xcarlett như hình với bóng. Nàng thuyết phục Xcarlett sáng sáng cứ đến cửa hàng và bãi gỗ nhưthường lệ và nàng cũng đi theo. Nàng ép Xcarlett chiều chiều đánh xe đi chơi, mặc dù Xcarlett ngại phơi mình trướccon mắt tò mò hau háu của hàng phố. Và ngồi bên nàng trong xe là Melanie đưa nàng đi thăm các nhà vào những buổitiếp tân, tế nhị kéo nàng vào những phòng khách mà hơn hai năm nay Xcarlett không đặt chân tới. Và với cái vẻ tháchthức “ đã – yêu – tôi – thì – phải – yêu – vật – cưng – của – tôi“ lồ lộ trên mặt, Melanie thản nhiên trò chuyện với cácbà chủ ngỡ ngàng.Vào những buổi tiếp tân đó, nàng bắt Xcarlett phải đén sớm và ở lại mãi đến khi những người khách cuối cùng đã ravề, bằng cách đó triệt mọi cơ hội để các bà túm tăm tụm ba bàn ra tán vào cho sướng miệng. Điều này cũng gây đôichút bất bình. Những cuộc viếng thăm đó là một cực hình đặc biệt đối với Xcarlett nhưng nàng không dám từ chốiMelanie. Nàng ghét ngồi giữa những đám phụ nữ ngoài mặt thơn thớt nói cười mà trong bụng vẫn tự hỏi thầm là nàngcó thật sự bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình hay không. Nàng biết nếu không vì yêu quí Melanie thì những người đànbà này ắt không thèm nói với nàng và điều đó làm nàng căm uất. Song nàng cũng biết rằng một khi đã tiếp nàng, họ sẽkhông thể ngoảnh mặt làm ngơ với nàng sau này.Nét đặc điểm trong sự nhìn nhận Xcarlett là không mấy ai dựa trên toàn bộ con người nàng mà đánh giá, dù là để bênhvực hay phê phán. Thái độ phổ biến là:” Con người này có gan làm mọi chuyện “. Xcarlett đã tự chuốc lấy quá nhiềukẻ thù nên bây giờ chẳng có thể có nhiều người bênh vực. Lời nói và hành động của nàng đã cắt cứa quá nhiều con timnên không mấy ai bận tâm đến chuyện vụ bê bối này có làm nàng thương tổn hay không. Nhưng tất cả đều hết sức losao cho khỏi xúc phạm Melanie hoặc Inđiơ và dông tố xoay quanh họ hơn là Xcarlett, tập trung vào câu hỏi duy nhất:Inđiơ có nói dối hay không? Page 31
  • 32. CUONTHEOCHIEUGIO.txtNhững người đứng về phe Melanie đắc thắng chỉ ra rằng những ngày này Melanie luôn luôn ở bên Xcarlett. Lẽ nàomột phụ nữ trọng nguyên tắc đạo đức như Melanie lại đi bênh vực một người đàn bà tội lỗi, nhất là phạm tội với chínhchồng mình? Không dứt khoát là không! Inđiơ chỉ là một cô gái già dở hơi căm ghét Xcarlett, đặt điều cho nàng rồi dụhoặc Artsi va bà Elxinh tuân theo những lời bịa đặt của cô ta thôi.Những – phe ủng hộ Inđiơ vặn lại – nếu Xcarlett không phạm tội thì thuyền trưởng Butler đi đâu? Tại sao anh takhông ở đây bên cạnh vợ, tiếp thêm sức mạnh cho cô ta bằng sự đồng tình ủng hộ của mình? Đó là một câu hỏi khôngai trả lời được và khi nhiều tuần qua đi, với tin đồn lan đi là Xcarlett đã có mang, nhóm thân của Inđiơ gật gù mãnnguyện. Đó không thể là con của thuyền trưởng Butler, họ cả quyết. Từ quá lâu, việc hai người li thân và đối với nhaunhư người dưng đã thành chuyện công khai làm cả thành phố dị nghị.Cứ thế lời ong tiếng ve ồn ã, chia rẽ mọi người trong thành phố, phân biệt cả cái thị tốc vốn rất gắn bó gồm các giađình Hemơltơn, Uylkz, Bat, Uytman và Uylfilđ. Mọi người trong họ tộc đều buộc phải đứng hẳn về một phía. Khôngcó đất trung lập. Đã có Melanie với vẻ trang nghiêm lạnh lùng, và Inđiơ, với miệng lưỡi gay gắt chua cay, lo chuyệnđó. Nhưng dù đứng về phía nào, tất cả những người trong họ đều hậm hực vì chuyện Xcarlett là nguyên nhân sự rạnvỡ này. Không ai cho là đáng phải chia phe phái vì nàng. Và dù đứng về phe nào, họ cũng đều lấy làm tiếc là Inđiơ đãhứng lấy cái việc vạch áo cho người xem lưng và kéo Ashley dính líu vào vụ bê bối nhơ nhuốc này. Nhưng bây giờ,khi cô ta đã nói ra, nhiều người xô đến bênh vực và đứng về phía cô chống lại Xcarlett, mặc dầu những người khácyêu Melanie quyết ủng hộ nàng và Xcarlett.Một nửa thành phố Atlanta là bà con thân thích hoặc tự xưng là bà con thân thích của Melanie hoặc Inđiơ. Dây mơ dễmá các kiểu, anh chị em họ, con chú con bác, con cô con cậu, con dì con già, nhằng nhịt phức tạp đến nỗi không ai, trừphi sinh trưởng ơ Giorgia, có thể phân biệt được. Xưa nay họ vốn là một tập thể có tính chất thị tộc mà, vào những lúcgay go, thường trình diện trước thế gian như một khối liên kết vững vàng che chắn cho nhau bất kể ý kiến riêng từngngười về ứng xử cá nhân các bà con khác nhau như thế nào. Trừ cuộc chiến tranh du kích do bà cô Pitti tiến hànhchống lại ông bác Henri, vốn chỉ là đầu đề vui cười trong gia tộc bao năm nay, trong quan hệ thân tộc chưa hề có mộtrứt nạn nào cả. Họ là những con người dịu dàng, kín đáo, nói năng điềm đạm, thậm chí không có cái thói cãi cọ vặtmột cách dễ thương vốn là đặc điểm của phần lớn các gia đình ở Atlanta.Nhưng giờ đây, họ chia làm hai phe và thành phố được chứng kiến những anh chị em họ xa gần, kéo bè kéo cánhtrong một vụ lôi thôi tai tiếng chưa từng thấy ở Atlanta. Điều này gây khó khăn lớn và thử thách tài ứng xử cùng tínhkiên nhẫn của nửa phần còn lại không có quan hệ họ hàng với họ, vì mối cừu địch Inđiơ – Melanie đã gây rứt nạntrong hầu hết các tổ chức xã hội: Hội Đệ Tử của Tali ( 1 ). Câu lạc bộ Khâu May và Cô Nhi Quả Phụ của Liên bang,Hội Làm Đẹp Phần Mộ Các Liệt Sĩ Vinh Quan, Câu Lạc Bộ Âm Nhạc Đêm Thứ Bảy, Hội Khiêu Vũ Phụ Nữ, ThưViện thanh niên, đều chịu hậu quả. Cả bốn nhà thờ với các ban nữ hỗ trợ và các hội truyền giáo cũng vậy. Người taphải hết sức thận trọng để tránh đưa những thành viên của hai phe đối lập vào cùng ban hệ.Vào những chiều tiếp tân thường kì ở nhà, các phu nhân vảu Atlanta từ bốn giờ đến sàu giờ, cứ lo ngay ngáy, sợMelanie và Xcarlett đến đúng lúc Inđiơ cùng những bà con trung thành với cô đang ở trong phòng khách.Trong toàn thể gia tộc, bà cô Pitti tội nghiệp là người khổ sở nhất. Vốn không ao ước gì hơn là sống trong tình thươngyêu của họ hàng, bà Pitti, trong vụ này, những muốn đứng giữa, cụ đạo cũng ừ, ống sư cũng gật. Khốn nỗi, cả cụ đạolẫn ông sư đều không cho phép cụ làm thế.Inđiơ ở với bà cô Pitti và nếu bà đứng về phe Melanie như bà muốn, Inđiơ sẽ bỏ đi. Và nếu Inđiơ bỏ đi, bà Pitti tộinghiệp sẽ xoay sở ra sao? Bà không thể sống một mình được. Bà sẽ phải kiếm một người lạ về ở với bà, hoặc sẽ phảiđóng cửa nhà mình, đến ở với Xcarlett. Bà cô Pitti mang máng cảm thấy rằng thuyền trưởng Butler sẽ không phản đốichuyện ấy. Hoặc giả bà sẽ phải đến ở với Melnaie và ngủ ở cái khoang nhỏ dành cho Biu làm buồng trẻ.Bà Pitti chẳng yêu Inđiơ gì cho lắm vì những cung cách khô khan, ương ngạnh cùng những tín niệm cuồng nhiệt củacô khiến bà sờ sợ. Nhưng nhờ cô, bà mới có thể duy trì được cuộc sống thoải mái trong nhà mình, mà bà Pitti thì vốnbao giờ cũng dễ nghiêng ngả bởi những suy tính về tiện nghi cá nhân hơn là bởi những vấn đề đạo đức. Vì thế nênInđiơ ở lại.Nhưng sự có mặt của cô trong nhà bà cô Pitti thành tâm bão vì cả Xcarlett lẫn Melanie đều hiểu đó có nghĩa là bàđứng về phe Inđiơ. Xcarltett dứt khoát từ chối không góp tiền cung phụng bà Pitti nữa chừng nào Inđiơ còn ở dưới máinhà đó. Hàng tuần, Ashley gửi tiền cho Inđiơ và hàng tuần, Inđiơ hiêu hãnh và lặng lẽ gửi trả lại, khiến cho bà Pittivừa hoảng vừa tiếc rẻ. Tình trạng tài chính của ngôi nhà gạch đỏ ắt sẽ khốn đốn nếu không có sự can thiệp của ông bácHenri và bà Pitti lấy làm nhục phải ngửa tay nhận tiền của ông anh.Bà Pitti yêu Melanie hơn bất kì ai trên đời, trừ bản thân bà, và bây giờ Meli xử sự như một người dưng, lạnh lùng và Page 32
  • 33. CUONTHEOCHIEUGIO.txtlịch sự. Mặc dù gần như ở ngay sân sau nhà bà Pitti, nàng không hề qua rào sang lấy một lần, trong khi trước kia, mỗingày nàng thường thì thọt chạy qua chạy lại hàng chục bận. Bà Pitti sang thăm, khóc lóc, cam đoan là bà nhất mực yêuthương và sùng mộ nàng, nhưng Melanie bao giờ cũng từ chối không bàn đến chuyện ấy và không một lần sang đáp lễ.Bà Pitti rất hiểu mình chịu ơn Xcarlett những gì – gần như chính cuộc sống của bà. Rõ ràng, trong những ngày đen tốisau chiến tranh, khi bà Pitti đứng trước sự lựa chọn: hoặc ông anh Henri, hoặc chết đói, Xcarlett đã duy trì ngôi nhàcho bà, nuôi bà ăn, mặc và khiến bà có thể cất cao đầu trong xã hội Atlanta. Và từ khi Xcarlett tái giá và dọn sang nhàriêng của mình, nàng là hiện thân của sự hào phóng đối với bà. Còn tay thuyền trưởng Butler vừa dễ sợ vừa đầy sứcquyến rũ... thường thường sau khi anh ta cùng Xcarlett đến thăm, bà Pitti lại thấy những túi tiền mới toanh đầy giấybạc trên chiếc bàn chân quì của mình, hoặc những chiếc mùi soa đăng ten thắt nút gói những đồng tiền vàng, được bỏlén vào hộp đồ khâu từ lúc nào không biết. Rhett bao giờ cũng thề là không biết gì về chuyện ấy và rất lỗ mãng kết tộibà có một người thầm yêu trộm nhớ. Người đó, anh ta thường khẳng định, chính là cụ cố Meriuêzơ rậm ria.- Phải, bà Pitti nợ Melanie tình yêu thương, nợ Xcarlett sự an toàn, còn Inđiơ thì bà nợ gì? Chẳng nợ gì hết, trừ mộtđiều là sự có mặt của Inđiơ khiến cho bà khỏi phải rứt bỏ cuộc sống thú vị và tự quyết định lấy mọi sự cho mình. Nhưvậy thì thật là buồn và quá, quá thô tục, và bà Pitti vốn cả đời chưa bao giờ quyết định một điều gì, đành chỉ để mặcmọi sự cứ tiếp tục như cũ và kết quả là mất bao nhiêu thì giờ khóc ròng, không ai an ủi.Rốt cuộc một số người hoàn toàn thành tâm tin rằng Xcarlett vô tội, không phải vì đức hạnh cá nhân của nàng, mà vìMelanie tin là thế. Một số, mặc dầu trong bụng vẫn chưa tin hẳn, vẫn tỏ ra lịch sự với Xcarlett và đi lại thăm nàng vìhọ yêu quí Melanie và muốn giữ tình cảm của nàng. Những người về phe Inđiơ gặp Xcarlett chỉ cúi chào lạnh lùng vàmột số ít công nhiên lờ nàng đi. Những người này làm cho Xcarlett vừa ngượng vừa tức điên, nhưng nàng hiểu rằngnếu không có sự bênh vực và hành động nhanh chóng của Melanie, cả thành phố hẳn đã ra mặt chống lại nàng và nàngđã trở thành một kẻ bị xã hội ruồng bỏ..............................( 1 ) Nữ thần của hài kịch và thơ đồng quê.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LVITác giả: Margaret MitchellRhett đi đã được ba tháng và trong thời gian đó, Xcarlett không nhận được một chữ nào của chàng nàng không biếtchàng ở đâu hoặc còn đi đến bao giờ. Thực tình, nàng không biết liệu chàng có trở về nữa hay không. Thời gian này,nàng đi làm việc, đầu ngẩng cao mà tim trĩu nặng. Về thể chất, nàng cảm thấy không được khỏe khoắn gì, nhưng bịMelanie ép, hàng ngày nàng vẫn đến cửa hàng và cố làm ra vẻ quan tâm đến các xưởng cưa. Nhưng lần đầu tiên, nàngcảm thấy chán ngấy cái cửa hàng và mặc dầu công việc kinh doanh ở đó chạy gấp ba năm ngoái, tiền vào như nước,nàng vẫn không thiết và thường cau có, gắt gỏng với các nhân viên bán hàng. Xưởng cưa do Jonni Gheligơ quản líđang độ phát đạt, bãi gỗ luôn luôn bán hết veo, nhưng mọi việc làm và lời nói của Jonni đều không làm nàng hài lòng.Cuối cùng, vốn cũng máu Ailen như nàng, Jonni nổi khùng lên vì những hạch xách của nàng và dọa thôi việc, sau mộttràng dài báng bổ kết thúc bằng “ xin kếu bà cả hai tay và dành cho bà lời nguyền rủa của Cromwell ( 1 ) “. Nàng phảixoa dịu bằng lời cáo lỗi đê mạt nhất.Nàng không bao giờ đến xưởng cưa giao cho Ashley phụ trách, cũng chẳng đến văn phòng bãi gỗ vào những lúc nàngchắc có chàng ở đó. Nàng biết chàng tránh gặp nàng, biết rằng sự có mặt thường xuyên của mình bên nhà chàng, dolời mời không thể từ chối được của Melanie, là một cực hình cho chàng. Họ không bao giờ nói chuyện riêng với nhau,mà nàng thì rất muốn hỏi chàng đôi điều. Nàng muốn biết chàng có căm ghét nàng hay không và đích xác, chàng đã Page 33
  • 34. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnói với Melanie những gì. Nhưng chàng luôn giữ một khoảng cách với nàng và câm lặng khẩn cầu nàng đừng nói.Nhìn thấy mặt chàng già đi, phờ phạc vì hối hận, lòng nàng càng nặng trĩu buồn khổ. Và việc xưởng xưa do chàng caiquản tuần nào cũng thua lỗ lại chất thêm một điều bực mình mà nàng không thể nói ra.Sự bất lực của chàng trước tình hình hiện tại làm nàng khó chịu. Nàng không biết chàng có thể làm gì để cải thiện tìnhhình nhưng nàng cảm thấy chàng phải làm một cái gì. Ở địa vị chàng, Rhett ắt đã làm một cái gì. Rhett bao giờ cũnghành động, dù là hành động lầm lạc và vì thế nàng bắt đắc dĩ phải kính trọng Rhett.Giờ đây, khi cơn cuồng giận đối với Rhett đã xẹp và những lời lăng nhục của chàng đã nhạt đi, nàng bắt đầu thấy nhớchàng và càng nhớ dữ khi ngày nối ngày qua đi không có tin tức gì của chàng. Từ cái mớ cảm giác hỗn độn do chàngđể lại – mê li ngây ngất, cuồng nộ, đau đớn nát lòng, tự hào bị xúc phạm – nỗi chán nản ngoi lên, đậu trên vai nàngnhư một con quạ rình xác chết. Nàng nhớ chàng, nhớ cái suồng sã nhẹ nhàng của chàng khi kể những giai thoại khiếnnàng cười rũ, nhớ nụ cười giễu cợt của chàng nó qui mọi chuyện rắc rối trở về đúng tầm của chúng, thậm chí nhớ cảnhững lời châm chọc khiến nàng phát cáu vặc lại. Trên tất cả, nàng nhớ chàng vì không có ai để trò chuyện. Về mặtnày, Rhett thật tuyệt vời. Nàng có thể, không chút xấu hổ, thậm chí còn hãnh diện, kể lại nàng đã lột nhẵn một sốngười thế nào và chàng sẵn sàng tán thưởng, trong khi những người khác mới chỉ nghe nhắc đến những chuyện nhưvậy đã ra vẻ kinh tởm.Vắng chàng và Bonni, nàng thấy cô đơn. Nàng nhớ con bé hơn nàng tưởng. Nhớ lại những lời gay gắt cuối cùng chàngném vào mặt nàng khi nhắc đến Uêđ và Ilơ, nàng cố gần gũi với các con để lấp một số giờ trống trải, nhưng vô ích.Những lời của Rhett cùng với phản ứng của hai đứa bé mở mắt cho nàng thấy một sự thật đau xót đến bàng hoàng.Trong những ngày thơ dại của chúng, nàng đã quá bận rộn, quá lo lắng về chuyện kiếm tiền, quá cay nghiệt và quá dễcáu, nên không chiếm được lòng tin yêu của chúng. Và bây giờ, hoặc là đã quá muộn, hoặc là nàng không đủ kiênnhẫn hay khôn ngoan để thâm nhập trái tim nhỏ bé kín đáo của chúng. Ilơ, Xcarlet buồn phiền nhận ra rằng Ilơ là mộtđứa đần độn. Dù sao điều đó cũng rành rành, không nghi ngờ gì nữa. Nó không thể tập trung chú ý vào một đầu đề lâuhơn một con chim nhỏ đậu trên một cành cây và ngay cả những khi Xcarlett thử kể chuyện cho nó nghe, Ilơ cũngnhẵng đi theo dòng suy nghĩ trẻ con, ngắt lời nàng bằng những câu hỏi về những vấn đề chẳng có gì liên quan đến cốttruyện và quên ngay điều nó hỏi trước khi Xcarlett kịp nghĩ ra lời giải thích. Còn Uêđ... có lẽ Rhett nói đúng. Có lẽ dosợ nàng. Thật kì cục và điều đó làm nàng đau đớn. Tại sao đứa con trai nàng đứt ruột đẻ ra, đứa con trai độc nhất củanàng lại sợ nàng? Khi nàng tìm cách gợi chuyện nó, nó nhìn nàng bằng đôi mắt nâu dịu dàng của Charlz, lúng búng vàvặn vẹo người, đảo hết chân này sang chân kia. Thế nhưng đối với Melanie thì nó nói lem lém và moi hết các thứtrong túi, từ những sợi dây cũ đến giun làm mồi câu cá, ra khoe.Melanie thật khéo bảo ban dạy dỗ trẻ. Đó là điều không thể chối cãi được. Bé Biu của nàng là đứa trẻ ngoan nhất vàđáng yêu nhất Atlanta. Xcarlett hợp với nó hơn cả với con trai của chính mình và bé Biu không hề ngượng nghịu vớingười lớn và bất cứ lúc nào thấy nàng là tót lên lòng không đợi phải mời. Thằng bé đẹp làm sao, tóc vàng óng, y hệtAshley! Giá Uêđ giống như Biu... Tất nhiên, sở dĩ Melanie dạy nó tốt như thế là vì nàng chỉ có một đứa con và khôngphải lo lắng, làm lụng như Xcarlett. Chí ít, Xcarlett cũng tự bào chứa như vậy, nhưng lòng trung thực buộc nàng phảithừa nhận rằng Melanie rất yêu trẻ và ắt sẽ hoan hỉ nếu có một tá con. Và tình yêu thương dạt dào trong nàng tắm tướicả Uêđ và con cái những người bạn láng giềng.Xcarlett không bao giờ quên được cú sốc vào cái hôm nàng đi xe đến nhà Melanie để đón Uêđ: khi theo lối đi tớitrước cửa nhà, nàng nghe thấy tiếng con trai cất lên bắt chước rất giống tiếng hú của quân nổi loạn... vậy mà ở nhàmình, Uêđ bao giờ cũng lặng lẽ như con chuột nhắt. Và hiên nàng phụ họa với tiếng hú của Uêđ là giọng la the thé củaBiu. Bước vào phòng khách, nàng thấy hai đứa đang vung kiếm gỗ xông lên tấn công về phía xôfa. Thấy nàng vào,chúng xấu hổ in bặt và, từ chỗ nấp lom khom sau xôfa, Melanie vừa cười vừa đứng dậy hai tay giữ chặt những trâmcài đầu cùng những lọn tóc xổ ra lõa xõa.- Đó là trận Ghettizbơg, nàng giải thích. Em là quân Yanki và rõ ràng đang cực kỳ khốn đốn. Đây là tướng Li ( chỉ Biu) và đây là tướng Pickét ( quàng tay ôm vai Uêđ ).Phải, Melanie có bí quyết thu phục bọn trẻ mà Xcarlett không bao giờ hiểu nổi.“ Chí ít Bonni cũng yêu mình và thích chơi với mình “, nàng nghĩ thầm. Nhưng lòng trung thực buộc nàng phải thừanhận là Bonni yêu Rhett hơn nàng bội phần. Và có lẽ nàng sẽ không bao giờ gặp lại Bonni nữa. Trong tình trạng bặttin, rất có thể Rhett đang ở Ba Tư hoặc Ai Cập và định ở lại đó mãi mãi cũng nên.Khi bác sĩ Miđ bảo là nàng có thai, nàng sững sờ bởi vì nàng đang chờ đợi ông chẩn đoán nàng bị uất mật và thần kinhquá căng thẳng. Thế rồi tâm trí nàng vụt trở lại cái đêm cuồng khấu ấy và mặt nàng đỏ dừ lên. Vậy là một đứa bé đãhình thành từ những phút mê li cao độ ấy – mặc dầu những gì tiếp theo đó đã làm lu mờ hồi ức về khoái cảm ngây Page 34
  • 35. CUONTHEOCHIEUGIO.txtngất nọ. Và lần đầu tiên trong đời, nàng vui mừng vì thấy mình sắp có con. Nếu đó là một bé trai! Một bé trai đẹp đẽchứ không phải một sinh vật nhỏ nhoi nhút nhát như Uêđ. Nàng có thể rảnh rang để dốc mình vào một đứa con nhỏ vàcó tiền để mở ra cho nó một con đường thênh thang, nàng sẽ hạnh phúc xiết bao! Nàng bỗng cảm thấy một thôi thúcmuốn viết thư báo tin cho Rhett qua mẹ chàng ở Charlextơn. Trời đất, chàng phải trở về ngay thôi! Giả sử chàng cứ ởnơi xa cho đến tận sau khi đứa bé ra đời! Nàng sẽ không thể nào giải thích phân trần cho ra lẽ. Nhưng nếu nàng viếtcho chàng, chàng sẽ nghĩ rằng nàng muốn chàng quay về nhà và chàng sẽ lấy thế làm thích trí. Mà nàng thì không thểđể cho chàng nghĩ là nàng muốn hoặc cần chàng.Nàng rất mừng vì đã nén được nỗi thôi thúc đó khi tin đầu tiên về Rhett đến với chàng qua một bức thư của bà dìPôlin ở Charlexten, cho biết Rhett đang ở đó thăm mẹ. Thật nhẹ cả người khi được biết chàng vẫn còn ở trong nướcMỹ, mặc dầu thư bà dì Pôlin đến là khó chịu. Rhett có đưa Bonni đến thăm bà cùng bà dì Iulơli và bức thư không ngớtđể ca ngợi.“ Con bé sao mà đẹp! Lớn lên, chắc chắn nó sẽ là một hoa khôi. Nhưng dì đoán anh nào tán tỉnh nó sẽ gay go vớithuyền trưởng Butler đấy, vì dì chưa từng thấy một người cha nào tận tụy như thế bao giờ. Cháu thân yêu ạ, dì muốnthú thật một điều. Cho đến khi gặp thuyền trưởng Butler, dì vẫn cảm thấy cuộc hôn nhân của cháu với anh ta là mộtkết hợp ghê tởm không vừa đôi phải lứa, vì, tất nhiên ở Charlextơn, không ai nghe nói gì tốt đẹp về anh ta và mọingười đều lấy làm tiếc cho gia đình anh ta. Thực tế, dì Iulơli và dì đây đều phân vân không biết có nên tiếp anh ta haykhông... nhưng xét cho cùng, đứa bé thân yêu đó là cháu gọi chúng ta là bà dì. Khi anh ta đến, chúng ta đã ngạc nhiênmột cách thú vị, và chúng ta hiểu rằng tin những chuyện ngồi lê đôi mách quả là trái với tinh thần Cơ – đốc. Vì anh ấythật dễ thương. Lại rất đẹp trai nữa, thưo chúng ta nghĩ, rất nghiêm trang và lịch sự. Và hết lòng hết sức tôn thờ cháucùng đứa bé.Và bây giờ, dì phải nói với cháu bé về một điều đã đến tai chúng ta... một điều mà dì Iulơli cũng như dì rất khôngmuốn tin. Dĩ nhiên, chúng ta đã nghe nói là đôi khi cháu có trông coi cái cửa hàng do Kennơđi để lại cho cháu. Chúngta đã nghe thấy những lời đồn đại, nhưng dĩ nhiên chúng ta không tin. Chúng ta hiểu rằng vào những ngày đầu kinhkhủng sau chiến tranh, điều đó có lẽ cần thiết, do hoàn cảnh lúc bấy giờ. Nhưng này thì cháu chả cần gì phải làm thế,theo dì biết, thuyền trưởng Butler rất khá giả, hơn nữa, hoàn toàn có khả năng thay cháu làm quản lý bất cứ công cuộckinh doanh nào và tài sản nào thuộc quyền sở hữu của cháu. Chúng ta cần biết sự thật về những lời đồn đại ấy và buộcphải hỏi thẳng thuyền trưởng Butler, về những vấn đề làm chúng ta rất khổ tâm.“ Anh ấy miễn cưỡng kể cho chúng ta rằng các buổi sáng cháu đều ở cửa hàng và không cho phép ai khác giữ sổ sáchkế toán. Anh ấy cũng thừa nhận là cháu có cổ phần trong một hay mấy xưởng máy gì đó, ( chúng ta không gặng hỏithêm anh ấy về điểm này do còn đang bàng hoàng vì cái tin mới mẻ ấy ), nên buộc phải đi đi lại nhiều bằng xe ngựamột mình hoặc với một tên côn đồ mà thuyền trưởng Butler cả quyết là một tên sát nhân... Chúng ta thấy rõ điều đólàm anh đau thắt ruột và nghĩ anh ấy thật chiều cháu... quả thực là một người chồng quá ư bao dung. Xcarlett ạ, phảichấm dứt chuyện đó đi thôi. Mẹ cháu không còn để bảo ban cháu làm ăn buôn bán! Cháu sẽ nhục biết bao khi biếtrằng, bằng việc kinh doanh xưởng máy, cháu đã phơi mình trước những xúc phạm của bọn đàn ông thô lỗ cùng nhữngnguy cơ gièm pha của miệng lưỡi thế gian. Những việc làm xa lạ với tính cách phụ nữ như vậy...”Xcarlett vứt lá thư đọc dở xuống, với một tiếng rủa thề. Nàng có thể hình dung hai bà dì Polin và Iulơli ngồi phán xétnàng trong ngôi nhà nát ở phố Battơri, tay trắng không có gì khác để khỏi chết đói ngoài số tiền hàng tháng do nàng,Xcarlett đây, gửi cho. Xa lạ với tính cách phụ nữ? Lạy Chúa, nếu nàng không phá cách phụ nữ thì rất có thể, chính lúcnày đây, dì Pôlin và dì Iulơli chẳng có mái nhà để che đầu. Và chết tiệt cái nhà anh chàng Rhett lại đi kể là nàng trựctiếp nắm cửa hàng, giữ sổ sách kế toán và cai quản các xưởng cưa! Có thật là anh ta miễn cưỡng không? Nàng biết rõRhett khoái làm cho các bà già coi chàng là nghiêm trang, lịch sự và dễ thương, một người chồng tôn thờ vợ, mộtngười cha hết lòng thương yêu con. Hẳn chàng thích hành các bà bằng việc mô tả những hoạt động của nàng liên quanđến cửa hàng, các xưởng cưa và tiệm giải khát. Thật quỉ quái. Tại sao những điều tai ác như vậy lại làm chàng khoáichí đến thế?Nhưng chẳng mấy chốc cả cơn giận dữ này cũng chuyển thành thờ ơ. Gần đây, cuộc sống, đối với nàng, đã mất đi biếtbao nhiêu vẻ thú vị say mê. Giá nàng có thể nắm bắt lại tình cảm rộn ràng và sôi nổi đối với Ashley... giá Rhett về nhàvà làm cho nàng cười vui!Hai cha con trở về nhà không báo trước. Tín hiệu đầu tiên của sự trở về ấy là tiếng hành lý bị quăng đánh bịch xuốngsàn tiền sảnh và tiếng Bonni gọi “ Mẹ ơi”.Xcarlett hối hả chạy từ phòng riêng ra đầu cầu thang và trông thấy con gái xoạc đôi chân ngắn mũm mĩm cố gắng leo Page 35
  • 36. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnhững bậc lên gác, tay ghì chặt vào ngực một con mèo con lông vằn, vẻ cam chịu.- Bà cho con đấy, Bonni phấn khởi kêu lên, túm cổ chú mèo giơ lên.Xcarlett bế xốc Bonni lên, hôn nó, lấy làm mừng là sự có mặt của con bé đỡ cho nàng phải một mình giáp mặt Rhettngay phút đầu tiên. Nhìn vượt qua đầu Bonni nàng trông thấy chàng đang trả tiền người lái xe ở hàng lang dưới nhà.Chàng ngước nhìn lên, thấy nàng và ngả mũ cúi chào, tay vung rộng. Tim nàng thót lên khi gặp cặp mắt đen củachàng. Bất kể chàng là gì, bất kể chàng đã làm gì, nay chàng đã về nhà và nàng lấy làm sung sướng!- Mammy đâu? Bonni hỏi, giẫy giụa trong vòng tay Xcarlett và nàng miễn cưỡng đặt nó xuống đất.Đón chào Rhett với thái độ thản nhiên vừa phải, điều đó sẽ khó hơn nàng dự kiến đấy! Huống hồ lại phải báo chochàng biết về cái thai mới này! Nàng nhìn vào mặt chàng trong khi chàng lên cầu thang, cái bộ mặt đen uể oải, trơ lì,không chút biểu cảm. Không, nàng sẽ đợi đã. Nàng không thể nói với chàng ngay bây giờ được. tuy nhiên, những cáitin thuộc loại này trước hết phải dành cho người chồng vì người chồng bao giờ cũng sung sướng đón nhận một tin nhưvậy. Nhưng nàng không cho rằng chàng sẽ sung sướng với chuyện này.Nàng đứng trên sàn đầu cầu thang, tựa vào hàng lan can và tự hỏi liệu chàng có hôn mình. Chàng không hôn. Chàngchỉ nói: “ Trông mặt bà nhợt nhạt đấy, Butler phu nhân ạ. Thiếu phấn hồng chăng?”.Không một lời bày tỏ ý nhớ mong nàng, dù chỉ ngoài miệng. Và chả gì chàng cũng có thể hôn nàng trước mặt Mammychứ! Bà này, sau khi nhín chân chào, dẫn Bonni theo hành lang về buồng trẻ. Chàng đứng bên nàng trên sàn đầu cầuthang, mắt lơ đãng ngắm nàng.- Liệu có thể do nhớ tôi mà bà xanh xao đến như thế không? chàng hỏi, miệng mỉm cười, nhưng mắt vẫn nghiêm.Vậy là thái độ của chàng sẽ như thế đấy. Chàng vẫn sẽ khả ố như xưa nay vốn thế. Đột nhiên, cái thai trong bụng nàngbỗng trở thành một gánh nặng phát ớn, thay vì là một cái gì nàng đã mang một cách hoan hỉ, và người đàn ông đứnghờ hững trước mặt nàng với chiếc mũ Panama rộng vành cầm ngang hông bỗng thành kẻ thù độc địa nhất của nàng,nguyên nhân gây nên mọi nỗi khốn khổ của nàng. Khi nàng trả lời, mắt nàng lóe ánh hiểm ác, một ánh hiểm ác quá rõràng không thể lầm được, quá hiển lộ không thể không thấy, khiến nụ cười vụt biến khỏi mặt Rhett.- Nếu tôi xanh xao, đó là lỗi tại anh, chứ đâu phải vì tôi nhớ anh, đồ hợm hĩnh. Đó là vì...Ôi, nàng đâu có muốn báo cho chàng biết theo cách này, song những lời nóng bỏng cứ ào ào dâng lên môi nàng vànàng ném chúng vào mặt chàng, bất cần đám gia nhân có thể nghe thấy.- Đó là vì tôi đang có mang!Rhett đột nhiên nghẹn thở và chàng đưa mắt lướt nhanh khắp người nàng. Chàng bước vội một bước về phía nàng,như để nắm lấy cánh tay nàng nhưng nàng xoay người né ra, và trước vẻ căm thù trong mắt nàng, mặt chàng bèn đanhlại.- Thật ư? Chàng lạnh lùng nói. Vậy ai là cha đứa bé? Ashley?Nàng níu lấy trụ cuối tay vịn cầu thang, xiết chặt đến độ hai cái tai con sư tử chạm trên đó cắm vào lòng bàn tay làmnàng đau nhói. Mặc dù đã biết chàng đến chân tơ kẽ tóc, nàng vẫn không lường trước được lời nhục mã ấy. Tất nhiên,đó là chàng đùa, nhưng có những câu đùa quá gớm ghiếc không sao chịu nổi. Nàng những muốn cào những móng taysắc nhọn của mình vào mắt chàng để xóa đi cái ánh kì lạ lấp lánh trong đó.- Quỉ bắt anh đi! Nàng nói, giọng run lên cuồng giận. Anh... Anh thừa biết đó là con anh. Mà bây giờ tôi chẳng cần nónữa, cũng như anh vậy thôi. Khôn... không một người đàn bà nào lại muốn có con với một tên đểu cáng như anh. Tôicầu ước... Ôi, lạy Chúa, tôi cầu sao đó là con của bất kì ai, trừ anh!Nàng thấy bộ mặt ngăm đen của chàng thay đổi đột ngột, rúm ró lại vì giận dữ cộng với một cái gì mà nàng khôngphân tích nổi.“ Thế đấy!” nàng nghĩ thầm với một niềm thích thú bừng bốc trong lửa giận, “ thế đấy! Mình đã điểm trúng huyệt anhta!”Nhưng cái mặt nạ trơ trơ mọi khi lại phủ lên mặt chàng. Chàng vuốt một bên ria mép.- Đừng lo, chàng vừa nói vừa quay đi, biết đâu cô có thể sảy thai cũng nên.Trong một lúc đầu óc quay cuồng, nàng hình dung những gì gắn liền với việc mang thai, những cơn buồn nôn xé ruột,thời gian chờ đợi chán ngắt, thân hình xồ xề ra, những giờ trở dạ đau đớn. Những điều mà không người đàn ông nào ýthức nổi. Vậy mà chàng dám đùa. Nàng những muốn cào xé chàng. Chỉ có trông thấy máu trên bộ mặt ngăm đen củachàng, nàng mới có thể nguôi nỗi đau trong tim. Nàng lao về phía chàng, nhanh như con mèo, nhưng bằng một độngtác nhẹ nhàng, chàng bước sang bên, tay vung lên gạt nàng ra. Lúc đó, nàng đang đứng bên rìa bậc trên cùng của cầuthang mới đánh xi, và vì cánh tay mang cả đà của toàn bộ trọng lượng thân mình nàng vấp phải cánh tay chàng giơ rangăn chặn lại, nàng mất thăng bằng. Nàng chới với toan níu lấy trụ cột cuối tay vịn cầu thang và tóm trượt. Nàng ngã Page 36
  • 37. CUONTHEOCHIEUGIO.txtlộn xuống cầu thang, cảm thấy mạn sườn đau nhói đến xây xẩm mặt mày khi va người vào các bậc. Và, quá choángváng không hãm lại được, nàng cứ thế lăn hoài lăn hoài xuống đến chân cầu thang.Đây là lần đầu tiên Xcarlett bị ốm, trừ những khi sinh con và, cách nào đó, những lần ấy là không kể. Những đận sinhnở nàng đâu có thấy tuyệt vọng và khiếp sợ như bây giờ khi mà nàng vừa yếu lả, đau đớn, vừa hoang mang. Nàng biếtmình ốm nặng hơn mức mọi người dám nói với nàng, mơ hồ cảm thấy mình có thể chết. Mỗi lần thở, chỗ xướng sườngãy lại như bị dao đâm. Đầu và mặt thâm tím luôn luôn nhức nhối. Toàn thân như bbị những con quỉ rứt từng miếngthịt bằng kìm nung đỏ và nhay cứa bằng dao cùn, khiến cho nàng có những quãng ngắn kiệt lực đến nỗi không kịp hồilại trước khi lũ quỉ trở lại tiếp tục tra khảo. Không, sinh đẻ đâu có như thế nầy. Chỉ hai giờ sau khi Uêđ hoặc Ilơ hoặcBonni lọt lòng, nàng đã có thể ăn rất ngon miệng, nhưng bây giờ nghĩ đến bất cứ gì trừ nước lạnh, nàng đều cảm thấybuồn nôn.Muốn có con thì sao mà dễ thế và không muốn có nữa thì sao mà đau đớn! Thật kì lạ, ngay cả trong lúc đau đớn này,nàng vẫn cảm thấy day dứt biết bao khi biết mình sẽ không có đứa con nay nữa! Càng kì lạ hơn vì đây mới kể là đứacon đầu tiên nàng thực tình muốn có. Nàng cố gắng nghĩ xem tại sao nàng muốn có nó, song đầu óc nàng quá mệt mỏirồi. Cái chết đang lởn vởn trong phòng, nàng không hơi sức nào mà đối đầu với nó, đánh lui nó và nàng đâm khiếphãi. Nàng muốn có ai đó đầy sức mạnh kề bên, nắm tay nàng và đánh đuổi cái chết đi cho đến khi nàng hồi sức đủmức để tự mình chống chọi lại.Cuồng nộ đã chìm trong đau đớn và lúc này, nàng cần Rhett. Nhưng chàng không có ở đó và nàng không dám nhờngười gọi chàng.Hồi ức cuối cùng của nàng về Rhett là hình ảnh chàng bước xuống bế nàng lên trong hành lang tối, dưới chân cầuthang, mặt tái nhợt, sạch trơn mọi biểu cảm ngoài nỗi kinh hoàng, giọng khàn đi cuống cuồng gọi Mammy. Sau đó,nàng nhớ mang máng là mình được mang lên gác, trước khi đầu óc tối sầm lại. Rồi là cái đau mỗi lúc một tăng và cănbuồng lao xao nhiều giọng nói xen lẫn tiếng chân hối hả lên cầu thang và rón rén dọc hành lang trên gác. Rồi thì vụtmột cái như ánh chớp sáng lòa, ý thức về một cái chết làm nàng hoảng sợ, đột nhiên muốn kêu thét lên một cái tênnhưng tiếng thét ấy chỉ thành một thì thào.Tuy nhiên, tiếng thì thào tuyệt vọng ấy lập tức có hồi đáp. Đâu đó, trong bóng tối bên cạnh giường, giọng nói êm dịucủa người được Xcarlett gọi cất lên với âm sắc của một bài hát ru:-Em đây, chị thân yêu. Em ở ngay đây suốt từ nãy đến giờ.Melanie cầm tay nàng lên, lặng lẽ áp vào má mình và cái chết cùng nỗi sợ cũng lui dần. Xcarlett cố quay lại để thấyđược mặt Melanie, nhưng không đủ sức. Ờ, Melanie sắp đẻ mà bọn Yanki đang tới. Thành phố đang bốc cháy, phải đimau, đi mau thôi. Nhưng Meli đang trở dạ, không thể hối thúc được. Mình phải ở lại với cô ấy cho đến khi đứa bé lọtlòng, mình phải mạnh mẽ vì Meli cần sức mạnh của mình. Meli đang đau dữ dội... quỉ sứ đang hành hạ cô ấy bằngkìm nung đỏ, bằng những lưỡi dao cùn và những cơn đau trở đi trở lại như sóng dồi. Mình phải nắm lấy Meli.Nhưng rút cục, bác sĩ Miđ đây rồi, ông ta đã đến, mặc dầu đám lính ở ga đang cần ông ấy, vì nàng nghe thấy ông bảo:“ Mê sảng. Thuyền trưởng Butler đâu rồi?”Đêm tối mù mịt, rồi ánh sáng bùng lên, lúc thì chính nàng đang trở dạ, lúc lại là Melanie kêu, nhưng qua suốt diễnbiến này, Meli vẫn ở đó, đôi bàn tay cô ấy mát rượi và cô ấy không làm những cử chỉ lo lắng vô ích hoặc thổn thứcnhư là bà cô Pitti. Bất cứ lúc nào Xcarlett mở mắt, nói: “ Meli?” đều thấy tiếng Melanie trả lời. Và thường thườngnhững lúc đó, nàng sắp sửa thì thầm: “ Rhett... tôi cần Rhett “ thì lại chợt nhớ, như trong mơ, rằng Rhett không cầnnàng, rằng Rhett có bộ mặt nhăm đen như một người Anh – điêng và chàng cười giễu nhe hai hàm răng trắng nhởn.Mình cần anh ta nhưng anh ta đâu có cần mình.Có lần nàng gọi “ Meli “ và thấy tiếng Mammy: “ U đây, em bé “. Bà già đặt một miếng vải mát lên trán Xcarlett vànàng cáu kỉnh kêu “ Meli... Melanie “ liên hồi, nhưng hồi lâu chẳng thấy Melanie đâu. Vì lúc đó Melanie đang ngồitrên mép giường của Rhett trong khi Rhett say mèm, lồm cồm trên sàn, nức nở khóc, đầu gục vào lòng nàng.Mỗi lần ra khỏi phòng Xcarlett, Melanie đều thấy Rhett ngồi trên giường mình, cửa phòng mở rộng, nhìn sang cửaphòng bên kia hành lang. Phòng chàng bừa bãi, đẫy những mẩu xì – gà và những đĩa thức ăn không đụng đến. Giườngnệm tứ tung, lộn xộn và chàng ngồi trên đó. Râu ria không cạo, mặt mày đột nhiên hốc hác, hút thuốc liên miên.Chàng không hề hỏi gì những khi thấy Melanie. Bao giờ nàng cũng chỉ đứng ở cửa phòng thông báo: “ Rất tiếc, tìnhtrạng chị ấy càng trầm trọng “ hoặc: “ không chị ấy chưa hỏi anh đâu. Anh thấy đấy, chị ấy đang mê sảng”, hoặc “ anhkhông nên từ bỏ hi vọng, thuyền trưởng Butler ạ. Để em pha cho anh chút cà phê nóng và dọn cái gì cho anh ăn. Anhcứ thế thì đến ốm mất “. Page 37
  • 38. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTim nàng luôn luôn nhói vì thương Rhett, mặc dù nàng đã mệt và buồn ngủ tới mức gần như không còn cảm thấy gì.Làm sao người ta có thể nói những điều bỉ ổi đến thế về anh ấy – nào là anh ấy không có tim, nào là anh ấy độc ác vàbạc tình với Xcarlett, trong khi mình đang thấy anh ấy gầy đi ngay trước mắt, thấy rành rành sự đau đớn trên mặt anhấy? Tuy mệt bã người, nàng vẫn cố dịu dàng ân cần hơn bình thường, mỗi khi thông báo diễn biến bệnh trạng củaXcarlett. Nom chàng như một vong hồn tội lỗi đang chờ giờ phán xử - như một đứa bé bất thần bị ném vào một thếgiới cừu địch. Song lẽ, đối với Melanie, ai mà chẳng bé bỏng.Nhưng, khi rốt cuộc, nàng vui vẻ đến tận cửa phòng Rhett để báo tin là Xcarlett đã đỡ, nàng hoàn toàn bị bất ngờtrước cảnh tượng nàng thấy ở đó. Một chai Uytxki đã cạn hết nửa đặt trên chiếc bàn cạnh giường và căn phòng sựcmùi rượu. Rhett ngước đôi mắt đờ đẫn lên nhìn nàng và những có hàm của chàng run lên mặc dầu chàng đã cố nghiếnchặt răng:- Cô ấy chết rồi phải không?- Ồ, không. Chị ấy đỡ nhiều rồi.Chàng vừa nói: “ Ôi, lạy Chúa tôi!” vừa đưa hai tay lên ôm đầu. Melanie thấy đôi vai rộng của chàng run lên như bịmột cơn rét và trong khi ái ngại nhìn chàng, nỗi thương cảm của nàng bỗng chuyển thành kinh hãi vì nàng thấy làchàng đang khóc. Melanie chưa bao giờ thấy một người đàn ông khóc mà đây lại là Rhett chứ không phải ai khác,Rhett, con người ngược ngạo là thế, nhạo báng là thế, luôn luôn tự tin là thế.Cái tiếng nghẹn ngào tuyệt vọng chàng phát ra khiến nàng khiếp đảm. Nàng hốt hoảng nghĩ rằng Rhett say rượu mànàng thì vốn sợ người say. Nhưng khi chàng ngẩng đầu lên và Melanie bắt gặp ánh mắt chàng, nàng liền bước nhanhvào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lạ tới bên chàng. Tuy nàng chưa bao giờ thấy một người đàn ông khóc, nhưng nàng đãlau khô nước mắt của nhiều đứa bé. Khi nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, Rhett đột ngột ôm lấy chân nàng. Chưakịp hiểu ra sao, nàng đã thấy mình ngồi trên giường và Rhett quì dưới sàn, đầu gục vào lòng nàng, cả hai cánh tay vàhai bàn tay vừa ghì vừa níu lấy nàng như điên, làm nàng phát cáu.Nàng dịu dàng vuốt mái tóc đen, giọng vỗ về: “ Thôi! Thôi! Thôi nào! Chị ấy sắp khỏe rồi mà”.Nghe vậy, chàng càng ghì chặt và bắt đầu nói, giọng khàn khàn và nhanh liến thoắng như gửi tâm sự vào một nấm mồsẽ không bao giờ để lộ bí mật. Lần đầu tiên trong đời, chàng bộc bạch sự thật, nàng hoàn toàn không hiểu và hết sứcdịu dàng như mẹ dỗ con. Chàng kể đứt quãng, đầu gục vào lòng nàng, tay giật giật những nếp váy của nàng. Tiếngchàng lúc thì nhòe đi, nghẹn lại, khi vang lên bên tai nàng quá rành rõ, những lời thú tội và tự sỉ nhục gay gắt, chuachát, kể về những điều nàng chưa từng nghe thấy ai thổ lộ, kể cả người cùng giới, những điều bí mật khiến nàng nóngbừng má e thẹn và lấy làm may là chàng đang gục đầu xuống không trông thấy.Nàng vỗ vỗ đầu chàng như thể đối với bé Biu và nói:- Thôi, thuyền trưởng Butler, anh không nên kể cho em nghe những điều đó! Lúc này anh không bình thường, đứngnói nữa!Nhưng giọng chàng vẫn tiếp tục như một dòng thác dữ trào tuôn và chàng níu lấy áo nàng như thể đó là hi vọng cuốicùng của đời mình.Chàng tự kết tội mình về những việc mà nàng không hiểu nổi, chàng lẩm bẩm nhắc tên Bel Ươtlinh rồi vừa lắc nàngthật mạnh vừa kêu lên:- Tôi đã giết Xcarlett, tôi đã giết cô ấy. Cô không hiểu gì cả. Cô ấy không muốn có đứa bé này và...- Anh phải im đi! Anh quẫn trí rồi! Không muốn có con! Chao, tất cả phụ nữ đều muốn....- Không! Không! Cô thì muốn có con, nhưng Xcarlett lại không muốn. Không muốn có con với tôi...- Anh đừng nói nữa!- Cô không hiểu. Xcarlett không muốn có con và tôi đã ép cô ấy. Cái... cái thai này... là lỗi tại tôi. Chúng tôi đã khôngngủ chung phòng từ...- Im, thuyền trưởng Butler! Ai lại nói....- Bữa ấy tôi say, tôi phát rồ và tôi muốn xúc phạm cô ấy... vì cô ấy đã xúc phạm tôi. Tôi muốn... và tôi đã làm... nhưngcô ấy không cần tôi. Cô ấy không bao giờ thèm đến tôi. Xưa nay, cô ấy không bao giờ màng đến tôi và tôi đã cố... tôitìm mọi cách và...- Ôi, em xin!- Và mãi đến hôm kia tôi mới biết cô ấy có mang... thì cô ấy lại ngã. Cô ấy không biết tôi ở đâu để viết thư báo tin...nhưng nếu cô ấy biết, cô ấy cũng chẳng viết cho tôi đâu. Tôi xin nói với cô... tôi xin nói với cô là nếu tôi biết thì tôi...đã về thẳng nhà... dù cô ấy có muốn tôi về hay không...- À, vâng, em biết là anh ắt làm thế! Page 38
  • 39. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Lạy Chúa, mấy tuần này quả là tôi điên, vừa điên vừa say! Và khi ở trên cầu thang, Xcarlett nói cho tôi biết... thì tôiđã làm gì? Tôi đã nói gì? Tôi cười và bảo: “ Đừng lo, biết đâu cô có thể sẩy thai cũng nên”. Thế là cô ấy...Mặt Melanie đột nhiên tái đi và đôi mắt giương to khiếp hãi khi nàng nhìn xuống cái đầu tóc đen đang quằn quại đauđớn trong lòng mình. Nắng chiều tràn vào cửa sổ để mở và bỗng nhiên, tựa như lần đầu tiên, nàng nhận thấy đôi bàntay nâu nâu của chàng sao mà to, khỏe với nạm lông đen dày phủ kín mu. Bất giác, nàng rụt lại né đôi bàn tay ấy.Chúng có vẻ háu mồi, tàn bạo, tuy nhiên, xoắn vào nhau giữa những nếp váy của Melanie, nom chúng lại gãy rời, bấtlực.Liệu có thể là anh ấy đã nghe thấy và tin những lời bịa đặt phi lý về Xcarlett và Ashley, rồi đâm ghen? Đúng là anh ấyđã rời thành phố ngay sau khi nổ ra vụ tai tiếng, nhưng... Không, không thể là như thế. Thuyền trưởng Butler bao giờcũng ra đi đột ngột. Anh ấy không thể tin những chuyện ngồi lê đôi mách. Anh ấy thừa biết phân biệt thật giả. Nếunguyên nhân phiền muộn là thế, chẳng lẽ anh ấy không tìm cách bắn Ashley? Hoặc chí ít là đòi phải giải thích rõ ràng?Không, không thể là như thế. Đây chỉ là do anh ấy đã say lại quá căng thẳng đâm ốm và đầu óc anh cuồng loạn lênnhư người mê sảng, lảm nhảm tuôn ra những điều tưởng tượng lung tung. Đàn ông không chịu đựng được căng thẳngnhư đàn bà. Có chuyện gì đã làm anh ấy xáo đảo, có lẽ là một chuyện cãi lộn nhỏ với Xcarlett rồi anh ấy tưởng tượngphóng đại lên. Có thể một số điều ghê gớm anh ấy nói là có thật, nhưng không thể là tất cả. Ồ, chắc chắn, điều cuốicùng không thể là thật được. Không người đàn ông nào có thể nói vậy với người đàn bà mình yêu say mê như Rhettyêu Xcarlett. Melanie chưa bao giờ thấy điều xấu, chưa bao giờ thấy sự tàn ác và giờ đây, lần đầu tiên nhìn vào nhữngcái đó, nàng thấy thật khó tin. Anh ấy say và ốm đấy thôi. Mà trẻ con ốm thì cần được chiều một chút.- Thôi! Thôi! Nàng nói giọng êm ái. Đừng nói nữa, em hiểu.Chàng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vằn tia máu ngước nhìn nàng, hung dữ, gạt tay nàng ra.- Không, lạy Chúa, cô không thể hiểu được... Cô.. cô quá tốt nên không thể hiểu được đâu. Cô không tin tôi nhưng tấtcả những cái đó là có thật và tôi là một con chó. Cô có biết tại sao tôi làm thế không? Tôi phát điên phát cuồng vìghen. Cô ấy không bao giờ yêu tôi, mà tôi cứ ngỡ có thể làm cho cô ấy yêu mình. Nhưng cô ấy chẳng bao giờ thiết đếntôi. Cô ấy không yêu tôi. Cô ấy yêu...Đôi mắt say dữ, đắm đuối của chàng bắt gặp cái nhìn của Melanie và chàng ngừng bặt, miệng há hốc, như thể lần đầutiên nhận ra mình đang nói với ai. Mặt nàng tái nhợt và căng thẳng, nhưng mắt nàng bình tĩnh, dịu dàng, đầy thươngcảm và lộ rõ vẻ không tin. Đôi mắt nâu ấy sáng rực một niềm thanh thản và vẻ ngây thơ nơi đáy sâu hiền dịu củachúng như một đòn quất vào mặt chàng, xua đi phần nào hơi men trong óc, chặn đứng những lời điên dại đang ào àotuôn ra từ miệng chàng. Chàng đâm ấp úng, mắt lảng đi tránh mắt nàng, chớp nhanh cố định thần lại.- Tôi là một tên đê mạt, chàng lầm rầm, lại gục đầu vào lòng nàng một cách mệt mỏi. Nhưng chưa đến nỗi đê mạt quáđáng. Và nếu tôi nói với cô thế, cô sẽ không tin, phải không? Cô quá tốt nên mới không tin. Trước khi gặp cô, tôi chưatừng biết một người nào tốt thực sự. Cô không tin, phải không?- Không, em không tin, Melanie nói, giọng dỗ dành, lại vuốt tóc chàng. Chị ấy sắp bình phục rồi. Thôi nào, thuyềntrưởng Butler! Đứng khóc, anh! Chị ấy sắp khỏi rồi...........................( 1 ) Có hai Cromwell: Thomas Cromwell ( 1485 – 1540 ) và Oliver Cromwell ( 1599 – 1658 ) đều là chính trị giangười Anh. Có lẽ đây là Oliver Cromwell vì ông này, sau khi thiết lập chính phủ Cộng hòa Anh đã chiếm lại Ailen .Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LVIITác giả: Margaret Mitchell Page 39
  • 40. CUONTHEOCHIEUGIO.txtNgười phụ nữ mà Rhett đưa lên chuyến xe lửa đi Jonzbơrau, một tháng sau, là một nàng Xcarlett xanh xao, gấy đét.Uêđ và Ilơ cùng đi với mẹ, chúng lặng lẽ và lúng úng trước bộ mặt nhợt nhạt và bất động của nàng. Chúng bám riếtlấy Prixti vì ngay cả bộ óc trẻ dại của chúng cũng cảm thấy có một cái gì dễ sợ trong bầu không khí lạnh nhạt, bàngquan giữa mẹ chúng và cha dượng chúng.Mặc dù còn rất yếu, Xcarlett vẫn về ấp Tara. Nàng cảm thấy nếu còn ở lại Atlanta thêm một ngày nữa, nàng sẽ chếtngạt vì nỗi đầu óc mệt rã của nàng cứ quay cuồng, quay cuồng hoài trong cái vòng luẩn quẩn những ý nghĩ cô bổ vềtỉnh cảnh rối bời như đứa trẻ lạc giữa một xứ sở ác mộng không một cốc nào dẫn lối.Giống như trước đây đã rời Atlanta chạy giặc xâm lược, nay nàng lại chạy trốn khỏi thành phố này một lần nữa, dẹpnhững lo âu vào tận đáy sâu tâm trí bằng cái phép tự vệ cũ nàng vẫn dùng khi đối mặt với thế giới: “ Lúc này, mìnhchưa muốn nghĩ đến chuyện đó. Bây giờ mà nghĩ thì không chịu nổi. Ngày mai, về ấp Tara mình sẽ nghĩ. Ngày mai, vềấp Tara mình sẽ nghĩ. Ngày mai, mọi sự sẽ khác”. Dường như nếu trở về với cái tĩnh lặng và những cánh đồng bôngxanh rờn của quê nhà, mọi buòn phiền của nàng sẽ bay biến hết và nàng sẽ có thể bằng cách nào đó vun vén những ýnghĩ tơi tả của mình lại thành một cái gì khả dĩ tạo cho nàng một lí do để sống.Rhett nhìn theo cho đến khi con tàu khuất bóng xanh rờn của quê nhà, mọi vẻ suy tư chua chát, không chút thú vị.Chàng thở dài, cho xe về nhà và nhảy lên ngựa đi xuôi phố Cây Trường Xuân, về phía nhà Melanie.Đó là một buổi sáng ấm áp, Melanie đang ngồi ở hiên nhà dưới bóng dàn nho, chiếc rổ khâu đầy một chồng bít tất.Nàng bối rối và hoang mang khi thấy Rhett xuống ngựa, quẳng dây cương lên cánh tay pho tượng gang thằng bé dađen dựng ở đầu ngõ. Từ cái hôm quá khủng khiếp ấy, hôm Xcarlett ốm tưởng chết, hôm Rhett sao mà... ờ... sao màsay ( chỉ nghĩ đến chữ ấy, Melanie đẵ ớn ), nàng chưa gặp lại chàng một mình. Nàng chỉ nói chuyện qua quít vớichàng trong thời kì Xcarlett dưỡng bệnh và những lần ấy, nàng ngại nhìn thẳng vào mắt chàng. Tuy nhiên, những lầnấy, chàng vẫn dịu dàng lễ phép như mọi khi và không bao giờ để lộ bằng dáng vẻ hay bằng lời rằng một màn kịch nhưvậy đã diễn ra giữa hai người. Có lần Ashley bảo nàng rằng đàn ông thường thường không nhớ những điều mình đãnói và làm khi say, và Melanie hết lòng cầu sao thuyền trưởng Butler đã quên chuyện đó. Nàng cảm thấy mình thàchết chứ không muốn biết là Rhett vẫn nhớ những phút thổ lộ can tràng ấy. Lòng đầy rụt rè và ngượng ngập, má đỏrực lên từng đợt, nàng nhìn Rhett tiến lại trên lối đi. Nhưng có lẽ chàng chỉ đến để hỏi xem Biu có thể chơi với Bonnitrọn ngày được không. Chắc chắn, chàng chẳng thô sơ tới mức đến cảm ơn về những điều nàng đã làm hôm ấy!Nàng đứng dậy để đón chàng, và cũng như mọi lần, ngạc nhiên nhận thấy chàng có dáng đi nhẹ nhàng biết bao so vớithân hình to lớn như vậy.- Xcarlett đi rồi ư?- Vâng, Ấp Tara sẽ là liều thuốc bô cho cô ấy, chàng mỉm cưới nói. Đôi lúc, tôi nghĩ cô ấy giống như người khổng lồAntê cứ mỗi lần chạm vào Mẹ Đất lại khỏe lên gấp bội. Đối với Xcarlett, ở xa cái mảnh đất đỏ bùn lầy thân yêu của côấy quá lâu, là bất ổn. Cái cảnh những đồng bông mọc lên tươi tốt, đối với cô ấy, còn hiệu nghiệm hơn mọi thứ thuốcbổ của bác sĩ Miđ.- Anh ngồi chơi, Melanie nói, đôi tay lính quýnh, Rhett quá to lớn, đầy nam tính và những con người quá vượng chấtđực bao giờ cũng làm cho nàng mất bình tĩnh. Dường như họ phát ra một sức manh và sinh lực khiến nàng cảm thấymình bé hơn, yếu hơn là trong thực tế. Nom chàng đen trũi, dữ dội và những bắp thịt vai lực lưỡng cuồn cuộn lên dướilần áo vải lanh trắng làm nàng phát sợ. Có lẽ nào nàng đã từng thấy toàn bộ sức mạnh ngược ngạo này quỉ dưới chânmình? Và nàng đã từng áp mái đầu tóc đen này gục vào lòng mình?” Ôi, lạy chúa! “ nàng bối rối nghĩ thầm và lại đỏmặt lên.- Cô Meli, chàng dịu dàng nói, sự có mặt của tôi có làm phiền cô không? Cô có muốn tôi đi khỏi không? Xin cô cứnói thẳng/“ Ôi “,nàng tự nhủ “ anh ấy có nhớ! Và anh ấy biết mình bối rối chừng nào!”Nàng ngước mắt nhìn chàng, vẻ van lơn và bỗng nhiên hết bối rối, ngượng ngùng. Cặp mắt chàng thật trầm lặng, âncần và thông cảm đến nỗi nàng tự hỏi làm sao mình lại cuống lên một cách ngu xuẩn như vậy. Mặt chàng nom có vẻmệt mỏi và buồn – Melanie ngạc nhiên nghĩ – không phải chỉ thoáng buồn mà rất buồn. Làm sao nàng có thể nghĩ làchàng thô thiển tới mức nêu ra những chuyện mà cả hai cùng muốn quên đi.“ Tội nghiệp, anh ấy lo lắng cho Xcarlett biết mấy “, nàng nghĩ thầm và cố mỉm cười.- Anh ngồi xuống đi, thuyền trưởng Butler.Chàng nặng nề giao mình xuống ghế và nhìn Melanie nhấc đồ khâu lên.- Cô Melanie tôi đến để xin cô một ân huệ rất lớn và ( chàng mỉm cười, nhưng miệng lại kéo rệch xuống ) kêu gọi côgiúp một tay trong một trò lừa đảo mà tôi biết là cô tối kỵ. Page 40
  • 41. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Một... trò lừa đảo?- Phải. Thực vậy, tôi đến nói chuyện kinh doanh buôn bán với cô.- Ôi, lạy Chúa. Vậy thì anh nên gặp nhà em. Về chuyện kinh doanh buôn bán thì em ngờ nghệch lắm. Em đâu có thôngminh như Xcarlett.- Tôi e rằng Xcarlett quá thông minh hóa nên chẳng lợi lộc gì, chàng nói, và đó đích thị là điều tôi muốn nói chuyệnvới cô. Cô biết Xcarlett... ốm đến mức nào đấy. Khi cô ấy ở ấp Tara về, chắc cô ấy sẽ lại dốc hết sức vào cái cửa hàngvà hai xưởng cưa, mà tôi hết lòng cầu mong là một đêm nào đó, chúng sẽ nổ tung quách đi. Tôi sợ cho sức khỏeXcarlett, cô Meli ạ.- Phải chị ấy làm quá sức. Anh phải hãm chị ấy lại, ép chị giữ sức khỏe một chút.Chàng cả cười.- Cô biết tính cô ấy bướng như thế nào đấy. Thậm chí tôi không bao giờ cãi lý với cô ấy. Cô ấy hệt như một đứa trẻương ngạnh. Cô ấy không muốn để tôi giúp... không muốn để ai giúp mình. Tôi đã thử thuyết phục cô ấy bán cổ phầncủa mình trong hai xưởng cưa, song cô ấy không chịu. Và bây giờ, cô Meli ạ, tôi đi vào chuyện áp – phe đây. Tôi biếtXcarlett sẵn sàng bán cho ông Uylkz số cổ phần còn lại trong hai xưởng cưa, nhưng chẳng ai khác ngoài ông ấy. Tôimuốn ông Uylkz mua nốt chỗ cổ phần ấy đi.- Ôi, lạy Chúa! Thế thì tốt quá nhưng... Melanie ngừng lại và cắn môi. Nàng không thể nào nhắc đến chuyện tiền nongvới một người ngoài gia đình. Không hiểu sao bất kể Ashley kiếm được bao nhiêu từ xưởng cưa, vợ chồng nàng baogiờ cũng có kha khá tiền, điều làm cho Melanie lo lắng là họ dành dụm được quá ít. Nàng không biết tiền đi đâu hết.Ashley đưa cho nàng đủ để lo liệu công việc nội trợ, nhưng khi phải chi những khoản ngoài dự trù, thì thường là rấtbấn. Tất nhiên thù lao cho các bác sĩ điều trị cho nàng khá tốn kém, rồi sách vở, đồ đạc Ashley đặt mua từ Niu Yóoccũng là một khoản đáng kể. Lại còn nuôi ăn và may mặc cho hàng lô trẻ cù bơ cù bất ngủ nhờ trong hầm nhà. VàAshley không bao giờ nỡ từ chối bất cứ ai đã từng ở trong quân đội Liên bang đến hỏi vay tiền. Và...- Cô Meli, tôi muốn đưa cô mượn tiền để mua, Rhett nói.- Anh thật là tốt bụng, nhưng có thể là bọn em không bao giờ trả được.- Tôi không cần cô phải trả. Đừng nổi giận với tôi, cô Meli! Xin cô nghe tôi nói hết đã. Chỉ cần biết Xcarlett sẽ khôngphải kiệt lực ngày ngày tong tả hàng bao dặm đường đến các xưởng cưa, là tôi coi như được đền bù rồi. Riêng cửahàng là đủ cho cô ấy bận rộn và sung sướng... cô hiểu không?- À... vâng, Melanie nói, chưa tin hẳn.- Cô có muốn con trai cô có một chú ngựa con không? Và muốn cho nó vào đại học, rồi đi Havơd, đi viễn du châuÂu?- Ồ, tất nhiên, Melanie kêu lên, mặt rạng rỡ như bất cứ lúc nào có người nhắc đến Biu. Em muốn cháu có đủ mọi thứnhưng... chao thời buổi này ai cũng nghèo đến nỗi...- Một ngày kia, với hai xưởng cưa, ông Uylkz sẽ làm ra hàng đống tiền, Rhett nói, và tôi muốn thấy Biu có tất cảnhững thuận lợi nó xứng đáng được hưởng.- Ôi, thuyền trưởng Butler, anh thật ranh ma! Nàng mỉm cười thốt lên. Dụ dỗ lòng tự hào của một người mẹ! Em đọctrong đầu anh như đọc sách.- Tôi hi vọng là không phải thê, Rhett nói và lần đầu tiên mắt chàng lấp lánh. Thế bây giờ cô để tôi đưa cô một ít tiềnchứ.- Nhưng thế thì lừa đảo ở chỗ nào?- Chúng ta phải đồng mưu đánh lừa cả Xcarlett lẫn ông Uylkz.- Ôi, lạy Chúa! Em không thể làm thế!- Nếu Xcarlett biết tôi bày mưu đằng sau lưng cô ấy, dù là vì lợi ích của cô ấy... chà, cô biết tính khí cô ấy đấy! Và tôie rằng ông Uylkz sẽ khước từ bất kì khoản cho vay tự nguyện nào của tôi. Cho nên phải làm sao cho cả hai đều khôngbiết tiền ở đâu ra.- Ồ, nhưng em chắc nhà em không từ chối nếu anh ấy hiểu ra vấn đề. Anh ấy rất qúi Xcarlett.- Vâng tôi tin như thế, Rhett dịu dàng nói. Nhưng dù sao ông ấy vẫn sẽ từ chối. Cô thừa biết tất cả những người tronggia đình Uylkz giàu tự ái như thế nào.- Ôi, lạy chúa! Melanie kêu lên, vẻ khổ sở. Em những muốn... thuyền trưởng Butler ạ, thật tình, em không thể đánh lừachồng em.- Ngay cả để giúp Xcarlett cũng không ư? Rhett có vẻ rất phật ý. Thế mà cô ấy lại rất quí cô.Những giọt nước mắt rung rinh trên bờ mi Melanie. Page 41
  • 42. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Anh biết đấy, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì trên đời vì chị ấy. Không bao giờ, phải, không bao giờ em có thể đềnđáp một nửa những gì chị ấy giúp em. Anh biết đấy.- Phải, chàng nói cộc lốc. Tôi biết cô ấy đã làm những gì vì cô. Cô có thể nói với ông Uylkz rằng số tiền đó là của mộtngười bà con để lại cho cô theo di chúc?- Ồ, thuyền trưởng Butler, em chẳng còn người bà con nào có máu mặt.- Vậy nếu tôi gửi tiền qua bưu điện cho ông Uylkz mà không để ông ấy biết là ai gửi, liệu cô có lo liệu sao cho số tiềnđó được dùng để mua hai xưởng cưa chứ không phải để... hèm, để cho những cựu binh Liên bang nghèo khốn?Mới đầu, nghe những lời cuối, nàng có vẻ phật ý như thể trong đó có hàm ý chỉ Ashley, nhưng chàng mỉm cười đầy vẻthông cảm đến nỗi nàng cũng mỉm cười lại.- Tất nhiên là em sẽ lo chuyện ấy.- Vậy là đã ngã ngũ, nhé? Chúng ta sẽ giữ bí mật chứ.- Nhưng xưa nay, em chưa bao giờ giữ bí mật điều gì với chồng em.- Tôi tin chắc là thế, cô Meli ạ.Mắt nhìn Rhett, bụng nàng nghĩ trước nay mình đã đánh giá chàng đúng biết mấy trong khi bao nhiêu người khác nhìnnhận sai hoàn toàn... Người ta bảo chàng thô bạo, báng bổ, bất nhã và thậm chí bất lương nữa, mặc dầu bây giờ nhiềungười thuộc loại tử tế nhất đã bắt đầu thừa nhận là mình sai. Thế đấy! ngay từ đầu nàng đã biết Rhett là người tốt. Tháiđộ của chàng đối với nàng bao giờ cũng hết sức hòa nhã, ân cần, cực kì kính trọng và thông cảm sâu sắc! Lại nữa,chàng yêu Xcarlett biết bao! Cái cách quanh co vòng vèo chàng dùng để đỡ cho Xcarlett một gánh nặng, mới đáng yêulàm sao.Trong một xung động tình cảm, nàng nói:- Xcarlett thật may mắn có được một người chồng tốt với chị ấy đến thế!- Cô nghĩ thế ư? Tôi e rằng Xcarlett sẽ không đồng ý với cô, nếu cô ấy nghe thấy cô nói vậy. Với lại, tôi cũng muốntốt với cả cô nữa, cô Meli ạ. Như thế này là tôi cho cô nhiều hơn Xcarlett đấy.- Cho em? nàng bối rối hỏi, à, anh định nói là cho Biu.Chàng cầm lấy mũ và đứng dậy. Chàng cứ thế đứng một lúc, nhìn xuống gương mặt hình trái tim không lấy gì làm đẹpvới mớ tóc dài hình chữ V rủ xuống giữa trán và đôi mắt đen nghiêm nghị. Một bộ mặt sao mà thanh tao, một bộ mặtthơ dại không có gì che chở trước cuộc đời.- Không, không phải cho Biu. Tôi định cho cô một cái gì còn hơn cả Biu, nếu cô có thể hình dung ra cái đó.- Không, em không thể hình dung được, nàng lại thấy hoang mang. Đối với em, không có gì trên đời quí hơn Biu, trừAs... trừ nhà em ( 1 ).Rhett không nói gì, chỉ nhìn nàng, bộ mặt ngăm đen im sững.- Thuyền trưởng Butler, anh muốn cho em một cái gì, thật là quí hóa, song thật tình, em là người tốt phúc, em có tất cảnhững gì một người đàn bà có thể mong muốn ở trên đời.- Thế thì tốt, Rhett nói, đột nhiên trở nên dữ dằn. Và ý đồ của tôi là lo sao cho cô giữ được những cái ấy.Khi Xcarlett ở ấp Tara về, mặt nàng đã hết vẻ xanh xao ốm yếu và đôi má đã đầy lên, phơn phớt hồng. Cặp mắt xanhlại nhanh nhẹn và lấp lánh. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, nàng cười to khi Rhett và Bonni ra ga đón nàng cùng Uêđvà Ilơ. Thấy hai cha con, nàng vừa bực vừa buồn vười. Rhett đội chiếc mũ có cắm xệch xẹo hai cái lông gà tây, cònBonni mặc một chiếc áo rách thảm hại là bộ cánh diện ngày chủ nhật của nó, hai má nhem nhuốc những vệt màu xanhchàm và mái tóc quăn cắm một chiếc lông công dài gần bằng người nó. Hiển nhiên là nó đang chơi trò người Anhđiêng thì đến giờ đi đón tàu. Và qua vẻ mặt bất lực ngộ nghĩnh của Rhett và vẻ cau có phẫn nộ của Mammy thì rõ rànglà Bonni đã không chịu thay đổi trang phục dù là để đi đón mẹ.- Sau mà con ăn mặc lôi thôi lếch thếch thế! Xcarlett vừa nói vừa hôn cô bé và quay lại chìa má cho Rhett. Vì trong gacó đông người, chứ không thì nàng đã chẳng chủ động khơi gợi cử chỉ âu yếm ấy. Mặc dầu hơi ngượng về bề ngoàicủa Bonni, nàng vẫn không thể không nhận thấy rằng mọi người xung quanh đều mỉm cười với hình ảnh cả hai chacon, không phải cười giễu mà là thực sự cảm tình và vui thích. Ai nấy đều biết bé út của Xcarlett có thể sai khiến chanó đủ mọi thứ và cả thành phố đều vui vẻ tán thưởng.Tình yêu lớn của Rhett đối với con gái đã góp phần quan trọng nâng cao uy tín của chàng trước dư luận.Trên đường về nhà, Xcarlett thao thao kể những tin tức trong Hạt. Thời tiết khô nóng đẩy nhanh nhịp độ phát triển củabông đến mức gần như có thể nghe thấy nó mọc, nhưng Uyl cho biết là mùa thu này giá bông sẽ hạ. Xuelơn lại sắp sửaở cữ - nàng báo tin này bằng lời lẽ kín đáo để bọn trẻ con không hiểu được. Ilơ tỏ ra dũng cảm khác thường khi nó cắn Page 42
  • 43. CUONTHEOCHIEUGIO.txtđứa con gái lớn của Xuelơn. Kể cũng đáng đời cho con bé Xuzi, Xcarlett nhận xét, nó giống mẹ nó y như đúc. NhưngXcarlett lại khùng lên vì hai chị em lại cãi lộn như hồi xưa.Uêđ một mình giết chết một con rắn nước, Ranđơ và Camilơ Tarltơn đi dạy học, thế có buồn cười không? Xưa naytrong gia đình Tarltơn có ai đánh vần nổi chữ “ ngoeo “. Betxi Tarltơn đã lấy một anh chàng béo ị cụt một tay quê ởLavơjoi, hai vợ chồng cô ta cùng với Hetti và Jim Tarltơn đang trồng một vụ bông tốt ở Đồi Đẹp. Bà Tarlơtơn có mộtcon ngựa cái và một con ngựa non mà sướng như có cả triệu đô – la. Và ngôi nhà của gia đình Colvớt đầy bọn da đenở! Hàng bày da đen bây giờ đang là chủ nhân ngôi nhà đó mà chúng đã mua trong cuộc bán đấu giá ở quận. Chỗ ấybây giờ tan hoang, nhìn mà muốn khóc. Không ai biết Cathlin và gã chồng vô tích sự của cô đi đâu. Và Elích sắp sửacưới Xeli, cô vợ góa của ông anh! Thử tưởng tượng xem, họ đi đến quyết định ấy sau khi đã sống trung nhà bao nhiêunăm! Ai nấy đều bảo đó là một cuộc hôn nhân cho hợp thức vì mọi người bắt đầu bàn ra tán vào về việc họ sống ở đómột mình từ khi cả cụ bà lẫn Tiểu Nương đều chết. Chuyện đó làm cho trái tim Đimiti Mănrâu tan nát. Nhưng cũngđáng đời cho cô ta. Nếu cô ta có chút bản lĩnh thì cô ta đã “ bắt được “ một chàng khác từ lâu rồi thay vì ngồi chờElích kiếm ra tiền để cười mình.Xcarlett tiếp tục vui vẻ trò chuyện nhưng có điều nàng bỏ qua những điều chỉ nghĩ đến đã đủ đau lòng. Nàng đã cùngUyl đi xe ngựa khắp hạt, cố không nhớ đến cái thời kì hàng nghìn ơ ca ( 2 ) màu mỡ trải dài xanh rờn bông. Giờ đâycác đồn điền theo nhau lộn trở về dạng rừng. Những đám lau lách, sồi non, thông còi lén lút mọc thành những vạt ảmđạm quanh những đống đổ nát im lìm và lấn dần các cánh đồng bông cũ. Hiện chỉ còn một phần trăm diện tích đượccanh tác so với trước. Cứ như là đi qua một vùng đất chết.- Cái vùng nầy có hồi phục lại được cũng phải mất năm mươi năm nữa. Uyl đã nói vậy. Ấp Tara là trang trại khá nhấttrong Hạt, nhờ chị và tôi, chị Xcarlett ạ, nhưng nó chỉ là một trang trại, một trang trại có độc hai con la, chứ khôngphải là một đồn điền. Sau Tara là trại của gia đình ông Fônten, rồi đến trại của gia đình Tarlơn. Họ không làm ra đượcnhiều tiền, nhưng họ xoay xở được và dám nghĩ dám làm. Nhưng phần lớn số người còn lại, số trại còn lại...Không, Xcarlett không muốn nhớ lại quanh cảnh hoang tàn của Hạt vì hình ảnh hồi cố về nó dường như càng thảmhơn bên cạnh sự náo nhiệt và phồn thịnh của Atlanta.- Ở nhà có chuyện gì không? nàng hỏi khi đã về tới nhà và ngồi ở hàng hiên. Suốt trên đường về, nàng đã liên tục nóichuyện liến láu, sợ im lặng chụp đến. Từ cái hôm ngã xuống cầu thang gác, nàng chưa hề nói riêng một lời nào vớiRhett và giờ đây nàng chẳng mấy háo hức muốn gặp riêng chàng. Trong thời kỳ dưỡng bệnh khốn khổ của nàng,chàng đã rất mực ân cần, nhưng đó là sự ân cần của khách qua đường. Chàng đã đoán trước được ý muốn của nàng,ngăn bọn trẻ khỏi quấy rầy nàng, trông nom cửa hàng và hai xưởng cưa. Thế nhưng chàng không bao giờ nói: “ Tôi rấtân hận “. Ờ có lẽ chàng không hề ân hận thật. Có lẽ chàng vẫn nghĩ rằng đứa bé không bao giờ ra đời ấy không phải làcon chàng. Làm sao nàng có thể đọc được những ý nghĩ ấy trong bộ óc đằng sau gương mặt đen vô cảm kia? Nhưnglần đầu tiên trong cuộc sống vợ chồng của họ, chàng đã tỏ ra sẵn sàng lịch sự và muốn để mọi sự cứ tiếp diễn nhưkhông có chuyện gì khó chịu xảy ra giữa hai người... Như thế - Xcarlett buồn rầu nghĩ – Như thể giữa hai người khônghề có cái gì hết. Được, nếu chàng muốn thế, nàng cũng có thể sắm vai của mình.- Mọi sự vẫn ổn cả chứ? Nàng nhắc lại câu hỏi. Đã có ván lợp cho cửa hàng chưa? Anh đã đổi la chưa? Lạy Chúa,Rhett, anh bỏ mấy cái lông trên mũ ra đi nào. Trông anh như chàng hề và khéo anh cứ thế ra phố, không nhớ mà bỏ racũng nên.- Không, Bonni vừa nói vừa cầm lấy mũ của cha, giữ thế thủ.- Mọi sự ở đây đều rất tốt đẹp. Bonni và tôi vui chơi thỏa thích. Tôi tin rằng nó chưa được chải đầu lần nào từ khi côđi. Đừng mút jái lông ấy, cưng, có thể độc đấy. Phải, đã lợp ván rồi và việc đổi chác la đã được tiến hành tốt. Không,thực tế chẳng có gì mới. Mọi chuyện đều tẻ ngắt.Rồi, như chợt nhớ ra, chàng nói thêm.- Ngài Ashley chí tôn vừa đến đây đêm hôm qua. Ông ta muốn biết, theo ý tooi, cô có bằng lòng bán hai xưởng cưa vàsố cổ phần còn lại của cô ở xưởng 1 cho ông ta không.Xcarlett đang đu đưa trên ghế và quạt bằng một chiếc quạt lông gà, bỗng dừng phắt lại.- Bán ư? Ashley lấy đâu ra tiền? Anh biết đấy, họ chả bao giờ có đồng tiền nào để ra. Anh ấy làm được bao nhiêu.Melanie tiêu hết đến đấy.Rhett nhún vai:- Tôi vẫn nghĩ cô ấy là người tằn tiện, nhưng ắt là tôi không biết những chi tiết trong nội bộ gia đình Uylkz rành nhưcô.Lời châm chích này phảng phất giọng điệu cũ của Rhett và Xcarlett đâm bực. Page 43
  • 44. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Con ra ngoài chơi đi, nàng bảo Bonni. Mẹ muốn nói chuyện với ba tí.- Không, Bonni nói dứt khoát và leo tót lên lòng Rhett.Xcarlett cau mặt với con bé và nó quắc mắt chọi lại, nom giống hệt ông Giêrơlđ Âuherơ đến nỗi nàng suýt phì cười.- Cứ để con ở lại, Rhett thoải mái nói. Còn về chuyện Ashley lấy tiền đâu ra thì hình như là có một người nào đó gửicho, người này hồi ở Đảo Đá đã được ông ta chữa khỏi bệnh đậu mùa. Thấy lòng biết ơn vẫn còn tồn tại, tôi lại tin ởbản chất con người.- Đó là ai vậy? Có phải là một người quen nào đó của chúng ta không?- Bức thư không kí tên người và gửi từ Oasinhtơn. Ashley hoang mang không biết là ai gửi. Nhưng một người vị thanhư Ashley đi khắp thiên hạ làm bao nhiêu điều thiện, nhớ sao cho hết được.Nếu không quá ngạc nhiên trước điều may mắn bất ngờ của Ashley, hẳn Xcarlett đã nghênh chiến rồi, mặc dầu khi ởấp Tara nàng đã quyết tâm không bao giờ để mình bị lôi cuốn vào một cuộc cãi lộn với Rhett về Ashley. Chỗ đứng củanàng trong vấn đề này quá ư chông chênh và chừng nào nàng chưa xác định chắc chắn vị thế của mình đối với cả haichàng, nàng không muốn bị kéo vào vòng chiến.- Anh ấy muốn mua hết cổ phần của tôi.- Phải. Nhưng tôi đã nói với anh ta là chắc cô không muốn bán.- Tôi muốn anh để tôi tự liệu lấy công việc của tôi.- A, cô thừa biết là cô không muốn rời những xưởng cưa đó. Tôi bảo đã bảo Ashley là anh ta cũng biết rõ như tôi rằngcô không thò mũi vào việc người khác thì không chịu được và nếu cô bán hết cổ phần cho anh ta thì làm sao cô có thểbảo ban anh ta lo công việc của chính anh ta.- Anh dám nói về tôi như thế với Ashley?- Sao lại không? Thế không đúng hay sao? Tôi tin rằng anh ta hoàn toàn đồng ý với tôi, song tất nhiên, anh ta quá lịchsự không nói thẳng ra như vậy.- Bịa đặt! Đã thế tôi sẽ bán hết cho anh ấy, Xcarlett giận dữ kêu lên.Cho đến lúc ấy, nàng chưa hề có ý rời bỏ những xưởng cưa. Nàng có nhiều lý do để muốn giữ chúng, trong đó giá trịvề tiền bạc là ít đáng kể nhất. Trong vài năm gần đây, nàng có thể bán chúng lấy những món tiền lớn bất cứ lúc nào,nhưng nàng đã từ chối mọi lời ướm hỏi. Hai xưởng cưa là bằng chứng cụ thể về những gì nàng đã tự lực gây dựng nêntrong hoàn cảnh đầy khó khăn, trở ngại. Nàng tự hào về chúng và về bản thân mình. Lý do chủ yếu khiến nàng khôngmuốn bán là vì chúng mở ra con đường duy nhất để nàng đến với Ashley. Nếu hai xưởng cưa không còn nằm trong sựkiểm soát của nàng nữa, có nghĩa là nàng sẽ rất ít khi gặp Ashley và có lẽ chẳng bao giờ có dịp gặp riêng chàng mộtmình. Nàng không thể tiếp tục như thế này nữa, lúc nào cũng thắc mắc không biết tình cảm của chàng đối với nànghiện nay ra sao, toàn bộ tình yêu của nàng có bị dập tắt trong tủi nhục từ cái đêm tiếp tân khủng khiếp ở nhà Melaniehay không. Trong quá trình điều hành công việc, nàng có thể tìm được nhiều cơ hội thuận tiện mà không hề có vẻ chạytheo chàng. Và, với thời gian, nàng biết mình có thể giành lại được vị trí đã mất trong tim chàng. Nhưng nếu nàng bánhai xưởng cưa đi...Không, nàng không muốn bán đi, bị kích bởi ý nghĩ của Rhett đã phơi bày nàng với Ashley dưới một ánh sáng chânthực như thế mà lại chẳng mĩ miều gì, nàng đã quyết định ngay tức khắc. Ashley sẽ được hai xưởng cưa với một giá hạđến độ chàng không thể không thấy là nàng quảng đại như thế nào.- Tôi sẽ bán! Nàng tức tối kêu lên, thế đấy, anh nghĩ sao?Mắt Rhett lóe lên một ánh mắt đắng thắng rất khó nhận thấy khi chàng cúi xuống thắt lại dây giày cho Bonni.- Tôi nghĩ là cô sẽ hối tiếc, chàng nói.Quả là nàng đã hối tiếc lời tuyên bố vội vã của mình. Giá như nói với ai ngoài Rhett, hẳn nàng đã đánh bài bây trơ tráonuốt lời. Tại sao nàng lại bật ra như vậy? Nàng giận dữ cau mày nhìn Rhett và thấy chàng đang quan sát mình với cáivẻ mèo rình chuột hau háu cố hữu của chàng. Thấy nàng cau có, chàng bỗng phá lên cười, hai hàm răng trắng lấp lánh,Xcarlett mơ hồ cảm thấy mình bị chàng lừa vào thế này.- Anh có dính gì vào chuyện này không? nàng gắt lên.- Tôi ấy à? Chàng nhướn mày lên, vờ ngạc nhiên. Đáng ra cô phải hiểu tôi hơn. Tôi chả hơi đâu đi làm việc thiện trongthế gian, nếu tôi có thể tránh được.Đêm ấy, nàng bán hai xưởng cưa cùng tất cả lợi tức trong đó cho Ashley. Nàng không bị lỗ vì Asley từ chối không lợidụng cái giá thấp do nàng đề xuất đầu tiên, mà xin trả ngang mức cao nhất có người đã từng đặt với nàng. Sau khi kýtò giấy bán đứt các xưởng cưa và trong lúc Melanie rót rượu vang cho Ashley và Rhett để mừng kết quả cuộc giao Page 44
  • 45. CUONTHEOCHIEUGIO.txtdịch, Xcarlett cảm thấy mình mất mát ghê gớm như vừa bán đi một đứa con.Hai xưởng cưa đã từng là một cái gì thân yêu của nàng, niềm kiêu hãnh của nàng, kết quả do đôi bàn tay nhỏ bé keo cúcủa nàng giành giật được. Nàng đã khởi nghiệp với một xưởng cưa nhỏ bé vào thời kỳ đen tối khi Atlanta mới bắt đầuchật vật gượng đứng dậy từ đống đổ nát và tro tàn, khi nàng đang đối mặt túng thiếu, nàng đã đấu tranh, bày mưu tínhkế nuôi dưỡng hai cơ sở đó qua những ngày đen tối, lúc nào cũng nơm nớm lo bọn Yanki tịch thu, trong khi đồng tiềnthì eo hẹp và cả đến những người đàn ông tài trí cũng thất bại. Và khi Atlanta đã hàn gắn được mọi vết thương, cửanhà mọc lên khắp nơi, ngày nào cũng ùn ùn những người mới đến thành phố, nàng đã có hai xưởng cưa đường hoàng,hai bãi gỗ, một tá xe chở do la kéo và nắm trong tay một số nhân công tù để làm việc với đồng lương rẻ mạt. Giã từ tấtcả những cái đó khác nào vĩnh viễn khép chặt cánh cửa một đoạn đời tuy nhọc nhằn cay đắng nhưng bao giờ cũngđược nàng nhớ đến với một vẻ thỏa mãn u hoài.Nàng đã gây dựng nên cơ sở kinh doanh này và giờ đây, bán nó đi rồi, lòng nặng trĩu, nàng tin chắc rằng, thiếu taynàng chèo lái, Ashley sẽ làm mất sạch – phá tan hết mọi thứ nàng đã khổ công xây đắp: Ashley tin hết thảy mọi ngườivà gần như không phân biệt nổi hai phần tư với sáu phần tám. Và từ nay trở đi, nàng sẽ không bao giờ có thể góp ýkiến cố vấn cho chàng – Tất cả chỉ tại Rhett đã bảo chàng rằng nàng thích cai quản mọi thứ.“ Ôi, quỉ bắt cái anh chàng Rhett này đi!” nàng nghĩ thầm và càng nhìn chàng, nàng càng tin chắc mọi sự này là dochàng sắp đặt. Bằng cách nào và tại sao thì nàng không biết. Lúc này chàng đang nói chuyện với Ashley và những lờicủa chàng khiến nàng giật thót người.- Tôi chắc ông sẽ trả về đám tù khổ sai ngay tức thì, Rhett nói.Trả về bọn tù khổ sai! Sao lại có thể nghĩ thế được nhỉ? Rhett thừa biết các xưởng cưa thu lợi nhuận là nhờ nhân côngtù rẻ mạt, và tại sao Rhett lại nói chắc như vậy về những hình động sắp tới của Ashley? Anh ta biết gì về chàng?- Vâng họ sẽ được trả về ngay lập tức, Ashley vừa đáp vừa tránh cái nhìn sững sờ của Xcarlett.- Anh mất trí rồi sao? Nàng kêu lên. Anh làm thế là mất toi số tiền hợp đồng thuê chúng. Với lại, rồi anh kiếm đâu ranhân công?- Tôi sẽ dùng đám da đen tự do, Ashley nói.- Da đen tự do! Tào lao, anh thừa biết tiền lương của chúng tốn kém chừng nào, hơn nữa, bọn Yanki sẽ nhằng nhẵnggiám sát anh từng phút để xem anh có cho chúng mỗi ngày ba lần ăn thịt gà và đắp mềm lông chim cho chúng ngủkhông. Và nếu anh quất một tên nhọ lười lĩnh một vài roi để thúc nó nhanh tay lên, anh sẽ nghe thấy bọn Yanki la lốitừ đây đến Đaltơn và cuối cùng là mời anh vào nhà đá. Này, chỉ có bọn tù khổ sai là....Melanie nhìn xuống đôi bàn tay mình đang vặn vẹo trên đầu gối, Ashley coi bộ khổ sở nhưng cương quyết không chịunhượng bộ. Chàng im lặng một lát. Rồi chàng nhìn Rhett và như tìm thấy sự cảm thông và khuyến khích trong cáinhìn đáp lại. Điều đó không lọt khỏi mắt Xcarlett.- Tôi không muốn bắt bọn tù khổ sai làm quần quật, chàng điềm tĩnh nói.- Thế đấy! Xcarlett sững người kinh ngạc. Tại sao lại không? Anh sợ thiên hạ dị nghị như đã dị nghị về tôi chứ gì?Ashley ngẩng đầu lên.- Tôi không sợ tiếng thiên hạ chừng nào tôi làm đúng. Và tôi không bao giờ cảm thấy lợi dụng nhân công tù là đúng.- Nhưng tại sao...- Tôi không thể kiếm tiền trên lao động cưỡng bách và sự khốn cùng của kẻ khác.- Nhưng anh đã từng có nô lệ kia mà!- Nô lệ không khốn cùng. Vả lại, lẽ ra tôi đã phóng thích tất cả bọn họ khi cha tôi mất nếu chiến tranh không giảiphóng họ trước. Nhưng đây là chuyện khác, Xcarlett ạ. Cái hệ thống này thả lỏng cho quá nhiều sự lạm dụng. Có lẽchị không biết. Tôi biết rõ Jonni Gheligơ đã giết ít nhất là một người ở “ căng “ của hắn. Có thể còn hơn nữa... thêmhay bớt một tên tù, nào ai cần? Hắn nói người tù ấy bị giết trong khi tìm cách chạy trốn, nhưng đó không phải là điềutôi được nghe kể ở nơi khác. Và tôi biết hắn bắt những người quá ốm không còn đủ sức cất nhắc cũng phải làm việc.Ai muốn bảo là mê tín dị đoan thì bảo, nhưng tôi tin rằng hạnh phúc không thể đến từ đồng tiền kiếm được trên đaukhổ của người khác.- Dào ôi! Anh định nói... lạy Chúa, Ashley, chẳng nhẽ anh lại nuốt trôi tất cả những lời rao giảng khoa trương của chaUalax về đồng tiền ô uế?-Tôi chẳng cần phải nuốt trôi gì cả. Tôi tin vậy từ lâu trước khi được nghe đức cha giảng về điều đó.-Vậy thì hẳn anh nghĩ tất cả tiền bạc của tôi đều ô uế, Xcarlett kêu lên, bắt đầu nổi cáu. Bởi vì tôi đã dùng bọn tù đểlàm việc, bởi vì tôi mở tửu điếm và....Nàng ngừng bặt. Cả hai vợ chống Uylkz đều có vẻ ngượng còn Rhett thì ngoác miệng ra cười. Quỉ băta anh ta đi, Page 45
  • 46. CUONTHEOCHIEUGIO.txtXcarlett hung hãn nghĩ thầm, anh ta đang nghĩ là mình lại nhúng mũi vào công việc của người khác và hẳn Ashleycũng thế. Mình muốn đập đầu hai người vào nhau cho vỡ toác ra! Nàng nuốt giận và cố làm ra vẻ thoải mái đànghoàng, nhưng chẳng mấy thành công.-Tất nhiên, cái đó chẳng quan trọng gì đối với tôi, nàng nói.-Xcarlett, xin đừng nghĩ là tôi phê phán chị. Không đâu. Đó chỉ là chúng ta nhìn sự vật theo những cách khác nhau vàcái gì tốt cho chị rất có thể lại không tốt cho tôi.Bỗng nhiên Xcarlett ước sao chỉ có hai người với nhau, ao ước mãnh liệt là Rhett và Melanie ở mãi bên kia trái đất, đểnàng có thể kêu lên: “ Nhưng em muốn nhìn sự vật theo cách nhìn của anh! Chỉ cần anh nói với em những ý nghĩ thậtcủa anh để em có thể hiểu và giống như anh!”Nhưng trước mặt Melanie đang run vì cảnh bối rối này, trước mặt Rhett đang uể oải ngồi nhìn nàng mà cười, nàng chỉcó thể lấy giọng hết sức mát mẻ của con người đức hạnh bị xúc phạm mà rằng:-Tôi biết đó là việc riêng của anh. Song tôi cần phải nói là tôi không hiểu thái độ của anh hoặc những ý kiến nhận xétcủa anh.Ôi, giá chỉ có hai người với nhau để nàng khỏi phải buông ra những lời mát mẻ ấy khiến cho chàng khổ tâm.-Tôi đã xúc phạm chị, Xcarlett, nhưng tôi đâu có muốn thế. Chị nên tin lời tôi và tha lỗi cho tôi. Chẳng có gì là bíhiểm trong những lời tôi nói. Tôi chỉ nói là tôi tin rằng tiền bạc kiếm được bằng một số cách nào đó ít mang lại hạnhphúc.-Nhưng anh lầm rồi! nàng kêu lên, không tự kiềm chế được nữa. Anh thử xem tôi đây! Anh biết tôi kiếm ra tiền nhưthế nào. Anh biết tình cảnh tôi ra sao trước khi làm ra tiền! anh hẳn còn nhớ mùa đông năm nào ở ấp Tara, trời rét đếnnỗi chúng ta phải cắt thảm ra làm giày, ăn không đủ no và chúng ta thường tự hỏi làm sao cho Biu và Uêđ được họchành còn nh...-Tôi nhớ, Ashley mệt mỏi nói, nhưng tôi những muốn quên đi được thì hơn.-Thế anh có thể nói có ai trong chúng ta lúc đó sung sướng không nào? Và hãy nhìn chúng ta bây giờ xem. Anh cómột ngôi nhà tử tế và một tương lai tốt đẹp. Và có ai có nhà đẹp hơn tôi, quần áo đựp hơn, ngựa đẹp hơn? Chẳng ai ănsang như tôi, mở những cuộc chiêu đãi linh đình hơn tôi và con cái tôi muốn gì có nấy. Ờ, thế tôi làm thế nào ra tiềnđể có thể có tất cả những cái đó? Từ trên trời rơi xuống chăng? Không! Nhân công tù, lời lãi ở tiệm rượu và...-Và đừng có quên chuyện giết tên yanki ấy, Rhett dịu dàng xen vào. Thực tế, hắn đã giúp cô khởi nghiệp.Xcarlett quay phắt lại phía chàng, những lời giận dữ dâng lên môi.-Và tiền đó đã làm cho cô hạnh phúc, phải không cưng? Chàng hỏi, giọng ngọt ngào và độc địa.Xcarlett sững ra, miệng há hốc, mắt đảo nhanh nhìn ba người kia. Melanie gần như khóc vì bối rối, Ashley đột nhiênnhợt nhạt và như rút vào vỏ ốc, còn Rhett thì phóng mắt bên trên điều xì gà quan sát nàng với vẻ thích thú bàng quan.Nàng định hét lên: “ Tất nhiên là nó làm cho tôi hạnh phúc!” nhưng không hiểu sao, những lời đó tắc lại trong cổ............................( 1 ) Nguyên văn: Ông Uylkz. Đối với phụ nữ thượng lưu ở phương Tây cách gọi chồng như vậy khi nói chuyện vớimọi người đàn ông khắc là đúng mực, song với tai người Việt Nam e hơi chướng, nên chúng tôi chuyển là “ nhà em “.( 2 ) Mẫu anh bằng 0,4 hecta.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LVIIITác giả: Margaret MitchellTrong thời gian tiếp theo trận ốm của nàng, Xcarlett nhận thấy một sự thay đổi của Rhett và nàng không dám chắchoàn toàn là nàng có thích thế hay không. Chàng thôi uống rượu, trở nên trầm lặng và ưu tư. Bây giờ, chàng ăn tối ở Page 46
  • 47. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnhà thướng xuyên hơn, ân cần với gia nhân hơn, âu yếm Uêđ và Ilơ hơn. Chàng không bao giờ nhắc lại điều gì, dù thúvị hay khó chịu, trong quá khứ của hai vợ chồng và dường như lặng lẽ đe nàng chớ khơi lại những chuyện ấy. Xcarlettvẫn giữ thái độ hòa hoãn vì như vậy thoải mái hơn và cuộc sống trôi đi khá êm thắm trên bề mặt. Chàng vẫn giữ tháiđộ lịch sự bàng quan đối với nàng, khởi đầu từ thời kỳ dưỡng bệnh của nàng và không phóng những lời chọc tức nhẹnhàng vào nàng hoặc mỉa mai nàng nữa. Giờ đây, nàng hiểu ra rằng trước kia, tuy hay chọc nàng phát khùng bằngnhững lời bình luận độc ác, khiến nàng hùng hổ đối đáp, nhưng sở dĩ chàng làm thế vì chàng quan tâm đến lời nói vàviệc làm của nàng. Nay nàng tự hỏi không biết chàng có thiết gì đến bất cứ hành động nào của nàng nữa hay không.Chàng lịch sự nhưng bàng quan, và nàng nhớ tiếc thái độ quan tâm, mặc dầu tai ác của chàng, nhớ tiếc những cuộc cãivã, lời qua tiếng lại ngày xưa.Giờ đây chàng hòa nhã với nàng, gần như nàng là khách lạ vậy, nhưng nếu trước kia mắt chàng luôn luôn dõi theonàng thì bây giờ, đôi mắt ấy không rời khỏi Bonni. Như thể dòng lũ cuốn đời chàng đã rẽ vào một con kênh hẹp. Đôilúc Xcarlett nghĩ giá chàng dành cho nàng một nửa sự quan tâm và âu yếm dồn vào Bonni một cách thừa thãi thì cuộcsống hẳn đã khác đi. Đôi khi nàng phải dằn lòng gượng cười khi nghe mọi người nói: “ Sao mà thuyền trưởng Butlertôn sùng con bé!” Nếu nàng không mỉm cười, người ta sẽ lấy làm lạ và Xcarlett rất không muốn công nhận, ngay cảvới chính mình, rằng nàng ghen với một con bé, nhất là nó lại là con cưng của nàng. Xcarlett bao giờ cũng muốn vị tríthứ nhất trong tim những người xung quanh mà giờ đây, hiển nhiên là Rhett và Bonni luôn dành vị trí đó cho nhau.Nhiều đêm, Rhett đi đến tận khuya, nhưng về đến nhà vẫn tỉnh táo. Nàng thường nghe thấy tiếng chàng khe khẽ huýtsáo một mình khi đi dọc hành lang qua cửa buồng nàng đóng chặt. Thi thoảng có một số người cùng về với chàng vàonhững giờ khuya khoắt và ngồi nói chuyện quanh bình rượu brandi trong phòng khách. Đó không phải là gã vẫn chèchén với chàng vào năm đầu tiên họ cưới nhau. Bây giờ chàng không mời một tên Bị Thảm hoặc Xkelơuec hoặc CộngHòa nào đến chơi nhà nữa. Rón rén ra thành cầu thang trên gác nghe trộm, Xcarlett rất ngạc nhiên vì thường hay thấytiếng Rơnê Pica, Hiu Elxinh, anh em nhà Ximmơnz và Anđi Bonnel. Và cụ cố Meriuêzơ cùng ông bác Henri thì baogiờ cũng có mặt. Một lần, nàng sửng sốt nghe thấy giọng bác sĩ Miđ. Mà những người này đã từng nói rằng tội Rhettđem treo cổ còn là nhẹ!Trong tâm tưởng nàng, nhóm người này bao giờ cũng gắn liền với cái chết của Frank và những giờ giấc đi về khuyakhoắt của Rhett dạo này khiến nàng lại càng nhớ đến thời kỳ trước khi xảy ra cuộc đột kích của đảng 3K trong đó cóFrank đã bỏ mạng. Nàng kinh hãi nhớ lại câu Rhett nói rằng, để được kính trọng, thậm chí chàng sẵn sàng ra nhập cáiđảng 3K chêt tiệt của họ, tuy chàng vẫn hy vọng Chúa sẽ không bắt chàng phải gánh chịu một hình thức sám hối nặngnề đến thế. Giả như Rhett, cũng như Frank...Một đêm, chàng về khuya hơn mọi lần, tinh thần nàng căng thẳng tới mức không chịu đựng được nữa. Khi nghe tiếngchìa khóa lách cách trong ổ khóa, nàng khoác vội tấm áo choàng, theo hành lang trên gác trong ánh đèn hơi ra đónchàng ở đầu cầu thang. Vẻ mặt chàng xa vắng, tư lự bỗng chuyển thành ngạc nhiên khi thấy nàng đứng đó.- Rhett, tôi cần phải biết! Tôi cần phải biết có phải anh... có phải chuyện đảng 3K... có phải đó là lí do khiến anh hayđi khuya thế không? Anh có tham gia...Trong ánh đèn hơi sáng chói, chàng hờ hững nhìn nàng rồi mỉm cười.- Cô bao giờ cũng lạc hậu với thời gian, chàng nói. Bây giờ ở Atlanta làm gì có 3 ca, 3 hát nào. Có lẽ ở khắp bangGiorgia cũng không có. Cô đã nghe các bạn Xkelơuec và Bị Thảm của cô nhồi sọ các thứ chuyện về sự hoành hànhcủa 3K chứ gì?- Không có đảng 3K ở đây? Có phải anh nói dối để xoa dịu tôi đấy không?- Cô bạn thân mến, đã bao giờ tôi tìm cách xoa dịu cô chưa? Không, bây giờ chẳng còn 3K nữa đâu.Chúng tôi đã xácđịnh cái đó là lợi bất cập hại, bởi nó chỉ tổ khích động bọn Yanki và cung cấp chất liệu cho cái cối xay sản xuấtchuyện xuyên tạc của quan lớn Thống Đốc Bulốc thôi. Ông ta biết mình vẫn nắm được quyền binh chừng nào ông tacòn có thể thuyết phục chính phủ Hợp Chủng Quốc cùng báo chí Yanki rằng bang Giorgia đang sôi sục nổi loạn vàsau mỗi bụi rậm đều có người của đảng 3K rình rúp. Để giữ ghế thống đốc, ông ta điên cuồng chế tác ra những chuyệnvề tội ác của đảng 3K ở những nơi không thể có nó, nào treo những đảng viên Cộng Hòa trung thành lên bằng ngóntay cái, nào hành hình kiểu “ Linsơ” những người da đen lương thiện bị vu tội hiếp dâm. Nhưng ông ta đang bắn vàomột mục tiêu không có thực và ông ta biết thế. Cám ơn cô đã lo lắng cho tôi, nhưng ở đây không hề có 3K hoạt độngkể từ ít lâu sau khi tôi thôi là một tên Xkelơuec để trở thành một đảng viên Dân Chủ xoàng xĩnh.Phần lớn những điều chàng nói về thống đốc Bulốc vào tai này lại ra tai kia, vì chủ yếu là nàng thấy nhẹ hẳn người khibiết là không còn 3K nữa, Rhett sẽ không bị giết như Frank, nàng sẽ không mất cửa hàng hoặc bị mất gia sản củaRhett. Nhưng có một từ trong câu chuyện của chàng vang âm nổi nhất trong óc nàng. Chàng đã dùng chữ “ chúng tôi “ Page 47
  • 48. CUONTHEOCHIEUGIO.txtgắn bản thân mình một cách tự nhiên vào những người mà trước kia chàng đã tưbgf gọi là đám “ Cận vệ cựu trào “.- Rhett, nàng hỏi đột ngột, anh có liên quan gì đến việc giải tán 3K không?Chàng nhìn nàng hồi lâu, đôi mắt bất đầu lấp lánh.- Có, người thân yêu của tôi ạ, Ashley và tôi chịu trách nhiệm chính về việc ấy.- Ashley... và anh?- Phải, nghe thật nôm tục, nhưng quả đúng là như thế, chính trị tạo nên những bạn đồng sàng thật kì lạ. Cả Ashley lẫntôi chẳng ưa gì nhau với tư cách bạn đồng sàng, nhưng... Ashley không bao giờ tin ở 3K bởi anh ta phản đối bạo lựcdưới mọi hình thức. Còn tôi thì không bao giờ tin nó vì đó là sự rồ dại đáng nguyền rủa, không phải con đường để đạtđến những gì ta mong muốn. Đó là cách duy nhất giữ bọn Yanki cưỡi trên đầu trên cổ ta cho đến ngày về nơi cực lạc.Và Ashley hiệp lực với tôi thuyết phục những cái đầu nóng rằng theo dõi, chờ đợi và làm việc còn có ích hơn là chùmáo ngủ lên đầu, vácc thánh giá rực lửa đi hoạt động khủng bố.- Anh định nói là những đảng viên 3K đã chấp nhận ý kiến của anh trong khi anh...- Trong khi tôi là một tên đầu cơ chứ gì? Một tên Xkelơuec? Một tên về bè với bọn Yanki? Butler phu nhân ạ, bà quênmất bây giờ tôi là đảng viên Dân Chủ chính hiệu, một lòng một dạ đến giọt máu cuối cùng với công cuộc giành lạibang thân yêu của chúng ta từ tay bọn xâm lược! ý kiến của tôi là một ý kiến hay và họ chấp nhận nó. Ý kiến của tôivề những vấn đề chính trị khác cũng sáng suốt. Chúng ta hiện có một đa số Dân Chủ trong cơ quan lập pháp, đúngkhông nào? Và chẳng bao lâu, người thân yêu của tôi ạ, chúng ta sẽ mời một số ông bạn Cộng Hòa tốt bụng của chúngta vào chơi nhà đá. Dạo này, họ quá tham nhũng, hơi quá lộ liễu.- Anh sẽ giúp một tay tống họ vào tù ư? Chao, trước đây họ là bạn bè của anh kia mà! Họ để anh dây phần vào cái vụcổ phiếu hỏa xa nhờ đó anh kiếm được hàng nghìn cơ mà!Rhett chợt cười nụ cười giễu cợt quen thuộc của chàng.- Ồ, tôi có ác ý với họ đâu. Nhưng bây giờ tôi ở phía bên kia và nếu tôi có thể góp sức bằng bất kỳ cách nào để đặt họvào đúng chỗ thích hợp với họ, tôi sẽ làm thế. Và điều đó sẽ tăng thêm uy tín của tôi biết bao! Tôi sẽ kha khá vềnhững chi tiết bên trong các vụ làm ăn của họ, đủ để trở thành nhân chứng có giá trị khi cơ quan lập pháp bắt đầu khuivào đó –và bằng vào tình hình hiện nay thì việc ấy cũng không xa nữa đâu. Họ sắp sửa điều tra cả ông thống đốcBulốc nữa và, nếu có thể, sẽ bỏ tù ông ta. Cô nên mách cho những người bạn tốt của cô, vợ chồng Jêlơt và vợ chồngHănđơn chuẩn bị sẵn sàng để có thể rời thành phố trong phúc chốc, vì nếu ông thống đốc có thể bị bắt thì họ cũng cóthể bị tóm cổ.Xcarlett đã thấy phái Cộng Hòa, được lực lượng quân đội Yanki làm hậu thuẫn, nắm chính quyền ở Giorgia quá nhiềunăm rồi, nên không thể tin những lời lông bông của Rhett. Viên thống đốc đã chốt quá vững chắc, chả cơ quan lậppháp nào đụng được đến chân lông ông ta, huống hồ là bỏ tù.- Anh chỉ huyên thuyên xích đế, nàng nhận xét.- Nếu ông ta không vào tù thì chí ít cũng không được tái cử Đợt sau, ta sẽ có một ông thốc đốc thuộc đảng Dân Chủcho đổi mới đi.- Và tôi chắc là anh sẽ góp một phần nào vào viếc đó chứ? Nàng hỏi mỉa.- Phải cưng ạ. Bây giờ, tôi đang góp phần vào việc đó. Đó là lí do tại sao nhiều đêm tôi đi khuya thế. Tôi đang làmviệc vật lực hơn cả thời kỳ vác xẻng đổ xô đi tìm vàng, cố góp công sức làm cho cuộc tuyển cử được tổ chức. Và... tôibiết điều này làm cô buồn, Butler phu nhân ạ, nhưng tôi còn đổ không ít tiền vào công việc tổ chức. Cô có nhớ cáchđây mấy năm, trong cửa hàng của Frank, cô đã bảo tôi giữ vàng của Liên bang là bất lương không? Cuối cùng, tôi đãđi đến chỗ nhất trí với cô và số vàng của Liên bang đang được chi tiêu để phục hồi chính quyền Liên bang đấy.- Anh đang trút tiền vào một cái hang chuột!- Sao? Cô gọi đảng Dân Chủ là cái hang chuột ư? Mắt Rhett giễu cợt nàng, rồi trở lại bình thản, vô cảm. Đối với tôi, aithắng trong cuộc bầu cử này, chả quan trọng gì. Điều quan trọng là tất cả mọi người đều biết tôi bỏ công sức, bỏ tiềnvào đây. Và trong nhiều năm tới, người ta sẽ nhớ tới điều đó mà ưu đãi Bonni.- Nghe những lời trung nghĩa của anh, tôi những tưởng anh đã thay lòng, nhưng tôi thấy anh đối với đảng Dân Chủcũng chẳng thành thật gì hơn với bất cứ cái gì khác.- Tôi chẳng thay lòng chút nào, chỉ thay da thôi. Ngay cả nếu người ta có thể tẩy những đốm trên mình một con báo thìnó vẫn cứ là báo.Nghe tiếng nói chuyện ngoài hành lang, Bonni thức giấc, cất giọng ngái ngủ nhưng cấp thiết, gọi: “ Ba! “ và Rhettchạy vượt qua Xcarlett.- Rhett, khoan một phút đã. Tôi muốn nói với anh một điều khác nữa. Anh nên thôi dừng đưa Bonni đi theo đến những Page 48
  • 49. CUONTHEOCHIEUGIO.txtbuổi họp chính trị buổi chiều nữa. Nom thật chẳng hay hớm gì. Ai lại đưa một con bé đến những chỗ ấy! Mà như thế,anh đâm ra có vẻ ngớ ngẩn. Tôi không bao giờ ngờ anh lại như thế, mãi đến khi bác Henri nói với tôi mới biết. Bác ấyyên trí là tôi đã biết và...Rhett quay phắt lại phía nàng, mặt rắn đanh.- Làm sao cô có thể chê trách việc một con bé ngồi trên lòng bố nó trong khi bố nó trò chuyện với các bạn? Cô có thểcho thế là ngớ ngẩn, nhưng đâu có phải. Trong nhiều năm, người ta sẽ nhớ hình ảnh Bonni ngồi trên lòng tôi trong khitôi đang góp sức đẩy bật bọn Cộng Hòa ra khỏi bang này. Trong nhiều năm, người ta sẽ nhớ...mặt chàng dịu lại và một ánh mắt tinh quái lấp lánh trong mắt chàng.- Cô biết không, khi người ta hỏi Bonni nó yêu ai nhất, nó nói: “Ba và các chú Dăng Chủ “ và ghét ai nhất thì nó đáp:“ Bọn Xkelioac “Tiếng Xcarlett thốt lên giận dữ:- Và tôi chắc anh bảo nó tôi là một Xkalouec.- Ba! Cái giọng nhỏ bé gọi, lần này có vẻ bất bình, và Rhett vẫn cười, đi xuôi hành lang, đến chỗ con gái.Tháng mười năm ấy, thống đốc Bulốc từ chức và trốn khỏi? Giorgia. Trong thời gian ông ta cai quản, tệ nạn chiếmcông vì tư, lãng phí và tham nhũng lên tới mức cả hệ thống tự nó đổ nhào vì mục rỗng. Ngay đảng của ông cũng bịphân liệt trước sự công phẫn ngày càng lớn của dư luận. Giờ đây đảng Dân Chủ nắm đa số trong cơ quan lập pháp vàđiều đó có nghĩa là Bulốc sắp sửa bị điều tra. Biết vậy và sợ bị kết án, ông ta không nấn ná đợi mà vội vàng bí mậtchuồn thẳng, sau khi thu xếp sao cho việc từ chức của ông chỉ được công bố khi ông ta đã an toàn ở miền Bắc.Khi tin đó được thông báo vào một tuần sau cuộc bỏ chạy của ông ta. Atlanta náo nức và vui như điên. Phố xá đôngnghịt người, đàn ông cười vang, bắt tay chúc mừng nhau, phụ nữ vừa hôn nhau vừa khóc. Mọi người đều mở tiệc ănmừng và sở cứu hỏa luôn luôn bận rộn dập những đám cháy nhỏ gây ra bởi những cây pháo bông của các chú bé hoanhỉ.Gần như đã qua cầu thoát nạn! Thời kỳ Tái Thiết hầu như đã kết thúc! Thật ra mà nói, viên quyền thống đốc hiện naycũng vẫn là người của đảng Cộng Hòa, nhưng đến tháng 12, sẽ có tuyển cử và không ai còn mảy may nghi ngờ về kếtquả sẽ như thế nào. Và quả nhiên đến ngày tuyển cử, bất chấp những cố gắng điên cuồng của phái Cộng Hòa, bangGiorgia một lần nữa lại có một thống đốc thuộc đảng Dân Chủ.Hôm ấy cũng vui, cũng náo nức, nhưng theo một cách khác với nỗi hân hoan tràn ngập thành phố khi Bulốc chạy trốn.Đây là một niềm vui tự đáy lòng, điềm tĩnh hơn, một cảm giác biết ơn thấm sâu vào tâm hồn. Các nhà thờ chật níchngười khi các linh mục tạ ơn Thượng Đế đã giải phóng cho bang. Hòa lẫn với niềm phấn khởi và vui sướng còn có cảtự hào – tự hào vì bang Giorgia lại trở về tay nhân dân Giorgia, bất chấp mọi điều chính quyền ở Oasinhtơn có thểlàm, bất chấp quân đội, bất chấp bọn Bị Thảm, bọn Xkelơuec và bọn Cộng Hòa ở bản địa.Bảy lần quốc hội Hoa Kì đã thông qua những đạo luật hà khắc chống lại bang Giorgia nhằm cầm giữ nó ở hàng tỉnh lẻbị chinh phục, ba lần dân luật đã bị thay thế bằng quân luật. Bọn da đen đã đú đởn khắp cơ quan lập pháp, đám ngoạilai tham lam lắm chính quyền đã làm nát bét chính sự, bao tư nhân đã làm giàu bằng cách ăn cắp công quĩ. BangGiorgia bất lực bị giày xéo, lạm dụng, chà đạp xuống đất đen. Nhưng giờ đây, bất chấp tất cả những cái đó, Giorgia lạilàm chủ vận mệnh của mình nhờ những nỗ lực của nhân dân mình.Sự đổ nhào đột ngột của đảng Cộng Hòa không phải là đem lại niềm vui cho tất cả mọi người. Hàng ngũ Xkelơuec, BịThảm và Cộng Hòa rùng rời khiếp đảm. Các gia đình Jêlơi và Hănđơn hiển nhiên là đã biết tin Bulốc bỏ trốn trước khiviệc từ chức của ông ta được công bố, đột ngột rời thành phố, rơi tõm vào vực quên lãng mà từ đó chúng đã ngoi ngóplên. Những tên Xkelơuec và Bị Thảm khác còn ở lại thì hoang mang sợ hãi và lượn lờ tụ tập, trấn an lẫn nhau, tên nàotên nấy đều băn khoăn không biết cuộc điều tra của cơ quan lập pháp sẽ đưa ra ánh sáng những gì liên quan đến nhữngáp – phe riêng của chúng. Giờ đây, chúng không ngược ngạo nữa mà bàng hoàng, sững sờ, lo sợ, và đám phụ nữ đếnchơi nhà Xcarlett thỉ cứ lải nhải hoài:- Nhưng nào ai ngờ tình thế lại xoay ra thế này? Bọn tôi cứ tưởng ông thống đốc có thế lực lắm. Cứ tưởng ông ấy chắcchắn mãi mãi ở đây. Cứ tưởng...Xcarlett cũng sững sờ trước xoay chuyển của tình hình mặc dầu đã được Rhett báo trước chiều hướng tương lai.Không phải nàng lấy làm tiếc là Bulốc đã ra đi và đảng Dân Chủ đã trở lại chính quyền. Nàng cũng cảm thấy sungsướng ghê gớm được thấy, cuối cùng, cái ách Yanki đã được hất tung, tuy nói ra chắc chẳng ai tin. Nàng nhớ lại rõmồn một những vật lộn của mình trong thời kỳ đầu Tái Thiết, những đận nơm nớp lo bọn lính và Bị Thảm tịch thu cảtiền bạc lẫn tài sản. Nàng nhớ lại nỗi bất lực của mình, rồi nỗi hoảng hốt do thấy mình bất lực của mình, rồi nỗi hoảng Page 49
  • 50. CUONTHEOCHIEUGIO.txthốt do thấy mình bất lực và căm thù bọn Yanki đã áp đặt cái hệ thống tàn tệ ấy lên miền Nam. Và nàng không bao giờnguôi căm thù chúng. Nhưng rồi khi tìm cách khai thác tận dụng tình hình, cố gắng đặt đến an toàn tuyệt đối, nàng đãđi theo bọn xâm lược. Bất kể ghét chúng đến đâu, nàng vẫn hòa mình với chúng, từ bỏ bạn bè cũ và cách sống cũ. Giờđây, sự thống trị của bọn xâm lược đã chấm dứt. Nàng đã đặt cược ván bài của mình vào sự tiếp tục tồn tại của chế độBulốc và nàng đã thua.Mùa Giáng Sinh năm 1871 ấy, mùa Giáng Sinh sung sướng nhất của bang Giorgia trong hơn mười năm qua, nhìn raxung quanh, Xcarlett cảm thấy lo lắng không yên. Nàng không thể không thấy rằng Rhett, xưa bị khinh ghét nhất ởAtlanta, nay trở thành một trong những người được yêu mến nhất vì chàng đã công khai thành khẩn từ bỏ lập trườngCộng Hòa tà đạo và cống hiến thời gian và tiền bạc, công sức và tâm huyết vào công cuộc tranh đấu khôi phục lạiGiorgia. Mỗi khi chàng cưỡi ngựa dọc theo các phố, miệng mỉm cười, tay ngả mũ, với Bonni vắt vẻo như cái bọc nhỏmàu xanh phía trước yên, mọi người đều mỉm cười đáp lại, nồng nhiệt bắt chuyện và trìu mến nhìn con bé. Trong khinàng, Xcarlett đây...Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LIXTác giả: Margaret MitchellKhông nghi ngờ gì nữa, ai nấy đều thấy rõ là Bonni càng trở nên ngông cuồng và cần có một bàn tay uốn nắn kiênquỵết, song vì mọi người đểu cưng nó, nên không ai đủ can đảm để áp dụng biện pháp cứng rắn cần thiết. Nó bắt đầubứt khỏi mọi cương tỏa trong những tháng đi chơi với cha nó. Hồi cùng với Rét ở Niu Orlêan và Charlextơn, nó đãđược phép tha hồ thức khuya và thường ngủ trong tay chàng trong rạp hát, tiệm ăn và bên bàn đánh bài. Sau chuyếnđó,k muốn bắt nó về giừơng ngủ cùng lúc với cô bé Ilơ dễ bảo thì không có cách nào ngòai vũ lực. Trong thời gianmang nó đi theo, Rét đã để nó mặt bất kỳ chiếc áo nào nó ưng và từ dạo đó, hễ Mammy định mặc áo vải dệt xọc nổihoặc tạp dề cho nó, thay vì áo vải mỏng màu xanh có cổ đăng ten, là nó đập mình đập mẩy cáu gắt ầm ĩ.Dường như không có cách nào phục hồi lại khuôn phép đã để buông lỏng trong thời gian con bé vắng nhà, rồi trongthời gian Xcarlét ốm và về ấp Tara. Khi Bonni lớn lên, Xcarlét cố gắng khép nó vào kỷ luật, cố gắng giữ cho nó khỏiquá ương bướng, quá hư vì được nuông chiều; nhưng chẳng ăn thua gì mấy. Rét bao giờ cũng đứng về phe con bé, bấtkể những ý muốn của nó rồ dại đến đâu hoặc ứng xử của nó quá quắt như thế nào. Chàng khyến khích nó trò chuyệnvà đối xử với nó như một người lớn, lắng nghe ý kiến của nó với vẻ nghiêm túc và làm như lấy đó làm kim chỉ nam.Kết quả là Bonni ngắt lời người lớn bất cứ lúc nào nó thích, nói ngược lại và "chỉnh" cả cha nó. Rét chỉ cười và khôngcho phép Xcarlét cảnh cáo bằng cách phát vào tay nó."Nếu nó không xinh xẻo, đáng yêu thế thì quả là không thể chịu nổi ", Xcarlét buồn rầu nghĩ thầm, nhận ra rằng congái mình bướng bỉnh chẳng kém gì mình. "Nó rất yêu Rét, nếu anh ta muốn, anh ta có thể làm cho nó ngoan ngõanđựơc".Nhưng Rét không hề tỏ ra muốn dạy dỗ uốn nắn Bonni. Bất cứ cái gì nó làm đều là phải và giá nó có muốn lấy mặttrăng cũng xong ngay nếu chàng có thể với tay ngắt cho nó. Chàng tự hào không bờ bến về vẻ đẹp của nó. Chàng yêucái kiểu xấc xược của nó, tính vui vẻ hồn nhiên của nó, cái cách ngộ nghĩnh, dễ thương nó dùng để bộc lộ tình yêu đốivới chàng. Mặc dầu có những thói ngang ngạnh do được nuông chiều; nó vẫn là một đứa bé đáng yêu, đến nỗi chàngkhông nỡ cấm đóan gò bó nó. Chàng là vị thần của nó, là trung tâm cái thế giới bé nhỏ của nó, và điều đó đối vớichàng là quý giá vô ngần, chàng không dám phạm đến bằng những lời quở mắng.Bonni bám theo chàng như cái bóng. Nó đánh thức chàng trước giờ chàng muốn dậy, đến bữa ngồi bên cạnh chàng vàhai cha con thay phiên ăn lẫn đĩa của nhau; vắt vẻo trước mặt chàng trên lưng ngựa; không cho phép ai ngòai Rét cởiquần áo cho nó và đặt nó ngủ trong chiếc giường con cạnh giường chàng. Page 50
  • 51. CUONTHEOCHIEUGIO.txtXcarlét vừa thích thú vừa xúc động thấy con gái mình chỉ huy cha nó với bàn tay sắt. Ai có thể ngờ Rét, hơn ai hết, lạicoi trọng vai trò làm cha như thế? Nhưng đôi khi, lòng ghen tỵ như một mũi tên xuyên vào tim Xcarlét vì Bonni mớibốn tuổi đã hiểu Rét hơn nàng và biết điều khiển chàng tới mức nàng chưa bao giờ làm được.Khi Bonni lên bốn, Mammy bắt đầu làu bàu là con gái " mà nị, ngồi rạng chân trên lưng ngựa trước mặt cha để váybay tốc nên thì thật không ra sao". Rét chăm chú lắng nghe nhận xét đó như đối với mọi ý kiến của Mammy về việcdạy dỗ con gái cho phải phép. Kết quả là có thêm một chú ngữa con nòi Sêtlen màu nâu pha trắng, bờm và đuôi dàimượt, với một chiếc yên ngồi nghiêng nhỏ xíu nạm bạc. Trên danh nghĩa, con ngựa được dành cho cả ba đứa trẻ, vàRét cũng mua một cái yên khác cho Uêđ nữa. nhưng Uêđ thích con chó Xanh-Bécna hơn gấp ngàn lần, còn Ilơ thì sợmọi thú vật. Cho nên con ngựa con trở thành của riêng Bonni và được đặt tên là " Cậu Bâtlơ". Vết gợn duy nhất trongniềm vui sở hữu của Bonni là nó chưa được ngồi dạng chân sang hai bên như cha nó, nhưng sau khi nghe Rét giảithích là ngồi kiểu nữ kỵ sĩ khó hơn nhiều, nó thấy xuôi tai và mau chóng biết cưỡi. Thấy nó ngồi vững vàng và cầmcương chắc chắn, Rét vô cùng hãnh diện.- Các vị cứ chờ đến lúc nó đủ lớn để đi săn mà coi, chàng huênh hoang. Sẽ chẳng có ai bằng nó đâu. Lúc đó, tôi sẽ đưanó đi Virginia. Đấy mới là đất săn thật sự. Và đến Kentắcki, nơi người ta biết đánh giá những kỵ sĩ cừ.Khi tính đến chuyện may y phục cưỡi ngữa cho Bonni, như mọi khi, quyền lựa chọn lại thuộc về nó và như mọi khi,nó lại chọn màu xanh lơ.- Nhưng cưng ơi, đừng chọn thứ nhung xanh ấy! Thứ nhung xanh chỉ hợp với áo dạ hội cho mẹ thôi, Xcarlét vừa nóivừa cười. Các cô bé thì mặc hàng len đen cơ.Thấy đôi lông mày đen nhỏ xíu cau lại, nàng kêu lên :- Vì lòng kính Chúa, Rét, anh hãy giải thích cho con hiểu là mặc thế không hợp và dễ bẩn như thế nào.- Ồ, cứ để cho con mặt đồ nhung xanh. Nếu nó bẩn, ta lại may cho nó bộ khác, Rét thỏai mái nói.Thế là Bonni có bộ đồ nhung xanh với một chiếc váy rủ xuống mạn sườn con ngựa và một chiếc mũ đen cắm mộtchiếc lông đỏ vì những chuyện cô Mêli kể về chiếc lông cắm trên mũ Jeb Xtuart đã hấp dẫn trí tưởng tượng của nó.Vào những ngày trời trong sáng, người ta thường thấy hai cha con rong ruổi theo phố Cây đào, Rét ghìm cương conngựa ô to lớn của mình cho vừa khớp với nhịp bước của con ngựa con béo ục ịch. Đôi khi, họ phóng nước đại trênnhững con đường yên tĩnh ở ngọai vi thành phố, làm gà, chó và trẻ con chạy tóan lọan, Bonni vung roi quất "cậuBâtlơ", những lọn tóc xoăn tít bay tung, còn Rét thì kìm riết ngựa thật chắc tay để nó tưởng là "cậu Bâtlơ" thắng cuộc.Khi đã yên trí là nó có thể ngồi vững vàng trên yên ngựa, nắm chắc dây cương và hòan tòan không hề biết sợ là gì, Rétquyết định đã đến lúc luyện cho nó làm những bước nhảy thấp vừa tầm bốn cái chân ngắn của "cậu Bâtlơ". Nhằm mụcđích đó, chàng dựng một tấm rào ở sân sau và thuê Uos, một đứa cháu nhỏ của báo Pitơ, hai mươi lăm xu mỗi ngày đểdạy "cậu Bâtlơ" nhảy. Bắt đầu từ một thanh ngang cách mặt đất năm phân rồi tăng dần lên ba tấc. Cách sắp đặt nàyvấp phải sự bất đồng tình của ba kẻ hữu quan sát nhất : Uos, "cậu Bâtlơ" và Bonni. Uos vốn sợ ngựa và chỉ có móntiền công hậu hĩnh mới khiến nó bắt con ngựa bướng bỉnh nhảy qua thanh chắn hàng mấy chục lần một ngày; "CậuBâtlơ" có thẻ bình tĩnh chịu đựng cô chủ bé nhỏ kéo đuôi và kiểm tra móng suốt ngày, nhưng lại cảm thấy Đấng TạoHóa của lòai ngựa con phú cho nó tấm thân béo trông không phải là dễ nhảy qua thanh chắn; Bonni, vốn không thểchịu được bắt kỳ ai khác ngồi trên lưng con ngựa của mình, cứ giậm chân giậm tay sốt ruột trong khi " cậu Bâtlơ" họcbài.Cuối cùng, khi Rét xác định chắc chắn rằng chú ngữa con đã thuần thục để giao Bonni trên lưng nó, sự phấn khởi củacô bé thật không còn bờ bến nào. Bonni nhảy cú nhảy đầu tiên rất thành công và từ đó, những cuộc cưỡi ngựa đi chơivới cha không còn gì hấp dẫn đối với nó nữa. Xcarlét không thể nhịn cười trước vẻ tự hào và phấn khởi của hai chacon. Tuy nhiên, nàng nghĩ, một khi trò này thành quen, không còn mới mẻ nữa, Bonni sẽ quay sang trò khác và hàngxóm láng giềng sẽ được yên thân một chút. Nhưng tiết mục này không hề nhạt đi. Từ chỗ lùm cây ở đầu đằng kia sânsau đến tấm rào, đã thành một vệt đường đầy dấu vó ngựa, và sáng nào mảnh sân cũng vang lên nhưng tiếng hò la đầyphấn khích. Cụ cố Meriuêzơ, từng tham gia cuộc chinh phạt vào năm 1848, bảo những tiếng la đó nghe giống hệt tiếngla của một tên Apasơ sau khi lột được mảnh da đầu kẻ địch.Sau tuần đầu, Bonni xin nâng thanh chắn lên cách mặt đất năm mươi phân.- Khi nào con lên sáu đã, Rét nói. Lúc ấy, con sẽ đủ lớn để nhảy cao hơn và ba sẽ mua cho con một con ngựa to hơn.Chân " Cậu Bâtlơ" không đủ dài.- Đủ đấh. Con đã nhảy qua bụi hồng của cô Meli, mà bụi hồng thì cao ơi là cao.- Không, con phải chờ đã, lần đầu tiên Rét tỏ ra cương quyết, nhưng thái độ cương quyết đó mềm dần trước những cơngiận dỗi và mèo nheo không dứt của con bé. Page 51
  • 52. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Ồ, thôi được, một buổi sáng chàng cười xòa và nâng thanh chắn mỏng mảnh màu trắng lên cao hơn. Nếu con ngã thìđừng có khóc và trách ba đấy.- Má ! Bonni gọi to, ngẩng đầu về phía phòng ngủ của Xcarlét. Má ơi ! Nhìn con này ! Ba bảo con nhảy được.Xcarlét đang chải đầu, bèn ra cửa sổ, cúi xuống mỉm cười với cái bóng dáng bé bỏng mừng quýnh, nom thật nhốnhăng trong bộ đồ xanh lem luốc." Đúng là phải may cho nó bộ đồ khác ", nàng nghĩ thầm. " Mặc dù có trời biết mình sẽ phải làm thế nào để dỗ nó bỏbộ đồ bẩn thỉu này".- Má ! Nhìn này !- Má nhìn đây, cưng ạ. Xcarlét mỉm cười nói.Lúc Rét bế con bé đặt lên lưng ngựa, Xcarlét thấy trào lên một niềm tự hào khi thấy nó ngồi lưng rất thẳng, đầu rất caongạo nghễ và nàng kêu lên :- Con xinh quá, kho báu của má !- Má cũng thế, Bonni rộng lượng nói.Và thúc gót vào sường "Cậu Bâtlơ", nó phóng qua sân về phía lùm cây.- Má, nhìn ta băng qua cái này ! Nó vừa nói vừa vung roi.Nhìn ta băng qua cái này.Ký ức rung một tiếng chuông xa xăm trong tâm trí Xcarlét, có cái gì gở trong mấy tiếng ấy. Đó là gì nhỉ ? Tại sao nàngkhông thể nhớ ra? Nàng nhìn theo đứa con gái nhỏ của mình, tư thế thỏai mái nhẹ nhàng trên con ngữa con đangphóng nhau và cau trán lại khi một luồng ớn lạnh vụt xói qua ngực nàng. Bonni tiếp tục lao tới, những lọn tóc đennhảy nhót, đôi mắt xanh rực cháy." Y hệt mắt ba", Xcarlét nghĩ thầm. " Những con mắt xanh của người Ailen. Nó giống ba đủ mọi đàng".Và, cũng với ý nghĩ về ông Giêrơiđ, điều nàng đang lục lọi tìm trong ký ức vụt trở lại, trở lại như tia chớp mùa hạ sánglòa đến thót tim, thoắt cái bao trùm cả một vùng nông thôn trong ánh sáng siêu phàm. Nàng tưởng như nghe thấy mộtgiọng Ailen nghêu ngao hát, nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập phóng lên đồi cỏ ở ấp Tara, nghe thấy một giọng táotợn, y hệt giọng con gái nàng : "Ilơn, nhìn ta băng quá cái này!".- Không ! Ngàng thét lên. Không ! Ôi, Bonni, dừng lại !Đang lúc nàng cúi mình qua thành cửa sổ, tấm rào gỗ xập gãy đánh rầm, nghe rợn người, rồi tiếng kêu lạc cả giọngcủa Rét vang lên. Trên mặt đất, một mớ hỗn độn nhung xanh với vó ngữa chới với. Rồi " Cậu Bâtlơ" lồm cồm đứngdậy và lóc cóc chạy đi với chiếc yên không người.Vào cái đêm thứ ba sau khi Bonni chết, Mammy chậm chạp lạch bạch bước lên những bậc cửa nhà bếp của Melơni.Bà vận tòan đồ đen, từ đôi giày đàn ông rách mũi để thò ngón chân cho đến chiếc khăn trùm đầu. Dôi mắt già nhòanhọet của bà vằn tia máu, đỏ ngầu ở vành và mỗi đường nét trên cái thân hình người miền núi của bà là một tiếng kêuđau. Mặt bà dúm dó, ngơ ngác buồn như một con khỉ già, nhưng vẻ quyết tâm lộ rõ ở đôi môi mím lại.Bà nói vài lời dịu dàng với Đilxi và Đilxi thân ái gật đầu, như thể một hòa ước ngầm đã chấm dứt mối thù hận cũ giữahọ. Đilxi đặt những đĩa thức ăn đang cầm trên tay xuống và lặng lẽ đi qua phòng để thực phẩm đến phòng ăn. Mộtphút sau, Melơni đã ở trong bếp, chiếc khăn ăn cầm ở tay, vẻ mặt lo lắng.- Cô Xcarnét vãn vững vàng chịu đựng như mọi khi, Mammy mệt mỏi nói. Tuy không định quấy rầy bữa ăn của cô, côMeni ạ. Tui có thể đợi cô ăn xong để nói mấy cô dững điều đương nàm tui no nghĩ.- Ăn thì vội gì, lúc nào chả được, Melơni nói. Đilxi, dọn nốt bữa đi. Mammy, u lại đây với em. Mammy lạch bạch đitheo nàng dọc hành lang, qua cửa phòng ăn, nơi Asli đang ngồi ở đầu bàn với Biu bên cạnh và hai đứa con của Xcarlétđối diện khua thìa xúp kêu lanh canh. Giọng Uêđ và Ilơ vui vẻ vang vang trong phòng. Đối với chúng, sang chơi nhàcô Meli lâu thế này cũng tự như cuột pinic vậy. Cô Meli bao giờ cũng ân cần và lúc này lại càng đặc biệt ân cần. Cáichết của đứa em gái chẳng làm chúng tổn thương gì mấy. Bonni đã ngã ngựa chết tươi, má đã khóc ròng bao nhiêu lâuvà cô Meli đã đưa chúng về nhà cô để chơi với Biu ở sân sau và chúng muốn ăn bánh ga tô lúc nào cũng có ngay.Melơni đi trước, dẫn Mammy vào phòng khách nhỏ với bốn bức tường đầy giá sách, đóng cửa lại và ra hiệu choMammy ngồi xuống chiếc xôfa.- Em sẽ sang bên ấy ngay sau khi ăn tối xong, nàng nói. Bây giờ, bà cụ thân sinh ra thuyền trưởng Bâtlơ đã đến, emchắc đám tang sẽ cử hành vào sáng mai.- Đám tang ! Chính xế đó, Mammy nói. Cô Meni, cả bọn tui đương cùng đường và tui sang cầu cứu cô đây. Thật nàmột gánh nặng mệt mỏi, chả có gì khác, cưng ạ, dành nà xế, một gánh nặng mệt mỏi. Page 52
  • 53. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Phải chăng cô Xcarlét đã quỵ ngã ? Melơni lo lắng hỏi. Em hầu như không gặp cô ấy từ khi Bonni… Cô ấy khôngrời khỏi phòng mình, còn thuyền trửơng Bâtlơ thì vắng nhà suốt và…Bộ mặt đen bóng của Mammy bỗng giàn giụa nước mắt. Melơni ngồi xuống cạnh bà, vỗ vỗ vào cánh tay bà. Một látsau, Mammy kéo vạt váy lên lau nước mắt.- Cô phải sang rúp bọn tui, cô Meni ạ. Tui đã nàm hết sức mà chả ăn thua gì.- Cô Xcarlét…Mammy rướn thẳng người lên.- Cô Meni, cô biết rõ cô Xcarnét chả kém gì tôi. Thượng đế nhân từ đã phú cho cô bé ấy sức mạnh để chịu đậng.Chuyện này có nàm cô ý tan nát nòng dưng cô ý vẫn đủ sức chịu đậng.Tôi sang đây là vì chuện cậu Rét cơ.- Em rất muốn gặp cậu ấy, nhưng những lúc em ở bên đó thì cậu ấy hoặc xuống phố, hoặc đóng kín cửa buồng với…Còn Xcarlét thì như cái bóng ma, cậy răng không nói… Nói đi, nhanh lên Mammy. U biết là em sẽ làm hết sức mìnhkhi cần đến.Mammy lấy mu bàn tay quét mũi.- Tui nói là cô Xcarnét có thể chịu đậng mọi cái Thượng Đế dáng xuống bởi chừng cô ý đã nếm đủ mùi, cơ mà cậuRét…cô Meni ạ, cậu ấy chưa bao giờ phải chịu đậng cái gì cậu ấy không muốn chịu đậng. Chính vì chuện cậu Rét màtui sang đây.-Nhưng…- Cô Meni, cô phải sang nhà mấy tui, ngay tối nay, giọng Mammy có một cái gì thật khẩn cấp. Có thể cậu Rét nghe côcũng nên. Cậu ấy bao giờ cũng rất coi trọng ý kiến cô.- Ôi, Mammy, có chuyện gì vậy ? U định nói gì ?Mammy vươn vai.- Cô Meni ạ, cậu Rét đã…mất trí rồi. Cậu ấy không chịu để bọn tui mang em bé đi.- Mất trí ư ? Ồ, Mammy, không đâu !- Tui không nói dối đâu. Thật sự nà dư thế, có Chúa chứng giám. Cậu ý sẽ không để bọn tui chôn cố bé ý. Chính mồmcậu ý bảo tui xế, cách đây chưa đầy một tiếng đồng hồ.- Nhưng cậy ấy không thể… cậu ấy không…- Bởi xế tui mới bảo nà cậu ấy mất trí .- Nhưng tại sao…- Cô Meni, để tui kể đầu đuôi cho cô nghe. Nhẽ ra tui không được nói mấy ai dưng cô nà người trong gia đình, cô nàngười duy nhất tui có thể kể. Tui xin kể ngọn ngành cho cô nghe, cô bết cậu ấy yêu quý cô bé ý dư xế nào đấy. Tuichưa từng thấy người đàn ông nào, bất kể trắng đen, yêu con đến xế. Tưởng dư cậu ý phát điên ngay lập tức khi ôngđốc tờ Miđ nói nà cô bé bị gãy cổ. Cậu ý vớ nấy khẩu súng, chạy ngay ra bắn chết tươi con ngựa con tội nghiệp và nạyChúa, tui ngỡ cậu ý sắp bắn luôn cả mình. Tui cứ cuống nên không bết xoay sở ra sao với cô Xcarnét bất tỉnh nhân sự,và tất cả hàng xóng náng giềng ra vào đầy nhà, và cậu Rét dư điên dư dại, một mực ôm chặt cô bé, thậm chì không đểcho tôi rửa bộ mặt xinh xẻo đã bị sỏi nàm sứt sẹo. Và khi cô Xcarnét tỉnh nại, tui nghĩ, đội ơn Chúa, bây giờ hai ngườicó thể an ủi nẫn nhau.Nước mắt lại tuôn lã chã, nhưng lần này, thậm chí Mammy không buồn lau.- Dưng mà vừa tỉnh lại, cô ý niền vào phòng cậu Rét đang ngồi ôm Bonni, mà rằng : "Trả con tôi đây, anh đã giết nó".- Ôi, không ! Sao chị ấy lại có thể nói thế được ?- Phải, cô ấy nói thế đó. Cô ấy bảo : " Anh đã giết nó". Và tôi thương cậu Rét đến nỗi tôi òa lên khóc vì nom cậu nhưcon chó bị đánh đòn. Và tui bảo " Đưa em bé cho u già của nó. Tui không có chịu để xảy ra những hành vi như thếtren thi hài em bé của tôi đâu ". Và tôi bế thốc con bé khỏi tay cậy ý mang nó về buồng trẻ và rửa mặt cho nó. Tôinghe thấy hai người nói chuyện và những điều họ nói làm tôi đông cả máu lại. Cô Xcarlét gọi cậu Rét là tên sát nhânvì đã để Bonni nhẩy cao đến thế, còn cậu ấy thì bảo cô Xcarlét chả bao giờ dòm ngó đến Bonni cũng như các con kháccủa cô…- Thôi, Mammy ! Đừng kể gì thêm nữa. U kể với em những điều đó, thật không nên !Melơni kêu lên , cố xua đuổi khỏi tâm trí cái hình ảnh do những lời của Mammy gợi lên.- Tui biết tui không có phận sự kể cho cô nghe, nhưng lòng tui quá ư đầy, chẳng còn biết điều gì nên nói ra. Thế rồi,cậu ấy tự mình mang Bonni đến nhà thầu đám ma, rồi lại đem về, đặt vào giường của nó trong phòng cậu. Và khi côXcarlét bảo phải đặt vào áo quan trong phòng khách, tôi ngỡ cậu Rét sắp đánh cô ấy. Cậu nói lạnh như băng : " Chỗcủa nó là ở trong buồng tôi ". Và cậu chạy sang tôi bảo : " Mammy, u phải liệu sao để nó vẫn nằm ở đây cho đến khi Page 53
  • 54. CUONTHEOCHIEUGIO.txttôi về". Rồi cậu ý lên ngựa ra khỏi nhà đi suốt đến khỏang mặt trời lặn. Khi cậu ấy về nhà, tôi thấy là cậu ấy đã uốngđầy rượu, nhưng vẫn tỉnh táo như mọi khi. Cậu ấy sồng sộc vào nhà, không buồn nói mấy cô Xcarlét hay bà Pitti haybất kỳ ai trong số phụ nữ đến thăm, mà lao thẳng lên gác, mở tung cửa buồng, rồi quát ầm lên gọi tôi. Khi tao ba chânbốn cẳng chạy đến, cậu ấy đang đứng cạnh cái giường và trong buồng tối đến nỗi gần như không trông thấy cậu ấy vìcác cửa sổ đều đóng. Và cậy ấy bảo tôi rất chi là dữ dằn. " Mở cửa sổ ra. Trong này tối om". Và tôi mở toang ra, rồicậu ấy nhìn tôi và lạy Chúa, cô Meni, đầu gối tôi muốn rụng xuống vì nom cậu ấy là lạ. Rồi cậu ấy bảo : "Mang đènnến đến đây. Mang thật nhiều đèn nến đến đây. Và đừng để tắt lúc nào đấy. Đừng có đóng cửa sổ hay hạ rèm gì cả. Cảngười không biết cô Bonni sợ tối hay sao?"Cặp mắt kinh hãi của Melơni bắt gặp cái nhìn của Mammy và Mammy gật đầu não nề.- Cậu ấy bảo thế đó : " Cô Bonni sợ bóng tối ".Bà già rùng mình.- Khi tui mang đến cho cậu ấy một tá nến, cậu bảo :" Đi ra! Rồi khóa cửa lại, ngồi trong ấy với con bé, thậm chí khôngmở cả cho cô Xcarlét khi cô ý đập cửa gào nên mấy câu. Và cứ thế suốt hai hôm nay, cậu không muốn nhắc gì đếnđám tang, cứ sáng ra là khóa trái cửa, nhẩy lên ngựa, xuống phố; đến lúc lặn mặt trời trở vè say khướt và lại vào buồngkhóa trái cửa, chẳng ăn uống ngủ nghê gì cả. Và bây giờ bà cụ Bâtlơ thân sinh ra cậu từ Chaxtơn đến để đưa đám, cảcô Xuenơn, mấy cậu Uyn từ ấp Tara đến, cơ mà cậu Rét chả nói mấy ai sất. Ôi, cô Meni, thật kinh khủng ! Mà sắp tớisẽ còn tệ hơn nữa, thiên hạ sẽ bàn tán dị nghị.Mammy ngừng lại, lấy tay quệt mũi lần nữa và nói tiếp :- Thế rồi tối nay, cô Xcarlét đuổi kịp cậu ở hành lang trên gác và cùng vào buồng với cậu và cô bảo : " Đám tang đãđịnh vào sáng mai .". Và cậu bảo : " Cô làm thế thì mai tôi giết cô ."- Ôi, đúng là cậu ấy mất trí thật rồi.- Vâng. Thế rồi hai người nói chuyện xầm xì tui không nghe được hết, chỉ thấy cậu lại nói về Bonni sợ bóng tối, màdưới mồ rất chi là tối. Một lát sau, cô Xcarlét bảo : " Anh dở chứng như thế mới hay ho chứ, sau khi đã giết nó để thỏamãn lòng tự hào của mình". Và cậu bảo : " Cô không còn chút từ tâm nào sao ? " Và cô bảo : " Không. Mà tôi cũngchả còn con cái gì nữa.Và tôi quá ớn cái cách ứng xử của anh từ khi Bonni bị giết. Anh gây tai tiếng khắp thành phố.Anh say rượu liên miên và nếu anh tưởng tôi không biết ngày ngày anh ở đâu thì anh quả là ngu. Tôi biết thừa anhxuống nhà cái mụ ấy, mụ Ben Uớtninh."- Ồ, Mammy, không có lẽ !- Đúng vậy. Cô ấy nói thế đó…Mà nó là sự thật, cô Meni ạ. Có ối chuyện cánh nichgơ biết nhanh hơn dân da trắng vàtui biết đấy chính là nơi cậu ấy tìm đến, cơ mà tui không nói gì hết. Và cậu ấy cũng không chối. Cậu bảo : " Phải , tuiđã đến đấy, cô không phải làm ầm lên, vì cô có coi chuyện ấy ra cái quái gì đâu. Nhà thổ là một bến nương náu sau cáinhà địa ngục này. Và Ben là người có trái tim nhân hậu bậc nhất trên đời này. Cô ấy không nói vào mặt tôi là tôi đãgiết con gái tôi."- Ôi, Melơni kêu lên, nhói đến tận tim.Cuộc đời nàng quá dễ chịu, quá yên ổn, đầy những điều tử tế, xung quanh tòan những người quý mến ưu ái, thành thửnhững gì Mammy vừa kể gần như không sao hiểu nổi hoặc không thể tin được đối với nàng. Tuy nhiên, một hồi ức lenvào tâm trí ngàng, một hình ảnh mà nàng vội gạt ra khỏi đầu như gạt cái ý nghĩ về sự lõa lồ của một người khác. Cáihôm Rét gục đầu khóc trên đầu gối nàng, chàng đã nhắc đến Bel Uơtlinh. Nhưng chàng yêu Xcarlét. Hôm ấy, nàngkhông thể lầm. Và dĩ nhiên là Xcarlét yêu chàng. Có chuyện gì xảy ra giữa hai người ? Làm sao vợ chồng lại có thểch1m nhau tơi tả bằng những lưỡi dao sắc như thế ?Mammy nặng nề tiếp tục câu chuyện.- Sau một lát, cô Xcarlét ra khỏi phòng, mặt tái nhợt như người chết rồi, nhưng miệng mím lại. Thấy tui đứng đấy, côbảo : " Ngày mai đưa đám, Mammy ạ ! ". Và đi qua tui như một bóng ma. Thế rồi tim tui chao đảo, vì cô Xcarlét đãnói gì là làm vậy. Mà cậu Rét cũng thế, đã nói là làm. Cậu đã bảo nếu cô Xcarlét làm thế cậu sẽ giết cô. Tui thật quẫntrí, cô Meni ạ, vì tui có một điều đè nặng lên lương tâm. Cô Meni ạ, chính tui đã làm bé Bonni sợ bóng tối.- Ồ, nhưng Mammy, chuyện đó không quan trọng gì… bây giờ thì chả quan trọng gì nữa.- Có, có đấy. Mọi sự rắc rối là ở đấy. Tui chợt nghĩ mình nên nói cậu với cậu Rét vì nó cắt rứt lương tâm tui, dù cấy ấycó giết tui cũng cam. Thế là tôi lén qua cửa thật nhanh trước khi cậu ấy kịp khóa lại, và tôi bảo : " Cậu Rét, tui đến thútội đây". Cậu quay phắt lại tui như một người điên và nói : " Đi ra ! ". Lạy Chúa, tui chưa bao giờ sợ đến thế ! Nhưngtui nói : "Xin cậu Rét để tui nói cậu nghe. Không nói ra đựơc thì tui chết mất. Chính tui đã làm em bé sợ bóng tối."Thế rồi, cô Meni ạ, tui cúi đầu xuống, chờ cậu ấy đánh tui. Nhưng cậu ấy không nói gì. Tui lại nói : " Thực bụng, tui Page 54
  • 55. CUONTHEOCHIEUGIO.txtkhông ác ý gì. Cơ mà, cậu Rét ạ, em bé rất liều lĩnh, chả sợ gì cả; bao giờ cũng lén ra khỏi giường sau khi mọi ngườiđi ngủ và cứ chân không chạy khắp nhà, tôi lấy thế làm băn khoăn vì tôi sợ em bé vấp ngã hay đâm vào đâu thì khốn.Cho nên tôi bảo em là có mà và ngóao ộp rình trong bóng tối. Thế là…cô Meni, cô biết cậu ấy làm gì không ? Mặt cậuấy dịu dàng hẳn lại, cậu đến bên tui, đặt cánh tay lên tui. Đấy là lần đầu tiên cậu ấy làm thế. Và cậu bảo : " Em bé rấtdũng cảm, phải không ? " Trừ bóng tối, em bé chẳng sợ gì ". Và tui òa khóc, cậu bảo : " Thôi nào, Mammy " và vỗ vỗvào vai tui : " Thôi, Mammy, u đừng khóc ầm lên thế. Tui lấy làm mừng là u đã nói với tui. Tui biết u yêu bé Bonni,và vì u yêu em nên cái đó không đáng kể. Chỉ cái chứa ở trong tim mới là đáng kể". Vậy đó, tui như được an ủi vàđánh bạo hỏi : " Cậu Rét, thế còn đám tang ? " Cậu bèn quay sang tôi nhưng một người hóa dại, mắt lòng xòng xọc vàcậu bảo : " Lạy Chúa, tui tưởng u hiểu, mặc dù không ai khác hiểu ! Chả nhẽ u lại nghĩ tui chịu để người ta đem chôncon tui vào bóng tối mà nó rất sợ ? Ngay lúc này, tui vẫn nghe thấy nó kêu thét như thế nào khi nó thức giấc trongbóng tối. Tui không cho phép người ta làm nó sợ đâu." Cô Meni ạ, bây giờ thì tôi biết là cậu ấy đã mất trí. Cậu ấy say,cậu ấy cần phải ngủ và ăn một chút gì, cơ mà không phải chỉ có thế. Cậu ấy điên hẳn rồi. Cậu đẩy tui ra khỏi cửa vàbảo : " Cút khỏi đây !". Tui xuống cầu thang và nghĩ mông lung, cậu ấy bảo không đưa đám gì hết, còn cô Xcarlét thìbảo sáng mai đữa và cậu ấy bảo sẽ bắn cô. Và tất cả họ hàng bà con trong nhà, tất cả hàng xóm láng giềng đã bàn tánxôn xao như một đàn gà mái cục ta cục tác. Tui mới nghĩ đến cô, cô Meni ạ. Cô phải sang giúp bọn tui.- Ôi, Mammy, em không thể nhảy vào can thiệp được.- Nếu cô không thể thì ai có thể ?- Nhưng em có thể làm gì, Mammy?- Cô Meni, tui không biết. Nhưng cô có thể làm một cái gì. Cô có thể nói chuyện với cậu Rét và có khi cậu ấy nghe côcũng nên. Cậu ấy quý cô lắm, cô Meni ạ. Có thể cô không biết, nhưng quả là thế đó. Tui đã nghe thấy cậu nói đi nói lạihòai rằng cô là đại phu nhân duy nhất cậu ấy từng biết.- Nhưng…Melơni đứng dậy, bối rối. Nghĩ đến chuyện mặt đối mặt với Rét, lòng nàng đã nao núng. Nàng lạnh tóat người khihình dung mình phải đấu lý với một người phát điên vì đau khổ như Mammy miêu tả, thấy tim quặn lại khi nghĩ đếnlúc phải bước vào căn phòng sáng rực, nơi đặt thi hài con bé mà nàng vô cùng yêu thương. Nàng có thể làm gì đây ?Nàng biết nói gì với Rét để xoa dịu nỗi đau của chàng và thuyết phục được chàng ? Nàng đứng phân vân một lúcc.Qua cánh cửa đóng, vẳng tiếng cười lanh lảnh của con trai nàng. Ý nghĩ giả định là nó chết xuyên qua tim nàng nhưmột lưỡi dao lạnh. Giả dụ bé Biu của nàng đang nằm trên gác, thân hình lạnh cứng, bất động, tiếng cười hân hoan tắtlịm.- Ôi! Nàng kinh hãi kêu to lên và, trong tưởng tượng nàng, nàng ghì chặt nó vào ngực. Nàng thông cảm tâm trạng củaRét. Nếu Biu chết, làm sao nàng có thể để người ta mang nó đi, để nó một mình trong bóng tối, trong mưa gió ?- Ôi, tội nghiệp thuyền trưởng Bâtlơ ! Nàng thôi lên. Em sẽ đến với anh ấy ngay bây giờ.Nàng rảo bước quay lại phòng ăn, nói vài lời nhỏ nhẹ với Asli và ghì chặt đứa con trai nhỏ, hôn nồng nàn lên nhữnglọn tóc vàng loăn xoăn làm nó ngạc nhiên.Nàng ra khỏi nhà không đội mũ, chiếc khăn ăn vẫn nắm chặt trong tay, bước nhanh thoăn thoắt khiến đôi chân già củaMammy vất vả lắm mới theo kịp. Vào đến tiền sảnh nhà Xcarlét, nàng khẽ cúi chào đám người tụ tập trong phòng đọcsách, chào bà Pittipat khiếp đảm, bà cụ Bâtlơ trang nghiêm, Uyl và Xuelơn. Nàng nhanh nhẹn lên gác và Mammy hổnhển theo sau. Nàng dừng một lát trước cửa phòng Xcarlét đóng chặt, nhưng Mammy thì thào : "Đừng cô". Meli bèn đixuôi hành lang, lúc này chậm bước hơn, và dừng lại trước phòng Rét. Nàng đứng phân vận một lúc như muốn bỏchạy. Rồi thu hết nghị lực, như một người lính nhỏ bé lao vào trận chiến đấu, nàng gõ cửa và khẽ gọi : " Thuyềntrưởng Bâtlơ, xin cho em vào . Melơni đây. Em muốn nhìn mặt Bonni."Cửa mở liền. Lùi vào trong bóng tối của hành lang, Mammy trông thấy Rét to lớn và đen sẫm trên nền sáng rực củaánh nến. Chàng đứng lảo đảo và Mammy ngửi thấy mùi uytxki trong hơi thở của chàng. Chàng nhìn Meli một lát rồinắm tay nàng kéo vào phòng, đóng cửa lại.Mammy len lén đến một chiếc ghế bên cạnh cửa và mỏi mệt ngồi phịch xuống, thân hình xồ xề của bà tràn cả ra mépghế. Bà ngồi im không động đậy, lặng lẽ khóc và cầu nguyện. Thi thỏang bà nhấc vạt áo lên lau nước mắt. Mặt dù cốhết sức dỏng tai lên, bà vẫn không nghe rõ lời nào trong buồng, ngòai một tiếng rì rầm nho nhỏ đứt đọan.Sau một quãng thời gian tưởng như bất tận, cửa kẹt mở và Meli ló mặt ra, tái mét và căng thẳng.- Mang cho em một bình cà phê, nhanh lên, và mấy ổ bánh xăngđúych.Khi tình hình cấp bách, Mammy có thể lanh lẹnh như một cô gái mười sáu tuổi uyển chuyển và nỗi tò mò muốn vàobuồng Rét càng thúc bà khẩn trưởng hơn. Nhưng hy vọng của bà chuyển thành thất vọng, khi Meli chỉ hé cửa một tý Page 55
  • 56. CUONTHEOCHIEUGIO.txtvà đón lấy chiếc khay. Hồi lâu, Mammy căng tai ra nghe ngóng, nhưng bà chỉ thấy tiếng lách cách thìa, dĩa trạm bạcvà chén, đĩa sứ và giọng Melơni nhỏ bặt đi.Rồi bà nghe thấy tiếng giường cót két dưới sức nặng của một thân hìnhnặng nề gieo xuống, rồi liền đó, tiếng ủng rơi xuống sàn. Một lúc sau, Melơni hiện ra ở khung cửa và mặc dù cố gắnghết sức mình, Mammy vẫn không thể nhìn qua nàng vào trong buồng. Melơni có vẻ mệt mỏi, mi mắt long lanh lệ,nhưng mặt nàng lại thanh thản.- U đến bảo cô Xcarlét là thuyền trưởng Bâtlơ hòan tòan đồng ý cử hành đám tang vào sáng mai, nàng thì thầm.- Đội ơn Chúa, Mammy thốt lên. Làm thế nào mà…- Đừng nói to thế. Cậu ấy sắp ngủ. Và Mammy, u bảo cô Xcarlét là em cũng sẽ ở đây suốt đêm và u mang cho em ít càphê. Mang đến đây nhé !- Đến phòng này ?- Phải, em đã hứa với thuyền trưởng Bâtlơ là nếu cậu ấy ngủ, em sẽ ngồi canh Bonni suốt đêm. Thôi bây giờ, u đếnbảo cô Xcarlét cho cô ấy khỏi lo nữa.Mammy nặng nề cất bước đi theo hành lang, làm rung cả sàng gỗ. Trái tim của bà trút được gánh nặng, đang cất lời cangợi Chúa : " Alêluia ! Alêluia !". Bà tư lự dừng lại ngòai cửa phòng Xcarlét, tâm trí xao động những tình cảm hỗnđộn, cả biết ơn lần tò mò." Mình thật không thể hiểu cô Meni làm thế nào. Chắc là thiên thần phù hộ cô ấy. Mình sẽ bảo cô Xcarlét về chuyệnđám tang ngày mai. Nhưng mình nghĩ nên giấu kín chuyện cô Meni ngồi canh em bé. Cô Xcarlét chả thích thế tí nào ".Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LXTác giả: Margaret MitchellThế giới đang có một cái gì đó không ổn, một sai hỏng khủng khiếp, hắc ám nó thấm vào mọi vật như một màn sươngdày mù mịt, lén lút bao quanh Xcarlét. Cảm giác bất ổn đó còn thấm sâu hơn cả cái chết của Bonni vì giờ đây nỗi đaukhông chịu nổi ban đầu đã chuyển thành sự cam chịu chấp nhận tổn thất. Tuy nhiên cái ý thức kỳ quái về tai họa sắptới ấy vẫn dai dẳng, như thể một cái gì đen xì, tùm hụp đang đứng kề bên vai nàng, như thể đất dưới chân nàng có thểbiến thành cát lầy khi dấn bước trên đó.Trước đây, nàng chưa hề biết đến lọai cảm giác khiếp sợ này. Cả đời, tỉnh táo đứng chắc chân trên lẽ thường, nhữngđiều duy nhất khiến nàng sợ là những điều nàng có thể nhìn thấy - tổn hại, đói, nghèo, mất tình yêu của Asli. Tuykhông có đầu óc phân tích, giờ đây nàng vẫn cố phân tích, nhưng cách nào đó, nàng có thể chịu được nỗi bất hạnh nàynhư đã từng chịu đựng những tổn thất ê chề khác. Nàng có sức khỏe, nàng muống bao nhiêu tiền cũng có và nàng vẫncó Asli, mặc dầu dạo này, nàng ngày càng ít gặp chàng. Ngay cả sự gò bó nảy sinh giữa hai người từ buổi tiếp tân tệhại ở nhà Melơni cũng không làm nàng lo vì nàng biết nó sẽ qua đi. Không, giờ đây điều nàng lo sợ không phải là đauđớn hoặc đói hoặc mất tình yêu. Những nỗi lo sợ lọai ấy không bao giờ đè bẹp nàng như cái cảm giác bất ổn này - cáinỗi sợ thui chột người nó giống một cách kỳ lạ nỗi kinh hòang trong cơn ác mộng cũ của nàng , cơn ác mộng trong đónàng chạy giữa một màn sương dày đặc chuyển động, tim cơ hồ muốn vỡ tung như một đứa trẻ lạc tìm hòai một nơinương náu hư ảo.Nàng nhớ lại Rét bao giờ cũng có thể dùng tiếc cười để xua tan mọi nỗi sợ của nàng. Nàng nhớ đến niềm an ủi nàngtìm thấy khi ngả đầu vào bộ ngực rộng ngăm đen hay buông mình trong vòng tay chắc nịch của chàng. Và thế là nàngquay về phía chàng và lần đầu tiên sau bao tuần, mắt nàng thực sự nhìn thấy chàng. Sự thay đổi nàng bắt gặp ở chànglàm nàng bàng hòang. Con người này ắt sẽ không cười hoặc vỗ về an ủi nàng.Trong khỏang một thời gian nào đó sau khi Bonni chết, nàng quá giận chàng, quá chìm đắm trong nỗi đau buồn củabản thân nên cùng lắm cũng chỉ có thể nói năng lịch sự với chàng trước mặt gia nhân, không hơn. Nàng quá bận bịu Page 56
  • 57. CUONTHEOCHIEUGIO.txtmường tượng lại tiếng chân chạy lon ton của Bonni và tiếng cười như nắc nẻ của nó, nên chẳng bụng dạ đâu mà nghĩrằng cả chàng cũng có thể đang nhớ đến những kỷ niệm ấy và còn đau đớn hơn cả nàng nữa. Suốt những tuần đó, họđã gặp nhau giữa những bức tường vô tính cách của một khách sạnh, sống dưới cùng một mái nhà, ăn cùng một bàn,nhưng không bao giờ cùng chung ý nghĩ.Giờ đây, khiếp sợ và cô đơn, nàng những muốn phá tan cái hàng rào ấy nếu có thể, song nàng thấy ràng chàng đang néxa nàng, như thể không muốn nói với nàng bất cứ điều gì sâu kín trong lòng. Giờ đây, cơ giận qua đi, nàng muốn nóivới chàng rằng nàng không coi là chàng phải chịu trách nhiệm về cái chết của Bonni. Nàng muốn ngả vào vòng taychàng mà khóc mà nói rằng chính nàng cũng rất đỗi tự hào về tài cưỡi ngựa của con bé, cũng rất hay chiều theo nhữngsự vòi vĩnh của nó. Giờ đây, nàng vẫn sằn sàng cúi rạp mình thừa nhận rằng nàng đã ném lời kết tội đó vào mặt chàngchỉ vì quá khổ sở, hy vọng giảm nhẹ nỗi đau của mình bằng cách làm chàng đau. Nhưng dường như không có một lúcnào thuận tiện. Chàng nhìn nàng bằng cặp mắt đen thất thần khiến nàng chẳng có cơ hội nào mà nói. Và những lời xinlỗi, hễ đã hõan đi hõan lại, thì ngày càng khó nói và cuối cùng, không thể bày tỏ.Nàng tự hỏi tại sao lại thế. Rét là chồng nàng, giữa họ là sợi dây bền chặt gắn bó giữa hai con người đã chung chănchung gối và đã sinh ra một đứa con yêu để rồi phải thấy đứa con ấy bị mang đi quá sớm bào trong bóng tối vĩnh cửu.Chỉ có trong vòng tay của cha đứa bé ấy, nàng mới tìm được an ủi, trong sự trao đổi những kỷ niệm đau buồn mà thọatđầu có thể xót xa, nhưng sẽ góp phần làm lành vết thương. Nhưng giờ đây, trong tình trạng quan hệ giữa hai ngườinhư v65y, nàng có buông mình trong vòng tay một người hòan tòan xa lạ cũng chẳng khác gì.Chàng chẳng mấy khi ở nhà. Những hôm họ cùng ăn tối với nahu, chàng thường say. Cung cách uống của chàngkhông giống như trước. Trước kia, khi ngấm rượu, chàng trở nên thanh lịch hơn, đồng thời cũng cay chua hơn, kểnhững chuyện ngộ nghĩnh, tinh quái khiến nàng dù không muốn cũng phải cười. Bây giờ, chàng say một cách lặng lẽ,ủ ê và càng về khuya, càng mụ mẫm đờ dại. Đôi khi, vào lúc tảng sáng, nàng nghe thấy chàng phi ngựa vào sân sau vàgõ cửa dãy nhà gia nhân gọi Pork đỡ chàng lên gác và đặt chàng vào giường nằm . Đặt chàng vào giường nằm ! Rét,người bao giờ cũng đánh đổ các bạn rượu khác lăn ềnh xuống gầm bàn, rồi đặt họ vào giường nằm, mà không hề códấu hiệu gì là say cả !Trước kia chàng ăn mặt chải chuốt bao nhiêu thì nay lại lôi thôi lếch thếch bấy nhiêu, và Pork phải cáu lên mới khiếnđựơc chàng thay quần áo trước khi đi ăn tối. Mặt chàng bự rượu, quai hàm rắn rỏi giờ xệ ra bệnh họan và những túihùm hụp dưới cặp mắt vằn tia máu. Thân hình to lớn của chàng với những bắp thịt rắn chắc cuồn cuộn giờ nôm rệu rãvà bụng bắt đầu phệ ra.Nhiều khi chàng không về nhà hoặc thậm chí cũng không nhắn về là mình sẽ vắng nhà cả đêm. Cố nhiên, chàng có thểsay nằm ngủ khò trong một buồng nào đó trên gác một tiệm rượu, nhưng Xcarlét bao giờ cũng đinh ninh rằng chàng ởnhà Uơtlinh trong những dịp ấy. Có lần, nàng trong thấy Bel ở một cửa hàng, dĩ nhiên bây giờ đã là một phụ nữ quáthì, mất gần hết vẻ mỹ miều trước kia. Nhưng, mặc dầu trát son phấn và mặc quần áo lòe lọet, nom ả vẫn mỡ màng vàgần như ra dáng một người mẹ. Thay vì cụp mắt xuống hoặc trừng mắt thách thức như những ả lẳng lơ khác vẫnthường làm khi giáp mặt với các phụ nữ quý phái, Bel đường hòang nhìn lại nàng, quan sát mặt nàng với một vẻ chămchú gần như thương hại khiến Xcarlét thấy nóng bừng má.Nhưng bây giờ, nàng không thể lên án chàng, không thể lồng lộn gầm thét với chàng, đòi hỏi sự trung thành hoặc tìmcách làm nhục chàng, cũng như không đủ quyết tâm để mở miệng xin lỗi về chuyện buộc tội chàng đã gây ra cái chếtcủa Bonni. Nàng bị cầm tù trong một trạng thái hờ hững ngỡ ngàng, một nỗi khổ sở mà nàng không sao hiểu nổi, mộtnỗi khổ sở sâu sắc hơn bất kỳ điều gì nàng đã nếm trải. Nàng cô đơn và không thể nhớ ra trước đây đã có bao giờ côđơn đến thế. Có lẽ cho đến nay, nàng chưa bao giờ có thì giờ để thật sự cô đơn. Nàng cô đơn và sợ hãi. Nàng chẳng cóai để tâm sự, chẳng biết dựa vào ai ngòai Melơni. Vì giờ đây, cả Mammy, chỗ dựa chủ yếu của nàng; cũng đã về ấpTara. Vĩnh viễn ra đi.Mammy không hề giải thích vì sao bà ra đi. Đôi mắt già mệt mỏi của bà rầu rầu nhìn Xcarlét khi bà hỏi xin tiền tàu vềTara. Khi Xcarlét khóc, năn nỉ bà ở lại, bà chỉ trả lời :- U thấy tựa như bà Ilơn đang bảo u : " Về nhà đi, Mammy. U xong việc rồi.". Thế là u phải về thôi.Rét nghe hai người nói chuyện, bèn đưa tiền cho Mammy và vỗ về cánh tay bà :- U có lý, Mammy ạ. Bà Ilơn có lý. Công việc của u ở đây xong rồi. U về đi, nếu u cần gì, xin cứ cho tôi biết.Và khi Xcarlét phát cáu, lên giọng ra lệnh cho bà ở lại, chàng nói tiếp :- Thôi, im đi ! Cô vớ vẩn lắm! Để cho u ấy đi ! Ai còn muốn ở lại cái nhày này…bây giờ nữa ?Trong khi nói, mắt chàng long lên một cách dữ tợn đến nỗi Xcarlét khiếp hãi lùi lại.- Bác sĩ Miđ, bác có nghĩ là anh ấy có thể…có thể mất trí không ? Sau đó, nàng hỏi, cảm giác đơn côi thúc đẩy nàng Page 57
  • 58. CUONTHEOCHIEUGIO.txttìm đến thỉnh vấn ông bác sĩ.- Không, ông bác sĩ nói, nhưng ông ấy uống rượu như cái hũ chìm và nếu cứ tiếp tục như thế thì coi như tự sát. Ông ấyyêu con bé quá, tôi đóan ông ấy uống để quên đi. Này, tôi khuyên cô ráng cho ông ấy một đứa bé khác càng sớm càngtốt." Hừ !" Xcarlét chua chát nghĩ khi rời phòng khám bệnh. Nói thì dễ hơn làm nhiều. Nàng rất vui lòng có một đứa conkhác, mấy đứa, nếu điều đó có thể dập tắt cái ánh ghê sợ ấy trong mắt Rét và lấp đầy những khỏang trống nhức nhốitrong tim nàng. Một con trai với vẻ gân guốc đen giòn của Rét và một bé gái nữa. Ôi, một bé gái khác, xinh xắn, vuitươi, bướng bỉnh và hay cười, chứ đừng như con Ilơ ngẩn ngơ. Tại sao, ôi, tại sao Chúa không bắt Ilơ đi nếu nhưNgười cần bắt đi một trong những đứa con của nàng. Mất Bonni rồi, mà Ilơ nào có an ủi gì được nàng. Nhưng Réthình như không muốn có con nào nữa. Chí ít, chàng cũng không bao giờ đến buồng nàng, mặc dầu bây giờ, cửa chẳngkhi nào khóa và thường thường hé mở ra ý mời chào. Chàng có vẻ như không thiết. Giờ đây, chừng như chàng chẳngthíêt cái gì ngòai uytxki và cái ả tóc đỏ nhếch nhác ấy.Giọng điệu giễu cợt của chàng trước kia chỉ là vui đùa, nay trở nên chua chát, những lời công kích của chàng trước kiađược pha lõang bằng chất hài hước, nay trở nên tàn nhẫn. Sau khi Bonni chết, nhiều bà hàng xóm, bị chinh phục bởicách đối xử tuyệt vời của chàng với con gái, đã sốt sắng muốn bày tỏ thiện cảm với chàng. Họ dừng lại giữa phố đểchia buồn hoặc qua hàng rào, nói những lời thông cảm. Nhưng giờ đây, lý do để lịch sự hòa nhã là Bonni đã mất thìnhưng cung cách ấy cũng mất theo luôn. Chàng làm lơ các bà cùng những lời phân ưu chân thành của họ với thái độthô lỗ, cục cằn.Nhưng, lạ thay, các bà không hề phật ý. Họ thông cảm, hoặc nghĩ là mình thông cảm. Những lúc chàng phi ngựa vềtrong hòang hôn, say khướt, gần như không ngồi vững trên yên, cau mặt với người hỏi chuyện mình, các bà thườngchép miệng " tội nghiệp!" và càng ra sức dịu dàng và ân cần với chàng. Họ cảm thấy ái ngại cho chàng vì nỗi về nhàchẳng có gì hơn ngòai Xcarlét để an ủi trái tim tan nát.Ai nấy đều biết Xcarlét lạnh lùng và vô tình như thế nào. Ai nấy đều thất kinh thấy nàng có vẻ dễ dàng trở lại bìnhthường sau cái chết của Bonni, họ không hiểu hoặc không cần hiểu nàng phải cố gắng hết sức mới làm ra vẻ trở lạibình thường như thế được. Rét được cả thành phố dành cho mối thông cảm trìu mến nhất, mà chàng không biết cũngchẳng thiết. Xcarlét bị cả thành phố ghét và lần đầu tiên, nàng thấy thèm sự thông cảm của bạn bè cũ.Bây giờ, bạn cũ của nàng chẳng ai đến chơi, trừ bà cô Pitti, Melơni và Asli. Chỉ có các bạn mới của nàng đến thămtrên những cổ xe bóng lộn, sốt sắng bày tỏ cảm tình, háo hức muốn giải khuây cho nàng bằng những chuyện tầm phàovề những người bạn mới khác mà nàng không hề quan tâm tới. Tất cả bọn " người mới " ấy đều là những kẻ xa lạ! Họkhông hiểu gì nàng và họ sẽ không bao giờ hiểu nàng. Họ không hay biết gì về cuộc đời nàng trước khi nàng đạt tớiđịa vị cao sang và an tòan trong tòa nhà lớn ở phố Cây đào. Họ càng không muốn nói về chuyện quá khứ của bản thântrước khi họ xênh xang áo gấm, ngựa xe lộng lẫy. Họ không biết gì về những cuộc vật lộn của nàng, những thiếu thốncủa nàng, tất cả những gì khiến nàng đang được hưởng tòa nhà lớn này, những bộ quần áo đẹp, những khay vàng đĩabạc, những buổi chiêu đãi linh đình. Họ không biết gì hết và họ bất cần, những con người không biết từ đâu tới ấy,những con người dường như bao giờ cũng chỉ sống hời hợt trên bề mặt, không chia sẽ với nàng những kỷ niệm chungvề chiến tranh, về đói rét và vật lộn, không cùng chung gốc rễ ăn sâu xuống cùng một vùng đất đỏ.Giờ đây, trong sự cô đơn của mình, nàng những muốn tiêu thì giờ các buổi chiều với Mêibel, hoặc Fanni, hoặc bàElxinh, hoặc bà Oaitinh, hoặc thậm chí người nữ chiến binh ghê gớm là bà Meriuêzơ. Hoặc bà Bonnel, hoặc … hoặcbất cứ ai trong số bạn bè cũ và hàng xóm của nàng. Vì những người này còn biết. Họ đã biết thế nào là chiến tranh, làkhủng khiếp, là lửa khói: Họ đã thấy những người thân của mình bị chết trước khi đến hạn kỳ, họ đã ăn đói, mặc rách,đã sống trong cảnh nơm nớp, với lũ lang sói luôn rình rập ngòai cửa. Và họ đã dựng lại cơ đồ trên hoang tàn đổ nát.Thật khuây khỏa nếu được ngồi với Mêibel mà nhớ lại rằng Mêibel đã từng chôn một đứa con nhỏ chết trong cuộcchạy trốn như điên trước đạo quân của tướng Sơmơn. Nỗi cô đơn của nàng hẳn sẽ nguôi dịu nếu có Ranni ở đây vìnàng và Fanni cùng mất chồng trong những ngày thiết quân luật đen tối. Sẽ là một thú vui dữ dằn nếu đựơc cùng vớibà Elxinh vừa cười vừa nhớ lại bộ mặt của bà vào cái ngày Atlanta thất thủ, khi bà quất ngựa kéo chiếc xe tải phóngqua Ngã Năm, những thứ vơ vét được ở kho lương thực xóc nảy lên vương vãi cả ra ngòai. Thật thú vị nếu được ôn lạichuyện cũ với bà Meriuêzơ, giờ đây đã ổn định chắc chắn với cửa hàng bánh ngày càng phát đạt, và hỏi bà : " Bà cónhớ sau khi đầu hàng, tình hình tồi tệ như thế nào không ?Bà có nhớ lại đận chúng ta túng thiếu đến nỗi không biết rồisẽ kiếm đâu ra giầy dép mà đi ? Thế mà bây giờ thử nhìn chúng ta mà coi."Phải, giá như vậy thì thật thú vị. Bây giờ nàng hiểu vì sao khi hai cựu chiến sĩ liên bang gặp nhau, họ ôn lại chuyệnchiến trận hào hứng đến thế, tự hào đến thế, luyến nhớ đến thế. Đó là những ngày thử thách tấm lòng kiên trung của họ Page 58
  • 59. CUONTHEOCHIEUGIO.txtvà đã vược qua. Họ là những người kỳ cựu. Nàng cũng kỳ cựu, nhưng nàng không có chiến hữu nào để ôn lại chuyệnchiến trận. Ôi, giá lại được ở giữa những người cùng hội cùng thuyền, những người đã trải qua cùng cảnh ngộ và biếtnhững thử thách đó đau đớn như thế nào… và, mặc dầu thế, những nỗi đau ấy tham dự một phần lớn lao như thế nàotrong đời ta !Nhưng, cách nào đó, những người ấy đã lánh xa nàng. Nàng hiểu ra rằng đó là lỗi tại nàng. Trước đây, nàng chưa baogiờ quan tâm điều ấy… Và bây giờ, Bonni đã chết, cô đơn và sợ hãi xâm chiếm nàng và nàng thấy bên kia bàn ăn sangtrọng hào nhóang, một con người xa lụ mụ mẫm vì rượu đang tan rã ra dưới mắt nàng.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LXITác giả: Margaret MitchellXcarlét đang ở Merietta thì nhận được một bức điện khẩn của Rét. Có một chuyến tàu mười phút nữa thì khởi hành điAtlanta. Nàng đáp chuyến tàu đó, không mang hành lý gì ngòai chiếc túi xách, để Uêđ và Ilơ ở lại khách sạn với Prixi.Atlanta chỉ cách có hai mươi dặm, nhưng đòan tàu bò như sên suốt buổi chiều ẩm ướt đầu thu, đỗ ở tất cả cá ga xép đểlấy hành khách. Hỏang hốt vì bức điện của Rét, sốt ruột như điên muốn đến nơi thật nhanh, Xcarlét gần như muốn gàolên mỗi lần tàu đỗ. Đòan tàu ỳ ạch lết đi, xuyên qua những sườn đồi đỏ vẫn còn vằn vèo những công sự như những vếtsẹo, qua những ụ pháo cũ và những hố đạn đã xanh um cỏ, xuôi theo con đường mà trước kia quân lính của Jonxtơnđã rút lui với biết bao cay đắng, mỗi bước là một cuột giao tranh. Mỗi ga, mỗi ngã ba ngã tư mà người phục vụ hànhkhách xướng lên, là tên một trận đánh,là địa điểm một cuộc đụng độ. Nếu trước kia,những tên ấy ắt đã khuấy lên trongXcarlét những kỷ niệm kinh hòang, thì giờ đây nàng không còn đầu óc đâu mà nghĩ đến chúng.Bức điện của Rét viết : " Melơni ốm. Về ngay."Khi tàu vào ga Atlanta, trời đã nhập nhòang và một cơn mữa phùn nhẹ làm tối thành phố.Những ngọn đèn đường mờtỏ - những đốm vàng vọt trong sương. Rét đang đợi nàng ở ga cùng với cỗ xe. Riêng vẻ mặt chàng đã đủ làm nàng sợhơn cả khi đọc bức điện. Nàng chưa bao giờ thấy nó đờ đẫn đến thế.- Cô ấy không… nàng kêu lên.- Không, cô ấy còn sống, Rét vừa nói vừa đỡ hộ nàng lên xe. Đến nhà bà Uylkz, nhanh cật lực vào, chàng ra lệnh choxà ích.- Cô ấy làm sao ? tôi đâu có biết cô ấy ốm. Tuần trước nom cô ấy khá lắm mà. Hay là cô ấy bị tai nạn. Ôi, Rét, có thậtnghiêm trọng như anh…- Cô ấy đang hấp hối, Rét nói và giọng chàng cũng vô biểu cảm như sắc diện chàng. Có ấy muốn gặp cô.- Không , đừng. Ôi, xin đừng Meli. Điều gì đã xảy đến với cô ấy ?- Cô ấy bị sẩy.- Bi…ị…sẩ…, nhưng Rét, cô ấy… Xcarlét lắp bắp. Tiếp theo điều thông báo khủng khiếp, tin này làm nàng sững sờ.- À thế. Tôi chắc cô không biết. Tôi nghĩ là cô ấy không nói với ai. Cô ấy muốn làm cú bất ngờ. Nhưng tôi biết.- Anh biết à ? Nhưng chắc chắn không phải cô ấy nói với anh.- Cô ấy không cần nói với tôi. Nhưng tôi biết. Hai tháng vừa qua, cô ấy rất sung sướng. Tôi biết điều đó không thể cóý nghĩa gì khác.- Nhưng Rét, bác sĩ bảo nếu cô ấy đẻ nữa thì có thể chết cơ mà !- Thì cô ấy đang sắp chết đấy, Rét nói.- Và quay sang giục xà ích.- Lạy Chúa, anh không thể cho xe chạy hơn nữa sao ?- Nhưng Rét, - cô ấy không thể sắp chết được ! Tôi…tôi không…và tôi… Page 59
  • 60. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Cô ấy không có sức mạnh như cô. Cô ấy không bao giờ có sức mạnh. Cô ấy không có gì khác ngòai một tấm lòng.Chiếc xe lắc lư dừng lại trước ngôi nhà nhỏ, thấp và Rét đưa tay đỡ Xcarlét xuống. Run rẩy, khiếp hãi, đột nhiên cảmthấy cơ đơn, nàng níu lấy cánh tay chàng.- Anh cùng vào chứ, Rét ?- Không, chàng nói và lại lên xe.Nàng lao lên bậc thềm, qua hiên và mở toang cửa. Đây, trong ánh đèn vàng vọt, Asli, bà cô Petti và Inđiơ. Xcarlétnghĩ : " Inđiơ làm gì ở đây ? Melơni đã bảo cô ta đừng bao giờ đặt chân vào nhà này cơ mà". Trông thấy nàng, cả bađều đứng dậy, bà cô Pitti cắn đôi môi run rẩy để khỏi bật lên khóc, Inđiơ nhìn nàng đăm đắm, buồn bã và không có vẻgì là căm ghét. Asli nom ngây ngô như người mộng du và khi đến bên cạnh đặt tay lên cánh tay nàng, chàng nói cũngnhư người mộng du.- Melơni hỏi chị, chàng nói. Melơni hỏi chị.- Tôi có thể gặp cô ấy ngay bây giờ không?Nàng quay về phía cửa buồng Melơni đóng chặt.- Không, bác sĩ Miđ đang ở trong ấy. Tôi rất mừng thấy chị đến ,Xcarlét.- Tôi đã cố hết sức đến thật nhanh, Xcarlét bỏ mũ, áo. Tầu…Cô ấy thật sự không…Nói cho tôi biết đi, cô ấy đỡ rồichứ, Asli? Nói cho tôi hay nào ! Đừng có nhìn như thế! Cô ấy thực sự không…- Melơni cứ hỏi chị hòai, Asli nói và nhìn vào mắt nàng. Và trong mắt chàng, Xcarlét thấy câu trả lời cho câu hỏi củanàng. Trong khỏanh khắc, tim nàng chững lại, rồi một nỗi sợ hãi kỳ lạ, mạnh hơn lo âu, mạnh hơn buồn đau, bắt đầuđập rộn trong ngực nàng. Không thế đứng như thế được, nàng cuống cuồng nghĩ thầm, cố đẩy lùi nỗi sợ. Các bác sĩcũng có thể lầm. Mình không muốn tin đó là sự thật. Nếu mình nghĩ thế, mình sẽ hét lên mất. Mình phải nghĩ đến mộtcái gì khác đi.- Tôi không tin như thế ! Nàng kêu lên dữ dội, nhìn vào ba bộ mặt chảy dài như thách họ nói ngược lại. Mà tại saoMelơni không nói cho tôi hay? Nếu tôi biết thì không đời nào tôi đi Marietta.Mắt Asli chợt bừng tỉnh, đau đớn.- Melơni chẳng nói cho ai biết, nhất là với chị, Xcarlét ạ, Melơni sợ chị mắng. Melơni định chờ ba…chờ đến khi chắcchắn là không sao, rồi mới cho tất cả đều bị bất ngờ và cười giễu trước các bác sĩ thật lầm to. Và cô ấy sung sướng biếtmấy. Chị biết Melơni yêu trẻ như thế nào đấy…cô ấy thèm một đứa con gái biết bao. Mọi sự đều rất đẹp cho đến…thế rồi, đùng một cái.Cửa buồng Melơni lặng lẽ mở và bác sĩ Miđ bước ra hành làng, đóng cửa lại sau lưng. Ông đứng một lúc, bộ râu bạcxòa trên ngực, và nhìn bốn người đột nhiên sững ra như tượng. Cuối cùng, ông dừng mắt lại ở Xcarlét. Khi ông tiến lạivề phía nàng, nàng thấy trong mắt ông có cả đau buồn lẫn khinh ghét và con tim hãi hùng của nàng bỗng ngập trànmột cảm giác phạm tội.- Vậy là cuối cùng cô đã đến đây, ông nói.Nàng chưa kịp đáp, Asli đã tiến về phía cánh cửa đóng- Ông chưa được vào, ông bác sĩ nói. Bà ấy muốn nói chuyện với Xcarlét trước.- Thưa bác sĩ, Inđiơ nói, đặt tay lên áo ông. Giọng cô tuy tẻ nhạt nhưng hùng hồn hơn mọi lời cầu xin. Xin bác để cháugặp chị ấy một lát. Cháu ở đây chờ từ sáng nhưng chị ấy… cho cháu gặp chị ấy một lát. Cháu muốn nói với chịấy…cần phải nói với chị ấy rằng…rằng cháu đã lầm về …một chuyện gì đó.Cô không hề nhìn Asli hay Xcarlét trong khi nói, nhưng bác sĩ phóng tia mắt lạnh lùng của mình về phía Xcarlét.- Để tôi xem, cô Inđơ, ông nói ngắn gọn. Nhưng chỉ với điều kiện là cô hứa với tôi sẽ không làm cô ấy kiệt sức với câuchuyện lầm lỡ của cô. Cô ấy biết là cô đã lầm và nghe cô xin lỗi, cô ấy chỉ thêm phiền mà thôi.Bà Pitti rụt rè : " Bác sĩ Miđi xin…".- Bà Pitti, bà thừa biết là bà sẽ là lên và ngất xỉu thôi.Bà gì rướn thẳng thân hình thấp bé tròn trĩnh và nhìn thẳng vào mặt ông bác sĩ, mắt bà ráo hỏanh và từng nét lượn trênngười bà đều tóat ra vẻ chững chạc đường hòang.- Thôi được, bà bạn thân mến, để lát nữa đã, ông bác sĩ nói, hòa nhã hơn. Nào, Xcarlét.Họ rón rén đi dọc hành lanh đến chỗ cửa đóng và ông bác sĩ đặt tay lên vai Xcarlét, bóp mạnh.- Bây giờ thế này nhé, ông thì thầm, không được kêu khóc cuồng lọan lên ,không được giở trò thú tội bên giường lâmchung kẻo, thề trước Chúa, tôi sẽ vặn cổ cô đấy ! Đừng có làm bộ ngây thơ nhìn tôi như thế ! Cô thừa biết tôi định nóigì. Cô Meli cần được ra đi nhẹ nhàng, cô đừng có trút nhẹ lương tâm mình bằng cách kể lể với cô ấy điều gì về Asli.Tôi chưa bao giờ hại một người phụ nữ, nhưng nếu cô nói điều gì thì…liệu hồn với tôi đó. Page 60
  • 61. CUONTHEOCHIEUGIO.txtÔng mở cứa trước khi nàng kịp trả lời, đẩy nàng và trong phòng và đóng cửa lại. Căn phòng hẹp bày biện sơ sài đồđạc bằng gỗ óc chó màu đen, chìm trong khỏang tranh tối tranh sáng, cây đèn được che chở bằng một tờ báo. Đó làmột phòng nhỏ quy củ như phòng một nữ sinh với chiếc giường hẹp thành thấp, những tấm rèm lưới mộc mạc càimóc, những tấm thảm nhỏ sạch sẽ phai màu trải trên sàn, khác hẳn với căn phòng ngủ sa hoa của Xcarlét với những đồđạc trạm trổ bề thế, những rèm bằng ấm hồng và tấm thảm lớn rắc hoa hồng.Melơni nằmg trên giường. Dưới tấm mền, thân hình nàng quắt lại và phẳng như thân hình một cô bé. Hai bím tóc đenvắt hai bên mặt và đôi mắt nhắm nghiền hõm vào thành hai quần tím bầm. Nhìn thấy nàng, Xcarlét đứng sững, dựavào khung cửa. Mặc dầu trong phòng mờ tối, nàng vẫn thấy rõ mặt Melơni vàng bệch như sáp, mất hết sinh khí, vàmũi thì dúm dó lại. Vừa rồi Xcarlét đã thầm hi vọng là bác sĩ Miđ có thể lầm. Nhưng bây giờ thì nàng đã biết chắc.Thời kỳ chiến tranh, nàng đã thấy quá nhiều bộ mặt mang cái vẻ dúm dó ấy trong các bệnh viện nên thừa biết đó làbáo hiệu điều gì tất yếu phải đến.Melơni đang hấp hối, nhưng trong một lúc, Xcarlét không chịu tin là như thế. Melơni không thể chết. Lẽ nào lại nhưvậy. Thượng đế nào lại để Melơni chết trong khi nàng, Xcarlét đây, đang cần đến cô ấy xiết bao. Trước đây, nàng chưabao giờ nghĩ là mình phải cần đến Melơni. Nhưng giờ đây, sự thật ập đến, tràn cả vào những ngóc ngách sâu nhất củatâm hồn nàng. Nàng đã dựa vào Melơni như dựa vào chính bản thân mình mà nàng không biết. Giờ đây Melơni sắpchết và Xcarlét biết mình không thể thiếu nàng. Giờ đây,rón rén đi qua buồng lại gần cái thân hình im lìm kia, tim thắtlại vì kinh hòang, nàng biết rằng Melơni đã là gươm và mộc của nàng, niềm an ủi và sức mạnh của nàng."Mình phải giữ Melơni lại ! Mình không thể để cô ấy bỏ đi!"Nàng thầm nghĩ và gieo mình xuống bên cạnh giường với một tiếng váy áo sột sọat. Hối hả, nàng nắm lấy bàn taymềm oặt trên tấm mền và một lần nữa lại thất kinh khi thấy nó lạnh đến rợn người.- Tôi đây, Melơni ạ, nàng nói.Melôni hé mắt ra chút xíu rồi, như yên trí đó đúng là Xcarlét, lại nhắm mắt lại. Sau một lát, nàng hít một hơi và thềuthào :- Hãy hứa với em !- Ồ, bất cứ điều gì cũng được !- Biu…chị hãy trông nom cháu.Cổ họng tắc nghẹn, Xcarlét chỉ có thể gật đầu và nàng khẽ bóp bàn tay mình đang cầm, tỏ dấu đồng ý.- Em giao cháu cho chị.(Thấp thóang một nụ cười yếu ớt).Trước đây, đã có lần, em giao nó cho chị…nhớ không?...khinó chưa ra đời.Nhớ không ư ? Làm sao nàng có thể quên được những giờ khắc ấy ? Gần rõ ràng như thể cái ngày khủng khiếp ấy vụttrở lại, nàng cảm thấy cái nóng ngột ngạt của buổi trưa tháng chín, nhớ lại mối kinh hòang của mình trước mối đe dọacủa quân Yanki, nghe thấy tiếng bước chân của đòan quân rút lui,tiếng của Melơni xin nàng trông nom đứa bé nếu côấy chết…đồng thời cũng nhớ rằng hôm ấy, nàng đã căm ghét Melơni và muốn cô ấy chết biết nhường nào." Mình đã giết cô ấy ", nàng nghĩ thầm trong nỗi khắc khỏai nhuốm màu mê tín. "Tại mình cứ luôn luôn cầu cho cô ấychết nên Chúa đã nghe thấy và hiện đang trừng phạt mình".- Ôi, Meli, đừng nói như vậy ! Cô thừa biết là cô sẽ qua khỏi…- Không. Chị hứa đi.Xcarlét nghẹn ngào.- Cô biết là tôi sẵn sàng hứa. Tôi sẽ đối với cháu như con đẻ tôi.- Cao đẳng? Melơni hỏi giọng yếu ớt, lờ đờ.- Ồ, nhất định ! Đại học và Havơđ, rồi du lịch châu Âu và bất cứ điều gì cháu muốn… và…một con ngựa con…và họcnhạc…Ôi, Meli, tôi xin cô, ráng lên! Hãy cố gắng nào !Lại im lặng và gương mặt Melơni biểu lộ những dấu hiệu của một cuộc vật lộn để thu hết sức tàn và tiếp tục nói :- Asli,nàng nói, Asli và chị…Giọng nàng lắp bắp rồi lại im lặng.Nghe nhắc đến tên Asli, tim Xcarlét chững lại, lạnh như cục băng trong ngực. Melơni đã biết từ đầu đến giờ. Xcarlétgục đầu lên tấm mền và một tiếng nấc không thóat ra được bóp chặt cổ họng nàng như một bàn tay tàn bạo.Melơnibiết. Giờ đây Xcarlét hết cả xấu hổ,tê liệt mọi cảm giác, trừ một nỗi hối hận là đã gây đau khổ cho con người hiền dịukia suốt mấy năm trường. Melơni…đã biết …và tuy thế, vẫn là người bạn trung thành của nàng. Ôi, giá nàng có thểsống lại những năm ấy ! Nàng sẽ né tránh, thậm chí không nhìn vào mắt Asli nữa." Ôi,lạy Chúa !". Nàng thầm cầu nguyện thật nhanh, "xin hãy để cho cô ấy sống ! Con sẽ đền bù lại cho cô ấy. Con sẽhết sức tốt với cô ấy. Con sẽ không bao giờ nói với Asli chừng nào con còn sống, nếu người cho cô ấy qua khỏi !". Page 61
  • 62. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Asli, Melơni thều thào nói và vươn tay ra sờ vào đầu Xcarlét đang cúi gục xuống. Ngón tay cái và ngón tay trỏ củanàng giật giật tóc Xcarlét không mạnh gì hơn đứa trẻ sơ sinh. Xcarlét biết thế nghĩa là gì, biết Melơni muốn nàngngẩng đầu lên. Nhưng nàng không thể nhìn vào mắt Melơni dễ đọc thấy trong đó rành rành là Melơni đã biết hếtchuyện.- Asli, Melơni lại thì thào và Xcarlét cố gắng tự chủ. Đến ngày Phán xử, khi nàng đứng trước Chúa và đọc thấy bảnkết án mình trong mắt Người, hẳn cũng không đến nỗi kinh khủng như thế này. Tâm hồn nàng co rúm lại, nhưng nàngngẩng đầu lên.Nàng chỉ thấy vẫn đôi mắt đen đầy yêu thương ấy,giờ đây hõm xuống và lờ đờ vì cái chết gần kề,vẫn cái miệng dịu ấy,mệt mỏi, cô dẹp cơn đau để thở. Không một lời trách móc trong đôi mắt đó, trên khóe miệng đó, không một lời kết tội,không một thóang sợ hãi- chỉ một nỗi lo là không đủ sức để nói.Trong một lúc, Xcarlét quá sững sờ đến nỗi thậm chí không cảm thấy nhẹ người. Rồi, trong khi nắm chặt tay Melơnihơn, một cảm giác biết ơn Thượng Đế như một đợt sóng nồng ấm dâng ngập hồn nàng và lần đầu tiên, kể từ thời thơấu, nàng nhẩm đọc một lời cầu nguyện thành kính không gợn một chút vị kỷ: " Tạ ơn Chúa, con biết con không xứngđáng với điều đó, nhưng tạ ơn Người đã không để cô ấy biết !".- Cô định nói gì về Asli, Meli ?- Chị sẽ…trông nom anh ấy ?- Ồ, có chứ .- Anh ấy dễ bị…cảm lạnh lắm…Lại ngừng.- Trông nom…công việc làm ăn của anh ấy…chị hiểu không?- Vâng, tôi hiểu, tôi sẽ để tâm.Melơni ráng hết sức.- Asli, không …có đầu óc thực tế.Chỉ có biết mình sắp chết, Melơni mới buộc phải nói ra điều bội phản ấy.- Tôi sẽ lo cho chú ấy và cả công việc làm ăn nữa, và sẽ không để chú ấy biết. Tôi sẽ chỉ gợi ý cho chú ấy thôi.Melơni cố mỉm một nụ cười, thọat đầu yếu ớt rồi chuyển thành đắc thắng khi mắt nàng lại gặp mắt Xcarlét. Cái nhìnhọ trao đổi với nhau đã đóng dấu chứng thực lên bản thỏa ước chuyển giao từ người này sang người kia việc che chởAsli Uylkz trước một thế giới khắc nghiệt mà không để chàng biết để khỏi làm tổn thương đến lòng tự ái nam nhi củachàng.Lúc này, gương mặt mệt mỏi của Melơni không còn biểu hiện sự vật lộn nữa, như thể lời hứa của Xcarlét đã mang lạithanh thản cho nàng.- Chị thật thông minh…thật dũng cảm…bao giờ cũng rất tốt với em.Nghe nói vậy, tiếng nấc dâng lên cổ họng Xcarlét và nàng đưa tay lên bịt miệng. Không khéo nàng sắp sửa khóc ầmlên như một đứa con nít và kêu lên : " Tôi là một con quỷ ! Tôi đã đối xử rất tệ với cô ! Tôi chẳng làm gì cho cô hết !Tất cả là vì Asli thôi !".Nàng đột ngột đứng dậy, cắn vào ngón tay cái để lấy lại tự chủ. Những lời nói của Rét trở lại trong đầu nàng. " Cô ấyyêu cô. Cầu sao đó là cây thập tự để cô phải gánh vác suốt đời". Và giờ đây, cây thậy tự ấy càng nặng nề hơn. Trướcđây, nàng đã tìm mọi mưu chước để cướp Asli khỏi tay Melơni, chừng ấy đã đủ ê chề. Nhưng bây giờ lại còn tệ hơn.Melơni, vốn đã mù quáng tin nàng suốt đời, nay vẫn giữ nguyên lòng tin yêu đó đối với nàng khi từ biệt cõi đời.Không, nàng không thể mở miệng được. Thậm chí nàng cũng không thể nhắc lại : "Hãy cố gắng sống". Nàng phải đểcho Melơni ra đi nhẹ nhàng, không vật vã, không nước mắt, không đau buồn.Cửa khẽ mở và bác sĩ Miđ đứng trên ngưỡng cửa, ra hiệu khẩn cấp. Xcarlét cúi xuống giường, nuốt nước mắt và cầmlấy tay Melơni áp vào má mình.- Ngủ ngon nhé, nàng nói. Nàng không ngờ giọng mình có thể vững vàng đến thế.- Hãy hứa với em đi…tiếng thì thào lúc này rất nhỏ.- Xin hứa bất cứ điều gì, Melơni thân yêu.- Thuyền trưởng Bâtlơ…hãy tốt với anh ấy. Anh ấy…yêu chị biết mấy."Rét ư?" Xcarlét nghĩ thầm ,ngỡ ngàng. Câu nói của Melơni chẳng có ý nghĩ gì đối với nàng.- Phải, thật vậy, nàng đáp như cái máy và sau khi hôn nhẹ lên bàn tay Melơni, đặt nó về chỗ cũ trên giường.- Bảo bà Pitti và Inđiơ vào ngay đi, ông bác sĩ thì thầm khi nàng đi qua cửa.Mắt mời đi, nàng nhìn bà Pitti và Inđiơ theo bác sĩ Miđ vào trong buồng, tay kéo váy vào sát người cho khỏi kêu sột Page 62
  • 63. CUONTHEOCHIEUGIO.txtsọat. Cửa đóng lại sau lưng họ và ngôi nhà chìm trong im lặng. Không thấy Asli đâu, Xcarlét gục đầu vào tường nhưmột đứa bé hư phải phạt đứng vào góc nhà và xoa xoa cổ họng đau rát.Đằng sau cánh cửa kia, Melơni sắp ra đi mãi mãi, mang theo cái sức mạnh đã từng là chỗ dựa cho Xcarlét trong baonăm mà nàng chẳng hay. Tại sao, ôi, tại sao nàng lại không nhận ra từ trước là nàng yêu và cần Melơni biết bao ?Nhưng có ai ngờ cô nàng Melơni bé nhỏ xấu xí lại là một khối vững mạnh rường cột ? Melơni, con người nhút nhátđến phát khóc khi phải tiếp xúa với người lạ, không dám lên tiếng phát biểu ý kiến của mình, luôn sợ sự chê trách củacác bà già, Melơni, con người không đủ can đảm để đuổi một con ngỗng? ấy thế mà…Tâm trí Xcarlét đi ngược năm tháng trở lại cái buổi trưa nóng bức yên ả ở ấp Tara khi một sợi khói xám cuộn lên trênmột xác người mặc quân phục xanh và Melơni đứng ở đầu cầu thang, tay lăm lăm thanh gươmg của Charlz, Xcarlétnhớ là lúc đó nàng nghĩ : " Thật ngớ ngẩn ! Melơni thậm chí không nhấc nổi thanh gươm ấy!"nhưng giờ đây nàng hiểurằng nếu cần ,Melơni sẽ lao xuống cầu thang để giết tên Yanki hoặc …để chính mình bị giết.Phải, hôm ấy Melơni đã có mặt với một thanh gươm trong bàn tay nhỏ nhắn của mình, sẵn sàng chiến đấu vì nàng. Vàgiờ đây, khi buồn rầu nhìn lại quá khứ, Xcarlét hiểu ra rằng Melơni bao giờ cũng ở đó bên cạnh nàng với một thanhgươm trong tay, kín đáo như cái bóng của chính nàng, yêu nàng, chiến đấu vì nàng với một dạ trung thành mù quángchống lại bọn Yanki, lửa, cái đói, cái nghèo, dư luận và thậm chí cả những người máu mủ ruột thịt của cô ấy.Xcarlét cảm thấy lòng can đảm và tự tin từ bỏ mình khi nàng nhận ra rằng thanh gươm từng vung lên sáng lóang đểbảo vệ nàng trước thế gian, giờ đã vĩnh viễn tra vào vỏ.Meli là người bạn nữ duy nhất mình từng có, nàng nghĩ thầm tuyệt vọng, người phụ nữ duy nhất yêu mình thực sựngòai Mẹ ra. Cô ấy cũng giống Mẹ. Tất cả những ai biết Melơni đều níu lấy váy cô.Đột nhiên, nàng tưởng như bà Ilơn đang nằm sau cánh cửa kia, từ giã cõi trần một lần thứ hai. Đột nhiên, Xcarlét lạiđang đứng ở ấp Tara, với tiếng cuột đời náo động bên tai, lòng não nề biết rằng, thiếu sức mạnh ghê gớm của nhữngcon người yếu ớt, hiền dịu, những con người có trái tim nhạy cảm, từ nay nàng sẽ không thể chống chọi với đời.Nàng đứng trong hành lang, phân vân, sợ hãi và ánh lửa lò sưởi bập bùng trong phòng khách hắt những cái bóng mờdài nghêu lên bức tường quanh nàng. Ngôi nhà im lặng như tờ sự tĩnh mịch thấm vào nàng như một cơn mưa lạnhbuốt. Asli! Asli đâu nhỉ?Nàng đi về phòng khách tìm chàng như một con vật bị rét tìm lửa sưởi, nhưng chàng không có ở đó. Nàng cần phảitìm thấy chàng. Nàng đã phát hiện ra sức mạnh của Melơni cùng sự phụ thuộc của bản thân nàng vào nó, chỉ để mấtnó đúng vào lúc phát hiện, nhưng hãy còn Asli, mạnh mẽ, không ngoan. Asli, niềm an nủi của nàng. Ở Asli và tìnhyêu của chàng, nàng sẽ tìm thấy sức mạnh làm chỗ dựa cho sự yếu đuối của nàng, lòng can đảm để dẹp nỗi sợ hãi củanàng, sự nguôi dịu cho nỗi đau buồn của nàng. Chắc chàng đang ở trong phòng riêng, nàng nghĩ, và rón rén đi về cuốihành lang, nàng khẽ gõ cửa. Không thấy ai trả lời, nàng đẩy cửa hé ra. Asli đang đứng bên bàn trang điểm, ngắm mộtđôi găng tay đã mạng của Melơni. Mới đầu chàng nhấc một chiếc lên nhìn, như thể chưa từng thấy nó bao giờ. Rồichàng khẽ đặt xuống tựa hồ nó làm bằng thủy tinh và cầm chiếc kia lên.Nàng cất giọng run rẩy gọi : Asli ! Và chàng từ từ quay lại nhìn nàng. Đôi mắt màu xám của chàng đã mất cái vẻ xavắng và buồn ngủ. Chúng mở thao láo, không gì che đậy, và trong đó Xcarlét đọc thấy một nỗi sợ tương đương với nỗisợ của nàng, một nỗi bất lực còn bạc nhược hơn nỗi bất lực của nàng và một nỗi hoang mang sâu sắc chưa từng thấy.Cái cảm giác hãi hùng đã xâm chiếm nàng khi đứng ở hành lang càng tăng lên khi nàng trông thấy mặt chàng. Nàng đilại bên chàng.- Tôi sợ, nàng nói. Ôi Asli, hãy ôm tôi đi. Tôi sợ lắm !Chàng không nhúc nhích, chỉ nhìn nàng chăm chăm, nắm chặt chiếc găng bằng cả hai tay. Nàng sờ vào cánh tay chàngvà thì thầm : " Làm sao thế ? "Mắt chàng ráo riết lục sóat nàng, săn tìm, cuống cuồng săn tìm một cái gì mà không thấy. Cuối cùng, chàng nói bằngmột giọng dường như của ai khác.- Tôi đang cần Xcarlét, chàng nói. Tôi sắp chạy đi tìm Xcarlét…chạy như một đứa trẻ đang cần được an ủi…và tôithấy một đứa trẻ, còn hỏang hốt hơn tôi, đang chạy đến với tôi.- Không thể là anh…anh không thể hỏang sợ ! Nàng kêu lên. Xưa nay chưa có gì làm anh hỏang sợ. Nhưng tôi…Xưanay anh vẫn mạnh mẽ thế kia mà…- Nếu tôi mạnh mẽ, đó là vì có Melơni làm chỗ dựa, chàng nói, giọng vỡ ra, và nhìn xuống chiếc găng, vuốt phẳng cácngón. Và…và…tất cả sức mạnh tôi có đang tiêu tan cùng với nàng.Trong cái giọng nói nhỏ nhẹ của chàng có một nỗi tuyệt vọng cuồng dại đến nỗi nàng buông tay khỏi cánh tay chàngvà lùi lại. Và trong cái im lặng nặng nề buông xuống giữa hai người, nàng cảm thấy đây là lần đầu tiên trong đời nàng, Page 63
  • 64. CUONTHEOCHIEUGIO.txtnàng thực sự hiểu chàng.- Sao…nàng chậm rãi nói, sao, Asli, anh yêu cô ấy ư?Chàng nói phải như cố gắng mới thốt nên lời.- Melơni là giấc mơ duy nhất sống động, không bị thực tế bóp chết, mà tôi từng có." Mơ ? " nàng nghĩ thầm, lại thấy trỗi dậy nỗi bực dọc từ thuở nào. "Lúc nào cũng mơ với mộng ! Chẳng bao giờ biếtlẽ phải chăng ! ".Lòng nặng trĩu và hơi chua xót, nàng nói.- Anh thật dại, Asli ạ. Làm sao anh không thấy cô ấy đáng giá hơn tôi gấp triệu lần ?- Xcarlét, xin đừng nói thế ! Nếu Xcarlét biết tôi đã đau đớn như thế nào từ lúc bác sĩ…- Anh đã đau đớn như thế nào ! Thế anh tưởng tôi…Ôi, Asli, lẽ ra anh nên biết từ bao năm trước rằng anh đã yêu cô ấychứ không phải yêu tôi ! Tại sao anh không thấy điều ấy ? Nếu vậy thì có phải mọi sự đã khác đi biết mấy…Ôi,đáng lẽanh phải ý thức ra và đừng có nhử tôi hòai bằng những lời đẹp đẽ về danh dự và hy sinh !Nếu anh nói với tôi từ nhữngnăm trước, hẳn tôi đã… Đó có thể là một vết thương đối với tôi, nhưng, cách nào đó, tôi có thể chịu được. Nhưngđằng này, anh đợi đến tận bây giờ, đến khi Melơni sắp chết, mới phát hiện ra thì đã quá muộn rồi. Ôi, Asli, việc củađàn ông là phải thấy ra những điều đó…chứ đâu phải việc của phụ nữ! Lẽ ra anh phải thấy rõ ràng là từ đầu chí cuốianh vẫn yêu Melơni và chỉ thèm muốn tôi như…Rét thèm cá ả Uơtlinh nọ !...Nghe nàng nói, chàng nhăn mặt lại, nhưng vẫn nhìn vào mắt nàng, khẩn cầu nàng im lặng, kêu gọi chút an ủi. Từngnét trên mặt chàng đều thừa nhận những lời nàng là đúng. Bản thân đôi vai rũ xuống kia chứng tỏ chàng đang tự trừngphạt nghiêm khắc hơn bất cứ hình phạt nào nàng có thể bắt chàng phải chịu. Chàng đứng lặng trước mặt nàng, nắmchặt chiếc găng như thể đó là một bàn tay thông cảm và trong cái im lặng tiếp theo, cơn thịnh nộ của nàng tan đinhường chỗ cho thương hại pha lẫn chút khinh bỉ. Nàng cảm thấy lương tâm bị cắn rứt. Nàng đã đánh một người gụcngã, không còn khả năng tự vệ…mà nàng vừa mới hứa với Melơni là sẽ trông nom chàng." Và ngay sau khi hứa với cô ấy, mình lập tức nói với chàng những điều độc ác, xúc phạm", nàng buỗn bã tự nhủ " Màmình cần gì nói với chàng những điều ấy cơ chứ. Chẳng cần phải nói thế. Chàng biết rõ sự thật và thế cũng đủ giếtchàng. Chàng chưa trưởng thành. Chàng là một đứa trẻ cũng như mình và chàng sợ phát ốm vì mất Melơni. Melơnibiết cơ sự sẽ như thế nào…Melơni hiểu chàng hơn mình hiểu. Vì thế nên cùng một lúc cô ấy nói đến chuyện trôngnom Asli và Biu. Làm sao Asli có thể chịu được bất cứ cái gì. Mình đã phải chịu đựng biết bao nhiêu thử thách.Nhưng chàng thì không thể…Thiếu Melơni, chàng không thể chịu đựng nổi bất cứ cái gì".- Tha lỗi cho tôi, Asli thân yêu, nàng dịu dàng nói và chìa tay ra. Tôi biết Asli đau đớn như thế nào. Nhưng nên nhớrằng Melơni không biết gì cả…không bao giờ nghi ngờ gì…Chúa thật từ bi với chúng ta.Chàng bước nhanh đến nàng và quàng tay ôm lấy nàng như một người mù. Nàng kiễng chân lên áp gò má ấm củamình vào má chàng như một cử chỉ an ủi và đưa tay vúôt tóc chàng ra đằng sau.- Đừng khóc, cưng, Melơni muốn cưng phải can đảm. Lát nữa, Melơni sẽ muốn gặp cưng và cưng phải can đảm lên.Không nên để cô ấy thấy là cưng đã khóc. Điều ấy sẽ làm cô ấy buồn phiền.Chàng ghì nàng đến mức nàng thấy khó thở. Giọng chàng nghẹn ngào bên tai nàng :- Tôi biết làm gì đây. Tôi không thể. Tôi không thể sống thiếu Melơni!" Tôi cũng thế ", nàng nghĩ thầm và rùng mình xua đuổi hình ảnh những năm sắp tới không có Melơni. Nhưng nàngráng tự chủ lại. Asli đang trông cậy vào nàng. Melơni đang trông cậy vào nàng. Như trước đây có lần ở ấp Tara, dướiánh trăng, say mềm và mệt lử, nàng đã nghĩ : " Những gánh nặng là dành cho những đôi vai đủ sức mạnh để mangchúng " . Vậy đó, nàng có đôi vai mạnh, còn Asli thì không. Nàng bạnh vai để đón gánh nặng, và với một vẻ bình tĩnhhòan tòan trái ngược với tâm trạng thật, nàng hôn gò má ướt của Asli một cái hôn nồng cháy, không say đắm, cũngchẳng chút khát khao, mà chỉ nhẹ nhàng thương mến.- Chúng ta sẽ…kiếm cách nào đó, nàng nói.Ngòai hành lang, có tiếng mở cửa ra đột ngột và bác sĩ Miđ gọi, giọng ré lên khẩn cấp:- Asli ! Nhanh lên !" Lạy Chúa ! Cô ấy đi rồi ! " Xcarlét nghĩ thầm. " Và Asli không đến nói lời từ biệt ! Nhưng có thể…"- Mau lên ! Nàng kêu to, đẩy chàng một cái vì thấy chàng cứ đứng đực ra giương mắt nhìn. Mau lên kìa!Nàng mở cửa và làm hiệu cho chàng đi ra. Bật lên do lời thúc của nàng. Asli lao ra hành lang, tay vẫn nắm chặt chiếcgăng. Nàng nghe thấy tiếng chân vội vã của chàng, rồi tiếng một cánh cửa đóng sập lại.Nàng lại kêu lạy Chúa ! Và chậm rãi bước đến bên giường, ngồi xuống, gục đầu vào hai bàn tay. Bỗng nhiên nàngthấy mệt, mệt hơn bao giờ hết trong đời. Cùng với tiếng sập cửa lại, những sợi dây thần kinh căng thẳng đã đem lại Page 64
  • 65. CUONTHEOCHIEUGIO.txtsức mạnh cho nàng, bỗng đứt phựt một cái. Nàng cảm thấy kiệt lực về thể xác và khô cạn cảm xúc. Lúc này nàngkhông cảm thấy đau buồn hoặc hối hận, cũng chẳng sợ hoặc kinh ngạc gì nữa. Nàng mệt và đầu óc nàng lờ đờ vậnhành một cách máy móc như cái đồng hồ trên mặt lò sưởi kia.Một ý nghĩ ngoi lên khỏi sự trì đọng ấy. Asli không yêu nàng, trước nay chưa bao giờ thực sự yêu nàng và mặc dầubiết thế, nàng vẫn không đau đớn.Lẽ ra nàng phải khổ não, tan nát lòng, phải gào lên óan trách số phận chứ. Nàng đãtrông cậy vào tình yêu của chàng suốt bấy nhiêu lâu. Nó đã nâng đỡ nàng qua biết bao gian truân. Tuy nhiên, sự thậtbày ra như thế đó : Asli không yêu nàng và nàng bất cần. Nàng bất cần vì nàng không yêu chàng. Nàng không yêuchàng, vì thế chàng muốn làm gì hoặc nói gì cũng chẳng làm cho nàng đau đớn.Nàng nằm xuống giường và mệt mỏi đặt đầu lên gối. Hòai công mà dẹp cái ý nghĩ đó, hòai công mà tự nhủ : " Nhưngmình có yêu chàng mà. Mình đã yêu chàng bao nhiêu năm. Tình yêu không thể có một phút chuyển thành hỡ hữngđược. "Nhưng nó có thể thay đổi và nó đã thay đổi." Trước nay, chàng chưa bao giờ tồn tại cả, ngọai trừ trong tưởng tượng của mình", nàng mệt mỏi nghĩ thầm. " Mìnhđã yêu cái mà mình tưởng tượng nên, một cái gì chết lịm như Melơni bây giờ. Mình đã tự cắt một bộ cánh diện rồimân mê nó. Và khi Asli cưỡi ngựa đến, đẹp thế và khác vời thế, mình đã khóac bộ quần áo đó lên người chàng và bắtchàng phải mặc, bết kể có vừa hay không. Và mình không muốn thấy con người thực sự của chàng là như thế nào.Mình cứ tiếp tục yêu bộ quần áo đẹp…mà chẳng hề yêu chàng". Giờ đây, nàng có thể ngóai nhìn lại những năm dài vàthấy mình trong chiếc áo hoa bằng vải dệt sọc nổi màu xanh, đang ở ấp Tara chan hòa ánh nắng, lòng rạo rực vì chàngkỵ sĩ trẻ với mái tóc vàng óng lấp lánh như một chiếc mũ bạc. Giờ đây, nàng có thể thấy rõ như ban ngày rằng chàngchỉ là một ham thích nhất thời của con nít, thực ra chẳng quan trọng gì hơn cơn thèm đôi hoa tai bằng ngọc màu xanhbiển mà nàng đã vòi ông Giêrơlđ bằng được. Bởi vì khi thuộc về nàng, đôi hoa tai liền mất giá trị, như tất cả mọi thứ,trừ tiền, đều mất giá trị một khi nằm trong tay nàng. Và như thế, cả chàng nữa ắt cũng sẽ trở nên của rẻ, nếu như trongnhững ngày đầu xa xôi ki, nàng đã có một niềm thỏa mãn là chối từ lời cầu hôn của chàng. Nếu nàng đã có dịp nắmchàng trong tay, thấy chàng mỗi lúc trở nên đắm say, rầy rà, ghen tuông, giận dỗi, khẩn khỏan như những chàng traikhác thì sự mê cuồng ban đầu của nàng hẳn sẽ qua đi, tan như làn sương mỏng trước ánh nắng và gió nhẹ, khi nànggặp một người đàn ông khác." Mình thật ngu dại ", nàng chua chát nghĩ thầm . " Và giờ đây mình phải trả giá. Điều mình cầu ước bao lần nay đãđến. Mình đã cầu cho Meli chết để mình được Asli. Thì nay cô ấy đã chết, mình đã được anh ta, nhưng mình lại khôngcần anh ta. Cái danh dự chết tiệt của anh ta sẽ buộc anh ta hỏi mình có muốn ly dị Rét để lấy anh ta không. Lấy anh ta? Có đặt anh ta lên khay vàng cho không, mình cũng chẳng lấy! Nhưng dù sao mình vẫn nặng nợ với anh ta đến hếtđời. Chừng nào mình còn sống, mình còn phải trông nom anh ta, lo cho anh ta khỏi chết đói, cho thiên hạ khỏi xúcphạm tình cảm của anh ta. Anh ta sẽ chỉ như một đứa con nữa bám lằng nhằng lấy váy mình. Mình đã mất người mìnhyêu và thay vào đấy là một đứa con nữa. Và nếu như mình không hứa với Melơni thì mình…thì dù có phải vĩnh viễnkhông bao giờ gặp lại anh ta nữa, mình cũng bất cần ".Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LXIITác giả: Margaret MitchellNàng nghe thấy tiếng thì thầm bên ngoài và ra cửa, nàng thấy đám đầy tớ da đen sợ sệt đứng ở cuối hành lang. Dilxibế Biu ngủ ngặng trĩu cánh tay, bác Peter đang khóc và chị bếp lấy tạp dề lau bộ mặt đẫm lệ. Cả ba nhìn nàng nhưthầm hỏi bây giờ họ phải làm gì. Nàng nhìn dọc hành lang về phía phòng khách, thấy Indio và cô Pitti đứng im lặngnắm tay nhau và lần đầu tiên, Indio mất đi vẻ ương bướng cố hữu. Giống như đám đầy tớ da đen, họ nhìn nàng, vẻ cầu Page 65
  • 66. CUONTHEOCHIEUGIO.txtkhẩn, chờ đợi nàng bảo ban mọi việc. Nàng bước vào phòng khách và hai người kia sáp lại bên nàng.- Oâi, Xcarlet, làm gì…, bà Pitti mào đầu, cái miệng bầu bĩnh trẻcon run lên.- Đừng nói với tôi, kẻo tôi la lên bây giờ. Thần kinh quá căngthẳng khiến giọng nàng đâm gắt gỏng, hai tay nàng ghì chặt hai mạng sườn. Nghĩ đến việc phải nói về Meloni, phảithu xếp những việc tất yếu không tránh được sau một cái chết, cổ họng nàng se lại – Tôi không muốn nghe một lời nàotừ miệng hai người.Vẻ quyết đoán trong giọng nàng làm hai người lùi lại, vẻ phật ý,ngơ ngác hiện trênnét mặt. “Mình không được khóc trước mặt họ”, nàng tự nhủ. “Mình không được suy sụp lúc này,kẻo họ sẽ òa khóc theo, rồi đám gia nhân cũng sẽ tru lên và cả nhà thành điên loạn mất. Mình phải trấn tĩnh lại. Gặpngười thầu đám ma, thu xếp tổ chức tang lễ, lo liệu sao cho nhà cửa sạch sẽ và có mặt ở đây để tiếp những người sẽôm lấy cổ mình mà khóc, Asli không thể làm những việc ấy, Indio và bà cô Pitti cũng vậy. Mình phải cáng đáng thôi.Oâi, cái gánh nặng mới mệt mỏi làm sao! Lúc nào mình cũng có trên vai một gánh nặng mệt mỏi và bao giờ cũng làmột gánh nặng của người khác”.Nàng nhìn vào bộ mặt bàng hoàng đau đớn của Indio và bà cô Pitti,và cảm thấy hối hận. Meloni hẳn không ưng nàng đối xử gay gắt thế với nhưng người yêu quý cô ấy.- Tôi lấy làm ân hận đã cáu kỉnh, nàng nói một cách khó khăn.Đó chỉ tại tôi … cháu lấy làm ân hận về thái độ, cô ạ. Cháu ra hiên một phút đây, cháu cần được một mình. Và nàngcần phải khóc cho nhẹ bớt, nếu không tim nàng sẽ vỡ mất.Nàng bước ra hàng hiên tối và đóng cửa lại sau lưng, cảm thấykhông khí ẩm ướt ban đêm mát rượi trên mặt. Mưa đã tạnh. Tịnh không có một âm thanh nào khác ngoài tiếngnướcmưa thỉnh thoảng nhỏ giọt từ trên mái nhà. Cảnh vật chìm trong một màn sương dày lành lạnh phảng phất mùicủa năm tàn. Tất cả các nhà bên kia đường đều tối đen, trừ một ngọn đèn ở cửa sổ ha71t ra phố một luồng ánh sángvẫn những bụi vàng yếu ớt chọi lại màn sương. Như thể cả thế giới bị bao bọc trong một làn khói xám chuyển động.Và cả thế giới đều im lìm.Nàng dựa đầu vào một cột hiên và chuẩn bị khóc, nhưng nước mắtkhông chịu chảy ra. Tai họa này quá lớn không khóc được. Toàn thân nàng rung lên. Còn dội lên trong tâm trí nàngtiếng ầm ầm của hai thành trì kiên cố vừa sập đổ tan thành bụi. Nàng đứng một lúc, cố vận dụng câu thần chú cũ:“Mình hẵng khoan nghĩ về chuyện này, để đến mai, khi mình đủ sức chịu đựng hơn đã”.Nhưng câu thần chú đã hết mầu nhiệm, ngay bây giờ, nàng phảinghĩ về hai vấn đề: thứ nhất, Meloni – nàng yêu và cần Meloni đến mức nào; thứ hai – Asli cùng sự khăng khăng mùquáng đã khiến nàng không chịu nhìn thấy con người đích thực của chàng. Và nàng biết rằng những ý nghĩ về hai điềuấy bao giờ cũng dau đớn như nhau, ngày mai cũng như mọi ngày sẽ tới của đời nàng.“Bây giờ mình chưa thể quay vào trong đó và nói chuyện với họ được”, nàng nghĩ thầm. “Đêm nay, mình chưa thểgiáp mặt Asli và an ủi chàng được. Không, đêm nay thì chưa được! Sáng mai, mình sẽ đến sớm và làm những việc cầnlàm, nói những lòi an ủi cần nói, nhưng đến nay thì chưa. Mình không thể. Bây giờ mình về nhà thôi”.Nhà cách đây có năm nhà thôi. Nàng sẽ không đợi bác Peter nức nở thắng ngựa vào xe, nàng sẽ không đợi đi nhờ xebác sĩ Mid. Nàng sẽ không chịu nổi những giọt nước mắt của người lão bộc cũng như sự lên án thầm lặng của ông đốctờ. Nàng đi nhanh xuống những bậc thềm trước nhà, không áo mũ, lao vàođêm sương mù. Nàng quành góc phố,ngược lên đồi về phía phố Cây Đào, bước đi trong một thế giới ướt át tịch mịch, ngay cả bước chân của nàng cũnglặng lẽ như trong một giấc mộng.Trong khi đi ngược lên đồi, ngực tức nghẹn những giọt nước mắt không trào ra được, một cảm giác hư ảo chợt chenvào tâm thức nàng: Nàng cảm thấy nàng đã từng ở cái nơi tối tăm lạnh lẽo này, trong cùng một hoàn cảnh tương tự –không phải một mà nhiều lần rồi. Thật vớ vẩn, nàng gượng gạo nghĩ thầm, rảo bước nhanh hơn. Thần kinh đang đánhlừa nàng. Nàng hoang mang đưa mắt nhìn quanh và cái cảm giác đó rõ thêm, kỳ lạ nhưng quen thuộc. Nàng ngẩngphắt đầu lên như một con vật đánh hơi thấy nguy hiểm. Chỉ tại mình quá mệt đấy thôi, nàng cố tự trấn an. Vả lại, đêmnay thật khác thường, sương mù nhiều quá. Mình chưa từng thấy sương mù dày đặc như thế này bao giờ, trừ… trừ… !Thế rồi nàng hiểu ra và nỗi sợ bóp chặt lấy tim nàng. Bây giờ, nàng hiểu ra rồi. Trong hàng trăm cơn ác mộng, nàng đãchạy giữa màn sương như thế này, qua một xứ sở ma quái không có mốc địa giới gì hết. Một vùng ngập chìm trongsương mù dày đặc lạnh lẽo, đầy những bóng ma quái nắm bắt nàng. Phải chăng nàng lại mơ, hay đây là cơn mơ đãthành sự thật? Page 66
  • 67. CUONTHEOCHIEUGIO.txtTrong một lúc, nàng hoang mang, mất hết ý thức về hiện thực. Cái cảm giác về cơn ác mộng cũ xâm chiếm nàng,mạnh hơn bao giờ hết, và tim nàng bắt đầu lồng lên. Nàng lại đứng giữa chết chóc và tịch mịch, y hệt một lần nàng dãđứng như thế ở ấp Tara. Tất cả những gì đáng kể trên đời đã tan biến, cuộc sống tàn lụi và nỗi kinh hoàng ào ào quatim nàng, gào hú như một cơn gió lạnh. Cái khủng khiếp ẩn trong màn sương, àm cũng chính là màn sương, vươn taytúm lấy nàng. Và nàng bắt đầu chạy. Như đã chạy hàng trăm lần trong mơ, lúc này, nàng nhắm mắt chạy như bay,không biết chạy đi đâu, thúc đẩy bởi mộtnỗi sợ không tên, sục trong màn sương xám tìm một chốn an toàn đâu đó.Nàng chạy ngược lên con phố tối, đầu cúi xuống, tim đập rồn, hơi đêm ướt trên môi, hàng cây trên đầu đe dọa. Đâuđó, đâu đó trong cái vùng hoang dại ước át tịch mịch này, có một nơi ẩn náu! Nàng hổn hển lao nhanh lên dốc, vạt váyướt dán vào mắt cá chân, lạnh giá, phổi như muốn vỡ tung, chiếc coócxê thắt chặt ép mạnh xương sườn nghiến vàotim.Thế rồi trước mặt nàng, hiện ra một ánh đèn, một dãy ánh đèn, mặc dầu lờ mờ và lập lòe nhưng là thật. Trong cơn ácmộng của nàng, không bao giờ có ánh đèn ấy. Aùnh đèn có nghĩa là an toàn, là có người, có thực tại. Đột nhiên nàngngừng chạy, nắm chặt tay lại, ráng sức vùng ra khỏi cơn hoảng sợ, thu hết nhãn lực nhìn trân trân vào dãy đèn hơi báohiệu cho nàng biết đó là phố Cây đào của Atlanta chứ không phải cái thế giới mù xám của hôn mê và ma quỷ.Nàng gieo mình xuống một cái trụ đậu xe thở dốc, bám riết lấy thần kinh níu lại như thể đó là những sợi dây thừngđang tuột nhanh khỏi tay nàng.“Mình đã chạy… chạy như một người điên!”. Nàng nghĩ thầm. Người run lên nhưng đã bớt sợ, tim d8ập thình thịch…nôn nao. “Nhưng chạy đi đâu?”.Lúc này, nàng thở đã dễ hơn, nàng ngồi ép hai tay vào mạng sườn và nhìn dọc theo phố Cây đào. Trên đầu dốc kia, lànhà nàng. Dường như tất cả các cửa sổ của ngôi nhà ấy đều sáng đèn, những ánh đèn thách thức màn sương. Nhàmình! Đó là thực tại! Nàng khao khát nhìn cái khối mờ mờ của ngôi nhà đằng xa, lòng đầy biết ơn và một cái gì antĩnh trùm lên tâm hồn nàng.Nhà! Đó là nơi nàng muốn tới. Đó là nơi nàng chạy tới. Về nhà với Rhett!Nhận thức đó vừa nhen lên, nàng liền cảm thấy như rứt hết mọi xiềng trói đồng thời rũ đi cả nỗi sợ đã ngự trongnhững cơn mê của nàng từ cái đêm nàng lặn lội về ấp Tara để thấy cảnh tận thế. Ở cuối con đường về Tara, nàng đãchẳng tìm thấy an toàn, mọi thứ: sức mạnh, khôn ngoan, thương yêu trìu mến, thông cảm đều mất sạch. Những thứ ấyhiện thân ở bà Ilon, đã là bức tường thành che chở cho nàngsuốt thời con gái. Và mặc dầu từ sau đêm ấy, nàng đã đạtđược an toàn vật chất, trong những giấc mơ, nàng vẫn là đứa bé khiếp đảm đi tìm sự an toàn đã mất trong cái thế giớiđã mất ấy.Giờ đây, nàng đã biết cái bến nương náu nàng tìm trong những cơn mê, cái nơi yên ổn ấm áp luôn luôn bị chìm lấptrong sương mù. Đó không phải là Asli – Ồ, không bao giờ là Asli! Ở anh ta, chẳng có hơi ấm gì hơn ở một vùng cátlầy. Đó là Rhett – Rhett, con người có đôi cánh tay mạnh mẽ để ôm ghì nàng, có bộ ngực rộng để nàng ngả cái đầumệt mỏi vào, có cái cười giễu cợt để quy những lo âu của nàng về đúng tầm của chúng. Và hoàn toàn thông cảm, vìcũng như nàng, Rhett nhìn sự thật nguyên si không tô vẽ, thoát khỏi những khái niệm không thực tế và danh dự, hysinh hoặc lòng tin quá đáng ở bản chất con người. Và chàng yêu nàng! Tại sao nàng không nhận ra là chàng yêu nàng,mặc dầu chàng thường buông những nhận xét trêu chọc ngược lại? Meloni đã nhìn thấy những điều đó và, trong hơithở cuối cùng, đã nói: “Hãy tử tế với anh ấy”.“Oâi”, nàng nghĩ thầm, “Asli đâu có phải là người duy nhất mù quáng một cách ngu xuẩn. Lẽ ra, mình phải thấy Rhettlà người như thế nào”.Trong bao năm, nàng đã dựa vào bứ`c tường đá kiên cố là tình yêu của Rhett và coi đó, cũng như coi tình cảm củaMeloni, là chuyện đương nhiên, tự phỉnh phờ rằng mình đã hoàn toàn tự lực tự cường. Và cũng như một lát trước đây,nàng đã nhận chân ra rằng Meloni luôn ở bên cạnh nàng trong những lúc chiến đấu quyết liệt với cuộc sống. Lúc nàynàng hiểu rằng Rhett đã đứng lặng lẽ sau lưng nàng làm hậu thuẫn, yêu nàng, hiểu nàng, sẵn sàng giúp đỡ. Rhett tạicuộc bán hàn gphúc thiện, đọc thấy nỗi thèm muốn nôn nóng trong mắt nàng và đã tìm cách đưa nàng tham gia vàođiệu luân vũ. Rhett giúp nàng rứt khỏi xiềng trói của thủ tục để tang chồng. Rhett hộ tống nàng qua những phố bốccháy, ầm ầm tiếng nổ, cái đêm Atlanta thất thủ, Rhett cho nàng vay tiền để khỡi sự gây dựng cơ nghiệp, Rhett an ủinàng những đêm nàng thức giấc, khóc cuồng lên vì nỗi kinh hoàng trong mộng – chao, không một người đàn ông nàocó thể làm thế mà không yêu ta đến điên dại!Nước từ trên cây nhỏ giọt xuốn gnàng, nhưng nàng không cảm thấy gì, Sương mù cuồn cuộn quanh nàng, nhưng nàngkhông buồn để ý. Vì khi nàng nghị đến Rhett với bộ mặt ngăm đen, hàm răng trắn gbóng và đôi mắt đen linh hoạt, mộtluồng run rẩy chạy khắp người nàng. Page 67
  • 68. CUONTHEOCHIEUGIO.txt“Mình yêu chàng”, nàng nghĩ thầm và như bao giờ cũng thế, nàng chấp nhận sự thật đó chẳng mấy ngạc nhiên, khácnào một đứa trẻ nhận một món quà. “Mình không biết mình đã yêu chàng baolâu, nhưng đó là sự thật. Vànếu khôngcó Asli, hẳn mình đã nhận ra điều đó từ lâu rồi. Mình đã không th6ẻ nhìn được thế giới vì bị Asli chặn tầm mắt lại”.Nàng yêu Rhett, kẻ vô lại đểu cáng, không có liêm sỉ hoặc danh dự – chí ít là danh dự theo cánh nhìn nhận của Asli.“Chết tiệt cái thứ danh dự của Asli!”, nàng nghĩ thầm. “Cái danh dự của Asli bao giờ cũng bỏ rơi mình. Phải, ngay từban đầu khi mà anh ta tiếp tục đến gặp mình mặc dầu đã biết gia đình muốn anh ta lấy Meloni. Rhett thì không bao giờbỏ rơi mình, ngay cả trong cái đêm khủng khiếp có cuộc tiếp tân của Meloni, khi mà đáng ra chàng phải vặn cổ mình.Ngay cả khi chàn gđể lại mình trên đường, cái đêm Atlanta thất thủ, chàng cũng biết rằng mình sẽ thoát hiểm. Chàngbiết rằng mình sẽ vượt qua bằng cách nào đó. Ngay cả khi chàng làm như bắt mình phải có đi có lại khi mình đến vaytiền chàn gở trại giam của bọn Yanki. Chàng ắt chẳng chơi trò thân tình với mình. Chàng chỉ thử mình thôi. Suốt baolâu, chàng đã yêu mình, mà mình thì thật tệ với chàng. Mình đã luôn luôn xúc phạm chàng, nhưng chàng quá tự trọngkhông bộc lộ ra đây thôi. Và khi Bonny chết… ôi, sao mình lại có thể thế được nhỉ?Nàng đứng thẳng người dậy và nhìn về phía ngôi nhà trên đầu dốc. Cách đây một tiếng, nàng nghĩ mình đã mất hết tấtcả mọi thứ trên đời trừ tiền bạc, tất cả những thứ làm cho cuộc đời đáng sống: Bà Ilon, ông Gierold, Bonny, Mammy,Meloni và Asli. Nàng phải mất tất cả những người ấy để hiểu ra rằng nàng yêu Rhett – yêu vì chàng mạnh mẽ và vôliêm sỉ, đam mê và trần tục, giống như nàng.“Mình sẽ nói hết với chàng”, nàng nghĩ thầm. “Chàng sẽ hiểu. Chàng bao giờ cũng thông cảm. Mình sẽ nói với chàngrằng mình ngu ngốc biết bao, rằng mình yêu chàng biết bao và mình sẽ bù đắp cho chàng tất cả”.Đột nhiên, nàng cảm thấy mạnh mẽ và sung sướng. Nàng không sợ bóng tối hoặc sương mù, và tim náo nức hát mùng,nàng biết mình sẽ không bao giờ còn sợ chúng nữa. Rồi đây bất kể lớp lớp sương mù có thể vây quanh nàng dày đặcđến đâu chăng nữa, nàng cũng biết nơi ẩn náu của mình. Nàng thoăn thoắt đi dọc phố về nhà và cảm thấy những khốinhà sao mà dài. Xa, xa lắc. Nàng xắn váy lên tận đầu gối và bắt đầu nhẹ nhàng chạy. Nhưng lần này, không phải chạyvì sợ. Nàng chạy vì đôi cánh tay của Rhett đang ở cuối phố.Trang chủChuyện lạBí quyết đẹpCách nấu ăn ngonChơi BonsaiBách khoa toàn thưTin tức trong ngàyTrang chủ Margaret MitchellMargaret MitchellChương LXIIITác giả: Margaret MitchellCửa trước hơi hé mở, nàng hổn hển bước nhanh vào tiền sảnh và dừng một lát dưới những lăng ki71nh bảy sắc cầuvòng của chùm đèn treo. Nhà sáng trưng, nhưng rất yên tĩnh, không phải là cái yên tĩnh thanh thản của giấc ngủ, mà làsự im lăng thao thức, mệt mỏi, phảng phất chút đe dọa. Đưa mắt một lượt, nàng biết Ret không ngồi trong phòngkhách nhỏ cũng không ngồi trong phòng đọc sách và tim nàng se lại. Giả dụ chàng đã đi khỏi nhà… đến chỗ Bel hoặcbất cứ nơi nào chang thường tiêu thì giờ trong bao buổi tối chàng không về nhà ăn cơm? Nàng đã không tính đếnchuyện ấy.Nàng đã bắt đầu lên cầu thang để tìm chàng thì chợt nhận ra cửa phong ăn đóng chặt. Tim nàng hơi thắt lại vì hổ thẹnkhi nhìn thấy cánh cửa đóng ấy, nhớ lại bao đêm trong mùa hè vừa rồi Rét đã ngồi trong đó một mình, uống tới khisay đờ và Pork phải đến giục về giường nằm. Đó là lỗi tại nàng nhưng sắp tới nàng sẽ thay đổi hết. Từ nay trở đi mọisự sẽ thay đổi khác… nhưng lạy Chúa, xin đừng để chàng quá say, chàng sẽ không tin mình và sẽ cười mình. Mình sẽđau đớn đến vỡ tim mất.Nàng khẽ khàng hé cửa phòng ăn chút xíu và ngó vào. Chàng ngồi tại bàn, lút trong chiếc ghế bành, trước mặt là mộtchai rượu đầy còn đóng nút và cái cốc chưa dùng đến. Đội ơn Chúa, chàng chưa uống! Nàng mở hẳn cửa ra, cố nénmình để khỏi chạy đến chàng. Nhưng khi chàng ngước lên nhìn nàng, một cái gì trong mắt chàng khiến nàng đứngsững lại ở ngưỡng cửa, dập tắt những lời trên môi nàng. Page 68
  • 69. CUONTHEOCHIEUGIO.txtChàng nhìn nàng trân trân bằng đôi mắt trĩu nặng mệt mỏi trong đó tịnh không có một tia lấp lánh nào. Mặc dầu tócnàng xõa xượi trên vai, ngực nàng phập phồng thở không ra hơi và váy nàng lấm bùn đến tận gối, mặt chàng vẫnkhông thay đổi, chẳng ngạc nhiên cũng chẳng thắc mắc, đôi môi cũng chẳng nhếch lên giễu cợt. Chàng thu lu trongchiếc ghế bành, bộ com-lê nhàu nát xộc xệch trên thân hình đang phát phì: mọi nét trên người chàng đều nói lên sựsuy sụp của một cơ thể lực sĩ, sự thô hóa của một bộ mặt cường tráng. Rượu chè, ăn chơi phóng đãng đã hoàn thànhcông việc phá hoại trê khuôn mặt sắc nét như hình khắc trên tiền đồng. Giờ đây nó không còn giống cái đầu một chànghoàng tử trẻ tuổi trên đồng tiền vàng mới đúc nữa, mà là một cái đầu Xêda suy đồi, mỏi mệt trên loại tiền đồng đã xấuxí đi vì qua bao tay người dùng. Chàng ngước nhìn nàng đứng đó, tay đặt trên ngực, nhìn với một vẻ bình thản, gầnnhư hòa nhã, làm nàng sợ hãi.- Lại đây ngồi, chàng hỏi. Cô ấy chết rồi à?Nàng gật đầu và tần ngần tiến về phía chàng, tâm trí bắt đầu hoang mang trướcsắc diện mới của chàng. Vẫn ngồi nguyên, chàng lấy chân đẩy cho nàng một chiếc ghế và nàng ngồi phịch xuống.Nàng ước gì chàng đừng nhắc đến Melơni sớm thế. Lúc này nàng không muốn nói chuyện về Melơni, không muốnsống lại nỗi đau đớn của giờ vừa qua. Hãy còn cả cuộc đời để nói về Melơni kia mà, vội gì. Nhưng lúc này, khi mộtkhát khao mãnh liệt đang thôi thúc nàng kêu lên: “Em yêu anh”, nàng cảm thấy chỉ có đêm nay, chỉ có giờ này để nóivới Rét những điều đang nung nấu tâm can nàng. Song một cái gì trên mặt chàng chặn nàng lạivà tự nhiên, nàng cảmthấy ngượng không dám nói đến chuyện yêu đương khi xác Melơni hãy còn ấm.- Vậy cầu Chúa cho cô ấy yên nghỉ đời đời, chàng buồn bã nói. Đó là con ngườihoàn toàn tử tế phúc hậu tôi từng biết.- Ôi, Rét! Nàng đau đớn kêu lên vì những lời của Rét gợi lại quá sinh độngnhững điều tử tế Melơni đã làm cho nàng. Tại sao anh không cùng vào với tôi? Thật kinh khủng… và lúc ấy, sao màtôi cần anh bên cạnh!- Nếu tôi vào, chắc tôi không chịu nổi, chàng nói đơn giản và lặng đi một lúc.Rồi cố gắng cất giọng, chàng khẽ nói: một bậc nữ lưu tuyệt vời.Cái nhìn u ám của chàng lướt qua nàng và trong đôi mắt ấy, lại hiện lên cái vẻ nàng đã nhìn thấy trong ánh lửa cái đêmAtlanta thất thủ, khi chàng nói với nàng là chàng đi theo đoàn quân rút lui: vẻ ngạc nhiên của một người vốn tự biếtmình đến chân tơ kẽ tóc, thế mà bỗng phát hiện thấy ở bản thân những tình cảm trung nghĩa không ngờ tới và tự cảmthấy hơi lố bịch về sự phát hiện ấy.Đôi mắt rầu rĩ của chàng vượt qua bờ vai nàng như thể chàng thấy Melơni đang lặng lẽ đi qua phòng ra cửa. Vẻ mặtchàng là một lời từ biệt không buồn khổ, không đau đớn, mà chỉ bộc lộ sự ngạc nhiên về bản thân mình, chỉ biểu hiệnmột sự hồi sinh xót xa của những cảm xúc đã chết từ thuở thiếu thời, khi chàng nhắc lại: “Một bậc nữ lưu tuyệt vời”.Xcarlét rùng mình. Trong tim nàng, bỗng tắt ngấm ngọn lửa ấm diệu kỳ đã hừng lên rực rỡ, chắp cánh cho đôi chânnàng chạy bay về nhà. Nàng đã năm được nửa phần những ý nghĩ của Rét khi chàng chào vĩnh biệt con người duy nhấttrên đời mà chàng kính trọng và nàng lại thấy lòng nặng trĩu một cảm giác mất mát ghê ghớm mà lúc này không còn làriên tư nữa. Nàng không hiểu được hoàn toàn hoặc phân tích được những gì chàng đang cảm thấty, nhưng hình như cảnàng nữa cũng có cảm giác là một tà váy sột soạt chạm khẽ vào mìh như một vuốt ve cuối cùng. Qua mắt Rét, nàngthấy cái chung cục không phải của đời một người đàn bà mà của một huyền thoại - những người phụ nữ hiền dịu,khiêm nhường nhưng không gì khuất phục nổi, mà trong chiến tranh, miền Nam đã dựa vào làm nền tảng và, khi thấtbại, lại trở về trong vòng tay yêu thương và tự hào của họ.Chàng qya lại nhìn nàng, hỏi:- Thế là Melơni chết rồi, giọng chàng đã thay đổi, nhẹ nhàng và lạnh lùng.- Như vậy là êm đẹp cho cô, phải không?- Ôi, làm sao anh có thể nói như thế được, àng kêu lên, lòng đau nhói, ứa nướcmắt. Anh biết tôi yêu cô ấy như thế nào!- Không, tôi không thể nói là tôi biết. Điều đó thật hết sức bất ngờ. Và xét vìxưa nay cô chỉ say mê bọn da trắng rác rưởi, ny rốt cuộc cô đã biết giá trị của Melơni, kể cũng đáng khen đấy.- Làm sao anh có thể nói cái giọng ấy? Tất nhiên là tôi trân trọng Melơni,nhưng anh thì không. Anh không biết cô ấy bằng tôi! Anh không đủ điều kiện để hiểu cô ấy… hiểu cô ấy tốt như thếnào.- Thật ư? Có lẽ thế.- Cô ấy nghĩ đến tất cả mọi người, trừ bản thân cô, những lời cuối cùng của cô Page 69
  • 70. CUONTHEOCHIEUGIO.txtấy là nói về anh đấy.Mắt Rét lóe lên một tình cảm chân thật khi chàng quay về phía nàng.- Cô ấy nói gì?- Ồ, Rét, bây giờ chưa nên nói.- Nói tôi nghe nào.Giọng chàng lạnh lùng, nhưng chàng nắm cổ tay nàng, bóp đến phát đau. Nàng không muốn nói vì đó không phải làcách nàng định đề cập câu chuyện tình yêu của mình, song tay chàng giục giã quá ráo riết.- Cô ấy bảo… cô ấy bảo… “Hãy tốt với thuyền trưởng Bâtlơ. Anh ấy yêu chị biết mấy”.Chàng đăm đăm nhìn nàng và buông cổ tay nàng. Mí mắt chàng cụp xuống, khiếnbộ mặt đen sạm của chàng trở nên vô cảm. Đột nhiên, chàng đứg dậy đi ra cửa sổ, kéo rèm lên và nhìn trừng trừng ratrời đêm như thể muốn tìm một cái gì khác ngoài sương mù.- Cô ấy còn nói gì khác nữa? Chàng hỏi, không quay đầu lại.- Cô ấy yêu cầu tôi trông nom Biu và tôi hứa sẽ coi nó như con đẻ của tôi.- Gì nữa?- Cô ấy bảo… Asli… cô ấy nhờ tôi trông nom cả Asli nữa.Chàng im lặng một lát rồi khẽ cười:- Được sự cho phép của người vợ trước, kể cũng tiện việc, phải không?- Anh định nói cái gì?Chàng quay lại và ngay cả trong cơn bối rối, nàng vẫn ngạc nhiên thấy mặt chàngkhông hề có vẻ gì là giễu cợt. Nó dửng dưng như mặt một người đang xem nốt hồi cuối một vở hài kịch nhạt nhẽovậy.- Tôi nghĩ là câu nói của tôi khá rõ ý đấy chứ. Cô Meli đã chết. Chắc chắn là côcó đủ các bằng chứng cần thiết để xin ly dị tôi. Thanh danh của cô chẳng còn là bao để xấu thêm vì một cuộc sống lyhôn. Và cô cũng chẳng còn ý thức tôn giáo gì nữa, nên Nhà thờ sẽ không thàh vấn đề. Vậy là… Asli và những ước mơtrở thành sự thật với sự ban phước của cô Meli.- Ly dị? Nàng kêu lên. Không! Không!Lúng túng một lúc, nàng chồm dậy và chạy tới nắm lấy cánh tay chàng.- Ôi, anh lầm hoà toàn rồi! Lầm ghê ghớm. Tôi đâu có muốn ly dị… Tôi…Nàng ngừng bặt vì tìm không ra lời. Chàng đặt tay dưới cằm nàng, lặng lẽ xoay mặt nàng về phía ánh đèn và đăm đămnhìn vào mắt nàng một lúc. Nàng ngước nhình chàng, tất cả tình cảm bộc lộ trong ánh mắt. Môi run lên, nàng cố nóinhưng không thốt ra được lời nào, vì nàng đang mải tìm trên mặt chàng những cảm xúc tương ứng, một ánh hy vọnghoặc vui thích nào đó. Chắc chắn, bây giờ chàng phải biết! Nhưng cặp mắt lùng sục điên cuồng của nàng chỉ thấy cáivẻ vô cảm trơn lỳ đã làm nàng chưng hửng bao lần. Chàng buông cằm nàg và quay gót trở lại ghế, mỏi mệt giao mìnhxuống, cằm gục vào ngực, mắt ngước nhìn nàng dưới cặp lông mày đen với một thái độ suy đoán khách quan.Xcarlét đi theo chàng về chổ ghế, hai tay vặn vào nhau và đứng trước mặt chàng.- Mình lầm rồi, nàng nói tiếp, lúc này đã tìm được lời lẽ để diễn đạt. Rét, đêm nay, tôi đã chạy suốt trên dường về nhàđể nói với mình. Ôi, mình yêu quý, tôi…- Cô mệt rồi, chàng nói, mắt vẫn quan sát nàng. Cô nên đi năm thôi.- Nhưng tôi phải nói với mình.- Xcarlét, chàng mệt mỏi nói. Tôi không muố nghe… bất cứ cái gì.- Nhưng mình có biết tôi sắp nói gì đâu nào!- Cô bé ạ, nó in rành rành trên mặt cô đây này. Một cái gì đó, một người nào đóđã khiến cô nhận ra rằng ông Uylkz bất hạnh là một miếng quá lớn, cả đến cô cũng không nuốt trôi. Và vẫn cái gì đóbỗng nhiên đã đặt trước mắt cô những nét đáng yêu của tôi dưới một ánh sáng mới, hấp dẫn, chàng khẽ thở dài. Chonên đừng nói chuyện đó nữa, vô ích.Nàng hít mạnh một hơi, kinh ngạc. Tất nhiên, bao giờ chàng cũng đọc được tâmtư nàng một cách dễ dàng. Trước đây, cái đó thường khiến nàng bực bội, nhưng giờ đây, sau cú sốc đầu tiên do thấygan ruột của mình phơi cả ra trên mặt, tim nàng bỗng lâng lâng nhẹ nhõm và vui sướng. Chàng biết, chàng hiểu vànhư vậy, nhiệm vụ của nàng tựa hồ có phép tiên làm cho dễ dàng hẳn đi. Không cần phải nói ra nữa! Tất nhiên, chàngkhông tin sự quay ngoắt đột ngột của nàng. Nàng phải chinh phục chàng bằng săn sóc ân cần, thuyết phục chàng bằngcả một đại dương yêu đương và công việc đó sẽ thú vị biết bao. Page 70
  • 71. CUONTHEOCHIEUGIO.txt- Mình yêu quý, tôi sẽ nói với mình hết mọi chuyện, nàng đặt tay lê tay ghếchàng và cúi xuống phía chàng. Tôi đã sai lầm quá đáng, tôi đã ngu ngốc, rồ dại…- Xcarlet, đừng nói thế nữa. Đừng tự sỉ nhục trước mặt tôi. Tôi không chịu nổicái đó. Hãy dành lại cho chúng ta một chút tự trọng, một chút dè dặt kín đáo để còn có cái mà nhớ đến cuộc hôn nhâncủa chúng ta. Hãy dành cho chúng ta điều cuối cùng đó.Nàng vụt đứng thẳng người lại. Hãy dành cho chúng ta điều cuối cùng đó? Chàngnói “điều cuối cùng đó” nghĩa là thế nào? Cuối cùng! Đây mới là đầu tiên, là khởi đầu.- Nhưng tôi sẽ nói với mình mà, nàng nói thật nhanh như sợ Ret đưa tay lên bịtmiệng. Ôi, Rhett, tôi yêu mình biết mấy, mình yêu quý! Hẳn lòng tôi đã yêu mình từ nhiều ăm nay, nhưng tôi ngu dạiquá không biết. Rhett, mình phải tin tôi!Chàng nhìn nàng đứng trước mặt mình, một cái nhìn dài xuyên thấu những ý nghĩthầm kín của nàng. Nàng đọc mắt chàng, : tin thi có, nhưng chẳng mấy quan tâm. Có lẽ nào chàng lại nhỏ mọn trongcái dịp duy nhất này? Để hành hạ nàng, trả miếng nàng?- Ồ, tôi tin cô, cối cùng chàng nói. Nhưng còn về Asli Uylkz?- Asli! Nàng nói với một cử chỉ sốt ruột. Tôi… tôi cho rằng hàng thế kỷ rồi tôikhông còn yêu anh ta chút nào nữa. Đó là… phải, một thứ thói quen dai dẳng đeo đuổi tôi từ thời con gái. Rhett, thậmchí nếu tôi biết anh ta thật sự là thế nào thì tôi đã chẳng bao giờ màng tới. Anh ta thật là một kẻ bất lực, nhu nhược,mặc dầu luôn miện nói đế trung thực và danh dự…- Không, Rhett nói. Nếu cô nhìn con người thực của anh ta thì hãy nhình chosòng phẳng, công bằng. Anh ta chỉ là một người quý tộc lạc loài vào trong một thế giớ`I không phù hợp với anh ta, cốgắng thích nghi tàm tạm bằng những lệ luệt của cái thế giới đã tiêu vong.- Ôi, Rhett, ta đừng bàn về anh ta nữa! Bây giờ, anh ta có nghĩa lý gì. Mình cóvui khi biết… Tôi muốn nói bây giờ tôi…Mắt họ gia nhau và nàng lúng túng ngừng bặt, e dè như một cô gái đứng trướcchàng trai đầu tiên tỏ tình với mình. Giá chàng giúp đỡ nàng một chút! Giá cháng chìa tay ra để nàng có thể sungsướng sà vào lòng chàng và ngả đầu vào ngực chàng. Môi nàng gắn vào môi chàng sẽ nói hùng hồn hơn tất cả nhữnglời ấp úng nàng có thể thốt ra. Nhưng khi nhìn chàng, nàg hiểu rằng chàng lánh né không phải chỉ vì nhỏ mọn trả thù.Nom chàng như cạn kiệt sinh khí và dường như mọi điều nàng nói đều chẳng có gì quan trọng đối với chàng.- Vui ư? Chàng nói. Đã có một thời kỳ, nếu nghe cô nói những điều này, hẳn tôiđã ăn chay để tạ ơn Chúa. Nhưng bây giờ thì cái đó là vô nghĩa.- Vô nghĩa? Anh nói gì vậy? Cái đó đương nhiên phải có nghĩa chứ! Rhett,mình yêu tôi, phải không nào? Chắc chắn là có. Meli bảo thế mà.- Ờ, Meli nói đúng trong chừng mực cô ấy biết. Nhưng Xcarlet. Có bao giờ cônghĩ rằng ngay cả mối tình bất diệt nhất cũng có thể lụi tàn?Nàng ngây người nhìn chàng, miệng tròn như chữ O, không nói nên lời.- Tình yêu của tôi lụi tàn rồi, chàng nói tiếp. Asli Uylkz và cái tính ngoan cố rồdại khiến cô bám như đỉa vào mọi thứ khiến cô tưởng cô cần, đã dập tắt nó… Tình yêu của tôi lụi tàn rồi.- Nhưng tình yêu làm sao có thể lụi tàn!- Tình yêu của cô đối với Asli đã lụi tàn đấy thôi.- Nhưng tôi chưa bao giờ thực sự yêu Asli!- Vậy thì chắc chắn cô đã mô phỏng tình yêu rất khéo… cho đến tối nay. Xcarlet, tôi không quở mắng, kết tội, tráchmóc cô đâu. Cái thời ấy đã qua rồi. Cho nên hãy miễ cho tôi những lời biện bạch, phân trần. Nếu cô có thể nghe tôimấy phút mà không ngắt lời, tôi sẽ giải thích cho cô rõ tôi muốn nói gì, mặc dầu có Chúa chứng giám, tôi thấy chả cầngiải thích gì hết.Sự thật đã rành rành.Nàng ngồi xuống. Ánh đèn hơi chói gắt rọi vào bộ mặt tái nhợt của nàng. Nàngnhìn vào đôi mặt rất quen thuộc mà rất xa lạ, lắng nghe cái giọng bình thản của chàng nói những lời thoạt đầu chẳngcó ý nghĩa gì hết. Đây là lần đầu tiên chàng nói chuyện với nàng theo cách này, như một con người nói với một conngười, như những người bình thường khác nói chuyện với nhau, không suồng sã, giễu cợt, cũng chẳng úp mở.- Đã có bao giờ cô nghĩ rằng tôi yêu cô đến hết mức một người đàn ông có thểyêu một người đàn bà? Yêu từ bao năm trước khi tôi được cô. Trong thời gian chiến tranh, tôi muốn đi thật xa để cố Page 71
  • 72. CUONTHEOCHIEUGIO.txtquên cô, song không được, cà bao giờ tôi cũng phải quay lại. Sau chiến tranh, tôi dấn thân vào vòng tù tội chỉ để trởlại gặp cô. Tôi yêu cô đến mức tưởng có thể giết chết Frank Kennydi nếu anh ta không chết. Tôi yêu cô nhưng khôngthể để cô biết. Cô thật tàn nhẫn đối với những người yêu cô, Xcarlet. Cô nắm lấy tình yêu của họ vung lên đầu họ nhưmột cây roi.Trong tất cả những điều ày, nàng chỉ thấy việc chàng yêu nàng là có ý nghĩa. Chútdư âm yếu ớt từ mối tình si còn vang vọng trong giọng nói của chàng, khiến khoái cảm và rạo rực lại trở lại xâmchiếm nàng. Nàng ngồi gần như nín thở, lắng nghe, chờ đợi.- Tôi biết lúc chúng ta lấy nhau, cô không yêu tôi. Cô thấy đấy, tôi biết chuyệncô với Asli, nhưng ngu dại cái thằng tôi, tôi tưởng có thể làm cho cô yêu tôi. Xin cô cứ cười, nếu cô thích, nhưng tôiđã muốn săn sóc, chiều chuộng cô, cho cô tất cả những gì cô cần. Tôi muốn cưới cô và che chở cho cô và thả lỏng chocô tự do làm bất cứ cái gì có thể khiến cô sung sướng… hệt như tôi đối với Bonny. Cô đã phải vật lộn gay go biếtmấy, Xcarlet. Không ai biết rõ hơ tôi những gì cô đã phải trải qua và tôi đã muốn cô thôi không phải đấu tranh nữa, đểtôi đấu tranh thay cho cô. Tôi đã muốn cô được vui chơi như một đứa trẻ - vì cô là một đứa trẻ, một đứa trẻ vừa canđảm, vừa khiếp sợ, vừa bướng bỉnh. Tôi nghĩ, ngay cả bây giờ, cô vẫn còn là một đứa trẻ. Chỉ có một đứa trẻ mới cóthể ương ngạnh và vô tình đến thế.Giọng chàng bình tĩnh và mệt mỏi, nhưng chất giọng chứa một cái gì đánh thứctrong Xcarlet một hồi ức mơ hồ như một bóng ma. Nàng đã có lầ nghe một giọng nói như thế này vào một thời kỳkhủng hoảng nào khác trong đời nàng. Ở đâu nhỉ? Giọng của một người đối diện với bản thân mình, với thế giới củamình, không xúc độg, không nao núng cũng chẳng hy vọng.Chà… ai nhỉ… à… đó là Asli đứng trong vườn cây lộng gió tiết đông hàn ở ấp Tara, nói về cuộc đời và phim đènchiếu bằng một giọng bình tĩnh mỏi mệt chứa trong âm sắc một nhắm mắt buông tay thúc thủ rõ nét hơn bất kỳ kiểuchua chát tuyệt vọng nào. Giống như lúc đó cái giọg của Asli đã khiến nàng lạnh toát người vì sợ những điều nàngkhông hiểu nổi, giờ đây cái giọng của Rhett cũng làm cho tim nàng thắt lại lo âu. Giọng chàng, cung cách chàng, hơnlà nội dung lời chàng nói, xới đảo rối bời lòng nàng, khiến nàng nhận ra rằng nỗi rạo rực thích thú mấy phút trước đâycủa nàng quả là không đúng lúc. Có một cái gì trực trặc đây, trục trặc ghê gớm. Cụ thể là gì, nàng không biết, nhưngnàng căng tai ra một cách tuyệt vọng, mắt dán vào bộ mặt ngăm đen của chàng, hy vọng nghe thấy những lời khả dĩdẹp tan nỗi lo sợ.- Hiển nhiên là hai chúng ta hợp nhau về bản chất. Hiển nhiên đến mức trong sốnhững người quen cô, chỉ có tôi là người có thể yêu cô sau khi biết con người thật của cô là như thế nào – tàn nhẫn,tham lam và vô lương tâm y như tôi. Tôi yêu cô và tôi đánh liều một phen. Tôi tưởng hình ảnh Asli sẽ phai mờ trongtâm trí cô. Nhưng (nhún vai) tôi đã thử mọi cách đều không ăn thua. Mà tôi thì yêu cô đến tuyệt vọng, Xcarlet ạ. Giácô để tôi thoải mái, tôi có thể yêu cô một cách dịu dàng và âu yếm như chưa một người đàn ông nào yêu một ngườiđàn bà đến thế. Nhưng tôi không thể để cô biết vì cô sẽ nghĩ là tôi yếu đuối và tìm cách dùng tình yêu của tôi để trị tôi.Và bao giờ… bao giờ cũng có Asli che vào giữa. Điều đó làm tôi phát điên. Tôi không thể tối tối ngồi đối diện với côở bàn ăn mà lòng đinh ninh rằng cô đang ước ao Asli ngồi thế vào chỗ tôi. Và ban đêm tôi không thể ôm cô mà biếtrằng… mà thôi, bây giờ cái đó chả quan trọng gì nữa. Giờ đây, tôi tự hỏi tại sao mình phải đau đớn về cái chuyện ấynhỉ. Chính cái đó đã đẩy tôi đến với Bel. Đến với một người đàn bà yêu tôi hế`t mình và kính trọng tôi vì tôi là mộtngười quý phái, dù người đó là một gái điếm thất học, tôi vẫn tìn thất chút an ủi, cho dù là tanh tưởi. Cái đó vuốt velòng hợm hĩnh của tôi. Còn cô thì chẳng bao giờ vuốt ve tôi, cô bé thân mến.- Ôi, Rhett… nàng xen vào, lòng đau nhói khi nghe nhắc đến tên Bel, nhưngRhett vẫy tay ra hiệu cho nàng im lặng và nói tiếp:- Thế rồi cái đêm tôi bế cô lê gác… tôi đã tưởng… tôi đã hy vọng… tôi đã trànđầy hy vọng đến nỗi tôi sợ phải giáp mặt cô sáng hôm sau. Phải, tôi sợ mình đã lầm vì thực ra cô chẳng yêu tôi. Tôi sợcô cười vào mũi tôi, sợ đến nỗi phải bỏ đi và uống cho thật say. Và khi trở về, tôi run từ trong ruột và nếu cô nhânnhượng đi một bước trước, tỏ một dấu hiệu gì đó, thì hẳn tôi đã quỳ xuống hôn chân cô rồi. Nhưng cô không hề làmcái gì như thế.- Ôi, Rhett, nhưng lúc ấy tôi đang rất cần mình, mà mình thì lại qiái ác làm sao!Lúc ấy tôi đang thực sự cần mình! Tôi cho rằng… phải, hẳn là do lần đầu tiên tôi biết tôi yêu mình, Asli… từ đó, khinghĩ đến Asli, tôi không bao giờ thấy sung sướng nữa, nhưng bữa ấy mình quái ác đến nỗi tôi…- Ồ, thế đấy, chàng nói. Hình như chúng mình đã hiểu lầm nhau phải không?Nhưng bây giờ cái đó chẳng quan trọng nữa.Tôi kể với cô chỉ cố tđể cô khỏi thắc mắc về chuyện đó. Khi cô ốm – đó Page 72
  • 73. CUONTHEOCHIEUGIO.txtlà tại tôi gây ra – tôi cứ tưởng đứng ngoài cửa buồng, hy vọng cô gọi tôi, nhưng cô không gọi. Lúc đó, tôi liền hiểu rarằng mình ngu biết bao, rằng thế là hết.Chàng dừng lại và nhìn xuyên qua nàng đến tận đâu đâu, như cách Asli thườnghay nhìn dõi mắt vào một cái gì mà nàng không thấy được. Nàng chỉ còn biết lặng thinh ngắm gương mặt ưu tư củachàng.- Nhưng còn có Bonny và tôi thấy suy cho cùng chưa phải đã hết tất cả. Tôithích tưởng tượng Bonny là cô lại biến thành một bé gái trước khi chiến tranh và nghèo đói ném cô vào bao thử thách.Nó mới giống cô làm sao, bướng bỉnh, dũng cảm, tươi vui và đầy hưng phấn. Và tôi có thể cưng nó, nuông chiều nó…đúng như tôi muốn cưng cô vậy. Nhưng nó không như cô… nó yêu tôi. Thật là một ân phước khi tôi có thể đem mốitình yêu mà cô không thèm dồn vào cho nó… Khi nó đi, nó đã mang theo tất cả.Bỗng nhiên, nàng thấy thương chàng, một mối thương cảm tột cùng đến nỗi nó xóa sạch nỗi đau buồn của bản thânlẫn nỗi sợ đối với những hàm ý chứa trong những lời chàng nói. Đấy là lần đầu tiên trong đời nàng thương xót mộtngười mà không đồng thời cảm thấy khinh miệt, vì đây cũng là lần đầu tiên nàng tiến gần đến chỗ hiểu một con ngườikhác. Và nàng có thể hiểu cái khôn ngoan sắc sảo của chàng, sao mà giống nàng đến thế, hiểu lòng kiêu hãh cố chấpđã khiến chàng khăng khăng không thừa nhận tình yêu của mình vì sợ bị cự tuyệt.- Ôi , mình yêu dấu, nàng vừa nói vừa tiến lại, hy vọng chàng giơ tay ra đónnàng vào lòng. Mình yêu dấu, em rất tiếc cho mình, nhưng em sẽ đền bù lại tất cả cho mình! Chúng ta có thể rất hạnhphúc, khi mà giờ đây chúng ta đã rõ sự thực và… Rhett… hãy nhìn em, Rhett! Ta… ta có thể có con nữa… khôngphải như Bonny mà…- Không, cảm ơ, Rhett nói như thể từ chối một miếng bánh mì. Tôi không muốnliều trái tim mình lần thứ ba.- Rhett, đừng nói như thế! Ôi, em có thể nói thế nào để mình hiểu? Em đã nóivới mình là em rất lấy làm tiếc…- Xcarlet yêu dấu, cô thật trẻ con. Cô tưởng cứ nói: “Tôi lấy làm tiếc” là có thểsửa chữa, xóa khỏi tâm trí tất cả những lỗi lầm, những xúc phạm trong quá khứ, có thể tẩy hết mọi nọc độc khỏinhững vết thương cũ… Cầm lấy mùi soa của tôi này, Xcarlet. Chưa bao giờ, trong một cơn khủng hoảng của đời cô,tôi thấy cô cầm một chiếc mùi soa.Nàng cầm lấy chiếc mùi soa, hỷ mũi và ngồi xuống. Rõ ràng là chàng sẽ khôngôm nàng vào lòng. Nàng bắt đầu thấy rõ tất cả những lờ chàng nói về chuyện chàng yêu nàng là vô nghĩa. Đó chỉ làmột chuyện kể về thời xa xưa và chàng coi nó như chưa bao giờ xảy đến với chàng. Thật dễ sợ. Chàng nhìn nàng, gầnnhư thân ái với cặp mắt suy tư.- Xcarlet thân mến, cô bao nhiêu tuổi? Cô chưa bao giờ cho tôi biết.- Hai mươi tám, nàng trả lời, giọng bặt đi vì chiếc mùi soa trên miệng.- Đó chưa phải là một tuổi già dặn gì. Cô chinh phục thế giới và đánh mất linhhồn mình vào một tuổi khá trẻ đấy chứ, phải không? Đừng có vẻ sợ hãi thế. Tôi không ám chỉ tội bỏ vạc dầu sẽ dànhcho cô vì chuyện dan díu với Asli đâu. Tôi chỉ nói theo cách ẩn dụ thôi. Từ khi tôi biết cô, cô chỉ muốn hai điều: Aslivà đủ giàu để có thể nói và mặt thế gian: Quỷ bắt các người đi! Thì đó, cô đã khá giàu và đã ăn n1oi xấc xược vớit hếgian. Và cô sẽ được Asli, nếu cô muốn. Nhưng bây giờ, chừng ấy xem ra chưa đủ.Nàng kinh sợ không phải vì nghĩ đến lửa vạc dầu. Nàng đang nghĩ: “Nhưng Rhettlà linh hồn mình và mình đã mất chàng. Và nếu mình mất chàng thì chẳng còn gì là quan trọng nữa! Bạn bè hay tiềnbạc, hay… hay bất cứ cái gì cũng vô nghĩa. Nếu mình có chàng thì dù có lại lâ vào cảnh nghèo mình cũng bất cầnnhưng chàng không thể có ý… Ôi, lẽ nào lại thế?Nàng lau nước mắt và nói một cách tuyệt vọng.- Rhett, nếu mình đã từng yêu em đến thế, ắt mình vẫn còn chút tình cảm dànhcho em!- Trong tất cả, tôi thấy chỉ còn lại hai điều đó là hai điều cô ghét nhất: Lòngthương hại và một tình cảm nhân từ kỳ cục.- Thương hại! Nhân Từ! “Ôi lạt Chúa!” nàng tuyệt vọng nghĩ thầm. Gì cũngđược, trừ lòng thương hại và nhân từ! Hễ nàng cảm thấy một trong hai tình cảm ấy đối với ai, là bao giờ cũng đi đôivới khinh rẻ. Liệu chàng có khinh rẻ nàng không? Bất cứ cái gì cũng còn hơn thế. Kể cái thái độ lạnh lùng trân tráocủa chàng trong thời kỳ chiến tranh, cơn điên dại tưới bằng rượu cái đêm chàng bế nàng lên gác, những ngón tay thô Page 73
  • 74. CUONTHEOCHIEUGIO.txtbạo ghì nghiến làm bầm tím người nàng hoặc những lời gai ngạnh mà giờ đây nàng biết là để che đậy một tình yêu daidẳng. Bất cứ cái gì cũng được, trừ cái kiểu nhân từ của chung chung in rành rành trên mặt chàng.- Vậy là… vậy là mình muốn nói là em đã làm hỏng, là mình không yêu emnữa?- Đúng thế.- Nhưng, nàng bướng bỉnh nói, như một đứa trẻ vẫn thấy tuyên bố một ướcmuốn là đạt được ước muốn đó, nàng nói em yêu mình mà!- Đó là nỗi bất hạnh của cô.Nàng ngước lên thật nhanh để xem câu đó có hàm ẩn một ý châm biếm nào,nhưng tịnh không. Chàng chỉ khẳng định một sự việc, nhưng đó là một việc mà nàng chưa muốn tin – không thể tin.Nàng nhìn chàng bằng cặp mắt xếch cháy rực một ý chí ngoan cường tuyệt vọng, và dưới đôi má mịn màng, quai hàmnàng đột nhiên bạnh ra rắn rỏi, hệt như quai hàm ông Gierold.- Đừng có ngốc nghếch, Rhett! Em có thể làm cho…Chàng khua tay, vờ làm bộ kinh hãi và đôi lông mày đen nhướn lên thành hai vòng cung nhạo báng quen thuộc.- Đừng làm ra vẻ quyết tâm thế, Xcarlet! Cô làm tôi khiếp hãi. Tôi thấy cô đangđịnh chuyển tình yêu bão táp của cô từ Asli sang tôi và tôi đâm lo cho tự do và sự yên tĩnh tinh thần của tôi. Không,Xcarlet, tôi không muốn bị đeo đuổi như chàng Asli bất hạnh. Vả lại tôi sắp đi xa.Quai hàm nàng run lên trước khi nàng kịp cắn chặt răng lại. Đi xa? Không, gìcũng được, trừ cái đó! Thiếu chàng, làm sao nàng có thể tiếp tục sống? Tất cả đã rời bỏ nàng, tất cả những người thânthiết trừ Rhett. Không thể để chàng đi nốt. Nhưng làm thế nào nàng có thể ngăn chàng lại? Nàng thật bất lực trước đầuóc lạnh lùng và những lời hờ hững của chàng.- Tôi sắp đi xa. Tôi đã định nói cho cô biết khi cô ở Marietta về.- Mình muốn chạy trốn em?- Đừng có đóng vai người vợ bị ruồng bỏ, bi thiết, Xcarlet. Vai ấy không hợpvới cô. Vậy theo tôi hiểu, cô không muốn ly hôn, hoặc thậm chí, ly thân? Được, thế thì tôi sẽ về luôn để thiên hạ khỏibàn ra tán vào.- Thây kệ thiên hệ bàn tán! Nàng dữ dằn nói. Em chỉ muốn có mình thôi. Hãymang em đi theo.- Không, chàng nói , giọng dứt khoát. Trong một lúc nàng sắp sửa òa lên khóccuồng như một đứa trẻ. Nàng có thể lăn ra sàn , nguyền rủa, la hét Và giậm chân. Nhưng một chút tàn dư của lòngkiêu hãnh và lẽ phải chăng, đã khiến nàng cứng rắn lại. Nàng nghĩ: “Nếu mình làm thế, chàng sẽ chỉ cười hoặc chỉđứng nhìn. Mình không được gào khóc. Mình không được van xin. Mình không được làm bất cứ cái gì khiến chàng cóthể khinh mình. Phải để chàng kinh trọng mình ngay cả… ngay cả nếu như chàng không yêu mình nữa”.Nàng vênh cằm lên và rág bình tĩnh hỏi:- Mình định đi đâu?Mắt chàng thoáng một ánh kính phục khi chàng trả lời.- Có lẽ sang Anh… hoặc Paris. Cũng có thể về Charlexton để dàn hòa với giađình.- Nhưng mình ghét họ lắm kia mà! Em vẫn thấy mình cười mỉa họ luôn và…Chàng nhún vai.- Tôi vẫn mỉa họ… nhưng tôi đã hết máu lang thang rồi, Xcarlet ạ. Tôi đã bốnmươi lăm – cái tuổi mà một người đàn ông bắt đầu quý một số điều mà hồi trẻ anh đã nhẹ dạ tung hê đi: tính chất thịtộc của gia đình, danh dự và sự yên ổn, những rễ ăn sâu vào lòng đất. Ô, không, tôi không chối bỏ, không hối tiếcnhững gì tôi đã làm đâu. Tôi đã rong chơi lu bù đến nỗi phát ngấy và bây giờ tôi muốn một cái gì khác đi. Không, tôikhông bao giờ có ý định thay đổi tính cách như con báo muốn thay đốm. Song tôi muốn thấy lại cái vẻ bề ngoài củanhững điều xưa kia tôi từng biết, muốn biết sự chán ngấy tột cùng của cái tư cách đáng trọng của tôi mà của ngườikhác cơ, cô bé ạ - muốn biết cái đĩnh đạc bình thản của cuộc sống trong giới thượng lưu, cái đẹp đẽ thanh lịch của thờiđã qua. Khi tôi sống cái thời kỳ ấy, tôi đã không ý thức được cái duyên ung dung thư nhàn của nó…Một lần nữa, Xcarlet lại thấy mình đang ở trong vườn cây lộng gió ở ấp Tara vàbắt gặp trong ánh mắt Rhett cái vẻ y hệt như trong mắt Asli hôm đó. Những lời của Asli lại vang lên bên tai nàng rõmồn một như thể chính chàng, chứ không phải Rhett, đang nói. Nàng chợt nhớ mấy đoạn và nhắc lại như con vẹt: “Nó Page 74
  • 75. CUONTHEOCHIEUGIO.txtcó một vẻ đẹp huyền ảo… một sự hoàn hảo, một tính đối xứng như nghệ thuật Hy Lạp vậy”.Rhett sẵng giọng nói:- Tại sao cô lại nói thế? Đó chính là điều tôi muốn nói.- Đó là điều mà… mà Asli đả có lần nói về thời xưa.- Lúc nà cũng Asli, chàng lặng thinh một lát, rồi nói tiếp. Xcarlet, khi nào côbốn mươi lăm tuổi, có lẽ cô sẽ hiểu những điều tôi muốn nói và có lẽ cả cô nữa cũng sẽ chán ngấy cái thói trưởng giảhọc làm sang, những cung cách rởm và những xúc cảm rả tiền. Nhưng tôi không chắc lắm. Tôi nghĩ bao giờ cô cũngvẫn cứ hám những gì lấp lánh hơn là vàng thật. Dù sao đi ữa, tôi cũng không thể chờ lâu đến thế để xem cho xác thực.Và tôi không muốn chờ. Điều đó không làm cho tôi quan tâm. Tôi sẽ đi tìm kiếm ở những thành phố cổ, những xứ sởcổ, chắc vẫn còn vươn chút hương vị thời xưa. Tôi đã cảm thế đó, Atlanta quá thô, quá mới đối với tôi.- Đừng nói nữa, nàng đột ngột nói. Nàng hầu như không nghe thấy chàng nóinhững gì. Chắc chắn là đầu óc nàng đã không tiếp nhận gì hết. Nhưng nàng biết mình không còn đủ kiên cường đểchịu đựng giọng chàng thêm nữa, khi nó không còn chứa chút gì tình yêu.Chàng dừng lại và nhìn nàng, giễu cợt.- Thế, cô hiểu tôi định nói gì rồi chứ? Chàng vừa hỏi vừa đứng dậy.Nàng ngửa hai bàn tay chìa về phía chàng, cái cử chỉ cầu khẩn, vốn có từ ngànxưa, và tất cả tình cảm của trái tim lại bày ra trên mặt nàng.- Không, nàng kêu lên. Em chỉ biết là mình không yêu em và mình sắp đi xa!Ôi, mình yêu dấu, em biết làm gì nếu mình đi?Chàng do dự một lát cân nhắc xem liệu về lâu dài, một lời nói dối thiện tâm có tốthơn là nói thật không. Đoạn chàng nhún vai.- Xcarlet, tôi không phải loại người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, đem gắn lạivới nhau rồi lại tự nhủ rằng một vật chắp vá cũng coi như mới. Cái gì đã vỡ là đã vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó tốtđẹp nhất, còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ. Có lẽ nếu tôi còn trẻ hơn… (thở dài).Nhưng tôi đã quá tuổi để tin vào những chuyện lãng mạn như làm lại cuộc đời. Tôi đã quá tuổi để mang trên vai gánhnặng của những lời nói dối thường xuyên đi đôi với cuộc sống trong những ảo tưởng lịch sự. Tôi không thể sống vớicô đồng thời cứ nói dối cô và chắc chắn là tôi không thể tự dối mình. Ngay cả bay giờ tôi cũng không thể nói dối cô.Tôi ước sao có thể quan tâm đến những việc cô làm hoặc những nơi cô đến, nhưng không thể được.Chàng khẽ thở dài và nói bằng một giọng bừa ẩu, nhưng dịu dàng.- Cô bé thân mến ạ, tôi mặc xác.Xcarlet lặng lẽ nhìn theo chàng lên cầu thang, cảm thấy có thể chết ngạt vì cái cụcđau rát trong cồ họng. Cùng với tiếng chân chàng tắt dần trong hành lang trên gác, cũng tắt luôn nốt điều cuối cùngđáng kể trên đời. Giờ đây, nàng biết rằng không một lời kêu gọi nào của tình cảm hoặc lý trí có thể khiến bộ óc lạnhlùng ấy thay đổi bản án đã quyết. Giờ đây nàng biết tất cả những lời chàng đã nói, mặc dầu có đôi chỗ khinh suất, đềuthành thật. Nàng biết vì nàng cảm thấy ở chàng một cái gì mạnh mẽ, không khoan nhượng, không thể lay chuyển - tấtcả những đức tính nàng tìm hoài ở Asli mà không bao giờ thấy.Nàng đã không hiểu hai người nàng yêu, nên đã mất cả hai. Giờ đây, sau bao lâudò dẫm, nàng thấy ra rằng nàng hiểu rõ Asli, nàng ắt chẳng bao giờ yêu chàng, và nếu nàng hiểu được Rhett, nàng ắtchẳng bao giờ mất chàng. Nàng buồn bã tự hỏi: Có bao giờ mình thật sự hiểu ai trên đời này?Cũng may đầu óc nàng lúc này đang đờ đẫn, nhưng kinh nghiệm lâu năm chonàng biết chẳng bao lâu trạng thái này sẽ nhường chỗ cho nỗi đau nhức nhối, giống như những mô bị dao mổ của bácsĩ phẫu thuật rạch vào, có một khoảnh khắc ngắn mất cảm giác trước khi bắt đầu đau đớn cực độ.“Bây giờ mình chưa nghĩ đến chuyện đó vội”, nàng dự dằn nghĩ thầm; vận dụngcâu thần chú quen thuộc. “Bây giờ mà mình nghĩ đến nỗi mất chàng, thì mình phát điên mất. Để đến mai đã”.“Nhưng”, trái tim đau của nàng phản đối, bác bỏ câu thần chú. “Mình không thể để chàng đi được! Phải có một cáchgì chứ!”- Bâygiờ chưa phải lúc nghĩ đến chuyện đó, nàng nói to, cố đẩy nỗi buồn khổxuống đáy tâm thức, cố dựng một con đê chắn ngọn sóng đau đang dâng lê. Mình sẽ… ờ, ngày mai mình sẽ về ấpTara.Lần trước, nàng đã trở về Tara, thất bại và khiếp đảm, và nàng đã ra khỏi nhữngbức tường của nó, mạnh mẽ và đầy đủ điều kiện để chiến thắng. Điều nàng đã làm được một lần… lạy Chúa, cách nào Page 75
  • 76. CUONTHEOCHIEUGIO.txtđó, nàng có thể làm lại! Cách nào thì nàng chưa biết. Bây giờ, nàng chưa nghĩ đến điều đó vội. Nàng chỉ muốn có mộtkhông gian thoáng cho nỗi đau bung ra, một nơi yên tĩnh để liếm những vết thương, một bến náu để vạch kế hoạchtiếp tục chiến đấu. Nàng nghĩ đến ấp Tara và cảm thấy như có một bàn tay mát rượi, âu yêm vỗ về trái tim nàng. Nànghình dung thấy ngôi nhà trắng lấp lánh chào đón nàng qua những vòm lá mà mùa thu đang nhuộm đỏ dần. Nàng đãcảm thấy như một ân phước, cảm thấy sương rơi trên những thửa ruộng bông xanh điểm những đốm trắng xốp, thấymàu đất đỏ tươi và vẻ đẹp buồn bã, sẫm tối của những rặng thông trên dãy đồi nhấp nhô như sóng.Nàng cảm thấy hình ảnh đó phần nào an ủi và tiếp sức cho nàng. Mật phần nỗi đau và nuối tiếc điên cuồng của nàngđược tạm dẹp sang bên. Nàng đứng một lúc, nhớ lại những chi tiết nhỏ: lối đi giữa hai rặng tuyết tùng dẫn đến ấp Tara,những bụi nhài xanh biếc nổi bật trên những bức tường trắng; những tấm rèm trắng lay động. Và Mammy sẽ có mặt ởđó. Bỗng nhiên, nàng thấy cần Mammy ghê ghớm, cần như khi nàng còn bé, cần bộ ngực rộng của bà để ngả đầu vào,cần bàn tay đen sứt sẹo của bà để vuốt tóc nàng. Mammy, sợi dây cuối cùng gắn với thời xưa.Với tinh thần của dòng dõi nàng vốn không bao giờ chịu thua, kể cà khi đối mặt với thất bại, Xcarlet vênh cằm lên.Nàng có thể chiếm lại được Rhett. Nàng biết mình làm được việc đó. Chưa có người đàn ông nào cưỡng lại đượcnàng, một kh nàng đã quyết tâm chinh phục.“Ngày mai về ấp Tara, mình sẽ suy nghĩ về toàn bộ chuyện này. Lúc đó, mình sẽ đủ sức chịu đựng. Mai, mình sẽ nghĩcách chiếm lại Rhett. Xét cho cùng, mai là một ngày mới”..HẾT Page 76