Han
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×

Like this? Share it with your network

Share
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Are you sure you want to
    Your message goes here
    Be the first to comment
    Be the first to like this
No Downloads

Views

Total Views
305
On Slideshare
305
From Embeds
0
Number of Embeds
0

Actions

Shares
Downloads
0
Comments
0
Likes
0

Embeds 0

No embeds

Report content

Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
    No notes for slide

Transcript

  • 1. HắnHắn lảo đảo bước ra khỏi phòng tiểu phẩu một tay vịn thành cửa, một tay kéoáo xuống che cái đít quần thấm đỏ máu. Mặt hắn tái xanh vì sợ hãi một điều gìđó sắp xảy đến. Tuy vậy hắn vẫn gượng cười cám ơn cô Y tá và cầm tờ giấytái khám đút vội vào túi áo. Hắn đảo mắt nhìn quanh để tìm nhà vệ sinh namrồi lão đảo đi nhanh như sợ ai thấy những đốm máu mỗi lúc một rõ hơn ởđũng quần Kaki.Vào nhà vệ sinh, hắn tụt vội quần xuống. Cái quần lót màu trắng nay đã ướtxũng máu tươi đõ hoe. Hắn chưa kịp xé giấy toilet thì lại một dòng máu tươiphụt ra làm hắn choáng váng, khẽ la lên "Mẹ kiếp sao chẩy hoài vậy". Vài bịnhnhân người Mỹ đứng gần hắn ngẫn người, không biết tiếng lạ phát ra từ đâu.Loanh quanh một hồi, hắn cũng giặt xong cái quần lót và không quên độn vàomông một xấp giấy phòng ngừa đợt máu kế tiếp rĩ ra.
  • 2. Tiếng chuông điện thoại cầm tay reo lên. Hắn nhìn đồng hồ thì đã 1 giờ trưa.Người gọi cho hắn không ai khác hơn là mẹ hắn. Câu đầu tiên bà hỏi ngay:" Concó sao không, mẹ đây" "Mẹ có làm sẵn mì xào thịt bò, con ghé qua thì mẹ sẽ hâmlên cho nóng" "Bác sĩ nói sao rồi?". Cũng như thường lệ mỗi khi nói chuyện vớimẹ, hắn lại gằng giọng "Thôi để khi khác đi, máu đang chảy mà ghé ăn cái gì".Đút vội cái phone tay vào túi, hắn lật đật bước ra khỏi phòng khám, lên xe và rúga chạy nhanh về nhà.Căn nhà lạnh lẽo như thường ngày. Chẳng có gì lạ, hắn đã quá quen từ bao nămnay. Hắn bước vào chỉ nghe tiếng bàn phím gõ lách tách. Vợ hắn nhìn lên thấyhắn bước chân vào nhà bèn dừng chít chát, hỏi vội:"Sao..ổn cả chứ?" "Sao gì màsao, Chát nữa đi"Hắn chưa kịp dứt lời thì tiếng bàn phím lách cách lại tiếp tuc. Hắn nằm vật xuốnggiừơng và đau đớn. Cái đau của 12 mũi Biopsy chỉ như bị kiến cắn Nhưng cái đautrong tâm hồn hắn mới thật là nỗi đau không gì tả nổi. Bên ngoài phòng tiếng cườikhúc khích của vợ hắn lại vang lên, tiếng bàn phím đều đặn, rồi thằng con tự kỹcủa hắn xông cửa phòng , nhảy lên giừơng hắn, vừa cười vừa hát một cách vô tư.
  • 3. Hắn chẳng quan tâm đến những thứ linh tinh quanh hắn. Tiếng ông bác sỹ văngvẳng bên tai làm hắn phát sợ:" Biopsy sẽ xác định rõ anh có bị ung thư haykhông. Tôi hy vọng kết quả sẽ âm tính. Nếu trường hợp xấu thì anh sẽ có nhiềusự lựa chọn chẳng hạn như cắt bỏ khối u, xạ trị, hay tiếp tục theo dõi.." mắt hắnnhắm nghiền, đầu hắn suy nghĩ lung tung. Hắn hoang mang vô cùng. Mồ hôi ướtđẫm cả áo. Rồi như một người mệt mõi, chán chường, hắn nằm vật xuốnggiừơng, nhắm mắt và bỗng kêu lên "mẹ ơi".Hắn lớn lên trong một gia đình đông đúc 7 anh em và còn thêm ông bà cô dì chúcậu ở chung một căn nhà. Tuy nhà khá lớn nhưng nếu bây giờ nhìn lại thì bìnhquân mỗi người chỉ đủ giang tay, giang chân là hết chỗ. Khi hắn mới biết viết, biếtđọc thì ba hắn đã bị bắt đi cải tạo và không bao giờ trở lại . Những năm đầu đờivới bát cơm độn khoai mì, bobo đã làm hắn trở nên èo ọt. Chung quanh ai cũngđói, cả đến con chó Milu cũng gầy trơ xương. Cứ mỗi lần ăn cơm thì có tiếng aiđó lại nhắc nhở:"từ từ thôi.. để một chén cho con Milu với".
  • 4. Trong nhà những năm đầu giải phóng 1975 ai cũng lo âu, căng thẳng. Người lớn thì lokhông tiền chi tiêu. Việc làm không có, phường khóm ức hiếp vì gia đình hắn toàn làngụy quan, ngụy quyền. Anh lớn hắn chuẩn bị thi vào đại hoc. Tuy học giỏi nhưngchẳng biết tương lai sẽ về đâu. Cả ngày ngồi học trên cái ghế sô pha bị chó gặm lỗchỗ, Còn hắn tuy chưa có gì phải lo nhưng lúc nào cũng cảm thấy đói. Lúc nào cũng sợbị người xung quanh lấy mất phần ăn như tình cảnh của con Milu.Bây giờ nhớ lại những ngày xưa đó, hắn không khỏi ngậm ngùi. Cái nghèo, cái đói, cáitúng, cái quẫn đã làm mọi người xung quanh hắn trở nên cau có, ganh tỵ lẫn nhau. Chỉcó một người chỉ biết cho và không bao giờ đòi hỏi hay hiềm khích với ai đó là mẹ hắn.Quanh năm suốt tháng bà chỉ có một việc làm duy nhất đó là lo cho các con và bố mẹchồng. Ngày ông chồng lên đường đi cải tạo bà còn trẻ, tóc vẫn còn đen tuyền dàichấm vai. Không nghề nghiệp, không có sức khỏe như những bà hàng xóm cùng tuổinhưng bà đã lăn xã vào làm đủ mọi công việc cực khổ để kiếm tiền nuôi các con khỏiphải chết đói, khỏi phải bỏ làng bỏ xóm đi kinh tế mới. Bà làm đủ mọi nghề thấp hènnhất mà không ai có thể hình dung nỗi một phu nhân trung tá có thể làm đươc. Bà đibán dép ngoài lề đường, làm phụ hồ, bán bánh bao, bán bánh cuốn, bán khoailang..Thấy người ta đi buôn gạo, buôn than củi có tiền bà cũng đi. Khi được, khi mấtnhưng rồi ngày tháng qua đi cả 7 đứa con đều lớn khôn như cây tùng, cây bách.
  • 5. Bây giờ nằm trơ vơ một mình trong phòng, hắn lại nhớ về mẹ. "Mẹ ơi" mẹ hiền vàphúc hậu hơn cả phật bà quan âm. Mẹ đã cho chúng con bao nhiêu tình thương từlúc chúng con còn đói khổ và cho tới bây giờ khi tất cả chúng con đều khá giả, cóđịa vị trong xã hội thì mẹ vẫn tiếp tục lo cho chúng con và các cháu. Giáng mẹ lúcnào cũng gầy gò mãnh khãnh, nhưng tâm hồn mẹ thì đại lượng vô biên. Sức khỏemẹ ngày càng yếu đi, nhưng trái tim mẹ thì bác ái vô cùng. Nếu Phật bà quan âmlúc xưa cỡi mây bay đi muôn cõi để ban nước cam lộ cứu người đau khổ thì convẫn nhớ mãi hình ảnh mẹ gầy gò đạp xe đến tận Long An để mua những bao gạođem về bán kiếm tiền nuôi chúng con. Nếu phật bà quan âm có phép nhiệm màuban xuống cứu trăm dân, thì mẹ có tình thương vô bờ lúc nào cũng an ủi mỗi khichúng con gặp nạn.Hắn nhắm nghiền mắt nhớ đến mẹ mà nước mắt bỗng dưng trào ra. Tuần trướchắn tới thăm mẹ chỉ nói qua loa về buổi hẹn trưa nay thế mà mẹ vẫn nhớ và gọi chohắn ngay lúc hắn lo âu nhất.
  • 6. "Mẹ ơi" con chỉ muốn bây giờ đựơc nhõ bé như xưa. Cái lúc mà cã bốn anh emtrai và mẹ ngũ dưới đất trong một cái mùng thật to, lỗ chỗ những miếng vá. Nằmcạnh mẹ, đựơc mẹ quạt nhè nhẹ mỗi khi trời nóng, con ngũ tới sáng mà vẫn cảmthấy chưa đủ."Mẹ ơi" con nhớ cái cảnh cả nhà ngồi chờ mẹ đạp xe buôn gạo từ Long An vềnhà. Mẹ vừa về tới nhà thì chúng con chạy ùa ra. Đứa thì khiêng gạo vào nhà,đứa thì dắt xe, còn con thì ngồi bóp chân cho mẹ mà miệng cứ hỏi "Mẹ có đauchân không?".Hắn bỗng khóc nấc khi nhớ đến ngày xưa. Cái ngày hắn đòi đi buôn than trên xelửa với mẹ. Cả hai mẹ con khệ nệ khiêng bịch than lên toa xe lửa đông đúc. Mẹvô tình dẫm chân lên một bà buôn củi và bị bà ta đánh vào mắt trái bầm tím.Chúng con lao lên để đánh trả thì chỉ nghe mẹ nói nhỏ "Mẹ van con đừng đụngđến chúng nó". Cho đến khi xe lửa về đến Saigon thì mắt mẹ đã xưng to, bầm tím.Mẹ không than đau, nhưng sao con thấy đau cho đến tận hôm nay mỗi khi nghĩđến.
  • 7. "Mẹ ơi" chỉ vì một ít tiền cơm, tiền gạo mà cả đời mẹ phải khổ vì chúng con. Ngày bốmất mẹ gầy hẳn đi. Cả ngày chỉ im lặng đến tối lại ngồi đọc kinh niệm phật đến tận 1,2 giờ đêm. Những người đàn bà khác khóc than vì đau khổ, nhưng mẹ lại can đảmvượt qua bao nhiêu tang thương để nuôi chúng con mà không hề nhận được nhữngsự đáp trả xứng đáng."Mẹ ơi" chúng con đã đối xữ với mẹ quá tệ. Khi sung sướng chẳng ai san sẽ niềmvui cho mẹ. Đến khi bịnh hoạn, lo âu thì lại tìm đến mẹ để được mẹ an ủi và chămsóc.Đã hơn một giờ sáng nhưng hắn vẫn không ngũ được. Ngoài trời gió mát, trăngsáng, tiếng nước hồ cá chảy róc rách làm hắn khuây khỏa phần nào. Đã lâu vợchồng hắn không ngũ chung phòng. Đêm đến vợ hắn khóa cửa phòng để lên mạngvới thế giới vô hình nhưng hữu vị. Từ ngày tìm đựơc người tình xưa. Bây giờ khôngcòn nghèo như anh sinh viên thưở nào. Sau bao năm xa cách. Tuy cả hai đã có giađình, nhưng người thương năm xưa của vợ hắn vẫn một dạ "biễn vẫn chờ thuyền",còn vợ hắn thì luôn cảm thấy "có lỗi với người thương". Đèn trong phòng vợ hắn đãtắt, thằng con ngu ngơ đã ngũ say, nhưng tiếng bàn phím vẫn còn lách tách. Vợ hắnvẫn chát, vẫn vui và tươi trẻ như bao ngày.
  • 8. Hắn bước chân vào nhà, rửa mặt, xoi gương. Những vết nhăn trên gương mặtngày càng nhiều, tóc hắn xơ xác chẳng thế mà vợ hắn buồn chán quay lại vớingười xưa!!! Thời gian như những nhát dao vô tình. Hắn cảm thấy già đi, đuối sứcvà chơi vơi không chống đỡ một gia đình đang sụp đỗ.Trong khi đó vợ hắn ngày càng cảm thấy trẻ hơn, "hot" hơn. Cả ngày vợ hắn chỉquan tâm đến lên cân, xuống cân và sưu tầm những bộ quần áo hợp nhất, đẹpnhất. Thời đại khoa học kỹ thuật vượt bực, chỉ cần 1 cái laptop hay điện thoại diđộng, vợ hắn có thể liên lạc với những người bạn "đặc biệt" ở tận Bình Dươnghay xa hơn thế.Đúng thật, trên đời này có lẽ mẹ hắn là một trong những người đàn bà Việt Namchỉ biết đến gia đình và chấp nhận hy sinh tất cả để các con có được ngày tươisáng. Bây giờ vạn vật đổi thay từng ngày, từng giờ. Tình cảm vợ chồng 10 nămcũng như bát nước đầy, gặp nắng, gặp gió rồi cũng khô cạn.Hắn chẳng buồn cho cái số phận, chỉ bước chân vào nhà khẻ hát:"Chúa đã bỏ loài người Phật đã bỏ loài người Này em xin cứ phụ ngừơi…. Này em xin cứ phụ tôiĐời sống quanh em có vạn lời mời...."Oklahoma 10/2012