Your SlideShare is downloading. ×
Two side
Upcoming SlideShare
Loading in...5
×

Thanks for flagging this SlideShare!

Oops! An error has occurred.

×
Saving this for later? Get the SlideShare app to save on your phone or tablet. Read anywhere, anytime – even offline.
Text the download link to your phone
Standard text messaging rates apply

Two side

174
views

Published on

Tư tưởng triết học …

Tư tưởng triết học

Published in: Education

0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total Views
174
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
3
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

Report content
Flagged as inappropriate Flag as inappropriate
Flag as inappropriate

Select your reason for flagging this presentation as inappropriate.

Cancel
No notes for slide

Transcript

  • 1. TWO SIDE Hai hoặc nhiều trạng thái (mặt) trong một đối tượng duy nhất Tư tưởng triết học ĐỖ QUANG SANG
  • 2. MỤC LỤC Nội dung Trang LỜI NÓI ĐẦU 3 KHÁI NIỆM CẦN CHÚ Ý TRONG TWO SIDE 5 GIỚI THIỆU NỘI DUNG 6 VŨ TRỤ 10 Vận động 19 Không – Thời gian 22 Sơ đồ phân bố tính bền của Zezro và Vật chất 25 TÔN GIÁO 26 CON NGƯỜI 31 Thiên đàng và Địa ngục 36 Linh hồn 37 Vai trò và ý nghĩa của Con người trong vũ trụ 40 Con người đang làm gì? 43 CHIA SẺ NGOÀI 45 THẢO LUẬN VÀ PHẢN BIỆN 53 2
  • 3. LỜI NÓI ĐẦU Cuộc sống như những mảnh ghép, và mọi thứ cần có cái duyên để đưa ta đến những mảnh ghép thích hợp. Đã 6 năm trôi qua, kể từ ngày trong tôi vô tình lóe lên một tia sáng xa lạ, mờ ảo. Nó mở ra cho cho tôi một thế giới quan thật kỳ diệu, khác biệt và đó cũng chính là cơ duyên đầu tiên làm thay đổi cuộc sống của tôi. Ban đầu mọi thứ còn rất mông lung nhưng tia sáng đó làm cho tôi bị ám ảnh, không thể dứt bỏ ra được. Mỗi khi suy nghĩ về nó thì trong đầu tôi lại nảy ra liên tiếp các câu hỏi vì sao? vì sao khác nhau…cho đến hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi cần có lời giải đáp. Tôi như đắm chìm vào một thế giới hoàn toàn khác, nó rất xa lạ và cuốn hút, vĩ đại và mênh mông. Cơ duyên thứ hai đã dẫn tôi đến làm việc cho người đã khuất, kề cận các hài cốt hàng ngày, phục vụ họ và làm đẹp cho họ. Tim tôi cảm thấy ấm áp, tinh thần tôi trở nên mạnh mẽ vì tôi cảm giác dường như luôn có những người bạn quanh mình, ủng hộ và tiếp thêm sức mạnh mỗi khi mình yếu đuối. Rồi công việc lại đưa tôi đến cơ hội tiếp xúc nhiều với các tôn giáo...cùng với những kiến thức được học và tư duy đã được rèn luyện trên ghế nhà trường... làm tôi thay đổi mọi lý tưởng, cách suy nghĩ và cách sống trước đây. Cứ mỗi ngày, tôi lại bước vào thế giới riêng này để chiêm nghiệm và tìm kiếm từng câu trả lời một cho đến khi mọi thứ rõ ràng hơn…dần dần…đến đầy đủ hơn và cho đến lúc tôi có thể hình dung được tổng thể về một bức tranh tuyệt đẹp như hiện nay. Qua đây, tôi cũng khẳng định: Những gì tôi biết được bây giờ và sau này, đều như có ai đó trao lại cho tôi - do họ chưa làm được, chứ không phải là của tôi. Tôi chỉ là người có duyên và cảm thấy mình phải cố gắng hết sức để xứng đáng với trọng trách của những người bạn giao phó. 3
  • 4. Do đó, tất cả mục tiêu lớn và dự án của cuộc đời tôi đều dành cho cộng đồng. Nếu bất kỳ ai có tâm huyết về cộng đồng, vì hạnh phúc chung thì chúng ta hoàn toàn có thể cùng nhau để làm nhiều điều có ý nghĩa. Nhưng việc này phải thực sự nghiêm túc, nếu ai đó có dụng ý bất chính thì cái giá phải trả cũng không nhỏ. Như Albert Einstein đã từng nói: "Học thuyết là thứ mà không ai tin vào, trừ người tạo ra nó. Thí nghiệm là thứ mà ai cũng tin vào, trừ người tạo ra nó." Những gì quá mới mẻ và xa lạ thường khó được mọi người chấp nhận ngay, nhất là các lý thuyết thuộc về triết học với tính trừu tượng vốn có. Nhưng tôi vẫn xây dựng ngôi nhà của mình bằng niềm đam mê bất tận và hi vọng truyền được phần nào niềm đam mê đó đến mọi người. Tôi xin gửi lời cảm ơn đến Vũ trụ đã cho tôi trí tuệ của một con người và ba mẹ đã cho tôi thể xác, hi sinh mọi thứ để nuôi dưỡng để thể xác và trí tuệ tôi có được sự phù hợp. Tiếp đến, tôi xin gửi lời cảm ơn đến vợ, đến anh chị trong gia đình, đến những người bạn thân như anh em ruột thịt đã cùng đồng hành, khích lệ và giúp đỡ tôi. Tôi cũng xin cảm ơn bạn bè trên các diễn đàn – nhất là bạn bè trên diễn đàn Tinh Tế đã quan tâm thảo luận, phản biện và góp ý. Từ đó giúp tôi nảy sinh thêm các ý tưởng, thấy được những thiếu xót trong nội dung để tôi có thể hoàn thiện tác phẩm này. Cuối cùng, tôi xin gửi đến những người đã khuất lời nhắn nhủ - “Sang vẫn luôn giữ nguyên vẹn lời hứa: Sang sẽ quay về phục vụ các bạn”. Do đây là tác phẩm đầu tay và tôi nhận thấy còn thiếu một người thầy dẫn dắt thật sự nên việc trình bày không tránh những sai xót, nhất là về phần nội dung. Qua đây, tôi cũng mong nhận được những phản hồi, góp ý từ mọi người để tôi có thể hoàn thiện tốt hơn tác phẩm trong phiên bản sau. Xin chân thành cảm ơn! Đỗ Quang Sang 4
  • 5. KHÁI NIỆM CẦN CHÚ Ý TRONG TWO SIDE  Thực thể là trạng thái có thực đã và đang tồn tại.  Vũ trụ là thực thể đang tồn tại được cấu thành bởi Zezro và Vật Chất.  Vật chất là thực thể đang tồn tại có khối lượng.  Khối lượng là đại lượng mà con người dùng để lượng hóa Vật chất và là sự biểu hiện của Vật chất đối với con người.  Zezro là thực thể đang tồn tại không khối lượng nói chính xác hơn là chưa và sẽ có khối lượng ở một trạng thái khác do vận động quyết định, lúc này trạng thái của nó không còn là Zezro nữa mà chính là Vật chất.  Năng lượng là đại lượng mà con người dùng để lượng hóa Zezro và là sự biểu hiện của Zezro đối với con người.  Thể cơ bản là thực thể không thể phân chia, tách rời.  Hệ thống nhỏ là thực thể bao gồm các thể cơ bản và có sự thống nhất trong một tương tác tổng thể ứng với một hệ quy chiếu xác định.  Hệ thống lớn là thực thể bao gồm các hệ thống nhỏ và có sự thống nhất trong một tương tác tổng thể ứng với một hệ quy chiếu xác định.  Đối tượng là thực thể bất kỳ bao gồm: Thể cơ bản, Hệ thống nhỏ và Hệ thống lớn.  Vận động của một đối tượng là trạng thái di chuyển của đối tượng đó bao gồm các thuộc tính về vận tốc (tốc độ và hướng) + quỹ đạo di chuyển (tương tác tổng thể).  Thay đổi của một hệ thống là sự lựa chọn thay thế (của con người/tự nhiên) một/nhiều đối tượng trong một hệ thống hoặc tác động (của con người/tự nhiên) làm sai khác trạng thái vận động của một/nhiều đối tượng trong một hệ thống > sinh ra trạng thái vận động mới của hệ thống đó hoặc có thể dẫn đến hình thành hệ thống mới hoàn toàn. 5
  • 6. GIỚI THIỆU NỘI DUNG Hai vấn đề lớn nhất, bao trùm tất cả mà con người thường xuyên nghĩ đến nhưng chưa có câu trả lời thống nhất là: 1. Bản chất của vũ trụ? Nếu giải mã được vấn đề này thì con người sẽ trả lời được hàng loạt câu hỏi lớn khác: Vũ trụ sinh ra từ đâu? Vũ trụ hữu hạn hay vô hạn? Có mối liên hệ thống nhất nào giữa khoa học, tôn giáo? Có sự thống nhất nào ngay trong chính nội tại của khoa học giữa khoa học vi mô (khoa học thực nghiệm) và khoa học vĩ mô (triết học)? Có sự thống nhất nào ngay trong nội tại của các tôn giáo? Từ đó, các tôn giáo hiện tại có thể thống nhất về một hệ tư tưởng gốc? Việc kết nối tất cả mấu chốt quan trọng nhất của vũ trụ tạo thành một hệ thống tư tưởng xuyên suốt như một “bổ đề” ở cấp độ vĩ mô và cao nhất. 2. Bản chất của con người? Nếu trả lời được câu hỏi này, ta cũng sẽ giải thích được hàng loạt vấn đề về con người (tâm lý, hành vi, hạnh phúc và khổ đau, linh hồn – thể xác)? sự hình thành xã hội loài người? vai trò và vị trí của con người trong thế giới, trong vũ trụ? Two Side sẽ giải quyết tuần tự toàn bộ những vấn đề tôi đã đặt ra ở trên. Two Side là tư tưởng triết học (khoa học vĩ mô) bao gồm các nền tảng chính sau:  Đưa ra khái niệm mới về Zezro và Vật chất với biểu hiện và được con người lượng hóa thông qua Năng lượng – Zezro và Khối lượng – Vật chất, đưa 2 đối tượng trong 1 này là cơ sở cấu thành nên toàn bộ vũ trụ.  Bác bỏ sự tồn tại của "Không tuyệt đối - Trống rỗng" và đưa Zezro thay thế vào vị trí đó.  Zezro và vũ trụ là 1 bản thể duy nhất - vô hạn.  Lý giải về không - thời gian trong mô hình. 6
  • 7.  Zezro sinh ra toàn bộ các trạng thái trong vũ trụ và cột mốc quan trọng nhất chính là 1 phần Zezro chuyển hóa sang Vật chất hay nói cách khác Năng lượng chuyển hóa thành Khối lượng.  Vận động quyết định đến sự hình thành các trạng thái của Zezro - Vật chất trong vũ trụ.  Khẳng định thuyết về Big Bang và các thuyết khác lý giải sự hình thành - phát triển của vật chất chỉ giải mã được 1/2 về sự hình thành và phát triển của vũ trụ. Thông qua đó, cho thấy con người đang nghiên cứu và đưa ra những học thuyết chỉ phù hợp với phạm vi vũ trụ nhỏ (hình thành sau Big Bang và nghiên về trạng thái vật chất) và trong vũ trụ lớn - vô hạn chứa vô số vũ trụ nhỏ như vậy.  Liên kết các vấn đề lớn tưởng chừng như đối lập: Triết học (khoa học vĩ mô) với Khoa học thực nghiệm (khoa học vi mô), Tôn giáo với với Khoa học, Tôn giáo với Tôn giáo, Tâm linh với Khoa học.  Bản chất con người và linh hồn… Mọi người hãy nhìn bức tranh Two Side 1 cách tổng thể nhất sẽ thấy được nét đẹp của nó và ý nghĩa thực sự. Nếu ai đó chỉ nhìn ở 1 khía cạnh (có thể chính là những hiện tượng, vấn đề được đưa vào kiểm chứng) thì sẽ không thấy được những cái mới lạ và càng khó hình dung. Nhưng điều cơ bản mà mọi người dễ nhận thấy nhất chính là khi ta đưa những vấn đề tưởng chừng như đã cũ vào mô hình Two Side, nó vẫn không mất đi giá trị đúng đắn của từng vấn đề riêng lẻ, và điểm đặc biệt nhất chính là những vấn đề tưởng chừng như đối lập khi đứng riêng này nó lại phù hợp - có mối tương quan kỳ lạ trong mô hình Two Side mà các lý thuyết khác không có được. Two Side là mô hình mang tính định hướng với nhiều quy luật cơ bản được đưa ra chứ không phải đi vào chi tiết từng vấn đề (theo chiều rộng và không theo chiều sâu). Nhưng dựa vào những quy luật cơ bản đó, chúng ta có thể đưa ra những mô hình dự báo và ứng dụng vào những hệ qui chiếu đơn lẻ để giải thích gốc rễ các hiện tượng, vấn đề, hoặc mở ra 1 hướng nghiên cứu mới với những nền tảng tư duy mới về các vấn đề trong vũ trụ. 7
  • 8. Two Side không chấp nhận đưa vào các thuyết khác (thuộc về lý giải bản chất) vì chưa biết đúng hay sai như thế nào? Nhưng trước tiên, chúng ta nhận thấy rất rõ kết quả từ các thuyết đó: Chỉ đúng trong 1 phạm vi nhất định và không thể giải quyết được tổng quát các vấn đề lớn trong vũ trụ và dẫn đến bế tắc. Nhưng những thuyết này đều có 1 giá trị nhất định tùy phạm vi và cấp độ mà chúng lý giải phù hợp với loại quy luật (trang 11). Niềm tin của con người có 2 hướng: 1.Tin vào những gì đã biết > Khoa học. 2.Tin vào những gì chưa biết > Tôn giáo. Nhưng rồi 1 ngày nào đó, khoa học lại cho con người biết được nhiều hơn...nhiều hơn...và rồi con người nhận thấy sự tương đồng kỳ lạ ở những triết lý ẩn chứa về vũ trụ của các tôn giáo > Có 1 sợi dây liên kết nào đó trong vũ trụ giữa tất cả vấn đề tưởng chừng như rời rạc và mâu thuẫn. Vậy phải mất bao lâu để Khoa học biết nhiều đến thế nếu Tôn giáo vẫn đứng nguyên kiêu ngạo và tự cho mình là bí ẩn, bất khả tri? Để thúc đẩy tiến trình thống nhất đó, Tôn giáo phải quy nạp về các gốc rễ cuối cùng, phải đưa gần mọi thứ hơn đến sự hợp lý. Tôn giáo và Khoa học phải tự tiến về cùng 1 hướng nhìn là Vũ trụ, giải quyết các vấn đề của Vũ trụ. Khi đó niềm tin sẽ khác đi hoàn toàn, tin vào những gì đã biết (đã được chứng minh) và tin vào những gì chưa biết nhưng có cơ sở thực sự chứ không phải bằng niềm tin mù quáng, mặc định - không được xét và chạm đến. Nếu có những cách hiểu Khoa học từ Tôn giáo hoặc ngược lại thì sẽ thống nhất được các tư tưởng chung và nhiều bí ẩn mà con người chưa lý giải được sẽ được làm sáng tỏ. Mâu thuẫn giữa Khoa học – Tôn giáo hoặc giữa các Tôn giáo có thực sự tốt cho thế giới này? Vũ trụ này đa diện và đủ chỗ để mỗi người nhìn ngắm nó theo cách của mình. Cách thức nhìn ngắm của tôi là tạo sợi dây liên kết các vấn đề lớn đang hoàn toàn tách biệt hoặc mâu thuẫn để đi đến một sự thống nhất chung. Và kết quả không đưa con người theo hướng xấu đi trong tư duy và hành động - có thể nói là tốt hơn. 8
  • 9. “Tôi luôn phá bỏ những cách tiếp cận và giải thích hiện tại để tìm ra con đường hoàn toàn mới cho riêng mình. Khi tôi đi trên con đường này, tất cả những nền tảng hiện tại như hiện ra trước mắt, có xa có gần, có rõ ràng, có mờ ảo, tuy không chi tiết nhưng trọn vẹn. Rồi sẽ có những thứ mà tôi bắt gặp rất rõ ràng, như đập vào mắt tôi, không phải vì tôi dùng ý chí chủ quan của mình để quan sát chúng thật kỹ mà vì chúng đang ở ngay trên con đường tôi đi.” 9
  • 10. VŨ TRỤ Vũ trụ (U) bao gồm: Zezro là thực thể đang tồn tại không khối lượng Vật chất là thực thể đang tồn tại có khối lượng Triết học Marx-Lenin (1 điển hình) đã lựa chọn 2 đối tượng độc lập và không tương xứng là Vật chất - Ý thức để bao trùm toàn bộ vũ trụ này. Và lý thuyết này đang bế tắc do sự sai lầm đó với việc loay hoay Vật chất - Ý thức cái nào có trước? Cái nào quyết định cái nào? Và càng lún sâu sự đối lập giữa Duy Tâm - Duy Vật, Tôn giáo - Khoa học... Tư tưởng này cần được bác bỏ để con người có thể mở ra 1 cách nhìn khác đúng đắn, toàn diện hơn và quan trọng là lý giải được các câu hỏi lớn, vấn đề lớn đang bế tắc. Trong Two Side, tư tưởng nhất quán là Zezro – Vật chất là 2 trạng thái không thể tách rời và có mối liên hệ mật thiết qua lại bao trùm toàn bộ vũ trụ này. Trong đó, Ý thức chỉ là 1 trong những trạng thái biểu hiện của Zezro (có thể là 1 trong những trạng thái phát triển cao nhất của Zezro). Với lý thuyết mới và những định nghĩa mới một số vấn đề quan trọng đặt cơ sở lý luận, tôi đã mở thêm một cánh cửa cho việc liên kết và giải mã gần như toàn diện các vấn đề lớn hiện nay. 10
  • 11. Nếu ai đó đặt câu hỏi: Vậy Zezro sinh ra từ đâu? Tôi lại dùng 1 phương pháp chứng minh phản chứng để cho mọi người dễ hình dung: Theo mọi người, "không -trống rỗng" sinh ra từ đâu? Tại sao những ai công nhận về sự tồn tại của “không - trống rỗng” đều không nghi ngờ gì về nguồn gốc của nó? Tức mặc định nó là khởi điểm và tự bản thân nó đã tồn tại? Và thật vô lý và phản lại mọi quy luật tự nhiên, tri thức mà con người có được khi ta chấp nhận hoặc mặc định cho từ "không - trống rỗng" có thể sinh ra mọi thứ. Tôi thấy giả thuyết này thật là sai lầm và ai cũng thấy được sự vô lý đó nhưng do con người không có cách lý giải nào tốt hơn về cái gốc của vũ trụ nên đành chấp nhận. Và "không - trống rỗng" như 1 sự bí ẩn, hay tương tự như 1 tôn giáo theo chiều hướng duy tâm nào đó. Nhưng trong lý thuyết Two Side này, tôi đã bác bỏ hoàn toàn sự tồn tại của "không - trống rỗng", và cũng thật hợp lý đã "không - trống rỗng" thì không thể tồn tại. Tôi đưa " tính không" đó tiến thêm 1 bước nữa và đặt ngang bằng với Zezro > Không còn nghi ngờ gì nữa, khi các tính chất của "Zezro" cũng tương đồng với "tính không" mà con người đang mặc định, và chấp nhận nó như là 1 tiền đề - nền tảng bao trùm toàn bộ vũ trụ này. "Tính không" thuần túy, tuyệt đối và vĩnh viễn đã bị bác bỏ nhường chỗ cho "Zezro" - "Tính có" và "Tính không (khối lượng)" trong 1 đối tượng duy nhất. Đó là 1 bước tiến mới về mặt tư duy phù hợp hơn cho mọi quy luật và đưa các vấn đề về khoa học, tôn giáo lại gần nhau 1 cách kỳ lạ. Con người sống với nhau tất cả bởi những quy ước, nhưng quy ước nào hợp lý nhất, bao quát nhất và giải quyết được nhiều vấn đề nhất sẽ có giá trị tồn tại. Với quy ước mới tôi đưa ra, mọi người phải nhìn nhận lại 1 lần nữa bản chất của "số 0" trong toán học, có thể đa phần con người hiểu sai về bản chất của nó. Và "số 0" gắn với con người - cũng nằm trong 1 quy luật hẹp của tự nhiên, nó chỉ đúng trong 1 hệ quy chiếu nào đó - nơi đó, con người sẽ tự đóng khung mình lại. 11
  • 12. Tính "không" và tính "có" trong vũ trụ Chỉ tồn tại "không tạm thời" tức "không" ở trạng thái chờ, "chưa", có thể gọi là tính "không tương đối". Một sự vật - hiện tượng nào đó nhất thời không tồn tại thật ra nó chỉ thay đổi trạng thái biểu hiện theo từng thời điểm khác nhau thôi chứ không hề biến mất mãi mãi. Chỉ có 1 "không bất biến" là cho chính nó - tức không tồn tại tính "không tuyệt đối" - "không vĩnh viễn" - "trống rỗng". Như vậy, theo quan điểm trong Two Side, tính "có" là khởi đầu cho tất cả và chỉ khác nhau là về các trạng thái của mọi sự vật - hiện tượng trong vũ trụ biểu hiện như thế nào mà thôi. Chưa (và sẽ) xuất hiện trạng thái bất kỳ, không có nghĩa là không (bao giờ) xuất hiện trạng thái bất kỳ hay sự vật - hiện tượng bất kỳ. Như vậy, tính "không tương đối" và tính "có" chính là 1 trong những quy luật cơ bản của vũ trụ. Ta đang xét ở mức độ tổng quát nhất tương ứng với tất cả các hệ thống và hệ quy chiếu trong vũ trụ. Về mặt tư duy, lý thuyết này phủ định tính "không tuyệt đối" và mở ra những ý nghĩa tích cực về mặt tư duy của con người. Con người phải luôn tin, kỳ vọng và hi vọng về mọi thứ trong cuộc sống nói riêng và trong vũ trụ nói chung. Vì cái gì cũng là tạm thời chưa có, nếu ta cố gắng thúc đẩy thì nó sẽ có, và bác bỏ hoàn toàn suy nghĩ là không thể, không bao giờ. Do đó, với khái niệm mới về Zezro trong Two Side: Zezro là thực thể tồn tại (tồn tại ở đây hiểu theo nghĩa là đang tồn tại chứ không phải là đã tồn tại) không khối lượng. "Không" ở đây được hiểu là chưa khối lượng thì sát nghĩa hơn. Tức nó đang ở trạng thái chờ và sẽ có khối lượng ở 1 trạng thái khác do vận động quyết định, lúc này trạng thái của nó không còn là Zezro nữa mà chính là vật chất. Quy luật trong vũ trụ Phân loại quy luật trong vũ trụ theo phạm vi tác động ta có:  Quy luật cơ bản: là những quy luật chung cho toàn bộ hoạt động trong vũ trụ, tương thích và phù hợp với mọi hệ quy chiếu trong vũ trụ. 12
  • 13.  Quy luật phổ biến: là những quy luật chỉ tương thích và phù hợp với 1 số hệ quy chiếu trong vũ trụ.  Quy luật hẹp: là những quy luật chỉ tương thích cho 1 hệ quy chiếu trong vũ trụ. Để dễ hiểu hơn, mọi người liên tưởng đến Luật pháp trong Hợp chủng quốc Hoa Kỳ: có những điều luật cơ bản áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ thuộc Hoa Kỳ, có những điều luật phổ biến áp dụng cho 1 số bang và có những điều luật được áp dụng riêng cho mỗi bang. Quay về vấn đề quy luật trong vũ trụ, vậy khoa học thực nghiệm đang tìm kiếm những gì? - tức đang tìm kiếm những quy luật bằng những chứng minh thực nghiệm. Nhưng con người khó phân định đâu là quy luật thuộc cơ bản, phổ biến hay hẹp do con người đang chỉ sống ở 1 trong vô số hệ thống trong vũ trụ. Nếu con người tìm và chứng minh ra những quy luật cơ bản thì quá tuyệt vời nhưng đa phần con người tìm và chứng minh ra những quy luật phổ biến hay hẹp, nó sẽ có giới hạn tác động và đúng đắn trong phạm vi nhất định. Giá trị của tôn giáo để bổ trợ cho khoa học thực nghiệm là 1 số quy luật cơ bản đã được chỉ ra (có thể là hàm ý, ẩn dụ), trong cái gốc tư tưởng của mỗi tôn giáo mà con người chưa thể tìm và chứng minh bằng thực nghiệm, tức con người chưa thể tiếp cận tới. Tôn giáo đang bị hiểu 1 cách bí ẩn và chứa nhiều nỗi sợ hãi. Tôn giáo hiện nay đã tam sao thất bản và phát triển lệch gốc theo số đông. Nếu ta hiểu tôn giáo đơn giản đi, hiểu được những bí ẩn trong những học thuyết đó thì ta sẽ rút ngắn được rất nhiều thời gian cho việc tìm ra 1 số quy luật cơ bản mà con người chưa thể tiếp cận. Con người có thể tìm hiểu vũ trụ ngoài khoa học thực nghiệm bằng những tính toán và logic liên kết thông qua các quy luật cơ bản - quy luật phổ biến để tìm ra những bí ẩn của các hệ thống khác. 13
  • 14. Hai trạng thái trong một đối tượng và không thể tách rời Năng lượng Khối lượng m E E0 U0 Năng lượng là 1 đại lượng mà con người dùng để đo lường Zezro, tương đồng giống như ta lấy khối lượng để đo lường vật chất. Và những đại lượng này là tương đối. Hay nói cách khác, Zezro được biểu hiện thông qua Năng lượng và đó là cơ sở để con người nhận diện được Zezro thông qua Năng lượng. Tương đồng, Vật chất được biểu hiện thông qua Khối lượng và đó là cơ sở để con người nhận diện được Vật chất thông qua Khối lượng. Zezro – Vật chất và tương ứng Năng lượng – Khối lượng là hai trạng thái trong 1 đối tượng duy nhất và không thể tách rời. Để vấn đề trở nên dễ hiểu hơn, tôi có 1 số liên tưởng sau: LT1: Ánh sáng mang 2 trạng thái sóng và hạt tùy theo phương pháp tiếp cận và nghiên cứu. LT2: Nước - H2O là 1 đối tượng. Nhưng có lúc nó biểu hiện ở trạng thái - thể lỏng, có lúc nó biểu hiện ở trạng thái - thể rắn, có lúc nó biểu hiện ở trạng thái - thể khí. Tức nó có 3 trạng thái khác nhau trong 1 đối tượng do tác động của nhiệt độ. Nhìn rộng ra vũ trụ cũng vậy, giữa Zezro (không khối lượng) và Vật chất (có khối lượng). Tất cả sự khác biệt là do vận động tạo thành (nhiệt độ cũng là 1 tác nhân 14
  • 15. gây ra sự thay đổi vận động của 1 đối tượng và làm thay đổi trạng thái của đối tượng đó). Còn rất nhiều vấn đề khác trong vũ trụ do Two Side là bản chất và Con người cũng vậy. Chắc chắn sẽ có rất nhiều người đặt câu hỏi: Vũ trụ hữu hạn hay vô hạn? Vậy vũ trụ ban đầu như thế nào? Vũ trụ sinh ra từ đâu? Tôi sẽ lần lượt trả lời từng câu hỏi: Vũ trụ hữu hạn hay vô hạn? (1) Giả thuyết 1: Vũ trụ là hữu hạn. Hợp lý nhất là có nhiều vũ trụ hữu hạn cùng tồn tại lồng vào nhau hoặc song hành. Nếu chỉ có 1 vũ trụ duy nhất và hữu hạn thì ranh giới đó là gì? Nếu ai chứng minh được ngoài ranh giới đó không có sự tồn tại của Năng lượng – Zezro thì lý thuyết của tôi hoàn toàn sụp đổ. TH1: Vũ trụ lồng vũ trụ và chứa trong 1 vũ trụ vô hạn (U∞) TH2: Có 1 vũ trụ vô hạn (U∞) chứa các vũ trụ con song hành. Để lý giải vấn đề tận gốc tôi chọn U∞ là đối tượng diễn giải. (2) Giả thuyết 2: Vũ trụ là vô hạn. Tức có 1 vũ trụ duy nhất và vô hạn (U∞) Từ (1) và (2) > Vũ trụ bao quát nhất là vô hạn (U∞) Vậy U∞ ban đầu như thế nào? U∞ ban đầu được cấu thành toàn bộ bởi trạng thái Zezro cơ bản nhất. Nếu tìm trong vũ trụ có 1 nơi không có Năng lượng - Zezro thì giả thuyết tôi nêu ra sẽ bị bác bỏ hoàn toàn vì trong giả thuyết của tôi, Zezro và vũ trụ là 1 và chỉ 1 duy nhất tại trạng thái ban đầu. Vũ trụ chính là Zezro và ngược lại Zezro cũng chính là vũ trụ. Do đó, câu hỏi vũ trụ sinh ra từ đâu hoàn toàn vô nghĩa. (Đã bác bỏ sự tồn tại của Không – Trống rỗng và thay thế Năng lượng – Zezro vào vị trí đó như một khởi nguồn đầu tiên). 15
  • 16. Trong thuyết tương đối hẹp của Einstein: E = mc2 Khối lượng m E Năng lượng c(v)? E m ? Dạng trung gian: nhiệt, điện, ánh sáng… c(v):Vận động Sự hình thành của vũ trụ là sự phát triển từ dạng năng lượng – Zezro cơ bản nhất dẫn đến hình thành nhiều dạng năng lượng – Zezro ở nhiều cấp độ khác nhau. Bước ngoặt lớn nhất để hình thành nên toàn bộ vũ trụ như ngày này chính là sự chuyển đổi từ năng lượng sang khối lượng. Trong công thức nổi tiếng trong thuyết tương đối hẹp mà Einstein đưa ra: E = mc2 (*) Trong đó, c: vận tốc ánh sáng m : khối lượng E : năng lượng Ta có thể hiểu là khi 1 đối tượng di chuyển với tốc độ ánh sáng thì một phần hoặc toàn bộ khối lượng sẽ chuyển hóa thành năng lượng. Tốc độ ánh sáng có phải là tốc độ giới hạn trên (nhanh nhất) của bất kỳ đối tượng nào trong vũ trụ? Với tôi, mọi thứ trong vũ trụ đều tương đối và ngay cả học thuyết của Einstein cũng là Thuyết Tương Đối. Do đó, vấn đề đặt ra trường hợp tuyệt đối cho tốc độ ánh sáng là không phù hợp. Nó chỉ có thể đúng trong giới hạn mà con người quan sát được. Tức sẽ có tốc độ nhanh hơn 299.792,458 Km/s nhưng đến 1 giới hạn nào đó thì đối tượng đó không còn là chính nó vậy thì không 16
  • 17. còn tồn tại tốc độ đi kèm với đối tượng đó nữa > Sinh ra đối tượng mới với tốc độ mới. Như vậy, tốc độ nói riêng hay vận động nói chung là 1 thuộc tính cơ bản của bất kỳ đối tượng nào trong vũ trụ. Khi đó ta có, v (vận tốc nói chung) – c (vận tốc ánh sáng) – V (vận tốc giới hạn còn tồn tại đi kèm với 1 đối tượng xác định trước). Trong đó, c và V ∈ v và V > c. Và theo quan điểm của tôi, V và c sẽ chênh lệch với nhau bởi tốc độ vô cùng nhỏ. Vậy giới hạn của mọi đối tượng đó là gì? Chúng ta sẽ chờ đợi thời gian và khoa học thực nghiệm sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra nó. Và đó cũng chính là ngưỡng thay đổi trạng thái của Zezro hoặc Vật chất trong vũ trụ thông qua tốc độ. Vậy ở đây, tôi xét tới 2 công thức tổng quát hơn: E = mV2 (**) E = mv2 (***) Trong đó: V: là vận tốc đạt ngưỡng, điều kiện để khối lượng bắt đầu chuyển hóa thành năng lượng. v: Vận tốc nói chung. Tức (*) hoặc (**) chỉ là 1 trường hợp của (***). Ta đặt ngược lại vấn đề: Trong trường hợp nào thì năng lượng sẽ chuyển hóa thành khối lượng? Theo lý thuyết thì mọi thứ hoàn toàn có cơ sở và chắc chắn một ngày nào đó ta sẽ chứng minh được bằng thực nghiệm là với những điều kiện a,b,c…thì năng lượng ở trạng thái e1, e2, e3…sẽ sinh ra khối lượng ở dạng x, y, z… Nếu ta chứng minh được điều đó bằng thực nghiệm thì ta đã giải quyết được nút thắt lớn nhất của các vấn đề về vũ trụ. 17
  • 18. “Sự chuyển đổi giữa các trạng thái năng lượng - Zezro và năng lượng - Zezro, giữa năng lượng - Zezro và khối lượng – Vật chất đều tuân theo định luật về bảo toàn năng lượng trong vũ trụ” Lúc này vũ trụ tồn tại với 2 trạng thái trong 1 cấu thành: năng lượng - Zezro và khối lượng - Vật chất. Sự tiến hóa của vật chất từ những hạt cơ bản nhất phát triển nên sự phong phú, đa dạng về các dạng vật chất tồn tại trong vũ trụ như hiện nay. Tương đồng và đi trước là sự phát triển từ trạng thái Zezro cơ bản dẫn đến hình thành nhiều trạng thái Zezro ở nhiều cấp độ khác nhau. Chính là sự tiến hóa của Zezro. Trong sự tương tác, phù hợp trong 1/tỉ tỉ lần đó sẽ sinh ra những điều kiện để xuất hiện khối lượng và hình thành những trạng thái vật chất ban đầu. Đó chính là sự khởi nguồn nên vũ trụ này. Dạng trung gian là trạng thái chuyển đổi giữa Năng lượng – Zezro và Khối lượng – Vật chất. Nó là minh chứng cho sự chuyển đổi giữa 2 trạng thái là thực sự. Thông qua đó, con người nhận diện được sự tồn tại của Năng lượng - Zezro. Ví dụ: Điện, ánh sáng, nhiệt…con người vẫn gọi là “Nguồn năng lượng” Trong những đối tượng này đều cấu thành bởi những hạt mà trong đó: Electron (có khối lượng), còn Photon (không khối lượng)… Nó lưỡng tính giữa 2 dạng, vừa là Zezro, vừa là Vật chất. Và thật sự không có Khối lượng - Vật chất làm nguồn dẫn thì con người không thể nhận biết chúng ở 1 trạng thái Năng lượng - Zezro. Sự tương tác và trao đổi qua lại giữa năng lượng và khối lượng không có ranh giới rõ ràng. Vậy nó chính xác là như thế nào đối với khoa học thực nghiệm? Đó là một câu hỏi lớn! Khoa học thực nghiệm sẽ đóng vai trò quyết định trong việc chứng minh cho sự chuyển đổi từ năng lượng sang khối lượng. 18
  • 19. Việc tìm ra Higgs và lý giải được cơ chế hình thành Higgs mang khối lượng cho vật chất từ Năng lượng bằng thực nghiệm là tín hiệu cho thấy con người thực sự đã sẵn sàng, bắt đầu mở ra 1 con đường mới dẫn đến phần chìm của tảng băng trôi vũ trụ, mà từ trước giờ con người chưa thể tiếp cận được, hoặc còn nghi ngờ về sự tồn tại của nó. Đồng thời, nó giúp củng cố cho sự đúng đắn và phù hợp đối với một số nền tảng lớn trong Two Side. Nếu chứng minh được điều đó, thì cũng đồng nghĩa với việc: Về mặt lý thuyết, phép màu hô biến từ không ra có, từ có ra không theo ý muốn của các thần linh là có thể thực hiện được. Cũng giống như: Về mặt lý thuyết, theo thuyết tương đối của Einstein thì ta có thể chế tạo cổ máy thời gian đưa con người vào thời điểm ở tương lai, nếu cổ máy đó có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng. Vận động Vận động của một đối tượng là trạng thái di chuyển của đối tượng đó bao gồm các thuộc tính về vận tốc (tốc độ và hướng) + quỹ đạo di chuyển (tương tác tổng thể). Hướng là chỉ 1 khía cạnh nhìn từ chính đối tượng vận động, nhưng tương quan trong không gian nó sẽ không cố định và tức phụ thuộc vào nhiều tác nhân khác (làm biến đối trạng thái của hướng) > tạo thành quỹ đạo tổng thể phụ thuộc. Tức tốc độ và hướng thuộc về đối tượng đó, còn quỹ đạo trong tương tác tổng thể thuộc về những đối tượng bên ngoài tác động. Theo lý thuyết trong Two Side, vận động quyết định sự tồn tại của vũ trụ. Vận động quyết định đến trạng thái tồn tại của 1 đối tượng trong vũ trụ là Năng lượng – Zezro hay Khối lượng – Vật chất. Trong vũ trụ, không có trạng thái đứng yên tuyệt đối. Vận động là thuộc tính cơ bản và đầu tiên của mọi đối tượng trong vũ trụ. Do đó, vận động cũng là thuộc tính cơ bản của "Zezro" - Vũ trụ tồn tại ngay từ thời điểm ban đầu của vũ trụ. 19
  • 20. Vậy dạng Zezro cơ bản ban đầu cấu thành vũ trụ là gì? Đó chính là những Zezro ở thể cơ bản với mật độ loãng. Chúng vận động và ít va chạm, giao thoa, và tương tác lên nhau (i) do mật độ loãng, ít rồi tăng dần vận động do (i) > tăng dần (i) > thay đổi và tăng dần các trạng thái vận động …> tăng dần các trạng thái Zezro... Đó là cơ sở hình thành và phát triển của các trạng thái Zezro > Big Bang. Con người nghiên cứu và quan sát được vũ trụ đang giãn nở nhưng thực ra đó chỉ là một phần nổi của tảng băng trôi vũ trụ mà con người quan sát, kiểm nghiệm được bằng các tính toán và công cụ hỗ trợ. Phần nổi đó chính là hỗn hợp Vật chất – Zezro sau vụ nổ Big Bang tạo thành đến nay. Có thể phần hỗn hợp này sẽ đậm đặc hơn và biểu hiện nghiên về trạng thái Vật chất. Những khoảng không kế tiếp lại là những trường Zezro. Có thể trong vũ trụ sẽ có nhiều vụ nổ như vậy và hình thành nhiều trạng thái giống như cái mà chúng ta vẫn gọi là vũ trụ quanh mình có thể quan sát hoặc kiểm nghiệm được. Như vậy, nói về vũ trụ có giới hạn và nghiên về trạng thái vật chất thì ta có hệ thống nhỏ đến hệ thống lớn (cơ thể chúng ta, trái đất, thái dương hệ, dải ngân hà, vũ trụ mà chúng ta đang quan sát được...). Trong vi mô, ta sẽ có hiện tượng các vũ trụ giới hạn lồng vào nhau (Vũ trụ giới hạn lớn hơn chứa nhiều vũ trụ giới hạn nhỏ hơn...) Trong vĩ mô, đến những vũ trụ cực đại - giới hạn thì sẽ có vũ trụ vô hạn chứa tất cả. Nó là cái nền "có" cho tất cả mà tôi đã phân tích, "không - trống rỗng" đã bị bác bỏ và thay thế bởi tính "có" và tính "không khối lượng" trong 1 đối tượng duy nhất là bản thể của vũ trụ vô hạn chính là Zezro. Lý thuyết về Big Bang được cho là mô hình lý giải sự hình thành của vũ trụ tại thời điểm ban đầu. Nhưng theo quan điểm của tôi thì đó thực chất chính là việc lý giải cột mốc quan trọng nhất của vũ trụ - một phần Năng lượng chuyển hóa sang Khối lượng. Thời điểm Big Bang và cận sau sẽ xuất hiện rất nhiều dạng trung gian (chuyển đổi) đi kèm tức có sự xen lẫn giữa Zezro và Vật chất ở thể cơ bản. Vũ trụ tại thời điểm đó đúng nghĩa là 1 nồi soup thập cẩm khổng lồ. 20
  • 21. Lý thuyết Big Bang và các lý thuyết phát triển của vật chất trở về sau (bao gồm thuyết tiến hóa của Darwin) chỉ giải thích được tương đương 1/2 các vấn đề lớn của vũ trụ. Phần còn lại chính là thời điểm trước vụ nổ Big Bang, dành chỗ cho việc giải thích sự phát triển của các trạng thái Zezro cho đến ngưỡng lịch sử Big Bang. Trong Two Side tất cả sự vật - hiện tượng sẽ vận động theo chiều hướng ngẫu nhiên nhưng gắn liền với các quy luật. Tức trong vũ trụ sẽ có n hệ thống ứng với sự ngẫu nhiên + quy luật đi kèm với hệ quy chiếu đó. Sự ngẫu nhiên xuất phát từ sự khác nhau trong vận động của 1 hoặc nhiều đối tượng ban đầu là xuất phát điểm sinh ra 1 hệ thống mới. Sự liên kết và tương đồng của từng hệ thống nhỏ tạo ra các hệ thống lớn hơn theo các quy luật. Mỗi tác động dù nhỏ của 1 đối tượng trong hệ thống đó, cũng làm cho sự phát triển chung và tính chất của hệ thống đó thay đổi. Do đó, tất cả sự vật-hiện tượng trong vũ trụ đều có mối liên hệ mật thiết, chuyển đổi qua lại và tác động lẫn nhau. Đối với hệ thống với hệ quy chiếu là trái đất chúng ta đang sống, nó cũng bao gồm vô số các hệ thống đơn lẻ cấu thành và có sự tương đồng nhất định. Nó vận động và phát triển theo các quy luật của hệ thống này hay nói cách khác là những cái mà con người gọi là khoa học thực nghiệm. Thực ra, khoa học thực nghiệm cũng chỉ là cánh tay nối dài của giác quan con người, chính là sự giới hạn tầm nhìn và tư duy bó hẹp trong hệ thống chúng ta đang sống. Dù khoa học thực nghiệm có đúng thì phạm vi cũng đa phần nằm trong quy luật thuộc hệ thống này. Nếu sang 1 hệ thống khác thì có thể sẽ sai. Và trong vũ trụ thì có n hệ thống như vậy. N hệ thống do n sự ngẫu nghiên + n quy luật chúng sẽ có tính chất và vận động khác nhau. Con người > thế giới này > thái dương hệ > dải ngân hà > vũ trụ nhỏ quanh chúng ta có thể sẽ thay đổi cấu trúc hoàn toàn hoặc hủy diệt, mất đi làm tiền đề hình thành các hệ thống khác. Do đó, trong vũ trụ, mỗi hệ thống sinh ra, vận động và phát triển chỉ trong 1 thời gian. Sự phát triển chỉ dành cho mỗi hệ thống chứ không dành cho toàn bộ vũ trụ. 21
  • 22. Tức trong vũ trụ, nơi này có hệ thống phát triển mạnh mẽ, nơi kia có hệ thống đang tàn lụi. Không – Thời gian Không – thời gian là hệ quả và thuộc tính của vận động. Không gian của thể cơ bản là tổng hợp các chiều hình thành từ quỹ đạo tổng thể của thể cơ bản đó do vận động sinh ra. Không gian của 1 hệ thống nhỏ là tổng hợp không gian trong tương tác tổng thể tạo ra bởi vận động của các thể cơ bản. Không gian của 1 hệ thống lớn là tổng hợp không gian trong tương tác tổng thể tạo ra bởi vận động của các hệ thống nhỏ. Thời gian theo quan điểm thông thường là đại lượng mà con người dùng để so sánh các cột mốc của quá khứ, hiện tại và tương lai. Mở rộng trong Two Side: Thời gian, cùng với không gian là 2 thuộc tính của vận động. Và thời gian còn là đại lượng mà con người dùng để đo lường không gian.(Với vận động luôn được mặc định từ ban đầu trong vũ trụ) Suy cho cùng, thời gian cũng tương đồng như khối lượng, năng lượng là đại lượng do con người quy định bởi ý thức và dùng sự chủ quan để đo lường các đối tượng khách quan. Do đó, thời gian luôn có tính tương đối, khác nhau theo từng hệ quy chiếu. Những đại lượng do con người đặt ra và qui ước cách tính toán, so sánh chỉ phù hợp với 1 phạm vi nhất định, tương đồng với điều kiện mà sự chủ quan của con người đặt vào. Một vấn đề được đặt vào n hệ quy chiếu, n trường hợp thì nó sẽ có n cách lượng hoá và tính toán. Do đó, khối lượng, năng lượng, thời gian sẽ có rất nhiều cách để lượng hoá phụ thuộc vào cách ta tiếp cận và đặt chúng ở điều kiện hệ quy chiếu nào? Do đó, những đại lượng đó đều mang tính tương đối, chỉ có sự chủ quan của con người tuyệt đối hoá nó khi đưa nó vào trường hợp cụ thể nào đó. Và sự chủ quan lớn nhất của con người là đưa công thức đúng đắn của 1 vài ha sa mạc áp dụng chung cho toàn bộ sa mạc rộng lớn. Nếu những điều kiện gần, tương 22
  • 23. đồng thì sai số ít và kết quả có thể chấp nhận được. Nhưng nếu có quá nhiều sự khác biệt thì kết quả sẽ sai khác rõ rệt. Nếu trong vũ trụ không tồn tại ý thức con người hoặc 1 sinh vật nào có ý thức bất kỳ thì không tồn tại khái niệm tính toán, lượng hóa những đối tượng trong vũ trụ (tính toán, lượng hoá phải có chủ thể rõ ràng, vậy ai tính toán, lượng hoá nếu không có ý thức?) và "khái niệm thời gian" cũng không tồn tại. Nếu con người đặt 1 cột mốc bắt đầu cho vũ trụ, thì nó chính là thời điểm thời gian được tính và có ý nghĩa. Do đó, việc tồn tại thời gian là do sự tồn tại của vận động + ý thức con người. Để vấn đề trở nên dễ hiểu hơn, tôi có 1 liên tưởng thú vị sau: Có con người, ta có khái niệm thời gian (để gọi đúng bản chất nhất mà con người đang sử dụng chính là THỜI LƯỢNG) và NĂNG LƯỢNG, KHỐI LƯỢNG. Nếu không có sự tồn tại của ý thức thì ta có những đối tượng tồn tại khách quan với ý thức là: THỜI, NĂNG, KHỐI. Còn LƯỢNG là do ý thức con người đặt vào nhằm phục vụ cho mục đích lượng hóa các đối tượng khách quan trên. Trong đó, THỜI tương đồng với Không gian, NĂNG tương đồng với Zezro và KHỐI tương đồng với Vật chất. Cách để tính v = dxdt là cách mà con người lấy kết quả để tính cho nguyên nhân. Xét trong cùng 1 đối tượng "Vận động càng nhanh thì không gian và thời gian càng thu hẹp lại" được giải nghĩa như sau: Vận động càng nhanh (xem như yếu tố vận động là đồng nhất và cùng 1 trạng thái được nêu ở 1 đối tượng trong trường hợp này) thì hệ quả trực tiếp là không gian do đối tượng đó tạo ra bị thu hẹp lại so với không gian của điều kiện vận động trước đó. Và hệ quả sau đó, thời gian tất yếu sẽ bị thu hẹp lại do không gian bị thu hẹp lại theo sự lượng hóa trong ý thức con người. Tức vận động của 1 đối tượng càng chậm thì hệ quả không gian tạo ra càng rộng (so với không gian của vận động trước đó) và thời gian theo sự đo lường của ý thức con người càng rộng hơn (tức thời gian chậm lại). 23
  • 24. Vũ trụ - Zezro vô hạn và vận động sẽ tạo ra không gian vô hạn. Do vận động của mỗi đối tượng đều khác nhau nên không - thời gian của mỗi đối tượng sẽ khác nhau (vi mô). Chỉ có không - thời gian được xét ở mức tổng quát cho toàn bộ vũ trụ (vĩ mô) là bất biến- vô hạn. Do vậy, tính tương đối trong không - thời gian là tất yếu. Suy rộng ra, mọi đại lượng được con người lượng hóa đều có tính tương đối. Cả năng lượng, khối lượng cũng vậy, nó sẽ thay đổi và có tính tương đối tùy thuộc vào từng hệ quy chiếu khác nhau được quyết định bởi vận động. Và chính năng lượng, khối lượng cũng là hệ quả của vận động. Như vậy vận động có rất nhiều hệ quả đi kèm (không gian - thời gian), (năng lượng - khối lượng) những cặp trạng thái trong 1 và không thể tách rời. Con người lấy sự chủ quan để đo lường đối tượng khách quan: Lấy thời gian để đo lường không gian. Lấy khối lượng để đo lường Vật chất. Lấy năng lượng để đo lường Zezro. Do đó, các kết quả đều là tương đối, phù hợp theo từng hệ quy chiếu được quyết định bởi vận động. Hiện tại, phương pháp mà con người lượng hóa các đại lượng chủ yếu là dùng phép so sánh với cùng 1 đại lượng ở đối tượng khác cùng 1 hệ quy chiếu và lựa chọn 1 cột mốc làm chuẩn. Nếu khác hệ quy chiếu hoặc hệ thống quy chiếu thì kết quả của sự so sánh có thể trở nên sai lầm. 24
  • 25. Sơ đồ phân bố tính bền của Zezro và Vật chất trong vũ trụ: Xét trường hợp tổng quát nhất của các trạng thái Zezro – Năng lượng và Vật chất – Khối lượng trong vũ trụ, Zezro phát triển càng cao thì tính bền càng tăng, Vật chất phát triển càng cao thì tính bền càng giảm. 25
  • 26. TÔN GIÁO Thượng Đế Không Phật Giáo KL KL Zezro Vật chất 1 Allah Thiên Chúa Chúa Cha Dạng trung gian Chúa Thánh Thần Kitô Giáo Chúa Con Brahma (Vishnu, Shiva) Có Khác Kitô giáo Nền tảng của Kitô giáo là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, tuy 3 ngôi, 3 trạng thái nhưng chỉ là một Thiên Chúa duy nhất. Tôi xin phép được lý giải về mối tương quan giữa Kitô Giáo và khoa học - mang ý nghĩa sâu xa từ gốc. Nếu Đức Chúa Trời (Chúa Cha) là Năng lượng - Zezro bao trùm vũ trụ này, thì Ngài có mặt khắp mọi nơi, tham gia vào tất cả hoạt động của vũ trụ vì chính Ngài là bản thể của vũ trụ. Đức Chúa Con (Chúa Giesu) là được sinh ra từ Đức Chúa Cha và mang bản thể con người, với thân xác con người, ta cũng có thể hình dung Chúa Giesu giống như đại diện cho toàn bộ Vật chất tồn tại trong vũ trụ này. Thì việc Chúa Cha truyền phép ban (sinh ra) Chúa Con giống như việc biến đổi một phần năng lượng - Zezro ra toàn bộ khối lượng - Vật chất hiện hữu. 26
  • 27. Chúa Thánh Thần được xem như là 1 trạng thái trung gian giữa Zezro và vật chất, là mối dây liên kết giữa Chúa Cha và Chúa Con. Giúp con người nhận biết được một phần năng lượng bao phủ vũ trụ này, tức nhận biết được sự hiện diện của Đức Chúa Cha. Chúa Thánh Thần đóng vai trò là sứ giả kết nối Zezro và vật chất. Đức Chúa Trời – Chúa Con – Chúa Thánh thần mang ý nghĩa sâu xa của Zezro – Vật Chất – Trung Gian cấu thành nên toàn bộ vũ trụ này. Tuy ba nhưng thực chất một và chỉ một duy nhất. Phật giáo Phật giáo nguyên thủy không thờ thần linh, Phật (Buddha) với ý nghĩa là “Người giác ngộ - người thức tỉnh”. Ngay cả Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cũng là con người và giác ngộ được chân lý của vũ trụ. Ngay như chính lời Đức Phật dạy: “Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành” trong Phật Thuyết Phạm Võng Kinh Bồ Tát Tâm Địa Phẩm. Tức, gốc rễ hướng tới của Phật giáo là giác ngộ được chân lý của vũ trụ và mỗi con người đều có thể đạt được bằng sự tu hành đúng đắn. (Tu Hành được hiểu gồm Tu thân tránh những cám dỗ, dục vọng làm hủy hoại tâm thức, tối thiểu những ảnh hưởng xấu đến vạn vật xung quanh và tuyệt đối với con người. Rèn luyện và nuôi dưỡng TÂM sáng giúp nâng cao trí lực để thoát ra và có 1 tư duy rộng khắp. Tu là bước khởi đầu, sau đó mới đến Hành (làm) – tức sử dụng những gì đã Tu được giúp đỡ chúng sinh, hướng dẫn, truyền dạy giúp cho nhiều người nâng cao về Tu và mục tiêu cuối cùng là mình đạt được thì sẽ giúp cho nhiều người đạt được. Quan trọng nhất là Hành với sự thanh thản, tâm bình theo lẽ tự nhiên, không nên nóng vội vả tham chấp > sẽ dẫn đến đau khổ cho cả ta và người. Do đó, Tu Hành không quan trọng hình thức, không – thời gian…mà quan trọng nhất là chứng quả, thành tựu đạt được. Quá ham mê hình thức sẽ là sai hoàn toàn nguyên tắc. Chưa Tu thân được ít thành tựu thì không nên Hành, sẽ dẫn đến truyền quả xấu cho nhiều người hoặc lời nói không có giá trị > Dẫn đến tội nghiệp.) 27
  • 28. Trong tư tưởng Phật giáo, khái niệm cốt lõi và là trung tâm chính là “Không tính”, quan trọng nhất và cũng là trừu tượng nhất. Tất cả các sự vật hiện tượng đều do duyên mà hình thành; do đó gọi là không. Từ không tức là có, có mà cũng là không, từ không hữu duyên sinh ra vạn vật, từ có hữu duyên sinh ra vạn vật, vậy thì hà tất gì phân biệt giữa có và không, thực ra nó chỉ là 1. Đó chính là mấu chốt và khởi điểm của vũ trụ, của vạn vật. Như tôi đã trình bày (trang 11): "Tính không" thuần túy, tuyệt đối và vĩnh viễn đã bị bác bỏ nhường chỗ cho "Zezro" - "Tính có" và "Tính không (khối lượng)" trong 1 đối tượng duy nhất. Ở đây Năng lượng - Zezro cũng chính là bản thể của vũ trụ vậy thì hà tất gì phân biệt: cái gì sinh ra vũ trụ? cái gì sinh ra Zezro? Và “Tính không” trong Phật giáo theo như cách hiểu của nhiều người là “Trống rỗng” và trong Two Side “Trống rỗng” đã bị bác bỏ. “Tính không” và “Tính có” trong Two Side đã được trình bày (trang 11): “Tính không” trong Phật giáo theo cách hiểu trong Two Side là “không khối lượng” cũng chính là Năng lượng – Zezro khởi nguồn cấu thành nên toàn bộ sự vật – hiện tượng trong vũ trụ. Năng lượng – Zezro chuyển thành Khối lượng - Vật chất, tức từ không sinh ra có. Vật chất lại trở về lại với Zezro, tức từ có sinh ra không. Đó là vòng tuần hoàn, luân chuyển và là qui luật của vũ trụ (Pháp luân – Vô thường). Có và không là 2 thể thống nhất của vũ trụ, tuy 2 nhưng chỉ 1 (đó cũng là 1 phần cảm hứng của tiêu đề tác phẩm là TWO SIDE, mà không phải là TWO SIDES). Ấn Độ giáo - Hindu Đạo Hindu - Ấn Độ giáo hiện tại được rẽ theo nhiều nhánh theo cách thức thờ cúng, tập tục và tín ngưỡng khác nhau nhưng chung quy vẫn xuất phát từ một gốc ban đầu. Trong Ấn Độ Giáo: Thần Brahma, thần Vishnu và thần Shiva là ba vị thần được tôn thờ nhất, quyền năng nhất (Bộ ba Trimurti). 28
  • 29. Trong đó, thần Brahma là người sáng tạo và lèo lái vũ trụ. Brahma là cha của các thần và của loài người. Vishnu và Shiva là hai thế lực đối nghịch nhau, còn Brahma là một thế lực cân bằng. Brahma còn là một sự nhân hóa của Brahman (Đại ngã). Ban đầu từ này được dùng để chỉ quyền năng thiêng liêng trong một buổi lễ hiến tế, nhưng sau đó nó được dùng để chỉ quyền năng được gọi là "Tuyệt đối" đằng sau mọi sự sáng tạo. Thực ra, thần Vishnu và Shiva là hiện thân sức mạnh của thần Brahma trong vũ trụ. Do đó, Thần Brahma cũng là hiện thân của Năng lượng - Zezro cấu thành nên vũ trụ, sinh ra vũ trụ. Còn thần Vishnu, Shiva cùng một số vị thần khác như: Sarasvati, Lakshmi, Ganesha, Hanuman…chính là hiện thân của các dạng Zezro và vật chất khác nhau trong một tổng thể Năng lượng - Zezro bao trùm vũ trụ - thần Brahman. Cũng chính là hiện thân sức mạnh để con người có thể cảm giác được sự tồn tại của thần Brahman. Hồi giáo Hồi giáo chỉ tôn thờ Allah - Đấng Duy Nhất – Đấng Tối Cao và Islam theo tiếng Ả Rập có nghĩa là "vâng mệnh, quy phục Thượng Đế". Do đó, đấng Allah chính là Thượng đế, duy nhất và duy nhất và chính là bản thể của vũ trụ. Do Thái giáo tôn thờ một Thiên Chúa duy nhất. Với những tôn giáo độc thần thì đấng tối cao được tôn thờ chúng chính là hiện thân của toàn bộ năng lượng - Zezro khai sinh và bao trùm vũ trụ, có quyền lực tuyệt đối chi phối vũ trụ. Trong Two Side tôi chỉ đưa ví dụ về một số Tôn giáo lớn, xét về tổng thể thì các Tôn giáo còn lại đi theo 2 hướng: 1. Thờ các vị thần – có thể nói cao nhất vẫn là 29
  • 30. Thượng đế thì sự tương đồng với Vũ Trụ - Zezro. 2. Thờ 1 đối tượng vật chất cụ thể nào đó và nâng lên làm thần thì đối tượng trực tiếp được tôn thờ chính là vật chất biểu hiện, thông qua đó tất cả đều hướng về Thượng Đế, hướng về Vũ trụ. Thượng Đế gần như là gốc rễ cuối cùng của đa số các tôn giáo trên thế giới. Con người yếu đuối, sợ hãi > Thượng đế, con người không biết, không hiểu > Thượng đế. Thực ra, con người không biết, không hiểu > yếu đuối, sợ hãi. Vậy con người không biết, không hiểu cái gì? Sợ hãi cái gì? Đó chính là những bí ẩn của vũ trụ, đó chính là Vũ trụ . Ở 1 khía cạnh khác, Thượng đế cũng chính là chiếc gương phản chiếu tất cả nguyện vọng, mong muốn của con người đặt vào, tín thác vào. Nên Thượng đế là hình mẫu lý tưởng nhất, toàn diện nhất trong tất cả những gì mà con người có thể nghĩ đến. Và hình ảnh của Thượng đế hiện diện trong mắt con người chính là hình ảnh 1 con người hoàn hảo đúng nghĩa và toàn năng. 30
  • 31. CON NGƯỜI Về phần giới thiệu 2 bản thể của con người - 1. Thể thuộc về Zezro - linh hồn (bao gồm ý thức...) 2. Thể thuộc về vật chất (thể xác), tôi có nhấn mạnh con người khác với các sinh vật khác ở thể 1. Vì thể 2 cũng chỉ phát triển để phù hợp và nuôi dưỡng thể 1. Sự sống là đặc tính cơ bản của mọi sinh vật. Nhưng với sự phát triển vượt bậc của thể 1 so với các sinh vật khác giúp con người càng chủ động hơn trong việc bảo về sự tồn tại của mình là sự sống mà các sinh vật khác không có được sự chủ động đó. Đặc quyền chủ động đó là cơ sở hình thành nên xã hội loài người, hình thành nên mọi hoạt động, tâm sinh lý của con người. Và tất cả đều xoay quanh cái gốc là sự sống. Con người làm tất cả để bảo vệ sự sống và để con người được sống tốt hơn, cuộc sống được thỏa mãn các nhu cầu từ thấp đến cao. Mở rộng hơn, là con người bất chấp các sinh vật khác để mình có được hạnh phúc. Đó là nguồn gốc tất yếu của THAM. Riêng còn 1 cứu cánh là đối với con người với nhau. Cần nhìn lại điều này!!! Sự sống Thiện là lấy hạnh phúc chính đáng của người khác làm hạnh phúc của bản thân. Ác là bất chấp người khác để bản thân có được hạnh phúc. THAM Hạnh phúc Thiện Đạt Ác Đau khổ “ Tất cả những gì con người đang làm đều nhằm thỏa mãn nhu cầu ích kỷ của chính con người” 31
  • 32. THAM không chỉ đặt riêng cho Con Người nhưng THAM gắn với Con Người có khác biệt rất lớn so với THAM gắn với các sinh vật khác thông qua đặc quyền chủ động và sự phát triển cao của thể thuộc về Zezro. Con người có 2 trạng thái mong muốn để đạt đến: 1. Mong muốn có thêm những gì đã có (thêm thời gian sống, thêm áo quần, tiền bạc...). 2. Mong muốn có những gì chưa có (có thể gọi là ước muốn). Hai trạng thái này bản thân nó đều có động cơ tốt và xấu. Nếu thay thế THAM bằng ƯỚC MUỐN thì chỉ thỏa điều thứ 2. Đa phần con người hiểu THAM ở 1 góc độ thuộc điều 1 và theo hướng tiêu cực. Nhưng THAM VỌNG thì có tiêu cực?, và lại thuộc điều 2. Mặt khác, tất cả những gì con người mong muốn đạt được đều nhằm phục vụ và làm thỏa mãn cho chính con người. Nên có 1 chút ý nghĩa tiêu cực nào đó trong động cơ so với vạn vật khác. Nên tôi càng củng cố thêm lý do để chọn chữ THAM. Do phát xuất từ một gốc chung, nên sự đan xen giữa cái tốt và xấu trong một con người là điều tất yếu, có điều đa phần nghiên về chiều hướng nào? Một ví dụ kinh điển cho thấy: Một người được gọi là ác đến mấy nhưng khi nhìn thấy một đứa bé đang chơi đùa, vô tình đi gần tới miệng giếng và sắp rơi xuống thì ít nhất người đó cũng la to một tiếng cảnh báo hoặc lại ngăn đứa bé lại nếu anh ta không bị tâm thần (Tâm thần là một trạng thái mà con người mất đi quyền kiểm soát bản thân, thông qua việc rối loạn về lý trí và dẫn đến rối loạn về hành vi) - tức không còn là 1 con người đúng nghĩa. Đó là một hành động ngẫu nhiên xuất phát từ trong tiềm thức và vô tình trỗi dậy khi gặp phải hoàn cảnh. Từ xưa người ta đã tranh cãi với nhau: “ Con người sinh ra bản chất ban đầu thiện hay ác?” Để trả lời câu hỏi đó thì ta chỉ cần phân tích sâu và rõ nguyên nhân xuất phát của thiện và ác trong một chữ “THAM”. Con người sinh ra đã có lòng thiện và ác trong một chữ “THAM”. Con người xuất phát lòng ác ngay khi ai đó xâm phạm đến nhu cầu cơ bản nhất của bản thân chính là sự sống, tồn tại. Tất cả những hành động xâm phạm và ảnh 32
  • 33. hưởng đến những yếu tố tác động đến sự sống, tồn tại của con người đều bị ngăn chặn bằng mọi giá, mọi hình thức và hậu quả dù như thế nào đi nữa. (Hoàn toàn có thể sinh ra cái ác mới). Và những yếu tố nào ảnh hưởng đến sự sống? Trực tiếp: lương thực, nước uống, không khí… Gián tiếp: quần áo, nhà ở, tiền bạc… Do có quá nhiều cái cần được bảo vệ, phòng ngừa…không biết đâu là giới hạn dẫn đến lòng tham vô giới hạn của con người. Việc nảy sinh cái ác theo lẽ tự nhiên cũng từ đó được hình thành theo cấp số nhân. Con người phát sinh lòng thiện một cách tự nhiên nhất ở bất kỳ ai là trong một điều kiện dễ dàng nhất, chỉ cần 1 cánh tay mà không tốn và bỏ ra bất cứ hơi sức nào hoặc nó không đáng kể để thực hiện điều đó. Tức mình có thực hiện hay không thì cũng giống nhau. Ai cũng thực hiện (loại trừ trường hợp tâm thần) vì theo một lẽ thường tình bản thân mình tham sống và người khác cũng vậy. Và điều đó xem như là một sự đồng cảm nếu không có quyền thỏa mãn nào khác can thiệp vào trong một tích tắc thời gian, không có chỗ trống để dành cho suy nghĩ thấu đáo. Trong trường hợp phản ứng cứu đứa bé ở trên và có thể hơn nữa là có thể chạy lại ôm đứa bé bởi vì không có bất cứ sự nguy hiểm nào gây ra cho mình từ một đứa bé để phải đưa mình vào trạng thái phòng thủ. Phân tích chữ “THAM” dù động cơ tốt hay xấu thì cũng sinh ra mong muốn, và nếu kết quả được như mong muốn thì sinh ra vui, hạnh phúc; còn nếu kết quả không như mong muốn thì sinh ra buồn hoặc tệ hại hơn là đau khổ. Do đó, hạnh phúc hay đau khổ, vui hay buồn đều xuất phát từ một chữ “THAM”. Trong rất rất nhiều cái mong muốn của con người nhằm thỏa mãn các nhu cầu từ cơ bản đến nâng cao thì không phải cái nào cũng đạt kết quả như kỳ vọng. Đau khổ phát sinh là điều tất yếu trong cuộc sống, càng hi vọng nhiều thì càng thất vọng nhiều và đau khổ nhiều. Địa ngục không đâu khác, chính là khởi nguồn từ một chữ “THAM”. 33
  • 34. Về con người, Phật giáo có nội dung chính đề cập trong ba chữ THAM, SÂN, SI, được xem là cội nguồn của mọi tội lỗi, tức cũng đều hiểu nghĩa theo chiều hướng xấu (hẹp), chứ không phải hiểu theo nghĩa rộng như phân tích ở trên. Nhưng thực chất, chỉ trong một chữ “THAM” vì SÂN và SI cũng xuất phát từ “THAM”. “THAM” dẫn đến mong muốn, kỳ vọng, nếu đạt được hoặc tiến triển theo ý muốn thì “TÂM” bị lôi cuốn theo dẫn đến “SI” (Si mê). Còn nếu không đạt được theo mong muốn thì sinh ra “SÂN” (Sân hận). Từ si mê này dẫn đến si mê khác và có một kết quả cuối cùng nào đó không như mong muốn thì cũng lại sinh ra sân hận. Trong Two Side, còn 1 kết quả nữa so với lý thuyết Phật giáo chính là Hạnh phúc. Và Tối ưu hóa hạnh phúc là mục tiêu quan trọng nhất của con người ở thế gian này, hay nói cách khác: Lúc này, con người đạt được tối ưu trạng thái ở thiên đàng. Và tối ưu thời gian sống không phải là mục tiêu quan trọng nhất như nhiều người lầm tưởng vì sống lâu chưa chắc đã có nhiều hạnh phúc. Vậy, con người làm thế nào để tối ưu hạnh phúc đạt được? Con người "THAM" và có 2 động cơ tốt - xấu để dẫn đến "Thiện" và "Ác" Thiện tức lấy hạnh phúc chính đáng của người khác làm hạnh phúc của bản thân tức trong xã hội những người Thiện thì hạnh phúc chính đáng của người này sẽ là hạnh phúc của người khác. Như vậy, hạnh phúc sẽ nhân lên rất nhiều lần. Còn khi có người nào đau khổ thì sự quan tâm và chia sẻ lẫn nhau giúp cho sự đau khổ giảm đi nhiều lần. Ác là bất chấp người khác để bản thân có được hạnh phúc tức trong xã hội những người Ác thì hạnh phúc của 1 người chỉ duy nhất chính bản thân người đó được hưởng, và có thể hạnh phúc của người này được đánh đổi bởi sự đau khổ của người khác. Tương đồng với đau khổ của 1 người họ sẽ lãnh trọn vẹn do không có sự chia sẻ. Về tổng thể, trong thế giới những người Ác gần như hạnh phúc đạt được là rất ít, họ dẫm đạp lên nhau để giành lấy hạnh phúc về mình và chỉ có 1 số 34
  • 35. ít giành được như vậy phần còn lại đa phần sẽ đón nhận sự đau khổ. Và nó nảy sinh mối nguy hiểm lớn trong xã hội này là lòng hận thù. Lòng hận thù làm cho mọi con người trong xã hội này đều có lúc bị kéo xuống và đón nhận sự đau khổ nhiều khi là tột cùng. Còn hạnh phúc họ đón nhận được chỉ là tức thời, thoáng qua. Nếu một xã hội tạo điều kiện cho cái Ác phát triển và hoành hành thì nó sẽ dần đồng hóa hết cái Thiện, nó ăn mòn và phát triển dần > trước sau xã hội cũng trở thành xã hội với cái Ác chiếm ưu thế. Người Thiện bị đồng hóa vì những lý do sau: 1.Thay đổi từ gốc do tư tưởng bị áp đặt từ nhỏ. 2.Ảnh hưởng và thay đổi do môi trường sống, nếu người Thiện muốn không bị ảnh hưởng và bảo vệ bản thân mình trước người Ác thì chỉ có cách hoặc là phải Ác hoặc là chấp nhận buôn xuôi theo số phận và trông chờ vào may mắn hoặc là xa lánh tất cả, xa rời xã hội loài người. Chỉ còn 1 số ít người sử dụng trí tuệ vượt trội của mình có được để giành quyền chủ động và áp đặt mọi thứ theo cách sống của mình. Nhưng đó chỉ là 1 bộ phận rất rất nhỏ trong xã hội loài người. THAM chính là nền tảng cơ bản của con người, từ THAM mà sinh ra mọi tâm lý, mọi hành vi, từ đó sinh ra các kết quả và hình thành xã hội loài người. Con người tự đặt ra cho mình 1 chu kỳ tồn tại được gọi là sự sống, trong khi chu kỳ sự sống cũng trải qua rất nhiều sự thay đổi về trạng thái. Và những trạng thái đó có sự tương đồng nhất định. Những yếu tố chính để con người quyết định đó là chu kỳ của sự sống bao gồm: nhận thức về thế giới, về chính mình, nhận biết trong tư duy về sự tồn tại của mình và nhận biết được đặc quyền chủ động. Nó như 1 bộ phim được quy định bởi các quy luật trong 1 hệ thống xuyên suốt và riêng biệt. Khoảng thời gian ngay - trước khi sinh ra và ngay-sau khi chết đi cho thấy sự thay đổi quá lớn về các trạng thái mà khi đó, những bộ phim mới được mở ra, nó vượt ra ngoài sự chủ động trong ý thức con người và nó lại tuân theo những quy luật riêng trong 1 hệ thống khác. Đó là cơ sở để con người nhìn nhận sự tồn tại của chính mình và làm mọi cách bảo vệ nó > THAM. 35
  • 36. Con người tồn tại ở đây được hiểu là tồn tại của 1 hệ quy chiếu mà trong đó ý thức có vai trò chủ động xuyên suốt. Ta có 1 mô hình chuẩn về hệ quy chiếu thuộc về sự sống con người. Và những gì nằm ngoài hệ quy chiếu đó - những khoảng thời gian mà ý thức không còn đóng vai trò chủ động nữa (X) thì đó không phải là sự sống của 1 con người. Do đó: 1.Trong quá trình sống, con người có những khoảng thời gian rơi vào (X) tùy thời gian dài hay ngắn. Nên thời gian sống thực sự của mỗi người rất khác nhau. Và có những người đang sống nhưng có trạng thái (X) chiếm ưu thế. 2.Trước khi sinh ra và sau khi chết đi thì cũng được đưa vào (X). Thiên đàng và địa ngục Thiên đàng và địa ngục tồn tại bất kỳ nơi đâu có ý thức con người nói riêng hay bất kỳ sinh vật nào trong vũ trụ có ý thức nói chung. Vì đó chính là nơi con người đặt vào 1 trạng thái của ý thức gọi là hạnh phúc hoặc khổ đau. Hay nói cách khác, thiên đàng hay địa ngục nằm trong chính con mỗi con người và do ý thức con người quyết định trạng thái đạt được. Do đó, tôi hoàn toàn bác bỏ quan điểm thiên đàng - địa ngục là nơi (không gian) riêng biệt, tồn tại khách quan với ý thức con người. 1. Khi con người còn sống "THAM" là nguồn gốc của mọi thứ nên hệ quả hạnh phúc hay đau khổ là tất yếu và đó cũng chính là thiên đàng hay địa ngục. Tối ưu hạnh phúc là mục tiêu quan trọng nhất của con người ở thế gian này hay nói cách khác: lúc này, con người đạt được tối ưu trạng thái ở thiên đàng. Và tối ưu thời gian sống không phải là mục tiêu quan trọng nhất như nhiều người lầm tưởng vì sống lâu chưa chắc đã có nhiều hạnh phúc. 2. Khi con người chết đi, linh hồn (thể thuộc năng lượng - Zezro) vẫn tồn tại và ý thức thì tồn tại lâu hơn cả (tôi đã trình bày, giải thích) cho đến khi chuyển đổi trạng thái hoàn toàn - cấu thành nên những cấu trúc ý thức mới, trạng thái năng lượng – Zezro mới hoặc cả vật chất... 36
  • 37. Trong khoảng thời gian tồn tại của ý thức (có thể là dài - tính bền tùy thuộc vào sự phát triển về thể năng lượng của mỗi người - theo sơ đồ phân bố tính bền của Zezro và Vật chất) trước khi chuyển đổi trạng thái hoàn toàn nếu linh hồn vẫn "tham chấp" (mượn ngôn ngữ của Phật giáo), có thể hiểu là trạng thái "quán tính" dư âm hoặc cố ý hồi tưởng, níu kéo gốc "THAM" khi còn sống (thực ra nếu con người chết đi thì bản chất "THAM" đã biến mất, vì "tham sống" là cái gốc để nuôi dưỡng "THAM" nhưng vì con người sống quá lâu với cái gốc đó nên có rất nhiều linh hồn sau khi chết vẫn ngộ nhận dẫn đến hư tưởng). Đó chính là địa ngục lớn nhất của con người sau khi chết. Như tôi đã trình bày về trạng thái X - trạng thái mà ý thức không còn đóng vai trò chủ động trong việc kiểm soát thể xác. Thì ở trạng thái sau khi chết linh hồn "tham chấp" > mong muốn, kỳ vọng nhưng không thể kiểm soát được việc thực hiện nó thông qua hành động, hay nói cách khác là không thể can thiệp > Kết quả không đạt là chủ yếu > đau khổ là chủ yếu > Địa ngục thực sự. Linh hồn: Những câu hỏi được đặt ra từ ngàn đời nay mà vẫn chưa có câu trả lời thống nhất và còn nhiều tranh cãi: Linh hồn có thực sự tồn tại? Nếu có thì linh hồn là gì? 1. Có tồn tại linh hồn sau khi chết (cả khi đang sống). 2. Linh hồn bao gồm tổng thể các trường năng lượng - Zezro tương ứng với thể xác mỗi con người và linh hồn bao gồm cả ý thức chứ không phải ý thức = linh hồn. 3. Linh hồn không có khối lượng nên nó thuộc về trạng thái Zezro chứ không phải trạng thái vật chất. 4. Khi con người đang sống thì năng lượng thuộc về phần linh hồn sẽ phát triển đầy đủ và trọn vẹn nhất (tùy trường năng lượng của mỗi người thay đổi sẽ quyết định đến sức khỏe người đó). 5. Khi con người mất đi, trường năng lượng này cũng sẽ sụt giảm dần với những vị trí mà năng lượng kém bền hơn sẽ bị chuyển đổi trạng thái trước, về phần ý 37
  • 38. thức - là sự phát triển cao của trạng thái năng lượng - Zezro nên sẽ bền hơn và tồn tại lâu hơn trước khi bị chuyển đổi trạng thái hoàn toàn tức sang 1 trạng thái năng lượng - Zezro mới, cấp độ mới hoặc kết hợp, hòa trộn với các trường năng lượng Zezro khác để cùng chuyển đổi hoặc cung cấp, bổ trợ cho 1 đối tượng vật chất khác. Sự vận động của năng lượng – Zezro dẫn đến sự phát triển của các dạng năng lượng - Zezro từ thấp tới cao và linh hồn là 1 dạng tồn tại của năng lượng – Zezro. Thế giới những linh hồn của con người sau khi chết. Con người có thể cảm nhận được thế giới linh hồn nếu mở được cánh cửa thông qua hệ qui chiếu hoàn toàn khác biệt này. Có ít người cảm nhận và trao đổi được vì theo cách nói thông thường là họ có giác quan đặc biệt. Nhưng thực ra trong tiềm thức của họ vô tình có được sự tương đồng về hệ qui chiếu linh hồn trong một thời điểm nào đó. Do con người có 2 bản thể là Zezro và vật chất trong cùng một đối tượng là con người. Có người nói là có cùng bước sóng, bắt được sóng các linh hồn như radio, TV bắt được sóng phát thanh, truyền hình. Ta cũng có thể hiểu nôm na: linh hồn của mỗi người khác nhau do trạng thái năng lượng – Zezro khác nhau và ý thức của người sống với các linh hồn của người đã chết cũng vậy do khác hệ qui chiếu “tầng số” quyết định bởi vận tốc và quỹ đạo chuyển động năng lượng – Zezro cấu thành. Việc kiểm soát điều này không phải dễ dàng ai cũng làm được. Tương tự như việc chúng ta kiểm soát được vận động. Do đó, trạng thái ngẫu nhiên, vô tình là phổ biến hơn. Việc có tồn tại hay không các thần linh hay đấng tối cao thì việc lý giải cũng không thay đổi gì so với lý giải về linh hồn. Đó cũng chỉ là một trạng thái năng lượng – Zezro đặc biệt, có thể là dạng phát triển cao nhất của trạng thái năng lượng – Zezro. Trong đó, trạng thái này có thể thấu hiểu được năng lượng – Zezro hoặc thấu hiểu được về sự vận động hoặc kiểm soát được năng lượng – Zezro hoặc kiểm soát được sự vận động hoặc một phần hoặc tất cả. 38
  • 39. Mỗi sinh vật đều có trường năng lượng – Zezro (tùy cấp độ) để duy trì sự sống của thể xác nhưng với việc xuất hiện của ý thức (đó là khác biệt lớn nhất - gần như là 1 trong những trạng thái phát triển cao nhất của năng lượng – Zezro) thì trường năng lượng – Zezro tổng thể của con người mới được gọi là Linh hồn. Ý thức còn tạo nên 1 sự khác biệt lớn giữa con người và các sinh vật khác đó chính là đặc quyền chủ động. Các sinh vật khác sau khi chết, trường năng lượng – Zezro với cấp độ phát triển thấp hơn sẽ kém bền hơn (xem lại sơ đồ tính bền của các trạng thái năng lượng – Zezro và khối lượng - vật chất trong vũ trụ) và sẽ nhanh chuyển đổi trạng thái. Tương đồng với con người sau khi chết, trường năng lượng – Zezro ở những vị trí kém bền hơn (năng lượng duy trì hoạt động các cơ...) sẽ bị chuyển đổi trạng thái trước, còn lại cuối cùng là ý thức (với sự phát triển cao về trạng thái năng lượng – Zezro). Ý thức của mỗi người phát triển khác nhau nên tính bền cũng khác nhau. Tóm lại, trường năng lượng – Zezro bất kỳ nếu không có thành phần là ý thức thì không gọi là linh hồn. Ý thức giống như là bộ não của linh hồn. Theo sơ đồ phân bố tính bền của Zezro và Vật chất trong vũ trụ (trang 23) thì khi trạng thái vật chất phát triển càng cao thì tính bền càng giảm. Tức con người với thể xác (phần vật chất) đã phát triển lên tới bậc cao thì thời gian tồn tại càng ít hơn. Nhưng ngược lại khi trạng thái năng lượng – Zezro càng phát triển lên cao thì tính bền càng tăng, do đó sự tồn tại của linh hồn (phần năng lượng - Zezro) càng lâu hơn. Đó cũng là sự lý giải vì sao sau khi chết linh hồn vẫn tồn tại. Và năng lượng – Zezro trong con người càng phát triển, càng hoàn thiện thì càng bổ trợ và duy trì cho phần thể xác được tồn tại lâu hơn. Như vậy, để con người có thể sống lâu hơn thì con người không nên phát triển về mặt sinh khối (thể xác) mà là rèn luyện để phát triển về phần linh hồn (năng lượng – Zezro). Để phát triển được về phần linh hồn có các giải pháp sau: a. Phát triển về trí tuệ (ý thức) vì ý thức là 1 phần của linh hồn. b. Nuôi dưỡng sự thanh thản, nuôi dưỡng "TÂM" sáng bằng tình yêu thương. Chỉ có tình yêu mới giúp con người cảm thấy được thanh thản nhất và chỉ có tình yêu 39
  • 40. là vô hạn về dung lượng cho mọi thứ. Rèn luyện "TÂM", tức cũng chính là làm cho năng lượng trong cơ thể được vận động hài hòa, không rối loạn. Thông qua đó cũng giúp bổ trợ, kích thích khai mở được phần lớn trí tuệ tiềm ẩn. Vận động là quy luật cơ bản của vũ trụ, do đó vận động cũng là 1 phương pháp cơ bản giúp con người sống lâu hơn. Một quy luật cơ bản của vũ trụ nữa là không có gì trong vũ trụ tồn tại ở 1 trạng thái mãi mãi nên việc con người nghĩ đến sự trường sinh bất lão là hoang tưởng và mê muội. Đó cũng thuộc về sự THAM sống quá độ của con người. Vai trò và ý nghĩa của con người trong vũ trụ Con người trước giờ vẫn quá ảo tưởng về vị trí và vai trò quyết định của mình trong vũ trụ. Tất cả những gì thuộc về con người chỉ là 1 hạt bụi trong vũ trụ vô hạn này (Có thể là 1 hạt bụi hiếm - quý giá nhưng trước mặt vũ trụ thì tất cả là như nhau). Thực ra con người chỉ có thể tự tin về 1 vị trí và vai trò lớn trong vũ trụ nhỏ - nơi mà con người đang sống và nghiên cứu (cũng là nơi mà con người tự giam mình và vui sướng) nhưng con người nên nhớ rằng còn vô số những vũ trụ nhỏ như vậy nữa trong vũ trụ vô hạn. Không có con người tồn tại, vũ trụ vẫn tồn tại - vận động và phát triển. Nhưng không có vũ trụ, chắc chắn sẽ không có con người. Ý thức không chỉ dành riêng cho con người ở trái đất này. Trong phạm vi trái đất, con người đang ở vị trí dẫn đầu, phát triển về mọi mặt cao nhất trong muôn loài. Do đó, tự nhiên sinh con người không mang một ý nghĩa nào khác ngoài vai trò điều phối (cầm cân, nảy mực) mọi hoạt động của trái đất sao cho tốt nhất theo quy luật tự nhiên đã mặc định. Nên, tự nhiên đã giao cho con người có một quyền lực tuyệt đối - chính là đặc quyền chủ động trong thế giới này. Đó là ý nghĩa lớn nhất mà con người xuất hiện - vai trò điều hành và lãnh đạo muôn loài. 40
  • 41. Để làm được điều đó, con người phải nghĩ và hành động vì người khác, vì các sinh vật khác để tổng thể là tốt đẹp nhất. Các sinh vật khác được tự nhiên sinh ra, ít nhất cũng được giao cho một nhiệm vụ cơ bản là làm thực phẩm cho các sinh vật khác, để cùng nhau tồn tại. Đó là ý nghĩa cơ bản của các sinh vật khác trong thế giới này. Hiện tại, các sinh vật đang làm rất tốt nhiệm vụ cơ bản của mình một cách thụ động theo quy luật tự nhiên. Vậy con người đã làm tốt nhiệm vụ của mình chưa? Con người đang đi ngược lại hoàn toàn nhiệm vụ mà tự nhiên giao phó, mà đó cũng chính là ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống hiện tại. Con người đang dùng quyền lực tuyệt đối của mình một cách chủ động để thỏa mãn nhu cầu bản thân, bất chấp hậu quả gây ra như thế nào. Thỏa mãn nhu cầu bản thân vì sao không phải là ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống như đa phần con người lầm tưởng? Vì nếu chỉ có như thế thì con người đâu khác gì con vật? Con người sinh ra, thỏa mãn nhu cầu cơ bản để tồn tại và phát triển, thỏa mãn các nhu cầu cấp cao để được sống thoải mái hơn, thỏa mãn và thỏa mãn + thời gian > rồi chết. Vậy thì có khác gì các loài động vật khác, nhiều khi niềm vui của con vật khi thấy được miếng mồi, sự thỏa mãn tột độ khi được no nê và giao phối còn hơn cả sự thỏa mãn của chính con người? Nếu mục tiêu của cả cuộc đời con người chỉ là sự thỏa mãn cho chính bản thân mình thì con người sống và tồn tại trong thế giới, vũ trụ này không có ý nghĩa nào cả. Định hướng và tư tưởng sai lạc đó đang là nguyên nhân phát sinh những mầm móng về sự chán nản cuộc đời, không có lý tưởng, không có niềm vui cuộc sống của một bộ phận không nhỏ giới trẻ có học thức trong những quốc gia, trong những gia đình giàu có tột bậc. Đó là sự mất phương hướng nguy hiểm. Nhưng hậu quả lớn nhất là con người đang dần đưa chính mình đến bờ vực của sự hủy diệt. 41
  • 42. Điều khiển vũ trụ không phải là ai đó (ý thức - duy tâm) mà là quy luật vận động của năng lượng – Zezro quyết định trạng thái của tất cả sự vật - hiện tượng trong vũ trụ. Tức những yếu tố quyết định đến sự hình thành và phát triển của vạn vật trong vũ trụ là khách quan, không phụ thuộc vào ý thức con người hay bất kỳ 1 sinh vật nào khác có ý thức. Như tôi đã từng nói: "Trong vũ trụ sẽ có vô số bộ phim được sắp đặt sẵn (theo quy luật). Nhưng không có bộ phim nào giống bộ phim nào cả." Tầm vĩ mô, con người hay bất cứ sự vật - hiện tượng nào khác đều là thành phần của 1 hệ thống trong vũ trụ và mỗi yếu tố thành phần đều có giá trị tác động nhất định > có thể làm thay đổi kết quả của 1 bộ phim (nhưng đó cũng là do những quy luật sắp đặt sẵn). Tầm vi mô, con người có thể kiểm soát 1 phần nào đó những hệ thống nhỏ nhưng đó cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc vũ trụ. Nếu con người hiểu được các quy luật vận động của vũ trụ, sống theo những quy luật đó, biết được kết quả với những tác động khác nhau. Và con người dùng đặc quyền chủ động của mình để lựa chọn những tác động đúng đắn nhất > (quy luật) đưa đến kết quả tốt nhất. Ở trường hợp này, con người đã thật sự tối ưu được hạnh phúc. Con người ở trái đất này ưu việt hơn các sinh vật khác ở đặc quyền chủ động. Tức chúng ta có quyền chủ động can thiệp vào tự nhiên và làm thay đổi kết quả có được. Chúng ta phải biết sử ụng đặc quyền chủ động của mình 1 cách tối ưu nhất. Các sinh vật khác cũng có thể tác động vào tự nhiên nhưng luôn ở trạng thái bị động, có thể nói là ngẫu nhiên. Con người tồn tại trong vũ trụ này là 1 cơ duyên do quy luật vận động quyết định và cũng là 1 trọng trách lớn. Nếu chúng ta sống không xứng đáng với những gì thiên nhiên ban tặng thì chúng ta sẽ tự chuốc lấy đau khổ hoặc tự hủy diệt mình. 42
  • 43. Con người đang làm gì? Vậy con người đang hành động theo chiều hướng nào trong thế giới vạn vật? Với những phân tích trên, cùng với những minh chứng thực tế nhất, ta có thể khẳng định lại 1 lần nữa rằng: “ Tất cả những gì con người đang làm đều nhằm thỏa mãn nhu cầu ích kỷ của con người, tức chỉ phục vụ cho chính bản thân con người” Nếu giả định con người như là vị vua, còn muôn loài, vạn vật là thần dân trong phạm vi trái đất này (một đất nước) thì vị vua con người đang tham lam, vơ vét vô độ nhằm thỏa mãn nhu cầu của bản thân bất kể hậu quả xảy ra như thế nào đối với thần dân của mình. Một đất nước như thế kết cục đã quá rõ. Có thể xảy ra một kết thúc trong nội tại quốc gia đó, hoặc kết thúc đến từ một quốc gia khác hùng mạnh hơn. Lúc này, “THAM” đang phát sinh theo chiều hướng xấu và con người sẽ phải trả giá rất đắt vì điều đó. Tôi đã từng đề cập: "Trong vũ trụ, mỗi hệ thống sinh ra, vận động và phát triển chỉ trong 1 thời gian. Sự phát triển chỉ dành cho mỗi hệ thống và hệ quy chiếu chứ không dành cho toàn bộ vũ trụ. Tức trong vũ trụ, nơi này có hệ thống phát triển mạnh mẽ, nơi kia có hệ thống đang tàn lụi. Trong hệ thống trái đất con người sinh sống cũng vậy, việc vận động và phát triển của trái đất với đỉnh cao là con người rồi lại tàn lụi là việc bình thường và có thể là ngay lúc này đây tại 1 nơi nào đó trong vũ trụ đang xảy ra điều đó. "Vô thường" đó là 1 trong những quy luật cơ bản của vũ trụ." Do đó, sự huỷ diệt thì không thể tránh khỏi nhưng vấn đề là con người tự thúc đẩy tiến trình đó nhanh hơn bao nhiêu? "THAM" là 1 thuộc tính cơ bản của con người nên ta không thể trốn tránh nó. Và sự tham lam càng gia tăng mức độ thì sẽ càng thúc đẩy sự huỷ diệt đến gần hơn. Còn hiện tại, tất cả những gì con người làm và mong muốn đạt được đều nhằm phục vụ, làm thỏa mãn cho chính con người. Nên con người đã bất chấp tất cả các 43
  • 44. sinh vật khác để đạt được sự thoả mãn đó. Và chính thiên nhiên đã trả lời lại cho người biết về tiến trình huỷ diệt đang gia tăng. Con người chỉ còn lại cứu cánh cuối cùng là sự nương tựa vào nhau giữa mỗi con người, đồng lòng và sống vì nhau. Và nếu những con người tự cho mình là có trí tuệ, thượng đẳng hơn phần còn lại vẫn tiếp tục đối xử với đồng loại mình như chính những sinh vật khác, thì thực sự tiến trình huỷ diệt của con người sẽ tiến gần nhất, khi đó chính trong những con người sẽ tự huỷ diệt lẫn nhau. Nhưng con người luôn có sự phản ứng, thích nghi và thay đổi tốt (đó là đặc tính của con người được chứng minh qua quá trình chọn lọc tự nhiên đến nay) và khi hiểm hoạ đến gần (không chừa bất cứ ai) thì mỗi con người tự cho mình là thượng đẳng sẽ sống - hành động vì họ trước, thông qua đó họ sẽ giúp đỡ những người khác và cùng phần còn lại để ngăn chặn những rủi ro xảy ra. Nhưng đừng để mọi thứ đi quá xa và không thể phanh kịp nữa...tất cả là quá muộn. Thực ra, đối với những con người không quá "tham sống" và họ chỉ cần sống như thế nào để có giá trị, có ý nghĩa từng giây từng phút thì sự huỷ diệt đối với họ không thực sự quan trọng và họ cũng sẽ đón nhận nó 1 cách bình thản, nhẹ nhàng nhất > Thiên đàng. Còn đối với những người tham lam vô độ, tự xem mình là thượng đẳng và thoả mãn 1 cách ích kỷ, bất chấp người khác thì họ càng khó đón nhận sự huỷ diệt, họ sẽ bị rối loạn và đau khổ nhất khi có sự nguy hiểm đến. Họ khó chấp nhận cái chết vì có quá nhiều thứ để mất, trái tim và khối óc của họ đã bị kiểm soát bởi những vật chất hàng ngày mang đến cho họ sự dễ chịu, đặc biệt là tiền bạc. Và nó như 1 chất ma tuý mạnh nhất mà khi con người vướng vào rồi, xem nó như cuộc sống và không thể thoát ra được. Việc bị kiểm soát và lệ thuộc, yếu đi sức đề kháng về tinh thần chính là sự đau khổ thực sự, còn khủng khiếp hơn cả sự huỷ diệt vì nó dai dẳng theo suốt cuộc đời > Địa ngục. 44
  • 45. CHIA SẺ NGOÀI Vấn đề 1: Chúng ta đã từng nghe đến một số phương pháp để giải quyết các câu hỏi như: Trực tiếp, Quy nạp, Phản Chứng, Dẫn chứng, Loại trừ...nhưng mọi người đã nghe đến "Phương pháp luận đề"? Thông qua lý thuyết Two Side và một số bài viết trả lời các câu hỏi hóc búa như: - Quả trứng - Con gà - Thượng đế - Tảng đá - Học gì để thành công? http://vatlyvietnam.net/forum/showthread.php?t=17192 - Tình yêu thiên Chúa? Phật Nghiệp? Tốc độ tư duy có nhanh hơn tốc độ ánh sáng?... Tôi xin đúc kết và chia sẻ 1 phương pháp mới mà tôi đã sử dụng chủ yếu trong việc giải quyết các vấn đề trên (Phương pháp sử dụng chủ yếu: Luận đề, Quy nạp và Phản chứng). Phương pháp luận đề là phương pháp phân tích chi tiết bản chất các đối tượng chính trong câu hỏi và mối quan hệ giữa chúng để tìm ra sự hợp lý của câu hỏi? Nếu câu hỏi bất hợp lý thì ta bác bỏ nó mà không cần tìm câu trả lời. Nếu câu hỏi hợp lý thì từ sự phân tích đó ta có thể tìm ra được câu trả lời hợp lý nhất. Ngoài ra, ưu điểm của phương pháp luận đề là có thể tìm ra câu hỏi đúng đắn thực sự nếu câu hỏi ban đầu thiếu hợp lý. Khi ta đi học, các thầy cô vẫn dạy cho ta cách đọc và phân tích đề bài để thu thập tất cả dữ kiện được cung cấp nhằm chứng minh vấn đề đặt ra. Nhưng việc đi sâu vào phân tích bản chất từng đối tượng và mối quan hệ giữa chúng (nhất là câu hỏi nhân quả) thì hoàn toàn thiếu. Sự thiếu hụt đó là do khi ta giải những bài toán chuẩn thì dữ liệu gần như cung cấp đầy đủ, các đối tượng chính trong đề bài cũng rõ ràng, tương xứng và có quan chặt chẽ với nhau...Nhưng đối với câu hỏi cần giải quyết thuộc các vấn đề mang tính xã 45
  • 46. hội, thế giới quan, vũ trụ quan...thì việc phân tích làm rõ từng đối tượng đưa ra trong câu hỏi là cực kỳ quan trọng và cần thiết. Vì các vấn đề này có phạm trù rất rộng, nhiều khi không rõ ràng hoặc ít người hiểu rõ bản chất của từng đối tượng trong câu hỏi + mối tương quan giữa chúng. Nhưng đa phần theo lối mòn tư duy, chúng ta sẽ lao vào trực tiếp để giải quyết câu hỏi > Bế tắc hoặc sai lầm trong kết quả. Phương pháp luận đề giúp ta loại bỏ rất nhiều câu hỏi tưởng chừng như cao siêu, hợp lý nhưng thực ra là thiếu logic và không tương xứng trầm trọng giữa các đối tượng (Nhất là các mệnh đề nhân quả trong câu hỏi). Kế tiếp là giúp ta hiểu rõ bản chất từng đối tượng trong câu hỏi + mối quan hệ giữa chúng như thế nào...từ đó chúng ta sẽ có hướng đi đúng đắn nhất để giải quyết chúng (Lúc này chúng ta sẽ lựa chọn tiếp phương pháp chứng minh nào phù hợp để giải quyết vấn đề nhanh chóng). Phương pháp luận đề thuộc về phương pháp định hướng tư duy hơn vì nó là khởi đầu cho quá trình tìm ra đáp án - câu trả lời cho 1 vấn đề đặt ra. Vấn đề 2: Trả lời câu hỏi: Quả trứng có trước, hay con gà có trước? Đây là 1 câu hỏi đã quá nổi tiếng với tất cả mọi người. Nhưng đây cũng là 1 câu hỏi đánh tráo khái niệm vĩ đại. Giá trị nó tạo ra và còn nổi tiếng đến ngày nay không có gì khác ngoài việc chưa có ai tìm được câu trả lời thỏa đáng. Do đó, mọi người xem nó như là 1 bí ẩn thú vị, áp dụng cho rất nhiều trường hợp trong vũ trụ khi mà các vấn đề trở nên bế tắc. Đó là 1 trong những điểm đánh tráo khái niệm lớn dễ dẫn mọi người đến sự lạm dụng, gây ngộ nhận cho các vấn đề liên quan. Tôi cũng xin cố gắng thử sức mình xem như thế nào: Trước khi trả lời trực tiếp câu hỏi, tôi sẽ phân tích câu hỏi để tìm ra 1 điểm đánh tráo khái niệm khác nữa: Quả trứng có trước, hay con gà có trước? Quả trứng là 1 phạm trù rộng hơn nhiều so với con gà (1 đối tượng cụ thể) nên nếu ta vội vàng sẽ dễ mắc bẫy. Tôi sẽ cho mọi người thấy câu hỏi này bất hợp lý như 46
  • 47. thế nào: Quả trứng rùa cũng là quả trứng? Chính xác! Vậy tôi hoàn toàn có thể đặt câu hỏi: Quả trứng rùa có trước hay con gà có trước? Oh không! Nó không liên quan gì với nhau cả > câu hỏi này là bất hợp lý. (Nếu bạn trả lời 1 câu hỏi bất hợp lý và sai về logic thì dù câu trả lời của bạn như thế nào thì vẫn sai, do đó ta không phải phí thời gian trả lời cho câu hỏi này). Nếu vậy, ta phải xét lại câu hỏi cho đúng hơn. Vậy câu hỏi chính xác mà chúng ta cần trả lời là: Quả trứng gà có trước hay con gà có trước, hay cả hai có cùng lúc? Tôi sẽ dùng phương pháp chứng minh phản chứng để giải quyết bài toán này: Giả thiết 1: Quả trứng gà có trước con gà. Vậy suy ra con vật sinh ra quả trứng gà phải là 1 con thuộc loài chim khác con gà (Tham khảo: http://vi.wikipedia.org/wiki/Chim) chứ không phải bất kỳ con vật nào đẻ trứng thì trứng cũng có thể nở ra con gà (rắn, khủng long, cá sấu...). Vì nếu là con gà thì trái với giả thiết. > Con sinh ra quả trứng gà là con chim X nào đó > Khi con chim X sinh ra quả trứng thì mọi người sẽ gọi là quả trứng chim X (thời điểm này ta vẫn chưa có khái niệm gì về con gà nên cũng chưa có khái niệm gì về trứng gà + dù có đột biến nhưng trong trứng thì không ai biết nó là con gì? có đột biến hay không? Ngày xưa chưa có công nghệ siêu âm) > Đẻ ra những quả trứng chim X bị đột biến và nở ra những con vật cùng loài (sau đó con người đặt tên là con gà) hoặc những quả trứng chim X bình thường sau đó con người mang trứng về nhà và cho ấp nở ra chim X (con) + nuôi dưỡng, thuần hóa (sau đó con người đặt tên là con gà, sau đó lại cho giao phối, nhân giống...thuần hóa...qua nhiều đời (Nếu con người bắt chim X (con) về nuôi + thuần hóa, lai giống qua nhiều đời vẫn tương tự) > Trứng chim X nở ra con gà > Bác bỏ giả thiết 1. Giả thiết 2: Quả trứng gà và con gà có cùng lúc. Chứng minh tương tự như giả thiết 1 > Ta cũng có thể bác bỏ giả thiết 2. Vậy ta hoàn toàn có thể kết luận: Con gà có trước quả trứng gà. 47
  • 48. Có những ý kiến cho rằng sau khi có con gà thì cũng có thể gọi quả trứng trước đó là quả trứng gà (nhưng chắc chắn tên gọi quả trứng X phải có trước quả trứng gà và quả trứng cũng phải chờ nở ra con gà, rồi mới căn cứ theo con gà để đặt tên ngược lại là quả trứng gà). Luận cứ này chỉ xác định được trước con gà là có 1 quả trứng (nếu quả trứng nói chung thì vi phạm vào câu hỏi đánh tráo khái niệm đã bị bác bỏ ban đầu). Có những ý kiến khác thì cho rằng: "Trứng gà chính là quả trứng nở ra con gà" Luận điểm này chỉ phù hợp khi đã bắt đầu có con gà đầu tiên trên thế giới. Còn đối với quả trứng nở ra con gà đầu tiên trên thế giới thì không thể gọi là trứng gà vì lúc chưa có con gà thì ta gọi quả trứng đó là gì? Trên là những quan điểm đặt tên trứng gà theo tên con gà. Và còn có quan điểm, đặt tên con gà theo tên trứng gà. Tức ta mặc định đặt tên quả trứng nào đó trước là trứng gà, sau đó quả trứng nở ra 1 con chim và ta lại gọi tên con vật đó là con gà theo tên quả trứng. Nhưng luận điểm này càng sai lầm vì không có cơ sở nào để đặt tên cho 1 quả trứng. Nếu ta đặt tên và phân loại theo hình dạng quả trứng thì dẫn đến 1 nghịch lý là có nhiều loại trứng giống hệt nhau về kích thước, màu sắc....> chúng sẽ cùng tên gọi. Nhưng khi cho ấp và nở ra thì ta thấy có nhiều con vật khác nhau về cả hình dạng, màu sắc...vậy thì nó cũng cùng 1 tên gọi? Việc phân loại và gọi tên theo trứng là phản khoa học và càng thiếu cơ sở. Chỉ có 1 con vật cụ thể - không có con vật nào hoàn toàn giống con vật nào thì ta mới có thể phân loại và đặt tên được. Lại có ý kiến cho rằng, tên gọi thì đúng là con gà có trước trứng gà nhưng bản chất thì sao? Thực ra bản chất là 1 đối tượng quả trứng, nên quan trọng là ta gọi quả trứng đó như thế nào là hợp lý nhất và cái nào trước, sau. Chúng ta phải dùng dữ kiện từ câu hỏi để giải quyết và tất cả phải dùng tên gọi chứ nếu không ta diễn tả bản chất bằng cách nào? Chứng minh bằng gì? Trả lời cho cái gì? Với con người, tên gọi luôn đi liền với bản chất và không thể tách rời. Nên nếu 1 tên gọi không thể đặt cho 1 bản chất vào thời điểm đó thì xem như nó không hợp lý và phải dùng 1 tên gọi hợp lý hơn (1 sự vật có thể tồn tại độc lập với ý thức con người - đó là 48
  • 49. bản chất và khi không tồn tại con người thì lấy ai quan tâm đến nó? và cũng không có câu hỏi trong topic này, nhưng nếu gắn với con người thì luôn phải gắn với tên gọi). Vậy chúng ta có phải là con người? Vậy chúng ta sẽ tự hiểu việc cần chứng minh là gì! Do đó, ta chỉ có thể kết luận là có tồn tại 1 loại trứng của 1 loài chim nhưng phải cùng họ với gà (chứ không phải trứng bất kỳ) có trước và nở ra con gà (http://vi.wikipedia.org/wiki/G%C3%A0). Và kết luận đó cũng không phải là câu trả lời cho cả 2 câu hỏi trên. Tức câu hỏi: "Quả trứng có trước hay con gà có trước?" là không phù hợp (đánh tráo khái niệm) - đã chứng minh ở trên, nên câu trả lời đúng vẫn không phù hợp. Còn câu hỏi: "Quả trứng gà có trước hay con gà có trước, hay cả hai có cùng lúc?" thì đã có câu trả lời nhưng chỉ trong phạm vi con gà và quả trứng gà. Vấn đề 3: Cavnilo nhà thần học kinh viện đã đặt ra câu hỏi: "Thượng đế có thể tạo ra tảng đá mà Ngài không nhấc nổi hay không?" Với câu hỏi này, dù câu trả lời có hay không đều bất hợp lý và đó là 1 nghịch lý triết luận vĩ đại > Sự bế tắc > Sự mâu thuẫn không thể cứu vãn giữa Tôn giáo vs Khoa học. 1. Ta trả lời, Thượng đế không thể tạo ra tảng đá mà Ngài không nhấc nổi > Thượng đế không toàn năng > Bác bỏ kinh thánh của rất nhiều Tôn giáo. 2. Ta trả lời, Thượng đế có thể tạo ra tảng đá mà Ngài không nhấc nổi > Có khả năng tồn tại 1 tảng đá (vật thể) mà Thượng đế không nhấc nổi > Có trường hợp Thượng đế sẽ không nhấc nổi 1 tảng đá do mình tạo ra >Thượng đế không toàn năng > Bác bỏ kinh thánh của rất nhiều Tôn giáo. Tôi cũng xin dựa vào lý thuyết Two Side để giải quyết bài toán này: Để giải thích được câu hỏi này ta phải biết Thượng đế là gì? Phương pháp luận của tôi là quy nạp và đưa mọi thứ về gốc, tức nền tảng cuối cùng của 1 tôn giáo. Gần như Thượng đế là gốc rễ cuối cùng của đa số các tôn giáo trên thế giới. Đó cũng chính là nguồn gốc sinh ra vũ trụ này. Vậy THƯỢNG ĐẾ cũng chính là VŨ 49
  • 50. TRỤ. Có quan điểm cho rằng, con người yếu đuối, sợ hãi > THƯỢNG ĐẾ, con người không thể hiểu, biết > THƯỢNG ĐẾ. Thực ra con người không hiểu, không biết > Sợ hãi. Vậy không hiểu, không biết và sợ hãi cái gì? Phải có đối tượng chứ? Và đó chính là sự bí ẩn của VŨ TRỤ. Trong mô hình Two Side, tôi đã đưa sự tương đồng của THƯỢNG ĐẾ và NĂNG LƯỢNG (hay còn gọi là Zezro).NĂNG LƯỢNG có mặt khắp mọi nơi và sinh ra toàn bộ sự vật - hiện tượng trong vũ trụ này, vạn vật trong vũ trụ cũng đều là các trạng thái biểu hiện của NĂNG LƯỢNG. THƯỢNG ĐẾ - NĂNG LƯỢNG - VŨ TRỤ là 1 bản thể duy nhất và vô hạn. Trả lời trực tiếp cho câu hỏi: THƯỢNG ĐẾ - NĂNG LƯỢNG - VŨ TRỤ là vô hạn. Do đó, THƯỢNG ĐẾ - NĂNG LƯỢNG - VŨ TRỤ có thể tạo ra 1 vật nặng vô hạn. Như vậy, quyền năng của Thượng đế không mất đi mà vẫn giải thích được tất cả những gì con người và khoa học đang tìm kiếm > Tôn giáo và Khoa học không có bất kỳ 1 mâu thuẫn nào. Chỉ có mâu thuẫn là do chính con người đặt ra và chưa giải quyết được nó > Mâu thuẫn chính ngay trong mỗi con người. Vấn đề 4: Ngôn ngữ của con người dành để giải thích vũ trụ là rất hạn hẹp và không phải cho tất cả mọi người. Ta chỉ có thể cố gắng làm rõ nó bằng ngôn từ được phần nào hay phần đó. Có thể ta phải dùng tới các ẩn dụ - phép liên tưởng (tương đồng với các dụ ngôn trong các giáo lý của tôn giáo). Để cố gắng diễn giải cho tất cả mọi người hiểu là 1 sai lầm lớn và không thể đạt được. Các vấn đề tôi trình bày chỉ phù hợp cho những ai thực sự quan tâm, tương đồng tư duy và có thể hiểu được phần nào. Mọi người sẽ chủ động lựa chọn vấn đề để tìm hiểu và chọn lọc các thông tin hợp lý, chứ tôi không thể chủ động lựa chọn đối tượng để giải thích. Vì nếu lựa chọn sai đối tượng, chính tôi sẽ trở thành người thật ngu ngốc trước mặt đối tượng đó 50
  • 51. Vấn đề 5: Con người luôn nhỏ bé, giới hạn so với vũ trụ. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó. Tôi chưa bao giờ tự cho mình là biết hết về vũ trụ (vũ trụ thì vô hạn, tri thức thì hữu hạn). Nhưng cái có trong tôi là ngọn lửa khao khát và đam mê tìm kiếm chân lý - được nhiều chừng nào hay chừng đó trong cuộc đời ngắn ngủi này. Phương pháp tiếp cận vấn đề có vai trò quyết định trong việc nghiên cứu, khám phá và nhận thức về vũ trụ (từ vĩ mô cho đến vi mô). Có rất nhiều người thông minh bẩm sinh, họ có thể ngồi tính những phép toán cực kỳ phức tạp và siêu việt nhưng không phải ai cũng được như vậy. Trong việc tìm kiếm Chân lý, do IQ của mỗi người khác nhau nên việc tìm kiếm là phương pháp khả thi hoặc tốt nhất là cực kỳ quan trọng để có thể bù đắp vào khoảng cách chêch lệch do xuất phát điểm trước khi vùi đầu vào 1 vấn đề và bị nó cuốn theo. Bạn có thể lựa chọn 1 phương pháp như Edison, hoặc Einstein, hoặc Hawking, hoặc Đạt Lai Lạc Ma, Vanga, Nostradamus...nhưng cái quan trọng nhất là biết được mình là ai? Thế mạnh mình là gì? Để đến được đích như họ thì mình có thể đi theo con đường của họ? Hay phải tìm kiếm 1 con đường nào khác? "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống" Và đó là những cách mà con người lựa chọn. Vấn đề 6: Bạn có bao giờ đặt câu hỏi: Màu sắc được sinh ra từ đâu? Cái gì quyết định các màu khác nhau? Có nhiều cách giải thích về màu sắc nhưng đa phần chỉ lý giải về bộ giải mã màu sắc được tích hợp trong mỗi con người + ánh sáng chi phối hoặc đánh lừa bộ giải mã đó. Nhưng màu sắc đi liền với 1 đối tượng thì tồn tại độc lập với con người. Vậy ta mới giải thích được 1/2 bản chất thực sự. Muốn giải thích bản chất thực của màu sắc thì ta phải phân tích từ nguồn gốc hình thành nên các trạng thái Zezro - Vật chất trong vũ trụ. 51
  • 52. Như nội dung trình bày trong Two Side thì trạng thái vận động quyết định đến việc hình thành các dạng Zezro - Vật chất và không gian đi kèm. Biểu hiện bên ngoài của 1 đối tượng bao gồm không gian đi kèm + màu sắc của nó sinh ra do vận động. Để can thiệp vào sự vận động của 1 đối tượng, ta có nhiều cách và mục đích làm sao kiểm soát được vận tốc và quỹ đạo di chuyển.Ta dễ dàng nhận thấy nhất là nhiệt độ sẽ làm ảnh hưởng đến sự vận động và sẽ làm biến đổi vật chất, hoặc ta gia tốc cho 1 đối tượng. Việc kiểm soát vận tốc của 1 đối tượng tuy rất khó nhưng cũng còn dễ hơn nhiều so với kiểm soát được quỹ đạo di chuyển của đối tượng đó (điển hình là những hạt cơ bản nhất trong vũ trụ mà con người đang tiếp tục khám phá). Việc tìm hiểu sâu về bản chất của vận động và kiểm soát nó sẽ mở ra một chân trời mới bao la tiếp theo để con người khám phá và kiểm soát được nhiều về vũ trụ này. Hiện tại, vấn đề mà tôi đang tiếp tục nghiên cứu là làm thế nào để kiểm soát được vận động. Vận động của 1 đối tượng bao gồm vận tốc và quỹ đạo di chuyển. Tức phải tìm ra được những phương pháp làm ảnh hưởng, tác động đến vận tốc hoặc quỹ đạo di chuyển của các hạt cơ bản. Việc kiểm soát vận tốc của hạt cơ bản tuy rất khó nhưng cũng còn dễ hơn nhiều so với kiểm soát được quỹ đạo di chuyển của đối tượng đó. Khoa học hiện đại đã có những cách tác động đến sự vận động của vật chất thông qua nhiệt độ hoặc gia tốc các hạt hoặc bắn phá các hạt. Nhưng vấn để kiểm soát sự vận động thì con người chưa thể làm. Việc kiểm soát vận động của vật chất có đối tượng là các hạt cơ bản có khối lượng, còn việc kiểm soát vận động của năng lượng – Zezro là các hạt cơ bản không khối lượng. Đây chỉ là bước nghiên cứu sơ khởi nhưng có ý nghĩa rất lớn để khai mở nhiều vấn đề mà con người chưa thể tiếp cận. Tôi vẫn có 1 niềm tin tuyệt đối là 1 ngày nào đó, vật lý hiện đại sẽ chứng minh được về lý thuyết hô biến "không" thành "có" là có thể. Và đó chính là đỉnh cao của việc kiểm soát năng lượng – Zezro thông qua kiểm soát vận động. 52
  • 53. THẢO LUẬN VÀ PHẢN BIỆN Bạn đọc 1: Năng lượng trong thuyết Two Side khác với định nghĩa thông thường, đây là một rào cản cho những ai đã quen với định nghĩa năng lượng trong sách giáo khoa. Vượt qua rào cản đó thì sẽ thấy thuyết của bác Tác giả rất thuyết phục. Hiểu rõ bản chất của vũ trụ giúp cho con người bớt đi tham lam, sống có ích hơn. Cảm ơn bác, chúc bác sức khỏe. -----Hiểu theo nghĩa thông thường, năng lượng là khả năng làm thay đổi trạng thái hoặc thực hiện công năng lên một hệ vật chất. Tác giả: Thật ra, "NĂNG LƯỢNG" theo nghĩa mới trong Two Side, tôi có thể đặt 1 cái tên hoàn toàn mới là Zezro nhưng vì như vậy nó sẽ quá xa lạ và càng khó hiểu đối với mọi người. Nên tôi tạm thời mượn 1 tên gọi cũ của khoa học là Năng lượng, dần dần khi mọi thứ đã dễ chấp nhận hơn, mọi người hiểu bản chất hơn thì có lẽ tôi sẽ không vay mượn nữa. (Thật ra Năng lượng (vật lý) và Zezro có mối quan hệ mật thiết với nhau, hay nói cách khác Năng lượng (vật lý) là sự biểu hiện 1 phần nào đó của Zezro) Tôi có trình bày ở phần trên, Con người lấy sự chủ quan để đo lường đối tượng khách quan. Lấy thời gian để đo lường không gian. Lấy khối lượng để đo lường vật chất. Lấy năng lượng (vật lý) để đo lường Zezro - "NĂNG LƯỢNG định nghĩa lại trong Two Side" Thật ra, Năng lượng (hiểu theo nghĩa thông thường) là 1 đại lượng mà con người dùng để đo lường Zezro - "NĂNG LƯỢNG", tương đồng giống như lấy khối lượng để đo lường vật chất. Và những đại lượng này là tương đối. Khái niệm cũ và mới của Năng lượng là bổ trợ cho nhau chứ không phải đối lập nhau. 53
  • 54. Bạn đọc 2: Bài viết hay đấy bạn! Mình rất thích chủ đề này. Không dễ kiếm được người như bạn chút nào. Nếu muốn bạn hãy nghiên cứu thêm một thời gian nữa và có thể viết sách. Có điều mình nghĩ bạn đừng nên đưa tôn giáo vào đây, quan điểm của mình khá giống bạn, chỉ có tôn giáo là mình chưa bao giờ nghĩ đến nó, bởi vì theo mình Vũ trụ - Tôn giáo chẳng liên hệ gì với nhau, Tôn giáo là loại hình chẳng khác gì một phát minh giống như phát minh ra môn thể thao nào đó của con người vậy! Khi khoa học không giải thích được điều gì thì y như rằng nó được giải thích rất thần thánh trong tôn giáo. Tôn giáo đúng là sẽ tồn tại rất lâu nữa cho đến khi chúng ta khám phá ra được chúng ta là gì và từ đâu tới, tuy nhiên với khoa học thì sự giải thích của tôn giáo là một giả thuyết mang tính chờ đợi và lý thú! Chỉ là chúng ta nên khám phá xem ông Thần cuối cùng sẽ là định luật gì thôi. Tác giả: Thanks! Thật ra, Tôn giáo cũng là 1 trong những cách nhìn của con người về vũ trụ. Tôi đưa Tôn giáo vào đây để cho thấy sự phù hợp rộng lớn của lý thuyết này. Tôi đưa ra 1 mô hình mới + đưa vào mô hình đó các đối tượng tưởng chừng như khác nhau hoặc đối lập. Nhưng mô hình mới đã cho thấy được các mối liên kết, tương quan và hợp lý với tất cả. Có thể mô hình này chưa phải là tốt nhất vì qui luật của sự phát triển đi lên trong tư duy con người. Nhưng tôi tin, đây sẽ là 1 nấc thang quan trọng trong sự phát triển đó. Bổ đề cơ bản Langlands về các mối liên kết trong toán học đã được Ngô Bảo Châu chứng minh; sự thống nhất và tương quan giữa cơ học lượng tử (vô cùng bé) và quy luật vận động của vũ trụ (vô cùng lớn) trong Thuyết vạn vật của Stephen Hawking...và rất nhiều mối tương quan khác trong vũ trụ cho thấy được sự hợp lý trong mô hình tôi đưa ra. Tất cả sự vật - hiện tượng trong vũ trụ đều có mối liên kết mật thiết và chuyển đổi qua lại - nhiều trạng thái nhưng cùng 1 đối tượng. Và càng đặc biệt hơn nữa khi đến 1 ngày, con người chứng minh thành công bằng thực nghiệm về sự chuyển đổi 54
  • 55. từ hạt không khối lượng sang hạt có khối lượng, hay nói cách khác làm xuất hiện khối lượng của photon thông qua kiểm soát vận động. Đó sẽ là 1 phát hiện vĩ đại đánh dấu bước chuyển hóa quan trọng nhất trong vũ trụ - năng lượng có thể chuyển sang khối lượng hay chiều ngược lại trong công thức E = mc2 của Einstein là có. Bạn đọc 3: Tôi có 1 thắc mắc về Thiên Chúa xin hỏi bạn, nếu bạn có thể trả lời? "Thiên Chúa là tình yêu" là cha mẹ sinh ra con người và tình yêu của Thiên Chúa đối với con người là vô bờ bến. Nhưng tại sao, trong Cựu Ước ghi lại 1 số biến cố lớn về việc Thiên Chúa nổi cơn thịnh nộ và hủy diệt loài người vì những tha hóa, lỗi lầm quá lớn mà con người đã gây nên. Thiên Chúa đã hối hận khi tạo ra con người? Trong cuộc sống con người, cha mẹ chúng ta yêu thương con cái mình và cũng không nỡ giết chết con mình dù con cái có phạm tôi tày đình, làm những việc không thể tha thứ được... "Hổ dữ không ăn thịt con" Như vậy, chúng ta sẽ có 1 nghịch lý về tình yêu của Thiên Chúa đối với con người? Tác giả: Hi bạn, Tôi sẽ lấy quan điểm trong Two Side để chứng minh cho bạn thấy là nhiều người đang hiểu sai và thực sự không có mâu thuẫn nào ở đây cả. Thiên Chúa trong Two Side cũng chính là Vũ Trụ - Zezro trong 1 bản thể. Vũ Trụ tạo dựng nên con người và con người quay về với Vũ trụ là lẽ tự nhiên chứ không ai có 1 thế lực nào bên ngoài tác động vào cả. Tuy nhiên, khi con người phạm những lỗi lầm quá lớn thì vô hình chung con người đang thúc đẩy quá trình hủy diệt đến sớm hơn > Con người tự hủy diệt mình theo quy luật tự nhiên. Và trong Kinh thánh Cựu Ước cũng cho thấy nhiều lần Thiên Chúa - Vũ Trụ (tự nhiên) đã ra dấu hiệu để cảnh báo con người về bờ vực thẳm đang cận kề. Nhưng con người bị cuốn theo những dục vọng, si mê của mình, nào có hay có biết? Và họ phải tự 55
  • 56. lãnh nhận những hậu quả do mình gây ra theo quy luật tự nhiên. Nó cũng mang ý nghĩa tương đồng với tính Nhân - Quả trong Phật Giáo. Cũng giống như trong cuộc sống, Cha mẹ luôn cảnh báo, nhắc nhở nhiều lần về những hành động sai trái của Con cái. Nếu con cái vẫn chứng nào tật đó, rồi dẫn đến những tội lỗi quá lớn, không thể tha thứ được thì lúc này Pháp luật sẽ đứng ra để xử lý người đó theo từng mức độ vi phạm...cho đến cao nhất là tước đi quyền được sống của 1 con người nếu họ là mối nguy hại cho xã hội. Lúc này, ba mẹ cũng không thể can thiệp gì hơn, nếu ba mẹ đứng ra tự ý tước bỏ mạng sống của con mình thì cũng là phạm pháp. Như vậy, con cái phải nhận lấy hình phạt do chính những tội lỗi mình gây ra dù được cảnh báo trước. Tóm lại, mọi thứ trong Vũ trụ đều có "Luật lệ" của nó Quy luật, Pháp luật...Nếu ta đi theo hướng này thì kết quả có thể dự đoán trước. Tương tự theo 1 chiều hướng khác cũng vậy...nhưng nếu đi ngược lại với "Luật lệ" chung của Vũ trụ thì chúng ta phải tự nhận lấy hậu quả về mình, chứ không phải Thiên Chúa nào hủy diệt chúng ta cả. Thân, Bạn đọc 4: Mình có thêm 1 thắc mắc nữa về Phật Giáo muốn trao đổi với bạn. Đức Phật đã từ bỏ vợ, con, gia đình để đi theo con đường tu tập nhằm tìm kiếm chân lý. Như vậy, Ngài cũng đã gây ra sự đau khổ cho vợ, con, gia đình Ngài? Họ dù sống sung túc, đầy đủ về vật chất nhưng còn về tinh thần thì sao khi con vắng cha, vợ vắng chồng...? Như vậy, trước khi tu tập thành công và giác ngộ, Ngài đã gây ra tội nghiệp? Thanks! Tác giả: Hi bạn, Theo quan điểm của cá nhân tôi thì Tất Đạt Đa trước khi giác ngộ thành Phật thì cũng là 1 con người bình thường. Đã là con người thì ai cũng phải vướng vào chuyện cuộc sống gia đình, và có những thứ mặc định không tránh khỏi. Nhất là 56
  • 57. Tất Đạt Đa là 1 thái tử trong chốn hoàng cung thì việc phải lấy vợ, sinh con để nối dõi là chuyện bắt buộc. Nhưng quan trọng là Ngài đã sắp xếp được mọi thứ ổn thỏa, và thoát ra được những vướng bận của phàm trần (giàu sang, địa vị, gia đình...) để tu tập > giác ngộ và thành Phật. Những gì đã xảy ra trong cuộc đời Đức Phật là tấm gương thực tế và gần gũi nhất đối với mỗi người chúng ta. Ngài cũng là 1 con người như bao người, đã trải qua tất cả những cảm giác của 1 con người như bao người...nhưng tư tưởng của Ngài đã vượt trên mọi tư tưởng để trở thành Phật. Tu và Hành được thực hiện trọn vẹn trong Đức Phật mà những ai đi theo Ngài luôn phấn đấu để đạt được thành tựu đó. Và những thành tựu Ngài đạt được + gieo thành tựu đó cho mọi người bằng cách sống và truyền dạy thì Ngài đã giải được biết bao nghiệp bởi sự mặc định của con người rồi. P/s: Có 1 sự tương đồng giữa Phật Giáo và Kito Giáo ở ngay trong vấn đề: Nghiệp mặc định của 1 con người, tức là con người đã là 1 nghiệp và tội tổ tông của mỗi Kitô giáo khi sinh ra. Loại bỏ những vấn đề diễn giải khác trong các giáo kinh thì ta có thoáng cảm nhận về thân phận con người. "Đời là bể khổ" nói theo Kinh Phật thì cũng hơi quá (như tôi đã phân tích trong phần Con người - Two Side) nhưng nó cũng mang nặng 1 trọng trách nào đó. Môi trường xã hội con người luôn có 1 sức hút mãnh liệt để ALL đều lao vào vòng xoáy đó (đó là mặc định của tạo hóa). Những ai yếu thì bị cuốn vào sâu hơn...cho đến khi họ không còn khả năng nhìn nhận xung quanh nữa. Và rất ít người có thể thoát ra ngoài rìa, nơi sức hút yếu hơn chứ nói gì thoát ra hoàn toàn khỏi vòng xoáy đó để quan sát nó. Chết thì quá dễ dàng và nhiều người nghĩ là có thể giải thoát, nhưng lúc này con người lại rơi vào trạng thái bị động, không thể kiểm soát được mình sẽ đi đâu về đâu. Đó không phải là 1 sự siêu thoát thực sự mà là 1 sự kém cỏi chấp nhận buông xuôi để mặc tạo hóa định đoạt. Như vậy, giải thoát - cõi niết bàn chính là trạng thái làm chủ về mặt tư duy - ý thức, ở trạng thái này ta nhìn và hiểu rõ bản thân mình trong sự tương tác với vũ 57
  • 58. trụ. Tâm - Ý thức ta có thể thoát ra ngoài vòng xoáy của xã hội cho dù thân xác ta vẫn trong nó nhưng ta vẫn hoàn toàn chủ động về mọi mặt đối với mọi đối tượng xung quanh có mối tương quan với ta. Ta cũng am hiểu quy luật vũ trụ như những luật gia am hiểu luật pháp để dựa theo từng quy luật + quyền chủ động mà ta tác động đến những đối tượng trong cùng mối tương quan > kết quả hài hòa và phù hợp với tự nhiên, tức lúc đó ta có thể can thiệp điều chỉnh những sai khác trong tự nhiên có thể dẫn đến kết cục xấu. Bạn đọc 5: Vậy thì có ai điều khiển vũ trụ hay không ? Tác giả: Hi bạn, Điều khiển vũ trụ không phải là ai đó (ý thức - duy tâm) mà là quy luật vận động của năng lượng quyết định trạng thái của tất cả sự vật - hiện tượng trong vũ trụ. Tức những yếu tố quyết định đến sự hình thành và phát triển của vạn vật trong vũ trụ là khách quan, không phụ thuộc vào ý thức con người hay bất kỳ 1 sinh vật nào khác có ý thức. Như tôi đã từng trình bày: "Trong vũ trụ sẽ có vô số bộ phim được sắp đặt sẵn (theo quy luật). Nhưng không có bộ phim nào giống bộ phim nào cả." Tầm vĩ mô, con người hay bất cứ sự vật - hiện tượng nào khác đều là thành phần của 1 hệ quy chiếu, hay 1 hệ thống quy chiếu trong vũ trụ và mỗi yếu tố thành phần đều có giá trị tác động nhất định > có thể làm thay đổi kết quả của 1 bộ phim (nhưng đó cũng là do những quy luật sắp đặt sẵn). Tầm vi mô, con người có thể kiểm soát 1 phần nào đó những hệ quy chiếu đơn lẻ nhưng đó cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc vũ trụ. Nếu con người hiểu được các quy luật vận động của vũ trụ, sống theo những quy luật đó, biết được kết quả với những tác động khác nhau. Và con người dùng đặc quyền chủ động của mình để lựa chọn những tác động đúng đắn nhất > (quy luật) đưa đến kết quả tốt nhất. Ở trường hợp này, con người đã thật sự tối ưu được hạnh 58
  • 59. phúc. Con người ở trái đất này ưu việt hơn các sinh vật khác ở đặc quyền chủ động. Tức chúng ta có quyền chủ động can thiệp vào tự nhiên và làm thay đổi kết quả có được. Chúng ta phải biết sử ụng đặc quyền chủ động của mình 1 cách tối ưu nhất. Các sinh vật khác cũng có thể tác động vào tự nhiên nhưng luôn ở trạng thái bị động, có thể nói là ngẫu nhiên. Con người tồn tại trong vũ trụ này là 1 cơ duyên do quy luật vận động quyết định và cũng là 1 trọng trách lớn. Nếu chúng ta sống không xứng đáng với những gì thiên nhiên ban tặng thì chúng ta sẽ tự chuốc lấy đau khổ hoặc tự hủy diệt mình. Bạn đọc 6: Đọc hết cũng hơi nản nên em chỉ có thể đọc qua vài ý thui nhân tiện hỏi luôn bác Từ cấp 1 em đã thắc mắc tất cả sự vật sự việc thời gian là đi theo 1 chiều ngẫu nhiên hay là đã dc sắp đặt sẵn như xem 1 bộ phim? Thêm nữa là bác nghĩ con người sẽ theo kiểu phát triển quá rồi tự tiêu diệt mình như trong phim không? Nếu câu cú khó hiểu xin bác bỏ qua và mấy câu hỏi của em giống kiểu thách đố quá  Tác giả: Câu hỏi của bạn tưởng chừng như sơ sài nhưng rất hay! Nếu theo mô hình của tôi thì tất cả sự vật - hiện tượng sẽ vận động theo chiều hướng ngẫu nhiên nhưng gắn liền với các quy luật. Tức trong vũ trụ sẽ có n hệ thống với sự ngẫu nhiên + quy luật đi kèm với hệ quy chiếu đó. Sự ngẫu nhiên xuất phát từ sự khác nhau trong vận động của 1 hoặc nhiều đối tượng ban đầu là xuất phát điểm sinh ra 1 hệ thống mới. Mỗi đối tượng cũng là 1 hệ thống, nhưng sự liên kết và tương đồng của từng hệ thống tạo ra các hệ thống lớn hơn hoạt động theo các quy luật. Mỗi tác động dù nhỏ của 1 đối tượng trong hệ thống đó, cũng làm cho sự phát triển chung và tính 59
  • 60. chất của hệ thống đó thay đổi. Do đó, tất cả sự vật-hiện tượng trong vũ trụ đều có mối liên hệ mật thiết, chuyển đổi qua lại và tác động lẫn nhau. Đối với hệ thống với hệ quy chiếu là trái đất chúng ta đang sống, nó cũng bao gồm vô số các hệ thống cấu thành và có sự tương đồng nhất định. Nó vận động và phát triển theo các quy luật của hệ thống này hay nói cách khác là những cái mà con người gọi là khoa học thực nghiệm. Thực ra, khoa học thực nghiệm cũng chỉ là cánh tay nối dài của giác quan con người, chính là sự giới hạn tầm nhìn và tư duy bó hẹp trong hệ thống chúng ta đang sống. Cả tôi và bạn cũng vậy! Dù khoa học thực nghiệm có đúng thì phạm vi cũng đa phần nằm trong quy luật thuộc hệ thống này. Nếu sang 1 hệ thống khác thì có thể sẽ sai. Và trong vũ trụ thì có n hệ thống như vậy. N hệ thống do n sự ngẫu nghiên + n quy luật chúng sẽ có tính chất và vận động khác nhau. Thế giới này > thái dương hệ > dải ngân hà > vũ trụ nhỏ quanh chúng ta có thể sẽ thay đổi cấu trúc hoàn toàn hoặc hủy diệt, mất đi làm tiền đề hình thành các hệ thống khác. Do đó, trong vũ trụ, mỗi hệ thống sinh ra, vận động và phát triển chỉ trong 1 thời gian. Sự phát triển chỉ dành cho mỗi hệ thống và hệ quy chiếu chứ không dành cho toàn bộ vũ trụ. Tức trong vũ trụ, nơi này có hệ thống phát triển mạnh mẽ, nơi kia có hệ thống đang tàn lụi. Tôi cũng chốt với bạn câu trả lời là trong vũ trụ sẽ có vô số bộ phim được sắp đặt sẵn (quy luật). Nhưng không có bộ phim nào giống bộ phim nào cả. Còn câu hỏi thứ 2 thì trong nội dung diễn giải tôi đã đề cập, bạn đọc - tìm hiểu sẽ thấy được câu trả lời trong đó. Riêng vấn đề Không - Thời gian đi kèm với mỗi đối tượng trong vũ trụ và bản chất của Không - Thời gian thì tôi đã đề cập rất chi tiết trong phần trên. Nếu bạn muốn tìm hiểu thì đọc kỹ sẽ thấy rõ. 60
  • 61. Bạn đọc 7: "Như tôi đã từng trình bày: "Trong vũ trụ sẽ có vô số bộ phim được sắp đặt sẵn (theo quy luật). Nhưng không có bộ phim nào giống bộ phim nào cả." Tầm vĩ mô, con người hay bất cứ sự vật - hiện tượng nào khác đều là thành phần của 1 hệ thống trong vũ trụ và mỗi yếu tố thành phần đều có giá trị tác động nhất định > có thể làm thay đổi kết quả của 1 bộ phim (nhưng đó cũng là do những quy luật sắp đặt sẵn)." Tầm vi mô, con người có thể kiểm soát 1 phần nào đó những hệ thống nhỏ nhưng đó cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc vũ trụ. Hỏi ngu : 1.-Chán bộ phim này , có đổi sang bộ khác được không ? 2.-Kết cục cũa bộ phim có thễ đoán trước được không hay phải chờ hạ màng mới biết 3.- Phim bộ kiễu đơn lẽ ( Bắc Mỹ như CSI ,NCIS từng episode, mỗi episode cốt truyện khác nhau) hay kiễu TQ (một loạt tới cuối cùng kết cục) 4.- Đạo diễn , Giám đốc sản xuất có quyền quyết định sự hiện hữu của nhân vật trong bộ phim là gì ? là ai Tác giả: Hi bạn, 1. Chính bạn cũng có thể thay đổi bộ phim của cuộc đời mình bằng những tác động thích hợp. Đối với cá nhân, mỗi sự lựa chọn và quyết định của A trong cuộc đời đều sẽ đưa A đến 1 bộ phim khác nhau. Đối với con người, nếu chúng ta lựa chọn tàn phá thiên nhiên (phá rừng, diệt chủng những loại động vật...), bắn phá các thiên thạch, tạo mưa, chế tạo vũ khí hủy diệt, tạo ra những cuộc chiến, lựa chọn công nghệ phát triển...nó đều đưa chúng ta đến nhưng bộ phim khác nhau với những quyết định khác nhau. 2. Khi bạn xem phim, có những bộ phim rất dễ đoán kết cục theo những motif cũ, tình tiết đơn giản. 61
  • 62. Có những bộ phim rất phức tạp với nhiều tình tiết bất ngờ...nhưng nếu chúng ta nắm được những quy luật, dựng nên những mô hình...thì hoàn toàn có thể biết được kết cục của từng bộ phim, nếu trường hợp này...thì kết quả là A...trường hợp khác thì nó sẽ B...Do đó, có rất nhiều dự đoán hoặc bói toán hoàn toàn dựa vào những hiện tượng, biến phụ thuộc và những quy luật...chỉ khác nhau là các mô hình tính toán đơn giản, phức tạp hay cực kỳ phức tạp. Nó hoàn toàn là khoa học chứ không phải duy tâm gì cả, nhưng quan trọng là con người vươn đến được đâu trong sự phức tạp đó? 3. Tự bạn suy ngẫm lại và sẽ có câu trả lời về những bộ phim theo sở thích của bạn, trong vũ trụ vô số những bộ phim khác nhau (cả về thể loại, cốt truyện...), còn việc lựa chọn là do bạn định đoạt. 4. Tùy bộ phim nào? Nếu bộ phim về cuộc đời bạn, bạn và các quy luật sẽ là đạo diễn, bạn và ba mẹ là giám đốc sản xuất và bạn cũng chính là diễn viên chính. Bạn có quyền thay đổi những tình tiết, diễn viên phụ và kết quả theo sự lựa chọn, các quyết định trong cuộc đời mình như tôi đã trình bày ở trên. Còn về mỗi bộ phim khác nhau trong vũ trụ, quy luật vẫn là 1 phần tất yếu cho việc đạo diễn tất cả các bộ phim đó. Thân, Bạn đọc 8: Bạn có thấy trái đất (1 hạt cát trong vũ trụ) được tạo thành 1 cách hoàn hảo không ? Cái gì cũng tự nhiên mà có ? Con người có phải sinh vật vĩ đại nhất về mặt cấu tạo trên trái đất này. Khoa học càng khám phá cơ thể con người càng thấy biết bao sự huyền diệu trong đó. Con người tiến hóa từ động vật chăng ? Tôi không nghĩ như thế, chưa có động vật nào có cấu tạo gần giống với con người (cấu tạo bên trong) và dựa vào cái gì để tiến hóa tới mức độ siêu việt như vậy ? 62
  • 63. Tác giả: Hi bạn, 1. Để biết trái đất và con người có hoàn hảo trong vũ trụ hay không thì tùy vào việc bạn lựa chọn đối tượng để so sánh. Một chiếc xe hơi so sánh với 1 chiếc xe đạp thì đúng thật hoàn hảo nhưng so với 1 chiếc phi thuyền thì khác. Trái đất sẽ hoàn hảo nếu được so sánh với các hành tinh khác trong vũ trụ nhỏ bao quanh trái đất mà con người quan sát được. Nhưng trong vũ trụ vô hạn sẽ có rất nhiều vũ trụ nhỏ tương tự, cũng sinh ra từ các Big Bang...thì việc so sánh sẽ khác đi rất nhiều. Tôi đã trình bày nhiều lần và cũng xin nhắc lại 1 lần nữa: "Con người trước giờ vẫn quá ảo tưởng về vị trí và vai trò quyết định của mình trong vũ trụ. Tất cả những gì thuộc về con người chỉ là 1 hạt bụi trong vũ trụ vô hạn này (Có thể là 1 hạt bụi hiếm - quý giá nhưng trước mặt vũ trụ vô hạn thì tất cả là như nhau - Vấn đề cũng tương tự như hạt cát quý hiếm trái đất). Thực ra con người chỉ có thể tự tin về 1 vị trí và vai trò lớn trong vũ trụ nhỏ - nơi mà con người đang sống và nghiên cứu (cũng là nơi mà con người tự giam mình và vui sướng) nhưng con người nên nhớ rằng còn vô số những vũ trụ nhỏ như vậy nữa trong vũ trụ vô hạn. Không có con người tồn tại, vũ trụ vẫn tồn tại - vận động và phát triển. Nhưng không có vũ trụ, chắc chắn sẽ không có con người. Ý thức không chỉ dành riêng cho con người ở trái đất này." 2. Trong vũ trụ, mỗi hệ thống sinh ra, vận động và phát triển chỉ trong 1 thời gian. Sự phát triển chỉ dành cho mỗi hệ thống chứ không dành cho toàn bộ vũ trụ. Tức trong vũ trụ, nơi này có hệ thống phát triển mạnh mẽ, nơi kia có hệ thống đang tàn lụi. Trong hệ thống quy chiếu trái đất con người sinh sống cũng vậy, việc vận động và phát triển của trái đất với đỉnh cao là con người rồi lại tàn lụi là việc bình thường và có thể là ngay lúc này đây tại 1 nơi nào đó trong vũ trụ đang xảy ra điều đó. "Vô thường" đó là 1 trong những quy luật cơ bản của vũ trụ.“ Thân, 63
  • 64. Bạn đọc 9: Cảm ơn bác giải đáp cho em mấy cái thắc mắc  Em hỏi thêm 1 câu nữa em nghĩ cái gì cũng phải có giai đoạn bắt đầu, bùng nổ và kết thúc như vậy có đúng không? Và có ngoại lệ không như mấy cái nguyên tử trong cơ thể người người chết mục nát nhưng nó vẫn còn. Tác giả: Trong lòng vũ trụ lớn chứa all và trong all đó từ đối tượng vô cùng lớn (các vũ trụ nhỏ) đến đối tượng vô cùng nhỏ (các hạt cơ bản-lượng tử) đều có khởi đầu, bùng nổ và kết thúc. Nhưng kết thúc ở đây không có nghĩa là mất đi vĩnh viễn (mà chỉ mất đi 1 trạng thái), mất đi trạng thái này chính là khởi đầu cho 1 trạng thái khác, nó cứ tuần hoàn trong lòng vũ trụ lớn. Các nguyên tử hoặc hạt cơ bản nhỏ hơn nó vẫn tồn tại vì trạng thái bền của nó (thời gian tồn tại của nó lâu hơn so với các vật chất lớn) nhưng không có nghĩa là vĩnh viễn. Nếu các hạt cơ bản gặp những tác động nào đó làm thay đổi trạng thái vận động của nó, khi đó nó sẽ chuyển đổi trạng thái và sinh ra hạt khác với tính chất khác. Như trường hợp H2O tôi lấy làm ví dụ liên tưởng ở phần trước - cùng 1 đối tượng là H2O nhưng có 3 trạng thái mà con người có thể quan sát được là rắn, lỏng, khí + 1 số tính chất sẽ thay đổi. Tác giả: Tác nhân chính để thúc đẩy quá trình thống nhất về tư tưởng của các tôn giáo (cùng nhìn về 1 hướng) là gì? Xin mọi người cho ý kiến tiếp...Xin cảm ơn! Bạn đọc 10: Để trả lời mình sẽ đặt ra câu hỏi và sử dụng hai phạm trù triết học Cái Chung và Cái Riêng ở triết học, trong mô hình vật chất - ý thức, vì tôn giáo cũng nằm trong mô hình này. liệu có thể thống nhất tôn giáo được không ? Vì sao ? Lúc này sẽ có giả thiết.(phản chứng): Giả sử đã thống nhất được tư tưởng tôn giáo. Như đã biết, mọi sự vật, hiện tượng... đều có Cái Riêng của nó và giữa chúng luôn tồn tại Cái Chung. Tôn giáo cũng như vậy. Sau khi thống nhất được tư tưởng các 64
  • 65. tôn giáo thì lúc đó một tư tưởng mới sẽ được sinh ra dựa trên sự biến đổi Cái Chung giữa các tôn giáo và Cái Riêng của mỗi tôn giáo, câu hỏi đặt ra là nó biến đổi như thế nào ? biến đổi như thế nào chưa cần quan tâm, quan trọng là tác nhân nào đã gây ra sự biến đổi này ? Câu trả lời đó là quy luật chọn lọc tự nhiên. Cái gì không phù hợp với tự nhiên tất bị đào thải. Vậy liệu con người có can thiệp vào quy luật tự nhiên được không ? trong khi con người vẫn chưa biết hết các quy luật tự nhiên căn bản. Hay nói một cách sâu hơn đó là can thiệp vào sự vận động của sự vật , hiện tượng...Nó vận động theo quy luật như thế nào ? Cái gì đã gây ra sự vận động đó ? Dù có tìm ra đi chăng nữa thì quy luật tự nhiên sẽ điều khiển nó để tác động lên sự vận động của sự vật , hiện tượng...Bởi vậy ý tưởng thống nhất tư tưởng các tôn giáo là trái với quy luật tự nhiên, hậu quả như thế nào chắc ai cũng rõ. Tất cả chỉ là sự nhận định chủ quan cá nhân , mọi người có quyền bác bỏ hoàn toàn. Tác giả: Hi bạn, 1. Mô hình vật chất - ý thức ngày càng ít giá trị vì sự bế tắc của nó (tôi đã trình bày nhiều lần). Luận cứ Cái chung và Cái riêng độc lập nhau có là quy luật cơ bản của vũ trụ? Mô hình này không thể là luận cứ vững chắc để lập luận theo nó > kết luận: trái nó sẽ bị trái quy luật tự nhiên là sai lầm. Một học thuyết bất kỳ không thể là nền tảng để giải các bài toán về tự nhiên do sự đúng đắn của nó đã tuyệt đối? Nó đã giải quyết hết được toàn bộ các vấn đề bí ẩn của tự nhiên? Nó có chính là quy luật tự nhiên? Chúng ta cần xét lại....Do đó, lập luận của bạn sẽ có kẻ hở ngay từ gốc. Như vậy, tôi cũng ko cần phải đi vào chi tiết phần chứng minh của bạn ntn. 2. Tôi sẽ dùng phương pháp LUẬN ĐỀ để xét qua câu hỏi trên. Trước khi trả lời cho câu hỏi trên, chúng ta phải hiểu tư tưởng chung của các tôn giáo là gì? Có tồn tại điều đó thì mới nghĩ đến việc có thể thống nhất hay không? Vũ trụ và các vấn đề của nó có làm cho các tôn giáo cùng nhìn về 1 hướng và giải 65
  • 66. quyết? Để dễ hiểu, tôi chỉ lấy 1 ví dụ nhỏ về việc hướng thiện của các tôn giáo. Đó cũng là 1 hướng nhìn chung rồi. Vậy nếu có thêm những hướng nhìn khác nữa thì ntn? Đến ngưỡng nào là đủ để các tôn giáo có thể thống nhất về tư tưởng gốc? Riêng tôi nhận thấy những người tu hành thực sự ở các tôn giáo sẽ tự "ngộ" và "cảm" được điều này. Ranh giới của Đạo thật là mong manh ....đến không còn ranh giới nào cả. Chỉ còn lại sự khác biệt về hình thức bên ngoài của mỗi tôn giáo. Rào cản lớn nhất của tất cả tôn giáo là số đông ích kỷ, nhóm vụ lợi...tôn giáo trở thành công cụ phục vụ cho mục đích của con người... Lúc này, tôn giáo chỉ còn lại cái vỏ là hình thức, nhưng cái ruột là Đạo đã bị đánh mất. Chúng ta dễ dàng nhận thấy là bao nhiêu người theo 1 tôn giáo nào đó nhận thức rõ về Đạo của họ? Hiểu được Giáo kinh của họ? Hay chỉ chạy theo Hình thức và hình thức....Đó không phải là quy luật của tự nhiên, mà chính là tạo luật của xã hội loài người. Thân, Bạn đọc 11: Chào bạn, bài viết bạn rất hay, cung cấp thêm nhiều gốc nhìn phong phú đa dạng. Bạn có thể giải thích thêm về việc thiền định của một người để cảm nhận đượcZezro, kiểm soát được Zezro, con người có thể làm được điều này không? Phật Thích ca đã giác ngộ, nghĩa là đã làm được điều này? Tác giả: Hi bạn, 1. "Thiền định của một người để cảm nhận được Zezro, con người có thể làm được điều này không? " Zezro là một phạm trù rất rộng bao gồm nhiều trạng thái khác nhau: Hạt không khối lượng, trạng thái nền trong không gian, ý thức, linh hồn...(Riêng tôi phỏng đoán, Zezro chiếm trên 99% thực thể của vũ trụ và thực chất Zezro với vũ trụ cũng là 1 bản thể duy nhất - vô hạn mà thôi. Sự xuất hiện và phát triển của Vật chất cũng trong lòng Zezro/Vũ trụ). 66
  • 67. Ý bạn muốn nói là cảm nhận về trạng thái nào. Tôi nghĩ với những người bình thường họ vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận được 1 trong những trạng thái của Zezro nhưng họ không biết diễn tả nó như thế nào mà thôi. Việc thiền định chủ yếu giúp con người định tâm, hài hòa luồng năng lượng trong cơ thể để bắt nhịp với năng lượng chung bên ngoài. Để ý thức tự do đi theo những quy luật chung của vũ trụ > nhận thấy được những quy luật đó > hiểu rõ được bản thân mà sống, tu hành cho phù hợp với tự nhiên. 2. Trang 26: “Giáo lý Phật giáo nguyên thủy không thờ thần linh, Phật (Buddha) với ý nghĩa là “Người giác ngộ - người thức tỉnh”. Ngay cả Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cũng là con người và giác ngộ được chân lý của vũ trụ. Ngay như chính lời Đức Phật dạy: “Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành” trong Phật Thuyết Phạm Võng Kinh Bồ Tát Tâm Địa Phẩm. Tức, gốc rễ hướng tới của Phật giáo là giác ngộ được chân lý của vũ trụ và mỗi con người đều có thể đạt được bằng sự tu hành đúng đắn. (Tu Hành được hiểu gồm Tu thân tránh những cám dỗ, dục vọng làm hủy hoại tâm thức, tối thiểu những ảnh hưởng xấu đến vạn vật xung quanh và tuyệt đối với con người. Rèn luyện và nuôi dưỡng TÂM sáng giúp nâng cao trí lực để thoát ra và có 1 tư duy rộng khắp. Tu là bước khởi đầu, sau đó mới đến Hành (làm) – tức sử dụng những gì đã Tu được giúp đỡ chúng sinh, hướng dẫn, truyền dạy giúp cho nhiều người nâng cao về Tu và mục tiêu cuối cùng là mình đạt được thì sẽ giúp cho nhiều người đạt được. Quan trọng nhất là Hành với sự thanh thản, tâm bình theo lẽ tự nhiên, không nên nóng vội vả tham chấp > sẽ dẫn đến đau khổ cho cả ta và người. Do đó, Tu Hành không quan trọng hình thức, không – thời gian…mà quan trọng nhất là chứng quả, thành tựu đạt được. Quá ham mê hình thức sẽ là sai hoàn toàn nguyên tắc. Chưa Tu thân được ít thành tựu thì không nên Hành, sẽ dẫn đến truyền quả xấu cho nhiều người hoặc lời nói không có giá trị > Dẫn đến tội nghiệp.) 67
  • 68. Trong tư tưởng Phật giáo, khái niệm cốt lõi và là trung tâm chính là “Không tính”, quan trọng nhất và cũng là trừu tượng nhất. Tất cả các sự vật hiện tượng đều do duyên mà hình thành; do đó gọi là không. Từ không tức là có, có mà cũng là không, từ không hữu duyên sinh ra vạn vật, từ có hữu duyên sinh ra vạn vật, vậy thì hà tất gì phân biệt giữa có và không, thực ra nó chỉ là 1. Đó chính là mấu chốt và khởi điểm của vũ trụ, của vạn vật. Như tôi đã trình bày (trang 11): "Tính không" thuần túy, tuyệt đối và vĩnh viễn đã bị bác bỏ nhường chỗ cho "Zezro" - "Tính có" và "Tính không (khối lượng)" trong 1 đối tượng duy nhất. Ở đây Năng lượng - Zezro cũng chính là bản thể của vũ trụ vậy thì hà tất gì phân biệt: cái gì sinh ra vũ trụ? cái gì sinh ra Zezro? Và “Tính không” trong Phật giáo theo như cách hiểu của nhiều người là “Trống rỗng” và trong Two Side “Trống rỗng” đã bị bác bỏ. “Tính không” và “Tính có” trong Two Side đã được trình bày (trang 11): “Tính không” trong Phật giáo theo cách hiểu trong Two Side là “không khối lượng” cũng chính là Năng lượng – Zezro khởi nguồn cấu thành nên toàn bộ sự vật – hiện tượng trong vũ trụ. Năng lượng – Zezro chuyển thành Khối lượng - Vật chất, tức từ không sinh ra có. Vật chất lại trở về lại với Zezro, tức từ có sinh ra không. Đó là vòng tuần hoàn, luân chuyển và là qui luật của vũ trụ (Pháp luân – Vô thường). Có và không là 2 thể thống nhất của vũ trụ, tuy 2 nhưng chỉ 1 (đó cũng là 1 phần cảm hứng của tiêu đề Tác phẩm là TWO SIDE, mà không phải là TWO SIDES)." Bạn đọc 12: Two Side là 2 mặt hả S? Tác giả: hai hay nhiều trạng thái (mặt) trong 1 và chỉ 1 đối tượng duy nhất. Two Side là cách chơi chữ thôi, vì tiếng Anh thông thường số nhiều (2 trở lên) là thêm “s” Two Side là từ viết cô đọng nhất thể hiện toàn bộ bản chất vũ trụ này, cả con người cũng vậy 68
  • 69. Bạn đọc 12: ý của Sang là nhiều mặt của 1 vấn đề phải không? bài dài quá nhưng mà tóm tắt lại được không? =]] ý nghĩa của lý thuyết này là gì? chứng minh điều gì? Tác giả: 1. Giải mã được các câu hỏi lớn mà con người chưa có câu trả lời về vũ trụ. Ví dụ: Vũ trụ sinh ra từ đâu? Vũ trụ vô hạn hay có giới hạn? trước Big Bang là gì? Cái gì quyết định đến sự hình thành vạn vật trong vũ trụ? … 2. Thống nhất các vấn đề lớn đang đối lập: Tôn giáo - Khoa học, giữa các Tôn giáo .... Bạn đọc 12: ghê dz @@ bữa đọc quyển vũ trụ trong vỏ hạt dẻ, hình như vũ trụ tuần hoàn thì phải? =]] Tác giả: nếu T đọc cái đó, thì đọc cái này sẽ rất dễ hiểu vũ trụ tuần hoàn đề cập chỉ là 1 trạng thái của vũ trụ nhỏ mà con người quan sát, kiểm chứng được thôi Bạn đọc 12: nếu tuần hoàn là trạng thái thì bản chất của nó là hữu hạn hay vô hạn? Tác giả: Vũ trụ mà con người đang thấy giãn nở là vũ trụ sinh ra từ Big Bang, đậm đặc và biểu hiện nghiên về trạng thái vật chất. Nhưng trong vũ trụ lớn – vô hạn, sẽ có nhiều Big Bang tương tự và sẽ có nhiều vũ trụ nhỏ tồn tại cùng song hành với vũ trụ của chúng ta. Giống như, chúng ta mới chỉ quan sát được 1 phần nổi của tảng băng trôi vậy. Bạn đọc 12: giả thuyết mới là vũ trụ lớn sinh ra vũ trụ nhỏ và lặp lại đó S, thông qua lỗ đen đó. Tác giả: Cái đó chỉ là 1 phần nhỏ, không lý giải được toàn bộ vấn đề, cả vấn đề tôn giáo nữa Bạn đọc 12: Tôn giáo thì liên quan gì S nhỉ? Không phải tôn giáo do con người lập nên sao? Tác giả: Tôn giáo là phần rất quan trọng để giải thích vũ trụ, đặc biệt là vũ trụ ở trạng thái ban đầu. Tôn giáo là sự suy niệm của Con người về Vũ trụ 69
  • 70. việc liên kết Tôn giáo và Khoa học sẽ là điều chắc chắn làm được Bạn đọc 12: hehe, T nghĩ ko đúng Tác giả: vi sao T? Bạn đọc 12: Tôn giáo là sự suy niệm của con người về đời sống, phục vụ cho nhu cầu ăn ở của con người thôi Tác giả: vậy theo T cái gốc của Tôn giáo là gì? Bạn đọc 12: con người là gốc của tôn giáo Tác giả: Vậy theo T, Chúa là gì? Bạn đọc 12: sự sợ hãi, Chúa là sự sợ hãi của con người Tác giả: hahaha, con người luôn luôn sợ hãi, sợ hãi vì sự thiếu hiểu biết của mình? Bạn đọc 12: sợ những gì mình không biết. yeah! Tác giả: vậy đối tượng chính của Tôn giáo không phải là con người rồi, mà là sự thiếu hiểu biết? Bạn đọc 12: Tôn giáo hồi xưa còn để nắm quyền kiểm soát nữa, umm Tác giả: vậy con người thiếu hiểu biết những cái gì? Bạn đọc 12: mọi thứ Tác giả: chính là vũ trụ đó, vậy thì lý giải được vũ trụ chính là lý giải được Tôn giáo Bạn đọc 12: S đâu có nói vậy được Hồi xưa người ta có biết gì đâu, thấy sét đánh cũng sợ đâu có đem tôn giáo vào khoa học được Tác giả: T xem sơ đồ S phân tích về Tôn giáo liên kết với khoa học như thế nào sẽ thấy Theo hình thức quy nạp, tức lấy cái hạt nhân, cái gốc của mỗi Tôn giáo để đối chiếu và liên kết Bạn đọc 12: không được đâu S ơi con người tạo ra Tôn giáo không phải để lý giải về vũ trụ đâu S đánh giá người xưa quá cao rồi gốc thì xa xôi lắm S 70
  • 71. Tác giả: mình bây giờ không là gì đâu, trong Tôn giáo kỳ diệu lắm Vd: Trong Kinh thánh Kito Giáo: những điều Chúa Jesus dạy đều phù hợp với lẽ sống và lề luật hiện tại Bạn đọc 12: tôn giáo nó cũng tiến hóa như con người vậy, từ thờ con vật đến thờ thần đạo thiên chúa thời xưa thờ con bò, nó có từng nhánh Tác giả: S có phân tích rõ trong sơ đồ đó, 2 xu hướng Tôn giáo có mối tương quan với Năng lượng hoặc Vật chất nhưng 2 trạng thái này cũng chỉ là 1 thôi. Bạn đọc 12: Cựu ước viết ra sau khi chúa chết mấy thế kỷ =]] tự biên tự diễn vậy thôi Tác giả: bỏ hết các tự biên tự diễn, tam sao thất bản (quy nạp về gốc, tức nền tảng cuối cùng của 1 Tôn giáo). T phải hiểu Năng lượng - Vật chất là gì? Bạn đọc 12: thành phần của vũ trụ Tác giả: không phải là thành phần nữa, mà nó chính là vũ trụ T tìm có cái gì nằm ngoài 2 đối tượng đó? Bạn đọc 12: thành phần của nó chính là nó =]] mình thấy vũ trụ mênh mông quá Tác giả: bình tĩnh lại, đừng sợ hãi! Bạn đọc 12: cái gì mình đã biết thì mình biết, nhưng mình chưa biết thì không khẳng định được nó chỉ có như vậy. T sợ cái gì đâu =]] Ah, nhớ ra vũ trụ của S thiếu cái gì rồi vật chất và năng lượng nếu thiếu món này thì không nấu ra cái gì được đâu Tác giả: món gì vậy bạn? Bạn đọc 12: thời gian đó S, đang phân vân với không gian nữa Tác giả: không - thời gian S có trình bày riêng đó, nó là hai thuộc tính đi kèm với năng lượng – vật chất, đều do Vận động sinh ra Bạn đọc 12: hehe, cái này như là quả trứng có trước hay con gà có trước Tác giả: Không phải thuộc vấn đề đó, cái này rất rõ ràng. Khi 1 đối tượng ở trạng 71
  • 72. thái năng lượng hoặc vật chất thì đi kèm với không- thời gian đó. Nó hình thành 1 hệ qui chiếu đi kèm và màu sắc cũng thuộc về không gian Bạn đọc 12: vũ trụ sinh ra từ vụ nổ Big Bang mà trước đó nó gọi là điểm kì dị có khối lượng và mật độ vật chất cực lớn Tác giả: Vũ trụ không bắt đầu sinh ra từ vụ nổ Big Bang, S có giải thích trong Two Side rồi. Bạn đọc 12: khi nó còn là điểm kì dị thì thời gian = 0, khi nó phát nổ thì sinh ra thời gian Tác giả: Big Bang chỉ là thời điểm 1 phần năng lượng chuyển hóa thành vật chất. Tức sinh ra trạng thái vật chất, cái mà vũ trụ bây giờ ta thấy được. Nhưng trộn lẫn trong vật chất sau Big Bang có cả năng lượng, các dạng trung gian (chuyển đổi) tạo thành hỗn hợp Năng lượng – Vật chất đan xen. Bạn đọc 12: nhưng tại sao nó lại phát nổ và thời gian phải chăng có từ trước nó nữa? Tác giả: trước Big Bang là sự phát triển của các trạng thái năng lượng Bạn đọc 12: vũ trụ và các trạng thái của nó đều song hành với thời gian? nói chuyển động sinh ra thời gian vậy cái gì sinh ra chuyển động? như quả trứng và con gà, bất kỳ một sự thay đổi nào đều liên quan tới thời gian Tác giả: để trả lời các câu hỏi đó, S sẽ trả lời cho T trình tự Vũ trụ bản chất là gì? Sinh ra từ đâu? Và trang thái ban đầu như thế nào? Bạn đọc 12: dzô Tác giả: không có con gà và quả trứng ở đây, vì nó không tương đồng và đó sẽ là 1 sự đánh tráo khái niệm nguy hiểm Bạn đọc 12: cái này chưa ai trả lời đc =]] Tác giả: vì vậy, lý thuyết S đưa ra sẽ trả lời được Bạn đọc 12: trước thời gian là gì? hay thời gian mới là yếu tố chính? Tác giả: ko! T cứ từ từ, để S diễn giải xong đã, rồi đặt câu hỏi Vũ trụ là có tồn tại? có thì ko thể là ko. Vậy nó tồn tại như thế nào? và ban đầu là gì? 72
  • 73. Vũ trụ và năng lượng là cùng 1 bản thể ở trạng thái ban đầu.Năng lượng là vũ trụ. Vũ trụ là năng lượng Nếu ai chứng minh được bất kỳ nơi đâu trong vũ trụ không tồn tại năng lượng thì lý thuyết của S hoàn toàn sai Bạn đọc 12: cụ thể hơn đi S, nếu nói là trạng thái ban đầu, vậy Năng lượng sinh ra từ đâu? Tác giả: Vũ trụ và năng lượng là cùng 1 bản thể và vô hạn vậy thì đặt câu hỏi sinh ra từ đâu trở nên ngớ ngẩn Bạn đọc 12: =]] chẳng có câu hỏi nào là ngớ ngẩn cả, người tin vào cái gì, thì cho cái khác là ngớ ngẩn năng lượng chuyển động, vậy tại sao nó chuyển động? Tác giả: Nếu năng lượng không vận động thì nó đã không còn là năng lượng, vũ trụ này không vận động thì đã không có sự tồn tại của vũ trụ. Bạn đọc 12: vậy vận động sinh ra năng lượng, đúng không? Tác giả: vận động sinh ra các trạng thái của năng lượng, cả vật chất cũng vậy Vũ trụ tại trạng thái ban đầu, sẽ tồn tại năng lượng dạng cơ bản và là bản thể của vũ trụ. nó là 1 và chỉ 1 thôi Bạn đọc 12: =]] năng lượng không vận động = không tồn tại? Tác giả: chính xác, vũ trụ ko vận động tức ko có vũ trụ Bạn đọc 12: vậy theo T thời gian còn có trước cả năng lượng Tác giả: vậy theo T vũ trụ có tồn tại ko? Bạn đọc 12: có Tác giả: tất nhiên nó sẽ có thuộc tính vận động đi kèm vận động nó sẽ sinh ra các trạng thái năng lượng, sau nay là vật chất và thời gian cũng là 1 thuộc tính của vũ trụ, được hình thành ngay khi có vận động, tức là có vũ trụ Bạn đọc 12: thời gian không đơn giản là thuộc tính nhỉ 73
  • 74. Tác giả: thì mỗi đối tượng tại 1 thời điểm tồn tại nó sẽ có không – thời gian đi kèm Bạn đọc 12: vậy theo T 3 Ngôi ở đây phải là Không Gian - Thời Gian - Năng Lượng, 3 thứ này tạo nên mọi thứ Tác giả: thời gian chỉ có ý nghĩa khi có nhiều trạng thái năng lượng – vật chất cùng tồn tại Bạn đọc 12: đơn giản là có thôi chứ k cần có nhiều Tác giả: tại trạng thái ban đầu của vũ trụ, thời gian không có ý nghĩa nữa Bạn đọc 12: sai không có thời gian sẽ không có chuyển động, không có chuyển động không có năng lượng Tác giả: T muốn thời gian có ý nghĩa thì phải so sánh với 1 mốc thời gian đi kèm với 1 đối tượng khác Bạn đọc 12: T đang nói ý nghĩa của thời gian với sự chuyển động Tác giả: Nhưng S đang đề cập là thời gian tại thời điểm ban đầu, thời điểm khởi đầu của vũ trụ Bạn đọc 12: bất kỳ mọi sự chuyển động nào đều có ảnh hưởng của thời gian nếu điểm khởi đầu đã có thời gian vậy không phải là điểm khởi đầu, giả sử như khởi đầu, không có thời gian, chuyển động = 0, vậy năng lượng không thể tự sinh ra Tác giả: tại thời điểm đó, có tồn tại thời gian nhưng đi kèm với 1 đối tượng duy nhất là vũ trụ (năng lượng) ban đầu, cơ bản nhất Nếu chỉ có 1 đối tượng duy nhất thì thời gian không có gì để so sánh, ko phải là ko có thời gian, T hiểu sai vấn đề rồi. S đang nói là thời gian tại thời điểm đầu tiên của vũ trụ không có ý nghĩa, khác với không tồn tại. Thời gian chỉ có ý nghĩa khi được so sánh với 1 thời gian khác đi kèm với 1 đối tượng khác. Tức năng lượng ban đầu hoặc khoảnh khắc sau đó, bất kỳ 1 đối tượng năng lượng – vật chất nào tồn tại cùng đi kèm thuộc tính không – thời gian. Như là tính chất mang trên mình khi tồn tại vậy. Bạn đọc 12: vậy thời gian tồn tại xuyên suốt với vũ trụ? 74
  • 75. Tác giả: đúng Bạn đọc 12: không gian và thời gian là 2 thứ tồn tại song song với thời điểm đầu tiên Tác giả: Thời điểm đầu tiên: Năng lượng E0 sẽ mang theo thuộc tính của mình là không gian S0 và thời gian t0. Vì sự vận động bao gồm vận tốc và quỹ đạo di chuyển, vận tốc và quỹ đạo di chuyển sinh ra không gian, cả diện mạo của vật chất hiện nay, màu sắc cũng vậy. Còn thời gian chỉ có ý nghĩa khi được so sánh với thời gian của 1 đối tượng thuộc cận sau. Còn t0 sẽ không có ý nghĩa, khi các trạng thái năng lượng E1, E2…xuất hiện sẽ đi kèm với S1, S2 …và t1, t2…khi đó t1, t2…sẽ rất có ý nghĩa Vì nó đã có 1 cột mốc t0 để so sánh, thời gian tương ứng với 1 cách để đo lường thôi, giống khối lượng của vật chất vậy, nó là 1 thuộc tính đi kèm. Còn không gian thực sự rất rất có ý nghĩa từ ban đầu, đó là cơ sở cấu thành nên trạng thái của năng lượng hoặc vật chất Bạn đọc 12: mấy món này xem kenh discovery là đầy đủ luôn =]] Tác giả: khối lượng ko sinh ra vật chất vì nó là 1 thuộc tính của vật chất, nó luôn đi kèm và cấu thành vật chất vật chất sẽ đi kèm với khối lượng - không gian - thời gian, còn năng lượng đi kèm với không gian - thời gian thôi Không gian tồn tại khách quan, độc lập với ý thức của con người, hoặc bất kỳ sinh vật nào khác trong vũ trụ có ý thức, còn thời gian thì tồn tại phụ thuộc vào ý thức của con người, hoặc bất kỳ sinh vật nào khác trong vũ trụ có ý thức (đó chính là ý nghĩa). Bạn đọc 12: như vậy có thể nói vũ trụ sinh ra ở 1 điểm kì dị và các yếu tố để có thể phát triển? Tác giả: vũ trụ ko phải 1 điểm, mà là bao trùm vô hạn tương quan bên Tôn giáo, Thượng Đế - Thiên Chúa bao trùm và có ở mọi nơi năng lượng cũng bao trùm và vô hạn vì năng lượng và vũ trụ là 1 mà 75
  • 76. nếu tìm ở đâu trong vũ trụ ko có năng lượng thì lý thuyết của S là sai tức thuyết S dua ra chưa chắc đúng 100% but nó hợp lý nhất tới giờ Bạn đọc 12: trước vụ nổ nó là 1 điểm kì dị mà từ điểm kì dị có khối lượng vật chất siêu đậm đặc (éo biết từ gì để miêu tả nữa) nó nổ ra và không ngừng bành trướng Tác giả: thời điểm kì dị thì đúng hơn, T đang đề cập chính là thời điểm 1 phần năng lượng chuyển hóa sang vật chất rồi. Đằng sau thời điểm chuyển hóa thì có thể có nhiều vụ nổ nữa để vật chất có thể phát triển 1 cách đột phá hơn. S chỉ đề cập và gom lại 1 cột mốc quan trọng, có thể gọi là Big Bang – thời điểm 1 phần năng lượng chuyển hóa sang vật chất. Còn trước Big Bang là sự phát triển của các trạng thái năng lượng từ cơ bản nhất (khởi điểm của vũ trụ). Sự phát triển của các trạng thái năng lượng cũng tương đồng với sự phát triển của các trạng thái vật chất, qua từng nấc thang như tư duy, linh hồn, photon, cả thần linh...đều là những dạng của năng lượng Bạn đọc 12: nói thiệt là, mấy cái S nói cũng ko có gì mới, sự phát triển của năng lượng … Tác giả: Có thể là vậy nhưng S liên kết được thành 1 hệ thống và cả Tôn giáo nữa Bạn đọc 12: T không thấy nó giải thích vấn đề gì cả Tác giả: Tùy T vậy, nếu cái gì T cũng hiểu rồi thì T không phải là đối tượng để S giải thích và đưa ra quan điểm này. Chân lý nó tồn tại độc lập với con người và cả S, nên không phải S sáng chế ra nó mà là hiểu được nó phần nào Bạn đọc 12: uh tại vì T thấy nó cũng chưa giải thích cái gì mà mình ko hiểu Tác giả: ví dụ? Bạn đọc 12: giờ T chả tò mò gì cả, đang tò mò về lực hút của lỗ đen thôi =]] có giả thiết về mặt sau của lỗ đen, là lỗ trắng, nơi sinh ra vũ trụ tiếp theo như vậy vũ trụ sinh ra vũ trụ và ở các lớp không gian khác nhau Tác giả: hihihi, S đang nghiên cứu về vận động, vì nó kiểm soát toàn bộ hoạt động của vũ trụ này, cả lỗ đen 76
  • 77. Bản chất của vũ trụ là Two Side (hai hoặc nhiều trạng thái trong 1 đối tượng duy nhất) Con người đang thấy những trạng thái của nó, thấy nhiều mặt của nó, nhưng quan trọng biết xác định đối tượng mấu chốt là gì. Giống như S nói về H2O S chỉ nghiên cứu mang tính định hướng và tổng quát về vũ trụ (vĩ mô), còn chi tiết bên trong, hoạt động (vi mô) thì khoa học thực nghiệm cứ tiếp tục nghiên cứu. Bạn đọc 12: mỗi vũ trụ có một quy tắc riêng Tác giả: vũ trụ nghĩa hẹp (vũ trụ nhỏ) là vũ trụ mà con người quan sát, kiểm nghiệm được về sự giãn nở của nó, đó là vũ trụ của chúng ta, còn nhiều vũ trụ khác tương tự như vậy, trong 1 vũ trụ lớn - vô hạn Bạn đọc 12: ở vũ trụ mình 1+1=2 nhưng có thể ở vũ trụ khác thì không theo T thì ko có vũ trụ nào vô hạn cả, nó sinh ra chết đi như cuộc sống vậy Tác giả: tùy mình chọn đối tượng thôi T, nhưng nếu cứ chọn 1 mô hình nhỏ khác nhau thì giải thích đến bao giờ? Mình cứ xác định cái tối đa đi, rồi tiến lần vào trong tìm ra quy luật của nó. Các vũ trụ nhỏ sẽ khác nhau, khác nhau cả về thuộc tính không – thời gian, khối lượng vì nó nằm ở hệ qui chiếu khác nhau hoàn toàn, cả hệ thống thuộc về thế giới tâm linh, linh hồn. Bạn đọc 12: vậy S nghĩ sao về ý nghĩa của nó, ý nghĩa của sự tồn tại? Tác giả: cái gì tồn tại? Bạn đọc 12: vũ trụ, tất cả mọi thứ Tác giả: Mọi đối tượng tồn tại đều có ý nghĩa riêng, ý nghĩa tồn tại cũng theo suy nghĩ con người thôi, nó thuộc về tự nhiên và quy luật tự nhiên phát triển đến bây giờ. Ý nghĩa thuộc về ý chí con người, không phải là 1 đối tượng khách quan, độc lập. Nên S có nói gì thì nhiều người khác lại thấy ý nghĩa khác. Con người không tồn tại thì vũ trụ vẫn vận động và phát triển nhưng vũ trụ không tồn tại thì không có con người. Phần con người S có đề cập riêng, nhưng đó chỉ là quan điểm cá nhân. Cái S tâm đắc nhất vẫn là nghiên cứu những cái khách quan, tồn tại độc lập với ý chí con 77
  • 78. người. Bạn đọc 12: T nghĩ sự tồn tại của bất kì đều là một cuộc đấu tranh chống lại sự không tồn tại, nhưng cuộc chiến thì thường cân bằng, cho cả 2 bên nên không có vũ trụ vĩ đại tồn tại mãi mãi Tác giả: T có tư duy sâu sắc đó cũng là 1 suy nghĩ hay đối với những vấn đề trong vũ trụ, nhất là đối với các vũ trụ nhỏ. Bạn đọc 12: nên không có vũ trụ vĩ đại tồn tại mãi mãi Tác giả: Nhưng đối với vũ trụ là 1 đối tượng chung thì S bác bỏ hoàn toàn quan điểm từ trống rỗng sẽ sinh ra vũ trụ. Ngay cả sự hình thành các vũ trụ nhỏ cũng vậy. Còn vũ trụ lớn – vô hạn thì năng lượng là bản thể và vô hạn. Nó gần như thay thế cho khái niệm “không” mà con người thường hiểu và nó tồn tại mãi mãi, có thể trạng thái, tính chất bên trong nó sẽ thay đổi nhưng sự tồn tại của nó là bất diệt. Bạn đọc 12: ví dụ như tồn tại là quân cờ trắng, không tồn tại là quân cờ đen thì không gian và thời gian là bàn cờ Tác giả: thì trong chính vũ trụ đã có bàn cờ, quân trắng và quân đen năng lượng – vật chất là 2 trạng thái khác nhau, còn nhiều bàn cờ và quân cờ khác nữa … Trong chính con người cũng có 2 mặt đối lập: Thiên – Ác… mỗi hệ qui chiếu là 1 bàn cờ và các quân cờ. Bạn đọc 12: cả vũ trụ cũng có thể là quân cờ trong một bàn cờ lớn hơn Tác giả: Nếu vậy thì vũ trụ lồng vũ trụ và sẽ vô tận… đó là chứng mình phản chứng (phản đề), đối tượng của S đang đề cập là vũ trụ lớn nhất, và vô tận còn trong đó ai tìm hiểu gì cũng được. Anh em mình tranh luận không phải hơn thua hay thắng thua mà là muốn tìm ra chân lý tồn tại độc lập, khách quan với con người. Nếu T có những ý tưởng hay hơn hoặc những quan điểm mới tốt hơn, S sẽ rất cảm ơn vì đã có 1 người bạn tuyệt vời và sẽ show ra để mọi người biết đến sự tuyệt vời đó. Nếu T cảm thấy hứng thú, thì cùng S nghiên cứu. Biết đâu, T lại có những suy nghĩ và hướng đi khác tuyệt 78
  • 79. vời hoặc đối với những vấn đề khác mà S đang bế tắc, T sẽ tìm ra. Vd: kiểm soát vận động,? Bạn đọc 12: T cũng tò mò những chiều không gian khác, nó như thế nào? Có chứa gì? Có lẽ cả đời mình sẽ không thể hiểu được. Tác giả: Kiểm soát được vận động sẽ mở ra những cánh cửa ở những hệ qui chiếu khác, biết đâu đi được vào cả thế giới tâm linh. Không dám nghĩ thì không thể làm được. Ai cũng có ước mơ, S cũng biết chắc rằng cả đời mình cũng không thể hiểu hết, nhưng cố gắng hết sức tới đâu hay tới đó. Đó cũng là đam mê, rồi sẽ có nhiều người đam mê hoặc con cái mình tiếp bước, phát triển lên. Thế giới là vậy, luôn có sự vận động và phát triển đi lên. Quan điểm sống của S, thân thể, trí tuệ này chỉ như 1 cây củi, sau khi cháy thì cũng hóa tro bụi nhưng S hi vọng ngọn lửa phát ra khi cháy sẽ có ích gì đó cho đời. Bạn đọc 12: cháy có vẻ không có ích lắm Tác giả: nhỏ nhoi thôi, con người vốn nhỏ nhoi mà Bạn đọc 12: để nó mục còn nuôi đc sâu mọt rong rêu =]] Tác giả: Nếu nuôi sâu mọt, rong rêu thì cây nào cũng làm được, cháy và tự hủy diệt thì ít ai dám làm Ẩn dụ thôi! Tranh luận phụ: Tác giả: Cái gốc của Kito giáo là Chúa Ba Ngôi vậy có ai hiểu Chúa Ba Ngôi là gì? Ba Ngôi vị nhưng 1 và chỉ 1 Thiên Chúa duy nhất? Bạn đọc 12: đâu phải 1 thiên chúa S chúa cha, chúa con và chúa thánh thần, 2 ngôi còn lại là do chúa cha tạo ra Tác giả: Ba Ngôi Vị (Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần) nhưng 1 và chỉ 1 Thiên Chúa duy nhất Bạn đọc 12: tớ đạo gốc 79
  • 80. Tác giả: đạo gốc nhưng không có nghĩa là hiểu từ gốc đâu T có thể search trên internet hoặc đọc sách về Kito Giáo hoặc hỏi bất kỳ ai Bạn đọc 12: không phải đâu S nếu nói lý thuyết thì mình phải dựa theo lý thuyết đúng không? đang nói lý thuyết mà lại không dựa theo lý thuyết thì nói làm gì nữa =]] Tác giả: Ba Ngôi: http://vi.wikipedia.org/wiki/Ba_Ng%C3%B4i Kito Giáo: http://vi.wikipedia.org/wiki/Kit%C3%B4_gi%C3%A1o T cứ tìm hiểu tiếp đi Bạn đọc 12: S ơi! chả có cái gốc nào ở đây cả, nếu nói cái gốc, có cả gốc trước chúa ba ngôi nữa. vậy thì lấy cái nào làm gốc ? Tác giả: haha, vậy đó không phải là Kitô Giáo Bạn đọc 12: S sẽ chọn cái gốc nó hợp với lý thuyết của mình Tác giả: Kito giáo thờ Chúa Ba ngôi, Do Thái Giáo thờ chỉ 1 Thiên Chúa… từ Cựu ước, cả Đạo hồi Bạn đọc 12: cơ đốc có nhiều nhánh, đạo ở VN theo nhánh lớn nhất, tòa thánh ở vantican Tác giả: nhiều thì nhiều, đã là Kito Giáo thì đều thờ Chúa Ba Ngôi Bạn đọc 12: vãi ông nội Tác giả: T tìm có nhánh nào trong Kito giáo ko thờ chúa Ba Ngôi? Anh em mình trao đổi trên cái đúng, ko thì T phải chỉ ra được cái đúng hơn Bạn đọc 12: chúa 3 ngôi ở nhánh lớn nhất là chúa cha chúa con và chúa thánh thần mà chúa con là con 1 đức chúa cha, bãi học vỡ lòng, đó là cái đúng Tác giả: nhưng tại sao Ba Ngôi vị nhưng 1 và chỉ 1 Thiên Chúa duy nhất? Bạn đọc 12: là sao? Ai nói? Tác giả: cái này là bản chất cơ bản của Chúa Ba Ngôi Bạn đọc 12: Sang đi lễ nhiều vào sẽ biết, nếu học đúng đạo thiên chúa ở Việt Nam cũng là nhánh lớn nhất của đạo công giáo, thì 3 ngôi không phải là 1 Tác giả: Kitô hữu (Cơ Đốc nhân) tin rằng chỉ có một Thiên Chúa duy nhất hiện hữu trong 3 thân vị (tiếng Hi Lạp: hypostasis) gọi là Ba Ngôi 80
  • 81. Bạn đọc 12: S ơi, cơ đốc giáo và thiên chúa giáo khác nhau =]] Tác giả: Cơ đốc giáo chính là Kito giáo Bạn đọc 12: =]] Tác giả: Thiên Chúa là nói chung cho tất cả Tôn giáo thờ Thiên Chúa Tôn giáo thờ Thiên Chúa thì nhiều lắm Bạn đọc 12: nhưng thiên chúa giáo là nhánh khác Tác giả: Thiên Chúa giáo là bao trùm hơn nữa Bạn đọc 12: thiên chúa giáo ở VN là theo Vantican Tác giả: hahaha, đó là Công giáo Bạn đọc 12: như T nói với S, 3 ngôi không phải là 1 yep công giáo là thiên chúa giáo, kito giáo là cơ đốc giáo Tác giả: bây giờ S nói với T, nói VN thuộc Châu Á cũng được, hoặc thuộc Thế giới cũng được, nói Gia Kiệm thuộc Đồng Nai, hoặc Việt Nam hoặc Thế giới cũng được. Bạn đọc 12: hehe, 2 cái lý thuyết khác nhau, S chọn 1 cái để nói, okay, keep going=]] Tác giả: Thiên Chúa bao trùm Kito giáo và Công giáo Kito giáo bao trùm Công giáo Bạn đọc 12: Vantican nói 3 ngôi không phải là 1 Tác giả: T tìm hiểu lại đi Bạn đọc 12: Cần gì tìm hiểu S, T đạo gốc, S cứ hỏi =]] Tác giả: Về mà tìm hiểu nha, Kinh thánh: (Ga 14,1-26), (Ga 10,30), (Mt 11,27), (Ga 14,16; 15,26), (Mt 28,19), (Ga 14,10-11; 1Cr 12,4-6; 2Cr13,13), (Ga 15,26; 16,13-15), (Ga 14,23-26) Bạn đọc 13: Tôi nghe nói trong kinh thánh có ghi rằng "Thánh Giuse" là cha của "Chúa Giêsu". Ngài là một ông "thợ mộc". Tôi muốn hỏi bạn nghĩ gì về "Thánh Giuse"? Tại sao 81
  • 82. Ngài là một "Ông thợ mộc" mà không là một ông thợ nào khác? Nghề thợ mộc có ý nghĩa gì trong kinh thánh? Tôn giáo đã là một hiện thân khởi đầu của Triết học! Bạn có thể cho biết ý kiến của mình về dữ liệu tôn giáo này không? Tác giả: Tôi cũng xin đưa ra ý kiến và quan điểm của mình để mọi người có được nhiều góc nhìn hơn: Về quan điểm chính thống về Cha của Chúa Jesus có những nhìn nhận sau: 1. Chúa Cha tương đồng với Thượng đế - đấng là Cha trên trời tạo ra Chúa Jesus với quyền năng và hình ảnh giống Ngài. 2. Thánh Giuse là Cha về mặt danh nghĩa ở thế gian (vì thế sau này trong Công Giáo có Cha đỡ đầu, cha hình thức). Hình ảnh Thánh Giuse là 1 thợ mộc thì có chung ý nghĩa thống nhất (tone sur tone) về tính Two Sides (bản thể Thiên Chúa - Năng lượng và bản thể Con người - Thể xác - Vật chất) trong 1 Chúa Jesu + phù hợp với cuộc đời và công cuộc cứu thế của Chúa Jesus. Mô tả sự đối lập về sự cao quý tột bậc + quyền năng vô hạn của Thiên Chúa vs hình ảnh Chúa Jesus sinh ra trong 1 gia đình dân dã, bình dân nhất trong cuộc sống lúc bấy giờ (nghề thợ mộc trong thời gian Chúa Jesus sống rất phổ biến, điển hình và mang tính biểu tượng - nghề lao động chân tay vất vả, kiếm tiền chỉ để nuôi thân - phổ biến giống nghề trồng lúa ở Việt Nam) + sinh ra nơi hang cỏ (nuôi súc vật), thiếu thốn đủ bề. Mọi người thấy rất rõ 2 thái cực, rồi đến Chúa Jesus lớn lên, rao giảng tin mừng và chết trên thập giá để cứu chuộc loài người. Tất cả nói lên 1 sự hi sinh quá lớn của con 1 Thiên Chúa - trong khi Ngài có thể hưởng tất cả những gì Ngài muốn. Tôi cũng có 1 số quan điểm nhìn nhận lại, xin đưa ra để mọi người tham khảo về vấn đề này: 1. Tất cả câu chuyện trong kinh thánh đều được viết lại sau đó theo dạng (rao giảng, truyền miệng) và rất dễ dẫn đến tam sao thất bản. 82
  • 83. Sang nghĩ có 2 trường hợp xảy ra: a. Nếu Chúa Jesus là có thật, về Thân xác - Vật chất Ngài do chính Thánh Juse và Mẹ Maria sinh ra nhưng về linh hồn (gồm ý thức) - Năng lượng thì do Vũ trụ Chúa Cha ban cho với 1 quyền năng, tư tưởng, nhân cách sống đáng được con người tôn thờ và ngưỡng mộ. b. Nếu Chúa Jesus chỉ là 1 hình ảnh ẩn dụ biểu hiện trong Kinh thánh của người xưa thì Chúa Jesus là đại diện của trạng thái Vật chất trong Vũ trụ này, được sinh ra bởi Chúa Cha - đại diện cho trạng thái Năng lượng trong vũ trụ. Và tất cả đều trong 1 bản thể duy nhất (Vì vạn vật trong vũ trụ chỉ khác nhau về trạng thái nhưng đều chung 1 đối tượng sinh ra). Chúa Thánh Thần là mối dây liên kết, truyền tin (tương đồng như ARN vậy) giúp Con người - Chúa Jesus nhận biết được sự hiện diện của Chúa Cha. Tương đồng như Dạng trung gian - Cái mà con người đang gọi là "Năng lượng trong cuộc sống. VD: Ánh sáng, điện, lửa..." đó là dấu hiệu cho thấy sự chuyển đổi qua lại của Năng lượng - Vật chất trong Vũ trụ. Vì để con người nhận biết được sự tồn tại của "Zezro-Năng lượng" không khối lượng thì phải thông qua nguồn dẫn là "Vật chất" có khối lượng. 2. Theo Sang, khi người xưa đưa vào hình ảnh Thánh Giuse là người Cha và làm nghề thợ mộc thì đều có 1 hình ảnh ẩn dụ về 1 triết lý nào đó. Ngoài những gì trong tư tưởng chính thống thì theo Sang, hình ảnh người cha thợ mộc là 1 người tạo tác ra những sản phẩm, trong đó con người cũng là 1 sản phẩm của vũ trụ. Hàm ý rất sâu xa và không dư thừa (nếu gia đình khốn khó thì có thể đưa vào nhiều nghề, gia đình khác khốn khó hơn thời đó). 3. Nếu tìm hiểu sâu về sự ẩn dụ của người xưa và nhất là trong các học thuyết kinh thánh của các tôn giáo thì thật là tuyệt vời và giúp rút ngắn khá nhiều thời gian để nắm bắt chân lý thực sự khi dùng tư duy quy nạp. Thêm 1 ví dụ nữa: Mọi người có thấy trong kinh thánh, Thiên Chúa hay xuất hiện với biểu hiện là Ngọn lửa? Vậy Ngọn lửa chứa triết lý gì về cuộc sống? Nếu mọi 83
  • 84. người nắm bắt được, và sống như triết lý của ngọn lửa thì tư tưởng sẽ có thay đổi rất lớn về nhận thức trong cách sống của chúng ta hiện nay. Do có nhiều quan điểm cá nhân, nên mọi thứ chỉ là tham khảo, nếu có sai xót gì mong mọi người bỏ qua và chia sẻ thêm. Thân, Bạn đọc 14: Anh nói sự tham lam tham vọng gây cho con người sự hủy diệt vậy nếu không tham lam thì sẽ tồn tại mãi mãi ? Tác giả: Hi bạn, Tôi đã từng đề cập: "Trong vũ trụ, mỗi hệ thống sinh ra, vận động và phát triển chỉ trong 1 thời gian. Sự phát triển chỉ dành cho mỗi hệ thống chứ không dành cho toàn bộ vũ trụ. Tức trong vũ trụ, nơi này có hệ thống phát triển mạnh mẽ, nơi kia có hệ thống đang tàn lụi. Trong hệ thống quy chiếu trái đất con người sinh sống cũng vậy, việc vận động và phát triển của trái đất với đỉnh cao là con người rồi lại tàn lụi là việc bình thường và có thể là ngay lúc này đây tại 1 nơi nào đó trong vũ trụ đang xảy ra điều đó. "Vô thường" đó là 1 trong những quy luật cơ bản của vũ trụ." Do đó, sự huỷ diệt thì không thể tránh khỏi nhưng vấn đề là con người tự thúc đẩy tiến trình đó nhanh hơn bao nhiêu? "THAM" là 1 thuộc tính cơ bản của con người nên ta không thể trốn tránh nó. Và sự tham lam càng gia tăng mức độ thì sẽ càng thúc đẩy sự huỷ diệt đến gần hơn. Tôi có phân tích từ gốc "THAM" và có 2 động cơ tốt - xấu để dẫn đến "Thiện" và "Ác". Tối ưu hoá hạnh phúc có được chính là mục tiêu quan trọng nhất của con người và tôi cũng đã chứng minh vì sao lấy niềm vui, hạnh phúc chính đáng của người khác làm niềm vui của bản thân thì sẽ đạt được nhiều hạnh phúc nhất. Còn hiện tại, tất cả những gì con người làm và mong muốn đạt được đều nhằm phục vụ, làm thỏa mãn cho chính con người. Nên con người đã bất chấp tất cả các sinh vật khác để đạt được sự thoả mãn đó. Và chính thiên nhiên đã trả lời lại cho 84
  • 85. người biết về tiến trình huỷ diệt đang gia tăng. Con người chỉ còn lại cứu cánh cuối cùng là sự nương tựa vào nhau giữa mỗi con người, đồng lòng và sống vì nhau. Và nếu những con người tự cho mình là có trí tuệ, thượng đẳng hơn phần còn lại vẫn tiếp tục đối xử với đồng loại mình như chính những sinh vật khác, thì thực sự tiến trình huỷ diệt của con người sẽ tiến gần nhất, khi đó chính trong những con người sẽ tự huỷ diệt lẫn nhau. Nhưng con người luôn có sự phản ứng, thích nghi và thay đổi tốt (đó là đặc tính của con người được chứng minh qua quá trình chọn lọc tự nhiên đến nay) và khi hiểm hoạ đến gần (không chừa bất cứ ai) thì mỗi con người tự cho mình là thượng đẳng sẽ sống - hành động vì họ trước, thông qua đó họ sẽ giúp đỡ những người khác và cùng phần còn lại để ngăn chặn những rủi ro xảy ra. Nhưng đừng để mọi thứ đi quá xa và không thể phanh kịp nữa...tất cả là quá muộn. Thực ra, đối với những con người không quá "tham sống" và họ chỉ cần sống như thế nào để có giá trị, có ý nghĩa từng giây từng phút thì sự huỷ diệt đối với họ không thực sự quan trọng và họ cũng sẽ đón nhận nó 1 cách bình thản, nhẹ nhàng nhất > Thiên đàng. Còn đối với những người tham lam vô độ, tự xem mình là thượng đẳng và thoả mãn 1 cách ích kỷ, bất chấp người khác thì họ càng khó đón nhận sự huỷ diệt, họ sẽ bị rối loạn và đau khổ nhất khi có sự nguy hiểm đến. Họ khó chấp nhận cái chết vì có quá nhiều thứ để mất, trái tim và khối óc của họ đã bị kiểm soát bởi những vật chất hàng ngày mang đến cho họ sự dễ chịu, đặc biệt là tiền bạc. Và nó như 1 chất ma tuý mạnh nhất mà khi con người vướng vào rồi, xem nó như cuộc sống và không thể thoát ra được. Việc bị kiểm soát và lệ thuộc, yếu đi sức đề kháng về tinh thần chính là sự đau khổ thực sự, còn khủng khiếp hơn cả sự huỷ diệt vì nó dai dẳng theo suốt cuộc đời > Địa ngục. 85
  • 86. Bạn đọc 15: Chào bác, Linh hồn có lên thiên đàng hay xuống địa ngục không bác ? Thiên đàng ở đâu? và địa ngục ở chỗ nào trong vũ trụ? Tác giả: Hi bạn, Nếu bạn đọc hết các nội dung trình bày của tôi thì cũng đã có câu trả lời. Nhưng tôi cũng xin tổng hợp lại theo các câu hỏi của bạn để làm rõ thêm: Địa ngục và thiên đàng tồn tại bất kỳ nơi đâu có ý thức con người nói riêng hay bất kỳ sinh vật nào trong vũ trụ có ý thức nói chung. Vì đó chính là nơi con người đặt vào 1 trạng thái của ý thức gọi là hạnh phúc hoặc khổ đau. Hay nói cách khác, thiên đàng hay địa ngục nằm trong chính con mỗi con người và do ý thức con người quyết định trạng thái đạt được. Do đó, tôi hoàn toàn bác bỏ quan điểm thiên đàng - địa ngục là nơi (không gian) riêng biệt, tồn tại khách quan với ý thức con người. 1. Khi con người còn sống "THAM" là nguồn gốc của mọi thứ nên hệ quả hạnh phúc hay đau khổ là tất yếu và đó cũng chính là thiên đàng hay địa ngục. Và tôi đã trình bày về việc làm thế nào để tối ưu hóa hạnh phúc - bạn có thể xem lại video và phần trình bày dạng text. Tối ưu hóa hạnh phúc là mục tiêu quan trọng nhất của con người ở thế gian này, hay nói cách khác: Lúc này, con người đạt được tối ưu trạng thái ở thiên đàng. Và tối ưu thời gian sống không phải là mục tiêu quan trọng nhất như nhiều người lầm tưởng vì sống lâu chưa chắc đã có nhiều hạnh phúc. 2. Khi con người chết đi, linh hồn (thể thuộc năng lượng) vẫn tồn tại và ý thức thì tồn tại lâu hơn cả (tôi đã trình bày, giải thích) cho đến khi chuyển đổi trạng thái hoàn toàn - cấu thành nên những cấu trúc ý thức mới, trạng thái năng lượng mới hoặc cả vật chất... Trong khoảng thời gian tồn tại của ý thức (có thể là dài - tính bền tùy thuộc vào sự phát triển về thể năng lượng của mỗi người - theo sơ đồ tính bền tôi đã trình bày) 86
  • 87. trước khi chuyển đổi trạng thái hoàn toàn nếu linh hồn vẫn "tham chấp" (mượn ngôn ngữ của Phật giáo), có thể hiểu là trạng thái "quán tính" - dư âm hoặc cố ý hồi tưởng, níu kéo gốc "THAM" khi còn sống (thực ra nếu con người chết đi thì bản chất "THAM" đã biến mất, vì "tham sống" là cái gốc để nuôi dưỡng "THAM" nhưng vì con người sống quá lâu với cái gốc đó nên có rất nhiều linh hồn sau khi chết vẫn ngộ nhận dẫn đến hư tưởng). Đó chính là địa ngục lớn nhất của con người sau khi chết. Như tôi đã trình bày về trạng thái X - trạng thái mà ý thức không còn đóng vai trò chủ động trong việc kiểm soát thể xác. Thì ở trạng thái sau khi chết linh hồn "tham chấp" > mong muốn, kỳ vọng nhưng không thể kiểm soát được việc thực hiện nó thông qua hành động, hay nói cách khác là không thể can thiệp > Kết quả không đạt là chủ yếu > đau khổ là chủ yếu > Địa ngục thực sự. Nếu bạn có bất kỳ thắc mắc nào khác thì xin chia sẻ và chúng ta sẽ cùng trao đổi để làm rõ hơn. Thanks! Bạn đọc 16: Cảm ơn bác đã trả lời em. Tuy nhiên, cho em hỏi làm sao bác biết trong khi bác chưa trải nghiệm qua? Người chết rồi thì không trở về nói được, còn người sống thì chưa chết làm sao mà biết ... Tác giả: Cảm ơn bạn vì 1 câu hỏi thú vị. Thực ra tôi đã có trình bày trong phần linh hồn về sự tương đồng và liên kết giữa các trạng thái năng lượng (mỗi người đều có 1 trạng thái năng lượng riêng nuôi dưỡng thể xác). Và trong vũ trụ mọi sự vật - hiện tượng đều có mối liên kết với nhau, bổ trợ, tác động, thành phần...và chúng đều chịu tác động từ các quy luật cơ bản của vũ trụ - đều do 1 gốc là vũ trụ - năng lượng vô hạn cấu thành. Mọi thứ có thể nói là 1 chữ "duyên" như trong Phật giáo. 87
  • 88. Cuộc sống như những mảnh ghép, và có cái duyên để đưa cuộc sống đưa ta đến những mảnh ghép thích hợp. Tôi đã có duyên làm việc với người khuất, cho người khuất, sống cạnh họ 1 thời gian dài (có thể nhiều bạn không tin, nhưng các bạn cứ trao đổi riêng qua skype riêng với tôi, tôi sẽ cho xem nhiều điều thú vị), rồi cơ duyên với các tôn giáo...+ những gì học được trước đây...lúc đầu mọi thứ rất mơ hồ, dần dần qua thời gian... rõ ràng dần... Tôi cũng có vài điều chia sẻ với bạn và mọi người: 1. Những gì tôi biết được - bây giờ và sau này đều như có ai đó trao lại do họ chưa làm được, chứ không phải của tôi. Tôi chỉ là người có duyên và cảm thấy mình phải cố gắng hết sức để xứng đáng với trọng trách của những người bạn giao phó. 2. Tất cả mục tiêu lớn và dự án của cuộc đời tôi đều dành cho cộng đồng. Và 1 trong những dự án đó là tiếp tục quay về phục vụ những người đã khuất. 3. Có thần linh và những người đã khuất chứng giám, nếu tôi làm sai với những gì đã nguyện thì tùy họ định đoạt mọi thứ thuộc về tôi. 4. Nếu bất kỳ ai có tâm huyết về cộng đồng, vì hạnh phúc chung thì chúng ta hoàn toàn có thể cùng nhau để làm nhiều điều có ý nghĩa thực sự. Những việc này phải thực sự nghiêm túc, nếu ai có dụng ý bất chính thì cái giá phải trả là không nhỏ. Thân, Bạn đọc 17: Anh cho e hỏi ngu ngu chút với ạ . Thời gian là gì, tại sao lại tồn tại thời gian? Tác giả: Quan điểm thông thường: "Thời gian là một khái niệm để diễn tả trình tự xảy ra của các sự kiện, biến cố và khoảng kéo dài của chúng" Theo http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%9Di_gian Tôi định nghĩa lại theo quan điểm thông thường về bản chất: Thời gian là đại lượng mà con người dùng để so sánh các cột mốc của quá khứ, hiện tại và tương 88
  • 89. lai. Mở rộng trong Two Side: Thời gian, cùng với không gian là 2 thuộc tính của vận động. Và thời gian còn là đại lượng mà con người dùng để đo lường không gian.(Với vận động luôn được mặc định từ ban đầu trong vũ trụ) Suy cho cùng, thời gian cũng tương đồng như khối lượng, năng lượng (vật lý) là đại lượng do con người quy định bởi ý thức và dùng sự chủ quan để đo lường các đối tượng khách quan. Do đó, thời gian luôn có tính tương đối, khác nhau theo từng hệ quy chiếu. Tại sao tồn tại thời gian? Việc tồn tại thời gian là do sự tồn tại của vận động + ý thức con người. Bạn đọc 18: CHỦ QUAN? Vậy khi chưa có và ở nơi không có con người thì không tồn tại thời gian, năng lượng, và khối lượng? Tác giả: Không phải bạn. Bạn phải hiểu là những đại lượng do con người đặt ra và qui ước cách tính toán, so sánh chỉ phù hợp với 1 phạm vi nhất định, tương đồng với điều kiện mà sự chủ quan của con người đặt vào. Một vấn đề được đặt vào n hệ quy chiếu, n trường hợp thì nó sẽ có n cách lượng hoá và tính toán. Do đó, khối lượng, năng lượng, thời gian sẽ có rất nhiều cách để lượng hoá phụ thuộc vào cách ta tiếp cận và đặt chúng ở điều kiện hệ quy chiếu nào? Do đó, những đại lượng đó đều mang tính tương đối, chỉ có sự chủ quan của con người tuyệt đối hoá nó khi đưa nó vào trường hợp cụ thể nào đó. Và sự chủ quan lớn nhất của con người là đưa công thức đúng đắn của 1 vài ha sa mạc áp dụng chung cho toàn bộ sa mạc rộng lớn. Nếu những điều kiện gần, tương đồng thì sai số ít và kết quả có thể chấp nhận được. Nhưng nếu có quá nhiều sự khác biệt thì kết quả sẽ sai khác rõ rệt. Nếu trong vũ trụ không tồn tại ý thức con người hoặc 1 sinh vật nào có ý thức bất kỳ thì không tồn tại khái niệm tính toán, lượng hóa những đối tượng trong vũ 89
  • 90. trụ (tính toán, lượng hoá phải có chủ thể rõ ràng, vậy ai tính toán, lượng hoá nếu không có ý thức?) và "khái niệm thời gian" cũng không tồn tại. Bạn đọc 19: Vũ trụ vẫn tồn tại như nó vốn có vậy, không có gì phụ thuộc ý thức chủ quan cả. Khi chưa có con người thì Năng lượng vẫn có độ mạnh yếu của nó, khối lượng cũng vậy, thời gian vẫn có sự dài ngắn của nó (chẳng có gì là tức thời cả), Tác giả: Để dễ hiểu, tôi có 1 liên tưởng thú vị: có con người, ta có khái niệm thời gian (để gọi đúng bản chất nhất mà con người đang sử dụng chính là THỜI LƯỢNG) và NĂNG LƯỢNG, KHỐI LƯỢNG. Nếu không có sự tồn tại của ý thức thì ta có những đối tượng tồn tại khách quan với ý thức là: THỜI, NĂNG, KHỐI. Còn LƯỢNG là do ý thức con người đặt vào nhằm phục vụ cho mục đích lượng hóa các đối tượng khách quan trên. Còn mạnh yếu, lớn nhỏ, dài ngắn cũng đều nằm trong vấn đề LƯỢNG của con người. Bạn đọc 20: Bức tranh vũ trụ là quá khả năng của con người. Hình thức tồn tại của con người là quá hạn chế. Và không thể chiêm nghiệm được tất cả sự vận động của vũ trụ . Mình cũng là người yêu thích bộ môn khoa học này. Dù không rành về Vật Lý lắm. Nhưng cũng xin đặt câu hỏi : Liệu Ý thức (linh hồn) có tồn tại sau khi con người chết, nếu có thì nó cũng thuộc dạng Vật chất (mang năng lượng). Như thế thì trạng thái nó sẽ như thế nào. Có khi nó lại là sự Tiến Hóa Bậc Cao hơn của con người. Tác giả: Hi bạn, bạn có thể vào phần viết thứ 7 trong chủ đề này để xem chi tiết về quan điểm linh hồn theo mô hình Two Side. Tôi cũng tóm tắt sơ qua như sau: 1. Có tồn tại linh hồn sau khi chết (cả khi đang sống). 2. Linh hồn bao gồm tổng thể các trường năng lượng tương ứng với thể xác mỗi con người và linh hồn bao 90
  • 91. gồm cả ý thức chứ không phải ý thức = linh hồn. 3. Linh hồn không có khối lượng nên nó thuộc về trạng thái năng lượng chứ không phải trạng thái vật chất. 4. Khi con người đang sống thì năng lượng thuộc về phần linh hồn sẽ phát triển đầy đủ và trọn vẹn nhất (tùy trường năng lượng của mỗi người thay đổi sẽ quyết định đến sức khỏe người đó). 5. Khi con người mất đi, trường năng lượng này cũng sẽ sụt giảm dần với những vị trí mà năng lượng kém bền hơn sẽ bị chuyển đổi trạng thái trước, về phần ý thức - là sự phát triển cao của trạng thái năng lượng nên sẽ bền hơn và tồn tại lâu hơn trước khi bị chuyển đổi trạng thái hoàn toàn tức sang 1 trạng thái năng lượng mới, cấp độ mới hoặc kết hợp, hòa trộn với các trường năng lượng khác để cùng chuyển đổi hoặc cung cấp, bổ trợ cho 1 đối tượng vật chất khác. Bạn đọc 21: Ý thức là gì, vật chất là gì? Con người là gì? Ý thức từ đâu mà ra? Đầu tiên cần nói đến là quy luật"tất yếu" của vũ trụ. Con người, cùng các sự vật hiện tượng như chúng ta đang thấy tồn tại ngẫu nhiên không? Đương nhiên là không, điều gì đã và đang xảy ra thì đó là điều tất yếu phải xảy ra, không có điều gì trong vũ trụ là ngẫu nhiên, hay nói cách khác là không tồn tại ngẫu nhiên nào cả! Chưa nói đến vũ trụ từ đâu mà ra, nhưng vũ trụ mà chúng ta thấy là vật chất, được cấu tạo từ vô hạn các vật chất nhỏ hơn. Nói là vô hạn bởi không có cái bé nhất, không gian là vô tận. Ví dụ như không gian của một giọt nước sẽ to lớn như vũ trụ của một loại vật chất nào đó. Vậy tại sao lại xuất hiện ý thức? Ý thức là tất yếu của vũ trụ. Con người là vật chất, ý thức sinh ra từ vật chất. Khi vật chất trong vũ trụ tùy theo từng điều kiện sẽ tạo nên một kết quả sinh ra ý thức trong vô số các tổ hợp. Bộ não con người là một trong những tổ hợp đó, một loại vật chất đặc biệt nhất mà chúng ta biết. Hàng tỷ tỷ các nơron thần kinh trong não bộ, một số trong chúng tạo liên kết với nhau trải qua thời gian tổ hợp hình thành nên ý thức. Tổ hợp ở đây là các cách liên kết khác 91
  • 92. nhau của các nơron thần kinh.Thời gian tổ hợp chính là quá trình tiến hóa tự nhiên. Vậy thì có linh hồn không? Như đã nói, ý thức, tức là suy nghĩ của chúng ta hình thành từ sự liên kết tổ hợp của các nơron thần kinh, khi chết đi não bộ bị chuyển hóa thành dạng vật chất khác, do đó không thể tồn tại ý thức tách biệt với vật chất được. Linh hồn là không có. Nhưng mô hình cấu trúc của sự tổ hợp nên ý thức lại không mất đi, nó tồn tại bằng một hình thức nào đó. Chình vì vậy, một số người có khả năng cảm nhận được ý thức ngoài vật chất này tức là cảm nhận được mô hình ý thức đó, như cô Bích Hằng vậy. Bạn cho xin ý kiến về suy nghĩ của mình nhé! Tác giả: Tôi có 1 số ý kiến sau: Bạn đã đi vào con đường cũ thuộc mô hình Vật chất - Ý thức, cái nào có trước và sinh ra cái nào, cái nào quyết định cái nào? Như ngay đầu thread tôi đã trình bày. Bạn có thể đọc lại phần nội dung đầu tiên để biết rõ hơn? Một mô hình không thể lý giải được toàn diện các vấn đề, làm cho mọi thứ càng trở nên phức tạp, luẩn quẩn và bế tắc không lối ra thì ta nên bác bỏ nó để có thể mở ra 1 cách nhìn khác đúng đắn, toàn diện hơn. Việc lựa chọn cặp đôi không cân xứng trong mô hình là Vật chất - Ý thức để diễn giải toàn bộ các vấn đề của vũ trụ dẫn đến sự sai lầm đó. Trong đó, Con người đã đưa vị trí của mình lên quá cao trong vũ trụ dẫn đến 1 sự so sánh gượng ép như 1 hạt muối (ý thức) so với biển cả (vật chất). Thực ra với khái niệm mới về năng lượng - là thực thể tồn tại không khối lượng thì Ý thức cũng chỉ là 1 trong nhiều trạng thái của năng lượng. Vậy mô hình trong Two Side đưa ra Năng lượng - Vật Chất sẽ toàn diện và cân bằng hơn rất nhiều. Mọi người đừng bị ám ảnh bởi khái niệm "Năng lượng" hiện nay (nó cũng thuộc về trạng thái vật chất khi có hạt electron, đồng thời nó cũng thuộc về trạng thái năng lượng khi có hạt photon không khối lượng) nhưng tôi đã xếp khái niệm "Năng lượng" này vào Dạng trung gian mà minh chứng cho sự chuyển đổi, đan xen giữa Năng lượng - Vật chất. 92
  • 93. Nếu bạn đi vào hướng tổng quát, tức thuộc về quy luật cơ bản thì chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn. Còn những lý giải vấn đề chi tiết cho từng góc cạnh của vũ trụ bằng những 1 mô hình khác thì nó cũng sẽ hợp lý riêng cho trường hợp đó nhưng không phải là phù hợp tổng quát cho tất cả. Tư duy của bạn rất sâu sắc và tôi hy vọng bạn có thể đặt những câu hỏi đánh đố chưa có lời giải đáp nằm ngoài những gì tôi đã lý giải trong thread này. Rất cảm ơn vì sự quan tâm và nhiệt tình của bạn Bạn đọc 22: Có lẽ bạn hiểu nhầm ý mình rồi, mình không hề đi theo chủ nghĩa duy vật của triết học Mác - Lenin về Vật chất - ý thức. Ý mình là không thể tách vật chất và ý thức ra để xét xem cái nào quyết định cái nào được. Vì ý thức là một tồn tại thuộc loại đặc tính của vật chất! Ý thức là một tính chất của vật chất. Nên câu hỏi cái nào có trước, cái nào quyết định chẳng nghĩa lý gì cả. Năng lượng và vật chất như bạn nói có thể chuyển hóa nhau. Cái này theo mình rất đúng, chỉ như vậy mới có thể lý giải vũ trụ trước Bigbang. Tất cả mọi vật chất đều được sinh ra từ một dạng năng lượng nào đấy. Có vô số các dạng năng lượng khác nhau, có thể chuyển hóa và tồn tại song hành cùng vô số các loại vật chất. Nhưng Năng lượng ở đây phải hiểu thế nào, nó tồn tại ở những dạng, trạng thái nào và làm thế nào mới chuyển hóa được thành vật chất? Khi trả lời những câu hỏi trên tức là đang miêu tả cụ thể lại vụ nổ Bigbang? Một vấn đề quan trọng cần phải làm rõ, đó là không gian, thời gian. Bạn có thể dùng thuyết Tow Slide để diễn tả không gian, thời gian là gì không? Hệ quy chiếu mà bạn nói tới có phải là mặt khác của không gian? Có phải không gian là vô số diện? Và trong mọi nơi của không gian từ vi mô đến vĩ mô đều chứa đầy các dạng năng lượng khác nhau cũng như vật chất? Tác giả: Bạn dùng mô hình cũ gồm 2 đối tượng chính là Vật chất - Ý thức thì sẽ đi vào 2 hướng Duy tâm hoặc Duy vật > sự luẩn quẩn và bế tắc. 93
  • 94. 2. Bạn nói "Vì ý thức là một tồn tại thuộc loại đặc tính của vật chất! Ý thức là một tính chất của vật chất." là hoàn toàn sai. Bạn có thể chỉ ra ý thức của 1 hòn đá, 1 electron, 1 viên gạch...thật ra ý thức và vật chất là 2 trạng thái khác nhau, nhưng nó không hề tách biệt hoàn toàn mà có mối liên hệ trực tiếp qua lại. Ý thức là 1 hệ thống quy chiếu được cấu thành bởi những đối tượng năng lượng vận động theo cấu trúc riêng. Hòn đá cũng vậy, cũng được tạo thành mới những hạt cơ bản vận động theo cấu trúc riêng để tạo thành. Và sẽ có 1 ngày, 1 số hạt cơ bản nào đó trong hòn đá bị tác động làm thay đổi sự vận động của nó và làm chuyển trạng thái của chúng sang năng lượng, và rất có thể những đối tượng năng lượng này sẽ là 1 trong những vô số thành phần tạo nên hệ thống của ý thức. 3. Còn phần giải thích về tính chất của không - thời gian trong Two Side, bạn có thể đọc lại toàn bộ phần Chat sẽ thấy và trong video cũng có đề cập chủ đề này. Thân Bạn đọc 23: Ý thức là tính chất đặc biệt của vật chất, khi bạn nói rằng một lúc nào đó hòn đá sẽ chuyển biến sang năng lượng và có thể hình thành nên ý thức thì điều trên không sai. Hòn đá không có ý thức vì nó là một tổ hợp vật chất không thể tạo ra ý thức, khi các hạt cơ bản của hòn đá được tổ hợp lại thành cấu trúc khác như bộ não người thì đó không phải ý thức sao? Không phải mô hình tổ hợp nào cũng sinh ra ý thức được, và trong tương lai sẽ có nhiều tổ hợp vật chất sinh ra ý thức siêu việt. Ps: mình đã nói là mình không đi theo hướng vật chất _ ý thức, vì không có từ nào nên mượn 2 từ đó thôi. Tác giả: Tôi có định nghĩa lại rất rõ Năng lượng và Vật chất trong mô hình Two Side. Đối tượng nào không khối lượng (hay nói cách khác là không thể đo được khối lượng) thì chính là năng lượng. Còn đối tượng nào có khối lượng thì nó là vật chất. Ý thức không có khối lượng nên được xếp vào nhóm Năng lượng. Đó là nền tảng cơ 94
  • 95. bản của mô hình Two Side. Còn nằm ngoài những nền tảng đó thì mọi người phải tự xây dựng cho mình 1 mô hình mới tối ưu hơn, phù hợp với tất cả thì Two Side sẽ chấp nhận lùi lại phía sau hoặc xin đi cùng chỉ để được chiêm ngưỡng nó. Bạn đọc 24: Bạn nói Bigbang chỉ là cột mốc quan trọng của sự chuyển hóa của năng lượng sang vật chất, vậy cột mốc sinh ra năng lượng là gì? Năng lượng từ đâu sinh ra? Nếu thuyết Two Slide của bạn không bị vướng vào vòng luẩn quẩn A sinh ra B thì cái gì sinh ra A,... thì đó mới là thuyết chúng ta đang tìm. Trong thuyết đó, khi hỏi lui về sau về sự tồn tại của một cái gì đó sẽ là vô nghĩa! Tác giả: Vậy bạn chưa hiểu hết lý thuyết nền tảng trong Two Side rồi. Trong Two Side vũ trụ và năng lượng là 1 bản thể và vô tận. Vũ trụ vô tận, tức năng lượng vô tận. Năng lượng là bản thể của vũ trụ chính là thay thế cho khái niệm "tính không" trong vũ trụ. Tức không tồn tại sự trống rỗng trong vũ trụ. Nếu ai chứng minh được bất kỳ nơi nào trong vũ trụ không có sự tồn tại của năng lượng thì mô hình của tôi hoàn toàn sụp đổ. Vũ trụ có tồn tại? Tồn tại tức đã có và không thể từ cái trống rỗng. Tất cả mọi thứ sinh ra trong vũ trụ đều từ cái "có" chính là năng lượng. Cái "không" hợp lý tức là không khối lượng thôi như phần sơ đồ liên kết trong tôn giáo. Tôi hoàn toàn bác bỏ quan điểm từ trống rỗng sẽ sinh ra vũ trụ. Năng lượng là bản thể - đặc tính của vũ trụ được mặt định ngay từ ban đầu và vô tận. Do đó, trong lý thuyết của tôi, trong vũ trụ không có "tính không" tuyệt đối và vĩnh viễn. Mọi thứ đã có và nó chỉ thay đổi trạng thái biểu hiện do cấu trúc của sự vận động cấu thành. Bạn có thể đọc lại "tính không" và "tính có" trong vũ trụ ở phần trước sẽ rõ. Thân! Bạn đọc 25: Năng lượng và vũ trụ là 1 bản thể của bạn không sinh ra từ trống rỗng, nó được sinh bởi cái gì đó thì sao, không có căn cứ gì để nói rằng năng lượng vốn nó đã tự 95
  • 96. có được. Và muốn khẳng định thì phải chứng minh chứ không thể nói lý thuyết suông như vậy được. Không gian nếu nói tự có thì còn chấp nhận được, còn năng lượng thì không, nó phải được sinh ra từ cái gì đó. Bạn luôn nói rằng nếu tìm được một nơi không tồn tại năng lượng thì lý thuyết của bạn sụp đổ, trong khi cái cần thiết để lý thuyết đó được mọi người công nhận ngay đó là bạn phải chứng minh được rằng không có nơi nào không tồn tại năng lượng trong vũ trụ. Tác giả: Vậy tôi đặt ngược lại vấn đề cho bạn dễ hiểu. Theo bạn cái gì sinh ra ' không'? 'Không' đã tự tồn tại? Bạn cứ trả lời focus vào những câu hỏi trên rồi tôi sẽ giải thích tiếp. Bạn đọc 26: Rất tiếc mình cũng chưa lý giải cho thỏa đáng vấn đề mà bạn nêu ra. Mình cũng chỉ có giả thuyết thôi. Mình nghĩ rằng vũ trụ ban đầu chỉ là một khoảng không gian, khoảng không gian này nói là nhỏ hay lớn, vô hạn hay hữu hạn đều không có ý nghĩa và nó trống rỗng, do đó chưa có khái niệm thời gian. Nghĩ mãi vẫn chưa thể hình dung năng lượng, sinh ra bằng cách nào : ) Tác giả: Tại sao con người không nghi ngờ gì về sự tồn tại và nguồn gốc của "không"? Và thật vô lý và phản lại mọi quy luật tự nhiên, thứ tri thức mà con người có được khi chấp nhận hoặc mặc định cho từ "không - trống rỗng" có thể sinh ra mọi thứ. Tôi thấy giả thuyết này thật là sai lầm và ai cũng thấy được sự vô lý đó nhưng do con người không có cách lý giải nào tốt hơn về cái gốc nên đành chấp nhận. Và "không - trống rỗng" đó như 1 sự bí ẩn, hay tương tự như 1 tôn giáo theo chiều hướng duy tâm nào đó. Nhưng trong lý thuyết Two Side này, tôi đã bác bỏ hoàn toàn sự tồn tại của "không-trống rỗng", và cũng thật hợp lý đã "không-trống rỗng" thì không thể tồn 96
  • 97. tại. Tôi đưa " tính không" đó tiến thêm 1 bước nữa và đặt ngang bằng với "năng lượng". Và không còn nghi ngờ gì nữa, khi các tính chất của "năng lượng" nó cũng tương đồng với "tính không" mà con người đang mặc định. Và chấp nhận nó như là 1 nền tảng bao trùm toàn bộ vũ trụ này. "Tính không" thuần túy, tuyệt đối và vĩnh viễn đã bị bác bỏ nhường chỗ cho "Năng lượng" - "Tính có" và "Tính không (khối lượng)" trong 1 đối tượng duy nhất. Đó là 1 bước tiến mới về mặt tư duy phù hợp hơn cho mọi quy luật và đưa các vấn đề về khoa học, tôn giáo lại gần nhau 1 cách kỳ lạ. P/s: Con người sống với nhau tất cả bởi những quy ước, nhưng quy ước nào hợp lý nhất, bao quát nhất và giải quyết được nhiều vấn đề nhất sẽ có giá trị tồn tại. Với quy ước mới tôi đưa ra, mọi người phải nhìn nhận lại 1 lần nữa bản chất của "số 0" trong toán học, có thể đa phần con người hiểu sai về bản chất của nó. Và "số 0" gắn với con người - cũng nằm trong 1 quy luật hẹp của tự nhiên, nó chỉ đúng trong 1 hệ quy chiếu nào đó - nơi đó, con người sẽ tự đóng khung mình lại. Bạn đọc 27: Đó là điều mình muốn nghe. Khi mình nói rằng không biết năng lượng sinh ra từ đâu thực ra cũng chỉ để bạn nói ra được những lời này. Mình hoàn toàn đồng ý với bạn về điều này. Cách nói "nâng tầm" cái không gian trống rỗng lên cái có là năng lượng rất hay! Thuyết Two Slide theo cách giải thích của bạn có vẻ là hợp lý nhất. Tuy nhiên trong thuyết này, chấp nhận cái ban đầu là năng lượng, đã là ban đầu thì không có gì sinh ra nó. Chỉ e rằng khi đã chấp nhận sự vô hạn của vũ trụ thì cái "có" cũng vô hạn, tức là có vô hạn cái sinh ra nhau không có cái ban đầu. Mình luôn nghĩ con người càng phát triển càng tìm ra những định luật tốt hơn, nhưng sẽ mãi tìm được định luật vượt trội hơn cái đang và sẽ có hay là tìm được một định luật chung thống nhất toàn vũ trụ vô hạn này? 97
  • 98. Bạn đọc 28: Như sự sắp đặt một cách tình cờ, mình gặp phải luồng năng lượng lạ và đậm đặc này Khi sự đậm đặc đạt đến mức đủ để được gọi là tột cùng, thì một "vật thể" mà vật lý lý thuyết đã gọi tên nó từ lâu sẽ xuất hiện!? Dám hỏi tác giả của luồng tư tưởng này, vật thể đó là gì? Tác giả: Tuy bạn chưa nói thực sự rõ ý về "vật thể" này và mọi thứ còn rất mông lung nhưng tôi cũng xin đưa ra phán đoán của mình dựa trên mô hình Two Side: Sự phát triển của năng lượng đến ngưỡng và bước vào cột mốc quan trọng nhất trong lịch sử của vũ trụ - xuất hiện hiện tượng năng lượng chuyển hóa sang vật chất, tức xuất hiện khối lượng - hay nói cách khác là xuất hiện hạt cơ bản nhất mang khối lượng hoặc nó cung cấp khối lượng cho các hạt khác.Và vấn đề mà vật lý lý thuyết đang tìm kiếm 1 "vật thể" là miếng ghép còn lại của mô hình chuẩn của vật lý hiện đại là hạt hoặc trường mang khối lượng cho mọi hạt - vật chất trong vũ trụ, đó chính là Higgs. (có thể là hạt hoặc trường - nhưng nếu là trường thì tôi hoàn toàn bác bỏ quan điểm trường Higgs bao phủ vũ trụ - có thể chỉ bao phủ trong những vũ trụ nhỏ (biểu hiện nghiên về trạng thái vật chất) như chúng ta đang sống.) Và nếu chứng minh được sự tồn tại của Higgs thì mô hình Two Side sẽ tiến thêm 1 bước nữa (điều kiện cần) cho sự phù hợp và đúng đắn cho sự liên kết tất cả các vấn đề lớn hiện nay. Và điều kiện đủ cho sự đúng đắn của mô hình Two Side là tìm ra cơ chế sinh ra trường - hạt Higgs từ trường ban đầu không có khối lượng năng lượng. Nếu bạn có ý khác thì tôi cũng rất mong nhận được chia sẻ từ bạn. Cảm ơn bạn! Bạn đọc 29: Chủ đề của bác đi vào những vấn đề rất thú vị và tế nhị của vật lý lý thuyết. Bác đã đi vào các vấn đề học búa vậy thì lý thuyết mới này có giải quyết được sự mâu 98
  • 99. thuẫn giữa thuyết Tương đối của Einstein và vật lý Lượng tử không? Nếu phát biểu một cách cô đọng thì lý thuyết mới này được phát biểu như thế nào? Tác giả: Hi bạn, tôi xin trả lời bạn 1 số ý sau: 1. Lý thuyết - mô hình Two Side thiên về tư tưởng triết học hơn là vật lý hiện đại và nó như 1 "bổ đề cơ bản" dạng tổng quát nhất cho tất cả các vấn đề lớn hiện nay (trong đó bao gồm cả khoa học thực nghiệm với vật lý hiện đại là 1 thành phần). Two Side là mô hình mang tính định hướng với nhiều quy luật cơ bản được đưa ra chứ không phải đi vào chi tiết từng vấn đề (vì chúng quá rộng và phức tạp) nhưng dựa vào những quy luật cơ bản đó, chúng ta có thể đưa ra những mô hình dự báo và ứng dụng vào những hệ qui chiếu đơn lẻ để giải thích gốc rễ các hiện tượng, vấn đề. Hoặc mở ra 1 hướng nghiên cứu mới với những nền tảng tư duy mới về các vấn đề trong vũ trụ. Two Side cũng là thuyết - mô hình mới nhưng hiện nay, tôi hi vọng nó hợp lý với diện rộng các vấn đề và vẫn đang mong chờ nhiều người chỉ ra những điểm sai hoặc thiếu xót hoặc chỉ đúng trong phạm vi hẹp...để: 1. Nếu quá trầm trọng thì tôi sẽ chủ động bác bỏ nó để tránh mất thời gian. 2. Two Side cũng hi vọng sẽ được công nhận là 1 thuyết góp phần tạo thành 1 nấc thang tiếp theo (chứ không hề mong ước tạo thành 1 nấc thang tiếp theo) để giúp chúng ta có thể tiến thêm bước mới đúng đắn hơn (theo đúng quy luật phát triển của tư duy con người). Trong mô hình Two Side, tôi và mọi người sẽ đưa vào những hiện tượng (đặc biệt là những hiện tượng mà chúng ta chưa lý giải được) để cho thấy bản chất, sự phù hợp, thấy được vị trí và sự liên kết của chúng. Two Side không chấp nhận đưa vào các thuyết khác (thuộc về lý giải bản chất) vì chưa biết đúng hay sai như thế nào? Nhưng trước tiên, chúng ta thấy được rất rõ hiện tượng từ các thuyết đó: 1. Chỉ đúng trong 1 phạm vi nhất định. 2. Không thể giải quyết được tổng quát các vấn đề lớn trong vũ trụ và dẫn đến bế tắc. Nhưng những thuyết này đều có 1 giá trị nhất định tùy phạm vi và cấp độ mà chúng lý giải phù hợp với loại quy luật (có nêu ở phần trước) 99
  • 100. 2. Do đó, thuyết tương đối và thuyết lượng tử cũng không đại diện cho toàn bộ bản chất của vũ trụ. Chúng cũng có phạm vi phù hợp giới hạn và có bế tắc ở 1 số phạm vi khác. Điển hình rõ ràng nhất mà ta thấy: Chúng đã giải thích được về nguồn gốc của vũ trụ? Hay cũng từ trống rỗng sinh ra điểm kỳ dị? Vận tốc ánh sáng là cực hạn? Hay con người chưa thể vươn tới? Lý thuyết lượng tử đã lý giải được cơ chế tạo nên khối lượng của vật chất? Nếu tồn tại Higgs thì Higgs từ đâu mà ra? ... Chúng ta cứ đâm đầu vào để thống nhất những lý thuyết lý giải bản chất (do con người tạo ra) thì hoàn toàn sai nguyên tắc và dẫn đến bế tắc (Giống như con người cứ đâm đầu vào tranh cãi trong mô hình Vật chất - Ý thức). Cái chúng ta cần là thống nhất những quy luật cơ bản của vũ trụ, đưa ra 1 mô hình chung và lý giải được tất cả hiện tượng trong vũ trụ. Theo tôi, vật lý hiện đại sẽ tiếp tục phát triển và xuất hiện các lý thuyết mới kế thừa thuyết tương đối và thuyết lượng tử. Đến một lúc nào đó, các bản chất nền tảng trở nên rõ ràng và đúng đắn hơn thì tự khắc 2 lý thuyết này sẽ dẫn đến sự thống nhất. Và cũng rất hi vọng, thuyết Two Side sẽ có chút đóng góp nào đó trong việc định hướng hoặc gợi ý trong con đường phát triển đó (con đường thuộc về khoa học thực nghiệm). 3. Two Side đã là tư tưởng triết học (khoa học vĩ mô) thì tôi không thể cô đọng trong 1 vài câu phát biểu được nhưng tôi cũng xin đưa ra các nền tảng chính của mô hình Two Side để mọi người dễ hình dung: - Định nghĩa lại Năng lượng và Vật chất và đưa 2 đối tượng trong 1 này là cơ sở cấu thành nên toàn bộ vũ trụ. - Bác bỏ sự tồn tại của "Không tuyệt đối - Trống rỗng" và đưa Năng lượng thay thế vào vị trí đó. - Năng lượng và vũ trụ là 1 bản thể duy nhất - vô hạn. - Lý giải về không - thời gian trong mô hình. - Năng lượng sinh ra toàn bộ các trạng thái trong vũ trụ và cột mốc quan trọng nhất chính là 1 phần năng lượng chuyển hóa sang vật chất. 100
  • 101. - Vận động quyết định đến sự hình thành các trạng thái của năng lượng - vật chất trong vũ trụ. - Khẳng định thuyết về Big Bang và các thuyết khác lý giải sự hình thành - phát triển của vật chất chỉ lý giải được 1/2 về sự hình thành và phát triển của vũ trụ. Thông qua đó, cho thấy con người đang nghiên cứu và đưa ra những học thuyết chỉ phù hợp với phạm vi vũ trụ nhỏ (hình thành sau Big Bang và nghiên về trạng thái vật chất) và trong vũ trụ lớn - vô hạn chứa vô số vũ trụ nhỏ như vậy. - Lý giải về sự tồn tại của linh hồn. - Liên kết các vấn đề lớn tưởng chừng như đối lập: Triết học (khoa học vĩ mô) vs Khoa học thực nghiệm (khoa học vi mô), Tôn giáo vs Khoa học, Tôn giáo vs Tôn giáo, Tâm linh vs Khoa học - Vấn đề về con người. (Phần phụ)... 4. Việc tìm ra Higgs và lý giải được cơ chế hình hành Higgs mang khối lượng cho vật chất từ Năng lượng bằng thực nghiệm giúp củng cố cho sự đúng đắn và phù hợp đối với một số nền tảng lớn trong Two Side. P/s: Các bạn hãy nhìn bức tranh Two Side 1 cách tổng thể nhất thì sẽ thấy được nét đẹp của nó và ý nghĩa thực sự. Nếu ai đó chỉ nhìn ở 1 khía cạnh, 1 vấn đề (có thể chính là những hiện tượng, vấn đề được đưa vào để kiểm chứng) thì sẽ không thấy được những cái mới lạ và rất khó hình dung. Thân, Bạn đọc 30: Đồng ý và đánh giá cao các quan điểm và suy tư của bác. Song chữ "two side" có thể sẽ gây tranh cãi và mập mờ cho một số người, nhất là những người theo hệ thống triết học Mác mà chữ hay tính "nhị nguyên" rất thường xuyên được nhắc đến. Theo sự mô tả của bác thì bổ đề, thuyết hay quan điểm này không phải là two side mà là One (side). Vì bác đã nêu sự liên hệ giữa năng lượng và vật chất với vật chất chỉ là trường hợp riêng của năng lượng, vậy thì không thể khác hơn, năng lượng là thứ duy nhất tạo nên tất cả mọi thứ trong vũ trụ này và các vũ trụ khác. Nếu vậy, hệ quả là Higg trở nên vô nghĩa?! 101
  • 102. Và nếu đứng trên quan điểm này thì con người và những khái niệm liên quan đến nó chẳng hạn như suy nghĩ, ý thức, cảm xúc, linh hồn... có chỗ đứng như thế nào trong lý thuyết hay vũ trụ này? Tác giả: Cảm ơn bạn đã góp ý! Nhưng mình cũng xin chia sẻ như sau: 1. Nếu "Two Sides" thì có thể sẽ gây tranh cãi và mập mờ cho 1 số người, nhất là những người theo hệ thống triết học Mác mà chữ hay tính "nhị nguyên" rất thường xuyên được nhắc đến.(Lấy lại câu của bạn hainguyen273). "Nhị nguyên" thừa nhận sự tồn tại của 2 thực thể độc lập. Còn "Two Side" là 1 từ hoàn toàn mới nó mang đầy đủ ý nghĩa nhất về nội dung trong học thuyết này. Nhìn thì có vẻ sai chính tả nhưng không phải. Nó chỉ là 1 cách chơi chữ vì trong tiếng Anh hầu hết các danh từ đếm được >=2 là số nhiều phải thêm "s" nhưng tôi không thêm "s" tức nó chỉ là 1. Với ý nghĩa là có rất nhiều trạng thái trong vũ trụ nhưng chỉ trong 1 đối tượng duy nhất. Những đặc tính lớn biểu hiện qua 2in1 được thấy nhiều nhất nên tôi lấy "Two" làm đại diện và nó cũng hoàn toàn là ẩn dụ thôi. Nếu lấy One (side) thì quá trần trụi và không phù hợp với tư duy khác biệt như trong nội dung lý thuyết. 2. Higgs không bao giờ là vô nghĩa vì nó là minh chứng cho cột mốc lịch sử của vũ trụ khi trạng thái năng lượng chuyển mình và biểu hiện sang trạng thái vật chất (có khối lượng) > sinh ra toàn bộ vật chất và cả con người. Con người muốn bước qua ranh giới của vật chất và tiến xa hơn thì trước tiên phải hiểu được cơ chế hình thành của Higgs. 3. Con người trước giờ vẫn quá ảo tưởng về vị trí và vai trò quyết định của mình trong vũ trụ. Tất cả những gì thuộc về con người chỉ là 1 hạt bụi trong vũ trụ vô hạn này (Có thể là 1 hạt bụi hiếm - quý giá nhưng trước mặt vũ trụ thì tất cả là như nhau). Thực ra con người chỉ có thể tự tin về 1 vị trí và vai trò lớn trong vũ trụ nhỏ - nơi mà con người đang sống và nghiên cứu (cũng là nơi mà con người tự giam mình và vui sướng) nhưng con người nên nhớ rằng còn vô số những vũ trụ nhỏ như vậy nữa trong vũ trụ vô hạn. 102
  • 103. Không có con người tồn tại, vũ trụ vẫn tồn tại - vận động và phát triển. Nhưng không có vũ trụ, chắc chắn sẽ không có con người. Ý thức không chỉ dành riêng cho con người ở trái đất này. Con người phải nhìn nhận được đúng vai trò và vị trí của mình trong vũ trụ? Chúng ta có mặt ở trái đất này có nhiệm vụ và ý nghĩa gì? Con người phải vận động theo quy luật của tự nhiên thì sẽ tốt nhất cho con người (tối ưu hạnh phúc không cần tối ưu sự sống vì sống chưa chắc đã có hạnh phúc - cái quan trọng là sống thực sự như 1 con người từng giờ từng phút khi có mặt trên thế gian này), nếu phá vỡ điều đó thì con người sẽ sống trong đau khổ hoặc trạng thái chủ yếu rơi vào (X) - trong đó có sự hủy diệt. Bạn đọc 31: Trong lý thuyết Two Side về "có" và "không", mình rất quan tâm tới 1 điều: tại sao sự việc lại xuất hiện, vận hành như thế này mà không phải như thế khác, giữa muôn vàn khả năng? (Mà "khả năng" là gì ấy nhỉ?) Nếu đánh dấu được "thời điểm" mà sự việc A xảy ra, thì phải chăng ở "thời điểm" ấy TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ sự việc B xảy ra? Phải chăng đây là một ví dụ về KHÔNG TUYỆT ĐỐI? Tác giả: Hi bạn, Tôi xin được chuyển thread để đi đúng nội dung hơn. Mong bạn thông cảm: "KHÔNG TUYỆT ĐỐI" tôi muốn đề cập đến trong Two Side là không vĩnh viễn trống rỗng. Còn nhất thời không tồn tại thì gọi là "KHÔNG TƯƠNG ĐỐI", tức nó chỉ thay đổi 1 trạng thái theo từng thời điểm khác nhau thôi chứ không thể biến mất mãi mãi. Trước giờ, chúng ta hiểu "KHÔNG" theo hướng chung chung và có trường hợp trống rỗng, có trường biến mất mãi mãi. Nhưng theo quan điểm trong Two Side, tính "CÓ" là khởi đầu cho tất cả và chỉ khác nhau là về các trạng thái của mọi sự vật - hiện tượng trong vũ trụ như thế nào mà thôi. Tức cách hiểu trong Two Side sẽ khác với cách hiểu thông thường. 103
  • 104. Còn 1 đối tượng trong vũ trụ xuất hiện và vận hành theo kiểu này hay kiểu khác là sự tương tác của rất nhiều yếu tố: trạng thái vận động, môi trường (vô số đối tượng khác)...gọi là quy luật. Những tác động khác nhau bởi các yếu tố khác nhau sẽ có các quy luật khác nhau. Thực ra, con người có thể đưa ra các mô hình bao gồm: biến độc lập (đối tượng chính trong mô hình) và các biến phụ + các quy luật tương tác mạnh yếu sẽ cho thấy được xu hướng của 1 đối tượng trong tương lai. Quan trọng là con người vươn tới đâu trong quy mô và độ phức tạp của các mô hình + sự chính xác của các biến phụ thuộc + lựa chọn đúng quy luật nhằm tìm ra các tương tác mạnh yếu theo tỉ trọng chính xác > Kết quả sẽ ra chính xác nhất. "Khả năng" phải nói chính xác là "xác suất" chính là tỉ lệ phần trăm xảy ra 1 xu hướng và dẫn đến 1 kết quả nào đó của 1 đối tượng xác định trước. Tôi cũng xin lỗi bạn và mọi người vì trước đó tôi không giải thích rõ ràng > dễ dẫn đến sự hiểu lầm và tối nghĩa. Vấn đề này, tôi cũng rất mong muốn nhiều bạn chỉ ra để tôi có thể làm cho mọi thứ rõ ràng hơn và mong nhận ra được những sai xót (nếu có). Trong chủ đề Two Side, tôi cũng cảm ơn rất nhiều bạn đã phản biện và khơi mở cho tôi nhiều vấn đề cần làm rõ > bức tranh Two Side ngày càng hoàn thiện. Tôi rất mong các bạn tiếp tục phản biện và đóng góp thêm nữa. Xin chân thành cảm ơn mọi người 1 lần nữa! Thân Bạn đọc 32: "Thượng Đế" vẫn chỉ là một sản phẩm do Con Người sáng tạo ra. Không có Con Người, thì cũng không có "Thượng Đế", và như vậy cũng sẽ không có "Quyền Năng của Thượng Đế". Tác giả: Nhưng nếu Thượng đế chính là Vũ trụ thì sao bạn? Con người - không biết > Thượng đế Con người - sợ hãi > Thượng đế 104
  • 105. Vậy con người không biết cái gì? Sợ hãi cái gì? Đó chính là những bí ẩn trong vũ trụ mà con người đang tìm kiếm câu trả lời. P/s: Con người chỉ sáng tạo ra vỏ bọc ngôn ngữ và đặc tên là "Thượng đế, Chúa..." Nhưng có ai hiểu được bản chất là gì? Bạn đọc 33: Bạn Tác giả ơi, side vật chất của đối tượng xác định bởi một tập hiện hữu bao gồm: hai người sinh ra bạn, những người anh chị em họ hàng xác nhận bạn là một thành viên có tên trong gia phả dòng họ, cái tên nằm trong giấy khai sinh được pháp luật Việt Nam công nhận là người có thật của đất nước có tên gọi Việt Nam, trong một thế giới gồm có rất nhiều cái tên vĩ đại đã góp những phần vừa nhỏ bé vừa lớn lao vào nền văn minh chung trong đó có cái môn học gọi là Vật Lý, Toán Học, Triết học và cả Tôn giáo...những thứ chính là phần năng lượng cho phép loài người tiến hóa thoát khỏi sự hoang dã, tàn khốc của thế giới động vật đến trạng thái như ngay bây giờ. Bạn đang thực hiện việc tiếp nhận các dòng năng lượng ấy một cách chồng chéo, không thứ tự, không liều lượng, trong cách tự hành xử vừa do bởi ngây ngô thiếu sự dẫn dắt của những người thầy, vừa do bởi sự chủ quan mà từ chối từ hay cự tuyệt sự chỉ dẫn của họ, khiến họ buộc phải để mặc bạn tự bước đi trong vụng về, liều lĩnh. Tính cách đó của bạn chính là một phần của "side" năng lượng của bạn, trong trường hợp hiện tượng two side này rất giống với tính cách của vị thần có tên Khốt-Ta-Bít khi chứng kiến "cảnh" 22 con người tranh cướp nhau một quả bóng trên một cái sân rộng, chẳng có ai trong cả ngàn ngừ"tử tế" đứng ra can ngăn giàn xếp mà còn ngồi hò reo cổ súy cho sự tranh giành rất không "văn minh" đó, ông ta bèn hóa phép tạo ra 22 quả bóng, mỗi cầu thủ kia một quả, thế là khỏi tranh giành nhau, ông ta nghĩ vậy. Theo tinh thần thuyết two side của bạn, bạn có đồng ý phần da thịt thân thể của mỗi con người trên trái đất này, mà bạn cũng có một hình hài con người trong đó, là side vật chất mà chịu sự chi phối của các quy luật vật lý của thế giới thực tại này? Cơ thể bạn trong hình hài con người không chỉ chịu sự dẫn dắt của các các định 105
  • 106. luật vật lý như gạch đá cát bụi mà về mặt sinh học bạn còn chịu sự dẫn dắt, chi phối của các định luật về gen di truyền, về sự chuyển trạng thái, sự trao đổi chất của phần bên trong cơ thể bạn với môi trường? Khi bạn có danh tính thì bạn còn lập tức chiu sự dẫn dắt, chi phối của các định luật về xã hội. Và chính trường "xã hội" này là cái chi phối mạnh nhất cho toàn bộ các "vân động" kể trên và cả các loại vận động không được kể trên trong thế giới nội tai của bạn. Đó còn gọi là sự tiến hóa của riêng bạn, cái mà bạn có lẽ quen thuộc hơn các khái niệm vật lý, liên quan đến chữ "nghiệp", với sự tương ứng với chữ "khối lượng", hai chữ này cũng là two side của một "cái duy nhất" trong học thuyết của bạn đấy. Bạn đang vận động bất thường trong cả hai side của riêng bạn đấy. Như một người thông thường mà bao gồm cả các vĩ nhân được biết đến, side vật chất của họ được và cần phải được sự dẫn dắt của các vị thầy trong thế giới vật của họ để nó có có đủ kiến thức để sẵn sàng tiếp nhận và tạo ra phần vật chất mới. Tương ứng, side năng lượng của họ cũng được và cần được sự hướng dẫn của các vị thầy trong thế giới năng lượng của họ để đạt được sự khai mở cần thiết sẵn sàng cho sự tiếp nhận và tạo ra năng lượng mới. Cả hai side này nhất thiết phải thống nhất, liên hệ mật thiết và hài hòa với nhau để cho bạn với tư cách là một con người đạt được sự tiến hóa tối ưu nhất, khả dĩ nhất, và đây chính là nghệ thuật tiến hóa của các vị thầy lớn mà bạn có thể biết đến. Bạn đang ở một trạng thái kỳ dị trong cả hai side hay hai thế giới của bạn. Do sự từ chối ở cả hai phía, bạn đã và đang thiếu hụt sự dẫn dắt của các vị thầy. Về mặt vật chất, sự thiếu căn bản hoặc thiếu hài hòa khá trầm trọng về kiến thức các môn học khi bạn còn ngồi trên ghế nhà trường đã góp phần lớn vào sự hạn chế về cả học thuật và trình bày của "học thuyết" này. Về mặt năng lượng, bạn bị thiếu hụt hoặc bị thiếu hài hòa của các nguồn năng lượng khiến bạn rơi vào sự cô lập, kỳ thị, đơn độc trong phát triển, hoàn thiện cũng như việc trao đổi với thế giới xung quanh về công trình của mình. 106
  • 107. Tôi không có ý phê phán, dìm dập hay phản biện bạn mà chỉ có hai ý tóm lược từ mấy lời trên đối với bạn, hy vọng bạn có thể tiếp nhận được với tấm lòng mở và cầu thị: - Lý thuyết hay triết học của bạn được mô tả, tích hợp, tổng hợp từ những lý thuyết không mới. Và ngay cả sự đề xuất hay kết luận cuối cùng của học thuyết của bạn cũng không hề mới, trái lại nó đã được biết đến từ lâu cả trong khoa học và Tâm linh hay trong các Tôn giáo. - Bạn có tiềm năng trong cả hai lĩnh vực khoa học và tâm linh. Nhưng cả hai "side" đó đều có sự phức tạp mà đòi hỏi một người mà có sự mong cầu hiểu bản chất, thâu tóm vũ trụ như bạn một sự học hỏi hết sức dày công, khổ luyện, kiên nhẫn và phải từ từ cũng như khiêm nhường, khiêm tốn. Nếu bạn là người thông minh bạn sẽ nhận thấy còn nhiều ý nữa ẩn sâu trong thông điệp này cả về học thuật và triết lý bổ sung cho học thuyết thú vị này. Lời khuyên cá nhân của tôi: Bỏ đi. Hoặc tạm cất công trình này đi. Nghiên cứu một cách bài bản, chuyên nghiệp cả trên lĩnh vực khoa học. Tập luyện cơ thể, huấn luyện tâm trí. Rèn luyện sự tĩnh lặng. Mọi câu trả lời sẽ đến, ban đầu sẽ từ từ, càng lúc càng nhiều hơn và nhanh hơn, cho đến một lúc bạn bỗng nhiên thấu hiểu mọi thứ. Khi đó bạn sẽ công bố một hoặc nhiều công trình. Khi đó bạn sẽ cảm nhận, trải nghiệm sự thấu suốt suy nghĩ của người khác về các công trình của mình để dẫn dắt họ từng bước tháo gỡ những ngộ nhận, những hạn chế hiểu biết và nhận ra sự đúng đắn không thể chối cãi của các dẫn giải của mình. Đó mới là học thuyết làm thay đổi thế giới, như những gì Isaac Newton, Albert Einstein và nhiều nhà khoa học lừng danh khác đã từng trải qua. Họ thực sự là những tượng đài, những người khổng lồ sẵn sàng ở cùng phe với bạn, đồng ý cho bạn đứng trên vai họ để làm nên những sự vĩ đại mới đấy! Gửi lời chào thân ái đến bạn và diễn đàn tuyệt vời này! Tác giả: Rất cảm ơn bạn về sự quan tâm và góp ý. Tôi cũng có 1 số chia sẻ sau: 107
  • 108. 1. Có 1 số điểm nhìn nhận lại những thiếu xót, yếu kém của bản thân thì tôi cũng tự mình giải bày nhiều lần, vũ trụ thì vô hạn, và có vô hạn những vấn đề bí ẩn và con người chạy theo cái này, nó sẽ nảy sinh ra cái khác. Và trong diễn đàn này, tôi đã tự nêu lên những vấn đề mà tôi chưa thực sự hiểu rõ, con lúng túng: Như bản chất của vận động? Làm thế nào để kiểm soát vận động? Bản chất của "NĂNG LƯỢNG - Zezro" và sự phát triển của nó đến ngưỡng Big Bang? Các vấn đề về không - thời gian?...sẽ rất nhiều và rất nhiều nữa… 2. Tôi không giấu dốt và chia sẻ chân tình để tìm kiếm người phản biện và chia sẻ trực tiếp vào nội dung. Bạn trình bày rất dài nhưng tôi thấy chung quy vẫn là chung chung, cảm tính và không cụ thể rõ ràng. Tôi xin chỉ ra vài điểm: "một cách chồng chéo, không thứ tự, không liều lượng, trong cách tự hành xử vừa do bởi ngây ngô thiếu sự dẫn dắt của những người thầy, vừa do bởi sự chủ quan mà từ chối từ hay cự tuyệt sự chỉ dẫn của họ, khiến họ buộc phải để mặc bạn tự bước đi trong vụng về, liều lĩnh...Bạn đang ở một trạng thái kỳ dị trong cả hai side hay hai thế giới của bạn. Do sự từ chối ở cả hai phía, bạn đã và đang thiếu hụt sự dẫn dắt của các vị thầy. Về mặt vật chất, sự thiếu căn bản hoặc thiếu hài hòa khá trầm trọng về kiến thức các môn học khi bạn còn ngoiif trên ghế nhà truwngf đã góp phần lớn vào sự hạn chế về cả học thuật và trình bày của "học thuyết" này. Về mặt năng lượng, bạn bị thiếu hụt hoặc bị thiếu hài hòa của các nguồn năng lượng khiến bạn rơi vào sự cô lập, kỳ thị, đơn độc trong phát triển, hoàn thiện cũng như việc trao đổi với thế giới xung quanh về công trình của mình." Bạn có thể chỉ ra cụ thể về nội dung trong lý thuyết của tôi về những điều đó? Hay bạn dựa vào những cái tôi chia sẻ về mặt yếu kém của mình cho các vấn đề đang phân vân: vận động, không-thời gian...để bạn chỉ vào đó quy cho toàn bộ lý thuyết của tôi? Tôi không phải bằng mọi giá chứng minh mình đúng nhưng cái tôi cần là chân lý thật sự, và ai đó phải đưa được sự thuyết phục vào bằng việc chỉ ra những sai lầm trong lý thuyết để tôi bằng những luận cứ vững chắc, hữu lý. Bạn có đóng góp 108
  • 109. được gì về nội dung cho tôi? Hay thế giới quan của bạn cảm thấy không phù hợp và tôi phải bỏ đi all để bạn dễ chịu? 3. Đây chỉ thuần túy về tư tưởng triết học, mỗi người có 1 vũ trụ quan của mình. Và tôi là chính tôi, tôi có tư duy độc lập của mình. Tôi sống với thế giới quan của tôi trừ khi ai đưa tôi ra khỏi đó bằng những luận chứng cụ thể, chỉ ra những sai lầm, mọt rỗng nơi ngôi nhà tôi đang sống. Có thể thế giới quan của tôi không phù hợp với số đông, nhưng tôi sẽ vẫn sống với nó đến cuối đời cho đến khi chưa ai chỉ ra được nó sai. 4. Về tư tưởng nếu tách rời ra thì không có gì mới, kiểu như bạn soạn 1 bài nhạc, nó cũng nằm hết trong các notes có sẵn và có vài đoạn trùng với 1 số bản nhạc khác. Nhưng cái tôi tự tạo ra là bản nhạc, 1 mô hình riêng của mình. Mà trong đó không có 1 bản nhạc nào giống nó. Với sự hệ thống lại, nhìn nhận và tư duy lại để giải thích tốt những vấn đề lớn mà chúng ta chưa có câu trả lời. Cái đặc biệt dễ nhận thấy nhất trong bản nhạc của tôi là nó liên kết được những vấn đề tưởng chừng như là đối lập và không thể dung hòa. Bạn cứ lấy 1 lý thuyết tương tự cho tôi xem về sự trùng lặp để làm dẫn chứng? 5. Sở thích của tôi là tự tạo ra ngôi nhà, thế giới quan của mình. Tôi đam mê với công việc xây dựng và hoàn thiện ngôi nhà của riêng tôi và đó là 1 niềm hạnh phúc lớn trong cuộc đời tôi. Tôi cũng không so sánh với bất kỳ ai, tôi cũng không cần phải so sánh với bất kỳ ai vì con người vốn dĩ như hạt bụi trong vũ trụ này. Bạn cũng không là họ và bạn đang trú nhờ mái hiên của ngôi nhà khác? Và bạn cảm thấy hạnh phúc, vì đó là 1 ngôi biệt thự, có mái hiên lớn...? Khi tôi quay về ngôi nhà tôi tự tạo ra, có thể là nhà lá, nhưng tôi thấy hạnh phúc vì điều đó và tôi hiểu hết những gì trong ngôi nhà của mình. Và khi ở trong chính ngôi nhà này, tôi lại tự tin hơn hẳn, có sức sống hơn hẳn. Tôi không cần sự vĩ đại, tôi chỉ cần là chính tôi! Tôi hạnh phúc với ngôi nhà của mình vì tôi có cách lý giải riêng về nguồn gốc vũ trụ, về tâm linh, về tôn giáo, về những câu hỏi lớn chưa có lời đáp, và sự liên kết giữa các vấn đề tưởng chừng như đối lập này, và cả về vấn đề con người. 109
  • 110. Hiện tại, tôi nhận xét chính xác về ngôi nhà của mình là chỉ có bộ khung. Tôi còn quá yếu để hoàn thiện và trang trí cho nó lớn, đẹp nên tôi phải chắp vá tạm bợ, có chỗ lá, bạc, có chỗ xây tô...nhưng tôi còn thời gian để nâng cao bản thân và hoàn thiện dần, bảo vệ các luận điểm do mình đưa ra 1 cách thuyết phục ...đó là điểm tôi công nhận bạn và mọi người đều chung 1 nhận xét đúng. 6. Đây là 1 câu nói đã quá nổi tiếng của Einstein - người đã có 1 ngôi nhà lớn cho riêng mình: "Thứ duy nhất cản trở việc học hành của tôi chính là nền giáo dục". Vậy mọi người đã thực sự hiểu được điều đó? Riêng tôi, giá trị mà học tập mang lại lớn nhất chính là rèn luyện tư duy và phương pháp luận, con đường tiếp cận vấn đề. Nếu chúng ta dành cuộc đời mình cho 1 nền tảng cũ, cho 1 lối mòn cũ tuy an toàn nhưng nó chính là rào cản lớn nhất để chúng ta đột phá và khác biệt. Nhưng thực ra, mỗi nền tảng đều có phạm vi tác động riêng và có bế tắc. Cùng 1 mục tiêu là chân lý, mỗi người sẽ có con đường khác nhau để đến đích, và mỗi người nên tạo cho mình 1 con đường riêng, có thể sẽ khó khăn vạn lần, xác suất thất bại rất rất cao nhưng trong 1 vạn, 1 triệu người dám bước đi như vậy. Tôi tin chắc chắn sẽ có 1 người thành công vượt bậc. Và 1 số câu nói khác của Einstein để mọi người suy ngẫm: "Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì cả." "Trí tưởng tượng quan trọng hơn tri thức. Vì tri thức chỉ có giới hạn, trong khi trí tưởng tượng bao trùm cả thế giới." "Nếu chúng ta biết rằng chúng ta đang làm gì, thì công việc đó đã không còn được gọi là nghiên cứu." "Khoa học mà thiếu đi tôn giáo sẽ trở thành khập khiễng, tôn giáo mà thiếu khoa học sẽ trở nên mù lòa." "Công việc đọc sách, sau một tuổi tác nào đó, đã làm lệch hướng khỏi các mục tiêu sáng tạo. Một người nào đó mà đọc sách quá nhiều và dùng tới bộ óc quá ít, sẽ rơi vào các thói quen lười biếng suy nghĩ." "Học thuyết là thứ mà không ai tin vào, trừ người tạo ra nó. Thí nghiệm là thứ mà ai cũng tin vào, trừ người tạo ra nó." 110
  • 111. "Thông tin không phải là kiến thức."... 7. Tôi có 1 ngôi nhà của riêng mình là cái được đầu tiên, còn sau đó tôi vẫn rất lạc quan vì tôi còn rất trẻ, còn có thời gian để học hỏi nhiều và từ xưa đến nay những quan điểm, lý thuyết quá mới mẻ thường khó được cộng đồng chấp nhận ngay. Rất nhiều người sau khi chết mới được công nhận và người ta mới hiểu ra hết ý nghĩa của nó. Có người phải chết hoặc đổ máu vì bảo vệ ngôi nhà của mình trước sự áp đặt của số đông. Đó là quy luật trong cuộc sống này. Không có gì để mà phải hối tiếc hay nghĩ ngợi cả Thân, Cảm ơn bạn đọc đã quan tâm! 111