Kiếp Cầm Chim

369 views
292 views

Published on

Kiếp Cầm Chim
Khảm Rỗ

Tác giả dùng thể văn trào phúng để kể lại cuộc đời mình, nhưng cũng là để nói lên cái thảm của xã hội VN sau 75. Phần kết luận thật chính xác. Tất cả những ai đã một thời mang hia đội mão, và hay về VN hưởng thụ phải đọc bài naỳ. Đọc baì viết này chúng ta sẽ cười nhưng pha trộn với nước mắt.

Published in: Education
0 Comments
0 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

  • Be the first to like this

No Downloads
Views
Total views
369
On SlideShare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
1
Actions
Shares
0
Downloads
5
Comments
0
Likes
0
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Kiếp Cầm Chim

  1. 1. «Kiếp Cầm Chim»  trong  các  két  sắt  để  kiếm  tiền,  dụng  cụ  văn  phòng nào khiêng được là cứ việc khiêng về nhà.   Khảm Rỗ  Trong  khi  đó  bố  tôi  lo  chạy  đôn  chạy  đáo,  hỏi  thăm kiếm bà mụ để đở đẻ cho mẹ tôi. Khi ông  mang về được cô y tá bị «lính giải phóng» tống  cổ ra đường thì mẹ tôi đã «rặn» ... lòi ra tôi rồi.  Cô y tá bất đắc dĩ trở thành bà mụ này cuối cùng  cũng làm mọi việc hoàn tất trong điều kiện ngặt  nghèo,  không  một  tí  thuốc  men  gì  hết!  Số  tôi  cũng  hên,  «cô  mụ»  xài  nước  muối  đun  sôi  mà  tôi cũng không bị nhiễm trùng!   Tác giả dùng thể văn trào phúng để kể lại cuộc đời mình, nhưng cũng là để nói lên cái thảm của xã hội VN sau 75. Phần kết luận thật chính xác. Tất cả những ai đã một thời mang hia đội mão, và hay về VN hưởng thụ phải đọc bài naỳ. Đọc baì viết này chúng ta sẽ cười nhưng pha trộn với nước mắt. Tôi  được  sanh  ra  trong  cái  ngày  chẳng  có  nhà  thương nào mở cửa ở Sài Gòn cả. Bệnh nhân lại  còn  bị  đuổi  về  nhà  nằm  chờ  thời!  Mỗi  năm  tới  ngày  sinh  nhật  của  tôi,  cả  nước  Việt  Nam  ăn  mừng.  Từ  ông  lớn  tới  thằng  con  nít  đều  được  nghỉ  lễ.  Đó  là  ngày  toàn  dân  miền  Nam  bị  «phỏng giái» –  30/04/1975.   Ngày  năm  đó  mọi  sinh  hoạt  lộn  tùng  phèo  khi  bộ đội miền Bắc «giải phóng» thành phố Sài Gòn  –  cứ  điểm  cuối  cùng  của  miền  Nam,  một  thời  vang danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Dân chúng ồ  ạt  kiếm  đường  chạy  ra  ngoại  quốc  bất  kể  nơi  đâu. Người ở lại, lòng hoang mang tột độ vì con  đường sống u tối mở ra trước mắt.   Bố mẹ tôi lúc đó đang ở tại khu Ngã Ba Chú Ía –  Xóm Mới, quận Gò Vấp, gần khu nhà Chứa « chị  em  ta  »,  nói  rõ  ra  là  nghề  «làm  đĩ»  .  Bố  là  lính  Nhảy  Dù  bị  thương,  quân  đội  cho  giải  ngũ.  Bố  xin  được  việc  làm  vệ  sinh  trong  Tổng  Y  Viện  Cộng  Hoà.  Mẹ  có  cái  xe  nhỏ  bán  thuốc  lá  lẻ  và  vé  số  ngoài  cổng.  Cuộc  sống  đang  ung  dung  nhàn hạ, bây giờ chẳng biết ra sao?   Mấy  ngày  nay  súng  nổ  đì  đùng  khắp  nơi  trong  thành phố. Nhà giàu lo chạy ra nước ngoài. Nhà  nghèo  thì  hè  nhau  đi  lượm  đồ  đạc  của  các  gia  đình «hốt hoảng ra đi bằng mọi giá» này.   Từ  sáng  sớm  hàng  xóm  rủ  nhau  lên  bến  Bạch  Đằng hoặc ra phi trường Tân Sơn Nhất để lượm  xe Honda, xe hơi mà những người «bỏ của chạỵ  lấy  người»  quyết  tâm  tránh  «thiên  đàng  Cộng  Sản»  vất  lại  đầy  đường.  Có  người  vào  các  trại  lính  Việt  Nam  Cộng  Hoà  cũ  bỏ  trống,  lục  lọi  Bố  nói,  sau  khi  tôi  được  sanh  ra,  mẹ  không  có  sữa vì mẹ tôi thuộc loại đàn bà «vu khống» tức  là  «không  ...  vú»  .  Bố  không  tìm  đâu  ra  được  một cửa hàng tạp hoá mở cửa để mà mua. Mà  dù  họ  có,  họ  cũng  không  bán.  Ngày  mai  không  biết  thế  nào,  ai  cũng  đóng  cửa  chờ  thời.  Mẹ  đành  nấu  nước  cháo  cho  tôi  bú.  Những  ngày  tháng  tiếp  theo  cả  nước  đói  «rã  họng»  nên  tôi  cứ  «hạnh  phúc  ...  triền  miên»  bú  nước  cháo  đường!!!   Nghe  hàng  xóm  mách  nước,  bố  đưa  mẹ  tôi  ra  phường  cho  ông  cán  bộ  y  tá  «chẩn  bệnh»  để  ông  cấp  giấy  cho  mẹ  tôi  được  mua  sữa  nhà  nước.  Mẹ  phải  đi  tới  đi  lui  ba  lần,  ông  cán  bộ  «khám» ngực rất kỹ. Ngày thứ tư mới biên cho  mẹ được mua ba hộp sữa. Bố về nhà tức mình  chửi  toáng  lên:  Đ.M.  cái  thằng  cán ngố,  hai  tay  nó  bóp  tới  bóp  lui  muốn  nhão  cái  ngực  vợ  tao  mà nó chỉ cho được có ba hộp!   Vài tháng sau, tình hình mới tạm ổn. Sau khi bố  bị kêu gọi đi học tập ba ngày rồi cho về, cán bộ  phường  khóm  cứ  khuyến  khích  gia  đình  tôi  đi  kinh tế mới.   Bố tôi lấy tiền dành dụm mua một chiếc xích lô,  chạy kiếm cơm hàng ngày. Thời buổi khó khăn,  tranh tối tranh sáng, ai cũng lo thủ thân, không  ai dám ăn tiêu phung phí nên bố kiếm chẳng đủ  tiền lo cho gia đình ăn sung mặc sướng như xưa nữa.   Kiếp Cầm Chim.doc  [1] 
  2. 2. Nhờ  Trời  thương  tôi  vẫn  «èo  uột»  lớn  lên.  Cái  khó nó bó cái khôn, tự nhiên con nít xã hội chủ  nghĩa  lại  khôn  «ngang  xương»  trước  tuổi.  Năm  lên ba, tôi đã biết đi sắp hàng dành chỗ cho mẹ  tôi  mua  nhu  yếu  phẩm  mà  nhà  nước  «ưu  ái»  bán cho mọi gia đình mỗi tháng một lần gồm 9  KG  gạo  cho  một  người,  ít  xà  bông,  bột  ngọt,  đường và 1 KG thịt.   Tôi khoái nhất là miếng thịt này. Cả tháng bố mẹ  và tôi chỉ ngày hai bữa vỗ bụng rau ... bình bịch,  hoạ hoằn lắm mới được miếng cá con nếu ba tôi  kiếm  được  thêm  chút  đỉnh.  Thời  buổi  này  ai  cũng «rách» hết, bất khả kháng họ mới đi xích lô.   Miếng thịt đối với tôi lúc đó nó «vĩ đại» vô cùng.  Mẹ mang về mua thêm hai trái dừa khô, lấy cùi  xắt từng lát mỏng rồi bỏ vào nồi kho chung với  thịt  .  Bố  mẹ  thì  ăn  dừa,  tôi  được  ăn  thịt.  Tuy  rằng  mỡ  nhiều  hơn  nạc  nhưng  tôi  nhai  miếng  thịt sao nó béo ngậy trong họng, đã quá chừng!  Chỉ  tiếc  rằng  cơm  có  hạn,  bố  mẹ  cũng  nhường  cho tôi mà tôi cũng ăn không đủ no.   Bố  tôi  chỉ  là  Binh  Nhì  bị  thương  được  cho  giải  ngũ đã lâu mà Đảng vẫn liệt ông vào hàng Nguỵ.  Ông biết tương lai của tôi mù tịt nên ông không  tha thiết gì cho tôi đi học. Đến khi «hội phụ nữ»  phường nhắc nhở mẹ tôi, ông đành phải cho tôi  đến trường với bộ quần áo cũ tôi vẫn mặc hàng ngày.   Được  đi  học,  tôi  vui  lắm.  Những  ngày  đầu,  cô  giáo  dạy  tôi  học  ca.  Về  nhà  tôi  «  rống  cổ»  hát  biểu diễn cho bố mẹ tôi nghe: “Ai yêu bác Hồ chí  Minh hơn chúng em nhi đồng ...”   Tôi chẳng thấy bố mẹ khen mà mặt hai ông bà bí  xị.  Bố  nói:  “bố  nghe  cái  loa  phát  thanh  ngoài  đường hát mỗi ngày, bố đầy lỗ tai  rồi; con làm  ơn đừng hát nữa.”   Khi  tôi  lên  học  lớp  8,  có  trí  khôn,  tôi  mới  biết  nguyên do tại sao bố buồn. Tôi mặc cảm và thù  cái gốc «Nguỵ» của bố. Dẫu vậy tôi vẫn thương  yêu bố mẹ tôi lắm. Từ từ tôi tập quên những bài  học sặc mùi chiến tranh từ khi còn hỉ mũi chưa  sạch. Nào là thằng đế quốc Mỹ, thằng Nguỵ, anh  giải  phóng  quân,  anh  bộ  đội  vượt  Trường  Sơn,  anh  hùng  này  anh  hùng  nọ.  Có  cả  B52,  pháo,  tăng ... mà tôi chẳng hiểu gì hết.   Tôi  cũng  chẳng  còn  cố  gắng  phấn  đấu  để  vào  Đoàn với Đảng nữa. Cái khăn quàng đỏ trên cổ  bắt  đầu  ám  ảnh  tâm  trí  tôi.  Nhiều  lúc  tôi  quá  chán  nản,  muốn  nghỉ  học  cho  xong.  Đêm  đêm  cầu  xin  có  người  cho  tôi  việc  làm  có  tiền  là  tôi  nghỉ học ngay.   Từ  khi  được  «đổi  đời»  bố  mẹ  tôi  quyết  định  không sanh thêm. Trời «thương» kẻ bần hàn, bố  mẹ bị bể «kế hoạch» hai lần nên tôi lại có thêm  2 thằng em trai «gốc Nguỵ» nữa!!!   Thỉnh thoảng trong bữa cơm tối, bố hay kể cho  chúng  tôi  nghe  về  đời  sống  quân  ngũ  của  bố,  những trận đánh hào hùng của đơn vị Nhảy Dù  kiêu  hùng  trong  quân  đội  Việt  Nam  Cộng  Hoà.  Trong giây phút đó tôi mới thấy mặt bố rạng rỡ,  chứ lúc nào mặt bố cứ như người bị trĩ kinh niên  ...   Mặc dù thiếu ăn thường trực, năm 15 tuổi thân  thể tôi đã phát triển đầy đủ ba vòng rõ rệ , chứ  không  «vu  khống»  như  mẹ  ,  mặt  mũi  giống  bố  nên  đẹp  hơn  mẹ  nữa.  Năm  đó  tự  nhiên  không  biết Đảng nghĩ sao mà lại ra chính sách đổi mới  kinh tế. Dân đen có quyền làm ăn cá thể, không  còn phải thắt lưng buộc bụng như trước.   Bây giờ ai cũng làm có tiền nhiều hơn. Cái đám  dám ăn xài có hai loại : một là gia đình có thân  nhân ngoại quốc gởi tiền về, hai là đám cán bộ  tham nhũng ăn hối lộ trên đầu trên cổ dân đen.  Mỗi  ngày  thức  dậy,  ai  cũng  nghĩ  cách  làm  sao  hôm  nay  kiếm  ra  tiền  để  tiêu  xà  ,  hưởng  thụ.  Không cần nghĩ đến lương tâm, bà con họ hàng  thân  thuộc.  Lừa  được  ai  để  kiếm  tiền  cứ  việc  «hân  hoan»  mà  lừa.  Từ  từ  tệ  nạn  trộm  cắp,  đĩ  điếm  cũng  theo  trào  lưu  «đổi  mới»  tràn  lan  khắp nơi. Lúc này chỉ có đám công an, từ «ông  con» tới «ông nhớn» là ngồi mát ăn bát vàng ...   Kiếp Cầm Chim.doc  [2] 
  3. 3. Mẹ  bây  giờ  lại  đem  cái  xe  bán  thuốc  lá  lẻ  ra  trước  Nhà  Thương  làm tiếp.  Mặc  dù  bà  phải  lo  lót  cho  anh công  an  khu  vực  ở  đó  nhưng  thỉnh  thoảng cũng bị công an quận «hốt» như thường.  Rừng nào cọp đó mà!   Một hôm, vào lúc bữa cơm chiều không thấy bố  về, cả nhà đang lo lắng. Tới tối ông về nhà, đầu  quấn băng trắng hếu.   Ông sụt sùi kể lại việc bị tụi du đãng ăn cướp cái  xe  xích  lô.  Ông  đánh  nhau  với  tụi  nó  bị  lỗ  đầu  phải  vô  nhà  thương  băng  bó  vết  thương.  Suốt  đêm ông lên cơn sốt rên hừ hừ làm tôi đứt từng  khúc ruột. Tôi quyết định nghỉ học luôn.   Sáng hôm sau tôi lặn lội đi gõ cửa nhà giàu, xin ở  đợ kiếm tiền giúp bố. Tôi đi cả ngày cũng chả ai  dám mướn.   Mấy  tuần  nay  bố  nằm  nhà  than  vắn  thở  dài  không biết làm cái gì để sống. Mọi chi tiêu trong  nhà  đều  nhờ  vào  cái  xe  bán  thuốc  lá  và  vé  số  của mẹ, chẳng đủ mua gạo mà ăn. Hai đứa em  đói nheo nhóc, khóc lóc suốt ngày.   Tôi cầm lòng không được, bèn âm thầm qua bên  cái động đĩ gần nhà, xin bán trinh. Bà chủ động  hẹn tôi 3 ngày, sẽ dẫn mối cho tôi.   Thế là cái «đáng giá ngàn vàng» của tôi bây giờ  nó rẻ như bèo, bán được có một chỉ thôi. Sau 3  đêm  tê  buốt,  rã  rời  từ  tâm  hồn  đến  thể  xác  trong  vòng  tay  của  ông  cán  bộ  nhà  nước  ham  hố, hùng hục như con hổ đói, tôi như người sắp  chết.  Ông  lại  đáng  tuổi  bố,  càng  khiến  tôi  ghê  tởm những dấu ấn của ông để lại trên thân thể tôi.   Ba  ngày  liền,  cả  nhà  không  ai  biết  tôi  đi  đâu.  Sáng  ngày  thứ  tư  tôi  thất  thểu  mò  về,  tay  cầm  chiếc nhẫn vàng một chỉ đưa cho bố và thuật lại  mọi  chuyện.  Mẹ  ôm  tôi khóc  nức  nở  như  chưa  bao  giờ  được  khóc.  Bố  mắt  trợn  ngược  muốn  đứng tròng, nghiến răng rào rạo. Tôi không còn  giọt  nước  mắt  nào  nữa  cả  vì  đã  khóc  suốt  ba  ngày rồi ...   Cuối cùng tôi khuyên ba nên đi mua cái xe xích  lô  khác  để  làm  kiếm  cơm  cho  gia  đình.  Ông  không nói gì, mặt cứ đằng đằng sát khí chỉ muốn  ăn  tươi  nuốt  sống  ai  đó.  Ông  say  xỉn  suốt  hai  ngày  liền.  Tới  ngày  thứ  ba  ông  đem  về  cái  xe  xích  lô  cũ.  Đằng  sau  lưng  xe  ông  kẻ  bảng  hiệu  tên Ngàn Vàng do chính tay ông nắn nót viết lên  bằng  hộp  sơn  màu  đỏ  chói.  Tôi  ôm  bố  khóc  ròng.  Ông  cũng  siết  chặt  tôi  mà  khóc  mùi  mẫn  theo. Lần đầu tiên cả nhà mới thấy được giọt lệ  của bố...!   Sau  chuyện  này  bố  mẹ  thấy  tôi  trưởng  thành  trước tuổi nên không muốn dạy bảo khuyên lơn  tôi  như  xưa.  Bố  mẹ  cũng  chẳng  lo  được  gì  cho  tương lai đời sống anh em tôi nên ông bà cứ để  tôi muốn làm gì thì làm.   Bà chủ động thì cứ dụ dỗ tôi đi theo con đường  «làm điếm» vừa nhàn vừa có nhiều tiền. Tôi vẫn  để ngoài tai. Đến khi em tôi bị sốt xuất huyết vô  nhà thương, không có tiền lo lót cho bác sĩ y tá  nên họ không chịu tận tình chữa trị.   Tôi  đành  qua  mượn  tiền  bà  chủ  động  để  thi  hành  «thủ  tục  đầu  tiên»  –  tiền  đâu  –  của  dân  đen khi tới «cửa quyền nhà nước». Tôi hứa với  bà khi nào em tôi «xuất viện» tôi sẽ đi làm cho bà.   Tôi còn quá trẻ. Trang điểm lên trông tôi đẹp mê  hồn.  Bà  chủ  động  xếp  tôi  vào  hàng  gái  gọi,  chỉ  dành cho khách sộp nhiều tiền – hầu hết là đám  cán  bộ  nhà  nước.  Khi  nào  có  mối  bà  mới  điện  thoại cho tôi «đi khách».   Tôi kiếm bao nhiêu tiền đều dành dụm để lo cho  em tôi ăn học đàng hoàng. Bạn bè cùng nghề cứ  rủ tôi cờ bạc, hút thuốc, chích choác giải sầu, tôi  dứt khoát không hùa theo.   Họ  cứ  hay  nói  đùa  với  tôi  rằng:  “Tụi  mình  làm  cái nghề hạ cấp này nó có «số kiếp» cả, thoát ra  không được đâu.   Ca  sĩ  có  cái  «kiếp  cầm  ca»,  còn  tụi  mình  thuộc  loại  «  kiếp  cầm  chim»!  ...”  Nói  xong  họ  cười  thoải mái. Tôi cười không nổi. Tôi nhất quyết –   Kiếp Cầm Chim.doc  [3] 
  4. 4. lòng bảo dạ – sau khi dành dụm khá tiền, em tôi  học hành tới nơi tới chốn, tôi sẽ bỏ nghề, kiếm  người  chồng  tánh  nết  như  bố,  không  cần  đẹp  trai, để xây dựng tương lai.   Tôi đưa tiền cho mẹ nhưng mẹ nhất định không  lấy. Mẹ bảo: “Nếu bố mẹ nhận tiền này của con,  làm  sao  bố  mẹ  dám  nhìn  bàn  thờ  tổ  tiên  đây.  Con cứ giữ để lo cho thân con. Bố mẹ luôn cám  ơn con đã lo cho các em và phụ giúp cái ăn cái  mặc cho gia đình!!!”   Năm  20  tuổi,  thân  hình  tôi  «xuống  cấp»;  tôi  không  được  làm  gái  gọi  nữa  mà  trở  thành  gái  thường  trực  trong  động,  túc  trực  ngày  đêm  để  sẵn  sàng  «ứng  chiến».  Tiền  thu  nhập  lại  ít  đi,  không biết chừng nào tôi mới thoát kiếp...   Hai  năm  sau  tôi  gặp  một  «mối  thường  trực».  Lần nào vào động, anh cũng kiếm tôi. Trông anh  có vẻ bụi đời, chắc sấp xỉ tuổi tôi. Người Bắc rặc  «75»,  ốm  tong  teo  như  người  bị  sốt  rét  kinh  niên.   Sau  vài  lần  «hùng  hục»  với  nhau,  anh  rủ  tôi  đi  ăn, đi chơi mỗi đêm khi nào tôi rảnh. Từ từ anh  khai ra hết cái gia phả nhà anh vì anh muốn cưới  tôi làm vợ.   Bố anh là bộ đội vượt Trường Sơn. «Giải phóng»  xong  ông  được làm  Phó  Giám  Đốc  cơ  quan.  Có  chức,  có  quyền  và  nhất  là  có  tiền  tham  nhũng  hối lộ, ông «cuỗm» được một em «khoái tiền»,  sạch nước cản, người Sài Gòn chính hiệu. Hàng  ngày  em  «ra  chiêu»  độc  đáo  trên  giường  làm  ông  quên  mẹ  nó  vợ  con  ông  đang  ngày  đêm  mong ngóng tin tức người chồng đã đi B hơn 10  năm trời, không tin tức.   Vô  tình  có  người  bạn  cùng  làng  về  Bắc  thăm  nhà, nói cho vợ ông biết. Bà buốn lắm, bèn xin  chuyển công tác vào Nam để xem sự thật ra sao.  Hơn nữa bạn bà nói trong đó kiếm tiền dễ lắm.  Đời sống sung túc, tiện nghi vật chất hơn ngoài  Bắc  nhiều.  Bà  càng  háo  hức  ôm  giấc  mộng  làm  giàu.  Dẫu  rằng  bà  đang  có  chức  lớn  trong  cơ  quan, bà cũng dứt khoát vào Nam.   Bà  ôm  con  vào  Nam,  được  Đảng  «bố  trí»  cho  làm chủ nhiệm hợp tác xã. Bà còn được cấp cho  một  căn  nhà  cũ  do  tên  «ôm  chân  đế  quốc»  bỏ  lại. Căn nhà hai tầng đúc tuy nhỏ nhưng đối với  mẹ con bà sao nó lại «hoành tráng» đến thế!   Chỉ sau một tháng là các đồng chí của bà bàn với  bà cách «kiếm tiền» bỏ túi. Đời sống bà thay đổi  hẳn. Nhà cao cửa rộng , tiền bạc rủng rỉnh , bà  cũng quên bố nó thằng chồng khốn nạn bỏ mẹ  con bà...   Bà cứ ở vậy kiếm tiền nuôi con làm giàu. Vả lại  cũng  chẳng  có  ma  nào  thèm  lấy  bà  vì  bà  cũng  thuộc  loại  «hăng  rô  »,  răng  cỏ  cứ  như  là  hàng  rào ấp chiến lược của «thằng Diệm» vậy. Bà biết  đứa nào mà ngó tới bà là nó ngó cái túi tiền của  bà  thôi.  Bà  cưng  thằng con  lắm.  Nó  chẳng  chịu  học hành gì. Tối ngày chỉ xin tiền bà đi chơi. Bà  chửi  nó  chừng  nào  nó  đi  nhiều  chừng  đó.  Bà  thấy nó ốm yếu nay đau mai đau cũng làm ngơ  cho nó chơi nhưng bà không ngờ là nó «chơi bời  đĩ điếm» tới bến luôn...   Anh thú nhận với tôi là mẹ anh không biết anh  đi  chơi  gái  vì  thấy  anh  ốm  yếu  quá.  Ngày  nào  anh  cũng  chơi,  chỉ  toàn  gái  phế  thải  đứng  đường, gặp tôi thì anh ngưng, chỉ biết có tôi thôi.   Một  hôm  anh  đưa  cho  tôi  ba  lượng  vàng.  Anh  nói anh mới cạy tủ của mẹ anh và bỏ nhà đi luôn  để sống với tôi. Thời gian qua, tấm chân tình của  anh cũng làm tôi cảm động. Mặc dù biết tôi làm  đĩ nhưng anh vẫn muốn lấy tôi làm vợ, vì thế tôi  xiêu lòng, đồng ý sống với anh như vợ chồng mà  lòng thì không yêu anh.   Tôi  không  dám  đưa  con  «kẻ  chiến  thắng»  về  trình  diện  «ông  chiến  bại»,  sợ  bố  nổi  cơn  uất  hận mất nước mà chết nghẹn trong lòng thì lại  khổ cho tôi. Hai đứa tôi mướn căn phòng trọ rẻ  tiền để sống. Anh chẳng biết làm ăn gì, tôi tính  sao anh nghe vậy. Tôi tính tới tính lui, thử buôn  Kiếp Cầm Chim.doc  [4] 
  5. 5. bán vặt ngoài lề đường. Vốn cứ từ từ bay mất.  Cuối cùng tôi lại trở về   cái kiếp cầm chim! Ngày ngày anh lại chở tôi đi  làm nuôi anh.   Mấy lần anh về thú thật với mẹ là anh đã có vợ  người  Nam,  xin  bà  cho  anh  làm  đám  cưới.  Bà  thuộc loại «răng đen mã tấu, ăn chắc mặc bền»  chỉ  sợ  thêm  đứa  con  dâu  phá  của  nữa  thì  căn  nhà này với hai đám đất được Đảng «chia chác»  cho, sẽ từ từ bay mất khi bà nằm xuống. Bà nói  với anh, bà đã chọn vợ cho anh rồi. Bà chỉ tin gái  Bắc  thôi.  Anh  nhất  định  không  chịu  và  tiếp  tục  bỏ nhà ra đi.   Mấy năm sau anh bàn với tôi xin đứa con trai về  nuôi rồi đem về nói dối mẹ anh đó là con ruột,  xin bà nhận cháu nội.   Không ngờ «cái đòn tình cảm» này lại «ăn tiền».  Nhìn  đứa  bé  kháu  khỉnh,  bà  nghĩ  nó  giống  tôi,  trông đẹp quá nên bà cũng mê tít thò lò... Hơn  nữa trên 5 năm qua, con bà bỏ bà cô quạnh một  mình,  những  lúc  ốm  đau  bà  lủi  thủi  một  mình,  tủi  thân  lắm,  chỉ  mong  anh  trở  về,  bà  sẵn  sàng  tha thứ tất cả.   Thế  là  bà  đồng  ý  cho  chúng  tôi  về  ở  chung.  Không có cưới hỏi, chỉ làm hôn thú mà thôi. Anh  nói  với  tôi  để  từ  từ  anh  tính  vì  trước  sau  gì  tài  sản này cũng thuộc về anh. Tôi thấy gia sản của  bà cũng phát thèm ...   Bố  mẹ  tôi  khi  nghe  anh  thuộc  con  cháu  «bên  thắng  cuộc»,  ông  nhất  định  không  thèm  kết  thông gia. Dù chịu bao đắng cay của người «bên  thua cuộc» bị kẹt lại, ông vẫn hiên ngang ngẩng  mặt nhìn đời, cố gắng giữ chút phẩm cách cuối  cùng của người chiến sĩ Nhảy Dù Quân Lực Việt  Nam  Cộng  Hoà.  Bố  vẫn  nói:  “Mình  nghèo  thật  nhưng lúc nào cũng phải giữ lấy tư cách của con  người.”  Ông  còn  cầu  mong  cho  chúng  tôi  bỏ  nhau nữa.   Mẹ anh muốn đưa tôi vào làm với bà; tôi không  chịu.  Cuộc  sống  tôi  «nhàn  hạ»  quen  rồi,  không  chịu  cực  nổi.  Tôi  xin  bà  mở  cho  tôi  cái  tiệm  cà  phê hoặc cửa hàng bán tạp hoá. Bà thấy tốn tiền  quá, bà không chịu chi tiền cho tôi làm ăn nuôi  con bà.   Cuối cùng bà cho được vài chục triệu, tôi mở cái  sạp bán cà phê nước ngọt như mẹ tôi trước cửa  nhà thương. Bán lời không bao nhiêu mà ăn tiêu  phung phí đã quen nên tôi vừa bán vừa «chài»  mấy  tên  mê  gái  nuôi  tôi.  Khi  kiếm  được  «con  mồi» tôi lại giả bộ về thăm mẹ tôi để lén đi chơi  với  người  tình.  Anh  vẫn  tin  tưởng  tôi,  không  nghi ngờ gì hết.   Từ ngày tôi về ở chung với mẹ chồng, anh được  bà «vổ béo» để sinh cho bà một thằng cu nữa.  Bà đâu biết rằng « chim » con bà đã biếng «hót»  từ lâu. Càng ngày anh càng tiều tuỵ, lờ đờ như  thằng chết rồi. Bà có thằng con duy nhất nối dõi  tông đường của thằng chồng «mất nết»; bà chỉ  sợ nó «ngủm củ tỏi» nên chạy thầy chạy thuốc  cho  nó  hết  mình.  Cứ  nghe  ông  lang  nào  hay  là  bà hốt thuốc về cho anh uống...   Hằng  ngày  tôi  đem  thằng  con  nuôi  ra  chơi  với  tôi,  đóng  vai  «gái  một  con  trông  lột  tròng  con  mắt»  để  câu  «cá  mập».  Tôi  cũng  mới  hơn  30  tuổi  đầu,  phấn  son  «đậm  đà»  một  chút,  trông  cũng còn trẻ đẹp chán.   Vậy  mà  mấy  năm  sau  mới  có  «một  thằng  dính  chấu». Con cá này hết xảy: Việt Kiều Mỹ. Anh về  VN thăm thân nhân nằm nhà thương. Trong khi  ngồi  uống  cà  phê  chờ  tới  giờ  mở  cửa,  thấy  chàng  cũng  đáng  tuổi  cha  tôi  mà  cứ  «địa»  vào  cái  cổ  áo  khoét  sâu  hết  cỡ  trên  ngực  tôi  một  cách  lộ  liễu;  tôi  bắt  đầu  «tấn  công  con  mồi»  .  Nhìn cách ăn mặc của chàng tôi biết chàng chắc  chắn thuộc loại «Việt Kiều yêu ... gái».   Tôi  ngồi  sát  bên  chàng  cho  mùi  nước  hoa  ngọt  dịu  bay  vào  mũi  chàng,  mắt  buồn  vời  vợi  nhìn  chàng  cất  tiếng  «hót»,  thảm  não  ca  bài  «kiếp  nghèo» do tôi sáng tác, đã thuộc nằm lòng trong  bụng tôi từ trước:   Kiếp Cầm Chim.doc  [5] 
  6. 6. «Em bị chồng bỏ đã lâu. Sáng sớm em phải đem  con ra đây để buôn bán kiếm cơm nuôi nó. Đâu  có ai đưa nó đi học mẫu giáo. Buôn bán lại cứ bị  công  an  thỉnh  thoảng  hốt  hết  về  đồn,  vừa  mất  vốn còn phải đóng phạt. Nhiều khi em muốn tự  tử  cho  xong  nhưng  thấy  cháu  còn  nhỏ  nên  em  lại thôi... »    Vừa  nói  tôi  vừa  cố  «nhỉ»  ra  vài  giọt  nước  mắt.  Gái VN coi phim Đại Hàn đã quen nên đóng cảnh  khóc dễ dàng lắm.   Không  ngờ  chàng  cũng  thuộc  loại  «dê  gác  chuồng»,  chàng  đặt  tay  lên  vai  tôi  xoa  xoa,  không  nói  lời  nào,  mắt  nhìn  tôi  đắm  đuối  pha  lẫn chút xót xa.   Tôi chỉ chờ có dịp này là ngả đầu vào ngay ngực  chàng «khóc rống» lên, cứ như bố tôi mới «lăn  đùng» ra chết vậy...   Các  bà  bạn  hàng  bên  cạnh  thấy  tôi  đóng  kịch  quen rồi nên chẳng ai thèm để ý; còn chàng thì  ôm lấy tôi thủ thỉ:   ‐  Thôi  em  đừng  khóc  nữa  chiều  nay  anh  sẽ  tới  đón mẹ con em đi chơi. Mấy giờ em nghỉ bán?   Tôi  «mở  cờ»  trong  bụng,  sụt  xịt  thì  thầm:  “Em  còn lòng dạ nào buôn với bán nữa hả anh??? Em  sẽ dẹp về sớm đây.   Thế là chàng phụ tôi dọn dẹp, gởi đồ trong nhà  của người gác cổng. Chàng điện thoại cho người  nhà trong bệnh viện, nói cho họ biết, buổi chiều  chàng  mới  tới  được.  Chàng  vẫy  taxi  đưa  tôi  về  hotel chàng ở. Trên đường đi tôi kêu chàng ghé  qua  nhà  tôi  để  gởi  đứa  con.  Tôi  cũng  lén  điện  thoại cho chồng tôi biết là sẽ ở bên Ngoại chơi  vài ngày.   Tôi dối chồng đi «vi vút» với chàng cả tháng trời,  được cho đi Thái Lan, Singapore, Malaysia chơi  nữa. Bố tôi hay nói khi xưa các nước này không  thể nào so  sánh với Sài Gòn  được. Thế mà bây  giờ trông thấy nước người ta đồ sộ quá chừng.  Tôi  lại  càng  phải  quyết  tâm  «ôm  cứng»  chàng  hơn nữa để mong có ngày được theo chàng qua Mỹ.   Bao nhiêu «ngón nghề» tôi trổ ra hết, làm chàng  «ngất  ngư  con  tàu  đi»  ,  không  kịp  thở!!!  Ngày  chàng sắp lên đường trở về Mỹ, chàng mới thổ  lộ hết tâm tư cuộc sống của chàng cho tôi biết.  Cha mẹ chàng đã chết hết ở VN. Chàng là Chuẩn  Uý  Bộ  Binh  đóng  ở  Phú  Quốc.  Sau  ngày  30/04/1975  chàng  theo  tàu  đi  di  tản  mà  ở  nhà  cứ tưởng chàng chết.   Ở Mỹ chàng đã có vợ. Con cái chàng đã lớn, đều  ra  ở  riêng.  Gần  60  tuổi  đầu  nhưng  chàng  vẫn  phải đi cày nuôi thân.   Chàng  hứa  sẽ  chu  cấp  cho  tôi  chút  đỉnh  sống  qua ngày, chờ chàng kiếm cách bảo lãnh cho tôi  qua. Ngày chàng cất bước lên đường về Mỹ, tôi  lo buồn khóc thật vì sợ mất chàng...   Cuộc  tình  «chồng  già  vợ  trẻ  là  tiên  trên  ...  giường»  của  tôi  cũng  được  hơn  bốn  năm  rồi.  Mỗi  năm  chàng  về  «chơi»  với  tôi  một  tháng.  Chàng  mê  tôi  như  điếu  đổ.  Về  Mỹ,  mỗi  ngày  chàng  đều  điện  thoại  cho  tôi  nói  chuyện  anh  anh em em ngọt như «mía lùi». Khi nào kẹt tiền  ăn  diện  tôi  mới  điện  thoại  cho  chàng.  Tôi  thường nói dối với chàng khi thì tôi đau, khi thì  con ốm để xin tiền. Đôi lúc nghe chàng xưng hô  mày  tao  là  tôi  biết  có  «sư  tử  Hà  Đông»  của  chàng bên cạnh.   Tôi  biết  chàng  thực  lòng  muốn  lấy  tôi  làm  vợ.  Chàng phải làm thêm buổi tối để có tiền chu cấp  cho  tôi.  Mỗi  lần  chàng  về  VN  du  hí,  tôi  lại  phải  nói  dối  chồng,  xin  dẫn  con  về  Ngoại  chơi  cả  tháng  để  tôi  «hầu  hạ»  chàng.  Chồng  tôi  không  dám qua nhà tôi vì bố mẹ tôi quyết không «đội  trời chung» với dòng họ nhà anh. Cũng may cho  tôi quá chừng!   Bố cũng không ưa chàng Việt Kiều của tôi. Ông  bảo  đúng  là  thằng  già  không  nên  nết.  Bố  vẫn  nuôi hy vọng một ngày nào đó, các cấp chỉ huy  của bố ở Hải Ngoại sẽ tranh đấu cho xứ sở này  Kiếp Cầm Chim.doc  [6] 
  7. 7. được tự do như xưa. Từ khi cái ông Tướng Tàu  Bay từng hô hào sẽ ở lại chiến đấu tới cùng, qua  hôm  sau  lại  xách  đít  lên  máy  bay  bỏ  trốn  ra  nước  ngoài,  bây  giờ  về  «  nâng  bi  »  mấy  thằng  đánh Ông chạy có cờ thuở xưa để kiếm chút tiền  đút túi, bố nhục lắm! ...   Bố  vẫn  mong  có  ngày  gặp  thằng  nào  từ  ngoại  quốc về, ngồi xích lô của bố mà cứ vỗ ngực xưng  tên,  ta  đây  hồi  xưa  là  Tướng  Tá,  bố  sẽ  đứng  nghiêm,  chào  một  phát  rồi  chửi  vào  mặt  ngay.  Tôi rất thông cảm nỗi khổ của bố.   Năm  vừa  rồi  chàng  nhờ  một  người  bạn  Mỹ  về  VN làm bảo lãnh cho tôi. Tôi cứ tưởng chàng sẽ  ly dị vợ, không ngờ chàng cũng thuộc loại «chơi  chịu», «vừa chơi vừa run». Tôi cũng không màng  nghĩ chuyện đó làm gì, miễn sao tôi được ra khỏi  nước VN là OK rồi. Gái VN bây giờ đi Tàu Cộng  mà họ còn muốn đi huống hồ gì đi Mỹ. Con cái  cán  bộ  gộc  cũng  còn  ham  muốn  «qui  Mã»  kia  mà!  ...   Chàng  nói  với  tôi  khoảng  một  năm  sẽ  xong,  cứ  yên tâm chờ đợi. Tôi  định làm thủ tục ly dị với  chồng  sẵn,  để  khi  được  kêu  phỏng  vấn  xuất  ngoại, mọi chuyện tiến triển nhanh hơn. Bạn bè  lại cản tôi, nhỡ phỏng vấn không xong thì sao?   Tôi định kêu anh đi thử máu. Suy đi nghĩ lại, tôi  lại  thôi.  Thà  lăn  đùng  ra  chết  còn  sướng  hơn  mang án tử như tôi.   Đêm  đêm  nằm  thức  trắng  khóc  thầm,  tôi  tiếc  cho cuộc đời quá ngắn của mình.   Chúng tôi sinh ra không đúng lúc đúng thời, chỉ  là nạn nhân của hai chủ thuyết Cộng Sản và Tự  Do đấu đá nhau. Không may cho chúng tôi Cộng  Sản  lại  thắng  nên  cuộc  sống  xã  hội  đã  đưa  đẩy  tôi tới cái kết quả tất yếu của «kiếp cầm chim»  khốn khổ này...   Hôm qua chàng Việt Kiều điện thoại cho tôi biết,  tháng  tới  chàng  với  vợ  về  VN  thăm  gia  đình.  Chàng  sẽ  cố  kiếm  cách  đi  chơi  với  tôi.  Không  biết chàng có dính không, tôi thấy thương chàng  quá.  Dẫu  rằng  kỳ  này  tôi  khoẻ,  không  phải  nói  dối chồng để ngủ với chàng; lòng tôi chẳng còn  háo hức vui thú như trước nữa. Chàng hẹn tôi ở  phi trường để chàng được lén nhìn tôi cho thoả  lòng mong nhớ hơn chín tháng qua. Đời oái oăm  quá!   Tôi  mà  để  mất  cái  gia sản  của  Đảng  «ban  cho»  nhà chồng của tôi thì... uổng lắm. Tôi thấy có lý  nên không làm.   Bây  giờ  tôi  mới  nghĩ  tới  Chúa.  Cha  mẹ  tôi  rất  ngoan đạo; còn anh em tôi được Đảng giáo dục  «vô  thần»  nên  không  tha  thiết  tới  đạo  nghĩa.  Hằng đêm tôi vẫn tha thiết cầu xin Chúa cho tôi  trước  khi  chết,  được  một  lần  «ôm  chân  đế  quốc»  coi  cái  miếng  «bơ  thừa  sữa  cặn»  nó  ra  sao mà thiên hạ cứ nao nức để đi.   Trong  khi  chờ  đợi,  tôi  đi  khám  sức  khoẻ  tổng  quát,  soạn  sẵn  giấy  tờ,  nếu  toà  đại  sứ  Mỹ  kêu  phỏng  vấn  sẽ  đem  nộp  ngay.  Khi  cầm  cái  giấy  thử  máu,  tôi  rụng  rời  tay  chân:  kết  quả  dương  tính với AID.   Một  tháng  trôi  nhanh.  Hôm  nay  tôi  trang  điểm  thật  kỹ  để  đi  đón  chàng.  Tôi  muốn  chàng  giữ  mãi  hình  ảnh  đẹp  nhất  của  tôi  lần  cuối.  Không  biết sang năm tôi có còn sống để gặp chàng nữa  không?   Tôi  khóc  lóc  vật  vã  mấy  ngày  trời  với  cái  án  tử  hình trước mắt. Tôi không còn tha thiết gì cuộc  đời này nữa. Chồng tôi cũng không biết tại sao,  cứ hỏi tại sao em buồn. Tôi không muốn nói cho  anh biết, có thể anh cũng dính như tôi .   Gần  tới  phi  trường,  tôi  nhận  được  điện  thoại  của  mẹ  chồng  cho  biết  chồng  tôi  té  xỉu  trong  nhà, đang nằm phòng cấp cứu. Tôi lái xe trở về,  vào bệnh viện thăm anh ngay. Tôi túc trực bên  anh suốt mấy ngày. Anh vẫn mê man cho tới khi  ngừng thở. Bác sĩ chẩn đoán anh bị bịnh Aid đã  lâu. Anh chết vì kiệt sức.   Bây  giờ  trông  anh  như  con  mắm  khô,  cân  cả  lông lẫn củ chỉ chừng 40 KG!   Kiếp Cầm Chim.doc  [7] 
  8. 8. Tôi  ôm  anh  khóc  lóc  thảm  thiết.  Không  biết  tôi  khóc  thương  thân  anh  hay  thương  chính  thân  tôi. Vậy là anh lây bệnh cho tôi từ lâu!   Người đau khổ nhất chính là mẹ anh. Bà vật vã  khóc lóc mấy ngày trời. Bà cũng giống như hầu  hết các cán bộ gộc khác, khi nghèo thì vô thần,  theo chính sách của Đảng, lúc giàu sợ chết nên  trở  thành  hữu  thần.  Bà  lo  cúng  kiến,  cầu  khẩn  Trời Phật cho bà sống lâu để hưởng thụ. Cục con  cưng của bà mất, tâm hồn bà cũng chết theo.   Bà đã về hưu mấy tháng nay. Bây giờ cô quạnh  một mình, bà chán đời, ngày ngày tụng kinh gõ  mõ, ăn năn sám hối tội lỗi của mình, cầu mong  khi  chết  bà  được  lên  cõi  Niết  Bàn.  Từ  một  cán  bộ trung kiên, tự nhiên trở thành một ni cô tại  gia. Tôi thấy thương bà lắm.   Không  biết bà  nghĩ  sao  lại  viết  di chúc  giao  hết  tài sản cho thằng cháu đích tôn của bà. Nó chỉ là  đứa con nuôi của vợ chồng tôi. Nếu nó lớn lên,  tìm được nguồn cội của nó, tài sản của bà đúng  là «của thiên trả địa» ...   Bà khẩn khoản xin tôi đứng trung gian «hoà hợp  hoà  giải  dân  tộc»  với  bố  tôi.  Tôi  cứ  chần  chờ  mãi. Tôi biết bố tôi giờ đây cũng chẳng hận thù  gì bà. Ông chỉ chán nản cho một kiếp người phải  sống trong một nước nhược tiểu mà thôi.   Từ ngày có internet, bố rất chịu khó đọc tin tức  thế giới. Bố vẫn ngày đêm tìm hiểu tại sao miền  Nam  đang  đánh  đấm  ngon  lành  lại  buông  súng  đầu  hàng.  Từ  từ  sự  thật  phơi  bày,  bố  chán  đời  tìm quên trong ly rượu hàng đêm.   Bây  giờ  bố  biết  thằng  Mỹ  đi  tới  đâu  nó  quậy  tanh banh nước người ta rồi bỏ về, mặc kệ mày  sống  chết  ra  sao,  miễn  sao  quyền  lợi  của  nó  không sứt mẻ là OK! Bố hận Mỹ lắm, thế mà ông  vẫn nuôi hy vọng cho tôi được qua đó để làm lại  cuộc  đời,  thoát  khỏi  cái  «kiếp  cầm  chim».  Nếu  bố  biết  tôi  đang  mang  bản  án  tử  hình,  chắc  bố  chết mất!   Từ khi chàng tình già «Việt Kiều yêu ... gái» của  tôi, về với vợ thăm quê nhà, không liên lạc được  với  tôi,  chàng  như  con  thú  điên.  Về  Mỹ  chàng  điện  thoại  tới  tấp  cho  tôi.  Hết  trách  móc,  dỗi  hờn  đến  năn  nỉ,  tôi  vẫn  cương  quyết  khuyên  chàng hãy quên tôi đi vì tôi đã có chồng.   Sau  khi  chồng  chết,  tôi  thấy  cuộc  đời  thật  trớ  trêu. Chồng tôi giết tôi mà anh vẫn không biết.  Khi biết thân tôi bị bệnh quái ác này, tôi làm sao  đang  tâm  giết  người  khác  cho  được.  Tôi  đành  phải dối chàng để chàng xa tôi.   Thật  ra  tôi  chỉ  cầu  mong  chàng  chưa  bị  lây  nhiễm. Lòng tôi luôn cảm động trước tấm chân  tình của chàng vì chàng quá yêu tôi. Làm sao tôi  có  thể  để  chàng  lây  bệnh  của  tôi  mà  chết  cho  đành. Đối với tôi chàng chẳng có tội tình gì. Đối  với  bố  tôi  lại  khác:  thằng  sĩ  quan  « Nguỵ  »  nào  về đây ăn chơi đều có tội hết.   Tội của chàng cũng giống như bao nhiêu người  đã trốn chạy trong ngày định mệnh 30/04/1975,  họ chưa được hưởng cái thiên đường Xã hội chủ  nghĩa  nên  không  có  nỗi  «uất  hờn»  như  bố  tôi.  Bây giờ họ hân hoan đem tiền về đây để hưởng  thụ trên những nỗi đau của người kẹt lại. Họ vẫn  không cảm thấy hổ thẹn với lương tâm bao giờ  vì  toàn  là  bọn  mất  tư  cách  mang  hình  thù  con  «dê gác chuồng» , họ có tư cách đâu mà mất!   Đời chàng không may, đụng phải con nhỏ mang  «kiếp  cầm  chim»  như  tôi.  Nếu  chàng  cũng  bị  dính Aid, chàng có còn thương xót cái thân bọt  bèo của tôi nữa không?   Vĩnh biệt chàng!!!           Khảm Rỗ, Tháng 3‐2013   Kiếp Cầm Chim.doc  [8] 

×