Con trai lão hạc

1,840
-1

Published on

Published in: Education
0 Comments
2 Likes
Statistics
Notes
  • Be the first to comment

No Downloads
Views
Total Views
1,840
On Slideshare
0
From Embeds
0
Number of Embeds
0
Actions
Shares
0
Downloads
0
Comments
0
Likes
2
Embeds 0
No embeds

No notes for slide

Con trai lão hạc

  1. 1. CON TRAI LÃO HẠC Ấy vậy mà đã 12 tháng rồi, cái ngày con trai Lão mang “cái bằng” về nhà. Tròn 12 tháng ấy, Lão Hạc mừng ra mặt, mà chỉ có tôi hiểu nhưng tôi cũng chẳng nói ra. Không ai gọi “sản phẩm” 2 năm trời con trai Lão mang về là cái bằng cả; bởi vậy dù có nộp đơn trăm nơi, nghìn chỗ cũng không ai ngó ngàn tới. Nỗi lo âu ấy kéo đến ngày giỗ mẹ Lão. Hôm ấy, trời lại mưa, mưa xối xả khiến không khí đã buồn trong nghi ngút hương khói lại càng buồn… Hai năm nay từ ngày con Lão vào Sài Gòn, giỗ nào con gái Lão đều đứng ra lo liệu. À mà thằng con Lão cũng là tay nấu ăn cừ khôi đấy; hắn đã từng làm đầu bếp nhiều đám cưới, đám hỏi và nhiều ngày kỵ trong làng. Biền biệt 3 năm nay, liệu nó còn trở lại ngón nghề năm xưa nữa hay không thì chưa biết được… Hai năm, con trai Lão chăm chỉ học hành, tu thân, phục thiện. Hắn nay khác xưa rồi, thân hình hắn chắc nịch, to khỏe hơn cả hồi thanh niên nữa. Thằng con Lão vừa nấu đồ cúng, vừa hát nghêu ngao…Ngồi cũng hát, nằm cũng hát, làm gì hắn cũng hát. Hắn vui vẻ, phấn chấn, yêu đời hẳn lên. Đêm, hắn đấm bóp khắp người rồi xoa dầu cho Lão dễ ngủ. Có lần, hắn ôm Lão một cách âu yếm. Hắn quan tâm đến tất cả mọi người. Anh chị về, hắn mua gà làm cơm đãi. Hắn gắp thức ăn, đút cơm, chăm chút cho từng đứa cháu nhỏ. Ai đến nhà chơi, hắn vồn vã, vòng tay, cung kính :“Con chào bác !”...Không hiểu cái ma lực nào làm con trai Lão thay đổi 180 độ. Thì ra, hắn đang yêu ! Con trai Lão được một người quen giới thiệu một cô gái ở làng bên. Cô ấy hiền thục, nết na, chăm chỉ lại còn làm việc trên tỉnh nữa. Cô ta là y tá , đang làm việc tại khoa nội bệnh viện. Ngoài giờ làm việc, về nhà còn bán thuốc. Thấy nghề nghiệp ổn định và là cô gái thích hợp với hắn, gia thế tốt, tâm tư đơn thuần, tính cách thiện lương, ai cũng nói vô, nói vào. Hắn ta nghe được và đi xem mặt. Lần đầu, về nhà, hắn bảo: “Em ấy có đôi mắt buồn, nước da rất ngăm như hoa hậu Atong DeMach, gò bồng đào thấp chưa thấy dạng, sau này tốn tiền mua sữa cho con bú”. Nói thì nói
  2. 2. vậy mà hắn cũng hẹn hò uống cà phê mấy lần, sau đó lên nhà. Nhà cô ta ở thôn Phụng Tường 2, từ trường Trần Suyền đi vô, len lỏi trong xóm ba bốn cái cua, cái quẹo căn nhà hiện lên sau bụi tre gai. Không hiểu nhà có mấy con, chỉ biết cô ấy còn có một đứa em trai đang đi làm ăn xa, chưa vợ. Hắn cung cấp mấy thông tin mà hắn cho là quan trọng cần phải biết nhưng Lão chẳng quan tâm. Lão bảo: “Chủ yếu tìm hiểu bản thân con ấy, còn gia đình thì chẳng quan trọng”. Con trai Lão lầm bầm : “Ghét của nào, trời trao của ấy”. Hắn bảo với tôi rằng: “Cô ta về tới nhà cứ lăn ra ngủ, ai làm gì thì làm miễn tới bữa có cơm ăn là được !”. Miệng thì bảo thế nhưng trong lòng hắn mê mẩn lắm rồi! Hắn biết tường tận ngày nào trong tuần cô ta trực ca đêm để sáng ngày sau khi ra ca, hắn chở đi ăn sáng, uống cà phê. Đêm nào rảnh, hắn rủ đi chơi, xem phim, coi bộ cũng tình tứ. Sau thời gian hẹn hò với những thăng trầm tình yêu của hắn, đột ngột hắn đưa một cô gái về ra mắt gia đình. Đúng là tạo hóa sinh ra không phải ai cũng hoàn hảo, như sở hữu đôi chân dài miên man, số đo 3 vòng lý tưởng. Cô nàng này thấp bé nhẹ cân, song thu hút nhờ nước da trắng như trứng gà bóc, nụ cười má lún hút hồn. Sự kiện trọng đại này làm Lão choáng ngợp trong hạnh phúc lẫn lo âu. Hắn là loại đàn ông xem những thứ mà hắn đạt được trong cuộc sống này là những thành tích, kể cả việc chinh phục người mà hắn yêu. Hắn muốn khoe cho cả thế giới biết về “chiến tích” của hắn. Hay tin con Lão sắp lấy vợ, tôi vừa nghi ngờ, vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ. Mặc dù ở tận Bắc Kinh tôi gọi điện hỏi tin tất cả con gái Lão. Tôi cứ ngờ ngợ, phải chăng đây là “đám cưới chạy bầu”, còn dân Y gọi đùa là “Bác sỹ bảo cưới”. Việc cưới gấp với muôn vàn lý do được con gái Lão thổ lộ mỗi người một kiểu. Xưa nay tôi chỉ nghe cưới chạy bầu, cưới hộ khẩu, cưới nhập quốc tịch, cưới chạy bệnh, cưới…trả thù, còn cưới do ngán cảnh “ăn dầm-ở dề” bên nhà gái thì rất mới trong từ điển, kể cả những “giáo chức” như tôi.
  3. 3. Thật ra, nghệ thuật tán tỉnh chưa hẳn là nhân tố quyết định đến việc con trai Lão lấy vợ. Hắn cứ im im, cười cười, mủm mỉm như vậy đó, mà cũng có lúc lắm em mê. Các em mê hắn ở cái tính, cái tình và cũng cái túi tiền rủng ra, rủng rỉnh; cho dù mấy năm nay hắn cứ ăn bám Lão. Tình cảm của hắn thì khỏi phải chê, bạn bè hắn trước sau như một, sống hết mình. Hắn là một người tốt. Rất tốt! Và luôn sống vì mọi người… Về phía nàng, chẳng biết đã hứa hẹn gì nhưng tỏ ra thích thú lắm. Thiên hạ có bao nhiêu đàn ông thì người đàn ông muốn cưới nàng là tuyệt vời nhất. Là "đại gia" nên hắn biết chiều lòng con gái. Hắn tặng nàng chẳng thiếu thứ gì, miễn là nàng thích. Sao trên trời mà hái xuống được hắn cũng tặng nàng huống hồ là những thứ có thể mua được bằng tiền. Mà tiền hẳn nhiên là hắn..."không thiếu". Mỗi lần rước nàng đi chơi, hắn lại tay xách, nách mang bao nhiêu là quà cáp để lấy lòng "nhạc phụ, nhạc mẫu". Chẳng biết bố mẹ nàng có vui không? Hắn nghĩ mình có xấu xấu một chút, nhưng có tiền thì sớm hay muộn cũng vừa lòng người lớn. Ngày tháng trôi qua, vật đổi sao dời, tiền bỏ ra chẳng thiếu, quà biếu liền tay, rồi trái tim người hắn yêu phải xiêu vẹo. Chà! cuộc đời quả thật ngày một đáng vui, không vui theo nghĩa này thì lại vui theo nghĩa khác. Ngày hôm nay là ngày vui cho 2 gia đình và bạn bè thân hữu, và cũng là ngày quan trọng nhất đời cô dâu-chú rể. …Hôm nay là ngày “tình yêu” hai bạn trẻ được xã hội và gia đình chính thức công nhận, là đỉnh cao của tình yêu và là điểm đầu con đường gian khó cả đời mà dâu và con sẽ đi chung. Hôn nhân là điểm khởi hành, chứ không phải là đích đến; con đường trước mặt chắc chắn sẽ không bằng phẳng, sẽ lổn nhổn gạch đá và đầy gai góc, nhưng gia đình 2 họ mong rằng niềm tin hôm nay sẽ giúp 2 con vượt qua mọi thử thách. Lão cụng ly, uống một hơi dài rồi nói tiếp: " Lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc
  4. 4. phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mọi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng”. Bà thông gia ngồi đối diện, muốn chứng tỏ tình thương chan chứa của mẹ cho con gái xuất giá, cũng như kinh nghiệm của mình, tiếp lời: “ Lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng. Cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp ngõ; anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước”, mọi người vỗ tay tán thưởng. Vài ly bia, cốc rượu vào, thấy mọi người chia sẻ vui vui, nhẹ nhàng tôi bảo:“Nếu cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Còn em, Thầy nói nè, một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất”. Ông thông gia đứng dậy, nói oang oang, xin mời cạn ly… Cầm ly toàn đá trên tay,ông ta vừa lắc vừa nói: “Ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn, xa xa lắm. Con ơi!” Bạn bè không muốn nhắc lại những gì đã trải qua với hắn, sợ hắn buồn, nhưng bia rượu vào, họ vẫn thao thao: “Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng với vợ. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại”. Không rượu, cũng chẳng ly bia nào, nhưng nghe mọi người ngà ngà say bàn về con gái mình, bà ta quay sang con gái: Anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có
  5. 5. thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa. Ông bác, xưa nay vẫn cho mình là người văn hay chữ tốt, chen vào: “Dù ở ngoài xã hội, con có là bán thuốc chữa trị cho người, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng”. Anh Tư, vẫn âm lượng của đại tá năm xưa, với tình trường khi còn trai trẻ, hạ giọng: “Sau khi kết hôn sẽ hơn một lần em cảm thấy hối hận, thậm chí có những phút xao lòng. Mỗi lần như vậy em hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu em mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu em mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu em mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế…, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân… chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần em mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi … từ gia đình và con cái của em.Và một lý do nữa…, người bồ sẽ chỉ đem lại cho em hạnh phúc nhất thời, còn người vợ… sẽ đem lại cho em hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời?” “Chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh mãn kinh vậy. Thế nên em hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu em nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ em cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính”, ông bí thư góp vui vào câu chuyện, tiếp tục nói:"Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu. Hãy
  6. 6. hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của mình”. "Quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng”, và cuối cùng bố bảo này :“Cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày, nha con!"… Đám cưới linh đình lắm, thằng con Lão lấy vợ rồi ra ở riêng, nơi mà hắn làm nhà thuốc. Tôi mừng thầm cho Lão, chắc hẳn Lão cũng đang nở nụ cười đôn hậu mà vui cho con trai... Cho đến giờ hàng xóm láng giềng vẫn không thôi đồn đãi về đám cưới con Lão, những người có thói quen ngồi lê đôi mách làm đám cưới con trai Lão trở nên hài hước và đôi chút bi thương. Những kẻ buôn chuyện này lèo lái từ thầy bói, chiêm bao, rồi đến "kiếp đỏ đen", và cuối cùng là lễ cưới. Con trai Lão là đứa ăn không, ngồi rỗi, hắn nghĩ ra đủ trò để giết thời gian. Hắn biến những trò giải trí lành mạnh thành trò "sát phạt", từ nụ cười tươi bỗng trở thành méo xệch, thực ra chơi với hắn chỉ thấy "xui" chứ chẳng thấy "hên" gì ráo trọi. Hắn là đứa "nhàn cư vi bất thiện", ấy thế mà có mụ thích hắn. Đó là câu chuyện dài nhiều tập; tôi không phải là đứa tò mò, hay là kẻ thêu dệt, và phải tin chuyện này là tất yếu. Một hôm, đang ngồi đánh bài bỗng nhiên mụ cười sặc sụa, bảo với hắn rằng: - Tao sẽ làm mai cháu tao cho mày. - Hắn vừa chỉ tay vào ngực, vừa hỏi. Gả cho tôi? - Đúng vậy. Cu to không lo gì đói! Khốn nạn thật.
  7. 7. - Hắn nhìn xuống chiếc quần mình, đỏ mặt, sau đó đổi tư thế, khép chân lại. Chửi đổng :" khốn cái lò". Cũng nhờ dì vợ tương lai mà hắn và nàng "yêu nhau" 2 tuần nay. Hai gia đình chỉ chờ 2 "con chim non" ấy biểu lộ ...tình yêu là bàn chuyện đám cưới. Mấy ngày nay, hắn vẫn ăn dầm, ở dề bên ấy, rồi tối đến hắn dẫn đi chơi. Thấy hắn về Lão sốt ruột quá, hỏi: - Mày định bao giờ cưới? Con người ta có một thời thôi nhé. - Mai cưới- Hắn trả lời cộc lốc. Lão giật mình, hơn nửa đời hư, chưa làm gì nên thân. Giọng hàng tôm, giặm mắm muối, chửi cha, đánh chị; rõ ràng hơn, đã quá nửa đời người, hổng nên thân gì ráo trọi! Hơn nửa đời, biết làm sao mà định? Ba mươi mấy năm , bây giờ lấy vợ gấp, cũng biết đâu chừng? Thôi thì để đó, sang nhà ông giáo…và nhờ tôi dặm ngỏ. Vợ hắn làm nghề chi, ông giáo tôi cũng không rõ, khi lên nhà, chỉ thấy nơi "kiếm tiền" bốn bức tường có 4 câu thơ: Em nào xấu xấu, kinh kinh Đến em làm móng, nhìn xinh lại liền. Bác nào nhìn mặt cáo già Đến em làm móng, lại là thỏ non. Cô nào chồng bỏ, chồng chê Đến em làm móng, chồng mê lại liền. Bác nào tuổi đã xế tà Đến em làm móng, lại là tuổi teen. Hắn được xếp vào nhóm người "có chỗ đứng"; chị gái hắn thì miễn bàn, họ "sống nhờ lương", mặc dù đồng lương vẫn còn ít ỏi; các anh rể của hắn đều "đi theo đảng", mà không theo sao được trong xã hội loạn lạc, đạo đức quá suy đồi này. Làm dâu được vài ngày, Phương thật tình nói với hắn:"Nào giờ em cứ nghĩ bố em là tốt với vợ con nhất rồi, nay em mới biết có người còn ...tốt hơn. Bố em nấu cơm, rửa chén...còn ở đây, phải đi
  8. 8. chợ nữa". Hắn nhìn vợ, cười không ra cười, khóc không ra khóc, biết sao bây giờ, nãy giờ hắn cứ nghĩ, hắn được vợ khen, hắn nói như mếu:"Mấy ai được chồng đấm bóp đâu hở em?" Hắn thà làm một linh hồn lang thang để được song hành bên người hắn yêu còn hơn được lên thiên đàng mà không thể nhìn thấy cô ấy nữa. Nhờ có tình yêu mà hắn không còn cô độc trên cõi đời này. Điều quan trọng trong tình yêu không phải là chàng trai hay cô gái có hoàn hảo hay không mà là họ hoàn hảo trong mắt nhau. Vậy là đủ. “Cuộc sống chắc chắn sẽ có lúc thuận lợi, có lúc khó khăn. Chúng ta sẽ phải cố gắng hết sức mỗi khi ngày mới bắt đầu và điều đó chẳng có gì đáng sợ nếu ta có nhau. Chúng ta sẽ bên nhau, mãi mãi, trong mỗi ngày của cuộc đời”. Hắn thì thầm bên tai vợ. Mùa thu, trời se lạnh, cái không khí cao nguyên càng lạnh hơn. Hắn nắm tay Phương bước chậm rãi trên đường phố Đà Lạt, cảm giác e thẹn như hắn nhìn thấy cô ta lần đầu tiên trong đời, hai người nhìn nhau một vài giây như thể cả hai đã hiểu nhau. Giây phút tiếp theo, hắn kéo nhẹ cô ta vào lòng, hôn nhẹ trên má, hai người bước đi tiếp, hắn hiểu ra đã quá muộn để lấy vợ và có thể làm điều gì đó… Hắn không cần phải hiểu tại sao hắn yêu nhau. Chỉ cần có niềm tin vào định mệnh. Định mệnh đã sắp xếp để hắn và cô ta ở bên nhau. Đó là duyên phận. Thứ Sáu ngày 13 của bất kỳ tháng nào trong năm được xem như một ngày kém may mắn. Nỗi ám ảnh về thứ Sáu ngày 13 được gọi là paraskavedekatriaphobia. Dorsey, tác giả cuốn Holiday Folklore, Phobias and Fun, cho biết nỗi sợ hãi bắt nguồn từ thời cổ đại, khi số 13 và thứ Sáu- hai điều mang "vận đen" kết hợp với nhau thì tạo nên "một ngày bất hạnh". Nỗi sợ hãi thứ sáu ngày 13 ám ảnh từ khi còn là sinh viên đại học. Sáng sớm tôi nhắc vợ, dặn con hạn chế ra đường. Từ sáng
  9. 9. sớm tôi cảm thấy lo lắng, bồn chồn. Tôi tập trung làm việc, suy nghĩ về những điều tốt đẹp; nhưng không, điện thoại từ quê tới tấp, từ cảm giác thoải mái tôi trở thành căng thẳng, rối bời. Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn qua cửa sổ. Ngoài đường, dòng người hối hả lao dưới mưa…Tôi tự hỏi:"Sao mọi người không nhận ra rằng họ hoàn toàn có thể tạo ra chính vận may hay vận rủi cho mình. Họ nên làm những điều tốt đẹp, mang vui vẻ đến mọi người, chuẩn bị những gì sẽ xảy ra và sẵn sàng để kiểm soát tương lai". Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi vẫn đi làm, bây giờ thì không, tôi phải nghỉ buổi chiều, vì hắn được mang vào Sài Gòn chữa trị. Hai đứa con trai cũng vào thăm hắn, thấy vẻ âu yếm mặn nồng với vợ mới cưới, anh 2 quay sang hỏi tôi. - Ba ơi! Ba thương mẹ con hay thương mẹ Ba? - Mẹ "đứa" nào "đứa" nấy thương. Tôi vừa trả lời, vừa nhìn hắn, rồi quay sang 2 đứa con tôi hỏi. - Đố con: "Chú Tuân thương vợ chú hay thương vợ ông nội?" - Thằng Út tôi láu lỉnh nói:"Vợ ai nấy thương ba ơi!"... Tôi thường uống cà phê mỗi khi rảnh, thói quen cà phê một mình đã được bao lâu rồi? À, hơn mười năm, kể từ ngày anh 2 ra đời. Nhanh quá, mới đây mà đã 10 năm rồi. Lắm lúc tôi giật mình lo sợ mình mất đi ý niệm về thời gian. Tôi mở IPAD nghe đôi song ca Ngọc Lễ-Phương Thảo: “Sáng nay café một mình, Sài Gòn chợt mưa chợt mưa…”. Tôi nghĩ: “ Tình yêu khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng khiến người ta đau khổ. Có lẽ, hắn sẽ đau lòng, sẽ thấy tan nát con tim khi người yêu hắn trầy da, rách thịt. Nhưng hắn đâu nghĩ đến hậu quả mà hắn phải lãnh như thế này.” Hắn tỉnh dậy, tay đau nhói, nằm trên chiếc gường trải drap trắng xóa, hắn cố cười khi nghe tiếng Phương:
  10. 10. - A! Anh tỉnh rồi. Em sợ quá. Có đau không anh? - Không trả lời câu hỏi của Phương. Hắn biểu hiện sự quan tâm đến "người yêu" từ câu đầu tiên: “Em mệt lắm phải không? Chắc em chưa ăn sáng?”. Rồi bậm môi, nhắm mắt lại, cố nén cơn đau. Hắn từng chọn “ghế ngồi cho vợ”, nhưng xe 50 phân khối, hắn không biết gắn vào đâu. Giờ nghĩ lại, hắn lại đổ lỗi cho chó. Hắn vẫn đi đúng đường, và lách qua mấy đống lúa đang phơi, con chó “tai họa” kia làm hắn phải phanh đột ngột, sợ vợ ngã xuống đường, vậy là hắn nắm tay. Thế thôi! Gối đầu trên vai hắn, ngửa cổ ngắm nhìn trần nhà, Phương nghĩ ngợi vài phút giây hạnh phúc và đẹp đẽ đã qua, dẫu biết rằng sẽ có ngày "mưa gió dầm dề" như thế này. Phương tự hỏi, sao hắn can đảm mà yêu thương, rồi hết lòng mình với yêu thương ấy. Thế nhưng, có đôi khi rời xa rồi mới hiểu, không phải cứ "hết lòng" thế là đủ. Tình yêu muôn đời vẫn thế. Khi cô 21, có lẽ. Cô yêu một chàng trai. Cô không nghĩ rằng mình sẽ sống vì người yêu hay vì tình đã cháy rực trong tim lúc đó. Rồi tình yêu đi qua, dư vị để lại còn đượm nồng rất nhiều buổi chiều mùa thu sau này nữa, khi nắng vẫn vàng ươm và trời thì xanh ngắt. Muốn tìm lại bàn tay cô từng nắm, đan mười ngón vào nhau chân thành. Có lúc nũng nịu, cô gối đầu trên bờ vai mà cô tin sẽ là điểm tựa bên cô đến cuối đời...Thế nhưng, nước mắt thì có thể nhiều lần rơi, mà thanh xuân thì có một. Nhắm mắt lại, rồi mở ra, hắn đã là chồng. Cuộc sống phải tiến lên phía trước, đâu phải dậm chân tại chỗ hay bước thụt lùi. Cô nghĩ, tháng ngày đi qua chỉ là kỷ niệm, cô có thể nhớ đến và hồi tưởng chứ không thể quay về. Tôi bước lại gần, vợ chồng hắn giật mình, cất giọng :"Chào anh chị". Hắn không có một tuổi thơ hạnh phúc, mặc dù bố mẹ nuông chiều, nhưng bản thân bị gái bỏ rơi...Hắn sợ mất người yêu đến nỗi trong đầu luôn tưởng tượng ra những cảnh oái oăm như người hắn yêu đang trao gửi những cái nhìn tình tứ với anh bạn cùng phòng, cô ấy ruồng bỏ hắn đi tìm mảnh trời riêng. Và từ nghi ngờ đến ghen tuông là tất yếu.
  11. 11. Biết tôi là nhà giáo, cũng là Bác sỹ, cả phòng nhốn nháo. Anh bị băng bó khắp người cố ngồi dậy hỏi:" Bác sỹ vừa đẹp trai, vừa học giỏi. Hôm nào Bác "cho" em một cô đẹp đẹp như vậy, nhưng to to hơn chút chút. Cám ơn Bác trước nha!" Cuộc sống bộn bề, tôi phải vất vả lo toan mọi thứ. Gánh nặng cơm áo gạo tiền, gia đình... luôn đè nặng trên vai dù khám bệnh, thăm hắn hay sát cánh cùng bệnh nhân giành giật từng hơi thở của sự sống. Nghề này đã chọn tôi, tinh thần và cả trái tim tôi dù chưa đủ lớn thì cũng phải gồng mình mà gánh vác. Nghề giáo và ngành y đang vật lộn với những khó khăn để làm hết trách nhiệm của mình. Sợ họ buồn và nghĩ mình không được tôn trọng. Tôi hỏi đùa: - Trước khi lấy vợ, anh làm gì? - Trước khi lấy vợ em làm bất cứ những gì em thích. Câu trả lời "hồn nhiên", làm cả phòng cười ồ. - Ai lấy anh làm chồng? - Cái...cô đã đồng ý làm vợ em. Hắn nhìn Phương với ánh mắt dâm tà. Liếc mắt, tôi thấy hắn đỏ mặt, bĩu môi, gằn giọng :"Đừng nói bừa". Tôi đứng một hồi, nửa muốn về với con, nửa ráng đợi cho hắn qua cơn. Biết đâu chiều nay 2 vợ chồng hắn sinh chuyện. Nghĩ vậy nên tôi cứ đi tới đi lui từ giường này qua giường khác. Nhưng các anh chàng vui tính đâu phải tay vừa mà buông tha cho hắn, nghêu ngao hát: Buồn làm chi cho đời chán nản Khóc làm chi cho lệ chứa chan Chán làm chi cho ý tưởng tiêu tàn Hãy vững vàng, tán người yêu mới... Thật buồn cười cho hắn, Phương thấy hắn ghen lồng lộn lên yên tâm là hắn yêu mình. Cô lả lơi với anh kỹ sư để hắn phát sốt lên vì ghen mới thỏa mãn, và anh chàng tưởng thật. Thế là "mắc bẫy".
  12. 12. Anh kỹ sư, bằng tuổi hắn, nhìn hắn rồi quay lại nhìn Phương, ngước mặt nhìn trời, cao giọng: Đôi khi ta nhớ một thoáng heo may Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây... Đôi khi em bỗng về giữa cơn mơ Đôi khi ta hát lời hát nghêu ngao Thương một vì sao giờ xa quá rồi Đôi khi ta thèm nghe lời Phương nói Dẫu biết bây giờ...chỉ là xa xôi. Con người khi ra đời có 2 thứ nổi trội hay được người ta chú ý: một là đẹp trai, hai là chai mặt. Chứ còn bình bình, dễ lẫn lộn giữa đám đông, không ai chú ý cả. Vài ngày sau phẫu thuật, hắn đi lại, âu yếm vợ trong phòng, hắn được xếp vào "nhóm một rưỡi". Trung tâm chú ý đàm tiếu của bàn dân thiên hạ, nhất là những cậu choai choai chưa vợ,là "yên hùng đường phố", cùng phòng với hắn. Vợ hắn, từ khuôn mặt đến tay, chân đều là trên cả tuyệt vời, đối với hắn. Người ta bảo:" Một thiếu nữ đẹp toàn diện phải là một cô con gái nhà giàu. Bởi con nhà giàu thường được học hành tử tế, có kiến thức văn hoá, luôn ở trong mát nên làn da trắng"...Thế nhưng, vợ hắn không giàu, nàng suốt ngày ngoài đồng, nhưng làn da vẫn trắng hồng. Lúc đầu, cưới được nàng, hắn vô cùng mừng rỡ và lấy làm tự hào, nhưng ngược lại, hiện giờ hắn vô cùng khổ sở. "Đàn bà con gái, thoáng vui thoáng buồn, chợt nắng chợt mưa, khó ai hiểu nổi!"- Hắn lầm bầm. Hắn thuộc diện đàn ông biết lo lắng cho vợ để giữ hạnh phúc gia đình. Sau đám cưới, vào ngày cuối tuần, hắn cùng nàng du lịch Đà Lạt, ghé thung lũng Tình yêu, uống cà phê Góc phố. Trên đường về hắn ghé thăm chị, nàng ngồi sau xe, ôm eo, hắn thấy hạnh phúc vô cùng, thầm nghĩ, giá mà hắn và nàng ở bên nhau như thế này thì hay biết dường nào. Hắn luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó có chàng trẻ, đẹp, giàu đến quyến rũ nàng. Vợ hắn, nàng im lặng, chẳng tỏ thái độ nào, "đồng loã" để cho tên kia nhìn. Sao nàng không mắng:" Anh kia, không được nhìn tôi cơ chứ!". Ngược lại, cô ta cảm thấy tự hào, làm hắn bực
  13. 13. mình, hắn rơi lệ. Thầm nghĩ:" Cô thật đa tình, thấy trai đẹp, chưa chi đã...Có chồng bên cạnh, cô đã lẳng lơ như vậy rồi, không có, còn đến mức nào!". Đêm qua, hắn cô đơn buồn bã vô cùng, xuống căn tin ngồi nhậu một mình. Hắn làm thơ, rồi nhắn tin cho vợ: Người ta đen bạc đỏ tình Còn ta cả bạc lẫn tình đều đen Đói với Buồn mon men kết bạn Tình và Tiền loạng choạng ra đi... Continue... Nước mắt anh rơi, trò chơi kết thúc Chúc em hạnh phúc, bên người mới yêu...

×